Sinh Viên Nghèo Du Lịch

https://i0.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/Du%20Lich/SldiFlorida1983-1.jpgNiềm vui của người viết là được chia sẻ những tin tức hay lạ, được tâm tình với quý vị độc giả và thân hữu một cách chân tình.

Tâm tình sau chuyến du lịch Nam Mỹ đăng trong số báo 526 ORTB vừa qua hay những bài du ký “tiếu ngạo giang hồ” của người viết trên các giai phẩm Xuân ORTB  từ năm 2005 đến nay chỉ là  những sự chia sẻ  niềm vui của người viết, để giới thiệu những nơi chốn xinh đẹp trên thế giới cùng  những kinh nghiệm khi đi du lịch của người viết gửi đến bạn bè thân hữu và độc giả mà thôi.

Đức Đạt Lai Đạt Ma cũng từng khuyến khích chúng ta mỗi năm một lần cần đi đến những nơi nào mình chưa đến để mở mang kiến thức, để thấy nhiều cảnh đời khác nhau và từ đó con người của mình cũng sẽ thay đổi về quan niệm sống hiện tại.

Tuỳ theo hoàn cảnh gia đình, sức khỏe và tài chánh cho phép, bạn và tôi có thể thực hiện những chuyến đi chơi những nơi khác nơi cư trú hiện tại cùng với người thân trong gia đình, cùng  với bạn bè nhưng  không nhất thiết là chúng ta phải đi du lịch nơi xa hay phải tốn kém nhiều vì đi chơi là cơ hội để chúng ta xum họp gia đình, để nghỉ ngơi sau những ngày tháng làm việc vất vả, để những mối liên hệ tình cảm với thân nhân trong gia đình, với bạn bè thêm gắn bó hơn.  Bạn đồng ý chứ?

Khi mới đến xứ Mỹ năm 1981, tuy vợ chồng chúng tôi là những “sinh viên nghèo” của trường Portland Community College, sống nhờ vào tiền “basic grant” của chính phủ và tiền “work study” ở nhà trường, chúng tôi vẫn có thể dành dụm tiền bạc, thu xếp thời gian được nghỉ trong lúc nghỉ hè làm một chuyến viễn du sang Florida để thăm gia đình  bên “tướng công” của người viết bằng  phuơng tiện xe buýt Greyhound vào năm 1983.  Giá vé xe buýt Greyhound lúc đó rất rẻ chỉ có $99.00 một người cho một chuyến đi đến bất cứ tiểu bang nào dù gần hay xa trên đất Mỹ.

Chúng tôi đã phải đi 4 ngày 3 đêm trên xe buýt, ngủ qua đêm trên xe bus luôn vì xe buýt chỉ đổi tài xế lái xe khi dừng lại tại một tiểu bang nào đó chứ hành khách thì vẫn ngồi y nguyên trên xe buýt đang đi.

Đến mỗi tiểu bang, xe ngừng lại ở bến xe buýt cho hành khách xuống xe hay lên xe hoặc dừng lại tại một trung tâm buôn bán cho tài xế, hành khách nghỉ ngơi, ăn trưa,  làm công tác vệ sinh trong một thời gian ấn định  rồi lại lên xe tiếp tục cuộc hành trình dài vạn dặm.

Chúng tôi lúc đó còn nghèo nên đã phải cụ bị thức ăn: bánh mì chả lụa, thịt chà bông, trái cây, nước uống đem theo cho cuộc hành trình hoặc là ghé ăn “quoa-loa-re-ment” ở những trạm xe dừng nghỉ. Tắm rửa thì tắm theo kiểu “tắm xẩm” nghĩa là lau rửa mình mẫy sơ sơ với khăn như khi mình bị bịnh vậy đó.

 

Dừng chân ở tiểu bang nào thì chúng tôi kêu “collect phone” để thăm hỏi bạn bè, thân nhân vì họ đã qua Mỹ trước mình vào năm 1975 nên  họ “ngon lành” hơn mình một tí thì nhằm nhò gì việc trả tiền điện thoại “collect phone”  chuyện nhỏ này.

Bận đi, khởi hành từ  Portland, Oregon chúng tôi đi theo lộ trình miền Nam nước Mỹ qua các tiểu bang California, Arizona, New Mexcico, Texas, Louisiana, Mississippi,  Alabama, Georgia, Florida để đến thành phố Daytona Beach thăm  thân nhân bên chồng của người viết.  Dĩ nhiên là không có niềm vui nào bằng niềm vui anh chị em được gặp nhau  sau cuộc đổi đời năm 1975.  Gia đình bên chồng tôi định cư ở tiểu bang Florida miền Đông nước Mỹ, gia đình bên tôi định cư ở Oregon miền Tây nước Mỹ.  Chuyến xe buýt xuyên bang Greyhound đã nối liền tình cảm thân yêu Đông Tây gần lại với nhau.  Chúng tôi đưọc anh chị chồng đưa đi thăm những nơi nổi tiếng ở Florida như Epcot Center, Disney World, Sea World v…v..

Vui xum họp gia đình 1 tuần lễ, chúng tôi phải trở về Portland. Xin cám ơn các anh chị, thân nhân bên chồng tôi đã tiếp đón nồng hậu khi ch úng tôi đến viếng Florida năm 1983.

Bận về chúng tôi cũng đi xe buýt Greyhound theo lộ trình miền Bắc xứ Mỹ qua các tiểu bang Geogia, Tennesse, Kentucky, Ohie, Indiana, Illinois, Iowa, Nebraska, Wyoming, Idaho rồi  trở về mái nhà xưa ở Portland.

Lại cũng phải ngồi xe buýt 4 ngày 3 đêm và làm các thủ tục y chang như bận đi, nghĩa là du lịch theo “kiểu nhà nghèo” chỉ tốn có $99.00 tiền xe buýt cho một người và đem theo thức ăn trong suốt hành trình .  Như vậy có thể nói là chúng tôi đã được du lịch vòng quanh nước Mỹ từ Nam lên Bắc, từ  Tây sang Đông sang rồi, dù rằng với phương tiện xe buýt.  Chúng tôi đã ngắm nhìn và viếng thăm hầu hết những địa danh nổi tiếng trong hành trình xe buýt đi qua và dừng lại. Cũng vui thôi!

Trở về lại Portland, vợ chồng chúng tôi tiếp tục dùi mài kinh sử, ra trường, kiếm việc làm.  Ông xã tôi phải “làm ngày không đủ, tranh thủ làm đêm, làm thêm chủ nhật”, còn tôi phải vừa đi học vừa đi làm,  vừa chăm sóc con cái ăn học,  rất là khổ cực trong mấy năm đầu tạo lập cuộc đời mới từ con số không cho đến khi ổn định được cuộc sống.

Bây giờ sau hai chục năm làm việc cực nhọc, làm tròn bổn phận công dân đóng thuế đầy đủ cho chính phủ, con cái đã có gia đình sự nghiệp riêng tư rồi, chúng tôi về hưu bắt đầu đi “ngao du sơn thủy” tận hưởng niềm vui tuổi già thì cũng tốt thôi.  Mai nầy sức khỏe yếu kém, có muốn đi chơi cũng chẳng được, phải không bạn?

Qua lời tâm tình trên đây của người viết thì du lịch cách nào, kiểu nào cũng có niềm vui của nó miễn là mình vui và hài lòng là được rồi.  Bởi thế người viết hay làm “dám đốc, dám xúi” bạn bè hãy vui hưởng cuộc đời của mình.  Cuộc đời vô thường mà.  Nghèo thì du lịch kiểu nhà nghèo, có tiền thì du lịch kiểu có tiền.  Không sao cả! “No Problem”

Tuy nhiên để có thể được hưởng thụ những gì hay đẹp  trong cuộc sống hiện tại, bạn cũng như tôi phải đấu tranh gian khổ, chịu khó làm việc thì mới có thể  sinh tồn và phát triển mạnh mẻ được.  Bài học về con bướm mà người viết đọc được trong diễn đàn  ĐHVK mà người viết đang sinh hoạt, theo thiển nghĩ, là bài học rất hay trong cuộc đời, người viết xin được chia sẻ với quý bạn để chúng ta cùng suy ngẫm nhé.

Cánh Bướm

Có một nhà chuyên môn sưu tầm các loài bướm. Ngày nọ, khi bước vào một công viên, ông đă gặp tổ kén lạ. Ông liền bứt cành cây đem kén bướm về nhà. Ít ngày sau, ông thấy nhúc nhích bên trong kén, nhưng con bướm vẫn chưa phá kén bay ra.

Hôm sau, kén lại nhúc nhích, nhưng chẳng có gì khác lạ. Lần thứ ba, vẫn thấy như trước, ông liền lấy dao rạch kén, thế là con bướm bay  ra ngoài. Tuy nhiên, bướm không tăng trưởng và chẳng bao lâu thì chết.

Sau này, ông được người bạn là nhà sinh vật học cắt nghĩa như sau: Thiên nhiên đă xếp đặt cho con bướm phải đấu tranh mới thoát ra khỏi cái kén, vì nhờ đấú tranh gian khổ mà nó có thể phát triển mạnh mẽ để sinh tồn.

Muốn làm cánh bướm bay trên ngàn hoa rực rỡ, bướm phải làm kiếp sâu lặng lẽ, cô tịch trong vỏ kén lặng lờ, khuất nẻo. Muốn làm con bướm bay trong bầu trời xanh ngắt, bướm ….phải là con sâu đen đủi xấu xa, vặn vẹo đau đớn trong tổ kén đợi chờ.

(Nguồn: trích trong Diễn đàn Hướng Về Chúa)

Xin mời quý Bạn đọc thêm một câu chuyện khác về con bướm nhé được kể lại theo cách khác:

Con Bướm

Một người nọ tìm thấy một cái kén của con bướm. Anh ta nhận thấy cái kén này bắt đầu được cắn rách, sâu bướm bắt đầu bò ra. Quan sát một hồi lâu, anh thấy con sâu bướm cố hết sức lách thân mình qua lỗ hổng mà không được. Rồi con sâu có vẻ ráng hết sức mà không lọt ra nổi và nằm im như chịu thua. Động lòng thương, người nọ muốn giúp con sâu bướm, anh ta lấy mũi kéo nhỏ cắt vết rách của cái kén để sâu bướm ta vuợt ra ngoài dễ dàng. Sau khi sâu bướm ra khỏi kén thì thân hình lớn ra nhưng đôi cánh thì lại nhỏ. Người nọ cố chờ xem con bướm có thể phát triển thêm ra không và mong rằng đôi cánh kia có thể nở rộng thêm để bướm đủ sức bay đi.
Than ôi, vô ích! Con bướm đã bị trọn đời tàn tật, lê lết với chiếc cánh nhỏ bé không thể bay đi được.
Người nọ vì lòng thương mà hấp tấp làm hỏng cuộc đời con bướm. Anh không biết là luật tạo hóa bắt buộc con sâu bướm phải tự phấn đấu để vượt ra khỏi lỗ nhỏ của cái kén. Trong lúc phấn đấu đó, huyết mạch sẽ được luân lưu từ thân mình cho đến đôi cánh và sau khi vượt ra khỏi chiếc kén, bướm ta mới có đủ sức vuơn đôi cánh lớn ra mà bay bổng.

(Nguồn: trích trong website Old Cottage- Vào Thiền)

Tóm lại, muốn sống một cuộc đời tươi đẹp hôm nay thì chúng ta phải tự phấn đấu khắc phục những trở ngại trong quá trình đi tìm cuộc sống tốt đẹp hơn. Bạn đồng ý chứ?

Người viết xin tạm mượn bài thơ vui dưới đây để làm kết luận cho bài tâm tình của người viết hôm nay.  Mong rằng khi đọc xong bài thơ này, Bạn sẽ phì cười và hết mệt ngay sau khi đọc những lời tâm tình chân thật của của người viết . “Smile”

MỆT

Mỉm cười không mệt, tức giận mới mệt.
Ðơn thuần không mệt, phức tạp mới mệt.
Tương tư không mệt, đơn phương mới mệt.
Tương ái không mệt, tương tàn mới mệt.
Chung tình không mệt, đa tình mới mệt.
Tình bằng hữu không mệt, tư tình mới mệt.
Chân thành không mệt, giả dối mới mệt.
Rộng rãi không mệt, ích kỷ mới mệt.
Ðược mất không mệt, tính toán mới mệt.
Thể chất mệt không phải mệt, tâm can mệt mới là mệt.
Bài này, người viết không mệt…..người đọc mới mệt.

(Nguồn:  trích email của bạn gửi trong diễn đàn ĐHVK)

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Hình ảnh sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi-MCTN129-ORTB527-6712)

Hình ảnh Chuyến Du Nam Mỹ 2012

SL xin mời   quý bạn vào xem những hìnhh ảnh SL du Nam Mỹ trong Youtube  Suonglam’s  Channel dưới đây:

http://www.youtube.com/user/suonglam/videos

Hy vọng quý bạn sẽ được vui trong ít phút giây.  Cám ơn nhiều.

Sương Lam

Tâm Tình Sau Chuyến Du Nam Mỹ

Thưa quý anh chị,

Úi chào! SL phải chạy ra  trình diện ngay sau khi nhận đưọc tin “tìm trẻ lạc” của anh Hiền Vũ kẻo mấy anh chị lại lo lắng SL bị “mẹ mìn” bắt cóc. Smile!

Như SL đã “đôi lời tâm sự” cho  quý anh chị trong một email mới gửi tức thì khi trả lời email của Bùi Phương hỏi thăm tin tức của SL  là , vì.., bởi,   tại…  SL quá lu bu nhiều chuyện:  vừa làm “thợ vịn” cho cộng đồng, cho  trường học, vừa làm tài xế đưa “tướng công” đi bịnh viện bắn tia laser “thanh toán” mấy cục sạn ở bàng quang, vừa đi vacation ở Nam Mỹ dzìa, vừa viết bài nộp  cho Oregon Thời Báo tại địa phương như thường lệ hằng tuần, vừa nấu cơm …  nên chưa xuất hiện trên DHVK và các diễn đàn khác được. Smile!
Sau khi thanh toán hơn 2000 email tồn động, bây giờ SL mới “tái xuất giang hồ” được với bà con cô bác cho vui cửa vui nhà  và  để cám ơn lòng thương yêu của quý anh chị đã dành cho SL như tình thân gia đình.
SL xin phép được báo cáo sơ khởi tâm tình của SL sau chuyến du Nam Mỹ  gọi là chút quà mọn gửi đến các anh chị để cám ơn lòng tốt của quý anh chị đã có lòng thăm hỏi SL vì sao “tuyệt tích giang hồ” trong hơn 2 tuần nay.

Xin quý anh chị an tâm  khi SL “tái xuất giang hồ” với nụ cười duyên dáng  của một “SL Smile” như nhiều người đã thươg mến ban tặng cho SL “nick name” yêu quý này. Smile!

Quý mến,
Sương Lam

PS: SL sẽ post lên Youtube Suonglam’s Channel các hình ảnh về chuyến du Nam Mỹ này. Xin mời qu ýanh chị nhớ vào xem nhé.  Cám ơn nhiều! Smile!

https://i0.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/NamMyvacation2012/MachuPicchu-Peru2012.jpg

 

Tâm Tình Sau Chuyến Du Nam Mỹ

 Chào quý bạn,

Đây là bài thứ một trăm hai mươi tám (128) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Người viết vừa trở về nhà sau chuyến du lịch ở Nam Mỹ do công ty du lịch AV Travel & Tours tổ chức.  Chuyến du lịch này rất vui vì đoàn du lịch thương mến nhau và chăm sóc cho nhau trong tình thân gia đình.

Chúng tôi đến viếng thăm di tích Machu Picchu ở Peru, đệ nhất thắng cảnh Nam Mỹ năm 2010 với hành trình trở về sự huyền bí của một “thành phố đã mất của người Incas”.  Chúng tôi cũng đã đến xem thác Iguassu rất hùng vĩ ở hai bờ biên giới  Argentina và  Brazil. Chúng tôi  đi cable car  lên núi Sugarloaf ngắm toàn cảnh thành phố Rio de Janeiro, viếng thăm tượng Chúa  Jesus cao 39,6 mét, nặng 635 tấn ở độ cao 700 mét  trên núi Corcovado ở Brazil.  Tất cả những địa danh nói trên được đưa vào danh sách để được bình chọn là những kỳ quan thế giới hiện đại.

Trước khi trở về Mỹ, chúng tôi đến viếng thăm ngôi chợ Central Market có từ thế kỷ 19 ở Chile, thăm viếng khu du lịch ở bãi biển Vista Del Mar để thưởng thức một buổi ăn trưa hải sản ngon tuyệt vời.

Chúng tôi phải dùng hơn 10 chuyến bay quốc tế lẫn nội địa để di chuyển từ nước này sang nước khác, chưa kể các phương tiện xe lửa và xe buýt cần thiết để đến các địa đỉểm viếng thăm. Thôi thì còn sức khỏe và còn đủ sức leo trèo, đi bộ nổi thì chúng tôi cứ đi vì đâu biết được sức khỏe của mình ra sao ngày sau, bạn nhỉ?

Cuộc hành trình thật là thú vị và cũng thật mệt vì chúng tôi phải  lên ở độ cao trên 11.000 feet ở Cusco- Peru với không khí loãng nên nhiều người đã ngã bịnh mặc dù  chúng tôi đã được khuyến cáo phải dùng thuốc trợ giúp hô hấp khi lên ở độ cao thiếu dưỡng khí.  Người viết sẽ tường trình chi tiết hơn chuyến du lịch này trong số báo Xuân hằng năm của Oregon Thời Báo để chúng ta cùng du Xuân đường xa xứ lạ như người viết đã thực hiện từ năm 2005 cho đến nay nhé.  Xin quý độc giả nhớ đón đọc cho vui mấy ngày Xuân nhé.

Có đi nhiều nơì mới thấy có nhiều điều mình chưa biết và học được nhiều “cái sàng khôn” khi thấy cuộc đời có nhiều điều kỳ lạ và đáng quý.

Người viết cảm nhận rằng dù ở nơi đâu, người dân quê vẫn hiền lành, mộc mạc, thanh thản hơn người dân ở các đô thị lớn, lúc nào cũng vội vã, bon chen, tính toán.  Người dân quê ở Peru vẫn hiền lành, chân thật hơn người dân ở các thành phố lớn Brazil, Argentina v..v…và đã để lại nơi tôi nhiều cảm tình tốt đẹp.

Một hình ảnh rất dễ thương khi ngồi trên xe buýt đì ngang qua một ngôi làng nhỏ ở Peru, tôi đã thấy một đôi vợ chồng và một đứa trẻ thơ ngồi bên nhau trên một sân phơi đầy trái bắp mới thu hoạch được trong một không gian vắng lặng, chung quanh toàn là núi đồi.  Ngôi nhà nhỏ của họ đơn sơ không có bóng dáng của những tiện nghi vật chất và tôi thấy họ có vẻ hạnh phúc lắm khi được ngồi bên nhau nhìn sản phẩm mà họ thu hoạch được.  Họ có vẻ vui mừng và chấp nhận những gì mà họ đang có do công sức trồng trọt mà họ đã làm ra.  Hạnh phúc thật là đơn sơ, thật là giản dị, phải không bạn? Trong khi đó thì ở các thành phố lớn khác, tôi đã thấy những khuôn mặt đăm chiêu, dáng đi vội vã như chạy đua với thời gian để  bắt kịp chuyến xe buýt cho không bị trể giờ làm việc,  thiên hạ đi tới đi lui đông đảo rần rần.  Tôi cũng bị lôi cuốn theo dòng người vội vã đó để đi theo kịp đoàn, nếu không, tôi sẽ bị chìm lẫn trong đám đông và tôi sẽ bị lạc đường.  Tôi đi như chạy muốn hụt hơi vì cái chân của tôi đã bắt đầu yếu rồi, không còn nhanh nhẹn như trước nữa.

Đi chơi cũng mệt lắm chứ khi bạn “không còn trẻ nữa”, bạn ạ!  Bởi thế, nếu bạn còn sức khỏe thì cũng nên đi chơi cho biết đó biết đây, chứ mai mốt không còn đi nhanh nhẹn được nữa thì bạn phải ngồi ở trong một ngôi nhà đẹp lộng lẫy 4, 5 phòng mà tiếc nuối vẩn vơ.

Trong đoàn du lịch kỳ này có  một cụ ông  83 tuổi vẫn trèo lên được gần đỉnh núi ở Machu Picchu thuộc xứ  Peru, trong khi người viết  leo núi, xuống núi mệt “ná thở”, phải có người dìu đi xuống vì dốc đá cheo leo.  Thật là đáng phục cho cụ ông này quá!

Nói đến những vị cao niên, người viết chợt nhớ vợ chồng chúng tôi đã không được tham dự  lớp điện toán ngày thứ bảy 5-5-2012 do CĐVNOR tổ chức, ngày mừng sinh nhật tháng 5 của các hội viên  HCN cùng ngày Mừng Lễ Mẹ ( Mother’s Day)  5-13-2012  vừa qua.  Tuy nhiên cô trưởng đoàn Simone Nga của công ty du lịch AV Travel đã không quên “ngày trọng đại” của quý bà nên đã gửi tặng quý vị phu nhân trong đoàn một món quà nho nhỏ mỗi người một con búp bê độc đáo của nước Peru.  Cô Simone Nga thật là dễ thương, thật là tế nhị và cũng thật  là đáng khen!  Xin cám ơn Cô đã không quên ngày lễ đặc biệt này của văn hoá của Mỹ dù chúng tôi đang “tiếu ngạo giang hồ” ở một nơi không phải là xứ Mỹ. Đôi uyên ương Việt Hùng và Simone Nga của AV Travel đã lo lắng chu đáo cho tất cả mọi người tham dự trong chuyến du lịch  này trong tình thân gia đình  và đã để lại nơi chúng tôi những kỷ niệm vui nhộn, đáng nhớ và dễ thương. Bravo!

SL cũng xin cám ơn các thân hữu trong “cõi thật” và trong “cõi ảo” đã lo lắng thăm hỏi SL khi SL “tuyệt tích giang hồ” trong một thời gian.  Tình cảm thương yêu của quý anh chị và  của quý độc giả dành cho SL đã làm cho SL cảm động quá chừng chừng.

Con người đôi khi phải “chết lên chết xuống” vì những tình cảm thương yêu này, Bạn nhỉ? Smile!

Nhắc đến lớp học điện toán (computer), người viết nhớ đến một tài liệu rất hay do một người bạn mới vừa chuyển đến, xin được trích đăng để chia sẻ với quý vị cao niên về lợi ích của việc người lớn tuổi sử dụng computer nhé:

 Lợi ích khi nguời lớn tuổi sử­ dụng Computer

Nghiên cứu cho thấy người cao niên sẽ cải thiện tr­í nhớ nếu chịu khó lên mạng Internet. Người lớn tuổi suử dụng Computer thì tốt cho trí­ nhớ chứ không có hại.

Theo kết quả nghiên cứu được trình bày tại cuộc hội thảo thường niên của Hội Society for Neuroscience thì người cao niên có thể cải thiện tình trạng minh mẫn và tránh được bệnh hay quên ngắn hạn của tuổi già nếu chịu khó làm việc tìm tòi trên Internet.
Một toán chuyên gia của đại học Los Angeles đã “scan” não bộ của 24 cụ cao niên ( một n­ữa  những cụ thường xuyên lên internet còn nữa kia thì không) với mục đi­ch tìm xem Internet tác động ra sao lên não bộ các người già?

Nhóm cao niên “lười lên internet” được chỉ dẫn cách s­ử dụng máy điện toán căn bản rồi được yêu cẩu khi về nhà vào internet trung bình mổi ngày 7 tiếng trong suốt 2 tuần lể liên tục. Khi họ quay trở lại, các chuyên gia đã sử­ dụng máy MRI để “scan” não bộ của họ thì thấy lượng máu đổ dồn nhiều hơn vào các mạch máu nhỏ của não bộ. Có nhiều vùng của não bộ đã được tiếp máu nhiều hơn so với trước khi làm thí nghiệm.

Các nhà  khoa học về não bộ của các cụ cao niên trước đây “lười lên internet” giống như một bộ máy xe hơi được nhấn ga tăng tốc độ chỉ sau 2 tuần lễ “lượn ngang dọc” trên mạng (Net). Các cụ thuộc nhóm nay có tuổi trung bình la  66.8 tuổi.
Trước đây, não bộ cũa các cụ này sử dụng đến nhiều vùng có liên kết với thị giác, phán xét, nh­ận thức không gian trong cuộc sống hằng ngày. Sau 2 tuần lễ các cụ đọc tin và  làm việc với máy điện toán, các nhà  nghiên cứu nhậ­n thấy ngoài các vùng nói trên, những vùng khác trong não bộ của các cụ cũng bừng sáng. Đặc biệt vùng não gọi là  hồi trán (frontal gyrus) ph­ía trước và  trung bộ đã được ki­ch động mạnh mẽ. Đó là  những vùng được biết là  có vai trò quan trọng trong việc ra quyết định, tr­í nhớ và  các giải quyết cấp thời. Chúng có khả năng giúp các cụ cao niên tậ­p trung mạnh mẽ hơn.

Các nhà  khoa học còn nhậ­n thấy là  sau cuộc thí nghiệm não bộ của các cụ trước “lười lên internet” nay đã có sức sống giống như não bộ của các cụ thường xuyên sử dụng internet. Các cụ thuộc nhóm sau này có tuổi bình quân là  62.4 tuổi. Ngoài ra, khi yêu cầu nhóm sau này cũng làm các thao tác giống như nhóm thứ nhất, các nhà  khoa học nh­ìn thấy não bộ của họ đã “sử dụng –trí nhớ sức mạnh hơn”, có vẻ như tại vì não “đã nhận ra các thao tác quen thuộc” khi lên internet và  cảm thấy các thao tác đó dễ dàng hơn rất nhiều.

­……

(Nguồn: Email bạn gửi – Cám ơn chị Ngoan Nguyễn)

Như vậy với ích lợi cho trí nhớ như thế quý vị cao niên còn chần chờ gì mà không đến  tham dự các lớp điện toán do CDVNOR tổ chức nhỉ?

Người lớn tuổi lại lười không chịu vận động cơ thể.  Xin mời quý bạn cùng đọc với người viết tài liệu dưới đây:

VẬN ĐỘNG CƠ THỂ VỚI TUỔI LÃO NIÊN

Vào thế kỷ thứ 13, giáo sĩ kiêm khoa học gia, triết gia Anh Cát Lợi Roger Bacon, nhân dịp nghiên cứu về vấn đề tuổi thọ con người, có nhận xét rằng: “Không chịu vận động cơ thể là một trong nhiều nguyên nhân đưa đến sự không sống lâu“.

Ngày nay dù không được coi trọng như thực phẩm, không khí, nước uống, sự vận động cơ thể đã được chứng minh là có nhiều công dụng. Vận động đóng góp vào việc duy trì sức khỏe, cải thiện sự bền bỉ, di động của con người đồng thời cũng là một phương tiện phòng ngừa bệnh tật rất hữu hiệu.

Với ý thức đó, số người thực hiện sự tập luyện cơ thể mỗi ngày mỗi gia tăng.

Theo một thống kê của viện thăm dò Gallup, thì vào năm 1960, chỉ có 43 triệu (24%) người dân Hoa Kỳ tập dượt. Đến năm 1986, số này tăng lên là 136 triệu (57%). Năm 1974, người Mỹ bỏ ra 93 triệu Mỹ Kim để mua dụng cụ tập dượt, thì đến năm 1986, số tiền này tăng lên 1.2 tỉ Mỹ Kim.

Vận động tập thể thực hiện lần đầu vào năm 1800 tại nước Phổ, với mục đích lấy lại niềm kiêu hãnh dân tộc sau cuộc chiến với Napoleon. Ngày nay, nó đã trở thành một sinh hoạt gắn bó vào đời sống hàng ngày của đa số dân chúng, trong đó có người cao tuổi. Sinh hoạt này cũng giống như việc tổ tiên ta khi xưa phải dành thì giờ mấy lần một tuần để đi mà tìm kiếm thực phẩm, nước uống. Họ thực sự đi, có khi chạy, đuổi theo để bắt con mồi. Họ vừa vận động vừa kiếm thức ăn.

Với người cao tuổi, sự vận động cơ thể lại càng quan trọng hơn.

Trong tiến trình lão hóa có những thay đổi theo chiều đi xuống về chức năng cũng như cấu tạo của mọi bộ phận con người, những thay đổi mà sự vận động có thể khiến chậm lại hoặc khiến tốt hơn.

Xương già dễ nứt gẫy, cơ thịt già dễ tổn thương, khớp xương già co duỗi giới hạn. Lý do là vì nồng độ nước trong xương, trong sụn bớt đi, trở thành ròn, dễ gẫy khi va chạm. Lại nữa, sự bao che của cơ thịt chống lại sức va chạm giảm vì khối lượng bắp thịt teo bớt tới 20% kể từ tuổi 65 trở lên.

Thần kinh kém nhậy cảm, phản ứng chậm tới 10-15% kể từ tuổi 60, do đó dễ gây ra nguy cơ té ngã.

Tim kém hoạt động. Nhịp tim chậm lại từ 6-10 nhịp cho mỗi 10 tuổi cao, máu rời tim sau mỗi lần co bóp ít đi tới 20-30%, huyết áp tăng vì thành động mạch xơ cứng.

Hô hấp giảm, dư khí trong phổi tăng tới 30-50% vào tuổi 70, không khí trao đổi giảm tới 40-50%.

Với sự hóa già cộng thêm nếp sống tĩnh tại của một số người cao tuổi, việc không xử dụng những chức năng của cơ thể, khiến chúng yếu và tiêu mòn đi, trở thành bất khiển dụng.

(Nguồn: sưu tầm trên internet)

Như vậy, những người “không còn trẻ nữa“ như chúng ta cần phải đi chơi nhiều hơn nữa, cần phải  vận động nhiều hơn nữa về trí óc bằng cách học hỏi, sử dụng điện toán và chịu khó vận động cơ thể để trí nhớ và thể chất được khỏe mạnh  và nhờ thế  chúng ta sẽ sống vui sống khỏe, phải không Bạn?

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Hình ảnh sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi, ORTB 525-MCTN128)

https://i0.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/NamMyvacation2012/SLviengMachuPicchu_Peru.jpg

https://i0.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/NamMyvacation2012/SLtruoctonthongphuArgentina.jpg

https://i0.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/NamMyvacation2012/MStruoctuongchuaJesus-Brazil.jpg

https://i0.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/NamMyvacation2012/SLvathacIguassuBrazil.jpg

https://i0.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/NamMyvacation2012/SltruocphuTToChile.jpg

Tiếu Ngạo Giang Hồ Các Nước Đông Âu- Phần 1-Du hành trên xứ Ba Lan

https://i0.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/DongAuVacation2011/IMG_3090.jpg

Ba Lan là quốc gia bị Đức chiếm đóng và bị tàn phá nhiều nhất trong thời kỳ chiến tranh nhưng vẫn còn giữ được những kiến trúc cổ xưa rất đẹp và xây dựng thêm những kiến trúc mới lạ thu hút đông đảo khách du lịch đến thăm viếng.

Chúng ta thử tìm hiểu địa thế  và vài nét chính yếu của Ba Lan, bạn nhé

Cộng hòa Ba Lan là một quốc gia ở Trung Âu, tiếp giáp với các nước Đức, Slovakia, Séc, Ukraina, Belarus, Litva, Ngabiển Baltic; diện tích 312.685 km², dân số 38,56 triệu gần như thuần chủng người Ba Lan, đa phần (95%) theo đạo Công giáo Roma được truyền bá vào đây khi nhà nước Ba Lan đầu tiên hình thành vào thế kỷ thứ 10. Ba Lan có một thời đại là một nước lớn nhất, giàu nhất và mạnh nhất ở Châu Âu, nhưng sau đó bị phân chia  bở các quốc gia Nga, Áo, Phổ. Sau thế chiến thứ hai, Ba Lan nằm trong các quốc gia thuộc khối cộng sản Nga

Năm 1989 cuộc bầu cử bán tự do đầu tiên tại Ba Lan thời hậu chiến đã chấm dứt cuộc đấu tranh giành tự do của Công đoàn Đoàn Kết khi phong trào này đánh bại những người cầm quyền Cộng Sản. Nền Cộng hoà Ba Lan thứ ba hiện tại đã được thành lập vài năm sau khi một hiến pháp mới ra đời năm 1997. Năm 1999 gia nhập NATO, và năm 2004 tham gia vào Liên minh châu Âu.

(Nguồn: trích trong vi.Wikipedia.org)

Bạn cũng cần biết thêm qua một ít chi tiết về thủ đô Warsaw của Ba Lan là nơi chúng tôi  được hướng dẫn đi xem những nơi cần phải đến ở thành phố này.

Thủ đô Warszawa là thủ đô và là thành phố lớn nhất Ba Lan. Thành phố tọa lạc bên sông Vistula, cách bờ Biển Balticvà dãy núi Carpathy khoảng 370 km. Thành phố là trung tâm công nghiệp chế tạo, sắt thép, ô tô, điện đồng thời là trung tâm giáo dục với 66 viện nghiên cứu và trường đại học. Thành phố có 30 nhà hát, bao gồm nhà hát nhạc kịch, nhà hát giao hưởng. Warszawa nổi tiếng với Hiệp ước Warszawa, là nơi đặt trụ sở của quốc hội, hạ viện và phủ tổng thống. Khu thành cổ của Warsaw đã đưọc UNESCO đưa vào danh mục Di sản của thế giới năm 1980.

Thành phố Warsaw là  thành phố bị phá hủy kinh hoàng nhất trong Đệ Nhị Thế Giới: 85% đô thị Warszawa, kể cả khu thanh cổ và cung điện hoàng gia, chỉ còn là một đống gạch vụn đổ nát.  Sau mấy chục năm, những tòa nhà quan trọng nhất của khu thành cổ đã được tái tạo, nhưng dáng vẻ cổ kính của trường phái Baroque của Warsaw đã vĩnh viễn mất đi.

(Dựa theo tài liệu của AV Travel)

Khách sạn chúng tôi cư ngụ hai đêm ở thủ đô này là khách sạn Mariotte Hotel ở ngay tại trung tâm thành phố là khách sạn  lớn nhất và sang nhất ở Warsaw thế mà cũng không đủ phòng để đón du khách đến thăm viếng nên chúng tôi phải chờ lấy phòng rất lâu.

Trong khi chờ đợi có phòng, chúng tôi bèn theo anh Hoàng Linh, một nhân viên  của AV Travel  hiện cư ngụ tại Hung Gia Lợi làm một màn tản bộ sang một trung tâm mua sắm lớn nhất và  khu văn hoá Warsaw do Staline tặng Ba Lan để đền bù thiệt hại của Ba Lan trong thời kỳ chiến tranh.

Trước nhất bạn phải đổi sang tiền Ba Lan rồi mới đi mua sắm chứ lị! Tiền Ba Lan gọi là tiền Zloty. Ở Ba Lan xài tiền Ba Lan và tiền Euro.

1$US     =      3 đồng Ba Lan

1$ Euro =     4 đồng Ba Lan

Muốn băng qua đường để sang bên kia đường, bạn phải đi qua đường hầm ở dưới rồi  bước lên phía bên kia đường mới được vì ở trên là đường xe buýt và xe điện chạy liên tục. Hệ thống giao thông công cộng bằng xe đìện rất thông dụng dành cho công chúng. Xe taxi đậu trước khách sạn Mariott toàn là xe Mercedes đấy nhé. Sang hơn ở Mỹ nhiều!

Trung tâm mua sắm này giống như các mall lớn ở Mỹ, bày biện hàng  hóa đẹp giống như ở Mỹ nhưng giá mắc quá trời mà hàng lại không đẹp nữa.  Quý vị phu nhân “thì thầm” với nhau: “Về Mỹ chờ on sale mua rẻ hơn và đẹp hơn”. Thế là chúng tôi chỉ làm một màn“window shopping” là được rồi.

Úi chào! Dân Ba Lan hút thuốc dễ sợ khi đứng ở bên ngoài  các cửa hàng.  Phu quân  người viết và tôi phải “di tản chiến thuật” nhiều lần ở bên ngoài một cửa hàng bán đồ lưu niệm vì đứng ở đâu cũng nghe mùi thuốc lá cả.

Chúng tôi bèn đi viếng thăm cung văn hoá và khoa học (Palace Kultury I Nauli) ở kế cận để xem có cái gì ở đó. Nơi đây là nơi sinh hoạt, hội nghị các vấn đề văn hóa và khoa học.  Đây là một kiến trúc cao tầng hình như cái tháp, trên cùng có 4 cái đồng hồ ở 4 phía Đông Tây Nam Bắc mà người dân Ba Lan gọi là Tháp Đồng Hồ do Liên Sô xây cất tặng Ba Lan để xin lỗi về vụ 20,000 ngàn sĩ quan Ba Lan bị Nga thảm sát. Từ xa bạn đã thấy nóc tháp này rồi, được xem như hình ảnh của thủ đô Warsaw.  Nhưng người dân Ba Lan lại không thích kiến trúc này vì họ xem đấy là biểu tượng “tàn dư chế độ Cộng Sản Nga”.  Bởi thế dân chúng Ba Lan chấp thuận khách sạn Mariott ở bên kia đường phải cao hơn cung văn hoá này mới được.  Chúng tôi phải bỏ ra mỗi người 2 đồng tiền Ba Lan để lên trên  tầng cao nhất  để có thể nhìn tổng quát thủ đô Warsaw  theo 4 hướng.  Chúng tôi “xàng qua xê lại” quay phim, chụp hình rồi đi xuống và đi về lại khách sạn nghỉ ngơi, ăn tối để lấy sức ngày mai viếng thăm  cung điện hoàng gia và nhà của Chopin, thiên tài âm nhạc quốc tế.

Người viết ăn buổi ăn tối tại nhà hàng ngon lành vì đói bụng.  AV Travel mở tiệc mừng sinh nhật cuả 3 du khách trong đoàn luôn nên vui vẻ, xôm tụ lắm .

Chúng tôi đã quá mệt sau mấy ngày ngồi máy bay nên về phòng tắm rửa xong là leo lên giường ngáy khò khò liền tức khắc.

1.  Viếng thăm thủ đô Warsaw

https://i0.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/DongAuVacation2011/IMG_3111.jpg

  Sáng thức dậy sau buổi điểm tâm tại khách sạn là phe ta xuất hành viếng thăm chính thức thủ đô Warsaw.  Dĩ nhiên là có màn chạy xe vòng vòng xem “city tour” trước với sự hướng dẫn của “local tour guide”.  Đường phố sạch sẻ, nhà cửa dinh thự không có nhiều nhà cao tầng như ỏ Mỹ, chỉ có 5 hay 6 tầng mà thôi với cửa sổ kiếng màu xanh dương nhạt.  Nhiều chung cư có hoa ở lan can cửa sổ.  Không có thấy nạn kẹt xe nhiều vì đa số dùng xe bus điện vì xăng dầu rất mắc ở các nước Âu Châu.  Địa điểm đầu tiên xe dừng  lại cho phải đoàn đổ bộ xuống thăm tượng đài của vị anh hùng Ba Lan rồi viếng thăm công viên Lazinenkl Park và cung điện hoàng gia cũ.

Công viên này này chỉ trồng một loại hoa hồng màu đỏ. Nếu so với vườn hồng ở Portland thì vườn hồng Portland đẹp hơn nhiều vì trồng đủ nhiều loại hoa hồng từ khắp tế giới đưa về trồng thử nghiệm.  Tuy nhiên đối với ngưuời viết thì vườn hống này cũng đẹp vì đồng nhất một màu đỏ thắm và có tượng đài của Chopin, thiên tài của âm nhạc ở đấy. Lại chụp hình toàn nhóm làm kỷ niệm. Lại đi quanh co theo lối cỏ đến thăm cung điện hoàng gia cũ. Trong công viên nhiều cây cao lại ẩm thấp nên du khách được thưởng thức một màn muổi cắn ở tay chân khá độc đáo. Theo chân người hướng dẫn, chúng tôi đi sâu vào phía trong, đi qua những kiến trúc bằng đá trắng, ngắm những tượng đá, hồ nước., chụp hình trước biệt cung của hoàng gia nằm ẩn sâu trong một không gian an tĩnh, rồi ra về.  Không có gì đặc sắc cho lắm.

Rồi lại viếng thăm  địa điểm bảo tàng chưng bày tội ác của Đức Quốc Xã tiêu diệt dân ba Lan và Do Thái.  Tuy nhiên bảo tàng viện này đang trong thời gian chỉnh trang nên không được vào trong chỉ đứng bên ngoài sân để nghe người hướng dẫn  kể lại lịch sử đau thương này mà thôi. Tôi đứng chụp hình với tượng đài có khắc hình nổi: một bên là kẻ tàn sát và một bên là nạn nhân của cuộc tàn sát.  Hai hình ảnh tương phản nhau đã để lại trong lòng du khách những xúc động đau buồn vì cuộc đời lúc nào cũng có hai mặt phải và trái, hận thù và đau thương, chiến tranh và hoà bình.

Địa đỉểm chúng tôi muốn đến là quảng trường Castle Square để được ngắm nhìn kiến trúc cổ xưa của Ba Lan với những khu nhà 3 tầng gạch màu đỏ, nóc nhà màu đỏ với chiếc vòm có hính dạng củ hành giống như ở Nga Sô.

Giữa quảng trường là một trụ thật cao, trên đỉnh là một bức tượng một nhân vật cầm cây thánh giá mà mọi người đều đoán đó là bức tượng của Đức Giáo Hoàng Jonh Paul II  vì Ba Lan là quê hương của Ngài.  Nhưng tất cả đều trả lời sai khi được hỏi bức tượng đó là ai?  Câu trả lời đúng là bức tượng của một nhà vua Ba Lan đang cầm cây thánh giá vì  Công Giáo là quốc giáo ở Ba Lan.  Nơi đây là nơi cử hành những lễ hội quan trọng nhất ở Ba Lan.

Lại đi lang thang xuống phố cổ ở Warsaw để ngắm nhìn sinh hoạt và nhà cửa ở nơi này.  Những cửa hàng được toạ lạc trong những kiến trúc không quá 4 tầng lầu được sơn phết bên ngoài với nhiều màu sắc khác nhau, xen kẻ lẫn nhau, nhưng nóc nhà vẫn là mái ngói màu đỏ  tạo nên một khung cảnh rất đẹp mắt.  Chúng tôi đi thăm bảo tàng viện để xem các hình ảnh trưng bày về cuộc đời và sự nghiệp của bà Marie Curie.  Có rất nhiều nhà thờ nho nhỏ, nhiều chỗ đổi tiền, nhiều sạp bán đồ kỷ niệm trên quảng đường này. Đường phố tràn ngập du khách.  Buổi trưa đói bụng rồi, chúng tôi phân tán và tự túc đi ăn trưa và hẹn giờ gặp nhau để chiều đi viếng thăm nhà của thiên tài âm nhạc Chopin.

Bây giờ chỉ có “hai chúng mình thôi” nhé, chúng tôi bèn đi nhậu bia cho đã khát và ăn trưa luôn. Có một quảng trường nho nhỏ nơi phố cỗ này với những kios che dù màu trắng   bán thức ăn và bán bia được trang hoàng rất đẹp với hoa tươi đỏ đỏ vàng vàng.  Đây là để chào mời du khách muốn ngồi ăn bên ngoài để “ngắm ông đi qua, bà đi lại cho vui” chứ thức ăn thì được nấu nướng trong các nhà hàng phía trong.  Chúng tôi vào một trong những quán bên đường này, kêu bia uống và ăn trưa.  Bia hiệu Carlsberg của Đan Mạch ở đây rẻ hơn bia ở Nga. Ly nhỏ 9 đồng Ba Lan, ly lớn 11 đồng Ba Lan (độ 4$ đồng Mỹ). Dĩ  nhiên chúng tôi gọi ly lớn để hai người cùng  uống chung.

Úi chào, khi người hầu bàn đem ly bia ra, chúng tôi hết hồn khi thấy ly quá lớn  quá rẻ này vì khi đã “happy in” uống vào thì phải có  lúc“happy out” thải ra chứ bộ. Nhưng ở các nước Âu Châu, bạn muồn tìm sự thoải mái đó đều phải trả tiền, bạn ạ!  Cũng may là chúng tôi có kinh nghiệm hỏi trước các cô chiêu đải là có thể đi “pipi free” được không và ở đâu.  Khi được sự gật đầu OK của các nàng rồi, chúng tôi mới dám vào ngồi uống bia thoải mái, chứ nếu không vừa phải trả tiền uống bia  lại phải trả tiền đi pipi nữa thì cũng hơi đau cái bóp tiền đấy, bạn ạ.  Xin truyền trao kinh nghiệm đáng giá này cho bạn nào muốn đi du lịch Âu Châu phải chuẩn bị tiền lẻ trước cho mục đi pipi nhé. Smile!

2.  Viếng thăm nhà của Chopin ở Warsaw

https://i0.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/DongAuVacation2011/IMG_3265.jpg

 Buổi chiều, chúng tôi đến viếng nhà của Chopin, thiên tài âm nhạc của Ba Lan. Trên xe, chúng tôi đã được anh Hùng của công ty AV Travel vốn là sinh viên học âm nhạc ở Áo kể lại tiểu sử, sự nghiệp âm nhạc và những cuộc tình lãng mạn của Chopin và  của Đặng Thái Sơn, nguời Việt Nam  đoạt giải khôi nguyên giải thưởng âm nhạc Quốc Tế của hoàng gia Áo rất là hấp dẫn. Xin cám ơn anh Hùng rất nhiều vì tôi đã biết thêm nhiều chi tiết rất hay lạ về cuộc đời của những người nổi tiếng về âm nhạc này.

Chopin sinh ngày 22 tháng 2 năm 1810 tại làng Żelazowa Wola (Ba Lan) dưới tên Fryderyk Franciszek Chopin; bố là Mikołaj Chopin, một nhạc sĩ gốc Pháp , mẹ là Tekla Justyna Krzyzanowska, một người Ba Lan. Tài năng của Chopin nẩy nở rất sớm, và được so sánh với thần đồng âm nhạc Mozart. Khi mới 7 tuổi, Chopin đã là tác giả của 2 bản polonaise cung Sol thứSi giáng trưởng.  Ông là nhà soạn nhạc cổ điển nổi tiếng thế giới mà ai đã học và mê thích âm nhạc đều phải biết.

Mùa thu năm 1831, ông đến Paris. Ở Paris, ông chọn nghề chơi và dạy đàn cùng lúc soạn nhạc, và ông lấy tên tiếng PhápFrédéric-François Chopin. Cả cuộc đời, sức khoẻ ông không được tốt. Ông có mối quan hệ gần gũi nhưng đầy trắc trở với nhà văn Pháp George Sand trong suốt 10 năm trước khi ông qua đời do lao phổi ngày 17 tháng 10 năm 1849 tại Paris, thọ 39.

Tôi lan man nghĩ đến hai câu thơ:

“Mỹ nhân tự cổ như danh tướng

Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu”

Thiên tài, danh tướng, mỹ nhân thường ít khi để cho nhân gian thấy mái tóc bạc xấu xí của mình nên phải “được” hay “bị” chết lúc còn trẻ để còn giữ mãi hình ảnh đẹp trong lòng nhân thế. Một Dương Quý Phi, một Mozart, một Chopin, một Thanh Nga đã chứng minh điều này là đúng, bạn nhỉ?

Chopin thuộc dòng dõi quý tộc nên khu vườn  nơi có nhà Chopin ở khá rộng và được chăm sóc kỷ lưởng để dẫn dụ du khách đến viếng thăm. Đưòng vào nhà và chung quanh nhà có hoa xinh cỏ đẹp rất nên thơ. Tuy nhiên ngôi nhà bên trong lại rất đơn sơ, bên ngoài  sơn màu trắng trông rất tầm thường.  Trong nhà có chưng bày những hình ảnh gia đình, hai đàn piano, một màu đen, một màu hổ phách và những bản nhạc viết tay do Chopin sáng tác. Tôi nghe đâu đây tiếng dương cầm thảnh thót trong một không gian yên tĩnh.  Một đám cưới với cô dâu mặc áo cưới trắng e lẹ bên chàng rễ mặc vest đen với hoa trắng cài trên ve áo đứng chụp hình nơi cửa chính ra vào làm tăng thêm vẻ lãng mạn, tình tứ của ngôi nhà người nhạc sĩ nổi tiếng thế giới này. Có lẻ họ là những người yêu thích nhạc của Chopin nên mới tìm đến đây chụp hình đám cưới? Rồi cũng phải giả từ khung cảnh nên thơ, an tĩnh của the giới âm nhạc này để trở về khách sạn nghỉ ngơi, dùng cơm tối và ngủ sớm để ngày mai lên đường  viếng thánh địa Black Madona và nhất là đến viếng một nơi mà nghe đến tên, ai nấy đều hoảng sợ. Đó là trại tập trung Auschwitz của Đức Quốc Xã để giết người Do Thái, Ba Lan và một số nhân dân thuộc các quốc gia Đông Âu khác bằng hơi ngạt.

3. Viếng Thăm Thánh Địa Black Madona

https://i0.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/DongAuVacation2011/IMG_3298.jpg

Đối với người Công Giáo đây là nơi rất linh thiêng vì có bức tượng Đức Mẹ Hằng Cưú Giúp màu đen Black Madona.  Từ xa chúng tôi thấy tháp cao của nhà thờ với cây thánh giá  trên trụ tháp.  Càng đến gàn càng thấy nhiều du khách và con chiên Công Giáo đang  chen chân đứng trước một sân rộng kính cẩn chiêm bái bức tượng Đức Mẹ Hằng Cưú Giúp màu đen ngự trị trên tường ở hành lang lầu hai của nhà thờ.  Bên dưới bức tượng là hai dãy hoa trắng và hoa tím rất đẹp.

Nhìn sang phía tường bên trái là hình ảnh của TổngThống Ba Lan Lech Kaczynski và phu nhân cùng các quan chức cao cấp bị tử nạn máy bay tại Nga khi đang công du tại đây. Nhiều người đến cúi đầu tưởng niệm người đã chết trước bức tường này.

Chúng tôi đi vào trong chiêm ngưỡng các kiến trúc bên trong nhà thờ,  Chúng tôi đã viếng thăm nhiều nhà thờ ở Nga Sô và các nước Bắc Âu rồi nên thấy nhà thờ nào cũng có cách trang trí  giống nhau cũng như bên Phật Giáo cách thờ phượng nơi nào cũng giống như nhau. Với người viết đến nhà thờ cầu nguyện với Chúa hay đến nhà chùa cầu nguyện với Phật là để có những giây phút được sống với cái tâm tĩnh lặng của mình. Tất cả đều tốt thôi.  Bước chân ra ngoài giáo đường tôi thấy tâm hồn mình thanh thản đôi chút.

4.  Viếng trại tử thần Auschwitz

https://i0.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/DongAuVacation2011/traiAuschwitzoBalan.jpg

  Sau buổi ăn trưa, phái đoàn trực chỉ đến trại tập trung Auschwitz của Đức Quốc Xã là mồ chôn vĩ đại của hằng triệu người vô tội đã bị hành hình hay bị chết vì hơi ngạt ở nơi đây.

Auschwitz là tên của một hành phố nhỏ ở phía Nam Ba Lan cách Kracow chừng 60 cây số về phía Tây.  Đây là nơi đặt khu trại chính trong hệ thống trại tập trung và hủy diệt của Đức Quốc Xã trong đệ nhị thế chiến.  Trong thời gian 1940 đến 1945 , ít nhất có hơn 1,5 triệu người bị thiệt mạng, hơn 90% số này là dân Do Thái, khiến cái tên Auschwitz trở thành biểu tượng của khủng bố, của hủy diệt.

Năm 1947, chính phủ Ba Lan quyết định trùng tu lại khu trại chính này thành một viện bảo tàng tưởng nhớ những nạn nhân của độc tài phát xít mang tên Bảo Tàng Viện Quốc Gia Auschwitz-Birenau.  Bảo tàng viện này là nơi cất giữ những bằng chứng về tội ác diệt chủng, chống nhân loại của phát xít Đức.  Nơi đây cũng là nơi để các nhà khoa học, sử học, và các thế hệ mai sau có thể tìm hiểu, nghiên cứu và biết đến một thảm kịch lớn nhất của nhân loại.

Năm 1970 , bảo tàng viện này được liệt kê trong danh mục Di sản Thế Giới của Unesco.  Đã có hằng chục triệu  người từ khắp nơi trên thế giới đến Auschwitz để chứng kiến vùng đất tử thần ngày xưa.

Chúng tôi theo chân người hướng dẫn đi vào vùng đất tử thần này sau khi mỗi người nhận môt máy nghe để có thể nghe lời giảng giải của cô hướng dẫn một cách dễ dàng. Vừa bước vào cổng chính màu đen của trại Auschwitz  với hàng chữ “Lao động giải phóng con người” ở bên dưới là bạn sẽ thấy rợn ngườ ngay với những hàng rào thép gai có gắn điện bao bọc chung quanh trại.  Làm sao tù nhân có thể trốn thoát ra ngoài được với trùng trùng điệp điệp hàng rào như thế khi ở bên ngoài còn có những vọng gác có lính cầm súng lăm lăm, sẵn sàng nhã đạn bắn chết tù nhân muốn thoát trại.  Những dãy building màu gạch đỏ vẫn im lìm đứng lặng lẻ nhưng bên trong sự  hoang phế  đó chỉ còn lại những hồn ma chết oan ức vô tội.   Tôi lan man nghĩ ngợi, nếu không có bước chân du khách đến viếng các khu trại lúc ban ngày, có ai dám ở lại ngủ qua đêm trong các gian nhà như thế không nhỉ vì  người hướng dẫn Việt Nam kể rằng có  người đã thấy những hồn ma còn lẫn khuất đâu đấy ở khu trại này.  Đáng sợ nhỉ? Bởi thế tôi lúc nào cũng nhanh chân lẹ cẳng bám sát cô hướng dẫn để không bị lạc lối đường đi.

Trại tập trung này có tất cả 28 building để chứa tù nhân không kể nhà nấu ănm khu chứa hàng.  Đầu tiên cô hưóng dẫn đưa chúngt ôi đến phòng trưng bày hình ảnh sinh hoạt của trại từ lúc tập trung tù nhân, cho đến khi đưa vào lò hơi ngạt. Nhìn  hình ảnh những đứa bé ngây thơ  vô tội đứng cạnh các bà mẹ khi mới bị tập trung vào trại thật đáng thương vô cùng. Cô hướng dẫn giới thiệu những phòng đựng giày dép, mủ áo, chai lọ, của các nạn nhân mà du khách đợợc nhìn xem qua khung kính. Có phòng đựng tóc của nạn nhân và  những tấm thảm làm bằng tóc những người chết đó làm tôi sợ hải không dám nhìn vào vì ghê rợn quá!

Các tù nhân, đa số là người gốc Do Thái khắp thế giới bị bọn Đức Quốc Xã ruồng bắt để tận diệt vì họ cho rằng người Do Thái quá thông minh và thuộc một giống dân cần phải bị diệt chủng mới được.

Họ được đưa đến bằng xe lửa, tập trung, phân loại và đưa vào sống ở các căn nhà nói trên nếu có khả năng làm việc. Người nào không hội đủ điều kiện sẽ đưọc đưaavào lò hơi ngạt ngay  tức khắc. Họ được bảo trút hết quần áo, rồi được đưa vào một gian phòng rộng khoảng 235 square yards chứa khỏang 2,000 ngưuời.  Khi cửa phòng được đóng lại, các nhân viên SS sẽ mở hơi ngạt từ trên trần  nhà xuống. Trong khoảng thời gian từ 15 đến 20 phút, các nạn nhân bị giữ trong phòng sẽ chét. Nhân viên SS sẽ lục soát thi thể để lấy răng vàng, bông tai, và cả tóc nữa trên các tử thi, xong rồi đưa xác chết đi thiêu. Rồi từng đợt này sang đợt khác, các nạn nhân nối tiếp nhau được bị đưa vào phòng hơi ngạt này. Thật là dã man, thật là tàn ác!

Các nạn nhân khác được đưa vào trại, được xịt thuốc tẩy trùng, cạo tóc, mặc đồng phục tù nhân màu xám có sọc ngang và  bị đưa đi làm lao động nặng với khẩu phần ăn tối thiểu nên nhiều người đã bị chết vì đói khát, bịnh tật.  Có những nạn nhân sống trong những máng trại hai hai ba tầng trải rơm, quần áo mỏng không đủ ấm trong mùa đông, điều kiện vệ sinh quá kém,  ăn uống thiếu thốn, sức khoẻ yếu kém nên mang bịnh nặng.  Những tù nhân này sẽ được đưa sang ở riêng một block khác. Nếu không được hồi phục nhanh chóng  để đi àm vi ệc thì sẽ bị đưa vào phòng hơi ngạt hoặc là bị chích thuốc cho chết. Một số nạn nhan khác đưọc đưa làm vật thí nghiệm y khoa và hóa học.

Block 11 là nơi giam giữ những tù nhân phạm tội với mọi lý do: hái trộm táo, ăn cắp bánh mì, làm việc chậm chạp, chống trả lịnh trên v..v..  Tội nhân sẽ bị toà án Gestapi Police Court định tội và trừng phạt như bị treo người lên cao, bỏ đói, nhốt vào  chuồng cọp,  xử bắn tại chỗ v..v….  Đủ mọi trò hành hạ, đủ mọi thủ đoạn tàn ác, phi luân được áp dụng tại nơi đây để giết chết khoảng 1, 5 triệu người vô tội bị bắt từ nhiều quốc gia trên thế giới: Ba Lan, Hung Gia Lợi, Nam Tư, Pháp, Đan Mạch, Bỉ, Hoà Lan, Đức, Nga v..v.. Đây là địa ngục trần gian, một thảm họa tàn khốc của thế giới. Biết bao nhiêu tác phẩm, phim ảnh đã nói về thảm họa này làm xúc động lòng người: nhật ký Ann Frank, phim Schindler’s List v..v..

Tuy nhiên luật nhân quả báo ứng hiện tiền đã xãy đến với Hitler và các người liên quan đến vụ thảm sát này đều bị chết thảm  khi quân Đức bị bại trận sau thế chiến thứ hai.

Người viết rời khỏi trại tử thần Auschwitz với nỗi buồn và niềm thương đối các nạn nhân vô tội.

Trên đường đi đến cố đô Kracow của Ba Lan, chúng tôi được anh Hùng của AV Travel kể lại cuộc tình của nhà thơ Hữu Loan với tác phẩm Màu Tím Hoa Sim. Giọng kể chuyện hấp dẫn, sự hiểu biết nhiều về văn học nghệ thuật của anh Hùng và giọng ca truyền cảm của anh Hà trong đoàn đã giúp chúng tôi tạm quên đi một phần nào những bi thương của các nạn nhân cuả chế độ tàn ác Đức Quốc Xã nói trên.

Trên đường đi, tôi thấy những ngôi nhà rất khang trang, có nhà hai tầng, có nhà ba tầng, xung quanh có thảm cỏ, có cây ăn trái, có trồng hoa đỏ  trước lan can cửa sổ, đặc biệt là nóc nhà mái ngói màu đỏ rất đẹp mắt.  Nhìn một cách khách quan, nếp sống của cư dân nơi này cũng giống như nếp sống của giới trung lưu ở Mỹ.

Xe tiến dần vào thành phố và ngừng lại ở khách sạn Qubus  nằm cạnh bờ sông, cảnh trí thật nên thơ, hữu tình.

Phe ta nhận phòng, tắm rửa, sửa sọan xiêm y đi ăn tối để rồi tối nay làm một màn dạo cố đô “Kracow by night” thăm dân cho biết sự tình.

5.  Đi viếng “Kracow by night”

https://i0.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/DongAuVacation2011/IMG_3427.jpg

Đi chơi bằng đường bộ, tốt nhất là bạn nên mang giày “tennis shoes” cho tiện việc lội bộ vì ít nhất bạn phải đi bộ 20 đến 30 phút để đến nơi mình muốn đến (gần 4 tiếng đồng hồ lội bộ ở phố xá Tiệp Khắc đấy- Sợ chưa?) nếu không, thì hai bàn chân ngà ngọc của bạn sẽ không còn “lê bước giang hồ” được nữa.  Người viết cứ hỏi “tới chưa, tới chưa” hoài vì thấy ông trưởng đoàn vẫn “vô tư” đi mãi.

Đi loanh quanh “cho chân mỏi mệt” rồi cũng đến điểm hẹn khi thấy thiên hạ từ mọi ngã đường đổ vào quảng trường chính của cố đô. Quái nhỉ? Các nước Cổng sản, nước nào cũng có quảng trường hết vậy hén?

Úi chào! Ban đêm ở quảng trường thật vui nhộn. Kracow lả thành phố cổ nhất ở Ba Lan nằm trên bờ sông Vistula và là thủ đô của Ba Lan từ  các thế kỷ trước nên các trò chơi xưa cổ vẫn còn được tiếp diễn ở đây như múa lửa, ca hát, nhào lộn… Có những quán nhỏ được che dù cho khách nhàn du ngồi ăn uống, chuyện trò, ngắm ông đi qua bà đi lại cho vui.  Dân Ba Lan dáng vẻ cũng da trắng mủi cao nên chúng tôi không phân biệt nổi ai là người Ba Lan chính gốc, ai là khách Âu Châu đến du lịch ở nơi đây. Trời mùa hè tháng 7 nóng bức nên ai ai cũng thích ra ngoài dạo mát, vui chơi.  Ánh đèn chiếu sáng  từ ngôi giáo đường lớn Saint Mary Basilica cạnh phố, từ những hàng quán hàng trên hè phố, từ những cửa hàng khu Cloth Hall  làm cho không khí nơi đây thêm rộn ràng, náo nhiệt  hơn  là khu phố downtown về đêm nơi thành phố Portland  yên tĩnh của tôi.  Việc mua sắm được thực hiện ở các cửa hàng nằm ở tầng trên các nhà hàng hay ở các dãy phố xa xa.   Chúng tôi chỉ đi loanh quanh khu trung tâm quảng trường để xem ca múa mà thôi vì sợ đi lạc và không dám trể hẹn tập trung trước nhà thờ để  được hướng dẫn trở về lại khách sạn.  Một số phu nhân không đi nổi nữa bèn kêu taxi về khách sạn. Số còn lại rán lê bước trên  đường về với dáng điệu không còn “hồ hởi” nữa như  khi  mới xuất binh.

6.  Viếng thăm cố đô Kracow với thành cổ Wawel ban ngày.

Sau buổi điểm tâm giống nhau “một ngày như mọi ngày” ở khách sạn, ai nấy đều đã phục hồi nhan sắc và thể lực để đi viếng thăm phố cổ Kracow ban ngày, ngôi thành cổ Wawel buổi sáng và đi thăm mỏ muối Wieliczka buổi chiều. Chúng tôi được thông báo là sẽ đi bộ nhiều đến “mỏi chân luôn”  và phải xuống cầu thang đi sâu vào lòng mỏ muối nên được thông báo đừng có “xí  xọn“ mang giày cao gót nhé.

Ông hướng dẫn viên nội địa cao lớn, vui tính theo gót chân của nhà làm phim Schindler’s List  đã được thực hiện tại Kracow  hướng dẫn phái đoàn đi xem cơ xưởng của  Oskar Schindler, bây giờ được xem như là một bảo tàng viện thế giới được khánh thành vào ngày 10 tháng sáu năm 2010 , Oskar Schindler là  một nhà tư bản nhân đạo  sinh năm 1908, mất năm 1974, đã tìm cách giúp đỡ một số nạn nhân trốn thoát khỏi địa ngục trần gian của Nazi Đức Quốc Xã thời đệ nhị thế chiến. Một bảng tượng đồng đề tên ông và hình ảnh các diễn viên trong phim đưọc trình bày trước cổng công xưởng.

  Ông lại dẫn phái đoàn đi loanh quanh qua những con đường nhỏ hẹp dẫn đến khu cư trú của người Do thái (Jewish Quarter), bức tường của nghĩa địa từ thế kỷ 16, những con đường đẹp ngày xưa đưa đến khu phố cổ Old Town Kracow, Slowacki Theater trường đại học xưa nhất ở Âu Châu. khu Main Market Square l  nơi chúng tôi đã đến tối hôm qua, khu Getto Square.  Ông quả là người tận tâm với nghề nghiệp nên đã thao thao bất tuyệt thuyết trình rất dí dỏm, hấp dẫn.

Rồi lại lên xe đến viếng thành cổ Wawel. Chúng tôi phải “trèo lên quán dốc” để đến xem Wawel Castle rất xưa, nơi cư ngụ cuả bậc vua chúa ngày xưa bên cạnh ngôi giáo đường St Peter and Paul huy hoàng tráng lệ.  Wawel Castle được xây cất trên đồi cao nhìn xuống  dòng nước chảy lững lờ. Một khoảng sân trống rât rộng trước lâu đài có ghế ngồi để du khách ngối nghỉ chân sau khi đi dạo bên trong lâu đài và thánh đường.  Nơi đây là trung tâm văn hoá và thánh địa của Ba Lan với tường đá cao màu đỏ bao quanh rất đẹp và rất có giá trị lịch sử. Wawel’s Royal Crypts trong khu vực này là nơi an nghỉ của các vua chúa Ba Lan ngày xưa và  là nơi an nghỉ cuối cùng của Tổng Thống  Ba Lan Lech Kaczynski và Maria, phu nhân của ống đã bị tử nạn ở Nga  tháng 4 năm 2010. Kracow và mỏ muối Wiekicka gần đó đã được đưa vào danhsách Di sản Thế Giới của Unesco năm1978.

Đã đến giờ ăn trưa, chúng tôi được tự do đi ăn trưa để xài hết số tiền Ba Lan PLN còn lại chứ. Chúng tôi trở lại khu Main Market Square để đổi tiền Krone của Hung Gia Lợi và ăn trưa.  Bây giờ chúng tôi mới thấy sự buôn bán náo nhiệt của nơi đây như thế nào.  Du khách thả bước trên con đường có những cửa hàng bán đủ  loại mặt hàng tọa lạc trong những building cổ xưa chỉ có 4 tầng lầu mà thôi. Không có xe hơi qua lại, chỉ có những cổ xe song mã rất đẹp chở du khách ngắm cảnh và khách bộ hành mà thôi. Mặt đường lát đá xanh vững chắc.  Tôi thấy  một bức tượng bằng người thật mặc áo màu cam, mặt sơn màu cam luôn,  đứng im lìm như pho tượng  tạo sự chú ý ở du khách, trong đó có tôi.  Trưóc mặt là một lon đựng tiền. À ra đây là những “người ăn xin nghệ sĩ  kiểu Âu Châu” mà tôi đã thấy nơi các quảng trường lớn ở Hoà Lan, Thụy Sỉ, Nga, Áo  trước đây.  Bạn có thể đến chụp hình với họ và để lại một vài đồng tiền. Một cách ăn xin rất lịch sự và nghệ sĩ ở Âu Châu. Cũng hay hay nhỉ?

https://i0.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/DongAuVacation2011/IMG_3494.jpg

Chúng tôi chọn một quán bên lề đường mà tôi đã thấy tối hôm qua để ăn sausage Ba Lan bự chảng ngon lành, bánh xếp Ba Lan giống giống bánh xếp Tàu, uống bia Đan Mạch, ngắm ông đi qua bà đi lại mà chỉ tốn có 12 đồng Mỹ, rẻ hơn ăn hai tô phở Việt Nam ở Mỹ thật là khoái tỉ tì ti.

7.  Viếng thăm mỏ muối Salt Mine Wieliczka

https://i0.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/DongAuVacation2011/IMG_3538.jpg

 No bụng rồi chúng tôi lên đường đi thăm mỏ muối Salt Mine Wieliczka ở một thị trấn gần đó. Trên đường đi có sự góp vui kể chuyện tếu rất vui của một  nữ đoàn viên thuộc nhóm “ngũ long công chúa” quậy và trẻ trung nhất phái đoàn trong đó có phu nhân của thương gia Trần Văn Bang tại Portland.

Tôi vẫn tự hỏi tại sao lại có mỏ muối ở ngay trong nội địa Ba Lan vì tôi vẫn nghĩ là muối phải đưọc lấy từ nước biển cơ. Thế là “bé cái nhầm” rồi vì mỏ muối này là một nơi hấp dẫn lạ lùng, kỳ ảo nhất mà bạn không thể nào bỏ qua khi viếng thăm Ba Lan.  Bạn phải đi xuống sâu 101 meters bằng  cách bước xuống 360 bậc thang bằng gổ  quanh co chỉ vừa cho một người đi, rồi đi  bộ loanh quanh giữa những đọan đường khoảng 2 ½ km nhỏ hẹp để  xem những sinh hoạt của một mỏ muối từ bao thế kỷ trước được biến cải thành một thành phố đẹp huyền bí, vĩ đại, kỳ lạ đẹp nhất thế giới dưới lòng đất.  Người nam hướng dẫn của mỏ muối vừa đi vừa giới thiệu những sinh hoạt và lịch sử của mỏ muối đã có từ thế kỷ 18 đến nay. Có những nơi tối om mờ ảo, có những chỗ thoáng mát như ở trên mặt đất. Những hang động rất đẹp, những hồ nước muối rất xanh như trong truyện phim nhi đồng Alice và Wonderful Land mà tôi rất thích.  Đặc biệt nhất là một giáo đường rất đẹp, có tượng Chúa, có đèn trên cao rủ xuống, có bệ đá nghỉ ngơi, có những bức tranh được tạo nên bằng muổi đá rất thẩm mỹ để ghi công đức của ST Kinga, chủ nhân  mỏ muối.  Ngắm nhìn những tác phẩm nghệ thuật tuyệt đẹp này, tôi không thể nào không khâm phục óc sáng tạo, sức mạnh của con người, của những kiến trúc sư đã thiết kế, của những người thợ đã thực hiện một thành phố, một đại sảnh giáo đường dưới lòng đất đẹp lộng lẫy, mỹ thuật, đầy đủ tiện nghị, hòa hợp thiên nhiên như thế. Khâm phục! Khâm phục!

Chúng tôi trở lại trần thế bằng những chiếc thang máy cổ xưa vừa đủ 10 người cho mỗi chuyến mà các thợ mỏ đã dùng từ bao thế kỷ trước. Rồi lại sắp hàng theo kiểu rồng rắn để lấy hình chụp dưới mỏ muối và bước chân ra ngoài hít thở không khí thật sự của đất trời sau 4 tiếng đồng hồ dưới lòng đất.

 

8. Viếng thăm nhà của Đức Giáo Hoàng  John Paul II

https://i0.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/DongAuVacation2011/IMG_3548.jpg

Chương trình tiếp tục với chuyến viếng thăm ngôi nhà của Đức Giáo Hoàng  John Paul II  ở thị trấn Wadovice.

Phái đoàn phải đi quanh co trên những lối đi đầy bùn và nước vì lúc đó trời đang mưa và ngôi nhà công trình trước ngôi nhà và cả ngôi nhà của Đức Giáo Hoàng đang được sửa chữa.  Chúng tôi vào viếng bảo tàng viện kế cận nhà thờ để xem hơn 500 hình ảnh, tài liệu, phim ảnh  nói về cuộc đời của Đức Giáo Hoàng từ lúc mới sinh cho đến ngày thụ phong chức Giáo Hoàng. Khi mới bước chân vào phòng đầu tiên, bạn sẽ thấy một chiếc nôi nho nhỏ xinh xinh và hình ảnh của Đức Giáo Hoàng cùng gia đình. Những gian phòng kế tiếp trưng bày các hình ảnh, các sinh hoạt theo thời gian tuổi đời, tuổi đạo của Ngài.  Bạn sẽ được chiêm ngưỡng những bộ lễ phục của Ngài khi thụ phong chức vụ Hồng Y và Giáo Hoàng. Một bầu không khí thân ái của gia đinh bao trùm cả khu triển lảm. Viện bảo tàng này đang được chỉnh trang to hơn, đẹp hơn, rộng hơn  với bốn tầng  lấu  với 1000 m2 và sẽ được khánh thành  vào cuối năm 2012.

Trời đã về chiều, chúng tôi phải lên đường để đi đến Hung Gia Lợi để lại sau lưng  những hình ảnh ghê khiếp của trại tử thần Auschwitz, những lâu đài cổ kính của cố đô Kracow, những kiến trúc tuyệt vời của mỏ muối Wieliczka.

Trên đường đi chúng tôi phải đi qua nước Slovakia để được ngắm những ngôi nhà mái đỏ, có vườn cây nhỏ xung quanh, có hoa tươi trên bệ cửa sổ. Những cánh đồng lúa mì thẳng tắp, những ruộng bắp mơn mơn lá màu xanh hoa ngô màu nâu đỏ, những cánh đồng hoa hướng dương màu vàng rực rở lần lượt lướt qua khung cửa xe đã khiến cho khách lữ thứ đường xa nhớ về nhũng thửa ruộng xanh màu lá mạ ở Việt Nam, nhớ về cánh đồng hoa tulip rực rở ở Portland nơi tôi đang cư ngụ. Hình như trong trái tim của tôi vẫn còn chất chứa những hình ảnh thân yêu của một quê hương Việt nam nơi tôi đã sinh ra và của một Portland cảnh đẹp người hiền, nơi tôi đang sống đời viễn xứ.

Rồi đoàn lữ hành cũng đến xứ Hung Gia Lợi huyền bí, xinh đẹp để thưởng thức món xúp cá truyền thống đặc biệt của xứ này. Màu đỏ cam lóng lánh giống như màu đỏ hột điều của tô bún bò Huế Việt Nam với những miếng cá chép xắt vuông được nấu với những gia vị hương liệu đặc biệt của xứ Hung, một dĩa đầy ấp thức ăn kiểu “all you can eat” kiểu Mỹ rất hấp dẫn đối với  các thực khách Việt Nam đang đói bụng. Thêm một chai rượu chát đỏ của anh chị Hoa Mộc Lan mời uống nữa, chúng tôi bốn người quanh bàn tiệc nhỏ vừa ăn vừa trò chuyện và cảm thấy cuộc đời này cũng đẹp lắm đấy.

Còn tíếp…

Mơi quý bạn đón đọc  Phần Viếng Thăm Hung Gia Lợi kế tiếp nhé.

Chúc các bạn vui khoẻ.

Sương Lam

Tiếu Ngạo Giang Hồ Các Nước Đông Âu

https://i0.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/DongAuVacation2011/thanhphoPraha.jpg

Mùa Xuân ngồi ăn bánh chưng thịt kho hoài cũng thấy buồn chán, vì thế mỗi năm một lần, Sương Lam xin phép mời các bạn cùng đi “tiếu ngạo giang hồ” du Xuân với vợ chồng người viết ở các nơi xa lạ khác cho vui nhé.

Thú thật mấy chục năm trước đây có bao giờ chúng ta nghĩ rằng mình sẽ được viếng thăm các quốc gia “sau tấm màn sắt” được vì chính sách “bế quan tỏa cảng” dấu kín như bưng của những quốc gia này.  Thời gian sau này có những biến chuyển lịch sử không ngờ được với sự sụp đổ của chủ nghĩa Cộng Sản Quốc Tế ở Nga, bức màn sắt đã được vén lên, nên mọi người có thể đến viếng thăm những quốc gia đã từ bỏ chế độ Cộng Sản này để tìm hiểu thêm các nền văn hoá khác nhau trên thế giới.

Năm nay vợ chồng người viết đã tham gia chuyến du lịch Đông Âu 2011 do AV Travel ở Cali tổ chức từ 17 tháng 7 đến 30 tháng7 với hảng hàng không Lufthansa của Đức.  Chúng tôi phải lên Seattle để cùng đi với 2 gia đình khác vì ở Portland không có chuyến bay của Lufthansa.  Chúng tôi quyết định đi thăm các nước đã sống dưới chế độ Cộng Sản ngày xưa để xem bây giờ các quốc gia này như thế nào?  Chúng tôi đi thăm Ba Lan, Hung Gia Lợi, Áo, Tiệp Khắc, Slovakia, Cộng Hoà Liên Bang Đức.  Bạn đừng tưởng các quốc gia này nghèo nàn như các nước cộng sản Á Châu nha. Lầm đấy!  Có đến tận nơi mới thấy các quốc gia này đẹp và tân tiến không thua gì các quốc gia trong khối tư bản, bạn ạ!

Lên đường đi tiếu ngạo giang hồ

 Mèn ơi! Chúng tôi đúng là dân « nhà quê tỉnh lẻ » vì ở phi trường Seattle, sự di chuyển từ khu đường bay quốc nội qua khu đường bay quốc ngoại đều phải dùng hệ thống xe điện ngầm. Nếu đi lạng quạng thì sẽ  bị lạc đường ngay.  Cũng may là người viết cũng biết chút đỉnh tiếng Anh bỏ bụng và  hiểu rõ  câu « đường đi là ở nơi cửa miệng của mình », không biết thì cứ hỏi, có ai cười mình đâu, cho nên  tôi « hỏi lia chia » đường đi đến hảng máy bay Lufthansa  và cuối cùng chúng tôi cũng đã đến điểm hẹn chính xác. Hú hồn!

Từ Seattle chúng tôi  phải ngồi máy bay hơn 10 tiếng đồng hồ đến phi trường Frankfurt của Đức để đổi chuyến bay đi Warsaw (Ba Lan).  Lại phải ngồi trên máy bay 1:40 phút nữa mới tới Warsaw.  Tổng cộng  chúng tôi phải mất gần 13 tiếng đồng hồ ngồi  bó gối trên máy bay để đến thủ đô Warsaw nước Ba Lan, chưa kể giờ giấc ngồi đợi ở phi trường.  Mệt thật!

Hảng hàngkhông Lufthansa của Đức phục vụ tốt và được mời uống rưọu vang lia chia nhưng người viết không thể nào thưởng thức được thức ăn trên máy bay được vì một phần không hợp khẩu vị của tôi, phần khác có lẻ vì quá mệt vì phải ngồi đợi ở phi trường quá lâu. Nếu có gói mì ăn liền nóng hổi cay cay, húp nước sùm sụp thì  ngon « hết xẩy ».

Người viết xin được làm « Tour Guide » đặc biệt để hướng dẫn quý bạn cùng viếng thăm Đông Âu với  chúng tôi nhé.  Bạn bằng lòng chứ ?

Trước tiên bạn phải ghé phi trường Frankfurt ở Đức trước để đổi chuyến bay đi đến thủ đô Warsaw của Ba Lan.

Phi trường Frankfurt của Đức rất lớn vì đây là cửa ngõ đầu tiên để đổi chuyến bay đi các nước Bắc Âu và Đông Âu giống như phi trường Munich vậy đó. Vừa xuống máy bay là chúng tôi được lùa vào « xếp rồng rắn » để trình passport nhập cảnh vào Đức.  Lạ nhỉ? Chúng tôi chỉ ghé transit để  đổi chuyến bay đi  Ba Lan chứ đâu có ở Đức nhiều ngày đâu mà phải trình passport nhập cảnh nhỉ? Người viết cứ tưởng mình đi nhầm chỗ vì năm 2010 chúng tôi cũng ghé qua phi trường Frankfurt để đổi chuyến bay đi Nga đâu có phải làm thủ tục này.  Tôi bèn hỏi lại cho chắc ăn sau thì được trả lời là phải làm như thế. Thôi thì luật lệ thay đổi mỗi năm, ai bảo sao thì làm vậy cho rồi.

Rồi lại chờ đợi phái đoàn ở Cali do cô Simone Nga của AV Travel đến để cùng đáp chuyến bay đi đến thành phố Warsaw của Ba Lan.  Lại phải ngồi máy bay thêm 1:40  phút nữa mới đến thành phố Warsaw của Ba Lan.

Đến Warsaw vào buổi chiều. Có xe bus đầy đủ tiện nghi đưa hết 80 người về khách sạn Mariott mà không cần qua thủ tục nhập cảnh gì cả.

À ra thế! Các nước ở Đông Ấu đã xoá bỏ hàng rào biên giới, cho nên khi đến nước Đức đầu tiên, bạn đã làm thủ tục nhập cảnh, rồi thì từ đó bạn có thể « tung tăng » đi từ nước nọ sang nước kia trong Liên Minh Âu Châu mà không cần làm thêm  thủ tục gì  nữa cả.

Thêm một điều đáng mừng là khi bạn có passport Mỹ rồi thì bạn không cần làm thủ tục xin chiếu khán nhập cảnh ở các nước Âu Châu,  ngoại trừ nước Nga mà vợ chồng người viết đã phải « vất vả » đợi chờ  cả hơn 20 phút mới được phép ra ngoài lấy hành lý mặc dầu chúng tôi có passport Mỹ và có chiếu khán visa nhập cảnh đầy đủ. Có thể vì chúng tôi bị nghi ngờ là đang xài passportt giả như đã trình bày trong bài viết Tiếu Ngạo Giang Hồ Liên Bang Nga trong đặc san Xuân ORTB năm 2010.  Bực mình thật!

Còn tiếp…..

Du Lịch Vòng Quanh Thế Giới

Thưa quý anh chị,

Sương Lam đã tham gia nhiều chuyến du lịch do AV Travel & Tours tổ chức:

1. Năm 2010 Tour Liên bang Nga và các nước Bắc Âu.

https://i0.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/OregonThoiBao/ORTBXuan2011-TNGHLienbangNga.jpg

SL đã chia sẻ với quý anh chị bài viết Tiếu  Ngạo Giang Hồ Liên Bang Nga ở trang nhà này của SL và  đã được quý anh chị vào đọc rất nhiều.  SL cám ơn quý anh chị đã đón nhận và khích lệ SL tiếp tục chia sẻ thêm các ký sự khác nữa.

2. Năm 2011 Tour Các Nước Đông Âu.

https://i0.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/OregonThoiBao/ORTBXuan2012TNGHongAu.jpg

SL sẽ post bài ký sự này sau nhé.

Cung  cách phục vụ chu đáo, lịch sự, nhanh chóng của AV Travel  đã để lại nơi SL những cảm tình tốt đẹp.

SL cũng đã mời các độc giả ở Oreogn cùng du Xuân với SL qua các bài viết ký sự tiếu ngạo gíang hồ của SL trên Oregon Thời Báo Xuân hằng năm kể từ năm 2005 đến nay.

Mời quý anh chị vào xem và nghe  chương trình vòng quanh thế giới thính phòng do AV Travel bảo trợ qua link dưới đây rất hấp dẫn và phong phú.

SL thân  mến giới thiệu cùng quý anh  chị chương trình

Vòng quanh thế giới

www.vongquanhthegioi.com

AV Travel & Tours
10900 Westminster Avenue, Suite 9
Garden Grove, CA 92843
U.S.A.

http://www.avtravel.com/

 

 

  • Toll-free: 1-877-AVTOURS (1-877-288-6877)
  • Local: (714) 537-2200
  • Fax: (714) 741-2900

Một Chuyến Du Aix-En-Provence Nước Pháp (tiếp theo và hết )

 

Đôi uyên ương Hoàng – Dung say sưa kể chuyện về ngôi nhà của mình như là kể chuyện về người tình yêu dấu: nào là đồ án thực hiện, về chiếc lò sưởi, về chân dung bằng da và những vòng hoa do nữ chủ nhân thực hiện, về tủ chén đựng collection các muổng ăn canh Á Đông hơn 100 cái, chiếc bình vôi cổ, hộp sính lễ thời xưa, các bức tranh, các bồn nước … Ngưới kể mắt long lanh, người nghe miệng mỉm cười! Có một sự tương thông tương cảm nào đó giữa người kể và người nghe và đó là điều đáng viết, đáng ghi lại nơi đây như người xưa đã bảo “Đồng thinh tương ứng, đồng khí tương cầu” là thế đấy!!

Sau buổi điểm tâm chính hiệu gout Pháp với bánh croissant, bánh mì, cà phê Pháp, chúng tôi lại lên đường viếng thăm miền quê Aix-en-Provence. Cái đẹp của xứ Pháp không phải chỉ là những nét huy hoàng lộng lẫy của những cung điện vua chúa ngày xưa, của ánh đèn rực rỡ của đại lộ Champs Elysées v.v… mà còn là cái đẹp thanh nhàn, giản dị của những vườn cây ăn trái xanh vàng chín đỏ, của những ngôi nhà cũ kỹ ở miền quê, của con đường làng có hàng cây platanes chụm cành kết bóng bên nhau. Nhìn hàng cây dang cành trên con đường quê xứ Pháp, tôi chợt nhớ đến “Con đường Duy Tân cây dài bóng mát, Uống ly chanh đường, uống môi em ngọt” của một Sài gòn ngày cũ!! Đã xa rồi một thuở áo trắng sinh viên! Đã qua rồi những hoài bảo thư sinh! Giờ đây lạc loài nơi xứ lạ ngậm ngùi nhớ tiếc ngày qua!!
Tuy nhiên chúng tôi cũng đã có những giây phút nghịch ngợm và hồi hộp của tuổi học trò khi chị Dung và tôi bước xuống xe để hái trộm một vài trái táo xanh dòn của một vườn táo bên đường và cười sung sướng khi thấy quí vị đàn ông cắn dòn rụm những trái táo mà chúng tôi hái trộm! Một chút gì của cái tuổi “nhất quỉ, nhì ma, thứ ba học trò” sống lại trong chúng tôi qua những vị chua ngọt còn đọng lại trong kẽ răng khi cắn những trái táo bẻ trộm này!!
Rồi cũng đến giờ ăn trưa bên một giòng sông nhỏ với bánh mì thịt gà un khói mà chị Dung đã tỉ mỉ, chăm chút làm từ sáng. Người đàn bà ít nói, tế nhị, dịu hiền này vừa là một nghệ nhân, vừa là một bà nội trợ đảm đang đã làm cho tôi cảm động với những chăm sóc tỉ mỉ của chị. Ăn xong chúng tôi thả bước đến một nơi gọi là Fontaine de Vaucluse để mua một chiếc bình fountain đặc biệt miền Provence mà chúng tôi đã thấy ở nhà anh chị Hoàng-Dung. Tại nơi đây, chúng tôi tới thăm một nơi mà anh Hoàng gọi là nơi có hình ảnh “Công cha như núi Thái sơn, Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.” Quả đúng như thế! Chúng tôi đã thấy một khe nước chảy ra từ một hốc đá, phát ra những luồng nước chảy xuống thành một dòng sông, mà theo các nhà địa chất học tại đây không biết nước đã bắt nguồn từ đâu. Bên kia bờ sông là ngọn núi cao của rặng núi Alpes soi bóng xuống dòng sông. Thêm một hình ảnh đáng ghi nhớ trong chuyến du ngoạn này.
Trên đường trở lại bãi đậu xe chúng tôi dừng chân lại một nơi làm giấy bằng thủ công để in ra những trang thơ rất đẹp nhưng cũng rất đắt tiền (8 Euro/1 trang thơ) và một địa điểm trình bày quá trình làm nước hoa. Bảo sao nước hoa lại chẳng đắt tiền vì phải cả ngàn ký hoa tươi mới ép được thành một tí tị tinh chất nước hoa cho quí bà xức vào để “hương gây mùi nhớ, trà khan giọng tình” làm cho quí ông mê mẩn cả tâm hồn?!?
Đây mới là một nơi đặc biệt nhất mà bất cứ người nào có tâm hồn nghệ sĩ, nhất là các họa sĩ phải dừng chân. Đó là nơi họa sĩ tài danh nhất thế giới đã sống và đã nằm bịnh viện trước khi lìa đời .
Những rừng cây olive xanh rờn một màu buồn thảm với những trái olive xanh thẫm trên cành đã làm cho nơi này thêm u tịch, cô liêu. Khách lữ hành dừng chân bên cạnh một bức tranh vẽ rừng cây olive nổi tiếng của Van Goh để chụp hình kỷ niệm và thương tiếc cho người nghệ sĩ tài hoa này! Những nhánh cây olive oằn oại rũ buồn trong tranh nói lên nỗi đau khổ oằn oại của cuộc đời Van Goh. Trong chuyến du hành này chúng tôi có cái may mắn là được một người có tâm hồn nghệ sĩ như anh chị VV Hoàng đưa đến tận nơi để nhìn thấy tận mắt những cây olive đã được người họa sĩ tài danh Van Goh đưa lên nét cọ để lại muôn đời cho hậu thế chiêm ngưỡng. Thế mới biết trong cõi đời này có rất nhiều việc mà chúng ta chưa biết đến hoặc không biết đến đã hiện hữu trong cõi trần này mà mỗi bước chân du hành của chúng ta sẽ đưa ta biết thêm nhiều điều mới lạ! Ngày xưa tôi chỉ biết Van Goh qua sách vở ở thư viện, ngày nay có đến nơi này, nhìn cảnh vật u buồn xung quanh mới cảm thương cho cuộc đời người nghệ sĩ tài hoa bất hạnh thuở nào !!


Trước khi trở về nhà, chúng tôi lại “dừng bước giang hồ” ghé qua Caves de Sarragan, một hầm rượu nằm sâu trong lòng núi mà nhiệt độ bốn mùa không thay đổi để thử rượu và mua rượu chính gốc xứ Pháp. Người xưa đã nói: “Nam vô tửu như kỳ vô phong” cho nên phu quân của tôi cũng đã khuân về mấy chai rượu Tây chính gốc “bà lang trọc” đem về Mỹ để khoe với bà con cô bác, sau khi đã ngà ngà men say với những ly rượu do người bán hàng cho uống thử! Tôi cũng bắt chước chàng nâng cao ly rượu và cảm thấy đôi má của mình ửng hồng không biết say vì rượu hay say vì phong cảnh hữu tình như Lý Bạch say trăng ?!?
Bước chân ra khỏi hầm rượu trở về thực tại trần thế để thấy núi đồi bao bọc xung quanh với một làng nho nhỏ trên núi cao có tên là Les Beaux de Provence. Đứng bên này núi chụp hình cảnh hùng vĩ bên kia núi để lại thấy mình nhỏ bé giữa trời đất bao la!!

 

Bóng chiều đã ngã về Tây dục khách đường xa trở về ngôi nhà Êm Đềm để nghỉ ngơi sau một ngày du ngọan miền quê nước Pháp đầy thú vị. Sau màn tắm rửa, thay xiêm đổi áo, “Chúng mình bốn đứa” lại lên đường đi ăn tối và thăm viếng Aix-en-Provence by night. Chúng tôi được chủ nhà đưa đi ăn món đặc sản Mules de Frits của Bỉ nhưng lại rất thịnh hành và trở thành món ăn quen thuộc của dân Pháp. Đó là những con chem chép nho nhỏ màu xanh được nấu với một loại nước sauce đặc biệt ăn chung với khoai tây chiên. Ngày hôm ấy bà chủ nhà Denise Dung lại có coupon đặc biệt nên chúng tôi được “buy one get one free” như ở Mỹ. Nhìn khay thức ăn đầy ấp chem chép xanh, khoai tây chiên vàng trông ngon lành và đói bụng chi lạ! Thế là có màn bóc từng con chem chép, xúc một chút nước sauce vào rồi đưa vào miệng hút nghe một tiếng “chụt”, lại nhón một miếng khoai tây chiên nhai từ từ. Mùi ngai ngái của con chem chép, vị béo béo của miếng khoai tây chiên trộn lẫn vào nhau. Ngon tuyệt! Lại nhớ đến món ốc len xào dừa béo ngậy của quê ngoại Cần thơ! Ôi! sao mà tha thiết tình quê quá, bạn ạ!!
“Có thực mới vực được đạo”, no bụng rồi mới có đủ sức lang thang trên hè phố của Provence by night chứ! Dù bây giờ là tháng 9 vào thu, nhưng khí hậu nơi đây vẫn ấm áp nên thiên hạ tràn ra đường đi lại ăn uống xôn xao. Các nhà hàng bày biện bàn ăn ngoài trời đông nghẹt thực khách bên trong lẫn bên ngoài dù rằng ngày hôm đó là ngày thứ ba trong tuần. Thực khách ăn mặc lịch sự. Dân Pháp dù là nam giới hay phụ nữ đều có dáng vẻ gọn gàng thanh lịch chứ không “béo trục béo tròn” như là dân Mỹ. Ông “tour guide” VV Hoàng nhanh nhẹn, đầy nhiệt tình, hiểu biết nhiều về nghệ thuật và lịch sử nước Pháp, đã hướng dẫn chúng tôi đến xem những ngôi nhà của những ông bá tước, những ông đại sứ ngày xưa đã từng cư ngụ, nay đã được biến cải thành ngân hàng. Chúng tôi đã đến sờ vào những cánh cửa cũ kỹ chạm trổ những hình tượng nghệ thuật, vỗ nhè nhẹ vào cầu thang kiểu cọ quanh co đưa lên những căn phòng có người ở bên trên. Một cái gì sợ sợ, một cái gì lạnh lạnh như cảm thấy những linh hồn xưa cũ còn lẩn quất đâu đây về thăm chốn cũ nơi xưa !?!
Rồi lang thang ngắm nghía những bồn nước nóng nước lạnh dọc đường đi. Rồi rảo bước vào những phố nhỏ quanh co để thấy có sự hiện diện của vài hàng quán mang tên Việt nam như Hà nội, Anh Đào. Trời về khuya thiên hạ vẫn dập dìu ăn uống, có biết rằng cũng có bốn người Việt nam đang rảo bước đường khuya để tìm những cái hay cái lạ của ban đêm xứ người có khác với ban đêm của một quê hương đã nghìn trùng xa cách hay không !!?
Rồi cũng phải quay về chốn cũ để uống trà ngắm ánh đèn lung linh chiếu sáng trong ngôi vườn nhỏ bé đầy nét đẹp Đông phương của gia chủ. Có một chút gì lắng dịu trong tâm hồn khi đứng bên lan can cửa sổ trên lầu nhìn xuống khu vườn tranh tối tranh sáng trong bóng đêm. Êm ả! Thanh tịnh! Nhẹ nhàng! Lâng lâng! Và tôi đã đem những hình ảnh đẹp của ngày du ngọan hôm nay vào trong giấc ngủ!
Sáng hôm sau là ngày thứ ba chúng tôi sống trong ngôi nhà Êm Đềm của đôi vợ chồng nghệ sĩ và cũng là ngày chúng tôi phải trở lại Paris vào buổi chiều, vì thế anh chị Hoàng-Dung muốn dành một ngạc nhiên cuối cùng cho chúng tôi là viếng thành phố Aix-en-Provence ban ngày, một thành phố được xếp hạng thứ ba trên thế giới về đời sống tốt đẹp, thân thương (World’s Best Top 15 places for a home away from home by Jon Spayde).
Ánh thái dương ban ngày đã làm cho con người sung sức phấn khởi hơn cho nên sinh hoạt đường phố cũng rộn rịp, tưng bừng hơn.

Ra khỏi nhà khoảng 9 giờ sáng, chúng tôi vào phố với một cảm giác hào hứng hòa chung nhịp sống với cư dân sở tại. Xe cộ rộn ràng nhường nhau để chạy vì ở nơi đây có nhiều bùng binh hơn là ngã tư đường có đèn xanh đèn đỏ lưu thông như ở Mỹ. Không thấy một bóng xe cảnh sát chạy tới chạy lui vì người nào cũng biết nhường nhau để … chạy xe. Quên nữa! Một đặc điểm là xe cộ xứ Pháp toàn là loại xe nhỏ như Citroen, Renault, vì đường xá xứ Pháp nhỏ hẹp chứ không rộng lớn thênh thang như đường xá xứ Mỹ. Đa số lại là xe số tay cho nên người viết phải thầm cảm phục quí vị nữ lưu lái xe ngườI Pháp !! Hôm nay lại là một ngày đặc biệt vì có phiên chợ trời bán ở trên con đường chính của thành phố. Chị Dung cho biết có thể hôm nay có một phiên xử đặc biệt ở tòa án cho nên phiên chợ được dời về nơi đây. Thế là được dịp mua sắm ở chợ trời đặc biệt này và cũng chính tại nơi đây tôi đã phải suýt khóc vì chợt khám phá ra chiếc vòng cẩm thạch nơi tay của mình biến mất !! Tội nghiệp cho chị Dung phải chạy tới chạy lui các hàng quán cũ để tìm kiếm, nhưng may mắn thay, bà chủ gian hàng bán túi vải đặc sản Provence đã tìm thấy được, cất giữ và trao trả lại cho khổ chủ. Thật đáng khen cho lòng tốt của người bán hàng ở Provence và cũng mầu nhiệm, may mắn thay cho tôi không bị mất chiếc vòng kỷ niệm này giữa phố chợ đông người !! Một kỷ niệm nhớ đời !! Thế là quí ông ra lịnh cho tôi phải cất chiếc vòng cẩn thận và không được mua sắm gì nữa cả để cho cuộc vui được trọn vẹn. Dĩ nhiên rồi! Vì tìm được chiếc vòng cẩm thạch cho nên tôi vui vẻ đi thăm những gian hàng bán bánh kẹo ngon lành và mỉm cười tươi tắn mỗi khi chụp hình kỷ niệm! Hú vía!!


Người hướng dẫn viên đầy nhiệt tình VV Hoàng lại hướng dẫn chúng tôi từng bước chân theo dấu các bảng đồng có viết tên Cézanne, một họa sĩ nổi tiếng sinh trưởng tại Provence, để đến một bồn nước có tượng hình của Cézanne bên trên. Rồi thả bước đến thăm Tòa Thị chính Aix-en-Provence. Nơi đây tôi thấy lá cờ màu vàng sọc đỏ. Thoáng nhìn tôi tưởng là cờ vàng 3 sọc đỏ của Việt nam, nhưng nhìn kỹ lại là cờ vàng 4 sọc đỏ, lá cờ chính thức của thành phố Aix-en-Provence. Đúng là “Niềm quê canh cánh bên lòng ! Hỏi người viễn khách có mong ngày về ?!” Dừng chân bên cửa hàng bán hoa tươi, tôi đã chụp hình với hoa hướng dương, bông hoa tượng trưng cho miền Provence, để hy vọng một tương lai sáng đẹp cho cá nhân mình và cho quê hương mình !!
Rồi cũng phải quay về để dùng cơm trưa và sửa sọan hành trang quay về Paris. Buổi ăn trưa hôm nay được ăn ngoài vườn với món soup cá đặc biệt và món lasagna do bà chủ khéo tay làm lấy. Trời cao xanh xanh, gió mát thanh thanh, tôi đưa mắt nhìn lại một lần chót khu vườn trong nắng thu để ghi lại một lần cuối vào trong tâm trí những đường nét nghệ thuật của khu vườn và tâm ý của chủ nhân thực hiện khu vườn .
Rồi có những lời cảm ơn và từ giã bịn rịn ở sân ga. Con tàu dần dần lăn bánh, chúng tôi đưa tay vẫy chào đôi vợ chồng nghệ sĩ dễ mến, đầy tình cảm vừa mới quen biết nhau nhưng hình như đã quen nhau từ tiền kiếp cũ qua sự cảm thông về quan điểm sống của kiếp người.
Hôm nay ngồi viết lại tâm tình này để thay cho lời cảm ơn chân thành của chúng tôi gửi đến anh chị Võ Văn Hoàng và Denise Trần Tử Dung đã nhiệt tình, thân ái và thương mến chăm sóc chúng tôi trong thời gian chúng tôi thăm viếng Aix-en-Provence. Đúng như lời anh chị đã nói : “Cuộc đời này ta nên cho nhiều hơn nên nhận và đi một bước đường học một sàng khôn.”
Chỉ trong 3 ngày sống ngắn ngủi bên nhau, nhìn thấy khu vườn của anh chị, nghe được những lời tâm sự chân thành và thân ái của anh chị, thưởng thức những bữa cơm ngon lành và khéo léo, sự chăm sóc tỉ mỉ của chị, thăm viếng những nơi nghệ thuật thanh nhã, qua những mẩu chuyện trao đổi nhau, chúng tôi thấy cuộc đời này vẫn còn có những tâm hồn cao đẹp và những tình cảm thân thương đối với nhau và chúng ta rất cần những thứ ấy trong đời sống của chúng ta :
Sông cần biển để có nơi chảy đến !
Biển cần sông để cho biển thẩm sâu !
Người cần người vì có những tình cảm nhiệm mầu !
Của tình cảm, của yêu thương vương vấn !!
( trích trong “Sông Cho Biển Nhận” của SL )
Một tượng Đức Mẹ de la Garde bồng con đứng cao ngất trên ngọn đồi dang tay cứu độ cư dân và những người đến Marseille, một khu vườn cây olive oằn oại như cuộc đời của danh họa Van Goh, những bồn nước đủ màu đủ kiểu phun nước trắng xóa, một lạch nước trong xanh chảy thành dòng sông bên núi cao sừng sững và còn nhiều chứng tích khác mà anh chị đã dẫn chúng tôi đến xem đã giúp cho chúng tôi mở rộng thêm tầm mắt và kiến thức, để biết trong cõi đời này đã có những cái hay cái đẹp đã hiện hữu nhưng mà ta vẫn chưa biết đến hay không biết đến. Câu nói của người xưa muôn đời vẫn là đúng : “Đi một bước đàng, học một sàng khôn.” Chúng tôi đã học rất nhiều về tình thương nhân loại, về thân tình bạn hữu, về nghệ thuật, về lịch sử, nhất là về quan niệm sống đẹp của anh chị. Đối với tôi: “Cái gì phát xuất tự trái tim sẽ đi đến trái tim.” Tâm hồn nghệ sĩ, tình cảm thân mến, nhiệt tình, những chăm sóc dịu dàng phát xuất từ trái tim của anh chị đã thực sự đi đến trái tim tình cảm của chúng tôi !! Xin phép được mượn lời thơ sau đây để làm kết luận cho bài viết này và xin anh chị nhận nơi đây lòng quí mến chân thành của chúng tôi đối với anh chị :
Xin hãy cho, xin hãy vui đón nhận !
Những thương yêu, những thương mến ngọt ngào!
Vì ngày mai nào ai biết ra sao ?!
Thì hiện tại hãy yêu thương, vui sống !! ( SL)

Xin chúc anh chị Hoàng-Dung và quí vị đã đọc bài viết này mà chúng tôi xem như là một chia sẻ tâm tình : những an lành trong cuộc sống, học hỏi thêm nhiều điều hay lạ để cho đời sống được thăng hoa tốt đẹp hơn.
Sương Lam

Một Chuyến Du Miền Đông Hội Ngộ CSV/QQGHC ĐS 12

 

https://i0.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/QuocGiaHanhChanh/P8161899-1.jpg

Viết tặng quí vị niên trưởng, bạn bè QGHC ĐS12 và quí thân hữu

mà tôi đã gặp  trong chuyến Du Miền Đông tháng 8 năm 2003 – SL

Nếu cuộc đời là những lần chia tay và hội ngộ thì cuộc hội ngộ tháng 8 năm 2003 tại Miền Đông (Washington D.C.) của những người CSV/QGHC khóa ĐS 12 sau buổi chia tay tháng 12 năm 1967 phải nói là đã để lại cho những người tham dự những tình cảm mến thương, cảm động vì không ngờ chúng ta vẫn còn có được phúc duyên gặp gở nhau sau 36 năm xa cách !?!

Từ ý niệm cần phải có một buổi hội ngộ bạn cũ tại Miền Đông sau 36 năm ra trường do anh NĐLuận đề xướng trong buổi họp mặt ngày 4 tháng 5 năm 2002 tại Nam Cali của các thân hữu CLB12, những cuộc trao đổi ý kiến, đề nghị về việc thực hiện một Đặc San Khóa 12  QGHC 1967-2003 và Ngày Hội Ngộ chính thức được bắt đầu để thành lập một  Ban Điều Hợp thực hiện Đặc San  cùng Ban Tổ Chức Ngày Hội Ngộ trong tinh thần tự nguyện và thông cảm .  Thế là Thủ Đô Washington D.C. được chọn làm nơi hội ngộ và dĩ nhiên các anh chị em CSV/QGHC khóa ĐS 12 cư ngụ quanh vùng W. D.C. và các tiểu bang lân cận là thành phần BTC gồm các anh chị NKHHỏa-SaDinh, anh chị NTHở-Giáp, anh chị Lê Văn Tiếc-Liểu, anh NQHùng là “Tứ Trụ”của BTC với sự giúp đở của các thân hữu khác.

Niềm vui bắt đầu ngay trong giây phút gặp nhau ở phi trường Dulles.  Tiếng cười nói rộn rả, mừng rỡ của anh chị Giáp-Hở, NKHHỏa, NQHùng đến đón những người bạn “mới lần đầu ra thủ đô phồn hoa đô hội”: NBTrí, ĐXSƠN,  cặp NĐLuận-Ngọc Lan, gia đình TVNghĩa, cặp ĐVXuân-Tuyết, cặp Minh-Sương Lam . Nhìn mái tóc bạc của những người bạn cũ, tôi nhận ra rằng thời gian đã trôi nhanh quá và “ta đã già hơn xưa” qua mái tóc , nhưng nụ cười rộn rả, tươi trẻ vẫn còn đó !!

Cái nóng nung người 85 độ F ở phi trường Dulles vào tháng 8 cuối Hạ đã làm cho những người đến từ miền Tây Bắc ngạc nhiên nhưng rồi cũng tự hài lòng rằng mình đã đem cái tình cảm nồng cháy từ miền xa đến nơi Miền Đông giá lạnh .

Buổi tối Tiền Hội Ngộ đêm đầu tiên tại nhà gia chủ NKHHỏa ồn ào, náo nhiệt tiếng nói cười của những người bạn đã 36 năm rồi mới được gặp mặt nhau.  Thôi thì tâm sự “giọt ngắn giọt dài” kẻ nói nhiều hơn người nghe, đến nổi SL phải vận dụng tiếng còi tu huýt mới tạm ổn định tình thế để bàn bạc chương trình hội ngộ theo tinh thần dân chủ sau khi đã tiêu thụ gần hết nồi cơm… size.. chùa với các món ăn đầy hương vị quê hương: mắm chưng, canh hẹ nấu đậu hủ …..do nữ chủ nhân Sa Dinh khoản đải.   Kim Qui va ĐBTâm là người từ phương xa đến chậm  nhất trong buổi tối này nhưng vẫn không chịu thua kém bạn bè đến trước về hai phương diện ăn uống va cười nói !!? Có nhìn cảnh các “mầm già văn nghệ ngồi tập hát bên nhau dưới sự hướng dẫn của Chị Hai NTHở mới thấy tình cảm gia đình hành chánh khóa ĐS12  hạnh phúc, dễ thương  thế nào đấy!!

Sáng hôm sau, phái đoàn lên đường viếng thăm Thạch Động Luray cũng trong không khí ồn ào náo nhiệt đến nổi người đẹp hướng dẫn viên Cathy cũng phải ngợi khen và bằng lòng cho phép những chàng trai độc thân tại chổLDThăng, NQHùng đứng cận kề chụp hình kỷ niệm trong lúc những chàng trai độc thân tại chổ khác ĐBTâm, ĐXSơn, NXKế, NVThu, NBTrí đứng xa xa mà nhìn với nỗi buồn vui khó tả ….bởi …vi`….tại  ??!    Hình như ĐTHDS  đã trổ hết tài  hào hoa phong nhả của một Đông Tà  nên lúc nào cũng đi cận kề bên người đẹp tóc vàng với nụ cười và ánh mắt đầy  …..tà  !!?

https://i0.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/QuocGiaHanhChanh/P8151837.jpg

Nào đã hết đâu, buổi tối hội ngộ tại nhà hàng Sàigòn House được tăng cường thêm với gia đình TS ĐQHuy gồm  3 người, cặp TXThời-NTNgọc, và “gà trống nuôi con”  TQChung đã làm cho các thực khách khác phải ngạc nhiên với tiếng sâm banh nổ dòn do TS ĐQH thân tặng. Thế là có một màn “tửu phùng tri kỷ thiên bôi thiểu” với lade, nước ngọt, rượu sâm banh.   Thiền Sư Tâm Huy hôm nay đã không “nhập thất” mà lại hạ sơn chung vui với bạn hiền !!!

Xong buổi tiệc , phe ta kéo ra ngoài chụp hình kỷ niệm và hồi hộp đợi chờ nhà in đem Đặc san khoá 12 đến. Rồi náo nức đón nhận. Rồi kêu réo gọi tên nhau. Rồi cười to sung sướng khi thấy bài vở và hình ảnh của mình được lên khung trên trang báo mặc cho thiên hạ , xe cộ lại qua!! Ôi! Chưa có bao giờ có một đặc san được các độc giả đón nhận nồng nhiệt như thế vì hình ảnh quá đẹp, bài viết đầy ấp kỷ niệm, ân tình của một thời đã qua!! Xin một lời cảm tạ đến Chưởng Môn NKHHỏa và SaDinh, đến  chàng rể thảo ĐVGiáp, đến ĐTHDS, đến những thành viên trong Ban thực hiện Đặc San, đến những người đãđóng góp bài vở, tiền bạc, công sức để cho ĐS Khóa 12 này được ra đời và đưa ta về kỷ niệm xa xưa !!

Người viết đã thức đến 3 giờ sáng để đọc một cách mê say những lời tâm sự chân thành của những “nàng dâu hành chánh” Minh Hà, Ngọc Lan , để lòng bồi hồi xúc động ngậm ngùi cho những người bạn đã ra đi vĩnh viễn NDCảnh, Hà Anh Tuấn ….., cho những bạn còn ở quê nhà  TBChâu, NTChi,…. rồi tự cười một mình khi nhìn thấy những khuông mặt ngây thơ “vô… số tội”  của những cô nàng, anh chàng sinh viên ĐS12 ba mươi sáu năm về trước. Xin cám ơn  những kỷ niệm, hình ảnh đáng yêu, đáng quí này

Ngày hôm sau  chưởng môn NKHHỏa lại phải  “thi hành nhiệm vụ” đưa những cụ  Lý Toét NĐLuận va bà cụ pha sửa Ngọc Lan  ,ông Tư Eách lên Saìgòn ĐVXuân và bà xả, dân Chắc Cà Đao miền lục tỉnh Nam Kỳ Sương Lam va Minh,  gia đình TVNghĩa, LĐThăng  và một số bạn bè khác viếng thăm Thủ Đô Washington D.C. bằng metro và lô ca chân  . Năm chàng “độc thân quí tộc” ĐBTâm, NXKế , ĐXSơn, NBTrí, NQHùng đã chơi trò xé lẻ đi riêng dưới sự hướng dẫn của ĐTHDS để tìm……(Việc đó phải hỏi quí vị đó là muốn tìm cái gì?) nên không được tham dự vào những cuộc vui trong xe metro và được ăn trưa ngon lành do BTC đải phái đòan đi metro  . Đúng là ..”thiên bất dung gian” nên năm chàng này phải ăn hotdog  cho biết mặt đá vàng !!

Chưởng môn NKHHỏa  xứng danh là chưởng môn Miền Đông lúc nào cũng chiều chuộng và phục vụ bạn bè một cách tận tình chu đáo trong việc viếng thăm hết tất cả danh lam thắng cảnh ở Thủ Đô như tháp Washington  Momument *, tòa nhà Quốc Hội, các viện bảo tàng không gian, Smithsonian , vườn bách thảo, Tòa Bạch Oác ….Đặc biệt nhất là quí bà được xem viên kim cương 45,5 carats với đôi mắt ngưởng mộ, ao ước trong khi quí ông thì lại  đứng lãng đãng ngoài xa nhìn vào , chỉ trừ có ĐTHDS thì lại thích thú ngắm nhìn những viên kim cương được trưng bày trong tủ kiếng  ?!?

Rồi  có những “anh hùng thấm mệt” không thích đến bắt tay Tổng Thống Bush nên dừng chân ngồi nghỉ dưởng sức trong khi các anh hùng nữ kiệt khác lại hăm hở tiếp tục lên đường đến Tòa Bạch  Ốc để chụp hình cho trọn bộ phim tập viếng thăm Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn.  Trên đường về để chuẩn bị cho buổi hội ngộ quan trọng đêm nay hình như mọi người đã hết  “xí quách” nên tiếng nói cười bớt rộn rả hơn buổi sáng hăm hở ra đi ?!!

Nhưng sau một màn tắm rửa sửa soạn dung nhan , Đêm Hội Ngộ lại tưng bừng náo nhiệt lên với những “chàng thanh niên hành chánh hào hoa phong nhả” trong bộ đồ vía veston, cà vạt. Quí bà cũng xinh đẹp rực rở hơn lên trong chiếc áo dài truyền thống  hay áo dạ tiệc  . Còn cảm động nào hơn khi trên những hàng ghế đầu có những khuông mặt thân yêu của GS Viện Trưởng Nguyễn Quốc Trị, cô Jackie Bông, các đại huynh Bửu Viên, La trung  Chánh, đại tỷ Cao thị Lể, GS Kim Oanh đến chung vui với đàn em hành chánh. Ban biên tập TSHCMĐ, bạn bè thân hữu hành chánh và những người đẹp áo tím  Gia Long ngày cũ  cũng góp mặt góp công cho Đêm Hội Ngộ hôm nay thêm phần náo nhiệt!

Thời gian như ngừng lại, không gian như đọng lại qua lời chào mừng của anh chị gia chủ NKHHỏa và của MC Lê văn Tiếc. Bốn câu thơ khai mạc và nụ cười luôn nở trên môi của bà chủ nhà Sa Dinh đã làm cho khách tham dự phải mến yêu, hâm mộ . Những người bạn cũ từ bốn phương trời về đây hội ngộ với tình thương mến sau 36 năm trời xa cách lần lượt bước ra trình diện. Có những kẻ đến từ miền Cali nắng ấm như vợ chồng NĐLuận-Ngọc Lan , ĐBTâm, ĐXSơn , NXKế, TVNghiã và gia đình, ĐTKQui, vợ chồng ĐVXuân-Tuyết . Chị Sương Lam NNSương và Minh đến từ thành phố hoa hồng Portland , Oregon . Có những người đến từ xứ vạn hồ Minnnesota  như vợ chồng TXThời-NTNgoc. , NBTrí, LĐThăng . Gần nhất là vợ chồng LVTiếc -Lê Liểu , vợ chồng NHTrí đến từ Connecticut , gia đình PTDương -LTĐào đến từ  New Jersey, gia đình ĐQHuy đến từ Virginia . Quan trọng nhất là ba  đại gia  trấn thủ tại Virginia đã lôi kéo được chị NTChâu ra khỏi tháp ngà  đến chung vui với các bạn dù từ lâu chị vẫn ở …….Virginia !!?    Thế là có đủ mặt quần hùng để có thể làm một màn …”Hoa Sơn Luận Kiếm”?

Tuy nhiên màn hợp ca bài ca “Trường Hành Chánh” , nguyên là bài ca Trường làng tôi của Phạm Trọng , đã được chị Kiều Tiên ĐS16 viết lời lại được trình bày bởi các CSV/ ĐS12 và gia đình hiện diện ngày hôm đó mới là màn cảm động nhất !!

https://i0.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/QuocGiaHanhChanh/HopCaBaiTruongLangToi8-03.jpg

Người viết đã cô’ ngăn sự xúc động để khỏi bật khóc khi ca lần thứ nhì  những lời hát sau đây:

“Theo tháng ngày chiến cuộc lan tràn , trường xưa nay đã mất tên mất nơi !Thôi hết rồi những chiều tan trường, bao khóa sinh sánh vai cười vui …..”

Bạn cũ ngày xưa bây giờ lưu lạc ở bốn phương trời , có những người còn đó và cũng có những kẻ đã ra đi vĩnh viễn. Những người bạn cũ ngày xưa hôm nay gặp lại nhau đây, cùng đứng bên nhau  hát bài ca nhớ về trường xưa bạn cũ thì thử hỏi ai là người có trái tim tình cảm làm sao  không xúc động cho được!!

Xin cám ơn Chị Kiều Tiên  ĐS16 đã viết lên những lời ca đầy tình cảm thân ái ngày xưa và cũng xin cám ơn những người bạn đã cùng tôi đứng bên nhau hát bài hát này một cách “xuất thần” trong Đêm Hội Ngộ!!

Sau phần nghi lể chính thức là màn ăn tiệc . Thôi thì đủ các món ngon vật lạ đầy hương vị quê hương Việt Nam đã được các bà nội trợ bạn hữu Gia Long  cũ của chị Sa Dinh ủng hộ giúp đở . Hoan hô tài “chiêu hiền đãi sĩ” của bà chủ nhà Sa Dinh  và cũng xin hoan hô sự tương thân tương trợ giúp đở bạn hiền của những người đẹp áo tím Gia Long ngày cũ !! ( Người viết xin …bật mí … Sương Lam cũng là dân  “áo tím ngày xưa” như  Sa Dinh, Chị Hở, Kim Qui, chị Triệu ..đấy!!)

https://i0.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/QuocGiaHanhChanh/SuongvamanChucTho8-03.jpg

Bây giờ mới là màn văn nghệ đặc biệt của những “nghệ sĩ”  ĐS12 và các thân hữu như Cô Jackie Bông, GS Kim Oanh  phụ trách . Đặc biệt năm nay nhiều CSV/ ĐS12 đã bước vào tuổi “lục thập thuận thiên nhỉ” nên BTC đã dành một màn chúc thọ cho các chiến sĩ hành chánh đẹp lão  này qua màn Chúc Thọ do chị Sương Lam phụ trách thật vui nhộn với bài thơ và bài ca 90 Năm Cuộc Đời  được trình bày bởi các “Lão Đại”  có từ 60 tuổi trở lên này. Hình như họ như trẻ lại trong vòng hoa Lei chiến thắng choàng cổ , trong ánh mắt nụ cười hạnh phúc khi được đứng bên nhau ca hát như  lúc còn là sinh viên !?!

https://i0.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/QuocGiaHanhChanh/P8161892.jpg

Cô Jackie Bông rất duyên dáng trong chiếc áo tứ thân giống như  “Cô Bắc Kỳ nho nhỏ “đã hát dân ca Quan Họ Miền Bắc và Hò Lơ Miền Nam  chung vui với các “môn sinh hành chánh” ngày cũ đã tạo cho mối giây thân ái , yêu thương thêm bền chặc đến nổi  GS NQTrị  cũng  phải khen ngợi các CSV/ĐS12 đã thực hiện được Đặc San Hành Chánh Khóa 12 và Đêm Hội Ngộ hôm nay. Chị Cao Thị Lể ĐS10  cũng lên tiếng  chúc mừng vàkhuyến khích cần có thêm những sinh hoạt thân ái này ở các khóa hành chánh khác để cho tình thương yêu giữa những người đồng môn ngày cũ trải dài trải rộng  khắp muôn phương!!

Bài hát  “Tôi có thể hay là vô địch” do chị NTHở hướng dẫn với sự đồng ca của các bạn đã đưa người tham dự nhớ đến và thương cảm cho số phận của những người tù cải tạo trước đây .

Thật không ngờ TS ĐQHuy xuất hiện để giới thiệu các nhà thơ của Khóa ĐS12.  Sau khi báo cáo: “Tổng chi rằng bài thơ Con Cóc là bài thơ hay”, người đã kết luận rằng : Cho nên dưới một góc độ nào đó những bài thơ của những nhà thơ Khóa ĐS12 cũng là những bài thơ hay? !!  làm cho những nhà thơ của khóa ĐS12 được giới thiệu  ngày hôm đó như  Sương lam, Thi san ĐXSơn, PTDương, Đinh Trần, TXThơi , NTNgọc  phải … “hết hồn” vì   đã được TS Tâm Huy …”lôi  ra ánh sáng”  trong khi đó người lại khiêm nhượng không đề cập một chút nào về  “nhà thơ tình lục bát” Tâm Huy cả!?!

Bài thơ “Nhớ Thầy Bông” của nhà thơ PTDương  được trình bày qua giọng ngâm ngọt ngào của chị Lê Liểu  đã khiến cho các môn sinh ngày cũ của Thầy ngậm ngùi nhớ thương người Thầy đáng kính ngày xưa!!

Những “nàng dâu hành chánh”  Xuân Tuyết, Ngọc Lan cũng góp  phần trình diễn cho đêm văn nghệ thêm phần khởi sắc trước khi màn “quậy” của ĐTHDS bắt đầu .

Khách tham dự có một màn cười  “trẹo quai hàm” khi các giai nhân tài tử của CLB12 và Khóa ĐS12 được  “Quậy Sĩ”  NQHùng lôi ra giới thiệu trong bài tham….lam luận của chàng dưới cái nhìn và phân tích rất là  Đông Y  và …Tà quậy !!

Tiếp đó anh ĐBTâm giới thiệu quá trình thành lập của CLB12 ở Nam Cali và sinh hoạt cùng thành viên cuả CLB12 đến ngaỳ hôm nay như thế nào ?!!

Chúng tôi có được những phút vui hội ngộ ngày hôm nay phải  nói là nhờ công sức phối hợp và làm việc cưa Tứ Trụ Miền Đông ( NTH, NKHH, NQH, LVT)  cùng các người đứng sau lưng các vị đó như anh Đổ văn Giáp, chị Sa Dinh. Chị Lê Liểu  đã “mệt xanh dờn khi đứng ra tổ chức Ngày Hội Ngộ này nên chị SL đã  đọc bài thơ  Cám Ơn Tứ Trụ Miền Đông và tặng quà kỹ niệm để tạ tình tri kỷ đến những người đã vì bạn bè đứng ra nhận lảnh tổ chức Ngày Hội Ngộ và nhờ đấy chúng ta mới có được những kỷ  niệm đáng yêu đáng quí này!!

Trước khi cắt bánh và chia xẻ cái ngọt ngào của tình thân  ái đến những người hiện diện, chúng tôi được tiếp tục thưởng thức tiếp những màn trình diễn của chị  NTHở, chị Lê Liểu, anh LĐThăng, anh NVThu

và đặc biệt nhất là màn đọc bài thơ Hai sắc Hoa Tigôn  được GS Kim Oah diễn đạt qua các cung cách và giọng nói khác nhau đã khiến cho khán thính giả có những trận cười vui vẻ .

Rồi cũng phải đến lúc chia tay và hát bài  ca tạm biệt để hẹn lại một ngày  “Đường trường sông núi hẹn ngày mai ta xum vầy “ . Rồi  có những nụ cười “long lanh nước mắt” khi chụp hình kỷ niệm! Rồi có những lời giả từ thắm thiết và rồi cũng có những lời chúc thân tình để hy vọng rằng chúng ta sẽ còn có phúc duyên gặp lại nhau !!

Nhưng những người bạn cũ đã 36 năm không gặp vẫn chưa chịu chia tay và vẫn ngồi lại với nhau để thưởng thức tiếng thơ của Thi San ĐXSơn, để nghe anh ĐVGiáp kể chuyện tếu , để nghe tiếng sáo của Tôn thất Hùng và để cùng cười với nhau thêm một lần nữa qua màn bầu “Nam Hoa Hậu Tốt Bụng” khi anh NVThu đã vui vẻ tiếp nhận vòng hoa đăng quang của chị SL thay mặt Ban giám khảo trước khi chia tay về  ngũ dưởng sức cho ngày vui hôm sau  là viếng thăm Thủy Học Viện ở Baltimore thuộc tiểu bang Maryland kế cận .

Ngày hôm sau cũng những khuông mặt thân thương đó lại cười nói, nói cười , đùa vui quậy phá nhau khi đi xem những con cá lạ bơi lội trong làn nước trong xanh và khi xem màn Dolphin Show .

Rồi cũng phải kết thúc 3 ngày hội ngộ  , có người phải trở về nhà cũ để tiếp tục công việc thường nhật  , có người còn ở lại để thăm viếng người quen cảnh lạ . Người  viết đã ở lại để viếng thăm New York và Philadelphia, PA cùng viếng thăm các đại huynh Bửu viên, La trung Chánh  với anh chị Giáp-Hở.   Chúng tôi lại thêm một lần nữa được sống những phút vui thân ái trong không khí gia đình ấm cúng khi trú ngụ ở nhà anh chị Giáp-Hở và khi thăm viếng các đại huynh thân kính. Xin một lời cảm tạ anh chị Giáp- Hở và gia đình các cháu Sĩ-Dung, Quyên-Phong, Trang-Thiện đã cho chúng tôi những giây phút ấm êm gia đình. Xin được nói hai chử cám ơn đến gia đình anh chị Bửu Viên, anh chị La Trung Chánh đã dành cho chúng em những cảm tình thân ái!!

https://i0.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/QuocGiaHanhChanh/P8211977cropjpghinhanhGiapgui2.jpg

Có một cái gì xúc động khi nhớ đến 2 câu thơ sau đây mà người viết đã được đọc trong Tha Hương.net  do Đại Huynh Bửu Viên phụ trách :

“Lạc địa vi huynh đệ

Hà tất cốt nhục thân!”

Cuộc đời như giòng sông chảy mãi không ngừng  và chúng ta cũng không bao giờ tắm cũng  trong một giòng sông ngày cũ vì trong mỗi sát na là đã có những sự đổi thay, thay đổi, thêm bớt, bớt thêm.  Những phút vui bên nhau chắc hẵn là những phút vui đáng quí vì đâu có ai biết được rằng những gì sẽ xảy ra trong những phút giây sắp đến.  Xin hãy cứ cho nhau những mến thương và cũng xin hãy đón nhận những thân tình yêu mến vì người viết thường nghỉ rằng :

“Nếu sông không chảy đến, làm sao biển thẩm sâu

Nếu biển không đón nhận, sông biết chảy về đâu?”

Sông và biển mà còn cần phải có nhau thì biển kia mới thẩm sâu và sông kia mới có nơi chảy đến thì con người tình cảm của chúng ta vẫn cần phải có nhau trong cuộc đời này cho tình thương yêu kia phát triển vun bồi !

Hôm nay ngồi viết lại tâm tình này sau khi đã đọc xong Đặc san Khóa 12 QGHC và đã xem xong 3 DVD tuyệt đẹp và đầy ấp những kỷ niệm đáng yêu do anh ĐVGIáp thực hiện và gửi đến bạn bè , người viết xin cảm ơn đến toàn thể  những người mà tôi đã có phúc duyên gặp gở trong chuyến Du Miền Đông vừa qua vì quí vị đã để lại nơi tôi những cảm tình và những kỷ niệm đáng yêu đáng quí .  Chúng ta đã có những thiện duyên hội ngộ cùng nhau . Chúng ta đã có đủ duyên đủ phúc để dược gặp gở nhau .Chúng tôi xin cảm tạ những thân tình yêu mến mà quí vị đã đem đến cho chúng tôi và cũng lấy làm hạnh phúc khi đón nhận những thân tình yêu mến đó !!

Xin được mượn lời thơ này thay cho lời kết để nói lên hy vọng của người viết . Xin chúc sức khỏe đến những người mà chúng tôi đã có phúc duyên gặp gở trong chuyến Du Miền Đông vừa qua .

“”Xin được phép nói lên lời thật nhẹ:

Cuộc đời này như gió thỏang mây bay

Nếu ta còn được gặp mặt hôm nay

Thì xin chúc : ngày mai ta vẫn gặp”

Sương Lam

Tháng 9 năm 2003

*  Tài liệu  về Đài Kỷ niệm George Washington của chị Sa Dinh gửi đến làm tài    liệu  . Cám ơn chị Sa Dinh.

Đài kỷ niệm Washington đã được hoàn tất hơn một thế kỷ trước vào ngày 6-12-1884, 36 năm sau khi đặt viên đá đầu tiên . Quốc Hội Hoa Kỳ vào cuối thế kỷ thứ 18  đã quyết định xây một đài kỷ niệm để tuyên dương vị tổng thống đầu tiên của Hoa Kỳ .  Dự án này được ghi vào họa đồ của kiến trúc sư Pierre L’enfant  ve6` thủ đô  Washington mà người Việt Nam thường hay gọi là “Cây Bút Ch씠 nằm trong khu vực Tây nam (SW) của thành phố trên trục nam bắc đi ngang qua Tòa Bạch Cung  và trục đông tây đi ngang qua tòa nhà Quốc Hộị

Chính George Washington  là người đã quyết định hoãn việc xây cất đài kỷ niệm này vì ông muốn dành ngân sách quốc gia để chi tiêu vào những việc cấp bách khác.  Sau khi tổng Thống George Washington  qua đời công việc xây cất với quỹ tư nhân mới được thực hiện , bắt đầu bằng việc thành lập Washington National Momument Society vào năm 1883.

Mẫu của kiến trúc sư  Robert Mills dược chọn trong số nhiều đề án trình lên dự thi . Lễ đặt viên đá đầu tiên rơi vào ngày Lễ Độc Lập của Hoa Kỳ , 4-7-1848.  Đá cẩm thạch lấy từ một mỏ đá ở tiểu bang Maryland . Sau 6 năm , cây tháp Washington cao  dược 152 bộ (feet) , khoảng 1/3 chiều dài tổng cộng .  Công việc xây cất bị đình hoãn đột ngột vì một số người chống Công giáo phản đối việc dùng đá cẩm thạch do Đức Giáo Hoàng tặng .  Số đá này bị mang lấy mất.  Ngoài ra ngân quỹ lại bị cạn sạch .  sau đó lại xảy ra cuộc nội chiến Nam Bắc . Công trình xây cất tháp Washington lại bị gián đoạn gần 30 năm cho đến năm 1889 mới được tái tục . Ngày nay nếu nhìn kỹ người ta thấy tháp Washington có hai màu khác nhau vì dùng hai đợt đá đậm và lợt .  Tháp Washington cao tổng cộng 555 bộ và 5 1/8 đốt .  Tại độ cao 500 độ , cây tháp Washington nhỏ lại theo hình kim tự tháp.  Bên trong tháp là một thang đi bộ gồm 898 bậc và một thang máy.  Sở Công Viên Quốc Gia ước tính có khoảng 1.5 triệu du khách viếng thăm Washington mỗi năm.

1

tiếng nói cười của những người bạn đã 36 năm rồi mới được gặp mặt nhau .  Thôi thì

“tâm sự giọt ngắn giọt dài “ kẻ nói nhiều hơn người nghe , đến nổi SL phải vận dụng tiếng còi “tu huýt”  mới tạm “ổn định tình thế” để bàn bạc chương trình hội ngộ theo “tinh thần dân chủ” sau khi đã tiêu thụ gần hết nồi cơm…..” sizẹ chùa ” với các món ăn đầy hương vị quê hương : mắm chưng, canh hẹ nấu đậu hủ …..do nữ chủ nhân Sa Dinh khoản đải .   Kim Qui va ĐBTâm là người từ phương xa đến   “…chậm “  nhất trong buổi tối này nhưng vẫn không chịu thua kém bạn bè đến trước về hai phương diện ăn uống va cười nói !!? Có nhìn cảnh các “mầm già văn nghệ” ngồi tập hát bên nhau dưới sự hướng dẫn của “ Chị Hai NTHở “ mới thấy tình cảm gia đình hành chánh khóa ĐS12 “ hạnh phúc , dề thương “ thế nào đấy !!

Sáng hôm sau, phái đoàn lên đường viếng thăm Thạch Động Luray cũng trong không khí ồn ào náo nhiệt đến nổi người đẹp hướng dẫn viên Cathy cũng phải ngợi khen và bằng lòng cho phép những chàng trai “ độc thân tại chổ” LDThăng, NQHùng đứng cận kề chụp hình kỷ niệm trong lúc những chàng trai độc thân tại chổ khác ĐBTâm, ĐXSơn, NXKế, NVThu, NBTrí đứng xa xa mà nhìn với nỗi buồn vui khó tả ….bởi …vi`….tại  ??!    Hình như ĐTHDS  đã trổ hết tài  “  hào hoa phong nhả  “ của một Đông Tà  nên lúc nào cũng đi cận kề bên người đẹp tóc vàng với nụ cười và ánh mắt đầy  …..tà  !!?

Nào đã hết đâu , buổi tối hội ngộ tại nhà hàng Sàigòn House được tăng cường thêm với gia đình TS ĐQHuy gồm  3 người, cặp TXThời-NTNgọc , và ‘gà trống nuôi con “ TQChung đã làm cho các thực khách khác phải ngạc nhiên với tiếng sâm banh nổ dòn do TS ĐQH thân tặng . Thế là có một màn “tửu phùng tri kỷ thiên bôi thiểu “ với lade, nước ngọt, rượu sâm banh .   Thiền Sư Tâm Huy hôm nay đã không “Nhập thất” mà lại hạ sơn chung vui với bạn hiền !!!

Xong buổi tiệc , phe ta kéo ra ngoài chụp hình kỷ niệm và hồi hộp đợi chờ nhà in đem Đặc san khoá 12 đến . Rồi náo nức đón nhận. Rồi kêu réo gọi tên nhau . Rồi cười to sung sướng khi thấy bài vở và hình ảnh của mình được “ lên khung “ trên trang báo mặc cho thiên hạ , xe cộ lại qua !! Ôi ! Chưa có bao giờ có một đặc san được các độc giả đón nhận nồng nhiệt như thế vì hình ảnh quá đẹp, bài viết đầy ấp kỷ niệm , ân tình của một thời đã qua !! Xin một lời cảm tạ đến Chưởng Môn NKHHỏa và SaDinh, đến  chàng rể thảo ĐVGiáp, đến ĐTHDS, đến những thành viên trong Ban thực hiện Đặc San, đến những người đãđóng góp bài vở, tiền bạc , công sức để cho ĐS Khóa 12 này được ra đời và đưa ta về kỷ niệm xa xưa !!

Người viết đã thức đến 3 giờ sáng để đọc một cách mê say những lời tâm sự chân thành của những “nàng dâu hành chánh “ Minh Hà, Ngọc Lan , để lòng bồi hồi xúc động ngậm ngùi cho những người bạn đã ra đi vĩnh viễn NDCảnh, Hà Anh Tuấn …..,

2

cho nhũng bạn còn ở quê nhà  TBChâu, NTChi,…. rồi tự cười một mình khi nhìn thấy những khuông mặt ngây thơ    “vô….   số tội”  của những cô nàng, anh chàng sinh viên ĐS12 ba mươi sáu năm về trước !?!  Xin cám ơn  những kỷ niệm , hình ảnh đáng yêu, đáng quí này !!

Ngày hôm sau  chưởng môn NKHHỏa lại phải  “thi hành nhiệm vụ” đưa những cụ  Lý Toét NĐLuận va bà cụ pha sửa Ngọc Lan  ,ông Tư Eách lên Saìgòn ĐVXuân và bà xả, dân Chắc Cà Đao miền lục tỉnh Nam Kỳ Sương Lam va Minh ,  gia đình TVNghĩa , LĐThăng  và một số bạn bè khác viếng thăm Thủ Đô Washington D.C. bằng metro và lô ca chân  . Năm chàng “ độc thân quí tộc “ ĐBTâm, NXKế , ĐXSơn, NBTrí, NQHùng đã chơi trò xé lẻ đi riêng dưới sự hướng dẫn của ĐTHDS để tìm…….(cái đó phải hỏi quí vị đó là muốn tìm cái gì …? ) nên không được tham dự vào những cuộc vui trong xe metro và được ăn trưa ngon lành do BTC đải phái đòan đi metro  . Đúng là ..”thiên bất dung gian “ nên năm chàng này phải ăn hotdog  cho biết mặt đá vàng !!

Chưởng môn NKHHỏa  xứng danh là chưởng môn Miền Đông lúc nào cũng chiều chuộng và phục vụ bạn bè một cách tận tình chu đáo trong việc viếng thăm hết tất cả danh lam thắng cảnh ở Thủ Đô như tháp Washington  Momument *  , tòa nhà Quốc Hội, các viện bảo tàng không gian, Smithsonian , vườn bách thảo, Tòa Bạch Oác ….Đặc biệt nhất là quí bà được xem viên kim cương 45,5 carats với đôi mắt ngưởng mộ, ao ước trong khi quí ông thì lại  đứng lãng đãng ngoài xa nhìn vào , chỉ trừ có ĐTHDS thì lại thích thú ngắm nhìn những viên kim cương được trưng bày trong tủ kiếng  ?!?

Rồi  có những “anh hùng thấm mệt “ không thích đến bắt tay Tổng Thống Bush nên dừng chân ngồi nghỉ dưởng sức trong khi các anh hùng nữ kiệt khác lại hăm hở tiếp tục lên đường đến Tòa Bạch  Ốc  ….để chụp hình cho trọn bộ phim tập viếng thăm Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn  .  Trên đường về để chuẩn bị cho buổi hội ngộ quan trọng đêm nay hình như mọi người đã hết  “xí quách “ nên tiếng nói cười bớt rộn rả hơn buổi sáng hăm hở ra đi ?!!

Nhưng sau một màn tắm rửa sửa soạn dung nhan , Đêm Hội Ngộ lại tưng bừng náo nhiệt lên với những “chàng thanh niên hành chánh hào hoa phong nhả” trong bộ đồ vía veston, cà vạt. Quí bà cũng xinh đẹp rực rở hơn lên trong chiếc áo dài truyền thống  hay áo dạ tiệc  . Còn cảm động nào hơn khi trên những hàng ghế đầu có những khuông mặt thân yêu của GS Viện Trưởng Nguyễn Quốc Trị, cô Jackie Bông , các đại huynh Bửu Viên, La trung  Chánh, đại tỷ Cao thị Lể, GS Kim Oanh đến chung vui với đàn em hành chánh . Ban biên tập TSHCMĐ , bạn bè thân hữu hành chánh và những người đẹp áo tím  Gia Long ngày cũ  cũng góp mặt góp công cho Đêm Hội Ngộ hôm nay thêm phần náo nhiệt  !!

3

Thời gian như ngừng lại, không gian như đọng lại qua lời chào mừng của anh chị gia chủ NKHHỏa và của MC Lê văn Tiếc . Bốn câu thơ khai mạc và nụ cười luôn nở trên môi của bà chủ nhà Sa Dinh đã làm cho khách tham dự phải mến yêu , hâm mộ . Những người bạn cũ từ bốn phương trời về đây hội ngộ với tình thương mến sau 36 năm trời xa cách lần lượt bước ra trình diện  . Có những kẻ đến từ miền Cali nắng ấm như vợ chồng NĐLuận-Ngọc Lan , ĐBTâm, ĐXSơn , NXKế, TVNghiã và gia đình, ĐTKQui, vợ chồng ĐVXuân-Tuyết . Chị Sương Lam NNSương và Minh đến từ thành phố hoa hồng Portland , Oregon . Có những người đến từ xứ vạn hồ Minnnesota  như vợ chồng TXThời-NTNgoc. , NBTrí, LĐThăng . Gần nhất là vợ chồng LVTiếc -Lê Liểu , vợ chồng NHTrí đến từ Connecticut , gia đình PTDương -LTĐào đến từ  New Jersey, gia đình ĐQHuy đến từ Virginia . Quan trọng nhất là ba “ đại gia ” trấn thủ tại Virginia đã lôi kéo được chị NTChâu ra khỏi “tháp ngà”  đến chung vui với các bạn dù từ lâu chị vẫn ở …….Virginia !!?    Thế là có đủ mặt quần hùng để có thể làm một màn …” Hoa Sơn Luận Kiếm  “ ?!?

Tuy nhiên màn hợp ca bài ca “ Trường Hành Chánh” , nguyên là bài ca Trường làng tôi của Phạm Trọng , đã được chị Kiều Tiên ĐS16 viết lời lại được trình bày bởi các CSV/ ĐS12 và gia đình hiện diện ngày hôm đó mới là màn cảm động nhất !!

Người viết đã cô’ ngăn sự xúc động để khỏi bật khóc khi ca lần thứ nhì  những lời hát sau đây:

…  “ Theo tháng ngày chiến cuộc lan tràn , trường xưa nay đã mất tên mất nơi !

Thôi hết rồi những chiều tan trường , bao khóa sinh sánh vai cười vui …..”

Bạn cũ ngày xưa bây giờ lưu lạc ở bốn phương trời , có những người còn đó và cũng có những kẻ đã ra đi vĩnh viễn . Những người bạn cũ ngày xưa hôm nay gặp lại nhau đây , cùng đứng bên nhau  hát bài ca nhớ về trường xưa bạn cũ thì thử hỏi ai là người có trái tim tình cảm làm sao  không xúc động cho được !! Xin cám ơn Chị Kiều Tiên  ĐS16 đã viết lên những lời ca đầy tình cảm thân ái ngày xưa và cũng xin cám ơn những người bạn đã cùng tôi đứng bên nhau hát bài hát này một cách “xuất thần “ trong Đêm Hội Ngộ !!

Sau phần nghi lể chính thức là màn ăn tiệc . Thôi thì đủ các món ngon vật lạ đầy hương vị quê hương Việt Nam đã được các bà nội trợ bạn hữu Gia Long  cũ của chị Sa Dinh ủng hộ giúp đở . Hoan hô tài “chiêu hiền đãi sĩ “ của bà chủ nhà Sa Dinh  và cũng xin hoan hô sự tương thân tương trợ giúp đở bạn hiền của những người đẹp áo tím Gia Long ngày cũ !! ( Người viết xin …bật mí … Sương Lam cũng là dân  “áo tím ngày xưa” như  Sa Dinh, Chị Hở , Kim Qui , chị Triệu ..đấy !!)

Bây giờ mới là màn văn nghệ đặc biệt của những “nghệ sĩ”  ĐS12 và các thân hữu như Cô Jackie Bông , GS Kim Oanh  phụ trách . Đặc biệt năm nay nhiều CSV/ ĐS12

4

đã bước vào tuổi “lục thập thuận thiên nhỉ “ nên BTC đã dành một màn chúc thọ cho

các “chiến sĩ hành chánh đẹp lão “ này qua màn Chúc Thọ do chị Sương Lam phụ trách thật vui nhộn với bài thơ và bài ca 90 Năm Cuộc Đời  được trình bày bởi các “Lão Đại “  có từ 60 tuổi trở lên này . Hình như họ như trẻ lại trong vòng hoa Lei chiến thắng choàng cổ , trong ánh mắt nụ cười hạnh phúc khi được đứng bên nhau ca hát như  lúc còn là sinh viên !?!

Cô Jackie Bông rất duyên dáng trong chiếc áo tứ thân giống như “ Cô Bắc Kỳ nho nhỏ ” đã hát dân ca Quan Họ Miền Bắc và Hò Lơ Miền Nam  chung vui với các “môn sinh hành chánh” ngày cũ đã tạo cho mối giây thân ái , yêu thương thêm bền chặc đến nổi  GS NQTrị  cũng  phải khen ngợi các CSV/ĐS12 đã thực hiện được Đặc San Hành Chánh Khóa 12 và Đêm Hội Ngộ hôm nay . Chị Cao Thị Lể ĐS10  cũng lên tiếng  chúc mừng vàkhuyến  khích cần có thêm những sinh hoạt thân ái này ở các khóa hành chánh khác để cho tình thương yêu giữa những người đồng môn ngày cũ trải dài trải rộng  khắp muôn phương !!

Bài hát “ Tôi có thể hay là vô địch “ do chị NTHở hướng dẫn với sự đồng ca của các bạn đã đưa người tham dự nhớ đến và thương cảm cho số phận của những người tù cải tạo trước đây .

Thật không ngờ TS ĐQHuy xuất hiện để giới thiệu các nhà thơ của Khóa ĐS12.  Sau khi báo cáo : “ Tổng chi rằng bài thơ Con Cóc là bài thơ hay “ , người đã kết luận rằng : “ Cho nên dưới một góc độ nào đó những bài thơ của những nhà thơ Khóa ĐS12 cũng là những bài thơ hay? !!”  làm cho những nhà thơ của khóa ĐS12 được giới thiệu  ngày hôm đó như  Sương lam, Thi san ĐXSơn, PTDương, Đinh Trần, TXThơi , NTNgọc  phải ….” hết hồn “ vì   đã được TS Tâm Huy …” lôi  ra ánh sáng “  trong khi đó người lại khiêm nhượng không đề cập một chút nào về  “nhà thơ tình lục bát” Tâm Huy cả !?!

Bài thơ “Nhớ Thầy Bông “ của nhà thơ PTDương  được trình bày qua giọng ngâm ngọt ngào của chị Lê Liểu  đã khiến cho các môn sinh ngày cũ của Thầy ngậm ngùi nhớ thương người Thầy dáng kính ngày xưa !!

Những “ nàng dâu hành chánh “  Xuân Tuyết, Ngọc Lan cũng góp  phần trình diễn cho đêm văn nghệ thêm phần khởi sắc trước khi màn “ quậy “ của ĐTHDS bắt đầu .

Khách tham dự có một màn cười  “ trẹo quai hàm “ khi các giai nhân tài tử của CLB12 và Khóa ĐS12 được  “ Quậy Sĩ “ NQHùng lôi ra giới thiệu trong bài tham….lam luận của chàng dưới cái nhìn và phân tích rất là  Đông Y  và …Tà quậy !!

Tiếp đó anh ĐBTâm giới thiệu quá trình thành lập của CLB12 ở Nam Cali và sinh hoạt cùng thành viên cuả CLB12 đến ngaỳ hôm nay như thế nào ?!!

Chúng tôi có được những phút vui hội ngộ ngày hôm nay phải  nói là nhờ công sức phối hợp và làm việc cưa Tứ Trụ Miền Đông ( NTH, NKHH, NQH, LVT)  cùng các

5

người đứng sau lưng các vị đó như anh Đổ văn Giáp, chị Sa Dinh. Chị Lê Liểu  đ㠓mệt xanh dờn “ khi đứng ra tổ chức Ngày Hội Ngộ này nên chị SL đã  đọc bài thơ  “ Cám Ơn Tứ Trụ Miền Đông “ và tặng quà kỹ niệm để tạ tình tri kỷ đến những người đã vì bạn bè đứng ra nhận lảnh tổ chức Ngày Hội Ngộ và nhờ đấy chúng ta mới có được những kỷ  niệm đáng yêu đáng quí này !!

Trước khi cắt bánh và chia xẻ cái ngọt ngào của tình thân  ái  đến những người hiện diện , chúng tôi được tiếp tục thưởng thức tiếp những màn trình diễn của chị  NTHở , chị Lê Liểu, anh LĐThăng, anh NVThu  và đăïc biệt nhất là màn đọc bài thơ Hai sắc Hoa Tigôn  được GS Kim Oah diễn đạt qua các cung cách và giọng nói khác nhau đã khiến cho khán thính giả có những trận cười vui vẻ .

Rồi cũng phải đến lúc chia tay và hát bài  ca tạm biệt để hẹn lại một ngày  “ Đường trường sông núi hẹn ngày mai ta xum vầy “ . Rồi  có những nụ cười “ long lanh nước mắt “ khi chụp hình kỷ niệm! Rồi có những lời giả từ thắm thiết và rồi cũng có những lời chúc thân tình để hy vọng rằng chúng ta sẽ còn có phúc duyên gặp lại nhau !!

Nhưng những người bạn cũ đã 36 năm không gặp vẫn chưa chịu chia tay và vẫn ngồi lại với nhau để thưởng thức tiếng thơ của Thi San ĐXSơn , để nghe anh ĐVGiáp kể chuyện tếu , để nghe tiếng sáo của Tôn thất Hùng và để cùng cười với nhau thêm một lần nữaqua màn bầu “Nam Hoa Hậu Tốt Bụng “ khi anh NVThu đã vui vẻ tiếp nhận vòng hoa đăng quang của chị SL thay mặt Ban giám khảo trước khi chia tay về  ngũ dưởng sức cho ngày vui hôm sau  là viếng thăm Thủy Học Viện ở Baltimore thuộc tiểu bang Maryland kế cận .

Ngày hôm sau cũng những khuông mặt thân thương đó lại cười nói, nói cười , đùa vui quậy phá nhau khi đi xem những con cá lạ bơi lội trong làn nước trong xanh và khi xem màn Dolphin Show .

Rồi cũng phải kết thúc 3 ngày hội ngộ  , có người phải trở về nhà cũ để tiếp tục công việc thường nhật  , có người còn ở lại để thăm viếng người quen cảnh lạ . Người  viết đã ở lại để viếng thăm New York và Philadelphia, PA cùng viếng thăm các đại huynh Bửu viên, La trung Chánh  với anh chị Giáp-Hở .   Chúng tôi lại thêm một lần nữa được sống những phút vui thân ái trong không khí gia đình ấm cúng khi trú ngụ ở nhà anh chị Giáp-Hở và khi thăm viếng các đại huynh thân kính. Xin một lời cảm tạ anh chị Giáp- Hở và gia đình các cháu Sĩ-Dung , Quyên-Phong, Trang-Thiện đã cho chúng tôi những giây phút ấm êm gia đình . Xin được nói hai chử cám ơn đến gia dình anh chị Bửu Viên, anh chị La Trung Chánh đã dành cho chúng em những cảm tình thân ái !!

Có một cái gì xúc động khi nhớ đến 2 câu thơ sau đây mà người viết đã được đọc trong Tha Hương.net  do Đại Huynh Bửu Viên phụ trách :

6

“ Lạc địa vi huynh đệ

Hà tất cốt nhục thân !”

Cuộc đời như giòng sông chảy mãi không ngừng  và chúng ta cũng không bao giờ tắm cũng  trong một giòng sông ngày cũ vì trong mỗi sát na là đã có những sự đổi thay , thay đổi, thêm bớt, bớt thêm.  Những phút vui bên nhau chắc hẵn là những phút vui đáng quí vì đâu có ai biết được rằng những gì sẽ xảy ra trong những phút giây sắp đến.  Xin hãy cứ cho nhau những mến thương và cũng xin hãy đón nhận những thân tình yêu mến vì người viết thường nghỉ rằng :

“  Nếu sông không chảy đến, làm sao biển thẩm sâu !?

Nếu biển không đón nhận , sông biết chảy về đâu ?! “

Sông và biển mà còn cần phải có nhau thì biển kia mới thẩm sâu và sông kia mới có nơi chảy đến thì con người tình cảm của chúng ta vẫn cần phải có nhau trong cuộc đời này cho tình thương yêu kia phát triển vun bồi !

Hôm nay ngồi viết lại tâm tình này sau khi đã đọc xong Đặc san Khóa 12 QGHC và đã xem xong 3 DVD tuyệt đẹp và đầy ấp những kỷ niệm đáng yêu do anh ĐVGIáp thực hiện và gửi đến bạn bè , người viết xin cảm ơn đến toàn thể  những người mà tôi đã có phúc duyên gặp gở trong chuyến Du Miền Đông vừa qua vì quí vị đã để lại nơi tôi những cảm tình và những kỷ niệm đáng yêu đáng quí .  Chúng ta đã có những thiện duyên hội ngộ cùng nhau . Chúng ta đã có đủ duyên đủ phúc để dược gặp gở nhau .Chúng tôi xin cảm tạ những thân tình yêu mến mà quí vị đã đem đến cho chúng tôi và cũng lấy làm hạnh phúc khi đón nhận những thân tình yêu mến đó !!

Xin được mượn lời thơ này thay cho lời kết để nói lên hy vọng của người viết . Xin chúc sức khỏe đến những người mà chúng tôi đã có phúc duyên gặp gở trong chuyến Du Miền Đông vừa qua .

“ Xin được phép nói lên lời thật nhẹ :

Cuộc đời này như gió thỏang mây bay !

Nếu ta còn được gặp mặt hôm nay ,

Thì xin chúc : ngày mai ta vẫn gặp !!”

Sương Lam

Tháng 9 năm 2003

*  Tài liệu  về Đài Kỷ niệm George Washington của chị Sa Dinh gửi đến làm tài    liệu  . Cám ơn chị Sa Dinh.

Đài kỷ niệm Washington đã được hoàn tất hơn một thế kỷ trước vào ngày 6-12-1884, 36 năm sau khi đặt viên đá đầu tiên . Quốc Hội Hoa Kỳ vào cuối thế kỷ thứ 18  đã quyết định xây một đài kỷ niệm để tuyên dương vị tổng thống đầu tiên của Hoa Kỳ .  Dự án này được ghi vào họa đồ của kiến trúc sư Pierre L’enfant  ve6` thủ đô  Washington mà người Việt Nam thường hay gọi là “Cây Bút Ch씠 nằm trong khu vực Tây nam (SW) của thành phố trên trục nam bắc đi ngang qua Tòa Bạch Cung  và trục đông tây đi ngang qua tòa nhà Quốc Hộị

Chính George Washington  là người đã quyết định hoãn việc xây cất đài kỷ niệm này vì ông muốn dành ngân sách quốc gia để chi tiêu vào những việc cấp bách khác.  Sau khi tổng Thống George Washington  qua đời công việc xây cất với quỹ tư nhân mới được thực hiện , bắt đầu bằng việc thành lập Washington National Momument Society vào năm 1883.

Mẫu của kiến trúc sư  Robert Mills dược chọn trong số nhiều đề án trình lên dự thi . Lễ đặt viên đá đầu tiên rơi vào ngày Lễ Độc Lập của Hoa Kỳ , 4-7-1848.  Đá cẩm thạch lấy từ một mỏ đá ở tiểu bang Maryland . Sau 6 năm , cây tháp Washington cao  dược 152 bộ (feet) , khoảng 1/3 chiều dài tổng cộng .  Công việc xây cất bị đình hoãn đột ngột vì một số người chống Công giáo phản đối việc dùng đá cẩm thạch do Đức Giáo Hoàng tặng .  Số đá này bị mang lấy mất.  Ngoài ra ngân quỹ lại bị cạn sạch .  sau đó lại xảy ra cuộc nội chiến Nam Bắc . Công trình xây cất tháp Washington lại bị gián đoạn gần 30 năm cho đến năm 1889 mới được tái tục . Ngày nay nếu nhìn kỹ người ta thấy tháp Washington có hai màu khác nhau vì dùng hai đợt đá đậm và lợt .  Tháp Washington cao tổng cộng 555 bộ và 5 1/8 đốt .  Tại độ cao 500 độ , cây tháp Washington nhỏ lại theo hình kim tự tháp.  Bên trong tháp là một thang đi bộ gồm 898 bậc và một thang máy.  Sở Công Viên Quốc Gia ước tính có khoảng 1.5 triệu du khách viếng thăm Washington mỗi năm.

Một Chuyến Du Cali 2003 với bạn QGHC



Viết tặng quí thân hữu QGHC tôi đã gặp ở Cali tháng 7 năm 2003
SL

Tháng 7 năm nay Portland hình như nóng hơn các năm vừa qua vì có ngày nhiệt độ lên đến hơn 90 độ . Tuy nhiên nếu so với tiểu bang Arizona nơi mà chúng tôi dừng chân viếng thăm Grand Canyon thì vẫn mát hơn vì tại nơi ấy nóng đến 120 độ. Trời nóng như thế, nếu có một luồng gió mát thổi đến thì ta cảm thấy mát lòng đôi chút cũng như trong cuộc đời này đôi khi chúng ta chỉ cần một lời nói dịu dàng, một cử chỉ thân tình, một nụ cười thân áí đến với ta thì bao nhiêu những phiền muộn cuả cuộc đời sẽ tan biến trong hư không?

Tôi đã đến Cali vào những ngày đầu tháng7 để họp bạn thân hữu với các THĐLHN bên ông xã tôi. Mỗi năm một lần những người bạn cũ đã có một thời làm việc chung với nhau nơi quê nhà bây giờ lưu lạc nơi xứ người lại tìm cách gặp nhau “ Để ta cùng nhắc lại chuyện ngày xưa . Có mây hồng, có nắng sớm , chiều mưa. Có tuổi trẻ, có giận hờn, thương nhớ.

Dĩ nhiên làm sao tôi không nhớ đến những người bạn đồng môn QGHC của tôi cư ngụ tại Thủ đô tỵ nạn Little Saigon này cho được!!

Thế rồi có một màn gọi điện thoai đến nhữngngười bạn thân mến khóa ĐS 12 năm xưa để hỏi thăm sức khỏe, để hò hẹn gặp nhau dù chỉ là những phút giây ngắn ngủi. Thế rồi vợ chồng ĐBáTâm, NQTrường, NHTân, Ngọc Lan đã đến với chúng tôi với tiếng nói cười vui vẻ sau một năm gặp lại kể từ tháng 5-2002. Thế rồi lại có thêm các anh Lưu V Trang, ChâuV Để, PĐThạnh, Tâm Triều anh chị TQuý Hùng, anh chị N Chí Vy, anh chị NNgọc Trác, anh chị ĐViết Cư và một vài anh chị “cao tuổi ” khác đaị diện cho Tổng Hội CSV/QGHC và Hội CSV/QGHC Nam Cali đã cùng nhau họp mặt ở nhà hàng Như Ý để gặp gở anh Vũ văn Hùng khóa ĐS9 và vợ chồng chúng tôi trong thân tình yêu mến bạn bè đồng môn cũ.

Ôi! Nắng Cali em đi mà chợt mát
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông

Tâm hồn tôi bổng thấy mát rượi không phải vì ngày hôm ấy tôi mặc chiếc áo lụa Hà Đông mà vì thân tình yêu mến của những “sư huynh, sư đệ, sư tỷ, sư muội” CSV/QGHC của tôi. Chị ĐVCư múc đải tôi chén canh chua, Ngọc Lan gắp mời tôi miếng cá kho đầy hương vị quê hương đã khiến tôi nhớ đến câu hát ru con mà ngày xưa mẹ  tôi thường hát ru tôi ngũ vào những buổi chiều hè:
Ầu Ơ ! Ví dầu kho cá nấu canh
Bỏ tiêu cho ngọ , bỏ hành cho thơm ! Ầu Ơ!

Xin cám ơn những người bạn hành chánh ngày xưa đã đưa tôi về kỷ niệm của những ngày xưa bé dại trong vòng tay âu yếm của mẹ hiền .

Nào đã hết đâu trước khi trở về thành phố Portland , chúng tôi laị đươc gặp gở những người bạn cũ đã từng làm việc chung ở Bộ Xã Hội trước đây. Anh Trần Quý Hùng , ông Giám Đốc Nha Cải Tiến Xã Hội “trẻ tuổi đẹp trai” ngày cũ đã đưa cặp NDuy Chính , cặp NHThọ, cặp Minh Sương đi thưởng thức các món ăn Miền Bắc: bánh tôm Cổ Ngư, bún ốc Hà Nội, miến xào cua tươi khiến tôi nhớ đến tác phẩm “Miếng Ngon Hà Nội “ nổi tiếng ngày xưa!! Thế là chúng tôi lại được hưởng niềm vui “tình Bắc duyên Nam ” trong vấn đề ăn uống khi được bạn bè hành chánh Cali chiêu đải.

Rồi lại thêm một màn cảm động khác khi dừng chân ghé bước thăm “hàn nho phong vị phú gia trang”  của “sư đệ” NDChính. Vợ chồng chúng tôi đã phải thích thú “trèo lên cây ..cam” để ….. chụp hình … vì cây cam sai trái vàng rực ngon lành ( chứ không phải “trèo lên cây bưởi hái hoa, bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân”  thi vị ngày xưa !?!) .

Nhìn tủ kiếng đựng những ấm trà sưu tập và nhìn NDChính pha trà đải khách mới thấy cả một “khung trời nghệ thuât uống trà” trong gian nhà nhỏ này ! Bà xã Kim Thịnh còn tặng tôi một bọc hoa thiên lý mà bây giờ khi về “trưa nấu canh rau, chồng vợ húp”, tôi đã “phải nhớ đời” bởi câu hát của người Miền Trung mà Đại Huynh Bửu Viên từ Miền Đông mới vừa gửi đến :
“Thương chồng nấu cháo le le,
Nấu canh thiên lý, nấu chè hạt sen..”

Hôm nay ngồi viết những lời tâm tình này để cảm tạ những người bạn CSV/QGHC ngày xưa đã để lại nơi tôi những cảm tình thân mến trong chuyến Du Cali vừa qua. Chúng tôi vẫn thường tin tưởng rằng trong cuộc sống hằng ngày quan hệ giữa người và người vẫn là điều quan trọng và “cái gì phát xuất từ trái tim sẽ đi đến trái tim” và hạnh phúc thay khi trong tầm tay với của tôi có những nụ cười thân ái, những ánh mắt luyến lưu vì tôi đã tự nhủ rằng :

“Đừng tìm mãi nơi đâu là hạnh phúc ,
Có thể gần , cũng có thể thật xa
Xa hay gần là ở tại Tâm ta
Ta cảm nhận thế nào là thế đó !! “
(trích trong bài thơ Hạnh Phúc ở Nơi Đâu của SL)

Sương Lam

Tâm Tình Về Một Buổi Họp Mặt THĐLVNHN Ở Nam Cali Năm 2003


Tháng 7 Cali không có mưa Ngâu và nhịp cầu Ô Thước  để cho Ngưu Lang Chức Nữ được gặp nhau nhưng có “những cánh chim tìm về tổ ấm” dưới mái gia đình THĐLVNHN để sống lại những giây phút thân mến, ôn lại “chuyện xưa tích cũ” và hỏi thăm nhau “người còn đó, ta còn đây” như thế nào giữa chốn “bụi hồng lao xao” này!?!

Tôi chỉ là một “nàng dâu Điện Lực” nhưng tôi vẫn muốn chia xẻ những niềm vui nỗi buồn của những người đã một thời cùng làm việc chung với chồng tôi vì tôi vẫn thường quan niệm rằng :

Đừng cân lượng và cũng đừng mặc cả

Vì tình thương không đơn vị đo lường

Nếu  biết rằng: ta thành thật yêu thương

Ta sẽ được niềm vui và hạnh phúc! (SL)

Quả thật vậy! Tôi đã thấy những niềm vui, những nụ cười, những ánh mắt, những lời nói câu chào đầy mến thương thân ái mỗi khi tôi đi họp mặt thân hữu với bạn bè của chồng tôi và của tôi. Tôi đã được cười đùa thoải mái tạm quên đi những phiền muộn, những nhàm chán của công việc hằng ngày mà tôi phải đương đầu trong cuộc sống giữa chốn phù hoa vật chất này!?

Mỗi năm một lần các THĐLVNHN đã tìm cách gặp gỡ nhau ở nơi này hay nơi khác để vui đùa bên nhau trong tình thân mến. Đây là một điểm đáng khen của các “sáng lập viên”  sinh hoạt thân ái này. Vậy xin cứ tiếp tục giữ gìn ngọn lửa ấm êm này và chuyển lửa lại cho thế hệ mai sau nếu còn đủ phúc duyên gặp gỡ !!

Năm nay Ban Tổ Chức Nam Cali với thành phần “chịu chơi và đầy kinh nghiệm” NĐ Phú, NV Dậu, PL Thượng, L Hùng đã làm một màn ngoạn mục và hấp dẫn là tổ chức họp mặt trên một chiếc du thuyền tại vùng Newport Harbor để  được ngắm cảnh mặt trời lặn lúc hoàng hôn, để được xem đốtù pháo bông vĩ đại của ngày lễ Độc Lập Hoa Kỳ v.v… Qua lời trình bày những khó khăn trong quá trình tổ chức đại hội, tôi thấy quả các vị nói trên đáng được khen chào và cám ơn như bài thơ mà Sương Lam đã đọc trong ngày đại hội để  vinh danh “những người vác ngà voi” này và cả những người đứng sau lưng họ như  “quí bà nội tướng”, và nhiều thân hữu khác. Thành phần thân hữu tham dự năm nay lên đến 150 người. Đó là chưa kể hơn 20 người phải ghi tên vào “waiting list” vì ghi tên trễ hạn và không tham dự được.

Thế rồi “trong lúc thuyền tình đang lướt sóng”, khách tham dự được thưởng thức những lời ca tiếng hát theo kiểu Karaoke của các giọng ca “vượt thời gian“, Cô Phát, Kim Oanh, LM Châu và Huyên, NV Di và Thu Cúc, Tố Nữ. Cô HT Phương vẫn được sự ái mộ của khán giả qua các bản nhạc trữ tình Pháp. Dĩ nhiên các “danh tài hài hước” NV Di, TS Thực, HM Cần vẫn còn phong độ và đã đem lại những nụ cười thoải mái đến với các khán thính giả. Năm nay TH NV Di chuyển “tông” hát vọng cổ “tình anh bán chiếu” được khán giả hoan nghinh nhiệt liệt!!

Đến 5 giờ chiều, tất cả khách tham dự được mời rời khỏi thuyền “lang thang thả bước xem hoa ngắm cảnh“ trên bờ, để Ban Tổ Chức sắp đặt buổi tiệc ban chiều.

Trở lại du thuyền với buổi cơm tối đặc biệt có sâm banh, có rượu vang khai vị với các thức ăn kiểu Mỹ sang trọng, khách tham dự có cảm tưởng mình đang lênh đênh trên một “Love Boat” nên thơ! Ôi bao nhiêu nỗi ưu phiền của cuộc sống hằng ngày chợt ”vỗ cánh bay xa” để còn lại nơi đây những giây phút thần tiên với rượu nồng tình thắm bên tiếng cười vui vẻ, trong ánh mắt dịu dàng. Hình như  người nào cũng có vẻ “đẹp trai, xinh gái” hơn ngày thường khi  bận bịu với các sinh hoạt hằng ngày!?

Người viết đã quên bước chân ra ngoài khoang thuyền để ngắm mặt trời lặn vì bận đùa vui với bạn bè quanh bàn tiệc. Đến khi “tâm hồn thi sĩ “ thức dậy bèn bước chân ra ngoài ngắm cảnh thì mặt trời đã bắt đầu ngủ yên ở chân trời nhưng vẫn còn le lói một vài ráng chiều vàng vàng trên mặt nước như để chờ đợi, đợi chờ khách tri âm!! Thế là tôi đã mất đi một giây phút nên thơ nhìn cảnh mặt trời lặn lúc hoàng hôn như Ban tổ chức đã giới thiệu!?! Thật tiếc quá!

Quay trở lại bàn tiệc thì đã thấây BTC đang sửa soạn một tiết mục đặc biệt khác là màn chúc mừng 50 năm thành hôn của TH HT Phát và phu nhân. Ôi! nhìn hai người cùng mỉm cười hạnh phúc đón nhận những lời chúc mừng của bạn bè thân hữu, cùng lời ca tiếng hát của trưởng nữ HT Phương, cùng thưởng thức tiếng thơ nồng thắm của TG Mỹ, mới thấy rằng “mối tình già”ø của Thầy Cô Phát thật đáng được ngưỡng mộ, thán phục!!

Hình như “khi vui trời cũng chìu người” cho nên trên trời xanh bao la, những đóa hoa pháo bông của ngày Lễ Độc Lập  cũng tươi nở muôn màu như góp phần vào niềm vui của người trần thế. Những đĩa bánh ngọt của chiếc bánh 50 năm Anniversary và bánh ngọt truyền thống họp mặt THĐLVNHN được phân phối đến tất cả mọi người tham dự trong sự ngọt ngào, đằm thắm gấp đôi đĩa  bánh ngọt hằng năm!?

Tiệc vui nào rồi cũng phải tàn để trả người trần thế trở lại cảnh thế trần với vui buồn thất tình lục dục của trần gian. Khách tham dự du thuyền bước lên bờ vẫy tay giã từ những phút vui hội ngộ đã qua. Rồi có những người ở lại để tiếp tục cuộc thám hiểm xứ Mexico lân cận. Rồi có những kẻ ra đi để về lại những sinh hoạt thường nhật. Rồi những lời giã từ hò hẹn sẽ gặp lại năm sau! Bạn đi chơi vui nhé! Bạn đi về bình an!

Lại gặp nhau đây trong tiệc cưới hai cháu Cường-Vân của anh chị NĐ Phú. Cô dâu xinh đẹp, chú rể hào hoa cặp tay nhau từng bước tiến về “lâu đài hạnh phúc“ đã khiến cho các cô các bác THĐL tham dự tiệc cưới sống lại ít nhiều kỷ niệm yêu đương ngày cũ và cũng thầm cầu chúc cho hai cháu rồi cũng sẽ ăn mừng 50 năm hạnh phúc bên nhau như bậc trưởng bối HT Phát!!

Những người khách phương xa vẫn tiếp tục cuộc hành trình “vượt biên giới” viếng thăm xứ Mễ Tây Cơ bên cạnh cho đáng công đáng của “cơm ghe bè bạn” đến đây họp bạn. Hai chiếc xe buýt do một công ty du lịch đảm trách chở hơn 100 khách viễn du lại phom phom lên đường “nam tiến“ về hướng San Diego và tạm dừng chân ở đây 40 phút để khách lữ hành có thể  “xem hoa ngắm cửa hàng” ở phố cổ San Diego (chứ không phải “phố cổ Hội An“ đâu nhé) rồi lại vội vã lên đường để thêm một lần “dừng bước giang hồ“ ở trạm mua đồ miễn thuế trước khi “vượt biên… giới” Mỹ-Mễ cho kịp đến giờ ăn trưa kẻo đói bụng. Khách hàng được khuyến cáo là không được mua rượu vì hôm ấy là ngày bầu cử ở xứ Mễ cho nên toàn dân Mễ   đều bị cấm uống rượu và cả khách du lịch cũng không được mang rượu vào Mễ!!

Ôi chao! Các đệ tử Lưu Linh Việt Nam trong phái đoàn “buồn năm phút“ vì đã mất dịp mua rượu miễn thuế nhưng quí bà lại hoan hô vì tiền của “nhà tôi” không bị “di tản chiến thuật” vào tủ kết của cửa hàng!! Hoan hô lẹânh cấm rượu!!

Tới màn ăn trưa ở xứ Mễ là cả một vấn đề vì “không ăn đậu không phải là Mễ, không đi trễ không phải là Việt nam!?!” cho nên hàng quán ăn nào của Mễ ở tại thị trấn Tijuana cũng bán toàn là Taco và các thức ăn có món đậu làm tiêu chuẩn nên TH NV Di sau khi thưởng thức thức ăn Mễ này đã phải “mệt xanh dờn” ngay tối hôm đó!! Có lẽ đây là kỷ niệm nhớ đời của “nghệ sĩ Văn Vỉ” NV Di!?!

Rồi sau một màn “tìm trẻ lạc” những khách đường xa cứ đi, đi mãi quên cả lối về giữa một thị trấn mà việc mua thuốc trụ sinh dễ dàng như “ăn cơm sườn“ vì không cần toa bác sĩ như ở Mỹ, đoàn lữ hành lại tiếp tục cuộc hành trình để kịp giờ đến Caliente xem những cuộc đua chó rất hào hứng và vui nhộn. Phu quân của người viết cũng đã tham dự vào cuộc vui và cũng đã trúng được một số tiền nho nhỏ để biết   cảm giác được ăn bạc là như thế nào nhưng rồi sau đó lại đánh cá thua ở  trạân nhì  để biết cảm giác bị thua bạc như thế nào.Thế mới biết sự được thua, còn mất chỉ là những phút giây vui buồn giả tạm mà thôi trong cuộc đời trần thế này!?!

Phái đoàn lại tiếp tục cuộc hành trình để đến một nơi mà ai nấy đều mong đợi là Rosarito-Puerto để đi dạo trên cầu nơi quay ngoại cảnh cho phim Titanic, để hứng những cơn gió biển thổi nhẹ vào hồn mình và thưởng thức văn nghệ ngoài trời cùng thưởng thức món Lobster ngon nổi tiếng với ly rượu Martini do công ty du lịch khoản đãi. Tiếng nói cười vui vẻ trong lúc thưởng thức món tôm hùm độc đáo theo “gout” Mễ lại vang lên và khách ra xe để về quán trọ với niềm vui no đủ!?

Tối hôm ấy hai vợ chồng chúng tôi lại làm một màn đi dạo “nửa đêm ngoài phố“ ở thành phố cảng Ensenada để biết sinh hoạt ban đêm ở nơi này như thế nào?? Ngoài đường xe chạy vẫn dập dìu, tiếng kèn xe vẫn kêu inh ỏi giống y chang “Sài gòn ban đêm” của chúng ta!? Vui nhỉ!!

Sáng sớm thức dậy sau màn “điểm tâm bỏ túi“ với bánh donut free của BTC và ”cà phê free” của khách sạn, phái đoàn lại lên đường đến La Bufadora, Baja California, Mexico để thưởng ngoạn những cơn sóng ép nước phun lên đến 40-50 feet mà có người gọi là “sóng thần” trông rất ngoạn mục. Nhìn cảnh trời nước bao la ở xa xa, trong khe đá này một cơn sóng cao phun nước trắng xóa cả một khoảnh khắc rồi lặng chìm xuống trả lại nước non kia về biển cả, người viết tự hỏi một mình:

Sóng đến, sóng đi ra biển cả

Người về chốn cũ, nhơ’chăng ai ?!

Đến trưa phái đoàn được đưa ra chợ để mua Sea food với giá thật rẻ và thưởng thức món cá chiên nóng dòn kiểu Mễ trước khi lên đường quay về xứ Mỹ cho kịp giờ dự buổi tiệc bế mạc do anh chị Phú-Yến khoản đãi tại tư gia của anh chị .

Trên đường về BTC có cho trình chiếu lại cuốn video tape ngày đại hội dưới tàu nên khách đường xa không cảm thấy mệt mỏi trong cuộc hành trình khi nhìn lại những hình ảnh vui nhộn, thân ái của ngày đại hội.

Hai tiếng đồng hồ ngồi trên xe chờ đợi thủ tục nhập cảnh xứ Mỹ quả có phần mệt mỏi giữa cơn nóng tháng bảy, nhưng nhìn những người khác phải nối đuôi sắp hàng ở lề đường trước các trạm nhập cảnh, người viết thấy mình vẫn còn sung sướng hơn người khác nhiều!!

Rồi cũng phải đến “biệt xá” của anh chị Phú Yến để dự tiệc bế mạc với những thức ăn Việt Nam ngon lành hấp dẫn đã được gia chủ trình bày đẹp đẽ trên hai dãy bàn dài. Rồi tiếng cười nói lại vang lên cả một khu vườn trang trí trang nhã, sang trọng. Rồi những thức ăn được “thưởng thức thật tình” vì ngon lành, hợp khẩu vị của người VN, nên thoáng chốc là hết sạch nên gia chủ phải tăng cường thêm một màn thịt nướng cho hòa điệu với những chai rượu mới khui.

Rồi cũng phải  đến lúc bịn rịn chia tay cảm ơn BTC đã tổ chức chu đáo thành công ngày Đại hội THĐLVNHN  năm nay  và hẹn  ngày tái ngộ năm sau.

Cuộc đời như một dòng sông chảy mãi và trôi vào trong biển cả và chúng ta không bao giờ tắm cũng trong một dòng sông ngày cũ vì trong mỗi một sát na là có những đổi thay, thay đổi. Hôm nay đây còn được gặp nhau  để được vui vầy bên nhau, ắt hẳn là chúng ta đã có những phúc duyên hội ngộ. Ngồi viết lại tâm tình này, người viết xin cảm ơn BTC ĐHHM THĐLVNHN đã “mệt xanh dờn” khi đứng ra nhạân lãnh công tác đem lại niềm vui nụ cười cho bạn bè xưa cũ, kết nối tình thân ái và để lại cho người tham dự nhiều cảm tình tốt đẹp. Chúng tôi vẫn tin tưởng rằng “những gì phát xuất tự trái tim sẽ đi đến trái tim” và hạnh phúc thay trong tầm tay với của tôi đã có những nụ cười thân ái, những ánh mắt luyến lưu vì tôi đã tự nhủ rằng :

Đừng tìm mãi nơi đâu là hạnh phúc

Có thể gần cũng có thể thật xa ,

Xa hay gần là ở tự tâm ta

Ta cảm nhận thế nào là thế  đó !!”

(trích trong bài thơ Hạnh Phúc Ở Nơi Đâu của SL)

Minh Phu Nhân

 

Đại Hội Họp Mặt THĐL 2003 tại Nam Cali

(Thân kính tặng “Tứ Trụ” Phú, Dậu, Thượng , Hùng và các nội tướng trong BTC)

Mỗi măm hè lại đến

Ta lại gặp nhau đây

Ca hát khúc sum vầy

Bạn bè thân mến cũ!

Năm nay là anh Phú:

 

Trưởng lão nhóm Cali

Ban tổ chức chủ trì

Cho đi thuyền lả lướt!?!

Muốn đi phải đóng trước:

50 “bucks” mỗi người

Anh Dậu mãi cười tươi

Năm nay đông người nhỉ !!

Danh sách cần soát kỹ

Kẻo bỏ sót tên ai

Thủ quỹ Dậu đại tài

Không một ai khiếu nại!?!

Phải là chân  giỏi chạy?!

Du ngoạn với tiếp tân

Job ấy thật rất cần

Người tay chân lanh lợi !?

Chạy lui rồi chạy tới

Thượng Phạm với Hùng Lê

Tuy mệt vẫn cười hề

Hoan hô Ban Tổ Chức

Quí Bà vẫn túc trực

 Giúp đỡ các “phu quân “ !

 Practice thật nhuyễn nhuần :

“Ai cần tôi có mặt “!

Mọi người đều xuất sắc

Trong phận sự được giao

Xin phép được khen chào

Và cám ơn Quí vị !!

Sương Lam

 

Viếng Thăm Địa Điểm Sóng Thần Ở Mexico

(Viết tặng phái đoàn THĐL trong ngày du ngoạn 7-7-03)

Một đoàn du ngoạn đến nơi đây

Ngắm cảnh bao la sóng nước đầy

Trên núi mây trôi, miền thượng giới !?

Dưới khe nước chảy, cảnh phàm này !

Một cơn sóng đến, tay vui vỗ

Hai phút quay phim, cẳng đổi xây

Mua sắm quí bà luôn mặc cả

Cùng nhau vui vẻ  phút giây này !

Cùng nhau vui vẻ phút giây này !

Sóng nước vụt lên, màu trắng xóa

Ông  bấm  vội vàng, cơn sóng đến

Bà chờ mỏi cẳng, ngắm chim bay

Xa xa một giải, trời mây nước

Xúm xít bên nhau, gái lẫn trai

Sóng đến rồi đi, ra biển cả

Người về  chốn cũ, nhớ chăng ai ?!

Sương Lam

Bài Thơ Tạm Biệt

(Tặng quí THĐL tham dự  ĐHHM THĐL 2003 tại Nam Cali)

Có những phút giây vui mừng gặp lại

Bạn bè xưa, một năm mới gặp nhau

Miệng cười tươi, lời nói với câu chào

Và ánh mắt nói lên lời thân mến !

Xin hãy để cho tình thương đổ bến,

Bến yêu thương, bến quí trọng thân tình

Nếu ta cùng chung một kiếp nhân sinh,

Thì ta hãy thương yêu trong cuộc sống !

Trong giây phút thuyền tình đang lướt sóng

Chúng ta cùng nhắc lại chuyện ngày xưa

Có mây hồng, có nắng sớm chiều mưa,

Có tuổi trẻ, có giận hờn,  thương nhớ !!

Giờ gặp lại với bao nhiêu trăn trở :

Anh có còn được khỏe mạnh như xưa ?!

Chị có còn làm bánh ngọt, kẹo dừa ?!

Em có nhớ những ngày xưa trốn việc ??!

Càng nhắc lại chúng ta càng nhớ tiếc !!

Những ngày vui, những giây phút bên nhau

Bạn ngày xưa, dù tóc đã đổi màu

Tình thương mến vẫn như ngày xưa nhé !

Xin được phép nói lên lời thật nhẹ :

Cuộc đời này như gió thoảng mây bay !

Nếu ta còn được gặp mặt hôm nay

Thì xin chúc: “ngày mai ta vẫn gặp”!

Sương Lam

 

Cảm Tạ

(Viết tặng 3 chàng “Ngự Lâm Pháo Thủ”  Dũng, Thụy, Thuần)

Đẹp lắm ! Bạn ơi! Những tấm hình !

Người nào cũng đẹp, cũng là xinh !

Anh nâng ly rượu… cười sung sướng!?

Chị nhoẻn cười duyên… thật rất tình !

Anh Dũng “program” … tên phải hợp??*

“Right Play” Anh Thụy, mắt nhanh tinh !*

Sương Lam gửi tặng hoa hồng … đẹp!?

Và một bài thơ với cảm tình !!

Và một bài thơ với cảm tình !!

Tặng người đã khéo chụp hình xinh !?!

“Phó Nhòm” Dũng –Thụy vang danh hiệu:

Chụp ảnh, “sharing” rất thạnh tình !

Kỷ niệm hằng năm lưu giữ mãi

Bản Tin Điện Lực mãi tươi xinh !

Anh Thuần gõ, sửa, “lay out” đẹp !

Gửi đến  bạn xưa với chữ Tình  !!

Gửi đến bạn xưa với chữ Tình !!

Tình người bạn cũ vẫn tươi xinh ?!

Mỗi năm dù tóc sang màu trắng ??!

Trắng tóc vẫn không trắng chữ Tình !?!

Bạn ở miền xa, xem ảnh đẹp ?!

Người về chốn cũ, nhớ hình xinh !!

Sương Lam ”ngẫu hứng“ làm thơ tặng:

Dũng – Thụy – Thuần luôn sống Chữ Tình  !!

Sương Lam

(7-18-03)

* hình  Thầy Phát + Anh  NN Đạt (Phát Đạt)

* hình Anh LM Hiệp + Anh TV Minh  (Hiệp Minh)

* hình quí bà cười duyên dáng hay cười hết “tốc lực” !