Portland Tháng Mười Trời Mưa

Chào quý anh chị,

Bây giờ là Mùa Thu và có những cơn mưa ở Portland. Người viết đã xem nhiều hình ảnh đẹp, đọc những bài thơ hay, nghe những bản nhạc nhẹ nhàng như lá thu rơi  trong mấy ngày nay trên các dìễn đàn, trong sách báo.

Là người có một chút máu nghệ sĩ chảy trong người, có một trái tim tình cảm còn biết rung động trước cảnh đẹp của thiên nhiên và nhân thế, người viết xin  được chia sẻ một chút tâm tình về những cơn mưa tháng Mười ở Portland, nơi mà người viết chọn làm quê hương thứ hai cuả tôi. Hy vọng rằng những cảm nghĩ này cũng là những cảm nghĩ của những ai cùng một nhip đập trái tim tình cảm như tôi.

Xin đa tạ những nguời bạn “đồng thinh tương ứng” của người viết.  Chúc an vui.

Sương Lam

Portland Tháng Mười Trời Mưa

Portland tháng Mười đã bắt đầu có những cơn mưa và gió lạnh vì đã vào Thu.    Mấy ngày qua ở Portland và các vùng phụ cận đã có nhiều nơi bị những cơn lốc làm đổ cây và bị mất điện nữa.  Cây hồng mềm nhà người viết cũng bị nghiêng ngã và rơi rụng một vài trái hồng. Loại hồng mềm này khi ra hoa thì rơi rụng hoa rất nhiều và khi bị rớt xuống thì bị hư thối nên phải vứt đi không ăn được nữa, khác hẵn với loại hồng dòn ít rụng hoa và không bị hư hại nhiều như hồng mềm.

Lúc trời mưa người viết cũng thích đứng bên cửa sổ ngắm mưa rơi bên ngoài.

Cảnh trời mưa thường buồn hơn là vui và cũng có vẻ lãng mạn tình tứ hơn.  Trong các phim tình cảm  Đại Hàn hay Đài Loan  thường có màn anh nắm tay em chạy đụt mưa dưới hè phố hay anh che dù cho em cùng em đi dưới mưa! Ôi chao! Thật tình tứ! Thật lãng mạn! Thật ấm áp quá! Phải không bạn?

Người viết lại xúc cảnh sinh tình nhớ đến  những cơn mưa Sàigon năm cũ.

Trời Tháng Mười, Portland mưa nhiều lắm

Mưa ban ngày, mưa luôn cả ban đêm

Nằm lắng nghe mưa đổ nước bên thềm

Lại chợt nhớ những cơn mưa ngày cũ

 

Tuổi mười tám, những mộng mơ ấp ủ

Tuổi học trò, tôi thích ngắm trời mưa

Bên người yêu, mưa rơi nhẹ cho vừa

Đủ ướt áo cho anh truyền hơi ấm

Bên hè phố đôi ta cùng lặng ngắm

Những giọt mưa rơi tí tách trên đường

Mưa lạnh buồn, mưa tạo mối yêu thương

Dưới dù nhỏ, đôi ta cùng chung bước

Rồi chinh chiến, nào ai mà biết trước

Những chia ly cách biệt, biệt trùng xa

Mưa xứ người càng gợi nhớ quê nhà

Nhớ bè bạn, nhớ mẹ cha, kỷ niệm

(Trích trong Tháng Mười Nghe Mưa Rơi – Thơ Sương Lam)

Nhưng mấy cụ ông cụ bà mới được con  cháu bảo lảnh sang Mỹ theo diện đoàn tụ hay sang Mỹ theo diện du lịch, ngồi trong nhà nhìn trời mưa sao thấy buồn, thấy nhớ nhà, nhớ mấy đứa cháu nội cháu ngoại  ở Việt Nam quá trời nên muốn về lại Viêt Nam ngay tức khắc.

Người viết ở Portland, Oregon hơn 30 năm rồi!   Cái tiểu bang gì mà một năm 365 ngày thì đã có gần hết 300 ngày mưa rồi, ông xã tôi nói thế.  Tuy nhiên, người viết đã quen rồi và lại còn yêu hơn nữa những ngày mưa lạnh ở Portland vì không khí trong lành, mát dịu hơn những nơi khác.  Đãc biệt nhất là lúc Thu sang với sương mờ giăng giăng khắp chốn, với lá vàng, lá đỏ khắp nơi như một bức tranh tuyệt đẹp, rất hợp với tâm hồn nghệ sĩ của tôi.

Bạn ở tiểu bang Cali hoa lệ rộn ràng đến thăm tôi, thấy Portland lắm mưa và “sương lam mờ đỉnh núi” buồn tênh cũng đã hỏi tôi  rằng: “Trời ơi, Portland buồn quá mà mi ở được hả?”. Người viết cũng tà tà trả lời rằng: “Vui hay buồn là do cái Tâm của mình mà thôi, bạn ạ!”.

Ở một nơi mà nhạc sĩ Từ Công Phụng đã gọi là “Xứ Thâm Trầm” này, người viết thấy rất an tĩnh, không bon chen náo nhiệt rộn ràng.  Vợ chồng  Từ Công Phụng cũng ở Portland như tôi và chúng tôi là bạn trong gia đình  QGHC dễ thương của tôi.

Portland có hoa hồng mùa Xuân, biển mát mùa Hạ,  lá vàng mùa Thu,  tuyết trắng mùa Đông, cảnh đẹp như một Dalat ngày xưa mà tôi hằng ao ước được ở khi còn ở Việt Nam, thì đối với tôi là “The Dream Comes True” rồi, tôi còn đòi hỏi gì nữa chứ?  Hơn nữa,  trần gian chỉ là  quán trọ, thì ở đâu cũng thế mà thôi!

