NGỘ

Chào các anh chị,
Mùa Thu cảnh vật u buồn, trầm lặng  khiến cho chúng ta cũng thấy an tĩnh theo với cảnh vật.  Nhìn lá thu rơi, hình như chúng ta đã NGỘ được một điều gì đó.
Xin mời qúy anh chị nghe SL tâm tình qua bài viết NGỘ để thử xem mình có được một ít phút giây nhàn nhã, tĩnh lặng nào không nhỉ?  Smile!
SL

NGỘ- Phần 1

 https://i1.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/HinhtrenORTB/chungoframe.jpg

 Chào quý anh ch,

 Người trẻ người già, người nào cũng có những giây phút bận rộn trong cuộc sống. Chính những giây phút bận rộn đó đôi khi lại có ích cho đời sống tinh thần và sức khỏe của bạn hơn là “ăn không ngồi rồi” vì người xưa vẫn thường nói “Nhàn cư vi bất thiện” dù rằng có người đã nói: “Bận rộn khiến cho ta không thấy được cái đẹp của người mà ta thương yêu.”.

Chữ Nhàn trong câu “Nhàn cư vi bất thiện” chỉ sự làm biếng, không thích làm việc gì cả, khác với thú hưởng Nhàn tao nhã của các bậc văn nhân trí sĩ như Nguyễn Công Trứ, Nguyễn Bỉnh Khiêm, Nguyễn Khuyến  sau khi đã:

“Trong lang miếu, ra tài lương đống
Ngoài biên thùy rạch mũi can tương
Làm sao cho bách thế lưu phương
Trước là sĩ, sau là khanh tướng”

Lúc đó, họ mới có thể hưởng nhàn với :

“Năm ba chú tiểu đồng lếch thếch,
Tiêu dao nơi hàn cốc, thanh sơn,
Nào thơ, nào rượu, nào địch, nào đờn,
Đồ thích chí chất đầy trong một túi.
Mặc ai hỏi, mặc ai không hỏi tới,
Gẫm việc đời mà ngắm kẻ trọc thanh,
Này này sĩ mới hoàn danh”

(Nguồn: Trích trong bài thơ Kẻ Sĩ của Nguyễn  Công Trứ)

Hoặc là tận hưởng cảnh nhàn như cụ Nguyễn Bỉnh Khiêm:

 Cảnh Nhàn

 Một mai một cuốc một cần câu
Thơ thẩn dù ai vui thú nào
Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ
Người khôn người đến chốn lao xao
Thu ăn măng trúc đông ăn giá
Xuân tắm hồ sen hạ tắm ao
Rượu đến gốc cây ta sẽ uống
Nhìn xem phú quý tựa chiêm bao

 Nguyễn Bỉnh Khiêm

 Hay là mùa Thu đi câu cá với cụ Nguyễn Khuyến:

 THU ĐIẾU

Ao thu lạnh lẽo nước trong veo
Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo
Sóng biếc theo làn hơi gợn tí
Lá vàng trước gió sẽ đưa vèo
Tầng mây lơ lững trời xanh ngắt
Ngõ trúc quanh co khách vắng teo
Tựa gối ôm cần lâu chẳng được
Cá đâu đớp động dưới chân bèo

NGUYỄN KHUYẾN

 (Nguồn: sưu tầm trên internet)

 Người viết còn nhớ những bài thơ Nhàn nói trên khi học giờ bình luận văn chương ở trường nữ trung học Gia Long. Ngày xưa vì tuổi trẻ mới được làm cô Tú, ôm nhiều mộng lớn mộng nhỏ,  nên còn “hăng tiết vịt“ tưởng rằng mình sẽ có thể làm những chuyện “vá trời lấp biển“ được nên tôi nghĩ rằng quý cụ này chỉ thích hưởng nhàn mà thôi.  Bây giờ trải qua bao nhiêu là biến đổi của cuộc đời, với bao nỗi khó khăn của đời sống vật chất hiện tại, muốn được hưởng nhàn như quý cụ đó không phải là chuyện dễ dàng.

Còn tiếp…

Cám ơn quý anh chị đã chịu khó vào đọc tới đây.  Xin mời quý anh chị  ra ngoài đi bộ dưới lá vàng rơi để tìm cảm giác tĩnh lặng dưới trời thu,về nhà uống trà nghe nhạc thiền dăm ba phút,  ngày mai vào đọc tiếp nhé.  Cám ơn.  Smile!
Xin bấm vào hình xem Youtube và nghe nhạc

suonglam has shared a video with you on YouTube
VAO THIEN_ Tho: Dam Trung Phan – Nhac: Nguyen Tuan – Video: Dam Trung Phan

Bận rộn và nhàn nhã đều có gíá trị của nó tùy theo từng cá nhân, từng hoàn cảnh, từng thời gian, từng quan niệm về cuộc sống. Cuộc đời có vui sướng, có đau khổ, có thương yêu, có thù hận, có sinh và có tử.
Riêng đối với SL ở cái “tuổi không còn trẻ” nữa, SL đã ngộ được rằng: có sức khoẻ, có tinh thần an lạc, biết yêu thương nhau, biết làm lành  lánh dữ là đìều quý nhất trong hiện tại.  Còn Bạn thì sao?

Mời quý anh chị đọc tiếp đoạn kết của bài viết NGỘ hôm nay nhé.  Smile!Sương Lam

NGỘ (tiếp theo và hết)

 https://i1.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/MotCoiThienNhan/Slide1-Anlac.jpg

  Nhưng… lại chữ Nhưng xuất hiện nữa đây, bạn ạ!

 Nhưng khi bận rộn với cuộc sống, người già hay người trẻ cũng cần biết sắp xếp thứ tự ưu tiên và giá trị của những sự việc phải làm, để giải quyết công việc thế nào cho hợp lý và có lợi ích tối đa. Sau đó, cũng phải biết dành thời giờ để nghỉ ngơi, trò chuyện với bạn bè.

 

Mời quý bạn đọc bài viết dưới đây cho vui nhé.


Xì Bớt Hơi


Một chiếc xe tải chở hàng, tài xế không để ý nên bị kẹt dưới gầm cầu, chạy tới không được mà lùi cũng không xong. Chung quanh nhiều người đứng nhìn, bàn tán, còn phía sau thì nhiều xe bị kẹt phải dừng lại. Người thì bàn rằng hãy đào đường cho thấp xuống, người khác lại tính cắt bớt mui xe… nhưng cách nào cũng không ổn. Lúc ấy, một cậu bé chen vào, lớn tiếng nói với tài xế: “Bác tài hãy xì bớt hơi mấy bánh xe đi, xe sẽ thấp xuống và có thể qua được”. Ðám đông cười ồ lên. Một số người thì khó chịu vì trẻ con mà dám dạy khôn người lớn. Bác tài cũng thế nhưng đành thử vậy, và kết quả tốt đẹp.
Xì hơi để xe thấp xuống là cách đơn giản, nhưng trong lúc bối rối không ai nghĩ ra, còn em bé thì lại nghĩ đến, vì tâm hồn của em đơn sơ, trong trắng, không băn khoăn về chuyện hư xe, không lo lắng về chuyện bị cảnh sát phạt, không hiếu kỳ chỉ trỏ bình luận…

Câu chuyện trên có lẽ không thật, nhưng ít ra cũng giúp ta suy nghĩ về cuộc đời. Một khi đời sống của ta bị chi phối và ảnh hưởng bên ngoài nhiều quá thì ta sẽ dễ lo âu, bất ổn.

 

Cuộc sống sẽ mất quân bình và làm cho tâm hồn bị ảnh hưởng, trì trệ và xáo trộn theo.
Muốn đời ta đơn sơ, dù cuộc đời phức tạp.
Muốn đời ta nhẹ nhàng, dù cuộc đời nặng trĩu đôi vai.
Muốn đời ta thanh thản, dù cuộc đời rối ren.
Muốn đời ta hạnh phúc, dù cuộc đời bất hạnh…

Muốn có được sự thư thái cho đời mình, hãy xả bớt hơi đang căng như quả bóng có thể nổ tung bất cứ lúc nào, dù chỉ gặp một va chạm nhỏ.


– Xì bớt hơi đang no căng vì bon chen sự đời, để thấy đời nhẹ nhàng, dịu ngọt.
– Xì bớt hơi đang no căng vì kiêu ngạo, để gặp gỡ lòng khiêm nhường.
– Xì bớt hơi đang no căng vì tham lam, để cuộc đời được thanh thoát.
– Xì bớt hơi đang no căng vì tích trữ, để cuộc đời bớt hành trang thế tục.
– Xì bớt hơi đang no căng vì ghen ghét, để thấy được mọi người thật dễ thương.
– Xì bớt hơi đang no căng vì tư lợi, để thấy được nhu cầu của tha nhân.
– Xì bớt hơi đang no căng vì phe cánh, để thấy được mình chẳng là gì.
– Xì bớt hơi đang no căng vì chống đối, để mọi người được vui hưởng hoà bình.
– Xì bớt hơi đang no căng vì hưởng thụ, để thấy mình còn ý nghĩa cho đời.
– Xì bớt hơi đang no căng vì bất mãn, để thấy được cuộc đời thật đáng yêu.
– Xì bớt hơi đang no căng vì hận thù, để thấy được tha thứ thật ngọt ngào.
– Xì bớt hơi đang no căng vì thắng thua, để thấy được tinh thần cộng tác của anh em.
– Xì bớt hơi đang no căng vì oán hờn, để thấy được sức mạnh của lòng từ.
– Xì bớt hơi đang no căng vì nóng giận, để thấy được sự sáng suốt trong tâm an bình.

(Nguồn: Email bạn gửi- Cám ơn anh Trinh Huỳnh)

  Người viết có rất nhiều bạn ảo chịu khó sưu tầm những tài liệu hay lạ đưa lên các diễn dàn để chia sẻ với bạn bè.  Có nhiều tài liệu về thiền hay về đời sống rất hay có thể là  những bài học giúp ta có cái nhìn thực tế về cuộc sống, có thể giúp ta bớt đi những ái dục, những thương ghét sân hận, những phiền não đau buồn.

Xin mời quý bạn đọc bài sưu tầm dưới đây của một người bạn ảo của tôi chia sẻ trên diễn đàn ĐHVK.  Người viết đem về đây chia sẻ cùng các bạn nhé.

 Chiếc quan tài…

 Một nhà sư nổi tiếng đạo đức tên là Viên Thủ Trung, trụ trì tại chùa Tô Châu, trưng bày một chiếc quan tài nhỏ trên bàn đọc sách.

Chiếc quan tài này có nắp mở ra, đóng lại được, dài khoảng 3 tấc.

Các đạo hữu thắc mắc hỏi ông:

– Bạch thày, chiếc quan tài này có ý nghĩa gì?

Nhà sư giải thích:

– Người ta sống, tất có chết. Chết rồi thì nằm trong chiếc quan tài giống như cái này. Tôi ngạc nhiên là tại sao thiên hạ suốt cả cuộc đời cứ lo lắng, vất vả đuổi theo phú quý, công danh, tài sắc và thị hiếu, mà chẳng ai biết cái chết là gì. Mỗi khi gặp điều không được như ý, tôi liền nhìn ngắm chiếc quan tài này. Tức khắc tâm hồn tôi được yên ổn, mọi âu lo phiền muộn liền biến đi mất.

Chiếc quan tài này là một bài học luân lý đáng giá vậy.

 

Bạn thân mến,

– Khi nào bạn thấy khổ sở vì thiếu tiền thiếu bạc hoặc làm ăn lỗ lã, hãy bắt chước nhà sư Viên Thủ Trung, nhìn vào chiếc quan tài. Lời Thiên Chúa phán từ 2.000 năm trước như còn vang vọng đâu đây: “Ngu ơi! Nếu đêm nay Ta bắt linh hồn ngươi thì các của cải chất đống kia, ngươi sẽ để lại cho ai?” (Lc. 12, 20-21).

– Khi nào bạn thấy chán chường thất vọng vì tình duyên trắc trở, ngang trái, chiếc quan tài nhắc ta rằng mọi người rồi sẽ vào nằm trong đây và không còn ai phụ tình ai, không còn ai ruồng bỏ ai nữa.

– Khi nào bạn say men chiến thắng quyền hành, mua quan bán chức hoặc ngược lại, buồn bã vì mất quyền, mất chức thì chiếc quan tài sẽ nhắc nhở bạn rằng mọi vua chúa quan quyền trên thế gian rồi cũng sẽ nằm buông xuôi, yên lặng y hệt như những thường dân nghèo hèn nhất trong xã hội.

– Khi nào bạn thấy tình đời đen bạc, hận thù, ghen ghét, bất công bao vây đời bạn, chiếc quan tài sẽ hóa giải mọi người nằm trong đó để không còn kèn cựa, tranh giành và hạ nhục nhau .

 

Bài học tuyệt hảo của chiếc quan tài là giàu nghèo, sang hèn, vui khổ trên đời có cũng như không và không cũng như có.

 

Chết là biểu tượng của bình dẳng, là dấu chỉ của hòa bình. Hãy nhìn xuống lòng đất ở nghĩa trang: Mỗi người, bất kể danh giá, chức phận, đều nằm ngay hàng thẳng lối, đồng đều và yên lặng, để thân xác thẩm thấu và hòa tan với cát bụi.

Mô Phật

Tác Giả : Tiến Sĩ Trần An Bài

 

(Nguồn: email bạn gửi- Cám ơn Ái Montgomery-ĐHVK)

 

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn nhé.

 

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

 

Sương Lam

 

(Nguồn: tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi-MCTN 149-ORTB 546-101912)

Cám ơn quý anh chđã đọc hết bài tâm tình của SL về NGỘ.

 SL hy vọng ít ra chúng ta đã ngộ ra một điều gì đó nh?  Mời quý anh chị thưỏng thức một Youtube vThiền đcho tinh thần được an lạc trong một ít phút giây nhé.  Smile!

 
   
suonglam has shared a video with you on YouTube
 
 
 
suonglam has shared a video with you on YouTube
 
 
 
NHẠC THIỀN – RELAXING MUSIC – NHẠC THƯ GIÃN
 
 
 
 
 
NHẠC THIỀN – RELAXING MUSIC – NHẠC THƯ GIÃN
 

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com              http://www.youtube.com/user/suonglam

 

Mùa Thu có buồn không nhỉ?

https://i1.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/MuaThu/autunninLakeOswego.jpg

 Mùa Thu đến với lá vàng đầy ngõ

Với sương lam mờ đỉnh núi xa xa

Với mưa buồn như nước mắt nhạt nhòa

Với kỷ niệm của ngày xưa thân ái!

Bạn đã sống vui buồn thời con gái

Thuở học trò áo trắng tuổi thư sinh

Ôi mộng mơ!  Ôi tuyệt đẹp!  Diễm tình!

Yêu sách vở, yêu chàng trai oai dũng

Bài thơ nhỏ, lời tỏ tình dại vụng

Dấu vào trang sách nhỏ lén trao nhau

Gặp mặt nhau, nhưng nào dám hỏi chào

Nhưng len lén nhìn nhau cười nhè nhẹ!

Trao vội vã thư tình, người nói khẻ:

“Em đẹp như nàng công chúa ngày xưa

Nhớ em nhiều, bao thương mến cho vừa

Anh yêu lắm em môi hồng má đỏ!”

Rồi pháo cưới reo vui ngoài đầu ngõ

Nhưng cô dâu không phải bé ngày xưa!

Chuyện đổi thay làm sao biết mà ngừa

Tình dẫu đẹp, không duyên đành dang dở!

Như chiếc lá mùa Thu khi trở gió

Phải lìa cành rơi nhẹ xuống vườn thôi

Chuyện tình yêu không duyên nợ kết đôi

Thì đôi ngã đôi ta là thế đó!

Hôm nay ngắm lá rơi ngoài sân nhỏ

Nhớ ngày xưa, nhìn lá rụng vô tư

Bây giờ đây nhìn lá rụng từ từ

Ngẩn ngơ hỏi: Mùa Thu buồn không nhỉ?

Sương Lam

(Trích trong Tuyển Tập Thơ Hoa Nắng

do www.Forumphunuviet.org phát hành tháng 8-07)

suonglam has shared a video with you on YouTube
THU VANG – Cung Tien – Hoa tau – BuiPhuong .wmv (HD)

Portland Mưa Buồn Lặng Lẽ

Chào quý anh chị,
Portland  nơi SL ở mấy hổm rày trời mưa  đem tươi mát đến cho mọi người sau những ngày nóng bức của mùa Hè.

Nhưng … Laị chữ Nhưng nữa!

Mưa cũng gợi nhớ gợi thương về dĩ vãng khi phải ngồi bên song cửa nhìn mưa rơi tí tách bên ngoài.
SL mời quý anh chị  nghe SL tâm tình về mưa ở Portland  qua bài viết Portland Mưa Buồn Lặng Lẻ- Phần 1 nhé.

Sương Lam

Portland  Mưa Buồn Lặng Lẽ  (Phần 1)

https://i0.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/Portland-OR/portland-name.jpg

Cảnh trời mưa thường buồn hơn là vui và cũng có vẻ lãng mạn tình tứ hơn.  Trong các phim tình cảm  Đại Hàn hay Đài Loan  thường có màn anh nắm tay em chạy đụt mưa dưới hè phố hay anh che dù cho em cùng em đi dưới mưa! Ôi chao! Thật tình tứ! Thật lãng mạn! Thật ấm áp quá! Phải không bạn?

Nhưng mấy cụ ông cụ bà mới được con  cháu bảo lảnh sang Mỹ theo diện đoàn tụ hay sang Mỹ theo diện du lịch, ngồi trong nhà nhìn trời mưa sao thấy buồn, thấy nhớ nhà, nhớ mấy đứa cháu nội cháu ngoại  ở Việt Nam quá trời nên muốn về lại Việt Nam ngay tức khắc.

Người viết ở Portland, Oregon hơn 30 năm rồi!   Cái tiểu bang gì mà một năm 365 ngày thì đã có gần hết 300 ngày mưa rồi, ông xã tôi nói thế.  Gia đình bên ông xã  tôi đa số ở tiểu bang Florida nắng ấm biển xanh nên rủ rê chúng tôi dọn về bên đó cho vui.

Nhưng….. Chữ Nhưng này  sẽ cho bạn biết vì sao tôi ở  lại Portland, cái xứ  “mưa buồn tỉnh lẻ” này cho đến ngày nay.

Người viết có một cô em gái nguyên là sinh viên thờì Việt Nam Cộng Hoà sang Mỹ học về ngành điều dưỡng từ năm 1973.  Biến cố năm 1975 đã làm thay đổi hết tất cả.  Có mất mát, có chia ly, có đau buồn uất hận.  Cô em tôi không còn nhận được học bổng nữa nên phải tự lực cánh sinh, đổi sang học ngành giáo dục và đi làm để giúp đỡ gia đình.  Cô là một người con hiếu thảo nhất gia đình, lo lắng giúp đỡ cho cha mẹ ngay từ thưở nhỏ cho đến lúc đi học xứ nguời.

Sau ngày 30 tháng Tư 1975,  cuộc “đổi đời”  đã đến với toàn dân nước Việt và đến với gia đình người viết.  Bộ Xã Hội giải thể, tôi phải về làm “bà mẹ quê” nuôi gà nuôi vịt ở Thủ Đức một thời gian.  Sau đó, gia đình nhỏ bé của chúng tôi  dọn về sống  với cha mẹ tôi để giữ gìn ngôi nhà 3 tầng vì có tin đồn gia đình nào có nhà cửa rộng rải, to lớn quá mà ít người ở thì sẽ có người  mới vào ở chung.  Từ đó, tôi trở thành một bà bán bánh mì và bánh ngọt ở trước cửa nhà của một người quen. Khách mua bánh mì thấy tôi vụng về khi làm ổ bánh mì để bán đã phải thốt lên rằng: “Bà không phải là người bán bánh mì chuyên nghiệp rồi?”  Đúng quá  rồi còn gì  chối cãi cho được!  Một người chuyên môn cầm viết để ký tên trên các bảng báo cáo của nhân viên trình lên cho tôi ký gửi lên thượng cấp thì làm sao biết cầm con dao cắt ổ bánh mì, cầm đủa nhét thịt, nhét  đồ chua vào ổ bánh mì nhanh nhẹn và khéo léo cho được.   Lúc đó tôi cũng chỉ biết mỉm cười đáp lễ mà không trả lời gì cả.  Nhưng nụ cười ngày ấy dĩ nhiên là “cười trong nước mắt” chứ không phải là “nụ cười sảng khoái” như bây giờ.

Rồi những áp lực về cuộc sống, về tinh thần đã làm cho chúng tôi  quyết định phải ra đi.  Nhờ Trời Phật thương tình chúng tôi đã đến bến bờ tự do một cách an toàn.  Chính cô em này đã bảo lảnh gia đình chúng tôi và lo lắng cho chúng tôi trong những ngày đầu nơi xứ lạ quê người. Trước đó cậu em trai của tôi cũng vượt biên và cũng đã được cô em này bảo lảnh.  Thế là ba chị em chúng tôi đã được đoàn tụ bên nhau như cha mẹ chúng tôi mong muốn thì làm sao tôi có thể dứt bỏ thân tình gia đình mà chuyển đi sang Florida cho được.  Chúng tôi đã chọn Portland làm quê hương thứ hai của tôi kể từ năm 1981.  Chúng tôi bắt đầu cuộc sống mới từ con số không với hai bàn tay trắng. Vợ chồng chúng tôi đi học trở lại. Thời gian thắm  thoát thoi đưa, cũng nhờ Trời Phật ban phúc lành, chúng tôi đã ổn định được cuộc sống, con cái học hành thành tài, và chúng tôi đã ở Portland 30 năm rồi.  Bây giờ vợ chồng chúng tôi đã hưu trí  sau hai mươi năm làm việc và đóng thuế đầy đủ cho chính phủ.  So với bao nhiêu người khác, chúng tôi không cao sang quyền quý gì cả, nhưng cuộc sống cũng tạm đủ vì “biết đủ thì là đủ”, phải không bạn?  Bây giờ chúng tôi có thể  nở nụ cười sảng khoái rồi vì hàng tháng ông Obama vẫn phát lương cho chúng tôi kia mà.

Bạn bè ngày xưa thăm hỏi bây giờ chúng tôi ra sao?  Người viết bèn email trả lời rằng:

“Cũng chẳng giảu mà cũng chẳng sang

Tụi tui hai đứa sống làng nhàng,

Sáng ăn phở tái, chiều ăn cháo.

Tối ngủ một lèo đến sáng chang”  Smile!

(Thơ Sương Lam)

Bạn ở tiểu bang Cali hoa lệ rộn ràng đến thăm tôi,  thấy Portland  lắm mưa và “sương lam mờ đỉnh núi” buồn tênh cũng đã hỏi tôi  rằng: “Trời ơi, Portland  buồn quá mà mi ở được hả?”. Người viết cũng tà tà trả lời rằng: “Vui hay buồn là do cái Tâm của mình mà thôi, bạn ạ!”.

Ở một nơi mà nhạc sĩ Từ Công Phụng đã gọi là “Xứ Thâm Trầm” này, người viết thấy rất an tĩnh, không bon chen náo nhiệt rộn ràng.  Vợ chồng  Từ Công Phụng cũng ở Portland như tôi và chúng tôi là bạn  cùng nhau trong  nhóm gia đình  CSV/QGHC dễ thương của tôi.

Portland có hoa hồng mùa Xuân, biển mát mùa Hạ,  lá vàng mùa Thu,  tuyết trắng mùa Đông, cảnh đẹp như một Dalat ngày xưa mà tôi hằng ao ước được ở khi còn ở Việt Nam, thì đối với tôi là “The Dream Comes True” rồi, tôi còn đòi hỏi gì nữa chứ?  Hơn nữa,  trần gian chỉ là quán trọ, thì ở đâu cũng thế mà thôi!

Mời quý bạn đọc qua câu chuyện Thiền ngắn ngắn  dưới đây xem có đúng không nhé?

Quán trọ

Một vị thầy tâm linh nổi tiếng đến trước cửa lâu đài của vị vua nọ.

Vì Thầy nổi tiếng rồi, nên các người lính canh không chặn ông lại khi ông đi vào và tiến thẳng đến trước mặt nhà vua đang ngồi trên ngai vàng.
– Ông muốn gì? Nhà vua hỏi.
– Tôi muốn có một chỗ để ngủ trong cái quán trọ này. Ông ta đáp.
– Nhưng đây không phải là quán trọ, đây là tòa lâu đài của ta. Vua trả lời.
– Xin hỏi bệ hạ rằng ai là sở hữu tòa lâu đài này trước bệ hạ?
– Vua cha ta, Ngài đã chết rồi.
– Và ai là sở hữu trước cha của bệ hạ?
– Ông nội của ta, Ngài cũng đã chết.
– Và cái chỗ này, nơi mà người ta sống một thời gian ngắn rồi đi, như vậy thì nó không phải là quán trọ sao?

(Nguồn: Trích trong  Vườn Thiền Cottage)

https://i1.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/Portland-OR/TRI_0014-E.jpg

 Cám ơn quý anh chị đã vào đọc đến đây.  Mời quý anh chị nghỉ mệt, uống trà  rồi ngày mai vào đọc tiếp nhé. Smile!
suonglam has shared a video with you on YouTube
 NHIN NHUNG MUA THU DI -TCS -Minh Ngoc Piano -TNP&BP

SL cám ơn quý anh chị đã thương mến thành phố Portland Mưa Buồn của SL.

Trần gian chỉ là quán trọ nên vui buồn cũng chỉ trong một khoảng thời gian nào đó mà thôi.

Xin mời quý anh chị đọc tiếp Portland Mưa Buồn Lặng Lẽ (Tiếp theo và hết) của SL hôm nay nhé.  Smile!

Portland  Mưa Buồn Lặng Lẽ  (tiếp theo và hết)
https://i1.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/Portland/scan0005.jpg

Người viết cũng đã một đôi lần thơ thẩn tự bảo:

 “Trăm năm trước ta từ đâu đến

 Trăm năm sau ta sẽ về đâu

 Cõi trần gian muôn sắc muôn màu

 Ừ! Ghé tạm trăm năm sống thử”

 (Thơ Sương Lam)

 Quá khứ ta không biết, tương lai ta cũng chẳng biết gì hơn, chỉ trong hiện tại ở trần gian có suớng, khổ, buồn, vui, có người đẹp mặc áo tím áo hồng, muôn sắc muôn màu đẹp quá thì ta hãy ghé tạm sống thử trăm năm cho biết nha bạn. Smile!

 Như người viết đã nhiều lần tâm tình là chúng ta có phúc duyên gặp gỡ nên mới được quen biết  nhau trong cõi trần này.  Người viết may mắn có được những người bạn tốt đã giúp đỡ tôi khi cần thiết.   Cũng may mắn cho tôi là tôi cũng thích “tếu” và có “tính hài hước” đôi chút.  Chính cái tính hài hước này đã giúp tôi nhìn đời một cách lạc quan hơn dù đôi lúc tôi cũng gặp lắm chuyện đau lòng và nhiều điều phiền muộn.

 Xin mời quý bạn đọc qua đoạn văn đưới đây thay cho lời kết luận cho bài tâm tình hôm nay, bạn nhé.

 “Tính hài hước, làm cho người khác cười cùng với mình cũng là những liều thuốc bổ.

 Thi sĩ Maya Angelou vào sinh nhật thứ 77, trong chương trình phỏng vấn của Oprah, hỏi về sự thay đổi vóc dáng của tuổi già, bà nói:

 “Vô số chuyện xảy tới từng ngày… Cứ nhìn vào bộ ngực của tôi xem. Có vẻ như hai chị em nó đang tranh đua xem đứa nào chạy xuống eo trước’”.

Khán giả nghe bà, cười chảy cả nước mắt.

 Sinh, bệnh, lão, tử. Con đường đó ai cũng phải đi qua. Nhưng đi như thế nào thì hầu như 80% chính mình là người lựa chọn.

 Những vấn đề chính ảnh hưởng đến sức khỏe của bạn (qua tinh thần) là:

+ Sự cảm thông giữa cha mẹ và con cái, giữa ông bà với các cháu.
+ Tinh thần chấp nhận và lạc quan.
+ Nghĩ đến những điều vui nhỏ mỗi ngày.
+Tham gia những sinh hoạt nào phù hợp với sức khỏe.
+ Làm việc thiện nguyện.

+ Nhóm bạn: Ðọc sách, kể chuyện, đánh cờ, chơi bài (không phải ăn thua).
+Tham gia các lớp thể dục: Như Yoga, ngồi thiền, khí công v.v..

 Và ngay cả chỉ đi bộ với nhau 30 phút mỗi ngày cũng giúp cho tinh thần sảng khoái, sức khỏe tốt hơn là ở nhà nằm quay mặt vào tường.

 Hãy thỉnh thoảng đọc lên thành tiếng câu ngạn ngữ này: “Một nét mặt vui vẻ mang hạnh phúc đến cho trái tim và một tin vui mang sức khỏe cho xương cốt.”

(Nguồn: Trích trong bài viết Tuổi Hạc lụm được trên ĐHVK yahoogroup)

 Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

 Sương Lam

( Nguồn: tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi MCTN148-ORTB 546-101612)

Portland là Dalat th hai trong trái tim SL.  Xin mời quý anh chị thưởng thức Youtube Thành Phố Buồn qua tiếng hát của Thanh An là công tử của anh Nguyễn Duy Quang.  SL đem  về đây chia sẻ với quý anh chị nghe cho vui nha.  Smile!
SL

suonglam has shared a video with you on YouTube
Thanh Pho Buon Lam Phuong Thanh An YouTube

 

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

              http://www.youtube.com/user/suonglam

Tuổi Thơ Hạnh Phúc

 Các anh chị quý mến,

Tuổi thơ là tuổi đẹp nhất trong đời và càng lớn tuổi chúng ta càng  hoài niệm về những ngày thơ ấu cũ.  Các anh chị đồng ý chứ?

SL cũng chỉ là một người tầm thường trong thiên hạ nên cũng có những tình cảm vui buồn thưong nhớ của thế nhân.

Hôm nay SL xin được tâm tình với các anh chị về tuổi thơ nhân khi đi sinh hoạt Tết Trung Thu với các thân hữu trong Hội Cao Niên Oregon  va Nhóm Sinh Hoạt Người Việt mà SL là một thành viên  của các nhóm sinh hoạt này.

Hy vọng quý anh chị sẽ có một niềm vui nho nhỏ lhi đọc bài tâm tình Tuổi Thơ Hạnh Phúc-

Men tang nha van Suong Lam ” smile ” hien o Porland,Oregon,USA va cac ban 1 ban nhac trong hinh de nho ve Tuoi Au Tho

(Bam Vo Hinh )

https://i1.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/TetTrungThu2012/Myadihocvecahatliulo10-12.jpg

Cô cháu nội Mya của người viết năm nay học lớp Một trường tiểu học Montclair ở Beaverton.  Mya đến trường học và được đưa về nhà với xe buýt nhà trường.  Buổi chiều, người viết đến đón  Mya đi học về ở địa điểm xe buýt ngừng gần nhà Mya cùng với các phụ huynh khác.  Các ông bà nội, ngoại về hưu thường có “job” đưa đón cháu đi học mà không cần phải làm đơn xin việc làm chi. Trái lại, các ông bà lại tình nguyện làm việc không lương nữa chứ để được gần gũi  với chúng.  Nhìn Mya ca hát líu lo tung tăng chạy nhảy vô tư như con chim sáo trên đường về nhà, người viết  cũng thấy vui theo với tuổi thơ bé dại của cháu.  Nhiều khi người viết cũng khe khẻ hát một mình cùng với Mya bài hát Tuổi Thơ của Lê Thương mà ngày xưa tôi  đã hát:

 Tuổi Thơ

Trời xanh xanh mát
Hương thơm thơm ngát
Cùng nhau ta múa điệu ca
Cùng nhau ta hát đời ta
Nhụy hoa thanh khiết
Men hoa ngây ngất
Hát cho tâm hồn được khuây
Cũng như cánh đẹp được bay

Sớm bắt bướm hái hoa kêu la nô đùa
Chiều lại ra dạo chơi vườn hoa
Tối quyến luyến má ba vui ca bên đèn
Rồi ban đêm nằm ngủ mơ thấy tiên

(Nguồn: Trích bài bài hát Tuổi Thơ của Lê Thương)

Hoặc là:

 Kìa Con Bướm Vàng

Kìa con bướm vàng
Kìa con bướm vàng
Xòe đôi cánh
Xòe đôi cánh
Tung cánh bay lên trên trời
Tung cánh bay lên trên trời
Em ngồi xem …
Em ngồi xem .

(Nguồn:  Nhạc trong dactrung.net)

Mùa Thu thực đáng yêu với tuổi thơ, hồn nhiên trong sáng  trên PPS AUTUMN CHILDREN dưới đây của Judy 1028 với 43 slides ảnh rất đẹp, đáng xem:

http://www.slideshare.net/Judy1028/autumn-children

<div style=”margin-bottom:5px”> <strong> <a href=”http://www.slideshare.net/Judy1028/autumn-children&#8221; title=”AUTUMN CHILDREN” target=”_blank”>AUTUMN CHILDREN</a> </strong> from <strong><a href=”http://www.slideshare.net/Judy1028&#8243; target=”_blank”>Judy 1028</a></strong> </div>

Những người bạn “không còn trẻ nữa” của tôi ơi,  Bạn có còn nhớ những bài ca dễ thương của tuổi ấu thơ này chăng?  Riêng tôi, tôi vẫn nhớ, nhất là mỗi khi đi dự lễ Tết Trung Thu do  trường Việt Ngữ Văn Lang  hay do  Cộng Đồng Việt Nam Oregon tổ chức hằng năm.

Năm nay, Tết Trung Thu đã qua rồi nhưng ban chấp hành CDVNOR mới tổ chức một Tết Trung Thu cho các trẻ em ở Portland và vùng phụ cận vào ngày thứ bảy 6 tháng 10 vừa qua tại trường Parkrose  High School. Chương trình vào cửa miễn phí để đem lại niềm vui cho trẻ thơ  qua các tiết mục sau đây:

–   Trò chơi có thưởng, phát lồng đèn và bánh kẹo miễn phí cho thiếu nhi dưới 15 tuổi

–    Có  tiết mục vẽ mặt

–   Nhiều tiết mục văn nghệ đặc sắc và múa lân

–   Rước đèn Trung Thu

Nhìn các em nhỏ tham gia hào hứng vào các trò chơi để đưọc nhận các phiếu (ticket) đổi lấy quà, tôi cũng thấy vui lây.  Vợ chồng người viết cũng hăng hái tham gia tiếp tay với các hội viên khác của Hội Người Việt Cao Niên Oregon  với trò chơi  Hai Chú Tý Đi Chơi thay vì Hai Chú Tý Đá Banh vì trái banh lớn  quá, hai chú đá không nổi.

Hai chú chuột, một đen một trắng, ngơ ngác  tìm đường chạy tới chạy lui trong một cái khung trong đó có dán các con số.  Hai chú chuột “dừng bước giang hồ”  ở số nào thì  người có vé mang số đó sẽ được trúng thưởng. Người viết phụ trách phát vé và la hét cổ vũ trò chơi cho thêm phần hào hứng.  Thế mà vui  cho cả người được trúng thưởng lẫn người tổ chức trò chơi.  Thế là trẻ nhỏ lẫn người già, ai cũng có nụ cười!

Các gian hàng khác như vẽ mặt, câu cá, liệng lon, v..v… cũng được các em bé tham gia tích cực để được nhận phiếu thưởng đổi quà.

Điều quan trọng trong lễ Tết Trung thu năm nay là  lễ ra mắt của tân ban chấp hành CĐVNOR nhiệm kỳ 2012-2014.  Đa số là những người mới và trẻ, trừ  ông Chủ tịch Trần Quang Đệ, Phó Chủ tịch Nguyễn Thanh Tâm, Trần Chu Thủy, vị cố vấn Trần Thị Hội là người viết biết mặt biết tên từ lâu vì đã hết lòng phục vụ cộng đồng trong nhiều năm qua.

Xin chúc cho những người bạn trẻ trong ban chấp hành mới này thành công trong việc phục vụ cộng đồng nhé.

Các màn trình diễn võ thuật, văn nghệ, trò chơi đã làm không khí buổi lễ thêm phần vui nhộn .  Dĩ nhiên màn múa lân và phát quà bánh, lồng đèn là phần chính yếu được các em bé thích nhất.

 https://i0.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/TetTrungThu2012/SLvoiHCN-TTT2012.jpg

  Trước đó hai tuần, chúng tôi cũng đã  đến tham dự buổi tiệc mừng Tết Trung Thu do Nhóm Sinh Hoạt Trung Tâm Y Tế và Dịch Vụ Châu Á ở đường Powell tổ chức với hình thức potluck.  Có đến nhìn những ông bà cụ trên 60 tuổi  hào hứng tham gia các trò chơi chim bay cò bay, họp nhóm, karaoke v..v… do cô Cang, cô Ngọc, nhân viên của trung tâm phụ trách thì mới thấy tuổi già ở xứ Mỹ trẻ trung, vui vẻ  như thế nào?

Trên một dãy bàn dài, thức ăn đủ món chay mặn, chè, trái cây, bánh trái do các hội viên đóng góp,  đặc biệt là bánh dẻo ngon lành  do chính các hội viên làm dưới sự hướng dẫn của cô Ngọc và hai hộp bánh trung thu do trung tâm tặng  đã làm cho ai nấy phải gật đầu hài lòng  mỉm cười trong buổi tiệc thịnh soạn này.

Xin cám ơn ban điều hành trung tâm  AHSC,  cô Cang, cô Ngọc và toàn thể quý vị hội viên đã làm cho cuộc đời thêm nở hoa qua  những buổi họp mặt thân ái như thế.

https://i0.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/TetTrungThu2012/bantiectrungthuNSHNV2012.jpg

Người viết lại lan man nhớ đến bài viết ngắn ngắn của tôi khi tham gia câu lạc bộ viết văn thuộc diễn đàn Thư Viện Việt  Nam Toàn  Cầu  mà tôi là một thành viên.  Một thành viên  đã đề nghị: những học viên sau khoá học lớp viết văn của thầy Phan Nhật Nam chấm dứt, mỗi người viết một câu chuyện mà trong đó phải có mấy chữ như sau: Có lòng hận thù, sự bao dung ,cảm mến, tương tư, chiếc ấm trà, điện thoại, cây chỗi, cây đinh, chiếc lồng đèn.

Mỗi người tùy theo tâm tư, sở thích, nguyện vọng của mình mà viết nên một câu chuyện  với những chữ nói trên.  Thôi thì đủ trò đủ kiểu, người thì viết chuyện giả tưởng, người thì viết chuyện trinh thám, người thì viết chuyện vui v.. v… rất là thú vị, hấp dẫn.

Riêng tôi  đã viết  như sau, xin được chia sẻ cùng với quý bạn đọc cho vui nhé vì ít nhiều gì cũng có liên quan đến chủ đề Tết Trung Thu này.

 Niềm Hạnh Phúc Bình Thường Đơn Giản

Cuộc đời trần thế có vui buồn lẫn lộn, lòng hận thù và cũng có sự bao dung, có sự cảm nến nhau và cũng có lòng đố kỵ, phải không bạn?

Một đứa trẻ mới sinh ra, sống hồn nhiên vô tư trong vòng tay âu yếm của mẹ cha và những người thân trong gia đình. Đứa bé lớn dần lên đến tuổi biết yêu, biết thương nhớ tương tư đến người  “chàng hoàng tử bạch mã” hay “cô công chúa diễm kiều”. Nếu hội đủ nhân duyên, tình yêu kia sẽ đi đến hôn nhân và một mái ấm gia đình được xây dựng trong đó vợ chồng con cái sống hạnh phúc vui vẻ bên nhau.

Ôi! Có hình ảnh nào đẹp hơn trong một đêm Trung Thu với vầng trăng sáng tỏ trên cao, người cha ngồi thưởng thức chung trà nóng đuợc pha trong chiếc ấm trà đặt trên bàn gần đó. Ông lặng nhìn đàn con nhỏ đang chơi trò đốt đèn trung thu với những chiếc lồng đèn xanh đỏ vừa mới mua về.  Những đứa trẻ cười nói rộn ràng, vui vẻ.  Trong bếp, bà mẹ vừa nói điện thoại với bà mẹ ở tiểu bang xa, vừa vói tay lấy cây chỗi được treo trên một cây đinh để quét một vài mảnh vụn bánh trung thu rơi rải trên sàn bếp.

“Tiếng cười lời nói vang vang

 Bình thường, giản dị, thiên đàng là đây”

( Thơ Sương Lam)

Quả thật là một thiên đàng hạnh phúc, phải không bạn?

 Thiền Nhàn

 (Thiền Nhàn là bút danh của người viết khi sinh hoạt trên  Diễn Đàn Thư Vìện Vịệt Nam Toàn Cầu)

May mắn thay, bài viết này được chọn đăng trong Tuyển Tập Văn Học Việt năm 2011 (trang 215) cùng với hai bài viết khác của người viết do Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu ấn hành năm 2011.   Bây giờ tôi vẫn đóng góp bài vỡ với chủ đề Một Chút Thoải Mái Cho Đời Thêm Vui trong mục Bạn Đọc Sáng Tác đến nay 103  bài viết rồi .  Xin cám ơn lòng ưu ái của ban điều hành TVVN đã dành cho người viết.  Thế cũng vui!  Đừng tưởng “tuổi già” là “tuổi chỉ biết buồn” đâu nhé.

Bạn có muốn sống vui sống khỏe không?   Nếu muốn, xin hãy bớt lo lắng và cùng dọc với người viết một tài liệu vui vui dưới đây đã được nguời viết sưu tầm về chia sẻ với bạn.   Chắc chắn rằng bạn sẽ cười xoà ngay tức khắc.

Lo Lắng

Có hai chuyện phải lo lắng:
Hoặc là bạn khỏe mạnh hoặc bạn bị đau.

Nếu khỏe mạnh, thì chẳng có gì phải lo lắng
Nếu bị đau, thì có hai điều phải lo lắng:
Hoặc sẽ được bình phục hoặc sẽ chết.

Nếu đưọc bình phục, thì chẳng có gì phải lo lắng.
Nếu bị chết, thì có hai điều phải lo lắng.
Hoặc lên thiên đàng hoặc xuống địa ngục.

Nếu lên thiên đàng, thì chẳng có gì phải lo lắng.
Nếu xuống địa ngục, thì sẽ bận tíu tít bắt tay bạn bè cũ,
còn thì giờ đâu nữa mà lo với lắng…

Thế thì tại sao bạn phải lo???

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền NhànặSương Lamặ(Tài liệu, hình ảnh được sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi-MCTN 147-ORTB 545-1010-12)

Thêm một bài hát nữa  do anh TQĐ tặng Mya, mời nghe cho vui nhé. Smile!

Tang Mya chau gai noi cua nha van Suong Lam ” smile ” mot ban nhac trong tam anh cua Mya

 
                                                                     ( bam vo hinh )

https://i1.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/TetTrungThu2012/Myadihocvecahatliulo10-12.jpg

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

              http://www.youtube.com/user/suonglam

Mừng Thôi Nôi Trang Nhà suonglamportland.wordpress.com

https://i2.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/SLpicjoke/2-vi-03a268d39080b7c59e7f955d140df8f4ip_7610521271.jpg

Thưa quý anh chị em,

Hôm nay  Trang Nhà sươnglamportlandwordpress.com được một tuổi tròn nên SL xin phép được có đôi lời cám ơn quý anh chị em đã thương mến Sương Lam mà đã một đôi lần đên viếng tệ trang.

Thú thật, SL thực hiện trang nhà này để  lưu trử những bài viết,  bài thơ, những bài sưu tầm, tài liệu mà SL thích, như là một “tàng kinh các” nho nhỏ của SL để SL có nơi chốn quay về nghỉ ngơi sau những phút giây sống vui rộn ràng với bạn bè thân hữu ngoài xã hội.

Những phút giây được sống trong tĩnh lặng, một mình ngồi đọc lại những tâm tình, xem lại những hình ảnh của một thời đã qua, trong lúc hiện tại là những giờ phút SL thấy quý báu nhất  đối với SL vì lúc đó SL nhận ra được con người thật của  mình: “Tôi là ai? Tôi đã, đang và sẽ làm gì để có thể sống vui vẻ và hữu ích cho người, cho mình?”

Tôi nhận ra được rằng tất cả đều là do duyên nghiệp: thuận duyên và nghịch duyên đã tạo ra con người của tôi hôm nay và tôi phải cám ơn những thuận duyên và những nghịch duyên này vì nhờđấy tôi mới được như ngày hôm  này.

SL xin được nói lên tâm tình của mình qua bài thơ dưới đây:

Phúc Duyên Gặp Gở

 

Viết tặng các thân hữu  của SL

 

Có những mến thương nẩy mầm ướm nụ

Có những cảm tình trổ nhụy chồi xanh

Chỉ chờ một ngày hội đủ duyên lành

Sẽ khai mở thành thân tình quí mến !

 

Xin hãy để cho Tình Thương đổ bến

Vì giòng đời vui ít khổ đau nhiều !

Kiếp con người có sống được bao nhiêu

Trăm năm tuổi mấy ai mà sống đủ !?

 

Gốc Thiện Tâm mà trời cao đã phú

Hãy vun bồi cho trổ nụ  đơm hoa

Để xóa  tan đau khổ cõi Ta Bà

Người người được  thấm  nhuần tình thương mến !

 

Cám ơn người đã dừng chân ghé bến

Bến yêu thương, bến quí trọng , thân tình

Nếu ta cùng chung một kiếp nhân sinh

Thì ta hãy thương yêu  trong cuộc sống!

 

Tôi thích một  hoa hồng khi còn sống

Còn hơn là trăm vạn đóa hoa tươi

Lúc chết đi ai biết được tình người:

Là thành thật hay chỉ lời dối trá !?!

 

Đừng cân lượng và cũng đừng mặc cả!

Vì tình thương không đơn vị đo lường !

Chỉ biết rằng : ta thành thật yêu thương

Ta sẽ được niềm vui và hạnh phúc !

 Sương Lam

SL không ngờ các anh chị đa thương mến SL mà thương xuyên vào  thăm  trang nhà của SL.  SL thật rất cảm  động vì đã có anh chị em cảm thông cho tâm tình của SL trang trải nơi đây.


SL xin cám ơn lòng tốt và sự thương mến của quý anh chị  đã dành cho SL.

SL  xin mượn lời nói của Helen Keller để nói lên cảm tình của SL đối với quý  anh chị:  “Điều tốt đẹp nhất trên đời không thể thấy hoặc chạm vào.  Nó chỉ được cảm nhận bằng trái tim.”

https://i2.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/danhngon-Z001.jpg

 Chúc toàn thể quý anh chị vui khỏe, thân tâm an lạc. Smile!

Quý mến,
Sương Lam

Những Người Đẹp Khoá Đốc Sự 12

Thưa quý anh chị,

Mùa Thu dễ gợi nhớ gợi thương về kỷ niệm cũ.
Rồi từ đó SL muốn tâm tình với những người bạn mới mà SL có hữu duyên được gặp nơi xứ người kỷ niệm những ngày tháng  cũ của SL với hy vọng có một sự cảm thông vì quý anh chị cũng đã có nhiều kỷ niệm tương tợ như SL.

Xin mời quý anh chị cùng SL tìm về kỷ niệm xưa qua bài viết Những Người Đẹp khoá ĐS 12.
Hy vọng quý anh chị cũng sẽ thấy mình thấp thoáng trong bài viết này.  Smile!

SLhttps://i2.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/Mua%20thu%20la%20bay/ASuongThuPhamDucThanh.gif

Portland  bây giờ là tháng Mười, trời đã sang Thu. Trên đường đi đến nhà cô cháu nội Mya, người viết đã thấy những cây phong đã bắt đầu đổi màu. Có cây lá đổi sang màu đỏ, có cây lá đổi sang màu vàng.  Lá chưa rụng nhiều nhưng  tôi cũng thấy thoáng một vài chiếc lá rơi.  Tôi cảm thấy buồn buồn.  Hình như mùa Thu muôn đời vẫn là mùa của nhung nhớ, mùa của kỷ niệm.

Hôm qua đi tìm tài liệu viết bài cho tuần này, tôi tìm lại đưọc quyển Kỷ Yếu Quốc Gia Hành Chánh  1952-1975 do Tổng Hội CSV/QGHC (1997-1999) ấn hành dày 353 trang với 3 phụ trang hình ảnh sinh hoạt của các hội CSV/QGHC Hải Ngoại.  Từng trang rồi lại từng trang, hình ảnh của các vị giáo sư của trường, cảm nghĩ và hình ảnh  các bạn đồng môn lần lượt hiện ra dưới mắt tôi. Bây giờ kẻ còn người mất, thật rất xúc động, bùi ngùi.

https://i1.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/QuocGiaHanhChanh/DSCN3645.jpg

Người viết còn  tìm thấy được Đặc San khoá 12 QGHC (1967-2003) do Ban Điều Hợp Đặc San Khoá 12  ấn hành với sự đóng góp hình ảnh, bài vỡ của hầu hết những khuôn mặt quen thuộc của khoá ĐS 12 trên đất Mỹ, Canada, Úc và các nơi khác.  Dĩ nhiên, đối với người viết,  Đặc San khóa 12 này quan trọng và đầy tình cảm hơn vì người viết là một thành viên trong Khóa ĐS  12 này.   Người viết đã góp mặt góp lời cùng  các bạn đồng môn thân mến cùng khoá học với tôi  với 3 bài viết, một bài thơ,  các hình ảnh kỷ niệm đám cưới của tôi,  hình ảnh các sinh hoạt họp mặt ở hải ngoại, ở quê nhà với những tấm hình đen trắng nay đã tróc mầu hay hình màu đẹp đẻ được gỡ ra khỏi album gia đình tôi để chung góp lại với các bạn bè khác thành một kho tàng kỷ niệm vô giá.

Bài viết mà tôi tâm đắc nhất  là bài “Những Người đẹp của Khoá ĐS 12”  kể lại từng đặc điểm của 15 người đẹp “hoa lạc giữa rừng gươm” trong khoá học của tôi.

Người viết sẽ kể cho Bạn nghe một phần tâm tình về  Những Ngày Tháng Cũ được  trình bày trong bài viết Những Người Đẹp Của Khoá ĐS 12  của tôi đăng trong Đặc San này nhé.

Những Người Đẹp Của Khoá ĐS 12

https://i2.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/QuocGiaHanhChanh/HinhMStrongDSDS12.jpg

 Lịch sử Trung Hoa đã có “Tứ Đại Mỹ Nhân: Chiêu Quân, Tây Thi, Dương Quí Phi, Điêu Thuyền” với nhan sắc “chim sa, cá lặn, hoa nhường, nguyệt thẹn” thì Khóa Đốc sự 12 của tôi cũng có “Thập ngũ mỹ nhân”, nhan sắc cũng “tuyệt vời và hợp nhãn” đối với ít nhất là một người và người ấy không ai khác hơn là “ông xã nhà tôi” của quí bà có chồng và là “người yêu của tôi” của quí bà với mối tình “Amour Platonic”? Còn quí bạn muốn chấm điểm “người đẹp” theo tiêu chuẩn như thế nào thì “tùy hỷ công đức” vì “bá nhân bá bụng, trăm người trăm ý” mà lị!!

Khóa Đốc sự 12 của tôi nhập trường vào tháng 9/1964 và tốt nghiệp vào tháng 12 /1967 với 15 người đẹp “hoa lạc giữa rừng gươm ” trong đám 89 vị “anh hùng hảo hán'” sinh viên QGHC. Đúng như lời báo cáo của một anh CSV trong Kỷ Yếu QGHC 1952-1975 đây là một khóa rất đặc biệt vì là khóa đầu tiên mở ngày thi tuyển chậm sau ngày thi Tú Tài 2 nên có nhiều vị “nữ tân khoa trẻ đẹp Cô Tú 2” có cơ hội tranh tài với quí anh hùng hào kiệt , trong đó có tôi và cũng nhờ thế mà hôm nay tôi mới được hân hạnh giới thiệu những người đẹp của khóa Đốc Sự 12 đến với các bạn.
Chúng tôi, những người đẹp của thế kỷ 20, không phải như nàng Kiều Nguyệt Nga của cụ Nguyễn Đình Chiểu mà Lục Vân Tiên phải “lẹ làng” thốt lên khi mới gặp lần đầu tiên:

“Khoan khoan ngồi đó chớ ra,
Nàng là phận gái, tôi là phận trai!!”

Chúng tôi một khi đã điền đơn dự thi vào trường QGHC là đã mang một hoài bão:

“Phấn son kia dầu chút phận đàn bà,
Xin cũng được góp phần yêu Tổ Quốc”
SL*

Khoá học Ban Đốc Sự chia làm hai ban: Ban Hành Chánh  và Ban Kinh Tài.

Ban Hành Chánh, đã có 8 vị “nữ lưu” muốn đem tài sức của mình “so tài” với các vị  Phó Quận Trưởng tương lai,  khi tốt nghiệp.

Ban Kinh Tài, không hiểu quí vị “Kinh tế gia ” này thích “giữ tiền ” hay “tiêu tiền” hay muốn nắm giữ chức “Bộ Trưởng Tài Chánh” mai sau nên đã chọn ban Kinh Tài làm nơi để “văn ôn võ luyện” cho thành người tài giỏi.  Trường phái  này có  “Thất Nương Tỷ Muội””, trong đó có người viết.

https://i0.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/QuocGiaHanhChanh/SLluclamchusuoBXHnam1967FRcochu.jpg

Anh bạn  Minh Tâm của tôi đã viết: “So với các khóa khác, khóa ĐS 12 có số nữ sinh viên  đông đảo nhất.  Dĩ nhiên tất cả các “người đẹp” này đều đẹp cả, và không ai nghi ngờ gì điều ấy.  Tuy nhiên trong số đó, có một người đẹp đã gây nhiều huyền thoại nhất, liên hệ đến bản tình ca “Diễm Xưa” của một nhạc sĩ nổi danh thời bấy giờ…..” trong  trang  Những Đặc Điểm của Khóa ĐS 12”.

Đọc đến đây, có lẻ quý bạn đã đoán ra là ai rồi nhỉ?  Muốn tìm hiểu “đặc điểm” của 15  vị nữ lưu này như thế nào, quý bạn ráng tìm cho ra được Đặc San Khóa 12 QGHC này đọc nhé, chứ người viết không dám tiết lộ gì thêm nữa để khỏi bị rầy.  “Smile!”

Người viết chỉ dám tiết lộ sơ sơ một tí tị về mình mà thôi để quý bạn đọc cho vui nhé:

“Bây giờ lại kể qua đến “Thất Nương Tỷ Muội” của ban Kinh Tài, những người thích tiêu tiền và giữ tiền giúp cho “ông xã”?!

……..

Đứng cuối bảng danh sách “seven up ” này là người viết, người đẹp thứ bảy của Ban Kinh Tài, tên là NNS. Người viết may mắn không phải là “Em là cô gái trời bắt xấu” như nhà thơ Lê Khánh đã làm thơ ngày xưa và cũng không phải là “Em là cô gái trời cho đẹp” như Miss USA ngày nay, như thế có nghĩa là “nhan sắc cũng thường thường bậc trung” mà thôi? . Được như thế cũng là mừng lắm rồi!

Ngoài ra người viết cũng được “các anh bạn quỷ sứ” ngày xưa tặng cho một cái “nickname”  là Sương Mangala vì giống “moviestar” … Ấn Độ. Cũng mừng thôi vì như thế cũng là “người đẹp”  vì giống tài tử  điện ảnh chứ bộ!

Ngày xưa trong “đám con gái  xuân xanh ấy” người viết là người “Có kẻ theo chồng bỏ cuộc vui” đầu tiên làm cho nhiều anh bạn ngày xưa đã lỡ “khi tan trường về anh theo Sương về” phải ngạc nhiên, đau buồn vì “hoa đã có chủ rồi”!

https://i1.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/QuocGiaHanhChanh/DSCN3335.jpg

Khi làm ở Bộ Xã Hội, văn phòng Sở Trợ Cấp của người viết là nơi dừng chân của các anh Trưởng Ty Xã Hội về công tác ghé qua uống cà phê, tán chuyện gẫu. Các sư huynh, sư đệ của các khóa ĐS10, ĐS11, ĐS13, ĐS14, ĐS15 từng làm Trưởng Ty Xã Hội: TTH, BCA, PCT, NDC, ĐVC, NDK…… có còn nhớ đến “những ngày xưa thân ái” ngồi uống “cà phê gốc me” Bưu Điện cũ không?

Bộ Xã Hội là nơi “qui tụ quần hùng” của sinh viên QGHC nhiều nhất, trong đó có anh TQH, Cao Học 2, GĐ Nha CTXH, chị NTH, Chị BD, Chị MT, chị BC, chị PTS và còn nhiều anh chị khác nữa….? Người viết cũng từng là… “ngôi sao sáng” của Bộ Xã Hội, người “thủ quỹ” được bầu với đa số tuyệt đối nhờ cái tài “tính tròn”, là “Bà Tùng Long” chuyên “gỡ rối tơ lòng” cho người khác (còn chuyện của mình thì “chỉ rối tùm lum”).

Ôi! qua rồi những kỷ niệm thân yêu ngày cũ”

https://i0.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/QuocGiaHanhChanh/suong32-1.jpg

Bởi thế bài hát Ngày Xưa Hoàng Thị  và bài hát Nỗi Lòng là  hai bài hát mà tôi yêu thích nhất vì  hai bài hát này đã gợi nhớ gợi thương trong tôi những ngày hoa mộng cũ của đời sinh viên.

Ngày Xưa Hòang Thị

“Em tan trường về
Anh theo Ngọ (Sương) về
Chân anh nặng nề
Lòng anh nức nở
Mai vào lớp học
Anh còn ngẩn ngơ ngẩn ngơ

Em tan trường về
Mưa bay mờ mờ
Anh trao vội vàng
Chùm hoa mới nở
Ép vào cuốn vở
Muôn thuở còn thương còn thương…”

http://www.youtube.com/watch?v=OzmrNCfTs1I&feature=plcp

Nỗi Lòng

“Yêu ai, yêu cả một đời
Tình những quá khắt khe khiến cho đời ta
Đau tủi cả lòng vì yêu ai mà lòng hằng nhớ…”

 http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=dd630pFAOeWY

Khi nào có “yên sĩ phi lý thuần” (inspiration) người viết sẽ tâm tình thêm vài chuyện học trò ngày tháng cũ cho Bạn nghe nhé.  Hãy ráng chờ nha!

Viết đến đây tự nhiên người viết nhớ đến bài viết “Xin lại Chào Nhau” của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc và  thấy hay hay với 4 câu thơ của Bùi Giáng và cảm nghĩ của tác giả ĐHN

“Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau
Tóc xanh dù có phai màu
Thì cây xanh vẫn cùng nhau hẹn rằng…”

 (Bùi Giáng)

Người viết  lại nhớ là đã đọc ở đâu đấy câu văn dưới đây:

“Cuộc sống có ba điều hạnh phúc: có ai đó để yêu thương, có việc gì đó để làm và có cái gì đó để hy vọng. (Khuyết Danh)

Như vậy là quý độc giả và người viết, chúng ta đã được yêu thương rồi, như  vậy có thể được xem như là người có hạnh phúc rồi đấy nhé. Bạn vui và bằng lòng chứ nhỉ?

Người viết xin mượn  bài thơ “Nghệ thuật Sống” dưới đây để làm kết luận cho bài tâm tình hôm nay bạn nhé.

Sống

Sống không giận, không hờn, không oán trách

Sống mỉm cười với thử thách chông gai

Sống vươn lên  theo kịp ánh ban mai

Sống chan hòa với những người chung sống

Sống là động, nhưng lòng luôn bất động

Sống là thương, nhưng lòng chẳng vấn vương

Sống yên vui, danh lợi mãi coi thường

Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến.

(Nguồn: Không rõ tác giả)

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Nguồn: tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi-MCTN146-ORTB 544-10512)

https://i1.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/MotCoiThienNhan/SongthuphapNgieuMinh.jpg