Chiếc Lồng Đèn Tết Trung Thu

Chào quý anh chị,
Ngày mai là Tết Trung Thu rồi.  Nhìn mấy đứa trẻ ăn TếtTrung Thu khiến SL nhớ lại những ngày thơ ấu cũ.
Xin mời quý anh chị cùng trở về tuổi thơ ngày cũ qua bài viết Chiếc Lồng Đèn Tết TrungThu  SL viết năm 2008 khi đi dự lễ mừng Tết Trung Thu vớí cháu nội Mya do CĐVNOR tổ chức.  Smile!
SL
https://i2.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/TetTrungThu2008/dentrungthu1.jpg

 Chiếc Lồng Đèn Tết Trung Thu

Viết tặng các thân hữu không trẻ nữa của tôi

 Sương Lam

 Tết Trung Thu đốt đèn đi chơi

Em đốt đèn đi khắp phố phường

Lòng vui sướng với đèn trong tay

Em hát ca dưới ánh trăng rằm

 Những lời ca dễ thương của các em bé góp vui văn nghệ trong ngày Tết Trung Thu do ban chấp hành CĐVNOR tổ chức ngày 9-13-08 vừa qua đã đưa tôi về với tuổi thơ bé dại ngày xưa.

 Thoáng chốc mà đã mấy chục năm qua, thời gian trôi qua nhanh quá!

Tôi nhớ mới ngày nào, trước Tết Trung Thu, tôi và các em tôi được mẹ tôi mua cho mỗi đứa một cái lồng đèn kiểu con cá, con chim, con bướm, máy bay được làm bằng những thanh tre chuốc nhỏ, uốn cong thành những con thú vật, bên ngoài dán giấy bóng kiếng  màu đỏ, màu vàng, vẽ rằn ri đen đỏ rất là vui mắt.  Chúng tôi náo nức mong cho mau tới ngày Tết Trung Thu để đưọc mặc áo mới, được đốt đèn Trung Thu đi chơi khắp phố phường.

Chúng tôi phải nín thở, cẩn thận gắn cây đèn cầy màu đỏ nho nhỏ vào khoanh kẻm xoắn tròn trên một thanh tre đặt giữa chiếc lồng đèn, rồi châm cho nhau chút lửa để đốt cây đèn cầy cháy sáng lên, xong rồi mới cầm chiếc lồng đèn vừa mới được đốt sáng đó, hợp cùng các bạn hàng xóm đi tới đi lui trong xóm hát ca những bài hát về Tết Trung Thu rộn ràng cả xóm…

 Bóng trăng trắng ngà

Có cây đa to

 Có thằng cuội già

Ôm một mối mơ ….

 Nhiều đứa không cẩn thận để nghiêng chiếc lồng đèn khi châm lửa, thế là tiêu tùng chiếc lồng đèn xinh đẹp của nó vì cây đèn cầy ngã nghiêng kia đã làm cháy chiếc lồng đèn.  Tội nghiệp cho nó chỉ biết khóc và tiu nghĩu đi theo chúng tôi với chiếc lồng đèn bị cháy xém đó.

 Gần nhà chúng tôi là các tiệm nước người Tàu có treo những chiếc “đèn kéo quân” có nhiều hình ảnh những ông tướng, ngựa xe, binh sĩ chạy vòng vòng rất vui mắt.   Đôi mắt ngây thơ của đám nhi đồng chúng tôi dán chặt vào những “tác phẩm vĩ đại” linh động này với sự thích thú và khâm phục.  Đi cộ đèn chán chê rồi, chúng tôi về nhà được ba mẹ cho ăn bánh Trung Thu thập cẩm hột sen trứng vịt thơm phức.  Ôi! Sao mà ngon thế!  Tuổi thơ bé dại, ăn cái gì cũng thấy ngon cả, phải không các Bạn?

https://i0.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/TetTrungThu2008/Ruocdenpt.jpg

 Rồi năm tháng trôi qua, tôi đã làm mẹ và tôi đã mua cho các con của tôi những chiếc lồng đèn con cá, con bướm như mẹ tôi đã mua cho tôi ngày xưa.  Các con của tôi lại cũng vui mừng, cũng náo nức, cũng đốt đèn đi khắp phố phường như tôi ngày xưa.  Nhìn ánh mắt ngây thơ, sung sướng, thích thú của các con tôi khi chiếc đèn trung thu được thắp sáng lên, miệng hát líu lo những bài hát mà tôi đã hát, những giọt nước mắt nhè nhẹ rơi xuống má tôi lúc nào tôi không biết vì tôi đã tìm lại được hình ảnh tuổi thơ của mình qua ánh mắt, nụ cười của các con tôi.

 Và con tôi bây giờ cũng đã lớn lên và cũng đã trở thành cha mẹ, nhưng chúng không mua cho cháu nội của tôi những chiếc lồng đèn trung thu con cá, con bướm giấy bóng kiếng đỏ đỏ, vàng vàng như ngày xưa tôi đã mua cho cha mẹ chúng vì ở xứ người làm gì có những chiếc lồng đèn giấy bóng kiếng ngày xưa nữa!?

 Những chiếc lồng đèn trung thu bây giờ đa số là “made in China”, được sản xuất hàng loạt bằng máy móc hiên đại, cũng xếp bằng giấy nhưng mẫu mã giản dị hơn là cách làm thủ công ngày xưa.  Cũng có hình con chim, con cá …nhưng cách trang trí lại theo hình ảnh các thú vật trong các phim hoạt họa thời nay như Bambi, Micky Mouse, v..v..  Có những đèn bằng nhựa kiểu hình Batman, Super man, xe tăng , máy bay v..v..gắn pin đèn chớp chớp nhấp nha nhấp nháy, kêu reo réo, ù ù thật là vui tai.

Than ôi! Những chiếc  lồng đèn trung thu  ngày xưa của tôi bây giờ  đã thuộc về dĩ vãng rồi hay sao?

 Hôm nay tôi lại dẫn cô cháu nội Mya Ngọc Vy  của tôi đến tham dự buổi Lễ Tết Trung Thu do ban chấp hành CĐVNOR tổ chức ngày 9-13-08 tại trường tiểu học Vestal.

https://i0.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/TetTrungThu2008/TettrungThu2008.jpg

Chương trình từ 4 giờ chiều cho đến 8 giờ tối, nhưng khi tôi đến địa điểm hành lễ lúc 4 giờ thì đã có nhiều phụ huynh dẫn con em đến sớm hơn tôi đang sắp hàng hoặc chen chúc nhau tham dự những trò chơi có thưởng ở các quay hàng  do các hội đoàn trẻ như đoàn thanh niên Nguyễn Trải, đoàn thiếu niên thánh thể nhà thờ La Vang, sinh viên PSU, thư viện Oregon, truờng Việt Ngữ Văn Lang v…v…phụ trách như thảy vòng  trúng  quyển tập, thảy  tiền xu  trúng bịch cá lia thia, vẽ mặt, phát bong bóng v..v… rất vui nhộn.

Một gian hàng bán chả giò, chè lạnh, chai nước lạnh tuy nằm khiêm nhường ở một góc nhưng lại rất đắt khách vì hôm nay trời nóng trên 90 độ nên có được một chai nước đông lạnh thì thật là tuyệt vời!

 Một điểm đáng chú ý là ban tổ chức và các hội đoàn tham dự là những gương mặt trẻ, mới lạ trong các sinh hoạt cộng đồng trước đây.  Một niềm vui đến với tôi khi thấy thế hệ trẻ của tiểu bang Oregon đã bắt đầu nhập cuộc vào các sinh hoạt cộng đồng để đem lại một sinh khí mới, một niềm tin mới cho các sinh hoạt cộng đồng Việt nam hôm nay.  Xin có một lời khen ngợi ban   ban tổ chức, các hội đoàn trẻ tham gia Lễ Tết Trung Thu 2008 do ban chấp hành CĐVNOR  tổ chức.

 Đến 6 giờ 30 tối chương trình văn nghệ mới được bắt đầu vì tất cả mọi người vẫn còn mê say với những trò chơi trúng thưởng bên ngoài.  Ban tổ chức phải yêu cầu tạm ngưng các trò chơi để mời phụ huynh và con em vào xem phần văn nghệ giúp vui.

 Tôi đã vào trong hội trường sớm hơn để nhìn ngắm những em bé gái trai dễ thương xúng xính trong những chiếc áo dài đủ màu đủ kiểu xinh đẹp.  Ôi!  Những đôi mắt thiên thần, những nụ  cười vô tư, những tâm hồn trong sáng kia đã làm tim tôi xúc động và họ chính là nguồn cảm hứng cho bài viết tâm tình hôm nay của tôi.

 Cô cháu nội Mya Ngọc Vy của tôi cũng mới hơn hai tuổi, cho nên đối với cô nàng cái gì cũng mới lạ, cũng đáng nhìn.  Đôi mắt ngây thơ kia hết nhìn người nọ sang đến người kia, rồi lại ôm cứng ông bà nội vì khán thính giả quá đông (trên một ngàn người gồm các em thiếu nhi và phụ huynh)  làm cô hoảng sợ.  Ôm cháu vào lòng, tôi cảm thấy một niềm vui dâng trong lòng khi tình thương trìu mến, ấm áp của cháu truyền lan sang tôi.  Chỉ một lát sau thì cô nàng bắt đầu hòa nhập vào không khí vui nhộn của các bạn trẻ khác nên cũng múa chân múa tay mỉm cười đùa giỡn với các nhi đồng khác một cách vô tư.  Con nít mà, thật là dễ thương, phải không Bạn?

 https://i0.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/TetTrungThu2008/MyavabanoiTetTT2008.jpg

https://i2.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/TetTrungThu2008/MyavaTetTT2008.jpg

Trên sân khấu những tài năng trẻ đang thi tài.  Màn võ thuật của con em gia đình họ Đặng đã đem không khí sôi nổi hào hứng qua các màn võ ”tuyệt chiêu” của các cháu. Tôi đã biết các cô các cậu con em gia đinh họ Đặng này khi các em còn bé.  Bây giờ các em đã lớn nhưng tinh thần phục vụ cộng đồng của gia đình họ Đặng này vẫn như ngày nào.  Thật là đáng khen!

Màn múa lân của đoàn lân Việt Hùng đã làm cho hội trường sôi nổi hơn lên với tiếng trống, tiếng chiêng bập bùng, rộn rã.  Các em bé chen nhau cho hai con lân “ăn tiền” vì hai con lân này đã múa rất xuất sắc.

 Những màn vũ quê hương đặc sắc do các học sinh truờng Việt Ngữ Văn Lang phụ trách. Các thí sinh tài tử tí hon đã thi tài qua các bản nhạc Việt Nam hát rất trôi chảy, đúng giọng, hoặc trổ tài biểu diễn đàn tranh.  Một chú bé con 3 tuổi đã  kể  một câu chuyện vui bằng tiếng Việt không vấp một chữ nào và trả lời các câu hỏi của cô MC Thúy Quyên cũng bằng tiếng Việt luôn.  Thật  đáng nể phục!  Đặc biệt là ban tam ca do 3 con em của Thầy Đệ Trần, phó chủ tịch ngoại vụ CĐVNOR  biểu diễn.  Nhìn 3 em bé cầm 3 cái lồng đèn  “y chang” lồng đèn ngày xưa của tôi đã cầm, dĩ vãng ngày xưa như sống lại trong tôi.  Cám ơn ban tam ca tí hon này.

 Phần quan trọng nhất đối với trẻ con là phần phát lồng đèn và quà bánh. Thôi thì thiên hạ ùa nhau ra phòng ngoài đứng sắp hàng để được lảnh lồng đèn và quà bánh.  Ban phát đèn làm việc mệt nghỉ trong tiếng gọi nhau cuả phụ huynh. Tôi cũng phải sắp hàng để nhận lấy một cái lồng đèn cho cháu nội của tôi, nhưng không kịp lấy phần quà bánh vì thiên hạ chen lấn quá làm cháu hoảng sợ nên tôi phải lách ra ngoài sân trước.  Bên ngoài bải đậu xe, những phu huynh và con em đã lảnh được lồng đèn và quà bánh đang khoe nhau những chiếc lồng đèn xinh đẹp vừa mới nhận được.  Mọi người hớn hở ra về trong niềm vui và nụ cười.

 Hôm nay ngồi viết lại tâm tình này, tôi xin được cám ơn ban chấp hành CĐVNOR, ban tổ chức, các bạn trẻ, các hội đoàn, các vị mạnh thường quân  tham gia ngày Lễ Tết Trung Thu 2008.  Quí vị đã đem lại niềm vui, nụ cười cho nhiều người, trong đó có tôi và gia đình tôi.

 Phải nói rằng ngày Lễ Tết Trung Thu 2008 rất thành công vì tổ chức chu đáo và số người tham dự đông đảo.  Ban tổ chức  đã đáp ứng được nhu cầu sinh hoạt thiết thực  của cộng đồng  và có sự tham gia nhiệt tình của giới trẻ  Portland, Oregon.. Đây là một đìểm son cho ban chấp hành CĐVNOR đã biết sử dụng người đúng chỗ đúng thời.  Xin hãy tiếp tục thực hiện những công tác hữu ích thiết thực khác và hãy để cho giới trẻ có cơ hội tham gia các sinh hoạt cộng đồng.

 Nhìn những người bạn trẻ đang hăng say hoạt động, tôi tự mỉm cười một mình khi nhớ đến lời nói “Hãy để cho những người trẻ chúng tôi tiến lên” mà tôi đã nói với ông Giám đốc  “xếp” của tôi khi tôi đi nhận việc đầu tiên ở Bộ Xã Hội ngay sau khi tốt nghiệp QGHC năm 1967.  Hình như lúc đó tôi cũng mới vừa tròn hơn đôi mươi thì phải?  Smile!

 Xin chúc sức khoẻ, niềm vui và hy vọng đến với tất cả mọi người.

Sương Lam

 Chúc quý anh chị có được một ngày đón Tết Trung Thu, ăn bánh Trung Thu, uống trà thưởng trăng vui vẻ với con  cháu nha.  Smile!

https://i0.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/Tet%20Trung%20Thu/phan-phoi-banh-trung-thu-kinh-do.jpg

 Bạn Như Nguyệt mời các anh chị nghe nhạc Tết Trung Thu:

Ngày mai là tết Trung Thu, rằm tháng Tám.  Chúc các anh chị / các bạn 1 Tết Trung Thu vui vẻ.  Nghe bài  hát này để  nhớ lại những ngày  Tết Trung Thu hân hoan, hạnh phúc thuở còn ở quê nhà nhé: http://music.yeucahat.com/mp3/festival-new-years-day/28806-ruoc-den-thang-tam~xuan-mai.html

 ****  Kỷ niệm tuổi ấu thơ làm sao mà quên được, phải không thưa quý  anh chị?  Một chút tâm tình của SL xin được gửi vào bài viết này để gợi nhớ gợi thương nơi những người “không còn trẻ nữa” như chúng ta.


 Cũng nhờ bài viết này, một người bạn trong Nhóm HDC ở bên Đức đã gửi đến SL một Youtube về ngày lễ đốt đèn lồng bên Đức nhân này Saint Martin November 11.  Thật là một phúc  duyên đặc biệt cho SL nên SL  đã xin phép anh Minh Trương cho phép SL được chia sẻ nét đặc thù văn hoá này để chúng ta cùng  chung vui với trẻ em trên thế giới.  Smile!

 Xin cám ơn anh MT thật nhiều vì SL đã có thêm một nụ cười và một niềm vui trong ngày. 

  Xin phép được trích email của anh MT dưới đây:

http://www.martin-von-tours.de/lieder/index.html

Bên đây cũng có ngày con nít đốt đèn lồng và ca hát ngoài đường  (ngày Saint Martin /11. November ).

http://www.martin-von-tours.de/lieder/index.html

 Có hơi khác là con nít đến các tiệm bán hoặc tư gia và hát

 http://www.youtube.com/watch?v=jFw6_CXMfIA&feature=related

Sau khi hát thì được kẹo và bánh hình người ngậm ống điếu (Weckmann).

  Anh chị em nào có biết thêm những ngày vui tương tợ như thế này, xin vui lòng chia sẻ để chúng ta được cùng mở mang kiến thức và cùng vui với nhau.  Xin đa tạ.  Smile! SL

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

              http://www.youtube.com/user/suonglam

Advertisements

Có Sao Đâu

https://i0.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/SL%202012/DSCN2632.jpg

Thưa quý anh chị,

Cuộc đời chúng ta nhiều khi bị “ba chìm  bảy nổi chín cái linh đinh”, nhưng chúng ta vẫn phải tiếp tục sống để trả một nghiệp duyên hay để được hưởng một hồng phúc nào đó trong tương lai.

Cũng có đôi lúc, chúng ta tự nhủ  “Có Sao Đâu”, đứng dậy lên sau nhiều lần vấp ngã và  tiếp tục đi tới.

Xin mời quý anh chị nghe SL tâm sự đôi giòng

Có Sao Đâu cho vui nha.  Smile!

Hôm nay là đúng 3 năm, người viết làm kẻ giữ vườn  Một Cõi Thiền Nhàn trên Oregon Thời Báo tại địa phương kể từ ngày 9-25-09 để tâm tình với qúy vị “không còn trẻ nữa” ở Portland, Oregon.

 Nhờ trời thương phú cho  người viết cái tính nghệ sĩ,  có trái tim tình cảm yêu thích thơ văn ngay từ nhỏ, có thể diễn đạt  những cảm nghĩ của mình qua thơ văn nên  tôi cũng tập tểnh làm thơ viết văn cho vui với đờì tí tị.

 Khi trở lại đời sinh viên ở “đại học trường làng” Portland  Community College năm 1982, trong không khí trẻ trung vui vẻ của khung viên đại học, người viết đã cùng các bạn sinh viên  Huỳnh Lương Vinh, Lưu Sĩ Minh, Nguyễn Minh Ngân, Nguyễn Khôi Nguyên v..v… tổ chức nhiều buổi văn nghệ văn gừng mừng Ngày Tết Nguyên Đán, Tết Trung Thu v..v… để giới thiệu văn hoá Việt Nam đến những người bạn Mỹ tại trường rất nhiệt tình, hào hứng với phương tiện thiếu thốn đủ mọi mặt vì lúc đó chúng tôi là những sinh viên nghèo mà lị.  Chúng tôi làm việc với trái tim tình cảm và nhiệt tình của tuổi trẻ đầy lý tưởng chỉ với mục đích đem lại niềm vui cho mình, cho người trong phạm vi và khả năng hạn hẹp cuả người sinh viên mà thôi.   Cũng nhờ được sự giúp đỡ của các chàng “sinh viên đàn em dễ thương” này mà hai tập thơ Tháng Tư Với Nổi Nhớ Quê Hương  và Những Bài Thơ Tình Yêu của Sương Lam được ra đời.  Phần hình ảnh do họa sĩ Huỳnh Lương Vinh phụ trách.  Cám ơn anh HLV nhé.

https://i2.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/HinhcactuyentapthovanSL/TapthoNBTTYSLFR.jpg

https://i1.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/HinhcactuyentapthovanSL/TTVNNQH-SL-FR.jpg

 Vào thời đìểm năm 1982, việc in ấn sách báo Việt Nam  tại Portland, Oregon và các nơi khác chưa đạt được tiêu chuẩn trình bày (layout)  đẹp đẻ, mới lạ như cách trình bày của các chương trình về layout trên computer hiện đại bây gìờ.  Người viết phải mổ cò đánh máy trên  chiếc máy đánh chữ cà tàng mua ở Goodwill từng bài thơ chỉ với hai ngón tay mà thôi (may quá còn hơn là “nhất dương chỉ!”).  Thế là chị em chúng tôi, người thì mổ cò đánh máy, người thì vẻ hình trang trí trang bìa, trang trong  các bài thơ,  người  thì sửa dấu chính tả, xong rồi đưa đi nhà in làm photocopy. Tiền in ấn thì đã có các bạn sinh viên ủng hộ.  Không có buổi ra mắt thơ náo nhiệt, rầm rộ như bây giờ  mà chỉ in ra để biếu tặng bạn bè thân  hữu yêu thơ,  các chùa, các nhà thờ, các nhóm sinh hoạt thanh niên sinh viên  bán để  lấy tiền gây quỹ tổ chức thêm các cuộc vui khác nữa.  Một thuở sinh viên trong bước đầu tỵ nạn nơi xứ người thế mà vui và đầy kỷ niệm đáng yêu, đáng quý. Bây giờ nhắc lại  người viết có đôi chút ngậm ngùi vì những chàng sinh viên cũ ngày xưa bây giờ đã tứ tán nơi đâu, biết ai còn ai mất? 

 Rồi thời gian lặng lẻ trôi qua, chuyện  áo cơm và lo lắng cho cuộc sống mới nơi xứ người đã làm cho người viết phải tạm gát lại chuyện văn thơ nghệ thuật và chuyện đi vác ngà voi sang một bên một thời gian vì bao tử đói thì làm sao có đủ sức mà  “phun châu nhả ngọc” cho được.

 Không ai có thể giúp mình bằng tự chính mình được.  Vợ chồng chúng tôi đã bỏ lại ở quê hương những gì mình đã có và ra đi với hai bàn tay trắng trên chiếc thuyền con bé nhỏ chẳng biết sẽ trôi giạt về đâu.  Cũng nhờ trời thương, chúng tôi đã đến bến bờ tự do trong an lành, xum họp gia đình đầy đủ.  Chúng tôi đi học trở lại chỉ là để có tiền trả tiền nhà, tiền điện, tiền thực phẩm với số tiền “basic grant”  và tiền “work study” ít ỏi.   Chúng tôi phải vừa đi học ban ngày vừa đi làm thêm công việc quét dọn công sở (janitor) ban đêm. Cầm những đồng tiền làm được do tự chính tay mình làm ra được trong buổi ban đầu gian khổ nơi xứ người, tôi đã nhiều đêm phải khóc thầm. Than ôi!  Thời oanh liệt  kẻ hầu người hạ nay còn đâu?

Nhưng dầu sao đi nữa, chúng tôi vẫn có phúc hơn bao nhiêu người đói khổ còn lại ở quê nhà vào thời điểm đó, nên chúng tôi  có ngại gì những gian khổ lúc ban đầu này.

 Rồi Trời Phật cũng thương cho kẻ có lòng nên dần dần chúng tôi cũng đã ổn định được đời sống.  So với bao nhiêu người khác, chúng tôi  chẳng  có gì là cao sang quyền quý cả. Tôi an phận làm một cô giáo tầm thường nơi xứ lạ.  Điều quan trọng đối với tôi  trong hiện tại là vợ chồng yêu thương nhau, con cháu ngoan hiền, có sức khoẻ tốt, thân an trí lạc là tốt lắm rồi. Tiền bạc, danh vọng, chúng tôi đã có rồi cũng đã mất,  Cuộc đời có không, không có, chuyện ghét thương thương ghét  là chuyện thường tình nơi chốn bụi hồng  lao xao này, hơi đâu mà thắc mắc cho mệt!  Bạn  nhỉ?

 Mỗi người có một cái nhìn, một thái độ, một cảm nghĩ khác nhau về một sự việc.  Người khác có  quyền nghĩ sao về mình là tùy ý họ vì họ có cái quyền đó.  Có sao đâu?  Còn mình như thế nào thì hãy để  cái “nhất điểm lương tâm”  của mình và Trời Phật phán xét vì người viết  vẫn tin rằng: “Ngẩng đầu cao ba thước đã có thần linh” rồi, cho nên  ta cứ an tâm sống vui sống khỏe trong giây phút hiện tại là được rồi.  Tôi nghĩ thế!  Bạn đồng ý chứ? 

Khi người viết quyết định  “rửa tay gát bút” chốn học đường truớc cái tuổi về hưu chính thức, hợp pháp của chính phủ Bush trước đây cho phép, đã làm cho phu quân của tôi “càm ràm” tối ngày và nhiều thân hữu, bạn đồng nghiệp  của tôi ngạc nhiên hết sức vì tại sao một người năng động, làm việc hết sức tích cực, nhiệt tình  như tôi lại  thích về nhà làm “bà mẹ quê”  hơi sớm như vậy nhỉ? 

 Có thể là tôi  chán việc tranh đua, chèn ép, bất an ninh nơi chốn  học đường nên thích ở nhà vui hưởng hạnh phúc gia đình với chồng con, cháu nhỏ chăng?

 

 Có thể là vì tôi muốn nghỉ làm việc sớm để có thể làm được những việc mình thích mà lâu nay vì cuộc sống mà phải tạm gát lại chăng?

 Có thể là vì tôi đã thuộc bài:

 “Tri túc, tiện túc, đãi túc, hà thời túc

 Tri nhàn, tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn”

 tạm hiểu là:

 “Biết đủ thì là đủ, đợi đủ biết bao giờ mới là đủ

 Biết nhàn thì là nhàn, đợi nhàn biết bao giờ là nhàn” chăng?

 Là vì nguyên nhân nào đi nữa, tôi nghỉ việc mà vẫn được ông Bush và ông  Obama trả lương cho tôi hằng tháng và cung cấp bảo hiểm sức khoẻ cho tôi là được rồi. Có sao đâu?  “Smile!”

https://i2.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/SLhocduong/scan0068.jpgNăm 2002,  tôi đã trở lại “phóng tay, múa bút” trên ORTB, trên các đặc san thân hữu bên anh, bên em, trong các diễn đàn cõi ảo, cõi thật cho vui với đời một tí tị với cái tên “Sươngn Lam mờ chân mây” mà tôi đã chọn từ năm 17 tuổi khi sinh hoạt  Gia Đình Phật Tử  Chánh Minh ờ Việt Nam ngày xưa.

 Bây giờ người viết lại có được “job” làm kẻ giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn  để tâm tình với quý vị cao niên  hằng tuần trên ORTB với nụ cười duyên dáng ở trang số 35 (Số trang dễ nhớ nhỉ?). Nhiều độc giả đã nhận diện ra tôi nhờ nụ cười này. Quá tốt rồi!

 Người viết còn  rủ rê ông xã đi làm “thợ vịn” cho các công tác cộng đồng khi có thời giờ và sức khỏe cho phép, đi tiếu ngạo giang hồ,  đưa thơ văn, bài nhạc lên trang nhà www.suonglamportland.wordpress.com và trang Suonglam’s Youtube của  tôi cho thiên hạ vào xem “chùa” giống như Quán Ven Đường của GS Huỳnh Chiếu Đẳng vậy đó, đi chùa lễ Phật tụng kinh, vui đùa với cháu nội Mya như vậy là được rồi.  Ai nói gì thì nói, ai khen chê gì thì chê khen. Ai giận hờn gì thì hờn giận.  Mặc họ!  Có sao đâu?  Bon chen và tức giận mà làm gì cho mệt!

 Cũng nhờ có duyên lành, khi giữ mục MCTN này, người viết được nhiều bạn thật, bạn ảo gửi tặng kinh sách, tài liệu đến cho người viết để làm tài liệu viết bài.  Nhiều khi nhờ đọc một câu chuyện mà bạn bè chia sẻ trong các diễn đàn văn nghệ mà người viết tham gia sinh hoạt hay do email bạn gửi đến, người viết lại có hứng khởi và tài liệu viết bài tâm tình  cho quý vị cao niên đọc đỡ buồn trong tuổi hoàng hạc này.  Cũng vui thôi!

 Xin cám ơn những người bạn tốt của tôi nhé.

 Hôm nay người viết xin chia sẻ với quý bạn một tài liệu hay hay dưới đây vừa mới nhận được hôm qua.

 Cười

 Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, Gia Cát Lượng 3 lần chọc tức Chu Du, rốt cuộc đã khiến Chu Du tức giận mà chết. Tại Chu Du hay tại Gia Cát Lượng ? Kết luận là tại Chu Du, khí lượng ông ta hẹp hòi quá. Tức giận nguy hại rất lớn cho người ta.

 Hiện nay có một lý thuyết mới, tất cả các động vật đều không có công năng cười, duy loài người có công năng đó. Nhưng loài người chưa biết sử dụng công năng đó. Xưa có câu: một nụ cười trẻ ra 10 tuổi. Không phải chỉ tuổi tác mà chỉ tâm thái, miệng hay cười, người hay khoẻ. Tác dụng của cười rất lớn, cười tránh được rất nhiều bệnh. Thứ nhất không bị thiên đầu thống, thứ hai không bị đau lưng, vì khi cười vi tuần hoàn phát triển. Thông tắc bất thống (thông thì không đau), bất thông tắc thống (không thông thì đau). Lại nữa, thường xuyên cười đặc biệt tốt cho đường hô hấp và đường tiêu hoá. Có thể làm thí nghiệm, anh cứ sờ vào bụng và bắt đầu cười, mỗi ngày cười to 3 lần bụng lọc sọc 3 lần thì không táo bón, không bị ung thư dạ dày, đường ruột. Anh tập tay, tập chân nhưng tập dạ dày đường ruột vào lúc nào ? Không có cơ hội, chỉ có cười mới tập được dạ dày đường ruột. Cười đã trở thành tiêu chuẩn của sức khoẻ. Tôi đã điều tra nhiều lần, giải Nobel thứ hai về cười đã được trao. Cười là thứ thuốc tê thiên nhiên. Nếu bạn bị viêm khớp, xin đừng lo cứ nhìn vào khớp mà cười ha há, một chốc là không đau nữa. Cười có nhiều ích lợi như thế, sao chúng ta lại không cười nhỉ.

Trích đoạn bài viết của GS Tề Quốc Lực là một người Mỹ gốc Hoa. Ông đã từng làm việc cho Tổ chức y tế thế giới (WHO) nhiều năm. Mới đây ông được Bộ y tế Trung Quốc mời về Bắc Kinh nói về sức khỏe. Bài nói của ông được công chúng hoan nghênh và đã được đăng tải trên nhiều tờ báo. 

  (Nguồn: Tài liệu cuả chị Thạch Thảo gửỉ trong  NTH-  Cám ơn chị Thạch Thảo)

  Người viết cũng đã nêu lên ích lợi của nụ cười  trong bài viết Cười Lên Đi rồi (MCTN 143-ORTB 541-9-14-12).  Vậy chúng ta hãy Cười  lên cho đời thêm vui nhé.  “Smile!”

 Người viết cũng xin được  chia sẻ thêm  với các bạn một vài “bí quyết” sống vui  sống khỏe mà người viết vừa “chôm” được từ email của một “bạn vàng tuổi hạc” từ miền Đông gửi đến.  Từ từ rồi SL sẽ “bật mí” thêm nhiều “bí mật” sống vui sống khỏe này để chúng ta cùng vui sống “trẻ mãi không già”. Bạn có chịu không?

  Bí quyết sống vui sống khỏe

 1.- Hãy dành thời gian vui đùa nhiều hơn với những người trên 65 tuổi và dưới 6 tuổi.

2.- Hãy đọc nhiều sách hơn.

3.- Hãy dẹp bỏ tất cả những gì không tốt, không đẹp hoặc không làm cho bạn vui.

4.- Hãy làm những điều bạn cho là đúng để tâm hồn luôn thư thái.

5.- Hãy sống với 3 C: Chân tình, Cởi mở và Cảm thông với mọi người.

6..- Đừng quan tâm đến những gì người khác nghĩ về bạn, đó không phải là chuyện của bạn.

7.- Đừng để lòng giận ghét làm bạn sống khó chịu bực bội, vô ích nhé.

8.- Hãy nhớ rằng dù cho hoàn cảnh có tốt hay xấu đến đâu đi nữa, thì nó cũng sẽ thay đổi.

9.- Hãy ý thức rằng cuộc đời như trường học và bạn đang ở đó để học tập.

10.- Những vấn đề chỉ như các bài toán đố được đưa ra trong chương trình học, được giải đáp xong rồi biến mất.  Nhưng bài học rút ra thì sẽ giúp ích cả đời.

 Úi chào! Người viết phải giữ lại một vài bí quyết cho kỳ sau chứ! Nếu “bật mí” ở đây hết thì người viết còn gì để mà chia sẻ với các bạn trong các bài viết kế tiếp nhỉ?    Bạn chờ nhé!

 Một lần nữa, người viết xin cám ơn ban điều hành ORTB  quý độc giả, quý thân hữu, bạn bè cõi thật, cõi ảo  đã thương mến và khích lệ SL trong nhiệm vụ làm kẻ giữ vườn MCTN này. SL sẽ cố gắng nhiều hơn nữa để tạo nụ cười niềm vui cho quý vị và cho cả SL. Quý kính.

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Nguồn: tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi- MCTN 145- ORTN 543-92512)

https://i1.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/HinhcactuyentapthovanSL/SLMCTN113trenORTB.jpg

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

              http://www.youtube.com/user/suonglam

 

Thiền Tâm Vi Tiếu

 

 https://i2.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/AnhPhat/Hinh-quang-cao-3.jpg

Chào quý bạn,

Từ khi người viết phụ trách mục Một Cõi Thiền Nhàn trên Oregon Thời Báo tại Portland đã 3 năm qua thì bạn bè thân hữu hay độc giả mỗi khi gặp mặt tôi nhiều khi không còn gọi tôi tên  “Sương” trong thẻ căn cước (ID card)  hay  bút danh  “Sương Lam mờ chân mây” của tôi nữa.    Quý bạn này đặt cho tôi một cái tên mới là “Thiền Nhàn” hoặc nhiều khi còn gọi đùa tôi là “Thiền sư”  nữa chứ như các ông bạn thân mến lâu ngày của tôi đã gọi tôi trong buổi tiệc cuới ngày thứ bảy vừa qua! Úy trời đất ơi! Và tôi đã vui vẻ đóng vai  “thiền sư xuống núi”,  đại diện cho các quan khách trong bàn tiệc chúc mừng cô dâu chủ rễ trăm năm hạnh phúc sau một màn đưa qua đẩy lại chọn người đại diện.  Cũng vui thôi vì tánh tôi cũng hay đùa nghịch mà lị!  Chúng tôi được vui cười lúc nào mừng lúc nấy!  Có sao đâu!

Tôi vẫn biết là các bạn bè  này vì thương mến tôi mà đặt cho tôi cái “nick name” này giống như các bạn  sinh viên QGHC cũ ngày xưa gọi tôi là “Sương Mangala” hay các bạn ảo, bạn thật ngày nay đặt tên tôi là “Sương Lam Smile” vậy đó.

Cũng tốt và vui thôi vì tôi biết đó là do cái Tâm thiện lành và thương mến của họ đối với tôi.  Tôi cám ơn quý bạn đó không hết, cớ sao phiền giận họ cho đưọc vì cái Tâm của họ như thế nào thì  họ sẽ nhìn ra thế  nấy giống như Thiền sư Phật Ấn nhìn Tô Đông Pha  như một ông Phật còn Tô Đông Pha lại nhìn Phật Ấn như  một đống phân bò vậy mà.

Xin mời quý bạn đọc mẫu chuyện Thiền dưới đây mà người viết biết rằng đã có nhiều bạn đọc rồi nhưng vẫn thấy hay hay và vẫn muốn đọc lại để huân tập thêm nhiều hạt giống thiện lành trong tâm của mình.

TÂM THẾ NÀO THÌ NHÌN RA THẾ ẤY

Nếu mình để cho những hạt giống không dễ thương, những hạt giống của giận hờn, ganh tỵ, ích kỷ, hơn thua… có cơ hội phát sinh thì mình nhìn đâu cũng thấy “phân bò” hết.

 Ngược lại, nếu mình biết nuôi dưỡng và phát triển những hạt giống từ, bi, hỷ, xả, những hạt giống thương yêu, cảm thông, tha thứ… thì mình nhìn ai cũng thấy dễ thương, nhìn đâu cũng thấy Tịnh độ, thấy Phật.

Một hôm, Tô Đông Pha đến chùa Kim Sơn chơi với Thiền sư Phật Ấn cả ngày. Hai người đối nhau luận Thiền.
Đông Pha hỏi Phật Ấn:
– Ngài thấy tôi thế nào?
Phật Ấn đáp:
– Rất trang nghiêm, giống một ông Phật!
Tô Đông Pha nghe nói vô cùng phấn khởi. Phật Ấn lại hỏi Tô Đông Pha:
– Ông thấy ta ra sao?
Đông Pha thấy Phật Ấn mập tròn, lại mặc áo đen, bèn đáp ngay:
– Giống một đống phân bò!
Phật Ấn không nói gì. Đông Pha cho rằng mình đã thắng một keo, lòng rất sung sướng, về nhà hớn hở nói với Tô tiểu muội:
– Này muội muội, hồi nào tới giờ anh bị Ấn lão cho đo ván mãi, đấu không lại ông ta. Không biết hôm nay Hòa thượng trở cờ hay học sĩ này gặp may mà Ấn lão không còn lời để nói, không có lý để trình đấy.
Nói rồi bèn thuật lại chuyện luận chiến vừa qua. Tô tiểu muội thiên tư hơn người, tài hoa xuất chúng, nghe ca ca kể xong câu chuyện, liền nói:
– Xì, anh thua đậm rồi!
Đông Pha tức quá mắng :
– Ta làm sao lại thua? Nếu ta thua sao ông ấy không nói một lời nào?
Tô tiểu muội nói:
– Này ca ca, tôi xin hỏi anh, Phật quý hay phân bò quý?
Đông Pha nói:
– Đương nhiên là Phật quý rồi!
Tô tiểu muội nói:
– Phật là Ấn lão thấy, còn phân bò là anh thấy, thế có phải là anh bị đánh úp không? Ấn lão đắc thắng hoàn toàn, còn gì để nói nữa!
Đông Pha nghe tiểu muội nói thế, như bong bóng xì hơi, biết rằng bị rơi vào tròng của Phật Ấn, thua một keo nặng.

(Nguồn: tài liệu do sư cô Huệ Hương chùa Bửu Hưng chuyển gửi qua email.  Xin cám ơn sư cô Huệ Hương)

Người viết đã nhiều lần thưa thật với quý bạn rằng tôi chưa được đủ phúc duyên học Thiền với một vị minh sư nào để được hướng dẫn rõ ràng nên chưa dám thực tập Thiền rốt ráo như các vị đã ngồi thiền định lâu dài và thuộc nhiều tông phái khác nhau.  Người viết vẫn nghĩ  rằng nếu chưa đủ phúc duyên được minh sư hướng dẫn rõ ràng thì khoan vội hành Thiền vì có thể bị “tẩu hỏa nhập ma” thì nguy quá!  Người viết chỉ mới gieo duyên với Thiền qua các tài liệu học tập mà thôi chứ chưa dám thực hành Thiền Định.  Thật đấy!

Chưa đi đã chạy thì có ngày bị vấp ngã thì mệt lắm đấy bởi thế người viết đã:

“Em không dám đi mau

Sợ chàng chê hấp tấp”

(Trích Thơ  Em Đi Chùa Hương của  Nguyễn Nhược Pháp)

Cho nên người viết thì:

“Em vẫn đi chậm chậm

Như vậy chắc ăn hơn”

(SL phóng bút)

Riêng cá nhân người viết nghĩ rằng: Nếu ai có căn cơ tốt thì  có thể cảm ứng được thiền vị trong hành động của mình như khi trồng hoa, sáng tác thơ văn nghệ thuật vì mình đã để hết tâm trí tập trung vào công việc mình đang làm và mình biết mình đang làm gì.

Trong Yếu Chỉ Thiền Tông của Thầy Thanh Từ có viết: Khi thực hành công phu, người tu Thiền tu trong mọi hành động nhất là lúc làm việc: Nếu là thợ may, người tu Thiền chăm chú vào đường may, không cho tâm chạy đi nơi khác.  Nếu là tài xế, người tu Thiền phải nhìn thẳng trên đường, không để tâm chạy đông chạy tây.  Nếu là người nông phu, người tu Thiền cuốc đất chăm chỉ vào từng nhát cuốc, không để tâm nghĩ sớm nghĩ chiều.  Bởi chăm chỉ vào việc làm nên làm việc chu đáo quên cả mệt và ngán. Chính vì thế vừa làm được việc cũng vừa lợi cho sự tu và làm không chướng ngại nhau.”

Như vậy  chúng ta có thể hiểu tu Thiền là nghệ thuật trị tâm, hướng tâm, tập trung tâm.

Nhân bàn về Thiền, người viết xin mời quý bạn đọc qua mẫu chuyện Thiền dưới đây:

Thiền trong nghệ thuật bắn cung

Có một vị thiền sư người Nhật, một hôm ông gửi thư mời những thân hữu và các thiền sinh đến để xem ông biểu diễn về phương pháp thiền bắn cung (zen archery).  Hôm ấy là một ngày thật đẹp, ông tổ chức một buổi lễ bắn cung ngoài trời.  Ông mặc lễ phục của người bắn cung rất trịnh trọng, chuông trống nổi lên, ông bước ra sân cầm cung lên và làm những động tác chuẩn bị rất chi tiết.  Mọi người hồi hộp ngồi yên!  Ông đứng giữa sân rộng và phía xa là một tấm bia lớn.  Một lúc sau, dường như rất lâu, ông giương cung lên nhắm về hướng tấm bia.  Cả không gian như nín thở chờ đợi.  Vị thiền sư bổng hướng cung lên bầu trời cao và bắn đi, mũi tên rời dây cung bay cao vào một bầu trời xanh trong vắt.  Ông cúi chào mọi người, và buổi lễ chấm dứt.  Không ai hiểu ý của vị thiền sư là gì, và ông cũng không nói một lời nào!

Tại sao vị thiền sư không nhắm mũi tên về hướng tấm bia mà lại bắn lên bầu trời?  Có lẽ ý của ông muốn nói rằng, trên con đường tu học, trong thiền, mục tiêu của ta có mặt khắp mọi nơi, chứ không phải chỉ ở một nơi!  The target is everywhere!  Có lẽ ông muốn nhắc nhở chúng ta rằng mục tiêu mà ta đang nhắm tới, thật ra chúng đang có mặt ngay trong giây phút này và ở nơi đây, chứ không thể là một nơi nào khác.  Và nếu như ta đang đi tìm một hạnh phúc thì có lẽ cũng vậy, hạnh phúc ấy chỉ có thể có mặt ở nơi nào ta có mặt mà thôi!

Bạn có thấy mình đang có hạnh phúc và có phong thái Thiền khi đọc hai mẫu chuyện kể trên hay chắng?  Chắc chắn là phải có rồi vì  bạn đã để hết tâm và niềm vui khi đọc những mẫu chuyện có phong vị Thiền kể trên.

 Người viết xin mượn những lời khuyên dưí đây để làm kết luận cho bài tâm tình hôm nay, bạn nhé.

  Hãy sống như một bông hồng

Vài bông hồng điểm tô cho ngày sống của bạn

Mỗi sáng thức dậy dưới ánh mặt trời
tôi thấy mình hạnh phúc vì còn sống

Dù chuyện gì xảy ra đi nữa.
Tôi quyết định hôm nay phải là ngày tuyệt vời.
Hãy mở lòng ra như bông hồng giang rộng cánh

Hoa thích kết thành bó thành chùm, có đâu loài hoa đơn độc

Ai cũng từng nhiều lần tặng hay nhận hoa
giá trị khác nhau do bởi tấm lòng

Hãy nhìn kỹ đài hoa.
Có bao nhiêu điểm tựa cho thành công của đời tôi.

Mọi thời khắc đều quan trọng, hãy tận dụng để nở hoa.
Ai biết ngày mai ta sẽ thế nào !

Bông hồng chẳng bao giờ kêu ca nó chỉ biết tỏa hương.

Bông hồng tiếp tục tặng hương thơm cho bàn tay đã nghiền nát nó.

Như hoa nở, mỗi nụ cười rạng rỡ luôn chiếu tỏa niềm vui bất tử trong tâm hồn

Hy vọng bạn yêu thích những bông hồng nhỏ mỗi ngày

(Nguồn: sưu tầm trên internet)

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

ơng Lam

( Nguồn: tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên internet, MCTN 144-ORTB 542-9-19-12)

https://i1.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/Hoa%20Canh%20nha%20SL/hoahongdepcrop1.jpg

Hoa Thạch Thảo và Mùa Thu Chết

https://i0.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/Mua%20thu%20la%20bay/Slide3-2.jpg

Thưa quý anh chị,

Mỗi lần mùa Thu đến, nhìn những chiếc lá vàng rơi trên hè phố, chúng ta lại nhớ đến bài hát Muà Thu Chết do Julie hát trong đó có nhắc tới tên Hoa Thạch Thảo.

Mùa Thu Chết- Julie

http://www.youtube.com/watch?v=QCFxPTIxv44&feature=related

Mùa thu chết – Bằng Kiều

http://www.youtube.com/watch?v=N0X1E0n-PyY&feature=plcp

Ngày xưa , SL vẫn nghĩ hoa thạch thảo là hoa “Foget Me Not” như  cánh hoa của một chàng trai trao chùm hoa màu tím tím xanh xanh cho người tình trước khi bị rớt xuống vực sâu với lời nói cuối cùng Forget Me Not cùng người yêu.

https://i2.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/HoaTrongNhac/FORGET-ME-NOT-1__zpsb4d1175f.jpg

Nhưng gần đây, SL nhận được nhiều tài liệu về hoa thạch thảo do anh Trình Huynh  và chị Thạch Thảo gửi đến, SL xin được phép chia sẻ với quý anh chị các tài liệu  về hoa thạch thảo đặc biệt này.

Xin cám ơn anh TH và chị TT.

SL

Hoa Thạch Thảo tím ngát một màu yêu thương

Nguồn: Youme,Lính thủy sưu tầm.
Kính chuyển để chia sẻ và Tùy Nghi.
Hoa Thạch Thảo (Aster amellus L) thuộc họ Cúc (Asteraceae). Tại Việt Nam, người miền Nam hay gọi là Cúc Sao, Cúc Cánh mối, người Bắc gọi là Thạch Thảo.
Thạch Thảo hay mọc thành bụi, nhiều bông với cánh nhỏ xíu xoè rộng ra. Hoa Thạch Thảo có ba màu chính: tím, hồng, trắng. Thạch Thảo có nguồn gốc từ nước Ý, ngày nay được lai tạo thêm thành loại hoa cánh kép rất đẹp. Tại Châu Âu, Thạch Thảo tượng trưng cho tình yêu và vẻ đẹp mềm mại, thanh tú, nữ tính. Đôi khi Thạch Thảo cũng tượng trưng cho sự chính chắn vì nó thường nở vào cuối Thu, khi mà đa số các loại hoa khác đã tàn.
Chẳng biết từ khi nào tôi đã yêu loài Thạch Thảo, loài cúc dại dễ thương này. Lần đầu tiên gặp một cụm thạch thảo ở nhà người bạn tôi đã thích ngay. Có lẽ, bởi màu tím dịu dàng của loài hoa này đã Thu hút tôi.
Sau này, một lần vô tình tôi nghe được Elvis Phương ca:
“Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo,
Em nhớ cho mùa thu đã chết rồi”
Tò mò, tại sao người ta nhắc hoa Thạch Thảo trong bài hát “Thu buồn” này nhỉ? Sao không là hoa Cúc? là hoa hồng hay hoa gì khác mà là loài hoa bé nhỏ, loài hoa đồng nội này?
Và thật sự bởi có một truyền thuyết buồn mà lãng mạn về hoa Thạch Thảo:
Kể rằng ngày xưa ở một ngôi làng vùng ngoại ô có một đôi trai gái là Ami và Edible. Hai người này sống cạnh nhà nhau từ nhỏ và họ chơi với nhau rất thân.
Ngày tháng dần trôi, cô bé và cậu bé của ngày ấy nay đã trưởng thành. Edible giờ đây là một người có gương mặt khôi ngô, tuấn tú, dáng người cao cao và là tầm ngắm của biết bao cô gái trong làng. Nhưng anh không để ý tới ai cả vì trong lòng anh đã có hình bóng của người ấy, người con gái mà anh yêu chính là cô bé hồi đó bây giờ cũng đâu còn bé nữa đâu. Với làn da trắng, đôi môi mỏng, nho nhỏ, hồng hồng, xinh xinh cùng với mái tóc bồng bềnh màu gỗ nâu, những đường cong xoăn ôm lấy bờ vai nhỏ bé và khuôn mặt khả ái của Ami làm bao nhiêu chàng trai say đắm và mong ước có được trái tim nàng. Nhưng Ami chỉ đồng ý lấy ai thoả mãn được yêu cầu đó là đem về cho nàng một loài hoa lạ và nàng cảm thấy thích. Biết bao nhiêu chàng trai đã thử và đều lắc đầu bỏ cuộc. Không ai có thể tìm ra loài hoa mà nàng thích kể cả Edible người hiểu rõ tính cách của nàng nhất.
Ami và Edible thường hay cùng nhau vào rừng. Ami hái nấm còn Edible săn thú.
Vào cái ngày hôm ấy, lúc hoàng hôn khi mà giỏ nấm của Ami đã đầy và Edible cũng đã săn được một chú nai rừng. Hai người cùng nhau đi về, nhưng hôm nay họ ko về đường cũ như mọi khi nữa mà họ đã rẽ sang đường khác. Trên đường về, họ cùng nhau trò chuyện và ngắm cảnh rừng núi. Bỗng Ami nói lớn, gọi Edible và chỉ cho anh bụi hoa dại màu tim tím mọc trên vách núi cao: “Chính là nó, loài hoa ấy, Ami thích, rất thích”.
Edible nhìn lên bụi hoa rồi nói với Ami:
– Ami đứng đây chờ tôi, tôi sẽ hái xuống cho Ami
– Không, không được. Edible vách núi cao và nguy hiểm lắm
– Nhưng đó là loài hoa Ami thích, Edible sẽ lấy xuống cho Ami.
– Không, Ami không cho Edible đi.
Lúc đó, Edible nhìn Ami mỉm cười rồi dùng ngón tay trỏ cốc nhẹ vào trán Ami:” Ami ngốc, đứng đây chờ anh, anh sẽ quay trở lại, sẽ mang nó xuống cho Ami, sẽ mang hạnh phúc đến cho Ami mãi mãi”.
Nói xong anh từ từ leo lên vách núi ấy. Mặc cho Ami ngăn cản. Vách núi cao dựng đứng thật nguy hiểm không cẩn thận trượt chân thôi là mất mạng ngay.
“Được rồi, cuối cùng thì Edible cũng làm được” –  Edible nắm được bụi hoa trong tay quay xuống nói với Ami nhưng tại sao tự nhiên anh lại cảm thấy chóng mặt quá.
Sao dưới mặt đất bây giờ lại có nhiều Ami thế. Anh bình tĩnh lại, quay xuống nói với Ami: “Ami! Edible làm được rồi, anh làm được rồi nhé!”
Anh thả bụi hoa xuống cho Ami rồi sau đó tìm cách leo xuống. Lạ quá, đầu anh đau lắm, mắt không còn nhìn thấy gì nữa chóng hết cả mặt. Đau quá, anh không thể minh mẫn được nữa. Tay anh mỏi dần, chân mềm nhũn ra…
– Edible…..KHÔNG…..Ami hét lên khi thấy Edible đang rơi xuống, thả người trong không trung.
Anh quay mặt về phía Ami nói: “xin đừng quên tôi” rồi nở nụ cười mãn nguyện và anh đã đi xa xa mãi.
Ami ngồi đó, ngồi bên bờ vực thẳm, ngồi như người mất hồn, không nói, không cười tay cầm lấy bụi hoa tim tím ấy. Cô ngồi đó cho đến khi người trong làng vào tìm kiếm và đưa cô về.
Một mình cô về được thôi còn Edible thì giờ đã không về được nữa rồi. Ami không khóc, cô không ăn uống gì cả, suốt ngày chỉ lặng lẽ ngồi trong vườn chăm sóc cho bụi hoa tim tím ấy, bụi hoa khiến cho Edible không về được nữa.
Cứ như thế trong suốt một thời gian, cho đến một ngày cô đã chìm vào giấc ngủ dài, dài đến nỗi không bao giờ tỉnh lại và trong giấc ngủ đó chắc chắn 1 điều rằng cô và Edible đã gặp được nhau và họ là của nhau mãi mãi.
Sau khi Ami chết đi loài hoa tim tím ấy được người dân trong làng chăm sóc cẩn thận. Ai ai cũng thương xót cho đôi tình nhân trẻ.
Ban đầu họ đặt tên cho nó là Forget me not, sau nhiều năm và qua được trồng ở nhiều nước nó lại có những cái tên khác nhau như Muget De Mai (Pháp), Thạch Thảo (Việt Nam)…
Và những đôi tình nhân trẻ thường tặng cho nhau loài hoa này để rồi sẽ mãi mãi không quên nhau, sẽ luôn ở bên nhau cho dù là chết.”
Đó là câu chuyện tôi đọc được trên mạng. Giờ chẳng thể tìm ra đâu tình yêu lãng mạn như thế nhưng sao vẫn cứ thích.
Bài hát “Mùa thu chết” có lẽ cũng dựa vào truyền thuyết này mà viết nên chăng? Cả bài hát là sự chia ly mãi mãi, là sự đau buồn.
“Mùa thu đã chết, em nhớ cho mùa thu đã chết
Em nhớ cho mùa thu đã chết…
Đã chết rồi, em nhớ cho”
“Em nhớ cho đôi chúng ta sẽ chẳng còn nhìn nhau nữa
Trên cõi đời này, trên cõi đời này.
Từ nay mãi mãi không thấy nhau,
Từ nay mãi mãi không thấy nhau,
Từ nay mãi mãi không thấy nhau.”
Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo,
Em nhớ cho mùa thu đã chết rồi
Ôi ngát hương thời gian mùi thạch thảo,
Em nhớ cho rằng ta vẫn chờ em.
Vẫn chờ em, vẫn chờ em, vẫn chờ em,
Vẫn chờ, vẫn chờ… đợi em”
Một trong những bản nhạc nói về mùa thu hay diễn tả mùa thu nổi tiếng ở Việt Nam vào thập niên 70 phải kể đến bài nhạc Mùa Thu Chết của Nhạc sĩ Phạm Duy. Lời viết trong bản nhạc phỏng theo một bài thơ ngoại quốc. Trong bản nhạc, ngay câu đầu tiên có nói đến hoa thạch thảo: “Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo”. Hoa thạch thảo cũng được nói đến trong rất nhiều bài thơ văn hay nhạc khác từ trong nước đến hải ngoại.Vậy hoa thạch thảo ở Việt Nam và hoa thạch thảo trong bài thơ L’Adieu của nhà thơ Pháp gốc Ba Lan Guillaume Apollinaire, mà nhạc sĩ Phạm Duy đã phổ nhạc cũng như trong bài thơ dịch của nhà thơ Bùi Giáng khác nhau, có tên Latin ra sao và thuộc họ hay gia đình nào?Bài viết ngắn này phân biệt hai loại hoa mang tên thạch thảo, một loại mang tên nguyên thủy ở miền Bắc Việt Nam và hoa thạch thảo có xuất xứ ở Âu châu. Những bàn luận về lý do và tình tiết làm sao bài thơ được ra đời cũng được thu thập và ghi nhận ở đây.Hoa thạch thảo ở Việt Nam

Hoa Thạch thảo hay hoa Cúc Cánh mối ở Việt Nam (Hình từ internet)

Hoa Thạch Thảo ở Âu Châu

(tài liệu do chị Thạch Thảo gửi đến NTH)
Hoa Thạch thảo Âu châu là thuộc cây Bruyère (tiếng Pháp) hay Heather (tiếng Anh) còn gọi là Common Ling hay Briar.

Từ điển Sinh Học Anh Việt và Việt Anh, nhà xuất bản Khoa học và Kỹ thuật dịch heather là cây thạch nam. Erica. Trung hoa gọi là Hồng phương bách hay thạch nam. Từ điển phổ thông Pháp Việt gọi là cây thạch thảo.

Phân loại

Tất cả các loại thạch thảo đều trong gia đình Ericaceae, có một loại hoa thạch thảo duy nhất thuộc giống Calluna, ngoài ra là loại Erica. Dưới đây là một số giống Erica khác nhau trong hàng vài trăm loại khác nhau trên thế giới.

Loại Calluna vulgaris là loại thạch thảo thật sự (true heather), loại cây nhỏ, có hoa nhỏ hình chuông màu tím, hay hồng nhạt.

Loại Erica gồm nhiều giống khác nhau từ giống cây nhỏ mọc từng bụi nhỏ hoặc có thể là cây lớn.

 Erica arborea, treeheath, briar, brier: cây nhỏ ở vùng Địa Trung Hải có chùm hoa trắng hình chùy, thơm và có rễ cứng như gỗ được dùng để làm ống điếu hút.

– Giống Erica carnea, spring heather, winter heather, là loại cây hoa nhỏ mùa đông hay mùa xuân, ở Âu châu có hoa hình chuông màu đỏ hay hồng.

– Giống E. cinerea: loại thạch thảo có lá nhỏ, hoa hình chuông màu đỏ tím

– Giống E. tetralix, bellheather, cross-leaved heath là loại cây nhỏ lùn có hoa màu hồng

– Giống E. vagans hay còn gọi là Cornish heath là loại thạch thảo mọc cả bụi có hoa màu hồng hay trắng thường thấy ở cánh đồng hoang tại Cornish và đông nam Ấu châu.

– Giống E. lusitanicahay Portugese heath, Spanish heath mọc rậm rạp ở vùng bán đảo Iberia, có hoa trắng hồng.

– Giống E. perspicua hay Prince of Wales heath mọc rất nhiều ở Anh quốc và Nam Phi châu, có hoa màu trắng. Hoa dài và trông tựa như chùm lông của huy hiệu trên Coat of Arms của Hoàng tử xứ Wales- Anh Quốc, nên mang tên Prince-of-Wales heath

– Erica mammosalà loại Erica có nhiều màu nhất từ màu trắng, tím, cam đến màu đỏ. Hoa chuông đặc biệt dài hơn các loại Erica khác (1)

Calluna vulgaris

Erica lusitanica

Nếu nói về ý nghĩa của màu hoa thạch thảo thì thạch thảo trắng tượng trưng cho sự che chở, cho sự mong mỏi. Thạch thảo mầu hồng tượng trưng cho may mắn, và màu xanh lạt lavender tượng trưng cho cô đơn, sự hâm mộ thán phục. (2)

*

Bài thơ L’Adieu

Bài thơ nguyên tác của Guillaume Apollinaire (1880-1918) như sau.

L’Adieu 
J’ai cueilli ce brin de bruyère 
L’automne est morte souviens-t’en 
Nous ne nous verrons plus sur terre 
Odeur du temps brin de bruyère 
Et souviens-toi que je t’attends 

Bản dịch của Bùi Giáng

Bài thơ năm câu trên đây đã đuợc nhà thơ Bùi Giáng dịch như sau.

Lời vĩnh biệt (1) 

Ta đã hái nhành lá cây thạch thảo 
Em nhớ cho, mùa thu đã chết rồi 
Chúng ta sẽ không tao phùng đựợc nữa 
Mộng trùng lai không có ở trên đời 
Hương thời gian mùi thạch thảo bốc hơi 
Và nhớ nhé ta đợi chờ em đó …

Nhưng Bùi Giáng không phải chỉ dịch một lần. Nhà thơ Bùi Giáng đã khai triển và tiếp tục viết sang bài thứ hai.

(2)
Đã hái nhành kia một buổi nào 
Ngậm ngùi thạch thảo chết từ bao 
Thu còn sống sót đâu chăng nữa 
Người sẽ xa nhau suốt điệu chào 
Anh nhớ em quên và em cũng 
Quên rồi khoảnh khắc rộng xuân xanh 
Thời gian đất nhạt mờ năm tháng 
Tuế nguyệt hoa đà nhị hoán tam.

Và tiếp tục dịch thoát ý sang bài thứ ba.

(3)
Mùa thu chiết liễu nhớ chăng em? 
Đã chết xuân xanh suốt bóng thềm 
Đất lạnh qui hồi thôi hết dịp 
Chờ nhau trong Vĩnh Viễn Nguôi Quên 
Thấp thoáng thiều quang mỏng mảnh dường 
Nhành hoang thạch thảo ngậm mùi vương 
Chờ nhau chín kiếp tam sinh tại 
Thạch thượng khuê đầu nguyệt diểu mang. 

Bùi Giáng (1925-1998) dịch
(“Đi vào cõi thơ“. Bùi Giáng, trang 80-82, nhà xuất bản Ca Dao, Sàigon, Việt Nam.1969)
**
Và dưới đây là:
Mùa Thu Chết

Mùa thu chết là tên một bài hát của Phạm Duy sáng tác năm 1965, phổ từ bài thơ tiếng Pháp L’Adieu của Guillaume Apollinaire. Bài này rất nổi tiếng trong thập niên 70 tại Sài Gòn, và gắn liền với tên tuổi ca sĩ Julie (Quang). (3)

“Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo 
Em nhớ cho: Mùa Thu đã chết rồi! 
Mùa Thu đã chết, em nhớ cho 
Mùa Thu đã chết, em nhớ cho 
Mùa Thu đã chết, đã chết rồi. Em nhớ cho! 
Em nhớ cho, 
Đôi chúng ta sẽ chẳng còn nhìn nhau nữa! 
Trên cõi đời này, trên cõi đời này 
Từ nay mãi mãi không thấy nhau 
Từ nay mãi mãi không thấy nhau… 
Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo 
Em nhớ cho: Mùa Thu đã chết rồi! 
Ôi ngát hương thời gian mùi thạch thảo 
Em nhớ cho rằng ta vẫn chờ em. 
Vẫn chờ em, vẫn chờ em 
Vẫn chờ…. 
Vẫn chờ… đợi em!” 
Mùa Thu Chết (Phạm Duy)

*

Guillaume Apollinaire (28 August 1880-09 November 1918)

Vài hàng tiểu sử Apollinaire

Guillaume Apollinaire: tên thật Wilhelm Albert Vladimir Apollinaris Kostrowitcki, nhà thơ Pháp gốc Ba Lan, sinh ở Roma, Italy.
Nãm 1887 Wilhelm Kostrowitzky cùng gia đình mẹ chuyển về Monaco và học ở Monaco, Cannes. Từ nãm 1899 chuyển về sống ở Paris, làm thơ, viết báo với bút hiệu Guillaume Apollinaire, ông cộng tác với một số tờ báo như La Revue blanche, La Plume và Le Mercure de France. Năm 1903, ông lập ra các tờ tạp chí của chính mình Le Festin d”Esope (November 1903-August 1904) và La Revue immoraliste (1905).
Năm 1912 ông cùng bạn bè thành lập tạp chí “Les soirées de Paris” và làm chủ bút từ năm 1913. Cũng trong năm này in bài thơ nổi tiếng nhất của ông: Le Pont Mirabeau và trường ca Zone. Năm 1913 ông phát hành tập thơ Alcools (Rượu), và năm 1914 có xuất bản một số bài thơ viết theo kiểu tạo hình. Apollinaire mất ngày 9 tháng 11, năm 1918 tại Paris, Pháp (4). Mộ ông chôn ở nghĩa trang Père Lachaise ở Paris. (5)

Bàn luận về bài thơ L’Adieu
Apollinaire làm bài thơ L’Adieu làm sau khi đi thăm mộ con gái của Victor Hugo vào ngày 16 September 1913.

Arnaud Laster, Giáo sư văn chương tại trường Sorbonne (University of Paris III), trong một bài viết đã đặt câu hỏi: “Có phải Apollinaire đã viết bài L’Adieu này để tưởng nhớ Victor Hugo sau khi đi thăm mộ người con gái của Hugo tên là Léopoldine đã chết đuối cùng chồng ở biển tại tỉnh Villequier vào năm 1843″. Bài này có thể có liên hệ với bàiDemain, dès l’aube và là nguồn cảm xúc để Apollinaire sáng tác bài L’Adieu chăng? (6)

Trước khi tìm hiểu, cần phải nhắc đến bài thơ Demain dès l’aube của Victor Hugo
Bài Demain, dès l’aube là bài thơ Victor Hugo (1802-1885) đã làm vào năm 1847 (đề ngày 03 September 1847) đề tặng con gái đúng 4 năm sau ngày Léopoldine chết (04 September 1843). Sự mất mát lớn lao này đã làm Hugo đau khổ suốt một thời gian dài và ông đã không in thêm tập thơ nào nữa trong mười năm sau cái chết của Léopoldine.

Demain, dès l’aube… 

Demain, dès l’aube, à l’heure où blanchit la campagne, 
Je partirai. Vois-tu, je sais que tu m’attends. 
J’irai par la forêt, j’irai par la montagne. 
Je ne puis demeurer loin de toi plus longtemps.

Je marcherai les yeux fixés sur mes pensées, 
Sans rien voir au dehors, sans entendre aucun bruit, 
Seul, inconnu, le dos courbé, les mains croisées, 
Triste, et le jour pour moi sera comme la nuit. 
Je ne regarderai ni l’or du soir qui tombe, 
Ni les voiles au loin descendant vers Harfleur, 
Et quand j’arriverai, je mettrai sur ta tombe 
Un bouquet de houx vert et de bruyère en fleur. 
Victor Hugo
03 September 1847
(Les Contemplations– cuốn IV.1856)

Ngày Mai, Từ Rạng Đông

Ngày mai, từ rạng đông lúc trời đồng quê bắt đầu sáng 
Cha sẽ đi, Con thấy không cha biết con đang chờ cha 
Cha sẽ vượt qua rừng, cha sẽ vượt qua núi. 
Cha không thể nào xa cách con lâu dài hơn được nữa 
Cha sẽ đi, đôi mắt chãm chú vào suy nghĩ của cha 
Chẳng hề màng nhìn chung quanh, không màng nghe một tiếng động 
Một mình, không ai biết, lưng còng, hai bàn tay đan nhau 
Sầu buồn, và ngày đối với cha cũng tựa như đêm thôi. 
Cha sẽ không màng nhìn chiều vàng đang đổ xuống, 
Hay những cánh buồm xa đằng phía cảng Harfleur, 
Và khi cha đến nơi, cha sẽ đặt trên mộ của con 
Một bó hoa có ô-rô xanh cùng thạch thảo đang nở. 
(Sóng Việt phỏng dịch nghĩa)

Cái chết của Léopoldine ảnh hưởng mạnh trên Victor Hugo đến độ ông bị ám ảnh vì cô, ông tự hỏi bây giờ Léopoldine ở đâu sau khi chết. Ông tìm kiếm cô qua khung cửa tối tăm của vĩnh cửu, và ông cũng tìm kiếm cô ở ngoài cỗ quan tài, với hy vọng cô thấy có một bóng người đi qua cỗ quan tài đen mà ông tưởng tượng là được đóng lỏng lẻo, người đó chính là ông đã tìm đến bên cô trong bóng tối thiên thu.

“Dis, qu’as-tu fait pendant tout ce temps-là ? – Seigneur,
Qu’a-t-elle fait ? – Vois-tu la vie en vos demeures ?
A quelle horloge d’ombre as-tu compté les heures ?
As-tu sans bruit parfois poussé l’autre endormi ?
Et t’es-tu, m’attendant, réveillée à demi ?
T’es-tu, pâle, accoudée à l’obscure fenêtre
De l’infini, cherchant dans l’ombre à reconnaỵtre
Un passant, à travers le noir cercueil mal joint,
Attentive, écoutant si tu n’entendais point
Quelqu’un marcher vers toi dans l’éternité sombre ?
Et t’es-tu recouchée ainsi qu’un mât qui sombre,
En disant : Qu’est-ce donc ? mon père ne vient pas !
Avez-vous tous les deux parlé de moi tout bas ?”
[“A celle qui est restée en France,” 393]

Một đoạn thơ khác ông kể lể con gái chết là ông mất tất cả, ông đã chôn vùi cả ước mơ, cả hy vọng, cả tình yêu vào trong nấm mồ mà ông đào trong lồng ngực của ông:

“Qu’ai-je appris ? J’ai, pensif , tout saisi sans rien prendre ;
J’ai vu beaucoup de nuit et fait beaucoup de cendre.
Qui sommes-nous ? que veut dire ce mot : Toujours ?
J’ai tout enseveli, songes, espoirs, amours,
Dans la fosse que j’ai creusée en ma poitrine.
Qui donc a la science ? où donc est la doctrine ?
Oh ! que ne suis-je encor le rêveur d’autrefois,
Qui s’égarait dans l’herbe, et les prés, et les bois,
Qui marchait souriant, le soir, quand le ciel brille,
Tenant la main petite et blanche de sa fille,
Et qui, joyeux, laissant luire le firmament,
Laissant l’enfant parler, se sentait lentement
Emplir de cet azur et de cette innocence !”
[“A celle qui est restée en France,” 395]

Bộ Les Contemplations gồm 6 cuốn sách. Cuốn số 4 gồm 17 bài thơ làm riêng cho Léopoldine có đề tựa Pauca meae (vài câu thơ cho con gái tôi). Những bài đầu trong tập 4 ghi ngày làm 3 năm sau ngày con gái ông chết đuối với người chồng mới cưới cỡ 6 tháng. Sự mất mát Léopoldine là một sự mất mát quá lớn lao, nó ăn sâu vào suy nghĩ của V. Hugo làm ông suy tưởng về ý nghĩa của đời sống và tìm cách giải đáp bí ẩn của cái chết cùng thế giới vô hình. Tìm cách giải thích bí ẩn của cái chết có nghĩa là tìm lại được Léopoldine và giải đáp ðược thắc mắc về cái chết. Tuy Hugo đã không thành công trong việc nối kết được với thế giới vô hình, nhưng ông có lòng tin vào Thông linh học/Tâm linh học (Spiritiualism). Hơn mười năm sau cái chết của Léopoldine , sách đã ghi lại là ông đã tham dự nhiều lần vào ngồi bàn cầu hồn, và đã có lần người gọi hồn đã gọi được hồn Leopoldine lên gặp ông. Tưởng cũng nhắc rằng Victor Hugo được Đạo Cao Đài ở Việt Nam tôn sùng như là một trong ba vị thánh mà họ thờ phụng (Tam Thánh: Sun Yat Sen /Tôn Dật Tiên, Victor Hugo, và Nguyễn Bỉnh Khiêm).(7)

Bài thơ L’Adieu (và cả bài Le Pont Mirabeau) của Guillaume Apollinaire đã là đề tài bàn luận và làm tốn khá nhiều giấy bút cho những ai muốn phân tích và tìm hiểu thơ ông. Lý do vì Apollinaire làm thơ mà không hề bỏ dấu vào bài, thí dụ như dấu phẩy, dấu chấm, hay dấu ngoặc đôi (quotation-marks) tại mỗi câu thơ cần bỏ vào trong ngoặc đôi.

Vì thế khi đọc bài thơ không dấu L’Adieu của ông, hai câu chót làm độc giả phải phân vân không biết đó là do nhân vật với đại danh từ Je ở câu đầu vẫn tiếp tục nói hay là đó là lời trả lời của nhân vật thứ hai, được tạm thời bỏ trong ngoặc cho dễ hiểu như sau :

Odeur du temps brin de bruyère
Et souviens-toi que je t’attends”

Nếu như hai câu này đã ở trong ngoặc đôi thì rõ ràng là câu trả lời của nhân vật thứ hai:

“Mùi hương thời gian nhành hoa thạch thảo
Và cha nhớ rằng con chờ đợi cha”.
(Với lý luận người chết chờ người còn sống xuống âm phủ với mình chứ người chết làm sao trở lại trần gian như ông đã than ở câu trên).

Lối làm thơ mang vào trong ngoặc đôi của Victor Hugo rất quen thuộc vì ông luôn đóng vai người cha hỏi hay nói rồi trả lời thay cho con như thể chính người con gái nói với ông.

Kết luận

Tóm lại, liệu bài thơ L’Adieu có thể xem như là do Guillaume Apollinaire cảm tác và tưởng niệm Victor Hugo một cách gián tiếp sau khi thăm nhà mồ của Léopoldine và đọc bộ sáchLes Contemplations của Victor Hugo không?

Và nếu đúng như thế thì ba câu đầu của bài thơ L’Adieu có thể hiểu như là Apollinaire đã viết thay lời của V. Hugo để nói với con gái đã chết, và trong hai câu chót người con gái yêu của V. Hugo đã trả lời rằng cô mong muốn và chờ gặp lại cha cô ở thế giới vô hình? Hiểu như thế chúng ta sẽ không còn có thắc mắc cho câu chót trong nguyên tác “Et souviens-toi que je t’attends” và trong những bản dịch của nhà thơ Bùi Giáng.

L’Adieu 
J’ai cueilli ce brin de bruyère 
L’automne est morte souviens-t’en 
Nous ne nous verrons plus sur terre 
Odeur du temps brin de bruyère 
Et souviens-toi que je t’attends 
Guillaume Apollinaire

Và bài thơ mà Bùi Giáng dịch:

Ta đã hái nhành lá cây thạch thảo 
Em nhớ cho, mùa thu đã chết rồi 
Chúng ta sẽ không tao phùng được nữa 
Mộng trùng lai không có ở trên đời 
Hương thời gian mùi thạch thảo bốc hơi 
Và nhớ nhé ta đợi chờ em đó … 
(Bùi Giáng dịch)

Có thể hiểu như sau:

Cha đã hái nhành lá cây thạch thảo 
Con nhớ cho, mùa thu đã chết rồi 
Chúng ta sẽ không tao phùng được nữa 
Mộng trùng lai không có ở trên đời 
Hương thời gian mùi thạch thảo bốc hơi 
Và nhớ nhé con đợi chờ cha đó 
(Sóng Việt thay đại danh từ)

Hoặc có thể vì Appollinaire biết rằng V. Hugo tin vào Thông linh học, và Hugo đã có lần được tiếp xúc với Leopoldine qua bàn cầu hồn, thì chúng ta cũng có thể cho rằng Apollinaire đã viết thay lời cho V. Hugo nói chờ hồn Leopoldine hiện về thế gian để gặp ông: “Và con nhớ rằng cha chờ đợi con“:
Odeur du temps brin de bruyère
Et souviens-toi que je t’attends
Mùi hương thời gian nhành cây thạch thảo
Và con nhớ rằng cha chờ đợi con.
(Sóng Việt dịch)

Cái khó khăn khi dịch một bài thơ Pháp ngữ sang Việt ngữ là những đại từ nhân xưng. Trong khi Pháp ngữ chỉ có một số chữ cho ngôi thứ nhất và thứ hai như je, me, tu, te, toi, moi, vous, nous, thì trong tiếng Việt đại từ nhân xưng rất phong phú; cách dùng những đại từ nhân xưng này như anh, em, cô, chú, ông, bác, dì, dượng, tôi, con, cháu, mày, tao, v.v�cho người đọc biết sự liên hệ thứ bậc, thái độ và tình cảm của những người giao tiếp với nhau. Khi dịch thơ nếu không hiểu biết rõ hoàn cảnh và thời điểm bài thơ được làm nên thì đôi khi sự sai lầm có thể xẩy ra.

Bài thơ L’Adieu mà Bùi Giáng dịch có thể là do cố ý của Bùi Giáng để tạo thành một bài thơ tình cảm nói về sự chia lìa của đôi nhân tình dù ông biết bài thơ nguyên tác có ý nghĩa khác chăng?

Và có thể nhờ do cố ý hay vô tình dịch như thế (dùng chữ ta, em, thay vì cha, con), mà bài thơ đã là nguồn cảm hứng cho nhạc sĩ sáng tác bản nhạc Mùa Thu Chết?

Không có Hoa Thạch Thảo thì làm sao có Lời Vĩnh Biệt,
Không có Lời Vĩnh Biệt thì làm sao có Mùa Thu Chết?

Hoa thạch thảo (bruyère) được nhiều thi sĩ mang vào thơ nhưng có thể nói rằng hoa thạch thảo đã được đời đời gắn liền với bài thơ Demain, dès l’aube của Victor HugovàL’Adieu của Guillaume Apollinaire (8).

Có phải chăng thu miền viễn đông,
Nơi có thạch thảo mọc ven sông,
Hoa chuông nho nhỏ vờn trong gió
Gợi nhớ thành sầu chĩu mênh mông?

Tiếng hạc trong Trăng

https://i2.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/ChimHac/Hi-Mar11-069.jpg

Thưa quý bạn

Không biết từ lúc nào SL lại thích ngắm nhìn đàn chim hạc với màu  trắng thanh khiết,  xinh đẹp  bay trên khung trời xanh ngát.  Có thể là sau khi SL đọc xong tác phẩm Ngàn Cánh Hạc của nhà văn Nhật Bản  Kawabata Tasunari và nhìn hình ảnh Hoàng Hạc Lầu bên Trung Quốc chăng?  Từ đấy, SL thích sưu tầm hình ảnh chim hạc.

Thật là một phúc duyên  khi nhìn được những cánh hạc do cô Mary, một người bạn trong Hội Cao Niên  ở Portland săn ảnh được. SL bèn làm một You tube Mùa Thu và Chim Hạc  đưa lên  youtube suonglamportland’s Channel để chia sẻ vơi bạn bè.

Một may mắn khác, anh Trình Huynh, một người bạn văn nghệ khác của SL, người chuyên môn sưu tầm những tài liệu hay, lạ, đẹp đã chuyển đến SL những hình ảnh chim hạc đẹp khác nữa và giới thiệu You tube Mùa Thu vàChim Hạc đến các thân hữu khác nữa.  Thật là một hữu duyên tốt đẹp.

Cùng trong mục đích chia sẻ những gì hay đẹp cho nhau, SL xin được giới thiệu  hình ảnh Tiếng Hạc Trong Trăng của anh TH và You tube Mùa Thu và Chim Hạc đến quý thân hữu cùng thưởng thức.

Tiếng hạc trong trăng


Línhthủy sưu tầm và kèm Youtube :
Mùa Thu và Chim Hạc- Ridgefield, WA

http://www.youtube.com/watch?v=fi0L_pvhY9w&feature=plcp

Cảnh đẹp mùa Thu đầy thiền vị với hình ảnh đàn chim hạc do Mary Nguyễn săn ảnh và Sương Lam thực hiện video.



Japanese Red-crowned Crane


“Lá đào rơi rắc lối Thiên Thai
Suối tiễn , oanh đưa , những ngậm ngùi
Nửa năm tiên cảnh
Một bước trần ai
Ước cũ , duyên thừa , có thế thôi
Đá mòn , rêu nhạt
Nước chảy , huê trôi
Cái hạc bay lên vút tận trời
Trời đất từ đây xa cách mãi
Cửa động
Đầu non
Đường lối cũ
Nghìn năm thơ thẩn bóng trăng chơi .”
(Tống Biệt – Tản Đà )


…Ai đó trong hồn ta thổn thức
Vầng trăng còn tiếc cuộc rong chơi.
Ta về như hạc vàng thương nhớ
Một thủa trần gian bay lướt qua
Ta tiếc đời ta sao hữa hạn
Đành không trải hết được lòng ta.
(Ta về – Tô Thùy Yên )


Hạc xưa ngủ cội hoàng hoa
Về chơi ngang núi mặc tà dương bay …
( Từ Hoa)


” Nước non man mác về đâu tá
Bè bạn lơ thơ sót mấy người
Đời loạn đi về như hạc độc
Tuổi già hình dáng tựa mây côi ”
( Cảm hứng – Nguyễn Khuyến )


….Bến tiễn chia xuân sắc
Trời xa lấp cố hương
Hạc về người chẳng thấy
Cây biếc lạnh ngàn sương
( Tương giang dạ bạc
Đêm đâu thuyền trên sông Tương Giang – Nguyễn Du )
Dịch thơ: Quách Tấn)


… Về thành nhớ cánh chim bay
Xa thành thương vóc em gầy rạc hoa
Hạc xưa về khép cánh tà
Tiếng rơi thành hạt mưa sa tần ngần
( Phạm Thiên Thư )

Giời hết một mùa đông
Gió bên thềm thổi mãi
Qua rồi muà ân ái
Ðàn sếu đã sang sông.
Em ngồi trong song cửa
Anh đứng dựa tường hoa
Nhìn nhau và lệ ứa
Một ngày một cách xa.
( Một mùa đông – Lưu Trọng Lư )

 

Tống Biệt (thơ Tản Đà) — Thái Thanh75
Tống Biệt (thơ Tản Đà) — Thái Thanh75
Tiếng Sáo Thiên Thai
Tiếng Sáo Thiên Thai

Những Mối Tình Đẹp

https://i1.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/ThoSuongLam/TapthoNBTTYSLFR.jpg

 

Có những mối tình đẹp tựa bức tranh

Có trăng sao, có liễu rũ buông mành

Nhưng tranh có lúc không như lòng muốn

Vì thế tình tan, sương khói mong manh

Có những mối tình đẹp tựa vần thơ

Nhẹ êm êm, như mây nước lững lờ,

Nhưng thơ có lúc sai vần âm điệu

Vì thế tình tan, như một giấc mơ

Có những mối tình đẹp tựa bài ca

Du dương thảnh thót, tình ý chan hòa,

Bài ca có lúc âm ba chùng tiếng

Vì thế tình tan, sóng vỗ bờ xa

Có những mối tình đẹp tựa vầng trăng

Sáng tỏ đêm khuya, nhan sắc chị Hằng,

Nhưng trăng có lúc tỏï mờ, tròn khuyết

Vì thế tình tan, nhẹ tựa tơ giăng

Có những mối tình đẹp tựa hạt sương

Long lanh hờ đọng trên cánh hoa hường

Nhưng sương tan biến khi bình minh đến

Vì thế tình tan, gió thoảng hơi sương

Có những mối tình đẹp tựa dòng sông

Hương giang lờ lững, trong đục đôi dòng

Nhưng sông có lúc hòa chung ghềnh thác

Vì thế tình tan, biển cả mênh mông

Trần thế cuộc đời: hội ngộ, ly tan

Tình Yêu nhân thế: xum họp, lỡ làng

Con Tạo khéo bày trò cay nghiệt nhỉ

Phải chăng tình đẹp với dở dang?

Sương Lam

(Trích trong Tập Thơ Những Bài Thơ Tình Yêu của SL)

Cười Lên Đi

https://i2.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/MCTN%20ORTB/Smile1.jpg

Chào quý bạn,

Lúc còn bé, người viết là một cô bé mập mạp, tròn trịa, có cặp mắt to giống “đầm lai” và có cái miệng móm ưa cười nên được ba má của tôi “cưng” lắm vì tôi giống cả ba lẫn mẹ.  Lúc  đó,  ba má tôi có một cửa hàng buôn bán nhỏ ở Phú Nhuận,  nhiều khách hàng của ba má tôi thường đến mua hàng nhà ba má tôi và giới thiệu với bạn bè, nếu muốn mua hàng nhà tôi thì đến tiệm nào có cô bé có cái miệng móm hay cười là đúng tiệm của ba má tôi rồi.

https://i1.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/GiadinhMinhSL/SLhoinhocuoimom.jpg

Lớn lên tôi không còn mập mạp, trắng trẻo giống đầm lai nữa mà lại ốm nhách, đen đen  giống Ấn Độ hơn nên bị các anh bạn sinh viên QGHC  đặt tên là Sương Mangala, một tài tử Ấn Độ ngày xưa.  Khi đi học trường QGHC, mỗi lần tôi vào lớp trể học, tôi phải nở nụ cười duyên với giáo sư đang dạy trong lớp, lí nhí lời xin lỗi  thì đã nghe ở cuối lớp, mấy anh  bạn sinh viên “quỷ sứ”  cười ầm lên: “ Sương Mangala cười! Sương Mangala cười!” để chọc quê tôi, nhưng tôi vẫn tỉnh queo không nói gì cả.

https://i1.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/SLvaQGHC/scan0030.jpg

Khi đi làm ở Bộ Xã Hội cũ ngày xưa ở Việt Nam, và khi phục vụ trong ngành giáo dục thuộc Sở Học Chánh  Portland ở Mỹ, người viết thường được các bạn đồng sự và học trò phê bình rằng: “Chưa thấy mặt cô Sương nhưng đã nghe tiếng cô cười ở văn phòng rồi!”

Bây giờ, người viết được bạn bè cõi ảo và cõi thật thương mến tặng cho “nick name” là  “Sương Lam Smile” vì tính ưa cười và tính thích viết chữ Smile trên các email (điện thư) hay trong  bài viết của tôi.

Úi chào!  Với cái tính ưa cười của tôi, nếu cụ Nguyễn Văn Vĩnh (1882-1936) còn sống thế nào người viết cũng bị cụ rầy cho một trận vì cụ rất nghiêm khắc khi nói về “Xét Tật Mình” trong bài viết “Gì Cũng Cười” của cụ như sau:

Gì cũng cười

An Nam ta có một thói lạ là thế nào cũng cười.  Người ta khen cũng cười, người ta chê cũng cười.  Hay cũng hì, quấy cũng hì.  Nhăn răng hì một tiếng, mọi việc hết nghiêm trang.

Có kẻ bảo cườì hết cả, cũng là một cách của người hiền.  Cuộc đời muôn việc chẳng qua là trò phường chèo hết thẩy, không có chi là nghiêm đến nỗi người hiền phải nhăn mày nghĩ ngợi

(Nguồn: trích trong Việt Nam Thi Văn Hợp Tuyển- Gì cũng cười của Nguyễn Văn Vĩnh)

Nhưng … những năm sau này thiên hạ thưòng khuyến khích “Hãy cho nhau nụ cười” vì những ích lợi về sức khỏe, tình cảm, tâm linh.

Chúng ta thử tìm hiểu nụ cười ra sao qua các tài liệu do người viết sưu tầm được trên internet đem về đây chia sẻ với các bạn nhé.

Trước nhất hãy nghe Bác sĩ Nguyễn Ý Đức bàn luận về Cười.

Cười là một động tác bẩm sinh, xuất hiện ở bất cứ em bé nào sanh ra được dăm tuần lễ, dù các em tật nguyền khiếm khuyết thính thị. Bé mới sanh 10 ngày tới sáu tháng chưa biết nhột mà cảm thấy khó chịu khi ta cù vào chân; sau tuổi đó, khi cù thì bé lại lăn ra ngủ vì không biết cách đối phó; mãi tới bốn tuổi bé mới biết nhột cười khi ta cù gãi vào chân.
Nói chung, để được gọi là cười, phải có sự phối hợp của ba yếu tố: hơi thở thoát khỏi miệng từng hồi đứt đoạn; tiếng động do không khí chạm vào thanh quản và sự co giựt của bắp thịt trên mặt. Các bắp thịt này rất nhỏ, ngắn nhưng tương ứng với nhau: một cơ chuyển động thì các cơ khác cũng phụ họa theo. Cười bắt đầu ở cửa miệng với sự nhếch mép làm chuyển động lan xuống khí quản, dây thanh âm, các bắp thịt ở bụng, hoành cách mô, phổi. Hơi thở thoát ra rồn rập và nếu kéo dài có thể đưa tới hụt hơi, ngộp thở.

Trên mặt có 15 cặp bắp thịt tham dự vào việc cười, trong khi đó thì có tới 72 bắp thịt cần được vận dụng để nhăn nhó, khó chịu. Y lý và võ thuật Đông Phương cho là có cả trăm huyệt cười trên cơ thể, với ba huyệt chính: một nằm ở gan bàn chân, huyệt đại tiếu ở nách và huyệt kinh môn ở lưng.

Tùy theo các bắp thịt co mà ta có những nụ cười khác nhau: nụ cười nửa miệng, cười miếng chi, chúm chím; cười duyên, cười tình, cười con mắt có đuôi; cười rúc rích với nhau như mấy bé gái nói vụng về mấy cậu trai; cười khì, cười hề hề thành thật vì vui không hậu ý, vô thưởng vô phạt; cười khoái trá, cười giòn tạo không khí vui vẻ, sung sướng; cười hóm hỉnh ranh mãnh nhìn vào mắt kẻ đối thoại như muốn tỏ rằng mình đã biết cái bí ẩn của họ; cười xòa, cười huề bỏ qua mọi căng thẳng cho xuôi việc; cười ngoại giao, cầu tài nịnh, cười lỏn lẻn, dã lã để được việc; cười mát chế riễu, cười khẩy coi thường, cười nhạt không bằng lòng, cười quỷ quyệt ngọt ngào nhưng đầy âm mưu xấu; cười tới chảy nước mắt, vãi đái và đau cả bụng.

Và công dụng của Cười ra sao?

Đã có nhiều quan sát, nghiên cứu thực nghiệm về công dụng của nụ cười với sức khỏe.
Theo bác sĩ thần kinh tâm trí William Fry, chuyên viên về hài hước và sức khỏe, thì đã có những chứng minh khoa học là sự cười đùa thích thú kích thích đa số các hệ thống sinh lý trong cơ thể. Một cơn cười rung bụng làm tim đập mau hơn, máu lưu thông dễ dàng hơn, các bắp thịt vận động co duỗi tốt hơn. Nó giống như một sự vận động và sau trận cười ta cảm thấy thư giãn thoải mái. Cười ngăn cơn suy tim bằng cách làm tâm thần thoải mái, nhẹ nhàng, tan biến buồn rầu, tức giận, giảm ứ đọng máu lưu thông tránh tai biến não, làm giảm khó chịu vì nan bệnh ung thư.

Trên Tạp san Y Học JAMA ngày 12-7-1984, bác sĩ Donald Black cho hay cơn cười vui tái tạo sự thăng bằng, kích thích máu lưu thông và tạo ra cảm giác thoải mái.
Tại Đại Hội lần thứ 73 của Hiệp Hội Tim Hoa Kỳ tại New Orleans ngày 15 tháng 11 năm 2000, bác sĩ chuyên khoa Tim Mạch Michael Miller trình bày là người bị bệnh tim cười 40% ít hơn so với người cùng lứa tuổi không có bệnh tim. Họ thường ít nhận ra hoàn cảnh đáng cười hoặc là lợi dụng hoàn cảnh đó để thoát ra khỏi một khó chịu. Ngoài việc cười ít hơn, họ còn dễ giận hờn dù hoàn cảnh có tích cực, đáng vui. Theo bác sĩ Miller, cho tới bây giờ, để giảm nguy cơ lên cơn suy tim, ta thường giảm chất béo, vận động cơ thể, không hút thuốc lá. Nhưng trong tương lai, có lẽ lời khuyên để có một trái tim lành mạnh, sẽ gồm có vận động cơ thể, ăn uống đúng cách, giảm chất béo, không hút thuốc lá kèm theo một hoạt động hữu ích khác là cười đùa vui vẻ nhiều lần trong ngày.

(Nguồn: Trích trong bài viết Cười của BS Nguyễn Ý Đức)

Một nụ cười bằng 10 thang thuốc bổ
(Dân trí) – Hãy xem nụ cười mang lại cho chủ nhân của nó điều gì, dưới lăng kính của các nhà khoa học?
Theo quan điểm của các nhà tâm lý học, cười là một kiểu thư giãn, nó giúp cho tinh thần sảng khoái. Cười là một phương thuốc chống lại các bệnh tâm lý như stress, buồn phiền… Hài hước và nụ cười là những vũ khí đánh tan nhưng đau khổ tinh thần và giúp chúng ta tự bảo vệ. Cười là một quá trình tự bảo vệ: một kiểu chạy trốn khỏi những buồn phiền, lo âu
Trên thực tế, nụ cười không chỉ mang lại hiểu quả về tâm lý mà còn mang lại nhiều hiệu quả về sinh lý. Khi chúng ta cười, cơ hoành chịu những tác động co và giãn liên tục. Hoạt động này giúp cho toàn cơ thể phải tăng tốc, giống như tập thể dục: phổi, vùng bụng dưới và hệ thống tim mạch.
Tập thể dục hay còn gọi là mát xa bên trong cơ thể giúp cho chúng ta cảm thấy thoải mái và thư giãn sau khi cười. Nói một cách tổng thể, cười giúp chúng ta giảm tải cho cơ bắp và loại bỏ những căng thẳng, bực tức. Nghiên cứu mới nhất của trường ĐH Maryland – Baltimore (Mỹ) đã chỉ ra rằng cười có tác dụng phòng tránh các bệnh tim mạch, đặc biệt là bệnh nhổi máu cơ tim.
Tuy nhiên, những tác dụng mà nụ cười mang lại cho chúng ta còn đang gây ra nhiều tranh cãi, nhưng không thể phủ nhận rằng nụ cười tốt cho tâm lý cũng như sức khoẻ. Ngoài ra, cười giúp cho cuộc sống của chúng ta thêm đẹp, con người gần gũi nhau hơn.
Đừng tiếc rẻ nụ cười của mình, hãy tặng nó cho tất cả người thân, bạn bè, đồng nghiệp của bạn và cả những người bạn mới gặp lần đầu.

Quỳnh Anh
Theo Santé
(nguồn:dantri.com.vn)

Yếu Tố Của Nụ Cười

Trong tiếng Anh “Smile” có nghĩa là nụ cười; bạn có biết nụ cười được tạo nên từ những yếu tố nào?
Sweet: ngọt ngào.
Marvellous: tuyệt diệu.
– Immensely likeable: khả ái.
– Loving: đáng yêu
– Extra special: ngoại biệt
Nụ cười tưởng chừng như rất bình thường nhưng lại là món quà vô giá mà tạo hóa đã hào phóng ban tặng cho loài người. Chúng ta sẽ sống thế nào khi không biết cười? Chúng ta sẽ biểu lộ sự vui mừng bằng cách nào nếu không có nụ cười?

Nụ cười có thể xua tan mọi đau buồn, hàn gắn mọi vết thương, làm dịu đi nỗi cô đơn và quan trọng hơn hết là mang mọi người đến gần nhau hơn… Nụ cười là thứ tài sản quí giá mà không phải ai cũng dễ dàng có được nếu chẳng chịu mở rộng lòng mình để đón nhận nó… Hãy tạo cho mình nụ cười bằng những việc làm có ý nghĩa, bạn sẽ thấy cuộc đời này tuyệt diệu biết chừng nào!

Bạn có thể làm cho bản thân mình trở thành một con người mới: Buổi sáng thức dậy mỉm cười, mỉm cười bước ra khỏi nhà, mỉm cười khi gặp gỡ người khác, khi làm việc mỉm cười, khi nghỉ ngơi cũng mỉm cười – tất cả điều này là một thói quen tốt.

10 lý do để mỉm cười:

– Mỉm cười đẹp hơn cái nhíu mày của chúng ta.
– Mỉm cười làm chúng ta vui vẻ thêm.
– Mỉm cười khiến ngày tháng chúng ta đã và sắp đi qua trở nên có ý nghĩa.
– Mỉm cười giúp ích đối với việc kết bạn.
– Mỉm cười biểu thị sự thân thiện, dễ gần.
– Mỉm cười tạo nên một ấn tượng tốt cho người khác.
– Mỉm cười với người khác, người khác cũng sẽ mỉm cười với bạn.
– Nếu bạn mỉm cười thì bạn càng trở nên tự tin và thu hút hơn.
– Nụ cười của bạn sẽ làm giảm bớt sự lo lắng của người khác.
– Một nụ cười có thể giúp bạn có tình yêu đích thực.

(nguồn:  Sưu Tầm trên internet)

Vậy thì chúng ta cũng nên hảy cho nhau nụ cười để  cùng sống vui sống khoẻ bạn nhé mà không sợ cụ Nguyễn văn Vĩnh rầy nữa vì bác sĩ và nhiều người khuyên nên cười mà lị.  Mừng quá! Smile!

 Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Hình ảnh, tài liệu sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi-MCTN143-ORTB541-914012)

https://i0.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/SL%20picjoke/SLvahoahongdep500Fr.jpg