Sương Lam mời đọc Niềm Vui Nho Nhỏ Trong Ngày Của Tôi

Thưa quý anh chị,

Sống trên đời này ai cũng có niềm vui nho nhỏ dù đôi lúc có nhiều việc “không như lòng muốn.”  Smile!

Thôi thì chúng ta hãy chấp nhận những gì mà Trời Phật đã ban cho mình và cố gắng biến cải những gì “không hay, không tốt, không đẹp” đó thành tốt đẹp hơn lên.

Hôm nay, người viết xin tâm tình đôi chút về những niềm vui nho nhỏ của tôi và hy vọng đó cũng là niềm vui nho nhỏ của bạn, nếu….bạn và tôi cùng cảm thông nhau.  Bằng không,  thì… cũng đành thôi.  Xin đa tạ,

Sương Lam

Niềm Vui Nho Nhỏ Trong Ngày Của Tôi

 

Collection Dễ Thương trong  SuongLamTran Google Plus

 

Inline image 1

Suong Lam Tran

Dễ Thương

360 followers – 216 posts – Public

https://plus.google.com/u/0/collection/sonaW

Đây là bài số ba trăm tám mươi tám (388) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Tôi bây giờ tuổi không còn trẻ nữa. Hạnh phúc nhỏ nhoi của tôi là được vui đùa với trẻ thơ để tìm lại hình ảnh những ngày thơ ấu cũ qua ánh mắt nụ cười hồn nhiên của trẻ thơ và được đùa vui với những người bạn cùng lứa tuổi với mình để thấy mình vẫn còn diễm phúc sống vui sống khoẻ trong cái tuổi “Mùa Thu Lá Bay” này.

Tôi cũng thích viết văn làm thơ nhưng đó cũng chỉ là một cách để tôi chia sẻ tâm tình với những người cùng tâm cảm với mình hoặc nói cho có vẻ văn học nghệ thuật một tí là “niềm vui thanh nhã của tâm hồn”.

Đa số những bài viết của tôi là chuyện ký hay phóng sự ghi lại những sự việc đã xãy ra trong một thời điểm nào đó, những cảm tình thân ái và những lời tâm tình của người viết đối với bằng hữu hay đối với những người tôi đã gặp trong các sinh hoạt mà tôi đã tham dự.

Trong một số các bài viết khác, tôi muốn tâm tình về nhân sinh quan của mình.  Một cái gì qua sẽ không bao giờ trở lại, cho nên những lúc nhàn rỗi, ngồi đọc lại những gì mình đã viết, những tâm tình mình đã chia sẻ với người khác, đó chính là “niềm vui thanh nhã của tâm hồn” của tôi trong cuộc sống đầy bon chen, phức tạp hằng ngày

Có những quan niệm sai lầm hoặc lỗi thời, những lời văn vụng dại, sai chính tả, nhiều khuyết điểm khác nữa và đặc biệt nhất là những kỷ niệm dấu yêu sẽ được tìm gặp khi người viết ngồi đọc lại những thơ văn mình viết ngày cũ. Rồi từ đấy, tôi sẽ sửa chữa khuyết điểm hoặc thay đổi quan điểm sống để cho đời sống tình cảm, tinh thần, tâm linh của mình được phong phú tốt đẹp hơn lên.

Tôi cũng thích sưu tầm và  đọc sách về văn học, nghệ thuật, xã hội, giáo dục, tâm linh để  trau dồi kiến thức của mình vì  người viết rất tâm đắc câu nói “Học như thuyền đi nước ngưuọc, không tiến ắt phải lùi”, sau đó tôi đem những gì mình góp nhặt được chia sẻ với  bạn bè, thân hữu của tôi

Một Cõi Thiền Nhàn là khu vườn do nguời viết tạo lập để trồng những hoa thơm cỏ lạ mà tôi đi góp nhặt được ở khắp nơi, trên internet, qua trang sách vỡ, qua các điện thư bạn gửi  v..v…đem về đây  để các bạn cùng  thưởng thức.  Có những câu chuyện, những bài thơ nho nhỏ, ngắn gọn nhưng khi đọc xong đã khiến cho ta khẻ nở một nụ cười và học ở nơi đó một bài học, một kinh nghiệm sống vô cùng quý báu..  Đó là một niềm vui nho nhỏ trong ngày của người viết và hy vọng đó cũng là niềm vui của các bạn.

Inline image 2

 

Hôm nay người viết xin mời các bạn tìm niềm vui nho nhỏ đó qua những câu chuyện ngắn dưới đây

Những bài học sâu sắc đúc kết từ các câu chuyện ngắn

Có những câu chuyện chứa đựng những bài học nhân văn sâu sắc khiến bạn phải suy ngẫm. Dưới đây là những câu chuyện gắn liền với những bài học hay.

Mỗi một câu chuyện đều có những ý nghĩa và bài học giá trị riêng của nó. Tôi chắc rằng trong những câu chuyện dưới đây bạn đã từng đọc ở đâu đó nhưng bạn chưa thực sự hiểu được hết ý nghĩa sâu sắc mà câu chuyện mới đề cập tới. Vậy nên hãy đọc và cũng suy ngẫm những bài học giá trị dưới đây.

  1. AI MỚI LÀ KẺ NGU???

Một ông thầy giáo mới dạy nhận ra rằng trong lớp có một cậu bé luôn luôn bị chửi là ngu. Trong giờ ra chơi ông hỏi nhóm bạn lý do.

– Thì nó là thằng ngu thật mà thầy. Nếu mà đưa cho nó đồng xu to 5 rúp và đồng xu nhỏ 10 rúp, thì nó sẽ chọn đồng 5 rúp, vì nó nghĩ đồng 5 rúp có kích thước to hơn thì là tốt hơn. Đây, thầy nhìn nhé.

Một bạn trong nhóm giơ 2 đồng xu và cho cậu kia chọn. Và cậu vẫn chọn đồng 5 rúp như trước. Thầy giáo ngạc nhiên hỏi:

– Sao em lại chọn 5 rúp mà không chọn 10 rúp?

– Thầy nhìn này, đồng 5 rúp to hơn mà.

Tan trường, thầy đến chỗ cậu bé hỏi lại:

– Chẳng nhẽ em không thể hiểu được đồng 5 rúp chỉ to hơn về mặt kích thước, nhưng đồng 10 rúp thì em có thể mua được nhiều thứ hơn?

– Nếu em lấy 10 rúp thì lần sau bọn nó sẽ không cho em nữa…

Cậu bé trả lời.

Kết luận: “NGU MÀ TỎ RA NGUY HIỂM THÌ KHÔNG CÓ GÌ PHẢI SỢ,… ĐÁNG SỢ LÀ NGUY HIỂM MÀ TỎ RA NGU.” Kẻ đối diện bạn không ngu đâu…

  1. NGƯỜI TIỀU PHU VÀ HỌC GIẢ

Tiều phu cùng học giả đi chung một chiếc thuyền ở giữa sông. Học giả tự nhận mình hiểu biết sâu rộng nên đề nghị chơi trò đoán chữ cho đỡ nhàm chán, đồng thời giao kèo, nếu mình thua sẽ mất cho tiều phu mười đồng. Ngược lại, tiều phu thua sẽ chỉ mất năm đồng thôi. Học giả coi như mình nhường tiều phu để thể hiện trí tuệ hơn người.

Đầu tiên, tiều phu ra câu đố: “Vật gì ở dưới sông nặng một ngàn cân, nhưng khi lên bờ chỉ còn có mười cân?”. Học giả vắt óc suy nghĩ vẫn tìm không ra câu trả lời, đành đưa cho tiều phu mười đồng. Sau đó, ông hỏi tiều phu câu trả lời là gì.

“Tôi cũng không biết!”, tiều phu đưa lại cho học giả năm đồng và nói thêm: “Thật ngại quá, tôi kiếm được năm đồng rồi.” Học giả vô cùng sửng sốt.

Nhiều người cứ hay ra vẻ mình thông minh hơn những người ít học hay có học vị thấp hơn họ. Tuy nhiên, họ không biết một điều rằng “thông minh sẽ hại thông minh”, người quá thông minh và tinh tướng nhiều khi sẽ tự hại lấy mình vì quá tự cao.

Lẽ vậy ở đời, đừng sợ kẻ thông minh, hãy sợ kẻ ngốc mà tưởng mình thông minh. Và hãy làm một người khiêm tốn đáng được tôn trọng.

 3-NẾU BẠN THAY ĐỔI, THẾ GIỚI SẼ THAY ĐỔI

Ngày xưa, có ông vua cai trị ở một đất nước phồn vinh nọ. Một ngày kia, vị vua đi ngao du sơn thủy. Khi quay trở lại hoàng cung, vị vua phàn nàn chân mình rất đau, bởi vì đây là lần đầu tiên vua phải trải qua một cuộc hành trình dài như thế và chặng đường ông đi lại rất gồ ghề, đá lởm chởm.

Sau đó, vị vua hạ lệnh – cho bọc tất cả con đường trong đất nước lại bằng da. Điều này sẽ dẫn đến việc phải cần hàng ngàn bộ da bò và một số lượng khổng lồ tiền bạc.

Bỗng có một hôm, người vợ của tên hầu nhà vua đã dũng cảm hỏi nhà vua: “Tại sao ngài lại tốn một số lượng tiền không cần thiết như thế? Tại sao ngài không dùng một miếng da nhỏ để bọc lại chân của ngài?”.

Nhà vua ngạc nhiên, nhưng rồi ông cũng đồng ý làm một đôi giày.

Để có một cuộc sống, một nơi chốn hạnh phúc để sống, tốt hơn là bạn nên thay đổi chính mình, trái tim bạn – chứ không phải thế giới.

“Nếu bạn thay đổi, cả thế giới sẽ thay đổi”

4-. BÀI HỌC THÀNH BẠI TỪ HƯƠU CAO CỔ

Người ta không thua khi bị đánh bại mà chỉ thua khi đầu hàng.

Mỗi lần một chú hươu con ra đời đều là một bài học. Khi sinh con, hươu mẹ không nằm mà lại đứng, như vậy hươu con chào đời bằng một cú rơi hơn 3m xuống đất và nằm ngay dưới đó. Sau vài phút, hươu mẹ làm một việc hết sức kỳ lạ, đó là đá vào người con mình cho đến khi nào nó chịu đứng dậy mới thôi.

Khi hươu con mỏi chân và nằm, hươu mẹ lại thúc chú đứng lên. Cho đến khi thực sự đúng được, hươu mẹ lại đẩy chú ngã xuống để hươu con phải nỗ lực tự mình đứng dậy trên đôi chân còn non nớt.

Điều này nghe có vẻ lạ với chúng ta, nhưng lại thực sự cần thiết cho hươu con bởi chúng phải tự đúng được để có thể tồn tại với bầy đàn, nếu không sẽ bị trơ trọi với cuộc đời và trở thành miếng mồi ngon cho thú dữ.

Con người chúng ta cũng vậy, thật dễ nản chí khi mọi việc đều trở nên tồi tệ. Nhưng cho dù đang phải đối mặt với nhiều gian khổ thì ta vẫn phải giữ vững niềm tin. Hãy ghi nhớ rằng mỗi khi ta phải đối mặt với nghịch cảnh, trong ta luôn có một sức mạnh tiềm ẩn.

Đừng bao giờ để thất bại quật ngã mà hãy để nó trở thành “thầy” của chúng ta. Đây chính là bí quyết để thành công. Người ta không thua khi bị đánh bại mà chỉ thua khi đầu hàng.”Tôi không bao giờ nản chí vì đối với tôi mỗi một nỗ lực không thành công là một bước tiến bộ”

(Nguồn: Email bạn gửi- Không thấy đề tên tác giả)

Xin mời bạn đọc câu chuyện thiền vui vui  dưới đây để làm kết luận cho bài tâm tình hôm nay, bạn nhé.  Smile!

Giới không nói

Inline image 3

Bốn thiền sinh giao ước với nhau tu thiền trong một ngày một đêm không được nói chuyện.

Đầu hôm họ đều im lặng không nói, mãi đến nửa đêm đèn đuốc lụn tàn sắp tắt, một thiền sinh buộc miệng nói:

Á! Đèn sắp tắt.

Thiền sinh thứ hai nghe thế liền rầy:

Tại sao huynh nói?

Thiền sinh thứ ba lại quát:

Các anh quên rồi sao?

Thiền sinh thứ tư mở miệng cười:

Ha ha! Chỉ có tôi là không nói.

(Nguồn:Thiền là gì? Giác Nguyên)

Chắc chắn là bạn đang tủm tỉm cười rồi khi thấy 4 vị thiền sinh này đã phạm giới không nói một cách hồn nhiên mà không biết mình đang phạm lỗi. Ta chỉ thấy lỗi của người khác mà đôi khi ta quên đi ta cũng phạm lỗi “y chang” như vậy, dù đó chỉ là một lỗi lầm nho nhỏ. Smile!

Vui hay buồn do cái Tâm của mình cảm nhận buồn hay vui.

Xin mời thưởng thức Youtube Thập Mục Ngưu Đồ nói về cái Tâm của chúng sinh, nghe nhạc để lòng thấy thanh thản dăm ba phút.  Smile!

Youtube Thập Mục Ngưu Đồ

Suong Lam Portland

10 Tranh Thiền nói về Tâm của con người.

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Nguồn: tài liệu sưu tầm trên internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 388-ORTB 800-92717)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Inline image 4

 

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw

Advertisements

Ác Giả Ác Báo

Thưa quý anh chị

 Người xưa có dạy: “Làm việc gì cũng nên nghĩ đến hậu quả của nó”.  Nhưng mấy ai chịu nghe theo lời khuyên này nên có nhiều suy nghĩ, hành động để thỏa mãn ước muốn, tham vọng của mình mà không từ một thủ đọan gian ác nào cả.  Đến khi bị tù tội hay mạng vong thì cũng đã muộn rồi!

Bài tâm tình hôm nay được viết sau khi xem một truyện phim dài nhiều tập của Đại Hàn chiếu trên đài SBTN hơn 3 tháng qua với kết cuộc rất có hậụ là người hiền lương sẽ được hạnh phúc vui vẻ sau khi trải qua nhiều đau khổ do kẻ ác gây ra.  Dĩ nhiên kẻ ác bị trừng phạt vì gieo nhân nào gặt quả nấy.

Xin mời quý anh vào đọc bài tâm tình hôm nay của người viết. Xin đa tạ.

Sương Lam

 Ác Giả Ác Báo

Photo

Đây là bài số ba trăm bốn mươi ba (343) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Mỗi buổi tối, người viết cũng thường ngồi xem phim với phu quân để có một chút tình điệu của “tuổi không còn trẻ nữa”..  Smile!  Đây cũng là dịp học thêm những bài học mà đạo diễn cuốn phim muốn đưa vào chuyện phim để khuyên nhủ hay truyền tải một thông điệp nào đó đến các khán thính giả xem phim. Với tôi, phim ảnh cũng là một hình thức giáo dục con người khá hiệu nghiệm không khác gì kinh sách mà đôi khi còn hấp dẫn, lôi cuốn, dễ dàng thấm nhập vào cuộc sống con người hơn.

Người viết không xem phim nhiều trên internet vì còn có nhiều việc cần phải làm nên chỉ cùng với ông xã xem phim vào buổi tối mà thôi. Phong trào bây giờ là thích xem phim bộ nhiều tập của Đại Hàn vì tài tử đẹp, ăn mặc sang trọng, kết cuộc có hậu. Nhiều khi chuyện phim được bố cục hơi phi lý, kéo dài tình tiết, nhưng đôi khi cũng hấp dẫn vì khán giả không biết đạo diễn khi mở khi thắt các tình tiết ra sao và cuối cùng được kết thúc rất có hậu là người ác phải đền tội và kẻ thiện được sống an vui, hạnh phúc.

Chuyện phim Oán Bạn Thâm Tình được chiếu trên đài SBTN vừa mới được chấm dứt hôm nay  với 110 tập tức là kéo dài hơn 3 tháng.  Xem vãng phim xong, khán giả cũng mệt luôn vì phim kéo dài lâu quá nhưng cũng thấy vừa vui vừa thương khi thấy kẻ ác đền tội.

Câu chuyện xoay quanh khi cô Ân Hỷ Thu, một cô gái nghèo mang nhiều tham vọng đã lỡ tay

giết cha kế của mình vì cha kế tính hảm hiếp cô trong khi bà mẹ là một bà chủ quán rượu không có ở nhà.   Cô đem xác bỏ ngoài đường giả vờ như nạn nhân bị chết vì tai nạn giao thông với sự giúp đỡ của một người hàng xóm nghèo hèn đã say mê cô. Cô phó chủ tich khách sạn Monalisa Minh Kỳ Huệ trên đường đi công tác trong một đêm mưa bị ngộ nhận là người đã gây tử thương cho người chết. Rồi cô gái hiền lương Minh Kỳ Huệ kia đã đem Hỷ Thu về nhà và kết bạn với nhau xem như là để bồi thường và giúp đỡ cho Ân Hỷ Thu và mẹ của Hỷ Thu dù mẹ của Kỳ Huệ không muốn vì nghi ngờ Ân Hỷ Thu có âm mưu khác Khi vào nhà bà.

Từ một kẻ nghèo hèn được vào sống trong ngôi nhà sang trọng và thấy nếp sống giàu sang của Minh Kỳ Huệ, Ân Hỷ Thu sinh ra tham vọng muốn chiếm đoạt tất cả những gì Kỳ Huệ đã có: nhà cửa, chức vị, ngưòi yêu v..v..nên đã không từ bỏ bất cứ thủ đoạn tàn nhẫn, gian ác nào để thoả mản lòng tham của cô. Gia đình hạnh phúc của Kỳ Huệ phải tan nát vì tham vọng quá đáng của Hỷ Thu: mẹ bị chết cháy trong vụ hỏa hoạn do Hỷ Thu làm để phi tang chứng cớ vì  bà mẹ của Kỳ Huệ đã biết rõ tội ác của Hỷ Thu; vu cáo để cho ba của Kỳ Huệ phải ngồi tù và mất trí nhớ;  chiếm đọạt người yêu Hàn Chính Nghiệp của Kỳ Huệ,  chiếm đoạt chức vụ phó chủ tịch của Kỳ Huệ;  đe doạ và bắt cóc Ân Huệ, em của Kỳ Huệ,  lăm le muốn chiếm luôn chức vị chủ tịch khách san Monalisa của Trịnh Thư Hiền, biển thủ công quỹ và tài sản của khách sạn, đầu độc Kỳ Huệ muốn giết chết Kỳ Huệ v..v..

Ân Hỷ Thu luôn luôn dối trá, ác  độc bày mưu tính kế hại người để thoả mãn tham vọng của mình, không chịu nhìn nhận tội lỗi của mình mà luôn đổ lỗi cho người khác cho đến giờ phút cuối cùng là phải chết vì tù tội và bịnh ung thư vì không chịu chửa trị sớm.  Cuốn phim chấm dứt là Kỳ Huệ sống hạnh phúc với những gì mình đã có, đã mất và tìm lại được.

Tóm lại, kết luận của cuốn phim là ác giả ác báo.  Đó là mục đích của đạo diễn và nhà sản xuất phim muốn đưa ra để cảnh báo và giáo dục con người nên sống lương thiện, đừng có quá nhiều tham vọng và hành động ác độc để rồi sẽ nhận lảnh kết quả thảm khốc như nhân vật chính Ân Hỷ Thu nói trên.

Photo

Cũng nhân câu chuyện phim kể trên, người viét xin mời quý bạn đọc thêm tài liệu về nhân quả do người viết sưu tầm dưới đây:

 Luật Nhân Quả Trong Cuộc Sống

Còn sống là còn phải nghĩ ngợi, hành động, là còn tạo nhân gặt quả.

 

Nhân là nguyên nhân, cội nguồn phát xuất từ tâm mà người đời gọi là nhân tâm.Tâm là điểm xuất phát để hình thành nghiệp duyên nhân quả.  Tâm con người có tâm tốt, tâm xấu.  Tâm tốt là tâm lương thiện, thích làm điều lành, điều tốt.  Tâm xấu là tâm hung ác, thích làm việc ác, điều xấu.

Quả là kết quả của sự phát sinh, báo ứng của cái nhân đã tạo trong quá khứ.  Quá khứ là thời gian đã qua có thể là gíây, phút, ngày, giờ, tháng, năm, đời trước, kiếp trước.

Như vậy Nhân là cội nguồn ở quá khứ do Tâm cấy trồng để tạo ra cái Quả của ngày hôm nay và cả tương lai.

Trong ý nghĩ thông thường của chúng ta, con người và mọi loài động vật được kết hợp bởi hai thành phần chính là Linh hồn và Thể xác.  Linh hồn là phần vĩnh cửu, không bao giờ bị hủy diệt.  Linh hồn cho ta cảm biết sự đau khổ, yêu ghét, hạnh phúc.  Thể xác cho ta cảm nhận được sự đau đớn, đói khát, nóng lạnh. Thể xác là phần tạm bợ để linh hồn trú ẩn. Thân xác sẽ bị hủy diết theo nguyên lý sinh, lão, bịnh, tử.  Khi thân xác bị hủy diệt thì linh hồn sẽ thoát khỏi thân thể đó và tùy theo mình đã tạo nhân tốt hoặc nhân xấu mà thọ lảnh nghiệp quả của đời kế tiếp, trong kiếp sống tương lai qua một hình thể khác.

Chúng ta đã thấy sống trong cõi đời này có kẻ thì giàu sang phú quý, xinh đẹp, có người lại nghèo khổ bần cùng, xấu xí.  Ấy có phải là do kết quả của nhân lành hay ác mà ta gieo trồng kiếp trước hay chăng?

Luật nhân quả và luật luân hồi là những định luật tất nhiên của vũ trụ mà Đức Phật đã khám phá ra để mọi người tu học hầu thoát vòng sinh tử luân hồi.

Luật nhân quả tiếp diễn liên miên tạo ra sự luân hồi.  Đời trước, kiếp trước là Nhân của kiếp sống hiện tại.  Kiếp sống hiện tại là Quả của đời trước cũng là Nhân của đời sau, kiếp sau..  Đời sau, kiếp sau là Quả của kiếp sống hiện tại.  Nhân quả như bóng với hình. Cho nên muốn hiểu thấu điều này ta phải quán chiếu:

“Dục tri  tiền thế nhân

Đương kim thọ giả thị

Dục tri lai thế quả

Kim sanh tác gỉả thị”

Nghĩa là:

“Muốn biết kiếp trước mình đã làm gì

Hãy coi kiếp hiện tạ mình đang thọ chịu những gì

Muốn biết đời tương lai mình sẽ ra sao

Thì hãy coi hiện tại mình đang làm gì?”

Tuy nhiên có những hiện tượng xảy ra rất mâu thuẫn với những điều luật lý và tình trong đời hiện tại như: Có những kẻ gian ác, tham lam lại giàu sang, sung sướng. Lại có những kẻ hiền lành, thiện tâm lại gặp tai uơng, nghèo đói, có những người thần đồng và có những kẻ rất ngu si.  Tất cả những hiện tượng lạ lùng, mâu thuẫn này đã được Phật Giáo dùng thuyết nhân quả ba đời để giải thích, chứng minh.

(Trích Tập San Dược Sư)

Người viết xin mượn những lời thơ dưới đây để làm kết luận cho bài tâm tình hôm nay, bạn nhé.

Sắc Không Trần Thế

Có những lúc tâm hồn ta lắng đọng

Thấy cuộc đời là không sắc, sắc không

Tử sinh rồi tan hợp lại nối vòng

Để chỉ tạo thêm oan khiên, chướng nghiệp

Rồi mê mải trong luân hồi kiếp kiếp

Tham, Sân, Si, bào ảnh với phù vân

Mà quên đi, đời trần thế chỉ cần:

Tâm Thanh Tịnh trước nghiệt oan cám dổ

Thập thiện đạo ta vun bồi tu bổ

Nghiệp duyên lành, tinh tấn tạo nhiều thêm

Lấy Từ Bi, Trí Tuệ dựng gốc nền,

Làm sao để an dân và ích nước

Ta sẽ xóa những nghiệp oan chướng trước

Tạo lại bằng Hỷ Xả với Từ Bi,

Đem nụ cười, thân ái rải đường đi

Ừ có thế! Đời mới còn nghĩa sống

( trích trong Sắc Không Trần Thế- Thơ Sương Lam)

Mời xem Youtube Chỉ Có Một Tấm Lòng để chọn con đường hành thiện diệt ác

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-mCTN343-ORTB751-101216)

Photo


Một Chữ Buông!  Làm được Dễ hay Khó?  Smile!

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/+SuongLamPortland/posts

 

Sương Lam mời đọc và xem youtube Tướng Tự Tâm Sinh

Thưa quý anh chị

Trong khi giao tiếp với người thân trong gia đình hay nhiều người ngoài xã hội chắc hẵn đôi lần chúng ta cảm nhận được người này dễ thương và người kia thật khó cảm tình, có thể qua lời nói, hành vi và gương mặt của những người đó.

Người xưa thường nói: “Tương tự tâm sinh, tướng tùy tâm diệt” để nói lên cái tâm ý bên trong của con người như thế nào thì sẽ biểu lộ tâm tư đó ra ngoài trên gương mặt.

Xin mời quý anh chị lắng nghe tâm tình của người viết qua bài viết hôm nay.

Đồng ý hay không đó là quyền của quý anh chị và người viết luôn tôn trọng ý kiến của quý vị. Smile!

Chúc vui khỏe.

Sương Lam

Tướng Tự Tâm Sinh-Tướng Tùy Tâm Diệt

 

Inline image 2

Em bé ngủ đẹp như thiên thần. Smile!

Đây là bài số ba trăm bốn mươi mốt (341) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Nếu một ngày “không đẹp trời” nào đó bạn và ông xã của bạn không chịu “sống chung hòa bình” mà bắt đầu khai chiến giống như Israel và Palestine, nếu nhìn mặt cả hai đối thủ thì chắc chắn cả hai đều không đẹp tí nào vì cả hai  cũng đang “phùng mang trợn mắt “ nhìn nhau và đang “tung chưởng miệng” với nhau.

Than ôi! Nét phong nhã của chàng “hoàng tử bạch mã”  và nét yêu kiều diễm lệ của nàng “công chúa dễ thương” ngày xưa đã biến mất rồi, bây giờ còn lại đây hình ảnh của “ông kẹ bà chằng”

mà nếu có cô cậu cháu nội, cháu ngoại ở đấy thì chắc là chúng sẽ sợ mà khóc thét lên mất!

Ngày xưa khi chàng còn đang muốn lấy lòng nàng thì tâm tư tất phải là hiền lành dễ thương nên gương mặt hiện ra nét hiền hòa, phong nhã để “cua” cho được nàng.   Trong khi nàng còn e ấp mắc cở tình xuân để làm chàng điêu đứng, mê mệt, cho nên gương mặt rất là xinh đẹp dễ thương.  Bởi vì thế, chàng và nàng mới quyết chí “ra Giêng anh cưới em”.   Smile!

Đến khi cưới nhau về sau một thời gian thì cả hai đều té ngữa vì chàng chê nàng ưa “cự nự càm ràm”, còn nàng thì chê chàng tính tình “khíu chọ, chướng khí”. Có phải khi thương nhau thì thần sắc dễ thương, nhu nhã hiền lành, khi đã ghét nhau rồi thì dung nhan bên ngoài lộ nét dữ dằn, la hét um sùm trời đất. Khi chàng và nàng cùng làm hoà với nhau thì khí sắc cả hai đều vui vẻ, lời nói dịu dàng, êm ái hơn lúc cãi nhau rất nhiều.

Như vậy có phải là “tướng tự tâm sinh, tướng tùy tâm diệt” không nhỉ?  Chúng ta khi có sự sân hận hay có sự vui vẻ trong tâm thì sẽ được bộc lộ ra khí sắc bên ngoài?

Trong khi xem một youtube đẹp với nhiều hình ảnh dễ thương của các em bé và của các Phật tử đi lễ chùa, nhìn được nét dễ thương, hiền lành của các em bé và các Phật tử trong youtube, người viết tự nhiên có cảm hứng cần phải viết về chủ đề này nên đã ra sức đi tìm tài liệu hay để chia sẻ với bạn bè. Xin mời quý bạn cùng ngưòi viết đọc tài liệu do người viết sưu tầm trên internet đem về đây chia sẻ với quý bạn nhé.

Tướng mạo của một người sẽ thay đổi theo tâm niệm thiện ác của người đó.

Inline image 3

Về mặt khoa học, Trung y cổ đại, sinh lý học hiện đại và tâm lý học đã phân tích đạo lý “tướng do tâm sinh” rất đơn giản. Tướng mạo của một người là sự kết hợp giữa “hình” và “thần”. Ngoại hình là thuộc phần sinh lý, thần thái bao gồm yếu tố sinh lý nhưng lại quyết định bởi quá trình tu dưỡng (thuộc hậu thiên). Nhất cử nhất động từng ý từng niệm thể hiện trong sinh hoạt thường ngày của mỗi người, qua năm tháng đều ngưng tụ trên gương mặt của họ, gọi là “những gì bên trong sẽ hiện ra bên ngoài” (hữu chư nội tất hình chư ngoại). Tâm niệm nảy sinh sẽ tác động đến thân thể, nếu tâm bình hòa yên tĩnh, lòng thanh thản bao dung, quang minh chính đại, thì khí huyết hài hòa, ngũ tạng yên định, thân thể sẽ khỏe mạnh, nét mặt nhờ đó bình ổn, thần sắc sáng sủa, khiến người khác nhìn vào cũng cảm thấy dễ chịu, thoải mái, vì vậy mà việc giao tiếp thân thiện, vui vẻ.

Như vậy, trong mối quan hệ giữa “tướng” và “tâm” thì “tướng” là biểu hiện bên ngoài, “tâm” là hoạt động bên trong; “tướng” là cái bị biến ảo, thuộc trạng thái bị động, là phản ứng bên ngoài của “tâm”; có “tâm” thế nào thì sẽ có “tướng” như thế, “tướng” tùy theo “tâm” mà thay đổi, gọi là “cảnh thay đổi theo tâm” (cảnh tùy tâm chuyển), “tướng biến hóa theo tâm” (tướng tùy tâm thiên).

Như vậy, “tâm” là nhân của “tướng”, “tướng” là quả của “tâm”. Nếu một người không làm chủ được tâm của mình, luôn bị động do ảnh hưởng của hoàn cảnh bên ngoài, gọi là “tâm động theo cảnh” (tâm tùy cảnh thiên). Nếu có thể khiến tâm ổn định, nghĩa là thoát khỏi ảnh hưởng do sự thay đổi của hoàn cảnh bên ngoài, vì thế, Đức Phật Thích Ca Mâu Ni cho rằng: “Thế gian vạn vật đều biến tướng, tâm bất động vạn vật bất động, tâm bất biến vạn vật bất biến” (thế gian vạn vật giai thị hoá tướng, tâm bất động, vạn vật giai bất động, tâm bất động, vạn vật giai bất biến).

Từ đó cho thấy, dù là hoàn cảnh hay tướng mạo đều do “tâm” quyết định, “tướng” là một mặt gương của “tâm”. Vậy làm người cần có “tâm” như thế nào?

Tuân Tử cho rằng: “Tướng hình không bằng tướng tâm, luận tâm không bằng luận đức”. Trong cuốn sách tướng thuật ảnh hưởng nhất thời cổ đại “Thái thanh thần giám” (太清神鉴) bàn về đức như sau:

“Lấy đức làm đầu, biểu hiện trong hành động” (vi đức chi tiên, vi hành chi biểu), “Đức có trước hình, hình có sau đức” (đức tại hình tiên, hình cư đức hậu), “Bỏ ác theo thiện, trừ nạn tránh hung” (khứ ứa tùng Thiện, tiêu tai tị hung).

Khi trong lòng ta có “Chân, Thiện, Nhẫn”, làm việc theo “Chân, Thiện, Nhẫn” sẽ ảnh hưởng đến xung quanh “Phật quang phổ chiếu, lễ nghĩa viên minh”. Này bạn, liệu bạn đã bỏ công chăm sóc cẩn thận tâm hồn của mình chưa?

( Nguồn: Theo Re Zhui (若水), Đại Kỷ Nguyên tiếng Trung

Đoàn Thanh biên dịch)

Mời đọc thêm một tài liệu khác về Tâm và Tướng nhé.

TÂM VÀ TƯỚNG 

Thành Văn

Nói theo khoa tâm lý học, tư tưởng mỗi con người dự phần rất lớn tạo ra hình tướng của chính cá nhân con người ấy. Có những đứa bé khi còn nhỏ rất xinh đẹp, khi lớn lên mặt mũi, hình dáng thay đổi, không còn đẹp nữa, do bởi hoàn cảnh sống thay đổi. Những va chạm trong đời sống tạo nên trạng thái tâm lý thích ứng với hoàn cảnh. Do tâm địa, do nghề nghiệp mà những đường nét trên khuôn mặt, trong phong thái cử chỉ mà tạo thành tướng trạng.

Khoa bói toán, xem tướng chẳng qua cũng dựa trên những kinh nghiệm nhiều đời đúc kết lại để diễn giải dựa trên các quy luật về tâm lý.

Trong các truyện cổ tích và sau này truyện đem vào phim ảnh, các mụ phù thủy đều mang một nhân dáng và khuôn mặt xấu xí đanh ác: thân thể gầy gò, lưng còng, mặt mũi xương xẩu, má hóp, mũi như sống dao, khoằm xuống như mỏ diều hâu, đôi mắt lộ, tóc tai bơ phờ…Dĩ nhiên hình ảnh bà phù thủy được mô tả trong phim, truyện đều đã được người nghệ sĩ sáng tạo ra cố tình làm nổi bật cái tâm độc ác của mụ.

Trong thực tế, những kẻ mang tâm địa độc ác dù không đến nỗi luôn luôn phải mang bộ mặt xấu xí, nhưng trên nét mặt những hạng người ấy vẫn để lộ những nét hung dữ. Kẻ ác trong đầu họ thường suy nghĩ căng thẳng những mưu kế hại người. Tâm lý thù hằn ảnh hưởng trên các tuyến nội tiết và cơ thể họ thường xuyên tiết ra các độc tố, tràn vào trong máu, khiến sắc mặt họ thường u hãm, chứ không được tươi nhuận. Mắt nhìn thường đổ hào quang sắc lạnh. Kẻ khác nhìn vào có cảm giác ớn sợ.

Ngược lại, một người có tâm địa hiền lương, thường nghĩ đến điều lành, họ có tâm lý thoải mãi thư giãn, các cơ bắp, nhất là các cơ vùng mặt không ở trong trạng thái co thắt, nên khuôn mặt họ thường đầy đặn, sắc mặt tươi tắn, nhìn tự nhiên ta có cảm tình. Đối với nữ giới, có thể họ không đẹp, nhưng vẫn ưa nhìn. Ta gọi là có duyên. Phụ nữ có duyên, mặt mũi phúc hậu, khi lập gia đình họ thường có cuộc sống bình lặng hạnh phúc, ít gặp trắc trở bất hạnh trong hôn nhân.

Trong văn hóa dân gian của Việt Nam cũng như một số các quốc gia Á châu khác, người ta có phong tục khi người phụ nữ mang thai, gia đình thường chọn những hình vẽ những đứa bé xinh đẹp bụ bẫm để treo trong phòng người mẹ. Nếu người mẹ thực sự không làm nghề gì xấu ác và có tâm địa hiền hậu, thường họ sẽ sinh được những đứa con đẹp đẽ gần giống trong tranh vẽ.

Chính tâm lý (tâm) của người mẹ mang thai sẽ tạo thành hình tướng (tướng) đứa con qua những biến đổi bí mật trong từng tế bào của cơ thể họ.

Người ta còn tránh không để cho thai phụ phải chứng kiến chuyện dữ, phải nghe những lời ác. Sự hiểu biết về tâm lý trong văn hóa Việt Nam như vậy không hề kém so với những kiến thức về tâm lý học hiện đại.

Inline image 4

Ngoài ra, trong dân gian còn có những hiện tượng đôi khi khó giải thích, nhưng qua chiêm nghiệm, người ta vẫn phải tin là có thật. Chẳng hạn như người làm nghề đồ tể giết heo nhiều năm thường có khuôn mặt phảng phất như mặt heo. Người ta cho rằng chính sự ám ảnh tâm lý trong một thời gian dài đã tạo ra những đường nét trên khuôn mặt người đồ tể. Những người chuyên làm thịt chó bán cũng thường mang bộ mặt hao hao giống loài vật họ giết. Rõ rệt nhất là những người làm nghề giết chó bán thịt đi đến đâu là chó sủa ran đến đó. Khi họ xuật hiện nhiều con chó bỗng nhiên sợ hãi quíu cả chân, đuôi cụp xuống, sủa không thành tiếng.

Các vị chân tu đạo hạnh cao cả, công đức sâu dầy, nhiều khi sống rất âm thầm, ẩn dật, không hề có quyền chức địa vị, họ ăn mặc đơn sơ giản dị, nhưng người phàm phu khi được diện kiến bỗng nẩy sinh lòng tôn kính, mến mộ. Dường như xung quanh họ tỏa ra một lớp sóng từ rất lạ khiến người khác cảm thấy an lạc, dễ chịu. Những người như vậy không nhất thiết phải là những chức sắc có địa vị cao trong các giáo hội. Có thể họ chỉ là một bà lão bình thường, như Mẹ Théresa chẳng hạn hay sư cụ ở một ngôi chùa hẻo lánh ít ai lui tới. Chuyện về các thánh tăng thì vô số. Nhưng trong đời sống ai may mắn mới có duyên được diện kiến một vị chân tu.

(Nguồn: Trích trong Thư Viện Hoa Sen)

Tóm lại, “tướng tự tâm sinh” có nghĩa là vẻ bề ngoài của bạn chính là sự phản ánh những cảm xúc của bạn, và cả những suy nghĩ, hành động cũng được thể hiện ra ngoài nét mặt của bạn.

“Nói một cách khác, tướng mạo của bạn sẽ cho biết trong tâm bạn có gì”.

Portland bây giờ đang vào Thu với những buổi sáng sương lam giăng mờ khắp nẽo, với lá vàng rơi nhẹ nhẹ trên hè phố. Thật nên thơ, thật lãng mạn và cũng thật buồn buồn, phải không Bạn?

Người viết đã phải hỏi:

“Bạn đã thấy Thu về rồi đấy nhỉ?

Trên sườn đồi, bên khe núi, vườn sau

Lá trên cây nay đã đổi sang màu

Đỏ tím thẩm hay úa vàng ảm đạm

Khắp mọi nẽo sương lam giăng màu xám

Gió thu về thổi nhẹ chiếc lá rơi

Những lá kia cũng sắp sửa chia rời

Thân cây mẹ để rơi vào lòng đất

(Nguồn: Trích trong Bài Tình Thơ Mùa Thu của Sương Lam)

Tuy nhiên đối với những bậc thức giả và những ai đã hiểu cuộc đời chỉ là tạm bợ, phù du, họ vẫn  giữ được sự an vui tĩnh lặng trong tâm hồn dù cuộc đời có thay đổi, đổi thay.  Họ tìm thú vui tao nhã để hưởng nhàn.  Xin mời các bạn hãy theo chân Nguyễn Bỉnh Khiêm để hưởng cảnh Nhàn qua bài thơ Cảnh Nhàn dưới đây:

Cảnh Nhàn

Một mai, một cuốc, một cần câu

Thơ thẩn dầu ai vui thú nào

Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ

Người khôn, người đến chỗ lao xao

Thu ăn măng trúc, đông ăn giá

Xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao

Rượu đến gốc cây, ta sẽ nhắp

Nhìn xem phú quí, tựa chiêm bao

Nguyễn Bỉnh Khiêm

(Nguồn: trích trong Thi Văn Hợp Tuyển)

Inline image 5

Mùa Thu đẹp lắm, xin hãy nhìn mùa Thu dưới con mắt của một người nghệ sĩ thì Bạn mới thưởng thức được vẻ đẹp nên thơ, lãng mạn của mùa Thu. Xin đừng vì những chuyện tầm phào trong cuộc sống mà đánh mất đi con người tình cảm hiền lành dễ thương của bạn nhé. Smile!

Kính mời xem những hình ảnh dễ thương  trong youtube Tướng Tự Tâm Sinh do người viết thực hiện dưới đây:

Youtube Tướng Tự Tâm Sinh

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 341-ORTB 749-92816)

)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/+SuongLamPortland/posts

Photo

Thay Đổi Cách Sống

Thưa quý anh chị,

Chúng ta sinh ra và lớn lên tạo tác nhiều hành động đôi khi tạo nghiệp ác về thân, khẩu, ý mà ta không biết.

Nhờ những bậc thức giả dạy cho chúng ta những điều hay lẽ phải để giúp chúng ta thay đổi cách sống hầu có thể trở thành con người tốt đẹp hơn.

Người viết xin mời quý anh chị cùng đọc những lời hay ý đẹp của các bậc thiện trí thức qua bài tâm tình dưới đây.

Chúc an vui và nhiều sức khỏe.

Sương Lam

Thay Đổi Cách Sống

Photo

Đây là bài thứ ba trăm ba mươi chín (339) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Đức Phật là một thái tử, sau khi đi dạo bốn cổng thành đã thấy những hình ảnh bi thưong của Sinh, Lão, Bịnh, Tử nên quyết chí từ giã cung vàng điện ngọc, vợ đẹp con xinh tìm đường học đạo để cứu khổ chúng sinh. Ngài đã thay đổi cách sống, quyết chí tu hành và cuối cùng Ngài đã đã đắc đạo tại Bồ Đề Đạo Tràng thuộc nước Ấn Độ.

Vợ chồng người viết đã có duyên lành đến hành hương bốn thánh tích quan trọng của Phật Giáo ở Ấn Độ.  Đó là:

1-     Nơi Đức Phật đản sinh tại vườn Lâm Tì Ni

2-    Nơi Đức Phật đắc đạo dưới cội cây bồ đề ở Bồ Đề Đạo Tràng

3-    Nơi Đức Phật thuyết pháp ở vườn Lộc Uyển

4-    Nơi Đức Phật nhập niết bàn tại Câu thi Na

Hôm nay người viết xin được trình bày vài nét về Bồ Đề Đạo Tràng.

Vài Nét Về Bồ Đề Đạo Tràng

Bồ Đề Đạo Tràng là nơi Đức Phật đắc đạo sau 49 ngày thiền định dưới cội cây bồ đề. Đây là một thánh địa quan trọng cho các Phật tử muốn tìm sự tỉnh giác trong thiền định và nghiên cứu lịch sử.

Trước đó Đức Phật đã tu 5 năm khổ hạnh với năm anh em Kiều Trần Như tại Uruvella, nằm bên bờ phía nam sông Ni Liên Thuyền, nhưng sau đó Ngài nhận thức rằng tu khổ hạnh không phải là cứu cánh của Đạo pháp cho nên Ngài đã từ bỏ lối tu khổ hạnh, nhận bát sữa của tín nữ Sujata rồi đi về Bodh Gaya, đến cây bồ đề thiêng liêng, thiền định và đắc đạo dưới cội bồ đề này.

Bồ đề Đạo Tràng có tên là Bodh Gaya thuộc bang Bihar phía Đông Bắc Ấn Độ, nằm cách phố cổ Gaya khoảng 12 Km về phía Bắc và cách thủ phủ Patna của bang Bihar 106 km.
Bồ Đề Đạo Tràng có một chiều dài lịch sử rất phong phú và trải qua nhiều lần bị phá hủy, trùng tu làm sống lại thánh địa này.

Các di tích còn lại tại nơi đây là Tháp Đại Giác, cội bồ đề, kim cương tòa, các tháp nhỏ xung quanh tháp Đại Giác. Đa số những di tích mang nét chạm trổ rất nghệ thuật vào thế kỷ thứ nhất trước tây lịch.

Photo
Theo một tài liệu lịch sữ thì vua A Dục đã xây dựng một đền thờ đầu tiên tại thánh địa. Ngôi tháp Đại Giác hùng vĩ đã dược xây dựng vào thế kỷ thứ hai sau Tây lịch trên nền ngôi tháp vua A Dục đã xây. Đây là ngôi tháp hình chóp nhọn đứng sừng sững với chiều cao 52 m, mỗi cạnh vuông 15 m. Bên trong tháp có thờ tượng Phật bằng đá mạ vàng cao khoảng 2m được tạc vào khoảng măm 380 sau Tây lịch. Cây bồ đề hiện tại là cây được chiết ra từ cây bồ đề ở Sri Lanka được vua A Dục tặng Sri Lanka, do chính người con trai của vua A Dục là Mahendra tự tay đem qua đó trồng. Thầy Huyền Diệu thường thức sớm đến đây nhặt những lá bồ đề để tặng cho các Phật tử hữu duyên với Thầy.
Riêng người viết thì nhận được một lá bồ đề do một chú tiểu Ấn Độ tặng và tôi đã ép vào một quyển sách mang được về Mỹ để thờ.

Hiện nay tại Bodh Gaya có rất nhiều ngôi chùa của các quốc gia như Nhật Bản, Sri Lanka, Miến Điện,Trung Quốc v…v…Thầy Huyền Diệu cũng đã xây thêm được một Việt Nam Phật QuốcTự thứ hai tại Bồ Đề Đạo Tràng do chính công sức của Thầy và các Phật tử Việt Nam đóng góp chư’ không do chính phủ tài trợ như các quốc gia kể trên. Thật đáng khâm phục cho lòng kiên trì hộ pháp của Thầy Huyền Diệu.

Người viết đã đến đảnh lễ dưới cội bồ đề và đi kinh hành xung quanh tháp Đại Giác 3 vòng trong lòng hân hoan, an lạc vì không ngờ mình lại có phúc duyên đến tận nơi, nhìn tận mắt nơi Đức Phật thành đạo mà ngày xưa mình vẫn nghĩ đây chỉ là một huyền thoại do ông bà cha mẹ kể lại. Nhiều phái đoàn hành hương khác đã đến quỳ lạy trước cội bồ đề với lòng thành kính. Một không khí trang nghiêm và an lạc bao trùm thánh địa này với khách hành hương ngồi im lặng thiền định.

Sương Lam

(Nguồn: trích trong ký sự Về Miền Đất Phật của Sương Lam)

Trong một bài thuyết giảng trên internet về đề tài “Thay Đổi Cách Sống, Hoà Thượng Tịnh Không đã nêu lên quan niệm giáo dục đạo đức đời sống của Đông Phương Trung Quốc và Tây Phương Âu Mỹ.

Đông Phương cho rằng đời người có bốn giai đoạn như bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông của đất trời.

  1. Dưới 20 tuổi như Mùa Xuân con nguời cần phải được giáo dục đạo đức.
  2. Từ 20 – 40 tuổi như mùa Hạ con người cần phục vụ xã hội.
  3. Từ 40 – 60 tuổi như mùa Thu con người cần truyền trao kinh nghiệm cho người kế thừa.
  4. Sau 60 tuổi như mùa Đông con người cần về hưu để hưởng phước.

Trong khi đó Tây Phương lại quan niệm:

  1. Tuổi trẻ là tuổi để hưởng thụ cho nên tuổi thơ được ví như đang sống trong thiên đàng.
  2. Tuổi trung niên sống trong chiến trường tranh đua danh lợi
  3. Tưổi già sống buồn thảm đi vào phần mộ.

Theo lời trình bày kể trên chúng ta cần phải chọn lựa và thay đổi cách sống như thế nào để có thể sống một cuộc đờì an vui hạnh phúc, bạn nhỉ?

Chúa hay Phật đều dạy rằng: Con người nếu không biết tu phước tích đức thì sẽ tạo ra nhiều nghiệp tội. Những chủng tử thiện ác đó đều được lưu vào A Lại Gia Thức của chúng ta và theo ta từ kiếp này sang kiếp khác rồi tùy duyên mà phát sinh ra để con người được hưởng quả lành hay nhận quả ác do những nghiệp nhân mà chính ta tạo tác từ vô lượng kiếp sống của chúng ta.  Gieo nhân nào thì sẽ gặt quả nấy ví như gieo hạt đậu thì sẽ hái được trái đậu, gieo hạt cam thì hái được trái cam chứ không thể nào gieo hạt đậu mà hái được trái cam.  Bạn đồng ý chứ?

Chúng ta cần phải thay đổi cách sống si mê lầm lỗi của ta, bỏ bớt dần những suy nghĩ, hành động, ngôn ngữ mang tính ác biến đổi thành những suy nghĩ, hành động, ngôn ngữ  mang tính thiện để tạo niềm vui cho người và cũng cho chính mình nữa như câu chuyện dưới đây:

Hãy cho nhau nụ cười

Photo

Có lần mẹ Têrêsa thành Calcutta kể lại câu chuyện như sau:

Nhiều người đến thăm tôi tại Calcutta và trước khi ra về thường ngỏ ý với tôi: “Xin cho chúng tôi một lời khuyên để chúng tôi sống tốt đẹp hơn”.

Tôi liền bảo họ: “Quý vị hãy về và hãy ban tặng cho nhau những nụ cười. Một nụ cười cho vợ của ông. Một nụ cười cho chồng của bà. Một nụ cười cho con cái của ông bà. Hãy cười tươi với tất cả mọi người, bất luận người đó là ai. Với những nụ cười tươi như thế quý vị sẽ lớn lên trong tình yêu hỗ tương”.

Nghe vậy một người trong nhóm hỏi tôi:

– Bà có lập gia đình không?

Tôi gật đầu và nói:

– Ðôi khi tôi cũng cảm thấy khó nở một nụ cười với vị hôn phu của tôi.

Và mẹ Têrêsa kết luận:

– Ðúng thế, Chúa Giêsu có thể đòi hỏi rất nhiều. Và chính khi Ngài đòi hỏi như thế thì không gì đẹp cho bằng nở một nụ cười thật tươi với Ngài”

Lạy Chúa! Nụ cười không mất tiền mua, không phải vất vả cực nhọc để đi xa mang về… Nụ cười thật dễ dàng để xuất hiện trên môi miệng và trên khuôn mặt nhưng sao con lại thấy thật khó khăn vất vả để trao tặng nụ cười trên khuôn mặt của con cho những người xung quanh… Con đã thay thế nụ cười bằng những cái nhăn mặt méo mó, bằng những ánh mắt giận dữ, bằng những cái lắc đầu xua tay và đôi khi bằng những lời nói làm đau lòng người khác. Xin cho con luôn ý thức rằng: mỗi khi con mang nụ cười đến cho những người xung quanh chính là lúc con dâng lên Thiên Chúa tình yêu và nụ cười, sức sống và hy vọng của đời con. Amen.

(Nguồn: Sưu tầm trên internet)

 Những câu nói đáng suy ngẫm của Đức Đạt Lai Đạt Ma

Photo

“Một vấn đề không thể giải quyết được, lo lắng cũng chẳng có ích gì. Vậy thì tại sao phải lo lắng?”

“Im lặng đôi khi là câu trả lời tốt nhất.

“Mục đích chính trong đời của chúng ta là giúp đỡ kẻ khác. Và nếu bạn không thể giúp họ, ít nhất đừng hại họ.”

“Hạnh phúc không phải là điều tự nhiên mà có. Nó đến từ những hành động của chính bạn.”

“Đây là tôn giáo đơn giản của tôi. Không cần đền chùa. Không cần triết lý phức tạp. Tâm trí bạn chính là đền chùa. Và lòng tốt chính là triết lý.”

“Hãy nhìn những đứa trẻ. Khi chúng giận ai, chúng biểu lộ ra, xong rồi thôi. Chúng vẫn có thể chơi với người đó vào ngày mai.”

“Càng được thúc đẩy bởi tình yêu, hành động của bạn càng tự do và không sợ hãi.”

“Chúng ta có thể sống mà không có tôn giáo hay thiền định, nhưng chúng ta không thể sống mà không có tình người.”

“Bạn cũ đi, bạn mới đến. Cũng như ngày cũ đi, ngày mới đến. Điều quan trọng là phải làm sao cho nó có ý nghĩa, một người bạn ý nghĩa, hay một ngày mới ý nghĩa.”

“Chúng ta không bao giờ có thể có được hòa bình trên thế giới cho tới khi chúng ta có được hòa bình trong thâm tâm.”

“Tôn giáo của tôi rất đơn giản. Tôn giáo của tôi là lòng tốt.”

“Mục đích của tất cả những truyền thống tôn giáo lớn trên thế giới không phải là để xây dựng những ngôi đền to lớn bên ngoài, mà là để xây dựng những ngôi đền thiện lành và từ bi bên trong, trong trái tim chúng ta.”

Qua những câu chuyện kể trên, hy vọng bạn và tôi sẽ cố gắng thay đổi cách sống nào không đẹp trước đây của chúng ta để cho cuộc đời thêm phần tốt đẹp hơn lên .  Bạn và tôi có thể làm được chứ nhỉ?

Xin mời quý anh chị cùng viếng thăm Phật tích Bồ Đề Đạo Tràng ở Ấn Độ, nơi Đức Phật Thành đạo qua youtube do người viết thực hiện dưới đây:

Youtube  Minh và Sương Lam viếng Phật tích Bồ Đề Đạo Tràng ở Ấn Độ

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 339-ORTB 747-91416)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/+SuongLamPortland/posts

Photo

KHÔNG NGHE, KHÔNG THẤY, KHÔNG NÓI

Thưa quý anh chị,  
Truyện Kiều có câu:
“Trải qua bao cuộc bể dâu
 Những điều trông thấy mà đau đớn lòng”
 Con người nhiều khi khổ vì thấy quá nhiều, nghe quá nhiều và nói quá nhiều.
 Nhà Phật cũng có dạy nên Buông những gì cần buông để cho thân tâm an lạc.  Nhưng mấy ai mà buông được một cách dễ dàng, bạn nhỉ?  Smile!
 Bài tâm tình hôm nay của người viết về bức tượng ba con khỉ Không Nghe- Không Thấy- Không Nói  hy vọng sẽ giúp chính người viết điều chỉnh được cái Tâm vọng động của mình khi nhìn thấy hình ảnh này.
 Kính chúc an lạc.
 Sương Lam
 Không Nghe- Không Thấy- Không Nói
 
 Photo
Đây là bài thứ ba trăm ba mươi lăm (335) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.
 
Sống trong chốn bụi hồng lao xao này con người nhiều khi thích nói, thích nghe, thích thấy nhiều điều. Nhưng vẫn chưa đủ đâu, người ta lại thích cộng chữ “Thêm” vào ba cái thích trên ví dụ như  có người thấy người đẹp nhìn thôi chưa đủ, lại muốn chiếm hữu đem về làm của riêng của mình hay là làm thêm những điều trái với lương tâm, trái với pháp luật nữa chứ.  Thế mới có chuyện không hay xảy ra rồi than “Tui khổ quá”!  Thiệt tình! Smile!
 
Trong quyển “Thiền là gì?” có đọan nói: « Sở dĩ những thất bại khổ đau trong đời phần lớn là do chúng ta không làm chủ được chính mình, luôn tạo ra với cái tâm điên đảo vọng tưởng, tham đắm và bám víu nhiều quá!  Thiền giúp chúng ta lắng tâm, vượt qua mọi chướng ngại để đạt đến trí tuệ toàn diện.  Cho nên Thiền không phải là học thuyết để tranh luận, hoặc tín điều bắt buộc con người phải tin theo, mà chỉ cần áp dụng, thực hành để tìm về chân lý Giác Ngộ và Giải thoát »

 Nhà Phật có dạy: « Nhất thiết duy Tâm tạo » tất cả mọi sự việc trên đời đều do Tâm tạo ra. Tâm bình thế giới bình, tâm lọan thế giới loạn »

 Hình tượng ba con khỉ « tam không » ít nhiều gì cũng đã nhắc nhở chúng ta an định cái Tâm trở nên vắng lắng để không nói, không nghe, không nói những điều ác, tội lỗi.  Có như thế mới có cơ may thoát khổ được.

 

 Xin mời quý bạn tìm hiểu thêm câu chuyện 3 con khỉ « tam không này » do người viết sưu tầm, đem về đây chia xẻ với quý bạn nhé.

 

Câu chuyện về 3 con khỉ trước cổng chùa

Hiện nay, ở một số chùa có trưng bày tượng ba con khỉ trong sân chùa. Nhưng không phải ai cũng biết về nguồn gốc cũng như hiểu đầy đủ ý nghĩa sâu xa mà người xưa muốn truyền dạy lại cho thế hệ sau qua bức tượng tưởng chừng như vô tri đó.

Thoạt đầu khi mới nhìn qua bức tượng này có lẽ ai trong chúng ta cũng tưởng như đã hiểu được ẩn ý của nó. Đó là: “không nói, không thấy, không nghe”. Nhiều người cho rằng bức tượng ấy muốn dạy chúng ta hãy ở yên và sống cuộc sống của mình, đừng quan tâm đến chuyện của người khác hay những gì đang xảy ra xung quanh. Nhưng nếu hiểu như vậy thì thiếu chính xác và chưa đầy đủ.

 

Thực ra, nguồn gốc xuất xứ của bức tượng này bắt nguồn từ Ấn Độ vài ngàn năm về trước. Lúc đầu, đó là bức tượng về một vị thần, là thần Vajrakilaya. Đây là vị thần có sáu tay, mỗi đôi tay dùng để bịt hai mắt, hai tai và miệng. Theo đó bức tượng được khắc nhằm để răn dạy mỗi người: không được nói bậy, không nhìn bậy và không nghe bậy.

 

Tư tưởng “ba không” đó theo các nhà tu Phật giáo đi qua Trung Quốc không rõ vào thời kì nào. Sau đó vào khoảng thế kỷ thứ 9 (có tài liệu ghi năm 838), một thiền sư người Nhật trong chuyến đi làm phật sự ở Trung Quốc đã mang theo về Nhật tư tưởng này.

Tại Nhật Bản, vùng Nikko (cách Tokyo chừng 140 cây số về hướng Bắc) trong đền Toshogu hiện nay còn lưu giữ một bức điêu khắc cổ (tổng cộng có tám bức khác nhau) có tượng ba con khỉ tên là Kikazaru, Mizaru và Iwazaru: bịt tai, bịt mắt và bịt miệng bằng gỗ của nghệ nhân Hidari Jingoro rất nổi tiếng từ thế kỉ XVII.

 Vì từ “zaru” gần âm với “saru” có nghĩa là con khỉ, nên người ta khắc hình ba con khỉ bịt miệng, bịt mắt, bịt tai với vẻ mặt ngộ nghĩnh để biểu đạt triết lý này.

Photo

Bức tượng cũng mang đậm tư tưởng của Đức Khổng Tử trong Luận Ngữ. Khi Nhan Uyên hỏi về đức nhân và những điều gì cần phải làm, Khổng Tử đã đáp: “Phi lễ vật thi, phi lễ vật thính, phi lễ vật ngôn, phi lễ vật động”. Nghĩa là không nhìn điều sai, không nghe điều tầm bậy, không nói điều trái, không làm điều quấy”.

Người Nhật còn có thâm ý sâu xa hơn nhiều khi họ muốn: “bịt mắt để dùng tâm mà nhìn, bịt tai để dùng tâm mà nghe, bịt miệng để dùng tâm mà nói”. Khi tâm ở trạng thái tịnh, không bị quấy rầy bởi những điều xấu thì từ tâm mới phát sinh những điều thiện.

 

Hình ảnh “Bộ khỉ tam không” còn nhắc nhở chúng ta về tầm quan trọng của “Tâm viên ý mã” trong phép thiền. Chúng ta phải biết kiểm soát cái tâm vọng động, chẳng khác gì con khỉ chạy lăng xăng. “Tâm viên là vượn tâm, là tâm tán loạn như vượn khỉ. Loài khỉ thường hay nhảy nhót, khọt khẹt, đứng ngồi không yên, thường chuyền hết từ cành này sang cành cây khác, lại hay phá phách, bắt chước nên người đời có câu “liếng khỉ”. 

 Tâm người ta cũng thế, không khi nào được yên, cứ lăng xăng, lộn xộn, suy nghĩ, nghĩ hết chuyện này đến chuyện khác, từ quá khứ, hiện tại đến tương lai, đó là tâm viên. Tâm này sẽ đưa con nguời đến loạn động, phát sinh ra đủ thứ phiền não, cấu uế… Bởi vậy tâm chúng sinh bị vô minh che lấp nên phần nhiều hướng ác nhiều hơn thiện.”

 Trong xã hội hiện nay bức tượng ba con khỉ càng có ý nghĩa hơn bao giờ hết. Bởi tôi thấy mỗi người đều đang tự làm khổ chính mình. Khổ vì nghe chuyện thiên hạ, khổ vì nói chuyện thế gian và khổ vì nhìn lỗi người khác.

 Bản chất của con người vốn là sự tò mò nên bất cứ câu chuyện nào, về bất cứ ai dù không liên quan thì cũng cố gắng nghe hết để có chuyện kể lại cho người khác. Trước đây, tôi cũng là một người hay để ý lỗi của người. Tôi luôn cố tìm ra khuyết điểm của người khác để chờ có dịp có thể nói lại họ để giành phần thắng cho mình. Nhưng rồi tôi thấy việc ghét bỏ và để ý người khác thật mất thời gian và tự khiến bản thân mình trở nên xấu xí. Xấu ở đây là ở cái tâm, không chịu nghĩ điều tốt đẹp cho người mà chỉ nhìn thấy những thói hư, tật xấu ở những người xung quanh.

Bởi vậy, nếu biết  tu sửa thân tâm, nhìn lỗi của người khác như lời nhắc nhở để ta không phạm phải những sai lầm đó. Lúc nào cũng phải nhắc nhở bản thân, tất cả mọi người quanh ta đều là Bồ tát chỉ có ta là kẻ phàm phu nên còn rất nhiều lỗi cần phải sửa chữa. Cũng như vậy, tai nghe thấy những việc phiền não cũng đừng giữ trong lòng. Nên nghĩ đó là lúc Đức Phật đang dạy ta chữ “Nhẫn”, không được sân hận trước những lời nói của người khác, lúc nào cũng giữ cho mình tâm bình lặng trước mọi việc:

“Nhẫn một chút sóng yên gió lặng

Lùi một bước biển rộng trời cao”

 chữ nhẫn: chữ đao (con dao) ở trên và chữ tâm (con tim) ở dưới. Lưỡi dao ấy ở ngay trên tâm,

Photo

 Từng bước, từng bước như vậy chúng ta sẽ dần hoàn thiện được con người của mình. Không phải nhờ năng lực siêu nhiên nào khiến bản thân mình thay đổi mà chính sự nhận thức sâu sắc từ trong tâm sẽ giúp ta quán chiếu được mọi vấn đề một cách vẹn toàn nhất. Hình ảnh “Bộ khỉ tam không” tưởng như đơn giản mà lại mang những giáo lý vô cùng sâu sắc. 

Lúc nào đó, khi đi dạo trong khuôn viên của chùa, nhìn thấy hình ảnh những chú khỉ ấy ta vừa thấy thích thú trước một hình ảnh ngộ nghĩnh vừa là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà thâm thúy của các bậc thiện tri thức muốn truyền đạt lại cho thế hệ mai sau.

 

Diệu Âm Minh Tâm

 (Nguồn: Trích trong website quangduc.com)

Có nhiều bài học nói về chữ Tâm sẽ được người viết từ từ dẫn trình sau để chúng ta cùng học hỏi.  Hôm nay, người viết xin mời quý bạn đọc một bài học ngắn ngắn dưới đây:

 Tâm bình thường

Tăng hỏi Thiền sư: « Phải nỗ lực tu hành như thế nào mới hợp đạo ? »

–  Đói ăn, mệt ngủ.

–  Như vậy thì người bình thường nào làm chẳng được.

– Không, không.  Người bình thường không giống như thế.  Vì khi ăn họ không chăm chú ăn, mãi lo nghĩ trăm điều.  Khi ngủ, họ không chịu ngủ, lại tơ tưởng ngàn chuyện. Vì thế khác với người tâm bình thường.

Bình: Thiển tổ Nam Tuyền bảo: « Tâm bình thường là Đạo ».  Đi cũng thiền, đứng cũng thiền, nói, nín, động tịnh thảy an nhiên.

Cảnh giới tâm bình thường này khác xa phàm phu vọng loạn một trời một vực »

(Nguồn : Thiền là gì ? – Biên soạn : Thích Giác Nguyên)

Tuy nhiên, người viết thích nhất là câu chuyện Thiền dí dỏm dưới đây qua hình ảnh cô  lái đò cho có vẻ tình tứ, thơ mộng một tí ti, bạn nhé,

 

Cô Lái Đò

Một lần, có một Thiền sinh có việc phải sang sông.  Ngồi trên đò, sư tỏ ra ngạc nhiên vì nhan sắc dễ coi của cô gái miền quê. 

Đến lúc lên đò. Hành khách mỗi người phải trả một quan.  Sư cũng định thế, không ngờ cô gái hóm hỉnh bảo:

–       Xin Thầy trả cho tôi hai quan.

Sư còn đang ngạc nhiên thì cô gái đã tiếp:

–       Một quan cho tiền đi đò và một quan về khoản ngắm người lái đò.

Không tranh cãi lôi thôi, sư liền trả cô hai quan tiền, nhưng trong bụng hơi tấm tức.

 Bận về sư cứ dí mũi xuống sàn thuyền không dám nhìn lên.  Nào ngờ lần này cô lái bảo:

            –  Xin Thầy cho em bốn quan.

Không nhịn được nữa , sư cãi:

–       Nhưng tôi có nhìn cô đâu nào?

Cô gái cười mỉm:

–       Đồng ý là Thầy không nhìn tôi bằng mắt, nhưng Thầy lại nhìn bằng tâm…  Vì thế mà tôi tăng giá gấp đôi lên đó!

 

( Nguồn: Trích trong Thiền Tâm Vi Tiếu và Vô Nim Thiền- Cư Sĩ Nhất Tâm)

Dù nhà sư không nhìn cô lái đò bằng mắt như cái Tâm của nhà sư vẫn còn chú ý đến cô lái đò thì phải bị trả thêm tiền là đúng rồi.  Smile!
Photo

Tuy nói rằng chúng ta nên  Không Thấy- Không Nghe- Không Nói nhiều điều, nhưng chúng ta cần Thấy, cần Nói lên những lời yêu thương với Cha Mẹ về công ơn dưỡng dục của Người và cha mẹ nào cũng rất sung sướng được Nghe những lời yêu thương đó từ con cái.

 Bây giờ là mùa Vu Lan, xin mời quý bạn thưởng thức Youtube Nụ Cười và Nước Mắt Của Cha Mẹ do người viết vừa mới thực hiện.  Hy vọng các bậc cha mẹ và con cái sẽ tìm thấy tình cảm yêu thương nhau qua những nụ cười, qua những dòng nước mắt được dẫn trình trong youtube. Xin đa tạ.
Photo

 

 Youtube Nụ Cười và Nuớc Mắt của Cha Mẹ

 

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

 Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi- MCTN 335-ORTB 743-8-17-16)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com
http://www.youtube.com/user/suonglam
https://plus.google.com/+SuongLamTran/postshttps://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/+SuongLamPortland/posts

Khổ và Diệt Khổ

Thưa quý anh chị.

Hình như sống trong cõi đời này, ai cũng than khổ hết ráo! Phật Trời ở trên cao chắc cũng phát mệt vì tiếng than khổ của nhân gian. Smile!

Các đấng giáo chủ các tôn giáo đều dạy con người muốn thoát khổ thì cần nên sống thiện lành như nhà Phật đã nhắc nhở: “Tránh các điều ác. Làm các việc lành. Thanh tịnh tâm ý. Lời chư Phật dạy”.

Người viết xin được chia xẻ một chút ít cảm nghĩ khi viếng thăm các Phật tích Ấn Độ và tóm tắt những ý chính về bài thuyết pháp Tứ Diệu Đế về Khổ và Cách Diệt Khổ của nhà Phật.

Kính chúc an lạc.

Sương Lam

Khổ và Diệt Khổ

Inline image 1

Đây là bài thứ ba trăm ba mươi bốn (334) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Bây giờ là mùa hè, mùa của những chuyến du lịch để được ngắm cảnh đẹp đường xa xứ lạ và cũng là dịp để học hỏi những điều hay đẹp cho đời sống tâm linh.

Năm 2007 vợ chồng người viết đã có phúc duyên được viếng 4 thánh địa linh thiêng của Phật giáo nơi xứ Ấn Độ.  Đó là

1- Nơi Đức Phật đản sinh tại vườn Lâm Tì Ni

2- Nơi Đức Phật đắc đạo dưới cội cây bồ đề ở Bồ Đề Đạo Tràng

3- Nơi Đức Phật thuyết pháp ở vườn Lộc Uyển

4- Nơi Đức Phật nhập niết bàn tại Câu thi Na

Có nhiều tác giả và các hảng du lịch viết nhiều về bốn thánh địa tứ động tâm này. Nhưng với người viết,  ký sự du hành tại Ấn Độ, Trung Quốc và Tây Tạng của tác giả Nguyễn Tường Bách là phong phú, đầy đủ nhất đã được kể lại trong tác phẩm Mùi HươngTrầm.

Quý bạn có thể tìm đọc Mùi HươngTrầm của Nguyễn Tường Bách qua link dưới đây:

http://thuvienhoasen.org/a10163/mui-huong-tram-nguyen-tuong-bach

Người viết cũng đã cố gắng ghi lại những điều quan trọng khi viếng thăm 4 thánh  địa Tứ Động Tâm này qua bài viết Về Miền Đất Phật để làm kỷ niệm chuyến hành hương đáng quý này và để chia xẻ với các bạn cùng tâm đạo.

Hôm nay, người viết xin được chia xẻ những cảm nghĩ của tôi về nơi Đức Phật thuyết pháp ở vườn Lộc Uyển vì theo thiển  ý, đây là nơi quan trọng nhất vì Đức Phật đã thuyết pháp bài pháp Tứ Diệu Đế, một bài học tâm linh rất hữu ích cho tất cả mọi người.

Bài pháp Tứ Diệu Đế nơi vườn Lộc Uyển

Inline image 2

Vườn Lộc Uyển là nơi Đức Phật Thích Ca đến thuyết pháp sau khi Phật đắc đạo dưới cội bồ đề ở Bồ Đề Đạo Tràng.

Vườn Lộc Uyển ở Sanarth, cách Varanasi không đầy 8 cây số. Từ Bồ Đề Đạo Tràng Đức Phật phải vượt 120 cây số để đến vuờn Lộc Uyển giảng bài pháp đầu tiên mang tên Kinh Chuyển Pháp Luân về Tứ Diệu Đế là Bốn sự thật chân chính cho 5 anh em Kiều Trần Như là những người trước đây đã đồng tu với Đức Phật và rời bỏ Phật vì họ không đồng tình với quyết định từ bỏ lối tu khổ hạnh của Ngài. Tuy nhiên vì dáng dấp uy nghi, cao quí của Ngài đã khiến cho 5 vị tỳ kheo này quí phục nên đã ngồi nghe Phật thuyết giảng bài kinh này.

Tứ Diệu Đế là bốn sự thật hay đẹp, quí báu, chắc chắn, rõ ràng, đúng đắn nhất. Đó là Khổ đế, Tập đế, Diệt đế, Đạo đế.

Khồ đế: Trình bày sự thật Đời là bể Khổ. Đức Phật ví đời là bể khổ mênh mông đầy mồ hôi và nước mắt. Căn cứ vào kinh Phật, có thể phân loại ra tam khổ (khổ khổ, hoại khổ, hành khổ) và bát khổ  (khổ khổ, hoại khổ, hành khổ, sanh khổ, lão khổ, bịnh khổ, tử khổ, ái biệt ly khổ, cầu bất đắc khổ, oán tằng hội khổ.

Tập đế: Trình bày nguyên nhân của những sự khổ. Cội gốc của sinh tử luân hồi là do phiền não, mê lầm mà ra. Có 10 phiền não gốc là tham, sân, si, mạn, nghi, thân kiến, biên kiến, kiến thủ, giới cấm thủ, tà kiến.

Diệt đế: Trình bày những quả vị an lành, tốt đẹp mà chúng sinh sẽ đạt được khi đã diệt trừ được những nỗi khổ và nguyên nhân của đau khổ. Quả vị ấy chính là Niết Bàn.

Đạo đế: Trình bày về những phương pháp chân chính, có hiệu quả chắc thật để thành Phật.

Đạo đế là phần quan trọng nhất trong Tứ Diệu Đế.

Trong Đạo đế, Đức Phật trình bày 37 phẩm trợ đạo chia ra làm 7 loại:

1- Tứ niệm xứ

2- Tứ chánh cần

3- Tứ Như Ý túc

4- Ngũ căn

5- Ngũ lực

6- Thất bồ đề phần

7- Bát chánh đạo phần

Trên đây là sơ lược ý chính của Tứ Diệu Đế. Nếu quí bạn nào muốn tìm hiểu rõ ràng hơn về Tứ Diệu Đế, xin tìm đọc quyển Phật Học Phổ Thông do cố Hoà Thượng Thích Thiện Hoa biên soạn có thể tìm thấy ở thư viện các chùa hay qua link dưới đây:

http://thuongchieu.net/index.php/phatphapcanban/3353-khaiquattude

Ngày xưa, vườn Lộc Uyển là một thiền viện to lớn có thể chứa 1,500 tu sĩ đến tu tập hoặc nghe thuyết giảng, nhưng trải qua bao nhiêu thời đại nên đã bị tàn phá nhiều, nay chỉ còn lại những đổ nát, hoang tàn.

Ngày nay, vườn Lộc Uyển là một công viên lớn có bán vé vào cửa khoảng 100 rubi (khoảng hơn 2 đô la Mỹ). Bên trong là những bãi cỏ xinh tươi và bầy nai vàng dễ thương. Trong vườn này còn lại bảo tháp Dhamekh cao 33 m được xây dựng khoảng thế kỷ thứ 3 trước công nguyên vì sau này các nhà khảo cổ tìm ra được tại nơi đây một bảng đề “Dhamaka” (pháp luân), nên mới chắc rằng đó là nơi Phật giảng bài pháp đầu tiên.

Trong vườn Lộc Uyển, SL thấy một nền đá hình vuông, mỗi chiều khoảng 13 m, dày 2m, cao chưa đến 5m, ngày xưa là nơi trú xá của Đức Phật trong mùa mưa, nay là nơi nhiều khách hành hương ngồi thiền định.

Phía nam của nền tháp này là một nền đá hình tròn, đường kính tròn khoảng 14 m. Đây là dấu tích của tháp Dharmarajika, ngày xưa của vua A Dục xây để thờ xá lợi Phật. Tháp này bị phá huỷ để lấy gạch xây dựng các công trình khác vào thế kỷ thứ 8. Khi đào tháp lấy gạch, dân địa phương tìm thấy một hộp đá đựng xá lợi Phật và họ đã đem thả xuống sông Hằng theo truyền thống Ấn Độ.

Inline image 3

Tại một ngôi chùa Tích Lan kế vườn Lộc Uyển có trình bày Kinh Chuyển Pháp Luân đựợc viết với nhiều ngôn ngữ khác nhau: Anh ngữ, Hoa ngữ, Tạng ngữ và có cả bản Việt Ngữ nữa.

SL cũng được chiêm bái tượng Đức Phật ngồi thuyết giảng Tứ Diệu Đế cho 5 anh em Kiều trần Như tại ngôi chùa này.

Lộc Uyển cũng chính là nơi thành lập tăng đoàn đầu tiên trong lịch sử Phật Giáo.

Kính mời quý bạn click vào link dưới đây để xem thêm một vài hình ảnh về vườn Lộc Uyển.

https://picasaweb.google.com/112448069295471524939/FoldervuonLocUyen

(Nguồn: trích bài viết Về Miền Đất Phật của Sương Lam)

Nhà Phật cũng thường nhắc nhở các Phật tử lúc nào cũng nên nhớ bốn giai đoạn trong kiếp sống con người: Sinh, Lão, Bệnh,Tử.  Ở giai đoạn nào cũng có cái Khổ của giai đoạn đó nên Đức Phật đã bảo Đời là bể Khổ và dạy con người phương cách diệt Khổ nhưng có mấy ai học và thực hành được bài học Tứ Diệu Đế nói trên.

Hình như những người già thường than khổ nhiều nhất.  Smile!

Nhiều người đã tâm sự: “Nước Mỹ là thiên đàng của giới trẻ, còn đối với người già thì chỉ có sự cô lập và cô đơn.  Căn bản nếp sống của người Việt dựa vào gia đình, thân nhân, bạn bè và cộng đồng.  Khi ta mất những thứ đó ta đã mất đi một phần nào cái tôi và hạnh phúc trong đời.”

Đúng thật! Càng già càng cảm thấy cô đơn. Có những người già sống trong viện dưỡng lão, ngồi trên những xe lăn, ngóng trông con cháu hay người thân, ngày này qua ngày khác, nhưng chẳng thấy ai.  Thật ra, con cháu ở nơi đây cũng có đời sống riêng của chúng. Những vị còn được sống chung với con cháu quây quần bên nhau hoặc được sống gần gũi với bạn bè cùng lứa tuổi, sở thích như mình là những người có phúc.  Xin hãy hưởng hạnh phúc đang có trong tầm tay của mình, bạn nhé.

Ngày nay nhờ những tiến bộ khoa học kỹ thuật đìện toán, chúng ta có thể đọc được nhiều tin tức hữu ích giúp cho tuổi già và giúp cho người già sống vui sống khỏe.

Người viết cũng nhận được nhiều điện thư (email) của bạn bè gửi đến những tài liệu rất vui và  hữu ích để sống an vui, hạnh phúc trong tuổi già.

Người viết thấy tài liệu này vui vui, hay hay và hữu ich cho quý vị cao niên nên đem vào đây chia sẻ với quý vị.  Bạn có đồng ý hay không là tùy bạn nhé!

10 “Điều Răn” cho người cao niên 

  1. Hãy vui với người khác, đừng tìm vui trong việc tích trữ của cải.
  2. Lập chương trình tiêu xài hết tiền của mà bạn để dành. Bạn xứng đáng tiêu pha nó trong mấy năm còn lại của đời người. Nếu được, cứ đi du lịch. Để của lại cho con, chúng nó sẽ gấu ó nhau và nhiều chuyện rắc rối xảy ra sau khi bạn qua đời.
  3. Hãy sống trong thực tại. Đừng sống cho quá khứ hay cho tương lai. Bạn nắm ngày hôm nay trong tay bạn, ngày hôm qua thì đã qua, ngày mai thì chưa đến hoặc không bao giờ đến.
  4. Hãy vui với cháu nội ngoại của bạn (nếu bạn có), nhưng đừng làm kẻ giữ trẻ trọn thời gian. Trách nhiệm nuôi dạy trẻ là của cha mẹ nó. Sau khi bạn đã nuôi con nên người rồi, bạn không còn trách nhiệm gì với cháu của bạn. Đừng thấy áy náy khi từ chối giữ trẻ nếu bạn không thấy thích thú chăm sóc .
  5. Chấp nhận sự già yếu, đau nhức của tuổi già. Hãy vui với những gì mình còn làm được.
  6. Vui với những gì bạn có. Đừng lao nhọc tìm những gì bạn không có.  Đã trễ rồi.
  7. Hãy vui cuộc đời với người phối ngẫu, con cháu, bạn bè. Người khác yêu bạn, phải yêu chính bạn chớ không phải những gì bạn có. Ai yêu những gì bạn có chỉ gây khổ cho bạn mà thôi.
  8. Tha thứ cho mình và cho người. Chấp nhận sự tha thứ. Vui hưởng sự bình an trong tâm hồn.
  9. Làm quen với sự chết. Nó sẽ xảy ra. Đừng sợ hãi. Nó là một phần của cuộc đời. Chết là bắt đầu một cuộc đời mới hơn, tốt đẹp hơn. Chuẩn bị một cuộc sống mới với Đấng Tạo Hóa.
  10. Hãy thuận hòa với Thượng Đế vì bạn sẽ gặp, sẽ có sau khi bạn rời trần gian này.

Inline image 4

Bạn sẽ thích phong thái an nhiên tự tại trong tuổi già của Tràm Cà Mau, một người bạn văn nghệ của người viết qua bài viết  “Phiên phiến tuổi già”của ông mà tôi rất thích vì lối trình bày của tác giả rất tếu, rất vui, rất dí dỏm, rất dễ thương.

Hãy xem Tràm Cà Mau nhận ra tuổi già bằng cách nào nhé:

“Ông Hai nói, có một lúc nào đó, con người trở nên già. Nầy nhé, mỗi khi đi ra đường, nếu chỉ thấy các bà già nhìn mình, mà các cô gái trẻ không dòm mình nữa, thì phải hiểu là mình đã già rồi. Lại nữa, mỗi sáng đứng trước gương, thấy trán mình cao hơn, tóc rụng nhiều, đừng tưởng mình trở nên thông thái, mà phải biết đó là dấu hiệu già. Nếu mình thấy mọi người dường như trẻ lại, thì chính mình già đã đi, vì mình so sánh thiên hạ với cái bóng của mình trong gương soi mỗi ngày.”

Người viết thích thái độ tỉnh táo, an nhiên, không thích tranh luận của ông qua đoạn văn dưới đây:

“Trong tình vợ chồng cũng vậy, nhiều ông nhiều bà tranh hơn thua từng ly, từng tí, cãi vả nhau tưng bừng về những điều không ích lợi chi cho ai cả. Rồi giận nhau, nói nặng nhau, làm nhau đau đớn vì lời nói thiếu tử tế, thiếu lịch sự. Có ích lợi gì đâu. Tranh nhau thắng thua, làm sứt mẻ hạnh phúc gia đình, làm mất đi thì giờ quý báu bên nhau, làm không khí gia đình nặng nề. Đừng bao giờ nói là phải làm cho ra lẽ, không thì hoá “lừng”. Hãy cứ để cho chồng mình, vợ mình “lừng” đi, cho họ sướng. Tại sao đi ra ngoài, không dám “lừng” với thiên hạ, mà về nhà lại “lừng” nhau làm chi cho  mất vui.  Ông thường nói, cứ chịu thua đi là khoẻ nhất. Ông đã thua, thì không việc chi mà ai đó gây hấn thêm. Đúng hay sai, ông tự biết. Không cần tranh luận nhiều. Có tranh luận, thì cũng chưa chắc đã thuyết phục được đối phương mà không gây mất mát. Mỗi lần phải tranh luận với ai, thì ông nhớ lại chuyện ông Pol Pot. Ông nầy đã giết chết hơn hai triệu dân vô tội, tức khoảng một phần ba dân số Kampuchia của ông thời đó. Thế mà cuối đời, khi sắp chết, ông Pol Pot  nói với một phóng viên Tây phương rằng, những điều ông đã làm, là lợi ích cho dân tộc của ông. Nhớ chuyện đó, làm ông đỡ ngứa miệng xen vào những cuộc tranh luận.”

Đọc xong những truyện ngắn và chuyện phiếm trong các tác phẩm Triết Lý Củ Khoai, Rong Chơi Ngày Tháng , Hương Tóc Cố Nhân của Tràm Cà Mau, người viết thấy bớt đi một chút phiền muộn, thấy cuộc sống vẫn còn vui đẹp và những người chung quanh ta vẫn còn dễ thương.  Xin cám ơn tác giả Tràm Cà Mau đã giúp cho tôi yêu đời yêu người hơn.

Mời quý anh chị cùng đi với người viết trên những con đường tuyệt đẹp, trong đó có con đưởng  có thể giúp ta thoát Khổ qua youtube dưới đây:

Youtube Có Những Con Đường

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 334-ORTB 742-81016)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/+SuongLamPortland/posts

Vu Lan Chúc Thọ

Thưa quý anh chị,
 
 Tháng Bảy âm lịch là mùa Vu Lan theo truyền thống đạo đức Việt Nam.  Người Phật tử dù bận thế nào cũng phải đi chùa lễ Phật tụng kinh báo hiếu phụ mẫu ân để cảm tạ ân đức cha mẹ đã nuôi dưỡng con cái đến ngày trưởng thành khôn lớn.
Các chùa tổ chức lễ Vu Lan rất trang nghiêm, cảm động. Nhiều chùa tổ chức Lễ Chúc Thọ quý vị cao niên có tuổi đời “thất thập cổ lai hy”, trong đó có Tu Viện Bửu Hưng ở Vancouver, WA.
 
 Kính mời quý anh chị lắng nghe người viết tâm tình về nét đẹp về Chúc Thọ của văn hoá Việt Nam và hy vọng sẽ thấy hình ảnh mình thấp thoáng trong bài thơ Lên Chùa Nhớ Mẹ, nếu có cùng một tâm tư như người viết.  Xin cảm tạ.
 
 Sương Lam
 
 Vu Lan Chúc Thọ
Inline image 1
 
Đây là bài thứ ba trăm ba mươi ba (333) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.
 
Ngày xưa còn bé, người viết thường cùng mẹ lên chùa lễ Phật trong mùa Vu Lan với gia đình. Người viết cũng là đoàn sinh trong Gia Đình Phật Tử Chánh Minh ở chùa Giác Tâm gần ngả tư Phú Nhuận cho đến khi người viết theo “những cô áo đỏ sang nhà khác”. Ba mẹ của người viết tuy không học rộng tài cao nhưng sống một cuộc đời đạo đức, luôn luôn dạy bảo con cái sống như thế nào cho “trên thuận với thiên lý, dưới hoà với nhân đạo”.  Có thể nhờ sự giáo dục quý báu này mà bốn người con của ba mẹ tôi đã nhận được nhiều hồng phúc tốt đẹp như ngày nay. Xin cảm tạ ân đức của Cha Mẹ.
 
 Chúng tôi tuy không giàu có hơn ai nhưng sống một cuộc đời khá tốt đẹp về phương diện vật chất lẫn tinh thần, biết làm việc lành, tránh việc ác. Ba của người viết ăn chay truờng gần 40 năm, tinh thần rất minh mẫn và sống thọ đến 99 tuổi mới thất lộc. Mẹ của người viết vì đau bịnh tim nên đã qua đời ở tuổi gần tám mươi. Như vậy Ba Mẹ chúng tôi cũng có thể được xem là sống thọ rồi, bạn nhi?  Smile!
 
 Bây giờ là mùa Vu Lan, nhiều chùa bất đầu tổ chức Lễ Vu Lan để tưởng nhớ công ơn của cha mẹ đã qua đời hay còn tại thế.  Nhiều chùa như tu viện Bửu Hưng ở Vancouver, WA cũng làm lễ chúc thọ cho quý Phật tử  niên kỷ từ 70 tuổi trở lên rất trang trọng. Đây là một lễ nghi tốt đẹp và thiết thực nhất vì là một dịp để cho quý vị cao niên có một ngày vui đạo hạnh với con cháu và các đạo hữu. Một món quà nho nhỏ do chùa gửi tặng nhưng lại có ý nghĩa chúc phúc lành tuổi thọ đến cho quý vị cao niên này, đồng thời nhắc nhở con cháu của họ rằng: họ còn có phúc vì cha mẹ họ còn sống hiện tại. 
 
Năm nay, Tu Viện Bửu Hưng ở Vancouver đã tổ chức Đại Lễ Vu Lan vào lúc 10:00 giờ sáng chủ nhật, ngày 31 tháng 7, 2016 nhằm ngày 28 tháng 6 âm lịch,  Bính Thân. Thượng Tọa Thích  Tâm Hoàn, trụ trì chùa  Giác Hoa, Virginia, kiêm cố vấn Bửu Hưng Tu Viện, chứng minh và  thuyết giảng “ Con Hiếu Thảo của Mẹ”.  Sau phần tụng kinh theo nghi thức đại lễ Vu Lan còn có thêm chương trình chúc thọ và văn nghệ Lễ Hoa Hồng rất là trang trọng nhưng đầy tình cảm thân ái, yêu thương dành cho các Phật tử cao niên từ 70 tuổi trở lên. 
 
Mở đầu là sư Đàm Khánh ban vài lời chúc mừng khánh tuế đến quý vị trưởng thượng này. Tiếng hát hiền hoà chân thành của MC Trúc Vy qua nhạc phẩm Nhật Ký Cho Mẹ, lời tâm tình dễ thương về cha mẹ qua bài thơ tiếng hát của Hạnh Thảo, tiếng hát hồn nhiên, ngây thơ của hai em bé Chánh Tâm, Hạnh Đức qua bài hát Bài Ca Dâng Ngoại hoà trong tiếng đàn guitar tuyệt vời của Anh Tú đã  nói lên lòng thương yêu  của con cháu gửi đến ông bà, cha mẹ trong ngày hiếu hạnh này.  Mỗi vị Phật tử cao niên tuổi đời “thất thập cổ lai hy”, trong đó có vợ chồng người viết, hân hoan đón nhận một hoa hồng biểu tượng lòng thương yêu kính mến cài trên ve áo và một món quà rất hợp với tuổi già từ ban tổ chức. Các Phật tử khác nghiêm trang thưởng thức chương trình Lễ Chúc Thọ này và mong ước trong một dịp Lễ Vu Lan nào đó cũng sẽ được vinh hạnh ngồi vào hàng ghế danh dự này như 30 vị trưởng thượng hôm nay. Smile!
 
Inline image 3
Người viết đại diện cho những vị cao niên được chúc thọ hôm nay đã đọc lời cảm tạ đến ban tổ chức nhắc nhở đến tầm quan trọng của lễ chúc thọ qua các tài liệu sưu tầm được như sau:
“Trong tâm thức của người Việt, ai cũng đều mong muốn đạt được ngũ phúc: khang – ninh – phúc – lộc – thọ và điều mong muốn hơn cả là Thọ, bởi con người ta luôn coi sức khỏe là điều quý giá nhất của đời người mà không phú quý nào sánh bằng.
Mừng thọ là một nét đẹp văn hóa vốn có từ lâu đời của người Việt Nam. Qua lễ mừng thọ, con cháu có dịp thể hiện lòng hiếu thảo của mình đối với ông bà cha mẹ; xã hội cũng thể hiện được sự trọng vọng tôn kính đối với những người cao tuổi; bản thân người cao tuổi cũng cảm thấy được tôn vinh, sẽ sống vui, sống khỏe hơn. 
 
  Trân trọng người cao tuổi còn là trân trọng kho kinh nghiệm sống được tích luỹ qua bao năm tháng.
 
Người được mừng thọ không phải là người có chức tước, quyền lợi gì mà chỉ là người được hưởng tuổi “Trời cho,” được cái đặc ân mà người xưa thường gọi là “Thiên tước.”
 
Gia đình có người cao tuổi được coi là đại hồng phúc. Con cháu được mừng thọ ông bà, cha mẹ là được thêm niềm vui, niềm tự hào. Chính vì vậy, việc tổ chức mừng thọ là một nét đẹp văn hoá đáng trân trọng. Các cụ được quan tâm sẽ phấn khởi vì thấy rằng đã cổ lai hy vẫn không bị đối xử lạnh nhạt, bỏ bê.
 
Mừng thọ cũng là cách giáo dục, răn dạy con cháu bổn phận ăn ở có trước có sau với người đời, với xã hội.
 
Phật Giáo cũng luôn đề cao lòng hiếu kính đối với cha mẹ qua sự tích Mục Liên Thanh Đề 
 
Chư tôn đức tăng ni Tu Viện Bửu Hưng đã thông tình đạt lý ý nghĩa quan trọng của Lễ Chúc Thọ trong văn hoá Việt Nam và tinh thần hiếu kính cha mẹ của Phật Giáo nên đã đứng ra tổ chức buổi Lễ Chúc Thọ hôm nay. 
 
Chúng con, những người được vinh hạnh nhận lời chúc thọ hôm nay, thành kính tri ân ý tình tốt đẹp của Thượng Tọa Thích Tâm Hoàn, chư ni Tu Viện Bửu Hưng và Ban Tổ chức Lễ Chúc Thọ này, đặc biệt là sư cô Huệ Hương, trưởng ban tổ chức.
 
 Xin mượn lời thơ dưới đây để chúc mừng quý vị cha mẹ được chúc lành hôm nay và  mừng quý vị con cái có cha mẹ còn sống hiện tiền và cũng xin được chia buồn với những người con có  cha mẹ đã khuất bóng.
 
Inline image 2
 
 
“ Rằm Tháng Bảy, mùa Vu Lan  đã tới
Chúc mẹ già vẫn nở nụ cười tươi
Chúc người con, lòng sung sướng vui cười
Cài ve áo, chiếc hoa hồng màu đỏ
 
Ôi! Buồn lắm!  Hoa hồng màu trắng đó!
Trên áo tôi! Tôi mất Mẹ lẫn Cha
Mùa Vu Lan khi nghe đến lời ca
Bông hồng cài áo! Lệ nhòa đôi mắt!”
 
  Thơ Sương Lam
 
Chúng con thành tâm kính chúc chư tôn đức tăng ni hiện tại, pháp thể khinh an, tuệ đăng thường chiếu, bồ đề tâm viên mãn, sở nguyện viên thành và toàn thể quý Phật tử được thân an trí lạc.
Nam Mô A Di Đà Phật
Sương Lam
 
Tiếp theo chương trình là Lễ Cài Hoa Hồng, hoa hồng màu đỏ cho những ai còn Mẹ và hoa hồng trắng cho những ai mất Mẹ. Sư cô Huệ hương có vài lời kết thúc phần Lễ Chúc Thọ trước khi Thượng Toạ Thích Tâm Hoàn thuyết giảng  đề tài Con Hiếu Thảo Của Mẹ rất cảm động.
 
Buổi Lễ Vu Lan năm nay được chấm dứt với màn thọ trai với thực đơn Mì Quảng Chay ngon lành do ban trai soạn khoản đãi.  Xin cám ơn ban trai soạn Tu Viện Bửu Hưng.  Smile!
 
 Mỗi lần về chùa lễ Phật, đặc biệt là trong ngày lễ Vu Lan, ngày tỏ lòng thành kính nhớ ơn công sinh thành dưỡng dục cũa cha mẹ, người viết lại càng nhớ đến Mẹ và những kỷ niệm thời thơ ấu nhiều hơn nữa.  Xin được chia sẻ tâm tình của người viết qua bài thơ dưới đây và hy vọng đây cũng là tâm tình của những người con mất Mẹ như tôi.
 
 Mời xem Ảnh thơ có nhạc bài thơ Lên Chùa Nhớ Mẹ của người viết
Lên Chùa Nhớ Mẹ
 
Kính tặng hương hồn Mẹ tôi.
 Kính tặng những ai đã mất mẹ để cùng cảm thông. 
                          SL
 
Đường dẫn đến chùa xa thật xa  
Quanh co muôn nẻo cõi Ta Bà
Chiều nay gió nhẹ, mây lờ lững 
Nhẹ bước tìm về dấu vết xa 
 
Nhớ thuở Mẹ còn, mẹ dắt con 
Ngày Rằm Tháng Bảy lúc trăng tròn 
Đến chùa lạy Phật, Vu Lan lễ
Cúng lễ cầu siêu, đạo hiếu tròn 
 
Thuở ấy con thơ chẳng biết gì 
Lên chùa vui lắm! Cứ theo đi 
Mẹ cha quỳ lạy, con quỳ lạy 
Mà thật trong lòng chẳng biết chi 
 
Phật Tổ Trên cao ngó xuống cười 
Nhìn con bé bỏng tuổi xuân tươi
Cũng ngồì kính cẩn hai tay chấp 
Cũng niệm Nam Mô! Phật mỉm cười   
 
Mẹ bảo: “Hôm nay có cúng chay
Thức ăn thức uống  Lễ Rằm này 
Tương rau  mọi thứ đều thanh đạm 
Con được ăn chay! Phước lắm thay!”
 
Đậu hủ canh chua, chùa nấu ngon  
Món kho, bì cuốn, chả giò dòn 
Thức ăn hương vị! Ôi!  Ngon lạ!
Thuở bé ăn chay! Con thấy ngon 
 
Bây giờ Mẹ đã khuất ngàn xa 
An nghỉ rời xa cõi Ta Ba 
Con đã lớn khôn, đầu đã bạc 
Mẹ còn đâu nữa! Ôi! Xót xa!
 
Lên chùa con nhớ chuyện ngày qua 
Dáng Mẹ thân yêu nét dịu hòa 
Nhắc nhở đàn con Rằm Tháng Bảy: 
“Đi chùa lễ Phật gia đình ta!”
 
Bông hồng cài áo! Hoa màu trắng  
Nhắc nhở con đây mất Mẹ rồi
Lại đến Vu Lan, Mùa Đại Lễ
Lên chùa nhớ Mẹ thuở xa xôi!
 
Sương Lam
 
 
 Kính mời quý thân hữu thưởng thc Youtube Vu Lan Chúc Thọ do người viết vừa mới thực hiện xong qua link dưới đây:
Youtube Vu Lan Chúc Thọ
 
Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.
 
Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi- MCTN 333-ORTB 741-8316)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

 

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/+SuongLamPortland/posts