Mời quý bạn đọc qua câu chuyện Thiền ngắn ngắn  dưới đây xem có đúng không nhé?

Quán trọ

Một vị thầy tâm linh nổi tiếng đến trước cửa lâu đài của vị vua nọ.

Vì Thầy nổi tiếng rồi, nên các người lính canh không chặn ông lại khi ông đi vào và tiến thẳng đến trước mặt nhà vua đang ngồi trên ngai vàng.
– Ông muốn gì? Nhà vua hỏi.
– Tôi muốn có một chỗ để ngủ trong cái quán trọ này. Ông ta đáp.
– Nhưng đây không phải là quán trọ, đây là tòa lâu đài của ta. Vua trả lời.
– Xin hỏi bệ hạ rằng ai là sở hữu tòa lâu đài này trước bệ hạ?
– Vua cha ta, Ngài đã chết rồi.
– Và ai là sở hữu trước cha của bệ hạ?
– Ông nội của ta, Ngài cũng đã chết.
– Và cái chỗ này, nơi mà người ta sống một thời gian ngắn rồi đi, như vậy thì nó không phải là quán trọ sao?

(Nguồn: Trích trong  Vườn Thiền Cottage)

Người viết cũng đã một đôi lần thơ thẩn tự bảo:

“Trăm năm trước ta từ đâu đến

Trăm năm sau ta sẽ về đâu

Cõi trần gian muôn sắc muôn màu

Ừ! Ghé tạm trăm năm sống thử”

(Thơ Sương Lam)

Quá khứ ta không biết, tương lai ta cũng chẳng biết gì hơn, chỉ có trong hiện tại ở trần gian có suớng, khổ, buồn, vui, có người đẹp mặc áo tím áo hồng, muôn sắc muôn màu đẹp quá thì ta hãy ghé tạm sống thử trăm năm cho biết nha bạn.

Con người thường đi tìm hạnh phúc ở những nơi khác mà không biết rằng nhiều khi hạnh phúc ở ngay bên cạnh chúng ta giống như con chim bị mù trong câu chuyện dưới đây đã lao đầu vào khung cửa kính để tìm một cảnh sắc xinh đẹp hơn.

Con chim bị mù

Nơi khu vườn anh nhà văn nọ có một cây si rất rậm rạp, xanh lá quanh năm. Từ phòng viết của mình, qua một tấm cửa kính, anh có thể nhìn thấy cây si ấy. Thói quen của anh là thức sớm mỗi ngày để viết, và anh vô cùng ngạc nhiên khi ngày nào, cũng có một con chim tới đâm đầu vào cửa kính phòng anh. Nhiều ngày liên tục, liên tục, sáng nào cũng vậy, anh đã có ý nghĩ: Phải chăng con chim đó bị mù? Hay bị một chứng bệnh nào đó? Sự lý giải không được thỏa mãn, lại nhiều ngày tiếp tục trôi qua.

Cho tới một hôm, anh quyết định bước ra khỏi cửa phòng mình, đứng về phía con chim, đối diện với tấm kính để nhìn vào căn phòng. Anh không thể tin nổi vào mắt mình. Trước mắt anh là một cảnh tượng quá đẹp đẽ. Một cây si lung linh xanh thẫm in hình trên tấm kính, như thể ở một nơi nào đó thật xa, trong một không gian rộng hơn, sâu hơn. Và anh biết, con chim nhỏ bé kia đã “chán” cây si quen thuộc mỗi ngày của mình khi nó bất ngờ phát hiện ra một “cây si” khác. Nó đã đâm đầu vào đó để mong tìm tới một nơi đẹp đẽ hơn, lung linh hơn…

Đôi khi, chúng ta không biết những gì chúng ta đang có mới là điều quan trọng, là hạnh phúc thực sự của chúng ta, mà chúng ta cứ đeo đuổi những chuyện mãi đâu đâu.

(Nguồn: Sưu tầm trên Internet)

Người viết thường tâm tình với bạn hữu, chúng ta cần sống vui trong hiện tại, đừng lo lắng quá nhiều về những gì vượt quá tầm tay vói của mình. Còn sức khỏe, còn bạn bè, có thời giờ rảnh rỗi, bạn cũng cần đến sinh hoạt với các vị cao niên khác trong Hội Người Việt Cao Niên Oregon hay trong Nhóm Sinh Hoạt Người Việt ở Trung Tâm Sức Khỏe và Dịch Vụ Châu Á để tìm  “niềm vui tuổi hạc” của mình qua các sinh hoạt vui nhộn, hữu ích và đầy tình thương yêu khi tham dự các buổi tập thể dục, trao đổi kinh nghiệm sống, du ngoạn ngoài trời v..v… Có thấy được những ánh mắt sáng ngời, những nụ cười vui vẻ của quý vị cao niên trong các sinh hoạt này, bạn sẽ thấy “đời vẫn còn đẹp sao!”

Vợ chồng người viết là những người đã tham gia vào các sinh hoạt này nên muốn được chia sẻ niềm vui này đến cùng các bạn để cùng vui với nhau vì người viết đã đọc ở đâu đấy câu thơ hay hay dưới đây:

“Dẫu có buồn trong thế giới này khó hiểu

Thế giới này vẫn đẹp

Hãy xóa đi nét dáng tình cờ

Anh sẽ thấy thế giới này rất đẹp”

Blok

Chúng ta cần có một thái độ lạc quan trong cuộc sống, quên đi những chuyện phiền não, vui đùa với bạn bè vì “thời gian như một con sông, nó không trở về nguồn” và nhất là, “Hoàng kim thì có nhiều trên thế giới, bạn bè già tóc bạc thì rất ít” như ngạn ngữ phương Đông đã nói. Về phương diện tâm linh, bạn cũng cần đọc kinh sách, tham dự những khoá tu học, các khóa học thiền để an tịnh thân tâm và phát triển lòng từ bi hỷ xả đối với mọi người. Bạn có đồng ý với tôi chăng?

Mời quý bạn thưởng thức Youtube Mùa Thu và Chim Hạc dưới dây để thêm một chút thiền vị  Mùa Thu.

https://www.youtube.com/watch?v=fi0L_pvhY9w&index=43&list=PL659852BA858DA575

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Nguồn: tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi- MCTN 249-ORTB 650-102914)
Sương Lam
Website: http://www.suonglamportland.wordpress.com
http://www.youtube.com/user/suonglam

Advertisements

Cao Niên Vui Sống

https://lh3.googleusercontent.com/-SzjafjCG8CE/VCNd7l0hWyI/AAAAAAAAtMo/W5tRu6O8luc/s400/173053-happiness-400.jpg

 

Thưa quý anh chị,

Ở vào cái tuổi “không còn trẻ nữa” như chúng ta bây giờ, chúng ta chỉ mong cầu có sức khỏe và làm được một chút ít chuyện gì có thể đem niềm vui đến cho mình cho người với  tâm ý thiện lành, không làm hại người khác là tốt lắm rồi.

Xin mời quý anh chị cùng đi làm thiện nguyện với quý vị phu nhân Nhóm Sinh Hoạt Người Việt tại Portland, Oregon và người viết cho vui một ít phút giây qua tâm tình Cao Niên Vui Sống dưới đây nhé.

Chúc vui khỏe.

Sương Lam

Cao Niên Vui Sống

Thứ năm hằng tuần vợ chồng người viết đi sinh hoạt với Nhóm Sinh Hoạt Người Việt thuộc Trung tâm Y Tế và Dịch Vụ Châu Á (AHSC) cùng với những người bạn cao niên khác.

TrungTâm AHSC là một tổ chức có tư cách pháp nhân, là một nhịp cầu nối liền giữa văn hoá Á Châu và văn hoá Mỹ, được thành lập năm 1983 tại Portland. Oregon. Trung tâm thoạt đầu chỉ giới hạn phục vụ cộng đồng người Hoa trong việc phòng bịnh, chăm sóc sức khỏe tốt đẹp hơn. Việc điều hành trung tâm được tài trợ bởi các cơ sở thương mại của người Hoa, một ít từ các cơ quan chính  phụ trách vấn đề an sinh xã hội và y tế của thành phố Portland và Beaverton, từ các buổi tiệc gây quỹ hằng năm v..v…  Sau này trung tâm mở rộng tầm hoạt động phục vụ các cộng đồng Đại Hàn, Việt Nam và các cộng đồng Châu Á khác nữa.

Chương trình sinh hoạt ngày thứ năm hằng tuần gồm có tập thể dục nhẹ nhàng, nghe các buổi thuyết trình về vấn đề y tế, an sinh xã hội, sức khỏe tâm thần, dinh dưỡng, sinh hoạt cộng đồng, xem phim, và ăn cơm trưa miễn phí v..v. Thức ăn đầy đủ dinh dưỡng và hợp khẩu vị người Á Châu. Trung tâm có thêm buổi ăn trưa miễn phí vào thứ ba hằng tuần nhưng không có chương trình sinh hoạt như ngày thứ năm.

Riêng Nhóm Sinh Hoạt Người Việt có sinh hoạt thêm “Nhóm Sinh Hoạt Phụ Nữ” để học hỏi thêm về các chương trình đặc biệt dành cho phụ nữ và các học viên có bịnh mãn tính vào ngày thứ tư.

Hiện nay có hai trung tâm AHSC: một tại Portland và một tại Beaverton. Muốn biết thêm chi tiết xin liên lạc với cô Cang Le, cô Thu Nhi, cô Vân Anh ở trung tâm Portland, 3430 SE Powell Blvd, Portland, Oregon, số điện thoại 503-872-8822.

Thứ năm ngày 16 tháng 10 vừa qua, Trung Tâm AHSC mở tiệc gây quỹ hàng năm kỷ niệm 31 năm thành lập trung tâm gồm hai phần: buổi tiệc trưa kỷ niệm cộng đồng và buổi tiệc tối gây quỹ hằng năm lần thứ 31.

Quý vị phu nhân Nhóm Sinh Hoạt Người Việt thuộc Trung Tâm Sức Khỏe và Dịch Vụ Châu Á Portland, Oregon đã thực tập ráo riết hằng tuần  màn trình diễn áo dài để giúp vui trong buổi tiệc gây quỹ hằng năm vào buổi trưa  ngày 10-16-2014 của AHSC tại nhà hàng HK Café.

Xin hoan hô thiện chí và tinh thần cộng tác trong sinh hoạt cộng đồng của quý “lão bà bà” trên 60 tuổi của Nhóm Sinh Hoạt Người Việt để cho cuộc đời vẫn còn mãi vui tươi, đáng sống.

Cám ơn cô Cang, Cô Vân Anh, cô Thu Nhi đã thực hiện và hướng dẫn màn trình diễn này thành công tốt đẹp trong buổi tiệc gây quỹ nói trên bên cạnh màn trình tấu nhạc cụ đàn bầu nhạc phẩm Thu Ca do ông David Dah, người Mỹ, phụ trách.

Các hội viên cao niên cộng đồng người Hoa và Đại Hàn cũng đóng góp các màn trình diễn hợp xướng, vũ đìệu truyền thống, nhảy múa tập thể rất vui và sống động. Buổi tiệc trưa kỷ niệm cộng đồng thành công rực rỡ.  Mọi người ra về với niềm vui trên nét mặt vì được thưởng thức những màn trình diễn đặc sắc và cái bụng no cứng vì được ăn ngon.

Mời quý vị xem màn trình diễn áo dài của Nhóm Sinh Hoạt Người Việt tại tiệc gây quỹ AHSC 10-16-14 do người viết thực hiện qua link dưới đây:

http://youtu.be/TqopMcHYH_Q?list=UURN9G4061beaI6rHNgTCgVQ

Quý vị phu nhân người Việt cao niên này là những bà nội, bà ngoại tuổi đời trên 60 nhưng vẫn góp phần công tác thiện nguyện đem lại niềm vui cho những vị cao niên thuộc các cộng đồng khác.

Ai bảo quý phu nhân trên 60 tuổi của Nhóm Sinh Hoạt Người Việt không biết đi làm thiện nguyện đem niềm vui nụ cười đến cho mình cho người nhỉ? Nhầm đấy nhé.  Smile!

Cám ơn quý vị hướng dẫn và quý vị “người mẫu” cao niên này. Smile!

Ngoài ra, quý vị phu nhân của  Nhóm Sinh Hoạt Người Hoa cũng đã  trình diễn màn “line dancing” mà quý vị đó học được ở trung tâm qua 2 bản nhạc Putting on the Ritz và Love Lift Me qua link dưới đây:

https://www.youtube.com/watch?v=LQ3sKTkc3sI&list=UURN9G4061beaI6rHNgTCgVQ

Rất tiếc là vì máy chụp hình của người viết đã hết pin nên không có thể thâu được màn trình diễn đặc sắc và tuyệt đẹp của quý vị phu nhân cộng đồng Đại Hàn trong màn vũ truyền thống Đại Hàn với y phục đẹp y chang phim truyện cổ trang Đại Hàn chiếu trên SBTN.  Buồn năm phút!

Bạn có thấy quý vị phu nhân cao niên của Trung Tâm Sinh Hoạt Y tế và Dịch Vụ Châu Á sống vui sống khỏe chưa?

Người viết cũng thích lang thang trên mạng để tìm tài liệu hay hay lạ lạ đem về đây chia sẻ với bạn bè.  Đây là niềm vui trong ngày của tôi vì qua đấy tôi học được thêm những bài học mới để mở mang kiến thức, để con tim và tấm lòng của mình đón nhận thêm những tình cảm yêu thương, dịu dàng từ mọi nguồn tâm linh khác nhau, không phân biệt tôn giáo.

Hôm nay, người viết xin mời quý bạn đọc một câu chuyện dưới đây để rồi sau đó bạn có thể biết được mình là “Tôi là Ai”, bạn nhé.

Cây Nghiêng Về  Phía Nào, Thì Sẽ  Ngả Về Phía Đó

Như một định luật, cây nghiêng về phía nào thì chắc chắn sẽ ngả về phía đó.  Tư tưởng con người cũng vậy.  Một người  khi tâm tư hướng về đâu, sự suy nghĩ cũng sẽ được quy hướng như vậy.  Trong sách Veritas có thuật lại một câu chuyện để xác minh điều đó là chính xác.

Không gì đẹp bằng

Trả lời cho một thanh niên mong mỏi được biết rõ về mình.  Một cụ già nọ đã kể câu chuyện như sa

u:

“Ngày nọ, tại một đỉnh núi cao, người ta thấy ở chân trời xa tắp có hai bóng đen ôm lấy nhau.

Một em bé ngây thơ buột miệng nói: “Hai bóng đen đó là ba và má đang ôm nhau.”

Một chàng thanh niên đang mơ mộng phát biểu:  “Đó là hai tình nhân quấn quýt nhau.”

Một người khác có tâm hồn cô đơn thì nhận xét: “Hẵn họ là 2 người bạn gặp lại nhau sau nhiều ngày xa nhau.”

Kẻ có lòng tham lam chỉ nghĩ đến việc tiền bạc thì lại quả quyết: “Đây là hai thương gia vừa ký với nhau một giao kèo làm ăn.”

Một người đàn bà có trái tim trìu mến thì thốt lên: “Đây là một người cha trở về từ chiến trận, đang ôm lấy đứa con gái của mình.”

Một tên sát nhân đứng gần đó góp ý:  “Đây phải là 2 người đàn ông đấm đá vật lộn nhau, trong một cuộc giao chiến một mất một còn.”

Một người đàn ông không màng đến những gì xảy ra xung quanh mình lên giọng: “Ai mà biết được họ đang ôm nhau hay cắn xé nhau.”

Nhưng sau cùng, một vị thánh có quả tim Thiên Chúa mới mỉm cười giảng hoà: “Không có gì đẹp cho bằng hai người ôm nhau.”

Kể xong câu chuyện này.  Cụ già đưa ra kết luận:  “Mỗi một tư tưởng của Bạn để lộ bạn là ai.”  Bạn nên tự vấn lương tâm xem như bạn thường tưởng nghĩ đến những gì.  Hơn bất cứ một bậc thầy nào, những tư tưởng của bạn có thể nói cho bạn biết:  Bạn Là Ai!

(Trích trong Bản Tin của Đoàn Liên Minh Thánh Tâm số 12 tháng 7 & 8 năm 2007  Portland, Oregon)

Bạn có đồng ý với tôi khi còn trẻ chúng ta có những ý nghĩ, hành động khác với lúc “tuổi hạc khá cao” bây giờ không?

Hãy nhìn đứa bé mới sinh ra đẹp như một thiên thần trong giấc ngủ dù đôi khi cháu nhăn mặt nhíu mày, nhưng vẫn dễ thương làm sao đấy! Vì sao thế?  Chắc hẵn bạn sẽ đồng ý với người viết  là: tâm hồn cháu bé rất trong sạch, tinh khiết “chưa lấm bụi trần.” cho nên bé rất dễ thương!

Đứa bé lớn dần lên, bắt đầu nhiểm lây những thói hư tật xấu của môi trường xã hội, của những người sống chung quanh bé: ông bà, cha mẹ, anh em, thân nhân xa gần, bạn bè, hàng xóm láng giềng v..v.. cho nên đã tạo tác thêm những nghiệp tội do vô minh dẫn dắt.

Tuy nhiên, đương sự cũng có thể học được những điều hay lẻ phải, lối sống tốt đẹp để xây dựng thêm những nghiệp lành hạnh tốt.  Cho nên đôi khi trong giấc ngủ, họ có thể gặp nhiều mộng đẹp nên họ mỉm cười duyên dáng. Đẹp quá!

Và đôi khi họ có thể gặp ác mộng nên khi ngủ họ la hét um sùm, nghiến răng trèo trẹo. Ghê quá!

Con người có tính ý đẹp đẻ hay ghê xấu một phần do hoàn cảnh và tha nhân bên ngoài ảnh hưởng đến, nhưng phần lớn là do tâm ý của mình quyết định nên không thể than trách ai được.  Người xưa thường nói “Tiên trách bỉ, hậu trách nhân” là thế đấy.

Hy vọng bạn sẽ nhìn cuộc đời, nhìn người khác với cặp mắt nhân từ, với trái tim nhân ái, với nụ cười thiện cảm thì chắc chắn bạn sẽ là người dễ thương và bạn sẽ sống vui, sống khỏe, sống trường thọ đấy. Nếu không tin, bạn làm thử xem có đúng không nhé?

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Hình ảnh và tài liệu sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi- MCTN 248- ORTB 649-102114)

(Hình ảnh và tài liệu sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi- MCTN 248- ORTB 649-102114)

 

Mùa Thu có buồn không nhỉ?

Thưa quý anh chị,
 
Mùa Thu hình như chúng ta thường  buồn nhớ về kỷ niệm cũ nhiều hơn nhỉ? 
 Chúng ta thường nhớ về kỷ niệm những cuộc tình năm xưa để rồi thương tiếc ngậm ngùi.

Cám ơn anh Trinh Huỳnh đã thực hiện và tặng SL ảnh thơ Mùa Thu có buồn không nhỉ? rất đẹp.

Cám ơn anh Nong Phien đã  tâm sự:
“Thu di cho la vang bay. La roi cho dam cuoi ve…Cam on tac gia Suong Lam bai tho 
mua Thu va a. Trinh da trinh bay rat dep, lang man va …buon!”
 
  Cám ơn anh Wissai2 đã có đọc bài thơ của SL và đã nhớ về cuộc tình năm xưa ở Văn Khoa qua lời tâm tình dưới đây:
 
“Bài thơ hay và hình ảnh làm nhớ chuyện tình dang dở, thuở học VK ở Saigon, những lúc trao đổi thơ tình viết bằng ngoại ngữ, đứng trên lầu 3 nhìn lá rụng bay trong buổi chiều lộng gió.Tình đẹp như mơ, nhưng giờ nếu gặp lai, chắc có lẽ phải làm ngơ.
 
Cám ơn chị Sương Lam và anh Trịnh Huynh.
 
“Apple Two, don’t you remember 
I said I loved you. 
And that meant forever. 
That’s why I still feel blue
Even to this day.
What should I do
Since you’re so far away?
I don’t even kno
If you’re now dead or still alive.
Three years of joy and a lifetime of sorrow.”
 

Wissai

Đặc biệt hơn nữa mời anh chị thưởng thức youtube Mùa Thu Có Buồn Không Nhỉ do Bùi Phương, người em văn nghệ năm xưa, đã thực hiện một Youtube rất đẹp cho SL qua link dưới đây:
Chúc tất cả qúy anh chị một mùa Thu đẹp nhiều kỷ niệm thân thương.
Sương Lam
 ——— Forwarded message ———-

From: Trinh Huynh <th34.3429@gmail.com>
Date: 2014-10-18 6:26 GMT-07:00
Subject: Mùa Thu có buồn không nhỉ?Thơ : SƯƠNG LAM. Thực hiện khung thơ : Lính Thủy.( Kính tặng chị Sương Lam )
To:
Mùa Thu có buồn không nhỉ?

Kính chuyển,

        Thơ : SƯƠNG LAM.
       Thực hiện khung thơ : Lính Thủy.( Kính tặng chị Sương Lam )
Kính chúc Quý Thân Hữu và chị SL :    
         VẠN SỰ NHƯ Ý.
Trân trọng và tình thân.
Lính Thủy.
 
 Mùa Thu có buồn không nhỉ?
Mùa Thu đến với lá vàng đầy ngõ
Với sương lam mờ đỉnh núi xa xa
Với mưa buồn như nước mắt nhạt nhòa
Với kỷ niệm của ngày xưa thân ái!
Bạn đã sống vui buồn thời con gái
Thuở học trò áo trắng tuổi thư sinh
Ôi mộng mơ!  Ôi tuyệt đẹp!  Diễm tình!
Yêu sách vở, yêu chàng trai oai dũng
Bài thơ nhỏ, lời tỏ tình dại vụng
Dấu vào trang sách nhỏ lén trao nhau
Gặp mặt nhau, nhưng nào dám hỏi chào
Nhưng len lén nhìn nhau cười nhè nhẹ!
Trao vội vã thư tình, người nói khẽ :
“Em đẹp như nàng công chúa ngày xưa
Nhớ em nhiều, bao thương mến cho vừa
Anh yêu lắm em môi hồng má đỏ!”
Rồi pháo cưới reo vui ngoài đầu ngõ
Nhưng cô dâu không phải bé ngày xưa!
Chuyện đổi thay làm sao biết mà ngừa
Tình dẫu đẹp, không duyên, đành dang dở!
Như chiếc lá mùa Thu khi trở gió
Phải lìa cành rơi nhẹ xuống vườn thôi
Chuyện tình yêu không duyên nợ kết đôi
Thì đôi ngã đôi ta là thế đó!
Hôm nay ngắm lá rơi ngoài sân nhỏ
Nhớ ngày xưa, nhìn lá rụng vô tư
Bây giờ đây nhìn lá rụng từ từ
Ngẩn ngơ hỏi: Mùa Thu buồn không nhỉ?

Sương Lam

(Trích trong Tuyển Tập Thơ Hoa Nắng-PhụNữViệt)

Sương Lam

Thu Tím

Thưa quý anh chị,

Màu tím đẹp buồn, mộng mơ, lãng mạn, nên nhiều người yêu màu tím, trong đó có Sương Lam.
Xin mời thưởng thức bài thơ Tôi Yêu Màu Tím của SL để tìm về phút giây lãng mạn ngày xưa.
Xin đa tạ.

 photo To3020iYe3020uMa3000uTi3010m.jpgXin mời thưởng thức Youtube Purple của Wittydud rất đẹp.

Chúc vui cuối tuần.

Sương Lam
Website: http://www.suonglamportland.wordpress.com
http://www.youtube.com/user/suonglam

 

 

 

 

 

Đơn Giản Và Phức Tạp

Thưa quý anh chị,

Cuộc sống luôn luôn có những điều trông thì thật đơn giản nhưng thật tình nhìn kỹ lại thật phức tạp vô cùng.

Đơn giản hay phức tạp thật ra do cái Tâm của mình suy diễn mà thôi, cũng như chuyện quý bà thích thơ văn, nếu mà sự đam mê đó không làm phương hại đến ai cả mà còn làm vui người vui ta  thì quý ông hãy cứ vỗ tay khích lệ quý bà cho vui cả nhà. Như thế có phải là đơn giản không? Cự nự, càm ràm làm chi cho vấn đề trở nên phức tạp nhỉ?

Xin mời qúy anh chị thử lắng lòng mình đọc những lời tâm tình của người viết dưới đây xem ra sao nhé. Smile!

Sương Lam

Đơn Giản Và Phức Tạp

Buổi tối người viết thường cùng phu quân ngồi xem phim truyện nhiều tập chiếu trên đài SBTN cho có chút tình điệu của tuổi “không còn trẻ nữa” một tí tị.  Nói thật tình, ban ngày người viết rất bận việc nội trợ trong vai trò của một bà nội, một bà mẹ, một bà vợ.  Ban đêm tôi mới được “thượng đài” lên internet để tìm tài liệu viết bài cho mục Một Cõi Thiền Nhàn hằng tuần trên Oregon Thời Báo và trả lời điện thư cho bạn thật, bạn ảo đã có lòng thương mến “tiện nữ” để không phụ lòng “các cây quạt” (Fan) của mình chứ lị!

Có thể nói “sự nghiệp văn chương” của tôi bắt đầu từ những bài viết, bài thơ đăng trên những tờ bích báo dán tường của các đội chúng thuộc Đoàn Thiếu Nữ đi tranh tài với các đội chúng thuộc Đoàn Thiếu Niên trong sinh hoạt Gia Đình Phật Tử Chánh Minh ở Phú Nhuận trước năm 1975, bạn ạ.

Cái bút hiệu Sương Lam của tôi cũng được bắt đầu từ năm 1961 vì tôi ưa thích màu lam thanh nhã, mờ mờ ảo ảo, khói hương thanh thoát nơi cửa Phật nên tôi lấy tên của tôi ghép vào màu lam để đặt thành bút hiệu ký dưới các bài viết, bài thơ của tôi. Thật tầm thường, thật giản dị, bạn nhỉ? Và cũng từ đó, hình như cuộc đời của tôi cũng giản dị, tầm thường, thanh thoát, mơ màng, lãng mạn như sương lam trên đỉnh núi mà bạn thường thấy vào những ngày chớm Thu nơi xứ người. Thú thật, tôi yêu mùa Thu hơn những mùa khác vì cái thi vị sương lam lãng đãng nhè nhẹ quyện vào lá vàng rơi rơi trên hè phố.

 Ngày xưa ở Mỹ hình như chỉ có hai người có bút danh Sương Lam: một là “tiện nữ” ở Portland, hay thơ thơ thẩn thẩn làm thơ đăng trên báo ORTB cho vui với đời một tí, hai là nhà văn Sơn Tùng cũng có bút danh giống y chang người viết nhưng lại chuyên viết về bình luận thời sự rất sâu sắc.

Bây giờ nhiều người lấy bút danh Sương Lam quá, nhất là ở Việt Nam, cho nên người viết  đành phải đổi tên là  “Sương Lam Portland”  trên trang nhà và trang Youtube của tôi để tránh sự ngộ nhận với các Sương Lam khác vì chỉ có một Sương Lam ở Portland mà thôi.  Smile!

 Xin mời quý bạn vào Google Search, chỉ cần gõ “suonglamportland” thì sẽ gặp đúng y thị  người viết ngay. 

 Bây giờ ở hải ngoại quý bà tham gia làm thơ viết văn khá nhiều nhưng nói thật tình phụ nữ làm thơ viết văn ít khi nhận được sự cảm thông của người khác, ngay cả của chính người phối ngẫu. Buồn năm phút!

 Đa số quý ông ở các thế hệ trước vẫn thích “hiền thê” của mình phải “hiền như ma sơ”, ở nhà nấu cơm hầu chồng hầu con chứ không thích bà xã đi họp bàn chuyện văn chương nghệ thuật với người khác. Thật là tội nghiệp cho quý bà nào lỡ mang cái tính nghệ sĩ, yêu văn chương nghệ thuật quá trời!

   Trong khi đó thì khi quý ông muốn làm thi sĩ hay văn sĩ thì lại đưọc bà xã ủng hộ hết mình như nhà thơ Xuân Tình trong truyện ngắn “Vợ Ông Nhà Thơ” của nhà văn Phạm Thành Châu nói về tình yêu thương chồng của một bà chủ tiệm nail yêu chồng, yêu cả hồn thơ của chồng và tìm đủ mọi cách để cho ông chồng được nổi tiếng dù tốn kém bao nhiêu cũng được. Quý bạn cũng cần tìm đọc chuyện Vợ Ông Nhà Thơ của tác giả Phạm Thành Châu thì sẽ biết cái tình của một người vợ đối với một ông chồng “nhà thơ” như thế nào nhé.

Riêng người viết, thì việc làm thơ viết văn là một niềm vui tình thần thanh nhã để cho cuộc đời thêm nở hoa tí tị sau những giây phút lo việc gia đình, cơm nước cho chồng con kẻo nó “mụ” người đi.  Smile!

Phu quân của người viết là dân kỹ thuật, chưa bao giờ “làm thơ tình cho em đọc” cả và ít khi biểu lộ tình cảm lãng mạn đối với “nương tử” của mình, nhưng vẫn là người tốt bụng, thông cảm cho tôi khi biết tôi yêu thơ thích văn, tuy lúc ban đầu chàng cũng hay càm ràm, cự nự tôi um sùm, đôi lúc chàng lại quên đọc bài của tôi viết nữa là khác vì “bụt nhà không thiêng” mà lị! Tuy nhiên, người viết vẫn giữ vững niềm tin và nghị lực nên cũng đã phụ trách mục Một Cõi Thiền Nhàn hằng tuần trên Oregon Thời Báo hơn 5 năm trời với 247 bài tâm tình rồi đấy. Nhanh thật!

 Theo thiển ý của tôi, yêu thích một bộ môn nghệ thuật nào đó như văn thơ, nhiếp ảnh, hội họa, ca nhạc  v..v… là một nghiệp dĩ và cũng là một đam mê tốt nếu sự đam mê đó hướng về chân – thiện- mỹ, phục vụ nhân sinh, đem lại tình thương yêu nhân ái, niềm vui đến cho người, cho mình trong giây phút hiện tại mà ta đang sống. Bạn có đồng ý với tôi chăng?  Đó là món quà quý mà ai cũng muốn có, muốn nhận. Bạn có thấy một sự trùng hợp ngẫu nhiên nhưng lại có ý nghĩa tuyệt vời khi chữ “Present” có nghĩa là món quà và cũng có nghĩa là “giây phút hiện tại” hay chăng?

Bởi thế, “phe kẹp tóc” chúng tôi, những người trót đam mê thơ văn như một nghiệp dĩ  và có tâm ý tốt đẹp khi làm thơ viết văn thì cũng cần quý ông chồng và quý ông “phe húi cua” ủng hộ tinh thần và khích lệ mới phải chứ lị.  Bạn đồng ý chứ?

Cuộc đời và con người đôi khi thật đơn giản, nhưng lắm lúc cũng rất phức tạp. Xin mời quý bạn thử đọc qua tài liệu này xem có đúng hay không nhé.

Đơn giản và phức tạp

Khi còn nhỏ thì đơn giản, lớn lên trở nên phức tạp. 

Khi nghèo khó thì đơn giản, lúc giàu có trở nên phức tạp.

Khi thất thế thì đơn giản, lúc có địa vị thì trở nên phức tạp.

Tự nhận bản thân đơn giản, đánh giá người khác phức tạp.
Thật ra, thế giới này rất đơn gỉản chỉ có lòng người là phức tạp. 

 Mà suy cho cùng thì lòng người cũng đơn giản, chỉ vì có lợi ích chi phối nên con người mới trở nên phức tạp. 
Đời người, đơn giản thì vui vẻ.  Nhưng người vui vẻ được mấy người.

Đời người, phức tạp thì phiền não.  Nhưng người phiền não thì quá nhiều.

 Trong cuộc đời mỗi người đều không thể tránh khỏi những lúc buồn phiền, lo lắng thậm chí là đau khổ.

Thật ra, đau khổ không hề đáng sợ, đáng sợ là ngay cả trái tim cũng phản bội bản thân mà đứng về phía đau khổ. 
Người vui vẻ không phải là nguời không có buồn phiền, mà là người không để cho những nỗi buồn và niềm đau đó khống chế.
Muốn quản lý tốt tâm trạng của bản thân thì cần phải:
Quên đi những điều làm mình không vui, 

Đừng coi trọng những mâu thuẫn, hiểu lầm phát sinh trong cuộc sống, mà hãy xem đó như là một yếu tố giúp chúng ta mài dũa đời sống tâm linh của mình vững chắc hơn. 

 Chỉ có như thế thì nỗi đau khổ của mình như gió thoảng mây trôi mà thôi.

(Nguồn: Sưu tầm trên internet)

Dù rằng bây giờ trí nhớ của người viết đã bắt đầu quên quên nhớ nhớ, nhưng người viết vẫn còn nhớ và còn thích chương trình giảng văn của các lớp trung học đệ nhị cấp của trường nữ trung học Gia Long ngày cũ. Người viết say mê để hết tâm trì khi nghe thầy cô dạy về thơ văn của Nguyễn Công Trứ và Nguyễn Bỉnh Khiêm.

 Người viết kính ngưỡng cuộc đời và sự nghiệp của nhà thơ Nguyễn Công Trứ nhất qua hai bài thơ  Cây Thông và Kẻ Sĩ.  Ít nhiều gì hoài bảo và đời sống tình cảm của người viết cũng đã chịu ảnh hưởng bởi những lời tâm tình của ông qua hai bài thơ trên. Xin được chia sẻ với các bạn hữu nào đã sống cùng một thế hệ và cùng một tâm ý với người viết nhé.

Cây Thông

Ngồi buồn mà trách ông xanh,
Khi vui muốn khóc, buồn tênh lại cười.
Kiếp sau xin chớ làm người,
Làm cây thông đứng giữa trời mà reo.
Giữa trời, vách đá cheo leo
Ai mà chịu rét thời trèo với thông

Nguyễn Công Trứ

Kẻ Sĩ

Tước hữu ngũ sĩ cư kỳ liệt,
Dân hữu tứ sĩ vi chi tiên. (1)
Có giang sơn thì sĩ đã có tên,
Từ Chu Hán, vốn sĩ này là quí.

Miền hương đảng đã khen rằng hiếu nghị,
Đạo lập thân phải giữ lấy cương thường.
Khí hạo nhiên chí đại, chí cương,
So chính khí đã đầy trong trời đất.

Lúc vị ngộ hối tàng nơi bồng tất, (2)
Hiêu hiêu nhiên điếu Vị, canh Sằn. (3)
Xe bồ luân (4) dầu chưa gặp Thang, Văn,
Phù thế giáo một vài câu thanh nghị.


Cầm chính đạo để tịch tà, cự bí,
Hồi cuồng lan nhi chướng bách xuyên. (5)
Rồng mây khi gặp hội ưa duyên
Đem quách cả sở tồn làm sở dụng.

Trong lang miếu, ra tài lương đống,
Ngoài biên thùy rạch mũi can tương.
Làm sao cho bách thế lưu phương,
Trước là sĩ sau là khanh tướng.

Kinh luân khởi tâm thượng,
Binh giáp tàng hung trung.
Vũ trụ chi gian giai phận sự,
Nam nhi đáo thử thị hào hùng. (6)

Nhà nước yên mà sĩ được thung dung,
Bấy giờ sĩ mới tìm ông Hoàng Thạch. (7)

Năm ba chú tiểu đồng lếch thếch,
Tiêu dao nơi hàn cốc, thanh sơn,
Nào thơ, nào rượu, nào địch, nào đờn,
Đồ thích chí chất đầy trong một túi.
Mặc ai hỏi, mặc ai không hỏi tới,
Gẩm việc đời mà ngắm kẻ trọc thanh,
Này này sĩ mới hoàn danh.

Nguyễn Công Trứ

(Nguồn: trích trong Đặc Trưng.net)

Còn bạn thì sao?

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn nhé.

 Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

 Sương Lam

 

(Hình ảnh và tài liệu sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi- MCTN247-ORTB 648 101514)

 Mời quý anh chị uống trà ngắm hoa cúc, xem như  mình là một kẻ sĩ đã về hưu sống ẩn dật cư trần lạc đạo  nhé.  Smile!

Xin Click vào link dưới đây:

Portland Hoa Cúc Mùa Thu

http://youtu.be/1AO8n1bd5wo?list=PLCWHPuqIsqJP56JMIAG3p06gEvpg8XWFw

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Bài Tình Thơ Mùa Thu – Thơ SƯƠNG LAM- Ảnh Thơ Trinh Huỳnh

Thưa quý anh chị,

 Mùa Thu đã đến rồi. Hình như ai ai cũng thấy một nỗi buồn nhè nhẹ khi thấy lá thu rơi rụng bên hè phố.

 Xin mời quý anh chị thưởng thức ảnh thơ Bài Tình Thơ Mùa Thu – Thơ Sương Lam  do anh Trinh Huỳnh thực hiện.

Mừng anh TH đã trở lại để thực hiện những ảnh thơ đẹp và xin cám ơn anh về món quà đặc biệt mùa Thu này.

Kính chúc sức khỏe và an vui.

Sương Lam

———- Forwarded message ———-
From: Trinh Huynh <th34.3429@gmail.com>
Date: 2014-10-14 15:31 GMT-07:00
Subject: Bài Tình Thơ Mùa Thu / Thơ : SƯƠNG LAM.
To:
 

Bài Tình Thơ Mùa Thu

 

Kính chuyển,

        Thơ : SƯƠNG LAM.
         Thực hiện khung thơ : Lính Thủy.( Kính tặng chị Sương Lam )
Kính chúc Quý Thân Hữu và chị SL :    
         VẠN SỰ NHƯ Ý.
Trân trọng và tình thân.
Lính Thủy.

Mời thưởng thức nhạc phẩm Nhìn Những Mùa Thu Đi với tiếng đàn guitar của Vô Thường.

Niềm Vui Ngày Thứ Hai

Chào quý anh chị,
Hôm nay , thứ hai bắt đầu một tuần lễ mới. SL mời quý anh chị nghe một bản nhạc vui để ngày mai hăng hái đi….kéo cày nhé. Smile!
Chúc vui.
Sương Lam
Mời xem một youtube vui do SL sưu tầm