Sương Lam mời đọc Hãy Cố Vui Lên Sống Vui Sống Khỏe

Thưa quý anh chị,

Sống nơi chốn phồn hoa đô hội này nhiều người vẫn cảm thấy cô đơn không phân biệt tuổi già hay tuổi trẻ. Tuy nhiên, cũng có những người tuy sống nơi thâm sơn cùng cốc vẫn cảm thấy hạnh phúc dù họ sống một mình.

Sự cảm thấy cô đơn hay hạnh phúc này, theo người viết thiển nghĩ, một phần do tự  mình cảm thấy như thế, một phần khác do tự mình chọn lựa cách sống của mình. Có nhiều người dễ thích ứng với những thay đổi của cuộc sống và cũng có nhiều người không làm được như thế.

Tâm lý con người phức tạp lắm. Thôi thì hãy để tùy duyên nhé khi chúng ta đã cố gắng “Do the best we can”. Smile!

Thân tình,

Sương Lam

 

Hãy Cố Vui Lên Sống Vui Sống Khỏe 

https://lh3.googleusercontent.com/JdIFyzyeOSprIGqf-WFdhhe-K3hl16lQZwaQ11ZfnyVDDw6l5Pijy7rzL7hvjYN0dhFu73_5GjNWRp8JLvqjrcSa3KkrJNd1p27ngJk=w435-h330

Đây là bài số bốn trăm hai mươi tám (428) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Đa số các bạn ảo, bạn thật của người viết đều thuộc hàng “lão trượng” và “lão bà bà”  “thất thập cổ lai hy” hết ráo. Nhiều bạn đã sống âm thầm lặng lẽ ở nhà với bà xã, ông xã “chỉ có hai chúng mình thôi nhé” hay sống chung với con cái. Nhiều bạn sống cô đơn nơi các nhà dưỡng lão hoặc đã đi chuyến tàu suốt về nơi miên viễn xa xôi. Người còn ở lại chốn nhân gian này thuờng hay than thở về tuổi già và sự cô đơn. Một người bạn ảo của người viết đã chuyển chia sẻ bài viết của  một bác sĩ  tâm tình về  “Tuổi già và sự cô đơn”. Người viết xin phép được chia sẻ tiếp với các bạn nhé.  Xin cám ơn BS Hồ Ngọc Minh và anh NDQuang (ĐHVKSaigon Group).  Xin mời bạn cùng đọc với người viết nhé.

Tuổi già và sự cô đơn

 Qua khỏi ngưỡng cửa “nửa chừng Xuân”, chúng ta bước vào thế hệ gọi là “đứng tuổi”, tức là lứa tuổi trên 60. Lứa tuổi nầy, ở Mỹ, hầu hết đã thuộc diện “empty nesters”, khi mà những đứa con như những con chim sổ lồng, lìa xa tổ ấm. Trái với xã hội và nền văn hoá Việt Nam, người Việt khi hội nhập vào xã hội Mỹ, hầu hết cũng phải quen với thực trạng con cái lớn khôn, để lại cha mẹ trong sự đơn côi của căn nhà vắng lặng.

Con người ta, từ bản năng, là một loài “sinh vật xã hội” (social animal), với sự tương quan giữa những cá nhân trong gia đình, trong xã hội, đóng một phần rất quan trọng cho sự bền vững của tâm thần, và phát huy về văn minh, trí tuệ. Ngày xưa, con người thường sống trong một đơn vị gia đình có rất nhiều con cái, có khi, nhiều thế hệ, con cháu, bà con, chung dưới một mái nhà. Người lớn chăm sóc trẻ con, và khi về già lại được con cái chăm lo sức khoẻ.

Tuy nhiên trong vòng một thế kỷ vừa qua, nhất là ở Mỹ, do phải đáp ứng cho sự đòi hỏi của công ăn việc làm, con cái thường sống xa gia đình. Ngay chính văn hoá Mỹ cũng chủ trương là khi con cái đã trưởng thành, thì phải dọn riêng ra khỏi nhà. Người Mỹ cho rằng, “một con chim” đến tuổi lớn mà không bay ra khỏi tổ, được xem là một sự thất bại trong việc giáo dục con cái. Hệ quả phải chấp nhận chính là tốc độ gia tăng của sự cô đơn cho người lớn tuổi.

Thực trạng nầy không chỉ xảy ra riêng ở nước Mỹ mà còn tăng vọt rất nhiều ở các nước phát triển, do sự gia tăng của tuổi thọ trung bình. Con người ta ngày nay sống thọ hơn so với người của thế kỷ trước nhờ vào sự phát triển của khoa học, y khoa, cũng như tiện nghi vật chất do kỹ thuật đưa đến. Mặt trái của việc sống lâu chính là sự cô đơn của tuổi già. Tình trạng cô đơn ấy, khi kéo dài lại có ảnh hưởng xấu đến sức khoẻ của người cao tuổi.

Nói một cách an ủi, tất cả chúng ta, ai “cũng, rồi, thì”, sẽ “già hơn” theo ngày tháng. “Có tuổi” là giai đoạn không thể tránh khỏi của vòng đời mà ai cũng sẽ đi qua. Thích hay không thích, ta không thể thờ ơ hay chối bỏ, mà nên chuẩn bị những phương cách để đáp ứng với tình huống cô đơn, sẽ tới.

Tình trạng cô đơn bắt nguồn từ những cô lập, tách rời với những người thân trong gia đình, bạn bè. Sự cô lập ấy có thể bắt nguồn từ chính nội tâm mà cũng đến từ các yếu tố bên ngoài qua sự tương các của hai phía, trong và ngoài. Đa số những người nghỉ hưu, sau một thời gian “đi đây đi đó”, sẽ trở về với sự cô đơn buồn chán. Đó là những người may mắn, có điều kiện tài chánh.

Riêng những người sống ở những nơi hẻo lánh, hay không có nhiều tiền của, sự đau khổ càng nhiều hơn. Ngoài ra, các nguyên nhân khác như nghiện ngập, không chăm sóc sức khoẻ, vệ sinh cá nhân, ăn uống không điều độ, cũng làm cho sự cô đơn tăng cao bội phần.

Hệ quả tai hại của tình trạng cô đơn là sự rối loạn về tâm thần, về tri thức, cũng như trầm cảm phiền muộn kinh niên, và cuối cũng là những ảnh hưởng đáng tiếc đến tình trạng sức khoẻ. Một nghiên cứu cho thấy trong số những người chết vì bệnh tim, 15% người có bệnh trầm cảm mản tính. Như thế cô đơn có thể gây ra trầm cảm và dẫn đến tử vong vì bệnh tim mạch.

Thế thì phải làm những gì để chống lại sự cô đơn?

https://lh3.googleusercontent.com/hg3cbf-c_NSNAaVU5jnk5XFLDi8McBnsmXprU88O9TvYNe59sw0J2tou34gwGFrX1VFvOTDC1FBy-sK5qBCnb6BxGBTzwPD-__ENkqw=s330

Như đã đề cập, ở xã hội Tây Phương, con cái lớn mà còn sống với cha mẹ được xem là điều xấu hổ so với “thiên hạ”. Gần đây, do tình trạng kinh tế, theo thống kê, gần như 50% thanh niên thuộc thế hệ “millenium”, 20 đến 30 tuổi, vẫn còn sống chung với cha mẹ. Thế hệ mà bà Clinton gọi là “những người sống bám ở nhà hầm của cha mẹ” (dwellers living in their parents’ basement). Thật ra, định kiến nầy cần phải điều chỉnh cho thích hợp. Người lớn nên sẵn lòng giúp đỡ, khi con cái phải dọn về ở chung, ngược lại, người trẻ cũng nên hiểu, chăm sóc cho cha mẹ lớn tuổi cũng là một nghĩa cử đáng quý.

Cho dù con cái không ở gần mình, hay nếu không có con cái, người đứng tuổi nên kết thân, làm bạn với những người trẻ tuổi. Có bạn trẻ sẽ giúp cho tinh thần thoải mái và trẻ trung hơn. Đó cũng là lý do ngày xưa, các cụ sống gần con cháu, đa số sống thọ hơn. Nói rộng ra, không những là bạn trẻ, mà nên kết bạn càng nhiều càng tốt. Sự giao tiếp xã hội, quen biết nhiều người, bao giờ cũng có lợi hơn là có hại. Những phương tiện như FaceBook, Twitter, cũng có lợi nếu biết sử dụng như một công cụ, miễn đừng để nghiện ngập chúng, hay ganh đua, đàm tiếu với những người bạn ảo.

Ngoài ra, không riêng gì kết bạn với người, kết bạn với thú vật, như nuôi chó, nuôi mèo, nuôi cá… cũng làm giảm nguy cơ bị bệnh tật và gia tăng tăng tuổi thọ.

Gần đây ở Mỹ lại có những dịch vụ truyền máu từ người trẻ cho người già với giá $8,000 dollar một bịch máu, dựa trên một vài nghiên cứu cho thấy máu của người trẻ khi truyền cho người già có thể làm tăng tuổi thọ vì nhờ khả năng chuyên chở oxygen cao hơn của hồng huyết cầu trẻ. Cho dù lý thuyết nầy có đúng đi chăng nữa, sau khi tiếp máu, hồng huyết cầu chỉ sống độ 3 tháng là nhiều, và lại cần tiếp tục truyền máu mới, chưa kể những nguy hiểm của việc truyền máu. Để tăng khả năng chuyên chở oxygen, ta chỉ cần tăng cường vận động, mà theo nghiên cứu mới nhất, chỉ cần 20 phút mỗi ngày, 3 lần mỗi tuần là đủ. Tập thể dục, khiêu vũ, cũng là phương cách hữu hiệu để chống lại sự cô đơn.

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 17 tháng 1 năm 2017

Về công ăn việc làm, có thể vì lý do kinh tế suy thoái trong 8 năm qua, rất nhiều người thuộc thế hệ “baby boomers”, sanh từ năm 1946 đến 1964, đã và sẽ dự trù làm việc qua tuổi hưu trí. Làm việc bán thời gian, “vừa chơi vừa làm” cũng giúp cho ta tránh cô đơn, miễn là công việc không tạo nên những áp lực không cần thiết. Nếu có điều kiện, và đã nghỉ hưu, nên đi làm việc thiện nguyện.

 

Một yếu tố khác đáng lý ra phải nói “đầu tiên”, là chuyện tiền bạc. Thực tế bao giờ vẫn vậy, có tiền thì có được nhiều vật chất, kể cả sức khoẻ. Nên để dành tiền đủ khi lớn tuổi, nhưng cũng không nên để dành quá nhiều cho con cái sau khi mình ra đi. Khuynh hướng của người Á Đông kể cả người Việt chúng ta là làm lụng cả đời, dành dụm, không dám tiêu xài, để của lại cho con. Nói ra thì sợ là mình ích kỷ, nhưng nên tiêu xài cho chính mình trước, vì đồng tiền để lại, quá dễ dàng, có khi chỉ làm hư hại con cháu mà thôi.

Cuối cùng, không nên quên thường xuyên đi khám bác sĩ để được kiểm tra sức khoẻ. Sau 60 tuổi, tình trạng sức khoẻ có thể biến đổi rất nhanh, trong vòng 6 tháng.

Trên đây là những điều… tự khuyên, tự nhủ của tôi. Ai nuôi con cũng muốn con tự lập được, đủ lông đủ cánh mà bay. Con cái lớn phải rời xa cha mẹ. “Nhà trống ba gian, một thầy, một cô, và một con chó cái” là tình trạng gia cảnh của vợ chồng tôi, không khác gì nhiều bạn đọc cùng lứa tuổi.

(Nguồn: Email bạn gửi- cám ơn BS Hồ Ngọc Minh và anh NDQ)

Người viết xin được giới thiệu playlist Youtube A New Way 2 Move, senior fitness television series with Curtis Adams

Curtis Adams 1 / 9

A New Way 2 Move, senior fitness television series with Curtis Adams

9 videos 19,959 views Last updated on Jun 23, 2018

đã được trình chiếu trong Nhóm Sinh Hoạt Người Việt Portland để quý vị cao niên tập thể dục trước khi sinh hoạt Nhóm để quý bạn  tùy nghi tập cho khỏe nhé.  Smile!

https://www.youtube.com/playlist?list=PL8ppVh7fR99eNQgDjQRaS2kZVLd3b2dPA

Qua bài viết nói trên, chúng ta phải chấp nhận sự thật là con cái lớn lên sẽ tung cánh bay đến những phương trời cao rộng khác. Bây giờ chỉ  còn có hai vợ chồng già sống hủ hỉ bên nhau và chí choé tối ngày giống như “hai con khỉ già” của nhà văn Nguyên Nhung, một cô bạn văn nghệ của người viết đã tâm tình.

Có những người bạn của người viết có “phúc duyên” được sống chung với con cái, đa số là sống chung  với  con gái vì hình như con gái có hiếu và thương cha mẹ hơn là con trai thì phải? Smile!

Xin chúc mừng  những cha mẹ có “phúc phận” tốt đẹp như thế dù đôi khi họ “có những niềm riêng suốt đời câm nín” cho vui vẻ cả làng.

Chuyện tương lai có đi vào sống trong nhà dưỡng lão hay không thì sẽ tính sau, chứ trong hiện tại, vợ chồng người viết tìm vui tuổi già trong các sinh hoạt cộng đồng, tham gia sinh hoạt với nhóm Sinh Hoạt Người Việt Portland thuộc Trung Tâm Sức Khỏe và Dịch Vụ Châu Á (AHSC) và sinh hoạt với Hội Cao Niên Oregon như người viết đã nhiều lần giới thiệu trong các bài viết trước đây trên Oregon Thời Báo. Chúng ta “không còn trẻ nữa” thì cố tìm vui với tuổi này vẫn còn hơn là ngồi than thở hoài, mệt quá.  Các bạn đồng ý chứ?

Bởi thế, gần đây nhất chúng tôi đã tham dự buổi pinic do Hội Cao Niên tổ chức để mừng sinh nhật cho các hội viên có sinh nhật trong tháng 5, thàng 6, tháng 7 chung một lần cho “tiện việc sổ sách” vì trong thời gian qua, các hội viên đa số vì bận nhiều chuyện khác nên không tổ chức mừng sinh nhật được.

Hội Cao Niên tổ chức để mừng sinh nhật cho các hội viên có sinh nhật trong tháng 5, thàng 6, tháng 7-2018

Theo thông lệ từ lâu,  hằng tháng Hội Cao Niên đều có tổ chức mừng sinh nhật cho Hôi viên có sinh nhật trong tháng hoặc là ở Super King buffet, hoặc là hình thức potluck ở trung tâm  Hollywood Senior Center, hoặc là ở ngoài trời hình thức pinic vào tháng 7 hay tháng 8  mùa Hè.

Các hội viên có sinh nhật trong tháng sẻ được Hội chiêu đãi, miển đóng góp tiền chi phí.

Hôi sẽ xuất quỹ mua hoa, đặt bánh sinh nhật, cards, quà cáp v..v…cho các buỗi tổ chức mừng sinh nhật hay lễ Tết, lễ mừng Ngày Của Cha, Ngày của Mẹ v..v..v này.

Nếu tổ chức Portluck, mỗi hội viên tham dự tự mang một món ăn đến đóng góp chung vui. Hội viên nào không mang thức ăn đóng góp $10.00 vào việc mua thức ăn, mua hoa bánh tổ chức sinh nhật v..v. và đã làm phiền  Mrs. Mary Nguyễn, thủ quỹ của Hội, đi đặt thức ăn giúp cho việc tổ chức sinh nhật hằng tháng này. Xin cám ơn Mrs.Mary Nguyễn đã nhiệt tình giúp đỡ cho những vị không có thể tự mang thức ăn đến được.

Việc tổ chức này đã tiến hành tốt đẹp từ bao nhiêu năm qua với số hội viên tham dự đông đảo và hăng hái.

Qua thời gian, những lần tổ chức sinh nhật dù ở Super King Buffer hay potluck vắng dần số người tham dự vì nhiều lý do này hay lý do khác: tuổi già, bịnh tật, không phương tiện di chuyển, bận việc, đi vacation, đi đám cưới, đám tiệc  v..v…và v..v..v..

Tuy thế, Mrs. Mary Nguyễn, thủ quỹ của Hội vẫn hết lòng, sốt sắng lo lắng vìệc tổ chức các sinh hoạt đem lại niềm vui cho các hội viên HCN trong “tuổi không còn trẻ nữa” này. Hội Cao Niên rất may mắn có được một người thủ quỹ như thế!

Quý vị cao niên của Hội Người Việt Cao Niên Oregon đồng ý họp nhau ở công viên Laurehurst  vào thứ bảy 7-21-2018  để thay đổi không khí.  Đây cũng là đề nghị của Cô Mary Nguyễn, người thủ quỹ tài giỏi, năng động nhất của Hội, người luôn luôn có nhiều sáng kiến trong việc tổ chức và điều hành HCN nên được đa số hội viên thương mến.  Chúng tôi chỉ là “thợ vịn” của Hội Cao Niên lúc nào cũng sẵn sàng làm tốt cái “job thợ vịn” của mình cho vui nên cố gắng có mặt hầu hết các buổi họp của HCN hơn chục năm qua rồi. Smile!

Công viên Laurelhurst tọa lạc ở đường SE Cesar E Chaver Blvd (SE 39 th cũ) và SE Stark. Công viên rộng 31.13 hecta này đã được thành phố Portland mua lại của công ty Laurelhurst để làm công viên với đầy đủ các tiện nghi: có cây xanh bóng mát, có thảm cỏ xanh rì, có đưòng đi chung quanh để khách nhàn du nhẹ bước thả bộ hoặc chạy bộ, có bàn ăn để đải tiệc, có hồ nuôi vịt liễu rủ bờ hồ nên thơ, có sân vận động dành riêng cho người trẻ  v..v.. Công viên này đã được đưa vào danh sách những công viên đẹp vùng Tây Bắc và danh sách  những công viên có lịch sử lâu đời kỳ thú.  Người viết đã từng đưa bạn từ phương xa đến thăm công viên này vào mùa Thu để ngắm lá vàng rơi thật là tuyệt đẹp!

Xin mời xem hình ảnh ghi nhận buổi tổ chức mừng sinh nhật hội viên tháng 5, tháng 6 và tháng 7 tại công viên Laurelhurst Park vào thứ bảy, ngày 21 tháng 7 năm 2018 do Mrs. Mary Nguỳẽn chụp để thấy rằng “già ta” sống nơi xứ Mỹ cũng vui ra phết qua link đính kèm:

https://lh3.googleusercontent.com/3Yv6Djr0g9ZKTgkV_rBrbu5Vy0SrOX3uklNiXvRJTaO0OHgR5tFIhRBP0q1LkPAvWJJ1Ca6_24gU22_u1jzPzVyi5oLY7Mdhn78HUys=w494-h330

https://photos.google.com/share/AF1QipMQ72_W1HWpG2EGCtXawnoTiMyUXsLD5P67c-wcRWcyr7PpkTSYo6ZcrhqgdiKvyg?key=bkRqa3AybXpGd2pGeGlaZGlCRHlfZWcyVlVnUkt3

Xin cám ơn Mrs. Mary Nguyễn và các bạn “không còn trẻ nữa” của tôi đã cùng vui với nhau trong buổi họp mặt nho nhỏ này.  Có còn hơn không mà lị!  Và cũng rất tiếc cho các vị hội viên HCN đã bỏ lỡ cuộc vui này vì lý do này hay lý do khác.

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi- MCTN428-ORTB 843 -73118)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

https://lh3.googleusercontent.com/ZF2TBZhooGlhpeSB2aw-YB_DSDNEgynEtbIIzuXX1IUg0vxwLZH4yzluDDmmzM_U0fffz5D9y86NiuV8hrAIzsiNpt18thlIFMZlAes=w420-h270

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw

Sương Lam mời đọc Hai Chữ Khóc Cười

Thưa quý anh chị,

Sống trong cõi nhân gian này chúng ta đã đôi lần khóc cười cho số phận. Khi ta  thành công, ta vui, thì ta cười. Khi ta thất bại, ta buồn, thì ta khóc/

Nhưng cũng có những trường hợp “Khi vui muốn khóc, buồn tênh lại cười” cho vận mệnh quốc gia, cho cuộc đời trần thế, cho cuộc tình dang dở v..v..

Nụ cười của thế nhân chắc hẵn phải khác nụ cười của các bậc thánh nhân, của Chúa nhân từ, của chư Phật từ bi hỷ xả.

Nhân nhìn những nụ cười chiến thắng của đội tuyển Pháp khi đoạt đuợc giải vô địch và nét buồn thất bại  của đội tuyển Croatia trong mùa World Cup 2018, người viết đã có “yên sĩ phi lý thuần” (inspiration-nguồn cảm hứng) viết bài tâm tình hôm nay. Xin được chia sẻ cùng quý thân hữu và mong  nhận được sự cảm thông nhé.

Kính chúc an lạc.

Sương Lam

Hai Chữ Khóc Cười

https://lh3.googleusercontent.com/-lMCiBB4bHXw/VzPENOh0LuI/AAAAAAABAbo/Pd-rVlTEJn8Q7D4uSOxUtacLey1ffaMgw/w795-h612-n/nuocmatchayxuong.jpg

 

Đây là bài số bốn trăm hai mươi bảy (427) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Phe “nam tử” Á Châu  “mê” xem đá banh hơn là các môn thể thao khác.  Mọi sinh hoạt của mấy ông trong ngày có trận chung kết này hình như  phải tạm ngưng lại vì quý ông mãi mê dán mắt vào màn ảnh máy truyền hình hồi hộp  theo dõi trận đấu.

Gần cả tháng nay phu quân của người viết cứ ôm cái tivi như ôm tình nhân để xem các cuộc tranh tài giữa các đối tuyển túc cầu trong mùa Worldcup 2018 được tổ chức ở Nga.

Người viết không có “huởn” để cùng chàng ngồi xem các trận đấu được nên chỉ có thể “cơm dâng nước rót” hầu chàng  để chàng theo dõi các trận đấu thoải mái.Cũng tốt thôi nhỉ?

Chủ nhật 7-15-2018 là ngày mà  đa số quý ông Việt Nam ở Mỹ cũng như ở nhiều quốc gia trên thế  giới háo hức đón coi trận đấu chung kết giải vô địch bóng đá thế giới  giữa hai đội tuyển   Pháp và đội tuyển Croatia

Các quán cà phê là nơi quy tụ đông đảo khán giả nhất. Chắc chắn sẽ có những lời “bàn loạn”, những câu “chửi thề”, những tiếng la hét, vỗ tay vang lên ầm ỉ mỗi khi có một cú banh lọt lưới.

Người viết tuy không hâm mộ môn thể thao này lắm nhưng cũng đã cùng “phu quân” theo dõi trận đấu chung kết World Cup 2018,  hồi hộp xem  đội tuyển nào sẽ là kẻ chiến thắng?   Dĩ nhièn là chúng tôi xem qua màn ảnh tivi ở nhà cho “tiện việc sổ sách”.  Cũng vui thôi!

Tôi thì chẳng biết chút gì về luật lệ đá banh cả nên chỉ bìết la lớn vỗ tay khen thưởng mỗi lần thấy đội tuyển Pháp đá lọt lưới đối phương mà thôi.  Smile!

Các cầu thủ Pháp reo hò, ôm nhau mừng rở, cười to hớn hở bao nhiêu thì các cầu thủ Croatia đau buồn thẩn thờ, áo não bấy nhiêu sau khi trận đấu kết thúc với tỷ số 4-2 và Pháp đã đoạt chức vô    địch thế giới về túc cầu lần thứ hai sau 20 năm kể từ chiến thắng năm 1998.

Xin mời xem

Youtube France v Croatia – 2018 FIFA World Cup™ FINAL – HIGHLIGHTS

13,568,533 views

https://lh3.googleusercontent.com/proxy/1lOKnDfovOmmusT946EjQ3M0m5tRJ0Dm-cFWSByJl7uoIE9xCI979-rdOBt7b0QBkZkzkNuMFLKYT_x0myT9SOs5J-aelnL_UbbaHny5UxTq4dfXUS2dpHhfZuntluxIyUhBsOUPbY-NqQpOcCjz2-Jm5Gk3d85lkHsKlinhPQrcgn2-8cmzPvW9dHs61tbGQCxmJ050gJRSzVlqh25VxAoQZ7Xp8f-hkOAyZx9pUMn10uP-WzYYy7Z6vP_JedSabjggphk2B8cjQknoOWKLGojFs1gr=w795-h449-p

https://youtu.be/GrsEAvRerTg

 

FIFATV

 

Thế là có kẻ thua người thắng. Thế là có kẻ khóc người cười! Trong bất cứ những cuộc tranh đua nào cũng thế.

Tôi lại nhớ đến câu: “Niềm vui và sự thành công của người này lại là nỗi buồn và sự thất bại của kẻ  khác”. Đã lâu lắm rồi khi tôi còn trẻ, tôi đã đọc nhiều quyển truyện. Ở đoạn cuối của một quyển truyện tôi đã đọc và tôi vẫn nhớ  câu nói này cho đến bây giờ.  Đối với tôi, đây là một câu nói có ý nghĩa và đầy triết lý sống thực trong cuộc đời của chúng ta.  Hôm nay, tôi thấy những nụ cười sung sướng của đội tuyển Pháp khi ôm chiếc cúp vàng trong tay và những giọt lệ trên gương mặt ưu buồn của các tuyển thủ Croatia khi thua trận.  Con người ở chốn bụi hồng lao xao này đã khổ vì những vui buồn của trần thế.  Có được thì vui mừng  hớn hở, mất đi thì buồn bã, ưu sầu. Đức Phật đã dạy đời là bể Khổ, quả đúng không sai!

Trước đó, đội tuyển Croatia vui cười hớn hở sau khi thắng đội tuyển Anh để vào chung  kết  đấu với  Pháp thì hôm nay lại lặng im đau buồn khi bị thất bại dưới tay đội tuyển Pháp.  Điều này đã làm cho người viết lan man nghĩ đến câu nói của người xưa:   “Cao nhân tắc hữu cao nhân trị” tạm hiểu là “mình giỏi thì cũng có kẻ khác giỏi hơn mình nữa đấy”  nên đừng có vội mừng, tự cao tự đại nha bạn!

Chúng ta cũng đừng quên rằng cuộc đời là những sự tranh đua, giành giật. Kẻ chiến bại hôm qua có thể là kẻ chiến thắng ngày mai nếu có lòng kiên nhẫn, học tập từ sự thất bại của mình, thay đổi phương thức làm việc, đoàn kết, trau dồi luyện tập thì có thể trở thành kẻ chiến thắng ngày mai.  Còn như kẻ chiến thắng hôm nay nếu cứ “ngủ yên trên chiến thắng”, tự phụ. chia rẻ, lơ là lười biếng tập luyện thì cũng có thể trở thành kẻ chiến bại ngày mai. Bạn  đồng ý chứ?

Theo tin tức báo chí thì ở Việt Nam có những cuộc đánh cá về hai độ thắng thua rất lớn.  Có những màn cầm cố  đồng hồ, xe cộ, nhà cửa,  nhảy  sông tự tử vì thua cá độ, nợ nần chồng chất v..v…

Thật là vô minh! Thật là đáng thương!

Nhà Phật đã dạy: Con người vì Tham, Sân Si mà đau khổ triền miên, sinh tử luân hồi  trong cuộc đời trần thế.

“Trong cuộc sống chuyện thế gian lành dữ

Một chữ Tham khiến bao kẻ vô tâm

Ngày qua này tạo thêm những lỗi lầm

Qua năm tháng tạo thành bao nghiệp ác

 

Nghiệp ác ấy theo ta qua kiếp khác

Như bóng hình, như nhân quả chẳng sai

Chuyện trả vay, vay trả, tiếp tục hoài

Nơi trần thế ta luân hồi muôn kiếp”

 (Thơ Sương Lam)

 

Chuyện đá banh kể như đã chấm dứt khi đội bóng Pháp trở về xứ sở được đón tiếp tưng bừng và cả nước ăn mừng chiến thắng rộn ràng.

Và tôi cũng cười vui vẻ gửi email chung vui  niềm vui chiến thắng với các thân hữu của tôi ở Pháp.

 

Người viết được các thân hữu quý mến tặng tôi “nick name”  là “Sương Lam Sì Mai” vì tôi thích cười và thường viết thêm chữ Smile trong email chuyển gửi bạn bè.

 

Ở Portland, nhiều độc giả mục Một Cõi Thiền Nhàn, khi đi chợ hoặc khi đi sinh hoạt cộng đồng đã  nhận ra tôi và nói với người viết rằng:  “Tuần nào tôi cũng thấy Sương Lam “cười duyên dáng” trên Oregon Thời Báo trông tươi tắn quá!”. Cám ơn quý vị nhé.  Smile!

Mèn ơi, nghe thế người viết mừng quá vì ít ra nụ cười của tôi trên báo cũng đã đem lại một chút gì vui vui  cho thân hữu vì khi  bạn nhìn một nụ cười, bạn vẫn vui hơn là thấy cái mặt nhăn nhó, giận dữ của “ông xếp”  hay của “lệnh bề trên”, bạn nhỉ?

Vây thì hôm nay người viết xin hỏi:

NGÀY HÔM NAY BẠN ĐÃ CƯỜI CHƯA ?

 

https://lh3.googleusercontent.com/h_hkvX-9WmWReBJjz_kMGp-ZtT0A3dam9ea3EY5kktYVyHbe4ynSPRdN6MQT9OlMNRZKGR1zkOMk_8p3jgiDE8PX6LFVcdx-ePbtZQ=s330

Cả khi mơ mộng
Vẫn biết mỉm cười
Đó là hạnh phúc

Những lúc mỏi mệt
Vẫn biết mỉm cười
Đó là an nhiên

Dù chịu thiệt thòi
Vẫn biết mỉm cười
Đó là khoan dung

Dù có uẩn khuất
Vẫn biết mỉm cười
Đó là rộng lượng

Dù đang bế tắc
Lạc quan mỉm cười
Đó là bản lĩnh

Dù bị hiểu lầm
Thanh thản mỉm cười
Đúng người tu dưỡng

Gặp lúc hiểm nguy
Điềm tĩnh mỉm cười
Khí chất ai bì

Lúc bị khinh khi
Yên lặng mỉm cười
Hiểu mình hiểu đạo

Khi bị thất tình
Nhẹ nhàng mỉm cười
Đó là tự tại

( Nguồn: sưu tầm trên internet- Không thấy đề tên tác giả)
Xin Bạn hãy cùng người viết đọc thêm lời khuyên của Mẹ Theresa dưới đây cho vui nhé:

Hãy cho nhau nụ cười

Có lần mẹ Têrêsa thành Calcutta kể lại câu chuyện như sau:

Nhiều người đến thăm tôi tại Calcutta và trước khi ra về thường ngỏ ý với tôi: “Xin cho chúng tôi một lời khuyên để chúng tôi sống tốt đẹp hơn”.

Tôi liền bảo họ: “Quý vị hãy về và hãy ban tặng cho nhau những nụ cười. Một nụ cười cho vợ của ông. Một nụ cười cho chồng của bà. Một nụ cười cho con cái của ông bà. Hãy cười tươi với tất cả mọi người, bất luận người đó là ai. Với những nụ cười tươi như thế quý vị sẽ lớn lên trong tình yêu hỗ tương”.

Nghe vậy một người trong nhóm hỏi tôi:

– Bà có lập gia đình không?

