Niềm Tin Và Sống Vui Khỏe

Thưa quý anh chị,

Ở vào cái tuổi “không còn trẻ này”, chúng ta thường thường hướng về đời sống tâm linh nhiều hơn tuổi trẻ.  Chúng ta đi chùa, đi nhà thờ, đi thánh thất để lễ bái chư Phật, chư bồ tát, Chúa Jesus v..v… , nghiên cứu, đọc tụng kinh sách  để tìm sự bình an trong tinh thần.  Tốt lắm!

Nhà Phật thường khuyên các đệ tử sống trong tinh thần Bi, Trí, Dũng. Người viết là một Phật tử xin được chia sẻ tâm tình với bạn hữu về niềm tin và phương cách sống vui qua bài viết dưới đầy.  Mong nhận được sự cảm thông của bạn hữu.  Xin cảm tạ.

Sương Lam

 

Niềm Tin và Sống Vui Khỏe

Đây là bài thứ hai trăm sáu mươi bảy (267) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Mùa Xuân đã đến với xứ Mỹ, nhưng ở Portland mấy ngày nay có mưa lạnh vì bị ảnh hưởng của cơn bão nhẹ. Ban đêm trời bắt đầu trở lạnh. Quấn chiếc mền ấm quanh người, ngồi xem phim truyện Cám Dỗ Nợ Nần của đài SBTN với “người tình già trên đầu non” của tôi trong căn phòng ấm cúng, tôi thấy mình thật có phúc trong khi cũng trong giờ phút này, chắc chắn có nhiều người đang đói lạnh vì thiên tại địa hoại, vì chiến tranh, và vì nhiều nguyên nhân khác nữa. Với thân phận một thế nhân tầm thường trong thiên hạ, tôi chỉ biết thành tâm cầu nguyện cho thế giới được hòa bình an lạc, mọi người yêu thương giúp đỡ lẫn nhau trong cơn hoạn nạn, gửi tiền tài vật thực đến những người cần được giúp đỡ qua các cơ quan từ thiện. Bạn và tôi mỗi người góp một bàn tay, một chút tài thực, một lời cầu nguyện để làm giảm đi một chút đau khổ của kiếp người, bạn nhé!

Bạn cũng như tôi chắc hẵn đã tạo nhiều phúc duyên nghiệp tội từ nhiều đời nhiều kiếp trước cho nên chúng ta đã được hạnh phúc hay phải đau khổ triền miên trong cõi trần này với những phúc duyên nghiệp tội đó.

Thi hào Nguyễn Du đã chẳng phải thốt lên:
‘”Đã mang lấy nghiệp vào thân
Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa
Thiện căn ở tại lòng ta
Chữ Tâm kia mới bằng ba chữ Tài”

Lich sử cổ kim đã từng chứng minh những người dầu có tài năng tột bực nhưng không có tâm lành thương yêu người khác thì sẽ gây nguy hại đến người khác như thế nào rồi?  Bạn đồng ý chứ?  Một Tần Thủy Hoàng của Trung Quốc, một Adolf Hitler của nước Đức ngày xưa đã làm cho bao nhiêu người phải sống trong đau khổ, sợ hãi.

Chúng ta có duyên lành được đi chùa, đi nhà thờ để học tập và thực hành những hạnh lành từ bi, hỷ xả của đức Phật, của Chúa Jesus, để tạo duyên lành cho đời sống con người của chúng ta trong hiện tại.

Tôi cúi đầu đảnh lễ các Phật tượng để bày tỏ lòng kính ngưỡng những hạnh nguyện từ bi bác ái, trí tuệ và sự dũng mảnh tinh tấn của quý Ngài.  Tôi đọc tụng, nghiên cứu kinh điển để học tập,  thực hành những đức tính cao đẹp của chư Phật và chư Bồ tát  trong đời sống hằng ngày, để sám hối các tội lỗi đã tạo ra từ a tăng kỳ kiếp, để góp nhặt phúc lành tạo niềm vui cho mình, cho người trong kiếp sống hiện tại.

Xin hãy đọc và suy ngẫm những lời Phật dạy dưới đây được trích trong website Tạng Thư Phật Học:

Mười Bốn Điều Phật Dạy

.

  1. Kẻ thù lớn nhất của đời người là Chính mình,
  2. Ngu dốt lớn nhất của đời người là Dối trá,
  3. Thất bại lớn nhất của đời người là Tự đại, Ngã mạn,
  4. Bi ai lớn nhất của đời người là Ganh tỵ, Tật đố,
  5. Sai lầm lớn nhất của đời người là Đánh mất mình,
  6. Tội lỗi lớn nhất của đời người là Bất hiếu,
  7. Đáng thương lớn nhất của đời người là Tự ty,
  8. Đáng khâm phục lớn nhất của đời người là Vươn lên sau khi ngã,
  9. Phá sản lớn nhất của đời người là Tuyệt vọng,
  10. Tài sản lớn nhất của đời người là Sức khỏe và Trí tuệ,
  11. Món nợ lớn nhất của đời người là Tình cảm,
  12. Lễ vật lớn nhất của đời người là Khoan dung,
  13. Khiếm khuyết lớn nhất của đời người là Kém hiểu biết,
  14. An ủi lớn nhất của đời người là Từ bi và Bố thí.

 (Nguồn: Tạng Thư Phật Học.net )

Tôi kính ngưỡng tất cả các tôn giáo và tôn trọng đời sống tâm linh cao đẹp cuả các vị lảnh đạo tôn giáo, của các giáo hữu vì đời sống tâm linh có giá trị nhất đối với con người so với các giá trị vật chất, tinh thần khác.  Theo thiển ý, trong tận cùng của hạnh phúc, đau khổ và sợ hãi, con người thường hướng về các đấng tối cao và dâng lên một lời cầu nguyện để có sự an lạc trong tinh thần.

Mỗi người có một niềm tin riêng.  Riêng tôi rất tâm đắc lời dạy dưới đây của Đức Phật mà tôi đã đọc được trong một bộ kinh  và còn nhớ như sau:

“Một là, chớ vội tin một điều gì, chỉ vì đó là truyền thuyết.

Hai là, chớ vội tin một điều gì, chỉ vì điều đó thuộc về truyền thống.

Ba là, chớ vội tin một điều gì, chỉ vì điều đó được nhiều người nhắc đến hay tuyên truyền.

Bốn là, chớ vội tin một điều gì, chỉ vì điều đó được ghi lại trong kinh điển hay sách vở.

Năm là, chớ vội tin một điều gì, chỉ vì điều đó thuộc lý luận siêu hình.

Sáu là, chớ vội tin một điều gì, chỉ vì điều đó hợp với lập trường của chúng ta.

Bảy là, chớ vội tin một điều gì, khi mà những điều đó được căn cứ trên những dữ kiện hời hợt.

Tám là, chớ vội tin một điều gì, chỉ vì điều ấy phù hợp với định kiến của mình.

Chín là, chớ vội tin một điều gì, chỉ vì điều ấy được sức mạnh và quyền uy ủng hộ.

Mười là, chớ vội tin một điều gì, chỉ vì điều ấy được các nhà truyền giáo hay đạo sư của mình tuyên thuyết.

Này các thiện nam tín nữ, khi nghe một điều gì, các vị phải quán sát, suy tư và thể nghiệm, chỉ khi nào, sau khi kiểm nghiệm, quý vị thực sự nhận thấy: “Lời dạy này tốt lành, đạo đức, hướng thiện, chói sáng và được người trí tán thán.  Nếu sống và thực hiện các lời dạy này sẽ đưa đến hạnh phúc, an lạc ngay hiện tại và về lâu, về dài thì quý vị hãy đặt niềm tin bất động và thực hành theo”

(Nguồn: Trích trong Kinh Kalama – Tạng Thư Phật Học.net

Học sinh tuổi trẻ đến trường để mở mang trí tuệ, để có một kiến thức căn bản hội nhập vào đời sống xã hội, để có công ăn việc làm nuôi sống mình và gia đinh mình và để trở thành những công dân tốt trong xã hội.

Cô cháu nội Mya Ngọc Vy yêu quý của tôi năm nay 7 tuổi hằng ngày cắp sách đến trường tiểu học Montclair ở Beaverton học tập với bạn bè cùng trang lứa. Dĩ nhiên tuổi trẻ ngây thơ, cháu nội của tôi rất tin tưởng và nghe lời những gì thầy cô đã dạy bảo. Chúng ta cũng mong con cháu chúng ta biết vâng lời và tin tưởng vào những lời dạy bảo của Thầy Cô vì chúng ta vẫn còn thuộc lòng câu: “Không thầy đố mày làm nên” mà lị!

Chúng ta tuy đã vào cái tuổi hoàng hạc này rồi cũng cần phải học hỏi nhiều để có một nền tảng niềm tin chính đáng cho mình như đã nói ở trên và nhất là để vui sống trong hiện tại.

Nhiều bạn bè của tôi thắc mắc và thường hỏi tôi về hưu có buồn chán không?  Riêng tôi, tuổi hưu là tuổi tuyệt vời nhất của đời người, nếu bạn biết hưởng thụ, vì bạn không còn bận tâm nhiều đến vấn đề sinh kế nữa, con cái cũng đã lớn khôn rồi.  Bạn cần phải biết sống vui trong hiện tại và cố gắng làm những việc thiện lành có thể đem lại niềm vui cho người cho mình vì theo thiển ý khi thấy người khác vui mình cũng thấy vui theo.  Smile!

Người viết cũng xin chia sẻ với các bạn một vài “bí quyết” sống vui  sống khỏe mà người viết vừa “chôm” được từ email của một “bạn vàng tuổi hạc” từ miền Đông gửi đến.  Từ từ rồi tôi sẽ “bật mí” thêm nhiều “bí mật” sống vui sống khỏe này để chúng ta cùng vui sống “trẻ mãi không già.”  Bạn có chịu không?

Bí quyết sống vui sống khỏe

1.- Hãy dành thời gian vui đùa nhiều hơn với những người trên 65 tuổi và dưới 6 tuổi.

2.- Hãy đọc nhiều sách hơn.

3.- Hãy dẹp bỏ tất cả những gì không tốt, không đẹp hoặc không làm cho bạn vui.

4.- Hãy làm những điều bạn cho là đúng để tâm hồn luôn thư thái.

5.- Hãy sống với 3 C: Chân tình, Cởi mở và Cảm thông với mọi người.

6..- Đừng quan tâm đến những gì người khác nghĩ về bạn, đó không phải là chuyện của bạn.

7.- Đừng để lòng giận ghét làm bạn sống khó chịu bực bội, vô ích nhé.

8.- Hãy nhớ rằng dù cho hoàn cảnh có tốt hay xấu đến đâu đi nữa, thì nó cũng sẽ thay đổi.

9.- Hãy ý thức rằng cuộc đời như trường học và bạn đang ở đó để học tập.

10.- Những vấn đề chỉ như các bài toán đố được đưa ra trong chương trình học, được giải đáp xong rồi biến mất.  Nhưng bài học rút ra thì sẽ giúp ích cả đời.

Úi chào! Người viết phải giữ lại một vài bí quyết cho kỳ sau chứ! Nếu “bật mí” ở đây hết thì người viết còn gì để mà chia sẻ với các bạn trong các bài viết kế tiếp nhỉ?    Bạn chờ nhé!

Nhiều người đã hỏi người viết Đẹp là gì nhỉ? Với tôi, thì mọi vật trên đời đều có nét đẹp riêng của nó tùy theo cảm nhận của mình.  Những hòn đá kia cũng có nét đẹp thiền vị nếu được sắp xếp mỹ thuật và mình để cái tâm Thiền trong đó.

Mời quý anh chị thưởng thức Youtube Nét Thiền Của Đá do người viết mới thực hiện xem ra sao nhé.  Smile!

Xin click vào link dưới đây:

Nét Thiền Của Đá

Chúc Bạn nhiều sức khỏe và vạn sự an lành trong cuộc sống.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Nguồn: tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi- MCTN 267-ORTB 671-32415)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Advertisements

Tiếu Ngạo Giang Hồ Nhật Bản- Ngày 4-2-2014

 photo SLhappyNewYear.jpg

Du hành ngày 4-2-13

Buổi sáng thức dậy thật tỉnh táo sau buổi ăn sáng ngon lành. Chúng tôi xuống phòng tiếp tân chụp hình với bình hoa đào trang hoàng thật đẹp ở khách sạn Okura sang trọng để chuẩn bị lên đường đến viếng thăm Toà Đô Chánh Tokyo trị giá 1,6 tỷ Mỹ Kìm được xây cất năm 1991, cao 243 mét gồm 48 tầng ở quận Shinjuku, nơi quan trọng về mọi sinh hoạt ở Tokyo. Trước khi bước vào thang máy chúng tôi phải qua thủ tục khám xét xách tay cẩn thận. Chúng tôi được đưa lên tầng lầu 45 để ngắm tòan cảnh Tokyo miễn phí. Những ngày đẹp trời, bạn có thể thấy núi Phú Sĩ ở xa xa. Có một quán hàng bán quà kỷ niệm và nước gìải khát ở đấy. Đứng trên cao nhìn xuống thành phố Tokyo bạn sẽ thấy nhà cửa chen chúc ở phía dưới. Bạn sẽ không nhìn thấy được màu xanh tươi mát của những thảm cỏ được cắt tỉa đẹp mắt như ở thủ đô Hoa Thịnh Đốn của nước Mỹ. Tất cả chỉ là nhà và cao ốc mà thôi! Dưới chân bạn là thế giới của bon chen, của sự vật lộn sống còn trong kiếp sống con người. Ở nơi đây tấc đất là tấc vàng, đắt đỏ như ở New York đấy.

 photo MSLdapmat2.jpg
Rời đô thị, bánh xe lướt nhanh nhanh ra thị trấn Kanawaga để chiêm ngưỡng tượng Phật A Di Đà Kamakura Daibutsu bằng đồng ngồi cô đơn ngoài trời thi gan cùng sương gió. Bức tượng bằng đồng cao 12. 35 mét, nặng 123 tấn. Nguyên tượng được thờ trong một ngôi chùa lớn nhưng năm 1498 bị một cơn sóng thần từ vịnh Sagami tràn vào làm sụp đổ chùa. Hơn 500 năm qua, tượng Phật vẫn để ngoài trời luôn và đây là một hình ảnh thật đặc biệt được đưa vào poster các trang website du lịch. Có người gọi đây là tượng Phật “homeless” vì vô gia cư hay Phật Cô Đơn. Chúng tôi phải che dù đảnh lễ và chụp hình trước pho tượng Phật độc đáo này vì hôm ấy trời mưa. Có nhiều người bỏ thêm 20 yen để vào xem bên trong tượng Phật. Riêng người viết chạy ù vào gian hàng bán quà kỷ niệm để thỉnh một tượng Phật nho nhỏ và mua một ít quà về tặng thân nhân vì quý hiếm và vì chúng tôi cũng được nhắc nhở là muốn mua quà gì thì phải mua ngay bởi sẽ không bao giờ trở lại nơi chốn cũ đó nữa.

Đi lang thang dạo quanh các tiệm bán quà kỷ niệm, tôi lại mua thêm những hộp đủa Nhật Bản rất đẹp và một búp bê Nhật Bản trong áo Kimono màu đỏ rất xinh xắn để làm kỷ niệm.

 photo SlvabuantruaNhat.jpg

Buổi ăn trưa theo kiểu Nhật Bản ở trên lầu một nhà hàng gần đấy cũng lạ lạ, ngon ngon với những dĩa thức ăn: tôm, tàu hủ, trái mơ, đựng trong những dĩa nho nhỏ và một thố cơm đựng trong một cái tô có cái vỏ bằng tre bên ngoài. Dưới mỗi phần ăn là có một mảnh giấy viết về bài thơ chữ Nhật. Tôi cất lại để sau này nhờ thầy Giang giải thích dùm vì tôi rất yêu thơ. Trên xe, Thầy Giang đã đọc và giải thích 4 câu thơ đó như sau:

Mùa Xân có hoa
Mùa Hạ có chim cu
Mùa Thu có trăng
Mùa Đông có tuyết

Thật hay quá vì tả cảnh đẹp bốn mùa ở Nhật với những câu thơ rất ngắn, gọn gàng nhưng đầy đủ hình ảnh và màu sắc thiền nhàn. Tôi nghĩ thế!

Trên đường trở lại Tokyo, xe lướt qua những những cây cầu to lớn. Đa số xe di chuyển là xe hàng. Tôi thấy cũng có nhiều xe hơi loại nhỏ gọn, xe nào xe nấy sạch trơn bóng láng nhưng không nhiều xe như ở Mỹ. Tôi chụp vội vã những hình ảnh độc đáo của Tokyo luớt qua khung cửa xe đang chạy: tháp Tokyo skytree cao 634m (Tháp TV cao nhất thế giới), củ khoai tây vàng, xe cộ, phố xá v…v…

Xe bus dừng lại để chúng tôi xuống và thả bộ đi một khoảng đường để viếng chùa Asakua Kannon Temple ngay tại Tokyo. Đây là một quần thể chùa lớn. Chùa chia ra làm hai phần: chùa lớn ở bên cánh mặt, bảo tháp ở bên cánh trái từ ngoài đường nhìn vào. Vào dịp Tết có hằng triệu người đến viếng. Ban ngày mỗi 2 giờ đều có lễ. Các cổng và lan can chùa đều sơn màu đỏ. Ở bên ngoài có một lư hương to để thắp hưong, khói tỏa mù mịt. Bước lên mấy bậc tam cấp là vào chính điện. Bạn chỉ được phép chụp hình, quay phim bên ngoài, chứ không được chụp hình bên trong chính điện. Chúng tôi cỡi giày theo gót Thầy Giang đi lễ bái các bàn thờ Phật. Bên trong không có đốt nhang gì cả.

Lễ Phật xong chúng tôi bước ra ngoài chụp hình, quay video và đi qua khu phố cổ với nhiều gian hàng bán quà kỷ niệm. Thiên hạ đi lễ chùa rần rần dù đó là ngày thứ tư trong tuần. Kẻ mua người bán như là ngày hội. Chắc đa số là du khách các nơi đổ dồn về đây. Cũng tại nơi đây, một cô trong đoàn đã đánh rơi túi tiền khoảng 300 tiền Mỹ đã được đổi sang tiền mặt Yen. Nhưng sau đó, cô Nga và cô Thúy đến báo cáo với trạm cảnh sát gần chùa và đã nhận lại toàn vẹn số tiền đã mất. Người cảnh sát nói có một cô gái nhặt được bao thơ tiền này và đã đến trình báo và trao lại cho cảnh sát. Quả đúng như lời anh Minh và người hướng dẫn đoàn đã nói là dân Nhật rất chân thật, có kỷ luật, ít khi bị móc túi hay cướp giật ở Nhật. Tiền đánh rơi hay ví, đồ đạc để quên có hy vọng 60 hay 70% là lấy lại được. Hãy báo cho cảnh sát, nhân viên ga xe điện, hay khách sạn biết. Tuy nhiên theo luật Nhật, người bị mất sẽ hậu tạ người lượm được từ 5 đến 20% số tiền đánh mất (theo tài liệu của anh Đỗ Thông Minh). Dẫu là thế, anh Minh dặn cũng nên cẩn thận bỏ sổ thông hành, các giấy tờ quan trọng, tiền vào túi đeo cổ là chắc ăn nhất.

 photo SLvachuaNhat.jpg
Giờ ăn tối đến rồi. Chúng tôi được dẫn đi ăn lẩu Nhật hấp dẫn, ngon lành theo kiểu buffet “All you can eat”. Đã quá!
Thường thường các công ty du lịch bao ăn 3 buổi sáng, trưa, tối, nếu đi tour Á Châu. Còn đối với các tour đi Âu Châu và Nam Mỹ, khách tham dự đoàn du lịch phải tự lo liệu lấy buổi cơm trưa. Nhớ nhé! Nhớ đổi tiền lẻ hay đổi tiền địa phưong để có tiền đi ăn trưa nhé. Nếu không, bạn sẽ đói meo bây giờ. Smile!
Mệt quá rồi, chúng tôi phải về phòng ngủ sớm, sửa soạn nhan sắc để ngày mai đi viếng thăm vườn ngự uyển nhà vua, ngắm hoa đào chứ lị. Tôi cũng còn phải sửa soạn hành trang lên đuờng đến thăm núi Phú Sĩ vào buổi chiều luôn trước khi ngủ đêm ở một lữ quán Nhật để sống ăn theo lối Nhật trong một ngày cho biết với thiên hạ. Bạn phải tự xách vali lên xuống vì ở Nhật không có vụ cho tiền típ cho bồi phòng.

Hẹn gặp nhau ngày mai nhé.  Chúc ngủ ngon

Sương Lam

 photo Slide5d.jpg

Tiếu Ngạo Giang Hồ Nhật Bản ngày 4-1-2014

 photo Slide1_1.jpg

Thưa quý anh chị,
Tháng 4 hoa đào nở khắp nơi trên đất Nhật. Những người bạn của người viết chuẩn bị lên đường thăm xứ Nhật để ngắm hoa anh đào.
Nhìn bạn phấn khởi lên đường du hành thăm Nhật Bản khiến người viết nhớ lại cảm xúc phấn khởi và hào hứng của vợ chồng chúng tôi khi du luịch Nhật Bản năm 2013. Xin được tường thuật lại chuyến du lịch đầy kỳ thú này qua bài viết Tiếu Ngạo Giang Hồ Nhật Bản đã được đăng trong Giai Phẩm Xuân Oregon Thời Báo 2014.
Xin mời quý bạn cùng đi du lịch Nhật Bản với chúng tôi nhé. Smile!

Tiếu Ngạo Giang Hồ Nhật Bản
Suơng Lam
Mỗi năm một lần, trong những ngày đầu năm mới, người viết xin mời quý thân hữu cùng du Xuân với vợ chồng chúng tôi nơi đất lạ trên Oregon Thời Báo Xuân để tìm hiểu thêm những cái hay đẹp của xứ người. Xin hãy xem đó như là món quà Xuân nho nhỏ của người viết gửi tặng quý độc giả để cám ơn lòng thương mến của quý vị đã dành cho người viết.
Năm nay, có lẻ nhờ có duyên lành, vợ chồng chúng tôi đã đến viếng thăm Nhật Bản an lành. Thật tình, khi đi du lịch lần này, chúng tôi luôn cầu nguyện sẽ không có chiến tranh giữa Trung Quốc và Nhật Bản vì tình hình chiến sự gay cấn trong việc tranh dành chủ quyền các đảo giữa hai quốc gia này gần đây. Nếu anh chàng Trung Quốc to lớn háo chiến nổi “sân” lên làm bậy, uýnh nhau với anh Nhật Bản nhỏ bé nhưng kiêu hùng này thì “tàn một đời hoa… đào” rồi đấy!
Chương trình du lịch Nhật Bản là 11 ngày và chủ yếu là chúng tôi muốn ngắm hoa đào nở vào mùa Xuân nơi xứ Nhật đẹp như thế nào?
Với người Nhật, Sakura zensen tượng trưng cho sắc đẹp, sự mong manh và trong trắng, là loại hoa “thoắt nở thoắt tàn” nên được các samuraiyêu thích, vì nó tượng trưng cho “con đường chết” của người võ sĩ (sống và chết như hoa anh đào). Khắp nơi trên đất nước Nhật Bản đều có hoa anh đào, đặc biệt ở trong các công viên, ven sông, dọc theo bờ kênh, trong sân các ngôi biệt thự.
Ở Nhật Bản, hoa anh đào thường nở vào mùa xuân, tuy từng nơi mà hoa có thể nở sớm hơn hay muộn hơn. Ở miền Nam Nhật ấm áp hơn, hoa có thể nở từ cuối tháng 1 trong khi vùng Hokkaido phía Bắc Nhật Bản, hoa có thể nở vào tháng 5. Do vậy người yêu thích hoa anh đào có thể ngắm hoa theo hành trình đi từ Nam lên Bắc trong nước Nhật hàng tháng trời.
Chúng tôi phải lấy máy bay Alaska xuống Los Angeles để nhập với phái đoàn của AV Travel do anh chị Hùng & Nga hướng dẫn. Đây là lần thứ tư chúng tôi tham gia vào các chuyến du lịch của công ty du lịch AV Travel vì anh chị Hùng-Nga rất dễ thương. Từ Los, chúng tôi đáp chuyến bay của Korean Airline để đến phi truờng Seoul Incheon của Đại Hàn rồi chuyển máy bay để đi tiếp đến phi trường Tokyo Narita Airport. Cuộc hành trình khá dài khoảng gần 16 tiếng đồng hồ ngồi trên máy bay và chuyển máy bay nên cũng khá mệt.
Đến Tokyo Narita Airport, chúng tôi phải đổi tiền ngay tại phi trường vì ở xứ Nhật đa số các dich vụ đều phải thanh toán bằng tiền Yen. $1USD gần bằng 100 Yen ( 90- 92 tùy theo giá hối đoái mỗi ngày). Phi trường rất sạch sẻ và nhân viên đổi tiền rất lịch sự, vui vẻ. Đến khách sạn Radisson thì đã hơn 10 giờ tối, nhưng chúng tôi cũng có được một buổi ăn tối buffet ngon lành trước khi về phòng trút bỏ cát bụi đườg xa và thả hồn vào mộng đẹp để ngày mai tỉnh táo lên đường thăm viếng Tokyo, thành phố nổi tiếng về sự đắt đỏ nhất thế giới.

 photo Slide2a.jpg
Cũng xin nói sơ qua về nước Nhật và thành phố Tokyo một tí bạn nhé.
Nhật, là tên của một quốc gia hải đảo hình vòng cung, có diện tích tổng cộng là 379.954 km² nằm xoải theo bên sườn phía đông lục địa châu Á. Đất nước này nằm ở phía đông của Hàn Quốc, Nga và Trung Quốc và trải từ biển Okhotsk ở phía bắc đến biển đông Trung Quốc ở phía nam.
Nhật Bản thuộc vùng ôn đới, có 4 mùa rõ rệt. Nước Nhật có 4 đảo lớn theo thứ tự từ Bắc xuống Nam là: Hokkaido, Honshu, Shikoku và Kyushu cùng hàng ngàn đảo nhỏ chung quanh. Phần lớn đảo ở Nhật Bản có rất nhiều núi và núi lửa, tiêu biểu như núi Phú Sĩ, cao nhất ở Nhật Bản. Nhật Bản là quốc gia có dân số lớn thứ mười thế giới với ước tính khoảng 128 triệu người. Vùng thủ đô Tōkyō, bao gồm thủ đô Tokyo và một vài tỉnh xung quanh là vùng đô thị lớn nhất thế giới với khoảng 30 triệu người sinh sống.
Nhật Bản là quốc gia hàng đầu thế giới về khoa học và công nghệ. Được đánh giá là một cường quốc kinh tế, Nhật Bản là quốc gia có nền kinh tế lớn thứ ba toàn cầu tính theo tổng sản phẩm nội địa cũng như thứ ba theo sức mua tương đương chỉ sau Hoa Kỳ và Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa và là đất nước đứng thứ 5 trên thế giới trong lĩnh vực đầu tư cho quốc phòng; xếp thứ 4 thế giới về xuất khẩu và đứng thứ 6 thế giới về nhập khẩu. Quốc gia này là thành viên của tổ chức Liên Hiệp Quốc, G8, G4 và APEC. (Nguồn: vi.wikipedia.org)
Tokyo là thủ đô của Nhật Bản với 23 đặc khu và 12 triệu dân. Đa số dân chúng dùng xe điện ngầm hoặc xe bus làm phương tiện di chuyển vì ở Tokyo muốn mua được chiếc xe hơi thì phải có chỗ đậu xe trước đã. Buổi sáng ra đường bạn sẽ thấy các trạm xe điện đông đảo người ơi là người đổ xuống. Nam nhân viên văn phòng diện áo vest đen, cổ thắt cà vạt, tay xách cái cặp đen, nữ nhân viên mặc áo đầm kiểu Âu Tây chân bước vội vã đến nơi làm việc.

Một phúc duyên khi người viết được gặp mặt nhà báo Đỗ Thông Minh, một người mà tôi đã có lòng mến mộ từ lâu về kiến thức uyên bác của ông. Ông là tác giả hàng trăm bài báo, biên khảo gửi cho nhiều báo Việt Nam khác nhau trên thế giới. Ông là cựu sinh viên Chu Văn An, đã du học ở Nhật từ năm 1970 và định cư ở Nhật hơn 40 năm qua, được vinh danh ở Nhật và ở Hoa Kỳ qua các tác phẩm, các bài tham khảo và các sinh hoạt về văn học, nghệ thuật, biên soạn tự điển v..v..của ông.Thật là con người phi thường, làm việc không mỏi mệt. Tới nay đã có hơn 200 cơ quan truyên thông giới thiệu về hoạt động của ông Đỗ Thông Minh và Mekong Center.

Một duyên may khác người viết cũng được hội ngộ với Sư phụ Koda Nguyễn Đức Giang, một thiền sư tu theo phái Thiền của Nhật Bản, sinh hoạt tôn giáo giống như một mục sư, có gia đình và không ăn chay trường như các nhà sư phái Đại Thừa của Việt Nam và các nước Á Châu khác.
Cả hai vị được công ty du lịch AV Travel mời tham gia vào chuyến du hành Nhật Bản do công ty tổ chức, bên cạnh các hướng dẫn viên Andy và Jonathan nói tiếng Anh, để giải thích thêm về lịch sử các danh lam thắng cảnh, về đời sống sinh hoạt Nhật Bản vì cả hai vị này sống lâu ở Nhật, có kiến thức rất uyên bác về Nhật Bản và các vấn đề khác nữa. Thật là một chuyến du hành đầy kỳ thú vì chúng tôi đã được mở mang thêm nhiều kiến thức hay lạ khác từ những vị thiện tri thức này.

 photo SLvaThayGiananhDoThongMinh.jpg

Du hành ngày 4-1-13
Sáng nay sau khi ăn sáng, chúng tôi lên đường đến viếng thăm tượng Đại Phật Ushiku Daibutsu, Hôm nay anh Đỗ Thông Minh là người hướng dẫn phái đoàn cùng với cô Nga và Andy. Tốt quá!

Ở Nhật xe chạy lề bên trái. Hôm nay trời lất phất mưa nên người viết không nhìn rỏ cảnh vật bên ngoài. Bây giờ là tháng tư mùa Xuân, hoa đào nở khắp mọi nơi. Xe vừa dừng lại, người viết đã thấy bóng dáng tượng Phật A Di Đà lớn nhất thế giới đứng oai nghiệm giữa rừng hoa đào thật đẹp. Mọi người hân hoan bấm máy hình lia chia trước những cội hoa đào đang khoe sắc thật quyến rũ. Xa xa là tượng Phật A Di Đà hiển hiện trên nền trời.Thật quá vĩ đại! Thật quáuy nghi. Nhìn thấy kim tượng của Ngài, chúng ta sẽ thấy mình thật là nhỏ bé, thật tầm thường. Anh Đỗ Thông Minh cho biết đây là tượng Phật A Di Đà lớn nhất thế giới với bệ cao 20 mét và tượng cao 100 mét, được ghi vào sách kỷ lục thế giới Guiness. Tượng được dựng ở thành phố Ushiku, tỉnh Ibaraki, ở đông bắc Tokyo là quê hương của đại sư Shinran, người khai sáng phái Tịnh Độ Chân Tông. Tượng có dàn khung bên trong nặng 3,000 tấn và bên ngoài ghép bằng 6,000 tấm thanh đồng dầy khoảng 5mm, nặng 1000 tấn. Bàn tay trái là 18 mét. Du khách có thể vào xem bên trong, tầng 1 là “Thế giới quan”, tầng 2 là “Thế giới tri ân báo đức”, tầng 3 là “thế giới LiênHoa tàng’. Người viết dùng thang máy lên tầng 4 và 5 cao 85 mét, nhìn qua 3 lỗ dài ở ngực để ngăm cảnh tứ phía. Trước khi vào viếng tượng Phật, chúng tôi phải tấy trần sạch sẻ. Anh Minh đã dạy chúng tôi phải dùng chiếc gáo nhỏ, tròn làm bằng tre, hứng nước chảy từ một ống trúc chảy xuống một cái hồ nhỏ. Chúng tôi phải rửa tay trái trước, rồi đến tay phải cho sạch, rồi múc nước đổ vào tay trái và súc miệng từ ngụm nước trên tay, chứ không được kê môi vào gáo để húp nước súc miệng. Khi súc miệng xong, phải rửa lại tay trái và rửa gáo cho sạch trước khi đưa người kế tiếp. Trước khi bước vào thang máy bạn phải cởi giày bỏ vào bọc nylon để trước cửa phòng vào thang máy, xong rồi mới được bưóc vào thang máy. Vị phụ nữ bấm nút thang máy cúi đầu chào chúng tôi bằng tiếng Nhật thật lịch sự, vui vẻ.

Xin mời xem Youtube dưới đây để xem Tokyo và tượng Phật A Di Đà vĩ đại ở Nhật
1-Một Thoáng Nhật Bản 1- Tokyo- Tượng Phật Lớn- Meji Shrine
http://www.youtube.com/watch?v=IbQrKUIzkoo

Rời khỏi công viên có tượng Phật Di Đà vĩ đại, chúng tôi đến viếng nơi chưng bày xe Toyota. Úi chào! Cả một khu triển lãm các loại xe Toyota kiểu mới nhất tha hồ cho chúng tôi ngắm nghía, trèo lên thử lái thật xôm tụ. Dĩ nhiên người viết cũng trèo lên những chiếc xe “xịn” nhất để ông xã quay phim chụp hình cho vui. Smile!
Cạnh đó là khu giải trí với đủ mọi môn chơi điện tử, có vòng xe quay khổng lồ đường kính tới 100 mét. Khi đến đỉnh cao khoảng 115 mét, bạn tha hồ ngắm cảnh thành phố bến cảng trong 16 phút với giá 900 Yen. Tôi thấy rất nhiều người che dù đứng dưới mưa sắp hàng chờ đến phiên mình vào cửa. Họ đứng lặng lẽ, kiên nhẫn.
Chúng tôi đến viếng hoàng cung Nhật Bản nhưng chỉ đứng bên ngoài nhìn vào mà thôi. Hoàng cung là nơi cư ngụ của hoàng gia Nhật Bản. Hoàng cung chiếm một khu đất rộng lớn giữa Tokyo. Chúng tôi phải băng qua đường, đi qua một công viên trồng các cây tùng rất đẹp để đến chụp hình trước hai chiéc cầu bắc song song qua hào gần cổng chính hoàng thành mà thôi. Năm 1868 Thiên Hoàng Meiji dời đô từ Kyoto lên Tokyo và cư ngụ tại đây nên đổi là Tokyojo và năm 1869 đổi là Kojo. Sau thế chiến thứ hai năm 1945, Nhật phá bỏ dinh cơ Meiji cũ, năm 1948 xây dựng dinh cơ mới nay gọi là Hoàng Cung. Hoàng thành không xây vuông mà xây theo hình bát quái có tổng cộng 12 cửa. Hằng năm vào ngày 2-1 và ngày sinh nhật của Thiên Hoàng tại vị 23/12/1933, cổng chính gần cầu kép được mở để dân chúng vào chào mừng. Thiên Hoàng và hoàng gia ra đứng chào dân chúng để đáp lễ (Theo tài liệu của anh Đỗ Thông Minh). Trời vẫn đổ mưa to nên chúng tôi chụp hình vội vã trước công viên có nhiều thông và trưóc tượng của một vị võ tướng cỡi ngựa ở khu vườn phía đông trước bãi đậu xe mà thôi
Ngày nay Thiên Hoàng đời thứ 125 tên Akihito và hoàng hậu Michiko sống ở đấy. Nơi đây cũng là nơì tiếp đón phái đoàn ngoại giao các nước. Phía Đông Bắc Hoàng Cung là vườn ngự uyển.
Trời vẫn đổ mưa nhưng chúng tôi vẫn thích đi theo anh ĐTMinh dạo phố Ginza, nguyên là nơi đúc tiền ngày xưa, nay biến thành khu phố sang trọng nổi tiếng Nhật Bản giống như đường Tự Do ở Saigon. Chúng tôi theo chân anh Minh bước vào một trung tâm bách hoá có lịch sử từ 1611. Nơi đây bán đầy đủ các hiệu thời trang đắc tiền, kim cương, ngọc trai và bút mực Nhật Bản v..v…
Xuống tầng hầm bạn sẽ vào chợ bán thực phẩm, thịt cá, rau quả, trái cây thật là sạch sẻ, ngăn nắp, trình bày mỹ thuật. Vào nơi đây bạn sẽ không thấy một cọng rác và có mùi hôi như ở các chợ Việt Nam ở xứ Mỹ. Thật đáng nể cho sự giữ gìn vệ sinh ở Nhật.
Tại đây có bán thịt bò Kobe, Matauzaka giá khoảng 200 đến 500 Mỹ kim/1kg. Giá mắc chưa?

Một điều đáng nói là giá sinh hoạt ở Nhật rất đắt đỏ, nhất là trái cây. Bạn có thể tưởng tượng một trái xoài giá 21 $US, trong khi đó ở Mỹ cả một thùng xoài 7 trái bự chảng chỉ có $US 8.00, một trái dưa hấu nhỏ giá $US 31.00, trong khi đó ở Mỹ, một trái dưa hấu lớn như con heo sữa chỉ có $ USD 4.00, một trái cantaloupe vàng giá $USD 105.00, một trái chuối giá $USD 3.00 v..v.. Tất cả các trái cây được trình bày trong tủ kiếng và chỉ có một hai trái mà thôi. Mèn ơi! Không biết ai mới có thể ăn được các loại trái cây này nhỉ? Tuy nhiên, trong buổi ăn sáng tại khách sạn lớn 5 sao, chúng tôi đã thấy sự có mặt của trái táo (apple), trái khóm tươi, chuối già, nho tươi. Nhưng nếu bạn đến ăn sáng trể thì sẽ không được ăn những trái cây đặc biệt này. Trái cây ở Nhật Bản có giá trị quá nhỉ?

 photo SLgioithieutraicayoGinza.jpg

Rồi cũng đến lúc đi ăn tối và nghỉ dưỡng sức để mai lên đường đi thăm ông Phật “homeless”. Tối nay chúng tôi mặc đồ ngũ theo kiểu kimono vừa là áo tắm, vừa là áo ngủ của Nhật Bản rất thoải mái gọi là “yukata”. Mùa lạnh thì có thêm áo khoát ngoài gọi là “haori”. Bạn có thể mặc hai áo này ra phòng ăn. Có một đìều đáng chú ý là áo có hai vạt. Khi mặc áo cả nam lẫn nữ phải nhớ là để vạt trái lên trên vạt phải. Nếu để ngược lại là kiểu áo mặc áo cho người chết. Phái nam sau khi thắt giải lưng xong thì phải quay nút thắt ra phía sau, còn phái nữ thì để nút thắt ở phía trước. Ngày đầu mới mặc áo này chắc chắn có nhiều vị mặc lung tung xèng, không đúng cung cách quy định là cái chắc rồi. Thầy Giang phải biểu diễn một màn hướng dẫn mặc áo yukata này trên xe búyt cho mọi người cùng biết khi lưu ngụ ở các khác sạn khác. Khách sạn nào cũng có sẵn áo ngủ và đôi dép đi trong phỏng cho du khách sử dụng.

Mời xem tiếp ngày mai nhé. Chúc ngủ ngon.  Smile!

Sương Lam

 photo Slide6.jpg

Một Thoáng Nhật Bản 2013

suonglamportland

Sương Lam mời đọc Một Thoáng Nhật Bản 2013

SLtrenDHVK
x
 http://i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/DuhanhNhatBan2013/SLvahoanhdao6.jpg
Chào quý anh chị,
SL vắng mặt hơi lâu vì bận đi tiếu ngạo giang hồ với phu quân ở Nhật Bản. Chàng đâu thiếp đó mà lị! Smile!

Về nhà, SL trở lại với sinh hoạt thường lệ, ngắm nghía lại hình ảnh, lựa chọn hình ảnh để  làm youtube, viết bài để chia xẻ với bạn bè, nên đành phải im re thêm một thời gian nữa.
Bây giờ SL xin mời quý anh chị cùng vui với vợ chồng  một tí tị qua một ít cảm nhận của SL về  Một Thoáng Nhật Bản 2013 .  Phần chi tiết sẽ được SL trình bày sau nhé.  Smile!

Sương Lam

http://i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/DuhanhNhatBan2013/Slide2.jpg

 Một Thoáng Nhật Bản 2013

Chào quý bạn

Người viết vừa trở về Portland  sau một chuyến du hành Nhật Bản với phu quân để…

View original post 2 923 từ nữa

Tự Mình

Thưa quý anh chị,

Đôi khi chúng ta thường nhờ người khác giúp đỡ mình để làm một việc gì đó. Nhưng khi nhờ “ông xã” hay “bà xã”   hay con cháu giúp mình thì  “ổng” hay “bả” hoặc các “vị công tử tiểu thơ” này  thuờng  làm “cà rịch cà tang”, hoặc “cự nự càm ràm”, hoặc làm không đúng ý của ta, thế là sẽ  có màn buồn phiền, cãi vã xãy ra.  Mệt thiệt!

Người viết nhiều khi vì tự ái không muốn nhờ vã ai, nhiều khi muốn làm cho xong việc ngay nên cũng đã đôi khi “tự mình” làm quách cho xong, khỏi làm phiền ai hết.  Smile! Bạn thì sao?

Xin mời bạn đọc tâm tình “Tự Mình” dưới đây xem ra sao nhé.

Sương Lam

Tự mình

 

Đây là bài thứ hai trăm sáu mươi sáu (266) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

 Người viết xin mời bạn đọc bài viết dưới đây để mở đầu cho câu chuyện tâm tình hôm nay nhé.

Tự mình

 

Trên thế gian này, cuộc sống đầy dẫy những sự bất trắc, bất như ý, con người phải bon chen quanh năm suốt tháng để sống còn, phải tranh đấu một cách vất vã để vươn lên, để vượt qua những cơn sóng gió của cuộc đời, những bước thăng trầm của thế sự. Con người thường mang tâm trạng hoang mang, âu lo, sợ hãi khi hướng về tương lai, không biết rồi đây ngày mai mình sẽ ra sao, cuộc đời của mình sẽ như thế nào, chuyện gì sẽ xảy ra cho mình và người thân của mình? Cho nên con người thường mong muốn mọi chuyện được bình yên, suôn sẻ, may mắn, chuyện gì cũng đều tốt đẹp như ý. Lòng mong muốn cao độ đó thường dẫn tới sự cầu nguyện, van xin Trời Phật ban cho những điều mơ ước vượt tầm tay, tưởng chừng như ngoài khả năng của con người.

Lấy giáo lý nhà Phật, chúng ta cần nên biết rằng: Ðức Phật không phải là thần linh, chuyên ban phước lành, ban ân sủng cho mọi người. Cũng không có lý do nào Ðức Phật ban phước lành cho riêng mình, mà không ban cho người khác. Thực ra, đạo Phật giảng dạy nhiều phương pháp hành trì, để giúp con người tự lực , mạnh mẽ vượt lên trên mọi sóng gió phiền não, khổ đau của cuộc đời, bước ra khỏi vòng trầm luân sanh tử, tự tạo cuộc sống an lạc và hạnh phúc cho chính mình. Chúng ta hãy tự thắp sáng ngọn đuốc trí tuệ của chúng ta, bằng cách học hiểu những lời dạy của Ðức Phật, và đem áp dụng trong cuộc sống hằng ngày, để thấy được sự mầu nhiệm của Chánh Pháp, để tự cứu mình và giúp đỡ người khác.

Những lời dạy quý báu, những kinh nghiệm chia sẻ cuộc sống, có thể giúp đỡ chúng ta vượt qua những cơn sóng gió của cuộc đời, vượt qua những bước thăng trầm của thế sự, chúng ta cần nên thường xuyên chiêm nghiệm, suy tư, nghĩ tưởng, để mỗi khi sóng gió của cuộc đời dồn dập xảy ra, chúng ta có thể đối phó, ứng xử một cách dễ dàng hơn, không bị nhận chìm trong biển nước mắt của phiền não và khổ đau.

(Nguồn: email Cô Huệ Hương chùa Bửu Hưng chuyển chia sẻ- Cám ơn cô HH)

Trong thực tế chúng ta cũng đã đôi lần gặp những khó khăn, vui buồn trong cuộc sống. Theo vận nước, chúng ta phải lạc loài nơi xứ lạ. Những ngày đầu tiên nơi xứ người chúng ta đã phải đối đầu với bao khó khăn về ngôn ngữ, về học tập, về việc làm, về những khác biệt văn hóa v..v…  Chính quyền, các cơ quan xã hội Mỹ, các cơ quan thiện nguyện Mỹ, thân nhân chúng ta cũng chỉ có thể giúp đỡ chúng ta trong giai đoạn đầu của cuộc sống mới nơi xứ người mà thôi, phần còn lại là phải tự do chính bản thân ta, vợ chồng con cái chúng ta tự lo tự lập chứ không thể ỷ lại vào người khác mãi được mãi.

Chúng tôi sống ở Portland, Oregon “nhà quê tỉnh lẻ” này đã hơn 30 năm rồi. Người viết yêu Portland vì nơi đây giống như Đà Lạt mà ngày xưa tôi từng mơ ước được sống. Thế là “My dream comes true” dù muộn màng và khác lạ.
Ở nơi đây, chúng tôi đã tạo lại cuộc đời mới bắt đầu bằng con số không. Con cái chúng tôi đã lớn lên và đã thành đạt. Đời sống tình cảm của tôi đã gắn liền với từng bụi cây, góc phố, tên đường ở Portland. Bạn bè tôi đã đến thăm viếng nơi đây. Người viết cũng đã đưa bạn đi viếng thăm nhiều thắng cảnh đẹp ở Portland như vườn hồng, thác Multnomah, núi tuyết Mount Hood, v..v.. Nhiều người đã bảo nơi này đẹp như Đà Lạt nhưng mưa buồn quá!

Và tôi:

“Mấy chục năm rồi tôi đây góp mặt

Cùng góp vui hoặc lặng lẽ chia buồn

Với người dân nơi xứ lạ tha hương

Trái tim nhỏ tôi chia đều hai nữa

 

Một nữa mảnh tôi thành tâm nguyện hứa

Vẫn dành cho nơi cố quốc thân yêu

Một nữa kia, tôi xin nguyện một điều:

Đền ân nghĩa người dân nơi xứ lạ”

(Thơ Sương Lam)

Theo thiển ý, chúng ta chính là người quyết định cuộc đời của chúng ta.   Hạnh phúc hay đau khổ, đa phần là do ta quyết định nhiều hơn là do sự giúp đỡ của người khác, mặc dầu đôi lúc rất cần. Nếu ta muốn sống hạnh phúc, sung sướng thì ta phải cố gắng học tập, khắc phục mọi trở ngại, mọi nghịch cảnh, mọi cám dỗ, sống thương yêu và cư xử tốt với mọi người, làm chuyện thiện lành, tự tạo cho mình những nghiệp duyên tốt đẹp thì chúng ta sẽ được thành công, sẽ sống hạnh phúc, an lành. Bằng ngược lại, thì chúng ta sẽ cảm thấy bất an, đau khổ.  Người viết cũng thưòng hay tự bảo mình:  “Do the best I can” trong bất cứ việc gì, phần còn lại thành hay bại xin tùy thuộc vào “Ý Trời”?  Còn bạn thì sao?

Một câu chuyện vui vui khác khuyên ta nên phải tự chăm lo việc làm của chúng ta chứ đừng ỷ lại vào Chúa hay cầu nguyện Chúa giúp đỡ chúng ta.

Ỷ Lại Vào Chúa

“Phải chăng cầu nguyện là đòi buộc Thiên Chúa làm theo ý muốn của ta, là Ngài phải phục vụ ta, phải thi hành những dự tính, những chương trình đầy chất người và những thay đổi bất thường tùy hứng của ta.”

Một nhà đạo sĩ người Ấn Độ lên đường với người đồ đệ đi theo hầu và có bổn phận phải chăm sóc con lạc đà bạn đường của hai thầy trò.

Tối hôm đó, hai thầy trò vào nghỉ chân ở một quán trọ bên đường. Người đồ đệ đi đường xa mệt mỏi quá nên quên cả việc buộc lạc đà vào cột quán trọ, vừa lim dim đôi mắt ngủ vừa thầm thì cầu xin Chúa: “Lạy Chúa, xin Chúa coi dùm con con lạc đà, con xin phó thác nó trong tay Chúa”.

Sáng hôm sau, vừa thức giấc người đồ đệ vội ra tìm lạc đà, nhưng không còn thấy bóng dáng nó đâu nữa. Nhà đạo sĩ mới hỏi:

– Lạc đà đâu rồi?

Người đồ đệ thưa:

– Thưa thầy con không biết, xin Thầy hỏi Chúa xem, tối qua con đi đường xa mệt quá nên thiếp ngủ lúc nào không hay. Con đã phó thác lạc đà nhờ Chúa giữ dùm, nếu lạc đà chạy trốn hoặc bị mất cắp đâu phải là lỗi của con, đó là trách nhiệm của Chúa, hẳn không phải là Thầy đã dạy bảo con là phải có lòng phó thác tin tưởng nơi Chúa đó sao.

Nhà đạo sĩ ôn tồn nói thêm:

– Con ơi, dĩ nhiên là phải có lòng tin tưởng phó thác nơi Chúa, nhưng trước hết con cũng phải làm tròn bổn phận của con, tuy đặt lòng tin tưởng nơi Chúa, nhưng trước khi đi ngủ lẽ ra con nên cẩn thận buộc lạc đà vào cột, bởi vì Chúa không có tay nào khác ngoài hai tay của con.

(Nguồn: trích trong website Ngọn Lửa Nhỏ)

Bạn nghĩ lời dạy của vị đạo sĩ trên có đúng không nhỉ?

Về phương diện vật chất, chúng ta phải tự mình cố gắng làm việc, khắc phục khó khăn để có nhiều kết quả tài chánh tốt đẹp hơn.

Về phương diện tinh thần, đôi lúc chúng ta bị rơi vào tình trạng “trầm cảm” không nhiều thì ít, bạn nhỉ?

Ngày xưa ở Việt Nam, ngoài những lo âu, mất mát vì chiến tranh:  người thân, nhà cửa, ruộng vườn  v…v  hình như chúng ta không hiểu danh từ  “trầm cảm” là gì?

Chúng ta thường cho rằng những sự đau thương đến với chúng ta là do số mệnh đã an bài, là nợ nần kiếp trước mà kiếp này ta phải trả, là do di truyền gia đình nên an lòng chấp nhận.  Nếu bịnh trở nên nặng quá thì sẽ bị chuẩn bịnh là bị khùng, bị điên và nạn nhân sẽ được đưa đi chửa bịnh ở nhà thương trị bịnh tâm trí ví dụ như nhà thương điên Biên Hoà chẳng hạn.

Sang đến xứ Mỹ, chúng ta mới bắt đầu làm quen với danh từ “trầm cảm”.  Người viết không phải là chuyên gia, là bác sĩ nên xin nhường phần giải thích và chửa  trị  các bịnh liên quan đến tâm thần cho các vị chuyên khoa hơn.

Với sự hiểu biết nông cạn của người viết thì trầm cảm là một rối loạn về tâm thần có thể gây ra bởi:

–   Sự qua đời của người thân

–   khó khăn về tài chánh

–  xung đột trong gia đình

–  xung đột của bản thân

–  các vấn đề ở nơi làm việc

Bạn đi làm bị xếp “đì”, bị kỳ thị, bạn tức mình mà không thể nói được gì, thế là  có thể bị trầm cảm  rồi. Bạn đang đi làm ngon lảnh, lảnh lương cao mà bị thất nghiệp, mất nhà, mất xe, vợ chồng hục hặc cãi vả nhau, thế là bị trầm cảm.  Bạn ham đánh bài đánh bạc, thua đậm phải bán nhà, bán xe để trả nợ, chán đời quá muốn chết quách cho xong, thế là bạn bị trầm cảm là cái chắc.

Quý vị cao niên sang đến xứ người thường cảm thấy cô đơn, cảm thấy bị bỏ rơi vì con cái đi làm cả ngày.  Quý cụ gặp những xung đột gia đình về văn hoá, nếp sống, con cháu không vâng lời,  không được quý trọng như ngày xưa, cảm  thấy mình vô giá trị, tuyệt vọng v..v… nên dễ bị trầm cảm lắm đấy.

Người bị trầm cảm có thể có những triệu chứng sau: khóc buồn vô cớ, thấy tuyệt vọng, thiếu năng lực, hết hứng thú với những hoạt động đã từng ham thích, cảm thấy tội lỗi, thay đổi thói quen ngủ, ăn mất ngon hay ăn nhiều hơn, nghĩ nhiều đến việc tự sát…

Bạn phải làm gì để trị bịnh trầm cảm?

Bác sĩ thường khuyên bạn nên:

–  Dùng thưốc để trị bịnh, giúp ngủ ngon, giúp bớt đau, cân bằng những kích thích tố mất mát trong cơ thể.

–  Đến gặp các chuyên viên tâm lý để tỏ bày tâm sự cho vơi những đau khổ, uất ức, buồn chán chất chứa trong lòng.

Tại Portland, những người bị bịnh tâm thần được chửa trị ở cơ quan tâm thần và sức khỏe trực thuộc OHSU với 1200 bịnh  nhân gồm đủ mọi sắc tộc, trong đó Việt nam có 250 người đang xin chửa trị bịnh tâm thần.

Dù là được bác sĩ chửa trị với thuốc men, với các phương thức tâm lý, điều quan trọng nhất vẫn là do chính chúng ta tự mình chữa trị cho mình trước nhất. Theo chuyên gia trình bày thì chúng ta nên sống thanh thản trong hiện tại, đừng lo nghĩ nhiều đến quá khứ và cũng đừng lo lắng quá về tương lai vì như thế sẽ dễ bị trầm cảm.  Chúng ta phải có thái độ khôn ngoan sống dung hòa giữa tình và lý mới được.

Tóm lại, không ai thương mình và giúp mình nhiều bằng tự mình là thế đấy.

Chúc Bạn nhiều sức khỏe và vạn sự an lành trong cuộc sống.

Mời quý bạn xem Youtube Portland Trong Trái Tim Tôi do Sương

Lam vừa mới thực hiện qua link duới đây:

Portland trong trái tim tôi

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Nguồn: tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên internet, qua email bạn gử- MCTN 266-ORTB 670-3-18-15)

 

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Vẫn Còn Vui Như Tết

Thưa các anh chị,

Mùa Xuân hoa nở khoe sắc thắm muôn nơi khến cho con người cũng vui theo.  Mùa Đông trời lạnh căm căm làm con người cũng thấy chán đời nên nét hoa cũng ủ rũ theo. Nhờ Phật Trời thương phú cho người viết tánh lạc quan yêu đời nên lúc nào cũng thấy “Vẫn Còn Vui Như Tết” và người viết cũng thích chia sẻ sự lạc quan yêu đời này đến các thân hữu của tôi để chúng ta cùng sống vui sống khỏe, dù đôi khi tôi cũng gặp nhiều chuyện bực mình khiến cho tôi cũng “mắt phượng trợn trừng” đôi chút.

Mời quý thân hữu cùng “Vẫn Còn Vui Như Tết” đễ cho cuộc đời thêm nở hoa nhé.  Smile!

Vẫn Còn Vui Như Tết 

Đây là bài thứ hai trăm sáu mươi lăm (265) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Mặc dù Ngày Mùng Một Tết Xuân Ấtt Mùi nhằm ngày  2-19-2015  của Dương Lịch đã qua rồi nhưng các nhóm sinh hoạt ở Portland vẫn lai rai tổ chức sinh hoạt mừng Xuân cho đời thêm vui. Smile!

Hội Tết 2015do Cộng Đồng Việt Nam Oregon tổ chức tưng bừng náo nhiệt tại Oregon Convention Center ngày 2-21-2015 đã được người viết tường thuật khá đầy đủ trong số báo 668-ORTB ngày 3-5-15 và trên trang nhà của người viết tuần qua.

Mời bạn cùng du Xuân Hội Tết Portland 2015 với chúng tôi qua Youtube Minh và Sương Lam du Xuân Ất Mùi 2015 dưới đây.  Smile!

Người viết chắc là có “duyên với cộng đồng” nên lại được mời đến tham dự buổi liên hoan Tết ngày 2-24-15 của Nhóm Sinh Hoạt Người Hoa tại Trung Tâm Y Tế và Dịch Vụ Châu Á (AHSC) ở SE Powell.  Đây là nơi vợ chồng chúng tôi thường đến sinh hoạt với Nhóm Sinh Hoạt Người Việt vào mỗi thứ năm hằng tuần.

Như đã có lần người viết giới thiệu trước đây, TrungTâm AHSC là một tổ chức có tư cách pháp nhân, là một nhịp cầu nối liền giữa văn hoá Á Châu và văn hoá Mỹ, được thành lập năm 1983 tại Portland. Oregon. Trung tâm thoạt đầu chỉ giới hạn phục vụ cộng đồng người Hoa trong việc phòng bịnh, chăm sóc sức khỏe tốt đẹp hơn. Việc điều hành trung tâm được tài trợ bởi các cơ sở thương mại của người Hoa, một ít từ các cơ quan chính phụ trách vấn đề an sinh xã hội và y tế của thành phố Portland và Beaverton, từ các buổi tiệc gây quỹ hằng năm v..v…  Sau này trung tâm mở rộng tầm hoạt động phục vụ các cộng đồng Đại Hàn, Việt Nam và các cộng đồng Châu Á khác nữa.  Có thể vì chương trình sinh hoạt của AHSC có ích lợi thực tiển cho đa số quần chúng cao niên với các chương trình tập thể dục nhẹ nhàng, nghe các buổi thuyết trình về vấn đề y tế, an sinh xã hội, sức khỏe tâm thần, dinh dưỡng, sinh hoạt cộng đồng, xem phim, và ăn cơm trưa miễn phí đầy đủ dinh dưỡng và hợp khẩu vị Việt Nam nên đựơc nhiều đồng hương Việt Nam đến tham gia ngày một đông.  Vợ chồng người viết là những người đầu tiên đã tham gia  chương trình dành cho người Việt được thành lập năm 2010. Mừng thay!

Khỏi phải nói, người Hoa ăn Tết  xôm tụ hơn người Việt mình nên chương trình liên hoan Mừng Xuân của Nhóm Cao Niên Người Hoa tại trung tâm AHSC rầm rộ hơn với các màn múa lân, lì xì, hợp ca, trò chơi, nhảy múa và có cả màn hát bộ nữa v..v…. Úi chào! Vui lắm!

Đặc biệt sau buổi liên hoan mừng Xuân có buổi nói chuyện với bà Chủ tịch Hội Đồng Quận Mulnomah với cộng đồng người Châu Á thuộc nhiều nhóm ngôn ngữ khác nhau của Trung Tâm.  Mục đích của buổi họp này là cơ quan chính quyền Quận Mulnomah muồn lắng nghe và tổng hợp những ý kiến đóng góp của cộng đồng Châu Á tập trung chủ yếu vào 3 lảnh vực:

1)    Hệ thống/ chương trình giáo dục

2)     Chăm sóc sức khỏe

3)    Nhà dành cho người cao niên / người có thu nhập thấp

Qua những ý kiến thu thập được, Bà Chủ Tịch sẽ xem xét và tìm cách phân bổ nguồn ngân sách 500 triệu Mỹ Kim thặng dư của Quận Multnomah một cách hợp lý cho các lãnh vực mà có nhiều ý kiến đóng góp phù hợp với  mục tiêu hoạt động của quận nhất.

Vợ chồng người viết cùng 5 hội viên người Việt khác, đại diện cho Nhóm Sinh Hoạt Người Việt tại trung tâm, đã nêu ý kiến về các chương trình liên quan đến nhà dưỡng lão dành cho người cao niên, tổ chức lại các lớp học về nghệ thuật cho học sinh, các chương trình huấn luyện về y tế,  chương trình chăm sóc sức khỏe cho  người cao niên, phụ nữ và thiếu nhi v..v… Đại diện các nhóm người Hoa, người Đại Hàn nêu vấn đề liên quan đến việc tăng cường sự an toàn về giao thông dành cho người lớn tuổi, về cách sử dụng các phương tiện xe buýt, xây dựng thêm phòng ốc cho trung tâm AHSC để đáp ứng nhu cầu gia tăng nhân số và dịch vụ sinh hoạt tại trung tâm, trả lại hoặc giảm bớt thuế thổ trạch dành cho ngưoòi cao niên  v… v…

Đại diện các nhóm hăng say đóng góp ý kiến, các thông dịch viên các ngôn ngữ cũng hăng say thông dịch lời góp ý và đại diện chính quyền cũng hăng say cười cười tiếp nhận ý kiến đến nổi quá giờ lịch trình ấn định. Ban tổ chức đành phải yêu cầu người tham dự hãy gửi tiếp ý kiến qua giấy tờ đến văn phòng của bà chủ tịch sau cho tiện.

Người dân ở Mỹ được quyền nêu ý kiến đóng góp vào các chương trình công ich của chính quyền vì đó là quyền tự do căn bản ở các nước tiền tiến dân chủ, còn việc chính quyền có thực thi hết những nguyện vọng của dân chúng hay không thì xin hãy “Wait and see” sau nhé vì tất cả còn phải tuỳ thuộc vào nhiều việc khác nữa. Nhưng hy vọng vẫn vươn lên, Bạn nhé.

Người viết tuy không phải là dân cư ngụ ở quận Multnomah-Portland, nhưng cũng được mời làm đại diện cho nhóm sinh hoạt nguời Việt đạo đạt những nguyện vọng của nhóm tại trung tâm AHSC kể ra cũng thấy vui vui và hân hạnh vô cùng vì tất cả cũng chỉ vì ích lợi chung của đồng hương người Việt sống ở Oregon mà thôi.  Thế là vợ chồng chúng tôi có thêm một niềm vui trong ngày rồi đấy. Smile!

Thứ bảy kế tiếp 2-28-2015, chúng tôi lại cùng với một số thân hữu đến dự buổi tiệc mừng Xuân Ất Mùi của Nhóm Music and Friends, một nhóm nhỏ được thành lập bởi những người yêu âm nhạc và tình cảm bạn bè ở Hollywood Seniors Center. Cũng có màn thưỏng thức các món ăn thuần túy Việt Nam từ “bếp nhà ta nấu” hay từ “món ngon ta mua”, cũng có màn múa lân với tiếng trống đánh rộn ràng, cũng có màn lì xì cho các cháu nhỏ, có màn đơn ca, hợp ca, có màn đọc sớ với của hai ông một bà Táo của Nhóm dâng lên Ngọc Hoàng.

Đặc biệt nhất là màn vũ múa nón của 7 vị phu nhân trong nhóm với áo dài tha thướt, với chiếc nón lá nên thơ rất đặc sắc. Các diễn viên trong ban vũ có người đã là bà nội, bà ngoại nhưng dáng vẻ vẫn còn thanh tú, múa vũ vẫn còn nhịp nhàng. Nhìn quý phu nhân múa nón, người viết lại bâng khuâng nhớ lại ngày xưa lúc còn là thiếu nữ trong GĐPT Chánh Minh, tôi cũng từng tham gia vũ múa khi đi cắm trại hay trong các dịp lễ lớn của sinh hoạt Đoàn.  Người viết cũng rộn ràng lả lướt theo tiếng nhạc lời ca điệu vũ. Thế mà thoáng chốc đã mấy chục năm qua. Thời gian trôi qua nhanh quá!  Buổi tiệc mừng Xuân được chấm dứt bởi một màn dạ vũ nhưng vợ chồng người viết phải về sớm vì mắt kém không dám lái xe khuya. Thêm một đêm vui mừng Xuân mới

Youtube Màn Vũ Múa Nón Mừng Xuân 2015 của Nhóm Music and Friends

http://youtu.be/TaFXNUsDbW4

Nào đã hết đâu, nhóm Thân Hữu Điện Lực tại Portland lại tổ chức buổi tiệc mừngTân Niên 2015 tại nhà hàng Thiên Hồng ngày 3-8-15 để gặp gỡ nhau chuyện trò vui vẻ giữa những người đã một thời cùng làm việc trong công ty Điện Lực Việt Nam ngày xưa. Nhóm THĐL này tuy nhỏ nhưng may mắn có “ông Xếp lớn nhất công ty” đã chọn Portland “xứ thâm trầm” này làm nơi an cư với gia đình con cháu, nên tự nhiên thành nhóm lớn về phương diện tình cảm vì chúng tôi thỉnh thoảng gặp nhau dễ dàng hơn các nhóm THĐL khác để chuyện trò, nhắc lại kỷ niệm xưa, hình ảnh cũ vang bóng một thời.  Lại thêm một ngày vui sau Tết.  Thế là chúng tôi vẫn còn vui như Tết. Smile!

Đa số bạn bè thân hữu của người viết đã ở vào cái tuổi “thất thập cổ lai hy” hết ráo.  Nếu so vớ ý nghĩa trong bài hát “Sáu Mươi Năm Cuộc Đời” thì chúng tôi đã có nhiều “bonus” trong tuổi thọ ít nhất là 10 năm rồi rồi nên cần được sống vui, sống khỏe, sống vui vẻ, tinh thần cần phải được thanh thản, thoải mái thì mới có thể sống trường thọ thêm nửa.  Muốn thế, chúng ta cần phải tập sống lạc quan, lúc nào cũng vẫn vui như Tết mới được.

Người xưa thường nói “Tướng tự tâm sinh, tướng tùy tâm diệt”. Khi nào tâm trí vui vẻ, tính tình hiền hoà, thích mỉm cười thì tướng mạo bên ngoài thấy xinh đẹp, dễ thương.  Khi nào tinh thần bấn loạn, tính tình ác độc, ưa giận dữ thì tướng mạo bên ngoài thấy dữ dằn, đáng sợ ngay.  Bạn nào thích xem phim truyện Đại Hàn, chắc chắn sẽ nhận ra ngay nhân vật nào hiền, nhân vật nào dữ trong bộ phim qua sắc mặt của các vai đang diễn xuất trong phim.  Khi ngồi xem phim với phu quân, tôi thường nói với chàng rằng: “Các đạo diễn thường chọn người đẹp trai, đẹp gái, sắc mặt hiền lành để đóng vai chính hiền lành và chọn người cặp mắt láo liên, gian ác để đóng vai phản diện ác ôn vì cái tâm thiện, tâm ác của con người đã hiển lộ ra ngoài một phần nào.  Nhiều khi chúng tôi đã đoán đúng các nhân vật đang diễn trong phim ai thiện ai ác dù được cảnh giác là không phải ai có gương mặt xấu xí là kẻ ác cả đâu nhé. Trường hợp truyện phim nhân vật “Thằng Gù trong Nhà Thờ Đức Bà” chỉ là trường hợp đặc biệt hiếm hoi mà thôi còn đa số trong thực tế là khi bạn đang “phùng mang trợn mắt” cãi vã  với vợ, với chồng mà nói rằng lúc đó bạn “đẹp như tiên” thì khó có ai tin được đấy nhỉ?

Nói tóm lại, ai cũng thích được “khen đẹp”  và rất sợ bị “chê xấu” và từ đó chúng ta cần  phải thay đổi cái Tâm ác  dữ thành cái Tâm hiền lành tự bên trong của mình trước đã như lời Phật, Chúa đã dạy. Bạn đồng ý chứ?

Để có được cái Tâm lành thì chúng ta cần sống lành. Người viết nhận được bài sưu tầm dưới đây do một người bạn gửi đến trước Tết. Tôi thấy hay hay nên mang vào đây chia xẻ với bạn nhé.

18 điều nên làm trong năm mới

  1. Hãy tích cực
    Niềm tin và thái độ lạc quan giống như phép màu có thể biến mọi điều ước của bạn thành sự thật. Vì vậy, với những mục đích đặt ra, bạn hãy nghĩ rằng mình sẽ thành công thay vì lo lắng, hoài nghi.
    2. Thức dậy vào buổi sáng, hãy bắt đầu bằng câu:
    Mục đích của tôi là…
    3. Hãy đi bộ vào buổi sáng
    Điều đó sẽ tạo cho bạn tinh thần tươi mới, sảng khoái và sẵn sàng cho những sáng tạo.
    4. Thay vì thất vọng về việc bạn đang ở đâu…Hãy suy nghĩ lạc quan về nơi bạn đang đến.
    5. Ăn sáng như một ông vua, ăn trưa giống như ông hoàng và ăn tối giống như một cậu sinh viên tiêu hết số tiền trong thẻ.
    6. Hãy nhớ rằng …Cái khó ló cái khôn.
    7. Hãy tập trung vào…Học tập, làm việc, yêu thương, phát triển và phục vụ.
    8. Đừng phí năng lượng quý báu vào những điều viển vông. Hãy đầu tư thời gian và công sức vào từng phút giây của hiện tại một cách tích cực.
    9. Đem sự “thông thái” của mình giúp đỡ ai đó…Bạn sẽ được người đó giúp lại.
    10. Sống với 3 E- Energy (Năng lực), Enthusiasm (Nhiệt thành) và Empathy (Đồng cảm).
  2. Nhớ …Không gì có thể thay thế cho sự chăm chỉ làm việc.
    12. Ba điều cho một ngày. Mỗi ngày khi bạn thức dậy vào buổi sáng, hãy hỏi: “Ba điều quan trọng nhất tôi cần phải làm hôm nay để đem thành công như mong muốn là gì?” Sau đó, loại bỏ tất cả những phiền nhiễu và tập trung vào hành động đã đề ra.
    13. Đọc nhiều sách hơn năm trước. Sách là nguồn kiến thức vô giá của nhân loại giúp bạn hoàn thiện hiểu biết và kỹ năng.
    14. Ngủ nhiều hơn – Đừng thay thế giấc ngủ bằng những tách cà phê đậm đặc. Mọi thứ được tạo hóa đặt ra đều có một lợi ích cụ thể.
    15. Cuộc sống là một món quà.  Hãy nghĩ tới những điều bạn nhận được chứ không phải những gì bạn phải làm. Bởi cuộc sống là một món quà, không phải là nghĩa vụ.
    16. Mỗi tối, trước khi đi ngủ, hãy hoàn thành các câu sau đây:
    Tôi biết ơn vì…….Hôm nay, tôi đã hoàn thành…..
    17. Mỉm cười và cười nhiều hơn- Đó là liều thuốc tự nhiên chống lại stress.
    18. Tận hưởng những chuyến đi. Tận dụng tối đa thời gian rảnh rỗi cho những chuyến đi du lịch, khám phá và tận hưởng nó

(Nguồn: email bạn gửi- Cám ơn Ngọc Chính)

Chúc bạn lúc nào cũng vẫn còn vui như Tết.  Smile!

Mời quý anh chị cùng xem Youtube Hoa Mai Vàng xứ Mỹ cho đời thêm hy vọng.

Youtube HoaMaiVangForsythiaXuMy

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Nguồn: tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi- MCTN 265-ORTB 669-3-12-15)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Giới thiệu sinh hoạt Tết 2015 ở Portland- Oregon

Thưa các bạn,

Dù Tết Ất Mùi đã qua rồi nhưng hương Xuân vẫn còn đấy.  Smile!

Thân mến mời quý bạn hữu xem “nhà quê tỉnh lẻ Portland, Oregon” của Sương Lam mừng Xuân như thế nào qua các hình ảnh do Cô Mary Nguyễn (Hội Người Việt Cao Niên) chụp và màn trình diễn quốc phục Việt Nam (trong đó có Minh và Sương Lam tham gia) với sự cộng tác của nhiều hội đoàn tại Portland và thân hữu người Mỹ, người Spanish thực hiện rất vui và thành công. Smile!

Cám ơn cô Thu Tâm, người hướng dẫn màn trình diễn thời trang và cácngười mẫu đặc biệt của chương trình này.  Bravo!

1-Trình diễn áo dài-Hội Tết Portland 2015-Tất cả – Nhac Ben Giang Dau

Youtube Minh và Sương Lam Fashion show Áo Dài Tết 2015- ChiHC quay

2- Bài viết Vui Xuân Đón Tết Năm Mới Ất Mùi  2015 tại Portland của Sương Lam.

https://suonglamportland.wordpress.com/2015/02/27/vui-xuan-dontet-nam-moi-at-mui-2015-o-portland/

(Đã đăng trong ORTB số 668 ngày 3-5-2015)

3- Album CDVNOR Tet At Mui 2015- Mary Nguyen

https://plus.google.com/photos/102020630463027620477/albums/6122996600890330881

Với Sương Lam, hạnh phúc là những phút giây sống vui trong hiện tại với những gì mình đang có trong tầm tay của mình. Khi ta làm cho  người khác vui  thì ta cũng được vui theo.  Smile!  Bạn đồng ý chứ?

Chúc tất cả đều được nhiều sức khỏe và an vui.

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam