Sương Lam mời đọc Xuân Hạ Thu Đông….rồi lại Xuân

Thưa quý anh chị,

 Mùa Xuân đã trở về nơi xứ Mỹ  sau những ngày Đông giá lạnh. Mùa Xuân ở nơi đâu cũng ấm áp, vui tươi. Con người nơi trần thế sẽ sống những ngày Xuân tràn đầy sinh lực và rồi sẽ sống tiếp những ngày Hạ nóng bức, những ngày Thu lãng mạn, những ngày Đông lạnh lẽo,.  Xong một chu kỳ Xuân Hạ Thu Đông này, chúng ta rồi sẽ trở lại… Xuân.

 Một nhà làm phim Đại Hàn đã thực hiện phim “Xuân Hạ Thu Đông…rồi lại Xuân” năm 2003,  một tác giả đã viết một bài tham luận về  cuốn phim này với  triết lý Phật Giáo sống sao cho hết khổ” rất có ý nghĩa. Người viết đã xem phim và đã đọc bài viết này, hôm nay xin được chia sẻ cùng quý thân hữu để tuỳ duyên đọc và xem phim trên youtube nhé.

 Trân trọng,

Sương Lam

Phim “Xuân Hạ Thu Đông… rồi lại Xuân” 

XuanHaThuDong.jpg

Đây là bài số bốn trăm năm mươi sau (456) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo

Cách đây 2 tuần, thầy Thích Tánh Tuệ có chuyển đến người viết bài viết  “Phim “Xuân Hạ Thu Đông… rồi lại Xuân” và triết lý Phật giáo sống sao cho hết khổ” của nhà văn Hà Đỗ. 

 Bài viết rất hay có liên quan đến học thuyết Tứ Diệu Dế của nhà Phât tức “4 chân lý màu nhiệm”, gồm có: Khổ đế, Tập đế, Diệt đế và Đạo đế.

 Ngưòi viết kính cảm niệm công đức của Thầy Thích Tánh Tuệ. Người viết xin mời quý thân hữu cùng đọc những đoạn quan trọng của bai viết này vì rất hợp với mùa Xuân sắp đến nơi xứ Mỷ 

“Xuân Hạ Thu Đông – 1 bộ phim như quyển sách bằng ngôn ngữ điện ảnh nhập môn về Phật giáo của đạo diễn tài danh Kim-ki-duk Đại Hàn


Ý nghĩa cuộc đời qua lăng kính Phật giáo Kim Ki-duk, trong một bài phỏng vấn đã chia sẻ: “Tôi bắt đầu bộ phim này với câu hỏi: ‘Ý nghĩa cuộc đời là gì?’. Mỗi người đều cần có cơ hội để tự hỏi mình rằng cuộc đời có ý nghĩa gì, đặc biệt là khi vừa trải qua một giai đoạn đau khổ.” Không khó hiểu khi Kim Ki-duk lựa chọn hệ thống giáo lý của đạo Phật để trả lời câu hỏi này, đặc biệt khi ông đã nhắc đến chữ “khổ”. Bởi “khổ” là khái niệm cơ bản nhất trong Phật giáo, được thể hiện qua câu nói nổi tiếng: “Đời là bể khổ”. Cảnh giới cao nhất trong đạo Phật là Nirvāṇa – thường được dịch là Niết-bàn hay Khổ Diệt, tức là nơi tận diệt cái khổ.Bối cảnh của phim hoàn toàn là thiên nhiên (một ngôi chùa nhỏ giữa lòng hồ, xung quanh là rừng cây và núi đá), với sự can thiệp rất ít và mang tính vãng lai của đời sống hiện đại (thông qua những người khách viếng thăm). Phim cũng rất kiệm thoại; âm thanh được sử dụng chủ yếu là nhạc nhẹ, tiếng tụng kinh và âm thanh tự nhiên. Tất cả kết hợp lại, khiến 105 phút của bộ phim trở thành 105 phút người xem được tạm tách lìa khỏi thực tế và dạo bước vào một thế giới tĩnh lặng đủ để chiêm nghiệm về cuộc đời.

Để đạt tới Niết-bàn, đạo Phật đề ra một học thuyết về “Tứ Diệu Đế”, tức “4 chân lý màu nhiệm”, gồm có: Khổ đế, Tập đế, Diệt đế và Đạo đế. Đây là những khái niệm quan trọng mà chúng ta bắt buộc phải hiểu để có thể nắm được ý nghĩa của bộ phim.

Khổ đế – Nếm trải cái khổ trong Xuân, Hạ, Thu

Khổ đế là chân lý đầu tiên trong Tứ Diệu đế, nói về thực trạng cái khổ. Cái khổ của con người – ở đây đại diện bằng chú tiểu – xuất hiện rõ nhất ở ba lần; trong ba mùa Xuân, Hạ và Thu.

Cái khổ của con người – ở đây đại diện bằng chú tiểu – xuất hiện rõ nhất ở ba lần; trong ba mùa Xuân, Hạ và Thu.

unnamed (2).jpg

Mùa xuân, chú tiểu nghịch ngợm buộc đá vào ba con vật cá – ếch – rắn và khoái trá chứng kiến sự khổ sở của chúng. Sư phụ nhìn thấy, và để dạy cho đồ đệ một bài học, ông buộc đá vào lưng cậu, bắt đeo hòn đá đó đi tìm cho đủ ba con vật để giải thoát cho chúng. Khi đó ông mới giải thoát cho cậu. Ông cũng nói thêm: “Nhưng nếu bất cứ một con vật nào chết, thì con sẽ mang theo hòn đá này trong tim đến hết cuộc đời.” Cậu bé đi tìm và phát hiện con cá và con rắn đã chết. Đau khổ, cậu òa khóc. Đó là cái khổ thứ nhất.

Sang mùa hạ, chú tiểu lúc này đã bước vào tuổi mới lớn. Chùa cũng có một cô gái trạc tuổi cậu đến nương nhờ cửa Phật để chữa bệnh. Chú tiểu và cô gái có tình cảm với nhau, họ đã quan hệ tình dục ngay trong khuôn viên của chùa. Sư phụ phát hiện và yêu cầu cô gái phải rời chùa. Đau khổ, chú tiểu bật khóc. Cuối cùng chú quyết định bỏ chùa ra đi, tìm lại cô gái. Đó là cái khổ thứ hai.

Nếu bất cứ một con vật nào chết, thì con sẽ mang theo hòn đá này trong tim đến hết cuộc đời.

Rồi đến mùa thu, chú tiểu trở về chùa. Lúc này anh đã 30 tuổi. Anh đang chạy trốn khỏi tội giết vợ. “Tội lỗi duy nhất của con là tình yêu. Con chẳng muốn điều gì khác ngoài cô ta. Nhưng cô ta lại chạy theo một người đàn ông khác.” – Anh tức giận gào lên với sư phụ. Vô cùng đau khổ, và lần này cảm thấy không chịu đựng được nữa, anh quyết định tự sát bằng cách bịt ba mảnh giấy viết chữ “BẾ” (đóng) vào mắt, mũi và mồm. May nhờ sư phụ phát hiện kịp thời mà anh ta không chết, chỉ nhận được một trận đòn nhừ tử. Đó là cái khổ thứ ba.

Cả ba cái khổ, chung quy lại đều là sự không thỏa mãn trước tình trạng tạm thời của mọi thứ. Chú tiểu buộc đá vào các con vật, những tưởng chúng sẽ cứ thế mà sống, cuối cùng chúng lại chết. Chàng trai muốn ở bên cô gái, những tưởng sẽ là vĩnh viễn, cuối cùng phải lìa xa. Người đàn ông đã có được người đàn bà, những tưởng sẽ là mãi mãi, cuối cùng cũng đánh mất. Cái khổ này cứ nối theo cái khổ kia, liên tiếp chẳng dứt, khiến con người cứ quằn quại mãi trong luân hồi.

Tập đế – Nguyên nhân cái khổ trong Xuân, Hạ, Thu

“Ham muốn đánh thức khao khát sở hữu, từ đó đánh thức ý định giết hại.”

Để giải thích sự không dứt của nỗi khổ, đạo Phật có chân lý thứ hai: Chân lý về sự phát sinh của khổ – Tập đế. Tập đế giải thích nguồn gốc của khổ đau là do Thập nhị nhân duyên – một vòng 12 yếu tố có liên hệ mật thiết với nhau, đứng đầu là vô minh. Nhân duyên được đề cập qua lời của sư phụ khi nhắc nhở chú tiểu về ham muốn với cô gái: “Ham muốn đánh thức khao khát sở hữu, từ đó đánh thức ý định giết hại.” Lời răn này vận đúng vào cuộc đời của chú tiểu sau khi rời chùa.

unnamed (3).jpg


Cũng chính vì vô minh nên chú tiểu không hiểu được vô ngã, tức là không có một “cái tôi” hay “bản ngã”. Không có cái gì là của ta, kể cả cái thân ta. Không có cái gì vĩnh viễn, trường tồn hay thật chất. Tất cả đều do nhân duyên hợp lại mà sinh ra, cũng do nhân duyên tan rã mà mất đi. Chính vì nghĩ rằng mình có “cái tôi” nên mới khao khát sở hữu để thỏa mãn “cái tôi”, kết quả là tạo ra nghiệp ác là giết người.Vô minh được cho là nguồn gốc của tất cả. Nói một cách dễ hiểu, người vô minh như đi trong bóng tối, nhìn mọi vật không đúng như bản chất của nó. Chính vì vô minh mà chú tiểu không hiểu được rằng: Tình yêu, cũng như bốn mùa trong đất trời, cũng như tất cả mọi thứ trên đời này, đều là vô thường. Vô thường, tức là không có gì tồn tại mãi mãi, mọi thứ luôn luôn biến chuyển qua các giai đoạn sinh – trụ – dị – diệt. Bởi không hiểu vô thường, nên mới đuổi theo một cái vô thường, mà sinh ra đau khổ.

Thế nhưng cách duy nhất để khổ đau biến mất không phải là giết mình, mà là phải diệt vô minh.

Cuối cùng, vẫn vô minh mà chú tiểu sau này quyết định tự sát để không phải chịu khổ nữa. Thế nhưng cách duy nhất để khổ đau biến mất không phải là giết mình, mà là phải diệt vô minh. Chừng nào còn vô minh thì còn mắc kẹt trong luân hồi, đắm chìm trong bể khổ. Điều này được thể hiện rất rõ qua lời nói của sư phụ: “Giết người thì có thể dễ, nhưng giết mình thì không dễ đâu”. Bởi chết đi rồi lại tái sinh, chỉ khi nhập vào Niết-bàn thì mới có thể thoát khỏi luân hồi.

Diệt đế – Chấm dứt cái khổ trong Thu và Đông

Diệt đế là chân lý thứ ba, chân lý về diệt khổ. Muốn chấm dứt khổ đau thì ta phải được ánh sáng trí tuệ chiếu vào, xua tan bóng tối của sự vô minh. Kim Ki-duk đã thể hiện điều này rất rõ ràng qua phần hình ảnh. Đó là phân đoạn quay cảnh người đàn ông khắc bài kinh Bát-nhã lên sàn ngôi chùa, theo vết mực sư phụ viết mẫu, bằng chính con dao gây tội của mình. Anh khắc suốt đêm và lăn ra ngủ một giấc ngủ yên lành dưới ánh mặt trời rực rỡ. Bóng tối tự nhiên, hay bóng tối của sự u mê, đã biến mất dưới sự soi rọi của ánh sáng trí tuệ.

unnamed (5).jpg

Người đàn ông khắc bài kinh Bát-nhã lên sàn ngôi chùa, theo vết mực sư phụ viết mẫu, bằng chính con dao gây tội của mình


Chính vì vậy, khi tỉnh dậy và nhìn xung quanh, người đàn ông thấy ngôi chùa của mình đang lênh đênh trên hồ. Đến lúc này, anh mới hiểu được cái vô ngã của vạn vật mà bớt khổ.Kinh Bát-nhã là một học thuyết về tính Không, nổi tiếng nhất với câu “Sắc Tức Thị Không – Không Tức Thị Sắc.” Theo đó: “Tính Không là bản chất của vạn vật, không có tự ngã, không có tự tính, trống rỗng và tùy thuộc vào nhân duyên.”

Tuy nhiên, cái khổ của anh vẫn chưa được tận diệt. Khi hai vị thám tử dẫn giải anh lên thuyền để về thụ án, thuyền không đi được. Phải đến khi sư phụ khoát tay cho đi thì mới có thể đi. Đối chiếu với đoạn đầu phim, ta nhận thấy đây là lúc sư phụ tháo bỏ hòn đá trên lưng chú tiểu ngày nhỏ. Nhưng vẫn còn đó hòn đá trong tim mà chú tiểu sẽ phải mang theo suốt đời, kể từ khi làm nghiệp ác đầu tiên và vướng vào luân hồi.

Kinh Bát-nhã là một học thuyết về tính Không, nổi tiếng nhất với câu “Sắc Tức Thị Không – Không Tức Thị Sắc.”

Tiễn người đệ tử ra đi, sư phụ quay vào chùa và chuẩn bị cho cái chết của mình. Ông đẩy thuyền ra giữa hồ, xếp củi lên thuyền; dán chữ “BẾ” vào mắt, mũi, miệng và tai; đặt một ngọn nến dưới đống củi và bắt đầu hành động tự thiêu. Thuyền tượng trưng cho cái thân, đặt trên dòng nước đại diện cho tham ái, hay rộng ra là bể khổ nhân gian. Ngọn lửa là tham – sân – si, khi nó lụi tàn thì mang nghĩa biểu thị trạng thái Niết-bàn.

Tuy nhiên, không phải đến lúc này vị sư phụ mới đạt được trạng thái Niết-bàn. Ông đã đạt được nó từ lâu; hành động tự thiêu chỉ là hình thức thể hiện bên ngoài của nó. Hoàn toàn không phải ông bị lửa tham – sân – si đốt cháy. Bởi đối với bậc cao tăng đã giác ngộ, cái thân, cũng như cái thuyền, tất cả đều không có thật.

Bởi đối với bậc cao tăng đã giác ngộ, cái thân, cũng như cái thuyền, tất cả đều không có thật.

Theo dõi kỹ hơn về cái thuyền và sự liên kết giữa nó với các nhân vật trong phim, chúng ta hiểu về mức độ giác ngộ của từng người. Sư phụ không có cảnh nào cần thuyền để đi lại một mình. Ông chỉ dùng thuyền để đưa đón chúng sinh. Người xuất hiện với chiếc thuyền nhiều nhất là người đồ đệ. Tuy nhiên, sau này khi anh ta thụ án tù xong và trở về, anh cũng không cần thuyền nữa. Chiếc thuyền lại trở thành vật gắn với người đồ đệ của anh ta. Cần thuyền để đi trên hồ, tức là vẫn có chấp ngã. Không cần thuyền, ấy là đã hiểu về vô ngã rồi vậy.

Cần thuyền để đi trên hồ, tức là vẫn có chấp ngã. Không cần thuyền, ấy là đã hiểu về vô ngã rồi vậy.

Về nguyên nhân sư phụ quyết định tự thiêu, chúng ta cần nhìn lại những lần xuất hiện của bức tượng Quán Thế Âm Bồ Tát và liên kết của nó với ông. Rất có thể ông chính là hiện thân của vị Bồ Tát này. Theo giáo lý của Phật giáo Đại thừa, Bồ Tát sẽ nhập Niết-bàn sau khi thực hiện xong hạnh nguyện. Điều này giải thích tại sao sư phụ lại chọn viên tịch ngay sau khi giáo hóa thành công người đệ tử của mình.

Đạo đế – Con đường để chấm dứt cái khổ trong mùa Đông

Đạo đế là chân lý cuối cùng trong Tứ Diệu Đế – chân lý về con đường dẫn đến diệt khổ – xuất hiện trong duy nhất mùa đông. Lúc này người đồ đệ đã mãn hạn tù và trở về chùa. Không gian xung quanh đã đóng băng hoàn toàn. Ông đến chỗ sư phụ tự thiêu, tìm lại xá-lị của Người, đem gói vào một tấm vải đỏ, tạc một bức tượng Phật bằng băng và nhét tấm vải vào giữa trán để làm con mắt thứ ba – con mắt trí tuệ của Phật.

Chân lý về con đường dẫn đến diệt khổ – xuất hiện trong duy nhất mùa đông

Ông bắt đầu quá trình tu tập dưới sự giám sát của người sư phụ đã khuất. Một ngày, có người phụ nữ đem con đến chùa rồi bỏ trốn trong đêm, không may sảy chân chết đuối. Nơi chị ta chết đuối, trôi nổi tấm vải đỏ gói xá-lị của sư phụ, đồng nghĩa với việc bức tượng băng đã tan ra. Khi vớt chị, người đàn ông nhìn thấy một (ảo ảnh) bức tượng Quán Thế Âm. Đây chính là lúc ông bắt đầu quá trình tự giác ngộ, không còn dựa vào sư phụ nữa.

Ông mở tủ, cầm một bức tượng Di-lặc Bồ Tát, buộc hòn đá vào sau lưng và leo lên núi. Ông gặp lại ba con vật ngày xưa: con cá bị buộc đá, con ếch bị buộc đá, con rắn bị buộc đá. Tất cả đều còn sống. Ông leo lên đỉnh, đặt bức tượng xuống và ngồi thiền bên cạnh; phóng tầm mắt xuống cả vùng núi rừng rộng lớn, trong đó cái hồ và ngôi chùa của ông hiện lên thật nhỏ bé. Đây là đỉnh cao nhất ông từng đạt được. Những lần trước, tầm mắt của ông chỉ cho thấy cái hồ hoặc một góc của khu rừng. Điều này thể hiện ông đã giác ngộ hoàn toàn, tận diệt vô minh:

“Nhờ trừ hết buông lung, kẻ trí không còn lo sợ gì. Bậc thánh hiền bước lên lầu trí tuệ, nhìn thấy kẻ ngu si còn nhiều lo sợ, như được lên núi cao, cúi nhìn muôn vật trên mặt đất.”

unnamed (12).jpg

(Trích “Kinh Pháp Cú”)

Hà Đỗ

Người viết đã vào xem và rất lấy làm ngạc nhiên khi thấy đa số người Đại Hàn theo đạo Tin Lành mà lại có thể thực hiện được một bộ phim Phật Giáo đầy thiền vị như thế!

Hình ảnh trong phim rất đẹp, thanh nhã.  Không có nhiều diễn viên, không có nhiều lời đối thoại, không có những màn đấm đá dữ dội và cũng không có những màn tình tứ nồng nàn. Chỉ có cảnh không gian u tịch, một ngôi chùa giữa một dòng sông mà người viết nghĩ đó là dòng đời nhân thế, một chiếc thuyền nhỏ đưa con người ngược xuôi giữa hai bến bờ giải thoát và phiền não.

Nhân vật chính là một nhà sư già sống cô độc trong một ngôi chùa ở trong một thung lũng hẻo lánh, một chú tiểu con sau lớn lên thành một thanh niên bỏ núí rừng thanh tịnh về chốn phồn hoa sống cuộc đời phàm tục có vợ.  Rồi chàng lại trở thành một kẻ giết vợ, trốn chạy về nơi chùa cũ và bị bắt sau một đêm ngồi khắc bài tâm kinh do sư phụ đã viết.  Sau cùng, chàng trở về chốn cũ tu hành, trở thành sư phụ của một đứa trẻ khác đưọc mẹ đem đến và bỏ lại ở chùa.  Đứa bé này cũng có những hành động y chang sư phụ của mình khi đùa nghịch ác độc với các sinh vật vô tội như  cột đá hay bỏ đá vào miệng cá, ếch, rắn  và cười thích thú.

Ngôi chùa an tĩnh và khu rừng yên tịnh vẫn còn đấy nhưng cuộc đời con người thay đổi theo năm tháng qua Xuân, Hạ, Thu, Đông.  Con người vẫn còn có một cái Tâm ác độc khi chơi đùa với sinh vật, với con người sống chung quanh mình. Con người vẫn bị cái ái dục và lòng sân hận lôi cuốn vào bể khổ, và cuối cùng rồi cũng biết hồi đầu hướng thiện sau khi thọ lảnh hậu quả những việc mình đã tạo tác theo luật nhân quả.

Kiếp sống con người vẫn lập đi lập lại từ thế hệ này sang thế hệ khác vớì một đời sống nặng nề như tảng đá đeo ở chân của một người muốn đi tìm hạnh phúc và chân lý với ông Phật trong tay như hình ảnh của nhà sư ở đoạn cuối bộ phim. Bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông vẫn tiếp tục quy trình cũ và con người vẫn tiếp tục khổ trong đời sống trần tục thế nhân.

Tóm lại, đây là một phim hay, cảnh đẹp đầy thiền vị và giúp ta có một cái nhìn rõ ràng hơn về luật nhân quả và cái Tâm luôn hướng thiện của con người.  Phim dài 1:43: 17, rất đáng xem theo thiển ý của người viết.

Mời xem  youtube

 XUÂN HẠ THU ĐÔNG… rồi XUÂN

b4f31e14586e0769ab50d2849c824a5f.jpg

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

  Sương Lam

 (Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi- MCTN 456-ORTB 875-31319 )


Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Sương Lam mời đọc Tết Vẫn Còn Đó

Thưa quý anh chị,

Chúng ta đã trở về sinh hoạt thường nhật sau khi ăn Tết Kỷ Hợị 2919.  Những rộn ràng khi đi sắm Tết, những mừng vui, náo nhiệt khi đi lễ chùa, nhà thờ, thánh thất, các hội chợ Tết  v…v…rồi cũng qua đi.  Nhưng khi xem lại những hình ảnh ngày Tết đã chụp, những video đã quay, những youtube đã xem thì ta thấy Tết vẫn còn đó.  Trái tim tình cảm của Bạn, của tôi lúc nào cũng đầy ấp kỷ niệm về Tết, chỉ cần có cơ hội thì những kỷ niệm đó lại xuất hiện.

 Hy vọng Bạn sẽ cùng một cảm nghĩ như người viết khi đọc xong bài tâm tình hôm nay.  

Hy vọng thế.  Smile!

 Kính chúc quý Bạn luôn luôn có những mùa Xuân an lạc trong trái tim tình cảm của Bạn nhé.

 Tình thân,

 Sương Lam

 Tết Vẫn Còn Đó

image.png

Đây là bài số bốn trăm năm mươi bốn (454) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Những rộn ràng của Tết Kỷ Hợi đã qua gần một tháng rồi nhưng dư âm ngày Tết vẫn còn đó. Năm nay vợ chồng người viết cũng bận rộn với những sinh hoạt mừng Xuân đón Tết để cho chúng tôi có được niềm vui của “những người không còn trẻ nữa”.  Tôi cũng đi chợ sắm Tết, mua hoa, trái cây đủ thứ để bày mâm ngủ quả cúng giao thừa, cúng mồng 3 Tết. Tôi cũng không quên mua kẹo “thèo lềo cứt chuột” cúng ông Táo, mua rau quả đậu hủ nấu cúng chay 3 ngày Tết mời ông bà cha mẹ quá vãng về ăn chay giản dị với con cháu.

Trước Tết, chúng tôi cũng đi ăn Tết sớm với Nhóm Sinh Hoạt Người Việt Portland với tiệc potluck “bếp nhà ta nấu, món ngon ta order” ngon lành.  Đặc biệt năm nay có màn bắt thăm trao quà và “ông đồ trẻ” Đặng Hoà đến viết tặng thư pháp cho quý vị cao niên tùy tâm ủng hộ. Nét chữ thư pháp như rồng bay phượng múa đẹp tuyệt vời của ông dồ trẻ Đặng Hoà đã lôi cuốn khách thưởng ngọan đển mua ủng hộ những bức tranh thư pháp tuyệt đẹp do ông vẽ.  Thật là vui!

Vợ chồng chúng tôi cũng đi chùa Bửu Hưng lễ Phật như thông lệ hằng năm để rồi được mời ăn phở chay ngon tuyệt, độc đáo do ban trai soạn chùa BH phụ trách.v..v…Mồng Một Tết năm nay rơi đúng vào ngày Thứ Ba. lại có tuyết rơi nhiều, con cháu kẻ đi làm, người đi học nên thiếu mục chúcTết lì xì ở nhà như mọi năm.  Cũng đành thôi!

image.png

Ngày thứ Bảy 2 tháng 2 năm 2019, vợ chồng chúng tô cũng đến tham dự Hội Tết Xuân Kỷ Hợi do ban chấp hành CĐVNOR tổ chức tại Holiday Inn, cũng hào hứng, náo nhiệt đông đảo đồng hương Việt Nam đến tham dự. Cũng có đầy đủ  nghi lễ chào quốc kỳ, quốc ca Việt Mỹ, lễ tế Tô đọc diễn văn khai mạc, giới thiệu  quan khách v,,,v.. Màn múa lân và màn phát tiền lì xì là 2 màn được nhiều người ưa thích nhất, đặc biệt là trẻ em.

Chương trình văn nghệ rất phong phú đủ các mục ca vũ nhạc kịch do Trường Việt Ngữ Văn Lan, Lạc Hồng, các ca sĩ địa phương phụ trách rất xuất sắc.

Màn trình diễn thời trang  của thiếu nhi năm nào cũng có nhưng năm nay đặc biệt có màn trình diễn thời trang áo dài của quý vị “không còn trẻ nữa” của ba mẹ, ông bà nội ngoại để hoà nhập niềm vui với con cháu.  Dĩ nhiên là vợ chồng người viết cũng có tham dự vào màn trình diẽn áo dài này “cho vui với đời” một tí. Smile!

 Xin mời xem youtube Trình diễn thời trang thiêu nhi và người lớn dưới đây cho vui nhé.

Youtube Minh Sương Lam Fashion Show giới thiệu Áo Dài VN -Tết Kỷ Hợi 2019 CĐVNOR 

image.png

Năm nay Hội chợ Tết có nhiều gian hang tham gia, có nhóm thiện nguyện của các trường đại học Y Khoa, Dược Khoa, có Hội Chợ Sức Khỏe, có 2 gian hàng bán thức ăn, 2 gian hàng trình bày thư pháp, các cơ sở văn hoá, thương mại v..v… 

Năm nào cũng được ông đồ trẻ Đặng Hoà tặng một chữ thư pháp đẹp. Năm nay người viết được tặng chữ Tâm, nét vẽ đẹp tuyệt vời.

Người viết rất yêu nghệ thuật thư pháp nhưng không biết viết thư pháp, nên rất ngưõng mộ những ông đồ viết thư pháp, đặc biệt là ông đồ trẻ Đặng Hoà với nét chữ như rồng bay phượng múa, thanh thoát, an nhiên.

Ngưòi viết đã quen biết với ông đồ trẻ Đặng Hoà từ năm 2016 và được ông đồ dễ thương này  tâng cho các chữ thư ph áp tuyệt đẹp như: Minh Trần, Sương Lam, Nhẫn (2016), Phúc, Smile,  An (2017), Thuận (2018), Thiền, Tâm (2019) Cám ơn “ông đồ trẻ” Đặng Hoà nhé.

image.png

Tóm lại, buổi Hội Tết Kỷ Hợi 2019 do CĐVNOR đã thành công rực rỡ.

Xin chúc mừng và cám ơn ban tổ chức.

 Kính mì xem Youtube Cộng Đồng Việt Nam Oregon Mừng Xuân Kỷ Hợi

do Mai Thảo-Lê Quang Trung,  phóng viên SBTN tại Portland thực hiện.

Xin mời xem đầy đủ hình ảnh Hội Tết Kỷ Hợi tại Portland do Mrs. Mary Nguyễn chụp rất đẹp dưới đây. Xin cám ơn cô Mary rất nhiều

Hình ảnh Cộng Đồng Việt Nam Oregon tổ chức Hội chợ Tết Kỷ Hợi 2019 

vào thứ bảy, ngày 2 tháng 2 năm 2019 tại Holiday Inn Portland Airpor- 8439 NE Columbia Blvd, Portland, OR 97220 qua link đính kèm:

  Hình ảnh Cộng Đồng Việt Nam Oregon tổ chức Hội chợ Tết Kỷ Hợi 2019 – Ban ngày Phần 1: 

https://photos.google.com/share/AF1QipNBQ2Fpu2ImZw07UFKoJsHeOA2EXkAQBUKopYqjwJnDT4g3WWC9OA-DM0BqaWK6bg?key=MmdmVHlqTi13ME0tc1RNOXVSbWlNMHE0S1ljWUNn

 Cộng Đồng Việt Nam Oregon tổ chức Hội chợ Tết Kỷ Hợi 2019 – Ban ngày Phần 2: 

https://photos.google.com/share/AF1QipMyf1jaGAAuRH8l-arzABYxLmjOJ6zkcrTeTqNzeKwBPmkKSlnpP2CjHQeVmGG7cg?key=cW8zOWF0SVFwYWFmb19GZUx3Y2VSZy02bk5VQzFB

Ngươì viết còn nhận thêm tin vui của các bạn ảo từ Cali gửi đến hình ảnh đẹp dưới dây, xin  

được chia sẻ cùng quý bạn:

Little Saigon: Toàn trường tiểu học Star View mặc áo dài mừng Tết Việt Nam

 Linh Nguyễn/Người Việt  

image.png

MIDWAY CITY, California (NV) – Năm nay học sinh và thầy cô giáo toàn trường tiểu học Star View, thuộc Học Khu Ocean View ở Midway City, mặc áo dài và dành trọn ngày Thứ Sáu, 8 Tháng Hai cho các sinh hoạt mừng Xuân Kỷ Hợi 2019.

“Tính đến nay đã nhiều thập niên, trường Star View có truyền thống mừng Tết Việt Nam. Những năm đầu, tôi chỉ tổ chức cho các em trong lớp một của tôi thôi. Sau đó, các cô giáo cùng đồng lòng mở rộng thành một sinh hoạt nguyên ngày,” cô giáo Audrey (Minh Châu) Trần nói với nhật báo Người Việt.

“Đặc biệt năm nay, dù đã về hưu sau khoảng 30 năm dạy học, tôi tình nguyện trở lại để giúp trường tổ chức chương trình Tết, như tôi đã từng làm trong nhiều năm trước, khi còn làm việc. Các phụ huynh mừng lắm, vì truyền thống được tiếp tục,” cô nói thêm.

Tất cả các thầy cô giáo, nhân viên nhà trường đều mặc áo dài, đủ màu đẹp mắt, khiến khuôn viên nhà trường vui nhộn, đầy không khí Tết.

(Nguồn:https://www.nguoi-viet.com/little-saigon/little-saigon-toan-truong-tieu-hoc-star-view-mac-ao-dai-mung-tet-viet-nam

. Giáo sư Huỳnh Chiếu Đẳng, chủ Quán Ven Đường, một nhà giáo ngày xưa ở Việt Nam, cũng đã thực hiện một youtube rất hay, rất cảm động về chương trình mừng Xuân Kỷ Hợi tại một trường tiểu học Mỹ ở Cali rất đặc sắc. Xin mời quý thân hữu cùng thưởng thức  qua youtube dưới  đây:

Youtube Một trường Tiểu Học công lập (Mỹ) mừng Tết Kỷ Hợi (2019)    

 Xin cám ơn GS Huỳnh Chiếu Đẳng đã giới thiệu sinh hoạt văn hoá tốt đẹp này đến những người bạn phương xa.

Bạn có vui chăng khi thấy những nét hay đẹp của văn hoá Việt Nam vẫn còn được bảo tồn và phát huy tại xứ người?

Riêng người viết thì ngày nào cũng là ngày Tết khi cái Tâm của mình được an vui tự tại.

Xin hãy lắng nghe lời chúc của Thầy Thích Tánh  Tuệ để có được cái Tâm An Vui.

 Kính cảm niện công đức của Thầy Thích Tánh Tuệ lúc nào cũng hướng dẫn Phật tử làm việc thiện lành để có được cái Tâm An Nhiên Tự Tại

ĐẦU NĂM CHÚC MỘT CHỮ AN

image.png

Khi tâm không còn lo lắng muộn phiền và cảm thấy vui vẻ gọi là AN LẠC.

– Khi tâm mình không bị lay động bởi sóng gió cuộc đời gọi là AN BÌNH.

– Khi mình nở được nụ cười trên môi gọi là AN VUI.

– Khi mình chú tâm vào một pháp môn tu tập gọi là AN TRÚ.

– Khi tâm mình không còn một chút giao động gọi là AN TÂM.

– Khi mình cảm thấy thanh thản không còn vướng bận gọi là AN NHÀN.

– Khi mình cảm nhận được sự mát mẽ trong lành gọi là AN NHIÊN.

Thích Tánh Tu

 Xin mời xem

Youtube ĐẦU NĂM CHÚC MỘT CHỮ AN do Marian Tran thực hiện:

Xin cám ơn chị Marian Tran rất nhiều.

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

  Sương Lam

 (Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 454-ORTB 873-22719)


Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Photo:

Vui đón Tết

Trẻ em và người lớn đều Vui đón Tết khi Tết đến. Smile!

https://lh3.googleusercontent.com/9E0fzornbrieLKmAAL2Ayk9K1tN7uKaU5BuOrBxPrB47lB899Uncs45_r2ca2C6ieAiediO0HmeJtp_AsZ8q2xGfWK32H1BwO0gvjPU=s330

Mời quý thân hữu xem

Youtube Một trường Tiểu Học công lập (Mỹ) mừng Tết Kỷ Hợi (2019) do ông Huỳnh Chiếu Đẳng, chủ nhân Quán Ven Đưòng, thực hiện qua youtube dưới đây:

Ở Portland, Oregon trẻ thơ và người “không còn trẻ nữa” cũng vui đón Tết qua youtube dưới đây:
Youtube Minh Sương Lam Fashion Show giới thiệu Áo Dài VN -Tết Kỷ Hợi 2019 CĐVNOR

<iframe width=”560″ height=”315″ src=”https://www.youtube.com/embed/PBo609D97dQ&#8221; frameborder=”0″ allow=”accelerometer; autoplay; encrypted-media; gyroscope; picture-in-picture” allowfullscreen></iframe


Chúc Mừng Năm Mới

SMILE

Sương Lam

Sự tích hoa đào ngày Tết

  1. Ngày xưa, ở phía đông núi Sóc Sơn thuộc Bắc Việt, có một cây đào mọc đã lâu đời. Cành lá đào xum xuê, to lớn khác thường, bóng rậm che phủ cả một vùng rộng. Có hai vị thần tên là Trà và Uất Lũy trú ngụ ở trên cây đào khổng lồ này, tỏa rộng uy quyền che chở cho dân chúng khắp vùng.Quỷ dữ hay ma quái nào bén mảng lui đến ắt khó mà tránh khỏi sự trừng phạt của 2 vị thần linh. Ma quỷ rất khiếp sợ uy vũ sấm sét của hai vị thần, đến nỗi sự luôn cả cây đào. Chỉ cần trông thấy cành đào là bỏ chạy xa bay.Ðến ngày cuối năm, cũng như các thần khác, hai thần Trà và Uất Lũy phải lên thiên đình chầu Ngọc Hoàng. Trong mấy ngày Tết, 2 thần vắng mặt ở trần gian, ma quỷ hoành hành, tác oai tác quái.Ðể ma quỷ khỏi quấy phá, dân chúng đã đi bẻ cành đào về cắm trong lọ, nhỡ ai không bẻ được cành đào thì lấy giấy đỏ hồng điều vẽ hình 2 vị thần linh dán ở cột trước nhà, để xua đuổi ma quỷ.Từ đó, hàng năm, cứ mỗi dịp Tết đến, mọi nhà đều cố gắng đi bẻ cành đào về cắm trong nhà trừ ma quỷ, Lâu dần, người Việt quên mất ý nghĩa thần bí của tục lệ này, không còn tin mấy ở ma quỷ thần linh như tổ tiên ngày xưa. Ngày nay, hoa đào hoa mai tươi thắm khắp nhà nhà vào dịp Tết, và sắc giấy đỏ hồng điều với câu đối hòa hợp được trang trí mấy ngày Xuân trong không khí vui vẻ, trong sáng.
  2. Bộ sưu tập hình ảnh hoa đào ngày Tết
  3. Hình ảnh hoa đào ngày TếtCận cảnh những bông hoa đào tuyệt đẹp. Những cành đào nở nhiều hoa và lộc này rất được ưa chuộng bởi một số người dân Thủ đô vẫn có thú chơi đào sớm.Tết 2015 đang về, và hoa đào ở các vườn đào cũng đang nở rộ đón không khí Xuân đang tràn về.Ngày tết ở miền Bắc, nhà nhà đều có cành đào khoe sắc trong nhà.Những cành đào vẫn đỏ thắm trong tiết trời lạnh.Những cánh hoa đào ngày Tết đón Tết 2015 khoe sắc trong nắngGốc đào đào cổ thụ đã bung nở rực rỡ trước dịp tết Dương lịch.Những cánh đào thắm bung nở khoe sắc trong các vườn đào.Những gốc đào cổ thụ của làng đào Nhật Tân.Hoa đào ở Nhật Tân đã bung nở hoa từ rất sớm.Thiếu nữ với áo dài tinh khôi bên hoa đào. 

Mời xem youtube Hoa Đào và Ông Đồ Portland-Oregon – YouTube do Sương Lam thực hiện



Sương Lam Chúc Tết Kỷ Hợi 2019

Trước thềm Năm Mới Xuân Kỷ Hợi 2019 Sương Lam kính lời thăm hỏi sức khỏe  toàn thể
* Quý Thầy Cô và quý vị niên trưởng

 * Quý thân hữu cõi thật, cõi ảo  và quý độc giả mục Một Cõi Thiền Nhàn* 

Quý thân nhân gia đình Nguyễn Hữu


 Và kính chúc toàn thể quý vị
Một Năm Mới Phước Lộc  Thọ An Khang

image.png

Kính mời xem 

 Youtube Minh và Sương Lam Chúc Tết  Kỷ Hợi 2019

image.png

Thân tình,
Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

image.png
Photo:

Sương Lam mời đọc Gần Tết nói chuyện Tuổi Thơ Tuổi Già

Thưa quý anh chị,

Xoay qua xoay lại Tết đã sắp đến nơi rồi.

Con nít thì khoái Tết hơn vì được tiền lì xì, được  mặc quần áo mới, được ăn bánh mứt thả ga và nhất là không bị…..ba mẹ rầy vì có sự kiêng cử trong ba ngày Tết.  Mừng quá! Smile!

 Nhưng…. “những người không còn trẻ nữa” thì không vui tí nào. Nếu có vui thì cũng chỉ vui trong những phút giây con cháu về mừng tuổi cha mẹ, ông bà, đi chùa lễ Phật hoặc đi nhà thờ đọc kinh kính Chúa mà thôi, chứ “buồn trong lòng một ít” vì già thêm một tuổi, bịnh thêm một chuyện  mà không dám nói ra vì ngày tư ngàyTết ai lại đi nói chuyện bịnh hoạn, đau ốm.  Thiệt lãng nhách!

 Mời quý thân hữu đọc tâm tình hôm nay của người viết xem có giống tâm tình của mình không nhé.

 Thân tình,

 Sương Lam

Gần Tết nói chuyện Tuổi Thơ Tuổi Già

image.png

Đây là bài số bốn trăm năm mươi hai (452) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo

Còn hai tuần nữa là đến Tết rồi. Khi Tết đến, trẻ thơ và ngưòi già đều được tăng một tuổi

Tôi yêu mến trẻ thơ và tôi yêu kính người cao niên vì đó là hai hình ảnh, hai cuộc đời mà bạn và tôi đã, đang hoặc sẽ sống trong cõi trần ai này.

Người viết xin được tâm tình  một chút về tuổi thơ nhé.

Tuổi Thơ

image.png

Khi đi họp bạn thân hữu hay chuyện trò với nhau trên diễn đàn, tôi đã thấy mấy bà nội, bà ngoại khoe nhau hình ảnh xinh xắn của các nàng công chúa, những chàng hoàng tử bé bỏng  của mình và kể chuyện huyên thiên về các sinh hoạt của các VIP này với nụ cười vui vẻ, với ánh mắt sáng  ngời.  Lúc đó tôi thấy thương những bà bạn chưa được lên chức này vì các “cô chiêu cậu ấm” của họ chưa chịu lên xe hoa  hay chưa chịu “đưa nàng về dinh”.  Các bà bạn này đành phải nựng đở cháu của người khác cho đã thèm mộng ước được làm bà nội, bà ngoại như người ta.  Thôi đừng buồn bạn nhé, thế nào rồi bạn cũn g sẽ được lên chức mà thôi không sớm thì muộn vì nước chảy qua cầu rồi cũng sẽ đến bến đỗ.

  Nhưng … Lại chữ Nhưng nữa đây!  Nhưng nhiều bà lại bảo tôi rằng: có cháu nhiều thì  rất là vất vả, cực nhọc vì phải chăm sóc chúng khi chúng quấy phá, la hét ấm ỉ, không nghỉ ngơi gì được cả! Mệt lắm! Ngán lắm!

Người viết nhớ đã đọc ở đâu đó một tài liệu  muốn cho sống vui sống khỏe, bạn hãy  chơi đùa vui  vẻ với trẻ con dưới 6 tuổi và người già trên 60 tuổi. Sao lạ nhỉ?

Trẻ con dưới 6 tuổi dễ thương hơn những em bé trên 6 tuổi chăng?

 Có thể là đúng đấy vì trẻ con trên 6 tuổi đã đi học, đã có bạn bè nên chúng bận rộn đùa vui với bạn bè ở trường hay hàng xóm, phải làm bài tập  của nhà trưòng  nên ít quấn quít bên cha mẹ, ông bà hơn.

Mya khi còn nhỏ thì đeo cứng bà nội mỗi lần ông bà nội đến nhà thăm hay khi đi ăn, đi chơi bên ngoài.  Bây giờ cô nàng đã có bạn bè rồi nên không còn đi theo chơi với bà nội  nhiều nữa mà đi chơi với bạn vui hơn.

 Đàn con của chúng ta như một đàn chim, khi còn nhỏ chúng ríu rít trong tổ ấm gia đình. Một khi những cánh chim kia đã đủ lông đủ cánh có thể bay cao bay xa hơn trong  khung trời cao rộng khác thì chúng sẽ tung bay, bỏ lại mẹ cha, ông bà ở lại  trong cái tổ chim trống lạnh.  Nhiều bậc cha mẹ vẫn giữ gìn những căn phòng của con cái trong ngôi nhà rộng lớn kia với hy vọng con chúng sẽ quay về tổ cũ, nhưng những cánh chim kia lo đi xây dựng những tổ ấm khác xinh đẹp hơn, nồng ấm hơn. Thỉnh thoảng chúng bay về tổ cũ nhưng chỉ một chút thoáng qua mà thôi.

 Cuộc đời là thế! Từ thế hệ này sang thế hệ khác, vẫn lập đi lập lại cái vòng sinh hoạt như thế! 

Xin được chúc phúc cho những gia đình nào  có con cháu vẫn sống quây quần bên nhau chứ người cao niên sống nơi xứ người rất cô đơn, buồn tủi.  Cũng chính vì vậy mà  người viết rất thương trẻ thơ dưới 6 tuổi và yêu kính người già trên 60 tuổi là thế đó.

 Nói thật tình, chơi với con nít đỡ mệt trí hơn là chơi với người lớn vì chúng vô tư, thơ ngây, không vướng bận chuyện ân oán giang hồ như người lớn.  Ai thương chúng nhiều, lo lắng, chơi đùa với chúng nhiều thì chúng thương lại nhiều.  Ai xa lạ, không gần gũi thương yêu chúng thì chúng  thương ít hơn một tí!   Thế thôi!  Rất giản dị! Rất bình thường!

Còn người lớn thì tham, sân, si, mạn, nghi, ác, kiến  đầy mình. Họ  dùng mọi thủ đọan để dành phần thắng lợi cho mình trên cõi thật cũng như trên cõi ảo!  Nhức đầu quá! Mệt quá!

Rất ít người hiểu được lẻ đạo cơ trời như thiền sư Mãn Giác:

“Thân như bóng chớp chiều tà
Cỏ cây hoa lá xuân qua rụng rời
Sá chi suy thịnh cuộc đời
Thịnh suy như hạt sương rơi đầu cành”

 Cho nên đã:

“Ta cứ tưởng trần gian là cõi thật
Thế cho nên tất bật đến bây giờ”

Tuổi đời dẫu bao nhiêu tuổi nếu có tâm hồn hiền hoà vui vẻ, vô tư như trẻ thơ, phải chăng là điều ai cũng mong cầu,  phải không bạn?

image.png

Xin mời quý bạn xem Youtube Tuổi Thơ An Lạc Vô Ưu để tìm lại những phút giây an lạc vô ưu của tuổi thơ ngày cũ qua link dưới đây:

Tuổi Già

image.png

Một người bạn thân ở phương xa email hỏi thăm vợ chồng chúng tôi dạo này thế nào rồi sau hơn 30 năm sống ở Portland nhà quê tỉnh lẻ này.

 Người viết bèn email trả lời cho bạn hiền như thế này:

“Cũng chẳng giàu, mà cũng chẳng sang

Tụi tui hai đứa vẫn làng nhàng

Sáng ăn hủ tiếu, chiều ăn cháo

 Tối ngủ một lèo đến sáng chang”

 Smile!

 (Thơ Sương Lam)

 Chúng tôi, hai người “tuổi không còn trẻ nữa” đã sống một  cuộc sống thật bình thường giản dị của những kẻ sĩ,  là học trò của của Nguyễn Công Trứ, muốn học tập lối sống của “sư phụ” được diễn đạt  trong Hàn Nho Phong Vị Phú của Người, mà tôi đã học hồi trung học và bây giờ  vẫn còn nhớ:

“Ngày ba bữa, vỗ bụng kêu bình bịch, người quân tử ăn chẳng cần no

Đêm năm canh an giấc ngáy pho pho, đời thái bình cửa thường bỏ ngỏ”

Kể như thế thì vợ chồng chúng tôi cũng đã được sống trong Một Cõi Thiền Nhàn rồi chứ bộ, phải không Bạn?

 Bên cạnh đó, đôi khi vợ chồng chúng tôi, kẻ xách bóp, người lái xe, chạy tới chạy lui như “ca sĩ chạy show” để đến sinh hoạt cộng đồng cho vui với “tuổi cao niên” của mình. Được gọi là “người cao niên cho oai một tí

Người viết kính ngưỡng cuộc đời và sự nghiệp của nhà thơ Nguyễn Công Trứ nhất qua hai bài thơ  Cây Thông và Kẻ Sĩ.  Ít nhiều gì hoài bảo và đời sống tình cảm của người viết cũng đã chịu ảnh hưởng bởi những lời tâm tình của ông qua hai bài thơ trên. Xin được chia sẻ với các bạn hữu nào đã sống cùng một thế hệ và cùng một tâm ý với người viết nhé.

Cây Thông
Ngồi buồn mà trách ông xanh,
Khi vui muốn khóc, buồn tênh lại cười.
Kiếp sau xin chớ làm người,
Làm cây thông đứng giữa trời mà reo.
Giữa trời, vách đá cheo leo
Ai mà chịu rét thời trèo với thông

Nguyễn Công Trứ

Làm thơ viết văn đối với tôi chỉ là một niềm vui tinh thần thanh nhã “để cho vui với đời” mà thôi, nên tôi chỉ tâm tình trong đời sống bình thường của một người bình thường  biết vui biết buồn, biết khóc biết cười, biết giận hờn, biết nhớ thương mà thôi.  Ai cảm thông thì tôi xin cám ơn, ai không cảm thông thì cũng đành thôi, cho nên xin ai đừng chê trách tôi là nhà thơ, nhà văn “dỏm” nhé. Smile!

Người viết cũng xin thưa thật là về phương diện học Đạo, tôi cũng chỉ là người mới gieo duyên với Phật Pháp, nhất là về Thiền, tôi vẫn còn là kẻ sơ cơ học đạo nên không dám có ý kiến ý ong gì cả về những điều cao siêu hay những tranh luận về Phật Pháp, e sẽ phạm phải sai lầm.  Nếu có gì thắc mắc, xin Bạn vui lòng hỏi tôn ý của quý vị cao tăng hay những vị am tường về Phật Pháp vẫn tốt hơn.

Người viết chỉ góp nhặt những mẫu chuyện Thiền ngắn ngắn, hay hay đưa vào những bài tâm tình của tôi để góp một chút niềm vui nho nhỏ cho quý vị cao niên ở Portland và các thân hữu của tôi đọc cho vui trong cái tuổi “không còn trẻ nữa” của mình mà thôi. Còn việc học và thi hành được bài học hay để tu tâm sửa tánh qua những mẫu chuyện Thiền này thi cũng tùy theo căn cơ, phúc duyên của mỗi người. Qua 452 bài viết trong mục Một Cõi Thiền Nhàn tính đến ngày hôm nay, người viết đã kể cho Bạn nghe hơn 300 mẫu chuyện Đạo trích trong các kinh sách, tài liệu Phật Giáo mà tôi đã đọc được rồi đem về đây chia sẻ với Bạn. Nếu Bạn và tôi  đã phải bị “quên quên nhớ nhớ” do tuổi đời thì người viết cũng hy vọng rằng Bạn và tôi cũng sẽ vẫn còn nhớ những bài học về cuộc sống con người như  “bài học cây đinh”,  bài học “Ném Đá”, bài học “Xin hạt cải của nhà không có người chết” v..v, bạn nhé.

Ý nguyện của tôii khi viết văn làm thơ chỉ là chỉ để cho vui với đời một tí, rất tầm thường, giản dị là thế đấy, bạn ạ.

 Người viết cũng cố gắng lập một trang nhà mà người viết thường hay nói đùa là “tàng kinh các” của người viết, để lưu lại những bài viết, bài thơ của tôi hay những tài liệu mà người viết ưa thích.  Sau những giờ phút sống lao xao ngoài đời, tối đến, người viết trở về  “tàng kinh các’ của mình để có được những phút giây sống trong “cõi riêng an tĩnh” của mình.  Người viết cũng mời những người bạn đồng tâm cảm với mình một đôi lần ghé qua “tệ các” nghỉ ngơi, xem và đọc qua những gì người viết cất trong đó.

 Đây là địa chỉ tàng kinh các của người viết, xin mời bạn đến thăm khi “huỡn” nhé.  Smile!

 Trang nhà Sương Lam Portland

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

 Tàng kinh các của người viết cũng “vô môn” như nhà của Phật.  Bạn muốn đến, muốn đi, muốn ở lại bao lâu cũng được, tùy tâm tùy ý như  bạn đã đến khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của người viết vậy đó. Mời quý anh chị thưởng thức một bản nhạc Thiền dưới đây để cái tâm mình lắng đọng trong một ít phút giây. 

Youtube bài thơ Vi của Thy Thích Tánh Tuệ

 Nếp sống bình thường cũa hai “người cao niên” chúng tôi là thế đấy.  Có giống Bạn không?

 Con người có tính ý đẹp đẻ hay ghê xấu một phần do hoàn cảnh và tha nhân bên ngoài ảnh hưởng đến, nhưng phần lớn là do tâm ý của mình quyết định.

Hy vọng bạn sẽ nhìn cuộc đời, nhìn người khác với cặp mắt nhân từ, với trái tim nhân ái, với nụ cười thiện cảm thì chắc chắn bạn sẽ là người dễ thương và bạn sẽ sống vui, sống khỏe, sống trường thọ đấy. Nếu không tin, mời bạn cao niên của tôi làm thử xem có đúng không nhé?

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Chúc Mừng Năm Mới

image.png

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

  Sương Lam

 (Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 452-ORTB 869-12319)
Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

image.png
https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw

BIẾT ƠN MÌNH BS. Đỗ Hồng Ngọc

Bài rất hay dành cho người có tui BIẾT ƠN MÌNH BS. Đỗ Hồng Ngọc


Ngay từ thuở nhỏ ta được dạy nói cảm ơn khi ai đó giúp mình. Lời cảm ơn không phải để xã giao mà thật sự biểu lộ lòng biết ơn chân thành của mình đối với người đó. Thế nhưng có lẽ chưa bao giờ ta được dạy nói cảm ơn ta vì nhiều khi ta coi chuyện cảm ơn mình là một điều gì đó lố bịch, kỳ cục, không cần thiết! Trái lại nhiều khi ta còn có khuynh hướng nói xấu mình, bất mãn với mình, thậm chí…nguyền rủa mình.


Nhiều người lớn tuổi nhìn vào gương mỗi ngày thấy mình già đi với những dấu chân chim ở đuôi mắt, vết hằn ở khóe miệng, nếp nhăn nhúm ở bàn tay…đã không thể chấp nhận được mình, đã âu sầu buồn bã, có người phải căng da mặt, bơm xóa vết nhăn hy vọng giữ mãi vẻ trẻ trung nhưng chỉ được một thời gian ngắn rồi cũng “hiện nguyên hình”, có khi tệ hơn!


Xây dựng hình ảnh về chính mình (self image) rất quan trọng. Nếu đó là một hình ảnh tích cực, nó sẽ giúp cho mình tự tin hơn và từ đó ảnh hưởng đến “môi trường”xung quanh, còn nếu là một hình ảnh tiêu cực thì sẽ rất không hay.Có món đồ nào mà xài vĩnh viễn đâu, ngay cả những máy móc tinh xảo được làm bằng những thứ kim loại tốt nhất. Gần đây thấy trên báo quảng cáo một cái tủ lạnh cũ của Thụy Sĩ rằng đã được xài đến 20 năm mà vẫn còn chạy tốt.Như vậy nhiều người trong chúng ta có thể vỗ ngực nói rằng mình đã “xài”đến sáu bảy chục năm mà hãy còn ngon đó chứ! Vậy ta phải biết ơn mình nhiều hơn.


Hãy thử xem bộ xương. Cơ thể ta có trên hai trăm cái xương lớn nhỏ được ráp nối với nhau để thành một khung xương, hoạt động được là nhờ các khớp, cũng đã xài được hằng mấy chục năm trời mà chẳng phải bơm dầu trét mỡ gì cả. Vậy mà nó vẫn làm việc trơn tru, êm rơ, chỉ khi ta tích tuổi, lớn tuổi rồi nó mới bị đau nhức chút đỉnh thì cũng phải thôi! Nhiều khi chỉ vì từ nhỏ ta đã không biết chăm sóc bộ xương đã làm cho nó bị lệch lạc đi như bị vẹo cột sống ở tuổi học đường, hoặc ăn những thức ăn làm cho các chất hoạt dịch giữa các khớp bị đơ cứng lại..Ngay ở giai đoạn chấm dứt tuổi dậy thì, bộ xương đã hình thành với khối lượng xương cố định, chủ yếu là do di truyền nhưng cũng một phần do dinh dưỡng. Nếu biết quan tâm, thì ngay từ nhỏ đã phải được bồi dưỡng tốt để xương phát triển đầy đủ. Người lớn tuổi dễ bị loãng xương, dễ bị té ngã, đưa đến gãy xương, trật khớp. Nhìn một cành khô và một cành tươi thì biết. Cành tươi khó gãy vì vỏ dày, gỗ dai, nếu gãy cũng thường gãy dập; còn cành khô thì vỏ mỏng, gỗ giòn, khi gãy dễ gãy lọi. Nghiên cứu cho thấy người lớn tuổi, sau tuổi 65, rất dễ bị té ngã. Nữ dễ bị hơn nam.


Ngoài những chuyện gãy xương, trật khớp, rách cơ, dập phần mềm…còn có những biến chứng gần xa khác như viêm phổi, loét da, do phải nằm bất động trong một thời gian lâu dài. Để giảm bớt nguy cơ té ngã ở người lớn tuổi, cần quan tâm tới môi trường sống của họ. Chẳng hạn các cầu thang trong nhà sao cho dễ đi, không trơn trợt, bậc thang đều, ánh sáng đầy đủ. Tuổi gia mắt kém, cảm giác về độ chênh không còn chính xác, phản xạ chậm, cơ thể điều hòa vận động giảm nên rất dễ té.
Người lớn tuổi vẫn cần phải tích cực vận động – tập dưỡng sinh, đi bộ, chơi thể thao chẳng hạn – để tăng tính linh hoạt của các khớp và giúp cho cơ duy trì sự dẻo dai. Người ít vận động hoặc phải nằm một chỗ, tình trạng loãng xương càng xảy ra nhanh. Thuốc lá và rượu góp phần tăng tốc. Việc sử dụng estrogen để bù đắp phải được hướng dẫn và kiểm soát chặt chẽ bởi các bác sĩ chuyên khoa. Điều đáng để ý là một người khi lớn tuổi bị té ngã một lần thì về sau thì sợ hãi, ít dám vận động, do vậy mà sự phối hợp giữa thần kinh cơ càng kém, lại càng dễ bị té ngã những lần sau. Sự bảo bọc quá đáng của người thân trong gia đình càng làm cho người già thêm mau suy yếu.


Rồi thử xem bộ máy tuần hoàn của ta. Nếu biết rằng mỗi ngày trái tim ta phải co bóp cả trăm ngàn lần để đẩy một khối lượng máu khoảng 7.000kg không ngừng nghỉ, kể cả lúc ta ngủ, đi vào một hệ thống mạch máu giăng mắc mà chỉ riêng hệ thống vi mạch nếu nối lại đã dài hàng trăm ngàn cây số (hơn gấp đôi chu vi trái đất) để nuôi cơ thể, ta mới thấy sức hoạt động của bộ máy tuần hoàn tuyệt vời đến thế nào! Có cái máy bơm nào làm việc liên tục với khối lượng như vậy hằng bảy tám chục năm trời mà không phải thay pin, không phải chùi rửa gì cả?


Vậy mà chẳng những ta không nhớ, không biết ơn nó, nhiều khi ta còn hành hạ nó, đầu độc nó, buộc nó nhảy tưng lên với những chất như rượu, trà, cà phê, thuốc lá…Chất nicotine trong thuốc lá chẳng hạn, chẳng những buộc nó phải làm việc nhanh lên mà còn lại co thắt các mạch máu nuôi dưỡng nó, làm cho nó bị thiếu dưỡng khí. Ta lại còn đầu độc tinh thần nó bằng cách luôn rên rỉ “Một trái tim khô, một trái tim mùa đông” hay hất hủi nó: “ngày rời Paris anh đã để quên con tim”…Thật ra một trái tim bình thường làm việc âm thầm bền bỉ đến nỗi ta tưởng như không có nó. Lúc nó lên tiếng “nhắc nhở”thì đã rắc rối rồi! Cho nên có một trái tim lành mạnh thật hạnh phúc mà nhiều khi ta không biết!Còn mạch máu của ta cũng giống như những ống nước vậy. Khi ống nước còn mới thì nó dẻo dai, co giản dễ dàng, không có chuyện gì xảy ra, còn ống nước đã cũ thì khô cứng lại, độ thun giãn kém đi. Ở người cao tuổi, các mạch máu cũng dễ cứng hơn nên huyết áp dễ bị tăng cao. Huyết áp cao quá có thể gây ra những tai biến. Tăng huyết áp phải được theo dõi chữa trị đến nơi đến chốn. Bệnh tiểu đường càng làm gia tăng tình trạng tắc nghẽn mạch. Do vậy, các nhà chuyên môn đều khuyên ta bớt ăn đường, bớt uống rượu, bớt ăn muối, bớt ăn mỡ, không hút thuốc…

Rồi thử xem buồng phổi của ta. Đó là nơi ta trao đổi không khí để sống. Người ta có thể nhịn đói vài ba tuần, nhịn khát mười ngày nhưng không thể nhịn đói vài ba tuần, nhịn khát mười ngày nhưng không thể nhịn thở quá năm phút. Thiếu oxy (dưỡng khí) chừng năm phút thì các tế bào não sẽ bị hủy hoại, không phục hồi được nữa. Có lẽ vì không khí không phải mất tiền mua nên ta thường coi như không hề có nó. Ta vẫn thở mỗi phút giây mà không nhận thấy không khí là cần! Có một buồng phổi hoạt động tốt ta chẳng hề quan tâm, thậm chí chẳng hề biết đến nó, cho đến lúc nó khò khè có cử thì lúc đó ta mới thật sự hốt hoảng.


Nói chung chúng ta thường không biết thở, không thèm thở, nhất là những lúc làm việc hăng say gần như quên thở hoặc những lúc có những cảm xúc mạnh như lo lắng, giận dữ ta cũng thường quên thở, nín thở. Thở là một phản xạ tự động nhưng ta lại có thể kiểm soát được hơi thở, nhịp thở, khác hẳn với các cơ chế tự động khác như của quả tim, mạch máu, dạ dày, gan ruột…hoạt động hoàn toàn ngoài ý muốn của ta. Cho nên ta có thể luyện thở được.Buồng phổi của ta có khoảng 300 triệu phế nang, trải rộng ra ta có một diện tích rộng hơn 80m2, lớn hơn một phòng học. Mỗi khi ta hít phải không khí ô nhiễm bụi khói, vi khuẩn, thì lớp không khí ô nhiễm đó sẽ tràn ngập lên toàn bộ diện tích của phế nang. Khi còn là những lá phôi thì phổi và da có cùng nguồn gốc, do vậy mà sau này khi gặp lạnh tự nhiên ta sinh ra ho hen, đặc biệt người cao tuổi dễ bị viêm phổi do lạnh. Hệ thống hô hấp không chỉ có phổi mà còn có mũi, họng, thanh quản, khí quản cùng các cơ hô hấp mà cơ hoành là cơ trọng yếu nhất.Ở mũi chúng ta chẳng hạn có một hệ thống mao mạch dày đặc để sưởi không khí, làm cho không khí ấm lại trước khi vào phổi. Gặp lạnh, ta sẽ bị ách xì, sổ mũi, nghẹt mũi vì các mao mạch trương nở. Không phải vô cớ mà người lớn tuổi thường khoác một chiếc khăn quàng cổ khi ra đường vì khi gặp lạnh chiếc khăn quàng sẽ giúp làm ấm mũi.

Những người cao tuổi còn khỏe mạnh, sáng suốt, làm việc không biết mệt là những người biết…thở. Họ có những phương pháp “bì truyền”thường được gọi là dưỡng sinh, khí công, thiền, yoga…Có khi ta còn nghe được những câu có vẻ huyền bí như “đưa hơi xuống huyệt đan điền…”Thực ra không có gì là bí hiểm cả mà hoàn toàn có cơ sở sinh học. Ta biết cơ hoành là cơ hô hấp chính nằm vắt ngang giữa bụng và ngực, “phụ trách” 80% khối lượng hoạt động hô hấp. Cơ hoành di chuyển lên xuống như một cái piston trong lồng ngực làm cho buồng phổi nở rộng hoặc thu hẹp thể tích. Do vậy khi ta hít sâu thì cơ hoành bị đẩy xuống đến tận…dưới rún, nơi được gọi là huyệt đan điền hay khí hải.

Như vậy “đưa hơi xuống huyệt đan điền” thực chất là hít sâu đẩy cơ hoành lên xuống mạnh hơn, cơ hoành di chuyển rộng hơn, nhờ đó sự thông khí sẽ tốt hơn. Càng lớn tuổi cơ hoành càng làm biếng, nên người lớn tuổi cần luyện thở, tập dưỡng sinh, thì cơ hoành mới làm việc tốt hơn.Bệnh phổi tắc nghẽn mạn tính (COPD) thường gặp ở người lớn tuổi, làm cho họ dễ mệt mỏi, hụt hơi, cũng như bệnh giãn phế quản làm cho họ khạc rất nhiều mỗi sáng… Ngày càng có nhiều người bị ung thư phổi do hút thuốc lá. Nhiều người già bị lao là nguồn lây bệnh trong gia đình mà không biết.Giữ môi trường trong sạch, tạo nhiều cây xanh bóng mát, gần gũi với thiên nhiên, tập thở đúng phương pháp, tránh thuốc lá..là những cách tốt nhất để biết ơn buồng phổi của ta vậy.




Lý Lập Ông, thế kỷ XVI, viết trong Nhàn tình ngẫu hứng: “Xét cơ thể con người, tai mắt mũi, tay chân, thân thể hết thảy đều cần thiết…chỉ có hai cái không cần thiết mà trời phú cho ta là cái miệng và cái bao tử, nguồn gốc tất cả những cái lụy của loài người từ xưa tới nay. Có cái miệng với cái bao tử nên sinh kế mới hóa ra phiền phức, sinh kế phiền phức mới sinh ra những mưu mô gian trá, mưu mô gian trá mới phải đặt ra hình pháp…”.Lâm Ngữ Đường có lẽ cũng đống ý như thế nên ông cũng viết: “Chúng ta có một cái bao không đáy gọi là bao tử…Nó ảnh hưởng đến văn mình của nhân loại…Các hội nghị quốc tế căng thẳng đến thế nào, tới giờ cũng dừng lại để ăn….”. Rồi ao ươc: “Nếu con người có được cái diều như diều chim, có cái dạ dày của loài nhai lại chắc là không có tình trạng hiếu chiến, tàn ác vì loài ăn cỏ, ăn hạt đều hiền lành, loài ăn thịt đều hiếu sát”. Ông cũng đưa ra một nhận xét thú vị: “Gà trống cũng thường đá nhau nhưng không phải vì thức ăn mà vì gà mái. Con người mà có cái diều như gà thì chỉ còn những cuộc chiến nho nhỏ chứ không phải cần đến chiến tranh lớn để xuất cảng đồ hôp” . (Sống đẹp, bản dịch Nguyễn Hiến Lê). Thật tội nghiệp cho cái “bao không đáy” còn gọi là bao tử hay dạ dày của chúng ta!

LÂM NGỮ ĐƯỜNG

Đó là một bộ phận quan trọng của hệ tiêu hóa, đảm nhận việc “nạp năng lượng”để ta duy trì sự tồn tại và hoạt động suốt cả cuộc đời. Cái bao không đáy đó thực ra nó đã phải làm việc căng thẳng vất vả, co bóp, nhào nặn thức ăn thức uống suốt ngày đêm để cung cấp cho ta những chất dinh dưỡng cần thiết cho cuộc sống. Nó làm việc âm thầm không hề kể công, hoàn toàn ở ngoài ý thức của ta vì khi nó nhào nặn co bóp như vậy ta không hề hay biết.

Để tiêu hóa được thức ăn, dạ dày phải tiết ra một chất acid mạnh mà nếu không khéo tự bảo vệ mình thì acid này sẽ tiêu hóa ngay chính bản thân nó, làm cho nó lở loét tùm lum mà ta gọi là loét bao tử (loét dạ dày). Thường nếu có lở loét thì dạ dày cũng âm thầm tự băng bó lấy cho mình, đến khi quá lắm thì mới kêu ca, lên tiếng, lúc đó ta có cái gọi là đau bao tử.


Nói chung ít khi ta thượng hại cái dạ dày của mình đừng nói chuyện biết ơn nó, trái lại ta sẵn sàng nhồi nhét vào đó càng nhiều càng tốt từ thịt cá voi đến rắn mối, thằn lằn, tác kè, chuột bọ, cào cào, châu chấu, nghêu sò ốc hến…Ta cũng sẵn sàng đổ vào hằng lít rượu đế, whisky, hằng két bia và vô số những chất độc hại khác như…thuốc trừ sâu, giun đầu gai v.v…Để ý một chút, ta thấy hệ tiêu hóa là một cái ống cơ dài từ miệng đến hậu môn, phình ra chỗ này, thắt lại chỗ kia để trở thành thực quản, dạ dày, ruột non, ruột già…Thức ăn thức uống đi xuyên qua cái ống đó là đã đi bên ngoài cơ thể, mà các bộ phận được phân công cắt xé, nghiền, nhồi trộn, nhào nặn, chuyển hóa, hấp thu..để đưa vào cơ thể sử dụng.Cả một bộ máy làm việc quần quật liên tục không mệt mỏi như vậy mới có thể đáp ứng nhu cầu năng lượng của cơ thể hằng ngày. Ta không thể tưởng tượng rằng mỗi ngày có hơn cả lít nước bọt được tiết ra là nhằm giúp cho miệng không bị khô, hôi và giúp tiêu một phần thức ăn. Ở người lớn tuổi, nước bọt tiết ra ít đi nên dễ bị đắng miệng, khô miệng, ăn không ngon.Hệ thống nhung mao ở ruột non ngoằn ngoèo nhiều lớp có tổng diện tích lên đến 250m2, bằng cả cái sân quần vợt, để hấp thu các dưỡng trấp nuôi cơ thể trôi qua, với các tế bào hùng hục hoạt động ngày đêm để trao đổi chất, với vô số vi sinh vật li ti sản sinh ra các men tiêu hóa, các vitamin. Gan đổ mật vào ruột, tụy tạng tiết men và insulin mà nếu thiếu nó ta sẽ bị bệnh đái đường. Bất cứ có một trục trặc gì trên cái ống đó đều gây ra những rắc rối đáng tiếc như bị tắc nghẽn đâu đó chẳng hạn. Một người bị bón thường xuyên cũng làm cho cái ống bị nghẹt, dẫn đến hôi miệng, ăn mất ngon, ngủ không yên.


Lâm Ngữ Đường có một nhận xét khá thú vị: “Đối với tôi, hạnh phúc trước hết là vấn đề tiêu hóa. Ruột ta mà vận động điều hòa thì ta hạnh phúc, không thì ta khổ sở. Sự tình chỉ có vậy thôi!”. Mà thật, cứ thấy người nào mặt mày lúc nào cũng cau có, nhăn nhó, khó chịu đăm đăm…thì chắc là đã bị bón hoặc trĩ kinh niên rồi! Người lớn tuổi cũng cần phải được cung cấp năng lượng đầy đủ, cần tránh béo bệu nhưng cũng phải tránh cả suy dinh dưỡng – chủ yếu là do thiếu chất đạm.Cũng không nên quá sợ Cholesterol vì có loại cholesterol tốt cần cho cơ thể. Nên dùng dầu thực vật. Các vitamin được cung cấp từ thức ăn như rau quả, trứng, đậu, cà rốt, rau muống, gấc…Để giữ khẩu vị được ngon vừa ý, cần thêm những gia vị mà người có tuổi vẫn quen dùng như tỏi, tiêu, ớt. Không nên kiêng cử quá đáng làm cho ăn mất ngon. Đậu nành có lẽ là một thứ thức ăn lý tưởng vừa cung cấp đạm thực vật lại có chất phytoestrogen là một loại kích thích tố nữ rất tốt để làm giảm tốc độ lão hóa.


Một bữa ăn gia đình đông vui có con cháu sum vầy thì dù là rau muống, kho quẹt, đậu hủ…cũng đem lại nhiều chất bổ dưỡng cả về tinh thần lẫn năng lượng cho người lớn tuổi. “Hãy cho tôi biết anh ăn gì, tôi sẽ cho anh biết anh là ai”. Lâm Ngữ Đường nói loài người có hai hạng, hạng ăn rau và hạng ăn thịt. Hạng ăn rau càng đông thì càng dễ có…hòa bình trên thế giới.


Rồi cái bọng đái nữa chứ. Phải bí đái một lần mới biết “giá trị”của cái bọng đái, mới biết ơn vô cùng khi có một cái bọng đái hoạt động bình thường, biết lúc nào thì phải chứa đựng, lúc nào thì phải co bóp, lúc nào thì mở cơ vòng và lúc nào phải đóng chặt lại. Thật là tai hại khi ở tuổi cao, cơ vòng bắt đầu hoạt động không tốt nữa, lúc cần đóng chặt thì nó lại mở ra, đặc biệt ở phụ nữ có tuổi.


Ở đàn ông, tuyến tiền liệt có thể phình to thành bướu chặn nghẹt đường lưu thông của nước tiểu, lúc cần tiểu lại tiểu không ra. Lại phải mổ, phải nong. Một kích thích quá mạnh như cười to, ho tràng dài hoặc vận động nhiều quá, cũng dễ bị đái són. Thuốc an thần, thuốc lợi tiểu sẽ làm cho đái són xảy ra thường xuyên hơn. Nói chung nếu tìm được nguyên nhân thì chữa trị không khó, đừng lúc nào cũng cholà tâm thần rồi bỏ mặc. Nên tập đi tiểu có giờ giấc, đừng đợi quá căng. Các loại tả lót thấm hút có thể dùng rất tiện cho người già khi đi lại tàu xe.Cũng cần chú ý sắp xếp chỗ đi đại tiểu tiện sao cho thuận lợi, dễ đi, có đủ ánh sáng. Người mình thường coi chỗ tiểu tiện (toilet) như là một chỗ dơ bẩn xấu xí nên thường đặt ra phía sau nhà, xa nhà, trong khi đó thực ra toilet là một nhu cầu quan trọng của con người nên ở những khách sạn lớn, người ta bố trí toilet ngay trước phòng khách, sạch sẽ và thơm tho.


Mắt là giác quan quan trọng nhất của con người. Chăm sóc mắt là biện pháp nâng cao chất lượng cuộc sống. Có một quyển sách mà tác giả là một người mù, viết với lời tựa là “Nếu tôi được một ngày sáng mắt”!Những người bình thường có đôi mắt sáng nhiều khi không biết quý. Thử sống một ngày bịt kín hai mắt lại thì mới đánh giá được chất lượng cuộc sống nhờ đôi mắt.

Già thì mắt phải yếu đi, cảm giác về độ đậm cũng kém, thích nghi với bóng tối chậm và nhìn cố định không nét.Thủy tinh thể diều tiết kém nên không nhìn gần được, điều này ảnh hưởng chất lượng cuộc sống rất rõ, vì làm gì cũng phải đeo kiếng. Những nguyên nhân gây mù thường gặp là mắt hột, quáng gà, đục thủy tinh thể (cườm khô), và cườm nước (glaucoma). Theo Tổ chức Sức khỏe thế giới (WHO), người mù vì cườm khô đã chiếm hơn 40% số người già bị mù. Chín phần mười các trường hợp cườm khô là do tuổi già, cơ thể suy yếu; số còn lại là do các bệnh tiểu đường, chấn thương, suy dinh dưỡng…Khi thấy mắt bị mờ dần, có đốm đen bay bay rồi cố định lại một chỗ, không đau nhức, không đỏ, tưởng là kính không đúng độ mà đo kính nào cũng không vừa thì phải nghĩ đến cườm khô. Hiện vẫn chưa có thuốc nào chữa được cườm khô, chỉ có cách là phải mổ để thay thủy tinh thể đục bằng một thủy tinh thể nhân tạo hoặc đeo kính để điều tiết. Hiện nay có những kỹ thuật mới để mổ cườm khô, đặt thủy tinh thể nhân tạo rất tiện lợi. Sau mổ, bệnh nhân có thể sinh hoạt lại bình thường ngay.


Riêng cườm nước là một bệnh hết sức nguy hiểm vì dẫn đến mù lòa. Nếu được phát hiện sớm thì có thể tránh được mù. Bệnh cườm nước cấp tính gây nhức đầu dữ dội, có khi nhức nửa đầu kèm theo ói mửa, mắt đỏ, căng cứng, con ngươi nở lớn. Trường hợp này phải đến ngay bệnh viện có chuyên khoa mắt. Dạng cườm nước mạn tinh tiến triển âm thầm, chỉ thấy hơi đau mắt, xốn mắt, mỏi mắt và mờ dần. Nhiều người tưởng tại mình có tuổi nên mắt kém, không đo nhãn áp để chẩn đoán kịp thời.
Người lớn tuổi cũng thường nghe kém, lãng tai. Lãng tai một chút cũng hay, khỏi phải nghe những lời nói xấu mình! Cái gì khoái thì nghe không thì thôi. Từ 65 tuổi trở đi có hơn một phần ba số người bị lãng tai. Nghe kém sẽ làm cho việc truyền thông khó khăn hơn, có thể gây nguy hiểm trong giao thông, đi lại. Ngày nay có những dụng cụ trợ thính dễ sử dụng và rẻ. Ở các nước phát triển cứ ba người có tuổi thì một người mang máy điếc, nhờ đó họ có thể giao tiếp tốt hơn và tham gia vào các hoạt động xã hội, giúp họ cảm thấy sảng khoái, không bị coi là tàn phế nữa.



Ở ta, nhiều người không ưa máy điếc vì nó ồn ào lại làm cho ta nghe rõ những “sự thật đau lòng”. Một vở kịch kể chuyện hai vợ chồng già, ông nói gà bà nói vịt nhưng rất hạnh phúc bên nhau, đến khi các con hiếu thảo gởi về cho mỗi người một cái máy điếc thì bắt đầu cãi vã nhau suốt ngày. Cuối cùng cả hai phải liệng cái máy điếc vào sọt rác!
“Chúng ta không chăm sóc bản thân mình mà để cho cơ thể làm việc đến hao mòn, vì vậy nó dễ bị hư hỏng sớm. Khi chúng ta còn khỏe mạnh, còn sung sức, thì chúng ta bóc lột ngay chính bản thân mình, bóc lột các bộ phận trong cơ thể, bóc lột những khả năng của mình mà không hề cân nhắc, không hề nghĩ tới hậu quả. Ở lứa tuổi 50 tôi vẫn chưa chú ý lắm đến sức khỏe của mình…” Viện sĩ Misculine 90 tuổi viết như thế. Hiện nay mỗi sáng ông chạy bộ, tập thể dục đều đặn, chơi quần vợt, ăn uống điều độ. Ông nói “Tôi cảm thấy 30 năm trước đây tôi đã già yếu hơn nhiều so với bây giờ”!