Đây là bài số năm trăm năm mươi lăm (555) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo, Portland, Oregon.
Theo lời bác sĩ, những người trên 50 trở lên cần phải làm “Colon Cancer Screening” để truy tầm, phát hiện ung thư ruột già hầu có thể chữa trị sớm qua hai phương pháp:
1- Colonoscopy (soi ruột kết trang nội soi đại tràng) mỗi 10 năm .
2- Sigmoidoscopy (phép soi đại tràng sigma) mỗi 5 năm
Cả hai phương pháp nội soi đại tràng và nội soi đều được sử dụng làm công cụ sàng lọc cho một số loại ung thư, bao gồm ung thư ruột kết. Cả hai phương pháp này đều sử dụng ống mỏng và linh hoạt với một máy ảnh gắn vào hình dung bên trong đại tràng. Sự khác biệt nằm ở những khu vực của đại tràng mà họ có thể nhìn thấy.
Xét nghiệm nội soi kiểm tra toàn bộ nội soi
Xét nghiệm nội soi chỉ kiểm tra phía bên trái của dấu hai chấm
Nội soi Sigmoidoscopy ít thâm canh hơn so với nội soi đại tràng và liên quan đến việc chuẩn bị và an thần ít hơn đáng kể. Vấn đề nằm ở thực tế là nó chỉ là một phần kiểm tra và có thể có vấn đề trong phần chưa được kiểm tra.
Nội soi đại tràng kiểm tra toàn bộ đại tràng Colonoscopy và do đó là toàn diện hơn, nhưng đòi hỏi phải chuẩn bị kỹ lưỡng, an thần hoặc đôi khi ngay cả gây tê còn xâm lấn hơn và khó hơn ở bệnh nhân.
Nội soi là phương pháp thăm khám bằng cách sử dụng một ống có gắn đèn và camera đưa vào bên trong cơ thể bệnh nhân. Bác sĩ sẽ nhìn rõ được các bộ phận bên trong của người bệnh thông qua hình ảnh trên một chiếc màn hình TV và đưa ra chẩn đoán về tình trạng bệnh của bệnh nhân.
Nội soi là một trong những kỹ thuật y khoa tiên tiến nhất và đem lại hiệu quả cao trong số các công nghệ hiện đại được sử dụng trong ngành y tế. (Bạn cũng có thể tham khảo thêm khái niệm nội soi là gì trên Wikipedia TẠI ĐÂY).
Phương pháp này không chỉ giúp các bác sĩ nhìn rõ ràng những bộ phận cần thăm khám trong cơ thể bệnh nhân mà thông qua quá trình nội soi, họ còn có thể tìm ra các dị vật có trong cơ thể người bệnh, làm sinh thiết, thực hiện các ca phẫu thuật nội soi khi cần thiết.
( Nguồn: sưu tầm trên internet)
Thứ tư tuần rồi, người viết phải đi soi ruột như lời bác sĩ gia đình của tôi đã giới thiệu tại bịnh viện Adventist Medical Center ở Portland,Oregon.
Úi chào, nói đến cái màn đi soi ruột ai cũng lắc đầu, sợ hãi vì phải uống một hợp chất rất là khó uống cách nhau từ 10 đến 20 phút rồi sau đó ôm bụng chạy nhanh vào “restroom” làm thủ tục “happy out” cho nhanh “liền tù tì”, mệt hết hơi vì suốt ngày hôm qua phải nhịn đói, không được ăn gì cả mà chỉ uống một bình bự chảng 4 lít nước hỗn hợp khó uống đó. Mệt thật!
Người viết tuân hành các lời hướng dẫn của vị bác sĩ phụ trách phẫu thuật một cách nghiêm chỉnh ngay sau khi nhận được bảng hướng dẫn bằng tiếng Anh được gửi qua Mychart của tôi.
May mắn thay, người viết còn giữ lại bản tiếng Việt 5 năm về trước, nên tôi rị mọ đánh máy lại để giúp quý vị cao niên người Việt của mục Một Cõi Thiền Nhàn có tài liệu tiếng Việt đọc và thi hành dễ dàng hơn là đọc bản tiếng Mỹ.
Mời quý bạn cùng đọc với người viết nhé
Hướng dẫn để chuẩn bị cho cuộc nội soi của Bạn
1-Ba ngày trước khi làm thủ thuật:
Không bắp ngô, các loại hạt, hạt giống hay rau cả cho đến sau khi làm xong thủ thuật.
2 Vào ngày trước khi làm thủ thuật:
* Không ăn bất kỳ loại thực phẩm cứng hoặc bất kỳ sản phẩm có sữa.
* Chỉ có chất lỏng như nước trái cây ( táo và nho trắng), nước canh, nước cốt canh,cà phê đen, trà, kem đá, Kool Aid ,soda, Gatorade, Jello. Không có trái cây. Không Rượu, Không có chất lỏng màu đỏ, cam hoạc tím.
* Pha hỗn hợp chuẩn bị của Bạn theo cách hướng dẫn và trữ nó trong tủ lạnh
* Bắt đầu từ 5 giờ chiều, uống một ly 8 ounce ( cup) của hỗn hợp chuẩn bị mỗi 10-20 phút cho đến khi hết phân nửa (1/2). Nếu bạn cảm thấy buồn nôn, đau bụng, hoặc cảm thấy rất đầy hơi, chờ 10 phút cho đến khi uống ly tiếp theo. Uống mỗi ly của hỗn hợp một cách nhanh chóng có thể dễ uống hơn uống từ từ. Ướp lạnh phần còn lại của hỗn hợp chuẩn bị cho đến khi buổi sáng.
* Trong đêm, bạn có thể tiếp tục uống chất lỏng trong (không màu) suốt đêm.
3- Vào ngày làm thủ thuật:
* Uống 1 ly 8 ounce (1 cup) của hỗn hợp chuẩn bị mỗi 10-20 phút cho đến khi hết hỗn hợp chuẩn bị. Hoàn tất toàn bộ hỗn hợp trước vào… …. AM/ PM
Hỗn hợp chuẩn bị phải uống hết 4 tiếng trước giờ làm thủ thuật.
* Sau khi uống hết hỗn hợp chuẩn bị, không ăn hoặc không uống gì trước giờ hẹn của bạn., thậm chí không kẹo, kẹo cao su, kẹo bạc hà. Tuy nhiên, bạn có thể uống thuốc với một ngụm nước.
* Nếu bạn bị bịnh tiểu đường, xin vui lòng kiểm tra lượng đường trong máu của bạn và mang theo kết quả khi đến làm thủ thuật. Nếu bạn đang dùng INSULIN, cắt liều lượng của bạn xuống còn một nửa (1/2) vào buổi tối trước và buổi sáng của thủ thuật. Nếu bạn đang Uống Thuốc để kiểm soát lượng đường trong máu của bạn, xin vui lòng giữ liều buổi sáng làm thủ thuật.
Có mặt để nhập viện Adventist Medical center (Hospital Entrance) vào lúc…..AM/PM
Bạn sẽ cần một người lái xe và hộ tống về nhà khoảng 1 giờ sau khi làm thủ thuật. Đừng nên dự tính lái xe hoặc làm việc trong phần còn lại của ngày.
Lưu ý: Nếu bạn sẽ được gây mê tổng quát cho cuộc thủ thuật của bạn, xin vui lòng thử máu trong vòng 7 ngày trước khi làm thủ thuật.
(Nguồn: tài liệu của Adventist Medical center Portland)
Đến ngày hẹn, người viết đi làm thủ tục nhập viện. Mặc dù tôi đã chích xong 2 mũi vaccine Covid 19 rồi nhưng ông Bác sĩ vẫn ra lịnh người viết phải đi “thử test Covid” trước khi đi vào phòng phẩu thuật soi ruột.
Tôi phải đi thử test và kết quả là “negative” nên mới được đưa vào phòng mổ. Nếu không thì tôi sẽ bị đuổi về vì bịnh viện Adventist rất cẩn thận sợ người bên ngoài lây bịnh cho nhân viên của bịnh viện.
Thế là mọi thủ tục được tiến hành một cách nhanh chóng theo trình tự: vào nước biển, gây mê và các bác sĩ, y tá đã làm gì, tôi không biết được, Khi tỉnh dậy tôi thấy trên bàn trong phòng tạm nghỉ của tôi đã có sẵn bánh ngọt, nước trái cây cho tôi giải lao. Người viết phải nằm lại khoảng 30 phút nữa mới được ông xã chở về nhà cho an toàn theo lời hướng dẫn. Buổi ăn trưa hôm đó tôi ăn thật ngon miệng vì đã nhín đói gần 2 ngày rồi.
Về nhà người viết tiếp tục ngủ ngon lành vì đã quá mệt và vì còn ảnh hưởng bởi thuốc gây mê.
Khoẻ re! Tôi không bị phản ứng gì sau khi được soi ruột. Thế là tôi lại làm việc “u như k(c)ỹ” các sinh hoạt của tôi và phải đợi 5 năm sau nữa sẽ được đi soi ruột lần nữa. Mệt thật!
Người viết chia sẻ với qúy vị cao niên đừng quá lo lắng về việc phải đi soi ruột nhé mặc dù hơi mệt một tí vì bạn phải làm sạch đường ruột trước khi được đưa vào phòng mổ. Nếu phát hiện có gì nguy hiểm của sự ung thư đường ruột thì sẽ được chữa trị sớm vẫn tốt hơn.
Mời xem 3 Youtube truy tầm Ung Thư Ruột Già Tiếng Việt
2-Câu chuyện của về bệnh ung thư ruột già (tiếng Việt; 2 của 3)
3- Nội Soi Ruột Già (Colonoscopy) (Tiếng Việt; 3 của 3)
Chuyên chữa trị và bảo toàn sức khỏe của chúng ta là phần vụ của qúy vị bác sĩ và nhân viên có kiến thức y khoa chuyên môn đặc biệt. Người viết chỉ là người thích tìm hiểu, thích sưu tầm tài liệu để đọc và chia sẻ với thân nhân, bạn hữu cho thăng hoa kiến thức mà thôi, chứ không dám lạm bàn về các lĩnh vực chuyên môn nào cả. Xin bạn hiểu và cảm thông với người viết nhé. Tôi xin đa tạ.
Bây giờ là Tháng Ba. Mùa Xuân đã trở đến với thành phố Portland thân yêu của người viết sau cơn bão tuyết lạ lùng, lạnh lẽo của ngày Tết Nguyên Đán ở quê hương thứ hai của tôi. Khi con tim đã vui trở lại thì người viết cũng thấy tâm hồn cũng nở tươi như hoa xuân trong vườn nhà nên tôi cũng thơ thẩn đón Xuân về.
Xin mời quý bạn hữu thưởng thức Bài Tình Thơ Tháng Ba của người viết cho vui nhé.
Bài Tình Thơ Tháng Ba
Tháng Ba đến mùa Xuân nơi xứ Mỹ
Hoa trong vườn trổ nụ đón Xuân sang
Daffodil rực rỡ một màu vàng
Hoa lê trắng, hoa đào hồng tươi thắm
Bạn có biết Xuân xứ người đẹp lắm
Nụ hoa kia ẩn náu suốt mùa Đông
Trong âm thầm hoa kết nụ trong lòng
Thân cây bị cỗi cằn vì sương tuyết
Bạn có biết đời người! Ôi! Diễm tuyệt!
Được tạo nên bằng duyên nghiệp,quả, nhân
Đã âm thầm đưa ta đến cõi trần
Để thọ lảnh đau buồn hay sung sướng
Duyên nghiệp ấy không ảnh hình sắc tướng
Nhưng là mầm tạo tác kiếp nhân sinh
Thiện ác, buồn vui, lục dục, thất tình
Tùy duyên nghiệp mà phát sinh hình tướng
Làm việc thiện thì duyên lành tăng trưởng
Sẽ sống vui, an lạc: trí, thân, tâm
Kẻ gian tà phạm ác tội, lỗi lầm
Luật pháp lẫn lương tâm trừng phạt họ
Hãy nhìn lại hoa đang khoe sắc đó
Hoa lá kia cũng biết trổ màu xinh
Cho nhân gian thưởng ngoạn nét hữu tình
Con người há chẳng bằng loài hoa nọ
Xin dừng lại đừng gây thêm sóng gió
Đem tình thương, vui vẻ đến muôn nơi
Đem nụ cười, hy vọng đến cuộc đời
Hoa Xuân đẹp và Tình Người cũng đẹp
Sương Lam
Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.
Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn
Sương Lam
(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 555-ORTB 978-3242021)Sương Lam
Đây là bài số năm trăm bốn mươi tám (548) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo, Portland, Oregon.
Trước khi đại dịch Covid 19 xảy ra, người viết và phu quân thường đi sinh hoạt với Hội Người Việt Cao Niên Oregon và Nhóm Sinh Hoạt Người Việt Portland ở Trung Tâm Sức Khoẻ và Dịch vụ Á Châu (AHSC), Chúng tôi đã tìm được “niềm vui tuổi hạc” của mình qua các sinh hoạt vui nhộn, hữu ích và đầy tình thương yêu khi tham dự các buổi picnic, du ngoạn ngoài trời v..v…. Có thấy được những ánh mắt sáng ngời, những nụ cười vui vẻ của quý vị cao niên trong các sinh hoạt này, bạn sẽ thấy “đời vẫn còn đẹp sao!”
Vợ chồng người viết là những người đã tham gia vào các sinh hoạt này nên muốn được chia sẻ niềm vui này đến cùng các bạn để cùng vui với nhau vì người viết đã đọc ở đâu đấy câu thơ hay hay dưới đây:
“Dẫu có buồn trong thế giới này khó hiểu
Thế giới này vẫn đẹp
Hãy xóa đi nét dáng tình cờ
Anh sẽ thấy thế giới này rất đẹp”
Blok
Chúng ta cần có một thái độ lạc quan trong cuộc sống, quên đi những chuyện phiền não, vui đùa với bạn bè vì “thời gian như một con sông, nó không trở về nguồn” và nhất là, “Hoàng kim thì có nhiều trên thế giới, bạn bè già tóc bạc thì rất ít” như ngạn ngữ phương Đông đã nói. Bạn có đồng ý với tôi chăng?
Tôi đã từng đi viếng thăm những người bạn già đang đau bịnh. Nhìn bạn nằm buồn thiu trên giường bịnh, tôi cũng thấy buồn theo khi nghĩ đến một ngày kia rồi mình cũng sẽ như thế vì quy luật sinh, lão, bệnh, tử có chừa ai đâu. Bởi thế trong khi thời gian, sức khoẻ, tài chánh còn cho phép, chúng ta cần sống vui sống khoẻ được ngày nào mừng ngày nấy. Chúng ta cần tham gia vào các sinh hoạt dành cho những người cao niên, giúp đỡ cộng đồng hơn là ngồi ôm mãi cái Tivi xem phim truyên hoài sẽ “mụ” người đi nhé!
Khi còn học trung học, trong giờ giảng văn, người viết mê say nghe thầy giảng về Nguyễn Khuyến, Nguyễn Bỉnh Khiêm và ao ước được sống một đời sống như cụ Nguyễn Công Trứ ngày xưa. Người viết tâm đắc nhất bài thơ Chữ Nhàn của Ông, xin được trích dẫn dưới đây:
Chữ Nhàn
“….Thoát sinh ra thì đà khóc chóe, Trần có vui sao chẳng cười khì ? Khi hỷ lạc, khi ái ố, lúc sầu bi, Chứa chi lắm một bầu nhân dục.
Tri túc tiện túc, đãi túc, hà thời túc, Tri nhàn tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn Cầm kỳ thi tửu với giang sơn, Dễ mấy kẻ xuất trần xuất thế.
Ngã kim nhật tại tọa chi địa, Cổ chi nhân tằng tiên ngã tọa chi. Ngàn muôn năm âu cũng thế ni, Ai hay hát mà ai hay nghe hát ?
Sông Xích Bích buông thuyền năm Nhâm Tuất, Để ông Tô riêng một thú thanh cao Chữ nhàn là chữ làm sao? ” Nguyễn Công Trứ
Bây giờ ở thế kỷ 21, Nhàn cũng có thể được hiểu là sống thoải mái, thong dong, không vội vã và mọi người nam, phụ, lão, ấu đều có thể hưởng nhàn, ít nhất một ngày trong năm gọi là Ngày Không Vội Vã ở Canada qua đoạn văn dưới đây của tác giả Hoàng Thanh, người viết xin được trích dẫn chia sẻ cùng các bạn:
Một Ngày Không Vội Vã
“….Thế là Má tôi bật tivi lên. Trên màn ảnh, đài nào cũng đang nói về cái ngày đặc biệt này. Ồ, thì ra là từ vài năm nay, mỗi năm chính phủ Canada chọn ra một ngày, thường là vào mùa hè, một ngày cuối tuần, và năm nay rơi vào ngày 26 tháng 6, gọi là ” một ngày không vội vã “.
Khoảng chừng vài tuần trước đó, là báo chí, các cơ quan truyền thông đều loan báo và nhắc nhở để mọi người chuẩn bị. ” Ngày không vội vã ” bắt đầu từ 8 giờ sáng cho đến 9 giờ tối. Mọi người được khuyên là ” Bạn hãy ngủ cho thẳng giấc, thức dậy khi nào mình muốn. Hãy nhâm nhi tách cà phê , và ngồi ngắm khu vườn của bạn, nghe tiếng chim hót líu lo . Hãy đi ra ngoài nếu bạn thích, vào ăn trưa ở một restaurant nào mà bỗng dưng bạn muốn. Còn nếu không, bạn có thể mời bè bạn đến nhà làm BBQ. Bạn cũng có thể chạy xe đạp một vòng thành phố, hay nằm dài trên bãi cỏ của một công viên gần nhà, vân vân và .. vân vân ” .
Tóm lại, chính phủ khuyến khích người dân : ” Hãy enjoy từng phút giây hạnh phúc, bình an của … một ngày không vội vã. Hãy biết sống và tận hưởng Hạnh phúc ở quanh ta “, như lời của một người phóng viên trên đài tivi đang nói.
Rồi còn có các màn phỏng vấn vài người dân, hỏi xem họ dự định sẽ làm gì trong cái ngày đặc biệt này trong năm, thì đa số câu trả lời đều là ” spend time với gia đình, người thân “.
Có một cảnh trên màn hình làm tôi nhớ mãi. Hình ảnh một cụ già tóc bạc phơ, lụm cụm trả lời phỏng vấn với nụ cười móm mém “Tôi luôn mong đợi và yêu nhất cái ngày này trong năm, vì đó là ngày duy nhất mà tất cả con cháu tôi không … bận rộn, chúng nó tề tựu đông đủ để họp mặt với tôi. Cám ơn chính phủ, cám ơn ân nhân nào đã ” đặt ra ” cái ngày ý nghĩa này … ” .
(Nguồn: Một Ngày Không Vội Vã- Hoàng Thanh qua email bạn gửi)
Bạn có muốn chính phủ Hoa Kỳ cũng chọn một ngày nào trong năm để làm Ngày Không Vội Vã hay chăng vì đời sống ở Mỹ cũng tất bật, bận rộn quá nên cũng cần phải có một ngày như thế. Người viết xin cám ơn tác giả Hoàng Thanh đã chia sẻ và giúp cho tôi có ý niệm hay đẹp về chữ Nhàn đời nay và Một Ngày Không Vội Vã của Canada.
Nếu chúng ta sống được một ngày không vội vã như thế thì xem như chúng ta đã có được một ngày hưởng Nhàn rồi, phải không bạn? Chúc các bạn sống được nhiều ngày không vội vã trong đời
Ngoài việc được sống không vội vã như thế, chúng ta nếu bớt đi được những ham muốn, đừng đòi hỏi nhiều quá nơi người khác, chúng ta cần sống trong tinh thần lạc quan, biết đủ thường vui thì cuộc sống của chúng ta sẽ an bình hơn, người viết nghĩ thế.
May thay, trong khi đi tìm tài liệu viết bài, người viết đã được đọc bài viết dưới đây, xin được đem về đây chia sẻ với qúy bạn nhé.
Bài thơ Thế Nào Là Được
Một bài thơ với ngôn từ bình dân, giản dị nói lên triết lý sống nhẹ nhàng sâu sắc l Bài thơ Thế Nào Là Được chứa đựng bí quyết hạnh phúc với 2 nguyên tắc ” thiểu dục ‘ và “tri túc thường lạc” tức là ít ham muốn và biết đủ luôn vui.
Sống một kiếp người, bình an là được
Tiền ít tiền nhiều, đủ ăn là được Người xấu người đẹp, nhìn được là được Người già người trẻ, mạnh khỏe là được Nhà giàu nhà nghèo, hòa thuận là được
Ông xã về trễ, miễn về là được Vợ hay cằn nhằn, thương mình là được Con cái lớn nhỏ, có hiếu là được Tiến sĩ cũng tốt, bán rau cũng được
Nhà lớn nhà nhỏ, ở đủ là được Đồ hiệu đồ thường, dùng được là được Hai bánh bốn bánh, chạy được là được Ông chủ tốt xấu, nhẫn được là được
Bao nhiêu phiền não, bỏ được là được Ngoan cố chấp nhặt, buông được là được Không phải có tiền, mọi chuyện sẽ tốt Tâm tốt việc tốt, mệnh sẽ thay đổi
Ai đúng ai sai, Trời biết là được Tu phước tu huệ, biết tu là được Nói tới nói lui, hiểu được là được Trời đất vạn vật, tùy duyên là được
Nhiều sự nhiều việc, nhìn thấu là được Người người đều tốt, ngày ngày sẽ tốt Bạn tốt tôi tốt, thế giới sẽ tốt Tốt hơn hết là: BIẾT ĐỦ THƯỜNG VUI!
( Nguồn: Trích trong Website BanMaiHong)
Xin mời xem youtube Minh Sương Lam sinh hoạt với Nhóm Sinh Hoạt Người Việt Portland cho vui
Watch “Khi quý ông Nhóm SHNV chơi trò chơi tam sao thất bổn” on YouTube
Watch “Khi quý bà bà Nhóm SHNV Portland làm họa sĩ” on YouTube
Hy vọng chúng ta sẽ sống vui sống khỏe trẻ mãi lâu già nếu chúng ta sống trong tinh thần “Biết Đủ Thường Vui” nói trên.
Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.
Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn
Sương Lam
(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi- MCTN 548-ORTB 971-1202121)Sương Lam
Đây là bài số năm trăm hai mươi lăm (525) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo, Portland, Oregon.
Ngày xưa ở tuổi mộng mơ, người viết thích đọc những chuyện tình lãng mạn, có chia cách, có nước mắt, có đau thương. Người viết đã sưu tầm và cặm cụi viết trên trang giấy pelure màu hồng những bài thơ tình lãng mạn như Chuyện tình TTKH Hai sắc hoa Tigon, Bài thơ đan áo, Những đồi hoa sim, Màu tím Hoa Sim v..v… rồi đem đi khoe với bạn bè đồng lứa tuổi và hãnh diện, sung sướng vì mình là kẻ yêu thơ có hạng trong đám bạn bè. Cũng vì tập thơ tình sưu tầm đó quá đẹp, quá nhiều bài thơ hay nên đã bị người cũng mê thơ như tôi trộm mất để làm của riêng. Lúc đó người viết tiếc thương vô cùng vì cảm như mình đã mất đi một nửa cuộc đời và tôi còn bày đặt đi coi bói để tìm xem kẻ cắp tập thơ quý giá đó là ai nhưng không vẫn hoàn không. Cũng đành thôi!
Và tôi cũng đã viết khá nhiều bài thơ tình tuổi học trò, sưu tập lại để hoàn thành quyển thơ tình “Tim Con Gái” cũng được viết trên giấy pelure màu hồng tình ái và lưu giữ cho đến nay hơn 60 năm qua. Bây giờ đọc lại tôi thấy mình sao mà ngu ngơ, lãng mạn dễ thương vô cùng với những tâm tình thật thà của một người con gái mới lớn chập chững bước vào con đường tình ái của tuổi học trò.
Xin mời đọc một trích đoạn trong bài thơ Gợn Sóng của người viết được viết từ năm tôi 18 tuổi:
Gợn Sóng
“….Giấc ngủ đôi mươi thoáng chập chờn
Chàng trai lịch lãm nét xuân sơn
Dáng người oai dũng, hồn trong sáng
Lá thắm đề thơ, cánh bướm vờn
Và nàng con gái thấy bâng khuâng
Má đỏ hây hây cứ mỗi lần
Bắt gặp tia nhìn êm ái ấy
Thuyền yêu hơi gợn sóng lâng lâng
Nụ cười sao vỡ còn đâu nữa
Cô gái giờ đây biết thẹn thùng
Đã biết điểm trang thêm sắc thắm
Biết buồn vơ vẩn, nhớ mông lung
Mắt xanh đã gợn sóng tình yêu
Mượn bút ly tao vẻ ngọc kiều
Mà dệt vần thơ vương ý nhạc
Dịu dàng êm ả trái tim yêu…
(Trích trong bài thơ Gợn Sóng của Sương Lam)
Rồi thời gian qua đi, qua đi, tôi không còn thích sưu tầm và làm thơ tình nữa. Kể từ khi phụ trách mục Một Cõi Thiền Nhàn trên Oregon Thời Báo, tôi lại thích sưu tầm những tài liệu giúp mình thăng hoa kiến thức hay những tài liệu có thể đem đến cho mình một sự bình an về tình thần sau những giờ phút lao xao với sinh hoạt trong gia đình và ngoài xã hội.
Xin mời bạn đọc tài liệu hay hay dưới đây đã được người viết sưu tầm đem về đây chia sẻ với qúy Bạn, hy vọng sẽ giúp Bạn, giúp tôi có được cái Tâm an bình một ít phút giây.
Sống an nhiên và giá trị của sức khỏe
Cuộc sống vội vã, kiếp người bé nhỏ, ngoảnh đầu lại đã hơn nửa đời người. Thời gian trôi nhanh như bóng cây lướt ngoài cửa sổ. Hôm qua còn vui vầy cùng bè bạn mà hôm nay đã đôi ngả lìa tan. Người cũ lâu không gặp, chuyện cũ lâu không bàn. Chớp mắt một cái, nhìn quanh mình chẳng còn lại mấy ai. Thời gian không đợi một ai, một sớm soi gương thấy tóc Ta điểm bạc, hồng trần có khác nào cõi mộng vậy thôi
Đôi khi buồn phiền, hãy nghĩ cuộc sống là phép trừ, gặp một lần bớt một lần, còn có gì phải khổ não đây. Không quên ơn người giúp mình, không trách móc người xử tệ với mình, không giữ mãi trong lòng hận thù người khác, tự khắc Ta sẽ thấy cuộc đời sao mà an nhiên, bình lặng đến vậy!
Khi gặp phải chuyện đau buồn, không như ý, hãy nghĩ rằng cuộc sống chính là một lần phải vượt qua. Kiếp người khi đến tay không, ra đi cũng tay không, không mang đến hạt cát mà cũng không mang đi một áng mây nào.
Khi Ta bất mãn, hãy nghĩ đến những người nghèo khổ, kém may mắn hơn Ta, biết đủ mới là hạnh phúc. So với người bệnh, hạnh phúc của Ta là sống khỏe mạnh. So với người đã khuất, hạnh phúc của Ta là còn sống. Người ta muốn sống tốt thì tâm phải giản đơn, phải bớt tranh giành một chút.
Khi Ta cảm thấy không vui, hãy tự hỏi rằng mình còn lại bao nhiêu ngày để có thể dằn vặt. Nghĩ kỹ rồi, Ta sẽ không buồn nữa. Khi Ta tức giận hãy nghĩ rằng liệu có cần phải khổ tâm vì một người không đáng, tại sao Ta lại để người đó làm chủ trong tâm hồn mình. Ta hãy quên đi cứ ăn ngon, ngủ ngon, chăm sóc tốt, biết cách tiêu tiền là được rồi.
Khi Ta muốn so đo tính toán, hãy nhớ lại rằng con người đến thế gian này là tay không, hà cớ gì phải tính toán thiệt hơn, tại sao không chịu nhường một bước ? Nói nhiều sẽ làm tổn thương người khác, so đo nhiều lại tổn hại tinh thần, vừa hại người lại hại mình, kết quả là hao tâm tổn sức. Một đời người thực ra chỉ cần không làm chuyện phải hổ thẹn với lương tâm, tự tại an nhàn đã là quý lắm rồi !
Hãy sống sao cho thật vui vẻ. Có cơm để ăn, có quần áo để mặc, có núi để leo, có biển để ngắm, có internet để vào, có xe để đi, có việc để làm, có thêm người bạn đời cùng chung suy nghĩ nữa là … tuyệt vời !
Sống an nhiên vui vẻ mới là tốt nhất, chẳng việc gì phải để ý đến tiền ít tiền nhiều Sau này già rồi, chết đi ai còn để ý Ta là ăn mày hay là người giàu có? Ai cũng có phiền muộn, hàng ngày đều có buồn phiền, quan trọng nhất là Ta không để ý đến nó, sống vui vẻ thì buồn phiền sẽ tự nhiên tan mất. Phiền não ngày ngày đều có nhưng nếu không tự tay nhặt lên thì người ta đâu phải u sầu nhiều đến vậy?
Tài sản quý giá nhất là sức khỏe
Khi sinh mệnh của con người chấm dứt, đến lúc sự sống không thể cứu vãn được nữa thì tiền tài là gì, danh vọng là chi, thảy đều vô nghĩa.
Truy cầu giàu có khiến người tham lam, biến thành ác quỷ. Trong mắt người sắp từ giã cõi đời, những gì gọi là danh phận, địa vị, tiền bạc đều chỉ là vô giá mà thôi.
Sức khỏe là số một, không có sức khỏe thì danh tiếng, địa vị, sỉ diện, xa hoa, xe sang, nhà cao cửa rộng… thảy đều là mây bay, gió cuốn, mong manh, hư ảo cả.
Hãy luôn nhớ rằng : chiếc điện thoại thông minh cao cấp, 70% chức năng là không hề dùng tới. Một chiếc xe sang, 70% tốc độ là thừa. Một ngôi biệt thự nguy nga, 70% diện tích là bỏ trống. Hàng loạt chuyện đời, 70% là vô vị, hư không. Một đời nỗ lực kiếm tiền, 70% là để lại cho người khác tiêu. Hãy sống thật đơn giản, tận hưởng cuộc đời, giữ lấy 30% những gì vốn thuộc về mình mới mong thực sự có được hạnh phúc.
Đời người lại như một hiệp đấu. Nửa trước là học hành, quyền lực, chức tước, thành tích, tăng lương, tăng chức. Còn nửa sau là huyết áp, mỡ máu, tiểu đường, ung thư, cô đơn, sầu não. Nửa hiệp đầu là phấn đấu hết mình, nửa hiệp sau là chấp nhận, buông xuôi. Cớ sao kiếp người mỏi mệt lắm vậy?
Hãy nhớ không có bệnh cũng phải giữ gìn sức khỏe, không khát cũng phải uống nước, có phiền muộn cũng phải nghĩ cho thông, có lý cũng phải nhường người, có quyền cũng phải thấp giọng, không mệt cũng phải nghỉ ngơi, không giàu cũng phải biết đủ, bận mấy cũng phải luyện tập.
Bởi vì, một cái áo giá $1,000, một vé First class $7,0000, một chiếc xe $50,000 tờ chi phiếu nhỏ có thể chứng minh. Một căn nhà giá vài triệu, hợp đồng mua bán có thể chứng minh. Nhưng một con người rốt cuộc trị giá bao nhiêu tiền, chỉ sức khỏe mới có thể chứng minh.
Hãy nhớ, sức khỏe chính là “giá trị” nhất ! Vì vậy cũng đừng bao giờ mang máy ra tính rằng Ta đã tiêu bao nhiêu tiền cho sức khỏe. Trên đời này Ta nhất định có một món tiền phải tiêu, hoặc là để chăm sóc trước, hoặc là để chữa trị bệnh tình về sau. Lựa chọn món nào là quyền của Ta. Có sức khỏe gọi là tài sản, không có sức khỏe thì chỉ còn là di sản mà thôi.
Chiếc giường đắt nhất trên thế giới chính là giường bệnh Trên thế giới này có thể có người lái xe thay Ta, kiếm tiền thay Ta… nhưng không có ai mắc bệnh thay Ta được. Đồ mất rồi đều có thể tìm thấy lại nhưng có một thứ mất đi là vĩnh viễn không còn tìm thấy, đó chính là sinh mệnh.
(Nguồn Trích trong website BanMaiHong- Không Thấy đề tên tác giả)
Đã mấy tháng qua, vợ chồng người viết tuân thủ lịnh “Stay Home” của chính quyền Oregon nên cũng giới hạn việc đi ra ngoài giao tiếp với người khác và đi chợ mua thực phẩm. Cả mấy tháng nay người viết phải Order Delivery thực phẩm từ Fred Meyer, Safeway và các cô em của người viết đã giúp mua thực phẩm, gia vị ở chợ Việt Nam giúp người viết. Xin cám ơn các em nhé.
Vui hơn nữa trong 2 tháng nay, Trung Tâm Y Tế Và Dịch Vụ Châu Á (AHSC) đã thực hiện chương trình trao tận tay quý vị hội viên cao niên đã từng sinh hoạt tại trung tâm những túi thực phẩm tươi ngon, dinh dưỡng theo nhu cầu của người Châu Á. Nhân viên của Nhóm Sinh Hoạt Người Việt đã đến tận nơi ở của các bác cao niên không tiện đến nhận tại trung tâm để trao tận tay các túi thực phẩm này. Vợ chồng người viết rất vui mừng khi được các nhân viên người Việt dễ thương này đã giúp đỡ trao tận nhà chúng tôi các túi thực phẩm dinh dưỡng này trong tháng 6 và tháng 7 vừa qua, Xin cám ơn Ban Giám Đốc Trung Tâm AHSC, cô Cang Lê, Amanda Vu, Christina Chac đã hết lòng hỗ trợ và giúp đỡ những người cao niên như chúng tôi.
Cũng trong thời gian bị Saty Home vì COVID 19, người viết đã ở nhà tự nấu ăn cho phu quàn và người viết trong mấy tháng qua với những thực phẩm đã mua hoặc đã được giúp đỡ được trình bàyqua những thực đơn của Quán Ăn Sương Lam Portland mà người viết gọi đùa cho vui vì trước đây thực tình người viết rất lười nấu ăn ở nhà vì chỉ có 2 người nên chúng tôi thường ăn bên ngoài cho khỏe thân một tí.
Xin mời quý bạn thưởng thức Thực Đơn Tháng 6 của Quán Ăn Sương Lam Portland thời Coronavirus cho vui qua link dưới đây:
Youtube Quán Ăn Sương Lam Portland -Thực Đơn Tháng 6- 2020
Mời xem lại 2 youtube Quán Ăn Sương Lam Portland Thực Đơn Tháng 4 và Thực Đơn Tháng 5-2020 để xem quán ăn của người viết hoạt động như thế nào cho vui nhé. Smile!
1-Youtube Quán Ăn Sương Lam Portland Thời Coronavirus Tháng 4-2020
2-Youtube Quán Ăn Sương Lam Portland- Thực Đơn Tháng 5-2020
Mời qúy bạn cùng chung vui với vợ chồng người viết nhé. Xin cám ơn.Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.
Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn
Sương Lam
(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi MCTN 525-ORTB 946-852020) Sương Lam
Đây là bài số năm trăm hai mươi bốn (524) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo, Portland, Oregon.
Người viết yêu thơ thích nhạc nên có phúc duyên sinh hoạt với những người bạn văn nghệ cũng yêu thích thơ văn như tôi, đặc biệt trong hiện tại là Nhóm Cô Gái Việt và Nhóm Minh Châu Trời Đông mà thành viên của Nhóm chỉ là quý phu nhân mà thôi, “For women only”. Smile!
Trước kia người viết cũng đã sinh hoạt với Nhóm Phụ Nữ Việt, rất dễ thương và chuyên viết về những chủ đề liên quan đến phụ nữ. Người viết cộng tác với Nhóm Phụ Nữ Việt với mục “Một Cõi Thiền Nhàn Tĩnh Lặng” trước khi về giữ mục Một Cõi Thiền Nhàn trên Oregon Thời Báo đến nay đã hơn 10 năm rồi. Hiện tại vì quá bận với sinh hoạt gia đình và sinh hoạt văn nghệ khác nhưng người viết vẫn “Dẫu lìa ngó ý, còn vương tơ lòng” với Nhóm PNV vì tình cảm văn nghệ của chúng tôi vẫn còn đó.
Quý vị phu nhân trong Nhóm Cô Gái Việt và Nhóm Minh Châu Trời Đông hiện tại là những nhà thơ, nhà văn nổi tiếng, có vị là chủ tịch Trung Tâm Văn Bút Miền Đông. có vị đã đoạt những giải thưởng hạng nhất, hạng nhì, giải danh dự của Giải Viết về Nước Mỹ của Việt Báo và các giải thưởng thơ văn khác v..v… Người viết đã giới thiệu các sinh hoạt của qúy nhà văn, nhà thơ nữ này trong Board Văn Học Nghệ Thuật trong trang Pinterest của người viết. Xin mời quý thân hữu muốn biết sinh hoạt của qúy vị anh thư tài hoa này xin mời ghé vào trang Văn Học Nghệ Thuật này qua link dưới đây nhé:
Riêng sinh hoạt thơ văn của người viết chỉ là “sinh hoạt tài tử” để “vui với đời một tí” mà thôi chứ tôi không có hoài vọng trở thành một văn sĩ, thi sĩ chuyên nghiệp nổi tiếng, nên người viết an phận hoạt động trong mục Một Cõi Thiền Nhàn của người viết mà thôi, chứ không ra mắt sách hay tham dự những buổi họp mặt văn nghệ quan trọng của giới văn nghệ sĩ được tổ chức ở những thành phố lớn. Cái bút hiệu Sương Lam của tôi được bắt đầu từ năm 1961 vì tôi ưa thích màu lam thanh nhã, mơ mơ ảo ảo, khói hương thanh thoát nơi cửa Phật nên tôi lấy tên của tôi ghép vào màu lam để đặt thành bút hiệu ký dưới các bài viết, bài thơ của tôi. Thật tầm thường, thật giản dị, bạn nhỉ? Và cũng từ đó, hình như cuộc đời của tôi cũng giản dị, tầm thường, thanh thoát, mơ màng, lãng mạn như sương lam trên đỉnh núi mà bạn thường thấy vào những ngày chớm Thu nơi xứ người. Thú thật, tôi yêu mùa Thu hơn những mùa khác vì cái thi vị sương lam lãng đãng nhè nhẹ quyện vào lá vàng rơi rơi trên hè phố. Xin mời các bạn đọc bài thơ Làm Thơ đầu tiên của người viết khi tôi mới bắt đầu làm thơ năm 1961 cho vui nhé:
Làm Thơ Tôi đây cũng muốn tán nàng Thơ Thơ thẩn canh dài để mộng mơ Ác nỗi văn chương tôi quá tệ Nàng Thơ chẳng đáp chút duyên hờ!
Tuy vậy tôi đây vẫn thích Thơ Đêm khuya muỗi cắn vẫn làm thơ Ngọt ngào cố tán nàng Thơ đẹp Bởi thế nàng Thơ chẳng hững hờ!
Bây giờ tôi đã biết làm Thơ Tôi đã đạt thành những ước mơ Lắm lúc nhiều khi tôi lẩn thẩn Làm thơ than khóc mối duyên hờ!
Sương Lam 4-9-1961
Bài thơ thật tầm thường, kể lể tự nhiên quá, phải không Bạn? Xin đừng cười tôi. Tội nghiệp! Rồi thời gian trôi qua, niềm vui nỗi buồn ngày một nhiều theo với tuổi đời ngày một tăng, thơ văn của tôi theo thời gian có đôi chút ngậm ngùi, vui buồn theo vận nước nổi trôi của đất nước nói chung, của thân phận mình, nói riêng. Bây giờ thơ văn của tôi hướng về thiền nhàn, tâm linh hơn. Mời bạn đọc những vần thơ mới sáng tác sau này của tôi dưới đây: “Xin hãy để cái tâm mình tĩnh lặng Đời có không, không có, có gì đâu? Dĩ vãng xưa! Ngày chưa tới! Nhức đầu! Đừng nghĩ đến! Hãy sống vui hiện tại.
Vui một phút, nhìn cây Lành kết trái Vui một giờ, ngắm hoa trổ Thương Yêu Vui một năm, Tâm An Lạc mỹ miều Vui một kiếp, sống cuộc đời Lành Thiện… ” (trích bài thơ Giải Oan Kiết và Sống Vui của Sương Lam- 2007) Thế đủ rồi! Người viết thấy hay hay khi đọc các ý kiến khi đọc xong một bài văn , bài thơ của hai vị dưới đây. Xin cám ơn ý kiến của hai vị. Đồng ý hay không là tùy Bạn nhé. 1-Ý kiến Đọc “ĐỂ LÀM GÌ” của Đỗ Hồng Ngọc của Độc giả Hai Trầu Lương Thư Trung Khi Đọc “ĐỂ LÀM GÌ” của BS Đỗ Hồng Ngọc “….viết sách hay, không cần phải cố làm cho văn hay, mà cũng không cần phải cố ý mang vào sách một thứ đạo lý hoặc một thứ triết lý cao siêu nào đó trong các trang sách của bạn mà chỉ cần dành cho đời một tấm lòng cảm thấu chân thành của mình, chừng đó thôi, bạn đã làm nên tác phẩm giá trị rồi …” ( Trích trong trang nhà của BS Đỗ Hồng Ngọc 2- Ý kiến của nhà thơ Hồ Công Tâm “…..Người làm thơ không phải là người thợ xếp chữ trong một nhà in. Thơ hay phát xuất từ trái tim đi thẳng vào lòng người đọc, không cần phải đẽo gọt, trạm trổ cầu kỳ theo cái khuôn nhất định như những chiếc bánh trung thu đem từ trong lò ra bày hàng…” Hồ Công Tâm
Bây giờ xin gác chuyện thơ văn qua một bên nhé vì “trăm người trăm ý” và mỗi người là một vũ trụ riêng biệt, một cảm nghĩ khác nhau mà chúng ta phải tôn trọng. Xin mời quý bạn đọc tiếp 3 câu chuyện nhà Phật cuối cùng trong 11 câu chuyện ngắn nơi cửa Phật do người viết sưu tầm trên internet đem về đây chia sẻ với quý bạn để từ đó rút ra những bài học rất hữu ích cho đời sống tâm linh của chúng ta. 9. Câu chuyện ngắn nơi cửa Phật thứ 9 Mùa hè nắng nóng, bãi cỏ trong sân chùa héo khô một mảng lớn, trông rất xấu xí.
Tiểu hòa thượng thấy vậy mới nói với su phụ: “Sư phụ, hay là chúng rắc vài hạt giống xuống đi!”
Sư phụ nói: “Đừng nóng vội, cứ tùy thời.”
Khi có hạt giống trong tay, sư phụ nói với tiểu hòa thượng: “Con đem trồng đi.” Không ngờ, một trận gió nổi lên, thổi bay đi không ít hạt giống vừa gieo.
Tiểu hòa thượng vội vã nói với sư phụ: “Sư phụ, rất nhiều hạt giống đã bị gió thổi bay đi mất rồi.”
Sư phụ đáp: “Không sao, những hạt bị thổi đi đều là hạt lép, dù có trồng xuống cũng không nảy mầm được, tùy tính.”
Mới vừa rắc xong hết chỗ hạt giống, lại có mấy con chim bay tới, đậu dưới thửa đất kiếm ăn.
Tiểu hòa thượng vội vã lấy sào xua đuổi chim, sau đó chạy đi mách sư phụ: “Không xong rồi sư phụ ơi, hạt giống bị chim ăn mất rồi.”
Sư phụ nghe xong chậm rãi trả lời: “Con đừng lo, hạt giống vẫn còn nhiều lắm, không ăn hết được đâu, tùy ngộ.”
Nửa đêm, một trận mưa to gió lớn kéo đến. Tiểu hòa thượng nức nở chạy tới phòng sư phụ: “Lần này thì xong thật rồi, tất cả hạt giống đều đã bị nước mưa cuốn trôi rồi.”
Sư phụ đáp: “Cuốn rồi thì thôi, trôi đến đâu nảy mầm đến đó, tùy duyên.”
Qua mấy ngày, trên mảnh đất trơ trụi mọc lên rất nhiều mầm non xanh, ngay cả những nơi ban đầu vốn không reo hạt giống cũng xuất hiện những mầm xanh tốt nho nhỏ.
Tiểu hòa thượng trông thấy thế vui mừng vô cùng: “Sư phụ, người mau nhìn xem, hạt giống mọc lên hết rồi.”
Sư phụ vẫn bình tĩnh như trước và nói rằng: “Vốn là nên như vậy, tùy hỷ.”
10. Câu chuyện ngắn nơi cửa Phật thứ 10
Có một võ sĩ hỏi thiền sư: “Thiên đường và địa ngục khác gì nhau?”
Vị thiền sư hỏi ngược lại: “Anh là ai?”
Võ sĩ đáp: “Tôi là một võ sĩ.”
Thiền sư nghe xong cười nói: “Một người lỗ mãng như anh sao xứng hỏi ta?”
Võ sĩ vô cùng giận dữ, rút kiếm ra nhằm hướng thiền sư mà chém: “Hãy xem ta giết ngươi!”
Khi thanh kiếm chỉ còn cách đầu thiền sư vài tấc, ông cũng không hề hoang mang lo sợ, nhẹ giọng nói: “Đây chính là địa ngục.”
Võ sĩ nghe thế rất kinh ngạc, vội vã dừng tay. Sau đó dường như ngộ ra, anh ta vứt bỏ thanh kiếm, chắp hai tay, cúi đầu quỳ lạy: “Xin cảm ơn sư phụ đã chỉ dạy, xin ngài hãy tha thứ cho sự thô lỗ vừa rồi của tôi.”
Thiền sư mỉm cười nói: “Đây chính là thiên đường.”
Bài học suy ngẫm:
Trong mỗi con người đều tồn tại hai mặt thiện và ác, tốt và xấu. Sự nóng giận mất kiểm soát sẽ đẩy con người đến địa ngục còn khi mang trong mình thiện niệm, trở về với bản tính chi sơ, cánh cửa thiên đường sẽ được mở ra.
11. Câu chuyện ngắn nơi cửa Phật thứ 11
Có một ngày, Tô Đông Pha đến chỗ nhà sư Phật Ấn nói chuyện phiếm, hai người ngồi xếp bằng đối diện nhau cùng luận về Thiền.
Khi đang nói chuyện vui vẻ, Tô Đông Pha mới hỏi nhà sư Phật Ấn: “Ngài nhìn tôi bây giờ giống cái gì?”
Tô Đông Pha thấy Phật Ấn mập tròn, lại mặc áo đen, bèn đáp ngay: “Tôi lại nhìn ngài giống như một đống phân bò.”
Thiền sư Phật Ấn chỉ cười mà không nói gì.
Tô Đông Pha đắc ý lắm vì nghĩ mình đã thắng. Sau khi về nhà, ông tự đắc khoe với em gái.
Em gái Tô Đông Pha nghe xong câu chuyện liền nói: “Trời, anh thua rồi! Tấm lòng của thiền sư rộng như cảnh giới của Đức Phật, cho nên mới nhìn thấy anh giống Phật. Còn lòng anh như phân bò cho nên nhìn thiền sư cũng chỉ giống như một đống phân bò mà thôi.”
Tô Đông Pha nghe em mình nói xong mặt đỏ tới mang tai, biết mình đã thua một keo nặng.
Bài học suy ngẫm:
Tâm người càng rộng rãi, mắt nhìn chỉ thấy điều tốt đẹp, còn lòng dạ hẹp hòi, nhỏ nhen thì chỉ nhìn thấy những thứ xấu xí.
(Nguồn: Sưu tầm trên internet) Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé. Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn
Sương Lam
(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 524-ORTB 947292020)
Thưa quý thân hữu, Mỗi người tìm một niềm vui, một sự hạnh phúc khác nhau.
Niềm vui và sự hạnh phúc của Sương Lam đến từ những điều bình dị ví dụ như làm giá thành công sau khi học từ youtube, đổ bánh xèo từ giá mình tự làm ra cho chồng , cho con ăn, ví dụ như đôi lúc làm thơ viết văn cho vui với đời một tí
Cũng trong niềm vui bình dị này, hôm nay Sương Lam mời quý thân hữu cùng làm giá với Sương Lam và cùng đổ bánh xèo ăn cho vui và đọc bài thơ Bánh Xèo Quê Ngoại của SL cho vui luôn nhé
Youtube Sương Lam làm giá đổ bánh xèo 7-9-2020
Youtube Sương Lam Làm Giá Đậu Xanh Tại Nhà Lần Đầu 5-27-2020
Thân mời đọc thêm bài thơ Bánh Xèo Quê Ngoại của SL và Youtube Bánh Xèo Quê Ngoại do Sương Lam thực hiện:
Bánh Xèo Quê Ngoại
Thứ Bảy chiều qua đổ bánh xèo
Con, dâu, chồng vợ vỗ tay reo Thịt, tôm, bột, giá, nhanh tay đổ Chảo nóng vang lên, một tiếng x…x “Xèo” Vị béo nước dừa! Ôi! Ngọt béo Mùi thơm hành hẹ! Tiếng khen theo Bột vàng, giá trắng, màu xanh cải Gói trọn tình quê, chiếc bánh xèo
Gói trọn tình quê, chiếc bánh xèo Lìa xa Đất Mẹ, chỉ mang theo Màu xanh quê Nội, tô canh cải Tình Ngoại vàng tươi, chiếc bánh xèo Họp mặt dâu, con, vui nấu bếp Xum vầy chồng vợ, tiếng cười reo Gia đình hạnh phúc! Ôi! Đơn giản Xúm xít bên nhau, ăn bánh xèo
Xúm xít bên nhau, ăn bánh xèo Rủ rê bè bạn đến ăn theo Cuối tuần, phiền muộn! Xin quên hết Đầu tháng vui cười! Hãy đến theo Trần thế cuộc đời! Bao năm sống Đa mang chi lắm! Não phiền treo Hôm nay vui được thì vui nhé Giận ghét đời chi! Chuyện chán phèo!
Sương Lam
Thân mời Mời xem thêm
1-Bánh Xèo Quê Ngoại tr ên trang nhà Suonglam Portland
Đây là bài số năm trăm mười tám (518) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo, Portland, Oregon.
Một ngày đặc biệt trong Tháng Sáu nơi xứ Mỹ là Ngày Lễ của Cha (Father’s Day) thường được tổ chức vào ngày Chủ Nhật của tuần lễ thứ ba trong Tháng Sáu.
Năm nay ngày Lễ Của Cha là ngày Chủ Nhật 6-21-2020.
Trước tiên chúng ta tìm hiểu lịch sử Ngày Của Cha nhé.
Lịch sử Ngày Của Cha (Father’s Day)
Bà Sonora Smart Dodd, một cư dân của thành phố Spokane, thuộc tiểu bang Washington. Cha của Bà, Cụ William Jackson Smart, là một cựu chiến binh của cuộc nội chiến, người đã một mình gà trống nuôi cả đàn con sau khi mẹ của Bà qua đời. Người ta kể rằng, được cảm hứng từ việc Bà Anna Jarvis thiết lập ra Ngày Hiền Mẫu, Bà Sonora liền nảy sinh ra ý định để tôn vinh về người Cha trong khi đang lắng nghe một bài giảng về Người Mẹ trong Ngày Hiền Mẫu tại nhà thờ vào năm 1909.
Vì Cha của Bà chào đời vào tháng 6 cho nên Bà cùng các anh chị em của Bà đã tìm cách để tổ chức Ngày của Cha cũng vào Tháng 6. Do đó, Ngày của Cha đầu tiên được tổ chức vào ngày 19 tháng 6 năm 1910 tại thành phố Spokane, thuộc tiểu bang Washington. Rất nhiều người như: Thượng Nghị Sĩ William Jennings Bryan thời đó, đã ủng hộ việc tổ chức ra ngày này trên cơ sở không được chính thức cho lắm.
Sau đó, Tổng Thống Woodrow Wilson đã đích thân được gia đình của Ông vinh danh vào Ngày của Cha của năm 1916.
Tám năm sau đó, vị Tổng Thống thứ 13 của Hoa Kỳ là Tổng Thống Calvin Coolidge đã đề nghị tổ chức Ngày của Cha như là một ngày nghỉ lễ của quốc gia. Và năm 1926, Ủy Ban về Ngày của Cha Quốc Gia được thành lập tại thành phố New York.
Năm 1966, Tổng Thống Lyndon Johnson chính thức để cho ngày này trở thành một ngày lễ được tổ chức vào ngày 3 tháng 6 hàng năm.
Ngày Lễ này cuối cùng đã được chính thức công nhận dưới thời của Tổng Thống Richard Nixon vào năm 1972, và Tổng Thống Richard Nixon đã quyết định chọn Chủ Nhật thứ ba của Tháng 06 hàng năm dành để tôn vinh những người làm Cha, mà chúng ta gọi là Ngày của Cha thời nay.
(Nguồn: sưu tầm trên internet)
Văn hoá đạo đức Việt Nam luôn dạy con cái phải kính yêu và nhớ công ơn sinh thành dưỡng dục của Cha Mẹ qua các câu ca dao, tục ngữ dưới đây:
“Công Cha như núi Thái Sơn
Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra
Một lòng thờ Mẹ kính Cha
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con”
Hoặc là:
Cơm cha áo mẹ công thầy
Gắng công mà học có ngày thành danh
Như vậy thì công ơn của cha me sánh bằng ngang nhau, nhưng trong thơ văn, nghệ thuật người ta thường nhắc nhở ân đức và sự nhớ thương về người Mẹ nhiều hơn, sâu đậm hơn người Cha. Có thể là vì mẹ gần gủi, bao dung, dịu dàng, hy sinh chăm sóc con cái nhiều hơn người cha lúc nào cũng nghiêm khắc, lạnh lùng, không biểu lộ tình cảm thương yêu con cái nhiều bằng người mẹ hay chăng? Nhất là trong thời gian chiến tranh, người Cha là những chiến sĩ can trường phải rờì bỏ gia đình xông pha nơi trận mạc để bảo vệ đất nước hay phải sống khổ cực trong các trại học tập cải tạo cho nên đàn con chỉ biết trông cậy vào sự bảo bọc, vào đôi tay yếu gầy đầy tình yêu thương của người mẹ mà thôi.
Riêng đối với cá nhân người viết, tôi vẫn nghĩ rằng:
« Người đã viết rất nhiều về Tình Mẹ
Như nước nguồn, như biển cả mênh mông
Và ngọt ngào như lúa chín ngoài đồng
Con khôn lớn cũng nhờ giòng sữa Mẹ
Cha cũng đã góp phần nuôi dạy trẻ
Đã nhiều đêm cha thao thức canh thâu
Đã nhiều lần Cha lo lắng âu sầu
Khi con trẻ biếng ăn hay biếng học»
Cho nên chúng ta phải luôn ghi nhớ:
«Ân của Mẹ như trời cao biển cả
Nghĩa của Cha như đất rộng núi cao
Tình Mẹ Cha như giòng suối ngọt ngào
Nhớ Nghĩa Mẹ đừng quên Tình Cha nhé!»
(Trích trong bài thơ Một Lời Cho Cha của Sương Lam)
Tôi đã viết nhiều bài thơ về Mẹ, nhưng tôi cũng dành trong trái tim tình cảm của tôi hình ảnh gian lao khổ cực của những người Cha qua bài thơ « Bài Tình Thơ Tháng Sáu » đã được những người bạn cùng tâm cảm với tôi thực hiện thành một PPS Tình Cha dựa theo ý thơ của SL với lời nhạc của nhạc sĩ Nguyễn Văn Hiển được trình bày qua giọng ca của Phong Thu do Duy Hân thuộc DungLac.org thực hiện PPS này với lời nhạc như sau:
« Bao tháng ngày Cha vất vả nhiều
Hằn vết da đầy nhăn
Cha không màn lao khổ nhọc nhằn
Thương nuôi con thành thân »
Xin mời quý bạn cùng với tôi vinh danh người cha của chúng ta qua PPS Tình Cha đã được phổ biến rộng rãi qua link dưới đây nhé:
(Thực hiện PPS: Duy Hân- Phổ nhạc Thơ: Nguyễn Văn Hiển – Trình bày: Phong Thu)
Giới thiệu Playlist Happy Father’s Day của anh Trần Năng Phùng
Sau đây là nguyên tác bài thơ Bài Tinh Thơ Tháng Sáu của Sương Lam đã được quý bạn hữu và anh Trần Năng Phùng thực hiện thành Youtube Tình Cha ở trên
Bài Tình Thơ Tháng Sáu
Tháng Năm qua bây giờ là Tháng Sáu
Tháng Sáu quê người rực rở cỏ hoa
Trời dất reo vui nắng ấm chan hòa
Để chúc tụng Ngày Của Cha vui vẻ
Xin góp vui đến những người cha trẻ
Khi nhìn con trong giấc ngũ thiên thần
Con mỉm cười cha cũng thấy trào dâng
Một tình cảm thiêng liêng và bất tử
Tình cảm ấy chẳng cần dùng ngôn ngữ
Cũng chẳng cần dệt gấm với hoa thêu
Cũng viết nên bài thơ nhạc diễm kiều:
“Tình phụ tử thương con như châu ngọc”
Rồi năm tháng làm đổi thay màu tóc
Bây giờ cha đã tóc bạc da nhăn
Bởi tháng năm cha lao động nhọc nhằn
Nuôi con trẻ trở thành người hữu dụng
Con tuổi trẻ một đôi lần dại vụng
Khiến cho cha phải khổ trí lao tâm
Cha khoan dung tha thứ những lỗi lầm
Khuyên con trẻ nên làm lành lánh dữ
Cha vất vả thân già nơi viễn xứ
Đủ mọi nghề cha làm việc nuôi con
Theo thời gian sức khỏe dẫu suy mòn
Cha sung sướng thấy đàn con thành đạt
Tình Phụ Tử! Một bài thơ tuyệt tác
Được viết bằng thương mến với khoan dung
Bằng hy sinh, bằng lao lực tận cùng
Bằng tất cả những gì cao đẹp nhất
Núi Thái Sơn dẫu có cao chất ngất
Cũng không bằng tình cha mẹ thương con
Trần gian này dẫu sông cạn đá mòn
Tình Phụ Tử vẫn muôn đời bất diệt
Sương Lam
Xin đa tạ anh Trần Năng Phùng, Moderator của Forum DaiHocVanKHoaSG và các bạn Duy Hân, Nguyễn văn Hiển, Phong Thu thuộc Dũng Lạc.org, những người bạn tốt đã cùng một tâm ý như tôi, dù quý bạn không cùng một tôn giáo với tôi.
Thế mới biết những tình cảm thiêng liêng cao quý của Mẹ Cha bao giờ cũng làm xúc động những trái tim tình cảm không phân biệt tôn giáo, giới tính, chủng tộc, tuổi tác, phải không bạn?
Xin phép được mượn một đoạn nhạc dưới đây của anh Nguyễn văn Hiển trích trong PPS Tình Cha để làm kết luận cho bài tâm tình về Ngày Lễ Của Cha năm nay, bạn nhé.
« Tình cha cao như núi Thái Sơn
Làm con phải biết ơn công cha dưỡng sinh thành
Tình Cha ôi thiết tha như nguồn nước bao la
Thương con như châu ngọc để đời con nở hoa »
Happy Father’s Day
Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.
Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn
Sương Lam
(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 518-ORTB 939-6182020) Sương Lam
Đây là bài số năm trăm mười bảy (517) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo, Portland, Oregon
Bây giờ là tháng 6, nếu không có cơn dịch coronavirus quái quỷ thì đây là thời gian những cô cậu học sinh trung học lớp 12 và các sinh viên đại học sẽ làm lễ tốt nghiệp ra trường. Cha mẹ và thân nhân sẽ hãnh diện khi thấy con cháu mình thành công trên bước đường học vấn và các tân khoa sẽ “xênh xang áo mũ” bước lên khán đài để nhận bằng tốt nghiệp.
Bây giờ đa số các buổi tốt nghiệp được thực hiện online (trực tuyến). Cha mẹ, thân nhân và các tân khoa sẽ tham dự lễ tốt nghiệp đặc biệt trực tuyến giống như lễ tốt nghiệp của tân khoa Angela Nguyễn ở Portland, Oregon, mà người viết được hân hạnh quen biết ba mẹ của tân khoa, đã được trình chiếu qua Youtube “Lễ Tốt Nghiệp Trong Đại Dịch Vũ Hán” trên trang youtube “Ongkinhtamhon Channel” qua link dưới đây:
Xin chúc mừng tân khoa Angela Nguyễn cùng gia đình và xin cám ơn các phóng viên Lê Quang Trung và Hoàng Tịnh đã thực hiện một youtube rất có giá trị, nói lên sinh hoạt thực tế hiện tại trong công đồng Việt Nam tại Portland, Oregon.
Tháng Sáu ở Portland mấy ngày qua lại có những cơn mưa gợi nhớ nơi tôi bài hát THÁNG SÁU TRỜI MƯA của Nhạc Sĩ Hoàng Thanh Tâm. Xin mời thưởng thức qua youtube dưới đây với tiếng hát Ngọc Lan Tháng Sáu Trời Mưa – Ngọc Lan
Ngồi bên khung cửa sổ nhìn những hạt mưa rơi trên sân cỏ, tôi buồn nhớ đến những buổi chiều mưa ở Saigon. Khúc phim dĩ vãng quay về qua những giọt mưa rơi rơi tí tách:
Tuổi mười tám, những mộng mơ ấp ủ Tuổi học trò, tôi thích ngắm trời mưa Bên người yêu, mưa rơi nhẹ cho vừa Đủ ướt áo cho anh truyền hơi ấm!
Bên hè phố đôi ta cùng lặng ngắm Những giọt mưa rơi tí tách trên đường Mưa lạnh buồn, mưa tạo mối yêu thương Dưới dù nhỏ, đôi ta cùng chung bước Sương Lam (Thơ Sương Lam)
Tuổi thư sinh có những mối tình học trò đẹp quá phải không bạn? Mưa chiều nắng sớm nào cũng khiến cho những ai có tâm hồn nghệ sĩ cảm thấy trái tim mình xúc động cả. Cũng thấy hay hay!
Tôi quay về bàn viết vào internet đi tìm tài liệu viết bài. Một email đặc biệt với những tấm hình có chữ thư pháp thúc giục tôi phải mở ra xem ngay vì tôi rất thích tìm hiểu nghệ thuật thư pháp vì theo thiển ý thư pháp là một phương tiện để thư giãn và hành Thiền.
Ngày xưa các tao nhân mặc khách Trung Hoa đã dùng bút lông mực xạ viết chữ Hán với một phong cách đặc biệt để diễn tả nội tâm, tư tưởng kiến thức của mình và đã đưa cách viết chữ Hán này thành một bộ môn nghệ thuật gọi là “Thư Pháp”. Theo các nhà nghiên cứu văn học nghệ thuật, một số tác phẩm của các thư pháp gia phương Đông như Trương Xu Liêu, Vương Hy Chi, Vương Duy đều mang tính cách Thiền, được thể hiện bằng những nét uốn lượn thanhcao.
Người Nhật đến với môn thư pháp không phải để viết chữ đẹp mà có mục đích tu hành cụ thể là luyện tâm, nhiếp tâm,an tâm. Người Nhật lại đưa bộ môn nghệ thuật đậm nét Đông Phương này lên một tầng bậc cao hơn với tên gọi mới. Đó là môn HiTSUZEN, tức là thư pháp Thiền.
Ở Việt Nam vào thời điểm này, bộ môn Thư Pháp rất được nhiều người ưa chuộng. Phong trào viết thư pháp đã được thịnh hành trong vòng 10 năm qua. Nhiều câu lạc bộ thư pháp được thành lập. Nhiều “ông đồ “ trẻ đã xuất hiện “bên phố đông người qua” trong các lễ hội Xuân hay trong các buổi triển lãm thư pháp.
Người viết thư pháp phải có tâm hồn nghệ sĩ, có nét bút tài hoa, có năng khiếu viết chữ để thể hiện đường nét “rồng bay phưọng múa” và còn phải “nhiếp tâm” với những gì mình sắp sửa viết ra nữa. Như vậy họ phải có tâm hồn thanh thản, phóng khoáng và khi thực hiện tác phẩm, họ phải “nhất tâm bất loạn” du nhập vào thế giới tĩnh lặng của thư pháp. Có như thế thì tác phẩm mới đẹp, mới thanh thoát hương vị Thiền.
Ở Mỹ hiện nay, người viết thư pháp nổi tiếng là nghệ sĩ Vũ Hối. Ở Việt Nam, thư pháp của các nhà thơ Trụ Vũ, Song Nguyên, Nguyễn Thanh Sơn, Hoàng Đức được xem là những mẫu thư pháp đẹp.
Hình ảnh ông đồ của Vũ Đình Liên với “Hoa tay thảo những nét Như phượng múa rồng bay’ Đã được phục hồi! Tốt thay! Lành thay!
Trở về câu chuyện cái email có những bức tranh thư pháp mà tôi nhận được sáng nay thực sự đã làm tôi ngạc nhiên và cảm động vì trong đó có một bức tranh thư pháp do một người “thân quen xưa cũ” đã viết 4 câu thơ của người viết được đăng trong bài số 69 MCTN-ORTB để tặng tôi “Xin chúc Bạn: Thiện Tâm luôn tinh tấn Xin nguyện cầu: Nhân Ái trải muôn phương Để mọi người sống An Lạc, Yêu Thương Thì trần thế sẽ thiên đàng, hạnh phúc” (Trích trong bài thơ Sông Cho Biển Nhận – Thơ Sương Lam)
Thời gian trôi qua nhanh quá và có những thay đổi, đổi thay trong cuộc sống đã làm cho chúng ta vui vẻ hoặc đau buồn. Có những người thân quen ngày xưa bây giờ phải nghìn trùng xa cách cả một đại dương và cũng có những người đã ra đi không bao giờ còn được gặp lại nhau.
Bức tranh thư pháp này đã đưa tôi trở về kỷ niệm ở Bộ Xã Hội “vang bóng một thời” vì tác giả là một “đàn em” của tôi ngày xưa. Khi tốt nghiệp HVQGHC năm 1967, người viết được bổ nhiệm về Bộ Xã Hội làm việc ở Sài Gòn. Đây là một nhiệm sở mà người viết chọn lựa để làm việc khi ra trường vì tôi thích sinh hoạt trong lảnh vực xã hội. Đa số các bạn nam sinh viên cùng khóa Đốc Sự với tôi phải lên đường về địa phương làm Phó Quận hoặc Trưởng Ty. Với hoài bảo phục vụ đồng bào, tôi làm việc rất tích cực trong công tác cứu trợ nạn nhân chiến cuộc để giúp đỡ các nạn nhân đã bị thiệt hại về nhân mạng và nhà cửa trong chiến tranh. Có thấy sự mất mát đau khổ của đồng bào ở các vùng hỏa tuyến Quảng Nam, Quảng Ngãi, Quảng Trị, Kon tum, Pleiku, Bến Tre, Vĩnh Long v..v…, tôi mới biết rằng những ai còn được sống an lành với gia đình êm ấm thật là có phúc vô cùng. Người viết và hơn 20 cộng sự viên đã làm việc với nhau một cách hăng say, một cách tích cực để cho những đồng bào nạn nhân đáng thương kia được nhận tiền trợ cấp giúp đỡ của chính phủ trung ương càng sớm càng tốt để an ủi phần nào sự đau thương mà họ phải bị gánh chịu vì chiến cuộc.
Rồi vận nước đổi thay, Bộ Xã Hội phải bị giải thể. Các cấp chỉ huy kẻ phải đi học tập cải tạo, người tìm đường vượt biên. Các nhân viên đều bị cho “về vườn. Dĩ nhiên tôi và các cộng sự viên của tôi phải chia tay từ đây, không còn tin tức liên lạc với nhau được vì “mạng ai nấy lo, hồn ai nấy giữ”. Từ một viên chức chỉ huy của chế độ cũ, tôi trở thành một kẻ đôi khi phải hành nghề “chà đồ nhôm” đem ra chợ bán để có tiền mua thực phẩm “bồi dưỡng” cho gia đình. Và tôi cũng đã trở thành một người bán bánh mì thịt ở vỉa hè vụng về đến nỗi khách mua bánh mì phải nói: “bà không phải là người bán bánh mì chuyên nghiệp”. Đúng quá rồi! Còn chối cãi gì nữa bây giờ!’
Thế rồi sau 5 năm ở lại sống trong “thiên đường Cộng Sản”, gia đình nhỏ bé của chúng tôi phải tìm đường vượt biên để tìm tự do nơi xứ lạ. Nhờ Phật Trời thương xót, chúng tôi đã đến được bến bờ Tự Do và định cư ở xứ Mỹ này hơn 30 năm trời.
Thời gian cứ lặng lẻ trôi qua. Vợ chồng chúng tôi bắt đầu một cuộc sống mới nơi xứ người từ con số không. Chúng tôi trở lại học đường “học đại” đại học để có tiền trả bill nhà, bill địện , bill nước, thực phẩm, quần áo v..v…với số tiền Basic Grant do chính phủ tài trợ khi đi học và tiền làm work study ở trường. Tan học về, phu quân tôi phải đi làm janitor nơi các công sở mới đủ tiền mưu sinh trong cuộc sống. Một đôi khi tôi và cậu con trai nhỏ đi theo phụ giúp. Thật là vất vả, thật là đau buồn nhưng chúng tôi phải chấp nhận để mà vươn lên vì chúng tôi vẫn nghĩ “không ai giúp mình được bằng mình tự giúp mình”.
Rồi chuyện gì cũng qua, chúng tôi cũng “xênh xang áo mũ” ra trường thêm một lần nữa ở nước Mỹ. Rồi ông xã tôi phải đi cày hai jobs, “làm ngày không đủ, tranh thủ làm đêm, làm thêm chủ nhật” để có tiền mua nhà mua xe, lo cho con cái đi học. Tôi an phận làm một cô giáo tầm thường nơi xứ người. Sau 20 năm trả nợ áo cơm, chúng tôi bây giờ vui thú điền viên, an hưởng tuổi già., vui đùa với cô cháu nội Mya yêu quý. Thời gian rảnh rổi thì đi sinh hoạt cộng đồng, dạo internet tìm tài liệu về chia sẻ với bạn bè cho vui. Thế là đủ rồi! Thế là hạnh phúc rồi! Quá khứ đã qua rồi, tương lai thì chưa đến, Chúng tôi vui hưởng hạnh phúc với những gì đang có trong tầnm tay của mình trong hiện tại mà thôi! Bạn thì sao?
Cô vẫn còn nhớ đến tôi và viết thư pháp thơ của tôi để tặng tôi. Đó là một điều đáng quý vì chúng tôi vẫn còn nhớ đến nhau, vẫn còn giữ một chút ân tình thương mến nhau dù bao nhiêu là thay đổi, đổi thay trong cuộc sống.
Cô là một Phật tử cho nên thường viết thư pháp những bài thơ có tính cách thiền vị với cái tâm tĩnh lặng của người con Phật.
Bây giờ cô đã qua đời sau một cơn bạo bệnh. Bài viết về thư pháp này như một lời cám ơn gửi đến cô trong chốn vĩnh hằng. Người viết vẫn lưu giữ những bức tranh thư pháp cô đã tặng tôi như một kỷ niệm quý giá.
Xin mời qúy bạn thưởng thức youtube Thư Pháp Thơ Sương Lam lưu lại những bức tranh thư pháp của nhà thư pháp Ngọc Chính đã tặng người viết.
Đây là bài số năm trăm mười bốn (514) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo, Portland, Oregon
Trong cơn dịch Coronavirus hiện tại, chúng ta thưòng chúc nhau hai chữ Bình An vì ai ai cũng lo sợ không biết mình có bị lây nhiễm coronavirus hay không? Khi ông chồng ho lên vài tiếng, bà vợ hoảng sợ và suy diễn: “Đó có phải là cái ho của dịch corona virus hay không?
Khi cháu bè bị nóng sốt, bà mẹ cuống cuồng lo lắng: Con của mình có bị cơn sốt của coronavirus hoành hành hay không?. Tóm lại, khi chúng ta bị nhức đầu sổ mũi, chúng ta thấy cái tâm của mình không dưọc bình an tí nào vì hình ảnh chị Vy chạy tới chạy lui trong đầu óc của chúng ta, rồi hoang mang lo sợ, rồi hoảng hốt âu lo v..v…
Người viết được phúc duyên gặp gỡ Thầy Thích Tánh Tuệ qua thơ văn vì thầy trò chúng tôi cùng có một tâm nguyện đem Đạo vào Đời qua thơ văn, để truyền trao những lời Phật Dạy, hay qua những việc làm từ thiện hữu ích thiết thực cho cuộc sống con người, vì tính cách thực tế, dễ dàng đi vào tâm thức con người hơn là ngồi đọc tụng, nghiên cứu kinh sách cao siêu theo tinh thần của các bậc thức giả tài cao học rộng,
Thầy Thích Tánh Tuệ thường gửi đến người viét những bài thơ, bài viết của Thầy với văn phong thi tứ mộc mạc, chân thành, dễ đọc dễ hiểu như bài thơ Ngón Út được dẫn trình trong bài viết Những Ngón Tay Chắp Lại của người viết tuần rồi, nói lên tính cách ngã mạn của con người và sự cao quý của lòng khiêm tốn qua hình ảnh Ngón Út của bàn tay khi chắp lai để lễ Phật hay khi chào hỏi nhau.
Chủ đề bài tâm tình hôm nay của người viết là BìNH AN vì thật tình ai cũng muốn cá nhân mình, gia đình mình, thân quyến mình, bạn bè mình và xa hơn nữa, đất nước mình đang sống, thế giới mình đang ở đều được bình an trước sự nguy hiểm của cơn dịch corona virus hiện tại
Người viết xin được chia sẻ với qúy bạn những tư duy Lời Phật Dạy về Bình An Nhân Mùa Dich của Thầy Thích Tánh Tuệ. Mời Bạn cùng đọc với người viết nhé.
– Vì biết trong ta có cả Bùn lẫn Sen, có cả Ác quỷ lẫn Thiên thần, không quá thích sen mà chối bỏ bùn, không vì yêu mến thiên thần mà hận thù ác quỷ, từ đó có Bình An.
– Vì biết trong ta có cả đen lẫn trắng, không khước từ đen để hãnh diện vì mình trắng, không quá vui khi mình trắng mà cay đắng lúc mình đen, từ đó có Bình An.
-Vì biết nhìn người và vật không thể nhìn bề ngoài. Cái vỏ ngoài chỉ là giả tướng, từ đó có Bình An..
– Vì biết cảm hóa người khác là chuyện không dễ dàng, không quá mong mỏi người khác thay đổi theo ý mình, từ đó có Bình An.
– Vì biết không thể nói về biển với con ếch đáy giếng, không thể bàn về băng tuyết với côn trùng mùa hè, từ đó có Bình An..
– Vì biết nhìn vào trạng thái tâm trước khi nói, từ đó có Bình An
– Vì biết sống trên cái lưỡi khen chê của thiên hạ là luôn nô lệ giá trị bên ngoài và bị tha hóa, nghe gì cũng ”Thôi Kệ!”, từ đó có Bình An..
– Vì biết đánh giá tình cảm của con người không chỉ nhìn qua hành động tạm thời trước mắt, mà qua hoạn nạn mới rạng chân tình, từ đó có Bình An..
– Vì biết nhìn người ta mà sống là nô lệ, và sống cho người ta nhìn là sống ảo, từ đó có Bình An.
– Vì biết chắc chắn ta sẽ già, sẽ bệnh, sẽ chết. Trừ bậc Thánh, chẳng một ai thoát ra ngoài cái quy luật muôn đời ấy, từ đấy có Bình An..
– Vì biết chịu trách nhiệm những hành động thiện ác lớn bé trong tam nghiệp của mình, từ đó co Bình An..
– Vì biết Khổ đau đi theo sau Hạnh phúc như bóng dõi theo hình, không nhọc nhằn đeo đuổi hạnh phúc nữa, từ đó có Bình An..
– Vì biết bất cứ điều gì hễ có khi bắt đầu sẽ có lúc kết thúc, từ đó có Bình An.
– Vì biết cái Ác chỉ có thể thắng cái Thiện nhất thời rồi nhanh chóng nhường lại chỗ ngồi cho Chân Lý, từ đó có Bình An..
Vì biết cái có thể mang theo được ở cuối con đường sinh mệnh đó là Tình Thương, Trí Tuệ và Nụ Cười, mỗi ngày sống với ba điều đó, từ đó có Bình An…
Kính tri ân Thầy Thích Tánh Tuệ và kính chúc Thầy Hai Chữ Bình An
Cuộc đời đầy những đau thương nên chúng ta vẫn thường chúc nhau và cầu nguyện được sống bình an giữa chốn bụi hồng lao xao này.
Nhưng thế nào là bình an? Có người đã quan niệm như sau: Bình an
Bình an không có nghĩa là được ở chỗ tĩnh lặng, không phiền toái, khỏi nhọc nhằn. Bình an là ở ngay trong chốn náo loạn, nhiễu phiền, đầy gánh nặng, mà cảm nhận được rằng lòng mình vẫn êm tịnh làm sao. (Vô Danh)
Lại có một câu chuyện kể như sau:
Bức tranh bình an
Trong triều của một vua nọ có hai họa sĩ rất tài ba nhưng luôn ganh ghét đố kỵ nhau. Một hôm nhà vua phán, “Ta muốn phán quyết một lần dứt khoát ai trong hai ngươi là người giỏi nhất. Vậy hai ngươi hãy vẽ mỗi người một bức tranh theo cùng một đề tài, đó là Bình An.” Hai họa sĩ đồng ý.
Một tuần sau họ trở lại, mỗi người mang theo bức vẽ của mình. Bức họa của người thứ nhất vẽ một khung cảnh thơ mộng: những ngọn đồi nhấp nhô bao quanh một cái hồ rộng với mặt nước phẳng lì không một gợn sóng. Toàn cảnh gợi lên một cảm giác thanh thản, thoải mái. Sau khi xem xong, nhà vua nói, “Bức họa này rất đẹp, nhưng trẫm chưa hài lòng.”
Bức họa của người thứ hai vẽ một thác nước. Hình ảnh rất sinh động đến nỗi nhìn nó người ta như nghe được tiếng nước đổ ầm ầm xuống vực thẳm. Nhà vua nói, “Đây đâu phải là một cảnh bình an.” Họa sĩ thứ hai bình tĩnh đáp:, “Xin bệ hạ nhìn kỹ hơn một chút nữa xem.”
Nhà vua nhìn kỹ và khám phá một chi tiết mà ông chưa chú ý: Trong một nhành cây nép mình sau dòng thác lũ, có một tổ chim. Trong tổ, chim mẹ đang ấp trứng, đôi mắt nửa nhắm nửa mở. Chim mẹ đang bình thản chờ các con mình nở ra. Nhà vua nói, “Ta rất thích bức tranh này. Nó đã chuyển tải được một ý tưởng độc đáo về bình an, đó là vẫn có thể sống bình an ngay giữa những xáo trộn của cuộc đời.” Và nhà vua đã trao giải nhất cho tác giả bức hoạ này. (Nguồn: Sưu tầm trên internet)
Bạn có đồng ý với nhà vua và nhà hoạ sĩ thứ hai không? Riêng nguời viết hoàn toàn đồng ý với người họa sĩ này vì ông đã có cái tâm tĩnh lặng và biết hưởng thụ phút giây an bình trong hiện tại, mặc cho tình huống xáo động bên ngoài.
Hy vọng khi đọc bài thơ Sống Vui dưới đây của người viết, Bạn sẽ có được những phút giây bình an trong cuộc hồng trần này, bạn nhé.
Kính chúc Hai Chữ Bình An đến quý bạn.
Sống Vui
“Giải kiết! Giải kiết! Giải oan kiết!” *
Bởi vô minh, sân hận tạo niềm đau
Càng vẫy vùng, càng lại bị vướng vào
Những oán hận, những đau thương, sầu khổ
Đời trần thế tựa như ngôi cổ mộ
Bị vây quanh ba nghiệp Tham Sân Si
Để cuối cùng còn lại được những gì
Còn chăng nữa là oan khiên, nghiệp chướng
Xin người hãy vững định tâm chuyển hướng
Đem tin yêu, thương mến đến trần gian
Thay hận sân bằng trí lạc thiền nhàn
Bỏ ngã mạn, chọn khiêm nhường vô ngã
Cùng vui vẻ với người quen kẻ lạ
Cùng lục hoà với bạn hữu đồng môn
Cùng thảnh thơi thể chất lẫn tâm hồn
Và buông xả hết những điều phiền muộn
Hãy dừng lại những tham lam, ước muốn
Vì đó là duyên khởi những ác nhân
Nhân gieo rồi quả sẽ trổ khai dần
Thành nghiệp báo của sáu đường sinh tử
Quán vô ngã! Xin làm lành lánh dữ!
Quán vô minh! Dứt sạch nghiệp chướng sinh
Quán vô thường! Dẫu quyền thế, nhục vinh
Rồi cũng phải ra đi hai tay trắng
Xin hãy để cái Tâm mình vắng lặng
Đời Có Không, Không Có! Có gì đâu
Dĩ vãng xưa! Ngày chưa đến! Nhức đầu!
Đừng nghỉ đến! Hãy sống vui hiện tại!
Vui một phút, nhìn cây Lành kết trái
Vui một giờ, ngắm hoa trổ Thương Yêu
Vui một năm, Tâm An Lạc mỹ miều
Vui một kiếp, sống cuộc đời Chân Thiện
Sương Lam
Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc,vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.
Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn
Sương Lam
(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 514-ORTB 935-5202020
Đây là bài số năm trăm mười (510) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo, Portland, Oregon
Cả tháng nay nhiều người phải tuân theo “Order Stay Home” của chính phủ, nhất là những vị cao niên trên 65 tuổi cần phải ở an trong nhà đừng nên ra ngoài tiếp xúc với người khác để tránh sự lây nhiễm coronavirus.
Thế là người viết bỗng trở tnành bà nội trở đảm đang, nấu ăn ngày 3 buổi cho phu quân, dọn dẹp nhà cửa, đọc kinh sách, lên internet xem tin tức về cơn dịch coronavirus, và liên lạc với thân nhân, bạn bè qua điện thoại, qua email mà thôi.
Hôm qua người viết nhận được email của ông bạn văn nghệ Thanh Thanh Lê Xuân Nhuận cùng sinh hoạt trên diễn đàn Hương Xuân, đã gửi chia sẻ với các thân hữu khác bài thơ Bạn Ta của tôi đã được tác giả Thanh Thanh chuyển dịch sang Anh Ngữ.
Xin cám ơn tác gỉả Thanh Thanh đã ra công chuyển ngữ bài thơ này của người viếtsang Anh Ngữ để cho tình cảm luôn luôn nghĩ đến bạn bè của người viết và cũng là của đa số các bạn cao niên Việt Nam. hy vọng sẽ được con em thế hệ trẻ không đọc được tiếng Việt khi đọc bản Anh Ngữ cũng sẽ hiểu được tâm tình của thế hệ cha anh đối với bạn bè như thế nào. .
Người viết xin mời quý bạn cùng đọc nhé.
BẠN TA
Thăm hỏi Bạn, biết rằng người còn đó
Nỗi mừng vui tràn ngập cõi lòng tôi
Cuộc đời này bao sóng gió, nổi trôi Vui được biết, Bạn bình an vui sống
Đời trần thế ví như là huyễn mộng
Kiếp nhân sinh là sinh tử, tử sinh Quý nhau chăng chỉ ở một chữ Tình Tình cha mẹ, tình vợ chồng, bè bạn
Tình cảm ấy ta không treo giá bán Khi con tim không đơn vị đo lường Bàn cân nào, cân được chữ Yêu Thương Thế mới biết Thương Yêu là vô giá!
Cuộc đời dẫu đảo điên, nhiều dối trá Nếu chúng ta thực sự mến thương nhau Thì tiếc chi một lời nói, câu chào Hãy trao gửi, sưởi ấm tình nhân thế
Có hơn không dù biết rằng chậm trễ Vì con người ai cũng thích yêu thương Đượcthươngngườivàcũngđượcngườithương Hãy bày tỏ yêu thương dù có chậm
Bạn còn đó! Tôi còn đây! Mừng lắm! Vì chúng ta còn cơ hội gặp nhau Để trao nhau lời nói với câu chào Đầy thân ái, đầy yêu thương, quý mến
Chuyện dĩ vãng, chuyện tương lai sắp đến Hãy quên đi, xin nhớ hiện tại thôi Nếu tâm bình trí lạc! Thế đủ rồi! Người còn đó! Tôi còn đây! Phúc lắm!
Sương Lam
Bản dịch Anh Ngữ của tác giả Thanh Thanh
MY FRIEND
I called you and knew that you still are there:
What kind of joy has filled my heart to care!
In this world troubles and vicissitudes abound,
How happy to know you are safe and sound.
The subastral existence is like the daydream:
Human bondage is life and death a mainstream.
We do value one another on sentiment based:
Love of parents, yokemates, friends interlaced.
That kind of affection is not for the list price
When the heart doesn’t fit any measuring device;
What scale can weigh the sympathies’ weight?
Then, feelings are not for us to assess, estimate!
Even tho’ the earth is full of shiftiness, muddy,
If we truly endear ourselves to each of our buddy
Then why not to send them a greeting, pay a call?
Do exchange news to warm human life for all.
Is it not better than being parsimonious, late?
Because humans prefer closeness, devotion, fête,
To kindly love others and be beloved by them,
Express your personal emotions my dear chum!
You still are there! I still am here! So pleased!
For we still have chance to meet, converse, eased
To give one another the words, the salutations
Overflowing with adoration up to our expectations.
Oh, the past and the to-come events: unpleasant.
Let us forget them, only remember the present.
If our mind is peaceful, our soul rosy, it is alright:
You still are there! I still am here! What delight!
Another translation by THANH-THANH
4-20-2020]
Thanh-Thanh.com
Đây là bài thơ bản Anh Ngữ thứ hai cũng do tác gỉa Thanh Thanh dịch với tựa đề Bạn Ta- My Friends Trước đây tác giả cũng đã dịch bài thơ này sang Anh Ngữ với tựa đề Thăm Hỏi Bạn- Inquiring after friends(4-18-2028)
Inquiring after friends
Inquiring after each friend to know that he/she
Is still there, my mind is inundated with glee..
While this life is full of wind and waves, brine,
The underworld is like day-dream, moonshine,
Friends to be still alive is my wish to satisfy.
Human bondage is to live and die, live then die;
Thus the most mutually precious thing is love.
Love of parents, spouses, friends, all is above:
That affection is not, never listed for sale
Since our heart has neither measure nor scale.
A sentiment no catty can ever gauge or weigh,
So Love is priceless, its worth none can say.
In spite of anything on earth, shifty, delusive,
If we truly like one another, being unobtrusive,
Then why do we regret a greeting, a salutation?
Let us give, confer to warm our human relation..
We’d rather do it late than never, not to wait;
For affection everybody does want and need
To love and to be loved by other people indeed..
Let us express our sentiment, although belated..
You are still there! I am still here! Well elated!
Because we still have opportunities to meet,
To converse, to congratulate, to wish, to greet,
In full consideration, interest, cordiality, care
For the past, and for, no! not any future affair!
Forget it all! Let us only think of the present.
If our mind is quiet, soul easy, and life pleasant:
Thật tình,,,,, bài thơ tựa đề chính gốc là ” Người Còn Đó -Ta Còn Đây đã được tôi viết từ lâu nói lên tình cảm thương nhớ và thăm hỏi bạn bè đã được bạn bè đồng điệu yêu thích nên đã chuyển tiếp đến nhiều thân hữu khác ở nhiều nơi.
Sau khi đi lưu lạc giang hồ, bài thơ này được “châu về hợp phố” về tay tác giả thực sự với nhiều tựa đề khác nhau: Bạn Cũ, Bạn Ta, Tạ Ơn Đời, Thăm Hỏi Bạn , v…v… bị “rớt mất” tên tác giả.
Kể cũng vui và rất cảm động khi thấy bài thơ của mình được nhiều người ưa thích và làm thêm nhiều ảnh thơ, thư pháp v..v…tăng thêm phần thi vị cho bài thơ này.
Mời quý anh chị thưởng thức bài thơ Ngườ Còn Đó Ta Còn Đây có nhạc của SL qua link dưới đây, xem như là lời cám ơn của SL gửi đến qúy anh chị nhé.
Hy vọng quý anh chị sẽ vui lòng đón nhận lời thăm hỏi của người viết khi chúng ta cùng nhớ đến nhau, nhất là trong giai đoạn dịch cúm coronavirus hiện tại.
“…Chuyện dĩ vãng, chuyện tương lai sắp đến Hãy quên đi, xin nhớ hiện tại thôi Nếu tâm bình trí lạc! Thế đủ rồi! Người còn đó! Tôi còn đây! Phúc lắm!”
Sương Lam
Mời bạn có thể vào đọc thêm các bài thơ khác do tác giả Thanh Thanh chuyển dịch sang Anh Ngữ trong website dưới đây:
Sẵn dịp phải bị cấm cung trong nhà để tránh coronavirus , người viết mời quý thân hữu, nếu có rảnh thì mời thưởng thức 3 Youtube Thơ Sương Lam và Ảnh Đẹp dưới đây cho quên…..nỗi sợ hải của cơn dịch coronavirus nhé . Smile!