Sương Lam chúc Happy Mother’s Day 2019

Kính chúc quý bà Mẹ Việt Nam và thế giới  có một Ngày Của Mẹ vui vẻ trong tình thương yêu của gia đình và con cháu


Banh MungNgayCuaMe Frame.jpg
Những người vợ,.jpg
Motherday 1.gif







Playlist Ngay Cua Me suonglamportland channel
https://www.youtube.com/watch?v=JkkBxY1MgxQ&list=PLCWHPuqIsqJPghWzWd52UJVsM3hMP3E2h





Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Photo:

Cô Gái Việt gặp nhau tại Houston 3-29-19

Họp Mặt Houston, March 29, 2019

GẶP GỠ NHAU ĐÂY

Sáng thứ sáu 29 tháng ba, 2019 là buổi họp mặt Tiền Đại Hội của cựu học sinh Gia Long tại nhà hàng Kim Sơn, Houston Texas.. Nhóm Cô Gái Việt (CGV) vừa là học sinh của trường vừa là thân hữu, nhân dịp này gặp gỡ nhau đây.

Vợ chồng Ngân Bình, vợ chồng Kim Phú, Minh Giang và Thanh ở cùng hotel. Chúng tôi đến nhà hàng Kim Sơn lúc hơn 9 giờ sáng.

Anh Sinh (chồng Ngân Bình) là tài xế tận tình của nhóm và cũng là thợ chụp hình tận tình chu đáo luôn.

Gặp các CGV: Phi Nga, vợ chồng Phương Thúy, Mẫu Đơn, vợ chồng Thu Hương, Thuý M., anh Minh – Sương Lam. Mừng vui chào hỏi nhau trong đám đông người cũng hớn hở tươi vui như mình.

Lần đầu Thanh gặp Sương Lam, nàng nói nhiều, ríu rít như chim hót trên cành thật vui nhộn chẳng bù cho anh Minh chỉ lặng lẽ ngồi yên một chỗ. Thanh khen ngợi anh Minh nào là hai lần đi du lịch cưỡi lạc đà, nào là chăm chỉ xấy hồng khô cho vợ và luôn sát cánh cùng vợ đó đây thì anh thản nhiên đáp “Bà bảo gì tôi làm đấy.”

Trong Tiền Đại Hội nhóm CGV mặc áo dài đồng phục, chụp nhiều hình bên nhau, mỗi lần chụp hình ai đó lại cẩn thận nhắc nhở:

–         Nhớ óp bụng lại nhé.

–         Teo bụng lại cho thon thả nha chị em ơi.

Hầu như chị em nào cũng thừa kinh nghiệm này khi mặc áo dài, nhưng nhắc còn hơn không. Thế nên bảo đảm khi lên hình ai cũng có vòng eo lý tưởng.

Màu áo dài đồng phục với tiết họa hoa lá của CGV góp phần làm đẹp thêm bên cạnh các màu áo dài khác của cựu nữ sinh Gia Long và khách khứa.

Có chị nào đó hỏi một CGV:

–         Các chị thuộc nhóm nào mà mặc đồng phục đẹp thế!

Bà bầu Phương Thúy lại được dịp kể “công lao” đã “nghiên cứu” công phu trên net để tìm ra mẫu áo đơn giản mà dễ thương này.

Cả nhóm CGV ngồi chung bàn trừ vợ chồng Sương Lam, Thúy M và vợ chồng Kim Phú, họ ngồi bàn với bạn bè riêng.

Nhân dịp đối diện với anh Khánh Hà của Phương Thúy, Thanh và các bạn cùng chúc mừng anh đã được nhà xuất bản Mỹ in sách và chúc anh luôn cảm hứng sáng tác tiếp.

Anh xã của Thu Hương cũng dễ thương như vợ, anh sẵn sàng chụp hình các CGV bất cứ khi nào.

Những món ăn tại Kim Sơn bao giờ cũng ngon nhưng cả bọn vẫn… để dành bụng, mong buổi chiều đến nhà Hoài Niệm ăn tiếp và cũng là dịp… thoát ra khỏi chiếc áo dài, từ lúc mặc để chụp hình đến lúc ngồi ăn lúc nào cũng phải… óp bụng lại, teo bụng lại mệt thấy… bà.

Sau 3 giờ chiều tan hàng tại Kim Sơn cả nhóm CGV trực chỉ nhà Hoài Niệm.

Gặp chủ nhà thật vui và bất ngờ vì Hoài Niệm trông vui vẻ và tươi khỏe, đang chiến đấu với cơn bệnh nhưng tinh thần Hoài Niệm luôn vững vàng và yêu đời.

Các bạn cảm phục Hoài Niệm lắm đó.

Thanh và Kim Phú định thay áo dài thì Sương Lam nói bà bầu Phương Thúy muốn chúng ta mặc áo dài CGV để chụp hình kỷ niệm với Hoài Niệm và Nguyên Nhung, nên lại… óp bụng tiếp và chờ đợi màn chụp hình..

Các món ăn đã bày đầy bàn đợi khách, chủ và khách cùng ra vườn ngắm hoa lá cành và trò chuyện đùa vui để anh Sinh chụp hình kỷ niệm. Các bạn lại rối rít nhắc đến Nguyên Nhung, tìm số phone để “hỏi tội” sao giờ này chưa thấy đến. May quá nàng và chồng đã đến đúng lúc với hai khay thức ăn: món gỏi xoài và xôi mặn mới học trên you tube. Thanh ăn thử món gỏi xoài thấy ngon lắm luôn.

Xong màn chụp hình hội ngộ chủ nhà vùng Houston, cuối cùng các CGV cũng được thoát của nợ áo dài, kẻ mặc đồ tây, người mặc váy áo tha hồ thoải mái.

Chuyện trò mãi tưởng như không nguôi, rồi Sương Lam tặng quà cho các CGV. Cám ơn món quà từ Oregon của Sương Lam nhé.

Kim Phú tặng mấy củ tỏi đen do nàng công phu tự làm, Thanh chưa biết ăn có ngon không nhưng chắc chắn là tốt cho sức khỏe. Cám ơn bé Phú nhiều.

Nhập tiệc khách ngồi đầy trong nhà và cả chiếc bàn dài kê ngoài sân.

Vừa ăn vừa nghe Mẫu Đơn kể chuyện bị… chó táp, máu chảy thịt rơi mà hồi hộp thương đau.

Thanh nhớ đêm qua, thứ năm, ở hotel, Kim Phú và Ngân Bình đã sang phòng của Thanh và Minh Giang, cả 4 người tha hồ chuyện trò. Kim Phú kể chuyện có thật, người chết hiện về làm Ngân Bình và Thanh… rú lên từng cơn. Giá không cùng chung phòng với Minh Giang thì đêm thứ năm chắc chắn Thanh sẽ thức trắng đêm vì sợ ma… hiện về như chuyện vừa nghe.

Cuộc vui đến hơn 8 giờ tối khách ra về. Cám ơn chủ nhà Hoài Niệm và hàng xóm Nguyên Nhung đã chiêu đãi CGV một bữa ăn ngon vui vẻ.

Hẹn tái ngộ dù… không biết bao giờ.

Cả ngày toàn là ăn uống và… chụp hình, ai cũng thấm mệt.

Nhóm Thanh về đến hotel, chào nhau xong ai về phòng ấy. Thanh và Minh Giang thay nhau vào phòng tắm để còn nghỉ ngơi.

Nửa đêm Thanh tỉnh giấc lò mò ra restroom đi tiểu thấy có vệt ánh sáng bên hành lang hắt vào từ cánh cửa, Thanh hốt hoảng check lại mới biết là chưa lock cửa, cánh cửa vẫn hé mở.

Thanh cẩn thận lock cửa lại và về giường nằm mà vẫn chưa yên tâm, chỉ sợ cái lock cửa… lại bị hư, lại hé mở ra lần nữa.

Đến lượt Minh Giang cũng ra đi tiểu, Thanh lên tiếng kể và nhờ Minh Giang xem lại cửa lần nữa cho chắc ăn.

Thì ra lúc tối về phòng cả hai đều mệt nên bước vào trong phòng mà không để ý lock cửa ngay, đứa nọ ỷ lại đứa kia.

Trời ơi, may mà không kẻ xấu nào phát hiện ra sự lơ đễnh này mà lẻn vào phòng thì… hai bà già trầu sẽ ra sao?

Hôm sau thứ bảy Đại Hội Gia Long, Thanh không tham dự còn Minh Giang từ giã bay về Louisiana.

Hai ngày chung phòng với Minh Giang thật có lời cho Thanh, vì Minh Giang hiền dịu đảm đang như cô Tấm, nàng xắp xếp lại khăn trải giường và chăn gối cho Thanh gọn gàng ngay ngắn sau khi ngủ dậy. Nàng tự động ủi aó dài cho Thanh hôm đi dự tiệc Tiền Đại Hội. Có lẽ trời sắp đặt, một đứa xớn xác ba chớp ba nhoáng được ở cùng một đứa cẩn thận ngăn nắp để bù đắp cho nhau.

Thanh cám ơn Minh Giang nhiều lắm. Hẹn… dịp sau lại share phòng nha Minh Giang.

Chủ Nhật là ngày Hậu Đại Hội, picnic ở công viên bắt đầu từ 11 AM đến 3 PM.

Thời tiết bỗng dưng… cà chua cà chớn, dù chỉ 59 độ F. mà lạnh vì gió nhiều. Sáng thức dậy Thanh nhìn ra ngoài sân cành cây nghiêng ngả theo chiều gió mà sốt cả ruột. Thời tiết này sẽ phá hỏng cuộc vui ngoài trời. Nếu thời tiết ấm cúng, là dịp các chị mặc đồ đẹp, tung tăng khắp công viên vui chơi và chụp bao nhiêu là hình ảnh đẹp.

Vợ chồng Ngân Bình, vợ chồng Kim Phú và Thanh đến George Bush Park lúc 12 giờ trưa, khách không đông như dự tính, hoặc họ đến ít hoặc họ đến nhiều nhưng đã ra về bớt. Ai cũng mặc đồ thật dầy, nhiều người chùm kín mặt, kín đầu như… bà đạo Hồi. Thật khó nhận diện người quen.

Thanh vào trong mái hiên nơi có những dãy bàn ghế và bàn thức ăn của ban tổ chức, đang ngơ ngác kiếm tìm thì gặp Thu Hương, cả khuôn mặt Thu Hương quấn trong tấm khăn quàng màu tím nhưng Thanh vẫn nhận ra nàng nhờ đôi mắt lung linh biết cười. Thu Hương có những nét lí lắc, nhí nhảnh trẻ con thật dễ thương.

Hai đứa lại mừng vui nói chuyện, rồi lần lượt Thanh gặp Phương Thúy, Sương Lam. Hỏi thăm biết Thúy M, Phi Nga cũng đến picnic nhưng biến đâu mất rồi? Trốn vào trong xe tìm hơi ấm hay đã ra về?

Tội nghiệp nàng Sương Lam của tôi, trùm kín đầu vẫn lạnh run, nhưng nàng vẫn vui vẻ cởi mũ trùm đầu khi chụp hình.

Cũng như mọi người, Thanh đứng tại chỗ nhưng liên tục nhảy tưng tưng lên cho… nóng máu, cho bớt lạnh, có nhiều chị ra ngoài sân cỏ vừa nhảy vừa hát. Không biết ai đỡ lạnh hơn ai?

Lạnh thì lạnh cũng ráng cùng nhau chụp vài tấm hình. Chiều nay chắc nhiều người sẽ bị cảm lạnh và khi về sẽ cảm… thấy nhớ những kỷ niệm này.

Nhóm Thanh ra về sau hơn 1 tiếng đồng hồ ngoài park.

Tạm biệt Houston, tạm biệt các Cô Gái Việt đã gặp. Mỗi người đến từ một nơi nào đó, gặp gỡ nhau đây vui trong vài ngày rồi cũng đến lúc phải chia tay.

Thanh theo xe cùng vợ chồng Ngân Bình trở về Dallas, các bạn vừa gần mà bỗng thấy xa xăm, ngày mai các bạn cũng sẽ bay trở về nơi chốn của mình.

Sau mấy ngày chỉ vui chơi ăn uống, chúng ta chắc ai cũng… lên ký, trở về nhà lại vào nề nếp cũ, ăn uống chừng mực và tập thể dục là… vẫn như cũ ngay thôi.

Cuối tháng ba là mùa hoa dại của Texas, dọc đường đi từ Houston về Dallas trên highway thấy những vạt Bluebonnet màu xanh tím, vạt hoa cam, vạt hoa đỏ làm dáng trong nắng nhạt, trong trời chiều. Thanh mải ngắm, nguôi ngoai dần nỗi bâng khuâng tiếc một cuộc vui.

Nguyễn Thị Thanh Dương

TĐH-Mar29-2019-(3)_1
TĐH-Mar29-2019-(2)_1
TĐH-Mar29-2019-(6)
TĐH-Mar29-2019-(5)
TĐH-Mar29-2019-(4)_1
TĐH-Mar29-2019-(9)
TĐH-Mar29-2019-(12)
TĐH-Mar29-2019-(13)-Copy
TĐH-Mar29-2019-(14)
TĐH-Mar29-2019-(16)
TĐH-Mar29-2019-(1)_1
TĐH-Mar29-2019-(8)
HN-Mar29-2019-(17)
HN-Mar29-2019-(3)_1
HN-Mar29-2019-(14)
HN-Mar29-2019-(15)
HĐH-Mar31-2019-(3)
HĐH-Mar31-2019-(2)
HĐH-Mar31-2019-(1)
HĐH-Mar31-2019

Xin bấm vào link dưới đây để xem sinh hoạt của forum Cô Gái Việt:

:http://cogaivn.jigsy.com/activity/meet

Mời xem youtube Một Lần Hạnh Ngộ của anh Đông, phu quân của Nguyên Nhung thực hiện qua link dưói đây:


Hội Tết Năm Kỷ Hợi 2019 Portland-Oregon

Kính mời quý thân hữu xem một vài hình ảnh sinh hoạt Hội Tết Mừng Xuân Kỷ Hợi 2019 ở Ban Chấp Hành Cộng Đồng Việt Nam Oregon tổ chức ngày 2 Tháng 2 năm 2019 tai Holiday Inn

Hình ảnh và video do Photos Googlw Plus Team thực hiện giúp Sương Lam.

Thành thật cám ơn quý bạn.

Thank you so much my dear friend Photos Google Plus Team.

Chúc Mừng Năm Mới

Minh Sương Lam Fashion Show Tết Kỷ Hợi 2019 CĐVNOR

Photo

https://photos.app.goo.gl/qV9BMKryEXodLuhC7

Album Saturday afternoon in Portland

do Photos Plus Google thực hiện

 có màn trình diễn thời trang  của các em thiếu nhi Việt Nam tại Portland, Oregon trong  ngày Hội Tết Xuân Kỷ Hợi 2019 do CĐVNOR tổ chức. 

https://photos.app.goo.gl/Yyx5cptWo1f9WLi87

Hình ảnh do Mrs. Mary Nguyễn chụp trong ngày Hội Tết

Hình ảnh Cộng Đồng Việt Nam Oregon tổ chức Hội chợ Tết Kỷ Hợi 2019

– Ban ngày Phần 1:  https://photos.google.com/share/AF1QipNBQ2Fpu2ImZw07UFKoJsHeOA2EXkAQBUKopYqjwJnDT4g3WWC9OA-DM0BqaWK6bg?key=MmdmVHlqTi13ME0tc1RNOXVSbWlNMHE0S1ljWUNn
 Cộng Đồng Việt Nam Oregon tổ chức Hội chợ Tết Kỷ Hợi 2019 –

Ban ngày Phần 2: https://photos.google.com/share/AF1QipMyf1jaGAAuRH8l-arzABYxLmjOJ6zkcrTeTqNzeKwBPmkKSlnpP2CjHQeVmGG7cg?key=cW8zOWF0SVFwYWFmb19GZUx3Y2VSZy02bk5VQzFB

Photo
https://lh3.googleusercontent.com/KkYFdAbpTFQR1fsArOcMitZ9DkihsOJ3PawqTCi_yM17YTN_XggeVM-0Xn_VZwQvwKE18DMkYaOA_JO5D8peac80Je36B-Aft9-ebX8=w675-h225

Sương Lam mời đọc Đón Xuăn Với Hoa Đào

Thưa quý anh chị,

 Ngày Xuân mà không có hoa đào, hoa mai, hoa cúc , hoa lan ,v..v… chưng trong nhà thì xem như thiếu không khí ngày Tết rồi. Mấy hôm rày người viết xem tivi thấy Cali đón Xuân rộn rịp lắm với cành đào, cành mai, hoa lan, hoa cúc v..v…bán đầy phố chợ, xen lẫn với các gian hàng bánh mứt, bánh tét, bánh chưngv..v..v

Người viết đã tâm tình về hoa mai vàng xứ Mỹ Forsythia thay cho hoa mai vàng xứ Việt trong ngày đầu Xuân. Bài tâm tình hôm nay xin dành cho những ngườì yêu hoa đào hồng thắm.

 Chúc quý bạn huởng Xuân vui vẻ nơi xứ người với hy vọng cuộc sống của mình cũng tươi đẹp như hoa đẹp mùa Xuân nhé.

 Tình thân,

Sương Lam

 Đón Xuân Với Hoa Đào

image.png

Đây là bài số bốn trăm năm mươi ba (453) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo

Miền Bắc Việt Nam đón Xuân với hoa đào hồng tươi.  Miền Nam Việt Nam đón Xuân với hoa mai rực rỡ.  Mỗi hoa có một vẻ đep riêng của nó nhưng thấy hoa đào, hoa mai nở là biết Xuân đã về rồi.

Thú thật, người viết là người miền Nam “chính gốc một trăm phần trăm”” nên chỉ biết đón Xuân với hoa mai vàng vì chợ hoa ngày trước năm 1975 ít có gian hàng hoa nào bán hoa đào như bây giờ ở Việt Nam. Sau khi có cuộc đổi đời ở miền Nam nước Việt, dân chúng miền Nam như tôi mới được thưỏng thức nét đẹp thật sự của hoa đào được chở từ miền Bắc vào Nam.

Ngày trước, người viết chỉ biết hoa đào qua thi ca mà thôi, đặc biệt là bài thơ Ðề Tích Sở Kiếncủa Thôi Hộ

“…Chàng Thôi Hộ ngày xưa đã để lại một bài thơ trứ danh trong nền văn học Trung quốc với vài câu thơ so sánh má hồng của giai nhân và sắc thắm của hoa đào. Truyền thuyết nói rằng khi chàng trở lại đề bài thơ nơi chốn cũ thì nàng con gái kia đã vì tương tư chàng mà khổ đau sầu muộn sắp sửa lìa bỏ trần gian, may thay, vì nhớ thương nàng, chàng trở lại lần nữa kịp lúc nàng đang cơn hấp hối, mãnh lực tình yêu đã khiến nàng hồi sinh và đôi bên đã nên duyên chồng vợ

Ðề Tích Sở Kiến X

Khứ niên kim nhật thử môn trung,

Nhân diện đào hoa tương ánh hồng.

Nhân diện bất tri hà xứ khứ.

Ðào hoa y cựu tiếu đông phong.

(Thôi Hộ 618-907)

Tạm dịch

Thơ đề chốn năm xưa gặp gỡ

Năm xưa cửa ấy ngày này,

Má đào hoa thắm thơ ngây thẹn thùa.

Biết tìm đâu bóng người xưa,

Hoa đào năm cũ cợt đùa gió đông.

(Hạt Cát dịch)

(Nguồn: trích bài viết Sakura- Nhân diện đào hoa tương ánh hồng của Hạt Cát- Forum Phụ Nữ Việt- Cám ơn Hạt Cát nhé)

image.png

 quý bạn tìm hiểu một chút về hoa đào do người viết sưu tầm được trên internet nhé 

“….Cây đào thuộc họ hoa hồng, thân gỗ nhỏ, cao khoảng từ năm đến mười mét, lá có hình mũi mác. Hoa mọc đơn độc, có màu hồng hoặc màu trắng, năm cánh mềm mại, mịn màng như nhung. Khi cây ra hoa ngắn, hầu như không có cuống, đài có ống hình chuông, thùy hình trứng, có nhiều nhị. Dòng họ của hoa đào rất da dạng và phong phú. Nếu xếp theo số cánh thì có thể chia đào thành hai loại là đào đơn và đào kép. Còn xếp theo màu sắc thỉ có thể chia đào thành đào phai, đào bích, đào bạch, đào thất thốn. Nhưng có lẽ đẹp nhất vẫn là đào bích. Đào bích cánh hoa màu hồng thắm, tán tròn nhiều cành cân đối. Đào phai màu nhạt, hồng tươi, trang nhã mà hấp dẫn như đôi má ửng hồng của người thiếu nữ khi thẹn thùng. Đào bạch ít hoa tương đối khó trồng. Đào thất thốn dáng nhỏ, hoa nhỏ, có màu đỏ thẫm.

Hoa đào chỉ trồng được ở miền Bắc và nở đúng vào mùa xuân. Nhưng muốn hoa nở đúng thời vụ thì đòi hỏi nhiều kinh nghiệm ở người trồng hoa. Và thi sĩ Xuân Sách đã dùng những lời thơ để nêu ra cách làm cho hoa nở đúng ngày Tết:

“Vặt trụi lá, bè trơ cành

Đê cây tức giận nở thành trăm hoa”

Vì vậy, muốn có đào chơi vào ngày Tết thì tháng mười một âm lịch người ta thường ngắt hết lá để nhựa cây tích tụ lên thân làm nụ. Rồi tùy theo thời tiết nóng hay rét nhiều mà người trồng đào phải thúc hay hãm hoa.

Nếu ở miền Nam, xuân về phải có mai vàng, một biểu tượng cho sự giàu sang, phú quý, hạnh phúc và sum vầy thì ở miền Bắc có hoa đào mới có mùa xuân. Người miền Bắc ưa chuộng chơi đào vào ngày Tết có lẽ vì màu hồng mang lại sự may mắn và phúc lộc đầu năm. Các cụ ngày xưa thường bảo, cắm một cành đào trong nhà là cản được gió độc và đuổi được tà khí. Và sân nhà ai có trồng đào thì đó là sân nhà phú quý. Những nhà có điều kiện thường sắm cả một cây đào ghép ba tầng, những nhà nghèo hơn cũng có mua một vài nhánh đào chưng trong nhà. Đón xuân mà không có hoa đào cũng tẻ nhạt như thiếu bánh chưng xanh, câu đối đó, tràng pháo hồng. Vì vậy, Tết đến, dù bận việc đến mấy thì người dân miền Bẳc cũng phải mua cho gia đình mình một vài nhánh đào.

Hoa đào không chỉ mang giá trị thẩm mĩ mà còn mang nét đẹp văn hóa đồng thời còn là một dược phẩm, mĩ phẩm độc đáo. Từ xưa, hình ảnh của hoa đào đã được đưa vào thơ ca làm xúc động lòng người. Trong truyện Kiều, Nguyễn Du có nhắc đến hình ảnh cùa hoa đào trong sự luyến tiếc khi cảnh cũ còn mà người xưa không thấy: “Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông”. Và vẻ đẹp mơn mởn của hoa đào trong ngày Tết còn thể hiện qua câu thơ:

Một đóa đào hoa khoe tốt tươi,

Tướng xuân mơn mởn thấy xuân cười”.

Mùa xuân năm Kỉ Dậu, vua Quang Trung sau khi đại thắng quân Thanh, đã mang một cành đào từ Thăng Long về Phú Xuân để tặng cho công chúa Ngọc Hân- người vợ yêu quý của người – để báo tin thắng trận. Trong lịch sử y học Á Đông, danh y Tuệ Tĩnh đã ghi lại nhiều phương pháp chăm sóc da mặt cho phụ nữ bằng hoa đào.

(Nguồn: Sưu tầm trên net)

image.png

Người viết cũng đã một lần giới thiệu “Hoa Đào Ngày Tết”của Minh Hạnh ở Portland, Oregon,, một người nghệ sĩ yêu hoa, đã có những bài viết và hình ảnh về hoa đáng khen ngợi, đến những người yêu hoa qua link dưới đây:

Giới Thiệu Hoa Đào Ngày Tết của Minh Hạnh | suonglamportland

https://suonglamportland.wordpress.com/…/gioi-thieu-hoa-dao-nga…

Xin cám ơn Minh Hạnh nhé.

Gần đây, người viết lại nhận được một bài viết rất hay “Hoa Đào Ngoài Đời Và Trong Thi Ca”  của giáo sư Phạm Thị Nhung, giáo sư Gia Long ngày cũ  Xin mời Bạn đọc một trích đoạn dưới đây và xin cám ơn  giáo sư Phạm Thị Nhung  rất nhiều về bài viết này vì đã giúp cho người viết  biết thêm một vài điều hay lạ về hoa đào.

…Loại bích đào hoa to, mỗi cụm chỉ độ dăm bông, mỗi bông có 12 hay 14 cánh nhưng cũng có loại 32 cánh (loại bông kép), loại này ít trồng vì không mấy được ưa chuộng. Cánh hoa bích đào dầy, màu hồng thắm, xếp thành nhiều lớp, nhị vàng tua tủa; lá có hình mũi mác, màu xanh biếc, cành thì vươn thẳng. Bích đào là loại hoa đẹp nhất, hiếm, quí vì khó trồng và phải có thổ ngơi thích hợp. 

Bích đào và đào phai (đào ăn quả) xưa lấy giống từ Trung Quốc. Theo các nhà khảo cổ học về cây cỏ thì người Trung Hoa biết trồng đào ít nhất từ bốn ngàn năm. Đào từ Trung Quốc truyền vào Trung Á (Asie Centrale), vào Ba Tư (Perse tức Iran). Một thế kỷ trước công nguyên, ông Alexandre Le Grand mang giống đào từ xứ Perse vào Rome và mãi đến thế kỷ XVII, cây đào mới được du nhập vào Mỹ Châu. Các nhà thực vật học đầu tiên tưởng Perse là quê hương của đào, nên đặt cho nó cái tên khoa học là Prunus persica. Sau người ta biết là nhầm nhưng đã quen gọi lâu đời nên vẫn để nguyên tên đó, thay vì phải đổi là Prunus sinensis, họ Rosacées. 

Ở Việt Nam ta từ thời xa xưa đã biết trồng đào phai để ăn quả, loại này cánh hoa mỏng, thưa, màu hồng nhạt, còn lá thì màu xanh nõn. Đào phai dễ trồng và sức sống của nó rất mạnh. Thị trấn Sa Pa thuộc vùng Hoàng Liên Sơn là xứ sở của đào phai. Dân làng Nhật Tân mua cây đào phai còn non về trồng, một năm sau cây đủ mạnh, họ sử dụng làm gốc ghép. Trước tháng 11, họ cắt một nhánh bích đào ghép vào gốc cây đào phai, chờ đến Tết là họ có một cành đào bích tươi tốt đem bán. Mỗi năm mỗi gốc đào phai chỉ dùng ghép được một cành bích đào, thế nên gốc đào phai có bao nhiêu mấu là cây đó bấy nhiêu tuổi. 

Quê hương của bích đào và đào phai là Trung Quốc, nhưng quê hương của hoa anh đào lại là nước Nhật Bản. Người Nhật gọi hoa Anh Đào là “quốc hoa”, tức là loài hoa đại diện cho dân tộc của họ. Nước Nhật còn được mệnh danh là “xứ hoa anh đào”, vì hoa anh đào dược trồng khắp nơi trên dải đất Phù Tang, nhất là ở những vùng đồi núi hẻo lánh, nơi có những ngôi chùa cổ kính. Nhìn từ xa người ta chỉ thấy mái chùa ẩn hiện thấp thoáng dưới những lùm đào cổ thụ um tùm. Mỗi độ xuân về, hoa nở hồng ngát cả một phương trời, tạo cho chốn thiền môn một vẻ thanh tịnh, nhuốm đầy đạo vị. 

Năm 1912, Nhật Bản gửi tặng Hoa Kỳ 3.000 cây anh đào, gồm nhiều loại khác nhau, nhưng hai loại chính là Yoshimo và Kwanzan. Những cây này phần lớn đem trồng dọc hai bên bờ sông Potomac tại thủ đô Hoa Thịnh Đốn. Kể từ năm 1934, nhà cầm quyền nơi đây cũng bắt chước dân Nhật mở Hội Hoa Anh Ðào. Nhưng thay vì đi dạo ngắm hoa, ngồi thiền trà hay ca hát dưới hoa thì ở Mỹ người ta tổ chức các cuộc diễn hành, thi xe hoa và có các ban nhạc từ các tiểu bang khắp nước gửi về tham dự. 

Hoa đào mỗi năm nở sớm hay muộn tuỳ theo thời tiết, người ta phải đoán trước để định ngày lễ hội cho đúng dịp hoa nở. Năm nào chẳng may gặp những trận mưa đá hay mưa tuyết bất thường làm hoa tàn tạ sớm thì đám người dự hội chỉ còn nước ngắm cảnh cành trơ với những cánh hoa tan tác bên đường. 

Đầu thế kỷ XX, Nhật Bản cũng đã gửi tặng nước Pháp nhiều cây anh đào. Số cây anh đào trồng tại Jardin des plantes tuy chỉ vài chục cây nhưng có đủ loại, từ loại cánh hoa đơn dến cánh hoa kép, có hương hay không hương, mầu trắng phớt hồng đến hồng đậm rồi tới đỏ thẫm. 

Riêng tại vườn đào trong Parc de Sceaux, hiện đếm được 147 cây, những cây cổ thụ trồng từ đầu thế kỷ nay còn lại độ một phần ba, những cây chết được thay thế ngay bằng những cây mới nên tới mùa hoa, vườn hoa anh đào bao giờ cũng xum xuê. Tất cả những cây đào trồng ở đây đều thuộc loại anh đào, cây cao chừng 3-4 mét có hoa mọc thành chùm, cánh hoa mỏng như lụa , màu phấn hồng ngọt ngào. Tới mùa, hoa nở chi chít, ngọn lả xuống tận mặt đất, trông như những lẵng hoa thiên nhiên khổng lồ đặt trên nền thảm cỏ non, xanh mướt. Ngồi từ dưới gốc cây nhìn lên thấy cả một trời hoa lồng lộng, nhìn ra tứ phía, một màu hồng bát ngát bao phủ khắp không gian. Đúng là cảnh Thiên Ðàng hạ giới! 

Kiếp hoa đào thật mỏng manh, từ lúc hoa nở đến lúc hoa tàn chỉ trong khoảng ba ngày ngắn ngủi, cả mùa hoa cũng chỉ kéo dài được ba tuần. Từ đầu tháng tư dương lịch, những đoá hoa khai mùa bắt đầu nở đến hết tuần thứ ba là những cánh hoa cuối mùa rụng hết. Nhưng dù ở thời điểm nào, vườn đào vẫn có một vẻ hấp dẫn riêng. Tươi mát, mơ màng khi những nụ hoa đầu tiên vừa chúm chím môi cười sau bao ngày im lìm trong băng giá. Tưng bừng, rực rỡ khi cả ngàn hoa rộ nở. Man mác, nên thơ khi những cánh hoa rơi bay tơi tả khắp không gian rồi trải thảm trên nền cỏ biếc. 

Phải chăng vì màu hoa đào thắm tươi, nồng nàn, quyến rũ, hay vì kiếp hoa đào mỏng manh bạc mệnh; hay vì vườn hoa đào đẹp một cách thanh thoát, thần tiên v.v… đã khiến gây được nhiều mỹ cảm cho người đời, nhiều thi hứng cho các tao nhân mặc khách? Chẳng thế trong kho tàng thi ca phong phú của Nhật Bản, của Trung Hoa cũng như của Việt Nam đã không hiếm những áng thơ văn tuyệt mỹ, những trang tình sử diễm lệ có liên quan tớí hoa đào. …”

(Nguồn:  Trich trong “Hoa Đào Ngoài Đời Và Trong Thi Ca” của GS Phạm Thị Nhung)

image.png

 Xuân về với cành hoa đào hay với cành hoa mai Mỹ Forsythia đều vui với cái Tâm an bình tĩnh lạc. Vợ chồng người viết xin chúc Bạn nhiều sức khỏe, mọi việc đều được hanh thông, lợi lạc qua Youtube chúc Tết dưới đây nhé.  Smile 

Youtube Minh và Sương Lam Chúc Tết  Kỷ Hợi 2019

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé

Chúc Mừng Năm Mới

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

  Sương Lam

 (Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 453-ORTB 869- 13019)Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

image.png
Photo:

Một ít phút giây tĩnh lặng

Thưa quý anh chị,

Sống nơi chốn nhân gian  này, ai cũng “tất bật” trong cuộc sống chỉ trừ bé sơ sinh và quý vị không “không còn trẻ nữa” đang sống trong các viện dưỡng lão.

 Nhièu thâh hữu của người viét và ngay chính cả bản thân người viết, dù đã về hưu rồi, vẫn than thở “Tôi bận quá trời”

Thật tình, sau những giây phút tất bật chuyện nhà, chuyện thiên hạ, chuyện không tên v…v….chúng ta  rất cần một ít phút giây tĩnh lặng để cho cái “Tâm” của mình được nghỉ ngơi luôn, để khỏi bị  cái “tâm viên ý mã” đó  phá quây chúng ta.  Mệt quá!

  Hy vọng quý anh chị cũng đồng ý với người viết một vài đìều khi đọc những lời tâm  tình của người viết hôm nay.  Mong lắm thay!

Thân tình

Sương Lam

Một ít phút giây tĩnh lặng

image.png

Đây là bài số bốn trăm năm mươi (450) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Đến một tuổi nào đó bạn thích có những phút giây được sống an tĩnh trong một gian phòng nho nhỏ tìm đọc kinh sách, thơ văn nào đem đến cho bạn một sự thư thái tâm hồn, một niềm an vui tự tại. Bạn đồng ý chứ?

 Khi còn trẻ,  bạn tìm thấy hạnh phúc trong sự giàu sang, trong danh vọng.  Bạn đã có một ngôi nhà có “mai vàng trước ngõ, có khóm trúc  bên hiên” rồi,  bạn đã sống ấm êm bên vợ đẹp con xinh rồi, nhưng bạn vẫn thấy chưa đủ, bạn vẫn muốn tìm đủ mọi cách để tạo thêm nhiều ngôi  nhà khác lộng lẩy hơn, đẹp đẻ hơn để thỏa mãn tham vọng được làm chủ những căn nhà của bạn, càng nhiều càng tốt, tiền để trong nhà băng càng nhiều càng thấy vui mắt hơn.  Nhưng bạn có thể hạnh phúc, sung sướng  hay khổ sở như người thợ hớt tóc trong câu chuyện “Bảy chum vàng” dưới đây:

Bảy chum vàng

image.png


Một người thợ hớt tóc trong triều đi qua một gốc cây có ma, bỗng nghe một tiếng nói:
“Nhà ngươi có muốn bảy chum vàng không?”
Ông ta nhìn quanh và không thấy ai cả. Nhưng lòng tham lam nổi lên và ông ta đã nôn nóng la lớn:
“Vâng, tôi muốn! Nhất định rồi!”
Tiếng đó nói:

“Được rối! hãy trở về nhà ngay lập tức. Nhà ngươi sẽ thấy các chum vàng ở đó.”
Người thợ hớt tóc vội vã cắm đầu cắm cổ chạy thẳng một mạch về nhà. Quả thật có bảy chum vàng ở đó- chum nào chum ấy đầy ấp là vàng, chỉ trừ một chum đầy vàng một nửa mà thôi. Lúc đó người thợ hớt tóc không muốn thấy một chum vàng chỉ đầy một nửa. Ông nôn nóng muốn có vàng đổ đầy chum đó, nếu không ông không cảm thấy sung sướng, hạnh phúc.
Ông bèn lấy những đồ trang sức bằng vàng trong nhà ra mà đúc thành những đồng tiền vàng để đổ vào chung còn lưng một nửa. Nhưng rồi chum đó vẫn còn lưng một nửa như trước. Dễ giận chưa!


Ông chắt mót từng đồng, bủn xỉn keo kiệt và ông cùng gia đình nhịn ăn nhịn mặc. Nhưng đều vô ích hết. Cho dù số lượng vàng đổ vào bao nhiêu, chum vẫn chỉ đầy một nửa.


Ngày kia ông được nhà vua tăng lương gấp bội, và ông lại tiếp tục làm đủ cách để cho vàng đầy chum. Kể cả việc ông đi ăn xin. Cái chum đã nuốt bất cứ đồng tiền nào đổ vào nhưng rồi cũng chỉ đầy một nửa.


Bấy giờ ông vua nhận thấy dáng dấp thiểu não ốm o của người thợ mộc nên hỏi:


“Có chuyện không ổn hả? Trước kia khi lương tiền còn ít ỏi nhà ngươi hạnh phúc biết bao. Bây giờ nhà ngươi được tăng lương gấp đôi nhưng lại xem ra thiểu não tiều tụy thế này. Có phải nhà ngươi giữ bảy chum vàng ở nhà không?”


người thợ hớt tóc rất đổi ngạc nhiên thưa:
“Tâu bệ hạ, ai đã tấu trình điều đó?”


Nhà vua cười khanh khách:


“Những triệu chứng thấy ở nhà ngươi rõ ràng là của những người mà con ma đã tặng bảy chum vàng. Trước đây nó đã tặng cho trẩm. Khi trẩm hỏi vàng đó có thể tiêu xài được không hay chỉ để tích lũy thành đống mà thôi thì con ma đã biến mất dạng mà không một lời nói năng. Vàng đó không tiêu xài được. Nó chỉ đem lại cho sở hữu chủ một sự thúc bách tích lũy mà thôi. Vây nhà người hãy mau lập tức trả lại bảy chum vàng cho con ma đó rồi nhà ngươi sẽ tìm lại được hạnh phúc.”

( Nguồn: Trích trong Như Tiếng Chim Ca- Dich giả Đỗ Tấn Hưng & Trần Duy Nhiên)

Như thế sự giàu sang có đem đến cho bạn hạnh phúc hay là đem đến cho bạn những lo âu, phiền não?  Dĩ nhiền sẽ có nhiều bạn cho rằng không có tiền cũng lo âu phiền não lắm nếu phải “chạy ăn từng bữa toát mồ hôi” như Tú Xương ngày xưa.  Vấn đề ở đây là làm thế nào chúng ta chế ngự được lòng tham có một muốncó thêm  hai, có bạc triệu muốn có thêm bạc tỷ vì đó là nguồn gốc của bao đau khổ, và tội lỗi.  Nếu biết chúng ta biết đủ thì là đủ, biết nhàn thì là nhàn như nhà thơ Nguyễn Công Trứ đã nói qua bài thơ Chữ Nhàn dưới đây:

“Tri túc tiện túc, đãi túc, hà thời túc,
Tri nhàn tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn”

Một người bạn văn nghệ  vừa chuyển đến người viết một bài sưu tầm với tựa đề “Cứ Tưởng Trần Gian Là Cõi Thật “với những hình ảnh đầy thiền vị, những lời hay ý đẹp đáng suy ngẫm nhưng lại không thấy đề tên tác giả. Thật tuyệt vời!.  Người viết xin cám ơn anh Trần Ngọc đã chuyển chia sẻ bài sưu tầm này và xin phép tác giả bài viết cho phép tôi  được chuyển chia sẻ tiếp đến các thân hữu của tôi nhé.  Xin cảm tạ. 

 Mời bạn cùng đọc với người viết nhé. . 

Cứ tưởng trần gian là cõi thật

image.png

Theo tôi thì nên gọi cuộc sống trên trần thế nầy là “tạm”, thay vì “không thật”. Ý niệm gọi cuộc sống nầy “không thật” đến từ sự hiểu lầm của nhiều người dịch và sang định những bộ kinh của Phật Giáo.

Từ lúc bắt đầu biết suy nghĩ, tôi luôn cố gắng tìm kiếm cái logic và bối cảnh tâm linh của “sự tồn tại sau sự chết”. Sau khi đọc và suy nghĩ rất nhiều về chủ đề này, cách đơn giản nhất tôi có thể hiểu nó tóm tắc như sau:

Chúng ta biết chắc chắn rằng năng lượng không thể được tạo ra hoặc phá hủy, mà chỉ có thể được chuyển từ trạng thái này sang trạng thái khác (Première loi de thermo-dynamique ou populairement, loi de conservation d’énergie:

“L’énergie ne se crée ni ne se perd, mais elle peut  seulement changer d’état” (Energy cannot be created nor destroyed, but can only change state) . Vậy thì khi thân xác chúng ta chết, cơ thể vật lý của chúng ta bị phân hủy hoặc bị cháy/thay đổi hình dạng và xác chúng ta không còn tồn tại. NHƯNG còn Ký ức? Suy nghĩ? Trí tuệ? Cảm xúc? Hiểu biết?… của chúng ta thì sao? Nếu không có gì có thể giết chúng, thì câu hỏi cần được đặt ra là “chuyện gì xảy ra cho chúng?”. Nếu nó tiếp tục tồn tại thì nó ở đi đâu, ở đâu? làm gì? sẽ ra sao?…

Nếu chúng ta thừa nhận rằng thân thể vật lý của chúng ta là một khối năng lượng thay đổi hình thể khi chúng ta chết (từ đầu mình tay chân ruột gan xương cốt…thành một khối atomes), thì nếu tâm trí của chúng ta cũng là một dạng năng lượng thì nó cũng phải biến thể và tồn tại nơi nào đó, phải không? Về mặt logic, chúng ta phải trả lời “Đúng vậy!”

Nhiều bằng chứng thật tế đã được tâm lý học đưa ra chứng minh rằng tâm trí và suy nghĩ của chúng ta tiếp tục tồn tại dưới hình thức ondes électro-magnétiques và được lưu trữ ở đâu đó để tiếp tục chuyển từng thành phần hoặc toàn bộ sang cuộc sống tiếp theo dưới một dạng thức nào đó. Ở đâu? Trong thế giới tiềm thức mà các tôn giáo, người ta gọi nơi đó là “thiên đường hay niết bàn”, chờ để được biến đổi và phân ph́ối. Một vài người cho rằng họ có khả năng kiểm soát tâm trí để có thể truy cập các kiếp sống trước bằng ý chí, tuy không ai có bất kỳ bằng chứng nào về điều này. Tôi đã nghe những câu chuyện về những người có thể nói tên của cha mẹ trong đời trước, đời sống và cái chết của anh ta, nơi anh ta sống, một vài sự kiện chính của kiếp sống trước, v.v. nhưng không ai thật tâm kiểm soát những lời nói huyền bí nầy. Vì vậy mà hoài nghi là thái độ tốt nhứt. 

Trở lại đề tài nầy, tôi nghỉ rằng kiếp sống trần gian hiện tại của chúng ta là cỏi sống THẬT, nhưng chỉ TẠM mà thôi.

Cứ tưởng trần gian là cõi thật

image.png

Khi tóc bạc trên đầu trôi dạt mãi,

Cội nguồn ơi chiếc lá lại rơi về .

Đường về khép bóng trần gian

Lợi danh gói một hành trang vô thường

Ngoảnh nhìn cuộc đời như giấc mộng

Được mất bại thành bỗng chốc hóa hư không


Phú quý vinh hoa như mộng ảo

Sắc tài danh lợi tựa phù du


Tất bật hơn thua rồi cũng bỏ

Thong dong tự tại vậy mà vui


Đêm qua mộng lại thật gần

Đừng lay tôi nhé hồng trần mong manh !


Ta về giữ mộng trinh nguyên

Bờ hun hút lạnh nắng xuyên hình hài


Thân như bóng chớp chiều tà

Cỏ cây hoa lá xuân qua rụng rời

Sá chi suy thịnh cuộc đời

Thịnh suy như hạt sương rơi đầu cành


Ta cứ tưởng trần gian là cõi thật

Thế cho nên tất bật đến bây giờ !

(Nguồn: Email bạn gửi. Không thấy đề tên tác giả. Cám ơn anh TN  đã chuyển chia sẻ)

Người viết vào “tàng kinh các” của tôi  tìm được yoưtube Lời Hay Ý Đẹp của Bùi Phương, người em văn nghệ tài hoa đã qua đời của tôi, có hình minh họa những lời  nói trên, nên xin được mời quý bạn cùng thưởng thức nhé.

 Youtube LOI HAY Y DEP – Man Giac Thien Su – Sad Romance – BP (HD …

 Nhạc hay, hình  đẹp, Bạn nhi?

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

  Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

 

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 450-ORTB 867-11119)


Sương Lam

image.png
Photo:

Sương Lam mời đọc Bị Con Rầy

Thưa quý anh chị,

Thời cuộc đổi thay lòng người và văn hoá đạo đức gia đình cũng thay đổi. Có những sự thay đổi khiến cho chúng ta vui mừng và cũng có những cuộc đổi thay khiến cho chúng ta “buồn trong lòng” một ít.

Khi liều thân đem con cháu đến xứ người tự do an lành,  cha mẹ nào cũng vui mừng khi thấy con cái của mình “công thành danh toại”,  nhưng ….. chữ Nhưng này mới quan trọng vì cha mẹ nơi xứ người phải đối đầu với những  “Culture Shock”, tạm dịch là  “những xung đột văn hoá” .  Nhiều phụ huynh học sinh và ngay cả chính bản thân người viết, khi bị những “cú sốc văn hóa” này, đã bàng hoàng không ít trong buổi ban đầu.  Nhưng rồi qua thời gian, chúng ta cũng tạm thích ứng với đời sống mới, với văn hoá mới, với những nghĩ suy của những người biết Đời biết Đạo vào cái tuổi “thất thập cổ lai hy” này, chúng ta chấp nhận sự việc đến với chúng ta một cách bình thản hơn, để cho cái Tâm của mình được an bình hơn.

Bài tâm tình hôm nay nói lên tâm sự của bậc cha mẹ già nơi xứ người khi thấy con cháu của chúng ta,  khi nhận được sự giáo dục nơi xứ người, có những cách sống, lối suy nghĩ, cách đối xử với ông bà, cha mẹ không giống như chúng ta, những người của thế hệ 30, 40, 50 đưọc giáo dục theo lối giáo dục Đông Phương, đặt căn bản trong “tình cảm gia đình” khác hẵn lối giáo dục “cá nhân chủ nghĩa” của Tây Phương hiện tại.  Chúng ta đành phải chấp nhận và biến hoá  sự việc theo chiều hướng tốt đẹp hơn. Bạn đồng ý chứ?

Chúc an lạc.

Sương Lam

Bị Con Rầy    

              https://lh3.googleusercontent.com/u2nRd0GaT64Fsj3TCmHCWt5MV6JsCzxD5nvZmgoHUXuZiByu8jMD3zZ-o8yxUR_OTU3CccAcX30fUz0vF5S80PGu_XwkC2SQnPQ7Yx8=s330               

 

Đây là bài số bốn trăm ba mươi lăm (435) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Những bậc cha mẹ Việt Nam ở lứa tuổi U60, U70, U80 đang sống ở hải ngoại hiện tại chắc cũng có đôi lần “tủi thân” vì “Bị Con Rầy”, theo cách nghĩ của họ, khi người con lớn tiếng với cha mẹ một khi họ không đồng ý cha mẹ làm một việc gì đó hay là đã làm phiền họ.

Với văn hoá, giáo dục ngày xưa ở Việt Nam cha mẹ có rất nhiều uy quyền đối với con cái.  Cha mẹ có quyền quyết định tất cả mọi việc và rầy la dạy dỗ con cái.  Dù là nhiều khi bị rầy một cách oan uổng nhưng con cái vẫn phải ngồi im chịu trận chứ không dám cãi lại, nếu không, sẽ bị hàng xóm láng diềng chê trách là hỗn hào, bất hiếu với cha  mẹ.

Thời cuộc đổi thay, sống ở xứ người, cha mẹ nhiều khi bị trở ngại ngôn ngữ, kém hiểu biết về kiến thức khoa học kỹ thuật hoặc không biết lái xe v…v… đôi khi phải nhờ đến sự giúp đỡ của con cái thì sẽ bị con cái la rầy ngay vì đã làm phiền họ.

Đôi khi họ sẽ không cho phép ông bà nội, ngoại chăm sóc con cái của họ theo cách săn sóc ngày xưa mà cha mẹ họ đã chăm sóc họ khi còn bé ở Việt Nam.

Đối với những người con lớn tuổi theo cha mẹ sang định cư xứ người thì còn giữ được một phần nào văn hoá, sự giáo dục ngày xưa.  Những đứa trẻ theo cha mẹ sang nước người lúc tuổi còn thơ hay được sinh tại hải ngoại thì không nhiều thì ít,  họ chịu ảnh hưởng giáo dục của Âu Mỹ nhiều hơn, nên cũng làm cho cha mẹ đau lòng nhiều hơn với cung cách đối xử của họ đối với cha mẹ Dĩ nhiên giáo dục trong gia đinh rất quan trọng nhưng một khi đứa bé chịu ảnh hưởng quá nhiều về văn hoá nơi mình đang sống thì những quan niệm giáo dục ngày xưa của cha mẹ sẽ bị  họ coi là “Old Fashion” ( lỗi thời) rồi.  Cũng đành thôi!

Cuộc đời thay đổi từng sát na huống chi là cả một thế hệ, cả một sự khác biệt về quan điểm sống, về sự giáo dục của nơi mình đang sống. Ngày xưa ở Việt Nam chúng ta thuộc các thế hệ  30, 40  được giáo dục theo đạo đức văn hóa Á Đông với  “tam cang, ngũ thường”, với “tam tòng tứ đức” của Khổng, Mạnh.  Con cái phải yêu thương, săn sóc bố mẹ khi già yếu trong bất cứ hoàn cảnh nào với câu nói “trẻ cậy cha, già cậy con”. Những câu chuyện về chữ hiếu như chuyện Nhị Thập Tứ Hiếu, chuyện Thoại Khanh Châu Tuấn , chuyện Mục Liên Thanh Đề đề cao chữ hiếu thuận của con cái đối với cha mẹ được giảng dạy ở trường học cũng như ở chốn thiền môn. Người cha, người mẹ trong các thế hệ trước được tôn trọng, có nhiều quyền uy trong gia đình, trong đời sống, trong hôn nhân của con cái với quan niệm: “áo mặc sao qua khỏi đầu”, “cha mẹ đặt đâu, con ngồi đấy”.  Nếu con cãi lời cha mẹ, không chăm sóc cho cha mẹ lúc tuổi già thì sẽ bị mang tiếng  là “bất hiếu”.

Bây giờ sống ở xứ Âu Mỹ, con trẻ được giáo dục khác hẵn lối giáo dục Á Đông là học sinh được quyền phát biểu ý kiến cá nhân ngay từ bậc tiểu học. Lớn lên, thanh niên nam nữ được quyền chọn lựa ngành nghề học theo ý muốn, sở thích của mình.  Trong hôn nhân, họ được quyền chọn lựa người phối ngẫu  theo trái tim tình cảm của mình và tổ chức hôn lễ theo ý của hai đương sự  và cha mẹ sẽ là người được “con cái đặt đâu, cha mẹ ngồi đó” là xong chuyện.  Mọi người  phải tôn trọng đời sống cá nhân của người khác. Cha mẹ chỉ là những bóng mờ hay là người “osin, ở đợ không lương” cho con cái.  Hơn nữa, là chướng ngại vật hay là gánh nặng trong đời sống của con cái khi tuổi già. Nói ra thì đau lòng, mà sự thật tuổi già sống ở nơi đây là thế đấy, bạn ạ?

Người viết vẫn tin vào hai chữ Nghiệp Duyên của nhà Phật trong mọi sự việc ở đời. Cha mẹ, vợ chồng, con cái, anh chị em, bạn bè, kẻ yêu người ghét v..v…  gặp gỡ nhau trên cõi đời này cũng là do duyên nghiệp đã tạo thành từ muôn nghìn kiếp trước. Tại sao thế giới này có cả tỷ người nhưng chúng ta lại gặp được cái “cái nữa xương sườn” đúng “size” của mình.  Nếu thực sự là có duyên nợ lâu dài thì sẽ đưọc “trăm năm hạnh phúc”;  còn nếu không, thì sẽ “rầm rộ  đám cưới” lúc  ban đầu rồi sẽ “âm thâm ly hôn” lúc về sau. Tại sao con cái có đứa biết thương cha mẹ, có đứa lại bất hiếu với mẹ cha?  Phải thật tình mà nói thì hình như con gái có hiếu và thương cha mẹ nhiều hơn con trai.  Xin lỗi quý ông nhé, đó chỉ là nhận xét riêng của người viết mà thôi, nếu không đúng, xin quý vị niệm tình tha thứ nhé.  Smile!

Người viết cũng vẫn nghe ngay tại xứ Mỹ này, có nhiều cha mẹ sung sướng khoe rằng: “Con tôi làm việc đem lương về nộp cho tôi đầy đủ. Chúng chỉ chừa lại một phần nhỏ để xài vặt mà thôi”  hoặc  là “Con tôi đưa tiền cho tôi trả tiền nhà, tiền điện, tiền nước, tất cả sinh hoạt gia đình và rất hiếu  để với cha mẹ”! Trời ơi!  Những ông bà cha mẹ này có phước thật!  Xin chúc mừng cho quý vị và phần phúc ai nấy hưởng nhé! Còn đa số thì than phiền con cháu bây giờ sao mà bạc ác quá!

Đừng nói chi cha mẹ Việt Nam ở các nước Âu Mỹ than phiền rằng con cháu bây giờ hành xử không giống như mình mong muốn. Báo chí Việt Ngữ phát hành tại Mỹ cũng đãng lại tin tức con cháu ở Việt Nam cãi vã với cha mẹ, ông bà rồi giết cha mẹ, ông bà  để lấy tiền đi chích xì ke, bài bạc, nhậu nhẹt, mua điện thoại xịn v…v…

Nếu chúng ta hiểu rằng tất cả sự việc trên đời là do duyên nghiệp tạo thành thì chúng ta cố gắng làm “the best we can” những gì chúng ta có thể làm được đối với con cháu, trong vai trò, trong  bổn phận của cha mẹ, ông bà của chúng ta.  Đừng nên đặt quá nhiều kỳ vọng nơi con cháu.  Đừng bao giờ trông cậy vào con cháu điều gì. Chúng ta hãy chấp nhận và sẵn sàng khi già không làm việc nổi, không tự săn sóc mình nổi nữa thì vào “nursing home”, như vậy mình sẽ bớt khổ hơn. Dầu sao đi nữa ở nơi xứ Mỹ, chính phủ vẫn lo lắng, trợ cấp cho người già đầy đủ, dù bạn có làm việc hay không làm việc, nếu bạn là công dân Mỹ.  Mỗi khi buồn khổ xin Bạn hãy nghĩ đến những người già  cô đơn, nghèo khổ ở Việt Nam là bạn sẽ thấy mình vẫn còn có phúc nhiều lắm, bạn nhé!

Những khi “bị con rầy” như trên đã nói, hy vọng bạn sẽ bớt buồn đôi chút sau khi đọc tài liệu dưới đây do người viết sưu tầm đem về đây chia sẻ với bạn bè

https://lh3.googleusercontent.com/wl4JpRBHbfqsEP-wCESB9umKUjDbKatM4KUCxfFjpg8wzYzheLl3GPbJBWXFhEXwAqrrAHrP4xP9EZwFJOD471HKJeIp6O9vGmEDvQ=w435-h261

Lý nhân duyên vợ chồng cha mẹ con cái

Đức Phật thường nói rằng nếu không nợ nhau thì làm sao gặp gỡ. Cùng khám phá nghiệp quả, nhân duyên vợ chồng, cha mẹ và con cái

Có thể người vợ ở kiếp này là người bạn chôn kiếp trước, tới trả nợ cho bạn. Đứa con trai ở kiếp này, là chủ nợ của bạn ở kiếp trước, để đòi món nợ chưa trả. Đứa con gái ở kiếp này, là người tình ở kiếp trước, tới vì tình cảm chưa dứt. Người tình kiếp này, là vợ chồng của kiếp trước tới nối tiếp phần duyên phận chưa dứt. Hồng nhan tri kỷ của kiếp này là anh em của kiếp trước tới chia sẻ những tâm sự chưa nói hết. Người giàu có kiếp này là người giàu lòng thiện kiếp trước, tới nhận phần công đức đã phát ra từ kiếp trước….. Đây không phải là mê tín mà là nhân quả luân hồi, là số kiếp. Phật thường nói rằng nếu không nợ nhau thì làm sao gặp gỡ

Bất cứ việc gì, bất cứ người nào, trong gia đình (ngay cả ngoài gia đình, bề trên, cấp dưới…) phàm làm khiến cho ta tổn hại, đều phải gánh chịu thọ báo. Gia quyến lục thân, đều do tứ nhân tương tụ (tứ nhân là trả nợ, đòi nợ, trả ơn và báo oán) bất luận chúng ta thọ báo bao nhiêu oan ức, không những không được sân hận, ngược lại phải sám hối cho nghiệp chướng của chính ta, tội nghiệp của quá khứ hay đời trước nay phải trả, nếu đem lòng sân hận, làm sao không tạo thêm nghiệp mới, “Chúng sanh oan oan tương báo đến bao giờ mới hết, nếu biết lấy ân báo oán thì oán liền tiêu trừ”.

Tất cả mọi nơi đều có oan gia trái chủ đến gây nạn (làm khó dễ) chúng ta phải phản tỉnh lại, tại sao họ không tìm người khác để gây phiền phức, đều do trong quá khứ hay đời quá khứ, chúng ta có làm điều gì sai lỗi với họ, ta phải tu nhẫn nhục, làm nghịch tăng thượng duyên, lúc đó mọi oán thù trong quá khứ nhờ đó mà được tiêu trừ.

Có rất nhiều người kết hôn nhưng suốt đời chẳng có con, vì sao?

Chẳng có duyên! Con cái phải có duyên với quý vị thì chúng mới đầu thai vào nhà quý vị. Chúng nó chẳng có duyên với quý vị, sẽ chẳng đầu thai vào nhà quý vị. Nói cách khác, chúng nó đi đầu thai, phải tìm đối tượng. Quý vị mong cầu chúng nó, chưa chắc chúng nó đã để ý tới quý vị! Tìm đối tượng nào? Có mối quan hệ trong đời quá khứ. Trong kinh, đức Phật đã nói bốn loại nhân duyên.

1) Loại thứ nhất là báo ân.

Trong quá khứ (hay đời quá khứ), đôi bên có ân huệ với nhau, lần này chúng nó lại thấy quý vị, bèn đầu thai vào nhà quý vị, sẽ trở thành con hiếu, cháu hiền, đến để báo ân tình xưa.

2) Loại thứ hai là báo oán.

Trong quá khứ (hay đời quá khứ), quý vị kết cừu hận với họ. Gặp gỡ lần này, họ đến làm con cái quý vị, mai sau lớn lên sẽ thành đứa con khiến cho gia đình suy bại, khiến cho quý vị nhà tan, người chết, nó đến để báo th quý vị..! Vì thế, chớ nên kết oán cừu cùng kẻ khác. Kẻ oán cừu bên ngoài có thể đề phòng, chứ họ đến đầu thai trong nhà quý vị, làm cách nào đây? Quý vị hại người đó hay hại chết kẻ đó, thần thức kẻ ấy sẽ đến làm con cháu trong nhà quý vị. Đó gọi là “con cháu ngỗ nghịch” khiến cho nhà tan, người chết..!

3) Loại thứ ba là đòi nợ.

Đời quá khứ (hay đời quá khứ), cha mẹ thiếu nợ chúng nó, chúng nó đến đòi nợ. Nếu thiếu nợ ít, nuôi hai, ba năm, con bèn chết. Nếu thiếu nợ nhiều, đại khái là nuôi đến khi tốt nghiệp đại học, sắp có thể làm việc bèn chết mất. Nợ đã đòi xong, nó bèn ra đi.

4) Loại thứ tư là trả nợ.

Con cái thiếu nợ cha mẹ quá khứ (hay đời quá khứ) hiện tai hay đời này gặp gỡ, nó phải trả nợ. Nó phải nỗ lực làm lụng để nuôi nấng cha mẹ. Nếu nó thiếu nợ cha mẹ rất nhiều, nó cung phụng cha mẹ vật chất rất trọng hậu. Nếu thiếu nợ rất ít, nó lo cho cuộc sống của cha mẹ rất tệ bạc, miễn sao quý vị chẳng chết đói là được rồi. Hạng người này tuy có thể phụng dưỡng cha mẹ, nhưng thiếu lòng cung kính, chẳng có tâm hiếu thuận. Báo ân bèn có tâm hiếu thuận, chứ trả nợ chẳng có tâm hiếu thuận. Thậm chí trong lòng chúng nó còn ghét bỏ, chán ngán cha mẹ, nhưng vẫn cho quý vị tiền để sống, nhiều hay ít là do xưa kia quý vị thiếu chúng nó nhiều hay ít.

* Nhưng cũng có thể họ có nhiều duyên nợ với chúng sanh nhưng lại đi gieo nhân không con (như phá thai, sát sanh, giết người…) ở quá khứ hay tiền kiếp nên hiện tại lại phải trả nghiệp nên không có con. hoặc họ muốn có con thì phải sám hối, và làm thật nhiều việc tốt, hướng thiện và phóng sanh… Nói chung thì đường đi của Luật nhân quả rất phức tạp khó ai thấu hiểu hết.

Đức Phật dạy rõ chân tướng sự thật, người một nhà là do bốn loại quan hệ ấy mà tụ hợp. Gia đình là như thế, mà người trong một họ cũng là như thế. Ân, oán, nợ nần nhiều, bèn biến thành cha con, anh em một nhà hay ân oán, nợ nần ít hơn cũng có thể biến thành thân thích, bầu bạn. Do đó, giữa người và người với nhau đều có duyên phận. Quý vị đi đường, một kẻ xa lạ gật đầu mỉm cười với quý vị cũng là do duyên phận xưa kia. Thấy một kẻ xa lạ, vừa thấy kẻ ấy liền cảm thấy gai mắt cũng là do duyên phận trong quá khứ.

Phải hiểu rõ chân tướng sự thật, chúng ta khởi tâm động niệm chớ nên không cẩn thận, ngàn muôn phần đừng kết oán cừu với hết thảy chúng sanh, đừng nên có quan hệ nợ nần với hết thảy chúng sanh. Thiếu nợ phải trả cho sạch nợ, để tương lai hay đời sau khỏi phải đền trả nữa. Chuyện này rất phiền toái! Giáo huấn của thánh hiền Nho và Phật đều dạy chúng ta phải hóa giải ân oán. [Hóa giải] sẽ là phương pháp tốt lành nhất và viên mãn nhất. Chỉ có Nho và Phật mới có thể làm được, những thứ giáo dục khác trong thế gian chẳng thể thực hiện được!

(Nguồn: NiệmPhật.vn)

Theo thiển ý của người viết, muốn cho bớt khổ, muốn cho tinh thần an lạc, điều quan trọng là chúng ta phải thay đổi quan điểm sống “trẻ cậy cha, già cậy con” ngày xưa và cũng nên cảm thông con cháu vì chúng cũng có những bận bịu, lo toan trong đời sống của chúng nên chúng không thể lo lắng, chăm sóc ông bà, cha mẹ già như ý mình mong muốn được. Bạn thì sao?

Xin mượn những vần thơ sau đây để làm kết luận cho những chuyện bình thường trong đời sống của bạn và của tôi hôm nay:

“Hãy nhớ rằng ta là cát bụi
Sắc Không, Không Sắc vẫn hoàn …Không
Dỉ vãng qua rồi, mai chưa đến
Thì xin hiện tại sống an vui ”
Thơ Sương Lam
(Trích trong Tuyển Tập Những Chuyện Bình Thường của SL)

https://lh3.googleusercontent.com/B7ewGf9J85uoglBogMbTpL9mZc3Y2NLZDx0fbsGYmlaerssN_Txtq7yD_R_MnvnhHKkYTp2RQpyb3-0RfU49cQuM--f9CvGmGo8w=w407-h330

Mời xem Youtube Nét Thiền của Đá do người viết thực hiện để thấy Đá vẫn có nét đẹp của Thiền và biết rằng sỏi đá cũng cần có nhau

Youtube Nét Thiền Của Đá

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

 Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN435-ORTB 850-91218

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

https://www.pinterest.com/suonglamt/

https://lh3.googleusercontent.com/-h3EpAfVpK7o/VfiWtpB90KI/AAAAAAAAClw/iIwfEa9jAl0/w795-h447-n/zen-garden-buddha-wallpaper.jpg

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw

Sương Lam mời đọc Cuộc Đời Trần Thế

Thưa quý anh chị,

Cuộc đời trần thế vui buồn lẫn lộn.  Khi chúng ta đạt được những những gì chúng ta mong muốn: hạnh phúc gia đình, thành công trong sự nghiệp, gia đình sum họp vui vẻ v..v.. thì ta vui.  Khi chúng ta mất đi những gì chúng ta đã có: nguời thân gia đình, mái ấm hạnh phúc, thất bại trên đường công danh sự nghiệp, bịnh hoạn đau yếu  v..v… thì ta buồn.

Nếu hiểu cuộc đời là do duyên nghiệp tạo nên và  mọi việc trên đời đều theo quy luật “Thành, Trụ, Hoại, Không” thì có lẻ con người sẽ không còn lo lắng nhiều nữa mà sống an vui trong giây phút hiện tại của cuộc đời trần thế

Bạn đồng ý với người viết hay không thì tùy bạn nhé.  Xin bạn hãy cứ vui với cách nghĩ của bạn và tôi sẽ vẫn vui với cách nghĩ của tôi nên đừng lo lắng đến việc tranh luận ai đúng ai sai làm gì cho mệt.  Smile!

 

Chúc an lạc.

Trân trọng,

Sương Lam

 Cuộc Đời Trần Thế

https://lh3.googleusercontent.com/-iHThLt4lkKM/WuAiAHhZjuI/AAAAAAAB_V4/HIlCifIyzHEUANzGOEyUCIysCArFRZKDACJoC/w795-h795-n/20180424_233416-COLLAGE.jpg

Đây là bài số bốn trăm ba mươi hai (432) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Năm nay người viết nhận được nhiều tin buồn từ bạn bè, từ những người thân trong gia đình.  Có người ra đi vĩnh viễn, có người phải rời xa tổ ấm gia đình đã gầy dựng bao nhiêu năm nay, có người phải sống cô đơn xa cách vợ con. Con người Khổ vì tử biệt, khổ vì sinh ly, khổ vì tham sân si  v..v…  trong cuộc đời trần thế này, Đức Phật đã dạy thế

Bạn cũng như tôi đôi khi có những phút giây sung sướng và những phút giây đau khổ trong cuộc đời. Tôi không biết Bạn sẽ có những cảm nghỉ như thế nào, nhưng với tôi, trong những phút giây đau khổ nhất của cuộc đời, tôi thường tự nhủ rằng:  “Âu cũng là duyên nghiệp”, và cũng nhờ thế mà tôi mới có thể sống vui sống khỏe đến ngày nay.
Chính bản thân người viết cũng đã đôi lần cảm thấy:

“Có những lúc hình như ta chán sống

Thấy cuộc đời nào có nghĩa gì đâu?

Chỉ quanh đi, quẩn lại chuyện đau đầu:

Chuyện cơm áo, chuyện tình yêu, danh lợi

 

Bừng mắt dậy biết bao nhiêu chuyện tới

Phải tính toan, suy nghĩ chuyện hơn thua

Cuộc hí trường, người ta mãi ganh đua

Từng lời nói, bả lợi danh hư ảo

 

Kiếp nhân thế là đa mang phiền não

Đời có vui sao lại chẳng cười tươi?

Lúc sinh ra, sao lại khóc chào đời?

Ấy có phải khóc cuộc đời nhân thế?”

 

để  rồi cũng có lúc Bạn và tôi sẽ “Ngộ”  được rằng:

“Có những lúc tâm hồn ta lắng đọng

Thấy cuộc đời là không sắc, sắc không

Tử sinh rồi tan hợp lại nối vòng

Để chỉ tạo thêm oan khiên, chướng nghiệp

 

Rồi mê mãi trong luân hồi kiếp kiếp

Tham, Sân, Si, bào ảnh với phù vân!

Mà quên đi, đời trần thế chỉ cần:

Tâm Thanh Tịnh trước nghiệt oan cám dỗ

 

Thập thiện đạo ta vun bồi tu bổ

Nghiệp duyên lành, tinh tấn tạo nhiều thêm

Lấy Từ Bi, Trí Tuệ dựng gốc nền,

Làm sao để lợi dân và ích nước 

 Ta sẽ xóa những nghiệp oan chướng trước

Tạo lại bằng Hỷ Xả với Từ Bi,

Đem nụ cười, thân ái rải đường đi

Ừ có thế! Đời mới còn nghĩa sống 

 (Trích trong  Sắc Không Trần Thế – Thơ Sương Lam)

https://lh3.googleusercontent.com/-JIHp4Exvwks/Ww11PBqKWmI/AAAAAAABFtA/ySIvF6DexrUeKQCsQSwFmfJXbpHvLnn5wCJoC/w795-h1085-n/gplus954949881.jpg

Người viết rất kính ngưỡng Đức Đạt Lai Đạt Ma thứ 14 vì tấm lòng từ bi nhân ái, với  lời dạy về « Ý nghĩa thực sự của cuộc đời» của Ngài:

Ý NGHĨA THỰC SỰ CỦA CUỘC ĐỜI

“Chúng ta là những lữ khách trên hành tinh này. Chúng ta có mặt ở đây nhiều lắm là chín mươi hay một trăm năm. Trong quãng thời gian đó, với cuộc đời của chúng ta, ta phải cố gắng làm những điều tốt lành và ích lợi. Nếu quý vị góp phần vào việc mang lại hạnh phúc cho người khác, quý vị sẽ tìm thấy mục đích chân thực, ý nghĩa thực sự của cuộc đời.”
Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14

( Nguồn: by H.H. The 14 th Dalai Lama)

Ngài còn dạy thêm:

“MỖI NGÀY, KHI THỨC DẬY, QUÝ VỊ HÃY SUY TƯỞNG:

 HÔM NAY TÔI THẬT MAY MẮN ĐƯỢC THỨC DẬY,
TÔI CÒN SỐNG, TÔI ĐÃ CÓ MỘT ĐỜI NGƯỜI QUÝ BÁU,
TÔI SẼ KHÔNG LÃNG PHÍ NÓ,
TÔI SẼ SỬ DỤNG TOÀN BỘ NĂNG LỰC CỦA TÔI ĐỂ PHÁT TRIỂN BẢN THÂN.

ĐỂ MỞ RỘNG TRÁI TIM TÔI TỚI NHỮNG NGƯỜI KHÁC,
ĐỂ THÀNH TỰU GIÁC NGỘ VÌ LỢI LẠC CỦA TẤT CẢ CHÚNG SINH,
TÔI SẼ CÓ NHỮNG TƯ TƯỞNG TỐT LÀNH ĐỐI VỚI NGƯỜI KHÁC,
TÔI SẼ KHÔNG GIẬN DỮ  HAY NGHĨ XẤU VỀ NGƯỜI KHÁC.
TÔI SẼ LÀM LỢI ÍCH CHO NGƯỜI KHÁC CÀNG NHIỀU CÀNG TỐT TRONG KHẢ NĂNG CỦA TÔI.”

Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14

(Nguồn: Một Đời Người Quý Báu – Bản dịch Việt Ngữ của Thanh Liêm)

Chúng ta bây giờ “không còn trẻ nữa”, đó là một cụm từ của người viết hay dùng để đùa vui với những người bạn cao niên của tôi để tránh nói chữ “già” nghe sao mà buồn quá!  Chúng ta cần sống vui sống khỏe chứ lị! Smile!

https://lh3.googleusercontent.com/proxy/NKRHubWHZEzskV1-u3aSOBegXZ4qFa0tUhZ8d4Pe7OzmvDHUA2KsJHlENHhdWTmtI5-usQVWiJeGx4RL_odtcXIKpVlZ7L7d3dUoRv8-ld_hcOKDnkGKdNo3x51YROmufCl_7O63F-o_ZUQJee9HF1CFIOR57B-Yu8R5DM3qo9M=w735-h900-p

Người viết xin mời quý bạn đọc một trích đoạn dưới đây do một người bạn cao niên trên cõi ảo của người viết chuyển đến để chúng ta cùng đọc và suy ngẫm nhé,.

Những người già hối tiếc điều gì nhất trong đời?

“Khi nhìn lại cuộc đời mình, bạn hối tiếc điều gì nhất?”

“….Theo Business Insider, đây là câu hỏi mà Karl Pillemer, giáo sư về phát triển con người tại trường Đại học Cornell , tác giả của tập sách “30 bài học của cuộc sống: Lời khuyên từ những người thông thái nhất nước Mỹ”, đã hỏi hàng trăm người cao tuổi trên 65 tuổi trong chương trình nghiên cứu Legacy Project (tạm dịch: Dự án di sản) của Đại học Cornell.

Tình yêu, sự nghiệp, con cái, v.v…, không phải là câu trả lời mà giáo sư Pillemer được nghe thấy thường xuyên nhất, mà thay vào đó lại là câu:

“Tôi ước rằng tôi đã không dành quá nhiều thời gian của cuộc đời mình chỉ để lo lắng.”

Nhiều năm trước, khi giáo sư Pillemer, một chuyên gia lão khoa nổi tiếng thế giới gặp bà June tại một nhà dưỡng lão. Bà Driscoll nói với giáo sư: “Sống vui vẻ, hạnh phúc nhất có thể chính là trách nhiệm của tôi, ngay tại đây, ngay hôm nay.

Câu nói đó đã truyền cảm hứng cho Pillemer đi tìm câu trả lời cho việc làm sao một thế hệ trải qua nhiều mất mát đau thương, qua các sự kiện lịch sử thảm khốc và đau ốm lại có thể là những người hạnh phúc nhất. Ông muốn truyền đạt trí tuệ này lại cho thế hệ trẻ, những người dường như quá mong manh, khi chỉ một sự việc không vừa ý nhỏ nhoi cũng khiến họ mất phương hướng đến nỗi tự kết thúc cuộc đời mình.

Năm 2004, giáo sư Pillemer khởi động dự án Legacy Project và đã hỏi hơn 1.500 người Mỹ trên 65 tuổi về những bài học quan trọng nhất mà họ học được trong suốt cuộc đời mình. Trong cuốn “30 bài học cuộc sống”, ông gọi những người mình phỏng vấn là “chuyên gia của cuộc đời” vì chính họ, qua những hạnh phúc và khổ đau, thành công và thất bại đã nắm giữ những bài học trí tuệ nhiều hơn bất cứ nội dung của cuốn sách dạy kỹ năng sống nào.

Giáo sư Pillemer đã cho rằng những câu trả lời như “ngoại tình, công việc kinh doanh tồi tệ hoặc nghiện ngập” là những điều hối tiếc nhất trong cuộc đời của những người cao tuổi này.

Do đó, ông đã sửng sốt khi nghe đi nghe lại một câu trả lời: Tôi ước rằng mình đừng lo lắng nhiều quá” và “Tôi hối tiếc vì đã lo sợ quá mức về tất cả mọi thứ”.

Trong cuốn “30 bài học cuộc sống”, Pillemer nói rằng ông không thể không ngạc nhiên về bài học này. “Những người này đều trải qua các thời kỳ khó khăn trong lịch sử và các bi kịch của cuộc đời, tôi tưởng rằng họ được phép lo lắng ở mức độ nào đó”.

Những người hầu như đã đi đến cuối cuộc đời này giải thích rằng thời gian là tài sản quý giá nhất của con người. Việc lo lắng về những điều có thể không bao giờ xảy ra, hoặc lo sợ về những thứ chúng ta không thể kiểm soát được là một sự lãng phí tài sản này một cách xuẩn ngốc.

Hành trình trên trái đất này của mỗi chúng ta là hữu hạn. Nếu lo lắng quá nhiều, bạn không còn mấy thời gian để tận hưởng, trải nghiệm và hạnh phúc. Vậy làm thế nào để giảm bớt thời gian lo lắng trong cuộc sống này? “Những người thông thái nhất nước Mỹ” nói với giáo sư Pillemer một số cách như sau:

Hãy sống từng ngày, đừng luôn nghĩ tới tương lai quá xa…..”

Minh Trí tổng hợp

(Nguồn: Email bạn chuyển. Xin cám ơn anh Nam Nguyễn)

https://lh3.googleusercontent.com/-Pd1ZqUji2eE/W0YcGOoqbUI/AAAAAAAAbLs/LKNVymr-Lj4bpqu386M3NkoPP7IYVmJCwCJoC/w795-h795-n/gplus-1490477932.jpg

Để kết luận bài tâm tình hôm nay, người viết  xin mời quý bạn thưởng thức  Youtube Cuộc Đời Trần Thế – Thơ Sương Lam do nhạc sĩ Võ Tá Hân phổ nhạc, thực hiện Youtube, trình bày với tiếng hát, tiếng đàn guitar của chính tác giả.

Xin cám ơn nhạc sĩ Võ Tá Hân rất nhiều.

Youtube CUỘC ĐỜI TRẦN THẾ – Nhạc: Võ Tá Hân – Thơ: Sương Lam – YouTube

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

 

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN432-ORTB 847-82218)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

https://www.pinterest.com/suonglamt/

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw