Sương Lam mời đọc Có Những Điều Bạn Cần Phải Biết Cho Vui Với Đời

Thưa quý anh chị,

 Biển học mênh mông có nhiều điều mình chưa biết nhưng đã được nói nhiều trên trang sách vỡ, trong sự thật ngoài đời. Nhiều khi chúng ta đã đọc qua rồi nhưng lại quên rồi. Có những điều thoạt nghe qua thấy quá dễ con nít ba tuổi có thể làm được nhưng … lại rất khó làm được dù là đối với ông già 80 tuổi.

Bài tâm tình hôm nay được xem như là một bài học ôn lại những gì có thể bạn và tôi đã có lần đọc qua rồi, hôm nay nhắc lại biết đâu chừng sẽ giúp bạn nhớ thêm một chút giống như khi chúng ta đọc kinh, tụng kinh ngày qua ngày sẽ đưọc “thâm nhập kinh tạng”, có phải cũng tốt lắm thay?

Xin mời bạn cùng đọc với người viết và hy vọng khi sau khi ôn bài, bạn sẽ vui sống với đời thêm một chút nữa nhé.

Sương Lam

Có Những Điều Bạn Cần Phải Biết Cho Vui Với Đời


Đây là bài số bốn trăm lẻ chín  (409) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Nhiều người đã tâm sự: “Nước Mỹ là thiên đàng của giới trẻ, còn đối với người già thì chỉ có sự cô lập và cô đơn.  Căn bản nếp sống của người Việt dựa vào gia đình, thân nhân, bạn bè và cộng đồng.  Khi ta mất những thứ đó ta đã mất đi một phần nào cái tôi và hạnh phúc trong đời.”

Đúng thật! Càng già càng cảm thấy cô đơn. Có những người già sống trong viện dưỡng lão, ngồi trên những xe lăn, ngóng trông con cháu hay người thân, ngày này qua ngày khác, nhưng chẳng thấy ai.  Thật ra, con cháu ở nơi đây cũng có đời sống riêng của chúng. Những vị còn được sống chung với con cháu quây quần bên nhau hoặc được sống gần gũi với bạn bè cùng lứa tuổi, sở thích như mình là những người có phúc.  Xin hãy hưởng hạnh phúc đang có trong tầm tay của mình, bạn nhé.

Ngày nay  nhờ những tiến bộ khoa học kỹ thuật đìện toán, chúng ta có thể đọc được nhiều tin tức hữu ích giúp cho tuổi già và giúp cho người già sống vui sống khỏe.

Người viết cũng nhận được nhiều điện thư (email) của bạn bè gửi đến những tài liệu rất vui và  hữu ích để sống an vui, hạnh phúc trong tuổi già.

Người viết thấy tài liệu này vui vui, hay hay và hữu ich cho quý vị cao niên nên đem vào đây chia sẻ với quý vị.  Bạn có đồng ý hay không là tùy bạn nhé!

10 “Điều Răn” cho người cao niên

1. Hãy vui với người khác, đừng tìm vui trong việc tích trữ của cải.

2. Lập chương trình tiêu xài hết tiền của mà bạn để dành. Bạn xứng đáng tiêu pha nó trong mấy năm còn lại của đời người. Nếu được, cứ đi du lịch. Để của lại cho con, chúng nó sẽ gấu ó nhau và nhiều chuyện rắc rối xảy ra sau khi bạn qua đời.

3. Hãy sống trong thực tại. Đừng sống cho quá khứ hay cho tương lai. Bạn nắm ngày hôm nay trong tay bạn, ngày hôm qua thì đã qua, ngày mai thì chưa đến hoặc không bao giờ đến.

4. Hãy vui với cháu nội ngoại của bạn (nếu bạn có), nhưng đừng làm kẻ giữ trẻ trọn thời gian. Trách nhiệm nuôi dạy trẻ là của cha mẹ nó. Sau khi bạn đã nuôi con nên người rồi, bạn không còn trách nhiệm gì với cháu của bạn. Đừng thấy áy náy khi từ chối giữ trẻ nếu bạn không thấy thích thú chăm sóc .

5. Chấp nhận sự già yếu, đau nhức của tuổi già. Hãy vui với những gì mình còn làm được.

6. Vui với những gì bạn có. Đừng lao nhọc tìm những gì bạn không có.  Đã trễ rồi.

7. Hãy vui cuộc đời với người phối ngẫu, con cháu, bạn bè. Người khác yêu bạn, phải yêu chính bạn chớ không phải những gì bạn có. Ai yêu những gì bạn có chỉ gây khổ cho bạn mà thôi.

8. Tha thứ cho mình và cho người. Chấp nhận sự tha thứ. Vui hưởng sự bình an trong tâm hồn.

9. Làm quen với sự chết. Nó sẽ xảy ra. Đừng sợ hãi. Nó là một phần của cuộc đời. Chết là bắt đầu một cuộc đời mới hơn, tốt đẹp hơn. Chuẩn bị một cuộc sống mới với Đấng Tạo Hóa.

10. Hãy thuận hòa với Thượng Đế vì bạn sẽ gặp, sẽ có sau khi bạn rời trần gian này.

(Nguồn: Internet)

Đó là “10 Đìều Răn” dành cho quý “lão trượng và  lão bà bà” thuộc lứa tiổi “không còn trẻ nữa  ctrong chúng ta.

Mời Bạn xem youtube dưới đây để biết thêm nhiều bài học hay khác  nữa nhé.

DANH NGON CUOC SONG – Guitar Vo Thuong – BP

DANH NGON CUOC SONG – Guitar Vo Thuong – BP – YouTube

▶ 5:00

 

Còn những người thuộc “tuổi huờm hườm” và tuổi “thu tím lá vàng” cũng phải biết “5 Cái Đừng của Cuộc  Đời” để sống vui sống khỏe tí tị. Mời bạn đọc xem có đúng không nhé?

5  Cái “Đừng” Của Cuộc Đời

Con người muốn được sống hạnh phúc, thanh thản mà trong tâm lại vẫn cứ ôm giữ, oán hận thì vĩnh viễn không thể nào đạt được. Hãy ghi nhớ 5 thứ “đừng” sau đây để cuộc sống không phải vướng bận điều gì nữa!

 

Có tiền đừng keo kiệt, có phúc đừng chờ đợi.

 

Cái Đừng thứ nhất: Có tiền đừng keo kiệt 

Tiền khi sinh chẳng mang theo đến, khi tử chẳng mang theo đi. Sức khỏe mới là thứ quan trọng hơn nhiều, có sức khỏe thì mới có tất cả.

Trong dân gian có câu nói: “Không sợ kiếm ít tiền, chỉ sợ chết sớm”. Có sức khỏe thì ngại gì không kiếm được tiền. Vì sức khỏe, khi nào cần chi tiêu thì hãy chi tiêu, có tiền đừng keo kiệt.

Cái Đừng thứ hai: Có phúc đừng chờ đợi 

Con cháu đều có phúc của con cháu, đừng quá vì con cháu mà biến mình thành thân trâu ngựa. Nên dành thời gian hưởng thụ cuộc sống, đừng vì con cháu mà làm việc quá sức, làm cố quá là sát thủ nguy hiểm nhất của sức khỏe.

 

Cái Đừng thứ ba: Có tình yêu đừng buông bỏ 

Cuộc đời thật ngắn ngủi, tình yêu lại không dễ tìm kiếm, cho dù yêu hay được yêu đều là duyên phận, đều nên đón nhận, ngày hôm nay bạn buông bỏ, thì kiếp này nó sẽ không bao giờ đến với bạn nữa.

Cái Đừng thứ tư: Tức giận đừng để trong lòng 

Trong cuộc đời, ai cũng có thể phải gặp những chuyện khó khăn hay không vừa ý, đừng nên vì thế mà “nộ khí xung thiên”. Tức giận là tồn tại khách quan, không nên giữ ở trong lòng, nín thở thì khí sẽ ứ tắc, khí ứ tắc thì sẽ sinh bệnh.

Gặp phải những sự việc khiến ta tức giận, hãy tìm người để khai thông nó, thổ lộ ra hết, như vậy sẽ gỡ bỏ nó nhanh hơn, nội tâm sẽ yên bình trở lại.

Bạn bè chính là công cụ “thông tức khí” tốt nhất, cũng là nguồn động lực, khích lệ tinh thần, tiếp thêm sức mạnh tốt nhất cho bạn.

Hãy làm cho mỗi ngày trong cuộc đời của bạn là một ngày vui sống.

Cái Đừng thứ năm: Có thù hận đừng ghi nhớ 

Lòng dạ khoáng đạt, dùng thiện lương nhân ái để đối đãi, không để ý những chuyện nhỏ, gạt bỏ ân oán, cũng không để thù hận trong lòng. Hãy làm cho mỗi ngày trong cuộc đời của bạn là một ngày vui sống.

Người xưa có một số sống được trường thọ vì họ có “tam bất thức”, chính là không cần biết 3 điều, không quan tâm ân oán, không quan tâm tuổi tác, không quan tâm bệnh tật.

Hãy rèn luyện những điều này để sống thật vui vẻ nhé!

(Nguồn: sưu tầm trên internet)


Cũng như Bạn cũng từng biết là “phải biết làm lành, tránh ác” thì mới hợp với thiên lý .  Bạn nói thì dễ lắm nhưng  Bạn có làm được hay không. đó mới là chuyện khó vì con người nhiều khi chưa nhận chân ra rõ việc nào là việc  lành, việc nào là việc ác.

Xin mời bạn đọc mẫu chuyện Dễ và Khó dưới đây:

Dễ và Khó

Bạch Cư Dị đi hỏi Thiền vớI Thiền Sư Ô Sào:

–    “Không làm tất cả điều ác.
Hãy làm hết thảy việc lành.
Giữ tâm trí mình thanh tinh”

“Đấy Lời Chư Phật dạy”

– Tưởng gì chớ điều này đứa trẻ lên ba cũng biết.

– Tuy đứa trẻ lên ba có thể biết. Song ông già tám mươi chưa chắc đã làm được.

(Nguồn: Trích Thiền Là Gì ? Biên sọan: Giác Nguyên)


Tóm lại, nói và biết một vấn đề gì thì dễ nhưng thực hành được những gì mình đã nói và đã biết thật là khó, phải không bạn?

Tuy nhiên việc gì cũng cần sự thực tập và ý chí muốn thực hiện việc đó đuợc kết quả tốt đẹp.  Cái tâm ý và sự học tập làm những việc thiện lành của ta mới là quan trọng vì chúng  có thể giúp ta vượt qua tất cả những khó khăn, thử thách của cuộc đời. Bạn và tôi hãy tập lái con thuyền thiện lành của bạn, của tôi như Louisa May Alcott đã nói: “Tôi không sợ bão táp vì tôi đang học cách lái chiếc thuyền của tôi”.

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Xin mời quý than hữu xem những hình ảnh vui vẻ tuyệt đẹp dưới đây do Mrs. Mary Nguyễn thực hiện để thấy qúy vị cao niên Hội Cao Niên Oregon sống vui sống khỏe như thế nào nhé.

Cám ơn Mrs. Mary Nguyễn nhiều lắm nhé và cũng xin cám ơn tất cả quý hội viên có mặt trong ngày thứ bảy vừa qua đã đem niềm vui đến cho nhau.  Smile!

Hình ảnh Hội Cao Niên tổ chức  Mừng Xuân Mậu Tuất 2018 và Chúc Mừng hội viên Sinh Nhật tháng 2 & tháng 3

vào thứ bảy ngày 10 tháng 3 năm 2018

tại Hollywood Senior Center qua link đính kèm:

https://photos.google.com/share/AF1QipOdm88BcFsdJKeaXxZ44-W1m9iRnAmGn_5zok_OMRnrp0gKhaMJb-MEjEkAJ1jIJg?key=dWNxNlVrTDZUNUtZTkdXRHgxMmF0WEY3X2c3TUtR


Kính chúc quý vị nhiều sức khoẻ và mọi điều tốt lành.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi- MCTN 409-ORTB 824-31418)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Photo:

Advertisements

Sương Lam mời đọc Niềm Vui Mùa Đông

Thưa quý anh chị,

Mùa Đông lạnh thật và những “người tuổi mùa Đông” như chúng ta cũng buồn quá trời vì không đi đâu được giữa trời  tuyết lạnh. Con người dễ bị “trầm cảm”  khi mùa Đông đến là thế đấy.

Người viết đọc ở đâu đó câu nói “ Tình cảm vui hay buồn đôi khi tự do mình tạo ra”. Vì thế, người viết đã tự tạo cho mình nhiều niềm vui nho nhỏ và xin được chia sẻ niềm vui đó cùng với qúy anh chị để chúng ta cùng vui chung với nhau nhé.  Smilé

Xin mời,

Sương Lam

Niềm Vui Mùa Đông


Đây là bài số bốn trăm lẻ tám (408) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Sau khi Cộng Đồng Việt Nam Oregon ăn Tết ở Holiday Inn ngày chủ nhật 18 tháng 2, 2018  thì Portland có tuyết rơi khắp nẽo đường trong vòng gần một tuần lễ.

Người viết phải bị “cấm cung” ngồi bên cửa sổ nhìn tuyết trắng rơi rơi ở sân trước vườn sau một màu trắng xoá

 Nghĩ đến những người thân ở Sàigòn và những người bạn phương xa ở những nơi không bao giờ có tuyết được nhìn tuyết trắng đẹp như thế nào, người viết “ngẫu hứng lý …tuyết đổ” khoát áo ra sân làm đạo diễn kiêm tài tử quay cảnh đẹp “Tuyết Trắng Portland năm 2018” để làm youtube  cho bà con xem cho biết tuyết đẹp như thế nào?  Smile!

Thật tình, tuyết chỉ đẹp khi ngồi trong nhà ngắm tuyết đang rơi mà thôi chứ khi tuyết tan rồi thì đường xá trông không đẹp tí nào cả vì lầy lội, dơ bẩn.  Đó là chưa kể nếu gặp thêm “freezing rain”  nữa thì kể như “hoa tàn trong ngõ hẹp” đấy, bạn ạ!

Mời bạn thưởng thức cảnh đẹp tuyết rơi ở sân trước vườn sau nhà người viết qua các link dưới đây cho vui nhé.  Smile!

1- Youtube Tuyết rơi ở sân trước

Tuyết rơi ở sân trước nhà  2-21-2018 – YouTube

2-Youtube Tuyết rơi ở vườn sau

Tuyết rơi vườn sau nhà 2-21-2018 – YouTube

Và chắc hẵn các bạn cũng đã thắm thía nỗi cô đơn của người sống tha hương xứ lạ, qua song cửa nhìn tuyết trắng rơi rơi hay nằm lặng nghe tiềng gió lạnh thổi rít ngoài sân trong khi nghe tiếng hát của nữ ca sĩ Bạch Yến thiết tha cất giọng cao lên để hát lên chữ “tái” trong câu hát  “Thời gian như ngừng trong tê tái”.  Theo cảm nghĩ riêng của người viết, thì chưa có một ca sĩ nào diễn đạt tài tình và tuyệt vời như Bạch Yến qua ca khúc Đêm Đông của Nguyễn văn Thương như thế!   Hình như mỗi ca sĩ có một “bài hát tủ” riêng để cho người nghe phải nhớ mãi đến người ca sĩ đó. Bạn đồng ý chứ?

Xin mời các bạn hãy để lòng mình lắng xuống mà thưởng thức dòng nhạc Đêm Đông dưới đây:

Đêm đông, xa trông cố hương buồn lòng chinh phu 
Đêm đông, bên song ngẩn ngơ kìa ai mong chồng 
Đêm đông, thi nhân lắng nghe tâm hồn tương tư 
Đêm đông, ca nhi đối gương ôm sầu riêng bóng 
Gió nghiêng, chiều say 
Gió lay ngàn cây, 
Gió nâng thuyền mây 
Gió reo sầu miên 
Gió đau niềm riêng 
Gió than triền miên 
Đêm đông, ôi ta nhớ nhung 
Đường về xa xa 
Đêm đông, ta mơ giấc mơ, gia đình, yêu đương 
Đêm đông, ta lê bước chân phong trần tha phương 
Có ai thấu tình cô lữ, đêm đông không nhà”

Hoàn cảnh sáng tác Nhạc phẩm Đêm Đông

Về xuất xứ của Đêm đông, nhạc sĩ Về xuất xứ của Đêm đông, nhạc sĩ Nguyễn Văn Thương từng chia sẻ: Vào dịp Tết năm 1939 (thời gian này ông đang theo học tại Trường Thăng Long, Hà Nội), do không có tiền nên ông không thể về quê ăn Tết với gia đình. Lần đầu tiên phải ăn Tết xa nhà, ông rất buồn. Năm ấy, Hà Nội rất rét. Để chống lạnh, có bao quần áo, ông “nhồi” tất vào người. Như bản năng, ông cứ thế rời phòng trọ lững thững đi về phía Ga Hàng Cỏ, và nhớ ra là mình không có vé tàu.

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Thương kể lại: “Khi tàu chuyển bánh, tôi cũng theo tàu đi về phương Nam, dọc theo đường Nam Bộ bây giờ. Tiếng còi tàu mỗi lúc một xa càng làm tăng thêm nỗi nhớ nhà da diết! Đến chỗ chắn tàu ở phố Khâm Thiên, tôi chợt nảy ra ý định đi tìm những người cùng cảnh ngộ với mình trong đêm nay. Phố Khâm Thiên hồi ấy có nhiều nhà hát ả đào. Tôi muốn xem trong đêm giao thừa này, có người nào không ở nhà với gia đình mà đi hát. Hoặc ca nhi nào, vì kế sinh nhai mà phải ở lại hành nghề không? Đêm ấy, có hai nhà còn để đèn ngoài cổng để chờ khách. Tôi đi qua nhà đầu tiên. Cửa mở, nhưng không có người ra. Đến nhà thứ hai thì có một ca nhi đi ra mở cửa. Nhưng khi nhìn thấy một cậu thanh niên, tuổi vừa đôi mươi, ăn mặc lôi thôi thì cô ta đã thất vọng. Khi quay trở vào, cô không quên soi mình trong tấm gương treo cạnh cửa, và đưa cánh tay trần vuốt nhẹ lên mái tóc. Tôi còn đi lang thang mãi trên nhiều đường phố Hà Nội tối hôm đó – cho đến khuya, khi thấy các bà mang hương, đèn ra cúng trước thềm nhà tôi mới quay về căn gác trọ số 10 ngõ Hội Vũ. Lên giường nằm, nhưng nỗi nhớ nhà và cảm giác cô đơn nơi đất khách khiến tôi không tài nào ngủ được. Và nảy ra ý định sáng tác một bài hát để nói lên cảm xúc và suy nghĩ của mình trong đêm giao thừa đầu tiên phải xa nhà. Tôi đã đưa vào ca khúc hình ảnh thực tế đã đập vào mắt tôi lúc đi qua phố Khâm Thiên. Đó là người ca nhi đối gương ôm sầu riêng bóng. Còn Thi nhân lắng nghe tâm hồn tương tư hoặc Cô lữ đêm đông không nhà là hình ảnh của bản thân mình – còn chinh phu, chinh phụ là những hình ảnh mượn từ trong Tiểu thuyết Thứ Bảy của  Tự Lực Văn Đoàn  rất thịnh hành lúc bấy giờ, chứ ta có đi chinh phục ai đâu mà có chinh phu để nói!”

(Nguồn: Trích trong wilipedia)

Sống ở đời, chúng ta cũng  thường tìm sự giúp đỡ nơi người khác để mưu cầu hạnh phúc cho mình.  Nhưng hạnh phúc nhiều khi không ở chỗ ta sở hữu nhiều đồ vật, nhà cửa mà đôi khi ở chỗ ta dám buông bỏ hết những gì quấn quíu xung quanh ta. Việc này lại là do ta quyết định đấy, bạn ạ! Xin mời bạn đọc bài viết dưới đây để xem có đúng hay chăng nhé?

 HẠNH PHÚC

“Con rất cần đến sự giúp đỡ của thầy – nếu không, con sẽ quẫn trí luôn.

Chúng con ở trong một căn phòng độc nhất, gồm có vợ chồng, con cái, và dâu rể! Do đó chúng con luôn bị căng thẳng thần kinh, la hét cãi cọ nhau om sòm.

Căn nhà thật là chốn địa ngục.”

Minh Sư đáp một cách trịnh trọng: “Con có hứa là làm bất cứ những gì thầy dạy bảo không?”

“Con xin thề là sẽ làm bất cứ điều gì.”

“Được rồi. Con có bao nhiêu gia súc?”

“Một con bò cái, một con dê và sáu con gà.”

“Con hãy đem hết các con vật đó vào trong căn phòng của con. Rồi con hãy trở lại sau một tuần lễ.”

Đệ tử kinh hoàng. Nhưng đã trót hứa vâng lời. Do đó, anh ta đã mang các gia súc vào nhà. Một tuần lễ sau anh ta trở lại, gương mặt rầu rĩ thảm não và nói: “Con bị thần kinh căng thẳng đến tột độ. Nào là nhơ uế! Hôi hám! Ồn ào! Tất cả chúng con sắp sửa hóa điên mất!”

Minh Sư truyền dạy: “Con hãy trở về và đem hết súc vật ra ngoài.”

Anh ta chạy một mạch về nhà.

Và hôm sau, anh ta trở lại, ánh mắt rực sáng niềm vui: “Đời êm đẹp làm sao! Các gia súc đã đi khỏi. Căn phòng là một thiên đường: Yên tĩnh làm sao! Sạch sẽ làm sao! Và khoảng khoát làm sao!”

(Nguồn: Mỗi tuần một phút minh triết)


Người viết chắc chắn rằng đọc đến đây sẽ có nhiều bạn tủm tỉm cưòi như người viết vậy vì đôi khi bạn muốn sống yên tĩnh một mình không có tiếng ồn ào xung quanh bạn.  Đúng không, bạn thân mến?

Mời bạn cùng nở nụ cười vui vẻ với người viết qua bài thơ vui vui dưới đây để làm kết luận cho bài tâm tình hôm nay, Bạn nhé!

Thở ra hít vào

Trăm năm trong cõi người ta
Ai ai cũng phải thở ra hít vào
Trăm năm trong cõi người nào
Ai ai cũng phải hít vào thở ra
Xa xa như nước Cu Ba
Người ta còn phải thở ra hít vào
Gần gần như cái nước Lào
Người ta cũng phải hít vào thở ra
Nói chung trong cõi người ta
Ai ai cũng phải thở ra hít vào

(Nguồn:  sưu tầm trên  net)

Hy vọng mặc dầu đang sống trong mùa Đông tuyết lạnh, bạn vẫn có niềm vui, thấy yêu đời yêu người và hạnh phúc theo cách riêng của mình. Bạn đồng ý chứ?  Smile!

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 408- ORTB823-372018)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Photo:

Thế Giới Nghệ Sĩ số 139 Ca Sĩ Trang Mỹ Dung nửa thế kỷ vui buồn trên giòng sông âm nhạc (phát hành 6/10/2017)

Thưa quý anh chị,

Trang Mỹ Dung là một ca sĩ nổi tiếng ở Việt nam trước năm 1975 với tiếng hát trầm buồn và nhân cách, giản dị, hiền hòa, đôn hậu. Trang Mỹ  Dung được giáo dục trong một gia đình đạo đức, có cha mẹ, chú là những huynh trưởng Gia Đình Phật Tử đáng kính trọng.  Bài  hát “Hai Mùa Mưa”  đã đưa Trang Mỹ Dung lên đài danh vọng trong  sự nghiệp ca hát của TMD.

Sương Lam cũng có một thời là  đoàn sinh đoàn thiếu nữ, là huynh trưởng của GĐPT Chánh Minh ở Phú Nhuận nên SL và TMD có một mối giao tình thân ái  của những người con Phật.  Chúng tôi vẫn nhớ đến nhau và thương mến nhau. Dù bận rộn cách mấy, TMD  vẫn nhớ đến “người chị áo  lam” ngày xưa nên vẫn chia sẻ  tâm tình và chuyển gửi hình ảnh gia đình cho nhau xem  như người thân trong tình cảm gia đình. Sương Lam vẫn yêu thương Trang Mỹ Dung  như yêu thương “cô bé đồng nữ Trương Mỹ Dung”  ngày nào.  Smile!

Thời gian trôi qua nhanh chóng, thắm thoát mà TMD đã phục vụ nghệ thuật ca hát 50 năm rồi và được sự mến mộ thương yêu của khán , thính giả Việt Nam trong nước và hải ngoại.

Được sự đồng ý của TMD, Sương Lam xin được chia sẻ tâm tình của Trang Mỹ Dung  qua các tư liệu dưới đây do TMD gửi cho SL. Cám ơn Trang Mỹ Dung  nhiều lắm nhé.

Chúc TMD  tiếp tục thành công trên đường phục vụ Đạo và Đời với tài năng thiên phú mà Phật Trời đã ban cho TMD nhé . Smile!

Xin chuyển lời  thăm  hỏi và chức sức khỏe của chị Sương Lam đến Ba và các em của TMD nhé.

Chúc an vui và nhiều sức khỏe.

Chị Sương Lam

Trích email của SL và TMD trao đổi nhau

 

Mỹ Dung thương,
Cám ơn em đã chia sẻ hình ảnh và  tình cảm gia đình với chị SL. Chị em chúng ta quý mến nhau là thế đấy. 😊

Chị rất mừng khi thấy em đã làm được nhiều việc tốt  cho gia đình, cho  xã hội với tài năng thiên phú của em.👍

  Có nhiều người bạn của chị  ở Mỹ ái mộ tiếng hát và tánh tình hiền lành của em, chị sẽ chuyển giới thiệu tài liêu của  tạp Chí Thế Giới Nghệ sĩ phỏng vấn em đến các bạn của chị để cùng vui với em nhé. Được không em?😍
 Kính gửi lời chị thăm ba em và các em Mỹ Linh, Khánh và các em của em nhé.
 Chúc an vui nha Mỹ Dung ,
Thương em
 Chị Sương Lam

 

Email ngày 11-26-17 của Ca sĩ Trang Mỹ Dung

My Dung Trang

Attachments4:13 AM (11 hours ago)
to me
 Chị Sương Lam quý mến, 
Chị cứ tự nhiên nhé. Em rất vui khi chị chuyển đến quý anh chị cùng người thân bài viết, tư liệu kỷ niệm về em và bài phỏng vấn TMD mà Tuần Báo Thế Giới Nghệ Sĩ ở Cali đã thực hiện. Em cám ơn chị.
Ở độ tuổi này, ngoài sức khỏe và sự yên vui của gia đình thân yêu thì em không mong cầu gì nhiều. Duyên kiếp cầm ca còn đến đâu thì em cố gắng giữ gìn tiếng hát và nhân cách. Em thích sự đơn giản nhẹ nhàng. Em mừng khi được đồng nghiệp và khán thính giả yêu thích dòng nhạc xưa thương mến. Em tin Trời Phật, Tổ nghiệp sân khấu và Má em… phù hộ chị ạ.
Nhân kỷ niệm em đã bước chân trên con đường nghệ thuật tròn 50 năm, ngoài số báo rất quý của Thế Giới Nghệ Sĩ ở Cali, Trung tâm Thương Quá VN có thực hiện riêng cho em một DVD và tặng em Kỷ Niệm Chương. Chị xem thêm một số hình vui nhé.
Ba em cùng các em Khánh, Mỹ Linh gửi lời thăm cô Huệ Hương và gia đình anh chị.
Kính chúc anh chị an vui. Chị luôn tươi đẹp, trẻ trung và những bài viết, tin tức bổ ích của chị luôn đến cùng độc giả.
Em Trang Mỹ Dung

Xin mời đọc Tuần Báo Thế Giới Nghệ Sĩ số 139. Sương Lam chỉ trích đăng 2 tư liệu đầu tiên trong bài viết kỳ này.  Phần tư liệu khác sẽ đăng trong các bài viết khác nhé. Nhớ đón đọc. Smile!

Cám ơn ca sĩ TMD và tuần báo TGNS.

Đã Phát Hành Thế Giới Nghệ Sĩ số 139
Ca Sĩ Trang Mỹ Dung
nửa thế kỷ vui buồn trên giòng sông âm nhạc 
(phát hành 6/10/2017)

Nội dung tuần báo Thế Giới Nghệ Sĩ số 139 kỳ này gồm có những bài vở chủ đề:

 Trang Mỹ Dung – nửa thế kỷ vui buồn trên giòng sông âm nhạc (bài: Trần Bảo Như) 
– Phút Nói Thật của ca sĩ Trang Mỹ Dung (tổng hợp từ nhiều nguồn) 
– Bông trắng cài áo (Trang Mỹ Dung)
– Tiếng chim hót trong buổi hoàng hôn (Jeffrey Thái)
– Ca sĩ Trang Mỹ Dung và những Hình Ảnh Của Một Thời Yêu Dấu

 
 

Phút Nói Thật Của Ca Sĩ Trang Mỹ Dung

 

 

(tổng hợp từ báo Sóng Nhạc, báo Phụ Nữ)
– Tên thật: Trương Thị Mỹ Dung
– Sinh nhật: 10 tháng 4 năm 1951
– Nơi sinh: Phan Thiết – Bình Thuận
– Tôn giáo: Phật giáo

– Được biết chị đến với âm nhạc khi cả gia đình không ai theo nghệ thuật. Cơ duyên nào đưa chị đến với nghiệp cầm ca? 

Ngay từ thời niên thiếu, Dung đã thích ca hát và thường tham gia trong các buổi trình diễn văn nghệ của Gia Đình Phật Tử vào dịp lễ Phật Đản, Vu Lan…

Năm 1967, khi Đài Truyền hình Sài Gòn tổ chức cuộc thi Tuyển lựa ca sĩ, TMD tham dự và may mắn được nhạc sĩ Anh Bằng – thành viên trong ban giám khảo – tuyển chọn qua vòng sơ khảo. Sau đó TMD học nhạc lý với các thầy Lê Dinh, Minh Kỳ, Anh Bằng (Lê Minh Bằng) và được nhạc sĩ Anh Bằng giới thiệu thu thanh cho Hãng đĩa ASIA Sóng Nhạc. Từ đó Dung bước chân vào con đường nghệ thuật.

– Có thông tin cho rằng chị không kết hôn mà ở vậy chăm sóc mẹ già. Thực hư thông tin này như thế nào? 

Dung lập gia đình vào năm 1976 với người bạn đời trí thức, hiền hòa. Có lẽ hết nhân duyên, năm 1992 vợ chồng Dung chia tay trong sự nhẹ nhàng, tôn trọng. Từ đó Dung sống cùng cha mẹ và các em. Năm 1997 mẹ Dung mất vì ung thư phổi. Thời gian mẹ đau nặng, Dung ít đi hát để chăm sóc mẹ được nhiều hơn.

– Đi hát nhiều thế chị có thì giờ cho công việc nội trợ không? Nếu chị nấu ăn không giỏi thì chị có buồn vì điều đó và nghĩ rằng “giá trị phụ nữ” của mình bị giảm sút không? 
Dung đi hát nhiều nhưng cũng dành thời gian cho công việc nội trợ và thích nấu ăn. Tuy nhiên nếu rơi vào trường hợp bạn vừa đặt ra thì Dung không buồn vì nghĩ rằng: giá trị người phụ nữ còn thể hiện ở những hoạt động khác ngoài xã hội.

– Chị có ganh tỵ với những ca sĩ trẻ đang được nhiều người yêu mến không? 

Dung nhận thấy đa số ca sĩ trẻ hiện nay đều có tài năng. Dung vui với sự thành công của các bạn.

– Chị có muốn trở lại thời xưa để được như họ không? 

Mỗi người đều có một thời đẹp nhất. Những gì tốt đẹp, Dung luôn mong được giữ mãi.

 Những nghệ sĩ nào đã có ảnh hưởng đến nghệ thuật của chị? 

TMD quý trọng tính cách và mến mộ chị Thanh Thúy, Hà Thanh…

Về cổ nhạc, TMD trân trọng cố nghệ sĩ Út Trà Ôn, Út Bạch Lan, Thanh Nga, Thanh Sang…

Từ đó, phong cách cùng giọng hát của các nghệ sĩ này đã ít nhiều ảnh hưởng đến nghệ thuật của TMD.

– Chị có thích mode không? Chị thường ăn mặc như thế nào hàng ngày? Hình như giới ca sĩ thường gắn liền với thời trang, điều đó có đúng trong trường hợp của chị hay không? 

Dung thích mode và cũng thích xem trình diễn thời trang nhưng Dung chỉ phù hợp với mode trang nhã.

Trong sinh hoạt hàng ngày, Dung mặc đầm dài, quần tây, áo sơ mi. Trang phục trình diễn Dung thích hợp với áo dài truyền thống Việt Nam.

– Trên đời này, ai là người được chị yêu quý và kính trọng nhất? 

TMD yêu quý và kính trọng ba mẹ.

– Đằng sau sự nổi tiếng, thường là bị tai tiếng. Chị đã có nếm qua chưa? 

Hầu như trong cuộc đời, ít ai tránh được câu “Chữ tài liền với chữ tai một vần”. Nhưng Dung thường nghĩ: “Ở hiền gặp lành” và luôn mong: “Chữ tài không có chữ tai theo cùng”.

– Một chất giọng đặc biệt, khác lạ đã đem đến cho chị những thuận lợi và khó khăn gì? 

Dung bước vào đời ca hát khá thuận lợi. Với chất giọng nữ trầm, Dung được các hãng dĩa, băng nhạc mời thu thanh nhiều bài hát có tính chất trữ tình, êm dịu.

– Ai là người thầy của chị? 

Người thầy đầu tiên đã hướng dẫn TMD vào con đường nghệ thuật là nhạc sĩ Anh Bằng.

3 nhạc sĩ Lê Dinh – Minh Kỳ – Anh Bằng (Lê Minh Bằng) đều là thầy của TMD.

 Bài hát nào là thành công nhất của chị từ trước đến nay? Bài hát đó của ai? 

Bài hát đã giúp Dung thành công khi bước chân vào đời ca sĩ và đến nay vẫn được nhắc đến đó là bài Hai Mùa Mưa của nhạc sĩ Anh Bằng.

– Xuân, Hạ, Thu, Đông đều được tạo hóa ban cho một sắc đẹp riêng, theo chị đời người lúc nào là đẹp nhất? 

Theo Dung, đời người đẹp nhất là lúc chúng ta có hạnh phúc, gặp nhiều thuận lợi và đạt được thành công trên đường đời.

– Theo chị, thế nào là một tình bạn đẹp? 

Để có một tình bạn đẹp, chúng ta cần chân thành, thông cảm và cùng chia sẻ với nhau mọi nỗi vui buồn, khó khăn trong cuộc sống.

– Đối với phụ nữ, theo chị, thế nào là người đàn bà đẹp? Điều gì chị cho là cần thiết và quan trọng nhất đối với người phụ nữ trong cuộc sống hiện nay? 

Một người phụ nữ đẹp là người biết tạo nên vẻ đẹp hài hòa giữa tâm hồn và dáng vẻ bên ngoài. Điều cần thiết đối với phụ nữ là tính dịu dàng, nhân hậu và điều quan trọng là nên trang bị cho mình một vốn kiến thức phong phú để có được sự ứng xử linh hoạt trong cuộc sống.

 Trong cuộc đời, điều gì làm chị đau khổ nhất và điều gì làm chị trân trọng yêu thương nhất? 

Trong cuộc đời, sự ra đi vĩnh viễn của người thân là điều Dung buồn nhất và điều làm Dung yêu thương trân trọng chính là tình cảm gia đình cùng sự mến mộ của khán thính giả.

– Chị yêu và ghét điều gì nhất? 

Dung yêu sự lương thiện, chân chính và ghét sự gian xảo, ác độc.

 Người nghệ sĩ chân chính, ngoài tài năng còn cần gì nữa? 

Theo Dung, người nghệ sĩ chân chính ngoài tài năng còn phải có tâm và đức độ.

– Chị sẽ hát đến bao giờ? 

Người ca sĩ nào cũng mong được hát mãi với thời gian.

– Làm thế nào để một Trang Mỹ Dung ngày nay không bị nhầm lẫn với ai khác? 

Trên bước đường nghệ thuật, TMD luôn cố gắng giữ gìn chất giọng, phong cách trình diễn và cách sống chan hòa, đạo hạnh.

– Chị có thật sự hạnh phúc với nghiệp cầm ca? 

Cuộc đời ca hát của TMD có những giai đoạn thăng trầm. Tuy nhiên Dung hạnh phúc và luôn trân quý nghiệp cầm ca.

– Giọng ca trầm buồn của chị đứng trước dòng nhạc trẻ thời đại, có là nỗi buồn của chị? 

TMD không buồn trước dòng nhạc trẻ thời đại vì mỗi dòng nhạc đều có sự thu hút và có khán thính giả riêng.

– Trong nghệ thuật có bậc thang nào là quan trọng nhất? Giữa tài và đức, ca sĩ chọn cái nào? 

Trong nghệ thuật, bậc thang quan trọng chính là tài năng. Nhưng bên cạnh sự tài năng còn phải có tâm đức. Do đó tài đức của người ca sĩ phải vẹn toàn, không thể khiếm khuyết một yếu tố nào.

 Nói đến xã hội, điều gì chị cho là cần quan tâm nhất hiện nay? 

Môi trường sống lành mạnh không tệ nạn xã hội là một điều trong những điều Dung quan tâm hiện nay.

– Hạnh phúc của người ca sĩ có khác so với người thường? 

Hạnh phúc đời thường của người ca sĩ cũng như bao người khác. Tuy nhiên người ca sĩ còn có thêm niềm hạnh phúc là được gửi tiếng hát đi khắp phương trời và được khán giả thương yêu, mến mộ.

– Thường thì nghiệp cầm ca mang cho người ca sĩ lắm vinh quang nhưng cũng không ít thị phi. Chị đã từng trải qua những chuyện thị phi gì trong giai đoạn sự nghiệp đỉnh cao và làm gì để đối phó? 

Trong cuộc đời của mỗi người, dù ở ngành nghề nào thì con đường đến với sự vinh quang cũng khó tránh khỏi thị phi. Dung đã trải qua trường hợp bị dựng chuyện nói xấu làm tổn hại danh dự. Cảm nhận được sự vô thường của cuộc đời, Dung yên lặng niệm Phật và hóa giải nhẹ nhàng trước những việc không hay.

– Có phải vì sợ thế giới showbiz nhiều thị phi đó mà sau này chị gần như “mai danh ẩn tích”? 

Mặc dù thế giới showbiz nhiều thị phi nhưng không vì thế mà TMD mai danh ẩn tích. Sở dĩ có giai đoạn Dung ít đi hát là do chăm sóc mẹ bệnh nặng và sức khỏe TMD hạn chế.

– Hiện tại cuộc sống và công việc của chị ra sao? Chị còn mong muốn gì chưa thực hiện được? 

Hiện tại cuộc sống của Dung bình thường, thanh nhàn, giản dị.

Về công việc, TMD thường thu âm, thu hình, hát phòng trà, sân khấu, một số chương trình từ thiện…

Trước đây TMD mong có dịp được gặp, chào thăm gia đình các thầy Lê Minh Bằng định cư ở nước ngoài nhưng rất tiếc Dung chưa thực hiện thì thầy Anh Bằng đã mất.

 Được biết chị đã sống độc thân nhiều năm nay, tại sao chị không tìm kiếm người để bầu bạn? 

Đã từ lâu TMD sống thanh thản, an lành bên người cha hiền và các em, các cháu. Gia đình TMD hòa thuận, mọi người sống tình cảm, thương yêu, quan tâm lẫn nhau nên TMD không có ý định đi bước nữa.

– Ở tuổi xế chiều, chị đúc kết mình đã được gì và mất gì khi theo con đường ca hát? Nếu được chọn lại chị có chọn con đường này không? 

Từ khi bước chân vào con đường ca hát đến nay TMD cảm nhận mình nhận được nhiều hơn mất. Sự chỉ dẫn tận tâm của các nhạc sĩ, tình cảm thương mến của đồng nghiệp và các nhà tổ chức cũng như sự ủng hộ của khán thính giả chính là động lực để TMD luôn hướng về nghệ thuật.

Nếu được chọn lại, Trang Mỹ Dung vẫn chọn con đường ca hát để tri ân cuộc đời và trân quý kiếp cầm ca.

(Nguồn: Trích trong Tuần Báo Thế Giới Nghệ Số số 139 phát hành ngày  6-10-2017 do ca sĩ TMD chuyển chia sẻ với Sương Lam. Xin cám ơn TMD)

 

Sương Lam mời đọc Còn Vui Được Thì Ta Cứ Vui

Thưa quý anh chị,

Người viết rất vui mừng tái ngộ với bạn bè thân thương cõi ảo cũng như cõi thật, sau một thời gian cùng chàng đi tiếu ngạo giang hồ Fiji-New Zealand- Australia trong một tour do Trung tâm ATNT Travel and Tours tổ chức.

Mùa Thu xứ Mỹ là chớm Xuân bên xứ Úc nhưng vẫn nóng ở đảo Fiji nằm trong Thái Bình Dương.  Mỗi nơi mỗi cảnh đẹp khác nhau, mỗi nền văn hoá khác nhau.  Càng đi nhiều càng thấy mình nhỏ bé trong vũ trụ bao la và sự hiểu biết của mình rất hạn hẹp. Có rất nhiều đìều mình chưa biết nhưng nó đã hiện hữu từ lâu, đã đổi thay thay đổi theo thời gian.

Xin được một đôi lời tâm tình và chia sẻ  cùng qúy bạn một vài cảnh đẹp đường xa và cảm nghĩ của người viết trong chuyến du lịch này.  Người viết cố gắng tâm tình nhiều hơn, chia sẻ nhiều hơn trong một bài viết dành cho Giai Phẩm Xuân của Oregon Thời Báo ở Portland, Oregon, quê hương thứ hai của tôi, xem như món quà Xuân đặc biệt hằng năm để cám ơn những độc giả thân thương của mục Một Cõi Thiền Nhàn đã thương mến người viết hơn mười năm qua.  Xin nhớ đón đọc nhé.  Smile!

Kính chúc sức khỏe và mọi sự an lành đến tất cả quý anh chị.

Sương Lam

 Còn Vui Được Thì Ta Cứ Vui

Inline image 8

Đây là bài số ba trăm chín mươi ba (393) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Người viết vừa mới trở về Portland sau chuyến đi thăm viếng các nước Fiji, Tân Tây Lan và Úc Đại Lợi do ATNT Travel and Tours tổ chức. Người viết rất vui được tái ngộ với quý độc giả thân mến của mục Một Cõi Thiền Nhàn trên OregonThời Báo sau một thời gian vắng tin nhau.

Hôm nay người viết chỉ báo cáo sơ lược chuyến đi chơi này gọi lá chút quà “tái ngộ” với quý độc giả ORTB mà thôi. Phần tường thuật chi tiết, người viết  xin để dành làm món quà Xuân đặc biệt trên Giai Phẫm Xuân Oregon Thới Báo như người viết đã làm hơn 11 năm qua.  Các bạn đồng ý chứ?  Xin hảy cứ “wait and see” nhé. Smile!

Đoạn đường đi từ Mỹ đến Úc dài hơn đoạn đường đi từ Mỹ về Viêt Nam. Nếu đi một lèo từ phi trường Los Angeles đến Sydney của Úc thì những người “không còn trẻ nữa” như chúng tôi  chắc sẽ bò lê khi bước xuống phi trường Sydney rồi vì phải ngồi bó chân trên máy bay hơn 17 tiếng đồng hồ giò cẳng tê cứng hết ráo.  Bởi thế trung tâm Du lịch ATNT Travel and Tour đã có sáng kiến dừng chân ở đảo Fiji  nghỉ ngơi sau chuyến bay dài 11:20 phút vượt qua đoạn đường bay 5,525 miles rồi mới tiếp tục đi tiếp. Good Job!

Inline image 2

Fiji là một quần đảo nằm trong Thái Bình Dương. Quần đảo này do A. Tasman khám phá năm 1643, J. Cook thám hiểm năm 1774, trở thành thuộc địa của Anh năm 1874. Fiji giành được độc lập năm 1970 và là thành viên của Khối Liên Hiệp Anh

Chúng tôi được đưa đi ăn tối và ngắm hoàng hôn trên biển trên tàu Captian Cook, xem trình diễn vữ điệu truyền thồng FiJi. Người viết cũng tham gia nhảy múa với các vũ công và cùng chung múa tập thể  theo lời mời của họ. Rất vui và sống động. Sau buổi cơm tối, cả đoàn cùng xem đốt pháo bông trên tàu luôn vì hôm đó là ngày lễ đặc biệt của Fiji.

Ngày hôm sau chúng tôi đi cruise khám phá South Fiji Island, ăn trưa, xem san hô dưới đáy biển trong một tàu nhỏ giống như tàu ngầm nhỏ, tắm biển thoải mái, xem trình diễn vũ điệu  của thổ dân Fiji.  Đây là tour riêng tự túc phải trả tiền thêm ngoài chương trình của tour. Cũng vui thôi!

Nghỉ dưỡng sức cho khỏe xong, đoàn tour đáp chuyến bay đến Auckland, New Zealand

Thành phố Auckland là thành phố lớn nhất ở New Zealand (Tân Tây Lan) với dân số ước tính sơ bộ khoảng 1.454.300 vào 30 tháng 6 năm 2015. Auckland  là thành phố ‘The city of Sails”, nơi mà cứ 6 người là 1 người có du thuyền. Ngày đầu tiên đến Auckland, chúng tôi được đưa đi xem thành phố Auckland, đi qua khu nhà sang trọng trên mấy chục triệu đô một căn, toạ lạc trên một ngọn đồi nhìn ra biển.  Quý vị chủ nhân các ngôi nhà này này có lẻ kiếp trước thực hành hạnh bố thí nhiều lắm  hay sao nên kiếp này được hưởng phúc báo sống sang cả như thế nhỉ?

Tối đến, chúng tôi được đưa đi ăn món steak ngon tuyệt vời đến nổi khi ra về phu quân của tôi để quên túi da đựng máy camcorder mà không biết.  Smile!

Sau đó, chúng tôi đi lang thang vào một casino xem thiên hạ đánh bài, xem show trình diễn “free”  v..v…Chúng tôi  được mời lên chụp hình với 2 nàng vũ công xinh đẹp! Chu choa ơi! Thật là đặc biệt vì các thành viên trong phái đoàn mệt quá về đi ngủ sớm hết ráo.

Inline image 1

Chúng tôi cũng vào chơi cho vui với màn kéo máy kêu rào rào cho vui và thua hết…. $10 NZ vì có bao giờ người chơi thắng được chủ sòng bài, bạn nhỉ? Smile!

Mời xem youtube

Show trình diễn trong sòng bài Hotel Casino ở Auckland-New Zealand

 Casino này được đặt duới một toà tháp cao nhất Auckland mà nơi đấy có nhiều người gan dạ chơi trò chơi nhảy từ đỉnh tháp xuống đất vời sợi giây cáp màu cam.  Thôi thì ta thua ta về đi ngủ cho rồi để ngày mai còn đi cruise thám hiểm vùng vịnh Bay of Island, xem cá heo lướt trên mặt biển v..v…

Chương trình những ngày kế tiếp thật hấp dẫn với màn trợt trên đồi cát, đi xem hải đăng, đi  ngắm cảnh thiên nhiên dọc theo  bờ biển 90 miles.  Nhưng… chữ Nhưng này mới là quan trọng vì…. trờì lại đổ cơn mưa nên chúng tôi cũng đành phải ngồi trên xe ngắm cảnh mà thôi!  Đôi khi Trời chẳng chiều người mà lị! Buồn năm phút!

Ngày hôm sau, chúng tôi đi thăm Waitangi Treaty House, nơi ký hoà ước giữa ngươời Maori thổ dân và người Anh. Một nét độc đáo của văn hoá thổ dân Maori là họ chào nhau bằng cách trợn mắt và lè lưỡi.  Lạ thật!

Mời xem youtube Vũ điệu truyền thống của Thổ dân Maori ở New Zealand -2017

Tối đến, ăn tối tự túc ở trong một thương xá của Aukland.  Vị hướng dẫn viên dẫn đi “loanh quanh cho đời mỏi mệt” để đến ăn một nơi có bán phở Việt Nam, nhưng…. ăn không thấy hương vị phở tí nào.  Cũng đành chịu thôi vì ai nấy đều nhớ món phở tuyệt vời của văn hóa Việt Nam.  Smile!

Sáng hôm sau lại “khăn gói quả mướp” lên máy bay bay sang Melbourne, một thành phố lớn của Úc Châu.

Inline image 3

Melbourne là thủ phủ và thành phố lớn nhất bang Victoria, và là thành phố lớn thứ hai ở Úc.

Lại phải ngồi máy bay 4 tiếng đồng hồ vượt 1648 miles nữa để đến Melbourne thăm phố người Việt ở Richmond và ăn phở Chú Thể hương vị thơm ngon nấu theo kiểu “Bắc Kỳ 2 nút ởTiệp Khắc” với thịt bò bằm nhỏ  rồi chế nước phở nóng lên trên nên thịt còn tái tái hồng hồng. Ăn trưa tự túc nhé vì trong chuyến du lịch này và những chuyến du lịch Âu Châu đôi lúc bạn phải ăn trưa hay ăn tối tự túc chứ không phải như những chuyến du lịch Á Châu được ăn “ngày 3 bữa vỗ bụng kêu bình bịch” đâu nhé.  Smile!

Chúng tôi ở Melbourne  ngủ 3 đêm trong một khách sạn ngay trong thành phố gần nhà ga, gần tiệm bán quà kỷ niệm, gần casino, gần khu bán hàng sang trọng v..v… tha hồ mà móc hồ bao ra nhé. Chương trình du ngoạn ở Melbourne hấp dẫn lắm, người viết để dành tâm tình trong  giai phẩm Xuân 2018 sắp tới cho thêm phần “hồi hộp” chứ lị!

Đã đến Úc thì phải đến thăm thủ đô Canberra của Úc cũng giống như đã đến Mỹ thì phải viếng thăm thủ đô Washington DC của Mỹ mới được!  Toà nhà Quốc Hội của Úc kiến trúc khác kiến trúc toà nhà Quốc Hội Mỹ với mái nhà bằng phẳng, không có vẻ uy nghi như toà nhà  Quốc Hội  của Mỹ .  Chúng tôi đi thăm “The Embassies row” với những toà đại sứ, toà lảnh sự các nước trên thế giới toạ lạc kế bên nhau.  Thật tình ai ở gần những cơ quan ngoại giao này cũng thấy “ớn ớn lạnh” vì không biết “ai bạn ai thù” với quốc gia nào.  Nếu “một ngày không đẹp trời nào đó” anh này cho nổ bom nhà anh kia thì mình cũng bị vạ lây!  Mệt lắm!

Inline image 4

Ở thủ đô nên chúng tôi cũng được thu xếp ở khách sạn hạng sang gần phố thị luôn. Vì chỉ ở một đêm mà thôi chỉ cần đem hành lý nhỏ gọn là đủ rồi nên ăn tối xong về phòng ngủ ngay một giấc để sáng mai lên đường đi Sydney

Inline image 5

Thành phố Sydney là thành phố lớn nhất, nổi tiếng nhất và lâu đời nhất của nước Úc. Sydney cũng là thủ phủ của tiểu bang New South Wales. Dân số của Sydney hiện tại hơn 6.000.000 người.

Được xây dựng xung quanh cảng Jackson với cảnh đẹp nổi tiếng, thành phố Sydney được gọi là “Thành phố Cảng”. Đây là trung tâm tài chính lớn nhất của Úc và cũng là một địa điểm du lịch của khách quốc tế, nổi tiếng với nhiều bãi biển đẹp và kiến trúc đôi:  Sydney Opera House hình con sò và Sydney Harbour Bridge, nơi đốt pháo bông đón mừng Năm Mới đầu tiên đẹp nhất thế giới.

Chúng tôi ở Sydney có 2 đêm để được ngắm thành phố tuyệt đẹp này vào ban ngày khi ăn trưa trên cruise dạo quanh phố cảng và ban đêm lãng mạn của Sydney by Night ở Sydney Opera House. Ngoài ra chúng tôi có những giờ phút hồi hộp khi đi cáp treo và Rail Train ở Blue Mountain National Park.

Mời xem Youtube Sương Lam và cảnh đẹp bến cảng Sydney ở Úc 2017

Mời xem thêm những hình ảnh về chuyến du lịch thú vi này qua Collection Sương Lam Tiếu ngạo Giang Hồ  trong link dưới đây:

Suong Lam Tran

Sương Lam Tiếu Ngạo Giang Hồ

366 followers – 181 posts – Public

https://plus.google.com/u/0/collection/Yx9DZ

Người viết sẽ cố gắng thực hiện các youtube hay lạ khác của chuyến du lịch này để chia sẻ với quý anh chị nhé.  Xin nhớ đón xem.  Smile!

Rồi 15 ngày trôi qua nhanh chóng, chúng tôi trở lại Portland trong niềm vui được xem cảnh đẹp đường xa, được biết thêm những nền văn hóa khác lạ, được quen thêm  những người bạn mới dễ thương. Người viết  nhớ mãi thông tin về “rối loạn tiền đình” của BS Quang, nhớ mãi những màn “quậy” độc đáo của Holly Ngô, sư muội Gia Long năm79. Đặc biệt là tình thương mến của anh Trần Nguyên Thắng, hướng dẫn viên công ty ATNT Travel, của em Huệ Ngô, của tất cả 24 anh chị trong đoàn đã “bí mật” tổ chức lễ mừng sinh nhật 50 năm “nội chiến từng ngày” nhưng vẫn “sống chung hoà bình”  bên nhau của chúng tôi, trong buổi tiệc tối ở Hard Rock Restaurant trước khi trở về Mỹ.

Inline image 6

Tình cảm thân thương đó đã làm cho vợ chồng chúng tôi hết sức cảm động.  Xin cám ơn tất cả các  anh chị trong đoàn của chuyến du lịch FiJi, New Zealand, Australia do công ty ATNT Travel & Tours tổ chức vừa qua. Smile!

Kính chúc tất cả quý anh chị nhiều sức khỏe, vạn sự an lành và hy vọng  sẽ có phúc duyên gặp gỡ các anh chị  trong các chuyến du lịch khác nữa nhé.

Có đi du lịch lần này rồi chúng tôi nhận ra mình quả thật “không còn trẻ nữa” vì khi leo dốc xuống đồi chúng tôi đã thấy đôi chân mình mỏi mệt hơn xưa nhiều.

Chàng của tôi đã quên “bỏ lại sau lưng” nhiều thứ: bao đựng máy camcorder, quên kéo theo vali nhỏ “carry on”của nàng, hay cự nự càm ràm nàng….  Có người lại bỏ quên passport trong tủ khóa an toàn v..v….  Cũng may là quý vị đó số chưa mất của nên mọi thứ đều được quy hoàn về “khổ chủ” trong sự hồi hộp, lo lắng.  Smile!

Bởi thế người viết xin được là” Giám Đốc, Giám Xúi” quý bạn bè rằng:  “Còn đi được thì ta cứ đi”, nếu thời gian, sức khỏe, tài chánh cho phép.  Thời gian đâu có đợi chờ ai đâu, sức khỏe đâu biết thế nào vào ngày mai ở cái tuổi “không còn trẻ nữa” U60, U70, U80 như chúng ta hiện tại.

Người viết vẫn tâm tâm niệm niệm: “Quá khứ đã qua rồi, tương lai thì chưa tới, hãy sống vui trong hiện tại” như ý tình diễn đạt trong youtube Mặt trời Hồng Tỉnh Thức của Nhạc sĩ Võ Tá Hân phổ thơ Thầy  Thích Nhất Hạnh & Thích Tịnh Từ qua link dưới đây:

MẶT TRỜI HỒNG TỈNH THỨC- Nhạc VÕ TÁ HÂN

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Inline image 7

Photo:

Muà Thu ở Portland 2017

Thưa các bạn,

Mời xem những nơi có thể ngắm lá vàng mùa Thu đẹp ở Portland Oregon vào mùa Thu và playlist các youtube  về Portland do SL thực hiện có nhiều cảnh đẹp mùa  Thu.

Collection Portland-Oregon

Suong Lam Tran

Portland-Oregon

417 followers – 90 posts – Public

https://plus.google.com/u/0/collection/E_rBZ

Chúc vui nha

A-Những nơi ngắm mùa Thu đẹp ở Portland, Oregon

1-Multnomah Falls

http://www.oregon.com/attractions/multnomah_falls

Photo:

Multnomah Falls

 

Multnomah Falls is a waterfall on the Oregon side of the Columbia River Gorge, located east of Troutdale, between Corbett and Dodson, along the Historic Columbia River Highway. Wikipedia

Elevation: 627′

Height: 620′

Location: Columbia River Gorge, Multnomah County, Oregon, USA

Average width: 10 ft (3 m)

Average flow rate: 150 cu ft/s (4.2 m3/s)

https://en.wikipedia.org/wiki/Multnomah_Falls

 

 

2-Laurehurst Park  (gần Portland)

Laurelhurst Park

SE Cesar E Chavez Blvd & Stark St

Photo:

General Info

Acreage: 31.13
Acquired in 1909

https://www.portlandoregon.gov/parks/finder/index.cfm?PropertyID=224&action=ViewPark

 

3- Japanese Garden in Portland, Oregon (gần vườn hồng Portland)

Photo:

The Portland Japanese Garden is a traditional Japanese garden occupying 9.1 acres, located within Washington Park in the West Hills of Portland, Oregon, United States. Wikipedia

Address: 611 SW Kingston Ave, Portland, OR 97205

Area: 9 acres

Hours:

Open today · 10AM–4PM

Phone: (503) 223-1321

Opened: 1967

Number of visitors: 350,000

Status: Open to the public

https://japanesegarden.org/hours-admission/

 Photo:

 Youtube Japanese Garden in Portland Oregon

1,084 views updated 10-5-17

8 0 Share

 

Suong Lam Portland

Published on Nov 5, 2013

Mời quý bạn thưởng thức vẻ đẹp thiền nhàn tĩnh lặng của Japanese Garden ở Portland trong khung cảnh mùa Thu.

https://www.youtube.com/watch?v=nux3NN5zLj8

 

 

4–Blue Lake Regional Park

Is this your business?

20 Reviews

#1 of 8 things to do in Fairview

State Parks, Nature & Parks

20500 Northeast Marine Drive, Fairview, OR 97024

+1 503-797-1850

Website

https://www.tripadvisor.com/Attraction_Review-g51863-d566961-Reviews-Blue_Lake_Regional_Park-Fairview_Oregon.html

10 nơi ngắm lá thu đẹp mê hồn ở Mỹ – Cảnh đẹp

http://thoibao.today/paper/10-noi-ngam-la-thu-dep-me-hon-o-my-canh-dep-2407703

Sep 27, 2017 – 10 nơi ngắm lá thu đẹp mê hồn Mỹ – Cảnh đẹpPortland , Oregon: Sang thu, Portland ngập trong những gam màu rực rỡ. … Virginia : Công viên quốc gia Shenandoah có những điểm ngắm mùa thu tuyệt đẹp, thu hút hàng

3 địa điẻm lý tưởng ngắm mùa thu ở Mỹ

Photo:

http://thoi-nay.com/tnm/3-dia-diem-du-lich-ly-tuong-mua-thu-o-my/

Những “thiên đường” mùa thu đẹp nhất thế giới

http://us.24h.com.vn/du-lich-24h/diem-lai-nhung-thien-duong-mua-thu-dep-nhat-the-gioi-c76a831111.html

 

Photo:

Mùa thu được coi là mùa lãng mạn nhất trong năm, xuất hiện nhiều trong thơ ca, âm nhạc và nhiếp ảnh…

Photo: Photo:

 

Photo:

 B-  Các Playlist  Youtube về Portland  do Suong Lam Portland thực hiện và sưu tầm

 

61 videos 1,504 views Last updated on Jan 15, 2017

 

Suong Lam Portland

https://www.youtube.com/playlist?list=PLCWHPuqIsqJP56JMIAG3p06gEvpg8XWFw

Photo:

2-    Playlist Portland thơ mộng

Suong Lam Portland

1 / 83

Portland thơ mộng

83 videos 91 views Updated 3 days ago

https://www.youtube.com/playlist?list=PLCWHPuqIsqJMcmaOHW9cNtNXiK0YusXV8

3- Playlist Cảnh đẹp Portland, Oregon

Suong Lam Portland 1 / 47

https://www.youtube.com/watch?v=vj_bAlxQ0uk&list=PLCWHPuqIsqJM2HOM8zUEXMdKctvrQPfGm

Photo

Collection Portland Oregon

10-6-2017

Suong Lam Tran

Portland-Oregon

417 followers – 90 posts – Public

https://plus.google.com/u/0/collection/E_rBZ

 

Sương Lam mời đọc Portland và Tôi

Thưa quý anh chị,

Chúng ta ai cũng có một trái tim tình cảm biết  rung động trước cảnh sắc nên thơ, trước một chân tình đáng quý.

Chúng ta đã không ngại hiểm nguy trên bước đường tìm Tự Do và cũng thật xúc động với tình người của cư dân nơi chúng ta đã và đang sống hiện tại.

Khi đi dự lễ ra mắt sách Bàng Bạc Gấm Hoa của nhà báo Mặc Lâm của Đài Á Châu Tự Do tại Portland Oregon do Hội Nghệ Sĩ Việt Nam tổ chức ngày Thứ sáu 15 tháng 9 năm 2017 tại Hollywood Senior Center, người viết thật xúc động với tâm tình của nhạc sĩ Từ Công Phụng khi TCP hát bài Khi Tôi Đến Nơi Đây do chính tác giả trình bày. Chính màn trình diễn bất ngờ này của TCP  đã tạo niềm cảm hứng cho tôi viết bài viết này để tâm tình và nhắc lại những kỷ niệm cũ khi gia đình chúng tôi mới đến Portland vào năm 1981.

Xin cám ơn nhạc sĩ Từ Công Phụng và tất cả những người bạn thân quen mà tôi đã có phúc duyên gặp gỡ ở Portland trong 36 năm qua ở Portland, quê hương thứ hai của người viết.

Kính cầu nguyện Ơn Trên ban phúc cho tất cả chúng ta nhiều sức khỏe và làm đuợc những gì mà chúng ta có thể làm được để vui mình ích người và đem lại sự hảnh diện cho  tập thể người Việt  tỵ nạn đang sống trên đất Mỹ.  Mong lắm thay!

 

Sương Lam.

 Portland và Tôi

Inline image 1

Đây là bài số ba trăm tám mươi bảy (387) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Sau năm 1975,  người viết trở thành “bà mẹ quê”  ở nhà nấu cơm nuôi chồng, nuôi con, nuôi gà, nuôi vịt  sống qua ngày vì Bộ Xả Hội, nơi người viết làm việc đã bị giải thể. Rồi với nhiều áp lực trong cuộc sống, trong tinh thần, chúng tôi trở thành những thuyền nhân tìm đường vượt biên và đã được cô em gái, nguyên là du học sinh Mỹ trước năm 1973 cư ngụ tại Portland, Oregon bảo trợ chúng tôi đến sống ở Portland kể từ năm 1981.

Portland ngày ấy rất ít người Việt Nam định cư.  Đa số những người tỵ nạn ở Portland được cơ quan USCC bảo trợ và giúp đỡ trong những ngày đầu để hội nhập vào đời sống Mỹ.

Dân số Portland vào thời điểm năm 1981 không đông đảo như bây giờ, người dân hiền hòa dễ thương. Khí hậu trong lành có đầy đủ bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông. Cảnh sắc Portland  đẹp như một Đà Lạt ngày xưa, nên tôi đã yêu Portland ngay từ dạo đó và đã sống ở nơi đây 36 năm rồi.

Khi trở lại đời sinh viên ở “đại học trường làng” Portland  Community College năm 1982, trong không khí trẻ trung vui vẻ của khung viên đại học, người viết đã cùng các bạn sinh viên  Huỳnh Lương Vinh, Lưu Sĩ Minh, Nguyễn Minh Ngân, Nguyễn Khôi Nguyên v..v… tổ chức nhiều buổi “văn nghệ văn gừng mừng” Ngày Tết Nguyên Đán, Tết Trung Thu v..v… để giới thiệu văn hoá Việt Nam đến những người bạn Mỹ tại trường rất nhiệt tình, hào hứng với phương tiện thiếu thốn đủ mọi mặt vì lúc đó chúng tôi là những “sinh viên nghèo” mà lị.  Chúng tôi làm việc với trái tim tình cảm và nhiệt tình của tuổi trẻ đầy lý tưởng chỉ với mục đích đem lại niềm vui cho mình, cho người trong phạm vi và khả năng hạn hẹp cuả người sinh viên mà thôi.   Cũng nhờ được sự giúp đỡ của các chàng “sinh viên đàn em dễ thương” này mà hai tập thơ Tháng Tư Với Nổi Nhớ Quê Hương  và Những Bài Thơ Tình Yêu của Sương Lam được ra đời.  Phần hình ảnh do họa sĩ Huỳnh Lương Vinh phụ trách.  Cám ơn họa sĩ HLV nhé.

Vào thời đìểm năm 1982, việc in ấn sách báo Việt Nam  tại Portland, Oregon và các nơi khác chưa đạt được tiêu chuẩn trình bày (layout)  đẹp đẻ, mới lạ như cách trình bày của các chương trình về layout trên computer hiện đại bây gìờ.  Người viết phải mổ cò đánh máy trên  chiếc máy đánh chữ cà tàng mua ở Goodwill từng bài thơ chỉ với hai ngón tay mà thôi (may quá còn hơn là “nhất dương chỉ!”).  Thế là chị em chúng tôi, người thì mổ cò đánh máy, người thì vẽ hình trang trí trang bìa, trang trong  các bài thơ, người  thì sửa dấu chính tả, xong rồi đưa đi nhà in làm photocopy. Tiền in ấn thì đã có các bạn sinh viên ủng hộ.  Không có buổi ra mắt thơ náo nhiệt, rầm rộ như bây giờ  mà chỉ in ra để biếu tặng bạn bè thân  hữu yêu thơ,  các chùa, các nhà thờ, các nhóm sinh hoạt thanh niên sinh viên  bán để  lấy tiền gây quỹ tổ chức thêm các cuộc vui khác nữa.  Một thuở sinh viên trong bước đầu tỵ nạn nơi xứ người thế mà vui và đầy kỷ niệm đáng yêu, đáng quý. Bây giờ nhắc lại  người viết có đôi chút ngậm ngùi vì những chàng sinh viên cũ ngày xưa bây giờ đã tứ tán nơi đâu, biết ai còn ai mất?

Inline image 4

Rồi thời gian lặng lẻ trôi qua, chuyện  áo cơm và lo lắng cho cuộc sống mới nơi xứ người đã làm cho người viết phải tạm gát lại chuyện văn thơ nghệ thuật và chuyện đi vác ngà voi sang một bên một thời gian vì bao tử đói thì làm sao có đủ sức mà  “phun châu nhả ngọc” cho được.  Smile!

Không ai có thể giúp mình bằng tự chính mình được.  Vợ chồng chúng tôi đã bỏ lại ở quê hương những gì mình đã có và ra đi với hai bàn tay trắng trên chiếc thuyền con bé nhỏ chẳng biết sẽ trôi giạt về đâu.  Cũng nhờ trời thương, chúng tôi đã đến bến bờ tự do trong an lành, xum họp gia đình đầy đủ.  Chúng tôi đi học trở lại chỉ là để có tiền trả tiền nhà, tiền điện, tiền thực phẩm với số tiền “basic grant”  và tiền “work study” ít ỏi.   Chúng tôi phải vừa đi học ban ngày vừa đi làm thêm công việc quét dọn công sở (janitor) ban đêm. Cầm những đồng tiền làm được do tự chính tay mình làm ra được trong buổi ban đầu gian khổ nơi xứ người, tôi đã nhiều đêm phải khóc thầm. Than ôi!  Thời oanh liệt  kẻ hầu người hạ nay còn đâu?

Nhưng dầu sao đi nữa, chúng tôi vẫn có phúc hơn bao nhiêu người đói khổ còn lại ở quê nhà vào thời điểm đó, nên chúng tôi  có ngại gì những gian khổ lúc ban đầu này.

Rồi Trời Phật cũng thương cho kẻ có lòng nên dần dần chúng tôi cũng đã ổn định được đời sống.  So với bao nhiêu người khác, chúng tôi  chẳng  có gì là cao sang quyền quý cả. Tôi an phận làm một cô giáo tầm thường nơi xứ lạ.  Điều quan trọng đối với tôi  trong hiện tại là vợ chồng yêu thương nhau, con cháu ngoan hiền, có sức khoẻ tốt, thân an trí lạc là tốt lắm rồi. Tiền bạc, danh vọng, chúng tôi đã có rồi cũng đã mất,  Cuộc đời có không, không có, chuyện ghét thương thương ghét  là chuyện thường tình nơi chốn bụi hồng  lao xao này, hơi đâu mà thắc mắc cho mệt!  Bạn  nhỉ?

Mỗi người có một cái nhìn, một thái độ, một cảm nghĩ khác nhau về một sự việc.  Người khác có  quyền nghĩ sao về mình là tùy ý họ vì họ có cái quyền đó.  Có sao đâu?  Còn mình như thế nào thì hãy để  cái “nhất điểm lương tâm”  của mình và Trời Phật phán xét vì người viết  vẫn tin rằng: “Ngẩng đầu cao ba thước đã có thần linh” rồi, cho nên  ta cứ an tâm sống vui sống khỏe trong giây phút hiện tại là được rồi.  Tôi nghĩ thế!  Bạn đồng ý chứ?

Khi người viết quyết định  “rửa tay gát bút” chốn học đường trước cái tuổi về hưu  hợp pháp, chính thức của chính phủ Bush trước đây cho phép, đã làm cho phu quân của tôi “càm ràm” và nhiều thân hữu, bạn đồng nghiệp  của tôi ngạc nhiên hết sức vì tại sao một người năng động, làm việc hết sức tích cực, nhiệt tình  như tôi lại  thích về nhà làm “bà mẹ quê”  hơi sớm như vậy nhỉ?

Có thể là tôi  chán việc tranh đua, chèn ép, bất an ninh nơi chốn  học đường nên thích ở nhà vui hưởng hạnh phúc gia đình với chồng con, cháu nhỏ chăng?

Có thể là vì tôi muốn nghỉ làm việc sớm để có thể làm được những việc mình thích mà lâu nay vì cuộc sống mà phải tạm gát lại chăng?

Có thể là vì tôi đã thuộc bài:

“Tri túc, tiện túc, đãi túc, hà thời túc

Tri nhàn, tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn”

tạm hiểu là:

“Biết đủ thì là đủ, đợi đủ biết bao giờ mới là đủ

Biêt nhàn thì là nhàn, đợi nhàn biết bao giờ là nhàn” chăng?

Là vì nguyên nhân nào đi nữa, tôi nghỉ việc mà vẫn được ông Bush, ông Obama, ông Trump trả lương cho tôi hằng tháng và cung cấp bảo hiểm sức khoẻ cho tôi là được rồi. Có sao đâu?

Năm 2002,  tôi đã trở lại “phóng tay, múa bút” trên ORTB, trên các đặc san thân hữu bên anh, bên em, trong các diễn đàn cõi ảo, cõi thật “cho vui với đời” một ti tị với cái tên “Sương Lam mờ chân mây” mà tôi đã chọn từ năm 17 tuổi khi sinh hoạt  Gia Đình Phật Tử  Chánh Minh ờ Việt Nam ngày xưa.

Bây giờ người viết lại có được “job” làm kẻ giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn  để tâm tình với quý vị cao niên  hằng tuần trên ORTB với nụ cười duyên dáng.  Không ngờ tôi cũng đã “trải dài tâm tinh” qua 387 bài viết trong mục MCTN  trên Oregon Thời Báo tại Portland, Oregon  rồi. Trung bình một bài viết trong mục MCTN của tôi  là 4 trang đánh máy,  như vậy  tôi viết được tổng cộng  là 1548 trang.  Mèn ơi! Cũng nhiều đấy nhỉ!  Smile!

Nhiều thân hữu  đã làm “dám đốc, dám xúi” người viết in sách và tổ chức  ra mắt sách cho vui.  Nhưng….. cho đến giờ phút này, và có lẻ sau này nữa, người viết chỉ viết “cho vui với đời” mà thôi,  chứ không có ý định in sách hay ra mắt sách riêng cho mình làm chi cho mệt trí. Người viết vẫn thích góp mặt chung với bạn bè, mỗi người góp một ít bài, một ít tiền, chung nhau thực hiện các tuyển tập, xong rồi chia nhau mỗi người dăm ba quyển tặng bạn bè, như thế cũng đủ vui rồi.  Khỏe re!  Smile!

Inline image 1

Người viết thường tự nhủ: “Nếu đã có duyên văn nghệ với nhau thì sẽ có “người tri âm, kẻ tri kỷ” tìm đọc thoải mái “Free” các bài tâm tình của tôi trên trang Một Cõi Thiền Nhàn của tôi trong Oregon Thời Báo hay trên trang nhà, trên trang Plus Google của người viết là tôi đã vui rồi. Bằng không có duyên với nhau thì dù có mời gọi cách nào cũng đành chịu thôi.  Tiền in sách, ra mắt sách này nếu dùng vào những việc công ích, cứu trợ kẻ đáng giúp vẫn có giá trị, ý nghĩa hơn chăng?”

Người viết còn  rủ rê ông xã đi làm “thợ vịn” cho các công tác cộng đồng khi có thời giờ và sức khỏe, đi tiếu ngạo giang hồ,  đưa thơ văn, bài nhạc lên trang nhà www.suonglamportland.wordpress.com và trang Suonglamportland Youtube của tôi cho thiên hạ vào xem “chùa” giống như Quán Ven Đường của GS Huỳnh Chiếu Đẳng vậy đó, đi chùa lễ Phật tụng kinh, vui đùa với cháu nội Mya như vậy là được rồi.  Ai nói gì thì nói, ai khen chê gì thì chê khen. Ai giận hờn gì thì hờn giận.  Mặc họ!  Có sao đâu?  Bon chen và tức giận làm gì cho mệt!

Cũng nhờ có duyên lành, khi giữ mục MCTN này, người viết được nhiều bạn thật, bạn ảo gửi tặng kinh sách, tài liệu đến cho người viết để làm tài liệu viết bài, làm youtube, thực hiện ảnh thơ,  phổ nhạc, ngâm thơ giúp, lưu trử hay giới thiệu đến các diễn đàn, thân hữu khác  v..v… Nhiều khi nhờ đọc một câu chuyện mà bạn bè chia sẻ trong các diễn đàn văn nghệ mà người viết tham gia sinh hoạt hay do email bạn gửi đến, người viết lại có hứng khởi và tài liệu viết bài tâm tình  cho quý vị cao niên đọc đỡ buồn trong tuổi hoàng hạc này.  Cũng vui thôi!

Xin cám ơn những người bạn tốt của tôi nhé.

Xin mời qúy vạn cùng thưởng thức Youtube Portland trong trái tim tôi do người viết thực hiện dưới đây:

Youtube Portland trong trái tim tôi  5:15

Inline image 2

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 387-ORTB 799-92017)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Inline image 2

Photo:

Sương Lam mời đọc Người Biết Thương Người – Bão Harvey

Thưa quý anh chị,

Ngày thứ ba 9-5-2017 đài truyền hình SBTN-TV có trực tiếp phát hình buổi gây quỹ cứu trợ nạn nhân bão Harvey rất phong phú và cảm động. Các ca sĩ đến hát giúp vui văn nghệ rất đông đảo  không lấy tiền thù lao mà lại còn đóng góp cứu trợ nữa.

Tính đến 10:30 PM, số tiền quyên góp được lên đến khoảng $US 200.000 nói lên tình thương yêu đùm bọc nhau giữa người và người của người Việt sống tại Mỹ thật cao độ.  Bravo!

Có nhìn hình ảnh những nhân viên cứu trợ và thiện nguyện giúp đỡ nạn nhân đang cơn bão bằng đủ phương tiện mới thấy rằng người dân nước Mỹ thật là đáng ngưỡng phục về lòng nhân đạo của họ.  Hình ảnh một người cảnh sát Mỹ da trắng  thuộc đội Swatt bế hai mẹ con nạn nhân da vàng đi ra khỏi biển nước mênh mông, hình ảnh những người thiện nguyện vừa xúm nhau khiên một chiếc lồng đựng đầy chó mèo bị ướt sũng vừa lội nước, hình ảnh chiếc trực thăng đang bốc người rời khỏi biển nước  là những hình ảnh thật cảm động mà suốt đời tôi không quên được về tính nhân đạo của người dân nước Mỹ.

Bài tâm tình hôm nay xin được kêu gọi lòng từ tâm trong tinh thần “Người Biết Thương Người” của anh, của chị, của bạn, của tôi để chúng ta có thể làm được một chút gì đó hầu xoa dịu nỗi đớn đau, sự mất mát mà các nạn nhân bão Harvey phải gánh chịu.

Xin cám ơn những người đã, đang và sẽ thể hiện lòng từ tâm đó bằng cách đáp ứng lời kêu gọi của các cơ quan tổ chức cứu trợ có uy tín và thực tâm giúp đời giúp người mà đóng góp một chút tiền bạc theo khả năng của mình để giúp đỡ các nạn nhân. Xin đa tạ.

Sương Lam

Bão Harvey-Người Biết Thương Người

Inline image 3

Đây là bài số ba trăm tám mươi lăm (385) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Thế là hơn một tuần Bão Harvey đã đến viếngTexas  kể từ ngày 8-25-2017 rồi lại ra đi để lại bao nỗi kinh hoàng và tổn thất cho người dân Texas.

Đây là cơn bão lớn nhất 12 năm nay sau bão Katrina năm 2005 với sức gió 210km/h phá hủy nhiều tài sản, gây mưa lớn và mất điện nhiều nơi.

Báo chí và các cơ quan truyền thông lớn ở Mỹ và ngoại quốc không ngừng theo dõi và loan báo tin tức, hình ảnh về trận bão kinh hoàng này.

Người viết cũng bỏ nhiều thời gian cùng ngồi với “người tình măt chữ nhật” ý nói “máy computer của tôi” để đọc các tin tức và xem các youtube  nói về trận bão đặc biệt này vì người viết có nhiều bạn ảo văn nghệ và thân nhân đang sống ở thành phố  Houston và các vùng phụ cận, nên chúng tôi cầu nguyện cho họ được an bình trong cơn  bão.

Inline image 2

Mời bạn xem Playlist Youtube về bão Harvey do người viết sưu tầm qua link dưới đây:

Playlist youtube về Bão Harvey

 Suong Lam Tran

1 / 27

https://www.youtube.com/watch?v=DhzHIQvD_gQ&list=PLmymEtycHYP-1ir126vyv90X3sMVCPwp0

Xin hãy xem qua cho biết những con số khủng khiếp về bão Harvey dưới đây đã được người viết đọc được trên internet:

Những con số ‘khủng khiếp’ về bão Harvey

HOUSTON, Texas (NV) – Thống kê của đài truyền hình CNN cho biết, tính đến ngày Thứ Tư, 30 Tháng Tám, bão Harvey đã trút xuống tiểu bang Texas 11,000 tỷ gallon nước mưa và theo dự đoán của phân tích gia Ryan Maue thuộc công ty thời tiết WeatherBell, cho đến khi mưa bão dứt hẳn ba hay bốn ngày nữa, tiểu bang này sẽ nhận tổng cộng khoảng 25,000 tỷ gallon nước (khoảng 6,200 tỷ mét khối).

Trước đó, tính cho đến ngày Thứ Ba, riêng vùng thành phố Houston đã có hơn 40 tỷ mét khối nước mưa đổ xuống, nghĩa là bằng phân nửa lượng nước của hồ Salt Lake ở Utah.

Một so sánh khác, tòa nhà nổi tiếng 102 tầng Empire State Building ở New York là một khối lớn khoảng gần 3 km3, nghĩa là khối nước mưa rơi xuống Houston đủ nhấn chìm gần 15,000 cao ốc như thế.

Vũ lượng 51 inch (1,275 mm) nước mưa, là kỷ lục từ trước đến nay trong một cơn mưa bão trên lục địa Mỹ.

Việt Nam là một xứ nhiệt đới gió mùa, nhiều mưa, nhưng rất hiếm có trường hợp một trận mưa trên 12 inch (300 mm) ở Sài Gòn hay các tỉnh thị khác.

Trong vòng 15 tiếng đồng hồ, điện thoại 911 ở Houston nhận được 56,000 cú gọi báo nguy, bình thường chỉ có khoảng 8,000 mỗi ngày.

Có tới 8,500 nạn nhân được cứu khỏi nước lụt, nhưng ít nhất có 23 người chết, và con số chắc chắn sẽ còn cao hơn.

FEMA cho biết 30,000 người không có nơi tạm trú và ước lượng sẽ có 450,000 người yêu cầu được trợ giúp.

Học Khu Houston, lớn hàng thứ 7 trên toàn quốc, phải đóng cửa tất cả các trường và cho 215,000 học sinh nghỉ.

Tổn thất vật chất tổng cộng do mưa bão Harvey ước lượng lên tới $75 tỷ.

(HC)

(Nguồn: sưu tầm trên internet)

Tuần báo Oregon Thời Báo tại Portland, Oregon cũng đã dành trang bìa và nhiều trang trong tờ báo để tường thuật lại các tin tức về bão Harvey trong Oregon Thời Báo số 796 ngày 31 tháng 8 năm 2017.

Hình ảnh cảnh sát viên Daryl Hudeck của lực lượng Swatt bế một phụ nữ gốc Việt,  chị Catherine Phạm và con trai, cháu Alden,13 tháng vẫn ngủ ngon trong vòng tay mẹ, vượt qua vùng nước lụt mênh mông di tản đến nơi an toàn ở Houston là một hình ảnh đẹp tuyệt vời do một ký giả kỳ cựu của AP- David J. Philip chụp đã trở thành biểu tượng của bão Harvey đã được lan truyền rộng rãi trên internet, gây xúc động mạnh đến trái tim  tình cảm của mọi người.

 

Khắp nơi đang tổ chức các chương trình giúp đỡ và  cứu trợ nạn nhân bão Harvey.  Tiểu bang Oregon cũng đã gửi Vệ Binh Quốc gia và các đội cấp cứu đến Texas để giúp đỡ các nạn nhân  bão Harvey ởTexas.

Bác sĩ Nguyễn Đức Quang Hoàng, chủ nhân Columbia Medical Clinic, thay mặt Nhóm Vận Động phổ biến tâm thư  kêu gọi đồng hương Việt Nam ở Oregon tham gia chương trình cứu trợ nạn nhân bão lụt bão Harvey qua bức Tâm Thư dưới đây:

TÂM THƯ

Mời Gọi Cứu Trợ Nạn Nhân Bão Harvey

Kính thưa quý lãnh đạo tinh thần, quý bậc trưởng thượng
Kính thưa quý tổ chức cộng đồng, hội đoàn, cơ quan truyền thông
Kính thưa quý đồng hương và thân hữu tại Oregon và Tây Nam Washington.

Trong mấy ngày vừa qua, cơn bão Harvey kinh hoàng đã ập vào hai tiểu bang Texas và Louisiana với một lượng mưa kỷ lục, gây nên cảnh lũ lụt chưa từng thấy tại đây. Nhiều chục người đã thiệt mạng và hàng trăm ngàn người hiện thiếu đồ ăn nước uống. Nhà cửa, tài sản của họ bị hư hại nặng nề. Nhiều người trở thành vô gia cư, sống cảnh đói khổ. Cả nước Mỹ bàng hoàng xúc động trước cảnh lụt lội, đổ nát do cơn bão gây ra. Hiện nay chính quyền các cấp đang cùng các tổ chức từ thiện bất vụ lợi cấp bách cứu trợ người dân tại các thành phố bị ảnh hưởng.

Kính thưa chư liệt vị,

Với tinh thần lá lành đùm lá rách, quý vị đã cùng với chúng tôi tổ chức quyên góp cứu trợ trong các đợt thiên tai trước đây như động đất và sống thần ở Indonesia năm 2004, bảo Katrina năm 2005, động đất và sống thần tại Nhật năm 2011, và gần đây nhất là đợt bảo lụt năm 2016 tại miền Trung Việt Nam chúng ta.

Hôm nay, chúng tôi và một vài thân hữu trong cộng đồng mong muốn lại được cùng tất cả quý vị phát động một chương trình quyên góp tại địa phương chúng ta để cứu trợ những nạn nhân của cơn bão Harvey. Chúng tôi khẩn thiết kêu gọi quý ngài cùng toàn thể quý đồng hương và thân hữu cùng chung tay, mở rộng lòng nhân ái, tham gia hưởng ứng chương trình cứu trợ này nhằm góp phần chia xẻ những mất mát to lớn và xoa dịu những đớn đau mà người dân tại vùng thiên tai, mà trong đó có gần 100,000 đồng hương đồng bào người Mỹ gốc Việt chúng ta, đang gánh chịu.

Thời gian quyên góp cứu trợ: từ ngày 1 tháng 9 đến ngày 30 tháng 9, 2017

Ngân phiếu cứu trợ xin ghi: American Red Cross;
Memo xin đề: Harvey
Xin gởi về địa chỉ: 8122 S.E. Tibbetts Street Portland, OR 97206
Hàng tuần, chúng tôi sẽ cập nhật danh sách đóng góp trên các phương tiện truyền thông. Sau khi tổng kết chương trình quyên góp, chúng ta sẽ trao tất cả các khoản đóng góp đến Hội Chữ Thập Đỏ American Red Cross vào đầu tháng 10, 2017.
Portland ngày 31 tháng 8, 2017.
Thay mặt nhóm vận động,
Bác sĩ Nguyễn Đức Quang Hoàng

 Tâm Thư này đã được đăng trong Oregon Thời Báo số 796 ngày 31 tháng 8 năm 2017.

Inline image 5

Chúng ta mỗi người trong phạm vi khả năng cho phép cũng nên góp sức của mình để xóa dịu một phần nào nỗi đau thương mà các nạn nhân đã phải gánh chịu.  Người viết cũng xin được góp tiếng nói nhỏ nhoi của mình để góp sức góp lời với Nhóm Chủ Trương  và một tí tài vật để giúp đỡ nạn nhân bão lụt Harvey trong tinh thần” Lá Lành Đùm Lá Rách”.  Xin quý vị đọc giả mục Một Cõi Thiền Nhàn của người viết mở tâm từ bi hưởng ứng lời kêu gọi giúp đỡ chương trình cứu trợ nạn nhân bão lụt Harvey nói trên nhé.  Xin đa tạ.  Smile!

Như đã nói ở trên, người viết có nhiều bạn ảo văn nghệ sống ở Texas.  May mắn thay, những người bạn của tôi vẫn được an bình trong cơn bão và họ rất xúc động khi xem hình ảnh về sự giúp đỡ tận tình của các thiện nguyện viên và những nhân viên cứu trợ đối với các nạn nhân bão Harvey. Tình cảm đó đã được diễn đạt qua các vần thơ dưói đây, xin mời quý bạn thưởng thức nhé.

 

TÌNH NGƯỜI SAU CƠN BÃO HARVEY

Lê thị Hoài Niệm.

Tôi, người dân Houston may mắn,
Xin tạ ơn Trời đã ngưng bão, ngừng mưa.
Nhưng lời cầu xin cứ vang mãi không thừa
Từ lúc biết bão Harvey thổi đến.
Khi bão “touchdown” nhà tôi mất điện
Vẫn sống an bình trong ánh nến lung linh
Đâu thấy gì những cảnh tượng hãi, kinh.
Ti Vi nhận từ những “anchor” can đảm.
Giọt nước mắt không thể nào kềm hãm
Thấy cảnh điêu tàn từ thành phố cảng Rockport
Khu vực nhà tôi có điện lại tối qua
Ngó màn ảnh, ngẫm thấy mình “tốt phước”!
Bên này nhà tan, bên kia xe lật
Để lại hoang tàn khi tâm bão thổi qua
Anh chị nơi đâu khi bay mất cửa nhà?
Bác tài sống sót khi chiếc xe lật ngược?
Lời nguyện cầu mong Phật Trời thấu được
Sao cứ mưa tầm tã suốt mấy ngày…
Nước dâng đầy gây lụt nặng đó đây
Bao phố thị bỗng thành dòng sông nhỏ.
Thuyền cứu trợ dưới cơn mưa tầm tã
“THIỆN NGUYỆN VIÊN” người trẻ nhỏ nhẹ thưa
Đi cứu người nào quảng chuyện gió mưa
Cùng cảnh sát,Vệ binh quốc gia ,Cứu hỏa…
“911” gọi từ cụ bà già yếu
Nước vào nhà không còn biết lối ra
Người tiếp cứu đến nơi, bà ôm lấy khóc oà
“Tôi còn sống. Cảm ơn Người! Ơn Chúa!”
Nước trải dài như hàng ngàn dải lụa
Nơi lặng lờ, nơi chảy xiết, cuốn phăng
Mưa rơi hoài làm sao kiếm đủ khăn
Lau khô lệ cho nạn nhân lụt bão.?
Bức ảnh tuyệt vời của người Vệ binh sáng tạo
Bồng luôn người trên tay bế con thơ
Cháu ” vô tư” vẫn say ngủ ngon ơ
Hình ảnh đẹp ” tình người trong cơn bão!”
Những chó ,heo, mèo… người đâu nỡ bỏ
Lội nước trở về tim cứu chúng đem ra
Chú cún xinh xinh ngước nhìn bác cảnh sát già
Cảm động quá khiến người cay mi mắt
Trong hoạn nạn tình người thêm thắt chặt
Tấm gương trong soi rõ trái tim vàng
Người cứu trợ không phân biệt tiểu bang
Hay chủng tộc Mỹ, Nâu, Vàng, Âu, Á
Bão HARVEY ! Gieo tai ương nặng quá.
Người giúp Người chắc thảm họa mau qua ?
Sẽ vươn lên xây dựng lại phố nhà
Người TEXAS xin muôn vàn CẢM TẠ !

Lê thị hoài niệm 1/9/2017.

Và thấm thía hai chữ TÌNH NGƯỜI

“Khi hoạn nạn, tim anh thành Bồ Tát

Lúc thiên tai, chị bỗng hoá Thiên Thần

Đất nước này ai cũng có lòng nhân

Mặc mưa lạnh, tình người như nắng ấm…”

KMH

Xin cám ơn hai bạn Lê thị Hoài Niệm và Kiều Mộng Hà của Nhóm Cô Gái Việt nhé. Smile!

Inline image 6

Đài SBTN đã phối hợp với Bên Em Đang Có Ta Foundation  Cứu Trợ Nạn Nhân Bão Harvey đã tổ chức chương trình  “Chia Sẻ Niềm Đau” gây quỹ cứu trợ nạn nhân bão lụt Harvey ngày thứ ba  5 tháng 9 năm 2017 .

Số tiền gây quỹ lên đến  $US 200.000 ngay trong ngày thứ ba và hy vọng số tiền gây đóng góp sẽ tăng lên nhiều trong những ngày sắp tới.  Mong lăm thay!

Kính mời quý bạn thưởng thức Youtube  Người Biết Thương Người- Bão Harvey do người viết vừa mới thực hiện qua link dưới đây:

Youtube Người Biết Thương Người –  Bão Harvey

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi- MCTN 385-ORTB 9617)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Inline image 7

Photo: