Hình ảnh Đại Hội Gia Long Thế Giới kỳ 7 ở Hoa Kỳ

Mời quý thân hữu xem hình ảnh và Youtube Đại Hội Gia Long Thế Giới kỳ 7 tại Washington DC từ 4-3-2015 đến 4-5-1015 do anh Cửu Viên, Minh Trần, Hương Hỏa, anh Nguyễn Trường Phát, chị Kiều Mộng Hà, Sương Lam  chụp và thực hiện, do chị Ngọc Hạnh chuyển chia sẻ

1- Ngày Tiền Đại Hội GLTG kỳ 7- 2015 4-3-2015

Sương Lam Tiền Đại Hội Gia Long Thế Giới 2015 tại W DC

a-Youtube tiền hội ngộ do Minh Tran quay

b-Hinh ảnh hội ngộ Nhóm Cô Gái Việt về dự ĐHGLTG

* Hồng Thủy TV’s Photos

IMG_5285

* Sương Lam’s Photos

IMG_8342

* Kiều Mộng Hà’s Photos
https://www.flickr.com/photos/131645311@N08/

c- Youtube Họp Mặt với anh chị Di và Thu Cúc- Thân Hữu Điện Lực do anh Minh Trần thực hiện:

2- Ngày Đại Hội Gia Long Thê giới kỳ 7 4-4-2015

Sương Lam Ngày Đại Hội Gia Long  Thế Giới 2015 ở WDC

a- Hh’s album GL Tien Dai Hoi & Dai Hoi 3&4 thang 4-2015 365 hinh
https://plus.google.com/photos/115572962486586721740/albums/6138907172966464689?cfem=1

b- Youtube Saigondeplam DHGLTG

3- Hậu Đại Hội Gia Long Thế Giới 2015- 4-5-2015

Sương Lam Hậu Đại Hội Gia Long Thế Giới 2015 ở WDC

a- GL du ngoạn 5 và 11 tháng 4 – 370 photos
https://plus.google.com/photos/115572962486586721740?cfem=1

b- Youtube Sương Lam tiếu ngạo Washington DC

c-Hậu Đại Hội- ĐHGLTG kỳ 7 tại Washington DC-Họp Bạn QGHC

d-Hội Ngộ QGHC ngày 4-4-15 và ngày 4-6-15 do anh Nguyễn Trường Phát chụp
https://plus.google.com/photos/102729001380454801177/albums/6135377997908085473?cfem=1

Sương Lam Ngày Xưa và Bây Giờ do Phương Thúy vẽ tặng.
Cám ơn PT rất nhiều.  Hình đẹp và dễ thương quá hỉ. Smile!

Hình nhỏ là hình “SL Ngày Xưa” lúc  SL mới vào học Lớp Đệ Thất (Lớp 6).  Hình lớn là hình “SL Bây Giờ” năm 2014  chụp khi đi ăn mừng sinh nhật SL lên chức “Lão Bà Bà” . Smile!

Mời xem youtube vui vui dưới đây cho vui đầu tuần nhé.  Smile!

Snatam Kaur × I Am The Light Of My Soul

Advertisements

Một Thuở Gia Long Ngày Ấy— Bây Giờ

Thưa quý anh chị,

Chúng ta ai cũng đã có một thời làm thư sinh áo trắng dưới mái trường trung học. Chúng ta ai cũng có nhiều kỷ niệm của một thời học sinh dễ thương đó.

Người viết là cựu nữ sinh trường nữ trung học Gia Long, một trường nữ trung học nổi tiếng ngày xưa ở Saigon từ năm 1956-1963. Bảy năm cắp sách đến trường Gia Long đã để lại cho tôi nhiều kỷ niệm đáng yêu, đáng nhớ.

Xin được chia sẻ tâm tình của một cựu nữ sinh Gia Long đã được đăng trong Đặc San Gia Long Ngày Ấy… Bây Giờ được phát hành nhân ngày Đại Hội Gia Long Thế Giới kỳ VII 2015 do Hội Ái Hữu Cựu Nữ Sinh Gia Long Miền Đông Hoa Kỳ tổ chức từ 4-3-2015 đến 4-5-2015 tại Wasgington DC.

Xin cám ơn Ban Tổ Chức ĐHGLTG kỳ VII Ban Biên Tập Đặc San GL Ngày Ấy… Bây Giờ đã làm sống lại nơi tôi những kỷ niệm dấu yêu ngày cũ. Hy vọng Bạn cũng sẽ thấy mình thấp thoáng đâu đó trong tâm tình của người viết. Smile!

Sương Lam

Một Thuở Gia Long- Ngày Ấy và Bây Giờ

 

Đây là bài thứ hai trăm bảy mươi (270) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Năm nay Đại Hội Gia Long Thế Giới lần thứ 7 tổ chức tại Washington DC. Người viết là cựu nữ sinh trường nữ trung học Gia Long từ năm 1956-1963. Tôi xin phép được tâm tình Một Thuở Gia Long- Ngày Ấy và Bây Giờ với quý thân hữu để chúng ta cùng trở về kỷ niệm thuở học trò hoa mộng ngày xưa nhé.

Vào thập niên 50, ở Saigòn chỉ có trường nữ Trung học Gia Long dành cho nữ sinh, và trường Petus Ký dành cho nam sinh. Nữ sinh, nam sinh học riêng chứ không học chung như bây giờ và phải mặc đồng phục màu trắng khi đi học.

Sau năm 1954 mới có thêm trường Trưng Vương, Chu văn An dành cho con em đồng bào miền Bắc di cư vào Nam vào miền Nam năm 1954. Về sau số lượng học sinh tăng nhiều nên nhà nước mới lập thêm trường Võ Trường Toản, Lê Văn Duyệt, Trần Lục v..v.. Học trò có tiền khá giả khác có thể học trường Lasan Taberd hay học trường tư bên ngoài, nếu không đậu vào trường trung học công lập.

Thi đậu vào các trường trung học công lập không phải là chuyện dễ vì bạn phải là học sinh giỏi mới có thể có tên trên “bảng giấy” sau một kỳ thi tuyển toàn quốc để chọn “nhân tài”. Một phần khác, bạn phải là người có số may mắn nữa mới được. Nhiều học sinh giỏi ở bậc tiểu học mà cũng bị “trợt vỏ chuối” hoài.

Người viết có số may mắn nên thi đâu đậu đó, có lẻ nhờ má tôi cho ăn chè đậu đỏ nhiều trước khi đi dự thi hay chăng?

Người viết vẫn nhớ ngày đi nghe kết quả trúng tuyển, mẹ tôi và tôi hồi hộp lắng nghe loa phóng thanh đọc tên và số báo danh của “sĩ tử” đuợc trúng tuyển, Lo sợ, hồi hộp lắm bạn ạ! Khi nghe tên mình được xướng danh, tôi đã la lớn và nhảy tưng lên, xong rồi lại chen lấn dò xem có tên mình trên bản danh sách trúng tuyển được dán trong một khung lưới trước cổng trường rồi mới chịu theo má tôi về nhà.
Thế là con bé nhỏ nhắn bé ti tẹo kia bây gìờ là nữ sinh một trường nữ trung học danh tiếng nhất Việt Nam rồi đấy nhé. Mẹ tôi đặt may ngay cho tôi hai bộ áo dài trắng để thay đổi khi đi học.

Hình Sương Lam Ngày Xưa học Lớp Đệ Lục 1958

Ngày đầu tiên đi học Gia Long, mẹ tôi phải dẫn tôi đi đến trường, tìm xe chở học trò đón tôi đi học và đưa tôi về nhà sau khi tan học.

Chương trình học ở trung học gồm có hai phần: Trung học đệ nhất cấp và Trung học đệ nhị cấp.

Chương trình Trung học đệ nhất cấp dành cho học sinh lớp đệ thất (Mới vào năm thứ nhất), đệ lục, đệ ngũ, đệ tứ. Trong năm học có hai kỳ thi, tên gọi là đệ nhất và đệ nhị lục cá nguyệt, cho từng môn học, điểm trung bình của hai kỳ thi cộng lại dưới 5 sẽ phải thi lại những môn học đó để quyết định được lên lớp hay ở lại lớp. Ở lại một lớp hai lần sẽ bị đuổi ra khỏi trường. Cuối năm lớp Đệ Tứ là phải thi bằng Trung Học Đệ Nhất Cấp. Nếu đậu, mới được tiếp tục lên học chương trình Trung học đệ nhị cấp.

Chương trình đệ nhị cấp gồm có lớp đệ tam, đệ nhị, đệ nhất. Bắt đầu lớp đệ tam là học sinh phải chọn ban ngành để học cho đến hết chương trình đệ nhị cấp này. Học sinh có thể chọn ban học tùy theo sở thích, khả năng của mình. Có ba ban: ban A là ban Lý Hóa Vạn Vật, Ban B là ban Toán và Ban C là ban Văn Chương. Tôi thì “văn dốt toán dở” nên chỉ có ban A là thích hợp nhất tuy rằng tôi cũng khoái thơ văn, thích làm thi sĩ lắm. Smile!
Cuối năm Đệ Nhị là học sinh phải thi bằng Tú Tài 1. Đây là kỳ thi quan trọng, nhất là đối với nam sinh vì cuộc đời anh sẽ phải thay đổi rất nhiều nếu anh rớt Tù tài 1 như câu hát dưới đây:

“Rớt Tú Tài anh đi Trung Sĩ

Em ở nhà lấy Mỹ nuôi con”

Anh sẽ không còn ôm mộng hải hồ, hoặc làm quan to chức lớn được vì anh sẽ phải lên đường đi thụ huấn ở Đồng Đế học làm trung sĩ mà thôi.

Còn phía nữ sinh thì cũng chỉ còn con đường đi lấy chồng hay đi làm việc thư ký mà thôi, nhưng không đến nổi “thê thảm cuộc đời” như các anh nam sinh.

Đậu Tú tài 1 rồi thì mới được lên học lớp Đệ Nhất để tiếp tục thi Tú Tài 2 cuối năm và con đường tương lai mới được rộng mở sau cánh cửa Đại học, nếu bạn đậu Tú tài 2.

Thi Tú Tài 1 và 2 ngày xưa phải thi cả phần viết lẫn phần vấn đáp. Có đậu thi viết rồi mới được vô thi vấn đáp để gạn lọc lại thành phần “thi tủ” hay “quay phim”. Trời ơí! Cá muốn vượt được “vũ môn” cũng mệt lắm đấy!

May mắn thay, người viết đã được làm “cá hoá rồng” sau hai kỳ thi quan trọng này để được gọi là “Cô Tú”. “Smile!”

Hình Sương Lam Ngày Xưa học Lớp Đệ Nhất A 6-1963 chuẩn bị làm cô Tú Hai. Smile!

Tôi vào trường Gia Long năm 1956 và ra trường Gia Long năm 1963. Trong khoảng thời gian này vì có cuộc di cư đồng bào từ miền Bắc vào nên các chị trường Trưng Vương phải sang học tạm bên trường Gia Long vì trường sở bên Trưng Vương chưa xây cất xong. Thêm vào đó một số lớn các nữ sinh Đệ nhị cấp ở các trường tỉnh miền Nam gần Saigon như Mỹ Tho phải lên học trường Gia Long luôn vì không có đủ số giáo sư đệ nhị cấp cho các trường trung học cấp tỉnh. Bởi thế những học sinh lớp nhỏ như chúng tôi đôi khi chỉ học có một buổi mà thôi

Hồi mới vào học lớp Đệ thất, người viết rất khâm phục các bậc đàn chị học các lớp trên mình nhất là các chị học chương trình đệ nhị cấp. Tôi thấy họ sao mà giỏi quá, không biết sau này mình có học được như vậy không? Các chị lại là thiếu nữ 17, 18 tuổi rồi nên nhiều chị đẹp lắm. Đám nhóc con như tụi tôi đến giờ chơi là chạỵ về dãy lớp các chị để ngắm nhìn người đẹp rồi xuýt xoa, bàn tán, khen chê. Thỉnh thoảng có mấy anh các lớp lớn ở các hiệu đoàn khác đến bán báo cho nhà trường, tụi tôi chạy theo nhìn với ánh mắt ngưỡng phục. Con nít mà! Smile!

Mỗi năm lúc gần bải trưòng nghỉ hè, nhà trường có mời nhà nhiếp ảnh Duy Hy ở Tân Định đến chụp ảnh chung cho cả lớp với các giáo sư đang dạy các lớp đó để các học sinh có ảnh làm kỷ niệm. Tôi còn giữ những ảnh kỷ niệm này từ lớp Đệ Thất cho đến Lớp Đệ Nhất. Lúc đó chưa có ảnh màu chỉ có hình đen trắng mà thôi. Nhìn lại ảnh cũ, tôi thấy bắt đầu năm 1959 khi học lớp Đệ Ngũ (Lớp 8 bây giờ) các nữ sinh mới mặc đồng phục màu trắng và đeo huy hiệu hoa mai bằng thiết có kim cài phía sau. Vài năm sau đó thì huy hiệu Gia Long được thay bằng một mẫu vải nhỏ để may luôn trên ve áo dài. Có những ngày, các vị giám thị đi kiểm soát, nữ sinh nào không có huy hiệu Gia Long may dính vào áo thì sẽ bị phạt hạnh kiểm.

Nhắc lại vụ phạt hạnh kiểm này, nếu trí nhớ của tôi còn tốt, thì hình như tôi cũng đã bị phạt hạnh kiểm một lần thì phải vì cái tội quên mang huy hiệu này bởi vì hôm đó tôi mặc chiếc áo dài mới may nên chưa kịp khâu huy hiệu này trên ve áo mới, thế là tôi bị phạt “tú xuỵt” vì cái tội “xảnh xẹ’ ham mặc áo mới này khi bà giám thị đến kiểm tra lớp tôi. Các bà giám thị trường GL nổi tiếng là nghiêm khắc nên học sinh rất sợ quý vị này, nhất là bà tổng giám thị có dáng dấp và gương mặt của một nam nhân. Xin quý chị nữ sinh cùng lớp với tôi thời đó xác nhận lại điều này có đúng hay không nhé. Xin cám ơn.


Hình Ban Giáo Sư Trường Gia Long 1958

Một kỷ niệm khác đáng nhớ hình như lúc tôi học đệ ngũ hay đệ tứ gì đó, tôi thường viết “thư tình” trao đổi với một nữ sinh nội trú có hộc tủ đựng sách vỡ ngay tại chỗ tôi ngồi học trong lớp. Thời ấy trường Gia Long còn giữ chế độ nội trú giúp đỡ những học sinh ở xa Saigòn có chỗ trú ngụ, ăn ở an toàn khi lên học ở Saigon. Phòng ngủ các nữ sinh thì ở trên tầng lầu các lớp học, còn sách vỡ của các nữ sinh nội trú thì được cất giữ ở trong một hộc bàn của ghế ngồi trong lớp để chiều tối khi không còn học sinh ban ngày đến học nữa, các cô nữ sinh nội trú này vào phòng đó lấy sách vỡ của mình ra mà học bài, làm bài.Thế là có một màn viết thư làm quen nhau giữa một nữ sinh ngoại trú là tôi và một nữ sinh nội trú tên là TML thì phải. Mỗi ngày chúng tôi gửi cho nhau một bức thư kể lể, tâm tình chuyện vui, chuyện buồn của đời học sinh cũng tha thiết lâm ly lắm trong vòng một năm thì chấm dứt vì năm sau tôi học lớp khác thì phải chuyển sang phòng học khác. Thế là chuyên tình “Lan và Điệp” giữa tôi và chị TML kéo dài được một năm. Vui buồn cũng được một năm mà thôi Chắc chị TML đó sẽ có một “cô bồ” mới khác ngồi đúng y chỗ của tôi đã ngồi năm trước và sẽ có một chuyện tình mới tiếp nối khác. Bây giờ tôi không biết chị TML “em còn nhớ hay đã quên” kỷ niệm vui vui ngày cũ.

Một kỷ niệm khác là thời tôi học lớp đệ tứ hay đệ tam gì đó, nhà trường có một quán ăn nho nhỏ ở trong hành lang trên đường đi xuống dãy lớp học cuối trường và phòng y tế. Quán có bán xôi, chè, kẹo, bánh ngọt v..v..để tới giờ chơi các cô nữ sinh bé bé ở lứa tuổi ô mai này ghé qua ăn quà. Mỗi lần thầy cô giáo vắng mặt không đến lớp vì một lý do nào đó là tôi chạy ù xuống quán này mua quà về lớp ăn ngay tức khắc .Hình như quán cũng có bán hột vit lộn ăn với rau răm chấm muối tiêu nữa thì phải? Ngon “hết xẩy con cào cào”!

Nói đến vụ ăn quà thì phải nói là “thầy chạy” các học trò nữ luôn vì cái màn ăn vụng ô mai, cóc chua, me chua, xoài chua chấm muối ớt ở cuối lớp là cái màn không bao giờ thiếu ở các lớp nữ sinh vì đó là “món tủ” của các cô. Hể nghe tiếng khúc khích cười ở cuối lớp là biết ngay phe ta đang hành động. Mấy nàng ngồi bàn đầu ít khi dám ăn vụng trong lớp vì bị ngay cặp mắt của thầy cô “chiếu tướng” rồi thì làm ăn gì cho được chứ. Quý cô ngồi ở bàn chót thường là đàn chị, cao lớn người nên phải ngồi bàn chót và có bản lỉnh hơn các em bé nhỏ, lùn beo nhát hít ngồi ở bàn trên. Chưa hết đâu, tan trường rồi, mấy cô còn ghé qua các gánh bán hàng rong trên đường bà Huyện Thanh Quan đường nhìn qua chùa Xá Lợi hay trên đường Đoàn thị Điểm làm một màn ăn quà vặt trước khi về nhà nữa đấy! Con gái mà lị!

Ngày xưa, chúng tôi đi học không có ăn diện, son phấn như nữ sinh thời nay. Nếu cô nào xí xọn, làm dáng thoa son đánh má hồng đi học thì dĩ nhiên là phải đẹp hơn là mấy người da trắng mặt trơn như lũ nhóc chúng tôi. Thế là chúng tôi có màn kháo nhau chạy đi xem mặt người đẹp rồi phê bình, khen chê tùm lum. Vui quá xá!

Riêng người viết mãi đến khi đã là sinh viên trường QGHC vẫn không có một chút phấn son khi đi học. Nhiều khi đi học vội vàng, tôi để nguyên khuông mặt phấn son vì đi ăn đám cưới hôm qua, thế nào tôi cũng bị “bà chị hai” lớn tuổi trong lớp rầy la là “son phấn nhiều sẽ làm hư da mặt bây giờ.” Tuy bị rầy la như thế nhưng bây giờ tôi vẫn kính yêu “bà chị hai” này vì chị đáng kính yêu thật.
Năm cuối cùng của lớp Đệ Nhất A6 là năm buồn nhất vì sau năm học này, bạn bè sẽ chia tay, không biết có còn được gặp lại hay không vì đưòng đời muôn vạn nẽo, có bạn sẽ đi theo “những cô áo đỏ sang nhà khác” rồi, có cô sẽ tiếp tục đi học tiếp trong các phân khoa đại học khác nhau. Thật là buồn!

Thế là có một màn viết “lưu bút ngày xanh” để làm kỷ niệm. Để không phải chờ đợi bạn này viết xong rồi mới chuyển sang bạn khác viết tiếp thì lâu quá nên tôi có “sáng kiến” phát cho các bạn thân thiết mỗi người 3 tờ “giấy pelure màu hồng” mỏng mỏng. Tôi yêu cầu bạn tôi viết đôi lời tâm sự và dán một tấm hình vào đó để làm kỷ niệm và dặn dò một tuần sau thì trao lại tôi 3 tờ giấy này. Thế là tuần sau đó tôi di thu lại thì có ngày một cuốn lưu bút ngày xanh rất đẹp màu hồng tình ái, mỗi người mỗi kiểu trang hoàng khác nhau. Có bạn thì “cọp dê” các câu thơ của các thi sĩ, văn sĩ đàn chị, có bạn thì tự sáng tác những câu thơ thật “mùi” để tặng tôi ví dụ như:
“Ảnh tôi xin gửi tặng người

Ghi làm kỷ niệm vài lời thơ hoa

Người về người có nhớ ta

Ta về ta nhớ người xa cách rồi”

Bây giờ nhìn những khuông mặt ngây thơ ngày cũ và đọc lại những vần thơ vụng dại dễ thương này tôi thấy vui buồn lẫn lộn.


Hình chụp chung Lớp Đệ Nhất A 6 năm 1963- Đố kiếm được SL đứng ở đâu? Smile!

Khi tôi vượt biên sang Mỹ, tôi đành phải bỏ lại hết tất cả những hình ảnh, sách vỡ ngày cũ ở nhà ba má tôi. Người cha già kính yêu của tôi đã góp nhặt, cất giữ và đóng lại thành một quyển sách nho nhỏ cất vào tủ sách của ông cùng với quyển album đám cưới của tôi, các quyển sưu tầm các câu danh ngôn và các tài liệu, sách vỡ cá nhân, nhật ký của tôi. Sau này tôi có dịp về thăm viếng cha mẹ, ba tôi trao lại tôi tất cả những gì của tuổi học trò ngày cũ của tôi. Vì thế tôi còn giữ được nhiều hình ảnh cũ, sách vỡ, tài liệu xưa của tôi là thế đó. Con xin cám ơn Ba đã chắt chiu gìn giữ những hình ảnh kỷ niệm đáng yêu này. Thật rất trân quý!

Theo thiển ý của người viết, thời áo trắng các trường trung học là thời kỳ đẹp nhất, thơ mộng nhất của đời học sinh vì khi bước chân vào đại học rồi thì bạn chỉ lo học làm sao cho ra trường sớm để đi làm việc cho rồi mà thôi chứ không có những phút giây mơ mộng nhiều như lúc còn học trung học nũa.

Tôi đã bắt đầu làm thơ năm 16 tuổi lúc đang học Đệ Tam, dù không phải là học sinh ban C Văn Chương. Những buổi chiều tan học ở trường Gia Long, nhìn anh học sinh lửng thửng đi theo sau tà áo trắng của một nữ sinh dưới hàng cây cao xanh lá trên đường Phan Thanh Giản, tôi thấy cuộc đời thơ mộng chi lạ. Đêm về tôi làm thơ, bây giờ đọc lại, tôi thấy bài thơ dễ thương quá vì có một chút gì vụng dại, một chút gì e ấp chứ không vội vàng, cuồng bạo như tình yêu tuổi học trò ngày nay.

Rồi thời gian qua mau, qua mau. Đã hết rồi những “Ngày Xưa Hoàng Thị, anh theo …Sương về” nữa. Bây giờ, nếu những cặp tình nhân ngày xưa có lấy được nhau, chắc cũng đã con đàn cháu đống rồi và cũng đã thay đổi tính tình ít nhiều. Ông thì hay “cự nự”, bà thì hay “càm ràm” chứ không còn chìu chuộng, nhẹ nhàng như ngày xưa nữa.

Cũng có thể là một điều may mắn cho những cặp tình nhân không lấy được nhau vì họ vẫn còn giữ mãi được hình ảnh, kỷ niệm đẹp ngày xưa, chứ lấy nhau rồi thì cũng sẽ trở thành hai con khỉ già chí choé tối ngày giống như nhà văn nữ Nguyên Nhung, một bạn văn của tôi, đã diễn tả qua bài viết “Hai Con Khỉ Già” vui nhộn nhưng cũng thấm thía lắm đấy!

Bây giờ xem lại những hình ảnh bạn cũ trường xưa, viết lại những kỷ niệm dấu yêu của thời nữ sinh áo trắng Gia Long, tôi thầy lòng buồn vô hạn. Thầy xưa bạn cũ bây giờ lưu lạc bốn phương trời, kẻ còn người mất, cuộc đời là hợp tan, tan hợp. Cũng đành thôi!
Cũng vì một chút luyến lưu kỷ niệm cũ nên tôi đã cất giữ những hình ảnh đẹp này trong trang Một Thưở Gia Long nơi trang nhà http://www.suonglamportland.wordpress.com của tôi để những người bạn cũ ngày xưa của tôi, nhờ một duyên may nào đó, sẽ gặp lại tôi khi đọc được bài viết này. Hy vọng thế!

Trong hiện tại, cũng nhờ trang Một Thuở Gia Long này mà tôi được có thêm những người bạn mới cũng là nữ sinh Gia Long ngày xưa, hoặc là “sư tỷ” của tôi, hoặc là “sư muội” của tôi. Vui mừng thay!

Xin chúc cho những người bạn nữ sinh Gia Long, dù cũ hay mới, dù thâm giao hay mới kết giao với tôi, vẫn nhớ vẫn thương về ngôi trường thân yêu của chúng mình.

Chúc các bạn nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc giữa chốn bụi hồng lao xao này nhé.

Mời quý bạn xem lại Youtube Ngày Xưa Hoàng Thị, một bài hát của tuổi học trò dễ thương của tuổi học trò qua link dưới đây:
Ngày xưa Hoàng Thị _ Thái Thanh

<iframe width=”420″ height=”315″ src=”https://www.youtube.com/embed/0JtXueFw0Qk&#8221; frameborder=”0″ allowfullscreen></iframe
Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Nguồn: tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi-Đặc san Gia Long Ngày Ấy Bây Giờ 2015- MCTN270-ORTB 675-42215)
Sương Lam
Website: http://www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Hình Sương Lam bây giờ mới nhất khi tham dự ĐHGLTG năm 2015 ở WDC

 

Xuân Hạnh Ngộ với Đại Hội Gia Long Thế Giới kỳ 7 ở Hoa Kỳ

Thưa các anh chị,

Chúng ta hình như ai cũng có “một thời để yêu” và “một thời để nhớ”.

Thời học sinh áo trắng là thời gian đáng yêu nhất với những mối tình ngây thơ vụng dại: yêu thầy cô, yêu cô bạn khác lớp, yêu chàng thư sinh áo trắng khác trường v…v…

Theo dòng đời thầy cũ bạn xưa tứ tán bốn phương trời không biết ai còn ai mất. Những kỳ đại hội, những buổi họp mặt là những dịp để chúng ta được gặp lại nhau để tâm sự vắn dài, nhớ lại kỷ niệm xưa hình ảnh cũ.

Xin mời quý anh chị cùng người viết tìm về một thoáng hương xưa qua bài tâm tình dưới đây.  Hy vọng rằng quý anh chị cũng sẽ có được “một thời để nhớ” như người viết.  Smile!

Sương Lam

 

 Xuân Hạnh Ngộ với Đại Hội Gia Long Thế Giới kỳ 7 ở Hoa Kỳ

Đây là bài thứ hai trăm sáu mươi chín (269) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Người viết và phu quân vừa trở về Portland sau khi đi dự Đại Hội Gia Long Thế Giới Lần Thứ 7 với chủ đề Xuân Hạnh Ngộ do Hội Cựu Nữ Sinh Gia Long Miền Đông tổ chức từ ngày 4-3 đến ngày 4-5-2015 tại Washington DC, thủ đô của nước Mỹ.

Chương trình họp mặt được tổ chức rất chu đáo và huy hoàng tráng lệ với 3 ngày đại hội chi tiết như sau:

1-Tiền Đại Hội (ngày 3 tháng 4 năm 2015)

Thời Gian:   11:00 sáng – 2:00 trưa
Địa Điểm:   Fortune Restaurant
2-Đại Hội (ngày 4 tháng 4 năm 2015)

Thời Gian:   4:30 chiều – 11:30 đêm
Địa Điểm:   Fairview Park Marriott Hotel
Địa chỉ:      3111 Fairview Park Drive, Falls Church, VA 22042, USA

3- Hậu Đại Hội – Du Ngoạn (ngày 5 tháng 4 năm 2015)

Thời Gian: 10:30 sáng – 9:30 chiều Viếng thăm các thắng cảnh vùng WDC

Có khoảng 6 cựu nữ sinh Gia Long ở Portland về tham dự  ĐHGLTG lần này.  Riêng người viết thì lúc nào cũng có phu quân đi kèm “bên em luôn có anh” cho có chút tình đìệu “tuổi không còn trẻ nữa” của chúng tôi và để cùng nàng sống lại tuổi học trò áo trắng ngày xưa. Smile!

Thật tình chúng tôi viếng thăm thủ đô Washington DC lần này với nhiều lý do: vừa đi họp đại hội Gia Long sau hơn 52 năm rời xa mái trường thân yêu ngày cũ, vừa đi thăm các thân hữu QGHC của người viết, vừa gặp mặt thân hữu THĐL của phu quân ở WDC đã từ lâu không gặp, vừa hội ngộ với các bạn văn nghệ mới quen trong Nhóm Cô Gái Việt về tham dự đại hội Gia Long, vừa đi ngắm hoa đào nở nổi tiếng ở thủ đô. Thế là một chuyến du ngoạn “tam tứ tiện việc sổ sách”đấy bạn ạ.  Không đi không được.

Thật rất cảm động khi được gặp lại những thầy cô giáo cũ của trường Gia Long dù có nhiều vị là các thầy cô giáo dạy GL sau khi người viết ra trường năm 1963. Các vị giáo sư GL bây giờ “tuổi hạc cũng khá cao” khiến cho người viết nhớ đến những vị giáo sư cũ như cô Hoa Lâu, cô Diệu Lan, Diệu Chước, Cô Khuê, cô Huởn, thầy Vĩnh Để, thầy Tường Minh, thầy Linh, thầy Lê Kim Ngân v…v. mà người viết là học trò ngày cũ, bây giờ không biết thầy cô ngày xưa đó, ai còn ai mất.   Thời gian qua mau, học trò của các vị giáo sư ngày xưa bây giờ cũng đã là bà nội, bà ngoại hết ráo rồi.

Trái tim tình cảm của người viết lại thêm một lần  xúc động khi nhìn tà áo trắng, áo tím nữ sinh  đặc biệt của trường nữ trung học Gia Long  ngày xưa do quý chị trong ban tổ chức mặc trong ngày đại hội. Hình ảnh này gợi thương gợi nhớ bao kỷ niệm “Một Thuở Gia Long”, tâm tình của người viết sẽ được đăng trong số báo tới nhé. Xin nhớ đón đọc nhé.

Bây giờ người viết xin kể bạn nghe về Đại Hội Gia Long Thế Giới kỳ 7 ở WDC để các cựu nữ sinh GL ở Portland và các bạn Gia Long ngày cũ của người viết không đi dự đại hội biết một tí tị về niềm vui Xuân Hạnh Ngộ này.

Người viết nghĩ rằng vợ chồng chúng tôi đã có phúc duyên gặp gỡ những người bạn rất tốt luôn thương mến, giúp đỡ chúng tôi trong nhiều trường hợp đặc biệt trong cuộc đời này. Xin cám ơn những người bạn tốt này, dù mới sơ giao hay thâm giao, đã làm cho chúng tôi thấy rằng chốn nhân gian này vẫn là nơi chốn của tình cảm yêu thương và quý mến nhau nếu chúng ta yêu mến nhau.

Ngày đầu tiên đến thủ đô Washington DC, vợ chồng chúng tôi và cô bạn KMH được anh chị Cửu Viên và Hồng Thủy, dù chị là dân Trưng Vương, xung phong đến đón hai cô em gái Gia Long đang ngơ ngác ở phi trường Dulles, xong rồi đưa đi ăn uống, dạo phố, đi chơi trong hai ngày đầu đại hội một cách thân tình, thương mến như người trong gia đình.  Tình cảm mến thương này thật làm cho vợ chồng chúng tôi cảm động vô cùng.  Xin một lời cảm tạ tình thương mến của anh chị CV và HT đã dành cho vợ chồng người viết.

Còn niềm vui nào hơn khi gặp gỡ những người bạn mới của Nhóm Cô Gái Việt chỉ biết mặt nhau qua hình ảnh trao nhau trên internet.  Thế là tay bắt mặt mừng! Thế là réo nhau chụp hình chung  với nụ cười duyên dáng để chia sẻ với các bạn khác trong nhóm xem cho vui luôn. Hình như có một cái gì đặc biệt mà ta gọi là “tâm ý tương thông” nên tuy chưa lần nào gặp mặt nhau ngoài đời mà chúng tôi đã nhận ra “phe ta” ngay.  Xin cám ơn cô Quỳnh Hoa, chị Hồng Thủy, chị Ngọc Hạnh, chị Kiều Mộng Hà, chị Ngân Bình, Phương Thúy đã góp nụ cười niềm vui chung với người viết trong chuyến Đông Du năm nay.

Người viết còn có phúc duyên được gặp gỡ những người bạn cũ thuộc phe anh THĐL và phe em thuộc nhóm QGHC.

Xin cám ơn anh chị Di và Thu Cúc thuộc nhóm bạn THĐL phe anh đã dẫn đi ăn Phở 75 nổi tiếng vùng Hoa Thịnh Đốn rồi dẫn về nhà ca hát líu lo vui vẻ bên nhau.  Nhà của anh chị có thể xem như một phòng tập gym thượng hạng đầy đủ các dụng cụ thể thao đấy.  Smile!

Úi chào! Phở 75 ngon và rẻ hơn phở ở Portland, bạn ạ.  Phở 75 chỉ chuyên về Phở mà thôi, không bán các món linh tinh khác ngoài Phở và chỉ nhận trả tiền mặt mà thôi chứ không nhận cà thẻ đâu nhé. Nếu Bạn không có đem theo tiền mặt, xin mời bạn đến rút tiền ở một máy rút tiền đặt sẵn trong tiệm để lấy tiền mặt trả tiền phở.  Hách xì xằng chưa? Tuy nhiên, tiệm phở này không có món ngò gai kèm theo rau quế như người viết đã yêu cầu ở Portland.  Thế là mất một điểm rồi!  Tuy thế, tiệm phở lúc nào cũng đông khách dầu không phải là ngày cuối tuần.  Nghe nói ông chủ tiệm phở 75 rất giàu, có nhiều chi nhánh phở 75 quanh vùng WDC và nhiều cơ sở kinh doanh khác, nhưng rất tiếc là ông đã không sống thọ để hưởng phước với bà vợ trẻ của ông.

Trong niềm vui hội ngộ với nhóm bạn đồng môn QGHC thuộc nhóm bạn phe em, người viết  xin cám ơn anh chị NKHH đã đãi ăn trưa buffet ngon lành tại Hibachi Chantilly ngon và rẻ hơn buffet ở Portland nhiều lắm.  Không ngờ giá cả  ăn phở và ăn buffet ở thủ đô lại rẻ hơn giá cả ăn phở và buffet ở nhà quê tỉnh lẻ Portland, Oregon nhỉ? Lạ thật!

Xin cám ơn anh chị NTPhát đã ân cần đưa đón trong thân tình gia đình trong hai ngày vợ chồng người viết lưu ngụ nơi mái ấm gia đình của anh chị.  Hy vọng sẽ  được xem hình chụp những cây hoa đào đẹp trước nhà anh chị.  Tình cảm dễ thương đó đã làm cho chúng tôi rất cảm động và trân quý.

Cám ơn anh chị Trần Hồng đã khoản đãi một buổi tiệc họp mặt các đồng môn QGHC miền Đông với món tôm hùm và phở gà độc đáo do phu nhân của anh phụ trách. Các nàng dâu QHHC miền Đông còn đóng góp thêm nhiều món ăn ngon lành khác nữa.  Các chị thật là dễ thương và giỏi quá! Chị Oanh Tạ và vợ chồng người viết nhân về dự ĐHGLTG cũng được mời ăn luôn. Đúng là người viết có số được ăn ngon!  Smile!

Đây là lần đầu tiên vợ chồng người viết tham dự đại hội Gia Long thế giới nơi xứ Mỹ. Với hơn 800 người tham dự đã nói lên tình thương mến hoài niệm về kỷ niệm cũ của những cựu nữ sinh Gia Long và sự thành công của ban tổ chức Đại Hội Gia Long Thế Giới lần này.

Ngoài việc phát hành đặc san Gia Long Ngày Ấy và Bây Giờ dầy hơn 300 trang với nhiều bài vỡ giá trị và hình ảnh đặc biệt do các giáo sư GL, cựu nữ sinh GL, thân hữu GL và rể GL đóng góp, được xem như là “tinh thần của Gia Long”, người viết phải công nhận chương trình văn nghệ của đêm đại hội thật là xuất sắc, đầy nghệ thuật và phát huy tinh thần quốc gia cao độ với những màn hoạt cả, màn vũ linh động.  Đúng là “linh hồn của Đại Hội Gia Long Thế Giới.

Ca sĩ Nguyên Khang đã trình bày nhiều bản nhạc thật hay, thật nồng ấm và cũng thật “quậy” theo yêu cầu của quý vị thích chương trình dạ vũ đến nổi quá giờ chương trình ấn định.

Mời xem You tube một màn trình diễn văn nghệ trong ngày ĐHGLTG-  Cám ơn chị NH đã chuyển gửi. Đẹp lắm! Smile!

Youtube SaigondeplamDHGLTG

Dĩ nhiên bất cứ tổ chức sinh hoạt cộng đồng nào cũng có nhiều điều sơ suất ngoài ý muốn nhưng nhìn chung, chúng ta cũng nên thông cảm và cám ơn sự hy sinh công sức và thời gian của ban tổ chức Đại Hội Gia Long Thế Giời kỳ 7 này vì ít nhiều gì ban tổ chức cũng đem lại niềm vui cho nhiều người. Người viết có người bạn nằm trong ban tổ chức đại hội đã phải kéo ông xã vô phụ giúp. Chính mắt người viết đã thấy phu quân của người bạn này chạy tới chạy lui phụ giúp bà xã, còng lưng bưng các thùng đựng thức ăn trưa cho buổi du ngoạn. Xin một lời cám ơn và khen ngợi các “chàng rể Gia Long” này một phát.  Smile! (Hello-SD&NKHH)

Một điều người viết hơi buồn là chưa đủ phúc duyên được ngắm 3000 cội hoa đào Nhật Bản tặng cho  Hoa Kỳ  nở đẹp dọc theo  dòng sông Potomac  như ý nguyện vì năm nay thời tiết  miền Đông quá rét lạnh nên hoa đào không nở kịp vào cuối tháng 3 đầu tháng 4 như thường lệ.  Nếu chúng tôi ở lại WDC đến ngày 4-11-15 thì sẽ được xem hoa đào nở rộ và hội Hoa Đào hằng năm.  Âu cũng là chưa đủ phúc duyên xem hoa đào! Cũng đành thôi!

Thôi thi xin mời bạn xem tạm hoa đáo nở và cherry blossom Festival qua youtube của cô Nam Anh Ho được post trên youtube nhé.  Xin cám ơn co Nam Anh Ho.

2015 Hoa Anh Đào nở rộ (Peak Bloom)-Washington DC

Bài tâm tình này xin được thay cho lời cám ơn của người viết gửi đến những người bạn tốt mà người viết đã có phúc duyên gặp gỡ trong chuyến Đông Du năm nay.

Cũng xin cám ơn ban tổ chức ĐHGLTG kỳ 7 đã bỏ nhiều công sức và thời gian để đem lại niềm vui hội ngộ và làm sống lại những tình cảm dễ thương một thời áo trắng của những cựu nữ sinh trường nữ trung học Gia Long, trong đó có người viết.

Chúc Bạn nhiều sức khỏe và vạn sự an lành trong cuộc sống.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Nguồn: tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi-MCTN269-ORTB 674-41415)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Hội Ngộ Nhóm Cô Gái Việt nhân ngày ĐHGLTG 2015

Xin mời quý thân hữu xem hình ảnh vui nhộn của Nhóm Cô Gái Việt trong dịp Sương Lam về dự Đại Hội Gia Long Thế Giới lần thứ 7 tại Washington DC từ 4-2-2015 đến 4-5-2015 qua các link dưới đây:

Hồng Thủy TV’s Photos
IMG_5285
Sương Lam’s Photos

IMG_8342

Kiều Mộng Hà’s Photos
https://www.flickr.com/photos/131645311@N08/

Trong diịp về dự ĐHGLTG kỳ 7 này, vợ chồng Sương Lam còn hội ngộ với Nhóm CSV/QGHC ở Miền Đông  trong tình thân thương bạn bè đồng môn ngày cũ. Xin mời xem hình ảnh buổi hội ngộ với bạn bè QGHC của Sương Lam và  với gia đình bạn thân Nguyễn Văn Di và Thu Cúc thuộc Nhóm THĐL của ông xã  trong một bài viết khác nhé.  Smile!

Chúc vui khỏe

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Hoa Đẹp Và Con Người

Thưa quý anh chị,

Mỗi một người thường tự hào về nơi mình đang sống. Người viết đã sống ở Portland hơn 30 năm cho nên dù nhiều dù ít, tôi đã yêu con người và nơi chốn đã cưu mang gia đình chúng tôi cho tới ngày nay sau khi tôi phải rời khỏi quê hương Việt Nam yêu dấu.
Portland thành phố nhỏ bé của tôi có nhiều vườn hoa rất đẹp. Người viết đã đôi lần giới thiệu nét đẹp của Portland qua những vườn hoa lavender, hoa cúc, hoa thược được, Japanese Garden v..v…như ngày xưa tôi đã yêu quê ngoại Cần Thơ, quê nội Long An, quê chồng Gò Công và thành phố Saigon, nơi tôi đã sinh ra và lớn lên cho đến ngày tôi phải ra đi vì vận nước đổi thay.

Xin mời quý anh chị cùng người viết thưởng thức nét đẹp của nông trại trồng hoa tulip ở Woodburn, Oregon để hiểu vì sao tôi yêu Portland đến thế!

Hy vọng quý anh chị cũng sẽ yêu Portland của tôi tuy là một nơi “nhà quê tỉnh lẻ” nhưng vẫn là một Portland đẹp và dễ thương trong trái tim tình cảm của những ai đã từng sống tại Portland và những ai đã một lần ghé bến Portland, Oregon. Smile!

Sương Lam
Hoa Đẹp và Con Người

Đây là bài thứ hai trăm sáu mươi tám (268) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Bây giờ là Mùa Xuân trên đất Mỹ. Hoa nở đẹp trên khắp mọi nẽo đường. Trời xanh nắng ấm khiến cho con người cảm thấy yêu đời yêu người hơn chớ không buồn bã ảm đạm như trong mùa Đông lạnh ngắt. Dân cư ở thành phố Portland, Oregon của tôi cũng thấy khỏe trong người hơn nên bắt đầu tung tăng ra đường dạo phố, đi mua sắm, họp bạn, xem hoa ngắm cảnh v..v..

Những người “không còn trẻ nữa” của Hội Người Việt Cao Niên Oregon sau buổi họp thường lệ hằng tháng cũng rủ rê nhau đi ngắm hoa tulip tại nông trại The Wooden Shoe Tulip Farm ở Wooburn cách Portland khoảng hơn 40 phút lái xe nhân dịp Tulip Festival hằng năm do nông trại này tổ chức. Phong cảnh nơi đây rất đẹp. Mỗi người ngồi trong xe hơi phải mua vé 5.00 đô Mỹ/ 1người để vào cổng và đậu xe. Trẻ em dưới 12 tuổi miễn phí.

Bạn có thể hái hoa tươi 75 cent một hoa, trên 20 hoa thì 50 cent một hoa hoặc mua chậu hoa có trồng sẵn hoa hoặc mua củ hoa về trồng.

Năm nay Tulip Fest bắt đầu từ 3-20-15 đến hết ngày 5-3-2015 từ 9:00 AM đến 6:00 PM.

Bạn ở phương xa hay bạn ở Portland muốn biết thêm chi tiết về Tulip Fest đặc biệt này xin vào trang nhà dưới đây:

Wooden Shoe Tulip Farm
33814 S Meridian Rd
Woodburn, OR 97071
http:// woodenshoe.com
woodenshoe.com
(503) 634-2243
Mời quý anh chị thương thức nét đẹp của vưin hoa tulip The Wo oden Shoe Tulip Farm qua you tube dưới đây:

Oregon Wooden Shoe Tulip Festival 2014 của Wittydud

Người viết cũng rất yêu hoa nên thường nói đùa với các thân hữu của tôi rằng tôi còn có thêm một tên nữa là Bùi Ái Hoa vì mặc dầu tôi không biết nhiều về hoa giống như chàng Bùi Kiệm “dốt đặc cán mai” nhưng tôi vẫn yêu (Ái) Hoa rất nhiều. Smile!
Người viết cũng có trồng một vài loại hoa trong vườn như hoa đào, hoa Forsynthia, hoa cúc, hoa hồng, hoa daffodill, hoa tulip, hoa azalea, hoa forget me not v..v…để thỉnh thoảng ra ngắm hoa và tâm tình với hoa cho vui. Hình như tâm tình với hoa thú vị và dễ chịu hơn là tâm tình với con người vì hoa không có cự nự càm ràm, không chê khen trách cứ như con người. Hoa chỉ biết khoe sắc thắm cho người nhìn ngắm mà thôi, xong rồi hoa tàn trong âm thầm lặng lẻ. Rất đáng quý.
Người viết rất tâm đắc về giá trị của kiếp hoa dưới đây:

“Đời người như hoa nở, kiếp hoa đôi khi thật giống kiếp người, một số kiếp không được đo bằng thời gian mà bằng giá trị sống. Bông hoa kia dù biết sẽ “sớm nở tối tàn “vẫn cứ ngang nhiên tươi nở, trao tặng vẻ đẹp và hương thơm, được ngần nào thì hay ngần nấy, với tất cả khả năng và sức lực của mình. Bạn cũng vậy, hãy cống hiến cho đời tất cả những gì bạn có với tấm lòng yêu thương. Trên đất sống của mình, hãy cho những người chung quanh những điều tốt đẹp nhất. Cuộc sống sẽ dễ chịu biết bao khi có nhiều hoa đẹp tỏa hương thơm, khi có những người quyết sống như những bông hoa trong vườn hoa muôn sắc mầu của nhân loại, để trao ban cho thế giới những giá trị nhân bản huy hoàng.”
(Nguồn: sưu tầm trên internet)
Hoa Tulip có những sắc màu đặc biệt. Hoa không có mùi hương như hoa hồng, hoa lài nhưng sắc màu của hoa thật là rực rỡ: đỏ, hồng, cam, vàng, tím v.v.. Theo tài liệu sưu tầm được trong Website wikipedia thì hoa tulip danh pháp khoa học Tulipa, còn có tên gọi khác là uất kim hương, uất kim cương, là một chi thực vật có hoa trong họ Liliaceae.[1]
Các loài Tulip vốn có nguồn gốc ở vùng Trung Đông, được đưa vào châu Âu vào thế kỷ XVI, từ Đế chế Ottoman và rất được ưa thích tại Hà Lan lúc bấy giờ và nó cũng chính là nguyên nhân gây ra việc đầu cơ củ tulip khi cầu vượt cung, “Hội chứng hoa tulip” là một thuật ngữ kinh tế ra đời sau thời kỳ bong bóng đầu cơ hoa tulip vở vụng. Hiện nay hoa tulip được trồng ở khắp nơi trên thế giới. Hà Lan nổi tiếng là nước xuất khẩu hoa Tulip và có nhiều phong cảnh cánh đồng hoa tuyệt đẹp.
(Nguồn: Trích trong Wikipedia)

Muốn biết nhiều chi tiết hay lạ về loài hoa này, có lẻ người viết phải nhờ đến sự giúp đở của các thân hữu Nhóm Huệ Diêp Chi với mục Bách Thảo Trong Thi Ca qua link dưới đây
http://viet.gutenberg.free.fr/huediepchi/hPlants/tulipaGesneriana.html
Xin cám ơn Nhóm Huệ Diệp Chi nhiều lắm.

Trong quyển Dược Tính của Hoa trong Thơ và Nhạc của ông bạn Dược sĩ Trần Viêt Hưng xuất bản năm 2006, tôi không thấy bàn về dược tính của hoa tulip (uất kim hương) này như các loại hoa khác: hoa cúc, hoa ngâu, hoa phượng v..v..được liệt kê trong sách. Lạ nhỉ?

Người viết cũng cố gắng sưu tầm tài liệu sự tích hoa Uất Kim Hương (tulip) để giải đáp thắc mắc của Bạn vì sao Hoa tulip có tên gọi là Uất Kim Hương? Mời quý bạn cùng đọc.
Sự tích hoa Tulip

Trong một lần đi đưa cơm cho cha, Tulip, con gái út của một người chăn cừu đã bị tên điền chủ bắt cóc mang về bắt làm thợ dệt thảm cho hắn. Suốt ngày này qua tháng khác, cô bị nhốt trong một gian nhà tối om, quanh năm không nhìn thấy chút ánh nắng mặt trời. Mùa hạ tối tăm và tuyệt vọng đã qua. Rồi mùa thu buồn bã và mùa đông lạnh lẽo cũng hết. Khi xuân đến thì nỗi buồn nhớ cha mẹ, vườn nhà, núi non bỗng dày vò Tulip khôn nguôi, khiến nàng phải đi đến quyết định: hoặc là chết hoặc là trở về với tự do Thế rồi một bữa nọ, kế hoạch bỏ trốn của nàng cũng đã được một số cô gái cùng cảnh ngộ giúp sức. Vượt qua cửa sổ với vô số vết thương từ những mảnh chai, kính, bàn chân rớm máu của Tulip chạy một mạch về phía sườn núi. Nhưng vó ngựa của tên điền chủ độc ác đuổi riết phía sau đã không cho nàng thoát.
Không chịu bị bắt một lần nữa, khi kiệt sức Tulip liền nhắm mắt lao mình vào chân ngựa. Con vật bị gãy chân, tên điền chủ cũng bị thương còn nàng thì người đẫm máu. Tulip gượng đứng lên nhưng không còn sức. Nàng lảo đảo vài bước rồi ngã sấp xuống tuyết.
Sáng hôm sau từ chỗ Tulip nằm hiện ra một cảnh tượng kỳ lạ: trên bãi tuyết trắng lạnh cơ man những bông hoa đỏ bừng nở. Và bông hoa mang tên nàng Tulip ra đời từ đó, góp thêm một vẻ đẹp quyến rũ cho đời.
(Nguồn: Trích trong trang web hoatươimoingay.com)
Có đến The Wooden Shoe Tulip Farm ngắm hoa tulip bạn sẽ thấy bạt ngàn những cánh đồng hoa tulip đầy màu sắc rất đẹp đang khoe sắc thắm. Bạn sẽ thấy kỳ công của Tạo Hoá tạo ra loài hoa đẹp này và công sức của con người trồng tỉa, khai thác và chuyển tải nét đẹp của hoa tulip đến khắp nơi trên thế giới đáng phục như thế nào. Theo thiển ý của người viết, đây quả là thiên đường hạ giới với tiếng cười đùa của trẻ con tung tăng trên cánh đồng hoa nở đẹp. Bạn sẽ quên đi những phiền muộn của thế giới bên ngoài mà chỉ thấy hoa đẹp như khuôn mặt đẹp của những khách ngắm hoa đang cười với bạn. Tôi yêu hoa và thích đi ngắm hoa đẹp là thế.

Xin mời xem thêm một youtube về vườn hoa tulip ở Oregon có ngưòi viết làm “movie star” do ông xã làm đạo diễn. Smile!

Youtube The Wooden Shoe Tulip Farm Festival 2015- Oregon- 5 1:24

Ở Portland có nhiều cánh đồng hoa rất đẹp: hoa lavender, hoa cúc, hoa thược dược v..v.. Người viết đã nhiều lần cùng chàng đi xem hoa ngắm cảnh cho thêm một chút gì lãng mạn, một chút gì tình điệu trong cái tuổi “buồn tàn thu” này. Bạn thử đi ngắm hoa đi, không chỉ là hoa tulip mà cả các loại hoa khác nữa để cho tinh thần Bạn thêm thoải mái khi đón nhận vẻ đẹp của các lòai hoa được Thượng Đế sáng tạo và ban cho chúng ta. Smile!
Xin mời quý bạn đọc mẫu chuyện dưới đây có liên quan đến hoa và đầy ý nghĩa

Cái bình nứt và giá trị cuộc sống
Trong cuộc sống cũng vậy, ai cũng đều có những vết nứt, vì vậy chẳng ai là hoàn hảo cả, tất cả chúng ta đều có thể là cái bình nứt, nhưng nếu chúng ta biết chấp nhận và tận dụng nó, thì mọi

thứ đều có thể trở nên có ích.

Một người gánh nước ở Ấn Độ, có hai cái bình gốm lớn, mỗi cái được cột vào đầu của một sợi dây và rồi được đeo lên cổ anh ta để mang về nhà. Một trong hai cái bình thì còn rất tốt và không bị chút rò rỉ nào cả. Cái còn lại bị nứt một chút nên nước bị vơi trên đường về nhà, chúng chỉ còn lại có hai phần ba.

Hai năm trời anh ta vẫn sử dụng hai cái bình gùi nước đó, mặc dù lượng nước mà anh ta mang về nhà không còn nguyên vẹn. Và lẽ dĩ nhiên, cái bình tốt tỏ vẻ hãnh diện, trong khi cái bình nứt thì cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Một ngày nọ, bên dòng suối, cái bình nứt đã thưa chuyện với người gùi nước: “Tôi rất xấu hổ về bản thân và muốn nói lời xin lỗi ông về thời gian đã qua”.

Anh ta hỏi lại cái bình: “Sao lại phải xin lỗi? Mà ngươi xin lỗi về chuyện gì?”.

Cái bình nứt đáp lại: “Suốt hai năm qua, do vết nứt của tôi mà nước đã bị rò rỉ trên đường về nhà, ông đã phải làm việc chăm chỉ nhưng kết quả mang lại cho ông đã không hoàn toàn như ông mong đợi”.

Với lòng trắc ẩn của mình, người gánh nước rất thông cảm với cái bình nứt, ông ta nói: “Khi chúng ta trên đường về nhà, ta muốn ngươi chú ý đến những bông hoa tươi đẹp mọc bên vệ đường”

Quả thật, cái bình nứt đã nhìn thấy những bông hoa tươi đẹp dưới ánh nắng mặt trời ấm áp trên đường về nhà và điều này khuyến khích được nó đôi chút. Nhưng khi đến cuối đường mòn, nó vẫn cảm thấy rất tệ bởi nước đã chảy ra rất nhiều, một lần nữa nó lại xin lỗi người gùi nước.

Người gánh nước liền nói: “Ngươi có thấy rằng những bông hoa kia chỉ nở một bên vệ đường, chỉ phía bên ngươi không?”. Thật ra, ta đã biết rất rõ về vết nứt của ngươi, và ta đã lấy điểm yếu đó để biến nó thành lợi điểm. Ta đã gieo một số hạt hoa ở vệ đường phía bên ngươi, và mỗi ngày trong khi ta gùi nước về nhà, ta đã tưới chúng từ những chỗ rò rỉ của ngươi. Giờ đây, ta có thể hái những bông hoa tươi tắn ấy để trang trí nhà cửa của ta. Không có vết nứt của ngươi, ta đã không có những bông hoa duyên dáng để làm đẹp ngôi nhà của mình.

Trong cuộc sống cũng vậy, ai cũng đều có những vết nứt, vì vậy chẳng ai là hoàn hảo cả, tất cả chúng ta đều có thể là cái bình nứt, nhưng nếu chúng ta biết chấp nhận và tận dụng nó, thì mọi thứ đều có thể trở nên có ích.

Hãy nhớ, trong điểm yếu chúng ta sẽ luôn tìm thấy lợi điểm.

(Nguồn: trích trong Phununews.vn)
Mời quý anh chị xem youtube ngắm một lần nữa Tulip Farm Festival 2015 từ trên cao nhìn xuống cho vui
2015 Wood Shoe Tulips Festival in Oregon 3:12


Chúc Bạn nhiều sức khỏe và vạn sự an lành trong cuộc sống.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Nguồn: tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi-MCTN268-ORTB672-4115)

Sương Lam
Website: http://www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam