Quét Lá Trong Tâm

Thưa quý anh chị,

Tháng Sáu ở Portland “nhà quê tỉnh lẻ” của tôi, mọi người rộn ràng chào đón Lễ Hội Hoa Hồng (Rose Festival) truyền thống hơn 100 năm nay để mừng hoa hồng nở rộ ở thành phố Portland, nơi đã được đặt tên là Thành Phố Hoa Hồng.

Gia đình người viết cũng là cư dân Portland, đã sống ở nơi đây hơn 30 năm, đã cùng góp vui xẻ buồn với người dân nơi đã cưu mang chúng tôi khi đến bến bờ tự do.  Portland là nơi mà trái tim tỉnh cảm của tôi đã quý yêu như quê hương thứ hai của gia đình chúng tôi.

Xin mời quý anh chị cùng vui với chúng tôi trong ngày Lễ Hội Hoa Hồng sắp đến sẽ được tổ chức vào ngày Thứ Bảy 6-6-2015 tại thành phố Portland và lắng nghe tâm tình của người viết khi đi dọn dẹp quét lá, quét rác sau một ngày đi phụ giúp làm xe hoa cho Cộng Đồng Việt Nam Oregon sẽ được diễn hành trong ngày Rose Festival năm nay.

Xin cám ơn những người bạn đã cùng chung góp niềm vui đi làm “thợ vịn” trong các sinh hoạt của cộng đồng ở Portland với vợ chồng người viết.  Smile!

Sương Lam

 Quét Lá Trong Tâm 

Đây là bài thứ hai trăm bảy mươi lăm (275) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Ở vào tuổi được lảnh lương hàng tháng của Sở An Sinh Xã hội sau hơn 20 năm làm việc trả nợ áo cơm và đóng thuế đầy đủ, niềm vui của vợ chồng chúng tôi là mỗi tuần hai ngày, vợ chồng chúng tôi lái xe đến nhà cô cháu nội Mya cùng ăn cơm chiều với gia đình của cháu, để Mya được ăn những thức ăn Việt Nam do chính bà nội nấu còn nóng hổi đem đến nhà cháu. Ban trưa, Mya  phải ăn theo thực đơn kiểu Mỹ ở nhà trường rồi nên buổi chiều Mya cần phải ăn thức ăn Việt Nam để nhắc nhở Mya nhớ rằng:  “Tôi là người Việt Nam” chứ lị.  Smile!

Cuối tuần, chúng tôi được rảnh rang để có thể đi làm “thợ vịn” cho những công tác cộng đồng nào mà mình thích và có thể làm được trong cái tuổi “không còn trẻ nữa” này.  Một trong những sinh hoạt cộng đồng này là đi phụ giúp làm xe hoa cho CĐVNOR sẽ dìễn hành trong ngày Lễ Hội Hoa Hồng vào tháng Sáu hằng năm.

Thành phố Portland ở Oregon được gọi là Thành Phố Hoa Hồng vì tại đây có một vườn hồng rất lớn, là nơi để trồng thử nghiệm các loại hoa hồng thế giới. Vườn Thí Nghiệm Hoa Hồng Quốc Tế Portland có tên  gọi “The International Rose Test Garden” là niềm hảnh diện đối với cư dân Portland, trong đó có tôi.

Hằng năm các chuyên gia về hoa hồng  trên thế giới về  Portland để tham dự một ngày hội tuyển chọn ra một loại hoa hồng đẹp nhất trong ngày trong số hơn hằng ngàn phiếu  đề nghị.  Giải thưởng đó gọi là Portland’s Best Rose được thiết lập từ năm 1996.  Portland là thành phố duy nhất ở Bắc Mỹ đưa ra giải thưởng này. Năm 2006, the International Rose Test Garden Portland nhận được giải thưởng “The Garden of Excellence Award” từ Hiệp Hội Hoa Hồng Thế Giới.

(Nguồn: phỏng  dịch từ tài liệu  của Portlandonline.com-Parks& Recreation)

Tháng Sáu hoa hồng nở rộ nơi vườn thí nghiệm hoa hồng, nơi sân trước vườn sau của cư dân Portland.  Người viết cũng trồng vài bụi hồng để chiều chiều ra ngắm hoa và “thì thầm mùa Xuân” với hoa cho vui.

Portland cuối Xuân vào Hạ có nhiều niềm vui và nụ cười đến với cư dân sở tại, đến với những người “xin nhận nơi này làm quê hương thứ hai” như chúng ta, với ngày hội hoa hồng tưng bừng rực rỡ, với nắng ấm trời xanh, với nụ cười chiến thắng của những người bạn trẻ vừa mới tốt nghiệp. Hình như khi ta thấy yêu đời yêu người thì cảnh sắc bên ngoài cũng đẹp hơn, người người cũng dễ thương xinh đẹp hơn, phải không bạn?

Người viết sống ở Portland hơn 30 năm rồi gần bằng thời gian sống ở quê mẹ xa xưa nên cũng xin được cùng chia sẻ niềm vui nỗi buồn với những người bạn Mỹ ở nơi đây.  Tôi cũng muốn góp một bàn tay nho nhỏ vào công tác giới thiệu cái hay cái đẹp  của văn hoá Việt Nam đến với chính quyền, đến với các cộng đồng bạn qua các lễ hội Tết Việt Nam, Tết Trung Thu, đặc biệt trong ngày diễn hành xe hoa của lễ hội Hoa Hồng hằng năm tại Portland.

Ban Chấp hành Cộng Đồng Việt Nam Oregon trong mấy năm qua đã góp mặt vào sinh hoạt văn hoá truyền thống tốt đẹp tại thành phố hoa hồng này và đã nhiều lần đọat giải đem danh dự và niềm vui đến cho cộng đồng Việt Nam ở Oregon qua các xe hoa diễn hành trong ngày Lễ Hội Hoa Hồng  hằng năm với các chủ đề:  Cánh Chim Tự Do (2009), 35 Năm Hành Trình Tìm Tự Do (2010), Thánh Gióng (2011), Chiếc Nón Lá Việt Nam (2013).

Chủ đề xe hoa năm nay (2015)  là Việt Nam Quê Hương Tôi với hình ảnh bản đồ nước Việt Nam, lá cờ  vàng ba sọc đỏ và các cô gái Việt Nam duyên dáng trong chiếc áo dài Việt Nam, những hình ảnh đầy tình tự dân tộc của quê hương Việt Nam yêu dấu của chúng ta.

Đã bao năm qua các hội viên  Hội Người Việt  Cao Niên Oregon, các hội đoàn khác và các thân hữu thiện nguyện đáp ứng lời kêu gọi của Ban Chấp Hành Cộng Đồng Việt Nam Oregon đã đến phụ giúp gắn hoa kết hạt cho xe hoa, trong đó có vợ chồng người viết.

Có đến phụ giúp trang hoàng xe hoa hằng năm, bạn sẽ cảm thương và khen phục cho tinh thần dấn thân phục vụ cộng đồng của ban thiết kế, ban thực hiện xe hoa, của những thiện nguyện viên đã cùng nhau làm việc, cưa, đục, xẻ, bào, sơn phết, trang hoàng xe hoa, lo lắng làm sao cho chiếc xe hoa đẹp và có ý nghĩa để được đoạt giải đem danh dự về cho cộng đồng Việt chúng ta.

Xin mời xem

Hình ảnh làm xe hoa 2015 “Việt Nam, Quê Hương Tôi” do Cô Mary Nguyễn, thủ quỹ Hội Cao Niên Oreon chụp qua link dưới đây

https://plus.google.com/photos/107095262534219152138/albums/6153587623533859361

Xin mời các bạn cố gắng sắp xếp thời gian để đến phụ giúp những người bạn trẻ trong chấp hành CDVNOR cùng nhau thực hiện những hoài bảo tốt đẹp của người dân Việt và để có thể hảnh diện với các cộng đồng khác, bạn nhé.  Vui lắm bạn ạ!

Xin theo dõi tin tức của CDVNOR được đăng tải trên báo chí địa phương hoặc liên lạc với

Vietnamese Community of Oregon

Phone: 971 – 222 – 5698

Email:    Lana.Co@vnco.org

Khi đi thu dọn rác rến, cây gỗ, vật dụng dư thừa trang hòang xe hoa, tôi lại lan man nhớ đến bài thơ Quét Lá từ một PPS Quét Lá do một người bạn vừa mới gửi tới.

Người viết xin phép được chia sẻ với các bạn một đoạn của bài thơ Quét Lá này và xin cám ơn tác giả Diệu Nhân đã sáng tác một bài thơ rất có ý nghĩa, đối với tôi.

Bài thơ Quét Lá

Vâng lời Thầy con đi quét lá

Lá vàng rơi lả tả khắp nơi

Lá khô rơi như kiếp con người

Giờ phút cuối là về cùng cát bụi

Con vừa quét sạch một gốc cây

Quây trở lại đã thấy đầy lá rụng

Con hỏi: nếu như gió đừng rung động

Thì lá kia hẵn còn ở trên cành

Một kiếp người cũng thế quá mong manh

Một hơi thở nếu đi rồi không đến nữa

Tạ ơn Thầy cho con bài học nhỏ

Mà thâm sâu như một triết lý không cùng …

Diệu Nhân

https://canhthiendi.files.wordpress.com/2012/02/baihocquetla.jpg?w=536&h=543

Người viết xin mời các bạn đọc thêm một mẫu chuyện Thiền về  việc nhặt lá dưới đây nhé:

Nhặt lá rụng trong tâm
Sư Đỉnh Châu và một vị sư ngồi đọc kinh ở sân chùa, đột nhiên một trận gió thổi đến, lá trên cây rụng xuống khá nhiều. Đỉnh Châu liền khom lưng nhặt từng chiếc lá bỏ vào trong đãy. Vị sư bên cạnh thấy vậy bèn nói:
– Không cần nhặt đâu, dù sao sáng ngày mai chúng ta cũng phải quét mà!
Đỉnh Châu không cho là như vậy nên nói:
– Không thể nói như vậy, tôi nhặt thêm một lá, sân sẽ sạch thêm một chút.
Vị sư lại nói:
– Lá rụng nhiều như thế, nhặt phía trước nó lại rụng phía sau, làm sao mà nhặt hết được?
Sư Đỉnh Châu vừa nhặt vừa nói:
– Không sạch lá rụng ở trên mặt đất nhưng với lá rụng trong đất tâm thì cũng có lúc tôi
nhặt sạch.
Vị sư nghe rồi, hiểu ra việc nhặt lá rụng của Đỉnh Châu cốt là nhặt những phiền não vọng tưởng trong tâm.

(Theo Hoa LinhThoại- Hình ảnh và tài liệu sưu tầm trên internet)

Khi sinh hoạt cộng đồng, chắc chắn chúng ta sẽ “được” hay “bị” nhận nhiều lời khen tiếng chê. Chúng ta sẽ vui khi được khen, chúng ta sẽ buồn khi bị chê.  Chính sự vui buồn trước những lời khen chê này đã đem lại cho ta nhiều phiền não.

Xin mời qúy bạn đọc qua những lời nhận xét dưới đây để có thể bớt đi một phần nào những phiền não vọng tưởng.  Hy vọng thế

Bình tĩnh trước những khen chê của cuộc đời

“Tâm lý chung của con người là thích được khen hơn là chê, vì nghe những lời khen dễ hơn, lọt tai hơn, cảm xúc thăng hoa hơn, v.v… nhưng sống ở cõi Ta bà này, làm sao ta có thể luôn luôn đúng, vì thế nó phải có đúng có sai, có công bằng và thiếu công bằng, có ưu thì phải có khuyết, có khen ắt phải có chê.

https://banmaihong.files.wordpress.com/2015/05/2ea63-flower.gif?w=468

Trong Kinh Tứ Thập Nhị Chương, Đức Phật có dạy: “Khi bị kẻ xấu quấy phá, nhục mạ hãy cố nín lặng như người đem lễ vật biếu người khác, họ không nhận, thì lễ vật ấy được trả lại. Cũng như người ngửa mặt nhổ bọt lên trời, bọt chẳng tới trời, trái lại rơi vào mặt mình…”.

Học cách nín lặng không có nghĩa là ta đánh mất “mình”, sợ người khác đánh giá mình non kém, mà nín thinh để trả lại món quà cho người đang phỉ báng ta. Sự háo thắng nó được thể hiện rất rõ khi ta tìm mọi cách để trả thù cho những gì được gọi là “nợ”. Đó là cách suy nghĩ không sáng suốt và thiếu tích cực.Cho dù được tán thán hay bị phê phán thì chúng ta cũng hoan hỷ xem xét kỹ lưỡng, phân tích đúng sai, để từ đó rút ra cho mình những điều phù hợp nhất cho bản thân.

Bởi lẽ người thầy vĩ đại nhất của một con người không ai khác chính là bản thân mình. Không ai có thể yêu cầu, bắt buộc chúng ta thay đổi nếu điều đó ta thấy không phù hợp và cần thiết. Vì vậy, mỗi cá nhân phải tự học cách thay đổi, hoàn thiện, cải biên, làm mới mình, khi được “soi” vào những tấm gương lớn hơn.”

(Nguồn: Trích trong kiến thức.net)

Chúng ta hy vọng rằng nếu mỗi ngày chúng ta nhặt bỏ đi được những phiền não vọng tưởng trong tâm thì chúng ta sẽ được vui sống hạnh phúc trong chốn bụi hồng lao xao này, bạn có đồng ý chăng?

Xin mời xem Youtube dưới đây để xem Rose Garden ở Portland  đẹp như thế nào nhé.  Smile!

Youtube Rose Garden, Portland, Oregon. Сад Роз, Портланд, Орегон (polozov1783)

https://www.youtube.com/watch?t=91&v=u9ZbwNif6jI

Kính chúc toàn thể quý độc giả và thân hữu nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn.

Sương Lam

(Hình ảnh, tài liệu được sưu tầm trên internet hay qua email bạn gửi- MCTN275-ORTB 680-52715)

 

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Mỗi Ngày Tôi Tạo Một Niềm Vui

Thưa quý anh chị, Ai cũng biết nụ cười đã tạo nên niềm vui và sự vui vẻ đó sẽ làm cho nhiều người yêu đời, yêu người hơn.  Nhưng …cũng không ít người không… thích cười.  Smile! Mèn ơi, nếu ngày đầu năm mới, ra đường bạn gặp phải một người có cái mặt “chầm dầm một đống”,  bạn có thấy vui không? Xin mời qúy anh chị tạm bỏ năm ba phút đọc thử tâm tình của người viết dưới đây rồi tùy bạn quyết định có cần nên cười hay không thì tùy ý, vì nhân tâm tùy hỷ mà lị. Sương Lam Mỗi Ngày Tôi Tạo Một Niềm Vui   Đây là bài thứ hai trăm bảy mươi bốn (274) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo. Tháng Năm hoa nở khắp mọi nơi, lòng người cũng thấy phơi phới vui vẻ.  Người viết cũng thấy “vui trong lòng một ít” nên thích viết những gì vui vui đem đến cho quý thân hữu những nụ cười. Thật tình mà nói, khi làm thơ viết văn, tác gỉả thích viết và độc giả thích đọc những chuyện tình buồn lâm ly thắm thiết cho có vẻ lãng mạn trử tình một tí, chứ ngoài đời thiên hạ vẫn thích gặp gỡ, chuyện trò với những người vui vẻ, mặt mày tươi rói một tí chứ gặp ai mặt mày buồn xo, nói chuyện “dấm da dấm dẳng” thì chán bỏ xừ và không còn muốn chuyện trò tiếp nữa.  Bạn thì sao? Không biết bạn nghĩ sao, chứ người viết thấy chúng ta cần thêm những nụ cười, thêm những niềm vui để thấy rằng chốn bụi hồng lao xao này vẫn đẹp, vẫn đáng sống, vẫn còn “hy vọng để vươn lên” dù rằng đôi khi chúng ta bị đời đá lên đá xuống như trái banh.  Đôi khi chúng ta phải tạm quên những phiền muộn, những bực mình do hoàn cảnh đưa đẩy, do người khác đem đến cho ta. Chúng ta cần tự tạo ra niềm vui cho mình, cho người thì cuộc đời sẽ bớt khổ, bớt buồn hơn vì không ai có thể thương ta, giúp ta bằng chính mình cả. Mỗi tuần tôi có ít nhất một niềm vui. Niềm vui này có thể là vì tôi thấy “nụ cười duyên dáng” và cái tên Sương Lam vẫn còn xuất hiện hằng tuần trên trang 35 mục Một Cõi Thiền Nhàn của Oregon Thời Báo.  Phần khác quan trọng hơn, tôi biết có nhiều độc giả thân yêu của ORTB đang chia sẻ với tôi niềm vui “tuổi không còn trẻ nữa” của họ bằng cách đến sinh hoạt cùng với chúng tôi ở Hội  Người Việt Cao Niên Oregon hoặc với Nhóm Sinh Hoạt Người Việt ở Trung Tâm Y Tế Á Châu sau khi đọc những bài viết của tôi trong mục MCTN này. Tôi có thêm những người bạn mới, sinh hoạt có thêm những nụ cười tiếng nói, sức khoẻ của tôi và những người bạn mới này có thêm phần khả quan hơn nhờ những buổi tập thể dục và những buổi cơm trưa đầy dinh dưởng, kiến thức về các vấn đề học vấn, xã hội, luật pháp thêm phần thăng hoa phát triển; nhất là những người ở “tuổi hoàng hạc” này cảm thấy bớt cô đơn hơn vì đã gặp được bạn cùng lứa tuổi để đùa vui, trò chuyện, học hỏi lẫn nhau. Niềm vui này là do chính mình tự tạo cho mình, phải không bạn?  Khi bạn có nhiều niềm vui thì bạn sẽ thấy yêu đời yêu người hơn và bạn sẽ trẻ ra đấy!  Không tin bạn thử đứng trước gưong soi để xem mình có trẻ đẹp hơn không mỗi khi bạn nở một nụ cười duyên dáng thay cho cái mặt cau có, khó chịu vì mới vừa giận chồng giận vợ, giận con, giận bạn? Nhiều tài liệu, sách vỡ đã nói về ích lợi của nụ cười.  Xin mời bạn chịu khó đọc cho hết bài viết dưới đây do một người bạn của người viết vừa chuyển đến xem có đúng không nhé?   Ích Lợi Của Nụ Cười  1- Cười là một thần dược trị được cả bệnh thể xác lẫn bệnh tâm hồn. 2- Cười làm cho ta cởi mở bao dung và có một tinh thần lạc quan yêu đời. 3- Cười làm tăng hồng huyết cầu và lá lách hoạt động tích cực hơn. 4- Cười làm tăng sinh lực, khiến ta vui vẻ lanh lợi và thêm lòng yêu thương. 5- Cười làm cánh cửa cảm thông rộng mở thật dễ dàng với mọi người. 6- Cười mím, cười nụ, cười ra tiếng làm khuôn mặt chúng ta dễ mến hơn. 7- Cười làm thư giãn các bắp thịt trên mặt, tan biến những căng thẳng. 8- Cười làm toàn thân được nhẹ nhàng thanh tịnh, thư thái và an lạc. 9- Cười giúp ta tránh được tâm trạng cay đắng khổ đau, phản ứng kịp thời. 10- Cười giúp cho tâm hồn lành mạnh và thêm khả năng sáng tạo mọi việc. 11- Cười nhiều giúp ta biết tự kỷ có trách nhiệm và thực tế hơn. 12- Cười nhiều tránh được buồn nản, dễ thành công vì tiếng cười là trí tuệ. 13- Cười là khoảng cách ngắn nhất giữa hai tâm hồn, là biết nghệ thuật sống. 14- Cười dễ vui theo cái vui của người khác, hoan hỉ như mình thành đạt vậy. 15- Cười có thể làm tan đi nỗi bực mình, buồn phiền của người đối diện. 16- Cười giúp ta vui sống hiện tại, quên hết quá khứ và lo lắng về tương lai. 17- Cười giúp ta trở về với chính mình, tức là thực sự trở về đời sống mới. 18- Cười có nhiều lợi ích cho ta về sức khỏe, tinh thần và cảm xúc tâm linh. 19- Cười giúp hồn nhiên tươi sáng,có nhiều khả năng chống lại bệnh tật. 20- Cười giúp các tế bào loại T trong máu tăng lên, có sức đề kháng mạnh. 21- Cười làm giảm phong thấp, các khớp xương đỡ bị sưng và chống sưng. 22- Cười làm giảm các chất hóc môn (cortisone) trong thận, sẽ sống khỏe hơn. 23- Cười tránh được nhức đầu, đau tim, cao huyết áp và mỡ trong máu. 24- Cười giúp tống khứ các khí dơ, thêm nhiều dưỡng khí cho bộ não thông minh. 25- Cười làm tăng máu, chống viêm khớp, làm con người luôn tỉnh táo. 26- Cười tạo điều kiện cho ánh sáng nội tâm thể hiện, thấu suốt mọi sự vật. 27-Cười giúp những nét phiền muộn tan biến, gương mặt trở nên tươi trẻ ra. (Nguồn: email bạn gửi –Xin cám ơn tác giả những nụ cười này.) Riêng cá nhân người viết, nụ cười số 27 là đúng nhất vì mỗi lần người viết “cười” thì mọi phiền muộn đều tan biến và cũng cảm thấy mình trẻ hơn hồi chưa cười một tí.  Bạn thử đi nhé! Hình ảnh Đức Phật Di Lặc với tư thế phạch ngực, bụng to và miệng cười an nhiên, vui vẻ. Nhiều khi chúng ta thấy hình tượng Ngài  ngồi có 6 đứa con nít vây quanh, đứa thì móc tai, móc miệng, móc mắt … nhìn xem có vẻ rất khôi hài, đùa giỡn, nhưng đó là tượng trưng cho 6 giặc  (6 trần: sắc, thinh, hương, vị, xúc, pháp)  dẫu có quấy phá  Ngài tới đâu nhưng tâm của Ngài vẫn không dao động vì 6 căn  mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý của Ngài đã hoàn toàn thanh tịnh.  Ngài là tượng trưng của sự vui vẻ, lòng khoan dung, hỷ xả tất cả; vì thế ngày Tết đầu năm mọi người cúng vía Đức Di Lặc đễ cầu mong được trọn năm an vui hạnh phúc với tâm an nhiên, vui tươi, hỷ lạc. Bạn thấy hình ảnh Đức Phật Di Lạc không bao giờ già, phải không?  Smile! Trước đây, người viết phụ trách mục Cười Cho Vui Với Đời trong Diễn Đàn  Phụ Nữ Việt. Người viết sưu tầm nhiều chuyện cười đem về chia sẻ với bạn đọc bốn phương.  Mục này được nhiều bạn ảo đón nhận vì vui. Nguời viết mời bạn đọc qua một vài mẫu chuyện cười cho vui với đời một tí nhé.  Smile! Mời Bạn đọc mẫu chuyện vui dưới đây. Ăn cướp gặp ông già Nửa đêm có tiếng gõ cửa, ông chủ nhà cẩn thận không mở cửa mà chỉ hỏi:

 

– Ai đó? – Cướp đây. – Muốn gì? – 15 cây vàng. – Một tạ rưỡi được không? – Không đùa, nếu “câu giờ” thì cả ngôi nhà này sẽ bị thiêu trụi đấy. – Tôi không đùa. Một tạ rưỡi vàng có được không? – Vậy thì mang ra đây. (Ông chủ nhà quay sang vợ) – Em yêu, cục vàng của anh, ra gặp họ đi. Mời Bạn đọc thêm câu chuyện vui dưới đây.  Nếu bạn vẫn chưa cười được thì người viết đành chịu thua bạn mà thôi. Ai là người kể chuyện Trong buổi nhậu, Tám Tàng bắt đầu kể một câu chuyện: – Tui xin kể các bạn nghe một câu chuyện có bốn khúc. Đầu tiên là khúc một. Ông chồng đi làm về thấy bà vợ trong bếp nấu cơm mà không đổ nước. Ông chồng la “trời ơi sao em không đổ nước vô”. Bà vợ tát ông chồng một cái và quát “em nấu hay anh nấu”. Khúc hai, ông chồng không nói gì, đi ra mở tivi coi nhưng không mở tiếng. Bà vợ ra thấy bèn la “Trời ơi ông này coi gì mà không mở tiếng sao nghe”. Ông chồng tát bà vợ một cái và quát “tôi coi hay bà coi”. Bây giờ tới khúc bốn. Bà vợ không nói gì bỏ đi …. Tám Tàng đang kể tới đó thì Tề Thiên nhanh nhẩu ngắt lời: – Sao mới khúc hai đã nhảy qua khúc bốn vậy cha nội? Tám Tàng tát Tề Thiên cái bốp và quát: – Tao kể hay mày kể?! ( Nguồn: Sưu tầm trên Net) Nếu Bạn cũng vẫn chưa cười được nữa, thôi thì người viết mời bạn đi làm cho rồi, không cần phải ở nhà uống mười viên thuốc bổ nữa vì người ta thường nói: “Một nụ cười là mười liều thuốc bổ đấy”!  Chúc bạn đi làm vui vẻ nhé! Đi làm Thứ Hai anh phải đi làm Thứ Ba anh cũng vì làm phải đi Thứ Tư làm việc nên đi Thứ Năm càng phải vội đi để làm Thứ Sáu anh cũng phải làm Thứ Bảy bận quá vì làm phải đi Chủ Nhật thủng thẳng nghỉ suy Ở nhà buồn quá có khi đi làm (Nguồn: Email bạn gửi) Riêng thiển ý của người viết, khi bạn đang cười là bạn đang vui Thiền hưởng Nhàn rồi đấy vì lúc đó tâm hồn Bạn đang an vui hạnh phúc.  Bạn đồng ý chứ? Mời Bạn xem một youtube vui vui dưới đây với nụ cười của trẻ thơ và người lớn cho đời thêm vui một tí.  Smile Youtube Evian  Baby and me Kính chúc toàn thể quý độc giả và thân hữu nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc nhé. Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn. Sương Lam (Hình ảnh, tài liệu được sưu tầm trên internet hay qua email bạn gửi-MCTN274-ORTB 679-52015) Sương Lam Website: www.suonglamportland.wordpress.com http://www.youtube.com/user/suonglam

Cô Giáo Về Hưu

suonglamportland

Chào quý anh chị,
Có lẻ đa số chúng ta  ở vào  cái tuổi sắp lảnh lương hay đã lảnh lương  của Tống Thống Obama rồi ?
SL xin mời quý anh  chị đọc tâm sự dài lòng thòng của một Cô giáo đã về hưu cho vui nha. Không chừng quý anh chị thấy thấp thoáng hình bóng mình trong đó đấy. Smile!

Cô Giáo Về Hưu

http://i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/Hoc%20Duong/MyPicturesjpgCali2003M5THDHHM0002.jpg

Ngày 6-20-2012  là ngày đầu tiên cho mùa hè năm 2012. Các trường trung tiểu học tại Portland và những vùng phụ cận đã đóng cửa. Thầy cô giáo đã thu dọn phòng ốc và có được hai tháng rưỡi nghĩ hè.  Các trường sẽ khai giảng lại sau ngày Lễ Lao Động trong tháng Chín sắp tới.

Người viết cũng đã có một thời gian làm việc trong ngành giáo dục tại Portland và ba tháng nghỉ hè là thời gian…

View original post 2 101 từ nữa

Hạnh Phúc Ở Nơi Đâu

Thưa quý anh chị,

Sống ở trong chốn bụi hồng lao xao này ai ai cũng mong cầu được hạnh phúc.

Nhưng Hạnh Phúc Ở Nơi Đâu???

Xin mời quý anh chị lắng nghe tâm tình của người viết dưới đây và hy vọng quý anh chị cũng sẽ đồng ý với tôi ở một vài điểm nào đó.

Chúc quý anh chị tìm được và an hưởng hạnh phúc của quý vị nhé.  Smile!

Sương Lam

 

 Hạnh Phúc Ở Nơi Đâu

Đây là bài thứ hai trăm bảy mươi ba (273) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Mỗi người có một định nghĩa khác nhau về hai chữ hạnh phúc tùy theo hoàn cảnh sống và quan niệm sống của mỗi người. Tiền bạc, danh vọng, lý tưởng phục vụ xã hội tổ quốc, sự giàu sang, niềm vui đạo hạnh, niềm vui tinh thần, đôi khi một nơi trú ẩn an lành, một nắm cơm no bụng, một chiếc áo lành để che thân cũng là hạnh phúc của con người.

Ngày xưa, tôi thấy các nguời chị trong thân tộc của tôi, hay con cái của bạn bè cha mẹ tôi, lớn lên đi lấy chồng đẻ con sao mà tầm thường quá vì họ không có hoài bảo, lý tưởng phục vụ nhân quần, xã hội gì cả?  Nhưng rồi qua thời gian, tôi mới nhận thấy rằng chính những người phụ nữ tầm thường đó mới là những phụ nữ đáng phục, đáng quí trọng vì họ đã hy sinh những tham vọng của cá nhân mình để giữ lấy một cái hạnh phúc bình thường, giản dị cho mái ấm gia đình của họ, điển hình là mẹ của tôi qua hình ảnh:

“Con cò cõng nắng cõng mưa
Mẹ tôi cõng cả bốn mùa gió mưa”

Hạnh phúc của những bà mẹ là thương yêu con cháu, chăm sóc gia đình như thế thật là bình thường, giản dị, nhưng cũng thật cao quý, đáng yêu, phải không bạn?

Người viết cũng đã cảm nhận hạnh phúc qua lời thơ dưới đây:

 “Hạnh phúc đến trong an vui, mạnh khỏe

Từ tinh thần, thể chất, đến tâm linh,

Khi trái tim xúc động thật chân tình:

Những tình cảm của vui, buồn, yêu, giận

 Khi buồn khổ, cứ để dòng lệ ngấn

Lúc mừng vui, hãy nở nụ cười tươi

Đối với tôi: Hạnh Phúc của con người:

“Là giây phút sống thật cùng cảm xúc” 

 

(Hạnh Phúc Ở Nơi Đâu – Thơ Sương Lam)

Còn bạn thì sao?

Xin mời bạn đọc qua mẫu chuyện nho nhỏ dưới đây để tự tìm hạnh phúc cho mình.

Hạnh phúc tìm ở đâu?

Một ngày kia, đám yêu tinh họp nhau lại để tìm cách phá hoại cuộc sống của loài người. Yêu tinh đầu đàn lên tiếng: “Với loài người, hạnh phúc là thứ quí giá nhất. Vậy chúng ta hãy đánh cắp thứ quí giá nhất của họ và giấu ở nơi mà họ không thể tìm thấy được. Các ngươi thấy sao?

Một yêu tinh lên tiếng: “Hãy đem hạnh phúc giấu trên đỉnh núi cao nhất trên trái đất này, chắc con người sẽ không thể tìm ra”.

Yêu tinh đầu đàn lắc đầu: “Rồi một ngày họ cũng sẽ tìm cách chinh phục đỉnh núi cao nhất ấy”.

“Vậy hãy giấu hạnh phúc dưới đáy đại dương sâu thẳm…” – một yêu tinh khác nói.

“Rồi một ngày họ cũng thám hiểm đến đáy đại dương sâu thẳm nhờ những phương tiện hiện đại”, yêu tinh đầu đàn lại lắc đầu.

“Mang giấu ở một hành tinh khác vậy”, một tiểu yêu tinh đề nghị.

“Con người đang tìm cách khám phá vũ trụ và các hành tinh khác”, yêu tinh đầu đàn ngao ngán.

“Có một sự thật: con người hay tìm kiếm hạnh phúc khắp mọi nơi; nhìn thấy hạnh phúc nơi người khác nhưng thường không nhìn thấy hạnh phúc chính ở bản thân mình. Vậy ta hãy giấu hạnh phúc trong mỗi con người, chắc chắn họ sẽ không thể nào tìm thấy được”, một nữ yêu tinh chậm rãi nói.
Cả đám yêu tinh reo lên sung sướng và quyết định làm theo lời đề nghị trên.

Liệu hạnh phúc của con người có bị đám yêu tinh kia giấu mất? Câu trả lời tùy thuộc chính bản thân chúng ta trong quá trình tìm kiếm hạnh phúc cho mình…
VÂN ANH
(Theo SAKURANBO – Chocolate for a teen’s dreams)

Mời bạn đọc thêm một quan niệm về hạnh phúc khác nhé.

 

  Ai Hạnh Phúc Hơn Ai

Một người chủ giàu có nhìn thấy một thợcâu cá đang nằm lưởi biếng cạnh thuyền câu, mồm ngậm tẩu thuốc.
“Tại sao anh không làm việc?, người chủ hỏi.

“Vì tôi đã câu đủ cho hôm nay rồi,” người thợ trả lời.

“Thế tại sao anh không câu thêm vài con nữa?”
“Câu thêm thì tôi sẽ làm gì với chúng?”

“Anh có thế kiếm thêm tiền” người chủ nói, “Với số tiền đó, anh có thế mua một cái động cơ mới cho chiếc thuyền của mình, rồi đi đánh cá ở vùng biển xa hơn. Anh sẽ đánh bắt được nhiều cá hơn và kiếm nhiều tiền hơn nữa. Sau đó, anh có thể mua thêm một chiếc thuyền nữa, thuê một đội đánh bắt đi theo mình. Và anh sẽ trở nên giàu có, giống tôi”

“Và, khi đó tôi sẽ làm gì?”

“Anh có thể thảnh thơi tận hưởng cuộc sống, làm những gì mà anh yêu thích”

“Vậy, ông nghĩ tôi đang làm gì đây?, người thợ câu ngước nhìn và hỏi.

(Nguồn: Trích trong Chuyện Thiền)

Qua câu chuyện kể trên, bạn nghĩ rằng ai đang hạnh phúc hơn ai nhỉ?

Đến một tuổi nào đó bạn thích có những phút giây được sống an tĩnh trong một gian phòng nho nhỏ tìm đọc kinh sách, thơ văn nào đem đến cho bạn một sư thư thái tâm hồn, một niền an vui tự tại.  Khi còn trẻ, bạn tìm thấy hạnh phúc trong sự giàu sang, trong danh vọng.  Bạn đã có một ngôi nhà có “mai vàng trước ngõ, có khóm trúc bên hiên rồi, bạn đã sống ấm êm bên vợ đẹp con xinh rồi, nhưng bạn vẫn thấy chưa đủ, bạn vẫn muốn tìm đủ mọi cách để tạo thêm nhiều ngôi  nhà khác lộng lẩy hơn, đẹp đẻ hơn để thỏa mãn tham vọng được làm chủ những căn nhà của bạn, càng nhiều càng tốt, tiền để trong nhà băng càng nhiều càng thấy vui mắt hơn.

Nhưng bạn có thể hạnh phúc, sung sướng hay khổ sở như người thợ hớt tóc trong câu chuyện “Bảy chum vàng” dưới đây:

Bảy chum vàng

Một người thợ hớt tóc trong triều đi qua một gốc cây có ma, bỗng nghe một tiếng nói:
“Nhà ngươi có muốn bảy chum vàng không?”

Ông ta nhìn quanh và không thấy ai cả. Nhưng lòng tham lam nổi lên và ông ta đã nôn nóng la lớn:
“Vâng, tôi muốn! Nhất định rồi!”

Tiếng đó nói:

“Được rồi! hãy trở về nhà ngay lập tức. Nhà ngươi sẽ thấy các chum vàng ở đó.”

Người thợ hớt tóc vội vã cắm đầu cắm cổ chạy thẳng một mạch về nhà. Quả thật có bảy chum vàng ở đó- chum nào chum ấy đầy ấp là vàng, chỉ trừ một chum đầy vàng một nửa mà thôi. Lúc đó người thợ hớt tóc không muốn thấy một chum vàng chỉ đầy một nửa. Ông nôn nóng muốn có vàng đổ đầy chum đó, nếu không ông không cảm thấy sung sướng, hạnh phúc.

Ông bèn lấy những đồ trang sức bằng vàng trong nhà ra mà đúc thành những đồng tiền vàng để đổ vào chung còn lưng một nửa. Nhưng rồi chum đó vẫn còn lưng một nửa như trước. Dễ giận chưa!

Ông chắt mót từng đồng, bủn xỉn keo kiệt và ông cùng gia đình nhịn ăn nhịn mặc. Nhưng đều vô ích hết. Cho dù số lượng vàng đổ vào bao nhiêu, chum vẫn chỉ đầy một nửa.

Ngày kia ông được nhà vua tăng lương gấp bội, và ông lại tiếp tục làm đủ cách để cho vàng đầy chum. Kể cả việc ông đi ăn xin. Cái chum đã nuốt bất cứ đồng tiền nào đổ vào nhưng rồi cũng chỉ đầy một nửa.

Bấy giờ ông vua nhận thấy dáng dấp thiểu não ốm o của người thợ mộc nên hỏi:

“Có chuyện không ổn hả? Trước kia khi lương tiền còn ít ỏi nhà ngươi hạnh phúc biết bao. Bây giờ nhà ngươi được tăng lương gấp đôi nhưng lại xem ra thiểu não tiều tụy thế này. Có phải nhà ngươi giữ bảy chum vàng ở nhà không?”

Người thợ hớt tóc rất đổi ngạc nhiên thưa:

“Tâu bệ hạ, ai đã tấu trình điều đó?”

Nhà vua cười khanh khách:

“Những triệu chứng thấy ở nhà ngươi rõ ràng là của những người mà con ma đã tặng bảy chum vàng. Trước đây nó đã tặng cho trẩm. Khi trẩm hỏi vàng đó có thể tiêu xài được không hay chỉ để tích lũy thành đống mà thôi thì con ma đã biến mất dạng mà không một lời nói năng. Vàng đó không tiêu xài được. Nó chỉ đem lại cho sở hữu chủ một sự thúc bách tích lũy mà thôi. Vây nhà người hãy mau lập tức trả lại bảy chum vàng cho con ma đó rồi nhà ngươi sẽ tìm lại được hạnh phúc.”

(Nguồn: Trích trong Như Tiếng Chim Ca- Dịch giả Đỗ Tấn Hưng & Trần Duy Nhiên)

Như thế sự giàu sang có đem đến cho bạn hạnh phúc hay là đem đến cho bạn những lo âu, phiền não?  Dĩ nhiền sẽ có nhiều bạn cho rằng không có tiền cũng lo âu phiền não lắm nếu phải “chạy ăn từng bữa toát mồ hôi” như Tú Xương ngày xưa.  Vấn đề ở đây là làm thế nào chúng ta chế ngự được lòng tham có một muốn có thêm hai, có bạc triệu muốn có thêm bạc tỷ vì đó là nguồn gốc của bao đau khổ, và tội lỗi.  Nếu biết chúng ta biết đủ thì là đủ, biết nhàn thì là nhàn như nhà thơ Nguyễn Công Trứ đã nói qua bài thơ Chữ Nhàn.

“Tri túc tiện túc, đãi túc, hà thời túc,
Tri nhàn tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn?”

Xin mời quý bạn đọc bài thơ Chữ Nhàn dưới đây của Nguyễn Công Trứ, một danh sĩ ngày xưa đã khiến cho người viết hết lòng kính trọng với chí khí, hoài bảo phục vụ cho đất nước của ông khi ông còn trẻ và biết hưởng nhàn khi ông  đến tuổi hưởng nhàn.

Chữ Nhàn

Thị tại môn tiền: náo
Nguyệt lai môn hạ: nhàn.
So lao tâm lao lực cũng một đàn,
Người trần thế muốn nhàn sao được?
Nên phải giữ lấy nhàn làm trước,
Dẩu trời cho có tiếc cũng xin nài.
Cuộc nhân sinh chừng bảy tám chín mười mươi
Mười lăm trẻ, năm mươi già không kể.
Thoát sinh ra thì đà khóc chóe,
Trần có vui sao chẳng cười khì?
Khi hỷ lạc, khi ái ố, lúc sầu bi,
Chứa chi lắm một bầu nhân dục.
Tri túc tiện túc, đãi túc, hà thời túc,
Tri nhàn tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn?
Cầm kỳ thi tửu với giang sơn,
Dễ mấy kẻ xuất trần xuất thế.
Ngã kim nhật tại tọa chi địa,
Cổ chi nhân tằng tiên ngã tọa chi.
Ngàn muôn năm âu cũng thế ni,
Ai hay hát mà ai hay nghe hát?
Sông Xích Bích buông thuyền năm Nhâm Tuất,
Để ông Tô riêng một thú thanh cao
Chữ nhàn là chữ làm sao?

Nguyễn Công Trứ

( Nguồn: trích trong Thi Văn Hợp Tuyển)

Xin chúc phúc và chúc quý bạn không vướng thêm lo âu phiền muộn khi muốn tích lũy thêm nhiều của cải, tài sản và biết hưởng nhàn khi cần phải hưởng nhàn.

Xin mời quý anh chị thử uống trà hưởng nhàn trong giây lát qua youtube dưới đây nhé.  Smile!

Trà Thiền

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Nguồn: tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi-MCTN273-ORTB 678-51315))

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Mời xem Youtube Giòng Nước Mắt Chảy Xuống Nhân Ngày Của Mẹ

  Thưa quý anh chị, Anh Nguyễn Duy Quang và anh Nguyễn Quan Tuyến thân  mến, Có những người bạn dù chưa bao giờ gặp nhau trong cõi thật nhưng vẫn quý mến nhau trong cõi ảo của internet và SL rất vui mừng có được những người bạn đặc biệt này như anh Nguyễn Duy Quang, Nguyễn Quan Tuyến ở Úc  và những người bạn ảo khác nữa.  Smile! Sương Lam rất cảm động khi nhận được Youtube  Dòng Nước Mặt Chảy Xuống do anh Duy Quang thực hiện và gửi tặng như một món quà đặc biệt gửi tặng SL và các bà Mẹ Việt Nam nhân Ngày Của Mẹ năm nay theo lời đề nghị của anh Nguyễn Quan Tuyến ở Úc Châu. Youtube rất đẹp đã được anh Duy Quang  thực hiện rất công phu và cảm động. Xin cám ơn hai anh vế cảm tình mà anh Duy Quang và anh Nguyễn Quan Tuyến  đã dành cho những bà mẹ Việt Nam chúng tôi. Trái tim tình cảm của những người yêu mẹ yêu cha, yêu gia đình bao giờ cũng cùng chung một nhịp đập, phải không thưa các bạn.  Smile! Xin phép được chuyển chia xẻ với các bạn, nhất là các bà mẹ Việt Nam trên thế giới  với lời chúc tốt đẹp nhất trong Ngày Của Mẹ nhé. Xin click vào  link dưới đây: Giong Nuoc Mat Chay Xuong – Tho: Suong Lam – Nhac: Long Me -Y Van – Hoa tau

Giong Nuoc Mat Chay Xuong – Tho: SuongLam

Sương Lam Website: www.suonglamportland.wordpress.com http://www.youtube.com/user/suonglam

Dòng Nước Mắt Chảy Xuống-Thơ Sương Lam- Ảnh Thơ-Trinh Huỳnh và Đỗ Công Luận

Thưa quý anh chị,

Ai cũng có mẹ để mà thương yêu kính trọng. Trong trái tim tình cảm của chúng ta lúc nào cũng có hình ảnh của Mẹ.

Trong niềm xúc động nhân Ngày Của Mẹ sắp đến, xin mời quý anh chị cùng Sương Lam nhớ đến những dòng nước mắt của Mẹ đã bao lần chảy xuống vì chúng ta qua bài thơ Dòng Nước Mắt Chảy Xuống của Sương Lam đã được anh Trinh Huỳnh và anh Đỗ Công Luận làm ảnh thơ rất đẹp.

Xin chân thành cảm ơn hai anh TH và ĐCL đã làm cho tình cảm này thêm đẹp thêm xinh qua các ảnh thơ rất đẹp mà hai anh đã thực hiện xem như món quà đặc biệt tặng cho những ai sẽ, đang và đã làm Mẹ trong Ngày Của Mẹ.

Happy Mother’s Day

Thân quý,

1- Ảnh Thơ của anh Trinh Huỳnh

2- Ảnh Thơ của anh Đỗ Công Luận

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Ngày Của Mẹ Có Gì Vui

Thưa quý anh chị,

Hằng năm cứ vào tháng năm nơi xứ Mỹ, khi hoa trong vườn nhà bạn, nhà tôi hay nơi công viên nở thắm tươi là chúng ta biết là sắp đến “Ngày Của Mẹ” (Mother’s Day) nơi đất Mỹ.

Đối với người viết, mặc dầu Ngày Của Mẹ này có đôi chút đượm sắc màu kinh tế, thương mại với việc mua hoa, mua quà, gửi thiệp, dẫn đi ăn nhà hàng của con cái đối với mẹ làm cho các cửa hàng rộn rịp hẵn lên, nhưng với tôi đó là một ngày đầy tình cảm thương mến nhất của người con trao cho ba Mẹ kính yêu của mình. Theo thiển nghĩ, đây là lúc, ít nhất là người con vẫn còn dành một ít phút giây nghĩ đến Mẹ, đi thăm Mẹ ở viện dưỡng lão và bà mẹ già cũng được vui vẻ một ít phút giây khi con còn nhớ đến mình.

Từ niềm vui nhỏ bé này, người viết xin mời quý thân hữu đừng quên những giòng nước mắt bao giờ cũng chảy xuống của những bà mẹ cô đơn, sống âm thầm chịu đựng khi người con không nhớ đến mẹ, không lo lắng đến mẹ, hay khi làm Mẹ buồn qua bài tâm tình dưới đây.

Hy vọng sẻ nhận được sự cảm thông từ hai bên: Người Mẹ và Người Con sau khi đọc bài tâm tình này. Mong lắm thay.

Sương Lam

 photo happyMotherDay2fr.jpg

 

 

Ngày của Mẹ Có Gì Vui

Đây là bài thứ hai trăm bảy mươi hai (272) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Chủ Nhật 5-10-2015 là Ngày Của Mẹ trên đất Mỹ. Những người Mẹ đang sống trên đất Mỹ trong đó có những bà Mẹ Việt Nam sẽ có người vui và cũng sẽ có người buồn.

Vui hay buồn đôi khi do tâm vui hay tâm buồn của mình sinh ra, đôi khi do thời tiết, khí hậu bên ngoài đưa đến và cũng đôi khi do người khác gây ra nữa đấy. Những bà mẹ có con cái ngoan hiền, hiếu thảo được con tặng quà, đưa đi ăn, đi chơi, nói những lời ngọt ngào vui vẻ thăm hỏi, bà mẹ đó chắc chắn sẽ vui rồi. Những bà mẹ có con cái “cà chớn”, nói những lời hỗn láo khó chịu, quên cha quên mẹ thì bà mẹ đó làm sao vui cho được chứ nhỉ?

Ngày xưa, đạo đức Á Đông đặt nặng vấn đề con cái phải hiếu thuận với cha mẹ và phải có bổn phận nuôi dưỡng mẹ cha khi già lão. Tình cảm gia đình rất là gắn bó, ông bà, cha mẹ, con cháu sống quây quần, vui vẻ bên nhau.

Ngày nay, đờì sống văn minh vật chất và nếp sống tự do cá nhân đã khiến cho tình cảm gia đình xa cách, mạnh ai nấy sống theo sở thích và tự do riêng của mình. Con cái không muốn sống gần gũi cha mẹ và cha mẹ cũng không muốn làm phiền đến con cháu nên chọn lựa cuối cùng là nhiều cha mẹ già phải sống trong viện dưỡng lão cho khỏe cái thân già.

Xin mời các bạn đọc một vài cảm nghĩ dưới đây trong một bài viết của nhà văn Chu Tất Tiến do một người bạn của tôi chuyển đến:

“Tại nhà thờ Saint Columban, linh mục T. đã làm nhiều người nghe phải nhỏ lệ khi ông kể một câu chuyện về một người Mẹ đã nuôi cả mười đứa con thành công về tài chánh, đứa Bác Sĩ, đứa Kỹ Sư, Dược Sĩ, nhưng rồi cả mười đứa con ấy, không nuôi nổi một bà Mẹ già. Đứa nào cũng có lý do để từ chối không muốn ở với Mẹ.

Linh mục T. cũng kể lại lúc ông còn ở Chicago, có một lần trong thời tiết lạnh giá, đến thăm một bà Mẹ, thấy căn nhà rộng mông mênh, không có ai, vì hai vợ chồng đứa con đi làm cả. Điều ông quan tâm là thấy trong nhà rất lạnh, bà Mẹ phải mặc hai áo nhưng vẫn lạnh cóng. Ông có hỏi bà mẹ tại sao không mở máy sưởi, thì bà Mẹ cho biết là không dám mở vì sợ khi con đi làm về, sẽ càm ràm là “tốn tiền điện quá!” Những đứa con sang trọng kia, có thể chờ đến Ngày Lễ Mẹ, thì đưa mẹ ra ăn tô phở, hoặc gọi điện thoại về nhà, nói: “I love you, mom!” Thế là đủ bổn phận của một đứa con thành công ở Mỹ đối với người mẹ yêu dấu của mình.

Những Bà Mẹ ở đây là hiện thân của Mẹ Việt Nam đau khổ, đã hy sinh cả cuộc đời cho con cái, nhưng khi con cái phụ rẫy, bỏ bê, cũng im lặng chấp nhận cho đến hết cuộc đời.
Có biết bao nhiêu trường hợp như thế trong cộng đồng Việt Nam hải ngoại? Biết bao nhiêu bà mẹ âm thầm, lặng lẽ chịu đựng tất cả những đau khổ từ khi lấy chồng, sinh con, rồi ráng nuôi dậy con nên người, sau đó lại chấp nhận những đứa con bất hiếu như một định mệnh mà không hề thốt lời than vãn?
(Nguồn: Nhân Ngày Lễ Mẹ, Nghĩ gì về những bà mẹ cô đơn- Tác giả Chu Tất Tiến)

 photo 3ca676a3688549238182f4fd953cc772.jpg

Bây giờ ở xứ Mỹ này, nếu Bạn kể chuyện Nhị Thập Tứ Hiếu ngày xưa cho các con trẻ ngày nay nghe chắc chắn các bạn trẻ hấp thụ văn hoá Mỹ này sẽ lấy làm ngạc nhiên lắm. Họ sẽ cho đấy là chuyện cổ tích ngày xưa và đã “old fashion” quá rồi! Ngay cả việc hôn nhân do cha mẹ nhờ mối mai, xem tuổi hợp hay không, ngày nay cũng đã bị giới trẻ chê là “old fashion” rồi, huống chi là việc hiếu thuận nuôi dưỡng cha mẹ già yếu ở nhà.

Mỗi thời mỗi khác, mỗi trường hợp mỗi cách giải quyết khác nhau, tùy theo hoàn cảnh gia đình, quan niệm sống và ý thức trách nhiệm của mỗi người, phải không bạn?

Riêng thiển ý của người viết thì số phần của con người, tốt hay xấu, hạnh phúc hay đau khổ đều là do duyên nghiệp mà ra.

Thi hào Nguyễn Du đã chẳng phải thốt:
“Đã mang lấy nghiệp vào thân
Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa
Thiện căn ở tại lòng ta
Chữ Tâm kia mới bằng ba chữ Tài!”

Thôi thì chúng ta cũng nên bắt chước người xưa chấp nhận những nghiệp duyên mà chúng ta đã tạo như Cụ Nguyễn Du đã viết:

“Ngẫm hay muôn sự tại trời
Trời kia đã bắt làm người có thân
Bắt phong trần, phải phong trần
Cho thanh cao, mới được phần thanh cao”

Riêng cá nhân người viết đang bước vào tuổi không còn trẻ nữa nên chấp nhận những duyên nghiệp phúc lành của do mình đã tạo ra từ nhiều đời nhiều kiếp và xin sám hối những tội lỗi đã tạo ra do sự vô minh của mình gây ra. Tôi đang cố gắng học tập làm việc lành, tránh việc ác, sống vui sống khỏe như lời khuyên của các bậc thức giả như sau:

“Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh, nhưng chỉ có hiểu cuộc đời thì mới sống thanh thản, sống thoải mái.
Qua một ngày, mất một ngày. Qua một ngày, vui một ngày. Vui một ngày lãi một ngày…
Hạnh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Hạnh phúc và vui sướng là cảm giác và cảm nhận, điều quan trọng là ở tâm trạng”

hoặc là:

“Cái được người ta chẳng hay để ý; cái không được thì nghĩ nó to lắm, nó đẹp lắm. Thực ra sự sung sướng và hạnh phúc trong đời tuỳ thuộc vào sự thưởng thức nó ra sao. Người ta hiểu đời rất quý trọng và biết thưởng thức những gì cho mình đã có, và không ngừng phát hiện thêm ý nghĩa của nó, làm cho cuộc sống vui hơn, giàu ý nghĩa hơn.
Cần có tấm lòng rộng mở, yêu cuộc sống và thưởng thức cuộc sống, trông lên chẳng bằng ai, trông xuống chẳng ai bằng mình “Tỷ thượng bất túc, tỷ hạ hữu dư”, biết đủ thì lúc nào cũng vui “tri túc thường lạc”.
Tập cho mình nhiều đam mê, vui với chúng không biết mệt mỏi, tự tìm niềm vui. Tốt bụng với mọi người, vui vì làm việc thiện, lấy việc giúp người làm niềm vui”.
(Nguồn: Hiểu Đời- Tâm sự tuổi già – Tác giả Chu Dung Cơ)

Phải có tinh thần lạc quan như thế thì dù có sống ở viện dưỡng lão hay ở nhà bạn cũng sẽ thấy vui sống trong cõi trần này. Bạn đồng ý chứ?

Xin mời bạn đọc bài thơ dưới đây nói lên tâm tình của những bà mẹ như chị, như tôi và hy vọng các con cháu của chúng ta sẽ cảm thông cho tâm tình của những bà mẹ trên cõi nhân gian này.

Dòng Nước Mắt Chảy Xuống

 photo giotnuocmat.jpg

Viết tặng những ai sẽ, đang và đã làm Mẹ

nhân Ngày Của Mẹ

SL

Dòng nước mắt bao giờ cũng chảy xuống

Cuốn trôi đi bao phiền muộn cuộc đời

Những sáng mưa hồng, chiều nắng buông rơi

Mẹ nuôi dạy cho đàn con khôn lớn!

Mẹ sung sướng nhìn đàn con đùa giỡn

Con bé thơ chạy nhảy rất hồn nhiên

Niềm hân hoan sáng rực mắt Mẹ hiền

Con khỏe mạnh là Mẹ mừng vui lắm

Con đau bịnh, cả bầu trời đen thẳm

Mẹ âu lo theo nhịp thở của con

Mẹ khẩn cầu, Mẹ thức trắng mõi mòn

Dòng nước mắt lại một lần tuôn xuống

Tình người Mẹ lúc nào cũng mong muốn

Con thành công, con hạnh phúc, bình an

Dẫu đôi lần Mẹ ngăn lệ chực tràn

Khi con trẻ đã làm đau lòng Mẹ

Con khôn lớn, với Mẹ, con vẫn bé

Trong vòng tay ấp ủ của Mẹ Cha

Khi cánh chim đã tung cánh xa nhà

Là giây phút tim Mẹ như se thắt

Dòng sữa mẹ là sợi dây kết chặt

Trái tim con, trái tim Mẹ với nhau

Con đau buồn, Mẹ sung sướng được nào

Con hạnh phúc, Mẹ Cha đây hạnh phúc

Ngày Của Mẹ! Hãy cùng nhau cầu chúc:

Người Mẹ già, không nước mắt chảy tuôn

Người con ngoan, đừng làm Mẹ đau buồn

Dòng nước mắt đời đời luôn chảy xuống

Sương Lam

Chúc các bạn nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc giữa chốn bụi hồng lao xao này nhé.

Xin cám ơn anh Trinh Huỳnh, anh Đỗ Công Luận, anh Nguyễn Duy Quang đã thực hiện cho SL những ảnh thơ và youtube rất đẹp như một món quà gửi tặng SL và các bà Mẹ nhân Ngày Của Mẹ. Smile!

Happy Mother’s Day

Mời quý anh chị thưởng thức Youtube Mother’s Love rất đẹp dưới đây:
https://www.youtube.com/watch?v=Y_geL87wQmw&list=PLCWHPuqIsqJP4r1moB-DW0Q5WPTd2O_Dx&index=1

 photo HappyMothersDayhoahong.jpg

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Nguồn: tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi- MCTN 272-ORTB 677-5715)

Sương Lam
Website: http://www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam