Bình An Dưới Thế Cho Người Thiện Tâm-Thơ

 

 

Con của Phật hoặc là con của Chúa

Đều tin rằng có một Đấng Toàn Năng

Dạy con người phải luôn nghĩ nhớ rằng:

“Sống đạo đức, từ bi và bác ái”

 

Hãy cố gắng tránh việc làm sai trái

Hại bản thân, hại xã hội, nhân quần

Cuộc đời là một bể khổ trầm luân

Gieo chi nữa những đau thương, oán hận!

 

Nụ cười đẹp quí hơn dòng lệ ngấn

Khi sinh ra ta khóc, mẹ cha cười

Hãy thương yêu, trao đổi nụ cười tươi

Thì trần thế là thiên đường hạnh phúc!

 

Tham Sân Si đã tạo nên tù ngục

Nhốt con người trong sợ hãi lo âu

Chữ được thua đã tạo mối ưu sầu

Ta không thể sống cuộc đời thanh thản!

 

Tâm an lạc khi ta không hờn oán

Trí an nhiên khi dứt mọi ưu phiền

Thân an nhàn như sống cõi thần tiên

Khi ta biết sống an vui thường lạc!

 

Lời Chúa, Phật như suối từ ngọt mát

Chúa giáng trần hay là Phật đản sinh

Để dạy ta sống với một chữ Tình:

“Tình Nhân Loại với Thiện Tâm sẵn có”

 

Chữ Phúc Đức chúng ta đều hiểu rõ

Khi con người sống đạo đức thiện tâm

Thì phúc duyên là dòng nước chảy ngầm

Mang an lạc, thiện lành cho ta đó!

 

Sương Lam

 

Bình An Trong Đời Sống

http://www.youtube.com/watch?v=x91rBzNKvlc

http://www.youtube.com/watch?v=CCgaeJfzQrg

Chúng ta đang bắt đầu một năm mới.  Năm cũ đã trở thành quá khứ với những biến động chính trị, văn hóa, xã hội, thiên tai địa hoại đau thương, khủng khiếp. Chúng ta còn đang hiện diện an lành trên cõi trần trong giây phút hiện tại này quả là ân phúc của Trời Phật ban cho chúng ta.   Xin cảm tạ ơn trên đã ban phúc lành cho chúng ta.

Trời Portland bây giờ  lạnh quá!  Quấn mình trong chiếc mền ấm, ngồi xem phim truyện truyền hình của đài SBTN trong ngôi nhà ấm cúng bên cạnh những người thân trong gia đình, bạn có thấy mình hạnh phúc lắm không? Hãy tưởng tượng cũng trong giờ phút này, có những kẻ vô gia cư đang nằm co ro nơi gầm cầu hay bên hè phố, họ có đáng thương, đáng tội nghiệp chăng?

Tại sao cũng cùng một kiếp người mà lại có người nghèo khổ, kẻ giàu sang, bạn nhỉ?

Tôi cũng thường tự hỏi:

“Giòng định mệnh mỗi một người mỗi khác

Người sang giàu, kẻ nghèo khổ đau thương

Kẻ chăn êm, người vất vưởng ngoài đường

Ta tự hỏi:  Ấy phải chăng duyên nghiệp

 

Đây cõi tạm ta trải bao nhiêu kiếp

Trăm năm xưa ta ở tận nơi đâu

Nẽo nhân gian bao sương tuyết dãi dầu

Buông tay xuống ta về đâu chẳng biết?”

 (Trích trong Giòng Sông Sinh Tử – Thơ Sương Lam)

Cuộc đời đầy những đau thương nên chúng ta vẫn thường chúc nhau và cầu nguyện đưọc sồng bình an trong đời sống.

Nhưng thế nào là bình an?Có  người đã quan niệm như sau:

Bình an

Bình an không có nghĩa là được ở chỗ tĩnh lặng, không phiền toái, khỏi nhọc nhằn. Bình an là ở ngay trong chốn náo loạn, nhiễu phiền, đầy gánh nặng, mà cảm nhận được rằng lòng mình vẫn êm tịnh làm sao.
Vô Danh

Lại có một câu chuyện  kể như sau:

Bức tranh bình an

Trong triều của một vua nọ có hai họa sĩ rất tài ba nhưng luôn ganh ghét đố kỵ nhau.

Một hôm nhà vua phán: “Ta muốn phán quyết một lần dứt khoát ai trong hai ngươi là người giỏi nhất. Vậy hai ngươi hãy vẽ mỗi người một bức tranh theo cùng một đề tài, đó là bình an”.

Hai họa sĩ đồng ý. Một tuần sau họ trở lại, mỗi người mang theo bức vẽ của mình. Bức họa của người thứ nhất vẽ một khung cảnh thơ mộng: những ngọn đồi nhấp nhô bao quanh một cái hồ rộng với mặt nước phẳng lì không một gợn sóng. Toàn cảnh gợi lên một cảm giác thanh thản, thoải mái. Sau khi xem xong, nhà vua nói : “Bức họa này rất đẹp, nhưng trẫm chưa hài lòng”.

Bức họa của người thứ hai vẽ một thác nước. Hình ảnh rất sinh động đến nỗi nhìn nó người ta như nghe được tiếng nước đổ ầm ầm xuống vực thẳm. Nhà vua nói : “Đây đâu phải là một cảnh bình an”.

Họa sĩ thứ hai bình tĩnh đáp: “Xin bệ hạ nhìn kỹ hơn một chút nữa xem”.

Nhà vua nhìn kỹ và khám phá một chi tiết mà ông chưa chú ý: Trong một nhành cây nép mình sau dòng thác lũ, có một tổ chim. Trong tổ, chim mẹ đang ấp trứng, đôi mắt nửa nhắm nửa mở. Chim mẹ đang bình thản chờ các con mình nở ra.

Nhà vua nói: “Ta rất thích bức tranh này. Nó đã chuyển tải được một ý tưởng độc đáo về bình an, đó là vẫn có thể sống bình an ngay giữa những xáo trộn của cuộc đời”. Và nhà vua đã trao giải nhất cho tác giả bức hoạ này.

(Nguồn: Sưu tầm trên internet)

Bạn có đồng ý với nhà vua và nhà hoạ sĩ thứ hai không?

Riêng nguời viết hoàn toàn đồng ý với người họa sĩ  này vì ông đã có cái tâm tĩnh lặng  và biết hưởng thụ  phút giây an bình trong hiện tại, mặc cho tình huống xáo động bên ngoài.

Xin mời quý bạn đọc thêm mẫu chuyện kế tiếp dưới đây

Một ngụ ngôn

Phật kể một ngụ ngôn trong kinh:

Một người đàn ông băng qua một cánh đồng gặp một con cọp giữa đường. Anh ta chạy trốn, cọp đuổi theo. Đến một vực sâu, anh nắm được rễ nho và đu mình sang bên kia. Cọp ở trên dọa anh ta. Sợ hãi, người đàn ông nhìn xuống, dưới xa, một con cọp khác đang đợi anh ta. Giúp anh ta chỉ có dây nho.
Hai con chuột một trắng một đen, từ từ bắt đầu gặm mòn rễ nho. Người đàn ông thấy một trái dâu thơm ngon gần đó. Một tay nắm dây nho, một tay thò qua hái trái dâu. Ôi! Trái dâu mới ngon ngọt làm sao!
( Nguồn:Trích trong Góp Nhặt Cát Đá – Giai thoại Thiền của Thiền Sư MUJU. Người dịch : Đỗ Đình Đồng. Người hiệu đính và đề tựa: Xạ Thụy)

Các nhà hiền triết, thánh nhân đều khuyên ta hãy sống vui với giây phút hiện tại với những gì mình đang có trong tầm tay của mình với yêu thương và nhân ái.  Chỉ cần biết dùng một ít “chút xíu” nữa, bạn sẽ thấy mình đang sống hạnh phúc trong cõi đời này rồi. Bạn ạ!

1. Miệng ngọt ngào thêm một chút nữa.

2. Đầu óc hoạt động thêm một chút nữa.

3. Nóng giận ít thêm một chút nữa.

4. Độ lượng nhiều hơn một chút nữa.

5. Lòng rộng rãi thêm một chút nữa.

6. Làm việc thiện nhiều thêm một chút nữa.

7. Nói năng nhẹ nhàng thêm chút xíu nữa.

8. Mỉm cười thêm một chút xíu nữa.

Bạn thấy có đúng không?

Để kết luận cho bài viết đầu năm chủ đề Bình An, người viết xin phép mượn những vần thơ dưới đây thay cho lời Chúc Mừng Năm Mới  của tôi gửi đến quý bạn nhé!

Trong Tinh Tấn ta quyết tâm tận diệt

Những ác nhân, nên làm chuyện thiện lành

Quay về ngay với bản thể tinh anh

Tánh bản thiện nhân chi sơ sẵn có

 Tâm Tĩnh Lặng thì Niết Bàn là đó

Mỗi một người có Phật tánh trong ta

Nếu nhận ra dẫu trong cõi Ta Bà

Ta tìm thầy thiên đường nơi trần thế

(Trích trong Giòng Sông Sinh Tử – Thơ Sương Lam)

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi- ORTB 454-1-7-2011)

Bình An Dưới Thế Cho Người Thiện Tâm

Chào quý bạn,

Một mùa Giáng Sinh nữa lại đến với chúng ta, những người con nước Việt đang sống ở nước người.

Người viết không phải là một tín hữu Thiên Chúa, Tin Lành, hay Cơ Đốc giáo nhưng vẫn luôn chia sẻ niềm vui với những người bạn thuộc các tôn giáo này trong dịp lễ Giáng Sinh hằng năm.

Đức Phật đản sinh hay Chúa ra đời với mục đích dạy con người làm lành lánh dữ, lấy hai chữ Thiện Tâm làm nền tảng cho mọi suy nghĩ, mọi hành động thì chúng ta cần phải  tâm tâm niệm niệm rằng hai chữ Thiện Tâm là căn bản cho mọi sự việc trên đời:

Tháng Chạp đến với đèn hoa rực rỡ

Người người mừng chào đón Lễ Giáng Sinh

Trời mùa Đông nhưng vẫn thấy ấm tình

Tình Nhân Loại, Thương Yêu và Bác Ái

 

Thiện Tâm ấy nào phân chia tông phái

Chúa trên cao hay Phật ngự tòa sen

Thương kẻ trần không phân biệt sang hèn

Khuyên người phải biết thương yêu, giúp đở

(Thơ Sương Lam)

Trong khi chúng ta được sống trong chăn êm nệm ấm, đầy đủ thức ăn thức uống thì cũng có biết bao nhiêu người đang đói lạnh bên ngoài.  Đó là hồng phúc mà chúng ta được ơn trên ban thưởng, có thể vì lòng từ tâm, thiện duyên tốt đẹp mà ta đã gieo trồng từ bao nhiêu kiếp sống trước đây, có thể là do chúng ta đã siêng năng làm việc nên bây giờ mới được hưởng thành quả như thế.

Dù bởi vì bất cứ nguyên nhân nào đi nữa, chúng ta vẫn là những ngưòi sung sướng trong hiện tại trong khi bao nhiêu kẻ phải lầm than đói khổ, phải không Bạn?

Một khi đã có đầy đủ cơm ăn, áo mặc như thế thì chúng ta cũng nên tạ ơn Phật, Trời đã ban phúc lành cho chúng ta có được một sức khỏe tốt, có được một tinh thần minh mẫn để làm việc, để giúp đỡ những người đáng thương hơn mình.

Bạn và tôi sau khi trải qua những ngày tháng sống thiếu thốn nơi trại tỵ nạn đã đến xứ Mỹ với hai bàn tay trắng, chắc chắn sẽ không bao giờ quên được những gian khổ trong bước đầu làm lại cuộc đời nơi xứ lạ.

Tôi vẫn còn nhớ đến những giỏ thức ăn đặt trước cửa nhà tôi vào những ngày trước Lễ Giáng Sinh do các cơ quan từ thiện biếu tặng cho những nguời mới đến định cư nơi xứ Mỹ.  Thật ngỡ ngàng! Thật cảm động!

Những người bạn mới này dĩ nhiên là họ không bao giờ biết chúng tôi là ai trong quá khứ, nhưng hiện tại,  họ biết gia đình chúng tôi là những người mới đến cần được sự giúp đỡ, thương yêu  nên họ đã ra tay giúp đỡ! Thế thôi!

Họ cũng không cần chúng tôi phải đền ân họ vì chúng tôi cũng chẳng biết họ là ai.

Chính những ân tình này đã làm cho cuộc đời thêm nở hoa vì con người vẫn còn biết yêu thương nhau và câu nói “nhân chi sơ tính bổn thiện” theo thiển nghĩ của tôi, vẫn đúng muôn đời.

Tâm tính của con người một phần do trời sinh, một phần do sự gìáo dục của gia đình, học đường và một phần  quan trọng không kém do ảnh hưởng của hoàn cảnh, xã hội, môi trường  chúng ta  đang sống, tuổi tác chúng ta đang có.

Nhờ có cơ hội được tiếp xúc với nhiều người, người viết đã được nghe nhiều tâm sự của nhiều người. Mỗi  gia đình, mỗi cá nhân đều có niềm vui nỗi khổ riêng mà không gia đình nào giống gia đình nào, không cá nhân nào giống cá nhân nào.

Niềm vui hay nỗi buồn, hạnh phúc hay đau khổ không có đơn vị đo lường thì người ngoài làm sao biết được nó to hay nhỏ, nó nặng hay nhẹ? Chỉ riêng những  người trong cuộc mới thấu hiểu, mới cảm nhận, mới thấm thía mà thôi.  Bạn đồng ý chứ?

Bạn đừng thấy một người luôn cười nói huyên thiên ngoài mặt mà cho rằng họ đang hạnh phúc.  Nhiều khi bạn lầm đấy nhé!

Bạn cũng đừng thấy một người đang vật vả khóc than mà cho rằng họ đang đau khổ.  Chưa chắc đúng đâu bạn ạ!

Nếu đúng tất cả thì người xưa đã chẳng cần phải thốt: “Khi vui muốn khóc, buồn tênh lại cười”.

Cái quan trọng trong sự vui mừng hay đau khổ đó là người trong cuộc có thể tự  “control” được hay không (ngưòi viết tạm dịch là tự chế ngự, tự kềm chế) và phương cách, thái độ đối phó với những cảm xúc vui buồn đó như thế nào mà thôi. Chúng ta cần phải chấp nhận sự việc đã xãy ra, cũng cần có thái độ lạc quan và lòng vị tha để giải quyết vấn đề thì tinh thần mới an lạc được.  Đúng không bạn?

Trong mùa Giáng Sinh này khi sinh hoạt trên diễn đàn Đại Học Văn Khoa,  sư huynh John Tran đã đưa lên một  bài viết hay, hợp thời, họp tình, hợp cảnh trong lúc này.

Người viết xin mang về đây chia sẻ với quý bạn nhé.

 Bình an dưới thế cho người thiện tâm

Trong Mùa Lễ Hội này mình hay nghĩ đến câu “Vinh danh Thiên Chúa trên các tầng trời, và bình an dưới thế cho người thiện tâm.”

Nếu đọc lại lời chúc “bình an”, thì thường là khi ta chúc “bình an” có nghĩa là:

(1)  ta không thường xuyên có bình an,

(2) bình an là điều quý giá nhất.

Nếu nhìn lại đời sống của ta và của mọi người quanh ta, có lẽ ta sẽ thấy được 2 điều trên tự minh chứng là đúng như 2 định đề.

1. Ta không thường xuyên có bình an: Ra đường thì đánh vật với giao thông và các quý vị dành đường. Vào sở làm là có thể bốc điện thoại chửi nhau với đối thủ; và đôi khi đấu đá ngay cả với bạn cùng sở cùng phòng. Cả ngày stress vì chạy đua với đồng hồ, về nhà thi lo lắng đủ chuyện nhà cửa con cái, hay tình duyên lấn cấn giữa vợ chồng, hay vấn đề với anh chị em hay bè bạn…

2. Và ai trong chúng ta đã biết stress bao vây ta hàng ngày thế nào thì đương nhiên là biết điều quý‎ nhất cho đời sống của ta không phải là tiền bạc, danh tiếng, địa vị, quyền lực… mà là stress-free, một cuộc sống không có stress. Tức là một cuộc sống bình an, an lạc.

Nhưng làm thế nào để ta có cuộc sống stress free, hay ít nhất cũng là ít stress ?

Câu trả lời rất hiển nhiên là:

1. Đừng tạo stress. Phần lớn stress là do ta tạo ra. Ví dụ: Vì l‎ý do gì đó ta muốn chửi anh kia một trận, và nếu ta chửi anh ta thật thì,

(a) ta tự tạo stress cho mình trước và

(b) ta có thể tạo stress cho anh kia.

2. Đừng chấp trước. Nếu người ta chửi mình hay hạ nhục mình mà mình cứ có cảm giác như nghe nhạc Beethoven thì mình sẽ không bị stress. Đây là công phu thâm hậu của các bậc thầy, không chấp vào điều gì cả.


Hoặc ở một mức cao hơn, ta yêu thương thế giới và cả loài người
, vì khi yêu thương như thế thì ta tự động không tạo stress và không chấp trước điều gì ai làm cả.

Đây chính là tình yêu vô điều kiện Chua Giêsu dạy.

Cho nên các bạn, để thế giới chúng ta có được hòa bình thì mỗi người chúng ta cần phải “đừng tao stress” và “đừng chấp trước”. Ngược lại ta nên thực tập “yêu tất cả mọi người vô điều kiện”.

Nếu các bạn nhận thơ rác tiếng Việt thường xuyên thì đương nhiên là thấy 95% các thơ rác ta nhận là thơ chửi bới, gây lộn và tạo stress cùng mình.

Cho nên con người chúng ta không có bình an không phải là vì Chúa/Phật không thương ta hay không lo cho ta, mà vì chúng ta tự tạo chiến tranh và stress.

Hãy lọc các loại thơ rác đó vào thùng rác. Và mọi thứ rác khác chúng ta đang mang trong đầu, cũng nên cho vào thùng rác hết đi. Rồi ứng xử với nhau bằng một thái độ và không khí đầy tình yêu và an bình giữa anh chị em, để ta có thể có “bình an dưới thế cho người thiện tâm.”

Bình an dưới thế thật sự là do chúng ta cho nhau, chẳng từ trời mà đến. Chúa Giêsu đến từ trời để dạy ta yêu nhau, để ta có thể sống stress-free với nhau. Nhưng stress hay peace, là do ta mang cho nhau, chứ chẳng phải từ trời.

Hãy tạo bình an cho chính mình và cho trần thế của mình.

Chúc các bạn một ngày đầy bình an.

(Nguồn: trích trong Diễn Đàn Đại Học Văn Khoa- Cám ơn sư huynh John Trần)

Bạn có cảm thấy thú vị hay không khi đọc bài viết trên? Nguời viết thiển nghĩ đây là những lời khuyên hữu ích và thực tế nhất giúp chúng ta sống vui sống khoẻ trong cuộc đời.

Người viết  cũng xin mượn các vần thơ dưới đây để làm kết luận cho bài tâm tình hôm nay, bạn nhé:

Quen hay lạ vẫn nụ cười cởi mở

Đưa bàn tay nắm lấy một bàn tay

Trao cho nhau lời chúc tốt đẹp này:

“Chúc tất cả được bình an dưới thế”

  Xin chúc quý bạn có được những phút giây vui vẻ với những ngưòi thân trong gia đinh  trong mùa Giáng Sinh và Một Năm Mới An Khang Thịnh Vượng nhé.

Merry Christmas and Happy New Year

Sương lam

 

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi)

Con Nên Hiểu

Con yêu hỡi! Ngày mai con sẽ lớn

Ở nơi đây, thế giới của Tự Do,

Nào biết đâu một cuộc sống ấm no

Phải được trả bằng khăn tang, xương trắng

 

Con có biết, nơi biển sâu rừng vắng

Nơi nông trường, chốn tù ngục, đồng khô

Bao oan hồn, bao kẻ chết không mồ,

Bao máu lệ, kết thành Tự Do ấy?

 

Con nào biết, từ ngày binh lửa dậy,

Biết bao người phải sống kiếp điêu linh

Biết bao nhiêu chiến sĩ phải hy sinh

Để gìn giữ mảnh dư đồ Việt quốc

 

Con nên hiểu, kể từ khi lập quốc

Hùng Vương xưa, nay đã bốn nghìn năm

Trải bao đời Ngô, Việt, Lý, Lê, Trần,

Bao xương trắng, máu hồng vun đất Tổ

 

Giang sơn Việt, được tạo bằng gian khổ,

Bằng mồ hôi, nước mắt với hy sinh,

Của mẹ cha, của chinh phụ chung tình,

Của chiến sĩ, của mọi người dân Việt!

 

Quê hương Việt, giòng Cửu Long chảy xiết

Rừng Chí Linh, Hồng Lĩnh, đất Lam Sơn,

Lê Lợi xưa, cố nén mối căm hờn,

Rèn dũng khí để chờ ngày phục quốc

 

Con nên hiểu, dẫu sống xa Tổ Quốc

Con vẫn là người Việt nước Nam ta,

Con phải yêu Tổ quốc, nước non nhà,

Yêu lịch sử, nhớ công ơn Tiên Tổ

 

Con phải nhớ, bao nhiêu người đói khổ

Ở quê xưa, đang hướng vọng về đây

Nào ai đang hạnh phúc ấm no đầy

Xin một phút hướng lòng về Tổ Quốc

 

Con nên hiểu, buồn nào hơn vong quốc

Tổ chim quyên, người phải có cội nguồn

Mẹ mong con hằng ghi nhớ luôn luôn

Dẫu con sống xa Quê Cha, Đất Mẹ

Sương Lam

Sau lưng những người vác ngà voi

Nếu không có Điêu Thuyền thì làm sao người ta lại biết đến một ông  Đổng Trác bụng bự, râu xồm, mắt lộ, gian hùng muốn tiếm quyền Thiên Tử, và một chàng Lử Bố đẹp trai nhưng “hữu dủng vô mưu” chỉ biết mê gái đẹp mà giết chết cha nuôi là Đổng Trác để giựt lấy người đẹp Điêu Thuyền và đời sau chúng ta sẽ không được xem vỡ tuồng “Lử Bố hí Điêu Thuyền !?!

Nếu không có Bao Tự thì U Vương cũng không phải đốt phong hỏa đài báo tín hiệu cho chư hầu đem quân đến “cứu giá”, để rồi phải kéo binh về trong tức giận vì bị “người đẹp” của  U Vương chơi trò “đùa giai” để được cười to lên khi  thấy chư hầu bị gạt.  Sau đó họ không thèm đến cứu giá nữa khi có binh biến thật và U Vương cũng đã phải mất nước mất mạng vì tiếng cười của một nàng Bao Tự !?!

Nếu không có “nhị tẩu” vợ của Lưu Bị dìu nhau đi lánh nạn thời Tam Quốc thì làm sao chúng ta biết được có mộât Quan Công suốt đêm phải đốt đuốc đọc binh thư ngoài cửa phòng”nhị tẩu” để tránh tiếng thị phi, nêu gương trung nghĩa với người anh “kết nghĩa vườn đào” Lưu Bị và nhờ thế chúng ta mới được xem tuồng hát “Quan Công phò nhị tẩu” sau này !?!

Trong các chuyện kiếm hiệp của Kim Dung , chúng ta đã thấy những vai nữ “nhan sắc tuyệt trần, đa mưu túc trí, tinh thông võ nghệ văn tài” như  Hoàng Dung, Triệu Minh., Nhậm Doanh Doanh….lại yêu say đắm những anh hùng tuy võ nghệ cao cường như  Quách Tỉnh, Trương Vô Kỵ, Lệnh Hồ Xung , nhưng người viết vẫn thấy những vị anh hùng này sao mà ” lờ đờ, lẩn thẩn, ngớ ngẩn, lờ lững con cá vàng  “làm sao nay” Từ đó người viết nghỉ rằng : “nếu đời sau mà người ta biết đến Quách Tỉnh, Trương Vô Kỵ, Lệnh Hồ Xung là bởi… tại… vì … mấy ông đó có những người đẹp Hoàng Dung, Triệu Minh, Nhậm Doanh Doanh “gót nhẹ chân mềm” múa kiếm ở sau lưng” !?!?

Nói tóm lại thì sau lưng sự “thành công” hay “thất bại” của quí ông  vẫn có bóng dáng của quí bà “thấp thoáng sau rèm “?!?  Dù quí bà là “con rắn độc” hay là một “vị thiên thần” mặc kệ, người viết chỉ cần nhớ có một vị văn sĩ nào đó đã ca tụng quí bà và đã phán rằng: “Sau lưng sự thành công cuả quí ông là có bóng dáng của quí bà” Hoan hô nhà văn galant này!! Có lẻ nhà văn này muốn cho mọi người trong “chốn bụi hồng lao xao” này chỉ nhìn thấy những cái gì đẹp đẻ , thành công mà thôi để cho chúng ta có thể “hy vọng mãi vươn lên ” mà sống cho hết cuộc đời đau khổ này ?! Người viết hoàn toàn  “tán thán công đức”  quan niệm sống lạc quan này và nhờ thế bài viết “Sau lưng những người vác ngà voi” này mới được  hân hạnh ra mắt các bạn.

Trong bài viết ” Niềm Vui và Nỗi Buồn của những Người Vác Ngà Voi ” trước đây,  người viết đã tạm định nghĩa “Những người già, trẻ, lớn, bé, gái, trai có thiện chí bỏ thì giờ, tiền bạc , công sức đi làm những chuyện xã hội, xây dựng cộng đồng , đem niềm vui nụ cười , lợi ích tinh thần lẫn vật chất đến cho người khác mà không nhận được một  “penny” nào đều được gọi là “những người vác ngà voi “. Họ có thể là những vị “chức sắc” trong ban tổ chức , hội đoàn, và cũng có thể là những người “vô danh tiểu tốt”, không cần ai biết đến họ tên !!”

Trong khóa Đốc sự 12 của chúng ta cũng có nhiều vị “vác ngà voi” như thế !

Thật là một điều đáng mừng và đáng hảnh diện vì những “chàng tuổi trẻ vốn dòng hào kiệt” của Học Viện QGHC năm xưa vẫn còn giữ mãi hoài bảo phục vụ công ích xã hội dù bây giờ chúng ta “cùng một lứa bên trời lận đận như nhau”!! Những buổi họp mặt thân hữu bạn bè, những ngày giúp khai thuế cho đồng hương, những buổi gây quỷ cứu trợ giúp đồng bào nạn lụt, những món quà nho nhỏ gửi về bạn cũ ở quê nhà, những bài viết hướng dẫn quyền lợi an sinh xã hội, những bài văn , bài thơ tâm sự chân tình, những khúc nhạc, lời ca, tiếng hát nồng thắm sự mến thương đã đem lại cho mỗi người trong chúng ta những niềm vui nho nhỏ, những cảm tình thân áị .  Xin cám ơn thiện chí tốt đẹp của những “sáng lập viên” những sinh hoạt tương thân tương ái đó và xin quí vị tiếp tục giữ gìn hơi ấm Yêu Thương và Thân Ái này mãi cho đến hết cuộc đời chúng ta và chuyển lửa lại cho thế hệ mai sau .

 

Có một lần người viết tâm sự với “nội tướng ” của một vị “vác ngà voi” ở miền Đông rằng: “sẽ có một ngày tôi phải viết một bài viết để vinh danh những người đứng sau lưng những người vác ngà voi vì nếu không có quí vị đứng đằng sau ủng hộ tinh thần lẫn vật chất cho họ thì họ sẽ không thể nào có thời giờ và tinh thần để ” ăn cơm nhà đi vác ngà voi cho thiên hạ” được và cũng không thể nào nổi danh trong chốn “quần hùng” được?! Hy vọng các bạn sẽ đồng ý với người viết về điểm này!?!

 

Trước hết chúng ta cần nhận diện ai là người đã có công “lo toan việc nhà” để cho quí vị vác ngà voi đi “lo việc thiên hạ”?

Đó có thể là một bà mẹ già thức sớm nấu một nồi bắp nóng hay thổi một nồi xôi dẻo cho con ngày mai đem đến chùa hay nhà thờ đải những người đang phụ trách một buổi văn nghệ gây quỷ cứu trợ nạn lụt miền Trung hay miền Tây ở Việt Nam. Bà mẹ già này đã góp công góp sức với cháu con để thực hành bài học vỡ lòng  về tình thương yêu đùm bọc lẫn nhau “Một miếng khi đói bằng một gói khi no”. Đáng kính thay cho tinh thần thương yêu của bà mẹ  Việt Nam này !!

Đó cũng có thể là những  “nàng dâu hành chánh”, lúc còn ở quê nhà  đã bôn ba  theo chồng đi khắp bốn vùng chiến thuật khi những “người chiến sĩ hành chánh” này phải đi  “trấn nhậm nhiệm sở” phương xa, hoặc đã phải “gánh gạo nuôi chồng ” khi chồng  đi học tập cải tạo . Bây giờ sang xứ lạ quê người, chàng vẫn tiếp tục lo chuyện thiên hạ và những người “hiền phụ” này , sau những giờ phút mệt mỏi vì chén cơm manh áo, đêm về  không phải “bên anh đọc sách, bên nàng dệt tơ” như  ngày xa xưa ấy, mà hiện đại hơn “bên anh gỏ computer”  layout bài vở cho Đặc San CSV/QGHC khóa ĐS12″ bên nàng sang băng videotape họp bạn” để gửi tặng bạn hiền!! Ôi! có một hình ảnh  nào đẹp hơn hình ảnh “đôi ta chung sức, đôi ta chung lòng” đem niềm vui nụ cười đến cho thiên hạ như  hình ảnh kể trên ??!

Cũng xin đừng có quên những đấng “phu quân” của quí bà thích  làm chuyện vác ngà voi!! Quí vị “nữ lưu hào kiệt ” này đã nhỏ nhẹ “rủ rê, khuyến dụ” chàng theo nàng đến địa điểm trình diễn văn nghệ hay lễ phát thưởng, hay buổi họp mặt thân hữu bạn bè để dọn bàn, khiêng ghế, chụp hình, quay phim giúp nàng vì “sau lưng sự thành công của quí bà là có bóng dáng của những Mr. Mom hiền lành, rộng lượng” ?!? (người viết xin tạm nhận xét như trên với sự dè dặt thường lệ, đúng hay sai là tùy theo từng hoàn cảnh của mỗi đương sự, người viết hoàn toàn không chịu trách nhiệm nếu có gì trục trặc xãy ra, cho nên “hồn ai nấy giữ” nhé”)

Và sau hết cũng có thể là các “đấng nhi đồng” gái, trai, lớn, bé của các gia đình vác ngà voi đã nhiều lần bị mẹ cha hay ông bà lở hẹn đưa đi ăn phở tái nạm bò viên hay đi shopping sắm quần áo mới vì ông bà hay cha mẹ đã bận đi “họp bạn bốn phương” từ sáng sớm vẫn chưa thấy về nên con cháu phải nằm nhà chơi games  đở buồn vậy ?!?

Nói tóm lại, những nhân vật “vô danh tiểu tốt” nói trên vẫn là những người “hết sức quan trọng”, vì nếu không có sự giúp đở, thông cảm , và hy sinh cao cả của họ thì quí vị vác ngà voi cũng khó mà thành tựu công tác được, nhất là người phụ nữ Việt Nam muôn đời vẫn là những người mẹ hiền, vợ đảm, suốt đời tận tụy hy sinh lo cho chồng cho con, lúc nào cũng lã “bóng mát bên đường “, là “chuối ba hương”, là “”đường mía lau” của những người chồng , người con  Việt Nam . Nếu chỉ biết vinh danh những người vác ngà voi mà quên đi những người đứng sau lưng họ , có phải là một thiếu sót đáng kể hay chăng ??!

Xin mượn bốn câu thơ sau đây để vinh danh những người vợ , người mẹ, người chị, người em, người con gái của những người chiến sĩ QGHC ngày nào,  khi còn trẻ đã đem hết “tất cả sở tài làm sở dụng” giúp dân giúp nước, lúc tuổi già vẫn tiếp tục “ăn cơm nhà đi vác ngà voi cho thiên hạ”, đem niềm vui nụ cười đến cho mình cho người :

” Cao quí ấy, phải chăng trời đã phú

    Chỉ riêng dành cho phụ nữ Việt Nam ?

     Họ là ai ?  “Những chiến sĩ vô danh”

    Trang sử Việt, họ góp phần rất lớn !!”

(Thơ Sương Lam)

 

Tuy nhiên cũng xin đừng quên cám ơn các đấng “phu quân” ,  các “công tử, các vị “tiểu thư” của quí bà vác ngà voi vì nếu  các ông chồng tốt này không chịu hát bài “bên em luôn có anh ẳm hộ” hay “mẹ hát con khen hay” thì quí bà cũng đành phải ở nhà nấu cơm cho chồng cho con mà thôi, và trong thế giới vác ngà voi sẽ thiếu vắng  di những bông hoa hồng tươi thắm và cuộc đời này sẽ “tẻ nhạt” vô cùng!! Các bạn đồng ý chứ ?!?

Xin chúc cho toàn thể quí vị đứng sau lưng những người vác ngà voi lúc nào cũng yêu đời , yêu người, luôn luôn có “trái tim bồ tát” để giúp đở, ủng hộ tinh thần lẫn vật chất cho  những người vác ngà voi để họ có đượcc nhiều vui vẻ và can đảm  bước trên đường phục vụ công ích  xã hội. Người viết xin gửi đến quí vị 999 đóa hoa hồng tươi thắm thay cho lời cám ơn quí vị !

“Khi con tim đã vui trở lại” thì những người vác ngà voi và cả những người đứng sau lưng họ sẽ thấy nhiều niềm vui  hơn và nhiều hạnh phúc hơn  khi mình  đã, đang và sẽ tiếp tục làm công tác Vác Ngà Voi . Chắc hẵn các bạn đồng môn khóa ĐS12 thân mến của người viết cũng đồng ý như thế ?? Xin gửi lời chúc sức khỏe đến các Bạn và gia đình .

Sương Lam

Nhìn Xuống và Ngẩng Cao Lên Với Đời

Hãy nhìn xuống  để thấy mình sung sướng

Khi bao người cửa nát với nhà tan

Bởi thiên tai địa hoại sống cơ hàn

Không lương thực, kẻ thơ kia đói lạnh

Hãy nhìn xuống đừng để tâm so sánh

Người sang giàu, ta chỉ đủ miếng ăn

Hãy an vui và hãy tự nhủ rằng:

“Chưa chắc hẵn giàu sang  là hạnh phúc”

Hãy nhìn xuống để thấy mình có phúc

Người ốm đau, ta khỏe mạnh thân tâm

Hạt Từ Bi ráng ướm nụ gieo mầm

Thân khỏe mạnh thì tinh thần an tĩnh!

Hãy nhìn xuống, đừng mưu sâu toan tính

Đừng lọc lừa hại bạn, hại thân nhân

Đời chẳng cần điên đảo với thù sân

Đời cần nhất tình thương yêu quí mến

Ngẩng đầu cao khi tha nhân cần đến

Gieo tin yêu thương mến đến người thân

Hoa từ tâm, Bạn khai mở dần dần

Bạn sẽ thấy đời này còn đẹp lắm

Xin hãy nở một nụ cười tươi thắm

Trao tặng người không phân biệt lạ quen

Như trăng kia vẫn sáng đẹp hơn đèn

Tỏa ánh sáng đến khắp cùng trần thế

Đừng ngần ngại và cũng đừng chậm trể

Hãy thương người thì sẽ được người thương

Cuộc đời này tất cả chỉ vô thường

Lòng Nhân Ái Thương Yêu là vĩnh cửu

 Sương Lam

Niềm Vui Nỗi Buồn Của Những Kẻ Vác Ngà Voi

Thân kính tặng những người đã từng vác ngà voi

Sương Lam

                                                                                           Trước hết chúng ta cần nhận diện “người vác ngà voi” là ai vì người Việt chúng ta thường đọc, nghe và thấy câu văn như sau  “Ăn cơm nhà đi vác ngà voi thiên hạ”

Đó có thể là…

“Chàng tuổi trẻ vốn dòng hào kiệt” đã quên giờ hẹn đưa người yêu đi shopping vì chàng bận đi họp với Ban Chấp hành Cộng Đồng Việt Nam để hoạch định chương trình Lễ Tết Trung Thu sắp đến.  Thế nào chàng cũng bị nàng giận dỗi, mắng yêu: “Anh lại đi vác ngà voi!”

Hoặc là…

“Nàng là cô gái trời cho đẹp” dự định “em sẽ đến thăm anh một chiều mưa”, nhưng lại bận tập dợt cho màn trình diễn thời trang giúp vui ngày Hội Tết Sinh Viên Việt Nam, nên nàng đành lỗi hẹn cùng chàng.  Dĩ nhiên chàng sẽ nổi cáu thốt lời: “Em lại đi vác ngà voi!”

Chắc hẵn là …

Ông chồng  “tuổi độ cao niên” cuối tuần quên đưa vợ con, cháu nội đi thưởng thức tô phở tái, nạm, gầu, gân, sách, vè dòn, ngầu pín, nước béo hành trần vì ông phải ôm computer để thực hiện DVD cho lớp điện toán miễn phí của cộng đồng.  Ông sẽ được bà nhẹ nhàng nhắc nhở: “Ông lại đi vác ngà voi!”

Hay là…

Bà vợ tuổi độ “nữa chừng xuân” bỏ cả nồi niêu son chảo, bếp núc ở nhà gia nhập vào ban tiếp tân đón chào quan khách đến tham dự lễ phát thưởng cuối năm của Trường Việt Ngữ Văn Lang.  Bà sẽ được ông châu mày chắc lưỡi: “Bà lại đi vác ngà voi!”

Và cũng có thể là…

Các em sinh viên, học sinh nhỏ tuổi, gái trai, chiều nay phải ở lại trường sau giờ học để tập hát bài “Việt Nam! Việt Nam!” cho buổi văn nghệ Tết ở trường.  Thế nào cũng bị cha mẹ hay anh chị ngồi đợi ở ngoài xe thở dài, than thở: “Tụi nhỏ lại bắt đầu đi vác ngà voi!”

Tóm lại, những người già, trẻ, lớn, bé, gái, trai có thiện chí, bỏ thời giờ, tiền bạc, công sức để đi làm những chuyện xã hội, xây dựng cộng đồng, đem niềm vui, nụ cười đến cho người khác, mà không nhận được một “penny” nào, đều là những người “ăn cơm nhà, đi vác ngà voi thiên hạ”.

Họ có thể là những vị “chức sắc” trong ban tổ chức, và cũng có thể là những người “vô danh tiểu tốt” không cần ai biết đến họ tên.

Trong cuộc trần ai “Chợt sinh ra thì đà khóc chóe.  Đời có vui sao chẳng cười khì” này, con người chúng ta bao giờ cũng bị lôi cuốn miên man với bao nhiêu là niềm vui, nỗi buồn.  Dĩ nhiên, những người vác ngà voi cũng có niềm vui nỗi buồn của họ.

Trước hết xin nói về những niềm vui.

Có tổ chức những buổi lễ phát thưởng học sinh xuất sắc, cuộc thi viết văn, buổi lễ Giỗ Tổ Hùng Vương, Tết Nguyên Đán, Tết Trung Thu, cuộc thi hoa hậu áo dài  v…v…mới thấy rằng con em mình học giỏi rất đông.  Chúng ta đã từng hảnh diện với những thành công trên đường học vấn của con em chúng ta nơi xứ người.  Hơn thế nữa, con em chúng ta vẫn còn nhớ tới cội nguồn dân tộc, nhất là vẫn còn tình thương yêu quê hương nhân loại thiết tha.

Người viết đã từng đọc những bài viết văn dự thi của học sinh về tình yêu quê hương, về việc giảng dạy và duy trì tiếng Việt tại học đường, đã từng làm giám khảo các cuộc thi “Đố vui để học”, vì thế người viết vô cùng xúc động với những suy tư, với sự quan tâm gìn giữ tình tự dân tộc Việt, tình yêu quê hương đất nước và tình yêu thương nhân loại của thế hệ trẻ Việt Nam tại hải ngoại.

Dù cách xa quê cha đất mẹ cả một đại dương, tuổi trẻ Việt Nam vẫn nhớ về cội nguồn dân tộc, vẫn tự hào mình là con cháu Rồng Tiên, nên lúc nào cũng chăm lo học tập để làm cho cha mẹ vui lòng, cho thế giới nể kiêng.  Họ lúc nào cũng lo gìn giữ và phát huy tinh hoa tốt đẹp của văn hoá Việt Nam.  Đây là niềm vui lớn lao nhất của tất cả con dân đất Việt, trong đó, có anh, có chị, có em, và có tôi, những người vác ngà voi hôm nay.

Bên cạnh niềm vui lớn lao do con em chúng ta mang lại, cũng có những niềm vui do những thân hữu trong cộng đồng bạn và cộng đồng Việt Nam mang đến.  Tất cả những người ấy đã nhiệt tình đóng góp thời giờ, công sức, ủng hộ tinh thần lẫn vật chất cho chúng ta.  Điều này đã làm cho quí vị trong ban tổ chức và những người vác ngà voi phấn khởi, hăng hái, hân hoan tiếp tục tiến bước trên đường “vác ngà voi”!

Bởi thế “Ai bảo vác ngà voi là khổ.  Vác ngà voi sướng lắm chứ!”  Sung sướng vì được thấy nụ cười hớn hở của các học sinh lảnh phần thưởng, sung sướng vì thấy nụ cười hảnh diện, ánh mắt vui tươi của phu huynh học sinh, sung sướng vì thấy những nụ cười cám ơn và niềm vui của đồng hương khi được giúp khai thuế miễn phí, được hướng dẫn học lớp điện toán miễn phí, sung sướng vì được gặp  những khuôn mặt thân thương của những người bạn cũ và nhiều niềm vui ấm lòng khác nữa.

Niềm vui chưa dứt thì lại vương vấn những nỗi buồn!  Đây không phải là “những niềm riêng một đời câm nín”, mà cần phải được bày tỏ để được cảm thông.

Nỗi buồn thứ nhất là không ai cảm thông được sự mệt nhọc của những người vác ngà voi.

Có tổ chức một buổi phát thưởng cho học sinh xuất sắc, một buổi cơm gây quỹ, một buổi họp mặt thân hữu v…v… mới thấy là “mệt ứ hơi” đấy bạn ạ!  Nào là đi họp để thảo hoạch chương trình, phân công trách nhiệm, phổ biến tin tức, cổ động đồng bào tham gia.  Nhức đầu và đau đầu nhất là vấn đề  làm sao xin được tiền.  Những  người vác ngà voi trong “ban đi xin tiền” là “những người hết sức quan trọng” vì “có thực mới vực được đạo”, không có tiền là không thể làm được việc gì cả.  Bạn có biết chăng?

Còn nỗi khổ tâm nào bằng nỗi khổ tâm đi…xin tiền!  Một nhóm người độ 3-5 người, tay cầm cuốn sổ đi đến từng văn phòng luật sư, bác sĩ, tiệm ăn, chợ thực phẩm v..v… , với nụ cười bao giờ cũng sẵn sàng nở trên môi, với ánh mắt ngại ngùng khi bước vào văn phòng hay chợ, tiệm ăn mà ai cũng biết rằng đến để…xin tiền, chứ không phải đến để khám bịnh, để mua hàng, để thưởng thức tô phở hay tô bún bò Huế.  Rồi phải giải thích, rồi lại phải chờ đợi, có khi phải chờ đợi 10 hay 15 phút để xin được $10 hay $20.  Kể như cũng “mã đáo thành công” đi vì có đồng nào mừng đồng nấy và “có còn hơn không” mà lị!  Tuy nhiên, cũng có nhiều vị có lòng tốt sẵn sàng bảo trợ các giải thưởng hay ký ngay một chi phiếu $100, $200, $500 hay cả $1,000 ,$2,000, $3,000, $5,000 ngay “tú xuỵt”.  Những ngày gặp được những vị mạnh thường quân có “trái tim bồ tát” như thế, ban gây quỹ lên tinh thần ngay tức khắc và phấn khởi thực hành các công tác kế tiếp như mua quà, tập văn nghệ, dựng sân khấu, gửi thư mời,  vân vân… và vân vân… Bây giờ việc gây quỹ lớn lao là phải nhờ phương cách, tài năng của ban tổ chức, sự duyên dáng, khéo léo của các MC để các vị mạnh thường quân sẵn sàng móc hồ bao ra ủng hộ một cách vui vẻ.  Xin cám ơn các vị mạnh thường quân và đồng hương đã tích cực ủng hộ ban gây quỹ.

Trong khi đa số đồng hương đang  xum họp gia đình bên “vợ đẹp con ngoan” trong ngôi nhà ấm cúng hay đang say mê ngồi xem phim truyện Mối Tình Paris (Đại Hàn), Lộc Đỉnh Ký (Hồng Kông) v..v…, thì cũng có những người đang “phom phom” trên xa lộ đi đến nơi hội họp để bàn thảo kế hoạch làm sao thực hiện được một chương trình vui Tết Cộng Đồng, một buổi phát thưởng, một buổi cứu trợ sao cho có ý nghĩa, hoặc một buổi họp bạn thân mật, một buổi ra mắt sách ít tốn kém nhưng đầy tình thân ái và quan trọng nhất phải là “mọi nhà cùng vui, mọi người hưởng ứng”

Dĩ nhiên trong bất cứ việc tổ chức nào, dù cố gắng hết sức để đạt được kết quả tốt, vẫn không thể nào không có một vài sơ sót ngoài ý muốn vì “no one is perfect – Thánh nhân còn có khi lầm” mà lị!  Có nhiều người dựa vào những sơ sót đó, tìm cách vạch lá tìm sâu để đả phá, để chỉ trích, để phỉ báng và …chụp mũ.  Đó mới chính là nỗi buồn lớn lao nhất của những người vác ngà voi, nhất là của ban tổ chức, vì bao nhiêu thiện tâm, thiện chí của mình đã bị phủ nhận, bị chà đạp.  Đối với những người mà tuổi đời  đã quá “ngũ thập tri thiên mệnh”, hay là những người “vàng thật không sợ lửa”, thì đó chỉ là trò chơi trẻ con của những người có tánh ganh tị hay có tâm địa xấu xa thích làm “nản lòng chiến sĩ” hay”đâm sau lưng chiến sĩ” mà thôi, chỉ tội nghiệp cho những người trẻ của thế hệ tương lai mới bước đầu tham gia công tác xã hội đã bị nếm “trái đắng” rồi!

Nếu hiểu rằng “đời trần thế phút vui mấy chốc” thì niềm vui nụ cười vẫn rất cần thiết cho đời sống chúng ta hơn là nỗi buồn tiếng khóc!  Theo thiển ý, nếu chúng ta không góp được chút ít gì cho ích lợi chung của cộng đồng, của tập thể thì cũng đừng vì một chút tị hiềm đố kỵ hay bất mãn cá nhân mà làm nản lòng những người có thiện tâm thiện chí.  Mong lắm thay!

 

Tạo  hóa đã phú cho con người một trái tim tình cảm, thì chúng ta cũng nên mở rộng con tim tấm lòng để đem lại nụ cười niềm vui đến cho tất cả mọi người.  Chúng ta cần chứng minh cho thế hệ trẻ tương lai của chúng ta tại hải ngoại hiểu rằng: tình thương yêu vẫn cao quí hơn sự hận thù, và niềm vui nụ cười vẫn làm cho đời sống có ý nghĩa hơn nỗi buồn tiếng khóc.

 

Thay cho lời kết, người viết xin kính tặng đến “những người vác ngà voi” một bó hoa hồng tươi thắm thay cho lời cám ơn về sự nhiệt tình phục vụ công ích của quí vị và xin kính chúc quí vị sức khoẻ dồi dào, nghị lực vững mạnh để tiếp tục “vác ngà voi” đem lại niềm vui nụ cười đến cho ta cho người, để cho cuộc đời nhân thế phù du này vẫn còn một cái gì đáng quí đáng yêu!

 

Xin cầu nguyện: Mọi người luôn  hạnh phúc

Sống thân an, trí lạc với thiện tâm

Hoa thương yêu luôn gieo hạt, ướm mầm.

Vườn thân ái luôn đắp bồi, vun xới. (*SL)

 

 

Sương Lam

 

(*SL trích trong bài thơ Tôi là ai của SL)