Nỗi Buồn Không Tên / Thơ : Sương Lam / Thực hiện khung thơ & Kèm nhạc: Lính Thủy

Chào quý thân hữu,

Chào anh Trinh Huỳnh

Cám ơn anh Lính Thủy đã thực hiện ảnh thơ Nỗi Buồn Không Tên có nhạc rất đẹp.

Trái tim của SL như se thắt lại khi nghe Trường Vũ hát bài Quê Hương Bỏ Lại, tác giả Tô Huyền Vân.  SL thật buồn, thật ngậm ngùi khi nhớ về quê hương Việt Nam nay đã nghìn trùng xa cách.

Xin mời quý thân hữu cùng thưởng thức ảnh thơ Nỗi Buồn Không Tên- Thơ Sương lam, Lính Thủy thực hiện ảnh thơ kèm nhạc dưới đây:

Nỗi Buồn Không Tên

Thơ : Sương Lam 
Thực hiện khung thơ & Kèm nhạc :Lính thuỷ.
Nhạc: 

Quê Hương Bỏ LạiTác giả: Tô Huyền Vân /Tiếng hát Trường Vũ

Kính chúc quý thân hữu và chị SL : An Vui.
Tình thân.
Lính thuỷ.
 
***Vui lòng tuỳ chỉnh âm thanh và màn hình( Lớn, nhỏ hoặc tắt âm thanh)
*** Bấm vào ảnh hoặc Link, dưới đây:
Khung thơ :

Nỗi Buồn Không Tên

Anh hát lên những bài ca tranh đấu,
Chị ca lên những khúc hát quê hương
Em cũng đàn lên nhịp điệu lên đường
Tôi lặng lẽ làm thơ trong xúc động

Như muôn vạn hải triều dâng ngọn sóng
Như muôn ngàn thác bạc đổ về đây
Như gió muôn phương góp lại nơi nầy
Kết hợp thành tình Quê Hương Chiến Sĩ

Không gian đọng lại, thời gian ngừng nghỉ
Phút giây này tất cả cho Quê Hương
Cho bao người bỏ xác trên bước đường
Thoát ngục đỏ để tìm Tự Do bến

Tôi đã thấy những thân tình yêu mến
Trong môi cười, trong ánh mắt hôm nay
Của nghìn người ngồi tại hội trường này
Ngàn tim nhỏ như hòa chung nhịp thở

Tôi đã thấy một cụ già nức nở
Nhìn ảnh hình chiến sĩ với cờ bay
Ảnh hình kia nhắc cụ nhớ lại ngày
Con của cụ hy sinh cho Tổ Quốc

Tôi đã thấy một bàn tay che khuất
Khuôn mặt buồn thiếu phụ quá tuổi xuân
Chị thương chồng đã chịu cảnh gian truân
Nơi đất Bắc, tưởng bao lần đã chết

Người dân Việt buồn đau không kể hết
Mỗi một người mang một nỗi buồn riêng
Chiến tranh kia gây bao nỗi ưu phiền
Ôi! xương trắng, khăn tang và máu lệ

Tôi, thi sĩ, chỉ trái tim nhỏ bé
Vần thơ này thay thế vạn từ ngôn
Xin được thay cho tiếng quốc gọi hồn
Nhớ Quê Việt, nhớ ơn người Chiến sĩ

Sương Lam

3 Attachments

 

Tháng Tư Nỗi Nhớ

Thưa quý anh chị,

Mỗi người trong chúng ta đều yêu quê hương đất Việt.

Mỗi người trong chúng ta đều có niềm thương nỗi nhớ về ngày 30 tháng 4.

Xin được tâm tình với những người bạn thật, bạn ảo cùng một lứa tuổi như người viết để cùng nhớ lại một chút gì của những ngày qua sau cuộc đổi đời nơi đất mẹ và những cố gắng vươn lên để tạo lập một đời sống mới nơi xứ người của chúng ta.

Hy vọng quý vị sẽ thấy thấp thoáng hình ảnh của chính mình qua bài tâm tình này.

 Sương Lam

Tháng Tư Nỗi Nhớ

Đây là bài thứ ba trăm mười chín (319) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Cứ mỗi lần Tháng Tư đến là chúng ta được nghe, được đọc những bài thơ, bài văn, bài nhạc nói về Ngày Quốc Hận 30 Tháng Tư.  Ai trong chúng ta cũng có niềm đau nỗi nhớ về ngày đau buồn này.

 

Trước năm 1975 tôi được bổ nhiệm về làm việc tại Bộ Xã Hội- Sàigòn.

Sau ngày 30 tháng Tư 1975,  cuộc “đổi đời”  đã đến với toàn dân nước Việt và đến với gia đình tôi.  Bộ Xã Hội giải thể, tôi phải về làm “bà mẹ quê” nuôi gà nuôi vịt ở Thủ Đức một thời gian.  Sau đó, gia đình nhỏ bé của chúng tôi dọn về sống với cha mẹ tôi để giữ gìn ngôi nhà 3 tầng vì có tin đồn gia đình nào có nhà cửa rộng rải, to lớn quá mà ít người ở thì sẽ có người mới vào ở chung.  Từ đó, tôi trở thành một bà bán bánh mì và bánh ngọt ở trước cửa nhà của một người quen. Khách mua bánh mì thấy tôi vụng về khi làm ổ bánh mì để bán đã phải thốt lên rằng: “Bà không phải là người bán bánh mì chuyên nghiệp rồi?”  Đúng quá  rồi còn gì  chối cãi cho được!  Một người chuyên môn cầm viết để ký tên trên các bảng báo cáo của nhân viên trình lên cho tôi ký gửi lên thượng cấp thì làm sao biết cầm con dao cắt ổ bánh mì, cầm đủa nhét thịt, nhét đồ chua vào ổ bánh mì nhanh nhẹn và khéo léo cho được.  Lúc đó tôi cũng chỉ biết mỉm cười đáp lễ mà không trả lời gì cả.  Nhưng nụ cười ngày ấy dĩ nhiên là “cười trong nước mắt” chứ không phải là “nụ cười sảng khoái” như bây giờ. Smile!

Rồi những áp lực về cuộc sống, về tinh thần đã làm cho chúng tôi quyết định phải ra đi.

Theo vận nước nổi trôi, tôi lưu lạc nơi xứ người. Nhờ Trời Phật ban phúc lành, gia đình bé nhỏ của tôi được xum họp, đoàn tụ với các em của tôi như cha mẹ chúng tôi hằng mong muốn. Chúng tôi đã chọn Portland là quê hương thứ hai của chúng tôi và chúng tôi đã sống ở nơi đây hơn 30 năm rồi.  Đời sống tình cảm của tôi lại gắn liền với từng bụi cỏ, từng gốc cây, từng tên đường ở Portland như tôi đã sống ở Sàigòn ngày cũ.

Bạn bè tôi đã đến thăm viếng nơi đây.  Người viết cũng  đã đưa bạn đi viếng thăm nhiều thắng cảnh đẹp ở Portland như vườn hồng Portland, thác Multnomah, núi tuyết Mount Hood,  v..v.. Nhiều người đã bảo nơi này đẹp như Đà Lạt nhưng  mưa buồn quá!  Người viết cũng đã xúc cảnh sinh tình viết nên bài thơ Portland Thơ Mộng nhắn nhủ với bạn bè chưa đến hoặc đã đến Portland  thì xin hãy “để quên con tim” ở Portland sau khi đã đến nơi đây:

Portland Thơ Mộng

Portland cảnh đẹp người hiền

Ở đây mà sống như tiên trên đời

Thu vàng, hồng nở, tuyết rơi

Sương lam lãng đãng chơi vơi mộng tình

Môi hồng, má đỏ xinh xinh

Ngày xưa Đà Lạt chuyện tình nên thơ

Bây giờ vật đổi sao dời

Portland sống lại một thời dấu yêu

Bạn xưa còn lại bao nhiêu?

Bạn nay xin giữ cho nhiều mến thương

Rồi đây vạn nẽo đường trường

Bạn về có nhớ có thương nơi này

Thì xin tay nắm lấy tay

Trao nhau lời chúc: “Mai này gặp nhau”.

Sương Lam

Xứ Mỹ có nhiều tiểu bang cảnh đẹp hữu tình, có nhiều thành phố to lớn tráng lệ thì Portland, nơi người viết cư ngụ, chỉ là một thành  phố nhỏ “mưa buồn tỉnh lẻ” mà  nhạc sĩ Từ Công Phụng  đã đặt tên là “Xứ Thầm Trầm”.  Nhưng đối với tôi, Portland lại là một thiên đàng hạnh phúc vì ở nơi này tôi có tình thân mến của bạn bè, tôi có gia đình nhỏ bé của chúng tôi sống vui vẻ, hạnh phúc trong yêu thương, tôi có không gian tĩnh lặng êm đềm của những người đã “ngựa nản chân bon” trên bước đường danh lợi, bây giờ thích sống an phận thủ thường.

 

Mái ấm gia đình của tôi không to lớn, phòng ốc nhà tôi không rộng rãi trưng bày đồ vật quý giá mà chỉ là một ngôi nhà nho nhỏ, bé bé xinh xinh với hoa vàng trước ngõ, khóm trúc bên hiên như tôi đã từng mơ uớc khi tôi còn là một cô thiếu nữ đầy mộng mơ.

Tôi cũng đã từng cắp sách trở lại trường nơi xứ Mỹ sau khi chọn nơi này làm quê hương thứ hai.

Bằng cấp ngày xưa chỉ là những kỷ vật đáng yêu, đáng quý để mà nhìn ngắm khi trà dư tửu hậu mà thôi. Trong thực tế, tôi phải đi “học đại” “đại học” để có tiền từ những“Basic Grant,” từ những “Work Study” hầu có tiền trả tiền nhà, tiền điện, tiền nước, tiền ăn v.v… trong những bước đầu làm lại cuộc đời từ con số không nơi xứ lạ quê người sau khi gia đình tôi vượt biên đi tìm tự do ở nơi phương trời xa lạ. Ði học lại vào lúc tuổi đã hơn ba mươi không phải là chuyện dễ dàng với một kẻ sống nhiều về tình cảm, đầy ấp những kỷ niệm về quá khứ và những lo nghĩ về tương lai như tôi.

Xin hãy cảm thông tâm tình của người viết trong những ngày đi học đầu tiên của khóa mùa Thu ở  “đại học trường làng” Portland  Community College ở Portland, Oregon.

“Khi còn ở quê nhà chốn cũ
Vẫn mơ về bến mới Tự Do
Nào hay đâu đã đến được bờ
Lại mang nỗi u hoài khó tả

Những buổi sáng trên đường tới lớp
Trời Thu buồn khắp nẻo sương giăng
Bao niềm thương nổi nhớ xa gần
Trong thoáng chốc quay về lũ lượt

Nào cha mẹ, trường xưa, bạn cũ
Nào những ngày khốn khổ điêu linh
Nào bao nhiêu kỷ niệm, ân tình
Hình ảnh ấy bao giờ xóa được”

Rồi tôi lại ngậm ngùi khi nhớ về Saigon:

“Từng thu đến, lại từng thu đến
Gió lạnh về tê tái, cô đơn
Kẻ sĩ xưa ôm mối đau hờn
Nơi xứ lạ sống đời viễn khách

U hoài ấy biết ai tâm sự
Nữa cuộc đời sống ở quê hương
Saigòn ơi! Cách biệt đôi đường
Còn gì nữa, để quên để nhớ!”

(Saigon Còn Gì Ðể Quên Ðể Nhớ – Thơ Sương Lam)

Những thân hữu cùng trang lứa, cùng tâm sự như tôi chắc hẳn cũng mang nỗi u hoài như tôi, bạn nhỉ?

Từ ngày sang xứ người, tôi an phận làm một cô giáo tầm thường ở Portland cho đến ngày tôi vui thú điền viên. Tôi thấy vui vui khi nhìn những đứa bé tung tăng theo chân mẹ hay cha đi đến trường trong ngày đầu tiên, nhất là những em bé lớp Head Start, lớp Pre-School và lớp mẫu giáo. Có em khi đến lớp rồi vẫn giữ chặt tay mẹ, khóc lóc không chịu vào lớp, có em thì dạn dĩ hơn, vừa vào lớp là chạy ngay đến bàn đồ chơi lấy giấy tô màu xanh xanh đỏ đỏ ngay. Nhìn em bé ngồi khóc lóc bên trong, nhìn bà mẹ đứng lo lắng bên ngoài, tôi thấy thương cả mẹ lẫn con, bạn ạ!

Ôi! Hình ảnh, tình cảm thiêng liêng tuyệt đẹp giữa Mẹ và con này đã làm tôi nhớ lại mẹ tôi cũng đã lo lắng, thương yêu tôi như thế:

“Có những niềm vui suốt đời nhớ mãi:
Thuở tuổi ấu thơ, theo mẹ đến trường
Mẹ nắm tay con, gửi trọn tình thương
Con đã vào lớp, mẹ còn trông ngó”
(Có Những Niềm Vui – Thơ Sương Lam)

Rồi từ những kinh nghiệm trong quá khứ, người viết đã học được nhiều bài học về sự biết ơn.

Bên cạnh sự biết ơn tổ tiên, cha mẹ, thầy cô, chúng ta phải biết ơn những người chiến sĩ đã hy sinh cho tổ quốc để bảo vệ màu cờ vàng ba sọc đỏ, chúng ta phải biết ơn những đồng minh đã chung vai bảo vệ lý tưởng tự do, chúng ta phải biết ơn người dân nơi chúng ta đến định cư đã giúp đỡ chúng ta trong những ngày đầu bắt đầu xây dựng cuộc sống mới nơi xứ người  v…v…

Và chúng ta cũng đã học được bài học là mình phải tự mình đứng lên và tự lo cho mình sau khi bị vấp ngã.

Người viết xin mượn câu chuyện Thiền dưới đây để làm kết luận cho bài tâm tình hôm nay, bạn nhé.

Câu chuyện con la

Một ngày nọ, con lừa của một ông chủ trang trại sảy chân rơi xuống một cái giếng. Lừa kêu la tội nghiệp hàng giờ liền. Người chủ trang trại cố nghĩ xem nên làm gì. Cuối cùng ông quyết định: con lừa đã già, dù sao thì cái giếng cũng cần được lấp lại và không ích lợi gì trong việc cứu con lừa lên cả. Ông nhờ vài người hàng xóm sang giúp mình. Họ xúc đất và đổ vào giếng. Ngay từ đầu, lừa đã hiểu chuyện gì đang xảy ra và nó kêu la thảm thiết. Nhưng sau đó lừa trở nên im lặng. Sau một vài xẻng đất, ông chủ trang trại nhìn xuống giếng và vô cùng sửng sốt. Mỗi khi bị một xẻng đất đổ lên lưng, lừa lắc mình cho đất rơi xuống và bước chân lên trên. Cứ như vậy, đất đổ xuống, lừa lại bước lên cao hơn. Chỉ một lúc sau mọi người nhìn thấy chú lừa xuất hiện trên miệng giếng và lóc cóc chạy ra ngoài.

Cuộc sống sẽ đổ rất nhiều thứ khó chịu lên người bạn. Hãy xem mỗi vấn đề bạn gặp phải là một hòn đá để bạn bước lên cao hơn. Chúng ta có thể thoát khỏi cái giếng sâu nhất chỉ đơn giản bằng cách đừng bao giờ đầu hàng

(Nguồn: Sưu tầm trên internet)

Chúng ta ra đi đem gì từ quê hương?

Đối với ngưòi viết, đó là mộng ước được ngắm “hoa vàng trước ngõ, khóm trúc sau hiên” nơi mái ấm gia đình của tôi, mà người viết đã ấp ủ từ lâu khi còn ở quê nhà nước Việt và nay đã thực hiện được nơi quê hương thứ hai của tôi ở Portland, Oregon qua các youtube dưới đây do người viết thực hiện:

1-    Youtube Hoa Vàng Trước Ngõ

2-    Youtube Khóm Trúc Bên Hiên

 

Xin cảm tạ Phật Trời đã ban phúc lành cho gia đình chúng con.

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi- MCTN 319-ORTB 727-42716)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/u/0/112448069295471524939/posts

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/

Những bức tượng lớn nhất thế giới

NHỮNG BỨC TƯỢNG
              lớn nhất thế giới

Bức tượng chúa Jesus nằm ở Rio de Janeiro, Brazil, tọa lạc tại độ cao 700 mét, phía trên đỉnh núi Corcovado. Tượng cao 30 m với sải tay dài 28 mét. Tượng nặng tới 635 tấn do cấu tạo từ bê tông cốt thép và đá steatit. Đây cũng là một trong 7 kỳ quan mới của thế giới. Ảnh: Shutterstock

Tượng Phật Laykyun Sekkya nằm trên đỉnh đồi Po Kaung, Myanmar là bức tượng cao thứ 2 trên thế giới, với chiều cao 116 mét. Dưới chân bức tượng này còn có một bức tượng khác là ‘Phật Monywa’, tượng Phật nằm lớn nhất thế giới. Ảnh: Flickr

Bức tượng trên mô tả cố Chủ tịch TC Mao Trạch Đông lúc 32 tuổi. Nó tọa lạc ở nơi khứa sinh thành là tỉnh Hồ Nam, TC, với tổng chi phí đầu tư xây dựng 35 triệu USD. Bức tượng hoàn thành năm 2009, nhân kỷ niệm 116 năm ngày sinh của gã.

Tượng được tạo thành từ 8.000 phiến đá “Vĩnh Định hồng” – lấy cảm hứng từ huyện Vĩnh Định, tỉnh Phúc Kiến, nơi hồng quân TC do chủ tịch TC Mao lãnh đạo từng đi qua.

Mỗi phiến đá kích thước 1,2 x 0,6 m, tương ứng với ngày sinh của ông là tháng 12, ngày 26. Tượng cao 32 m, tương ứng với tuổi 32 của cố Chủ tịch. Chiều dài bức tượng là 83 m, ngang 41 m, tương ứng với 8341-số binh đoàn đương thời của ông. Ảnh: Shutterstock

Nằm cách thành phố Thành Đô, Tứ Xuyên, TC 160 km về phía nam, bức tượng Lạc Sơn Đại Phật hơn 1.300 tuổi được tạc vào núi Lăng Vân là tượng Phật làm bằng đá lớn nhất thế giới. Bức tượng đối diện núi Nga My ở phía Đông thành phố Lạc Sơn. Đây là nơi giao nhau của ba con sông Mân Giang, Đại Độ và Thanh Y. Tượng mô tả Phật Di Lặc ở tư thế ngồi với chiều cao 71 m.

Khu vực Nga My bao gồm bức tượng Lạc Sơn Đại Phật được UNESCO công nhận là Di sản thế giới vào năm 1996. Hiện nay, bức tượng Phật luôn là một trong những điểm đến hấp dẫn nhất của TC. Ảnh: Flickr

Đây là tượng Thần đầu voi Ganesha (một vị Thần của đạo Hindu) tại ngôi đền Rattanaram, tỉnh Chachoeng, Thái Lan. Bức tượng có màu hồng với chiều cao 16m, chiều dài 22m. Ảnh: Reuters

Tượng Phật nằm Chaukhtatgyi khổng lồ đặt tại Yangon, Myanmar có chiều dài 65 mét, chiều cao 16 mét. Bức tượng là một công trình nghệ thuật tinh xảo, với áo choàng bằng vàng và vương miện đính kim cương. Ảnh: Shutterstock

Tác phẩm điêu khắc cao hơn 105 mét mang tên ‘Viêm Đế và Hoàng Đế’ nằm ở Tây bắc thành phố Trịnh Châu, tỉnh Hà Nam, TC. Khởi công xây dựng năm 1991, đến năm 2007 mới hoàn thành.

Viêm Đế (tượng cao hơn) là một trong ba vị vua đầu tiên của Tàu(Tam Hoàng), còn gọi là Ngũ Cốc Tiên Đế, hay Thần Nông, sống cách đây khoảng 5.000 năm. Ông là người đầu tiên dạy dân làm ruộng, chế ra cày bừa. Hoàng Đế là một trong Ngũ Đế (năm vị vua tiếp theo sau Tam Hoàng), được coi là thủy tổ của người Hán ở Tàu, trị vì năm 2698-2599 trước Công Nguyên. Ảnh: AP

Tượng đài Motherland cao 62 m được xây dựng để ăn mừng chiến thắng của Liên Xô trước Đức Quốc xã. Du khách có thể thấy tượng từ nhiều nơi khác nhau tại Kiev, Ukraine. Ảnh: Reuters

Tác phẩm điêu khắc khuôn mặt Decebalus, vị Vua cuối cùng của Dacia trên một vách đá ven sông Danube, gần thành phố Orsova, Romania. Với chiều cao lên tới 40m, đây là tượng đá cao nhất châu Âu. Ảnh: Shutterstock

Tượng thần Murugan trước cửa hang động Batu ở Selangor, Malaysia, là bức tượng mô tả vị Thần đạo Hindu cao nhất thế giới(42m). Tượng được làm từ 250 tấn thép và 79 lít sơn vàng. Ảnh:Shutterstock.

Bức tượng Chúa Giêsu ở Swiebodzin, Ba Lan, cao hơn 52m, được xây dựng nhờ sự đóng góp của người dân thị trấn. Chỉ tính riêng vương miện của pho tượng đã cao hơn 3m. Ảnh: Reuters.

Tượng Sư tử biển Merlion cao gần 37 mét tại đảo Sentosa, Singapore, mô tả một sinh vật đầu sư tử mình cá. Đây là biểu tượng của đất nước Singapore. Tên gọi tiếng Anh “Singapore” bắt nguồn từ tiếng Mã Lai Singapura, nghĩa là thành phố Sư tử. Ảnh: Reuters

Tượng Nữ thần Tự do nằm trên đảo Liberty, New York, Mỹ, có chiều cao 93 mét (tính từ mặt đất đến đỉnh ngọn lửa). Bức tượng được tạo ra ở Pháp với khung thép khổng lồ trước khi người ta lắp ráp nó tại Mỹ. Ảnh: Shutterstock.

Bức tượng Phật bà Quan Âm ở Hải Nam, TC có ba mặt với những tư thế khác nhau: gương mặt phía bên phải hướng vào đất liền và hai gương mặt còn lại hướng về Biển Đông. Bức tượng này cao hơn 107 mét. Ảnh: Flickr. ./.

LẠC VÀO CHỐN BỒNG LAI TIÊN CẢNH Màu Tím

Sự đa dạng sắc màu của thiên nhiên không chỉ tạo ra vẻ trẻ trung tươi mát của màu lục, vẻ hiền hòa thanh bình của màu xanh hay vẻ rực rỡ nồng
nàn của màu đỏ. Sắc tím đậm chất thơ cũng khắc họa lên những bức tranh thiên nhiên đẹp như trên thiên đường hay trong truyện cổ tích.
Xin click vào đạy để nghe nhạc hay trong khi xem hình  đẹp.  Smile!

alt

alt

 

alt

 

alt

 

alt

alt

alt

alt

alt

 

alt

alt

 

alt

 

Dòng Sông Cuộc Đời

Thưa quý anh chị,

Dòng đời ví như dòng sông trôi chảy, có những lúc sóng gió và cũng có những lúc gắn bó.

Người bạn đời của bạn, của tôi có những lúc thật gần và cũng có lúc thật xa với chúng ta. Dù muốn dù không chúng ta phải chấp nhận những gì ông Trời đã ban cho chúng ta và cố gắng làm thế nào cho cuộc sống chúng ta được tốt đẹp hơn, bạn đồng ý chứ?

Xin mời quý bạn lắng nghe người viết tâm tình về Dòng Sông Cuộc Đời dưới đây và hy vọng sẽ nhận được cảm thông của người đọc.

Chúc an vui.

Sương Lam

Dòng Sông Cuộc Đời

Đây là bài thứ ba trăm mười tám (318) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Cuộc đời ví như một dòng sông chảy.  Có những lúc dòng sông trôi chảy nhẹ nhàng qua những cánh đồng lúa chín ngọt ngào với bóng dừa xanh êm mát.  Có những lúc dòng sông gặp những cơn gió bão hay gặp những ghềnh thác làm cho dòng sông phải nổi sóng hoặc phải đành rẻ khúc đổi hướng, nhưng cuối cùng rồi dòng sông cũng chảy ra biển cả mênh mông hoặc đọng lại thành hồ ao khô cạn.  Dòng sông ấy có những lúc reo vui hạnh phúc vì được cùng người chia sẻ và cảm thông những ngọt ngào, ích lợi mà nó đã đem đến cho người, cho cuộc đời.  Tuy nhiên có những lúc dòng sông nọ phải cô đơn len lỏi qua những tảng đá chướng ngại hoặc âm thầm len lách qua những khu rừng âm u, hoang vắng không một ai biết đến.  Đó là những giờ phút cô đơn mà dòng sông phải gánh chịu.  Con người cũng vậy.

Sống giữa cõi nhân gian này, đôi lúc bạn cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc với những người thân trong gia đình, với bạn bè thân hữu, với những thành đạt của bạn.  Nhưng cũng có đôi lúc bạn sẽ cảm thấy cô đơn, buồn chán vì chính những người thân đó, những bạn bè đó, những sự thành đạt đó đã đem đến cho bạn nhiều phiền muộn, đau khổ của cuộc đời.

Một đứa bé mới sinh ra sống hồn nhiên, vô tư lự.  Bé chỉ biết ăn no chóng lớn trong vòng tay âu yếm của mẹ cha và trong tình thương yêu của ông bà, quyến thuộc.  Đến tuổi đi học, bé bắt đầu bước chân vào trường học, tiếp xúc với cuộc đời qua trang sách vỡ, qua những phút đùa vui với bạn bè, qua những lời hướng dẫn dạy bảo của thầy cô giáo.  Bé vẫn vô tư đâu biết rằng cha mẹ bé đã phải cực khổ, vất vả làm việc để có đủ miếng cơm manh áo cho cuộc sống gia đình, cho tương lai của bé.

Rồi bé lớn dần theo năm tháng.  Bé đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp hoặc một chàng trai tuấn tú.  Cô thiếu nữ và chàng thanh niên đã bắt đầu có những ước mơ cho tình yêu, cho sự nghiệp, và cho một mái ấm hạnh phúc của mình mai sau.  Họ đã bắt đầu yêu.  Họ vẫn thường mơ ước sẽ gặp được một chàng hoàng tử bạch mã tuấn tú hoặc một nàng công chúa xinh đẹp yêu họ hết lòng và sẽ chung sống bên nhau đến bạc đầu như chuyện thần tiên mà họ đã đọc lúc tuổi thơ.  Nhưng cuộc đời thực tế nhiều khi không giống như họ mơ ước.  Có những người thực sự lấy được người mình yêu và có những người vì lễ giáo gia đình đành phải tuân theo lịnh cha mẹ thành hôn với người mà mình chưa bao giờ quen biết.  Những tháng năm đầu của hôn nhân bao giờ cũng hạnh phúc, ngọt ngào trong yêu thương, chìu chuộng.  Những đứa con lại ra đời để kết chặt thêm tình cảm thiêng liêng trong một mái ấm gia đình giữa cha và mẹ.  Cuộc hôn nhân nào cũng an vui, hạnh phúc trong bổn phận của một người vợ, người mẹ, người chồng, người cha trong gia đình.

Rồi những đứa bé này lớn lên.  Theo năm tháng và số mệnh đã khiến cho nguời làm cha mẹ một đôi lần đau khổ vì sự mất mát của những đứa con yểu mệnh vì bịnh hoạn, rủi ro.  Nhưng dòng đời vẫn trôi và con người vẫn phải tiếp tục sống.  Bất cứ một cuộc đổi đời nào cũng đem lại sự vui sướng cho một số người, nhưng đồng thời, cũng đem lại sự đau khổ cho một số người khác.

Chắc hẵn đa số chúng ta là những người đón nhận sự đau khổ của cuộc đổi đời vì gia đình ly tán, người đi học tập cải tạo, kẻ phải bỏ nước ra đi, có người lại phải bỏ mình nơi biển cả rừng sâu trên bước đường đi tìm tự do.  Vận nước đã đổi thay và chúng ta phải lưu lạc nơi xứ người.  Những tháng năm đầu tiên nơi xứ lạ, vợ chồng phải làm việc cực khổ cho miếng cơm manh áo.  Danh vọng ngày xưa bây giờ chỉ là dĩ vãng.  Thực tế trước mắt là phải bắt đầu xây dựng cuộc sống mới với hai bàn tay trắng để nuôi sống gia đình và lo tương lai của con cái.  Rất vất vả và đầy tủi nhục nhưng cũng phải đành ráng chịu vì chúng ta vẫn phải sống cho bản thân mình, cho con cái mình, phải không bạn?

Những đứa trẻ lớn lên ở xứ người ít nhiều gì cũng bị ảnh hưởng của sự giáo dục nơi xứ người, nên trong cách hành xử, trong lời ăn tiếng nói ít nhiều gì cũng đã làm cho bạn đau buồn không ít.

Hệ thống giáo dục nơi xứ Mỹ chỉ đào tạo cho học sinh thành một người có kiến thức chuyên môn nhiều hơn là chú trọng đến vấn đề đức dục và đạo đức như hệ thống giáo dục ngày xưa mà bạn đã hấp thụ, cho nên giữa cha mẹ và con cái thường có những xung đột, không hiểu nhau.  Tình thương của cha mẹ ngày xưa là chở che, bảo vệ cho con cái, nhưng những đứa trẻ ở xứ Mỹ này lại muốn thoát khỏi sự bảo vệ này và mong ước được thỏa mãn những nhu cầu vật chất, tình cảm theo cách suy nghĩ của chúng.  Chúng nào có hiểu những khó khăn mà cha mẹ chúng phải đương đầu trong những bước đầu tạo dựng lại cuộc đời nơi xứ lạ quê người này. Thế là có những sự ngộ nhận, hiểu lầm nhau và bạn đã bắt đầu cảm thấy cô đơn vì sự xung đột văn hoá này rồi vì con cái của bạn đã không hiểu được bạn.  Nỗi cô đơn này  tăng dần theo tuổi đời của bạn khi con cái của bạn đã bỏ quên bạn đang  sống neo đơn trong tuổi già nơi viện dưỡng lão hay nơi  nhà riêng của bạn.

Bạn là người yêu thích thơ văn, sách báo và nghệ thuật.  Bạn đã để hết tâm tư và xúc động khi đọc những vần thơ tình cảm của Nguyễn Bính, Nguyên Sa, TT KH v…v…vì họ đã diễn đạt thay cho bạn những tình cảm yêu thương, giận hờn, những khắc khoải, ngậm ngùi  trong tình yêu của con người, trong đó có bạn, có tôi.

Bạn cũng đã đôi lần viết văn làm thơ đăng báo để chia sẻ tâm tư của bạn với gia đình, bạn bè, thân  hữu và cũng đã được nhiều người cùng tâm cảm với bạn đón nhân, khích lệ, ngơị khen.  Bạn thấy vui sướng trong lòng vì đã có người hiểu bạn và đã hòa chung niềm vui nỗi buồn của bạn đã được trang trải qua thơ văn.  Bạn đem chia sẻ niềm vui này với chồng hay vợ của bạn.  Nhưng buồn thay!  Người chồng hay người vợ của bạn lại đón nhận một cách hững hờ hoặc chỉ đọc cho lấy lệ, nếu được bạn nhắc nhở, một phần họ không cùng một sở thích như bạn, một phần khác, họ không quan tâm đến niềm vui nỗi buồn của bạn.  Dĩ nhiên, bạn sẽ cảm thấy cô đơn và riêng một mình lặng lẻ ngậm nhấm nỗi cô đơn này.  Và từ đó, bạn sẽ âm thầm sáng tác hoặc thưởng thức thơ văn trong đêm trường vắng lặng chỉ riêng một mình bạn mà thôi hoặc chia sẻ tâm tình với những người bạn đồng sở thích.  Người bạn đời của bạn chưa hẵn là người tri âm, tri kỷ của bạn trong một vài khía cạnh nào đó, phải không bạn?

Chúng ta có thể học được nhiều bài học rất hay qua những câu chuyện kể đọc được trong sách vở hay được sưu tầm trên internet.

Mời bạn cùng đọc với người viết mẫu chuyện dưới đây để tìm hiểu ta sẽ học được gì qua mẫu chuyện này.

Con Chim Trong Bàn Tay

Người Ba Tư có kể câu chuyện ngụ ngôn như sau:

Ngày xưa, tại quảng trường của một thành phố nọ, có một nhà hiền triết xuất hiện và tuyên bố giải đáp được tất cả mọi thắc mắc của bất cứ ai đến vấn kế.

Một hôm, giữa đám người đang say mê lắng nghe nhà hiền triết, có một mục tử từ trên núi cao đến. Nghe tiếng đồn về sự thông thái và khôn ngoan của nhà hiền triết, anh muốn chứng kiến tận mắt, nghe tận tai và nhất là để hạ nhục nhà hiền triết giữa đám đông.

Anh tiến đến gần nhà hiền triết, trong tay bóp chặt một con chim nhỏ. Anh đặt câu hỏi như sau: “Thưa ngài, trong tay tôi có cầm một con chim. Ngài là bậc thông thái biết được mọi sự. Xin ngài nói cho tôi biết con chim tôi đang cầm trong tay sống hay chết?”

Nhà hiền triết biết đây là một cái bẫy mà người mục tử tinh ranh đang giăng ra.

Nếu ông bảo rằng con chim đang còn sống, thì tức khắc người mục tử sẽ bóp cho nó chết trước khi mở bàn tay ra.  Còn nếu ông bảo rằng con chim đã chết thì lập tức con người khôn manh ấy sẽ mở bàn tay ra và con chim sẽ bay đi.

Sau một hồi thinh lặng, trước sự chờ đợi hồi hộp của đám đông, nhà hiền triết mới trả lời như sau: “Con chim mà ngươi đang cầm trong tay ấy sống hay chết là tùy ở ngươi. Nếu ngươi muốn cho nó sống thì nó sống, nếu ngươi muốn cho nó chết thì nó chết”.

(Nguồn: Phật Học Tịnh Quang Canada)

Theo thiển ý, chúng ta là người quyết định cuộc đời của chúng ta.   Hạnh phúc hay đau khổ, đa phần là do ta quyết định nhiều hơn là do sự giúp đỡ của người khác, mặc dầu đôi lúc rất cần. Nếu ta muốn sống hạnh phúc, sung sướng thì ta phải cố gắng học tập, khắc phục mọi trở ngại, mọi nghịch cảnh, mọi cám dỗ, sống thương yêu và cư xử tốt với mọi người, làm chuyện thiện lành, tự tạo cho mình những nghiệp duyên tốt đẹp thì chúng ta sẽ được thành công, sẽ sống hạnh phúc, an lành. Bằng ngược lại, thì chúng ta sẽ cảm thấy bất an, đau khổ.  Người viết cũng thưòng hay tự bảo mình:  “Do the best I can” trong bất cứ việc gì, phần còn lại thành hay bại xin tùy thuộc vào “Ý Trời”?  Còn bạn thì sao?

Dòng sông nào rồi cũng chảy ra biển cả và con người nào rồi cũng đến lúc xuôi tay về với cát bụi, không mang gì theo được với mình ngoài duyên nghiệp mình đã tạo. Vậy thì tại sao khi còn sống chúng ta không để lại cho nhau những tình cảm mến thương thân ái, bạn nhỉ?

Xin mượn những lời thơ sau đây để làm kết luận cho bài viết này:

“Tôi  thích nhận hoa hồng khi còn sống

 Còn hơn là trăm vạn đóa hoa tươi

  Lúc chết đi, ai biết được tình người?

  Là thành thật, hay chỉ lời giả dối?!”

(Trích trong bài thơ Phúc Duyên Gặp Gỡ- Thơ Sương Lam)

Hy vọng rằng bạn sẽ không phải là hạt bụi cô đơn giữa vùng đầy bụi cát, bạn nhé!

Kính mời quý bạn thưởng thức Youtube Dòng Sông Cuộc Đời với những hình ảnh đẹp do người viết sưu tầm và thực hiện qua link dưới đây:

Youtube Dòng Sông Cuộc Đời

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 318-ORTB 726-42016)


Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Tôi Yêu Màu Tím- Thơ Sương Lam- Hương Nam ngâm thơ

Chào quý anh chị,

Màu tím mộng mơ, huyền ảo đã đưa ta vào cõi thơ lãng mạn của tuổi học trò. Hình như “phe kẹp tóc” yêu màu tím  nhiều hơn “phe húi cua”.  Smile!

Xin mời thưởng thức ảnh thơ Tôi Yêu Màu Tím- Thơ Sương Lam qua giọng ngâm thơ tuyệt với, truyền cảm của Hương Nam.

Link ảnh thơ Tôi Yêu Màu Tím- Hương Nam ngâm thơ

https://drive.google.com/file/d/0BwY0MNZE4-FFc3d0T0YyWWpSMUVHR2NqVVhUSnotSTh6MGVN/view

Cám ơn Hương Nam nhiều lắm nhé.

Xin giới thiệu Trang Tôi Yêu Màu Tím trên trang nhà Sương Lam Portland của SL. Xin mời vào đọc thêm.  Đa tạ.

https://suonglamportland.wordpress.com/toi-yeu-mau-tim/

Thư pháp thơ Tôi Yêu Màu Tím do nhà thư pháp Ngọc Chính thực hiện.  C1m ơn Ngọc Chính nhé.

Mời xem Youtube Tôi Yêu Màu Tím do Bùi Phương và  GS Trần Năng Phùng thực hiện.

Tren suonglamportlandYoutube 1262 views

Trên  Phung Tran Youtube 7,723 view

Xin cám ơn BP và anh chị Trần Năng Phùng& Minh Ngọc với tiếng đàn piano tuyệt vời của chị MN

Chúc an vui.

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Ảnh Thơ Tưởng Nhớ- Thơ Sương Lam kèm nhạc Có Những Niềm Riêng

Tưởng Nhớ

Sáng nay mây tím buồn giăng mắc

Chợt thấy bâng khuâng nhớ một người

Có nụ cười tình và ánh mắt

Mơ buồn như chiếc lá thu rơi

 Lãng mạn đời tôi cứ buộc ràng

Chuyện tình xa cách thích đa mang

Thích đem nhung nhớ vào thơ thắm

Thích lá thu sang rụng lá vàng

 Tôi thích lang thang phố vắng người

Thích ngồi thơ thẩn ngắm mây trôi

Thích chiều nắng nhạt chân mây tím

Thích chữ Tình Yêu đẹp tuyệt vời

 Ồ nhỉ!  Hôm nay gió lạnh về

Mà buồn sao cứ mãi lê thê

Trời buồn cảnh vật vương thương nhớ

Một thoáng xôn xao kỷ niệm về

 Tôi biết yêu nhiều chỉ khổ thôi

Thi nhân nghiệp dĩ lỡ mang rồi

Thuyền Yêu bao chuyến trôi lờ lững

Kỷ niệm đau sầu chở mãi thôi

 Tự nhủ đôi lần:  Chớ mãi yêu

Chỉ vương sầu khổ, đớn đau nhiều

Nhưng tôi vẫn thích làm thơ mãi

Lãng mạn suốt đời khổ bởi Yêu

Sương Lam –

(Trích trong Tuyển Tập Thơ Hoa Nắng

do www.phunuviet.org phát hành)

Chào quý anh chị,

Chiều cuối tuần ngồi nhìn mây trôi lại nhớ đến những cuộc tình xa xôi với những niềm riêng của riêng mình.

Xin mời thưỏng thức ảnh thơ có nhạc Tưởng Nhớ – Thơ SL – thực hiện ảnh thơ- Trinh Huỳnh kèm nhạc Có Những Niềm Riêng –  Nhạc Lê Tín Hương  do  ca sĩ  Thanh Hà trình bày buồn ray rứt.

Link Ảnh thơ Tuởng Nhớ- Nhạc-Có Những Niềm Riêng-Thanh Hà trình bày

https://drive.google.com/file/d/0BwY0MNZE4-FFWEVlVFUybG1LeTVSUldHMmJQaUNEc3VvbDI4/view?pref=2&pli=1

 

Chúc an vui.

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Có Những Con Đường

Thưa quý anh chị,

Chúng ta đã đi qua nhiều con đường qua bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông với những vẻ đẹp riêng của mỗi mùa. Không phải những con đường ta đã đi qua đều có hoa xinh cảnh đẹp mà đôi lúc có nhiều ghềnh thác khó đi.  Dù dễ đi hay khó đi, chúng ta cũng phải vượt qua để đến nơi chúng ta muốn đến.

Xin mời quý bạn lắng nghe tâm tình của người viết hôm nay về những con đường chúng ta đã, đang và sẽ đi trong cuộc đời của chúng ta nhé.

Sương Lam






Có Những Con Đường

Đây là bài thứ ba trăm mười bảy (317) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Trong cuộc đời của bạn và tôi, từ bé cho tới lớn, chúng ta đã đi qua nhiều con đường: con dường đi đến nhà trường các cấp tiểu học, trung học, đại học; con đường đi đến tình yêu và hôn nhân; con đường vượt biên nguy hiểm để có thể đến bến bờ tự do hoặc là phải bỏ xác ở biển sâu rừng vắng; con dường xây dựng lại cuộc đời mới nơi xứ người đầy gian lao vất vả; con đường du lịch đến các nơi xa lạ đầy lý thú v..v.. Mỗi con đường chúng ta đi qua đã để lại nơi chúng ta ít nhiều kỷ niệm vui buồn.  Bạn đồng ý chứ?

Chiều nay khi đi tìm tài liệu để viết bài tâm tình với chủ đề  “Có Những Con Đường” này, người viết được dịp trở về những phút giây lãng mạn ngày cũ khi nghe  ca sĩ Hồng Hạnh trình bày nhạc phẩm Con Đường Tình Ta Đi thật nồng nàn tha thiết.

Mời quý bạn cùng người viết trở lại những con đường ngày cũ nhé.

“….Ðứng ở đầu con sông
Nhớ về con đường cũ mênh mông mênh mông
Hỡi người tình học trò, hỡi người tình năm xưa
Bóng người từng in dấu trên đường mờ
Có thuộc vạn nẻo đường có ngại ngùng nên quên
Nhớ hoài con đường cũ không tên
Con đường mộng hoa xưa vẫn từng đôi từng lứa
Con đường vào mộng mơ con đường mặn mà
Hỡi người tình Văn Khoa bóng người trên hè phố
Lá đổ để đưa đường cho người tình Trưng Vương
Hỡi người tình Gia Long. Hỡi người trong tuổi sống
Con đường này xin dâng cho người bình thường
Hỡi người tình xa xăm có buồn ra mà ngắm Con đường thảnh thơi nằm
nghe chuyện tình quanh năm…”

Những người tình năm xưa của bạn của tôi, bây giờ kẻ còn người mất.  Có thể linh hồn những người bạn tình năm cũ và ngay cả chính chúng ta đang còn sống trong hiện tại, cũng phải phân vân tự hỏi:

“Đây cõi tạm ta trải bao nhiêu kiếp

Trăm năm xưa ta ở tận nơi đâu

Nẻo nhân gian bao sương tuyết dãi dầu

Buông tay xuống ta về đâu chẳng biết?

 

Nghiệp thiện ác theo ta qua kiếp khác

Như bóng hình, như nhân quả chẳng sai

Chuyện trả vay, vay trả, tiếp tục hoài

Nơi trần thế, ta luân hồi muôn kiếp”

 

(Trích trong Giòng Sông Sinh Tử – Thơ Sương Lam)

Và cũng trong mấy ngày qua, thời tiết Portland mùa Xuân ấm áp, vợ chồng người viết cũng ra đường đi họp với Nhóm Sinh Hoạt Người Việt hay trên đường ra phố chợ, tôi có dịp trò chuyện với những người bạn cao niên của tôi.  Nhiều người đã già yếu, đau bịnh và cũng đang lo ngại không biết ngày nào sẽ “lên đường đáp chuyến xe buýt cuối cùng đi vào cõi vô thường”?

Tôi vui khi còn được gặp mặt họ để được nói đùa dăm ba câu với họ.  Tôi mừng vì còn được nghe họ tâm sự với tôi chuyện gia đình, chồng con, cháu nhỏ, chuyện công ăn việc làm của họ.  Tôi không biết nói gì hơn là chúc họ có sức khoẻ tốt, vui được chút nào mừng chút nấy trong những phút giây hiện tại, và làm được nhiều chuyện thiện lành nho nhỏ. Nhiều bạn của tôi  thường đi chùa lễ Phật, cầu an, cầu siêu,  ăn chay, niệm Phật. Nhiều bạn khác đi lễ nhà thờ, đọc kinh cầu nguyện cho hoà bình thế giới, giúp đỡ kẻ neo đơn già yếu.  Nhiều bạn khác nữa đã bớt đi tánh nóng nảy, giận hờn, nói lời nặng nhẹ với chồng, với vợ, với con cháu, với bạn bè v..v…

Vui hơn nữa, đã có nhiều bạn gặp tôi, gật đầu chào hỏi tôi với nụ cười vui vẻ, nói lên những lời ngọt ngào, từ ái với tôi.  Đó là những  niềm vui nho nhỏ của tôi trong ngày khi tôi thấy những người thân trong gia đình của tôi, bạn bè của tôi được an lành, sống vui sống khỏe trong hiện tại. Còn ngày mai sẽ ra sao thì xin cứ thuận theo “Ý Trời”, phải không bạn?  “Qué sera! sera! What will be will be!”

Bài hát Qué Sera, Sera do Doris Day hát ngày xưa là bài hát “tủ” của tôi đấy, bạn ạ!  Smile!

Dĩ nhiên trong cuộc đời của bạn, đôi lúc bạn đã, đang và sẽ gặp những phút giây làm cho bạn “không được vui cho lắm” như những lúc có “chiến tranh” với chồng của bạn, với vợ của bạn, với con cháu của bạn, với những người thân của bạn, với bạn bè thân hữu của bạn và ngay cả với những người bạn không hề quen biết bao giờ.  Họ mắng chửi bạn, họ mạ lị bạn, họ nói những lời khó nghe với bạn và đôi khi họ còn muốn hành hung với bạn nữa đấy! Ghê chưa! Bạn sẽ làm gì đây nhỉ?

May quá! Sau khi đọc xong quyển sách Vô Ngã Vô Ưu (Being Nobody- Going Nowhere) của Ni sư Ayya Khema, người viết đã học được một bài học rất hay dưới đây, tôi xin được chia sẻ cùng các bạn.  Bạn thử áp dụng xem có được hay không, bạn nhé?

Chính Kiến

Một người Bà là môn đến mắng chửi, mạ lị Đức Phật bằng mọi lời lẽ không đẹp.

Khi người Bà la môn đã hết lời chửi bới, Đức Phật, từ nãy giờ đã ngồi im lặng nói:

– Này ông Bà la môn, ông thường có khách đến nhà không?

Người Bà la môn trả lời:

– Dĩ nhiên là tôi luôn có khách đến viếng nhà”.

Đức Phật lại nói:

– Khi có khách đến nhà ông có tiếp đãi họ không?

Người Bà la môn trả lời:

– Dĩ nhiên rồi, dĩ nhiên là tôi cho họ đồ ăn, thức uống.

Đức Phật lại tiếp:

– Vậy nếu họ không nhận sự tử tế, họ từ chối không nhận những đồ ông cho thì những món đồ đó thuộc vế ai?

Người Bà la môn nói:

– Cùa tôi, của tôi

Đức Phật nói:

– Đúng vậy ông Bà la môn, khi ta không nhận những món đồ của ông, Chúng thuộc về ông.”

Đây là câu chuyện đáng cho chúng ta nhớ.  Bất cứ sự công kích, sân hận đe dọa nào đều thuộc về người nói ra những lời ấy.  Chúng ta không phải nhận chúng là của ta.

(Nguồn: Trích trong Vô Ngã, Vô Ưu ( Being Nobody- Going Nowhere- Meditation On The Buddhist Path của Ni sư Ayya Khema (1923-1997) Dịch giả : Diệu Liên- Lý Thu Linh- Cám ơn chị Hồng Châu đã cho tôi mượn quyển sách này để đọc)

Như vậy, qua câu chuyện Thiền kể trên, nếu chúng ta không nhận, xem như không nghe, không thấy, không biết những gì người khác công kích, sân hận với ta, thì những cái đó thuộc về người đó rồi, và người đó phải giữ nhận lại những thứ ấy mà thôi.  Khoẻ rồi!  Phải không bạn?

Khi chúng ta thấy không còn phải thắc mắc về những gì người khác đã làm cho mình không vui, bạn sẽ thấy “vui trong lòng một ít” và bạn sẽ cảm thấy con tim của mình ấm áp vô cùng chứ không còn lo âu, tức giận như trước đây nữa.

Từ chuyện Đời qua đến chuyện Đạo, người viết đã tìm đựợc tài liệu về Bát Chánh Đạo là tám con đường mà nhà Phật đã dạy cho chúng ta cần phải đi theo nếu muốn được sống hạnh phúc, an lành.   Người viết xin tóm tắt ý chính của Bát Chánh Đạo để chúng ta cùng học hỏi nhé.

“….Trong bài pháp Tứ đế đầu tiên đức Phật giảng tại vườn Lộc Uyển, về phương pháp hành trì hay Đạo đế, con đường dẫn đến an vui Niết bàn. Đức Phật đã long trọng chỉ Bát thánh đạo cho năm bạn đồng tu là nhhóm Kiều Trần Như. Đó là con đường thánh gồm: Chánh kiến, Chánh tư duy, Chánh ngữ, Chánh nghiệp, Chánh mạng, Chánh tinh tấn, Chánh niệm và Chánh định.

1-Chánh kiến: Chánh là ngay thẳng, đúng đắn; Kiến là thấy, nhận biết. Nghĩa là sự nhận thức sáng suốt và hợp lý trên căn bản của trí tuệ, không còn vướng bụi của tà kiến, mê lầm vọng chấp.

2- Chánh Tư Duy: Tư duy là suy nghĩ. Chánh tư duy là suy nghĩ chân chánh, là suy nghĩ không trái với lẽ phải, có lợi cho mình và cho người.

3- Chánh ngữ: Ngữ là lời nói. Chánh ngữ là lời nói chân thật không hư dối, có lợi ích chính đáng, công bình, ngay thẳng và hợp lý. Lời nói không làm tổn hại đến đời sống cùng danh dự của người khác.

4– Chánh nghiệp: Nghiệp gốc từ chữ Phạn được Trung hoa dịch ra, có nghĩa là hành động có tác ý. Chánh nghiệp nghĩa là hành động tạo tác trong đời sống cần phải sáng suốt chân chánh.

5– Chánh mạng: Mạng là sự sống, đời sống. Đời sống chân chánh nghĩa là sống một cách chân chánh bằng nghề nghiệp lương thiện, chính đáng không bóc lột, xâm hại đến lợi ích chung của người khác.

6– Chánh tinh tấn: Tinh tấn là siêng năng, chuyên cần. Siêng năng chuyên cần chân chánh thẳng tiến đến mục đích và lý tưởng mà Phật đã dạy. Hăng say làm những việc chính đáng mang lợi ích cho mình và cho người.

7– Chánh niệm: Niệm là ghi nhớ, nhớ nghĩ. Nhớ nghĩ chân chánh. Chánh niệm có 2: Chánh ức niệm và chánh quán niệm. Ưc niệm là nhớ nghĩ đến quá khứ, những chuyện đã qua. Quán niệm là quán sát cảnh hiện tại và bắt đầu của tương lai.

8- Chánh định: Định trong Phật học hiểu là Thiền định. Định nghĩa là tập trung tư tưởng tu tập thiền định. Chánh định là tập trung tư tưởng vào vấn đề chính đáng, đúng chân lý, lợi mình và người.

Tu tập Bát Chánh Đạo chính là tu tập Thân – Khẩu – Ý của chúng ta, khi thực hành Bát chánh đạo thì gặt hái nhiều kết quả tốt.”

(Nguồn trích tài liệu của Thư Viện Hoa Sen)

Chúng ta hãy cố gắng đi theo tám con đường chánh pháp mà Đữc Phật đã hướng dẫn để cho thân tâm được thường lạc, bạn nhé.

Xin mời quý bạn  thưởng thức youtube Có Những Con Đường do người viết thực hiện dưới đây.  Hy vọng bạn sẽ tìm được những kỷ niệm thân yêu ngày cũ của một thời đã qua.

Youtube Có Những Con Đường

Tren SuonglamPortland Youtube

Trên Suonglam Tran Youtube

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi- MCTN 217- ORTB 725-41316)


Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Ảnh thơ Bạn Hỏi Tôi kèm nhạc- Thơ Sương Lam- Lính Thủy thực hiện ảnh thơ

Thưa Quý Thân  Hữu,

Để khởi đầu cho một tuần lễ an vui, xin mời quý thân hữu thưởng thức ảnh thơ Bạn Hỏi Tôi – Thơ Sương Lam, Lính Thủy  thực hiện ảnh thơ kèm nhạc nhẹ Love Story.

Xin click vào link dưới đây để vào trang nhà của Sương Lam xem ảnh thơ này vì SL không thể forward ảnh thơ có dung lượng khá lớn này đến thẳng các emails, các websites, các diễn đàn, Yahoogroups hay Gmailgroups được. SL thành thật xin lỗi nhé.

Cám ơn anh Lính Thủy đã thực hiện ảnh thơ đẹp và kèm theo bản nhạc Love Sory nhẹ nhàng dễ thương mà SL hằng ưa thích.  Smile!

Post  Ảnh thơ Bạn Hỏi Tôi kèm nhạc- Thơ Sương Lam- Lính Thủy thực hiện ảnh thơ

Bạn  Hỏi Tôi

Kính chuyển,
Thơ : Sương Lam

 Thực hiện khung thơ & kèm nhạc : Lính thủy.

Nhạc nhẹ: Love story.

Kính chúc Quý thân hữu và chị Sương Lam :

AN VUI

Tình thân.

Lính thuỷ.

 

*****Tuỳ chỉnh âm thanh.

*****Bấm vào ảnh & Link, dưới đây :

Ban hoi toi : SL.m4v – Google Drive

drive.google.com

 Ban hoi toi : SL.m4v

​Khung thơ :

Bạn  Hỏi Tôi

Bạn hỏi tôi: Đời tha huơng sướng khổ?”

Xin trả lời: Sướng khổ tự nơi ta

Nếu cuộc đời chỉ vật chất phù hoa

Thì xứ lạ là thiên đường thụ hưởng

Có đầy đủ những tiện nghi sung sướng

Có nhà sang, có xe đẹp, thức ăn,

Bạc tiền nhiều, nếu cần mẫn siêng năng

Cày nhiều “Jobs”, lảnh lương mà mệt ngất

Nhưng đời sống, nào chỉ toàn vật chất

Vì con người còn Tình Cảm, Tâm Linh,

Còn Tình Yêu, còn Kỷ Niệm, Ân Tình

Đó!  Mới chính làm ta đây khổ sở

Vẫn chất ngất bao niềm thương, nỗi nhớ

Một cái gì của dĩ vãng xa xưa

Mà bạc tiền không thể lấp cho vừa,

Những khoảng trống của tâm hồn lạc lõng

Ta vẫn thở và ta đây vẫn sống

Giữa những người khác màu tóc, màu da

Chiều phố đông, ta vẫn tưởng như là

Ta lạc lõng cô đơn trong sa mạc

Vì tất cả với ta đều lạ khác

Từ suy tư, từ tiếng nói, lời ca

Sống gần nhau, sao vẫn cứ cách xa

Một giới tuyến của Đông, Tây cuộc sống

Người vẫn đó: với cuộc đời sống động

Ta vẫn đây: với trầm lặng suy tư

Vẫn thấy buồn, dù vật chất thừa dư

Vẫn thấy thiếu, một cái gì khó hiểu

Chỉ có sống xứ người rồi mới hiểu

Những vui buồn của cuộc sống tha hương

Còn trái tim, là còn nhớ Quê Hương

Một tình cảm thiêng liêng, bất diệt!

Sương Lam

Xin cám ơn tất cả các thân hữu cõi thật, cõi ảo đã nhiệt tình ủng hộ và khích lệ tinh thần Sương Lam qua 3  Playlist Youtube Thơ Sương Lam và Ảnh Đẹp trong  mấy năm qua.

Kính chúc an lành

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

2 Attachments

Màu Trắng Tôi Yêu- Thơ và Ảnh Thơ có nhạc Sương Lam

 

 

Thưa quý anh chị,
Hôm nay Thứ Sáu,  xin hãy để cho tinh thần của mình rảnh rang đôi phút,  tìm về những tình cảm nhẹ nhàng lãng mạn của thuở học trò có một chàng thư sinh lẽo đẽo đi theo một tà áo trắng, qua giọng ngâm thơ truyền cảm của Hương Nam diễn ngâm bài thơ Màu Trắng Tôi Yêu của Sương Lam.  Smile!
Cám ơn Hương Nam nhiều lắm nhé.

Xin click vào link dưới đây và bấm vào nút play.

Chúc an vui cuối tuần.

https://drive.google.com/open?id=0BwY0MNZE4-FFUGhfSzE4bWpRa3F6N0NHa05yRW9kcy03X1hZ



Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam