Sương Lam mời đọc Một Lời Cám Ơn -Thanksgiving 2019

Một Lời Cám Ơn – Thanksgiving 2019

Đây là bài số bốn trăm chin mươi hai (492) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ OregonThời Báo, Portland, Oregon.

Chúng ta sinh ra đời là đã thọ ơn rất nhiều từ nhiều người: ơn tiền nhân đã ra công dựng nước, ơn chiến sĩ, đồng bào đã ra công bảo vệ, gìn giữ nuớc, ơn Tam Bảo đã dạy các phương cách sống an vui thoát khổ, ơn cha mẹ đã sinh thành dưỡng dục nên nguời, ơn thầy cô đã truyền trao kiến thức, ơn bạn bè thân hữu đã  giúp đỡ khi chúng ta gặp lúc khó khăn, góp vui xẻ buồn khi chúng ta có chuyện quan hôn tang tế v..v…

Đôi khi chúng ta cũng cần phải cám ơn nụ cười ngây thơ của em bé nhỏ, cám ơn lời nói dịu dàng trìu mến của người bạn già vì những nụ cười, lời nói  đó đem lại cho chúng ta  niềm vui trong ngày.  Chúng ta cũng phải cám ơn những sự thất bại trong cuộc đời để từ đó ta biết giá trị của sự thành công đáng quý như thế nào.  Trong hạnh phúc hay trong đau khổ của cuộc đời, chúng ta phải cám ơn tất cả mọi người, mọi vật, mọi sự kiện đã đến với chúng ta để cho cuộc sống tâm linh, tình cảm, vật chất của chúng ta thêm phần khởi sắc, thêm phần phong phú.  Bạn đồng ý chứ?

Mùa Thanksgiving năm nay, người viết đã đọc được một bài viết rất cảm động về tình thương yêu và sự lao lực của một người mẹ đã được người con trai của bà thấu hiếu và cậu đã học được một bài học tuyệt vời khi được lau tay cho mẹ. Người viết xin được trích một đoạn để chia sẻ với bạn câu chuyện này và hy vọng bạn sẽ học đưọc một bài học quý giá như cậu thanh niên này.

Bàn tay của Mẹ – Bài học của con

Một thanh niên học hành xuất sắc nộp đơn vào chức vụ quản trị viên của một công ty lớn.

Anh ta vừa xong đợt phỏng vấn đầu tiên, ông giám đốc công ty muốn gặp trực tiếp để có quyết định nhận hay không nhận anh ta. Và ông thấy từ học bạ của chàng thanh niên, tất cả đều tốt và năm nào, từ bậc trung học đến các chương trình nghiên cứu sau đại học cũng đều xuất sắc, không năm nào mà anh chàng thanh niên này không hoàn thành vượt bực.

Viên giám đốc: “Anh đã được học bổng của những trường nào?” Chàng thanh niên đáp “Thưa không” “Thế cha anh trả học phí cho anh đi học sao?” “Cha tôi chết khi tôi vừa mới một tuổi đầu. Mẹ tôi mới là người lo trả học phí.” Viên giám đốc lại hỏi: “Mẹ của anh làm việc ở đâu?”

Chàng thanh niên đáp: “Mẹ tôi làm công việc giặt áo quần.”

Viên giám đốc bảo chàng thanh niên đưa đôi bàn tay của anh cho ông ta xem. Chàng thanh niên có hai bàn tay mịn màng và hoàn hảo.

Viên giám đốc: “Vậy trước nay anh có bao giờ giúp mẹ giặt giũ áo quần không?” thanh niên đáp:“Chưa bao giờ. Mẹ luôn bảo tôi lo học và đọc thêm nhiều sách. Hơn nữa, mẹ tôi giặt áo quần nhanh hơn tôi.” Chàng thanh niên đáp.

Viên giám đốc: “Tôi yêu cầu anh một việc. Hôm nay khi trở lại nhà, lau sạch đôi bàn tay của mẹ anh, và rồi ngày mai đến gặp tôi.”

Ðến lúc ấy thì chàng thanh niên có cảm tưởng là công việc tốt này đang sẵn sàng là của mình. Về đến nhà, chàng ta sung sướng khoe với me, và chỉ xin được cầm lấy đôi bàn tay của bà. Mẹ chàng trai cảm thấy có điều gì đó khác lạ. Với một cảm giác vừa vui mà cũng vừa buồn, bà đưa đôi bàn tay cho con trai xem.

Chàng thanh niên từ từ lau sạch đôi bàn tay của mẹ. Vừa lau, nước mắt chàng tuôn tràn. Ðây là lần đầu tiên chàng thanh niên mới có dịp khám phá đôi tay mẹ mình: đôi bàn tay nhăn nheo và đầy những vết bầm đen. Những vết bầm làm đau nhức đến nỗi bà đã rùng mình khi được lau bằng nước. Lần đầu tiên trong đời, chàng thanh niên nhận thức ra rằng, chính từ đôi bàn tay giặt quần áo mỗi ngày này đã giúp trả học phí cho chàng từ bao nhiêu lâu nay.

Những vết bầm trong đôi tay của mẹ là giá mẹ chàng phải trả dài đăng đẳng cho đến ngày chàng tốt nghiệp, cho những xuất sắc trong học vấn và cho tương lai sẽ tới của chàng.

Sau khi lau sạch đôi tay của mẹ, chàng thanh niên lặng lẽ giặt hết phần áo quần còn lại cho mẹ.

Tối đó, hai mẹ con tâm sự với nhau thật là lâu.

Sáng hôm sau, chàng thanh niên tới trụ sở công ty.

Viên giám đốc còn thấy những giọt nước mắt chưa ráo hết trong đôi mắt của chàng thanh niên, ông hỏi: “Anh có thể cho tôi biết những gì anh đã làm và đã học được hôm qua ở nhà không?”

Chàng thanh niên đáp: “Tôi lau sạch đôi tay của mẹ, và cũng giặt hết phần áo quần còn lại.” “Cảm tưởng của anh ra sao?” “Thứ nhất, bây giờ tôi mới thấu hiểu thế nào là ý nghĩa của lòng biết ơn: Không có mẹ, tôi không thể thành tựu được như hôm nay. Thứ hai, qua việc hợp tác với nhau, và qua việc giúp mẹ giặt quần áo, giờ tôi mới ý thức được rằng thật khó khăn và gian khổ để hoàn tất công việc. Thứ ba, tôi hiểu sâu xa được tầm mức quan trọng và giá trị của liên hệ gia đình.”

Viên giám đốc nói: “Ðây là những gì tôi cần tìm thấy ở nơi con người sẽ là quản trị viên trong công ty chúng tôi. Tôi muốn tuyển dụng một người biết ơn sự giúp đỡ của những người khác, một người cảm thông sự chịu đựng của những người khác để hoàn thành nhiệm vụ, và một người không chỉ nghĩ đến tiền bạc là mục đích duy nhất của cuộc đời. Em được nhận.”

Sau đó, chàng thanh niên làm việc hăng say, và nhận được sự kính trọng của các nhân viên dưới quyền. Tất cả nhân viên làm việc kiên trì và hợp tác như một đội. Thành tựu của công ty mỗi ngày mỗi được cải thiện.

(Nguồn: Trích trong bài viết Bàn tay của Mẹ-Bài học của con sưu tầm trên internet)

Theo thiển ý, cậu thanh niên này phải cám ơn ông giám đốc công ty đã mướn cậu vì nhờ có lời yêu cầu của ông giám đốc, chàng thanh niên mới biết được sự khó khăn, gian khổ khi hoàn tất công việc của người mẹ và thấu hiểu thế nào là ý nghĩa của lòng biết ơn.

Tuần qua, người viết nhận được một tài liệu rất cảm động “Đời Vẫn Còn Bao Ấm Áp” của Thầy Thích Tánh Tuệ chuyển đến, nói về những câu chuyện thật trong đời sống hằng ngày đã sưởi ấm cuộc đời trong cái giá lạnh của cuối Thu vì vẫn còn có những “Người biết thương Người”. 

Xin mời Bạn đọc một câu chuyện được trích trong email ngày 22 Tháng 11, 2019 của Thầy Thích Tánh Tuệ gửi đến người viết. Kính tri ân Thầy Thích Tánh Tuệ

Đời vẫn còn bao ấm áp..

Cụ bà 87 tuổi đan 75 mũ len, treo ở hàng rào tặng người vô gia cư

75 chiếc mũ len được treo trên hàng rào của công viên để dành tặng cho những người vô gia cư, đó là tấm lòng ấm áp của một bà lão 87 tuổi đã dành vài tháng để đan những chiếc mũ len đó.

Thời tiết ngày càng lạnh hơn, trên đường phố Massachusetts, Hoa Kỳ, những người đi đường vội vã về nhà để được hưởng không khí ấm áp của gia đình. Nhưng người vô gia cư thì không có nhà để về, chỉ có thể ở lại trên đường phố chịu cái lạnh thấu xương. Suy nghĩ về điều này, một bà lão 87 tuổi đã dùng đôi tay nhăn nheo của mình, đan từng mũi kim để dành tặng cho người vô gia cư những chiếc mũ len ấm áp.

Bà lão tốt bụng này từ khi còn trẻ đã bắt đầu giúp đỡ người khác. Theo năm tháng, tuổi tác của bà càng ngày càng lớn, bà hiện tại đã không thể làm những việc nặng, cần nhiều sức lực, nhưng bà không hề từ bỏ chuyện làm việc thiện, chỉ là bà đổi một phương thức khác. Mỗi ngày bà đều ngồi đan những chiếc mũ len ấm áp dành tặng cho những người vô gia cư.

Bà lão phải mất một ngày mới có thể đan xong một chiếc mũ len, nhưng bà cảm thấy rất xứng đáng: “Tôi cam tâm tình nguyện làm như vậy, cũng cảm thấy điều này rất thú vị. Lặng lẽ vì thế giới này làm chút gì đó, giúp đỡ người khác một chút làm tôi cảm thấy rất vui”.

Bà lão đã dành vài tháng để đan, cuối cùng bà cũng hoàn thành 75 chiếc mũ. Những người con của bà đã cho những chiếc mũ len vào túi, niêm phong rồi treo lên những vách ngăn trong công viên Nelson ở Plymouth, Massachusetts, nơi những người vô gia cư thường đến ngủ qua đêm. Trong suốt những năm qua, bà đã tặng không ít mũ len cho những người vô gia cư, bà nói sẽ tiếp tục hành động này trong những năm tiếp theo.

Đối với những người bình thường mà nói, một chiếc mũ len có thể chẳng là gì cả, nhưng đối với những người vô gia cư thì đó là món quà vô cùng ý nghĩa, giúp họ giữ ấm trong mùa đông lạnh giá.

Theo bomb010

(Nguồn: Trích email ngày 22 Tháng 11, 2019 của Thầy Thích Tánh Tuệ gửi đến người viết. Kính tri ân Thầy Thích Tánh Tuệ)



Nhân Ngày Lễ Tạ Ơn của nguời Mỹ, chúng ta cần nói lên Lời Cám Ơn những người bạn Mỹ  đã mở rộng con tim đón nhận chúng ta đến xứ sở này để cùng chung sống bên nhau trong hòa bình, tự do và nhân bản.

Youtube Lời Cám Ơn – Nhạc Ngô Thụy Miên – Lời Hạ Đỏ Bích Phượng – SS: Trần Ngọc

Bài hát  Lời Cám Ơn (Ngô Thụy Miên, HạĐỏ BichPhượng)

   Người đã cho tôi hơi ấm quê hương tình người

Vượt sóng ra khơi lòng tràn dâng nỗi nhớ một trời

Thành phố hôm xưa giờ đã mù khơi

Bật khóc trong tay buồn nào theo gió xa bay 

Người đã cho tôi tiếng nói con tim hiền hòa

Đầy chứa thương yêu dù cho mưa gió cuốn nhạt nhòa

Gọi tiếng anh ơi cùng góp bàn tay

Gọi tiếng em ơi cùng chung lấp nỗi đau đọa đầy     

Giọng hát bay cao, lời cám ơn sâu

Từng người đã góp phần cho nương náu

Từng người đã cùng nhau chung sức đắp xây tình thương

Một nhà Việt Nam dấu yêu 

Tình vẫn trôi quanh theo nước long lanh về nguồn

Thả ánh trăng thanh về đây soi sáng giấc mộng lành

Nhìn cuối chân mây chợt thấy bình yên

Người đã cho tôi niềm tin mới yêu thương cuộc đời 

Người đã cho tôi tia nắng yêu thương nồng nàn

Rọi sáng hôm nay vượt qua tăm tối dẫu muộn màng

Ngày tháng lưu vong dệt những mùa xuân

Cùng kết ân tình ngàn đời tô thắm nhân sinh 

Người đã cho tôi hoa lá xinh tươi địa đàng

Bằng trái tim rung hòa nhịp chung cõi ấm tình người

Này những đôi tay gạch nối niềm tin

Dìu lối tôi qua bao nguy khốn chông gai cực hình   

Giọng hát bay cao, lời cám ơn sâu

Từng người đã góp phần cho nương náu

Từng người đã cùng nhau chung sức đắp xây tình thương

Một nhà Việt Nam dấu yêu        

Hạnh phúc trong tay xin mãi hiến dâng gọi mời

Ngồi xuống nơi đây cùng nhau vui hát khúc nhạc này

Và bước chân lên vùng đất tự do

Người đã cho tôi tương lai sáng chứa chan nụ cười

Người đã cho tôi tương lai sáng chứa chan nụ cười

Lời cám ơn anh. Lời cám ơn em. Lời cám ơn riêng dành cho người …

(Nguồn: http://nguyentran.org/NhacViet/LoiCamOn-NTM.mp3- Cám ơn ch ị Thu Hoar ất nhi ều)

Cũng nhân Ngày Lễ Tạ Ơn, người viết xin chân thành cám ơn ban điều hành  ORTB, quý độc giả,  quý thân hữu đã chia sẻ vui buồn với người viết khi vào  đọc những lời tâm tình của người viết trong mục Một Cõi Thiền Nhàn này.  Nếu không được sự ưu ái giúp đỡ, khích lệ, ủng hộ  của quý vị, thì người viết sẽ không có phúc duyên thực hiện được tâm ý đem một chút niềm vui nho nhỏ đến cho người, cho mình trong chốn bụi hồng lao xao này.  Xin đa tạ lòng thương yêu, quý mến của quý vị đã dành cho người viết.

Cám ơn người ghé Cõi Thiền Nhàn

Cùng một tâm hồn, một cảm quan

Vô ngã, vô thường không bận trí

Có không, không có vẫn an khang

Cuộc đời phiền não thêm chi nữa

Trần thế an vui, bớt trái oan

Chia sẻ niềm vui, tâm tĩnh lặng

Bạn, tôi vui với Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi- MCTN 492-ORTB 912-112719)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Attachments areaPreview YouTube video Lời Cám Ơn – Nhạc Ngô Thụy Miên – Lời Hạ Đỏ Bích Phượng – SS: Trần Ngọc

Giới Thiệu Cao Niên Việt Hạc Website

Cao Niên Việt Hạc

http://caonienviethac.blogspot.com

HOME


Cao Niên Bách Hạc


Người Cao Niên
Liên Thế Hệ
Sức Khỏe


TIN TỨC


Thời Sự
Việt Nam XHCN
Người Việt Năm Châu


GIẢI TRÍ


Lời Hay Ý Đẹp
Du Lịch
Nghệ Thuật
Nhạc Thư Giãn
Nhạc Việt
Nhạc Anh Pháp
Chuyện Cười Viêt
Chuyện Cười Anh Pháp
Học tiếng Anh
Gia Chánh


NGÔN NGỮ


Song Ngữ
Học Tiếng Anh
Tiếng Pháp
Chữ Hán
Thành Ngữ
Tam Thập Lục Kế
Thi Văn


CÁC MỤC KHÁC


Nhắn Tin
Tin Buồn
In Memory
Tài Liệu
Linh Tinh

50 Bài Thiền Ca – Võ Tá Hân phổ nhạc

Han Vo-Ta Sat, Nov 16, 5:15 PM (1 day ago)

Chị Sương Lam mến,
Tôi vừa đưa bài “Cuộc Đời Trần Thế” của chị và một số nhạc mới vào playlist “50 Bài Thiền Ca” nên xin gửi chị nghe cho vui. 
50 Bài Thiền Ca – Võ Tá Hân phổ nhạc
Bài CĐTT là bài duy nhất trong danh sách này mà tôi hát nên có dịp thì sẽ tìm ca sĩ chuyên nghiệp thâu bài này cho hay hơn…

Vài hàng thăm chị và gia quyến luôn an lành, vui mạnh.
Thân mến
Võ Tá Hân

Nhạc sĩ Võ Tá Hân trên website Tu Viện  Quảng Dức

Nhạc sĩ Võ Tá Hân

Nhạc sĩ Võ Tá Hân Pháp Danh Minh Hoan sinh tại Huế năm 1948 và lớn lên ở Sài gòn. * Trong khi học trung học tại trường Nguyễn Trãi (1960-67), anh cũng theo học nhạc tại Trường Quốc Gia Âm Nhạc Sài Gòn về guitar cổ điển với giáo sư Dương Thiệu Tước (1962-67) * Du học Hoa Kỳ từ năm 1968. Tốt nghiệp Cử Nhân (1972) và Thạc Sĩ (1973) tại Massachusetts Institute of Technology (MIT) * Làm việc về ngành Ngân Hàng Quốc Tế, Kinh Tế Tài Chánh, chuyên gia về Corporate Turnaround tại Montreal, Toronto (Canada), Manila (Phillipines), Singapore, và hiện đã về hưu ở nam Cali, Hoa kỳ từ 2010* Về âm nhạc, anh tiếp tục theo học Harmony, Counterpoint, và Orchestration tại Hoa Kỳ và cũng học thêm về piano, đàn tranh, đàn bầu. * Là sáng lập viên và hội trưởng các hội Tây Ban Cầm Cổ Điển ở MIT, Boston và Singapore, đã trình diễn độc tấu guitar, xuất hiện trên radio, TV, dạy các lớp guitar master classes và làm giám khảo trong nhiều cuộc thi guitar quốc tế ở Singapore * Xuất bản hơn 100 soạn phẩm cho guitar cổ điển và piano (http://votahan.com) * Sáng tác hơn 700 ca khúc phổ thơ và đã phát hành 50 CD gồm các tình khúc, ca khúc Phật giáo, Trường Ca, Thiền Ca,v.v… Bài “Chú Đại Bi” do anh phổ nhạc được xem là nhạc phẩm Phật giáo thành công nhất với hơn 4 triệu đợt vào xem trên YouTube.

Thiền Ca

http://hanvota.com/nhac/ThienCa/

Kinh Kệ phổ nhạc

http://hanvota.com/nhac/KinhKePhatGiao/

Nhạc sinh hoạt GĐPT

http://hanvota.com/nhac/GiaDinhPhatTu/

Những Ca khúc về Mẹ

http://hanvota.com/nhac/CaKhucVeMe/

Han Vo-Ta is not a professional musician. An international banker (Bank of Montreal – Singapore Finance – UBS), business executive by trade, he took up music only as a serious hobby; playing music and composing during his spare time.

During his days at Nguyen Trai High School in Saigon, Vietnam (1960-1967), he also studied Classical Guitar at the National Conservatory of Music (1962-1967) with Professor Duong Thieu Tuoc and appeared in various radio & TV programs …

After passing all three national high school exams with highest honors (Uu hang) and received Vietnam’s President Scholar Award in 1967, Han went to the US in 1968 on a USAID Leadership scholarship. He graduated from the Massachusetts Institute of Technology (MIT) with a BS (1972) and MS (1973) from the Alfred P. Sloan School of Management and also received 2 MIT awards.

As an international banker, financial advisor and corporate turnaround specialist, he has lived and worked in San Jose, Boston, Montreal, Toronto, Manila, Singapore and is currently retired in southern California, USA since 2010.

While at MIT, he continued to further his music education by studying Harmony, Counterpoint, Orchestration, learned piano, taught classical guitar and gave guitar concerts regularly. In 1971, he founded the MIT Classical Guitar Society and published his first guitar transcription “Los Sitios De Zaragosa”. Before leaving MIT, he founded the Boston Classical Guitar Society in 1973.

Han wrote his first song in 1974 “Ai Tro Ve Xu Viet” (which is commonly known as “Nho Me”), with the lyrics taken from a poem of his aunt, Minh Duc Hoai Trinh. However, he did not compose seriously until by chance, he found a collection of poems by Huynh Van Dung in Saigon in 1993, which inspired him to write 10 songs and released his first album “Dau Ngay Xua Rat Xua”, both in the US and Vietnam in 1994. He then went on to compose over 700 songs and by 2015, has released 50 CDs…

In 1983, Han founded the Singapore Classical Guitar Society and remained its President for 17 years. It was during this period that he transcribed and published a number of selected Vietnamese songs for classical guitar and subsequently released 3 Guitar CDs “Ben Doi Hiu Quanh”, “Lang Le Noi Nay” and “Los Sitios de Zaragosa”! Besides over 100 works for classical guitar, he has also published 24 pieces of his piano arrangements of favorite melodies from Vietnam for piano.

EASTERN MUSIC SINGAPORE is proud to present in this website all the musical works by Han Vo-Ta, consisting of his guitar and piano transcriptions, as well as CDs of his Vietnamese songs.

CD và Nhạc bản Guitar & Piano của Võ Tá Hân hiện được phát hành tại :
USA
: Mỹ Ngọc Võ. PO. Box 421323. San Diego, CA 92142. Tel: 858. 229 5469; 
Website: 
http://votahan.com; Email:myngoc@vomyngoc.com

***

Kính mời nghe nhạc của Nhạc Sĩ Võ Tá Hân

http://quangduc.com/author/post/6973/1/nhac-si-vo-ta-han?r=L2E1MDI0My9uaG8tbWU

https://quangduc.com/author/about/6973/nhac-si-vo-ta-han

votahan youtube Channel

18.6K subscribers

https://www.youtube.com/user/votahan/featured

https://www.youtube.com/user/votahan/videos

https://www.youtube.com/user/votahan/playlists

https://www.youtube.com/user/votahan/community

https://www.youtube.com/user/votahan/channels

https://www.youtube.com/user/votahan/about

Details

For business inquiries: View email address
Location: United States

Links

http://www.votahan.com

Stats Joined Feb 25, 2007 15,620,632 views

Sương Lam mời đọc Bạn Cười Lên Nhé

Thưa quý anh chị,

Nhiều bác sĩ và nhiều người khác khuyên chúng ta nên cười vì có nhiều lợi ích về sức khỏe, về tâm lý, về tình cảm v..v

Nụ cười giúp chúng ta đẹp hơn lên. Quý bạn cũng thường thấy quý vị hoa hậu trong giờ phút được đăng quang làm hoa hậu, sau màn khóc vì cảm động, quý vị hoa hậu này së mỉm cười duyên dáng vẫy tay chào quan khách ngay lập tức để làm tăng nét rạng rỡ của vị tân hoa hậu. Chắc chắn bạn cũng sẽ đồng ý với người viét là khi soi gương lúc bạn cười, bạn sẽ thấy mình đẹp hơn, yêu đời hơn, yêu người hơn, ngoại trừ lúc bạn đang “cười gằn” với ai đó.😜

Vậy thì mời bạn hãy cười lên nhé. Smile!

Thân tình,

Sương Lam

Bạn Cười Lên Nhé

Đây là bài số bốn trăm năm mươi lăm (455) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo

Những ngày đầu Xuân có lẻ bạn sẽ vui lắm khi gặp nụ cười của đức Di Lặc đang vui đùa với các cháu nhỏ xung quanh. Hên lắm đấy vì bạn đã gặp được nụ cười Xuân rồi!

Tôi thích sưu tầm các bức tượng Di Lặc lớn nhỏ đủ màu, đủ kiểu chưng trong tủ kiếng nho nhỏ của tôi. Mỗi khi tôi gặp điều gì phiền muộn, tôi thường đến ngắm nhìn những nụ cười Di Lặc này, tôi cảm thấy lòng thanh thản trở lại! Thật đấy bạn ạ!

Ở một cấp bậc cao hơn chắc các bạn cũng đã biết sự tích “niêm hoa vi tiếu” của nhà Phật khi Đức Phật cầm cành hoa đưa lên và tôn giả Ma Ha Ca Diếp mỉm cười.

Sách Liên Đăng Hội Yếu, Thích Ca Mâu Ni Phật chương có viết:

“Trong cuộc hội ở núi Linh Sơn, Đức Thế Tôn giơ cành hoa ra hiệu cho đại chúng. Mọi người đều im lặng không hiểu ý gì, chỉ có một mình ông Ma Ha Ca Diếp rạng rỡ mỉm cười.

Đức Thế Tôn nói: Ta có Chánh pháp Nhãn tạng, Niết Bàn Diệu Tâm, Thực tướng Vô tướng, Vi diệu Pháp môn, bất lập văn tự, giáo ngoại biệt truyền, trao phó cho Ma Ha Ca Diếp.

Xưa nay Thiền Tông đều coi câu nói ấy của Đức Thế Tôn là quan trọng nhứt của Tông môn. Tông nầy lấy Tâm truyền Tâm làm chỗ dựa để khai ngộ.

. Câu chuyện Niêm Hoa Vi tiếu này được xem là hột giống Thiền mà Đức Phật đã gieo vào Phật Giáo lúc Phật còn sinh tiền.

(Nguồn: Tự Điển Cao Đài)

https://gm1.ggpht.com/Viz4_D9KgJzn0AuXr5zUE1ECl_ye-cweF1UHsa_2yg9VlaSTrLhyRYBy9F-pePv7R11R7x5sm5MP09UR1yUP5Vf9yzhlgrbB7Shku61qX_Vk1hyOTJpj5tI0m5g0RkxNfrG4mBCwK0oG1oIv6o67qJXVm2SIDTEEyEoWE9woM0wQfCZVrsQO-MAdbMIhq6vaeJfyjMbogksBwt3nu6QNKWJlmdLRhBO-sdZO0-AjYueheWELewx4jOg4cy6KgdOh7NFzqVK6BnD5mO-lDJAOTRQOJXCWn9Hhg-B-0mCEdb7E5wmJUP0OwpymhhyCVXKWS37apcTrxoVZvINeRkiQ8LGUdU-e1x-rluLaEQovrNw-epFZw4ohT039nb53bsWgxKplBo5ymMAbNEYHmRQaA5wNSaKquMDJ2to10-o-t1NVo8YElZOLxiG-gcEDYbGgh2XBaJAXdP5I-1hD7mq0pR-M87I7W3RHEoiz3LB1YaAzqDsDF3rgqYTU3sR70icOQJWQd-kWcrBWdmunMINFsozWE-amy3boxx5uDuSy2JxuzgSLCu3Fxfe4f4kOdZK25SuLjHcuiW-tmkVlURSZkWgc6ASRO9djBgEGDgkmdigp9AP2ZSjlvqf_DAjy0qhf-XhXsUWDfhqZRicGmznYSK7eJX3MrHR6E8b-55bAb7t7mCBm8GeLArF4O3pej0cWxsHYpJWykYtW_gmyizzHkZ87CcC9cLMmHVvuPFc=s0-l75-ft-l75-ft

Người viết cũng biết rằng có nhiều bậc tu hành cao tột, nhiều vị thức giả nghiên cứu sâu rộng về Thiền nên không dám lạm bàn nhiều về những vấn đề cao siêu của tâm linh, tôn giáo vì người viết tài thô trí thiển, hiểu biết nông cạn về những vấn đề này. Người viết chỉ biết chia sẻ những mẫu chuyện hay lạ, những tin tức hữu ích mà người viết đã sưu tầm, đã đọc được trong sách vỡ, qua các sinh hoạt cộng đồng, tổ chức ở địa phương hay toàn quốc, trên mạng lưới toàn cầu internet, qua điện thư bạn gửi, đến những người bạn cùng tâm cảm với người viết, mỗi khi các bạn dừng chân nơi khu vườn nhỏ bé này. Hy vọng những chia sẻ nho nhỏ này sẽ giúp các bạn quên đi những phiền muôn trong ngày ở chốn bụi hồng lao xao này trong một ít phút giây, bạn nhỉ? Xin cám ơn quý độc giả đã cảm thông với người viết, đã thương yêu khích lệ người viết trong việc đi tìm một niềm vui trong ngày cho bạn, cho tôi.

Bây giờ chúng ta thử tìm hiểu nụ cười ra sao qua các tài liệu do người viết sưu tầm được trên internet đem về đây chia sẻ với các bạn nhé.

Trước nhất hãy nghe Bác sĩ Nguyễn Ý Đức bàn luận về Cười.

“Cười là một động tác bẩm sinh, xuất hiện ở bất cứ em bé nào sanh ra được dăm tuần lễ, dù các em tật nguyền khiếm khuyết thính thị. Bé mới sanh 10 ngày tới sáu tháng chưa biết nhột mà cảm thấy khó chịu khi ta cù vào chân; sau tuổi đó, khi cù thì bé lại lăn ra ngủ vì không biết cách đối phó; mãi tới bốn tuổi bé mới biết nhột cười khi ta cù gãi vào chân.
Nói chung, để được gọi là cười, phải có sự phối hợp của ba yếu tố: hơi thở thoát khỏi miệng từng hồi đứt đoạn; tiếng động do không khí chạm vào thanh quản và sự co giựt của bắp thịt trên mặt. Các bắp thịt này rất nhỏ, ngắn nhưng tương ứng với nhau: một cơ chuyển động thì các cơ khác cũng phụ họa theo. Cười bắt đầu ở cửa miệng với sự nhếch mép làm chuyển động lan xuống khí quản, dây thanh âm, các bắp thịt ở bụng, hoành cách mô, phổi. Hơi thở thoát ra rồn rập và nếu kéo dài có thể đưa tới hụt hơi, ngộp thở.

Trên mặt có 15 cặp bắp thịt tham dự vào việc cười, trong khi đó thì có tới 72 bắp thịt cần được vận dụng để nhăn nhó, khó chịu. Y lý và võ thuật Đông Phương cho là có cả trăm huyệt cười trên cơ thể, với ba huyệt chính: một nằm ở gan bàn chân, huyệt đại tiếu ở nách và huyệt kinh môn ở lưng.
Tùy theo các bắp thịt co mà ta có những nụ cười khác nhau: nụ cười nửa miệng, cười miếng chi, chúm chím; cười duyên, cười tình, cười con mắt có đuôi; cười rúc rích với nhau như mấy bé gái nói vụng về mấy cậu trai; cười khì, cười hề hề thành thật vì vui không hậu ý, vô thưởng vô phạt; cười khoái trá, cười giòn tạo không khí vui vẻ, sung sướng; cười hóm hỉnh ranh mãnh nhìn vào mắt kẻ đối thoại như muốn tỏ rằng mình đã biết cái bí ẩn của họ; cười xòa, cười huề bỏ qua mọi căng thẳng cho xuôi việc; cười ngoại giao, cầu tài nịnh, cười lỏn lẻn, dã lã để được việc; cười mát chế riễu, cười khẩy coi thường, cười nhạt không bằng lòng, cười quỷ quyệt ngọt ngào nhưng đầy âm mưu xấu; cười tới chảy nước mắt, vãi đái và đau cả bụng.

Và công dụng của Cười ra sao?

Đã có nhiều quan sát, nghiên cứu thực nghiệm về công dụng của nụ cười với sức khỏe.
Theo bác sĩ thần kinh tâm trí William Fry, chuyên viên về hài hước và sức khỏe, thì đã có những chứng minh khoa học là sự cười đùa thích thú kích thích đa số các hệ thống sinh lý trong cơ thể. Một cơn cười rung bụng làm tim đập mau hơn, máu lưu thông dễ dàng hơn, các bắp thịt vận động co duỗi tốt hơn. Nó giống như một sự vận động và sau trận cười ta cảm thấy thư giãn thoải mái. Cười ngăn cơn suy tim bằng cách làm tâm thần thoải mái, nhẹ nhàng, tan biến buồn rầu, tức giận, giảm ứ đọng máu lưu thông tránh tai biến não, làm giảm khó chịu vì nan bệnh ung thư.”

(Nguồn: Trích trong bài viết Cười của BS Nguyễn Ý Đức)
https://gm1.ggpht.com/LcWMg1-qH9lGX0p8-PeV93LYSvlY8L0LwTp7FEtGJo8fUt6GzaUcS8GrzpmKvmdPSbXh06Hpt_h0PKtCJJFG6-EuFZhy2Uar8K4aZuHVZtbm4gW4oe-rOh-jmsgKlDUgoRYyPuySYVqFOBecUgMQ3IUYQ1BSQXI1mF71De4QvjF8lhjxlpVLxvOfIMISY62-4Fa4re0gGTO8-1EQAjS26SiSS1kwU6EmkzLkHsNCJAM4_4xwpVpbBIw3BK3MHtlBpExnXxs2AYmwzdTP3-a6SDdeHOu6zgilUQusjJrPry9xYaGxic-dPuNSH9IG-IQKWccKhi5b49qwpMV3TZovmLTAKZeG78eeerqU9Fr7EOA2yrSVwTcKOZ4SRe4Lao4wex6TCBITgCjMW3k3p7rfrN6zvwVZSbVi54OidqPLTHsDK0tbvk7F_sXjO07n7Rr9cxdLaoagtS2aP379VTBQu5czpiX8el9qbopUAo0uRYet0IoHWacxX0T0fEkjerZLAMh2cP19KrIIzThhT-yF1oMpT1914X_nqnr9Tus98d8dBM5vGVP-HMjmG9xpFBIN30VwhL9xLigJgGuqPEh1RM0jw883TweYvzFlG-PBJXWVvz_maels9Iy4nxxT5URT5xDLueP3mm6LOfkr048SUTS338JXdrvmlR2X0JS6PKkIlqz0waDpgDaDdWTM92A-IZBnB_fmH_1LKoFinLiwmxNfz7sS5b3UdRbBvm4=s0-l75-ft-l75-ft

Một người bạn gửi đến người viết bài thơ dưới đây. Tôi đọc tháy hay hay, xin mời quý thân thân hữu cùng đọc cho vui nhé

NGÀY HÔM NAY BẠN ĐÃ CƯỜI CHƯA ?

Cả khi mơ mộng
Vẫn biết mỉm cười
Đó là hạnh phúc

Những lúc mỏi mệt
Vẫn biết mỉm cười
Đó là an nhiên

Dù chịu thiệt thòi
Vẫn biết mỉm cười
Đó là khoan dung

Dù có uẩn khuất
Vẫn biết mỉm cười
Đó là rộng lượng

Dù đang bế tắc
Lạc quan mỉm cười
Đó là bản lĩnh

Dù bị hiểu lầm
Thanh thản mỉm cười
Đúng người tu dưỡng

Gặp lúc hiểm nguy
Điềm tĩnh mỉm cười
Khí chất ai bì

Lúc bị khinh khi
Yên lặng mỉm cười
Hiểu mình hiểu đạo

Khi bị thất tình
Nhẹ nhàng mỉm cười
Đó là tự tại

(Nguồn:Email bạn gửi)

Ngày hôm qua, Thầy Thích Tánh Tuệ cũng chuyển chia sẻ tiếp bài sưu tầm của một đạo hữu gửi đến Thầy, nêu 27 lý do khiến chúng ta cần phải cười mỗi ngày. Xin được chia sẻ tiếp đến quý bạn nhé.

Kính cảm tạ công đức Thầy Thích Tánh Tuệ.

27 LÝ DO KHIẾN CHÚNG TA PHẢI CƯỜI MỖI NGÀY

Tiếng cười là hạnh phúc , cười làm toàn thân được nhẹ nhàng thanh tịnh,cười là khoảng cách ngắn nhất giữa hai tâm hồn, cười tạo điều kiện cho ánh sáng nội tâm thể hiện, cười giúp ta trở về với chính mình. Cười mím, cười nụ, cười ra tiếng làm khuôn mặt chúng ta dễ mến hơn….., Cười có nhiều lợi ích cho ta về sức khỏe, tinh thần và cảm xúc tâm linh.

1- Cười là một thần dược trị được cả bệnh thể xác lẫn bệnh tâm hồn.

2- Cười làm cho ta cởi mở bao dung và có một tinh thần lạc quan yêu đời.

3- Cười làm tăng hồng huyết cầu và lá lách hoạt động tích cực hơn.
4- Cười làm tăng sinh lực, khiến ta vui vẻ lanh lợi và thêmlòng yêu thương.
5 -Cười làm cánh cửa cảm thông rộng mở thật dễ dàng với mọi người.
6- Cười mím, cười nụ, cười ra tiếng làm khuôn mặt chúng ta dễ mến hơn.
7- Cười làm thư giãn các bắp thịt trên mặt, tan biến những căng thẳng.
8- Cười làm toàn thân được nhẹ nhàng thanh tịnh, thư thái và an lạc.
9- Cười giúp ta tránh được tâm trạng cay đắng khổ đau, phản ứng kịp thời.
10- Cười giúp cho tâm hồn lành mạnh và thêm khả năng sáng tạo mọi việc.
11- Cười nhiều giúp ta biết tự kỷ có trách nhiệm và thực tế hơn.
12- Cười nhiều tránh được buồn nản, dễ thành công vì tiếng cười là trí tuệ.
13- Cười là khoảng cách ngắn nhất giữa hai tâm hồn, là biết nghệ thuật sống.
14- Cười dễ vui theo cái vui của người khác, hoan hỉ như mình thành đạt vậy.
15- Cười có thể làm tan đi nỗi bực mình, buồn phiền của người đối diện.
16- Cười giúp ta vui sống hiện tại, quên hết quá khứ và lolắng về tương lai.
17- Cười giúp ta trở về với chính mình, tức là thực sự trở về đời sống mới.
18- Cười có nhiều lợi ích cho ta về sức khỏe, tinh thần và cảm xúc tâm linh.
19- Cười giúp hồn nhiên tươi sáng, có nhiều khả năngchống lại bệnh tật.
20- Cười giúp các tế bào loại T trong máu tăng lên, có sức đề kháng mạnh.
21- Cười làm giảm phong thấp, các khớp xương đỡ bị sưng và chống sưng.
22- Cười làm giảm các chất hóc-môn (cortisone) trongthận, sẽ sống khỏe hơn.
23- Cười tránh được nhức đầu, đau tim, cao huyết áp và mỡ trong máu.
24- Cười giúp tống khứ các khí dơ, thêm nhiều dưỡng khí cho bộ não thông minh.
25- Cười làm tăng máu, chống viêm khớp, làm con ngườiluôn tỉnh táo.
26- Cười tạo điều kiện cho ánh sáng nội tâm thể hiện, thấu suốt mọi sự vật.
27- Cười giúp những nét phiền muộn tan biến, gương mặt trở nên tươi trẻ ra.

Mỗi ngày phải cười ít nhứt 3-lần…

Cưới có nhiều lợi ích như thế, tại sao chúng ta không cười nhỉ?

https://gm1.ggpht.com/UfEe6bcqrcI-hgSNqC3rEpc8ogSR9tsRXwgTeaIifu8ViHsjS23TZCwb1dwGzcWIQ2IvdyV5klieq-HfMCYDc0h4GxJHvlVbnDF7MtZF_4kmhx440psreQdmcnIjvr1Bdl5tLzrwXYjNOywBSOLlMKYgTm8mTV7OpmdXpQMkENgFKEOuNiCvFDIsbjyqesdFVS5qDe4xT7vGssxist7wNoS4-c2gqeOFPQ4beyE-phj_4SAR7TGB4LGGQb8IkQvM3ctHaTR5fK5xgPzzG_v1PtKn8xGN-9ZZ_FunQLz9sKN9zRgoTZMtNYAukNuLZiY_5J4f1OPP-gV_2L9D15nF7tDXABLx9-8rXJ_P3Vw5nwK4z3u5f8qOmDhA-WqyfjAKiySX6jEIuX9trBX11lyFyEgq1rt7LDc2UiGEKfwMN-qd-8Gww6uBTcBxj1vnvuKc5Gi--wl7nrkl3XifwcZfhlmYA2J1EVxtIQPEPzRpoUMBsoJ5UXGNdD4huIOWfq2-jOSF0x5A9X6swjdVewCfeV8NHTCwt8tBmYt93JqDd-KgO4CH3UEQpvVbE0cEYq459kHQlm53VSgxQb_kEihkhl674laguyMbbRN_ZDlMS1OHQ4XiUtHpSXlSuGIxPSrcTyurOtbmJl1koNT6PgrvkoH07kOmwWwXRCDba1ceQEdPoVpVKY-N_k61cwz4z1NA8JY48Rdbw6xsavUqYRwsyqnv33_54KGH8w1HJghz=s0-l75-ft-l75-ft

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi- MCTN 455-ORTB 874-3619)
Sương Lam

Website: http://www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw

image.png

Photo:

HỘI NGỘ LIÊN KHÓA QUỐC GIA HÀNH CHÁNH 2019

Mời xem các chi tiết về HỘI NGỘ LIÊN KHÓA QUỐC GIA HÀNH CHÁNH 2019 tại Washington DC tháng 9-2019

https://hnlk5dc.com/

https://lh3.googleusercontent.com/IURuQMhDoi411kjeT5osFTGQzO9i2AZ9l74-C0mipGMQUaj1DYvKZysB0it8K5cmPFmkVbi8FRVqRYiOQIC-wwwgbba73riyl7OOCQ=w773-h330

 

Sương Lam mời đọc Một Thời Áo Trắng Nữ Sinh

Thưa quý anh chị,

Người viết rất thích xem và sưu tầm hình ảnh những chiếc áo dài trắng nữ sinh vì những tà áo này nhắc nhở người viết một thời  đã mặc chiếc áo dài trắng nữ sinh trường nữ trung học Gia Long.

Mời quý bạn dành một ít phút giây cùng người viết trở về những kỷ niệm cũ của một thời áo trắng nữ sinh nhé.  Hy vọng bạn sẽ thấy hình ảnh của mình thấp thoáng trong bài tâm tình này,trong đó có cả hinh ảnh của những cây si ngày xưa “lẽo đẽo theo sau một tà áo trắng” khi “em tan trường vế” . Smile!

Chúc an vui.

 Sương Lam

Một Thời Áo Trắng Nữ Sinh

https://lh3.googleusercontent.com/-O4LJqFF3AHk/WnwOH187ORI/AAAAAAAB2K8/Lv73dVZAWR0ID1ASXs6rtqXjeKcPZiXogCJoC/w795-h795-n/0ftj-COLLAGE.jpg

Đây là bài số bốn trăm ba mươi ba (433) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Bây giờ là mùa tựụ trường. Nhìn cô cháu nội Mya của tôi đang chuẩn bị cặp sách cho ngày tựu trường sắp đến, tôi lại bâng khuâng nhớ đến thời học trò áo trắng của mình, nhớ đến những cô bạn học ngày xưa đã cùng tôi nhặt cánh phượng đỏ ép vào trang sách, nhớ đến những dòng lưu bút ngày xanh viết trên giấy pelure màu hồng, nhớ đến những thầy cô giáo mà tôi kính yêu như thần tượng, nhớ đến những mối tình ngây thơ vụng dại của một thuở “khi tan trường về, anh theo Ngọ về” của một Ngày Xưa Hoàng Thị.

Em tan trường về

Anh theo Ngọ về

Môi em mỉm cười

Man man sầu đời tình ơi

 Bao nhiêu là ngày

Theo nhau đường dài

Trưa trưa chiều chiều

Thu đông chẳng nhiều

Xuân qua rồi thì

Chia tay phượng nở sang hè 

(Nguồn: Trích trong bài  hát Ngày Xưa Hoàng Thị của Phạm Duy-Phạm Thiên Thư)

Người viết học trường nữ trung học Gia Long trong suốt 7 năm trời từ lớp đệ thất (lớp 6  bây giờ) cho đến lớp đệ nhất (lớp 12 bây giờ) cho nên có rất nhiều  kỷ niệm về ngôi trường thân yêu này.

https://lh3.googleusercontent.com/gHRp8FssNBao0rNyRydr9oCu-yU1ivZxa_jhxIeerl8xPRJrjzI5S3ldqvcibeWT-jeTAoSNota2sBTlcObz3MQwCgUemYc1nvs88Rg=w461-h330

 

 

Đây là một trường nữ trung học nổi tiếng ngày xưa được gọi là trường áo tím vì các nữ sinh phải mặc đồng phục áo dài màu tím, nhưng đến thời tôi học vào năm 1957  thì phải  mặc áo dài màu trắng và phải đeo phù hiệu Gia Long với đoá mai vàng trên nền xanh.

Muốn được nhận vào trường này, học sinh phải vượt qua một kỳ thi tuyển khó khăn như cá “vượt vũ môn” sau khi đã đậu bằng tiểu học.  Tôi không biết ngày xưa, sĩ tử được chấm đậu và  được niêm yết trên bảng vàng như thế nào, nhưng vào thập niên 50, đến ngày công bố kết quả trúng tuyển vào trường nữ trung học Gia Long này, các sĩ tử và phụ huynh phải tụ tập trước cỗng trường để chờ nghe xướng danh trúng tuyển trên một loa phóng thanh.  Con đường Phan Thanh Giản ngày xưa trước cổng trường đông đảo sĩ tử và phụ huynh. Hằng nghìn con tim đang lo lắng đợi chờ giờ hoàng đạo sẽ điểm đem niềm vui hy vọng đến cho nhiều người.

Mèn ơi! Không có gì hồi hộp, lo sợ bằng giờ phút nhận được tin trúng tuyển quan trọng này.  Có người la hét sung sướng khi nghe tên và số báo danh của mình được đọc lên, như vậy là “cô nàng” đã trúng tuyển rồi đấy nhé.  Có người nước mắt chảy dài trên guơng mặt ngây thơ 11 tuổi đầu, như vậy là cô nàng đã bị “trợt võ chuối” có nghĩa là thi rớt rồi đấy,  em bé phải về nhà “ôn kinh nấu sữ” chờ năm sau trở lại trường thi.

Rồi có màn chen lấn nhau tìm kiếm tên mình xem có được niêm yết trên “bảng vàng”  hay không qua một cái khung lưới nhỏ. Có những bàn tay bé nhỏ chỉ chỉ trỏ trỏ vào tên của mình với  nụ cười sung sướng của những” “tân khoa” bé bỏng kia. Vui quá!

Đến ngày tựu trường, những cô em bé bỏng kia súng sính trong chiếc áo dài trắng mới may e dè, ngại ngùng bước theo chân cha hay mẹ đến trường nhập học. Một khung trời trung học mới lạ mở rộng trước đôi mắt ngây thơ của cô em bé nhỏ tuổi ô mai này.  Cô dương đôi mắt tròn xoe đầy vẻ thán phục khi gặp các “đàn chị” học ở các lớp cao hơn hoặc sợ hải khép nép trước ánh mắt nghiêm khắc của các vị giáo sư hay giám thị.  Đó là hình ảnh của người viết hơn 50 năm về trước đấy, bạn ạ!

Chế độ học hành và thi cử ngày xưa rất khó khăn chứ không dễ dàng như bây giờ.  Học sinh phải chăm chỉ học hành và tuân hành kỷ luật học đường rất nghiêm túc, nếu không sẽ bị đuổi ra khỏi trường hoặc sẽ thi rớt trong các kỳ thi.  Chúng tôi phải trải qua nhiều kỳ thi khó khăn mới được học tiếp các lớp cao hơn như phải đậu bằng Trung học đệ nhất cấp ở lớp đệ tứ (lớp 9 bây giờ) rồi  mới được lên học các lớp đệ tam (lớp 10), đệ nhị (lớp11), đệ nhất (lớp 12) của  bậc trung học đệ nhị cấp.

Nhiều cô khi đậu xong bằng trung học đệ nhất cấp thì phải nghỉ học để đi làm hoặc lên xe hoa về nhà chồng.  Ở bậc trung học đệ nhị cấp, số học sinh bớt dần vì càng lên lớp cao chương trình học càng khó hơn.  Ở bậc này, chương trình học được chia thành 3 ban: ban A dành cho học sinh  thích khoa học, vật lý, hóa học và cần phải có trí nhớ tốt; ban B dành cho học sinh giỏi toán; và ban C dành cho học sinh thích văn chương, nghệ thuật.  Người viết dốt toán lại dỡ văn chương nên chỉ có thể  học ban A nếu chịu khó  chăm chỉ “gạo” bài thì được.

Sau khi học xong lớp đệ nhị, học sinh phải thi Tú tài 1.  Đối với nữ sinh thì không có gì đáng nói, nhưng với nam sinh thì rất là quan trọng vì đường công danh sự nghiệp ở quan trường hay quân trường có thể được quyết định ở chỗ có cái bằng cấp Tù tài 1 này hay không qua câu hát ví von dưới đây:

 “Rớt tú tài anh đi trung sĩ

 Em ở nhà lấy Mỹ nuôi con”

Có lẻ đọc tới đây có nhiều độc giả sẽ đau đớn, thấm thía cho thân phận của mình khi không bước qua được cây cầu định mệnh này. Người viết xin được chia sẻ “ nỗi buồn học tài thi phận”  của những “anh hùng lỡ vận” ngày xưa nhé.

Đến lớp đệ nhất (lớp 12 bây giờ), số người đẹp tiếp tục ở lại mái trường Gia Long còn quá ít vì có nhiều cô đi theo “những cô áo đỏ sang nhà khác rồi”  hay đi làm vui hơn, hấp dẫn hơn là tối ngày phải lo gạo bài học, ôn bài thi, chán bỏ xừ!

Người viết lúc đó học hành cũng tàm tạm được, lại thích ôm nhiều mộng lớn mộng nhỏ nên quyết chí đi hết “đoạn đường kinh sử” này và cũng đã vượt được “vũ môn” ôm  cái bằng Tú tài 2 về nhà cho cha mẹ hài lòng sau khi  tôi phải vượt qua các kỳ thi viết, thi vấn đáp khó khăn vô cùng chứ không phải học theo kiểu “a, b, c khoanh” dễ dàng  như bây giờ.

Chế độ thi Tú tài ngày xưa, nếu Bạn  rớt thi lần thứ  nhất thì có thể thi lại khoá thi  lần thứ hai mở hai tháng sau kỳ thi thứ nhất trong năm, cho nên nếu bạn chịu  khó học thi cũng có thể ‘ẳm” được cái bắng tú tài về nhà khoe làng khoe xóm cho vui.

 https://lh3.googleusercontent.com/CYrFDe2F_x_ddimL5roRJdexEwtzxJReEtO-gRHbTgjxwTk0Ocj-NCM0dscETlp8MqmuA_M6tLEY6hPCfwmC6IV9M-3a0zNgMYN_9g=w587-h330

Mời xem Youtube Một Thuở Học Trò do nguời viết thực hiện cho vui nhé.  Smile!

Một Thuở Học Trò – YouTube

Cô nữ sinh ngây thơ ngày nào bây gìờ đã bước vào cái tuổi “không còn trẻ nữa” vẫn phải tiếp tục học không phải vì miếng mồi danh lợi như ngày xưa mà học để trau dồi kiến thức cho theo kịp với tiến bộ khoa học kỷ thuật điện toán, học để giữ gìn sức khoẻ hầu sống vui sống khỏe, học để cho đời sống tâm linh của mình thêm phong phú vì người xưa có nói:  “Học như thuyền đi nước ngược, không tiến ắt phải lùi” mà lị!

Nhân bàn đến việc học, nguời viết xin mời quý bạn đọc một câu chuyện Thiền ngắn ngắn, vui vui nhưng đầy ý nghĩa dưới đây:

 Học Im Lặng

Đệ tử phái Tendai (Thiên Thai tông – LND) thường tập quán tưởng trước khi Thiền được du nhập vào Nhật. Có bốn tăng sinh kết bạn và quyết giữ thanh tịnh trong bảy ngày.

Ngày đầu cả bốn đều im lặng.

Việc trầm tư mặc tưởng của họ khởi đầu tốt đẹp, nhưng khi đêm xuống và ngọn đèn dầu tàn dần thì một vị buộc miệng gọi kẻ hầu: “Rót thêm dầu.”

Tăng sinh thứ nhì ngạc nhiên khi nghe người thứ nhất lên tiếng. “Chúng ta không nên nói lời nào mới phải,” ông phê bình.

“Cả hai vị ngu quá. Tại sao lại nói chuyện?” người thứ ba hỏi.

“Chỉ có tôi là không nói tiếng nào,” tăng sinh thứ tư kết luận.

(Nguốn: Trích trong 101 chuyện Thiền- Trần Trúc Lâm chuyẽn ngữ)

Biển học mênh mông, học bao giờ mới hết. Bạn đồng ý chứ?

Mời bạn cùng thưởng thức Youtube Màu Trắng Tôi Yêu do Bùi Phương thực hiện PPS, anh Trần Năng Phùng thực hiện youtube với tiếng đàn piano của chị Minh Ngọc.  Xin cám ơn những người nghệ sĩ đã cùng yêu màu áo trăng nữ sinh như tôi.

https://lh3.googleusercontent.com/V_7F8vrptwtq95guLogqXZ7Hc-FohDLwbsMPCEtA9-ydlLWcwHwUfMZ_LsMlghDNRiNDtKRZKb9bhYNBpAKDlCAj7SFwR4slXRNBMA=w356-h330

Youtube Màu Trắng Tôi Yêu – YouTube

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 433-ORTB 848-82918)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

 

https://lh3.googleusercontent.com/Ylz1CclU6g3dg2jUUpO_Zd_Yt_9391ZWW0iT9-F74Sm7xS7uAdx8GB1OZbA4hqPzOFmYh1941-e4hBXStHiLhwyPrjAOOJTM07_uHw=w237-h330

 

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw

Sương Lam mời đọc Một Chữ Ngộ

Thưa quý anh chị,

Nhân khi đọc bài thơ Ngộ của thi sĩ Nhất Tuấn mà ngày xưa người viết đã một thời yêu thích, người viết có “yên sĩ phi lý thuần” (Inspiration tạm dịch là  nguồn cảm hứng) viết nên bài viết này.

 Xin hãy tùy tâm, tuỳ ý, tuỳ duyên hiểu chữ Ngộ như thế nào cũng được vì đây là một thuật ngữ của Thiền Tông mà một kẻ mới gieo duyên với Phật Pháp như người viết không dám lạm bàn.  Smile!

 Trân trọng 

Sương Lam

Một Chữ Ngộ 

 https://lh3.googleusercontent.com/-Zl5eIYLE488/W2JXkpoABaI/AAAAAAACHsE/QGDvjoSvIVoe2_mNKvGwoOGk9c2mTwO-wCJoC/w455-h477-n/gplus-449294497.jpg


 

Đây là bài số bốn trăm hai mươi chín (429) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Sau 20 năm làm việc ở Portland Public Schools, người viết “cáo lão về hưu…non”  trong tinh thần hưởng nhàn của nhà thơ Nguyễn Công Trứ trong bài thơ Chữ Nhàn của ông:

 
 “Tri túc, tiện túc, đãi túc, hà thời túc

 Tri nhàn, tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn”

 

để an hưởng “tuổi không còn trẻ nữa” của mình và làm những gì mà mình ưa thích nhưng vì chén cơm manh áo nên đã từ lâu không thực hiện được.

 Năm 2010, người viết được mời đến đại hội Huấn Luyện Phụ Huynh thuộc Khu Học Chánh North Clackamas tổ chức tại trường Alder Creek Middle School với tư cách là một diễn giả lớp huấn luyện dành cho phụ huynh Việt Nam qua đề tài  “Tại sao Phụ Huynh Rất Quan Trọng Đối Với Học Đường?”

 

 https://lh3.googleusercontent.com/eKbdczHTb1dJGHbTZ-k78_QRkgFFGzvwW8jlgZe3hFtuiXB7V9XewRyhNiRcabuqRwsg5oIna5sfCiFM23P9DtXziq1dHLgWJtmFrg=w440-h330

Việc mong ước con em thành công và đạt được địa vị cao trong xã hội là điều ai cũng mong muốn.  Tuy nhiên có nhiều phụ huynh đã tạo nhiều áp lực quá nhiều và quá nặng vào việc chọn lựa ngành học của con cái nên đã xảy ra trường hợp thương tâm ở Cali khi người con trai cả bóp cổ nghẹt thở bà mẹ tại tư gia tháng 12 năm 2008. Sự việc này phản ảnh sự xung đột giữa hai thế hệ trong gia đình người Việt khi các bậc cha mẹ vì quá mong muốn đạt những gì theo lý tưởng của mình nên đã tạo nhiều áp lực lên con cái mà không nghĩ đến hậu quả tai hại của những áp lực này. 

Trong câu chuyện này tất cả đều là người có học.  Bà mẹ là một dược sĩ, hết lòng thương yêu con trai lớn. Bà đã hy sinh mọi việc và lo lắng cho con với ước nguyện rằng con mình phải trở thành  một bác sĩ y khoa cho nở mày nở mặt với bạn bè trong khi người con thì muốn trở lại học ở trường dược vì chỉ có thêm một năm nữa là tốt nghiệp.  Hai mẹ con cải vã nhau kịch liệt về vấn đề này và cuối cùng thì người con tức giận đưa tay bóp cỗ mẹ.

 Đa số những phụ huynh người Việt luôn tìm cách gián tiếp hay trực tiếp ngăn cản những lựa chọn của con cái vì nghĩ rằng nó không hay, không đẹp, không danh giá như những gì mình mong muốn.  Nhiều phụ huynh Việt vẫn từng ao ước con cái phải học giỏi để thành bác sĩ. luật sư hay những ngành nghề khác có danh giá mà mình không thực hiện được để  họ được nở mặt nở mày với thiên hạ.  Khi đứa con có những chọn lựa khác với sự mong ước của mình thì rầy la, mắng chửi, tạo áp lực lên con cái đến nổi nhiều em phải tự tử hoặc tạo ra sự việc  thương tâm nói trên.

 Trong một chừng mực nào đó, nếu có thương yêu con cái thực sự, chúng ta phải chấp nhận nhận luôn những chọn lựa, quyết định của con cái dù rằng nó đi ngược lại những gì ta từng ao ước.

Câu chuyện thương tâm này đưa đến cho chúng ta một bài học về cái Ngã trong con người và sự ham muốn cái danh giá hư ảo của kiếp người.

Nhiều người trong chúng ta có cái Ngã quá tự cao tự đại, lúc nào cũng cho rằng mình đúng, người khác là sai và muốn người khác phải làm theo ý muốn của mình.  Chính vì cái Tôi quan trọng như thế mà con người phải nhận lấy bao nhiêu đau khổ trong cuộc sống với ba nghiệp tham, sân, si của mình.  Đây cũng  là một bài học mà các bậc phụ huynh cần phải suy ngẫm.

Xin cám ơn  anh Philip Phúc Phan,  khu học chánh North Clackamas, các phụ huynh Việt Nam  đến tham dự ngày đại hội nói trên vì các vị đã đem lại niềm vui cho người viết, vì quí vị đã thương yêu và  làm được một việc làm tốt đẹp đối với gia đình và  học sinh Việt Nam.

Trong cuộc đời của chúng ta chắc hẵn chúng ta đã từng gặp và sử dụng những viên đá lớn nhỏ khác nhau vì mỗi viên đá có một công dụng khác nhau. Xin mời bạn đọc mẫu chuyện dưới đây để có thêm một kinh nghiệm khi sử dụng những viên đá trong tay của bạn.

NHỮNG VIÊN ÐÁ LỚN

Nhị Tường dịch

Một giáo sư, chuyên gia về quản lý thời gian đang sử dụng phương pháp trực quan để dạy cho một nhóm sinh viên thương mại. Khi đứng trước nhóm sinh viên đạt được thành tựu cao, ông nói: “Ðây là lúc kiểm tra”.

Thế rồi ông kéo ra một cái hũ khoảng 5 lít và đặt lên bàn trước mặt, rồi đưa ra khoảng chục viên đá to cỡ bằng nắm tay cẩn thận đặt vào bên trong hũ, mỗi lần đặt một viên. Khi chiếc hũ gần đầy, không còn có thể bỏ thêm viên đá nào nữa, ông hỏi: “Chiếc hũ đã đầy rồi phải không?”.

Mọi người đều trả lời: “Vâng”.

 Giáo sư hỏi lại: “Thật thế chứ?”.

Ông lấy phía dưới bàn ra một sọt đựng sỏi và bỏ chúng vào hũ giữa những viên đá lớn. Rồi lần nữa ông hỏi cả lớp xem chiếc hũ đầy chưa.

Lần này cả lớp trả lời: “Có thể là chưa”.

“Tốt”. Nói xong, ông lấy từ dưới bàn ra một xô cát, và bắt đầu trút vào trong hũ, cát len lõi vào những viên đá lớn và những hòn sỏi nhỏ.

 Một lần nữa ông hỏi hũ đã đầy chưa. “Chưa đầy”. Cả lớp la lên.

Ông lại nói: “Tốt” và lấy một bình nước trút vào trong hũ đến khi ngập miệng bình.
Ông nhìn cả lớp và hỏi: “Cốt lõi của sự minh họa này là gì?”
.Một sinh viên nôn nóng đáp: “Cốt lõi chính là dù thời gian biểu của chúng ta có kín đi chăng nữa cũng không quan trọng, nếu thực sự cố gắng chúng ta luôn có thể thêm vào”.
“Không phải vậy” Giáo sư trả lời: “Ðó không phải là điều chủ yếu. Chân lý của thí dụ này chính là nếu chúng ta không đặt những viên đá lớn trước tiên, thì chúng ta không bao giờ bỏ hết tất cả vào được”.
Những “viên đá lớn” trong cuộc đời các bạn là gì? Thời gian bạn ở bên cạnh người thân yêu, những niềm tin, sự học, những ước mơ, những động cơ chính đáng của bạn, chỉ bảo hoặc tư vấn cho người khác. Hãy nhớ đặt “NHỮNG VIÊN ÐÁ LỚN” đó trước tiên, nếu không bạn sẽ không bao giờ có được tất cả. Vì vậy, tối nay, hoặc sáng mai, khi bạn nhớ đến câu chuyện trên thì hãy hỏi chính mình: NHỮNG VIÊN ÐÁ LỚN trong cuộc đời ta là gì?
(Nguồn: Tu viện Quảng Đức) 

Nhưng lại cũng có những người thích làm “Một Việc Nhỏ Thôi” với từ tâm của họ qua câu chuyện dưới đây

MỘT VIỆC NHỎ THÔI 

 

 https://lh3.googleusercontent.com/H5wQlhm2RWSwL9KnYer6i8i6ibx7BVufFegPw8Ila_HovdNqFZ4d8pZ9t247niqcw98eaWq_J_fOJx5ONOld4EcO7i54FHhoPdhsoSE=w371-h330

 

Một gia đình gồm hai vợ chồng và bốn đứa con nhỏ . Dịp hè họ cùng đi nghỉ mát ở một bãi biển . Bọn trẻ rất thích tắm biển và xây dựng những tòa lâu đài trên cát. Cha mẹ chúng thuê một cái lều ngồi uống nước trên bờ, dõi nhìn các con chơi đùa không quá xa ngoài kia phía trước mặt.

 Thế rồi họ trông thấy một bà cụ già nhỏ nhắn ăn mặc xuềnh xoàng, trên tay cầm một chiếc túi cũ đang tiến lại . Tóc bà đã bạc trắng , bị gió biển thổi tóc lên càng làm cho khuôn mặt nhăn nheo của bà thêm khó coi. Bà cụ đang lẩm bẩm một điều gì đó, dáo dác nhìn rồi thỉnh thoảng lại cúi xuống nhặt những thứ gì đó trên bãi biển , bỏ vào cái túi.

 Hai vợ chồng không hẹn mà vội chạy ra gọi các con lại , căn dặn chúng phải tránh xa người đàn bà khả nghi kia . Dường như họ cố ý nói to cho bà ta nghe thấy để bà ta nên đi chỗ khác kiếm ăn.

 Cụ già không biết có nghe thấy gì không giữa tiếng sóng biển ì ầm, chỉ thấy bà cụ cứ từ từ tiến về phía họ . Thế rồi bà cụ dừng lại nhin mấy đứa trẻ dễ thương đang ngơ ngác nhìn mình . Bà mỉm cười với họ nhưng không ai đáp lại , chỉ gỉa vờ ngó lơ đi chỗ khác. Bà cụ lại lẳng lặng làm tiếp công việc khó hiểu của mình . Còn cả gia đình kia thì chẳng hứng thú tắm biển nữa, họ kéo nhau lên quán nước phía trên bờ biển.

 Trong lúc chuyện trò với người phục vụ bàn ăn cùng những khách hàng trong quán , hai vợ chồng quyết định hỏi thăm xem bà cụ khả nghi kia là ai và họ …. sững sờ . Bà cụ ấy là người dân ở đây, từng có một đứa cháu ngoại vì bán hàng rong trên bãi biển, vô tình đạp phải một mảnh chai rồi bị nhiễm trùng, sốt cao, đưa đi bệnh viện cấp cứu không kịp và đã chết không lâu vì bệnh uốn ván.

 Từ dạo ấy, thương cháu đến ngẩn ngơ, bà cứ lặng lẽ đi dọc bãi biển, tìm nhặt những mảnh chai , mảnh sắt hoặc hòn đá có cạnh sắc. Mọi người hỏi lý do thì bà đáp mà đôi mắt ướt nhòe:  “Ồ tôi chỉ làm một việc nhỏ thôi ấy mà, để các cháu bé có thể vui chơi trên bãi biển mà không bao giờ bị chết như đứa cháu đáng thương của tôi”.

 Nghe xong câu chuyện, người chồng vội chạy ngay xuống bãi biển mong có thể nói một lời xin lỗi và một lời biết ơn chân thành , nhưng bà cụ đả đi rất xa rồi. Bóng bà chỉ còn là một chấm nhỏ trên bãi biển vắng người khi chiều đang xuống.

 Đừng tưởng cứ nghèo là hèn 

Cứ sang là trọng, cứ tiền là xong

Đời người lúc thịnh, lúc suy ,
Lúc khỏe, lúc yếu, lúc đi, lúc dừng
Bên nhau chua ngọt đã từng
Gừng cay, muối mặn, xin đừng quên nhau
Ở đời nhân nghĩa làm đầu
Thủy chung sau trước, tình sâu, nghĩa bền
Đừng tưởng cứ đợi, là chờ
Cứ âm là nhạc, cứ thơ là vần
Khi vui đừng tưởng chỉ cười
Lúc buồn đừng tưởng chỉ ngồi khóc than!!!.
AI ƠI NHỚ LẤY ĐỪNG QUÊN
( sưu tầm )

(Nguồn: Email bạn gửi- Cám ơn anh TQD- ĐHVK Group)

 Người viết là người yêu thơ thích nhạc nên thấy bài thơ nào hay hay hợp với ý tình của người viết là rinh cất vào “tàng kinh các” của người viết ngay để lâu lâu đem ra đọc lại với bạn bè cho vui. Xin mời Bạn cùng đọc với người viết bài thơ Ngộ này thay cho lời kết hôm nay nhé. 

 Ngộ

 https://lh3.googleusercontent.com/0bxcgBqg_rubD3KLEk9jMfSQhpu8CSJ27z9-0AWvEPMoh04sf46qHP6enBG2xwJMXTYJid9Swa5wKYnPAEFShn303GyqPvV3eH3RRSU=w248-h330

(Tặng chú tiểu Lan của … ) 

Em đóng cửa trái tim
Thi Cử Nhân Khoa Học
Rồi một chiều không tên
Xin … qui y xuống tóc
Đêm từng đêm nguyện cầu
Ơn riêng ban người đó
Còn mình muôn kiếp sau
Thề sẽ không yêu nữa
Thật giản dị quá chừng
Trái tim cửa khóa chặt
Tình khó len vào đây
Mặc bốn mùa đổi thay
Giam mình trong Thiền Viện
Xin làm một bóng mây
(28 năm sau … )
Hôm nay em ngộ rồi!
Phật dạy:
– Con yêu được
Hãy yêu thương muôn loài
Cứ yêu người ngày trước
– Anh thấy không?
Tu, không tu chẳng sao
Tình đôi ta bất diệt
Chúng ta là của nhau
Tới … “a tăng tỳ kiếp”
Nhất Tuấn
(Truyện Chúng Mình )
 
Mời xem youtube Thập MụcNgưu Đồ do người viết thực hiện cho lòng thanh thản dăm ba phút nhé.

Youtube Thập Mục Ngưu Đồ

10 Tranh Thiền nói về Tâm của con người

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN429-ORTB 844-8218)

Sương Lam