Sương Lam mời đọc Tạ Tình Người Tri Kỷ Khách Tri Âm

Thưa quý anh chị,

Bây giờ là mùa Thanksgiving ở xứ Mỹ. Chúng ta sống ở xứ Mỹ, ít nhiều gì cũng hội nhập văn hoá xứ Mỹ với Ngày Của Cha ( Father’s Day), Ngày Của Mẹ  (Mother’s Day),  Thanksgiving Day, Christmas  v..v…

 

Theo thiển ý của người viết, những ngày lễ nào liên quan đến tình cảm gia đình, tình yêu thương yêu đến Tổ quốc và tha nhân đều đáng được tôn trọng và đón nhận để làm thăng hoa cuộc sống của chúng ta.  Smile!

Nhân mùa Tạ Ơn năm nay, người viết xin mời quý bạn cõi thật, cõi ảo đọc tâm tình của một vị cao niên ở Portland, Oregon đã thương mến mục Một Cõi Thièn Nhàn của người viết mà thốt lên  những lời từ ái với người viết.

Người viết rất trân quý tình cảm thương mến nhau giữa người và người và xin được giới thiệu đến quý thân hữu lời tâm tình của bác Nguyễn Ngự Bình ở Portland, Oregon.

Đây cũng là dịp để người viết được tạ tình tri kỷ, tri âm với quý thân hữu đã đọc và theo dõi mục MCTN của người viết trên Oregon Thời Báo hơn 8 năm qua. Smile!

Kính chúc quý vị một ngày lễ Thanksgiving vui vẻ, an bình và  được nhiều ân phúc của Trời Phật.

Tạ Tình Người Tri Kỷ Khách Tri Âm

Inline image 1

 

Đây là bài số ba trăm chín mươi lăm (395) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

 

Khi đi tìm tài liệu để viết bài tâm tình cho mục Một Cõi Thiền Nhàn do người viết phụ trách trên Oregon Thời Báo tuần này, người viết  tìm thấy được bài viết của bác Nguyễn Ngự Bình, một hội viên của Nhóm Sinh Hoạt Người Việt Portland và cũng là độc giả của mục MCTN. viết và gửi đến người viết năm 2010.

Người viết thiển nghĩ: “những lời nói ái ngữ và tình thương mến được trao cho nhau sẽ làm cho chúng ta thấy  hạnh phúc và yêu đời hơn”, phải không bạn?

Người viết xin được chia sẻ  hạnh phúc và niềm vui này đến với quý bạn qua bài viết dưới đây và cũng để tạ tình tri kỷ, tri âm gửi đến bác Nguyễn Ngự Bình và quý độc giả đã thương mến mục Một Cõi Thiền Nhàn do người viết phụ trách hơn 8 năm qua.

Người viết xin phép bác Nguyễn Ngự Bình cho phép người viết được đăng nguyên văn bài tâm tình của Bác nói lên tình cảm của một vị cao niên đối với một “kẻ hậu bối” như người viết.

Người viết xin chân thành cám tạ bác NNB rất nhiều. Xin mời bạn cùng đọc với tôi tâm tình của bác NNB nhé.  Smile.

Đọc “Một Cõi Thiền Nhàn” của Sương Lam

Từ hơn một năm qua, độc giả miền Tây Bắc Hoa Kỳ có dịp đọc loạt bài “Một Cõi Thiền Nhàn” của Sương Lam trên tuần báo Việt ngữ Oregon Thời Báo.

Sương Lam sử dụng thơ và văn để giới thiệu chủ đề mà cô muốn truyền đạt: tuổi già quên đi những nỗi ưu phiền để sống cuộc đời an lạc.  Đối tượng của cô là các vị cao niên Việt Nam.

Văn, thơ của Sương Lam giãn dị mà hấp dẫn, lôi cuốn độc giả, khiến cho các cụ, cứ vào mỗi chiều thứ sáu hằng tuần là tìm Oregon Thời Báo cho được, để đọc ‘Thiền Nhàn” của cô.

 Sương Lam là ai?

Vào đầu tháng 5, 2010, trong một buổi thuyết trình đề tài:  “Nét đặc thù của tiểu bang Hawaii” do thuyết trình viên người Mỹ trình bày tại Trung Tâm Sức Khỏe Á Châu Portland, Sương Lam đã tình nguyện làm thông dịch, và sau đó, cũng mặc váy Hạ Uy Di, khiêu vũ cùng với thuyết trình viên, biểu diễn các điệu vũ xứ này.  Thật là sinh động và vui nhộn, khiến các cụ ngồi xem thích thú.

Là một nữ sinh Sàigòn, tốt nghiệp Học Viện Quốc Gia Hành trước 1975, SL may mắn thoát khỏi mọi hệ lụy của cuộc trả đủa, riêng các bạn đồng môn của cô, nam giới, với chức vụ Phó Quận trưởng, đã bị đi cải tạo mút mùa ngoài Bắc từ 9 đến 12 năm.  Sương Lam qua Mỹ khá sớm và có cơ hội học tiếp và thành công nơi xứ người.

 

Cuộc đời của cô ‘Thuận buồm xuôi gió” trong giai đoạn khó khăn nhất của đất nước.  Vì vậy, văn thơ của cô trong sáng, bình dị, nhân bản, không vương vấn hận thù, dễ đi vào tâm hồn người đọc.

Tôi đã đọc 55 bài trong Oregon Thời Báo trong năm 2010, tôi mến phục lối viết đều tay, nhiệt tình, “ăn cơm nhà, vác ngà voi” bất vụ lợi, chỉ để phục vụ đồng hương của Sương Lam.

Inline image 2

Cô tâm sự, cô chỉ là một cư sĩ Phật giáo, không phải xuất gia, nên chuyện “Thiền” của cô là tham khảo tài liệu học hỏi trên internet.  Nhưng tôi cảm nhận SL đã “Ngộ” được lẽ vô thường của kiếp nhân sinh.

Vào năm 2005, khi thân phụ cô qua đời, thay vì khóc lóc bi lụy, cô đã bình tỉnh làm thơ tiễn đưa.  Ta hãy xem bài thơ Tiễn Cha về xứ  Phật của cô.

Tiễn  Cha Về  Xứ  Phật

 Kính dâng hương hồn Cha

                                 SL

Tiếng chuông mõ nhịp nhàng câu phổ độ

Lời kinh buồn đưa tiễn khách ra đi

Cõi trần này tạm bợ chẳng có gì

Cha đã dứt nghiệp duyên nơi trần thế

 

Ơn Cha Mẹ cao sâu hơn trời bể

Chưa báo đền Cha Mẹ đã ra đi

Dẫu biết rằng đời sinh ký tử qui

Phút vĩnh biệt đau lòng người ở lại

 

Con thành kính lạy cha già ba lạy

Chút lòng thành hiếu kính tạ ân Cha

Dưỡng sinh con không quản tuổi trẻ già

Nuôi con trẻ Cha nhọc nhằn lao khổ

 Cuộc tử sinh Trời cao đà định số

Nẽo luân hồi duyên nghiệp với trả vay

Được duyên lành ta hội ngộ kiếp này

Tình phụ tử cha con ta thương mến

 Rồi nghiệp dứt sự chia ly phải đến

Cha an lòng rời bỏ chốn trần gian

Nén đau thương trong ngấn lệ dâng tràn

Con cầu nguyện tiễn Cha về xứ Phật

 Người ở lại tiếc thương người đã mất

Cuộc trần là sum họp với chia ly

Kiếp phù sinh nào có luyến tiếc gì

Miền Lạc Cảnh Cha thảnh thơi nhẹ bước

 Kiếp nhân thế người vẫn còn xuôi ngược

Với nghiệp duyên lui tới nẽo luân hồi

Hết duyên rồi đành vĩnh biệt mà thôi

Xin thành kính tiễn Cha về xứ Phật

 Sương Lam

Thu 2005

Trong mấy chục năm qua,  văn thơ hải ngoại mang nhiều màu sắc độc đáo.  Đa số vương vấn một nỗi buồn xa xứ, than thân trách phận: “Lũ chúng ta một lớp người sinh nhầm thế kỷ.” Hay “Tự hào hoặc oán trách vu vơ. Ta hãy đọc một đoạn thơ Cao Tần diễu cợt cuộc đời:

Mai mốt anh về có thằng túm hỏi

Mày qua bên Mỹ học được củ gì?

Muốn biết tài nhau đưa ông cây chổi

Nói  mầy hay ông thượng đỉnh cu li.

 

Ông rửa bát chì hơn bà nội trợ

Ông quét nhà sạch hơn em bé ngoan

Ngày ngày phóng xe như thằng phải gió

Đêm về nằm vùi nước mắt chứa chan

 

Ông học được Mỹ đất trời bát ngát

Nhưng tình người (một số) nhỏ hơn que tăm

Những đứa hồn nhiên giống bầy trẻ nít,

 Còn hồn ông: già cốc cở nghìn năm

………..

Cuộc chiến cũ sẽ coi là tiền kiếp,

Phản động gì cũng chỉ sống trăm năm

Bồ bịch hết không đứa nào là “Ngụy”

Thắng vinh quang mà bại cũng anh hùng

Cao Tần

Đương nhiên Cao Tần bực mình một lúc nào đó mà viết như vậy.  Chứ chúng ta ai cũng biết, người Mỹ cưu mang chúng ta một cách đại lượng mà các dân tộc khác không có, chứ đâu phải nhỏ hơn que tăm?

Có một vài bạn ôm nỗi buồn gắc trọ, đóng cửa sống cô đơn một mình, để nhớ lại một thời xa xưa đã mất.

Mời bạn đọc bài thơ “Cúi mặt”

Xin hỏi ông vì sao ông không nói,

 Đời vui tươi sao ông mãi u buồn?

Đây tự do thoải mái ngập tình thương

 Đây cuộc sống trọn đời không thù oán.

 

Xin hỏi ông vì sao ông cúi mặt,

Lầm lũi đi dưới ánh nắng chiều tà

Thành phố Portland ngập ánh nắng chan hòa,

 Sao mắt ông còn vương sầu muôn thuở?

 

Người biết không ta buồn đời tráo trở,

Nhớ trăng xưa trên bến bến nước Đồng Nai,

Nhớ Đắc Tô, Bình Giã,  Đồng Xoài,

Nhớ Ngự Bình, Mậu Thân oanh liệt.

 

Nhớ rừng xanh, mây hồng núi biếc,

Nhớ phá Tam Giang, Quảng Trị cờ bay,

Nhớ  thật nhiều và nhớ đến hôm nay,

Xin đừng hỏi vì sao ta cúi mặt

 Nguyễn Ngự Bình

Từ những tâm sự ngổn ngang kể trên, ta mới thấy thơ, văn Sương Lam như một làn gió mát thổi qua sa mạc mênh mông, mà các cụ cao niên chúng ta tìm thấy niềm vui an ủi tuyệt vời.

Ngoài văn tài và thiện chí, người ta còn tìm thấy nơi Sương Lam, một tâm hồn đại lượng vị tha.  Bởi vậy, ai có dịp diện kiến với cô, đều cảm thấy yên vui, yêu đời.

“Bể khổ mênh mông sóng ngập trời.” Không ai cũng có cơ may rong chơi thoải mái trong khu vườn “Thiền Nhàn” của Cô.  Nhưng, cánh én bé nhỏ kia đang đem lại mùa Xuân cho mọi người.

Nhân mùa tạ ơn Thanhksgiving 2010, xin cám ơn người Mỹ, đã đùm bọc nước ta và cám ơn Sương Lam, về những dòng thơ quý báu mà Cô đã dùng tim, óc yêu thương trao tặng cho đời.

Nguyễn Ngự Bình

Portland, Thu 2010

 

Inline image 3

Thời gian trôi qua thắm thoát là đã 7 năm rồi, không biết bây giờ bác NNB ở đâu vì từ lâu bác không còn đi họp với Nhóm Sinh Hoạt Người Việt Portland nữa.

Người viết hy vọng rằng sức khỏe của Bác vẫn còn tốt và bác vẫn thường xuyên đọc bài trong mục MCTN này để người viết có cơ hội được gặp bác để cám ơn, để tạ lòng tri kỷ và sự thương mến  của bác đã dành cho người viết.

Mùa Thanksgiving là dịp để chúng ta nhớ ơn những người đã làm cho cuộc đời chúng ta được sống an bình, sống vui vẻ, sống tốt đẹp trong cuộc đời:  ân  cao của Trời Phật, ân sâu của tổ tiên cha mẹ, ân của  thầy cô truyền trao kiến thức, ân của các chiến sĩ giữ gìn quê hương đất nước,  ân của các thiện hữu tri thức và ân của những người thân trong gia đình chúng ta  v.., v…

Nhân mùa Tạ Ơn năm nay, người viết kính chúc bác Nguyễn Ngự Bình và quý quyến, quý độc giả mục Một Cõi Thiền Nhàn,quý thân bằng bạn hữu cõi thật, cõi ảo được nhiều sức khỏe và vạn sự an lành. Người viết xin cố gắng  tiếp tục đem những niềm vui nho nhỏ đến với quý vị để tạ tình tri kỷ và lòng  thưong mến của quý vị đã dành cho người viết.  Smile!.

Mời quý thân hữu xem và  “ăn ảo” hồng chín mùa thu vườn nhà Sương Lam như một lời cám ơn của người viết gửi đến quí vị nhé.  Smile!

Inline image 5

Hồng Chín Mùa Thu vườn nhà Sương Lam

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN395-ORTB 808-112217)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Inline image 4

Photo:

Advertisements

Sương Lam mời đọc Còn Vui Được Thì Ta Cứ Vui

Thưa quý anh chị,

Người viết rất vui mừng tái ngộ với bạn bè thân thương cõi ảo cũng như cõi thật, sau một thời gian cùng chàng đi tiếu ngạo giang hồ Fiji-New Zealand- Australia trong một tour do Trung tâm ATNT Travel and Tours tổ chức.

Mùa Thu xứ Mỹ là chớm Xuân bên xứ Úc nhưng vẫn nóng ở đảo Fiji nằm trong Thái Bình Dương.  Mỗi nơi mỗi cảnh đẹp khác nhau, mỗi nền văn hoá khác nhau.  Càng đi nhiều càng thấy mình nhỏ bé trong vũ trụ bao la và sự hiểu biết của mình rất hạn hẹp. Có rất nhiều đìều mình chưa biết nhưng nó đã hiện hữu từ lâu, đã đổi thay thay đổi theo thời gian.

Xin được một đôi lời tâm tình và chia sẻ  cùng qúy bạn một vài cảnh đẹp đường xa và cảm nghĩ của người viết trong chuyến du lịch này.  Người viết cố gắng tâm tình nhiều hơn, chia sẻ nhiều hơn trong một bài viết dành cho Giai Phẩm Xuân của Oregon Thời Báo ở Portland, Oregon, quê hương thứ hai của tôi, xem như món quà Xuân đặc biệt hằng năm để cám ơn những độc giả thân thương của mục Một Cõi Thiền Nhàn đã thương mến người viết hơn mười năm qua.  Xin nhớ đón đọc nhé.  Smile!

Kính chúc sức khỏe và mọi sự an lành đến tất cả quý anh chị.

Sương Lam

 Còn Vui Được Thì Ta Cứ Vui

Inline image 8

Đây là bài số ba trăm chín mươi ba (393) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Người viết vừa mới trở về Portland sau chuyến đi thăm viếng các nước Fiji, Tân Tây Lan và Úc Đại Lợi do ATNT Travel and Tours tổ chức. Người viết rất vui được tái ngộ với quý độc giả thân mến của mục Một Cõi Thiền Nhàn trên OregonThời Báo sau một thời gian vắng tin nhau.

Hôm nay người viết chỉ báo cáo sơ lược chuyến đi chơi này gọi lá chút quà “tái ngộ” với quý độc giả ORTB mà thôi. Phần tường thuật chi tiết, người viết  xin để dành làm món quà Xuân đặc biệt trên Giai Phẫm Xuân Oregon Thới Báo như người viết đã làm hơn 11 năm qua.  Các bạn đồng ý chứ?  Xin hảy cứ “wait and see” nhé. Smile!

Đoạn đường đi từ Mỹ đến Úc dài hơn đoạn đường đi từ Mỹ về Viêt Nam. Nếu đi một lèo từ phi trường Los Angeles đến Sydney của Úc thì những người “không còn trẻ nữa” như chúng tôi  chắc sẽ bò lê khi bước xuống phi trường Sydney rồi vì phải ngồi bó chân trên máy bay hơn 17 tiếng đồng hồ giò cẳng tê cứng hết ráo.  Bởi thế trung tâm Du lịch ATNT Travel and Tour đã có sáng kiến dừng chân ở đảo Fiji  nghỉ ngơi sau chuyến bay dài 11:20 phút vượt qua đoạn đường bay 5,525 miles rồi mới tiếp tục đi tiếp. Good Job!

Inline image 2

Fiji là một quần đảo nằm trong Thái Bình Dương. Quần đảo này do A. Tasman khám phá năm 1643, J. Cook thám hiểm năm 1774, trở thành thuộc địa của Anh năm 1874. Fiji giành được độc lập năm 1970 và là thành viên của Khối Liên Hiệp Anh

Chúng tôi được đưa đi ăn tối và ngắm hoàng hôn trên biển trên tàu Captian Cook, xem trình diễn vữ điệu truyền thồng FiJi. Người viết cũng tham gia nhảy múa với các vũ công và cùng chung múa tập thể  theo lời mời của họ. Rất vui và sống động. Sau buổi cơm tối, cả đoàn cùng xem đốt pháo bông trên tàu luôn vì hôm đó là ngày lễ đặc biệt của Fiji.

Ngày hôm sau chúng tôi đi cruise khám phá South Fiji Island, ăn trưa, xem san hô dưới đáy biển trong một tàu nhỏ giống như tàu ngầm nhỏ, tắm biển thoải mái, xem trình diễn vũ điệu  của thổ dân Fiji.  Đây là tour riêng tự túc phải trả tiền thêm ngoài chương trình của tour. Cũng vui thôi!

Nghỉ dưỡng sức cho khỏe xong, đoàn tour đáp chuyến bay đến Auckland, New Zealand

Thành phố Auckland là thành phố lớn nhất ở New Zealand (Tân Tây Lan) với dân số ước tính sơ bộ khoảng 1.454.300 vào 30 tháng 6 năm 2015. Auckland  là thành phố ‘The city of Sails”, nơi mà cứ 6 người là 1 người có du thuyền. Ngày đầu tiên đến Auckland, chúng tôi được đưa đi xem thành phố Auckland, đi qua khu nhà sang trọng trên mấy chục triệu đô một căn, toạ lạc trên một ngọn đồi nhìn ra biển.  Quý vị chủ nhân các ngôi nhà này này có lẻ kiếp trước thực hành hạnh bố thí nhiều lắm  hay sao nên kiếp này được hưởng phúc báo sống sang cả như thế nhỉ?

Tối đến, chúng tôi được đưa đi ăn món steak ngon tuyệt vời đến nổi khi ra về phu quân của tôi để quên túi da đựng máy camcorder mà không biết.  Smile!

Sau đó, chúng tôi đi lang thang vào một casino xem thiên hạ đánh bài, xem show trình diễn “free”  v..v…Chúng tôi  được mời lên chụp hình với 2 nàng vũ công xinh đẹp! Chu choa ơi! Thật là đặc biệt vì các thành viên trong phái đoàn mệt quá về đi ngủ sớm hết ráo.

Inline image 1

Chúng tôi cũng vào chơi cho vui với màn kéo máy kêu rào rào cho vui và thua hết…. $10 NZ vì có bao giờ người chơi thắng được chủ sòng bài, bạn nhỉ? Smile!

Mời xem youtube

Show trình diễn trong sòng bài Hotel Casino ở Auckland-New Zealand

 Casino này được đặt duới một toà tháp cao nhất Auckland mà nơi đấy có nhiều người gan dạ chơi trò chơi nhảy từ đỉnh tháp xuống đất vời sợi giây cáp màu cam.  Thôi thì ta thua ta về đi ngủ cho rồi để ngày mai còn đi cruise thám hiểm vùng vịnh Bay of Island, xem cá heo lướt trên mặt biển v..v…

Chương trình những ngày kế tiếp thật hấp dẫn với màn trợt trên đồi cát, đi xem hải đăng, đi  ngắm cảnh thiên nhiên dọc theo  bờ biển 90 miles.  Nhưng… chữ Nhưng này mới là quan trọng vì…. trờì lại đổ cơn mưa nên chúng tôi cũng đành phải ngồi trên xe ngắm cảnh mà thôi!  Đôi khi Trời chẳng chiều người mà lị! Buồn năm phút!

Ngày hôm sau, chúng tôi đi thăm Waitangi Treaty House, nơi ký hoà ước giữa ngươời Maori thổ dân và người Anh. Một nét độc đáo của văn hoá thổ dân Maori là họ chào nhau bằng cách trợn mắt và lè lưỡi.  Lạ thật!

Mời xem youtube Vũ điệu truyền thống của Thổ dân Maori ở New Zealand -2017

Tối đến, ăn tối tự túc ở trong một thương xá của Aukland.  Vị hướng dẫn viên dẫn đi “loanh quanh cho đời mỏi mệt” để đến ăn một nơi có bán phở Việt Nam, nhưng…. ăn không thấy hương vị phở tí nào.  Cũng đành chịu thôi vì ai nấy đều nhớ món phở tuyệt vời của văn hóa Việt Nam.  Smile!

Sáng hôm sau lại “khăn gói quả mướp” lên máy bay bay sang Melbourne, một thành phố lớn của Úc Châu.

Inline image 3

Melbourne là thủ phủ và thành phố lớn nhất bang Victoria, và là thành phố lớn thứ hai ở Úc.

Lại phải ngồi máy bay 4 tiếng đồng hồ vượt 1648 miles nữa để đến Melbourne thăm phố người Việt ở Richmond và ăn phở Chú Thể hương vị thơm ngon nấu theo kiểu “Bắc Kỳ 2 nút ởTiệp Khắc” với thịt bò bằm nhỏ  rồi chế nước phở nóng lên trên nên thịt còn tái tái hồng hồng. Ăn trưa tự túc nhé vì trong chuyến du lịch này và những chuyến du lịch Âu Châu đôi lúc bạn phải ăn trưa hay ăn tối tự túc chứ không phải như những chuyến du lịch Á Châu được ăn “ngày 3 bữa vỗ bụng kêu bình bịch” đâu nhé.  Smile!

Chúng tôi ở Melbourne  ngủ 3 đêm trong một khách sạn ngay trong thành phố gần nhà ga, gần tiệm bán quà kỷ niệm, gần casino, gần khu bán hàng sang trọng v..v… tha hồ mà móc hồ bao ra nhé. Chương trình du ngoạn ở Melbourne hấp dẫn lắm, người viết để dành tâm tình trong  giai phẩm Xuân 2018 sắp tới cho thêm phần “hồi hộp” chứ lị!

Đã đến Úc thì phải đến thăm thủ đô Canberra của Úc cũng giống như đã đến Mỹ thì phải viếng thăm thủ đô Washington DC của Mỹ mới được!  Toà nhà Quốc Hội của Úc kiến trúc khác kiến trúc toà nhà Quốc Hội Mỹ với mái nhà bằng phẳng, không có vẻ uy nghi như toà nhà  Quốc Hội  của Mỹ .  Chúng tôi đi thăm “The Embassies row” với những toà đại sứ, toà lảnh sự các nước trên thế giới toạ lạc kế bên nhau.  Thật tình ai ở gần những cơ quan ngoại giao này cũng thấy “ớn ớn lạnh” vì không biết “ai bạn ai thù” với quốc gia nào.  Nếu “một ngày không đẹp trời nào đó” anh này cho nổ bom nhà anh kia thì mình cũng bị vạ lây!  Mệt lắm!

Inline image 4

Ở thủ đô nên chúng tôi cũng được thu xếp ở khách sạn hạng sang gần phố thị luôn. Vì chỉ ở một đêm mà thôi chỉ cần đem hành lý nhỏ gọn là đủ rồi nên ăn tối xong về phòng ngủ ngay một giấc để sáng mai lên đường đi Sydney

Inline image 5

Thành phố Sydney là thành phố lớn nhất, nổi tiếng nhất và lâu đời nhất của nước Úc. Sydney cũng là thủ phủ của tiểu bang New South Wales. Dân số của Sydney hiện tại hơn 6.000.000 người.

Được xây dựng xung quanh cảng Jackson với cảnh đẹp nổi tiếng, thành phố Sydney được gọi là “Thành phố Cảng”. Đây là trung tâm tài chính lớn nhất của Úc và cũng là một địa điểm du lịch của khách quốc tế, nổi tiếng với nhiều bãi biển đẹp và kiến trúc đôi:  Sydney Opera House hình con sò và Sydney Harbour Bridge, nơi đốt pháo bông đón mừng Năm Mới đầu tiên đẹp nhất thế giới.

Chúng tôi ở Sydney có 2 đêm để được ngắm thành phố tuyệt đẹp này vào ban ngày khi ăn trưa trên cruise dạo quanh phố cảng và ban đêm lãng mạn của Sydney by Night ở Sydney Opera House. Ngoài ra chúng tôi có những giờ phút hồi hộp khi đi cáp treo và Rail Train ở Blue Mountain National Park.

Mời xem Youtube Sương Lam và cảnh đẹp bến cảng Sydney ở Úc 2017

Mời xem thêm những hình ảnh về chuyến du lịch thú vi này qua Collection Sương Lam Tiếu ngạo Giang Hồ  trong link dưới đây:

Suong Lam Tran

Sương Lam Tiếu Ngạo Giang Hồ

366 followers – 181 posts – Public

https://plus.google.com/u/0/collection/Yx9DZ

Người viết sẽ cố gắng thực hiện các youtube hay lạ khác của chuyến du lịch này để chia sẻ với quý anh chị nhé.  Xin nhớ đón xem.  Smile!

Rồi 15 ngày trôi qua nhanh chóng, chúng tôi trở lại Portland trong niềm vui được xem cảnh đẹp đường xa, được biết thêm những nền văn hóa khác lạ, được quen thêm  những người bạn mới dễ thương. Người viết  nhớ mãi thông tin về “rối loạn tiền đình” của BS Quang, nhớ mãi những màn “quậy” độc đáo của Holly Ngô, sư muội Gia Long năm79. Đặc biệt là tình thương mến của anh Trần Nguyên Thắng, hướng dẫn viên công ty ATNT Travel, của em Huệ Ngô, của tất cả 24 anh chị trong đoàn đã “bí mật” tổ chức lễ mừng sinh nhật 50 năm “nội chiến từng ngày” nhưng vẫn “sống chung hoà bình”  bên nhau của chúng tôi, trong buổi tiệc tối ở Hard Rock Restaurant trước khi trở về Mỹ.

Inline image 6

Tình cảm thân thương đó đã làm cho vợ chồng chúng tôi hết sức cảm động.  Xin cám ơn tất cả các  anh chị trong đoàn của chuyến du lịch FiJi, New Zealand, Australia do công ty ATNT Travel & Tours tổ chức vừa qua. Smile!

Kính chúc tất cả quý anh chị nhiều sức khỏe, vạn sự an lành và hy vọng  sẽ có phúc duyên gặp gỡ các anh chị  trong các chuyến du lịch khác nữa nhé.

Có đi du lịch lần này rồi chúng tôi nhận ra mình quả thật “không còn trẻ nữa” vì khi leo dốc xuống đồi chúng tôi đã thấy đôi chân mình mỏi mệt hơn xưa nhiều.

Chàng của tôi đã quên “bỏ lại sau lưng” nhiều thứ: bao đựng máy camcorder, quên kéo theo vali nhỏ “carry on”của nàng, hay cự nự càm ràm nàng….  Có người lại bỏ quên passport trong tủ khóa an toàn v..v….  Cũng may là quý vị đó số chưa mất của nên mọi thứ đều được quy hoàn về “khổ chủ” trong sự hồi hộp, lo lắng.  Smile!

Bởi thế người viết xin được là” Giám Đốc, Giám Xúi” quý bạn bè rằng:  “Còn đi được thì ta cứ đi”, nếu thời gian, sức khỏe, tài chánh cho phép.  Thời gian đâu có đợi chờ ai đâu, sức khỏe đâu biết thế nào vào ngày mai ở cái tuổi “không còn trẻ nữa” U60, U70, U80 như chúng ta hiện tại.

Người viết vẫn tâm tâm niệm niệm: “Quá khứ đã qua rồi, tương lai thì chưa tới, hãy sống vui trong hiện tại” như ý tình diễn đạt trong youtube Mặt trời Hồng Tỉnh Thức của Nhạc sĩ Võ Tá Hân phổ thơ Thầy  Thích Nhất Hạnh & Thích Tịnh Từ qua link dưới đây:

MẶT TRỜI HỒNG TỈNH THỨC- Nhạc VÕ TÁ HÂN

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Inline image 7

Photo:

Sương Lam mời thưởng thức Thơ Sương Lam- Ảnh Thơ-Trinh Huỳnhh

 

 

Photo

Chào quý thân hữu,

Sau một thời gian vắng bóng tiếng thơ,  Sương Lam xin được sinh hoạt trở lại qua các ảnh thơ tuyệt đẹp do anh Trinh Huỳnh thực hiện vừa ảnh thơ vừa có nhạc.  Tuyệt vời!

Sau khi gom đủ 20 ảnh thơ do anh TH thực hiện giúp,  SL sẽ thực hiện  youtube Thơ Sương Lam và Ảnh Đẹp 4 như đã thực hiện 3 youtube Thơ Sương Lam và Ảnh Đẹp trước đây.

Thân mến mời quý thân thữu thưởng thức 3 ảnh thơ tuyệt đẹp có nhạc do anh Trinh Huỳnh thực hiện tặng Sương Lam trong lần “tái xuất giang hồ” này.

Xin thành thật cám ơn anh Trinh Huỳnh về  3 món quà tặng đặc biệt này.

Hy vọng sẽ được quý anh chị đón nhận và thưởng thức các ảnh thơ đẹp vào những lúc “trà dư tửu hậu” trong khi tàn Hạ vào Thu nhé.

1-Youtube  Xin nhớ tìm nhau /Thơ : Sương Lam- Trinh Huynh thực hiện ảnh thơ có nhạc

2- Youtube Tôi Vẫn Nhớ- Thơ Sương Lam

2a-Ảnh Thơ-Trinh Huynh Nhạc Lâm Dung trình  bày Tưởng Rằng Đã Quên

2b- Thực hiện Ảnh Thơ và Youtube Trinh Huỳnh – Nhạc Tình Hoài Hương

3-Bạn trẻ ơi xin đừng ngủ yên-

Thơ Sương Lam- Trinh Huỳnh thực hiện ảnh thơ có nhạc

Chúc an lạc và nhiều sức khỏe

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

 

Sương Lam mời đọc Portland và Tôi

Thưa quý anh chị,

Chúng ta ai cũng có một trái tim tình cảm biết  rung động trước cảnh sắc nên thơ, trước một chân tình đáng quý.

Chúng ta đã không ngại hiểm nguy trên bước đường tìm Tự Do và cũng thật xúc động với tình người của cư dân nơi chúng ta đã và đang sống hiện tại.

Khi đi dự lễ ra mắt sách Bàng Bạc Gấm Hoa của nhà báo Mặc Lâm của Đài Á Châu Tự Do tại Portland Oregon do Hội Nghệ Sĩ Việt Nam tổ chức ngày Thứ sáu 15 tháng 9 năm 2017 tại Hollywood Senior Center, người viết thật xúc động với tâm tình của nhạc sĩ Từ Công Phụng khi TCP hát bài Khi Tôi Đến Nơi Đây do chính tác giả trình bày. Chính màn trình diễn bất ngờ này của TCP  đã tạo niềm cảm hứng cho tôi viết bài viết này để tâm tình và nhắc lại những kỷ niệm cũ khi gia đình chúng tôi mới đến Portland vào năm 1981.

Xin cám ơn nhạc sĩ Từ Công Phụng và tất cả những người bạn thân quen mà tôi đã có phúc duyên gặp gỡ ở Portland trong 36 năm qua ở Portland, quê hương thứ hai của người viết.

Kính cầu nguyện Ơn Trên ban phúc cho tất cả chúng ta nhiều sức khỏe và làm đuợc những gì mà chúng ta có thể làm được để vui mình ích người và đem lại sự hảnh diện cho  tập thể người Việt  tỵ nạn đang sống trên đất Mỹ.  Mong lắm thay!

 

Sương Lam.

 Portland và Tôi

Inline image 1

Đây là bài số ba trăm tám mươi bảy (387) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Sau năm 1975,  người viết trở thành “bà mẹ quê”  ở nhà nấu cơm nuôi chồng, nuôi con, nuôi gà, nuôi vịt  sống qua ngày vì Bộ Xả Hội, nơi người viết làm việc đã bị giải thể. Rồi với nhiều áp lực trong cuộc sống, trong tinh thần, chúng tôi trở thành những thuyền nhân tìm đường vượt biên và đã được cô em gái, nguyên là du học sinh Mỹ trước năm 1973 cư ngụ tại Portland, Oregon bảo trợ chúng tôi đến sống ở Portland kể từ năm 1981.

Portland ngày ấy rất ít người Việt Nam định cư.  Đa số những người tỵ nạn ở Portland được cơ quan USCC bảo trợ và giúp đỡ trong những ngày đầu để hội nhập vào đời sống Mỹ.

Dân số Portland vào thời điểm năm 1981 không đông đảo như bây giờ, người dân hiền hòa dễ thương. Khí hậu trong lành có đầy đủ bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông. Cảnh sắc Portland  đẹp như một Đà Lạt ngày xưa, nên tôi đã yêu Portland ngay từ dạo đó và đã sống ở nơi đây 36 năm rồi.

Khi trở lại đời sinh viên ở “đại học trường làng” Portland  Community College năm 1982, trong không khí trẻ trung vui vẻ của khung viên đại học, người viết đã cùng các bạn sinh viên  Huỳnh Lương Vinh, Lưu Sĩ Minh, Nguyễn Minh Ngân, Nguyễn Khôi Nguyên v..v… tổ chức nhiều buổi “văn nghệ văn gừng mừng” Ngày Tết Nguyên Đán, Tết Trung Thu v..v… để giới thiệu văn hoá Việt Nam đến những người bạn Mỹ tại trường rất nhiệt tình, hào hứng với phương tiện thiếu thốn đủ mọi mặt vì lúc đó chúng tôi là những “sinh viên nghèo” mà lị.  Chúng tôi làm việc với trái tim tình cảm và nhiệt tình của tuổi trẻ đầy lý tưởng chỉ với mục đích đem lại niềm vui cho mình, cho người trong phạm vi và khả năng hạn hẹp cuả người sinh viên mà thôi.   Cũng nhờ được sự giúp đỡ của các chàng “sinh viên đàn em dễ thương” này mà hai tập thơ Tháng Tư Với Nổi Nhớ Quê Hương  và Những Bài Thơ Tình Yêu của Sương Lam được ra đời.  Phần hình ảnh do họa sĩ Huỳnh Lương Vinh phụ trách.  Cám ơn họa sĩ HLV nhé.

Vào thời đìểm năm 1982, việc in ấn sách báo Việt Nam  tại Portland, Oregon và các nơi khác chưa đạt được tiêu chuẩn trình bày (layout)  đẹp đẻ, mới lạ như cách trình bày của các chương trình về layout trên computer hiện đại bây gìờ.  Người viết phải mổ cò đánh máy trên  chiếc máy đánh chữ cà tàng mua ở Goodwill từng bài thơ chỉ với hai ngón tay mà thôi (may quá còn hơn là “nhất dương chỉ!”).  Thế là chị em chúng tôi, người thì mổ cò đánh máy, người thì vẽ hình trang trí trang bìa, trang trong  các bài thơ, người  thì sửa dấu chính tả, xong rồi đưa đi nhà in làm photocopy. Tiền in ấn thì đã có các bạn sinh viên ủng hộ.  Không có buổi ra mắt thơ náo nhiệt, rầm rộ như bây giờ  mà chỉ in ra để biếu tặng bạn bè thân  hữu yêu thơ,  các chùa, các nhà thờ, các nhóm sinh hoạt thanh niên sinh viên  bán để  lấy tiền gây quỹ tổ chức thêm các cuộc vui khác nữa.  Một thuở sinh viên trong bước đầu tỵ nạn nơi xứ người thế mà vui và đầy kỷ niệm đáng yêu, đáng quý. Bây giờ nhắc lại  người viết có đôi chút ngậm ngùi vì những chàng sinh viên cũ ngày xưa bây giờ đã tứ tán nơi đâu, biết ai còn ai mất?

Inline image 4

Rồi thời gian lặng lẻ trôi qua, chuyện  áo cơm và lo lắng cho cuộc sống mới nơi xứ người đã làm cho người viết phải tạm gát lại chuyện văn thơ nghệ thuật và chuyện đi vác ngà voi sang một bên một thời gian vì bao tử đói thì làm sao có đủ sức mà  “phun châu nhả ngọc” cho được.  Smile!

Không ai có thể giúp mình bằng tự chính mình được.  Vợ chồng chúng tôi đã bỏ lại ở quê hương những gì mình đã có và ra đi với hai bàn tay trắng trên chiếc thuyền con bé nhỏ chẳng biết sẽ trôi giạt về đâu.  Cũng nhờ trời thương, chúng tôi đã đến bến bờ tự do trong an lành, xum họp gia đình đầy đủ.  Chúng tôi đi học trở lại chỉ là để có tiền trả tiền nhà, tiền điện, tiền thực phẩm với số tiền “basic grant”  và tiền “work study” ít ỏi.   Chúng tôi phải vừa đi học ban ngày vừa đi làm thêm công việc quét dọn công sở (janitor) ban đêm. Cầm những đồng tiền làm được do tự chính tay mình làm ra được trong buổi ban đầu gian khổ nơi xứ người, tôi đã nhiều đêm phải khóc thầm. Than ôi!  Thời oanh liệt  kẻ hầu người hạ nay còn đâu?

Nhưng dầu sao đi nữa, chúng tôi vẫn có phúc hơn bao nhiêu người đói khổ còn lại ở quê nhà vào thời điểm đó, nên chúng tôi  có ngại gì những gian khổ lúc ban đầu này.

Rồi Trời Phật cũng thương cho kẻ có lòng nên dần dần chúng tôi cũng đã ổn định được đời sống.  So với bao nhiêu người khác, chúng tôi  chẳng  có gì là cao sang quyền quý cả. Tôi an phận làm một cô giáo tầm thường nơi xứ lạ.  Điều quan trọng đối với tôi  trong hiện tại là vợ chồng yêu thương nhau, con cháu ngoan hiền, có sức khoẻ tốt, thân an trí lạc là tốt lắm rồi. Tiền bạc, danh vọng, chúng tôi đã có rồi cũng đã mất,  Cuộc đời có không, không có, chuyện ghét thương thương ghét  là chuyện thường tình nơi chốn bụi hồng  lao xao này, hơi đâu mà thắc mắc cho mệt!  Bạn  nhỉ?

Mỗi người có một cái nhìn, một thái độ, một cảm nghĩ khác nhau về một sự việc.  Người khác có  quyền nghĩ sao về mình là tùy ý họ vì họ có cái quyền đó.  Có sao đâu?  Còn mình như thế nào thì hãy để  cái “nhất điểm lương tâm”  của mình và Trời Phật phán xét vì người viết  vẫn tin rằng: “Ngẩng đầu cao ba thước đã có thần linh” rồi, cho nên  ta cứ an tâm sống vui sống khỏe trong giây phút hiện tại là được rồi.  Tôi nghĩ thế!  Bạn đồng ý chứ?

Khi người viết quyết định  “rửa tay gát bút” chốn học đường trước cái tuổi về hưu  hợp pháp, chính thức của chính phủ Bush trước đây cho phép, đã làm cho phu quân của tôi “càm ràm” và nhiều thân hữu, bạn đồng nghiệp  của tôi ngạc nhiên hết sức vì tại sao một người năng động, làm việc hết sức tích cực, nhiệt tình  như tôi lại  thích về nhà làm “bà mẹ quê”  hơi sớm như vậy nhỉ?

Có thể là tôi  chán việc tranh đua, chèn ép, bất an ninh nơi chốn  học đường nên thích ở nhà vui hưởng hạnh phúc gia đình với chồng con, cháu nhỏ chăng?

Có thể là vì tôi muốn nghỉ làm việc sớm để có thể làm được những việc mình thích mà lâu nay vì cuộc sống mà phải tạm gát lại chăng?

Có thể là vì tôi đã thuộc bài:

“Tri túc, tiện túc, đãi túc, hà thời túc

Tri nhàn, tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn”

tạm hiểu là:

“Biết đủ thì là đủ, đợi đủ biết bao giờ mới là đủ

Biêt nhàn thì là nhàn, đợi nhàn biết bao giờ là nhàn” chăng?

Là vì nguyên nhân nào đi nữa, tôi nghỉ việc mà vẫn được ông Bush, ông Obama, ông Trump trả lương cho tôi hằng tháng và cung cấp bảo hiểm sức khoẻ cho tôi là được rồi. Có sao đâu?

Năm 2002,  tôi đã trở lại “phóng tay, múa bút” trên ORTB, trên các đặc san thân hữu bên anh, bên em, trong các diễn đàn cõi ảo, cõi thật “cho vui với đời” một ti tị với cái tên “Sương Lam mờ chân mây” mà tôi đã chọn từ năm 17 tuổi khi sinh hoạt  Gia Đình Phật Tử  Chánh Minh ờ Việt Nam ngày xưa.

Bây giờ người viết lại có được “job” làm kẻ giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn  để tâm tình với quý vị cao niên  hằng tuần trên ORTB với nụ cười duyên dáng.  Không ngờ tôi cũng đã “trải dài tâm tinh” qua 387 bài viết trong mục MCTN  trên Oregon Thời Báo tại Portland, Oregon  rồi. Trung bình một bài viết trong mục MCTN của tôi  là 4 trang đánh máy,  như vậy  tôi viết được tổng cộng  là 1548 trang.  Mèn ơi! Cũng nhiều đấy nhỉ!  Smile!

Nhiều thân hữu  đã làm “dám đốc, dám xúi” người viết in sách và tổ chức  ra mắt sách cho vui.  Nhưng….. cho đến giờ phút này, và có lẻ sau này nữa, người viết chỉ viết “cho vui với đời” mà thôi,  chứ không có ý định in sách hay ra mắt sách riêng cho mình làm chi cho mệt trí. Người viết vẫn thích góp mặt chung với bạn bè, mỗi người góp một ít bài, một ít tiền, chung nhau thực hiện các tuyển tập, xong rồi chia nhau mỗi người dăm ba quyển tặng bạn bè, như thế cũng đủ vui rồi.  Khỏe re!  Smile!

Inline image 1

Người viết thường tự nhủ: “Nếu đã có duyên văn nghệ với nhau thì sẽ có “người tri âm, kẻ tri kỷ” tìm đọc thoải mái “Free” các bài tâm tình của tôi trên trang Một Cõi Thiền Nhàn của tôi trong Oregon Thời Báo hay trên trang nhà, trên trang Plus Google của người viết là tôi đã vui rồi. Bằng không có duyên với nhau thì dù có mời gọi cách nào cũng đành chịu thôi.  Tiền in sách, ra mắt sách này nếu dùng vào những việc công ích, cứu trợ kẻ đáng giúp vẫn có giá trị, ý nghĩa hơn chăng?”

Người viết còn  rủ rê ông xã đi làm “thợ vịn” cho các công tác cộng đồng khi có thời giờ và sức khỏe, đi tiếu ngạo giang hồ,  đưa thơ văn, bài nhạc lên trang nhà www.suonglamportland.wordpress.com và trang Suonglamportland Youtube của tôi cho thiên hạ vào xem “chùa” giống như Quán Ven Đường của GS Huỳnh Chiếu Đẳng vậy đó, đi chùa lễ Phật tụng kinh, vui đùa với cháu nội Mya như vậy là được rồi.  Ai nói gì thì nói, ai khen chê gì thì chê khen. Ai giận hờn gì thì hờn giận.  Mặc họ!  Có sao đâu?  Bon chen và tức giận làm gì cho mệt!

Cũng nhờ có duyên lành, khi giữ mục MCTN này, người viết được nhiều bạn thật, bạn ảo gửi tặng kinh sách, tài liệu đến cho người viết để làm tài liệu viết bài, làm youtube, thực hiện ảnh thơ,  phổ nhạc, ngâm thơ giúp, lưu trử hay giới thiệu đến các diễn đàn, thân hữu khác  v..v… Nhiều khi nhờ đọc một câu chuyện mà bạn bè chia sẻ trong các diễn đàn văn nghệ mà người viết tham gia sinh hoạt hay do email bạn gửi đến, người viết lại có hứng khởi và tài liệu viết bài tâm tình  cho quý vị cao niên đọc đỡ buồn trong tuổi hoàng hạc này.  Cũng vui thôi!

Xin cám ơn những người bạn tốt của tôi nhé.

Xin mời qúy vạn cùng thưởng thức Youtube Portland trong trái tim tôi do người viết thực hiện dưới đây:

Youtube Portland trong trái tim tôi  5:15

Inline image 2

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 387-ORTB 799-92017)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Inline image 2

Photo:

Giới thiệu vườn CVA 5461

Chào quý bạn,

Đáp lời mời của người giữ vườn, Sương Lam đã vào viếng vườn CVA 5461 và rất cảm phục người giữ vườn đã chăm sóc vườn hoa này một cách chu đáo nên vườn hoa đẹp tuyệt vời.
Bạn sẽ tìm thấy ở nơi đây những đoá hoa đầy hương sắc: thơ, văn, âm nhạc, hội họa v..v..
Xin thành thật cám ơn người giữ vườn và xin trân trọng giới thiệu quý bạn vườn hoa văn nghệ đầy màu sắc tuyệt đẹp này qua các link dưới đây. Hy vọng bạn cũng sẽ thích thú khi xem hoa ngắm cảnh trong khu vườn này như SL. Smile!

https://plus.google.com/communities/104050161581339468203

https://sites.google.com/site/vuoncva5461/

Mọi Thư từ, Bài vở, Hình ảnh, Ý kiến đóng góp xin gởi về
Vườn CVA 5461

Địa Chỉ Email : vuoncva5461@gmail.com

Giới thiệu chuyện vui của GS Huỳnh Chiếu Đẳng- Quán Ven Đường sưu tầm và chia sẻ

 

Animated Photo

Cuộc đời quà là chông gai, thôi thì mình ráng tìm những bông hoa mà nhìn: Biếu các bạn vài ngàn trang chuyện vui của MTC, còn nữa, nhưng tạm thời ba nhiêu đây cũng vui rồi.
HCĐ

Đọc trực tiếp
Click để đọc trục tiếp trong webpage:
Click ngay link để đọc

Đọc trực tiếp
Click để đọc trục tiếp trong webpage:
Click ngay link để đọc 

Chuyện Vui MTC (Quí 1 năm 2003)

http://ndclnh-mytho-usa.org/Chuyen%20vui%20MTC%20%28qui%201%202003%29.htm

Chuyện Vui MTC (Quí 2 năm 2003)
http://ndclnh-mytho-usa.org/Chuyen%20vui%20MTC%20%28qui%202%202003%29.htm

 

Chuyện Vui MTC (Quí 3 năm 2003)

http://ndclnh-mytho-usa.org/Chuyen%20vui%20MTC%20%28qui%203%202003%29.htm

 

Chuyện Vui MTC (Quí 4 năm 2003)
http://ndclnh-mytho-usa.org/Chuyen%20vui%20MTC%20%28qui%204%202003%29.htm

 

Chuyện Vui MTC (gởi ra trong năm 2004)
http://ndclnh-mytho-usa.org/Chuyen%20Vui%20MTC%20goi%20ra%20trong%20nam%202004.htm

 

 

Chuyện Vui MTC (gởi ra trong năm 2005) 
http://ndclnh-mytho-usa.org/Chuyen%20vui%20MTC%20goi%20ra%20trong%20nam%202005.htm

 

 

Chuyện Vui MTC (gởi ra trong năm 2006) 
http://ndclnh-mytho-usa.org/Chuyen%20vui%20MTC%20goi%20ra%20trong%20nam%202006.htm

 

 

Chuyện Vui MTC (gởi ra trong năm 2007) 

http://ndclnh-mytho-usa.org/Chuyen%20vui%20MTC%20goi%20ra%20trong%20nam%202008.htm

Chuyện Vui MTC (gởi ra trong năm 2008) 
http://ndclnh-mytho-usa.org/Chuyen%20vui%20MTC%20goi%20ra%20trong%20nam%202008.htm

 

Chuyện Vui MTC (gởi ra trong năm 2009) 
http://ndclnh-mytho-usa.org/Chuyen%20vui%20MTC%20goi%20ra%20trong%20nam%202009.htm

 

Chuyện Vui MTC (gởi ra trong năm 2010) 
http://ndclnh-mytho-usa.org/Chuyen%20vui%20MTC%20goi%20ra%20trong%20nam%202010.htm

 

Chuyện Vui MTC (gởi ra trong năm 2011) 
http://ndclnh-mytho-usa.org/Chuyen%20vui%20MTC%20goi%20ra%20trong%20nam%202011.htm

 

Download
Download dạng PDF để đọc trên tablets hay cell phone:
Right click xong click save link as (hay tuong tự)

Chuyen Vui MTC goi ra trong Qui 1 Nam 2003.PDF
http://ndclnh-mytho-usa.org/Chuyen%20vui%20buoi%20sang/Chuyen%20Vui%20MTC%20goi%20ra%20trong%20Qui%201%20Nam%202003.pdf

 

 

Chuyen Vui MTC goi ra trong Qui 2 Nam 2003.PDF
http://ndclnh-mytho-usa.org/Chuyen%20vui%20buoi%20sang/Chuyen%20Vui%20MTC%20goi%20ra%20trong%20Qui%202%20Nam%202003.pdf

 

Chuyen Vui MTC goi ra trong Qui 3 Nam 2003.PDF
http://ndclnh-mytho-usa.org/Chuyen%20vui%20buoi%20sang/Chuyen%20Vui%20MTC%20goi%20ra%20trong%20Qui%203%20Nam%202003.pdf

 

 

Chuyen Vui MTC goi ra trong Qui 4 Nam 2003.PDF
http://ndclnh-mytho-usa.org/Chuyen%20vui%20buoi%20sang/Chuyen%20Vui%20MTC%20goi%20ra%20trong%20Qui%204%20Nam%202003.pdf

 

Chuyen Vui MTC goi ra trong Nam 2004.PDF
http://ndclnh-mytho-usa.org/Chuyen%20vui%20buoi%20sang/Chuyen%20vui%20MTC%20goi%20ra%20trong%20nam%202004.pdf

 

 

Chuyen Vui MTC goi ra trong Nam 2005.PDF

http://ndclnh-mytho-usa.org/Chuyen%20vui%20buoi%20sang/Chuyen%20vui%20MTC%20goi%20ra%20trong%20nam%202005.pdf

 

 

Đọc trực tiếp
Click để đọc trục tiếp trong webpage:
Click ngay link để đọc 

Chuyện Vui MTC (Quí 1 năm 2003)

http://ndclnh-mytho-usa.org/Chuyen%20vui%20MTC%20%28qui%201%202003%29.htm

Chuyện Vui MTC (Quí 2 năm 2003)
http://ndclnh-mytho-usa.org/Chuyen%20vui%20MTC%20%28qui%202%202003%29.htm

 

Chuyện Vui MTC (Quí 3 năm 2003)

http://ndclnh-mytho-usa.org/Chuyen%20vui%20MTC%20%28qui%203%202003%29.htm

 

Chuyện Vui MTC (Quí 4 năm 2003)
http://ndclnh-mytho-usa.org/Chuyen%20vui%20MTC%20%28qui%204%202003%29.htm

Chuyện Vui MTC (gởi ra trong năm 2004)
http://ndclnh-mytho-usa.org/Chuyen%20Vui%20MTC%20goi%20ra%20trong%20nam%202004.htm

 

 

Chuyện Vui MTC (gởi ra trong năm 2005) 
http://ndclnh-mytho-usa.org/Chuyen%20vui%20MTC%20goi%20ra%20trong%20nam%202005.htm

 

 

Chuyện Vui MTC (gởi ra trong năm 2006) 
http://ndclnh-mytho-usa.org/Chuyen%20vui%20MTC%20goi%20ra%20trong%20nam%202006.htm

 

 

Chuyện Vui MTC (gởi ra trong năm 2007) 

http://ndclnh-mytho-usa.org/Chuyen%20vui%20MTC%20goi%20ra%20trong%20nam%202008.htm

Chuyện Vui MTC (gởi ra trong năm 2008) 
http://ndclnh-mytho-usa.org/Chuyen%20vui%20MTC%20goi%20ra%20trong%20nam%202008.htm

 

Chuyện Vui MTC (gởi ra trong năm 2009) 
http://ndclnh-mytho-usa.org/Chuyen%20vui%20MTC%20goi%20ra%20trong%20nam%202009.htm

 

Chuyện Vui MTC (gởi ra trong năm 2010) 
http://ndclnh-mytho-usa.org/Chuyen%20vui%20MTC%20goi%20ra%20trong%20nam%202010.htm

 

Chuyện Vui MTC (gởi ra trong năm 2011) 
http://ndclnh-mytho-usa.org/Chuyen%20vui%20MTC%20goi%20ra%20trong%20nam%202011.htm

 

Download
Download dạng PDF để đọc trên tablets hay cell phone:
Right click xong click save link as (hay tuong tự)

Chuyen Vui MTC goi ra trong Qui 1 Nam 2003.PDF
http://ndclnh-mytho-usa.org/Chuyen%20vui%20buoi%20sang/Chuyen%20Vui%20MTC%20goi%20ra%20trong%20Qui%201%20Nam%202003.pdf

 

 

Chuyen Vui MTC goi ra trong Qui 2 Nam 2003.PDF
http://ndclnh-mytho-usa.org/Chuyen%20vui%20buoi%20sang/Chuyen%20Vui%20MTC%20goi%20ra%20trong%20Qui%202%20Nam%202003.pdf

 

Chuyen Vui MTC goi ra trong Qui 3 Nam 2003.PDF
http://ndclnh-mytho-usa.org/Chuyen%20vui%20buoi%20sang/Chuyen%20Vui%20MTC%20goi%20ra%20trong%20Qui%203%20Nam%202003.pdf

 

 

Chuyen Vui MTC goi ra trong Qui 4 Nam 2003.PDF
http://ndclnh-mytho-usa.org/Chuyen%20vui%20buoi%20sang/Chuyen%20Vui%20MTC%20goi%20ra%20trong%20Qui%204%20Nam%202003.pdf

 

Chuyen Vui MTC goi ra trong Nam 2004.PDF
http://ndclnh-mytho-usa.org/Chuyen%20vui%20buoi%20sang/Chuyen%20vui%20MTC%20goi%20ra%20trong%20nam%202004.pdf

 

 

Chuyen Vui MTC goi ra trong Nam 2005.PDF

http://ndclnh-mytho-usa.org/Chuyen%20vui%20buoi%20sang/Chuyen%20vui%20MTC%20goi%20ra%20trong%20nam%202005.pdf

 

Cám ơn anh Huỳnh Chiếu Đẳng đã đóng góp nhiều nụ cuời “Cho vui với đời” một tí .  Smile!

Kính chúc sức khỏe và thân tâm an lạc

Sương Lam

Photo

Don’t Worry Be Happy (smiley faces) – Bobby McFerrin

Sương Lam mời đọc Portland Với Nhóm Sinh Hoạt Người Việt Cao Niên-AHSC

Thưa quý anh chị,

Người viết sống ở Portland đã hơn 30 năm qua.  Tôi yêu Portland như yêu Sàigòn, nơi tôi đã sinh ra và lớn lên cho đến ngày phải rời xa  Sáigòn vì vận nước Việt Nam đổi thay.

Vợ chồng chúng tôi bây giờ “tuổi không còn trẻ nữa” nên thường tham  gia sinh hoạt vào những nhóm sinh hoạt dành cho người cao niên Việt Nam tại Portland như Hội Người Việt Cao Niên Oregon (VSAO), Nhóm Sinh Họat Người Việt thuộc Trung Tâm Sức Khỏe và Dịch Vụ Châu Á (AHSC), chung vui với các bạn già, học hỏi những điều hữu ích về luật pháp, sức khỏe, tinh thần,  biết thêm những phúc lợi xã hội dành cho người cao niên để cho cuộc sống vui khỏe hơn.  Smile!

Người viết thiển nghĩ:” niềm vui và sự hiểu biết cần được chia sẻ đến nhiều người để nhiều người cùng vui, cùng hiểu biết như ta, đó là điều thiết thực trong cuộc sống.”

Chính vì thế, người viết muốn giới thiệu sinh hoạt của Nhóm Sinh Hoạt Người Việt của TrungTâm AHSC ở Portland Oregon tring bài tâm tình hôm nay.

Hy vọng quý vị đồng hương Việt Nam biết được tin tức hữu ích này mà đến sinh hoạt với chúng tôi cho vui.  Smile!

Thân tình,

Sương Lam

 

Portland Với Nhóm Sinh Hoạt Người Việt Cao Niên-AHSC

 

Photo

Đây là bài số ba trăm bảy mươi năm (375) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Vợ chồng người viết “không còn trẻ nữa” nên thường đi sinh hoạt với những nhóm người Việt cao niên để cho cuộc đời thêm vui, chứ ở nhà nhìn nhau hoài nhiều khi cũng thấy “không vui” vì không còn chuyện gì để nói với nhau một cách tình tứ, lãng mạn như ngày xưa ấy.  Chúng tôi không có cãi nhau to tiếng  là mừng lắm rồi vì ai nấy cũng đang học chữ “Nhẫn” mà lị!.  Smile!

Mỗi sáng thứ năm hằng tuần,  vợ chồng người viết thường đến sinh hoạt với Nhóm Sinh Hoạt Người Việt tại Trung Tâm Y tế và Dịch Vụ Chấu Á ở 3430 SE Powell Blvd, Portland, OR 97202 từ 9:30 AM  đến 12:00 PM.

Chương trình này trước đây chỉ giới hạn trong cộng đồng người Hoa tại Portland, sau đó được mở rộng cho cộng đồng người Việt.  Các sinh hoạt được tổ chức tại hai trung tâm Portland và Beaverton. Vợ chồng chúng tôi là những người tham gia chương trình này ngay từ lúc mới được thành lập vào năm 2010

Nhóm Sinh Hoạt Người Việt sinh hoạt hằng tuần vào ngày Thứ Năm theo chương trình dưới đây:

Từ 9:30 – 10:00 AM: tập thể dục

Từ 10:00 – 11:30 AM:  Trình bày giáo dục  các vấn đề liên quan đến sức khỏe, an sinh xã hội v…v..

Từ 11:30AM – 12:00 PM:     Cơm trưa miễn phí

Tại trung tâm Portland, có thêm sinh hoạt của Hội Phụ Nữ vào ngày Thứ Tư hằng tuần từ 10:00 AM đến 11:30 AM.

Ngày Thứ Ba có sinh hoạt ở trung tâm Beaverton (12500 SW Allen BLVD, Beaverton, OR 97008 từ 9:30 sáng đến 12 giờ trưa)

Quý vị được ăn cơm gạo lức và thức ăn dinh dưỡng hợp khẩu vị Á Châu do nhà hàng nấu. Ngon lành chưa?  Smile!

Chương trình sinh hoạt và ăn trưa miễn phí này đã có từ lâu, nhưng đa số những người tham dự là người Hoa.  Nhóm Sinh Hoạt Người Việt chỉ mới bắt đầu sinh hoạt từ ngày 21 tháng 1 năm 2010.

Những ngày đầu tiên sinh hoạt của Nhóm Sinh Hoạt Người Việt  vì chưa có nhân viên người Việt nhiều như ngày nay, người viết đã xung phong làm  “thợ vịn thông dịch viên” và  làm  “thợ vịn dịch” dùm các tài liệu, thông cáo của AHSC sang Việt Ngữ giúp cho các nhân viên  người Việt gốc Hoa biết tiếng Việt ít ít.  Kể cũng hay hay!  Smile!

Người viết cũng đã nhiều lần giới thiệu sinh hoạt NSHNV trong mục Một Cõi Thiền Nhàn do tôi phụ trách (bài số 177. số 248. số 284 v..v..) trên Oregon Thời Báo tại địa phương để các đồng hương Việt Nam đến sinh hoạt cho vui.  Nhiều độc giả ORTB  sau khi đọc những tin tức này đã đến tham dự sinh hoạt chung với chúng tôi  vì “Càng đông chúng ta càng vui nhiều”. Kể cũng vui vui!

Sau này số lượng đồng hương Việt Nam tham gia NSHNV ngày một đông nên trung tâm đã mướn thêm nhiều nhân viên giỏi tiếng Anh lẫn tiếng Việt vào phụ trách các chương trình sinh hạt ngày càng đa dạng và càng  khởi sắc hơn.

Vợ chồng người viết trở lại làm hội viên bình thường như những hội viên NSHNV khác, học hỏi nhiều điều mới  lạ nơi những người bạn trẻ này.

 

Một tin vui dành cho người cao niên sống ở quân Multnomah là trung tâm AHSC đã thực hiện “Chương Trình Bữa Ăn Trưa Của Người Cao Niên” miễn phí vào các ngày Thứ Ba, Thứ Tư, Thứ Năm,và Thứ Sáu với những thức ăn đầy đủ chất bổ dưỡng, hợp khẩu vị người Á Đông do nhà hàng nấu.  Ngon lành quá rồi chứ gì?  Smile!

Những ngày lễ lớn như Tết Nguyên Đán,  TếtTrung Thu, Giáng Sinh, Ngày của Cha Mẹ v..v.., các nhân viên NSHNV tổ chức những buổi cơm trưa dưới hình thức Potluck và các trò chơi vui vẻ hợp với tuổi cao niên để mọi người chung vui với nhau.

Inline image 5

Xin mời thưởng thức Youtube Happy Father’s Day 2017 do người viết thực hiện qua link  dưới đây:

Ngoài ra khi khí hậu mùa Xuân, mùa Hè ấm áp, những cuộc đi chơi ngoài trời cũng được thực hiện.  Gần đây nhất,  tuần vừa qua chúng tôi được hướng dẫn đi bộ trên chiếc cầu Tilikum Crossing  mới được xây cất tại Portland, OR.

Mời quý thân hữu cùng vui với chúng tôi qua youtube dưới đây:

Nhóm Sinh Hoạt Người Việt đi chơi trên cầu Tilikum Crossing- 6-21-17

Hằng năm Trung Tâm Y Tế  và Dịch Vụ Châu Á  (AHSC) có tổ chức “Hội Chợ Sức Khỏe Miễn Phí Thường Niên để khám sức khỏe, dịch vụ tư vấn, và những thông tin sức khỏe bằng tiếng Anh, tiếng Hoa, tiếng Hàn và tiếng Việt.

Năm nay Hội Chợ Sức Khỏe Cộng Đồng Châu Á sẽ được tổ chức vào ngày Thứ Bảy12 Tháng 8 Năm 2017 tại:

Địa điểm: Trung Tâm Y Tế  & Dịch Vụ Y Tế

3430 SE Powell Blvd, Portland 97202

Mọi chi tiết  xin liên lạc:  503-872- 8822

hearhfair@ahscpdx.org

Chi phí điều hành trung tâm một phần do chính phủ tài trợ, một phần do các cơ sở thương mại, các vị mạnh thường quân giúp đỡ trong các buổi tiệc gây quỹ hằng năm.  Người vìết và các “lão bà bà” khác cũng góp vui với các màn trình diễn áo dài Việt Nam trong các buổi tiệc gây quỹ này.  Mời xem nhé.  Smile!

Inline image 3

Màn trình diễn áo dài của Nhóm Sinh Hoạt Người Việt

Suong Lam Portland

Trong chiều hướng phát triển để đáp ứng nhu cầu  về nhân sự và dịch vụ ngày một tăng, Trung tâm Y tế và Dịch Vụ Chấu Á đang xây cất một trụ sở mới tọa lạc ở  9035  SE Foster, Portland OR 97266

 

Lễ động thổ đặt viên gạch đầu tiên được tổ chức  ngày 22 tháng 4 năm 2017với sự tham dự của thị trưởng Portland, ông Ted Wheeler và các viên chức cao cấp khác của quận Multnomah, Portland- OR.

Inline image 2

Xin mời vào xem kế hoạch phát triển và mọi sự đóng góp, hổ trợ cho việc xây dựng trung tâm mới AHSC qua link dưới đây:

New Building of AHSC

http://ahscpdx.org/bridge/

Các nhân viên  Việt Nam phụ trách các chương trình sinh hoạt với nhóm người Việt  này có trình độ kiến thức cao, rất dễ thương, và sốt sắng giúp đỡ, thông dịch cho các hội viên khi cần thiết trong các vấn đề liên quan đến sức khỏe, an sinh xã hội v..v..   Nhờ những sinh hoạt  thiết thực hữu ích này nên số hội viên tham gia ngày một đông .

Nếu muốn biết thêm chi tiết, xin vui lòng  gọi 503- 872- 8822(Cang Lê- Ext 209, Melissa Nguyễn (208), Cường Nguyễn (212), Amanda Vu (246))

Cũng nhờ đi sinh hoạt với Nhóm Sinh Hoạt Người Việt này mà người viết biết thêm nhiều điều hay lạ có ích lợi cho sức khỏe, cho kiến thức, cho tinh thần của mình.

Chúng ta tuổi “không còn trẻ nữa”  nên cần có một cách sống và cách suy nghĩ thế nào để an hưởng tuổi già khỏe mạnh và thành công.

Mời xem thêm các sinh hoạt của NSHNV Portland  qua Collection dưới đây:

Collection  Sinh Hoạt Cộng Đồng

359 followers – 16 posts – Public

https://plus.google.com/u/0/collection/MqL3kB

Trong buổi họp tuần qua, người viết học được rằng:  “Muốn có một tuổi già khỏe mạnh, thành công  thì người cao niên cần phải khỏe mạnh về thể chất lẫn tinh thần.

1-.Về thể chất cần  phải chịu khó tập thể dục mỗi ngày 30 phút.  Các bác sĩ thường khuyên chúng ta nên tập thể dục vì  những lợi ích cho sức khỏe như giảm huyết áp, giúp ngăn ngừa các bịnh tim (đột ngụy, tai biến mạch máu não), làm chậm tiến trình lão hoá, giảm rủi ro mất thăng bằng, xưng khớp v.. v..

2.- Về tinh thần cần phải năng động hoạt động xã hội, giao tế với bạn bè, tránh ưu sầu, phiền não để khỏi bị trầm cảm.

Trong những buổi họp với thân hữu hay trong giao tế xã hội, người viết thường nghe quý bà than thở, tâm sự rằng:  “Ông nhà tôi bây giờ khó tính, cáu gắt, ưa cự nự hơn ngày xưa nhiều” hoặc là “người gì khó chịu quá, không có galant như ngày xưa, ưa bắt lỗi bắt phải những chuyện không đâu  v..v…”.  Quý ông cũng thố lộ:  “Mấy bả bây giờ sao khó ưa quá, không còn dịu dàng như hồi mới cưới nữa v..v và v..v……”

Nói thật lòng, cuộc sống trong cõi nhân gian này là một dòng biến dịch không ngừng.  Con người  sinh ra và lớn lên, thay đổi về thể chất lẫn tinh thần từ tuổi thơ cho đến tuổi già theo quy luật sinh, lão, bịnh, tử như nhà Phật thường dạy.

Có những thay đổi tốt và có những thay đổi xấu mà chính chúng ta đôi khi không nhận ra mà chỉ thấy những thay đổi của đối phương mà thôi.

Khi gây lộn, tranh cãi nhau, chúng ta chỉ thấy khuyết điểm của phe địch mà quên đi  họ cũng có những ưu điểm đấy. Nhất là quý ông thì tự ái to như cái nia, lúc nào cũng không chịu nhận lỗi của mình.  Khi quý ông nổi nóng lên thì thường hay quát tháo um sùm, phát ngôn bừa bãi, nhiều khi còn xổ tiêng nho, tiếng Đức đối với bạn bè, và ngay cả với vợ con nữa!

Quý bà khi giận chồng, giận con thì chỉ biết cằn nhằn càm ràm,  hoặc âm thầm rơi lệ, hoặc đi tâm sự với bạn bè mà thôi.  Thường thì người đàn bà giỏi chịu đựng, nhẫn nhịn hơn so với quý ông, một phần vì sự giáo dục của văn hoá Á Đông, một phần vì là bản tính phụ nữ, nhất là quý bà ở thế hệ cũ. Xin lỗi quý ông nhé vì đó là một sự thật không chối cãi được theo sự cảm nhận của người viết, chứ người viết không dám mộ phạm đến ai cả. Cám ơn quý vị nhiều. Smile!

Đa số đàn ông Việt Nam của thế hệ xưa cũ “không bị đi học tập cải tạo” vẫn còn có thái độ chồng chúa vợ tôi  “xưa quá đi Diễm” này, trong khi quý ông “bị” đi học tập cải tạo về thì lại thương vợ thương con và “giỏi”  hơn ngày xưa nhiều, hết còn  “làm thánh, làm tướng” như ngày xưa nữa.  Một thay đổi đáng khen! Thích nhé!

Thôi thì, chúng ta nên tập nhớ, tập nhìn những ưu điểm của người khác để mà sống vui sống khỏe nhé. “Smile!”

Người viết cũng đã từng thưa rằng:” Niềm Vui hay Nỗi Buồn trong cuộc đời, đôi khi do chính mình tạo ra”

 

Dù có tâm hồn nghệ sĩ, làm thơ viết văn sống nhiều với trái tim tình cảm, nhưng người viết sống rất thực tế và cố gắng làm những gì thiết thực vui mình ích người trong đời sống hằng ngày để cho cuộc đời này thêm vui,và đáng sống một tí!  Smile!

Ai bảo tuổi già buồn tẻ?  Nhầm đấy nhé!  Hãy đến sinh hoạt với Nhóm Sinh Hoạt Người Việt Cao Niên ở Portland và Beaverton tại các trung tâm AHSC sẽ thấy vui ngay!  Smile!

 

Xin cám ơn ban điều hành Trung Tâm AHSC, quý vị nhân viên Việt Nam, thiện nguyện viên của NSHNV đã đem niềm vui và nụ cười đến cho những người “không còn trẻ nữa” như chúng tôi.

Inline image 7

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 375-ORTB 787-62817)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Inline image 6