Cái bình rỗng và hai tách cà phê

Chào quý bạn,

Cuối năm cũ và sắp bước sang năm mới, chúng ta sẽ có những chương trình kế hoạch, những suy nghĩ hay lạ hơn năm cũ để cho cuộc sống thêm vui, cuộc đời thêm đẹp.  Smile!

Xin cầu nguyện cho tất cả chúng ta, những người đang sống trong chốn bụi hồng lao xao này, được thân an trí lạc, biết làm chuyện thiện lành để cho đời sống nhân gian bớt đi một chút nào đau khổ.  Mong lắm thay!

Happy New Yea

Sương Lam

Cái bình rỗng và hai tách cà phê

 

Đây là bài thứ ba trăm lẻ năm (305) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo

Rồi mùa Giáng Sinh cũng qua mau sau những ngày ai nấy bận rộn mua sắm quà tặng cho nhau và nấu nướng ăn uống cho buổi cơm tối xum họp gia đình mừng lễ Giáng Sinh.  Người viết cũng bận lu bù vì chuẩn bị mừng lễ Giáng Sinh dù gia đình người viết không đông dân số như nhiều gia đình khác và người viết lại là một Phật tử thuần thành. Họp mặt cho vui mà lị.  Smile!

Thực tế thì ai cũng than rằng mình bận suốt năm suốt tháng. Người trẻ bận lo bon chen trong cuộc sống hằng ngày nơi hảng xưởng, xí nghiệp; người già thì bận “giúp nhau tìm lại niềm vui” trong những buổi họp mặt của các tổ chức dành cho người cao niên.  Chỉ có những cụ già sống âm thầm lặng lẻ nơi những viện dưỡng lão hay sống neo đơn một mình là không bận mà thôi!

Người trẻ người già, người nào cũng có những giây phút bận rộn trong cuộc sống.  Chính những giây phút bận rộn đó đôi khi lại có ích cho đời sống tinh thần và sức khỏe của bạn hơn là “ăn không ngồi rồi” đấy vì ngưòi xưa vẫn thường nói “Nhàn cư vi bất thiện” dù rằng có người đã nói: “Bận rộn khiến cho ta không thấy được cái đẹp của người mà ta thương yêu”.

Chữ Nhàn ở trong câu “Nhàn cư vi bất thiện” chỉ sự làm biếng, không thích làm việc  gì cả, khác với thú hưởng nhàn tao nhã của các bậc văn nhân trí sĩ như Nguyễn Công Trứ, Nguyễn Khuyến, Nguyễn Bỉnh Khiêm sau khi đã:

“Trong lang miếu, ra tài lương đống

Ngoài biên thùy rạch mũi can tương

Làm sao cho bách thế lưu phương

Trước là sĩ, sau là khanh tướng »

Bạn đồng ý chăng ?

Khi bận rộn với cuộc sống, người già hay người trẻ cũng cần biết sắp xếp thứ tự ưu tiên và giá trị của những sự việc phải làm, để giải quyết  công việc thế nào cho hợp lý và có lợi ích tối đa. Sau đó, cũng phải biết dành thời giờ để nghỉ ngơi, trò chuyện với bạn bè chứ lị.

Xin mời bạn đọc  mẫu chuyện dưới đây để  biết cách giải quyết những cái bận rộn của ta một cách hữu hiệu, bạn nhé:

Cái bình rỗng và hai tách cà phê

Giờ triết học, vị giáo sư già ngồi yên ở bàn với một số đồ lỉnh kỉnh trước mặt. Khi giờ học bắt đầu, giáo sư không nói lời nào mà đặt một cái bình lớn lên trên mặt bàn và đổ đầy vào đó những quả bóng bàn. Sau đó ông hỏi tất cả sinh viên trong lớp và mọi người đều đồng ý rằng cái bình đã đầy.

Tiếp đó, ông giáo sư lấy ra một hộp đầy sỏi nhỏ và đổ chúng vào bình. Ông lắc nhẹ cái bình, sỏi rơi đầy các kẽ hở giữa những quả bóng bàn. Một lần nữa ông hỏi các sinh viên của mình và tất cả đều đồng ý là cái bình đã đầy.

Tiếp tục công việc, vị giáo sư lấy tiếp một cái hộp đựng đầy cát và trút tất cả số cát vào bình. Tất nhiên là cát nhanh chóng lấp đầy những kẽ hở còn lại.

Thêm một lần nữa giáo sư hỏi cả lớp chiếc bình đã đầy chưa. Lần này, rất quả quyết, đám sinh viên trong lớp khẳng định cái bình không thể chứa thêm một thứ gì nữa.

Mỉm cười, vị giáo sư ra ngoài lấy hai tách cà phê rồi trút cả vào trong bình. Ðám cát có sẵn nhanh chóng hút hết, và cà phê đã lấp đầy khoảng trống dù rất bé nhỏ giữa những hạt cát.

– “Nào các trò”, ông giáo sư ngồi xuống ghế và bắt đầu. “Tôi muốn các trò hãy coi cái bình này như cuộc sống của các trò. Những trái bóng bàn kia là những thứ quan trọng nhất trong cuộc sống của các trò: Gia đình, con cái, sức khoẻ, những người bạn và những niềm đam mê. Nếu những thứ đó còn, cuộc sống của các trò vẫn coi như hoàn hảo”.

Những viên sỏi kia tượng trưng cho những thứ khác trong cuộc sống như công việc, nhà cửa hay xe hơi.

Cát là đại diện cho những điều vặt vãnh khác. Nếu các trò bỏ cát vào bình đầu tiên, sẽ không còn chỗ trống cho sỏi hay bóng bàn. Cuộc sống cũng thế. Nếu bỏ quá nhiều thời gian, sức lực cho những thứ vặt vãnh, các trò sẽ không còn thời gian cho điều gì quan trọng hơn.

Những thứ cần quan tâm có thể là những thứ quyết định hạnh phúc của các trò. Ðó có thể là chơi với bọn trẻ, có thể là bỏ thời gian để đến khám bác sĩ định kỳ, có thể là dành thời gian ăn tối cùng gia đình, cũng có khi chỉ là công việc dọn dẹp nhà cửa và tống khứ đi một số thứ không cần thiết.

Hãy quan tâm đến những trái bóng bàn đầu tiên, những thứ thật sự quan trọng. Hãy biết ưu tiên cái gì đầu tiên. Những thứ còn lại chỉ là cát thôi.

Có một cánh tay đưa lên và một câu hỏi cho giáo sư: “Vậy cà phê đại diện cho cái gì thưa giáo sư?”

Ông giáo sư mỉm cười: “Tôi rất vui khi trò hỏi câu đó. Cà phê có nghĩa là dù trò có bận rộn với cuộc sống của mình đến đâu thì vẫn luôn có thời gian để đi uống một tách cà phê với bạn bè”.

Hạnh Giải dịch

(Nguồn: Sưu tầm trên internet)

 

Người viết thiển nghĩ: bài viết nói trên rất hữu ích cho tất cả mọi người dù ở lứa tuổi nào vì đã giúp ta cân phân nặng nhẹ những việc chúng ta cần phải làm và vui nhất là dù chúng ta có bận rộn đến đâu, chúng ta vẫn có những giây phút nhàn nhã trong cuộc sống là đi uống cà phê với bạn bè.  Bạn thấy có vui chăng?

Lại một năm mới sắp đến, chúng ta lại sẽ bận rộn với những tiệc tùng mừng năm mới, với những chương trình kế hoạch cho năm sắp đến và rồi cũng sẽ lo lắng cho “nhan sắc ngày một tàn phai’ với những “dấu chân chim” trên khóe mắt” đối với quý bà, với mái tóc “càng ngày càng thưa dần” đối với qúy ông.

Thế là người viết lại phải ra công tìm tài liệu nào giúp cho quý bạn tuổi ”không còn trẻ nữa” như người viết đọc cho thấy vui vui một tí trong năm mới sắp đến.

May thay, một người người em văn nghệ của người viết từ phương xa. mới gửi đến tôi một tài liệu khá hợp tình hợp cảnh cho tuổi già. Người viết bèn “chôm” ngay để làm món quà chúc năm mới cho quý cụ cao niên nhé.  Thật là “của người phúc ta”. Xin cám ơn em Ngọc Chính đã chuyển tài liệu này đúng lúc.  Smile!

Lời khuyên cho người cao tuổi

3 QUÊN

 

Một quên mình tuổi đã già

Sống vui, sống khỏe, lo xa làm gì.

Hai là bệnh tật quên đi

Cuộc đời nó thế, chuyện gì nhọc tâm

Ba quên thù hận cho xong

Ăn ngon ngủ kỹ để lòng thảnh thơi.

 

4 CÓ

 

Một nên có một gia đình

Vì không – homeless – người khinh lẽ thường

Hai cần phải có nhà riêng

Đói no cũng chẳng làm phiền dâu con

Ba là trương mục ngân hàng

Ít nhiều tiết kiệm sẽ an tuổi già

Ba cần có bạn gần xa

Tri âm, tri kỷ để mà hàn huyên.

 

5 KHÔNG

 

Một không vô cớ bán nhà

Dọn vào chung chạ la cà với con

Hai không nhận cháu để trông

Nhớ thì thăm hỏi bà ông, cháu mừng

Ba không cố gắng ở chung

Tiếng chì, tiếng bấc khó lòng tránh đâu

Bốn không từ chối yêu cầu

Ít nhiều quà cáp con, dâu cho mình

Năm không can thiệp nhiệt tình

Đời tư hay việc riêng mình của con.

Không thầy đề tên tác giả

(Nguồn: tài liệu do email bạn gửi)

Xin mời quý bạn hữu thưởng thức một yoưbe đẹp về một đất nước mà cái gì cũng hay, cái gì cũng đẹp, để biết rằng con người ở cõi trần gian này có thể tạo ra được những thiên đường nơi trần thế mà ai ai  cũng ao ước được một lần đến viếng thăm.  Smile!

Dubai — Definitely Dubai (BREATHTAKING VIDEO)

Mời quý bạn đi uống cà phê với người viết và mừng Năm Mới vui vẻ nhé.

Happy New Year – Smile!

Kính chúc toàn thể quý độc giả và thân hữu nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc nhé.

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi MCTN305-ORTB711-122815)


Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Người Già Cô Đơn Trong Ngày Lễ Giáng Sinh

Chào quý anh chị,

Trong đêm Đông giá lạnh, sự xum họp gia đình và sự ấm áp trong tình cảm gia đình là môt điều rất cần thiết.  Nhưng… chính chữ Nhưng này đã làm nhiều người phải ứa nước mắt, xót thương cho thân phận các cụ già sống neo đơn nơi các viện dưỡng lão hay sống neo đơn một mình, không người thăm viếng vì nhiều lý do: không có con cháu hoặc bị con cháu, người thân bỏ rơi v..v…

Trong khi gia đình chúng ta xum họp vui vầy bên nhau, Xin chúc bạn được an vui trong cuộc sống, xin hãy dành một phút nghĩ và thương những người đáng thương đó, bạn nhé.

Sương Lam

Người già cô đơn trong Ngày Lễ Giáng Sinh

Đây là bài thứ ba trăm lẻ bốn (304) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Nhờ có cơ hội được tiếp xúc với nhiều người, người viết đã được nghe nhiều tâm sự của nhiều người. Mỗi gia đình, mỗi cá nhân đều có niềm vui nỗi khổ riêng mà không gia đình nào giống gia đình nào, không cá nhân nào giống cá nhân nào.

Niềm vui hay nỗi buồn, hạnh phúc hay đau khổ không có đơn vị đo lường thì người ngoài làm sao biết được nó to hay nhỏ, nó nặng hay nhẹ? Chỉ riêng những người trong cuộc mới thấu hiểu, mới cảm nhận, mới thấm thía mà thôi.  Bạn đồng ý chứ?

Bạn đừng thấy một người luôn cười nói huyên thiên ngoài mặt mà cho rằng họ đang hạnh phúc.  Nhiều khi bạn lầm đấy nhé!

Bạn cũng đừng thấy một người đang vật vả khóc than mà cho rằng họ đang đau khổ.  Chưa chắc đúng đâu bạn ạ!

Nếu đúng tất cả thì người xưa đã chẳng cần phải thốt: “Khi vui muốn khóc, buồn tênh lại cười”.

Cái quan trọng trong sự vui mừng hay đau khổ đó là người trong cuộc có thể tự  “control” được hay không (ngưòi  viết tạm dịch là tự chế ngự, tự kềm chế) và phương cách, thái độ đối phó với những cảm xúc vui buồn đó như thế nào mà thôi. Chúng ta cần phải chấp nhận sự việc đã xãy ra, cũng cần có thái độ lạc quan và lòng vị tha để giải quyết vấn đề thì tinh thần mới an lạc được.  Đúng không bạn?

Thứ bảy vừa qua, trên đường đi chợ, người viết nhìn thấy một bà cụ già khập khểnh bước chầm chậm đến trạm xe buýt với chiếc ghế đẩy có bánh xe lăn cô đơn một mình thật tội nghiệp vô cùng!

Người viết tự hỏi không biết bà cụ già này có con cháu gì không mà phải tự một thân một mình di chuyển khó khăn như thế khi tuổi già sức yếu.  Nhìn hình ảnh đó, nguời viết thấy rằng đời sống con người không thể nào thoát khỏi vòng sinh, lão, bịnh, tử. Khi còn trẻ thì sức khỏe sung mãn, trí óc sáng suốt, tinh thần minh mẫn. Khi về già thì sức khỏe suy yếu, bịnh tật đủ thứ, trì nhớ sa sút, tinh thần hổn loạn, bi quan.

Đời sống và cách suy nghĩ của con người cũng thay đổi tùy theo văn hóa, môi trường xã hội mình đang sống.  Có nhiều bậc cha mẹ Việt Nam sống ở hải ngoại vẫn khư khư giữ lấy quan niệm, giá trị đạo đức Khổng Mạnh là con cái phải biết vâng lời cha mẹ, phải phụng dưỡng cha mẹ già với quan niệm “Dưỡng nhi đại lão” hay “Trẻ cậy cha, già cậy con” ngày xưa, như thế mới là con có hiếu. Trong khi đó con cái lớn lên, học hành và trưởng thành nơi xứ người, hấp thụ cách giáo dục Tây Phương rất thực tiển, tôn trọng đời sống cá nhân nên sự thông cảm giữa  cha mẹ và con cái không thể nào đúng như lòng mong muốn của hai giới già và trẻ.

Người già thì bịnh tật, tinh thần yếu ớt, tình cảm cô đơn, thích được gần gũi con cháu nhưng con cái cũng có những lo lắng về gia đình, công ăn việc làm của chúng nên cũng không thể nào săn sóc cha mẹ chu đáo được nên cũng đành phải đưa cha mẹ vào viện dưỡng lão mà thôi.

image

 

Nhìn một bà lão già cô đơn giữa phố chợ trong mùa Giáng Sinh tấp nập người đi, người viết chợt nhớ đến nhà văn Huy Phương đã nói lên niềm đau của những người già nơi xứ người dưới đây:

“Nước mắt chảy xuôi” là thành ngữ Việt Nam nói đến tình thương chỉ có thể từ cha mẹ dành cho con cái, theo dòng thuận của đời người, từ cao xuống thấp, để khuyên chúng ta đừng đòi hỏi một sự báo đáp từ con cái. Nhưng sự thật, các bậc cha mẹ cũng buồn lòng khi thấy con cái đối xử với mình tệ bạc, nhất là đến tuổi già, bệnh tật, có khi bị bỏ quên, cha mẹ cô đơn, cần sự an ủi, săn sóc. Trong một bài viết về nỗi niềm của cha mẹ già bị bỏ quên trong xã hội hôm nay, tôi nhận được lá thư của một vị cao niên ở tận miền đông, bày tỏ ý kiến của cụ:

“Tôi đã khóc, khóc cho chính mình và cho ai trong tuổi già ở xứ này. Ông kể lại có cụ già đã chết cả một hai tuần, không ai biết. Con cái ở đâu? Đó là những người có con mà còn vậy, còn những người không con thì chắc phải vô trường hợp này quá. Vì tôi không có con gái, chỉ hai “đực rựa”, một ở Cali, một ở gần đây, nhưng ít khi kêu, và có khi không kêu hỏi thăm được một tiếng, lúc cần tiền hay cần gì đó mới kêu. Có lúc tôi nghĩ: hay mình bất hiếu với cha mẹ nên con cái nó bạc với mình chăng? Ở Florida này cũng có một bà Việt Nam ở riêng, mỗi tuần có cậu con trai mang đồ ăn tới. Hôm đó cậu ta kêu cửa, nhưng không thấy mẹ ra mở. Cậu ta tưởng bà cụ đi vắng bèn treo gói đồ ăn vào hàng rào cổng. Mấy ngày sau trở lại, thấy gói đồ ăn vẫn còn, mới khám phá ra bà mẹ đã chết. Thật là thảm!”.

Câu chuyện như trên có thể xảy ra bất cứ ở đâu, nhưng chắc chắn là chuyện có thể tránh được. Nếu mẹ ở nhà riêng, con nên có một cái chìa khoá nhà để dùng lúc cần thiết. Đem thức ăn đến cho mẹ, khi mẹ đi vắng, dù bận thế nào đi nữa, thì cũng vào nhà, để thức ăn vào tủ lạnh cho mẹ. Nếu mẹ ngủ thì cũng vào nhà xem mẹ có khoẻ không? Điện thoại cho mẹ nhiều lần mà không nghe trả lời thì phải nhờ người ở gần, đến gõ cửa nhà mẹ xem sao, hay vội vàng chạy lại xem sự thể thế nào?

Trái tim của người mẹ có nhiều chỗ dành cho đứa con, như đôi cánh của một con gà mẹ có thể dang ra che kín mười đứa con bé dại, nhưng người mẹ có chỗ nào trong trái tim của con?  Ngày xưa, mẹ chưa bao giờ biết nói tiếng “bận” với con. Khi đang ăn mà con “làm bậy” cũng phải buông đũa đứng dậy. Nửa đêm dù đau yếu, mỏi mệt nghe tiếng con khóc cũng phải mở mắt, vỗ về và ôm con vào lòng. Sao các con bây giờ vẫn thường nói tiếng “bận” với cha mẹ. Vì bận nên các con đưa cha mẹ già lú lẫn vào nursing home, vì bận, nên theo lời một cô y tá cho biết, nhiều gia đình bỏ cha mẹ vào đây rồi không bao giờ lui tới thăm viếng.

Cô cho biết nhiều người đã ở đây năm sáu năm rồi, không hề có ai lai vãng. Có bao nhiêu lý do để những đứa con có thể nêu ra để không còn chỗ nào trong lòng, nhớ đến cha mẹ. Nếu là đàn ông chúng ta nên vui, vì hiện nay trong các nhà dưỡng lão 70% là quý bà, vì các ông đã quy tiên sớm hơn vợ mình, thông thường  ít nhất là 6 năm, để ngày nay khỏi phải chịu cảnh cô đơn, buồn tẻ.

Trước ngày Giáng Sinh tôi có dịp vào viếng thăm một người bạn sắp qua đời trong một nursing home. Trên hành lang dẫn vào phòng người bạn, và ngay trước chỗ làm việc của nhân viên ở đây, tôi thấy nhiều ông bà cụ ngồi trên những chiếc xe lăn, nhìn những người qua lại.

Các cô y tá đã sắp xếp cho các cụ ra ngồi trên hành lang đối điện với văn phòng làm việc, một phần để trông chừng các cụ, một phần cho các cụ đỡ buồn.

Mời xem một Youtube  Người Già Nơi Viện Dưỡng Lão ở Mỹ

Xin chia sẻ với quý vị một thực trạng đã và đang có của ‘VÔ THƯỜNG’

Nhưng các cụ nhìn sự vật một cách dửng dưng, đôi mắt đờ đẫn, có người đã gục đầu xuống ngủ. Giá mà có người đẩy xe lăn đưa các cụ đi dạo một vòng ngoài trời nắng ấm kia, chắc hẳn các cụ vui hơn và biết đâu cuộc sống sẽ kéo dài thêm một thời gian nữa. Giờ này trong công viên hay trên những con đường trong thành phố nhiều người mẹ đang đẩy chiếc xe đưa con đi dạo, nhưng vài mươi năm nữa ai sẽ đẩy xe lăn cho bà? Phải chăng định luật của cuộc sống và tình thương là “nước mắt chảy xuôi”, sẽ không bao giờ có một dòng nước chảy ngược về nguồn?”

(Nguồn: Trích trong Nước Mắt Chảy Xuôi- Người già Việt ở Phương Tây- Tác giả Huy Phương)

Cám ơn nhà văn Huy Phương đã nói lên cảm nghĩ của những người “thất thập cổ lai hy” như chúng ta.

Xin được chúc phúc cho những ông bà cụ vẫn còn được sống chung với con cái và được phụng dưỡng cho đến ngày quy tiên.

Riêng vợ chồng người viết thì cũng đã chuẩn bị tinh thần để có thể thích ứng được với đời sống tuổi hạc của mình nơi viện dưỡng lão mai sau rồi.

Trong hiện tại cứ hãy vui lên mà sống, còn viết văn làm thơ được thì cứ làm thơ viết văn, còn cắt cỏ làm vườn được thì cứ làm vườn cắt cỏ coi như mình đang tập thể dục cho khỏe người, còn đi “tiếu ngạo giang hồ” được thì cứ đi ta bà thế giới cho vui, kẻo mai kia chân giò yếu đuối, bịnh hoạn liên miên không đi đâu được nữa thì hối tiếc nhé.  Smile!

Chúng tôi vẫn thường bàn với nhau “nhà ta, ta ở” cho đến khi nào già quá không thể tự chăm sóc cho mình được thì vào viện dưỡng lão ở vì đó là giải pháp tất yếu của hầu hết chúng ta.  Kẻ trước người sau rồi cũng phải vào đó hết để chờ ngày đi đoàn tụ với ông bà, chạy đâu cho khỏi.

Chúng tôi cũng thường bàn nhau với bạn bè là có nên về ở chung với con cái hay không thì đa số cũng có cùng một ý kiến rất “cấp tiến”  với tôi là “nhà ta, ta ở” vẫn hơn.

Xin mời bạn đọc cùng đọc với người viết đoạn văn như sau được người viết sưu tầm trên internet coi có đúng không nhé.

Nhà ta ta ở


“Trong đầu óc chúng tôi – những hội viên của hội lão này – cụ nào cũng có một vài ba cái kinh nghiệm của bà con, của bạn bè về những vụ ở chung với con cái. Chuyện nào cũng chẳng có happy ending gì hết, mà đều là bẽ bàng, dại dột. Bố hay mẹ goá, nghe lời ngon ngọt của con – trai hay gái – bán nhà, đem tiền về gửi con, rồi ở với con với cháu cho chúng nó có thì giờ trả hiếu.

Nhưng chỉ chừng vài ba tháng trăng mật, khi chúng rút hết tiền trong két nhỏ cũng như «công» lớn, chúng bèn nhắc nhở, khách ở trong nhà giống y hệt như cá như tôm, chỉ đến ngày thứ ba là ươn, là thối sình lên rồi. Thế là ông bà già tức tưởi, khăn gói quả mướp ra đi với hai bàn tay trắng theo đúng nghĩa đen cũng như nghĩa trắng. Hỏi đến tiền chúng cứ tảng lờ như không hiểu bố mẹ nói gì. Cụ nào cũng tắc lưỡi nói, vẫn biết đây là chuyện hàng xóm, con mình chả đến nỗi thế, nhưng nó ở nhà mình thì mình là chủ những nó vẫn coi là nhà của nó, nhưng mình ở nhà nó là không được, vì nhà nó là nhà nó, không phải là nhà mình, nó là chủ mà mình là người ở nhờ” (Ngưng trích Bà Ba Phải-Ở với ai?).

Người viết nói vòng vo tam quốc đã đời ở trên rồi chắc bạn cũng đã suy nghĩ và đã có ý kiến  “Già Rồi Tôi Ở Với Ai” rồi chứ nhỉ?  Hy vọng bạn sẽ chọn lựa đúng nhé.

Chúng ta sẽ chào mừng Chúa Giáng Sinh ra đời đem niềm vui và hạnh phúc đến cho muôn người Và Năm Mới sắp đến. Hy vọng những bậc cha mẹ đang ở nhà riêng hay đang ở viện dưỡng lão sẽ được con cháu đón về nhà xum họp gia đình vui vẻ bên nhau hay ít nhất con cháu  hãy đến thăm cha mẹ già đang sống cô đơn nơi viện dưỡng lão nhé.  Mong lắm thay!

Hy vọng những người con có cha mẹ già đang ở viện dưỡng lão đọc và suy nghĩ về cảm nghĩ của nhà văn Huy Phương dưới đây:

“Cứ vào “Pet-Abuse.com” chúng ta sẽ tìm thấy hàng nghìn trường hợp công dân Mỹ, già và trẻ, đàn ông lẫn đàn bà bị tù tội, phạt tiền vì bạc đãi, bỏ đói, đánh đập hoặc giết những con vật thân yêu trong nhà. Bỏ quên một bà mẹ già trong nhà dưỡng lão nhiều năm có phải là một trường hợp ngược đãi không? Chẳng lẽ là không? Vì nếu có, luật pháp đã bắt đứa con phải phạt vạ hay vào nhà tù”

Nhân mùa Giáng Sinh và Năm Mới sắp đến, người viết xin chúc tất cả quý bạn có những phút vui và hạnh phúc với người thân trong buổi tiệc xum họp gia đình của quý bạn. Bạn nhé!

Xin mời thưởng thức một Toutube vui về Xmas với hình ảnh dễ thương, vui vẻ để chúng ta có thể sống lạc quan thêm một tí nhé vì đới vẫn còn đẹp sao.  Smile!

We Wish You A Merry Christmas | Super Simple Songs

Merry Christmas and Happy New Year

Kính chúc toàn thể quý độc giả và thân hữu nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc nhé.

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi- MCTN 304-ORTB 710-122415)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Tức Giận Làm Gì Cho Mệt

Sương Lam mời đọc Tức Giận Làm Gì Cho Mệt

SLtrenDHVK x

Suong Lam Tran <suonglamt@gmail.com>

11:22 PM (21 hours ago)

Chào quý anh chị,

Có ai dám nói rằng: “Tui không có tức giận bao giờ”.  Người viết không tin đâu vì chúng ta là thế nhân tầm thường trong cỏi nhân gian này với đầy đủ thất tình lục dục!

Bạn có biết rằng Tức Giận “mệt” lắm không vì có hại đến sức khỏe. Bác sĩ và các chuyên viên tâm lý bảo thế đấy! Thôi thì  Tức Giận Làm Gì Cho Mệt.
Xin mời bạn nghe người viết tâm tình dưới đây nhé.  Smile!

Tức Giận Làm Gì Cho Mệt

Đây là bài thứ ba trăm lẻ ba (303) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo. Thứ năm vừa qua, khi sinh hoạt với Nhóm Sinh Hoạt Người Việt tại Trung Tâm Dịch Vụ Và Y tế Á Châu, người viết đã được nghe thuyết giảng về đề tài  “Làm sao ngăn lại sự giận dữ” do thuyết trình viên Vinh Trần trình bày, rất ích lợi cho đời sống hằng ngày của chúng ta.  Thuyết trình viên đã đề nghị 4 bước ngăn lại sự giận dữ sau khi đã trình bày những tại hại về sức khỏe của sự giận dữ như làm tăng huyết áp, tim mạch, viêm loét dạ dày v…v..

Bốn bước ngăn lại sự giận dữ là:

1-     Dừng lại

2-     Nghĩ lại

3-     Suy nghĩ

4-    Tiến hành

Cám ơn thuyết trình viên Vinh Trần.  Smile  Với tầm quan trọng của chủ đề Giận Dữ này, người viết đi tìm thêm những tài liệu đem về đây chia sẻ cùng bạn hữu.

8 nguy hại lớn của tức giậnDân trí Tức giận là triệu chứng thường gặp ở mỗi con người chúng ta, tuy nhiên thường xuyên tức giận sẽ gây ra nhiều nguy hại cho cơ thể.

1.Tổn thương gan

Khi tức giận, cơ thể sẽ bài tiết ra một loại chất gọi là “catecholamine”, tác dụng với hệ thống thần kinh trung ương, làm cho đường huyết tăng cao, tăng cường acid béo phân giải, độc tố trong tế bào gan và huyết dịch cũng theo đó tăng lên. Khuyến nghị: Khi tức giận nên uống cốc nước. Nước có thể thúc đẩy acid béo tự do trong cơ thể bài tiết ra ngoài, giảm bớt độc tố.

2. Viêm sắc tố

Khi tức giận, số lượng lớn huyết dịch chạy dồn về não bộ, vì vậy ô xy trong huyết dịch sẽ giảm bớt, độc tố tăng lên nhiều. Độc tố sẽ kích thích mao mạch, lỗ chân lông, gây ra các chứng viêm xung quanh lỗ chân lông với nhiều mức độ khác nhau, từ đó xuất hiện các viêm sắc tố. Khuyến nghị: khi gặp phải việc không vui, có thể hít thở sâu, hai tay giơ ngang để điều tiết trạng thái cơ thể, đưa độc tố đẩy ra ngoài.

 3. Đẩy nhanh suy thoái tế bào não

Đại lượng huyết dịch chạy dồn về não cũng sẽ làm cho áp lực của huyết quản não tăng lên. Lúc này trong huyết dịch hàm chứa độc tố nhiều nhất, ô xy ít nhất, khôngkhác gì một “vị thuốc độc” cho não. Khuyến nghị: gặp phải việc không vui có thể hít thở sâu, hai tay giơ ngang để điều tiết trạng thái cơ thể, đưa độc tố đẩy ra ngoài.

4. Viêm loét dạ dày

Tức giận sẽ làm cho thần kinh giao cảm hưng phấn và trực tiếp tác dụng vào tim và trên huyết quản, làm cho lưu lượng máu trong dạ dày đường ruột giảm thấp, nhu động chậm, ăn uống kém, khi nghiêm trọng còn gây ra viêm loét dạ dày. Khuyến nghị:Mỗi ngày mát-xa nhiều phần dạ dày, giảm nhẹ triệu chứng.

5. Cơ tim thiếu ô xy Đại lượng huyết dịch chảy về đại não và phần mặt sẽ làm cho huyết dịch cung ứng cho tim giảm bớt từ đó dẫn đến cơ tim thiếu ô xy. Tim để đáp ứng nhu cầu cơ thể, chỉcó cách làm việc gấp lên nhiều lần, từ đó làm cho nhịp tim không đập nhịp nhàng. Khuyến nghị: cố gắng luôn mỉm cười và nhớ lại những việc vui vẻ, có thể làm cho tim đập khôi phục lại nhịp, để huyết dịch lưu động đều đăn hơn.

6. Gây ra cường giáp

Tức giận làm cho hệ thống nội bài tiết rối loạn, làm tăng hormon tuyến giáp trạng bài tiết, thời gian lâu dài sẽ gây ra cường giáp. Khuyến nghị: ngồi xuống thư giãn, nhắm mắt lại, hít thở sâu.

7. Tổn thương phổi

Khi tâm trạng tức giận, hô hấp sẽ vội vàng, thậm chí xuất hiện hiện tượng hoán đổi khí quá độ. Bao phổi không ngừng khuếch trương, không có thời gian thu co, tức là không có được thư giãn và nghỉ ngơi nên có, từ đó nguy hại đến sức khỏe của phổi. Khuyến nghị: chuyên tâm, hít thở sâu và nhẹ nhàng thở ra 5 lần, làm cho bao phổi có được nghỉ ngơi.

8. Tổn hại hệ thống miễn dịch

Khi tức giận, đại não sẽ ra mệnh lệnh cho cơ thể chế tạo ra một loại chất cortisol do cholesterol chuyển hóa thành. Loại chất này nếu tích lũy trong cơ thể quá nhiều sẽ gâychướng ngại cho sự hoạt động của hệ thống miễn dịch, làm cho sức đề kháng cơ thể thấp đi. Khuyến nghị: Hồi nhớ về những việc tốt của mình trong quá khứ, cố gắng hết sức đề bình hòa tâm trạng.

Dương HằngTheo xinhuanet 

Dễ sợ chưa?  Thế mà người ta vẫn không sợ và vẫn cứ mãi “nổi sùng” hoài. Hy vọng bài sưu tầm này sẽ nhắc nhở những ai dễ tức giận đọc tới đọc lui nhiều lần để không còn dám tức giận nữa.  Smile! Lại một nghiên cứu khác nói rằng: “Đàn ông tính hay tức giận, dù là để trong lòng hay bộc phát ra ngoài đều có nguy cơ mắc bệnh tim mạch cao gấp ba lần người bình thường. Còn với những người mỗi lần tức giận là đập phá đồ đạc hay “thượng cẳng chân hạ cẳng tay” thì nguy cơ mắc bệnh tim mạch càng cao hơn. Đây là kết quả của một công trình nghiên cứu kéo dài trong 48 năm gọi là “nét đặc trưng của sự tức giận” trên 1.337 nam sinh viên y khoa vừa được công bố trên tờ Archives of Internal Medecine. Theo nhà tâm lý học Kevin Howells của Trường đại học Nam Úc, tức giận là cảm xúc thường tình của con người, nhưng giận đến mức mất khôn rất dễ bị đột quị, nhồi máu cơ tim, cao huyết áp, ung thư. Ngoài ra, ông cũng lưu ý những bà mẹ tính hay tức giận bao nhiêu thì sinh con càng kém thông minh bấy nhiêu.”( Nguồn:NGUYỄN HIỀN (Theo Weekend Australian)

Vậy thì muốn sống vui sống khỏe thì cũng nên bớt tức giận nhé.  Smile! Một bài học khác mà người viết rất lấy làm tâm đắc mỗi khi đọc bài viết này vì đã giúp cho tôi rất nhiều khi hành xử công việc trong đời sống hằng ngày. Xin được chia sẻ cùng với các bạn

 Bài Học Cây Đinh


Có một cậu bé trai, nó có cái tật xấu là ưa nổi nóng quạu quọ, vì vậy, cha của nó đã đưa cho nó một túi đinh;
Lại bảo nó, mỗi khi nó có nổi nóng quạu quọ thì hãy đóng một cây đinh lên trên bờ rào phía sau vườn nhà.
Ngày thứ nhứt, nó đóng được 37 cây đinh. Và từ từ mỗi ngày số đinh được đóng lên bờ rào mỗi ít đi. Nó cũng đã phát hiện là nó đã khống chế được cái tật xấu của nó cũng như cái việc đóng những cây đinh có hơi dễ dàng,   Cuối cùng, có một ngày kia cậu bé này cũng thấy là mình vẫn đủ nhẫn nại để không nổi lên cái tật xấu nóng nảy quạu quọ nữa, nó báo cho cha nó biết việc này.
Cha nó lại bảo nó, bắt đầu từ nay, mỗi khi nó khống chế được cái tật xấu của nó thì hãy đi nhổ một cây đinh.
Ngày ngày trôi qua, sau cùng thì nó báo cho cha nó hay là, nó đã nhổ hết những cây đinh rồi.
Cha nó nắm tay nó, cùng đi ra sau vườn nhà và nói rằng: “Con của cha, con ngoan lắm, con làm rất hay. Nhưng mà hãy nhìn những cái lỗ đinh trên bờ rào, cái bờ rào này không thể hồi phục được cái nguyên trạng của nó nữa. Một khi con nổi nóng thì những lời nói của con nó cũng giống như những cái lỗ cây đinh này, chúng đã để lại những vết hằn.Giả dụ như con dùng dao đâm người ta một dao, thì bất luận là con đã nói bao nhiên lần những lời tạ lỗi, cái vết thương đó nó vẫn sẽ vĩnh viễn còn đó. Những lời nói (xóc óc) nhức nhối cũng ví như sự nhức nhối thực tại, không làm sao chấp nhận được (dù đó chỉ là lời nói).

Ghi chú: Giữa người và người với nhau, thường do sự kiên trì về cố chấp bởi những lỗi lầm giữa đôi bên, đã tạo nên những thương tổn vĩnh viễn cho nhau. Nếu mọi người trong chúng ta đều có thể tự mình làm, bắt đầu có thái độ khoan dung đối với  mọi người, bạn nhất định sẽ nhận được những kết quả tốt mà bạn không hề nghĩ tới… Giúp mở cánh cửa sổ cho người ta, cũng là để cho chính mình nhìn thấy được một không gian hoàn chỉnh hơn.

Nguồn:  Sưu tầm trên internet

Trong cuộc sống hôn nhân gia đình hay đời sống ngoài xã hội, dĩ nhiên đôi khi chúng ta gặp nhiều điều không vừa ý. Chúng ta có toàn quyền bày tỏ ý kiến hay hành động để giải quyết những sự bất đồng này. Tuy nhiên chúng ta cần cố gắng dùng lời hòa ái  hay tình thương mà giải quyết vấn đề chứ không phải trong cơn nóng giận chúng ta có thể mắng chửi kẻ khác một cách thậm tệ hay dùng vũ lực thô bạo đối xử với nhau cho “đã cái nư” giận dữ của mình.  Một lời nói độc ác hay một cử chỉ thô bạo một khi đã được xử dụng thì dù có được xin lỗi hay ăn năn hối lỗi đi nữa, thì cũng vẫn để lại một vết hằn trong tâm khảm của người  nhận, giống như lời người cha dạy con trong  câu chuyện cây đinh nói trên.  Xin bạn hãy cẩn thận nhé.
Người viết là một Phật tử nên luôn nhớ đến lời Phật dạy:  “Một ngọn lửa sân đốt cháy một rừng công đức.”
Xin mượn đoạn cuối của bài thuyết trình Hạn Chế Sân Hận- Trải Rộng Tình Thương của Tỳ Khưu ViSuDDHÀCÀTA- Minh Tâm phiên dịch, để làm kết luận cho bài tâm tình hôm nay.
Ngọn núi kỳ diệu
Khi nào bạn bực tức, giận dữ, hãy bất động! Ngay tại đó! Đừng cử động! Đừng làm gì cả! Đừng nói gì- dù chỉ một lời. Hãy yên lặng và bất động hoàn toàn. Tuyệt đối không biết gì đến kẻ hoặc sự việc khiến bạn nổi giận. Rồi để ý đến tâm thức và cõi lòng mình, theo dõi trạng thái căng thẳng, sự xiết chặt, cơn đau đớn, sự bóp nghẹt tình cảm và cảm giác. Sau đó chú ý càng nhiều hơn và nhìn thấy cơn sân hận như liều thuốc độc, dịu xuống và tan biến. Nếu không thành công, hãy gởi tâm hồn bạn bay vút lên cao, xuyên qua những đám mây và đáp xuống nơi trú ngụ trên núi cao mà bạn ưa thích, giữa sự xoa dịu của rừng xanh, cây lá, những lùm hoa – những cây tú cầu xanh lơ dễ thương, những đoá hồng màu trắng mềm mại, hoặc màu đỏ rực hay màu vàng, tất cả màu sắc bạn ưa chuộng. Hãy hít thở hương hoa dễ chịu và không khí trong lành của miền núi… và nghe giai điệu du dương của con suối trên núi cao… Hãy bước xuống dòng nước tươi mát, tắm dưới làn nước kỳ diệu của ngọn thác tuôn tràn êm ái… Hãy nhìn những con cá nhỏ tung tăng bơi lội vui vẻ trong nước…, bầy bướm di chuyển nhẹ nhàng giữa những cây hoa súng… Hãy lắng nghe tiếng ếch kêu và tiếng chim hót… nơi nghỉ mát của tâm hồn bạn trên ngọn núi kỳ diệu thật là xinh xắn và ấm cúng, khiến cho bạn quên hết sự đời (Chân thật, cận Niết bàn, đây là Cực lạc!). Sau đó, nhìn lại kẻ hồi nãy bạn tức giận … và bạn mỉm cười. Hãy nhìn xem cơn giận của bạn đã tan biến như thế nào giống như nó tan loãng dần trong không khí mong manh. Sau khi tắm trong dòng nước mát dễ chịu trên ngọn núi kỳ dịu, hít thở không khí trong lành, phơi mình dưới ánh nắng rực rỡ thần kỳ, làm sao bạn còn có thể tức giận kẻ đó được nữa chứ?

Mời bạn cùng đi thám hiểm sa mạc Safari với người viết  nhé.  Tuy giữạ sa mạc nóng bức, khô cằn ở Dubai nhưng bạn sẽ được cưỡi lạc đà , hút shinsha, xem múa bụng, bạn sẽ thấy hết tức giận ngay vì vui lạ quá qua Youtube dưới đây.  Smile!
Minh và Sương Lam thám hiểm sa mạc Safari-Dubai

Kính chúc toàn thể quý độc giả và thân hữu nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc nhé.

Sương Lam
(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTB 303- ORTB 208 12-16-15)

Sương Lam
Website: www.suonglamportland.wordpress.comhttp://www.youtube.com/user/suonglam

Attachments area

Preview YouTube video Minh và Sương Lam thám hiểm sa mạc Safari-Dubai

 

Thanh Hương và Lúa 9 ui.

Cám ơn TH và Lúa 9 đã chịu khó đọc và thích những tâm tình của SL trong MCTN.  Đọc  bài  không  thấy mệt nhưng thực hành thì… mệt  lắm đấy vì hổng thuộc bài hoài nên phải nhắc đi nhắc lại nhiếu lần cho nhớ mà thôi.  Smile!
Chúc Thanh Hương, anh chị trong Diễn Đàn Cát Bụi  và Trúc Giang vui khỏe nha.

Merry Christmas and Happy New Year

Sương Lam Sì Mai

Sương Lam cám ơn nhiều lắm Smile

Sương Lam thành thật cám ơn:

Quý anh chị:

 1- Nhóm Huệ Diệp Chi

Vũ Ngọc Quỳnh

Đỗ Đức Viên

TH

 

2-Nhóm Cát Bụi

Trần Trọng Thiện

Người Phương Nam

Thanh Hương

Trúc Giang

Quý chị:

 3-Nhóm Cô Gái Việt

Huệ Nguyễn

Sao Khuê

Thanh Dương

Linh Đắc

Đỗ Dung

Phương Thúy

Hồng Thúy Cana

Mỹ Công

Đỗ Thị Minh Giang

 

4-Nhóm BàBà

Ngọc Hà

Hoài Niệm

Cẩm Tâm,

Nguyên Nhung

Tiểu Thu

5-Nhóm Thân Hữu Sương Lam

 Anh Đoàn Kim Bảng ( Oregon Thời Báo)

Anh chị Căn Bùi và Khuê Các

Anh chị Toàn Phúc,

Lucy Thái

Anh chị Truy Tề

Trinh Huỳnh

6- Nhóm THDL

 Anh chị Nguyễn Văn Di và Thu Cúc

Chị Hoàng Lan

và các thân hữu đã gọi phone nhắn tin thăm hỏi Minh và SL

Đã lo lắng và nói lên những lời từ ái mừng Sương Lam và tướng công trở về lại mái ấm gia đình ở Mỹ bình an sau một thời gian “biệt ích giang hồ” trên các diễn đàn thân mến.

Những tình cảm thương mến đó đã làm cho cuộc sống trong thời buổi hiện tại cũa chúng ta vẫn còn đẹp, vẫn còn “một chút gì để nhớ để thương” cho những thân tình của những người bạn, dù là bạn ảo.

Thân mến chúc quý anh chị  nhiều sức khỏe, sống an lạc với trái tim tình cảm nồng ấm đó.  Smile!

Sương Lam

Mời quý anh chị cùng chung vui với vợ chồng Minh và Sương Lam qua các hình ảnh dưới đây được post trong

Sương Lam Tiếu Ngạo Giang Hồ Google Plus

https://plus.google.com/u/0/collection/Yx9DZ

Xin đa tạ

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Sương Lam chào tái ngộ và mời đọc Xin Chào Nhau Nhé – Smile.

Chào quý anh chị,

Người viết vừa trở về Mỹ sau một chuyến đi du lịch.  Nói thật, đi chơi thì vui thật nhưng đi đâu cũng không bằng được trở về mái ấm gia đinh nhỏ bé của mình; được gặp lại nhưng người thân  trong gia đình, những bạn bè thân mến; được nằm trên chiếc giường quen thuộc; được ngắm khu vườn có hoa trái do mình đã ra công chăm sóc; được ăn những món ăn hợp khẩu vị của mình v..v…  Smile!

Xin có lời chào tái ngộ cùng bạn bè thân mến vì người viết đã nhận được nhiều lời thăm hỏi đầy thương mến của bạn bè trong thời gian người viết “biệt tích giang hồ”, không thấy gửi bài trên các diễn đàn quen thuộc.

Xin mượn những lời tâm tình dưới đây thay cho lời cám ơn tình cảm thân thương mà quý bạn thật, bạn ảo đã dành cho người viết. Những tình cảm thân ái này đã làm ấm lòng người viết trong cái giá lạnh của mùa Đông sắp đến.

Xin chúc cho nhau lời chúc sức khỏe và an vui, bạn nhé.  Smile!

Sương Lam

Xin Chào Nhau Nhé

Đây là bài thứ ba trăm lẻ hai (302) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Người viết nhớ là đã đọc ở đâu đấy câu văn dưới đây:

“Cuộc sống có ba điều hạnh phúc: có ai đó để yêu thương, có việc gì đó để làm và có cái gì đó để hy vọng. (Khuyết Danh)

Như vậy là quý độc giả và người viết, chúng ta có thể được xem như là người có hạnh phúc rồi đấy nhé vì chúng ta có đủ 3 điều kể trên. Bạn vui và bằng lòng chứ nhỉ?

Viết đến đây tự nhiên người viết nhớ đến bài viết “Xin lại Chào Nhau” của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc xin được trích đăng chia sẻ với các bạn vì người viết thấy hay hay với 4 câu thơ của Bùi Giáng và cảm nghĩ của tác giả ĐHN

“Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau
Tóc xanh dù có phai màu
Thì cây xanh vẫn cùng nhau hẹn rằng…”

(Bùi Giáng)

…Người phương Đông thời xưa không bắt tay. Họ chào nhau bằng cách vòng tay thành một vòng tròn và xá xá từ xa. Thời đó trang phuc là áo dài, không có túi, ống tay thụng phất phơ, dùng làm túi luôn. Họ có thể giấu nhiều thứ vào cái tay thụng đó, kể cả Lục Tích ăn cắp quít về cho mẹ trong Nhị thập tứ hiếu. Vòng tròn là biểu tượng của Thái cực. Thái cực sinh Lưỡng nghi. Lưỡng nghi sinh Tứ tượng. Từ đó sinh sinh hóa hóa…  Vòng tròn còn tượng trưng cho Dịch. Mọi sự đều chuyển biến, đổi thay, vô thường. Cho nên “Đừng tuyệt vọng tôi ơi đừng tuyệt vọng” (TCS), bởi hết cơn bỉ cực tới thời thái lai. Cái gì xuống đến tận đáy rồi thì sẽ phải lên, cái gì lên cao chót vót rồi thì sẽ xuống. Người giỏi kinh doanh sẽ thấy lúc khó khăn nhất cũng chính là cơ hội lớn nhất và lúc vinh quang nhất sẽ phải chuẩn bị cho bước thối lùi: Biết đủ dầu không chi cũng đủ/ Nên lui đã có dịp thì lui! (Ưng Bình). Cách chào vòng tay cúi đầu này không còn phổ biến nữa, trừ ở trẻ con:  Tiên học lễ!

Còn cách chào chắp hai bàn tay lại làm một đặt trước ngực thì sao? Thì mang một ý nghĩa khác. Có lẽ cũng xuất phát từ phương Đông, từ Ấn độ, mang màu sắc Phật giáo. như ta thường thấy ở các nhà sư.

Gần đây bỗng thấy nhiều người cả già lẫn trẻ nhất là giới trí thức, doanh nhân, những người có thiền tập đều thích cử chỉ chào vừa trang trọng vừa nhiều ý nghĩa này. Có người bảo đó là hình ảnh của búp sen, với hai bàn tay khum khum vào nhau, hoặc hình ảnh của ngọn lửa sẻ chia với nụ cười ung dung tự tại.

Tôi nghĩ không chỉ vậy. Cái chắp hai bàn tay chụm lại làm một đó hẳn mang ý nghĩa của triết lý Bất Nhị ( không hai). Nói khác đi, đó là sự bình đẵng, không phân biệt, không kỳ thị: Tôi là em và em cũng là tôi! (TCS).

Khi Lục tổ Huệ Năng bị thượng tọa Huệ Minh rượt đuổi, bắt gặp, Huệ Minh nói chỉ muốn xin được nghe pháp. Lục tổ dạy: “Không nghĩ thiện, không nghĩ ác, cái gì là bổn lai diện mục của thương tọa Minh?” Huệ Minh tức thì đại ngộ. Không nghĩ thiện không nghĩ ác cũng có nghĩa là không nghĩ đẹp không nghĩ xấu, không nghĩ giàu không nghĩ nghèo… Giàu nghèo, sang hèn, đẹp xấu … là những cặp phạm trù nhị nguyên xui người ta  tranh đoạt, hơn thua, cấu xé…  tự ngàn xưa!”

(Nguồn: Xin lại chào nhau- BS Đỗ Hồng Ngọc – Xin cám ơn Bác sĩ ĐHN)

Chúng ta là thế nhân tầm thường trong cõi nhân gian này nên lúc nào cũng lăng xăng với hai chữ Thiện, Ác. Dĩ nhiên là chúng ta sẽ cố gắng tu tập để hành Thiện tránh ác được phút nào mừng phút nấy, phải không Bạn?

Con người sống trên đời đều mong cầu được sống vui vẻ và hạnh phúc.

Buổi sáng găp nhau, chắc hẵn bạn sẽ có niềm vui và hạnh phúc khi được bạn bè, người thân  trong gia đình chào hỏi bạn với nụ cười vui vẻ trên môi còn hơn là gặp nhau với cái bản mặt “chầm dầm một đống“ hay với nét mặt “đằng đằng sát khí“, bạn nhỉ?

Người viết tìm được tài liệu hay hay dưới đây đem về đây tặng bạn để làm món quà chào hỏi nhau trong ngày với lời chúc sức khỏe và hạnh phúc, bạn nhé.  Smile!

Bí quyết Sống Vui & Hạnh Phúc

Nhiều tiền ít tiền, không phung phí là được

Ai phải, ai sai, mình không sai là được

Biết ít biết nhiều , làm xong việc là được

Người già người trẻ, mạnh khỏe là được

Người giàu người nghèo, hoà thuận là được

Ông xã về sớm về trễ, miễn về là được ,

Bà xã cho ăn cơm, cơm nóng cơm nguội có ăn là được

Người xấu người đẹp, có duyên là được

Nhà lớn nhà nhỏ, ấm no là được

Sung túc hay nghèo nàn, bình an là được

Xe mới xe cũ, chạy được là được
Và……phải nhớ rằng …

Vui cười không mệt, buồn phiền mới mệt

Yêu thương không mệt, ghen ghét mới mệt

Chân thật không mệt, gian dối mới mệt

Tương ái không mệt, tương tàn mới mệt

Rộng rãi không mệt, ích kỷ mới mệt

Khoan dung không mệt, khó khăn mới mệt

Khiêm nhường không mệt, khoe khoang mới mệt

Mỉm cười không mệt, tức giận mới mệt,

Đơn thuần không mệt, phức tạp mới mệt

Tương tư không mệt, đơn phương mới mệt

Chung tình không mệt, đa tình mới mệt

Tình bằng hữu không mệt, tư tình mới mệt

Chân thành không mệt, giả dối mới mệt

Được mất không mệt, tính toán mới mệt

Thể chất mệt không phải mệt, tâm can mệt mới mệt

và…

Đọc những điều này không mệt,
thực hành…mới mệt!

Smile!

Xin mượn lời thơ của Thầy Thích Tánh Tuệ trong bài thơ Ngón Út mà người viết thích nhất để làm kết luận cho vài tâm tình hôm nay, bạn nhé.

Ngón Út

Những ngón tay lao xao
Tranh giành từng cấp bậc
Ngón tay Giữa cao đầu
Bảo rằng: “Tôi lớn nhất!”

“Thôi đi anh, trật lất!”
Ngón tay Trỏ cất lời
“Tôi mới là quan trọng
Sai xử mọi việc đời”

“Chẳng phải đâu ông ơi!
Tôi mới là chủ yếu”
Ngón đeo Nhẫn đời người
“Thiếu tôi, ai lo liệu?”

Ngón tay Cái không chịu
“Tất cả nói sai rồi
Tôi mới là số một
Sức mạnh về tôi thôi!”

Từng ngón tay cứ thế
Chẳng ai chịu nhường ai
Chỉ ngón Út lặng lẽ
Nhìn các anh thở dài…

Khi bàn tay chắp lại
Trang nghiêm trước Phật Đài
Ngón Út đứng trước cả
Đối diện cùng Như Lai

Thích Tánh Tuệ

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn.

Xin mời quý bạn thưởng thức một màn nhạc nước vui vui thay cho  lời chào tái ngộ của người viết gửi đến bạn nhé. Smile!

Youtube Nhạc Nước ở Dubai 2015

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam