Nghe truyện của Tràm Cà Mau

Nghe truyện của Tràm Cà Mau
 Thưa quý độc giả thân mến,
Tôi còn thiếu các độc giả, ở ngoài nước Mỹ,  một món nợ. Bây giờ tôi xin được trả nhiều hơn.
Năm ngoái 2016, quý độc giả muốn mua tập truyện “Nhóm Lửa Yêu Thương” Nhưng bưu điện chém đắt quá, tôi có nói: xin chờ  khi nào có người từ xứ của  độc giả đến Mỹ, tôi sẽ gởi mang tay về cho đỡ tốn phí. Từ đó đến nay, mới giải quyết được 1/3 mà thôi.
Nay nhân giáo sư Huỳnh Chiếu Đẳng có đưa lên mạng khoảng 70 truyện ngắn của Tràm Cà Mau (đó là mạng “Quán Ven Đường”. Một mạng văn hoá rất phong phú và hay tuyệt) . Nghệ sĩ Nguyên Hà đã đọc với giọng rất rõ ràng, ấm áp, tình cảm.
Trong gần 70 truyện được đọc nầy, có đủ các truyện ngắn trong tập “Nhóm Lửa Yêu Thương” Tôi gởi kèm ‘link’ sau đây, cứ bấm vào mỗi giòng, là nghe được một truyện ngắn. Nghe khoẻ hơn đọc. Khỏi mỏi mắt. ( Hoàn toàn miễn phí)
Xin đa tạ quý độc giả đã chiếu cố tìm đọc truyện của Tràm Cà Mau. Mong có khi gặp nhau uống ly trà nóng tại nhà hoặc tiệm. Khi nào có dịp đi Mỹ, qua vủng Little Sảigòn  quận Cam, thỉ email cho tôi biết, hoặc điện thoại ở số (714) 603-6196.
Nếu nhận đưọc thư nầy, thì xin cho tôi biết, có nhận  đưọc hay không. (vì khi gởi cho quá nhiều người cùng một lúc, thường email bị tống vào mục spam)
Xin chúc quý độc giả vui vẻ, an bình, hạnh phúc.
Tràm Cà Mau
Xin bấm vào mỗi giòng để tải xuống mà nghe  một truyện ngắn:
 Nguc Tu Em Ai- _Tram Ca Mau.mp3         18023

 

Mời xem them các chi tiết sưới đây về Tràm Cà Mau

Tràm Cà Mau – WordPress.com

https://tramcamau.wordpress.com/

https://tramcamau.wordpress.com/

NHÀ KHO AUDIOBOOK CỦA QUÁN VEN ĐƯỜNG (II)

Chủ quán: Huỳnh Chiếu Đẳng

Cáo bạch: Vì nhà kho Audiobook số 1 đã quá đầy, nay chủ quán mở thêm nhà kho số 2 để tiện bề bày sách 

Video hướng dẫn download MP3
Cách download MP3 trong Quán Ven Đường

http://ndclnh-mytho-usa.org/Kho_Audiobook%202.htm

Cao Niên Việt Hạc: NGHE TRUYỆN CỦA TRÀM CÀ MÂU LẨN TIẾNG …

caonienviethac.blogspot.com/…/nghe-truyen-cua-tram-ca-mau.html

Translate this page

Aug 7, 2017 – Nay nhân giáo sư Huỳnh Chiếu Đẳng có đưa lên mạng khoảng 70 truyện ngắn của Tràm Cà Mau (đó là mạng “Quán Ven Đường”. Một mạng …

 

Advertisements

Sương Lam mời đọc Tháng Tư Nỗi Buồn Vẫn Còn Đó

Thưa quý anh chị,

Chúng ta ai cũng có những đau buồn về ngày 30 Tháng 4 năm 1975. Có những đau buồn có thể thốt lên bằng lời nói ngôn từ và cũng có những đau buồn lắng đọng lại thành lời thơ điệu nhạc.

Những đứa trẻ lớn lên và những người già nằm xuống trên quê hương Việt Nam hay trên đất người hải ngoại đều nhớ về ngày đau buồn này.

Người viết không có thân nhân làm việc trong quân đội Việt Nam Cộng Hoà ngày cũ nhưng tôi có những người bạn đã bỏ mình trong những trại học tập cải tạo hay nơi biển cả đại dương trên bước đường tìm tự do.

Xin dành một phút tưỏng niệm đến những người đã chết và xin được chia sẻ nỗi đau buồn của tôi đến thân nhân những người đã ra đi vĩnh viễn vì lý tưởng Tự Do qua bài tâm tình dưới đây.

Trân trọng,

 Sương Lam

 

Tháng Tư Đau Buồn Vẫn Còn Đó

https://lh3.googleusercontent.com/-3Cuo_YXKvWQ/WuEbZw81EqI/AAAAAAAB_Z0/gKsz0Yy0tuMezQJC00ysu1hMU6MRFDwrgCJoC/w398-h530-n/TapTho%2BThangTuvoiNN%2BQueHuong-SL%2B1982.jpg

Đây là bài số bốn trăm mười lăm (415) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Tôi đã nhiều lần ra ngắm biển ở Oregon. Đứng ở bờ bên này nhìn màu xanh tuyệt đẹp của biển ở xa xa, tôi lại nhớ đến bài thơ Biển và Dân Việt của tôi viết từ năm 1982 khi tôi mới đến Portland. Lúc đó, tôi mới rời xa quê mẹ, nên niềm thương nỗi nhớ về một quê hương mới vừa xa cách là niềm cảm hứng cho các bài thơ của tôi.

Tập thơ  Tháng Tư với Nỗi Nhớ Quê Hương của tôi nói lên nỗi niềm tâm sự của một kẻ phải rời xa cha già mẹ yếu, gia đình thân yêu để đi lưu lạc nơi xứ người được ra đời năm 1982  nhờ sự thương mến, giúp đỡ của những người bạn tốt mà tôi mới quen biết ở truờng Portland Community College. Tập thơ này được tái bản nhiều lần do sự ủng hộ tài chánh của những bạn bè đồng tâm sự như tôi.

Nhân đây, tôi cũng xin cám ơn những người bạn trẻ sinh viên ngày nào (đặc biệt, anh Trần Văn Minh, chồng tôi và họa sĩ  Huỳnh Lương Vinh, người  đã vẽ hình bìa và các tranh ảnh trong các tuyển tập thơ của SL) đã cùng tôi thực hiện ước mơ giữ gìn tình tự dân tộc Việt Nam trong tháng ngày sống lưu lạc nơi xứ người.  Tôi cũng xin cám ơn quý thân hữu, quý độc giả  đã đọc, đã cảm thông và đã thương mến thơ văn của Sương Lam.


Xin mời  quý bạn nghe tâm sự của người viết qua vài đoạn thơ mà tôi rất thích  nhất trong bài thơ Biển và Dân Việt  như sau :

« ….. Người chỉ biết những con tàu đã đến

Còn bao nhiêu lạc nẻo hoặc chìm sâu

Giữa phong ba xanh thẳm chỉ một màu

Ai đếm được bao nhiêu mồ giữa biển

 

Hay là :

 

« Người đừng hỏi tại sao dân tôi chỉ

Nụ cười buồn và ánh mắt xa xăm

Hoặc nhiều khi đứng lặng lẻ âm thầm

Mắt ướt lệ, dáng đau buồn chẳng nói

 

Biển vẫn đẹp, vẫn hiền lành vô tội

Vẫn màu xanh trong nắng sớm long lanh

Nhưng buồn thay! Biển đẹp ấy lại thành

Vùng tử địa, chôn bao người dân Việt. ….»

Sương Lam

 

Người viết xin thành kính chia buồn cùng những gia đình có thân nhân hy sinh cho tổ quốc hay đã bỏ mình trên bước đường tìm tự do và cầu nguyện cho các hương linh người tử nạn sớm siêu thoát.

Gần đây, nhà thơ Thanh Thanh Lê Xuân Nhuận đã chuyển ngữ sang Anh Ngữ bài thơ “Hỏi Thăm Bạn” của người viết để giới thiệu đến  những người bạn ngoại quốc và những bạn trẻ Việt Nam không thông thạo Việt Ngữ hiểu biết thế nào là tình cảm thân mến của con người tình cảm Việt Nam đối với bạn bè.

 

Gần 40 năm trước, các cô giáo thuộc chương trình song ngữ ESL của Sở Học Chánh Portland, Oregon cũng đã cảm thông và chia sẻ nỗi thống khổ bi thương, hãi hùng của những thuyền nhân Việt Nam trên bước đường tìm Tự Do nên đã chuyển ngữ giúp cho người viết bài thơ “Kiếp Thuyền Nhân” sang Anh Ngữ với tựạ đề là “Boat People”. Bài thơ này đã được đăng trong tờ báo Mercury của trường  Portland  Community College năm 1982 để các sinh viên của trường đọc và hiểu về số phận của những kẻ thuyền nhân như chúng ta.

Xin cám ơn giáo sư Bill, giáo sư Anh Ngữ trưòng Đại Học Cộng Đồng Portland  (PCC), Mrs Sharon Chasko, Ms Liên Nguyễn, giáo sư ESL của Portland Public Schools đã cảm thông nỗi đau buồn của thuyền nhân Việt nên đã  giúp đỡ chuyển ngữ sang Anh Ngữ,  đăng tải, giới thiệu  bài thơ Kiếp Thuyền Nhân- Boat People của người viết đến các sinh viên ngoại quốc và bạn bè người Mỹ của quý vị.

Kính mời quý bạn  cùng đọc hai bài thơ này với người viết nhé. Xin cảm tạ.

Cám ơn anh Trinh Huỳnh đã thực hiện 2 ảnh thơ rất đẹp.

Kiếp Thuyền Nhân

Có những con thuyền thật mỏng manh
Lang thang cuối bãi đến đầu gành
Một cơn sóng lớn đưa thuyền đến
Địa ngục trần gian giữa biển xanh

Có những hôn mê dưới nắng trời
Chập chờn theo gió nổi mây trôi
Đói cơm, khát nước, bao già trẻ
Một thoáng “thiên đàng” đã đến nơi

Có những bàn tay chới với tìm
Chiếc phao, mảnh gỗ, để ngoi lên
Trời ơi! Sao lại là con nhỉ?
Và xác con yêu nhẹ nhẹ chìm

Có những đêm khuya thật hãi hùng
Tiếng van, tiếng khóc tận không trung
Hoa xuân đã lọt vào tay giặc
Thì hỏi còn gì đóa tuyết nhung

Có những đau thương chất ngất trời
Lại chìm theo sóng nước trùng khơi
Máy nào thử hãy làm con tóan
Để biết bao mồ ở biển khơi

Tất cả sinh ra cũng kiếp người
Sao Trời đày đọa nước Nam tôi
Bao năm chinh chiến còn chưa đủ
Tạo bấy chi trò sống nổi trôi

Một kiếp thuyền nhân nỗi đọan trường
Một đời viễn xứ sống tha hương
TỰ DO! Hai chữ ! Ôi cao quí
Phải trả ngang bằng, máu, lệ, xương

                                       Sương Lam

 

Boat People

Small boats in big water
Wander from shore to shore;
Suddenly a violent wave comes,
Hell in the blue sea core

Unconscious under the sun’s rays
Flying along with wind and cloud
Hungry and thirsty, old and young
Dreaming of Heaven, they are proud

Hands raised for help – a lifebelt

A piece of wood, floating on the water
My God! is it my child?
Slowly, slowly drowning, my daughter

Night after night, terrible
Full of beseeching , cries filling the air,
Innocent beautiful girls and cruel pirates,
Unlucky girls are caught and raped there

How many suffering lives

Are dead in the waves
Who could count them all
In the watery tombs only Buddha saves

 

A human being you are, I am

Why do Vietnamese have to suffer
Is the long war not enough
Why more drifting with no buffer

Unfortunate boat people

Separated from their beloved land ,alone
All for freedom, one word, invaluable
Paid for by blood, tears, and  bones

        Translate by Kim Liên                                            Nguyễn                                     

Mời quý bạn xem lại những hình ảnh thân thương của Sàigòn ngày xưa mà suốt đời chúng ta vẫn nhớ mãi.

Youtube Sài Gòn Của Tôi (Saigon of Mine)

 

Thời gian lặng lẽ trôi, thoáng chốc mà gia đình người viết đã sống gần 40 năm nơi xứ lạ. Biết bao nhiêu là thay đổi, đổi thay trong cuộc đời của những kẻ thuyền nhân như chúng ta, nhưng nỗi đau thương vẫn còn đó.

Và cứ mỗi lần ngày 30 Tháng Tư đến là trái tim chúng ta lại se thắt nhớ đến chuyện ngày qua. Đau buồn thay!

Xin cầu nguyện cho thế giới an lành, chúng sinh an lạc, mọi người  đều được sống tự do, hạnh phúc. Mong lắm thay!

                                

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi -MCTN 415-ORTB 830-42518)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts
https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw

Sương Lam mời đọc Cho và Nhận- Hai Chữ Cám Ơn

Chào quý anh chị,

Bày tỏ sự cám ơn với những người đã giúp đỡ chúng ta dù với bất cứ hình thức nào: lời nói, điện thoại, gửi tặng hoa, đãi tiệc v..v.. là việc cần phải làm của chúng ta mặc dầu chúng ta đã được cha mẹ dạy: “Thi ân bất cầu báo”.

Khi nói lên lời cám ơn một ai đó, cả người ban ơn và người nhận ơn đều vui vẻ vì chúng ta đã làm được một việc tốt.

Tuy nhiên theo sách vỡ, có một vị thiền sư lại nói  rằng: “Người cho cũng phải cám ơn người nhận”.  Sao lạ nhỉ?

Mời bạn đọc bài tâm tình hôm nay của người viết.  Bạn nghĩ thế nào thì tuỳ ý nhé.  Smile!

Sương Lam

Cho Và Nhận –  Hai Chữ Cám Ơn

 

Đây là bài số bốn trăm mười  (410) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Ban Chấp Hành Cộng Đồng Việt Nam Oregon  trong buổi tiệc ngày Thứ Bảy 17 Tháng 3 vừa qua đã bày tỏ lòng cám ơn đến các vị mạnh thường quân, các cơ sở thương mại, các hội đoàn, các thiện nguyện viên, các thân hữu, các đồng hương đã góp tay góp sức với Ban Chấp Hành thực hiện những công tác đem lại niềm vui và sự hãnh diện cho cộng đồng Việt Nam tại Oregon trong thời gian qua, đặc biệt là trong Hội Chợ Tết 2018.

Vợ chồng chúng tôi cũng đã đến tham dự tiệc cám ơn này để hoà chung niềm vui với những người bạn trẻ trong Ban Chấp Hành CĐVNOR, những người “vác ngà voi” ăn cơm nhà lo chuyện thiên hạ mà nhiều khi còn bị khen chê đủ điều.  Mệt quá!

Người viết rất thông cảm cho những bạn trẻ, bạn già đã làm công tác cộng đồng này vì khi một ông hay một bà, một cô  nào  “đưọc” làm “Chủ Tich Cộng Đồng” thì cha mẹ, vợ con, người yêu  của người đó cũng bị lôi kéo theo nhau để phụ giúp, đồng cam cộng khổ với “chàng, với “nàng”  hoặc hy sinh ở nhà chăm lo con cái để “chàng” hoặc “nàng”  an lòng lo việc thiên hạ.

Ở những tiểu bang giàu có, đông cơ sở thương mại người Việt thì việc quyên góp tài chánh có phần dễ dàng, rộng rãi, chứ ở những nơi “nhà quê tỉnh lẻ “ như  Portland  thì Ban Chấp Hành muốn kiếm tiền tổ chức Tết Cộng Đồng, Tết Trung Thu, Lễ Giỗ Tổ, Ngày Quốc Hận, làm xe hoa v…v… nhiều khi phải chạy kiếm tiền ủng hộ “toát mồ hôi” đấy nhé. Smile!

Nhìn qua ngó lại thì quý vị chủ nhân Columbia Medical Clinic, Chợ Hồng Phát, Lee’s Sandwich và một vài chủ nhân các cơ sở thưong mại khác là còn thương, còn muốn giúp đỡ cộng đồng nên mới ra tay hào hiệp giúp đỡ các bạn trẻ này. Thật đáng thương, đáng tội nghiệp cho những người bạn trẻ nhiều nhiệt tâm, nhiều thiện chí này quá!

Người viết hy vọng quý bạn trẻ trong ban chấp hành cộng đồng hiện tại và sắp tới hãy vui lên vì  ít ra qúy vị cũng đã đem lại niềm vui và nụ cười đến cho đồng hương Việt Nam trong một ít phút giây rồi. Dĩ nhiên cũng sẽ có nhiều người tán dương và cám ơn việc làm của quý vị, trong đó có người viết!  Vui lên nhé!  Smile!

Kính mời quý vị xem ảnh do nhiếp ảnh gia Mary Nguyễn thực hiện nhân Tiệc Cảm Ơn do VNCO tổ chức tại Hollywood Seniors Center lúc 12 trưa ngày thứ bảy 17/03/2018.

https://photos.google.com/share/AF1QipMEGIlL6oIfc5yB5krmCc_evW1ZHOMMSY2fVSN5BD_8by1YjgGiTggneRw8sycyjA?key=elBncDd6V0l3ZExtOHhQYlc0U3VNcFp5c3Q5R0dB

Hằng tuần người viết thường hay viết bài tâm tình trong trang Một Cõi Thiền Nhàn của Oregon Thời Báo để tạo niềm vui nho nhỏ cho mình và cho những bạn đọc thân mến của tôi trên cõi thật cũng như trên cõi ảo.  Tâm tình này có thể vui và đôi khi có thể hơi buồn một tí vì cuộc đời là những niềm vui nỗi buồn tiếp nối nhau:

“….Tâm chúng sinh như ngọn đèn mờ tỏ

Lúc hiền lành, lúc lại tạo ác nhân

Lúc ôn hòa, lúc lại dậy lửa sân

Theo năm tháng, tạo nghiệp lành nghiệp dữ!

Bởi thế:

Muốn được sống an nhàn không phải dễ

Phải quyết tâm dứt bỏ nghiệp tham, sân

Ngày qua ngày, ta tu học dần dần

Cội phúc đức, ta vun phân bón gốc… »

(Thơ Sương Lam)

Tâm tình này có thể là do bạn bè tôi kể lại những vui buồn trong đời sống của họ cho tôi nghe  để nhờ tôi nói lên dùm họ những nổi niềm tâm sự của họ cho vơi bớt nỗi ưu sầu, phiền muộn.  Tâm tình này cũng có thể là tâm tình thật của tôi trong cuộc sống thực tế hằng ngày sau khi trải qua bao thay đổi của cuộc đời, của môi trường sống, của cách cư xử, tâm lý con người qua thời gian, qua tuổi tác v..v…

Tôi tâm tình với bạn vì tôi cũng như bao nhiêu người bình thường khác đang sống trong cõi trần thế này, có vui có buồn, có cười có khóc, có nhớ có quên, có hạnh phúc có đau khổ, có tha thứ có giận hờn và cũng muốn có người thương yêu, cảm thông với mình v…v….

Người viết hy vọng những tâm tình, những hình ảnh, những tài liệu được trình bày ở nơi đây sẽ giúp chúng ta cùng nhau học hỏi và có thể đem lại cho chúng ta những kinh nghiệm sống, những kiến thức mới, những quan điểm sống thế nào cho đời sống được thăng hoa tốt đẹp hơn về phương diện tình cảm, tâm  linh, cho bớt đi những sân hận oán hờn vô ích chỉ làm khổ mình khổ người mà thôi.

Qua những lời tâm tình kể trên, chúng ta hiểu rằng là thế nhân tầm thường nơi chốn nhân gian này, chúng ta có nhiều lo âu, phiền muộn. Nếu có người hiểu và thông cảm với mình đó là một niềm vui.  Khi ta tạo được niềm vui cho người khác thì người nhận và người cho đều được vui và hai chữ cám ơn sẽ được thốt ra.  Thông thường thì ta nghĩ người nhận sẽ phải cám ơn người cho, nhưng người cho cũng cần phải biết nói lên hai chữ cám ơn.

Mời bạn đọc mẫu chuyện thiền nho nhỏ dưới đây nhé:

NGƯỜI CHO PHẢI CÁM ƠN

“Thiền Sư Seistsu kêu gọi tín đồ đóng góp để xây một thính đường mới rộng lớn hơn vì số lượng người đến nghe pháp qúa đông; giảng đường hiện tại không đủ sức chứa .

Umezu, một thương gia giàu có, hiện diện tại buổi kêu gọi ủng hộ đó, cúng dường 500 đồng tiền vàng.  Ông ta mang tiền dến đưa tận tay  Thiền Sư Seistsu và Thiền Sư nói : ” Ðược rồi, tôi nhận .  Ðể đó đi ! ”

Umezu đưa túi tiền vàng cho Thiền Sư, nhưng ông ta không được vui mấy với thái độ dửng dưng của Thiền Sư Seistsu .  Số tiền 500 đồng tiền vàng rất lớn, vì thời đó, người ta có thể sống cả năm trời chỉ với 3 đồng tiền vàng mà thôi; thế mà Thiền Sư lại chẳng nói một  câu cám ơn nào .

— ” Trong túi là 500 đồng tiền vàng đấy, Sư ạ ! ” Umezu nói.

— ” Ông đã nói với tôi rồi cơ mà ! ”  Thiền Sư trả lời .

— ” Mặc dù tôi là một thương gia giàu có, 500 đồng tiền vàng cũng không phải là số nhỏ đâu ! ”

— ” À, vậy là ông muốn tôi phải cám ơn ông chứ gì ?  Thiền Sư hỏi .

— ” Ngài phải như thế mới đúng chứ ? ”

” Tại sao ?  Người cho cần phải cám ơn người nhận chứ ? ”

Tại sao lạ nhỉ?

Mời bạn đọc tiếp lời giải thích dưới đây:

“Umezu nên cám ơn Thiền Sư đã nhận món quà .  Chúng ta nên cám ơn người khác khi chúng ta giúp họ điều gì — vì có người nhận thì người cho mới có cơ hội để cho, để làm việc phước chứ.

Người cho nên cám ơn, người nhận cũng cám ơn .  Cả hai tương quan tương tức với nhau để cùng sinh tồn, cùng giải thoát.   Các vị thiền sư sống giữa cuộc đời, cũng cần một chút vật thực qua ngày nuôi tấm thân tứ đại, nhưng các thiền sư vẫn thong dong tự tại vượt thoát ra ngoài sức chi phối mãnh liệt của vật chất .  Tiền bạc chỉ là phương tiện trao đổi ở thế giới điên loạn này; đừng biến nó thành cứu cánh, đừng tự biến mình thành nô lệ . Người giác ngộ khác với  chúng ta .  Họ cũng sống giữa đời nhưng khôn khéo xử dụng những thủ thuật và uyển chuyển dùng những phương tiện đó để cảnh tỉnh dẫn dắt chúng ta leo lên miệng hố, đạp sóng tới bờ.”

(Nguồn:  sưu tầm trên internet)

Bạn có đồng ý với lời giải thích này không?  Riêng người viết nghĩ cũng hữu lý đấy chứ vì giữa người cho và người nhận có sự tương tác với nhau.

Xin mượn  mẫu chuyện ngắn ngắn dưới đây để làm kết luận cho bài tâm tình về Cho và Nhận hôm nay, bạn nhé.

Cho Đi Cũng Chính Là Nhận Lại

“…Trong cuộc sống ai cũng cần phải biết sự cho và nhận là mối quan hệ tương quan mật thiết với nhau. Đa số chúng ta chỉ tham lam, ích kỷ để được nhận từ tay của người khác mà không biết cho đi. Chúng ta hãy biết giúp đỡ, sẻ chia bằng tình người trong cuộc sống khi có nhân duyên.

Một người đàn ông bị lạc giữa một sa mạc rộng lớn, mênh mông. Sau nhiều ngày cầm cự khi phần lương thực thực phẩm đã hết, ông mệt lả và đói khát vì không còn nước để uống. Trong suốt thời gian tìm kiếm nguồn nước, ông đã thấy một căn lều và thấy trong đó một máy bơm nước đã cũ và rỉ sét. Mừng quá, ông vội vã bước tới vịn chặt vào tay cầm và ra sức bơm nhưng không một giọt nước nào chảy ra.

Thất vọng quá, người đàn ông tìm kiếm chung quanh căn lều thì phát giác ra một cái bình nhỏ. Phủi sạch bụi cát trên bình, ông đọc dòng chữ được khắc vào bình: “Hãy đổ hết nuớc trong bình này vào cái máy bơm. Và trước khi đi chỗ khác, hãy nhớ đổ nước đầy lại vào chiếc bình này”. Người đàn ông mở nắp bình ra và thấy bên trong đầy nước. Ông đang rơi vào thế lưỡng lự vì nếu uống ngay phần nước trong bình thì chắc chắn ông có thể sống sót, nhưng nếu đổ hết nước vào cái máy để nó có thể bơm được nhiều nước thì ông sẽ cứu được rất nhiều người.

Người đàn ông sau khi đổ nước vào máy và bắt đầu nhấn mạnh cái cần với hy vọng sẽ bơm được nhiều nước một lần, hai lần, rồi ba lần nhưng chẳng thấy dấu hiệu nào là có nước. Tuy hơi nản lòng vì quá mệt lã nhưng ông vẫn kiên trì bơm lên, bơm xuống đều đặn và bỗng nhiên nguồn nước mát trong lành bắt đầu chảy ra từ chiếc máy bơm cũ kỹ. Ông mừng quá liền vội vã hứng nước vào bình và uống một cách ngon lành….”

(Nguồn: Trích trong Thư Viện Hoa Sen)

Mời xem youtube Thank You do người viết thực hiện để cám ơn quý vị thân hữu cõi ảo, cõi thật nhé.  Smile!

Thank You – Cám ơn – YouTube

▶ 1:11

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 410-ORTB 826-32118)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Photo:

Cung Chúc Tân Xuan From Nhạc sĩ Võ Tá Hân

Inline image 1
Anh Võ Tá Hân quý mến
Cám ơn anh Hân đã gửi lời chúc Tết Sương Lam. 

 
Thật là một phúc duyên khi SL được quen biết Thầy Thích Tánh Tuệ qua những dòng thơ đầy từ tâm, thanh thoát  và anh Võ Tá Hân qua những nhạc khúc Phật Giáo đầy từ bi, an lạc  mà Sương Lam đã ngưỡng mộ hai vị từ lâu.  Bây giờ mới hội đủ duyên lành gặp gỡ dù là qua cõi ảo. 

Phúc Duyên Gặp Gỡ

 Viết tặng các thân hữu của SL

Có những mến thương nẩy mầm ướm nụ

Có những cảm tình trổ nhụy chồi xanh

Chỉ chờ một ngày hội đủ duyên lành

Sẽ khai mở thành thân tình quí mến

 

Xin hãy để cho Tình Thương đổ bến

Vì giòng đời vui ít khổ đau nhiều

Kiếp con người có sống được bao nhiêu

Trăm năm tuổi mấy ai mà sống đủ

 

Gốc Thiện Tâm mà trời cao đã phú

Hãy vun bồi cho trổ nụ đơm hoa

Để xóa tan đau khổ cõi Ta Bà

Người người được thấm nhuần tình thương mến

 

Cám ơn người đã dừng chân ghé bến

Bến yêu thương, bến quí trọng, thân tình

Nếu ta cùng chung một kiếp nhân sinh

Thì ta hãy thương yêu trong cuộc sống

 

Tôi thích một hoa hồng khi còn sống

Còn hơn là trăm vạn đóa hoa tươi

Lúc chết đi ai biết được tình người

Là thành thật hay chỉ lời dối trá?

 

Đừng cân lượng và cũng đừng mặc cả

Vì tình thương không đơn vị đo lường

Chỉ biết rằng: ta thành thật yêu thương

Ta sẽ được niềm vui và hạnh phúc

 Sương Lam

 Sương Lam muốn chia sẻ niềm vui đạo hạnh này đến quý thân hữu khác nên đã giới thiệu những bài thơ Thiền đạo của Thầy Thích Tánh Tuệ và những nhạc khúc Phật Giáo của anh Võ Tá Hân trên trang nhà và trang Plus Google của Sương Lam để nhiều người cũng được hưởng những lợi lạc về tinh thần như SL.
 
 Nhân dịp Xuân về kính chúc anh Hân nhiều sức khỏe  và tiếp tục thực hiện hoài bảo của anh trên con đường phục vụ tha nhân.
 
 Xin phép anh Hân cho SL được chia sẻ 10 bài thơ Xuân đầy tình tự dân tộc và đao pháp của anh đến các thân hữu của Sương Lam. Xin cám ơn anh Hân trước nhé. Smile!
 
 

Sương Lam mời đọc Bạn Có Biết Stress Là Gì Không Nhỉ

Thưa quý anh chị,

 Sống trong cõi trần lao xao này hằng ngày chúng ta phải tiếp xúc với người thân trong gia đình, người quen kẻ lạ trong xã hội, xếp lớn xếp nhỏ trong nơi làm việc v…v….

 Sáng mở mắt thức dậy là phải lo ăn sáng, ăn trưa, ăn chiều, ăn tối mệt đừ công sức. Một lời nói vô tình hay hữu ý nhiều khi làm ta phải trằn trọc suốt canh thâu. Lại thêm tuổi già nay ốm mai đau, con cháu một ngày một xa vòng tay yêu thương của cha mẹ, ông bà, thử hỏi ai mà không bị  “Stress” không nhiều thì ít.  Nhưng nếu hỏi Stress là gì thì mỗi người định nghĩa khác nhau: đau buồn, trầm cảm v..v…

 Xin mời đọc lời giải thích của một bác sĩ (dĩ nhiên là đáng tin cậy hơn cách nghĩ riêng tư của cá nhân mình rồi) vì khoa học hơn, hợp lý hơn qua lời giải thích của ông.

 Hy vọng đọc xong bài tâm tình này và bài thơ của Thầy Thích Tánh Tuệ, Bạn và tôi sẽ bớt đi một phần nào Stress. Mong lắm thay!  Smile!

 Sương Lam

 

Bạn Có Biết Stress Là Gì Không Nhỉ?

Inline image 1

Đây là bài số ba trăm chín mươi bảy (397) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

 Hình như ai cũng bị Stress ít nhất một lần trong đời.  Người viết cũng thường nghe bạn bè than rằng: “Tôi đang bị Stress nè bạn ơi”.

 Bạn và người yêu bé bỏng dễ thưong của bạn vì một lý do nào đó đành phải chia tay nhau như hai chiếc lá phải lìa cành vào Mùa Thu Lá Bay.  Bạn và cô ấy sẽ buồn lắm! Dĩ nhiên Nàng sẽ khóc. Nước mắt của nàng đẹp buồn như Giọt Mưa Thu. Chàng sẽ đau lòng đi lang thang giữa Thành Phô Buồn.  Chắc chắn là chàng và nàng bị Stress rồi vì cuộc tình dang dở!

 Trong những năm đầu tiên đến xứ Mỹ, người viết cũng đã nếm mùi Stress khi trở lại đời sống học trò nơi xứ lạ.

 Mời bạn nghe  người viết tâm tình để xem bạn có từng bị Stress giống  như người viết hay không nhé?

 

“Vào lớp học, nhiều khi ta ngủ gục

Thầy giảng bài sao giống tiếng Mẹ ru

Ta mơ màng như thoát kiếp phù du

Hồn bay bổng về trường xưa bạn cũ

 

 Cũng vì bởi nhiều đêm ta không ngủ

Thức học bài “Quiz”, “Test” với “MidTerm”

 Vừa dứt xong, lại đã thấy “Final”

 Phải cố học sao “get A” bốn chấm!

 

 Dưới hai chấm, bạn, tôi, ta buồn lắm!

“Basic Grant” sẽ cắt, hết “Workstudy”

Bạn với tôi sẽ lên chức…. “Cu li”

Nơi xứ Mỹ, đường “Janitor” rộng mở

 

Vào lớp học, vừa buồn, vừa lo sợ

 Giáo sư nào kỳ thị! Kể như tiêu!

 Bạn sẽ buồn, sẽ chán nản đủ điều

Sẽ thấm thía “Đời học trò xứ lạ”!

 

(Trích trong bài thơ Học Trò Xứ Lạ – Thơ Sương Lam)

 

Chắc chắn quý ông quý bà nào cũng bị stress khi bị “đì” bởi “boss lớn, boss nhỏ” trong gia đình hay trong sở làm. Lúc đó  bạn tức bực trong lòng nhưng…. đành phải im hơi lặng tiếng, nếu không, chiến tranh sẽ bùng nổ bây giờ.  Smile!

 Inline image 5

 

 Nói dông nói dài, Bạn vẫn chưa hiểu Stress là gì nhỉ?  Mời Bạn lằng nghe Bác Sĩ Đỗ Hồng Ngoc giải thích nhé.

 

Stress là gì

 

…….”Stress là một phản ứng bảo vệ, khi cơ thể bị một mối đe dọa, mối nguy hiểm xảy đến cho nó. Người ta gọi nó là phản ứng (hay đáp ứng) “chiến đấu hoặc bỏ chạy (Fight or Flight response), nghĩa là trong tình huống đó, chỉ có hai cách để chọn lựa: chiến đấu để sinh tồn hoặc bỏ chạy để… sinh tồn!

Lúc đó, cơ thể phải huy động toàn lực để đối phó. Não thùy sẽ ra lệnh tiết các kích thích tố cần thiết, nào adrénaline, nào norepinephrine, cortisol…ồ ạt đổ vào máu. Tim đập nhanh để bơm máu về các cơ bắp lớn, phổi hổn hển tăng tốc bơm oxy, đường huyết vọt lên cao nhằm tăng cường khẩn cấp năng lượng, đồng tử mắt nở to để nhìn cho rõ, tai vểnh lên, mũi phồng ra… Tóm lại, mọi thứ đều phải trong tư thế sẵn sàng. Trong lúc các mạch máu lớn chuyển máu đến các bắp cơ thì mạch máu nhỏ ngoại biên co thắt lại, để nếu có bị thương thì máu cũng không bị mất nhiều… Vì thế mà người bị stress thường mặt mày tái ngắt, xanh lè, tay chân đơ cứng…”

Dễ sợ chưa?

 Chưa hết đâu,  bác sĩ còn nói thêm như sau:

“…..Những dấu hiệu sớm để nhận biết stress là có vấn đề về trí nhớ như hay quên, mất định hướng, thường hoang mang… Về cảm xúc thì dễ dao động, bứt rứt, dễ bị kích động, tâm tính bất thường, hay cáu gắt, lúc nào cũng có cảm giác bị tràn ngập, rất khó tìm được sự thư giãn. Trong lúc nghỉ ngơi mà vẫn cứ lo lắng, thậm chí còn lo lắng nhiều hơn! Các triệu chứng về thể chất dễ nhận ra như nhức đầu, đau lưng, rối loạn tiêu hóa, buồn nôn, chóng mặt.. Đặc biệt đau cột sống cổ hay cột sống thắt lưng. Cứ tưởng là loãng xương, là gai cột sống, là thoát vị điã đệm gì gì đó, thực ra gốc ở stress.

Người bị stress dễ bị bệnh vặt, cảm cúm triền miên vì sức đề kháng giảm sút đáng kể, dễ bị mất ngủ, tức ngực, tim đập nhanh và … dễ nổi mụn, nổi chàm trên da. Không có gì ngạc nhiên vì ở trong phôi thai, não và da vốn cùng xuất phát từ một lá mầm ngoai bì (ectoderme). Não mà bất an thì da cũng nhăn nhúm, nổi mụn, nổi chàm, chữa hoài không khỏi, thoa mỹ phẩm đắc tiền cũng vô ích. Não mà an vui thì da cũng tưoi nhuận, hồng hào, sáng láng. Người bị stress còn hay có những hành vi bất thường như tự dưng thèm ăn, ăn hoài, lên cân đột ngột; hoặc bỗng nhiên bỏ ăn, sụt ký đột ngột… Có người còn đi qua đi lại, đi tới đi lui, cắn móng tay, nhai nhóp nhép. Các huần luyện viện bóng đá, ông nào cũng hay đi qua đi lại, đi tới đi lui, nhai nhóp nhép “sinh-gom” hoặc phì phèo thuốc lá liên tục giữa lúc hai đội bóng vờn nhau trên sân. Họ bị stress. Nhưng đó là một thứ stress cấp, coi căng vậy mà hiền, chóng qua, hết trận đấu là xong, lại bắt tay nhau vui vẻ! Còn cái thứ stress nhai nhóp nhép kiểu “gặm một khối căm hờn trong cũi sắt”… mới là thứ stress nặng, mạn tính, triền miên, sinh đủ thứ chuyện…..”

 Nhưng làm thế nào để xã stress.  Mời Bạn hãy đọc tiếp những chiêu thức hoá giải Stress  của BS Đỗ Hồng Ngọc nhé. Người viết là “cây quạt bự” (Fan) của vị bác sĩ có lối viết văn hóm hỉnh, tếu tếu của một người nghệ sĩ này.  

 Xin bạn hãy ráng chịu khó đọc nhé vì chiêu thức này rất hữu ích cho bạn khi bạn gặp phải hung thần Stress.

Inline image 2

“…..Đó là cách thở sâu, thở bụng, đưa hơi xuống huyệt… đan điền (dưới rún chừng 4 cm). Nó giúp làm cho ta tĩnh tâm lại, nó chuyển dịch vùng căng thẳng ở vỏ não qua vùng êm ái của … cái rún, với điều kiện là phải để tâm quan sát xem cái hơi thở đó nó vào ra lên xuống ra sao. Khi chú tâm vào hơi thở, lắng nghe hơi thở , quan sát nó, dòm ngó nó, nghiền ngẫm nó… thì ta đã đánh “lạc hướng” cảm xúc ta rồi! Vỏ não khi đã tập trung vào hơi thở thì “quên” tập trung vào các chuyện linh tinh khác. Cách đơn giản này có khả năng giải stress rất tốt.

Tập luyện đúng mức, não thùy sẽ tiết ra một kích thích tố gọi là endorphine, một thứ á-phiện nội sinh, làm cho dịu nhẹ toàn thân, tạo sự sảng khoái, lâng lâng, mà không gây tác dụng phụ. Thiền, yoga, dưỡng sinh, tài chí, khí công… đều là những cách làm cho thân tâm hợp nhất, làm cho ta quay trở lại với chính mình bằng cách lắng nghe hơi thở của chính mình (có thể kết hợp với động tác hay không cần động tác) đó thôi. Hiện nay các kỹ thuật này ngày càng được nghiên cứu và ứng dụng rộng rãi ở các Trung tâm y khoa lớn trên thế giới để trị liệu các bệnh do stress gây ra, các chứng trầm cảm, tâm thần, lo âu, đau nhức…, kể cả nghiện rượu, thuốc lá, ma túy… một cách rất có hiệu quả.


(Nguồn: Xã Stress của BS Đỗ Hồng Ngọc- Cám ơn bác sĩ ĐHN)

 Xin mời đọc thêm những bài viết khác của BS Đỗ Hồng Ngọc trong trang nhà BS Đỗ Hồng Ngọc http://www.dohongngoc.com/web/ )

 Trong thực tại, khi người viết gặp những chuyện bực mình, tôi thường bỏ đi nơi khác tìm đọc  kinh sách, thơ văn hay nghe âm nhạc êm dịu để  tinh thần được bình thản trở lại, để không bị vướng bận vào hung thần stress này. Smile!

 

 Bạn và tôi thử đọc bài thơ dưới đây của Thầy Thích Tánh Tuệ mỗi khi gặp chuyện bực mình xem có thể đuổi anh stress đi chỗ khác chơi được không nhé?  

 Rót Cho Nhau

 Inline image 3

Rót tặng đêm dài một ánh trăng

Cho người lạc lối hết băn khoăn.

Tay sen xin chắp dâng lời nguyện

Hạnh phúc, an bình cho thế nhân..

 

Rót xuống bờ môi những nụ cười

Cho hồn sa mạc chợt xanh tươi.

– Em cười, thế giới cười trao lại

Nhưng khóc, riêng mình em khóc thôi!

 

Xin rót cho Lời tiếng dễ thương

Vỗ về,  xoa dịu những đau buồn..

Một câu, xa lạ thành tri kỷ

Một lời, vực thẳm cách hai phương.

 

Rót tặng trong chiều những tiếng Kinh

Để dừng chân bước giữa phiêu linh,

Để bừng mắt thấy trần gian mộng

Mà khổ vì đâu? – Mấy chữ tình…

 

Xin thắp vào tim một ngọn đèn

Xua lòng u tối đã nhiều phen,

Xua tan tâm niệm hoài nghi kỵ

Thói cũ đi, về.. trong nhỏ nhen.. 

 

Xin rót vào tai những tiếng chuông

Vườn tâm hoa nở Hiểu và Thương.

Nghe chuông.. thông thấu nguồn chân thật

Thôi kiếp đi hoang, kiếp đoạn trường.

 

– Tà dương, lại nối tà dương mộng

Về vén sương mù, tỉnh giấc say.

Rót tách trà sen mời bạn lữ

Ngồi trong thực tại ngắm mây bay..

 Như Nhiên- Thích Tánh Tuệ

(Nguồn: Collection Thầy Thích Tánh Tuệ)

https://plus.google.com/u/0/collection/w-FJb

 Xin mời xem Yotube Chữ Tâm Trong Thư Pháp để cái Tâm của mình lắng đọng trong một ít phút giây.

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

 Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

 Sương Lam

 (Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN397-ORTB 810-12617)

 
Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Inline image 4
Photo:

Sương Lam mời đọc Trộm Nhìn Nhau

Thưa quý anh chị

Trong cuộc sống hôn nhân không phải lúc nào cũng “ngọt như mía lùi” như ngày mới cưới mà đôi lúc thêm vị mặn của muối, vị cay của gừng và vị chát của trái hồng mềm chưa chin.

Một người bạn ảo văn nghệ chuyển chia sẻ với người viết câu chuyện vợ chồng 6+6+6+ với 32  câu đối thoại của đôi vợ chồng cưới nhau sau 6 năm đọc thấy vui vui và hơi đúng đúng.  Cám ơn NPN nhé. Smile

Ví dụ như mẫu đối thoại số 6 dưới đây:

Lời xin lỗi

  1. – Sau 6 tuần: Em yêu, đừng lo, anh thề không bao giờ tái phạm.
    – Sau 6 tháng: Được rồi, anh hứa.
    – Sau 6 năm: Biết rồi, nói nhiều thế.

…..
Quý ông chồng qua thời gian chung sống với vợ nhà hình như không còn là chàng « hoàng tử bạch mã » ngày xưa nữa mà lại hay cáu gắt với bà xã.  Mệt quá!

Xin mời quý bạn đọc bài tâm tình hôm nay.  Hy vọng quý ông, quý bà  sợ những nguy hại của sự nóng giận làm hại đến sức khỏe và nhan sắc của mình mà chế ngự được tính nóng giận của mình.  Hy vọng thế!  Smile !

Sương Lam

Trộm Nhìn Nhau

 

 

Inline image 1

Đây là bài số ba trăm chín mươi sáu (396) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Phu quân của người viết và tôi rất thích bài hát “Trộm Nhìn Nhau” do nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng sáng tác vì tiết tấu âm nhạc hay lạ và lời nhạc cũng thật dễ thương. Smile!

Bài hát này được nhiều ca sĩ nam lẫn nữ trình diễn nhưng theo thiển ý của người viết thì ca sĩ Hương Lan hát hay nhất với giọng hát ngọt ngào, tha thiết của cô.

Có bao giớ bạn “trộm nhìn nhau” người chồng, người vợ của mình hay không nhỉ?

Hãy lắng nghe tâm tình của chàng khi trộm nhìn nàng thật tình tứ làm sao:

Đôi khi trộm nhìn em 
Xem dung nhan đó bây giờ ra sao 
Em có còn đôi má đào như ngày nào 
Kể từ khi vắng anh em như tấm vải lụa nhầu 
Thương thâu đêm giấc mộng xanh xao 
Anh có bề nào ai đón đưa em….” 

 Và khi nàng trộm nhìn chàng thấy cũng thật dễ thương:

 “Đôi khi em trộm nhìn anh xem đôi tay rắn phong trần năm xưa 
Anh có còn mê sông hồ qua từng ngày 
Kể từ khi vắng anh em như tấm vải lụa nhầu 
Đêm thâu đêm giấc ngủ xanh xao 
Anh có bề nào ai đón ai đưa ….

Mời xem youtube  Trộm Nhìn Nhau qua tiếng hát của Hương Lan.

Cám ơn anh TienTY nhé.

1-Trộm Nhìn Nhau | Ca sĩ: Hương Lan | Nhạc sĩ: Trầm Tử Thiêng

https://www.youtube.com/watch?v=TLKwu1ShPvM

2-Trộm Nhìn Nhau | Ca sĩ: Hoàng Oanh | Nhạc sĩ: Trầm Tử Thiêng | Trung Tâm Asia

https://www.youtube.com/watch?v=PoiiY20vRhs

 Những hình ảnh trên thật lãng mạn, trữ tình khi hai người còn đang trong thời kỳ yêu đương chứ bây giờ nếu trộm nhìn chàng đang đóng vai “tặc zăn nổi giận” hay khi trộm nhìn nàng đang “mắt phương trợn trừng” thì bạn thấy hết hồn ngay vì khi con người đang cơn nóng giận thì mặt mày xấu xa như quỷ sứ vậy đó. Nếu không tin, bạn hãy nhìn vào gương khi đang cơn nóng giận, bạn sẽ thấy con người hiền lành, dễ thương thưòng ngày biến đi đâu mất rồi.  Thay vào đó là “một  ông kẹ, một bà chằng lửa” đang nhìn bạn trong gương.  Đáng sợ nhỉ?

Nhà Phật đã dạyTham Sân Si là tam độc cần phải đuợc diệt trừ thì con người mới sống hạnh phúc được. “Tham, Sân, Si có thể được tìm thấy một cách dễ dàng nơi hành động, ngôn ngữ, và ý nghĩ của chính mình cũng như của kẻ khác. Kinh nghiệm cho ta biết bất cứ ở đâu hay lúc nào, nếu tham sân si có mặt và ngự trị thì cuộc sống riêng hay chung đều trở nên xấu xa đau khổ.”

Khi ông chồng hay bà vợ nổi giận thì hay thốt những lời nói khó nghe làm tổn thương tình cảm vợ chồng, làm mất đi sự kính trọng lẫn nhau v..v..

Khi nổi giận thì không kiểm soát được lý trì của mình nên có thể làm tổn  hai nhân mạng  người khác để rồi phải bị pháp luật trừng trị. Những thảm cảnh gia đình chồng giết vợ giết con, giết tình nhân  v..v.. vì không chế ngự được sự tức giận của mình để rồi sau đó suốt đời phải hối hận và trả giá cho sự tức giận của mình trong tù tội.

Những người hay dễ nổi giận cần cũng cần biết nguy hại về sức khỏe của sự tức giận  qua tài liệu dưới đây do người viết sưu tầm trên internet đem về đây chia xẻ với quý bạn nhé”

Inline image 2

8 nguy hại lớn của tức giận

Tức giận là triệu chứng thường gặp ở mỗi con người chúng ta, tuy nhiên thường xuyên tức giận sẽ gây ra nhiều nguy hại cho cơ thể.

 

  1. Tổn thương gan

Khi tức giận, cơ thể sẽ bài tiết ra một loại chất gọi là “catecholamine”, tác dụng với hệ thống thần kinh trung ương, làm cho đường huyết tăng cao, tăng cường acid béo phân giải, độc tố trong tế bào gan và huyết dịch cũng theo đó tăng lên.

Khuyến nghị: Khi tức giận nên uống cốc nước. Nước có thể thúc đẩy acid béo tự do trong cơ thể bài tiết ra ngoài, giảm bớt độc tố.

Viêm sắc tố

 

Khi tức giận, số lượng lớn huyết dịch chạy dồn về não bộ, vì vậy ô xy trong huyết dịch sẽ giảm bớt, độc tố tăng lên nhiều. Độc tố sẽ kích thích mao mạch, lỗ chân lông, gây ra các chứng viêm xung quanh lỗ chân lông với nhiều mức độ khác nhau, từ đó xuất hiện các viêm sắc tố.

Khuyến nghị: khi gặp phải việc không vui, có thể hít thở sâu, hai tay giơ ngang để điều tiết trạng thái cơ thể, đưa độc tố đẩy ra ngoài.

Đẩy nhanh suy thoái tế bào não

Đại lượng huyết dịch chạy dồn về não cũng sẽ làm cho áp lực của huyết quản não tăng lên. Lúc này trong huyết dịch hàm chứa độc tố nhiều nhất, ô xy ít nhất, không khác gì một “vị thuốc độc” cho não.

Khuyến nghị: gặp phải việc không vui có thể hít thở sâu, hai tay giơ ngang để điều tiết trạng thái cơ thể, đưa độc tố đẩy ra ngoài.

4-Viêm loét dạ dày

 Tức giận sẽ làm cho thần kinh giao cảm hưng phấn và trực tiếp tác dụng vào tim và trên huyết quản, làm cho lưu lượng máu trong dạ dày đường ruột giảm thấp, nhu động chậm, ăn uống kém, khi nghiêm trọng còn gây ra viêm loét dạ dày.

Khuyến nghị: Mỗi ngày mát-xa nhiều phần dạ dày, giảm nhẹ triệu chứng.

5-Cơ tim thiếu ô xy

Đại lượng huyết dịch chảy về đại não và phần mặt sẽ làm cho huyết dịch cung ứng cho tim giảm bớt từ đó dẫn đến cơ tim thiếu ô xy. Tim để đáp ứng nhu cầu cơ thể, chỉ có cách làm việc gấp lên nhiều lần, từ đó làm cho nhịp tim không đập nhịp nhàng.

 

Khuyến nghị: cố gắng luôn mỉm cười và nhớ lại những việc vui vẻ, có thể làm cho tim đập khôi phục lại nhịp, để huyết dịch lưu động đều đăn hơn.

 

  1. Gây ra cường giáp

Tức giận làm cho hệ thống nội bài tiết rối loạn, làm tăng hormon tuyến giáp trạng bài tiết, thời gian lâu dài sẽ gây ra cường giáp.

 

Khuyến nghị: ngồi xuống thư giãn, nhắm mắt lại, hít thở sâu.

 

  1. Tổn thương phổi

 

Khi tâm trạng tức giận, hô hấp sẽ vội vàng, thậm chí xuất hiện hiện tượng hoán đổi khí quá độ. Bao phổi không ngừng khuếch trương, không có thời gian thu co, tức là không có được thư giãn và nghỉ ngơi nên có, từ đó nguy hại đến sức khỏe của phổi.

 

Khuyến cáo: chuyên tâm, hít thở sâu và nhẹ nhàng thở ra 5 lần, làm cho bao phổi có được nghỉ ngơi.

 

  1. Tổn hại hệ thống miễn dịch

 Khi tức giận, đại não sẽ ra mệnh lệnh cho cơ thể chế tạo ra một loại chất cortisol do cholesterol chuyển hóa thành. Loại chất này nếu tích lũy trong cơ thể quá nhiều sẽ gây chướng ngại cho sự hoạt động của hệ thống miễn dịch, làm cho sức đề kháng cơ thể thấp đi.

Khuyến nghị: Hồi nhớ về những việc tốt của mình trong quá khứ, cố gắng hết sức đề bình hòa tâm trạng.

Dương Hằng

Theo xinhuanet

(Nguồn:internet)

Inline image 3

Ngày xưa khi còn trẻ, người viết cũng dễ nổi giận lắm khi gặp chuyện bất bình: la hét um sùm, đập bàn đập ghế v..v….

Bây giờ tuổi đời càng lớn, nhờ đọc qua kinh sách, học hỏi qua sách vỡ, qua kinh nghiệm sống hằng ngày nên bây giờ người viết cũng bớt dần đi sự tức giận của mình. Mỗi lần sắp có chuyện “chiến tranh” với quí vị ” boss lớn, boss nhỏ” trong gia đình, người viết đi tìm ly nước lạnh uống cho hạ hỏa, hoặc bỏ vào phòng nói chuyện với “người tình mặt chữ nhật” của mình là xong ngay, chứ không còn thích cãi cọ tùm lum nữa!  Mệt quá!

Người viết cũng không thích tranh luận dài dòng trên cõi ảo vì ai đúng, ai sai hãy để cho cái “nhất điểm lương tâm” của mình phán quyết. Tức giận làm gì cho “hao mòn nhan sắc.  Quý bà rất sợ “bị chê là xấu” lắm đấy dù mình cũng chẳng đẹp hơn “Hoa Hậu Thân Thiện” trong cuộc thi Hoa Hậu Áo Dài trong ngày Hội Tết hằng năm.

Xin mời quý bạn cùng đọc với người viết mẫu chuyện  hay hay dưới đây để làm bài học chế ngự sự nóng giận của mình sau khi “trộm nhìn chàng” và thấy chàng không còn lịch sự, galant như ngày xưa nữa.  Smile!

Bài học Cây Đinh

 Có một cậu bé trai, nó có cái tật xấu là ưa nổi nóng quạu quọ, vì vậy, cha của nó đã đưa cho nó một túi đinh;
Lại bảo nó, mỗi khi nó có nổi nóng quạu quọ thì hãy đóng một cây đinh lên trên bờ rào phía sau vườn nhà.
Ngày thứ nhứt, nó đóng được 37 cây đinh. Và từ từ mỗi ngày số đinh được đóng lên bờ rào mỗi ít đi. Nó cũng đã phát hiện là nó đã khống chế được cái tật xấu của nó cũng như cái việc đóng những cây đinh có hơi dễ dàng,
Cuối cùng, có một ngày kia cậu bé này cũng thấy là mình vẫn đủ nhẫn nại để không nổi lên cái tật xấu nóng nảy quạu quọ nữa, nó báo cho cha nó biết việc này.
Cha nó lại bảo nó, bắt đầu từ nay, mỗi khi nó khống chế được cái tật xấu của nó thì hãy đi nhổ một cây đinh.

Ngày ngày trôi qua, sau cùng thì nó báo cho cha nó hay là, nó đã nhổ hết những cây đinh rồi.
Cha nó nắm tay nó, cùng đi ra sau vườn nhà và nói rằng: “Con của cha, con ngoan lắm, con làm rất hay. Nhưng mà hãy nhìn những cái lỗ đinh trên bờ rào, cái bờ rào này không thể hồi phục được cái nguyên trạng của nó nữa. Một khi con nổi nóng thì những lời nói của con nó cũng giống như những cái lỗ cây đinh này, chúng đã để lại những vết hằn.
Giả dụ như con dùng dao đâm người ta một dao, thì bất luận là con đã nói bao nhiên lần những lời tạ lỗi, cái vết thương đó nó vẫn sẽ vĩnh viễn còn đó.
Những lời nói nhức nhối cũng ví như sự nhức nhối thực tại, không làm sao chấp nhận được (dù đó chỉ là lời nói)”.

Ghi chú: Giữa người và người với nhau, thường do sự kiên trì về cố chấp bởi những lỗi lầm giữa đôi bên, đã tạo nên những thương tổn vĩnh viễn cho nhau.
Nếu mọi người trong chúng ta đều có thể tự mình làm, bắt đầu có thái độ khoan dung đối với  mọi người, bạn nhất định sẽ nhận được những kết quả tốt mà bạn không hề nghĩ tới… Giúp mở cánh cửa sổ cho người ta, cũng là để cho chính mình nhìn thấy được một không gian hoàn chỉnh hơn.

(Nguồn: internet)

Inline image 3

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửMCTN396-ORTB809-112917)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Inline image 1

Photo:

Sương Lam mời đọc Cháu Nội Cháu Ngoại Thời “A còng @.com”

Thưa quý anh chị,

Đối với những “người không còn trẻ nữa” ở lứa tuổi chúng ta, được sống gần gũi và vui đùa với cháu nội, cháu ngoại quả  là một đìều hữu phúc.  Smile!

Người viết đã quen biết rất nhiều ông bà nội, ngoại và thường kể nhau nghe những tình cảm và nếp sống của các cô cậu cháu nội, cháu ngoại “cục vàng cục ngọc” của quý ông bà vì vợ chồng người viết cũng đã lên chức “ông bà nội” 11 năm nay rồi.

Hình ảnh cô cháu nội Mya của người viết thường xuất hiện trong các bài viết, bài thơ của người viết.  Mya là đại diện cho “thế hệ thứ ba” của những người Việt Nam phải ly hương đất tổ Việt Nam vì lý tưởng Tự Do sau năm 1975.

Người viết xin phép được nói lên tâm tình của những ông bà nội, ngoại giúp cho các thân hữu của tôi và tâm tình của chính bản thân người viết nữa.  Có thể sẽ có nhiều thiếu sót vì mỗi gia đinh có một nếp sống khác biệt nhau.  Người viết ước mong sẽ nhận được sự cảm thông của những “ông bà nội ngoại thời a còng” vì ít nhiều gì tâm sự của chúng ta cũng giống giống nhau.  Smile!

Sương Lam

Cháu Nội Cháu Ngoại Thời  “A còng @.com”

 Inline image 2

Đây là bài số ba trăm tám mươi sáu (386) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Theo thông lệ hằng năm, sau ngày Lễ Lao Động ở xứ Mỹ,  học sinh các trường tại Portland và các vùng phụ cận đi học trở lại sau khi nghỉ hè.  Năm nay học sinh tựu trường ngày Thứ Ba 5 Tháng 9 năm 2017 khi nhiệt độ ngoài trời lên đến 100 độ F.  Nóng thế!

Thời gian trôi qua nhanh quá, mới đó ba tháng hè trôi qua nhanh chóng.  Cô cháu nội Mya yêu quý của tôi mới ngày nào còn bé tí tẹo trong vòng tay của bà nội, bây giờ lại là học sinh lớp 6 của trường trung học International School of Beaverton.

Bây giờ Mya đã lớn nên người viết không theo cháu đến trường như ngày đầu tiên  Mya đi học lớp mẫu giáo ở trường tiểu học Montclair trước đây.

Mya phải thức dây sớm lúc 5:30 AM để chuyển đổi hai xe buýt mới đến trường được vì trường học này ở khá xa nhà của Mya. Cũng phải chịu thôi vì ba Mya  đã chọn trường tốt cho Mya mà lị!  Smile!

Rồi đây  Mya sẽ phải học hết 7 năm chuơng trình trung học, chương trình đại học, rồi ra trường  tranh đấu với đời để mưu sinh trong cuộc sống như người viết đã làm cách đây mấy chục năm về trước.

Cái vòng lẩn quẩn đó lại tiếp nối từ thế hệ này sang thế hệ khác.  Những người già nằm xuống, những đứa trẻ lớn lên, bánh xe thời gian vẫn quay và con người vẫn phải lập đi lập lại những gì các thế hệ cha ông đã làm trong cái vòng sinh tử luân hồi của kiếp nhân sinh.

Học trò xứ Mỹ dạn dĩ, xông xáo, khoái chí đi học chứ không nhát hít nắm tay mẹ đi học như cậu bé trong Tôi  Đi Học của Thanh Tịnh ngày xưa vì nhiều cô cậu đã đi học các Lớp Tiền Mẫu Giáo lúc 3-4 tuổi trước khi nhập học chính thức lớp mẫu giáo các trường tiểu học công, tư tại địa phưong nơi cư trú.

Học ở Mỹ vui lắm vì bên cạnh các chương trình chính thức, bắt buộc phải học như văn chương, tập viết, tập đọc, toán, còn có các chương trình thể thao, các sinh hoạt văn nghệ văn gừng với bạn bè  vui quá là vui, nên học trò thích đi học hơn là ở nhà.  Hơn thế nữa, chương trình giáo dục ở Mỹ có tính cách cưỡng bách giáo dục nên những cô cậu nào ở trong tuổi học trò mà đi lang thang ngoài đường trong những ngày “School Day” thì sẽ được cảnh sát hỏi thăm ngay, chỉ trừ trường hợp bị bịnh phải đi bác sĩ hay có lý do gia đình chính đáng mà thôi.

Nhiều phụ huynh học sinh đưa con tới trường nhưng thực sự chưa hiểu rõ chương trình giáo dục ở Mỹ cấp tiểu học và trung học như thế nào?  Người viết xin mời quý vị phụ huynh học sinh đọc tài liệu dưới đây do người viét sưu tầm từ wikipedia.org đem về đây chia sẻ với phụ huynh về  Giáo dục Hoa Kỳ ở cấp tiểu học và trung học nhé.

Inline image 3

Giáo dục Hoa Kỳ

Giáo dục Hoa Kỳ chủ yếu là nền giáo dục công do Chính phủ liên bang, tiểu bang, và địa phương ở Hoa Kỳ điều hành và cung cấp tài chính. Việc giáo dục trẻ em ở độ tuổi nhà trẻ và mẫu giáo mang tính chất bắt buộc. Một phần của giáo dục bắt buộc được thực hiện thông qua nền giáo dục công. Giáo dục công có tính chất phổ cập ở cấp tiểu học và trung học. Ở các cấp học này, hội đồng học khu gồm những thành viên được bầu chọn thông qua bầu cử ở địa phương đề ra chương trình học, mức độ hỗ trợ tài chính, và những chính sách khác. Các học khu có nhân sự và ngân sách độc lập, thường tách biệt khỏi các cơ cấu có thẩm quyền khác ở địa phương. Chính quyền các tiểu bang thường quyết định các tiêu chuẩn giáo dục và thi cử. Độ tuổi bắt buộc đi học thay đổi tùy theo tiểu bang, độ tuổi bắt đầu ở khoảng từ 5 đến 8 tuổi và độ tuổi có thể nghỉ học ở khoảng từ 14 đến 18. Càng ngày càng có nhiều tiểu bang yêu cầu thanh thiếu niên phải học cho đến khi đủ 18 tuổi.

Hầu hết trẻ em Hoa Kỳ bắt đi học trong các cơ sở giáo dục công lập ở tuổi lên 5 hay 6. Năm học thường bắt đầu vào tháng 8 hay tháng 9, sau kỳ nghỉ mùa hè. Trẻ em được phân thành từng nhóm xếp theo năm học gọi là lớp (grade), bắt đầu với các lớp mầm non, sau đó là mẫu giáo, và tích lũy dần lên lớp 12. Ở mỗi lớp, trẻ em thường học cùng với nhau cho đến cuối năm học (vào tháng 5 hay tháng 6). Tuy vậy, trẻ em chậm phát triển có thể ở lại lớp hay học sinh tài năng có thể học lên lớp nhanh hơn so với các bạn học cùng tuổi.

Nói chung, hệ thống giáo dục phổ thông Hoa Kỳ bao gồm 12 lớp tiểu học và trung học, học sinh học trong khoảng thời gian 12 năm học trước khi được tốt nghiệp và đủ điều kiện để vào học đại học. Sau khoảng thời gian trong nhà trẻ và trường mẫu giáo là 5 năm tiểu học. Sau khi hoàn thành 5 lớp ở trường tiểu học, học sinh vào học trường trung học để lấy bằng tốt nghiệp trung học (high school diploma) nếu hoàn thành chương trình học của tất cả 12 lớp.

Độ tuổi trung bình của học sinh ở mỗi lớp trong các trường công lập và tư thục có thể hơi khác nhau tùy theo từng vùng trong nước. Số liệu này có thể tìm thấy trên trang mạng của Bộ Giáo dục Hoa Kỳ.”

(Nguồn: Trích trong Wilipedia)

Bây giờ là thời đại  “kỹ thuật computer”, thời đại của “@.com” nên  các học sinh sử dụng Iphone, IPad, computer giỏi lắm.  Các ông bà nội, bà ngoại thuộc thế hệ trước nếu không biết sử dụng computer bị trở thành “ông bà già nhà quê” rồi nên con cháu thích lướt internet hơn là  chuyện trò với ông bà nội, ngoại. Chán!

Inline image 4

Chương trình giáo dục và văn hóa nơi xứ Mỹ cũng khác cách giáo dục và văn hóa  mà  thế hệ cha ông Việt Nam ngày xưa đã đưọc giảng dạy cho nên nhiều khi chúng ta cảm thấy hơi đau lòng và buồn phiền không ít.

Hằng ngày các cháu, đi học ở trường nói chuyện với nhau bằng tiếng Mỹ với bạn bè, với thầy cô giáo.  Khi về nhà, nhiều khi cha mẹ cũng nói chuyện với con cái cũng bằng tiềng Mỹ luôn, trong khi  cháu nội, cháu ngoại không biết tiếng Việt, mà ông bà thì nói năng tiếng Mỹ không thành thạo, lại có thêm “accent tiếng Việt” nữa,  nên nhiều khi ông bà nội, ngoại và cháu nội, cháu ngoại nói chuyện với nhau “không ai hiểu ai” hết ráo.  Buồn!

Khi còn học tiểu học, học sinh được quyền phát biểu ý kiến khi sinh hoạt nhóm.  Về nhà, các cô cậu này nhiều khi cũng có “ý kiến ý ong” trong sinh hoạt gia đình với ông bà nội, ngoại nên bị ông bà la mắng là  “hỗn hào, hay cãi”. Thế là cả hai bên “không vui trong lòng một ít” rồi!  Giận!

Ở Việt Nam, ông bà vì thương cháu nên  thường “ôm hun thắm thiết” để bày tỏ tình thương với cháu, nhưng ở Mỹ, học sinh ở tuổi  “teenager”   không thích ông bà nội, ngoại ôm hun thắm thiết như khi “em còn bé ti teo” nữa.  Phiền!

Có những người con theo cha mẹ sang Mỹ từ nhỏ nên sống và suy nghĩ  như một người Mỹ hay cô cậu này lấy vợ, lấy chồng ngoại quốc, khi sinh con, họ lại muốn nuôi dưỡng con cái theo cách riêng của mình nên không cho phép ông bà nội, ngoại ẳm bồng, chăm sóc cháu theo kiểu Việt Nam. Bà muốn hun cháu mà không được vì sợ mất vệ sinh. Tủi!

Lại có những con cái sinh con ra lại muốn cha mẹ phải chăm sóc cháu, giữ cháu  thay vì gửi cho nhà trẻ để mình an tâm đi làm vì nghĩ rằng “không ai thương cháu bằng ông bà”, vì  đở tốn tiền trả  cho ”babysitter”  v..v….  Thế là ông bà nội trở thành “osin” cho con, nếu ông bà không đi làm hay đã về hưu.  Mệt!

Ông bà lúc tuổi già bịnh hoạn, đa số  có thể được đưa vào sống ở nhà dưỡng lão để được chăm sóc sức khỏe tốt hơn.  Lúc đó ông bà nội, ngoại chưa chắc gì được con cái, cháu nội, cháu ngoại thường xuyên đến thăm viếng vì sống ở Mỹ, ai cũng bận hết ráo, vì con cháu  phải bận đi làm,  bận đi học,  bận đi cua đào,  bận đi chơi với bạn trai v..v..  Chấp nhận!

Thật tình. ông bà nội, ngoại nào cũng thương cháu nội, cháu ngọại, nhiều khi  còn thương cháu còn hơn thương con, thương chồng, thương vợ hiện tại, nhưng vì sự khác biệt về văn hoá, về cách sống nhiều khi đã làm cho tình cảm gia đinh không được tốt đẹp như ý mình mong muốn. Chúng ta phải chấp nhận hoàn cảnh đang sống hiện tại và tìm cách làm cho đời sống tươi đẹp hơn mà thôi.  Smile!

Inline image 5

Người viết rất cảm thông với quý ông bà nội, ngoại già cả nơi xứ người lắm vì chính vợ chồng người viết cũng đã là ông bà nội hơn 11 năm nay rồi.  Niềm vui được ngắm nhìn cháu lớn lên theo năm tháng, học hành giỏi dắn, xinh đẹp là niềm vui nhiều người mong ước được có mà không được.  Đó là một phúc duyên vì tôi được ôm cháu vào lòng và ru cháu ngủ say:

 Ru cháu ngủ say

(Viết tặng bé Mya Trần Ngọc Vy)

Inline image 1

Ru cháu ngủ say, nhớ về dĩ vãng
Mẹ già xưa hát nhịp võng ầu ơ
Thời gian qua mau, thoáng chốc không  ngờ
Tôi lại bế cháu hát ru ầu ơ bài cũ!

Ru cháu ngủ say, sống đời hiện tại
Cháu của tôi bé bỏng, thật ngây thơ
Rất hồn nhiên, ăn, ngủ, khóc mong chờ
Được sưởi ấm trong vòng tay cha mẹ!

Ru cháu ngủ say, nghĩ tương lai sắp đến
Cuộc đời này được bao phút bình an
Chiến tranh, thiên tai, đổ nát hoang tàn
Thương cho kiếp phù sinh nơi trần thế!

Cháu yêu hỡi!  Hãy ngủ say đi nhé!
Mặc thế gian đầy gian dối khổ đau
Mặc cuộc đời biến đổi vạn sắc màu
Cháu vẫn có tình yêu thương còn đó!

Tình cha mẹ, tình ông bà, quyến thuộc
Rất thiêng liêng trong mái ấm gia đình
Mọi người vui vầy nhìn cháu xinh xinh
Đang cười nụ, hoặc nhăn mày mếu máo!

Hạnh phúc thật!  Khi được ôm cháu bé
Được sẻ chia hơi ấm của tình thương
Rất đơn sơ!  Niềm hạnh phúc bình thường:
Ru cháu ngủ trong tình thương bà cháu!

Sương Lam

 

(Trích trong Tuyển Tập Thơ Hoa Nắng do
www.phunuviet.org phát hành 08-07)

Bởi thế, dù cháu tôi đang sống ở thời đại “a còng”  nơi xứ Mỹ, nhiều khi đã làm tôi phiền lòng, nhưng tôi vẫn yêu thương Mya với tình yêu thương của bà nội Việt Nam.  Smile!

Mời quý thân hữu thưởng thức Youtube  Tuổi thơ  An lạc Vô Ưu duớí đây với hình ảnh các cháu nội, cháu ngoại của các thân hữu Sương Lam và của SL, để thấy các cháu  vẫn là các cháu nội, cháu ngoaị dễ thương của chúng ta.

Cám ơn các “tài tử nhí” trong youtube đã làm cho cuộc đời thêm vui.

Youtube Tuổi Thơ An Lạc Vô Ưu-Nhạc Nguyễn Tuấn-Thơ Hải Đà

Suong Lam Portland

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 386-ORTB 798-91217)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Photo:

Inline image 6