Sương Lam mời đọc Portland Mùa Thu

Portland Mùa Thu

Đây là bài số bốn trăm tám mươi sáu (486) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ OregonThời Báo, Portland, Oregon.

Cuối tuần vợ chồng chúng tôi  thường đi ăn trưa và đi chợ Hồng Phát ở Portland.  Hàng cây xanh trên đường SE Powell đang khoát áo màu vàng của mùa Thu. Thành phố Portland, Oregon, nơi tôi chọn làm quê hương thứ hai đã bắt đầu mùa Thu.

Tôi yêu Portland mùa Thu của tôi nhiều lắm.  Khi trở lại đời sinh viên nơi “đại học trường làng” Portland Community College  ở campus Sylvania năm 1982, trái tim  tình cảm “không ngủ yên” của tôi thật tình đã “đập sai nhịp” vì đây là lần đầu tiên tôi mới thực sự  tận mắt ngắm nhìn mùa Thu đẹp  như thế nào.  Ngày xưa vợ chồng chúng tôi đã nhìn bức tranh mùa Thu trong một quán kem gần rạp chiếu bóng Rex, vợ chồng chúng tôi nghĩ rằng  lá vàng trên cây trong tranh là không thật vì các họa sĩ đã tô thêm màu vàng trên  lá để cho tranh được thêm đẹp mà thôi, chứ làm sao có lá vàng đẹp như thế được.

 Nhưng…. lại chữ Nhưng  này xuất hiện khi tôi đứng trên đồi cao của trường đại học cộng đồng này nhìn xuống khuôn viên đại học mùa Thu, tôi mới biết là có lá vàng  mùa Thu thật sự ở quanh tôi.  Đẹp lạ lùng! Đẹp tuyệt vời! Đẹp lãng mạn!  Đẹp đến nổi không có bút mực nào tả được nữa!

  Rồi trước cảnh đẹp diễm tình này, bao niềm thương nổi nhớ về những cuộc tình xa xăm, bao thương nhớ xa gần ùn ùn kéo đến:

 Những buỏi sáng trên đường tới lớp

 Trời Thu buồn khắp nẽo sương giăng

 Bao niềm thương nỗi nhớ xa gần

Trong thoáng chốc quay về lũ lượt

Nào cha mẹ, trường xưa, bạn cũ

Nào bao ngày khốn khổ điêu linh

Nào bao nhiêu kỷ niệm duyên tình

Hình ảnh ấy bao giờ xoá được

 Sài gòn cũ, nửa đời đã sống

Những con đường, góc phố công viên

Trái tìm như cột chặt gắn liền

Từng bụi cỏ, gốc cây, tên phố

 Trong uất hận, nghẹn ngào nức nở,

 Nhìn đoàn người từ chốn rừng xanh

 Đến phá tan cuộc sống an lành

 Bằng đói khổ, biệt ly, ngăn cách.

Để rồi ..

 Từng Thu đến, lại từng Thu đến

 Gió lạnh về tê tái cô đơn

 Kẻ sĩ kia ôm mối đau hờn

Nơi xứ lạ sống đời viễn khách

 U hoài ấy biết ai tâm sự

 Nửa cuộc đời sống ở quê hương

 Sàigòn ơi, cách biệt đôi đường

 Còn gì nữa! Để quên để nhớ?

 (Nguồn: Sàigòn, còn gì để quên để nhớ – Thơ Sương Lam)

Theo vận nước nổi trôi, tôi lưu lạc nơi xứ người. Nhờ Trời Phật ban phúc lành, gia đình bé nhỏ của tôi được xum họp, đoàn tụ với các em của tôi như cha mẹ chúng tôi hằng mong muốn. Chúng tôi đã chọn Portland là quê hương thứ hai của chúng tôi và chúng tôi  đã sống ở nơi đây

hơn 30 năm rồi.  Đời sống tình cảm của tôi lại gắn liền với từng bụi cỏ, từng gốc cây, từng  tên đường ở Portland như Sàigòn ngày cũ.

 Bạn bè tôi đã đến thăm viếng nơi đây.  Người viết cũng  đã đưa bạn đi viếng thăm nhiều thắng cảnh đẹp ở Portland như vườn hồng Portland, thác Multnomah, núi tuyết Mount Hood  v..v..

Nhiều người đã bảo nơi này đẹp như Đà Lạt nhưng  mưa buồn quá!  Người viết cũng đã xúc cảnh sinh tình viết nên bài thơ Portland Thơ Mộng nhắn nhủ với bạn bè chưa đến hoặc đã đến Portland  thì xin hãy “để quên con tim” ở Portland sau khi đã đến nơi đây:

Portland Thơ Mộng

Portland cảnh đẹp người hiền

Ở đây mà sống như tiên trên đời

Thu vàng, hồng nở, tuyết rơi

Sương lam lãng đãng chơi vơi mộng tình

Môi hồng, má đỏ xinh xinh

 Ngày xưa Đà Lạt chuyện tình nên thơ

Bây giờ vật đổi sao dời

Portland sống lại một thời dấu yêu

Bạn xưa còn lại bao nhiêu?

Bạn nay xin giữ cho nhiều mến thương

Rồi đây vạn nẽo đường trường

Bạn về có nhớ có thương nơi này

Thì xin tay nắm lấy tay

Trao nhau lời chúc: “Mai này gặp nhau”.

Sương Lam

Xứ Mỹ có nhiều tiểu bang cảnh đẹp hữu tình, có nhiều thành phố to lớn tráng lệ thì Portland, nơi người viết cư ngụ, chỉ là một thành  phố nhỏ “mưa buồn tỉnh lẻ” mà  nhạc sĩ Từ Công Phụng  đã đặt tên là “Xứ Thầm Trầm”.  Nhưng đối với tôi, Portland lại là một thiên đàng hạnh phúc vì ở nơi này tôi có tình thân mến của bạn bè, tôi có gia đình nhỏ bé của chúng tôi  sống vui vẻ, hạnh phúc trong yêu thương, tôi có không gian tĩnh lặng êm đềm của những người  đã “ngựa nản chân bon” trên bước đường danh lợi, bây giờ thích sống an phận thủ thường.

 Mái ấm gia đình của tôi không to lớn, phòng ốc nhà tôi không rộng rải trưng bày đồ vật quý giá mà chỉ là một ngôi nhà nho nhỏ, bé bé xinh xinh với hoa vàng trước ngõ, khóm trúc bên hiên như tôi đã từng mơ uớc khi tôi còn là một cô thiếu nữ đầy mộng mơ:

…. Nếu anh muốn là người yêu của em

 Không cần anh có nhà lầu, biệt thự

 Em chỉ cần mơ một mái nhà nho nhỏ

 Với hoa vàng truớc ngõ, khóm trúc bên hiên

 Em chỉ mơ một chiếc xe bé bé xinh xinh

 Chở tâm tình đôi ta vào chiều thứ bảy…

   (Trích: Nếu anh muốn là người yêu của em- Thơ Sương Lam)

 Portland của tôi có hoa hồng mùa Xuân, có biển ấm mùa Hạ, có lá vàng mùa Thu, có tuyết trắng mùa Đông, cảnh đẹp như một Dalat ngày xưa mà tôi hằng ao ước được ở khi còn ở Việt Nam, thì đối với tôi là “The Dream Comes True” rồi, tôi còn mong muốn gì hơn nữa trong khi còn có bao nhiêu người khác nghèo nàn đang sống khốn khổ, không có mái nhà để che nắng tránh mưa nơi chốn trần gian này.

Mời Bạn cùng ngắm mùa Thu ở Portland qua youtube do người viết thực hiện dưới đây:

Youtube Một Cõi Thiền Nhàn- Mùa Thu Portland

Mùa Thu đã khiến cho bạn, cho tôi bỗng trở thành thi sĩ trong một ít phút giây, vì thế trong cái thi vị của mùa Thu Portland, người viết xin mượn lời thơ dưới đây để làm kết luận cho bài tâm tình hôm nay, bạn nhé.

Mùa Thu có buồn không nhỉ?

Mùa Thu đến với lá vàng đầy ngõ

Với sương lam mờ đỉnh núi xa xa

Với mưa buồn như nước mắt nhạt nhòa

Với kỷ niệm của ngày xưa thân ái

Bạn đã sống vui buồn thời con gái

Thuở học trò áo trắng tuổi thư sinh

Ôi mộng mơ!  Ôi tuyệt đẹp!  Diễm tình!

Yêu sách vở, yêu chàng trai oai dũng

Bài thơ nhỏ, lời tỏ tình dại vụng

Dấu vào trang sách nhỏ lén trao nhau

Gặp mặt nhau, nhưng nào dám hỏi chào

Nhưng len lén nhìn nhau cười nhè nhẹ

Trao vội vã thư tình, người nói khẽ:

“Em đẹp như nàng công chúa ngày xưa

Nhớ em nhiều, bao thương mến cho vừa

Anh yêu lắm em môi hồng má đỏ!”

Rồi pháo cưới reo vui ngoài đầu ngõ

Nhưng cô dâu không phải bé ngày xưa!

Chuyện đổi thay làm sao biết mà ngừa

Tình dẫu đẹp, không duyên, đành dang dở!

Như chiếc lá mùa Thu khi trở gió

Phải lìa cành rơi nhẹ xuống vườn thôi

Chuyện tình yêu không duyên nợ kết đôi

Thì đôi ngã đôi ta là thế đó!

Hôm nay ngắm lá rơi ngoài sân nhỏ

Nhớ ngày xưa, nhìn lá rụng vô tư

Bây giờ đây nhìn lá rụng từ từ

Ngẩn ngơ hỏi: Mùa Thu buồn không nhỉ?

Sương Lam

(Trích trong Tuyển Tập Thơ Hoa Nắng-PhụNữViệt)

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửiMCTN 486-ORTB 906-10161
Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

https://www.youtube.com/user/suonglam

Sương Lam mời đọc Mỗi Người Chọn Một Niềm Vui Trong Ngày

Mỗi Người Chọn Một Niềm Vui Trong Ngày

Đây là bài số bốn trăm tám mươi lăm (485) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ OregonThời Báo, Portland, Oregon.

 Mỗi người tìm một niềm vui trong ngày theo sở thích, ý nguyện của mình  để cho cuộc đời của mình thêm phần thi vị, dễ thương trong cõi hồng trần lao xao này miễn là không phương hại đến người khác là được rồi, bạn nhỉ?.

Người viết  tìm niềm vui nho nhỏ trong ngày khi nhìn một hình ảnh đẹp, nghe một bản nhạc hay, đọc một lời hay ý đẹp, làm một chuyện thiện lành nho nhỏ rồi đem chia sẻ niềm vui đó đến các bạn bè thân hữu.

Người viết luôn tâm niệm:

“Không làm các điều ác

Thành tụ các hạnh lành

Tâm ý giữ thanh tịnh

 Chính Lời Chư Phật dạy”

 (Kinh Pháp Cú 183)

   Người viết hy vọng sẽ tìm được sự cảm thông của những người cùng một tâm cảm.  Xin đa tạ.

Bùi Phương, người em văn nghệ trong nhóm Đai Học Văn Khoa Group của tôi, một thương bình VNCH ngày xưa, đã bị  liệt nữa người trong cuộc chiến đau thương của đất nước Việt Nam. Em  chỉ  nằm một chỗ sống trong sự thương yêu chăm sóc của gia đình, bạn bè, chiến hữu.

 Bùi Phương đã tìm cho mình niềm vui trong ngày của số kiếp bất hạnh của anh nên đã thực hiện nhiều PPS rất đẹp  và đã cùng GS Trần Năng Phùng, trưởng nhóm điều hành ĐHVK Group,  thực hiện nhiều youtube đẹp để cống hiến cho đời, đem niềm vui tình cảm, tâm linh đến cho bạn hữu.

 Bùi Phương đã qua đời năm 2014 trong sự thương tiếc của nhiều người, trong đó có người viết, đã để lại một trang Youtube rất có giá trị  với 5, 92 K subcribers.  và 3,926,112 lượt xem qua Bùi Phuong youtube Channel dưới đây:

 Phuong Bui  Youtube Channel

5.92K subscribers

https://www.youtube.com/user/buiphuong18/featured

Xin mời quý bạn thưởng thức youtube Lời Phật Dạy trình bày một vài ý chính của Bộ Kinh Pháp Cú do Bùi Phương thực hiện dưới đây: 

 Youtube LỜI PHẬT DẠY – KINH PHÁP CÚ – BP

Một nén tâm hương tưởng nhớ đến Bùi Phương, người em văn nghệ đáng thương và đầy nghị lực đã biết chọn cho mình một niềm vui trong ngày rất đáng khâm phục của tôi.

Mặc dầu bạn và tôi chọn niềm vui trong ngày như thế nào nhưng việc bạn và tôi  chọn phải hợp tình hợp ý mới được đấy nhé. 

Viết đến đây người viết chợt nhớ đến bài viết Cái Lý Cái Tình mà người viết đã viết từ lâu. Xin mời bạn đọc lại cho vui nhé.

Cái Lý Cái Tình

 Con người thường hay nói: làm chuyện gì cũng phải cho hợp lý hợp tình thì mới được kết quả tốt đẹp. Cái Lý thuộc về sự hoạt động của trí óc, cái Tình thuộc về sự rung động của con tim.Người sống nhiều theo tiếng gọi của con tim thường bị chê là con nguời đa cảm đa tình giống như một vị quân vương nước Anh ngày xưa đã từ bỏ cung vàng điện ngọc để sống với người yêu là một bà đã ly dị chồng.  Người sống nhiều theo những suy luận của trí óc lại được khen là con người có lý trí giống như Huyền Trân Công Chúa đã hy sinh tình cảm cá nhân của mình để đổi lây châu Ô châu Lý ngày xưa.

Mỗi sự chọn lựa đều có giá trị riêng của nó tùy theo hoàn cảnh tình lý riêng của mỗi vấn đề, quan điểm riêng của mỗi cá nhân đương sự cho nên không thể nói rằng ai đáng trách hay ai đáng khen nếu ta không phải là người trong cuộc.

Bây giờ sống trên đất Mỹ, nếu bạn sợ trể hẹn với “người yêu bé nhỏ” của bạn, nên phóng xe nhanh với tốc độ 100 miles trên xa lộ để có thể đến điểm hẹn đúng giờ, chẳng may gặp ông cảnh sát lưu thông thì chắc chắn rằng bạn sẽ nhận một ticket phạt xe chạy quá tốc độ chớ không thể cải lý rằng bạn đã sống hết mình với tình cảm yêu đương với ngưười yêu bé nhỏ của bạn nên xin được miễn phạt!? Ở đây cái Tình phải nhường chỗ cho cái Lý là bạn phải “thượng tôn luật pháp ” trước đã rồi bạn muốn tả tình, tả oán với người yêu của bạn thế nào cũng được sau này!

Ngày xưa, nếu bạn sống ở Việt Nam vào một hai thế hệ về trước và bạn lại là một tiểu thơ đài các và được giáo dục là chuyện hôn nhân của con cái là do cha mẹ quyết định sao cho hợp với gia phong, môn đăng hộ đối, thì dù bạn đã thề non hẹn biển với chàng sinh viên ở trọ cạnh nhà bạn thì bạn cũng đành phải cúi đầu vâng lệnh song đường lên xe hoa để “theo những cô áo đỏ” sang….nhà một ông bác sĩ hay một ông kỷ sư mà bạn chưa hề biết mặt biết tên vì ông ấy là “quý tử” của ông bạn của bố mình!! Ở đây cái Lý đã thắng cái Tình vì bạn nghỉ rằng cha mẹ lúc nào cũng thương yêu mình và biết nghe lời cha mẹ là hiếu để, là hợp lý!!

Tuy nhiên ở đời không có cái gì là hoàn toàn tuyệt đối cả, ngay cả luật pháp đôi khi còn có những kẻ hở để cho kẻ gian lợi dụng để thủ lợi hay chạy tội, cho nên vấn đề Tình Lý cũng không có giá trị đúng sai tuyệt đối trong những chuyện bình thường của đời sống hằng ngày của chúng ta vì quan diểm của mỗi người khác nhau, chưa biết rằng ai là đúng, ai là sai khi người viết chợt nhớ đến một câu nói đầy dí dỏm nhưng lại đầy ý nghĩa như sau “Bên kia cầu Công lý đã khác ” tùy theo giọng nói và cách nói của mình khi nói lên câu nói đó!


Có một điều người viết vẫn nhớ là ông bà ta đã dạy: “ Một trăm cái Lý không bằng một tí cái Tình ” khi giao tế xử sự với mọi người trong xã hội. Có nhiều người trong xã hội này thích dùng chữ “PHẢI” nhiều hơn chữ “CẦN” nên thế giới này vẫn triền miên trong đau khổ.  Nếu chúng ta có thể thay thế được những câu: “Tôi phải chiến thắng, tôi phải giàu sang, tôi phải”.. bằng những câu “Tôi cần an bình, tôi cần thương mến, tôi cần”, thì thế giới này sẽ thiên đàng hạnh phúc !!

 Bạn là những người đã có những kỷ niệm vui buồn của  một thời đã qua .  Bạn là những người trẻ được sinh ra nơi đất Việt nhưng lớn lên nơi xứ lạ.  Bạn đã làm được gì cho quê hương đất nước trong quá khứ?  Bây giờ chúng ta không thể ngồi trách mắng, đổ lỗi cho nhau vì quá khứ đã qua rồi.  Hiện tại là chúng ta có may mắn được sống ở một nơi mà tự do và nhân phẩm con người đưọc tôn trọng, vây thì những viêc làm hướng về tương lại cuả bạn sẽ như thế nào đây?

Câu chuyện Tình Lý là những chuyện bình thuờng trong đời sống nhân thế. Con người vẫn muôn đời cố gắng xử sự, quyết định sao cho các sinh hoạt trong đời sống của mình được hợp tình hợp lý với Thiện Tâm và Nhân Ái. Mùa Xuân đã đến, Ngày của Cha và của Mẹ sẽ đê’n, chúng ta sẽ cho và sẽ nhận nhiều món quà,nhưng món quà Tình cảm và Yêu Thương vần là món quà quan trọng mà mọi người đều mong ước đón nhận nhất bên trong món quà vật chất đang được trưng bày và mở ra trong những ngày quan trọng này.
Xin mượn bốn câu thơ dưới đây làm kết luận cho bài viết những chuyện bình thường Tình Lý này:

Xin chúc Bạn: Thiện tâm luôn tinh tấn
Xin nguyện cầu: Nhân Ái trải muôn phương
Để mọi người sống An Lạc, Yêu Thương !
Thì trần thế sẽ thiên đàng, hạnh phúc!!

Sương Lam

Người viết sống rất lạc quan dù trong thực tế cũng gặp phải những nghịch duyên, phiền muộn. Có mấy ai trong chúng ta mà không gặp những “nghịch duyên” trong cuộc đời trần thế này? Chúng ta phải chấp nhận và cải hóa những “Nghịch Duyên” đó thành “Thuân Duyên” khác tốt đẹp hơn là than trách cho số phận. Bạn đồng ý chứ?

 Với tâm nguyện đem lại một chút ít bình an tinh thần cho chính mình và chia sẻ sự bình an, lạc quan đó  đến bạn bè, thân hữu, người thân kẻ lạ cho  nên người viết đã thực hiện mục Một Cõi Thiền Nhàn trong cõi thật qua bài viết hằng tuần trên Oregon Thời Báo tại địa phương Portland, Oregon và trong trang nhà https://suonglamportland.wordpress.com của cõi ảo internet mênh mông.

 Người viết cũng tập tểnh làm thơ với sự rung động thật tình của trái tim tình cảm của mình, để chia sẻ tâm tình với thân hữu, tuy không nhiều lắm.

 Xin mời qúy thân hữu cùng sống vui sống khỏe với người viết qua tâm tình được trình bày trong bài thơ Sống Vui dưới đây thay cho lời kết luận của bài tâm tình hôm nay, bạn nhé.

Sống Vui

“Giải kiết! Giải  kiết! Giải oan kiết!” *

Bởi vô minh, sân hận tạo niềm đau

Càng vẫy vùng, càng lại bị vướng vào

Những oán hận, những đau thương, sầu khổ

Đời trần thế tựa như ngôi cổ mộ

Bị vây quanh ba nghiệp Tham Sân Si

Để cuối cùng còn lại được những gì

Còn chăng nữa là oan khiên, nghiệp chướng

Xin người hãy vững tâm chuyển hướng

Đem tin yêu, thương mến đến trần gian

Thay hận sân bằng trí lạc thân nhàn

Bỏ ngã mạn, chọn khiêm nhường vô ngã

Cùng vui vẻ với người quen kẻ lạ

Cùng lục hoà với bạn hữu đồng môn

Cùng thảnh thơi thể chất lẫn tâm hồn

Và buông xả những điều phiền muộn

Hãy dừng lại những tham lam, ước muốn

Vì đó là duyên khởi những ác nhân

Nhân gieo rồi quả sẽ trổ khai dần

Thành nghiệp báo của sáu đường sinh tử

Quán vô ngã! Xin làm lành lánh dữ!

Quán vô minh! Dứt sạch nghiệp chướng sinh

Quán vô thường! Dẫu quyền thế, nhục vinh  

Rồi cũng phải ra đi hai tay trắng

Xin hãy để cái Tâm mình vắng lặng

Đời Có Không, Không Có! Có gì đâu

Dĩ vãng xưa! Ngày chưa đến! Nhức đầu 

Đừng nghỉ đến! Hãy sống vui hiện tại!

Vui một phút, nhìn cây Lành kết trái

Vui một giờ, ngắm hoa trổ Thương Yêu 

Vui một năm, Tâm An Lạc mỹ miều

Vui một kiếp, sống cuộc đời  Chân Thiện

Sương Lam

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 485-ORTB 905-100919)Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

https://www.youtube.com/user/suonglam

Sương Lam mời đọc Sông Cho Biển Nhận

Sông Cho Bin Nhận

song-cuu-long-2-7427-1481797412.jpg

Đây là bài số bốn trăm bảy mươi tám (478) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ OregonThời Báo, Portland, Oregon.

Như đã nhiều lần thưa với các bạn là tâm ý của người viết khi lập nên khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn này là người viết muốn tạo ra một nơi chốn để người viết chia sẻ tâm tình, chia sẻ những tài liệu, hình ảnh về thiền nhàn, sức khỏe mà người viết đã sưu tầm được trên internet, qua sách vở, qua báo chí, qua điện thư bạn gửi đến bạn bè cùng tâm cảm.

Người viết cũng chỉ giới thiệu những sinh hoạt văn học, nghê thuật, xã hội, cộng đồng vui tươi, cần thiết, hữu ích để chúng ta cùng có những phút giây vui vẻ bên nhau trong chốn bụi hồng này mà thôi chứ không phải để quảng cáo, ca tụng một cá nhân hay một đoàn thể nào cả.

Dĩ nhiên tất cả những việc làm của người viết đều là “làm chùa”, không nhận bất cứ một khoản tiền nhuận bút hay tài vật gì của những cá nhân hay đoàn thể đã được người viết đề cập đến trong những bài viết của tôi.

Đối với người viết, tình cảm thương mến của quý thân hữu, của quý độc giả dành cho người viết giá trị hơn khoản tiền nhuận bút hay tài vật đó vì người viết cũng đã quá cái tuổi “tri thiên mệnh” rồi nên rất hiểu và cảm thông nỗi buồn, nhu cầu tình cảm của quý vị cao niên và của những người cùng một tâm sự với người viết.

Quý vị nào thương mến người viết thì tôi xin đa tạ tấm tình tri kỷ này, quý vị nào cảm thấy “không hài lòng lắm” khi đọc các bài viết này, thì người viết cũng đành phải xin lỗi mà thôi vì bá nhân bá bụng mà lị và “ở sao cho vừa lòng người”, bạn nhỉ?

Người viết xin mời quý thân hữu đọc mẫu chuyện Thiền hay hay dưới đây:

Bài học đầu tiên

“….Rồi thầy lấy ra một tờ giấy trắng, giấy trắng học trò, Thầy dùng bút lông nhỏ lên tờ giấy một chấm đen thật đen. Thầy giơ tờ giấy lên và hỏi:
– Con có thấy gì không?
Tôi nhanh miệng đáp mà không cần suy nghĩ:
– Dạ bạch Thầy một chấm đen ạ.
Thầy cười hỏi lại: Con nhìn rõ chưa nè?
– Dạ con nhìn thật rõ rồi, bạch Thầy – Tôi khẳng định lại
Thầy cười tươi, nụ cười hiền hòa như chứa đựng cả tam thiên niềm an lạc vô biên:
– Sao con chỉ nhìn thấy chấm đen nhỏ trên tờ giấy trắng mà không nhìn thấy tờ giấy lớn trắng tinh thầy đang cầm?
Tôi lặng im không nói được lời nào.

Thầy tiếp:  Con người cũng vậy, không ai là hoàn thiện, cho nên Đức Phật mới thị hiện cõi đời này để giúp chúng sanh hoàn thiện tâm mình, giúp chúng sanh thánh thiện hơn, đạt được Phật tánh (ngộ nhập Phật tri kiến) vì thể tánh chúng sanh và Phật không khác, chúng sanh cũng sẽ là những vị Phật của tương lai (Ta là Phật đã thành, chúng sanh là Phật sẽ thành).

Nếu con chỉ chầm chầm nhìn vào cái xấu của họ, con sẽ bỏ lỡ nhiều điểm tốt của họ, cũng như con chỉ nhìn thấy chấm đen trên tờ giấy trắng mà không nhìn thấy được tờ giấy trắng có chứa chấm đen nhỏ!
Nếu con nhìn thấy điểm tốt của họ, con sẽ thấy ai cũng đáng yêu, ai cũng đáng kính cả, đó là tâm Phật trong mỗi con người luôn hiện hữu.
Niềm an lạc, sự yêu mến không phải người khác ban phát cho con mà chính con phải tạo ra nó…”
(Nguồn: sưu tầm trên internet)

Hy vọng rằng bạn và tôi sẽ không chỉ nhìn đến “nút ruồi đen xấu xí” trên khuôn mặt của “người tình trăm năm” của bạn, của những người thân yêu trong gia đình bạn, của những bạn bè thân mến mà nên nhìn thấy luôn cả nụ cười dễ thương, ánh mắt dịu dàng của họ cũng đang nhìn bạn và tôi trong giờ phút này, bạn ạ! Thiện thay! Thiện Thay!

4724554505_6aa9cda55d_z.jpg

Người viết đã sinh hoạt trong  Forum Phụ Nữ Việt,  là diễn đàn đầu tiên ngưòi viết hoạt động trên cõi ảo internet năm 2005, theo lời mời của chị Lan Phương  thuộc Nhóm THDL để “cứu bồ” chị đang bận lúc đó nên không sinh hoạt được.

Người viết  đã sinh hoạt với Forum Phụ Nữ Việt rất vui và thân ái. 

Quý bạn sẽ tìm thấy nơi đây nhiều tài liệu hữu ích, đặc biệt dành cho Phụ Nữ để thăng hoa kiến thức văn học nghệ thuật  của mình. 

Cám ơn Phượng Các, người điều hành  Forum PNV đã cấp cho người viết một khu vườn nho nhỏ để lập  Một Cõi Thiền Nhàn trước khi tôi phụ trách mục Một Cõi Thiền Nhàn trên Oregon Thời Báo tại Portland, Oregon, quê hương thứ hai của Sương Lam, để đem một niềm vui nho nhỏ đến với quý vị cao niên tại Portland. bắt đầu từ năm 2009 cho đến nay.

 Cám ơn tình cảm thân thương của quý văn hữu, thi hữu đã dành cho người viết  trong thời gian sinh hoạt với tôi  trong diễn đàn Phụ Nữ Việt: Phương Các, Hạt Cát, Ấu Tím, Linh Vang, Vũ Thị Thiên Thư, Sương Mai, Liêu Thái Thái, Tonka, Bảo Trân, Bình Nguyên, Ba Tê, Bạch Phượng  Biển Chết v…..v…

.  

A-Giới Thiệu   Diễn Đàn Phụ Nữ Việt

http://forum.phunuviet.org/

B- Các mục do SL phụ trách trên Forum PNV

1-    Viết Cho Vui Với Đời  37 Pages

http://forum.phunuviet.org/yaf_postst2236_Viet-Cho-Vui-Voi-Doi.aspx

2-     Một Cõi Thiền Nhàn

http://forum.phunuviet.org/yaf_topics61_Mot-Coi-Thien-Nhan.aspx

mctn1jpg.jpg

có 2 phần:

2a- http://forum.phunuviet.org/yaf_postst2480_Mot-Coi-Thien-Nhan-Tinh-Lang.aspx

2b- http://forum.phunuviet.org/yaf_postst3610_Mot-Coi-Thien-Nhan-Tinh-Lang-2.aspx

3- V ề Miền Đất Phật  3 pages

http://forum.phunuviet.org/yaf_postst3585_Ve-Mien-Dat-Phat.aspx

4- Các Nhà Thơ Nữ Việt Nam-

http://forum.phunuviet.org/yaf_postst2746_Suong-Lam.aspx

5- Cười Cho Vui Với Đời  22Pages

http://forum.phunuviet.org/yaf_postst4215_Cuoi-cho-vui-voi-doi.aspx

6-– Bạn biết rồi hay chưa  2 pages

http://forum.phunuviet.org/yaf_postst5072_Ban-biet-roi-hay-chua.aspx

7.- Nghe nhạc cho đời thêm vui 

http://forum.phunuviet.org/yaf_postst4959_Nghe-nhac-cho-doi-them-vui.aspx

Ngoài hoạt động văn chươn g nghệ thuật, Forum PNV còn có chương trình từ thìện giúp dỡ những người gia neo đon, bịnh hoạn và học sinh nghèo hiếu học tại VN

                                Họat Động Từ Thiện Phụ Nữ Việt  

https://forum.phunuviet.org/yaf_forum8_Hoat-Dong-Tu-Thien-Phu-Nu-Viet.aspx

Tường Trình Hoạt Động

 2008 – Hiện tại: Học bổng cho học sinh hiếu học tại VN

Tấm Lòng Vàng

Người ta thường nói tình yêu ban đầu luôn luôn là mối tình đẹp và làm ta nhớ mãi suốt đời. Trong lãnh vực sinh hoạt văn nghệ trên cõi ảo internet, lúc bắt đầu hoạt động trên cõi ảo với những người bạn văn nghệ chưa bao giờ biết mặt biết tên là một tình cảm mới lạ, suốt đời tôi 

nhớ mãi  Đặc biệt hơn nữa, người viết lại được giúp đỡ tận tình và quý mến thật tình của các bạn trong Forum PNV năm 2005, đặc biệt là bà chủ vườn Phượng Các đã cấp cho người viết một mảnh vườn nho nhỏ để lập nên “Một Cõi Thièn Nhàn Tĩnh Lăng” để sinh hoạt với những người cùng tâm cảm nên đã khiến người viết cảm động vô cùng. Sau này vì quá bận rộn với mục Một Cõi Thiền Nhàn trên Oregon Thời Báo, cho nên người viết tạm ngừng sinh hoạt trên Forum  Phụ Nữ Việt  và xin hẹn một ngày sẽ quay về chốn cũ.

 Lời giới thiệu Forun Phụ Nữ Việt đến qúy thân hữu hôm nay xin được xem như là lời cám ơn chân thành của tôi gửi đến các thân hữu đã cùng tôi sinh hoạt trong Forum PHụ Nữ Việt trước đây, đặc biệt là Phượng Các, người điều hành diễn dàn PNV.  Tuy xa nhau nhưng trái tim tình cảm của tôi vẫn hướng về mối tình văn nghệ đầu đời với Forum PNV, đã giúp tôi thực hiện được “Tâm niệm đem Đạo vào Đời, vui mình ích người” với mục Một Cõi Thiền Nhàn mà tôi đã từng ấp ủ .

 Chính vì những tình cảm quý mến nhau giữa người và người trong sự Cho và Nhận  mà người viết đã viết lên được bài thơ Sông Cho Biển Nhận đã được nhạc sĩ Mai Đằng phổ nhạc và làm youtube tặng người viết. Xin một lời cám ơn nhạc sĩ Mai Đằng đã giúp cho tình cảm Cho và Nhận này được bay cao bay xa đến những phương trời cao rộng khác

coast-55700__480.jpg

 Xin mời quý thân hữu thưởng thức bài thơ  và youtube Sông Cho Biển Nhận dưới đây:

Sông Cho Biển Nhận

(Viết tặng các thân hữu của SL)

Xin hãy cho như dòng sông quê ngoại
Cửu Long giang bù đắp những phù sa
Như bạn bè, bao kỷ niệm ngọc ngà
Theo năm tháng đắp bồi thêm tươi thắm

Muôn sông nhỏ đổ vào lòng biển thẳm
Cho biển kia dồn dập sóng trùng dương
Máu về tim, nơi phát xuất yêu thương
Sông về biển, nơi dưỡng sinh vạn vật

Xin hãy nhận như đại dương bát ngát
Những dòng sông muôn ngả chảy về đây
Như bạn xưa về ca khúc sum vầy
Cùng hội ngộ trong biển tình thân mến

Sông cần biển để có nơi chảy đến
Biển cần sông để cho biển thẳm sâu
Người cần người vì có những nhiệm mầu
Của tình cảm, của yêu thương, vương vấn

Xin hãy cho, xin hãy vui đón nhận
Những yêu thương, những thương mến ngọt ngào
Vì ngày mai nào ai biết ra sao?
Thì hiện tại, hãy yêu thương, vui sống

Trí thanh thản đừng để tâm vọng động
Trước những gì đố kỵ với hờn ghen
Như trăng kia vẫn sáng đẹp hơn đèn

Yêu thương vẫn đẹp hơn là oán hận

Xin chúc Bạn: Thiện Tâm luôn tinh tấn
Xin nguyện cầu: Nhân Ái trải muôn phương
Để mọi người sống An Lạc, Yêu Thương 
Thì trần thế sẽ thiên đàng, hạnh phúc

Sương Lam

Youtube “Sông Cho Biển Nhận-Thơ Sương Lam-Nhạc Mai Đằng-Tâm Thư” on YouTube

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 478-ORTB 898-82119)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

https://www.youtube.com/user/suonglam

Sương Lam mời đọc Đại Lễ Vu Lan và Lễ Chúc Thọ-Bửu Hưng Tu Viện 2019

Đại  Lễ Vu Lan và Lễ Chúc Thọ-Bửu Hưng Tu Viện 2019

Slide1.JPG

Đây là bài số bốn trăm bảy mươi sáu (476) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ OregonThời Báo, Portland, Oregon.

Năm nào cũng vậy, vợ chồng chúng tôi đều đến tham dự Lễ Vu Lan được tổ chức tại Bửu Hưng Tu Viện ở Vancouve, WA.

Thể theo tinh thần “ Tôn sư trọng đạo, uống nước nhớ nguồn”, năm nay Tu Viện Bửu Hưng trang trọng tổ chức Đại Lễ Vu Lan vào lúc 10:00 giờ sáng chủ nhật, ngày 4 tháng 8, 2019 nhằm ngày 4 tháng 7 âm lịch,  Kỷ Hi. Thượng Tọa Thích Trng Sỹ, trụ trì chùa Pháp Nhn, Texas, chứng minh và thuyết giảng “ Học Gương Đức Hạnh cua Ngưi Con Hiếu Thảo”.

Chương Trình Đại Lễ Vu Lan
* Chủ nhật, ngày 4/8/19
( ngày 4 tháng 7 âm lịch)


– Sáng 10:00 – 11:00 a.m.
Thuyết giảng “ Học Gương Đức Hạnh  của Ngưi Con Hiếu Thảo”
TT. Thích Trng Sỹ

– Sáng 11:10 am -12:30 pm


+ Nghi Thức Đai L
* L Cài Hoa Hng
* Lê Chúc Thọ
* Sám Vu Lan
+ Cúng dường Trai Tăng
+ Cúng Linh
+ Thọ Trai

Slide2.JPG

Năm nay, tu viện Bửu Hưng ở Vancouver, WA  làm lễ chúc thọ cho quý Phật tử  niên kỷ từ 70 tuổi trở lên rất trang trọng. Đây là một lễ nghi tốt đẹp và thiết thực nhất vì là một dịp để cho quý vị cao niên có một ngày vui đạo hạnh với con cháu và các đạo hữu. Một món quà nho nhỏ do chùa gửi tặng nhưng lại có ý nghĩa chúc phúc lành tuổi thọ đến cho quý vị cao niên này, đồng thời nhắc nhở con cháu của họ rằng: họ còn có phúc vì cha mẹ họ còn sống hiện tại.

Mỗi vị Phật tử cao niên tuổi đời “thất thập cổ lai hy”, trong đó có vợ chồng người viết, hân hoan đón nhận một  cành hoa hồng biểu tượng lòng thương yêu kính mến  và một món quà rất hợp với tuổi già từ ban tổ chức. Các Phật tử khác nghiêm trang thưởng thức chương trình Lễ Chúc Thọ này và mong ước trong một dịp Lễ Vu Lan nào đó cũng sẽ được vinh hạnh ngồi vào hàng ghế danh dự này như quý vị trưởng thượng hôm nay.

Những bài ca về sự nhớ ơn cha mẹ do các Phật tử “ca sĩ tài tử” của chùa Bửu Hưng trình bày và nghi thức lễ lạy cha mẹ đang còn sống  do Thượng Tọa Thích Trừng Sỹ hướng dẫn đã làm cho buổi lễ chúc thọ năm nay thêm phần cảm động.

 Nghi lễ cài hoa hồng được thực hiện kế tiếp.. Các Phật tử hiện diện trong buổi lễ hôm nay đều nhận được một hoa hồng cài áo.

 Các chư tôn đức tăng ni nhận hoa hồng màu vàng. Các Phật tử khác được cài hoa hồng đỏ nếu còn cha mẹ, hoa hồng trắng nếu mất Mẹ. hoa hồng màu hồng nếu mất Cha.

Kính mời quý thân hữu thưởng thức youtube Youtube Đại Lễ Vu Lan và Lễ Chúc Thọ Bửu Hưng Tu Viện 2019 do người viết mới  thực hiện qua link dưới đây

Youtube Đại Lễ Vu Lan và Lễ Chúc Thọ Bửu Hưng Tu Viện 2019

Một bạn văn nghệ cõi ảo đã chia sẻ với người viét bài viết về màu hoa hồng cài áo dưới đây xin mời bạn cùng đọc với tôi nhé.

Hoạc trong youtube

Bonghongcaiao.png

“Bông hoa hồng được chọn là biểu tượng của tình yêu, sự cao quý và ngát hương. Việc nhớ về bậc sinh thành và cài lên ngực bông hoa hồng là tình cảm đẹp nhất, là chữ Hiếu mà con cái gửi đến bậc sinh thành. 

Với ý nghĩa đó, nhiều người Việt Nam đến ngày Vu Lan đều cài một bông hoa lên áo, như một lời nhắc nhở về công ơn cha mẹ.

Ý nghĩa bông hoa cài trên ngực áo

Bông hồng màu đỏ cho những ai may mắn, chắc hẳn sẽ tự hào vô cùng vì trên đời này còn có Mẹvà Cha. 

Bông hồng màu hồng cho những người còn Mẹ mất Cha.

Bông hồng trắngcho những ai không còn Mẹ trên đời, sẽ ngậm ngùi biết rằng mình đã mất đi điều quý giá nhất.

Tại sao các vị tu sĩ lại cài bông hồng vàng?

Các vị tu sĩ đã lìa bỏ đời sống thế tục để sống cuộc sống của người xuất gia. Họ mượn thân tứ đại do cha mẹ sinh ra để “trên cầu giải thoát, dưới cứu độ chúng sinh”. 

Thay vì cài bông hồng đỏ hoặc trắng để chỉ cho cha mẹ hiện tiền, việc đó rất là đúng, hợp với trời đất nhưng người tu sĩ còn có cha mẹ rộng hơn, lớn hơn, cao cả hơn. Đó là tất cả chúng sinh. Người tu sĩ coi tất cả chúng sinh là cha mẹ, là quyến thuộc, họ hàng và quan trọng nhất là những vị Phật tương lai. 

Theo đạo Phật, màu vàng là màu của giải thoát như Vô thượng phước điền y, màu của Đất. Trên Đất, chúng ta có thể dẫm, đạp, cày xới, khạc nhổ hay làm bất cứ gì, đất vẫn trơ trơ, vì đất là sức sống, là nhẫn nhục, cưu mang tất cả, chấp nhận tất cả. 

Màu vàng còn là màu của Tuệ giác, tượng trưng cho sự buông bỏ, xả ly, không chấp thủ và thành tựu giải thoát.

Do vậy, hòa mình trong ngày Vu Lan thắng hội nhưng nguời tu sĩ cũng muốn mượn màu sắc của hoa màu vàng để nói lên tinh thần đúng nghĩa của mùa Vu Lan là sự giải thoát.

bonghongvang.png

Vu Lan là cũng dịp đặc biệt để mọi người chúng ta sống chậm lại và yêu thương nhiều hơn.

Hòa trong Tâm thành hướng về mùa Vu Lan Báo hiếu, con xin kính dâng tặng Mẹ và thân gửi đến mọi người món quà:   

“VU LAN MÙA HIẾU HẠNH” 

Ai còn mẹ xin đừng làm Mẹ khóc

Ai mất Mẹ rồi xin một nén tâm hương!

Mời click vào hàng chữ xanh dưới đây để thưởng thức!

VU LAN MÙA HIẾU HẠNH

Xin cám ơn người bạn cõi ảo Thanh Hoàng nhé.

Người viết đại diện cho những vị cao niên được chúc thọ hôm nay đã đọc lời cảm tạ  ngắn gọn đến ban tổ chức, nhắc nhở đến tầm quan trọng của lễ chúc thọ được thưa trình dưới đây

Slide5.JPG

Mừng Lễ ChúcThọ Bửu Hưng Tu Viện nhân ngày Lễ Vu Lan 2019

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Kính thưa Chư Tôn Đức Tăng Ni

 Kính thưa toàn thể Quý Đạo Hữu chùa Bửu Hưng,

 Vu Lan đã đến trong lòng người con Phật dù ở Việt Nam hay ở quê người.

 Với văn hoá Việt Nam, ngày Lễ Vu Lan thường được tổ chức tại các chùa để tưởng nhớ đến Cha Mẹ đã qua đời, cầu nguyện chư tiên linh quá vãng siêu sinh Tịnh Độ và nguyện cầu cha mẹ hiện tiền phước thọ tăng long.

 Với văn hoá Mỹ, chỉ mừng Ngày Sinh Nhật, Mừng Ngày Của Cha, Ngày Của Mẹ còn hiện tiền  nhưng ít khi nghĩ đến  người đã qua đời.

 Chúng ta là người Việt Nam sống ở xứ người,chúng ta cần hội nhập và dung hoà nét đẹp của 2 nền văn hóa Việt Mỹ.  Vì thế hôm nay nhân ngày Lễ Vu Lan, Bửu Hưng  Tu Viện tổ chức  buổi chúc thọ cho quý vị cao niên  để cha mẹ hiện tiền và con cháu có dịp hòa chung niềm vui hiếu hạnh bên nhau.

 Sương Lam xin phép đại diện cho quý vị cao niên có mặt trong ngày Lễ Chúc Thọ này xin chân thành tri ân q ý vị chư tôn đức Tăng Ni đã quang lâm chứng minh buổi lễ chúc thọ này và cũng xin cảm niệm công đức quý Phật tử đã góp phần tổ chức buổi chúc thọ hôm nay được viên mãn  tốt đẹp.

 Cầu nguyện Ơn Trên Tam Bảo gia hộ cho tất cả gia đình quý Phật tử  được an vui hạnh phúc.

Nam Mô Đại Hiếu Mục Kiều Liên Bồ Tát

Sương Lam

Xin  mời xem hình ảnh Vu Lan Bửu Hưng 2019

Hoa Ly shared “Vu Lan Bửu Hưng 2019” with you

https://photos.google.com/share/AF1QipNeKDDXScTblD-_1Inxqs35P2pHdwKOx7WUOvvcm1a7QIEFenaUDRaSMReloY52ug?key=MTBFc1RGX1ZzSTJOOFRwT2U1Z1lRc0hLLXMzNnhB

 Xin cảm niệm công đức  đạo hữu Hoa Ly đã chụp  bộ ảnh Vu Lan  rất đẹp.

Người viết cũng không quên cám ơn ban trai soạn đã đãi toàn thể Phật tử một tô bún riêu nóng hổi ngon lành.

 Để kết luận, người viết xin mời quý thân hữu thưởng thức Youtube Bông Hồng Cài Áo- Nhạc Nguyễn Văn Đông, ca sĩ Tâm Hảo trình bày,  PPS và Youtube do Chị Liến Như và anh Trần Năng Phùng thuộc Đại Học Văn Khoa Group thực hiện với bài thơ Màu Hoa Hồng Cài Áo của Sương Lam.

Xin cảm ơn những người bạn tốt đã cùng tôi bày tỏ lòng tri ân đến hai đấng sinh thành của chúng ta trong ngày Lễ Vu Lan này.

Bông Hồng Cài Áo- Nguyễn Văn Đông- PPS Liên Như … – YouTube

Mauhoahongcaiao-LiemSCP.jpg

Nam Mô Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 476-ORTB 896-8-7-19)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

4608e5449ece20f3c7066587c8240191.jpg

Sương Lam mời đọc THiền Có Thể Chữa Bệnh

Thiền Có  Thể  Chữa  Bịnh

61966022_2232003760442944_5925270288093675520_n.jpg

Đây là bài số bốn trăm bảy mươi  lăm (475) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ OregonThời Báo, Portland, Oregon.

Người viết làm kẻ giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn này đã gần 10 năm qua.  Tôi rất lấy làm cảm động và sung sướng khi được nhiều độc giả thương mến và khích lệ. 

  Tôi vẫn nghĩ:  “những gì phát xuất tự trái tim sẽ đi đến trái tim”. Sự chia sẻ những gì tôi đã đọc, tôi đã biết, đã được những người bạn đồng tâm cảm với tôi đón nhận với niềm vui và quý mến.  Khi tôi nhận được một lời khen, một sự cảm thông về những gì tôi đã trình bày   trên trang báo này tôi có được một niềm vui trong ngày và chắc chắn vị độc giả đó cũng có niềm vui như tôi vì người trao và người nhận đã trao nhau một nụ cười thân mến. Theo thiển ý, đó là một phúc duyên. Cũng như việc đến với Thiền cũng là một phúc duyên cho những ai có duyên với Thiền chứ không phải chỉ dành riêng cho Phật Giáo mà thôi vì Thiền đã được áp dụng trong nhiều lảnh vực: y tế, thể thao, văn chương, nghệ thuật v..v…

Người viết xin được chia sẻ với  các bạn một vài điểm chinh được trình bày trong bài viết Thiền: Phương thuốc trị bệnh của tác giả Hồng Quang mà tôi đã đọc được trên internet như sau:

“Con người ai cũng muốn khỏe mạnh không bệnh hoặc ít bệnh, nhưng không ai tránh khỏi hiểm họa nầy. Bác sĩ, y tá được đào luyện, bệnh viện được xây cất, y dược được chế biến cũng nhằm phục vụ sức khoẻ con người. Nhưng bệnh viện không phải là nơi miễn phí mà bệnh nhân luôn luôn được tự do đến đó, và thuốc cũng không phải là thần dược trị được bá bệnh và an toàn không bị phản ứng phụ (side effect). Hơn hai ngàn năm tôn giáo Đông phương có một loại thần dược vô giá không tốn tiền mà nhiều người chưa biết đến, hoặc có biết, có nghe nhưng không chứng minh được lợi ích của loại “thuốc” nầy. Loại thần dược đó là THIỀN.

Khoảng 50 năm qua, nhiều bệnh viện và bác sĩ người Âu không những dùng Thiền để chữa trị bệnh tâm thần mà còn chữa nhiều loại bệnh khác, ngay cả bệnh AIDS (bệnh Sida), bệnh ung thư…Theo tài liệu, có mười thứ bệnh căn bản được điều trị bằng thiền bởi bệnh viện và y giới trên thế giới:  bệnh tim, bệnh viêm gan, bệnh bao tử tiêu hoá, bệnh thận, bệnh phổi, bệnh AIDS, bệnh ung thư, bệnh đau khớp, bệnh thời mãn kinh, bênh tiểu đường.

Một ví dụ về bệnh tim với DR Dean Ornish như sau:

Nguyên nhân chính do chế độ ăn uống. Thức ăn có quá nhiều mỡ, dầu, muối, quá nhiều thịt và cá nhưng ít rau quả. Về tinh thần thì vì quá lo âu phiền muộn và hay nóng nảy giận hờn. Chế độ ăn uống và tinh thần bất ổn là hai nguyên nhân chính tạo ra nhiều thứ bệnh nhất là bệnh tim. Bác sĩ Dean Ornish viết nhiều tác phẩm trình bày cách chữa bệnh tim như cuốn “Dr. Dean Ornish’s Program for Reversing Heart Disease” (Chương trình phục hồi bệnh tim của Bác sĩ Dean Ornish).

Hơn 10 năm trước đây một bài trên Nhật báo Los Angeles Times cho biết, BS Dean Ornish chữa những bệnh tim hiểm nghèo cần phải mổ, nhưng ông không mổ mà chỉ áp dụng ba phương pháp là cho bệnh nhân ăn chay, tập thể dục và ngồi thiền. Kết quả đạt 85%. Các hãng bảo hiểm sức khỏe (Health Insurance Companies) lớn như Blue Cross, Blue Shield, Mutual of Omaha tài trợ cho mỗi người bệnh 3.500 Mỹ kim để chữa bệnh tim theo phương pháp nầy.
Bác sĩ Herbert Benson và các đồng nghiệp của ông làm việc trong các phòng thí nghiệm và giảng dạy tại đại học y khoa Harvard (Mỹ), thường khuyến khích thực hành lối Thư Giãn để chữa bệnh. Trong cuốn sách có tựa đề “Kết quả việc thư giãn” (The Relaxation Response) chứng minh rằng một người ngồi thiền từ 10 đến 20 phút mỗi lần, ngày hai lần là có thể chữa trị được các chứng bệnh về tim, cao áp huyết, đau nhức kinh niên, mất ngủ thường trực và nhiều loại tâm và thân bệnh khác. Các bệnh nầy sinh ra do tình trạng căng thẳng nơi những con người quá ham muốn; ham giàu, ham quyền, ham của.”

(Nguồn: Thiền-Phương thuốc trị bịnh- tác giả Hồng Quang- sưu tầm trên Net)

1556896843811blob.jpg

Người viết không chuyên về lảnh vực y khoa nên không dám lạm bàn vấn đề này có đúng hay không?  Người viết chỉ chia sẻ với bạn đọc những gì người viết đã đọc và thấy có ích lợi cho tinh thần và kiến thức của bạn mà thôi nhé!  Riêng thiển ý, khi có bịnh chúng ta  cần phải được bác sĩ điều trị đúng bịnh.  Bên cạnh đó, niềm tin và tinh thần an lạc, thư giãn sẽ làm tăng khả năng chống bệnh tật của bạn và Thiền giúp con người có khả năng đó.  Bạn có đồng ý với tôi chăng?

Xin mời quý bạn đọc mẫu chuyện vui vui về Thiền như sau:

Tất cả đều là Thiền

          Có một du tăng nghe tiếng Thiền phong của sư Vô Tướng cao diệu, muốn tìm đến tranh biện Thiền Pháp. Nhưng gặp khi sư Vô Tướng vắng nhà, chỉ có sa di theo hầu ra tiếp :
– “Sư phụ vắng nhà, có chuyện chi tôi có thể tùy ứng thay người”
Du tăng :”Ngươi hãy còn quá nhỏ, không được”.
Sa di :”Tuổi tuy nhỏ chứ trí tuệ không nhỏ à”
Du tăng nghe vậy, bèn dùng ngón tay vẽ một vòng tròn nhỏ, chỉ về phía trước. Sa di dang hai tay vạch một vòng tròn lớn. Du tăng giơ một ngón tay, Sa di giơ năm ngón tay. Du tăng giơ ba ngón tay ra, Sa di chỉ tay vào mắt.

Du tăng kính sợ quỳ xuống lạy ba lạy, quay đầu bỏ đi. Vừa đi vừa nghĩ:Ta dùng tay vẽ một vòng tròn nhỏ chỉ về phía trước, ý hỏi Sa di kia rằng: Trí lực của người được bao lớn? Sa di dang tay vẽ một vòng lớn, ý trả lời: Rộng lớn như đại dương. Ta lại giơ tay  chỉ tới, ý hỏi tự thân anh ta như thế nào ? Anh ta giơ năm ngón tay, ý trả lời: Thọ trì ngũ giới. Ta lại giơ ba ngón tay, ý hỏi: Tam giới ra sao ? Anh ta chỉ vào mắt, ý trả lời tam giới đều trong mắt. Một Sa di thị giả mà cao minh như vậy, thì không biết hạnh duệ thiền sư Vô Tướng còn uyên thâm đến bậc nào nữa. Nghĩ lại, ta bỏ đi là thượng sách !

Sau đó, sư Vô Tướng trở về. Sa di thuật lại chuyện và nói :
 – “Thưa sư phụ, không biết tại sao vị du tăng ấy lại biết trước đây còn làm nghề bán bánh. Ông ta vẽ một vòng tròn nhỏ, ý hỏi : Bánh nhà ngươi to cỡ nào ? Con dang hai tay, ý trả lời :Có to lớn gì đâu !.. Ông ta chỉ tay, ý hỏi : Một cái giá mấy ngàn? Con giơ năm ngón tay, ý trả lời : Năm ngàn. Ông ta lại giơ ba ngón tay, ý hỏi : Vậy Ba ngàn có được không? Con chỉ tay vào mắt, ý trả lời : Không được, ông không phân biệt được bánh ngon, bánh dở à !. Không ngờ, ông ta lại bỏ đi”.
Sư Vô Tướng nghe rồi, nói : “Tất cả đều là Pháp, Tất cả đều là Thiền ! Này, Sa di, ngươi có hiểu không?”

Sa di ngơ ngẩn, đứng lặng.

Người ta nói: Phật pháp xem trọng cơ duyên. Mà Thiền, chính là cơ duyên. Nếu hiểu được như vậy, thời không lúc nào là không Thiền, không chỗ nào là không Thiền, không người nào là không Thiền, không chuyện gì là không Thiền. Còn nếu không hiểu, thời nói năng huyên thiên không can hệ gì đến Thiền. Trong lịch sử Thiền, có thuyết trà của sư Triệu Châu, thuyết bánh của sư Vân Môn, đó đều là Thiền cả. Tục ngữ có câu “Người nói vô tâm, người nghe hữu ý”, cho nên sư Vô Tướng nói tất cả đều là Pháp, tất cả đều là Thiền vậy. (Theo Chan Gushi)

Mời quý thân hữu đọc và xem youtube bài thơ Vội đầy thiền vị của Thầy Thích Tánh Tuệ, để cho cái “tâm viên ý mã” của mình có đưọc dăm ba phút nghỉ ngơi

Theo thiển ý, đó cũng là một phương thức chữa bịnh nhẹ nhàng cho cái tâm lao xao của chúng ta nơi trần thế.

Vôi Vã đi lại.jpg

VỘI

Vội đến, vội đi, vội nhạt nhòa
Vội vàng sum họp vội chia xa.
Vội ăn, vội nói rồi vội thở
Vội hưởng thụ mau để vội già.


Vội sinh, vội tử, vội một đời 
Vội cười, vội khóc vội buông lơi.
Vội thương, vội ghét, nhìn nhau lạ!
Vội vã tìm nhau, vội rã rời…


Vội bao nhiêu kiếp rồi vẫn vội
Đuổi theo hạnh phúc cuối trời xa.
Ngoài hiên, đâu thấy hoa hồng nở
Vội ngày, vội tháng, vội năm qua.


Cứ thế nghìn thu đời vẫn vội
Mặt mũi ngày xưa không nhớ ra.
”Đáy nước tìm trăng” mà vẫn lội
Vội tỉnh, vội mê, vội gật gà…


Vội quên, vội nhớ vội đi, về
Bên ni, bên nớ mãi xa ghê!
Có ai Giác lộ bàn chân vội
”Hỏa trạch” bước ra, dứt não nề…


Như Nhiên Thích Tánh Tu

Và  mời xem

Youtube Bài thơ Vội của anh Ngọ Nguyễn

https://www.youtube.com/watch?v=wvCLvCHHNNk

Motcoithiennhanphatsen.jpg

Xin cảm niệm công đức Thầy Thích Tánh Tuệ và cám ơn anh Ngọ Nguyễn nhé.

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 475-ORTB 73119)
Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

64728603_698243983922384_4137096100769169408_n.jpg

Sương Lam mời đọc Hãy Đặt Cốc Nước Xuống

HÃY ĐẶT CỐC NƯỚC XUỐNG

coc-nuoc.jpg

Đây là bài số bốn trăm bảy mươi bốn (474) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ OregonThời Báo, Portland, Oregon.

Bây giờ là Tháng7 mùa Hạ ở Portland, Oregon. Học trò các trường học đã nghỉ hè. Một số sinh viên thì đi làm thêm vào dịp hè để kiếm chút tiền xài vặt  mùa Hè.  Một số khác, số tiền kiếm được từ những việc làm mùa Hè sẽ giúp đờì sống của họ thêm phần thoải mái,vui vẻ và cũng là một nguồn lợi tức cho gia đình.

 Người viết còn nhớ khi mới qua xứ Mỹ năm 1981, vợ chồng người viết cũng đã từng đi hái dâu vào mùa hè, một phần có dâu tươi để ăn, một phần tăng thêm ngân sách gia đình khi mới đến Mỹ  vì chúng tôi còn đi học lại tại trường Portland Community College nên tiền bạc rất khiếm khuyết.

Là người có tâm hồn nghệ sĩ, yêu thơ thích nhạc, người viết đã cảm hứng viết ngay một bài thơ về việc hái dâu này để làm kỷ niệm “thuở hàn vi học PCC” của một học trò nghèo nơi xứ Mỹ. Hy vọng những người bạn học PPC ngày xưa, những người bạn văn nghệ thuở còn  “áo vải cơ hàn” năm 1981 sẽ thấy hình ảnh của mình thấp thoáng trong bài thơ này.

Bài Thơ Hái Dâu Trên Đất Mỹ

Viết tặng quí vị nào đã từng đi hái dâu khi mới đến xứ Mỹ

                                  SL

vuon-dau-cong-nghe-cao-phuoc-loc-4.jpg

Bạn đã sống Portland vào tháng Hạ

Mà không xem hoa nở ở vườn hồng

Không câu cua, câu cá ở biển sông

Và không cả hái dâu thì… uổng quá!

Bạn chưa sống hết đời nơi xứ lạ

Ở Việt nam nào có thú hái dâu

Nào được nhìn dâu đỏ chín mọng mầu

Nào có thú đếm “tray” chờ bấm thẻ!

Bạn được ngắm sao khuya khi bao kẻ

Đang thả hồn trong giấc mộng ngủ say

Nào biết đâu bao già, trẻ, gái, trai

Đang “hồ hởi” lên đường vườn dâu đến

Bạn sẽ thấy bao thân tình thân mến

Giữa những người đồng cảnh ngộ “Refugee”

Buổi ban sơ nào tìm được “job” gì

Đành nhận “job’ hái dâu chờ thời vận

Tay thoăn thoắt vạch lá xanh chen lẫn

Trái chín màu đỏ mọng giống môi em

Giữa vườn dâu, Bạn càng nhớ em thêm

Người yêu nhỏ có má hồng môi đỏ

Bạn sẽ có những mối tình thắm nở

Bên luống dâu bốn mắt liếc nhìn nhau

Cười cảm thông thay tiếng nói lời chào

Bạn chợt thấy tim mình rung động lạ

Ồ! Cô bé! Sao mà duyên dáng quá!

Dáng dịu dàng, nhẫn nại hái liền tay

Bên “row” này, Bạn cũng ráng trổ tài

Khi bao kẻ đấm lưng than “Mõi quá!”!

Giọt mồ hôi càng tô hồng đôi má

Giữa nắng mai, em đẹp tựa giai nhân

Bạn thấy mình cũng thành kẻ hùng anh

Thời áo vải hái dâu nuôi chí cả?

Hãy tưởng tượng Bạn là chàng Tô Vũ

Hay Tử Nha câu cá đợi thời cơ

Một mai này tay đã phất được cờ

Vườn dâu cũ ngày xưa rèn chí lớn

Đau lưng thật! Bạn nào đâu có tởn?

Sáng hôm sau, vẫn có mặt vườn dâu

Để được nhìn người đẹp má hồng màu

Để hưởng thú đếm “tiền đô” xanh mới

Trong cuộc sống phải biết đường lui tới

Phải nếm mùi gian khổ, vị đắng cay

Mới biết rằng: “Cuộc sống giá trị này

Trong những lúc đổ mồ hôi lao động”

Thật tiếc quá!  Nếu Bạn chưa từng sống

Những phút giây trong nắng hạ vườn dâu

Nằng Portland nào đã thấm gì đâu

Khi bấm thẻ, đếm tiền “đô” thơm phức!?

                 Phải không bạn ??

haidau 3.jpg

Sương Lam

Mời xem một Youtube hái dâu nơi xứ Mỹ đối với người thích ăn trái cây tươi, ngọt vừa mới hái thì vui lắm nhưng với sinh viên nghèo đi hái dâu kiếm tiền thêm cho ngân sách gia đình thi mệt lắm vì trời nắng hạ nóng cháy da. 

Rồi thời gian lặng lẻ trôi qua, gia đình chúng tôi đã sống hơn 30 năm nơi xứ lạ. Con cái chúng tôi đã công thành danh toại và hình  như chúng cũng đã quên những ngày cơ cực ngày xưa của cha mẹ khi bắt đầu xây dựng lại cuộc sống mới bằng con số không vì lúc đó chúng còn bé quá. Chúng đâu biết được những gì cha mẹ đã có nơi quê nhà và cũng đã bỏ lại nơi quê xưa, để ra đi với hai bàn tay trắng và bắt đầu lập nghiệp nơi xứ người cũng với hai bàn tay trắng. Ba thì “làm ngày không đủ, tranh thủ làm đêm, làm thêm chủ nhật” cày hai ba  “job”. Mẹ thì vừa đi làm vừa đi học mới có đủ tiền trả bill nhà, bill xe, bill điện nước v…v…    Mệt thay! Buồn thay!

Tháng Bảy xứ Mỹ có nắng hồng rực rỡ, có ngày Lễ Độc Lập mừng hơn 200 năm lập quốc. Những người học trò trẻ nơi xứ Mỹ vui mừng tạm bỏ sách vỡ qua một bên để huởng thụ niềm vui mùa Hé.  Những ngươi “học trò già” vào lứa tuổi chúng tôi, mỗi lần hè về lại hoài niệm về những kỷ niệm của tuổi học trò ngày xưa nơi quê cũ.  Họ nhớ trường xưa, nhớ bạn cũ, nhớ những con đường, góc phố , những hàng phượng đỏ sân trường v..v… Tình cảm thương yêu đó lắng đọng thành vần thơ lời nhạc . 

Xin mời bạn hữu cùng tìm lại kỷ niệm xưa qua tâm tình của người viết trong bài thơ dưới đây:

Bài Tình Thơ Tháng Bảy

Tháng Bảy xứ người đang vào nắng hạ

Nắng ấm mênh mang, thiên hạ vui cười

Hoa nở khắp nơi, sắc thắm màu tươi

Mừng Ngày Độc Lập thanh bình lập nước

Tháng Bảy năm nay nhớ về năm trước

Phượng nở sân trường lưu bút trao tay

Trang giấy màu hồng đẹp mộng tương lai

Thuở áo trắng Gia Long! Ôi! tuyệt đẹp!

Có những cô nàng, xe hoa khép nép

Bên cạnh người yêu xây dựng gia đình

Có những người tiếp tục mộng thư sinh

Dựng sự nghiệp cho tương lai rực rỡ

Rồi chinh chiến gây chia lìa cách trở

Bạn quê nhà, tôi lưu lạc tha hương

Thầy, bạn xưa đã chung một mái trường 

Nay tan tác, hai phương trời cách biệt

Về chốn cũ, bao đau buồn thương tiếc

Những ngày xưa thơ mộng tuổi thư sinh

Tôi đứng đây nhìn trường cũ một mình

Phượng vẫn nở trên cành màu hoa đỏ

Sài gòn cũ vẫn những chiều lộng gió

Con đường xưa vẫn rộn rịp người đi

Đường Duy Tân, me vẫn lá xanh rì

Rợp bóng mát cả khung trời Đại học

Thôi đã hết những tháng ngày ngà ngọc

Tuổi thanh xuân không trở lại bao giờ

Giữa phố người, tôi cảm thấy bơ vơ

Người xứ lạ hiểu gì tình cảm Việt?

Tháng Bảy đến trong niềm đau da diết

Của những người sống xứ lạ tha hương

Nắng vẫn lên trên vạn nẽo đường trường

Người vẫn thấy đau buồn vì nhung nhớ

Sương Lam

hoa-phuong-11.jpg

Và cũng đã đến lúc chúng ta phải tập buông bỏ những đau buồn trong quá khứ như ông thầy bảo học trò phải đặt cốc nước xuống thì mới có thể sống vui sống khỏe mà giải quyết chuyện khác được. Bài học này cũng chính là kết luận của bài tâm tình hôm nay của người viết, bạn nhé.

HÃY ĐẶT CỐC NƯỚC XUỐNG

Một giáo sư bắt đầu giờ giảng của mình với một cốc nước. Ông giơ nó lên và hỏi các sinh viên, “Các bạn nghĩ cốc nước này nặng bao nhiêu?” ’50 gam!’…’100 gam!’… ‘125 gam!’…
Các sinh viên trả lời.“Tôi không thể biết chính xác nếu không cân.’
Giáo sư nói: ‘Nhưng câu hỏi của tôi là: Điều gì sẽ xảy ra khi tôi cứ giơ cái cốc thế này trong vài phút?’
‘Chẳng có gì cả’ các sinh viên nói.
‘ Vậy điều gì xảy ra nếu tôi giơ trong một giờ?’ giáo sư hỏi.
‘Tay thầy sẽ bắt đầu đau ạ’, một sinh viên trả lời.
‘Đúng vậy, và nếu trong một ngày thì sao?’
‘Tay thầy có thể tê cứng, và thầy có thể bị đau cơ, tê liệt, chắc chắn phải đến bệnh viện,’ một sinh viên khác nói.
Và tất cả lớp cười ồ.
‘Rất tốt. Nhưng trong tất cả các trường hợp đó, cân nặng của cái cốc có thay đổi không?’, giáo sư lại hỏi.
‘Không ạ,’ các sinh viên trả lời.
“Vậy, cái gì khiến cho tay bị đau, cơ bị tê liệt? Và thay vì việc cứ cầm mãi, tôi nên làm gì?’
Các sinh viên lúng túng
Rồi một người trả lời, ‘Đặt cốc xuống!’
’Chính xác!’ giáo sư nói, ‘Các vấn đề trong cuộc sống cũng giống như thế này. Khi bạn giữ nó trong đầu vài phút thì không sao. Nghĩ nhiều hơn, chúng làm bạn đau. Và nếu cố giữ thêm nữa, chúng bắt đầu làm bạn tê liệt. Và bạn sẽ không thể làm gì được nữa.’

Nghĩ đến những vấn đề trong cuộc sống là điều quan trọng, nhưng điều quan trọng hơn là hãy nhớ ‘đặt chúng xuống’ vào cuối mỗi ngày khi bạn đi ngủ. Nhờ vậy, bạn tránh được stress để khởi đầu một ngày mới thật tỉnh táo, khoẻ mạnh. Và đó là thứ giúp bạn có thể giải quyết mọi vấn đề.

 (Nguồn: Trích trong Web Old Cottage)

datcocnuocxuong 2.jpg

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửMCTN 474- ORTB 894-32419)Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

Delaman 4Pcs Resin Monk Figurines Decoration Cute Buddha Doll Ornaments B078X8NBZQ_1-500x500.jpg

Sương Lam mời đọc Chắp Tay Chào Nhau

Thưa quý anh chị,

  Chúng ta cũng thường nghe nói:  “Tiếng chào cao hơn mâm cổ”, nói lên tầm quan trọng của sự chào hỏi trong giao tế nhân sự đời thường.

Khi nhìn hình ảnh các Phật tử lễ Phật nhân ngày lễ vía Quan Thế Âm Bồ Tát 19 Tháng 9 Âm Lịch vừa qua tại các chùa một cách cung kính, người viết có cảm hứng viết bài này để chia sẻ cùng các thân hữu. 

  Chúng ta xin chào nhau và cùng đọc bài tâm tình hôm nay của người viết nhé.  Smile!

Thân tình,

 Sương Lam

 

 Chắp tay chào nhau

 

image.png

Đây là bài số bốn trăm bốn mươi hai(442) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Bây giờ, khi gặp nhau chúng ta thường hay hỏi chào nhau: ” Hôm nay Anh (Chị) khỏe không?” hoặc bắt tay “bonjour” mỉm cười, hoặc ôm nhau  chào nhau một phát chứ không cần phải chụm tay để ngang trước ngực cúi đầu xuống nói: Chào ông, chào bà , chào anh, chào chị v..v…cung kính  như ngày xưa.

  Con cháu sinh ra ở xứ Âu Mỹ bây giờ lại chào ngắn gọn hơn nữa với: “Hi! Ông Nội, Hi! Bà Nội, Hi! Ông Ngoại, Hi Bà Ngoại…” v..v.. chứ không cần phải khoanh tay, cúi đầu thấp xuống  và nói:”Thưa ông Nội, Thưa Bà Nội….”  v..v.. như thời chúng ta đã chào ông bà của thế hệ 30-40 về trước.

Viết tới đây người viết nhớ đến bài viết “Xin lại Chào Nhau” của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc xin được trích đăng chia sẻ với các bạn vì tôi thấy hay hay với 4 câu thơ của Bùi Giáng và cảm nghĩ của tác giả ĐHN

“…..Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau
Tóc xanh dù có phai màu
Thì cây xanh vẫn cùng nhau hẹn rằng…”

(Bùi Giáng)

Người phương Đông thời xưa không bắt tay. Họ chào nhau bằng cách vòng tay thành một vòng tròn và xá xá từ xa. Thời đó trang phuc là áo dài, không có túi, ống tay thụng phất phơ, dùng làm túi luôn. Họ có thể giấu nhiều thứ vào cái tay thụng đó, kể cả Lục Tích ăn cắp quít về cho mẹ trong Nhị thập tứ hiếu. Vòng tròn là biểu tượng của Thái cực. Thái cực sinh Lưỡng nghi. Lưỡng nghi sinh Tứ tượng. Từ đó sinh sinh hóa hóa…  Vòng tròn còn tượng trưng cho Dịch. Mọi sự đều chuyển biến, đổi thay, vô thường. Cho nên “Đừng tuyệt vọng tôi ơi đừng tuyệt vọng” (TCS), bởi hết cơn bỉ cực tới thời thái lai. Cái gì xuống đến tận đáy rồi thì sẽ phải lên, cái gì lên cao chót vót rồi thì sẽ xuống. Người giỏi kinh doanh sẽ thấy lúc khó khăn nhất cũng chính là cơ hội lớn nhất và lúc vinh quang nhất sẽ phải chuẩn bị cho bước thối lùi: Biết đủ dầu không chi cũng đủ/ Nên lui đã có dịp thì lui! (Ưng Bình). Cách chào vòng tay cúi đầu này không còn phổ biến nữa, trừ ở trẻ con:  Tiên học lễ!

Còn cách chào chắp hai bàn tay lại làm một đặt trước ngực thì sao? Thì mang một ý nghĩa khác. Có lẽ cũng xuất phát từ phương Đông, từ Ấn độ, mang màu sắc Phật giáo. như ta thường thấy ở các nhà sư.

image.png

 Gần đây bỗng thấy nhiều người cả già lẫn trẻ nhất là giới trí thức, doanh nhân, những người có thiền tập đều thích cử chỉ chào vừa trang trọng  vừa nhiều ý nghĩa này. Có người bảo đó là hình ảnh của búp sen, với hai bàn tay khum khum vào nhau, hoặc hình ảnh của ngọn lửa sẻ chia với nụ cười ung dung tự tại.

 Tôi nghĩ không chỉ vậy. Cái chắp hai bàn tay chụm lại làm một đó hẳn mang ý nghĩa của triết lý Bất Nhị ( không hai). Nói khác đi, đó là sự bình đẵng, không phân biệt, không kỳ thị: Tôi là em và em cũng là tôi! (TCS).

Khi Lục tổ Huệ Năng bị thượng tọa Huệ Minh rượt đuổi, bắt gặp, Huệ Minh nói chỉ muốn xin được nghe pháp. Lục tổ dạy: “Không nghĩ thiện, không nghĩ ác, cái gì là bổn lai diện mục của thương tọa Minh?” Huệ Minh tức thì đại ngộ. Không nghĩ thiện không nghĩ ác cũng có nghĩa là không nghĩ đẹp không nghĩ xấu, không nghĩ giàu không nghĩ nghèo… Giàu nghèo, sang hèn, đẹp xấu … là những cặp phạm trù nhị nguyên xui người ta  tranh đoạt, hơn thua, cấu xé…  tự ngàn xưa!….”

(Nguồn: Xin lại chào nhau- BS Đỗ Hồng Ngọc – Xin cám ơn Bác sĩ ĐHN)

Khi Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc nói đến cách chào chắp hai bàn tay lại làm một đặt trước ngực gợi  hình ảnh búp sen, người viết lại nhớ đến bài thơ “Ngón Út của Thầy Thích Tánh Tuệ, xin mờiquý bạn cùng đọc với người viết nhé:

Bài thơ Ngón út -Thích Tánh Tuệ

Những ngón tay lao xao

Tranh giành từng cấp bậc .

Ngón tay Giữa cao đầu

Bảo rằng: “Tôi lớn nhất!”

 

” Thôi đi anh, trật lất! “

Ngón tay Trỏ cất lời

– Tôi mới là quan trọng

Sai xử mọi việc đời.

 

– Chẳng phải đâu ông ơi!

Tôi mới là chủ yếu

Ngón đeo Nhẫn đời người

Thiếu tôi, ai lo liệu?

 

Ngón tay Cái không chịu

“Tất cả nói sai rồi” .

Tôi mới là số một

Sức mạnh về tôi thôi !…

 

Từng ngón tay cứ thế

Chẳng ai chịu nhường ai

Chỉ ngón Út lặng lẽ

Nhìn các anh thở dài…

Khi bàn tay chắp lại

Trang nghiêm trước Phật Đài .

Ngón Út đứng trước cả

Đối diện cùng Như Lai.

 Thích Tánh Tuệ

( Kính cảm tạ Thầy Thích Tánh Tuệ)

 

image.png

Rồi từ đấy người viết lại lan man nhớ đã đọc bài viết CHẮP TAY LẠY PHẬT

đăng trong website Hoa Vô Ưu.com xin được chia sẻ với bạn:

CHẮP TAY LẠY PHẬT

Huệ Trân

  “…..  Chắp tay lạy Phật là cử chỉ quá thông thường của người Phật tử, có chi khó hiểu đâu mà cần băn khoăn suy nghĩ. Đa số chúng tôi đều tưởng thế, cho đến một buổi nghe pháp, giảng sư hỏi đại chúng:

          -Tại sao lạy Phật lại chắp tay?

          Chúng tôi đồng loạt trả lời:

          -Thưa Thầy, chắp tay để bày tỏ lòng cung kính Phật.

          Nhưng khi Thầy hỏi: “Còn gì nữa?” thì cả đạo tràng im lặng, ngơ ngác nhìn nhau, không ai tìm được thêm một lý do nào nữa vì nghĩ, lý do cung kính Phật là đúng quá rồi!

          Khi ấy, Thầy giơ bàn tay trái trước đại chúng và hỏi:

          -Đây là tay gì?

          Dễ quá! mọi người nhất loạt trả lời:

          -Dạ, tay trái ạ.

          Thầy giơ tay phải, hỏi:

          -Còn đây là tay gì?

          Lại dễ nữa, nên không ai chậm trễ lên tiếng:

          -Dạ, tay phải ạ.

          Bấy giờ, Thầy chậm rãi chắp hai tay vào nhau, thành búp sen và nhẹ nhàng hỏi:

          – Tay gì đây?

          Lúc này thì đại chúng nhường nhau, người nọ chỉ mong người kia trả lời cho mình, nhưng câu nào cũng chỉ ấp úng:

          -Dạ … tay …. A …. tay …..

          Vẫn giữ tay búp sen, Thầy giải thích:

          -Khi chúng ta chắp hai tay vào nhau thì không còn tay phải, không còn tay trái nữa, đúng không? Hai bàn tay, phải và trái chỉ còn là một. Một búp sen thơm. Cũng thế, khi chúng ta nhiếp tâm chánh niệm thì tâm phân biệt phải trái, hơn thua, xấu đẹp. giầu nghèo v…v.. không còn nữa mà chỉ còn tâm an lạc.

Không một cử chỉ nào trong đạo mà không hàm chứa lời dạy sâu xa. Vào chùa, chúng ta quỳ xuống là đang thực hành hạnh khiêm cung, vô ngã, không còn Cái Ta kiêu mạn nữa. Sau đó là chắp tay, xả tâm phân biệt, tự động cảm thấy thân tâm thoải mái.

Ngay sau hai cử chỉ đơn giản đó, chúng ta lập tức đạt được sự an lạc mà thường ít ai quán chiếu vì sao cứ đến chùa là tiêu tan phiền não……”

( Nguồn: Trích hoavouu.com)

   Với cái chắp tay hình búp sen trước Phật đài chúng ta nhận thức rằng  “Khi chúng ta chắp hai tay vào nhau thì không còn tay phải, không còn tay trái nữa, đúng không? Hai bàn tay, phải và trái chỉ còn là một. Một búp sen thơm. Cũng thế, khi chúng ta nhiếp tâm chánh niệm thì tâm phân biệt phải trái, hơn thua, xấu đẹp. giầu nghèo v…v.. không còn nữa mà chỉ còn tâm an lạc.” Phải không Bạn?

image.png

Mời quý bạn thưởng lãm youtube đầy thiền vị dưới đây:

CHẤP TAY LẠY PHẬT – THÙY TRANG

  https://youtu.be/TU-gF_0Zyig

 Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

 Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 442-ORTB 857-103118)