Sương Lam mời đọc Thái Độ Lạc Quan Trong Cuộc Sống

Chào quý anh chị,

 

Thật tình ai cũng thích nói chuyện với một người vui vẻ, có thái độ lạc quan yêu đời, yêu người, có nụ cười tươi tắn, có đôi mắt trong sáng, nói chuyện tếu tếu một tí hơn là nói chuyện với một người mặt mày chầm dầm một đống, nói chuyện ú a ú ớ,  luôn trách người khen mình v..v…  Mệt quá!

Cuộc đời này sống được có bao nhiêu năm mà chúng ta lại  hững hờ trước cái đẹp  của thiên nhiên, của hoa lá cỏ cây, trước tinh cảm ấm áp của con người, loài vật.

Xin hãy vui lên mà sống dù đôi lúc bạn và tôi phải “ba chìm, bảy nổi, chín cái lênh đênh” trong kiếp sống hiện tại này. Đó là tâm tình mà người viết muốn thưa cùng các bạn qua bài viết hôm nay. Smile!

Chúc vui khỏe, bạn nhé.

Sương Lam

Thái Độ Lạc Quan Trong Cuộc Sống

Đây là bài số ba trăm chín mươi bốn (394) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Inline image 1

Các vị cao niên sinh hoạt trong Hội  Người Việt Cao Niên Oregon và trong Nhóm Sinh Hoạt Người Việt ở Trung Tâm Sức Khoẻ và Dịch vụ Á Chậu đã tìm được “niềm vui tuổi hạc” của mình qua các sinh hoạt vui nhộn, hữu ích và đầy tình thương yêu khi tham dự các buổi pinic, du ngoạn ngoài trời và bán garage sale gây quỹ.  Có thấy được những ánh mắt sáng ngời, những nụ cười vui vẻ của quý vị cao niên trong các sinh hoạt này, bạn sẽ thấy “đời vẫn còn đẹp sao!”

Vợ chồng người viết là những người đã tham gia vào các sinh hoạt này nên muốn được chia sẻ niềm vui này đến cùng các bạn để cùng vui với  nhau vì người viết đã đọc ở đâu đấy câu thơ hay hay dưới đây:

“Dẫu có buồn trong thế giới này khó hiểu

Thế giới này vẫn đẹp

 Hãy xóa đi nét dáng tình cờ

Anh sẽ thấy thế giới này rất đẹp”

Blok

Chúng ta cần có một thái độ lạc quan trong cuộc sống, quên đi những chuyện phiền não, vui đùa với bạn bè vì “thời gian như một con sông, nó không trở về nguồn” và nhất là, “Hoàng kim thì có nhiều trên thế giới, bạn bè già tóc bạc thì rất ít” như ngạn ngữ phương Đông đã nói. Bạn có đồng ý với tôi chăng?

Tôi đã từng đi viếng thăm những người bạn già đang đau bịnh.  Nhìn bạn nằm buồn thiu trên giường bịnh, tôi cũng thấy buồn theo khi nghĩ đến một ngày kia rồi mình cũng sẽ như thế vì quy luật sinh, lão, bệnh, tử có chừa ai đâu.  Bởi thế trong khi thời gian, sức khoẻ, tài chánh còn cho phép, chúng ta cần sống vui sống khoẻ được ngày nào mừng ngày nấy. Chúng ta cần tham gia vào các sinh hoạt dành cho những người cao niên, giúp đỡ cộng đồng hơn là ngồi ôm mãi cái Tivi xem phim truyện Đại Hàn  hoài sẽ “mụ” người đi nhé!

 

Khi còn học trung học, trong giờ giảng văn, người viết mê say nghe thầy giảng về Nguyễn  Khuyến, Nguyễn Bỉnh Khiêm và ao ước được sồng một đời sống như cụ Nguyễn Công Trứ ngày xưa.  Người viết tâm đắc nhất bài thơ  Chữ Nhàn của Ông, xin được trích dẫn dưới đây:

Chữ Nhàn

“….Thoạt sinh ra thì đà khóc chóe, 

Trần có vui sao chẳng cười khì ?
Khi hỷ lạc, khi ái ố, lúc sầu bi,
Chứa chi lắm một bầu nhân dục.

Tri túc tiện túc, đãi túc, hà thời túc,
Tri nhàn tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn
Cầm kỳ thi tửu với giang sơn,
Dễ mấy kẻ xuất trần xuất thế.

Ngã kim nhật tại tọa chi địa,
Cổ chi nhân tằng tiên ngã tọa chi.
Ngàn muôn năm âu cũng thế ni,
Ai hay hát mà ai hay nghe hát ?

Sông Xích Bích buông thuyền năm Nhâm Tuất,
Để ông Tô riêng một thú thanh cao
Chữ nhàn là chữ làm sao? ”

Nguyễn Công Trứ

Inline image 2

Mùa Thu Portland có những cơn mưa chợt đến làm cho trời trở nên lạnh lạnh. Theo thiển ý của người viết, không có gì  thích thú cho bằng được cuộn mình trong chiếc mền ấm, trong một không gian  yên tỉnh, đọc một quyển sách hay hay nghe một bản nhạc êm dịu.  Lúc đó bạn sẽ không dữ tợn như là ác quỷ, mà trái lại, bạn sẽ hiền từ, nhân ái như một vị thiên thần qua hai mẫu chuyện dưới đây. Xin mời Bạn thưởng lãm:

 Ác quỷ

He, who fights with monsters should be careful lest he become a monster. And if thou gaze long into an abyss, the abyss will also gaze into thee.”
“Ngươi, kẻ chiến đấu với ác quỷ, hãy cẩn thận kẻo ngươi trở thành ác quỷ. Và nếu ngươi trừng mắt nhìn sâu vào vực thẳm, vực thẳm cũng sẽ trừng mắt nhìn ngươi.”
Friedrich Nietzsche – Beyond Good and Evil

Giai thoại thiền có kể chuyện một chàng dũng sĩ rời chùa xuống núi. Ngoài thanh gươm báu, sư phụ trao cho chàng một chiếc kính chiếu yêu. Kính này khi rọi vào người khác, nếu người là ác quỷ, thì sẽ hiện nguyên hình trong kính. Trên đường hành hiệp, đi đến đâu kính cũng soi rọi cho thấy toàn loài quỷ dữ. Và lưỡi gươm trong tay chàng đã lấy máu của biết bao kẻ hung ác. Qua bao nhiêu năm tháng ruổi rong, một chiều dừng chân về núi cũ chùa xưa, chàng dũng sĩ lấy kính ra định dâng lại cho thầy. Chợt thoáng thấy kính phản chiếu bóng mình, dũng sĩ hét lên kinh hoàng; thì ra bóng chàng trong gương hiện nguyên hình một con ác quỷ.

(Nguồn: internet)

Thế À

Thiền sư Hakuin được người chung quanh ca tụng là người sống trong sạch. Một gia đình người Nhật có một tiệm bán thực phẩm gần nơi Hakuin ở. Họ có một cô con gái xinh đẹp. Bất ngờ, một hôm cha mẹ cô gái khám phá ra cô có thai.
Việc này làm cho cha mẹ cô gái nổi giận. Cô gái không chịu thú nhận người đàn ông cô chung đụng là ai, nhưng sau bao nhiêu là phiền phức , cuối cùng lại là tên Hakuin.

Phẫn nộ vô cùng , cha mẹ cô gái đến ngay vị thầy này. Hakuin chỉ thốt lên vỏn vẹn hai tiếng:
– “ Thế à” rồi thôi

Sau khi đứa bé sinh ra, nó được mang tới trao cho Hakuin. Lúc đó Hakuin đã mất hết danh dự, nhưng việc này không làm cho Hakuin buồn. Hakuin săn sóc đứa bé rất tử tế. Hakuin xin sữa của những bà mẹ hàng xóm và những đồ dùng cần thiết cho đứa bé.

Một năm sau cô gái không còn chịu đựng được nữa. Nàng nói sự thật với cha mẹ nàng rằng người cha thật sự của đưá bé không phảI là Hakuin mà là một thanh niên bán cá ngoài chợ.
Lập tức cha mẹ cô gái đến ngay Hakuin xin Hakuin tha lỗi và xin đem đứa bé về.

Hakuin ưng thuận. Khi trao lại đứa bé, Hakuin cũng chỉ thốt hai tiếng : “Thế à!”

( Nguồn: Trích trong Góp Nhặt Cát Đá – Thiền Sư Muju- Đỗ Đình Đồng dịch)

Hai câu chuyện, hai hình ảnh ác quỷ và thiên thần nhắc nhở chúng ta lúc nào cũng nên hành động cẩn thận trong đời sống hằng ngày và lúc nào cũng nên rải tâm từ bi, nhân ái đến tất cả mọi người với cái tâm an nhiên tự tại thì cuộc sống của của mình mới được nhàn nhã, vui vẻ.

Kangaroo và Koala là các động vật đặc biệt sống ở Úc Châu. Kangaroo được xem là biểu tượng của nước Úc. Trong chuyến du hành Úc Châu vừa qua, chúng tôi có ghé thăm một sở thú nho nhỏ nuôi những động vật này ở công viên Featherdale Wildlife Park. Chúng tôi cũng được xem một đàn chim penguin màu xanh và các chim chóc hoang dã khác như đà điểu,  chàng bè  v..v…

Inline image 3

Koala ở Úc Châu

Người viết muốn nhắc đến con Koala được gọi là con gấu túi, lông màu xám, thường sống trong rừng cây khuynh diệp và chỉ ăn lá khuynh diệp mà thôi. Cái mặt của Koala ngu ngơ, hiền lành, không làm hại ai nên  được người Việt  gọi là “con cù lần” vì tối ngày nó chẳng làm gì cả ngoài việc ăn lá cây khuynh diệp và ôm cây dấu mặt để … ngủ. Smile!  Thỉnh thoảng Koala mới xoay chuyển đưa mặt ra ngoài nhìn thiên hạ một chút rồi lại quay vào trong tiếp tục … ngủ.  Người viết có duyên may quay được một video ngắn khi Koala quay mặt ra ngoài tí tị. Dễ thương lắm!

 Mời xem Youtube Koala mở mắt chào thiên hạ rồi….. ngủ tiếp

Làm thân Koala cũng sướng nhỉ vì tối ngày ngủ hoài, chẳng làm hại ai hết!  Nhưng … đời sống như thế cũng buồn quá trời vì cuộc đời phải có chút gì sống động thì mới vui chứ lị!  Khi nào  ta cần nhàn thì sẽ hưởng nhàn nhưng trong khi ta hưởng nhàn mà còn giúp được người khác vui sống thì cuộc sống của ta mới có ý nghĩa chứ sống ù lì, thụ động quá, chán chết! Bạn đồng ý với tôi chứ?

Xin mượn lời tâm tình của Thầy Thích Tánh Tuệ trong bài thơ Đôi Khi để làm kết luận cho bài viết hôm nay bạn nhé,

Đôi Khi…

Đôi khi cần biết dại khờ

Để lòng thanh thản một giờ bình an,

Đôi khi cần bỏ tính toan

Để bờ môi đó thênh thang nụ cười.

Đôi khi..” chín bỏ làm mười ”

Để thôi câm nín, một lời trao nhau.

Đôi khi thấu hiểu niềm đau

Để thôi phán xét những câu tuyệt tình.

 

Đôi khi biết giở trang Kinh

Để tìm thấy lại an bình nội tâm.

Đôi khi biết sống lặng thầm

Để nhìn tỉnh thức thâm trầm nở hoa..

Đôi khi cần biết lỗi ta

Để lòng độ lượng, thứ tha lỗi người.

Đôi khi.. ngước mắt nhìn trời

Để hồn khoáng đạt rạng ngời nắng xuân.

 

Đôi khi cần biết dửng dưng

Trước bao cám dỗ trói chân, khổ đời!

Đôi khi cần biết buông lơi..

Để nghe hơi thở là nơi dịu dàng

Đôi khi nhặt, đôi khi khoan

Để thương yêu chẳng buộc ràng lẫn nhau.

Đôi khi nhớ lúc ban đầu

Để tình trong sáng thuở nào nguyên sơ..

 

– Đôi khi tỉnh giữa đời mơ

Để tâm tỏ ngộ bến bờ thực hư..

Đôi khi biết rãi lòng từ

Để cho nghĩa sống bây chừ lên ngôi.

Đôi khi biết lặng cái tôi

Để đây với đó xa xôi lại gần..

Đôi khi đạm bạc, thanh bần

Đoái thương bao kiếp nhọc nhằn chung quanh..

Đôi khi chuông mõ tu hành

Biết đời hơn thiệt, đua tranh.. mãi đời!.

 

– Đôi khi ngồi giống Phật ngồi..

Như như bất động nụ cười thiên thu..

Để ngày nao.. dứt phàm phu

Mở toang cánh cửa Chân Như bước về..

 Như Nhiên Thích Tánh Tuệ

Inline image 4

Xin mời thưởng thức nét đẹp Mùa Thu ở Portland, Oregon qua youtube dưới đây:

Youtube Mùa Thu Portland

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Photo:

Advertisements

Sương Lam mời đọc Tạ Tình Người Tri Kỷ Khách Tri Âm

Thưa quý anh chị,

Bây giờ là mùa Thanksgiving ở xứ Mỹ. Chúng ta sống ở xứ Mỹ, ít nhiều gì cũng hội nhập văn hoá xứ Mỹ với Ngày Của Cha ( Father’s Day), Ngày Của Mẹ  (Mother’s Day),  Thanksgiving Day, Christmas  v..v…

 

Theo thiển ý của người viết, những ngày lễ nào liên quan đến tình cảm gia đình, tình yêu thương yêu đến Tổ quốc và tha nhân đều đáng được tôn trọng và đón nhận để làm thăng hoa cuộc sống của chúng ta.  Smile!

Nhân mùa Tạ Ơn năm nay, người viết xin mời quý bạn cõi thật, cõi ảo đọc tâm tình của một vị cao niên ở Portland, Oregon đã thương mến mục Một Cõi Thièn Nhàn của người viết mà thốt lên  những lời từ ái với người viết.

Người viết rất trân quý tình cảm thương mến nhau giữa người và người và xin được giới thiệu đến quý thân hữu lời tâm tình của bác Nguyễn Ngự Bình ở Portland, Oregon.

Đây cũng là dịp để người viết được tạ tình tri kỷ, tri âm với quý thân hữu đã đọc và theo dõi mục MCTN của người viết trên Oregon Thời Báo hơn 8 năm qua. Smile!

Kính chúc quý vị một ngày lễ Thanksgiving vui vẻ, an bình và  được nhiều ân phúc của Trời Phật.

Tạ Tình Người Tri Kỷ Khách Tri Âm

Inline image 1

 

Đây là bài số ba trăm chín mươi lăm (395) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

 

Khi đi tìm tài liệu để viết bài tâm tình cho mục Một Cõi Thiền Nhàn do người viết phụ trách trên Oregon Thời Báo tuần này, người viết  tìm thấy được bài viết của bác Nguyễn Ngự Bình, một hội viên của Nhóm Sinh Hoạt Người Việt Portland và cũng là độc giả của mục MCTN. viết và gửi đến người viết năm 2010.

Người viết thiển nghĩ: “những lời nói ái ngữ và tình thương mến được trao cho nhau sẽ làm cho chúng ta thấy  hạnh phúc và yêu đời hơn”, phải không bạn?

Người viết xin được chia sẻ  hạnh phúc và niềm vui này đến với quý bạn qua bài viết dưới đây và cũng để tạ tình tri kỷ, tri âm gửi đến bác Nguyễn Ngự Bình và quý độc giả đã thương mến mục Một Cõi Thiền Nhàn do người viết phụ trách hơn 8 năm qua.

Người viết xin phép bác Nguyễn Ngự Bình cho phép người viết được đăng nguyên văn bài tâm tình của Bác nói lên tình cảm của một vị cao niên đối với một “kẻ hậu bối” như người viết.

Người viết xin chân thành cám tạ bác NNB rất nhiều. Xin mời bạn cùng đọc với tôi tâm tình của bác NNB nhé.  Smile.

Đọc “Một Cõi Thiền Nhàn” của Sương Lam

Từ hơn một năm qua, độc giả miền Tây Bắc Hoa Kỳ có dịp đọc loạt bài “Một Cõi Thiền Nhàn” của Sương Lam trên tuần báo Việt ngữ Oregon Thời Báo.

Sương Lam sử dụng thơ và văn để giới thiệu chủ đề mà cô muốn truyền đạt: tuổi già quên đi những nỗi ưu phiền để sống cuộc đời an lạc.  Đối tượng của cô là các vị cao niên Việt Nam.

Văn, thơ của Sương Lam giãn dị mà hấp dẫn, lôi cuốn độc giả, khiến cho các cụ, cứ vào mỗi chiều thứ sáu hằng tuần là tìm Oregon Thời Báo cho được, để đọc ‘Thiền Nhàn” của cô.

 Sương Lam là ai?

Vào đầu tháng 5, 2010, trong một buổi thuyết trình đề tài:  “Nét đặc thù của tiểu bang Hawaii” do thuyết trình viên người Mỹ trình bày tại Trung Tâm Sức Khỏe Á Châu Portland, Sương Lam đã tình nguyện làm thông dịch, và sau đó, cũng mặc váy Hạ Uy Di, khiêu vũ cùng với thuyết trình viên, biểu diễn các điệu vũ xứ này.  Thật là sinh động và vui nhộn, khiến các cụ ngồi xem thích thú.

Là một nữ sinh Sàigòn, tốt nghiệp Học Viện Quốc Gia Hành trước 1975, SL may mắn thoát khỏi mọi hệ lụy của cuộc trả đủa, riêng các bạn đồng môn của cô, nam giới, với chức vụ Phó Quận trưởng, đã bị đi cải tạo mút mùa ngoài Bắc từ 9 đến 12 năm.  Sương Lam qua Mỹ khá sớm và có cơ hội học tiếp và thành công nơi xứ người.

 

Cuộc đời của cô ‘Thuận buồm xuôi gió” trong giai đoạn khó khăn nhất của đất nước.  Vì vậy, văn thơ của cô trong sáng, bình dị, nhân bản, không vương vấn hận thù, dễ đi vào tâm hồn người đọc.

Tôi đã đọc 55 bài trong Oregon Thời Báo trong năm 2010, tôi mến phục lối viết đều tay, nhiệt tình, “ăn cơm nhà, vác ngà voi” bất vụ lợi, chỉ để phục vụ đồng hương của Sương Lam.

Inline image 2

Cô tâm sự, cô chỉ là một cư sĩ Phật giáo, không phải xuất gia, nên chuyện “Thiền” của cô là tham khảo tài liệu học hỏi trên internet.  Nhưng tôi cảm nhận SL đã “Ngộ” được lẽ vô thường của kiếp nhân sinh.

Vào năm 2005, khi thân phụ cô qua đời, thay vì khóc lóc bi lụy, cô đã bình tỉnh làm thơ tiễn đưa.  Ta hãy xem bài thơ Tiễn Cha về xứ  Phật của cô.

Tiễn  Cha Về  Xứ  Phật

 Kính dâng hương hồn Cha

                                 SL

Tiếng chuông mõ nhịp nhàng câu phổ độ

Lời kinh buồn đưa tiễn khách ra đi

Cõi trần này tạm bợ chẳng có gì

Cha đã dứt nghiệp duyên nơi trần thế

 

Ơn Cha Mẹ cao sâu hơn trời bể

Chưa báo đền Cha Mẹ đã ra đi

Dẫu biết rằng đời sinh ký tử qui

Phút vĩnh biệt đau lòng người ở lại

 

Con thành kính lạy cha già ba lạy

Chút lòng thành hiếu kính tạ ân Cha

Dưỡng sinh con không quản tuổi trẻ già

Nuôi con trẻ Cha nhọc nhằn lao khổ

 Cuộc tử sinh Trời cao đà định số

Nẽo luân hồi duyên nghiệp với trả vay

Được duyên lành ta hội ngộ kiếp này

Tình phụ tử cha con ta thương mến

 Rồi nghiệp dứt sự chia ly phải đến

Cha an lòng rời bỏ chốn trần gian

Nén đau thương trong ngấn lệ dâng tràn

Con cầu nguyện tiễn Cha về xứ Phật

 Người ở lại tiếc thương người đã mất

Cuộc trần là sum họp với chia ly

Kiếp phù sinh nào có luyến tiếc gì

Miền Lạc Cảnh Cha thảnh thơi nhẹ bước

 Kiếp nhân thế người vẫn còn xuôi ngược

Với nghiệp duyên lui tới nẽo luân hồi

Hết duyên rồi đành vĩnh biệt mà thôi

Xin thành kính tiễn Cha về xứ Phật

 Sương Lam

Thu 2005

Trong mấy chục năm qua,  văn thơ hải ngoại mang nhiều màu sắc độc đáo.  Đa số vương vấn một nỗi buồn xa xứ, than thân trách phận: “Lũ chúng ta một lớp người sinh nhầm thế kỷ.” Hay “Tự hào hoặc oán trách vu vơ. Ta hãy đọc một đoạn thơ Cao Tần diễu cợt cuộc đời:

Mai mốt anh về có thằng túm hỏi

Mày qua bên Mỹ học được củ gì?

Muốn biết tài nhau đưa ông cây chổi

Nói  mầy hay ông thượng đỉnh cu li.

 

Ông rửa bát chì hơn bà nội trợ

Ông quét nhà sạch hơn em bé ngoan

Ngày ngày phóng xe như thằng phải gió

Đêm về nằm vùi nước mắt chứa chan

 

Ông học được Mỹ đất trời bát ngát

Nhưng tình người (một số) nhỏ hơn que tăm

Những đứa hồn nhiên giống bầy trẻ nít,

 Còn hồn ông: già cốc cở nghìn năm

………..

Cuộc chiến cũ sẽ coi là tiền kiếp,

Phản động gì cũng chỉ sống trăm năm

Bồ bịch hết không đứa nào là “Ngụy”

Thắng vinh quang mà bại cũng anh hùng

Cao Tần

Đương nhiên Cao Tần bực mình một lúc nào đó mà viết như vậy.  Chứ chúng ta ai cũng biết, người Mỹ cưu mang chúng ta một cách đại lượng mà các dân tộc khác không có, chứ đâu phải nhỏ hơn que tăm?

Có một vài bạn ôm nỗi buồn gắc trọ, đóng cửa sống cô đơn một mình, để nhớ lại một thời xa xưa đã mất.

Mời bạn đọc bài thơ “Cúi mặt”

Xin hỏi ông vì sao ông không nói,

 Đời vui tươi sao ông mãi u buồn?

Đây tự do thoải mái ngập tình thương

 Đây cuộc sống trọn đời không thù oán.

 

Xin hỏi ông vì sao ông cúi mặt,

Lầm lũi đi dưới ánh nắng chiều tà

Thành phố Portland ngập ánh nắng chan hòa,

 Sao mắt ông còn vương sầu muôn thuở?

 

Người biết không ta buồn đời tráo trở,

Nhớ trăng xưa trên bến bến nước Đồng Nai,

Nhớ Đắc Tô, Bình Giã,  Đồng Xoài,

Nhớ Ngự Bình, Mậu Thân oanh liệt.

 

Nhớ rừng xanh, mây hồng núi biếc,

Nhớ phá Tam Giang, Quảng Trị cờ bay,

Nhớ  thật nhiều và nhớ đến hôm nay,

Xin đừng hỏi vì sao ta cúi mặt

 Nguyễn Ngự Bình

Từ những tâm sự ngổn ngang kể trên, ta mới thấy thơ, văn Sương Lam như một làn gió mát thổi qua sa mạc mênh mông, mà các cụ cao niên chúng ta tìm thấy niềm vui an ủi tuyệt vời.

Ngoài văn tài và thiện chí, người ta còn tìm thấy nơi Sương Lam, một tâm hồn đại lượng vị tha.  Bởi vậy, ai có dịp diện kiến với cô, đều cảm thấy yên vui, yêu đời.

“Bể khổ mênh mông sóng ngập trời.” Không ai cũng có cơ may rong chơi thoải mái trong khu vườn “Thiền Nhàn” của Cô.  Nhưng, cánh én bé nhỏ kia đang đem lại mùa Xuân cho mọi người.

Nhân mùa tạ ơn Thanhksgiving 2010, xin cám ơn người Mỹ, đã đùm bọc nước ta và cám ơn Sương Lam, về những dòng thơ quý báu mà Cô đã dùng tim, óc yêu thương trao tặng cho đời.

Nguyễn Ngự Bình

Portland, Thu 2010

 

Inline image 3

Thời gian trôi qua thắm thoát là đã 7 năm rồi, không biết bây giờ bác NNB ở đâu vì từ lâu bác không còn đi họp với Nhóm Sinh Hoạt Người Việt Portland nữa.

Người viết hy vọng rằng sức khỏe của Bác vẫn còn tốt và bác vẫn thường xuyên đọc bài trong mục MCTN này để người viết có cơ hội được gặp bác để cám ơn, để tạ lòng tri kỷ và sự thương mến  của bác đã dành cho người viết.

Mùa Thanksgiving là dịp để chúng ta nhớ ơn những người đã làm cho cuộc đời chúng ta được sống an bình, sống vui vẻ, sống tốt đẹp trong cuộc đời:  ân  cao của Trời Phật, ân sâu của tổ tiên cha mẹ, ân của  thầy cô truyền trao kiến thức, ân của các chiến sĩ giữ gìn quê hương đất nước,  ân của các thiện hữu tri thức và ân của những người thân trong gia đình chúng ta  v.., v…

Nhân mùa Tạ Ơn năm nay, người viết kính chúc bác Nguyễn Ngự Bình và quý quyến, quý độc giả mục Một Cõi Thiền Nhàn,quý thân bằng bạn hữu cõi thật, cõi ảo được nhiều sức khỏe và vạn sự an lành. Người viết xin cố gắng  tiếp tục đem những niềm vui nho nhỏ đến với quý vị để tạ tình tri kỷ và lòng  thưong mến của quý vị đã dành cho người viết.  Smile!.

Mời quý thân hữu xem và  “ăn ảo” hồng chín mùa thu vườn nhà Sương Lam như một lời cám ơn của người viết gửi đến quí vị nhé.  Smile!

Inline image 5

Hồng Chín Mùa Thu vườn nhà Sương Lam

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN395-ORTB 808-112217)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Inline image 4

Photo:

Sương Lam mời đọc Portland Mùa Thu

Thưa quý anh chị,

Mùa Thu là mùa của văn nhân thi văn nghệ sĩ.  Nhiều tác phẩm về mùa Thu đã sống mãi trong trái tim tình cảm của kẻ yêu mùa Thu: Tiếng Thu, Giọt Lệ Thu, Thu Vàng, Thu Tím Lá Vàng v…v…..

Người viết ở một nơi

“…Portland cảnh đẹp người hiền

Ở đây mà sống như tiên trên đời

Thu vàng, hồng nở, tuyết rơi

Sương lam lãng đãng chơi vơi mộng tình…”

Thơ Sương Lam

Một ngày đẹp trời nào đó, xin mời quý anh chị dừng bước giang hồ ở thành phố Portland, Oregon vào mùa Thu để ngắm lá vàng  rơi rơi trên phố vắng, trong công viên, để mà cảm thông với tâm tình của người viết qua bài viết hôm nay.  Mong lắm thay!  Smile!

Sương Lam

 Portland Mùa Thu

Inline image 2

Đây là bài số ba trăm chín mươi (390) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Một cô em văn nghệ  trong Thiền Nhàn Sương Lam Email Group của người viết hỏi tôi nơi nào ở Portland, Oregon ngắm cảnh mùa Thu đẹp nhất để đưa bạn từ phương xa đến ngắm lá vàng Portland  Mùa Thu .  Một câu hỏi thật đúng “tủ” của người  viết và làm người viết “vui trong lòng một ít” vì thật tình, người viết rất yêu Mùa Thu và cũng rất yêu Portland, Oregon, quê hương thứ hai của tôi. Cám ơn em ML nhé.  Smile!

Mùa Thu ở xứ Mỹ, đặc biệt ở Portland, Oregon rất đẹp, bạn ạ

Tôi yêu Portland Mùa Thu của tôi nhiều lắm.  Khi trở lại đời sinh viên nơi “đại học trường làng” Portland Community College  ở campus Sylvania năm 1982, trái tim  tình cảm “không ngủ yên” của tôi thật tình đã “đập sai nhịp” vì đây là lần đầu tiên tôi mới thực sự  tận mắt ngắm nhìn mùa Thu đẹp  như thế nào.  Ngày xưa tôi đã nhìn bức tranh mùa Thu trong một quán kem gần rạp chiếu bóng Rex, tôi nghĩ  rằng  lá vàng trên cây trong tranh là không thật vì các họa sĩ đã tô thêm màu vàng trên  lá để cho tranh được thêm đẹp mà thôi, chứ làm sao có lá vàng đẹp như thế được.

Nhưng…..lại chữ Nhưng  này xuất hiện khi tôi đứng trên đồi cao của trường đại học cộng đồng này nhìn xuống khuôn viên đại học mùa Thu, tôi mới biết là có lá vàng  mùa Thu thật sự ở quanh tôi.  Đẹp lạ lùng! Đẹp tuyệt vời! Đẹp lãng mạn!  Đẹp đến nổi không có bút mực nào tả được nữa!

Mùa thu lá bay thường hay khiến cho những ai có tâm hồn nghệ sĩ và lãng mạng nghĩ đến thơ văn.  Người viết cũng “xúc cảnh sinh tình” nên đã “thả bút đề thơ” nói lên tâm tình của mình với cảnh đẹp mùa Thu:

Tình Thu

Inline image 1

Hôm nay trời vào Thu

Trời lãng đãng sương mù

Bên song nhìn lá đổ

Buồn chất ngất tình thu

Saigon ơi! Tình Thu

Giờ cách biệt xa mù

Nào đường xưa lối cũ

Nào kỷ niệm mùa thu

Lá vàng ngập lối thu

Thu nào mình cách xa

Nguời ơi! Thu đã đến

Còn nhớ chăng tình ta

Sương lam ngập trời thu

Hình bóng cũ mịt mù

Biết tìm đâu gặp lại

Kỷ niệm đẹp mùa Thu

Hôm nay lại mùa Thu

Mai kia vẫn là Thu

Nhưng cuộc đời nhân thế

Chỉ là kiếp phù du !!

Sương Lam

 

Người viết cố gắng sưu tầm các hình ảnh, tài liệu về cảnh đẹp mùa Thu ở Portland, các website du lịch, các youtube của bạn bè cõi ảo và ngay của chính người viết thực hiện để giới thiệu cảnh đẹp mùa Thu ở Portland, Oregon và để làm tài liệu cho quý thân hữu nào muốn tìm hiểu về Portland, Oregon của người viết nhé.  “Tốt khoe xấu che” mà lị!  Smile!

Kính mời quý anh chị cùng thưởng thức:

Inline image 6

1-Youtube Japanese Garden in Portland Oregon do Sương Lam thực hiện

Suong Lam Portland

Mời quý bạn thưởng thức vẻ đẹp thiền nhàn tĩnh lặng của Japanese Garden ở Portland trong khung cảnh mùa Thu.

2–10 nơi ngắm lá thu đẹp mê hồn ở Mỹ – Cảnh đẹp

http://thoibao.today/paper/10-noi-ngam-la-thu-dep-me-hon-o-my-canh-dep-2407703

Sep 27, 2017 – 10 nơi ngắm lá thu đẹp mê hồn  Mỹ – Cảnhđẹp … Portland , Oregon: Sang thu, Portland ngập trongnhững gam màu rực rỡ. … Virginia : Công viên quốc gia Shenandoah có những điểm ngắm mùa thu tuyệt đẹp, thu hút hàng

3- 3 địa điẻm lý tưởng ngắm mùa thu ở Mỹ

http://thoi-nay.com/tnm/3-dia-diem-du-lich-ly-tuong-mua-thu-o-my/

4- Mùa Thu Portland  qua Youtube của TriumphRainbow, một thân hữu cõi ảo của người viết.   Cám ơn Wittydud nhé.  Smile!

4-1-Fall Foliage at Black Butte Ranch Oregon 4K UHD

 https://www.youtube.com/watch?v=8UtasaxIIxk&list=RD8UtasaxIIxk#t=11

4-2- Fall Foliage at Bend (1) Oregon 4K UHD

https://www.youtube.com/watch?v=nAhfEv9uHr4&t=178s

4-3-Fall Foliage near Florence Oregon 20161024 4K UHD

 https://www.youtube.com/watch?v=_Z0uQ7pZAQQ

4-4- Fall Foliage at Oregon 20161022 4K UHD

https://www.youtube.com/watch?v=2l9SmPY2E30

4-5-Oregon’s Fall Time Lapse 4K UHD

https://www.youtube.com/watch?v=Vlb83YCzDlY

4-6-Autumn Color – Previews – Willamette National Forest (Oregon) Oct 2013

https://www.youtube.com/watch?v=IqU0XEmy_yo

Lá trên cành màu vàng rất đẹp nhưng rơi rụng xuống đất thì trở thành rác. Nhưng ….với thiền sư thì….. “Không Có Gì Là Rác Cả”

Xin mời quý anh chị đọc qua câ chuyện Thiền dưói đây để thử “ngộ” ra được một  bài học gì về “rác” nhé.   Smile

Không Có Gì Là Rác Cả

Inline image 3

Sống sót trở về sau chiến tranh tàn khốc giữa thập niên bốn mươi, Soko Morinaga tìm về căn nhà cũ, trực diện với những khó khăn và mất mát tận cùng của đời người. Cha mẹ không còn, anh chị em phân tán, nhà cửa, tiền bạc bị tịch thu. Ông cố ngoi lên bằng ý chí trở lại học đường nhưng đành chào thua vì cuộc vật lộn cam go, có khi bao tử thường xuyên lên tiếng kêu khóc.

Giữa quạnh hiu đổ nát cả thân và tâm, một sự mầu nhiệm kỳ diệu nào đó đã dẫn bước chân vô định của Soko tới trước cửa chùa Daishuin ở Tokyo. Ngước nhìn mái chùa rêu phong, lưỡng lự đôi ba phút rồi Soko mạnh dạn gõ cửa. Người mở cửa chính là Đại sư Zuigan Goto. Soko ngỏ lời xin được đại sư thâu nhận làm đệ tử. Đại sư chỉ hỏi một câu duy nhất:

– Ngươi tin ta chứ? Nếu không tin ta thì có ở đây bao lâu cũng chẳng học được gì, phí công ta thôi.

Soko trả lời:

– Con xin hết lòng tin tưởng.

Đại sư mở rộng cửa, lạnh lùng truyền:

– Theo ta.

Soko líu ríu theo vào. Tới góc sân, đại sư chỉ cây chổi tre, ra lệnh:

– Quét dọn vườn.

Trước khi cầm chổi, Soko quỳ xuống bái tạ đại sư đã thâu nhận mình.

Công việc quét vườn thì có chi là khó, Soko hăng hái quét… quét… và quét. Không bao lâu đã gom được đống rác cao nghệu đầy đất, sỏi, đá vụn và lá khô. Dừng chổi, Soko lễ phép hỏi:

– Bạch thầy, con phải bỏ đống rác này đi đâu ạ?

Bất ngờ, đại sư quát lên:

– Rác! người nói gì? Không có gì là rác cả!

Soko ngẩn ngơ nhìn đống chiến lợi phẩm, không hiểu, đây không là rác thì là gì? Còn đang lúng túng thì đại sư lại bảo:

– Vào nhà kho kia lấy cái bao lớn ra đây…

Khi Soko tìm được cái bao mang ra thì thấy đại sư đang dùng hai tay, gạt đám lá khô sang một bên. Ông lại bảo:

– Mở rộng miệng bao ra.

Soko tuân lời, lẳng lặng theo dõi thầy đại sư quơ từng ôm lá, bỏ vào bao, thỉnh thoảng lại giậm giậm cho lá xẹp xuống.

Cuối cùng, những lá khô trong đống rác đã được nhồi vào bao, cột lại.

Soko lại nghe lệnh truyền:

– Đem bao lá này vào nhà kho, để dành đun nước tắm.

Vừa vác bao lá trên vai, Soko vừa nghĩ:

– Còn đống đất đá, không phải rác thì dọn đi đâu?

Ấy thế mà khi ở nhà kho ra, Soko thấy đại sư đang lượm những viên sỏi, đá vụn ra. Trước vẻ ngẩn ngơ của Soko, ông vừa hỏi, vừa sai:

– Có thấy hàng hiên ngay dưới máng xối kia không? Có thấy những chỗ bị nước mưa xoáy lồi lõm không? Đem những sỏi, đá vụn này trám vào những chỗ đó.

Soko vừa làm, vừa thán phục thầy mình, vì quả thật, sau khi trám, không những chỗ lồi lõm bằng phẳng mà còn đẹp hẳn lên nữa.

Bây giờ, đống rác (theo Soko) chỉ còn lại đất và rêu. Lần này thì chắc chắn phải hốt, đổ đi rồi. Nhưng kinh ngạc biết bao khi Soko quay lại sân, thấy thầy mình thong thả nhặt từng miếng đất, từng tảng rêu trên tay, rồi chậm rãi nhìn quanh, tìm những khe tường nứt, những chỗ lõm nhỏ trên mặt đât, từ tốn trám vào.

Bây giờ thì đống rác không còn đó. Nhưng cũng không phải là vật phế thải vô dụng gom quẳng đi đâu. Mỗi loại rác, nếu biết tận dụng, sẽ lại trở thành hữu ích.

“Không có gì là rác cả” là bài học đầu tiên đại sư Zuigan Goto dạy cho người đệ tử vừa thâu nhận, sau này chính là Thiền sư Soko Morinaga nổi tiếng của xứ Phù Tang. Viện trưởng Đại học Hanazono, thuộc tông Lâm Tế Nhật Bản.

“Không có gì là rác cả!” tuy đơn giản mà bao hàm một thông điệp về triết lý duyên khởi. Trong rác có hoa và trong hoa có rác, rác chính là hoa và hoa chính là rác. Nhờ thấy được sự thật này nên không hề có sự loại bỏ, đối kháng và mâu thuẫn mà hoàn toàn nhuần nhuyễn, tùy thuận, các pháp cùng nương vào nhau để tồn tại và phát triển.

Hãy nhìn thật kỹ, thật sâu sắc vào những bất đồng, những việc không như ý và tất cả những gì được gọi là xấu xa, đáng loại trừ, vứt bỏ…

“Nhìn” cho đến khi nào nhận ra “Không có gì là rác cả !” để ôm ấp, bao dung và tận dụng hết thảy thì cuộc sống này đẹp biết dường nào!

(Nguồn: Sưu tầm trên internet)

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 390-ORTB 802-101117)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Inline image 4

Inline image 5

Sương Lam mời xem Collection Nét Đẹp của Hoa – Tháng Mười Hoa Cúc

Mời xem  Collection Nét Đẹp Của Hoa –  Suonglamportland

Photo

Collection Nét Đẹp Của Hoa – SuonglamPortland  Google Plus

Suong Lam Portland

Nét Đẹp Của Hoa

51 followers – 57 posts – Public

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/collection/4gLYW

Mời xem các youtube Tháng Mười Hoa Cúc của họa sĩ Tống Phước Cường và nhạc sĩ Phạm Anh Dũng, tác giả bản nhạc Tháng Mưì Hoa Cúc- thơ Trần Mộng Tú

Tháng Mười Hoa Cúc: Trần Mộng Tú / Phạm Anh Dũng

Youtube:  Cường Tống

Cuong Tong

Photo

218 views

2- THÁNG MƯỜI HOA CÚc

Youtube Phạm Anh Dũng

Photo

736 views

Dung Pham

Published on Jul 4, 2012

THÁNG MƯỜI HOA CÚC Nhạc: Phạm Anh Dũng. Thơ: Trần Mộng Tú.

Chúc cuối tuần vui vẻ.  Smile!

Sương Lam

Sương Lam mời đọc Mùa Hồng Chín Và Tôi

Thưa quý anh chị,

Tháng 11 là mùa hồng chín. Vườn sau nhà người viết những cây hồng dòn, hồng mềm với những trái chín trên cây màu vàng cam đỏ rực cả một góc vườn. Đẹp lắm bạn ạ!

Người viết rất tiếc mình không là một họa sĩ để có thể vẽ bức tranh tuyệt đẹp đó.  Thôi đành chụp một vài hình ảnh và viết đôi lời tâm tình chia xẻ với bạn bè nét đẹp của vườn hồng này cũng được rồi, bạn nhỉ?

Mời bạn cùng vui với cái vui của chủ nhân khu vườn thiền nho nhỏ này trong mùa hồng chín, bạn nhé.  Smile!

Chúc an lạc.

Sương Lam

Mùa hồng chín và tôi

https://lh3.googleusercontent.com/2SFUa4g-cQSr2PMzyYu4Gk_uSGQv2EAnSTr7YRg-ob4D1Ho_kZEjaKr0UjX8e_LlgEclR8DIHQ=w2880-h1620-no

Đây là bài số ba trăm bốn mươi bảy (347) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Cứ mỗi lần tôi thấy vườn sau nhà tôi lá rụng đầy sân và trên cây hồng nhà tôi có tiếng chim ríu rít gọi nhau là tôi biết là những trái hồng dòn, hồng mềm vườn nhà tôi đã chín rồi.

Bầy chim sẻ và bầy quạ đen khôn lắm bạn ạ.  Chúng chỉ chọn những trái hồng chín cây ngọt lịm để ăn mà thôi.  Đôi khi chúng chỉ mổ một phát phá chơi cho vui rồi bay đi mất.  Đôi khi chúng còn rủ rê cả bầy về ăn tiệc hồng chín trong vườn nhà tôi mà chẳng cần chủ nhà cho phép gì cả.  Smile!

Hồng mềm rất khó tính, chỉ một vết nhỏ chim ăn hay một vết cắn của con sóc (squirrel) cũng đủ làm tiêu tùng trái hồng này rồi, kể như trái hồng mềm đó phải vứt đi vì nếu hái vào thì cũng không ăn được nữa.  Nhiều lần phu quân nhà tôi tiếc của, hái đem vào, chờ cho hồng chín để ăn thì thấy chảy nước chèm nhẹp trong dĩa, thế là cũng đành phải vứt đi cho rồi. Thật là phí của trời!  Hơn nữa, hồng mềm lại rụng nhiều hơn là hồng dòn nên số thu hoạch rất ít  nên ít người trồng hồng mềm.

Hồng dòn trồng ở Portland vì mưa nhiều nên ít ngọt hơn hồng dòn trồng ở Cali. Đa số hồng dòn bán ở các chợ Việt Nam là được trồng ở Cali mang lên.  Tới mùa hồng chín là chúng tôi lại bận rộn hái hồng đem kính biếu người thân, bạn bè và hàng xóm ăn lấy thảo. Nhìn những nụ cười của bạn bè khi nhận quà biếu “cây nhà lá vườn” của chúng tôi, người viết cũng thấy vui trong lòng một ít. Smile!

Người viết có trồng1cây hồng dòn và 2 cây hồng mềm ở vườn sau nhà tôi vì tôi thích ăn hồng  dòn và phu quân của tôi thích ăn hồng mềm.

Đứng trong nhà nhìn ra vườn sau, người viết cảm thấy vui vui trong lòng khi nhìn những trái hồng bắt đầu đổi sang màu vàng cam rất đẹp trên cành.   Những cây hồng vườn nhà tôi đã “lão” rồi giống như chủ của chúng vì đã được trồng từ  năm 1988 khi chúng tôi mới dọn về đây.  Các cây hồng này quá cao nên phu quân của tôi phải đốn thấp đi để cho dễ hái trái và có trái mới to hơn trên những nhánh mới. Mấy năm sau này, tôi thu hoạch ít trái hồng hơn.  Tuy nhiên tôi vẫn có thể hái được một ít trái hồng vườn nhà để cúng Phật và để tặng bạn bè, thân nhân một vài trái hồng gọi là ăn lấy thảo cho vui.

Có bạn còn chỉ cho người viết mẹo vặt muốn hồng mau chín thì để hồng bên cạnh trái táo Mỹ (apple).  Việc này người viết không có làm vì người viết hái trái hồng xong thì đem đi cúng chùa và kính biếu bạn bè ráo trọi chỉ chừa lại một vài trái hồng chờ chín ăn dần dần mà thôi.  Bạn thử làm xem sao?

Quý bạn nào muốn tìm hiểu thêm về cây hồng và trái hồng xin vào web site dưới đây:

http://en.wikipedia.org/wiki/Persimmon

http://vi.wikipedia.org/wiki/H%E1%BB%93ng_%28qu%E1%BA%A3%29

Phần người viết, xin được góp ý thêm một vài chi tiết:

1.-Hồng mềm, trái to hình dầu dục, lớn như trái xoài cát.  Khi còn sống, mặc dầu có vỏ màu cam bên ngoài rất đẹp nhưng nếu ăn vào lúc này thì rất chát vì nhựa trái hồng làm cho quíu lưỡi và làm cho mắc nghẹn ở cổ họng, nên chưa ăn được.

Hồng mềm phải đợi thật chín, cái vỏ ngoài thật mềm mới ăn được và mới thưởng thức được cái vị ngon ngọt nó “tao” trong miệng. Quý vị dân gốc Bắc và quý vị “lão trượng” thích ăn hồng mềm này. Ngoài chợ ít bán loại hồng mềm vì “kén” khách thưởng thức và giá lại đắc hơn hồng dòn. Phu quân của người viết, năm rồi chính mắt thấy giá 2 trái hồng mềm ở chợ Đại Hàn tại Portland  giá là $4.00 USD. Mắc quá nhỉ?

https://lh3.googleusercontent.com/g5xBmgUpWKKmgyFYPfOWkVbPGRRJrVowVVUEj_8bVh0CSNMFj_v8L3A6BcCL__XMjSPX55fLOg=w2880-h1620-no

2.-Hồng dòn, trái tròn và hơi dẹp, nhỏ như trái cam.  Khi còn sống cái vỏ màu xanh, sẽ đổi thành màu cam đo đỏ khi hồng chín.  Hồng dòn phải ăn lúc vừa mới chín tới, ăn vừa dòn “sực sực”, vừa ngọt ngọt.  Nếu để chín mềm quá, chất thịt bên trong ăn không ngon như ăn hồng mềm đã chín.

Đa số quý bà thích ăn hồng dòn và ngoài chợ bán nhiều hồng dòn. Tháng 11 là mùa hồng chín.  Các chợ Việt Nam, nhất là chợ Hồng Phát, bán nhiều hồng dòn, nên khi đi vào hàng trái cây rau quả trong chợ, bạn sẽ thấy quý bà xúm nhau chọn chọn lựa lựa những trái hồng bỏ vào bao nylon, cười cười nói nói vang cả một  góc chợ thì quý ông đừng có ngạc nhiên nhé. Chính mắt người viết đã thấy một bà mua cả ba, bốn bịch trái hồng, bịch nào bịch nấy chứa cả mấy chục trái, chất đầy xe, đẩy ra quày trả tiền ngon lành.  Thế là hôm nay ông chủ chợ cũng vui vì có được thêm tiền mà bà mua hồng cũng vui luôn vì có hồng để ăn. Một, hai, ba, chúng ta cùng vui là tốt rồi.  Smile!

https://lh3.googleusercontent.com/5wrkUwcNELREz7mSREJjkJCHAHcA8Q5F3G7n5KbGnj25K0B-MxkGmfXCqyNXXzR3IFLYFYDp6g=w2880-h1620-no

Mời quý bạn thưởng thức màu sắc đẹp của những cây hồng vườn nhà người viết rồi nghĩ xem có nên trồng một cây hồng trong vườn hay chăng?

Xin bấm vào link dưới dây:

Youtube Hồng Chín Mùa Thu Portland  Nov17-2014

Người viết tìm thêm tài liệu về các loại hồng đem về đây chúng ta cùng đọc cho biết thêm về hồng nhé

Theo định nghĩa của giới trồng trọt Nhật, “hồng mềm” (shibugaki) là trái hồng chát khi còn cứng dù là đã bắt đầu chín. Đại biểu cho giống hồng mềm nầy là “Hachiya” (蜂屋), “Kōshū hyakume” (甲州百目), “Fuji” (富士), “Hiratanenashi” (平核無), “Tone wase” (刀根早生), “Saijō” (西条) và “Dōjō hachiya” (堂上蜂屋).

Hồng giòn (hay hồng ngọt – amagaki) là một dạng “đột biến” của cây hồng mềm. Vào năm 1214, người ta tìm thấy cây mới nầy tại “Ôzenji (王禅寺) trong tỉnh Kanagawa (神奈川), thành phố Kawasaki (川崎) Nhật Bản. Đại biểu cho giống hồng giòn nầy là “Fuyū” (富有),”‘Jirō” (次郎), “Taishū” (太秋), “Hanagosho” (花御所), “Izu” (伊豆) và “Sōshū” (早秋).

Ngoài 2 nhóm trên bên Nhật còn có nhóm “không hoàn chỉnh” để chỉ loại “hồng giòn” khi chín vẫn còn vị chát, đó là “Zenjimaru” (禅寺丸)、”Fudegaki” (筆柿) và “Kurogaki” (黒柿).

Cách ăn hồng

Khi ăn trái cây thì đương nhiên không gì ngon bằng ăn trái “chín cây”. Tuy nhiên có rất nhiều trường họp người trồng cây ăn trái không thể chờ cho đến lúc trái chín xong mới hái để ăn, ví dụ như ở vùng có nhiều chim và sóc. Vì thế người xưa cũng đã học cách đối phó với trường hợp trái được hái sớm.

Để “rút chát” hay “shibunuki” (渋抜き/tiếng Nhật), người ta thường “giú” (rấm) hồng cho chín bằng cách bỏ vào thùng cùng với một trái xoài hay táo (vì xoài/táo tiếc ra khí ethylene khi thở). Nếu không có xoài hay táo thì ta dùng khí “ethylene” hay thán khí. Người Nhật còn dùng rượu cồn, nước nóng, trấu và cám để rấm.

Ngoài cách ăn trái tươi thì ta còn có cách ăn hồng khô. Người Nhật gọi hồng khô là “hoshigaki” (干し柿) và người Trung Hoa gọi là “Shi-ping” (柿餅). Thường thì chỉ có trái hồng chát (mềm) mới được dùng vì nó có nhiều chất đường hơn trái kia và được hái trước khi rụng hay mềm.

Bên Nhật còn có loại hồng khô khi biến chế dùng lưu hoàng để hong trước khi phơi gọi là “anbogaki”(あんぼ柿). Loại hồng nầy thường mềm, còn nhiều nước và rất là “juicy” bên trong. Khi phơi cho “anbogaki” thoát nước hơn, kết quả ta được trái hồng “korogaki” (枯露柿) có nhiều hạt đường trắng đóng bên ngoài.

Cái lợi ích của cây hồng

Trong lá hồng có nhiều flavonoids làm giảm huyết áp, tăng cường mạch máu, giúp nhuận trường. Khi làm trà để uống nó chống bịnh dị ứng do phấn hoa. Trái hồng xanh có thể trị nhiệt nếu để trong bao kín và rấm đến rục và ngọt như mật ong. Cuống trái hồng chín có thể giảm ho. Ở Đại Hàn họ chế giấm từ quả hồng khô và chế rượu từ hồng mềm rục lên men.

Gỗ “kaki” (hồng) cứng như gỗ mun thường được dùng làm gia cụ. Vì dễ nức nên không dùng cho xây cất.

Nói một tí về Hóa học của chất “chát” tannins

Tannins nói chung là một nhóm hóa chất cũng được gọi là polyphenols thường có mặt trong giới thực vật như lá cây, quả, trà và gỗ. Mùa Thu vào công viên khi ta đạp lên lá khô thường được trả lại một mùi nồng nặc đó là tannins. Lúc vào rừng hiking ta thấy có những con rạch nhuộm màu mực đen đó cũng là do chất tannins lá khô tiết ra nhiều ngày. Lúc uống rượu “wine” ta cảm thấy “chát” và gọi nó là “rượu chát” là vì trong hạt và xác nho có tannin. Ngay trong khi lên men, rượu nầy thường được trữ trong những thùng gỗ “oak”(cây sồi) có nhiều tannin. Từ xưa người ta dùng tannin để thuộc da thú.

So sánh trái hồng với trái táo

Trái táo là một loại trái cây của xứ lạnh. Người ta thường khen trái táo có nhiều lợi ích về dinh dưỡng và phòng bịnh cho con người vì có nhiều antioxidants- có thể giúp nhuận trường và giảm cholesterol, ung thư ruột, phổi và tiền liệt tuyến. Trái táo cũng được chế biến thành táo khô, dùng để lên men rượu và giấm chẳng khác gì trái hồng.

Người Mỹ hay nói: “An apple a day keep the Doctor away” (mỗi ngày ăn một trái táo thì không cần đến bác sĩ”.

Người Nhật thì có câu: “Kaki ga akaku naruto, isha ga aoku naru” (khi trái hồng chín đỏ thì là lúc bác sĩ xanh mặt”).

Trong 2 trái trên trái nào hay hơn nhỉ?

Đối với tôi thì một bên là nửa cân” một bên là “8 lạng”, đây cũng chỉ là vấn đề sở thích cá nhân mà thôi. Thích trai nào thì ăn trái nấy là sướng rồi!

(Nguồn:  Trích trong bài viết Mùa Hồng chín 2009 của Huỳnh Văn Ba- Xin cám ơn ông HVBa)

Hy vọng người viết sẽ tìm thêm được những tài liệu hay lạ khác về hồng để chúng ta cùng đọc và mở mang thêm kiến thức nhé. Xin Bạn chờ nhé.  Smile!

Mời xem thêm các youtube khác về vườn hồng nhà người viết cho vui mắt nhé.

Playlist vuờn hồng nhà SL 10-2-16

https://www.youtube.com/watch?v=gre7fwXXNk8&list=PLCWHPuqIsqJOByZfkfpy7wNJorF6W9WMS

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 347-ORTB 756-111616)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

 https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/+SuongLamPortland/posts

https://lh3.googleusercontent.com/GfSmrUtyYIwisURFNROJxW1HfSx7v2E1sLNpEuDdzaxl15ZO8RwgAOd_sVU7fG9tmvuCKfEaaQ=w2880-h1620-no

Sương Lam mời đọc Tâm Như Thế Nào Nhìn Ra Thế Nấy và xem Youtube hồng chín nhà SL

Thưa quý anh chị,

Nhà Phật thường nói “Nhất thiết do Tâm tạo” nhưng  cái Tâm có vẻ như mơ hồ, không thể sờ nắm được trong thực tế như sờ cái bàn, cái ghế.  Cái Tâm có thể thấy được qua hành vi, lời nói và tính khí của con người.  Khi một nguời cứu giúp một người khác trong cơn bão lụt, nghèo khổ v..v… chúng ta nói người này có tâm từ thiện.  Khi một người giết chết, mắng chưởi một người khác v..v… chúng ta nói người này có tâm độc ác.

Khi ra vườn ngắm người thân hái trái hồng chín trên cây đem về chưng cúng trên bàn thờ  Phật và trên bàn thờ cha mẹ đã qua đời  trong mùa hồng năm nay, người viết thấy trong lòng vui vẻ. Có phải là người viết đã có cái tâm an vui trong lúc đó?  Rồi từ đấy, người viết lại “xúc cảnh sinh tình” viết bài tâm tình này để chia xẻ với bạn bè.

Xin quý thân hữu hãy vui đón nhận cái tâm an vui này và cảm thông với người viết nhé.  Xin đa tạ.  Smile!

Sương Lam

 TÂM THẾ NÀO THÌ NHÌN RA THẾ ẤY

Photo

Đây là bài số ba trăm bốn mươi hai (342) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Vợ chồng người viết có trồng một vài cây Asian Pear và vài cây hồng dòn, hồng mềm để ăn quả  nên cũng thấy vui mắt một tí khi ra vườn sau xem hoa ngắm trái.  Smile!

Mùa lê và hồng chín người viết thường hái “cây nhà lá vườn” vào chưng cúng trên bàn thờ Phật, bàn thờ ba má và chia xẻ với nguời thân trong gia đình, hàng xóm và bạn bè ăn lấy thảo.  Thấy mọi người vui khi có quà vườn nhà của minh, người viết cũng thấy vui theo. Có qua có lại, từ đó tôi  cũng nhận được quà của hàng xóm, của bạn bè, khi thì  trái su, quả mận, khi thì quả cà, hột gà, bánh trái v..v… do hàng xóm và bạn bè biếu lại.  Kể cũng vui!  Smile!

Bây giờ người viết đâu có cần gì hơn ngoài những tình cảm thân mến này vì nhìn xung quanh, tôi thấy rằng dù mình không giàu có gì hơn ai, nhưng nhìn xuống mình vẫn hơn nhiều người lắm rồi.  Đó là hồng phúc mà Phật Trời đã ban cho và ba má hai bên, thân nhân đã khuất phù hộ cho  gia đình mình và khi mình thấy đủ thì là đủ rồi. “Thiểu dục tri túc” vẫn tốt hơn.

Vợ chồng chúng tôi bây giờ sống rất an phận với những gì mình đang có trong tầm tay.  Phu quân tôi thì cắt cỏ làm vườn xem như là tập thể dục hằng ngày, hằng tuần. Người viết thì thích sưu tầm tài liệu hay, hình ảnh đẹp của gia đình, trên internet để viết bài hằng tuần cho mục Một Cõi Thiền Nhàn của tôi trên Oregon Thời Báo, đăng bài trên trang nhà, trang Plus Google của người viết, trên các diễn đàn văn nghệ người viết đang sinh hoạt, làm youtube gửi đến thân nhân và bạn bè xem cho vui, đi sinh hoạt cộng đồng lai rai cho vui.

Người viết không có tài khoản trên Facebook vì không thích “lướt mạng” nhiều  và  cũng vì “lắm đa mang sẽ nhiều phiền nảo” mà lị!  Phần khác, chu toàn những việc kể trên cho tốt cũng đã mệt rồi vì tôi còn phải lo cơm nước cho ông xã, cho cháu nội, nếu không, sẽ bị “càm ràm, cự nự” bây giờ.  Smile!

Người viết vẫn thường nghĩ, bây giờ mình không làm  được chuyện “quốc gia đại sự” gì thì mình làm những chuyện nho nhỏ vui mình, vui người, bớt đi những phiền não trong lòng, không làm hại ai là được rồi.

Bây giờ, mùa hồng chín đến rồi với những trái chín hườm hườm trên cây.  Người viết xin mời quý bạn xem youtube do tôi vừa mới thực hiện khi người thân của người viết đến hái hồng qua youtube dưới đây:

Photo

Cây hồng dòn tháng 10-2016 vườn nhà Sương Lam 3:39

Khi ra vườn sau xem hoa ngắm trái, ngừời viết thấy lòng mình thanh thản vô cùng. Hình như mọi nỗi ưu phiền đều tan biến khi tôi ngắm nụ hoa xinh hay trái lê, trái hồng chín trên cây. Cỏ cây cũng có linh hồn, bạn ạ!  Hình như khi có tôi ngắm hoa trái, hoa nở tươi đẹp hơn, trái có vẻ thơm ngọt hơn vì hoa trái kia biết có người đang chú ý đến mình nên cũng tươi vui lên như người đang ngắm chúng?  Tôi thầm thì với hoa và hình như hoa cũng thì thầm với tôi. Tâm tôi động hay tâm hoa động?  Cũng như khi gió làm lá cây reo xào xạc, có người sẽ hỏi có phải vì gió động nên mới làm nên tiếng lá reo hay là tại tâm mình động nên mới nghe được tiếng reo của gió?  Chuyện này chắc  người viết phải đi tìm  các vị thiền sư giải thích mới được chứ người phàm mắt thịt như người viết chỉ biết rằng vì có gió nên lá mới lay động va chạm nhẹ vào nhau tạo  tiếng reo nên người ta mới nghe tiếng lá tre xào xạc, bạn nhỉ?  Smile!

Photo
Một Cõi  Thiền Nhàn vườn sau nhà Sương Lam

Nhân nói về cái Tâm, người viết chợt nhớ đến một câu chuyện Thiền hay hay dưới đây, xin mời quý bạn cùng đọc với người viết nhé.

TÂM THẾ NÀO THÌ NHÌN RA THẾ ẤY

Nếu mình để cho những hạt giống không dễ thương, những hạt giống của
giận hờn, ganh tỵ, ích kỷ, hơn thua… có cơ hội phát sinh thì mình nhìn
đâu cũng thấy “phân bò” hết. Ngược lại, nếu mình biết nuôi dưỡng và
phát triển những hạt giống từ, bi, hỷ, xả, những hạt giống thương yêu,
cảm thông, tha thứ… thì mình nhìn ai cũng thấy dễ thương, nhìn đâu
cũng thấy Tịnh độ, thấy Phật.
Một hôm, Tô Đông Pha đến chùa Kim Sơn chơi với Thiền sư Phật Ấn cả
ngày. Hai người đối nhau luận Thiền, Đông Pha hỏi Phật Ấn:

– Ngài thấy tôi thế nào?

Phật Ấn đáp:

– Rất trang nghiêm, giống một ông Phật!

Tô Đông Pha nghe nói vô cùng phấn khởi.

Phật Ấn lại hỏi Tô Đông Pha:

– Ông thấy ta ra sao?

Đông Pha thấy Phật Ấn mập tròn, lại mặc áo đen, bèn đáp ngay:

– Giống một đống phân bò!

Phật Ấn không nói gì. Đông Pha cho rằng mình đã thắng một keo, lòng
rất sung sướng, về nhà hớn hở nói với Tô tiểu muội:

– Này muội muội, hồi nào tới giờ anh bị Ấn lão cho đo ván mãi, đấu
không lại ông ta. Không biết hôm nay Hòa thượng trở cờ hay học sĩ này
gặp may mà Ấn lão không còn lời để nói, không có lý để trình đấy.

Nói rồi bèn thuật lại chuyện luận chiến vừa qua. Tô tiểu muội thiên tư
hơn người, tài hoa xuất chúng, nghe ca ca kể xong câu chuyện, liền
nói:

– Xì, anh thua đậm rồi!

Đông Pha tức quá mắng :

– Ta làm sao lại thua? Nếu ta thua sao ông ấy không nói một lời nào?

Tô tiểu muội nói:

– Này ca ca, tôi xin hỏi anh, Phật quý hay phân bò quý?

Đông Pha nói:

– Đương nhiên là Phật quý rồi!

Tô tiểu muội nói:

– Phật là Ấn lão thấy, còn phân bò là anh thấy, thế có phải là anh bị
đánh úp không? Ấn lão đắc thắng hoàn toàn, còn gì để nói nữa!

Đông Pha nghe tiểu muội nói thế, như bong bóng xì hơi, biết rằng bị
rơi vào tròng của Phật Ấn, thua một keo nặng.

BÀI HỌC ĐẠO LÝ:

Trong tâm thức của con người chứa đựng rất nhiều hạt giống. Có những hạt giống dễ thương nhưng cũng có rất nhiều hạt giống không dễ thương; có những hạt giống làm Phật nhưng cũng có rất nhiều hạt giống làm
chúng sanh. Nếu mình để cho những hạt giống không dễ thương, những hạt giống của giận hờn, ganh tỵ, ích kỷ, hơn thua… có cơ hội phát sinh thì
mình nhìn đâu cũng thấy “phân bò” hết. Ngược lại, nếu mình biết nuôi
dưỡng và phát triển những hạt giống từ, bi, hỷ, xả, những hạt giống
thương yêu, cảm thông, tha thứ… thì mình nhìn ai cũng thấy dễ thương,
nhìn đâu cũng thấy Tịnh độ, thấy Phật. Cho nên, “tâm thế nào thì nhìn ra thế ấy”, “Thương người thương cả lối đi, ghét người ghét cả tông chi họ hàng”. Đó, cũng cái tâm ấy, khi có
tình thương thì ngay cả lối đi mình cũng thấy đẹp, thấy thương, nói
chi nhìn thấy người ta cười! Vậy mà khi không thương nữa, lúc đã ghét rồi, thì đâu chỉ người ấy đáng ghét, cả bà con của người ta cũng trở
thành người xấu.

Vì vậy, người học Phật phải biết nuôi dưỡng, làm lớn mạnh tình thương và sự hiểu biết trong tâm mình. Khi tâm mình có năng lượng từ bi và
trí tuệ, nó sẽ làm tươi mát đời sống của tự thân và đem đến cho mọi
người xung quanh niềm an lạc, hạnh phúc. Khi ấy nhìn đâu mình cũng có thể thấy hoa, dù khi hoa đang là rác.

Học Phật, luận Thiền không phải để tranh cao thấp, hơn thua, mà để
chuyển hóa nội tâm. Khi tiếp xúc với mọi người, nguyện tiếp xúc và
khơi dậy những hạt giống thương yêu, hiểu biết, từ bi hỷ xả. Đó là
mình đang nuôi dưỡng nhau, để xây dựng một cuộc sống an lành, hạnh phúc. Nhìn vào cái xấu của nhau, thì chẳng có ích lợi gì, mà còn thêm mệt. Rõ ràng khi mình phê bình ai, giận hờn ai, sẽ thấy mệt vô cùng.
Cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn nếu mình biết nhận thức theo chiều hướng tích cực, mọi người sẽ dễ thương hơn nếu mình biết khơi dậy và nuôi dưỡng hạt giống thương yêu, hiểu biết. “Tâm tịnh là cõi Phật”, đó là bíquyết để xây dựng Tịnh độ.

(Sưu tầm)

(Nguồn: Sư cô Huệ Hương chùa Bửu Hưng chuyển gửi qua email. Xin cám ơn sư cô Huệ Hương)

Xin mời quý thân hữu cùng ngắm mùa hồng chín  vườn nhà người viết các năm trước cho vui nhé qua youtube dưới đây với tiếng đàn piano tuyệt vời của chị Minh Ngọc.  Cám ơn chị Minh Ngọc. Smile!

Hồng Chín Mùa Thu Portland

Suong Lam Portland

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửMCTN 342-ORTB 750-10516)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/+SuongLamPortland/posts

Photo

Sương Lam mời đọc và xem youtube Tướng Tự Tâm Sinh

Thưa quý anh chị

Trong khi giao tiếp với người thân trong gia đình hay nhiều người ngoài xã hội chắc hẵn đôi lần chúng ta cảm nhận được người này dễ thương và người kia thật khó cảm tình, có thể qua lời nói, hành vi và gương mặt của những người đó.

Người xưa thường nói: “Tương tự tâm sinh, tướng tùy tâm diệt” để nói lên cái tâm ý bên trong của con người như thế nào thì sẽ biểu lộ tâm tư đó ra ngoài trên gương mặt.

Xin mời quý anh chị lắng nghe tâm tình của người viết qua bài viết hôm nay.

Đồng ý hay không đó là quyền của quý anh chị và người viết luôn tôn trọng ý kiến của quý vị. Smile!

Chúc vui khỏe.

Sương Lam

Tướng Tự Tâm Sinh-Tướng Tùy Tâm Diệt

 

Inline image 2

Em bé ngủ đẹp như thiên thần. Smile!

Đây là bài số ba trăm bốn mươi mốt (341) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Nếu một ngày “không đẹp trời” nào đó bạn và ông xã của bạn không chịu “sống chung hòa bình” mà bắt đầu khai chiến giống như Israel và Palestine, nếu nhìn mặt cả hai đối thủ thì chắc chắn cả hai đều không đẹp tí nào vì cả hai  cũng đang “phùng mang trợn mắt “ nhìn nhau và đang “tung chưởng miệng” với nhau.

Than ôi! Nét phong nhã của chàng “hoàng tử bạch mã”  và nét yêu kiều diễm lệ của nàng “công chúa dễ thương” ngày xưa đã biến mất rồi, bây giờ còn lại đây hình ảnh của “ông kẹ bà chằng”

mà nếu có cô cậu cháu nội, cháu ngoại ở đấy thì chắc là chúng sẽ sợ mà khóc thét lên mất!

Ngày xưa khi chàng còn đang muốn lấy lòng nàng thì tâm tư tất phải là hiền lành dễ thương nên gương mặt hiện ra nét hiền hòa, phong nhã để “cua” cho được nàng.   Trong khi nàng còn e ấp mắc cở tình xuân để làm chàng điêu đứng, mê mệt, cho nên gương mặt rất là xinh đẹp dễ thương.  Bởi vì thế, chàng và nàng mới quyết chí “ra Giêng anh cưới em”.   Smile!

Đến khi cưới nhau về sau một thời gian thì cả hai đều té ngữa vì chàng chê nàng ưa “cự nự càm ràm”, còn nàng thì chê chàng tính tình “khíu chọ, chướng khí”. Có phải khi thương nhau thì thần sắc dễ thương, nhu nhã hiền lành, khi đã ghét nhau rồi thì dung nhan bên ngoài lộ nét dữ dằn, la hét um sùm trời đất. Khi chàng và nàng cùng làm hoà với nhau thì khí sắc cả hai đều vui vẻ, lời nói dịu dàng, êm ái hơn lúc cãi nhau rất nhiều.

Như vậy có phải là “tướng tự tâm sinh, tướng tùy tâm diệt” không nhỉ?  Chúng ta khi có sự sân hận hay có sự vui vẻ trong tâm thì sẽ được bộc lộ ra khí sắc bên ngoài?

Trong khi xem một youtube đẹp với nhiều hình ảnh dễ thương của các em bé và của các Phật tử đi lễ chùa, nhìn được nét dễ thương, hiền lành của các em bé và các Phật tử trong youtube, người viết tự nhiên có cảm hứng cần phải viết về chủ đề này nên đã ra sức đi tìm tài liệu hay để chia sẻ với bạn bè. Xin mời quý bạn cùng ngưòi viết đọc tài liệu do người viết sưu tầm trên internet đem về đây chia sẻ với quý bạn nhé.

Tướng mạo của một người sẽ thay đổi theo tâm niệm thiện ác của người đó.

Inline image 3

Về mặt khoa học, Trung y cổ đại, sinh lý học hiện đại và tâm lý học đã phân tích đạo lý “tướng do tâm sinh” rất đơn giản. Tướng mạo của một người là sự kết hợp giữa “hình” và “thần”. Ngoại hình là thuộc phần sinh lý, thần thái bao gồm yếu tố sinh lý nhưng lại quyết định bởi quá trình tu dưỡng (thuộc hậu thiên). Nhất cử nhất động từng ý từng niệm thể hiện trong sinh hoạt thường ngày của mỗi người, qua năm tháng đều ngưng tụ trên gương mặt của họ, gọi là “những gì bên trong sẽ hiện ra bên ngoài” (hữu chư nội tất hình chư ngoại). Tâm niệm nảy sinh sẽ tác động đến thân thể, nếu tâm bình hòa yên tĩnh, lòng thanh thản bao dung, quang minh chính đại, thì khí huyết hài hòa, ngũ tạng yên định, thân thể sẽ khỏe mạnh, nét mặt nhờ đó bình ổn, thần sắc sáng sủa, khiến người khác nhìn vào cũng cảm thấy dễ chịu, thoải mái, vì vậy mà việc giao tiếp thân thiện, vui vẻ.

Như vậy, trong mối quan hệ giữa “tướng” và “tâm” thì “tướng” là biểu hiện bên ngoài, “tâm” là hoạt động bên trong; “tướng” là cái bị biến ảo, thuộc trạng thái bị động, là phản ứng bên ngoài của “tâm”; có “tâm” thế nào thì sẽ có “tướng” như thế, “tướng” tùy theo “tâm” mà thay đổi, gọi là “cảnh thay đổi theo tâm” (cảnh tùy tâm chuyển), “tướng biến hóa theo tâm” (tướng tùy tâm thiên).

Như vậy, “tâm” là nhân của “tướng”, “tướng” là quả của “tâm”. Nếu một người không làm chủ được tâm của mình, luôn bị động do ảnh hưởng của hoàn cảnh bên ngoài, gọi là “tâm động theo cảnh” (tâm tùy cảnh thiên). Nếu có thể khiến tâm ổn định, nghĩa là thoát khỏi ảnh hưởng do sự thay đổi của hoàn cảnh bên ngoài, vì thế, Đức Phật Thích Ca Mâu Ni cho rằng: “Thế gian vạn vật đều biến tướng, tâm bất động vạn vật bất động, tâm bất biến vạn vật bất biến” (thế gian vạn vật giai thị hoá tướng, tâm bất động, vạn vật giai bất động, tâm bất động, vạn vật giai bất biến).

Từ đó cho thấy, dù là hoàn cảnh hay tướng mạo đều do “tâm” quyết định, “tướng” là một mặt gương của “tâm”. Vậy làm người cần có “tâm” như thế nào?

Tuân Tử cho rằng: “Tướng hình không bằng tướng tâm, luận tâm không bằng luận đức”. Trong cuốn sách tướng thuật ảnh hưởng nhất thời cổ đại “Thái thanh thần giám” (太清神鉴) bàn về đức như sau:

“Lấy đức làm đầu, biểu hiện trong hành động” (vi đức chi tiên, vi hành chi biểu), “Đức có trước hình, hình có sau đức” (đức tại hình tiên, hình cư đức hậu), “Bỏ ác theo thiện, trừ nạn tránh hung” (khứ ứa tùng Thiện, tiêu tai tị hung).

Khi trong lòng ta có “Chân, Thiện, Nhẫn”, làm việc theo “Chân, Thiện, Nhẫn” sẽ ảnh hưởng đến xung quanh “Phật quang phổ chiếu, lễ nghĩa viên minh”. Này bạn, liệu bạn đã bỏ công chăm sóc cẩn thận tâm hồn của mình chưa?

( Nguồn: Theo Re Zhui (若水), Đại Kỷ Nguyên tiếng Trung

Đoàn Thanh biên dịch)

Mời đọc thêm một tài liệu khác về Tâm và Tướng nhé.

TÂM VÀ TƯỚNG 

Thành Văn

Nói theo khoa tâm lý học, tư tưởng mỗi con người dự phần rất lớn tạo ra hình tướng của chính cá nhân con người ấy. Có những đứa bé khi còn nhỏ rất xinh đẹp, khi lớn lên mặt mũi, hình dáng thay đổi, không còn đẹp nữa, do bởi hoàn cảnh sống thay đổi. Những va chạm trong đời sống tạo nên trạng thái tâm lý thích ứng với hoàn cảnh. Do tâm địa, do nghề nghiệp mà những đường nét trên khuôn mặt, trong phong thái cử chỉ mà tạo thành tướng trạng.

Khoa bói toán, xem tướng chẳng qua cũng dựa trên những kinh nghiệm nhiều đời đúc kết lại để diễn giải dựa trên các quy luật về tâm lý.

Trong các truyện cổ tích và sau này truyện đem vào phim ảnh, các mụ phù thủy đều mang một nhân dáng và khuôn mặt xấu xí đanh ác: thân thể gầy gò, lưng còng, mặt mũi xương xẩu, má hóp, mũi như sống dao, khoằm xuống như mỏ diều hâu, đôi mắt lộ, tóc tai bơ phờ…Dĩ nhiên hình ảnh bà phù thủy được mô tả trong phim, truyện đều đã được người nghệ sĩ sáng tạo ra cố tình làm nổi bật cái tâm độc ác của mụ.

Trong thực tế, những kẻ mang tâm địa độc ác dù không đến nỗi luôn luôn phải mang bộ mặt xấu xí, nhưng trên nét mặt những hạng người ấy vẫn để lộ những nét hung dữ. Kẻ ác trong đầu họ thường suy nghĩ căng thẳng những mưu kế hại người. Tâm lý thù hằn ảnh hưởng trên các tuyến nội tiết và cơ thể họ thường xuyên tiết ra các độc tố, tràn vào trong máu, khiến sắc mặt họ thường u hãm, chứ không được tươi nhuận. Mắt nhìn thường đổ hào quang sắc lạnh. Kẻ khác nhìn vào có cảm giác ớn sợ.

Ngược lại, một người có tâm địa hiền lương, thường nghĩ đến điều lành, họ có tâm lý thoải mãi thư giãn, các cơ bắp, nhất là các cơ vùng mặt không ở trong trạng thái co thắt, nên khuôn mặt họ thường đầy đặn, sắc mặt tươi tắn, nhìn tự nhiên ta có cảm tình. Đối với nữ giới, có thể họ không đẹp, nhưng vẫn ưa nhìn. Ta gọi là có duyên. Phụ nữ có duyên, mặt mũi phúc hậu, khi lập gia đình họ thường có cuộc sống bình lặng hạnh phúc, ít gặp trắc trở bất hạnh trong hôn nhân.

Trong văn hóa dân gian của Việt Nam cũng như một số các quốc gia Á châu khác, người ta có phong tục khi người phụ nữ mang thai, gia đình thường chọn những hình vẽ những đứa bé xinh đẹp bụ bẫm để treo trong phòng người mẹ. Nếu người mẹ thực sự không làm nghề gì xấu ác và có tâm địa hiền hậu, thường họ sẽ sinh được những đứa con đẹp đẽ gần giống trong tranh vẽ.

Chính tâm lý (tâm) của người mẹ mang thai sẽ tạo thành hình tướng (tướng) đứa con qua những biến đổi bí mật trong từng tế bào của cơ thể họ.

Người ta còn tránh không để cho thai phụ phải chứng kiến chuyện dữ, phải nghe những lời ác. Sự hiểu biết về tâm lý trong văn hóa Việt Nam như vậy không hề kém so với những kiến thức về tâm lý học hiện đại.

Inline image 4

Ngoài ra, trong dân gian còn có những hiện tượng đôi khi khó giải thích, nhưng qua chiêm nghiệm, người ta vẫn phải tin là có thật. Chẳng hạn như người làm nghề đồ tể giết heo nhiều năm thường có khuôn mặt phảng phất như mặt heo. Người ta cho rằng chính sự ám ảnh tâm lý trong một thời gian dài đã tạo ra những đường nét trên khuôn mặt người đồ tể. Những người chuyên làm thịt chó bán cũng thường mang bộ mặt hao hao giống loài vật họ giết. Rõ rệt nhất là những người làm nghề giết chó bán thịt đi đến đâu là chó sủa ran đến đó. Khi họ xuật hiện nhiều con chó bỗng nhiên sợ hãi quíu cả chân, đuôi cụp xuống, sủa không thành tiếng.

Các vị chân tu đạo hạnh cao cả, công đức sâu dầy, nhiều khi sống rất âm thầm, ẩn dật, không hề có quyền chức địa vị, họ ăn mặc đơn sơ giản dị, nhưng người phàm phu khi được diện kiến bỗng nẩy sinh lòng tôn kính, mến mộ. Dường như xung quanh họ tỏa ra một lớp sóng từ rất lạ khiến người khác cảm thấy an lạc, dễ chịu. Những người như vậy không nhất thiết phải là những chức sắc có địa vị cao trong các giáo hội. Có thể họ chỉ là một bà lão bình thường, như Mẹ Théresa chẳng hạn hay sư cụ ở một ngôi chùa hẻo lánh ít ai lui tới. Chuyện về các thánh tăng thì vô số. Nhưng trong đời sống ai may mắn mới có duyên được diện kiến một vị chân tu.

(Nguồn: Trích trong Thư Viện Hoa Sen)

Tóm lại, “tướng tự tâm sinh” có nghĩa là vẻ bề ngoài của bạn chính là sự phản ánh những cảm xúc của bạn, và cả những suy nghĩ, hành động cũng được thể hiện ra ngoài nét mặt của bạn.

“Nói một cách khác, tướng mạo của bạn sẽ cho biết trong tâm bạn có gì”.

Portland bây giờ đang vào Thu với những buổi sáng sương lam giăng mờ khắp nẽo, với lá vàng rơi nhẹ nhẹ trên hè phố. Thật nên thơ, thật lãng mạn và cũng thật buồn buồn, phải không Bạn?

Người viết đã phải hỏi:

“Bạn đã thấy Thu về rồi đấy nhỉ?

Trên sườn đồi, bên khe núi, vườn sau

Lá trên cây nay đã đổi sang màu

Đỏ tím thẩm hay úa vàng ảm đạm

Khắp mọi nẽo sương lam giăng màu xám

Gió thu về thổi nhẹ chiếc lá rơi

Những lá kia cũng sắp sửa chia rời

Thân cây mẹ để rơi vào lòng đất

(Nguồn: Trích trong Bài Tình Thơ Mùa Thu của Sương Lam)

Tuy nhiên đối với những bậc thức giả và những ai đã hiểu cuộc đời chỉ là tạm bợ, phù du, họ vẫn  giữ được sự an vui tĩnh lặng trong tâm hồn dù cuộc đời có thay đổi, đổi thay.  Họ tìm thú vui tao nhã để hưởng nhàn.  Xin mời các bạn hãy theo chân Nguyễn Bỉnh Khiêm để hưởng cảnh Nhàn qua bài thơ Cảnh Nhàn dưới đây:

Cảnh Nhàn

Một mai, một cuốc, một cần câu

Thơ thẩn dầu ai vui thú nào

Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ

Người khôn, người đến chỗ lao xao

Thu ăn măng trúc, đông ăn giá

Xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao

Rượu đến gốc cây, ta sẽ nhắp

Nhìn xem phú quí, tựa chiêm bao

Nguyễn Bỉnh Khiêm

(Nguồn: trích trong Thi Văn Hợp Tuyển)

Inline image 5

Mùa Thu đẹp lắm, xin hãy nhìn mùa Thu dưới con mắt của một người nghệ sĩ thì Bạn mới thưởng thức được vẻ đẹp nên thơ, lãng mạn của mùa Thu. Xin đừng vì những chuyện tầm phào trong cuộc sống mà đánh mất đi con người tình cảm hiền lành dễ thương của bạn nhé. Smile!

Kính mời xem những hình ảnh dễ thương  trong youtube Tướng Tự Tâm Sinh do người viết thực hiện dưới đây:

Youtube Tướng Tự Tâm Sinh

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 341-ORTB 749-92816)

)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/+SuongLamPortland/posts

Photo