Sương Lam mời đọc Một Thời Áo Trắng Nữ Sinh

Thưa quý anh chị,

Người viết rất thích xem và sưu tầm hình ảnh những chiếc áo dài trắng nữ sinh vì những tà áo này nhắc nhở người viết một thời  đã mặc chiếc áo dài trắng nữ sinh trường nữ trung học Gia Long.

Mời quý bạn dành một ít phút giây cùng người viết trở về những kỷ niệm cũ của một thời áo trắng nữ sinh nhé.  Hy vọng bạn sẽ thấy hình ảnh của mình thấp thoáng trong bài tâm tình này,trong đó có cả hinh ảnh của những cây si ngày xưa “lẽo đẽo theo sau một tà áo trắng” khi “em tan trường vế” . Smile!

Chúc an vui.

 Sương Lam

Một Thời Áo Trắng Nữ Sinh

https://lh3.googleusercontent.com/-O4LJqFF3AHk/WnwOH187ORI/AAAAAAAB2K8/Lv73dVZAWR0ID1ASXs6rtqXjeKcPZiXogCJoC/w795-h795-n/0ftj-COLLAGE.jpg

Đây là bài số bốn trăm ba mươi ba (433) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Bây giờ là mùa tựụ trường. Nhìn cô cháu nội Mya của tôi đang chuẩn bị cặp sách cho ngày tựu trường sắp đến, tôi lại bâng khuâng nhớ đến thời học trò áo trắng của mình, nhớ đến những cô bạn học ngày xưa đã cùng tôi nhặt cánh phượng đỏ ép vào trang sách, nhớ đến những dòng lưu bút ngày xanh viết trên giấy pelure màu hồng, nhớ đến những thầy cô giáo mà tôi kính yêu như thần tượng, nhớ đến những mối tình ngây thơ vụng dại của một thuở “khi tan trường về, anh theo Ngọ về” của một Ngày Xưa Hoàng Thị.

Em tan trường về

Anh theo Ngọ về

Môi em mỉm cười

Man man sầu đời tình ơi

 Bao nhiêu là ngày

Theo nhau đường dài

Trưa trưa chiều chiều

Thu đông chẳng nhiều

Xuân qua rồi thì

Chia tay phượng nở sang hè 

(Nguồn: Trích trong bài  hát Ngày Xưa Hoàng Thị của Phạm Duy-Phạm Thiên Thư)

Người viết học trường nữ trung học Gia Long trong suốt 7 năm trời từ lớp đệ thất (lớp 6  bây giờ) cho đến lớp đệ nhất (lớp 12 bây giờ) cho nên có rất nhiều  kỷ niệm về ngôi trường thân yêu này.

https://lh3.googleusercontent.com/gHRp8FssNBao0rNyRydr9oCu-yU1ivZxa_jhxIeerl8xPRJrjzI5S3ldqvcibeWT-jeTAoSNota2sBTlcObz3MQwCgUemYc1nvs88Rg=w461-h330

 

 

Đây là một trường nữ trung học nổi tiếng ngày xưa được gọi là trường áo tím vì các nữ sinh phải mặc đồng phục áo dài màu tím, nhưng đến thời tôi học vào năm 1957  thì phải  mặc áo dài màu trắng và phải đeo phù hiệu Gia Long với đoá mai vàng trên nền xanh.

Muốn được nhận vào trường này, học sinh phải vượt qua một kỳ thi tuyển khó khăn như cá “vượt vũ môn” sau khi đã đậu bằng tiểu học.  Tôi không biết ngày xưa, sĩ tử được chấm đậu và  được niêm yết trên bảng vàng như thế nào, nhưng vào thập niên 50, đến ngày công bố kết quả trúng tuyển vào trường nữ trung học Gia Long này, các sĩ tử và phụ huynh phải tụ tập trước cỗng trường để chờ nghe xướng danh trúng tuyển trên một loa phóng thanh.  Con đường Phan Thanh Giản ngày xưa trước cổng trường đông đảo sĩ tử và phụ huynh. Hằng nghìn con tim đang lo lắng đợi chờ giờ hoàng đạo sẽ điểm đem niềm vui hy vọng đến cho nhiều người.

Mèn ơi! Không có gì hồi hộp, lo sợ bằng giờ phút nhận được tin trúng tuyển quan trọng này.  Có người la hét sung sướng khi nghe tên và số báo danh của mình được đọc lên, như vậy là “cô nàng” đã trúng tuyển rồi đấy nhé.  Có người nước mắt chảy dài trên guơng mặt ngây thơ 11 tuổi đầu, như vậy là cô nàng đã bị “trợt võ chuối” có nghĩa là thi rớt rồi đấy,  em bé phải về nhà “ôn kinh nấu sữ” chờ năm sau trở lại trường thi.

Rồi có màn chen lấn nhau tìm kiếm tên mình xem có được niêm yết trên “bảng vàng”  hay không qua một cái khung lưới nhỏ. Có những bàn tay bé nhỏ chỉ chỉ trỏ trỏ vào tên của mình với  nụ cười sung sướng của những” “tân khoa” bé bỏng kia. Vui quá!

Đến ngày tựu trường, những cô em bé bỏng kia súng sính trong chiếc áo dài trắng mới may e dè, ngại ngùng bước theo chân cha hay mẹ đến trường nhập học. Một khung trời trung học mới lạ mở rộng trước đôi mắt ngây thơ của cô em bé nhỏ tuổi ô mai này.  Cô dương đôi mắt tròn xoe đầy vẻ thán phục khi gặp các “đàn chị” học ở các lớp cao hơn hoặc sợ hải khép nép trước ánh mắt nghiêm khắc của các vị giáo sư hay giám thị.  Đó là hình ảnh của người viết hơn 50 năm về trước đấy, bạn ạ!

Chế độ học hành và thi cử ngày xưa rất khó khăn chứ không dễ dàng như bây giờ.  Học sinh phải chăm chỉ học hành và tuân hành kỷ luật học đường rất nghiêm túc, nếu không sẽ bị đuổi ra khỏi trường hoặc sẽ thi rớt trong các kỳ thi.  Chúng tôi phải trải qua nhiều kỳ thi khó khăn mới được học tiếp các lớp cao hơn như phải đậu bằng Trung học đệ nhất cấp ở lớp đệ tứ (lớp 9 bây giờ) rồi  mới được lên học các lớp đệ tam (lớp 10), đệ nhị (lớp11), đệ nhất (lớp 12) của  bậc trung học đệ nhị cấp.

Nhiều cô khi đậu xong bằng trung học đệ nhất cấp thì phải nghỉ học để đi làm hoặc lên xe hoa về nhà chồng.  Ở bậc trung học đệ nhị cấp, số học sinh bớt dần vì càng lên lớp cao chương trình học càng khó hơn.  Ở bậc này, chương trình học được chia thành 3 ban: ban A dành cho học sinh  thích khoa học, vật lý, hóa học và cần phải có trí nhớ tốt; ban B dành cho học sinh giỏi toán; và ban C dành cho học sinh thích văn chương, nghệ thuật.  Người viết dốt toán lại dỡ văn chương nên chỉ có thể  học ban A nếu chịu khó  chăm chỉ “gạo” bài thì được.

Sau khi học xong lớp đệ nhị, học sinh phải thi Tú tài 1.  Đối với nữ sinh thì không có gì đáng nói, nhưng với nam sinh thì rất là quan trọng vì đường công danh sự nghiệp ở quan trường hay quân trường có thể được quyết định ở chỗ có cái bằng cấp Tù tài 1 này hay không qua câu hát ví von dưới đây:

 “Rớt tú tài anh đi trung sĩ

 Em ở nhà lấy Mỹ nuôi con”

Có lẻ đọc tới đây có nhiều độc giả sẽ đau đớn, thấm thía cho thân phận của mình khi không bước qua được cây cầu định mệnh này. Người viết xin được chia sẻ “ nỗi buồn học tài thi phận”  của những “anh hùng lỡ vận” ngày xưa nhé.

Đến lớp đệ nhất (lớp 12 bây giờ), số người đẹp tiếp tục ở lại mái trường Gia Long còn quá ít vì có nhiều cô đi theo “những cô áo đỏ sang nhà khác rồi”  hay đi làm vui hơn, hấp dẫn hơn là tối ngày phải lo gạo bài học, ôn bài thi, chán bỏ xừ!

Người viết lúc đó học hành cũng tàm tạm được, lại thích ôm nhiều mộng lớn mộng nhỏ nên quyết chí đi hết “đoạn đường kinh sử” này và cũng đã vượt được “vũ môn” ôm  cái bằng Tú tài 2 về nhà cho cha mẹ hài lòng sau khi  tôi phải vượt qua các kỳ thi viết, thi vấn đáp khó khăn vô cùng chứ không phải học theo kiểu “a, b, c khoanh” dễ dàng  như bây giờ.

Chế độ thi Tú tài ngày xưa, nếu Bạn  rớt thi lần thứ  nhất thì có thể thi lại khoá thi  lần thứ hai mở hai tháng sau kỳ thi thứ nhất trong năm, cho nên nếu bạn chịu  khó học thi cũng có thể ‘ẳm” được cái bắng tú tài về nhà khoe làng khoe xóm cho vui.

 https://lh3.googleusercontent.com/CYrFDe2F_x_ddimL5roRJdexEwtzxJReEtO-gRHbTgjxwTk0Ocj-NCM0dscETlp8MqmuA_M6tLEY6hPCfwmC6IV9M-3a0zNgMYN_9g=w587-h330

Mời xem Youtube Một Thuở Học Trò do nguời viết thực hiện cho vui nhé.  Smile!

Một Thuở Học Trò – YouTube

Cô nữ sinh ngây thơ ngày nào bây gìờ đã bước vào cái tuổi “không còn trẻ nữa” vẫn phải tiếp tục học không phải vì miếng mồi danh lợi như ngày xưa mà học để trau dồi kiến thức cho theo kịp với tiến bộ khoa học kỷ thuật điện toán, học để giữ gìn sức khoẻ hầu sống vui sống khỏe, học để cho đời sống tâm linh của mình thêm phong phú vì người xưa có nói:  “Học như thuyền đi nước ngược, không tiến ắt phải lùi” mà lị!

Nhân bàn đến việc học, nguời viết xin mời quý bạn đọc một câu chuyện Thiền ngắn ngắn, vui vui nhưng đầy ý nghĩa dưới đây:

 Học Im Lặng

Đệ tử phái Tendai (Thiên Thai tông – LND) thường tập quán tưởng trước khi Thiền được du nhập vào Nhật. Có bốn tăng sinh kết bạn và quyết giữ thanh tịnh trong bảy ngày.

Ngày đầu cả bốn đều im lặng.

Việc trầm tư mặc tưởng của họ khởi đầu tốt đẹp, nhưng khi đêm xuống và ngọn đèn dầu tàn dần thì một vị buộc miệng gọi kẻ hầu: “Rót thêm dầu.”

Tăng sinh thứ nhì ngạc nhiên khi nghe người thứ nhất lên tiếng. “Chúng ta không nên nói lời nào mới phải,” ông phê bình.

“Cả hai vị ngu quá. Tại sao lại nói chuyện?” người thứ ba hỏi.

“Chỉ có tôi là không nói tiếng nào,” tăng sinh thứ tư kết luận.

(Nguốn: Trích trong 101 chuyện Thiền- Trần Trúc Lâm chuyẽn ngữ)

Biển học mênh mông, học bao giờ mới hết. Bạn đồng ý chứ?

Mời bạn cùng thưởng thức Youtube Màu Trắng Tôi Yêu do Bùi Phương thực hiện PPS, anh Trần Năng Phùng thực hiện youtube với tiếng đàn piano của chị Minh Ngọc.  Xin cám ơn những người nghệ sĩ đã cùng yêu màu áo trăng nữ sinh như tôi.

https://lh3.googleusercontent.com/V_7F8vrptwtq95guLogqXZ7Hc-FohDLwbsMPCEtA9-ydlLWcwHwUfMZ_LsMlghDNRiNDtKRZKb9bhYNBpAKDlCAj7SFwR4slXRNBMA=w356-h330

Youtube Màu Trắng Tôi Yêu – YouTube

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 433-ORTB 848-82918)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

 

https://lh3.googleusercontent.com/Ylz1CclU6g3dg2jUUpO_Zd_Yt_9391ZWW0iT9-F74Sm7xS7uAdx8GB1OZbA4hqPzOFmYh1941-e4hBXStHiLhwyPrjAOOJTM07_uHw=w237-h330

 

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw

Advertisements

Sương Lam mời đọc Một Chữ Ngộ

Thưa quý anh chị,

Nhân khi đọc bài thơ Ngộ của thi sĩ Nhất Tuấn mà ngày xưa người viết đã một thời yêu thích, người viết có “yên sĩ phi lý thuần” (Inspiration tạm dịch là  nguồn cảm hứng) viết nên bài viết này.

 Xin hãy tùy tâm, tuỳ ý, tuỳ duyên hiểu chữ Ngộ như thế nào cũng được vì đây là một thuật ngữ của Thiền Tông mà một kẻ mới gieo duyên với Phật Pháp như người viết không dám lạm bàn.  Smile!

 Trân trọng 

Sương Lam

Một Chữ Ngộ 

 https://lh3.googleusercontent.com/-Zl5eIYLE488/W2JXkpoABaI/AAAAAAACHsE/QGDvjoSvIVoe2_mNKvGwoOGk9c2mTwO-wCJoC/w455-h477-n/gplus-449294497.jpg


 

Đây là bài số bốn trăm hai mươi chín (429) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Sau 20 năm làm việc ở Portland Public Schools, người viết “cáo lão về hưu…non”  trong tinh thần hưởng nhàn của nhà thơ Nguyễn Công Trứ trong bài thơ Chữ Nhàn của ông:

 
 “Tri túc, tiện túc, đãi túc, hà thời túc

 Tri nhàn, tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn”

 

để an hưởng “tuổi không còn trẻ nữa” của mình và làm những gì mà mình ưa thích nhưng vì chén cơm manh áo nên đã từ lâu không thực hiện được.

 Năm 2010, người viết được mời đến đại hội Huấn Luyện Phụ Huynh thuộc Khu Học Chánh North Clackamas tổ chức tại trường Alder Creek Middle School với tư cách là một diễn giả lớp huấn luyện dành cho phụ huynh Việt Nam qua đề tài  “Tại sao Phụ Huynh Rất Quan Trọng Đối Với Học Đường?”

 

 https://lh3.googleusercontent.com/eKbdczHTb1dJGHbTZ-k78_QRkgFFGzvwW8jlgZe3hFtuiXB7V9XewRyhNiRcabuqRwsg5oIna5sfCiFM23P9DtXziq1dHLgWJtmFrg=w440-h330

Việc mong ước con em thành công và đạt được địa vị cao trong xã hội là điều ai cũng mong muốn.  Tuy nhiên có nhiều phụ huynh đã tạo nhiều áp lực quá nhiều và quá nặng vào việc chọn lựa ngành học của con cái nên đã xảy ra trường hợp thương tâm ở Cali khi người con trai cả bóp cổ nghẹt thở bà mẹ tại tư gia tháng 12 năm 2008. Sự việc này phản ảnh sự xung đột giữa hai thế hệ trong gia đình người Việt khi các bậc cha mẹ vì quá mong muốn đạt những gì theo lý tưởng của mình nên đã tạo nhiều áp lực lên con cái mà không nghĩ đến hậu quả tai hại của những áp lực này. 

Trong câu chuyện này tất cả đều là người có học.  Bà mẹ là một dược sĩ, hết lòng thương yêu con trai lớn. Bà đã hy sinh mọi việc và lo lắng cho con với ước nguyện rằng con mình phải trở thành  một bác sĩ y khoa cho nở mày nở mặt với bạn bè trong khi người con thì muốn trở lại học ở trường dược vì chỉ có thêm một năm nữa là tốt nghiệp.  Hai mẹ con cải vã nhau kịch liệt về vấn đề này và cuối cùng thì người con tức giận đưa tay bóp cỗ mẹ.

 Đa số những phụ huynh người Việt luôn tìm cách gián tiếp hay trực tiếp ngăn cản những lựa chọn của con cái vì nghĩ rằng nó không hay, không đẹp, không danh giá như những gì mình mong muốn.  Nhiều phụ huynh Việt vẫn từng ao ước con cái phải học giỏi để thành bác sĩ. luật sư hay những ngành nghề khác có danh giá mà mình không thực hiện được để  họ được nở mặt nở mày với thiên hạ.  Khi đứa con có những chọn lựa khác với sự mong ước của mình thì rầy la, mắng chửi, tạo áp lực lên con cái đến nổi nhiều em phải tự tử hoặc tạo ra sự việc  thương tâm nói trên.

 Trong một chừng mực nào đó, nếu có thương yêu con cái thực sự, chúng ta phải chấp nhận nhận luôn những chọn lựa, quyết định của con cái dù rằng nó đi ngược lại những gì ta từng ao ước.

Câu chuyện thương tâm này đưa đến cho chúng ta một bài học về cái Ngã trong con người và sự ham muốn cái danh giá hư ảo của kiếp người.

Nhiều người trong chúng ta có cái Ngã quá tự cao tự đại, lúc nào cũng cho rằng mình đúng, người khác là sai và muốn người khác phải làm theo ý muốn của mình.  Chính vì cái Tôi quan trọng như thế mà con người phải nhận lấy bao nhiêu đau khổ trong cuộc sống với ba nghiệp tham, sân, si của mình.  Đây cũng  là một bài học mà các bậc phụ huynh cần phải suy ngẫm.

Xin cám ơn  anh Philip Phúc Phan,  khu học chánh North Clackamas, các phụ huynh Việt Nam  đến tham dự ngày đại hội nói trên vì các vị đã đem lại niềm vui cho người viết, vì quí vị đã thương yêu và  làm được một việc làm tốt đẹp đối với gia đình và  học sinh Việt Nam.

Trong cuộc đời của chúng ta chắc hẵn chúng ta đã từng gặp và sử dụng những viên đá lớn nhỏ khác nhau vì mỗi viên đá có một công dụng khác nhau. Xin mời bạn đọc mẫu chuyện dưới đây để có thêm một kinh nghiệm khi sử dụng những viên đá trong tay của bạn.

NHỮNG VIÊN ÐÁ LỚN

Nhị Tường dịch

Một giáo sư, chuyên gia về quản lý thời gian đang sử dụng phương pháp trực quan để dạy cho một nhóm sinh viên thương mại. Khi đứng trước nhóm sinh viên đạt được thành tựu cao, ông nói: “Ðây là lúc kiểm tra”.

Thế rồi ông kéo ra một cái hũ khoảng 5 lít và đặt lên bàn trước mặt, rồi đưa ra khoảng chục viên đá to cỡ bằng nắm tay cẩn thận đặt vào bên trong hũ, mỗi lần đặt một viên. Khi chiếc hũ gần đầy, không còn có thể bỏ thêm viên đá nào nữa, ông hỏi: “Chiếc hũ đã đầy rồi phải không?”.

Mọi người đều trả lời: “Vâng”.

 Giáo sư hỏi lại: “Thật thế chứ?”.

Ông lấy phía dưới bàn ra một sọt đựng sỏi và bỏ chúng vào hũ giữa những viên đá lớn. Rồi lần nữa ông hỏi cả lớp xem chiếc hũ đầy chưa.

Lần này cả lớp trả lời: “Có thể là chưa”.

“Tốt”. Nói xong, ông lấy từ dưới bàn ra một xô cát, và bắt đầu trút vào trong hũ, cát len lõi vào những viên đá lớn và những hòn sỏi nhỏ.

 Một lần nữa ông hỏi hũ đã đầy chưa. “Chưa đầy”. Cả lớp la lên.

Ông lại nói: “Tốt” và lấy một bình nước trút vào trong hũ đến khi ngập miệng bình.
Ông nhìn cả lớp và hỏi: “Cốt lõi của sự minh họa này là gì?”
.Một sinh viên nôn nóng đáp: “Cốt lõi chính là dù thời gian biểu của chúng ta có kín đi chăng nữa cũng không quan trọng, nếu thực sự cố gắng chúng ta luôn có thể thêm vào”.
“Không phải vậy” Giáo sư trả lời: “Ðó không phải là điều chủ yếu. Chân lý của thí dụ này chính là nếu chúng ta không đặt những viên đá lớn trước tiên, thì chúng ta không bao giờ bỏ hết tất cả vào được”.
Những “viên đá lớn” trong cuộc đời các bạn là gì? Thời gian bạn ở bên cạnh người thân yêu, những niềm tin, sự học, những ước mơ, những động cơ chính đáng của bạn, chỉ bảo hoặc tư vấn cho người khác. Hãy nhớ đặt “NHỮNG VIÊN ÐÁ LỚN” đó trước tiên, nếu không bạn sẽ không bao giờ có được tất cả. Vì vậy, tối nay, hoặc sáng mai, khi bạn nhớ đến câu chuyện trên thì hãy hỏi chính mình: NHỮNG VIÊN ÐÁ LỚN trong cuộc đời ta là gì?
(Nguồn: Tu viện Quảng Đức) 

Nhưng lại cũng có những người thích làm “Một Việc Nhỏ Thôi” với từ tâm của họ qua câu chuyện dưới đây

MỘT VIỆC NHỎ THÔI 

 

 https://lh3.googleusercontent.com/H5wQlhm2RWSwL9KnYer6i8i6ibx7BVufFegPw8Ila_HovdNqFZ4d8pZ9t247niqcw98eaWq_J_fOJx5ONOld4EcO7i54FHhoPdhsoSE=w371-h330

 

Một gia đình gồm hai vợ chồng và bốn đứa con nhỏ . Dịp hè họ cùng đi nghỉ mát ở một bãi biển . Bọn trẻ rất thích tắm biển và xây dựng những tòa lâu đài trên cát. Cha mẹ chúng thuê một cái lều ngồi uống nước trên bờ, dõi nhìn các con chơi đùa không quá xa ngoài kia phía trước mặt.

 Thế rồi họ trông thấy một bà cụ già nhỏ nhắn ăn mặc xuềnh xoàng, trên tay cầm một chiếc túi cũ đang tiến lại . Tóc bà đã bạc trắng , bị gió biển thổi tóc lên càng làm cho khuôn mặt nhăn nheo của bà thêm khó coi. Bà cụ đang lẩm bẩm một điều gì đó, dáo dác nhìn rồi thỉnh thoảng lại cúi xuống nhặt những thứ gì đó trên bãi biển , bỏ vào cái túi.

 Hai vợ chồng không hẹn mà vội chạy ra gọi các con lại , căn dặn chúng phải tránh xa người đàn bà khả nghi kia . Dường như họ cố ý nói to cho bà ta nghe thấy để bà ta nên đi chỗ khác kiếm ăn.

 Cụ già không biết có nghe thấy gì không giữa tiếng sóng biển ì ầm, chỉ thấy bà cụ cứ từ từ tiến về phía họ . Thế rồi bà cụ dừng lại nhin mấy đứa trẻ dễ thương đang ngơ ngác nhìn mình . Bà mỉm cười với họ nhưng không ai đáp lại , chỉ gỉa vờ ngó lơ đi chỗ khác. Bà cụ lại lẳng lặng làm tiếp công việc khó hiểu của mình . Còn cả gia đình kia thì chẳng hứng thú tắm biển nữa, họ kéo nhau lên quán nước phía trên bờ biển.

 Trong lúc chuyện trò với người phục vụ bàn ăn cùng những khách hàng trong quán , hai vợ chồng quyết định hỏi thăm xem bà cụ khả nghi kia là ai và họ …. sững sờ . Bà cụ ấy là người dân ở đây, từng có một đứa cháu ngoại vì bán hàng rong trên bãi biển, vô tình đạp phải một mảnh chai rồi bị nhiễm trùng, sốt cao, đưa đi bệnh viện cấp cứu không kịp và đã chết không lâu vì bệnh uốn ván.

 Từ dạo ấy, thương cháu đến ngẩn ngơ, bà cứ lặng lẽ đi dọc bãi biển, tìm nhặt những mảnh chai , mảnh sắt hoặc hòn đá có cạnh sắc. Mọi người hỏi lý do thì bà đáp mà đôi mắt ướt nhòe:  “Ồ tôi chỉ làm một việc nhỏ thôi ấy mà, để các cháu bé có thể vui chơi trên bãi biển mà không bao giờ bị chết như đứa cháu đáng thương của tôi”.

 Nghe xong câu chuyện, người chồng vội chạy ngay xuống bãi biển mong có thể nói một lời xin lỗi và một lời biết ơn chân thành , nhưng bà cụ đả đi rất xa rồi. Bóng bà chỉ còn là một chấm nhỏ trên bãi biển vắng người khi chiều đang xuống.

 Đừng tưởng cứ nghèo là hèn 

Cứ sang là trọng, cứ tiền là xong

Đời người lúc thịnh, lúc suy ,
Lúc khỏe, lúc yếu, lúc đi, lúc dừng
Bên nhau chua ngọt đã từng
Gừng cay, muối mặn, xin đừng quên nhau
Ở đời nhân nghĩa làm đầu
Thủy chung sau trước, tình sâu, nghĩa bền
Đừng tưởng cứ đợi, là chờ
Cứ âm là nhạc, cứ thơ là vần
Khi vui đừng tưởng chỉ cười
Lúc buồn đừng tưởng chỉ ngồi khóc than!!!.
AI ƠI NHỚ LẤY ĐỪNG QUÊN
( sưu tầm )

(Nguồn: Email bạn gửi- Cám ơn anh TQD- ĐHVK Group)

 Người viết là người yêu thơ thích nhạc nên thấy bài thơ nào hay hay hợp với ý tình của người viết là rinh cất vào “tàng kinh các” của người viết ngay để lâu lâu đem ra đọc lại với bạn bè cho vui. Xin mời Bạn cùng đọc với người viết bài thơ Ngộ này thay cho lời kết hôm nay nhé. 

 Ngộ

 https://lh3.googleusercontent.com/0bxcgBqg_rubD3KLEk9jMfSQhpu8CSJ27z9-0AWvEPMoh04sf46qHP6enBG2xwJMXTYJid9Swa5wKYnPAEFShn303GyqPvV3eH3RRSU=w248-h330

(Tặng chú tiểu Lan của … ) 

Em đóng cửa trái tim
Thi Cử Nhân Khoa Học
Rồi một chiều không tên
Xin … qui y xuống tóc
Đêm từng đêm nguyện cầu
Ơn riêng ban người đó
Còn mình muôn kiếp sau
Thề sẽ không yêu nữa
Thật giản dị quá chừng
Trái tim cửa khóa chặt
Tình khó len vào đây
Mặc bốn mùa đổi thay
Giam mình trong Thiền Viện
Xin làm một bóng mây
(28 năm sau … )
Hôm nay em ngộ rồi!
Phật dạy:
– Con yêu được
Hãy yêu thương muôn loài
Cứ yêu người ngày trước
– Anh thấy không?
Tu, không tu chẳng sao
Tình đôi ta bất diệt
Chúng ta là của nhau
Tới … “a tăng tỳ kiếp”
Nhất Tuấn
(Truyện Chúng Mình )
 
Mời xem youtube Thập MụcNgưu Đồ do người viết thực hiện cho lòng thanh thản dăm ba phút nhé.

Youtube Thập Mục Ngưu Đồ

10 Tranh Thiền nói về Tâm của con người

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN429-ORTB 844-8218)

Sương Lam

Sương Lam mời đọc Sự Chọn Lựa Của Bạn

Thưa quý anh chị,

Con người sống trên đời có quyền tự do chọn lựa cách sống của mình và chịu trách nhiệm về sự chọn lựa đó. Có những sự chọn lựa mà mãi đến mấy chục năm sau mới nhận chân ra đó là một sự sai lầm.  Nhưng chúng ta vẫn có thể thành tâm sám hối những sai lầm đó để quay về bờ giác.

Trong phạm vi gia đình hay ngoài xã hội, ai ai cũng đã có lần phạm lỗi lầm vì chúng ta chỉ là thế nhân tầm thường giữa chốn nhân gian này. Vấn đề quan trọng là chúng ta có  chịu nhận ra những sai lầm đó với cái tâm hướng thiện hay không?

Bài tâm tình  hôm nay cũng là dịp để chúng ta nhìn lại những gì chúng ta đã, đang làm để thay đổi cách sống sao cho trên thuận với thiên lý, dưới hòa với nhân đạo với cái Tâm chân thành sám hối những sai lầm của chúng ta, nếu có.

Thân tình,

Sương Lam

 Sự Chọn Lựa của Bạn

https://lh3.googleusercontent.com/8VK3luEYqR9kOpN57Dy2fpFQDK9XFDn23d1o9B7nS6sMIJoHw2UYnTBNCeGYfyY5N4b_Hh5PZpaLukDFGJSouY5hWaYTb4Mz8tH7KA=s330

Đây là bài số bốn trăm hai mươi sáu (426) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Chúng ta ai cũng có một trí óc để phán xét  và một trái tim tình cảm để yêu thương.

Tùy theo sự chọn lựa của mình mà chúng ta hành động thiện lành để tạo được nghiệp thiện hay hành động hung dữ mà tạo ra nghiệp ác.  Thiện hay ác khác nhau ở cáiTâm của mình vì Nhà Phật có dạy: « Nhất thiết duy Tâm tạo » tất cả mọi sự việc trên đời đều do Tâm tạo ra. Tâm bình thế giới bình, tâm lọan thế giới loạn.

Xin mời quý bạn dành một chút suy tư với Chữ Tâm được trích dẫn dưới đây nhé:

Một phút suy tư: Chữ TÂM

Tâm là một điểm tuy nhỏ nhưng quan trọng, nên người ta mới gọi là tâm điểm.
Tâm của con người càng quan trọng hơn vì nó nói lên nhân cách của một con người:

– Tâm lệch lạc thì cuộc sống nghiêng ngã đảo điên.
– Tâm gian dối thì cuộc sống bất an.
– Tâm ghen ghét thì cuộc sống hận thù.
– Tâm đố kỵ thì cuộc sống mất vui.
– Tâm tham lam thì cuộc sống dối trá …

Cho nên, ta không những đem tâm của mình đặt ngay trên ngực để yêu thương, mà còn:

– Ðặt trên tay để giúp đỡ người khác.
– Ðặt trên mắt để nhìn thấy nổi khổ của tha nhân.
– Ðặt trên trán để mau mắn chạy đến với người cùng khổ.
– Ðặt trên miệng để nói lời an ủi với người bất hạnh.
– Ðặt trên tai để biết nghe lời than trách, góp ý của người khác.
– Ðặt trên vai để biết chịu trách nhiệm và chia sẻ trách nhiệm với anh em chị em.

Thân xác không tim thì thân xác chết, làm người không có tâm thì cuộc sống chỉ có hận thù và là mối nguy hiểm cho mọi ngưới

(Nguồn: sưu tầm trên internet)

Có nhiều bài học nói về chữ Tâm sẽ được người viết từ từ dẫn trình sau để chúng ta cùng học hỏi.  Hôm nay, người viết xin mời quý bạn đọc một bài học ngắn ngắn dưới đây:

Tâm bình thường

Tăng hỏi Thiền sư: « Phải nỗ lực tu hành như thế nào mới hợp đạo ? »

–  Đói ăn, mêt ngủ.

–  Như vậy thì người bình thường nào làm chẳng được.

– Không, không.  Người bình thường không giống như thế.  Vì khi ăn họ không chăm chú ăn, mãi lo nghĩ trăm điều.  Khi ngủ, họ không chịu ngủ, lại tơ tưởng ngàn chuyện. Vì thế khác với người tâm bình thường.

Bình: Thiển tổ Nam Tuyền bảo: « Tâm bình thường là Đạo ».  Đi cũng thiền, đứng cũng thiền, nói, nín, động tịnh thảy an nhiên.

Cảnh giới tâm bình thường này khác xa phàm phu vọng loạn một trời một vực »

(Nguồn : Thiền là gì ? – Biên soạn : Thích Giác Nguyên)

Tuy nhiên, người viết thích nhất là câu chuyện Thiền dí dỏm dưới đây qua hình ảnh cô  lái đò cho có vẻ tình tứ, thơ mộng một tí ti, bạn nhé,

Cô Lái Đò

https://lh3.googleusercontent.com/k55Z-rqzRvoGNEwrZIVo0oa0XBcC6BwwcHspn9jJuB67ytpMqevHQyqZrx3r7sCuHf5C1VV_DPNQ0nMbyblh5yuSkUV-2MF9MGvsCw=w527-h330

 

Một lần, có một Thiền sinh có việc phải sang sông.  Ngồi trên đò, sư tỏ ra ngạc nhiên vì nhan sắc dễ coi của cô gái miền quê.

Đến lúc lên đò. Hành khách mỗi người phải trả một quan.  Sư cũng định thế, không ngờ cô gái hóm hỉnh bảo:

–       Xin Thầy trả cho tôi hai quan.

Sư còn đang ngạc nhiên thì cô gái đã tiếp:

–       Một quan cho tiền đi đò và một quan về khoản ngắm người lái đò.

Không tranh cãi lôi thôi, sư liền trả cô hai quan tiền, nhưng trong bụng hơi tấm tức.

Bận về sư cứ dí mũi xuống sàn thuyền không dám nhìn lên.  Nào ngờ lần này cô lái bảo:

–  Xin Thầy cho em bốn quan.

Không nhịn được nữa , sư cãi:

–       Nhưng tôi có nhìn cô đâu nào?

Cô gái cười mỉm:

–       Đồng ý là Thầy không nhìn tôi bằng mắt, nhưng Thầy lại nhìn bằng tâm…  Vì thế mà tôi tăng giá gấp đôi lên đó!

( Nguồn: Trích trong Thiền Tâm Vi Tiếu và Vô Nim Thiền- Cư Sĩ Nhất Tâm)

Khi quý bạn và người viết đọc những bài viết có chút thiền vị với cái tâm vui vẻ, chắc chắn bạn và  người viết cũng thấy “đời bỗng thêm vui” và tự mỉm cười một mình .  Người ta thường nói: “Một nụ cười bằng mười liều thuốc bổ” đấy!  Khi được uống thuốc bổ thì bạn sẽ khỏe thêm, bạn sẽ thấy yêu đời thêm, bạn sẽ sống vui sống khoẻ thêm.  Như thề, học Thiền cũng có nhiều lợi ích chứ nhỉ, phải không Bạn?

Người viết thích thơ văn, nên khi đọc một bài thơ nào hay hay thì “chớp” ngay để dành trong “tàng kinh các” của người viết, để lâu lâu lấy ra ngâm nga hoặc chia sẻ với bạn bè khi có dịp.

Hôm nay người viết đọc lại bài thơ này, tôi thấy có chút gì thiền vị hay hay, nên dù chưa biết tác giả là ai, tôi cũng xin phép tác giả cho tôi được chia sẻ cùng với quý bạn để cùng với tôi sống được ít phút giây với tâm hồn nghệ sĩ của mình nhé. Xin cám ơn tác giả và  xin mời quý bạn cùng thưởng thức bài thơ dưới đây:

MỘT NỬA

Sống trên đời mới chỉ là một nửa.

Biết bao giờ tìm được nửa thứ hai.

Dẫu biết rằng    1 +1 = 2

Nhưng cũng có 2: 2 =1.

Một người buông tay 1 người ngã

Môt người cất bước 1 người mong

Môt người ra đi 1 người khóc

Một người quay lưng 1 nguời buồn

Một người đang quên 1 người nhớ

Hy vọng tắt đi khi bạn ngừng tin tưởng

Tình yêu mất đi khi bạn ngừng quan tâm

Tình bạn mất đi khi bạn ngừng chia sẻ

Häy mở lòng và xích lại gần nhau

( Không biết tên tác giả)

. (Nguồn: email bạn gửi)

Con người khi cái Tâm chưa biết tu thì mù mờ, si mê nhưng khi biết tu rồi thì cái Tâm kia sẽ  bừng sáng, chứng ngộ.  Chính nhờ những bậc thiện tri thức có tấm lòng từ bi lân mẫn dẫn dắt chúng ta cần phải biết tu hành, làm lành lánh dữ với tinh thần Bi Trí Dũng của nhà Phật, với tinh thần thương yêu nhân ái của nhà Chúa thì chúng ta sẽ tạo được nghiệp lành.

Xin mời quý thân hữu chiêm nghiệm lợi ích của sự biết Tu như thế nào qua những vần thơ nhẹ nhàng khuyến tu của Thầy Thích Tánh Tuệ dưới đây nhé:

 https://lh3.googleusercontent.com/-R44_VyF6GR8/W0G-DIk40VI/AAAAAAABTeQ/lSTUu8zMQ1oD5vsnuI79nv1W3BMtWC_zACJoC/w795-h1056-n/gplus237795354951915956.jpg

Tu là.. khéo Biết những gì chưa tu.

Chưa tu chấp trách lỗi người

Tu rồi, lỗi ấy không ngoài chính ta

Chưa tu, hở chút ba hoa..

Tu rồi, nhìn lại, đấy là trẻ con..

Chưa tu, thế sự chen bon.

Tu rồi, chỉ cốt vẹn toàn nội tâm.

Chưa tu, đụng đến nổi sân

Tu rồi, mặt đỏ.. lặng thầm soi gương..

Chưa tu mười ghét, một thương

Tu rồi độ lượng trùng dương cõi lòng

Chưa tu, xuôi ngược đèo bòng

Tu rồi, vui bước ngược dòng thế nhân..

 

Chưa tu Muốn bội hơn Cần

Tu rồi nguyện bỏ dần dần.. ”cái thêm”..

Chưa tu, nghịch cảnh là rên

Tu rồi, nhờ đó mà nên Đạo mầu

Chưa tu, van vái, khẩn cầu

Tu rồi, nhớ.. ” Hạt Minh Châu ” của mình..

Chưa tu, năm dục kết tình

Tu rồi, thấy cảnh, quay gìn giữ tâm..

 

.. Chưa tu, nói, thuyết cao thâm

Tu rồi, lặng lẽ.. âm thầm thực thi.

Chưa tu, thích thú thị phi

Tu rồi, Như Thị, có chi để màng!..

Chưa tu, mộng tưởng Niết Bàn

Tu rồi, Phật giữa trần gian phút này..

 

Chưa tu, thích được làm Thầy

Tu rồi, chỉ muốn độ bầy vô minh.

Chưa tu, rộn rã sắc thinh..

Tu rồi vô sự, an bình quí hơn.

Chưa tu, bỏ vọng tìm chơn

Tu rồi, lấy bỏ là nhơn luân hồi.

Chưa tu, đời thấy đơn côi

Tu rồi, bạn hữu không ngoài giác tâm

– Kiếp người hữu hạn trăm năm

Tu rồi, biết bỏ mê lầm- ấy tu..

 

Như Nhiên- Thích Tánh Tuệ

Kính cảm niệm công đức của Thầy Thích Tánh Tuệ

https://lh3.googleusercontent.com/0qx4hORjZ3GnsiwVkMtzP9f_5b-eitMWSotkP7chdU56hzlhlrvPJJsxDSLFipxtiNZ5CCvxcgLBqlVZi1eyeRTBGsuU3BTeJdcr2g=w221-h330

Xin mời thưởng thức   Youtube  Chữ Tâm Trong Thư Pháp. – YouTube   do người viết thực hiện để làm kết luận cho bài viết hôm nay, bạn nhé

Xin click vào link dưới đây:

Chữ Tâm Trong Thư Pháp

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 426-ORTB 841-71018)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

 

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw

Sương Lam mời đọc Có Đức Mặc Sức Mà Ăn

Thưa quý anh chị

Sống trong cõi đời này có người xinh đẹp có người xấu xí, có người giàu sang, có người nghèo khổ v…v…

Thế nhân thường bảo xấu đẹp hay nghèo khổ v..v… là do việc làm “phúc đức” hay “thất đức” của mình đã làm trong đời trước hay trong hiện tại cho nên bây giờ mới nhận hậu quả như thế.

Nhà Phật thường thuyết giảng ” Thập nhị nhân duyên” và “Luật Nhân Quả” để dạy chúng sinh nên làm lành lánh dữ để tạo  phúc duyên tốt đẹp cho đời sống của mình trong hiện tại và trong tương lai.

Bài tâm tình hôm nay xin được chia sẻ cùng quý bạn để cùng nhau tự nhắc nhở mình cần phải biết tích đức trong mọi hành động, nếu không, thì sẽ nhận lấy quả báo vì luật nhân quả là luật rất hợp với thiên đạo, với lòng người, làm ác thì sẽ gặp ác, làm thiện thì sẽ gặp thiện, không sớm thì muộn.

Kính chúc an lạc.

Sương Lam

Có Đức mặc sức mà ăn

https://lh3.googleusercontent.com/teLHYF9Ame_kktORRNaxMJ0HQOnysKUKFBCcLewcVkIWRC3yiG-uZbZaAs435vRflpqf0iUbcF5MTCkfbubKILf9Y-3E9XWzB9_g=s330

Đây là bài số bốn trăm hai mươi bốn (424) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Ba mẹ chúng tôi thường dạy các con: “có đức mặc sức mà ăn” và “làm việc gì cũng phải nghĩ đến hậu quả của nó” cho nên chúng tôi đã cố gắng sống một cuộc đời lương thiện lấy chữ Đức làm đầu.

Gia đình chúng tôi không cao sang quyền quý nhưng chị em chúng tôi đã được hồng phúc của Trời Phật ban cho một cuộc sống “Nhìn lên thì chẳng bằng ai. Ngó xuống vẫn thấy có phúc hơn nhiều người khác” vì còn rất nhiều người đang đói khổ ở chốn quê nhà và ngay cả trên quê hương thứ hai chúng tôi đang sống. Đó có thể là do ân đức của ba mẹ tôi đã tạo phúc cho con cháu hay chăng vì ba mẹ tôi khi sinh tiền đã làm nhiều chuyện thiện lành dù cả khi gia đình tôi  bị lâm vào cảnh khốn cùng khi vận nước đổi thay.

Ngày xưa cha mẹ chúng tôi thường đi chùa Giác Tâm gần ngã tư Phú Nhuận.  Chị em chúng tôi là đoàn sinh Gia Đình Phật Tử Chánh Minh sinh hoạt tại chùa Giác Tâm. Trong những ngày đại lễ như Phật Đản, Vu Lan, cha mẹ chúng tôi thường phát gạo bố thí cho người nghèo.  Mẹ tôi còn nấu một nồi canh kiểm chay bự tổ chảng chia sẻ cho hết cả các gia đình trong xóm dù là đạo Chúa hay đạo Phật, tạo cơ hội cho bà con trong xóm được ăn chay trong ngày đó để tránh sát sinh ít nhất là một ngày.

Chúng tôi thỉnh thoảng thích ăn quà vặt nên đi chợ mua nghêu, sò, ốc, hến về nhà luộc ăn.  Mẹ tôi thấy vậy bèn bảo chúng tôi đem rổ sò ốc mới mua này đổ hết ở sông Cầu Kiệu để tránh tội sát sinh hại vật. Tuy tiếc của và thèm ăn nhưng chúng tôi phải tuân theo lời mẹ bảo.

Lớn lên, trước khi trúng tuyển vào Học Viện Quốc Gia Hành Chánh, tôi đã học Lớp Dự Bị SPCN ở Đại Học Khoa Học 1 năm. Có một lần phải thực tập mổ cá lóc, tôi không dám đập đầu cá lóc nên phải nhờ một anh bạn cùng nhóm làm dùm. Khi thực tập mổ những con vật khác là tôi bỏ trốn vì thế thi cuối năm người viết đành phải bỏ cuộc không thi vì tôi không thực hành hết những giờ thực tập thì làm sao mà đậu cho được. Thế là tôi không có duyên với Đại Học Khoa Học Sàigòn mà lại có duyên với ngành hành chánh vì năm sau tôi được trúng tuyển vào HVQGHC.  Thiện thay! Thiện thay!

Cũng may mắn thay khi tôi đi lấy chồng, phu quân của tôi là người không chú trọng quá nhiều về chữ “Công” trong tứ đức “Công, Dung, Ngôn, Hạnh” của Đức Khổng Tử nên tôi không bao giờ làm cá, giết gà vịt để chàng nhậu nhẹt với bạn bè.  Cám ơn phu quân nhé vì nhờ chàng hiểu ý vợ mà chúng tôi tránh được tội sát sinh.  Lành thay! Lành thay!

Người viết cũng đã từng “ba chìm bảy nổi chín cái linh đinh” khi vận nước đổi thay. Càng lớn tuổi, tôi càng nhận ra rằng cuộc đời trần thế chỉ là quán trọ, là bể khổ trầm luân v..v…Tôi càng thấy lời dạy của cha mẹ tôi là đúng vì trải qua kinh nghiệm bản thân, người viết tin rằng gia đình chúng tôi đã được Phật Trời gia hộ, ông bà cha mẹ thân nhân quá vãng phù hộ và thường được bạn bè quới nhân giúp đỡ trong nhiều sự việc lớn nhỏ trong cuộc đời.

Theo thiển ý của người viết, chữ  Đức rất quan trọng trong cuộc đời vì con người cần phải có tài đức, nhân đức, phúc đức, trí đức, thiện đức, tâm  đức, hiếu đức, hành đức, ân đức  vì người xưa cũng thường nói “đức trọng quỷ thần kinh”

Chữ Đức được các nhà viết thư pháp rất đẹp. Người viết rất yêu nghệ thuật thư pháp nên đã sưu tầm nhiều tranh thư pháp về chữ Đức để thực hiện youtube Chữ Đức thư pháp.

https://lh3.googleusercontent.com/7F1vVGe815ewSu9t2bB3pG93odu3wBS5tUs6H3sHhN-mOF-g22KGC_7ey-meaBG_XIc_bZEj-VshCF5CQlvZp_fwz21SR2qyHb1-=w537-h330

Xin mời qúy thân hữu cùng thưởng thức nét đẹp của chữ Đức qua thư pháp trong youtube dưới đây:

Thư Pháp Chữ Đức – YouTube

▶ 5:01

Xin mời đọc them một vài góp ý về chữ Đức do người viết sưu tầm về chia sẻ cùng bạn nhé.

1-Phong thủy lớn nhất mà một người nên theo đuổi trong cuộc đời là gì?

… “Có đức mặc sức mà ăn”, ý muốn dạy chúng ta rằng làm gì thì cũng phải coi trọng đức, tích đức và đề cao tầm quan trọng của đức.

Từ xưa đến này, các bậc thánh nhân đều nói rằng, “Đức” kết nối, phối hợp trời và đất nên Trời tất sẽ bảo hộ, trợ giúp. Cho nên, phong thủy lớn nhất đời người chính là “Đức”.

Một người chỉ có bồi dưỡng đầy đủ đạo đức tốt đẹp, nhân ái, thiện lương, mang trong mình lòng biết ơn thì người ấy mới tràn ngập dòng năng lượng thuần chính. Khi thân thể tràn ngập trường năng lượng thuần chính thì sẽ hấp thụ những thứ tốt đẹp, thuần chính.

Trong cuộc đời, mỗi người đều phải nhớ kỹ rằng, nhận ơn của người khác dù nhỏ như một giọt nước thì nhất định phải ghi nhớ và báo đáp lớn như một dòng suối.

“Đức” là đạo đức, phẩm hạnh, phẩm đức. Chân thành, tư tưởng và lời nói hành động là thống nhất với nhau thì được gọi là “đức”. Đức hạnh, mỹ đức, phẩm đức, bồi dưỡng đạo đức là cảnh giới cao nhất mà một người cần theo đuổi.

Làm người phải lấy đức làm gốc, quản lý một đơn vị, một xí nghiệp thì càng phải lấy đức làm gốc mới mong thành công lâu dài.

Người xưa có câu rằng, phong thủy âm dương bảo hộ người lương thiện, còn kẻ trộm, tà dâm, phóng túng thì dù ở nơi phong thủy tốt cũng khó có phúc báo. Hay những câu như, nhà tích thiện thì tất sẽ có dư phúc… đều là để nhấn mạnh tầm quan trọng của “đức” đối với sinh mệnh mỗi người…..

(Nguồn:Trích trong  web Tử Vi Số Mệnh)

2-Ý nghĩa của chữ ĐỨC trong Phật Giáo

Đức là một khái niệm triết học và phổ quát trong các truyền thống đạo học của phương Đông. Lão giáo, Phật giáo và Khổng giáo  quan niệm về chữ đức có chút phần khác biệt nhau nhưng đại thể thì có nét tương đồng. Theo Tự điển Hán-Việt, chữ đức có nhiều nghĩa như đạo đức, điều thiện, ân đức, đức hạnh. Còn theo từ điển Tiếng Việt đức là cái biểu hiện tốt đẹp của đạo lý trong tính nết, tư cách và hành động của con người.

Theo phép chiết tự (chữ Hán) đức là chữ hội ý, có nghĩa gốc chính là đi theo con đường đạo. Đạo giáo quan niệm tu thân tới mức hiệp nhất với trời đất và an hòa với người là có đức. Theo như Đạo Đức kinh, đức luôn được vận hành với đạo, trong đó đạo chính là yếu tố có trước và đức có sau, phụ thuộc vào đạo. Khổng giáo quan niệm sống đúng với luân thường chính là có đức. Đức là cái gốc muôn hạnh cũng là cái gốc để cho con người lập thân. Đức là đức hạnh tốt, phần tốt đẹp, sự thẳng thắn của con người. Trong Kinh Dịch có câu “Quân tử tiến đức tu nghiệp” nghĩa: người quân tử rèn luyện về phẩm hạnh và đạo đức để vun bồi, xây dựng sự nghiệp….

Đặc biệt hơn

“…Trong đạo Phật, chữ đức luôn mang ý nghĩa quan trọng chính là đạo đức, đức hạnh. Phật học từ điển định nghĩa: Điều lành, sự ăn ở theo giới hạnh, những việc làm có lợi ích cho chúng sanh, ấy là đức. Khái niệm Ngũ đức là thiên về phương diện đạo đức này. Đơn cử như năm đức của giới sư bao gồm: giữ giới, mười hạ trở lên, thông hiểu thiền định, thông hiểu tạng Luật và có trí tuệ. Năm đức một vị Sa di phải biết đó là: một chính là phát tâm xuất gia, vì cảm bội Phật pháp; hai chính là hủy bỏ hình đẹp, vì thích ứng pháp y; ba chính là cát ai từ thân, vì không còn thân sơ; bốn chính là không kể thân mạng, vì tôn sùng Phật pháp; và năm là chí cầu Đại thừa, vì hóa độ mọi người v.v…

Mặc dù chữ đức ở trong Phật giáo có vô lượng nghĩa nhưng đều được thiết lập ở trên một nền tảng cơ bản là hoàn thiện nhân cách đạo đức ở mỗi con người. Vì thế, để tu nhân tích đức (cho mình trong hiện tại và cho mai sau hay cho con cháu về sau) theo Phật giáo có nhiều phương thức nhưng khái quát nhất và dễ thực hành nhất chính là tuân thủ năm nguyên tắc đạo đức của Phật tử (không giết hại, không trộm cướp, không tà hạnh và không nói dối, không dùng những chất gây nghiện và say sưa) đồng thời học tập, ứng dụng triệt để bài kệ: “Không làm các điều ác; Chuyên làm các việc lành; Giữ tâm ý thanh tịnh; Đó chính là lời Phật dạy” trong đời sống hàng ngày.”

Tích đức cải mệnh theo lời Phật dạy

https://lh3.googleusercontent.com/kL0efMTGDqBdfOkqsPa8_iENOF_Xm1MFFS-TWBZM5wxaX5T8przRkK6jRHEV9Tjqsetz_0gaNyPPg9g84aQdvD9u8-kpf_yl2wcU=s330

Đối với cha mẹ , với vợ chồng , bản thân, với bạn bè và với chúng sinh … theo lời Phật dạy thì những việc sau đây nên coi trọng…

Tích đức từ lời nói

Lời nói cần phải thể hiện sự khoan dung, độ lượng đối với người khác. Lời nói thẳng: Có thể chuyển sang cách nói “nói giảm, nói tránh hay nói vòng” một chút. Lời nói lạnh như băng: Hãy hâm nóng nó lên một chút trước khi nói. Nếu là lời nói phê bình người khác thì trước khi nói hãy chú ý cân nhắc đến cái lòng tự tôn của người nghe. Một lời khen ngợi đúng nếu lúc sẽ có giá trị ngàn vàng.

Tích đức từ tính cách khiêm nhượng

Người xưa nói: Người kiêu căng và ngạo mạn, thích thể hiện tài năng thì hễ đi đâu cũng có kẻ địch. Tránh khoe khoang tài năng của mình ở mọi lúc mọi nơi. Buông bỏ kiêu căng và giảm bớt tự kỷ. Không nên ở trước mặt một người đang thất ý mà lại đàm luận về đắc ý của mình. Làm người, trước là đừng nên khoa trương tùy tiện, sau là đừng đắc ý, hãy nên khiêm nhượng một chút.

Tích đức từ chung thủy

Phàm là vợ chồng thì nên sống chung thủy, không ngoại tình, không hãm hại đến hôn nhân của người khác, nếu ta làm như vậy thì về sau bản thân ta và con cháu của ta luôn bị người khác phản bội và phá hoại hạnh phúc của mình. Rồi đến lúc sẽ gặp quả báo đau khổ.

Tích đức từ việc cứu người

Khi gặp người bị nạn hay gặp khó khăn, rơi đồ xuống đường thì nên đến giúp đỡ, nếu ta bỏ đi thì ắt khi về sau sẽ gặp quả báo.

Nhìn thấy những đoạn đường hư, lở,… Chúng ta nên mở lòng bồi đường và đắp lộ để cho nhiều người đi qua có thể được bình an.

Tích đức từ việc giữ lễ tiết

Người có lễ tiết khi đi khắp thiên hạ cũng khó có người trách mắng và không ưng ý.

Tích đức từ việc làm ăn lương thiện

Nếu kinh doanh mà làm ăn lừa đảo, cân sai, trốn thuế,  ăn bớt, thay linh kiện kém và sản phẩm gây độc hại cho nhiều người sử dụng hay dùng âm mưu hãm hại đối thủ, bán cho xong tay rồi mặc cho sự đau khổ của người khác như vậy thì những việc làm thất đức của bản thân khi về sau ta và con cháu của ta phải gánh chịu hậu quả Quả Báo rất nặng. Làm ăn chân chính và Tích Đức thì sẽ có Phúc lớn về sau.

Tích đức từ việc hạn chế sát sinh

Sát sinh là tội ác thất đức lớn nhất trên đời. Nên buông dao xuống và nhớ rằng: Sinh mạng của chúng cũng như sinh mạng chúng ta, ăn đồ sát sinh, thì nên nghĩ đến là khi cầm dao giết nó, nó đã kêu lên thảm thiết, đau đớn cầu xin chúng ta đến như thế nào, nó chẳng khác gì chúng ta khi chúng bị kẻ thù cầm dao cắt cổ rồi ăn xác chết của nó.

Tích đức từ việc tôn trọng người khác

Đem lòng tự tôn của người khác vào đặt ở vị trí cao nhất. Cố gắng để cho người khác cảm nhận thấy được sự tôn nghiêm của bản thân mình. Tôn trọng người yếu kém hơn mình thì càng là đáng quý. Địa vị càng cao thì càng không nên khinh thường người khác.

Tích đức từ việc thành thật với mọi người

Không thành thật thì sẽ khó tồn tại, người giả dối thì tất sẽ không có bạn chân thành. Luôn lấy thành tín làm gốc và coi trọng thành tín trong mọi mối quan hệ. Dùng sự thành tín thu phục người khác thì sẽ dễ đạt được thành công. Một người nếu như để mất đi sự thành thật thì làm việc gì cũng khó. Bất kể lý do gì cũng không thể nào giải thích được lý do sự giả dối của bản thân.

Tích đức từ lòng khoan dung

Không thể khoan dung người khác có thể là do lòng dạ của mình còn quá nhỏ hẹp! Dùng khoan dung có thể cải biến được một con người lầm lỗi. Người có lòng khoan dung thì sẽ dễ dàng chiếm được lòng người khác. Hãy học cách tha thứ cho khuyết điểm của người khác. Đôi lúc, để có một quan hệ tốt đẹp chính là từ nhẫn mà sinh ra đấy!

Tích đức từ lòng nhân ái của bản thân

Mỗi người đều nên tu dưỡng lòng nhân ái. Bởi người có tấm lòng nhân ái thì luôn sống nhẹ nhàng mà lại dễ dàng nhận được sự hợp tác đến từ người khác.

(Nguồn: Trích trong website TinPhatGiao)

Mời xem thêm youtube tuyệt đẹp dưới đây. Xin cám ơn thư pháp gia Đào Chiến.

https://lh3.googleusercontent.com/03QnOfm5T0tWHo9lDZoS82aMMBIu18_9r3po_gPoLt1OCit29dpc05UnX5SIIdXK83v78oRHlZ5FfQoTmWeFoa_BSVPLV2LArOVL=w332-h330

Vẽ Viết – Thư Pháp chữ Đức – màu Acrylic + vải Toan với … – YouTube

▶ 6:15

Jul 29, 2016 – Uploaded by Thư Pháp Việt

Video chia sẻ về trình tự (của Đào Chiến) vẽ và viết thư pháp chữ Đức trên nền vải Toan (vải bố) với màu Acrylic. video là sự chia sẻ kinh nghiệm.

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 424-ORTB 62718)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw

Sương Lam mời đọc Bạn Là Gì Nhỉ

Thưa quý anh chị,

Sống trong xã hội ngày nay, chúng ta có rất nhiều giao tiếp với người khác: giao tiếp với khách hàng, giao tiếp với  các “xếp” nơi làm việc, giao tiếp với hang xóm láng giềng, giao tiếp với thân nhân trong gia đình,  giao tiếp với bạn bè trong trường học, giao tiếp với bạn bè trong các nhóm sinh hoạt văn nghệ trong  cõi thật, cõi ảo v..v…

Người xưa cũng thường nói

” Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ.

Vô duyên đối diện bất tương phùng”

Người viết vẫn tin rằng mọi việc trong đời khi chúng ta được quen biết thêm một người, gặp gỡ được một thân hữu đều là “có duyên” với nhau.

Duyên “lành” hay “dữ”, duyên “tốt” hay “xấu” sẽ tùy theo phúc phận của mỗi người trong mọi lảnh vực: gia đinh, bạn hữu v..v…

Và….. ai cũng có bạn. Smile!

Xin mời quý thân hữu đọc tâm tình của ngưòi viết về  “Bạn” để  xem bạn có tâm tình giống như tôi hay không nhé?

Chúc vui.

Sương Lam

 

Bạn Là Gì Nhỉ?

https://lh3.googleusercontent.com/NP79KCz4fEtG_Tz3XP99Oas8ioX-1ysEt0em5_zOHlMJehL9pnOzZRHtjIkvp3adAm41wA-6A0pwfxqtrcW8Pj-qoBVzh-C3yiGKMg=w248-h330
Đây là bài số bốn trăm mười chín (419) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Cuối tuần vừa qua người viết rất vui vì có bạn từ phương xa đến thăm.  Chị TH là một bạn ảo văn nghệ sống ở bên Úc cùng sinh hoạt với người viết  trong  nhóm Huê Diệp Chi, một nhóm  yêu cỏ cây hoa lá, văn chương nghệ thuật.

Chị TH  nhân dịp ghé thăm thân nhân sống ở Seattle, Washington và ở Portland, Oregon, đã dành một ít thờì giờ đến thăm người viết để tỏ tình thân ái quý mến nhau. Cô cháu gái TM thật dễ thương, thật tốt tánh, thật giỏi dắn  đã chịu khó lái xe từ Seattle cách Portland 3 tiếng đồng hồ lái xe ngày thứ Sáu rất kẹt xe trên xa lộ liên bang 5 để đến thăm người viết. Thật cảm động vô cùng vì “bạn trong cõi ảo” đã biến thành “bạn trong cõi thật”  dù chỉ trong một thời gian ngắn ngủi 2 ngày hội ngộ cùng nhau. Quả thật là chúng tôi đã có phúc duyên gặp gỡ.

Chị TH là dân gốc Huế nghiêm trang, cổ kính, người viết là dân Sàigòn phóng khoáng, cởi mở nhưng gặp nhau vui vui mừng mừng ôm nhau thắm thiết, cười cười nói nói  rộn ràng trong buổi cơm chiều tại Quán Văn nổi tiếng thanh lịch tại Portland vì người viết nấu nướng “dở ẹc” nên không dám trổ tài gia chánh với chị TH. Smile!

Ngày hôm sau, chúng tôi gặp lại nhau tại nhà người viết để xem “một cõi thiền nhàn” nhỏ bé  có thảm cỏ xanh, có hoa vàng, hoa đỏ mùa Xuân ở vườn sau  nhà người viết.  Phu quân của tôi lại được dịp làm bác phó nhòm chụp hình hai người đẹp đang “gót nhẹ chân mềm” lướt hết cụm hoa này sang bụi hoa khác.  Cám ơn “chàng” đã giúp cho chúng tôi có thêm nhiều ảnh đẹp bên nhau.

Chưa hết đâu, ba người phụ nữ chúng tôi lại đi “dung dăng dung dẻ” thăm vườn hồng nổi tiếng ở Portland vì hoa hồng sẽ nở rộ trong tháng Sáu để đón mừng ngày lễ hội Rose Festival hằng năm sắp tới mà nhiều lần người viết đã tả tình tả cảnh trong các bài viết trước đây.

Đến chiều, chúng tôi lại ôm nhau thắm thiết chia tay nhau vì biết đến bao giờ mới gặp lại nhau khi chúng tôi ở “hai phương trời cách biệt”  quá xa xôi, kẻ ở bên Úc, người ở bên Mỹ, nghìn trùng xa cách, gặp được nhau hôm nay quả là có phúc duyên gặp gỡ rồi.

“Có những mến thương nẩy mầm ướm nụ

Có những cảm tình trổ nhụy chồi xanh

Chỉ chờ một ngày hội đủ duyên lành

Sẽ khai mở thành thân tình quí mến”

 Thơ Sương Lam

(Trích trong bài thơ Phúc Duyên Gặp Gỡ của Sương Lam)

Xin chúc chị TH “thượng lộ bình an” trở về Xứ “Down Under” của chị nhé và cũng xin cám ơn cô cháu dễ thương TM ở Seattle  đã làm “tài xế” đưa chị TH đến gặp người viết. Smile!

https://lh3.googleusercontent.com/Vc_oUVnCK-gl7avLU_yqy3cXyce1QqGR9F48Kq_zLUTGfdu8lxdjZjEGZVpzLc3jn80RBZ6bWx13ZHbbZWyHeKT6tDs00AFHDbhmFAE=w440-h330
Xin mời xem Youtube “Sương Lam hội ngộ với chị Thanh Huế từ Úc Châu  đến Portland-Oregon 5-18-18” xem như là món quà đặc biệt của người viết tặng người bạn ở phương xa xứ Úc đến thăm người bạn ở Portland, Oregon. Smile!

Nhân việc hội ngộ với người bạn cõi ảo phương xa này, người viết  có cảm hứng viết được đôi lời tâm tình về “Bạn Là Gì Nhỉ” hôm nay.

 

Chúng ta sống trong cõi trần lao xao này ai mà không có bạn?

Trong  quyển Từ Điển Việt Nam do Viện Ngôn Ngữ Học Việt Nam phát hành năm 2006, Bạn được định nghĩa như sau: “Bạn là người quen biết và có quan hệ gần gũi, coi nhau ngang hàng, do hợp tính, hợp ý, hoặc cùng cảnh ngộ, cùng chí hướng, cùng hoạt động”.

Trong cuộc sống thường nhật, chúng ta thường nghe nói đến bạn đạo, bạn tri âm, bạn tri kỷ, bạn sơ giao, bạn cố tri, bạn vàng, bạn đời, bạn đường, bạn lòng, bạn trăm năm, bạn vàng, bạn nối khố, bạn chiến đấu, bạn lý tưởng, bạn văn nghệ, bạn thơ văn, bạn đọc  v..v..

Khi bạn cần một người để sưởi ấm trái tim tình cảm của mình, bạn thích tìm bạn bốn phương qua sự trung gian của báo chí, của các dịch vụ phụ trách việc kết bạn cho bạn với một lệ phí nho nhỏ.

Gần đây, nhờ sự phát triển của kỷ thuật điện toán, quý vị nào thích dạo trên mạng lưới toàn cầu để tìm bạn để đấu hót, để học hỏi, để chia sẻ tâm tình thì  bạn sẽ có thêm những người “bạn ảo”  trong cõi ảo  “internet” mịt mù nữa. Theo Thánh Kinh, Thượng Đế khi thấy ông Adam sống cô độc một mình buốn quá nên Ngài bèn lấy cái xương sườn của ông Adam mà tạo ra bà Eva để ông Adam có bạn chuyện trò cho vui.

Như vậy, có thể kết luận: Bạn là một thực thể rất cần thiết trong đời sống con người, phải không Bạn?

Trong quyển Một Quan Niệm về Sống Đẹp của Lâm Ngữ Đường do Nguyễn Hiến Lê dịch, tác giả nổi tiếng Lâm Ngữ Đường đã giới thiệu về Thú Nhàn và Bạn bè  như sau:

“Không có gì vui bằng nhàn, nhàn không phải là không làm một việc gì.  Có nhàn mới đọc được sách, có nhàn mới đi coi được những thắng cảnh, mới giao du được những bạn có ích, mới uống rượu, uống trà được, mới viết sách được.  Có cái vui nào lớn hơn vậy nữa?

Mây được mặt trời chiếu vào rồi mới thành ráng, suối treo vào đá rối mới thành thác.  Cũng là vật đó mà gửi vào một cái khác thì có tên khác.  Cho nên cái đạo bạn bè rất quý.

Nói chuyện với bạn uyên bác như đọc sách lạ, nói chuyện với bạn phong nhã như đọc thi văn của danh nhân, nói chuyện với bậc nghiêm cẩn đạo đức như đọc kinh truyện của thánh hiền, nói chuyện với bạn hoạt kê như đọc tiểu thuyết truyền kỳ.

Kẻ sĩ nên có bạn thân. Bạn thân bất tất phải là bạn thề sống chết có nhau.  Thường thì bạn thân  là bạn cách xa nhau trăm ngàn dặm, vẫn có thể tin nhau, không nghe những lời người ta nói xấu về bạn.  Việc nào nên làm nên ngưng thì thay bạn mưu tính quyết đoán; hoặc những lúc lợi hại, giúp bạn mà không cho bạn biết, cứ hết lòng vì bạn mà không lo rằng bạn có hiểu mình không?

Tìm tri kỷ trong chỗ bạn bè là việc dễ, tìm tri kỷ trong chỗ thê thiếp là việc khó, tìm tri kỷ trong chỗ vua tôi càng khó nhất.

Diễn được ý người trước chưa diễn mới là sách lạ, nói được những lời khó nói về vợ con mới là bạn thân”

(Nguồn: trích trong Một quan niệm sống đẹp của Lâm Ngữ Đường)

Thật là thú vị khi  đọc qua đoạn văn nói trên vì mấy ai trên đời tìm được người bạn tri kỷ tri âm như  như Bá Nha Tử Kỳ qua câu chuyện dưới đây:

Bá Nha Tử Kỳ

Bá Nha giỏi đàn.  Chung Tử Kỳ thích nghe đàn.  Mỗi khi Bá Nha đàn bản “Cao Sơn”, Tử Kỳ khen:

–       Thật là hay! Vòi vọi hùng tráng như Thái Sơn chất ngất.

Khi Bá Nha tấu khúc “Lưu Thủy”, Tử Kỳ khen:

–       Hay lắm!  Mênh mông trôi chảy như Trường Giang cuồn cuộn.

Một hôm Tử Kỳ lâm bệnh và qua đời.  Bá Nha đến viếng tang, tiếc thương thảm thiết rồi cắt đứt dây đàn, không bao giờ đàn nữa.

–       Từ đó hai tiếng “Đoạn huyền” (cắt đứt dây đàn) dùng để chỉ tri âm.

Bình:

“ Gặp trang kiếm khách nên trình kiếm

Không phải nhà thơ chớ nói thơ”

Thiền tổ Bồ Đề Đạt Ma chín năm ngó vách, Thiền sư Vô Ngôn Thông mấy năm ẩn mình, chính là đợi kẻ tri âm vậy.

(Nguồn: Thiền là gì? Biên soạn Giác Nguyên)

Hoặc như là Thúy Kiều Kim Trọng khi sum họp như sau:

“Hai tình vẹn vẽ hòa hai

Chẳng trong chăn gối cũng ngoài cầm thơ

Khi chén rượu khi cuộc cờ

Khi xem hoa nở khi chờ trăng lên

Ba sinh đã phỉ lời nguyền

Duyên đôi lứa cũng là duyên bạn bầy”

 

Nói về bạn đường trăm năm của mình, người viết xin chia sẻ với quý bạn mẫu chuyện cảm động dưới đây:

Cái Bóng

Ông luôn phàn nàn về cuộc hôn nhân sắp đặt sẵn mà gia đình dành cho mình.

Ông chê bà ít học, chẳng tương xứng với sự lịch lãm của ông. Mọi việc ông thường tự quyết định, chẳng coi bà vào đâu.  Bà tồn tại bên ông như cái bóng lặng lẽ trong cuộc sống chung có nhiều thăng trầm.

Một ngày bà nhẹ bỏ ông sau một cơn bạo bệnh. Ông ra ngẩn vào ngơ như thể đang kiếm tìm một cái gì.  Nhà thiếu bà ông mới thấy rõ những khoảng trống.  Ông nhận ra sự lịch lãm chẳng tạo nên được một gia đình nếu thiếu sư hy sinh chịu đựng âm thầm của bà.

(Nguồn: internet)

Người viết xin mượn những lời thơ của nữ thi sĩ Tôn nữ Hỷ Khương dưới đây để làm kết luận cho bài tâm tình hôm nay, bạn  nhé.

« Còn gặp nhau thì hãy cứ vui

Chựyện đời như nước chảy hoa trôi

Lợi danh như bóng mây chìm nổi

Chỉ có tình thương để lại đời »

Tôn nữ Hỷ Khương

https://lh3.googleusercontent.com/1jxkUtr1_7x-H4881GbgaTXFVrhQB8K-ag6MOptuCPFqRI_7pNVUxCKoL7hiGEbf70j0udEZkl6eMdl8TanLs1S2VKKIHKzc0QKEiYo=w440-h330
Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 419-ORTB 834-51418)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

https://lh3.googleusercontent.com/6QVtRP5rilQcAsWSSDZtelcg9ICCvHzoDPIjVTv4GmREAtbRcgYs0BaCI-swynwskFMV9IzxnkmcuCo7u9Sqa5UL09nwSzqxMN4aXg=s270

Photo:

Sương Lam mời đọc Phật Ở Trong Nhà

Thưa quý anh chị,

Chuyện về Mẹ nói hoài, viết hoài  cũng không hết chuyện vì có nhiều chuyện vui, có nhiều chuyện buồn về Mẹ.  Bao nhiêu thi văn nghệ sĩ, bao nhiêu vần thơ lời nhạc, bao nhiêu câu hò lời hát, bao nhiêu tranh vẽ, nhiếp ảnh, phim hình cũng không nói hết về tình cảm  yêu thương của người Mẹ đối với con cái.

Xin mời quý thân hữu đọc tâm tình của người viết và đó cũng chính là tâm sự của những bà mẹ trong cõi nhân gian này vì nước mắt của chúng ta cùng một vị mặn, máu của chúng ta cùng một màu đỏ như nhau và tình yêu thương của người Mẹ đối với con cái không nhiều thì ít cũng giống nhau, phải không bạn?

Xin chúc vui đến những bà mẹ trên thế giới trong Ngày Của Mẹ năm nay.

Trân trọng,

Sương Lam

Phật Ở Trong Nhà

Photo

 

Đây là bài số bốn trăm mười  tám (418) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo

Ngày Của Mẹ đã qua rồi nhưng dư âm Ngày Của Mẹ vẫn còn đó,  Sinh hoạt cộng đồng và sinh hoạt bán hàng, sinh hoạt  ăn uống nhộn nhịp hẵn để mừng Ngày Của Mẹ,

Người viết đã tham dự buổi tiệc potluck mừng Ngày Của Mẹ với Nhóm Sinh Hoạt Người Việt Portland   thuộc Trung Tâm Sức Khỏe và Dịch Vụ Á Châu (AHSC). Quý vị phu nhân thì đóng góp  thức ăn “bếp nhà ta nấu” hay “món ngon ta mua” rất hấp dẫn. Các nhân viên NSHNV thì trang hoàng, chụp hình, chiếu slide sinh hoạt Nhóm, tặng hoa hồng, tặng thiệp chúc mừng vẽ rất đẹp, tổ chức trò chơi rất vui v..v…

Xin cám ơn Ban Giám Đốc Trung Tâm  AHSC và các nhân viên Nhóm Sinh Hoạt Người Việt Portland đã đem niềm vui đến cho những bà mẹ hội viên của Nhóm để đời còn một chút gì đáng yêu.  đáng quý vì cũng có những ngưòi con viện cớ quá bận mà quên đi lời chúc Ngày Của Mẹ đến bà mẹ của mình hay quên đi thăm Mẹ đang sống cô đơn nơi viện dưỡng lão.  Buồn thay!

Mời xem youtube Ngày Của Mẹ với Nhóm Sinh Họat Người Viẹt Portland do người viết thực hiện qua link dưới đây:

Ngày Của Mẹ với Nhóm Sinh Hoạt Người Việt Portland

Chúng ta vẫn đi tìm chân lý, một cái gì tốt đẹp hơn ở một nơi nào rất xa xôi mà không biết rằng chân lý ở ngay bên cạnh chúng ta, chúng ta vẫn thấy, vẫn gặp  hằng ngày mà chúng ta lại không biết.

Mời bạn đọc mẫu chuyệm Thiền dưới đây để biết rằng chúng ta có một vị Phật, một báu vật ngay trong nhà và ngay trong giây phút hiện tại mà ta đang sống mà ta không biết:

Phật Ở Trong Nhà

Dương Phủ từ giã mẹ già đến tỉnh Tứ Xuyên tham bái Bồ Tát Vô Tế. Trên đường di gặp một Thiền sư hỏi:
– Cậu đi đâu đó?
Dương Phủ đáp:
– Cháu đến lễ Bồ tát Vô Tế làm thầy.
– Nếu đi tìm Bồ Tát Vô Tế thì chi bằng tìm Phật có hơn không?
– Phật ở đâu?
– Cậu hãy về nhà, thấy ai quàng chiếc mền, mang giầy ngược ra đón thì người đó là Phật.
– Thưa vâng.
Dương Phủ nghe lời dặn. Về đến nhà thì đã nữa đêm. Mẹ cậu nghe tiếng con gọI cửa, mừng quá không kịp mặc áo, quàng đại chiếc mền, xỏ ngược đôi giầy chạy vộI ra mở cửa. Dương Phủ thấy mẹ liền đó tỉnh ngộ.

(Trích trong Thiền là gì? Biên soạn: Giác Nguyên)

Xin được góp vui cùng những người con cha mẹ còn sống trên cõi nhân gian này vì bạn còn có cơ hội để nói lên một lời yêu thương cha mẹ hay lời cám ơn công sinh thành dưỡng dục của mẹ cha vì một mai cha me đã mất đi  rồi thì dầu bạn có muốn nói lời yêu thương hay tạ tội thì cũng đã muôn rồi. Cũng xin được chia sẻ nỗi buồn đau của những người đã không còn cơ hội để nói lên những lời yêu thương hay tạ tội này.

Trong tương lai, bạn sẽ ra sao, tôi nào biết được  nhưng chắc chắc bạn sẽ đồng ý với tôi rằng dòng nước mắt bao giờ cũng chảy xuống, phải không Bạn?

Dòng Nước Mắt Chảy Xuống

Photo

Viết tặng những ai sẽ, đang và đã làm Mẹ  nhân Ngày Của Mẹ

SL

Dòng nước mắt bao giờ cũng chảy xuống

Cuốn trôi đi bao phiền muộn cuộc đời

Những sáng mưa hồng, chiều nắng buông rơi

Mẹ nuôi dạy cho đàn con khôn lớn

 

Mẹ sung sướng nhìn đàn con đùa giỡn

Con bé thơ chạy nhảy rất hồn nhiên

Niềm hân hoan sáng rực mắt Mẹ hiền

Con khỏe mạnh là Mẹ mừng vui lắm

 

Con đau bịnh, cả bầu trời đen thẳm

Mẹ âu lo theo nhịp thở của con

Mẹ khẩn cầu, Mẹ thức trắng mõi mòn

Dòng nước mắt lại một lần tuôn xuống

 

Tình người Mẹ lúc nào cũng mong muốn

Con thành công, con hạnh phúc, bình an

Dẫu đôi lần Mẹ ngăn lệ chực tràn

Khi con trẻ đã làm đau lòng Mẹ

 

Con khôn lớn, với Mẹ, con vẫn bé

Trong vòng tay ấp ủ của Mẹ Cha

Khi cánh chim đã tung cánh xa nhà

Là giây phút tim Mẹ như se thắt

 

Dòng sữa mẹ là sợi dây kết chặt

Trái tim con,  trái tim Mẹ với nhau

Con đau buồn, Mẹ sung sướng được nào

Con hạnh phúc, Mẹ Cha đây hạnh phúc

 

Ngày Của Mẹ! Hãy cùng nhau cầu chúc:

Người Mẹ già,  không nước mắt chảy tuôn

Người con ngoan, đừng làm Mẹ đau buồn

Dòng nước mắt đời đời luôn chảy xuống!

 

Sương Lam

Xin mời thưởng thức youtube

Giong Nuoc Mat Chay Xuong – Tho: Suong Lam – Nhac: Long Me -Y Van – Hoa tau

Duy Quang thực hiện youtube


Xin cám ơn anh Duy Quang  đã thực hiện youtube đẹp  này.

Cũng trong dịp này ngườii viết xin chia sẻ  một vài hình ảnh của Khóa tu ”Hạnh Phúc Là Đây” lần thứ 9 nhân ngày Mother’s Day do Như Lai Thiền Tự SanDiego Nam California tổ chức- Sunday May 13, 2018 của Thầy Thích Tánh Tuệ.

Kính mời bạn đọc tài liệu dưới đây.

Kính cảm tạ công đức của Thầy Thích Tánh Tuệ

Điều Gì Hạnh Phúc Nhất?

Câu chuyện này được kể lại khi đức Thế Tôn ở tại Kỳ Viên, liên hệ đến một

số thầy Tỳ-kheo. Một hôm năm trăm Tỳ-kheo ngồi ở pháp đường và bàn luận:

– Chư hiền, điều gì là hạnh phúc nhất trên đời?

Người thì nói:

– Không có gì hạnh phúc bằng làm vua.

Người khác nói:

– Chỉ có tình yêu là hạnh phúc nhất.

Còn có người nói:

– Chỉ có ăn ngon là hạnh phúc nhất.

 

Ðức Phật đi đến chỗ các thầy và nói:

– Các ông ngồi đây bàn tán về vấn đề gì?

Các Tỳ-kheo kể lại, Phật dạy:

– Này các Tỳ-kheo! Các ông nói thế nào?

Tất cả các hạnh phúc các ông vừa kể đều

nằm trong vòng luân hồi đau khổ.

Ngược lại, gặp Phật ra đời, được nghe chánh pháp,

sống thanh tịnh và hòa hợp trong Tăng đoàn,

những điều ấy là hạnh phúc nhất.

 

Ngài nói kệ:

Vui thay, Phật ra đời!-

Vui thay, Pháp được giảng!

Vui thay, Tăng hòa hợp!

– Vui thay, hòa hợp tu!

(Trích Kinh Pháp Cú – Câu 194)

Là Người Hạnh Phúc

Photo

Hướng Dương đẹp tựa mặt trời

Trên đời hạnh phúc là người biết tu.

Cuộc trần thì mãi ” lu bu ”..

Biết đời như huyễn buông thư nhẹ nhàng….

 

Mùa thu đẹp nhất lá vàng

Bước chân an tịnh giữa ngàn biến thiên.

Như Nai bên suối thật hiền

Như như lòng chẳng phan duyên, buộc ràng..

 

Thanh bình trên khắp nhân gian

Mĩm cười tâm nguyện bình an cho đời.

Trong hồ sen đẹp tuyệt vời

Người hạnh phúc nhất

chính người khéo tu.

 

Như Nhiên

Thích Tánh Tuệ

 

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 418-ORTB 51618)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

 

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw

Sương Lam mời đọc Chỉ Một Tiếng Mẹ

Thưa quý anh chị,

Chúng ta góp mặt vào đời là do công ơn của cha mẹ đã sinh ra va dạy dỗ chúng ta nên người. Văn hóa Âu Mỹ hay văn hóa Á Đông đều dạy con cái phải nhớ ơn sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ, nhất là Mẹ vì Mẹ chăm lo, săn sóc cho con nhiều hơn Cha  vì nhiều khi Cha phải đi làm xa hay phải xông pha nơi chién địa nên vắng nhà.

Càng lón tuổi chúng ta càng biết thương cha mẹ nhiều hơn nhất là khi cha mẹ đã qua đời vì “có nuôi con mới biết lòng cha mẹ”.

Xin mời quý bạn dành một ít  phút giây lắng nghe tâm tình về Mẹ của người viết và hy vọng dó cũng là tâm tình của bạn vì chúng ta ai cũng có Mẹ có Cha.

Thân tình,

Sưong Lam

Chỉ Một Tiếng  Mẹ

https://lh3.googleusercontent.com/-r5tLzs-1wT4/Wvh8xXiDW9I/AAAAAAACBPA/H4ektkbwx-Au-6auWVr6708BqNErhFOIQCJoC/w795-h795-n/Happy%2BMotherday%2BFr5-COLLAGE.jpg

 

Đây là bài số bốn trăm mười bảy (417) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo

Tháng Năm xứ Mỹ được gọi là May Flowers vì có nhiều loại hoa nở đẹp vào tháng Năm.

Cũng đặc biệt trong tháng Năm này có Ngày Của Mẹ (Mother’s Day).  Học sinh các lớp Tiểu Học của  trường Mỹ thường được các cô giáo dạy làm hoa, làm thiệp đem về tặng Mẹ.

Chúng ta vẫn nghĩ là tình yêu của cha mẹ đối với con cái là một điều tự nhiên và đó là bổn phận và trách nhiệm của mẹ cha.  Cha mẹ nếu thương con thì phải thỏa mãn những đòi hỏi, mong muốn của con cái.  Nếu không làm đúng theo ý muốn của con cái thì sẽ  bị con cái  phiền trách và đổ tội là chẳng có thương con.  Người con chỉ nghĩ đến cái lợi cho mình mà không quan tâm đến sự khó khăn hay nỗi khổ tâm của cha mẹ nếu họ không đáp ứng nhu cầu của con cái.  Phải đợi đến khi những người con ấy lớn lên, lập gia đình, làm cha làm mẹ rồi mới biết thương cha mẹ hơn như người xưa thường nói: “Có nuôi con mới biết lòng cha mẹ.”

 

Tôi càng thấy thắm thía hơn khi đọc định nghĩa chữ Mother như sau:

MOTHER = MẸ là từ viết tắt của 6 từ M, O, T, H, E, R .

MMillion là hằng triệu điều mẹ trao cho con.

O… Old  là mẹ sẽ vì thế mà ngày càng già đi.

T…  Tears là những giọt nước mắt mẹ đổ vì con.

H… Heart là trái tim vàng của mẹ.

E… Eyes là đôi mắt mẹ luôn theo dõi con.

R… Right là những gì đúng đắn mẹ hay khuyên bảo.

Mẹ là dòng sông êm ả của tuổi thơ, là con đường thiên lý của muôn dặm hành trình gian khổ trong cuộc đời:

 LÀ MẸ ĐẤY

“……Là mẹ đấy, một dòng sông cũ,

Con đi hoài chưa hết tuổi thơ,

Giữa dòng đời nhớ dòng sông mẹ,

Con khóc cười thèm tiếng mẹ ru.

 

Là mẹ đấy, sông chia mấy nhánh,

Nhánh sông nào cũng chảy về con,

Mẹ miệt mài phù sa vun đắp,

Bên lở bên bồi những tháng năm.

 

Là mẹ đấy, con đường thiên lý,

Con đi hoài chưa hết tình thương,

Mẹ hiểu con như tình tri kỷ,

Những lúc vui những lúc đoạn trường.”

 

dù mẹ chỉ là một phụ nữ bình thường yêu thương con suốt cả cuộc đời dù con còn nhỏ dại hay đã lớn khôn như nhà thơ Nguyễn Thị Thanh Dương đã tâm tình với mẹ:

 

“…Là mẹ đấy, một người phụ nữ,

Biết buồn biết khóc biết thở than,

Biết chịu đựng khi đời gian khó,

Hoàn cảnh nào mẹ cũng đảm đang.

 

Là mẹ đấy, diệu kỳ cổ tích,

Con nhỏ dại đến khi lớn khôn,…

Mẹ không có trăm tay nghìn mắt,

Mà lúc nào cũng ở gần con…”

 

Nguyễn Thị Thanh Dương

(Mother’s day 2015)

 

Đúng thế! Cám ơn nhà thơ Nguyễn Thị Thanh Dương nhé.

“Con dù lớn vẫn là con của mẹ,

Đi hết cuộc đời lòng mẹ vẫn theo con.”

Mời Bạn đọc mẫu chuyện ngắn ngắn dưới đây để biết rằng chỉ có mẹ mới làm được như vậy mà thôi.

Mẹ mới làm được như vậy

 

 

Một người con không có khả năng nuôi mẹ già anh ta quyết định cõng mẹ lên núi bỏ.

Đến tối! người con nói với mẹ con cõng mẹ lên núi đi dạo , bà mẹ lấy hết sức đeo lên vai con.

Trên đường đi anh ta nghĩ rằng phải leo lên chỗ nào thật cao mới bỏ mẹ xuống.
Bỗng anh nhìn trên vai mình thấy mẹ đang cố giấu những hạt đậu rải suốt đoạn đường đi,
anh tức giận hỏi mẹ :
– Mẹ rải đậu làm gì thế ???
Kết quả câu trả lời của mẹ đã khiến anh bật khóc :
– Ngốc ạ ! Mẹ sợ lát nữa còn mình con xuống núi sẽ lạc đường.

Hiệp Khách

(Nguồn: theoSonha.vn-email bạn gửi)

Mời bạn thưởng thức tiếng đàn piano tuyệt vời của Evan Le, một thỉên tài âm nhạc Việt Nam mà báo chí thường ca ngợi, qua nhạc phẩm Lòng Mẹ của Y Vân dưới đây:

“Lòng Mẹ” (‘Mother Love’) by Evan Le

https://lh3.googleusercontent.com/proxy/NLnD9eOggEulXDLasHL5wPPO5ej4If5CvtduVrEhPuTGiP9mfQm6M998-r0lDIy4aWgNV33jylkZlRrqbx1Lo4uh311BMIo=w795-h447-n
Evan Le Official Channel

Người viết có phúc duyên được quen biết nhiều bạn văn nghệ tài hoa xuất chúng trong nhiều lảnh vực như hội họa, âm nhạc, thơ văn v…v,,

Xin mời quý bạn cùng thưởng lãm những nét đẹp của tình Mẫu Tử qua nét vẽ tuyệt đẹp của họa sĩ Thanh Trí,  một nữ họa sĩ mà người viết rất quý mến dù chưa một lần gặp gỡ. Người viết  xin trân trọng giới thiệu họa sĩ Thanh Trí qua link dưới đây.

Xin cám ơn chị Thanh Trí nhé.

MẸ CON, NGÀY LỄ MẸ 2016

Thanh Trí

http://art2all.net/tranh/thanhtri/thanhtri_mecon2016.html

Nguồn: http://www.art2all.net/

Người viết cũng xin được tâm tình với qúy bà Mẹ qua bài thơ dưới đây.  Hy vọng quý bà Mẹ đáng kính yêu  của chúng ta sẽ vui được một ít phút giây với người viết trong Ngày Của Mẹ  năm nay nhé. Smile!

 

Bài Tình Thơ Tháng Năm

 

https://lh3.googleusercontent.com/KDUS-t8g4hw2YssElFALQfBFQfYlmn8ORyHAe2PsnY6LfSMPNHBYwHVWweVToTJRQwkuHRLrc3PKr3DLTon0wfmNR3jRjkuc6sb1N5c=w428-h330

Tháng Năm xứ Mỹ có Ngày Của Mẹ

Cô giáo ở trường dạy bé vẽ hoa

Trên cánh thiệp hồng gói lại làm quà

Về tặng Mẹ chúc: “Một ngày vui vẻ”

 

Tôi lại nhớ quảng đời thời non trẻ

Những ngày xưa khi còn mẹ còn cha

Đã bao lấn phạm lỗi với mẹ già

Khi không được những gì mình ước muốn

 

Tôi nào biết đã gây bao phiền muộn

Làm mẹ tôi nước mắt phải tuôn rơi

Phải bao đêm mất ngủ nghẹn ngào lời

Khi con trẻ không nghe lời dạy bảo

 

Mẹ chăm sóc gia đình, lo cơm áo

Mẹ chăm lo từng giấc ngủ, miếng ăn

Mẹ nhân từ dạy dỗ lẫn khuyên răn

Đàn con nhỏ sống cuộc đời đạo đức

 

Mẹ hy sinh tổn hao bao công sức

Khi thấy đàn con nhỏ lớn dần lên

Theo thời gian gánh nặng chất chồng trên

Đôi vai nhỏ người mẹ già ốm yếu

 

Nay mất Mẹ bây giờ tôi mới hiểu

Thế nào là tình mẫu tử thiêng liêng

Ngôn từ nào định nghĩa chữ Mẹ hiền:

« Là Đức Mẹ, là Quan Âm, thị hiện ? »

 

Này bạn trẻ, hãy tĩnh tâm lặng tiếng

Hiểu rằng ta chỉ một Mẹ mà thôi!

Tiếc thương chi khi Mẹ đã mất rồi

Thì xin hãy thương Mẹ nhiều  lúc sống

 

Trời dẫu cao, đất  biển kia dẫu rộng

Cũng không bằng tình của mẹ thương con

Chỉ khi nào bạn nuôi nấng đàn con

Bạn sẽ hiểu thế nào là  Tình  Mẹ

Sương Lam

 

Happy Mother’s Day

 Xin mời thưởng thức youtube

Happy Mother’s Day -Smile do người viết thực hiện nhân Ngày Lễ Mẹ

 

Happy Mother’s Day -Smile – YouTube

▶ 5:25

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi- MCTN 417-ORTB 832-51018)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

https://gm1.ggpht.com/iO990hLC9pStUvP3svWXNcV29bsHjvFVs0-aVW8IyWjorUB8_VZL5fAHI266qleDamT6RiA0HWTEyvVii3TWr385BmNu7HBwgDoQQ0K_dIBgKNtZStEA1Gz0OaWzyCkBzDOnYg7Z4ajgbM6Tbs_5czSS9sU7EgyKn_V9FZKpzJlQRULw-g8-5xQ7WiTLBP3YvzUjx5LJdhn7Ud4hkyzFQZy4_RAnsk43JoNEOqG_EmO4oFxJbSpvJnaqX6HUSfQKZwaJ_VZ9vG0Pe6pZrtBW_HGUYEgEWv6KtavVUwxUYtlIemkVlZ0t4a4bUvf7mPyFgRgKQ8UB4vPGc3_04SKCkPp206RuHoOmLjf-eIzXteE1kqRuTT8aeewTyJKL3wx3dzfY7Ag0zFbTvAZx5ClqJgulxZnvE4hRYZUixDvvWsXIErp6S4-LhAcyp34JJoqQvVXk809_iROmxT2F7JKNlwv88dDlBnZoASYs0vKAUyyoY8oEL44ouWKxmAEY0vYBxdNZn47050MjbN9tr_3vFZGDOPvBZ_MJlN1bpNduhNIX4tcteZROxRPR4VwC6gzeTCfUnEyAv3nR4X8vr1q2TW14VxHY2nJOMAVgMQ2mzjdz32c2neGH6OeAyQmRQgEggVQCMZVeVWk8dHpFEMmEztYux_mfInIq4Dt4ShGheGA1x0P_phlfUqW5Fw9bs_tp=w352-h264-l75-ft

 

 

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw