Sương Lam mời đọc Tâm Tình Ngày Lễ Của Cha 2017

Thưa quý anh chị,

Tháng Sáu nơi xứ Mỷ có ngày Lễ Của Cha (Father’s Day) để gia đình xum họp bên nhau chúc mừng Cha vui vẻ và  nhiều sức khỏe.

Đây là một ngày lễ đầy tình cảm gia đình dễ thương của nguời Mỹ và chắc chắn sẽ được các nước khác cũng sẽ cùng chung vui với người dân xứ Mỹ.

Người viết cũng hội nhập vào văn hoá hay đẹp này nên mỗi năm đều có viết một bài tâm tình về Tình Cha. Xin mời quý thân hữu lắng nghe tâm tình về Ngày Của Cha năm 2017 dưới đây nhé.  Xin cảm tạ.

Happy Father’s Day

Smile! Sương Lam

Tâm Tình về Ngày Của Cha 2017

Inline image 1

Đây là bài số ba trăm bảy mươi bốn (374) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Hôm qua Chủ Nhật 6-18-2017 là ngày  những người con ở nước Mỹ vui mừng chào đón Ngày Của Cha. Tôi cũng bỏ nhiều thời gian  đi tìm những hình ảnh đẹp và những bài ca về Cha để  làm những tấm thiệp Happy Father’s Day gửi đến bạn bè để góp lời chúc tụng đên những người Cha  trong ngày vui này.  Smile!

Văn hoá đạo đức Việt Nam luôn dạy con cái phải kính yêu và nhớ công ơn sinh thành dưỡng dục của Cha Mẹ qua các câu ca dao, tục ngữ dưới đây:

 “Công Cha như núi Thái Sơn

 Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra

 Một lòng thờ Mẹ kính Cha

 Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con”

Như vậy thì công ơn của  cha mẹ sánh bằng ngang nhau, nhưng trong thơ văn, nghệ thuật người ta thường nhắc nhở ân đức và sự nhớ thương về người Mẹ nhiều hơn, sâu đậm hơn người Cha. Có thể là vì mẹ gần gủi, bao dung, dịu dàng, hy sinh chăm sóc con cái  nhiều hơn người cha lúc nào cũng nghiêm khắc, lạnh lùng, không biểu lộ tình cảm thương yêu con cái nhiều bằng người mẹ hay chăng? Nhất là trong thời gian chiến tranh, người Cha là những chiến sĩ can trường phải rờì bỏ gia đình xông pha nơi trận mạc để bảo vệ đất nước hay phải sống khổ cực trong các trại học tập cải tạo cho nên đàn con chỉ biết trông cậy vào sự bảo bọc, vào đôi tay yếu gầy đầy tình yêu thương của người mẹ mà thôi.

Riêng đối với cá nhân người viết,  tôi vẫn nghĩ rằng:

 « Người đã viết rất nhiều về Tình Mẹ

Như nước nguồn, như biển cả mênh mông

Và ngọt ngào như lúa chín ngoài đồng

Con khôn lớn cũng nhờ giòng sữa Mẹ

 

Cha cũng đã góp phần nuôi dạy trẻ

Đã nhiều đêm cha thao thức canh thâu

Đã nhiều lần Cha lo lắng âu sầu

Khi con trẻ biếng ăn hay biếng học »

Đối với tôi, Tình Cha Ngĩa Mẹ ngang bằng như nhau vì

“Mẹ là hoa cho đời thêm hương sắc

Để cho con thấy vẻ đẹp cuộc đời này

Cha là chim giang đôi cánh tung bay

Cho con biết có trời cao đất rộng” 

Thơ Sương Lam

Inline image 1

Hôm qua trong khi đi tìm tài liệu viết về Tình Cha. Thật tình người viết rất xúc động khi đọc một đọan văn viết về việc dạy con của Ông Jack Ma, người sáng lập tập đoàn Alibaba của Trung Quốc.

Ông đã viết 9 điều để dạy con trai của ông và người viết tâm đắc nhất các lời dạy dưới đây:

“1-Những người không tốt với con, đừng để ý quá nhiều đến người ta. Trong suốt cuộc đời con, không có ai có nghĩa vụ phải tốt với con, trừ ta và mẹ con. Với những người đối xử tốt với con, nhất định phải trân trọng, cảm ơn.

5-Mặc dù nhiều người không được học hành nhiều song vẫn thành công nhưng điều đó không có nghĩa là con không cần dụng công học hành mà cũng có thể thành công.

Những kiến thức con học được chính là thứ vũ khí mà con có. Con người có thể tay trắng lập nghiệp nhưng không thể không có vũ khí mà lập nghiệp, nhớ cho kỹ!

7-Ta không yêu cầu con phải phụng dưỡng, nuôi ta nửa đời còn lại. Đồng nghĩa với việc đó, ta cũng không nuôi con nửa đời còn lại.

Khi con trưởng thành đến mức có thể tự lập, trách nhiệm của ta đã kết thúc. Từ nay về sau cho dù là con ngồi xe buýt hay ngồi trên xe Mercedes, ăn sơn hào hải vị hay cơm canh đạm bạc, con đều phải tự lo liệu”

Xin mời đọc thêm đoạn văn dưới đây:

Jack Ma được nhiều người ngưỡng mộ và biết đến với những quan điểm “khác người”, trong đó có cả việc dạy con cái.

“Các bậc cha mẹ thường kỳ vọng con cái mình phải học giỏi, phải nằm trong top những học sinh giỏi nhất của lớp, của trường, của tỉnh, của cả nước và còn phải cao hơn nữa. Vì vậy, họ thường dạy và hướng con cái phải học thật giỏi và chỉ tập trung cho việc học là chính. Trái ngược với các bậc phụ huynh khác, Jack Ma có quan điểm dạy con “khác người”.

Trong cuốn sách Jack Ma’s Internal Speeches: Trust in Tomorrow, vị tỷ phú chia sẻ quan niệm về giáo dục: “Con không cần phải nằm trong top 3 của lớp, học sinh trung bình là ổn, miễn là bằng tốt nghiệp của con không quá tệ. Lý do là bởi chỉ bằng việc là một học sinh trung bình, con mới có thời gian rảnh rỗi để học những kỹ năng khác”.

Theo quan điểm của ông thì học không phải là tất cả, các kỹ năng khác ngoài việc học cũng không kém phần quan trọng. Vì vậy đừng dành hết thời gian cho việc học giỏi nằm top cao để rồi bỏ qua các kỹ năng sống khác.

Những học sinh ở Trung Quốc luôn phải nỗ lực hết mình để trở thành người giỏi nhất và gạt hết mọi thứ sang một bên để dành cho việc phấn đấu trên lớp học. Bản thân hệ thống giáo dục của Trung Quốc đã định hình nên quan điểm này của các học sinh. Bất cứ ai muốn vào một trường đại học tốt đều cần phải học chăm chỉ và có điểm cao trong các bài kiểm tra. Những kỹ năng bạn có thể phát triển ở bên ngoài lớp học đều không phù hợp với mục tiêu vào đại học. Thậm chí, với nhiều học sinh, những hoạt động ngoại khóa được cho là tốn thời gian bởi mục tiêu cao cả nhất của họ là vào đại học.

Tuy nhiên, Jack Ma lại có suy nghĩ khác. Ông cho rằng nền kinh tế Trung Quốc phát triển là nhờ những cá nhân xuất sắc và tinh thần doanh nhân. Như ông đã chỉ ra, Alibaba trở thành một trong những công ty thành công nhất thế giới mặc dù thực tế ông không phải là một sinh viên giỏi (ông đã 3 lần trượt kỳ thi vào đại học). Thực tế ngoại trừ Robin Li của Baidu, rất nhiều lãnh đạo hàng đầu của các công ty Trung Quốc đều đạt được thành công mà không cần nằm trong top 3 học sinh ưu tú nhất lớp.

Jack Ma từng nói với phóng viên rằng ông đã viết cho con trai một bức thư vào sinh nhật thứ 18 của cậu với 3 lời dạy: Một là luôn nghĩ cho bản thân và phán xét độc lập; Hai là luôn giữ tinh thần lạc quan – có rất nhiều vấn đề xảy ra trên thế giới nhưng chắc chắn phải tồn tại giải pháp; Thứ ba là, hãy thành thật, nhất là với cha của mình.

Dù cách dạy con có khác người đi chăng nữa thì mục đích cuối cùng của Jack Ma cũng chỉ hy vọng con cái trưởng thành và thành công trong cuộc sống.”

(Nguồn: Trích trong  http://vietnamfinance.vn)

Lời dạy của người cha đối với con trai nói trên rất thực tế, rất đặc biệt đáng được suy ngẫm, phải không bạn?

Người viết thêm một lần xúc động nữa khi xem một phim rất ngắn “Father and Daughter” đã được đăng tải dưới đây:

Youtube 2000 – short film Father and Daughter – Michaël Dudok de Wit

Inline image 2

“Bộ phim hoạt hình về cô gái khao khát cả đời gặp lại người cha mất tích lần đầu tiên được công chiếu trên VTV3 đã chiếm được cảm tình của rất nhiều người xem. Cho đến nay, đã gần hai thập kỷ trôi qua, những hình ảnh đen trắng và nhạc nền buồn đầy ám ảnh của bộ phim vẫn in rõ nét trong tâm trí khán giả nhiều thế hệ.

Bộ phim đã đạt giải Phim hoạt hình ngắn hay nhất tại lễ trao giải Oscar năm 2000.

Chỉ trong hơn 9 phút ngắn ngủi, “cha và con gái” đã lấy đi nước mắt của biết bao người xem. Tông màu đen trắng, hình họa hết sức đơn giản, nhạc nền không lời dặt dìu êm ái, có lẽ khiến không ít người nhớ về tuổi thơ, về những bộ phim hoạt hình giản dị mà sâu sắc đã cùng chúng ta lớn lên.

Những cảm xúc, ký ức ngày thơ bé ùa về khi đoạn phim bắt đầu khởi chiếu, những kỷ niệm thời ấu thơ quấn quýt bên cha hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết…

Đó là một cuộc chia ly đầy day dứt và nuối tiếc khi người cha chèo thuyền qua sông để lại đứa con gái còn rất nhỏ. Ngày ngày, cô bé đạp xe đến bờ sông chờ cha trở về. Những vòng xe cứ quay đều, quay đều, bất tận như năm tháng mòn mỏi cô bé đợi tin cha. Cuộc sống cứ lặng lẽ trôi qua, cô bé ngày nào đã trở thành thiếu nữ, lập gia đình, rồi có con… Bất chấp thời gian và thời tiết, dù là những ngày đẹp trời hay những ngày bão lốc, cô vẫn đến bến sông mong được gặp lại cha một lần. Mỗi lần đi qua con đường ấy, cô đều nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi lưu giữ hình ảnh cuối cùng của người cha thân yêu…

Cuối cùng, đến lúc đã trở thành một bà lão già lưng còng tóc bạc, không đủ sức đạp xe nữa, cô dắt theo chiếc xe đến dòng sông năm xưa, nay đã trở thành những cồn cát trắng, cỏ hoang mọc đầy, tin vào một phép màu vô hình… Dù cuộc sống có ban tặng cho cô điều tốt đẹp gì, thì cha vẫn là một phần không thể thiếu trong cô. Rồi cô đi bộ dưới lòng sông, bắt gặp chiếc thuyền cũ kỹ ngày đó nhưng giờ đã mất dấu người cha. Nằm trong chiếc thuyền nhỏ, bỗng dưng cô được sống lại thời trẻ dại và nhìn thấy người cha thân yêu… Nếu không thể gặp lại ông trong thế giới này thì cô có thể đoàn tụ với cha ở một nơi thiêng liêng tốt đẹp trong tâm tưởng…

Những thước phim cuối cùng kết thúc cũng là lúc khán giả bật khóc. Ai cũng thấp thỏm chờ đợi theo từng vòng quay bánh xe đạp của cô bé, để rồi ngậm ngùi nhìn bóng cô gái đứng lặng bên dòng sông. Thời gian có trôi đi vô tình, thì người cha vẫn luôn là tượng đài vĩnh cửu, là bờ bến yêu thương, là sự chờ đợi khắc khoải trong cô bé. Tình yêu thương của cô khiến người xem cảm động mà xót xa, gợi nhắc họ về ngày xa xưa, khi họ có thể sà vào lòng cha, được cha bế ẵm. Ký ức giản đơn nhưng cũng đủ cho một đời khao khát chờ đợi…”

(Nguồn:  Trích trong  http://daikynguyen.com)

Mời quý bạn cùng thưởng thức:

Youtube 2000 – short film Father and Daughter – Michaël Dudok de Wit

Happy Father’s Day

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi- MCTM 374-ORTB 62117)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Inline image 3

Sương Lam giới thiệu Portland Rose Festival – Nhóm thợ vịn làm xe hoa CĐVNOR 2017

Kính mời xem

Sương Lam giới thiệu Nhóm thợ vịn làm xe hoa CĐVNOR 2017- chủ đề Hoà Bình- Tự Do- Công Lý

Collection  Portland Rose Festival

https://plus.google.com/u/0/collection/UVJbZ

Inline image 1

Suong Lam Tran

Portland Rose Festival

365 followers – 31 posts – Public

Xin click vào đây xem hình

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts/Wnwc85Wjawx

1-Nhóm thợ vịn làm xe hoa CĐVNOR 2017- chủ đề Hoà Bình- Tự Do- Công Lý

Inline image 2

….Tuần vừa qua, vợ chồng chúng tôi đi làm thợ vịn phụ giúp làm xe hoa cho buổi diễn hành Rose Festival vào ngày 6-10-2017 sắp đến. Năm nay quý sư ở Tịnh Xá Minh Quang, toạ lạc nơi số 14719 SE Powell BLVD Portland,OR 97236 cho phép ban tổ chức làm xe hoa của CDVNOR được phép xử dụng bãi đậu xe phía sau chánh điện để làm nơi làm xe hoa. Xin tán thán công đức ủng hộ và giúp đỡ của quý sư trụ trì Tịnh Xá Minh Quang.

Đến nơi, chúng tôi đã thấy nhiều “thợ vịn” đang kẻ sơn người phết, kẻ cắt người dán trang trí những hình ảnh dàn dựng trên xe hoa với chủ đề “ Hoà Bình- Tự Do và Công Lý do hoạ sĩ Hoàng Kym thiết kế….

(Trích trong bài viết Những Người Làm Thợ Vịn của Sương Lam đang trong ORTB số 782 ngày 25 tháng Năm năm 2017)

2- Giới thiệu Xe Hoa CĐVNOR   2009-2016

https://plus.google.com/u/0/photos/112448069295471524939/album/6428750212561441841?authkey=COuF24DImtqUoAE

 

 

Inline image 3

Hình ảnh xe hoa của CDVNOR tham gia trong buổi diễn hành xe hoa của ngày lễ hội Rose Festival hằng năm được tổ chức vào tháng 6 tại thành phố Hoa Hồng Portland- Oregon.

1- Năm 2009 – chủ đề Cánh Chim Tự Do

2- Năm 2010 – chủ đề Hành Trình Tìm Tự Do

3- Năm 2011 – chủ đề Thánh Gióng Phù Đổng Thiên Vương

4- Năm 2013 – chủ đề Chíếc Nón Lá Việt Nam

5- Năm 2015 – chủ đề Việt Nam Quê Hương Tôi

6- Năm 2016 – chủ đề Thankyou America

7- Năm 2017 – chủ đề Tự Do- Hoà Bình Công Lý

Các xe hoa của CĐVNOR diễn hành trong ngày lễ hội Rose Festival từ năm 2009 đến nay là:

1- Cánh Chim Tự Do (2009), đoạt giải thưởng Royal Rosarian Award.

2- 35 Năm Hành Trình Tìm Tự Do (2010), đoạt giải thưởng đặc biệt “Mayor Harry Lane Award” for “Best depiction of community Spirit” tạm dịch là “Miêu tả được tinh thần cộng đồng một cách xuất sắc”. Mayor Harry Lane là một trong các nhân vật sáng lập, thực hiện và bảo trợ cho chương trình Rose Festival hằng năm ở Portland, Oregon.

3- Thánh Gióng (2011), đoạt được giải thưởng “Confederated Tribes of Grand Ronde Award (Best depiction of community spirit)”

Vietnamese Community of Oregon

4- Chiếc Nón Lá Việt Nam (2013), đoạt giải thưởng Queen Award

5- Chủ đề xe hoa năm 2015 là Việt Nam Quê Hương Tôi với hình ảnh bản đồ nước Việt Nam, lá cờ vàng ba sọc đỏ, các quyển sách về lịch sử Việt Nam và các cô gái Việt Nam duyên dáng trong chiếc áo dài Việt Nam ba miền, những hình ảnh đầy tình tự dân tộc của quê hương Việt Nam yêu dấu của chúng ta.

Xe hoa Việt Nam Quê HươngTôi của CĐVNOR năm 2015 với sự hợp tác của cộng đồng Việt Nam ở Clark County, WA đã đoạt được giải:

(Rose Festival Court Award (Best example of enthusiasm and teamwork)

(Vietnamese Community)

6- Chủ đề xe hoa năm 2016 là Thank You America với biểu tượng Nữ Thần Tự Do trong ý nghĩa tỏ lòng biết ơn đến đất nước và nhân dân Hoa Kỳ qua lời trình bày của BCH/CĐVNOR dưới đây:

Xe hoa Thank You America 2016 với sự hợp tác của cộng đồng Việt Nam ở Clark County, WA đã đoạt được giải thưởng Rose Festival Directorr Award. (Oregon.live.com)

FLOAT AWARDS

3- Giới thiệu Rose Festival in Portland Oregon 2017

Inline image 4

http://www.rosefestival.org/

http://www.rosefestival.org/event-calendar

http://www.rosefestival.org/event/grand-floral-parade

Event Details

Date June 10, 2017

Time 10:00 a.m. – 2:00 p.m.

Location Memorial Coliseum to Downtown Portland

Location Map

Admission INDOOR:

$30 reserved

$15 super-saver

Indoor Seating Chart

OUTDOOR:

$30 reserved chairs

$25 reserved bleachers

Outdoor Seating Chart

Ngồi xem dọc theo đường ở dưới phố Portland thì tự do miễn phí. Smile!

PHÓNG SỰ CỘNG ĐỒNG: Lễ hội Hoa Hồng 2016 tại Portland, Oregon

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Sương Lam mời đọc Niềm Vui Do Mình Tự Tạo Ra

Thưa quý anh chị,

Cuộc đời có những vui buồn lẫn lộn.  Thi văn nghệ sĩ, nhạc sĩ, tài tử điện ảnh, diễn viên sân khấu v..v..  sống nhiều với tình cảm và thường hay thương vay khóc mướn dùm cho thiên hạ.

Những tác phẩm văn nghệ, vở kịch, phim ảnh nào có nhìều tình tiết éo le, có những cuộc tình đổ vỡ, những cuộc tình không có đoạn kết thì càng được khách thưởng ngoạn yêu chuộng, càng được nhớ nhiều hơn là những chuyện tình có kết cụộc đơn giản gặp  nhau, lấy nhau cái rụp, đẻ con cả chục đứa v..v.. Vì thế con người mới khổ vì cái thất tình lục dục của mình.

Đôi khi vui buồn do số trời định sẵn mà nhiều người cho rằng đó là do duyên nghiệp.  Một phần khác, nếu có được cái tâm tĩnh lặng, an nhiên trong cuộc đời thì chúng ta có thể chấp nhận những đau buồn, những khó khăn đến với ta và tìm cách hoá giải, tự tạo cho mình niềm vui thì cuộc đời hy vọng sẽ đẹp hơn.  Cuộc sống của những người dân Việt Nam sống tha hương trong đa số chúng ta là một thí dụ điển hình.

Hy vọng tâm tình của người viết hôm nay sẽ được quý thân hữu đón nhận với sự cảm thông. Smile!

Sương Lam

Niềm Vui Do Mình Tự Tạo Ra

 Inline image 1

Đây là bài số ba trăm bảy mươi hai (372) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Một Cõi Thiền Nhàn là khu vườn do nguời viết tạo lập để trồng những hoa thơm cỏ lạ mà tôi đi góp nhặt được ở khắp nơi, trên internet, qua trang sách vỡ, qua các điện thư bạn gửi  v..v…đem về đây  để các bạn cùng  thưởng thức.  Có những câu chuyện, những bài thơ nho nhỏ, ngắn gọn nhưng khi đọc xong đã khiến cho ta khẻ nở một nụ cười và học ở nơi đó một bài học, một kinh nghiệm sống vô cùng quý báu.  Đó là một niềm vui nho nhỏ trong ngày của người viết và hy vọng đó cũng là niềm vui của các bạn.

Đa số những bài viết của tôi là chuyện ký hay phóng sự ghi lại những sự việc đã xảy ra trong một thời điểm nào đó, những cảm tình thân ái và những lời tâm tình của người viết đối với bằng hữu hay đối với những người tôi đã gặp trong các sinh hoạt mà tôi đã tham dự.

Trong một số các bài viết khác, tôi muốn tâm tình về nhân sinh quan của mình.  Một cái gì qua sẽ không bao giờ trở lại, cho nên những lúc nhàn rỗi, ngồi đọc lại những gì mình đã viết, những tâm tình mình đã chia sẻ với người khác, đó chính là niềm vui thanh nhã của tâm hồn của tôi trong cuộc sống đầy bon chen, phức tạp hằng ngày.

Người giữ vườn MCTN xin phép và cảm ơn các tác giả của những gì được trình dẫn nơi đây.   Cũng xin cảm ơn các  khách đồng điệu đã cảm thông, ủng hộ và khích lệ nguời viết trong việc đi  tìm cái Tâm an bình tĩnh lặng trong cuộc sống bon chen đầy phiền muộn này.

Hôm nay nguời giữ vườn  MCTN xin mời khách trần thưởng thức hai mẫu chuyện Thiền dưới đây:

Chỉ đáng hai xu

Xưa có một vị thiền sư và một đạo sĩ cùng đi xuống núi. Hai vị kết làm bạn đường. Đến chân núi thì phải đi qua một con sông. Đạo sĩ vén áo đi phơi phới trên mặt nước đến bờ kia . Thiền sư lại tìm bến đò qua sôn , phải trả hai xu. Lên bờ gặp lại nhau. Đạo sĩ có vẻ tự đắc.
Thiền sư hỏi:
– Huynh luyện tập bao lậu mới được như vậy?
Đạo sĩ đáp:
– Phải ba mươi năm.
Thiền sư bảo:
– Công phu luyện tập ba mươi năm của huynh giá đáng 2 xu. Tôi chỉ tốn 2 xu cũng qua sông được.

(Trích trong Giai Thoại Thiền- Viên Đức sưu tầm)

Nhà Phật cũng thường nói “Nhất thíết duy tâm tạo”, thành Phật hay thành ma cũng chỉ một niệm mà thôi.  Nếu ta  thay đổi cách nhìn của ta thì ta sẽ thấy hạnh phúc hay đau khổ trong cuộc đời .

Xin mời quý bạn thưởng thức mẫu chuyện Thiền nho nhỏ dưới đây:

Thành Phật thành ma một niệm

Inline image 2

Có bà lão được người nói đùa là “bà già hay khóc”  Dù trời nắng trời mưa bà cũng đều khóc.

Có người hỏi:

–    Tại sao bà khóc?

–          Vì tôi có hai đứa con gái, đứa lớn gả cho người bán giầy, đứa nhỏ gả cho người bán dù.  Ngày trời quang đãng, tôi nhớ đến đứa con út bán dù, không ai mua nên tôi khóc.  Ngày trời mưa, tôi nhớ đến đứa con lớn bán giầy, nhất định cũng không có khách đến mua nên tôi khóc.

Người đó nói:

–          Bà nên nhớ, lúc trời nắng thì con gái lớn buôn bán giầy rất khá, và khi trời mưa thì cô út bán dù rất đắt.  Thế thì khóc làm gì?

Bà già nói:

–          –  Đúng rồi a!

Từ đó bà lão hay khóc không còn khóc nữa, dù trời mưa hay nắng, bà đều tươi cười vui vẻ.

Lời Bình:

Chỉ cần thay đổi cách nhìn là cuộc đời trở nên hạnh phúc hay đau khổ.  Chính mình tự làm khổ mình quả thật nhiều hơn là người khác làm khổ mình.  Trách sao không được bình an.

(Nguồn: trích trong Thiền là gì?  Biên soạn: Giác Nguyên)

Cũng có nhiều người tâm hồn và tinh thần luôn luôn giao động vì những chuyện không quan trọng như trong câu chuyện Tin Trời Sập dưới đây.  Đối với họ, một trái dừa khô rụng xuống cũng thể được xem là trời đã sập xuống rồi!  Smile!

Tin Trời Sập

Inline image 3

Thuở xưa, trong một khu rừng nọ muôn thú chung sống trong thanh bình, nhởn nhơ tự tại. Ngày kia, khi bừng mắt tỉnh dậy sau một đêm dài ngủ say, gia đình nhà thỏ nghe một tràng âm thanh như sấm nổ, đất đá chuyển động mạnh làm miệng hang nhà thỏ gần như bị lấp kín… Thỏ chúa hốt hoảng la to: “Trời sập”, rồi phóng mình ra khỏi cửa hang chạy như điên hướng về phía cuối rừng. Lũ thỏ còn lại cũng phóng nhanh theo thỏ chúa, vừa chạy chúng vừa hét lớn: “Trời sập”…

Chạy được một đoạn, thỏ chúa gặp gia đình nhà ngựa đang nhởn nhơ gặm cỏ dưới ánh nắng an lành của ban mai, liền bảo: “Các bác không sợ chết à, trời đang sập đấy… chạy nhanh…”. Ngựa chúa hỏi lại: “Bác nói gì thế?”, “Trời sập” cả nhà thỏ cùng trả lời rồi tiếp tục cuộc chạy trốn. Thấy gia đình nhà thỏ chạy bán sống bán chết, gia đình nhà ngựa cùng lao theo và cũng luôn mồm hét lớn: “Trời sập, trời sập”….

Chẳng mấy chốc toàn bộ thú rừng trong cánh rừng già truyền cho nhau điệp khúc “trời sập, trời sập”… và tất cả đều hoảng hốt nối đuôi vào cuộc chạy thoát thân trước nguy cơ “trời sập”… khu rừng bình yên hôm ấy bỗng vang dậy những âm thanh “Trời sập, trời sập…” với bầy thú rừng hoang man cực độ…

Cuối cánh rừng già, gã sư tử đang ngái ngủ nghe văng vẳng những tràng âm thanh “trời sập, trời sập” ngày một lớn dần, rồi lớn dần… Gã vươn vai đứng dậy, trước mắt gã là cảnh bầy thú rừng đang nối đuôi chạy hỗn loạn, con nọ đạp con kia để chạy, không con nào nhường con nào. “Quái lạ, chuyện gì thế nhĩ?” gã sư tử rung mình…

Đàn thú ngày một đến gần, đến gần… rồi cuối cùng tất cả đều đến cuối rừng, nơi gã sư tử đang đứng đợi. Gã sư tử hỏi: “Chuyện gì thế các bác?”, “Trời sập” hổ chúa trả lời. Sư tử hỏi tiếp “Trời sập ở đâu?”, “Trời đang sập” hổ đáp. Gã sư tử nhìn về cánh rừng không thấy bất kỳ một dấu hiệu nào gọi là “trời sập”, cao cao trên các cành cây đàn chim vẫn líu lo ca hát, cây cỏ vẫn thì thầm những điệp khúc của một buổi ban mai an lành, ánh nắng buổi sáng nhẹ nhàng chiếu xuyên qua các tàng cây tạo nên một buổi bình minh thơ mộng… Quay lại nhìn hổ chúa, sư tử hỏi: “Ai bảo bác trời sập?”. Hổ trả lời: “Nhà bác ngựa hoang”. Lại hỏi gia đình ngựa hoang thì ra nhà thỏ…

Dưới sự dẫn đầu của sư tử, tất cả thú rừng lần theo dấu vết những thông tin được cung cấp bởi gia đình họ thỏ. Kết quả cuối cùng của “cuộc điều tra” ấy là: một trái dừa khô lâu ngày không ai hái đã rụng xuống cái hang nhà thỏ khi cơn gió buổi sáng đi qua… tạo thành “tin trời sập”…

Ôi! Cuộc đời tràn ngập những chuỗi dài của vô số “tin trời sập”, có mấy ai đủ tỉnh táo để kiểm chứng thực hư ?

(Nguồn: Trich bài viết Chuyện tầm phào của Lê Bích Sơn)

Xin chúc quí bạn một ngày vui với cái gật đầu và nụ cười nhè nhẹ qua tâm tình của người viết  được diễn đạt trong bài thơ dưới đây. Smile!

Có Những Niềm Vui

Có những niềm vui suốt đời nhớ mãi:
Thuở tuổi ấu thơ, theo mẹ đến trường
Mẹ nắm tay con, gửi trọn tình thương
Con đã vào lớp, mẹ còn trông ngó

Có những niềm vui, ngây thơ tuổi nhỏ:
Đánh đáo, chọi bi, đánh đũa, lò cò
Vô tư, khờ dại, chẳng chút âu lo
Chỉ biết giỡn đùa, quấy cha, nũng mẹ

Có những niềm vui, một thời coi nhẹ:
“Cồng sin”, chép phạt, một thuở biết yêu
Ngớ ngẩn theo ai, dáng liễu yêu kiều
Gửi lén thơ tình , nên vào trễ học

Có những niềm vui, cười trong tiếng khóc:
Pháo cưới vu quy, con bước theo chồng
Một sáng mùa Xuân, có kẻ sang sông
Bỏ lại sau lưng, biết bao kỷ niệm

Có những niềm vui, phải đành dấu diếm:
Gặp lại cố nhân, đôi mắt vẫn tình
Sống lại trong tim tuổi mộng thư sinh,
Cuộc tình thứ nhất, học trò vụng dại

Có những niềm vui, mỉm cười sảng khoái:
Thấy kẻ thân yêu, được sống an bình,
Giữa cuộc trần ai, đau khổ sinh linh
Thân tâm tĩnh lạc, an vui, hạnh phúc

Sương Lam

Xin  mời bạn thưởng thức youtube dưới đây cho đời thêm vui.  Smile!

Youtube Happy and Dance with Matt Harding

Where the Hell is Matt? 2012

18,496,725 views

Inline image 4

Published on Jun 20, 2012

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi- MCTN 372-ORTB 784-6717)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Inline image 5

Sương Lam Chúc Mừng Happy Mother’s Day- Thơ SL phổ nhạc đặc biệt

Happy Mother’s Day

Inline image 2

Dòng Nước Mắt Chảy Xuống- Thơ Sương Lam- NS Nguyễn Hữu Tân phổ nhạc và hát.

Inline image 3

Dòng Nước Mắt Chảy Xuống

Viết tặng những ai sẽ, đang và đã làm Mẹ
nhân Ngày Của Mẹ
SL

Dòng nước mắt bao giờ cũng chảy xuống
Cuốn trôi đi bao phiền muộn cuộc đời
Những sáng mưa hồng, chiều nắng buông rơi
Mẹ nuôi dạy cho đàn con khôn lớn

Mẹ sung sướng nhìn đàn con đùa giỡn
Con bé thơ chạy nhảy rất hồn nhiên
Niềm hân hoan sáng rực mắt Mẹ hiền
Con khỏe mạnh là Mẹ mừng vui lắm

Con đau bịnh, cả bầu trời đen thẳm
Mẹ âu lo theo nhịp thở của con
Mẹ khẩn cầu, Mẹ thức trắng mõi mòn
Dòng nước mắt lại một lần tuôn xuống

Tình người Mẹ lúc nào cũng mong muốn
Con thành công, con hạnh phúc, bình an
Dẫu đôi lần Mẹ ngăn lệ chực tràn
Khi con trẻ đã làm đau lòng Mẹ

Con khôn lớn, với Mẹ, con vẫn bé
Trong vòng tay ấp ủ của Mẹ Cha
Khi cánh chim đã tung cánh xa nhà
Là giây phút tim Mẹ như se thắt

Dòng sữa mẹ là sợi dây kết chặt
Trái tim con, trái tim Mẹ với nhau
Con đau buồn, Mẹ sung sướng được nào
Con hạnh phúc, Mẹ Cha đây hạnh phúc

Ngày Của Mẹ! Hãy cùng nhau cầu chúc:
Người Mẹ già, không nước mắt chảy tuôn
Người con ngoan, đừng làm Mẹ đau buồn
Dòng nước mắt đời đời luôn chảy xuống!

Sương Lam

Xin cám ơn nhạc sĩ Nguyễn Hữu Tân về món quà đặc biệt này. Smile!

Happy Mother’s Day

Kính chúc sức khỏe và an vui.

Sương Lam

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

 

Inline image 5

Sương Lam mời đọc May Flowers và Ngày Lễ Của Mẹ ở Xứ Mỹ

Thưa quý anh chị,

Ngày Thứ Bảy 14 tháng Năm năm 2017 là dân Mỹ đó mừng  Ngày Của Mẹ để nói lên tình yêu thương của con cái đối với Mẹ.  Đã có biết bao tác phẩm văn chương, nghệ thuật nói về Mẹ.

Văn Hóa Việt Nam ngày xưa  chỉ nói lên lòng thành kính yêu thương đối với người Mẹ đã khuất trong ngày Lễ Vu Lan mà thôi.  Bây giờ qua thời gian, chúng ta du nhập thêm nhiều nét đẹp của tình thương yêu Mẹ qua nghi lễ Bông Hồng Cài áo trong mùa Vu Lan với hoa hồng trắng cài lên ve áo đối với người con đã mất Mẹ hoặc hoa hồng đỏ đối với người con chưa mất Mẹ.

Sang xứ Mỹ, chúng ta lại biết thêm Ngày Của Mẹ trong Tháng Năm.  Hy vọng những lời tâm tìnhhôm nay của người viết cũng là tâm tình của quý thân hữu cõi thật, cõi ảo của người viết vì chúng ta ai cũng có Mẹ để kính yêu.

Trân Trọng,

Happy Mothers Day.

Sương Lam

 May Flowers và Ngày Lễ Của Mẹ ở Xứ Mỹ

 

Inline image 1

Đây là bài số ba trăm sáu mươi tám (368) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Tháng Năm nơi xứ Mỹ hoa nở đẹp trên mọi nẻo đường, trong vườn nhà anh, trong vườn nhà em. Hoa đẹp như tình thương yêu của người Mẹ dành cho con cái trong gia đình.

Người Mỹ đã chọn Tháng Năm có hoa nở đẹp để tổ chức Ngày Của Mẹ  (Mother’s Day) để  gia đình xum họp bên nhau, để những người con dành một chút thời giờ nhớ đến Mẹ.  Những người con xứ Mỹ có thể mua quà tặng Mẹ hay dẫn Mẹ đi ăn gọi là chút lòng hiếu thảo đối với  Mẹ, người đã sinh thành duỡng dục con cái từ lúc bé thơ cho tới ngày khôn lớn.

Dù nhiều hay ít, sống trên đất Mỹ này chúng ta cũng hội nhập vào nếp sống văn hoá  nơi chúng ta đang sống. Riêng cá nhân tôi,  những ngày lễ như Thanksgiving’s Day, Mother’s Day, Father’s Day có giá trị tình cảm hơn là giá trị thương mại mặc dầu trong những ngày này các cửa hàng, các quán ăn đông nghẹt những người đến mua sắm quà  hay ăn uống.

Bạn hãy  tưởng tượng đến gương mặt của những bậc cha mẹ già, trẻ  nở nụ cười vui sướng khi nhận một món quà, một bó hoa, những lời chúc tụng từ con cháu gửi đến cho họ.  Thật là hạnh phúc, vui vẻ biết bao! Đấy là chỉ nói đến những người già còn may mắn sống gần gủi với con cháu để còn được con cháu tặng quà hay đưa đi ăn uống chung cả gia đình.

Xin  Bạn hãy tưởng tượng  thêm đến những người già nua sống cô đơn trong viện dưỡng lão âm thầm chờ đợi con cháu đến viếng thăm, có phải  những ngày này đối với họ thật là quí báu vô cùng hay không vì ít ra con cháu họ cũng dành được một ngày để đến thăm viếng họ trong cuộc sống tất bật, vật chất này.

Xin được góp vui cùng những người con cha mẹ còn sống trên cõi nhân gian này vì bạn còn có cơ hội để nói lên một lời yêu thương cha mẹ hay lời cám ơn công sinh thành dưỡng dục của mẹ cha vì một mai cha me đã mất đi  rồi thì dầu bạn có muốn nói lời yêu thương hay tạ tội thì cũng đã muôn rồi.

Cũng xin được chia sẻ nỗi buồn đau của những người đã không còn cơ hội để nói lên những lời yêu thương hay tạ tội này.

Trong tương lai, bạn sẽ ra sao nhưng chắc chắc bạn sẽ đồng ý với tôi rằng dòng nước mắt bao giờ cũng chảy xuống, phải không Bạn?

Inline image 2

Năm nay, anh Nguyễn Duy Quang, một người bạn ảo của tôi, đã cho đăng lại youtube mà anh đã thực hiện về Ngày Của Mẹ với  bài thơ Dòng Nưóc Mắt Chảy Xuống  của người viết, với những  hình ảnh của những bá Mẹ Việt Nam, với lời nhạc nhẹ nhàng êm dịu nhạc phẩm Lòng  Mẹ của nhạc sĩ Y Vân qua Youtube dưới đây

Anh cũng chia sẻ thêm bài viết Con Gái Của Mẹ (không thấy đề tên tác giả)  mà anh đã sưu tầm trên internet mà khi đọc xong bài viết này, chắc chắn bạn sẽ cảm thông với người viết và tác giả bài viết này về ý tình mà chúng tôi muốn chia sẻ với quý bạn.  Xin mời quý bạn cùng đọc với người viết nhé.

Xin thành thật cám ơn anh Nguyễn Duy Quang, một người bạn văn nghệ trên cõi ảo mà  tôi chỉ “văn kỳ thinh nhưng bất kiến kỳ hình”.  Smile!

Con gái của mẹ

Inline image 3
Con gái của mẹ
Mẹ biết rằng chả bao giờ con đọc lá thư này cả, thứ nhất là con không đọc được tiếng Việt, mà mẹ lại không thể viết cho con bằng tiếng Anh.  Nhưng không hiểu sao có một cái gì nó thôi thúc mẹ là phải viết cho con như được nói chuyện với con trực tiếp .
Ðã lâu lắm rồi nhỉ, từ khi con tốt nghiệp ra trường trung học, hai mẹ con mình không còn được những buổi tối con cặm cụi học bài trong khi mẹ loay hoay với những việc trong nhà mà cả hai mẹ con mình đã suốt ngày bận rộn không dọn dẹp được .
Nhưng khi ấy con còn nhỏ, trong đầu óc mẹ nghĩ thế nhưng bây giờ nghĩ lại mới thấy mình nhầm. Giáo dục học đường ở bên này, mẹ không hiểu rằng đã tạo cho con thành một người tự lập cho dù con chưa đến tuổi trưởng thành.
Từ bao giờ, mẹ cũng không nhớ nữa, con đã có một thế giới riêng là căn buồng của con.  Mà vì bận sinh kế suốt ngày, mẹ cũng ít khi ngó vào căn buồng ấy nên có lần mẹ vào tìm con, mẹ đã hết sức sửng sốt khi thấy sự vô trật tự trong cuộc sống của con.  Sách vở lẫn lộn với quần áo trên giường, dưới sàn cùng mọi thứ vật dụng.  Trong tủ treo áo quần thì như cả cái kho chứa đồ phế thải.
Phải mất vài phút mẹ mới định thần lại được, bỏ mất gần một buổi chiều để sắp xếp lại cho con.
Buổi tối, con về, mẹ ngồi yên ở phòng khách chờ phút giây con chạy ra ôm lấy mẹ mà cám ơn.
Nhưng thật là một bất ngờ lớn lao mà mẹ chưa bao giờ tưởng tượng ra nổi.
Thay vì cám ơn, con đã tung cửa buồng ra nói khá lớn tiếng:
“Mẹ làm mất hết trật tự trong buồng của con, bài vở của con mẹ để đâu hết rồi, mọi khi con vẫn để ở chân giường mà…  Con xin mẹ từ nay mẹ đừng làm gì trong buồng của con cả.  Con tự lo lấy được mà”
Rồi con bỏ vào buồng, im lìm suốt buổi tối hôm đó .
Con ơi, con có biết những giờ phút ấy mẹ đã phải trải qua những tâm trạng như thế nào không.  Mẹ ân hận vì đã làm con không vui !  Mẹ buồn rầu vì con đã không hiểu cho lòng mẹ.  Mẹ cô đơn vì không có ai chia sẻ nỗi buồn với mình.  Mẹ lo lắng vì tính nết của con như thế thì khi lấy chồng, người chồng nào chịu cho nổi…  Ðêm ấy mẹ đã ngủ trên ghế sa lông để thấm thía nỗi buồn của mẹ mà nào con cũng đâu có hay.

Thế mà cảnh sống ấy cũng qua mau trong sự chịu đựng của mẹ. Bây giờ con ra trường, có công ăn việc làm, con đi về thất thường, có khi bỏ mẹ vò võ chờ con đến cả tuần. Mẹ cũng chẳng dám hỏi con.
Ðến một ngày, hình như mẹ nhớ là ngày Mother’s Day, con mua một bó hoa hồng tươi về ôm lấy mẹ mà chúc mừng mẹ.  Buổi chiều hôm ấy là ngày hạnh phúc nhất đời của mẹ. Mẹ cứ đi ra đi vào lóng ngóng chờ con mở cửa buồng để hỏi xem con thích ăn món gì mẹ sẽ nấu. Nhưng tối đến con đã chải chuốt mở cửa buồng đi ra mời mẹ đi ăn tiệm. Lại một hạnh phúc bất ngờ khác đến. Mẹ như được bơi lội trong hạnh phúc đến độ không thay nổi bộ quần áo đẹp để đi với con.
Sau bữa ăn thịnh soạn với cá 8 món, con đã thản nhiên nói với mẹ rằng:
“Mẹ ơi bây giờ con phải đi làm việc suốt ngày mà mẹ thì già rồi, ở nhà một mình không có ai chăm sóc nên con đã xin cho mẹ được vào sống ở khu người già, có người trông nom hằng ngày. Mẹ không phải lo gì cả. Ðến bữa có người dọn cho ăn.  Ðau ốm có y tá săn sóc. Cuối tuần con sẽ về thăm mẹ, mẹ nhé ”
Bể hạnh phúc đã vỡ tan. Những bong bóng hạnh phúc chỉ còn ảo mờ như những bọt xà bông trong chậu tắm.  Nó đã phản chiếu muôn mầu và vỡ ngay sau đó.
Trong lòng mẹ chợt vẳng nghe lại được câu nói của bà ngoại xưa đã nói với mẹ:
“Nước mắt chảy xuôi, con ạ.”!

(Nguồn: Sưu tầm trên internet- Không thấy đề  tên tác giả)

Inline image 4

Sau cùng, người viết xin được mượn tâm sự  của nhà thơ Đỗ Trung Quân để thay cho lời kết luận của bài tâm tình về Mẹ hôm nay bạn nhé

Xin tặng cho những ai được diễm phúc còn có Mẹ
– Đỗ Trung Quân – 

Con sẽ không đợi một ngày kia,
Khi Mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi Mẹ già nua
Mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ
Ai níu nổi thời gian?  Ai níu nổi?
Con mỗi ngày một lớn lên, Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn…

….Hôm nay…  anh đã bao lần dừng lại trên phố quen
Ngã nón đứng chào xe tang qua phố, ai mất Mẹ?  sao lòng anh hoảng sợ
Tiếng khóc kia bao lâu nữa  …của mình?
Bài thơ này xin thắp một bình minh, trên đời Mẹ bao năm rồi tăm tối
Bài thơ như một nụ hồn. Con cài sẵn cho tháng ngày sẽ tới ….

Thật là diễm phúc cho những ai còn có Mẹ, phải không bạn?

Happy Mother’s Day

Kính mời xem Youtube Nụ Cười và Nước Mắt  của Cha Mẹ do người viết thực hiện dưới đây:

Youtube Nụ Cười và Nuớc Mắt của Cha Mẹ

 

Suong Lam Portland

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 368-ORTB 280-51017)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Mya tặng hoa cho Bà Nội nhân Ngày  Của Mẹ năm 2009 . 
Thật dễ thương quá!  Smile!

Youtube Một Cõi Thiền Nhàn Sương Lam- Mùa Xuân 2017

Chào quý anh chị,

Thứ bảy  cuối tuần rồi, mời quý anh chị nghỉ ngơi cho khỏe và ghé qua nhà  Minh & Sương Lam  uống trà, ngắm hoa forsynthia, anh đào nở đẹp ở khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn Sương Lam- Mùa Xuân 2017 cho vui với tuổi “không còn trẻ nữa” của chúng ta nhé.  Smile!
Chúc an lạc

Inline image 1

 Youtube Một Cõi Thiền Nhàn Sương Lam- Mùa Xuân 2017

Suong Lam Portland

Trà Thiền

Sương Lam mời đọc Nhìn Lại Quá Khứ-Sống Vui Hiện Tại

Thưa quý anh chị,
Tháng Tư đến gợi nhớ nhiều kỷ niệm buồn của cách xa, của nhung nhớ, của gian khổ, của đau buồn uất hận mà đa số người dân Việt ở xứ người phải nhận lảnh.

Sang đến xứ người, những  bà mẹ, bà vợ Việt Nam lại phải một lần nữa giúp chồng xây dựng lại cuộc đời mới nơi xứ người bắt đầu bằng con số không.

Bây giờ đã hơn 40 năm kể từ ngày phải rời xa đất Mẹ, bạn và tôi cũng đã đôi lần trải tâm tình qua ngòi bút về những kỷ niệm cũ sau ngày Quốc Hận 30 Tháng Tư năm 1975.

Xin hãy lắng nghe tâm tình của người viết qua Trang Sách Cũ của nhóm Cô Gái Việt dưới đây. Hy vọng sẽ nhận được sự cảm thông của quý thân hữu.

Kính chúc nhiều sức khỏe và thân tâm an lạc trong cuộc sống hiện tại.

Sương Lam

Nhìn Lại Quá Khứ và Sống Vui Hiện Tại

Inline image 1

Đây là bài số ba trăm sáu mươi sáu (366) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo

Portland chiều nay có mưa lạnh. Ngồi bên khung cửa sổ nhìn những hạt mưa rơi trên sân cỏ, tôi buồn nhớ đến những buổi chiều mưa ở Saigon. Khúc phim dĩ vãng quay về qua những giọt mưa rơi rơi tí tách:

“….Tuổi mười tám, những mộng mơ ấp ủ

Tuổi học trò, tôi thích ngắm trời mưa

Bên người yêu, mưa rơi nhẹ cho vừa

Đủ ướt áo cho anh truyền hơi ấm!

 

Bên hè phố đôi ta cùng lặng ngắm

Những giọt mưa rơi tí tách trên đường

Mưa lạnh buồn, mưa tạo mối yêu thương

Dưới dù nhỏ, đôi ta cùng chung bước

(Thơ Sương Lam)

Tuổi thư sinh có những mối tình học trò đẹp quá phải không bạn? Mưa chiều nắng sớm nào cũng khiến cho những ai có tâm hồn nghệ sĩ cảm thấy trái tim mình xúc động cả. Cũng thấy hay hay!

Tôi sinh ra và lớn lên ở Saigòn và sống hơn nữa đời ở Saigòn trước khi xuống tàu vượt biên tìm hai chữ Tự Do ở nơi đất lạ phương xa.

“…Sàigòn cũ nữa đời đã sống,

Những con đường, góc phố, công viên

Trái tim như cột chặt, nối liền

Từng bụi cỏ, gốc cây, tên phố

Trong uất hận, nghẹn ngào, nức nở,

Nhìn đoàn người từ chốn rừng xanh

Đến phá tan cuộc sống an lành

Bằng đói khổ, biệt ly, ngăn cách ..”

 

(Thơ Sương Lam)

 

Con đường Võ Duy Nguy ở Phú Nhuận đã lưu lại nơi tôi biết bao nhiêu là kỷ niệm đáng yêu đáng quý.  Đó là con đường mà người yêu tuổi học trò đầu tiên của tôi đã đi qua để len lén vội vàng trao cho tôi những bức thơ tình tuổi học trò vụng dại. Trái tim tôi đập mạnh niềm vui tình cảm khi thấy tà áo trắng thư sinh của chàng xuất hiện. Nhưng rồi khi gặp mặt nhau, hai đứa chúng tôi có nói câu nào đâu, chỉ một thoáng nhìn nhau, chỉ một nụ cười trao cho nhau, rồi len lén trao vội cho nhau những bức thư tình màu mực tím, như thế là đủ.  Đêm đó, chàng và tôi mỉm cười sung sướng khi đọc những lời tâm tình trong lá thư đã trao đổi cho nhau. Rồi có những ngày chàng bị bịnh nên cô em gái của chàng phải đi đưa tin thay cho chàng. Năm đó hình như chúng tôi cùng đang học lớp Đệ Tứ (lớp 9 bây giờ)  thì phải?

Nhưng mối tình đầu tuổi học trò này cũng tan theo bọt nước vì không duyên không nợ với nhau lâu dài.  Sau này, chàng đi cưới vợ và tôi lại có thêm những mối tình thư sinh khác nữa trong đời cho tới khi “xe mối chỉ hồng” với phu quân của tôi, một người do cha mẹ tôi chọn lựa và quyết định hôn nhân. Đúng là “Có duyên có nợ mới nên vợ nên chồng.”  Smile!

Inline image 2

Thầy đoán số tử vi bảo rằng tôi có số đào hoa, có sao “Hồng Loan chiếu mạng” và “cung Quan Lộc” có “sao Tuần, sao Triệt” trấn thủ nên đường công danh không giữ vững lâu dài. Thầy bói đoán cũng đúng đấy vì tôi cũng có khá nhiều anh chàng “lẽo đẽo theo sau một tà áo trắng”  của nàng và “Khi tan trường về”, anh theo ….Sương về” đến tận nhà tôi  và trồng cây si truởc cửa nhà tôi khá nhiều. Vui thay!

Tôi ra trường QGHC năm 1967, giữ chức vụ khá quan trọng ở Bộ Xã Hội trong vòng 8 năm thì có cuộc đổi đời. Tôi phải từ giả chốn quan trường thời Việt Nam Cộng Hoà để về nhà làm “bà mẹ quê” thời Xã Hội Chủ Nghĩa. Buồn thay!

 

Về làm bà mẹ quê ở Thủ Đức, tôi phải cùng chàng nuôi gà nuôi vịt tự túc tự cường về thực phẩm tươi. Chàng đi làm về phụ tôi xắt cây chuối trộn cám cho gà vịt ăn. Thấy những con gà lớn dần trong chuồng cung cấp trứng cho chúng tôi mỗi ngày, kể cũng vui vui. Nhưng lại có “một ngày không đẹp trời”, một cơn gió lạnh thoáng qua, đoàn gà vịt của tôi lăn đùng chết gần hết. Lúc đó vì tiếc của, nên chúng tôi thanh toán số gà vịt chết toi này, nấu xào đủ món bỏ tủ lạnh ăn dần vì ở thời buổi đó món thịt  rất là hiếm quý trong bửa cơm hằng ngày, nên chúng tôi không nở bỏ đi vì “phí của trời”.  May quá, cơn dịch gà vịt này không phải là cơn dịch cúm gà, cúm vịt đáng sợ sau này nên chúng tôi mới có thể hiện diện ở xứ Mỹ cho đến bây giờ để viết bài tâm tình này. Smile!

Sau dăm ba phút nhớ về dĩ vãng, tôi quay về bàn viết vào internet đi tìm tài liệu viết bài cho mục Một Cõi Thiền Nhàn hằng tuần của tôi trên Oregon Thời Báo. Một email đặc biệt với những tấm hình có chữ thư pháp thúc dục tôi phải mở ra xem ngay vì tôi rất thích tìm hiểu nghệ thuật thư pháp vì theo thiển ý thư pháp là một phương tiện để thư giãn và hành Thiền.

Ở Việt Nam vào thời điểm này, bộ môn Thư Pháp rất được nhiều người ưa chuộng.   Phong trào viết thư pháp đã được thịnh hành trong vòng 10 năm qua. Nhiều câu lạc bộ thư pháp được thành lập.  Nhiều “ông đồ “ trẻ đã xuất hiện “bên phố đông người  qua” trong các lễ hội Xuân hay trong các buổi triển lãm thư pháp.

Người viết thư pháp phải có tâm hồn nghệ sĩ, có nét bút tài hoa,  có năng khiếu viết chữ để thể hiện đường nét “rồng bay phưọng múa” và còn phải “nhiếp tâm” với những gì mình sắp sữa viết ra nữa.  Như vậy họ phải có tâm hồn thanh thản, phóng khóang và khi thực hiện tác phẩm, họ phải “nhất tâm bất loạn” du nhập vào thế giới tĩnh lặng của thư pháp.  Có như thế thì tác phẩm mới đẹp, mới thanh thoát hương vị Thiền.

Ở Mỹ hiện nay, người viết thư pháp nổi tiếng là nghệ sĩ Vũ Hối.  Ở Việt Nam, thư pháp của các nhà thơ Trụ Vũ, Song Nguyên, Nguyễn Thanh Sơn, Hoàng Đức được xem là những mẫu thư pháp đẹp.

Hình ảnh ông đồ  của  Vũ Đình Liên với

“Hoa tay thảo những nét

Như phượng múa rồng bay”

Đã được phục hồi!  Tốt thay!  Lành thay!

Trở về câu chuyện cái email có những bức tranh thư pháp mà tôi nhận được sáng nay,  thực sự đã làm tôi ngạc nhiên và cảm động vì  trong đó có một bức tranh thư pháp do một người “thân quen xưa cũ” đã  viết 4 câu thơ của tôi bằng chữ thư pháp để gửi tặng tôi.

“Xin chúc Bạn: Thiện Tâm luôn tinh tấn
Xin nguyện cầu: Nhân Ái trải muôn phương
Để mọi người sống An Lạc, Yêu Thương
Thì trần thế sẽ thiên đàng, hạnh phúc”

(Trích trong bài thơ Sông Cho Biển Nhận – Thơ Sương Lam- Thư pháp: Ngọc Chính)

Inline image 3

Thời gian trôi qua nhanh quá và có những thay đổi, đổi thay trong cuộc sống đã làm cho chúng ta vui vẻ hoặc đau buồn. Có những người thân quen ngày xưa bây giờ phải nghìn trùng xa cách cả một đại dương và cũng có những người đã ra đi không bao giờ còn được gặp lại nhau.

Bức tranh thư pháp này đã đưa tôi trở về kỷ niệm ở Bộ Xã Hội “vang bóng một thời”  vì tác giả là một “đàn em” của tôi ngày xưa.  Khi tốt nghiệp HVQGHC năm 1967, người viết được bổ nhiệm về Bộ Xã Hội làm việc ở Sàigòn.  Đây là một nhiệm sở mà người viết chọn lựa để làm việc khi ra trường  vì tôi thích sinh hoạt trong lảnh vực xã hội. Đa số các bạn nam sinh viên cùng khóa Đốc Sự với tôi phải lên đường về địa phương làm Phó Quận hoặc Trưởng Ty.  Với hoài bảo phục vụ đồng bào, tôi làm việc rất tích cực trong công tác cứu trợ nạn nhân chiến cuộc để giúp đỡ các nạn nhân đã bị thiệt hại về nhân mạng và nhà cửa trong chiến tranh.  Có thấy sự mất mát đau khổ của đồng bào ở các  vùng hỏa tuyến Quảng Nam, Quảng Ngải, Quảng Trị, Kon tum, Pleiku, Bến Tre, Vĩnh Long v..v…, tôi  mới biết rằng  những ai còn được sống an lành với gia đình êm ấm thật là có phúc vô cùng.  Người viết và hơn 20 cộng sự viên đã làm việc với nhau một cách hăng say, một cách tich cực để cho những đồng bào nạn nhân đáng thương kia được nhận tiền trợ cấp giúp đỡ của chính phủ trung ương càng sớm càng tốt để an ủi phần nào sự đau thương mà họ phải bị gánh chịu vì chiến cuộc.

Rồi vận nước đổi thay, Bộ Xã Hội phải bị giải thể.  Các cấp chỉ huy kẻ phải đi học tập cải tạo, người tìm đường vượt biên. Các nhân viên đều bị cho “về vườn.  Dĩ nhiên tôi và các cộng sư viên của tôi phải chia tay từ đấy, không còn tin tức liên lạc với nhau được vì “mạng ai nấy lo, hồn ai nấy giữ”.  Từ một viên chức chỉ huy của chế độ cũ, tôi trở thành một kẻ đôi khi phải hành nghề “chà đồ nhôm” đem ra chợ bán  để có tiền mua thực phẩm “bồi dưỡng” cho gia đình. Và tôi cũng đã trở thành “bà mẹ quê’ xắt củ chuối nuôi gà nuôi vịt ở Thủ Đức, một người bán bánh mì thịt ở vĩa hè vụng về đến nỗi khách mua bánh mì phải nói: “bà không phải là người bán bánh mì chuyên nghiệp”.  Đúng quá rồi! Còn chối cãi gì nữa bây giờ!’

Tôi lại còn phải nhờ một cô bạn đồng môn cùng khóa Đốc sự 12 QGHC của tôi bán dùm những chiéc áo dài đẹp và những tư trang của tôi để lấy tiền mua gạo và thịt ở những “chợ chui” bổ túc vào cơm gạo bo bo và mấy miếng thịt mỡ bầy nhầy của “nhà nước cách mạng” bán theo “sổ hộ khẩu”

.Thế rồi sau 5 năm ở lại sống trong “thiên đường Cộng Sản”, gia đình nhỏ bé của chúng tôi phải tìm đường vượt biên để tìm tự do nơi xứ lạ.  Nhờ Phật Trời thương xót, chúng tôi đã đến được bến bờ Tự Do và định cư ở Portland-Oregon xứ Mỹ này hơn 30 năm trời.

Inline image 6

Rồi thời gian trôi qua, dù muốn dù không, tôi cũng đã sống ở xứ người hơn ba mươi năm qua.  Gia đình tôi theo thời gian cũng đã được ổn định, thích ứng với xã hội mà tôi đang sống. Con cái tôi lớn lên công thành danh toại nhưng không nhiều thì ít, đã chịu ảnh hưởng của sự giáo dục xứ Mỹ có một đôi phần khác với sự giáo dục, đạo đức Á Đông mà tôi đã được truyền dạy. Cũng đành thôi!

Nếu chúng ta hiểu rằng tất cả sự việc trên đời là do duyên nghiệp tạo thành thì chúng ta cố gắng làm “the best we can” những gì chúng ta có thể làm được đối với con cháu, trong vai trò, trong  bổn phận của cha mẹ, ông bà của chúng ta.  Đừng nên đặt quá nhiều kỳ vọng nơi con cháu.  Đừng bao giờ trông cậy vào con cháu điều gì. Chúng ta hãy chấp nhận và sẵn sàng khi già không làm việc nổi, không tự săn sóc mình nổi nữa thì vào “nursing home”, như vậy mình sẽ bớt buồn khổ hơn. Dầu sao đi nữa ở nơi xứ Mỹ, chính phủ vẫn lo lắng, trợ cấp cho người già đầy đủ, dù bạn có làm việc hay không làm việc, nếu bạn là công dân Mỹ.

Mỗi khi buồn khổ, xin Bạn hãy nghĩ đến những người già cô đơn, nghèo khổ ở Việt Nam, nhớ lại những ngày sống khổ cực trước đây ở Việt Nam, là bạn sẽ thấy mình vẫn còn có phúc nhiều lắm. Vậy thì chúng ta cần sống vui, sống khỏe trong từng phút giây hiện tại chúng ta đang sồng, bạn nhé.  Smile!

Xin mượn những vần thơ sau đây để làm kết luận cho những chuyện bình thường trong đời sống của bạn và của tôi hôm nay:

“Hãy nhớ rằng ta là cát bụi
Sắc Không, Không Sắc vẫn hoàn …Không
Dỉ vãng qua rồi, mai chưa đến
Thì xin hiện tại sống an vui ”

Thơ Sương Lam
(Trích trong Tuyển Tập Những Chuyện Bình Thường của SL)

Mời xem Youtube Có Những Con Đường do người viết thực hiện dưới đây và không phải con đường nào cũng đẹp như thế trong cuộc đời.  Smile!

Youtube Có Những Con Đường

Sương Lam

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Trích trong Tuyển Tập Cô Gái Việt 2017- chủ đề Trang Sách Cũ phát hành tháng 4-2017.

Mời xem thêm chi tiết TT-CGV2017 qua các link dưới đây:

1-Post Oregon Thời Báo giới thiệu Tuyển Tập Cô Gái Việt 2017 trên Trang Nhà Suonglamportland

https://suonglamportland.wordpress.com/2017/04/24/oregon-thoi-bao-gioi-thieu-tuyen-tap-co-gai-viet-2017/

2- Collection Văn Học Nghệ Thuật của Sương Lam

https://plus.google.com/u/0/collection/IHzkEB

Inline image 5

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/+SuongLamPortland/posts