Sương Lam mời đọc Đón Xuăn Với Hoa Đào

Thưa quý anh chị,

 Ngày Xuân mà không có hoa đào, hoa mai, hoa cúc , hoa lan ,v..v… chưng trong nhà thì xem như thiếu không khí ngày Tết rồi. Mấy hôm rày người viết xem tivi thấy Cali đón Xuân rộn rịp lắm với cành đào, cành mai, hoa lan, hoa cúc v..v…bán đầy phố chợ, xen lẫn với các gian hàng bánh mứt, bánh tét, bánh chưngv..v..v

Người viết đã tâm tình về hoa mai vàng xứ Mỹ Forsythia thay cho hoa mai vàng xứ Việt trong ngày đầu Xuân. Bài tâm tình hôm nay xin dành cho những ngườì yêu hoa đào hồng thắm.

 Chúc quý bạn huởng Xuân vui vẻ nơi xứ người với hy vọng cuộc sống của mình cũng tươi đẹp như hoa đẹp mùa Xuân nhé.

 Tình thân,

Sương Lam

 Đón Xuân Với Hoa Đào

image.png

Đây là bài số bốn trăm năm mươi ba (453) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo

Miền Bắc Việt Nam đón Xuân với hoa đào hồng tươi.  Miền Nam Việt Nam đón Xuân với hoa mai rực rỡ.  Mỗi hoa có một vẻ đep riêng của nó nhưng thấy hoa đào, hoa mai nở là biết Xuân đã về rồi.

Thú thật, người viết là người miền Nam “chính gốc một trăm phần trăm”” nên chỉ biết đón Xuân với hoa mai vàng vì chợ hoa ngày trước năm 1975 ít có gian hàng hoa nào bán hoa đào như bây giờ ở Việt Nam. Sau khi có cuộc đổi đời ở miền Nam nước Việt, dân chúng miền Nam như tôi mới được thưỏng thức nét đẹp thật sự của hoa đào được chở từ miền Bắc vào Nam.

Ngày trước, người viết chỉ biết hoa đào qua thi ca mà thôi, đặc biệt là bài thơ Ðề Tích Sở Kiếncủa Thôi Hộ

“…Chàng Thôi Hộ ngày xưa đã để lại một bài thơ trứ danh trong nền văn học Trung quốc với vài câu thơ so sánh má hồng của giai nhân và sắc thắm của hoa đào. Truyền thuyết nói rằng khi chàng trở lại đề bài thơ nơi chốn cũ thì nàng con gái kia đã vì tương tư chàng mà khổ đau sầu muộn sắp sửa lìa bỏ trần gian, may thay, vì nhớ thương nàng, chàng trở lại lần nữa kịp lúc nàng đang cơn hấp hối, mãnh lực tình yêu đã khiến nàng hồi sinh và đôi bên đã nên duyên chồng vợ

Ðề Tích Sở Kiến X

Khứ niên kim nhật thử môn trung,

Nhân diện đào hoa tương ánh hồng.

Nhân diện bất tri hà xứ khứ.

Ðào hoa y cựu tiếu đông phong.

(Thôi Hộ 618-907)

Tạm dịch

Thơ đề chốn năm xưa gặp gỡ

Năm xưa cửa ấy ngày này,

Má đào hoa thắm thơ ngây thẹn thùa.

Biết tìm đâu bóng người xưa,

Hoa đào năm cũ cợt đùa gió đông.

(Hạt Cát dịch)

(Nguồn: trích bài viết Sakura- Nhân diện đào hoa tương ánh hồng của Hạt Cát- Forum Phụ Nữ Việt- Cám ơn Hạt Cát nhé)

image.png

 quý bạn tìm hiểu một chút về hoa đào do người viết sưu tầm được trên internet nhé 

“….Cây đào thuộc họ hoa hồng, thân gỗ nhỏ, cao khoảng từ năm đến mười mét, lá có hình mũi mác. Hoa mọc đơn độc, có màu hồng hoặc màu trắng, năm cánh mềm mại, mịn màng như nhung. Khi cây ra hoa ngắn, hầu như không có cuống, đài có ống hình chuông, thùy hình trứng, có nhiều nhị. Dòng họ của hoa đào rất da dạng và phong phú. Nếu xếp theo số cánh thì có thể chia đào thành hai loại là đào đơn và đào kép. Còn xếp theo màu sắc thỉ có thể chia đào thành đào phai, đào bích, đào bạch, đào thất thốn. Nhưng có lẽ đẹp nhất vẫn là đào bích. Đào bích cánh hoa màu hồng thắm, tán tròn nhiều cành cân đối. Đào phai màu nhạt, hồng tươi, trang nhã mà hấp dẫn như đôi má ửng hồng của người thiếu nữ khi thẹn thùng. Đào bạch ít hoa tương đối khó trồng. Đào thất thốn dáng nhỏ, hoa nhỏ, có màu đỏ thẫm.

Hoa đào chỉ trồng được ở miền Bắc và nở đúng vào mùa xuân. Nhưng muốn hoa nở đúng thời vụ thì đòi hỏi nhiều kinh nghiệm ở người trồng hoa. Và thi sĩ Xuân Sách đã dùng những lời thơ để nêu ra cách làm cho hoa nở đúng ngày Tết:

“Vặt trụi lá, bè trơ cành

Đê cây tức giận nở thành trăm hoa”

Vì vậy, muốn có đào chơi vào ngày Tết thì tháng mười một âm lịch người ta thường ngắt hết lá để nhựa cây tích tụ lên thân làm nụ. Rồi tùy theo thời tiết nóng hay rét nhiều mà người trồng đào phải thúc hay hãm hoa.

Nếu ở miền Nam, xuân về phải có mai vàng, một biểu tượng cho sự giàu sang, phú quý, hạnh phúc và sum vầy thì ở miền Bắc có hoa đào mới có mùa xuân. Người miền Bắc ưa chuộng chơi đào vào ngày Tết có lẽ vì màu hồng mang lại sự may mắn và phúc lộc đầu năm. Các cụ ngày xưa thường bảo, cắm một cành đào trong nhà là cản được gió độc và đuổi được tà khí. Và sân nhà ai có trồng đào thì đó là sân nhà phú quý. Những nhà có điều kiện thường sắm cả một cây đào ghép ba tầng, những nhà nghèo hơn cũng có mua một vài nhánh đào chưng trong nhà. Đón xuân mà không có hoa đào cũng tẻ nhạt như thiếu bánh chưng xanh, câu đối đó, tràng pháo hồng. Vì vậy, Tết đến, dù bận việc đến mấy thì người dân miền Bẳc cũng phải mua cho gia đình mình một vài nhánh đào.

Hoa đào không chỉ mang giá trị thẩm mĩ mà còn mang nét đẹp văn hóa đồng thời còn là một dược phẩm, mĩ phẩm độc đáo. Từ xưa, hình ảnh của hoa đào đã được đưa vào thơ ca làm xúc động lòng người. Trong truyện Kiều, Nguyễn Du có nhắc đến hình ảnh cùa hoa đào trong sự luyến tiếc khi cảnh cũ còn mà người xưa không thấy: “Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông”. Và vẻ đẹp mơn mởn của hoa đào trong ngày Tết còn thể hiện qua câu thơ:

Một đóa đào hoa khoe tốt tươi,

Tướng xuân mơn mởn thấy xuân cười”.

Mùa xuân năm Kỉ Dậu, vua Quang Trung sau khi đại thắng quân Thanh, đã mang một cành đào từ Thăng Long về Phú Xuân để tặng cho công chúa Ngọc Hân- người vợ yêu quý của người – để báo tin thắng trận. Trong lịch sử y học Á Đông, danh y Tuệ Tĩnh đã ghi lại nhiều phương pháp chăm sóc da mặt cho phụ nữ bằng hoa đào.

(Nguồn: Sưu tầm trên net)

image.png

Người viết cũng đã một lần giới thiệu “Hoa Đào Ngày Tết”của Minh Hạnh ở Portland, Oregon,, một người nghệ sĩ yêu hoa, đã có những bài viết và hình ảnh về hoa đáng khen ngợi, đến những người yêu hoa qua link dưới đây:

Giới Thiệu Hoa Đào Ngày Tết của Minh Hạnh | suonglamportland

https://suonglamportland.wordpress.com/…/gioi-thieu-hoa-dao-nga…

Xin cám ơn Minh Hạnh nhé.

Gần đây, người viết lại nhận được một bài viết rất hay “Hoa Đào Ngoài Đời Và Trong Thi Ca”  của giáo sư Phạm Thị Nhung, giáo sư Gia Long ngày cũ  Xin mời Bạn đọc một trích đoạn dưới đây và xin cám ơn  giáo sư Phạm Thị Nhung  rất nhiều về bài viết này vì đã giúp cho người viết  biết thêm một vài điều hay lạ về hoa đào.

…Loại bích đào hoa to, mỗi cụm chỉ độ dăm bông, mỗi bông có 12 hay 14 cánh nhưng cũng có loại 32 cánh (loại bông kép), loại này ít trồng vì không mấy được ưa chuộng. Cánh hoa bích đào dầy, màu hồng thắm, xếp thành nhiều lớp, nhị vàng tua tủa; lá có hình mũi mác, màu xanh biếc, cành thì vươn thẳng. Bích đào là loại hoa đẹp nhất, hiếm, quí vì khó trồng và phải có thổ ngơi thích hợp. 

Bích đào và đào phai (đào ăn quả) xưa lấy giống từ Trung Quốc. Theo các nhà khảo cổ học về cây cỏ thì người Trung Hoa biết trồng đào ít nhất từ bốn ngàn năm. Đào từ Trung Quốc truyền vào Trung Á (Asie Centrale), vào Ba Tư (Perse tức Iran). Một thế kỷ trước công nguyên, ông Alexandre Le Grand mang giống đào từ xứ Perse vào Rome và mãi đến thế kỷ XVII, cây đào mới được du nhập vào Mỹ Châu. Các nhà thực vật học đầu tiên tưởng Perse là quê hương của đào, nên đặt cho nó cái tên khoa học là Prunus persica. Sau người ta biết là nhầm nhưng đã quen gọi lâu đời nên vẫn để nguyên tên đó, thay vì phải đổi là Prunus sinensis, họ Rosacées. 

Ở Việt Nam ta từ thời xa xưa đã biết trồng đào phai để ăn quả, loại này cánh hoa mỏng, thưa, màu hồng nhạt, còn lá thì màu xanh nõn. Đào phai dễ trồng và sức sống của nó rất mạnh. Thị trấn Sa Pa thuộc vùng Hoàng Liên Sơn là xứ sở của đào phai. Dân làng Nhật Tân mua cây đào phai còn non về trồng, một năm sau cây đủ mạnh, họ sử dụng làm gốc ghép. Trước tháng 11, họ cắt một nhánh bích đào ghép vào gốc cây đào phai, chờ đến Tết là họ có một cành đào bích tươi tốt đem bán. Mỗi năm mỗi gốc đào phai chỉ dùng ghép được một cành bích đào, thế nên gốc đào phai có bao nhiêu mấu là cây đó bấy nhiêu tuổi. 

Quê hương của bích đào và đào phai là Trung Quốc, nhưng quê hương của hoa anh đào lại là nước Nhật Bản. Người Nhật gọi hoa Anh Đào là “quốc hoa”, tức là loài hoa đại diện cho dân tộc của họ. Nước Nhật còn được mệnh danh là “xứ hoa anh đào”, vì hoa anh đào dược trồng khắp nơi trên dải đất Phù Tang, nhất là ở những vùng đồi núi hẻo lánh, nơi có những ngôi chùa cổ kính. Nhìn từ xa người ta chỉ thấy mái chùa ẩn hiện thấp thoáng dưới những lùm đào cổ thụ um tùm. Mỗi độ xuân về, hoa nở hồng ngát cả một phương trời, tạo cho chốn thiền môn một vẻ thanh tịnh, nhuốm đầy đạo vị. 

Năm 1912, Nhật Bản gửi tặng Hoa Kỳ 3.000 cây anh đào, gồm nhiều loại khác nhau, nhưng hai loại chính là Yoshimo và Kwanzan. Những cây này phần lớn đem trồng dọc hai bên bờ sông Potomac tại thủ đô Hoa Thịnh Đốn. Kể từ năm 1934, nhà cầm quyền nơi đây cũng bắt chước dân Nhật mở Hội Hoa Anh Ðào. Nhưng thay vì đi dạo ngắm hoa, ngồi thiền trà hay ca hát dưới hoa thì ở Mỹ người ta tổ chức các cuộc diễn hành, thi xe hoa và có các ban nhạc từ các tiểu bang khắp nước gửi về tham dự. 

Hoa đào mỗi năm nở sớm hay muộn tuỳ theo thời tiết, người ta phải đoán trước để định ngày lễ hội cho đúng dịp hoa nở. Năm nào chẳng may gặp những trận mưa đá hay mưa tuyết bất thường làm hoa tàn tạ sớm thì đám người dự hội chỉ còn nước ngắm cảnh cành trơ với những cánh hoa tan tác bên đường. 

Đầu thế kỷ XX, Nhật Bản cũng đã gửi tặng nước Pháp nhiều cây anh đào. Số cây anh đào trồng tại Jardin des plantes tuy chỉ vài chục cây nhưng có đủ loại, từ loại cánh hoa đơn dến cánh hoa kép, có hương hay không hương, mầu trắng phớt hồng đến hồng đậm rồi tới đỏ thẫm. 

Riêng tại vườn đào trong Parc de Sceaux, hiện đếm được 147 cây, những cây cổ thụ trồng từ đầu thế kỷ nay còn lại độ một phần ba, những cây chết được thay thế ngay bằng những cây mới nên tới mùa hoa, vườn hoa anh đào bao giờ cũng xum xuê. Tất cả những cây đào trồng ở đây đều thuộc loại anh đào, cây cao chừng 3-4 mét có hoa mọc thành chùm, cánh hoa mỏng như lụa , màu phấn hồng ngọt ngào. Tới mùa, hoa nở chi chít, ngọn lả xuống tận mặt đất, trông như những lẵng hoa thiên nhiên khổng lồ đặt trên nền thảm cỏ non, xanh mướt. Ngồi từ dưới gốc cây nhìn lên thấy cả một trời hoa lồng lộng, nhìn ra tứ phía, một màu hồng bát ngát bao phủ khắp không gian. Đúng là cảnh Thiên Ðàng hạ giới! 

Kiếp hoa đào thật mỏng manh, từ lúc hoa nở đến lúc hoa tàn chỉ trong khoảng ba ngày ngắn ngủi, cả mùa hoa cũng chỉ kéo dài được ba tuần. Từ đầu tháng tư dương lịch, những đoá hoa khai mùa bắt đầu nở đến hết tuần thứ ba là những cánh hoa cuối mùa rụng hết. Nhưng dù ở thời điểm nào, vườn đào vẫn có một vẻ hấp dẫn riêng. Tươi mát, mơ màng khi những nụ hoa đầu tiên vừa chúm chím môi cười sau bao ngày im lìm trong băng giá. Tưng bừng, rực rỡ khi cả ngàn hoa rộ nở. Man mác, nên thơ khi những cánh hoa rơi bay tơi tả khắp không gian rồi trải thảm trên nền cỏ biếc. 

Phải chăng vì màu hoa đào thắm tươi, nồng nàn, quyến rũ, hay vì kiếp hoa đào mỏng manh bạc mệnh; hay vì vườn hoa đào đẹp một cách thanh thoát, thần tiên v.v… đã khiến gây được nhiều mỹ cảm cho người đời, nhiều thi hứng cho các tao nhân mặc khách? Chẳng thế trong kho tàng thi ca phong phú của Nhật Bản, của Trung Hoa cũng như của Việt Nam đã không hiếm những áng thơ văn tuyệt mỹ, những trang tình sử diễm lệ có liên quan tớí hoa đào. …”

(Nguồn:  Trich trong “Hoa Đào Ngoài Đời Và Trong Thi Ca” của GS Phạm Thị Nhung)

image.png

 Xuân về với cành hoa đào hay với cành hoa mai Mỹ Forsythia đều vui với cái Tâm an bình tĩnh lạc. Vợ chồng người viết xin chúc Bạn nhiều sức khỏe, mọi việc đều được hanh thông, lợi lạc qua Youtube chúc Tết dưới đây nhé.  Smile 

Youtube Minh và Sương Lam Chúc Tết  Kỷ Hợi 2019

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé

Chúc Mừng Năm Mới

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

  Sương Lam

 (Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 453-ORTB 869- 13019)Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

image.png
Photo:

Sương Lam Chúc Tết Kỷ Hợi 2019

Trước thềm Năm Mới Xuân Kỷ Hợi 2019 Sương Lam kính lời thăm hỏi sức khỏe  toàn thể
* Quý Thầy Cô và quý vị niên trưởng

 * Quý thân hữu cõi thật, cõi ảo  và quý độc giả mục Một Cõi Thiền Nhàn* 

Quý thân nhân gia đình Nguyễn Hữu


 Và kính chúc toàn thể quý vị
Một Năm Mới Phước Lộc  Thọ An Khang

image.png

Kính mời xem 

 Youtube Minh và Sương Lam Chúc Tết  Kỷ Hợi 2019

image.png

Thân tình,
Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

image.png
Photo:

Sương Lam mời đọc Gần Tết nói chuyện Tuổi Thơ Tuổi Già

Thưa quý anh chị,

Xoay qua xoay lại Tết đã sắp đến nơi rồi.

Con nít thì khoái Tết hơn vì được tiền lì xì, được  mặc quần áo mới, được ăn bánh mứt thả ga và nhất là không bị…..ba mẹ rầy vì có sự kiêng cử trong ba ngày Tết.  Mừng quá! Smile!

 Nhưng…. “những người không còn trẻ nữa” thì không vui tí nào. Nếu có vui thì cũng chỉ vui trong những phút giây con cháu về mừng tuổi cha mẹ, ông bà, đi chùa lễ Phật hoặc đi nhà thờ đọc kinh kính Chúa mà thôi, chứ “buồn trong lòng một ít” vì già thêm một tuổi, bịnh thêm một chuyện  mà không dám nói ra vì ngày tư ngàyTết ai lại đi nói chuyện bịnh hoạn, đau ốm.  Thiệt lãng nhách!

 Mời quý thân hữu đọc tâm tình hôm nay của người viết xem có giống tâm tình của mình không nhé.

 Thân tình,

 Sương Lam

Gần Tết nói chuyện Tuổi Thơ Tuổi Già

image.png

Đây là bài số bốn trăm năm mươi hai (452) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo

Còn hai tuần nữa là đến Tết rồi. Khi Tết đến, trẻ thơ và ngưòi già đều được tăng một tuổi

Tôi yêu mến trẻ thơ và tôi yêu kính người cao niên vì đó là hai hình ảnh, hai cuộc đời mà bạn và tôi đã, đang hoặc sẽ sống trong cõi trần ai này.

Người viết xin được tâm tình  một chút về tuổi thơ nhé.

Tuổi Thơ

image.png

Khi đi họp bạn thân hữu hay chuyện trò với nhau trên diễn đàn, tôi đã thấy mấy bà nội, bà ngoại khoe nhau hình ảnh xinh xắn của các nàng công chúa, những chàng hoàng tử bé bỏng  của mình và kể chuyện huyên thiên về các sinh hoạt của các VIP này với nụ cười vui vẻ, với ánh mắt sáng  ngời.  Lúc đó tôi thấy thương những bà bạn chưa được lên chức này vì các “cô chiêu cậu ấm” của họ chưa chịu lên xe hoa  hay chưa chịu “đưa nàng về dinh”.  Các bà bạn này đành phải nựng đở cháu của người khác cho đã thèm mộng ước được làm bà nội, bà ngoại như người ta.  Thôi đừng buồn bạn nhé, thế nào rồi bạn cũn g sẽ được lên chức mà thôi không sớm thì muộn vì nước chảy qua cầu rồi cũng sẽ đến bến đỗ.

  Nhưng … Lại chữ Nhưng nữa đây!  Nhưng nhiều bà lại bảo tôi rằng: có cháu nhiều thì  rất là vất vả, cực nhọc vì phải chăm sóc chúng khi chúng quấy phá, la hét ấm ỉ, không nghỉ ngơi gì được cả! Mệt lắm! Ngán lắm!

Người viết nhớ đã đọc ở đâu đó một tài liệu  muốn cho sống vui sống khỏe, bạn hãy  chơi đùa vui  vẻ với trẻ con dưới 6 tuổi và người già trên 60 tuổi. Sao lạ nhỉ?

Trẻ con dưới 6 tuổi dễ thương hơn những em bé trên 6 tuổi chăng?

 Có thể là đúng đấy vì trẻ con trên 6 tuổi đã đi học, đã có bạn bè nên chúng bận rộn đùa vui với bạn bè ở trường hay hàng xóm, phải làm bài tập  của nhà trưòng  nên ít quấn quít bên cha mẹ, ông bà hơn.

Mya khi còn nhỏ thì đeo cứng bà nội mỗi lần ông bà nội đến nhà thăm hay khi đi ăn, đi chơi bên ngoài.  Bây giờ cô nàng đã có bạn bè rồi nên không còn đi theo chơi với bà nội  nhiều nữa mà đi chơi với bạn vui hơn.

 Đàn con của chúng ta như một đàn chim, khi còn nhỏ chúng ríu rít trong tổ ấm gia đình. Một khi những cánh chim kia đã đủ lông đủ cánh có thể bay cao bay xa hơn trong  khung trời cao rộng khác thì chúng sẽ tung bay, bỏ lại mẹ cha, ông bà ở lại  trong cái tổ chim trống lạnh.  Nhiều bậc cha mẹ vẫn giữ gìn những căn phòng của con cái trong ngôi nhà rộng lớn kia với hy vọng con chúng sẽ quay về tổ cũ, nhưng những cánh chim kia lo đi xây dựng những tổ ấm khác xinh đẹp hơn, nồng ấm hơn. Thỉnh thoảng chúng bay về tổ cũ nhưng chỉ một chút thoáng qua mà thôi.

 Cuộc đời là thế! Từ thế hệ này sang thế hệ khác, vẫn lập đi lập lại cái vòng sinh hoạt như thế! 

Xin được chúc phúc cho những gia đình nào  có con cháu vẫn sống quây quần bên nhau chứ người cao niên sống nơi xứ người rất cô đơn, buồn tủi.  Cũng chính vì vậy mà  người viết rất thương trẻ thơ dưới 6 tuổi và yêu kính người già trên 60 tuổi là thế đó.

 Nói thật tình, chơi với con nít đỡ mệt trí hơn là chơi với người lớn vì chúng vô tư, thơ ngây, không vướng bận chuyện ân oán giang hồ như người lớn.  Ai thương chúng nhiều, lo lắng, chơi đùa với chúng nhiều thì chúng thương lại nhiều.  Ai xa lạ, không gần gũi thương yêu chúng thì chúng  thương ít hơn một tí!   Thế thôi!  Rất giản dị! Rất bình thường!

Còn người lớn thì tham, sân, si, mạn, nghi, ác, kiến  đầy mình. Họ  dùng mọi thủ đọan để dành phần thắng lợi cho mình trên cõi thật cũng như trên cõi ảo!  Nhức đầu quá! Mệt quá!

Rất ít người hiểu được lẻ đạo cơ trời như thiền sư Mãn Giác:

“Thân như bóng chớp chiều tà
Cỏ cây hoa lá xuân qua rụng rời
Sá chi suy thịnh cuộc đời
Thịnh suy như hạt sương rơi đầu cành”

 Cho nên đã:

“Ta cứ tưởng trần gian là cõi thật
Thế cho nên tất bật đến bây giờ”

Tuổi đời dẫu bao nhiêu tuổi nếu có tâm hồn hiền hoà vui vẻ, vô tư như trẻ thơ, phải chăng là điều ai cũng mong cầu,  phải không bạn?

image.png

Xin mời quý bạn xem Youtube Tuổi Thơ An Lạc Vô Ưu để tìm lại những phút giây an lạc vô ưu của tuổi thơ ngày cũ qua link dưới đây:

Tuổi Già

image.png

Một người bạn thân ở phương xa email hỏi thăm vợ chồng chúng tôi dạo này thế nào rồi sau hơn 30 năm sống ở Portland nhà quê tỉnh lẻ này.

 Người viết bèn email trả lời cho bạn hiền như thế này:

“Cũng chẳng giàu, mà cũng chẳng sang

Tụi tui hai đứa vẫn làng nhàng

Sáng ăn hủ tiếu, chiều ăn cháo

 Tối ngủ một lèo đến sáng chang”

 Smile!

 (Thơ Sương Lam)

 Chúng tôi, hai người “tuổi không còn trẻ nữa” đã sống một  cuộc sống thật bình thường giản dị của những kẻ sĩ,  là học trò của của Nguyễn Công Trứ, muốn học tập lối sống của “sư phụ” được diễn đạt  trong Hàn Nho Phong Vị Phú của Người, mà tôi đã học hồi trung học và bây giờ  vẫn còn nhớ:

“Ngày ba bữa, vỗ bụng kêu bình bịch, người quân tử ăn chẳng cần no

Đêm năm canh an giấc ngáy pho pho, đời thái bình cửa thường bỏ ngỏ”

Kể như thế thì vợ chồng chúng tôi cũng đã được sống trong Một Cõi Thiền Nhàn rồi chứ bộ, phải không Bạn?

 Bên cạnh đó, đôi khi vợ chồng chúng tôi, kẻ xách bóp, người lái xe, chạy tới chạy lui như “ca sĩ chạy show” để đến sinh hoạt cộng đồng cho vui với “tuổi cao niên” của mình. Được gọi là “người cao niên cho oai một tí

Người viết kính ngưỡng cuộc đời và sự nghiệp của nhà thơ Nguyễn Công Trứ nhất qua hai bài thơ  Cây Thông và Kẻ Sĩ.  Ít nhiều gì hoài bảo và đời sống tình cảm của người viết cũng đã chịu ảnh hưởng bởi những lời tâm tình của ông qua hai bài thơ trên. Xin được chia sẻ với các bạn hữu nào đã sống cùng một thế hệ và cùng một tâm ý với người viết nhé.

Cây Thông
Ngồi buồn mà trách ông xanh,
Khi vui muốn khóc, buồn tênh lại cười.
Kiếp sau xin chớ làm người,
Làm cây thông đứng giữa trời mà reo.
Giữa trời, vách đá cheo leo
Ai mà chịu rét thời trèo với thông

Nguyễn Công Trứ

Làm thơ viết văn đối với tôi chỉ là một niềm vui tinh thần thanh nhã “để cho vui với đời” mà thôi, nên tôi chỉ tâm tình trong đời sống bình thường của một người bình thường  biết vui biết buồn, biết khóc biết cười, biết giận hờn, biết nhớ thương mà thôi.  Ai cảm thông thì tôi xin cám ơn, ai không cảm thông thì cũng đành thôi, cho nên xin ai đừng chê trách tôi là nhà thơ, nhà văn “dỏm” nhé. Smile!

Người viết cũng xin thưa thật là về phương diện học Đạo, tôi cũng chỉ là người mới gieo duyên với Phật Pháp, nhất là về Thiền, tôi vẫn còn là kẻ sơ cơ học đạo nên không dám có ý kiến ý ong gì cả về những điều cao siêu hay những tranh luận về Phật Pháp, e sẽ phạm phải sai lầm.  Nếu có gì thắc mắc, xin Bạn vui lòng hỏi tôn ý của quý vị cao tăng hay những vị am tường về Phật Pháp vẫn tốt hơn.

Người viết chỉ góp nhặt những mẫu chuyện Thiền ngắn ngắn, hay hay đưa vào những bài tâm tình của tôi để góp một chút niềm vui nho nhỏ cho quý vị cao niên ở Portland và các thân hữu của tôi đọc cho vui trong cái tuổi “không còn trẻ nữa” của mình mà thôi. Còn việc học và thi hành được bài học hay để tu tâm sửa tánh qua những mẫu chuyện Thiền này thi cũng tùy theo căn cơ, phúc duyên của mỗi người. Qua 452 bài viết trong mục Một Cõi Thiền Nhàn tính đến ngày hôm nay, người viết đã kể cho Bạn nghe hơn 300 mẫu chuyện Đạo trích trong các kinh sách, tài liệu Phật Giáo mà tôi đã đọc được rồi đem về đây chia sẻ với Bạn. Nếu Bạn và tôi  đã phải bị “quên quên nhớ nhớ” do tuổi đời thì người viết cũng hy vọng rằng Bạn và tôi cũng sẽ vẫn còn nhớ những bài học về cuộc sống con người như  “bài học cây đinh”,  bài học “Ném Đá”, bài học “Xin hạt cải của nhà không có người chết” v..v, bạn nhé.

Ý nguyện của tôii khi viết văn làm thơ chỉ là chỉ để cho vui với đời một tí, rất tầm thường, giản dị là thế đấy, bạn ạ.

 Người viết cũng cố gắng lập một trang nhà mà người viết thường hay nói đùa là “tàng kinh các” của người viết, để lưu lại những bài viết, bài thơ của tôi hay những tài liệu mà người viết ưa thích.  Sau những giờ phút sống lao xao ngoài đời, tối đến, người viết trở về  “tàng kinh các’ của mình để có được những phút giây sống trong “cõi riêng an tĩnh” của mình.  Người viết cũng mời những người bạn đồng tâm cảm với mình một đôi lần ghé qua “tệ các” nghỉ ngơi, xem và đọc qua những gì người viết cất trong đó.

 Đây là địa chỉ tàng kinh các của người viết, xin mời bạn đến thăm khi “huỡn” nhé.  Smile!

 Trang nhà Sương Lam Portland

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

 Tàng kinh các của người viết cũng “vô môn” như nhà của Phật.  Bạn muốn đến, muốn đi, muốn ở lại bao lâu cũng được, tùy tâm tùy ý như  bạn đã đến khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của người viết vậy đó. Mời quý anh chị thưởng thức một bản nhạc Thiền dưới đây để cái tâm mình lắng đọng trong một ít phút giây. 

Youtube bài thơ Vi của Thy Thích Tánh Tuệ

 Nếp sống bình thường cũa hai “người cao niên” chúng tôi là thế đấy.  Có giống Bạn không?

 Con người có tính ý đẹp đẻ hay ghê xấu một phần do hoàn cảnh và tha nhân bên ngoài ảnh hưởng đến, nhưng phần lớn là do tâm ý của mình quyết định.

Hy vọng bạn sẽ nhìn cuộc đời, nhìn người khác với cặp mắt nhân từ, với trái tim nhân ái, với nụ cười thiện cảm thì chắc chắn bạn sẽ là người dễ thương và bạn sẽ sống vui, sống khỏe, sống trường thọ đấy. Nếu không tin, mời bạn cao niên của tôi làm thử xem có đúng không nhé?

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Chúc Mừng Năm Mới

image.png

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

  Sương Lam

 (Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 452-ORTB 869-12319)
Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

image.png
https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw

BIẾT ƠN MÌNH BS. Đỗ Hồng Ngọc

Bài rất hay dành cho người có tui BIẾT ƠN MÌNH BS. Đỗ Hồng Ngọc


Ngay từ thuở nhỏ ta được dạy nói cảm ơn khi ai đó giúp mình. Lời cảm ơn không phải để xã giao mà thật sự biểu lộ lòng biết ơn chân thành của mình đối với người đó. Thế nhưng có lẽ chưa bao giờ ta được dạy nói cảm ơn ta vì nhiều khi ta coi chuyện cảm ơn mình là một điều gì đó lố bịch, kỳ cục, không cần thiết! Trái lại nhiều khi ta còn có khuynh hướng nói xấu mình, bất mãn với mình, thậm chí…nguyền rủa mình.


Nhiều người lớn tuổi nhìn vào gương mỗi ngày thấy mình già đi với những dấu chân chim ở đuôi mắt, vết hằn ở khóe miệng, nếp nhăn nhúm ở bàn tay…đã không thể chấp nhận được mình, đã âu sầu buồn bã, có người phải căng da mặt, bơm xóa vết nhăn hy vọng giữ mãi vẻ trẻ trung nhưng chỉ được một thời gian ngắn rồi cũng “hiện nguyên hình”, có khi tệ hơn!


Xây dựng hình ảnh về chính mình (self image) rất quan trọng. Nếu đó là một hình ảnh tích cực, nó sẽ giúp cho mình tự tin hơn và từ đó ảnh hưởng đến “môi trường”xung quanh, còn nếu là một hình ảnh tiêu cực thì sẽ rất không hay.Có món đồ nào mà xài vĩnh viễn đâu, ngay cả những máy móc tinh xảo được làm bằng những thứ kim loại tốt nhất. Gần đây thấy trên báo quảng cáo một cái tủ lạnh cũ của Thụy Sĩ rằng đã được xài đến 20 năm mà vẫn còn chạy tốt.Như vậy nhiều người trong chúng ta có thể vỗ ngực nói rằng mình đã “xài”đến sáu bảy chục năm mà hãy còn ngon đó chứ! Vậy ta phải biết ơn mình nhiều hơn.


Hãy thử xem bộ xương. Cơ thể ta có trên hai trăm cái xương lớn nhỏ được ráp nối với nhau để thành một khung xương, hoạt động được là nhờ các khớp, cũng đã xài được hằng mấy chục năm trời mà chẳng phải bơm dầu trét mỡ gì cả. Vậy mà nó vẫn làm việc trơn tru, êm rơ, chỉ khi ta tích tuổi, lớn tuổi rồi nó mới bị đau nhức chút đỉnh thì cũng phải thôi! Nhiều khi chỉ vì từ nhỏ ta đã không biết chăm sóc bộ xương đã làm cho nó bị lệch lạc đi như bị vẹo cột sống ở tuổi học đường, hoặc ăn những thức ăn làm cho các chất hoạt dịch giữa các khớp bị đơ cứng lại..Ngay ở giai đoạn chấm dứt tuổi dậy thì, bộ xương đã hình thành với khối lượng xương cố định, chủ yếu là do di truyền nhưng cũng một phần do dinh dưỡng. Nếu biết quan tâm, thì ngay từ nhỏ đã phải được bồi dưỡng tốt để xương phát triển đầy đủ. Người lớn tuổi dễ bị loãng xương, dễ bị té ngã, đưa đến gãy xương, trật khớp. Nhìn một cành khô và một cành tươi thì biết. Cành tươi khó gãy vì vỏ dày, gỗ dai, nếu gãy cũng thường gãy dập; còn cành khô thì vỏ mỏng, gỗ giòn, khi gãy dễ gãy lọi. Nghiên cứu cho thấy người lớn tuổi, sau tuổi 65, rất dễ bị té ngã. Nữ dễ bị hơn nam.


Ngoài những chuyện gãy xương, trật khớp, rách cơ, dập phần mềm…còn có những biến chứng gần xa khác như viêm phổi, loét da, do phải nằm bất động trong một thời gian lâu dài. Để giảm bớt nguy cơ té ngã ở người lớn tuổi, cần quan tâm tới môi trường sống của họ. Chẳng hạn các cầu thang trong nhà sao cho dễ đi, không trơn trợt, bậc thang đều, ánh sáng đầy đủ. Tuổi gia mắt kém, cảm giác về độ chênh không còn chính xác, phản xạ chậm, cơ thể điều hòa vận động giảm nên rất dễ té.
Người lớn tuổi vẫn cần phải tích cực vận động – tập dưỡng sinh, đi bộ, chơi thể thao chẳng hạn – để tăng tính linh hoạt của các khớp và giúp cho cơ duy trì sự dẻo dai. Người ít vận động hoặc phải nằm một chỗ, tình trạng loãng xương càng xảy ra nhanh. Thuốc lá và rượu góp phần tăng tốc. Việc sử dụng estrogen để bù đắp phải được hướng dẫn và kiểm soát chặt chẽ bởi các bác sĩ chuyên khoa. Điều đáng để ý là một người khi lớn tuổi bị té ngã một lần thì về sau thì sợ hãi, ít dám vận động, do vậy mà sự phối hợp giữa thần kinh cơ càng kém, lại càng dễ bị té ngã những lần sau. Sự bảo bọc quá đáng của người thân trong gia đình càng làm cho người già thêm mau suy yếu.


Rồi thử xem bộ máy tuần hoàn của ta. Nếu biết rằng mỗi ngày trái tim ta phải co bóp cả trăm ngàn lần để đẩy một khối lượng máu khoảng 7.000kg không ngừng nghỉ, kể cả lúc ta ngủ, đi vào một hệ thống mạch máu giăng mắc mà chỉ riêng hệ thống vi mạch nếu nối lại đã dài hàng trăm ngàn cây số (hơn gấp đôi chu vi trái đất) để nuôi cơ thể, ta mới thấy sức hoạt động của bộ máy tuần hoàn tuyệt vời đến thế nào! Có cái máy bơm nào làm việc liên tục với khối lượng như vậy hằng bảy tám chục năm trời mà không phải thay pin, không phải chùi rửa gì cả?


Vậy mà chẳng những ta không nhớ, không biết ơn nó, nhiều khi ta còn hành hạ nó, đầu độc nó, buộc nó nhảy tưng lên với những chất như rượu, trà, cà phê, thuốc lá…Chất nicotine trong thuốc lá chẳng hạn, chẳng những buộc nó phải làm việc nhanh lên mà còn lại co thắt các mạch máu nuôi dưỡng nó, làm cho nó bị thiếu dưỡng khí. Ta lại còn đầu độc tinh thần nó bằng cách luôn rên rỉ “Một trái tim khô, một trái tim mùa đông” hay hất hủi nó: “ngày rời Paris anh đã để quên con tim”…Thật ra một trái tim bình thường làm việc âm thầm bền bỉ đến nỗi ta tưởng như không có nó. Lúc nó lên tiếng “nhắc nhở”thì đã rắc rối rồi! Cho nên có một trái tim lành mạnh thật hạnh phúc mà nhiều khi ta không biết!Còn mạch máu của ta cũng giống như những ống nước vậy. Khi ống nước còn mới thì nó dẻo dai, co giản dễ dàng, không có chuyện gì xảy ra, còn ống nước đã cũ thì khô cứng lại, độ thun giãn kém đi. Ở người cao tuổi, các mạch máu cũng dễ cứng hơn nên huyết áp dễ bị tăng cao. Huyết áp cao quá có thể gây ra những tai biến. Tăng huyết áp phải được theo dõi chữa trị đến nơi đến chốn. Bệnh tiểu đường càng làm gia tăng tình trạng tắc nghẽn mạch. Do vậy, các nhà chuyên môn đều khuyên ta bớt ăn đường, bớt uống rượu, bớt ăn muối, bớt ăn mỡ, không hút thuốc…

Rồi thử xem buồng phổi của ta. Đó là nơi ta trao đổi không khí để sống. Người ta có thể nhịn đói vài ba tuần, nhịn khát mười ngày nhưng không thể nhịn đói vài ba tuần, nhịn khát mười ngày nhưng không thể nhịn thở quá năm phút. Thiếu oxy (dưỡng khí) chừng năm phút thì các tế bào não sẽ bị hủy hoại, không phục hồi được nữa. Có lẽ vì không khí không phải mất tiền mua nên ta thường coi như không hề có nó. Ta vẫn thở mỗi phút giây mà không nhận thấy không khí là cần! Có một buồng phổi hoạt động tốt ta chẳng hề quan tâm, thậm chí chẳng hề biết đến nó, cho đến lúc nó khò khè có cử thì lúc đó ta mới thật sự hốt hoảng.


Nói chung chúng ta thường không biết thở, không thèm thở, nhất là những lúc làm việc hăng say gần như quên thở hoặc những lúc có những cảm xúc mạnh như lo lắng, giận dữ ta cũng thường quên thở, nín thở. Thở là một phản xạ tự động nhưng ta lại có thể kiểm soát được hơi thở, nhịp thở, khác hẳn với các cơ chế tự động khác như của quả tim, mạch máu, dạ dày, gan ruột…hoạt động hoàn toàn ngoài ý muốn của ta. Cho nên ta có thể luyện thở được.Buồng phổi của ta có khoảng 300 triệu phế nang, trải rộng ra ta có một diện tích rộng hơn 80m2, lớn hơn một phòng học. Mỗi khi ta hít phải không khí ô nhiễm bụi khói, vi khuẩn, thì lớp không khí ô nhiễm đó sẽ tràn ngập lên toàn bộ diện tích của phế nang. Khi còn là những lá phôi thì phổi và da có cùng nguồn gốc, do vậy mà sau này khi gặp lạnh tự nhiên ta sinh ra ho hen, đặc biệt người cao tuổi dễ bị viêm phổi do lạnh. Hệ thống hô hấp không chỉ có phổi mà còn có mũi, họng, thanh quản, khí quản cùng các cơ hô hấp mà cơ hoành là cơ trọng yếu nhất.Ở mũi chúng ta chẳng hạn có một hệ thống mao mạch dày đặc để sưởi không khí, làm cho không khí ấm lại trước khi vào phổi. Gặp lạnh, ta sẽ bị ách xì, sổ mũi, nghẹt mũi vì các mao mạch trương nở. Không phải vô cớ mà người lớn tuổi thường khoác một chiếc khăn quàng cổ khi ra đường vì khi gặp lạnh chiếc khăn quàng sẽ giúp làm ấm mũi.

Những người cao tuổi còn khỏe mạnh, sáng suốt, làm việc không biết mệt là những người biết…thở. Họ có những phương pháp “bì truyền”thường được gọi là dưỡng sinh, khí công, thiền, yoga…Có khi ta còn nghe được những câu có vẻ huyền bí như “đưa hơi xuống huyệt đan điền…”Thực ra không có gì là bí hiểm cả mà hoàn toàn có cơ sở sinh học. Ta biết cơ hoành là cơ hô hấp chính nằm vắt ngang giữa bụng và ngực, “phụ trách” 80% khối lượng hoạt động hô hấp. Cơ hoành di chuyển lên xuống như một cái piston trong lồng ngực làm cho buồng phổi nở rộng hoặc thu hẹp thể tích. Do vậy khi ta hít sâu thì cơ hoành bị đẩy xuống đến tận…dưới rún, nơi được gọi là huyệt đan điền hay khí hải.

Như vậy “đưa hơi xuống huyệt đan điền” thực chất là hít sâu đẩy cơ hoành lên xuống mạnh hơn, cơ hoành di chuyển rộng hơn, nhờ đó sự thông khí sẽ tốt hơn. Càng lớn tuổi cơ hoành càng làm biếng, nên người lớn tuổi cần luyện thở, tập dưỡng sinh, thì cơ hoành mới làm việc tốt hơn.Bệnh phổi tắc nghẽn mạn tính (COPD) thường gặp ở người lớn tuổi, làm cho họ dễ mệt mỏi, hụt hơi, cũng như bệnh giãn phế quản làm cho họ khạc rất nhiều mỗi sáng… Ngày càng có nhiều người bị ung thư phổi do hút thuốc lá. Nhiều người già bị lao là nguồn lây bệnh trong gia đình mà không biết.Giữ môi trường trong sạch, tạo nhiều cây xanh bóng mát, gần gũi với thiên nhiên, tập thở đúng phương pháp, tránh thuốc lá..là những cách tốt nhất để biết ơn buồng phổi của ta vậy.




Lý Lập Ông, thế kỷ XVI, viết trong Nhàn tình ngẫu hứng: “Xét cơ thể con người, tai mắt mũi, tay chân, thân thể hết thảy đều cần thiết…chỉ có hai cái không cần thiết mà trời phú cho ta là cái miệng và cái bao tử, nguồn gốc tất cả những cái lụy của loài người từ xưa tới nay. Có cái miệng với cái bao tử nên sinh kế mới hóa ra phiền phức, sinh kế phiền phức mới sinh ra những mưu mô gian trá, mưu mô gian trá mới phải đặt ra hình pháp…”.Lâm Ngữ Đường có lẽ cũng đống ý như thế nên ông cũng viết: “Chúng ta có một cái bao không đáy gọi là bao tử…Nó ảnh hưởng đến văn mình của nhân loại…Các hội nghị quốc tế căng thẳng đến thế nào, tới giờ cũng dừng lại để ăn….”. Rồi ao ươc: “Nếu con người có được cái diều như diều chim, có cái dạ dày của loài nhai lại chắc là không có tình trạng hiếu chiến, tàn ác vì loài ăn cỏ, ăn hạt đều hiền lành, loài ăn thịt đều hiếu sát”. Ông cũng đưa ra một nhận xét thú vị: “Gà trống cũng thường đá nhau nhưng không phải vì thức ăn mà vì gà mái. Con người mà có cái diều như gà thì chỉ còn những cuộc chiến nho nhỏ chứ không phải cần đến chiến tranh lớn để xuất cảng đồ hôp” . (Sống đẹp, bản dịch Nguyễn Hiến Lê). Thật tội nghiệp cho cái “bao không đáy” còn gọi là bao tử hay dạ dày của chúng ta!

LÂM NGỮ ĐƯỜNG

Đó là một bộ phận quan trọng của hệ tiêu hóa, đảm nhận việc “nạp năng lượng”để ta duy trì sự tồn tại và hoạt động suốt cả cuộc đời. Cái bao không đáy đó thực ra nó đã phải làm việc căng thẳng vất vả, co bóp, nhào nặn thức ăn thức uống suốt ngày đêm để cung cấp cho ta những chất dinh dưỡng cần thiết cho cuộc sống. Nó làm việc âm thầm không hề kể công, hoàn toàn ở ngoài ý thức của ta vì khi nó nhào nặn co bóp như vậy ta không hề hay biết.

Để tiêu hóa được thức ăn, dạ dày phải tiết ra một chất acid mạnh mà nếu không khéo tự bảo vệ mình thì acid này sẽ tiêu hóa ngay chính bản thân nó, làm cho nó lở loét tùm lum mà ta gọi là loét bao tử (loét dạ dày). Thường nếu có lở loét thì dạ dày cũng âm thầm tự băng bó lấy cho mình, đến khi quá lắm thì mới kêu ca, lên tiếng, lúc đó ta có cái gọi là đau bao tử.


Nói chung ít khi ta thượng hại cái dạ dày của mình đừng nói chuyện biết ơn nó, trái lại ta sẵn sàng nhồi nhét vào đó càng nhiều càng tốt từ thịt cá voi đến rắn mối, thằn lằn, tác kè, chuột bọ, cào cào, châu chấu, nghêu sò ốc hến…Ta cũng sẵn sàng đổ vào hằng lít rượu đế, whisky, hằng két bia và vô số những chất độc hại khác như…thuốc trừ sâu, giun đầu gai v.v…Để ý một chút, ta thấy hệ tiêu hóa là một cái ống cơ dài từ miệng đến hậu môn, phình ra chỗ này, thắt lại chỗ kia để trở thành thực quản, dạ dày, ruột non, ruột già…Thức ăn thức uống đi xuyên qua cái ống đó là đã đi bên ngoài cơ thể, mà các bộ phận được phân công cắt xé, nghiền, nhồi trộn, nhào nặn, chuyển hóa, hấp thu..để đưa vào cơ thể sử dụng.Cả một bộ máy làm việc quần quật liên tục không mệt mỏi như vậy mới có thể đáp ứng nhu cầu năng lượng của cơ thể hằng ngày. Ta không thể tưởng tượng rằng mỗi ngày có hơn cả lít nước bọt được tiết ra là nhằm giúp cho miệng không bị khô, hôi và giúp tiêu một phần thức ăn. Ở người lớn tuổi, nước bọt tiết ra ít đi nên dễ bị đắng miệng, khô miệng, ăn không ngon.Hệ thống nhung mao ở ruột non ngoằn ngoèo nhiều lớp có tổng diện tích lên đến 250m2, bằng cả cái sân quần vợt, để hấp thu các dưỡng trấp nuôi cơ thể trôi qua, với các tế bào hùng hục hoạt động ngày đêm để trao đổi chất, với vô số vi sinh vật li ti sản sinh ra các men tiêu hóa, các vitamin. Gan đổ mật vào ruột, tụy tạng tiết men và insulin mà nếu thiếu nó ta sẽ bị bệnh đái đường. Bất cứ có một trục trặc gì trên cái ống đó đều gây ra những rắc rối đáng tiếc như bị tắc nghẽn đâu đó chẳng hạn. Một người bị bón thường xuyên cũng làm cho cái ống bị nghẹt, dẫn đến hôi miệng, ăn mất ngon, ngủ không yên.


Lâm Ngữ Đường có một nhận xét khá thú vị: “Đối với tôi, hạnh phúc trước hết là vấn đề tiêu hóa. Ruột ta mà vận động điều hòa thì ta hạnh phúc, không thì ta khổ sở. Sự tình chỉ có vậy thôi!”. Mà thật, cứ thấy người nào mặt mày lúc nào cũng cau có, nhăn nhó, khó chịu đăm đăm…thì chắc là đã bị bón hoặc trĩ kinh niên rồi! Người lớn tuổi cũng cần phải được cung cấp năng lượng đầy đủ, cần tránh béo bệu nhưng cũng phải tránh cả suy dinh dưỡng – chủ yếu là do thiếu chất đạm.Cũng không nên quá sợ Cholesterol vì có loại cholesterol tốt cần cho cơ thể. Nên dùng dầu thực vật. Các vitamin được cung cấp từ thức ăn như rau quả, trứng, đậu, cà rốt, rau muống, gấc…Để giữ khẩu vị được ngon vừa ý, cần thêm những gia vị mà người có tuổi vẫn quen dùng như tỏi, tiêu, ớt. Không nên kiêng cử quá đáng làm cho ăn mất ngon. Đậu nành có lẽ là một thứ thức ăn lý tưởng vừa cung cấp đạm thực vật lại có chất phytoestrogen là một loại kích thích tố nữ rất tốt để làm giảm tốc độ lão hóa.


Một bữa ăn gia đình đông vui có con cháu sum vầy thì dù là rau muống, kho quẹt, đậu hủ…cũng đem lại nhiều chất bổ dưỡng cả về tinh thần lẫn năng lượng cho người lớn tuổi. “Hãy cho tôi biết anh ăn gì, tôi sẽ cho anh biết anh là ai”. Lâm Ngữ Đường nói loài người có hai hạng, hạng ăn rau và hạng ăn thịt. Hạng ăn rau càng đông thì càng dễ có…hòa bình trên thế giới.


Rồi cái bọng đái nữa chứ. Phải bí đái một lần mới biết “giá trị”của cái bọng đái, mới biết ơn vô cùng khi có một cái bọng đái hoạt động bình thường, biết lúc nào thì phải chứa đựng, lúc nào thì phải co bóp, lúc nào thì mở cơ vòng và lúc nào phải đóng chặt lại. Thật là tai hại khi ở tuổi cao, cơ vòng bắt đầu hoạt động không tốt nữa, lúc cần đóng chặt thì nó lại mở ra, đặc biệt ở phụ nữ có tuổi.


Ở đàn ông, tuyến tiền liệt có thể phình to thành bướu chặn nghẹt đường lưu thông của nước tiểu, lúc cần tiểu lại tiểu không ra. Lại phải mổ, phải nong. Một kích thích quá mạnh như cười to, ho tràng dài hoặc vận động nhiều quá, cũng dễ bị đái són. Thuốc an thần, thuốc lợi tiểu sẽ làm cho đái són xảy ra thường xuyên hơn. Nói chung nếu tìm được nguyên nhân thì chữa trị không khó, đừng lúc nào cũng cholà tâm thần rồi bỏ mặc. Nên tập đi tiểu có giờ giấc, đừng đợi quá căng. Các loại tả lót thấm hút có thể dùng rất tiện cho người già khi đi lại tàu xe.Cũng cần chú ý sắp xếp chỗ đi đại tiểu tiện sao cho thuận lợi, dễ đi, có đủ ánh sáng. Người mình thường coi chỗ tiểu tiện (toilet) như là một chỗ dơ bẩn xấu xí nên thường đặt ra phía sau nhà, xa nhà, trong khi đó thực ra toilet là một nhu cầu quan trọng của con người nên ở những khách sạn lớn, người ta bố trí toilet ngay trước phòng khách, sạch sẽ và thơm tho.


Mắt là giác quan quan trọng nhất của con người. Chăm sóc mắt là biện pháp nâng cao chất lượng cuộc sống. Có một quyển sách mà tác giả là một người mù, viết với lời tựa là “Nếu tôi được một ngày sáng mắt”!Những người bình thường có đôi mắt sáng nhiều khi không biết quý. Thử sống một ngày bịt kín hai mắt lại thì mới đánh giá được chất lượng cuộc sống nhờ đôi mắt.

Già thì mắt phải yếu đi, cảm giác về độ đậm cũng kém, thích nghi với bóng tối chậm và nhìn cố định không nét.Thủy tinh thể diều tiết kém nên không nhìn gần được, điều này ảnh hưởng chất lượng cuộc sống rất rõ, vì làm gì cũng phải đeo kiếng. Những nguyên nhân gây mù thường gặp là mắt hột, quáng gà, đục thủy tinh thể (cườm khô), và cườm nước (glaucoma). Theo Tổ chức Sức khỏe thế giới (WHO), người mù vì cườm khô đã chiếm hơn 40% số người già bị mù. Chín phần mười các trường hợp cườm khô là do tuổi già, cơ thể suy yếu; số còn lại là do các bệnh tiểu đường, chấn thương, suy dinh dưỡng…Khi thấy mắt bị mờ dần, có đốm đen bay bay rồi cố định lại một chỗ, không đau nhức, không đỏ, tưởng là kính không đúng độ mà đo kính nào cũng không vừa thì phải nghĩ đến cườm khô. Hiện vẫn chưa có thuốc nào chữa được cườm khô, chỉ có cách là phải mổ để thay thủy tinh thể đục bằng một thủy tinh thể nhân tạo hoặc đeo kính để điều tiết. Hiện nay có những kỹ thuật mới để mổ cườm khô, đặt thủy tinh thể nhân tạo rất tiện lợi. Sau mổ, bệnh nhân có thể sinh hoạt lại bình thường ngay.


Riêng cườm nước là một bệnh hết sức nguy hiểm vì dẫn đến mù lòa. Nếu được phát hiện sớm thì có thể tránh được mù. Bệnh cườm nước cấp tính gây nhức đầu dữ dội, có khi nhức nửa đầu kèm theo ói mửa, mắt đỏ, căng cứng, con ngươi nở lớn. Trường hợp này phải đến ngay bệnh viện có chuyên khoa mắt. Dạng cườm nước mạn tinh tiến triển âm thầm, chỉ thấy hơi đau mắt, xốn mắt, mỏi mắt và mờ dần. Nhiều người tưởng tại mình có tuổi nên mắt kém, không đo nhãn áp để chẩn đoán kịp thời.
Người lớn tuổi cũng thường nghe kém, lãng tai. Lãng tai một chút cũng hay, khỏi phải nghe những lời nói xấu mình! Cái gì khoái thì nghe không thì thôi. Từ 65 tuổi trở đi có hơn một phần ba số người bị lãng tai. Nghe kém sẽ làm cho việc truyền thông khó khăn hơn, có thể gây nguy hiểm trong giao thông, đi lại. Ngày nay có những dụng cụ trợ thính dễ sử dụng và rẻ. Ở các nước phát triển cứ ba người có tuổi thì một người mang máy điếc, nhờ đó họ có thể giao tiếp tốt hơn và tham gia vào các hoạt động xã hội, giúp họ cảm thấy sảng khoái, không bị coi là tàn phế nữa.



Ở ta, nhiều người không ưa máy điếc vì nó ồn ào lại làm cho ta nghe rõ những “sự thật đau lòng”. Một vở kịch kể chuyện hai vợ chồng già, ông nói gà bà nói vịt nhưng rất hạnh phúc bên nhau, đến khi các con hiếu thảo gởi về cho mỗi người một cái máy điếc thì bắt đầu cãi vã nhau suốt ngày. Cuối cùng cả hai phải liệng cái máy điếc vào sọt rác!
“Chúng ta không chăm sóc bản thân mình mà để cho cơ thể làm việc đến hao mòn, vì vậy nó dễ bị hư hỏng sớm. Khi chúng ta còn khỏe mạnh, còn sung sức, thì chúng ta bóc lột ngay chính bản thân mình, bóc lột các bộ phận trong cơ thể, bóc lột những khả năng của mình mà không hề cân nhắc, không hề nghĩ tới hậu quả. Ở lứa tuổi 50 tôi vẫn chưa chú ý lắm đến sức khỏe của mình…” Viện sĩ Misculine 90 tuổi viết như thế. Hiện nay mỗi sáng ông chạy bộ, tập thể dục đều đặn, chơi quần vợt, ăn uống điều độ. Ông nói “Tôi cảm thấy 30 năm trước đây tôi đã già yếu hơn nhiều so với bây giờ”!

Những dòng Nhân Ái đầy vơi

Tanh Tue Thich <thichtanhtue@yahoo.com> wrote:
Xin hoan hỉ Delete nếu email này làm bạn phiền lòng!

Nam Mô Đại Bi Quan Thế Âm Bồ Tát
 ”Đầu cành dương liễu vương Cam Lộ – Một giọt mười phương rưới cũng đầy ”

Kính thưa chư Tôn Đức, chư Pháp hữu và quý vị hảo tâm Từ thiện. Trong tâm niệm: ” Phụng sự chúng sanh là thiết thực cúng dường chư Phật ”, hôm nay (19 Jan-2019) chúng tôi vừa thực hiện xong một số giếng cần giục (Well hand-pump) cho những ngôi làng nghèo vùng Nalanda, Ưu Lâu Tần Loa (Uruvela Village), làng Ni Liên (Niranjana Village) những khu vực lân cận Bồ Đề Đạo Tràng, thành Già Da- Gaya  tiểu bang Bihar India. Xin chia sẻ cùng quí vị một vài hình ảnh tường trình.  
26 giếng nước này được thành tựu từ lòng bi mẫn của chư vị :
1- Giếng nước Đạo hữu Nguyên Hiền tặng2- Giếng nước Đạo hữu Long Thao Chicago tặng3- Giếng nước Đạo hữu Muoi Tran tặng4- Giếng nước Đạo hữu Minh Phan Gia- Sanjose tặng5- Giếng nước Đạo hữu Van Thi Hien- Sanjose tặng6- Giếng nước Đạo hữu Diệu Hạnh- California tặng 7- Giếng nước PT Bửu Nguyệt & Diệu Liên tặng8- Giếng nước Đạo hữu Amanda Thai Bach & Family tặng9- Giếng nước Đạo hữu Nam Ton & Trung Duong- SanJose tặng10- Giếng nước Đạo hữu Huynh Thi NgocAnh & Chon Dieu Chieu tặng11- Giếng nước Đạo hữu LiSa Cong Tran- California tặng12- Giếng nước Đạo hữu Trung Thai Bạch & Family Peasanton tặng13- Giếng nước Gia đình Cao Thi Luong SanJose tặng14- Giếng nước Đạo hữu Thuy Nhan & Thuy Van tặng15- Giếng nước Đạo hữu Chanh Hoa & Dieu Bao tặng16- Giếng nước Dac Value Service tặng17- Giếng nước Đạo hữu Diệu Quý tặng # 1 18- Giếng nước Đạo hữu Minh Vuong- Tran MyA tặng19- Giếng nước Đạo hữu Diệu Quý tặng # 3  20- Giếng nước Đạo hữu Thiện Phúc- Diệu Khánh Canada tặng # 1 21- Giếng nước Đạo hữu Thiện Phúc- Diệu Khánh Canada tặng # 222- Giếng nước Đạo hữu Thiện Phúc- Diệu Khánh Canada tặng # 3 23- Giếng nước Đạo hữu Thiện Phúc- Diệu Khánh Canada tặng # 5  24- Giếng nước Đạo hữu Hương Huệ Châu tặng25- Giếng nước Đạo hữu Ngan Nguyen tặng26- Giếng nước Đạo hữu Hương Huệ Tâm tặng
Xin chân thành tạ ơn các bạn lành chư vị thiện tâm đã gửi tình thương cho người nghèo xứ Phật    Nguyện đem công đức nầy   Hồi hướng khắp tất cả   Đệ tử và chúng sanh   Đều trọn thành Phật Đạo .     Thích Tánh Tuệ 
PS: Tinh thần Bố thí BaLaMật (Tam luân không tịch) là cao thượng nhất.Vì thế những hình ảnh này chỉ mang tính tường trình Phật sự cùng 
những vị ân nhân đã phát tâm.– Khi bạn khởi tâm tùy hỷ trước những 
thiện sự thì công đứccủa bạn được sánh bằng những người thực thi.
ANUMODANA !!









1- Giếng nước Đạo hữu Nguyên Hiền tặng







2- Giếng nước Đạo hữu Long Thao Chicago tặng

3- Giếng nước Đạo hữu Muoi Tran tặng

4- Giếng nước Đạo hữu Minh Phan Gia- Sanjose tặng








5- Giếng nước Đạo hữu Van Thi Hien- Sanjose tặng

6- Giếng nước Đạo hữu Diệu Hạnh- California tặng

7- Giếng nước PT Bửu Nguyệt & Diệu Liên tặng

8- Giếng nước Đạo hữu Amanda Thai Bach & Family tặng

9- Giếng nước Đạo hữu Nam Ton & Trung Duong- SanJose tặng

10 Giếng nước Đạo hữu Huynh Thi NgocAnh & Chon Dieu Chieu tặng

11- Giếng nước Đạo hữu LiSa Cong Tran- California tặng

12- Giếng nước Đạo hữu Trung Thai Bạch & Family Peasanton tặng

13- Giếng nước Gia đình Cao Thi Luong SanJose tặng

14- Giếng nước Đạo hữu Thuy Nhan & Thuy Van tặng

15- Giếng nước Đạo hữu Chanh Hoa & Dieu Bao tặng

16- Giếng nước Dac Value Service tặng

17- Giếng nước Đạo hữu Diệu Quý tặng # 1 

18- Giếng nước Đạo hữu Minh Vuong- Tran MyA tặng

19- Giếng nước Đạo hữu Diệu Quý tặng # 3  

20- Giếng nước Đạo hữu Thiện Phúc- Diệu Khánh Canada tặng # 1 

21- Giếng nước Đạo hữu Thiện Phúc- Diệu Khánh Canada tặng # 2 

22- Giếng nước Đạo hữu Thiện Phúc- Diệu Khánh Canada tặng # 3 

23- Giếng nước Đạo hữu Thiện Phúc- Diệu Khánh Canada tặng # 5 

24- Giếng nước Đạo hữu Hương Huệ Châu tặng

25- Giếng nước Đạo hữu Ngan Nguyen tặng

26- Giếng nước Đạo hữu Hương Huệ Tâm tặng

Sương Lam mời đọc Hoa Mai Vàng xứ Mỹ Forsythia

Thưa quý anh chị,

 Còn 3 tuần nữa là chúng ta sẽ đón Tết Kỷ Hợi 2019.

  Một năm nữa lại trôi qua và chúng ta thêm một lần nữa hoài niệm về những ngàyXuân cũ với gia đình thân yêu ở quê nhà Việt Nam trước đây.

 Ngày xưa ở Việt Nam, nhà tôi không bao giờ thiếu cành mai vàng vào dịp Tết, dù là lúc gia đình gặp khó khăn nhất vì cuộc đổi đời, vì năm nào ba tôi cũng phải mua một cành hoa mai vàng chưng Tết.

 Bây giờ gia đình chúng tôi sống ở xứ Mỹ, tôi lại đón Xuân với cành hoa  Forsythia mà tôi đặt tên là  “mai vàng xứ Mỹ’ vì hoa cũng có màu vàng như “hoa mai xứ Việt” mà Ba tôi yêu thích. 

Nhà tôi cũng có trồng hoa đào, nhưng tôi thích chưng hoa mai Mỷ vào dịp Tết hơn vì tôi nhớ gia đình tôi xum họp bên nhau dưới bình hoa mai vàng mà ba tôi đã mua và đã cặm cụi chưng hoa trong một chiếc bình đặc biệt của ba tôi mỗi khi Tết đến..

 Càng lớn tuổi chúng ta  càng sống nhiều về kỷ niệm cũ, phải không Bạn?.

   Mời quý anh chị đọc bài tâm tình hôm nay của người viết  nói lên được tình cảm của người con nhớ đến cha mẹ già ngày xưa khi Xuân về Tết đến .

 Hy vọng dó cũng chính là tình cảm chân thật của quý anh chị, vì chúng ta  cùng “đồng thinh tương ứng, đồng khí tương cầu, đồng bịnh tương lân”, bạn đồng ý chứ?

 Thân tình

Sương Lam

Hoa mai vàng xứ Mỹ Forsythia

image.png

Đây là bài số bốn trăm năm mươi một (451) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Người viết rất yêu hoa vì hoa đẹp và vì tôi là phụ nữ.  Phụ nữ nào cũng thích được người yêu, người chồng tặng hoa cho mình trong những ngày đặc biệt: sinh nhật, ngày của Mẹ, kỷ niệm ngày cưới v..v..cho có vẻ lãng mạn tình tứ một tí.  Bạn xem phim tình cảm Đại Hàn thì biết liền.

 Bạn yêu hoa hồng, hoa lan.  Chị thích hoa cúc, hoa thủy tiên. Em thích hoa sen, hoa súng v..v…

 Nhưng với tôi, tôi yêu hoa mai vàng miền Nam nước Việt nhiều hơn vì loại hoa này luôn nhắc tôi nhớ về Ba tôi thường đi mua hoa mai vàng ngày Tết mỗi năm.  Năm nào cũng vậy, nhà tôi phải có một cành mai do ba tôi tự đi mua về chưng trong nhà để đón Tết.  Sau này ba tôi già yếu lắm nên không thể tự đi chọn cành mai được nữa, cô em gái thứ hai của tôi phải khuân về nhà chậu hoa mai từ vườn nhà của cô đem về chưng trong nhà để ba tôi ngắm hoa maì vui tuổi già.

Khi sang Mỹ tình cờ đi ngang qua một ngôi nhà có trồng loại hoa màu vàng tương tợ như hoa mai mà ba tôi ưa thích Thế là tôi tìm mua ngay loại hoa Forsythia này và đặt tên nó là “hoa mai Mỹ” đem về trồng ở sân trước nhà tôi.

image.png

 Hoa Forsythia được đặt tên để vinh danh ông William Forsyth (1737-1804), người Scottland, một nhà thực vật học, người chủ quản phụ trách chăm sóc vườn thượng uyển của  hoàng gia Anh Quốc và cũng là hội viên sáng lập của  Royal Horticultural Society.

 Đây là loại hoa có màu vàng rực rất đẹp, có 4 cánh nhọn, mọc thành chùm liên kết nhau  trên  mỗi cành cây.  Cây hoa có thể cao từ 1 đến 3 mét. Ở Mỹ hoa Forsynthia thưòng nở vào tháng Ba báo hiệu mùa Xuân đế. Hoa có thể sản xuất loại đường lactose. Hoa có thể mọc ở các nước Á Châu:  Trung Hoa, Nhật Bản, Đại Hàn.

Trước Tết 11 ngày, phu quân của tôi cắt vài nhánh hoa forsythia này đem vô nhà thui gốc và ngâm nước nóng để thúc cho hoa nở đúng ngày Têt thay vì hoa nở vào tháng Ba  là mùa Xuân xứ Mỹ

Trong những ngày hội Tết do Cộng Đồng Việt Nam Oregon tổ chức hằng năm, chúng tôi đã cắt một vài cành hoa Forsynthia ở vườn nhà đem vào bán gây quỹ cho Hội Cao Niên cùng với hoa đào của vườn nhà  bác Kiên. Thật là vui!

Theo một tài liệu khác mà người viết sưu tầm được thì hoa Forsynthia còn được gọi là Liên Kiều được mô tả như sau:

Liên Kiều

Tên khoa học:

Forsythia suspensa Vahl. Họ Nhài (Oleaceae).

Cây cao 2-4m. Cành non hình gần như 4 cạnh, có nhiều đốt, giữa các đốt ruột rỗng, bì không rõ. Lá đơn, phiến lá hình trứng, dài 3-4cm, rộng 2-4cm, mép có răng cưa không đều. Cuống lá dài 1-2cm. Lá thường mọc đối. Hoa màu vàng tươi, tràng hình ống, trên xẻ thành 4 thùy, đài cũng hình ống, trên cũng xẻ thành 4 thùy, 2 nhị, nhị thấp hơn tràng. Một nhụy 2 đầu nhụy. Quả khô hình trứng, dẹt, dài 1,5-2cm, rộng 0,5-1cm, 2 bên có cạnh lồi, đầu nhọn. Khi chín mở ra như mỏ chim, phía dưới có cuống hoặc  chỉ còn sẹo. Vỏ ngoài màu vàng nâu nhạt, trong quả có nhiều hạt nhưng phần lớn rơi vãi đi, chỉ còn sót lại 1 ít:  Đa số nhập của Trung Quốc.

 Vị thuốc Liên Kiều  có thể dùng để chửa nhiều bịnh.

Tác dụng:

+ Thông lợi ngũ lâm, tiểu tiện bất thông, trừ nhiệt ở Tâm (Dược Tính Luận).

+Thanh nhiệt, giải độc, giải phong nhiệt ở biểu (Trung Dược Học).

+Thanh nhiệt, giải độc, tiêu viêm, tan mủ (Đông Dược Học Thiết Yếu).

Chủ trị: Trị ôn nhiệt, đơn độc, ban chẩn, ung nhọt thủng độc, lao hạch, tiểu bí, tiểu buốt (Trung Dược Đại Từ Điển).

liên kiều, lien kieu, lienkieu - vị thuốc

Kiêng kỵ:

+ Chỉ mát mà không bổ, bệnh ung nhọt đã vỡ mủ thì không dùng. Hỏa nhiệt thuộc hư cũng kiêng dùng. Tỳ Vị hư yếu, phân lỏng: cẩn thận đừng dùng (Dược Phẩm Vậng Yếu).

+ Người thuộc âm hư nội nhiệt và ung nhọt đã vỡ: không dùng  (Đông Dược Học Thiết Yếu).

+ Tỳ hư, tiêu chảy: không dùng (Trung Dược Học).

+ Sốt kèm khí hư: không dùng (Trung Dược Học).

+ Mụn nhọt thể âm, mụn nhọt đã lở loét: không dùng (Trung Dược Học).

Liều dùng: 12 – 20g.

( Nguồn: Trích trong thaythuoccuaban.com)

Mỗi lần Xuân về Tết đến, nhìn hoa mai Mỹ nở rực rỡ một màu vàng y chang mai vàng xứ Việt trong phòng khách là tôi lại nhớ đến ba tôi và ngày Xuân sum họp gia đình vui vẻ ngày xưa.

Tôi mang tâm trạng như tác giả NTTK bài viết “Forsythia, loài mai đất lạ” mà một người bạn yêu hoa như tôi mới vừa gửi đến tôi sáng nay. Xin cám ơn tác gỉả NTTK và Minh Hạnh đã đem đến cho tôi niềm vui tình cảm về một loài hoa mà ba tôi và tôi  yêu thích trong ngày Tết năm nay. Xin phép tác giả cho tôi được phép chia sẻ với các thân hữu của tôi niềm vui tình cảm này nhé.   Tôi xin đa tạ và xin mời bạn cùng đọc với  tôi bài viết hay và thắm đượn tình cảm gia đình này.

Forsythia, loài mai vàng đất lạ

NTTK (Thụy Điển)

Ở mảnh đất châu Âu lạnh giá suốt mùa đông này, giữa trùng trùng gió lạnh và tuyết phủ, có một loài hoa tự trút hết lá, bung mình trỗi dậy và làm sáng bừng cả một góc trời đông báo tiết Xuân về. Đó là hoa Forsythia – một loài hoa như “cứu cánh” của những người con Việt Nam đón Xuân trên đất khách.

Trong những ngày tháng chạp lang thang trên những con phố thưa vắng người của Thụy Điển, tôi cố dõi mắt kiếm tìm trong những cửa hàng hoa những loài hoa quen thuộc ở quê nhà nhưng đều vô vọng.

Ngang qua những căn nhà có những chậu hoa bé xinh đặt bên khung cửa sổ sẻ chia cái đẹp với khách bộ hành, chợt thấy thèm làm sao sự hiện hữu của một chậu vạn thọ hay cúc vàng. Hoa châu Âu vẫn nhiều, vẫn đẹp và đủ sức làm cảnh sắc mùa đông bớt phần u ám nhưng với một kẻ tha hương làm trú khách trên đất này, tôi vẫn nhận ra những thiếu thốn lớn lao.

Rồi một buổi chiều cận Tết. Tôi được bạn dẫn đến một cửa hàng hoa ở khu chợ trời và nhìn thấy những cành như mai vàng với những nụ còn e ấp. Người thanh niên bán hoa cũng là một người Việt, như thấu hiểu lòng tôi, anh rất nhiệt tình bảo hoa này cũng nở hoa vàng, tương tự như mai ở Việt Nam và tết nào anh cũng mang về chưng trong nhà để cùng có Tết như Việt Nam. Anh cẩn thận viết cho tôi tên gọi của nó Forsythia và bảo thêm là nó có họ hàng với cây ô-liu.

Tôi đã có những cành forsythia cho mình và cảm ơn người bán hoa như thể mình vừa được tặng một món quà quý báu. Tôi nôn nao chờ ngày forsythia bừng nở như thể mong chờ ngày Tết thuở ấu thơ.

Lên mạng tìm kiếm hình ảnh forsythia, tim tôi như thắt lại trước những cánh hoa vàng hệt như mai, cái sắc vàng như thắp nắng không lẫn vào đâu được. Rực rỡ đến nao lòng. Cánh hoa forsythia không đầy đặn như mai mà dài, mỏng và 4 cánh chuỗi ra như hình chiếc chuông. Ở giữa cũng có điểm xuyết nhụy vàng bé nhỏ.

Forsythia có lẽ còn giống mai rừng ở điểm không cần chăm sóc đặc biệt, thường mọc dại ven bờ rào hoặc trong những cánh rừng và cũng là loại hoa vàng báo hiệu mùa Xuân. Khác biệt là ở chỗ forsythia luôn tự mình trút sạch lá trước khi nảy nụ và đơm hoa.

Sau khi hoa tàn thì forsythia mới bắt đầu đâm chồi nảy lộc đổi cây thành màu xanh mướt. Forsythia còn là loài hoa thắp nắng của mùa đông giá lạnh trên một vùng đất bao la trải dài từ châu Âu sang châu Á và cả ở châu Mỹ.

Forsythia. Hôm nay, tôi chợt vui và ấm lòng khi mang được những cành hoa dại của châu Âu đem đặt trang trọng giữa phòng mình như một vật báu. Forsythia, xin mượn hình ảnh rực sáng và tỏa nắng kia để tôi được xuôi về quê hương trong tâm tưởng.

Hôm nay, tôi ngồi bên ô cửa mùa đông này, nhìn forsythia, nhìn những cành đông trụi lá, những con sóc chuyền cành và bầy chim di thê bay từng đàn như trôi qua bầu trời. Đêm 30 tết, tôi nhìn forsythia và nghe đi nghe lại bản vọng cổ “Xuân đất khách”, “Câu chuyện đầu năm”, “Bài ca tết cho em”.. và nghe trong lòng mình một nỗi nhớ quê, nhớ Tết tưởng đã được giấu đi trong lớp tuyết dày, được xóa đi trong cảnh vật xa lạ của trời Tây vốn chẳng có chút gì hoài niệm.

Forsythia, từ đêm nay, xin cho tôi về lại quê hương bằng sắc hoa vàng rực rỡ ấy… Xin cho tôi được gọi forsythia là mai vàng. Loài mai vàng đất lạ đã mang đến cho tôi – những người con xa xứ – thứ hương sắc quen thuộc của mùa Xuân, cho tôi được thở cùng nhịp thở mùa Xuân với quê nhà yêu dấu…

NTTK (Thụy Điển)

 (Nguồn:https://hannahlinhflower.wordpress.com/2019/01/14/forsythia-loai-mai-vang-dat-la/)

image.png

Ngày Tết, vợ chồng người viết đặt  bình hoa mai vàng xứ Mỹ bên cạnh tượng Đức Phật  Thích Ca  ngồi bên cửa sổ phòng khách nhà tôi.  Người viết đã được trúng thưởng tuợng Phật này trong một buổi tiệc gây quỹ của chùa Bửu Hưng cả chục năm về trước.  Ngôi nhà nhỏ bé của người viết sáng đẹp hơn, ấm cúng hơn, đầy tình tự Việt Nam hơn với bình hoa mai Mỹ vàng rực rỡ này. Thật là  một phúc duyên tốt đẹp!

Mời quý thân hữu thưởng thức hình ảnh  đẹp của hoa Forsythia mai vàng xứ Mỹ do người viết thực hiện qua youtube dưới đây nhé.

image.png

Hoa Vàng Trước Ngõ – YouTube



Hoa cũng đẹp giống như hoa mai xứ Việt của ta, phải không Bạn?

 Xin mượn đoạn văn dưới đây để làm kết luận cho bài tâm tình hôm nay của người viết, bạn  nhé.

“Đời người như hoa nở, kiếp hoa đôi khi thật giống kiếp người, một số kiếp không được đo bằng thời gian mà bằng giá trị sống. Bông hoa kia dù biết sẽ “sớm nở tối tàn “vẫn cứ ngang nhiên tươi nở, trao tặng vẻ đẹp và hương thơm, được ngần nào thì hay ngần nấy, với tất cả khả năng và sức lực của mình.

 Bạn cũng vậy, hãy cống hiến cho đời tất cả những gì bạn có với tấm lòng yêu thương. Trên đất sống của mình, hãy cho những người chung quanh những điều tốt đẹp nhất. Cuộc sống sẽ dễ chịu biết bao khi có nhiều hoa đẹp tỏa hương thơm, khi có những người quyết sống như những bông hoa trong vườn hoa muôn sắc mầu của nhân loại, để trao ban cho thế giới những giá trị nhân bản huy hoàng.”

(Nguồn: Trích trong https://hannahlinhflower.wordpress.com. Cám ơn Minh Hạnh)

image.png

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

  Sương Lam

 (Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi- MCTN 451- ORTB868-11619)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

image.png
Photo:

Một ít phút giây tĩnh lặng

Thưa quý anh chị,

Sống nơi chốn nhân gian  này, ai cũng “tất bật” trong cuộc sống chỉ trừ bé sơ sinh và quý vị không “không còn trẻ nữa” đang sống trong các viện dưỡng lão.

 Nhièu thâh hữu của người viét và ngay chính cả bản thân người viết, dù đã về hưu rồi, vẫn than thở “Tôi bận quá trời”

Thật tình, sau những giây phút tất bật chuyện nhà, chuyện thiên hạ, chuyện không tên v…v….chúng ta  rất cần một ít phút giây tĩnh lặng để cho cái “Tâm” của mình được nghỉ ngơi luôn, để khỏi bị  cái “tâm viên ý mã” đó  phá quây chúng ta.  Mệt quá!

  Hy vọng quý anh chị cũng đồng ý với người viết một vài đìều khi đọc những lời tâm  tình của người viết hôm nay.  Mong lắm thay!

Thân tình

Sương Lam

Một ít phút giây tĩnh lặng

image.png

Đây là bài số bốn trăm năm mươi (450) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Đến một tuổi nào đó bạn thích có những phút giây được sống an tĩnh trong một gian phòng nho nhỏ tìm đọc kinh sách, thơ văn nào đem đến cho bạn một sự thư thái tâm hồn, một niềm an vui tự tại. Bạn đồng ý chứ?

 Khi còn trẻ,  bạn tìm thấy hạnh phúc trong sự giàu sang, trong danh vọng.  Bạn đã có một ngôi nhà có “mai vàng trước ngõ, có khóm trúc  bên hiên” rồi,  bạn đã sống ấm êm bên vợ đẹp con xinh rồi, nhưng bạn vẫn thấy chưa đủ, bạn vẫn muốn tìm đủ mọi cách để tạo thêm nhiều ngôi  nhà khác lộng lẩy hơn, đẹp đẻ hơn để thỏa mãn tham vọng được làm chủ những căn nhà của bạn, càng nhiều càng tốt, tiền để trong nhà băng càng nhiều càng thấy vui mắt hơn.  Nhưng bạn có thể hạnh phúc, sung sướng  hay khổ sở như người thợ hớt tóc trong câu chuyện “Bảy chum vàng” dưới đây:

Bảy chum vàng

image.png


Một người thợ hớt tóc trong triều đi qua một gốc cây có ma, bỗng nghe một tiếng nói:
“Nhà ngươi có muốn bảy chum vàng không?”
Ông ta nhìn quanh và không thấy ai cả. Nhưng lòng tham lam nổi lên và ông ta đã nôn nóng la lớn:
“Vâng, tôi muốn! Nhất định rồi!”
Tiếng đó nói:

“Được rối! hãy trở về nhà ngay lập tức. Nhà ngươi sẽ thấy các chum vàng ở đó.”
Người thợ hớt tóc vội vã cắm đầu cắm cổ chạy thẳng một mạch về nhà. Quả thật có bảy chum vàng ở đó- chum nào chum ấy đầy ấp là vàng, chỉ trừ một chum đầy vàng một nửa mà thôi. Lúc đó người thợ hớt tóc không muốn thấy một chum vàng chỉ đầy một nửa. Ông nôn nóng muốn có vàng đổ đầy chum đó, nếu không ông không cảm thấy sung sướng, hạnh phúc.
Ông bèn lấy những đồ trang sức bằng vàng trong nhà ra mà đúc thành những đồng tiền vàng để đổ vào chung còn lưng một nửa. Nhưng rồi chum đó vẫn còn lưng một nửa như trước. Dễ giận chưa!


Ông chắt mót từng đồng, bủn xỉn keo kiệt và ông cùng gia đình nhịn ăn nhịn mặc. Nhưng đều vô ích hết. Cho dù số lượng vàng đổ vào bao nhiêu, chum vẫn chỉ đầy một nửa.


Ngày kia ông được nhà vua tăng lương gấp bội, và ông lại tiếp tục làm đủ cách để cho vàng đầy chum. Kể cả việc ông đi ăn xin. Cái chum đã nuốt bất cứ đồng tiền nào đổ vào nhưng rồi cũng chỉ đầy một nửa.


Bấy giờ ông vua nhận thấy dáng dấp thiểu não ốm o của người thợ mộc nên hỏi:


“Có chuyện không ổn hả? Trước kia khi lương tiền còn ít ỏi nhà ngươi hạnh phúc biết bao. Bây giờ nhà ngươi được tăng lương gấp đôi nhưng lại xem ra thiểu não tiều tụy thế này. Có phải nhà ngươi giữ bảy chum vàng ở nhà không?”


người thợ hớt tóc rất đổi ngạc nhiên thưa:
“Tâu bệ hạ, ai đã tấu trình điều đó?”


Nhà vua cười khanh khách:


“Những triệu chứng thấy ở nhà ngươi rõ ràng là của những người mà con ma đã tặng bảy chum vàng. Trước đây nó đã tặng cho trẩm. Khi trẩm hỏi vàng đó có thể tiêu xài được không hay chỉ để tích lũy thành đống mà thôi thì con ma đã biến mất dạng mà không một lời nói năng. Vàng đó không tiêu xài được. Nó chỉ đem lại cho sở hữu chủ một sự thúc bách tích lũy mà thôi. Vây nhà người hãy mau lập tức trả lại bảy chum vàng cho con ma đó rồi nhà ngươi sẽ tìm lại được hạnh phúc.”

( Nguồn: Trích trong Như Tiếng Chim Ca- Dich giả Đỗ Tấn Hưng & Trần Duy Nhiên)

Như thế sự giàu sang có đem đến cho bạn hạnh phúc hay là đem đến cho bạn những lo âu, phiền não?  Dĩ nhiền sẽ có nhiều bạn cho rằng không có tiền cũng lo âu phiền não lắm nếu phải “chạy ăn từng bữa toát mồ hôi” như Tú Xương ngày xưa.  Vấn đề ở đây là làm thế nào chúng ta chế ngự được lòng tham có một muốncó thêm  hai, có bạc triệu muốn có thêm bạc tỷ vì đó là nguồn gốc của bao đau khổ, và tội lỗi.  Nếu biết chúng ta biết đủ thì là đủ, biết nhàn thì là nhàn như nhà thơ Nguyễn Công Trứ đã nói qua bài thơ Chữ Nhàn dưới đây:

“Tri túc tiện túc, đãi túc, hà thời túc,
Tri nhàn tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn”

Một người bạn văn nghệ  vừa chuyển đến người viết một bài sưu tầm với tựa đề “Cứ Tưởng Trần Gian Là Cõi Thật “với những hình ảnh đầy thiền vị, những lời hay ý đẹp đáng suy ngẫm nhưng lại không thấy đề tên tác giả. Thật tuyệt vời!.  Người viết xin cám ơn anh Trần Ngọc đã chuyển chia sẻ bài sưu tầm này và xin phép tác giả bài viết cho phép tôi  được chuyển chia sẻ tiếp đến các thân hữu của tôi nhé.  Xin cảm tạ. 

 Mời bạn cùng đọc với người viết nhé. . 

Cứ tưởng trần gian là cõi thật

image.png

Theo tôi thì nên gọi cuộc sống trên trần thế nầy là “tạm”, thay vì “không thật”. Ý niệm gọi cuộc sống nầy “không thật” đến từ sự hiểu lầm của nhiều người dịch và sang định những bộ kinh của Phật Giáo.

Từ lúc bắt đầu biết suy nghĩ, tôi luôn cố gắng tìm kiếm cái logic và bối cảnh tâm linh của “sự tồn tại sau sự chết”. Sau khi đọc và suy nghĩ rất nhiều về chủ đề này, cách đơn giản nhất tôi có thể hiểu nó tóm tắc như sau:

Chúng ta biết chắc chắn rằng năng lượng không thể được tạo ra hoặc phá hủy, mà chỉ có thể được chuyển từ trạng thái này sang trạng thái khác (Première loi de thermo-dynamique ou populairement, loi de conservation d’énergie:

“L’énergie ne se crée ni ne se perd, mais elle peut  seulement changer d’état” (Energy cannot be created nor destroyed, but can only change state) . Vậy thì khi thân xác chúng ta chết, cơ thể vật lý của chúng ta bị phân hủy hoặc bị cháy/thay đổi hình dạng và xác chúng ta không còn tồn tại. NHƯNG còn Ký ức? Suy nghĩ? Trí tuệ? Cảm xúc? Hiểu biết?… của chúng ta thì sao? Nếu không có gì có thể giết chúng, thì câu hỏi cần được đặt ra là “chuyện gì xảy ra cho chúng?”. Nếu nó tiếp tục tồn tại thì nó ở đi đâu, ở đâu? làm gì? sẽ ra sao?…

Nếu chúng ta thừa nhận rằng thân thể vật lý của chúng ta là một khối năng lượng thay đổi hình thể khi chúng ta chết (từ đầu mình tay chân ruột gan xương cốt…thành một khối atomes), thì nếu tâm trí của chúng ta cũng là một dạng năng lượng thì nó cũng phải biến thể và tồn tại nơi nào đó, phải không? Về mặt logic, chúng ta phải trả lời “Đúng vậy!”

Nhiều bằng chứng thật tế đã được tâm lý học đưa ra chứng minh rằng tâm trí và suy nghĩ của chúng ta tiếp tục tồn tại dưới hình thức ondes électro-magnétiques và được lưu trữ ở đâu đó để tiếp tục chuyển từng thành phần hoặc toàn bộ sang cuộc sống tiếp theo dưới một dạng thức nào đó. Ở đâu? Trong thế giới tiềm thức mà các tôn giáo, người ta gọi nơi đó là “thiên đường hay niết bàn”, chờ để được biến đổi và phân ph́ối. Một vài người cho rằng họ có khả năng kiểm soát tâm trí để có thể truy cập các kiếp sống trước bằng ý chí, tuy không ai có bất kỳ bằng chứng nào về điều này. Tôi đã nghe những câu chuyện về những người có thể nói tên của cha mẹ trong đời trước, đời sống và cái chết của anh ta, nơi anh ta sống, một vài sự kiện chính của kiếp sống trước, v.v. nhưng không ai thật tâm kiểm soát những lời nói huyền bí nầy. Vì vậy mà hoài nghi là thái độ tốt nhứt. 

Trở lại đề tài nầy, tôi nghỉ rằng kiếp sống trần gian hiện tại của chúng ta là cỏi sống THẬT, nhưng chỉ TẠM mà thôi.

Cứ tưởng trần gian là cõi thật

image.png

Khi tóc bạc trên đầu trôi dạt mãi,

Cội nguồn ơi chiếc lá lại rơi về .

Đường về khép bóng trần gian

Lợi danh gói một hành trang vô thường

Ngoảnh nhìn cuộc đời như giấc mộng

Được mất bại thành bỗng chốc hóa hư không


Phú quý vinh hoa như mộng ảo

Sắc tài danh lợi tựa phù du


Tất bật hơn thua rồi cũng bỏ

Thong dong tự tại vậy mà vui


Đêm qua mộng lại thật gần

Đừng lay tôi nhé hồng trần mong manh !


Ta về giữ mộng trinh nguyên

Bờ hun hút lạnh nắng xuyên hình hài


Thân như bóng chớp chiều tà

Cỏ cây hoa lá xuân qua rụng rời

Sá chi suy thịnh cuộc đời

Thịnh suy như hạt sương rơi đầu cành


Ta cứ tưởng trần gian là cõi thật

Thế cho nên tất bật đến bây giờ !

(Nguồn: Email bạn gửi. Không thấy đề tên tác giả. Cám ơn anh TN  đã chuyển chia sẻ)

Người viết vào “tàng kinh các” của tôi  tìm được yoưtube Lời Hay Ý Đẹp của Bùi Phương, người em văn nghệ tài hoa đã qua đời của tôi, có hình minh họa những lời  nói trên, nên xin được mời quý bạn cùng thưởng thức nhé.

 Youtube LOI HAY Y DEP – Man Giac Thien Su – Sad Romance – BP (HD …

 Nhạc hay, hình  đẹp, Bạn nhi?

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

  Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

 

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 450-ORTB 867-11119)


Sương Lam

image.png
Photo: