Tôi Yêu Màu Tím

Photo

Chào các bạn,

Trang Tôi Yêu Màu Tím này được thực hiện vì Sương Lam rất yêu màu tím . Với SL, màu Tím rất nên thơ, giản dị, đẹp mơ buồn, lãng mạn.  Còn bạn thì sao?

Nếu đã có  cùng một tâm cảm như nhau thì hy vọng trang Tôi Yêu Màu Tím này sẽ đưọc bạn quý yêu qua những hình ảnh, thơ văn, Youtube mà SL đã sưu tầm được đem về đây chia sẻ cùng các bạn.

Xin cám ơn tất cả các thân hữu đã cùng SL chia sẻ những cảm xúc Tôi Yêu Màu Tím tại nơi đây .

Sương Lam

Inline image 1

Mời quý bạn thưởng thức  bài thơ Tôi Yêu Màu Tím của SL

Huong Nam ngam tho TYMT 6:32

 

https://drive.google.com/file/d/0BwY0MNZE4-FFc3d0T0YyWWpSMUVHR2NqVVhUSnotSTh6MGVN/view

Photo

Mời xem You tube Tôi Yêu Màu Tím -Thơ Sương Lam- Minh Ngoc Piano- Bùi Phương thực hiện:

suonglam has shared a video with you on YouTube
TOI YEU MAU TIM -Tho Suong Lam -Minh Ngoc Piano -BP
  Mời quý thân hữu thưởng thức các Playlist Tôi Yêu Màu Tím do Sương Lam sưu tầm:
Playlist Tôi Yêu Màu Tím của Sương Lam
1- Playlist Tôi Yêu Màu Tím 1 21 videos
https://www.youtube.com/playlist?list=PLA289B0792A8EF085
2- Playlist Tôi Yêu Màu Tím 2 25 videos
https://www.youtube.com/playlist?list=PLCWHPuqIsqJPh61uNDsoZwe7sjF802ILY
Có những hình  ảnh mà khi ngắm nhìn chúng ta phải ngẩn ngơ vì những  hình ảnh này gợi nhớ gợi thương những kỷ nìệm một thời xa xôi ấy:
Photo

Collection-Youtbe  Tôi Yêu Màu Tím

 

Suong Lam Tran

Tôi Yêu Màu Tím

364 followers – 67 posts – Public

https://plus.google.com/u/0/collection/QwWFZ

Tôi Yêu Màu Tím và bài thơ xưa viết tay năm 1961 của SL

https://plus.google.com/u/0/photos/photo/112448069295471524939/6412701437139865442?icm=false

Photo

Thưa các Bạn.

Còn nhièu hình ảnh màu Tím được SL sưu tầm đem về đây để cùng thưởng thức.
Có nhiều hình quá lớn nên xin quý bạn kéo qua kéo lại  thanh có mũi tên  <-  và   ->ở gần cuối trang thì sẽ xem
được nhiều hình ảnh màu Tím đẹp khác nữa.  Xin đa tạ lòng thương yêu của các bạn.  Smile!

Photo

 Photo

Photo Photo

Tím Huế – Cát Đơn Sa 13

Xin ckick bào link dưới đây để xem Youtube Tínm Huế của Cát Đơn Sa rất đẹp.

Cám ơn Cát Đơn Sa nhé.  Smile!

Suong Lam Portland has shared a video with you on YouTube
Tím Huế – Cát Đơn Sa 13
Ti’m Hue… Mau tim cua tranh & canh dep cung bai hat ve Hue: “Anh Ve Voi Nguoi” do Diem Chau (Hoa si Cat Don Sa) trinh bay…
Mời quý bạn thưởng thức You Tube Rất Huế  của nhạc sĩ Võ Tá Hân- Thơ Huỳnh Văn Dụng-Thực hiện NNS- do ca sĩ Thu Hiền trình bày:
suonglam has shared a video with you on YouTube
RẤT HUẾ – Nhạc Võ Tá Hân – Ca sĩ Thu Hiền
 

 

Xin click vào hình để xem Youtube

RẤT HUẾ – Nhạc Võ Tá Hân – Thơ Huỳnh Văn Dung – Ca sĩ Thu Hiền – Trình bày NNS
 Cũng bài hát ấy với giọng ca nam ca sĩ Quang Linh, bạn nghe có thấy lòng thổn thức chăng?
suonglam has shared a video with you on YouTube
RẤT HUẾ – Ca sĩ Quang Linh
RẤT HUẾ – Nhạc Võ Tá Hân – Thơ Huỳnh Văn Dung – Ca sĩ Quang Linh
 Xin cám ơn nhạc sĩ Võ Tá Hân, nhà thơ Huỳnh văn Dung, các tác giả thực hiện Youtube và các ca sĩ Thu Hiền, Quang Linh trình bày bài hát này rất có hồn, khiến cho SL càng yêu xứ Huế và màu tím hơn dù SL sinh trưởng và lớn lên ở miền Nam.
 Sương Lam tuy không biết chụp ảnh đẹp nhưng rất yêu nghệ thuật nhiếp ảnh vì những hình ảnh đẹp trong đời sống bình thường, cỏ cây hoa lá v..v.. nếu được bàn tay nghệ thuật của các nhiếp ảnh gia đưa vào ống kính  thì sẽ trở thành những tác phẩm tuyệt tác làm rung động con tim của chúng ta.
SL xin giới thiệu tác phẩn hoa màu tím của Hương Kiều Loan, một nhiếp ảnh gia xinh đẹp, một ngươi bạn dễ thương mà SL đã mến mộ từ lâu qua các tác phẩm đẹp tuyệt vời của chị.
Cám ơn HKL đã cho phép SL được đưa tác phẩm Tím Thương của chị để  bạn bè cùng thưởng thức.
 Photo
 Sương Lam xuất thân từ trường nữ trung học Gia Long mà ngày xưa đưọc gọi là Trường Áo Tím.  Nhưng đến thời SL thì nữ sinh mặc đồng phục áo dài trắng và cài huy hiệu hoa mai vàng.  Tuy nhiên mỗi lần nhắc đến trường Gia Long thì nhiều người vẫn gọi là Trường Áo Tím.
 Mỗi lần có họp mặt đại hội các cựu nữ sinh Gia Long thường hay mặc áo tím để hoài niệm  thời học sinh ngày xưa vui vẻ bên nhau.
Xin mời quý bạn thưởng thức Youtube Áo Tìm Gia Long dướ đây mà SL mới vừa sưu tầm được:
suonglam has shared a video with you on YouTube
 

 

Xin click vào hình để xem Youtube

Áo Tím Gia Long
Thơ Lâm Sông Đồng
Cao Ngọc Dũng phổ nhạc
Tâm Thư trình bày
Youtube by Kiều Oanh Trịnh
January 4, 2012
 Mời các bạn Gia Long ngày cũ xem tiếp thêm hình ảnh Youtube Đại Hội Họp Mặt Gia Long tại Cali do MrNe2010 thực hiện
suonglam has shared a video with you on YouTube
Áo Tím Gia Long
 Màu áo Tím Huế đã làm cho một vị quân vương phải ngất ngây trong cái nhìn đầu tiên và  đã để lại một kỷ niệm khó quên trong cuộc đời một tiểu thơ xứ Huế.  Xin mời quý bạn  đọc câu chuyện tình nên thơ dưới đây  được viế bởi một nhà văn xứ Huế mà  SL vưà được hân hạnh quen biết khi sinh hoạt trong Nhóm Văn Chương Phụ Nữ Việt Nam.  Xin cám ơn  chị Lê thị Bích Đào.

Áo Tím Diệu Tâm

– Hồi đó, ông Cụ làm quan ở Huế. Nghe đâu có dinh thự rất lớn rất đẹp bên hữu ngạn sông Hương, thật ra thì quan chức của Cụ cũng chưa lớn cho lắm, bổng lộc đâu mua nổi cơ ngơi lớn như vậy, nhưng nghe đồn rằng đó là do được ngài ngự “ban thưởng” cho, vì công trạng đặc biệt là đã sinh được cô con gái rất xinh đẹp.

– Cô đó về sau có lấy ông vua không?
– Có và không. Nghĩa là, có gặp, có mối tình, nhưng không được mỹ mãn.
– Tóm lại, thà lấy một người thường vẫn hơn, các ông vua ông nào cũng “tam cung lục viện”, cạnh tranh không thể tưởng nổi!!
– Cạnh tranh, là nói khi các cô phải tìm cách nổi trội, nắm bắt được sự chú ý của ông vua. Trường hợp cô này thì khác hẳn, chính ông vua chú ý tới cô trước.
– Oai ghê! Nhưng em không hiểu, đã được chính ông vua chú ý, thì còn trắc trở sao được nữa? Việc đời không bao giờ đơn giản, việc cung đình thì lại càng rắc rối thập bội.
– Làm ơn làm ơn đi chị, kể ngắn gọn dùm em, và năn nỉ chị đừng chêm nhiều từ rắc rối, dùng chữ đơn giản bớt, gần đây em mới trau dồi thêm tiếng Việt, chị dùng những cách xưng hô theo kiểu chữ Hán, rồi nào những chức quan dài lê thê v.v… chỉ làm đầu em rối loạn thêm mà thôi. Em chỉ cần nghe chuyện người đẹp được nhà vua để ý tới là đủ.
– Được rồi. Ngắn gọn, người đẹp hồi đó là cô Diệu Tâm, là bà ngoại em bây giờ.
– Vậy, vậy, em là công chúa, hay là quận chúa?
– Cả hai đều không phải. Trở lại chuyện, đâu chừng tám mươi năm về trước.
 …

Đức vua băng hà, người con trai độc nhất nối ngôi, nhưng chỉ là hình thức thôi. Vị vua mới chỉ là cậu bé hơn mười tuổi, còn đang đi học. Người ta làm nghi thức, gọi cậu là hoàng đế, thay đổi cách xưng hô, nghĩa là cậu được “lên chức”, nhưng phần vụ vẫn như cũ, hằng ngày vẫn phải lo học hành, còn việc “trị nước” là bổn phận chính của ông vua, thì đã có người khác lo. Thế nhưng, trong những dịp lễ lạc quan trọng, người ta vẫn phải cho cậu tạm thời rời lớp học, ăn mặc theo truyền thống với đủ lệ bộ mũ mãng cân đai, huy chương đầy ngực, làm chủ lễ, thí dụ như  đốt nhang ở bàn thờ Hoàng tộc ở Thái Miếu ngày Tết Nguyên đán, khai mạc một buổi lễ, khánh thành một trường học, v.v…
Và năm được mười bẩy tuổi, trong một buổi đại lễ như thế, ngài đã gặp cô ta. Đúng ra, ngài ngồi trên khán đài cao tít, cùng với vài quan viên quan trọng cao cấp, lính tráng nón chóp mang ghệt sắp hàng vòng trong vòng ngoài giữ an ninh… chỉ một số con cái các quan trong triều mới được chọn để phục vụ các quan khách. Các cô gái được chọn, tuổi từ mười bốn tới mười tám, được lệnh phải ăn mặc chỉnh tề, trang điểm chải chuốt, sau đó họ được ban nghi lễ trong cung cắt đặt phận sự dâng hoa, châm trà. Khi các quan dâng lời chúc tụng lên đức vua hay tiếp theo nhau đọc diễn văn, thì các cô được lệnh phải sắp hàng đứng dọc hai bên khán đài chờ, tuyệt đối nghiêm chỉnh, không được nói hay cười.
Ông vua trẻ phóng tầm mắt nhìn ra bốn phía chung quanh khán đài. Các cô đứng kề nhau, quần trắng áo dài, trông họ như một bức tường bất động sặc sỡ màu sắc. Dưới kia, trước khán đài, trải rộng ra theo hình quạt, là những thần dân của ngài, đang chăm chú lắng nghe diễn văn. Để tỏ lòng tôn kính đức vua, mọi người đều cẩn thận hạn chế cử động tới mức tối đa, thiếu điều nín thở.
Vậy mà, mé bên trái, rất xa, có một người, chắc hẳn là con gái, vì bốn vạt áo phất phơ như cánh bướm, đang chuyển động liên tục như trong một điệu múa. Ngài nghĩ chắc đó chỉ là đứa bé đang chơi đùa, nên cũng không bận tâm, nhưng trong một khung cảnh tĩnh có một vật động, thì tự nhiên nó gợi sự chú ý đặc biệt. Mấy lần ngài tặc lưỡi nhìn qua phía khác, vậy mà khi liếc trở lại phía trái vẫn thấy bốn vạt áo phất phơ. Lần này ngài thấy rõ hơn: là hai vạt áo dài tím.
Vẫy tay bảo nhỏ thị vệ đi tìm hiểu. Y hồi bẩm: đó là con gái của một vị quan, nhưng chỉ mới mười ba tuổi, không được chọn giúp việc lễ tân để dâng hoa lên ngài ngự và quan khách, cho nên cô cầm bó hoa đứng ở gốc cây và làm bộ như cũng đang dâng hoa vậy. Vị vua trẻ bật cười, bảo cho vời. Sau buổi lễ, cô gái được đưa tới, cô quỳ mọp chào, ngài nhìn thấy đầu cô cúi thật thấp, mái tóc óng ả buông mềm chỉ dài đủ để che phủ bờ vai, vạt áo dài tím trải ngay trước mũi giầy ngài, lại lấp ló dưới áo ngoài, là hai vạt áo tơ màu vàng ngà. Thảo nào lúc nãy ngài thấy như bốn cánh bướm!
Ngài thấy các cô các bà vẫn mặc hai ba lớp áo là sự thường, nhưng sự ôn nhu của màu tím ngát hài hòa với màu vàng tơ óng ả, thật là ngon mắt, đặc biệt là hai lớp áo đó lại uốn lượn dịu dàng trên thân mình cô gái trẻ.
Cô gái chào xong, đầu vẫn cúi thấp nhưng giấu hai tay ra sau lưng. Ông vua trẻ hỏi cô giấu gì sau đó, đưa ta coi. Thì ra bó hoa, lúc vừa rồi cô “dâng” tới “dâng” lui, đã tả tơi, cho nên cô không thể dâng thật! Ngài nói, cô không cho ta, thì để ta tặng cô một bó vậy. Ngài nhìn đôi bàn tay búp măng đưa ra để nhận bó hoa ngài ban tặng, thật là như ngọc chuốt, nhưng ngài cẩn thận buông tay rời khỏi bó hoa, cẩn thận để tay mình đừng chạm tới tay cô, để không làm cô giật mình. Khi cô ngước lên nhìn, thì trước mắt ông vua trẻ, cả thế giới hầu như biến mất. Chưa từng thấy vẻ đẹp nào hoàn chỉnh đến vậy. Chỉ có trong tranh, nghĩa là do trí tưởng tượng của họa sĩ!
Ngày mai lại cả xóm Gia Hội không hiểu có đại sự gì xảy ra: hai xe ô tô và mười mấy xe kéo cùng nhau đỗ trước nhà quan Kho Bạc, mấy chục ông khăn đóng áo dài lễ mễ bưng khay, tráp, hộp phủ khăn điều… lũ lượt đi vào. Chiều tối mới nghe các người ở dưới bếp xì xầm là của trong cung ban cho.
– Hoàng thượng gần mười tám tuổi rồi, cần phải lập gia đình.
– Bẩm Mạ, con muốn được lấy người con chọn.
– Đã có danh sách ngoài triều dâng lên, con coi qua, rồi bàn với các quan, còn chờ bên kia đồng ý nữa.
(Khi vắng người ngoài, ông vua trẻ vẫn thích xưng hô “mạ, con” như bình dân bá tánh. Bà mẹ nói “bên kia”, không phải là bên nhà gái, mà ý nói sự đồng ý của chính phủ bảo hộ người Pháp).
Ông vua thở dài, tên cô gái không có trong danh sách chín mươi chín người.
——
– Không được, cô ấy còn chưa tới tuổi để được liệt kê vào danh sách.
– Bẩm Mạ, “nữ thập tam..”
– Cũng còn nhiều chuyện khác phải lo, mà chưa hiểu rồi có xuôi lọt không. Trước hết. Phải so đôi tuổi…
– Đã có đến bốn thầy coi nhưng kết quả cũng đều giống nhau. Hai tuổi này không hợp.
– Nhưng con không thể nghĩ đến ai khác. Từ ngày con được gặp cô ta rồi thì thấy chuyện gì trên đời cũng không còn quan trọng nữa. Con chỉ muốn được gặp cô ấy. Nhìn đâu cũng thấy hình ảnh cô ấy, khi ăn uống, thức, ngủ cũng đều thấy cô ấy. Con cũng không cần ngai vàng trống rỗng này nữa. Con đi làm người dân thường…
– Hôm nọ con cho người mang đến nhà cô ta những gì? Mạ không nghe con nói trước, nhưng các quan Thị quan Thượng… thì đã bàn ra tán vào, rối loạn cả! Họ còn đồn là trong quả hộp có cả đôi trằm cô dâu nữa!
– Bẩm Mạ, con nghĩ gửi họ ít rượu tây, trà và bánh, v.v… chỉ là quà biếu thông thường cho nên chỉ biểu người dưới cầm đi, không xin phép Mạ. Nếu là phẩm vật có ý nghĩa to lớn thì dĩ nhiên con phải bẩm Mạ trước. Các quan không lo việc nước, chỉ xoi mói lo chuyện riêng tây của người ta!
– Chuyện của con cũng là đại sự của cả nước đó, con đừng nghĩ là chuyện riêng của con.

– Bẩm Hoàng thượng, quan Khâm sứ chấp thuận để tới lễ Trung thu này chúng ta bày một tiệc bánh trong Nội cho phép các quan mọi cấp ở Kinh được mang gia đình vào tham dự, như vậy chúng ta có cớ mời cô ấy vào cung.
– Mời hết, thì đông quá.
– Nếu không thì phẩm trật của người ấy không đủ cao…
– Cấp nào?
– Bẩm, chánh tứ phẩm.
– Không tăng một hai trật được sao?
– Bẩm, khi không có lý do gì mà thăng một trật, cũng phải thông qua với “bên ấy”, rắc rối lắm. Nhưng chúng thần đã có cách. Chúng thần sẽ kê một danh sách gồm tất cả các quan từ tứ phẩm trở lên, nhưng cũng rỉ tai những người chỉ có con trai, hay nhiều con, thì cử một đại diện, như thế cũng bớt đông…
– Cũng được.

– Ông thấy sao? Được không? Không có ai thật lòng lo lắng cho ta, tìm cách giúp ta. Ông cũng biết ta coi ông như chú…
– Bẩm, thần có gặp cô ấy rồi. Tuy cao lớn như mười sáu nhưng tuổi thật mới mười ba. Học trường nữ trung học Đồng Khánh, năm thứ nhất bậc trung học, chữ nghĩa cũng khá, có biết nói cả tiếng Pháp, nghe đâu ông cụ bên đó đã từng đi học bên Pháp. Nhưng cô ta còn ngây thơ lắm, chưa biết chuyện gì cả, còn phải học tập nhiều.
– Bao lâu? Mấy tháng hay một năm?
– Thần có thể nhờ hai Mệ (hai vương, chú họ của nhà vua) can thiệp để sắp đặt cho cô ấy vào ở trong Nội, học lễ nghi, nhưng mọi người bàn là Ngài phải trở về bên đó đi học mới được, làm cho phía người Pháp không kiếm chuyện.
– Vậy thì cũng vẫn là cách xa!
– Ngài có thể ở lại Huế thêm một tuần, nhưng cô ấy ở trong Nội luôn có bà vú ở kèm, ăn ngủ luôn trong cùng một phòng, không thể gặp mặt riêng, chỉ có thể gặp mặt mỗi ngày hai lần sáng và chiều, khi cô ấy tới thỉnh an Đức Từ (mẹ vua), và nếu ngài cho vời cô ấy lại, chỉ để hầu chuyện hay đánh cờ, thì bắt buộc bà dì cô ấy sẽ có mặt kề cận, thêm ít nhất là bốn năm người phụ trách việc dạy dỗ cho cô ấy cũng theo hầu kế bên.
– Lôi thôi quá!
——
– Bẩm, ngài phải chọn trong danh sách, không thể viết thêm một tên mới để chọn, vì người đó tiêu chuẩn không đủ.
– Không được!
– Xin Ngài hãy nghĩ lại, đây là quốc gia đại sự!
– Đây là việc riêng của cá nhân tôi. Nếu khi ông định lấy vợ, mà đã chọn một cô rồi, người ta bắt ông lấy cô khác, ông có vui lòng không?
——
– Nhưng ngài có thể gặp mặt, ngài có thể ra lệnh cho vời cô ấy vào cung.
– Với danh phận gì? Ta không thể ỷ thế ăn hiếp người. Người ta cũng là con nhà quan, lại dòng dõi thư hương.
– Nếu làm chính thức, thì sẽ có rất nhiều phía phản đối.
– Ai phản đối?
– Trước hết, là bên phía Pháp. Ngài đã biết họ chọn ai rồi. Bên ta, thì có các quan lớn cũng có bốn năm quan nhất phẩm nhị phẩm cũng có các cô trong danh sách dự tuyển. Tuy các quan hiểu các cô con của họ sẽ không được tuyển vào địa vị cao hơn cả, nhưng cũng hi vọng được vào các thứ vị phi, giai, v.v…
– Không giai không phi gì cả, chỉ một vợ một chồng thôi, như tất cả mọi người dân bình thường. Tam cung lục viện, dẹp đi. Làm danh sách cho ai coi. Bên đó bọn chúng nó đã chọn rồi! Còn làm bộ!
– Mạ năn nỉ con. Mình phải quyết định.
– Con cũng xin Mạ giúp con. Con không cần ai khác. Con khổ lắm.
– Mạ cũng không biết làm sao. Mạ sống vì hoàng thượng. Ngài không vui thì mạ cũng không vui. Ngài buồn thì mạ cũng khổ.
—–
– Xin Ngài hãy chấp nhận. Đây là giải pháp chúng tôi họp bàn mấy tháng nay, cùng nhau nghĩ ra. Chúng tôi có thỉnh ý đức Từ, ngài cũng đã đồng ý rồi.
– Các ông muốn làm gì?
– Tuần tới đây, xin ngài hãy trở lại trường. Chúng tôi sẽ sắp xếp đưa cô ấy sang. Bây giờ mới tháng tư, hai tháng nữa là nghỉ hè, ngài có thể cùng cô ấy đi chơi. Nghỉ hè ở miền Nam nước Pháp. Cũng có thể ở vài ngày bên Ý. Hay bất cứ nơi nào ở châu Âu. Miễn là không ở trong nước mình…
– Nghĩa là giấu giấu diếm diếm… không thể công khai.
– Miễn cưỡng có thể ở Đà Lạt, nhưng, kính xin ngài nhớ cho, đừng đi ra ngoài nhiều quá, hay chụp ảnh… Bẩm, hoàn cảnh bắt chúng ta phải thế. Chúng thần thật bó tay không thể có giải pháp nào hơn.
(bổ túc của dì Liên) 
– Có lẽ các cháu không biết trong họ mình có một bà nữa ở trong Cung.
– Sao mà thời xưa trong nhà mình có nhiều người đẹp thế, bọn con gái thế hệ mình không ai có thể gọi là người đẹp.
– Các cháu tuy sáng sủa, nhưng so với hai bà, thì còn thua xa.
– Bà kia là bà nào hở Dì?
– Khuê danh là Cẩm Vân, là dì ruột của bà ngoại các cháu. Là vợ thứ bảy hay thứ tám của vua cha. Bà không có con, cho nên người cháu gọi bằng Cô đem rước tấm hình về thờ bên nhà thờ họ Phạm. Nhìn tấm hình quá cũ, cũng không biết đẹp hay không, nhưng được ở trong Cung tới ngày mất, thì hẳn cũng có điểm xuất sắc.
– Vậy bà Ngoại không xuất sắc sao không được ở lại?
– Chuyện dài dòng lắm. Khi ngài Ngự chọn thì Diệu Tâm mới có mười ba tuổi. Rất nhiều người với rất nhiều lý do, đã phản đối. Áp lực từ tứ phía: nhỏ tuổi quá chưa đủ cáng đáng những lễ nghi và công việc của bà Hoàng hậu, bối cảnh thân phận gốc gác chưa đủ cao quí. Đợi hai năm sau, khi nàng đã tạm đủ điều kiện, thì tình hình đã khác hẳn. Người Pháp có một ứng viên vào ngôi Hoàng hậu gom đủ những yếu tố then chốt không ai vượt qua được, do đó dễ dàng đánh bạt được các cô khác, trong đó cũng có nhiều cô rất xinh đẹp, hiền thục, có nhiều tài khéo, cũng có nhiều cô chữ nghĩa thông thái, thơ phú thành danh.
Dù sao cũng có thể nói đó là mối tình đầu của ông vua, về sau thỉnh thoảng trong nhà vẫn còn nhận được quà từ trong cung, chứng tỏ ngài Ngự là người tình nghĩa.
Dì Út của các cháu cách đây hơn mười mấy năm có đi Pháp, có ghé thăm cựu hoàng, dâng tặng trà, bánh. Dì hỏi ngài có còn nhớ cô Diệu Tâm không, Ngài trả lời đại khái chuyện đã gần tám mươi năm rồi, trí nhớ của Ngài rất kém, cho nên nên không chắc. Nhưng ngài ngắm nhìn dì kỹ lắm, lại hình như lẩm bẩm: ‘không giống mấy’. Những thanh âm này không thực là lời, không chừng dì Út tưởng thế, muốn nghe như thế, hay nghĩ là thế, chuyện này ai mà có thể nói chắc?
Có một điều dì biết rõ, là trong nhà có một cái rương khi nào cũng khóa, trong đó đựng những gì, không mấy ai biết, nhưng nhà dọn đi đâu cũng mang theo. Về sau mấy đứa con (là má với cậu của bọn chúng mày) tò mò quá chịu không được mới lén lục tìm được chìa khóa, mở ra coi thì thấy chỉ có mấy cái áo gấm cũ và mấy xấp vải, lụa, nhung, đều màu tím Huế. Không biết cất làm gì mà cất kỹ quá chẳng bao giờ đem may áo. Không biết những tấm lụa màu tím đó nay đã về đâu, chắc hẳn đã lưu lạc những lúc dọn nhà, chạy loạn, di tản, v.v…
– Vậy mà mình chưa bao giờ thấy bà mặc áo dài màu tím cả.
– Lần cuối cùng bà mặc áo màu tím là lúc bà mười lăm tuổi, sau đó, có lẽ những lúc vắng người, bà ôm những xấp hàng tím đó mà khóc…
Hai đứa Ly và Ti cũng ngồi sụt sịt.
Ti nói: Em thương bà quá. Chịu đựng hoàn cảnh ngang trái như vậy mà sống nổi, cho tới ngày có cháu ngoại, là tụi mình!
Ly nói: Chị thì thương ông ngoại. Tội nghiệp ông quá. Có một ông tình địch ghê gớm, hơn đủ mọi phương diện như vậy…
– Em mà là ông, thì cứ rình thấy bà ôm tấm vải màu tím, thì biết..
– Có thể, ông cũng đã biết.
– Nhìn bà Cụ đơn giản như vậy, đội cái nón lá, chăm chăm chút chút mấy luống rau thơm, ai mà ngờ được, một thời huy hoàng.
—–
– Dấu vết cung đình cũng còn vương lại trong cung cách ăn ở thường nhật. Các cháu còn nhớ ngày bà dạy cách thức quỳ lạy hay không?
(Sao lại không? Tôi còn nhớ như in, bà bảo lũ cháu ra trước phòng phách, trải chiếc chiếu rộng xuống. Bà ngồi ở sập, chỉ dẫn. Bọn cháu không hiểu thời này cần phải biết cách thức lạy với quỳ, để làm gì? Bà bảo biết thì bao giờ cũng hơn là không biết. Có thể có ngày các cháu cần đến. Ngày Tết ngày kỵ biết lễ lạy đúng cách thức mới tỏ ra là con nhà gia giáo. Bọn con nít khúc khích cười với nhau, tụi mình rõ ràng là ‘đồ mất dạy’ quá há…
Nhưng rồi cũng xô đẩy nhau, sắp hàng ở mép chiếu chờ nghe chỉ thị.
Con trai con gái, lạy khác nhau.
Cháu gái có thể chắp tay, hay chụm mười đầu ngón tay lại như thế này, gọi là búp sen…
Lũ con gái khúc khích, chụm tay kiểu này vui hơn, há? lại còn có thể giấu kẹo trong tay nữa?
Nhưng chỉ một lúc sau…, ‘ô, mà kiểu này không được, chụm tay mãi, mỏi quá…’
– Thì chắp tay, nhưng phải vái chậm và dài, đừng xóc xóc như xóc nhứt lục thế kia.
Lũ cháu lăn bò ra mà cười.
– Con trai thì đặt hai tay lên đầu gối, đó, đúng rồi, chân gập đúng góc vuông, cháu Cu Tí quỳ ngay ngắn, giỏi, cháu nhớ giữ lưng thật thẳng…
Nhìn em Cu Tí mới lên năm, mặc quần soọc, nghiêm chỉnh mắm môi để giữ tấn cho đúng, quỳ đúng để làm bà vui lòng… buồn cười không nhịn được.
Một lũ lau nhau trên chiếu, trên sập thì một bà cụ ngồi trang nghiêm.
Dạo đó tôi tuổi mười lăm, cùng tuổi khi bà đã biết đau lòng, còn mình thì vẫn nhởn nhơ ăn ngủ, đọc tiểu thuyết, vòi quà…)
– Các cháu để ý mới thấy, các cháu đã từng ăn bánh lá chả tôm được sắp dọn trình bày như bức tranh hay chưa? Chả cắt tỉa, sắp thành hình một bông thược dược, chung quanh là bánh trắng cắt chéo thành những miếng nhỏ, dùng đũa mà sắp, không bốc tay… hay chén nước mắm đi kèm, có từng đi nhà hàng sang trọng nào thấy dọn chén nước mắm ớt như của bà chưa?
(Tôi mường tượng nhớ những chén nước mắm, bà cụ xẻ trái ớt, bỏ hết hột, ớt thái thật nhỏ, rồi tỏi cũng băm nhuyễn, chanh vắt vào pha cũng dùng cái vợt có lưới gạn lọc qua không để sót tép nào lại, chỉ một chén nước mắm pha thôi cũng là cách thức từ trong Nội…) 

Animated Photo

 

Bà ơi.LTBĐ

Cám ơn chị Bích Đào đã đóng góp vào vườn hoa Tôi Yêu Màu Tím đóa hoa Butterfly Jamine  màu tím xanh xinh đẹp dưới đây :

Huyền thoại một nhà thơ

Thân mời các Anh Chị đọc câu chuyện như huyền thoại của nhà thơ Hữu Loan và nghe những nhạc phẫm phổ từ bài thơ Màu Tím Hoa Sim của ông.
NTH

Có một ngày,  sau năm 1975, sau khi hai miền Nam Bắc “được” giao thông, một ông già tóc  râm đang thả bộ trên đường phố Sài Gòn bỗng nghe lời ca tiếng nhạc phát ra từ một người đàn ông cụt chân với cái đàn guitar cũ kỹ hát xin tiền.

Những Đồi Hoa Sim – thơ Hữu Loan- Dzũng Chinh phổ nhạc 

Những đồi hoa sim ôi những đồi hoa sim

Tím chiều hoang biền biệt

Vào chuyện ngày xưa nàng yêu hoa sim tím

khi còn tóc búi vai

Mấy lúc xông pha ngoài trận tuyến ai hẹn được ngày về

rồi một chiều mây bay

Từ nơi chiến trường đông bắc đó lần ghé về thăm xóm

hoàng hôn tắt sau đồi …

 

Lời ca nghe sao quen quá!  Ông lão mới mon men đến hỏi. Thì ra là bài “Những Đồi Hoa Sim” và đó lần đầu tiên ông được nghe. Ông yêu cầu người hành khất hát lại một lần nữa. Nghe hát xong, ông vét sạch tiền trong túi bỏ vào chiếc ca nhựa và nói: “Tôi là tác giả bài thơ được phổ nhạc” rồi bước đi với đôi mắt ngấn lệ …
Ông lão già tóc râm đó là Hữu Loan

Nhắc đến nhà thơ Hữu Loan là chúng ta nhắc đến bài thơ “Màu Tím Hoa Sim” đã làm say lòng không biết bao nhiêu thế hệ yêu thơ. Bài thơ chân thực và xúc động ấy có một sức sống kỳ lạ. Bài thơ kể lại mối tình của chính nhà thơ với người phụ nữ đầu tiên trong đời đầy bi kịch. Bài thơ được làm để khóc người vợ mà nhà thơ hằng yêu quý vừa bị chết thảm.

Nỗi đau vợ chết thảm ông phải giấu kín trong lòng, không được cho đồng đội biết để tránh ảnh hưởng đến tinh thần chiến đấu của họ. Ông như một cái xác không hồn. Càng đè nén thì nỗi đau càng dữ dội hơn. Một buổi trưa năm 1949, trong thời kỳ theo kháng chiến, lúc đang đóng quân ở Nghệ An, cơn đau trong lòng ông được bung ra, ông ngồi lặng đi ở đầu làng, hai mắt ông đẫm ướt, ông lấy bút ra ghi chép. Không cần phải suy nghĩ nhiều, những câu những chữ mộc mạc cứ trào ra:

Từ chiến khu xa

nhớ về ái ngại

Lấy chồng đời chiến binh

mấy người đi trở lại !

Nhỡ khi mình không về

thì thương

người vợ chờ bé bỏng chiều quê

Nhưng không chết

Người trai khói lửa

Mà chết

Người gái nhỏ hậu phương

Tôi về

Không gặp nàng

Mẹ tôi ngồi bên mộ con đầy bóng tối

Chiếc bình hoa ngày cưới

Thành bình hương

Tàn lạnh vây quanh…

Viết bài thơ vào cái quạt giấy để lại cho người bạn, người bạn này đã chép lại và truyền tay nhau trong suốt những năm chiến tranh. Bài thơ “Màu Tím Hoa Sim” ra đời như vậy đó. Người vợ hiền của nhà thơ mất đi, đứa con tinh thần này của nhà thơ ra đời.

Tuy không ấn hành, nhưng bài thơ đã được truyền miệng rộng rãi và sau đó được Nguyễn Bính đăng trên tờ “Trăm Hoa”. Rồi bi kịch chiến tranh trong bài thơ đã góp phần trở thành bi kịch của đời nhà thơ.

“Tôi thấy đau xót, tôi làm bài thơ ấy tôi khóc, vậy mà họ cho tôi là phản động. Tôi phản động ở chỗ nào? Cái đau khổ của con người, tại sao lại không được khóc? Bọn họ xúc phạm đến tình cảm thiêng liêng của tôi đối với người vợ mà tôi hằng yêu quý, cho nên vào năm 1956, tôi bỏ đảng, bỏ cơ quan, về nhà để đi cày. Họ không cho bỏ, bắt tôi phải làm đơn xin. Tôi không xin, tôi muốn bỏ là bỏ, không ai bắt được! Tôi bỏ tôi về”. Đó là lời ông tự thuật. Năm 1988, khi có sự “Đổi mới”, ông đã viết bài “Lời Tự Thuật” gửi cho báo Lao động Chủ nhật nhưng không được đăng. 19 năm sau, nhà thơ lúc ấy đã 91 tuổi, đồng ý để Talawas công bố bài trên.

“Mất nàng, mất tất cả, tôi chán đời, chán kháng chiến, bỏ đồng đội, từ giã văn đàn về quê làm ruộng, một phần cũng vì tính tôi’ hay cãi, thích chống đối, không thể làm gì trái với suy nghĩ của tôi’. Bọn họ chê tôi ủy mị, hoạch hoẹ đủ điều, không chấp nhận đơn từ bỏ kháng chiến của tôi. Mặc kệ! Tôi thương tôi, tôi nhớ hoa sim của tôi quá ! với lại tôi cũng chán ngấy bọn họ quá rồi!”. Đó cũng là tâm tình của ông trong “Lời Tự Thuật”.

Những năm 1955-1956, phong trào văn nghệ sĩ miền Bắc bùng lên với sự xuất hiện của nhóm Nhân Văn Giai Phẩm chống chính sách độc tài, đồng thời chống những bồi bút cam tâm lừa thầy phản bạn, ca ngợi này kia để kiếm chút cơm thừa canh cặn. Làm thơ lúc bấy giờ là phải ca tụng, trong khi đó thì ông lại đề cao tình yêu, khóc vợ, bị cho là tình cảm tiểu tư sản, phản động. Bất mãn, Hữu Loan bỏ đảng, bỏ cơ quan, bỏ về quê để trút bỏ mọi phiền muộn, làm công việc của một người thồ đá, nặng nề về thể xác nhưng thanh thản cho đầu óc.

Về quê cũng không yên, “bọn họ” (từ ông dùng) tịch thâu xe của ông, ông phải đi xe cút kít, loại xe bằng gỗ, có một bánh xe cũng bằng gỗ ở phía trước và 2 cái càng ở phía sau để đủn hay kéo. Xe cút kít họ cũng không cho, nên ông phải gánh bộ. Gánh bằng vai, ông cũng cứ gánh, không chịu khuất phục. Họ theo dõi, ngăn cản. Đi đến đâu cũng có công an theo dõi, cho người hại ông. Nhưng lúc nào cũng có người cứu ông. Thơ của ông đã có lần cứu sống ông. Có một tên công an mật được giao nhiệm vụ theo dõi để ám sát ông, nhưng tên ấy đã tìm gặp và nói với ông rằng, hắn sinh ở Yên Mô, rất thích bài thơ Yên Mô của ông viết về tỉnh Yên Bình quê hắn. Hắn thường đem bài thơ Yên Mô của ông ra đọc cho đỡ nhớ, và mỗi lần định giết ông, hắn lại nhớ đến quê mình nên lại thôi, không nỡ giết ông, từ bỏ ý định ám sát.

Lúc còn là chính trị viên của tiểu đoàn, chứng kiến tận mắt những chuyện đấu tố, ông đâm ra chán nản, không còn hăng hái kháng chiến nữa. Kháng chiến khiến chán. Ông thú thật, lúc đó ông thất vọng vô cùng.

Ông thuật lại chuyện một trường hợp một địa chủ bị đấu tố có liên quan trực tiếp đến đời ông như sau:

Lúc ấy, trong một xã thuộc huyện Nga Sơn, tỉnh Thanh Hoá, gần nơi ông ở, có một gia đình địa chủ rất giàu. Ông địa chủ đó rất giàu lòng nhân đạo và rất yêu nước. Ông địa chủ thấy bộ đội sư đoàn 304 của Hữu Loan thiếu ăn, nên ông thường cho tá điền gánh gạo đến chỗ đóng quân để ủng hộ. Lúc đó Hữu Loan là trưởng phòng tuyên huấn và chính trị viên của tiểu đoàn nên phải đại diện cám ơn tấm lòng tốt của ông, đồng thời đề nghị lên sư đoàn trưởng trao tặng bằng khen để vinh danh ông. Thế rồi, một hôm, Hữu Loan được tin gia đình ông địa chủ bị đấu tố. Hai vợ chồng ông địa chủ bị đem ra đình làng cho dân xỉ vả, rồi chôn xuống đất, chỉ để lòi ra hai cái đầu, xong họ cho trâu kéo bừa qua bừa lại hai cái đầu, cho đến chết. Gia đình ông bà địa chủ bị xử tử hết, chỉ có một cô con gái 17 tuổi được tha chết nhưng bị đuổi ra khỏi nhà với vài bộ quần áo cũ rách. Tàn nhẫn hơn nữa, họ còn ra lệnh cấm không cho ai được liên hệ, nuôi nấng hoặc thuê cô ta làm công. Thời đó, dân chúng còn bị cấm đoán cả việc lấy con cái địa chủ làm vợ làm chồng.

Biết chuyện thảm thương của gia đình ông bà địa chủ, biết cô bé lúc còn nhỏ, Hữu Loan trở về xã để xem tình trạng cô con gái của họ sinh sống ra sao. Ông về bắt gặp cô ta áo quần rách rưới, mặt mày lem luốc, đang lom khom nhặt những củ khoai mà dân bỏ sót, nhét vào túi áo, chùi vội một củ rồi đưa lên miệng gặm, ăn khoai sống cho đỡ đói. Quá xúc động, nước mắt muốn ứa ra, ông đến gần hỏi thăm và được cô kể lại rành rọt hôm bị đấu tố cha mẹ cô bị chết ra sao. Cô khóc nức nở và cho biết ai cũng xua đuổi, không dám gần gũi cô. Cô cho hay hằng ngày cô đi mót khoai ăn đỡ đói lòng, tối về ngủ trong miếu hoang. Hữu Loan mủi lòng, bất chấp lệnh cấm, lấy cô làm vợ.

Đó là bà Phạm Thị Nhu, sống cùng ông từ đó cho đến ngày ông qua đời, có với nhau 10 người con: 6 trai, 4 gái và hơn 30 cháu nội ngoại.

Cuộc đời ông trải qua quá nhiều thăng trầm. Trong mấy chục năm dài, ông về quê an phận thủ thường, chẳng màng đến thế sự, vậy mà “bọn họ” vẫn trù dập, không chịu để ông yên. Ông chỉ còn biết đổ đau thương lên đá. Ông tưới rượu lên mặt đá và thề sẽ bám đá mà sống. Ngày ngày, ông nạy từng khối đá đưa lên chiếc xe cút kít thô sơ đem đi bán ở các nơi làm vật liệu xây dựng. Bán cả chục xe đá mới kiếm đủ ngày hai bữa cơm dưa muối cho đàn con. Nhiều khi ế ẩm, đá chất đầy vườn, cả tháng không ai hỏi mua. Thời gian trôi qua, Hữu Loan trở thành người thợ đá da đen đúa, chân tay chai sần, rắn rỏi, tua tủa tóc rễ tre, đi đứng nói năng mạnh mẽ hơn xưa. Cặm cụi vật lộn với núi đá, ông nuôi cả mười đứa con khôn lớn. Hơn mười năm sau cùng, tuổi đã lớn, Hữu Loan thôi không còn sức để bám núi đá nữa. Ông lui về nhà, trải chiếu trên thềm, ngày ngày ngồi nhâm nhi rượu và ngóng đợi con cháu về thăm, ngóng đợi những chuyển động đổi thay phận mình, đổi thay cho gia đình, cho làng xóm, cho nước nhà.

Vào tuổi gần đất xa trời, cuối năm 2004, công ty ViTek VTB đột nhiên đề nghị mua bản quyền bài “Màu Tím Hoa Sim” của ông với gía 100 triệu đồng VN. Đây là một sự kiện được coi chưa từng xảy ra. Từ trước tới nay chưa có bài thơ nào được mua tác quyền với giá cao đến như vậy. Vì sao một doanh nghiệp thương mãi lại đi mua bản quyền một bài thơ? Có nguồn tin cho rằng đây là một sự sắp xếp, mua chuộc, để đền bù những mất mát thiệt thòi trong mấy chục năm của ông. 100 triệu đồng đủ để ông trang trải cuộc sống, bớt đi những khó khăn về vật chất trong những năm cuối đời, và mong ông “tái xuất giang hồ”. 100 triệu đồng trừ thuế còn 90 triệu, ông chia cho 10 người con hết 60 triệu, trích một ít để in tập thơ khoảng 40 bài mang tên Thơ Hữu Loan và ông giữ lại 30 triệu phòng đau ốm lúc tuổi gìa. Sau đó cũng có một số công ty khác xin ký hợp đồng mua mấy bài thơ khác nhưng ông từ chối “Thơ tôi làm ra không phải để bán!”

Đó là con người và bản tính bất khuất của một nhà thơ nổi tiếng của văn học Việt Nam.

Màu Tím Hoa Sim là màu tang thương của một tình yêu định mệnh, một tình vợ chồng ngắn ngủi.

Màu Tím Hoa Sim còn là một nỗi ám ảnh khôn nguôi của cả dân tộc về chiến tranh, về những bi kịch trong chiến tranh.

Bài thơ “Màu Tím Hoa Sim” đã được nhiều nhạc sĩ phổ nhạc,

như :

Những đồi hoa sim của Dzũng Chinh

Áo anh sứt chỉ đường tà  của Phạm Duy

Chuyện hoa sim –  của Anh Bằng.

Mỗi ca khúc một vẻ, tất cả đều tôn vinh thi phẩm.

Ngưng trích ….

Trần Việt Trình

( Nguồn: Email củ chị Nguyễn Thu Hoa- THDL)


Xin click vào hình để xem Youtube

Suong Lam Portland has shared a video with you on YouTube
THANH MOVIE Bài thơ Màu Tím Hoa Sim Tô Kiều Ngân ngâm

Mời quý bạn đọc bài thơ Từ Em của Nguyễn P Thúy, Moderator của Diễn Đàn VCPNVN, hội viên Hội Tôi Yêu Màu Tím của SL. Smile!

http://i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/ToiYeuMauTim/TuEm-NPTjpg.jpg~original

Mời quýbạn thưởng thưc Youtube  Mười Năm Áo Tím do Thúy Hằng trình bày

suonglam has shared a video with you on YouTube
Muoi Nam Ao Tim -Thuy Hang
suonglam has shared a video with you on YouTube
 Xin click vào hình để xem Youtube về hoa Lavender màu Tím rất đẹp ở Aix in Provence nước Pháp.
Lavandes of provence
Lavandes of Provence; Music : Benoit HUTIN “Phénix”
Download of iTunes:
http://itunes.apple.com/fr/album/charter/id452757675?i=452757682
Download mp3:
http://www.be

Mời quý vị thưởng thức playlist  Tôi Yêu Màu Tím của Sương Lam

Suong Lam Tran has shared a video playlist with you on YouTube
16
videos
Toi Yeu Mau Tim
PLAYLIST  by Suong Lam Portland

Suong Lam Portland has shared a video with you on YouTube
Ta Ao Tim -Hoang Nguyen -Ha Thanh
Advertisements

6 thoughts on “Tôi Yêu Màu Tím

  1. Pingback: Màu Tím Hoa Lavender Trong Nắng Hạ | suonglamportland

  2. Pingback: Sống Vui Trong Hiện Tại | suonglamportland

  3. Pingback: Happy Anniversary with WordPress.com- Chân thành Cảm Tạ | suonglamportland

  4. Pingback: Tôi Yêu Màu Tím- Thơ Sương Lam- Hương Nam ngâm thơ | suonglamportland

  5. Pingback: Các Link về Tôi Yêu Màu Tím do SL thực hiện | suonglamportland

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s