Thầy Thích Tánh Tuệ



Photo

JE PEUX PARDONNER , AIMER ET MEME REMERCIER CEUX QUI M’ONT OFFENSE OU FAIT DU MAL… MAIS J’AI BONNE MEMOIRE !!!
QUE LA PAIX DU BOUDDHA SOIT AVEC VOUS.

Thích Tánh Tuệ

Đôi dòng giới thiệu

Thầy Tánh Tuệ đang tu học tại Ấn Độ, là đệ tử xuất gia của Hòa Thượng Thích Mãn Giác (Chùa Việt Nam, Cali, Hoa Kỳ) 

https://i1.wp.com/quangduc.com/images/file/UVZXI_2B0AgBACxY/thich-tanh-tue.jpg
(Nguồn: Quảng Đức.com)
 
Nguyện cầu tất cả đều được vô lượng an lành trong hồng ân Tam Bảo.
Kính chúc ”cả nhà” luôn tinh tấn trên lộ trình hướng về giải thoát, và mọi sự
đều được tùy tâm mãn nguyện. Xin chân thành tri ân. 
Nguyện đem tâm thanh tịnh
Cầu pháp giới chúng sinh
Thoát ly luân hồi khổ
Phật đạo chóng viên thành.

With Metta
  Thích Tánh Tuệ

 Dưới Chân Từ Phụ
Con đã về đây với Thế Tôn
Buồn, vui xen lẫn ở trong hồn
Như từ lâu lắm không về gặp
Giây phút làm sao… vơi ý, ngôn!…
Du tử xa nhà bỗng nhớ quê
Nhân duyên đưa đẩy bước chân về
Con quỳ bên gốc Bồ đề thọ
Nghe hồn sực tỉnh giấc hôn mêCon đã về đây thôi vấn vương…
Hòa vui với lẽ đạo chân thường
Cha lành, Tam Bảo nguyền nương tựa
Ngàn đời nguyện sống nếp yêu thương.Tha phương…ai có nhớ quê hương?
Xin hãy về mau với Đạo trường!
Quê của tâm linh niềm an lạc
Để tắm đời mình trong ánh dương…Về đây, chợt thấy đời như mộng
Mới biết rằng con đã lạc lầm
Bấy lâu nhận khổ làm chân phúc
Lạy Phật chân thành dâng Tín tâm.Con chắp tay quy ngưỡng Thế Tôn
Đời còn chi để thiết tha hơn !
Cầu cho sanh chúng còn xa Phật
Thấu rõ nhân sinh… biết cội nguồn.
Ơ! Lá Bồ Đề rơi xuống chân
Chao ơi, chiếc lá đẹp vô ngần
Đôi dòng lệ nóng tràn lên má
Nhưng hồn con hạnh phúc lâng lâng…
Thích Tánh Tuệ 

Sống để yêu thương .

  


GẬP GHỀNH SÔNG MÊ 

Có người đứng giữa đôi bờ
Bao lần tự hỏi.. biết giờ về đâu?
Quay qua ngó lại, bạc đầu..
Ngập ngừng, bịn rịn, chìm sâu giữa đời.

Đôi dòng kẻ ngược, người xuôi
Đôi bờ lận đận, tới lui muộn phiền.
Tay này muốn vịn cửa Thiền
Tay kia dệt mộng.. trần duyên sa đà,
Lên rừng, nhớ tưởng phồn hoa
Ngồi nơi phố mộng trăng ngà đầu non.

lắm khi gối mỏi chân mòn
Mà hồn chưa mỏi, đời còn mê say
Mắt vừa hướng tới nẻo mây 
Vội che khuất bởi bàn tay nhân tình.

Dùng dằng trong chốn tử sinh
Khi ni, lúc nọ… Hỏi mình về mô ?
Dưới lòng nôi một nấm mồ
Biết rồi sao vẫn lửng lơ nẻo về ?
Cây Si với Cội Bồ Đề
Nghiêng đôi bóng đổ nặng nề cõi đêm.

Chợt Vô thường đến gọi tên
Chỉ còn dư lệ trên miền ăn năn.
Xưa kia nếu chẳng dùng dằng
Biết đâu thanh thản nhọc nhằn Tử, sinh! 

Trầm luân vì nợ Thế tình
Mong manh hồn nhỏ gập ghềnh sông mê…
Thích Tánh Tuệ

Namo Sakya Muni Buddha
 Chân Lý ở khắp mọi nơi và trí tuệ thì đã có sẵn trong Tánh Biết của mỗi người,
chỉ cần trở về quan sát lại mình là thấy ra Sự Thật. 
 
– Tu chủ yếu là trở về quan sát lại chính mình trong khi tiếp xúc
với hoàn cảnh để thấy ra hoạt động của thân (Niệm Thân)
 
và qua đó phát hiện ra những cảm giác (Niệm Thọ), 
 
những phản ứng nội tâm (Niệm Tâm) 
 
và những diễn biến trong sự
tương giao Căn-Trần-Cảnh (Niệm Pháp).
 
Sư Viên Minh
Lời khen chê  Có một chú tiểu rất thông minh đến gặp một vị Lạt Ma và nói rằng:   “Trời ơi Ngài nổi tiếng lắm, đi đâu con cũng nghe danh ngài”.       Được khen, vị Lạt Ma liền hướng vô bên trong và kêu:   “Này thị giả, hãy mang kẹo ra cho chú tiểu”.  Chú tiểu nói tiếp:   “Ngài làm như vậy, sao mà giống như Phật dạy quá!” .Vị Lạt Ma lại gọi:   “Thị giả, mang thức ăn ngon ra cho chú tiểu”.   Chú tiểu khôn ngoan đó lại nói tiếp:   “Chính Ngài là Đức Phật tại thế”.  Vị Lạt Ma lại gọi vào trong: “Hãy mang thêm 3 đồng tiền vàng cho chú".        Chú tiểu nghĩ rằng như vậy là đủ rồi, và đứng chờ nhận  quà.                Chờ mãi mà không thấy ai ra, chú  hỏi vị Lạt Ma sao thị giả của Ngài chưa đem kẹo, thức ăn và vàng ra.  Vị Lạt Ma nói:   “Tại sao ta phải cho con kẹo, thức ăn, vàng thật chớ? Con chỉ cho ta những lời nói trống rỗng. Ta cũng cho lại con những lời nói trống rỗng”.        Nếu có ai khen lập tức quý vị cảm thấy vui sướng. Quý vị hay thường bị gạt gẫm bởi những lời nói vô nghĩa. Những lời nói đó đôi khi lừa gạt quý vị.          Khi tôi sắp rời thành phố này, có một Phật tử đã làm thơ tặng tôi. Trong bài thơ đó cô ta nói: “Nụ cười của Ngài làm tan hết phiền não của con.”    Tôi thấy thật buồn cười cho chính bản thân. Chính tôi tu hành mười mấy năm mà chưa tan hết phiền não của mình,  thì làm sao nụ cười của tôi có thể làm tan đi phiền não của người khác?        Cho nên người tu khi được người khen cũng không lấy đó làm vui, và khi bị người chê cũng không lấy đó làm buồn. ___(())___

 
 
Phật Dạy Về Ngày Lành Tháng TốtĐạo Phật không có quan niệm về ngày giờ tốt xấu mà ngày nào cũng là ngày tốt,
nếu chúng ta biết suy nghĩ giúp người cứu vật, tạo ra công ăn việc làm cho nhiều người khác,
bằng lời nói hướng thiện và hành động mang lại lợi ích, thì đó là ngày tốt. Ngược lại, khi làm việc gì với
ý nghĩ xấu, nói lời dụ dỗ và hành động hại người, thì đó là ngày xấu.Theo tuệ giác Thế Tôn, ngày nào chúng ta có những phẩm chất tốt đẹp như suy nghĩ điều lành,
nói lời thiện ích và làm những việc giúp người, cứu vật thì ngày đó chính là ngày tốt.
Như trong Kinh đã nói: Một thời Thế Tôn trú ở Ràjagaha. Tại đấy, Thế Tôn gọi các Tỷ kheo:
Các loài hữu tình nào, này các Tỷ kheo, vào buổi sáng, thân làm việc thiện, nói lời nói thiện, ý nghĩ điều thiện,
các loài hữu tình ấy, này các Tỷ kheo, có một buổi sáng tốt đẹp.
Các loài hữu tình nào, này các Tỷ kheo, vào buổi trưa, thân làm việc thiện, nói lời nói thiện, ý nghĩ điều thiện,
các loài hữu tình ấy, này các Tỷ kheo, có một buổi trưa tốt đẹp.
Các loài hữu tình nào, này các Tỷ kheo, vào buổi chiều, thân làm việc thiện, nói lời nói thiện, ý nghĩ điều thiện,
các loài hữu tình ấy, này các Tỷ kheo, có một buổi chiều tốt đẹp.Này các Tỷ kheo:
Vầng sao lành, điều lành
Rạng đông lành, dậy lành
Sát na lành, thời lành
Cúng dường bậc Phạm hạnh
Thân nghiệp chánh, lời chánh
Ý nghiệp chánh, nguyện chánh
Làm các điều chơn chánh
Được lợi ích chơn chánh
Thì được lợi, an lạc
Lớn mạnh trong Phật giáo
Nên không bệnh, an lạc
Cùng tất cả bà con.Lời Phật dạy trong Kinh tạng Nikaya
(ĐTKVN, Tăng Chi Bộ I, chương 3, phẩm Cát tường, phần Buổi sáng tốt đẹp,
VNCPHVN ấn hành, 1996, tr.540)
..Ta gọi xuân về, xuân lặng thinhĐẹp như trời mộng Kim Cang KinhTrước chùa một cánh đào xinh nởLà cả vườn xuân của thái bình .Hoà Thượng Thích Mãn Giác - Thi Sĩ Huyền Không __(())__

 CUNG kính mời nhau một tách trà
CHÚC mừng Xuân mới, tiễn năm qua
TÂN niên hạnh phúc và như nguyện
XUÂN đến bình an khắp mọi nhà.
VẠN nỗi ưu phiền buông xả hết
SỰ đời trăm mối được hanh thông
NHƯ Lai, Đạo Pháp đồng quy hướng
Ý nguyện vẹn toàn đẹp ước mong.
Thích Tánh Tuệ
( Trước thềm Xuân Ất Mùi 2015)

Tâm Xuân 
Người qua một giấc Đông miên
Trở mình tỉnh thức.. ngoài hiên Xuân về
Gió xuân lay nhánh Bồ đề
Chắp tay sen, chợt bốn bề ngát hương !Xuân về xin gửi tình thương
Chan hòa tựa ánh triêu dương rạng ngời
Xuân thiêng liêng giữa đất trời
Ước nguyền đây đó muôn người lạc an.Chuông chùa huyền diệu ngân vang
Lay cành Mai dậy nở vàng trước hiên.
Chúa Xuân trong cõi Trạm Nhiên
Khoan thai nhẹ bước.. bình yên vào đời,
Thắp mùa xuân giữa môi cười
Thắp Tâm Xuân để lòng người mãi xuân.

 

Thích Tánh Tuệ

 

 

 

 

 

 

Lời Khen Chê

Có một chú tiểu rất thông minh đến gặp một vị Lạt Ma và nói rằng:
“Trời ơi Ngài nổi tiếng lắm, đi đâu con cũng nghe danh ngài”.
Được khen, vị Lạt Ma liền hướng vô bên trong và kêu:
“Này thị giả, hãy mang kẹo ra cho chú tiểu”.Chú tiểu nói tiếp:
“Ngài làm như vậy, sao mà giống như Phật dạy quá!” .Vị Lạt Ma lại gọi:
“Thị giả, mang thức ăn ngon ra cho chú tiểu”.Chú tiểu khôn ngoan đó lại nói tiếp:
“Chính Ngài là Đức Phật tại thế”.Vị Lạt Ma lại gọi vào trong:
“Hãy mang thêm 3 đồng tiền vàng cho chú”.Chú tiểu nghĩ rằng như vậy là đủ rồi, và đứng chờ nhận quà.
Chờ mãi mà không thấy ai ra, chú hỏi vị Lạt Ma sao thị giả của Ngài chưa đem kẹo,
thức ăn và vàng ra. Vị Lạt Ma nói:“Tại sao ta phải cho con kẹo, thức ăn, vàng thật chớ?
Con chỉ cho ta những lời nói trống rỗng. Ta cũng cho lại con những lời nói trống rỗng”.
 
Nếu có ai khen lập tức quý vị cảm thấy vui sướng. Quý vị hay thường bị gạt gẫm bởi những lời
nói vô nghĩa. Những lời nói đó đôi khi lừa gạt quý vị.  – Khi tôi sắp rời thành phố này, có một Phật tử
đã làm thơ tặng tôi.Trong bài thơ đó cô ta nói: “Nụ cười của Ngài làm tan hết phiền não của con.”
Tôi thấy thật buồn cười cho chính bản thân. Chính tôi tu hành mười mấy năm mà chưa tan hết
phiền não của mình, thì làm sao nụ cười của tôi có thể làm tan đi phiền não của người khác?Cho nên người tu khi được người khen cũng không lấy đó làm vui,
và khi bị người chê cũng không lấy đó làm buồn.

Thích Tâm Đạo dịch
(Trích Báo Văn Hóa Phật Giáo)
Thich Tanh Tue's photo.

Ấm áp là khi…
Ấm áp không phải là khi
Ngồi cận kề bên bếp lửa,
Mà là lúc ta ngồi giữa
Một bầu không khí thương yêu!
Ấm áp đâu phải mặc nhiều
Một lần hai, ba chiếc áo.
Là khi giữa trời mưa bão
Đằng sau.. choàng áo cho mình.Ấm áp là.. sống hữu tình
Biết trao ánh nhìn thông cảm,
Một que diêm bừng lửa sáng
Đẩy lùi ảm đạm mùa Đông.Nào phải mũ len, áo lông
Mới nghe đời thêm ấm áp!
Là khi gặp được bạn lòng
Bên tách trà nồng, hương ngát.- Được sống trong nhà Phật Pháp
Tâm hồn ngày mỗi thăng hoa
Dù đời vẫn cứ mưa xa
Vẫn thế, lòng ta ấm áp.Đâu phải thật nhiều quà cáp
Mới thấy dào dạt niềm vui,
Ấm áp những khi.. ngậm ngùi
Có một bờ vai tin cậy.Không phải xoa bàn tay lại
Cơn lạnh mùa Đông qua đi.
Là đường đời lúc gian nguy..
Chợt ai đến chìa tay nắm.Thà khi ” lạnh ngoài, trong ấm ”
Đời vui, dù sống cảnh nghèo,
Hơn là ” ấm ngoài, trong lạnh ”
Sang giàu vẫn cứ cô liêu…
Thích Tánh Tuệ
(Bodhgaya- India- Noel 2014)
NIẾT BÀN VUI BẬC NHẤTTrong kinh A Hàm lại kể một câu chuyện như sau:Có một người ngoại đạo tên Tu Nhàn Đề đến yết kiến Đức Phật để bài bác chủ  trương xa lìa ngũ dục của Phật giáo. Sau khi Đức Phật dùng đạo lý giáo hóa thì ông tỉnh ngộ và bấy giờ Đức Phật mới nói cho ông nghe bài kệ:Không bịnh lợi bậc nhấtNiết bàn vui bậc nhất.(Tịch diệt vi lạc)Nghe xong ông bèn hỏi Phật rằng:-Thế nào là Niết bàn vui bậc nhất?Đức Phật không trả lời thẳng mà chỉ cho ông một thí dụ:- Như người mù mắt từ thưở bé nghe người khác diễn tả những màu sắc xanh, đỏ , tím, vàng cũng không thể hình dung được. Sau đó có người thương xót trị lành đôi mắt. Khi mắt sáng người ấy thấy rõ ràng các màu sắc mà không cần ai diễn tả. Niết bàn thì cũng thế. Nếu ông chưa sáng được con mắt trí tuệ, dù ta có vì ông mà nói thì ông cũng chẳng có lợi ích gì. Ta có phương thuốc làm sáng con mắt trí tuệ của ông. Đó là :Gần gủi thiện tri thứcNghe pháp lành ( VĂN )Nghe rồi suy nghĩ ( TƯ )Suy nghĩ rồi tu chứng.( TU )Tu chứng rồi chính ông sẽ biết rõ thế nào là cái vui đệ nhất của Niết bàn.Namo Buddhaya ___(())___

Niết Bàn vui bậc nhất
Trong kinh A Hàm lại kể một câu chuyện như sau:Có một người ngoại đạo tên Tu Nhàn Đề đến yết kiến Đức Phật để bài bác chủ trương
xa lìa ngũ dục của Phật giáo. Sau khi Đức Phật dùng đạo lý giáo hóa thì ông tỉnh ngộ
và bấy giờ Đức Phật mới nói cho ông nghe bài kệ:Không bịnh lợi bậc nhất
Niết bàn vui bậc nhất.

(Tịch diệt vi lạc)Nghe xong ông bèn hỏi Phật rằng:-Thế nào là Niết bàn vui bậc nhất?Đức Phật không trả lời thẳng mà chỉ cho ông một thí dụ:- Như người mù mắt từ thưở bé nghe người khác diễn tả những màu sắc xanh, đỏ , tím, vàng
cũng không thể hình dung được. Sau đó có người thương xót trị lành đôi mắt. Khi mắt sáng
người ấy thấy rõ ràng các màu sắc mà không cần ai diễn tả.Niết bàn thì cũng thế. Nếu ông chưa sáng được con mắt trí tuệ, dù ta có vì ông mà nói thì
ông cũng chẳng có lợi ích gì. Ta có phương thuốc làm sáng con mắt trí tuệ của ông. Đó là :Gần gủi thiện tri thức
Nghe pháp lành (Văn)
Nghe rồi suy nghĩ (Tư )
Suy nghĩ rồi tu chứng.(Tu)Tu chứng rồi chính ông sẽ biết rõ thế nào là cái vui đệ nhất của Niết bàn.Namo Buddhaya
___(())___
Thich Tanh Tue's photo.

 
Khám phá sự tĩnh lặng

– Âm thanh của thế giới quanh ta,
tiếng mọi người nói chuyện,
tiếng nhạc,
tiếng con nít,
tiếng bíp bíp của máy móc..
có thể rất ầm ĩ và phiền phức.– Âm thanh trong đầu chúng ta- là những dòng suy nghĩ miên man-
có thể rất ồn ào. Hãy vặn nhỏ nó lại, hay tốt hơn là để chúng ở mức độ im lặng
để được là chính mình.  Đây là lúc bạn bắt đầu ý thức được những gì đang diễn ra trong chính
bản thân mình. Đây là lúc bạn có thể cảm nhận được nhịp đập của tim hay cảm giác về hơi thở.
Đây là lúc bạn có thể cảm nhận những cảm xúc, khao khát hay sự thù ghét đến rồi đi
như những đợt sóng thủy triều…Tâm Ngôn
Thich Tanh Tue's photo.

Bận Lòng Chi Nữa..

Dù đã gặp qua lắm cụ già
Ai hay mai đó cụ là ta ?
Vẫn lo xuôi ngược đời cơm áo
Linh hồn hoang phế cõi tha ma.
.Dù đã thấy nhiều những nạn tai
” Chuyện ấy.. đời ta sẽ đứng ngoài! ”
Say sưa tạo ác quên hành thiện
Bất chợt tai ương đến thở dài..Dù biết chung quanh lắm khổ, buồn
Ái tình, danh, lợi mãi tơ vương..
Bôn ba, tất bật quên nhìn lại
Khối kẻ về không ở cuối đường.Dù thấy bao nhiêu kẻ chết rồi
” Mình không như thế, chuyện.. xa xôi!! ”
Chẳng một ai tin mình sẽ chết
Bất chợt, vô thường sóng cuốn trôi.- Ai đã Thấy, Nghe, Biết cả rồi
Thì về, kẻo muộn bóng chiều rơi
Mồ hoang lắm kẻ còn xanh tóc
Bận lòng chi nữa.. Dã tràng ơi!
Thích Tánh Tuệ

 Thực hiện : Thích Tánh Tuệ

Như Thế Là Tôi – Thích Tánh Tuệ

https://lh5.googleusercontent.com/-QY_MGyAB88E/VATgYXWHzoI/AAAAAAAAWd8/8p4d-5nsjuU/s640/cthd..jpg
Tôi xin sống đời của nắng
Nắng hong khô mọi não phiền
Để nghe tâm hồn phẳng lặng
Giữa đời giông bão triền miên..

Tôi xin sống đời của mưa
Mưa qua bao vùng đất rộng
Một giọt cuối còn đong đưa
Cũng tan.. cho mềm cõi sống.

Tôi xin làm cơn gió lộng
Xua tan nóng bức trưa hè
Hương cau thoảng kề giấc mộng,
Tóc vờn bay mát chiều quê..

Tôi mơ thành dòng sông nhỏ
Thả những nỗi niềm trôi đi
Vẳng nghe đôi bờ lá cỏ
Vui, buồn.. giữ lại làm chi!

Và tôi nguyện làm mặt đất
Chấp nhận này rác, này hoa
Hận thù hay lời ngọt mật..
Cũng thấy đâu gì khác xa!

– Tôi chỉ là áng mây qua
Giữa trần gian nằm mộng mị
Mây chẳng có nơi làm nhà
Để vấn vương hồn vạn kỷ.

Phiêu du.. tôi vào cõi Ý
Rồi trở về trong phút giây
Cái Biết sáng ngời muôn thuở
Dù đời lúc tỉnh, khi say…

.
Thích Tánh Tuệ

Namo Sakya Muni Buddha   
 
.Giải thoát từ ”cái nhìn”.HỎI:  Kính Thầy, tôi không hiểu câu: “Tự do là ung dung trong ràng buộc” là thế nào? Hai chữ ” ràng buộc “
ở đây có phải là Nghiệp duyên hay nói theo cách khác là Định mệnh đã an bài cho mỗi một con người?
Nhưng ở trong tư thế ” ràng buộc ” thì làm sao có được sự ” tự do ” và bằng cách nào để chúng sinh
“thoát” ra khỏi sự “ràng buộc” này?!
Xin Cảm niệm Thầy. A Di Đà Phật.

ĐÁP:
Thưa Đạo hữu- Phật giáo không tin vào thuyết Định mệnh hay cái gọi là ” số mệnh an bài ”
mà chính là Nghiệp Duyên, là sự vô minh, chấp thủ ràng buộc lấy tâm hồn con người chúng ta.
Nếu thực sự có Số Mệnh, nghĩa là có một thế lực ngoại tại an bài, sắp đặt chúng ta, vậy thì sự tu
hành giải thoát trở nên vô nghĩa, vì có tu gì chăng nửa thì vĩnh kiếp cũng không thay đổi được gì.- Nước biển thì mặn, nước sông thì ngọt nhưng có chung một bản chất đó là nước, là thể lỏng.
Phiền não là khổ đau, Bồ Đề là giác ngộ nhưng cũng đều xuất hiện từ nôi tâm. Bùn thì hôi hám,
sen thì thơm tho, nhưng sen lại vươn lên từ bùn. (No mud, no lotus) Cùng thế ấy, sự giải thoát
được ” mọc lên ” từ trong sự ràng buộc của thế gian, cũng giống như sen được mọc lên từ bùn vậy!
Có hai người bị giam vào tù, một người chỉ thấy bốn bức tường xám ngắt giam hãm đời mình, còn người
kia thì nhìn qua song sắt trông thấy những vì sao và vũ trụ bao la… Ai cho họ cái nhìn đó? Giải thoát
hay ràng buộc phụ thuộc vào ” cái nhìn ” của chúng ta, hay nói cách khác, đó là thái độ tâm của
chúng ta với hoàn cảnh. Ngài Di Lặc vẫn với nụ cười hỷ lạc dù chung quanh Ngài là một đám con nít
đeo bám, quấy rầy, hẳn đạo hữu đã trông thấy hình tượng này rồi chứ!
                                                                     Bodhgaya monk
 

“Ở Đâu Có Ta, Ở Đó Có Đau Khổ”
“…Làm điều lành mà quên cái ta thì mới có phước lớn, còn làm mà chấp vào cái ta thì phước sẽ bị tổn bớt.
Đây cũng là kinh nghiệm để chúng ta học, mình làm việc tốt, việc lành, tụng kinh là có phước nhưng nếu
chấp vào đó, tức là sanh cái ta thì sẽ tổn bớt phước. Thấy mình tụng kinh nhiều, có công đức lớn rồi chấp
vào đó khinh người khác thì sẽ tổn phước…
Cuộc sống hằng ngày của chúng ta cũng vậy, nhớ hễ ở đâu có sanh cái ta là có đau khổ theo đó.
Đi chùa mà sanh cái ta đi chùa cũng có khổ, chứ không phải là không có khổ. Thí dụ như người đi chùa nhiều
nên thấy mình là người lâu năm còn người kia mới đi chùa, do có phân chia thì sẽ có khổ theo đó, nếu lỡ để
người “đi chùa lâu năm” đứng sau “người mới vào chùa” thì các vị buồn liền, thì có khổ theo ngay! Rồi đi nghe
pháp mà sanh cái ta đi nghe pháp, nếu có ai ngăn không cho đi thì cũng khổ, hoặc là sanh cái tôi đi nghe pháp,
muốn vào nghe pháp mà giảng đường hết chỗ ngồi, vừa tìm được chỗ mới ngồi xuống thì có ai tới giành nên
cũng khổ nữa. Cho nên hễ ở đâu có ta là ở đó có khổ…”
(Trích từ: “Ở Đâu Có Ta, Ở Đó Có Đau Khổ” – Thích Thông Phương)

Ngàn năm
danh lợi sống đời,
Không nghe Phật Pháp
kiếp người uổng thay.

Dù cho
sống chỉ một ngày,
Được hành Chánh Pháp
qúy thay
kiếp người.
(Kinh Pháp Cú)

x_3b9851b7 photo x_3b9851b7.gif


x

Namo Sakya Muni Buddha

… Ðối với chúng ta đang còn là những phàm phu, bản chất chúng ta vốn yếu đuối cả về trí tuệ lẫn thể xác, vì vậy, khi một việc bất hạnh, phiền não xảy ra, chúng ta như người bị trúng hai mũi tên độc: thân ta đau đớn và tâm ta cũng đau  đớn. Muốn nhổ mũi tên độc trong thân, chỉ cần có thầy hay thuốc tốt là ta có thể lành bệnh, nhưng muốn nhổ mũi tên độc trong tâm thật vô cùng khó khăn, đòi hỏi chúng ta phải có một sức mạnh tinh thần phi thường, sức mạnh ấy phát xuất từ trí tuệ.
Do đó, muốn có trí tuệ, ta phải biết thân cận với người có trí để nghe pháp, tuỳ pháp và hành pháp.

Nhờ nghe pháp nhiều, tâm trí ta ngày càng được soi sáng, ta hiểu được Lý Duyên Khởi, sinh lòng tin vào Phật, Pháp, Tăng. Ta cố gắng giữ gìn giới luật, hộ trì các căn, sống thiểu dục tri túc, chế ngự không cho tham ái khởi lên, giữ vững chánh niệm tỉnh giác trong mọi sinh hoạt hằng ngày. Ta hiểu được nguyên nhân vì sao ta có mặt trong đời, vì sao ta gặp bất hạnh hay được sung sướng, vì sao cùng là con người mà lại có muôn vàn sai khác cách biệt nhau. Tất cả đều do hành động của ta, do nghiệp của ta đã tạo trong quá khứ và hiện tại.

Thiền ngôn

Tâm của người hành thiền thì không chạy đây đó. Nó nằm yên tại một chỗ.
Khi tốt và xấu, hạnh phúc và đau khổ đến, người hành thiền chỉ đơn thuần nhận biết mà không để chúng thấm ướt tâm. Nói cách khác người hành thiền không dính mắc vào cái gì cả.
Đừng cố gắng trở thành cái gì. Đừng nhẩy vào bất cứ chuyện gì. Cũng đừng là một thiền sinh. Đừng mong giác ngộ. Lúc ngồi thì hãy ngồi. Khi đi thì hãy đi. Chẳng nắm giữ gì mà cũng không chống đối gì cả… Hãy để mọi sự tự nhiên.
Ajahn Chah
__(())__

Tự Tri

Nhiều lắm Phù Du sống một ngày
Đời mình cũng rứa, có ai hay,
Diễm mộng đêm qua thành triệu phú
Thức giấc, bật cười.. vẫn trắng tay!

Nhà dẫu trăm gian ngủ một giường
Bạc vàng chất chứa ngập trong rương
Một cơn gió ác thành thiên cổ
Thần thức ngục tù trong vấn vương.
Dẫu ta quen biết đầy thiện hạ
Mấy kẻ quan hoài cho.. nén  hương?
Tơ tình bao mối thành xa lạ
Mình lẻ loi đi, Nghiệp dẫn đường.

Vô thường một sớm làm cây chổi
Quét lá mùa thu, quét mạng người.
Nếu hay vạn sự là mây nổi
Thì giờ nắm níu hoặc buông lơi?

Nhiều lắm trăm năm một kiếp người
Đến rồi ai cũng phải Đi thôi.
Hãy sống sao cho đầy ý nghĩa
Để buổi xuôi tay miệng mĩm cười.. *:) happy

Thích Tánh Tuệ

Nếu bạn thích một bông hoa, đừng ngắt nó ra khỏi cành.
Bởi vì nếu bạn ngắt nó, nó sẽ chết và không còn là bông hoa đẹp cho bạn ngắm nhìn nữa.
Yêu thương không phải sở hữu.

Mà yêu thương là trân trọng.

— Osho–

 


THA THỨ.


Một thiền sinh hỏi: “Thưa sư phụ, con đau khổ vì cha mẹ tàn nhẫn, người yêu con ruồng bỏ, anh em phản bội, bạn bè phá hoại… Con phải làm sao để hết oán hờn và thù ghét đây?”

Vị sư phụ đáp: “Con ngồi xuống tịnh tâm, tha thứ hết cho họ.”
Vài hôm sau, người đệ tử trở lại: “Con đã học được tha thứ cho họ sư phụ ạ. Thật nhẹ cả người! Coi như xong!”
Sư phụ đáp: “Chưa xong, con về tịnh tâm, mở hết lòng ra thương yêu họ.”
Người đệ tử gải đầu: “Tha thứ thôi cũng đã quá khó, lại phải thương yêu họ thì… Thôi được, con sẽ làm”
Một tuần sau, người đệ tử trở lại, mặt vui vẻ hẳn, khoe với sư phụ là đã làm được việc thương những người mà trước đây đã từng đối xử tệ bạc với mình.
Sư phụ gật gù bảo: “Tốt! Bây giờ con về tịnh tâm, ghi ơn họ. Nếu không có họ đóng những vai trò đó thì con đâu có cơ hội tiến hóa tâm linh như vậy.”
Người đệ tử trở lại, lần nầy tin tưởng rằng mình đã học xong bài vở. Anh tuyên bố: “Con đã học được và ghi ơn hết mọi người đã cho con cơ hội học được sự tha thứ!”
Sư phụ cười: “Vậy thì con về tịnh tâm lại đi nhé. Họ đã đóng đúng vai trò của họ chứ họ có lầm lỗi gì mà con tha thứ hay không tha thứ.”

SUY NGHĨ :

Câu chuyện thật ý nghĩa, chúng ta có thể nhận ra rằng tha thứ giúp cho chúng ta đóng lại những đau thương, bất công trong quá khứ và nhìn nhận các sự việc rõ ràng để buông xuống. Tha thứ giúp cho chúng ta mở rộng lòng yêu thương, giúp cho ta nhìn lại chính mình đã làm hao phí năng lượng khi đánh mất lòng khoan dung.

Tha thứ chính là một tiến trình tiến hóa tích cực của nội tâm, khi chúng ta thật sự đối diện và buông xuống những đau thương, mất mát, bất công… chúng ta sẽ không còn mang lòng oán hận, giận dữ… từ đó giúp cho chúng ta không nuôi dưỡng những niềm cay đắng, phẫn uất, trả thù… để rồi tạo thêm những điều bất thiện ở hiện tại và tương lai lại phải nhận sự khổ đau.

Qua đó, chúng ta nhận rõ tha thứ giúp cho chúng ta sống an ổn hiện tại và tương lai. Vì vậy, có thể nói rằng “tha thứ cho người khác chính là tha thứ cho chính mình”, vì khi chúng ta buông bỏ lòng thù hận, sẽ giúp cho tâm mình luôn bình an. Tâm bình an sẽ là chất liệu để tạo dựng nên lòng yêu thương từ bi cho mình và cho tất cả.

Đọc và suy ngẫm câu chuyện một lần nữa, chúng ta thấy rõ như một trình tự khi bạn biết tha thứ , bạn sẽ có lại tình thương với những đối tượng đã gây cho mình đau khổ mà bấy lâu mình đánh mất vì thiếu lòng khoan dung , hiện khởi Tâm Từ Bi rộng lớn, nhớ ơn tất cả đã cho chúng ta sự thành tựu này và chợt nhận ra rằng “vạn pháp vốn bình đẳng”.
Trên bước đường tu tập của người con Phật, chúng ta phải cảm ơn những bậc thiện hữu tri thức đã đưa đến cho mình nghịch duyên để chúng ta có cơ hội nâng cao đời sống tâm linh của chính mình. Nghịch tăng thượng duyên là vậy! Thật vậy, nếu lúc nào cũng thuận duyên, cũng đều được quí mến thì ta dễ dàng bị ru ngủ trong niềm tự hào, hãnh diện , ta đang biến mình thành nô lệ cho sự cống cao ngã mạn… tự đánh mất chính mình lúc nào không hay. Vì vậy, vị Sư đã dạy người học trò của mình phải biết ghi ơn những người đã đem đến cho mình những phiền não, oan uổng….để chúng ta có cơ hội nhìn lại chính mình, thực hành và chuyển hóa nội tâm, để nhận chân sự thật “chẳng có ai là người tha thứ và được tha thứ cả!”
Với tôi, việc học cách tha thứ và hành theo những lời dạy của Chư Phật, Chư Tổ không phải đơn giản và dễ dàng nhưng cũng không phải là quá khó nếu mình muốn và tôi đã bắt đầu cho những sự việc nhỏ nhất từ trong cuộc sống của chính mình với mọi người xung quanh…để có được sự bình an hạnh phúc chân thật!
Cổ Đức có câu này:    “ Càng buông bỏ dưới chân này.
                                         Ấy là chỗ đứng càng ngày càng cao ” 


 
SỐNG ĐỂ YÊU THƯƠNG

Mở Tâm ra trọn với người
Cho tình thương nở.. đẹp ngời đóa sen.
Mở lòng với lạ cùng quen
Cơn mưa Từ ái nhẹ len vào hồn.

Bình minh rồi lại hoàng hôn 
Sống chan hòa… chớ để buồn một ai.
Cho, cho đến tuổi đời phai
Mỉm cười đã sống không hoài kiếp ni.
Trải lòng Hỷ, Xả, Từ, Bi 
Đường về cố quận cùng đi dập dìu ..

Sẽ không buồn những buổi chiều
Khi mình đã Sống rất nhiều ban mai .
Thích Tánh Tuệ 

 



 

Ai Hay
Ai hay trong một tách trà
Có hồ sen ngát mượt mà dâng hương
Ai hay trong gió ngàn phương
Đã mang hơi thở trùng dương xanh ngời
Tay em cầm mảnh giấy rời
Nhìn sâu… chiếc lá trên đồi nằm im
Ai hay trong một cánh chim
Chở theo nỗi nhớ trái tim xa nhà
Hữu thân giữa chốn Ta Bà
Là vương bóng dáng hằng sa luân hồi
Ngửa bàn tay dưới mặt trời
Lặng nhìn, hội ngộ bao đời xa xôi…
Nên người nào có xa tôi!
Tôi và thế giới chẳng rời xa nhau
Khi người mang vết thương sâu
Hồn tôi lân mẫn nguyện đau vì người
Khi người nở một nụ cười
Bàn chân tôi bước thảnh thơi nhịp cùng
Ai hay một trái tim nồng
Mở ra ôm được muôn lòng thế gian!
.
Thích Tánh Tuệ

 

'ĐỪNG MONG MUỐN THAY ĐỔI BẢN TÁNH NGƯỜI KHÁCMÀ HÃY THAY ĐỔI CÁI TÂM KHÓ CHỊU CỦA MÌNH.Thien Su Ajahn ChahGOOD MORNING - Xin Chào Ngày Mới An Zui (*___*)__(())__'

 

 

Ba điều sung sướng nhất

Ngày xưa, có ông lão cứ vui cười ca hát suốt ngày.

Thấy lạ, có người hỏi:
– Tại sao ông vui tươi mãi như thế?

Ông lão đáp:
-Trời sinh ra muôn loài muôn vật, trâu chó dê ngựa… Người là sinh vật cao nhất,
“Tối linh ư vạn vật”. Ta được làm người. Ấy là điều sướng thứ nhất.

-Trời sinh có người tàn tật, đui què. Ta được lành lặn, ấy là điều sướng thứ hai

-Người đời thường vì sự giàu có, danh vọng mà phải gian khổ. Ta có ăn đủ một ngày ba bữa,
không lo lắng gì cả. Ấy là điều sướng thứ ba – Còn như sinh lão bệnh tử là điều không ai
tránh được. Ta cũng như mọi người, việc gì phải buồn.

– Nghĩ tới ba điều sướng ta có được, ta vui ca cũng là chuyện thường tình, mắc mớ chi phải hỏi.

__(())__

‘NHỮNG KINH NÀO NÊN ” TỤNG ” Mỗi người chúng ta không nên tụng suông Kinh Kim Cang, Kinh A Di Ðà, Kinh Pháp Hoa, Kinh Lăng Nghiêm. Mình phải tụng cho rõ ràng bộ kinh trong tâm thì mới tốt. Bạn tụng bộ kinh ” chân thật tu hành ” tức là khi tâm chẳng có đố kỵ,chẳng cống cao ngã mạn, chẳng chấp trước vào cái ngã một cách nặng nề, chẳng chấp cứng vào kiến giải của mình thật sâu. Nếu bạn tụng kinh song vẫn tồn tại những tâm trên thì tuy bạn có tụng nhưng kì thực là không biết tụng.With Metta __(())__’

'NHỮNG KINH NÀO NÊN '' TỤNG '' Mỗi người chúng ta không nên tụng suông Kinh Kim Cang, Kinh A Di Ðà, Kinh Pháp Hoa, Kinh Lăng Nghiêm. Mình phải tụng cho rõ ràng bộ kinh trong tâm thì mới tốt. Bạn tụng bộ kinh '' chân thật tu hành '' tức là khi tâm chẳng có đố kỵ,chẳng cống cao ngã mạn, chẳng chấp trước vào cái ngã một cách nặng nề, chẳng chấp cứng vào kiến giải của mình thật sâu. Nếu bạn tụng kinh song vẫn tồn tại những tâm trên thì tuy bạn có tụng nhưng kì thực là  không biết tụng.With Metta __(())__'

Những ” bài Kinh ” nên tụng

Mỗi người chúng ta không nên tụng suông Kinh Kim Cang,
Kinh A Di Ðà, Kinh Pháp Hoa, Kinh Lăng Nghiêm.
Mình phải tụng cho rõ ràng bộ kinh trong tâm thì mới tốt.

Bạn tụng bộ kinh ” chân thật tu hành ” tức là khi tâm chẳng có đố kỵ,
chẳng cống cao ngã mạn, chẳng chấp trước vào cái ngã một cách nặng nề,
chẳng chấp cứng vào kiến giải của mình thật sâu.

Nếu bạn tụng kinh song vẫn tồn tại những tâm trên
thì tuy bạn có tụng nhưng kì thực là không biết tụng.’Một trong những điều làm mất hạnh phúc là sự so sánh những gì mình có với những gì mình muốn mà không thể có, (hay mình có mà không thấy). Người ta vẫn thường nói “cỏ nhà hàng xóm bao giờ cũng xanh hơn cỏ nhà mình”. Như vậy những gì ta ước muốn và có được cũng chưa chắc đã thoả mãn như ý và suốt đời mệt nhoài vì đuổi bắt. Theo tôi, khi ta có căn nhà để che nắng che mưa, có quần áo mặc khi nóng khi lạnh, có cơm ăn no đủ hàng ngày, không bị bệnh tật ốm đau và không bị hành hạ về tinh thần và thể chất, là chúng ta đã có căn bản hạnh phúc. Ta đã có cuộc sống an bình. – Chẳng thế mà trong buổi lễ ở các nhà chùa, nhà thờ người ta vẫn chúc bình an cho nhau mà không chúc nhiều tiền, nhiều bạc, nhiều của cải. Nếu được những điều căn bản trên, hãy tự cho mình có hạnh phúc hơn rất nhiều người khác.__(())__’

Tôi thấy Phật..

Tôi thấy Phật ngự trong từng tia nắng
Khi vườn tâm yên ắng những buồn lo
Ai có biết Phật chưa từng đi vắng
Vì u mê, đường đến Phật quanh co..

Tôi thấy Phật trong tôi từng hơi thở
Khi tâm hồn rộng mở lối yêu thương,
– Dừng lặng nhé, bình yên, không xáo động
Cọng cỏ khô cũng thấy đẹp như thường!

Tiếng của Phật dấu nơi lời chim hót
Giọt Cam Lồ thánh thót giữa sương mai,
Đừng kiếm Phật ở chín tầng cao vót
Bước chân ta Tỉnh thức hiện liên đài.

Tôi thấy Phật ngự trong làn gió mát
Mắt Phật cười xanh ngát cõi hồn nhiên
Khi sực tỉnh buông ưu phiền, oán giận
Tôi gặp Người nơi lẽ sống tùy duyên.

Tôi thấy Phật qua nụ cười em bé
Nơi bàn tay, trong đôi mắt Mẹ già.
Tôi biết Phật trú giữa lòng nhân thế
Lúc tim này độ lượng, sống bao la..

Thích Tánh Tuệ

Thich Tanh Tue’s photo.

Thich Tanh Tue's photo.

 

 


Namo Sakya Muni Buddha

 

Trọn Vẹn Với Hôm Nay
Bạn hỏi mình:
Có kiếp sau hay không?
Mình mới hỏi lại:
Bạn cần biết kiếp sau để làm gì?Bạn hỏi mình: Có kiếp trước hay không?
Sao mỗi con người sanh ra lại khác nhau đến thế?
Có kẻ đẹp, kẻ xấu.
Có người khôn, người ngu.
Có đứa sang, đứa hèn.
Nhưng bạn ơi, xấu – đẹp, khôn – ngu, sang – hèn…
là do bạn nhìn nó như vậy.
Chứ bản thân mỗi người đều là mỗi tuyệt tác đấy thôi.Máu ai cũng đỏ.
Nước mắt ai cũng trong.
Trái tim ai cũng đập.
Sự phân biệt đến do bạn nhìn như vậy.Bạn lại hỏi mình: Có kiếp sau hay không?
Mình hỏi lại: Bạn cần biết kiếp sau để làm gì?
Để thấy người sống thiện được đền đáp,
người tội lỗi bị dầu sôi, người tu đạo được giải thoát?
Nhưng bạn ơi, đâu cần tới kiếp sau.
Nhân quả nhãn tiền.
Chỉ do bạn không thấy.
Bạn có bao giờ nhìn sâu vào cuộc sống.
Người có lòng Từ, khuôn mặt sẽ dịu nhẹ bao dung,
vòng tay sẽ ân cần rộng mở.
Kẻ thủ ác, trong tim chứa đầy lửa dữ.
Tự đốt mình, đâu cần địa ngục xa xôi.
Đôi mắt láo liên, hằn những đường gân máu.
Luôn cau mày, luôn nhức nhối thân tâm.Ai xức nước hoa, người sẽ thoang thoảng hương thơm.
Trái tim ai đẹp sẽ lung linh như vầng trăng ấy.
Và bạn ơi, phút giây này hạnh phúc.
Được mỉm cười, được chiêm ngắm đổi thay.
Tìm cầu chi nữa quá khứ vị lai.
Chẳng nơi nào đẹp như bây giờ, hiện tại.Cành sen trắng đang rung rinh trong nắng.
Bụt mỉm cười lấp lánh đóa Vô Ưu.


Chữ Tâm 
Từ Tâm, Phúc được vun bồi
Từ Tâm, Đức độ lần hồi tạo nên,
Do Tâm, thiên hạ đảo điên
Bởi Tâm, gây họa ngữa nghiêng giữa đời.
Từ Tâm, dung sắc tuyệt vời
Tại Tâm, Người ngỡ như loài.. Dạ xoa.
Từ Tâm, Phật ngự liên tòa
Nhờ Tâm, đức hạnh nở hoa Ưu đàm.Từ Tâm, Tứ Thánh, Lục Phàm (*)
Ngay Tâm, Địa ngục – Niết bàn mở khai.
Từ Tâm, giải thoát hiện bày
Bởi Tâm, người tự xe dây buộc mình.Từ Tâm, khoáng đạt cái nhìn
Do Tâm hạn lượng, tánh tình nhỏ nhen
Từ Tâm, trời đất rộng thênh
Bởi Tâm, ngõ hẹp bon chen kiếp, đời.Từ Tâm, môi nở nụ cười
Do Tâm, ” chín bỏ làm mười ” một khi..
Từ Tâm, mắt tỏ đường đi
Hữu Tâm, hi hiến quảng chi nhọc nhằn.Từ Tâm, xa lạ hóa gần
Tại Tâm, đối diện muôn phần phân ly
Từ Tâm, ”không hóa” thị phi
Nhờ Tâm, liễu đạo huyền vi một ngày.Từ Tâm, tác Tổ, nên Thầy
Nhờ Tâm, ân đức cao dày chẳng quên.
Từ Tâm, chí nguyện vững bền
Do Tâm mà cận kề bên Phật đà.Tâm là chủ của ngôi nhà
Thân là công cụ để mà khiến sai.
Mấy dòng xin ngõ cùng ai
Ngẫm đời muôn sự không ngoài chữ Tâm!

Thích Tánh Tuệ

Bồ Đề Đạo Tràng Dec. 2013
(*) Tứ Thánh = Thanh Văn , Duyên Giác, Bồ tát , Phật
Lục Phàm = Trời, Người, Atula, Ngạ quỷ, Súc sinh, Địa ngục.

 
” Giác ngộ luôn luôn hiện hữu.
Sự giác ngộ nhỏ bé sẽ mang tới giác ngộ lớn lao.
Nếu bạn hít thở và nhận ra rằng
mình vẫn đang sống,
đó là lúc bạn chạm tay vào điều kỳ diệu
của việc được sống.
Đó cũng là một loại giác ngộ “.
 
Thiền sư Thích Nhất Hạnh
 

Những Vòng Tròn..

Nhớ hồi tôi chừng 7 tuổi, ông nội dẫn tôi đến bên hồ cá trong trang trại rồi bảo tôi thử ném một viên đá xuống nước. Sau đó ông bảo tôi quan sát những vòng tròn trên mặt nước bởi chính viên đá vừa ném. Rồi ông bảo tôi: “Cháu hãy thử hình dung mình như viên đá kia. Trong đời, cháu cũng có thể tạo ra rất nhiều vòng tròn xao động và chúng sẽ ảnh hưởng đến sự an bình của tất cả những người xung quanh. ”

Và rồi ông tiếp tục: “Hãy luôn nhớ rằng cháu là người chịu trách nhiệm về những gì cháu đã đặt vào trong vòng tròn của chính mình và vòng tròn đó cũng sẽ lan toả và chạm vào rất nhiều vòng tròn khác. Vì vậy hãy sống sao cho những điều tốt đẹp mà vòng tròn của cháu tạo nên được gửi đi như những thông điệp của hòa bình và nhân ái đến khắp mọi người. Ngược lại, những xao động sinh ra từ sự giận dữ hoặc ganh tị chắc chắn sẽ lan tỏa và ảnh hưởng đến những vòng tròn khác. Do đó, cháu cần phải ý thức được trách nhiệm của mình đối với tất cả những điều trên”. – Đó là lần đầu tiên trong đời tôi nhận ra rằng sự an bình nội tại hay sự bất an trong mỗi con người đều chảy ra thế giới này. Vì thế sẽ không thể tạo lập một thế giới hòa bình khi chúng ta đang còn bị vướng bận bởi những xung đột nội tại, hận thù, hồ nghi hay giận dữ bên trong dẫu cho những xúc cảm hay ý nghĩ đó có được nói ra hay không.

Mọi khuấy động xung quanh những vòng tròn diễn ra trong mỗi chúng ta đều tràn ra thế giới rộng lớn này, hoặc để tô vẽ thêm vẻ đẹp cho cuộc sống, hoặc cản trở, phá vỡ những vòng tròn khác.

Một người giết trâu đến hỏi Thiền sư :
” Giết trâu có tội không ? “
Thiền sư trả lời : “ Không có tội “
Người đó ngạc nhiên hoi :
“ Tại sao không tội ?”
Thiền sư đáp : “ Giết một đền một , không tội lỗi gì hết “

Chúng ta bình đẳng trước luật nhân quả , chữ ” tội ” trong đạo Phật không giống như chữ tội ở các tôn giáo khác . Phật không có quyền cho chúng ta lên Niết bàn, cũng không có quyền Đày chúng ta xuống địa ngục. Chỉ Nghiệp mới có quyền này . Khi nghiệp chưa phát ra thì mình làm chủ nó nhưng khi nghiệp đã phát ra rồi thì nó làm chủ mình. Sự chi phối của LUẬT NHÂN QUẢ rất công bằng.

( Vì thế, xin đừng giết rất nhiều gà mà vui lễ Tạ ơn *:) happy ).Bodhgaya monk

Vô Lượng Ân Tình

Tạ ơn Mẹ cho còn dòng sữa ngọt
Tình bao la như lượng của đất trời..
Dạy con sống cho đi hơn là nhận
Biết thương người còn bất hạnh, đơn côi.

Tạ ơn Cha đã cho con cuộc sống
Lúc vỗ về, khi giáo huấn nghiêm minh
Tình Cha đó, tựa sơn hà cao rộng
Con trưởng thành trong đức độ, hy sinh.

Tạ ơn Anh,” đời trai vì sông núi ”
Quên gian lao cho Tổ quốc thanh bình
Quê hương đẹp lúa hai mùa phơi phới
Và làng thôn yên giấc, sống an ninh.

Tạ ơn Em đã sớm chiều bên Mẹ
Lo cho Cha chân yếu buổi hao gầy
Vừa may vá, chăm một bầy thơ trẻ
Chuyện trong ngoài quán xuyến một bàn tay.

Tạ ơn Trời đã cho bầu dưỡng khí
Cho muôn sinh hơi thở sống trong lành.
Cho mưa nắng mùa màng thêm đẹp ý,
Bừng trăng sao đêm vũ trụ long lanh.

Tạ ơn Đất cho muôn loài cư ngụ
Cho rừng xanh, sông suối, lá hoa ngàn..
Như Tình Mẹ ấp ôm từng trái, nụ
Có bao giờ mong đáp trả, hỏi han.

Tạ ơn Nước cho làn da sán lạn
Giọt Cam lồ mầu nhiệm đức Quan Âm
Giả dụ nước bỗng một ngày khô cạn
Sự sống này ai tính chuyện trăm năm ?

Tạ ơn Hoa đã vì đời tươi nở,
Ơn con đường rạng rỡ ánh dương soi,
Tạ ơn chim hót bên hè phố chợ
Giữa bôn ba cơm áo.. chợt môi cười.

Ôi vô lượng, ôi ơn đời vô lượng!
Mà một lần sao nói hết ” Tạ ơn!”
Bao hạnh phúc.. chỉ cần ta nhận diện
Hạt bụi này ơn vũ trụ, giang sơn..

– Xin lặng lẽ dập đầu chân đức Phật
Nén nghẹn ngào dâng một chút tâm hương
Tạ ơn Phật đã mang về Chân lý
Đưa nhân sinh qua bóng tối đêm trường.

Tạ ơn Đạo, Tạ ơn Đời, tất cả..
Ơn vạn loài chan chứa một Tình thương.

Thích Tánh Tuệ

Mùa lễ Tạ Ơn – Thanks Giving 2014


Làm Sao Biết Niết Bàn Là Vui?

“Bạch đại đức, những ai chưa chứng đắc Niết-bàn có thể biết
Niết-bàn là cảnh vui chăng?”
“Có thể biết.”
“Làm sao có thể biết?”
“Đại vương, có những người chưa từng bị chặt tay, chặt chân,
họ có thể biết bị chặt tay chân là đau đớn, khổ não hay không?”
“Thưa, có thể biết.”
“Làm sao có thể biết?”
“Vì tuy họ không bị chặt tay chân, nhưng họ đã được nghe những kẻ
 bị chặt tay chân kêu la, than khóc, nên họ biết đó là đau đớn khổ não vậy.”

“Cũng như thế, đại vương. Người chưa chứng đắc Niết-bàn cũng có thể biết
 Niết-bàn là cảnh vui sướng, vì được nghe những vị đã đắc đạo thuật
 lại những sự an ổn, thanh thản ở cảnh Niết bàn.”
(Kinh Na Tiên Tỳ Kheo)

 __(())__



QUÁN TRỌ  Một vị thầy tâm linh nổi tiếng đến trước cửa lâu đài của vị vua nọ. Vì thầy nổi tiếng rồi, nên các người lính canh không ai chặn ông lại khi ông đi vào và tiến thẳng đến trước mặt nhà vua đang ngồi trên ngai vàng.  - Ông muốn gì? Nhà vua hỏi.  - Tôi muốn có một chỗ để ngủ trong cái quán trọ này. Ông ta đáp.  - Nhưng đây không phải là quán trọ, đây là tòa lâu đài của ta. Vua trả lời.  - Xin hỏi bệ hạ rằng ai là sở<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
 hữu tòa lâu đài này trước bệ hạ?  - Vua cha ta,  Ngài đã chết rồi.  - Và ai là sở hữu trước cha của bệ hạ?  - Ông nội của ta, Ngài cũng đã chết.  -  Và cái chỗ này, nơi mà  Ngài sống một thời gian ngắn rồi dọn đi, như vậy thì nó không phải là quán trọ như tôi đã nói hay sao?  *** '' Tôi nay Ở TRỌ TRẦN GIAN Trăm năm về chốn xa xăm cuối trời.. Í a í à i à a..''  TCS

QUÁN TRỌ

Một vị thầy tâm linh nổi tiếng đến trước cửa lâu đài của vị vua nọ.
Vì thầy nổi tiếng rồi, nên các người lính canh không ai chặn ông lại khi ông
 đi vào và tiến thẳng đến trước mặt nhà vua đang ngồi trên ngai vàng.

– Ông muốn gì? Nhà vua hỏi.
– Tôi muốn có một chỗ để ngủ trong cái quán trọ này. Ông ta đáp.
– Nhưng đây không phải là quán trọ, đây là tòa lâu đài của ta. Vua trả lời.
– Xin hỏi bệ hạ rằng ai là sở hữu tòa lâu đài này trước bệ hạ?
– Vua cha ta, Ngài đã chết rồi.
– Và ai là sở hữu trước cha của bệ hạ?
– Ông nội của ta, Ngài cũng đã chết.

– Và cái chỗ này, nơi mà Ngài sống một thời gian ngắn rồi dọn đi,
như vậy thì nó không phải là quán trọ như tôi đã nói hay sao?

***
” Tôi nay ở trọ trần gian
Trăm năm về chốn xa xăm cuối trời..”

TCS




Cho Bỏ Lúc Trăm Năm

Đời ngắn lắm cầm tay nhau chưa đủ
Nói làm chi lời chia cách vực sâu,
Hắt hơi thở là tạ từ cuộc lữ
Dẫu muốn tìm, chẳng dễ gặp nhau đâu!

Ngày ngắn lắm chưa cười đêm đã xuống
Sao ta hoài ước muốn chuyện.. sương tan,
Sao chỉ thấy ngày mai là hạnh phúc
Còn Bây Giờ, để phai úa thời gian?

Em dẫu biết đời chẳng chi thường tại
Sao vẫn buồn ngây dại giữa hư hao ?
Khi sân khấu tấm màn nhung khép lại
Kiếp huy hoàng, lộng lẫy.. hóa chiêm bao.

Đời ngắn ngủi sao lời thương chưa nói ?
Ngại ngần chi, người đang rủ nhau đi.
Ai khóc ngất tiễn ai vào mộ địa
Bởi niềm thương dấu nhẹm lúc đương thì…

Đời quá ngắn thương nhau còn chưa đủ
Bận lòng chi bao oán hận bâng quơ..
– Ta cười bóng trong gương cười trở lại
Lòng yêu thương thành biển rộng vô bờ…

Thích Tánh Tuệ
Himalaya Mùa An Cư 2014


Có người hỏi Đức Phật: Những gì Ngài đã đạt được từ thiền định ? Ngài trả lời: Không có gì! Tuy nhiên, Ngài nói: Hãy để tôi nói cho ông biết những gì tôi đã mất : Đó là tức giận, lo âu, trầm cảm, bất an, sợ già,<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
    tuổi tác và cái chết.  Namo Buddhaya   Chúc cả nhà một ngày Chủ Nhật hoan  hỉ, an lành. (*__*)
Thực hiện: Thích Tánh Tu

Như dòng sông trôi ..

Namo Sakya Muni Buddha
Nghĩ quanh..Gia đình nghèo kia có ba người: Bố – Mẹ – và Con trai. Họ sống âm thầm và bình lặng trong một thôn làng hẻo lánh, người Bố đi làm thuê để kiếm cơm gạo nuôi gia đình, người mẹ lo việc bếp núc, trồng mấy luống rau, và chăm sóc con. – Một buổi trưa hè nắng nóng, người mẹ trên đường từ chợ về nhà chợt nhặt được một trái cam ai đó đánh rơi bên đường, cơn khát và mệt nhọc dường như tiêu tan khi bà nghĩ đến miếng cam ngọt lịm và mọng nước. Nhưng nghĩ đến đứa con ngoan ngoãn chẳng mấy khi được ăn hoa trái thơm ngon, bà liền lau sạch trái cam và cất vào túi.Bước chân vào nhà, bà gọi: “Con trai ngoan của mẹ, nhìn xem mẹ cho con gì đây này!”.Đang học bài, cậu bé ngước đôi mắt trong veo nhìn trái cam như một báu vật :”Ôi, mẹ mua cho con ạ ? Trái cam ngon quá, con cám ơn mẹ”. Người mẹ cảm động :”Con học bài ngoan, mẹ đi nấu cơm nhé”.Vừa làm công việc bếp núc, người mẹ vừa thầm cảm ơn ai đó đã vô tình đánh rớt trái cam để bà được tận hưởng niềm vui sướng hạnh phúc khi đã biết nhịn cơn khát và dành phần trái cam ngon ngọt cho con mình. Còn cậu bé, vừa hít hà hương thơm dịu dịu, vừa ngắm nghía màu sắc vàng tươi của trái cam, cậu nghĩ: Mẹ thương mình biết bao khi mua trái cam ngon ngọt dường này, mình phải ngoan ngoãn vâng lời mẹ. Chợt nghĩ đến Bố giờ này đang vất vả làm việc, cậu ngập ngừng đôi chút rồi nhẹ nhàng xé tờ giấy đôi trắng tinh trong tập vở, cậu vụng về nét bút: “Bố ơi, con yêu Bố lắm, chắc Bố đang làm việc mệt lắm phải không Bố, Bố ăn trái cam này cho đỡ mệt Bố nhá.”  Viết xong cậu mở trang giấy, gói trái cam rồi rón rén đặt ở góc tủ, nơi mỗi khi đi làm về Bố sẽ cởi áo khoác và cất mũ tại đó.Chiều tối dần, người đàn ông cố dấu sự mệt nhọc khi bước chân vào ngôi nhà ấm áp của mình, cởi áo khoác ngoài, đặt mũ xuống, bỗng tay anh chạm phải một vật gì tròn tròn được gói trong tờ giấy vở. Mắt ông nhòa lệ khi đọc những nét chữ ngây thơ của cậu bé, ông hôn cả mảnh giấy và trái cam xinh xắn như muốn cảm ơn đứa con yêu quý.Nhìn xuống bếp, thấy vợ đang lúi húi công việc, ông thấy thương người phụ nữ nhỏ bé, suốt ngày bận rộn để chăm sóc cho hai bố con mà không bao giờ phàn nàn kêu ca, ông cảm thấy mình mang ơn vợ biết bao. Nhẹ nhàng đến bên cạnh và choàng tay ôm vợ, ông ghé tai nói nhỏ: Cám ơn em, cha con anh cám ơn em, anh cho em này. Và ông đưa trái cam cho vợ. Người vợ bật khóc khi nhận ra đây chính là trái cam mình đã đưa cho cậu con trai…TG: Hương Vũ

Ý nghĩa và lợi lạc của CÚNG DƯỜNG ĐÈN
Đức Phật Thích-Ca Mâu-Ni đã nêu ra 10 lợi ích của việc cúng dường ánh sáng trong Kinh Phạm Âm :01. Trở thành ngọn đèn của pháp giới;
02. Có huệ nhãn thanh tịnh nhìn thấy các cảnh giới vô hình ngay trong thân người;
03. Thành tựu thiên nhãn thông;
04. Đạt được trí tuệ thấu suốt thiện pháp và bất thiện pháp;
05. Loại trừ tâm bám chấp vào sắc tướng;
06. Luôn sống trong ánh sáng trí tuệ;
07. Có được tái sinh trong thân người hay chư thiên;
08. Vui hưởng cuộc sống giàu sang phú quý;
09. Sớm được giải thoát;
10. Chóng đạt giác ngộ.Để hoàn tất việc cúng dường, chúng ta hãy hồi hướng công đức vì lợi ích của toàn thể chúng sanh nhờ đó mà công đức đã tích lũy sẽ không bị hư hoại.___((()))__Tự NguyệnXin nguyện sống thênh thang đời của gió
Cuộn xa vời.. không giữ một làn hương.

 – Thôi trói buộc, ai làm mình đau khổ
Chẳng tơ vương, thì cách trở ai buồn ?
Xin nguyện sống như con đường lặng lẽ
Khi chân đời dẫm nát cõi lòng ta.
Vẫn độ lượng, bao dung như Tình mẹ
Trong âm thầm hy hiến, chẳng kiêu sa.Xin nguyện sống như dòng sông trôi chảy
Nỗi niềm riêng khôn nói được ai cùng
Bao phiền muộn, lo âu và sợ hãi..
Thả theo dòng.. xua hết thảy lao lung..- Đêm trầm mặc soi bóng mình trên vách
Nghe thị phi gõ cửa mặc nhiên chào.
Lòng tự nhủ chẳng ” quên mình theo khách ”
Chỗ nào vui, nơi đó có niềm đau.Xin nguyện sống một cuộc đời an tịnh
Giữa muôn ngàn mời gọi của trần gian.
Và làm bạn với khiêm hòa, nhẫn nhịn
Biết thở cười.. dù lúc dạ xốn xang…Xin nhóm lửa thắp ngời đêm tăm tối
Mời Tình thương, Trí tuệ ngự lòng ta,
Đường Bát Chánh, Bụt ngàn xưa mở lối
Nguyện bước theo một quyết trở về nhà.Thích Tánh Tuệalt
A nói với B:  “Khu nhà tôi vừa dọn về một ông hàng xóm bất lịch sự.
Tối hôm qua, đã gần một giờ sáng rồi mà ông ta còn qua đập cửa nhà tôi rầm rầm”.B hỏi: “Thế anh có báo cảnh sát không?”.A trả lời:   “Không, tôi mặc kệ ông ta, xem ông ta như thằng điên vì lúc ấy tôi đang tập thổi kèn Saxophone”.

– Chuyện gì cũng có nguyên nhân, nếu biết trước lỗi của mình thì hậu quả sẽ khác đi.
Tuy nhiên, chúng ta lại thường ít khi thấy mình sai, nhưng lại dễ dàng thấy người khác sai. (*__*)

alt
Thực hiện : Thích Tánh Tuệ

 

 

Con người đến với tôn giáo phần lớn là để tìm chỗ dựa tinh thần, nhưng với việc
” phải thực hành để thể nghiệm ” thì Phật tử chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình mà thôi.
Và nếu Phật tử làm theo thấy được hiệu quả thì dù người khác có làm sao, hoặc có nói thế
nào cũng không làm cho niềm tin của họ lung lay được.

– Do Phật giáo không dạy về chữ ‘Tin’ mà chỉ là phương tiện để giúp con người thoát khổ
nên sức mạnh của Phật giáo nằm ở PHÁP (Đạo lý) chứ không phải SỐ LƯỢNG TÍN ĐỒ.
Có thêm người theo, Đức Phật cũng chẳng mạnh thêm, và bớt đi tín đồ cũng không làm
cho Pháp của Ngài yếu đi.

Chính vì vậy Phật giáo không có các điều luật ràng buộc tín đồ, cũng không có nhu cầu
tổ chức chặt chẽ và không xem việc truyền đạo là yếu tố sống còn để rồi dẫn đến những
hành động truyền giáo cực đoan.

Dĩ nhiên với tính chất và tổ chức như vậy thì những ai hướng đến Phật chỉ bằng niềm tin,
niềm tin đó ít nhiều sẽ bị lung lay trước sự xuống cấp của hàng mô phạm.
– Còn những ai hiểu và THỰC HÀNH PHÁP thì chẳng ảnh hưởng gì.

Namo Buddhaya

 

 

Sơn Cư

Phương trời đó mây hiền hòa trôi chảy
Có tùng xanh vờn nắng gió bên ngàn.
Đời ẩn sỹ với hồn thơ tiêu sái
Lá hoa cùng thiền tọa khắp không gian.

Một lần đến phai dấu sầu vạn cổ
Tháng năm chừng khuất dạng dưới hư vô.
Chiều nhẹ bước qua bên dòng suối nhỏ
Chợt trần duyên.. vỗ cánh tít xa mờ.

Lòng vô sự chung núi rừng nhịp thở
Ngắm trăng vàng nằm mộng dưới sương khuya.
Hoàng hôn úa rồi bình minh lại nở
Bốn mùa như nhiên đến, mặc nhiên về.

Chuyện còn, mất rụng bên lề sinh tử
Nỗi buồn, vui hoa nắng rớt trên vai.
Một hơi thở có dài chi cuộc lữ
Mà hơi đâu vướng bận.. sống u hoài!

Ngày tháng vẫn mưa chuyện trò với nắng
Dế giun cùng tấu nhạc khắp chim muông.
Thân áo vải ngồi yên hòa tĩnh lặng
Hoa tình thương nở ngát tận tâm hồn.

Thích Tánh Tuệ
Himalaya India Hạ 2014

Hoa Tư Tưởng :Tôi ích kỷ, hay nóng vội và thiếu vững vàng.Tôi có nhiều lỗi lầm không tự chủ và thiếu kiểm soát.Nhưng nếu anh không thể Chấp Nhận được tôi những khi tồi tệ nhất,thì anh thật sự cũng chẳng xứng đáng nhận được những điều tốt đẹp nhất từ tôi – Marilyn Monroe

Hoa Tư Tưởng :Tôi ích kỷ, hay nóng                                vội và thiếu vững vàng.Tôi có nhiều lỗi                                lầm không tự chủ và thiếu kiểm                                soát.Nhưng nếu anh không thể Chấp Nhận                                được tôi những khi tồi tệ nhất,thì anh                                thật sự cũng chẳng xứng đáng nhận được                                những điều tốt đẹp nhất từ tôi - Marilyn                                Monroe

Tám Chút Xíu

1. Miệng niệm Phật
nhiều thêm một chút nữa.
2. Ðầu óc cởi mở
thêm một chút nữa.
3. Nóng giận ít
thêm một chút nữa.
4. Ðộ lượng nhiều
hơn một chút nữa.
5. Lòng rộng rãi
thêm một chút nữa.
6. Làm thiện nguyện
thêm một chút nữa.
7. Nói năng nhẹ nhàng
thêm chút xíu nữa
8. Mĩm cười nhiều thêm một chút nữa.*:) happy.

'' Người bạn thật sự không những là                                kẻ biết nghiêng mình trên đau khổ của                                chúng ta với sự quan hoài, thương xót,                                mà còn là người biết ngắm nhìn hạnh phúc                                của chúng ta với tia nhìn không một chút                                ghét ghen, đố kỵ ''__(())__” Người bạn thật sự không những là kẻ biết nghiêng mình trên đau khổ của chúng ta với sự quan hoài, thương xót, mà còn là người biết ngắm nhìn hạnh phúc của chúng ta với tia nhìn không một chút ghét ghen, đố kỵ ”__(())__

佛菩薩的願力之-南無大行普賢菩薩十大願 – LULUMACHA – lulumacha’s blog


 

BỐN PHÁP ĐƯA ĐẾN HẠNH PHÚC!

Người Koliya đến thưa với Đức Phật:

“Bạch Thế Tôn, chúng con là những người gia chủ, hưởng thọ dục vọng, sống hệ phược với vợ con, dùng các hương chiên đàn ở Kàsi (Benares), đeo và dùng các vòng hoa hương liệu, phấn sáp, thọ lãnh các vàng bạc. Bạch Thế Tôn, Thế Tôn hãy thuyết cho những người như chúng con, thuyết như thế nào để những pháp ấy đem đến cho chúng con hạnh phúc an lạc ngay trong hiện tại”.

Đức Phật dạy: đây là bốn pháp đưa đến hạnh phúc hiện tại và an lạc hiện tại cho các thiện nam tử:

1)Ðầy đủ sự tháo vát.
2)Đầy đủ sự phòng hộ.
3)Làm bạn với thiện
4)Sống thăng bằng điều hòa.

●Thế nào là sự đầy đủ tháo vát?

Ở đây, vị thiện nam tử phải làm nghề gì để sinh sống, hoặc nghề nông, hoặc đi buôn, hoặc nuôi bò, hoặc làm người bắn cung, hoặc làm việc cho vua, hoặc bất cứ nghề gì, trong nghề ấy, người ấy thiện xảo, không biết mệt, biết suy tư phương tiện, vừa đủ để tự làm và điều khiển người khác làm”.

●Pháp thứ hai là đầy đủ sự phòng hộ:

“Ở đây những tài sản của thiện nam tử, do tháo vát tinh tấn thu hoạch được, do sức mạnh bàn tay cất chứa được, do mồ hôi đổ ra đúng pháp, thu hoạch đúng pháp, vị ấy giữ gìn và bảo vệ. Làm thế nào các tài sản của ta không bị vua mang đi, không bị trộm cướp mang đi, không bị lửa thiêu đốt, không bị nước cuốn trôi, không bị các người con không khả ái chiếm đoạt. Ðây gọi là đầy đủ sự phòng hộ”.

●Thứ đến là bạn với thiện:

“Tại chỗ nào, có những gia chủ hay người lớn lên trong giới đức, đầy đủ lòng tin, đầy đủ giới đức, đầy đủ bố thí, đầy đủ trí tuệ, thiện nam tử làm quen, nói chuyện, thảo luận. Với những người đầy đủ lòng tin, vị ấy học tập đầy đủ lòng tin. Với những người đầy đủ giới đức, học tập đầy đủ giới đức. Với những người đầy đủ bố thí, học tập đầy đủ bố thí. Với những người đầy đủ trí tuệ, học tập đầy đủ trí tuệ”.

●Pháp thứ tư là sống thăng bằng điều hòa:

Sống thăng bằng điều hòa là sống không bỏn xẻn hoặc hoang phí, sống như thế nào để tiền nhập trội hơn tiền xuất, và hàng tháng hàng năm đều có tiền tiết kiệm. Đó là những yếu tố cần thiết và bảo đảm cho một đời sống an lạc và hạnh phúc”.

Rồi Ðức Phật nhắc khéo thiện nam tử có bốn cửa xuất làm phung phí tài sản :
tức là đam mê đàn bà, đam mê rượu chè, đam mê cờ bạc, bạn bè kẻ ác, thân hữu kẻ ác.

Nếu thiện nam tử rơi vào bốn cái mê này, thời bao nhiêu tài sản thâu hoạch được sẽ bị phung phí tiêu tán hết. Như một hồ nước có bốn cửa nhập, bốn cửa xuất. Cửa nhập thì bị đóng lại, cửa xuất thì bị mở toang. Như vậy bao nhiêu nước trong hồ đều tuôn chảy ra ngoài hồ hết.

Trái lại có bốn cửa vào để tăng trưởng tài sản.
Tức là không có đam mê đàn bà, không đam mê rượu chè,  không đam mê cờ bạc, thân hữu với bậc thiện.

Như một hồ nước có bốn cửa nhập đều mở toang, bốn cửa xuất đều đóng kín. Như vậy nước ở ngoài tuôn vào trong hồ và hồ nước sẽ đầy tràn. Cũng vậy, vị thiện nam tử, tránh xa bốn đam mê trên, thời tài sản của vị ấy ngày một tăng trưởng, ngày một hưng thịnh.

( Trích Kinh Tăng Chi Bộ, VIII-54)

MIỆNG THOẢNG HƯƠNG SEN

Ít nói cho lòng được tịnh thanh
Cho tâm hoa nở đóa sen lành.
Nhiều lời, lắm lỗi, đa phiền não
Bao nhiêu rối rắm mãi vây quanh.

Ít nói quay về với tự tâm
Nương theo hơi thở Niệm Phật thầm.
Sáu cửa cài then, phòng hộ ý
Tỉnh thức từng giây, dứt lỗi lầm.

Ít nói cho đời bớt nhiễu nhương…
Chỉ cần im lặng trải tình thương,
Gìn Thân, Miệng, Ý như gìn ngọc
Hoa Từ, trái Huệ tự thơm hương.

Ít nói, không là câm nín đâu!
Cốt là ý nghĩa chẳng nhiều câu.
Một lời đem lại nhiều an lạc
Hơn cả ngàn muôn.. rộn ý sầu.

Ít nói tâm rền tiếng Phật âm
Lắng nghe an tịnh thoát mê lầm.
Con nguyện vuông tròn câu Chánh Ngữ
Thắp đèn Tuệ Giác rạng trong tâm.

Thích Tánh Tuệ

Photo: TỪ BI NGUYỆN  Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.  Nguyện cầu tám hướng mười phương  Chúng sanh muôn loại hãy thường an vui Dứt trừ oan trái nhiều đời Bao nhiêu đau khổ đến hồi duyên tan.  Hại nhau chỉ chuốc lầm than Mê si điên đảo vô vàn lệ châu Chúng sanh vô bệnh sống lâu Nguyện cho thành tựu phước sâu đức dày  Nguyện cho an lạc từ nay Dứt trừ thống khổ đắng cay oán hờn Dứt trừ kinh sợ tai ương Bao nhiêu phiền não đoạn trường vĩnh ly  Nguyện cầu Tam Bảo chứng tri Sống đời thanh tịnh, từ bi vẹn toàn.  Nam Mô Thập Phương Thường Trú Tam Bảo.  __(())__  __(())__  __(())__

Nếu cơ thể này thực sự là của ta thì nó sẽ nghe theo mệnh lệnh của ta.
Khi ta nói: “Không được già!” hay “Ta cấm mày không được đau!”, nó có nghe lời ta không? Không! Nó chẳng đếm xỉa gì đến ý kiến của ta cả. Chúng ta chỉ là người thuê chứ
không phải là chủ nhân của “căn nhà” này. Nếu nghĩ rằng cơ thể này là của ta thì ta sẽ đau khổ biết bao khi phải xa lìa nó.
Thực ra, chẳng có một cái ta trường tồn bất biến, chẳng có một cái gì cố định hay bền vững mà ta có thể nắm giữ
*:) happy.



Subject: Fw: Hội ngộ mênh mông ..
Photo: Thế giới vốn không thuộc về bạn, vì thế bạn  không cần vứt bỏ, cái cần vứt bỏ chính là những TÁNH  CỐ CHẤP (CHẤP THỦ). Vạn vật đều cung ứng cho ta, nhưng không thuộc về ta. (*__*)   Namo Sakya Muni Buddha    __(())__
Namo Sakya Muni Buddha 
 

 Thế giới vốn không thuộc về bạn, vì thế bạn không cần vứt bỏ, cái cần vứt bỏ chính là những TÁNH CỐ CHẤP (Chấp Thủ). Vạn vật đều cung ứng cho ta, nhưng không thuộc về ta *:) happy. TĨNH LẶNG 
Lặng yên giây phút này
Ngồi xuống cùng cỏ cây.
Nhìn nắng reo trên lá
Ngủ trên đầu ngón tay.
– Lặng yên từng phút giây
Nghe tim mình gõ nhịp
Ba vạn sáu ngàn ngày
Có khi nào mỏi mệt!?- Lặng yên và Nhận biết
Hoa kia cũng là người.
Chẳng vì ai tươi nở
Mà hoa cứ mĩm cười.Lặng yên nghe mưa nhỏ
Tí tách ngoài mái hiên
Mưa nghìn năm vẫn thế
Vui, buồn… cảm nhận riêng.Lặng yên nghe gió thoảng
Mang theo hương trần gian.
Đến, đi không hò hẹn
Cánh gió đời thênh thang..Lặng yên và thư thái
Nhìn mây bay cuối trời
Buông cái tôi nằng nặng
Thấy mình là.. muôn nơi…

Thích Tánh Tuệimage
Khúc Nguyệt Quỳnh
Đêm nghiêng một đóa Quỳnh hương nở
Ngan ngát ru hồn ai lãng quên.
Thùy miên trong cõi đời sinh tử
Sực tỉnh, trăng tàn, quá nửa đêm..
Khuya nao thiền khách chờ hoa nở
Chén trà chưa nguội đã chiêm bao.
Nắng đêm loang loáng cài song cửa
Thức giấc hoa phai tự lúc nào!Nghìn xưa hoa với đời như mộng
Nở đóa vô thường trong cõi mê .
Chỉ thoáng trần tâm vừa giao động
Khuất lấp trăm năm một nẻo về .Đêm lắng, hoa vời thiên thu lại
Ai cười vỡ nát mộng hằng sa.
Xưa mê ôm cõi đời si dại
Đâu ngờ … muôn kiếp vốn không hoa!..Trăng lên soi rạng hồn nhân thế
Bụt ngồi bóng đỗ xuống dòng sông.
Hiên chùa một nụ Quỳnh Hương hé
Ai vừa… hội ngộ khắp mênh mông…
Thích Tánh Tuệ
Bodhgaya mùa trăng thượng tuần tháng 2. 2013
Sống Thuận Pháp Tùy Duyên..

Sửa Đổi Thiên Nhiên

Ngồi dưới cây bồ đề, một chú tiểu nhận xét:

– Thiên nhiên có những điều bất cân xứng cần phải sửa chữa lại.

Chú tiểu khác hỏi:
– Thí dụ cái gì bất cân xứng?
– Thì chú thấy đó, bên kia cây dưa hấu nhỏ như vậy mà trái thật to,
còn cây bồ đề to tướng thế này mà trái nhỏ xíu!
Ngay khi đó gió thổi rụng những trái bồ đề trên đầu họ. Chú tiểu kia nói:
– May mà chú chưa kịp sửa thiên nhiên, chứ không thì bể đầu cả đám!

Suy Nghĩ:

Người mê tự sinh ra cho mình cái bản ngã, thế rồi từ khi lên ngôi, bản ngã bắt đầu ra tay.
Trước hết bắt những người xung quanh phải tuân theo “mệnh lệnh của tôi”,
sau được đà, bắt luôn mọi sự moi vật phải thay đổi cho đúng với “ý muốn của tôi”.
Thế là một cuộc đảo chính quy luật tự nhiên cứ thế mà xảy ra!

Chân con vịt ngắn hãy mau dài ra!
Cổ con cò cao hãy mau ngắn lại!

Phải khổ luyện sao để bay được như chim!
Phải tu trí sao cho lặn được như cá!…

Con người cảm thấy mình đã tiến bộ rất xa: bản ngã bành trướng, quốc gia bành trướng,
chinh phục hành tinh, điều hành vũ trụ,… Hoặc là khí công thượng thừa, yoga tuyệt đỉnh,
định lực phi phàm v.v… Vâng, cứ sửa đổi nữa đi cho ra muôn hình vạn trạng, thỏa chí bình
sinh. Nhưng bản ngã ơi, ngươi có khi nào thấy rằng cái gốc của ngươi thì vẫn chưa thay đổi
được chút nào? *:) happy

Túy Sinh

Lang thang sáu nẻo luân trầm
Cỏ cây thấy cũng lặng thầm xót thương
Niềm vui chưa trọn đã buồn
Nụ cười chưa tắt, lệ tuôn ướt đời.
Nắng, mưa.. tóc đã bạc rồi
Vẫn chênh vênh, vẫn chơi vơi dạ sầu.
Đâu nhìn ra thuở ban đầu
Đâu tìm ra mối chỉ nào vướng chân.

Ngày qua tháng lại phong trần
Theo dòng thinh sắc.. ân cần rủ rê..
Dùng dằng.. một cảnh hai quê
Nửa lên yên ngựa, nửa mê cung đàn.

Mở to mắt, vẫn mơ màng
Từng chiều rót chén tiễn hoàng hôn say..

Mảnh hồn lớp lớp mây bay
” Mộng trung ” đâu biết mặt mày thuở nao!
Vấn vương vị ngọt chiêm bao
Mà đành cam chịu giam vào Tử, Sinh
Vui qua, khổ tới lênh đênh..
Đường xưa ai nhớ bước thênh thang về…

– Vẫn chờ ai, cội Bồ Đề
Nghìn năm bóng đổ bên lề nhân gian..

Thích Tánh Tuệ

Inline image

Inline image
  
 Em hãy NHÌN NHƯ PHẬT
Ánh mắt Từ mênh mông
Nhìn người và nhìn vật
Với chan hòa, cảm thông.
 Inline image
                                        Em hãy NGHE NHƯ PHẬT
Nghe với tình bao la
Khi lòng không biên giới
Hiểu, thương đời sâu xa..
 Inline image
                                        Em hãy CƯỜI NHƯ PHẬT
Nét bao dung, hiền hòa.
Nụ cười Chân, Thiện, Mỹ
Làm buồn đau.. xóa nhòa..
 Inline image
                                        Ta hãy NGỒI NHƯ PHẬT
Trầm hùng tựa núi cao.
An nhiên và bất động
Giữa cuộc trần lao xao..
 Inline image
                                        Rồi ta ĐI NHƯ PHẬT
Bước an lành, thảnh thơi.
Muôn lối bừng hoa nở
Làm đẹp thêm cuộc đời.
 Inline image
                                        Và ta.. THỞ NHƯ PHẬT
Thở chậm và thở sâu.
Để nghe từng nhịp sống
Có bình an, nhiệm mầu.
 Inline image
                                        Mình là con của Phật
Nhiều, ít nên giống Người?
Nơi nào ta có mặt
Có Niết Bàn, an vui..
                                        Thích Tánh Tuệ

 

”””””””””””””””””””””””””””
Bạch Thế Tôn, con không biết khi nào Thế Tôn hay con sẽ qua đời,
xin Ngài hãy thuyết pháp cho con, để con được lợi lạc lâu dài và được giải thoát an lạc.Đến lần thứ ba, thấy vậy tuy vẫn đang đứng ở giữa đường, Phật cũng chỉ dạy cho ông:- Vậy thì, Bàhiya, ông phải thực tập thế này: Trong cái thấy chỉ có cái bị thấy,
trong cái nghe chỉ có cái bị nghe, trong cái thọ tưởng chỉ có cái bị thọ tưởng,
trong cái hiểu chỉ có cái bị hiểu; Này Bàhiya, vì ông không ở đây,
do đó ông không ở đời này, cũng chẳng ở đời sau, không ở cả chặng giữa.
Như vậy mới chấm dứt khổ đau.( Trích đoạn Kinh Bahiya)
Như Phật
Em hãy NHÌN NHƯ PHẬT
Ánh mắt Từ mênh mông
Nhìn người và nhìn vật
Với chan hòa, cảm thông.Em hãy NGHE NHƯ PHẬT
Nghe với tình bao la
Khi lòng không biên giới
Hiểu, thương đời sâu xa..Em hãy CƯỜI NHƯ PHẬT
Nét bao dung, hiền hòa.
Nụ cười Chân, Thiện, Mỹ
Làm đau thương.. xóa nhòa..Ta hãy NGỒI NHƯ PHẬT
Trầm hùng tựa núi cao.
An nhiên và bất động
Giữa cuộc trần lao xao..Rồi ta ĐI NHƯ PHẬT
Bước an lành, thảnh thơi.
Muôn lối bừng hoa nở
Làm đẹp thêm cuộc đời.
””””””””””””””””””””””””””””””””””””””””
Lần lữa..Một hôm Đức Phật cùng các đệ tử đi ngang qua một cáng đồng, có người nông phu
đang cày ruộng gần đấy thấy Phật hào quang rực rỡ, oai nghi đoan chính, lòng anh rất hân hoan
đến lễ Phật xin quy y nhưng chực nhớ đến công việc cày cấy chưa xong , bèn tự nhủ :- Thội để khi khác, bao giờ cày cấy , gieo giống xong được rảnh rang hãy đến nơi Phật xin quy y chẳng muộn .Nghĩ thế rồi anh tiếp tục công việc. Phật biết ý niệm của anh nông phu kia nên mỉm cười,
A Nan liền lễ Phật hỏi duyên do, Phật đáp:- Các ông có thấy người cày ruộng ấy chăng? Anh trải qua chín mươi mốt kiếp, gặp cả thảy bảy vị Phật
ra đời, mỗi lần gặp Phật anh đều hoan hỷ toan đến quy y lễ bái, nhưng nghĩ lại việc mùa màng chưa xong
bèn thôi, tự hẹn khi khác. Đến nay gặp ta , y vừa toan đến quy y rồi cũng thối niệm tự hẹn khi khác.
Cứ như thế đã biết bao nhiêu lần sanh tử chuyển luân, việc cày cấy vẫn chưa xong và cũng vẫn
chưa được quy y Tam Bảo.Anh nông phu được nghe Phật nói tiền nghiệp giãi đãi của mình như thế, giật mình kinh sợ,
tự hối quá buông cày đến lễ Phật cầu xin thọ giới quy y.Bình:

 ” Có khi trễ hẹn một giờ
Đến duyên gặp lại phải chờ trăm năm.” 
Soi LòngCó đôi lúc ta cần nên thận trọng
Ngồi lắng nghe dư luận nói về mình.
K
hông lệ thuộc trước những lời hư vọng,
Chẳng coi thường bao góp ý công minh..Vì..” không lửa thì làm sao có khói! ”
Nên lắng lòng xem xét lẽ thực, hư.
Và cười nhẹ, khi biết mình không lỗi
Hiểu thêm rằng.. dư luận vốn luận dư..Khi cầm mảnh gương soi vào tâm khảm
Ta biết mình đẹp, xấu, đục hay trong?
Vườn tâm địa giăng mắc nhiều cỏ dại
Mà cũng không thiếu vắng những hoa hồng.- Thánh nhân nào mà không mang quá khứ
Tội nhân nào chẳng thể có tương lai!
Chính vì vậy, nhủ lòng luôn khoan thứ
Kiếp con người ai thoát khỏi lầm sai ?Sau mưa gió bên kia trời ửng nắng
Sau lỗi lầm, cay đắng, trưởng thành hơn.
Điều quan trọng là tự tri, vượt thắng.
Những đam mê, giới hạn của tâm hồn.Thường soi bóng bên dòng sông tâm niệm
Nếu ta cười.. ảnh hiện nụ cười ta
Cùng thế ấy, luôn sống đời hướng thiện
Vững tin mai Hạnh phúc lại trao quà.Có đôi lúc ta hãy nên nhìn ngắm
Thế gian này bằng đôi mắt trẻ thơ.
Để nghe tiếng Thương yêu từ sâu thẳm
Chỉ cái nhìn nhân thế hết bơ vơ..Thích Tánh Tuệ
Himachal India mùa An Cư 2014

..Điều gì xảy ra khi một bông hoa nở trong rừng sâu mà chẳng ai ca ngợi nó,
chẳng ai biết tới hương thơm của nó, chẳng ai đi ngang qua và nói “Đẹp đấy!”,
chẳng ai thưởng thức cái đẹp của nó, niềm vui của nó – chẳng ai chia sẻ.
Điều gì xảy ra cho bông hoa này? Nó có chết không? Nó có đau khổ không?
Nó có trở nên hoang mang sợ hãi không? Nó có tự tử không?
Nó cứ nở hoa, nó đơn giản cứ nở hoa. Chẳng có gì khác biệt việc liệu có ai đó đi qua hay không;
điều đó không liên quan đến nó. Nó cứ tỏa mãi hương thơm của mình theo gió.
Nó cứ dâng tặng niềm vui của mình cho đời, cho cái toàn thể bao la.*:) happy
Thực hiện: Thích Tánh Tuệ

Người chưa quen biếtCó một tiểu hòa thượng mới đến thiền viện, anh ta chủ động đi gặp thiền sư Trí Nhàn,
nói thành khẩn: – Con mới đến, xin sư phụ chỉ bảo con phải làm những gì.
Thiến sư Trí Nhàn mỉm cười nói:
– Trước hết, con hãy đi làm quen với chúng tăng trong chùa.
Ngày hôm sau, tiểu hòa thượng lại đến gặp thiền sư, hỏi:
– Chúng tăng con đã làm quen hết rồi, giờ phải làm gì?
Thiền sư Trí Nhàn cũng mỉm cười bảo:
– Nhất định còn sót, con hãy tiếp tục tìm hiểu làm quen đi.
Ngày thứ ba, tiểu hòa thượng lại đến gặp thiền sư, nói chắc chắn:
– Tất cả tăng lữ trong chùa con đều biết cả rồi, giờ con muốn có việc làm.
Thiền sư Trí nhàn vẫn mỉm cười nói:
– Còn một người con vẫn chưa nhận biết, hơn nữa, người ấy lại vô cùng quan trọng với con.Tiểu hòa thượng rời khỏi phòng thiền của thiền sư, lại đi tìm từng phòng, hỏi từng người …
Nhiều ngày trôi qua, tiểu hòa thượng vẫn không biết mình bỏ sót ai. Một hôm, anh ta đến bên miệng giếng,
chợt nhìn thấy hình bóng của mình và tỉnh ngộ, vội chạy ngay đi gặp thiền sư Trí Nhàn…Bình: Tuy quen mà lạ, tuy lạ mà quen. Lạ, quen tại mình *:) happy.
NGƯỜI CHƯA QUEN BIẾT Có một tiểu hòa thượng mới đến thiền viện, anh ta chủ động đi gặp thiền sư Trí Nhàn, nói thành khẩn:- Con mới đến, xin sư phụ chỉ bảo con phải làm những gì.Thiến sư Trí Nhàn mỉm cười nói:- Trước hết, con hãy đi làm quen với chúng tăng trong chùa.Ngày hôm sau, tiểu hòa thượng lại đến gặp thiền sư, hỏi:- Chúng tăng con đã làm quen hết rồi, giờ phải làm gì?Thiền sư Trí Nhàn cũng mỉm cười bảo:- Nhất định còn sót, con hãy tiếp tục tìm hiểu làm quen đi.Ngày thứ ba, tiểu hòa thượng lại đến gặp thiền sư, nói chắc chắn:- Tất cả tăng lữ trong chùa con đều biết cả rồi, giờ con muốn có việc làm.Thiền sư Trí nhàn vẫn mỉm cười nói:- Còn một người con vẫn chưa nhận biết, hơn nữa, người ấy lại vô cùng quan trọng với con.Tiểu hòa thượng rời khỏi phòng thiền của thiền sư, lại đi tìm từng phòng, hỏi từng người ... Nhiều ngày trôi qua, tiểu hòa thượng vẫn không biết mình bỏ sót ai. Một hôm, anh ta đến bên miệng giếng, chợt nhìn thấy hình bóng của mình và tỉnh ngộ, vội chạy ngay đi gặp thiền sư Trí Nhàn...Bình : TUY XA MÀ GẦN, TUY GẦN MÀ XA. XA GẦN BỞI DO TA. (*___*)

Bát nướcCó một người giàu và một người nghèo cùng tranh luận thế nào là hạnh phúc.

Người nghèo nói: – Hạnh phúc chính là hiện tại.

Người giàu nhìn người nghèo ăn bận quần áo cũ rách, ở trong chòi tranh lụp xụp, nói giọng khinh miệt:

– Vậy mà ngươi có thể gọi là hạnh phúc? Hạnh phúc của ta là tòa nhà trăm gian lộng lẫy
nguy nga, là nô bộc cả ngàn người!

Cuộc đời biến đổi vô thường, một trận hỏa hoạn đã thiêu rụi tòa nhà trăm gian của người giàu,
rồi tất cả nô bộc đều bỏ đi, người giàu chỉ trong một đêm biến thành kẻ ăn mày.

Người ăn mày lang thang xin ăn giữa trời nắng gắt, mồ hôi nhễ nhại,
đi ngang qua chòi tranh của người nghèo, muốn xin nước uống. Người nghèo bưng ra một
bát nước trong, hỏi: – Thế bây giờ ông cho rằng cái gì là hạnh phúc ?

Người ăn mày đáp:

– Hạnh phúc chính là bát nước ở trong tay ông lúc này đây…
Tâm Ngôn
BÁT NƯỚC Có một người giàu và một người nghèo cùng tranh luận thế nào là hạnh phúc.Người nghèo nói:- Hạnh phúc chính là hiện tại.Người giàu nhìn người nghèo ăn bận quần áo cũ rách, ở trong chòi tranh lụp xụp, nói giọng khinh miệt:- Vậy mà ngươi có thể gọi là hạnh phúc? Hạnh phúc của ta là tòa nhà trăm gian lộng lẫy nguy nga, là nô bộc cả ngàn người!Cuộc đời biến đổi vô thường, một trận hỏa hoạn đã thiêu rụi tòa nhà trăm gian của người giàu, rồi tất cả nô bộc đều bỏ đi, người giàu chỉ trong một đêm biến thành kẻ ăn mày.Người ăn mày lang thang xin ăn giữa trời nắng gắt, mồ hôi nhễ nhại, đi ngang qua chòi tranh của người nghèo, muốn xin nước uống. Người nghèo bưng ra một bát nước trong, hỏi:- Thế bây giờ ông cho rằng cái gì là hạnh phúc?Người ăn mày đáp:- Hạnh phúc chính là bát nước ở trong tay ông lúc này đây... (*___*)

VỪA… Vừa sâu đậm, vừa mỏng manh
Đó là tình cảm nhân sanh ở đời
Vừa rộng rãi, vừa hẹp hòi
Là con tim của bao người, của ta.
Trông gần rồi cũng nhìn xa
Là đôi mắt lúc mặn mà, dửng dưng
Vừa nhỏ nhiệm, vừa bao dung
Từ nơi ý niệm riêng, chung đổi dời,Khi nằng nặng, lúc nhẹ hời
Ấy là thái độ giữa người với nhau.
Vừa đẹp đẽ, vừa..” xấu đau ”
Chỗ lòng hoan hỉ, nơi câu tỵ hiềmVừa mạnh mẽ, vừa êm đềm
Khi lời ai nhuốm nỗi niềm giận, thương.
Vừa trân quí, vừa xem thường
Là câu nhân nghĩa thuở buồn, lúc vui.Vừa hạnh phúc, vừa ngậm ngùi
Là tình yêu đó muôn đời biến thiên..
Khi hữu hạnh, lúc vô duyên
Là đường tu Đạo khi lên, lúc lùiThế gian đủ chuyện khóc, cười
Hơn, thua, vinh nhục ngàn đời tiếp nhau…Thích Tánh Tuệ

Sng thì có muôn ngàn
cách sng
N
ói thì có muôn vn
li hay ý đp.
Nh
ưng đôi khi..
đp nht li là
kh
ông nói mt li nào c.!..
*:) happy

x_3b9851b7 photo x_3b9851b7.gif

Và ta.. THỞ NHƯ PHẬT
Thở chậm và thở sâu.
Để nghe từng mạch sống
Có bình an, nhiệm mầu.

Mình là con của Phật
Nhiều, ít nên giống Người?
Nơi nào ta có mặt
Có Niết Bàn, an vui.

Thích Tánh Tuệ

 

 

 

 

 

 

 

 

Cúng Dường Pháp nhân mùa An cư Kiết Hạ 2014 (PL 255

”””””””””””””””””””””””””””””””””””””””””””””””””””’
Xin chia sẻ cùng Gia đình ”Theo Dấu Như Lai” một số Pháp Thoại nhân mùa
An Cư Kiết Hạ (PL 2558). Kính chúc tất cả an lành & như nguyện.
Từ đâu đến, sẽ về đâu?
Thích Tánh Tuệ

Click vào dòng chữ dưới đây để nghe Pháp .
 

Phải chăng ”Nhân nào Quả nấy”? – Thích Tánh Tuệ

弥陀有愿接引念佛,观音菩萨

Chỉ Cần Chuyển Một Cái Nhìn -Thích Tánh Tuệ 1/2

Chỉ Cần Chuyển Một Cái Nhìn -Thích Tánh Tuệ 2/2

弥陀有愿接引念佛,观音菩萨

Những Biểu Hiện Nẻo Tái Sinh -Thích Tánh Tuệ 1/3

Những Biểu Hiện Nẻo Tái Sinh -Thích Tánh Tuệ 2/3

Những Biểu Hiện Nẻo Tái Sinh -Thích Tánh Tuệ 3/3

弥陀有愿接引念佛,观音菩萨

Nẻo Về Chân Hạnh Phúc – Thích Tánh Tuệ – Part 1/4

Nẻo Về Chân Hạnh Phúc – Thích Tánh Tuệ – Part 2/4

Nẻo Về Chân Hạnh Phúc – Thích Tánh Tuệ – Part 3/4

Nẻo Về Chân Hạnh Phúc – Thích Tánh Tuệ – Part 4/4

弥陀有愿接引念佛,观音菩萨

Hành Hương India-Theo Dấu Như Lai-Thích Tánh Tuệ 1/4

Hành Hương India-Theo Dấu Như Lai-Thích Tánh Tuệ 2/4

Hành Hương India-Theo Dấu Như Lai-Thích Tánh Tuệ 3/4

Hành Hương India-Theo Dấu Như Lai-Thích Tánh Tuệ 4/4

CHIỀU BÊN SÔNG NI-LIÊN -Bodhaya Monk-Thích Tánh Tuệ

KHÉP TRẦN TÂM – Thơ Thích Tánh Tuệ – Hòa tấu

THIỀN VIỆN HOA LÂM

MP3 – PHÁP THOẠI

 Cách Tải MP3 về máy:

Nhấn vào bên tay phải con chuột trên link và dời con chuột đến phần Save Target As  để lưu MP3 file vào máy bạn.

NẼO VỀ CHÂN HẠNH PHÚC Link Để Tải Về Máy
SỐNG NHƯ NGÀY MAI CHẾT Link Để Tải Về Máy
LỜI PHÁP TRONG THIÊN NHIÊN Link Để Tải Về Máy
TỪ ĐÂU ĐẾN, SẼ VỀ ĐÂU Link Để Tải Về Máy
LẮNG, NGHE VÔ TÌNH THUYẾT PHÁP Link Để Tải Về Máy
SỐNG GIỮA LÒNG THỰC TẠI Link Để Tải Về Máy
HAI GIẤC CHIÊM BAO Link Để Tải Về Máy
CẦU NGUYỆN TRONG ÁNH SÁNG TUỆ GIÁC Link Để Tải Về Máy

 

 

https://lh3.googleusercontent.com/-Oyvv0HKHZcI/U_OuqZae-KI/AAAAAAAAWBg/g_mfIvzk_Ow/s720/cptbl.jpg

Tịnh Khẩu Nghiệp

                  Trong chùa, có một anh câm.  Không ai nhớ anh ta đến chùa từ bao giờ, vả lại cũng không mấy người để ý đến anh ta.
Anh ta lo mấy sào vườn ở sau chùa, lúc thì trồng rau, lúc thì trồng đậu, làm việc rất là siêng năng. Lúc rảnh, anh ta vào bếp giã gạo và vào những ngày sóc vọng, chùa đông khách, anh ta giúp việc dưới bếp, và rửa bát ở bờ ao cạnh bếp.

Vì anh ta câm, nên chẳng ai nói với anh và nếu có việc cần nói thì phải ra hiệu.  Hết việc, tối nào anh cũng quanh quẩn ở trên chánh điện, quét dọn, lau chùi, và mỗi năm vào kỳ Kết hạ, mỗi lúc có khóa giảng thì anh ta cầm chổi đứng gần cửa phòng hội, ra vẻ đang quét nhà, nhưng thật ra là nghe giảng kinh …

Một ngày kia, không thấy anh, vị tri sự bước vào căn phòng nhỏ xíu của anh ở góc vườn, lúc đó mới biết rằng anh câm bị đau, sốt nặng không dậy được.  Vị tri sự trình Tổ và mọi người thấy Tổ vào thăm anh câm.  Ngài ngồi với anh rất lâu và khi Ngài trở về phòng, nét mặt trang nghiêm của Ngài thoáng vẻ hân hoan.

Từ hôm ấy, chú tiểu ngày hai ba lần mang cháo vào cho anh câm và Tổ mỗi khi xuống thăm thì ngồi cả giờ, mọi người cho rằng anh câm có phúc, được Tổ thương và nếu có mệnh hệ nào thì được Ngài độ cho.

Vào đúng giờ Ngọ hôm đó, người ta thấy Tổ chậm rãi bước ra khỏi phòng anh câm và khi Tổ nhận thấy mọi người chắp tay vây quanh thì Tổ nói rất ngắn: “Ngài đã viên tịch rồi”.
Ai ai cũng tỏ vẻ ngạc nhiên: Tổ gọi anh câm cuốc vườn là Ngài! Tổ là một thiền sư đạo hạnh nổi tiếng không những trong vùng, mà ngay cả ở chốn kinh kỳ xa xôi nữa. Nhưng không ai dám hỏi Tổ cả.

Cho đến khi làm lễ hoả thiêu xong, bài vị của anh câm đã được đặt trên chùa, và khóa cầu siêu thường lệ chấm dứt, mọi người được nghe Tổ nói như sau:

“Thật ra, vị chấp tác làm vườn ở chùa ta là một vị tăng, không những là một vị tăng ở kiếp này, mà là từ kiếp trước. Kiếp trước, Ngài tu hành tinh tấn, nhưng Ngài vẫn tái sinh làm kiếp người, chưa lên được cõi trên vì nghiệp của Ngài còn nặng. Kiếp này, Ngài lại tu nữa, và do ta giúp đỡ, Ngài biết rằng Ngài chưa xóa được khẩu nghiệp. Vì thế Ngài phát nguyện tu tịnh khẩu nghiệp. Ngài tịnh khẩu, ai cũng tưởng là Ngài câm.  Đến nay thân, khẩu, ý của Ngài đều đã thanh tịnh nên Ngài đã ngộ, vì thế ta mới nói rằng Ngài tịch diệt.  Bàn thờ Ngài ở kia, có thể bỏ đi được, nhưng thôi hãy cứ để đấy, không phải là để cúng Ngài, mà chính là để nêu cái gương tu hành cho mọi người.”

Người nghe chuyện, ai ai cũng yên lặng cúi đầu, nghiền ngẫm về sự tu hành. Từ ngày đó, trong chùa, không ai bảo ai, người ta chỉ nói vừa đủ, những mong đến lúc nào đó tịnh được khẩu nghiệp, thoát khỏi sinh tử luân hồi như vị bồ-tát đóng vai anh câm làm việc sau chùa.Bodhgaya monk 

Vô Lượng Ân Tình

Tạ ơn Mẹ cho còn dòng sữa ngọt
Tình bao la như lượng của đất trời..
Dạy con sống cho đi hơn là nhận
Biết thương người còn bất hạnh, đơn côi.

Tạ ơn Cha đã cho con cuộc sống
Lúc vỗ về, khi giáo huấn nghiêm minh
Tình Cha đó, tựa sơn hà cao rộng
Con trưởng thành trong đức độ, hy sinh.

Tạ ơn Anh,” đời trai vì sông núi ”
Quên gian lao cho Tổ quốc thanh bình
Quê hương đẹp lúa hai mùa phơi phới
Và làng thôn yên giấc, sống an ninh.

Tạ ơn Em đã sớm chiều bên Mẹ
Lo cho Cha chân yếu buổi hao gầy
Vừa may vá, chăm một bầy thơ trẻ
Chuyện trong ngoài quán xuyến một bàn tay.

Tạ ơn Trời đã cho bầu dưỡng khí
Cho muôn sinh hơi thở sống trong lành.
Cho mưa nắng mùa màng thêm đẹp ý,
Bừng trăng sao đêm vũ trụ long lanh.

Tạ ơn Đất cho muôn loài cư ngụ
Cho rừng xanh, sông suối, lá hoa ngàn..
Như Tình Mẹ ấp ôm từng trái, nụ
Có bao giờ mong đáp trả, hỏi han.

Tạ ơn Nước cho làn da sán lạn
Giọt Cam lồ mầu nhiệm đức Quan Âm
Giả dụ nước bỗng một ngày khô cạn
Sự sống lìa, ai tính chuyện trăm năm ?

Tạ ơn Hoa đã vì đời tươi nở,
Ơn con đường rạng rỡ ánh dương soi,
Tạ ơn chim hót bên hè phố chợ
Giữa bôn ba cơm áo.. chợt môi cười.

Ôi vô lượng, ôi ơn đời vô lượng!
Mà một lần sao nói hết ” Tạ ơn!”
Bao hạnh phúc.. chỉ cần ta nhận diện
Hạt bụi này ơn vũ trụ, giang sơn..

– Xin lặng lẽ dập đầu chân đức Phật
Nén nghẹn ngào dâng một chút tâm hương
Tạ ơn Phật đã mang về Chân lý
Đưa nhân sinh qua bóng tối đêm trường.

Tạ ơn Đạo, Tạ ơn Đời, tất cả..
Ơn vạn loài chan chứa một Tình thương.

Thích Tánh Tuệ

Chẳng phải từ bên ngoài mà được
Có một vị cư sĩ đang tránh mưa dưới mái hiên, nhìn thấy một vị thiền sư đang cầm dù đi qua
Ngay khi ấy ông liền gọi to rằng: “Thiền sư! Ngài độ khắp chúng sinh thử xem nào!
Cho con xin đi nhờ một quãng đường được không?”.Thiền sư nói: “Ta đang ở trong mưa, còn ông ở dưới mái hiên, mà dưới mái hiên thì không có mưa,
vậy ông chẳng cần ta độ”. Vị cư sĩ lập tức chạy ra khỏi mái hiên, đứng ở trong mưa, nói rằng:
“Hiện tại con cũng ở trong mưa, con đáng được độ rồi nhé!”.Thiền sư: “Ta ở trong mưa, ông cũng trong mưa, ta chẳng bị ướt mưa, do vì có dù; ông bị mưa ướt,
nhân vì không dù. Do đó, chẳng phải là ta có khả năng độ ai mà là do dù (Pháp) độ ta. Ông nếu muốn được độ,
chẳng cần nhờ đến ta, xin mời hãy tự tìm dù tự che nhé!”.  Nói xong liền đi mất.

 
Bình:  Chính mình có dù, liền chẳng có thể bị mưa ướt. Nếu mình sống với Chân như Phật tính, thì chẳng bị ma
 mê hoặc. Trời mưa chẳng mang dù, lại ỷ lại người khác có thể giúp mình. Bình thường chẳng tìm về tự tánh, tưởng người khác có thể đưa mình ra khỏ sinh tử sao? Kho báu nhà mình chẳng đem ra dùng, mãi mong cầu người khác giúp, há được thỏa lòng mãn ý ư? Cây dù của mình tự che cho chính mình,
Tự tánh, tự độ, tất cả việc phải cầu nơi chính mình. 

– Thiền sư chẳng chấp nhận cho mượn cây dù, đây rõ ràng chính là lòng từ bi rộng lớn của thiền sư vậy.
Hãy biết cách khai phá giá gia tài sẳn có của mình, vì chân hạnh phúc chẳng phải từ bên ngoài mà có được *:) happy.

 

 Nếu Yêu Là Nghĩa SốngHãy cứ yêu, nếu yêu là lẽ sống
Nhưng chớ nhầm dục vọng với tình yêu,
– Mây rủ gió bay qua trời cao rộng
Chẳng trói nhau nên tự tại rất nhiều..
Nếu biết yêu trái tim bừng lửa sáng
Xót thương người trong khổ nạn, gầy hao
Vì lắm lúc đời như dòng sông cạn
Có tình yêu, lai láng giọt mưa trào.

– Em hãy đến bên tôi đừng e ngại
Đóa sen hồng này ưu ái gửi trao,
Đời du sỹ tôi chân trần, áo vải
Túi đong đầy nhật, nguyệt với trăng sao..

Em có biết, tình yêu mầu nhiệm lắm!
Nếu bàn tay quen nắm, biết buông ra
Cứ thầm lặng, yêu đâu cần vội vã
Giữa muôn loài thấy lại bóng hình ta..

Đừng đuổi bắt những cuộc tình dâu bể
Bao kiếp rồi suối lệ đã trùng dương
Ngồi yên nhé, cùng phát lời hải thệ
Thắp đèn tâm cho rạng nẻo vô thường..

Hãy cứ sống, yêu với lòng biển rộng
Nắng mai ngời.. bừng giấc mộng, thênh thang..

Thích Tánh Tuệ
Mumbai – South India Oct 2014

Thôi Khép Lại Một Khung Trời Mộng Ảo
Để Phật Pháp Còn Người Gìn Giữ Một Tàng Kinh..
Buông ra để thấy
Thich Tanh Tue's photo.

Ta ngồi yên với những gì đang có mặt, đôi khi đó là sự an vui, một niềm hạnh phúc, và đôi khi đó cũng có thể là …những lo âu hay phiền muộn. Nhưng nếu như ta biết sống trọn vẹn hoàn toàn với thực tại ấy thì tất cả vẫn là một mùa xuân. Sống trọn vẹn ở đây là một thái độ buông thư và buông xả, để mình thấy được những gì đang thật sự xảy ra. Với một cái nhìn trong sáng, tự nó sẽ mang lại cho ta một sự tĩnh lặng và bình an. Ngồi yên để trở lại với một mùa xuân tự nhiên, để ta trọn vẹn với tất cả, mà không hề có thêm một sự kiếm tìm nào khác.

Ngồi yên với niềm vui, hạnh phúc thì bao giờ cũng dễ phải không bạn, nhưng làm sao ta có thể trở về khi chung quanh mình là những phiền muộn và lo âu! Nhưng bạn biết không, thật ra ngoài kia có mây ngàn, gió núi, có rừng xanh lá, có suối nước đổ bên con thác nhỏ… nhưng làm gì có một mùa xuân hay hạnh phúc nào đó mà ta cứ bôn ba tìm kiếm? Mời bạn hãy cởi đôi dép cỏ để lại ngoài thềm, và bước trở về căn nhà xưa cũ của mình.

Ta chỉ cần biết buông thả để tiếp xúc với mùa xuân đang có mặt. Buông xả đi những mong cầu của mình. Mà thật ra, nếu như hoa không nở, hương thơm chưa ngát, thì đó cũng vẫn là mùa xuân. Một mùa xuân trong tâm với một cái thấy trong sáng. Mùa xuân là một thực tại bình thường trong bây giờ và ở đây. Chứ mình lại còn lang thang đi tìm kiếm một ý niệm về mùa xuân nào khác nữa đây bạn hả?

Ng Duy Nhiên
”””””””””””””””””””””””””””– Bạch Thế Tôn, con không biết khi nào Thế Tôn hay con sẽ qua đời,
xin Ngài hãy thuyết pháp cho con, để con được lợi lạc lâu dài và được giải thoát an lạc.Đến lần thứ ba, thấy vậy tuy vẫn đang đứng ở giữa đường, Phật cũng chỉ dạy cho ông:- Vậy thì, Bàhiya, ông phải thực tập thế này: Trong cái thấy chỉ có cái bị thấy,
trong cái nghe chỉ có cái bị nghe, trong cái thọ tưởng chỉ có cái bị thọ tưởng,
trong cái hiểu chỉ có cái bị hiểu; Này Bàhiya, vì ông không ở đây,
do đó ông không ở đời này, cũng chẳng ở đời sau, không ở cả chặng giữa.
Như vậy mới chấm dứt khổ đau.( Trích đoạn Kinh Bahiya)
Như Phật
Em hãy NHÌN NHƯ PHẬT
Ánh mắt Từ mênh mông
Nhìn người và nhìn vật
Với chan hòa, cảm thông.Em hãy NGHE NHƯ PHẬT
Nghe với tình bao la
Khi lòng không biên giới
Hiểu, thương đời sâu xa..Em hãy CƯỜI NHƯ PHẬT
Nét bao dung, hiền hòa.
Nụ cười Chân, Thiện, Mỹ
Làm đau thương.. xóa nhòa..Ta hãy NGỒI NHƯ PHẬT
Trầm hùng tựa núi cao.
An nhiên và bất động
Giữa cuộc trần lao xao..Rồi ta ĐI NHƯ PHẬT
Bước an lành, thảnh thơi.
Muôn lối bừng hoa nở
Làm đẹp thêm cuộc đời.Và ta.. THỞ NHƯ PHẬT
Thở chậm và thở sâu.
Để nghe từng mạch sống
Có bình an, nhiệm mầu.Mình là con của Phật
Nhiều, ít nên giống Người?
Nơi nào ta có mặt
Có Niết Bàn, an vui.Thích Tánh Tuệ
”””””””””””””””””””””””””””
Bạch Thế Tôn, con không biết khi nào Thế Tôn hay con sẽ qua đời,
xin Ngài hãy thuyết pháp cho con, để con được lợi lạc lâu dài và được giải thoát an lạc.Đến lần thứ ba, thấy vậy tuy vẫn đang đứng ở giữa đường, Phật cũng chỉ dạy cho ông:- Vậy thì, Bàhiya, ông phải thực tập thế này: Trong cái thấy chỉ có cái bị thấy,
trong cái nghe chỉ có cái bị nghe, trong cái thọ tưởng chỉ có cái bị thọ tưởng,
trong cái hiểu chỉ có cái bị hiểu; Này Bàhiya, vì ông không ở đây,
do đó ông không ở đời này, cũng chẳng ở đời sau, không ở cả chặng giữa.
Như vậy mới chấm dứt khổ đau.( Trích đoạn Kinh Bahiya)
Như Phật
Em hãy NHÌN NHƯ PHẬT
Ánh mắt Từ mênh mông
Nhìn người và nhìn vật
Với chan hòa, cảm thông.Em hãy NGHE NHƯ PHẬT
Nghe với tình bao la
Khi lòng không biên giới
Hiểu, thương đời sâu xa..Em hãy CƯỜI NHƯ PHẬT
Nét bao dung, hiền hòa.
Nụ cười Chân, Thiện, Mỹ
Làm đau thương.. xóa nhòa..Ta hãy NGỒI NHƯ PHẬT
Trầm hùng tựa núi cao.
An nhiên và bất động
Giữa cuộc trần lao xao..Rồi ta ĐI NHƯ PHẬT
Bước an lành, thảnh thơi.
Muôn lối bừng hoa nở
Làm đẹp thêm cuộc đời.Và ta.. THỞ NHƯ PHẬT
Thở chậm và thở sâu.
Để nghe từng mạch sống
Có bình an, nhiệm mầu.Mình là con của Phật
Nhiều, ít nên giống Người?
Nơi nào ta có mặt
Có Niết Bàn, an vui.Thích Tánh Tuệ

 

TÂM MÌNH CÓ THỂ LỚN BAO NHIÊU ?

Hễ lòng mình chứa nổi gia đình thì cái tâm bằng gia đình,
mình mến tất cả người trong thôn thì tâm mình lớn bằng cái thôn,
quý hết mọi người trong xã thì tâm mình lớn bằng cái xã.

Nếu tất cả những người trong huyện này mà mình thương hết thì tâm mình lớn bằng cái huyện, tất cả những người trong tỉnh mà mình thương hết thì tâm mình lớn bằng cái tỉnh.

Tất cả người trong đất nước mà mình thương hết thì tâm mình lớn bằng cả nước, tất cả người trên thế gian này mà mình thương hết thì tâm mình lớn bằng thế gian.

Nếu tất cả mọi người trong toàn bộ các cõi vô hình dù mình không biết được mà vẫn thương hết thì tâm mình lớn bằng cõi vô hình.

Như vậy nếu mình không thương được.. con dâu thì tâm mình chưa bằng con dâu, chỉ khi nào mình thương được thì cái tâm mình mới bằng con dâu.

Luyện tập để mở tâm lớn ra. Tâm lớn ra đương nhiên sẽ có hạnh phúc lớn.

Mở Rộng Tâm Ra Lòng Thanh Thản
An Vui, Tự Tại Đời Thong Dong.

With Metta *:) happy

Ta cứ ngỡ …
Nếu ta không hiểu người khác mà mong người khác hiểu ta;
ta không thương người khác mà mong người thương ta;
ta không tôn trọng người khác mà mong người khác tôn trọng ta,
là những điều chưa bao giờ xảy ra trong thế gian này.

 

Namo Sakya Muni Buddha

Bậc Đại Nhân
Trong đời sống hàng ngày, ta có cảm giác cô đơn là do ta có tầm nhìn hạn hẹp. Tầm nhìn của ta hạn hẹp là do ta cố chấp, thành kiến, không chịu lắng nghe và học hỏi. Ta càng ích kỷ bao nhiêu thì tầm nhìn của ta càng hạn hẹp bấy nhiêu. Và tầm nhìn ta hạn hẹp bao nhiêu, thì những cảm giác cô đơn và cô độc sinh khởi nơi tâm thức ta và nơi đời sống của ta bấy nhiêu. Ta đừng bao giờ bảo rằng, giữa đời nầy không có ai hiểu ta, và nếu ta muốn người khác hiểu ta, thì trước hết ta phải hiểu người khác; ta muốn người khác thương ta, thì trước hết, ta phải thương người khác; ta muốn người khác tôn trọng ta, thì trước hết ta phải biết tôn trọng người khác.Nếu ta không hiểu người khác mà mong người khác hiểu ta; ta không thương người khác mà mong người thương ta; ta không tôn trọng người khác mà mong người khác tôn trọng ta, là những điều chưa bao giờ xảy ra trong thế gian này. Chính những cảm giác cô đơn của ta từ đó mà sinh khởi. Nếu ta không hiểu người khác mà người khác hiểu ta, cái hiểu ấy là cái hiểu của những bậc đại nhân; nếu ta không thương người khác mà người khác thương ta, cái thương ấy là cái thương của những bậc đại nhân; nếu ta không tôn trọng người khác mà người khác tôn trọng ta, cái tôn trọng ấy là của những bậc đại nhân.Những bậc đại nhân là ai? Đó là những người ở trong đời, cũng ăn như ta, cũng uống như ta, cũng đi, đứng, nằm, ngồi, nói cười, sinh hoạt như ta, nhưng họ khác ta là do họ có tầm nhìn lớn, họ có tâm hồn lớn, nhưng những nhu cầu tiêu thụ cho đời sống của họ thì lại rất ít và họ lại chín chắn, cẩn trọng để làm chủ tâm trong những hành xử nhỏ nhặt hàng ngày đối với bản thân họ và mọi người, vì vậy mà họ là bậc đại nhân. Những bậc đại nhân thì không nhìn đời bằng nhận thức mà bằng tuệ giác; không thương đời bằng cảm tính mà bằng từ bi; không đối đãi với đời bằng sự tương quan mà bằng xả lợi.
Do đó, bậc đại nhân đi đến đâu cũng an toàn và sống với ai cũng an lạc.
Thầy Thái Hòa
Lần lữa..Một hôm Đức Phật cùng các đệ tử đi ngang qua một cáng đồng, có người nông phu 
đang cày ruộng gần đấy thấy Phật hào quang rực rỡ, oai nghi đoan chính, lòng anh rất hân hoan 
đến lễ Phật xin quy y nhưng chực nhớ đến công việc cày cấy chưa xong , bèn tự nhủ :– Thội để khi khác, bao giờ cày cấy , gieo giống xong được rảnh rang hãy đến nơi Phật xin quy y chẳng muộn .Nghĩ thế rồi anh tiếp tục công việc. Phật biết ý niệm của anh nông phu kia nên mỉm cười,
 A Nan liền lễ Phật hỏi duyên do, Phật đáp:– Các ông có thấy người cày ruộng ấy chăng? Anh trải qua chín mươi mốt kiếp, gặp cả thảy bảy vị Phật 
ra đời, mỗi lần gặp Phật anh đều hoan hỷ toan đến quy y lễ bái, nhưng nghĩ lại việc mùa màng chưa xong
 bèn thôi, tự hẹn khi khác. Đến nay gặp ta , y vừa toan đến quy y rồi cũng thối niệm tự hẹn khi khác. 
Cứ như thế đã biết bao nhiêu lần sanh tử chuyển luân, việc cày cấy vẫn chưa xong và cũng vẫn 
chưa được quy y Tam Bảo.Anh nông phu được nghe Phật nói tiền nghiệp giãi đãi của mình như thế, giật mình kinh sợ,
 tự hối quá buông cày đến lễ Phật cầu xin thọ giới quy y.Bình:

 ” Có khi trễ hẹn một giờ
Đến duyên gặp lại phải chờ trăm năm.” 
Soi LòngCó đôi lúc ta cần nên thận trọng
Ngồi lắng nghe dư luận nói về mình. 
K
hông lệ thuộc trước những lời hư vọng,
Chẳng coi thường bao góp ý công minh..
Vì..” không lửa thì làm sao có khói! ”
Nên lắng lòng xem xét lẽ thực, hư.
Và cười nhẹ, khi biết mình không lỗi
Hiểu thêm rằng.. dư luận vốn luận dư..Khi cầm mảnh gương soi vào tâm khảm
Ta biết mình đẹp, xấu, đục hay trong?
Vườn tâm địa giăng mắc nhiều cỏ dại
Mà cũng không thiếu vắng những hoa hồng.– Thánh nhân nào mà không mang quá khứ
Tội nhân nào chẳng thể có tương lai!
Chính vì vậy, nhủ lòng luôn khoan thứ
Kiếp con người ai thoát khỏi lầm sai ?Sau mưa gió bên kia trời ửng nắng
Sau lỗi lầm, cay đắng, trưởng thành hơn.
Điều quan trọng là tự tri, vượt thắng.
Những đam mê, giới hạn của tâm hồn.Thường soi bóng bên dòng sông tâm niệm
Nếu ta cười.. ảnh hiện nụ cười ta
Cùng thế ấy, luôn sống đời hướng thiện
Vững tin mai Hạnh phúc lại trao quà.Có đôi lúc ta hãy nên nhìn ngắm
Thế gian này bằng đôi mắt trẻ thơ.
Để nghe tiếng Thương yêu từ sâu thẳm
Chỉ cái nhìn nhân thế hết bơ vơ..Thích Tánh Tuệ
Himachal India mùa An Cư 2014



..Điều gì xảy ra khi một bông hoa nở trong rừng sâu mà chẳng ai ca ngợi nó, 
chẳng ai biết tới hương thơm của nó, chẳng ai đi ngang qua và nói “Đẹp đấy!”, 
chẳng ai thưởng thức cái đẹp của nó, niềm vui của nó – chẳng ai chia sẻ. 
Điều gì xảy ra cho bông hoa này? Nó có chết không? Nó có đau khổ không? 
Nó có trở nên hoang mang sợ hãi không? Nó có tự tử không?
Nó cứ nở hoa, nó đơn giản cứ nở hoa. Chẳng có gì khác biệt việc liệu có ai đó đi qua hay không; 
điều đó không liên quan đến nó. Nó cứ tỏa mãi hương thơm của mình theo gió. 
Nó cứ dâng tặng niềm vui của mình cho đời, cho cái toàn thể bao la.*:) happy    
Thực hiện: Thích Tánh Tuệ
have a great day photo: Have a Great  Day  Haveagreatdaysw.gif

Phật Dạy Ân Đức Cha Mẹ
*****************
A-nan! Ân đức cha mẹ có mười điều sau đây:Một là ân thai mang giữ gìn: Vì sự nghiệp lực nhân duyên, nên nay ky’ thác thai mẹ.
Lâu ngày khổ sở, chín tháng cưu mang, nặng nhọc như đội núi, đi đứng sợ gió mưa,
quần áo không sửa soạn, trang điểm còn kể chi.Hai là ân sinh sản khổ sở: Qua tháng thứ mười, gần ngày sản nạn, đêm đêm như bịnh nặng,
ngày ngày tợ hoàng hôn, khiếp hãi sầu khổ lệ sầu tuôn rơi, bôn ba nghĩ ngợi, chỉ sợ tử thần không dung tánh mạng.Ba là ân sinh rồi vui mừng quên tất cả: Trong khi sinh đẻ, gan ruột từ mẫu tuồng như xé rách
 đau đớn mê man,  máu huyết dầm dề. Nhưng nghe con an toàn thì vui mừng quên tất cả.
Song vui đó lại buồn đó, thống khổ triệt can trường.Bốn là ân nuốt đắng nhổ ngọt: Tình thương cha mẹ thật thâm hậu, thương mến có bao giời lạt phai.
Nhổ ngọt không tiếc nuối, nuốt đắng nào phiền hà. Thương mến càng sâu đậm, bi sầu càng tăng thêm.
Miễn sao con no ấm, đói khát mẹ nào từ.Năm là ân nhường khô nằm ướt: Mẹ nằm chỗ ướt át, nâng con chỗ ấm khô.
Đôi vú no đói khát, hai tay che gió sương. Yêu thương quên ngủ nghỉ, sủng ái hết giá lạnh.
 Chỉ mong con yên ổn, mẹ hiền không cầu an.Sáu là ân bú mớm nuôi nấng: Mẹ hiền ân hơn đất, cha “nghiêm đức” quá trời, che chở ân cao dày,
cha mẹ nào tính toán. Không hiềm không mắt mũi, không ghét què chân tay.
Con sinh từ bụng mẹ, con đổi dạ thương ai!Bảy là ân tắm rửa săn sóc: Không nghĩ phận mình chỉ lo con bệnh tật, cho nên hết lòng tắm rửa và săn sóc.
 Áo quần lo cho con, rách rưới mẹ đành chịu. Thân con được kín đáo là lòng mẹ ấm áp.Tám là ân xa cách thương nhớ: Chết mà từ biệt đã đành khó nhẫn nại, sống mà biệt ly, lại càng rất nhớ thương.
Con đi đường xa cách, lòng mẹ bóng theo hình. Ngày đêm không hả dạ, tối sớm nào tạm quên.
 Khóc như khóc vượn nhớ con, thương nhớ nát can trường.Chín là ân vì con mà mẹ làm ác: Lao khổ đủ muôn bề, bữa ăn vẫn khó kiếm, vì muốn con no ấm,
 việc ác mẹ khó xa. Nuôi khôn lớn, lo hôn nhân, lo cơm áo, sợ cơ hàn. Kho nấu các sinh vật,
 cũng vì ngon miệng con.Mười là ân thương mến trọn đời: Ân đức của cha mẹ cao sâu hơn trời đất.
Hy sinh hết tất cả, vẫn thấy chưa vừa lòng. Mẹ già hơn trăm tuổi, còn thương con tám mươi.
Ân ái có đoạn chăng, chỉ hơi thở cuối cùng.(Kinh Báo Ân Cha Mẹ)Bài thơ Mừng Ngày Của MẸ  HAPPY MOTHER,S DAY TO ALL !  Đôi Bàn Tay Yêu Thương  Thích Tánh Tuệ   Bất chợt chiều nay nhìn lại Bàn<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
 tay mẹ hái hoa  hường Đôi tay một thời nhẫn nại Bây chừ.., ngón đã trơ xương.   Từ lâu đôi bàn tay ấy Con  quên cầm lấy một lần Ôi bàn tay...thương biết mấy Dịu dàng, độ lượng, từ tâm .   Bàn tay thuở ngồi khâu vá Đèn khuya bóng mẹ âm thầm Nâng niu, vỗ về thơ ấu '' Canh chầy thức đủ vừa năm ..''   Bàn tay dắt dìu tuổi nhỏ Ngày thơ chẳng chịu đến trường Buổi mai đưa vào lớp học Dặn dò: '' con gắng, Mẹ thương!''   Mo cau đựng đầy hạt dẻo Thương con Mẹ bới ra đồng Rồi tay cấy từng luống mạ Thu nào lúa đã đầy bông.   Một thời tay là sen búp Từng đêm chắp lại nguyện cầu Thương Cha miệt mài chinh chiến không về . Mẹ sống lo âu ...   Bàn tay dạn dầy sương  nắng Đời con một sớm xuân hồng Vì con tận tình lo lắng Nên người, ấy Mẹ<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
 chờ mong   Thương sao đôi bàn tay Mẹ ! Nghìn năm vẫn cứ mặn mà Ngàn lời thơ con muốn kể Đâu bằng Mẹ tháng ngày qua ...   Xin hôn đôi bàn tay Mẹ Bàn tay đẹp đẽ lạ thường Sức sống vươn lên mầu nhiệm Đong đầy tất cả yêu thương.  Chúc cả nhà một ngày Mother,s Day HẠNH PHÚC.  ___(())___TIẾNG RU NGÀN ĐỜI ” Gió mùa thu mẹ ru con ngủ
Năm canh chày thức đủ trọn năm.”
Lời Mẹ ru dìu dặt tựa dương cầm
Đưa con trẻ âm thầm vào giấc ngủ …
Mẹ ru con… cho cúc vàng chớm nụ
Cho đêm sang nhắn nhủ gió thu về.
Mẹ ru tình chan chứa một vùng quê
Từng đêm ánh trăng về soi bóng mẹ.Mẹ ru con trong chuỗi ngày thơ bé
Võng đong đưa theo tiếng mẹ ru hời .
Khi bên trời lác đác giọt sương rơi
Mẹ vẫn thức ngồi ru con đêm vắng .Ôi bóng mẹ như tượng thần lẳng lặng
Nhìn con thơ trong giấc ngủ say nồng .
Đêm muôn trùng Tình Mẹ ngát mênh mông
Trăng thổn thức soi tấm lòng của mẹ .Mắt mẹ hiền dấu chân chim đã kẽ
Thời gian trôi tóc mẹ đã phai màu
Bàn tay gầy hằn những vết lo âu
Vì đời mẹ dãi dầu bao khuya sớm .Dòng sữa mẹ nuôi đời con khôn lớn
Thương con thơ lòng chẳng gợn ưu phiền .
Ôi ngọt ngào dòng sữa mẹ thiêng liêng!
Cho con uống đượm khắp miền thân thể .Ân tình mẹ rộng sâu như trời bể
Ngàn lời thơ chẳng kể hết ơn Người
Mượn cung đàn muôn điệu, tiếng thơ khơi
Tạ ơn mẹ, tạ ơn Người sinh trưởng .Mang ơn mẹ, mang ơn nhiều vô lượng
Lời ru xưa âm hưởng chẳng phai tàn .
Thu lại về…. vàng lá rụng ngoài sân
Con viễn xứ chạnh lòng thương nhớ mẹ .Hoàng hôn xuống chuông chùa ngân nhè nhẹ
Kinh Vu Lan trầm ấm vọng vang lời
Dù mai này đời chia rẻ đôi nơi
Con vẫn nhớ tiếng ru hời của mẹ.Ai xuôi ngược trong cuộc đời dâu bể
Vu Lan về… lòng nhớ Mẹ chăng ai ?…Thích Tánh Tuệ
__(())__
Photo: THƯ CHO CON, ( Mẹ viết hơi dài, mong con ráng đọc, con nhé!)  Con yêu!  Khi cha mẹ đã già. Cha mẹ không còn tươi như hoa.  Mà nhăn nhó, mặt cau, mắt ướt.  Con sẽ thấy không còn vui như trước. Nhưng cũng đừng cau có<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
 lại mẹ cha. Vì khi xưa, con khóc óe vang  nhà. Mẹ cha vẫn vui tươi như hội.  Nếu cha mẹ, tay run không cầm nổi. Một tô cơm mà đánh đổ ra nhà.  Con cũng đừng gắt mắng cha mẹ già.  Vì lúc bé, con vẫn thường rơi vãi.  Mẹ cha vẫn phải khom lưng nhặt lại.  Từng miếng cơm, chút thịt con làm văng.  Mẹ vừa cười vừa nhìn con lăng xăng.  Nghe con “xin lỗi” mà ấm lòng như Tết.  Nếu cha mẹ có nói nhiều, phát mệt.  Nói những câu lảm nhảm, không đầu đuôi.  Con hãy nhớ năm xưa, nằm trong nôi.  Mẹ kể mãi một chuyện xưa cổ tích.  Cha cũng vậy, những khi con không thích,  Lên giường nằm để ngủ giấc triền miên.  Cha kể đi kể lại chuyện ông Tiên.  Chuyện Tướng Cướp, Thạch Sanh, nhiều chuyện bịa.  Nếu cha mẹ già rồi ít siêng năng  tắm rửa. Con cũng đừng bịt<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
 mũi, dang xa.  Bởi khi xưa, mẹ phải gọi cả nhà.  Mới tắm được cho con một lát.  Con nghịch chơi, người dính đầy bụi cát.  Mực lấm lem, tay chân bẩn như ma.  Mẹ mới dội nước, con đã khóc la.  Không chịu tắm, không chịu vào bồn rửa.  Cha phải dỗ con hoài, con mới sửa.  Mãi lớn khôn, mới đi tắm một mình.  Nếu mẹ cha rồi không hiểu văn minh. Máy móc mới đủ hình đủ kiểu.  Cũng đừng cười chê ông bà già hủ lậu.  Mà nên giảng cho cha mẹ cách dùng.  Vì năm con một, hai tuổi, cái gì cũng lạ lùng. Cha mẹ phải cầm tay con, chỉ dẫn.  Rồi lớn lên, cha dậy con cẩn thận.  Đừng nghịch máy này, đừng đụng đến vật kia. Cha giảng cho con từng chút, từng ly.  Cách  mở radio, bật đèn, mở bếp, vặn tivi.  Con đã nở những nụ cười hạnh phúc.  Nếu mẹ cha mà<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
 nhớ, quên tùy lúc. Đừng cằn nhằn cha mẹ ngu khờ.  Biết bao lần con quên sách vở ở nhà. Cha phải chạy như bay về nhà lấy.  Điều quan trọng là cha mẹ cần được thấy.  Dáng hình con quanh quẩn đâu đây.  Ngửi hơi con mà trong mắt cay cay.  Con còn đó, tim cha đầy máu nóng.  Nếu mẹ cha quá già không muốn sống.  Con hãy hiểu cho rồi tới lúc con cũng già. Sẽ tới hồi cuộc sống như trôi qua. Ý sống hết, mà chỉ còn tồn tại.  Một cái cây khô, một cánh hoa vương vãi.  Một bộ xương có hiểu biết vật vờ.  Những kỷ niệm xưa đầy ắp, chan hòa.  Trong ánh mắt, trong dấu tay run rẩy.  Hơi thở ngập ngừng, âm  thanh lẩy bẩy.  Không còn ham vui, chỉ còn chút tình yêu.  Tình yêu con, yêu cháu thật nhiều. Óc chỉ thấy tên con và dáng dấp.  Tim chỉ chứa hình con tấp nập.<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
  Dấu chân xưa chạy nhẩy tung tăng.  Từng nốt muỗi đau, từng cơn nhức trong răng. Từng cơn sốt, mọc răng, đổi da, đổi thịt.  Mẹ cha đã từng bao đêm quên mệt.  Ngồi bên con, nghe hơi thở đều hòa. Dù cho cho khó chịu, khóc la.  Cha mẹ vẫn dấu yêu con trên hết.  Và, bây giờ, khi tới gần cõi chết.  Hành trang mang đi vẫn chỉ bóng hình con. Có chút hơi tàn, cha mẹ muốn giối giăng:  Con hạnh phúc, con sướng vui bất tận.  Thôi, vài hàng, gửi con...  Mẹ của con.
Câu Chuyện Cái Kén Bướm
Một chàng trai tìm thấy cái kén bướm. Một hôm anh thấy cái kén hé một lỗ nhỏ.
Anh ngồi hàng giờ nhìn chú bướm nhỏ cố thoát mình ra khỏi cái lỗ nhỏ xíu.
Rồi anh ta thấy mọi việc không tiến triển gì thêm. Hình như chú bướm không
thể cố hơn được nữa. Và anh quyết định giúp chú bướm nhỏ.
Anh lấy kéo rạch cho cái lỗ to thêm.
Chú bướm dễ dàng thoát ra khỏi cái kén. Nhưng thân mình nó sưng phồng lên,
đôi cánh thì nhăn nhúm. Còn chàng thanh niên cứ ngồi quan sát cái kén với
hy vọng một lúc nào đó thân mình chú bướm sẽ xẹp lại và đôi cánh xòe rộng
hơn đủ để nâng đỡ thân hình…Nhưng chẳng có gì thay đổi. Sự thật là chú bướm đã phải bò loanh quanh
suốt quãng đời còn lại với đôi cánh nhăn nhúm và thân hình sưng phồng.
Nó chẳng bao giờ có thể bay được. Có một điều mà chàng thanh niên kia chưa hiểu:
cái kén chật chội khiến chú bướm phải nỗ lực mới chui qua được cái lỗ nhỏ xíu kia
là quy luật tự nhiên tác động lên đôi cánh và cơ thể của bướm, giúp chú có thể
bay ngay khi thoát ra ngoài. Khi chàng làm động tác giúp đỡ nó tức là đã đi ngược lại
tự quy luật nhiên mất rồi và vì đi “đường tắt” nên chú bướm tội nghiệp chẳng
bao giờ đến đích được…Vì thế, nếu bạn thấy mình đang phải vượt qua nhiều áp lực và căng thẳng
thì hãy tin rằng sau đó bạn sẽ trưởng thành và thành công hơn…Câu<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
 chuy Çn cái kén b ° Ûm M Ùt chàng trai tìm<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
                  th ¥y cái kén b ° Ûm. M Ùt hôm anh th ¥y cái kén hé<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
                  m Ùt l × nh Ï. Anh ng Ói hàng gi Ý nhìn chú b ° Ûm<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
                  nh Ï c Ñ thoát mình ra kh Ïi cái l × nh Ï xíu. R Ói<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
                  anh ta th ¥y m Íi vi Çc không ti ¿n tri Ãn gì thêm.<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
                  Hình nh ° chú b ° Ûm không th à c Ñ h ¡n    ° ãc n ïa.<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
                  Và anh quy ¿t    Ënh giúp chú b ° Ûm nh Ï. Anh l ¥y<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
                  kéo r ¡ch cho cái l × to thêm.<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
                  Chú b ° Ûm d Å dàng thoát ra kh Ïi cái kén. Nh °ng<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
                  thân mình nó s °ng ph Óng lên,   ôi cánh thì nh  n<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
                  nhúm. Còn chàng thanh niên c é ng Ói quan sát cái kén<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
                  v Ûi hy v Íng m Ùt lúc nào   ó thân mình chú b ° Ûm<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
                  s ½ x ¹p l ¡i và   ôi cánh xòe r Ùng h ¡n    ç    Ã<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
                  nâng    á thân hình &<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
                  Nh °ng ch ³ng có gì thay    Õi. S ñ th ­t là chú<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
                  b ° Ûm   ã ph £i bò loanh quanh su Ñt quãng    Ýi còn<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
                  l ¡i v Ûi   ôi cánh nh  n<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
 nhúm và thân hình s °ng<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
                  ph Óng. Nó ch ³ng bao gi Ý có th à bay    ° ãc. Có<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
                  m Ùt   i Áu mà chàng thanh niên kia ch °a hi Ãu: cái<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
                  kén ch ­t ch Ùi khi ¿n chú b ° Ûm ph £i n × l ñc m Ûi<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
                  chui qua    ° ãc cái l × nh Ï xíu kia là quy lu ­t t ñ<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
                  nhiên tác    Ùng lên   ôi cánh và c ¡ th à c ça<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
                  b ° Ûm, giúp chú có th à bay ngay khi thoát ra ngoài.<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
                  Khi chàng làm    Ùng tác giúp    á nó t éc là   ã   i<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
                  ng ° ãc l ¡i t ñ quy lu ­t nhiên m ¥t r Ói và vì   i Bụi rơi vào mắt… Một hạt bụi rơi vào mắt ta lập tức dùng tay dụi liên hồi vì cảm thấy xốn xang,
khó chịu. Thế nhỡ mạc vàng rơi vào mắt có làm cho mắt ta khó chịu chăng?Cái Danh, cái Lợi, cái Tình.. ở đời hay trong đạo chỉ khác nhau một chút nơi
hình thức nhưng chúng có cùng bản chất là làm cho tâm ta bất an. Vì sao tâm
ta bất an? vì dính mắc và hệ lụy. Hễ bất cứ nơi nào dính mắc, hệ lụy có mặt thì
nơi đó có phiền não, khổ đau, dù là đạo hay đời *:)<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
                  happy.Bodhgaya monkTrong Khoảnh Khắc NàyTrong phút giây này em có hay!
Vạn vật quanh mình đang chuyển xoay
Có mầm non hé, hoa cười nụ,
Chiếc lá xa cành theo gió bay.
Trong khoảnh khắc này em biết chăng!
Có người hạnh phúc, kẻ băn khoăn
Nơi tê nghèo đói, đời cô quạnh..
Chỗ nớ ngày chưa hết nhọc nhằn.Cũng trong tíc tắc, từng hơi thở
Vô vàn đi, đến, diệt và sinh
Mắt ai vừa khép, ai vừa mở
Kẻ reo vui, người khóc một mình.Trong thoáng giây này em biết không!
Buồn, vui nhân thế rất mênh mông..
Nơi chìm mưa bão, nơi chinh chiến
Thiện, ác vần xoay mãi một dòng.Phút nao tỉnh thức em ngồi lại
Nhìn ra thế giới, nghĩ về mình.
Thấy chăng một thứ chi thường tại ?
Chập chờn mộng, thực kiếp nhân sinh.- Trong sát na này ta biết đâu
Có người bừng giấc mộng thiên thâu.
Từ miền tịch lặng vô biên ấy
Thầm gửi niềm Thương khắp địa cầu.Thích Tánh Tuệ Lu ­t c ° x í v Ûi chi ¿c xe    Õ rác<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
                M Ùt hôm tôi nh £y lên    ° ãc m Ùt xe t ¯c-xi    Ã<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
                v Ùi-vã    ¿n sân bay. Xe chúng tôi   ang ch ¡y bên<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
                b  ng (lane) ph £i, thì có m Ùt chi ¿c xe   en thui<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
                b ×ng t ë bãi    ­u ch Óm ra ngay tr ° Ûc m ii xe. Bác<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
                tài-x ¿ t ¯c-xi c ça tôi bèn<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
    ¡p th ¯ng, xe l ¿t<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
                  i, và ch É thoát    ång ph £i chi ¿c xe kia trong gang<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
                t ¥c! Ng ° Ýi lái xe kia gân c Õ lên nhìn chúng tôi<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
                l ¡-láo, r Ói c ¥t ti ¿ng ch íi b Ûi. Bác tài-x ¿ c ça<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
                tôi ch É m Ém c ° Ýi và còn v «y tay chào gã kia. Tôi<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
                mu Ñn nói bác ta qu £ th ­t là ng ° Ýi hi Án khô và d Å<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
                th ° ¡ng quá   i! Tôi bèn h Ïi t ¡i sao bác ta l ¡i x í<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
                s ñ nh ° v ­y. Tên kia suýt chút n ïa   ã làm tan nát<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
                chi ¿c xe c ça bác và    °a c £ hai chúng ta vào nhà<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
                th ° ¡ng! Và   ây là lúc bác tài-x ¿   ã d ¡y cho tôi<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
                m Ùt bài h Íc mà tôi g Íi là x_3b9851b7 photo<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
                  x_3b9851b7.gif

Những Mảnh Giấy Cuộc Đời

Một tờ Giấy khai sinh   
Đời bắt đầu từ đó
Khổ, vui.. rình lấp ló
Theo gót ta vào đời.
Rồi suốt bao năm trời
Miệt mài cùng sách vở
Phấn đấu cả một thời
Được mảnh bằng, ná thở!Kế, nên chồng nên vợ
Một tờ giấy kết hôn
Từ đó xác lẫn hồn
Trói trăn vào ngục thất.Xuôi dòng đời tất bật
Tranh đấu cùng bon chen,
Nhọc nhằn biết bao phen
Một tờ tiền ” xỏ mũi ”Phải ra lòn, vào cúi
Mới được tờ ” thăng quan ”. 
Muốn ngó dọc, nhìn ngang
Phải bao lần khúm núm.           Bằng khen, ôi hí hửng
Danh dự được là bao!
Chút hư vinh sóng trào
Ai vỗ tay hoài mãi.Tuổi chiều đời bải hoải
Đến phòng mạch mới hay.
Cầm giấy bịnh trên tay
Thở dài, từ nay khổ..Một ngày buồn, nghỉ thở
Xuất hiện tờ điếu văn
Mấy mươi năm cõi trần
Giấy vàng.. bay đầy phố.- Mấy ai bừng tỉnh ngộ
Buông những tờ giấy trên
Giá trị đời đặt lên
Khiến ta thành nô lệ.Mắc gì mà phải thế!
Gót chân mòn ngược xuôi.
Thôi đuổi bóng tìm mồi
Liền thảnh thơi cười nụ.Hãy sống đời lạc trú
Với hiện tại đang là.
Từng ngày từng ngày qua
Hồn thăng hoa, tỉnh thức.
Mảnh giấy nào là thực
Khi hơi thở.. chê rồi?
Tất cả là trò chơi
Bởi loài người sáng tạoTương đối và hư ảo
Trên kiếp đời mong manh.
Ai buông giấy không đành
Còn chạy quanh mù mịt…Thích Tánh Tuệ
Nguyên Bản ” TA CỨ NGỠ XUỐNG TRẦN CHƠI MỘT CHỐC
NÀO NGỜ ĐÂU Ở MÃI ĐẾN HÔM NAY”

– Bùi GiángPhiên bản :Ngồi vọng tưởng ” chế ” ra một lượt 12 phiên bản này,
xin mời cả nhà đọc cho zui *:) happy!1-
Ta cứ ngỡ xuống trần chơi một chặp
Nào ngờ đâu.. bầm dập đến hôm nay!
2-
Ta cứ ngỡ xuống trần chơi một lát
Nào ngờ đâu.. bi đát đến hôm nay!
3-
Ta cứ ngỡ xuống trần chơi một chút
Nào ngờ đi.. hun hút đến hôm nay!
4-
Ta cứ ngỡ xuống trần chơi một đoạn
Nào ngờ đi.. loạng quạng đến hôm nay!
5-
Ta cứ ngỡ xuống trần chơi một thoáng
Nào ngờ ham.. mua bán đến hôm nay!
6-
Ta cứ ngỡ xuống trần chơi một chốc
Nào ngờ đâu.. lăn lóc đến hôm nay!
7-
Ta cứ ngỡ xuống trần chơi một đỗi
Nào ngờ ra.. nông nổi buổi hôm nay!
8-
Ta cứ ngỡ xuống trần chơi một tí
Nào ngờ đâu.. cô nhí trói ta luôn!
9-
Em cứ ngỡ xuống trần chơi một sớm
Nào ngờ anh hàng xóm.. nhốt em luôn!
10-
Ta cứ ngỡ xuống trần chơi một tối
Nào ngờ đâu.. lạc lối đến hôm nay!
11-
Ta cứ ngỡ xuống trần chơi một dạo
Nào ngờ lo.. chạy gạo đến hôm nay!
12-
Ta cứ ngỡ xuống trần chơi một bửa
Nào ngờ đâu.. không thấy cửa đi zề .. *:) happy!
Thích Tánh Tuệ


Mở mắt, nhắm mắt
 Thích Tánh TuệCó khi mở tròn xoe mắt
Mà trong Tâm tối mịt mùng.
Có khi ngồi yên nhắm mắt
Mà đèn tâm vụt sáng trưng.
Nhiều khi đôi mi khép lại
Còn Tâm đi chợ ngoài tê.
Mở to mắt nhìn thực tại
Đẹp thay, chiếc lá Bồ Đề!- Đôi khi ta cần nhắm mắt
Trước bao cám dỗ cuộc đời.
Sau lưng đóa hồng tươi thắm
Một bầy gai nhọn người ơi!..- Đôi khi cần nên mở mắt
Rỡ ràng nhịp bước bàn chân.
” Cửa sổ tâm hồn ” trải rộng
Rồi thương nỗi khổ tha nhân..Mỗi ngày ta nên nhắm mắt
Nhìn lại một ngày đã qua.
Mình thở nhịp đời sâu sắc
Hay là sống vội, qua loa…Từng ngày ta nên ” mở mắt ”
Nhìn cho rõ mặt người thương.
Mẹ ơi, tóc chiều đã bạc
Biết đâu.. mai nhỡ vô thường..Đêm sâu vào miền tĩnh lặng
Nhắm mắt làm cuộc hội thần.
Để mai xuôi đời cơm áo
Hiểu rằng mọi thứ… phù vân…Lắm khi hằng nên mở mắt
Để thấm thía đời bể dâu.
Đằng sau còn gì để lại
Hay là…” sỏi đá.. cần nhau..”?” Mở mắt ” để rồi ” nhắm mắt ”
Có gì thực ” của Ta ” đâu!
Kìa, bóng chiều rơi khuất núi
Nghìn thu.. bụi cũng qua cầu… Bodhgaya rằm thượng nguyên 2013
 Im Lặng & giải thoát .. Có hai dạng im lặng, im lặng bên ngoài và im lặng bên trong.Người khác đang lên án, phê bình và chỉ trích nhưng mình không nói lời nào, cái miệng không phân bua, không cần giải thích, đây gọi là im lặng bên ngoài. Tuy nhiên, im lặng bên ngoài nhưng trong lòng dậy sóng, trong lòng đang lên kế hoạch tấn công, chờ cơ hội để thực hiện cuộc tấn công của mình.Chúng ta thực tập im lặng bên ngoài là đã giỏi, nhưng thực tập im lặng bên trong còn hay hơn nữa. Tâm không đòi hỏi phán xét, không nhìn người bằng con mắt kỳ thị, không tìm kiếm sự khác biệt để chứng minh ý niệm riêng.Mọi thứ đang im lặng trong sự vận động của nó. Vạn vật đang vận động trong im lặng. Dù có nói nhiều cách mấy, có bàn cãi cách mấy, có tô điểm vẽ vời cách mấy, sự thật vẫn là sự thật, đó là mọi thứ đều thay đổi theo tính vô thường.
( Mặc như Lôi ).Im lặng là chấp nhận vô thường, không tranh cãi về điều đang vô thường để thấy vô thường vẫn là bình yên, chứ không đơn thuần là sự đau khổ, mình cho vô thường là đau khổ vì mình có ý niệm về đau khổ trên sự vô thường. Im lặng thì bình yên có mặt và giải thoát ngay trong giờ phút im lặng đó.Phật giải thoát vì Phật im lặng với sự hừng hẫy của tham, sân, si, mạn, nghi, kiến. Im lặng thì các tâm độc không làm hại được mình, mình sẽ giải thoát, mà giải thoát cái gì, giải thoát khỏi sự bủa vây của các tâm độc.Người ta muốn làm mình giận, mình nổi giận thiệt, thế là mình sập bẫy trong sự bủa vây của người đó và trong sự bủa vây của chính mình.Mình có ý niệm là người đó làm mình giận, ý niệm này là cái lưới mình tự giăng ra và quấn lấy mình.Im lặng với người kia là im lặng bên ngoài,
Im lặng với ý niệm của mình là im lặng bên trong.
Làm được vậy, mình giải thoát, giải thoát khỏi cơn giận.Nalanda-Bihar 3/10/13
Hình ?nh n?i tuy?n 1
Hình ?nh n?i tuy?n 2
Hình ?nh n?i tuy?n 3
Hình ?nh n?i tuy?n 4
Hình ảnh & thực hiện by : Lê Trúc

Vội – Thích Tánh Tuệ

Thích Tánh Tuệ     Vội đến, vội đi, vội nhạt nhòa Vội vàng sum họp vội chia xa. Vội ăn, vội nói rồi vội thở Vội hưởng thụ mau để vội già.   Vội sinh, vội tử, vội một đời Vội cười, vội khóc vội buông lơi. Vội thương, vội ghét, nhìn nhau lạ! Vội vã tìm nhau, vội rã , rời…   Vội bao nhiêu kiếp rồi vẫn vội Đuổi theo hạnh phúc cuối trời xa. Ngoài hiên đâu thấy hoa hồng nở Vội ngày, vội tháng, vội năm qua.   Cứ thế nghìn thu đời vẫn vội Mặt mũi ngày xưa không nhớ ra. ” Đáy nước tìm trăng” mà vẫn lội Vội tỉnh, vội mê, vội gật gà…   Vội quên, vội nhớ vội đi, về Bên ni, bên nớ mãi xa ghê! Có ai nẻo Giác bàn chân vội ? ” Hỏa trạch ” bước ra, dứt não nề…                      Bodhgaya mùa Tipitaka 2012     “Là con Phật, nếu không nói được những gì Phật nói, hãy im lng như chánh pháp, đừng nói những lời ác, xuyên tạc, bịa đặt, vu khống, làm tổn hại kẻ khác ; nếu không làm được những gì Phật làm, hãy im lặng và lắng nghe, quán sát, học hỏi những thiện tri thức, đừng vọng động làm những điều thương tổn đến tha nhân”.   Đc Đt Lai Lt Ma

Một bình minh Giác ngộ thiêng liêng…

PHÁP MÔN ĐỐI TRỊ
Tụng kinh khai trí tuệ
Bố thí bế gian tham
Công quã làm duyên khởi
Cúng dường tới tam qui
Lạy Phật qùi dứt ngã
Phóng sanh là không sát
Ăn chay lạt bớt sân
Niệm Phật hận dần tiêu
Ngồi thiền yêu sanh chúng
Luân pháp cũng phải rành
Ráng tu nhanh bất thối !
 mbz,md.14′


Namo Sakya Muni Buddha


KỶ NIỆM ĐỨC BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI THÀNH ĐẠO 8/12 AL

Trong những ngày cuối Đông này cách đây hơn 2500 năm, cũng là ngày kỷ niệm Ðức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni của chúng ta đã chứng đạo dưới cội Bồ Ðề, thuộc vùng Uruvela (Ưu Lâu Tần Loa) gần thị trấn Gaya (nay là Bodhgaya – Bồ Ðề Ðạo Tràng), tiểu bang Bihar, đông bắc Ấn Ðộ. Sự giác ngộ của Ngài đã mở ra cho nhân loại một chân lý tối thượng, một con đường tối thắng đưa đến an lạc và giải thoát. Nhân loại từ đó không còn chìm trong tăm tối, không còn phải mò mẫm để tìm lối đi mà chúng ta đã có con đường để đi.
Con đường mà Ngài đã dạy đó là con đường Bát Chánh Đạo. Chúng ta cùng nhắc lại:CHÁNH KIẾN: là sự nhận thức sáng suốt và hợp lý trên căn bản của trí tuệ,
không còn vướng bụi của tà kiến, mê lầm vọng chấp;CHÁNH TƯ DUY: là suy nghĩ chân chính, là suy nghĩ không trái với lẽ phải,
có lợi cho mình và cho người;

CHÁNH NGỮ
: là lời nói chân thật không hư dối,
có lợi ích chính đáng, công bình, ngay thẳng và hợp lý.
Lời nói không làm tổn hại đến đời sống cùng danh dự của người khác;CHÁNH NGHIỆP: là hành động có tác ý,
trong đời sống cần phải sáng suốt chân chính;CHÁNH MẠNG: là sống một cách chân chính bằng nghề nghiệp lương thiện,
chính đáng không bóc lột, xâm hại đến lợi ích chung của người khác;CHÁNH TINH TẤN: là siêng năng chuyên cần chân chính
thẳng tiến đến mục đích và lý tưởng mà Phật đã dạy.
Hăng say làm những việc chính đáng mang lợi ích cho mình và cho người;CHÁNH NIỆM: là nhớ nghĩ (quá khứ, hiện tại, tương lai) chân chính;CHÁNH ĐỊNH: là tập trung tư tưởng tu tập thiền định,
tập trung tư tưởng vào vấn đề chính đáng, đúng chân lý, lợi mình và người.Nhân ngày kỷ niệm Thành Đạo của Ngài, chúng ta cần ôn lại một vài điều
quanh sự kiện giác ngộ của Ngài  để nhắc nhở,
củng cố thêm niềm tin Chánh Ðạo của mình trên bước đường tu tập.

” Đêm Thành Đạo đất trời thiêng liêng quá
Xin Phật Đà soi sáng cõi lòng con.
Xin dìu bước giữa đường đời nhiều ngã
Tâm Bồ Đề muôn kiếp vẫn sắt son.”


Đôi Bờ Tử Sinh.

Tử sinh, sinh tử đôi bờ
Nối bằng sợi tóc hững hờ.. gió đưa!
Ngàn sau cho tới ngàn xưa
Khi con mắt đói dây dưa cảnh trần
Để lòng lạc lối phong vân
Tàn tro, ngỡ kiếp giai nhân mặn mà.
Tử sinh sóng vỗ ta bà
Hồn giăng kín những âm ba bổng trầm
Đường về mỗi lúc xa xăm
Cõi Uyên thuở nọ biệt tăm dấu hài.Tử sinh, sinh tử miệt mài
Lao xao mưa nắng bên ngoài.., bỏ quên..
Thăng trầm mấy độ xuống lên
Hồn phong sương đợi bình yên một ngày ?Tử sinh, sinh tử vần xoay
Đời chưa mỏi gối còn xây mộng bền,
Sắc thinh.. cuồn cuộn thác ghềnh
Nào ai nhớ cõi không tên trở về.Bên ni hạnh ngộ bên tê
Ngờ đâu, một niệm Giác, mê chuyển dời.
Tử sinh, sinh tử mù khơi.
Trần tâm khép cửa, một trời Như Lai.Thích Tánh Tuệ

Tám Thánh, đường thù thắng, Bốn Đế, lý thù thắng.
Ly tham, pháp thù thắng, Giữa các loài hai chân,
Pháp nhãn, người thù thắng. Tất cả hành vô thường,
Tất cả pháp vô ngã, Niết Bàn là tịch tĩnh.
Với Tuệ quán thấy vậy, Ðau khổ được nhàm chán
Chính con đường thanh tịnh.
(Kinh Pháp Cú, Phẩm Đạo)
Innebygd bilde<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
 1
Câu chuyện người thợ xây nhà

Có người thợ mộc già nọ làm việc rất chuyên cần và hữu hiệu lâu năm cho hãng thầu xây cất nọ. 
Một ngày kia, ông ngỏ ý với hãng muốn xin nghỉ việc về hưu để vui thú với gia đình. Tuy không 
còn có đồng lương nhưng ông ta muốn nghỉ ngơi để an hưởng tuổi già. Hãng xây cất 
cũng vô cùng luyến tiếc là sẽ thiếu đi một người thợ giỏi đã tận tụy nhiều năm. Hãng đề nghị 
với ông cố gắng ở lại giúp hãng xây cất một căn nhà chót truớc khi thôi việc. Ông ta nhận lời. 
Vì biết mình sẽ giải nghệ, cùng với sự miễn cưỡng, ông ta làm việc một cách tắc trách 
qua quít, xây cất căn nhà với những vật liệu tầm thường kém chọn lọc miễn có một bề ngoài đẹp đẽ mà thôi.Mấy tháng sau, khi căn nhà làm xong, Ông đuợc ông chủ hãng mời tới, đưa cho ông chiếc chìa khóa
 của ngôi nhà và nói : “Ông đã phục vụ rất tận tụy với hãng nhiều năm, để tưởng thưởng về sự đóng góp
 của ông cho sự thịnh vượng của hãng, hãng xin tặng ông ngôi nhà vừa xây xong!” Thật là bàng hoàng. 
Nếu người thợ mộc biết là xây cất căn nhà cho chính mình thì ông ta đã làm việc cẩn thận
 và chọn lựa những vật liệu có phẩm chất hơn. Sự làm việc tắc trách chỉ có mình ông tự biết và nay
 thì ông phải sống với căn nhà mà chỉ có riêng ông biết là kém phẩm chất.

Suy nghĩ:Câu chuyện này cũng giống như chuyện đời của chúng ta.
 Chúng ta giống như người thợ già kia thường tạo dựng một đời sống hào nhoáng, tạm bợ, 
đua đòi không chú trọng tới phẩm chất của nó. Nhiều khi ngồi kiểm điểm những sự bê bối 
của mình trong quá khứ, thì chúng ta thấy mình đang phải cam chịu những hậu quả của nó.
 Đời là một công trình kiến trúc do chính mình tạo nên. Đời sống hiện tại là kết quả của sự tạo dựng 
trong quá khứ, đời sống ngày mai sẽ là kết quả của sự tạo dựng hôm nay. 
Hãy xây dựng đời mình một cách đúng đắn.Bodhgaya monk

Vì thế mà cuộc sống trở nên mầu nhiệm.

..Có lẽ đa số chúng ta nghĩ rằng con đường tu học sẽ là buồn chán lắm, vì ta sẽ phải
buông bỏ đi hết những say mê của mình trong cuộc sống. Và nếu như ta không còn có
một sự ham thích nào nữa thì cuộc sống mình sẽ ra sao? Nếu như ta chỉ biết chấp nhận và
buông xả hết mọi việc, ta có trở nên dửng dưng với mọi việc xảy ra chung quanh mình chăng?
Theo tôi, TÂM XẢ không phải là một thái độ dửng dưng đối với cuộc sống, mà nó
lại là một cảm xúc rất sâu sắc, và có thể mang lại cho ta những niềm vui và hạnh phúc lớn.
Cũng như một ly nước đục, khi ta lọc bỏ đi phần cặn dơ thì nó sẽ được trở nên trong sạch hơn,
chứ nước đâu có mất đi! Cũng vậy, khi ta buông xả đi những độc tố của lòng tham ái,
thì ta chỉ bỏ đi phần khổ đau, chứ tình thương, sự rộng lượng, lòng tha thứ vẫn còn có mặt.
Và nhờ vậy mà những hạnh phúc trong cuộc sống lại trở nên nhiệm mầu hơn.
__(())__Qua Ngõ Phù Vân

Người về qua ngõ tàn phai
Mang hồn du tử trần ai chập chùng..
Đất trời sương phủ mông lung
Nghiêng vai trút sạch tận cùng đảo điên.
– Một đời qua, nặng ưu phiền
Tháng năm đầu đội bao niềm âu lo..
Từ đâu, ai đã buộc cho
Khư khư rồi lại .. bo bo nghiệp trần?
Người về qua ngõ phù vân
Cõi tình phai dấu nhịp chân vô thường.
Không ưng vui, có đâu buồn
Phong trần bỏ dưới cội nguồn Chân như .Ngày về mặc áo Không hư
Gọi người trong mộng giả từ kiếp mơ.
Và từ đó hết làm thơ
Mây trong cõi ý mịt mờ, loãng tan..

Thích Tánh Tuệ 
Two Things
to Remember in Life:


Take care of your thoughts
when you are alone
and
Take care of your words
when you are with people


 
 
Innebygd bilde 3

Thuc hien : Thich Tanh Tue

Photo: Tin Phật thì mình chớ chia rẽ, coi (tôn giáo mình) là hơn hết, cho  rằng mình đúng (kẻ khác sai), mình thì hay ghê lắm, đặc biệt lắm. Khi có một ý niệm như vậy thì mình chẳng kham việc tạo dựng. Mỗi người con Phật, mình cần nên có lòng rộng rãi bao dung mọi sự, đùm bọc mọi loài. Trong phạm vi của đạo Phật, mình không có kẻ thù.  (HT. Tuyên Hóa)



An trú không

Như vầy tôi nghe: Một thời Thế Tôn trú ở Savatthi (Xá-vệ), tại Pubbarama
(Ðông Viên), lâu đài của Migaramatu (Lộc Mẫu). Rồi Tôn giả Ananda, vào buổi chiều,
từ Thiền tịnh độc cư đứng dậy, đi đến Thế Tôn, sau khi đến đảnh lễ Thế Tôn,
rồi ngồi xuống một bên, Tôn giả Ananda bạch Thế Tôn:

— Một thời, bạch Thế Tôn, Thế Tôn trú giữa các Sakka (Thích-ca).
Nagaraka là tên một thị trấn của các Sakka. Tại đấy, bạch Thế Tôn,
con được nghe trước mặt Thế Tôn, con được ghi nhớ trước mặt (Thế Tôn)
như sau:  “Này Ananda, Ta nhờ an trú không, nên nay an trú rất nhiều”.
Phải chăng, bạch Thế Tôn, điều con đã nghe là nghe đúng,
ghi nhớ đúng, tác ý đúng, thọ trì đúng?

— Thật vậy, này Ananda, điều Ông đã nghe là nghe đúng,
ghi nhớ đúng, tác ý đúng, thọ trì đúng. Thuở xưa và nay, này Ananda,
Ta nhờ an trú không, nên nay an trú rất nhiều.
……………………………………..
121. KINH TIỂU KHÔNG (Cùlasunnata Sutta)

Suy niệm: ” .. Trở về an trú Chân Nguyên, cuộc trần thôi hết đảo điên.
Tâm thương như hư không, Chân Nguyên..”
*:) happy

Bài hát Chân Nguyên- nhạc sĩ Trực Hội

Tiền có phải là tất cả ?

Nếu nghĩ rằng tiền là tất cả thì bạn sẽ nói gì về người đàn ông này…
Ông là con trai duy nhất của Tan Sri Ananda Krishnan
(người giàu thứ hai ở Malaysia và Đông Nam Á và thứ 89 trên thế giới).
Ông đã từ chối cơ hội làm việc với cha của mình để mở rộng đế chế của cha mình
(tài sản cá nhân hơn 8 tỷ USD) và thay vào đó đã chọn cuộc sống của một tu sĩ
Phật giáo  đơn giản cách đây 13 năm. Cho đến bây giờ Sư đang đi theo
con đường của truyền thống thiền lâm Thái.

Vậy thì theo bạn trong cuộc sống điều gì là quý giá nhất ???

Rót Cho Nhau.

Rót tặng đêm dài một ánh trăng
Cho người lạc lối hết băn khoăn.
Tay sen xin chắp dâng lời nguyện
Hạnh phúc, an bình cho thế nhân.
.

Rót xuống bờ môi những nụ cười
Cho hồn sa mạc chợt xanh tươi.
– Em cười, thế giới cười trao lại
Nhưng khóc, riêng mình em khóc thôi!

Xin rót cho Lời tiếng dễ thương
Vỗ về, xoa dịu những đau buồn..
Một câu, xa lạ thành tri kỷ
Một lời, vực thẳm cách hai phương.

Rót tặng trong chiều những tiếng Kinh
Để dừng chân bước giữa phiêu linh,
Để bừng mắt thấy trần gian mộng
Mà khổ vì đâu ? mấy chữ tình…

Xin thắp vào tim một ngọn đèn
Xua lòng u tối đã nhiều phen,
Xua tan tâm niệm hoài nghi kỵ
Thói cũ đi, về.. trong nhỏ nhen..

Xin rót vào tai những tiếng chuông
Vườn tâm hoa nở Hiểu và Thương.
Nghe chuông.. thông thấu nguồn chân thật
Thôi kiếp đi hoang, kiếp đoạn trường.

– Tà dương, lại nối tà dương mộng
Về vén sương mù, tỉnh giấc say.
Rót tách trà sen mời bạn lữ
Ngồi trong thực tại ngắm mây bay..

Thích Tánh Tuệ

Lòng tốt là loại ngôn ngữ
mà người điếc có thể
nghe,
người mù có thể
thấy.

CHUYẾN TÀU CUỘC ĐỜI
                     Namo Sakya Muni Buddha
Cuc đi ging như mt chuyến du hành trên xe la: người này lên tàu người kia xung ga, có nhng tai nn, có nhng chuyn ngc nhiên nhng trm này,  ri chuyn bun tt bc nhng trm khác.Lúc ta chào đi cũng như khi ta bước lên xe la, ta gp nhng người, ta đã tưởng rng h s li vi ta sut chuyến đi: đó là cha m ta! Tht không may, s tht li khác hn. Song thân đã xung mt ga n, b mc chúng ta thiếu tình yêu thương và s trìu mến, thiếu tình âu yếm và s đng hành ca các đng sinh thành.Dù sao, li có nhng người khác lên tàu, h tr nên rt quan trng đi vi chúng ta: Đó là anh ch em ta, các bn bè và nhng người tuyt vi mà ta thương yêu. Có nhng người xem cuc hành trình như mt bui do chơi. Có nhng người khác li ch thy bun ru trong sut chuyến đi. Có nhng người luôn luôn hin din và sn sàng giúp đ nhng ai cn. Có nhng người, khi xung tàu, đã đ li mt ni nhung nh trin miên… Có nhng người va lên đã xung ngay, chúng ta ch va kp thy h thôi… Chúng ta ng ngàng vì mt vài hành khách mà chúng ta yêu mến li ngi mt toa khác, b mc chúng ta trong hành trình đơn đc. Dĩ nhiên, không ai có th cm cn chúng ta đi tìm h khp nơi trên xe la. Đôi khi, tht không may, chúng ta không th ngi bên h bi vì ch đã có người. Không can chi… hành trình là như thế: đy thách đ, lm gic mơ, nhiu hy vng… vi nhng ln t bit mà không biết bao gi tr li.Hãy c gng thc hin chuyến đi cho tt đp. Hãy c gng hiu nhng người ngi bên mình và tìm ra điu tt nht nơi mi người.

Hãy nh rng vào mi khonh khc ca chuyến đi, mt người đng hành nào đó có th chao đo và cn được chúng ta thông cm. Chúng ta cũng thế, chúng ta có th chao đo và s luôn có ai đó có th hiu chúng ta. Mu nhim ln lao ca cuc hành trình là ta không biết được khi nào ta s xung tàu mãi mãi. Chúng ta cũng chng biết được khi nào các bn đng hành chúng ta cũng xung tàu như vy. Ngay c người ngi ngay bên cnh chúng ta cũng thế. Tôi nghĩ là tôi s bun khi ri con tàu… Chc chn như vy! Chia tay vi tt c bn bè đã gp trên chuyến tàu s đau đn đy; đ li nhng người thân yêu trong cô đơn thì tht là bun. Nhưng tôi chc chn rng mt ngày nào đó tôi s đến ga trung tâm và tôi li được thy h đu đến vi mt hành trang h không h có khi bước lên tàu. Ngược li, tôi s sung sướng vì được góp phn làm cho hành trang ca h tăng thêm và phong phú hơn.
Các bn mến! Tt c chúng ta, hãy c gng thc hin mt cuc hành trình đp và hãy đ li nhng k nim đp v chúng ta khi chúng ta xung tàu. Vi nhng ai đang cùng tôi du hành trên chuyến xe la cuc đi này.Xin cu chúc quý v Thượng L Bình An!

Nếu Không Còn Ngày Mai

Trước khi chìm vào giấc ngủ, chúng ta có thể nghĩ rằng,
“ Mình sắp chết …” và cầu nguyện để được tái sinh vào cõi Tịnh Độ của Phật A Di Đà.
Nếu chúng ta có thể làm quen với điều này trong thời gian dài,
thì chúng ta nhớ về Phật A Di Đà khi trong giai đoạn trung ấm một cách dễ dàng hơn.
Chúng ta sẽ không còn thân vật chất mà chỉ có thần thức trong giai đoạn đó.
Vì thế, nếu chúng ta có thể nhớ tưởng tới Phật A Di Đà lúc đó,
ta sẽ được Đức Phật A Di Đà dẫn dắt tới cõi Tịnh Độ rất dễ dàng.
Kyabje Yangthang Rinpoche
Nếu Không Còn Ngày Mai .Thích Tánh Tuệ
Giả dụ ngày mai… tôi bỏ tôi
Dù bao mộng ước vẫn đầy vơi..
Tôi sẽ đi trong niềm thanh thản
Hay ngoảnh nhìn sau… lệ tiếc đời ?Giả dụ ngày mai phải tạ từ
Một đời gom góp những riêng tư…
Tôi mang theo tất, hay nhường lại
Dẫu tận đáy lòng bao luyến lưu!Giả dụ ngày mai… tôi bỏ mình
Yên bình, phúc lạc với lời kinh.
Hay ra đi giữa  nghìn thương, hận.
Giữa những dằng co mé tử, sinh ?Tôi biết ngày mai nếu vắng tôi
Vầng hồng vẫn rạng, vẫn mây trôi.
Vẫn tiếng trẻ thơ cười trong trẻo…
Tôi, nghĩa gì đâu giữa cuộc đời! Nếu thật ngày mai sẽ…  ngủ say
Thì nay tôi sống thế nào đây?
Lời thương xin nói thay thù hận
Hay vẫn ngập lòng chuyện đắng cay?Tôi biết trần gian một giấc mơ
Mà vẫn tranh giành đến xác xơ.
Cố vớt trăng vàng trên bến mộng
Mấy độ trầm luân… tiếp dại khờ.Ví dụ ngày mai tôi bước xa
Bàn tay quen nắm có buông ra?
–  Còn hơn thiên hạ từng câu nói.
Bao nỗi căm hờn quên, thứ tha? Nếu thật ngày mai tôi bỏ đời
Chiều nay ngồi nhẹ ngắm mây trôi,
Niềm thương xin gửi cùng đây đó…
Nguyện chỉ mang theo những nụ cười.Tôi như đã đến, chưa từng đến
Thì đời đâu rớt lệ chia phôi?
Hôm nao gặp gỡ… chưa từng hẹn
Đi, chẳng ai chờ, có thế thôi!
Tâm vi tế, khó nhìn, khó thấy
Theo dục tham, thoái mái quay cuồng
Trí nhân làm chủ được tâm
Niềm vui nội tại phủ trùm khắp nơi.
 ( Pháp Cú 36 )

Thực hiện : Thích Tánh Tuệ


Photo: .. Lần đầu tiên trong lịch sử thế giới Đức Phật tuyên bố sự giải thoát con người có thể đạt được do chính bản thân mình, trong đời sống của mình mà không cần đến sự giúp đỡ của Thượng Đế  hay thánh thần nào.  Ngài nhấn mạnh về giáo lý như lòng tự tín,   thanh tịnh, giác ngộ, nhã nhặn, an lạc và lòng thương yêu nhân loại, chúng sinh. Ngài nhấn mạnh đến sự cần thiết của Trí Tuệ, vì không có Trí Tuệ thì ánh  sáng nội tâm đã không bừng lên trong đời sống của Ngài được.  Giáo sư Eliot.  ( Trích PG & Hindu)




.. Lần đầu tiên trong lịch sử thế giới Đức Phật tuyên bố sự giải thoát con người
có thể đạt được do chính bản thân mình, trong đời sống của mình mà không cần
đến sự giúp đỡ của Thượng Đế hay thánh thần nào. Ngài nhấn mạnh về giáo lý như
lòng tự tín, thanh tịnh, giác ngộ, nhã nhặn, an lạc và lòng thương yêu nhân loại,
chúng sinh. Ngài nhấn mạnh đến sự cần thiết của Trí Tuệ, vì không có Trí Tuệ
thì ánh sáng nội tâm đã không bừng lên trong đời sống của Ngài.

Giáo sư Eliot.
( Trích PG & Hindu)

Biết Sống Tùy Duyên

Tùy duyên là hoan hỷ chấp nhận những gì xảy ra trong hiện tại, tạm ngưng tranh đấu
và bình thản chờ đợi nhân duyên thích hợp hội tụ. Nhiều khi chính thái độ ngưng tranh
đấu và bình thản chờ đợi ấy lại là nhân duyên quan trọng để kết nối với những nhân
duyên tốt đẹp khác. Ta đừng quên khi một việc được thành tựu thì phải hội tụ hàng
triệu nhân duyên, nếu chỉ thiếu một duyên thì nó cũng có thể không tựu thành.
Nếu ta có hiểu biết sâu sắc hay từng trải nghiệm thì trong vài trường hợp ta có thể
đoán biết được mình nên làm gì và không nên làm gì để cho nhân duyên tốt hội tụ
đầy đủ trở lại và nhân duyên xấu sớm tan biến đi.

Ta thường gọi nhân duyên tốt là thuận duyên, và nhân duyên xấu là nghịch duyên,
tức là những điều kiện có lợi và bất lợi cho ta. Có những duyên thuận với ta, nhưng
nghịch với kẻ khác và ngược lại. Đó chỉ là nói trong phạm vi con người, trong khi
nhân duyên luôn xảy ra với vạn vật trong khắp vũ trụ. Bản chất của nhân duyên thì
không có thuận nghịch, tốt xấu. Nó chỉ hội tụ hay tan rã theo sự thích ứng giữa các
tần số năng lượng phát ra từ mọi cá thể mà thôi. Ấy vậy mà thói quen của hầu hết
chúng ta khi đón nhận thuận duyên thì luôn cảm thấy sung sướng và rất muốn duy trì
mãi nhân duyên ấy, cón khi gặp phải nghịch duyên thì luôn cảm thấy khó chịu
và tìm cách tránh né hay loại trừ.

Nhưng chưa hẵn thuận duyên sẽ đem lại giá trị hạnh phúc hay nghịch duyên sẽ mang
tới khổ đau, bởi có khi nghịch duyên đưa tới sự trưởng thành, còn thuận duyên dẽ khiến
ta yếu đuối. Và nhiều khi thuận duyên ban đầu nhưng lại biến thành nghịch duyên
sau này, có khi nghịch duyên bây giờ nhưng lại biến thành thuận duyên trong tương lai.
Tất cả đều tùy thuộc vào bản lĩnh và thái độ sống của ta.

Do đó, ta không cần phải khẩn trương thay đổi những nhân duyên mà mình không
hài lòng, hay cố gắng tìm kiếm những nhân duyên mà mình mong đợi. Khi tâm ta đã
vững chãi đủ để tạo ra những nhân duyên an lành thì những nhân duyên tương ứng sẽ tự động kết nối. Mà sự thật khi tìm được sức sống từ nơi chính mình rồi thì ta sẽ không còn
coi là quan trọng những giá trị bên ngoài nữa. Nhân duyên nào cũng được cả, thong dong
tự tại. Đức DaLaiLaMa có dạy: ”Hãy nhớ rằng khi không đạt được những gì bạn muốn,
đôi lúc, lại là sự may mắn tuyệt vời.”

Bodhgaya Monk

Photo: ...........LỜI KINH   HÁT TRÊN SÔNG ........thơ : Thầy Thích Tánh Tuệ            Kiếp này xin ước nguyện            Được làm ông lái đò            Trên dòng sông sinh tử             Lời kinh làm câu hò             Áo nâu vờn sóng bạc                       Khua mái chèo nông sâu                       Chờ nhân gian rũ mộng                          Cùng qua bến giang đầu                           Khách đi rồi khách đến                             Dòng    sông lờ lững trôi                              Chở bao người qua bến                               Thù lao.......... một nụ cười                  Kiếp này chỉ mong được                  Làm ông lái đò thôi                    Chở những lời kinh ngọc<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
                Vào sâu thẳm lòng người                 Lời kinh đưa khách tục                Như mây qua dòng sông               Chập chờn bờ lau sậy              Nghìn thu soi tấm lòng   Một sơm bình minh sông hằng  ( 10- 2010 )

Rồi Có Một Chiều

Rồi có một chiều khi nắng phai
Vui, buồn, thương, ghét.. những bi ai..
Ta cười thả gió nghìn tâm sự
Luẩn quẩn niềm riêng chỉ mệt nhoài!

Rồi bỗng một ngày ta liễu tri
Niềm chân hạnh phúc, biết cho đi.
Ngày mai nhỡ tiếng vô thường gọi
Ta có mang theo được những gì ?

Rồi chợt một lần ta nhận ra
Trên đời mọi thứ sẽ phôi pha,
Không chi chắc thật và miên viễn
Và dĩ nhiên ta.. cũng đã già!

– Ta trả mây trời bao viễn mơ
Của ngày tuổi trẻ đã xa mờ.
Của đêm quen sống trong hoài niệm.
Bỏ hiện tại gầy hao, xác xơ..

Ta đã cưu mang một kiếp người
Một đời gom nhặt chẳng hề ngơi
Trót quên, chớp mắt trần gian mộng!
Mà sống mê man cuộc khóc, cười.

Rồi bỗng một ngày ta hiểu ra
Thân này đâu phải của riêng ta,
Mảnh Tâm cuồng vọng làm đau khổ
Có nghĩa gì đâu để mặn mà .

.. Rồi buổi sớm nào trên bến sông
Tâm hồn ta chợt thấy mênh mông..
Lặng nghe trong cõi đời sâu thẳm
Chẳng có chi ngoài lẽ Sắc, Không.

Thích Tánh Tuệ

Photo: Be a  doer.

Ẩn Trong Nhau
Thích Tánh Tuệ


Này em, trong chữ BELIEVE
Chữ “LIE” chen giữa nằm ỳ, thấy không?

an_trong_nhauChớ tin vội chuyện viển vông
Sa vào bóng tối mênh mông, mịt mờ.

Em ơi, trong chữ LOVER
Luôn tiềm ẩn chữ “OVER” đó em!
Tình phai, dù mãi gọi tên
Người ta vẫn bước qua thềm, lãng quên.

Bạn ơi, trong một chữ FRIEND.
Ba mẫu tự cuối vần “END” phũ phàng.
Gặp khi nghịch cảnh, tai nàn.
Mới hay ai thật “đá vàng” với ai.

Anh ơi, có thấy chữ WIFE
Ở giữa là “IF”, nếu mai vẫn là…
Vợ anh, chẳng của người ta.
Vậy mà một chút hở ra, mất liền!

Ngôn từ chứa đựng nỗi niềm.
Vô thường thẩm thấu, bình yên tâm hồn.
Mời em nhìn lại chữ MOM
Vắng “M”, Mẹ vẫn cứ… “ÔM” em hoài.
Dù tha hương, sống bên ngoài
Tình thương Mẹ vẫn trải dài phía em…

Tình nao mới thật tình bền?
“Ba tình” trên đó gập ghềnh, lắt lay.
Em ơi, thức tỉnh, chớ say!
Vòng tay của mẹ tháng ngày cho em.

Hidden Within Each Other
By The Venerable Thích Tánh Tuệ
Translation by Ai Cơ Hoàng Thịnh

My dear sister, can you readily perceive
That LIE squeezes in the word BELIEVE?
So don’t haste to pour your trust into a haze
Or you may fall upon a dark vast maze.

And do you realise the word LOVER
Always conveys the warning OVER?
Love shall fade despite how hard you cry
Lover shall not stay but just pass by.

When contemplating the sentiment FRIEND
Should you ignore its cruel END?
For only at times of unexpected adversities
You would discover what true friendship is.

Brother, please look in the lovely word WIFE
And find the word IF dangling over your life.
She is yours now but may not forever
Some negligence and you may instantly lose her.

From each and every word, deep feelings unroll
Like “impermanence” implies “peaceful soul”.
And if you consider the word “MOM” further:
When M’s faraway, OM’s still reaching out from Mother. (1)

Compared to the three uncertain sentiments above
The only eternal one is definitely Mother’s Love.
So my dear sisters and brothers, be aware
Your mother’s hug is always around you there.

Notes:
(1) In Vietnamese, M sounds like “em” meaning “you”; OM sounds like “ôm” meaning “hugs” (from the original poem).

(Nguồn:http://hoavouu.com/author/post/707/1/thich-tanh-tue )

Hạnh phúc thật gần

Này em !
Có phải khi mình mất đi hạnh phúc
Thì mới hay… hạnh phúc có trong đời.
Có phải khi mình mất đi người mẹ
Mới thật lòng gọi hai tiếng: ”Mẹ ơi!”

…Có những mai nụ hồng ngoài hiên nở
Chân em qua, không buồn ngắm một lần,
Chợt chiều hôm gió về làm hoa vỡ
Nhìn phai tàn, rồi cúi xuống bâng khuâng…

Có một người trải qua lần hoạn nạn
Mãi về sau khép lại ”cửa tâm hồn”.
Từ khi mắt thôi nhìn đời sáng lạn
Ngọc châu và đôi mắt, quý nào hơn?

Ai cũng sống bằng con tim, nhịp thở
Mà quên đi hơi thở vốn nhiệm mầu
Cơn đau đến, muộn màng lòng chợt hiểu
Trút hơi tàn… đời sống sẽ còn đâu !

Có phải khi bên đời xa vắng mẹ
Mình mới hay , Mẹ .. tất cả trong đời.
Có phải khi cha tạ từ dương thế
Cuộc chia lìa mới thấm nổi đơn côi?

Em tôi hỡi ! Hãy về hôn lấy mẹ
Ôm lấy cha, thảo hiếu với huyên đường.
Là đôi mắt, là hoa, hơi thở nhẹ
Hãy ân cần gìn giữ lấy mà thương …

Chớ để khi mình mất đi hạnh phúc
Biết, vòng tay yêu dấu đã xa rồi,
Em có biết tôi mơ hoài bé dại
Được Mẹ bồng.. ru giấc ngủ à ơi?..

Thich Tánh Tuệ

Bên thềm Vu Lan 2010

Mở mắt, nhắm mắt
Thích Tánh Tuệ

hoasen2Có khi mở tròn xoe mắt
Mà trong Tâm tối mịt mùng.
Có khi ngồi yên nhắm mắt
Mà đèn tâm vụt sáng trưng.

Nhiều khi đôi mi khép lại
Còn Tâm đi chợ ngoài tê.
Mở to mắt nhìn thực tại
Đẹp thay, chiếc lá Bồ Đề!

– Đôi khi ta cần nhắm mắt
Trước bao cám dỗ cuộc đời.
Sau lưng đóa hồng tươi thắm
Một bầy gai nhọn người ơi!..

– Đôi khi cần nên mở mắt
Rỡ ràng nhịp bước bàn chân.
” Cửa sổ tâm hồn ” trải rộng
Rồi thương nỗi khổ tha nhân..

Mỗi ngày ta nên nhắm mắt
Nhìn lại một ngày đã qua.
Mình thở nhịp đời sâu sắc
Hay là sống vội, qua loa…

Từng ngày ta nên ” mở mắt ”
Nhìn cho rõ mặt người thương.
Mẹ ơi, tóc chiều đã bạc
Biết đâu.. mai nhỡ vô thường..

Đêm sâu vào miền tĩnh lặng
Nhắm mắt làm cuộc hội thần.
Để mai xuôi đời cơm áo
Hiểu rằng mọi thứ… phù vân…

Lắm khi hằng nên mở mắt
Để thấm thía đời bể dâu.
Đằng sau còn gì để lại
Hay là…” sỏi đá.. cần nhau.” ?

” Mở mắt ” để rồi ” nhắm mắt ”
Có gì thực ” của Ta ” đâu!
Kìa, bóng chiều rơi khuất núi
Nghìn năm.. bụi cũng qua cầu…

 (Nguồn:Văn Học Nguồn Cội https://trangvhntnguoncoi.wordpress.com/)

lotus_50

Làm Gì Có Chết

Thật ra không hề có cái gọi là Chết, bạn có tin không?

Giả dụ, khi bạn thay một chiếc áo mới thì chiếc áo vừa được thay ra bạn có
nói rằng chiếc áo kia đã.. ”chết” không?

Cũng vậy, khi ”chiếc áo thân thể” đã không còn dùng được, Nghiệp thức của
chúng ta lại đi tìm một chiếc áo mới để mặc vào. Một người khi sinh tiền tạo
nhiều thiện nghiệp, tức là người có Phước, cái tự do của người có Phước là có
quyền lựa chọn những gì mình thích. Ví như một người có tiền bạc rủnh rỉnh trong túi,
khi đi shopping vào một tiệm quần áo, người đó có thể mua hàng hiệu, mua những
cái áo đắc tiền. Còn một người khi sinh tiền không làm lấy một điều thiện mà còn tạo
nhiều ác hạnh, khi chiếc ” áo làm Người ” đã rách, người ấy như một người nghèo,
chẳng những thế trên thân còn đầy các ung nhọt lỡ lói (ác nghiệp đeo mang),
trong túi không còn lấy một xu, cái ăn còn không có, huống là sắm cho mình
những chiếc áo đẹp. Cảnh giới Ngạ quỷ, Súc sinh, Địa ngục, dụ cho những người
đã hết tiền (thiếu Phước) để mua áo mới, đành phải khoát lấy những manh áo lầm than.

Vì vậy, sự ” thay áo ” không phải là hoàn toàn mất hẳn, nên làm gì có cái gọi là Chết,
nói rõ hơn, chỉ là sự CHUYỂN ĐỔI CẢNH GIỚI, chuyển đổi môi trường, hoàn cảnh
sống theo Phước, Nghiệp của mình đã tạo. Hiểu được thế, bạn có thể ”để dành tiền”
bằng cách tu tập, hành thiện để có tiền (có Phước) tái sanh vào nhàn cảnh. Và hiểu
được điều này bạn cũng thoát ly đưọc nỗi sợ cũng là nỗi ám ảnh lớn lao của kiếpngười,
đó là cái Chết.

Bát Nhã Tâm Kinh có câu: ” Nãi chí vô lão tử diệc vô lão tử tận ”,
(cho đến không có già chết, không có cái hết già chết ). Già, Chết chỉ là
chuyện của chiếc áo hiện tượng còn bản Thể thì không, hoàn toàn không .

Đến, đi, sinh, diệt trò chơi!
”Bừng con mắt mộng”, thảnh thơi sống nhàn…

Bodhgaya monk

Chỉ Cần Thay Đổi Cách Nghĩ.

*Nếu bạn thấy đêm nay khó ngủ
– Cứ nghĩ đến những kẻ không nhà chẳng nệm ấm chăn êm.

*Nếu bạn gặp một ngày tồi tệ nơi làm việc
– Hãy nghĩ đến những người đã mấy tháng nay không tìm được việc làm.

*Nếu bạn chán nản vì mối quan hệ xấu đi
– Hãy nghĩ tới những kẻ không bao giờ biết hương vị của thương yêu và
được người yêu thương lại.

*Nếu bạn buồn phiền vì thêm một cuối tuần vô vị trôi qua
– Hãy nghĩ tới những người phụ nữ quẫn bách, quần quật cả ngày, suốt tuần
không nghỉ, chỉ mong kiếm được chút tiền còm nuôi mấy miệng ăn.

*Nếu bạn hỏng xe dọc đường, phải cuốc bộ vài dặm mới tìm ra được người giúp đỡ
– Hãy nghĩ tới những ai liệt cả đôi chân, luôn khao khát được bước đi như bạn.

*Nếu bạn cảm thấy đời mình bị mất mát và băn khoăn về ý nghĩa kiếp người
– Xin bạn hãy biết ơn cuộc sống vì có nhiều người đã không được sống hết tuổi trẻ
của mình để có những trải nghiệm như bạn.

*Nếu bạn cảm thấy mình là nạn nhân của những ai hay cay nghiệt, dốt nát,
nhỏ nhen, nghi kỵ. Hãy nhớ rằng việc đời có khi còn tệ hại hơn thế rất nhiều.

Bodhgaya monk

Sống Như Là..

Đời chật chội khiến lòng ta .. sống hẹp,
Đường quanh co nên nhân thế quanh co ?
Ngày nắng hạ biến ta thành sa mạc
Ngó đau thương.. hồn vô cảm, ơ thờ..

– Tôi không đợi mong anh bao hoàn hảo
Vì chính mình đã toàn vẹn gì đâu!.
Chỉ xin thắp trong trái tim hoài bảo
Sống trên đời ý nghĩa.. biết thương nhau.

Sẽ sai xót nếu nghĩ mình luôn đúng
Và mọi người ai nấy cũng đều sai.
Người biết sống, sống giữa nghìn khác biệt
Vẫn nhìn nhau, thông cảm, biết quan hoài.

Trong bóng tối ta vẫn nhiều cố tật
Chớm buông lời.. liền nghĩ đến tự thân.
Ai cũng có những niềm riêng, bí mật
Để cho yên, thì khoảng cách thêm gần.

– Lòng như nắng trải đều, không một phía
Hồn như mưa, mưa khắp cả ngàn phương,
Tình như gió, gió tỏa về muôn hướng
Sống như là.. không cố chấp. Yêu thương…

Thích Tánh Tuệ

Cầu vòng muốn xuất hiện
phải có mưa & nắng
Hạnh phúc muốn sâu lắng
phải có đắng & cay.

Thực hiện: Thích Tánh Tuệ

Thơ Thiền

http://thienvienhoalam.com/tho-thien/

Tự Tình Xuân

Xuân nào.. mây trắng thong dong
Bất Giác khởi niệm.. xuống dòng tử sinh,
Lạc trong Sắc, Pháp, Hương, Thinh..
Mở to mắt, chẳng nhớ mình là ai.

Quên rồi ” Diện mục bổn lai ”
Nụ cười xa dấu thiên thai nhạt nhòa.
Giật mình, cõi thế không hoa!
Cũng vừa lúc bóng chiều tà đầu non.

Xuân đi, xuân đến dập dồn
Còn xa cố quận hồn còn vắng xuân.
Dù bao kiếp nửa đường trần
Xuân trong cõi mộng đẹp lòng chút thôi !

 

Khi nào.. Tuệ giác lên ngôi
Từ bi hoa nở.. đất trời Vĩnh Xuân. 

Thích Tánh Tuệ

Tự Tri

Nhiều lắm Phù Du sống một ngày
Đời mình cũng rứa, có ai hay,
Diễm mộng đêm qua thành triệu phú
Thức giấc, bật cười.. vẫn trắng tay!

Nhà dẫu trăm gian ngủ một giường
Bạc vàng chất chứa ngập trong rương
Một cơn gió ác thành thiên cổ
Thần thức ngục tù trong vấn vương.
Dẫu ta quen biết đầy thiện hạ
Mấy kẻ quan hoài cho.. nén  hương?
Tơ tình bao mối thành xa lạ
Mình lẻ loi đi, Nghiệp dẫn đường.

Vô thường một sớm làm cây chổi
Quét lá mùa thu, quét mạng người.
Nếu hay vạn sự là mây nổi
Thì giờ nắm níu hoặc buông lơi?

Nhiều lắm trăm năm một kiếp người
Đến rồi ai cũng phải Đi thôi.
Hãy sống sao cho đầy ý nghĩa
Để buổi xuôi tay miệng mĩm cười..  

Thích Tánh Tuệ

 

mai

Mai Nở Hiên Trăng 
Nửa đêm gió thoảng hiên chùa
Hồ như.. trời đất gọi mùa xuân sang 
Nhà sư bước khỏi thiền sàng
Lặng nhìn mấy giọt trăng vàng nhẹ buông.

Tỉ tê giọng dế đêm trường
Ru đời say mộng, phố phường ngủ yên.
Một cành mai nở bên hiên
Chừng như tận cõi vô biên giật mình.

Mênh mang đây chốn hữu tình
Xuân lai, xuân khứ giữa nghìn chiêm bao..
Nửa đêm nhè nhẹ xuân vào
Hiên chùa mai nở ngọt ngào dưới trăng
Nhà sư cười nụ lâng lâng
Hồn tan vỡ mộng bao lần viễn du..
Trong khoảnh khắc, trọn thiên thu
Hạc bay qua lớp sương mù lãng quên. 
Thênh thang cõi ấy không tên
Bỗng về giữa cánh mai bên hiên chùa 

Mai cười hội ngộ trăng xưa
Sư vừa thoát lũy kiếp mơ , Xuân về!.

Thích Tánh Tuệ

chutthoi

Cứ ngỡ nhà tu không biết yêu?
Sống không tình cảm, sống cô liêu
Tháng ngày chỉ biết câu kinh kệ
Chôn đời trong nếp sống quạnh hiu.

Vỡ lẽ… nhà tu cũng biết yêu!
Mà không yêu một, lại yêu nhiều.
Sang, hèn, đẹp, xấu.. đều yêu cả
Tim này không biết rộng bao nhiêu!

Cứ tưởng nhà tu chẳng biết buồn
Ai dè có lúc… lệ thầm tuôn,
Thương đời thống khổ hoài mê đắm
Chẳng biết phương nao hướng cội nguồn…
– Đã thế, còn không thương mến nhau!
Lại gây chồng chất những cơn đau.
” Đường đời chật chội hoài chen lấn ”
Cửa đạo thênh thang.. mãi lắc đầu!

Cứ tưởng nhà tu chẳng biết cười
Ngờ đâu.. ”hàm tiếu” rạng trên môi .
Du hành bất chợt dừng chân lại
Vui thấy người kia giúp đỡ người…

Cứ ngỡ nhà tu chẳng có Tình
Ai ngờ… tình rộng tới muôn sinh.
Cỏ, cây, sông, núi.. đều ôm trọn
Mà vắng bên lòng những sắc, thinh…
.. Vẫn yêu như gió qua màn lưới
Chẳng vướng vào đâu, trút cạn tình
Nắm tay bằng hữu cùng đi tới
Lồng lộng niềm thương trong tiếng Kinh.

Cứ nghĩ nhà tu sống lạ lùng
Đâu dè… tâm đẹp, ý bao dung.
Sông Hằng bao nước tình bao lượng
Có sống gần ai mới tận cùng

Thích Tánh Tuệ

NguyetQuynh_478776048

Khúc Nguyệt Quỳnh 

Đêm nghiêng một đóa Quỳnh hương nở

Ngan ngát ru hồn ai lãng quên.

Thùy miên trong cõi đời sinh tử

Sực tỉnh, trăng tàn, quá nửa đêm..

Khuya nao thiền khách chờ hoa nở

Chén trà chưa nguội đã chiêm bao.

Nắng đêm loang loáng cài song cửa

Thức giấc hoa phai tự lúc nào! 

Nghìn xưa hoa với đời như mộng

Nở đóa vô thường trong cõi mê .

Chỉ thoáng trần tâm vừa giao động

Khuất lấp trăm năm một nẻo về . 

Đêm lắng, hoa vời thiên thu lại

Ai cười vỡ nát mộng hằng sa.

Xưa mê ôm cõi đời si dại

Đâu ngờ … muôn kiếp vốn không hoa!.. 

Trăng lên soi rạng hồn nhân thế

Bụt ngồi bóng đỗ xuống dòng sông.

Hiên chùa một nụ Quỳnh Hương hé

Ai vừa… hội ngộ khắp mênh mông… 

Thích Tánh Tuệ 

________________________________

yeu

TÔI YÊU

Tôi yêu vũ trụ quanh mình

Yêu anh yêu chị yêu mình yêu ta

Yêu con sông rộng bao la

Yêu dòng suối nhỏ hiền hòa loanh quanh

Yêu thông cao vút trời xanh

Yêu từng ngọn cỏ mong manh bên đường

Núi cao vời vợi yêu luôn

Đôi chân bé nhỏ tôi luồn tôi chui

Muôn hoa chớp cánh bên trời

Nhởn nhơ ong bướm cho đời chắt chiu

Yêu hòn sỏi nh hắt hiu

Thân tôi cát bụi một chiều gió bay

Yêu muôn sinh vật quanh đây

Sang hèn lành dữ đều đầy tình thương

Đời tôi chỉ một con đường

Tình yêu này nguyện đem hương cho đời

Tâm Từ Nhã

ME

TIẾNG RU NGÀN ĐỜI 

” Gió mùa thu mẹ ru con ngủ
Năm canh chày thức đủ trọn năm.”
Lời Mẹ ru dìu dặt tựa dương cầm
Đưa con trẻ âm thầm vào giấc ngủ …

Mẹ ru con… cho cúc vàng chớm nụ
Cho đêm sang nhắn nhủ gió thu về.
Mẹ ru tình chan chứa một vùng quê
Từng đêm ánh trăng về soi bóng mẹ.

Mẹ ru con trong chuỗi ngày thơ bé
Võng đong đưa theo tiếng mẹ ru hời .
Khi bên trời lác đác giọt sương rơi
Mẹ vẫn thức ngồi ru con đêm vắng .

Ôi bóng mẹ như tượng thần lẳng lặng
Nhìn con thơ trong giấc ngủ say nồng .
Đêm muôn trùng Tình Mẹ ngát mênh mông
Trăng thổn thức soi tấm lòng của mẹ .

Mắt mẹ hiền dấu chân chim đã kẽ
Thời gian trôi tóc mẹ đã phai màu
Bàn tay gầy hằn những vết lo âu
Vì đời mẹ dãi dầu bao khuya sớm .

Dòng sữa mẹ nuôi đời con khôn lớn
Thương con thơ lòng chẳng gợn ưu phiền .
Ôi ngọt ngào dòng sữa mẹ thiêng liêng!
Cho con uống đượm khắp miền thân thể .

Ân tình mẹ rộng sâu như trời bể
Ngàn lời thơ chẳng kể hết ơn Người
Mượn cung đàn muôn điệu, tiếng thơ khơi
Tạ ơn mẹ, tạ ơn Người sinh trưởng .

Mang ơn mẹ, mang ơn nhiều vô lượng
Lời ru xưa âm hưởng chẳng phai tàn .
Thu lại về…. vàng lá rụng ngoài sân
Con viễn xứ chạnh lòng thương nhớ mẹ .

Hoàng hôn xuống chuông chùa ngân nhè nhẹ
Kinh Vu Lan trầm ấm vọng vang lời
Dù mai này đời chia rẻ đôi nơi
Con vẫn nhớ tiếng ru hời của mẹ.

Ai xuôi ngược trong cuộc đời dâu bể
Vu Lan về… lòng nhớ Mẹ chăng ai ?…


Thích Tánh Tuệ

songme

GẬP GHỀNH SÔNG MÊ 

Có người đứng giữa đôi bờ
Bao lần tự hỏi.. biết giờ về đâu?
Quay qua ngó lại, bạc đầu..
Ngập ngừng, bịn rịn, chìm sâu giữa đời.

Đôi dòng kẻ ngược, người xuôi
Đôi bờ lận đận, tới lui muộn phiền.
Tay này muốn vịn cửa Thiền
Tay kia dệt mộng.. trần duyên sa đà,
Lên rừng, nhớ tưởng phồn hoa
Ngồi nơi phố mộng trăng ngà đầu non.

lắm khi gối mỏi chân mòn
Mà hồn chưa mỏi, đời còn mê say
Mắt vừa hướng tới nẻo mây
Vội che khuất bởi bàn tay nhân tình.

Dùng dằng trong chốn tử sinh
Khi ni, lúc nọ… Hỏi mình về mô ?
Dưới lòng nôi một nấm mồ
Biết rồi sao vẫn lửng lơ nẻo về ?
Cây Si với Cội Bồ Đề
Nghiêng đôi bóng đổ nặng nề cõi đêm.

Chợt Vô thường đến gọi tên
Chỉ còn dư lệ trên miền ăn năn.
Xưa kia nếu chẳng dùng dằng
Biết đâu thanh thản nhọc nhằn Tử, sinh!

Trầm luân vì nợ Thế tình
Mong manh hồn nhỏ gập ghềnh sông mê…

Thích Tánh Tuệ

hidden

Chưa.. 

Chưa đi thì chẳng có về
Chưa đến thì cũng chẳng hề ở đây.
Chưa vui vì cuộc sum vầy
Thì đâu buồn.. sẽ một ngày chia xa?

Chưa lại, thì đâu có qua
Chưa bình minh.. chẳng bóng tà huy phai .
Chưa thức, đâu biết đêm dài
Chưa chờ, đâu thấy tháng ngày lê thê..
Chưa yêu, ai biết não nề
Lạy dài ” ba chữ ” ê chề nhân sinh.

Chưa cô độc, kiếp một mình
Thì đâu thương những tâm tình tái tê.
Chưa lạnh lẽo lúc Đông về
Nào thương .. cơ nhỡ bên hè phố đêm.

Chưa một lần biết lặng im
Sao ta nghe được nhịp tim mọi người!
Chưa hề khóc, chẳng biết cười
Chưa cho.. sao tận lòng ngời nỗi vui.

Chưa nhìn xuống.. để ngậm ngùi..
Thì chưa biết ” Tạ ơn đời ” một phen .
Chưa tha thứ được nhỏ nhen
Răng mà.. xóa sạch thói quen giận hờn!.

Chưa hay kiếp sống chập chờn
Nhọc nhằn thương, ghét, thua, hơn.. còn dài..
Chưa lần đến trước Phật đài
Rầu rầu sáu nẻo gọi hoài … chạy quanh..

Chưa lặng thầm ngắm mộ xanh
Bôn ba, tất bật… để thành hư vô.
Và chưa biết tiếng ” Nam Mô..”
Tình trần chưa cạn, chưa khô nặng nề…

Chưa Đi thì chẳng có Về
Chưa Sinh thì Tử chẳng hề gọi tên
Sau mưa, trời vẫn nắng lên
Cửa Vô Sinh vẫn rộng thênh đợi người..

Thiên thu có dáng Phật cười
Còn ta, thấp thoáng bên đời này thôi !!! 


Thích Tánh Tuệ – Kathmandu chiều hạ vàng

________________________

NHAMMAT

Mở mắt, nhắm mắt

Thích Tánh Tuệ

Có khi mở tròn xoe mắt
Mà trong Tâm tối mịt mùng.
Có khi ngồi yên nhắm mắt
Mà đèn tâm vụt sáng trưng.

Nhiều khi đôi mi khép lại
Còn Tâm đi chợ ngoài tê.
Mở to mắt nhìn thực tại
Đẹp thay, chiếc lá Bồ Đề!

– Đôi khi ta cần nhắm mắt
Trước bao cám dỗ cuộc đời.
Sau lưng đóa hồng tươi thắm
Một bầy gai nhọn người ơi!..

– Đôi khi cần nên mở mắt
Rỡ ràng nhịp bước bàn chân.
” Cửa sổ tâm hồn ” trải rộng
Rồi thương nỗi khổ tha nhân..

Mỗi ngày ta nên nhắm mắt
Nhìn lại một ngày đã qua.
Mình thở nhịp đời sâu sắc
Hay là sống vội, qua loa…

Từng ngày ta nên ” mở mắt ”
Nhìn cho rõ mặt người thương.
Mẹ ơi, tóc chiều đã bạc
Biết đâu.. mai nhỡ vô thường..

Đêm sâu vào miền tĩnh lặng
Nhắm mắt làm cuộc hội thần.
Để mai xuôi đời cơm áo
Hiểu rằng mọi thứ… phù vân…

Lắm khi hằng nên mở mắt
Để thấm thía đời bể dâu.
Đằng sau còn gì để lại
Hay là…” sỏi đá.. cần nhau..”?

” Mở mắt ” để rồi ” nhắm mắt ”
Có gì thực ” của Ta ” đâu!
Kìa, bóng chiều rơi khuất núi
Nghìn thu.. bụi cũng qua cầu…

____________________

Vi

Thích Tánh Tuệ

Vội đến, vội đi, vội nhạt nhòa
Vội vàng sum họp vội chia xa.
Vội ăn, vội nói rồi vội thở
Vội hưởng thụ mau để vội già.

Vội sinh, vội tử, vội một đời
Vội cười, vội khóc vội buông lơi.
Vội thương, vội ghét, nhìn nhau lạ!
Vội vã tìm nhau, vội rã , rời…

Vội bao nhiêu kiếp rồi vẫn vội
Đuổi theo hạnh phúc cuối trời xa.
Ngoài hiên đâu thấy hoa hồng nở
Vội ngày, vội tháng, vội năm qua.

Cứ thế nghìn thu đời vẫn vội
Mặt mũi ngày xưa không nhớ ra.
” Đáy nước tìm trăng ” mà vẫn lội
Vội tỉnh, vội mê, vội gật gà…

Vội quên, vội nhớ vội đi, về
Bên ni, bên nớ mãi xa ghê!
Có ai nẻo Giác bàn chân vội ?
” Hỏa trạch ” bước ra, dứt não nề…

______________________________

lungthung

Lững thững đến,Lững thững đi

Huệ Trân 

Lững thững đến,Lững thững đi
Tử sinh vẫn đó, cần chi vội vàng.
Thở vào, mây tím giăng ngang
Thở ra, mưa đã nhịp đàn reo vui

Thế nên,
Em hãy mỉm cười
Trước tâm sân hận, trước lời nghiệt oan.
Hãy lặng thinh,
Thật nhẹ nhàng,
Rải hạt cơm nguội cho đàn kiến tha

Đôi chim, trọ mái hiên nhà
Cọng rơm làm tổ cũng là từ-nhân.
Em ơi,
Hạnh phúc thật gần
Cho đi là nhận bội phần thiện duyên

Hãy cho,
Như kẻ xuống thuyền,
Trên bờ để lại trọn niềm an vui.
Hãy cho,
Để phút cuối đời
Soi gương chẳng thẹn với người trong gương.

_________________________________

ConHac

Cõi Không Mây .

Thích Tánh Tuệ

Sáng nay mây đi lạc
Vào thung lũng núi này
Giật mình dăm con hạc
Vỗ cánh ngà vụt bay .

Mây mỏi mê lười biếng
Ngủ vùi trên rừng cây
Bỗng chuông chùa vọng đến
Chao động khóm mây đầy ..

Ngôi chùa bên kia núi
Có một vị sư thầy
Vừa thỉnh hồi chuông sớm
Cõi lòng không mây bay..

_____________________________________

 

Vội đến, vội đi, vội nhạt nhòa

Vội vàng sum họp vội chia xa.

Vội ăn, vội nói rồi vội thở

Vội hưởng thụ mau để vội già.

 

Vội sinh, vội tử, vội một đời

Vội cười, vội khóc vội buông lơi.

Vội thương, vội ghét, nhìn nhau lạ!

Vội vã tìm nhau, vội rã , rời…

 

Vội bao nhiêu kiếp rồi vẫn vội

Đuổi theo hạnh phúc cuối trời xa.

Ngoài hiên đâu thấy hoa hồng nở

Vội ngày, vội tháng, vội năm qua.

 

Cứ thế nghìn thu đời vẫn vội

Mặt mũi ngày xưa không nhớ ra.

” Đáy nước tìm trăng” mà vẫn lội

Vội tỉnh, vội mê, vội gật gà…

 

Vội quên, vội nhớ vội đi, về

Bên ni, bên nớ mãi xa ghê!

Có ai nẻo Giác bàn chân vội ?

” Hỏa trạch ” bước ra, dứt não nề…

                     Bodhgaya mùa Tipitaka 2012

 

 

“Là con Phật, nếu không nói được những gì Phật nói, hãy im lng như chánh pháp, đừng nói những lời ác, xuyên tạc, bịa đặt, vu khống, làm tổn hại kẻ khác ; nếu không làm được những gì Phật làm, hãy im lặng và lắng nghe, quán sát, học hỏi những thiện tri thức, đừng vọng động làm những điều thương tổn đến tha nhân”.

 

Đc Đt Lai Lt Ma

SÁM HỐI

                                                                                                                                       

     Diệu Thủy

Gập đầu lễ Phật hồng danh

Tâm nhiên tự tại lòng con phơi bày

Thiết tha quỳ dưới chân Thầy

Con xin sám hối ăn năn lỗi lầm

Nguyện xin thanh tịnh chơn tâm

Mở lời ái ngữ ân cần dễ thương

Yêu đời yêu kẻ thê lương

Nhân hòa từ ái làm nền bước đi

Chấp tay hướng Phật xin ghi

Cho con mãi mãi về bên cạnh người

Đời đời kiếp kiếp không thôi

Thiện tri hữu thức là người bạn thân

Lại còn bao nẽo trầm luân

Áo tràng tinh khiết theo cùng bên con

Hồng danh lễ Phật viên tròn

Con xin bái sám noi gương theo người

Con là vị Phật tương lai

Chơn tâm hiển lộ, nụ cười an nhiên

________________________________________________________
Innebygd bilde<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
 1
Câu chuyện người thợ xây nhàCó người thợ mộc già nọ làm việc rất chuyên cần và hữu hiệu lâu năm cho hãng thầu xây cất nọ.
Một ngày kia, ông ngỏ ý với hãng muốn xin nghỉ việc về hưu để vui thú với gia đình. Tuy không
còn có đồng lương nhưng ông ta muốn nghỉ ngơi để an hưởng tuổi già. Hãng xây cất
cũng vô cùng luyến tiếc là sẽ thiếu đi một người thợ giỏi đã tận tụy nhiều năm. Hãng đề nghị
với ông cố gắng ở lại giúp hãng xây cất một căn nhà chót truớc khi thôi việc. Ông ta nhận lời.
Vì biết mình sẽ giải nghệ, cùng với sự miễn cưỡng, ông ta làm việc một cách tắc trách
qua quít, xây cất căn nhà với những vật liệu tầm thường kém chọn lọc miễn có một bề ngoài đẹp đẽ mà thôi.Mấy tháng sau, khi căn nhà làm xong, Ông đuợc ông chủ hãng mời tới, đưa cho ông chiếc chìa khóa
của ngôi nhà và nói : “Ông đã phục vụ rất tận tụy với hãng nhiều năm, để tưởng thưởng về sự đóng góp
của ông cho sự thịnh vượng của hãng, hãng xin tặng ông ngôi nhà vừa xây xong!” Thật là bàng hoàng.
Nếu người thợ mộc biết là xây cất căn nhà cho chính mình thì ông ta đã làm việc cẩn thận
và chọn lựa những vật liệu có phẩm chất hơn. Sự làm việc tắc trách chỉ có mình ông tự biết và nay
thì ông phải sống với căn nhà mà chỉ có riêng ông biết là kém phẩm chất.

Suy nghĩ:

Câu chuyện này cũng giống như chuyện đời của chúng ta.
Chúng ta giống như người thợ già kia thường tạo dựng một đời sống hào nhoáng, tạm bợ,
đua đòi không chú trọng tới phẩm chất của nó. Nhiều khi ngồi kiểm điểm những sự bê bối
của mình trong quá khứ, thì chúng ta thấy mình đang phải cam chịu những hậu quả của nó.
Đời là một công trình kiến trúc do chính mình tạo nên. Đời sống hiện tại là kết quả của sự tạo dựng
trong quá khứ, đời sống ngày mai sẽ là kết quả của sự tạo dựng hôm nay.
Hãy xây dựng đời mình một cách đúng đắn.

Bodhgaya monk

Đất mẹ bao tình

Thích Tánh Tuệ

image

Có những sớm từng bước chân nhè nhẹ
Ta chợt nghe đất thở dưới chân mình.
Nghe cây lá ngạt ngào từ đất Mẹ
Dâng hương đời , thương mến mọi hàm linh.

Ta quỳ xuống thật gần ôm hôn đất
Như trọn đời mặt đất chở chuyên ta.
Được truyền trao bài học sâu xa nhất
Lòng bao dung , chấp nhận rất nhu hòa.

Đời lắm lúc cho ta nhiều biến động
Đất ân cần hiến tặng những mầm xanh.
Người mấy độ cho nhau niềm tuyệt vọng
Đất yêu thương dâng trái ngọt , cây lành.

Rồi mai đây ta  trở về với đất
Nằm nghe chân thiên hạ bước âm vang ,
Bước yên bình như vỗ về mặt đất
Bước không hồn , vội vã , bước hoang mang…


Vía Địa Tạng 7. 2010

________________________________________________________

Gương xưa(*)

  01/10/2010 09:00:00  Thích Tánh Tuệ

image

... Trên hoang mạc tử sinh

Bước lữ hành cô độc

Chênh vênh một bóng hình

Đổ dài bên triền dốc.

Lần qua vùng khó nhọc

Không một bóng cây già

Bụi mù cùng gió lốc

Nắng quái bỏng làn da.

Người , lòng vẫn thiết tha

Miệt mài theo định hướng

Trực chỉ chốn Phật đà

Cầu pháp mầu vô thượng.

Sắc son cùng lý tưởng

Thà gục chết giữa đường

Còn hơn quay đầu lại

Sống giữa lòng quê hương.

Ôi ! chí nguyện siêu phương

Nghìn năm còn lưu dấu

Vi` Phật pháp miên trường

Sáng soi đời mai hậu.

Ngài là sao bắc đẩu

Giữa sa mạc muôn trùng

Gương xưa hoài chiếu diệu

Một tấm lòng kiên trung

(* ) Cảm tác về Ngài Đường Huyền Trang khi học Duy Thức

  AI HAY!

Thích Tánh Tuệ

Ai hay trong một tách trà

Có hồ sen ngát mượt mà dâng hương

Ai hay trong gió ngàn phương

Đã mang hơi thở trùng dương xanh ngời

Tay em cầm mảnh giấy rời

Nhìn sâu… chiếc lá trên đồi nằm im .

Ai hay trong một cánh chim

Chở theo nỗi nhớ trái tim xa nhà.

Hữu thân giữa chốn Ta Bà

Là vương bóng dáng hằng sa luân hồi

Ngửa bàn tay dưới mặt trời

Lặng nhìn, hội ngộ bao đời xa xôi…
Nên người nào có xa tôi!

Tôi và thế giới chẳng rời xa nhau .

Khi người mang vết thương sâu

Hồn tôi lân mẫn nguyện đau vì người

Khi người nở một nụ cười  

Bàn chân tôi bước thảnh thơi nhịp cùng .

Ai hay một trái tim nồng

Mở ra ôm được muôn lòng thế gian!

__________________________

Có hề chi!  

Thích Tánh Tuệ

Hề chi một chiếc lá rơi .
Mùa thu vẫn cứ đẹp ngời nhân gian.
Gió lay giàn mướp hoa vàng,
Lời ru mẹ vẫn nồng nàn, mênh mông…

Hề chi một đóa xuân hồng
Bình minh nở thắm, chiều trông phai tàn.
Trong vườn còn huệ, còn lan
Người ta đâu chỉ ngó ngàng hồng thôi ?.

Hề chi một ánh sao rơi
Bầu trời đêm vẫn tuyệt vời ngàn sao.
Ánh sao lịm tắt phương nào
Con đóm đóm nhỏ tự hào sáng hơn!

Hề chi, vắng mợ chợ buồn
Người ta vẫn cứ bán buôn rộn ràng.
Đầu thôn, cuối xóm, giữa làng
Ai vì mợ vắng vội vàng hỏi thăm ?.

Hề chi thiếu một thẻ trầm
Mà bàn thờ Bụt lặng thầm khói hương.
Sư đi hóa độ hoằng dương
Điệu ra tiếp khách thập phương thế thầy.

Hề chi con sáo xa bầy
Mà đàn sáo nọ từ rày lặng im.
Có con nào nhọc bay tìm
Còn chăng giọng hót trong tim bạn bè .

Hề chi trên lối khuya về
Đèn đường vụt tắt, nặng nề bước ai .
Nắng khuya vằng vặc canh dài
Không đèn còn ánh trăng cài ngõ đêm.

Hề chi một phận đời riêng
Buông hơi nằm xuống mà nghiêng đất trời.
Thiếu ta, đời cũng vậy thôi!
Ta là hạt bụi giữa đời bao la…

Bodhgaya mùa lạnh 12. 2011



Vận Mệnh Nằm Trong Tay Mình
Một người không rõ về vận mệnh, đem thắc mắc của mình đi bái kiến  một vị thiền sư :
– Thầy nói xem trên đời này có vận mệnh không ?
– Có .
– Nhưng , vận mệnh của con ở đâu ?
Vị thiền sư kêu anh ta xoè tay trái ra , chỉ anh ta xem và nói :
– Con thấy rõ chưa ? Đường này là đường tình cảm ,
đường này gọi là đường sự nghiệp , còn đường kia là đường sinh mệnh.
Sau đó , vị thiền sư kêu anh ta từ từ nắm tay lại , nắm thật chặt.
Thiền sư hỏi : – Con nói xem , những đường đó nằm ở đâu rồi
Anh ta mơ hồ bảo :
– Trong tay con này .
– Con hiểu vận mệnh của con ở đâu rồi chứ ?
Anh ta mỉm cười nhận ra ,
thì ra vận mệnh nằm trong tay mình .SUY NGHIỆM : Không tu thì cứ sống theo nhân quả bao đời  đã có do nghiệp chúng ta tạo nên.
Có tu thì dừng nghiệp và chuyển nghiệp.
Nghiệp thay đổi  thì số phận cũng thay đổi, số phận tốt hay xấu là do cách chuyển nghiệp của chúng ta vậy.


Bodhgaya Monk
Hai Mặt
SỰ THẬTcó 6 chữ
GIẢ DỐI cũng 6 luôn
Mặt trái và mặt phải
Trắng đen ôi khó lường!TÌNH YÊU có 7 chữ
PHẢN BỘI cũng thế thôi
Chúng là hình với bóng
Rất dễ dàng đổi ngôi.Chữ YÊU là 3 chữ
HẬN là ba, giống nhau.
Người say men Hạnh phúc
Kẻ thành Lý Mạc Sầu.BẠN BÈ có 5 chữ
KẺ THÙ đếm cũng năm
Hôm nao lời ngọt mật
Hôm nay chìa.. dao găm.Từ VUI có 3 chữ
Tiếng SẦU cũng đồng như.
Quá vui thường mất trí,
Mất trí đời đổ hư.Chữ KHÓC có 4 chữ
CƯỜI cũng vậy, giống in
Ai ” giòn cười, tươi khóc ”
Ấy cảm thọ nhận chìm.Cuộc sống là hai mặt
Giới tuyến một đường tơ .
Chấp nhận mà không vướng
Nhẹ bước qua hai bờ .Thích Tánh Tuệ
Dùng tâm hổ thẹn để xem xét bản thân.Dùng tâm biết ơn để nhìn ra thế giới.
Thực hiện : Thích Tánh Tuệ

Thế gian có bốn hạng người

Đức Phật dạy các hàng đệ tử rằng: Đời có bốn hạng người.

1* Trước khổ sau vui
2* Trước vui sau khổ
3* Trước sau đều khổ
4* Trước sau đều vui

Hạng người thứ nhất là sanh vào trong gia tộc ti tiện sát nhân mà biết thọ giáo tu pháp lành,
ăn năn sám hối cải ác tu thiện. ( Trước khổ sau vui )
Hạng người thứ hai là sanh vào giồng hào tộc, vua chúa mà chẳng biết thụ giáo tu thiện gì cả,
sẽ phải sanh vào ác thú. ( Trước vui sau khổ )
Hạng người thứ ba là sanh vào nhà nghèo hèn mà cũng chẳng biết tu phước làm thiện gì cả
thì cũng sẽ sanh vào ác thú, đia nguc.. ( Trước sau đều khổ )
Hạng người thứ tư là sanh vào nhà giàu sang mà biết tu thiện làm phước là hạng người sẽ được sanh lên cõi trời đời đời hưởng phước. ( Trước sau đều vui )
 ( Theo Kinh Tăng Nhứt A hàm )

 

 

 

 

 

 

 

Như tay mặt “thương” tay trái.

HỎI:  Khi tin luật nhân quả con người không dám làm điều ác vì sợ bị trừng phạt, làm thiện vì muốn được phước, liệu đây có phải là một sự đổi chác?

ĐÁP:  – Đúng vậy. Hành xử như thế quả chưa thực là thiện. Thay vì người ta sợ luật pháp phạt thì sợ bị “trời” phạt. Bởi thế trong kinh sách đạo Phật có nói, làm thiện mà không biết mình làm thiện mới là cực thiện. Tức là làm một cách hồn nhiên. Hồn nhiên như tay trái bị ngứa thì tay mặt tự động đưa qua gãi, tay mặt không nghĩ mình “giúp” tay trái. Hành động một cách hồn nhiên như thế “công đức” mới lớn, theo đạo Phật.
Ngày nay tôi thấy nhiều nhà hảo tâm sẵn lòng giúp đồng bào bị lụt hay giúp học sinh được đi học theo tinh thần “thương người như thể thương thân”, như tay mặt “thương” tay trái.
Điều đó thật đáng quý trọng làm tôi trước sau vẫn có niềm tin về truyền thống nhân ái của dân mình.

Nhiều Trong Một

Đôi khi tui… rất dễ thương
Đôi khi dở dở, ương ương, khùng khùng..
Có khi tui sống bao dung
Đôi khi xét nét không ưng mọi người.

Đôi khi tui cũng hay cười
Có khi vẻ mặt như trời mùa đông.
Nhiều khi tui cũng có lòng
Mà nhiều khi tiếc.. một đồng chẳng chi,
Lắm khi cũng rất sân si
Song cũng lắm lúc.. ” Từ bi bất ngờ! ”

Đôi khi tui rất dại khờ
Bất chợt, có bửa cao cơ hơn người,
Nhiều lần tui thật ”dở hơi ”
Lắm khi tui cũng một trời nết na,

Đôi lúc tui mặc Cà sa
Không lâu tui ở với ma một phòng
Nhiều khi ước muốn, đèo bồng..
Đôi lúc chỉ thích lông bông một mình,

Sớm nào.. thi thoảng kệ kinh
Chiều nào.. la hét thất kinh, động trời!
Hôm qua chẳng nói một lời
Bửa nay thì suốt cả thời huyên thuyên.

Ít khi tui được bình yên
Nhiều khi bất ổn, trăm niềm âu lo.
Có đêm nằm ngáy pho pho
Có khuya trằn trọc, tính so mọi điều..

Đôi khi sâu sắc, đăm chiêu
Đôi lần nông cạn, tự kiêu vẫy vùng
Ánh nhìn xa lạ, dửng dưng
Vòng tay thông cảm như từng thương yêu..

Lòng tui con nước thủy triều
Vô thường sóng vỗ bao chiều lênh đênh
Tui là hạt bụi không tên
Mà hồn chứa đủ tâm tình thế gian..*:) happy.

Thích Tánh Tuệ

Hôm qua miệng nói thương nhân, 
Ngày nay tay đánh người thân bể đầu.
Lời nói chẳng mất tiền mua
  Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau.
  Tâm buồn chẳng nói lời nào,
  Tâm vui lời nói ngọt ngào dễ thương.
Có thương yêu, bao nhiêu cũng được,
  Hết thương rồi, nói ngược nói xuôi.
Lời nói dễ mích lòng nhau.
  Lời nói chân thật ngọt ngào tình thương.
  Có tình thương nói gì cũng dễ.
 Hết thương rồi bất kể nói chi.
  Nói nhiều tâm khởi sân si.
  Bằng như không nói từ bi ai  tường. 
 
Tỳ-Khưu Thích-Chân-Tuệ
https://lh6.googleusercontent.com/-GCvS0lF0vdo/Up66O13sh0I/AAAAAAAAQOw/Hu21SsJ0_t4/s480/tora.jpg

Xin hay xem video clip nay…..

Bốn điều sống hạnh phúc

Đức Phật dạy rằng có bốn điều có thể giúp hành giả được sống hạnh phúc trên thế gian này:

1/ Đức tin (Saddha): Hành giả cần phải có đức tin,
tin vào các giá trị đạo đức, tâm linh và trí tuệ
2/. Giới (Sila): Hành giả phải tránh giết hại các sinh vật,
không trộm cắp, dối gạt, không tà dâm, không nói dối và không uống rượu
.3/ Bố thí (Caga): Hành giả cần thực hành bố thí rộng rãi,
không bám víu và tham muốn của cải.
4./ Trí tuệ (Panna): Hành giả cần phát triển trí tuệ đưa đế
giải thoát khỏi khổ đau, để đạt quả vị Niết bàn.

Kinh Tăng Chi

Photo: ... Thiền định không phải chỉ là nhắm mắt lại và khiến tâm trở nên an bình hơn. Thậm chí chó và mèo cũng có thể làm vậy, nếu chúng không cảm thấy đói hay cuộc sống bị đe dọa.  Để thiền định, chúng ta cần nhận ra điều xảy ra trong tâm và cải thiện các phẩm tính của tâm, cũng như làm giảm phần tiêu cực trong tâm; đó là thiền định. Đó không chỉ là việc khiến tâm trở nên an dịu, mà còn là việc nhận ra bản tính của tâm.  Khamtrul Rinpoche Shedrup Nyima

Hãy Để Tâm An Tĩnh

Hôm ấy đạo sư có việc ở làng quê hẻo lánh và đưa đệ tử đi theo. Cả hai
đều cuốc bộ. Dọc đường, đạo sư bảo đệ tử tạm nghỉ chân dưới một tàn cây xanh um,
như cái dù lớn che nắng trưa chói chang. Cách đó xa xa là một dòng suối nhỏ chắn ngang.
Đạo sư bảo : “ Thầy khát. Nhờ con lấy dùm thầy chút nước. “

Đệ tử mau mắn xách vò, thoăn thoắt bước tới con suối. Đến nơi, anh tần ngần
nhìn dòng nước, rồi nhìn sang bên bờ kia. Bắt gặp một đàn bò còn ướt lông,
hiểu ra cớ sự, anh quay lại gặp sư phụ, bộc bạch : “Thưa thầy, người ta mới vừa dắt
bò qua suối. Nước bị quậy lên đục ngầu nên con không dám…”
Đạo sư ôn tồn : “ Được con. Vậy mình chờ một chút”.
Khoảng mười lăm phút sau, đạo sư bảo : “Lấy nước đi con!”
Đệ tử sốt sắng xách vò trở lại bờ suối. Anh thấy nước bớt đục hơn,
nhưng vẫn chưa thể dùng được. Lập tức quay về chỗ sư phụ, anh áy náy nói :
“Thưa thầy, cũng chưa uống được đâu ạ.”
Đạo sư mỉm cười : “Không sao, con. Mình chờ thêm một chút nữa.”
Rồi ngài xếp bằng, hai bàn tay để lên lòng, sửa dáng cho thẳng lưng,
lim dim đôi mắt,  yên lặng dưỡng thân dưới bóng râm của tàn cây.
Khoảng nửa giờ sau, đệ tử ấy trở lại bờ suối. Bây giờ nước đã trong veo,
có thể nhìn thấu lớp sỏi dưới đáy. Anh rón rén bước xuống để khỏi khấy động,
và cố lựa chỗ tốt nhất để múc đầy vò nước mát mang về dâng thầy.

Đạo sư đón lấy cái vò, nhìn vào rồi bảo “Con xem. Làm thế nào con có được chỗ
nước trong trẻo, mát ngọt này. Thật ra con chẳng làm gì cả. Con chỉ cần kiên nhẫn
đợi cho cặn cáu có đủ thời gian để nó tự lắng xuống. Tâm con cũng thế. Khi tâm
con nổi sóng, điên đảo, con đừng toan tính cách này cách kia để cố dẹp yên nó.
Con hãy cho nó đủ thời gian để nó tự lắng xuống. Nên khi con giận ai,
con đừng thèm nghĩ tới họ nữa, đừng ráng tranh cãi hơn thua. Con hãy hướng
tư tưởng con sang việc khác. Tốt nhất là con làm thinh, giả mù, giả điếc và kiếm
một chỗ mà ngồi thở đều đặn, nhẹ nhàng. Con chỉ tập trung vào hơi thở mà thôi.”

Đệ tử đáp: “Thưa thầy, nhưng thường đang lúc tâm trạng bất bình thì con lại
không nhớ được cách để thoát ra !”

Đạo sư gật đầu : “Phải đó con. Thế nên chỉ sau khi phạm sai lầm xong rồi thì mình mới
biết là mình sai lầm. Nhưng như thế vẫn còn khá hơn là không nhận ra sai lầm mình vừa mắc phải.
Mỗi một trạng huống trong đời tu của con là một bài thi khảo sát trình độ tiến hóa tâm linh của con.
Nhưng khi con ở vào trạng huống đó, thì con không hề nhớ là mình đang được thi,
đang được thử thách. Đến khi kịp nhớ ra thì con đã thua mất rồi, thi rớt rồi !”

Tâm Ngôn

TRƯỚC KHI...  Trước khi định nói điều gì Ta nên học hạnh nhu mì lắng nghe, Trước khi chỉ trích, cười chê Ta nên nhìn lại tự phê phán mình.   Trước khi nổi giận, bất bình  Ngồi nghe hơi thở lặng nhìn tự tâm. Trước khi cầu nguyện âm thầm Nhủ lòng dung thứ lỗi lầm tha nhân!  Trước khi giọt nước mắt lăn Biết dừng chân, kẻo ăn năn muộn màng. Trước khi tính chuyện đá vàng Thử mua dây.. tự buộc ràng xem sao!   Trước khi nói chuyện trời cao Xem đi dưới đất bước nào chông chênh. Trước khi  ước vọng nhìn lên Môt lần ngó xuống co' thêm thương<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />
 đời . Trước khi mua sắm, vẽ vời Phải chăng.. cám dỗ buông lời rủ rê?  Trước khi hẹn ước, nguyện thề Vấn lòng xem có vẹn bề trước, sau.  Trước khi muốn bỏ cuộc mau Nhớ tâm nhiệt huyết buổi đầu dấn thân.  Trước khi từ biệt dương trần Sống cho đi, thể tri ân cuộc đời.  Trước khi muốn thấy ai cười Đầu tiên hàm tiếu trên môi nở chào. Trước khi muốn nếm ngọt ngào Tình thương dâng hiến, gửi trao thật thà.  - Trước khi muốn thoát Ta bà Phải chân thành niệm Di Đà nhất tâm.  Thích Tánh Tuệ

Trước Khi…
Trước khi định nói điều gì
Ta nên học hạnh nhu mì lắng nghe,
Trước khi chỉ trích, cười chê
Ta nên nhìn lại tự phê phán mình.

Trước khi nổi giận, bất bình
Ngồi nghe hơi thở lặng nhìn tự tâm.
Trước khi cầu nguyện.  Âm thầm
nhủ lòng dung thứ lỗi lầm tha nhân!

Trước khi giọt nước mắt lăn
Biết dừng chân, kẻo ăn năn muộn màng.
Trước khi tính chuyện đá vàng
Thử mua dây.. tự buộc ràng xem sao!

Trước khi nói chuyện trời cao
Xem đi dưới đất bước nào chông chênh.
Trước khi ước vọng nhìn lên
Môt lần ngó xuống có thêm thương đời .
Trước khi mua sắm, vẽ vời
Phải chăng.. cám dỗ gọi mời rủ rê ?

Trước khi hẹn ước, nguyện thề
Vấn lòng xem có vẹn bề trước, sau.

Trước khi muốn bỏ cuộc mau
Nhớ tâm nhiệt huyết buổi đầu dấn thân.

Trước khi từ biệt dương trần
Sống Cho đi, thể tri ân cuộc đời.

Trước khi muốn thấy ai cười
Đầu tiên hàm tiếu trên môi nở chào.
Trước khi muốn nếm ngọt ngào
Tình thương dâng hiến, gửi trao thật thà.

– Trước khi muốn thoát Ta bà
Nhớ chân thành niệm Di Đà nhất tâm.

Thích Tánh Tuệ

ĐỘT NHIÊN

Lui hui nơi cõi ta bà
Giật mình ngó sực đã già không hay!
Nhác trông đã quá một ngày
Năm qua tháng lại hết ngay một đời….

Chỉ toàn lo việc.. trời ơi
Chỉ xây đắp chuyện nước trôi qua cầu.

Thình lình nhận được thơ sầu
Nội ngày mai có lệnh chầu Diêm La.
– Ông ơi, nán lại cho mà!
Con còn vài việc thiết tha chưa làm.
Tử thần lạnh lẽo, hất hàm
– Theo ta, ngươi chớ càm ràm uổng công!
Biết không xong, đứng khóc ròng
Trách mình đã sống lông bông một đời.

Thế là.. nhắm mắt chân xuôi
Rứa là bị Nghiệp dắt lôi 6 đường
Chỉ vì lúc sống xem thường
Thời gian.. lưỡi búa có nhường nhịn ai.
Sống nay rồi lại chết mai
Đời phù du vẫn miệt mài muốn, tham.
Chết rồi thành bụi, thành than
Hồn trầm luẩn quẩn trần gian kiếp, đời..

Ai còn mặc ” chiếc áo người ”
Việc gì quan trọng tức thời ưu tiên.
Diêm Dzương hổng nhận ” đút tiền ”
Muốn tránh mặt ổng hãy liền Tỉnh, Tu .

A Di đà Phật

Th Tánh Tuệ

http://youtu.be/6vCWKE0r5iM

SÁM HỐI

Ca sĩ Hà Thanh phổ nhạc theo lời kệ của Thiền Sư Thích Nhất Hạnh.

Nếu Có Lúc

image
Nếu có lúc bạn thấy lòng trống trải
Nên hiểu rằng đó là lẽ tự nhiên!
Tay chân còn có khi nghe thừa thải
Vũ trụ còn.. bao khoảng trống vô biên.
Nếu có khi thấy lòng buồn xa vắng
Lệ u hoài sau một cuộc chia phôi.
Hãy vui lên vì sau đó cuộc đời
Sẽ lật sách sang trang.. hồn giấy mới.
Nếu bạn cứ quay cuồng, quen sống vội
Theo dòng đời hối hả bước chông chênh
Sẽ yêu sao sáng Chủ nhật yên lành
Mở khung cửa.. ngắm bình mình tỏa nắng.
Khi bản chất dòng đời không phẳng lặng
Thì bao điều cay đắng hãy cho qua.
Và nhận ra hiện tại chính là quà
Ngồi thanh thản hiên nhà nghe chim hót.

” Hằng ngày chúng ta nên dành thời gian để chơi với tâm của mình,
biết cách chơi với nó sẽ rất an vui. Giống như việc chúng ta dành
thời gian chăm sóc ngôi nhà của mình cho sạch đẹp, điều này
hẳn nhiên sẽ hơn là ngó qua nhà hàng xóm xem họ đã dọn chưa,
sạch hay không sạch.  Tâm ganh tỵ, phê phán..
thường phát sinh cũng chính vì điều đó. ”

Namo Buddhaya

 Khen người

người lại khen ta
Khen qua khen lại –
hóa ra khen mình .
Chê người
người lại chê ta
Chê qua chê lại
– hóa ra chê mình .
Giúp người người lại giúp ta
Giúp qua giúp lại –
hóa ra giúp mình *:) happy.


Có Niết Bàn chăng ?

Trong kinh A Hàm có câu chuyện như sau:

Một hôm có người ngoại đạo đến hỏi Đức Phật:

-Này Ngài Cù Đàm! Giáo lý của Ngài có Niết bàn không?
Nếu có, thì có ai chứng được Niết bàn chưa?

-Giáo lý của ta có Niết bàn và có người đã chứng được Niết bàn.

-Vậy Ngài Cù Đàm chứng chưa?

-Ta đã chứng được.

-Nếu giáo lý của Ngài có Niết bàn và Ngài đã chứng Niết bàn.
Vậy tất cả đệ tử Ngài có được Niết bàn hết chăng?

-Đệ tử của ta, có người chứng được Niết bàn, có người không chứng được Niết bàn.

-Giáo lý ngài có Niết bàn thì tại sao Ngài dạy đệ tử có người chứng, có người không chứng?

-Ở đây gần thành Vương Xá, vậy ông có biết thành Vương xá không? -Dạ biết

-Ông có rành đường đến thành Vương Xá không?  -Dạ rành.

-Nếu có người hỏi đường để đến thành Vương xá. Ông chỉ dẫn tường tận mà người đó không đi tới là lỗi tại ai?

-Dĩ nhiên là lỗi tại người đi. Nếu người đó đi theo đúng như lời tôi chỉ thì chắc chắn sẽ tới.

Bây giờ Đức Phật mới kết luận rằng:
-Ta cũng vậy, giáo lý của ta có Niết bàn và ta cũng đã đạt Niết bàn. Nhưng ta dạy đệ tử nếu ai y theo lời ta
dạy mà tu thì đạt tới Niết bàn, bằng không thì không đạt được. Vậy không có Niết bàn đâu phải là lỗi tại ta.

Namo Buddhaya

Dù có tôn giáo hay không tôn giáo, dù kiến tánh hay chưa kiến tánh thì luật nhân quả vẫn là
sự vận hành  chung cho muôn loài vạn vật không trừ một ai. Người làm đúng là đúng, người làm
sai là sai, người làm  tốt sẽ tốt, người làm xấu sẽ xấu, luật nhân quả không dành riêng cho người nào cả.
– Còn việc đúng sai tốt xấu  thì cứ để luật nhân quả cân nhắc phán xét, chúng ta không nên dựa
vào hiểu biết về nhân quả  hạn hẹp  của mình để đánh giá hành động của người khác.

_HT. Thích Viên Minh_



Là Ai?

Bạch thầy, con là ai ?

– Con là một đứa con lai
Nửa lai đức Phật, nửa lai Ta bà.
Con là nửa trái me già
Nửa kia còn lại thì là.. chôm chôm.
Cuộc đời con thích ôm đồm
28 ngày mặn, 2 hôm muối mè.
Bửa thì mặt áo hoa hòe
Đến ngày vía Bụt.. ấp e Lam hiền.
Nửa mê cái cảnh chùa chiền
Nửa mê đi shop, mê tiền, mê yêu..
Con là thập cẩm, đủ điều
Nữa thương đức Phật, nửa.. thương nhiều ” người ta ”.

Thế thầy là ai ?

Thầy là một cái chổi chà
Quét chùa cho sạch..,quét ra ngoài đường
Quét chợ, rồi quét phố phường
Quét cả vui, buồn mới rụng sáng nay.
Quét lòng thế nhiễm đắm say
Quét cho tàn cuộc mộng này mới ngưng!

Quán đời, thầy chỉ người dưng
Chỉ là hạt bụi đường trần rong chơi.
Chừng nào con được thảnh thơi
Thầy trao nghề Quét.. cho đời nó thong dong. *:) happy.

Thích Tánh Tuệ

Biết Sống Tùy Duyên

Tùy duyên là hoan hỷ chấp nhận những gì xảy ra trong hiện tại, tạm ngưng tranh đấu và bình thản chờ đợi nhân duyên thích hợp hội tụ. Nhiều khi chính thái độ ngưng tranh đấu và bình thản chờ đợi ấy lại là nhân duyên quan trọng để kết nối với những nhân duyên tốt đẹp khác. Ta đừng quên khi một việc được thành tựu thì phải hội tụ hàng triệu nhân duyên, nếu chỉ thiếu một duyên thì nó cũng có thể không tựu thành. Nếu ta có hiểu biết sâu sắc hay từng trải nghiệm thì trong vài trường hợp, ta có thể đoán biết được mình nên làm gì và không nên làm gì để cho nhân duyên tốt hội tụ đầy đủ trở lại và nhân duyên xấu sớm tan biến đi.

Ta thường gọi nhân duyên tốt là thuận duyên, và nhân duyên xấu là nghịch duyên, tức là những điều kiện có lợi và bất lợi cho ta. Có những duyên thuận với ta, nhưng nghịch với kẻ khác và ngược lại. Đó chỉ là nói trong phạm vi con người, trong khi nhân duyên luôn xảy ra với vạn vật trong khắp vũ trụ. Bản chất của nhân duyên thì không có thuận nghịch, tốt xấu. Nó chỉ hội tụ hay tan rã theo sự thích ứng giữa các tần số năng lượng phát ra từ mọi cá thể mà thôi. Ấy vậy mà thói quen của hầu hết chúng ta khi đón nhận thuận duyên thì luôn cảm thấy sung sướng và rất muốn duy trì mãi nhân duyên ấy, cón khi gặp phải nghịch duyên thì luôn cảm thấy khó chịu và tìm cách tránh né hay loại trừ.

Nhưng chưa hẵn thuận duyên sẽ đem lại giá trị hạnh phúc hay nghịch duyên sẽ mang tới khổ đau, bởi có khi nghịch duyên đưa tới sự trưởng thành, còn thuận duyên sẽ khiến ta yếu đuối. Và nhiều khi thuận duyên ban đầu nhưng lại biến thành nghịch duyên sau này, có khi nghịch duyên bây giờ nhưng lại biến thành thuận duyên trong tương lai. Tất cả đều tùy thuộc vào bản lĩnh và thái độ sống của ta.

Do đó, ta không cần phải khẩn trương thay đổi những nhân duyên mà mình không hài lòng, hay cố gắng tìm kiếm những nhân duyên mà mình mong đợi. Khi tâm ta đã vững chãi đủ để tạo ra những nhân duyên an lành thì những nhân duyên tương ứng sẽ tự động kết nối. Mà sự thật khi tìm được sức sống từ nơi chính mình rồi thì ta sẽ không còn coi là quan trọng những giá trị bên ngoài nữa. Nhân duyên nào cũng được cả, thong dong tự tại. Đức DaLaiLaMa có dạy: ”Hãy nhớ rằng khi không đạt được những gì bạn muốn, đôi lúc, lại là sự may mắn tuyệt vời.”

Bodhgaya Monk

 

Trước cái Chết chợt tìm ra lẽ Sống – Thích Tánh Tuệ
(Posted on 17 Tháng Tư 2015 by banmaihong)
Có một người thất chí, leo lên một cây anh đào, chuẩn bị nhảy từ trên cao xuống để kết thúc cuộc đời mình. Ngay lúc anh ta quyết định nhảy xuống thì trường học gần đó tan học.
Một nhóm học sinh chạy đến. Một bạn nhỏ hỏi:
Chú làm gì trên cây vậy ?.. “Dù gì cũng không thể nói cho trẻ con biết mình sắp tự sát”.
Thế là anh ta nói :Chú đang ngắm phong cảnh. Thế chú có thấy bên cạnh có bao nhiêu là quả anh đào không ? Một học sinh khác hỏi.
https://lh6.googleusercontent.com/-AcCjB-eymlg/VR2NhPUE0NI/AAAAAAAAZro/TQteCToK9Qs/s480/bsong.jpgAnh quay nhìn, thì ra mình cứ nghĩ đến việc tự sát mà không chú ý đến bao nhiêu là trái anh đào màu đỏ, nhỏ có, lớn có chung quanh. Các bạn nhỏ nói: Chú có thể hái anh đào giúp chúng cháu không ? chú chỉ cần lấy sức rung cành cây, anh đào sẽ rơi xuống chúng cháu. Năn nỉ chú đó !
Chúng cháu không leo cao như vậy được ! Anh có ý chần chừ nhưng không lay chuyển được các bạn nhỏ, đành phải ra tay giúp đỡ. Anh bắt đầu lay cây. Chẳng bao lâu, trái anh đào rơi xuống đất ngổn ngang. Dưới đất cũng tụ tập ngày càng đông các bạn nhỏ, mọi người vui vẻ và hưng phấn nhặt anh đào.
Sau một đợt huyên náo, các bạn nhỏ cũng dần ra về. Người thất chí đó ngồi trên cây, nhìn dáng vẻ vui mừng của các bạn nhỏ, không biết tại sao ý nghĩ muốntự sát không còn nữa.
Anh hái một ít trái anh đào chưa rớt xuống đất, nhảy xuống và mang anh đào từ từ đi về nhà.
Ngôi nhà vẫn cũ kỹ rách nát, vợ con anh vẫn như hôm qua. Nhưng bọn trẻ vui mừng khi trông thấy ba mang anh đào về. Khi cả nhà quây quần, ngắm nhìn các con vui vẻ ăn anh đào, bỗng anh cảm thấy có một nhận thức mới làm cho anh cảm động, anh nghĩ bụng: “Có lẽ với cuộc sống như vầy vẫn có thể sống vui…” Chỉ nói riêng về những đứa bé thơ ngây thiếu vắng tình cha thôi, việc người cha từ chối cuộc sống đã là một điều sai lầm không thể chấp nhận được. Anh không nhận ra được rằng hai đứa con lành mạnh của anh chính là món quà quý báu mà tạo hóa trao ban.
“Ngôi nhà vẫn cũ kỹ rách nát, vợ con anh vẫn như hôm qua”, còn anh thì đã khác, anh đã đổi mới.
Bây giờ anh mới “hiểu ra” hạnh phúc tiểm ẩn trong chính anh mà anh muốn lánh xa.
“Có lẽ với cuộc sống như vầy vẫn có thể sống vui…”. Và như thế, anh nhận ra bổn phận và trách nhiệm của mình. Anh có thể mang lại niềm vui cho người khác. Anh nhận ra, anh sống có ích cho cuộc đời.
Lòng tự hào trong chính anh cho anh biết tự trọng. Sống không chỉ vì mình, mà còn vì tha nhân, vì cuộc đời nữa. Sao anh lại tự tử khi gia đình anh còn đó ? Anh phải hãnh diện vì bổn phận và trách nhiệm của mình, và, vì bổn phận và trách nhiệm, anh phải sống, và vui sống.
Xin Sống Lại Một Lần.
Nếu tôi được sống thêm lần nữa
Sẽ về ngồi lắng đọng giữa chiều quê
Bên sông nhỏ trôi qua làng tĩnh lặng
Soi bóng mình, nghe lúa hát ven đê.
Nếu tôi được sống thêm lần nữa
Với bạn hiền cùng dạo phố sau mưa,
Tìm một chỗ bên dòng đời vội vã
Ngắm chiều rơi.. đồng vọng tiếng chuông chùa..
Nếu có thể xin thuyền đời trôi ngược
Chở tôi về thắm lại buổi hoa niên.
Sống hiện tại thong dong không ràng buộc
Không ” thả mồi bắt bóng ” để truân chuyên.
Giá như được sống thêm lần nữa
Sẽ mỉm cười chấp nhận nỗi đau riêng
Lưng cúi xuống bên những đời bất hạnh
Mắt tình thương xin xóa dịu ưu phiền..
Nếu có thể, xin bắt đầu Sống lại
Thôi tháng ngày rồ dại.. chuốt ăn năn
– Dẫu biết kiếp nhân sinh là hữu hạn
Lòng tôi còn chan chứa tận nghìn năm!
Xin sự sống cho tôi lần cơ hội
Để tâm tình mở lối, biết khoan dung
Nhìn nhận thế khộng vội vàng kết tội
Hiểu và Thương mong trải đến vô cùng…
Thích Tánh Tuệ

Một Chút Thôi! – Thích Tánh Tuệ

Một chút của những bước chân
Cố hương ngàn dặm cũng gần một khi..
Một vài đá sỏi li ti
Hẹn nhau thành núi Tu Di có ngày.

Một chút tình thương mở bày
Người vui – mình cũng đong đầy niềm vui.
Một chút nhường nhịn, bước lui
Nghe hồn thanh thản biển trời bao la
Một chút tha thứ, bỏ qua
Ngày mai vẫn đậm chung trà đệ huynh
Một chút cử chỉ chân tình
Khổ đau.. gửi lại ánh nhìn Tạ ơn.

Một chút xoa dịu nỗi buồn
Khô khan dòng lệ tủi hờn bấy lâu.
Một chút lời hỏi han nhau
Lòng biên giới bỗng.. nhịp cầu bắt sang.

Một chút thôi, giọt nắng vàng
Cũng làm ấm buổi Đông sang lạnh lùng
Một chút nến giữa gian phòng
Bóng đêm muôn thuở bàng hoàng, lặng thinh..

Một chút tiếng Kệ, lời Kinh
Chiều kia rơi vỡ tâm tình u mê.
Một chút gieo hạt Bồ Đề
Vị lai hoa Giác xum xuê đầy cành.
Một chút là ý niệm lành
Đâu ngờ.. giọt nước viên thành cơn mưa..

Một chút ni chớ hững hờ
Đời nghe an lạc từng giờ gọi tên.
Một chút này chẳng bỏ quên
Con đường hạnh phúc bước thênh thang hoài.

.

https://i0.wp.com/www.daophatngaynay.com/vn/files/images/2015/quy1/unnamed_923796706.jpg

.

Thích Tánh Tuệ

Tôi Chỉ là tờ giấy

Sent from my iPad

                                                Tôi Chỉ là tờ giấy….
http://formation-continue.cegep-lanaudiere.qc.ca/wp-content/uploads/2014/03/animated-spinning-dollar-sign.gif
                                                Tôi chỉ là tờ giấy
Mà uy lực vô song
Trước tôi, người run rẩy
Đổi giọng, đổi cả lòng.
                                                Tôi chỉ là tờ giấy
Mà khiến đời long đong
Ngược xuôi hai dòng chảy
Mãi kiếm tìm, chờ trông…
http://workfromhomemovies.com/images/happy.jpg
                                                Đời đen, tôi tẩy trắng,
Trắng- tôi nhuộm thành đen
Đường cong tôi bẻ thẳng
Lạ biến thành thân quen.
http://3.bp.blogspot.com/_ybn6fhnq4nM/R8ZA74gzQJI/AAAAAAAAAaw/osDuauTMPTI/s400/happy_face_money_in_eyes_hg_clr.gif
                                               Tôi là một mảnh giấy
Người cao thượng.. bỗng hèn,
Kẻ hèn thành.. ” thượng đế ”
Dù tâm hồn lấm lem..
                                                Ai cho tôi giá trị,
Ai cho tôi quyền năng,
Ai cho tôi tiếng nói,
Ai vì tôi nhọc nhằn ?
http://i.telegraph.co.uk/multimedia/archive/02530/dollarsNEW_2530475c.jpg

                                                Tôi chỉ là mảnh giấy
Thiện, Ác cũng là tôi,
Dù chà tôi dưới đất
Thoáng chốc trèo lên ngôi.
http://rivercityjewelryandloan.com/yahoo_site_admin/assets/images/hundred_stacks_hyphy.250164532.png
                                                Hỏi trên đời mấy kẻ
Thoát được bàn tay tôi ?
Tôi xua Đời lẫn Đạo
Chạy vào trong luân hồi..
http://img.wallskd.com/uploads/allimg/20140228/A-Pack-Of-Dollars.jpg

                                                Tôi là một tờ giấy
Đời vui, buồn mênh mông…
Chỉ ai Luôn Tỉnh Thức.
Hết bị tôi quay mòng!
                                                Thích Tánh Tuệ
http://pray4usa.net/wp-content/uploads/2013/01/dollar-sign.gif
 

\
Nam Mô Lâm Tỳ Ni Viên Vô Ưu Thọ Hạ 

 

Thị Hiện Đản Sanh Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

 

” Ưu Đàm hoa thiện sanh một thuở . Vạn năm sau còn tỏa linh hương..”
 
Mùa Ngát Hương Đàm. 
 
Hằng năm, cứ vào dịp đến những ngày tháng tư âm lịch, lòng tôi lại dâng lên một 
niềm hân hoan  khôn tả; niềm vui ấy chính là khoảnh khắc đón chờ đến ngày Phật đản,
 ngày Đức Phật ra đời mang Ánh Đạo Vàng soi chiếu xuống cỏi trần gian.
 
Bảy đóa sen vàng nâng gót tịnh 
Đón mừng Bồ Tát xuống trần gian
Vườn Lâm chợt thấy hoa đàm nở
Muôn vạn tin vui trổi nhịp đàn.
 
Cứ mỗi dịp đọc lên bốn câu thơ ấy, tôi lại liên tưởng đến một khung cảnh huy hoàng khi Đức Phật giáng sanh vào trần thế. Càng suy tưởng tôi lại càng ước ao và tự nhủ thầm, ước chi mình cũng được sống trong những giây phút ấy để tận mắt chứng kiến Đức Phật khi mới sinh ra bước đi trên bảy đóa hoa sen, tay chỉ trời, tay chỉ đất với hai dòng nước mát lạnh tắm gội lên kim thân của Ngài, cùng với muôn vạn đóa hoa thơm, muôn ngàn lời ca đẹp hòa quyện với muôn triệu thanh âm và lòng thành kính của muôn loài đồng thanh dâng lên tán tụng.  
 
Phật về mở cửa vô minh
Khơi dòng xuối mát nối tình chúng sanh
Phật về cho đất thêm lành
Cho cây thêm nhụy, cho cành trổ bông.
 
Quả thật, không phải là sự ngẩu nhiên mà cả trời người đều hướng vọng về Ngài khi Ngài giáng thế mà chính oai đức của Ngài đã có sự cảm ứng lay chuyển đến cả trời người và đó cũng là một điềm lành báo trước với những điều tốt đẹp mà Ngài sẽ mang đến cho cuộc đời và muôn loài chúng sanh. 

Chính vì vậy khi Phật Đản trở về không ai bảo ai người nào cũng muốn thể hiện lòng thành tri ân đối với đấng cha lành cao cả.
 
Nếu vào những ngày tháng tư âm lịch ta có dịp dạo quanh các ngôi chùa ta sẽ dễ dàng bắt gặp một hình ảnh Đức Phật sơ sinh đang ngự tọa trên đài sen của lễ đài và xung quanh là băng rôn cờ xí rợp trời với nhiều biểu ngữ như: Thánh Ma Gia mộng ứng điềm lành, vua Tịnh Phạn phước sanh con thảo – thiên thượng thiên hạ, duy ngã 
độc tôn, hay như:
 
Hạnh phúc thay Đức Phật giáng sinh
Hạnh phúc thay giáo pháp cao minh
Hạnh phúc thay tăng già hòa hợp
Hạnh phúc thay tứ chúng đồng tu.
 
Thật là thiếu xót nếu ta là người Phật tử khi Phật đản về mà mình không được hòa mình vào không gian lễ hội, không được chắp tay đứng dưới đài sen chiêm ngưỡng Đức Phật sơ sanh, không được xưng tán danh hiệu về cuộc đời và công hạnh của Đức Từ Phụ, không được lấy nước thơm tắm lên kim thân của Ngài thì quả thật ta đã đánh mất một cơ hội quý báu đi qua trong cuộc đời của mình.
 
Tôi còn nhớ rất rõ trong một đêm tắm Phật, khi khóa lễ chưa bắt đầu thì đã có một trận mưa đổ xuống, tôi rất lo không biết với tình cảnh thế này thì có ai chịu đến chùa dự lễ không, nỗi lo ấy thoáng chóc được thay thế bởi sự vui mừng xen lẫn niềm xúc động khi thấy trời vẫn còn mưa nặng hạt mà Phật tử lớn bé, đội gió đội mưa đến chùa dự lễ. Khi chứng kiến cảnh tượng những cụ già tuổi ngoài 80 lần bước lên từng bậc cầu thang tắm Phật, rồi những em bé theo sau chân mẹ mũm mĩm tay cầm gàu nước tắm lên Đức Phật sơ sinh trong mới đẹp làm sao.
 
Phật đản về con thành tâm tưởng niệm
Đức cha lành thị hiện độ sanh
Đây là dòng nước tịnh thanh
Với hương hoa với cả lòng thành
Xin dâng cúng Đức Từ Tôn ba cõi.
 
Quả thật, khi chứng kiến những khung cảnh ấy thì lòng ai mà không khỏi dâng lên một niềm xúc động quý kính đối với Đức Cha Lành và tấm lòng thiết tha của hàng Phật tử.
Trong mỗi chúng ta khi mở mắt chào đời chắc cũng đã từng được mẹ lấy nước thơm tắm lên thân thể mình, đó là cả

một nguồn tình thương mà mẹ đã dành tặng cho người con yên quý của mẹ và lúc đó chắc ta sẽ cảm thấy hạnh phúc lắm. Nhưng ở đây tôi thấy không chỉ có một bà mẹ mà có đến hàng trăm hàng ngàn bà mẹ cùng với mọi thành phần lứa tuổi khác nhau và còn biết bao con người khắp nơi trên hành tinh này đang hướng vọng về Ngài để thực hiện những nghi thức  cao quý ấy nhằm dâng lên cúng dường Đức Từ Phụ.

Nếu như Ngài không phải là một bậc tôn quý, không phải là đóa hoa thơm trong vườn hoa nhân loại thì cuộc đời này đâu dành cho Ngài sự tôn sùng đến vậy. Sự thực ấy đã được chứng nghiệm quá rõ ràng qua bức tranh về cuộc đời vĩ đại của Ngài kể từ lúc Ngài hiện hửu trên cuộc đời này, đến tuổi trưởng thành rời bỏ hoàng cung ra đi tìm đạo, rồi 49 năm vân du hóa đạo, cho đến giây phút cuối cuộc đời giã từ ra đi thì lúc nào tâm từ của Ngài đều trùm khắp để ban rãi pháp màu nhằm mang đến cho muôn loài chúng sanh có được một đời sống bình an hạnh phúc.  
 
Giờ phút này dưới bệ Phật đài khói hương trầm xông tỏa con xin chắp tay hướng vọng lên Ngài, một hình ảnh Đức Phật sơ sinh đầy phước tướng trang nghiêm, xin Ngài dủ lòng từ chứng minh cho lời khấn nguyện:
 
Chắp tay thành kính thiết tha
Hướng về giáo chủ Thích Ca Phật Đà
Cũng vì hạnh nguyện lợi tha
Ngài vào trần thế để mà độ sanh
Con xin tiếp bước Cha lành  
Thắp đèn trí tuệ chúng sanh nương nhờ.
Inline image 1

 

 
“Một chúng sinh duy nhất , 
một con người phi thường 
đã xuất hiện trên thế gian này, 
vì lợi ích cho số đông, vì lòng bi mẫn , 
vì sự tốt đẹp, vì lợi ích 
và hạnh phúc cho chư Thiên và loài Người “. 
Kinh A Hàm
Phật Đản 2639
 

 

Trả Nốt Cho Duyên.
Trả ai cái kiếp luân hồi Về nơi cố quận mà ngồi thong dong Trả luôn mấy độ lưng còng Gá thân, rồi tự đèo bồng nghiệp duyên Trả bao tâm thức đảo điên Theo con sóng biển tan miền đại dương Trả tình mấy bận tơ vương Dùng dằng lũy kiếp mù sương, gập ghềnh. ..Liêu xiêu bóng trúc qua thềm Sông thời gian vẫn bồng bềnh lặng trôi Còn gì sót lại trong tôi Thả theo mây trắng bên trời loãng tan.. Trả ai cơn mộng trần gian Nghìn năm mở mắt.. mơ màng lối xưa! Bàn chân nhịp điệu mơ hồ Giữa thiên thu lại đứng chờ thiên thu, Trả trời, đất thuở âm u Trả luôn nhịp võng lời ru mẹ hiền. Tấm thân sinh tử, ưu phiền Kiếp tằm mấy độ oan khiên tự ràng. Trả rừng thu ngọn lá vàng Trả thơ cho bút, trả đàn cho dây. Tôi về ” mặt mũi xưa, nay ” Vạn duyên, hoàn lại chốn này vạn duyên.. Như Nhiên (Thích Tánh Tuệ)  
Himachal India – Hạ 2012

Hãy Lắng Tâm Cảm Nhận

                          Này bạn, bạn đi đâu đấy, đứng lại đây với tôi một phút, chỉ một phút thôi!!!


Bạn hãy cùng tôi quan sát những người đi đường kia xem. Bạn có thấy là họ đang hối hả lao về phía trước không? Đang ở trong nhà thì họ lao ra đường, đang ở đường thì họ vội vã phóng về nhà. Nhìn họ chẳng có chút bình an 
nào cả, khuôn mặt ai cũng căng như dây đàn.

Họ vội vã đi, vội vã làm, vội vã nói, vội vã ăn, ngay cả đi chơi cũng vội vã. Họ đã đánh mất đi khả năng sống thư thái, 
an nhàn. Họ không làm chủ được cuộc đời của mình, họ bị cuộc đời rượt đuổi. Nếu họ không biết dừng lại thì họ sẽ phải hối hả như vậy suốt cuộc đời.

Bạn cứ thử nghĩ mà xem, làm sao mà người ta có thể bình an hạnh phúc khi trong tâm lúc nào cũng đầy ắp những 
toan tính, lo âu và đôi chân thì cứ lao về phía trước (mà không biết lao về đâu)?
Và bạn biết không, nếu có ai đó đứng bên kia đường nhìn về phía bạn thì thấy chính bạn cũng nằm trong cái đám đông hỗn loạn ấy.

                        Bạn có đang thực sự sống không hay chỉ là một cái xác di động?
                        Bạn có đang làm chủ cuộc đời mình không hay đang bị cuộc đời kéo lê?
                        Hãy sống chậm lại!!!
                        Chậm lại để có thời gian thưởng thức một bản nhạc hay, một bài thơ đẹp!
                        Chậm lại để ngắm nhìn và mỉm cười với một em bé hay một nụ hoa !
                        Chậm lại để có thì giờ đi dạo trong công viên, đi hóng gió bên bờ hồ !
                        Chậm lại để thấy nhiều người còn khốn khổ hơn bạn, để bạn bớt than thân trách phận,
                        Chậm lại để có thể tận hưởng từng bước chân tỉnh thức, từng hơi thở bình an!
                        Chậm lại để thật sự sống.

                        Hạnh phúc không nằm ở nơi xô bồ náo nhiệt kia đâu mà lao tới.

                         Nó nằm trong những điều bình dị trước mặt bạn ấy!!! *:) happy
                                                                                       __(())__
                                                  

                                                                                Đạo Tỉnh Thức

                                                                      Đạo Phật không phải cầu xin
                                                                      Là Đạo- ” trở lại chính mình ” mà thôi.
                                                                      Đạo không lý thuyết đầu môi
                                                                      Nói ra, cốt để đi đôi thực hành.
                                                                      Giữ thân, miệng, ý trọn lành.
                                                                       Khi tâm thanh tịnh, tịnh thanh cõi đời.

                                                              Đạo Phật không chạy theo thời
                                                              ”Tùy duyên bất biến”, rạng ngời lẽ chân.
                                                               Như hoa sen giữa hồng trần
                                                              Tỏa hương ngào ngạt dù gần bùn nhơ.

                                                                       Đạo Phật là một bài thơ
                                                                       Ngàn xưa đã tuyệt bây giờ càng hay
                                                                       Giữa bao suy, thịnh, đổi thay
                                                                       Càng làm Diệu pháp hiển bày thậm thâm.

                                                               Đạo Phật là Đạo của tâm
                                                               Tuệ Đăng khai phá ngăn năm mê mờ.
                                                               Đạo Phật ” thiết thực, bây giờ ”
                                                               Quay đầu, trực diện bến bờ là đây
                                                               Với Thương, với Hiểu trọn đầy
                                                                Lời kinh chuyển hóa từng ngày an vui.

                                                                        Đạo Phật, đạo của mọi người
                                                                        Gặp nhau trong một nét cười Từ Bi,
                                                                        An bình trong mỗi bước đi
                                                                        Sống theo lời Phật đời ni Niết Bàn.

                                                                                     Như Nhiên
                                                                                                         (T Tánh Tuệ)

                                   
                                    

                                    

                                    

                                     

                                              Hình ảnh khóa tu học 2 này tại chùa Linh Sơn- Austin- Texas (Jun 13 & 14. 2015)
                                     

Photo: Mọi người đều mong Hạnh phúc Chẳng ai muốn khổ trong lòng Nhưng không một cơn mưa nhỏ Làm sao  thấy được cầu vòng.  Thầy cà ri tạm zịch  (*___*)

3 thoughts on “Thầy Thích Tánh Tuệ

  1. Thua Thay! doc tho cua Thuy luc nao con cung rat xuc dong va ngam ngui lam.Em cuoi, the gioi cuoi trao lai.Em khoc,rieng minh em khoc thoi…dung vay chi minh em khoc thoi,khoc cho voi di nhung muon phien ma Thay nhung sao ma la lau voi qua Thay oi.

  2. Pingback: Sống Vui Trong Hiện Tại | suonglamportland

  3. Pingback: Happy Anniversary with WordPress.com- Chân thành Cảm Tạ | suonglamportland

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: