Sương Lam mời đọc Người Biết Thương Người

Thưa quý anh chị,

Chúng ta được sống an bình trong hiện tại là nhờ hồng phúc Phật Trời đã ban phúc cho chúng ta và sự phù hộ của những thân nhân đã khuất.  Một phần khác, nếu chúng ta làm được nhiều chuyện thiện lành thì chúng ta sẽ được hưởng kết quả của những việc làm thiện lành đó. Người viết vẫn hằng tin tưởng như thế. Còn bạn nghĩ sao thì tùy tâm, tùy ý của bạn, người viết luôn tôn trọng tâm ý của Bạn.  Smile!

Đạo đức Việt Nam vẫn thường dạy: “Sống ở đời, cần phải có lòng Nhân biết thương người thương vật và phải biết ơn người đã đem lại niềm vui và hạnh phúc cho ta”.

Bài tâm tình hôm nay xin phép được “góp phần công đức” vào lời kêu gọi của NhómTưong Trợ TPB VNCH Oregon về buổi tiệc gây quỹ để nhớ ơn những anh chị em Thương Phế Binh VNCH vào ngày 25 tháng 2 năm 2017.

Xin đa tạ lòng tốt của tất cả đồng hương Việt Nam đã, đang và sẽ còn biết Người Biết Thương Người.  Smile!

Trân trọng,

Sương Lam

Người Biết Thương Người

Inline image 1

Đây là bài số ba trăm bốn mươi chín (349) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Mấy chục năm về trước, vợ chồng người viết đi ăn đám cưới mệt nghỉ vì bạn bè cưới vợ gả chồng cho con cái ào ào ì ì.  Bây giờ thế hệ thứ hai đã an bề gia thất và cũng bắt đầu tập làm sui gia vì đám trẻ thế hệ thứ ba cũng đã bắt đầu đã, đang yêu và sẽ yêu trong vài năm nữa. Smile!

Thế là những người thuộc thế hệ chúng tôi đã lên chức “lão làng” và đang là hội viên của các hội cao niên vừa mới được ban chấp hành CĐNVCN nhớ ơn và mời đến dự tiệc tri ân quý vị cao niên trong tuần vừa qua.

Quý cụ cao niên nào cũng chuẩn bị mua vé tàu một chiều, không khứ hồi để một ngày “không đẹp trời” nào đó sẽ giã từ thân nhân, bạn bè lên đường đi về miền viễn xứ xa xôi  không bao giờ trở lại.  Tuần vừa rồi, Hội Người Việt Cao Niên Oregon cùng nhau tiển đưa nhà thơ La Vĩnh Thái, một hội viên kỳ cựu đáng kính của Hội về miền Tịnh Độ.  Tất cả đều thương tiếc kẻ đã ra đi, chỉ tội nghiệp cho thân nhân ở lại đã mất môt người ông, người cha, người chồng kính yêu.

Sáng nay chị Từ Công Phụng lại báo thêm một tin buồn nhà thơ Vương Nhân Trịnh Văn Toàn, một huynh trưởng kỳ cựu của Hướng Đạo Việt Nam tại Oregon cũng vừa mới ra đi.

Thế là trong nhóm bạn văn nghệ mà người viết quen biết đã có hai bạn già “bỏ cuộc chơi” trong tháng 11 này.  Người viết xin thành thật chia buồn cùng tang quyến hai nhà thơ La Vĩnh Thái và Vương Nhân Trịnh Văn Toàn và cầu nguyện hương linh hai vị sớm siêu sinh Tịnh Độ.

Người đã mất thì đã xong rồi, người ở lại đau buồn và đáng thương hơn, nhất là các anh chị em Thương Phế Binh VNCH ngày cũ, những người đã hy sinh một phần thân thể cho công cuộc bảo vệ lý tưởng Tự Do ở Miền Nam nước Việt trước đây. Những người thương binh này đang sống khổ sở, nghèo nàn, bịnh tật ở quê nhà đang cần sự giúp đỡ của chúng ta.

Hội Thương Phế Binh Cô Nhi Quả Phụ VNCH do bà Nguyễn Hạnh Nhơn là Hội Trưởng và ban tổ chức các lần Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh cũng đã quan tâm giúp đỡ quý vị này.

Tại Portland, Oregon, một Nhóm Tương Trợ TPB VNCH Oregon do Đông Y Sĩ Vũ Văn Thảo làm đại diện, với tinh thần Người Biết Thương Người, đã hai lần tổ chức Tiệc Gây Quỹ thành công với sự đóng góp của quý vị chủ nhân các cơ sở kinh doanh và đồng hương Việt Nam tại Portland và những vùng phụ cận, tạo đuợc một số hiện kim để giúp đỡ và nhớ ơn những người thương binh, cô nhi quả phụ đáng thương này. Thật đáng khen!

Phu quân người viết và tôi không thuộc gia đình quân nhân vì chúng tôi làm việc trong lảnh vực kỹ thuật và hành chánh dưới thời VNCH, nhưng chúng tôi luôn kính mến những người đã hy sinh gia đình, tính mạng và thân thể nơi chốn lửa đạn chiến trường để cho chúng tôi được sống an bình nơi thành phố.  Sau khi nước Việt Nam bị đổi chủ, số phận của những người thương binh VNCH  càng thật đáng thương hơn nữa.

Người viết thật xúc động khi đọc bài viết Người Thương Binh và Bóng Tối Còn Lại của tác giả Phùng Annie Kim, là một nhà giáo, định cư tại Mỹ theo diện HO năm 1991, cư dân Westminster, California.

Cô đã về Việt Nam để đi thăm một thương phế binh VNCH mà cô nhận bảo trợ tên TrầnVăn Phụng bị mù hai mắt qua lời tâm tình của cô dưới đây:

“…..Tôi cầm phong thư của hội H.O Cứu Trợ Thương Phế Binh & Quả Phụ Việt Nam Cộng Hòa với một tờ giấy trắng ghi rõ các chi tiết về người thương binh tên Trần Văn Phụng, bị mù hai mắt, cánh tay trái bị gẫy, mặt bị dị dạng, ký hiệu # 780 KH, địa chỉ thôn Phú Bình, xã Cam Tân, huyện Cam Lâm, tỉnh Khánh Hòa.

Một tờ giấy khác in bức hình màu anh Trần Văn Phụng, người đàn ông nhỏ con, gầy gò, ngồi trên một chiếc ghế thấp. Anh mặc chiếc áo sơ mi ca-rô ngắn tay, chiếc quần đùi sọc đen. Anh mù mắt. Hai cánh mũi bẹt ra trên khuôn mặt dài ngoằng, méo mó, nửa bên mặt màu nâu sẫm. Cánh tay mặt teo lại nổi lên những sợi gân cong queo. Cánh tay trái xòe ra đủ năm ngón đặt trên đùi.

Thêm một trích đọan tâm tình của tác giả Phùng Annie Kim:

“….Hãy nhìn đôi mắt của người thương phế binh Trần Văn Phụng? Đó là hai cái lỗ sâu hoắm, tròng trắng và tròng đen đã bị nướng khô trong bom lửa. Đôi mắt ấy chỉ còn lại hai miếng thịt màu đỏ và một màn đêm tăm tối. Những vết sẹo lồi lõm trên khuôn mặt bị cháy nám và cánh tay cụt sẽ mãi mãi gắn liền trên thân thể anh cho đến suốt đời.

Inline image 2

……..
Thời đi lính dưới chính thể Việt nam Cộng Hòa, những người lính không may bị thương trở thành những người thương phế binh. Giờ đây, một lần nữa, họ không may vì không đủ điều kiện để được ra đi định cư ở nước ngoài theo diện nhân đạo của chính phủ Mỹ. Hiện nay, có khoảng hai mươi ngàn thương phế binh còn sống sót tại miền Nam trong đó có khoảng từ ba ngàn đến năm ngàn người xếp vào loại tàn phế. Là “ngụy quân”, bị phân biệt đối xử, họ không được một phúc lợi xã hội nào. Họ phải tự bươn chải với thân thể tật nguyền bằng các nghề cơ cực như bán vé số, xin ăn hoặc phải nương tựa vào thân nhân. Một quyển sách có tên là “ Những mảnh đời rách nát” gồm những bài viết của những thương phế binh ở miền Nam ghi lại đời sống nghèo khổ, vất vưởng, già yếu, bệnh hoạn và khốn cùng của họ được gửi sang Pháp, in lại và lưu hành. Quyển sách đã đánh động vào tấm lòng nhân đạo của những người Việt xa xứ. Từ đó cộng đồng người Việt khắp nơi có cơ hội nghĩ đến những người thương phế binh bất hạnh còn kẹt lại quê nhà.

Từ năm một ngàn một trăm chín mươi hai cho đến nay, một tổ chức tự nguyện tại California có tên là Hội HO Cứu Trợ Thương Phế Binh và Quả Phụ VNCH ra đời. Hơn hai mươi năm hoạt động, Hội không có nguồn tài trợ nào ngoài sự đóng góp của đồng hương người Việt và các chương trình đại nhạc hội gây quỹ.

Với tất cả sự cố gắng và tình thương dành cho họ, Hội chỉ có thể giúp được bảy mươi phần trăm trong số hai mươi ngàn hồ sơ thương phế binh và quả phụ tử sĩ từ Việt nam gửi sang trong đó có hồ sơ người thương phế binh tên Trần Văn Phụng….

(Nguồn: Trích bài viết Người Thương Binh và Bóng Tối Còn Lại của Tác giả Phùng Annie Kim- Xin cám ơn cô  Phùng Annie Kim)

Chúng ta may mắn sống ở xứ người trong hạnh phúc, an bình xin hãy mở rộng con tim và tấm lòng ủng hộ buổi tiệc gây quỹ để giúp đỡ và  nhớ ơn những anh chị Thương Phế Binh VNCH tại quê nhà  vào ngày  25 tháng 2 năm 2017 do nhóm tương trợ TPB VNCH Oregon tổ chức.

Hy vọng Bà Hạnh Nhơn, hội trưởng hội TPB/CNQP VNCH, nhạc sĩ Nam Lộc và Khoa Học Gia Dương Nguyệt Ánh sẽ đến tham dự buổi tiệc gây quỹ này theo lời mời của ban tổ chức, nếu không có điều gì trở ngại.

Ngân phiếu ủng hộ xin ghi và gửi về

Hội H.O. cứu trợ TPB/CNQP-VNCH

332 NE 82  Ave

Portland, OR 97222

Với tinh thần Người Biết Thương Người  đáng quý của đồng hương Việt Nam tại hải ngoại, đặc biệt là đồng hương Việt Nam  tại Portland, Oregon, chắc chắn  buổi tiệc gây quỹ giúp TPB/CNQP-VNCH ngày 25 tháng 2 năm 2017 sẽ thành công mỹ mãn.  Smile!

Inline image 3

Người viết xin mượn lời dạy của Đức Đạt Lai Đạt Ma để làm kết luận cho bài viết hôm nay:

 “Mục đích lớn lao trong cuộc đời này chính là giúp đỡ người khác. Và nếu không thể giúp người, thi ít ra cũng đừng hại họ” 

Đức Đạt Lai Đạt Ma

Sau hết, xin quý bạn cảm thông ý tình Cho và Nhận của người viết qua Youtube Sông Cho Biển Nhận- Thơ Sương Lam- Nhạc: Mai Đằng- Tiếng hát: Tâm Thư- Hòa âm: Đặng Vương Quân-Video: Hatbuivitran

qua link dưới đây:

Sông Cho Biển Nhận

(Viết tặng các thân hữu của SL)

Xin hãy cho như dòng sông quê ngoại
Cửu Long giang bù đắp những phù sa
Như bạn bè, bao kỷ niệm ngọc ngà
Theo năm tháng đắp bồi thêm tươi thắm

Muôn sông nhỏ đổ vào lòng biển thẳm
Cho biển kia dồn dập sóng trùng dương
Máu về tim, nơi phát xuất yêu thương
Sông về biển, nơi dưỡng sinh vạn vật

Xin hãy nhận như đại dương bát ngát
Những dòng sông muôn ngả chảy về đây
Như bạn xưa về ca khúc sum vầy
Cùng hội ngộ trong biển tình thân mến

Sông cần biển để có nơi chảy đến
Biển cần sông để cho biển thẳm sâu
Người cần người vì có những nhiệm mầu
Của tình cảm, của yêu thương, vương vấn

Xin hãy cho, xin hãy vui đón nhận
Những yêu thương, những thương mến ngọt ngào
Vì ngày mai nào ai biết ra sao?
Thì hiện tại, hãy yêu thương, vui sống

Trí thanh thản đừng để tâm vọng động
Trước những gì đố kỵ với hờn ghen
Như trăng kia vẫn sáng đẹp hơn đèn
Yêu thương vẫn đẹp hơn là oán hận

Xin chúc Bạn: Thiện Tâm luôn tinh tấn
Xin nguyện cầu: Nhân Ái trải muôn phương
Để mọi người sống An Lạc, Yêu Thương
Thì trần thế sẽ thiên đàng, hạnh phúc

Sương Lam

Cám ơn anh Mai Đằng và toàn ban thực hiện youtube tuyệt đẹp này.

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

 Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 349-ORTB 758-113016)

Sương Lam
Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/+SuongLamPortland/posts

Inline image 4

Sương Lam cám ơn tất cả quý thân hữu

Happy Thanksgiving

Photo:

Xin cám ơn tất cả quý thân hữu cõi thật  cũng như cõi ảo đã chia sẻ niềm vui và nụ cười đến với Sương Lam.

Trong Mùa Tạ Ơn này xin chúc  tất cả quý thân hữu có  nhiều sức khỏe, tinh thần an lạc và có nhiều niềm vui với hồng phúc của Phật Trời đã ban cho quý vị và gia đình quý vị.

Bài Thơ Cảm Tạ- Thơ Sương Lam

Thân tình,

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/+SuongLamPortland/posts

Sương Lam mời đọc Giúp Đỡ Và Tri Ân Những Người Cao Niên

Chào quý anh chị,

Mùa Lễ Tạ Ơn mang nhiều ý nghĩa cao đẹp về sự biết ơn những người đã ít nhiều đã đem đến cho chúng ta kinh nghiệm, niềm vui và hạnh phúc.

Những người bạn trẻ trong Ban Chấp Hành Cộng Đồng Việt Nam đã làm một sinh hoạt đầy ý nghĩa và đáng được khen ngợi qua buổi tiệc Tri Ân Quý Vị Cao Niên tại Portland và những vùng phụ cân.

Chúng ta cần thương yêu và kính mến quý vị cao niên đã một thời là những người công dân gương mẫu trong gia đình và ngoài xã hội ở quê nhà, bây giờ sang xứ người, họ đã xây dựng  những cộng đồng Việt Nam ngày một lớn mạnh đem lại sự hảnh diện cho người dân Việt Nam tại hải ngoại.

Thế hệ cha ông đã qua, thế hệ con cháu tiếp nối những kinh nghiệm quý báu trong viêc xây dựng cộng đồng thì việc tri ân những người đi trước là những việc cần làm và phải làm của những người bạn trẻ Việt Nam.

Xin mời qúy anh chị lắng nghe tâm tình của người viết về sự biết ơn của những người bạn trẻ ở Portland, Oregon, thât đáng được khen ngợi.

Happy Thanksgiving.

Sương Lam

Giúp Đỡ Và Tri Ân Những Người Cao Niên

Inline image 1

 Đây là bài số ba trăm bốn mươi tám (348) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Những lúc ra đường hay trong các sinh hoạt cộng đồng, khi bạn “bị” hay  “được” những người trẻ tuổi kính cẩn gọi bạn là “Cụ, Ông, Bà, Bác, Chú, Cô, Dì” thì bạn nên  hiểu rằng Bạn “không còn trẻ nữa”, hay nói một một cách văn chương hơn, bạn là  “người cao niên” rồi đấy nhé! Oai chưa?

Ngày xưa rất ít người sống “thất thập cổ lai hy” nên người càng có tuổi càng được trọng vọng.  Đạo đức Việt Nam sống nhiều về tình cảm nên rất quý kính cha mẹ, các bậc trưởng thượng được trời ban cho tuổi thọ.  Bây giờ xã hội Âu Mỹ tôn trọng đời sống cá nhân và vật chất, nên cha mẹ  già  thường được đưa vào các nhà dưỡng lão để được chăm sóc về sức khỏe tốt hơn là ở với gia đình con cháu lúc nào cũng bận với công ăn việc làm. “Thế thời, thế thì phải thế!”. Cũng đành thôi!

Có mấy ai còn nhớ đến việc giúp đỡ và tri ân những người cao niên đã một thời quyền cao chức trọng với nhiều kinh nghiệm sống quý báu.  Họ cũng đã một thời là những người cha, người mẹ,  người chồng, người vợ gương mẫu luôn luôn  bảo vệ gia đình, giữ gìn cương thường đạo lý, giữ gìn giang san bờ cõi nước Việt mến yêu.

Khi sang đất người, họ đã không ngại gian khổ đi làm tất cả mọi nghề cực nhọc để nuôi dạy đàn con khôn lớn nhưng vẫn không quên luôn tranh đấu cho lý tưởng tự do, dân tộc, giữ gìn tình cảm, đạo đức văn hoá Việt Nam và xây dựng một cộng đồng Việt Nam tốt đẹp về nhiều phương diện để đem lại sự hảnh diện đối với chính quyền địa phương và đối với các cộng đồng bạn.

Trong Mùa Tạ Ơn năm nay,  ca sĩ  Lệ Hải, ủy viên Xã Hội và Ban Chấp Hành CĐVNOR đã tổ chức một buổi tiệc tri ân Quý Vị Cao Niên, những người bao năm qua đã và đang xây dựng Cộng Đồng Việt Nam kể từ khi đặt chân lên đất nước Hoa Kỳ.  Buổi tiệc tri ân này được tổ chức lúc 9 giờ sáng ngày Thứ bảy 11-19-2016 tại Hollywood Senior Center. Ban tổ chức đã chu đáo lo lắng đầy đủ từ thức ăn hương vị Việt Nam, đến chương trình ca nhạc và xổ số có thưởng rất vui và hào hứng.

Inline image 7

(Cám ơn bạn Vương Sĩ Hùng đã chụp hình cô chú M&SL đẹp lắm). Smile!

Dĩ nhiên các hội viên Hội người Việt Cao Niên Oregon, trong đó có vợ chồng người viết, đã đến tham dự để không phụ tinh thần  “uống nớc nhớ nguồn” và “kính lão đắc thọ” của ông chủ tịch  Từ Đức Tháo và những người bạn trẻ trong ban chấp hành CĐVNOR nhiệm kỳ mới này.

Có đến tham dự buổi tiệc này, bạn sẽ rất ngạc nhiên khi thấy “những người tuổi “không còn trẻ nữa ” như  các ông Nguyễn Minh Hùng, Chu Mạnh Bích, Huỳnh Quốc Bình, Tâm Nguyễn,  bà Cát Tâm của cộng đồng Việt Nam tại Portland  vẫn còn phong độ như thời xuân sắc khi trình bày những bản nhạc tình cảm ngày xưa nghe thật “mùi rệu” bên cạnh những tiếng hát trẻ trung của các ca sĩ xinh đẹp  Lệ Hải, Hoài Trang, Thu Tâm, Tuyết Lan, Việt Hương, Thúy Nguyễn  v..v.. hiện tại.

Thật “bên tám lạng, bên nữa cân” mỗi người mỗi tuổi mỗi nét, nét nào cũng sắc sảo, đáng khen. Smile!

Màn xổ số trúng thưởng 10 vé đi ăn phở “Free” do ông Nguyễn Hoàng Kiệt, chủ nhân Phở Hùng kính biếu thật hồi hộp, hấp dẫn.  Rồi cũng có màn khiêu vũ “dã chiến” diễn ra của những vị cao niên yêu nghệ thuật khiêu vũ cũng sống động không kém. Cô Mary Nguyễn và bạn Vương Sĩ Hùng bận rộn ghi lại những hình ảnh đày tình thương yêu này qua ống kính.  Ca sĩ Lệ Hải, nhân vật chính tổ chức buổi tiệc tri ân quý vị cao niên hôm nay, đã không quên gửi tặng những vị cao niên trên 70 tuổi một phần quà với con gấu nhồi bông dễ thương, ấm áp. Thật là chu đáo, thật là cảm động với tinh thần quý người trọng nghĩa này của những người bạn trẻ trong Ban Chấp Hành CĐVNOR.

Mời xem một số hình ảnh ghi nhận trong buổi tiệc “Tri ân Quý vị Cao Niên” do Cộng Đồng Việt Nam Oregon tổ chức vào ngày thứ bảy, 19 tháng 11 năm 2016 tại Hollywood Senior Center do cô Mary Nguyễn  chụp qua link đính kèm.  Cám ơn cô Mary Nguyễn. Smile!

  https://photos.google.com/share/AF1QipOkjFAu1qyMI_ZEg0NzoGNzmY5-bzf9Pv9_cxewP51iShlner2m9NZIHfx_gVBniA?key=eHpJUzMyemRRUjd2NWRxS05SY0Vrd2h2aW5SblF3

Xin cám ơn các bạn đã thực hiện được một sinh hoạt xã hội đầy ý nghĩa này trong mùa Tạ Ơn năm nay.

Inline image 4

Từ đấy, người viết lại nhớ đến những buổi tiệc mừng Thanksgiving của Nhóm Nhân Ái đã tổ chức cho các hội viên Hội Người Việt Cao Niên cách đây hơn chục năm qua. Xin chào Thầy Hùng, Thầy Tuấn, Thầy Đệ, Thầy Thắng Vanvouver, Thầy Thắng SE, Cô Thùy, cô Thoa, cô Nhàn v…v…

Xin mời đọc lại trích đoạn bài viết Niềm Vui của Yêu Thương và Nhân Ái do tôi viết tặng Hội Cao Niên và Nhóm Nhân Ái mà tôi đã viết năm 2005 để ngợi khen tinh thần kính trọng quý vị cao niên của những người bạn trẻ.  Hơn 10 năm qua rồi nhỉ?  Nhanh thế!

“ Chiều Chủ Nhật 11-20-05 có nắng hanh vàng giống “nắng ấm quê hương “ nhưng ở nơi này có thêm những chiếc lá Thu vàng nhẹ rơi rơi trên hè phố trong gió chiều Thu thổi lạnh lạnh, vợ chồng chúng  tôi hân hoan lái xe đến dự “buổi cơm gia đình trong ngày Thanhksgiving” do Nhóm Nhân Ái tổ chức tại trung tâm Hollywood Senior Center nhằm tạo điều kiện cho những người cao niên ở vùng Portland, Beaverton, Hillboro ở Oregon và Vancouver ở Washington có dip gặp nhau để chia sẻ niềm vui với quí vị cao niên khác đồng thời tạo mối giây thân ái giữa hai thế hệ trẻ già.

Đến nơi tôi đã thấy hơn 50 vị nam nữ mà tuổi đời “không còn trẻ nữa” ngồi thoải mái bên nhau sau 3 dãy bàn dài trải khăn trắng được xếp theo hình chữ U như vòng tay êm ái nồng nàn tình cảm của những người bạn trẻ thuộc NNA trao cho những người già như chúng tôi. Phía bên trái là 2 bàn dài trên đó bày biện rất hấp dẫn những thức ăn đầy màu sắc , hương vị Việt Nam như súp cua, chả giò, gỏi, xôi, cánh gà nướng, bánh da lợn, bánh sương sa v…v… Dĩ nhiên là không thể thiếu món gà tây quay truyền thống xứ Mỹ trong ngày Lễ Tạ Ơn.

Quí vị cao niên đang hướng nhìn lên sân khấu để nghe cô MC duyên dáng tên Thoa đang giới thiệu chương trình buổi tiệc. Con chim đầu đàn của NNA, thầy Trần Mạnh Hùng với dáng dấp “bạch diện thư sinh phong nhã” ngỏ lời chào mừng quan khách và cho biết mục đích của buổi cơm thân mật gia đình này để tạo cơ hội cho những vị cao niên có được cơ hội gặp gở nhau và sinh hoạt chung với những người trẻ trong NNA trong tinh thần thân ái thương mến lẫn nhau.

Đúng là :

“Chim khôn hót tiếng rảnh rang
Người khôn nói tiếng dịu dàng dễ thương!”

Lời trình bày tuy ngắn gọn nhưng chan chứa tình thân ái chắc hẵn đã làm quí vị cao niên cũng cảm thấy ấm lòng đôi chút, trong đó có tôi vì:

“ Bác và tôi tuổi đời hơn sáu chục
Bỏ quê hương tìm đến chốn tự do
Gặp nhau đây ta chung một chuyến đò
Đò tình cảm chở đầy tình thân ái” (Thơ Sương Lam)*

“ Có thực mới vực được đạo” cho nên ban tổ chức đã mời quí thực khách dùng bửa cơm chiều (dĩ nhiên là không phải trả tiền, thế mới đặc biệt chứ lị!) trước khi bắt đầu vào chương trình văn nghệ bỏ túi do các thành viên và thân hữu của NNA trình diễn.

Nuốt vào trong bụng chiếc cánh gà nóng dòn, miếng xôi, mẫu bánh ngọt ngào nhưng tôi cảm thấy những món ăn hôm nay dòn ngon, ngọt ngào hơn thường lệ, có phải vì được gia tăng thêm các hương liệu, gia vị của tình thân ái, mến thương của những người bạn trẻ thuộc Nhóm Nhân Ái dành cho những người bạn già Hội Cao Niên chúng tôi hay chăng?

Xong phần ẩm thực là màn thưởng thức một chương trình văn nghệ (dĩ nhiên là miễn phí nữa! Hoan hô!) do NNA và các thân hữu phụ trách. Hình ảnh sinh họat của NNA do Thầy Thắng Vancouver phụ trách được trình chiếu slide trên màn ảnh. Nhiều tiếng cười vui vẻ vang lên của những “movie star” tóc bạc đang hiện diện mỗi khi thấy mình đang nhoẻn miệng cười tươi hay nghịch ngợm đùa vui trong ngày đi pinic hoặc đang nghiêm chỉnh học hành trong các lớp học điện toán vào những ngày thứ bảy hằng tuần do NNA hướng dẫn tại Trung Tâm Hollywood Senior Center trong những năm vừa qua.

Người già thì :
“Tuổi đã cao nhưng ta không thủ cựu!
Vẫn quyết tâm học cái mới cái hay
Thế giới này bao tiến bộ đổi thay
Ta học hỏi để làm giàu kiến thức!” (Thơ Sương Lam)*

Người trẻ lại :

“ Nhóm Nhân Ái đã ra công ra sức!
Bỏ cái vui ích kỷ tuổi thanh xuân
Đem tin yêu, thân ái mỗi cuối tuần
Dạy điện toán, sinh họat vui tập thể ! ”(Thơ Sương Lam)*

Có nhìn vào đôi mắt long lanh, nụ cười thoải mái trên những khuôn mặt hằn những vết nhăn theo năm tháng của quí vị cao niên tuổi đời hơn 60 hiện diện hôm nay, Bạn sẽ thấy một thiên đường nhân ái và niềm hạnh phúc thương yêu đang lãng đãng đâu đây. Xin cám ơn những người bạn trẻ NNA đã tạo niềm vui cho những người già đang rất cần một tình cảm thân ái mến thương ở một nơi mà mỗi giá trị đều được đặt căn bản trên sự thành đạt về tiền tài và vật chất này.

Nào đã hết đâu, những câu hát dịu dàng dễ thương của các đôi song ca Thắng & Thoa , Tuấn Huy Bee& Tố Tâm (Hoa Hậu Áo Dài Portland 2005), màn kịch “tuổi già tình trẻ” do Thầy TMHùng & Nhi hợp diễn, màn trình diễn thể dục nhịp điệu do Cô Thùy đảm nhận, sự đóng góp văn nghệ của quí vị cao niên và của em bé gái con Thầy Đệ đã nói lên tình thương yêu tríu mến nhau của hai thế hệ già trẻ tại Portland thắm thiết biết là bao!

Người xưa đã nói “Đường tuy gần nhưng không đi không đến, viêc thiện tuy nhỏ nhưng không làm không thành”. Những danh từ Thương Yêu , Nhân Ái, Từ Bi , Hỹ Xã , Giúp Đở v…v…đã được nhiều người thốt ra qua cửa miệng đầu môi, nhưng thực sự thực hành được những việc như trên có được bao nhiêu người?

Julia F Carney cũng đã từng nói:
“Việc tốt lành nho nhỏ
Lời yêu thuơng nhẹ nhàng
Làm trần gian tươi nở
Chẳng khác chi Thiên Đàng!”

Và hôm nay những người bạn trẻ thuộc NNA và thân hữu đã làm được những việc tốt lành nho nhỏ này. Thật mừng thay! Thật vui thay!

Bài viết hôm nay chỉ nói lên sự quí mến để cảm tạ những người bạn trẻ thuộc NNA** đã đem lại nụ cười và niềm vui cho nhũng người già thuộc Hội Cao Niên ở Oregon . Họ là ai? Họ là những Thanh Niên Thiếu Nữ Thiện Nguyện với trái tim còn nóng hổi lý tưởng phục vụ tha nhân.  Họ đã và đang đem tin yêu thuơng mến đến cho người già và trẻ em nghèo. Những người bạn trẻ này đã tìm thấy niềm vui khi thấy nụ cười vui vẻ trên gương mặt nhăn nheo của người tuổi già, một ánh mắt sáng ngời của em bé tuổi thơ mỗi khi những người bạn trẻ này đến với họ vì họ hiểu rằng:

“Vui tình cảm không tính bằng con số
Đơn vị nào đo lượng trái tim yêu
Chỉ biết rằng: ta cảm thấy vui nhiều
Khi ta thấy người xung quanh vui vẻ!” (Thơ Sương Lam)*

Inline image 6
Theo thiển ý của người viết : “Nếu chúng ta không làm được những gì mà người khác đã làm để đem lại tin yêu và sự vui vẻ đến với tha nhân thì chúng ta cần và phải khích lệ tinh thần của họ để cho họ vững niềm tin và hăng hái tiếp tục việc làm tốt của họ!” Hy vọng Bạn sẽ đồng ý với tôi, Bạn nhé !

Nhóm Nhân Ái của 10 năm về trước và những người bạn trẻ của BCH/CĐVNOR hôm nay đã  biết giúp đỡ và tri ân những người cao niên, những “mầm già sắp xuống” để cho những “mầm trẻ vươn lên” là một điều đáng khen. Bài viết hôm nay của người viết xin được thay cho lời cám ơn  xuất phát từ trái tim tình cảm của tôi gửi đến những người bạn trẻ ngày xưa và những người bạn trẻ hôm nay.  Hy vọng các bạn sẽ đón nhận trong tình thương mến nhé. Xin đa tạ.

Ngày Lễ Tạ Ơn sắp đến, người viết xin chúc cho mọi người tìm được sự vui vẻ, thương yêu nhau trong niềm vui gia đình sum họp để cám ơn Thượng Đế đã ban cho con người tấm lòng Nhân Ái và Thương Yêu. Bạn đã có thiên đàng nơi trần thế khi Bạn biết yêu thương người và được người yêu thương lại. Bạn đồng ý chứ?
Người viết xin mượn bốn câu thơ dưới đây để làm kết luận cho bài tâm tình hôm nay:
“ Tuổi đời dầu trẻ, già. Đừng ái ngại
Nếu ta cùng thực sự mến thương  nhau
Hãy trao nhau sự vui vẻ, ngọt ngào
Ta tìm được Thiên Đàng và Hạnh Phúc” (Thơ Sương Lam)*

Xin mời thưởng thức Youtube Tiệc Tri Ân Quý Vi Cao Niên Oregon của BCH/CĐVNOR do người viết vừa mới thực hiện.

Xin được xem như là một lời cám ơn và khen ngợi của người viết gửi

đến ban tổ chức buổi Tiệc Tạ Ơn đầy ý nghĩa này nhé.  Smile!

Youtube Tiệc Tri Ân Quý Vị Cao Niên Oregon

Happy Thanksgiving

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 348-ORTB757-112316)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/+SuongLamPortland/posts

Inline image 5

Sương Lam mời xem ảnh đẹp Sương Lam trong Sinh Nhật Tháng 11 của Hội Cao Niên

 

Displaying image.png

Displaying image.png

Sương Lam thân ái mời quý bạn xem ảnh đẹp mừng sinh nhật tháng 11-2016 do Hội Cao Niên Portland tổ chức trong đó có sinh nhật của SL (Nov 9th)

Hình ảnh Mừng Sinh Nhật Hội Cao Niên Tháng 11
(Sương Lam’s Birthday Nov 9-2016)

https://goo.gl/photos/CeP2QcwSXNboDswy5

Mời nghe nhạc Happy Birthday

https://soundcloud.com/suonglamportland/happy-birthday-youtube?in=suonglamportland/sets/happy-songs

Sương Lam cám ơn Cô Mary đã tổ chức chu đáo tiệc mừng sinh nhật HCN tháng 11-2016 và tất cả quý thân hữu đã đến chung vui với Sương Lam trong buổi tiệc đầy tình thân ái này. Smile!

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/+SuongLamPortland/posts

Inline image 3

 

Sương Lam mời đọc Mùa Hồng Chín Và Tôi

Thưa quý anh chị,

Tháng 11 là mùa hồng chín. Vườn sau nhà người viết những cây hồng dòn, hồng mềm với những trái chín trên cây màu vàng cam đỏ rực cả một góc vườn. Đẹp lắm bạn ạ!

Người viết rất tiếc mình không là một họa sĩ để có thể vẽ bức tranh tuyệt đẹp đó.  Thôi đành chụp một vài hình ảnh và viết đôi lời tâm tình chia xẻ với bạn bè nét đẹp của vườn hồng này cũng được rồi, bạn nhỉ?

Mời bạn cùng vui với cái vui của chủ nhân khu vườn thiền nho nhỏ này trong mùa hồng chín, bạn nhé.  Smile!

Chúc an lạc.

Sương Lam

Mùa hồng chín và tôi

https://lh3.googleusercontent.com/2SFUa4g-cQSr2PMzyYu4Gk_uSGQv2EAnSTr7YRg-ob4D1Ho_kZEjaKr0UjX8e_LlgEclR8DIHQ=w2880-h1620-no

Đây là bài số ba trăm bốn mươi bảy (347) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Cứ mỗi lần tôi thấy vườn sau nhà tôi lá rụng đầy sân và trên cây hồng nhà tôi có tiếng chim ríu rít gọi nhau là tôi biết là những trái hồng dòn, hồng mềm vườn nhà tôi đã chín rồi.

Bầy chim sẻ và bầy quạ đen khôn lắm bạn ạ.  Chúng chỉ chọn những trái hồng chín cây ngọt lịm để ăn mà thôi.  Đôi khi chúng chỉ mổ một phát phá chơi cho vui rồi bay đi mất.  Đôi khi chúng còn rủ rê cả bầy về ăn tiệc hồng chín trong vườn nhà tôi mà chẳng cần chủ nhà cho phép gì cả.  Smile!

Hồng mềm rất khó tính, chỉ một vết nhỏ chim ăn hay một vết cắn của con sóc (squirrel) cũng đủ làm tiêu tùng trái hồng này rồi, kể như trái hồng mềm đó phải vứt đi vì nếu hái vào thì cũng không ăn được nữa.  Nhiều lần phu quân nhà tôi tiếc của, hái đem vào, chờ cho hồng chín để ăn thì thấy chảy nước chèm nhẹp trong dĩa, thế là cũng đành phải vứt đi cho rồi. Thật là phí của trời!  Hơn nữa, hồng mềm lại rụng nhiều hơn là hồng dòn nên số thu hoạch rất ít  nên ít người trồng hồng mềm.

Hồng dòn trồng ở Portland vì mưa nhiều nên ít ngọt hơn hồng dòn trồng ở Cali. Đa số hồng dòn bán ở các chợ Việt Nam là được trồng ở Cali mang lên.  Tới mùa hồng chín là chúng tôi lại bận rộn hái hồng đem kính biếu người thân, bạn bè và hàng xóm ăn lấy thảo. Nhìn những nụ cười của bạn bè khi nhận quà biếu “cây nhà lá vườn” của chúng tôi, người viết cũng thấy vui trong lòng một ít. Smile!

Người viết có trồng1cây hồng dòn và 2 cây hồng mềm ở vườn sau nhà tôi vì tôi thích ăn hồng  dòn và phu quân của tôi thích ăn hồng mềm.

Đứng trong nhà nhìn ra vườn sau, người viết cảm thấy vui vui trong lòng khi nhìn những trái hồng bắt đầu đổi sang màu vàng cam rất đẹp trên cành.   Những cây hồng vườn nhà tôi đã “lão” rồi giống như chủ của chúng vì đã được trồng từ  năm 1988 khi chúng tôi mới dọn về đây.  Các cây hồng này quá cao nên phu quân của tôi phải đốn thấp đi để cho dễ hái trái và có trái mới to hơn trên những nhánh mới. Mấy năm sau này, tôi thu hoạch ít trái hồng hơn.  Tuy nhiên tôi vẫn có thể hái được một ít trái hồng vườn nhà để cúng Phật và để tặng bạn bè, thân nhân một vài trái hồng gọi là ăn lấy thảo cho vui.

Có bạn còn chỉ cho người viết mẹo vặt muốn hồng mau chín thì để hồng bên cạnh trái táo Mỹ (apple).  Việc này người viết không có làm vì người viết hái trái hồng xong thì đem đi cúng chùa và kính biếu bạn bè ráo trọi chỉ chừa lại một vài trái hồng chờ chín ăn dần dần mà thôi.  Bạn thử làm xem sao?

Quý bạn nào muốn tìm hiểu thêm về cây hồng và trái hồng xin vào web site dưới đây:

http://en.wikipedia.org/wiki/Persimmon

http://vi.wikipedia.org/wiki/H%E1%BB%93ng_%28qu%E1%BA%A3%29

Phần người viết, xin được góp ý thêm một vài chi tiết:

1.-Hồng mềm, trái to hình dầu dục, lớn như trái xoài cát.  Khi còn sống, mặc dầu có vỏ màu cam bên ngoài rất đẹp nhưng nếu ăn vào lúc này thì rất chát vì nhựa trái hồng làm cho quíu lưỡi và làm cho mắc nghẹn ở cổ họng, nên chưa ăn được.

Hồng mềm phải đợi thật chín, cái vỏ ngoài thật mềm mới ăn được và mới thưởng thức được cái vị ngon ngọt nó “tao” trong miệng. Quý vị dân gốc Bắc và quý vị “lão trượng” thích ăn hồng mềm này. Ngoài chợ ít bán loại hồng mềm vì “kén” khách thưởng thức và giá lại đắc hơn hồng dòn. Phu quân của người viết, năm rồi chính mắt thấy giá 2 trái hồng mềm ở chợ Đại Hàn tại Portland  giá là $4.00 USD. Mắc quá nhỉ?

https://lh3.googleusercontent.com/g5xBmgUpWKKmgyFYPfOWkVbPGRRJrVowVVUEj_8bVh0CSNMFj_v8L3A6BcCL__XMjSPX55fLOg=w2880-h1620-no

2.-Hồng dòn, trái tròn và hơi dẹp, nhỏ như trái cam.  Khi còn sống cái vỏ màu xanh, sẽ đổi thành màu cam đo đỏ khi hồng chín.  Hồng dòn phải ăn lúc vừa mới chín tới, ăn vừa dòn “sực sực”, vừa ngọt ngọt.  Nếu để chín mềm quá, chất thịt bên trong ăn không ngon như ăn hồng mềm đã chín.

Đa số quý bà thích ăn hồng dòn và ngoài chợ bán nhiều hồng dòn. Tháng 11 là mùa hồng chín.  Các chợ Việt Nam, nhất là chợ Hồng Phát, bán nhiều hồng dòn, nên khi đi vào hàng trái cây rau quả trong chợ, bạn sẽ thấy quý bà xúm nhau chọn chọn lựa lựa những trái hồng bỏ vào bao nylon, cười cười nói nói vang cả một  góc chợ thì quý ông đừng có ngạc nhiên nhé. Chính mắt người viết đã thấy một bà mua cả ba, bốn bịch trái hồng, bịch nào bịch nấy chứa cả mấy chục trái, chất đầy xe, đẩy ra quày trả tiền ngon lành.  Thế là hôm nay ông chủ chợ cũng vui vì có được thêm tiền mà bà mua hồng cũng vui luôn vì có hồng để ăn. Một, hai, ba, chúng ta cùng vui là tốt rồi.  Smile!

https://lh3.googleusercontent.com/5wrkUwcNELREz7mSREJjkJCHAHcA8Q5F3G7n5KbGnj25K0B-MxkGmfXCqyNXXzR3IFLYFYDp6g=w2880-h1620-no

Mời quý bạn thưởng thức màu sắc đẹp của những cây hồng vườn nhà người viết rồi nghĩ xem có nên trồng một cây hồng trong vườn hay chăng?

Xin bấm vào link dưới dây:

Youtube Hồng Chín Mùa Thu Portland  Nov17-2014

Người viết tìm thêm tài liệu về các loại hồng đem về đây chúng ta cùng đọc cho biết thêm về hồng nhé

Theo định nghĩa của giới trồng trọt Nhật, “hồng mềm” (shibugaki) là trái hồng chát khi còn cứng dù là đã bắt đầu chín. Đại biểu cho giống hồng mềm nầy là “Hachiya” (蜂屋), “Kōshū hyakume” (甲州百目), “Fuji” (富士), “Hiratanenashi” (平核無), “Tone wase” (刀根早生), “Saijō” (西条) và “Dōjō hachiya” (堂上蜂屋).

Hồng giòn (hay hồng ngọt – amagaki) là một dạng “đột biến” của cây hồng mềm. Vào năm 1214, người ta tìm thấy cây mới nầy tại “Ôzenji (王禅寺) trong tỉnh Kanagawa (神奈川), thành phố Kawasaki (川崎) Nhật Bản. Đại biểu cho giống hồng giòn nầy là “Fuyū” (富有),”‘Jirō” (次郎), “Taishū” (太秋), “Hanagosho” (花御所), “Izu” (伊豆) và “Sōshū” (早秋).

Ngoài 2 nhóm trên bên Nhật còn có nhóm “không hoàn chỉnh” để chỉ loại “hồng giòn” khi chín vẫn còn vị chát, đó là “Zenjimaru” (禅寺丸)、”Fudegaki” (筆柿) và “Kurogaki” (黒柿).

Cách ăn hồng

Khi ăn trái cây thì đương nhiên không gì ngon bằng ăn trái “chín cây”. Tuy nhiên có rất nhiều trường họp người trồng cây ăn trái không thể chờ cho đến lúc trái chín xong mới hái để ăn, ví dụ như ở vùng có nhiều chim và sóc. Vì thế người xưa cũng đã học cách đối phó với trường hợp trái được hái sớm.

Để “rút chát” hay “shibunuki” (渋抜き/tiếng Nhật), người ta thường “giú” (rấm) hồng cho chín bằng cách bỏ vào thùng cùng với một trái xoài hay táo (vì xoài/táo tiếc ra khí ethylene khi thở). Nếu không có xoài hay táo thì ta dùng khí “ethylene” hay thán khí. Người Nhật còn dùng rượu cồn, nước nóng, trấu và cám để rấm.

Ngoài cách ăn trái tươi thì ta còn có cách ăn hồng khô. Người Nhật gọi hồng khô là “hoshigaki” (干し柿) và người Trung Hoa gọi là “Shi-ping” (柿餅). Thường thì chỉ có trái hồng chát (mềm) mới được dùng vì nó có nhiều chất đường hơn trái kia và được hái trước khi rụng hay mềm.

Bên Nhật còn có loại hồng khô khi biến chế dùng lưu hoàng để hong trước khi phơi gọi là “anbogaki”(あんぼ柿). Loại hồng nầy thường mềm, còn nhiều nước và rất là “juicy” bên trong. Khi phơi cho “anbogaki” thoát nước hơn, kết quả ta được trái hồng “korogaki” (枯露柿) có nhiều hạt đường trắng đóng bên ngoài.

Cái lợi ích của cây hồng

Trong lá hồng có nhiều flavonoids làm giảm huyết áp, tăng cường mạch máu, giúp nhuận trường. Khi làm trà để uống nó chống bịnh dị ứng do phấn hoa. Trái hồng xanh có thể trị nhiệt nếu để trong bao kín và rấm đến rục và ngọt như mật ong. Cuống trái hồng chín có thể giảm ho. Ở Đại Hàn họ chế giấm từ quả hồng khô và chế rượu từ hồng mềm rục lên men.

Gỗ “kaki” (hồng) cứng như gỗ mun thường được dùng làm gia cụ. Vì dễ nức nên không dùng cho xây cất.

Nói một tí về Hóa học của chất “chát” tannins

Tannins nói chung là một nhóm hóa chất cũng được gọi là polyphenols thường có mặt trong giới thực vật như lá cây, quả, trà và gỗ. Mùa Thu vào công viên khi ta đạp lên lá khô thường được trả lại một mùi nồng nặc đó là tannins. Lúc vào rừng hiking ta thấy có những con rạch nhuộm màu mực đen đó cũng là do chất tannins lá khô tiết ra nhiều ngày. Lúc uống rượu “wine” ta cảm thấy “chát” và gọi nó là “rượu chát” là vì trong hạt và xác nho có tannin. Ngay trong khi lên men, rượu nầy thường được trữ trong những thùng gỗ “oak”(cây sồi) có nhiều tannin. Từ xưa người ta dùng tannin để thuộc da thú.

So sánh trái hồng với trái táo

Trái táo là một loại trái cây của xứ lạnh. Người ta thường khen trái táo có nhiều lợi ích về dinh dưỡng và phòng bịnh cho con người vì có nhiều antioxidants- có thể giúp nhuận trường và giảm cholesterol, ung thư ruột, phổi và tiền liệt tuyến. Trái táo cũng được chế biến thành táo khô, dùng để lên men rượu và giấm chẳng khác gì trái hồng.

Người Mỹ hay nói: “An apple a day keep the Doctor away” (mỗi ngày ăn một trái táo thì không cần đến bác sĩ”.

Người Nhật thì có câu: “Kaki ga akaku naruto, isha ga aoku naru” (khi trái hồng chín đỏ thì là lúc bác sĩ xanh mặt”).

Trong 2 trái trên trái nào hay hơn nhỉ?

Đối với tôi thì một bên là nửa cân” một bên là “8 lạng”, đây cũng chỉ là vấn đề sở thích cá nhân mà thôi. Thích trai nào thì ăn trái nấy là sướng rồi!

(Nguồn:  Trích trong bài viết Mùa Hồng chín 2009 của Huỳnh Văn Ba- Xin cám ơn ông HVBa)

Hy vọng người viết sẽ tìm thêm được những tài liệu hay lạ khác về hồng để chúng ta cùng đọc và mở mang thêm kiến thức nhé. Xin Bạn chờ nhé.  Smile!

Mời xem thêm các youtube khác về vườn hồng nhà người viết cho vui mắt nhé.

Playlist vuờn hồng nhà SL 10-2-16

https://www.youtube.com/watch?v=gre7fwXXNk8&list=PLCWHPuqIsqJOByZfkfpy7wNJorF6W9WMS

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 347-ORTB 756-111616)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

 https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/+SuongLamPortland/posts

https://lh3.googleusercontent.com/GfSmrUtyYIwisURFNROJxW1HfSx7v2E1sLNpEuDdzaxl15ZO8RwgAOd_sVU7fG9tmvuCKfEaaQ=w2880-h1620-no

Niềm Vui Khi Làm Thợ Vịn và sinh hoạt CĐVNOR

Thưa quý anh chị,

Nhiều người thích làm “vai chánh” trong các vỡ kịch của cuộc đời trong bất cứ hoàn cảnh nào mà không biết tự lượng tài sức và nhân dạng của mình có thể đảm nhận vai chánh đó không?

Bởi thế mới xãy ra nhiều trường hợp tức cười và đau đớn  như ‘con Ếch muốn làm con bò mộng của chuyện ngụ ngôn La Fontaine ngày xưa.

(https://vi.wikipedia.org/wiki/Jean_de_La_Fontaine#/media/File:La_Fontaine_10.jpg)

Theo thiển ý của người viết thì người sống an vui và hạnh phúc nhất là người biết sống như nhà thơ Nguyễn Công Trứ đã thốt:

“Khi làm quan, ta không thấy gì làm vinh. Khi làm lính, ta không lấy gì làm nhục”

và biết:

“Tri túc, tiện túc, đãi túc, hà thời túc

Tri nhàn, tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn.”

Bây giờ với cái “tuổi không còn trẻ nữa”, chúng ta cũng cần bước xuống sân khấu cuộc đời để cho những người bạn trẻ có sức khỏe hơn ta, có nhiều kiến thức mới lạ hơn ta lên đóng vai chánh và ta đi làm “thợ vịn” giúp họ cho vui với đời tí tị, bạn nhỉ.

Xin mời quý anh chị cùng vui với cái vui của những người “thợ vịn” như vợ chồng người viết khi thấy các bạn bạn trẻ trong Ban Chấp Hành CDVNOR đã tổ chức thành công buổi Tiệc Gây Quỹ Phát Triển Cộng Đồng vừa qua tại Portland, Oregon. Smile!

Sương Lam

Niềm vui khi làm thợ vịn

Photo:

 Đây là bài số ba trăm bốn mươi sáu (346) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Cuộc đời giống như một hí trường. Mỗi người trong một thời điểm nào đó sẽ đóng một vai trò quan trọng trong cuộc đời của mình, trong xã hội mình đang sống. Trong một buổi tiệc tân hôn, cô dâu chú rể là hai vai chánh của cuốn phim “Ngày Cưới Đôi Ta”.  Cha Mẹ hai bên, thân nhân họ hàng, bạn bè, hàng xóm chỉ là những vai phụ diễn để cho đám cưới hai nhân vật chính này thêm đông thêm vui mà thôi.

Ngày xưa cha mẹ hai bên có thể là những nhân vật quan trọng, có quyền quyết định cuộc hôn nhân của đôi trẻ với nguyên tắc “cha mẹ đặt đâu, con ngồi đấy”.  Cha mẹ hai bên bây giờ chỉ là những nhân vật “tạm thời” được xem là quan trọng trong các nghi lễ hôn nhân mà thôi, chứ thật ra quyền quyết định hôn nhân là do chính hai đương sự tự do quyết định, cha mẹ chỉ biết “con cái đặt đâu thì cha mẹ ngồi đó” cho “tiện việc sổ sách”. Bởi thế, bây giờ nhiều khi có những cuộc hôn nhân “tưng bừng đám cưới” rồi “âm thầm ly dị”, khác hẵn các thế hệ trước vợ chồng ăn đời ở kiếp với nhau trong tình nghĩa vợ chồng bền chặt hơn là với tình yêu nồng cháy nhất thời của thế hệ mới ngày nay.

Người viết đã có một thời cũng “oanh oanh liệt liệt”  đóng vai chính  trong nhiều sinh hoạt từ trong gia đình đến ngoài xả hội, nhưng bây giờ lại  thích đóng vai “thợ vịn”  để cho tinh thần được thoải mái mà sống “cho vui với đời” tí tị. Smile!

Sau bao cuộc đổi thay thay đổi, còn mất mất còn trong cuộc đời, người viết chỉ cầu mong có sức khỏe dồi dào, có tinh thần an lạc để có thể làm được một chút gì cho vui mình vui người trong hiện tại là được rồi.

Nếu nói theo chuyện phim chưởng nhiều tập Hồng Kông ngày xưa thì vợ chồng chúng tôi đã “rửa tay gác kiếm” hơn 10 năm nay để cùng nhau hợp tấu  khúc “Tiếu Ngạo Giang Hồ” như Lệnh Hồ Xung và  Nhậm Doanh Doanh trong truyện kiếm hiệp của Kim Dung.  Người viết ở nhà viết bài “Free” cho mục Một Cõi Thiền Nhàn của Oregon Thời Báo hằng tuần và sinh hoạt trong các diễn đàn văn nghệ khác “cho vui với đời” một tí sau khi đã lo cơm nước cho chàng, cho cháu nội xong xuôi. Còn chàng thì lo việc cắt cỏ dọn vườn xem như là tập thể dục cho khỏe người và ôm “người tình mặt chữ nhật” của chàng  (ý nói là cái TiVi)  để biết tin tức thời sự và xem phim cho đỡ buồn. Lâu lâu, chúng tôi dắt nhau đi tiếu ngạo giang hồ xem hoa ngắm cảnh nơi xứ lạ đường xa rồi về nhà viết bài chia xẻ kinh nghiệm với bạn bè là được rồi.  Smile!

Photo:

Chúng tôi sống rất an phận với những gì đã có trong tầm tay của mình.  Thỉnh thoảng, chúng tôi “xuống núi” đi làm “thợ vịn”, “thợ vỗ tay” để khích lệ tinh thần những người bạn trẻ đang “vác  ngà voi” làm chuyện cộng đồng hiện tại.   Đã hơn chục năm qua, vợ chồng người viết thường “chàng đâu thiếp đó” đi phụ giúp làm xe hoa trong ngày lễ Rose Festival hằng năm ở Portland, đi vỗ tay ủng hộ ban tổ chức các ngày lễ Hội Mừng Xuân Mới hay Tết Trung Thu dành cho trẻ thơ, tham dự những buổi tiệc gây quỹ do CĐVNOR tổ chức v…v… Thế mà vui!

Photo:

Thứ bảy 11-5-2016 vừa qua, vợ chồng chúng tôi tham dự buổi tiệc Gây Quỹ Phát Triển Cộng ĐồngViệt Nam Oregon tổ chức tại HK Café Restaurant.  Số người tham gia rất đông đảo khoảng 32 bàn, mỗi bàn 10 người. Vé ủng hộ có hai hạng: hạng VIP $50.00, đồng hạng $35.00. Vé ủng hộ đã được bán hết chứng tỏ đồng hương Việt Nam đã ủng hộ ban tổ chức buổi gây quỹ rất nhiệt tình.  Ông Từ Đức Tháo, chủ tịch BCH/CĐVNOR và quý vị trong ban tổ chức chắc vui trong lòng rất nhiều nhỉ?  Smile!

Phần nghi lễ chào quốc kỳ, quốc ca Mỹ- Việt và tưởng nhớ đến những anh linh đả khuất là phần quan trọngvà không thể thiếu được trong bất cứ buổi lễ nào do Ban Chấp Hành CĐVNOR tổ chức .

Chương trình văn nghệ do các ca sĩ địa phương như Lệ Hải, Hoài Trang, Tuyết Lan, Vũ Hoàng                                                           Anh, Hạ Long v..v.. và ban nhạc The Dream phụ trách. Hai MC Thu Tâm và Trương Định đã điều khiển chương trình văn nghệ rất nhịp nhàng và thành công. Những bài ca, bài hát thắm đượm tình yêu thương dân tộc vừa hùng hồn dũng cảm, vừa trầm buồn tha thiết đã được các ca sĩ trình bày rất xuất sắc, đáng khen.

Buổi tiệc gây quỹ thêm phần hào hứng sôi nổi với màn xổ số trúng thưởng. Có 4 giải thưởng tất cả:

1-Giải đặc biệt: là Apple Ipad Air2 WiFi 128 GB  trị giá $500.00  do Phở Hùng 2 bảo trợ. Người trúng giải là cô Cổ Vương Ngọc Lan, cựu chủ tịch BCH CĐVNOR nhiệm kỳ 2014-2916. Congratulations!

Photo:

2- Giải Hạng Nhất:  là bức ảnh  Bryce Cannon- National Park in Utah  trị giá $300.00 do nhiếp ảnh gia  Mary Nguyễn bảo trợ.

3- Giải Hạng Nhì: là một hộp Uno IPPTV Box có thể coi 7 đài Việt Ngữ, trị giá $150.00 do Wireless Telecoms bảo trợ.

4- Giải An Ủi: là Cash Card của Costco, trị giá $50.00 do Francis Pham bảo trợ.

Người trúng giải hân hoan nhận lảnh quà trúng thưởng của mình và ban tổ chức cũng hân hoan trao quà tặng cho người trúng thưởng. Thế là chúng ta cùng vui rồi. Smile!

Trong bất cứ buổi tiệc gây quỹ nào của CĐVNOR, sự đóng góp của BS Nguyễn Đức Quang Hoàng. chủ nhân Trung Tâm Y Khoa Columbia Clinic được đánh giá là có giá trị nhất bên cạnh sự bảo trợ của các vị mạnh thường quân khác như Providence Heath and Services, Hồng Phát Market, Pacific Market, Phở Hùng, 7 Mountain Clinic v..v…

Chúng tôi “không còn trẻ nữa”, đã đến lúc chúng tôi phải đứng sang một bên làm “thợ vịn” và vỗ tay ủng hộ tinh thần  những người  bạn trẻ đầy nhiệt huyết đang và sẽ  đứng lên đóng vai chánh trong các sinh hoạt cộng đồng, đem lợi ích và sự hảnh diện về cho cộng đồng Việt Nam tại tiểu bang Oregon. Xin hoan nghinh tinh thần “vác ngà voi” của các bạn trẻ.  Smile!

Vợ chồng người viết ra về khi màn dạ vũ bắt đầu vì phu quân của tôi đã không còn lái xe giỏi như ngày xưa nữa.

Buổi tiệc gây quỹ thành công mỹ mãn vì “có thực mới vực được đạo” chứ lị!  Ban chấp hành CĐVNOR cũng cần phải có tiền thì mới có thể thực hiện được những công tác ích lợi cho cộng đồng. Sự giúp đỡ  của các vị mạnh thường quân và sự đóng góp của những người tham dự buổi tiệc gây quỳ này đã “góp phần công đức” vào việc xây dựng một cộng đồng Việt Nam tốt đẹp tại Oregon này.  Thiện thay! Thiện thay!

Phần người viết, thì hôm nay tà tà viết bài tường trình đăng trong mục Một Cõi Thiền Nhàn và làm youtube để quý vị độc giả ORTB đọc và xem cho vui nhé.  Bạn bằng lòng chứ?

Xin cám ơn Cô Mary Nguyễn và bạn Vương Sĩ Hùng đã chụp hình ảnh buổi tiệc gây quỹ rất đẹp. Bravo!

Người viết thích đi sưu tầm tài liệu để chia xẻ với bạn bè và để học thêm nhiều điều ích lợi từ những tài liệu này.  Xin mời bạn đọc một tài liệu hay hay dưới đây nhé.

Đừng bao giờ cho mình là quá quan trọng

Ngàn vạn lần đừng cho mình là “quá quan trọng” bởi vì trên thế giới này, ai cũng đều rất quan trọng.

Nhưng mà, bất luận là thiếu đi một ai thì Trái Đất này cũng vẫn cứ chuyển động.

Lạc đà và con ruồi

Có một con lạc đà phải trải qua trăm nghìn cay đắng khổ cực mới vượt qua được sa mạc cát rộng lớn.

Một con ruồi đậu trên lưng con lạc đà và cũng tới nơi mà không mất một chút sức lực nào.

Con ruồi hân hoan, vui vẻ cười nói:

“Lạc đà! Cảm ơn ngươi đã phải vất vả cõng ta tới đây, hy vọng sau này sẽ gặp lại!”

Nhưng mà con lạc đà lại lạnh lùng liếc nhìn con ruồi rồi nói: “Lúc ngươi ở trên lưng ta, ta vốn dĩ cũng không biết cho nên khi ngươi đi cũng không cần phải chào hỏi. Bởi vì căn bản ngươi cũng đâu có trọng lượng gì, đừng tự đề cao mình quá, ngươi tưởng ngươi là ai?”

 Namo Buddhaya

Portland thường hay có những cơn mưa vào mùa Thu.  Người viết xin mượn chiếc ô Thiền của Thầy Thích Tánh Tuệ che mưa cho bạn nhé. Smile!

Chiếc Ô Thiền

Con về trời đổ mưa to

Thầy trao con một chiếc Ô che đầu

Con không cần trả lại đâu!

Giữ mà che lúc dãi dầu nắng sương..

Ô này tên gọi Tình Thương

Che con trước những nhiễu nhương cuộc đời

Trước bao thuận nghịch, đổi dời

Hàng ngày đối diện vẫn cười an nhiên.

– Không nghe, không nói, không nhìn

Thật ra chỉ được bình yên nhất thời !

Khéo tu, con bỏ .. ”cái Tôi”

Là Ô che mát.. mọi nơi an nhàn..

Thị phi, phải trái ngoài đàng

Vẫn nghe như gió.. qua màn lưới giăng

Lòng mình vẫn sáng như trăng

Vì buông thành kiến, biệt phân mọi điều..

Mưa và nắng cách bao nhiêu ?

Buồn và vui bởi .. ghét, yêu chập chùng..

Tình đời giông tố, bão bùng

Chiếc Ô Hỷ Xả .. con dùng để che..

Đi về, vững bước con nghe!

Ô là.. bóng mát Bồ Đề tặng con ..

Như Nhiên – Thích Tánh Tuệ

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

Mời quý bạn xem youtube Tiệc Gây Quỹ Phát Triển CĐVNOR do người viết thực hiện cho vui nhé. Cám ơn cô Mary Nguyễn và Vương Sĩ Hùng đã chụp nhiều hình đẹp. Smile!

Youtube Tiệc Gây Quỹ Phát Triển Cộng Đồng Oregon ngày 11-5-16

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN346-ORTB 755-11916)


Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/+SuongLamPortland/posts

Photo:

Trường Xưa Bạn Cũ Học Viện Quốc Gia Hành Chánh

Thưa quý anh chị,

Không có niềm vui nào bằng niềm vui sum họp, dù là sum họp gia đình hay sum họp bạn bè xưa cũ.  Trái tim tình cảm của chúng ta thêm một lần xúc động khi gặp lại những người thân trong gia đình, những bạn bè đồng môn, những bạn bè ngày cũ v..v…

Rồi rộn ràng tiếng cười vui, rồi những ánh mắt nụ cười thân ái được trao cho nhau, rồi xúm xít chụp hình bên nhau, rồi về nhà lâu lâu xem lại những youtube, những hình ảnh đã chụp, rồi ngồi cười khang một mình hay rưng rưng ngấn lệ.  Cám ơn Phật Trời đã ban phát cho con người chúng ta một trái tim tình cảm để mà yêu thương, quý mến nhau.

Xin được chia xẻ niềm vui hội ngộ của những người con một thời đã sống dưới “mái ấm gia đình Học Viện Quốc Gia Hành Chánh” đến các bạn bè thân hữu văn nghệ, đến các bạn đồng môn QGHC khác của người viết để thấy ràng tình cảm thương mến nhau lúc nào cũng đáng yêu đáng quý .

Chúc an vui và sức khỏe đến với tất cả mọi người. Smile!

Sương Lam

Trường Xưa Bạn Cũ  HọcViện Quốc Gia Hành Chánh

Photo

 

Đây là bài số ba trăm bốn mươi lăm (345) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Vợ chồng người viết vừa trở lại Portland, Oregon sau chuyến đi họp mặt Liên Khóa QGHC 2016 tại Orlando, Florida và đi du lịch vùng biển Caribbean trên chiếc thuyền tình Allure of the Seas trong vòng 7 ngày.

Bài viết hôm nay chỉ giới hạn tâm tình và cảm nghĩ của người viết khi gặp các bạn đồng môn QGHC trong 3 ngày họp mặt ở Orlando mà thôi. Chuyện đi du lịch trên chiếc du thuyền lớn nhất hiện tại Allure of the Seas xin để dành cho Giai Phẩm Xuân Oregon Thời Báo như một món quà Xuân đặc biệt của người viết gửi tặng quý độc giả thân mến của ORTB, như người viết đã làm trong 10 năm qua kể từ năm 2005. Quý độc giả ORTB bằng lòng chứ nhỉ?  Smile!

Người viết đã nghe đâu đấy câu nói: “Tu một trăm năm sẽ được đi chung một chuyến đò, tu một nghìn năm sẻ nên duyên chồng vợ” không biết có đúng không?

Người viết vẫn tin rằng: chúng ta được gặp gỡ nhau không phải là một chuyện tình cờ mà do một duyên nghiệp nào đó.  Gặp nhau có thể đem đến niềm vui, hạnh phúc cho nhau, nhưng đôi khi gặp nhau lại đem khổ lụy đến cho nhau. Thôi thì, cuộc đời quá ngắn ngủi, một trăm năm thoáng qua rất nhanh, chúng ta nên sống vui vẻ, lạc quan thương mến nhau vẫn tốt hơn là ghét hờn, làm khổ nhau làm chi cho mệt, phải không bạn?

Con người sống trong sự lạc quan, vui vẻ, xem gương sẽ thấy mình xinh đẹp hơn là khi sống trong sự bi quan, đau buồn.  Không tin, ban hãy nhìn vào gương mỗi khi bạn hay “người tình trăm năm” của bạn đang đóng vai “tặc dăng nổi giận” xem có đẹp, có dễ thương hay không, như khi bạn đóng vai hoàng tử hay công chúa đang mỉm cười. Riêng người viết, nếu thấy ai đang nổi quạu, cái mặt hầm hầm đáng ghét, bèn co giò chạy ngay lập tức, kẻo bị lây nét xấu đó thì ô hô ai tai, còn gì nét duyên dáng của “tiện nữ” nữa. Smile!

Niềm vui chợt đến khi người viết nhận được thông báo của anh Ngô Đình Hoa, thay mặt Ban Tổ Chức Họp Mặt Liên Khoá QGHC 2016 gửi đến toàn thể cựu sinh viên QGHC, trong đó có người viết.

Chương trình họp mặt thật đầy đủ các mục: vừa được đi thăm các thắng cảnh đặc biệt ở Florida như Disney World , Kennedy Space Center v…v..; vừa được họp riêng khóa, họp liên khóa  để tâm tình chuyên vắn, chuyện dài sau bao nhiêu năm xa cách; vừa được du lịch trên chiếc thuyền tình (Love Boat) Allure of the Seas lớn nhất hiện tại để đi thám hiểm vùng biển Caribbean (có ghé bến Labadee, Haiti, Falmouth, Jamaica, Cozumel, Mexico). Chu choa ơi! Thật là hấp dẫn! Thật là thú vị!

Thế là người viết bèn làm một màn khuyến dụ “chàng rể” của gia đình QGHC cùng đi họp bạn “phe em” vì người viết là “con gái ruột”,  sinh viên khóa Đốc sự 12, tốt nghiệp  Học Viện Quốc Gia Hành Chánh năm 1967.

Đã nhiều năm qua, người viết là “con dâu” của gia đình Thân Hữu Điện Lực Việt Nam Hải Ngoại, đã  cùng “chàng đâu thiếp đó” trong các buổi họp mặt của “phe anh” trên các thuyền tình Ecstacy năm 2006, thuyền tình Paradise năm 2008, họp mặt ở Pháp, ở Cali v..v…. Về nhà, người viết lại viết bài ký sự cho “phe anh” đọc nữa đấy chứ. Như thế thì hôm nay chàng phải đi theo nàng là “hợp với ý trời” rồi phải không Bạn?  Smile!

Thật tình, người viết là người sống thích ứng dễ dàng với mọi hoàn cảnh. Dù sinh hoạt ở bên nào, người viết cũng xem mình như là một phần tử trong “mái ấm gia đình” của QGHC và của THĐLHN, nên  người viết đã “do the best I can” để cho mọi người cùng sống vui vẻ bên nhau.

Photo:

Cuộc hành trình đến phi trường Orlando, Florida  cũng khá mệt vì vợ chồng người viết phải đi từ 3:00 AM khuya ( Giờ Portland)  để đến khách sạn Double Tree ở gần phi trường Orlando lúc 5:00 PM  (Giờ Florida) cùng ngày.  Giờ Florida đi trước giờ Portland 3 tiếng đồng hồ. Chúng tôi phải chuyển máy bay ở phi trường Dallas Forworth, Texas để đến tiếp phi trường Orlando, Florida.

Portland là thành phố “nhà quê tỉnh lẻ”, phi trường nhỏ xíu  nên khi đến các phi trường lớn như  Dallas Forworth, Orlando, chúng tôi như Xã Xệ Lý Toét mới ra tỉnh thành, nên phải đi theo những người khách Mỹ cùng chuyến bay để lên xuống đúng trạm xe điện kẻo bị lạc đường.  “Đường đi nước bước là ở nơi miệng của mình”, không biết thì hỏi nên người viết không ngại gì mà không  “hỏi tía lia” và “bám sát” theo người đồng hành cho chắc ăn.  Smile!

Thế rồi chúng tôi  cũng đến khách sạn DoubleTree, nơi nghỉ ngơi và cũng là nơi họp liên khóa QGHC 2016 trong thời gian ở Florida, một cách an toàn. Nghỉ ngơi một chút, chúng tôi được anh Trương Tâm Rạng, bạn đồng môn QGHC khoá 12 đón về nhà anh chị để dùng cơm tối cùng với gia đình anh chị Lê Đình Thăng, anh chị Nguyễn Hữu Nghiệp.  Anh chị TMRạng &Tâm rất dễ thương và nhiệt tình lo lắng giúp đỡ, chăm sóc bạn bè, nhất là săn sóc chu đáo chị LĐThăng đã mệt lã người vì không quen đi đưòng xa.

Buổi sáng hôm sau là ngày họp riêng khóa ĐS 12 tại nhà anh chị TMRạng. Lại có màn ăn uống ngon lành và đấu hót thân tình hơn nữa vì đã quen nhau thêm một tí. Xin cám ơn anh chị Rạng &Tâm.

Thú thật ngày xưa ở thập niên 60, dù là học chung với nhau một khoá Đốc sự 100 sinh viên, những nữ sinh viên như chúng tôi không bao giờ dám nói chuyện thân mật với các nam sinh viên cùng khoá vì chúng tôi lúc đó hãy còn “yểu điệu thục nữ” để các nam sinh viên “quân tử hiếu cầu” chứ lị!

Người viết tuy rằng cũng thuộc hạng dạn dĩ, nhưng lúc đi học QGHC rất hiền lành, ưa mắc cở, rụt rè không bao giờ dám phát biểu “ý kiến ý ong” hay “liếc dọc liếc ngang” gì cả vì tôi e rằng nếu tỏ ra thân mật với một nam sinh viên nào thì sẽ bị hiểu nhầm là có tình ý với người đó, nên   tôi phải “gặp nhau vẫn làm ngơ” dù rằng cũng có rất nhiều anh sinh viên  QGHC “khi tan trường về, anh theo Sương về” đến tận nhà và nhiều lần cũng có nhiều người đã  đến trồng cây si ở nhà nàng.

Bây giờ gặp lại nhau, chúng tôi mới biết mặt nhau và thật tình đùa vui với nhau vì ai nấy cũng đã “an bề gia thất” ráo trọi.  Chúng tôi còn đùa với nhau là mấy ông sinh viên QGHC khoá ĐS 12 ngày xưa quá dỡ vì đã để cho những người từ bên ngoài vào cướp mất hết những người đẹp của khoá ĐS 12 đem đi mất hết rồi (trừ cặp Trần Xuân Thời và Nguyễn Thị Ngọc, cặp Phan Tiểu Dương và Lê thị Đào).

Bây giờ gặp lại các bạn đồng khóa ĐS 12 cũ trong các buổi họp mặt ở Washington DC, ở Cali, các bạn ngày xưa bảo rằng người viết đã thay đổi quá nhiều và đã xoay hẵn một góc 180 độ: lanh lợi hơn, dạn dĩ hơn, phát triển bề ngang hơn, “bà chằng lửa” hơn, văn chương thi phú hơn  v..v… Cuộc đời, con người thay đổi, đổi thay theo năm tháng nhưng tình cảm đồng môn vẫn còn đấy, bạn ạ!”Đò có lưng”!  Đặc biệt trong buổi họp riêng khoá ĐS 12 tại nhà anh chị Rạng &Tâm lại có sự góp mặt góp lời của anh chị Ngô Đình Hoa, trưởng ban tổ chức, cặp Thạch &Lý, người thân quen của vợ chồng người viết và người đẹp Angel, phu nhân mới của Hùng Dược sư.  Vui thay! Mừng thay!

Photo:

Ăn uống, đùa vui chuyện vắn chuyện dài, chuyện xưa chuyện nay, xàng qua xê lại chụp hình kỷ niệm xong rồi, chúng tôi về lại khách sạn nghỉ ngơi, thay xiêm đổi áo để tối nay đi họp khóa  riêng ĐS 11 ở một nhà hàng Việt Nam trong downtown Orlando.

Khoá ĐS 11 là nhóm “tiền phong” tổ chức họp mặt riêng khóa xôm tụ nhất, có chương trình văn nghệ, nghi lễ “qui mô” nhất với những “tài danh sáng giá”  là MC Cường Nguyễn,  anh Phụng Nguyễn phụ trách chương trình dưới sự tổ chức của anh Phạm Ngọc Cửu.  Khoá ĐS 11 có thể là khóa có nhiều người về họp mặt đông đảo nhất, sau đó là khóa ĐS 15 và khóa ĐS 17.

Có khoảng 60 người cùng đến tham dự buổi họp mặt riêng của khoá ĐS11.  Mười người của khoá ĐS 12 chúng tôi cũng  đến chung vui để tỏ tình đoàn kết tình  đồng môn với khoá ĐS 11 cùng với một số các thân hữu khác như anh chị Nguyễn Minh Tỵ (CH1), anh chị  Nguyễn Minh Triết (CH2), anh chị Vũ Văn Hùng( ĐS9) v..v…

Màn đốt nến tưởng nhớ đến các thầy cô và bạn bè đã khuất là màn đáng khen và cảm động nhất.  Một ngọn nến trắng được thắp lên sau lời xướng danh từng tên những ngời bạn đồng khoá đã mất trong yên lặng, trong ngậm ngùì nhớ thương người đã khuất. Hồn thiêng của những người bạn đã ra đi vĩnh viễn này chắc cũng vui và cảm động khi thấy những người bạn cùng khóa vẫn nhớ đến mình.

Photo:

Chị Nguyễn Thu Thủy, người nữ sinh viên khoá ĐS11 được khen tặng là “nữ thủ tướng của Khoá ĐS 11” đưọc mời lên để phát biểu ý kiến và  nhận quà khen tặng vì đã có công tổ chức họp mặt thành công trong kỳ họp mặt Khoá ĐS 11 năm 2014 tại Houston, Texas vừa qua. Xin góp vui với chị Nguyễn Thu Thủy nhé.

Chương trình văn nghệ hay lạ với những giọng ca “cây nhà lá vuờn” của Khoá ĐS 11. Quý vị này đã chơi đàn, hát hay không kém nghệ sĩ, ca sĩ chính hiệu “con nai vàng ngơ ngác”: chị Hoàng Chu, anh Thiện Nguyễn, anh Phụng Nguyễn v..v..

Chủ nhà hàng chịu chơi tặng bia miễn phí cho quý ông, ban tổ chức tặng tách cà phê có huy hiệu QGHC, chị Cát Ngọc Giao tặng ô mai “home made”. Tiệc tàn, mọi người ra về trong niềm vui vừa được ăn ngon, uống bia miễn phí, lại được có quà đem về. Vui là cái chắc rồi! Smile!

Sáng mai thức dậy, vợ chồng người viết định làm một màn đi bộ lang thang xuống phố thì lại được anh Ngô Đình Hoa (ĐS 13), trưởng ban tổ chức, chở đi xuống phố với anh chị Đào Văn Bình (CH2).

Anh Hoa chở đến một tiệm mì ngon nhất tại Orlando để ăn mì vịt quay và mì hoành thánh cho buổi ăn trưa. Thế là chúng mình 5 người “hẩu xực” mỗi người một tô mì do anh Đào Văn Bình khoản đãi.  Nhìn con vịt quay vàng lườm, béo ngậy treo trong khung kính, nhìn tô mì nóng hổi và dĩa vịt quay trên bàn, người viết lại lan man nhớ đến câu “nhất ẩm, nhất trác, giai do tiền định”.  Số người viết có “lộc ăn” nên vừa mới “xuống đường” là được gặp anh chị Bình và anh Hoa chở đi xem phố xá Orlando và được ăn mì vịt ngon lành.  Xin cám ơn anh Ngô Đình Hoa và anh chị Đào Văn Bình đã đem lại cho vợ chồng người viết một niềm vui no bụng. Smile!

Photo:

Chị Ngọc Nga, phu nhân của anh Bình, trước đây cũng đã ở Portland, Oregon và cũng có đôi chút thân tình với người viết, bây giờ lại được gặp nhau, âu cũng là  “hữu duyên thiên lý năng tương ngộ” nhỉ?

Photo:

Buổi chiều là giây phút quan trọng nhất vì là buổi họp mặt liên khoá QGHC 2016 với 103 người tham dự theo danh sách mà người viết nhận được từ ban tổ chức.

Các cựu sinh viên QGHC ngày xưa tay bắt mặt mừng, ríu rít hỏi thăm nhau. Ai nấy đều đep trai, đẹp gái trong áo vest, áo dài, áo dạ hội. Từng khoá đứng chụp hình với nhau trên sân khấu. Kỷ niệm những ngày “sôi kinh nấu sử” dưới mái trường QGHC, những kỷ niệm đớn đau trong trại học tập cải tạo hay của những chuyến vượt biên, bạn bè kẻ còn người mất, những ngày khốn khổ trong buổi đầu xây dựng cuộc sống mới nơi xứ người được kể cho nhau nghe. Người viết được đài SBTN Orlando phỏng vấn và được hỏi cảm tưởng thế nào về buổi họp mặt hôm nay? Trái tim tình cảm của người viết đẵ nói lên niềm vui được gặp lại bạn bè đống môn QGHC tại nơi đây và cùng chung niềm đau với những người còn ở lại. Đìều quan trọng nhất đối với những người “không còn trẻ nữa” như chúng tôi trong hiện tại là có sức khỏe tốt và tinh thần tráng kiện để có thể làm được những việc gì “vui mình ích người” trong các công tác cộng đồng, giữ gìn tình cảm tốt đẹp đối với các bạn đồng môn QGHC, với người thân trong gia đình, với bạn bè thân quen ngoài xã hội.

Photo:

Mỗi người tham dự buổi họp mặt được tặng một bảng tên có giây đeo vào cổ, một chiếc áo Polo màu trắng có logo trường QGHC rất thanh nhã. Mỗi cặp vợ chồng tham dự được chụp một tấm hình làm kỷ niệm. Thật là chu đáo! Thật là đầy đủ.

Chương trình văn nghệ phong phú có đủ mục ca hát, đọc thơ v..v..do MC Cường Nguyễn, anh Phụng Nguyễn phụ trách rất thành công.

Xin cám ơn anh Ngô Đình Hoa và ban tổ chức Họp Mặt Liên Khoá QGHC 2016  ở Florida đã bỏ nhiều công sức để tạo nhịp cầu tình cảm cho những người con trong gia đình QGHC đến với nhau, vui vầy bên nhau.

Xin được chia xẻ niềm vui tình cảm của gia đình QGHC trong những ngày họp mặt thân thương này đến các người bạn thân quen của người viết qua các youtube  do anh Nguyễn Nhật Ngọ (ĐS 10) thực hiện và hình ảnh tuyệt đẹp do anh Nguyễn Đức Khoát (ĐS15) chụp. Cám ơn hai anh rất nhiều.

Mời quý bạn đồng môn không có đi dự buổi họp mặt và các thân hữu văn nghệ của người viết cùng chung niềm vui sum họp này của chúng tôi, đã được người viết chia xẻ trên trang nhà Sương Lam Portland và trang Trường Xưa Bạn Cũ trên Plus Google  Sương Lam Trần của người viết qua các link dưới đây:

Họp Mặt Liên Khóa QGHC 2016 tại Orlando-Florida và trên cruise Allure of the Seas

1-    Trên Post Trương Xưa Bạn Cũ  trên Suong Lam Tran Plus Google

https://plus.google.com/u/0/collection/EHITTB

      2-Trong Post Họp Mặt  Liên Khóa QGHC 2016  trên Trang Nhà Sương Lam Portland

https://suonglamportland.wordpress.com/2016/10/26/hop-mat-lien-kho…-orlando-florida/

 

Photo:

Xin mượn bốn câu thơ dưới đây để làm kết luận cho bài tâm tình hôm nay của người viết, bạn  nhé.

“Bạn còn đó. Tôi còn đây! Mừng lắm!

Vì chúng ta còn cơ hội gặp nhau

Để trao nhau lời nói với câu chào

Đầy thân ái, đầy yêu thương, quý mến”

Thơ Sương Lam

 

 

 

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi- MCTN345-ORTB 754-110116)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/+SuongLamPortland/posts

Photo: Xin chúc ngày mai ta vẫn gặp Thơ Sương Lam Thực hiện thư pháp: nhà thư pháp Ngọc Chính Cám ơn Ngọc Chính nhiều lắm nhé. Chúc an vui và sức khỏe. Sương Lam

Youtube Còn Gặp nhau và hình HopmatLiênKhoa QGHC 2016

 

Xin mời thưởng thức nhạc phẩm Đưa Em Tìm Động Hoa Vàng để nhớ một thời hoa mộng ngày xưa do Vũ Khanh trình bày