Một Ngày Trên Thuyền Tình Carnival Ecstacy

Chào quý anh chị,

Cám ơn quý anh chị đã “bước chân xuống thuyền” để  cùng đi du lịch Mexico với SL trong bài trước. Hôm nay SL xin mời các anh chị cùng đi sinh hoạt một ngày với vợ chồng SL trên chiếc “Love Boat” Carnival Ecstacy này nhé.  Cứ tà tà đọc cho vui . Đi chơi mà, đừng có vội vàng, mất vui!  Một, hai, ba! Bắt đầu lên đường!

https://i2.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/Dulich2006%20CarnivalEcstacy/Slide2.jpg

Hôm nay là ngày đầu tiên trên tàu nên mọi người được sinh hoạt tự do thoải mái.

Vợ chồng chúng tôi bèn làm một màn “vi hành thăm dân cho biết sự tình” giống như vua Càn Long du Giang Nam ngày xưa vậy!

Úi chào! Thiên hạ cũng bắt đầu xuất hành lên đường dạo phố như chúng tôi. Mà quả thật như vậy. Trên tàu giống như là một thành phố thu nhỏ lại với đầy đủ các cửa hàng, nơi giải trí, hồ tắm, nhà hàng v.v… để cho bạn tùy nghi đến và đi, sinh họat theo nhu cầu sở thích riêng của từng cá nhân du khách.

Trước tiên chúng tôi leo lên tầng chót của tàu để ngắm trời nước bao la của biển cả.

Ô kìa! Đã có những kiều nữ mặc áp tắm hấp dẫn nằm phơi mình trên những chiếc ghế bố hoặc đùa vui với làn nước trong các Jacuzzi nước ấm. Trời chiều gió lạnh mà họ có ngán gì đâu! Ngon thật!

 Chúng tôi lại “di tản” sang Lido Deck ở tầng thứ 10 để nghe trình diễn nhạc Rock trẻ trung hơn.

Khỏi phải nói, ở nơi đây nam thanh nữ tú dập dìu và không khí tưng bừng rộn ràng hơn vì hợp với tuổi trẻ và nếp sống của người phương Tây. Hòa nhập với du khách trẻ tuổi một ít lâu, chúng tôi cảm thấy phải quay về tổ ấm của mình để nghỉ ngơi và sửa soạn cho màn ăn tối lúc 8 giờ tối nay.

Như đã nói trước đây, chúng ta phải ăn mặc lịch sự khi dự buổi cơm tối trên tàu cho nên mặc dầu nét mệt mỏi còn vương trên khuôn mặt nhưng người nào trông cũng lịch sự hẳn lên với bộ cánh lịch sự khác hẳn bộ thường phục giản dị buổi sáng. Chúng tôi được hướng dẫn đến bàn ăn đã được chỉ định. Trên bàn ăn đã dọn sẵn dao, nĩa và ly uống rượu được trình bày đẹp mắt. Những tiếp viên hầu bàn ân cần đến chào hỏi và phục vụ chu đáo lịch sự. Nếu bạn muốn uống rượu thì phải trả tiền thêm vào phần rượu bạn đã gọi. Phần ăn tối gồm một món ăn nhẹ như salad hay soup, món ăn chính và món tráng miệng. Thực đơn thay đổi hằng ngày. Du khách ăn uống chuyện trò vui vẻ. Những tiếp viên hầu bàn trong đồng phục trắng bưng dọn thức ăn phục vụ ân cần chu đáo. Tiếng nhạc vang lên khi vị trưởng ban tiếp tân phòng ăn cất lời chào mừng quan khách và mời thực khách cùng tham dự màn trình diễn vui nhộn với các tiếp viên hầu bàn. Du khách phương Tây hồn nhiên, hoạt náo nên đáp ứng ngay lời kêu gọi này tạo cho không khí phòng ăn thêm phần sống động trong khi phe ta chỉ đưa mắt nhìn thưởng thức mà thôi. À quên! Bạn sẽ được làm “movie star” với một vị “hải tặc” đi vòng vòng chụp hình với bạn, nếu bạn muốn.

Ăn tối xong , chúng tôi đi “bát phố về đêm” và tiếp tục khám phá thêm những nơi mình chưa biết.

Lang thang vào phòng đánh bạc Crystal Palace ở Promenade Deck tầng thứ 9, chúng tôi cũng vào ngồi kéo máy chơi cho vui. Casino này tuy nhỏ nhưng cũng đầy đủ các màn đánh bạc như người viết đã thấy ở các sòng bài Las Vegas. Thiên hạ vào ra tấp nập. Có người đang mê chơi trên những bàn đánh xì zách, đánh phé. Người viết cũng thấy phe ta “lượn qua lượn lại” trước các máy kéo. Thú thật người viết không phải là dân “cờ bịch đỏ đen” nhưng cũng muốn vào đây thử thời vận với màn kéo máy rẹt rẹt cho vui với đời, và cũng đã “cống hiến” cho sòng bạc $20.00 đúng theo chỉ tiêu đã được ấn định, nếu bị thua! Người viết chỉ biết chơi màn kéo máy này thôi và không bao giờ trúng bạc cả. Lần nào vào trận cũng thua trên dưới $20.00 là rút quân liền!

Người ta thường bảo “đen bạc đỏ tình”, không biết có đúng không? Trái tim người viết có lẽ còn đỏ thắm tình cảm thì làm sao trúng bạc cho được, phải không bạn?

Sau khi quân ta hoàn toàn thất bại và để lại sòng bạc $40.00 (có cả phần của phu quân nữa đấy), chúng tôi kéo về Photo Gallery để ngắm hình thiên hạ và hình của mình chụp lúc Welcome Aboard sáng nay.

Úi chào! Ai nấy đều mỉm cười duyên dáng trước ống kính sáng nay cho nên nhiều người đã phải xoè $20.00 để lấy tấm ảnh này làm kỷ niệm, trong đó có Sương Lam.

Chúng tôi lại tiếp tục rảo bước vào các cửa hàng nho nhỏ trên tàu để ngắm nghía, để mua sắm linh tinh đến khi nửa đêm về khuya mới trở về tổ ấm để nghỉ ngơi.

Buổi sáng ngày thứ hai trên tàu là ngày đại hội họp mặt của nhóm THĐLVNHN cho nên người viết không nêu chi tiết ở đây

Dĩ nhiên là đại hội phải bế mạc trước 12 giờ để các thân hữu ăn cơm trưa và nhóm Karaoke trở lại sinh hoạt lúc 4 giờ chiều. Trong khi đó thân hữu nào muốn đi du ngọan trên bờ ngày mai ở Chichén Itzá thì đến gặp chị Khánh Hoài đóng tiền $60.00/người bao gồm tiền xe buýt, tiền ăn trưa và tiền vé vào cửa.

Buổi chiều chúng tôi đi shopping trên tàu thì đã thấy quí vị phu nhân phe ta đang quây quần ở nơi bán vàng trước cửa phòng ăn Blue Saphire Lounge ở Promenade Deck 9 mua sắm nữ trang mạ vàng tính theo inches với giá $1 hoặc $2 hoặc $3 hoặc $4. Nếu bạn mua trên 21 inches thì sẽ được tặng miễn phí một dây đeo tay cùng loại. Đã bảo là quí bà đều thích nữ trang mà, cho nên SL cũng nhào vô mua quà cho vui với bạn bè.

https://i0.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/Dulich2006%20CarnivalEcstacy/IMG_0249.jpg

Tối nay là ngày vị thuyền trưởng tàu Ecstacy mở tiệc khoản đãi du khách cho nên mọi người đều được yêu cầu ăn mặc lịch sự: nam thì veston cà vạt, nữ thì áo dạ hội, cho nên ai nấy đều phải về phòng sớm để trang điểm nhan sắc. Ban tổ chức quyết định cần phải chụp hình chung kỷ niệm vì ai cũng xinh trai đẹp gái trong dạ phục nên cần phải có một hình ảnh tuyệt đẹp, một kỷ niệm đặc biệt đáng nhớ cho lần họp mặt đặc biệt năm nay. Đúng 6 giờ chiều phe ta tập họp ở cầu thang trước bàn hướng dẫn ở Empress Deck 7 để chụp hình chung trước khi nhập tiệc lúc 7 giờ do thuyền trưởng khoản đãi.

Úi chào! Người nào ngưòi nấy đẹp lộng lẫy trong dạ phục đêm nay! Quí bà thì “đẹp tựa giai nhân” trong khi quí ông thì thật là “phong lưu tuấn kiệt”. Người viết cảm thấy ai nấy cũng trẻ lại cả chục tuổi và “tướng công” của mình cũng đẹp trai, đáng yêu hơn ngày thường chi lạ! Đúng là “chiếc áo không làm nên thầy tu”, nhưng nếu ăn mặc lịch sự hơn thì trông đẹp gái đẹp trai, quí phái hơn nhiều, phải không quí bạn vì Việt nam ta có câu nói rằng “Người đẹp nhờ lụa, lúa tốt nhờ phân” mà lị !

Thôi thì phe ta rủ nhau chụp hình kỷ niệm từng cặp, từng nhóm làm náo động cả một khu vực thật là vui nhộn khó quên. Bức ảnh chụp chung toàn thể phe ta đứng xung quanh cầu thang quả là một bức ảnh “đáng giá ngàn vàng” mặc dầu trong hình ai nấy đều “mờ mờ nhân ảnh” vì bác phó nhòm có lẻ vì cảm động nên chụp không rõ nét lắm?!

Xong màn chụp hình, phe ta kéo nhau lên Saphire Lounge để chờ giờ nhập tiệc. Trong khi chờ đợi lại có nhiều thân hữu làm một màn “movie star” để chụp hình trước bánh lái tàu, nếu muốn. Nhìn xung quanh nguời viết thấy du khách người nào người nấy đẹp lộng lẫy khác hẳn buổi sáng có người mặc áo thun quần đùi hay áo tắm đi nghênh ngang trên tàu. Bây giờ hoàn toàn khác hẳn, trông họ quí phái sang trọng hết xẩy, quí bạn ạ!

Cánh https://i1.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/Dulich2006%20CarnivalEcstacy/IMG_0256.jpgcửa nhà hàng mở ra. Phe ta đứng hàng đầu nên được vào cửa trước. Mỗi người tìm chỗ an vị xong thì có những tiếp viên hầu bàn trong đồng phục trắng thắt nơ đen trên cổ đi xung quanh mời uống rượu và ăn khai vị. Trên sân khấu ban nhạc đang trình tấu những bản nhạc êm dịu. Một nữ xướng ngôn viên có giọng nói hấp dẫn đang giới thiệu vị thuyền trưởng của tàu là Captain Salvatore Messina với du khách. Vị thuyền trưởng, người cao lớn, đẹp trai, mặc lễ phục áo trắng quần đen, ngõ lời chào mừng quan khách và giới thiệu các phụ tá của ông cũng ăn mặc lịch sự như ông. Du khách vỗ tay rầm rầm. Thuyền trưởng mời quí vị du khách tiếp tục dùng rượu, thưởng thức tiệc khai vị và chúc toàn thể du khách được vui vẻ trong chuyến du hành xong rồi chào tạm biệt.

Ban nhạc lại bắt đầu trỗi lên những điệu nhạc mời mọc du khách dìu nhau theo tiếng nhạc trên sân khấu. Lần lượt các du khách tay trong tay, từng cặp từng cặp đưa nhau lên sàn nhảy. Phe ta có hai cặp TH VV An và TH ĐP Viễn mở màn tiên phuông lên sàn nhảy. Sương Lam và phu quân thì “ai sao tui vậy” nên cũng nhảy lên sàn nhảy lả lướt một màn slow tình tứ. Úi chào! Lúc này nhìn “chàng” sao mà lịch sự đáng yêu thế, chả bù ngày thường chúng tôi thường hay có “chiến tranh đột xuất” nhiều hơn là “sống chung hòa bình” với nhau. Xin cảm ơn vị thuyền trưởng đã mở tiệc chiêu đãi này để cho nhiều cặp vợ chồng, trong đó có chúng tôi được cơ hội “xích lại gần nhau tí nữa”. Thiện thay! Thiện thay!

https://i1.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/Dulich2006%20CarnivalEcstacy/IMG_0275.jpg

Dĩ nhiên là buổi cơm tối hôm nay cũng đặc biệt hơn ngày thường và đa số thực khách đều chọn món tôm hùm và uống rượu vang cho đặc biệt luôn! Tới luôn bác tài! Vui thay!

Đã bảo đêm nay là đêm đặc biệt mà nên tối nay chúng tôi cũng được xem một show trình diễn đặc biệt giống như các show trình diễn ở Las Vegas vậy! Các vũ công xinh đẹp, cảnh trí thay đổi liên tục, ca sĩ hát hay, nhạc sĩ đàn giỏi! Thật tuyệt vời! Thật đáng đồng tiền bát gạo cho chuyến viễn du này! Hoan hô ban tổ chức kỳ đại hội họp mặt THĐL Houston một lần nữa!

Rồi cũng phải về phòng ngủ dưỡng sức cho chuyến lên bờ ngoạn cảnh ngày mai chứ! Trong giấc mộng đêm nay người viết thấy mình biến thành một nàng công chúa đang nhảy bước luân vũ với chàng hoàng tử bạch mã trong chuyện thần tiên. Ừ! Cứ cho là thế cho đời thêm vui, bạn nhé!

  Cám ơn quý anh chị đã chịu khó đọc tới đây.  Xin mời qúy anh chị thưỏng thức Youtube La Plus Belle Pour Aller Danser- Sylvie Vartan xem như chúng ta đang tham dự buổi dạ vũ trên tàu cho vui nhé.  Smie!

Xin click vào hình hoặc link duới đây:

http://www.youtube.com/watch?v=9_F7jsA0_m0

Suong Lam Portland has shared a video with you on YouTube
LA PLUS BELLE POUR ALLER DANSER -Sylvie Vartan

Kỳ sau người viết sẽ mời bạn đi viếng Chichén Itza, một trong 7 kỳ quan mới  hiện đại, ngắm cảnh hoàng hôn và mặt trời mọc trên biển cả! Tình lắm bạn ạ!  Chờ nhé!

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn.
Sương Lam

Chữ Tâm

https://i1.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/MCTN%20ORTB/10eik2t.jpg

Chào quý bạn,

Chuyện phim “Cuộc Sống Tuyệt Vời” trên đài SBTN đã chấm dứt  rất có hậu vì tất cả các nhân vật trong bộ phim dài nhiều tập của Đại Hàn này sống với hạnh phúc mà  mình đã chọn lựa một cách vui vẻ.

Các diễn viên diễn xuất rất xuất sắc trong vai trò được giao phó.  Câu chuyện có thể có thật trong đời sống bình thường của chúng ta.  Người nữ trong đời sống gia đình thế hệ cũ luôn luôn đặt nặng vấn đề bổn phận và tình yêu thương gia đình trên tất cả, điển hình là bà nội và bà mẹ trong gia đình Bính Thái. Người nữ trong gia đình thế hệ mới  có vẻ lấn lướt nguời chồng trong hành động cũng như trong lời nói điển hình là Trí Tuệ.  Câu chuyện “tình yêu đồng tính” giữa nhiếp ảnh gia ChínhTú và bác sĩ Thái Nhiếp có thể cthật trong đời sống con người  nhưng vẫn khó được chấp nhận trong xã hội vì lý do luân lý, đạo đức, quy luật đời sống nam nữ. Phản ứng của hai bà mẹ khác nhau khi biết được tin “động trời” này và cuối cùng, bà mẹ có lòng khoan dung và lòng  yêu thương  đã thắng.

Người chồng dù có “năm thê bảy thiếp”  bên ngoài nhưng cuối đời vẫn chọn con đường “lá rụng về cội” quay về sống với người vợ tào khang năm cũ. Người vợ dù có hận chồng đã bội bạc cách mấy, nhưng vẫn làm tròn bổn phận vợ hiền, chăm sóc người chồng trong  những ngày tháng cuối đời và là một bà mẹ, bà  nội rất “cấp tiến”,  chấp nhận những thay đổi của nếp sống con người đời nay, dù đôi khi vẫn còn nệ cổ trong đời sống tâm linh, gia đình.  Hai vợ chồng già vẫn gây gổ nhau vì những chuyện nhỏ nhặt nhưng vẫn thương yêu và sống với nhau  trong tuổi già với hai chữ nghĩa tình.

 

Trong chuyện phim này chú Út Bính Kiệt là người xấu tính nhất: ích kỷ, hà tiện, nhiều chuyện, nóng tính  v..v.. nhưng cũng vẫn có người thích vì trăm người trăm ý mà lị!

Người viết đã học được một bài học hay qua câu nói của Nhã La, cô đại diện công ty, tính tình vô tư, dễ thương, không cao kỳ này đã nói với người chồng Bính Quân: “Không nên nhìn người khác bằng tâm tư của mình và mỗi một giây phút là nên sống vui vẻ bên nhau”. Thật chí lý!

Nhân vật mà người viết thích nhất là ông chủ gia đình Bính Thái: bình tỉnh, bao dung, biết kính nể cha mẹ,  biết thương yêu vợ con, lo lắng cho em út.  Một mẫu người “gia trưởng”  hoàn hảo khó tìm ra được trong xã hội bây giờ. Phải nói là bà vợ của ông này là người hữu phúc nhất, cho nên bà phải là một bà nội trợ  “giỏi dắn” và “khôn ngoan” là thế đấy!

Theo thiển ý của người viết đây là một phim hay, đề cao hạnh phúc gia đình, tình thương yêu, lòng bao dung, sự vui vẻ là căn bản trong cuộc sống gia đinh, trong cuộc đời nhân thế.

Trong chiều hướng xây dựng đời sống gia đình, xã hội, không có những màn “ái tình” lộ liểu, những pha đánh đấm khốc liệt, Đại Hàn đang dần dần thâu phục cảm tình khán thính giả thế giới, đang thống lỉnh thị trường phim ảnh Á Châu.

Đại Hàn còn có  những tiến bộ vượt bực trong việc sản xuất màn ảnh truyền hình  hiệu Sam Sung và xe hơi hiệu Huyndai khiến cho Mỹ và Nhật phải nể sợ trong thị trường khoa học kỹ thuật nữa.  Thật đáng khen!

Hết chuyện phim ảnh, người viết xin được tâm tình về computer cho vui nhé.

Thứ hai đầu tuần này  những người sử dụng internet  trên nước Mỹ, trong đó có người viết, phải một phen hồi hộp và hoảng vía với nguồn tin “Sẽ không có internet trong ngày thứ hai vì có hacker nguy hiểm” đã được phổ biến rộng rãi trên các phương tiện truyền thông  lớn của nước Mỹ.  Theo FBI của Mỹ thì ngày thứ hai 7-9-201, một số máy computer sẽ không vào được internet cho đến khi được chỉnh sửa lại vì các computer này đã bị “DNS Changer” virus.

Khi nghe được tin này, các ông bạn “giỏi”  về computer của người viết đã đưa ra nhiều nhận xét về vấn đề này. Người viết  cũng đã xin phép tác giả email dưới đây để được trích đăng một vài chi tiết, chia sẻ với quý thân hữu khác của người viết biết để họ an lòng hoặc để không bị “dính chấu” virus này, tội nghiệp!

Đây là những chi tiết khá quan trọng theo thiển ý của người viết:

“ Th/g anh P….

Đây là tin có thật, mấy ngày nay trên TV Mỹ đều có nói tới. Nhận xét của tôi như sau

(a) Virus này (thuộc loại malware) “phá” internet connection của chúng ta chứ không phá hủy data hay làm tê liệt hệ điều hành (OS) trong máy của chúng ta.

(b) Chúng “phá” bằng cách chuyển hướng tất cả các webpage vào 1 webpage của hacker. Trên webpage này có những cái links, nếu chúng ta bấm vô link sẽ bị gài virus vào máy. Ví dụ mọi khi bấm vào http://nguoi-viet.com/ chúng ta sẽ được dẫn tới trang báo Người Việt, nhưng nay sẽ vào 1 trang khác trên đó có links gài virus. Virus đó tác hại như thế nào, nó chỉ “nằm vùng” để ăn cắp password của chúng ta hay sẽ làm tê liệt máy, thì tôi chưa rõ.”

 

Biện pháp đề phòng :

(1) Malware này có thể đã len lỏi vào nằm sẵn trong máy, chờ đến thứ Hai 9 Jul mới bắt đầu tung hoành. Do đó chúng ta có thể kiểm tra xem hiện nay máy đã bị “nhiễm” chưa bằng cách bấm vào website của FBI (==> Bấm vào đây <==) rồi tùy theo quốc gia mính đang cư ngụ, chọn bấm vào  một URL tương ứng. Ví dụ

– nếu ở Mỹ bấm vào URL http://www.dns-ok.us/ ,

– ở Canada :  http://www.dns-ok.ca/

– ở Pháp : http://www.dns-ok.fr/

– ở Đức : http://www.dns-ok.de/

(2) Sau khi bấm vào URL ghi trên, chúng ta sẽ có ngay kêt quả cho biết máy có bị nhiễm hay chưa. Nếu được báo là máy đã bị nhiễm, thì :

– Kề từ 11:59 pm ngày hôm nay (Chủ nhật 8 Jul) giờ GMT, tức 3:59 pm chiều hôm nay giờ California, không nên vào internet (email hay đọc báo) nữa.

– Bấm vào đây  http://www.dcwg.org/fix/ đọc cách trị.

– Cho đến khi nào giải quyết xong, kiểm tra lại bằng webpage của FBI (nói trên), được báo “an toàn” bấy giờ hãy vào internet.

(3) Nếu được báo là chưa bị nhiễm, cũng nên hết sức cẩn thận mỗi khi bấm vào một cái links trong email hay trên webpage.

Theo tôi, đối tượng chính của “đợt phá hoại” này là các business và cơ quan, một khi bị “chuyển hướng” như thế, việc điều hành sẽ rối loạn. Phần chúng ta ít có nguy cơ bị nhiễm. Do đó chúng ta không nên hoảng sợ.”……

(Nguồn: Trích email  ngày 7-8-2012  của anh NTrọng Dũng (THĐL)- Cám ơn anh NTD)

Cũng nhờ có lời giải thích này mà người viết mới an tâm một tí khi kiểm tra thấy máy computer của tôi an toàn vì đã  hiện lên dấu hiệu màu xanh hy vọng. Nếu hiện màu đỏ có nghĩa là máy đã bị virus. Tuy nhiên trong ngày thứ hai này, người  viết cũng không dám “lai vãng’ vào internet cho đến khi nhận được tin bạn bè báo cho biết là mọi việc đã an lành  và nhờ thế mà bài viết này mới đến tay các bạn đúng hạn đấy.  Xin cám ơn một lần nữa những người bạn “expert” về computer của tôi.

Nhân câu chuyện về computer này người viết lan man nghĩ đến câu danh ngôn dưới đây:

“Có học thức mà không có đạo đức thì là người ác.

 Có đạo đức mà không có học thức thì là người quê”

La Tư Phúc

Những “hacker” phải là những người rất giỏi về computer, có học thức nhưng lại không sử dụng kiến thức về computer của mình làm những chuyện tốt  lành, giúp đỡ nhân loại mà lại sử dụng sự hiểu biết về computer của mình vào những mục đích bất chính, phá hoại người khác.  Họ cảm thấy sung sướng khi thấy người khác khổ sở vì bị mất mát tài liệu, tiền bạc v..v….  Họ là những người ác rồi! Tội lỗi! Tội lỗi!

Thà làm một người quê mùa dốt nát nhưng có cái tâm lương thiện, giúp đỡ người khác  có phải tốt hơn chăng?

Làm người thiện hay nguời ác là do cái Tâm của mình quyết định.  Nhà Phật luôn dạy: “Nhất thiết duy tâm tạo” là thế!

Xin hãy cùng người viết dành một phút suy tư về chữ Tâm, bạn  nhé.

Chữ Tâm

Tâm là một điểm tuy nhỏ nhưng quan trọng, nên người ta mới gọi là tâm điểm.
Tâm của con người càng quan trọng hơn vì nó nói lên nhân cách của một con người

-Tâm lệch lạc thì cuộc sống nghiêng ngã đảo điên.
– Tâm gian dối thì cuộc sống bất an.
– Tâm ghen ghét thì cuộc sống hận thù.
– Tâm đố kỵ thì cuộc sống mất vui.
– Tâm tham lam thì cuộc sống dối trá…

Tu tâm

Người xưa thường dạy dỗ con cháu nên săn sóc, nuôi dưỡng tấm lòng của mình (tu tâm) hàng ngày, hàng giờ, hàng phút, hàng giây. Có nhiều cách thực tập tu tâm ngay tại nhà riêng, ngay khi xếp hàng ở bưu điện hay chờ trả tiền ở chợ hay ngân hàng, nghĩa là bất cứ lúc nào và bất cứ ở đâu. Khi thực hành tu tâm như thế, chúng ta luôn nhớ làm những điều sau đây:

1. Thở chậm và điều hòa. Nếu có thể mỉm cười, dù bằng mắt hay chỉ nghĩ đến niềm vui trong lòng tức là để tâm hài hòa với mọi sự và mọi vật chung quanh.

2. Buông nhẹ hai vai xuống, thả lỏng thân thể cho mọi phiền muộn, những điều không may mắn chạy xuống chân, ra khỏi thân thể và tan biến vào lòng đất…

3. Ðể một cái lọ thủy tinh ở chỗ dễ nhìn thấy nhất. Mỗi lần đi ra hay đi vào nhìn thấy lọ thủy tinh thì nhớ nhắc mình bỏ những đồng tiền xu, tiền cắc vào đó và tâm niệm “tôi đóng góp số tiền này để có thể giúp đỡ những trẻ mồ côi, người già yếu hay những ai kém may mắn, vất vả, thiếu thốn trên đường đời…”

(Nguồn : Sưu tầm trên internet)

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Hình ảnh, tài liệu sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi MCTN134-ORTB 532-7-14-12)


You Tube về Happy Father’s Day

 

https://i0.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/NgaycuaCha/TinhCha-DuyHnDungLacorg2011.jpg

Chào quý bạn,

Xin mời quý bạn cùng với tôi vinh danh người cha của chúng ta qua PPS Tình Cha đã được phổ biến rộng rãi qua link dưới đây nhé:

http://www.youtube.com/watch?v=t-fP_5N9HVg&feature=plcp

http://www.youtube.com/watch?v=pHET0tJmUBI&list=PLD62E11EE07BA43AF&index=3&feature=plpp_video

https://i1.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/NgaycuaCha/TnhChaNVHienYthoSL.jpg

Một You tube khác mới được anh Bùi Phương, một TPB ở Việt Nam thực hiện  và được đưa vào Playlist Happy Father’s Day 2012  của anh Trần Năng Phùng, moderator của ĐHVKSG.

Xin mời quý bạn thưởng thức tiếp PPS Một Lời Cho Cha  qua các link dưới đây :

http://www.youtube.com/watch?v=gGHieguiXYk&feature=plcp

http://www.youtube.com/watch?v=pHET0tJmUBI&list=PLD62E11EE07BA43AF&index=3&feature=plpp_video

Playlist Happy Father’s Day của anh Trần Năng Phùng:

http://www.youtube.com/playlist?list=PLD62E11EE07BA43AF

Xin cám ơn những người bạn tốt đã cùng một tâm ý như tôi dù họ không cùng một tôn giáo  với tôi.

Sương Lam

Sinh Viên Nghèo Du Lịch

https://i0.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/Du%20Lich/SldiFlorida1983-1.jpgNiềm vui của người viết là được chia sẻ những tin tức hay lạ, được tâm tình với quý vị độc giả và thân hữu một cách chân tình.

Tâm tình sau chuyến du lịch Nam Mỹ đăng trong số báo 526 ORTB vừa qua hay những bài du ký “tiếu ngạo giang hồ” của người viết trên các giai phẩm Xuân ORTB  từ năm 2005 đến nay chỉ là  những sự chia sẻ  niềm vui của người viết, để giới thiệu những nơi chốn xinh đẹp trên thế giới cùng  những kinh nghiệm khi đi du lịch của người viết gửi đến bạn bè thân hữu và độc giả mà thôi.

Đức Đạt Lai Đạt Ma cũng từng khuyến khích chúng ta mỗi năm một lần cần đi đến những nơi nào mình chưa đến để mở mang kiến thức, để thấy nhiều cảnh đời khác nhau và từ đó con người của mình cũng sẽ thay đổi về quan niệm sống hiện tại.

Tuỳ theo hoàn cảnh gia đình, sức khỏe và tài chánh cho phép, bạn và tôi có thể thực hiện những chuyến đi chơi những nơi khác nơi cư trú hiện tại cùng với người thân trong gia đình, cùng  với bạn bè nhưng  không nhất thiết là chúng ta phải đi du lịch nơi xa hay phải tốn kém nhiều vì đi chơi là cơ hội để chúng ta xum họp gia đình, để nghỉ ngơi sau những ngày tháng làm việc vất vả, để những mối liên hệ tình cảm với thân nhân trong gia đình, với bạn bè thêm gắn bó hơn.  Bạn đồng ý chứ?

Khi mới đến xứ Mỹ năm 1981, tuy vợ chồng chúng tôi là những “sinh viên nghèo” của trường Portland Community College, sống nhờ vào tiền “basic grant” của chính phủ và tiền “work study” ở nhà trường, chúng tôi vẫn có thể dành dụm tiền bạc, thu xếp thời gian được nghỉ trong lúc nghỉ hè làm một chuyến viễn du sang Florida để thăm gia đình  bên “tướng công” của người viết bằng  phuơng tiện xe buýt Greyhound vào năm 1983.  Giá vé xe buýt Greyhound lúc đó rất rẻ chỉ có $99.00 một người cho một chuyến đi đến bất cứ tiểu bang nào dù gần hay xa trên đất Mỹ.

Chúng tôi đã phải đi 4 ngày 3 đêm trên xe buýt, ngủ qua đêm trên xe bus luôn vì xe buýt chỉ đổi tài xế lái xe khi dừng lại tại một tiểu bang nào đó chứ hành khách thì vẫn ngồi y nguyên trên xe buýt đang đi.

Đến mỗi tiểu bang, xe ngừng lại ở bến xe buýt cho hành khách xuống xe hay lên xe hoặc dừng lại tại một trung tâm buôn bán cho tài xế, hành khách nghỉ ngơi, ăn trưa,  làm công tác vệ sinh trong một thời gian ấn định  rồi lại lên xe tiếp tục cuộc hành trình dài vạn dặm.

Chúng tôi lúc đó còn nghèo nên đã phải cụ bị thức ăn: bánh mì chả lụa, thịt chà bông, trái cây, nước uống đem theo cho cuộc hành trình hoặc là ghé ăn “quoa-loa-re-ment” ở những trạm xe dừng nghỉ. Tắm rửa thì tắm theo kiểu “tắm xẩm” nghĩa là lau rửa mình mẫy sơ sơ với khăn như khi mình bị bịnh vậy đó.

 

Dừng chân ở tiểu bang nào thì chúng tôi kêu “collect phone” để thăm hỏi bạn bè, thân nhân vì họ đã qua Mỹ trước mình vào năm 1975 nên  họ “ngon lành” hơn mình một tí thì nhằm nhò gì việc trả tiền điện thoại “collect phone”  chuyện nhỏ này.

Bận đi, khởi hành từ  Portland, Oregon chúng tôi đi theo lộ trình miền Nam nước Mỹ qua các tiểu bang California, Arizona, New Mexcico, Texas, Louisiana, Mississippi,  Alabama, Georgia, Florida để đến thành phố Daytona Beach thăm  thân nhân bên chồng của người viết.  Dĩ nhiên là không có niềm vui nào bằng niềm vui anh chị em được gặp nhau  sau cuộc đổi đời năm 1975.  Gia đình bên chồng tôi định cư ở tiểu bang Florida miền Đông nước Mỹ, gia đình bên tôi định cư ở Oregon miền Tây nước Mỹ.  Chuyến xe buýt xuyên bang Greyhound đã nối liền tình cảm thân yêu Đông Tây gần lại với nhau.  Chúng tôi đưọc anh chị chồng đưa đi thăm những nơi nổi tiếng ở Florida như Epcot Center, Disney World, Sea World v…v..

Vui xum họp gia đình 1 tuần lễ, chúng tôi phải trở về Portland. Xin cám ơn các anh chị, thân nhân bên chồng tôi đã tiếp đón nồng hậu khi ch úng tôi đến viếng Florida năm 1983.

Bận về chúng tôi cũng đi xe buýt Greyhound theo lộ trình miền Bắc xứ Mỹ qua các tiểu bang Geogia, Tennesse, Kentucky, Ohie, Indiana, Illinois, Iowa, Nebraska, Wyoming, Idaho rồi  trở về mái nhà xưa ở Portland.

Lại cũng phải ngồi xe buýt 4 ngày 3 đêm và làm các thủ tục y chang như bận đi, nghĩa là du lịch theo “kiểu nhà nghèo” chỉ tốn có $99.00 tiền xe buýt cho một người và đem theo thức ăn trong suốt hành trình .  Như vậy có thể nói là chúng tôi đã được du lịch vòng quanh nước Mỹ từ Nam lên Bắc, từ  Tây sang Đông sang rồi, dù rằng với phương tiện xe buýt.  Chúng tôi đã ngắm nhìn và viếng thăm hầu hết những địa danh nổi tiếng trong hành trình xe buýt đi qua và dừng lại. Cũng vui thôi!

Trở về lại Portland, vợ chồng chúng tôi tiếp tục dùi mài kinh sử, ra trường, kiếm việc làm.  Ông xã tôi phải “làm ngày không đủ, tranh thủ làm đêm, làm thêm chủ nhật”, còn tôi phải vừa đi học vừa đi làm,  vừa chăm sóc con cái ăn học,  rất là khổ cực trong mấy năm đầu tạo lập cuộc đời mới từ con số không cho đến khi ổn định được cuộc sống.

Bây giờ sau hai chục năm làm việc cực nhọc, làm tròn bổn phận công dân đóng thuế đầy đủ cho chính phủ, con cái đã có gia đình sự nghiệp riêng tư rồi, chúng tôi về hưu bắt đầu đi “ngao du sơn thủy” tận hưởng niềm vui tuổi già thì cũng tốt thôi.  Mai nầy sức khỏe yếu kém, có muốn đi chơi cũng chẳng được, phải không bạn?

Qua lời tâm tình trên đây của người viết thì du lịch cách nào, kiểu nào cũng có niềm vui của nó miễn là mình vui và hài lòng là được rồi.  Bởi thế người viết hay làm “dám đốc, dám xúi” bạn bè hãy vui hưởng cuộc đời của mình.  Cuộc đời vô thường mà.  Nghèo thì du lịch kiểu nhà nghèo, có tiền thì du lịch kiểu có tiền.  Không sao cả! “No Problem”

Tuy nhiên để có thể được hưởng thụ những gì hay đẹp  trong cuộc sống hiện tại, bạn cũng như tôi phải đấu tranh gian khổ, chịu khó làm việc thì mới có thể  sinh tồn và phát triển mạnh mẻ được.  Bài học về con bướm mà người viết đọc được trong diễn đàn  ĐHVK mà người viết đang sinh hoạt, theo thiển nghĩ, là bài học rất hay trong cuộc đời, người viết xin được chia sẻ với quý bạn để chúng ta cùng suy ngẫm nhé.

Cánh Bướm

Có một nhà chuyên môn sưu tầm các loài bướm. Ngày nọ, khi bước vào một công viên, ông đă gặp tổ kén lạ. Ông liền bứt cành cây đem kén bướm về nhà. Ít ngày sau, ông thấy nhúc nhích bên trong kén, nhưng con bướm vẫn chưa phá kén bay ra.

Hôm sau, kén lại nhúc nhích, nhưng chẳng có gì khác lạ. Lần thứ ba, vẫn thấy như trước, ông liền lấy dao rạch kén, thế là con bướm bay  ra ngoài. Tuy nhiên, bướm không tăng trưởng và chẳng bao lâu thì chết.

Sau này, ông được người bạn là nhà sinh vật học cắt nghĩa như sau: Thiên nhiên đă xếp đặt cho con bướm phải đấu tranh mới thoát ra khỏi cái kén, vì nhờ đấú tranh gian khổ mà nó có thể phát triển mạnh mẽ để sinh tồn.

Muốn làm cánh bướm bay trên ngàn hoa rực rỡ, bướm phải làm kiếp sâu lặng lẽ, cô tịch trong vỏ kén lặng lờ, khuất nẻo. Muốn làm con bướm bay trong bầu trời xanh ngắt, bướm ….phải là con sâu đen đủi xấu xa, vặn vẹo đau đớn trong tổ kén đợi chờ.

(Nguồn: trích trong Diễn đàn Hướng Về Chúa)

Xin mời quý Bạn đọc thêm một câu chuyện khác về con bướm nhé được kể lại theo cách khác:

Con Bướm

Một người nọ tìm thấy một cái kén của con bướm. Anh ta nhận thấy cái kén này bắt đầu được cắn rách, sâu bướm bắt đầu bò ra. Quan sát một hồi lâu, anh thấy con sâu bướm cố hết sức lách thân mình qua lỗ hổng mà không được. Rồi con sâu có vẻ ráng hết sức mà không lọt ra nổi và nằm im như chịu thua. Động lòng thương, người nọ muốn giúp con sâu bướm, anh ta lấy mũi kéo nhỏ cắt vết rách của cái kén để sâu bướm ta vuợt ra ngoài dễ dàng. Sau khi sâu bướm ra khỏi kén thì thân hình lớn ra nhưng đôi cánh thì lại nhỏ. Người nọ cố chờ xem con bướm có thể phát triển thêm ra không và mong rằng đôi cánh kia có thể nở rộng thêm để bướm đủ sức bay đi.
Than ôi, vô ích! Con bướm đã bị trọn đời tàn tật, lê lết với chiếc cánh nhỏ bé không thể bay đi được.
Người nọ vì lòng thương mà hấp tấp làm hỏng cuộc đời con bướm. Anh không biết là luật tạo hóa bắt buộc con sâu bướm phải tự phấn đấu để vượt ra khỏi lỗ nhỏ của cái kén. Trong lúc phấn đấu đó, huyết mạch sẽ được luân lưu từ thân mình cho đến đôi cánh và sau khi vượt ra khỏi chiếc kén, bướm ta mới có đủ sức vuơn đôi cánh lớn ra mà bay bổng.

(Nguồn: trích trong website Old Cottage- Vào Thiền)

Tóm lại, muốn sống một cuộc đời tươi đẹp hôm nay thì chúng ta phải tự phấn đấu khắc phục những trở ngại trong quá trình đi tìm cuộc sống tốt đẹp hơn. Bạn đồng ý chứ?

Người viết xin tạm mượn bài thơ vui dưới đây để làm kết luận cho bài tâm tình của người viết hôm nay.  Mong rằng khi đọc xong bài thơ này, Bạn sẽ phì cười và hết mệt ngay sau khi đọc những lời tâm tình chân thật của của người viết . “Smile”

MỆT

Mỉm cười không mệt, tức giận mới mệt.
Ðơn thuần không mệt, phức tạp mới mệt.
Tương tư không mệt, đơn phương mới mệt.
Tương ái không mệt, tương tàn mới mệt.
Chung tình không mệt, đa tình mới mệt.
Tình bằng hữu không mệt, tư tình mới mệt.
Chân thành không mệt, giả dối mới mệt.
Rộng rãi không mệt, ích kỷ mới mệt.
Ðược mất không mệt, tính toán mới mệt.
Thể chất mệt không phải mệt, tâm can mệt mới là mệt.
Bài này, người viết không mệt…..người đọc mới mệt.

(Nguồn:  trích email của bạn gửi trong diễn đàn ĐHVK)

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Hình ảnh sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi-MCTN129-ORTB527-6712)

Những con số trong đời sống

https://i1.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/NgayCuaMe/bacugiaoVN.jpg

 Hình như đời sống của chúng ta đều gắn liền với những con số.

Khi mới sinh ra đời, nhiều người hỏi đứa bé mới sinh nặng bao nhiêu ký lô theo kiểu Việt Nam hoặc  nặng bao nhiêu pounds theo kiểu Mỹ.

Rồi đứa bé biết lật, biết trườn, biết bò, biết nói, biết đi, biết chạy tương  hợp với các số tuổi nào đó.

Rồi đứa bé  phải đi học lớp  mẫu giáo 1 năm, lớp tiểu học 5 năm, lớp trung học 7 năm, lớp đại học 4  năm hay nhiều năm hơn nữa tuỳ ngành nghề chọn lựa.

Bây giờ đứa bé đã trở thành  người vị thành niên.  Cha mẹ phải lo dựng vợ gả chồng cho các cô cậu chứ lị.  Gia đình lúc đầu chỉ có “hai đứa chúng mình thôi nhé” nhưng dần dần  đưọc gia tăng nhân số với những  các cô chú bé con ra đời.  Bây gìờ mỗi gia đình chỉ mong sinh 2 con mà thôi chứ không dám sinh đủ “chục có đầu 10 hay 12” như gia đình các thế hệ truớc  với quan niệm “trời sinh trời dưỡng”  vì  bây giờ lo cho tụi nhỏ ăn học tới nơi tới chốn cũng mệt “ná thở” rồi!

Rồi thời gian qua,  các cô cậu bé con ngày xưa trở thành các vị trung niên trên 40 tuổi và trở thành quý cụ cao niên trên 60 tuổi.

Nếu bạn đi làm đủ 10 năm với 40 tín chỉ (hơn nữa càng tốt) bạn sẽ được hưởng tiền an sinh xã hội (SSA) do chính phủ cấp cho Bạn dựa vào tiền thuế  an sinh xã hội bạn  đã đóng cho nhà nước khi bạn còn đi làm.  Số tiền bạn lảnh được nhiều hay ít tùy theo số năm làm việc và lương bỗng nhiều hay ít của bạn trước đây.

Nếu bạn cảm thấy mệt mỏi và thích ngâm nga câu nói:

“tri túc tiện túc, đãi túc hà thời túc.

Tri nhàn tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn”

tạm dịch là “nếu biết đủ thì là đủ, biết nhàn thì là nhàn, đợi đủ biết bao giờ là đủ, đợi nhàn biét bao giờ là nhàn”.  Bạn có thể “treo ấn từ quan, lên non tìm động hoa vàng” nếu bạn muốn hưởng nhàn.

Lúc đó bạn chỉ được lảnh tiền an sinh xã hội khoảng 75% so với tiền hưu nếu bạn về hưu đúng tuổi về hưu chính thức của bạn (66 hay 67 tùy theo năm sinh của bạn). Việc này  bạn phải hỏi kỷ lại các cơ quan an sinh xã hội về việc nghỉ hưu và tiền hưu như thế  trước khi quyết định chứ đừng bắt chước về hưu sớm như người viết, rồi sau này đổ thừa cho người viết thì than ôi,  tôi nghiệp cho tôi lắm đấy!

Nếu bạn còn đủ sức khỏe và cần phải tiếp tục đi làm, thì bạn cứ tìếp tục đi làm cho đến khi đúng tuổi về hưu hoặc đã về hưu rồi  mà vẫn thích đi làm thêm vì ở nhà buồn quá, thì bạn cứ việc đi làm, vừa được thêm tiền, vừa được đấu hót với bạn bè trong sở.  Ở đây là xứ tự do mà lị, bạn có quyền tự do làm gì cũng được miễn là đừng hại mình hại người và vi phạm pháp luật là được. Smile!

Một niềm vui khác là khi bạn đúng 65 tuổi và là công dân Mỹ , dù bạn đã đi làm hay không có đi làm, bạn sẽ được nhà nước ưu ái gửi đến bạn một thẻ Medicare về bảo hiểm sức khỏe của bạn. Tuy nhiên dich vụ cung cấp sức khỏe của Medicare không được tốt  cho lắm, nên bạn cần phải mua thêm phần bảo hiểm sức khỏe phụ thêm nơi các dịch vụ bán báo hiểm này, để họ có thể trả tiền cho những phần nào mà nhà nước không chịu trả cho bạn khi nằm nhà thương, khám bác sĩ, mua thuốc. v..v..  Dĩ nhiên dịch vụ này tốt hay xấu  tùy theo số tiền prenium mà bạn đã đóng cho họ hàng tháng.  Thường thường bạn vẫn phải chịu phụ trả một khoản phụ phí nào đó.

Một tin vui hơn nữa là nếu bạn có mức lợi tức thấp hơn mức lợi tức tối thiểu mà nhà nuớc  ấn định, bạn được nhà nước ưu ái tặng thêm một thẻ Medicaid cho bạn nữa và được cung cấp thêm phiếu thực phẩm ( food stamp) nữa. Nếu đã có Medicare và Medicaid  rồi thì bạn cứ ung dung mà sống vui sống khỏe vì rủỉ ro bạn có bị bịnh thì nhà nước sẽ lo cho bạn hết. Khỏe re!

Khi nhìn hình ảnh các cụ già ở Việt Nam bán từng bó rau héo úa hay làm lụng cực khổ để kiếm miếng ăn cho cá nhân, cho gia đình  trong khi ở xứ Mỹ, các cụ già cao niên hưởng được nhiều ưu đãi của  chính phủ từ miếng ăn, nhà cửa, săn sóc y tế  thì mới thấy được sống ở nơi đây quả là có phúc vô cùng, cho nên chúng ta cần vui sống với những gì đang có trong tầm tay hiện tại là tốt lắm rồi, đừng nên đòi hỏi, so sánh gì thêm nữa nhé.

Về phương diện khác, sống ở xứ Mỹ, ai ai cũng sợ nhất là tiền nhà và tiền đóng bảo hiểm. Thôi thì đủ loại bảo hiểm mà bạn bắt buộc bạn phải đóng, nều bạn là người tôn trọng luật pháp và muốn an tâm một tí:  bảo hiểm sức khỏe, bảo hiểm xe, bảo hiểm nhà, bảo hiểm nhân thọ v..v…

Nếu bạn chưa trả hết tiền nhà, tiền xe và nếu chẳng may bạn bị thất nghiệp thì than ôi, sau 6 tháng không trả tiền nhà, tiền xe thì kể như nhà  của bạn, xe của bạn  thuộc về nhà băng rồi dù bạn đã đóng tiền trước đây bao nhiêu cũng mặc kệ.  Nhà băng lấy nhà, lấy xe của bạn trước đã. Tình trạng kinh tế suy thoái hiện nay đã có biết bao nhiêu người phải đau đớn giả từ ngôi nhà thân yêu của mình đã sống bao nhiêu năm qua.  Nếu  bạn đã trả tất  (paid off) nợ nhà, nợ xe, người viết xin chúc mừng và góp vui với bạn. Bạn đã là người may mắn và có điểm tốt rồi vì bạn đã thoát nợ.  Bravo!

Rồi thời gian lại thắm thoát thoi đưa, bạn sẽ không thể thoát khỏi vòng sinh lão bịnh tử. và rồi đây bạn và tôi sẽ phải mua vé  xe đi về một nơi không có sự lo toan, phiền muộn ở chốn vĩnh hằng.  Dĩ nhiên bạn hay gia đình bạn phải bỏ một số tiền để mua vé  “một chiều” (one way) đó vào cái tuổi thuợng thọ ( trên 70 ) hay đại thượng  thọ ( trên 90 hay 100).

Cũng lại là những con số theo ta suốt đời, bạn nhỉ?  Chạy trời không khỏi số!

Bây giờ người viết xin chuyển sang  nói chuyện các con số trong thi văn, sách vỡ cho vui bạn nhỉ.

Quý vị nào thích thi văn và đã cũng  từng đọc  hết 3254 câu trong  truyện Kiều  sẽ thấy Nguyễn Du cũng đã đề cập đến nhiều con số  ví dụ như:

“Trăm năm trong cõi người ta.

Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau”

Hay là

“Người đâu gặp gỡ làm chi

Trăn năm biết có duyên gì hay không?”

Nói về Từ Hải, Nguyễn Du đã tả Từ Hài là một người “vai năm tấc rộng, thân nười thước cao”.

Người viết xin  phép đưa ra một câu đố có liên quan đến con số, nếu vị nào đã đọc làu thông Truyện Kiều ắt sẽ trả lời đúng ngay.  Smile!

“Chữ đầu câu là một con số

Từ một đến năm đố tìm ra

Năm câu có khó chi mà

Truyện Kiều làu thuộc gần xa đáp liền”.

Còn nhiều thi văn nghệ sĩ, khác cũng có nói về những con số qua thơ văn, nhạc phẩm của họ.  Từ từ người viết sẽ chia sẻ với các bạn sau nhé.

Về chuyện hôn nhân đại sự, có lẻ quý bạn đã biết lục lễ (sáu lễ) trong hôn nhân xưa.

Theo Nghi lễ sớ, sáu lễ đó là:

1.-  Nạp thái  (đưa lễ vật dạm hỏi). *

2.-  Vấn danh (hỏi tên, tuổi).

3.-  Nạp cát (đưa nạp điều lành).

4.-  Nạp trưng (đưa nạp đồ sính lễ).

5.- Thỉnh kỳ (xin hẹn ngày cưới).

6.-  Thân nghinh (đón dâu)

* Theo Tam Quốc diễn nghĩa từ hôm dạm hỏi đến ngày cưới có định lệ như sau:  Thiên tử thì một năm, chư hầu thì nữa năm, đại phu thì một mùa, thứ dân thì một tháng.

“Sắm là lục lễ phương viên

Truyền quan viết điệp dâng lên cửu trùng”

(Hoàng Trừu)

(Nguồn: Trích trong Điển tích văn hóa Trung Hoa)

Bây giờ nghi lễ hôn nhân này đã được gỉảm bớt rất nhiều.  Nhiều gia đình chỉ cần  tổ chức hai lễ hỏi và lễ cưới cho tiện việc sổ sách  và để tiết kiệm thời giờ và tiền bạc.

Nhiều  bạn cũng nghe nói đến Ngũ Phúc (5 đìều phúc) nhưng không biết 5 điều phúc đó là gì?

Người viết đọc sách thấy giải thích như sau:

Theo Kinh Thư, ngũ phúc gồm:

1.- Thọ (sống lâu)

2.-  Phú (giàu có)

3.-  Khang ninh(mạnh khỏe, sống lâu)

4.-  Du hảo đức (được đức tốt, điều lành)

5.-  Khảo chung mệnh (già mới chết, không gặp tai nạn gì)

Vì từ phúc đọc hơi giống từ bức(con dơi) nên tranh ngũ phúc thường được vẽ hình 5 năm con dơi, tượng tưng cho hạnh phúc, điều lành.

“Còn nhiều phú quý vinh hoa

Kiêm toàn ngũ phúc, chúa ta hơn người”

( Hoa Điểu Tranh Năng)

Người viết sẽ trở lại chủ đề những con số này trong một dịp khác để nói về những con số bạn cần phải quan tâm vì các con số này rất quan trọng liên quan đến sức khỏe của bạn.

Tuy nhiên, chúng ta cũng cần an trú trong hiện tại để sống vui với kiếp người, bạn nhé!

Xin mời quý bạn đọc mẫu chuyện thiền dưới đây thay cho lời kết luận của bài tâm tình hôm nay, bạn nhé:

An trú hiện tại

Đức Phật hỏi một đệ tử Tăng:

–        Đời người bao lâu?

Tăng đáp:

–        50 năm.

Phật bảo: Không đúng.

–        40 năm.

–        Không đúng.

–        30 năm.

Phật kết luận: Đời người trong một hơi thở.

Bình:  Chúng ta bôn ba xuôi ngược đủ thứ để tìm cầu hạnh phúc.  Song cái quý nhất của đời người là hơi thở mà ít ai để ý.  Thiền giúp ta sống lại với hạnh phúc đơn sơ, nhưng rất chân thật với chính mình.« Thở vào tâm yên lặng.  Thở ra miệng mỉm cười.  An trú trong hiện tại.  Giờ phút đẹp tuyệt vời.”

( Nguồn: Thiền là gì? Giác Nguyên)

Kính chúc toàn thể quý độc giả và thân hữu nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn.

Sương Lam

 (Tài liệu, hình ảnh sưu tầm trên internet hay do email bạn gửi –MCTN 127-ORTB524-5-18-12)

 

 

Hình ảnh Chuyến Du Nam Mỹ 2012

SL xin mời   quý bạn vào xem những hìnhh ảnh SL du Nam Mỹ trong Youtube  Suonglam’s  Channel dưới đây:

http://www.youtube.com/user/suonglam/videos

Hy vọng quý bạn sẽ được vui trong ít phút giây.  Cám ơn nhiều.

Sương Lam

Tâm Tình Sau Chuyến Du Nam Mỹ

Thưa quý anh chị,

Úi chào! SL phải chạy ra  trình diện ngay sau khi nhận đưọc tin “tìm trẻ lạc” của anh Hiền Vũ kẻo mấy anh chị lại lo lắng SL bị “mẹ mìn” bắt cóc. Smile!

Như SL đã “đôi lời tâm sự” cho  quý anh chị trong một email mới gửi tức thì khi trả lời email của Bùi Phương hỏi thăm tin tức của SL  là , vì.., bởi,   tại…  SL quá lu bu nhiều chuyện:  vừa làm “thợ vịn” cho cộng đồng, cho  trường học, vừa làm tài xế đưa “tướng công” đi bịnh viện bắn tia laser “thanh toán” mấy cục sạn ở bàng quang, vừa đi vacation ở Nam Mỹ dzìa, vừa viết bài nộp  cho Oregon Thời Báo tại địa phương như thường lệ hằng tuần, vừa nấu cơm …  nên chưa xuất hiện trên DHVK và các diễn đàn khác được. Smile!
Sau khi thanh toán hơn 2000 email tồn động, bây giờ SL mới “tái xuất giang hồ” được với bà con cô bác cho vui cửa vui nhà  và  để cám ơn lòng thương yêu của quý anh chị đã dành cho SL như tình thân gia đình.
SL xin phép được báo cáo sơ khởi tâm tình của SL sau chuyến du Nam Mỹ  gọi là chút quà mọn gửi đến các anh chị để cám ơn lòng tốt của quý anh chị đã có lòng thăm hỏi SL vì sao “tuyệt tích giang hồ” trong hơn 2 tuần nay.

Xin quý anh chị an tâm  khi SL “tái xuất giang hồ” với nụ cười duyên dáng  của một “SL Smile” như nhiều người đã thươg mến ban tặng cho SL “nick name” yêu quý này. Smile!

Quý mến,
Sương Lam

PS: SL sẽ post lên Youtube Suonglam’s Channel các hình ảnh về chuyến du Nam Mỹ này. Xin mời qu ýanh chị nhớ vào xem nhé.  Cám ơn nhiều! Smile!

https://i0.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/NamMyvacation2012/MachuPicchu-Peru2012.jpg

 

Tâm Tình Sau Chuyến Du Nam Mỹ

 Chào quý bạn,

Đây là bài thứ một trăm hai mươi tám (128) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Người viết vừa trở về nhà sau chuyến du lịch ở Nam Mỹ do công ty du lịch AV Travel & Tours tổ chức.  Chuyến du lịch này rất vui vì đoàn du lịch thương mến nhau và chăm sóc cho nhau trong tình thân gia đình.

Chúng tôi đến viếng thăm di tích Machu Picchu ở Peru, đệ nhất thắng cảnh Nam Mỹ năm 2010 với hành trình trở về sự huyền bí của một “thành phố đã mất của người Incas”.  Chúng tôi cũng đã đến xem thác Iguassu rất hùng vĩ ở hai bờ biên giới  Argentina và  Brazil. Chúng tôi  đi cable car  lên núi Sugarloaf ngắm toàn cảnh thành phố Rio de Janeiro, viếng thăm tượng Chúa  Jesus cao 39,6 mét, nặng 635 tấn ở độ cao 700 mét  trên núi Corcovado ở Brazil.  Tất cả những địa danh nói trên được đưa vào danh sách để được bình chọn là những kỳ quan thế giới hiện đại.

Trước khi trở về Mỹ, chúng tôi đến viếng thăm ngôi chợ Central Market có từ thế kỷ 19 ở Chile, thăm viếng khu du lịch ở bãi biển Vista Del Mar để thưởng thức một buổi ăn trưa hải sản ngon tuyệt vời.

Chúng tôi phải dùng hơn 10 chuyến bay quốc tế lẫn nội địa để di chuyển từ nước này sang nước khác, chưa kể các phương tiện xe lửa và xe buýt cần thiết để đến các địa đỉểm viếng thăm. Thôi thì còn sức khỏe và còn đủ sức leo trèo, đi bộ nổi thì chúng tôi cứ đi vì đâu biết được sức khỏe của mình ra sao ngày sau, bạn nhỉ?

Cuộc hành trình thật là thú vị và cũng thật mệt vì chúng tôi phải  lên ở độ cao trên 11.000 feet ở Cusco- Peru với không khí loãng nên nhiều người đã ngã bịnh mặc dù  chúng tôi đã được khuyến cáo phải dùng thuốc trợ giúp hô hấp khi lên ở độ cao thiếu dưỡng khí.  Người viết sẽ tường trình chi tiết hơn chuyến du lịch này trong số báo Xuân hằng năm của Oregon Thời Báo để chúng ta cùng du Xuân đường xa xứ lạ như người viết đã thực hiện từ năm 2005 cho đến nay nhé.  Xin quý độc giả nhớ đón đọc cho vui mấy ngày Xuân nhé.

Có đi nhiều nơì mới thấy có nhiều điều mình chưa biết và học được nhiều “cái sàng khôn” khi thấy cuộc đời có nhiều điều kỳ lạ và đáng quý.

Người viết cảm nhận rằng dù ở nơi đâu, người dân quê vẫn hiền lành, mộc mạc, thanh thản hơn người dân ở các đô thị lớn, lúc nào cũng vội vã, bon chen, tính toán.  Người dân quê ở Peru vẫn hiền lành, chân thật hơn người dân ở các thành phố lớn Brazil, Argentina v..v…và đã để lại nơi tôi nhiều cảm tình tốt đẹp.

Một hình ảnh rất dễ thương khi ngồi trên xe buýt đì ngang qua một ngôi làng nhỏ ở Peru, tôi đã thấy một đôi vợ chồng và một đứa trẻ thơ ngồi bên nhau trên một sân phơi đầy trái bắp mới thu hoạch được trong một không gian vắng lặng, chung quanh toàn là núi đồi.  Ngôi nhà nhỏ của họ đơn sơ không có bóng dáng của những tiện nghi vật chất và tôi thấy họ có vẻ hạnh phúc lắm khi được ngồi bên nhau nhìn sản phẩm mà họ thu hoạch được.  Họ có vẻ vui mừng và chấp nhận những gì mà họ đang có do công sức trồng trọt mà họ đã làm ra.  Hạnh phúc thật là đơn sơ, thật là giản dị, phải không bạn? Trong khi đó thì ở các thành phố lớn khác, tôi đã thấy những khuôn mặt đăm chiêu, dáng đi vội vã như chạy đua với thời gian để  bắt kịp chuyến xe buýt cho không bị trể giờ làm việc,  thiên hạ đi tới đi lui đông đảo rần rần.  Tôi cũng bị lôi cuốn theo dòng người vội vã đó để đi theo kịp đoàn, nếu không, tôi sẽ bị chìm lẫn trong đám đông và tôi sẽ bị lạc đường.  Tôi đi như chạy muốn hụt hơi vì cái chân của tôi đã bắt đầu yếu rồi, không còn nhanh nhẹn như trước nữa.

Đi chơi cũng mệt lắm chứ khi bạn “không còn trẻ nữa”, bạn ạ!  Bởi thế, nếu bạn còn sức khỏe thì cũng nên đi chơi cho biết đó biết đây, chứ mai mốt không còn đi nhanh nhẹn được nữa thì bạn phải ngồi ở trong một ngôi nhà đẹp lộng lẫy 4, 5 phòng mà tiếc nuối vẩn vơ.

Trong đoàn du lịch kỳ này có  một cụ ông  83 tuổi vẫn trèo lên được gần đỉnh núi ở Machu Picchu thuộc xứ  Peru, trong khi người viết  leo núi, xuống núi mệt “ná thở”, phải có người dìu đi xuống vì dốc đá cheo leo.  Thật là đáng phục cho cụ ông này quá!

Nói đến những vị cao niên, người viết chợt nhớ vợ chồng chúng tôi đã không được tham dự  lớp điện toán ngày thứ bảy 5-5-2012 do CĐVNOR tổ chức, ngày mừng sinh nhật tháng 5 của các hội viên  HCN cùng ngày Mừng Lễ Mẹ ( Mother’s Day)  5-13-2012  vừa qua.  Tuy nhiên cô trưởng đoàn Simone Nga của công ty du lịch AV Travel đã không quên “ngày trọng đại” của quý bà nên đã gửi tặng quý vị phu nhân trong đoàn một món quà nho nhỏ mỗi người một con búp bê độc đáo của nước Peru.  Cô Simone Nga thật là dễ thương, thật là tế nhị và cũng thật  là đáng khen!  Xin cám ơn Cô đã không quên ngày lễ đặc biệt này của văn hoá của Mỹ dù chúng tôi đang “tiếu ngạo giang hồ” ở một nơi không phải là xứ Mỹ. Đôi uyên ương Việt Hùng và Simone Nga của AV Travel đã lo lắng chu đáo cho tất cả mọi người tham dự trong chuyến du lịch  này trong tình thân gia đình  và đã để lại nơi chúng tôi những kỷ niệm vui nhộn, đáng nhớ và dễ thương. Bravo!

SL cũng xin cám ơn các thân hữu trong “cõi thật” và trong “cõi ảo” đã lo lắng thăm hỏi SL khi SL “tuyệt tích giang hồ” trong một thời gian.  Tình cảm thương yêu của quý anh chị và  của quý độc giả dành cho SL đã làm cho SL cảm động quá chừng chừng.

Con người đôi khi phải “chết lên chết xuống” vì những tình cảm thương yêu này, Bạn nhỉ? Smile!

Nhắc đến lớp học điện toán (computer), người viết nhớ đến một tài liệu rất hay do một người bạn mới vừa chuyển đến, xin được trích đăng để chia sẻ với quý vị cao niên về lợi ích của việc người lớn tuổi sử dụng computer nhé:

 Lợi ích khi nguời lớn tuổi sử­ dụng Computer

Nghiên cứu cho thấy người cao niên sẽ cải thiện tr­í nhớ nếu chịu khó lên mạng Internet. Người lớn tuổi suử dụng Computer thì tốt cho trí­ nhớ chứ không có hại.

Theo kết quả nghiên cứu được trình bày tại cuộc hội thảo thường niên của Hội Society for Neuroscience thì người cao niên có thể cải thiện tình trạng minh mẫn và tránh được bệnh hay quên ngắn hạn của tuổi già nếu chịu khó làm việc tìm tòi trên Internet.
Một toán chuyên gia của đại học Los Angeles đã “scan” não bộ của 24 cụ cao niên ( một n­ữa  những cụ thường xuyên lên internet còn nữa kia thì không) với mục đi­ch tìm xem Internet tác động ra sao lên não bộ các người già?

Nhóm cao niên “lười lên internet” được chỉ dẫn cách s­ử dụng máy điện toán căn bản rồi được yêu cẩu khi về nhà vào internet trung bình mổi ngày 7 tiếng trong suốt 2 tuần lể liên tục. Khi họ quay trở lại, các chuyên gia đã sử­ dụng máy MRI để “scan” não bộ của họ thì thấy lượng máu đổ dồn nhiều hơn vào các mạch máu nhỏ của não bộ. Có nhiều vùng của não bộ đã được tiếp máu nhiều hơn so với trước khi làm thí nghiệm.

Các nhà  khoa học về não bộ của các cụ cao niên trước đây “lười lên internet” giống như một bộ máy xe hơi được nhấn ga tăng tốc độ chỉ sau 2 tuần lễ “lượn ngang dọc” trên mạng (Net). Các cụ thuộc nhóm nay có tuổi trung bình la  66.8 tuổi.
Trước đây, não bộ cũa các cụ này sử dụng đến nhiều vùng có liên kết với thị giác, phán xét, nh­ận thức không gian trong cuộc sống hằng ngày. Sau 2 tuần lễ các cụ đọc tin và  làm việc với máy điện toán, các nhà  nghiên cứu nhậ­n thấy ngoài các vùng nói trên, những vùng khác trong não bộ của các cụ cũng bừng sáng. Đặc biệt vùng não gọi là  hồi trán (frontal gyrus) ph­ía trước và  trung bộ đã được ki­ch động mạnh mẽ. Đó là  những vùng được biết là  có vai trò quan trọng trong việc ra quyết định, tr­í nhớ và  các giải quyết cấp thời. Chúng có khả năng giúp các cụ cao niên tậ­p trung mạnh mẽ hơn.

Các nhà  khoa học còn nhậ­n thấy là  sau cuộc thí nghiệm não bộ của các cụ trước “lười lên internet” nay đã có sức sống giống như não bộ của các cụ thường xuyên sử dụng internet. Các cụ thuộc nhóm sau này có tuổi bình quân là  62.4 tuổi. Ngoài ra, khi yêu cầu nhóm sau này cũng làm các thao tác giống như nhóm thứ nhất, các nhà  khoa học nh­ìn thấy não bộ của họ đã “sử dụng –trí nhớ sức mạnh hơn”, có vẻ như tại vì não “đã nhận ra các thao tác quen thuộc” khi lên internet và  cảm thấy các thao tác đó dễ dàng hơn rất nhiều.

­……

(Nguồn: Email bạn gửi – Cám ơn chị Ngoan Nguyễn)

Như vậy với ích lợi cho trí nhớ như thế quý vị cao niên còn chần chờ gì mà không đến  tham dự các lớp điện toán do CDVNOR tổ chức nhỉ?

Người lớn tuổi lại lười không chịu vận động cơ thể.  Xin mời quý bạn cùng đọc với người viết tài liệu dưới đây:

VẬN ĐỘNG CƠ THỂ VỚI TUỔI LÃO NIÊN

Vào thế kỷ thứ 13, giáo sĩ kiêm khoa học gia, triết gia Anh Cát Lợi Roger Bacon, nhân dịp nghiên cứu về vấn đề tuổi thọ con người, có nhận xét rằng: “Không chịu vận động cơ thể là một trong nhiều nguyên nhân đưa đến sự không sống lâu“.

Ngày nay dù không được coi trọng như thực phẩm, không khí, nước uống, sự vận động cơ thể đã được chứng minh là có nhiều công dụng. Vận động đóng góp vào việc duy trì sức khỏe, cải thiện sự bền bỉ, di động của con người đồng thời cũng là một phương tiện phòng ngừa bệnh tật rất hữu hiệu.

Với ý thức đó, số người thực hiện sự tập luyện cơ thể mỗi ngày mỗi gia tăng.

Theo một thống kê của viện thăm dò Gallup, thì vào năm 1960, chỉ có 43 triệu (24%) người dân Hoa Kỳ tập dượt. Đến năm 1986, số này tăng lên là 136 triệu (57%). Năm 1974, người Mỹ bỏ ra 93 triệu Mỹ Kim để mua dụng cụ tập dượt, thì đến năm 1986, số tiền này tăng lên 1.2 tỉ Mỹ Kim.

Vận động tập thể thực hiện lần đầu vào năm 1800 tại nước Phổ, với mục đích lấy lại niềm kiêu hãnh dân tộc sau cuộc chiến với Napoleon. Ngày nay, nó đã trở thành một sinh hoạt gắn bó vào đời sống hàng ngày của đa số dân chúng, trong đó có người cao tuổi. Sinh hoạt này cũng giống như việc tổ tiên ta khi xưa phải dành thì giờ mấy lần một tuần để đi mà tìm kiếm thực phẩm, nước uống. Họ thực sự đi, có khi chạy, đuổi theo để bắt con mồi. Họ vừa vận động vừa kiếm thức ăn.

Với người cao tuổi, sự vận động cơ thể lại càng quan trọng hơn.

Trong tiến trình lão hóa có những thay đổi theo chiều đi xuống về chức năng cũng như cấu tạo của mọi bộ phận con người, những thay đổi mà sự vận động có thể khiến chậm lại hoặc khiến tốt hơn.

Xương già dễ nứt gẫy, cơ thịt già dễ tổn thương, khớp xương già co duỗi giới hạn. Lý do là vì nồng độ nước trong xương, trong sụn bớt đi, trở thành ròn, dễ gẫy khi va chạm. Lại nữa, sự bao che của cơ thịt chống lại sức va chạm giảm vì khối lượng bắp thịt teo bớt tới 20% kể từ tuổi 65 trở lên.

Thần kinh kém nhậy cảm, phản ứng chậm tới 10-15% kể từ tuổi 60, do đó dễ gây ra nguy cơ té ngã.

Tim kém hoạt động. Nhịp tim chậm lại từ 6-10 nhịp cho mỗi 10 tuổi cao, máu rời tim sau mỗi lần co bóp ít đi tới 20-30%, huyết áp tăng vì thành động mạch xơ cứng.

Hô hấp giảm, dư khí trong phổi tăng tới 30-50% vào tuổi 70, không khí trao đổi giảm tới 40-50%.

Với sự hóa già cộng thêm nếp sống tĩnh tại của một số người cao tuổi, việc không xử dụng những chức năng của cơ thể, khiến chúng yếu và tiêu mòn đi, trở thành bất khiển dụng.

(Nguồn: sưu tầm trên internet)

Như vậy, những người “không còn trẻ nữa“ như chúng ta cần phải đi chơi nhiều hơn nữa, cần phải  vận động nhiều hơn nữa về trí óc bằng cách học hỏi, sử dụng điện toán và chịu khó vận động cơ thể để trí nhớ và thể chất được khỏe mạnh  và nhờ thế  chúng ta sẽ sống vui sống khỏe, phải không Bạn?

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Hình ảnh sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi, ORTB 525-MCTN128)

https://i0.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/NamMyvacation2012/SLviengMachuPicchu_Peru.jpg

https://i2.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/NamMyvacation2012/SLtruoctonthongphuArgentina.jpg

https://i0.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/NamMyvacation2012/MStruoctuongchuaJesus-Brazil.jpg

https://i0.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/NamMyvacation2012/SLvathacIguassuBrazil.jpg

https://i1.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/NamMyvacation2012/SltruocphuTToChile.jpg

Tiếu Ngạo Giang Hồ Các Nước Đông Âu

https://i0.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/DongAuVacation2011/thanhphoPraha.jpg

Mùa Xuân ngồi ăn bánh chưng thịt kho hoài cũng thấy buồn chán, vì thế mỗi năm một lần, Sương Lam xin phép mời các bạn cùng đi “tiếu ngạo giang hồ” du Xuân với vợ chồng người viết ở các nơi xa lạ khác cho vui nhé.

Thú thật mấy chục năm trước đây có bao giờ chúng ta nghĩ rằng mình sẽ được viếng thăm các quốc gia “sau tấm màn sắt” được vì chính sách “bế quan tỏa cảng” dấu kín như bưng của những quốc gia này.  Thời gian sau này có những biến chuyển lịch sử không ngờ được với sự sụp đổ của chủ nghĩa Cộng Sản Quốc Tế ở Nga, bức màn sắt đã được vén lên, nên mọi người có thể đến viếng thăm những quốc gia đã từ bỏ chế độ Cộng Sản này để tìm hiểu thêm các nền văn hoá khác nhau trên thế giới.

Năm nay vợ chồng người viết đã tham gia chuyến du lịch Đông Âu 2011 do AV Travel ở Cali tổ chức từ 17 tháng 7 đến 30 tháng7 với hảng hàng không Lufthansa của Đức.  Chúng tôi phải lên Seattle để cùng đi với 2 gia đình khác vì ở Portland không có chuyến bay của Lufthansa.  Chúng tôi quyết định đi thăm các nước đã sống dưới chế độ Cộng Sản ngày xưa để xem bây giờ các quốc gia này như thế nào?  Chúng tôi đi thăm Ba Lan, Hung Gia Lợi, Áo, Tiệp Khắc, Slovakia, Cộng Hoà Liên Bang Đức.  Bạn đừng tưởng các quốc gia này nghèo nàn như các nước cộng sản Á Châu nha. Lầm đấy!  Có đến tận nơi mới thấy các quốc gia này đẹp và tân tiến không thua gì các quốc gia trong khối tư bản, bạn ạ!

Lên đường đi tiếu ngạo giang hồ

 Mèn ơi! Chúng tôi đúng là dân « nhà quê tỉnh lẻ » vì ở phi trường Seattle, sự di chuyển từ khu đường bay quốc nội qua khu đường bay quốc ngoại đều phải dùng hệ thống xe điện ngầm. Nếu đi lạng quạng thì sẽ  bị lạc đường ngay.  Cũng may là người viết cũng biết chút đỉnh tiếng Anh bỏ bụng và  hiểu rõ  câu « đường đi là ở nơi cửa miệng của mình », không biết thì cứ hỏi, có ai cười mình đâu, cho nên  tôi « hỏi lia chia » đường đi đến hảng máy bay Lufthansa  và cuối cùng chúng tôi cũng đã đến điểm hẹn chính xác. Hú hồn!

Từ Seattle chúng tôi  phải ngồi máy bay hơn 10 tiếng đồng hồ đến phi trường Frankfurt của Đức để đổi chuyến bay đi Warsaw (Ba Lan).  Lại phải ngồi trên máy bay 1:40 phút nữa mới tới Warsaw.  Tổng cộng  chúng tôi phải mất gần 13 tiếng đồng hồ ngồi  bó gối trên máy bay để đến thủ đô Warsaw nước Ba Lan, chưa kể giờ giấc ngồi đợi ở phi trường.  Mệt thật!

Hảng hàngkhông Lufthansa của Đức phục vụ tốt và được mời uống rưọu vang lia chia nhưng người viết không thể nào thưởng thức được thức ăn trên máy bay được vì một phần không hợp khẩu vị của tôi, phần khác có lẻ vì quá mệt vì phải ngồi đợi ở phi trường quá lâu. Nếu có gói mì ăn liền nóng hổi cay cay, húp nước sùm sụp thì  ngon « hết xẩy ».

Người viết xin được làm « Tour Guide » đặc biệt để hướng dẫn quý bạn cùng viếng thăm Đông Âu với  chúng tôi nhé.  Bạn bằng lòng chứ ?

Trước tiên bạn phải ghé phi trường Frankfurt ở Đức trước để đổi chuyến bay đi đến thủ đô Warsaw của Ba Lan.

Phi trường Frankfurt của Đức rất lớn vì đây là cửa ngõ đầu tiên để đổi chuyến bay đi các nước Bắc Âu và Đông Âu giống như phi trường Munich vậy đó. Vừa xuống máy bay là chúng tôi được lùa vào « xếp rồng rắn » để trình passport nhập cảnh vào Đức.  Lạ nhỉ? Chúng tôi chỉ ghé transit để  đổi chuyến bay đi  Ba Lan chứ đâu có ở Đức nhiều ngày đâu mà phải trình passport nhập cảnh nhỉ? Người viết cứ tưởng mình đi nhầm chỗ vì năm 2010 chúng tôi cũng ghé qua phi trường Frankfurt để đổi chuyến bay đi Nga đâu có phải làm thủ tục này.  Tôi bèn hỏi lại cho chắc ăn sau thì được trả lời là phải làm như thế. Thôi thì luật lệ thay đổi mỗi năm, ai bảo sao thì làm vậy cho rồi.

Rồi lại chờ đợi phái đoàn ở Cali do cô Simone Nga của AV Travel đến để cùng đáp chuyến bay đi đến thành phố Warsaw của Ba Lan.  Lại phải ngồi máy bay thêm 1:40  phút nữa mới đến thành phố Warsaw của Ba Lan.

Đến Warsaw vào buổi chiều. Có xe bus đầy đủ tiện nghi đưa hết 80 người về khách sạn Mariott mà không cần qua thủ tục nhập cảnh gì cả.

À ra thế! Các nước ở Đông Ấu đã xoá bỏ hàng rào biên giới, cho nên khi đến nước Đức đầu tiên, bạn đã làm thủ tục nhập cảnh, rồi thì từ đó bạn có thể « tung tăng » đi từ nước nọ sang nước kia trong Liên Minh Âu Châu mà không cần làm thêm  thủ tục gì  nữa cả.

Thêm một điều đáng mừng là khi bạn có passport Mỹ rồi thì bạn không cần làm thủ tục xin chiếu khán nhập cảnh ở các nước Âu Châu,  ngoại trừ nước Nga mà vợ chồng người viết đã phải « vất vả » đợi chờ  cả hơn 20 phút mới được phép ra ngoài lấy hành lý mặc dầu chúng tôi có passport Mỹ và có chiếu khán visa nhập cảnh đầy đủ. Có thể vì chúng tôi bị nghi ngờ là đang xài passportt giả như đã trình bày trong bài viết Tiếu Ngạo Giang Hồ Liên Bang Nga trong đặc san Xuân ORTB năm 2010.  Bực mình thật!

Còn tiếp…..

Một Chuyến Du Aix-En-Provence Nước Pháp (tiếp theo và hết )

 

Đôi uyên ương Hoàng – Dung say sưa kể chuyện về ngôi nhà của mình như là kể chuyện về người tình yêu dấu: nào là đồ án thực hiện, về chiếc lò sưởi, về chân dung bằng da và những vòng hoa do nữ chủ nhân thực hiện, về tủ chén đựng collection các muổng ăn canh Á Đông hơn 100 cái, chiếc bình vôi cổ, hộp sính lễ thời xưa, các bức tranh, các bồn nước … Ngưới kể mắt long lanh, người nghe miệng mỉm cười! Có một sự tương thông tương cảm nào đó giữa người kể và người nghe và đó là điều đáng viết, đáng ghi lại nơi đây như người xưa đã bảo “Đồng thinh tương ứng, đồng khí tương cầu” là thế đấy!!

Sau buổi điểm tâm chính hiệu gout Pháp với bánh croissant, bánh mì, cà phê Pháp, chúng tôi lại lên đường viếng thăm miền quê Aix-en-Provence. Cái đẹp của xứ Pháp không phải chỉ là những nét huy hoàng lộng lẫy của những cung điện vua chúa ngày xưa, của ánh đèn rực rỡ của đại lộ Champs Elysées v.v… mà còn là cái đẹp thanh nhàn, giản dị của những vườn cây ăn trái xanh vàng chín đỏ, của những ngôi nhà cũ kỹ ở miền quê, của con đường làng có hàng cây platanes chụm cành kết bóng bên nhau. Nhìn hàng cây dang cành trên con đường quê xứ Pháp, tôi chợt nhớ đến “Con đường Duy Tân cây dài bóng mát, Uống ly chanh đường, uống môi em ngọt” của một Sài gòn ngày cũ!! Đã xa rồi một thuở áo trắng sinh viên! Đã qua rồi những hoài bảo thư sinh! Giờ đây lạc loài nơi xứ lạ ngậm ngùi nhớ tiếc ngày qua!!
Tuy nhiên chúng tôi cũng đã có những giây phút nghịch ngợm và hồi hộp của tuổi học trò khi chị Dung và tôi bước xuống xe để hái trộm một vài trái táo xanh dòn của một vườn táo bên đường và cười sung sướng khi thấy quí vị đàn ông cắn dòn rụm những trái táo mà chúng tôi hái trộm! Một chút gì của cái tuổi “nhất quỉ, nhì ma, thứ ba học trò” sống lại trong chúng tôi qua những vị chua ngọt còn đọng lại trong kẽ răng khi cắn những trái táo bẻ trộm này!!
Rồi cũng đến giờ ăn trưa bên một giòng sông nhỏ với bánh mì thịt gà un khói mà chị Dung đã tỉ mỉ, chăm chút làm từ sáng. Người đàn bà ít nói, tế nhị, dịu hiền này vừa là một nghệ nhân, vừa là một bà nội trợ đảm đang đã làm cho tôi cảm động với những chăm sóc tỉ mỉ của chị. Ăn xong chúng tôi thả bước đến một nơi gọi là Fontaine de Vaucluse để mua một chiếc bình fountain đặc biệt miền Provence mà chúng tôi đã thấy ở nhà anh chị Hoàng-Dung. Tại nơi đây, chúng tôi tới thăm một nơi mà anh Hoàng gọi là nơi có hình ảnh “Công cha như núi Thái sơn, Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.” Quả đúng như thế! Chúng tôi đã thấy một khe nước chảy ra từ một hốc đá, phát ra những luồng nước chảy xuống thành một dòng sông, mà theo các nhà địa chất học tại đây không biết nước đã bắt nguồn từ đâu. Bên kia bờ sông là ngọn núi cao của rặng núi Alpes soi bóng xuống dòng sông. Thêm một hình ảnh đáng ghi nhớ trong chuyến du ngoạn này.
Trên đường trở lại bãi đậu xe chúng tôi dừng chân lại một nơi làm giấy bằng thủ công để in ra những trang thơ rất đẹp nhưng cũng rất đắt tiền (8 Euro/1 trang thơ) và một địa điểm trình bày quá trình làm nước hoa. Bảo sao nước hoa lại chẳng đắt tiền vì phải cả ngàn ký hoa tươi mới ép được thành một tí tị tinh chất nước hoa cho quí bà xức vào để “hương gây mùi nhớ, trà khan giọng tình” làm cho quí ông mê mẩn cả tâm hồn?!?
Đây mới là một nơi đặc biệt nhất mà bất cứ người nào có tâm hồn nghệ sĩ, nhất là các họa sĩ phải dừng chân. Đó là nơi họa sĩ tài danh nhất thế giới đã sống và đã nằm bịnh viện trước khi lìa đời .
Những rừng cây olive xanh rờn một màu buồn thảm với những trái olive xanh thẫm trên cành đã làm cho nơi này thêm u tịch, cô liêu. Khách lữ hành dừng chân bên cạnh một bức tranh vẽ rừng cây olive nổi tiếng của Van Goh để chụp hình kỷ niệm và thương tiếc cho người nghệ sĩ tài hoa này! Những nhánh cây olive oằn oại rũ buồn trong tranh nói lên nỗi đau khổ oằn oại của cuộc đời Van Goh. Trong chuyến du hành này chúng tôi có cái may mắn là được một người có tâm hồn nghệ sĩ như anh chị VV Hoàng đưa đến tận nơi để nhìn thấy tận mắt những cây olive đã được người họa sĩ tài danh Van Goh đưa lên nét cọ để lại muôn đời cho hậu thế chiêm ngưỡng. Thế mới biết trong cõi đời này có rất nhiều việc mà chúng ta chưa biết đến hoặc không biết đến đã hiện hữu trong cõi trần này mà mỗi bước chân du hành của chúng ta sẽ đưa ta biết thêm nhiều điều mới lạ! Ngày xưa tôi chỉ biết Van Goh qua sách vở ở thư viện, ngày nay có đến nơi này, nhìn cảnh vật u buồn xung quanh mới cảm thương cho cuộc đời người nghệ sĩ tài hoa bất hạnh thuở nào !!


Trước khi trở về nhà, chúng tôi lại “dừng bước giang hồ” ghé qua Caves de Sarragan, một hầm rượu nằm sâu trong lòng núi mà nhiệt độ bốn mùa không thay đổi để thử rượu và mua rượu chính gốc xứ Pháp. Người xưa đã nói: “Nam vô tửu như kỳ vô phong” cho nên phu quân của tôi cũng đã khuân về mấy chai rượu Tây chính gốc “bà lang trọc” đem về Mỹ để khoe với bà con cô bác, sau khi đã ngà ngà men say với những ly rượu do người bán hàng cho uống thử! Tôi cũng bắt chước chàng nâng cao ly rượu và cảm thấy đôi má của mình ửng hồng không biết say vì rượu hay say vì phong cảnh hữu tình như Lý Bạch say trăng ?!?
Bước chân ra khỏi hầm rượu trở về thực tại trần thế để thấy núi đồi bao bọc xung quanh với một làng nho nhỏ trên núi cao có tên là Les Beaux de Provence. Đứng bên này núi chụp hình cảnh hùng vĩ bên kia núi để lại thấy mình nhỏ bé giữa trời đất bao la!!

 

Bóng chiều đã ngã về Tây dục khách đường xa trở về ngôi nhà Êm Đềm để nghỉ ngơi sau một ngày du ngọan miền quê nước Pháp đầy thú vị. Sau màn tắm rửa, thay xiêm đổi áo, “Chúng mình bốn đứa” lại lên đường đi ăn tối và thăm viếng Aix-en-Provence by night. Chúng tôi được chủ nhà đưa đi ăn món đặc sản Mules de Frits của Bỉ nhưng lại rất thịnh hành và trở thành món ăn quen thuộc của dân Pháp. Đó là những con chem chép nho nhỏ màu xanh được nấu với một loại nước sauce đặc biệt ăn chung với khoai tây chiên. Ngày hôm ấy bà chủ nhà Denise Dung lại có coupon đặc biệt nên chúng tôi được “buy one get one free” như ở Mỹ. Nhìn khay thức ăn đầy ấp chem chép xanh, khoai tây chiên vàng trông ngon lành và đói bụng chi lạ! Thế là có màn bóc từng con chem chép, xúc một chút nước sauce vào rồi đưa vào miệng hút nghe một tiếng “chụt”, lại nhón một miếng khoai tây chiên nhai từ từ. Mùi ngai ngái của con chem chép, vị béo béo của miếng khoai tây chiên trộn lẫn vào nhau. Ngon tuyệt! Lại nhớ đến món ốc len xào dừa béo ngậy của quê ngoại Cần thơ! Ôi! sao mà tha thiết tình quê quá, bạn ạ!!
“Có thực mới vực được đạo”, no bụng rồi mới có đủ sức lang thang trên hè phố của Provence by night chứ! Dù bây giờ là tháng 9 vào thu, nhưng khí hậu nơi đây vẫn ấm áp nên thiên hạ tràn ra đường đi lại ăn uống xôn xao. Các nhà hàng bày biện bàn ăn ngoài trời đông nghẹt thực khách bên trong lẫn bên ngoài dù rằng ngày hôm đó là ngày thứ ba trong tuần. Thực khách ăn mặc lịch sự. Dân Pháp dù là nam giới hay phụ nữ đều có dáng vẻ gọn gàng thanh lịch chứ không “béo trục béo tròn” như là dân Mỹ. Ông “tour guide” VV Hoàng nhanh nhẹn, đầy nhiệt tình, hiểu biết nhiều về nghệ thuật và lịch sử nước Pháp, đã hướng dẫn chúng tôi đến xem những ngôi nhà của những ông bá tước, những ông đại sứ ngày xưa đã từng cư ngụ, nay đã được biến cải thành ngân hàng. Chúng tôi đã đến sờ vào những cánh cửa cũ kỹ chạm trổ những hình tượng nghệ thuật, vỗ nhè nhẹ vào cầu thang kiểu cọ quanh co đưa lên những căn phòng có người ở bên trên. Một cái gì sợ sợ, một cái gì lạnh lạnh như cảm thấy những linh hồn xưa cũ còn lẩn quất đâu đây về thăm chốn cũ nơi xưa !?!
Rồi lang thang ngắm nghía những bồn nước nóng nước lạnh dọc đường đi. Rồi rảo bước vào những phố nhỏ quanh co để thấy có sự hiện diện của vài hàng quán mang tên Việt nam như Hà nội, Anh Đào. Trời về khuya thiên hạ vẫn dập dìu ăn uống, có biết rằng cũng có bốn người Việt nam đang rảo bước đường khuya để tìm những cái hay cái lạ của ban đêm xứ người có khác với ban đêm của một quê hương đã nghìn trùng xa cách hay không !!?
Rồi cũng phải quay về chốn cũ để uống trà ngắm ánh đèn lung linh chiếu sáng trong ngôi vườn nhỏ bé đầy nét đẹp Đông phương của gia chủ. Có một chút gì lắng dịu trong tâm hồn khi đứng bên lan can cửa sổ trên lầu nhìn xuống khu vườn tranh tối tranh sáng trong bóng đêm. Êm ả! Thanh tịnh! Nhẹ nhàng! Lâng lâng! Và tôi đã đem những hình ảnh đẹp của ngày du ngọan hôm nay vào trong giấc ngủ!
Sáng hôm sau là ngày thứ ba chúng tôi sống trong ngôi nhà Êm Đềm của đôi vợ chồng nghệ sĩ và cũng là ngày chúng tôi phải trở lại Paris vào buổi chiều, vì thế anh chị Hoàng-Dung muốn dành một ngạc nhiên cuối cùng cho chúng tôi là viếng thành phố Aix-en-Provence ban ngày, một thành phố được xếp hạng thứ ba trên thế giới về đời sống tốt đẹp, thân thương (World’s Best Top 15 places for a home away from home by Jon Spayde).
Ánh thái dương ban ngày đã làm cho con người sung sức phấn khởi hơn cho nên sinh hoạt đường phố cũng rộn rịp, tưng bừng hơn.

Ra khỏi nhà khoảng 9 giờ sáng, chúng tôi vào phố với một cảm giác hào hứng hòa chung nhịp sống với cư dân sở tại. Xe cộ rộn ràng nhường nhau để chạy vì ở nơi đây có nhiều bùng binh hơn là ngã tư đường có đèn xanh đèn đỏ lưu thông như ở Mỹ. Không thấy một bóng xe cảnh sát chạy tới chạy lui vì người nào cũng biết nhường nhau để … chạy xe. Quên nữa! Một đặc điểm là xe cộ xứ Pháp toàn là loại xe nhỏ như Citroen, Renault, vì đường xá xứ Pháp nhỏ hẹp chứ không rộng lớn thênh thang như đường xá xứ Mỹ. Đa số lại là xe số tay cho nên người viết phải thầm cảm phục quí vị nữ lưu lái xe ngườI Pháp !! Hôm nay lại là một ngày đặc biệt vì có phiên chợ trời bán ở trên con đường chính của thành phố. Chị Dung cho biết có thể hôm nay có một phiên xử đặc biệt ở tòa án cho nên phiên chợ được dời về nơi đây. Thế là được dịp mua sắm ở chợ trời đặc biệt này và cũng chính tại nơi đây tôi đã phải suýt khóc vì chợt khám phá ra chiếc vòng cẩm thạch nơi tay của mình biến mất !! Tội nghiệp cho chị Dung phải chạy tới chạy lui các hàng quán cũ để tìm kiếm, nhưng may mắn thay, bà chủ gian hàng bán túi vải đặc sản Provence đã tìm thấy được, cất giữ và trao trả lại cho khổ chủ. Thật đáng khen cho lòng tốt của người bán hàng ở Provence và cũng mầu nhiệm, may mắn thay cho tôi không bị mất chiếc vòng kỷ niệm này giữa phố chợ đông người !! Một kỷ niệm nhớ đời !! Thế là quí ông ra lịnh cho tôi phải cất chiếc vòng cẩn thận và không được mua sắm gì nữa cả để cho cuộc vui được trọn vẹn. Dĩ nhiên rồi! Vì tìm được chiếc vòng cẩm thạch cho nên tôi vui vẻ đi thăm những gian hàng bán bánh kẹo ngon lành và mỉm cười tươi tắn mỗi khi chụp hình kỷ niệm! Hú vía!!


Người hướng dẫn viên đầy nhiệt tình VV Hoàng lại hướng dẫn chúng tôi từng bước chân theo dấu các bảng đồng có viết tên Cézanne, một họa sĩ nổi tiếng sinh trưởng tại Provence, để đến một bồn nước có tượng hình của Cézanne bên trên. Rồi thả bước đến thăm Tòa Thị chính Aix-en-Provence. Nơi đây tôi thấy lá cờ màu vàng sọc đỏ. Thoáng nhìn tôi tưởng là cờ vàng 3 sọc đỏ của Việt nam, nhưng nhìn kỹ lại là cờ vàng 4 sọc đỏ, lá cờ chính thức của thành phố Aix-en-Provence. Đúng là “Niềm quê canh cánh bên lòng ! Hỏi người viễn khách có mong ngày về ?!” Dừng chân bên cửa hàng bán hoa tươi, tôi đã chụp hình với hoa hướng dương, bông hoa tượng trưng cho miền Provence, để hy vọng một tương lai sáng đẹp cho cá nhân mình và cho quê hương mình !!
Rồi cũng phải quay về để dùng cơm trưa và sửa sọan hành trang quay về Paris. Buổi ăn trưa hôm nay được ăn ngoài vườn với món soup cá đặc biệt và món lasagna do bà chủ khéo tay làm lấy. Trời cao xanh xanh, gió mát thanh thanh, tôi đưa mắt nhìn lại một lần chót khu vườn trong nắng thu để ghi lại một lần cuối vào trong tâm trí những đường nét nghệ thuật của khu vườn và tâm ý của chủ nhân thực hiện khu vườn .
Rồi có những lời cảm ơn và từ giã bịn rịn ở sân ga. Con tàu dần dần lăn bánh, chúng tôi đưa tay vẫy chào đôi vợ chồng nghệ sĩ dễ mến, đầy tình cảm vừa mới quen biết nhau nhưng hình như đã quen nhau từ tiền kiếp cũ qua sự cảm thông về quan điểm sống của kiếp người.
Hôm nay ngồi viết lại tâm tình này để thay cho lời cảm ơn chân thành của chúng tôi gửi đến anh chị Võ Văn Hoàng và Denise Trần Tử Dung đã nhiệt tình, thân ái và thương mến chăm sóc chúng tôi trong thời gian chúng tôi thăm viếng Aix-en-Provence. Đúng như lời anh chị đã nói : “Cuộc đời này ta nên cho nhiều hơn nên nhận và đi một bước đường học một sàng khôn.”
Chỉ trong 3 ngày sống ngắn ngủi bên nhau, nhìn thấy khu vườn của anh chị, nghe được những lời tâm sự chân thành và thân ái của anh chị, thưởng thức những bữa cơm ngon lành và khéo léo, sự chăm sóc tỉ mỉ của chị, thăm viếng những nơi nghệ thuật thanh nhã, qua những mẩu chuyện trao đổi nhau, chúng tôi thấy cuộc đời này vẫn còn có những tâm hồn cao đẹp và những tình cảm thân thương đối với nhau và chúng ta rất cần những thứ ấy trong đời sống của chúng ta :
Sông cần biển để có nơi chảy đến !
Biển cần sông để cho biển thẩm sâu !
Người cần người vì có những tình cảm nhiệm mầu !
Của tình cảm, của yêu thương vương vấn !!
( trích trong “Sông Cho Biển Nhận” của SL )
Một tượng Đức Mẹ de la Garde bồng con đứng cao ngất trên ngọn đồi dang tay cứu độ cư dân và những người đến Marseille, một khu vườn cây olive oằn oại như cuộc đời của danh họa Van Goh, những bồn nước đủ màu đủ kiểu phun nước trắng xóa, một lạch nước trong xanh chảy thành dòng sông bên núi cao sừng sững và còn nhiều chứng tích khác mà anh chị đã dẫn chúng tôi đến xem đã giúp cho chúng tôi mở rộng thêm tầm mắt và kiến thức, để biết trong cõi đời này đã có những cái hay cái đẹp đã hiện hữu nhưng mà ta vẫn chưa biết đến hay không biết đến. Câu nói của người xưa muôn đời vẫn là đúng : “Đi một bước đàng, học một sàng khôn.” Chúng tôi đã học rất nhiều về tình thương nhân loại, về thân tình bạn hữu, về nghệ thuật, về lịch sử, nhất là về quan niệm sống đẹp của anh chị. Đối với tôi: “Cái gì phát xuất tự trái tim sẽ đi đến trái tim.” Tâm hồn nghệ sĩ, tình cảm thân mến, nhiệt tình, những chăm sóc dịu dàng phát xuất từ trái tim của anh chị đã thực sự đi đến trái tim tình cảm của chúng tôi !! Xin phép được mượn lời thơ sau đây để làm kết luận cho bài viết này và xin anh chị nhận nơi đây lòng quí mến chân thành của chúng tôi đối với anh chị :
Xin hãy cho, xin hãy vui đón nhận !
Những thương yêu, những thương mến ngọt ngào!
Vì ngày mai nào ai biết ra sao ?!
Thì hiện tại hãy yêu thương, vui sống !! ( SL)

Xin chúc anh chị Hoàng-Dung và quí vị đã đọc bài viết này mà chúng tôi xem như là một chia sẻ tâm tình : những an lành trong cuộc sống, học hỏi thêm nhiều điều hay lạ để cho đời sống được thăng hoa tốt đẹp hơn.
Sương Lam

Tâm Tình Về Một Buổi Họp Mặt THĐLVNHN Ở Nam Cali Năm 2003


Tháng 7 Cali không có mưa Ngâu và nhịp cầu Ô Thước  để cho Ngưu Lang Chức Nữ được gặp nhau nhưng có “những cánh chim tìm về tổ ấm” dưới mái gia đình THĐLVNHN để sống lại những giây phút thân mến, ôn lại “chuyện xưa tích cũ” và hỏi thăm nhau “người còn đó, ta còn đây” như thế nào giữa chốn “bụi hồng lao xao” này!?!

Tôi chỉ là một “nàng dâu Điện Lực” nhưng tôi vẫn muốn chia xẻ những niềm vui nỗi buồn của những người đã một thời cùng làm việc chung với chồng tôi vì tôi vẫn thường quan niệm rằng :

Đừng cân lượng và cũng đừng mặc cả

Vì tình thương không đơn vị đo lường

Nếu  biết rằng: ta thành thật yêu thương

Ta sẽ được niềm vui và hạnh phúc! (SL)

Quả thật vậy! Tôi đã thấy những niềm vui, những nụ cười, những ánh mắt, những lời nói câu chào đầy mến thương thân ái mỗi khi tôi đi họp mặt thân hữu với bạn bè của chồng tôi và của tôi. Tôi đã được cười đùa thoải mái tạm quên đi những phiền muộn, những nhàm chán của công việc hằng ngày mà tôi phải đương đầu trong cuộc sống giữa chốn phù hoa vật chất này!?

Mỗi năm một lần các THĐLVNHN đã tìm cách gặp gỡ nhau ở nơi này hay nơi khác để vui đùa bên nhau trong tình thân mến. Đây là một điểm đáng khen của các “sáng lập viên”  sinh hoạt thân ái này. Vậy xin cứ tiếp tục giữ gìn ngọn lửa ấm êm này và chuyển lửa lại cho thế hệ mai sau nếu còn đủ phúc duyên gặp gỡ !!

Năm nay Ban Tổ Chức Nam Cali với thành phần “chịu chơi và đầy kinh nghiệm” NĐ Phú, NV Dậu, PL Thượng, L Hùng đã làm một màn ngoạn mục và hấp dẫn là tổ chức họp mặt trên một chiếc du thuyền tại vùng Newport Harbor để  được ngắm cảnh mặt trời lặn lúc hoàng hôn, để được xem đốtù pháo bông vĩ đại của ngày lễ Độc Lập Hoa Kỳ v.v… Qua lời trình bày những khó khăn trong quá trình tổ chức đại hội, tôi thấy quả các vị nói trên đáng được khen chào và cám ơn như bài thơ mà Sương Lam đã đọc trong ngày đại hội để  vinh danh “những người vác ngà voi” này và cả những người đứng sau lưng họ như  “quí bà nội tướng”, và nhiều thân hữu khác. Thành phần thân hữu tham dự năm nay lên đến 150 người. Đó là chưa kể hơn 20 người phải ghi tên vào “waiting list” vì ghi tên trễ hạn và không tham dự được.

Thế rồi “trong lúc thuyền tình đang lướt sóng”, khách tham dự được thưởng thức những lời ca tiếng hát theo kiểu Karaoke của các giọng ca “vượt thời gian“, Cô Phát, Kim Oanh, LM Châu và Huyên, NV Di và Thu Cúc, Tố Nữ. Cô HT Phương vẫn được sự ái mộ của khán giả qua các bản nhạc trữ tình Pháp. Dĩ nhiên các “danh tài hài hước” NV Di, TS Thực, HM Cần vẫn còn phong độ và đã đem lại những nụ cười thoải mái đến với các khán thính giả. Năm nay TH NV Di chuyển “tông” hát vọng cổ “tình anh bán chiếu” được khán giả hoan nghinh nhiệt liệt!!

Đến 5 giờ chiều, tất cả khách tham dự được mời rời khỏi thuyền “lang thang thả bước xem hoa ngắm cảnh“ trên bờ, để Ban Tổ Chức sắp đặt buổi tiệc ban chiều.

Trở lại du thuyền với buổi cơm tối đặc biệt có sâm banh, có rượu vang khai vị với các thức ăn kiểu Mỹ sang trọng, khách tham dự có cảm tưởng mình đang lênh đênh trên một “Love Boat” nên thơ! Ôi bao nhiêu nỗi ưu phiền của cuộc sống hằng ngày chợt ”vỗ cánh bay xa” để còn lại nơi đây những giây phút thần tiên với rượu nồng tình thắm bên tiếng cười vui vẻ, trong ánh mắt dịu dàng. Hình như  người nào cũng có vẻ “đẹp trai, xinh gái” hơn ngày thường khi  bận bịu với các sinh hoạt hằng ngày!?

Người viết đã quên bước chân ra ngoài khoang thuyền để ngắm mặt trời lặn vì bận đùa vui với bạn bè quanh bàn tiệc. Đến khi “tâm hồn thi sĩ “ thức dậy bèn bước chân ra ngoài ngắm cảnh thì mặt trời đã bắt đầu ngủ yên ở chân trời nhưng vẫn còn le lói một vài ráng chiều vàng vàng trên mặt nước như để chờ đợi, đợi chờ khách tri âm!! Thế là tôi đã mất đi một giây phút nên thơ nhìn cảnh mặt trời lặn lúc hoàng hôn như Ban tổ chức đã giới thiệu!?! Thật tiếc quá!

Quay trở lại bàn tiệc thì đã thấây BTC đang sửa soạn một tiết mục đặc biệt khác là màn chúc mừng 50 năm thành hôn của TH HT Phát và phu nhân. Ôi! nhìn hai người cùng mỉm cười hạnh phúc đón nhận những lời chúc mừng của bạn bè thân hữu, cùng lời ca tiếng hát của trưởng nữ HT Phương, cùng thưởng thức tiếng thơ nồng thắm của TG Mỹ, mới thấy rằng “mối tình già”ø của Thầy Cô Phát thật đáng được ngưỡng mộ, thán phục!!

Hình như “khi vui trời cũng chìu người” cho nên trên trời xanh bao la, những đóa hoa pháo bông của ngày Lễ Độc Lập  cũng tươi nở muôn màu như góp phần vào niềm vui của người trần thế. Những đĩa bánh ngọt của chiếc bánh 50 năm Anniversary và bánh ngọt truyền thống họp mặt THĐLVNHN được phân phối đến tất cả mọi người tham dự trong sự ngọt ngào, đằm thắm gấp đôi đĩa  bánh ngọt hằng năm!?

Tiệc vui nào rồi cũng phải tàn để trả người trần thế trở lại cảnh thế trần với vui buồn thất tình lục dục của trần gian. Khách tham dự du thuyền bước lên bờ vẫy tay giã từ những phút vui hội ngộ đã qua. Rồi có những người ở lại để tiếp tục cuộc thám hiểm xứ Mexico lân cận. Rồi có những kẻ ra đi để về lại những sinh hoạt thường nhật. Rồi những lời giã từ hò hẹn sẽ gặp lại năm sau! Bạn đi chơi vui nhé! Bạn đi về bình an!

Lại gặp nhau đây trong tiệc cưới hai cháu Cường-Vân của anh chị NĐ Phú. Cô dâu xinh đẹp, chú rể hào hoa cặp tay nhau từng bước tiến về “lâu đài hạnh phúc“ đã khiến cho các cô các bác THĐL tham dự tiệc cưới sống lại ít nhiều kỷ niệm yêu đương ngày cũ và cũng thầm cầu chúc cho hai cháu rồi cũng sẽ ăn mừng 50 năm hạnh phúc bên nhau như bậc trưởng bối HT Phát!!

Những người khách phương xa vẫn tiếp tục cuộc hành trình “vượt biên giới” viếng thăm xứ Mễ Tây Cơ bên cạnh cho đáng công đáng của “cơm ghe bè bạn” đến đây họp bạn. Hai chiếc xe buýt do một công ty du lịch đảm trách chở hơn 100 khách viễn du lại phom phom lên đường “nam tiến“ về hướng San Diego và tạm dừng chân ở đây 40 phút để khách lữ hành có thể  “xem hoa ngắm cửa hàng” ở phố cổ San Diego (chứ không phải “phố cổ Hội An“ đâu nhé) rồi lại vội vã lên đường để thêm một lần “dừng bước giang hồ“ ở trạm mua đồ miễn thuế trước khi “vượt biên… giới” Mỹ-Mễ cho kịp đến giờ ăn trưa kẻo đói bụng. Khách hàng được khuyến cáo là không được mua rượu vì hôm ấy là ngày bầu cử ở xứ Mễ cho nên toàn dân Mễ   đều bị cấm uống rượu và cả khách du lịch cũng không được mang rượu vào Mễ!!

Ôi chao! Các đệ tử Lưu Linh Việt Nam trong phái đoàn “buồn năm phút“ vì đã mất dịp mua rượu miễn thuế nhưng quí bà lại hoan hô vì tiền của “nhà tôi” không bị “di tản chiến thuật” vào tủ kết của cửa hàng!! Hoan hô lẹânh cấm rượu!!

Tới màn ăn trưa ở xứ Mễ là cả một vấn đề vì “không ăn đậu không phải là Mễ, không đi trễ không phải là Việt nam!?!” cho nên hàng quán ăn nào của Mễ ở tại thị trấn Tijuana cũng bán toàn là Taco và các thức ăn có món đậu làm tiêu chuẩn nên TH NV Di sau khi thưởng thức thức ăn Mễ này đã phải “mệt xanh dờn” ngay tối hôm đó!! Có lẽ đây là kỷ niệm nhớ đời của “nghệ sĩ Văn Vỉ” NV Di!?!

Rồi sau một màn “tìm trẻ lạc” những khách đường xa cứ đi, đi mãi quên cả lối về giữa một thị trấn mà việc mua thuốc trụ sinh dễ dàng như “ăn cơm sườn“ vì không cần toa bác sĩ như ở Mỹ, đoàn lữ hành lại tiếp tục cuộc hành trình để kịp giờ đến Caliente xem những cuộc đua chó rất hào hứng và vui nhộn. Phu quân của người viết cũng đã tham dự vào cuộc vui và cũng đã trúng được một số tiền nho nhỏ để biết   cảm giác được ăn bạc là như thế nào nhưng rồi sau đó lại đánh cá thua ở  trạân nhì  để biết cảm giác bị thua bạc như thế nào.Thế mới biết sự được thua, còn mất chỉ là những phút giây vui buồn giả tạm mà thôi trong cuộc đời trần thế này!?!

Phái đoàn lại tiếp tục cuộc hành trình để đến một nơi mà ai nấy đều mong đợi là Rosarito-Puerto để đi dạo trên cầu nơi quay ngoại cảnh cho phim Titanic, để hứng những cơn gió biển thổi nhẹ vào hồn mình và thưởng thức văn nghệ ngoài trời cùng thưởng thức món Lobster ngon nổi tiếng với ly rượu Martini do công ty du lịch khoản đãi. Tiếng nói cười vui vẻ trong lúc thưởng thức món tôm hùm độc đáo theo “gout” Mễ lại vang lên và khách ra xe để về quán trọ với niềm vui no đủ!?

Tối hôm ấy hai vợ chồng chúng tôi lại làm một màn đi dạo “nửa đêm ngoài phố“ ở thành phố cảng Ensenada để biết sinh hoạt ban đêm ở nơi này như thế nào?? Ngoài đường xe chạy vẫn dập dìu, tiếng kèn xe vẫn kêu inh ỏi giống y chang “Sài gòn ban đêm” của chúng ta!? Vui nhỉ!!

Sáng sớm thức dậy sau màn “điểm tâm bỏ túi“ với bánh donut free của BTC và ”cà phê free” của khách sạn, phái đoàn lại lên đường đến La Bufadora, Baja California, Mexico để thưởng ngoạn những cơn sóng ép nước phun lên đến 40-50 feet mà có người gọi là “sóng thần” trông rất ngoạn mục. Nhìn cảnh trời nước bao la ở xa xa, trong khe đá này một cơn sóng cao phun nước trắng xóa cả một khoảnh khắc rồi lặng chìm xuống trả lại nước non kia về biển cả, người viết tự hỏi một mình:

Sóng đến, sóng đi ra biển cả

Người về chốn cũ, nhơ’chăng ai ?!

Đến trưa phái đoàn được đưa ra chợ để mua Sea food với giá thật rẻ và thưởng thức món cá chiên nóng dòn kiểu Mễ trước khi lên đường quay về xứ Mỹ cho kịp giờ dự buổi tiệc bế mạc do anh chị Phú-Yến khoản đãi tại tư gia của anh chị .

Trên đường về BTC có cho trình chiếu lại cuốn video tape ngày đại hội dưới tàu nên khách đường xa không cảm thấy mệt mỏi trong cuộc hành trình khi nhìn lại những hình ảnh vui nhộn, thân ái của ngày đại hội.

Hai tiếng đồng hồ ngồi trên xe chờ đợi thủ tục nhập cảnh xứ Mỹ quả có phần mệt mỏi giữa cơn nóng tháng bảy, nhưng nhìn những người khác phải nối đuôi sắp hàng ở lề đường trước các trạm nhập cảnh, người viết thấy mình vẫn còn sung sướng hơn người khác nhiều!!

Rồi cũng phải đến “biệt xá” của anh chị Phú Yến để dự tiệc bế mạc với những thức ăn Việt Nam ngon lành hấp dẫn đã được gia chủ trình bày đẹp đẽ trên hai dãy bàn dài. Rồi tiếng cười nói lại vang lên cả một khu vườn trang trí trang nhã, sang trọng. Rồi những thức ăn được “thưởng thức thật tình” vì ngon lành, hợp khẩu vị của người VN, nên thoáng chốc là hết sạch nên gia chủ phải tăng cường thêm một màn thịt nướng cho hòa điệu với những chai rượu mới khui.

Rồi cũng phải  đến lúc bịn rịn chia tay cảm ơn BTC đã tổ chức chu đáo thành công ngày Đại hội THĐLVNHN  năm nay  và hẹn  ngày tái ngộ năm sau.

Cuộc đời như một dòng sông chảy mãi và trôi vào trong biển cả và chúng ta không bao giờ tắm cũng trong một dòng sông ngày cũ vì trong mỗi một sát na là có những đổi thay, thay đổi. Hôm nay đây còn được gặp nhau  để được vui vầy bên nhau, ắt hẳn là chúng ta đã có những phúc duyên hội ngộ. Ngồi viết lại tâm tình này, người viết xin cảm ơn BTC ĐHHM THĐLVNHN đã “mệt xanh dờn” khi đứng ra nhạân lãnh công tác đem lại niềm vui nụ cười cho bạn bè xưa cũ, kết nối tình thân ái và để lại cho người tham dự nhiều cảm tình tốt đẹp. Chúng tôi vẫn tin tưởng rằng “những gì phát xuất tự trái tim sẽ đi đến trái tim” và hạnh phúc thay trong tầm tay với của tôi đã có những nụ cười thân ái, những ánh mắt luyến lưu vì tôi đã tự nhủ rằng :

Đừng tìm mãi nơi đâu là hạnh phúc

Có thể gần cũng có thể thật xa ,

Xa hay gần là ở tự tâm ta

Ta cảm nhận thế nào là thế  đó !!”

(trích trong bài thơ Hạnh Phúc Ở Nơi Đâu của SL)

Minh Phu Nhân

 

Đại Hội Họp Mặt THĐL 2003 tại Nam Cali

(Thân kính tặng “Tứ Trụ” Phú, Dậu, Thượng , Hùng và các nội tướng trong BTC)

Mỗi măm hè lại đến

Ta lại gặp nhau đây

Ca hát khúc sum vầy

Bạn bè thân mến cũ!

Năm nay là anh Phú:

 

Trưởng lão nhóm Cali

Ban tổ chức chủ trì

Cho đi thuyền lả lướt!?!

Muốn đi phải đóng trước:

50 “bucks” mỗi người

Anh Dậu mãi cười tươi

Năm nay đông người nhỉ !!

Danh sách cần soát kỹ

Kẻo bỏ sót tên ai

Thủ quỹ Dậu đại tài

Không một ai khiếu nại!?!

Phải là chân  giỏi chạy?!

Du ngoạn với tiếp tân

Job ấy thật rất cần

Người tay chân lanh lợi !?

Chạy lui rồi chạy tới

Thượng Phạm với Hùng Lê

Tuy mệt vẫn cười hề

Hoan hô Ban Tổ Chức

Quí Bà vẫn túc trực

 Giúp đỡ các “phu quân “ !

 Practice thật nhuyễn nhuần :

“Ai cần tôi có mặt “!

Mọi người đều xuất sắc

Trong phận sự được giao

Xin phép được khen chào

Và cám ơn Quí vị !!

Sương Lam

 

Viếng Thăm Địa Điểm Sóng Thần Ở Mexico

(Viết tặng phái đoàn THĐL trong ngày du ngoạn 7-7-03)

Một đoàn du ngoạn đến nơi đây

Ngắm cảnh bao la sóng nước đầy

Trên núi mây trôi, miền thượng giới !?

Dưới khe nước chảy, cảnh phàm này !

Một cơn sóng đến, tay vui vỗ

Hai phút quay phim, cẳng đổi xây

Mua sắm quí bà luôn mặc cả

Cùng nhau vui vẻ  phút giây này !

Cùng nhau vui vẻ phút giây này !

Sóng nước vụt lên, màu trắng xóa

Ông  bấm  vội vàng, cơn sóng đến

Bà chờ mỏi cẳng, ngắm chim bay

Xa xa một giải, trời mây nước

Xúm xít bên nhau, gái lẫn trai

Sóng đến rồi đi, ra biển cả

Người về  chốn cũ, nhớ chăng ai ?!

Sương Lam

Bài Thơ Tạm Biệt

(Tặng quí THĐL tham dự  ĐHHM THĐL 2003 tại Nam Cali)

Có những phút giây vui mừng gặp lại

Bạn bè xưa, một năm mới gặp nhau

Miệng cười tươi, lời nói với câu chào

Và ánh mắt nói lên lời thân mến !

Xin hãy để cho tình thương đổ bến,

Bến yêu thương, bến quí trọng thân tình

Nếu ta cùng chung một kiếp nhân sinh,

Thì ta hãy thương yêu trong cuộc sống !

Trong giây phút thuyền tình đang lướt sóng

Chúng ta cùng nhắc lại chuyện ngày xưa

Có mây hồng, có nắng sớm chiều mưa,

Có tuổi trẻ, có giận hờn,  thương nhớ !!

Giờ gặp lại với bao nhiêu trăn trở :

Anh có còn được khỏe mạnh như xưa ?!

Chị có còn làm bánh ngọt, kẹo dừa ?!

Em có nhớ những ngày xưa trốn việc ??!

Càng nhắc lại chúng ta càng nhớ tiếc !!

Những ngày vui, những giây phút bên nhau

Bạn ngày xưa, dù tóc đã đổi màu

Tình thương mến vẫn như ngày xưa nhé !

Xin được phép nói lên lời thật nhẹ :

Cuộc đời này như gió thoảng mây bay !

Nếu ta còn được gặp mặt hôm nay

Thì xin chúc: “ngày mai ta vẫn gặp”!

Sương Lam

 

Cảm Tạ

(Viết tặng 3 chàng “Ngự Lâm Pháo Thủ”  Dũng, Thụy, Thuần)

Đẹp lắm ! Bạn ơi! Những tấm hình !

Người nào cũng đẹp, cũng là xinh !

Anh nâng ly rượu… cười sung sướng!?

Chị nhoẻn cười duyên… thật rất tình !

Anh Dũng “program” … tên phải hợp??*

“Right Play” Anh Thụy, mắt nhanh tinh !*

Sương Lam gửi tặng hoa hồng … đẹp!?

Và một bài thơ với cảm tình !!

Và một bài thơ với cảm tình !!

Tặng người đã khéo chụp hình xinh !?!

“Phó Nhòm” Dũng –Thụy vang danh hiệu:

Chụp ảnh, “sharing” rất thạnh tình !

Kỷ niệm hằng năm lưu giữ mãi

Bản Tin Điện Lực mãi tươi xinh !

Anh Thuần gõ, sửa, “lay out” đẹp !

Gửi đến  bạn xưa với chữ Tình  !!

Gửi đến bạn xưa với chữ Tình !!

Tình người bạn cũ vẫn tươi xinh ?!

Mỗi năm dù tóc sang màu trắng ??!

Trắng tóc vẫn không trắng chữ Tình !?!

Bạn ở miền xa, xem ảnh đẹp ?!

Người về chốn cũ, nhớ hình xinh !!

Sương Lam ”ngẫu hứng“ làm thơ tặng:

Dũng – Thụy – Thuần luôn sống Chữ Tình  !!

Sương Lam

(7-18-03)

* hình  Thầy Phát + Anh  NN Đạt (Phát Đạt)

* hình Anh LM Hiệp + Anh TV Minh  (Hiệp Minh)

* hình quí bà cười duyên dáng hay cười hết “tốc lực” !