Sương Lam mời đọc Sông Cho Biển Nhận

Sông Cho Bin Nhận

song-cuu-long-2-7427-1481797412.jpg

Đây là bài số bốn trăm bảy mươi tám (478) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ OregonThời Báo, Portland, Oregon.

Như đã nhiều lần thưa với các bạn là tâm ý của người viết khi lập nên khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn này là người viết muốn tạo ra một nơi chốn để người viết chia sẻ tâm tình, chia sẻ những tài liệu, hình ảnh về thiền nhàn, sức khỏe mà người viết đã sưu tầm được trên internet, qua sách vở, qua báo chí, qua điện thư bạn gửi đến bạn bè cùng tâm cảm.

Người viết cũng chỉ giới thiệu những sinh hoạt văn học, nghê thuật, xã hội, cộng đồng vui tươi, cần thiết, hữu ích để chúng ta cùng có những phút giây vui vẻ bên nhau trong chốn bụi hồng này mà thôi chứ không phải để quảng cáo, ca tụng một cá nhân hay một đoàn thể nào cả.

Dĩ nhiên tất cả những việc làm của người viết đều là “làm chùa”, không nhận bất cứ một khoản tiền nhuận bút hay tài vật gì của những cá nhân hay đoàn thể đã được người viết đề cập đến trong những bài viết của tôi.

Đối với người viết, tình cảm thương mến của quý thân hữu, của quý độc giả dành cho người viết giá trị hơn khoản tiền nhuận bút hay tài vật đó vì người viết cũng đã quá cái tuổi “tri thiên mệnh” rồi nên rất hiểu và cảm thông nỗi buồn, nhu cầu tình cảm của quý vị cao niên và của những người cùng một tâm sự với người viết.

Quý vị nào thương mến người viết thì tôi xin đa tạ tấm tình tri kỷ này, quý vị nào cảm thấy “không hài lòng lắm” khi đọc các bài viết này, thì người viết cũng đành phải xin lỗi mà thôi vì bá nhân bá bụng mà lị và “ở sao cho vừa lòng người”, bạn nhỉ?

Người viết xin mời quý thân hữu đọc mẫu chuyện Thiền hay hay dưới đây:

Bài học đầu tiên

“….Rồi thầy lấy ra một tờ giấy trắng, giấy trắng học trò, Thầy dùng bút lông nhỏ lên tờ giấy một chấm đen thật đen. Thầy giơ tờ giấy lên và hỏi:
– Con có thấy gì không?
Tôi nhanh miệng đáp mà không cần suy nghĩ:
– Dạ bạch Thầy một chấm đen ạ.
Thầy cười hỏi lại: Con nhìn rõ chưa nè?
– Dạ con nhìn thật rõ rồi, bạch Thầy – Tôi khẳng định lại
Thầy cười tươi, nụ cười hiền hòa như chứa đựng cả tam thiên niềm an lạc vô biên:
– Sao con chỉ nhìn thấy chấm đen nhỏ trên tờ giấy trắng mà không nhìn thấy tờ giấy lớn trắng tinh thầy đang cầm?
Tôi lặng im không nói được lời nào.

Thầy tiếp:  Con người cũng vậy, không ai là hoàn thiện, cho nên Đức Phật mới thị hiện cõi đời này để giúp chúng sanh hoàn thiện tâm mình, giúp chúng sanh thánh thiện hơn, đạt được Phật tánh (ngộ nhập Phật tri kiến) vì thể tánh chúng sanh và Phật không khác, chúng sanh cũng sẽ là những vị Phật của tương lai (Ta là Phật đã thành, chúng sanh là Phật sẽ thành).

Nếu con chỉ chầm chầm nhìn vào cái xấu của họ, con sẽ bỏ lỡ nhiều điểm tốt của họ, cũng như con chỉ nhìn thấy chấm đen trên tờ giấy trắng mà không nhìn thấy được tờ giấy trắng có chứa chấm đen nhỏ!
Nếu con nhìn thấy điểm tốt của họ, con sẽ thấy ai cũng đáng yêu, ai cũng đáng kính cả, đó là tâm Phật trong mỗi con người luôn hiện hữu.
Niềm an lạc, sự yêu mến không phải người khác ban phát cho con mà chính con phải tạo ra nó…”
(Nguồn: sưu tầm trên internet)

Hy vọng rằng bạn và tôi sẽ không chỉ nhìn đến “nút ruồi đen xấu xí” trên khuôn mặt của “người tình trăm năm” của bạn, của những người thân yêu trong gia đình bạn, của những bạn bè thân mến mà nên nhìn thấy luôn cả nụ cười dễ thương, ánh mắt dịu dàng của họ cũng đang nhìn bạn và tôi trong giờ phút này, bạn ạ! Thiện thay! Thiện Thay!

4724554505_6aa9cda55d_z.jpg

Người viết đã sinh hoạt trong  Forum Phụ Nữ Việt,  là diễn đàn đầu tiên ngưòi viết hoạt động trên cõi ảo internet năm 2005, theo lời mời của chị Lan Phương  thuộc Nhóm THDL để “cứu bồ” chị đang bận lúc đó nên không sinh hoạt được.

Người viết  đã sinh hoạt với Forum Phụ Nữ Việt rất vui và thân ái. 

Quý bạn sẽ tìm thấy nơi đây nhiều tài liệu hữu ích, đặc biệt dành cho Phụ Nữ để thăng hoa kiến thức văn học nghệ thuật  của mình. 

Cám ơn Phượng Các, người điều hành  Forum PNV đã cấp cho người viết một khu vườn nho nhỏ để lập  Một Cõi Thiền Nhàn trước khi tôi phụ trách mục Một Cõi Thiền Nhàn trên Oregon Thời Báo tại Portland, Oregon, quê hương thứ hai của Sương Lam, để đem một niềm vui nho nhỏ đến với quý vị cao niên tại Portland. bắt đầu từ năm 2009 cho đến nay.

 Cám ơn tình cảm thân thương của quý văn hữu, thi hữu đã dành cho người viết  trong thời gian sinh hoạt với tôi  trong diễn đàn Phụ Nữ Việt: Phương Các, Hạt Cát, Ấu Tím, Linh Vang, Vũ Thị Thiên Thư, Sương Mai, Liêu Thái Thái, Tonka, Bảo Trân, Bình Nguyên, Ba Tê, Bạch Phượng  Biển Chết v…..v…

.  

A-Giới Thiệu   Diễn Đàn Phụ Nữ Việt

http://forum.phunuviet.org/

B- Các mục do SL phụ trách trên Forum PNV

1-    Viết Cho Vui Với Đời  37 Pages

http://forum.phunuviet.org/yaf_postst2236_Viet-Cho-Vui-Voi-Doi.aspx

2-     Một Cõi Thiền Nhàn

http://forum.phunuviet.org/yaf_topics61_Mot-Coi-Thien-Nhan.aspx

mctn1jpg.jpg

có 2 phần:

2a- http://forum.phunuviet.org/yaf_postst2480_Mot-Coi-Thien-Nhan-Tinh-Lang.aspx

2b- http://forum.phunuviet.org/yaf_postst3610_Mot-Coi-Thien-Nhan-Tinh-Lang-2.aspx

3- V ề Miền Đất Phật  3 pages

http://forum.phunuviet.org/yaf_postst3585_Ve-Mien-Dat-Phat.aspx

4- Các Nhà Thơ Nữ Việt Nam-

http://forum.phunuviet.org/yaf_postst2746_Suong-Lam.aspx

5- Cười Cho Vui Với Đời  22Pages

http://forum.phunuviet.org/yaf_postst4215_Cuoi-cho-vui-voi-doi.aspx

6-– Bạn biết rồi hay chưa  2 pages

http://forum.phunuviet.org/yaf_postst5072_Ban-biet-roi-hay-chua.aspx

7.- Nghe nhạc cho đời thêm vui 

http://forum.phunuviet.org/yaf_postst4959_Nghe-nhac-cho-doi-them-vui.aspx

Ngoài hoạt động văn chươn g nghệ thuật, Forum PNV còn có chương trình từ thìện giúp dỡ những người gia neo đon, bịnh hoạn và học sinh nghèo hiếu học tại VN

                                Họat Động Từ Thiện Phụ Nữ Việt  

https://forum.phunuviet.org/yaf_forum8_Hoat-Dong-Tu-Thien-Phu-Nu-Viet.aspx

Tường Trình Hoạt Động

 2008 – Hiện tại: Học bổng cho học sinh hiếu học tại VN

Tấm Lòng Vàng

Người ta thường nói tình yêu ban đầu luôn luôn là mối tình đẹp và làm ta nhớ mãi suốt đời. Trong lãnh vực sinh hoạt văn nghệ trên cõi ảo internet, lúc bắt đầu hoạt động trên cõi ảo với những người bạn văn nghệ chưa bao giờ biết mặt biết tên là một tình cảm mới lạ, suốt đời tôi 

nhớ mãi  Đặc biệt hơn nữa, người viết lại được giúp đỡ tận tình và quý mến thật tình của các bạn trong Forum PNV năm 2005, đặc biệt là bà chủ vườn Phượng Các đã cấp cho người viết một mảnh vườn nho nhỏ để lập nên “Một Cõi Thièn Nhàn Tĩnh Lăng” để sinh hoạt với những người cùng tâm cảm nên đã khiến người viết cảm động vô cùng. Sau này vì quá bận rộn với mục Một Cõi Thiền Nhàn trên Oregon Thời Báo, cho nên người viết tạm ngừng sinh hoạt trên Forum  Phụ Nữ Việt  và xin hẹn một ngày sẽ quay về chốn cũ.

 Lời giới thiệu Forun Phụ Nữ Việt đến qúy thân hữu hôm nay xin được xem như là lời cám ơn chân thành của tôi gửi đến các thân hữu đã cùng tôi sinh hoạt trong Forum PHụ Nữ Việt trước đây, đặc biệt là Phượng Các, người điều hành diễn dàn PNV.  Tuy xa nhau nhưng trái tim tình cảm của tôi vẫn hướng về mối tình văn nghệ đầu đời với Forum PNV, đã giúp tôi thực hiện được “Tâm niệm đem Đạo vào Đời, vui mình ích người” với mục Một Cõi Thiền Nhàn mà tôi đã từng ấp ủ .

 Chính vì những tình cảm quý mến nhau giữa người và người trong sự Cho và Nhận  mà người viết đã viết lên được bài thơ Sông Cho Biển Nhận đã được nhạc sĩ Mai Đằng phổ nhạc và làm youtube tặng người viết. Xin một lời cám ơn nhạc sĩ Mai Đằng đã giúp cho tình cảm Cho và Nhận này được bay cao bay xa đến những phương trời cao rộng khác

coast-55700__480.jpg

 Xin mời quý thân hữu thưởng thức bài thơ  và youtube Sông Cho Biển Nhận dưới đây:

Sông Cho Biển Nhận

(Viết tặng các thân hữu của SL)

Xin hãy cho như dòng sông quê ngoại
Cửu Long giang bù đắp những phù sa
Như bạn bè, bao kỷ niệm ngọc ngà
Theo năm tháng đắp bồi thêm tươi thắm

Muôn sông nhỏ đổ vào lòng biển thẳm
Cho biển kia dồn dập sóng trùng dương
Máu về tim, nơi phát xuất yêu thương
Sông về biển, nơi dưỡng sinh vạn vật

Xin hãy nhận như đại dương bát ngát
Những dòng sông muôn ngả chảy về đây
Như bạn xưa về ca khúc sum vầy
Cùng hội ngộ trong biển tình thân mến

Sông cần biển để có nơi chảy đến
Biển cần sông để cho biển thẳm sâu
Người cần người vì có những nhiệm mầu
Của tình cảm, của yêu thương, vương vấn

Xin hãy cho, xin hãy vui đón nhận
Những yêu thương, những thương mến ngọt ngào
Vì ngày mai nào ai biết ra sao?
Thì hiện tại, hãy yêu thương, vui sống

Trí thanh thản đừng để tâm vọng động
Trước những gì đố kỵ với hờn ghen
Như trăng kia vẫn sáng đẹp hơn đèn

Yêu thương vẫn đẹp hơn là oán hận

Xin chúc Bạn: Thiện Tâm luôn tinh tấn
Xin nguyện cầu: Nhân Ái trải muôn phương
Để mọi người sống An Lạc, Yêu Thương 
Thì trần thế sẽ thiên đàng, hạnh phúc

Sương Lam

Youtube “Sông Cho Biển Nhận-Thơ Sương Lam-Nhạc Mai Đằng-Tâm Thư” on YouTube

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 478-ORTB 898-82119)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

https://www.youtube.com/user/suonglam

Sương Lam mời đọc Đừng Quên Cái Chính

Đừng Quên Cái Chính

chu Tam.jpg

Đây là bài số bốn trăm bảy mươi bảy (477) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ OregonThời Báo, Portland, Oregon.

  Người viết thích lang thang trên mạng để tìm tài liệu hay hay lạ lạ đem về đây chia sẻ với bạn bè.  Đây là niềm vui trong ngày của tôi vì qua đấy tôi học được thêm những bài học mới để mở mang kiến thức, để con tim và tấm lòng của mình đón nhận thêm những tình cảm yêu thương, dịu dàng từ mọi nguồn tâm linh khác nhau, không phân biệt tôn giáo.

Hôm nay, người viết xin mời quý bạn đọc một câu chuyện dưới đây để rồi sau đó bạn có thể biết được mình là ‘Tôi là ai ”, bạn nhé.

Cây  Nghiêng Về  Phía Nào, Thì Sẽ  Ngả Về Phía Đó
Như một định luật, cây nghiêng về phía nào thì chắc chắn sẽ ngả về phía đó.  Tư tưởng con người cũng vậy.  Một người  khi tâm tư hướng về đâu, sự suy nghĩ cũng sẽ được quy hướng như vậy.  Trong sách Veritas có thuật lại một câu chuyện để xác minh điều đó là chính xác

 Không gì đẹp bằng

 Trả lời cho một thanh niên mong mỏi được biết rõ về mình.  Một cụ già nọ đã kể câu chuyện như sau:

          “Ngày nọ, tại một đỉnh núi cao, người ta thấy ở chân trời xa tắp có hai bóng đen ôm lấy nhau.

 Một em bé ngây thơ buột miệng nói: “Hai bóng đen đó là ba và má đang ôm nhau.”

Một chàng thanh niên đang mơ mộng phát biểu:  “Đó là hai tình nhân quấn quýt nhau.”

Một người khác có tâm hồn cô đơn thì nhận xét: “Hẵn họ là 2 người bạn gặp lại nhau sau nhiều ngày xa nhau.”

Kẻ có lòng tham lam chỉ nghĩ đến việc tiền bạc thì lại quả quyết: “Đây là hai thương gia vừa ký với nhau một giao kèo làm ăn.”

Một người đàn bà có trái tim trìu mến thì thốt lên: “Đây là một người cha trở về từ chiến trận, đang ôm lấy đứa con gái của mình.”

Một tên sát nhân đứng gần đó góp ý:  “Đây phải là 2 người đàn ông đấm đá vật lộn nhau, trong một cuộc giao chiến một mất một còn.”

Một người đàn ông không màng đến những gì xảy ra xung quanh mình lên giọng: “Ai mà biết được họ đang ôm nhau hay cắn xé nhau.”

Nhưng sau cùng, một vị thánh có quả tim Thiên Chúa mới mỉm cười giảng hoà: “Không có gì đẹp cho bằng hai người ôm nhau.”

Kể xong câu chuyện này.  Cụ già đưa ra kết luận:  “Mỗi một tư tưởng của Bạn để lộ bạn là ai.”  Bạn nên tự vấn lương tâm xem như bạn thường tưởng nghĩ đến những gì.  Hơn bất cứ một bậc thầy nào, những tư tưởng của bạn có thể nói cho bạn biết:  Bạn Là Ai!

(Trích trong Bản Tin của Đoàn Liên Minh Thánh Tâm số 12  tháng 7 & 8  năm 2007  Portland, Oregon)

9c5a5debc676987d11c398b2fa66f024.jpg

Bạn có đồng ý với tôi khi còn trẻ chúng ta có những ý nghĩ, hành động khác với lúc “tuổi hạc khá cao” bây giờ không?

Hãy nhìn đứa bé mới sinh ra đẹp như một thiên thần trong giấc ngủ dù đôi khi cháu nhăn mặt nhíu mày, nhưng vẫn dễ thương làm sao đấy! Vì sao thế? Chắc hẵn bạn sẽ  đồng ý với người viết  là: tâm hồn cháu bé rất trong sạch, tinh khiết “chưa lấm bụi trần.” cho nên bé rất dễ thương!

Đứa bé lớn dần lên, bắt đầu nhiểm lây những thói hư tật xấu của môi trường xã hội, của những người sống chung quanh bé: ông bà, cha mẹ, anh em, thân nhân xa gần, bạn bè, hàng xóm láng giềng v..v.. cho nên đã tạo tác thêm những nghiệp tội do vô minh dẫn dắt.  Tuy nhiên, đương sự cũng có thể học được những điều hay lẻ phải, lối sống tốt đẹp để xây dựng thêm những nghiệp lành hạnh tốt.  Cho nên đôi khi trong giấc ngủ, họ có thể gặp nhiều mộng đẹp nên họ mỉm cười duyên dáng. Đẹp quá! Và đôi khi họ có thể gặp ác mộng nên khi ngủ họ la hét um sùm, nghiến răng trèo trẹo. Ghê quá!

Con người có tính ý đẹp đẻ hay ghê xấu một phần do hoàn cảnh và tha nhân bên ngoài ảnh hưởng đến, nhưng phần lớn là do tâm ý của mình quyết định nên không thể than trách ai được.  Người xưa thường nói “Tiên trách bỉ, hậu trách nhân” là thế!

Có một bài học mà người viết nhớ mãi là Bài học Cây Đinh đã giúp ta hiểu biết thêm về giá trị của sự khoan dung.                            

Bài học Cây Đinh  

Có một cậu bé trai, nó có cái tật xấu là ưa nổi nóng quạu quọ, vì vậy, cha của nó đã đưa cho nó một túi đinh;
Lại bảo nó, mỗi khi nó có nổi nóng quạu quọ thì hãy đóng một cây đinh lên trên bờ rào phía sau vườn nhà.
Ngày thứ nhứt, nó đóng được 37 cây đinh. Và từ từ mỗi ngày số đinh được đóng lên bờ rào mỗi ít đi. Nó cũng đã phát hiện là nó đã khống chế được cái tật xấu của nó cũng như cái việc đóng những cây đinh có hơi dễ dàng,
  Cuối cùng, có một ngày kia cậu bé này cũng thấy là mình vẫn đủ nhẫn nại để không nổi lên cái tật xấu nóng nảy quạu quọ nữa, nó báo cho cha nó biết việc này.
Cha nó lại bảo nó, bắt đầu từ nay, mỗi khi nó khống chế được cái tật xấu của nó thì hãy đi nhổ một cây đinh.  
Ngày ngày trôi qua, sau cùng thì nó báo cho cha nó hay là, nó đã nhổ hết những cây đinh rồi.
Cha nó nắm tay nó, cùng đi ra sau vườn nhà và nói rằng: “Con của cha, con ngoan lắm, con làm rất hay. Nhưng mà hãy nhìn những cái lỗ đinh trên bờ rào, cái bờ rào này không thể hồi phục được cái nguyên trạng của nó nữa. Một khi con nổi nóng thì những lời nói của con nó cũng giống như những cái lỗ cây đinh này, chúng đã để lại những vết hằn.

Giả dụ như con dùng dao đâm người ta một dao, thì bất luận là con đã nói bao nhiên lần những lời tạ lỗi, cái vết thương đó nó vẫn sẽ vĩnh viễn còn đó.
Những lời nói nhức nhối cũng ví như sự nhức nhối thực tại, không làm sao chấp nhận được (dù đó chỉ là lời nói)”. 

Ghi chú: Giữa người và người với nhau, thường do sự kiên trì về cố chấp bởi những lỗi lầm giữa đôi bên, đã tạo nên những thương tổn vĩnh viễn cho nhau. 
Nếu mọi người trong chúng ta đều có thể tự mình làm, bắt đầu có thái độ khoan dung đối với  mọi người, bạn nhất định sẽ nhận được những kết quả tốt mà bạn không hề nghĩ tới… Giúp mở cánh cửa sổ cho người ta, cũng là để cho chính mình nhìn thấy được một không gian hoàn chỉnh hơn. 

(Nguồn: sưu tầm trên internet- Không thấy đề tên tác giả)

vethuongdongginh.jpg

Người viết xin mượn bài viết dưới đây để làm kết luận cho bài tâm tình hôm nay, bạn nhé.

Câu chuyện với lời nhắc nhở thật hay, hữu ích:

 ĐỪNG QUÊN CÁI CHÍNH

tenor (1).gif

Một người đàn bà nghèo khổ bế đứa trẻ đi ăn xin, một lần bà ta đi ngang qua một cái hang. Bỗng nghe văng vẳng bên tai: “Ngươi có thể vào trong và lấy bất cứ thứ gì mình muốn, nhưng đừng quên cái chính và hãy nhớ một điều: sau khi ngươi trở ra thì cửa hang sẽ đóng lại vĩnh viễn, tuy vậy hãy lợi dụng cơ hội hiếm có này và nhớ đừng quên cái chính”.

Nghe lời bà ta đi vào trong hang. Bà bị lóa mắt bởi vô số những thứ quý giá: vàng bạc, châu báu, kim cương. Bà ta đặt đứa con xuống và bắt đầu nhặt mọi thứ có thể và nhét hết vào mọi nơi trên người. Bên tai văng vẳng lời nhắc nhở: “Ngươi chỉ có 8 phút thôi và đừng quên cái chính!”

Sau khi đã nhét đầy người vàng bạc châu báu cũng là lúc hết giờ. Bà ta vội vã rời khỏi hang, cũng là lúc cửa hang đóng sập lại. Chợt bà ta sực nhớ đến đứa trẻ còn ở trong hang. Bà ta vứt tất cả vàng bạc châu báu đã lấy được và lăn ra khóc lóc vật vã. Nhưng chẳng ích gì vì cửa hang đã vĩnh viễn đóng lại.

Trong cuộc đời chúng ta cũng có khoảng 80 năm để sống ở đời và từ trong sâu thẳm đáy lòng luôn có một âm thanh nhắc nhở chúng ta:

“ĐỪNG QUÊN CÁI CHÍNH”Nhiều khi con người vì ham kiếm thật nhiều tiền, nhiều khi ăn chơi vô độ, hoặc chạy theo danh vọng, sắc đẹp mà quên đi cái chính của cuộc đời: 

ĐÓ LÀ CHĂM CHÚT ĐỜI SỐNG TÂM LINH, CHO GIA ĐÌNH, CHO NHỮNG NGƯỜI THÂN YÊU LÀ CHA MẸ, CON CÁI, VỢ CHỒNG…. là giá trị của đạo đức làm người. 

Nhoáng cái đã hết 80 năm. Đến khi sắp nhắm mắt mới nhận ra mình đã quên đi cái chính thì ôi thôi đã muộn…. !!!

(Nguồn: sưu tầm trên internet- Không thấy đề tên tác giả)

Xin mời thưởng thức Youtube Thập Mục Ngưu Đồ nói về cái Tâm của chúng sinh, nghe nhạc để lòng thấy thanh thản dăm ba phút.Smile!

Youtube Thập Mục Ngưu Đồ  – Suong Lam Portland Youtube Channel

10 Tranh Thiền nói về Tâm của con người.

Thapmucngưudo 1.jpg

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 477-ORTB 897-81419)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

https://www.youtube.com/user/suonglam

smile 1.gif

Sương Lam mời đọc Tâm An

Thưa quý anh chị,

Nhà Phật thường nói: “Nhất thiết duy Tâm tạo”.  Tình cảm thất tình lục dục và ba nghiệp Tham, Sân, Si đều do Tâm phát sinh ra.

“Đời là bể Khổ”, Đức Phật đã dạy thế  và chỉ cho chúng sinh con đường thoát khổ qua bài pháp Tứ Diệu Đế. Các bậc thiện tri thức cũng khuyên chúng ta cần an nhiên tự tại trước mọi tình huống của cuộc đời.  Nhưng … muốn có được cái  Tâm  An  không phải dễ  đâu nhé.  Smile!

Bài tâm tình hôm nay xin phép  được mạn đàm về Tâm An và xin chúc tất cả quý thân hữu có được cái Tâm An trong cõi trần lao xao này.

Trân trọng,

Sương Lam

Tâm An

https://gm1.ggpht.com/NHBY9iOAS9oLDQMv1mmbUNaxkedsz5_ZwBpfO0WLLkjYrlPxYuTL2CE-8T7peQPbAULKBfOSHOrDQGbMoVEQgX5QAzXqLUyAqj0nkUyDxU2GYlJWnD5xflrety5TbSn3m2xoPQ9HrAZcuySxxnpugkd9ew8QqLMLtFRd5bEi2P0ly91dUbuvysB6L3MZM3VbGwCwRcvG43L_F-EFVa5Bu-KDp3dcBALTQjJ0nlRPiOcoEDPZQma8Ece7NBZSRdJisuFwgCl_ix8_zF0LGM8rC9BRzDqJoIUFGoi9rViK-55Sva3GZMKpTlRyMgrP0sayrAGvdODqTLS9CxjC72JGgG4dMzqGcVWs3jLfoeI9e1QmhEMG6br3CMVGHwKUKr24ga6jTN8MhfwhySDyVKrM-A6rhf-TsyEBqs7Gw03Ss2SP17RGa3euhTnsBxCoUJkkeg1bAlMSltYp8uEXdinGwqyJYh5XhKjrtx4ZoLBFYQWz3nCfgVblyQBVTbvj7yKmU9uzW2V4O0kkkmkRAvNCVCMxXWOHrZbrd1aeXfwWBw5o8FpnKLo2Dfkfo99quccVCQHmlSRv96Hv4ImY6ckYNpa_kkZZTPtImf0QmJ7xlFa6PqJSh_wM2Tt_z_o8jVEtODZ3ZWJ_wpByyzQmzFherb8iUd5EibLZTnEL9LRypcVCMWC8BSr1uHIcbOOkmA=w824-h824-l75-ft

Đây là bài số bốn trăm ba mươi một (431) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Người viết có thiện duyên được gặp Thầy Thích Tánh Tuệ trên văn thơ vì đã từ lâu người viết rất ngưỡng phục tâm ý đem Đạo vào Đời qua thơ văn của Thầy.

Thơ văn của Thầy Thích Tánh Tuệ nhẹ nhàng, thanh thoát dễ hiểu nên dễ dàng đi vào lòng người để từ đó người đọc dễ tiếp nhận những lời Phật dạy, những tâm ý “làm điều lành, tránh điều ác” của Thầy muốn chuyển đạt đến đại chúng.

Tháng rồi,  người viết đã nhận được bài viết dưới đây do Thầy gửi đến, xin được chia sẻ với  quý bạn nhé.

 Đừng hiểu lầm câu: ”Phật Tại Tâm”

Nhiều người lấy cái lý “Phật tại tâm” nên không bao giờ đi chùa, lễ Phật, tụng kinh

hay tìm hiểu giáo lý. Thật sự thì đây chỉ là lý do cho sự lười tu chứ chả phải Phật

tại tâm nào ở đây cả!

– Câu “Phật tại tâm” không sai, bản thân câu này đã nói lên toàn bộ giáo lý kinh

điểncủa nhà Phật. Tâm chúng ta vốn dĩ đã có Phật rồi hay còn gọi là Phật tánh. Đức Bổn Sư Thích Ca từng nói “ta là Phật đã thành, các ngươi là Phật sẽ thành” để chỉ cho việc mỗi người trong chúng ta đã là một vị Phật, chỉ cần tinh tấn tu hành rồi sẽ có ngày đạt được Phật quả. Chính vì vậy nên thay vì đi tìm cầu một ông Phật bên ngoài thì hãy quay trở lại cái tâm của mình.

Về mặt ý nghĩa thì là như vậy tuy nhiên chúng ta cũng cần nhớ rằng, tâm chúng ta cũng là một cái túi rác khổng lồ huân tập bao nghiệp xấu ác tham, sân, si từ vô lượng kiếp. Rác nhiều đến mức che lấp luôn ông Phật trong tâm, ví như viên kim cương rơi xuống hầm phân thì dù kim cương có sáng đến đâu cũng bị phân che lấp.

Việc đi chùa, lễ bái, tụng kinh, tìm hiểu giáo pháp chính là để “dẹp rác, hốt phân”.

Chỉ có sự tu tập mới tạo ra đủ sức mạnh giúp chúng ta tìm lại được ông Phật trong

tâm, còn bằng không thì câu nói “Phật tại tâm” cũng chỉ là lời ngụy biện cho

những người lười tu nhưng tưởng mình là Phật mà thôi.

Namo Buddhaya

Một chữ AN

– Khi tâm không còn lo lắng muộn phiền và cảm thấy vui vẻ gọi là An Lạc.

– Khi tâm mình không bị lay động bởi sóng gió cuộc đời gọi là An Bình.

 – Khi mình nở được nụ cười trên môi gọi là An Vui.

– Khi mình chú tâm vào một pháp môn tu tập gọi là An Trú.

 

– Khi tâm mình không còn một chút giao động gọi là An Tâm.

 – Khi mình cảm thấy thanh thản không còn vướng bận gọi lả An Nhàn.

– Khi mình cảm nhận được sự mát mẽ trong lành gọi là An Nhiên

– Khi tâm không còn lo nghĩ chuyện quá khứ, hiện tại, tương lai gọi là An Yên.

– Khi mình cảm thấy không còn một chút lo sợ gọi là An Ổn.

– Khi mình biết bằng lòng với những gì mình đang có gọi là An Phận.

– Khi mình cảm thấy có được sự bao bọc chở che gọi là An Toàn.

– Khi mình sống đoàn kết hòa hợp với mọi người gọi là An Hòa.

– Khi nơi mình sống cảm thấy được yên ổn gọi là An Cư.

” Nghìn thu đời vẫn ngược xuôi

Ta về chốn cũ mà vui với mình

Tìm gì giữa cuộc nhân sinh ?

Thưa, tìm hai chữ An Bình, thế thôi! ”

 

 Như Nhiên- Thích Tánh Tuệ

 

Khi đọc đến đoạn   “….tâm chúng ta cũng là một cái túi rác khổng lồ huân tập bao nghiệp xấu ác tham, sân, si từ vô lượng kiếp…..”  ở trên, người viết chợt nhớ đến bài thơ Quét Lá của Phật tử Diệu Nhân rất hay liên quan đến việc quét rác trong Tâm.

Người viết xin phép được chia sẻ với các bạn một đoạn của bài thơ Quét Lá này và xin cám ơn tác giả Diệu Nhân đã sáng tác một bài thơ rất có ý nghĩa, đối với tôi.

Bài thơ Quét Lá

https://gm1.ggpht.com/HrG5ZV5bovJx7nNCxnZUF5zEy3wmZZ3D_rIXduEgHOg2-FBm62Z07JtBGWWH5BmUBsyGnlzeiGycFEq-fReONqQibM4d93TvTMkvEIRJwPmpFkmz8JroT5_GVx6Brs7vGDoZ3WwzeRwPCdFXpk3E0JIJLYXr1iuY_SNlQUIhmbA_B5abhAP5xZQkPjbJ1y69PuombkBqNRd65GxTN0Dqbm8US_hmNtPhcYq8k5GXoRX0aHb4C9XtJZ9JhhP-Q1xrO-zS9D-hWUElfya6BfLiGgVYVvWquwxD_mvku9ehK6cqcoiWyidvOmc-UkViZFG0kIK86EZZVURm0DtpVhFklh00Osrf9QTXGORr26_22ze7TqRmL0mJjp07lZhLqXemi_LfaIPAUPtwUJXUhaXtvumVtvqcYaNunv5nVmcVpawCucDI1mQ93YSutGmh3sKXuNxUGVbuSTk_F1zJUkin01VSE5TR19FDDhnwaCZTkSz-YQk5Tj9CQLzGURKCmNMYVDq8nkvrGv6WXsOmNZQWjNyanyJisIlmiJmsrat-sVSwJsUSO0xt9U_rmjc8ilBW5GetIovLGpaeKZmMpMhqxanXH2fTHJQToKRc0FPDp4kQQfVyjMWz-oxD7n4OpILVIgos1qX6Pkg6D_-bIIEhJyVuA3S51dR6YDFgibvyJWQh7QlpwA_7h8I00D9PHx2N=w800-h532-l75-ft

“…Vâng lời Thầy con đi quét lá

Lá vàng rơi lả tả khắp nơi

Lá khô rơi như kiếp con người

Giờ phút cuối là về cùng cát bụi

Con vừa quét sạch một gốc cây

Quây trở lại đã thấy đầy lá rụng

Con hỏi: nếu như gió đừng rung động

Thì lá kia hẵn còn ở trên cành

Một kiếp người cũng thế quá mong manh

Một hơi thở nếu đi rồi không đến nữa

Tạ ơn Thầy cho con bài học nhỏ

Mà thâm sâu như một triết lý không cùng …”

Diệu Nhân

Mời xem youtube BÀI HỌC QUÉT LÁ – Nhạc Võ Tá Hân – Thơ DIệu Nhân – Ca sĩ Xuân Phú

16,921 views

▶ 5:29

Người viết xin mời các bạn đọc thêm một mẫu chuyện Thiền về  việc nhặt lá dưới đây nhé:

Nhặt lá rụng trong tâm

Sư Đỉnh Châu và một vị sư ngồi đọc kinh ở sân chùa, đột nhiên một trận gió thổi đến, lá trên cây rụng xuống khá nhiều. Đỉnh Châu liền khom lưng nhặt từng chiếc lá bỏ vào trong đãy. Vị sư bên cạnh thấy vậy bèn nói:
– Không cần nhặt đâu, dù sao sáng ngày mai chúng ta cũng phải quét mà!
Đỉnh Châu không cho là như vậy nên nói:
– Không thể nói như vậy, tôi nhặt thêm một lá, sân sẽ sạch thêm một chút.
Vị sư lại nói:
– Lá rụng nhiều như thế, nhặt phía trước nó lại rụng phía sau, làm sao mà nhặt hết được?
Sư Đỉnh Châu vừa nhặt vừa nói:
– Không sạch lá rụng ở trên mặt đất nhưng với lá rụng trong đất tâm thì cũng có lúc tôi nhặt sạch.
Vị sư nghe rồi, hiểu ra việc nhặt lá rụng của Đỉnh Châu cốt là nhặt những phiền não vọng tưởng trong tâm.

(Theo Hoa LinhThoại- Hình ảnh và tài liệu sưu tầm trên internet)

Khi sinh hoạt cộng đồng, chắc chắn chúng ta sẽ “được” hay “bị” nhận nhiều lời khen tiếng chê. Chúng ta sẽ vui khi được khen, chúng ta sẽ buồn khi bị chê.  Chính sự vui buồn trước những lời khen chê này đã đem lại cho ta nhiều phiền não.

Xin mời qúy bạn đọc qua những lời nhận xét dưới đây để có thể bớt đi một phần nào những phiền não vọng tưởng.  Hy vọng thế.

Bình tĩnh trước những khen chê của cuộc đời

“Tâm lý chung của con người là thích được khen hơn là chê, vì nghe những lời khen dễ hơn, lọt tai hơn, cảm xúc thăng hoa hơn, v.v… nhưng sống ở cõi Ta bà này, làm sao ta có thể luôn luôn đúng, vì thế nó phải có đúng có sai, có công bằng và thiếu công bằng, có ưu thì phải có khuyết, có khen ắt phải có chê.

Trong Kinh Tứ Thập Nhị Chương, Đức Phật có dạy: “Khi bị kẻ xấu quấy phá, nhục mạ hãy cố nín lặng như người đem lễ vật biếu người khác, họ không nhận, thì lễ vật ấy được trả lại. Cũng như người ngửa mặt nhổ bọt lên trời, bọt chẳng tới trời, trái lại rơi vào mặt mình…”.

Học cách nín lặng không có nghĩa là ta đánh mất “mình”, sợ người khác đánh giá mình non kém, mà nín thinh để trả lại món quà cho người đang phỉ báng ta. Sự háo thắng nó được thể hiện rất rõ khi ta tìm mọi cách để trả thù cho những gì được gọi là “nợ”. Đó là cách suy nghĩ không sáng suốt và thiếu tích cực.Cho dù được tán thán hay bị phê phán thì chúng ta cũng hoan hỷ xem xét kỹ lưỡng, phân tích đúng sai, để từ đó rút ra cho mình những điều phù hợp nhất cho bản thân.

Bởi lẽ người thầy vĩ đại nhất của một con người không ai khác chính là bản thân mình. Không ai có thể yêu cầu, bắt buộc chúng ta thay đổi nếu điều đó ta thấy không phù hợp và cần thiết. Vì vậy, mỗi cá nhân phải tự học cách thay đổi, hoàn thiện, cải biên, làm mới mình, khi được “soi” vào những tấm gương lớn hơn.”

(Nguồn: Trích trong kiến thức.net)

Chúng ta hy vọng rằng nếu mỗi ngày chúng ta nhặt bỏ đi được những phiền não vọng tưởng trong tâm thì chúng ta sẽ được vui sống hạnh phúc trong chốn bụi hồng lao xao này, bạn có đồng ý với tôi chăng?

Mời quý thân hữu thưởng thức youtube Chữ Tâm Trong Thư Pháp do người viết thực hiện dưới đây:

https://gm1.ggpht.com/nklbmKfAOyQVW7Y7mKv9gvgFvqxRUt147B8puLwWocwEeN2FO6crOWpHDoQDOMPPMnzLigiJMVVRz1FemM4NMQatV5eo7YgvspozI9S7JXOVqGJf1QrA9QCsfz6ir9KpKQoKKOcDe9dNbWjneO8jOGrYOJWgVkp1-5iNk1mXd0W3mvsan_e06ZBAbGgIKgIswH7W2JvAGA2P2QmU-Sqg_YBSr_TYPj9XZgZUPzao-YwdFR6ZDm6lB6dprqAoavXEt5A3r2sTViBfihmN0smfUUDkMT_3QRn4xccZd-S340h8pMnaqdvvIpJu2cVAu-OkBFB5qd8hcMweqP2n5RzJfLRGewVUoY9MU80zhMizwpIqfz_o624Hr2xQqB92rmQtYwyb9BvL5L5q4QVlfa1ZgFp_re8tXUwLnxs_4FlNCRqhtbCdAn8HJVTh07acmqH8KpTNW0GYNYfORCWPkmVSGKnDyVeBvSGwOqJJMWBrSMBHfxI62NMRSSW4W3YQuXIjUBjibcN7oHVFvRLjTliAe1PXEfAW9IzXG9aL7xGs5VPmHbz48g3EVkNsG65Of-baYfqTxNcikzw6OGmQqoMLBkrNp2ZfcaIyCxLdspSY8eEtynWE9-ilgHDrL6eoU2Hne7wFrLxTIG2nejgzm6q9LbVWHD0AwJieAemUPifNJzetwtceRardZoB5n7TuBOYY=w480-h640-l75-ft

Chữ Tâm Trong Thư Pháp. – YouTube

▶ 12:14

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN431-ORTB 846-81518)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

https://gm1.ggpht.com/uFcoelxVtSiKtxl7Ugnu12-npKIrWEui7SFSFYjg489bK7KLSYAp-kJ5x1CpItln_QQ6s3O5-an-cpbZruOGa3wcmR9RAzF9X3Y7pueqGCDWJSVTei6UDp5W8_UBYRuuN7fEu4VF5glJjemgfnq1dSunSuOVsCpYGbiNDpzdkYOfqT59OjlRR7bCY2b788tfpfrFCAp6py6-DY7TtRERQXIOdjaAurwxaqDHclInxIre8v8-qVZZjIvdqyx9nmyMK5w5tPlBqJsl6ztjFW4cro8Ij06pQM7dN2ypsOBAYMtQcifrbfXh74hgq-oy8WHYdAeZT2d-h0o5rzbAd4JXPKtypd2INn5UC1JEipJKLn4a22kRD2qOve664irEj96joGOxdquDV_uVMdDyyjviykOyxd2eVNEguRndWIe3cqOIaraeqW17g_TSh4_ZKiMw5DFWl4APzETyhgzUacD8hlkfWntscCYilF7mJOwKxUtZOyAW-dRA1_kt_SHQULMpiuZXsykWth55wiugpiUGokz0jHVy1L91gXrK5ZHzGzsL67pZ551JUuei1yet0hx1d1U8dFno1aHghY1-bIrvK2QUWlCPSbSIfZEtSH2c45T9Zdqq8I3NdTjIVii74bTAeDFovoLiMDboH1RHEEdlN_dAQa788wdEjERUomp3ITV9eG-VRo0YfQuySJ3kk0Tj=w328-h246-l75-ft

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw

Sương Lam mời đọc Màu Hoa Hồng Cài Áo

Thưa quý anh chị,

Ai cũng có cha có mẹ và tình yêu thương của cha mẹ đối với con cái là  một tình cảm thiêng liêng mà ông Trời đã ban phát cho nhân loại.

Văn hoá đạo đức Á Đông lấy chữ Hiếu làm đầu.  Giáo dục và truyền thuyết  Phật Giáo dạy con cái phải nhớ ơn công sinh thành dưỡng dục của mẹ cha  qua sự tích Mục Liên Thanh Đề và Lễ Vu Lan được tổ chức vào ngày Ràm Tháng Bảy âm lịch hàng năm để con cái có cơ hội báo ân phụ mẫu còn sinh tiền hay đã quá vãng.

Xin được tâm tình với quý thân hữu về màu hoa hồng cài áo mà bạn nhận được trong ngày Lễ Vu Lan qua bài viết dưới đây nhé.

Thân trọng,

Sương Lam

Màu Hoa Hồng Cái Áo

 

https://lh3.googleusercontent.com/h98JYcCKA5_HxuNq4dawW7jFjNWSqHAHcpmuXLoAsE9BXQz989rBJ-jBmMkiUrexx245P8rWWI5xzZYJ7U_I1iJg5S4ury5-ykfuTqM=w494-h330

 

Đây là bài số bốn trăm ba mươi (430) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Bây giờ là mùa Vu Lan báo hiếu để tưởng nhớ công ơn cha mẹ dù là quá vãng hay vẫn hiện tiền theo truyền thống Phật Giáo Á Đông.

Chủ Nhật ngày 5 tháng 8 năm 2018 vừa qua, vợ chồng chúng tôi đã đến tham dự Đại Lễ Vu Lan nơi chùa Bửu Hưng, Vancouver,WA  với sự thuyết giảng và  chứng minh của Thượng Toạ Thích Chúc Thanh, giáo thọ chùa Đông Hưng, Virginia Beach  qua chương trình dưới đây:

Chương Trình Đại Lễ Vu Lan 2018

10 – 11:00 sáng – Thuyết pháp “ Vu Lan ”
11 – 12 :00 trưa – Nghi Lễ Vu Lan, Dâng hoa cúng dường, Bông Hông  cài áo
– Cúng Chư Hương Linh ký tự

12 giờ chiều -3:00 ch ều – Cúng dường Trai Tăng và Phật tử thọ trai ̣
– Mông Sơn Thí Thực – Hoàn Mãn

Năm nào cũng vậy, cứ đến Ngày Vu Lan là có nhiều giọt nước mắt chảy dài trên má của những người con đã mất mẹ hoặc cha hay mất cả hai đấng sinh thành.

Hình như khi cha mẹ còn sống, tình thương yêu cha mẹ không được con cái tỏ bày tha thiết như khi cha mẹ đã mất.  Có trăm nghìn lý do để viện dẫn cho sự thiếu sót này:  bận lo gia đình riêng, bận lo công danh sự nghiệp, bận lo việc nước non, bận lo việc học hành v..v… Lý do nào cũng chính đáng để biện minh cho sự thiếu sót này.  Đợi đến khi cha mẹ mất đi, chúng ta mới biết thương yêu cha mẹ thì đã muộn rồi.  Rồi đợi đến ngày giỗ hay ngày lễ Vu Lan, chúng ta lại ngồi bên nhau kể lể tiếc thương, lại mắt hoen lệ đổ khi nghe tụng kinh Vu Lan với lời vàng của Đức Phật nói về công đức của mẹ cha.

Kính mời quý thân hữu thưởng thức nét đẹp của thư pháp về Cha Mẹ do người viết sưu tầm và thực hiện youtube. Xin  cám ơn tất cả các nhà thư pháp có tác phẩm được giới thiệu trong youtube này và xin hãy xem đây như là một món quà nghệ thuật  của chúng ta dâng lên cha mẹ nhé.

 Youtube Cha mẹ qua nét đẹp của Thư Pháp – YouTube

Năm nay chùa Bửu Hưng cử hành Lễ Vu Lan tuy đơn giản nhưng đầy ý nghĩa và cảm đông với màn dâng hoa cúng dường chư Phật của ban dâng hoa, dẫn đầù là một chàng thanh nhiến tuổi độ trung niên dẫn mẹ già trên 80 mươi tuổi taycầm hoa hồng đỏ dâng hoa lên bàn Phật.

Rồi bà dẫn cháu, mẹ dẫn con lần lượt dâng những bình hoa thanh khiết lên chư Phật để tỏ lòng kính ngưỡng.

Lại có màn đơn ca của một vị  nữ Phật Tử nhớ về Mẹ già đang  ở phương xa thật cảm động/.

Và cũng  có màn bông hồng cài áo với hoa hồng màu đỏ cho những ai còn có Mẹ và hoa hồng màu trắng dành cho ai  đã mất mẹ họặc Cha. Tất cả đều vui mừng đón nhận đóa hoa được cài lên ve áo.

Nghi lễ tụng kinh Vu Lan được đặt dưới sự chủ lễ của Thượng Tọa Thích Chúc Thanh với tiếng chuông mõ nhịp nhàng, với lời kính trầm bỗng hướng tất cả mọi người về sự tưởng nhớ công ơn sinh thành dưỡng dục của mẹ cha. Thật là cảm động!

Quí Phật tử tham dự buổi đại lễ có lời khen ban trai soạn chùa Bửu Hưng với món mì Quảng độc đáo ngon lành.  Xin cảm tạ công đức chư tăng ni và các Phật tử chùa Bửu Hưng.

Đã bao lần tôi nghe bài hát Bông Hồng Cài Áo mỗi độ Vu Lan về là đã bao lần tôi lại thấy rưng rưng xúc động với lời nhạc êm ả, trữ tình đầy tình thương yêu trìu mến của Thầy Nhất Hạnh và nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ:

“Một bông hồng cho em
Một bông hồng cho anh
Và một bông hồng cho những ai
Cho những ai đang còn Mẹ
Đang còn Mẹ để lòng vui sướng hơn
Rủi mai này Mẹ hiền có mất đi
Như đóa hoa không mặt trời
Như trẻ thơ không nụ cười

Ngỡ đời mình không lớn khôn thêm
Như bầu trời thiếu ánh sao đêm….

Nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ

Trong Paris By Night 125 chủ đề Chiều Mưa Biên Giới Phần 4,  vinh danh Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông vừa mới phát hành tuần qua, cũng có giới thiệu bài hát Bông Hồng Cài Áo  do ông sáng tác nhân có buổi trình diễn vỡ tuồng Bông Hồng Cài Áo ngày xưa.  Bản nhạc này được sáng tác trước bài hát Bông Hồng Cài Áo của nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ .

Bảì hát Bông Hồng Cài Áo trong Paris by Night 125 được trình diễn qua 3 giọng ca của các ca sĩ Hoàng Nhung, Như Ý, Hà Thanh Xuân và ban vũ của Paris by Night rất hay, rất đẹp, rất  dịu dàng với những tà áo trắng  cài hoa hồng đỏ trên ve áo và cầm  cành hoa hồng đỏ trên tay ở phút (42.34 – 47.40)

Mời quý bạn cùng đọc với người viết bài thơ Bông Hồng Cài Áo của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông dưới đây:

Bông Hồng Cài Áo

Tác giả: Nguyễn Văn Đông

Đẹp thay bông hồng cài trên áo trắng
Một biểu trưng tình yêu rất chân thành
Cho những ai còn mái tóc xuân xanh
Trong giấc mơ an lành em gọi “má”

Tình mẹ hiền ngàn năm cao cả
Đời suy biến tình kia khó phai nhòa
Trên nét môi ngày kia sẽ phôi pha
Cho những ai không còn áo cài hoa

Công ơn biển trời nguyền ghi suốt đời
Nghìn trùng khôn tát cho vơi
Mai sau bể cạn và dù núi mòn
Nhưng vẫn còn tình mẹ với con

Mừng cho ai còn cài hoa trên áo
Hạnh phúc thay hồng trên má hoa đào
Như nước trong nguồn mãi mãi tuôn ra
Như tiếng ru mẹ hiền giữa đời ta

Nguyễn Văn  Đông

Cũng nhân mùa Vu Lan, người viết cũng đã viết lên được bài thơ Màu Hoa Hồng Cài Áo để nói lên niềm vui của người con được cài hoa hồng đỏ và nỗi buồn của người con với hoa hồng trắng trên ve áo.. Xin mời Bạn cùng đọc với người viết:

Màu Hoa Hồng Cài  Áo

https://lh3.googleusercontent.com/0jnPxUTVMA_a3wtGCacr_fcx70SVawerV-8XSb3fLCtDmD-a83jaBBB0urf7qWiCZntMuSBsrH2Jp4NCu2a5xSdxTr-wSWHRoebTeYM=w423-h330

Viết tặng những người con trong Ngày Lễ Vu Lan

SL

Trên áo anh cài hoa hồng màu đỏ

Mừng cho anh còn có Mẹ trên đời

Để nụ cười còn nở ở trên môi

Để được thấy đời anh còn có phúc

 

Mẹ già như cành khô, cây gỗ mục.

Những khi trời gió bão hoặc mưa to

Là lúc anh sợ hãi lẫn âu lo

Cây đổ gãy! Thế là con mất Mẹ

 

Anh sẽ thấy nếu đời anh mất Mẹ

Là anh buồn đau khổ biết dường nào

Như đêm đen thiếu vắng ánh trăng sao!

Như buổi sáng thiếu mây hồng giọt nắng

 

Anh sẽ nhận cánh hoa hồng màu trắng

Cài áo anh vào buổi Lễ Vu Lan

Nghe lời kinh mà nước mắt chực tràn

Anh thương mẹ, công ơn người cao rộng

 

Mẹ chín tháng cưu mang mầm nụ sống

Mẹ đớn đau khi nở nhụy khai hoa

Mẹ nhọc nhằn, dù mẹ trẻ hay già

Con khôn lớn cũng nhờ giòng sữa Mẹ

 

Mẹ lo lắng chăm nuôi đàn con trẻ

Lúc ấu thơ cho đến tuổi trưởng thành

Lúc khổ nghèo hay thành đạt công danh

Thương con cháu, không tính toan vụ lợi

 

Rằm Tháng Bảy, mùa Vu Lan  đã tới

Chúc mẹ già vẫn nở nụ cười tươi

Chúc người con, lòng sung sướng vui cười

Cài ve áo, chiếc hoa hồng màu đỏ

 

Ôi! Buồn lắm!  Hoa hồng màu trắng đó!

Trên áo tôi! Tôi mất Mẹ lẫn Cha

Mùa Vu Lan khi nghe đến lời ca

Bông hồng cài áo! Lệ nhòa đôi mắt!

Sương Lam

(trích trong Tuyển Tập Góp Nhặt Hương Sen

(www.phunuviet.org)

Bài thơ này đã được chị Liên Như thực hiện PPS với những hình ảnh hoa hồng rất đẹp và anh Trần Năng Phùng thực hiện youtube rất hay với tirếng hát dễ thương của ca sĩ Tâm Hảo trình bày bản nhạc Bông Hồng Cài Áo của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông nói trên.

https://lh3.googleusercontent.com/LhbiJDVabl9PANnOCCj9oRMge8YwtH8O1e1yzNMBZyDE6OvMmFMjJwZG0CrrNtENO9LIvNnqewMxcRcYHWgN9hIYnJtD1AfGIFt9lI8=w494-h330

Mời quý bạn cùng thưởng thức Youtube  Bông Hồng Cài Áo dưới đây

Bông Hồng Cài Áo- Nguyễn Văn Đông- PPS Liên Như- Thơ Sương …

▶ 4:52

Xin cám ơn chị Liên Như, anh Trần Năng Phùng, cố nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông, ca sĩ Tâm Hảo đã cùng người viết nói lên được tâm tình của mình: mừng cho những ai còn Mẹ và buồn cho những ai đã mất Mẹ

Nam Mô Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 430-ORTB 845-8818)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

https://www.pinterest.com/suonglamt/

https://lh3.googleusercontent.com/kI6-K4fHAH7568VVyyeCyYjlTULJCx8hAtgM9sNZU0kcOuWEFQLCgb0dtD3b23DzB3R_UJUQeLX70cgFLymtAK_Ib-EKE7_Uej1Hk3U=w402-h282

 

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw

Sương Lam mời đọc Sự Chọn Lựa Của Bạn

Thưa quý anh chị,

Con người sống trên đời có quyền tự do chọn lựa cách sống của mình và chịu trách nhiệm về sự chọn lựa đó. Có những sự chọn lựa mà mãi đến mấy chục năm sau mới nhận chân ra đó là một sự sai lầm.  Nhưng chúng ta vẫn có thể thành tâm sám hối những sai lầm đó để quay về bờ giác.

Trong phạm vi gia đình hay ngoài xã hội, ai ai cũng đã có lần phạm lỗi lầm vì chúng ta chỉ là thế nhân tầm thường giữa chốn nhân gian này. Vấn đề quan trọng là chúng ta có  chịu nhận ra những sai lầm đó với cái tâm hướng thiện hay không?

Bài tâm tình  hôm nay cũng là dịp để chúng ta nhìn lại những gì chúng ta đã, đang làm để thay đổi cách sống sao cho trên thuận với thiên lý, dưới hòa với nhân đạo với cái Tâm chân thành sám hối những sai lầm của chúng ta, nếu có.

Thân tình,

Sương Lam

 Sự Chọn Lựa của Bạn

https://lh3.googleusercontent.com/8VK3luEYqR9kOpN57Dy2fpFQDK9XFDn23d1o9B7nS6sMIJoHw2UYnTBNCeGYfyY5N4b_Hh5PZpaLukDFGJSouY5hWaYTb4Mz8tH7KA=s330

Đây là bài số bốn trăm hai mươi sáu (426) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Chúng ta ai cũng có một trí óc để phán xét  và một trái tim tình cảm để yêu thương.

Tùy theo sự chọn lựa của mình mà chúng ta hành động thiện lành để tạo được nghiệp thiện hay hành động hung dữ mà tạo ra nghiệp ác.  Thiện hay ác khác nhau ở cáiTâm của mình vì Nhà Phật có dạy: « Nhất thiết duy Tâm tạo » tất cả mọi sự việc trên đời đều do Tâm tạo ra. Tâm bình thế giới bình, tâm lọan thế giới loạn.

Xin mời quý bạn dành một chút suy tư với Chữ Tâm được trích dẫn dưới đây nhé:

Một phút suy tư: Chữ TÂM

Tâm là một điểm tuy nhỏ nhưng quan trọng, nên người ta mới gọi là tâm điểm.
Tâm của con người càng quan trọng hơn vì nó nói lên nhân cách của một con người:

– Tâm lệch lạc thì cuộc sống nghiêng ngã đảo điên.
– Tâm gian dối thì cuộc sống bất an.
– Tâm ghen ghét thì cuộc sống hận thù.
– Tâm đố kỵ thì cuộc sống mất vui.
– Tâm tham lam thì cuộc sống dối trá …

Cho nên, ta không những đem tâm của mình đặt ngay trên ngực để yêu thương, mà còn:

– Ðặt trên tay để giúp đỡ người khác.
– Ðặt trên mắt để nhìn thấy nổi khổ của tha nhân.
– Ðặt trên trán để mau mắn chạy đến với người cùng khổ.
– Ðặt trên miệng để nói lời an ủi với người bất hạnh.
– Ðặt trên tai để biết nghe lời than trách, góp ý của người khác.
– Ðặt trên vai để biết chịu trách nhiệm và chia sẻ trách nhiệm với anh em chị em.

Thân xác không tim thì thân xác chết, làm người không có tâm thì cuộc sống chỉ có hận thù và là mối nguy hiểm cho mọi ngưới

(Nguồn: sưu tầm trên internet)

Có nhiều bài học nói về chữ Tâm sẽ được người viết từ từ dẫn trình sau để chúng ta cùng học hỏi.  Hôm nay, người viết xin mời quý bạn đọc một bài học ngắn ngắn dưới đây:

Tâm bình thường

Tăng hỏi Thiền sư: « Phải nỗ lực tu hành như thế nào mới hợp đạo ? »

–  Đói ăn, mêt ngủ.

–  Như vậy thì người bình thường nào làm chẳng được.

– Không, không.  Người bình thường không giống như thế.  Vì khi ăn họ không chăm chú ăn, mãi lo nghĩ trăm điều.  Khi ngủ, họ không chịu ngủ, lại tơ tưởng ngàn chuyện. Vì thế khác với người tâm bình thường.

Bình: Thiển tổ Nam Tuyền bảo: « Tâm bình thường là Đạo ».  Đi cũng thiền, đứng cũng thiền, nói, nín, động tịnh thảy an nhiên.

Cảnh giới tâm bình thường này khác xa phàm phu vọng loạn một trời một vực »

(Nguồn : Thiền là gì ? – Biên soạn : Thích Giác Nguyên)

Tuy nhiên, người viết thích nhất là câu chuyện Thiền dí dỏm dưới đây qua hình ảnh cô  lái đò cho có vẻ tình tứ, thơ mộng một tí ti, bạn nhé,

Cô Lái Đò

https://lh3.googleusercontent.com/k55Z-rqzRvoGNEwrZIVo0oa0XBcC6BwwcHspn9jJuB67ytpMqevHQyqZrx3r7sCuHf5C1VV_DPNQ0nMbyblh5yuSkUV-2MF9MGvsCw=w527-h330

 

Một lần, có một Thiền sinh có việc phải sang sông.  Ngồi trên đò, sư tỏ ra ngạc nhiên vì nhan sắc dễ coi của cô gái miền quê.

Đến lúc lên đò. Hành khách mỗi người phải trả một quan.  Sư cũng định thế, không ngờ cô gái hóm hỉnh bảo:

–       Xin Thầy trả cho tôi hai quan.

Sư còn đang ngạc nhiên thì cô gái đã tiếp:

–       Một quan cho tiền đi đò và một quan về khoản ngắm người lái đò.

Không tranh cãi lôi thôi, sư liền trả cô hai quan tiền, nhưng trong bụng hơi tấm tức.

Bận về sư cứ dí mũi xuống sàn thuyền không dám nhìn lên.  Nào ngờ lần này cô lái bảo:

–  Xin Thầy cho em bốn quan.

Không nhịn được nữa , sư cãi:

–       Nhưng tôi có nhìn cô đâu nào?

Cô gái cười mỉm:

–       Đồng ý là Thầy không nhìn tôi bằng mắt, nhưng Thầy lại nhìn bằng tâm…  Vì thế mà tôi tăng giá gấp đôi lên đó!

( Nguồn: Trích trong Thiền Tâm Vi Tiếu và Vô Nim Thiền- Cư Sĩ Nhất Tâm)

Khi quý bạn và người viết đọc những bài viết có chút thiền vị với cái tâm vui vẻ, chắc chắn bạn và  người viết cũng thấy “đời bỗng thêm vui” và tự mỉm cười một mình .  Người ta thường nói: “Một nụ cười bằng mười liều thuốc bổ” đấy!  Khi được uống thuốc bổ thì bạn sẽ khỏe thêm, bạn sẽ thấy yêu đời thêm, bạn sẽ sống vui sống khoẻ thêm.  Như thề, học Thiền cũng có nhiều lợi ích chứ nhỉ, phải không Bạn?

Người viết thích thơ văn, nên khi đọc một bài thơ nào hay hay thì “chớp” ngay để dành trong “tàng kinh các” của người viết, để lâu lâu lấy ra ngâm nga hoặc chia sẻ với bạn bè khi có dịp.

Hôm nay người viết đọc lại bài thơ này, tôi thấy có chút gì thiền vị hay hay, nên dù chưa biết tác giả là ai, tôi cũng xin phép tác giả cho tôi được chia sẻ cùng với quý bạn để cùng với tôi sống được ít phút giây với tâm hồn nghệ sĩ của mình nhé. Xin cám ơn tác giả và  xin mời quý bạn cùng thưởng thức bài thơ dưới đây:

MỘT NỬA

Sống trên đời mới chỉ là một nửa.

Biết bao giờ tìm được nửa thứ hai.

Dẫu biết rằng    1 +1 = 2

Nhưng cũng có 2: 2 =1.

Một người buông tay 1 người ngã

Môt người cất bước 1 người mong

Môt người ra đi 1 người khóc

Một người quay lưng 1 nguời buồn

Một người đang quên 1 người nhớ

Hy vọng tắt đi khi bạn ngừng tin tưởng

Tình yêu mất đi khi bạn ngừng quan tâm

Tình bạn mất đi khi bạn ngừng chia sẻ

Häy mở lòng và xích lại gần nhau

( Không biết tên tác giả)

. (Nguồn: email bạn gửi)

Con người khi cái Tâm chưa biết tu thì mù mờ, si mê nhưng khi biết tu rồi thì cái Tâm kia sẽ  bừng sáng, chứng ngộ.  Chính nhờ những bậc thiện tri thức có tấm lòng từ bi lân mẫn dẫn dắt chúng ta cần phải biết tu hành, làm lành lánh dữ với tinh thần Bi Trí Dũng của nhà Phật, với tinh thần thương yêu nhân ái của nhà Chúa thì chúng ta sẽ tạo được nghiệp lành.

Xin mời quý thân hữu chiêm nghiệm lợi ích của sự biết Tu như thế nào qua những vần thơ nhẹ nhàng khuyến tu của Thầy Thích Tánh Tuệ dưới đây nhé:

 https://lh3.googleusercontent.com/-R44_VyF6GR8/W0G-DIk40VI/AAAAAAABTeQ/lSTUu8zMQ1oD5vsnuI79nv1W3BMtWC_zACJoC/w795-h1056-n/gplus237795354951915956.jpg

Tu là.. khéo Biết những gì chưa tu.

Chưa tu chấp trách lỗi người

Tu rồi, lỗi ấy không ngoài chính ta

Chưa tu, hở chút ba hoa..

Tu rồi, nhìn lại, đấy là trẻ con..

Chưa tu, thế sự chen bon.

Tu rồi, chỉ cốt vẹn toàn nội tâm.

Chưa tu, đụng đến nổi sân

Tu rồi, mặt đỏ.. lặng thầm soi gương..

Chưa tu mười ghét, một thương

Tu rồi độ lượng trùng dương cõi lòng

Chưa tu, xuôi ngược đèo bòng

Tu rồi, vui bước ngược dòng thế nhân..

 

Chưa tu Muốn bội hơn Cần

Tu rồi nguyện bỏ dần dần.. ”cái thêm”..

Chưa tu, nghịch cảnh là rên

Tu rồi, nhờ đó mà nên Đạo mầu

Chưa tu, van vái, khẩn cầu

Tu rồi, nhớ.. ” Hạt Minh Châu ” của mình..

Chưa tu, năm dục kết tình

Tu rồi, thấy cảnh, quay gìn giữ tâm..

 

.. Chưa tu, nói, thuyết cao thâm

Tu rồi, lặng lẽ.. âm thầm thực thi.

Chưa tu, thích thú thị phi

Tu rồi, Như Thị, có chi để màng!..

Chưa tu, mộng tưởng Niết Bàn

Tu rồi, Phật giữa trần gian phút này..

 

Chưa tu, thích được làm Thầy

Tu rồi, chỉ muốn độ bầy vô minh.

Chưa tu, rộn rã sắc thinh..

Tu rồi vô sự, an bình quí hơn.

Chưa tu, bỏ vọng tìm chơn

Tu rồi, lấy bỏ là nhơn luân hồi.

Chưa tu, đời thấy đơn côi

Tu rồi, bạn hữu không ngoài giác tâm

– Kiếp người hữu hạn trăm năm

Tu rồi, biết bỏ mê lầm- ấy tu..

 

Như Nhiên- Thích Tánh Tuệ

Kính cảm niệm công đức của Thầy Thích Tánh Tuệ

https://lh3.googleusercontent.com/0qx4hORjZ3GnsiwVkMtzP9f_5b-eitMWSotkP7chdU56hzlhlrvPJJsxDSLFipxtiNZ5CCvxcgLBqlVZi1eyeRTBGsuU3BTeJdcr2g=w221-h330

Xin mời thưởng thức   Youtube  Chữ Tâm Trong Thư Pháp. – YouTube   do người viết thực hiện để làm kết luận cho bài viết hôm nay, bạn nhé

Xin click vào link dưới đây:

Chữ Tâm Trong Thư Pháp

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 426-ORTB 841-71018)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

 

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw

Sương Lam mời đọc Có Đức Mặc Sức Mà Ăn

Thưa quý anh chị

Sống trong cõi đời này có người xinh đẹp có người xấu xí, có người giàu sang, có người nghèo khổ v…v…

Thế nhân thường bảo xấu đẹp hay nghèo khổ v..v… là do việc làm “phúc đức” hay “thất đức” của mình đã làm trong đời trước hay trong hiện tại cho nên bây giờ mới nhận hậu quả như thế.

Nhà Phật thường thuyết giảng ” Thập nhị nhân duyên” và “Luật Nhân Quả” để dạy chúng sinh nên làm lành lánh dữ để tạo  phúc duyên tốt đẹp cho đời sống của mình trong hiện tại và trong tương lai.

Bài tâm tình hôm nay xin được chia sẻ cùng quý bạn để cùng nhau tự nhắc nhở mình cần phải biết tích đức trong mọi hành động, nếu không, thì sẽ nhận lấy quả báo vì luật nhân quả là luật rất hợp với thiên đạo, với lòng người, làm ác thì sẽ gặp ác, làm thiện thì sẽ gặp thiện, không sớm thì muộn.

Kính chúc an lạc.

Sương Lam

Có Đức mặc sức mà ăn

https://lh3.googleusercontent.com/teLHYF9Ame_kktORRNaxMJ0HQOnysKUKFBCcLewcVkIWRC3yiG-uZbZaAs435vRflpqf0iUbcF5MTCkfbubKILf9Y-3E9XWzB9_g=s330

Đây là bài số bốn trăm hai mươi bốn (424) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Ba mẹ chúng tôi thường dạy các con: “có đức mặc sức mà ăn” và “làm việc gì cũng phải nghĩ đến hậu quả của nó” cho nên chúng tôi đã cố gắng sống một cuộc đời lương thiện lấy chữ Đức làm đầu.

Gia đình chúng tôi không cao sang quyền quý nhưng chị em chúng tôi đã được hồng phúc của Trời Phật ban cho một cuộc sống “Nhìn lên thì chẳng bằng ai. Ngó xuống vẫn thấy có phúc hơn nhiều người khác” vì còn rất nhiều người đang đói khổ ở chốn quê nhà và ngay cả trên quê hương thứ hai chúng tôi đang sống. Đó có thể là do ân đức của ba mẹ tôi đã tạo phúc cho con cháu hay chăng vì ba mẹ tôi khi sinh tiền đã làm nhiều chuyện thiện lành dù cả khi gia đình tôi  bị lâm vào cảnh khốn cùng khi vận nước đổi thay.

Ngày xưa cha mẹ chúng tôi thường đi chùa Giác Tâm gần ngã tư Phú Nhuận.  Chị em chúng tôi là đoàn sinh Gia Đình Phật Tử Chánh Minh sinh hoạt tại chùa Giác Tâm. Trong những ngày đại lễ như Phật Đản, Vu Lan, cha mẹ chúng tôi thường phát gạo bố thí cho người nghèo.  Mẹ tôi còn nấu một nồi canh kiểm chay bự tổ chảng chia sẻ cho hết cả các gia đình trong xóm dù là đạo Chúa hay đạo Phật, tạo cơ hội cho bà con trong xóm được ăn chay trong ngày đó để tránh sát sinh ít nhất là một ngày.

Chúng tôi thỉnh thoảng thích ăn quà vặt nên đi chợ mua nghêu, sò, ốc, hến về nhà luộc ăn.  Mẹ tôi thấy vậy bèn bảo chúng tôi đem rổ sò ốc mới mua này đổ hết ở sông Cầu Kiệu để tránh tội sát sinh hại vật. Tuy tiếc của và thèm ăn nhưng chúng tôi phải tuân theo lời mẹ bảo.

Lớn lên, trước khi trúng tuyển vào Học Viện Quốc Gia Hành Chánh, tôi đã học Lớp Dự Bị SPCN ở Đại Học Khoa Học 1 năm. Có một lần phải thực tập mổ cá lóc, tôi không dám đập đầu cá lóc nên phải nhờ một anh bạn cùng nhóm làm dùm. Khi thực tập mổ những con vật khác là tôi bỏ trốn vì thế thi cuối năm người viết đành phải bỏ cuộc không thi vì tôi không thực hành hết những giờ thực tập thì làm sao mà đậu cho được. Thế là tôi không có duyên với Đại Học Khoa Học Sàigòn mà lại có duyên với ngành hành chánh vì năm sau tôi được trúng tuyển vào HVQGHC.  Thiện thay! Thiện thay!

Cũng may mắn thay khi tôi đi lấy chồng, phu quân của tôi là người không chú trọng quá nhiều về chữ “Công” trong tứ đức “Công, Dung, Ngôn, Hạnh” của Đức Khổng Tử nên tôi không bao giờ làm cá, giết gà vịt để chàng nhậu nhẹt với bạn bè.  Cám ơn phu quân nhé vì nhờ chàng hiểu ý vợ mà chúng tôi tránh được tội sát sinh.  Lành thay! Lành thay!

Người viết cũng đã từng “ba chìm bảy nổi chín cái linh đinh” khi vận nước đổi thay. Càng lớn tuổi, tôi càng nhận ra rằng cuộc đời trần thế chỉ là quán trọ, là bể khổ trầm luân v..v…Tôi càng thấy lời dạy của cha mẹ tôi là đúng vì trải qua kinh nghiệm bản thân, người viết tin rằng gia đình chúng tôi đã được Phật Trời gia hộ, ông bà cha mẹ thân nhân quá vãng phù hộ và thường được bạn bè quới nhân giúp đỡ trong nhiều sự việc lớn nhỏ trong cuộc đời.

Theo thiển ý của người viết, chữ  Đức rất quan trọng trong cuộc đời vì con người cần phải có tài đức, nhân đức, phúc đức, trí đức, thiện đức, tâm  đức, hiếu đức, hành đức, ân đức  vì người xưa cũng thường nói “đức trọng quỷ thần kinh”

Chữ Đức được các nhà viết thư pháp rất đẹp. Người viết rất yêu nghệ thuật thư pháp nên đã sưu tầm nhiều tranh thư pháp về chữ Đức để thực hiện youtube Chữ Đức thư pháp.

https://lh3.googleusercontent.com/7F1vVGe815ewSu9t2bB3pG93odu3wBS5tUs6H3sHhN-mOF-g22KGC_7ey-meaBG_XIc_bZEj-VshCF5CQlvZp_fwz21SR2qyHb1-=w537-h330

Xin mời qúy thân hữu cùng thưởng thức nét đẹp của chữ Đức qua thư pháp trong youtube dưới đây:

Thư Pháp Chữ Đức – YouTube

▶ 5:01

Xin mời đọc them một vài góp ý về chữ Đức do người viết sưu tầm về chia sẻ cùng bạn nhé.

1-Phong thủy lớn nhất mà một người nên theo đuổi trong cuộc đời là gì?

… “Có đức mặc sức mà ăn”, ý muốn dạy chúng ta rằng làm gì thì cũng phải coi trọng đức, tích đức và đề cao tầm quan trọng của đức.

Từ xưa đến này, các bậc thánh nhân đều nói rằng, “Đức” kết nối, phối hợp trời và đất nên Trời tất sẽ bảo hộ, trợ giúp. Cho nên, phong thủy lớn nhất đời người chính là “Đức”.

Một người chỉ có bồi dưỡng đầy đủ đạo đức tốt đẹp, nhân ái, thiện lương, mang trong mình lòng biết ơn thì người ấy mới tràn ngập dòng năng lượng thuần chính. Khi thân thể tràn ngập trường năng lượng thuần chính thì sẽ hấp thụ những thứ tốt đẹp, thuần chính.

Trong cuộc đời, mỗi người đều phải nhớ kỹ rằng, nhận ơn của người khác dù nhỏ như một giọt nước thì nhất định phải ghi nhớ và báo đáp lớn như một dòng suối.

“Đức” là đạo đức, phẩm hạnh, phẩm đức. Chân thành, tư tưởng và lời nói hành động là thống nhất với nhau thì được gọi là “đức”. Đức hạnh, mỹ đức, phẩm đức, bồi dưỡng đạo đức là cảnh giới cao nhất mà một người cần theo đuổi.

Làm người phải lấy đức làm gốc, quản lý một đơn vị, một xí nghiệp thì càng phải lấy đức làm gốc mới mong thành công lâu dài.

Người xưa có câu rằng, phong thủy âm dương bảo hộ người lương thiện, còn kẻ trộm, tà dâm, phóng túng thì dù ở nơi phong thủy tốt cũng khó có phúc báo. Hay những câu như, nhà tích thiện thì tất sẽ có dư phúc… đều là để nhấn mạnh tầm quan trọng của “đức” đối với sinh mệnh mỗi người…..

(Nguồn:Trích trong  web Tử Vi Số Mệnh)

2-Ý nghĩa của chữ ĐỨC trong Phật Giáo

Đức là một khái niệm triết học và phổ quát trong các truyền thống đạo học của phương Đông. Lão giáo, Phật giáo và Khổng giáo  quan niệm về chữ đức có chút phần khác biệt nhau nhưng đại thể thì có nét tương đồng. Theo Tự điển Hán-Việt, chữ đức có nhiều nghĩa như đạo đức, điều thiện, ân đức, đức hạnh. Còn theo từ điển Tiếng Việt đức là cái biểu hiện tốt đẹp của đạo lý trong tính nết, tư cách và hành động của con người.

Theo phép chiết tự (chữ Hán) đức là chữ hội ý, có nghĩa gốc chính là đi theo con đường đạo. Đạo giáo quan niệm tu thân tới mức hiệp nhất với trời đất và an hòa với người là có đức. Theo như Đạo Đức kinh, đức luôn được vận hành với đạo, trong đó đạo chính là yếu tố có trước và đức có sau, phụ thuộc vào đạo. Khổng giáo quan niệm sống đúng với luân thường chính là có đức. Đức là cái gốc muôn hạnh cũng là cái gốc để cho con người lập thân. Đức là đức hạnh tốt, phần tốt đẹp, sự thẳng thắn của con người. Trong Kinh Dịch có câu “Quân tử tiến đức tu nghiệp” nghĩa: người quân tử rèn luyện về phẩm hạnh và đạo đức để vun bồi, xây dựng sự nghiệp….

Đặc biệt hơn

“…Trong đạo Phật, chữ đức luôn mang ý nghĩa quan trọng chính là đạo đức, đức hạnh. Phật học từ điển định nghĩa: Điều lành, sự ăn ở theo giới hạnh, những việc làm có lợi ích cho chúng sanh, ấy là đức. Khái niệm Ngũ đức là thiên về phương diện đạo đức này. Đơn cử như năm đức của giới sư bao gồm: giữ giới, mười hạ trở lên, thông hiểu thiền định, thông hiểu tạng Luật và có trí tuệ. Năm đức một vị Sa di phải biết đó là: một chính là phát tâm xuất gia, vì cảm bội Phật pháp; hai chính là hủy bỏ hình đẹp, vì thích ứng pháp y; ba chính là cát ai từ thân, vì không còn thân sơ; bốn chính là không kể thân mạng, vì tôn sùng Phật pháp; và năm là chí cầu Đại thừa, vì hóa độ mọi người v.v…

Mặc dù chữ đức ở trong Phật giáo có vô lượng nghĩa nhưng đều được thiết lập ở trên một nền tảng cơ bản là hoàn thiện nhân cách đạo đức ở mỗi con người. Vì thế, để tu nhân tích đức (cho mình trong hiện tại và cho mai sau hay cho con cháu về sau) theo Phật giáo có nhiều phương thức nhưng khái quát nhất và dễ thực hành nhất chính là tuân thủ năm nguyên tắc đạo đức của Phật tử (không giết hại, không trộm cướp, không tà hạnh và không nói dối, không dùng những chất gây nghiện và say sưa) đồng thời học tập, ứng dụng triệt để bài kệ: “Không làm các điều ác; Chuyên làm các việc lành; Giữ tâm ý thanh tịnh; Đó chính là lời Phật dạy” trong đời sống hàng ngày.”

Tích đức cải mệnh theo lời Phật dạy

https://lh3.googleusercontent.com/kL0efMTGDqBdfOkqsPa8_iENOF_Xm1MFFS-TWBZM5wxaX5T8przRkK6jRHEV9Tjqsetz_0gaNyPPg9g84aQdvD9u8-kpf_yl2wcU=s330

Đối với cha mẹ , với vợ chồng , bản thân, với bạn bè và với chúng sinh … theo lời Phật dạy thì những việc sau đây nên coi trọng…

Tích đức từ lời nói

Lời nói cần phải thể hiện sự khoan dung, độ lượng đối với người khác. Lời nói thẳng: Có thể chuyển sang cách nói “nói giảm, nói tránh hay nói vòng” một chút. Lời nói lạnh như băng: Hãy hâm nóng nó lên một chút trước khi nói. Nếu là lời nói phê bình người khác thì trước khi nói hãy chú ý cân nhắc đến cái lòng tự tôn của người nghe. Một lời khen ngợi đúng nếu lúc sẽ có giá trị ngàn vàng.

Tích đức từ tính cách khiêm nhượng

Người xưa nói: Người kiêu căng và ngạo mạn, thích thể hiện tài năng thì hễ đi đâu cũng có kẻ địch. Tránh khoe khoang tài năng của mình ở mọi lúc mọi nơi. Buông bỏ kiêu căng và giảm bớt tự kỷ. Không nên ở trước mặt một người đang thất ý mà lại đàm luận về đắc ý của mình. Làm người, trước là đừng nên khoa trương tùy tiện, sau là đừng đắc ý, hãy nên khiêm nhượng một chút.

Tích đức từ chung thủy

Phàm là vợ chồng thì nên sống chung thủy, không ngoại tình, không hãm hại đến hôn nhân của người khác, nếu ta làm như vậy thì về sau bản thân ta và con cháu của ta luôn bị người khác phản bội và phá hoại hạnh phúc của mình. Rồi đến lúc sẽ gặp quả báo đau khổ.

Tích đức từ việc cứu người

Khi gặp người bị nạn hay gặp khó khăn, rơi đồ xuống đường thì nên đến giúp đỡ, nếu ta bỏ đi thì ắt khi về sau sẽ gặp quả báo.

Nhìn thấy những đoạn đường hư, lở,… Chúng ta nên mở lòng bồi đường và đắp lộ để cho nhiều người đi qua có thể được bình an.

Tích đức từ việc giữ lễ tiết

Người có lễ tiết khi đi khắp thiên hạ cũng khó có người trách mắng và không ưng ý.

Tích đức từ việc làm ăn lương thiện

Nếu kinh doanh mà làm ăn lừa đảo, cân sai, trốn thuế,  ăn bớt, thay linh kiện kém và sản phẩm gây độc hại cho nhiều người sử dụng hay dùng âm mưu hãm hại đối thủ, bán cho xong tay rồi mặc cho sự đau khổ của người khác như vậy thì những việc làm thất đức của bản thân khi về sau ta và con cháu của ta phải gánh chịu hậu quả Quả Báo rất nặng. Làm ăn chân chính và Tích Đức thì sẽ có Phúc lớn về sau.

Tích đức từ việc hạn chế sát sinh

Sát sinh là tội ác thất đức lớn nhất trên đời. Nên buông dao xuống và nhớ rằng: Sinh mạng của chúng cũng như sinh mạng chúng ta, ăn đồ sát sinh, thì nên nghĩ đến là khi cầm dao giết nó, nó đã kêu lên thảm thiết, đau đớn cầu xin chúng ta đến như thế nào, nó chẳng khác gì chúng ta khi chúng bị kẻ thù cầm dao cắt cổ rồi ăn xác chết của nó.

Tích đức từ việc tôn trọng người khác

Đem lòng tự tôn của người khác vào đặt ở vị trí cao nhất. Cố gắng để cho người khác cảm nhận thấy được sự tôn nghiêm của bản thân mình. Tôn trọng người yếu kém hơn mình thì càng là đáng quý. Địa vị càng cao thì càng không nên khinh thường người khác.

Tích đức từ việc thành thật với mọi người

Không thành thật thì sẽ khó tồn tại, người giả dối thì tất sẽ không có bạn chân thành. Luôn lấy thành tín làm gốc và coi trọng thành tín trong mọi mối quan hệ. Dùng sự thành tín thu phục người khác thì sẽ dễ đạt được thành công. Một người nếu như để mất đi sự thành thật thì làm việc gì cũng khó. Bất kể lý do gì cũng không thể nào giải thích được lý do sự giả dối của bản thân.

Tích đức từ lòng khoan dung

Không thể khoan dung người khác có thể là do lòng dạ của mình còn quá nhỏ hẹp! Dùng khoan dung có thể cải biến được một con người lầm lỗi. Người có lòng khoan dung thì sẽ dễ dàng chiếm được lòng người khác. Hãy học cách tha thứ cho khuyết điểm của người khác. Đôi lúc, để có một quan hệ tốt đẹp chính là từ nhẫn mà sinh ra đấy!

Tích đức từ lòng nhân ái của bản thân

Mỗi người đều nên tu dưỡng lòng nhân ái. Bởi người có tấm lòng nhân ái thì luôn sống nhẹ nhàng mà lại dễ dàng nhận được sự hợp tác đến từ người khác.

(Nguồn: Trích trong website TinPhatGiao)

Mời xem thêm youtube tuyệt đẹp dưới đây. Xin cám ơn thư pháp gia Đào Chiến.

https://lh3.googleusercontent.com/03QnOfm5T0tWHo9lDZoS82aMMBIu18_9r3po_gPoLt1OCit29dpc05UnX5SIIdXK83v78oRHlZ5FfQoTmWeFoa_BSVPLV2LArOVL=w332-h330

Vẽ Viết – Thư Pháp chữ Đức – màu Acrylic + vải Toan với … – YouTube

▶ 6:15

Jul 29, 2016 – Uploaded by Thư Pháp Việt

Video chia sẻ về trình tự (của Đào Chiến) vẽ và viết thư pháp chữ Đức trên nền vải Toan (vải bố) với màu Acrylic. video là sự chia sẻ kinh nghiệm.

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 424-ORTB 62718)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw

Sương Lam mời đọc Thiên Đường Ở Nơi Đâu

Thưa quý anh chị,

 Ngày xưa tuổi nhỏ, người viết thường chơi trò chơi “Thiên đàng điạ ngục hai bên” với đám trẻ con hàng xóm. Đứa bé nào cũng thích chọn đứng bên phe muốn lên thiên đàng vì đối với trẻ con, thiên đàng đẹp với những thiên thần mang đôi cánh trắng, có bà tiên hiền lành xinh đẹp, còn bên địa ngục là những Satan hung dữ, ai mà muốn theo.  Smile!

Lớn lên, va chạm với thực tế trong đời sống, hình  như chúng ta gặp nhiều cảnh ở địa ngục nhiều hơn là cảnh ở thiên đàng. 

 

Nhiều khi chúng ta tự hỏi: Thiên Đường Ở Nơi Đâu?

 Hy vọng quý thân hữu sẽ cùng cảm nghĩ với người viết qua bài tâm tình hôm nay.  Hy vọng thế! 

 Sương Lam

 Thiên Đường Ở Nơi Đâu


Đây là bài số bốn trăm mười hai  (412) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Từ ngày tôi phụ trách mục Một Cõi Thiền Nhàn trên Oregon Thời Báo có nhiều người quen biết tôi và có nhiều bạn bè gặp tôi, khi chào hỏi, họ không còn gọi cái tên “trên căn cước”  hay “bút hiệu Sương Lam” của tôi nữa,  mà lại gọi chào tôi là  “Một Cõi Thiền Nhàn”.  Mèn ơi! Thiện tai! Thiện tai!

Nhiều bạn của tôi lại còn nói đùa rằng: “Bà viết Một Cõi Thiền Nhàn này khiến cho bạn đọc của bà lo “tu thiền và hưởng nhàn” hết ráo!” Trời đất! Tội lỗi! Tội lỗi!

Nhiều lần tôi cũng đã thưa rằng: tôi chưa được phúc duyên làm đệ tử  chính thức của một vị thiền sư nào cả và tôi cũng chưa thực tập Thiền một cách rốt ráo.  Tôi chỉ là một người chịu khó đọc sách báo, sáng tác thơ văn, bỏ công đi sưu tầm, lượm lặt  những tài liệu hữu ích có tính cách thiền vị đem về đây chia sẻ với các bạn bè đồng tâm cảm, để  chúng ta có được một ít phút giây tĩnh lặng trong ngày sau những lúc mệt mỏi, phiền muộn trong cuộc sống mà thôi.  Đây cũng là cơ hội để chúng ta cùng nhau học hỏi, tu tâm dưỡng tánh, sống vui sống khỏe trong giây phút hiện tại này.

Và quý bạn cũng đã thấy “nửa hồn thương đau” của tôi và tôi, dù bận rộn lo vun xới khu vườn Một Cõi Thiên Nhàn, vẫn xuất hiện “trên  khắp tầng cây số” sinh hoạt cộng đồng đều đều chứ đâu có phải chỉ lo tu thiền và hưởng nhàn mà thôi.

 Hơn thế nữa, tôi lại có thêm nhiều bạn mới khi sinh hoạt ở Hội Cao Niên và Nhóm Sinh Hoạt Người Việt nữa đấy, sau khi họ đã đọc MCTN của tôi.  Thế có phải là tôi bị “oan ơi ông địa” vì tội xúi dục bạn đọc tu thiền và hưởng nhàn hay không? Chu choa ơí!

Trong quyển “Thiền là gì?” có đọan nói : « Sở dĩ những thất bại khổ đau trong đời phần lớn là do chúng ta không làm chủ được chính mình, luôn tạo ra với cái tâm điên đảo vọng tưởng, tham đắm và bám víu nhiều quá!  Thiền giúp chúng ta lắng tâm, vượt qua mọi chướng ngại để đạt đến trí tuệ toàn diện.  Cho nên Thiền không phải là học thuyết để tranh luận, hoặc tín điều bắt buộc con người phải tin theo, mà chỉ cần áp dụng, thực hành để tìm về chân lý Giác Ngộ và Giải thoát »

 Nhà Phật có dạy: « Nhất thiết duy Tâm tạo » tất cả mọi sự việc trên đời đều do Tâm tạo ra. Tâm bình thế giới bình, tâm loạn thế giới loạn.

 Xin mời quý bạn dành một chút suy tư với Chữ Tâm được trích dẫn dưới đây nhé:


Một phút suy tư: Chữ TÂM 

Tâm là một điểm tuy nhỏ nhưng quan trọng, nên người ta mới gọi là tâm điểm.
Tâm của con người càng quan trọng hơn vì nó nói lên nhân cách của một con người:

– Tâm lệch lạc thì cuộc sống nghiêng ngã đảo điên.
– Tâm gian dối thì cuộc sống bất an.
– Tâm ghen ghét thì cuộc sống hận thù.
– Tâm đố kỵ thì cuộc sống mất vui.
– Tâm tham lam thì cuộc sống dối trá …

Cho nên, ta không những đem tâm của mình đặt ngay trên ngực để yêu thương, mà còn:

– Ðặt trên tay để giúp đỡ người khác.
– Ðặt trên mắt để nhìn thấy nổi khổ của tha nhân.
– Ðặt trên trán để mau mắn chạy đến với người cùng khổ.
– Ðặt trên miệng để nói lời an ủi với người bất hạnh.
– Ðặt trên tai để biết nghe lời than trách, góp ý của người khác.
– Ðặt trên vai để biết chịu trách nhiệm và chia sẻ trách nhiệm với anh em chị em.

Thân xác không tim thì thân xác chết, làm người không có tâm thì cuộc sống chỉ có hận thù và là mối nguy hiểm cho mọi ngưới

( Nguồn: sưu tầm trên internet)

Xin mời thưỏng thức  youtube Chữ Tâm trong thư pháp do người viết thực hiện qua link dưới đây :

Chữ Tâm Trong Thư Pháp. – YouTube

▶ 12:14

Chính cái Tâm đó đã tạo ra cảnh thiên đường, địa ngục nơi trần thế chứ không phải đợi đến lúc chết đi chúng ta mới được lên thiên đàng hay xuống địa ngục như đã được thiền sư giải thích trong mẫu chuyện Thiền ngắn ngắn dưới đây.  Xin mời bạn cùng đọc:

Địa ngục, Thiên Đường

 

Tướng Quân đến Thiền Sư Bạch Ẩn hỏi đạo:
– Thực sự có thiên đường và địa ngục không ?
Bạch Ẩn hỏI:
– Ông làm gì?
Tướng quân đáp:
– Tôi là một danh tướng.
Bạch Ẩn cười to:
– Ha ha ha ! Một kẻ ngu si như ông mà làm tướng à! Ta trông ông giống tên đồ tể sát
nhân.
Tướng quân tức giận rút gươm hét lớn:
– Cái gì ? Hãy xem ta lấy mạng ngươi!
Bạch Ẩn thản nhiên nói:
– Đó, cửa địa ngục mở rồi, ông thấy không?
Tướng quân thu gươm về sám hối:
– Bậy quá, xin Thầy tha cho sự lỗ mãng của con.
– Tốt lắm, cửa Thiên Đường do đây mà mở rộng .

(Trích trong Thiền là gì? Biên soạn Giác Nguyên)

 

Thư pháp Thiên Đường  do nhà thư pháp Ngọc Chính thực hiện.

 Cám ơn Ngọc Chính nhé

Cũng nhân mẫu chuyện Thiền nói trên, người viết đã có cảm hứng viết được bài thơ dưới đây để làm kết luận cho bài tâm tình hôm nay, bạn nhé

Thiên Đường Ở Nơi Đâu

 

Thiên đường không ở đâu xa

Ở ngay thế giới Ta Bà này đây

Ngay trong hoa lá cỏ cây

Trong mưa, trong nắng, trong mây ngang trời

 

Trong Tâm những kẻ yêu đời

Trong tình Nhân Ái, trong lời Yêu Thương

Ngọt ngào ly nước chanh đường

Uống môi em ngọt, thiên đường ngẩn ngơ

 

Trong lời ru hát ầu ơ

Mẹ ru  con ngủ nghìn lời yêu thương

Quạt nồng ấp lạnh đêm trường

Tình nào sánh được tình thương mẹ hiền 

 

Mẹ hiền đẹp tựa nàng Tiên

Hoá trăm ngàn phép cõi tiên hiện về

Thiên đường là chút tình quê

Xuân về Tết đến nhớ về quê Cha

 

Gia đình xum họp cả nhà

Uống ăn vui vẻ, hát ca rộn ràng

Tiếng cười lời nói vang vang

Bình thường, giản dị, thiên đường là đây

 

Biển sông dù có vơi đầy

Thế gian dù có mưa mây bão bùng

Cuộc đời dù có kiết hung 

Tâm Bình Trí Lạc, ung dung sống còn

 

Tình chồng nghĩa vợ sắt son

Kính Cha Yêu Mẹ con là hiếu nhân

Thiên Đường là đấy thật gần

Ngay trong trần thế, rất gần chẳng xa

 Sương Lam

 Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

Sương Lam

Website: www.suonglamportland. wordpress.com

http://www.youtube.com/user/ suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Ảnh bài thơ Thiên Đường Ở Nơi Đâu do anh Trinh Huỳnh thực hiện.  Cám ơn anh Trinh Huỳnh nhé.

 

Photo: