Sương Lam mời đọc Vợ Hiền Vợ Dữ Vợ Tốt Vợ Xấu

Thưa quý anh chị,

Cha mẹ nào cũng muốn con cái của mình lấy được chồng tốt vợ hiền. Smile!

Ngày xưa, người con gái gả về nhà chồng thì phải có đủ công, dung, ngôn, hạnh, tứ đức tam tòng, hầu hạ cha mẹ chồng, kính chồng yêu con, thuận thảo với anh chị em cô, bác, chú, dì v…v..  nhà chồng thì mới được xem là “vợ hiền”

Bây giờ, người phụ nữ phải góp mặt góp lời ngoài xã hội, đi làm để có đủ tài chánh trả bill này bill kia phụ với chồng.

Đi làm về nàng còn phải lo cơm nước cho chồng con, cuối tuần phải đi chợ nấu ăn, đưa con đi học đàn, chơi thể thao  v…v…mệt bỏ xừ nên ông chồng phải phụ giúp nàng mới được, chứ đừng có ngồi ôm computer, IPhone, IPad chơi game  hoặc  ngồi “chỉ tay năm ngón” sai vợ nấu món này món kia cho chàng… nhậu.  Còn khuya!

Rối đến tuổi già, tai mắt đều nghễng ngãng, trí óc thì nhớ nhớ quên quên, ông nói gà, bà nghe vịt, thời kỳ trăng mật đã qua, nên chàng và nàng thường hay “thế là vợ chồng cãi nhau”. Bà “vợ hiền” ngày xưa  trở thành “vợ dữ” hồi nào cũng không biết nữa.  Smile!

Xin mời quý anh chị đọc bài  tâm tình dưới đây để mà cảm thông cho quý bà nhé.  Xin đa tạ,

Sương Lam 

 Vợ Hiền Vợ Dữ Vợ Tốt Vợ Xấu

Photo

Đây là bài số ba trăm tám mươi mốt (381) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

“Người viết nhớ đã có lần người viết  đã nói với  những người bạn trẻ  “tóc húi cua”  của người viết rằng: “Bạn hãy lấy vợ đi, nếu gặp người vợ hiền, bạn sẽ được hạnh phúc, nếu gặp người vợ dữ, bạn sẽ thành triết gia.  Đằng nào cũng có  lợi cho bạn cả.  Đó là lời Socrate đã nói, chứ hổng phải tui nói đâu nhé.”  Chắc ai ai cũng biết Socrate là một triết gia nổi tiếng và đã có một bà vợ…..dữ.  Smile!

Khi ngồi xem phim tình cảm xã hội Đại Hàn với chàng mỗi tối cho có một chút “tình điệu tuổi …hạc vàng”, khi thấy những cặp tình nhân đau khổ vì tình duyên trắc trở, đòi sống đòi chết với nhau,  người viết thường đùa với chàng rằng: “Cứ cho họ lấy nhau đi thi hết còn là người tình trong mộng nữa” vì có một triết gia nào đã nói:

“Hôn nhân là một cuốn sách, chương một viết bằng thơ, chương hai viết bằng văn xuôi, các chương còn lại viết bằng thể khẩu chiến.”

Beverley Nichols

Mà hình như đúng như thế vì hình như vợ chồng nào cũng “khắc khẩu” với nhau sau nhiều năm “sống chung hòa bình” với nhau.  Chàng không còn là “chàng hoàng tử bạch mã đẹp trai, lịch sự, ‘galant” như ngày xưa mà trở thành “ông kẹ”.  Nàng không còn ngoan hiền, dịu dàng như lúc chàng đang trổ tài “cua” nàng mà trở thành “bà chằng lửa”, nhất là khi quý “tân nhân và tân giai nhân” này trở thành “lão trượng” và “lão bà bà”.

Khi lớn tuổi, chàng hay nàng thường hay ” bị kém thính thị” không nhiều thì ít, nên nhiều khi “chàng” hay” nàng” không nghe hết được lời nói của nhau  hoặc “ông nghe gà, bà nói vịt” nên họ thường cãi nhau chí choé như “hai con khỉ già” của nhà văn nữ Nguyên Nhung.  Smile!

Hoặc  là vì chàng quá “nghễng ngãng” nên nàng phải nói to tiếng thì chàng mới nghe được.  Người bên ngoài nghe nàng nói lớn tiếng như thế, nghĩ rằng hai người đang cãi nhau hoặc là nàng đang “ăn hiếp” chồng. Amen!

Thật tình, người viết đây nhiều khi cũng lâm vào trường hợp “nói nhỏ thì chàng không nghe rõ, còn nói lớn thì bị chàng la “sao mà to tiếng thế?”.  Người viết không biết thế nào để “vặn âm thanh vừa đủ nghe, để không làm phiền lòng hàng xóm đang cần sự nghỉ ngơi”.  Rồi tự “nhiên, tôi  không còn là “hiền phụ” mà trở thành “ác phụ” hồi nào  tôi cũng không biết nữa, khi phải nói to tiếng với chàng để chàng nghe được lời của nàng “thưa thốt.  Smile!

Photo

Khi đã vướng chân vào đời sống vợ chồng rồi, văn hoá Đông và Tây đều khuyên cả vợ  lẫn chồng muốn cho có hạnh phúc gia đình thì phải thuộc lòng lời răn dưới đây:

“Chữ “NHỊN là của báu trong gia đình”

Danh ngôn phương Đông

“Muốn gia đình hạnh phúc thì người vợ phải biết mù và người chồng phải biết điếc”

Montaigne

Và tốt nhất Bạn và tôi phải hiểu rằng:

 “Không ai dạy được bạn về cách sống hạnh phúc trong hôn nhân, bạn hãy tự học lấy” nhé!

Không phải chúng ta chỉ mong cầu chúng ta sẽ được hạnh phúc trong hôn nhân mà thôi mà chúng ta còn mong ước cuộc đời của ta luôn luôn được hạnh phúc nữa đấy!

Nhưng thế nào là hạnh phúc?   Cũng như  danh từ “Tình Yêu” rất khó giải thích cho đúng nghĩa  “làm sao cắt nghĩa được tình yêu” như đã nói, danh từ “Hạnh Phúc” cũng trừu tượng, mơ hồ đến nỗi có người phải thốt:

“Hạnh phúc là điều gì đó quá đỗi mơ hồ mà ta buộc phải mơ đến nó”.

Comte De Bellege

Hạnh phúc thật là khó cắt nghĩa quá,  phải không bạn?

Hạnh phúc khi ẩn khi hiện, khi có khi không tùy theo quan điểm, cách nhìn của mỗi người về hạnh phúc, tùy theo hoàn cảnh sống của mỗi người vì chưa hẵn người giàu ở nhà cao cửa rộng  là người có hạnh phúc và cũng chưa chắc người nghèo ở nhà tranh vách lá là người không có hạnh phúc, bạn nhỉ?.

 

Nhiều cuộc khảo cứu cho thấy rằng:  Những người không hạnh phúc là những người thường lo nghĩ, luôn bất đồng và không chấp nhận ý kiến của người khác.

Người có hạnh phúc là nguời dễ hòa đồng với mọi người chung quanh, có thể chấp nhận những điểm bất đồng một cách dễ dàng, uyển chuyển, có lòng thương yêu và tha thứ.”

Cũng có thể những người không có hạnh phúc là những người thích so sánh với người khác những gì mình đã có với những gì mình muốn có và luôn luôn đuổi bắt những gì mình muốn có.  Ví dụ như chúng ta không bằng lòng với ngôi nhà chúng ta đang ở, cái xe chúng ta đang đi vì người bạn của ta mới mua một căn nhà to đẹp hơn cái nhà ta đang ở, đi xe  BMW sang trọng hơn cái xe Honda ta đang đi trong khi khả năng tài chánh của mình không thể thoả mãn ước muốn mua nhà lớn xe đẹp được!

Thế là chúng ta buồn bực, thế là chúng ta đau khổ!

Bạn có đồng ý với tôi chăng:  Có những ước muốn có thể làm thăng hoa cuộc sống nhưng cũng có những ước muốn quá sức, không chính đáng làm mất đi hạnh phúc gia đình mà mình đang có vì ước muốn thì vô giới hạn, không có điểm ngừng?

Nhà Phật gọi những sự so sánh đó, những ước muốn đó là  những phiền não. Nếu ta bớt đi được những phiền não đó thì ta sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn.

Hãy cảm thấy hạnh phúc với những gì mình đang có trong tầm tay và tự nhủ rằng: “Những người ở nhà to, đi xe đẹp kia có thể là những người đang mắc nợ như “Chúa Chổm”, nếu mất việc thì họ sẽ mất nhà mất xe ngay.”

Vậy bạn hãy cùng tôi vui sướng đi khi bạn và tôi  còn đang còn ở trong ngôi nhà nhỏ bé nhưng ấm cúng hiện tại, bạn nhé!

Năm 2012, nhà văn Tràm Cà Mau đã phát hành Tập Truyện Ngắn Vợ, có bài viết về “Vợ Tốt”,  và cũng có bài viết về Vợ “Không được tốt” rất hay và có thể xảy ra trong đời sống hằng ngày của cuộc đời. Bạn có thể tìm đọc để cho đời vui vẻ hơn nhé.

Nhưng xét cho cùng “phụ nữ cũng giống như… cây quýt mà thôi. Cùng một loại quýt, trồng ở đất này cho trái chua nhưng đem trồng trên đất khác thì cho trái ngọt. Người phụ nữ nào cũng có thể là người vợ ngoan hiền nếu gặp người chồng biết thương yêu, tôn trọng mình. Không sa đà vào những cuộc tình phù phiếm bên ngoài, biết chia sẻ tâm tình với vợ, giúp vợ việc nhà, không đánh mất mình trước những cám dỗ, cạm bẫy… Sống với người đàn ông mà mình kính yêu, tin cậy, có lẽ người phụ nữ nào cũng trở nên ngoan hiền.”

(Theo Hạnh phúc gia đình)

Xin mượn bài thơ vui dưới đây để làm kết luận cho bài tâm tình hôm nay, bạn nhé.

 Vợ tốt

Photo:

Phải đẹp gái
Không kiêu sa
Thích ở nhà
Lo nội trợ

Không cắc cớ
Chửi chồng con
Không phấn son
Không nhiều chuyện
Không hà tiện
Không càm ràm

Phải siêng năng
Không lười biếng
Nói nhỏ tiếng
Biết chiều chồng
Giỏi nữ công
Và gia chánh.
Biết làm bánh
Nấu ăn ngon
Biết dạy con
Ứng xử tốt

Không quá dốt
Không quá khôn
Không ôm đồm
Không ủy mị
Không thiên vị
Không cầu kỳ
Không quá phì
Không quá ốm

Không dị hợm
Không chanh chua
Không se sua
Không bẻm mép
Không bép xép
Không phàn nàn.

Không có đâu

Đừng có kiếm!!!

Smile

Photo:

(Nguồn:  Email bạn gửi- Cám ơn chị Ngọc Liêng)

Vợ,chồng hiền hay chồng, vợ dữ nhiều khi cũng được biểu hiện qua gương mặt bên ngoài vì nét thiện lành hay nét hung dữ là do cái Tâm của mình như thế nào mới sinh ra cái Tướng như thế nấy.

Xin mời thưởng thức youtube Tương Tự Tâm Sinh dưới đây để có thể thay Tâm sửa Tướng phần nào được hay không nhỉ?  Smile!

Youtube Tướng Tự Tâm Sinh

Suong Lam Portland

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 381-ORTB 793-8917)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Animated Photo

Photo:

Sương Lam mời đọc Khi Người Cao Niên Chạy Show

Thưa quý anh chị,

Trong cuộc sống hiện nay hình như ai cũng than: “tôi bận quá” hết ráo, ngoại trừ quý vị đang ở nhà dưỡng lão.  Smile!

Người trẻ tuổi thì bận học, bận làm việc, bận đi cua đào, bận lướt internet  v.. v…. Người cao niên thì bận lo cho cháu nội, cháu ngoại, bận đi khám bác sĩ, bận coi phim truyện Đại Hàn, bận đi cầu an, cầu siêu cho bạn già  v..v…

Bận gì thì bận nhưng còn được gặp nhau để trò chuyện, nô đùa bên nhau,  tâm tình với nhau trên email  là tốt rồi.

Xin mời quý anh chị cùng tâm tình với người viết qua chủ đề “Khi Ngườì Cao Niên Chạy Show” cho vui nhé .  Smile!

Sương Lam

 Khi người cao niên “chạy show”

Inline image 3

Đây là bài số ba trăm sáu mươi hai (362) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Người ta thường nói những ca sĩ, danh hài nổi tiếng thường hay “chạy show” vì được nhiều nơi mời đến trình diễn, cho nên vừa hát ở phòng trà này hay hí viện này xong thì  họ phải ba chân bốn cẳng chạy nhanh đến hát, trình diễn  ở nơi khác.  Càng nổi tiếng nhiều thì càng  được nhiều nơi mời gọi, càng phải “bị” hay “được” chạy show, càng được lảnh  nhiều tiền “cát sê” và dĩ nhiên càng giàu và càng mệt hơn.  Smile!

Tuy nhiên, hiện giờ ở  hải ngoại, nhất là ở  Mỹ có những người tuy không nổi tiếng gì hết ráo nhưng cũng được mời, gọi chạy show mệt nghỉ. Đôi khi họ được trả tiền “cát sê” nhưng đôi khi họ “cam tâm tình nguyện” và đôi khi còn bù lỗ cho người mời, gọi mình nữa đấy.  Họ là ai?  Đấy chính là những ông bà nội, ông bà ngoại nơi xứ Mỹ đó, bạn ạ. Gì lạ thế?

Người viết đã chính mắt thấy  những ông bà nội, ông bà ngoại đi dự xong tang lễ của một ông bạn già vừa mới ra đi, lại phải vội vả chạy xe nhanh về nhà để đón cháu nội đi học về kẻo cháu trông.

Một bà nội khác hằng ngày phải tất tả ra bến xe buýt học trò để đón cháu  ngoại đi học từ trường về nhà bằng xe buýt nhà trường, nhất là các cháu học sinh lớp Headstart hay lớp mẫu giáo. Nếu không có thân nhân đến đón ở trạm xe buýt đúng giờ thì học sinh đó không được xuống xe buýt và tài xế phải lái xe đưa học sinh đó về lại trường. Nhà trường  sẽ gọi điện thoại gọi phụ huynh đến đón học sinh về.  Đó là một cách  nhà trường bảo vệ  sự an tòan cho những học sinh còn non dại mới 4 hay 5 tuỗi đầu và cũng để phụ huynh ý thức trách nhiệm của mình đối với con cái .  Khi còn làm việc ở học đường, chính người viết đã nhiều lần phải gọi điện thoại gọi phụ huynh đến đón con về vì trể giờ đón học sinh ở trạm xe buýt.

Đón cháu về nhà xong, bà nội, bà ngoại phải chạy ngay xuống bếp lo nấu cơm chiều cho ba mẹ cháu nội, cháu ngoại của mình để chiều tan sở về, ba mẹ cháu bé đến đón cháu về nhà và lấy cơm chiều đem về nhà ăn luôn. Ông bà nội, ngoại ở Mỹ đừng có sợ thất nghiệp nhé.   Smile.

Photo

Có nhiều vị cao niên không có phận sự giữ cháu, trông nom cháu nhỏ ở nhà mà lại được đi chùa, đi nhà thờ làm công quả. Nhiều khi các ông bà nội, ngoại này phải chạy show đi tụng  kinh cầu an, cầu siêu mệt nghỉ. Mùa Đông nhiều cụ già từ giã cái giá lạnh nơi trần thế để đi về nơi miên viễn xa xăm kia, nên nhiều khi ban hộ niệm vừa tụng kinh cầu siêu đám tang này xong, lại khăn gói quả tráp đi tụng kinh cầu an cho một người bịnh nặng ở nhà khác ngay. Tình đạo hữu thương mến đáng quý thay vì khi đi tụng cầu siêu, cầu an thường là do cảm tình thương mến nhau nên tất cả những việc Phật sự này đều là tự nguyện. Thật đáng tán thán công đức!

Riêng  vợ chồng người viết nhiều khi cũng ‘chay show” mệt nghỉ nhưng mà vui.  Smile!

Có nhiều tuần lễ người viết buổi sáng đi chợ, buổi tối đi dự tiệc gây quỹ giúp cộng đồng. Nhiều khi vừa họp Hội Cao Niên xong, chạy đi chợ rồi chiều về đi dự tiệc cám ơn  về sự giúp đỡ trong ngày Tết của BCH/CĐVNOR.  Có khi đi thăm một ông bạn già bị bịnh xong lại chạy đi chợ mua thức ăn, mua những vật dụng cần thiết.

Trong tuần đi thăm cháu nội, cuối tuần đi họp cộng đồng, đi thăm bạn già bịnh nặng, đi cầu siêu bạn đã ra đi, đi họp mặt thân hữu, rồi về nhà làm youtube chia xẻ với bạn bè, tìm tài liệu viết bài cho mục  MCTN hằng tuần cho ORTB, nấu cơm hằng ngày cho chàng ăn hổng thôi chàng càm ràm, mệt lắm v…v….

Người viết tuy bận lắm nhưng mà vui vì  nghĩ rằng mình đã làm được những việc nho nhỏ vui mình vui người, không hại đến ai là tốt quá rồi, tối ngủ ngon một giấc tới sáng và mơ nhiều mộng đẹp.  Smile!

Sáng nay, vợ chồng người viết rất vui khi dự buổi tiệc hội ngộ những người bạnTHDL từ phương xa đến thăm vị niên trưởng HTP, người đã làm Tổng Giám Đốc Công Ty Điện Lực Việt Nam oanh oanh liệt liệt một thời trước năm 1975, hiện đang ở Portland, Oregon.

Thời gian qua mau, giờ gặp lại nhau người nào tóc cũng đã bạc hơn xưa, đi đứng không còn nhanh nhẹn như xưa nữa. Những người bạn ngày xưa, có người từ Úc, từ Canada xa xôi hay từ New Jersey, từ California  tìm đến thăm vị xếp cũ ngày xưa đang già yếu, không phải để mưu cầu danh lợi mà vì tình cảm thương mến nhau. Đó là điểm đáng quý của tình cảm con người!

Inline image 1

Bài thơ Còn Gặp Nhau của Tôn Nữ Hỷ Khương nói lên tình cảm đáng quý này đã được nhạc sĩ Võ Tá Hân phổ nhạc rất được nhiều người ưa thích xin  được chia sẻ cùng quý bạn dưới đây:

Youtube Còn Gặp Nhau- Thơ: Tôn Nữ Hỹ Khương- Nhạc:Võ Tá Hân

CÒN GẶP NHAU 

Nhạc : Võ Tá Hân
Thơ : Tôn Nữ Hỷ Khương
Ca sĩ : Hoàng Quân

Còn gặp nhau thì hãy cứ vui
Chuyện đời như nước chảy hoa trôi
Lợi danh như bóng mây chìm nổi
Chỉ có tình thương để lại đời

Còn gặp nhau thì hãy cứ thương
Tình người muôn thuở vẫn còn vương
Chắt chiu một chút tình thương ấy
Gửi khắp muôn phương vạn nẻo đường

Còn gặp nhau thì hãy cứ chơi
Bao nhiêu thú vị ở trên đời
Vui chơi trong ý tình cao nhã
Cuộc sống càng thêm nét tuyệt vời

Còn gặp nhau thì hãy cứ cười
Cho tình thêm thắm, ý thêm tươi
Cho hương thêm ngát, đời thêm vị
Cho đẹp lòng tất cả mọi người

Còn gặp nhau thì hãy cứ say
Say tình, say nghĩa bấy lâu nay
Say thơ, say nhạc, say bè bạn
Quên cả không gian lẫn tháng ngày

Còn gặp nhau thì hãy cứ chào
Giữa miền đất rộng với trời cao
Vui câu nhân nghĩa, tròn sau trước
Lấy chữ chân tình gửi tặng nhau

Còn gặp nhau thì hãy cứ đi
Đi tìm chân lý – lẽ huyền vi
An nhiên tự tại – lòng thanh thản
Đời sống tâm linh thật diệu kỳ

Bạn và tôi hãy cùng vui cười sống vui trong hiện tại nếu chúng ta có cùng một suy nghĩ như ông lão trong câu chuyện dưới đây nhé

Ba điều sướng nhấtNgày xưa, có ông lão cứ vui cười ca hát suốt ngày.

Thấy lạ, có người hỏi:
– Tại sao ông vui tươi mãi như thế?

Ông lão đáp:
-Trời sinh ra muôn loài muôn vật, trâu chó dê ngựa… Người là sinh vật cao nhất, “Tối linh ư vạn vật”. Ta được làm người.

Ấy là điều sướng thứ nhất.

-Trời sinh có người tàn tật, đui què. Ta được lành lặn,

ấy là điều sướng thứ hai

-Người đời thường vì sự giàu có, danh vọng mà phải gian khổ. Ta có ăn đủ một ngày ba bữa, không lo lắng gì cả. Ấy là điều sướng thứ ba

-Còn như sinh lão bệnh tử là điều không ai tránh được. Ta cũng như mọi người, việc gì phải buồn.

-Nghĩ tới ba điều sướng ta có được, ta vui ca cũng là chuyện thường tình, mắc mớ chi phải hỏi.

(Cổ Học Tinh Hoa)

Mùa Xuân đã dến,  hoa forsynthia trước nhà người viết đã bắt đầu nở rộ một màu vàng  rực rỡ để đón chào mùa Xuân đến.

Xin mời quý anh chị cùng ngắm hoa đẹp với người viết cho lòng vui lên tí tí sau mùa Đông giá lạnh qua youtube Hoa Vàng Trước Ngõ dưới đây.  Smile!

Youtube Hoa Vàng Trước Ngõ

Suong Lam Portland

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 362-ORTB772-31517)


Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/+SuongLamPortland/posts

Inline image 4

Niềm Vui Khi Làm Thợ Vịn và sinh hoạt CĐVNOR

Thưa quý anh chị,

Nhiều người thích làm “vai chánh” trong các vỡ kịch của cuộc đời trong bất cứ hoàn cảnh nào mà không biết tự lượng tài sức và nhân dạng của mình có thể đảm nhận vai chánh đó không?

Bởi thế mới xãy ra nhiều trường hợp tức cười và đau đớn  như ‘con Ếch muốn làm con bò mộng của chuyện ngụ ngôn La Fontaine ngày xưa.

(https://vi.wikipedia.org/wiki/Jean_de_La_Fontaine#/media/File:La_Fontaine_10.jpg)

Theo thiển ý của người viết thì người sống an vui và hạnh phúc nhất là người biết sống như nhà thơ Nguyễn Công Trứ đã thốt:

“Khi làm quan, ta không thấy gì làm vinh. Khi làm lính, ta không lấy gì làm nhục”

và biết:

“Tri túc, tiện túc, đãi túc, hà thời túc

Tri nhàn, tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn.”

Bây giờ với cái “tuổi không còn trẻ nữa”, chúng ta cũng cần bước xuống sân khấu cuộc đời để cho những người bạn trẻ có sức khỏe hơn ta, có nhiều kiến thức mới lạ hơn ta lên đóng vai chánh và ta đi làm “thợ vịn” giúp họ cho vui với đời tí tị, bạn nhỉ.

Xin mời quý anh chị cùng vui với cái vui của những người “thợ vịn” như vợ chồng người viết khi thấy các bạn bạn trẻ trong Ban Chấp Hành CDVNOR đã tổ chức thành công buổi Tiệc Gây Quỹ Phát Triển Cộng Đồng vừa qua tại Portland, Oregon. Smile!

Sương Lam

Niềm vui khi làm thợ vịn

Photo:

 Đây là bài số ba trăm bốn mươi sáu (346) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Cuộc đời giống như một hí trường. Mỗi người trong một thời điểm nào đó sẽ đóng một vai trò quan trọng trong cuộc đời của mình, trong xã hội mình đang sống. Trong một buổi tiệc tân hôn, cô dâu chú rể là hai vai chánh của cuốn phim “Ngày Cưới Đôi Ta”.  Cha Mẹ hai bên, thân nhân họ hàng, bạn bè, hàng xóm chỉ là những vai phụ diễn để cho đám cưới hai nhân vật chính này thêm đông thêm vui mà thôi.

Ngày xưa cha mẹ hai bên có thể là những nhân vật quan trọng, có quyền quyết định cuộc hôn nhân của đôi trẻ với nguyên tắc “cha mẹ đặt đâu, con ngồi đấy”.  Cha mẹ hai bên bây giờ chỉ là những nhân vật “tạm thời” được xem là quan trọng trong các nghi lễ hôn nhân mà thôi, chứ thật ra quyền quyết định hôn nhân là do chính hai đương sự tự do quyết định, cha mẹ chỉ biết “con cái đặt đâu thì cha mẹ ngồi đó” cho “tiện việc sổ sách”. Bởi thế, bây giờ nhiều khi có những cuộc hôn nhân “tưng bừng đám cưới” rồi “âm thầm ly dị”, khác hẵn các thế hệ trước vợ chồng ăn đời ở kiếp với nhau trong tình nghĩa vợ chồng bền chặt hơn là với tình yêu nồng cháy nhất thời của thế hệ mới ngày nay.

Người viết đã có một thời cũng “oanh oanh liệt liệt”  đóng vai chính  trong nhiều sinh hoạt từ trong gia đình đến ngoài xả hội, nhưng bây giờ lại  thích đóng vai “thợ vịn”  để cho tinh thần được thoải mái mà sống “cho vui với đời” tí tị. Smile!

Sau bao cuộc đổi thay thay đổi, còn mất mất còn trong cuộc đời, người viết chỉ cầu mong có sức khỏe dồi dào, có tinh thần an lạc để có thể làm được một chút gì cho vui mình vui người trong hiện tại là được rồi.

Nếu nói theo chuyện phim chưởng nhiều tập Hồng Kông ngày xưa thì vợ chồng chúng tôi đã “rửa tay gác kiếm” hơn 10 năm nay để cùng nhau hợp tấu  khúc “Tiếu Ngạo Giang Hồ” như Lệnh Hồ Xung và  Nhậm Doanh Doanh trong truyện kiếm hiệp của Kim Dung.  Người viết ở nhà viết bài “Free” cho mục Một Cõi Thiền Nhàn của Oregon Thời Báo hằng tuần và sinh hoạt trong các diễn đàn văn nghệ khác “cho vui với đời” một tí sau khi đã lo cơm nước cho chàng, cho cháu nội xong xuôi. Còn chàng thì lo việc cắt cỏ dọn vườn xem như là tập thể dục cho khỏe người và ôm “người tình mặt chữ nhật” của chàng  (ý nói là cái TiVi)  để biết tin tức thời sự và xem phim cho đỡ buồn. Lâu lâu, chúng tôi dắt nhau đi tiếu ngạo giang hồ xem hoa ngắm cảnh nơi xứ lạ đường xa rồi về nhà viết bài chia xẻ kinh nghiệm với bạn bè là được rồi.  Smile!

Photo:

Chúng tôi sống rất an phận với những gì đã có trong tầm tay của mình.  Thỉnh thoảng, chúng tôi “xuống núi” đi làm “thợ vịn”, “thợ vỗ tay” để khích lệ tinh thần những người bạn trẻ đang “vác  ngà voi” làm chuyện cộng đồng hiện tại.   Đã hơn chục năm qua, vợ chồng người viết thường “chàng đâu thiếp đó” đi phụ giúp làm xe hoa trong ngày lễ Rose Festival hằng năm ở Portland, đi vỗ tay ủng hộ ban tổ chức các ngày lễ Hội Mừng Xuân Mới hay Tết Trung Thu dành cho trẻ thơ, tham dự những buổi tiệc gây quỹ do CĐVNOR tổ chức v…v… Thế mà vui!

Photo:

Thứ bảy 11-5-2016 vừa qua, vợ chồng chúng tôi tham dự buổi tiệc Gây Quỹ Phát Triển Cộng ĐồngViệt Nam Oregon tổ chức tại HK Café Restaurant.  Số người tham gia rất đông đảo khoảng 32 bàn, mỗi bàn 10 người. Vé ủng hộ có hai hạng: hạng VIP $50.00, đồng hạng $35.00. Vé ủng hộ đã được bán hết chứng tỏ đồng hương Việt Nam đã ủng hộ ban tổ chức buổi gây quỹ rất nhiệt tình.  Ông Từ Đức Tháo, chủ tịch BCH/CĐVNOR và quý vị trong ban tổ chức chắc vui trong lòng rất nhiều nhỉ?  Smile!

Phần nghi lễ chào quốc kỳ, quốc ca Mỹ- Việt và tưởng nhớ đến những anh linh đả khuất là phần quan trọngvà không thể thiếu được trong bất cứ buổi lễ nào do Ban Chấp Hành CĐVNOR tổ chức .

Chương trình văn nghệ do các ca sĩ địa phương như Lệ Hải, Hoài Trang, Tuyết Lan, Vũ Hoàng                                                           Anh, Hạ Long v..v.. và ban nhạc The Dream phụ trách. Hai MC Thu Tâm và Trương Định đã điều khiển chương trình văn nghệ rất nhịp nhàng và thành công. Những bài ca, bài hát thắm đượm tình yêu thương dân tộc vừa hùng hồn dũng cảm, vừa trầm buồn tha thiết đã được các ca sĩ trình bày rất xuất sắc, đáng khen.

Buổi tiệc gây quỹ thêm phần hào hứng sôi nổi với màn xổ số trúng thưởng. Có 4 giải thưởng tất cả:

1-Giải đặc biệt: là Apple Ipad Air2 WiFi 128 GB  trị giá $500.00  do Phở Hùng 2 bảo trợ. Người trúng giải là cô Cổ Vương Ngọc Lan, cựu chủ tịch BCH CĐVNOR nhiệm kỳ 2014-2916. Congratulations!

Photo:

2- Giải Hạng Nhất:  là bức ảnh  Bryce Cannon- National Park in Utah  trị giá $300.00 do nhiếp ảnh gia  Mary Nguyễn bảo trợ.

3- Giải Hạng Nhì: là một hộp Uno IPPTV Box có thể coi 7 đài Việt Ngữ, trị giá $150.00 do Wireless Telecoms bảo trợ.

4- Giải An Ủi: là Cash Card của Costco, trị giá $50.00 do Francis Pham bảo trợ.

Người trúng giải hân hoan nhận lảnh quà trúng thưởng của mình và ban tổ chức cũng hân hoan trao quà tặng cho người trúng thưởng. Thế là chúng ta cùng vui rồi. Smile!

Trong bất cứ buổi tiệc gây quỹ nào của CĐVNOR, sự đóng góp của BS Nguyễn Đức Quang Hoàng. chủ nhân Trung Tâm Y Khoa Columbia Clinic được đánh giá là có giá trị nhất bên cạnh sự bảo trợ của các vị mạnh thường quân khác như Providence Heath and Services, Hồng Phát Market, Pacific Market, Phở Hùng, 7 Mountain Clinic v..v…

Chúng tôi “không còn trẻ nữa”, đã đến lúc chúng tôi phải đứng sang một bên làm “thợ vịn” và vỗ tay ủng hộ tinh thần  những người  bạn trẻ đầy nhiệt huyết đang và sẽ  đứng lên đóng vai chánh trong các sinh hoạt cộng đồng, đem lợi ích và sự hảnh diện về cho cộng đồng Việt Nam tại tiểu bang Oregon. Xin hoan nghinh tinh thần “vác ngà voi” của các bạn trẻ.  Smile!

Vợ chồng người viết ra về khi màn dạ vũ bắt đầu vì phu quân của tôi đã không còn lái xe giỏi như ngày xưa nữa.

Buổi tiệc gây quỹ thành công mỹ mãn vì “có thực mới vực được đạo” chứ lị!  Ban chấp hành CĐVNOR cũng cần phải có tiền thì mới có thể thực hiện được những công tác ích lợi cho cộng đồng. Sự giúp đỡ  của các vị mạnh thường quân và sự đóng góp của những người tham dự buổi tiệc gây quỳ này đã “góp phần công đức” vào việc xây dựng một cộng đồng Việt Nam tốt đẹp tại Oregon này.  Thiện thay! Thiện thay!

Phần người viết, thì hôm nay tà tà viết bài tường trình đăng trong mục Một Cõi Thiền Nhàn và làm youtube để quý vị độc giả ORTB đọc và xem cho vui nhé.  Bạn bằng lòng chứ?

Xin cám ơn Cô Mary Nguyễn và bạn Vương Sĩ Hùng đã chụp hình ảnh buổi tiệc gây quỹ rất đẹp. Bravo!

Người viết thích đi sưu tầm tài liệu để chia xẻ với bạn bè và để học thêm nhiều điều ích lợi từ những tài liệu này.  Xin mời bạn đọc một tài liệu hay hay dưới đây nhé.

Đừng bao giờ cho mình là quá quan trọng

Ngàn vạn lần đừng cho mình là “quá quan trọng” bởi vì trên thế giới này, ai cũng đều rất quan trọng.

Nhưng mà, bất luận là thiếu đi một ai thì Trái Đất này cũng vẫn cứ chuyển động.

Lạc đà và con ruồi

Có một con lạc đà phải trải qua trăm nghìn cay đắng khổ cực mới vượt qua được sa mạc cát rộng lớn.

Một con ruồi đậu trên lưng con lạc đà và cũng tới nơi mà không mất một chút sức lực nào.

Con ruồi hân hoan, vui vẻ cười nói:

“Lạc đà! Cảm ơn ngươi đã phải vất vả cõng ta tới đây, hy vọng sau này sẽ gặp lại!”

Nhưng mà con lạc đà lại lạnh lùng liếc nhìn con ruồi rồi nói: “Lúc ngươi ở trên lưng ta, ta vốn dĩ cũng không biết cho nên khi ngươi đi cũng không cần phải chào hỏi. Bởi vì căn bản ngươi cũng đâu có trọng lượng gì, đừng tự đề cao mình quá, ngươi tưởng ngươi là ai?”

 Namo Buddhaya

Portland thường hay có những cơn mưa vào mùa Thu.  Người viết xin mượn chiếc ô Thiền của Thầy Thích Tánh Tuệ che mưa cho bạn nhé. Smile!

Chiếc Ô Thiền

Con về trời đổ mưa to

Thầy trao con một chiếc Ô che đầu

Con không cần trả lại đâu!

Giữ mà che lúc dãi dầu nắng sương..

Ô này tên gọi Tình Thương

Che con trước những nhiễu nhương cuộc đời

Trước bao thuận nghịch, đổi dời

Hàng ngày đối diện vẫn cười an nhiên.

– Không nghe, không nói, không nhìn

Thật ra chỉ được bình yên nhất thời !

Khéo tu, con bỏ .. ”cái Tôi”

Là Ô che mát.. mọi nơi an nhàn..

Thị phi, phải trái ngoài đàng

Vẫn nghe như gió.. qua màn lưới giăng

Lòng mình vẫn sáng như trăng

Vì buông thành kiến, biệt phân mọi điều..

Mưa và nắng cách bao nhiêu ?

Buồn và vui bởi .. ghét, yêu chập chùng..

Tình đời giông tố, bão bùng

Chiếc Ô Hỷ Xả .. con dùng để che..

Đi về, vững bước con nghe!

Ô là.. bóng mát Bồ Đề tặng con ..

Như Nhiên – Thích Tánh Tuệ

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

Mời quý bạn xem youtube Tiệc Gây Quỹ Phát Triển CĐVNOR do người viết thực hiện cho vui nhé. Cám ơn cô Mary Nguyễn và Vương Sĩ Hùng đã chụp nhiều hình đẹp. Smile!

Youtube Tiệc Gây Quỹ Phát Triển Cộng Đồng Oregon ngày 11-5-16

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN346-ORTB 755-11916)


Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/+SuongLamPortland/posts

Photo:

Ác Giả Ác Báo

Thưa quý anh chị

 Người xưa có dạy: “Làm việc gì cũng nên nghĩ đến hậu quả của nó”.  Nhưng mấy ai chịu nghe theo lời khuyên này nên có nhiều suy nghĩ, hành động để thỏa mãn ước muốn, tham vọng của mình mà không từ một thủ đọan gian ác nào cả.  Đến khi bị tù tội hay mạng vong thì cũng đã muộn rồi!

Bài tâm tình hôm nay được viết sau khi xem một truyện phim dài nhiều tập của Đại Hàn chiếu trên đài SBTN hơn 3 tháng qua với kết cuộc rất có hậụ là người hiền lương sẽ được hạnh phúc vui vẻ sau khi trải qua nhiều đau khổ do kẻ ác gây ra.  Dĩ nhiên kẻ ác bị trừng phạt vì gieo nhân nào gặt quả nấy.

Xin mời quý anh vào đọc bài tâm tình hôm nay của người viết. Xin đa tạ.

Sương Lam

 Ác Giả Ác Báo

Photo

Đây là bài số ba trăm bốn mươi ba (343) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Mỗi buổi tối, người viết cũng thường ngồi xem phim với phu quân để có một chút tình điệu của “tuổi không còn trẻ nữa”..  Smile!  Đây cũng là dịp học thêm những bài học mà đạo diễn cuốn phim muốn đưa vào chuyện phim để khuyên nhủ hay truyền tải một thông điệp nào đó đến các khán thính giả xem phim. Với tôi, phim ảnh cũng là một hình thức giáo dục con người khá hiệu nghiệm không khác gì kinh sách mà đôi khi còn hấp dẫn, lôi cuốn, dễ dàng thấm nhập vào cuộc sống con người hơn.

Người viết không xem phim nhiều trên internet vì còn có nhiều việc cần phải làm nên chỉ cùng với ông xã xem phim vào buổi tối mà thôi. Phong trào bây giờ là thích xem phim bộ nhiều tập của Đại Hàn vì tài tử đẹp, ăn mặc sang trọng, kết cuộc có hậu. Nhiều khi chuyện phim được bố cục hơi phi lý, kéo dài tình tiết, nhưng đôi khi cũng hấp dẫn vì khán giả không biết đạo diễn khi mở khi thắt các tình tiết ra sao và cuối cùng được kết thúc rất có hậu là người ác phải đền tội và kẻ thiện được sống an vui, hạnh phúc.

Chuyện phim Oán Bạn Thâm Tình được chiếu trên đài SBTN vừa mới được chấm dứt hôm nay  với 110 tập tức là kéo dài hơn 3 tháng.  Xem vãng phim xong, khán giả cũng mệt luôn vì phim kéo dài lâu quá nhưng cũng thấy vừa vui vừa thương khi thấy kẻ ác đền tội.

Câu chuyện xoay quanh khi cô Ân Hỷ Thu, một cô gái nghèo mang nhiều tham vọng đã lỡ tay

giết cha kế của mình vì cha kế tính hảm hiếp cô trong khi bà mẹ là một bà chủ quán rượu không có ở nhà.   Cô đem xác bỏ ngoài đường giả vờ như nạn nhân bị chết vì tai nạn giao thông với sự giúp đỡ của một người hàng xóm nghèo hèn đã say mê cô. Cô phó chủ tich khách sạn Monalisa Minh Kỳ Huệ trên đường đi công tác trong một đêm mưa bị ngộ nhận là người đã gây tử thương cho người chết. Rồi cô gái hiền lương Minh Kỳ Huệ kia đã đem Hỷ Thu về nhà và kết bạn với nhau xem như là để bồi thường và giúp đỡ cho Ân Hỷ Thu và mẹ của Hỷ Thu dù mẹ của Kỳ Huệ không muốn vì nghi ngờ Ân Hỷ Thu có âm mưu khác Khi vào nhà bà.

Từ một kẻ nghèo hèn được vào sống trong ngôi nhà sang trọng và thấy nếp sống giàu sang của Minh Kỳ Huệ, Ân Hỷ Thu sinh ra tham vọng muốn chiếm đoạt tất cả những gì Kỳ Huệ đã có: nhà cửa, chức vị, ngưòi yêu v..v..nên đã không từ bỏ bất cứ thủ đoạn tàn nhẫn, gian ác nào để thoả mản lòng tham của cô. Gia đình hạnh phúc của Kỳ Huệ phải tan nát vì tham vọng quá đáng của Hỷ Thu: mẹ bị chết cháy trong vụ hỏa hoạn do Hỷ Thu làm để phi tang chứng cớ vì  bà mẹ của Kỳ Huệ đã biết rõ tội ác của Hỷ Thu; vu cáo để cho ba của Kỳ Huệ phải ngồi tù và mất trí nhớ;  chiếm đọạt người yêu Hàn Chính Nghiệp của Kỳ Huệ,  chiếm đoạt chức vụ phó chủ tịch của Kỳ Huệ;  đe doạ và bắt cóc Ân Huệ, em của Kỳ Huệ,  lăm le muốn chiếm luôn chức vị chủ tịch khách san Monalisa của Trịnh Thư Hiền, biển thủ công quỹ và tài sản của khách sạn, đầu độc Kỳ Huệ muốn giết chết Kỳ Huệ v..v..

Ân Hỷ Thu luôn luôn dối trá, ác  độc bày mưu tính kế hại người để thoả mãn tham vọng của mình, không chịu nhìn nhận tội lỗi của mình mà luôn đổ lỗi cho người khác cho đến giờ phút cuối cùng là phải chết vì tù tội và bịnh ung thư vì không chịu chửa trị sớm.  Cuốn phim chấm dứt là Kỳ Huệ sống hạnh phúc với những gì mình đã có, đã mất và tìm lại được.

Tóm lại, kết luận của cuốn phim là ác giả ác báo.  Đó là mục đích của đạo diễn và nhà sản xuất phim muốn đưa ra để cảnh báo và giáo dục con người nên sống lương thiện, đừng có quá nhiều tham vọng và hành động ác độc để rồi sẽ nhận lảnh kết quả thảm khốc như nhân vật chính Ân Hỷ Thu nói trên.

Photo

Cũng nhân câu chuyện phim kể trên, người viét xin mời quý bạn đọc thêm tài liệu về nhân quả do người viết sưu tầm dưới đây:

 Luật Nhân Quả Trong Cuộc Sống

Còn sống là còn phải nghĩ ngợi, hành động, là còn tạo nhân gặt quả.

 

Nhân là nguyên nhân, cội nguồn phát xuất từ tâm mà người đời gọi là nhân tâm.Tâm là điểm xuất phát để hình thành nghiệp duyên nhân quả.  Tâm con người có tâm tốt, tâm xấu.  Tâm tốt là tâm lương thiện, thích làm điều lành, điều tốt.  Tâm xấu là tâm hung ác, thích làm việc ác, điều xấu.

Quả là kết quả của sự phát sinh, báo ứng của cái nhân đã tạo trong quá khứ.  Quá khứ là thời gian đã qua có thể là gíây, phút, ngày, giờ, tháng, năm, đời trước, kiếp trước.

Như vậy Nhân là cội nguồn ở quá khứ do Tâm cấy trồng để tạo ra cái Quả của ngày hôm nay và cả tương lai.

Trong ý nghĩ thông thường của chúng ta, con người và mọi loài động vật được kết hợp bởi hai thành phần chính là Linh hồn và Thể xác.  Linh hồn là phần vĩnh cửu, không bao giờ bị hủy diệt.  Linh hồn cho ta cảm biết sự đau khổ, yêu ghét, hạnh phúc.  Thể xác cho ta cảm nhận được sự đau đớn, đói khát, nóng lạnh. Thể xác là phần tạm bợ để linh hồn trú ẩn. Thân xác sẽ bị hủy diết theo nguyên lý sinh, lão, bịnh, tử.  Khi thân xác bị hủy diệt thì linh hồn sẽ thoát khỏi thân thể đó và tùy theo mình đã tạo nhân tốt hoặc nhân xấu mà thọ lảnh nghiệp quả của đời kế tiếp, trong kiếp sống tương lai qua một hình thể khác.

Chúng ta đã thấy sống trong cõi đời này có kẻ thì giàu sang phú quý, xinh đẹp, có người lại nghèo khổ bần cùng, xấu xí.  Ấy có phải là do kết quả của nhân lành hay ác mà ta gieo trồng kiếp trước hay chăng?

Luật nhân quả và luật luân hồi là những định luật tất nhiên của vũ trụ mà Đức Phật đã khám phá ra để mọi người tu học hầu thoát vòng sinh tử luân hồi.

Luật nhân quả tiếp diễn liên miên tạo ra sự luân hồi.  Đời trước, kiếp trước là Nhân của kiếp sống hiện tại.  Kiếp sống hiện tại là Quả của đời trước cũng là Nhân của đời sau, kiếp sau..  Đời sau, kiếp sau là Quả của kiếp sống hiện tại.  Nhân quả như bóng với hình. Cho nên muốn hiểu thấu điều này ta phải quán chiếu:

“Dục tri  tiền thế nhân

Đương kim thọ giả thị

Dục tri lai thế quả

Kim sanh tác gỉả thị”

Nghĩa là:

“Muốn biết kiếp trước mình đã làm gì

Hãy coi kiếp hiện tạ mình đang thọ chịu những gì

Muốn biết đời tương lai mình sẽ ra sao

Thì hãy coi hiện tại mình đang làm gì?”

Tuy nhiên có những hiện tượng xảy ra rất mâu thuẫn với những điều luật lý và tình trong đời hiện tại như: Có những kẻ gian ác, tham lam lại giàu sang, sung sướng. Lại có những kẻ hiền lành, thiện tâm lại gặp tai uơng, nghèo đói, có những người thần đồng và có những kẻ rất ngu si.  Tất cả những hiện tượng lạ lùng, mâu thuẫn này đã được Phật Giáo dùng thuyết nhân quả ba đời để giải thích, chứng minh.

(Trích Tập San Dược Sư)

Người viết xin mượn những lời thơ dưới đây để làm kết luận cho bài tâm tình hôm nay, bạn nhé.

Sắc Không Trần Thế

Có những lúc tâm hồn ta lắng đọng

Thấy cuộc đời là không sắc, sắc không

Tử sinh rồi tan hợp lại nối vòng

Để chỉ tạo thêm oan khiên, chướng nghiệp

Rồi mê mải trong luân hồi kiếp kiếp

Tham, Sân, Si, bào ảnh với phù vân

Mà quên đi, đời trần thế chỉ cần:

Tâm Thanh Tịnh trước nghiệt oan cám dổ

Thập thiện đạo ta vun bồi tu bổ

Nghiệp duyên lành, tinh tấn tạo nhiều thêm

Lấy Từ Bi, Trí Tuệ dựng gốc nền,

Làm sao để an dân và ích nước

Ta sẽ xóa những nghiệp oan chướng trước

Tạo lại bằng Hỷ Xả với Từ Bi,

Đem nụ cười, thân ái rải đường đi

Ừ có thế! Đời mới còn nghĩa sống

( trích trong Sắc Không Trần Thế- Thơ Sương Lam)

Mời xem Youtube Chỉ Có Một Tấm Lòng để chọn con đường hành thiện diệt ác

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-mCTN343-ORTB751-101216)

Photo


Một Chữ Buông!  Làm được Dễ hay Khó?  Smile!

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/+SuongLamPortland/posts

 

Con Cháu Thời A Còng @

Thưa quý anh chị,

 Cuộc đời là một dòng biến dịch không ngừng. Con người sống trong cõi nhân gian này có nhiều quan điểm khác nhau về cuộc sống tùy  theo thời đại, không gian, xã hội  chúng ta đang sống. Có những đìều được giáo huấn ngày xưa nay đã trở thành “Old Fashion” rồi như quan niệm về “tam tòng tứ đức dành cho phụ nữ, chuyện hiếu để với mẹ cha v..v.. Con cháu thời a còng @ sẽ ngẩn ngơ không hiểu gì nếu được nghe ông bà kể chuyện  “nhị thập tứ hiếu ngày xưa. Cũng đành thôi!

 Xin mời quý anh chị lắng nghe người viết tâm tình về Con Cháu Thời A Còng @.  Hy vọng sẽ được cảm thông vì chúng ta đa số thuộc lứa tuổi 60, 70, 80,  ít nhiều gì cũng đã có những va chạm về tình cảm với con cháu chúng ta trong đời sống văn minh hiện tại. Chúng ta phải hiểu và cảm thông con cháu và cũng mong cầu con cháu hiểu và cảm thông   chúng ta.  Thiện thay!  Smile!

 Sương Lam  

 

  Con Cháu Thời A Còng @
Photo: Con Cháu thời a còng @

 Đây là bài thứ ba trăm ba mươi hai (332) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

 Với sự tiến bộ của khoa học kỹ thuật, hình như đa số chúng ta đều biết sử dụng máy điện toán  (máy computer) và  biết trao đổi tin tức, hình ảnh qua điện thư (email).  Vì thế có thể nói thời nay là “thời đại a còng” có dấu hiệu là @) và con cháu thời nay được gọi là con cháu thời a còng cho hợp “thời trang điện toán”.  Smile!

 Con cháu thời a còng có gì khác biệt với con cháu thời xưa?  Dĩ nhiên có nhiều sự khác biệt lắm mà những bậc cha mẹ ở lứa tuổi 60,70, 80  hiện tại thường lắc đầu than thở là đạo lý đã suy đồi khi họ đọc những tin tức ở Việt Nam và tin tức ở Mỹ .

 Ở Việt Nam không thiếu gì tin tức con cái giết cha mẹ vì bị la rầy hay vì muốn cướp lấy tiền bạc, tài sản.  Ở Mỹ thì con cái thường không lời thăm hỏi cha mẹ, mắng đưổi cha mẹ ra khỏi nhà hay bỏ quên không đi thăm viếng cha mẹ đang sống cô đơn ở viện dưỡng lão.  Mỗi người một hoàn cảnh khác nhau, nhưng hoàn cảnh nào cũng đáng thương cả.

 Hãy nghe nhà văn Huy Phương tâm tình qua bài viết Con Cháu Thời Nay của ông qua trích đoạn dưới đây:

 “…. Bản năng của muôn loài là thương yêu và bảo vệ con. Con gà mẹ dùng đôi cánh che chở cho bầy gà con trước sự hung hiểm của diều hâu. Con chim bay xa tha mồi về mớm cho con non nớt yếu đuối bên bờ tổ. Hung dữ như cọp beo cũng không có loài nào ăn thịt con. Nhưng muôn loài cũng không có cái cảnh nào có đàn con đi kiếm thức ăn cho những người sinh nở ra chúng lúc họ về già, không còn khả năng săn nhặt, nằm chờ chết trong hang ổ. Nhà văn Lâm Ngữ Đường cho rằng, “Người nào cũng yêu con, nhưng người có văn hóa mới biết thương yêu cha mẹ!”

Ở Mỹ, trong giờ hành chánh mà một đứa con lang thang ngoài đường, thì cảnh sát lập tức kết tội cha mẹ của chúng, nhưng một cụ già bị bỏ ngoài đường thì người ta tìm đến sở xã hội, liệu có ai truy tìm và lên án những đứa con.
Photo: Vợ chồng già nắm tay đi bên nhau. Hạnh phúc là đấy. Smile!
SL


Chúng ta phải chờ vài ba thế hệ nữa may ra, chứ hiện nay, các bậc cha mẹ người Việt ở Mỹ, tâm lý vẫn chưa sẵn sàng, còn cảm thấy tổn thương và đau khổ, than trách khi bị con cái đẩy ra khỏi nhà. Những vị cao niên Mỹ không ai than phiền vì con cái không quan tâm hay “bỏ rơi” mình. Đối với họ, con trên 18 tuổi đã ra khỏi gia đình, vì muốn cho con tự lập, có khi muốn con đi học xa, thăm hỏi, quan tâm là điều tốt, nhưng cha mẹ không bao giờ kỳ vọng nơi con cái khi mình về già, trông đợi sự giúp đỡ của con. Cha mẹ và con cái từ đây hết còn bổn phận với nhau. Do đó, họ chuẩn bị để dành tiền, đầu tư, mua bảo hiểm nhân thọ, bảo hiểm “sức khỏe lâu dài,” chuẩn bị “hậu sự” cho mình.

Như vậy các bậc cha mẹ này không còn cảm thấy đau khổ vì những lý do về con cái.

Trái lại người Việt hay Á Đông luôn cho rằng trong trăm nết thì chữ hiếu đứng đầu (Bách hạnh hiếu vi tiên). Theo Phật Giáo thì “tâm hiếu là tâm Phật, hạnh hiếu là hạnh Phật.” Khi thấy con cái đối xử với mình tệ bạc thì đem lòng ai oán, nhất là vào buổi giao thời, vẫn thường so sánh lối sống của gia đình ngày xưa, với lối sống “Mỹ hóa” bây giờ của con cái, và cũng vì chính sự đổi thay quá nhanh chóng của con cái, sinh ra ở Mỹ, hay chịu lối sống Mỹ quá sớm, hoặc là dùng chữ gia đình “vô phước” như cách than phiền của nhiều vị.

Quí vị đã có dịp lui tới chuyện trò với các vị cao niên người Việt trong các nhà dưỡng lão, đã thường biết đến nỗi buồn của họ, không phải vì tiền, vì danh mà vì một nỗi cô đơn, chỉ vì con cái không ngó ngàng đến họ. Khi tôi muốn kể nỗi lòng của một vị cao niên buồn bã, cô đơn trong một nhà dưỡng lão, trên trang báo, thì ông cụ chấp tay vái tôi, “Thôi xin ông, con tôi mà biết tôi kể lể với ông thì chúng hành tôi đến chết mất!”

– Một gia đình, khi người cha qua đời, những đứa con thấy mẹ thui thủi một mình, khuyên mẹ bán ngôi nhà rồi về ở với chúng nó. Như một trái bóng, bà bị đưa qua đưa lại giữa những đứa con, và chỗ ở cuối cùng của bà bây giờ là nhà dưỡng lão!

– Một bà cụ khi bị đưa vào bệnh viện, rồi nhà hưu dưỡng, vì lo xa, bà làm thủ tục trao cho cô con gái duy nhất, ngôi mobile home của bà, nhưng chỉ ít lâu sau, cô này bán ngôi nhà lấy tiền bỏ túi. Khi khỏe mạnh được trở về nhà, bà phải đi “share” phòng cho đến lúc qua đời….

 (Nguồn:  Trích bài viết Con Cháu Thời Nay của Huy Phương)

 Theo cách giáo dục xưa thì gia đình nào có con cháu sống chung và phụng dưỡng cha mẹ thì được xem là gia đình hạnh phúc, ăn ở có đức. Nhưng người Âu Mỹ thì họ lại không nghĩ như vậy bởi lẽ ngay từ khi còn trẻ, họ đã được học tính tự lập – và điều này đã tác động rất lớn đến thế hệ người Việt thứ 2, thứ 3 – là những người sang Mỹ từ khi còn bé, hoặc sinh ra trên đất Mỹ. Họ hầu như ít nói tiếng Việt mà chỉ dùng tiếng Mỹ – ngay cả khi ở nhà.

Phần lớn họ chịu ảnh hưởng nặng của lối sống Mỹ: 18 tuổi là ra ở riêng, cha mẹ già thì đưa vào viện dưỡng lão. Sự thành công về mặt học vấn, tài chính đã khiến họ chẳng còn quan tâm nhiều đến quá khứ của cha ông. Nếu như ở Việt Nam, con cái thường ngồi im nghe cha mẹ giáo huấn – dù ngồi một cách miễn cưỡng. Còn ở Mỹ thì con cháu thường không chú ý đến những lời giáo huấn, khuyên bảo của ông bà, cha mẹ. Nhiều khi họ còn lý sự cãi cọ, cự nự nữa là khác vì giáo dục của Âu Mỹ tôn trọng sự tự do cá nhân, học sinh, sinh viên được quyền tỏ bày ý kiến ý ong của chúng. Những bậc trưởng thượng, ông bà, cha mẹ già Việt Nam thường bị những cú sốc tinh thần, tình cảm, nếu không chuẩn bị tinh thần chịu đựng trước những thay đổi này. 

 Quý vị cao niên sang đến xứ người thường cảm thấy cô đơn, cảm thấy bị bỏ rơi vì con cái đi làm cả ngày.  Quý cụ gặp những xung đột gia đình về văn hoá, nếp sống, con cháu không vâng lời,  không được quý trọng như ngày xưa, cảm  thấy mình vô giá trị, tuyệt vọng v..v… nên dễ bị trầm cảm lắm đấy.

 Người bị trầm cảm có thể có những triệu chứng sau: khóc buồn vô cớ, thấy tuyệt vọng, thiếu năng lực, hết hứng thú với những hoạt động đã từng ham thích, cảm thấy tội lỗi, thay đổi thói quen ngủ, ăn mất ngon hay ăn nhiều hơn, nghĩ nhiều đến việc tự sát v..v…

 Bạn phải làm gì để trị bịnh trầm cảm?

 Bác sĩ thuyết trình viên khuyên bạn nên:

 –  Dùng thưốc để trị bịnh, giúp ngủ ngon, giúp bớt đau, cân bằng những kích thích tố mất mát trong cơ thể.

–  Đến gặp các chuyên viên tâm lý để tỏ bày tâm sự cho vơi những đau khổ, uất ức, buồn chán chất chứa trong lòng.

 Con cháu thời a còng có những suy nghĩ, quan niệm sống của chúng thì cha mẹ, ông bà thời a còng cũng cần có những quan điểm sống như thế nào để không bị trầm cảm, khổ sở về tinh thần tình cảm nữa.
Photo

Mời bạn đọc tài liệu dưới đây và suy ngẫm xem có thể áp dụng được không nhé.  Smile!

 Thương con là làm bạn chứ không phải làm nô lệ cho con

 

Khi qua tuổi 60, bạn không còn nhiều thời gian ở phía trước nữa, và bạn cũng không thể mang theo những gì bạn đã có, sẽ là vô ích nếu bạn vẫn bận tâm đến việc kiếm tiền và dành dụm. Bởi thế, bạn hãy chi tiêu những đồng tiền mà bạn đã cất giữ để đi du lịch, mua sắm thứ bạn thích, cho đi những gì bạn có thể và đừng quan tâm đến việc nhận lại.

 

Đừng nghĩ mình phải chắt bóp để sau này còn có tài sản mà chia cho các con các cháu. Nếu con cháu là những động vật ký sinh, là những kẻ nóng lòng chờ đợi bạn nhắm mắt hơn ai hết, bạn lại càng không cần phải lo lắng chuyện gì sẽ xảy ra cho chúng, hay việc bạn sẽ bị đánh giá thế nào. Bởi một khi đã trở về với cát bụi, ta sẽ chẳng còn nghe thấy bất kỳ lời khen hay tiếng chê nào nữa.

 

Thời gian mà bạn sống vui vẻ trên đời hay để tìm kiếm của cải bằng biết bao gian khó rồi cũng đến hồi phải chấm dứt. Bạn đừng lo lắng nhiều đến mối quan hệ với con cái, bởi lẽ chúng có số phận riêng của chúng, và chúng chắc chắn sẽ tìm được con đường của mình trong cuộc đời. Chớ làm nô lệ cho con cái bạn. Hãy giữ quan hệ với chúng, yêu thương và giúp đỡ khi cần thiết, nhưng đồng thời hãy bằng lòng với số của cải bạn đã dành dụm cho chúng, đừng cố thêm.

 Cuộc sống dài hơn cuộc đời lao động. Hãy nghỉ hưu sớm nhất khi bạn có thể và bằng lòng với những gì bạn kiếm được. Đừng kỳ vọng quá nhiều vào con cái. Đa phần, chúng đều yêu quý bố mẹ, nhưng chúng quá bận với công việc và những ràng buộc khác mà chúng muốn quan tâm nhiều hơn. Cũng có những đứa con bất hiếu, chúng có thể tranh giành của cải ngay cả khi bạn đang còn sống và có thể là chúng muốn bạn chết sớm hơn để đoạt chiếm riêng mình. Nói chung, con cái đều cho rằng chúng đương nhiên được thừa hưởng tất cả những gì bạn đang sở hữu trong khi bạn chẳng có quyền gì với tiền bạc của chúng.

 Vì thế, sau tuổi 50-60, bạn không cần phí sức, đừng vì để đổi lấy số của cải nhiều hơn mà phải làm việc đến lúc xuống mồ. Tiền của bạn chẳng có chút giá trị nào trước mặt thần chết. Khi nào thì chúng ta được ngừng kiếm tiền? Bao nhiêu thì đủ? 100 triệu hay 10 tỷ? Từ hàng nghìn hecta ruộng đất bạn cũng chỉ ăn được chút ít rau quả và một ổ bánh mì mỗi ngày. Từ vài ba căn nhà bạn đã xây, thực tế là bạn chỉ cần vài mét vuông cho mình: một chỗ ngủ, một chỗ nghỉ ngơi, một chỗ tắm và một chỗ làm bếp. Với chừng ấy thời gian còn lại trên đời, chỉ cần một chỗ ở, một số tiền để ăn, để mặc và một số vật dụng cần thiết khác… thế là bạn đã sống ổn rồi. Chỉ cần tâm hồn vui vẻ, hạnh phúc là được.

 Gia đình nào cũng có vấn đề, bất luận là ở chế độxã hội nào. Bạn đừng so sánh với người khác về phương diện tài chính. Đừng quan tâm đến việc ai có nhiều của cải hơn, hoặc con cái ai thành đạt hơn về vật chất, mà bạn hãy đi chơi nhiều hơn, đến cả những nơi ăn chơi mà bạn chưa có dịp đi lúc còn trẻ. Nếu có điều kiện, nhất thiết bạn phải đi du lịch nước ngoài.

 

Hãy nhanh chóng đặt lên bàn cân để so sánh xem ai có nhiều thời gian rỗi hơn, ai hạnh phúc hơn, ai khỏe mạnh và sống lâu hơn. Đừng bận tâm đến những điều mà bạn không thể thay đổi. Nó chẳng giúp gì cho bạn mà trạng thái tinh thần không tốt còn đẫn đến bệnh tật. Hãy tạo cho mình một tinh thần cân bằng, và hãy xác định xem điều gì khiến bạn hạnh phúc. Với chừng ấy thời gian sống khỏe mạnh và vui vẻ, bạn hãy lên cho mình một kế hoạch, rồi cứ y thế mà thực hiện. Và dù đã lớn tuổi, bạn cũng nên đề ra những mục tiêu nhỏ cho mình, chứ đừng để ngày trôi qua ngày, bạn sẽ mất hết cảm hứng sống.

 

Một ngày sống mà không có phút giây nào vui vẻ là một ngày mất đi. Một ngày có dù chỉ một giây phút vui vẻ là một ngày được lợi. Một tâm hồn lạc quan thì chữa khỏi bệnh tật nhanh chóng. Nhưng một tâm hồn hạnh phúc thì không có căn bệnh nào phải chữa, bởi nó không quen biết bệnh tật… Hãy giữ cho bạn một trạng thái tinh thần tốt, hãy di chuyển, ra ngoài thường xuyên, đi dưới nắng mặt trời, ăn nhiều thực phẩm chứa vitamin và khoáng chất, và hãy vượt qua mọi trở ngại để sống thêm 30-40 năm với thể lực và sức khỏe dồi dào. Sức khỏe là điều quan trọng nhất nếu bạn vẫn còn muốn mình sống có ích.

 Hãy bằng lòng với những gì bạn đang có và những gì có ở xung quanh bạn. Và đừng quên bạn bè. Họ chính là sự giàu có của cuộc đời bạn. Hãy giữ mối quan hệ bạn bè lâu dài.

(Nguồn: Sưu tầm trên internet)
Photo: Tôi yêu "người tình mặt vuông" của tui quá chời! Smile!

 

 Xin mời bạn cùng uống với người viết một Tách Cà Phê Thi Vị do người viết pha cho bạn để thấy cuộc đời còn một chút gì dễ thương, thi vị nhé. Smile!

 Tách Cà Phê Thi Vị

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

 Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 332-ORTB 740-722716)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/+SuongLamPortland/posts

Ta Là Số Một

Thưa quý anh chị,

Sống trong cõi ta bà này nhiều người thích làm “người number 1” hơn là “người number 10”.  Smile!

Trải qua bao cuộc biển dâu, nhiều người lại “ngộ” ra rằng, người số nào cũng phải trở về với cát bụi giống nhau hết ráo.  Thế mà khi còn sống thiên hạ dành nhau “Ta Là Số Một”.  Mệt quá!

Bởi thế Đức Phật mới bảo “Đời là bể Khổ” và đưa ra bài học Tứ Diệu Đế để dạy con người tu tập hầu để thoát Khổ.  Nhưng có được bao nhiêu người  chịu nghe theo lời dạy của Người, cho nên cuộc đời nhân thế vẫn mãi trầm luân trong biển Khổ.

Người viết xin được tâm tình với quý Bạn qua chủ đề “Ta Là Số Một” dưới đây và suy ngẫm tí ti xem có đúng không nhé. Smile!

Kính chúc tất cả quý bạn đều được an vui.

Sương Lam

Ta là Số Một

Photo

Đây là bài thứ ba trăm ba mươi (330) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Người viết xin mượn câu chuyện Thiền dưới đây của Thầy Thích Tánh Tuệ để mở đầu cho bài tâm tình hôm nay, bạn nhé.

Đừng bao giờ cho mình là quá quan trọng

Ngàn vạn lần đừng cho mình là “quá quan trọng” bởi vì trên thế giới này, ai cũng đều rất quan trọng.

Nhưng mà, bất luận là thiếu đi một ai thì Trái Đất này cũng vẫn cứ chuyển động.

 

** Lạc đà và con ruồi

Có một con lạc đà phải trải qua trăm nghìn cay đắng khổ cực mới vượt qua được sa mạc cát rộng lớn.

Một con ruồi đậu trên lưng con lạc đà và cũng tới nơi mà không mất một chút sức lực nào.

Con ruồi hân hoan, vui vẻ cười nói:

“Lạc đà! Cảm ơn ngươi đã phải vất vả cõng ta tới đây, hy vọng sau này sẽ gặp lại!”

Nhưng mà con lạc đà lại lạnh lùng liếc nhìn con ruồi rồi nói: “Lúc ngươi ở trên lưng ta, ta vốn dĩ cũng không biết, cho nên khi ngươi đi cũng không cần phải chào hỏi. Bởi vì căn bản ngươi cũng đâu có trọng lượng gì, đừng tự đề cao mình quá, ngươi tưởng ngươi là ai?”

*** Có một cậu thanh niên sống trong gia đình đông người, mỗi lần ăn cơm, đều là hơn 10 người ngồi ăn xung quanh một chiếc bàn lớn. Một lần nọ, cậu ta đột nhiên có suy nghĩ muốn đùa mọi người một chút.

Trước khi ăn cơm, cậu ta chui vào trong một cái tủ và trốn ở đó để cho mọi người phải đi khắp nơi tìm kiếm mình.

Nhưng thật không ngờ là không có một ai đi tìm cậu ta cả, thậm chí họ còn không để ý tới sự vắng mặt của cậu trong bàn ăn. Sau khi mọi người đã ăn no và rời khỏi bàn, cậu ta mới chui từ trong tủ ra và một mình ăn những thức ăn thừa còn lại. Từ lần đó trở đi, cậu ta tự nhủ với lòng mình: “Sẽ không bao giờ cho mình là người quá quan trọng nữa, bởi vì như thế có thể sẽ phải nhận lấy sự thất vọng.”

**** Lúc nên cúi đầu thì cúi đầu

Benjamin Franklin được xưng là “cha đẻ của nước Mỹ”. Có một lần, ông từng đến thăm một vị lão tiền bối “đức cao vọng trọng”.

Lúc ấy ông tuổi trẻ lại khí thế mạnh mẽ nên đã ngẩng cao đầu mà sải bước đi rất nhanh.

Không ngờ vừa bước đến cửa thì đầu của ông bị đập mạnh vào cái khung bên trên. Đau điếng cả người, ông không ngừng dùng tay mà xoa xoa bóp bóp, lại vừa nhìn cái khung cửa thấp hơn thân thể mình.

Vị tiền bối ra chào đón Franklin chứng kiến cảnh này liền nói:“Rất đau phải không? Nhưng mà đây có lẽ là thu hoạch lớn nhất của chuyến thăm ta ngày hôm nay của cậu đấy! Một người muốn sống bình an vô sự trên đời thì lúc nào cũng phải ghi nhớ rằng: “Lúc nên cúi đầu thì phải cúi đầu!” Đây cũng là một chuyện mà ta muốn dạy cậu.”

Một người có thể có tự tin, nhưng đừng tự cao tự đại.

Một người có thể phóng đãng một chút nhưng đừng kiêu căng, ngạo mạn.

Một người có thể sống rất thọ nhưng cũng không thể trường sinh bất tử.

Đừng cho mình là “quá quan trọng”, kỳ thực cũng là một loại tu dưỡng, một cảnh giới của cao thượng, một thái độ lạc quan và là một loại trưởng thành của tâm tính, hay còn là một loại tâm không màng danh, lợi!

Đến, đi như mây qua trời.. Mây kia nào có tên.

Namo Buddhaya

Thích Tánh Tuệ

Ngày xưa khi còn trẻ, với những thành công trên đường học vấn một cách dễ dàng, người viết là cô “con gái rượu” của ba má tôi vì tôi đem nhiều niềm vui và sự hảnh diện về cho ba má tôi, cho nên tôi được cưng chiều nhất nhà. Tôi không làm gì động đến “móng tay tiểu thư” của tôi mà chỉ cần lo chăm học “thi đâu đổ đó” là được rồi.

Photo

Tôi còn nhớ khi tôi học ban Sinh Lý Hoá ở Đại Học Khoa học Saigon năm 1963, trong giờ thực tập mổ xẻ con cá lóc tôi không biết đập đầu con cá lóc còn sống như thế nào đến nỗi anh bạn trong nhóm phải cười nhạo tôi là một phụ nữ “dở òm”, không dám giết cá thì làm sao có thể “giỏi” về gia chánh nữ công, nấu ăn cho chồng con được. Tôi chỉ biết cười mỉm chi đáp lễ mà không dám hó hé gì thêm nữa vì “bị rầy” đúng quá rồi!

Hơn thế nữa, mỗi lần nhà truờng bắt mổ một con vật nào đó là tôi  phải trốn học “cúp cua” chạy vào rạp ciné Rex lánh nạn vì tôi rất sợ cầm con dao mổ.  Nếu bắt buộc phải thực hành việc mổ các con vật trong phòng thí nghiệm, tôi lại mổ tầm bậy tầm bạ lung tung. Mấy ông bạn cùng nhóm khi thấy người đẹp đang tròn xoe đôi mắt nai và  đang hét oai oái thì các chàng xung phong ra tay cứu nguy giúp đỡ người đẹp ngay.  Khoẻ quá! Nhưng đến  kỳ thi cuối khóa năm thứ nhất ở Đai Học Khoa Học, tôi đành phải bỏ cuộc thi vì biết rằng tôi không có duyên với  cái bằng Cử Nhân Khoa học chút nào với cái tính nghệ sĩ và lòng thương yêu loài vật của tôi.

Tôi đi lấy chồng không đem theo một chút của hồi môn nào về nghệ thuật nấu ăn cả vì tôi có nấu bếp ở nhà bao giờ đâu. Ba mẹ tôi chỉ mong tôi học hành chăm giỏi và ngoan hiền là đủ rồi, còn mọi việc khác thì đã có ba mẹ tôi lo và có người giúp việc lo rồi. Bởi thế tôi nghĩ mình là “cái rún của vũ trụ”, tha hồ mơ mộng làm chuyện to chuyện nhớn theo lý tưởng của mình. Smile!

Rồi thời cuộc đổi thay, tôi không còn là “bà xếp văn phòng” oai phong ngày trước nữa mà là một “bà mẹ quê” ở nhà nuôi gà nuôi vịt “tự túc tự cường” kiếm thức ăn dinh dưỡng cho gia đình. Một cơn dịch thoáng qua, gà vịt chết ráo trọi. Vì tiếc của, vợ chồng tôi vẫn cứ ăn thịt gà vịt chết toi này tỉnh queo trong thời điểm khó khăn về lương thực “thời giải phóng đặc biệt “ của toàn nước Việt Nam thời ấy.  Cũng may là lúc đó không có dịch cúm gà trầm trọng nên chúng tôi được sống sót mà về Saigòn làm “bà bán bánh mì” trước nhà một người quen cho đến khi dzọt được sang Mỹ.

Thế là từ một người thuộc “hạng quan trọng” trong chế độ cũ, người viết “bị” thành một người  “hạng bần cùng” trong chế độ mới ở ngay trong nước Việt quê hương tôi ngày xưa. Bởi thế xin Bạn đừng bao giờ nghĩ rằng mình luôn luôn là “người quan trọng số một” mãi đâu nhé vì cuộc đời giống như một sân khấu thay đổi vai diễn hà rầm đấy.  Chúng ta phải cố gắng học hỏi quan niệm sống giống như ông Nguyễn Công Trứ qua lời nói của ông: “Khi làm quan, tôi không lấy gì làm vinh, khi làm lính tôi không lấy gì làm nhục” thì mới có thể sống vui sống khỏe nơi chốn bụi hồng lao xao này, bạn ạ!

Chúng ta cũng cần an trú trong hiện tại để sống vui với kiếp người, bạn nhé!

Photo

An trú hiện tại

Đức Phật hỏi một đệ tử Tăng:

–       Đời người bao lâu?

Tăng đáp:

–       50 năm.

Phật bảo: Không đúng.

–       40 năm.

–       Không đúng.

–       30 năm.

Phật kết luận: Đời người trong một hơi thở.

Bình:  Chúng ta bôn ba xuôi ngược đủ thứ để tìm cầu hạnh phúc.  Song cái quý nhất của đời người là hơi thở mà ít ai để ý.  Thiền giúp ta sống lại với hạnh phúc đơn sơ, nhưng rất chân thật với chính mình.

« Thở vào tâm yên lặng.  Thở ra miệng mỉm cười.  An trú trong hiện tại.  Giờ phút đẹp tuyệt vời.”

( Nguồn: Thiền là gì? Giác Nguyên)

Đức tính khiêm cung cũng rất là quan trọng mà chúng ta cần học tập và thực hành để được sự quý mến của người xung quanh trong cuộc sống chúng ta. Xin mời bạn đọc trích đọan dưới đây về sự khiêm cung.

“….Trong pháp hành cúi đầu hành lễ của Phật giáo còn có cách giải thích khác nữa là: Cái gọi là “chăm sóc bước chân’’, ý chỉ rằng, chúng ta làm bất cứ việc gì, cần phải có tư duy quán sát sao cho hợp thời, hợp lý; làm đâu ra đó và làm cho đến nơi đến chốn với lòng khiêm cung chân thật. Bởi vì đối diện với bất kỳ công việc làm nào, nếu chúng ta với tâm khiêm cung cần lao khẩn ý thì mới thành tựu được nền móng đời sống vững chắc. Trên lộ trình giao thông, vì muốn an toàn, khi đi đường bộ, hoặc khi lái xe, chúng ta đều phải nhìn xuống mặt đất và cẩn thận chăm sóc lấy từng bước chân của mình trên đường đi, chứ không dám ngưỡng mặt nhìn trời mà đi. Trong cuộc sống, nếu chỉ biết hướng lên phía trước để tìm tòi, để so đo tật đố, thì người đó nhất định sẽ gặp thất bại.

Khiêm cung là một cử chỉ thành thục, đầy đủ đức chân thiện mỹ. Chúng ta cùng quán xét xem cây cỏ khi kết trái đơm bông đều hướng xuống mặt đất trĩu cành. Cây lúa khi trổ bông chín mùi thơm ngát cũng trĩu ngọn cúi đầu. Thế nên khiêm cung là cử chỉ cao quý khiến cho người khác ngay khi tiếp cận liền khởi tâm yêu mến, hoan nghinh.

Làm người, nếu tự cho rằng mình có dáng cao to trượng phu tướng, lại có địa vị, có uy quyền rồi sanh tâm cao ngạo, uỡn ngực vênh vang, đầu ngưỡng thật cao mạnh bước hiên ngang. Hạng người đó đáng liệt vào danh thứ nào? Trên lịch sử thế giới, các bậc hiền thánh được mọi người tôn xưng là bậc tài cao đức trọng vì họ suốt cuộc đời họ biết sống và phụng sự trong pháp hành khiêm cung. Cống cao ngã mạn sẽ làm tổn thất nhân đức; khiêm cung nhã nhặn, sẽ tăng trưởng nhân cách đạo đức và là pháp thu phục lòng người thành công. Chúng ta là hàng hậu học cần nên noi gương hàng thánh nhân học tập pháp hạnh khiêm cung mới tạo được cùng người mối rộng kết thiện nhân duyên.

Người biết sống khiêm cung nhất định sẽ có cuộc sống hạnh phúc, và sẽ có ngày thành đạt vinh quang.

(Nguồn: Trích trong Nấc Thang Cuộc Đời- Đại sư Tịnh Vân)

Photo

Kính mời quý thân hữu thưởng thức Youtube Trở Về Cát Bụi qua tiếng hát của Mạnh Quỳnh thật là tha thiết, ngậm ngùi thương cho kiếp người.

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 330-ORTB738-71316)
Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/u/0/112448069295471524939/posts

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/

Bây Giờ Là Tháng Bảy

Chào quý anh chị,

Tháng Bảy vào Hạ ở Mỹ thời tiết rất nóng nhưng mà vui vì có ngày Lễ Độc Lập July 4th tưng bừng, náo nhiệt. Những người dân Mỹ ăn nhậu và vui vẻ đón mừng ngày lễ trọng đại này.  Dân Mỹ gốc Việt sau bao nhiêu năm sống ỏ Mỹ cũng hoà đồng vào nếp sống người Mỹ nên cũng tổ chức họp mặt, sum họp gia đình ăn uống vui vẻ luôn cho vui.

Đối với một số người Việt, trong đó có người viết, cảm thấy buồn buồn trong ngày vui mừng Lễ Độc Lập này vì nhớ đến cái nóng nung người của “Mùa Hè Đỏ Lửa” năm nào ở Việt Nam ngày cũ.

Hy vọng những cảm nghĩ dưới đây cũng là cảm nghĩ của Bạn của tôi về cơ trời vận nước của người, của ta trong Tháng Bảy này.

Sương Lam

 Bây Giờ là Tháng Bảy

Animated Photo

Đây là bài thứ ba trăm hai mươi chín (329) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Bây giờ là tháng Bảy mùa hè nơi xứ Mỹ. Học trò đã nghỉ học ở nhà trường chính thức nhưng sẽ là học trò ở những trung tâm sinh hoạt thể thao, văn nghệ, cắm trại  v..v.. .

Luật lệ của Mỹ là không được để trẻ em dưới 12 tuổi sống một mình ở nhà nếu không có sự giám sát của người lớn.  Thế là phụ huynh học sinh phải tất tả kiếm các trung  tâm sinh hoạt để gửi con em đến sinh hoạt “vừa chơi vừa học” mấy tháng hè hoặc là đưa chúng về gửi ông bà nội, ngoại trông nom hộ.  Có gia đình nhân dịp này đưa con cái du lịch Việt Nam để thăm ông bà nội, ngoại và thân nhân còn ở Việt Nam, vừa để kết nối tình thân gia đình, vừa để con cái biết một chút gì về quê hương thứ nhất của mẹ cha. Tuy nhiên, bây giờ môi trường sinh hoạt ở Việt Nam đang bị nhiểm độc vì vụ cá chết và thức ăn đa số là có độc vì việc xử dụng hóa chất độc hại vô tội vạ của các con buôn, nhà hàng nên nhiều phụ huynh cũng “phát rét” không dám về Việt Nam luôn, nói chi là đưa trẻ em về thăm quê cũ.  Smile!

Tháng Bảy ở xứ Mỹ cũng là một tháng quan trọng nhất của nước Mỹ vì có ngày Lễ Mừng Độc Lập hơn 200 năm dựng nước.

Mời xem Youtube  Mừng Ngày 4th of July do Sương Lam thực hiện.

Ngày Độc Lập được chào đón với những biểu hiện yêu nước. Nhiều nhà chính trị thường đọc diễn văn ca ngợi các di sản và người dân của Hoa Kỳ. Các gia đình thường làm cuộc liên hoan ngoài trời, thường tụ họp với những người bà con ở xa, vì được nghỉ nhiều ngày cuối tuần hơn. Các cuộc diễn hành được diễn ra sáng ngày 4, vào buổi tối thường có pháo bông ngoạn mục. Trong dịp lễ này nhiều gia đình người Mỹ treo quốc kỳ Mỹ ở trước nhà để mừng Lễ Độc Lập.  Vui thật!

Những năm mới đến xứ Mỹ, người viết cũng nôn nao sửa soạn mền chiếu, thức ăn thức uống để sang Vancouver, WA xem đốt pháo bông và cùng chung vui với cư dân sở tại.  Thật là náo nhiệt, thật là vui vẻ. Những năm sau này, người viết ở nhà xem đốt pháo bông trên Tivi cho “tiện việc sổ sách” để khỏi mệt tấm thân “không còn trẻ nữa” của mình.

Nhìn những chùm pháo bông sáng đẹp trên bầu trời, nhìn những em bé nhảy múa ca hát vô tư, nhìn những nụ cười ánh mắt của người dân Mỹ đón mừng lễ hội một cách thoải mái, tự do trên màn ảnh, tôi thấy đất nước Mỹ này quả thật an bình, hạnh phúc. Tự nhiên trái tim của một người sống hơn 30 năm nơi xứ người bừng dậy lên tình cảm vui buồn lẫn lộn. Tôi ngậm ngùi nhớ đến chuyện xưa tích cũ nên đã cảm hứng viết xuống bài thơ Bài Tình Thơ Tháng Bảy để nói lên tâm sự của mình.  Người viết nghĩ rằng đó cũng là tâm tình của những ai cùng một nhịp đập trái tim tình cảm như tôi.

Người viết xin được chia sẻ tâm sự này đến với các bạn và hy vọng rằng quý bạn sẽ cảm thông với người viết.  Xin cảm tạ quý bạn.

Photo

Bài Tình Thơ Tháng Bảy

 Tháng Bảy xứ người đang vào nắng hạ

Nắng ấm mênh mang, thiên hạ vui cười

Hoa nở khắp nơi, sắc thắm màu tươi

Mừng Ngày Độc Lập thanh bình lập nước

 

Tháng Bảy năm nay nhớ về năm trước

Phượng nở sân trường lưu bút trao tay

Trang giấy màu hồng đẹp mộng tương lai

Thuở áo trắng Gia Long! Ôi! tuyệt đẹp!

 

Có những cô nàng, xe hoa khép nép

Bên cạnh người yêu xây dựng gia đình

Có những người tiếp tục mộng thư sinh

Dựng sự nghiệp cho tương lai rực rỡ

 

Rồi chinh chiến gây chia lìa cách trở

Bạn quê nhà, tôi lưu lạc tha hương

Thầy, bạn xưa đã chung một mái trường

Nay tan tác, hai phương trời cách biệt

 

Về chốn cũ, bao đau buồn thương tiếc

Những ngày xưa thơ mộng tuổi thư sinh

Tôi đứng đây nhìn trường cũ một mình

Phượng vẫn nở trên cành màu hoa đỏ

 

Sài gòn cũ vẫn những chiều lộng gió

Con đường xưa vẫn rộn rịp người đi

Đường Duy Tân, me vẫn lá xanh rì

Rợp bóng mát cả khung trời Đại học

 

Thôi đã hết những tháng ngày ngà ngọc

Tuổi thanh xuân không trở lại bao giờ

Giữa phố người, tôi cảm thấy bơ vơ

Người xứ lạ hiểu gì tình cảm Việt?

 

Tháng Bảy đến trong niềm đau da diết

Của những người sống xứ lạ tha hương

Nắng vẫn lên trên vạn nẽo đường trường

Người vẫn thấy đau buồn vì nhung nhớ

 

Sương Lam

 Mời xem Youtube Nation of America do Đìền Nguyễn thực hiệnvới 100 ca sĩ Mỹ Việt mọi lứa tuổi, mọi chủng tộc, đứng cạnh  bên nhau để cùng hợp ca.

Tháng ngày qua mau, chẳng mấy chốc mà gia đình chúng tôi đã sống ở xứ Mỹ hơn 30 năm trời rồi.  Con cháu chúng tôi đã thành đạt nơi xứ người nhưng ít nhiều gì cũng chịu ảnh hưởng bởi văn hóa Mỹ nhiều hơn là văn hóa Việt vì chúng có những cách suy nghĩ và quan niệm sống khác với quan niệm sống của thế hệ chúng tôi đã sống. Cũng đành thôi!

Chúng ta là người sống trong chốn bụi hồng lao xao này đều có thất tình lục dục nên lúc nào cũng bị chìm đắm trong vui buồn, khổ hận, ghét thương mà nhà Phật gọi là phiền não.

Khi được một việc gì, một vật gì thì ta vui mừng hớn hở. Khi mất một việc gì, một vật gì thì ta buồn khổ sầu đau. Phiền não tự nhiên do tình cảm sinh ra, đôi khi do tự mình tạo ra giống như câu chuyện của bà cụ dưới đây:

Bà cụ hay khóc

Ngày xưa, có một bà lão bất kể trời nắng cũng khóc, trời mưa cũng khóc, một năm có 365 ngày, hầu hết mỗi ngày đều sống trong sự khóc lóc, người ta gọi bà là: “Bà khóc”. Một hôm có vị Cao tăng hỏi bà:

_Bà cả, tại sao bà khóc mỗi ngày không ngừng?

_Bạch thầy! Tôi sinh được hai đứa con gái, đứa lớn gả cho người bán giày, đứa nhỏ gả cho người bán dù.

Vị Cao tăng hỏi:

_Đó không phải là rất tốt sao?

_Thầy mà còn nói tốt! Tôi thật rầu muốn chết. Trời nắng dù của con gái nhỏ bán không được! Trời mưa ai mua giày của con gái lớn?

_Bà cả, chớ rầu nữa! Bà hãy nghĩ như vầy: Khi trời nắng, tiệm giày của con gái lớn sẽ bán đắt; còn lúc trời mưa, dù của con gái nhỏ cũng bán chạy. Đó không phải rất tốt sao?

_À…thì ra là vậy! Tại sao tôi không nghĩ ra?

Bà lão được vị Cao tăng chỉ dạy, liền cảm thấy sung sướng, mặt mày vui tươi. Từ đó, bà không còn buồn rầu khóc lóc nữa. Ngày trời nắng, bà lão cũng cười, lúc trời mưa bà lão cũng cười. Vẻ buồn trên mặt bà đã mất hẳn.

(Nguồn: sưu tầm trên internet)

Như vậy có phải là phiền não là do tự mình tạo ra giống như bà lão trời mưa cũng khóc, trời nắng cũng khóc là tự mình chuốc lấy phiền não rồi.  Nếu chúng ta điều chỉnh cách nhìn của một vấn đề  giống như bà lão đã làm theo lời khuyên của vị đạo sư thì chúng ta sẽ tránh được sự phiền não đang làm khổ ta, bạn nhỉ ?

Đương nhiên cuộc sống khó tránh được vướng mắc của phiền não, vấn đề là làm thế nào thoát khỏi từ sự vướng mắc đó. Vả lại, phiền não cũng là một quá trình để rèn luyện con người. Phật Giáo cho rằng: “Phiền não tức Bồ đề”, đó là nói: phiền não là con đường tất yếu để đi đến trí huệ giác ngộ. (La Vĩ Quốc)

Nói thì dễ nhưng diệt trừ được phiền não không phải là chuyện dễ, phải không Bạn? Thôi thì chúng ta cố gắng học tập và thực hành lời dạy của Đấng Cha Lành ngày một chút để cho tâm của mình được tĩnh lặng, an vui được chút nào mừng chút nấy, bạn nhé!

Photo

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 329-ORTN 937-7516)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/u/0/112448069295471524939/posts

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/