Tôi gật đầu và nói:

– Ðôi khi tôi cũng cảm thấy khó nở một nụ cười với vị hôn phu của tôi.

Và mẹ Têrêsa kết luận:

– Ðúng thế, Chúa Giêsu có thể đòi hỏi rất nhiều. Và chính khi Ngài đòi hỏi như thế thì không gì đẹp cho bằng nở một nụ cười thật tươi với Ngài

Lạy Chúa! Nụ cười không mất tiền mua, không phải vất vả cực nhọc để đi xa mang về… Nụ cười thật dễ dàng để xuất hiện trên môi miệng và trên khuôn mặt nhưng sao con lại thấy thật khó khăn vất vả để trao tặng nụ cười trên khuôn mặt của con cho những người xung quanh… Con đã thay thế nụ cười bằng những cái nhăn mặt méo mó, bằng những ánh mắt giận dữ, bằng những cái lắc đầu xua tay và đôi khi bằng những lời nói làm đau lòng người khác. Xin cho con luôn ý thức rằng: mỗi khi con mang nụ cười đến cho những người xung quanh chính là lúc con dâng lên Thiên Chúa tình yêu và nụ cười, sức sống và hy vọng của đời con. Amen.

(Nguồn: Sưu tầm trên internet)

Kính mờì quý thân hữu thưởng thức Youtube Nụ Cười Của Phật do người viết thưc hiện thay cho lời kết bài tâm tình hôm nay nhé.  Smile!

Nụ Cười của Phật – YouTube

▶ 4:08

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 427-ORTB 71818)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts  

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw

Sương Lam mời đọc Sự Chọn Lựa Của Bạn

Thưa quý anh chị,

Con người sống trên đời có quyền tự do chọn lựa cách sống của mình và chịu trách nhiệm về sự chọn lựa đó. Có những sự chọn lựa mà mãi đến mấy chục năm sau mới nhận chân ra đó là một sự sai lầm.  Nhưng chúng ta vẫn có thể thành tâm sám hối những sai lầm đó để quay về bờ giác.

Trong phạm vi gia đình hay ngoài xã hội, ai ai cũng đã có lần phạm lỗi lầm vì chúng ta chỉ là thế nhân tầm thường giữa chốn nhân gian này. Vấn đề quan trọng là chúng ta có  chịu nhận ra những sai lầm đó với cái tâm hướng thiện hay không?

Bài tâm tình  hôm nay cũng là dịp để chúng ta nhìn lại những gì chúng ta đã, đang làm để thay đổi cách sống sao cho trên thuận với thiên lý, dưới hòa với nhân đạo với cái Tâm chân thành sám hối những sai lầm của chúng ta, nếu có.

Thân tình,

Sương Lam

 Sự Chọn Lựa của Bạn

https://lh3.googleusercontent.com/8VK3luEYqR9kOpN57Dy2fpFQDK9XFDn23d1o9B7nS6sMIJoHw2UYnTBNCeGYfyY5N4b_Hh5PZpaLukDFGJSouY5hWaYTb4Mz8tH7KA=s330

Đây là bài số bốn trăm hai mươi sáu (426) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Chúng ta ai cũng có một trí óc để phán xét  và một trái tim tình cảm để yêu thương.

Tùy theo sự chọn lựa của mình mà chúng ta hành động thiện lành để tạo được nghiệp thiện hay hành động hung dữ mà tạo ra nghiệp ác.  Thiện hay ác khác nhau ở cáiTâm của mình vì Nhà Phật có dạy: « Nhất thiết duy Tâm tạo » tất cả mọi sự việc trên đời đều do Tâm tạo ra. Tâm bình thế giới bình, tâm lọan thế giới loạn.

Xin mời quý bạn dành một chút suy tư với Chữ Tâm được trích dẫn dưới đây nhé:

Một phút suy tư: Chữ TÂM

Tâm là một điểm tuy nhỏ nhưng quan trọng, nên người ta mới gọi là tâm điểm.
Tâm của con người càng quan trọng hơn vì nó nói lên nhân cách của một con người:

– Tâm lệch lạc thì cuộc sống nghiêng ngã đảo điên.
– Tâm gian dối thì cuộc sống bất an.
– Tâm ghen ghét thì cuộc sống hận thù.
– Tâm đố kỵ thì cuộc sống mất vui.
– Tâm tham lam thì cuộc sống dối trá …

Cho nên, ta không những đem tâm của mình đặt ngay trên ngực để yêu thương, mà còn:

– Ðặt trên tay để giúp đỡ người khác.
– Ðặt trên mắt để nhìn thấy nổi khổ của tha nhân.
– Ðặt trên trán để mau mắn chạy đến với người cùng khổ.
– Ðặt trên miệng để nói lời an ủi với người bất hạnh.
– Ðặt trên tai để biết nghe lời than trách, góp ý của người khác.
– Ðặt trên vai để biết chịu trách nhiệm và chia sẻ trách nhiệm với anh em chị em.

Thân xác không tim thì thân xác chết, làm người không có tâm thì cuộc sống chỉ có hận thù và là mối nguy hiểm cho mọi ngưới

(Nguồn: sưu tầm trên internet)

Có nhiều bài học nói về chữ Tâm sẽ được người viết từ từ dẫn trình sau để chúng ta cùng học hỏi.  Hôm nay, người viết xin mời quý bạn đọc một bài học ngắn ngắn dưới đây:

Tâm bình thường

Tăng hỏi Thiền sư: « Phải nỗ lực tu hành như thế nào mới hợp đạo ? »

–  Đói ăn, mêt ngủ.

–  Như vậy thì người bình thường nào làm chẳng được.

– Không, không.  Người bình thường không giống như thế.  Vì khi ăn họ không chăm chú ăn, mãi lo nghĩ trăm điều.  Khi ngủ, họ không chịu ngủ, lại tơ tưởng ngàn chuyện. Vì thế khác với người tâm bình thường.

Bình: Thiển tổ Nam Tuyền bảo: « Tâm bình thường là Đạo ».  Đi cũng thiền, đứng cũng thiền, nói, nín, động tịnh thảy an nhiên.

Cảnh giới tâm bình thường này khác xa phàm phu vọng loạn một trời một vực »

(Nguồn : Thiền là gì ? – Biên soạn : Thích Giác Nguyên)

Tuy nhiên, người viết thích nhất là câu chuyện Thiền dí dỏm dưới đây qua hình ảnh cô  lái đò cho có vẻ tình tứ, thơ mộng một tí ti, bạn nhé,

Cô Lái Đò

https://lh3.googleusercontent.com/k55Z-rqzRvoGNEwrZIVo0oa0XBcC6BwwcHspn9jJuB67ytpMqevHQyqZrx3r7sCuHf5C1VV_DPNQ0nMbyblh5yuSkUV-2MF9MGvsCw=w527-h330

 

Một lần, có một Thiền sinh có việc phải sang sông.  Ngồi trên đò, sư tỏ ra ngạc nhiên vì nhan sắc dễ coi của cô gái miền quê.

Đến lúc lên đò. Hành khách mỗi người phải trả một quan.  Sư cũng định thế, không ngờ cô gái hóm hỉnh bảo:

–       Xin Thầy trả cho tôi hai quan.

Sư còn đang ngạc nhiên thì cô gái đã tiếp:

–       Một quan cho tiền đi đò và một quan về khoản ngắm người lái đò.

Không tranh cãi lôi thôi, sư liền trả cô hai quan tiền, nhưng trong bụng hơi tấm tức.

Bận về sư cứ dí mũi xuống sàn thuyền không dám nhìn lên.  Nào ngờ lần này cô lái bảo:

–  Xin Thầy cho em bốn quan.

Không nhịn được nữa , sư cãi:

–       Nhưng tôi có nhìn cô đâu nào?

Cô gái cười mỉm:

–       Đồng ý là Thầy không nhìn tôi bằng mắt, nhưng Thầy lại nhìn bằng tâm…  Vì thế mà tôi tăng giá gấp đôi lên đó!

( Nguồn: Trích trong Thiền Tâm Vi Tiếu và Vô Nim Thiền- Cư Sĩ Nhất Tâm)

Khi quý bạn và người viết đọc những bài viết có chút thiền vị với cái tâm vui vẻ, chắc chắn bạn và  người viết cũng thấy “đời bỗng thêm vui” và tự mỉm cười một mình .  Người ta thường nói: “Một nụ cười bằng mười liều thuốc bổ” đấy!  Khi được uống thuốc bổ thì bạn sẽ khỏe thêm, bạn sẽ thấy yêu đời thêm, bạn sẽ sống vui sống khoẻ thêm.  Như thề, học Thiền cũng có nhiều lợi ích chứ nhỉ, phải không Bạn?

Người viết thích thơ văn, nên khi đọc một bài thơ nào hay hay thì “chớp” ngay để dành trong “tàng kinh các” của người viết, để lâu lâu lấy ra ngâm nga hoặc chia sẻ với bạn bè khi có dịp.

Hôm nay người viết đọc lại bài thơ này, tôi thấy có chút gì thiền vị hay hay, nên dù chưa biết tác giả là ai, tôi cũng xin phép tác giả cho tôi được chia sẻ cùng với quý bạn để cùng với tôi sống được ít phút giây với tâm hồn nghệ sĩ của mình nhé. Xin cám ơn tác giả và  xin mời quý bạn cùng thưởng thức bài thơ dưới đây:

MỘT NỬA

Sống trên đời mới chỉ là một nửa.

Biết bao giờ tìm được nửa thứ hai.

Dẫu biết rằng    1 +1 = 2

Nhưng cũng có 2: 2 =1.

Một người buông tay 1 người ngã

Môt người cất bước 1 người mong

Môt người ra đi 1 người khóc

Một người quay lưng 1 nguời buồn

Một người đang quên 1 người nhớ

Hy vọng tắt đi khi bạn ngừng tin tưởng

Tình yêu mất đi khi bạn ngừng quan tâm

Tình bạn mất đi khi bạn ngừng chia sẻ

Häy mở lòng và xích lại gần nhau

( Không biết tên tác giả)

. (Nguồn: email bạn gửi)

Con người khi cái Tâm chưa biết tu thì mù mờ, si mê nhưng khi biết tu rồi thì cái Tâm kia sẽ  bừng sáng, chứng ngộ.  Chính nhờ những bậc thiện tri thức có tấm lòng từ bi lân mẫn dẫn dắt chúng ta cần phải biết tu hành, làm lành lánh dữ với tinh thần Bi Trí Dũng của nhà Phật, với tinh thần thương yêu nhân ái của nhà Chúa thì chúng ta sẽ tạo được nghiệp lành.

Xin mời quý thân hữu chiêm nghiệm lợi ích của sự biết Tu như thế nào qua những vần thơ nhẹ nhàng khuyến tu của Thầy Thích Tánh Tuệ dưới đây nhé:

 https://lh3.googleusercontent.com/-R44_VyF6GR8/W0G-DIk40VI/AAAAAAABTeQ/lSTUu8zMQ1oD5vsnuI79nv1W3BMtWC_zACJoC/w795-h1056-n/gplus237795354951915956.jpg

Tu là.. khéo Biết những gì chưa tu.

Chưa tu chấp trách lỗi người

Tu rồi, lỗi ấy không ngoài chính ta

Chưa tu, hở chút ba hoa..

Tu rồi, nhìn lại, đấy là trẻ con..

Chưa tu, thế sự chen bon.

Tu rồi, chỉ cốt vẹn toàn nội tâm.

Chưa tu, đụng đến nổi sân

Tu rồi, mặt đỏ.. lặng thầm soi gương..

Chưa tu mười ghét, một thương

Tu rồi độ lượng trùng dương cõi lòng

Chưa tu, xuôi ngược đèo bòng

Tu rồi, vui bước ngược dòng thế nhân..

 

Chưa tu Muốn bội hơn Cần

Tu rồi nguyện bỏ dần dần.. ”cái thêm”..

Chưa tu, nghịch cảnh là rên

Tu rồi, nhờ đó mà nên Đạo mầu

Chưa tu, van vái, khẩn cầu

Tu rồi, nhớ.. ” Hạt Minh Châu ” của mình..

Chưa tu, năm dục kết tình

Tu rồi, thấy cảnh, quay gìn giữ tâm..

 

.. Chưa tu, nói, thuyết cao thâm

Tu rồi, lặng lẽ.. âm thầm thực thi.

Chưa tu, thích thú thị phi

Tu rồi, Như Thị, có chi để màng!..

Chưa tu, mộng tưởng Niết Bàn

Tu rồi, Phật giữa trần gian phút này..

 

Chưa tu, thích được làm Thầy

Tu rồi, chỉ muốn độ bầy vô minh.

Chưa tu, rộn rã sắc thinh..

Tu rồi vô sự, an bình quí hơn.

Chưa tu, bỏ vọng tìm chơn

Tu rồi, lấy bỏ là nhơn luân hồi.

Chưa tu, đời thấy đơn côi

Tu rồi, bạn hữu không ngoài giác tâm

– Kiếp người hữu hạn trăm năm

Tu rồi, biết bỏ mê lầm- ấy tu..

 

Như Nhiên- Thích Tánh Tuệ

Kính cảm niệm công đức của Thầy Thích Tánh Tuệ

https://lh3.googleusercontent.com/0qx4hORjZ3GnsiwVkMtzP9f_5b-eitMWSotkP7chdU56hzlhlrvPJJsxDSLFipxtiNZ5CCvxcgLBqlVZi1eyeRTBGsuU3BTeJdcr2g=w221-h330

Xin mời thưởng thức   Youtube  Chữ Tâm Trong Thư Pháp. – YouTube   do người viết thực hiện để làm kết luận cho bài viết hôm nay, bạn nhé

Xin click vào link dưới đây:

Chữ Tâm Trong Thư Pháp

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 426-ORTB 841-71018)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

 

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw

Sương Lam mời đọc Hai Chữ Cám Ơn

Thưa quý anh chị,

Ngày lễ Mừng Độc Lập của xứ Mỹ đã qua. Mỗi lần nhìn pháo bông nở rộ trên bầu trời để chào mừng ngày lễ trọng đại nhất của nước Mỹ là người viết lại một lần tự thốt lên lời cám ơn những người dân xứ Mỹ đã mở rộng vòng tay đón nhận những người tỵ nạn Việt Nam đi tìm tự do, nhân bản ở nơi xứ lạ.  Chúng ta đã an cư nơi xứ Mỹ thì không thể nào quên ơn những người đã giúp đỡ chúng ta được hưởng không khí tự do, hạnh phúc này.

Dĩ nhiên, chúng ta cũng cần phải cám ơn những ai đã đem niềm vui nụ cười đến cho chúng ta và giúp chúng ta vượt qua những khó khăn, đau khổ trong cuộc đời: cha mẹ, thân nhân gia đình, bạn bè thân hữu, đoàn thể, nhân viên xã hội v..v..

Hy vọng những lời tâm tình hôm nay của người viết cũng là những lời tâm tình của chị, của anh, của em, vì chúng ta ai cũng có trái tim tình nồng nàn tình cảm nên dễ cảm thông nhau, .

Thân tình,

Sương Lam

 Hai Chữ Cám Ơn

https://lh3.googleusercontent.com/-d_vLXsLHX7w/Vn3_NuTl5mI/AAAAAAAAEHc/REn67uhNEO0/w795-h603-n/Thanhkyouhoahongtim.jpg

Đây là bài số bốn trăm hai mươi lăm (425) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Chúng ta thường được cha mẹ dạy rằng:  “Con phải biết cám ơn người đã giúp ta một việc gì đó dù đó là việc lớn hay việc nhỏ, dù là việc tầm thường hay việc quan trọng như vậy mới hợp với đạo lý làm người”

 

Tuy nhiên vì những bận rộn trong đời sống hằng ngày, chúng ta hình như hơi quên lãng những người đã giúp ta vượt qua những khó khăn trong cuộc sống trong sự thương yêu và chia sẻ, dù rằng người ấy là bậc mẹ cha, thân bằng quyến thuộc hay bạn bè thân hữu lâu năm hay vừa mới sơ giao.

Đôi khi chúng ta cũng cần phải cám ơn nụ cười ngây thơ của em bé nhỏ, cám ơn lời nói dịu dàng trìu mến của người bạn già vì những nụ cười, lời nói đó đem lại cho chúng ta  niềm vui trong ngày.  Đôi khi chúng ta cũng cần cám ơn cho những cuộc tình dang dở vì những dở dang này giúp ta biết thêm thi vị của “thú đau thương” trong tình yêu.  Chúng ta cũng phải cám ơn những sự thất bại trong cuộc đời để từ đó ta biết giá trị của sự thành công đáng quý như thế nào.

Chúng ta sống trong cõi đời này, lúc nào cũng cần có sức mạnh của “tự lực” và “tha lực” như cành nho trong mẫu chuyện nho nhỏ dưới đây:

 Câu chuyện cây nho

Một cành nho mảnh mai lớn lên nhờ những dòng nuớc khoáng tinh khiết từ lòng đất. Nó thật trẻ trung, khỏe mạnh và đầy sức sống. Nó cảm thấy rất tự tin khi tất cả chỉ dựa vào chính bản thân nó

Nhưng 1 ngày kia, bão lốc tràn về, gió thổi dữ dội, mưa không ngớt, cành nho bé nhỏ đã bị dập ngã. Nó rũ xuống, yếu ớt và đau đớn. Cành nho đã kiệt sức. Thật tội nghiệp! Bỗng nó nghe thấy tiếng gọi của 1 cành nho khác: “Hãy lại đây và nắm lấy tay tôi”.

Cành nho do dự trước đề nghị ấy. Từ trước đến giờ cành nho bé nhỏ đã quen tự mình giải quyết mọi khó khăn 1 mình. Nhưng lần này nó đã thật đuối sức…

Nó ngước nhìn cành nho kia với vẻ e dè và hoài nghi. “Bạn đừng sợ bạn chỉ cần quấn những sợi tua của bạn vào tôi là tôi có thể giúp bạn đứng thẳng trong mưa bão” – Cành nho kia nói. Và cây nho bé nhỏ đã làm theo.

Gió vẫn dữ dội, mưa tầm tã và tuyết lạnh buốt ập về. Nhưng cành nho bé nhỏ không còn đơn độc, lẻ loi nữa mà nó đã cùng chịu đựng với những cành nho khác. Và mặc dù những cành nho bị gió thổi lắc lư, chúng vẫn tựa vào nhau như không sợ bất cứ điều gì.

Có những khó khăn chúng ta có thể vuợt qua bằng chính sức lực của mình. Nhưng có những thử thách lớn mà chúng ta chỉ có thể vượt qua nhờ tình yêu thuơng, đồng lòng gắn bó và chia sẻ với nhau như những cành nho bé nhỏ kia.

(Nguồn: sưu tầm trên internet)

Đây là một bài học khuyên chúng ta phải biết dựa vào nhau mà sống và đừng quên sự giúp đỡ của những người đã giúp đỡ chúng ta, dù người ấy là người tầm thường bé nhỏ.

Bạn có đồng ý với tôi chăng?

Tuy nhiên ở một khía cạnh khác, người làm ơn cũng cần quên đi những gì ta đã ra công giúp đỡ người khác theo tinh thần “thi ân bất cầu báo” mà người xưa đã dạy.

Khi chúng ta làm được một việc lành như giúp đỡ kẻ neo đơn, giúp đỡ kẻ nghèo khổ bịnh tật đáng thương, ta thấy vui trong lòng một ít.  Đó chính là phần thưởng mà ta đã nhận được từ những việc thiện lành đó rồi, đừng mong mỏi sự đền ơn trả nghĩa nơi người vừa mới thọ ơn của ta.  Người viết tin tưởng rằng: “Ngẩng đầu cao ba thước đẵ có thần linh” cho nên việc làm thiện ác, tốt xấu của chúng ta, xét về phương diện tâm linh đã có trời cao phán xét. Và riêng với lương tâm cá nhân chúng ta, bạn cũng sẽ thấy hạnh phúc, vui vẻ khi làm được việc thiện lành họặc lo lắng sợ  hải khi làm nên chuyện xấu ác.  Bạn có nghĩ như thế không?

Nhiều khi bạn không nhận được sự trả ơn của người mà bạn đã ra tay giúp đỡ mà bạn lại nhận được sự giúp đỡ của người xa lạ khác trong những trường hợp hay hoàn cảnh khác khi bạn cần sự giúp đỡ.  Bạn đã có kinh nghiệm này hay chưa?  Chắc chắn là phải có rồi ít nhất là một lần trong cuộc đời của bạn cũng như của tôi.

Xin cám ơn cuộc đời đã cho ta được học hỏi và được biết thêm nhiều điều thú vị trong cõi trần gían  này.

Khi còn làm việc trong chương trình Head Start của Sở Học Chánh Portland, Oregon, người viết đã học rất nhiều đìều hay trong chương trình giáo dục các đấng nhi đồng 4 tuổi này. Học sinh luôn được dạy phải biết cám ơn thầy cô giáo khi được thầy cô giáo hay bạn bè hoặc do người khác giúp đỡ và phải biết xin lỗi khi phạm lỗi.

Hai từ ngữ “xin lỗi” và “cám ơn” này hình như đã thấm thấu sâu xa vào nếp sống thường nhật của tôi, nên người viết rất lấy làm ngạc nhiên và bực mình khi phu quân của tôi, đôi khi vì “tự áí” hay vì “mắc cở” mà tiết kiệm cách dùng hai từ này mỗi khi chàng phạm lỗi hay khi tôi ra tay giúp đỡ chàng.

Quý ông là thế đấy cứ tưởng mình luôn là “ông boss” và luôn nghĩ rằng quý bà vợ phải có bổn phận “tại gia tùng phụ, xuất giá tùng phu”, nên tôi không cần phải cám ơn hay xin lỗi gì cả”.

“Xưa quá đi Diễm” rồi và quý ông cần phải “Bỏ đi Tám” ý nghĩ đó vì bây giờ là thế kỷ 21 rồi đấy nhé.  Smile!

https://lh3.googleusercontent.com/-VYYUCJqnVD0/Vo2P2KVTvxI/AAAAAAAAEMo/7g2hamfLNYA/w795-h597-n/ThankYouForgetMeNot.jpg

 

Xin mời đọc cảm nghĩ của một người Việt Nam đi công tác ở Mỹ qua bài viết dưới đây nhé.

 “Xin lỗi” và “Cảm ơn” – bài học từ người Mỹ

“Xin lỗi” là câu cửa miệng của người Mỹ, dù thực sự họ có lỗi hay không. Mà lời “Cảm ơn” đối với người Mỹ cũng phức tạp không kém.

Sau vài hôm lấy ngày làm đêm vì lệch múi giờ tới 13 tiếng, việc đầu tiên của tôi trong nhiệm kỳ công tác ở Mỹ là ra đường “giải ngố”, xem nước Mỹ mặt mũi ra sao. Đang mải ngó phố xá, tôi vô tình va vào người bên cạnh, làm ông ta suýt đổ cốc cà phê đang cầm trên tay. Chưa kịp định thần thì nạn nhân đã rối rít “Ôi, tôi xin lỗi! Anh có làm sao không?”. Tôi ớ người. Tôi va vào ông mà ông lại xin lỗi tôi là sao? Ừ thì cái này lạ, nhưng vẫn cứ thấy có gì đó nữa không quen tai lắm. Nghĩ mãi mới ra là câu “Xin lỗi”, cái này càng lạ lẫm bên ta, mà nhân chứng vật chứng là việc Cảng Hàng không Nội Bài năm ngoái đã phải phát động phong trào “4 xin”: Xin chào – Xin lỗi – Xin cảm ơn – Xin phép.

Một thời gian sau, quen rồi mới hiểu, “Xin lỗi” là câu cửa miệng của người Mỹ, dù thực sự họ có lỗi hay không. Tận mắt chứng kiến thêm một vụ việc, mới thấy lời xin lỗi, dù có vẻ đơn giản, nhưng lại tác dụng lắm. Đang đi trên đường, một chiếc ô tô, không hiểu thế nào mà bị xe sau húc lên, tan cả ba-đờ-sốc. Quả này mà ở quê mình thì dễ đánh nhau to, hay chí ít thì bố mẹ, ông bà, cụ kỵ cũng được xướng danh nở mặt nở mày.

Thế nhưng chuyện lại đơn giản chưa từng thấy. Sau khi đánh xe vào vệ đường, hai tài xế xuống bắt tay nhau, cùng nói xin lỗi, hỏi han tíu tít, rồi ai nấy rút điện thoại, một người gọi cảnh sát, người kia gọi bảo hiểm, cứ như mọi thứ đều được lập trình sẵn. Cách hành xử của họ khiến tôi nghĩ đến chuyện từng gặp ở Việt Nam. Một lần đi xe máy trên phố Hàng Điếu, tôi cũng bị một anh xế hộp tông thẳng vào đằng sau, tí ngã. Tôi xuống xe, thấy ống xả bị móp một chút. Còn anh ta thì vẫn ngồi nguyên trên xe, điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra chứ đừng nói đến xin lỗi hay hỏi han sự tình. Có tí bực mình, tôi bảo “Anh đi kiểu gì thế?”. Chắc thấy mặt mình hèn hèn, anh ta lạnh tanh “Đi kiểu đấy đấy thì làm sao?”. Đến nước này thì đúng là mình hèn thật, đành dựng xe đi tiếp, chả dám hó hé câu nào nữa, chỉ nghĩ bụng “Hôm nay mà gặp phải thằng không hèn thì mày đứt phừn phựt”.

Lời xin lỗi, ai cũng có thể nói được nhưng để xin lỗi một cách đúng nghĩa thì e là không đơn giản. Tôi đã học được điều này từ một bà mẹ Mỹ. Hai đứa trẻ chừng 5 tuổi, con của hai gia đình khác nhau chơi trong công viên. Một đứa nghịch cầm hòn sỏi ném vào đầu đứa kia. Hòn sỏi không đủ lớn để gây chảy máu nhưng cũng đủ để đứa kia bươu đầu, khóc giãy lên. Bà mẹ của đứa ném, không nói không rằng, nắm tay con mình lôi ra một góc. Thằng bé không hiểu sao cũng khóc thét, mặt trắng bệch. Nghe hai mẹ con nói chuyện, mới biết bà mẹ đã bóp nghiến bàn tay ném đá của thằng bé. Chờ cho thằng bé nín, bà mẹ mới hỏi :”Tay con có đau không?”, thằng bé mếu máo gật đầu. “Con đau thế nào thì bạn bị ném đá cũng đau như thế. Bây giờ đã hiểu bạn đau thế nào rồi, vậy con ra xin lỗi bạn đi”.

Nghĩ thấy mà đúng. Nếu cứ một mực bắt nó xin lỗi ngay từ đầu thì chưa chắc nó đã tâm phục khẩu phục. Có thấu hiểu hoàn cảnh người khác thì mới thực sự hối lỗi, lời xin lỗi mới chân thành được.

Chả cứ gì “Xin lỗi”, mà lời “Cảm ơn” đối với người Mỹ cũng phức tạp không kém. Trong quầy bán đồ ăn ở một siêu thị, một bà mẹ đi cùng hai đứa con, đứa lớn khoảng 4 tuổi, đứa bé đang ẵm ngửa. Đứa lớn muốn uống nước còn bà mẹ đang mải lo đứa nhỏ nên không chú ý. Thằng bé cầm cốc đến bình nước nhưng cao quá không với tới. Tôi giúp thằng bé lấy nước, lúc này bà mẹ cũng vừa nhìn thấy và lập tức nhắc “Con phải nói gì?”. Thằng bé vội vàng “Cảm ơn chú!”. Tôi đang định khen một câu thì bà mẹ đanh giọng “Chưa được”. Thằng bé luống cuống cảm ơn một lần nữa, bà mẹ vẫn lắc đầu. Thằng bé ngơ ngác, không hiểu chuyện gì. Bà mẹ mới nói “Hãy nhìn vào mắt chú ấy!”. Ra thế, cảm ơn không phải là để cho có, mà cũng phải đúng cách, đúng nghĩa.

“Xin lỗi”, “Cảm ơn” là sự thể hiện tối thiểu của một con người văn hoá, một xã hội văn minh. Mà muốn xây dựng một xã hội văn minh thì không thể dựa vào vài câu khẩu hiệu suông. Chừng nào mà xin lỗi hay cảm ơn vẫn còn là của hiếm trong ứng xử hàng ngày thì vế cuối cùng của mục tiêu xây dựng xã hội công bằng, dân chủ, văn minh vẫn còn xa vời lắm./.

Nhật Quỳnh/VOV-Washington

(Nguồn: Trích trong http://vov.vn/blog)

https://lh3.googleusercontent.com/-n8WoyHYOE-w/VorktzSFwpI/AAAAAAAAEIo/aHctH4pHvxM/w795-h425-n/Thankyouhoatim1.jpg

 

 

Mời xem youtube Thank You- Cám ơn do người viết thực hiện để cám ơn tất cả quý vị đã giúp đỡ tôi trong cuộc đời này.  Smile!

  Youtube Thank You – Cám ơn

Xin mời Bạn đọc bài thơ Cảm Ơn của Thầy Thích Tánh Tuệ dưới đây thay cho lời kết của bài tâm tình hôm nay của người viết nhé.

Kính cảm ta công đức của Thầy Thích Tánh Tuệ.

Cảm ơn

 https://lh3.googleusercontent.com/-xiRqua3vyiM/Wz7EjrxS4VI/AAAAAAAAOoM/uOB_qsvrdLQx8milmOLtnz83b3CSR5jNACJoC/w795-h899-n/cam-on.jpg

Cảm ơn những tháng mùa Đông
Biết ngày xuân đến ấm nồng ban mai
Cảm ơn thất bại, đắng cay
Để cười mãn nguyện hôm nay công thành
Cảm ơn.. từ chối, đoạn đành
Để ta dấn bước thực hành, trải qua..
Cảm ơn lời lẽ xót xa
Từ nay biết sẽ thốt ra những gì.

Cảm ơn ”tiếng bấc, tiếng chì”
Hiểu lòng nhân thế, chẳng vì bận tâm.
Cảm ơn ngày đó lạc lầm
Mà nay tránh khỏi hố hầm đọa sa,
Cảm ơn hạnh phúc nở hoa
Ngẫm thời gian khó bao là chắt chiu..
Cảm ơn đau khổ, cô liêu
Khiến ta lắng lại học nhiều điều hay.

 

Cảm ơn cuộc sống cuồng quay
Để trân quý một phút giây yên bình.
Cảm ơn ai đã vô tình
Ngộ ra cảm giác khi mình vong ân.
Cảm ơn kẻ oán, người thân
Cho ta thành tựu chữ Nhân, chữ Hòa.

Cảm ơn Đạo lý Phật đà
Giữa đời thuận nghịch vẫn là thong dong.
Cảm ơn trời đất mênh mông..
Ôi! sao nói trọn tiếng lòng ” Cảm Ơn! ”

 

Thích Tánh Tuệ

 

Người viết cũng rất tâm đắc hai câu thơ của nhà thơ Kahlil Gibran trong tập thơ Nhà tiên tri (The Prophet).

Cám Ơn Đời Mỗi Sớm Mai Thức Dậy
Ta Có Thêm Ngày Mới Để Yêu Thương

(Wake at dawn with winged heart and give thanks for another day of loving – thơ Kahlil Gibran)

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 426-ORTB 840-7518)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rwhttps://lh3.googleusercontent.com/-O4QUfQDwgL4/Vgd468OmBLI/AAAAAAAADEc/XVMJUmtgbsQ/w795-h608-n/camonnhieulam.jpg

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw