Mời xem 3 Youtube Thơ Sương Lam và Ảnh Đẹp

Chào quý vị

Bài thơ Người Còn Đó Ta Còn Đây  của Sương Lam được nhiều người thích vì nói lên niềm vui khi được gặp lại bạn bè xưa cũ.

Bài thơ được Giáo Sư Hoàng Quỳnh Hoa chuyển đến Nhóm Cô Gái Việt với lời  khen làm SL cảm động vô cùng. Xin cám ơn cô Quỳnh Hoa, giáo sư trường nữ trung học Gia Long ngày xưa SL đã từng theo học suốt 7 năm trời và  xin cám ơn quý vị yêu thơ đã chuyên chở  giúp tâm tình của SL đến các thân hưũu khác của quý vị.  Smile!.

Xin mời thưởng thức bài thơ dưới đây:

Thăm hỏi Bạn, biết rằng người còn đó
Nỗi mừng vui tràn ngập cõi lòng tôi
Cuộc đời này bao sóng gió, nổi trôi
Vui được biết, Bạn bình an vui sống

Đời trần thế ví như là huyễn mộng
Kiếp nhân sinh là sinh tử, tử sinh
Quý nhau chăng chỉ ở một chữ Tình
Tình cha mẹ, tình vợ chồng, bè bạn

Tình cảm ấy ta không treo giá bán
Khi con tim không đơn vị đo lường
Bàn cân nào, cân được chữ Yêu Thương
Thế mới biết Thương Yêu là vô giá!

Cuộc đời dẫu đảo điên, nhiều dối trá
Nếu chúng ta thực sự mến thương nhau
Thì tiếc chi một lời nói, câu chào
Hãy trao gửi, sưởi ấm tình nhân thế

Có hơn không dù biết rằng chậm trễ
Vì con người ai cũng thích yêu thương
Được thương người và cũng được người thương
Hãy bày tỏ yêu thương dù có chậm

Bạn còn đó! Tôi còn đây! Mừng lắm!
Vì chúng ta còn cơ hội gặp nhau
Để trao nhau lời nói với câu chào
Đầy thân ái, đầy yêu thương, quý mến

Chuyện dĩ vãng, chuyện tương lai sắp đến
Hãy quên đi, xin nhớ hiện tại thôi
Nếu tâm bình trí lạc! Thế đủ rồi!
Người còn đó! Tôi còn đây! Phúc lắm!

Sương Lam

Sưong Lam rất vui khi tâm tình của mình có được người cảm thông. Bài thơ Người Còn Đó, Ta Còn Đây chính là do  Sương Lam sáng tác lâu rồi được anh TH làm ảnh thơ rất đẹp nói lên sự vui mừng khi được gặp bạn bè xưa cũ của SL. Xin mời xem ảnh thơ do anh TH thực hiện.  Cám ơn anh Trinh Huỳnh.

Xin mời xem ảnh thơ của TH thực hiện dưới đây:

 

Photo:

Thứ sáu cuối tuần rảnh rổi mời quý vi thưởng thức 3 Youtube Thơ Sương Lam và Ảnh Đẹp dưới đây cho quên…..trơì nóng nhé.  Smile!

1-Thơ Suong Lam và ảnh đẹp 1-Guitar Vô Thường

https://www.youtube.com/watch?v=gMwyAfQEEJc

Suong Lam Portland

2-Thơ Sương Lam và ảnh đẹp 2- Nhạc Từ Công Phụng

https://www.youtube.com/watch?v=CuJEgnhtrRw

3-Thơ Sương Lam và Ảnh Đẹp 3 – Vô Thường -Từ Công Phụng-

Suong Lam Tran,

https://www.youtube.com/watch?v=I57iCvj7ufY

Một lần nữa, SL xin cám ơn những tâm hồn đồng điệu yêu thích thơ văn như Sương Lam và kính chúc tất cả được vạn an.

Quý mến,

Sương Lam

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/u/0/112448069295471524939/posts

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/

Advertisements

Con Cháu Thời A Còng @

Thưa quý anh chị,

 Cuộc đời là một dòng biến dịch không ngừng. Con người sống trong cõi nhân gian này có nhiều quan điểm khác nhau về cuộc sống tùy  theo thời đại, không gian, xã hội  chúng ta đang sống. Có những đìều được giáo huấn ngày xưa nay đã trở thành “Old Fashion” rồi như quan niệm về “tam tòng tứ đức dành cho phụ nữ, chuyện hiếu để với mẹ cha v..v.. Con cháu thời a còng @ sẽ ngẩn ngơ không hiểu gì nếu được nghe ông bà kể chuyện  “nhị thập tứ hiếu ngày xưa. Cũng đành thôi!

 Xin mời quý anh chị lắng nghe người viết tâm tình về Con Cháu Thời A Còng @.  Hy vọng sẽ được cảm thông vì chúng ta đa số thuộc lứa tuổi 60, 70, 80,  ít nhiều gì cũng đã có những va chạm về tình cảm với con cháu chúng ta trong đời sống văn minh hiện tại. Chúng ta phải hiểu và cảm thông con cháu và cũng mong cầu con cháu hiểu và cảm thông   chúng ta.  Thiện thay!  Smile!

 Sương Lam  

 

  Con Cháu Thời A Còng @
Photo: Con Cháu thời a còng @

 Đây là bài thứ ba trăm ba mươi hai (332) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

 Với sự tiến bộ của khoa học kỹ thuật, hình như đa số chúng ta đều biết sử dụng máy điện toán  (máy computer) và  biết trao đổi tin tức, hình ảnh qua điện thư (email).  Vì thế có thể nói thời nay là “thời đại a còng” có dấu hiệu là @) và con cháu thời nay được gọi là con cháu thời a còng cho hợp “thời trang điện toán”.  Smile!

 Con cháu thời a còng có gì khác biệt với con cháu thời xưa?  Dĩ nhiên có nhiều sự khác biệt lắm mà những bậc cha mẹ ở lứa tuổi 60,70, 80  hiện tại thường lắc đầu than thở là đạo lý đã suy đồi khi họ đọc những tin tức ở Việt Nam và tin tức ở Mỹ .

 Ở Việt Nam không thiếu gì tin tức con cái giết cha mẹ vì bị la rầy hay vì muốn cướp lấy tiền bạc, tài sản.  Ở Mỹ thì con cái thường không lời thăm hỏi cha mẹ, mắng đưổi cha mẹ ra khỏi nhà hay bỏ quên không đi thăm viếng cha mẹ đang sống cô đơn ở viện dưỡng lão.  Mỗi người một hoàn cảnh khác nhau, nhưng hoàn cảnh nào cũng đáng thương cả.

 Hãy nghe nhà văn Huy Phương tâm tình qua bài viết Con Cháu Thời Nay của ông qua trích đoạn dưới đây:

 “…. Bản năng của muôn loài là thương yêu và bảo vệ con. Con gà mẹ dùng đôi cánh che chở cho bầy gà con trước sự hung hiểm của diều hâu. Con chim bay xa tha mồi về mớm cho con non nớt yếu đuối bên bờ tổ. Hung dữ như cọp beo cũng không có loài nào ăn thịt con. Nhưng muôn loài cũng không có cái cảnh nào có đàn con đi kiếm thức ăn cho những người sinh nở ra chúng lúc họ về già, không còn khả năng săn nhặt, nằm chờ chết trong hang ổ. Nhà văn Lâm Ngữ Đường cho rằng, “Người nào cũng yêu con, nhưng người có văn hóa mới biết thương yêu cha mẹ!”

Ở Mỹ, trong giờ hành chánh mà một đứa con lang thang ngoài đường, thì cảnh sát lập tức kết tội cha mẹ của chúng, nhưng một cụ già bị bỏ ngoài đường thì người ta tìm đến sở xã hội, liệu có ai truy tìm và lên án những đứa con.
Photo: Vợ chồng già nắm tay đi bên nhau. Hạnh phúc là đấy. Smile! SL


Chúng ta phải chờ vài ba thế hệ nữa may ra, chứ hiện nay, các bậc cha mẹ người Việt ở Mỹ, tâm lý vẫn chưa sẵn sàng, còn cảm thấy tổn thương và đau khổ, than trách khi bị con cái đẩy ra khỏi nhà. Những vị cao niên Mỹ không ai than phiền vì con cái không quan tâm hay “bỏ rơi” mình. Đối với họ, con trên 18 tuổi đã ra khỏi gia đình, vì muốn cho con tự lập, có khi muốn con đi học xa, thăm hỏi, quan tâm là điều tốt, nhưng cha mẹ không bao giờ kỳ vọng nơi con cái khi mình về già, trông đợi sự giúp đỡ của con. Cha mẹ và con cái từ đây hết còn bổn phận với nhau. Do đó, họ chuẩn bị để dành tiền, đầu tư, mua bảo hiểm nhân thọ, bảo hiểm “sức khỏe lâu dài,” chuẩn bị “hậu sự” cho mình.

Như vậy các bậc cha mẹ này không còn cảm thấy đau khổ vì những lý do về con cái.

Trái lại người Việt hay Á Đông luôn cho rằng trong trăm nết thì chữ hiếu đứng đầu (Bách hạnh hiếu vi tiên). Theo Phật Giáo thì “tâm hiếu là tâm Phật, hạnh hiếu là hạnh Phật.” Khi thấy con cái đối xử với mình tệ bạc thì đem lòng ai oán, nhất là vào buổi giao thời, vẫn thường so sánh lối sống của gia đình ngày xưa, với lối sống “Mỹ hóa” bây giờ của con cái, và cũng vì chính sự đổi thay quá nhanh chóng của con cái, sinh ra ở Mỹ, hay chịu lối sống Mỹ quá sớm, hoặc là dùng chữ gia đình “vô phước” như cách than phiền của nhiều vị.

Quí vị đã có dịp lui tới chuyện trò với các vị cao niên người Việt trong các nhà dưỡng lão, đã thường biết đến nỗi buồn của họ, không phải vì tiền, vì danh mà vì một nỗi cô đơn, chỉ vì con cái không ngó ngàng đến họ. Khi tôi muốn kể nỗi lòng của một vị cao niên buồn bã, cô đơn trong một nhà dưỡng lão, trên trang báo, thì ông cụ chấp tay vái tôi, “Thôi xin ông, con tôi mà biết tôi kể lể với ông thì chúng hành tôi đến chết mất!”

– Một gia đình, khi người cha qua đời, những đứa con thấy mẹ thui thủi một mình, khuyên mẹ bán ngôi nhà rồi về ở với chúng nó. Như một trái bóng, bà bị đưa qua đưa lại giữa những đứa con, và chỗ ở cuối cùng của bà bây giờ là nhà dưỡng lão!

– Một bà cụ khi bị đưa vào bệnh viện, rồi nhà hưu dưỡng, vì lo xa, bà làm thủ tục trao cho cô con gái duy nhất, ngôi mobile home của bà, nhưng chỉ ít lâu sau, cô này bán ngôi nhà lấy tiền bỏ túi. Khi khỏe mạnh được trở về nhà, bà phải đi “share” phòng cho đến lúc qua đời….

 (Nguồn:  Trích bài viết Con Cháu Thời Nay của Huy Phương)

 Theo cách giáo dục xưa thì gia đình nào có con cháu sống chung và phụng dưỡng cha mẹ thì được xem là gia đình hạnh phúc, ăn ở có đức. Nhưng người Âu Mỹ thì họ lại không nghĩ như vậy bởi lẽ ngay từ khi còn trẻ, họ đã được học tính tự lập – và điều này đã tác động rất lớn đến thế hệ người Việt thứ 2, thứ 3 – là những người sang Mỹ từ khi còn bé, hoặc sinh ra trên đất Mỹ. Họ hầu như ít nói tiếng Việt mà chỉ dùng tiếng Mỹ – ngay cả khi ở nhà.

Phần lớn họ chịu ảnh hưởng nặng của lối sống Mỹ: 18 tuổi là ra ở riêng, cha mẹ già thì đưa vào viện dưỡng lão. Sự thành công về mặt học vấn, tài chính đã khiến họ chẳng còn quan tâm nhiều đến quá khứ của cha ông. Nếu như ở Việt Nam, con cái thường ngồi im nghe cha mẹ giáo huấn – dù ngồi một cách miễn cưỡng. Còn ở Mỹ thì con cháu thường không chú ý đến những lời giáo huấn, khuyên bảo của ông bà, cha mẹ. Nhiều khi họ còn lý sự cãi cọ, cự nự nữa là khác vì giáo dục của Âu Mỹ tôn trọng sự tự do cá nhân, học sinh, sinh viên được quyền tỏ bày ý kiến ý ong của chúng. Những bậc trưởng thượng, ông bà, cha mẹ già Việt Nam thường bị những cú sốc tinh thần, tình cảm, nếu không chuẩn bị tinh thần chịu đựng trước những thay đổi này. 

 Quý vị cao niên sang đến xứ người thường cảm thấy cô đơn, cảm thấy bị bỏ rơi vì con cái đi làm cả ngày.  Quý cụ gặp những xung đột gia đình về văn hoá, nếp sống, con cháu không vâng lời,  không được quý trọng như ngày xưa, cảm  thấy mình vô giá trị, tuyệt vọng v..v… nên dễ bị trầm cảm lắm đấy.

 Người bị trầm cảm có thể có những triệu chứng sau: khóc buồn vô cớ, thấy tuyệt vọng, thiếu năng lực, hết hứng thú với những hoạt động đã từng ham thích, cảm thấy tội lỗi, thay đổi thói quen ngủ, ăn mất ngon hay ăn nhiều hơn, nghĩ nhiều đến việc tự sát v..v…

 Bạn phải làm gì để trị bịnh trầm cảm?

 Bác sĩ thuyết trình viên khuyên bạn nên:

 –  Dùng thưốc để trị bịnh, giúp ngủ ngon, giúp bớt đau, cân bằng những kích thích tố mất mát trong cơ thể.

–  Đến gặp các chuyên viên tâm lý để tỏ bày tâm sự cho vơi những đau khổ, uất ức, buồn chán chất chứa trong lòng.

 Con cháu thời a còng có những suy nghĩ, quan niệm sống của chúng thì cha mẹ, ông bà thời a còng cũng cần có những quan điểm sống như thế nào để không bị trầm cảm, khổ sở về tinh thần tình cảm nữa.
Photo

Mời bạn đọc tài liệu dưới đây và suy ngẫm xem có thể áp dụng được không nhé.  Smile!

 Thương con là làm bạn chứ không phải làm nô lệ cho con

 

Khi qua tuổi 60, bạn không còn nhiều thời gian ở phía trước nữa, và bạn cũng không thể mang theo những gì bạn đã có, sẽ là vô ích nếu bạn vẫn bận tâm đến việc kiếm tiền và dành dụm. Bởi thế, bạn hãy chi tiêu những đồng tiền mà bạn đã cất giữ để đi du lịch, mua sắm thứ bạn thích, cho đi những gì bạn có thể và đừng quan tâm đến việc nhận lại.

 

Đừng nghĩ mình phải chắt bóp để sau này còn có tài sản mà chia cho các con các cháu. Nếu con cháu là những động vật ký sinh, là những kẻ nóng lòng chờ đợi bạn nhắm mắt hơn ai hết, bạn lại càng không cần phải lo lắng chuyện gì sẽ xảy ra cho chúng, hay việc bạn sẽ bị đánh giá thế nào. Bởi một khi đã trở về với cát bụi, ta sẽ chẳng còn nghe thấy bất kỳ lời khen hay tiếng chê nào nữa.

 

Thời gian mà bạn sống vui vẻ trên đời hay để tìm kiếm của cải bằng biết bao gian khó rồi cũng đến hồi phải chấm dứt. Bạn đừng lo lắng nhiều đến mối quan hệ với con cái, bởi lẽ chúng có số phận riêng của chúng, và chúng chắc chắn sẽ tìm được con đường của mình trong cuộc đời. Chớ làm nô lệ cho con cái bạn. Hãy giữ quan hệ với chúng, yêu thương và giúp đỡ khi cần thiết, nhưng đồng thời hãy bằng lòng với số của cải bạn đã dành dụm cho chúng, đừng cố thêm.

 Cuộc sống dài hơn cuộc đời lao động. Hãy nghỉ hưu sớm nhất khi bạn có thể và bằng lòng với những gì bạn kiếm được. Đừng kỳ vọng quá nhiều vào con cái. Đa phần, chúng đều yêu quý bố mẹ, nhưng chúng quá bận với công việc và những ràng buộc khác mà chúng muốn quan tâm nhiều hơn. Cũng có những đứa con bất hiếu, chúng có thể tranh giành của cải ngay cả khi bạn đang còn sống và có thể là chúng muốn bạn chết sớm hơn để đoạt chiếm riêng mình. Nói chung, con cái đều cho rằng chúng đương nhiên được thừa hưởng tất cả những gì bạn đang sở hữu trong khi bạn chẳng có quyền gì với tiền bạc của chúng.

 Vì thế, sau tuổi 50-60, bạn không cần phí sức, đừng vì để đổi lấy số của cải nhiều hơn mà phải làm việc đến lúc xuống mồ. Tiền của bạn chẳng có chút giá trị nào trước mặt thần chết. Khi nào thì chúng ta được ngừng kiếm tiền? Bao nhiêu thì đủ? 100 triệu hay 10 tỷ? Từ hàng nghìn hecta ruộng đất bạn cũng chỉ ăn được chút ít rau quả và một ổ bánh mì mỗi ngày. Từ vài ba căn nhà bạn đã xây, thực tế là bạn chỉ cần vài mét vuông cho mình: một chỗ ngủ, một chỗ nghỉ ngơi, một chỗ tắm và một chỗ làm bếp. Với chừng ấy thời gian còn lại trên đời, chỉ cần một chỗ ở, một số tiền để ăn, để mặc và một số vật dụng cần thiết khác… thế là bạn đã sống ổn rồi. Chỉ cần tâm hồn vui vẻ, hạnh phúc là được.

 Gia đình nào cũng có vấn đề, bất luận là ở chế độxã hội nào. Bạn đừng so sánh với người khác về phương diện tài chính. Đừng quan tâm đến việc ai có nhiều của cải hơn, hoặc con cái ai thành đạt hơn về vật chất, mà bạn hãy đi chơi nhiều hơn, đến cả những nơi ăn chơi mà bạn chưa có dịp đi lúc còn trẻ. Nếu có điều kiện, nhất thiết bạn phải đi du lịch nước ngoài.

 

Hãy nhanh chóng đặt lên bàn cân để so sánh xem ai có nhiều thời gian rỗi hơn, ai hạnh phúc hơn, ai khỏe mạnh và sống lâu hơn. Đừng bận tâm đến những điều mà bạn không thể thay đổi. Nó chẳng giúp gì cho bạn mà trạng thái tinh thần không tốt còn đẫn đến bệnh tật. Hãy tạo cho mình một tinh thần cân bằng, và hãy xác định xem điều gì khiến bạn hạnh phúc. Với chừng ấy thời gian sống khỏe mạnh và vui vẻ, bạn hãy lên cho mình một kế hoạch, rồi cứ y thế mà thực hiện. Và dù đã lớn tuổi, bạn cũng nên đề ra những mục tiêu nhỏ cho mình, chứ đừng để ngày trôi qua ngày, bạn sẽ mất hết cảm hứng sống.

 

Một ngày sống mà không có phút giây nào vui vẻ là một ngày mất đi. Một ngày có dù chỉ một giây phút vui vẻ là một ngày được lợi. Một tâm hồn lạc quan thì chữa khỏi bệnh tật nhanh chóng. Nhưng một tâm hồn hạnh phúc thì không có căn bệnh nào phải chữa, bởi nó không quen biết bệnh tật… Hãy giữ cho bạn một trạng thái tinh thần tốt, hãy di chuyển, ra ngoài thường xuyên, đi dưới nắng mặt trời, ăn nhiều thực phẩm chứa vitamin và khoáng chất, và hãy vượt qua mọi trở ngại để sống thêm 30-40 năm với thể lực và sức khỏe dồi dào. Sức khỏe là điều quan trọng nhất nếu bạn vẫn còn muốn mình sống có ích.

 Hãy bằng lòng với những gì bạn đang có và những gì có ở xung quanh bạn. Và đừng quên bạn bè. Họ chính là sự giàu có của cuộc đời bạn. Hãy giữ mối quan hệ bạn bè lâu dài.

(Nguồn: Sưu tầm trên internet)
Photo: Tôi yêu "người tình mặt vuông" của tui quá chời! Smile!

 

 Xin mời bạn cùng uống với người viết một Tách Cà Phê Thi Vị do người viết pha cho bạn để thấy cuộc đời còn một chút gì dễ thương, thi vị nhé. Smile!

 Tách Cà Phê Thi Vị

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

 Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 332-ORTB 740-722716)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/+SuongLamPortland/posts

Happy Sunday

Photo:

Mời quý bạn thưởng thức Bánh Xèo Quê Ngoại  Cần Thơ- Ảnh thơ Sương Lam có nhạc và nghe Lâm Dung trình bày nhạc phẩm Cần Thơ của Phạm Anh Dũng phổ nhạc Thơ Sương Mai. Smile!

Sương Lam

 

Hạnh Phúc Đến Từ Những Điều Bình Dị

Chào quý anh chị,

Ai cũng mưu cầu được sống hạnh phúc trong cõi nhân gian này.  Có nhiều người đang sống trong hạnh phúc mà không biết vì nhìn xung quanh thấy nhiều người sung sướng hạnh phúc hơn mình.

Theo thiển nghĩ của người viết, hạnh phúc thật bình thường giản dị cũng như một chiếc đồng hồ đơn giản, càng ít rắc rồi càng dễ xài vì càng có nhiều chức năng càng lại thêm rắc rối.

Mời quý anh chị lắng nghe tâm tình về hạnh phúc của người viết dưới đây.  Đồng ý hay không đó là quyền của người đọc mà ta phải trân trọng.  Smile!

Kính chúc an vui.

Sương Lam

Hạnh Phúc Đến Từ Những Điều Bình Dị

Đây là bài thứ ba trăm ba mươi mốt (331) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Con người sống giữa chốn hồng trần này thường nói nhiều về hai chữ hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc là gì nhỉ? Có đơn vị nào có thể cân đo được hạnh phúc hay không?

Mỗi người có một quan niệm về hạnh phúc khác nhau, nhưng chưa biết rằng ai đúng ai sai vì mỗi người sống trong một hoàn cảnh khác nhau, mỗi người có một trình độ tri thức khác nhau.  Hôm nay người viết xin tâm tình về hạnh phúc nhỏ nhoi của tôi để xem có ai cùng một quan niệm giống nhu người viết không nhỉ?

Hạnh phúc nhỏ nhoi

Photo

Mỗi người đều mơ ước một mái ấm gia đình hạnh phúc trong đó vợ chồng thương yêu nhau, có tiếng cười nói của trẻ thơ, có những kỷ niệm gia đình thân ái bên nhau, có những giờ phút sống an tĩnh tinh thần. Một mơ ước rất tầm thường, giản dị như thế nhưng không phải ai cũng có thể có được và nếu ai đã có được rồi phải được xem đó là duyên phúc tốt đẹp của mình.

Ngày xưa khi còn là một thiếu nữ, tôi đã có mơ ước về mái ấm gia đình của mình được diễn đạt như sau qua bài thơ “Nếu Anh Muốn Là Người Yêu Của Em” của tôi:

...”Nếu anh muốn là người yêu của em,
không cần anh có xe hơi, nhà lầu, biệt thự đắc tiền ,
Em chỉ mơ một mái nhà nho nhỏ,
với hoa vàng trước ngõ, khóm trúc bên hiên
Em chỉ mơ một chiếc xe bé bé xinh xinh
Chở tâm tình đôi ta vào chiều thứ bảy…”

Thơ Sương Lam

Tình chưa?  Smile!

Bây giờ nghĩ lại, trải qua bao cuộc biển dâu thay đổi của cuộc đời, tôi đã nhận được nhiều ân phúc của Trời Phật đã ban cho mình. Đó là tôi đã đạt được những gì mình mơ ước dù là so với bao kẻ khác, mơ ước đó có thể thật là tầm thường, nhỏ nhoi, nhưng đối với tôi là một hạnh phúc trong tầm tay với của tôi. Tôi đã có nhà cao cửa rộng, tôi đã có một quá khứ tạm gọi là oanh liệt, vàng son so với nhiều người khác nhưng rồi tôi cũng đã phải mất đi vì thời cuộc, vì vận nước đổi thay. Ngày nay đến xứ người với gia đình một cách an lành, đầy đủ sau một chuyến vượt biên nguy hiểm, đó không phải là nhờ hồng phúc ơn trên ban bố cho tôi hay sao? Cho nên tôi không dám mơ ước gì hơn là có sức khoẻ và tinh thần sáng suốt, an tĩnh ở cái “tuổi không còn trẻ nữa” này để có thể làm được những việc gì có ích cho mình, cho những người thân trong gia đình, cho bạn bè thân mến của tôi.

Ngày xưa khi còn trẻ, với những thành công trong vấn đề học vấn một cách dễ dàng, tôi được xem như là người con được cưng nhất của ba má tôi và là niềm hảnh diện cho gia đình tôi nên tôi ôm rất nhiều cao vọng, phải làm chuyện này, phải làm chuyện kia cho đúng với tài năng của mình, tôi nghĩ thế! Smile!

Tôi thấy các nguời chị trong thân tộc của tôi, hay con cái của bạn bè cha mẹ tôi, lớn lên đi lấy chồng đẻ con sao mà tầm thường quá vì họ không có hoài bảo, lý tưởng phục vụ nhân quần, xã hội gì cả!

Nhưng rồi qua thời gian, tôi mới nhận thấy rằng chính những người phụ nữ tầm thường đó mới là những phụ nữ đáng phục, đáng quí trọng vì họ đã hy sinh những tham vọng của cá nhân mình để giữ lấy một cái hạnh phúc bình thường, giản dị cho mái ấm gia đình của họ, điển hình là mẹ của tôi qua hình ảnh:

“Con cò cõng nắng cõng mưa
Mẹ tôi cõng cả bốn mùa gió mưa”

Chính nhờ những cái tầm thường, hy sinh, chịu đựng của những bà mẹ, bà vợ tầm thường này mà người cha, người chồng, người con cũa họ mới có thể an tâm lo việc nhà việc nước ngoài xã hội. Trên một phương diện khác, họ là những chiến sĩ vô danh. Bạn có đồng ý với tôi chăng?

“Cao quí ấy, phải chăng trời đã phú
Chỉ riêng dành cho phụ nữ Việt Nam
Họ là ai? “Những chiến sĩ vô danh”
Trang sử Việt, họ góp phần rất lớn”

 Thơ Sương Lam

Photo
Dĩ nhiên cũng có những người phụ nữ phi thường như Hai Bà Trưng, Bà Triệu Ẩu ngày xưa, như Dương Nguyệt Ánh, Elizabeth Phạm ngày nay trong văn hóa Việt và nhiều vị anh thư hào kiệt trên thế giới như bà Thatcher, bà Gandhi ,v…v… Nhưng với tôi, hình ảnh hiền lành, hy sinh, chịu đựng của phụ nữ Việt Nam chúng ta vẫn là hình ảnh mà tôi thương yêu, trân quí nhất. Riêng bạn thì sao?

Với tài năng và sở học của mình, phụ nữ ngày nay cũng chen vai sát cánh đóng góp tài năng, lý tưởng của mình cho xã hội, cho quốc gia như nam giới nhưng hình như trong trái tim nhỏ bé của họ, mái ấm gia đình hạnh phúc vẫn là niềm mơ ước của đa số phụ nữ trong bất cứ thời đại nào, không gian nào. Sau những giờ làm việc mệt nhọc, sau những giây phút tham dự những buổi họp quan trọng, người phụ nữ vẫn muốn ôm đứa con thương yêu trong vòng tay của mình dù là con ruột hay con nuôi vì đó là bản năng làm mẹ của người phụ nữ. Họ vẫn muốn được ngồi ăn một buổi cơm có mặt những người thân trong gia đình, được nằm trong vòng tay nồng ấm của chồng vì họ vẫn là người đàn bà đáng yêu. Ngày nay có những phụ nữ, mặc dầu chọn sự nghiệp quan trọng hơn là hôn nhân, gia đình hoặc không muốn sinh nở hay vì một lý do nào đó không thể sinh con được, họ vẫn dành tình cảm thương yêu đối với trẻ thơ dễ thương vô tư vô tội và đó là hạnh phúc nhỏ nhoi của họ, tôi nghĩ thế.

Mời xem ảnh thơ có nhạc Hạnh Phúc Ở Nới Đâu có nhạc do Sương Lam thực hiện qua link dưới đây:

https://youtu.be/DEgGcG_KtQc
Mỗi người có một định nghĩa khác nhau về hai chữ hạnh phúc tùy theo hoàn cảnh sống và quan niệm sống của mỗi người. Tiền bạc, danh vọng, lý tưởng phục vụ xã hội tổ quốc, sự giàu sang, niềm vui đạo hạnh, niềm vui tinh thần, đôi khi một nơi trú ẩn an lành, một nắm cơm no bụng, một chiếc áo lành để che thân cũng là hạnh phúc của con người.

Nếu trái tim tôi không còn biết rung động trước cái hay cái đẹp của thiên nhiên, của nghệ thuật; nếu tôi không còn biết tôn trọng những tình cảm cao quí của con người: tình yêu nam nữ, tình yêu gia đình, tình yêu tổ quốc; nếu tôi không còn sức khoẻ nữa và nếu tôi không có cái tâm an tĩnh, không biết làm những điều thiện, không biết tránh những điều ác thì chắn chắn tôi sẽ không có hạnh phúc!

Vậy điều quan trọng nhất của tôi trong hiện tại là tôi biết yêu thương và vui sống với những gì tôi đang có trong tầm tay của tôi.  Đó chính là hạnh phúc nhỏ nhoi của tôi ngay lúc này, ngay bây giờ đấy, bạn ạ!  Smile!
Cuối cùng tôi xin cầu nguyện mọi người đều có hạnh phúc, dù là nhỏ nhoi, theo cách nghĩ của bạn. Bạn đồng ý chứ?

Sau nữa, đến một tuổi nào đó bạn thích có những phút giây được sống an tĩnh trong một gian phòng nho nhỏ tìm đọc kinh sách, thơ văn nào đem đến cho bạn một sư thư thái tâm hồn, một niền an vui tự tại.  Khi còn trẻ, bạn tìm thấy hạnh phúc trong sự giàu sang, trong danh vọng.  Bạn đã có một ngôi nhà có “mai vàng trước ngõ, có khóm trúc bên hiên rồi, bạn đã sống ấm êm bên vợ đẹp con xinh rồi, nhưng bạn vẫn thấy chưa đủ, bạn vẫn muốn tìm đủ mọi cách để tạo thêm nhiều ngôi nhà khác lộng lẩy hơn, đẹp đẻ hơn để thỏa mãn tham vọng được làm chủ những căn nhà của bạn, càng nhiều càng tốt, tiền để trong nhà băng càng nhiều càng thấy vui mắt hơn

Xin mời đọc câu chuyện Thiền ngắn ngắn dưới đây để xem ai hạnh phúc hơn ai nhỉ?

  Ai Hạnh Phúc Hơn Ai

Một người chủ giàu có nhìn thấy một thợ câu cá đang nằm lưởi biếng cạnh thuyền câu, mồm ngậm tẩu thuốc.
“Tại sao anh không làm việc?, người chủ hỏi.
“Vì tôi đã câu đủ cho hôm nay rồi,” người thợ trả lời.
“Thế tại sao anh không câu thêm vài con nữa?”
“Câu thêm thì tôi sẽ làm gì với chúng?”
“Anh có thế kiếm thêm tiền” người chủ nói, “Với số tiền đó, anh có thế mua một cái động cơ mới cho chiếc thuyền của mình, rồi đi đánh cá ở vùng biển xa hơn. Anh sẽ đánh bắt được nhiều cá hơn và kiếm nhiều tiền hơn nữa. Sau đó, anh có thể mua thêm một chiếc thuyền nữa, thuê một đội đánh bắt đi theo mình. Và anh sẽ trở nên giàu có, giống tôi”
“Và, khi đó tôi sẽ làm gì?”
“Anh có thể thảnh thơi tận hưởng cuộc sống, làm những gì mà anh yêu thích”
“Vậy, ông nghĩ tôi đang làm gì đây? người thợ câu ngước nhìn và hỏi.

(Nguồn: Trích trong Chuyện Thiền)

Qua câu chuyện kể trên, bạn nghĩ rằng ai đang hạnh phúc hơn ai nhỉ?

Mời quý  bạn thưởng thức Youtube Đằng Sau Cánh Cửa  do Sương Lam thực hiện và cầu nguyện mọi người sẽ tìm thấy hạnh phúc đằng sau những cánh cửa đó qua link dưới đây:

Như thế sự giàu sang có đem đến cho bạn hạnh phúc hay là đem đến cho bạn những lo âu, phiền não?  Dĩ nhiền sẽ có nhiều bạn cho rằng không có tiền cũng lo âu phiền não lắm nếu phải “chạy ăn từng bữa toát mồ hôi” như Tú Xương ngày xưa.  Vấn đề ở đây là làm thế nào chúng ta chế ngự được lòng tham có một muốn có thêm hai, có bạc triệu muốn có thêm bạc tỷ vì đó là nguồn gốc của bao đau khổ, và tội lỗi.  Nếu biết chúng ta biết đủ thì là đủ, biết nhàn thì là nhàn như nhà thơ Nguyễn Công Trứ đã nói qua bài thơ Chữ Nhàn.

“Tri túc tiện túc, đãi túc, hà thời túc,
Tri nhàn tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn?”
Xin chúc phúc và chúc quý bạn không vướng thêm lo âu phiền muộn khi muốn tích lũy thêm nhiều của cải, tài sản và biết hưởng nhàn khi cần phải hưởng nhàn..

Chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN331-ORTB739-72016)


Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/u/0/112448069295471524939/posts

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/

Attachments area

Preview YouTube video Hạnh Phúc Ở Nơi Đâu- Ảnh Thơ SL Có Nhạc

Preview YouTube video Đằng Sau Cánh Cửa

4 older messages

maryann luong
Good morning chị Sương Lam, Cám ơn chị về bài Hạnh Phúc . Hoàn toàn đồng ý vớ…
8:00 AM (5 hours ago)

d- tk <dangthekiet2002green@gmail.com>

8:08 AM (5 hours ago)

This message is eligible for Automatic Cleanup! (dangthekiet2002green@gmail.com) Add cleanup rule | More info

Gửi chị SL hai chai hạnh phúc.Smile,dtk
On 21 Jul 2016 01:14, “Suong Lam Tran” <suonglamt@gmail.com> wrote:
This message is eligible for Automatic Cleanup! (suonglamt@gmail.com) Add cleanup rule | More info

Chào quý anh chị, Ai cũng mưu cầu được sống hạnh phúc trong cõi nhân gian này.  Có nhiều người đang sống trong hạnh phúc mà không biết vì nhìn xung quanh thấy nhiều người sung sướng hạnh phúc hơn mình.   Theo thiển nghĩ của người viết, hạnh phúc thật bình thường giản dị cũng như một chiếc đồng hồ đơn giản, càng ít rắc rồi càng dễ xài vì càng có nhiều chức năng càng lại thêm rắc rối.   Mời quý anh chị lắng nghe tâm tình về hạnh phúc của người viết dưới đây.  Đồng ý hay không đó là quyền của người đọc mà ta phải trân trọng.  Smile! Kính chúc an vui.  Sương Lam  Hạnh Phúc Đến Từ Những Điều Bình Dị Đây là bài thứ ba trăm ba mươi mốt (331) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo. Con người sống giữa chốn hồng trần này thường nói nhiều về hai chữ hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc là gì nhỉ? Có đơn vị nào có thể cân đo được hạnh phúc hay không? Mỗi người có một quan niệm về hạnh phúc khác nhau, nhưng chưa biết rằng ai đúng ai sai vì mỗi người sống trong một hoàn cảnh khác nhau, mỗi người có một trình độ tri thức khác nhau.  Hôm nay người viết xin tâm tình về hạnh phúc nhỏ nhoi của tôi để xem có ai cùng một quan niệm giống nhu người viết không nhỉ?Sau nữa, đến một tuổi nào đó bạn thích có những phút giây được sống an tĩnh trong một gian phòng nho nhỏ tìm đọc kinh sách, thơ văn nào đem đến cho bạn một sư thư thái tâm hồn, một niền an vui tự tại.  Khi còn trẻ, bạn tìm thấy hạnh phúc trong sự giàu sang, trong danh vọng.  Bạn đã có một ngôi nhà có “mai vàng trước ngõ, có khóm trúc bên hiên rồi, bạn đã sống ấm êm bên vợ đẹp con xinh rồi, nhưng bạn vẫn thấy chưa đủ, bạn vẫn muốn tìm đủ mọi cách để tạo thêm nhiều ngôi nhà khác lộng lẩy hơn, đẹp đẻ hơn để thỏa mãn tham vọng được làm chủ những căn nhà của bạn, càng nhiều càng tốt, tiền để trong nhà băng càng nhiều càng thấy vui mắt hơnXin mời đọc câu chuyện Thiền ngắn ngắn dưới đây để xem ai hạnh phúc hơn ai nhỉ?

  Ai Hạnh Phúc Hơn Ai
Một người chủ giàu có nhìn thấy một thợ câu cá đang nằm lưởi biếng cạnh thuyền câu, mồm ngậm tẩu thuốc.
“Tại sao anh không làm việc?, người chủ hỏi.
“Vì tôi đã câu đủ cho hôm nay rồi,” người thợ trả lời.
“Thế tại sao anh không câu thêm vài con nữa?”
“Câu thêm thì tôi sẽ làm gì với chúng?”
“Anh có thế kiếm thêm tiền” người chủ nói, “Với số tiền đó, anh có thế mua một cái động cơ mới cho chiếc thuyền của mình, rồi đi đánh cá ở vùng biển xa hơn. Anh sẽ đánh bắt được nhiều cá hơn và kiếm nhiều tiền hơn nữa. Sau đó, anh có thể mua thêm một chiếc thuyền nữa, thuê một đội đánh bắt đi theo mình. Và anh sẽ trở nên giàu có, giống tôi”
“Và, khi đó tôi sẽ làm gì?”
“Anh có thể thảnh thơi tận hưởng cuộc sống, làm những gì mà anh yêu thích”
“Vậy, ông nghĩ tôi đang làm gì đây? người thợ câu ngước nhìn và hỏi.

(Nguồn: Trích trong Chuyện Thiền) Qua câu chuyện kể trên, bạn nghĩ rằng ai đang hạnh phúc hơn ai nhỉ?Mời quý  bạn thưởng thức Youtube Đằng Sau Cánh Cửa  do Sương Lam thực hiện và cầu nguyện mọi người sẽ tìm thấy hạnh phúc đằng sau những cánh cửa đó qua link dưới đây:

https://www.youtube.com/watch?v=bw2_fPia-OQNhư thế sự giàu sang có đem đến cho bạn hạnh phúc hay là đem đến cho bạn những lo âu, phiền não?  Dĩ nhiền sẽ có nhiều bạn cho rằng không có tiền cũng lo âu phiền não lắm nếu phải “chạy ăn từng bữa toát mồ hôi” như Tú Xương ngày xưa.  Vấn đề ở đây là làm thế nào chúng ta chế ngự được lòng tham có một muốn có thêm hai, có bạc triệu muốn có thêm bạc tỷ vì đó là nguồn gốc của bao đau khổ, và tội lỗi.  Nếu biết chúng ta biết đủ thì là đủ, biết nhàn thì là nhàn như nhà thơ Nguyễn Công Trứ đã nói qua bài thơ Chữ Nhàn.“Tri túc tiện túc, đãi túc, hà thời túc,
Tri nhàn tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn?”

Xin chúc phúc và chúc quý bạn không vướng thêm lo âu phiền muộn khi muốn tích lũy thêm nhiều của cải, tài sản và biết hưởng nhàn khi cần phải hưởng nhàn.. Chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.  Sương Lam(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN331-ORTB739-72016)
Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.comhttp://www.youtube.com/user/suonglamhttps://plus.google.com/u/0/112448069295471524939/posts
https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/

to huê
 

Hạnh phúc nhỏ nhoi

Mỗi người đều mơ ước một mái ấm gia đình hạnh phúc trong đó vợ chồng thương yêu nhau, có tiếng cười nói của trẻ thơ, có những kỷ niệm gia đình thân ái bên nhau, có những giờ phút sống an tĩnh tinh thần. Một mơ ước rất tầm thường, giản dị như thế nhưng không phải ai cũng có thể có được và nếu ai đã có được rồi phải được xem đó là duyên phúc tốt đẹp của mình.

Ngày xưa khi còn là một thiếu nữ, tôi đã có mơ ước về mái ấm gia đình của mình được diễn đạt như sau qua bài thơ “Nếu Anh Muốn Là Người Yêu Của Em” của tôi:

...”Nếu anh muốn là người yêu của em,
không cần anh có xe hơi, nhà lầu, biệt thự đắc tiền ,
Em chỉ mơ một mái nhà nho nhỏ,
với hoa vàng trước ngõ, khóm trúc bên hiên
Em chỉ mơ một chiếc xe bé bé xinh xinh
Chở tâm tình đôi ta vào chiều thứ bảy…”

Thơ Sương Lam

Tình chưa?  Smile!

Bây giờ nghĩ lại, trải qua bao cuộc biển dâu thay đổi của cuộc đời, tôi đã nhận được nhiều ân phúc của Trời Phật đã ban cho mình. Đó là tôi đã đạt được những gì mình mơ ước dù là so với bao kẻ khác, mơ ước đó có thể thật là tầm thường, nhỏ nhoi, nhưng đối với tôi là một hạnh phúc trong tầm tay với của tôi. Tôi đã có nhà cao cửa rộng, tôi đã có một quá khứ tạm gọi là oanh liệt, vàng son so với nhiều người khác nhưng rồi tôi cũng đã phải mất đi vì thời cuộc, vì vận nước đổi thay. Ngày nay đến xứ người với gia đình một cách an lành, đầy đủ sau một chuyến vượt biên nguy hiểm, đó không phải là nhờ hồng phúc ơn trên ban bố cho tôi hay sao? Cho nên tôi không dám mơ ước gì hơn là có sức khoẻ và tinh thần sáng suốt, an tĩnh ở cái “tuổi không còn trẻ nữa” này để có thể làm được những việc gì có ích cho mình, cho những người thân trong gia đình, cho bạn bè thân mến của tôi.

Ngày xưa khi còn trẻ, với những thành công trong vấn đề học vấn một cách dễ dàng, tôi được xem như là người con được cưng nhất của ba má tôi và là niềm hảnh diện cho gia đình tôi nên tôi ôm rất nhiều cao vọng, phải làm chuyện này, phải làm chuyện kia cho đúng với tài năng của mình, tôi nghĩ thế! Smile!

Tôi thấy các nguời chị trong thân tộc của tôi, hay con cái của bạn bè cha mẹ tôi, lớn lên đi lấy chồng đẻ con sao mà tầm thường quá vì họ không có hoài bảo, lý tưởng phục vụ nhân quần, xã hội gì cả!

Nhưng rồi qua thời gian, tôi mới nhận thấy rằng chính những người phụ nữ tầm thường đó mới là những phụ nữ đáng phục, đáng quí trọng vì họ đã hy sinh những tham vọng của cá nhân mình để giữ lấy một cái hạnh phúc bình thường, giản dị cho mái ấm gia đình của họ, điển hình là mẹ của tôi qua hình ảnh:

“Con cò cõng nắng cõng mưa
Mẹ tôi cõng cả bốn mùa gió mưa”

Chính nhờ những cái tầm thường, hy sinh, chịu đựng của những bà mẹ, bà vợ tầm thường này mà người cha, người chồng, người con cũa họ mới có thể an tâm lo việc nhà việc nước ngoài xã hội. Trên một phương diện khác, họ là những chiến sĩ vô danh. Bạn có đồng ý với tôi chăng?

“Cao quí ấy, phải chăng trời đã phú
Chỉ riêng dành cho phụ nữ Việt Nam
Họ là ai? “Những chiến sĩ vô danh”
Trang sử Việt, họ góp phần rất lớn”

 Thơ Sương Lam

 

Dĩ nhiên cũng có những người phụ nữ phi thường như Hai Bà Trưng, Bà Triệu Ẩu ngày xưa, như Dương Nguyệt Ánh, Elizabeth Phạm ngày nay trong văn hóa Việt và nhiều vị anh thư hào kiệt trên thế giới như bà Thatcher, bà Gandhi ,v…v… Nhưng với tôi, hình ảnh hiền lành, hy sinh, chịu đựng của phụ nữ Việt Nam chúng ta vẫn là hình ảnh mà tôi thương yêu, trân quí nhất. Riêng bạn thì sao?

Với tài năng và sở học của mình, phụ nữ ngày nay cũng chen vai sát cánh đóng góp tài năng, lý tưởng của mình cho xã hội, cho quốc gia như nam giới nhưng hình như trong trái tim nhỏ bé của họ, mái ấm gia đình hạnh phúc vẫn là niềm mơ ước của đa số phụ nữ trong bất cứ thời đại nào, không gian nào. Sau những giờ làm việc mệt nhọc, sau những giây phút tham dự những buổi họp quan trọng, người phụ nữ vẫn muốn ôm đứa con thương yêu trong vòng tay của mình dù là con ruột hay con nuôi vì đó là bản năng làm mẹ của người phụ nữ. Họ vẫn muốn được ngồi ăn một buổi cơm có mặt những người thân trong gia đình, được nằm trong vòng tay nồng ấm của chồng vì họ vẫn là người đàn bà đáng yêu. Ngày nay có những phụ nữ, mặc dầu chọn sự nghiệp quan trọng hơn là hôn nhân, gia đình hoặc không muốn sinh nở hay vì một lý do nào đó không thể sinh con được, họ vẫn dành tình cảm thương yêu đối với trẻ thơ dễ thương vô tư vô tội và đó là hạnh phúc nhỏ nhoi của họ, tôi nghĩ thế.

Mời xem ảnh thơ có nhạc Hạnh Phúc Ở Nới Đâu có nhạc do Sương Lam thực hiện qua link dưới đây:

https://youtu.be/DEgGcG_KtQc
Mỗi người có một định nghĩa khác nhau về hai chữ hạnh phúc tùy theo hoàn cảnh sống và quan niệm sống của mỗi người. Tiền bạc, danh vọng, lý tưởng phục vụ xã hội tổ quốc, sự giàu sang, niềm vui đạo hạnh, niềm vui tinh thần, đôi khi một nơi trú ẩn an lành, một nắm cơm no bụng, một chiếc áo lành để che thân cũng là hạnh phúc của con người.

Nếu trái tim tôi không còn biết rung động trước cái hay cái đẹp của thiên nhiên, của nghệ thuật; nếu tôi không còn biết tôn trọng những tình cảm cao quí của con người: tình yêu nam nữ, tình yêu gia đình, tình yêu tổ quốc; nếu tôi không còn sức khoẻ nữa và nếu tôi không có cái tâm an tĩnh, không biết làm những điều thiện, không biết tránh những điều ác thì chắn chắn tôi sẽ không có hạnh phúc!

Vậy điều quan trọng nhất của tôi trong hiện tại là tôi biết yêu thương và vui sống với những gì tôi đang có trong tầm tay của tôi.  Đó chính là hạnh phúc nhỏ nhoi của tôi ngay lúc này, ngay bây giờ đấy, bạn ạ!  Smile!
Cuối cùng tôi xin cầu nguyện mọi người đều có hạnh phúc, dù là nhỏ nhoi, theo cách nghĩ của bạn. Bạn đồng ý chứ?

Sương Lam mời xem ảnh thơ Lãng Mạn có nhạc

Photo

Chào các bạn,

Cuối ngày Chủ Nhật xin một chút  Lãng Mạn cho cuộc đời thêm thi vị rồi ngày mai lại “u như kỹ”. Smile!

Mời thưởng thức Ảnh Thơ Lãng Mạn- Thơ Sương Lam-

Trinh Huỳnh thực hiện ảnh thơ

Lâm Dung trình bày nhạc phẩm Yêu

Cám ơn quý vị nghệ sĩ góp mặt trong Youtube này. Smile!


Chúc vui khỏe. Smile!

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/u/0/112448069295471524939/posts

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/

Xin Hãy Biết

PhotoTố Kim ơi,

Thật tuyệt vời!  Không ngờ chị em mình cùng một tâm ý như nhau. Em thì viết thành thơ, chị thì viết thành văn.  Smile!
Chị  sẽ đưa bài thơ này của TK vào trang nhà của chi tiếp theo bài viết của chị để nói lên một sự hoà hợp về thơ văn của những người cùng một nhân sinh quan về cuộc đời  .

Cám ơn TK nhiều lắm.

Chúc em vui khỏe nhé. Smile!.

Chị SL

Xin Hãy Biết

Xin chớ nghĩ ta là số một

Vì trước số một là số không

Số không không có nghĩa là  không

Mà không là có theo triết Phật

 

Có rồi không, không rồi lại có

Lẽ vô thường, có có không không

Thế gian nguyên ủy vốn là không

Không hoặc có nào đâu vĩnh cửu

 

Xin đừng nghĩ ta là hạng nhứt

Ai cũng thua ở tuốt đằng sau

Có những người không thuộc hạng nào

Vì quá siêu nên thành ngọai hạng

 

Ta giỏi, người còn hơn  gấp bội

Ai trội hơn ai có ích gì

Đức khiêm cung lời Chúa từ bi

Là thước ngọc khuôn vàng xử thế

 

Xin chớ đừng  ba hoa tự đại

Không ai có thể tự sinh tồn

Mỗi người một năng chức chuyên môn

Sống nương nhau hợp quần xã hội

 

Không xã hội, ta không tồn tại

Người cần ta, ta cũng cần người

Vì cuộc sống không thể dể ngươi

Ta với người tương sinh tương trợ

Người Phương Nam

Ta Là Số Một

Thưa quý anh chị,

Sống trong cõi ta bà này nhiều người thích làm “người number 1” hơn là “người number 10”.  Smile!

Trải qua bao cuộc biển dâu, nhiều người lại “ngộ” ra rằng, người số nào cũng phải trở về với cát bụi giống nhau hết ráo.  Thế mà khi còn sống thiên hạ dành nhau “Ta Là Số Một”.  Mệt quá!

Bởi thế Đức Phật mới bảo “Đời là bể Khổ” và đưa ra bài học Tứ Diệu Đế để dạy con người tu tập hầu để thoát Khổ.  Nhưng có được bao nhiêu người  chịu nghe theo lời dạy của Người, cho nên cuộc đời nhân thế vẫn mãi trầm luân trong biển Khổ.

Người viết xin được tâm tình với quý Bạn qua chủ đề “Ta Là Số Một” dưới đây và suy ngẫm tí ti xem có đúng không nhé. Smile!

Kính chúc tất cả quý bạn đều được an vui.

Sương Lam

Ta là Số Một

Photo

Đây là bài thứ ba trăm ba mươi (330) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Người viết xin mượn câu chuyện Thiền dưới đây của Thầy Thích Tánh Tuệ để mở đầu cho bài tâm tình hôm nay, bạn nhé.

Đừng bao giờ cho mình là quá quan trọng

Ngàn vạn lần đừng cho mình là “quá quan trọng” bởi vì trên thế giới này, ai cũng đều rất quan trọng.

Nhưng mà, bất luận là thiếu đi một ai thì Trái Đất này cũng vẫn cứ chuyển động.

 

** Lạc đà và con ruồi

Có một con lạc đà phải trải qua trăm nghìn cay đắng khổ cực mới vượt qua được sa mạc cát rộng lớn.

Một con ruồi đậu trên lưng con lạc đà và cũng tới nơi mà không mất một chút sức lực nào.

Con ruồi hân hoan, vui vẻ cười nói:

“Lạc đà! Cảm ơn ngươi đã phải vất vả cõng ta tới đây, hy vọng sau này sẽ gặp lại!”

Nhưng mà con lạc đà lại lạnh lùng liếc nhìn con ruồi rồi nói: “Lúc ngươi ở trên lưng ta, ta vốn dĩ cũng không biết, cho nên khi ngươi đi cũng không cần phải chào hỏi. Bởi vì căn bản ngươi cũng đâu có trọng lượng gì, đừng tự đề cao mình quá, ngươi tưởng ngươi là ai?”

*** Có một cậu thanh niên sống trong gia đình đông người, mỗi lần ăn cơm, đều là hơn 10 người ngồi ăn xung quanh một chiếc bàn lớn. Một lần nọ, cậu ta đột nhiên có suy nghĩ muốn đùa mọi người một chút.

Trước khi ăn cơm, cậu ta chui vào trong một cái tủ và trốn ở đó để cho mọi người phải đi khắp nơi tìm kiếm mình.

Nhưng thật không ngờ là không có một ai đi tìm cậu ta cả, thậm chí họ còn không để ý tới sự vắng mặt của cậu trong bàn ăn. Sau khi mọi người đã ăn no và rời khỏi bàn, cậu ta mới chui từ trong tủ ra và một mình ăn những thức ăn thừa còn lại. Từ lần đó trở đi, cậu ta tự nhủ với lòng mình: “Sẽ không bao giờ cho mình là người quá quan trọng nữa, bởi vì như thế có thể sẽ phải nhận lấy sự thất vọng.”

**** Lúc nên cúi đầu thì cúi đầu

Benjamin Franklin được xưng là “cha đẻ của nước Mỹ”. Có một lần, ông từng đến thăm một vị lão tiền bối “đức cao vọng trọng”.

Lúc ấy ông tuổi trẻ lại khí thế mạnh mẽ nên đã ngẩng cao đầu mà sải bước đi rất nhanh.

Không ngờ vừa bước đến cửa thì đầu của ông bị đập mạnh vào cái khung bên trên. Đau điếng cả người, ông không ngừng dùng tay mà xoa xoa bóp bóp, lại vừa nhìn cái khung cửa thấp hơn thân thể mình.

Vị tiền bối ra chào đón Franklin chứng kiến cảnh này liền nói:“Rất đau phải không? Nhưng mà đây có lẽ là thu hoạch lớn nhất của chuyến thăm ta ngày hôm nay của cậu đấy! Một người muốn sống bình an vô sự trên đời thì lúc nào cũng phải ghi nhớ rằng: “Lúc nên cúi đầu thì phải cúi đầu!” Đây cũng là một chuyện mà ta muốn dạy cậu.”

Một người có thể có tự tin, nhưng đừng tự cao tự đại.

Một người có thể phóng đãng một chút nhưng đừng kiêu căng, ngạo mạn.

Một người có thể sống rất thọ nhưng cũng không thể trường sinh bất tử.

Đừng cho mình là “quá quan trọng”, kỳ thực cũng là một loại tu dưỡng, một cảnh giới của cao thượng, một thái độ lạc quan và là một loại trưởng thành của tâm tính, hay còn là một loại tâm không màng danh, lợi!

Đến, đi như mây qua trời.. Mây kia nào có tên.

Namo Buddhaya

Thích Tánh Tuệ

Ngày xưa khi còn trẻ, với những thành công trên đường học vấn một cách dễ dàng, người viết là cô “con gái rượu” của ba má tôi vì tôi đem nhiều niềm vui và sự hảnh diện về cho ba má tôi, cho nên tôi được cưng chiều nhất nhà. Tôi không làm gì động đến “móng tay tiểu thư” của tôi mà chỉ cần lo chăm học “thi đâu đổ đó” là được rồi.

Photo

Tôi còn nhớ khi tôi học ban Sinh Lý Hoá ở Đại Học Khoa học Saigon năm 1963, trong giờ thực tập mổ xẻ con cá lóc tôi không biết đập đầu con cá lóc còn sống như thế nào đến nỗi anh bạn trong nhóm phải cười nhạo tôi là một phụ nữ “dở òm”, không dám giết cá thì làm sao có thể “giỏi” về gia chánh nữ công, nấu ăn cho chồng con được. Tôi chỉ biết cười mỉm chi đáp lễ mà không dám hó hé gì thêm nữa vì “bị rầy” đúng quá rồi!

Hơn thế nữa, mỗi lần nhà truờng bắt mổ một con vật nào đó là tôi  phải trốn học “cúp cua” chạy vào rạp ciné Rex lánh nạn vì tôi rất sợ cầm con dao mổ.  Nếu bắt buộc phải thực hành việc mổ các con vật trong phòng thí nghiệm, tôi lại mổ tầm bậy tầm bạ lung tung. Mấy ông bạn cùng nhóm khi thấy người đẹp đang tròn xoe đôi mắt nai và  đang hét oai oái thì các chàng xung phong ra tay cứu nguy giúp đỡ người đẹp ngay.  Khoẻ quá! Nhưng đến  kỳ thi cuối khóa năm thứ nhất ở Đai Học Khoa Học, tôi đành phải bỏ cuộc thi vì biết rằng tôi không có duyên với  cái bằng Cử Nhân Khoa học chút nào với cái tính nghệ sĩ và lòng thương yêu loài vật của tôi.

Tôi đi lấy chồng không đem theo một chút của hồi môn nào về nghệ thuật nấu ăn cả vì tôi có nấu bếp ở nhà bao giờ đâu. Ba mẹ tôi chỉ mong tôi học hành chăm giỏi và ngoan hiền là đủ rồi, còn mọi việc khác thì đã có ba mẹ tôi lo và có người giúp việc lo rồi. Bởi thế tôi nghĩ mình là “cái rún của vũ trụ”, tha hồ mơ mộng làm chuyện to chuyện nhớn theo lý tưởng của mình. Smile!

Rồi thời cuộc đổi thay, tôi không còn là “bà xếp văn phòng” oai phong ngày trước nữa mà là một “bà mẹ quê” ở nhà nuôi gà nuôi vịt “tự túc tự cường” kiếm thức ăn dinh dưỡng cho gia đình. Một cơn dịch thoáng qua, gà vịt chết ráo trọi. Vì tiếc của, vợ chồng tôi vẫn cứ ăn thịt gà vịt chết toi này tỉnh queo trong thời điểm khó khăn về lương thực “thời giải phóng đặc biệt “ của toàn nước Việt Nam thời ấy.  Cũng may là lúc đó không có dịch cúm gà trầm trọng nên chúng tôi được sống sót mà về Saigòn làm “bà bán bánh mì” trước nhà một người quen cho đến khi dzọt được sang Mỹ.

Thế là từ một người thuộc “hạng quan trọng” trong chế độ cũ, người viết “bị” thành một người  “hạng bần cùng” trong chế độ mới ở ngay trong nước Việt quê hương tôi ngày xưa. Bởi thế xin Bạn đừng bao giờ nghĩ rằng mình luôn luôn là “người quan trọng số một” mãi đâu nhé vì cuộc đời giống như một sân khấu thay đổi vai diễn hà rầm đấy.  Chúng ta phải cố gắng học hỏi quan niệm sống giống như ông Nguyễn Công Trứ qua lời nói của ông: “Khi làm quan, tôi không lấy gì làm vinh, khi làm lính tôi không lấy gì làm nhục” thì mới có thể sống vui sống khỏe nơi chốn bụi hồng lao xao này, bạn ạ!

Chúng ta cũng cần an trú trong hiện tại để sống vui với kiếp người, bạn nhé!

Photo

An trú hiện tại

Đức Phật hỏi một đệ tử Tăng:

–       Đời người bao lâu?

Tăng đáp:

–       50 năm.

Phật bảo: Không đúng.

–       40 năm.

–       Không đúng.

–       30 năm.

Phật kết luận: Đời người trong một hơi thở.

Bình:  Chúng ta bôn ba xuôi ngược đủ thứ để tìm cầu hạnh phúc.  Song cái quý nhất của đời người là hơi thở mà ít ai để ý.  Thiền giúp ta sống lại với hạnh phúc đơn sơ, nhưng rất chân thật với chính mình.

« Thở vào tâm yên lặng.  Thở ra miệng mỉm cười.  An trú trong hiện tại.  Giờ phút đẹp tuyệt vời.”

( Nguồn: Thiền là gì? Giác Nguyên)

Đức tính khiêm cung cũng rất là quan trọng mà chúng ta cần học tập và thực hành để được sự quý mến của người xung quanh trong cuộc sống chúng ta. Xin mời bạn đọc trích đọan dưới đây về sự khiêm cung.

“….Trong pháp hành cúi đầu hành lễ của Phật giáo còn có cách giải thích khác nữa là: Cái gọi là “chăm sóc bước chân’’, ý chỉ rằng, chúng ta làm bất cứ việc gì, cần phải có tư duy quán sát sao cho hợp thời, hợp lý; làm đâu ra đó và làm cho đến nơi đến chốn với lòng khiêm cung chân thật. Bởi vì đối diện với bất kỳ công việc làm nào, nếu chúng ta với tâm khiêm cung cần lao khẩn ý thì mới thành tựu được nền móng đời sống vững chắc. Trên lộ trình giao thông, vì muốn an toàn, khi đi đường bộ, hoặc khi lái xe, chúng ta đều phải nhìn xuống mặt đất và cẩn thận chăm sóc lấy từng bước chân của mình trên đường đi, chứ không dám ngưỡng mặt nhìn trời mà đi. Trong cuộc sống, nếu chỉ biết hướng lên phía trước để tìm tòi, để so đo tật đố, thì người đó nhất định sẽ gặp thất bại.

Khiêm cung là một cử chỉ thành thục, đầy đủ đức chân thiện mỹ. Chúng ta cùng quán xét xem cây cỏ khi kết trái đơm bông đều hướng xuống mặt đất trĩu cành. Cây lúa khi trổ bông chín mùi thơm ngát cũng trĩu ngọn cúi đầu. Thế nên khiêm cung là cử chỉ cao quý khiến cho người khác ngay khi tiếp cận liền khởi tâm yêu mến, hoan nghinh.

Làm người, nếu tự cho rằng mình có dáng cao to trượng phu tướng, lại có địa vị, có uy quyền rồi sanh tâm cao ngạo, uỡn ngực vênh vang, đầu ngưỡng thật cao mạnh bước hiên ngang. Hạng người đó đáng liệt vào danh thứ nào? Trên lịch sử thế giới, các bậc hiền thánh được mọi người tôn xưng là bậc tài cao đức trọng vì họ suốt cuộc đời họ biết sống và phụng sự trong pháp hành khiêm cung. Cống cao ngã mạn sẽ làm tổn thất nhân đức; khiêm cung nhã nhặn, sẽ tăng trưởng nhân cách đạo đức và là pháp thu phục lòng người thành công. Chúng ta là hàng hậu học cần nên noi gương hàng thánh nhân học tập pháp hạnh khiêm cung mới tạo được cùng người mối rộng kết thiện nhân duyên.

Người biết sống khiêm cung nhất định sẽ có cuộc sống hạnh phúc, và sẽ có ngày thành đạt vinh quang.

(Nguồn: Trích trong Nấc Thang Cuộc Đời- Đại sư Tịnh Vân)

Photo

Kính mời quý thân hữu thưởng thức Youtube Trở Về Cát Bụi qua tiếng hát của Mạnh Quỳnh thật là tha thiết, ngậm ngùi thương cho kiếp người.

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 330-ORTB738-71316)
Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/u/0/112448069295471524939/posts

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/