Sương Lam mời đọc Tôi Bận Quá Trời

Thưa quý anh chị,

Trong chốn bụi hồng lao xao này, người nào cũng bận rộn trong đời sống thường nhật của mình.  Con cái than bận rộn nên không có thời giờ thăm viếng mẹ cha ngay cả khi cha mẹ còn sống huống chi là khi cha mẹ đã qua đời. Cha mẹ bận rộn vì lo chăm sóc con cháu, giúp đỡ con cái, bạn bè bận rộn vì trăm nghìn thứ chuyện nên không có thời giờ hỏi thăm nhau… Tôi bận đi làm, anh bận đi chơi, chị bận làm thơ, em bận đi học, ông bận đi gặp bác sĩ, bà bận đi chùa, đi nhà thờ v..v… v…v..  Mỗi người bận một cách khác nhau và tóm lại, ai cũng than bận hết ráo.

Bài tâm tình Tôi Bận Quá Trời hôm nay nói lên thực trạng mà chúng ta đã cảm nhận. Hy vọng những lời góp ý, khuyên bảo của quý vị thiện trí thức được giới thiệu trong bài viết hôm nay sẽ giúp bạn, giúp tôi được sống an vui dăm ba phút trong chốn bụi hồng bận rộn này.  Smile!

Tình thân,

Sương Lam

 Tôi Bận Quá Trời

https://lh3.googleusercontent.com/_BdMprT-Grgrzc7ehmVr0VKVf2Kafy1NmWDGpG5r_OmYmEnCt7RPXAmqt5waM0POryuRpvlwGYlVuWhiQGMrFrMwPlIxkYnGKOpRWA=w461-h330

Đây là bài số bốn trăm ba mươi sáu (436) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Trong cuộc sống hiện tại, hình như ai cũng than là mình bận rộn quá trời.  Người trẻ bận theo kiểu người trẻ: bận học, bận yêu, bận đi làm và bận “text trên iphone” v…v…. Người “không còn trẻ nữa” thì bận giữ cháu nội, cháu ngoại, bận đi nhà thờ, nhà chùa, bận đi họp các nhóm sinh hoạt người Việt, hội cao niên để có dịp “tám”  với bạn bè, chứ ở nhà buồn quá v..v…

Riêng người viết thì cũng bận đi chợ  nấu cơm cho phu quân và cháu nội, bận đi sinh hoạt cộng đồng, bận đi tìm tài liệu viết bài cho mục Một Cõi Thiền Nhàn của người viết ..v…  Nói tóm lại, ai cũng than bận hết ráo. Smile!

Hình như chỉ có trẻ con dưới 3 tuổi và các ông bà cụ trên 70 tuổi sống trong các viện dưỡng lão là cảm thấy mình không bận mà thôi vì việc ăn uống đã có người lo cho quý vị này rồi.

Thật tình, nếu rảnh rỗi quá, không có việc gì làm thì cũng buồn chán quá. Nhưng mà bận nhiều nhiều việc quá đôi khi cũng nổi quạu vì mệt quá!

 Khi nói đến bận rộn, những người yêu thích đọc sách sẽ không thể nào là không biết đến bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc, một bác sĩ có tâm hồn nghệ sĩ có những tác phẩm với văn phong thật là bình dị nhưng sâu sắc, đầy tính nhân bản, dễ thương, với  tập sách Thư Gửi Người Bận Rộn tập 1 phát hành năm 2005 và tập 2 phát hành năm 2012.

Nhưng ông cũng đã hướng dẫn độc giả và những người mến mộ ông tìm một chút thư nhàn trong cuộc sống bận rộn qua lời tâm tình của ông dưới đây:

https://lh3.googleusercontent.com/6v8BimsWNWDtLi6dX40L8HCdBD1T88RfzRQUPl8HGHS7FWaLaAkcPN-ILaGoOAoURO3ewWJcRpVQx101a7cKyVMn3SZ_KBtOnGCS0g=w440-h330

Làm sao tìm ra một chút thư nhàn trong cuộc sống bận rộn?

“….- Khi ta nhận ra sự hối hả đó là vô lý thì việc gì phải hối hả? Đường ray nó đã là như vậy rồi. Ta lên chuyến tàu, rồi thì cũng phải đi đến nơi. Vậy sự hối hả hay không đều do mình, chứ không phải do con tàu. Có những người hối hả vì họ lên tàu chỉ muốn mau đến đích.

Còn những người biết thư nhàn thì phải “lang thang” trên chuyến tàu đó, phải có những niềm vui ở những sân ga, bến đỗ… Bài học mà tôi được học hồi nhỏ của một văn hào Pháp là nên đi bộ để thưởng thức sâu sắc từng bước đi của mình, thưởng thức cảnh vật ở chung quanh những bước đi, mới thấy những con người, những tâm hồn, những sinh hoạt của đời sống…

Như nhà văn Sơn Nam chẳng hạn, cả đời đi bộ. Nếu ông cũng chạy xe ào ào như người khác thì ta sẽ không có Sơn Nam, hoặc một Sơn Nam khác với những bực dọc vì kẹt xe, vì bụi khói, vì xô đẩy, chen lấn. Tóm lại, cái quan trọng nhất là thái độ sống của mình, dẫn đến cách sống. Đó là một chọn lựa. Đừng chờ đợi hạnh phúc, nó sẽ chẳng bao giờ đến, mà phải biết nhận ra hạnh phúc ở đây và bây giờ.

Nguyễn Công Trứ đã bảo ta: “Tri túc tiện túc, đãi túc hà thời túc? Tri nhàn tiện nhàn, đãi nhàn hà thời nhàn?” (Biết đủ thì đủ, đợi đủ thì bao giờ mới đủ? Biết nhàn thì nhàn, đợi nhàn bao giờ mới nhàn?)…..”

(Nguồn: sưu tầm trên net – Bs Đỗ Hồng Ngọc-https://www.dohongngoc.com/…/nguoi-ban-ron-ve-hong-ngoc/ )

Người viết cũng sưu tầm được nhiều  câu danh ngôn hay hay về sự bận rộn.  Mời bạn cùng đọc với người viết nhé:

(Nguồn: Trích trong trang nhà Tự Đỉển Danh Ngôn) .

1-Sự thành công thường đến với những ai không quá bận rộn đi tìm nó.

Henry David Thoreau

2- Bận rộn không là không đủ. Kiến cũng bận rộn. Câu hỏi là: Chúng ta bận rộn vì cái gì?

Henry David Thoreau

3- Người bận rộn chẳng bao giờ khôn ngoan, và người khôn ngoan chẳng bao giờ bận rộn.

Lâm Ngữ Đường

4-Tình yêu là sự bận rộn của những kẻ nhàn rỗi, nhưng cũng là sự nhàn rỗi của những kẻ bận rộn.

Edward Bulwer Lytton

5- Cho dù bạn thành công trong sự nghiệp thế nào, bạn cũng cần luôn nhớ rằng chúng ta ở đây là để sống. Nếu bạn khiến mình lúc nào cũng bận rộn công việc, bạn chắc chắn rồi sẽ phải hối tiếc.

Jack Ma

(Nguồn : Trích trong trang nhà Tự Đỉển Danh Ngôn) .

Xin Bạn hãy tạm nghỉ ngơi dăm ba phút để ngắm những hình ảnh đẹp và thưởng thức tiếng hát trầm ấm của Từ Công Phụng qua youtube Thơ Sương Lam và Ảnh Đẹp 2 do người viết thực hiện.

Xin cám ơn những người bạn văn nghệ đáng quý của tôi góp mặt trong youtube này đã giúp tôi có những giây phút quên đi những bận rộn của cuộc đời.

https://lh3.googleusercontent.com/-aGuK4AFA9Pg/VqQKB9uMlPI/AAAAAAAA8hE/bc-jXpbhHvY/w795-h597-n/Slide31c.JPG

Thơ Sương Lam và ảnh đẹp 2- Nhạc Từ Công Phụng – YouTube

Thầy Thích Tánh Tuệ cũng khuyên chúng ta cần sống an vui, sống khỏe, đừng bận rộn ôm hoài những sân hận, để ý đến chuyện thị phi mà cần sống từ hòa, thân ái qua ý thơ dưới đây:

 

Sống An Vui

Cuộc đời ni ngắn lắm

Đừng bận lời thị phi

Thấy điều chi có ích

Lặng lẽ làm, rồi đi

 

Ai gieo mầm san sẻ

Gặt hái về yêu thương

Người gieo nhân ích kỷ

Quả chín, buồn cô đơn.

 

– Cứ ôm hoài sầu hận

Chỉ khiến mình ta đau,

Người vẫn cười hể hả

Còn ta tóc bạc màu.

 

Lá thời gian rớt vội

Tháng ngày như bóng mây

Trách chi ai lầm lỗi

Phiền chi, đời đổi thay!

 

Cuộc đời ni buồn lắm

Đừng tiết kiệm nụ cười!

Sống từ hòa, cởi mở

Đón thanh bình muôn nơi.

 

Cuộc đời này đẹp lắm!

Tiếc chi ngày đã qua

Hiện tại luôn tươi thắm

Với cõi lòng bao la..

Như Nhiên (Thích Tánh Tuệ)

https://lh3.googleusercontent.com/-xIKngjrfpPs/W6HxNT9yspI/AAAAAAACKA0/XZPZkND6kRU5IAlhpA4nUUzBvdb3iO4GwCJoC/w795-h597-n/gplus-595070371.jpg 

Chúng ta bận rộn nhiều vì chúng ta quá lo lắng trong cuộc sống. Xin mời đọc bài thơ Lo Lắng vui vui  dưới đây đê nhắc nhở chúng ta đừng bận rộn lo lắng nữa..

Lo Lắng

Có hai chuyện phải lo lắng:
Hoặc là bạn khỏe mạnh hoặc bạn bị đau.

Nếu khỏe mạnh, thì chẳng có gì phải lo lắng
Nếu bị đau, thì có hai điều phải lo lắng:
Hoặc sẽ được bình phục hoặc sẽ chết.

Nếu đưọc bình phục, thì chẳng có gì phải lo lắng.
Nếu bị chết, thì có hai điều phải lo lắng.
Hoặc lên thiên đàng hoặc xuống địa ngục.

Nếu lên thiên đàng, thì chẳng có gì phải lo lắng.
Nếu xuống địa ngục, thì sẽ bận tíu tít bắt tay bạn bè cũ,
còn thì giờ đâu nữa mà lo với lắng…

Thế thì tại sao bạn phải lo???”

(Nguồn: Sưu tầm trên net)

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 436-ORTB 851- 92018)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

https://www.pinterest.com/suonglamt/

https://lh3.googleusercontent.com/-JkC12H9xyLs/WnESshJY6CI/AAAAAAAB1ak/SoQuCSBoy_oZE2miIZI0s6mzE-r54gh7QCJoC/w795-h795-n/cuoi%2B1.jpg

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw

Advertisements

Sương Lam mời đọc Một Thời Áo Trắng Nữ Sinh

Thưa quý anh chị,

Người viết rất thích xem và sưu tầm hình ảnh những chiếc áo dài trắng nữ sinh vì những tà áo này nhắc nhở người viết một thời  đã mặc chiếc áo dài trắng nữ sinh trường nữ trung học Gia Long.

Mời quý bạn dành một ít phút giây cùng người viết trở về những kỷ niệm cũ của một thời áo trắng nữ sinh nhé.  Hy vọng bạn sẽ thấy hình ảnh của mình thấp thoáng trong bài tâm tình này,trong đó có cả hinh ảnh của những cây si ngày xưa “lẽo đẽo theo sau một tà áo trắng” khi “em tan trường vế” . Smile!

Chúc an vui.

 Sương Lam

Một Thời Áo Trắng Nữ Sinh

https://lh3.googleusercontent.com/-O4LJqFF3AHk/WnwOH187ORI/AAAAAAAB2K8/Lv73dVZAWR0ID1ASXs6rtqXjeKcPZiXogCJoC/w795-h795-n/0ftj-COLLAGE.jpg

Đây là bài số bốn trăm ba mươi ba (433) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Bây giờ là mùa tựụ trường. Nhìn cô cháu nội Mya của tôi đang chuẩn bị cặp sách cho ngày tựu trường sắp đến, tôi lại bâng khuâng nhớ đến thời học trò áo trắng của mình, nhớ đến những cô bạn học ngày xưa đã cùng tôi nhặt cánh phượng đỏ ép vào trang sách, nhớ đến những dòng lưu bút ngày xanh viết trên giấy pelure màu hồng, nhớ đến những thầy cô giáo mà tôi kính yêu như thần tượng, nhớ đến những mối tình ngây thơ vụng dại của một thuở “khi tan trường về, anh theo Ngọ về” của một Ngày Xưa Hoàng Thị.

Em tan trường về

Anh theo Ngọ về

Môi em mỉm cười

Man man sầu đời tình ơi

 Bao nhiêu là ngày

Theo nhau đường dài

Trưa trưa chiều chiều

Thu đông chẳng nhiều

Xuân qua rồi thì

Chia tay phượng nở sang hè 

(Nguồn: Trích trong bài  hát Ngày Xưa Hoàng Thị của Phạm Duy-Phạm Thiên Thư)

Người viết học trường nữ trung học Gia Long trong suốt 7 năm trời từ lớp đệ thất (lớp 6  bây giờ) cho đến lớp đệ nhất (lớp 12 bây giờ) cho nên có rất nhiều  kỷ niệm về ngôi trường thân yêu này.

https://lh3.googleusercontent.com/gHRp8FssNBao0rNyRydr9oCu-yU1ivZxa_jhxIeerl8xPRJrjzI5S3ldqvcibeWT-jeTAoSNota2sBTlcObz3MQwCgUemYc1nvs88Rg=w461-h330

 

 

Đây là một trường nữ trung học nổi tiếng ngày xưa được gọi là trường áo tím vì các nữ sinh phải mặc đồng phục áo dài màu tím, nhưng đến thời tôi học vào năm 1957  thì phải  mặc áo dài màu trắng và phải đeo phù hiệu Gia Long với đoá mai vàng trên nền xanh.

Muốn được nhận vào trường này, học sinh phải vượt qua một kỳ thi tuyển khó khăn như cá “vượt vũ môn” sau khi đã đậu bằng tiểu học.  Tôi không biết ngày xưa, sĩ tử được chấm đậu và  được niêm yết trên bảng vàng như thế nào, nhưng vào thập niên 50, đến ngày công bố kết quả trúng tuyển vào trường nữ trung học Gia Long này, các sĩ tử và phụ huynh phải tụ tập trước cỗng trường để chờ nghe xướng danh trúng tuyển trên một loa phóng thanh.  Con đường Phan Thanh Giản ngày xưa trước cổng trường đông đảo sĩ tử và phụ huynh. Hằng nghìn con tim đang lo lắng đợi chờ giờ hoàng đạo sẽ điểm đem niềm vui hy vọng đến cho nhiều người.

Mèn ơi! Không có gì hồi hộp, lo sợ bằng giờ phút nhận được tin trúng tuyển quan trọng này.  Có người la hét sung sướng khi nghe tên và số báo danh của mình được đọc lên, như vậy là “cô nàng” đã trúng tuyển rồi đấy nhé.  Có người nước mắt chảy dài trên guơng mặt ngây thơ 11 tuổi đầu, như vậy là cô nàng đã bị “trợt võ chuối” có nghĩa là thi rớt rồi đấy,  em bé phải về nhà “ôn kinh nấu sữ” chờ năm sau trở lại trường thi.

Rồi có màn chen lấn nhau tìm kiếm tên mình xem có được niêm yết trên “bảng vàng”  hay không qua một cái khung lưới nhỏ. Có những bàn tay bé nhỏ chỉ chỉ trỏ trỏ vào tên của mình với  nụ cười sung sướng của những” “tân khoa” bé bỏng kia. Vui quá!

Đến ngày tựu trường, những cô em bé bỏng kia súng sính trong chiếc áo dài trắng mới may e dè, ngại ngùng bước theo chân cha hay mẹ đến trường nhập học. Một khung trời trung học mới lạ mở rộng trước đôi mắt ngây thơ của cô em bé nhỏ tuổi ô mai này.  Cô dương đôi mắt tròn xoe đầy vẻ thán phục khi gặp các “đàn chị” học ở các lớp cao hơn hoặc sợ hải khép nép trước ánh mắt nghiêm khắc của các vị giáo sư hay giám thị.  Đó là hình ảnh của người viết hơn 50 năm về trước đấy, bạn ạ!

Chế độ học hành và thi cử ngày xưa rất khó khăn chứ không dễ dàng như bây giờ.  Học sinh phải chăm chỉ học hành và tuân hành kỷ luật học đường rất nghiêm túc, nếu không sẽ bị đuổi ra khỏi trường hoặc sẽ thi rớt trong các kỳ thi.  Chúng tôi phải trải qua nhiều kỳ thi khó khăn mới được học tiếp các lớp cao hơn như phải đậu bằng Trung học đệ nhất cấp ở lớp đệ tứ (lớp 9 bây giờ) rồi  mới được lên học các lớp đệ tam (lớp 10), đệ nhị (lớp11), đệ nhất (lớp 12) của  bậc trung học đệ nhị cấp.

Nhiều cô khi đậu xong bằng trung học đệ nhất cấp thì phải nghỉ học để đi làm hoặc lên xe hoa về nhà chồng.  Ở bậc trung học đệ nhị cấp, số học sinh bớt dần vì càng lên lớp cao chương trình học càng khó hơn.  Ở bậc này, chương trình học được chia thành 3 ban: ban A dành cho học sinh  thích khoa học, vật lý, hóa học và cần phải có trí nhớ tốt; ban B dành cho học sinh giỏi toán; và ban C dành cho học sinh thích văn chương, nghệ thuật.  Người viết dốt toán lại dỡ văn chương nên chỉ có thể  học ban A nếu chịu khó  chăm chỉ “gạo” bài thì được.

Sau khi học xong lớp đệ nhị, học sinh phải thi Tú tài 1.  Đối với nữ sinh thì không có gì đáng nói, nhưng với nam sinh thì rất là quan trọng vì đường công danh sự nghiệp ở quan trường hay quân trường có thể được quyết định ở chỗ có cái bằng cấp Tù tài 1 này hay không qua câu hát ví von dưới đây:

 “Rớt tú tài anh đi trung sĩ

 Em ở nhà lấy Mỹ nuôi con”

Có lẻ đọc tới đây có nhiều độc giả sẽ đau đớn, thấm thía cho thân phận của mình khi không bước qua được cây cầu định mệnh này. Người viết xin được chia sẻ “ nỗi buồn học tài thi phận”  của những “anh hùng lỡ vận” ngày xưa nhé.

Đến lớp đệ nhất (lớp 12 bây giờ), số người đẹp tiếp tục ở lại mái trường Gia Long còn quá ít vì có nhiều cô đi theo “những cô áo đỏ sang nhà khác rồi”  hay đi làm vui hơn, hấp dẫn hơn là tối ngày phải lo gạo bài học, ôn bài thi, chán bỏ xừ!

Người viết lúc đó học hành cũng tàm tạm được, lại thích ôm nhiều mộng lớn mộng nhỏ nên quyết chí đi hết “đoạn đường kinh sử” này và cũng đã vượt được “vũ môn” ôm  cái bằng Tú tài 2 về nhà cho cha mẹ hài lòng sau khi  tôi phải vượt qua các kỳ thi viết, thi vấn đáp khó khăn vô cùng chứ không phải học theo kiểu “a, b, c khoanh” dễ dàng  như bây giờ.

Chế độ thi Tú tài ngày xưa, nếu Bạn  rớt thi lần thứ  nhất thì có thể thi lại khoá thi  lần thứ hai mở hai tháng sau kỳ thi thứ nhất trong năm, cho nên nếu bạn chịu  khó học thi cũng có thể ‘ẳm” được cái bắng tú tài về nhà khoe làng khoe xóm cho vui.

 https://lh3.googleusercontent.com/CYrFDe2F_x_ddimL5roRJdexEwtzxJReEtO-gRHbTgjxwTk0Ocj-NCM0dscETlp8MqmuA_M6tLEY6hPCfwmC6IV9M-3a0zNgMYN_9g=w587-h330

Mời xem Youtube Một Thuở Học Trò do nguời viết thực hiện cho vui nhé.  Smile!

Một Thuở Học Trò – YouTube

Cô nữ sinh ngây thơ ngày nào bây gìờ đã bước vào cái tuổi “không còn trẻ nữa” vẫn phải tiếp tục học không phải vì miếng mồi danh lợi như ngày xưa mà học để trau dồi kiến thức cho theo kịp với tiến bộ khoa học kỷ thuật điện toán, học để giữ gìn sức khoẻ hầu sống vui sống khỏe, học để cho đời sống tâm linh của mình thêm phong phú vì người xưa có nói:  “Học như thuyền đi nước ngược, không tiến ắt phải lùi” mà lị!

Nhân bàn đến việc học, nguời viết xin mời quý bạn đọc một câu chuyện Thiền ngắn ngắn, vui vui nhưng đầy ý nghĩa dưới đây:

 Học Im Lặng

Đệ tử phái Tendai (Thiên Thai tông – LND) thường tập quán tưởng trước khi Thiền được du nhập vào Nhật. Có bốn tăng sinh kết bạn và quyết giữ thanh tịnh trong bảy ngày.

Ngày đầu cả bốn đều im lặng.

Việc trầm tư mặc tưởng của họ khởi đầu tốt đẹp, nhưng khi đêm xuống và ngọn đèn dầu tàn dần thì một vị buộc miệng gọi kẻ hầu: “Rót thêm dầu.”

Tăng sinh thứ nhì ngạc nhiên khi nghe người thứ nhất lên tiếng. “Chúng ta không nên nói lời nào mới phải,” ông phê bình.

“Cả hai vị ngu quá. Tại sao lại nói chuyện?” người thứ ba hỏi.

“Chỉ có tôi là không nói tiếng nào,” tăng sinh thứ tư kết luận.

(Nguốn: Trích trong 101 chuyện Thiền- Trần Trúc Lâm chuyẽn ngữ)

Biển học mênh mông, học bao giờ mới hết. Bạn đồng ý chứ?

Mời bạn cùng thưởng thức Youtube Màu Trắng Tôi Yêu do Bùi Phương thực hiện PPS, anh Trần Năng Phùng thực hiện youtube với tiếng đàn piano của chị Minh Ngọc.  Xin cám ơn những người nghệ sĩ đã cùng yêu màu áo trăng nữ sinh như tôi.

https://lh3.googleusercontent.com/V_7F8vrptwtq95guLogqXZ7Hc-FohDLwbsMPCEtA9-ydlLWcwHwUfMZ_LsMlghDNRiNDtKRZKb9bhYNBpAKDlCAj7SFwR4slXRNBMA=w356-h330

Youtube Màu Trắng Tôi Yêu – YouTube

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 433-ORTB 848-82918)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

 

https://lh3.googleusercontent.com/Ylz1CclU6g3dg2jUUpO_Zd_Yt_9391ZWW0iT9-F74Sm7xS7uAdx8GB1OZbA4hqPzOFmYh1941-e4hBXStHiLhwyPrjAOOJTM07_uHw=w237-h330

 

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw

Sương Lam mời đọc Cuộc Đời Trần Thế

Thưa quý anh chị,

Cuộc đời trần thế vui buồn lẫn lộn.  Khi chúng ta đạt được những những gì chúng ta mong muốn: hạnh phúc gia đình, thành công trong sự nghiệp, gia đình sum họp vui vẻ v..v.. thì ta vui.  Khi chúng ta mất đi những gì chúng ta đã có: nguời thân gia đình, mái ấm hạnh phúc, thất bại trên đường công danh sự nghiệp, bịnh hoạn đau yếu  v..v… thì ta buồn.

Nếu hiểu cuộc đời là do duyên nghiệp tạo nên và  mọi việc trên đời đều theo quy luật “Thành, Trụ, Hoại, Không” thì có lẻ con người sẽ không còn lo lắng nhiều nữa mà sống an vui trong giây phút hiện tại của cuộc đời trần thế

Bạn đồng ý với người viết hay không thì tùy bạn nhé.  Xin bạn hãy cứ vui với cách nghĩ của bạn và tôi sẽ vẫn vui với cách nghĩ của tôi nên đừng lo lắng đến việc tranh luận ai đúng ai sai làm gì cho mệt.  Smile!

 

Chúc an lạc.

Trân trọng,

Sương Lam

 Cuộc Đời Trần Thế

https://lh3.googleusercontent.com/-iHThLt4lkKM/WuAiAHhZjuI/AAAAAAAB_V4/HIlCifIyzHEUANzGOEyUCIysCArFRZKDACJoC/w795-h795-n/20180424_233416-COLLAGE.jpg

Đây là bài số bốn trăm ba mươi hai (432) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Năm nay người viết nhận được nhiều tin buồn từ bạn bè, từ những người thân trong gia đình.  Có người ra đi vĩnh viễn, có người phải rời xa tổ ấm gia đình đã gầy dựng bao nhiêu năm nay, có người phải sống cô đơn xa cách vợ con. Con người Khổ vì tử biệt, khổ vì sinh ly, khổ vì tham sân si  v..v…  trong cuộc đời trần thế này, Đức Phật đã dạy thế

Bạn cũng như tôi đôi khi có những phút giây sung sướng và những phút giây đau khổ trong cuộc đời. Tôi không biết Bạn sẽ có những cảm nghỉ như thế nào, nhưng với tôi, trong những phút giây đau khổ nhất của cuộc đời, tôi thường tự nhủ rằng:  “Âu cũng là duyên nghiệp”, và cũng nhờ thế mà tôi mới có thể sống vui sống khỏe đến ngày nay.
Chính bản thân người viết cũng đã đôi lần cảm thấy:

“Có những lúc hình như ta chán sống

Thấy cuộc đời nào có nghĩa gì đâu?

Chỉ quanh đi, quẩn lại chuyện đau đầu:

Chuyện cơm áo, chuyện tình yêu, danh lợi

 

Bừng mắt dậy biết bao nhiêu chuyện tới

Phải tính toan, suy nghĩ chuyện hơn thua

Cuộc hí trường, người ta mãi ganh đua

Từng lời nói, bả lợi danh hư ảo

 

Kiếp nhân thế là đa mang phiền não

Đời có vui sao lại chẳng cười tươi?

Lúc sinh ra, sao lại khóc chào đời?

Ấy có phải khóc cuộc đời nhân thế?”

 

để  rồi cũng có lúc Bạn và tôi sẽ “Ngộ”  được rằng:

“Có những lúc tâm hồn ta lắng đọng

Thấy cuộc đời là không sắc, sắc không

Tử sinh rồi tan hợp lại nối vòng

Để chỉ tạo thêm oan khiên, chướng nghiệp

 

Rồi mê mãi trong luân hồi kiếp kiếp

Tham, Sân, Si, bào ảnh với phù vân!

Mà quên đi, đời trần thế chỉ cần:

Tâm Thanh Tịnh trước nghiệt oan cám dỗ

 

Thập thiện đạo ta vun bồi tu bổ

Nghiệp duyên lành, tinh tấn tạo nhiều thêm

Lấy Từ Bi, Trí Tuệ dựng gốc nền,

Làm sao để lợi dân và ích nước 

 Ta sẽ xóa những nghiệp oan chướng trước

Tạo lại bằng Hỷ Xả với Từ Bi,

Đem nụ cười, thân ái rải đường đi

Ừ có thế! Đời mới còn nghĩa sống 

 (Trích trong  Sắc Không Trần Thế – Thơ Sương Lam)

https://lh3.googleusercontent.com/-JIHp4Exvwks/Ww11PBqKWmI/AAAAAAABFtA/ySIvF6DexrUeKQCsQSwFmfJXbpHvLnn5wCJoC/w795-h1085-n/gplus954949881.jpg

Người viết rất kính ngưỡng Đức Đạt Lai Đạt Ma thứ 14 vì tấm lòng từ bi nhân ái, với  lời dạy về « Ý nghĩa thực sự của cuộc đời» của Ngài:

Ý NGHĨA THỰC SỰ CỦA CUỘC ĐỜI

“Chúng ta là những lữ khách trên hành tinh này. Chúng ta có mặt ở đây nhiều lắm là chín mươi hay một trăm năm. Trong quãng thời gian đó, với cuộc đời của chúng ta, ta phải cố gắng làm những điều tốt lành và ích lợi. Nếu quý vị góp phần vào việc mang lại hạnh phúc cho người khác, quý vị sẽ tìm thấy mục đích chân thực, ý nghĩa thực sự của cuộc đời.”
Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14

( Nguồn: by H.H. The 14 th Dalai Lama)

Ngài còn dạy thêm:

“MỖI NGÀY, KHI THỨC DẬY, QUÝ VỊ HÃY SUY TƯỞNG:

 HÔM NAY TÔI THẬT MAY MẮN ĐƯỢC THỨC DẬY,
TÔI CÒN SỐNG, TÔI ĐÃ CÓ MỘT ĐỜI NGƯỜI QUÝ BÁU,
TÔI SẼ KHÔNG LÃNG PHÍ NÓ,
TÔI SẼ SỬ DỤNG TOÀN BỘ NĂNG LỰC CỦA TÔI ĐỂ PHÁT TRIỂN BẢN THÂN.

ĐỂ MỞ RỘNG TRÁI TIM TÔI TỚI NHỮNG NGƯỜI KHÁC,
ĐỂ THÀNH TỰU GIÁC NGỘ VÌ LỢI LẠC CỦA TẤT CẢ CHÚNG SINH,
TÔI SẼ CÓ NHỮNG TƯ TƯỞNG TỐT LÀNH ĐỐI VỚI NGƯỜI KHÁC,
TÔI SẼ KHÔNG GIẬN DỮ  HAY NGHĨ XẤU VỀ NGƯỜI KHÁC.
TÔI SẼ LÀM LỢI ÍCH CHO NGƯỜI KHÁC CÀNG NHIỀU CÀNG TỐT TRONG KHẢ NĂNG CỦA TÔI.”

Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14

(Nguồn: Một Đời Người Quý Báu – Bản dịch Việt Ngữ của Thanh Liêm)

Chúng ta bây giờ “không còn trẻ nữa”, đó là một cụm từ của người viết hay dùng để đùa vui với những người bạn cao niên của tôi để tránh nói chữ “già” nghe sao mà buồn quá!  Chúng ta cần sống vui sống khỏe chứ lị! Smile!

https://lh3.googleusercontent.com/proxy/NKRHubWHZEzskV1-u3aSOBegXZ4qFa0tUhZ8d4Pe7OzmvDHUA2KsJHlENHhdWTmtI5-usQVWiJeGx4RL_odtcXIKpVlZ7L7d3dUoRv8-ld_hcOKDnkGKdNo3x51YROmufCl_7O63F-o_ZUQJee9HF1CFIOR57B-Yu8R5DM3qo9M=w735-h900-p

Người viết xin mời quý bạn đọc một trích đoạn dưới đây do một người bạn cao niên trên cõi ảo của người viết chuyển đến để chúng ta cùng đọc và suy ngẫm nhé,.

Những người già hối tiếc điều gì nhất trong đời?

“Khi nhìn lại cuộc đời mình, bạn hối tiếc điều gì nhất?”

“….Theo Business Insider, đây là câu hỏi mà Karl Pillemer, giáo sư về phát triển con người tại trường Đại học Cornell , tác giả của tập sách “30 bài học của cuộc sống: Lời khuyên từ những người thông thái nhất nước Mỹ”, đã hỏi hàng trăm người cao tuổi trên 65 tuổi trong chương trình nghiên cứu Legacy Project (tạm dịch: Dự án di sản) của Đại học Cornell.

Tình yêu, sự nghiệp, con cái, v.v…, không phải là câu trả lời mà giáo sư Pillemer được nghe thấy thường xuyên nhất, mà thay vào đó lại là câu:

“Tôi ước rằng tôi đã không dành quá nhiều thời gian của cuộc đời mình chỉ để lo lắng.”

Nhiều năm trước, khi giáo sư Pillemer, một chuyên gia lão khoa nổi tiếng thế giới gặp bà June tại một nhà dưỡng lão. Bà Driscoll nói với giáo sư: “Sống vui vẻ, hạnh phúc nhất có thể chính là trách nhiệm của tôi, ngay tại đây, ngay hôm nay.

Câu nói đó đã truyền cảm hứng cho Pillemer đi tìm câu trả lời cho việc làm sao một thế hệ trải qua nhiều mất mát đau thương, qua các sự kiện lịch sử thảm khốc và đau ốm lại có thể là những người hạnh phúc nhất. Ông muốn truyền đạt trí tuệ này lại cho thế hệ trẻ, những người dường như quá mong manh, khi chỉ một sự việc không vừa ý nhỏ nhoi cũng khiến họ mất phương hướng đến nỗi tự kết thúc cuộc đời mình.

Năm 2004, giáo sư Pillemer khởi động dự án Legacy Project và đã hỏi hơn 1.500 người Mỹ trên 65 tuổi về những bài học quan trọng nhất mà họ học được trong suốt cuộc đời mình. Trong cuốn “30 bài học cuộc sống”, ông gọi những người mình phỏng vấn là “chuyên gia của cuộc đời” vì chính họ, qua những hạnh phúc và khổ đau, thành công và thất bại đã nắm giữ những bài học trí tuệ nhiều hơn bất cứ nội dung của cuốn sách dạy kỹ năng sống nào.

Giáo sư Pillemer đã cho rằng những câu trả lời như “ngoại tình, công việc kinh doanh tồi tệ hoặc nghiện ngập” là những điều hối tiếc nhất trong cuộc đời của những người cao tuổi này.

Do đó, ông đã sửng sốt khi nghe đi nghe lại một câu trả lời: Tôi ước rằng mình đừng lo lắng nhiều quá” và “Tôi hối tiếc vì đã lo sợ quá mức về tất cả mọi thứ”.

Trong cuốn “30 bài học cuộc sống”, Pillemer nói rằng ông không thể không ngạc nhiên về bài học này. “Những người này đều trải qua các thời kỳ khó khăn trong lịch sử và các bi kịch của cuộc đời, tôi tưởng rằng họ được phép lo lắng ở mức độ nào đó”.

Những người hầu như đã đi đến cuối cuộc đời này giải thích rằng thời gian là tài sản quý giá nhất của con người. Việc lo lắng về những điều có thể không bao giờ xảy ra, hoặc lo sợ về những thứ chúng ta không thể kiểm soát được là một sự lãng phí tài sản này một cách xuẩn ngốc.

Hành trình trên trái đất này của mỗi chúng ta là hữu hạn. Nếu lo lắng quá nhiều, bạn không còn mấy thời gian để tận hưởng, trải nghiệm và hạnh phúc. Vậy làm thế nào để giảm bớt thời gian lo lắng trong cuộc sống này? “Những người thông thái nhất nước Mỹ” nói với giáo sư Pillemer một số cách như sau:

Hãy sống từng ngày, đừng luôn nghĩ tới tương lai quá xa…..”

Minh Trí tổng hợp

(Nguồn: Email bạn chuyển. Xin cám ơn anh Nam Nguyễn)

https://lh3.googleusercontent.com/-Pd1ZqUji2eE/W0YcGOoqbUI/AAAAAAAAbLs/LKNVymr-Lj4bpqu386M3NkoPP7IYVmJCwCJoC/w795-h795-n/gplus-1490477932.jpg

Để kết luận bài tâm tình hôm nay, người viết  xin mời quý bạn thưởng thức  Youtube Cuộc Đời Trần Thế – Thơ Sương Lam do nhạc sĩ Võ Tá Hân phổ nhạc, thực hiện Youtube, trình bày với tiếng hát, tiếng đàn guitar của chính tác giả.

Xin cám ơn nhạc sĩ Võ Tá Hân rất nhiều.

Youtube CUỘC ĐỜI TRẦN THẾ – Nhạc: Võ Tá Hân – Thơ: Sương Lam – YouTube

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

 

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN432-ORTB 847-82218)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

https://www.pinterest.com/suonglamt/

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw

TRƯỢT CHÂN, TÉ NGÃ TRONG TUỔI VÀNG

Tuổi già cần biết những chuyện liên quan đến sức khỏe ưu tiên hơn biết nhiều chuyện khác để khỏe mình và để không làm phiền người khác.😀😝
Chúc an vui

Sương Lam

Nguồn: Internet

Chỉ một cú vấp ngã là cuộc sống con người có thể thay đổi hoàn toàn, cuộc thay đổi không thể kềm hãm xoay chuyển. Sự đau đớn thể xác đi kèm với nỗi vật vã tâm thần. Đây là mối ưu tư, ám ảnh của tuổi vàng khắp chốn.

Con người sống lâu hơn, ít bệnh tật hơn nhưng tuổi thọ lâu dài kia có những khúc quanh không như ý. Cơ thể trải qua những biến chuyển cần sự thích nghi và chấp nhận từ mỗi cá nhân. Ôi chao, biết bao nhiêu là biến chuyển trong cái thân thể mong manh kia sau 70 – 80 năm dãi dầu với thời gian?

Mắt nhìn không còn tinh anh. Tai nghe không còn tỏ tường, có vị còn chịu chứng ù tai, tinnitus, những âm thanh tai quái u u trong đầu suốt ngày đêm. Khứu giác chẳng còn “cảm” được một mùi hương nhẹ nên vị giác hầu như mòn mỏi. Khoảng 70% khả năng “nếm” đến từ khả năng “ngửi”. Rượu [ngon] không còn giữ được hương vị cũ dù vẫn mang lại cảm giác lâng lâng và đôi khi còn gây chuếnh choáng nhanh chóng không ngờ. Bắp thịt không mạnh mẽ như trước, khuân vác một món gì cũng khó khăn. Khớp xương ê ẩm khiến việc xê dịch chậm chạp… Chưa kể sự thăng bằng, balance, kết hợp từ khả năng nhìn thấy, sức mạnh của bắp thịt, và khả năng cảm nhận vị trí của thân thể (proprioception) trong môi trường chung quanh, cũng sút giảm qua thời gian. Và cuộc sống có thể đến khúc ngoặt không ngờ khi trượt chân, vấp ngã.

Năm 2012, trên 2.4 triệu người té ngã, NGUỒN: CONSOLEANDHOLLAWELL.COM

Are you injured? The accomplished personal injury lawyers at Console & Hollawell are here to help you. We have a 97% success rate trying cases like yours, and we back it up with our No Win No Fee Promise! Call us at (856) 778-5500. Call Us Today!

Tại Huê Kỳ, số người cao niên (65+ tuổi) té ngã và chịu biến chứng nặng nề mỗi ngày một gia tăng. Nha Thống Kê của cơ quan Kiểm Soát và Phòng Ngừa Bệnh Tật (CDC) công bố một con số đáng ngại, chỉ trong năm 2012, trên 2.4 triệu người té ngã, trong số ấy trên 200 ngàn người tử vong vì biến chứng trong cùng năm.

Theo Hội Chuyên khoa về Tuổi vàng, Geriatrics, tai nạn gia tăng khi con người quá lạc quan quá tự tin, không lượng sức mình; người có tuổi cũng không ngoại lệ nhưng chịu ảnh hưởng của tai nạn nặng nề hơn. Những thứ bình thường trước đây bỗng dưng trở thành chướng ngại vật trong một phút không ngờ: các bậc thang, tấm thảm trên sàn nhà, bồn tắm trắng bóng, vồng u trong chỗ đậu xe, rễ cây ngoài vườn…, và ngay cả con chó con mèo quanh quẩn bên chân hằng ngày. Những món thuốc trị chứng cao huyết áp, chữa trầm cảm…có thể gây chóng mặt, choáng váng khiến việc vấp té, trượt chân xảy ra dễ dàng hơn.

Trong số các cụ cao niên té ngã và gãy xương chậu xương đùi, 20% tử vong trong cùng năm, 80% còn lại chịu ảnh hưởng nặng nề. Họ không còn tự di chuyển nên việc nhàn tản trên một quãng đường ngắn trở nên bất khả. Nhiều người mất luôn khả năng lái xe vì chân ga chân thắng không còn nhậm lẹ nên dễ gây tai nạn.

Không thể tự di chuyển, các cụ này trở nên phụ thuộc vào người chung quanh, từ bạn bè, hàng xóm láng giềng đến con cái. Tuổi vàng sợ đau đớn thể xác thì ít nhưng họ lại hãi hùng trước viễn ảnh mất hết khả năng độc lập.

Một sự thật khó chấp nhận là việc càng cao tuổi, càng dễ té ngã. Theo Tiến Sĩ Judy A. Stevens, chuyên viên Dịch Tễ, epidemiologist, tại CDC, té ngã xem ra giản dị nhưng lại là nỗi ám ảnh kinh hoàng cho tuổi vàng, không mấy ai muốn nhắc đến và ngay cả người bị té cũng không muốn đề cập đến. Lý do? Các cụ ngượng ngùng, bạn ạ, ngại bạn bè chê cười mình vụng về, nhưng lý do sâu thẳm nhất, các cụ sợ con cháu lo lắng quá lại khênh họ vào nhà dưỡng lão hầu được (bị) chăm sóc kỹ lưỡng hơn, và từ đó mất luôn cuộc sống độc lập riêng tư. Họ sợ hung thần té ngã còn hơn các trận đau ốm. Đau ốm khi hết bệnh còn có thể độc lập chứ té ngã thì lôi thôi lắm!

Phục hồi sau khi té ngã là một hành trình gian nan, chậm chạp. Với các ca gãy xương “bình thường”, sau khi bó xương, nối xương và vết thương tạm lành, bệnh nhân trải qua thời gian tập luyện để có thể tự di chuyển. Chương trình phục hồi kéo dài vài tháng, từ việc dùng xe lăn, khung cân bằng đến cách dùng gậy để chống đỡ thân mình và giúp thăng bằng. Nhiều cụ không còn leo thang được nữa vì cần dùng khung sắt để di chuyển, và từ đó phải lìa bỏ tổ ấm nơi có các bậc thang thân quen, gần gũi. Thay đổi chỗ ở là cả một cú sốc trong tuổi vàng. Cụ nào chấp nhận và chịu thích nghi thì vết thương “lìa tổ ấm” sớm lành, cụ nào rầu rĩ vật vã với chỗ ở mới thì nhanh chóng rơi vào nỗi trầm cảm u uất và không thiết sống!

alt
Emergency button trên dây đeo cổ – NGUỒN VOLTUM.COM

Ngược lại, được sinh sống trong khung cảnh quen thuộc là nỗi ấm áp, thoải mái trong tuổi vàng ngay cả khi các cụ không còn có thể tự chăm sóc thân thể.

Như mọi loại bệnh tật, phòng ngừa là phương cách tốt nhất. Té ngã cũng thế. Phòng ngừa té ngã để tránh thương tật và các biến chứng thay đổi đời sống của bệnh nhân.

Để phòng ngừa té ngã, bà Judy Stevens cho rằng thể dục là yếu tố quan trọng nhất. Khi thân thể khỏe mạnh, bắp thịt cứng cáp, thì ít bị té ngã; và nếu bị té ngã thì ảnh hưởng cũng bớt trầm trọng so với các cụ ít động đậy, đi lại.

Các lớp thể dục, nhất là các buổi dạy về thăng bằng, như tập đứng một chân, lăn trái banh Bosu cho quen với sự chông chênh. Môn Thái Cực với các động tác co duỗi thong thả, chậm chạp giúp thân thể phối hợp hoạt động của bắp thịt và hai lá phổi thở hít nhịp nhàng. Sự phối hợp này cần thiết cho việc hô hấp, thăng bằng và dáng đi đứng của thân thể.

Hiệu quả cụ thể nhất của sự tập luyện thân thể là việc có thể tự đứng dậy từ ghế ngồi mà không cần vịn tay: bắp thịt hai chân và bắp thịt bụng, lưng cứng cáp đủ để chống đỡ và thăng bằng thân thể khi thay đổi vị thế.

Những yếu tố khác không kém quan trọng là việc dùng các món thuốc. Thuốc trị cao huyết áp, khoảng 70% các cụ tuổi thất thập dùng món thuốc này, gây chóng mặt khi huyết áp xuống nhanh và dễ té ngã nếu không cẩn thận. Chưa kể các thứ dược thảo lợi tiểu, giảm đường giảm mỡ (?) hầm bà lằng khác bán tự do trên thị trường mà các cụ Á Đông dùng thường xuyên như uống trà.

Xin mở ngoặc để nhắc đến dược thảo một chút: Dược thảo là con dao hai lưỡi rất sắc, có thể vô cùng hiệu quả trong việc chữa trị một bệnh tật nào đó, nhưng dược chất trong dược thảo có liều lượng bao nhiêu lại là một điều bí mật. Bí mật thứ nhì là món dược thảo tuy có cùng tên nhưng mức khác biệt về dược chất [và dược tính] lại là khoảng cách mênh mông… chưa kể các phụ chất có dược tính khác.

Các cụ dùng thuốc trị cao huyết áp có tỷ lệ té ngã cao gấp đôi những người không dùng. Đặc biệt là loại thuốc lợi tiểu, diuretic, [dùng để giảm cao huyết áp và suy tim]. Nếu cần dùng, các cụ nên uống thuốc ban ngày để tránh những chuyến vào nhà vệ sinh trong đêm tối. Món thuốc khác, món thuốc trị mất ngủ, có thể gây mất thăng bằng, và nếu có thể, nên thay thế bằng một ly sữa ấm, một cuốn sách dễ đọc hoặc một vài bản nhạc êm dịu.

Cách phòng ngừa té ngã khác là cách xếp đặt vật dụng trong nhà, loại bỏ tấm thảm đặt hờ hững trên sàn nhà, bàn ghế nằm gọn ghẽ trong một góc khuất, dẹp giày dép, đồ chơi… trên lối đi.

Các cụ trong tuổi vàng cần đi khám mắt hàng năm và đeo kính để duy trì thị lực. Dùng kính đơn tròng khi đi bộ và chỉ dùng kính hai tròng, ba tròng (bifocal, progressive lenses) khi đọc sách, ngồi tại chỗ vì loại kính này có thể gây vấp té.

Trong nhà cần có đèn đủ sáng để thắp rõ vật dụng chung quanh. Và món vật dụng cần thiết nhất, với các cụ sống đơn chiếc, có lẽ là món “gọi cấp cứu”, emergency button, electronic alert, có thể trong dạng vòng đeo trên cổ tay có nút bấm, có thể là dây đeo trên cổ.

Mùa thu của cuộc đời không nhất thiết chỉ là mùa tàn úa, mùa lá vàng; với sự chấp nhận, sửa soạn và sẵn sàng cho tinh thần, mùa thu có thể trở thành…vàng lá, vàng ròng với các chuyến du ngoạn thong thả để tận hưởng sự thanh nhàn khi tâm tư không còn vướng bận với sinh kế nhọc nhằn và bổn phận dưỡng dục khó khăn?

Tập với trái banh Bosu – NGUỒN DIRECTORSBLOG

 

Sương Lam mời đọc Sự Chọn Lựa Của Bạn

Thưa quý anh chị,

Con người sống trên đời có quyền tự do chọn lựa cách sống của mình và chịu trách nhiệm về sự chọn lựa đó. Có những sự chọn lựa mà mãi đến mấy chục năm sau mới nhận chân ra đó là một sự sai lầm.  Nhưng chúng ta vẫn có thể thành tâm sám hối những sai lầm đó để quay về bờ giác.

Trong phạm vi gia đình hay ngoài xã hội, ai ai cũng đã có lần phạm lỗi lầm vì chúng ta chỉ là thế nhân tầm thường giữa chốn nhân gian này. Vấn đề quan trọng là chúng ta có  chịu nhận ra những sai lầm đó với cái tâm hướng thiện hay không?

Bài tâm tình  hôm nay cũng là dịp để chúng ta nhìn lại những gì chúng ta đã, đang làm để thay đổi cách sống sao cho trên thuận với thiên lý, dưới hòa với nhân đạo với cái Tâm chân thành sám hối những sai lầm của chúng ta, nếu có.

Thân tình,

Sương Lam

 Sự Chọn Lựa của Bạn

https://lh3.googleusercontent.com/8VK3luEYqR9kOpN57Dy2fpFQDK9XFDn23d1o9B7nS6sMIJoHw2UYnTBNCeGYfyY5N4b_Hh5PZpaLukDFGJSouY5hWaYTb4Mz8tH7KA=s330

Đây là bài số bốn trăm hai mươi sáu (426) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Chúng ta ai cũng có một trí óc để phán xét  và một trái tim tình cảm để yêu thương.

Tùy theo sự chọn lựa của mình mà chúng ta hành động thiện lành để tạo được nghiệp thiện hay hành động hung dữ mà tạo ra nghiệp ác.  Thiện hay ác khác nhau ở cáiTâm của mình vì Nhà Phật có dạy: « Nhất thiết duy Tâm tạo » tất cả mọi sự việc trên đời đều do Tâm tạo ra. Tâm bình thế giới bình, tâm lọan thế giới loạn.

Xin mời quý bạn dành một chút suy tư với Chữ Tâm được trích dẫn dưới đây nhé:

Một phút suy tư: Chữ TÂM

Tâm là một điểm tuy nhỏ nhưng quan trọng, nên người ta mới gọi là tâm điểm.
Tâm của con người càng quan trọng hơn vì nó nói lên nhân cách của một con người:

– Tâm lệch lạc thì cuộc sống nghiêng ngã đảo điên.
– Tâm gian dối thì cuộc sống bất an.
– Tâm ghen ghét thì cuộc sống hận thù.
– Tâm đố kỵ thì cuộc sống mất vui.
– Tâm tham lam thì cuộc sống dối trá …

Cho nên, ta không những đem tâm của mình đặt ngay trên ngực để yêu thương, mà còn:

– Ðặt trên tay để giúp đỡ người khác.
– Ðặt trên mắt để nhìn thấy nổi khổ của tha nhân.
– Ðặt trên trán để mau mắn chạy đến với người cùng khổ.
– Ðặt trên miệng để nói lời an ủi với người bất hạnh.
– Ðặt trên tai để biết nghe lời than trách, góp ý của người khác.
– Ðặt trên vai để biết chịu trách nhiệm và chia sẻ trách nhiệm với anh em chị em.

Thân xác không tim thì thân xác chết, làm người không có tâm thì cuộc sống chỉ có hận thù và là mối nguy hiểm cho mọi ngưới

(Nguồn: sưu tầm trên internet)

Có nhiều bài học nói về chữ Tâm sẽ được người viết từ từ dẫn trình sau để chúng ta cùng học hỏi.  Hôm nay, người viết xin mời quý bạn đọc một bài học ngắn ngắn dưới đây:

Tâm bình thường

Tăng hỏi Thiền sư: « Phải nỗ lực tu hành như thế nào mới hợp đạo ? »

–  Đói ăn, mêt ngủ.

–  Như vậy thì người bình thường nào làm chẳng được.

– Không, không.  Người bình thường không giống như thế.  Vì khi ăn họ không chăm chú ăn, mãi lo nghĩ trăm điều.  Khi ngủ, họ không chịu ngủ, lại tơ tưởng ngàn chuyện. Vì thế khác với người tâm bình thường.

Bình: Thiển tổ Nam Tuyền bảo: « Tâm bình thường là Đạo ».  Đi cũng thiền, đứng cũng thiền, nói, nín, động tịnh thảy an nhiên.

Cảnh giới tâm bình thường này khác xa phàm phu vọng loạn một trời một vực »

(Nguồn : Thiền là gì ? – Biên soạn : Thích Giác Nguyên)

Tuy nhiên, người viết thích nhất là câu chuyện Thiền dí dỏm dưới đây qua hình ảnh cô  lái đò cho có vẻ tình tứ, thơ mộng một tí ti, bạn nhé,

Cô Lái Đò

https://lh3.googleusercontent.com/k55Z-rqzRvoGNEwrZIVo0oa0XBcC6BwwcHspn9jJuB67ytpMqevHQyqZrx3r7sCuHf5C1VV_DPNQ0nMbyblh5yuSkUV-2MF9MGvsCw=w527-h330

 

Một lần, có một Thiền sinh có việc phải sang sông.  Ngồi trên đò, sư tỏ ra ngạc nhiên vì nhan sắc dễ coi của cô gái miền quê.

Đến lúc lên đò. Hành khách mỗi người phải trả một quan.  Sư cũng định thế, không ngờ cô gái hóm hỉnh bảo:

–       Xin Thầy trả cho tôi hai quan.

Sư còn đang ngạc nhiên thì cô gái đã tiếp:

–       Một quan cho tiền đi đò và một quan về khoản ngắm người lái đò.

Không tranh cãi lôi thôi, sư liền trả cô hai quan tiền, nhưng trong bụng hơi tấm tức.

Bận về sư cứ dí mũi xuống sàn thuyền không dám nhìn lên.  Nào ngờ lần này cô lái bảo:

–  Xin Thầy cho em bốn quan.

Không nhịn được nữa , sư cãi:

–       Nhưng tôi có nhìn cô đâu nào?

Cô gái cười mỉm:

–       Đồng ý là Thầy không nhìn tôi bằng mắt, nhưng Thầy lại nhìn bằng tâm…  Vì thế mà tôi tăng giá gấp đôi lên đó!

( Nguồn: Trích trong Thiền Tâm Vi Tiếu và Vô Nim Thiền- Cư Sĩ Nhất Tâm)

Khi quý bạn và người viết đọc những bài viết có chút thiền vị với cái tâm vui vẻ, chắc chắn bạn và  người viết cũng thấy “đời bỗng thêm vui” và tự mỉm cười một mình .  Người ta thường nói: “Một nụ cười bằng mười liều thuốc bổ” đấy!  Khi được uống thuốc bổ thì bạn sẽ khỏe thêm, bạn sẽ thấy yêu đời thêm, bạn sẽ sống vui sống khoẻ thêm.  Như thề, học Thiền cũng có nhiều lợi ích chứ nhỉ, phải không Bạn?

Người viết thích thơ văn, nên khi đọc một bài thơ nào hay hay thì “chớp” ngay để dành trong “tàng kinh các” của người viết, để lâu lâu lấy ra ngâm nga hoặc chia sẻ với bạn bè khi có dịp.

Hôm nay người viết đọc lại bài thơ này, tôi thấy có chút gì thiền vị hay hay, nên dù chưa biết tác giả là ai, tôi cũng xin phép tác giả cho tôi được chia sẻ cùng với quý bạn để cùng với tôi sống được ít phút giây với tâm hồn nghệ sĩ của mình nhé. Xin cám ơn tác giả và  xin mời quý bạn cùng thưởng thức bài thơ dưới đây:

MỘT NỬA

Sống trên đời mới chỉ là một nửa.

Biết bao giờ tìm được nửa thứ hai.

Dẫu biết rằng    1 +1 = 2

Nhưng cũng có 2: 2 =1.

Một người buông tay 1 người ngã

Môt người cất bước 1 người mong

Môt người ra đi 1 người khóc

Một người quay lưng 1 nguời buồn

Một người đang quên 1 người nhớ

Hy vọng tắt đi khi bạn ngừng tin tưởng

Tình yêu mất đi khi bạn ngừng quan tâm

Tình bạn mất đi khi bạn ngừng chia sẻ

Häy mở lòng và xích lại gần nhau

( Không biết tên tác giả)

. (Nguồn: email bạn gửi)

Con người khi cái Tâm chưa biết tu thì mù mờ, si mê nhưng khi biết tu rồi thì cái Tâm kia sẽ  bừng sáng, chứng ngộ.  Chính nhờ những bậc thiện tri thức có tấm lòng từ bi lân mẫn dẫn dắt chúng ta cần phải biết tu hành, làm lành lánh dữ với tinh thần Bi Trí Dũng của nhà Phật, với tinh thần thương yêu nhân ái của nhà Chúa thì chúng ta sẽ tạo được nghiệp lành.

Xin mời quý thân hữu chiêm nghiệm lợi ích của sự biết Tu như thế nào qua những vần thơ nhẹ nhàng khuyến tu của Thầy Thích Tánh Tuệ dưới đây nhé:

 https://lh3.googleusercontent.com/-R44_VyF6GR8/W0G-DIk40VI/AAAAAAABTeQ/lSTUu8zMQ1oD5vsnuI79nv1W3BMtWC_zACJoC/w795-h1056-n/gplus237795354951915956.jpg

Tu là.. khéo Biết những gì chưa tu.

Chưa tu chấp trách lỗi người

Tu rồi, lỗi ấy không ngoài chính ta

Chưa tu, hở chút ba hoa..

Tu rồi, nhìn lại, đấy là trẻ con..

Chưa tu, thế sự chen bon.

Tu rồi, chỉ cốt vẹn toàn nội tâm.

Chưa tu, đụng đến nổi sân

Tu rồi, mặt đỏ.. lặng thầm soi gương..

Chưa tu mười ghét, một thương

Tu rồi độ lượng trùng dương cõi lòng

Chưa tu, xuôi ngược đèo bòng

Tu rồi, vui bước ngược dòng thế nhân..

 

Chưa tu Muốn bội hơn Cần

Tu rồi nguyện bỏ dần dần.. ”cái thêm”..

Chưa tu, nghịch cảnh là rên

Tu rồi, nhờ đó mà nên Đạo mầu

Chưa tu, van vái, khẩn cầu

Tu rồi, nhớ.. ” Hạt Minh Châu ” của mình..

Chưa tu, năm dục kết tình

Tu rồi, thấy cảnh, quay gìn giữ tâm..

 

.. Chưa tu, nói, thuyết cao thâm

Tu rồi, lặng lẽ.. âm thầm thực thi.

Chưa tu, thích thú thị phi

Tu rồi, Như Thị, có chi để màng!..

Chưa tu, mộng tưởng Niết Bàn

Tu rồi, Phật giữa trần gian phút này..

 

Chưa tu, thích được làm Thầy

Tu rồi, chỉ muốn độ bầy vô minh.

Chưa tu, rộn rã sắc thinh..

Tu rồi vô sự, an bình quí hơn.

Chưa tu, bỏ vọng tìm chơn

Tu rồi, lấy bỏ là nhơn luân hồi.

Chưa tu, đời thấy đơn côi

Tu rồi, bạn hữu không ngoài giác tâm

– Kiếp người hữu hạn trăm năm

Tu rồi, biết bỏ mê lầm- ấy tu..

 

Như Nhiên- Thích Tánh Tuệ

Kính cảm niệm công đức của Thầy Thích Tánh Tuệ

https://lh3.googleusercontent.com/0qx4hORjZ3GnsiwVkMtzP9f_5b-eitMWSotkP7chdU56hzlhlrvPJJsxDSLFipxtiNZ5CCvxcgLBqlVZi1eyeRTBGsuU3BTeJdcr2g=w221-h330

Xin mời thưởng thức   Youtube  Chữ Tâm Trong Thư Pháp. – YouTube   do người viết thực hiện để làm kết luận cho bài viết hôm nay, bạn nhé

Xin click vào link dưới đây:

Chữ Tâm Trong Thư Pháp

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 426-ORTB 841-71018)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

 

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw

Sương Lam mời đọc Hai Chữ Cám Ơn

Thưa quý anh chị,

Ngày lễ Mừng Độc Lập của xứ Mỹ đã qua. Mỗi lần nhìn pháo bông nở rộ trên bầu trời để chào mừng ngày lễ trọng đại nhất của nước Mỹ là người viết lại một lần tự thốt lên lời cám ơn những người dân xứ Mỹ đã mở rộng vòng tay đón nhận những người tỵ nạn Việt Nam đi tìm tự do, nhân bản ở nơi xứ lạ.  Chúng ta đã an cư nơi xứ Mỹ thì không thể nào quên ơn những người đã giúp đỡ chúng ta được hưởng không khí tự do, hạnh phúc này.

Dĩ nhiên, chúng ta cũng cần phải cám ơn những ai đã đem niềm vui nụ cười đến cho chúng ta và giúp chúng ta vượt qua những khó khăn, đau khổ trong cuộc đời: cha mẹ, thân nhân gia đình, bạn bè thân hữu, đoàn thể, nhân viên xã hội v..v..

Hy vọng những lời tâm tình hôm nay của người viết cũng là những lời tâm tình của chị, của anh, của em, vì chúng ta ai cũng có trái tim tình nồng nàn tình cảm nên dễ cảm thông nhau, .

Thân tình,

Sương Lam

 Hai Chữ Cám Ơn

https://lh3.googleusercontent.com/-d_vLXsLHX7w/Vn3_NuTl5mI/AAAAAAAAEHc/REn67uhNEO0/w795-h603-n/Thanhkyouhoahongtim.jpg

Đây là bài số bốn trăm hai mươi lăm (425) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Chúng ta thường được cha mẹ dạy rằng:  “Con phải biết cám ơn người đã giúp ta một việc gì đó dù đó là việc lớn hay việc nhỏ, dù là việc tầm thường hay việc quan trọng như vậy mới hợp với đạo lý làm người”

 

Tuy nhiên vì những bận rộn trong đời sống hằng ngày, chúng ta hình như hơi quên lãng những người đã giúp ta vượt qua những khó khăn trong cuộc sống trong sự thương yêu và chia sẻ, dù rằng người ấy là bậc mẹ cha, thân bằng quyến thuộc hay bạn bè thân hữu lâu năm hay vừa mới sơ giao.

Đôi khi chúng ta cũng cần phải cám ơn nụ cười ngây thơ của em bé nhỏ, cám ơn lời nói dịu dàng trìu mến của người bạn già vì những nụ cười, lời nói đó đem lại cho chúng ta  niềm vui trong ngày.  Đôi khi chúng ta cũng cần cám ơn cho những cuộc tình dang dở vì những dở dang này giúp ta biết thêm thi vị của “thú đau thương” trong tình yêu.  Chúng ta cũng phải cám ơn những sự thất bại trong cuộc đời để từ đó ta biết giá trị của sự thành công đáng quý như thế nào.

Chúng ta sống trong cõi đời này, lúc nào cũng cần có sức mạnh của “tự lực” và “tha lực” như cành nho trong mẫu chuyện nho nhỏ dưới đây:

 Câu chuyện cây nho

Một cành nho mảnh mai lớn lên nhờ những dòng nuớc khoáng tinh khiết từ lòng đất. Nó thật trẻ trung, khỏe mạnh và đầy sức sống. Nó cảm thấy rất tự tin khi tất cả chỉ dựa vào chính bản thân nó

Nhưng 1 ngày kia, bão lốc tràn về, gió thổi dữ dội, mưa không ngớt, cành nho bé nhỏ đã bị dập ngã. Nó rũ xuống, yếu ớt và đau đớn. Cành nho đã kiệt sức. Thật tội nghiệp! Bỗng nó nghe thấy tiếng gọi của 1 cành nho khác: “Hãy lại đây và nắm lấy tay tôi”.

Cành nho do dự trước đề nghị ấy. Từ trước đến giờ cành nho bé nhỏ đã quen tự mình giải quyết mọi khó khăn 1 mình. Nhưng lần này nó đã thật đuối sức…

Nó ngước nhìn cành nho kia với vẻ e dè và hoài nghi. “Bạn đừng sợ bạn chỉ cần quấn những sợi tua của bạn vào tôi là tôi có thể giúp bạn đứng thẳng trong mưa bão” – Cành nho kia nói. Và cây nho bé nhỏ đã làm theo.

Gió vẫn dữ dội, mưa tầm tã và tuyết lạnh buốt ập về. Nhưng cành nho bé nhỏ không còn đơn độc, lẻ loi nữa mà nó đã cùng chịu đựng với những cành nho khác. Và mặc dù những cành nho bị gió thổi lắc lư, chúng vẫn tựa vào nhau như không sợ bất cứ điều gì.

Có những khó khăn chúng ta có thể vuợt qua bằng chính sức lực của mình. Nhưng có những thử thách lớn mà chúng ta chỉ có thể vượt qua nhờ tình yêu thuơng, đồng lòng gắn bó và chia sẻ với nhau như những cành nho bé nhỏ kia.

(Nguồn: sưu tầm trên internet)

Đây là một bài học khuyên chúng ta phải biết dựa vào nhau mà sống và đừng quên sự giúp đỡ của những người đã giúp đỡ chúng ta, dù người ấy là người tầm thường bé nhỏ.

Bạn có đồng ý với tôi chăng?

Tuy nhiên ở một khía cạnh khác, người làm ơn cũng cần quên đi những gì ta đã ra công giúp đỡ người khác theo tinh thần “thi ân bất cầu báo” mà người xưa đã dạy.

Khi chúng ta làm được một việc lành như giúp đỡ kẻ neo đơn, giúp đỡ kẻ nghèo khổ bịnh tật đáng thương, ta thấy vui trong lòng một ít.  Đó chính là phần thưởng mà ta đã nhận được từ những việc thiện lành đó rồi, đừng mong mỏi sự đền ơn trả nghĩa nơi người vừa mới thọ ơn của ta.  Người viết tin tưởng rằng: “Ngẩng đầu cao ba thước đẵ có thần linh” cho nên việc làm thiện ác, tốt xấu của chúng ta, xét về phương diện tâm linh đã có trời cao phán xét. Và riêng với lương tâm cá nhân chúng ta, bạn cũng sẽ thấy hạnh phúc, vui vẻ khi làm được việc thiện lành họặc lo lắng sợ  hải khi làm nên chuyện xấu ác.  Bạn có nghĩ như thế không?

Nhiều khi bạn không nhận được sự trả ơn của người mà bạn đã ra tay giúp đỡ mà bạn lại nhận được sự giúp đỡ của người xa lạ khác trong những trường hợp hay hoàn cảnh khác khi bạn cần sự giúp đỡ.  Bạn đã có kinh nghiệm này hay chưa?  Chắc chắn là phải có rồi ít nhất là một lần trong cuộc đời của bạn cũng như của tôi.

Xin cám ơn cuộc đời đã cho ta được học hỏi và được biết thêm nhiều điều thú vị trong cõi trần gían  này.

Khi còn làm việc trong chương trình Head Start của Sở Học Chánh Portland, Oregon, người viết đã học rất nhiều đìều hay trong chương trình giáo dục các đấng nhi đồng 4 tuổi này. Học sinh luôn được dạy phải biết cám ơn thầy cô giáo khi được thầy cô giáo hay bạn bè hoặc do người khác giúp đỡ và phải biết xin lỗi khi phạm lỗi.

Hai từ ngữ “xin lỗi” và “cám ơn” này hình như đã thấm thấu sâu xa vào nếp sống thường nhật của tôi, nên người viết rất lấy làm ngạc nhiên và bực mình khi phu quân của tôi, đôi khi vì “tự áí” hay vì “mắc cở” mà tiết kiệm cách dùng hai từ này mỗi khi chàng phạm lỗi hay khi tôi ra tay giúp đỡ chàng.

Quý ông là thế đấy cứ tưởng mình luôn là “ông boss” và luôn nghĩ rằng quý bà vợ phải có bổn phận “tại gia tùng phụ, xuất giá tùng phu”, nên tôi không cần phải cám ơn hay xin lỗi gì cả”.

“Xưa quá đi Diễm” rồi và quý ông cần phải “Bỏ đi Tám” ý nghĩ đó vì bây giờ là thế kỷ 21 rồi đấy nhé.  Smile!

https://lh3.googleusercontent.com/-VYYUCJqnVD0/Vo2P2KVTvxI/AAAAAAAAEMo/7g2hamfLNYA/w795-h597-n/ThankYouForgetMeNot.jpg

 

Xin mời đọc cảm nghĩ của một người Việt Nam đi công tác ở Mỹ qua bài viết dưới đây nhé.

 “Xin lỗi” và “Cảm ơn” – bài học từ người Mỹ

“Xin lỗi” là câu cửa miệng của người Mỹ, dù thực sự họ có lỗi hay không. Mà lời “Cảm ơn” đối với người Mỹ cũng phức tạp không kém.

Sau vài hôm lấy ngày làm đêm vì lệch múi giờ tới 13 tiếng, việc đầu tiên của tôi trong nhiệm kỳ công tác ở Mỹ là ra đường “giải ngố”, xem nước Mỹ mặt mũi ra sao. Đang mải ngó phố xá, tôi vô tình va vào người bên cạnh, làm ông ta suýt đổ cốc cà phê đang cầm trên tay. Chưa kịp định thần thì nạn nhân đã rối rít “Ôi, tôi xin lỗi! Anh có làm sao không?”. Tôi ớ người. Tôi va vào ông mà ông lại xin lỗi tôi là sao? Ừ thì cái này lạ, nhưng vẫn cứ thấy có gì đó nữa không quen tai lắm. Nghĩ mãi mới ra là câu “Xin lỗi”, cái này càng lạ lẫm bên ta, mà nhân chứng vật chứng là việc Cảng Hàng không Nội Bài năm ngoái đã phải phát động phong trào “4 xin”: Xin chào – Xin lỗi – Xin cảm ơn – Xin phép.

Một thời gian sau, quen rồi mới hiểu, “Xin lỗi” là câu cửa miệng của người Mỹ, dù thực sự họ có lỗi hay không. Tận mắt chứng kiến thêm một vụ việc, mới thấy lời xin lỗi, dù có vẻ đơn giản, nhưng lại tác dụng lắm. Đang đi trên đường, một chiếc ô tô, không hiểu thế nào mà bị xe sau húc lên, tan cả ba-đờ-sốc. Quả này mà ở quê mình thì dễ đánh nhau to, hay chí ít thì bố mẹ, ông bà, cụ kỵ cũng được xướng danh nở mặt nở mày.

Thế nhưng chuyện lại đơn giản chưa từng thấy. Sau khi đánh xe vào vệ đường, hai tài xế xuống bắt tay nhau, cùng nói xin lỗi, hỏi han tíu tít, rồi ai nấy rút điện thoại, một người gọi cảnh sát, người kia gọi bảo hiểm, cứ như mọi thứ đều được lập trình sẵn. Cách hành xử của họ khiến tôi nghĩ đến chuyện từng gặp ở Việt Nam. Một lần đi xe máy trên phố Hàng Điếu, tôi cũng bị một anh xế hộp tông thẳng vào đằng sau, tí ngã. Tôi xuống xe, thấy ống xả bị móp một chút. Còn anh ta thì vẫn ngồi nguyên trên xe, điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra chứ đừng nói đến xin lỗi hay hỏi han sự tình. Có tí bực mình, tôi bảo “Anh đi kiểu gì thế?”. Chắc thấy mặt mình hèn hèn, anh ta lạnh tanh “Đi kiểu đấy đấy thì làm sao?”. Đến nước này thì đúng là mình hèn thật, đành dựng xe đi tiếp, chả dám hó hé câu nào nữa, chỉ nghĩ bụng “Hôm nay mà gặp phải thằng không hèn thì mày đứt phừn phựt”.

Lời xin lỗi, ai cũng có thể nói được nhưng để xin lỗi một cách đúng nghĩa thì e là không đơn giản. Tôi đã học được điều này từ một bà mẹ Mỹ. Hai đứa trẻ chừng 5 tuổi, con của hai gia đình khác nhau chơi trong công viên. Một đứa nghịch cầm hòn sỏi ném vào đầu đứa kia. Hòn sỏi không đủ lớn để gây chảy máu nhưng cũng đủ để đứa kia bươu đầu, khóc giãy lên. Bà mẹ của đứa ném, không nói không rằng, nắm tay con mình lôi ra một góc. Thằng bé không hiểu sao cũng khóc thét, mặt trắng bệch. Nghe hai mẹ con nói chuyện, mới biết bà mẹ đã bóp nghiến bàn tay ném đá của thằng bé. Chờ cho thằng bé nín, bà mẹ mới hỏi :”Tay con có đau không?”, thằng bé mếu máo gật đầu. “Con đau thế nào thì bạn bị ném đá cũng đau như thế. Bây giờ đã hiểu bạn đau thế nào rồi, vậy con ra xin lỗi bạn đi”.

Nghĩ thấy mà đúng. Nếu cứ một mực bắt nó xin lỗi ngay từ đầu thì chưa chắc nó đã tâm phục khẩu phục. Có thấu hiểu hoàn cảnh người khác thì mới thực sự hối lỗi, lời xin lỗi mới chân thành được.

Chả cứ gì “Xin lỗi”, mà lời “Cảm ơn” đối với người Mỹ cũng phức tạp không kém. Trong quầy bán đồ ăn ở một siêu thị, một bà mẹ đi cùng hai đứa con, đứa lớn khoảng 4 tuổi, đứa bé đang ẵm ngửa. Đứa lớn muốn uống nước còn bà mẹ đang mải lo đứa nhỏ nên không chú ý. Thằng bé cầm cốc đến bình nước nhưng cao quá không với tới. Tôi giúp thằng bé lấy nước, lúc này bà mẹ cũng vừa nhìn thấy và lập tức nhắc “Con phải nói gì?”. Thằng bé vội vàng “Cảm ơn chú!”. Tôi đang định khen một câu thì bà mẹ đanh giọng “Chưa được”. Thằng bé luống cuống cảm ơn một lần nữa, bà mẹ vẫn lắc đầu. Thằng bé ngơ ngác, không hiểu chuyện gì. Bà mẹ mới nói “Hãy nhìn vào mắt chú ấy!”. Ra thế, cảm ơn không phải là để cho có, mà cũng phải đúng cách, đúng nghĩa.

“Xin lỗi”, “Cảm ơn” là sự thể hiện tối thiểu của một con người văn hoá, một xã hội văn minh. Mà muốn xây dựng một xã hội văn minh thì không thể dựa vào vài câu khẩu hiệu suông. Chừng nào mà xin lỗi hay cảm ơn vẫn còn là của hiếm trong ứng xử hàng ngày thì vế cuối cùng của mục tiêu xây dựng xã hội công bằng, dân chủ, văn minh vẫn còn xa vời lắm./.

Nhật Quỳnh/VOV-Washington

(Nguồn: Trích trong http://vov.vn/blog)

https://lh3.googleusercontent.com/-n8WoyHYOE-w/VorktzSFwpI/AAAAAAAAEIo/aHctH4pHvxM/w795-h425-n/Thankyouhoatim1.jpg

 

 

Mời xem youtube Thank You- Cám ơn do người viết thực hiện để cám ơn tất cả quý vị đã giúp đỡ tôi trong cuộc đời này.  Smile!

  Youtube Thank You – Cám ơn

Xin mời Bạn đọc bài thơ Cảm Ơn của Thầy Thích Tánh Tuệ dưới đây thay cho lời kết của bài tâm tình hôm nay của người viết nhé.

Kính cảm ta công đức của Thầy Thích Tánh Tuệ.

Cảm ơn

 https://lh3.googleusercontent.com/-xiRqua3vyiM/Wz7EjrxS4VI/AAAAAAAAOoM/uOB_qsvrdLQx8milmOLtnz83b3CSR5jNACJoC/w795-h899-n/cam-on.jpg

Cảm ơn những tháng mùa Đông
Biết ngày xuân đến ấm nồng ban mai
Cảm ơn thất bại, đắng cay
Để cười mãn nguyện hôm nay công thành
Cảm ơn.. từ chối, đoạn đành
Để ta dấn bước thực hành, trải qua..
Cảm ơn lời lẽ xót xa
Từ nay biết sẽ thốt ra những gì.

Cảm ơn ”tiếng bấc, tiếng chì”
Hiểu lòng nhân thế, chẳng vì bận tâm.
Cảm ơn ngày đó lạc lầm
Mà nay tránh khỏi hố hầm đọa sa,
Cảm ơn hạnh phúc nở hoa
Ngẫm thời gian khó bao là chắt chiu..
Cảm ơn đau khổ, cô liêu
Khiến ta lắng lại học nhiều điều hay.

 

Cảm ơn cuộc sống cuồng quay
Để trân quý một phút giây yên bình.
Cảm ơn ai đã vô tình
Ngộ ra cảm giác khi mình vong ân.
Cảm ơn kẻ oán, người thân
Cho ta thành tựu chữ Nhân, chữ Hòa.

Cảm ơn Đạo lý Phật đà
Giữa đời thuận nghịch vẫn là thong dong.
Cảm ơn trời đất mênh mông..
Ôi! sao nói trọn tiếng lòng ” Cảm Ơn! ”

 

Thích Tánh Tuệ

 

Người viết cũng rất tâm đắc hai câu thơ của nhà thơ Kahlil Gibran trong tập thơ Nhà tiên tri (The Prophet).

Cám Ơn Đời Mỗi Sớm Mai Thức Dậy
Ta Có Thêm Ngày Mới Để Yêu Thương

(Wake at dawn with winged heart and give thanks for another day of loving – thơ Kahlil Gibran)

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 426-ORTB 840-7518)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rwhttps://lh3.googleusercontent.com/-O4QUfQDwgL4/Vgd468OmBLI/AAAAAAAADEc/XVMJUmtgbsQ/w795-h608-n/camonnhieulam.jpg

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw

 

Sương Lam mời đọc Một Lời Cho Cha

Thưa quý anh chị,

Ngày Của Cha đã qua rồi nhưng dư âm vẫn còn đấy vì trong trái tim tình cảm của người con thì hình bóng Cha vẫn mãi ngự trị trong đó.

Có nhiều người Cha cảm thấy vui và cũng có những người Cha cảm thấy buồn trong ngày Lễ Của Cha trong cuộc đời trần thế này.  Vui hay buồn là những tình cảm của thế nhân đã làm cho con người phải khổ vì khi ta được nó thì ta  cảm thấy vui và khi ta mất nó thì ta cảm thấy buồn..

Ngưòi viết xin phép được chia xẻ tâm tình với bạn Ngày Của Cha của tôi qua bài viết dưới đây nhé.

Xin đa tạ,

 Sương Lam

Một Lời Cho Cha

https://lh3.googleusercontent.com/S11nm1qwxXqQZ0jlQHmNt7H7Djhy9BSOtc8UwxLeDRsRn4jbzevIilxE_Wj_zlksRPpbQ214SVftuI5l6NDwGUJzWpStw9V793d7vw=s330

Đây là bài số bốn trăm hai mươi ba (423) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Trong văn chương nghệ thuật và trong đờì sống thực tế hình như chúng ta thương Mẹ nhiều hơn. Chúng ta đã đọc, đã nghe, đã xem nhiều tác phẩm ca tụng công ơn và bài tỏ sự quý yêu Mẹ nhiều hơn là Cha.  Có thể là vì mẹ gần gủi, bao dung, dịu dàng, hy sinh chăm sóc con cái  nhiều hơn người cha lúc nào cũng nghiêm khắc, lạnh lùng, không biểu lộ tình cảm thương yêu con cái nhiều bằng người mẹ hay chăng? Nhất là trong thời gian chiến tranh, người Cha là những chiến sĩ can trường phải rờì bỏ gia đình xông pha nơi trân mạc để bảo vệ đất nước hay phải sống khổ cực trong các trại học tập cải tạo cho nên đàn con chỉ biết trông cây vào sự bảo bọc, vào đôi tay yếu gầy đầy tình yêu thương của người mẹ mà thôi:

“…Thời chinh chiến biết bao người vợ trẻ

Nhớ thương chồng trong kiếp sống chinh phu

Hay khổ đau trong cuộc sống ngục tù

Nàng chấp nhận một cuộc đời cô phụ

 

Cao quí ấy, phải chăng trời đã phú

Chỉ riêng dành cho phụ nữ Việt Nam

Họ là ai ? Những chiến sĩ vô danh

Trang sử Việt họ góp phần rất lớn…”

(Nguồn: Trích trong Chiến sĩ vô danh- Thơ Sương Lam)

Thật  đáng thương cho những người Cha Việt Nam của thời chinh chiến quá, phải không Bạn?

Mặc dầu thế, tình thương yêu và tầm quan trọng của ngưòi Cha trong đời sống của con cái vẫn cao quý như tình của người Mẹ vì chúng ta vẫn còn nhớ  câu ca dao:

“Còn Cha gót đỏ như son

Một mai cha mất, gót son lấm bùn”

Hay là:

“Mẹ dạy thì con khéo, bố dạy thì con khôn”

Riêng đối với cá nhân người viết, tôi vẫn tâm tâm niệm niệm rằng:

“Mẹ là hoa cho đời thêm hương sắc

Để cho con thấy vẻ đẹp cuộc đời này

Cha là chim giang đôi cánh tung bay

Cho con biết có trời cao đất rộng”

(Nguồn: Một lời cho Cha- Thơ Sương Lam)

https://lh3.googleusercontent.com/PwH1dr96Ea-6P8LqiNLYQBdYAdFFuUuMvZXxzmj1TQgIH7qzz4aEPTotH9nR5ugxdBQQl6pnXVj6ie2MgXbuZURbtIGOWXogKakATg=w495-h330

Cha tôi tuy không thuộc hàng cao sang quyền quý, không chức trọng tài cao nhưng luôn luôn thương yêu, dạy bảo nghiêm khắc chúng tôi sống thế nào cho trên thuận với thiên lý, dưới hòa với nhân đạo của đạo làm người.

Người viết vẫn còn nhớ lúc tôi còn là học sinh trường nữ trung học Gia Long, mỗi lần tôi thức khuya học thi trung học đệ nhất cấp, tú tài 1, tú tài 2 (lớp 12 bây giờ) hay tốt nghiệp QGHC là cha tôi thường nhắc nhở mẹ tôi  phải nấu thức ăn bổ dưỡng cho tôi để tôi có đủ sức khỏe học hành giỏi dắn.   Một người cha nghiêm khắc trong cách dạy dỗ con cái trong đời sống thường nhật nhưng vẫn để ý quan tâm lo lắng thương yêu con cái như vây, thế mới biết thâm tình phụ tử sâu đậm như thế nào, bạn nhỉ?

Rồi vận nước đổi thay, chúng tôi phải từ biệt cha già mẹ yếu tìm đường vượt biên để cho con cái chúng tôi được hít thở không khí tự do nhân bản nơi xứ người.  Còn nỗi khổ đau nào hơn khi cha mẹ già phải lo lắng cho đàn con ra đi lênh đênh trên biển cả không biết sống chết ra sao?  Không biết người ở lại quê nhà hay kẻ ra đi tìm tự do, ai đau khổ hơn ai? Nhờ ân trên gia hộ, chúng tôi đã đến được bến bờ tự do một cách an lành và bắt đầu cuộc đời mới nơi xứ người với hai bàn tay trắng.

Tôi vẫn nhớ mỗi lần vợ chồng chúng tôi về thăm ba mẹ chúng tôi, có những ngày chúng tôi đi chơi về khuya nhưng cha mẹ chúng tôi vẫn ngồi đợi cửa trông đón chúng tôi về rồi mới an tâm đi ngủ. Hình ảnh ông bà cụ già ngồi đợi cửa trông con, ai trông thấy mà chẳng xúc động đau lòng. Dù con cái đã trưởng thành, mẹ cha nào cũng vẫn lo lắng, thương yêu con như thuở con còn bé dại.  Mẹ tôi qua đời ở tuổi 76 và cha tôi quy tiên ở tuổi thượng thọ 99.  Đã 23 năm qua kể từ ngày mẹ tôi mất, cha tôi vẫn một lòng chung thủy với mẹ của tôi dù lúc sinh tiền, cha tôi là một người đào hoa bay bướm đã làm mẹ tôi đau buồn không ít.  Tôi vẫn nhớ, mỗi lần tôi về thăm cha tôi, khi ăn cơm, lúc nào tôi cũng thấy cha tôi dành sẵn một chén cơm và một đôi đủa y như thể mẹ tôi vẫn còn sống cùng  ngồi ăn cơm với người.  Tôi đã học được một bài học thủy chung trong tình chồng vợ nơi người cha già đáng kính này.

Và tôi cũng tâm đắc lời dạy của một bậc thức giả đã chia sẻ lời dạy dưới đây.  Thật rất hợp ý tình của người viết.

https://lh3.googleusercontent.com/-b3hBwMLeRDo/WyXCwszOWkI/AAAAAAABK-Q/otBgGLBqNkYI5hLW3fM-ZKBjCIZflZTpACJoC/w795-h795-n/gplus208543705.jpg

Đã bao lần xuân hạ thu đông đến với thành phố hoa hồng Portland an lành hạnh phúc ở nơi đây, tôi thấy mùa nào cảnh sắc cũng đẹp, cũng hữu tình. Nhưng riêng thiển ý, có lẻ Tháng Năm có Ngày Lễ Của Mẹ và Tháng Sáu có Ngày Lễ Của Cha là những tháng đẹp nhất trong năm vì ít ra  trong hai tháng này, người con đã dành được ít phút giây để  tưởng nhớ đến cha mẹ dù cha mẹ đã già yếu hay vẫn còn trẻ tuổi, dù cha mẹ đã qua đời hay vẫn còn sinh tiền.  Văn hoá Tây Phương vẫn có cái hay cái đẹp của Tây Phương và văn hoá Đông Phương vẫn có cái hay cái đẹp của Đông Phương.  Trái tim tình cảm gia đình ở nơi nào cũng giống như nhau một khi nước mắt và máu đào vẫn mặn hơn nước lã, phải không bạn?

Mời quý anh chị thưởng thức youtube Một Lời Cho Cha -Thơ Sương Lam-Bùi Phương thực hiện PPS

Youtube MOT LOI CHO CHA-

Một Lời Cho Cha

 Kính dâng hương hồn Cha tôi  và

nhớ ơn những người Cha nơi trần thế

SL

Mẹ là hoa cho đời thêm hương sắc

Để cho con thấy vẻ đẹp cuộc đời này

Cha là chim giang đôi cánh tung bay

Cho con biết có trời cao đất rộng

 

Cám ơn cha mẹ cho con đời sống

Giữa chốn hồng trần,  kiếp sống nhân sinh

Dạy cho con biết  thông lý đạt tình

Sống đạo đức trong tinh thần vui khỏe !

 

Người đã viết rất nhiều về Tình Mẹ

Như nước nguồn, như biển cả mênh mông

Và ngọt ngào như lúa chín ngoài đồng

Con khôn lớn cũng nhờ giòng sữa Mẹ

 

Cha cũng đã góp phần nuôi dạy trẻ

Đã nhiều đêm cha thao thức canh thâu

Đã nhiều lần Cha lo lắng âu sầu

Khi con trẻ biếng ăn hay biếng học

 

Ngoài xã hội Cha lao tâm khổ nhọc

Đổ mồ hôi, tìm mọi cách sinh nhai

Trong việc làm,  phải đấu sức tranh tài

Phải nhẫn nhục khi gặp điều không vừa ý

 

Cha và Mẹ bây giờ đà yên nghỉ

Gửi xương tàn nơi đất tổ quê hương

Con bây giờ vẫn còn ở dặm trường

Nhớ Cha Mẹ viết vần thơ nơi xứ lạ

 

Ân của Mẹ như trời cao biển cả

Nghĩa của Cha như đất rộng núi cao

Tình Mẹ Cha như giòng suối ngọt ngào

Nhớ Nghĩa Mẹ đừng quên Tình Cha nhé

Sương Lam

Kính chúc tất cả những người Cha trên thế giới  sống vui vẻ với hạnh phúc thật gần và an bình với những gì đang có trong tầm tay.

Happy Father’s Day

https://lh3.googleusercontent.com/-au3nV9Xw1Nk/WyrtWdvK6TI/AAAAAAACExI/NxNQq3yD7v4huD9763gHa2HSNbqEu49rQCJoC/w470-h477-n/IMG_20171219_171459.jpg

Để kết luận, xin mời  qúy bạn thưởng thức những hình ảnh đẹp của tình cha con qua youtube

DANCE WITH MY FATHER by Celine Dion – Father’s Day

8,359,170 views

Dance With My Father Again –
Luther Vandross –
Ngoc Minh Piano
Solo …

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 423-ORTB 838-62018)

 

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

https://lh3.googleusercontent.com/yZiYwnGiFnuarTePuXATCTlMmMQwj7_C-7UsQB8lSuTRUbRsAEfGDrDRgF8_rDryPAsju9YLJuofPrCZbj7u-FU2iIpwvgiJK5rDHA=w435-h330

Photo: