Sương Lam mời đọc Chắp Tay Chào Nhau

Thưa quý anh chị,

  Chúng ta cũng thường nghe nói:  “Tiếng chào cao hơn mâm cổ”, nói lên tầm quan trọng của sự chào hỏi trong giao tế nhân sự đời thường.

Khi nhìn hình ảnh các Phật tử lễ Phật nhân ngày lễ vía Quan Thế Âm Bồ Tát 19 Tháng 9 Âm Lịch vừa qua tại các chùa một cách cung kính, người viết có cảm hứng viết bài này để chia sẻ cùng các thân hữu. 

  Chúng ta xin chào nhau và cùng đọc bài tâm tình hôm nay của người viết nhé.  Smile!

Thân tình,

 Sương Lam

 

 Chắp tay chào nhau

 

image.png

Đây là bài số bốn trăm bốn mươi hai(442) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Bây giờ, khi gặp nhau chúng ta thường hay hỏi chào nhau: ” Hôm nay Anh (Chị) khỏe không?” hoặc bắt tay “bonjour” mỉm cười, hoặc ôm nhau  chào nhau một phát chứ không cần phải chụm tay để ngang trước ngực cúi đầu xuống nói: Chào ông, chào bà , chào anh, chào chị v..v…cung kính  như ngày xưa.

  Con cháu sinh ra ở xứ Âu Mỹ bây giờ lại chào ngắn gọn hơn nữa với: “Hi! Ông Nội, Hi! Bà Nội, Hi! Ông Ngoại, Hi Bà Ngoại…” v..v.. chứ không cần phải khoanh tay, cúi đầu thấp xuống  và nói:”Thưa ông Nội, Thưa Bà Nội….”  v..v.. như thời chúng ta đã chào ông bà của thế hệ 30-40 về trước.

Viết tới đây người viết nhớ đến bài viết “Xin lại Chào Nhau” của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc xin được trích đăng chia sẻ với các bạn vì tôi thấy hay hay với 4 câu thơ của Bùi Giáng và cảm nghĩ của tác giả ĐHN

“…..Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau
Tóc xanh dù có phai màu
Thì cây xanh vẫn cùng nhau hẹn rằng…”

(Bùi Giáng)

Người phương Đông thời xưa không bắt tay. Họ chào nhau bằng cách vòng tay thành một vòng tròn và xá xá từ xa. Thời đó trang phuc là áo dài, không có túi, ống tay thụng phất phơ, dùng làm túi luôn. Họ có thể giấu nhiều thứ vào cái tay thụng đó, kể cả Lục Tích ăn cắp quít về cho mẹ trong Nhị thập tứ hiếu. Vòng tròn là biểu tượng của Thái cực. Thái cực sinh Lưỡng nghi. Lưỡng nghi sinh Tứ tượng. Từ đó sinh sinh hóa hóa…  Vòng tròn còn tượng trưng cho Dịch. Mọi sự đều chuyển biến, đổi thay, vô thường. Cho nên “Đừng tuyệt vọng tôi ơi đừng tuyệt vọng” (TCS), bởi hết cơn bỉ cực tới thời thái lai. Cái gì xuống đến tận đáy rồi thì sẽ phải lên, cái gì lên cao chót vót rồi thì sẽ xuống. Người giỏi kinh doanh sẽ thấy lúc khó khăn nhất cũng chính là cơ hội lớn nhất và lúc vinh quang nhất sẽ phải chuẩn bị cho bước thối lùi: Biết đủ dầu không chi cũng đủ/ Nên lui đã có dịp thì lui! (Ưng Bình). Cách chào vòng tay cúi đầu này không còn phổ biến nữa, trừ ở trẻ con:  Tiên học lễ!

Còn cách chào chắp hai bàn tay lại làm một đặt trước ngực thì sao? Thì mang một ý nghĩa khác. Có lẽ cũng xuất phát từ phương Đông, từ Ấn độ, mang màu sắc Phật giáo. như ta thường thấy ở các nhà sư.

image.png

 Gần đây bỗng thấy nhiều người cả già lẫn trẻ nhất là giới trí thức, doanh nhân, những người có thiền tập đều thích cử chỉ chào vừa trang trọng  vừa nhiều ý nghĩa này. Có người bảo đó là hình ảnh của búp sen, với hai bàn tay khum khum vào nhau, hoặc hình ảnh của ngọn lửa sẻ chia với nụ cười ung dung tự tại.

 Tôi nghĩ không chỉ vậy. Cái chắp hai bàn tay chụm lại làm một đó hẳn mang ý nghĩa của triết lý Bất Nhị ( không hai). Nói khác đi, đó là sự bình đẵng, không phân biệt, không kỳ thị: Tôi là em và em cũng là tôi! (TCS).

Khi Lục tổ Huệ Năng bị thượng tọa Huệ Minh rượt đuổi, bắt gặp, Huệ Minh nói chỉ muốn xin được nghe pháp. Lục tổ dạy: “Không nghĩ thiện, không nghĩ ác, cái gì là bổn lai diện mục của thương tọa Minh?” Huệ Minh tức thì đại ngộ. Không nghĩ thiện không nghĩ ác cũng có nghĩa là không nghĩ đẹp không nghĩ xấu, không nghĩ giàu không nghĩ nghèo… Giàu nghèo, sang hèn, đẹp xấu … là những cặp phạm trù nhị nguyên xui người ta  tranh đoạt, hơn thua, cấu xé…  tự ngàn xưa!….”

(Nguồn: Xin lại chào nhau- BS Đỗ Hồng Ngọc – Xin cám ơn Bác sĩ ĐHN)

Khi Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc nói đến cách chào chắp hai bàn tay lại làm một đặt trước ngực gợi  hình ảnh búp sen, người viết lại nhớ đến bài thơ “Ngón Út của Thầy Thích Tánh Tuệ, xin mờiquý bạn cùng đọc với người viết nhé:

Bài thơ Ngón út -Thích Tánh Tuệ

Những ngón tay lao xao

Tranh giành từng cấp bậc .

Ngón tay Giữa cao đầu

Bảo rằng: “Tôi lớn nhất!”

 

” Thôi đi anh, trật lất! “

Ngón tay Trỏ cất lời

– Tôi mới là quan trọng

Sai xử mọi việc đời.

 

– Chẳng phải đâu ông ơi!

Tôi mới là chủ yếu

Ngón đeo Nhẫn đời người

Thiếu tôi, ai lo liệu?

 

Ngón tay Cái không chịu

“Tất cả nói sai rồi” .

Tôi mới là số một

Sức mạnh về tôi thôi !…

 

Từng ngón tay cứ thế

Chẳng ai chịu nhường ai

Chỉ ngón Út lặng lẽ

Nhìn các anh thở dài…

Khi bàn tay chắp lại

Trang nghiêm trước Phật Đài .

Ngón Út đứng trước cả

Đối diện cùng Như Lai.

 Thích Tánh Tuệ

( Kính cảm tạ Thầy Thích Tánh Tuệ)

 

image.png

Rồi từ đấy người viết lại lan man nhớ đã đọc bài viết CHẮP TAY LẠY PHẬT

đăng trong website Hoa Vô Ưu.com xin được chia sẻ với bạn:

CHẮP TAY LẠY PHẬT

Huệ Trân

  “…..  Chắp tay lạy Phật là cử chỉ quá thông thường của người Phật tử, có chi khó hiểu đâu mà cần băn khoăn suy nghĩ. Đa số chúng tôi đều tưởng thế, cho đến một buổi nghe pháp, giảng sư hỏi đại chúng:

          -Tại sao lạy Phật lại chắp tay?

          Chúng tôi đồng loạt trả lời:

          -Thưa Thầy, chắp tay để bày tỏ lòng cung kính Phật.

          Nhưng khi Thầy hỏi: “Còn gì nữa?” thì cả đạo tràng im lặng, ngơ ngác nhìn nhau, không ai tìm được thêm một lý do nào nữa vì nghĩ, lý do cung kính Phật là đúng quá rồi!

          Khi ấy, Thầy giơ bàn tay trái trước đại chúng và hỏi:

          -Đây là tay gì?

          Dễ quá! mọi người nhất loạt trả lời:

          -Dạ, tay trái ạ.

          Thầy giơ tay phải, hỏi:

          -Còn đây là tay gì?

          Lại dễ nữa, nên không ai chậm trễ lên tiếng:

          -Dạ, tay phải ạ.

          Bấy giờ, Thầy chậm rãi chắp hai tay vào nhau, thành búp sen và nhẹ nhàng hỏi:

          – Tay gì đây?

          Lúc này thì đại chúng nhường nhau, người nọ chỉ mong người kia trả lời cho mình, nhưng câu nào cũng chỉ ấp úng:

          -Dạ … tay …. A …. tay …..

          Vẫn giữ tay búp sen, Thầy giải thích:

          -Khi chúng ta chắp hai tay vào nhau thì không còn tay phải, không còn tay trái nữa, đúng không? Hai bàn tay, phải và trái chỉ còn là một. Một búp sen thơm. Cũng thế, khi chúng ta nhiếp tâm chánh niệm thì tâm phân biệt phải trái, hơn thua, xấu đẹp. giầu nghèo v…v.. không còn nữa mà chỉ còn tâm an lạc.

Không một cử chỉ nào trong đạo mà không hàm chứa lời dạy sâu xa. Vào chùa, chúng ta quỳ xuống là đang thực hành hạnh khiêm cung, vô ngã, không còn Cái Ta kiêu mạn nữa. Sau đó là chắp tay, xả tâm phân biệt, tự động cảm thấy thân tâm thoải mái.

Ngay sau hai cử chỉ đơn giản đó, chúng ta lập tức đạt được sự an lạc mà thường ít ai quán chiếu vì sao cứ đến chùa là tiêu tan phiền não……”

( Nguồn: Trích hoavouu.com)

   Với cái chắp tay hình búp sen trước Phật đài chúng ta nhận thức rằng  “Khi chúng ta chắp hai tay vào nhau thì không còn tay phải, không còn tay trái nữa, đúng không? Hai bàn tay, phải và trái chỉ còn là một. Một búp sen thơm. Cũng thế, khi chúng ta nhiếp tâm chánh niệm thì tâm phân biệt phải trái, hơn thua, xấu đẹp. giầu nghèo v…v.. không còn nữa mà chỉ còn tâm an lạc.” Phải không Bạn?

image.png

Mời quý bạn thưởng lãm youtube đầy thiền vị dưới đây:

CHẤP TAY LẠY PHẬT – THÙY TRANG

  https://youtu.be/TU-gF_0Zyig

 Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

 Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 442-ORTB 857-103118)

Advertisements

Sương Lam mời đọc Bị Con Rầy

Thưa quý anh chị,

Thời cuộc đổi thay lòng người và văn hoá đạo đức gia đình cũng thay đổi. Có những sự thay đổi khiến cho chúng ta vui mừng và cũng có những cuộc đổi thay khiến cho chúng ta “buồn trong lòng” một ít.

Khi liều thân đem con cháu đến xứ người tự do an lành,  cha mẹ nào cũng vui mừng khi thấy con cái của mình “công thành danh toại”,  nhưng ….. chữ Nhưng này mới quan trọng vì cha mẹ nơi xứ người phải đối đầu với những  “Culture Shock”, tạm dịch là  “những xung đột văn hoá” .  Nhiều phụ huynh học sinh và ngay cả chính bản thân người viết, khi bị những “cú sốc văn hóa” này, đã bàng hoàng không ít trong buổi ban đầu.  Nhưng rồi qua thời gian, chúng ta cũng tạm thích ứng với đời sống mới, với văn hoá mới, với những nghĩ suy của những người biết Đời biết Đạo vào cái tuổi “thất thập cổ lai hy” này, chúng ta chấp nhận sự việc đến với chúng ta một cách bình thản hơn, để cho cái Tâm của mình được an bình hơn.

Bài tâm tình hôm nay nói lên tâm sự của bậc cha mẹ già nơi xứ người khi thấy con cháu của chúng ta,  khi nhận được sự giáo dục nơi xứ người, có những cách sống, lối suy nghĩ, cách đối xử với ông bà, cha mẹ không giống như chúng ta, những người của thế hệ 30, 40, 50 đưọc giáo dục theo lối giáo dục Đông Phương, đặt căn bản trong “tình cảm gia đình” khác hẵn lối giáo dục “cá nhân chủ nghĩa” của Tây Phương hiện tại.  Chúng ta đành phải chấp nhận và biến hoá  sự việc theo chiều hướng tốt đẹp hơn. Bạn đồng ý chứ?

Chúc an lạc.

Sương Lam

Bị Con Rầy    

              https://lh3.googleusercontent.com/u2nRd0GaT64Fsj3TCmHCWt5MV6JsCzxD5nvZmgoHUXuZiByu8jMD3zZ-o8yxUR_OTU3CccAcX30fUz0vF5S80PGu_XwkC2SQnPQ7Yx8=s330               

 

Đây là bài số bốn trăm ba mươi lăm (435) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Những bậc cha mẹ Việt Nam ở lứa tuổi U60, U70, U80 đang sống ở hải ngoại hiện tại chắc cũng có đôi lần “tủi thân” vì “Bị Con Rầy”, theo cách nghĩ của họ, khi người con lớn tiếng với cha mẹ một khi họ không đồng ý cha mẹ làm một việc gì đó hay là đã làm phiền họ.

Với văn hoá, giáo dục ngày xưa ở Việt Nam cha mẹ có rất nhiều uy quyền đối với con cái.  Cha mẹ có quyền quyết định tất cả mọi việc và rầy la dạy dỗ con cái.  Dù là nhiều khi bị rầy một cách oan uổng nhưng con cái vẫn phải ngồi im chịu trận chứ không dám cãi lại, nếu không, sẽ bị hàng xóm láng diềng chê trách là hỗn hào, bất hiếu với cha  mẹ.

Thời cuộc đổi thay, sống ở xứ người, cha mẹ nhiều khi bị trở ngại ngôn ngữ, kém hiểu biết về kiến thức khoa học kỹ thuật hoặc không biết lái xe v…v… đôi khi phải nhờ đến sự giúp đỡ của con cái thì sẽ bị con cái la rầy ngay vì đã làm phiền họ.

Đôi khi họ sẽ không cho phép ông bà nội, ngoại chăm sóc con cái của họ theo cách săn sóc ngày xưa mà cha mẹ họ đã chăm sóc họ khi còn bé ở Việt Nam.

Đối với những người con lớn tuổi theo cha mẹ sang định cư xứ người thì còn giữ được một phần nào văn hoá, sự giáo dục ngày xưa.  Những đứa trẻ theo cha mẹ sang nước người lúc tuổi còn thơ hay được sinh tại hải ngoại thì không nhiều thì ít,  họ chịu ảnh hưởng giáo dục của Âu Mỹ nhiều hơn, nên cũng làm cho cha mẹ đau lòng nhiều hơn với cung cách đối xử của họ đối với cha mẹ Dĩ nhiên giáo dục trong gia đinh rất quan trọng nhưng một khi đứa bé chịu ảnh hưởng quá nhiều về văn hoá nơi mình đang sống thì những quan niệm giáo dục ngày xưa của cha mẹ sẽ bị  họ coi là “Old Fashion” ( lỗi thời) rồi.  Cũng đành thôi!

Cuộc đời thay đổi từng sát na huống chi là cả một thế hệ, cả một sự khác biệt về quan điểm sống, về sự giáo dục của nơi mình đang sống. Ngày xưa ở Việt Nam chúng ta thuộc các thế hệ  30, 40  được giáo dục theo đạo đức văn hóa Á Đông với  “tam cang, ngũ thường”, với “tam tòng tứ đức” của Khổng, Mạnh.  Con cái phải yêu thương, săn sóc bố mẹ khi già yếu trong bất cứ hoàn cảnh nào với câu nói “trẻ cậy cha, già cậy con”. Những câu chuyện về chữ hiếu như chuyện Nhị Thập Tứ Hiếu, chuyện Thoại Khanh Châu Tuấn , chuyện Mục Liên Thanh Đề đề cao chữ hiếu thuận của con cái đối với cha mẹ được giảng dạy ở trường học cũng như ở chốn thiền môn. Người cha, người mẹ trong các thế hệ trước được tôn trọng, có nhiều quyền uy trong gia đình, trong đời sống, trong hôn nhân của con cái với quan niệm: “áo mặc sao qua khỏi đầu”, “cha mẹ đặt đâu, con ngồi đấy”.  Nếu con cãi lời cha mẹ, không chăm sóc cho cha mẹ lúc tuổi già thì sẽ bị mang tiếng  là “bất hiếu”.

Bây giờ sống ở xứ Âu Mỹ, con trẻ được giáo dục khác hẵn lối giáo dục Á Đông là học sinh được quyền phát biểu ý kiến cá nhân ngay từ bậc tiểu học. Lớn lên, thanh niên nam nữ được quyền chọn lựa ngành nghề học theo ý muốn, sở thích của mình.  Trong hôn nhân, họ được quyền chọn lựa người phối ngẫu  theo trái tim tình cảm của mình và tổ chức hôn lễ theo ý của hai đương sự  và cha mẹ sẽ là người được “con cái đặt đâu, cha mẹ ngồi đó” là xong chuyện.  Mọi người  phải tôn trọng đời sống cá nhân của người khác. Cha mẹ chỉ là những bóng mờ hay là người “osin, ở đợ không lương” cho con cái.  Hơn nữa, là chướng ngại vật hay là gánh nặng trong đời sống của con cái khi tuổi già. Nói ra thì đau lòng, mà sự thật tuổi già sống ở nơi đây là thế đấy, bạn ạ?

Người viết vẫn tin vào hai chữ Nghiệp Duyên của nhà Phật trong mọi sự việc ở đời. Cha mẹ, vợ chồng, con cái, anh chị em, bạn bè, kẻ yêu người ghét v..v…  gặp gỡ nhau trên cõi đời này cũng là do duyên nghiệp đã tạo thành từ muôn nghìn kiếp trước. Tại sao thế giới này có cả tỷ người nhưng chúng ta lại gặp được cái “cái nữa xương sườn” đúng “size” của mình.  Nếu thực sự là có duyên nợ lâu dài thì sẽ đưọc “trăm năm hạnh phúc”;  còn nếu không, thì sẽ “rầm rộ  đám cưới” lúc  ban đầu rồi sẽ “âm thâm ly hôn” lúc về sau. Tại sao con cái có đứa biết thương cha mẹ, có đứa lại bất hiếu với mẹ cha?  Phải thật tình mà nói thì hình như con gái có hiếu và thương cha mẹ nhiều hơn con trai.  Xin lỗi quý ông nhé, đó chỉ là nhận xét riêng của người viết mà thôi, nếu không đúng, xin quý vị niệm tình tha thứ nhé.  Smile!

Người viết cũng vẫn nghe ngay tại xứ Mỹ này, có nhiều cha mẹ sung sướng khoe rằng: “Con tôi làm việc đem lương về nộp cho tôi đầy đủ. Chúng chỉ chừa lại một phần nhỏ để xài vặt mà thôi”  hoặc  là “Con tôi đưa tiền cho tôi trả tiền nhà, tiền điện, tiền nước, tất cả sinh hoạt gia đình và rất hiếu  để với cha mẹ”! Trời ơi!  Những ông bà cha mẹ này có phước thật!  Xin chúc mừng cho quý vị và phần phúc ai nấy hưởng nhé! Còn đa số thì than phiền con cháu bây giờ sao mà bạc ác quá!

Đừng nói chi cha mẹ Việt Nam ở các nước Âu Mỹ than phiền rằng con cháu bây giờ hành xử không giống như mình mong muốn. Báo chí Việt Ngữ phát hành tại Mỹ cũng đãng lại tin tức con cháu ở Việt Nam cãi vã với cha mẹ, ông bà rồi giết cha mẹ, ông bà  để lấy tiền đi chích xì ke, bài bạc, nhậu nhẹt, mua điện thoại xịn v…v…

Nếu chúng ta hiểu rằng tất cả sự việc trên đời là do duyên nghiệp tạo thành thì chúng ta cố gắng làm “the best we can” những gì chúng ta có thể làm được đối với con cháu, trong vai trò, trong  bổn phận của cha mẹ, ông bà của chúng ta.  Đừng nên đặt quá nhiều kỳ vọng nơi con cháu.  Đừng bao giờ trông cậy vào con cháu điều gì. Chúng ta hãy chấp nhận và sẵn sàng khi già không làm việc nổi, không tự săn sóc mình nổi nữa thì vào “nursing home”, như vậy mình sẽ bớt khổ hơn. Dầu sao đi nữa ở nơi xứ Mỹ, chính phủ vẫn lo lắng, trợ cấp cho người già đầy đủ, dù bạn có làm việc hay không làm việc, nếu bạn là công dân Mỹ.  Mỗi khi buồn khổ xin Bạn hãy nghĩ đến những người già  cô đơn, nghèo khổ ở Việt Nam là bạn sẽ thấy mình vẫn còn có phúc nhiều lắm, bạn nhé!

Những khi “bị con rầy” như trên đã nói, hy vọng bạn sẽ bớt buồn đôi chút sau khi đọc tài liệu dưới đây do người viết sưu tầm đem về đây chia sẻ với bạn bè

https://lh3.googleusercontent.com/wl4JpRBHbfqsEP-wCESB9umKUjDbKatM4KUCxfFjpg8wzYzheLl3GPbJBWXFhEXwAqrrAHrP4xP9EZwFJOD471HKJeIp6O9vGmEDvQ=w435-h261

Lý nhân duyên vợ chồng cha mẹ con cái

Đức Phật thường nói rằng nếu không nợ nhau thì làm sao gặp gỡ. Cùng khám phá nghiệp quả, nhân duyên vợ chồng, cha mẹ và con cái

Có thể người vợ ở kiếp này là người bạn chôn kiếp trước, tới trả nợ cho bạn. Đứa con trai ở kiếp này, là chủ nợ của bạn ở kiếp trước, để đòi món nợ chưa trả. Đứa con gái ở kiếp này, là người tình ở kiếp trước, tới vì tình cảm chưa dứt. Người tình kiếp này, là vợ chồng của kiếp trước tới nối tiếp phần duyên phận chưa dứt. Hồng nhan tri kỷ của kiếp này là anh em của kiếp trước tới chia sẻ những tâm sự chưa nói hết. Người giàu có kiếp này là người giàu lòng thiện kiếp trước, tới nhận phần công đức đã phát ra từ kiếp trước….. Đây không phải là mê tín mà là nhân quả luân hồi, là số kiếp. Phật thường nói rằng nếu không nợ nhau thì làm sao gặp gỡ

Bất cứ việc gì, bất cứ người nào, trong gia đình (ngay cả ngoài gia đình, bề trên, cấp dưới…) phàm làm khiến cho ta tổn hại, đều phải gánh chịu thọ báo. Gia quyến lục thân, đều do tứ nhân tương tụ (tứ nhân là trả nợ, đòi nợ, trả ơn và báo oán) bất luận chúng ta thọ báo bao nhiêu oan ức, không những không được sân hận, ngược lại phải sám hối cho nghiệp chướng của chính ta, tội nghiệp của quá khứ hay đời trước nay phải trả, nếu đem lòng sân hận, làm sao không tạo thêm nghiệp mới, “Chúng sanh oan oan tương báo đến bao giờ mới hết, nếu biết lấy ân báo oán thì oán liền tiêu trừ”.

Tất cả mọi nơi đều có oan gia trái chủ đến gây nạn (làm khó dễ) chúng ta phải phản tỉnh lại, tại sao họ không tìm người khác để gây phiền phức, đều do trong quá khứ hay đời quá khứ, chúng ta có làm điều gì sai lỗi với họ, ta phải tu nhẫn nhục, làm nghịch tăng thượng duyên, lúc đó mọi oán thù trong quá khứ nhờ đó mà được tiêu trừ.

Có rất nhiều người kết hôn nhưng suốt đời chẳng có con, vì sao?

Chẳng có duyên! Con cái phải có duyên với quý vị thì chúng mới đầu thai vào nhà quý vị. Chúng nó chẳng có duyên với quý vị, sẽ chẳng đầu thai vào nhà quý vị. Nói cách khác, chúng nó đi đầu thai, phải tìm đối tượng. Quý vị mong cầu chúng nó, chưa chắc chúng nó đã để ý tới quý vị! Tìm đối tượng nào? Có mối quan hệ trong đời quá khứ. Trong kinh, đức Phật đã nói bốn loại nhân duyên.

1) Loại thứ nhất là báo ân.

Trong quá khứ (hay đời quá khứ), đôi bên có ân huệ với nhau, lần này chúng nó lại thấy quý vị, bèn đầu thai vào nhà quý vị, sẽ trở thành con hiếu, cháu hiền, đến để báo ân tình xưa.

2) Loại thứ hai là báo oán.

Trong quá khứ (hay đời quá khứ), quý vị kết cừu hận với họ. Gặp gỡ lần này, họ đến làm con cái quý vị, mai sau lớn lên sẽ thành đứa con khiến cho gia đình suy bại, khiến cho quý vị nhà tan, người chết, nó đến để báo th quý vị..! Vì thế, chớ nên kết oán cừu cùng kẻ khác. Kẻ oán cừu bên ngoài có thể đề phòng, chứ họ đến đầu thai trong nhà quý vị, làm cách nào đây? Quý vị hại người đó hay hại chết kẻ đó, thần thức kẻ ấy sẽ đến làm con cháu trong nhà quý vị. Đó gọi là “con cháu ngỗ nghịch” khiến cho nhà tan, người chết..!

3) Loại thứ ba là đòi nợ.

Đời quá khứ (hay đời quá khứ), cha mẹ thiếu nợ chúng nó, chúng nó đến đòi nợ. Nếu thiếu nợ ít, nuôi hai, ba năm, con bèn chết. Nếu thiếu nợ nhiều, đại khái là nuôi đến khi tốt nghiệp đại học, sắp có thể làm việc bèn chết mất. Nợ đã đòi xong, nó bèn ra đi.

4) Loại thứ tư là trả nợ.

Con cái thiếu nợ cha mẹ quá khứ (hay đời quá khứ) hiện tai hay đời này gặp gỡ, nó phải trả nợ. Nó phải nỗ lực làm lụng để nuôi nấng cha mẹ. Nếu nó thiếu nợ cha mẹ rất nhiều, nó cung phụng cha mẹ vật chất rất trọng hậu. Nếu thiếu nợ rất ít, nó lo cho cuộc sống của cha mẹ rất tệ bạc, miễn sao quý vị chẳng chết đói là được rồi. Hạng người này tuy có thể phụng dưỡng cha mẹ, nhưng thiếu lòng cung kính, chẳng có tâm hiếu thuận. Báo ân bèn có tâm hiếu thuận, chứ trả nợ chẳng có tâm hiếu thuận. Thậm chí trong lòng chúng nó còn ghét bỏ, chán ngán cha mẹ, nhưng vẫn cho quý vị tiền để sống, nhiều hay ít là do xưa kia quý vị thiếu chúng nó nhiều hay ít.

* Nhưng cũng có thể họ có nhiều duyên nợ với chúng sanh nhưng lại đi gieo nhân không con (như phá thai, sát sanh, giết người…) ở quá khứ hay tiền kiếp nên hiện tại lại phải trả nghiệp nên không có con. hoặc họ muốn có con thì phải sám hối, và làm thật nhiều việc tốt, hướng thiện và phóng sanh… Nói chung thì đường đi của Luật nhân quả rất phức tạp khó ai thấu hiểu hết.

Đức Phật dạy rõ chân tướng sự thật, người một nhà là do bốn loại quan hệ ấy mà tụ hợp. Gia đình là như thế, mà người trong một họ cũng là như thế. Ân, oán, nợ nần nhiều, bèn biến thành cha con, anh em một nhà hay ân oán, nợ nần ít hơn cũng có thể biến thành thân thích, bầu bạn. Do đó, giữa người và người với nhau đều có duyên phận. Quý vị đi đường, một kẻ xa lạ gật đầu mỉm cười với quý vị cũng là do duyên phận xưa kia. Thấy một kẻ xa lạ, vừa thấy kẻ ấy liền cảm thấy gai mắt cũng là do duyên phận trong quá khứ.

Phải hiểu rõ chân tướng sự thật, chúng ta khởi tâm động niệm chớ nên không cẩn thận, ngàn muôn phần đừng kết oán cừu với hết thảy chúng sanh, đừng nên có quan hệ nợ nần với hết thảy chúng sanh. Thiếu nợ phải trả cho sạch nợ, để tương lai hay đời sau khỏi phải đền trả nữa. Chuyện này rất phiền toái! Giáo huấn của thánh hiền Nho và Phật đều dạy chúng ta phải hóa giải ân oán. [Hóa giải] sẽ là phương pháp tốt lành nhất và viên mãn nhất. Chỉ có Nho và Phật mới có thể làm được, những thứ giáo dục khác trong thế gian chẳng thể thực hiện được!

(Nguồn: NiệmPhật.vn)

Theo thiển ý của người viết, muốn cho bớt khổ, muốn cho tinh thần an lạc, điều quan trọng là chúng ta phải thay đổi quan điểm sống “trẻ cậy cha, già cậy con” ngày xưa và cũng nên cảm thông con cháu vì chúng cũng có những bận bịu, lo toan trong đời sống của chúng nên chúng không thể lo lắng, chăm sóc ông bà, cha mẹ già như ý mình mong muốn được. Bạn thì sao?

Xin mượn những vần thơ sau đây để làm kết luận cho những chuyện bình thường trong đời sống của bạn và của tôi hôm nay:

“Hãy nhớ rằng ta là cát bụi
Sắc Không, Không Sắc vẫn hoàn …Không
Dỉ vãng qua rồi, mai chưa đến
Thì xin hiện tại sống an vui ”
Thơ Sương Lam
(Trích trong Tuyển Tập Những Chuyện Bình Thường của SL)

https://lh3.googleusercontent.com/B7ewGf9J85uoglBogMbTpL9mZc3Y2NLZDx0fbsGYmlaerssN_Txtq7yD_R_MnvnhHKkYTp2RQpyb3-0RfU49cQuM--f9CvGmGo8w=w407-h330

Mời xem Youtube Nét Thiền của Đá do người viết thực hiện để thấy Đá vẫn có nét đẹp của Thiền và biết rằng sỏi đá cũng cần có nhau

Youtube Nét Thiền Của Đá

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

 Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN435-ORTB 850-91218

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

https://www.pinterest.com/suonglamt/

https://lh3.googleusercontent.com/-h3EpAfVpK7o/VfiWtpB90KI/AAAAAAAAClw/iIwfEa9jAl0/w795-h447-n/zen-garden-buddha-wallpaper.jpg

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw

Sương Lam mời đọc Cuộc Đời Trần Thế

Thưa quý anh chị,

Cuộc đời trần thế vui buồn lẫn lộn.  Khi chúng ta đạt được những những gì chúng ta mong muốn: hạnh phúc gia đình, thành công trong sự nghiệp, gia đình sum họp vui vẻ v..v.. thì ta vui.  Khi chúng ta mất đi những gì chúng ta đã có: nguời thân gia đình, mái ấm hạnh phúc, thất bại trên đường công danh sự nghiệp, bịnh hoạn đau yếu  v..v… thì ta buồn.

Nếu hiểu cuộc đời là do duyên nghiệp tạo nên và  mọi việc trên đời đều theo quy luật “Thành, Trụ, Hoại, Không” thì có lẻ con người sẽ không còn lo lắng nhiều nữa mà sống an vui trong giây phút hiện tại của cuộc đời trần thế

Bạn đồng ý với người viết hay không thì tùy bạn nhé.  Xin bạn hãy cứ vui với cách nghĩ của bạn và tôi sẽ vẫn vui với cách nghĩ của tôi nên đừng lo lắng đến việc tranh luận ai đúng ai sai làm gì cho mệt.  Smile!

 

Chúc an lạc.

Trân trọng,

Sương Lam

 Cuộc Đời Trần Thế

https://lh3.googleusercontent.com/-iHThLt4lkKM/WuAiAHhZjuI/AAAAAAAB_V4/HIlCifIyzHEUANzGOEyUCIysCArFRZKDACJoC/w795-h795-n/20180424_233416-COLLAGE.jpg

Đây là bài số bốn trăm ba mươi hai (432) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Năm nay người viết nhận được nhiều tin buồn từ bạn bè, từ những người thân trong gia đình.  Có người ra đi vĩnh viễn, có người phải rời xa tổ ấm gia đình đã gầy dựng bao nhiêu năm nay, có người phải sống cô đơn xa cách vợ con. Con người Khổ vì tử biệt, khổ vì sinh ly, khổ vì tham sân si  v..v…  trong cuộc đời trần thế này, Đức Phật đã dạy thế

Bạn cũng như tôi đôi khi có những phút giây sung sướng và những phút giây đau khổ trong cuộc đời. Tôi không biết Bạn sẽ có những cảm nghỉ như thế nào, nhưng với tôi, trong những phút giây đau khổ nhất của cuộc đời, tôi thường tự nhủ rằng:  “Âu cũng là duyên nghiệp”, và cũng nhờ thế mà tôi mới có thể sống vui sống khỏe đến ngày nay.
Chính bản thân người viết cũng đã đôi lần cảm thấy:

“Có những lúc hình như ta chán sống

Thấy cuộc đời nào có nghĩa gì đâu?

Chỉ quanh đi, quẩn lại chuyện đau đầu:

Chuyện cơm áo, chuyện tình yêu, danh lợi

 

Bừng mắt dậy biết bao nhiêu chuyện tới

Phải tính toan, suy nghĩ chuyện hơn thua

Cuộc hí trường, người ta mãi ganh đua

Từng lời nói, bả lợi danh hư ảo

 

Kiếp nhân thế là đa mang phiền não

Đời có vui sao lại chẳng cười tươi?

Lúc sinh ra, sao lại khóc chào đời?

Ấy có phải khóc cuộc đời nhân thế?”

 

để  rồi cũng có lúc Bạn và tôi sẽ “Ngộ”  được rằng:

“Có những lúc tâm hồn ta lắng đọng

Thấy cuộc đời là không sắc, sắc không

Tử sinh rồi tan hợp lại nối vòng

Để chỉ tạo thêm oan khiên, chướng nghiệp

 

Rồi mê mãi trong luân hồi kiếp kiếp

Tham, Sân, Si, bào ảnh với phù vân!

Mà quên đi, đời trần thế chỉ cần:

Tâm Thanh Tịnh trước nghiệt oan cám dỗ

 

Thập thiện đạo ta vun bồi tu bổ

Nghiệp duyên lành, tinh tấn tạo nhiều thêm

Lấy Từ Bi, Trí Tuệ dựng gốc nền,

Làm sao để lợi dân và ích nước 

 Ta sẽ xóa những nghiệp oan chướng trước

Tạo lại bằng Hỷ Xả với Từ Bi,

Đem nụ cười, thân ái rải đường đi

Ừ có thế! Đời mới còn nghĩa sống 

 (Trích trong  Sắc Không Trần Thế – Thơ Sương Lam)

https://lh3.googleusercontent.com/-JIHp4Exvwks/Ww11PBqKWmI/AAAAAAABFtA/ySIvF6DexrUeKQCsQSwFmfJXbpHvLnn5wCJoC/w795-h1085-n/gplus954949881.jpg

Người viết rất kính ngưỡng Đức Đạt Lai Đạt Ma thứ 14 vì tấm lòng từ bi nhân ái, với  lời dạy về « Ý nghĩa thực sự của cuộc đời» của Ngài:

Ý NGHĨA THỰC SỰ CỦA CUỘC ĐỜI

“Chúng ta là những lữ khách trên hành tinh này. Chúng ta có mặt ở đây nhiều lắm là chín mươi hay một trăm năm. Trong quãng thời gian đó, với cuộc đời của chúng ta, ta phải cố gắng làm những điều tốt lành và ích lợi. Nếu quý vị góp phần vào việc mang lại hạnh phúc cho người khác, quý vị sẽ tìm thấy mục đích chân thực, ý nghĩa thực sự của cuộc đời.”
Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14

( Nguồn: by H.H. The 14 th Dalai Lama)

Ngài còn dạy thêm:

“MỖI NGÀY, KHI THỨC DẬY, QUÝ VỊ HÃY SUY TƯỞNG:

 HÔM NAY TÔI THẬT MAY MẮN ĐƯỢC THỨC DẬY,
TÔI CÒN SỐNG, TÔI ĐÃ CÓ MỘT ĐỜI NGƯỜI QUÝ BÁU,
TÔI SẼ KHÔNG LÃNG PHÍ NÓ,
TÔI SẼ SỬ DỤNG TOÀN BỘ NĂNG LỰC CỦA TÔI ĐỂ PHÁT TRIỂN BẢN THÂN.

ĐỂ MỞ RỘNG TRÁI TIM TÔI TỚI NHỮNG NGƯỜI KHÁC,
ĐỂ THÀNH TỰU GIÁC NGỘ VÌ LỢI LẠC CỦA TẤT CẢ CHÚNG SINH,
TÔI SẼ CÓ NHỮNG TƯ TƯỞNG TỐT LÀNH ĐỐI VỚI NGƯỜI KHÁC,
TÔI SẼ KHÔNG GIẬN DỮ  HAY NGHĨ XẤU VỀ NGƯỜI KHÁC.
TÔI SẼ LÀM LỢI ÍCH CHO NGƯỜI KHÁC CÀNG NHIỀU CÀNG TỐT TRONG KHẢ NĂNG CỦA TÔI.”

Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14

(Nguồn: Một Đời Người Quý Báu – Bản dịch Việt Ngữ của Thanh Liêm)

Chúng ta bây giờ “không còn trẻ nữa”, đó là một cụm từ của người viết hay dùng để đùa vui với những người bạn cao niên của tôi để tránh nói chữ “già” nghe sao mà buồn quá!  Chúng ta cần sống vui sống khỏe chứ lị! Smile!

https://lh3.googleusercontent.com/proxy/NKRHubWHZEzskV1-u3aSOBegXZ4qFa0tUhZ8d4Pe7OzmvDHUA2KsJHlENHhdWTmtI5-usQVWiJeGx4RL_odtcXIKpVlZ7L7d3dUoRv8-ld_hcOKDnkGKdNo3x51YROmufCl_7O63F-o_ZUQJee9HF1CFIOR57B-Yu8R5DM3qo9M=w735-h900-p

Người viết xin mời quý bạn đọc một trích đoạn dưới đây do một người bạn cao niên trên cõi ảo của người viết chuyển đến để chúng ta cùng đọc và suy ngẫm nhé,.

Những người già hối tiếc điều gì nhất trong đời?

“Khi nhìn lại cuộc đời mình, bạn hối tiếc điều gì nhất?”

“….Theo Business Insider, đây là câu hỏi mà Karl Pillemer, giáo sư về phát triển con người tại trường Đại học Cornell , tác giả của tập sách “30 bài học của cuộc sống: Lời khuyên từ những người thông thái nhất nước Mỹ”, đã hỏi hàng trăm người cao tuổi trên 65 tuổi trong chương trình nghiên cứu Legacy Project (tạm dịch: Dự án di sản) của Đại học Cornell.

Tình yêu, sự nghiệp, con cái, v.v…, không phải là câu trả lời mà giáo sư Pillemer được nghe thấy thường xuyên nhất, mà thay vào đó lại là câu:

“Tôi ước rằng tôi đã không dành quá nhiều thời gian của cuộc đời mình chỉ để lo lắng.”

Nhiều năm trước, khi giáo sư Pillemer, một chuyên gia lão khoa nổi tiếng thế giới gặp bà June tại một nhà dưỡng lão. Bà Driscoll nói với giáo sư: “Sống vui vẻ, hạnh phúc nhất có thể chính là trách nhiệm của tôi, ngay tại đây, ngay hôm nay.

Câu nói đó đã truyền cảm hứng cho Pillemer đi tìm câu trả lời cho việc làm sao một thế hệ trải qua nhiều mất mát đau thương, qua các sự kiện lịch sử thảm khốc và đau ốm lại có thể là những người hạnh phúc nhất. Ông muốn truyền đạt trí tuệ này lại cho thế hệ trẻ, những người dường như quá mong manh, khi chỉ một sự việc không vừa ý nhỏ nhoi cũng khiến họ mất phương hướng đến nỗi tự kết thúc cuộc đời mình.

Năm 2004, giáo sư Pillemer khởi động dự án Legacy Project và đã hỏi hơn 1.500 người Mỹ trên 65 tuổi về những bài học quan trọng nhất mà họ học được trong suốt cuộc đời mình. Trong cuốn “30 bài học cuộc sống”, ông gọi những người mình phỏng vấn là “chuyên gia của cuộc đời” vì chính họ, qua những hạnh phúc và khổ đau, thành công và thất bại đã nắm giữ những bài học trí tuệ nhiều hơn bất cứ nội dung của cuốn sách dạy kỹ năng sống nào.

Giáo sư Pillemer đã cho rằng những câu trả lời như “ngoại tình, công việc kinh doanh tồi tệ hoặc nghiện ngập” là những điều hối tiếc nhất trong cuộc đời của những người cao tuổi này.

Do đó, ông đã sửng sốt khi nghe đi nghe lại một câu trả lời: Tôi ước rằng mình đừng lo lắng nhiều quá” và “Tôi hối tiếc vì đã lo sợ quá mức về tất cả mọi thứ”.

Trong cuốn “30 bài học cuộc sống”, Pillemer nói rằng ông không thể không ngạc nhiên về bài học này. “Những người này đều trải qua các thời kỳ khó khăn trong lịch sử và các bi kịch của cuộc đời, tôi tưởng rằng họ được phép lo lắng ở mức độ nào đó”.

Những người hầu như đã đi đến cuối cuộc đời này giải thích rằng thời gian là tài sản quý giá nhất của con người. Việc lo lắng về những điều có thể không bao giờ xảy ra, hoặc lo sợ về những thứ chúng ta không thể kiểm soát được là một sự lãng phí tài sản này một cách xuẩn ngốc.

Hành trình trên trái đất này của mỗi chúng ta là hữu hạn. Nếu lo lắng quá nhiều, bạn không còn mấy thời gian để tận hưởng, trải nghiệm và hạnh phúc. Vậy làm thế nào để giảm bớt thời gian lo lắng trong cuộc sống này? “Những người thông thái nhất nước Mỹ” nói với giáo sư Pillemer một số cách như sau:

Hãy sống từng ngày, đừng luôn nghĩ tới tương lai quá xa…..”

Minh Trí tổng hợp

(Nguồn: Email bạn chuyển. Xin cám ơn anh Nam Nguyễn)

https://lh3.googleusercontent.com/-Pd1ZqUji2eE/W0YcGOoqbUI/AAAAAAAAbLs/LKNVymr-Lj4bpqu386M3NkoPP7IYVmJCwCJoC/w795-h795-n/gplus-1490477932.jpg

Để kết luận bài tâm tình hôm nay, người viết  xin mời quý bạn thưởng thức  Youtube Cuộc Đời Trần Thế – Thơ Sương Lam do nhạc sĩ Võ Tá Hân phổ nhạc, thực hiện Youtube, trình bày với tiếng hát, tiếng đàn guitar của chính tác giả.

Xin cám ơn nhạc sĩ Võ Tá Hân rất nhiều.

Youtube CUỘC ĐỜI TRẦN THẾ – Nhạc: Võ Tá Hân – Thơ: Sương Lam – YouTube

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

 

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN432-ORTB 847-82218)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

https://www.pinterest.com/suonglamt/

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw

Sương Lam mời đọc Màu Hoa Hồng Cài Áo

Thưa quý anh chị,

Ai cũng có cha có mẹ và tình yêu thương của cha mẹ đối với con cái là  một tình cảm thiêng liêng mà ông Trời đã ban phát cho nhân loại.

Văn hoá đạo đức Á Đông lấy chữ Hiếu làm đầu.  Giáo dục và truyền thuyết  Phật Giáo dạy con cái phải nhớ ơn công sinh thành dưỡng dục của mẹ cha  qua sự tích Mục Liên Thanh Đề và Lễ Vu Lan được tổ chức vào ngày Ràm Tháng Bảy âm lịch hàng năm để con cái có cơ hội báo ân phụ mẫu còn sinh tiền hay đã quá vãng.

Xin được tâm tình với quý thân hữu về màu hoa hồng cài áo mà bạn nhận được trong ngày Lễ Vu Lan qua bài viết dưới đây nhé.

Thân trọng,

Sương Lam

Màu Hoa Hồng Cái Áo

 

https://lh3.googleusercontent.com/h98JYcCKA5_HxuNq4dawW7jFjNWSqHAHcpmuXLoAsE9BXQz989rBJ-jBmMkiUrexx245P8rWWI5xzZYJ7U_I1iJg5S4ury5-ykfuTqM=w494-h330

 

Đây là bài số bốn trăm ba mươi (430) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Bây giờ là mùa Vu Lan báo hiếu để tưởng nhớ công ơn cha mẹ dù là quá vãng hay vẫn hiện tiền theo truyền thống Phật Giáo Á Đông.

Chủ Nhật ngày 5 tháng 8 năm 2018 vừa qua, vợ chồng chúng tôi đã đến tham dự Đại Lễ Vu Lan nơi chùa Bửu Hưng, Vancouver,WA  với sự thuyết giảng và  chứng minh của Thượng Toạ Thích Chúc Thanh, giáo thọ chùa Đông Hưng, Virginia Beach  qua chương trình dưới đây:

Chương Trình Đại Lễ Vu Lan 2018

10 – 11:00 sáng – Thuyết pháp “ Vu Lan ”
11 – 12 :00 trưa – Nghi Lễ Vu Lan, Dâng hoa cúng dường, Bông Hông  cài áo
– Cúng Chư Hương Linh ký tự

12 giờ chiều -3:00 ch ều – Cúng dường Trai Tăng và Phật tử thọ trai ̣
– Mông Sơn Thí Thực – Hoàn Mãn

Năm nào cũng vậy, cứ đến Ngày Vu Lan là có nhiều giọt nước mắt chảy dài trên má của những người con đã mất mẹ hoặc cha hay mất cả hai đấng sinh thành.

Hình như khi cha mẹ còn sống, tình thương yêu cha mẹ không được con cái tỏ bày tha thiết như khi cha mẹ đã mất.  Có trăm nghìn lý do để viện dẫn cho sự thiếu sót này:  bận lo gia đình riêng, bận lo công danh sự nghiệp, bận lo việc nước non, bận lo việc học hành v..v… Lý do nào cũng chính đáng để biện minh cho sự thiếu sót này.  Đợi đến khi cha mẹ mất đi, chúng ta mới biết thương yêu cha mẹ thì đã muộn rồi.  Rồi đợi đến ngày giỗ hay ngày lễ Vu Lan, chúng ta lại ngồi bên nhau kể lể tiếc thương, lại mắt hoen lệ đổ khi nghe tụng kinh Vu Lan với lời vàng của Đức Phật nói về công đức của mẹ cha.

Kính mời quý thân hữu thưởng thức nét đẹp của thư pháp về Cha Mẹ do người viết sưu tầm và thực hiện youtube. Xin  cám ơn tất cả các nhà thư pháp có tác phẩm được giới thiệu trong youtube này và xin hãy xem đây như là một món quà nghệ thuật  của chúng ta dâng lên cha mẹ nhé.

 Youtube Cha mẹ qua nét đẹp của Thư Pháp – YouTube

Năm nay chùa Bửu Hưng cử hành Lễ Vu Lan tuy đơn giản nhưng đầy ý nghĩa và cảm đông với màn dâng hoa cúng dường chư Phật của ban dâng hoa, dẫn đầù là một chàng thanh nhiến tuổi độ trung niên dẫn mẹ già trên 80 mươi tuổi taycầm hoa hồng đỏ dâng hoa lên bàn Phật.

Rồi bà dẫn cháu, mẹ dẫn con lần lượt dâng những bình hoa thanh khiết lên chư Phật để tỏ lòng kính ngưỡng.

Lại có màn đơn ca của một vị  nữ Phật Tử nhớ về Mẹ già đang  ở phương xa thật cảm động/.

Và cũng  có màn bông hồng cài áo với hoa hồng màu đỏ cho những ai còn có Mẹ và hoa hồng màu trắng dành cho ai  đã mất mẹ họặc Cha. Tất cả đều vui mừng đón nhận đóa hoa được cài lên ve áo.

Nghi lễ tụng kinh Vu Lan được đặt dưới sự chủ lễ của Thượng Tọa Thích Chúc Thanh với tiếng chuông mõ nhịp nhàng, với lời kính trầm bỗng hướng tất cả mọi người về sự tưởng nhớ công ơn sinh thành dưỡng dục của mẹ cha. Thật là cảm động!

Quí Phật tử tham dự buổi đại lễ có lời khen ban trai soạn chùa Bửu Hưng với món mì Quảng độc đáo ngon lành.  Xin cảm tạ công đức chư tăng ni và các Phật tử chùa Bửu Hưng.

Đã bao lần tôi nghe bài hát Bông Hồng Cài Áo mỗi độ Vu Lan về là đã bao lần tôi lại thấy rưng rưng xúc động với lời nhạc êm ả, trữ tình đầy tình thương yêu trìu mến của Thầy Nhất Hạnh và nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ:

“Một bông hồng cho em
Một bông hồng cho anh
Và một bông hồng cho những ai
Cho những ai đang còn Mẹ
Đang còn Mẹ để lòng vui sướng hơn
Rủi mai này Mẹ hiền có mất đi
Như đóa hoa không mặt trời
Như trẻ thơ không nụ cười

Ngỡ đời mình không lớn khôn thêm
Như bầu trời thiếu ánh sao đêm….

Nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ

Trong Paris By Night 125 chủ đề Chiều Mưa Biên Giới Phần 4,  vinh danh Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông vừa mới phát hành tuần qua, cũng có giới thiệu bài hát Bông Hồng Cài Áo  do ông sáng tác nhân có buổi trình diễn vỡ tuồng Bông Hồng Cài Áo ngày xưa.  Bản nhạc này được sáng tác trước bài hát Bông Hồng Cài Áo của nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ .

Bảì hát Bông Hồng Cài Áo trong Paris by Night 125 được trình diễn qua 3 giọng ca của các ca sĩ Hoàng Nhung, Như Ý, Hà Thanh Xuân và ban vũ của Paris by Night rất hay, rất đẹp, rất  dịu dàng với những tà áo trắng  cài hoa hồng đỏ trên ve áo và cầm  cành hoa hồng đỏ trên tay ở phút (42.34 – 47.40)

Mời quý bạn cùng đọc với người viết bài thơ Bông Hồng Cài Áo của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông dưới đây:

Bông Hồng Cài Áo

Tác giả: Nguyễn Văn Đông

Đẹp thay bông hồng cài trên áo trắng
Một biểu trưng tình yêu rất chân thành
Cho những ai còn mái tóc xuân xanh
Trong giấc mơ an lành em gọi “má”

Tình mẹ hiền ngàn năm cao cả
Đời suy biến tình kia khó phai nhòa
Trên nét môi ngày kia sẽ phôi pha
Cho những ai không còn áo cài hoa

Công ơn biển trời nguyền ghi suốt đời
Nghìn trùng khôn tát cho vơi
Mai sau bể cạn và dù núi mòn
Nhưng vẫn còn tình mẹ với con

Mừng cho ai còn cài hoa trên áo
Hạnh phúc thay hồng trên má hoa đào
Như nước trong nguồn mãi mãi tuôn ra
Như tiếng ru mẹ hiền giữa đời ta

Nguyễn Văn  Đông

Cũng nhân mùa Vu Lan, người viết cũng đã viết lên được bài thơ Màu Hoa Hồng Cài Áo để nói lên niềm vui của người con được cài hoa hồng đỏ và nỗi buồn của người con với hoa hồng trắng trên ve áo.. Xin mời Bạn cùng đọc với người viết:

Màu Hoa Hồng Cài  Áo

https://lh3.googleusercontent.com/0jnPxUTVMA_a3wtGCacr_fcx70SVawerV-8XSb3fLCtDmD-a83jaBBB0urf7qWiCZntMuSBsrH2Jp4NCu2a5xSdxTr-wSWHRoebTeYM=w423-h330

Viết tặng những người con trong Ngày Lễ Vu Lan

SL

Trên áo anh cài hoa hồng màu đỏ

Mừng cho anh còn có Mẹ trên đời

Để nụ cười còn nở ở trên môi

Để được thấy đời anh còn có phúc

 

Mẹ già như cành khô, cây gỗ mục.

Những khi trời gió bão hoặc mưa to

Là lúc anh sợ hãi lẫn âu lo

Cây đổ gãy! Thế là con mất Mẹ

 

Anh sẽ thấy nếu đời anh mất Mẹ

Là anh buồn đau khổ biết dường nào

Như đêm đen thiếu vắng ánh trăng sao!

Như buổi sáng thiếu mây hồng giọt nắng

 

Anh sẽ nhận cánh hoa hồng màu trắng

Cài áo anh vào buổi Lễ Vu Lan

Nghe lời kinh mà nước mắt chực tràn

Anh thương mẹ, công ơn người cao rộng

 

Mẹ chín tháng cưu mang mầm nụ sống

Mẹ đớn đau khi nở nhụy khai hoa

Mẹ nhọc nhằn, dù mẹ trẻ hay già

Con khôn lớn cũng nhờ giòng sữa Mẹ

 

Mẹ lo lắng chăm nuôi đàn con trẻ

Lúc ấu thơ cho đến tuổi trưởng thành

Lúc khổ nghèo hay thành đạt công danh

Thương con cháu, không tính toan vụ lợi

 

Rằm Tháng Bảy, mùa Vu Lan  đã tới

Chúc mẹ già vẫn nở nụ cười tươi

Chúc người con, lòng sung sướng vui cười

Cài ve áo, chiếc hoa hồng màu đỏ

 

Ôi! Buồn lắm!  Hoa hồng màu trắng đó!

Trên áo tôi! Tôi mất Mẹ lẫn Cha

Mùa Vu Lan khi nghe đến lời ca

Bông hồng cài áo! Lệ nhòa đôi mắt!

Sương Lam

(trích trong Tuyển Tập Góp Nhặt Hương Sen

(www.phunuviet.org)

Bài thơ này đã được chị Liên Như thực hiện PPS với những hình ảnh hoa hồng rất đẹp và anh Trần Năng Phùng thực hiện youtube rất hay với tirếng hát dễ thương của ca sĩ Tâm Hảo trình bày bản nhạc Bông Hồng Cài Áo của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông nói trên.

https://lh3.googleusercontent.com/LhbiJDVabl9PANnOCCj9oRMge8YwtH8O1e1yzNMBZyDE6OvMmFMjJwZG0CrrNtENO9LIvNnqewMxcRcYHWgN9hIYnJtD1AfGIFt9lI8=w494-h330

Mời quý bạn cùng thưởng thức Youtube  Bông Hồng Cài Áo dưới đây

Bông Hồng Cài Áo- Nguyễn Văn Đông- PPS Liên Như- Thơ Sương …

▶ 4:52

Xin cám ơn chị Liên Như, anh Trần Năng Phùng, cố nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông, ca sĩ Tâm Hảo đã cùng người viết nói lên được tâm tình của mình: mừng cho những ai còn Mẹ và buồn cho những ai đã mất Mẹ

Nam Mô Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 430-ORTB 845-8818)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

https://www.pinterest.com/suonglamt/

https://lh3.googleusercontent.com/kI6-K4fHAH7568VVyyeCyYjlTULJCx8hAtgM9sNZU0kcOuWEFQLCgb0dtD3b23DzB3R_UJUQeLX70cgFLymtAK_Ib-EKE7_Uej1Hk3U=w402-h282

 

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw

Sương Lam mời đọc Sự Chọn Lựa Của Bạn

Thưa quý anh chị,

Con người sống trên đời có quyền tự do chọn lựa cách sống của mình và chịu trách nhiệm về sự chọn lựa đó. Có những sự chọn lựa mà mãi đến mấy chục năm sau mới nhận chân ra đó là một sự sai lầm.  Nhưng chúng ta vẫn có thể thành tâm sám hối những sai lầm đó để quay về bờ giác.

Trong phạm vi gia đình hay ngoài xã hội, ai ai cũng đã có lần phạm lỗi lầm vì chúng ta chỉ là thế nhân tầm thường giữa chốn nhân gian này. Vấn đề quan trọng là chúng ta có  chịu nhận ra những sai lầm đó với cái tâm hướng thiện hay không?

Bài tâm tình  hôm nay cũng là dịp để chúng ta nhìn lại những gì chúng ta đã, đang làm để thay đổi cách sống sao cho trên thuận với thiên lý, dưới hòa với nhân đạo với cái Tâm chân thành sám hối những sai lầm của chúng ta, nếu có.

Thân tình,

Sương Lam

 Sự Chọn Lựa của Bạn

https://lh3.googleusercontent.com/8VK3luEYqR9kOpN57Dy2fpFQDK9XFDn23d1o9B7nS6sMIJoHw2UYnTBNCeGYfyY5N4b_Hh5PZpaLukDFGJSouY5hWaYTb4Mz8tH7KA=s330

Đây là bài số bốn trăm hai mươi sáu (426) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Chúng ta ai cũng có một trí óc để phán xét  và một trái tim tình cảm để yêu thương.

Tùy theo sự chọn lựa của mình mà chúng ta hành động thiện lành để tạo được nghiệp thiện hay hành động hung dữ mà tạo ra nghiệp ác.  Thiện hay ác khác nhau ở cáiTâm của mình vì Nhà Phật có dạy: « Nhất thiết duy Tâm tạo » tất cả mọi sự việc trên đời đều do Tâm tạo ra. Tâm bình thế giới bình, tâm lọan thế giới loạn.

Xin mời quý bạn dành một chút suy tư với Chữ Tâm được trích dẫn dưới đây nhé:

Một phút suy tư: Chữ TÂM

Tâm là một điểm tuy nhỏ nhưng quan trọng, nên người ta mới gọi là tâm điểm.
Tâm của con người càng quan trọng hơn vì nó nói lên nhân cách của một con người:

– Tâm lệch lạc thì cuộc sống nghiêng ngã đảo điên.
– Tâm gian dối thì cuộc sống bất an.
– Tâm ghen ghét thì cuộc sống hận thù.
– Tâm đố kỵ thì cuộc sống mất vui.
– Tâm tham lam thì cuộc sống dối trá …

Cho nên, ta không những đem tâm của mình đặt ngay trên ngực để yêu thương, mà còn:

– Ðặt trên tay để giúp đỡ người khác.
– Ðặt trên mắt để nhìn thấy nổi khổ của tha nhân.
– Ðặt trên trán để mau mắn chạy đến với người cùng khổ.
– Ðặt trên miệng để nói lời an ủi với người bất hạnh.
– Ðặt trên tai để biết nghe lời than trách, góp ý của người khác.
– Ðặt trên vai để biết chịu trách nhiệm và chia sẻ trách nhiệm với anh em chị em.

Thân xác không tim thì thân xác chết, làm người không có tâm thì cuộc sống chỉ có hận thù và là mối nguy hiểm cho mọi ngưới

(Nguồn: sưu tầm trên internet)

Có nhiều bài học nói về chữ Tâm sẽ được người viết từ từ dẫn trình sau để chúng ta cùng học hỏi.  Hôm nay, người viết xin mời quý bạn đọc một bài học ngắn ngắn dưới đây:

Tâm bình thường

Tăng hỏi Thiền sư: « Phải nỗ lực tu hành như thế nào mới hợp đạo ? »

–  Đói ăn, mêt ngủ.

–  Như vậy thì người bình thường nào làm chẳng được.

– Không, không.  Người bình thường không giống như thế.  Vì khi ăn họ không chăm chú ăn, mãi lo nghĩ trăm điều.  Khi ngủ, họ không chịu ngủ, lại tơ tưởng ngàn chuyện. Vì thế khác với người tâm bình thường.

Bình: Thiển tổ Nam Tuyền bảo: « Tâm bình thường là Đạo ».  Đi cũng thiền, đứng cũng thiền, nói, nín, động tịnh thảy an nhiên.

Cảnh giới tâm bình thường này khác xa phàm phu vọng loạn một trời một vực »

(Nguồn : Thiền là gì ? – Biên soạn : Thích Giác Nguyên)

Tuy nhiên, người viết thích nhất là câu chuyện Thiền dí dỏm dưới đây qua hình ảnh cô  lái đò cho có vẻ tình tứ, thơ mộng một tí ti, bạn nhé,

Cô Lái Đò

https://lh3.googleusercontent.com/k55Z-rqzRvoGNEwrZIVo0oa0XBcC6BwwcHspn9jJuB67ytpMqevHQyqZrx3r7sCuHf5C1VV_DPNQ0nMbyblh5yuSkUV-2MF9MGvsCw=w527-h330

 

Một lần, có một Thiền sinh có việc phải sang sông.  Ngồi trên đò, sư tỏ ra ngạc nhiên vì nhan sắc dễ coi của cô gái miền quê.

Đến lúc lên đò. Hành khách mỗi người phải trả một quan.  Sư cũng định thế, không ngờ cô gái hóm hỉnh bảo:

–       Xin Thầy trả cho tôi hai quan.

Sư còn đang ngạc nhiên thì cô gái đã tiếp:

–       Một quan cho tiền đi đò và một quan về khoản ngắm người lái đò.

Không tranh cãi lôi thôi, sư liền trả cô hai quan tiền, nhưng trong bụng hơi tấm tức.

Bận về sư cứ dí mũi xuống sàn thuyền không dám nhìn lên.  Nào ngờ lần này cô lái bảo:

–  Xin Thầy cho em bốn quan.

Không nhịn được nữa , sư cãi:

–       Nhưng tôi có nhìn cô đâu nào?

Cô gái cười mỉm:

–       Đồng ý là Thầy không nhìn tôi bằng mắt, nhưng Thầy lại nhìn bằng tâm…  Vì thế mà tôi tăng giá gấp đôi lên đó!

( Nguồn: Trích trong Thiền Tâm Vi Tiếu và Vô Nim Thiền- Cư Sĩ Nhất Tâm)

Khi quý bạn và người viết đọc những bài viết có chút thiền vị với cái tâm vui vẻ, chắc chắn bạn và  người viết cũng thấy “đời bỗng thêm vui” và tự mỉm cười một mình .  Người ta thường nói: “Một nụ cười bằng mười liều thuốc bổ” đấy!  Khi được uống thuốc bổ thì bạn sẽ khỏe thêm, bạn sẽ thấy yêu đời thêm, bạn sẽ sống vui sống khoẻ thêm.  Như thề, học Thiền cũng có nhiều lợi ích chứ nhỉ, phải không Bạn?

Người viết thích thơ văn, nên khi đọc một bài thơ nào hay hay thì “chớp” ngay để dành trong “tàng kinh các” của người viết, để lâu lâu lấy ra ngâm nga hoặc chia sẻ với bạn bè khi có dịp.

Hôm nay người viết đọc lại bài thơ này, tôi thấy có chút gì thiền vị hay hay, nên dù chưa biết tác giả là ai, tôi cũng xin phép tác giả cho tôi được chia sẻ cùng với quý bạn để cùng với tôi sống được ít phút giây với tâm hồn nghệ sĩ của mình nhé. Xin cám ơn tác giả và  xin mời quý bạn cùng thưởng thức bài thơ dưới đây:

MỘT NỬA

Sống trên đời mới chỉ là một nửa.

Biết bao giờ tìm được nửa thứ hai.

Dẫu biết rằng    1 +1 = 2

Nhưng cũng có 2: 2 =1.

Một người buông tay 1 người ngã

Môt người cất bước 1 người mong

Môt người ra đi 1 người khóc

Một người quay lưng 1 nguời buồn

Một người đang quên 1 người nhớ

Hy vọng tắt đi khi bạn ngừng tin tưởng

Tình yêu mất đi khi bạn ngừng quan tâm

Tình bạn mất đi khi bạn ngừng chia sẻ

Häy mở lòng và xích lại gần nhau

( Không biết tên tác giả)

. (Nguồn: email bạn gửi)

Con người khi cái Tâm chưa biết tu thì mù mờ, si mê nhưng khi biết tu rồi thì cái Tâm kia sẽ  bừng sáng, chứng ngộ.  Chính nhờ những bậc thiện tri thức có tấm lòng từ bi lân mẫn dẫn dắt chúng ta cần phải biết tu hành, làm lành lánh dữ với tinh thần Bi Trí Dũng của nhà Phật, với tinh thần thương yêu nhân ái của nhà Chúa thì chúng ta sẽ tạo được nghiệp lành.

Xin mời quý thân hữu chiêm nghiệm lợi ích của sự biết Tu như thế nào qua những vần thơ nhẹ nhàng khuyến tu của Thầy Thích Tánh Tuệ dưới đây nhé:

 https://lh3.googleusercontent.com/-R44_VyF6GR8/W0G-DIk40VI/AAAAAAABTeQ/lSTUu8zMQ1oD5vsnuI79nv1W3BMtWC_zACJoC/w795-h1056-n/gplus237795354951915956.jpg

Tu là.. khéo Biết những gì chưa tu.

Chưa tu chấp trách lỗi người

Tu rồi, lỗi ấy không ngoài chính ta

Chưa tu, hở chút ba hoa..

Tu rồi, nhìn lại, đấy là trẻ con..

Chưa tu, thế sự chen bon.

Tu rồi, chỉ cốt vẹn toàn nội tâm.

Chưa tu, đụng đến nổi sân

Tu rồi, mặt đỏ.. lặng thầm soi gương..

Chưa tu mười ghét, một thương

Tu rồi độ lượng trùng dương cõi lòng

Chưa tu, xuôi ngược đèo bòng

Tu rồi, vui bước ngược dòng thế nhân..

 

Chưa tu Muốn bội hơn Cần

Tu rồi nguyện bỏ dần dần.. ”cái thêm”..

Chưa tu, nghịch cảnh là rên

Tu rồi, nhờ đó mà nên Đạo mầu

Chưa tu, van vái, khẩn cầu

Tu rồi, nhớ.. ” Hạt Minh Châu ” của mình..

Chưa tu, năm dục kết tình

Tu rồi, thấy cảnh, quay gìn giữ tâm..

 

.. Chưa tu, nói, thuyết cao thâm

Tu rồi, lặng lẽ.. âm thầm thực thi.

Chưa tu, thích thú thị phi

Tu rồi, Như Thị, có chi để màng!..

Chưa tu, mộng tưởng Niết Bàn

Tu rồi, Phật giữa trần gian phút này..

 

Chưa tu, thích được làm Thầy

Tu rồi, chỉ muốn độ bầy vô minh.

Chưa tu, rộn rã sắc thinh..

Tu rồi vô sự, an bình quí hơn.

Chưa tu, bỏ vọng tìm chơn

Tu rồi, lấy bỏ là nhơn luân hồi.

Chưa tu, đời thấy đơn côi

Tu rồi, bạn hữu không ngoài giác tâm

– Kiếp người hữu hạn trăm năm

Tu rồi, biết bỏ mê lầm- ấy tu..

 

Như Nhiên- Thích Tánh Tuệ

Kính cảm niệm công đức của Thầy Thích Tánh Tuệ

https://lh3.googleusercontent.com/0qx4hORjZ3GnsiwVkMtzP9f_5b-eitMWSotkP7chdU56hzlhlrvPJJsxDSLFipxtiNZ5CCvxcgLBqlVZi1eyeRTBGsuU3BTeJdcr2g=w221-h330

Xin mời thưởng thức   Youtube  Chữ Tâm Trong Thư Pháp. – YouTube   do người viết thực hiện để làm kết luận cho bài viết hôm nay, bạn nhé

Xin click vào link dưới đây:

Chữ Tâm Trong Thư Pháp

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 426-ORTB 841-71018)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

 

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw

Sương Lam mời đọc Có Đức Mặc Sức Mà Ăn

Thưa quý anh chị

Sống trong cõi đời này có người xinh đẹp có người xấu xí, có người giàu sang, có người nghèo khổ v…v…

Thế nhân thường bảo xấu đẹp hay nghèo khổ v..v… là do việc làm “phúc đức” hay “thất đức” của mình đã làm trong đời trước hay trong hiện tại cho nên bây giờ mới nhận hậu quả như thế.

Nhà Phật thường thuyết giảng ” Thập nhị nhân duyên” và “Luật Nhân Quả” để dạy chúng sinh nên làm lành lánh dữ để tạo  phúc duyên tốt đẹp cho đời sống của mình trong hiện tại và trong tương lai.

Bài tâm tình hôm nay xin được chia sẻ cùng quý bạn để cùng nhau tự nhắc nhở mình cần phải biết tích đức trong mọi hành động, nếu không, thì sẽ nhận lấy quả báo vì luật nhân quả là luật rất hợp với thiên đạo, với lòng người, làm ác thì sẽ gặp ác, làm thiện thì sẽ gặp thiện, không sớm thì muộn.

Kính chúc an lạc.

Sương Lam

Có Đức mặc sức mà ăn

https://lh3.googleusercontent.com/teLHYF9Ame_kktORRNaxMJ0HQOnysKUKFBCcLewcVkIWRC3yiG-uZbZaAs435vRflpqf0iUbcF5MTCkfbubKILf9Y-3E9XWzB9_g=s330

Đây là bài số bốn trăm hai mươi bốn (424) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Ba mẹ chúng tôi thường dạy các con: “có đức mặc sức mà ăn” và “làm việc gì cũng phải nghĩ đến hậu quả của nó” cho nên chúng tôi đã cố gắng sống một cuộc đời lương thiện lấy chữ Đức làm đầu.

Gia đình chúng tôi không cao sang quyền quý nhưng chị em chúng tôi đã được hồng phúc của Trời Phật ban cho một cuộc sống “Nhìn lên thì chẳng bằng ai. Ngó xuống vẫn thấy có phúc hơn nhiều người khác” vì còn rất nhiều người đang đói khổ ở chốn quê nhà và ngay cả trên quê hương thứ hai chúng tôi đang sống. Đó có thể là do ân đức của ba mẹ tôi đã tạo phúc cho con cháu hay chăng vì ba mẹ tôi khi sinh tiền đã làm nhiều chuyện thiện lành dù cả khi gia đình tôi  bị lâm vào cảnh khốn cùng khi vận nước đổi thay.

Ngày xưa cha mẹ chúng tôi thường đi chùa Giác Tâm gần ngã tư Phú Nhuận.  Chị em chúng tôi là đoàn sinh Gia Đình Phật Tử Chánh Minh sinh hoạt tại chùa Giác Tâm. Trong những ngày đại lễ như Phật Đản, Vu Lan, cha mẹ chúng tôi thường phát gạo bố thí cho người nghèo.  Mẹ tôi còn nấu một nồi canh kiểm chay bự tổ chảng chia sẻ cho hết cả các gia đình trong xóm dù là đạo Chúa hay đạo Phật, tạo cơ hội cho bà con trong xóm được ăn chay trong ngày đó để tránh sát sinh ít nhất là một ngày.

Chúng tôi thỉnh thoảng thích ăn quà vặt nên đi chợ mua nghêu, sò, ốc, hến về nhà luộc ăn.  Mẹ tôi thấy vậy bèn bảo chúng tôi đem rổ sò ốc mới mua này đổ hết ở sông Cầu Kiệu để tránh tội sát sinh hại vật. Tuy tiếc của và thèm ăn nhưng chúng tôi phải tuân theo lời mẹ bảo.

Lớn lên, trước khi trúng tuyển vào Học Viện Quốc Gia Hành Chánh, tôi đã học Lớp Dự Bị SPCN ở Đại Học Khoa Học 1 năm. Có một lần phải thực tập mổ cá lóc, tôi không dám đập đầu cá lóc nên phải nhờ một anh bạn cùng nhóm làm dùm. Khi thực tập mổ những con vật khác là tôi bỏ trốn vì thế thi cuối năm người viết đành phải bỏ cuộc không thi vì tôi không thực hành hết những giờ thực tập thì làm sao mà đậu cho được. Thế là tôi không có duyên với Đại Học Khoa Học Sàigòn mà lại có duyên với ngành hành chánh vì năm sau tôi được trúng tuyển vào HVQGHC.  Thiện thay! Thiện thay!

Cũng may mắn thay khi tôi đi lấy chồng, phu quân của tôi là người không chú trọng quá nhiều về chữ “Công” trong tứ đức “Công, Dung, Ngôn, Hạnh” của Đức Khổng Tử nên tôi không bao giờ làm cá, giết gà vịt để chàng nhậu nhẹt với bạn bè.  Cám ơn phu quân nhé vì nhờ chàng hiểu ý vợ mà chúng tôi tránh được tội sát sinh.  Lành thay! Lành thay!

Người viết cũng đã từng “ba chìm bảy nổi chín cái linh đinh” khi vận nước đổi thay. Càng lớn tuổi, tôi càng nhận ra rằng cuộc đời trần thế chỉ là quán trọ, là bể khổ trầm luân v..v…Tôi càng thấy lời dạy của cha mẹ tôi là đúng vì trải qua kinh nghiệm bản thân, người viết tin rằng gia đình chúng tôi đã được Phật Trời gia hộ, ông bà cha mẹ thân nhân quá vãng phù hộ và thường được bạn bè quới nhân giúp đỡ trong nhiều sự việc lớn nhỏ trong cuộc đời.

Theo thiển ý của người viết, chữ  Đức rất quan trọng trong cuộc đời vì con người cần phải có tài đức, nhân đức, phúc đức, trí đức, thiện đức, tâm  đức, hiếu đức, hành đức, ân đức  vì người xưa cũng thường nói “đức trọng quỷ thần kinh”

Chữ Đức được các nhà viết thư pháp rất đẹp. Người viết rất yêu nghệ thuật thư pháp nên đã sưu tầm nhiều tranh thư pháp về chữ Đức để thực hiện youtube Chữ Đức thư pháp.

https://lh3.googleusercontent.com/7F1vVGe815ewSu9t2bB3pG93odu3wBS5tUs6H3sHhN-mOF-g22KGC_7ey-meaBG_XIc_bZEj-VshCF5CQlvZp_fwz21SR2qyHb1-=w537-h330

Xin mời qúy thân hữu cùng thưởng thức nét đẹp của chữ Đức qua thư pháp trong youtube dưới đây:

Thư Pháp Chữ Đức – YouTube

▶ 5:01

Xin mời đọc them một vài góp ý về chữ Đức do người viết sưu tầm về chia sẻ cùng bạn nhé.

1-Phong thủy lớn nhất mà một người nên theo đuổi trong cuộc đời là gì?

… “Có đức mặc sức mà ăn”, ý muốn dạy chúng ta rằng làm gì thì cũng phải coi trọng đức, tích đức và đề cao tầm quan trọng của đức.

Từ xưa đến này, các bậc thánh nhân đều nói rằng, “Đức” kết nối, phối hợp trời và đất nên Trời tất sẽ bảo hộ, trợ giúp. Cho nên, phong thủy lớn nhất đời người chính là “Đức”.

Một người chỉ có bồi dưỡng đầy đủ đạo đức tốt đẹp, nhân ái, thiện lương, mang trong mình lòng biết ơn thì người ấy mới tràn ngập dòng năng lượng thuần chính. Khi thân thể tràn ngập trường năng lượng thuần chính thì sẽ hấp thụ những thứ tốt đẹp, thuần chính.

Trong cuộc đời, mỗi người đều phải nhớ kỹ rằng, nhận ơn của người khác dù nhỏ như một giọt nước thì nhất định phải ghi nhớ và báo đáp lớn như một dòng suối.

“Đức” là đạo đức, phẩm hạnh, phẩm đức. Chân thành, tư tưởng và lời nói hành động là thống nhất với nhau thì được gọi là “đức”. Đức hạnh, mỹ đức, phẩm đức, bồi dưỡng đạo đức là cảnh giới cao nhất mà một người cần theo đuổi.

Làm người phải lấy đức làm gốc, quản lý một đơn vị, một xí nghiệp thì càng phải lấy đức làm gốc mới mong thành công lâu dài.

Người xưa có câu rằng, phong thủy âm dương bảo hộ người lương thiện, còn kẻ trộm, tà dâm, phóng túng thì dù ở nơi phong thủy tốt cũng khó có phúc báo. Hay những câu như, nhà tích thiện thì tất sẽ có dư phúc… đều là để nhấn mạnh tầm quan trọng của “đức” đối với sinh mệnh mỗi người…..

(Nguồn:Trích trong  web Tử Vi Số Mệnh)

2-Ý nghĩa của chữ ĐỨC trong Phật Giáo

Đức là một khái niệm triết học và phổ quát trong các truyền thống đạo học của phương Đông. Lão giáo, Phật giáo và Khổng giáo  quan niệm về chữ đức có chút phần khác biệt nhau nhưng đại thể thì có nét tương đồng. Theo Tự điển Hán-Việt, chữ đức có nhiều nghĩa như đạo đức, điều thiện, ân đức, đức hạnh. Còn theo từ điển Tiếng Việt đức là cái biểu hiện tốt đẹp của đạo lý trong tính nết, tư cách và hành động của con người.

Theo phép chiết tự (chữ Hán) đức là chữ hội ý, có nghĩa gốc chính là đi theo con đường đạo. Đạo giáo quan niệm tu thân tới mức hiệp nhất với trời đất và an hòa với người là có đức. Theo như Đạo Đức kinh, đức luôn được vận hành với đạo, trong đó đạo chính là yếu tố có trước và đức có sau, phụ thuộc vào đạo. Khổng giáo quan niệm sống đúng với luân thường chính là có đức. Đức là cái gốc muôn hạnh cũng là cái gốc để cho con người lập thân. Đức là đức hạnh tốt, phần tốt đẹp, sự thẳng thắn của con người. Trong Kinh Dịch có câu “Quân tử tiến đức tu nghiệp” nghĩa: người quân tử rèn luyện về phẩm hạnh và đạo đức để vun bồi, xây dựng sự nghiệp….

Đặc biệt hơn

“…Trong đạo Phật, chữ đức luôn mang ý nghĩa quan trọng chính là đạo đức, đức hạnh. Phật học từ điển định nghĩa: Điều lành, sự ăn ở theo giới hạnh, những việc làm có lợi ích cho chúng sanh, ấy là đức. Khái niệm Ngũ đức là thiên về phương diện đạo đức này. Đơn cử như năm đức của giới sư bao gồm: giữ giới, mười hạ trở lên, thông hiểu thiền định, thông hiểu tạng Luật và có trí tuệ. Năm đức một vị Sa di phải biết đó là: một chính là phát tâm xuất gia, vì cảm bội Phật pháp; hai chính là hủy bỏ hình đẹp, vì thích ứng pháp y; ba chính là cát ai từ thân, vì không còn thân sơ; bốn chính là không kể thân mạng, vì tôn sùng Phật pháp; và năm là chí cầu Đại thừa, vì hóa độ mọi người v.v…

Mặc dù chữ đức ở trong Phật giáo có vô lượng nghĩa nhưng đều được thiết lập ở trên một nền tảng cơ bản là hoàn thiện nhân cách đạo đức ở mỗi con người. Vì thế, để tu nhân tích đức (cho mình trong hiện tại và cho mai sau hay cho con cháu về sau) theo Phật giáo có nhiều phương thức nhưng khái quát nhất và dễ thực hành nhất chính là tuân thủ năm nguyên tắc đạo đức của Phật tử (không giết hại, không trộm cướp, không tà hạnh và không nói dối, không dùng những chất gây nghiện và say sưa) đồng thời học tập, ứng dụng triệt để bài kệ: “Không làm các điều ác; Chuyên làm các việc lành; Giữ tâm ý thanh tịnh; Đó chính là lời Phật dạy” trong đời sống hàng ngày.”

Tích đức cải mệnh theo lời Phật dạy

https://lh3.googleusercontent.com/kL0efMTGDqBdfOkqsPa8_iENOF_Xm1MFFS-TWBZM5wxaX5T8przRkK6jRHEV9Tjqsetz_0gaNyPPg9g84aQdvD9u8-kpf_yl2wcU=s330

Đối với cha mẹ , với vợ chồng , bản thân, với bạn bè và với chúng sinh … theo lời Phật dạy thì những việc sau đây nên coi trọng…

Tích đức từ lời nói

Lời nói cần phải thể hiện sự khoan dung, độ lượng đối với người khác. Lời nói thẳng: Có thể chuyển sang cách nói “nói giảm, nói tránh hay nói vòng” một chút. Lời nói lạnh như băng: Hãy hâm nóng nó lên một chút trước khi nói. Nếu là lời nói phê bình người khác thì trước khi nói hãy chú ý cân nhắc đến cái lòng tự tôn của người nghe. Một lời khen ngợi đúng nếu lúc sẽ có giá trị ngàn vàng.

Tích đức từ tính cách khiêm nhượng

Người xưa nói: Người kiêu căng và ngạo mạn, thích thể hiện tài năng thì hễ đi đâu cũng có kẻ địch. Tránh khoe khoang tài năng của mình ở mọi lúc mọi nơi. Buông bỏ kiêu căng và giảm bớt tự kỷ. Không nên ở trước mặt một người đang thất ý mà lại đàm luận về đắc ý của mình. Làm người, trước là đừng nên khoa trương tùy tiện, sau là đừng đắc ý, hãy nên khiêm nhượng một chút.

Tích đức từ chung thủy

Phàm là vợ chồng thì nên sống chung thủy, không ngoại tình, không hãm hại đến hôn nhân của người khác, nếu ta làm như vậy thì về sau bản thân ta và con cháu của ta luôn bị người khác phản bội và phá hoại hạnh phúc của mình. Rồi đến lúc sẽ gặp quả báo đau khổ.

Tích đức từ việc cứu người

Khi gặp người bị nạn hay gặp khó khăn, rơi đồ xuống đường thì nên đến giúp đỡ, nếu ta bỏ đi thì ắt khi về sau sẽ gặp quả báo.

Nhìn thấy những đoạn đường hư, lở,… Chúng ta nên mở lòng bồi đường và đắp lộ để cho nhiều người đi qua có thể được bình an.

Tích đức từ việc giữ lễ tiết

Người có lễ tiết khi đi khắp thiên hạ cũng khó có người trách mắng và không ưng ý.

Tích đức từ việc làm ăn lương thiện

Nếu kinh doanh mà làm ăn lừa đảo, cân sai, trốn thuế,  ăn bớt, thay linh kiện kém và sản phẩm gây độc hại cho nhiều người sử dụng hay dùng âm mưu hãm hại đối thủ, bán cho xong tay rồi mặc cho sự đau khổ của người khác như vậy thì những việc làm thất đức của bản thân khi về sau ta và con cháu của ta phải gánh chịu hậu quả Quả Báo rất nặng. Làm ăn chân chính và Tích Đức thì sẽ có Phúc lớn về sau.

Tích đức từ việc hạn chế sát sinh

Sát sinh là tội ác thất đức lớn nhất trên đời. Nên buông dao xuống và nhớ rằng: Sinh mạng của chúng cũng như sinh mạng chúng ta, ăn đồ sát sinh, thì nên nghĩ đến là khi cầm dao giết nó, nó đã kêu lên thảm thiết, đau đớn cầu xin chúng ta đến như thế nào, nó chẳng khác gì chúng ta khi chúng bị kẻ thù cầm dao cắt cổ rồi ăn xác chết của nó.

Tích đức từ việc tôn trọng người khác

Đem lòng tự tôn của người khác vào đặt ở vị trí cao nhất. Cố gắng để cho người khác cảm nhận thấy được sự tôn nghiêm của bản thân mình. Tôn trọng người yếu kém hơn mình thì càng là đáng quý. Địa vị càng cao thì càng không nên khinh thường người khác.

Tích đức từ việc thành thật với mọi người

Không thành thật thì sẽ khó tồn tại, người giả dối thì tất sẽ không có bạn chân thành. Luôn lấy thành tín làm gốc và coi trọng thành tín trong mọi mối quan hệ. Dùng sự thành tín thu phục người khác thì sẽ dễ đạt được thành công. Một người nếu như để mất đi sự thành thật thì làm việc gì cũng khó. Bất kể lý do gì cũng không thể nào giải thích được lý do sự giả dối của bản thân.

Tích đức từ lòng khoan dung

Không thể khoan dung người khác có thể là do lòng dạ của mình còn quá nhỏ hẹp! Dùng khoan dung có thể cải biến được một con người lầm lỗi. Người có lòng khoan dung thì sẽ dễ dàng chiếm được lòng người khác. Hãy học cách tha thứ cho khuyết điểm của người khác. Đôi lúc, để có một quan hệ tốt đẹp chính là từ nhẫn mà sinh ra đấy!

Tích đức từ lòng nhân ái của bản thân

Mỗi người đều nên tu dưỡng lòng nhân ái. Bởi người có tấm lòng nhân ái thì luôn sống nhẹ nhàng mà lại dễ dàng nhận được sự hợp tác đến từ người khác.

(Nguồn: Trích trong website TinPhatGiao)

Mời xem thêm youtube tuyệt đẹp dưới đây. Xin cám ơn thư pháp gia Đào Chiến.

https://lh3.googleusercontent.com/03QnOfm5T0tWHo9lDZoS82aMMBIu18_9r3po_gPoLt1OCit29dpc05UnX5SIIdXK83v78oRHlZ5FfQoTmWeFoa_BSVPLV2LArOVL=w332-h330

Vẽ Viết – Thư Pháp chữ Đức – màu Acrylic + vải Toan với … – YouTube

▶ 6:15

Jul 29, 2016 – Uploaded by Thư Pháp Việt

Video chia sẻ về trình tự (của Đào Chiến) vẽ và viết thư pháp chữ Đức trên nền vải Toan (vải bố) với màu Acrylic. video là sự chia sẻ kinh nghiệm.

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 424-ORTB 62718)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw

Sương Lam mời đọc Kính Mừng Ngày Phật Đản năm 2018

Thưa quý anh chị,

Đối với người Phật tử, Ngày Phật Đản là ngày lễ quan trọng nhất để chào mừng Phật ra đời cứu khổ chúng sinh trong cõi Ta Bà này.

Ba sự kiện chính trong cuộc đời Đức Phật gồm: Đản Sinh, Thành Đạo và Nhập Niết Bàn. Đó cũng là Lễ Vesak do Liên Hiệp Quốc chính thức công nhận.

Kính mời quý thân hữu cùng đi dự Lễ Phật Đản với người viết tại chùa Bửu Hưng năm nay nhé.  Smile!

Trân trọng,

Sương Lam

Kính Mừng Ngày Phật Đản năm 2018

https://lh3.googleusercontent.com/LjTKhNWqhtI7RcCy5ssfoxPbpc5oUCS64wjAj5pPBhNpv0SOtJ0sGCoPf53kdR6wx9-6GoTqU3thpEfDRIUevjfJj0ZN_Hk9jQp5vQk=w942-h330

Đây là bài số bốn trăm hai mươi (420) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Năm nào cũng vậy, người viết thường đi làm công quả phụ trách phần vụ thư ký trong các ngày lễ quan trọng như lễ Phật Đản, lễ Vu Lan   v..v..  giúp chùa Bửu Hưng ở Vancouver, WA chứ không có thể đi chùa thường xuyên hằng tuần được vì đường xá xa xôi.

Bửu Hưng Tu Viện toạ lạc ở

17608 NE 18 th ST

Vancouver, WA 98684

Phone 360-718-6158

Từ ngày người viết “vui thú điền viên” đến nay hơn chục năm rồi, người viết không lái xe xa lộ được nữa dù rằng thời còn đi làm, người viết đã được các đồng nghiệp tặng cho danh hiệu “anh hùng xa lộ”.  Đúng là khi “tuổi không còn trẻ” nữa, chúng ta có thể trở nên “nhát như thỏ đế” hết ráo. Ngay cả phu quân của người viết cũng thế, không còn thích lái xe  “đường trường xa muôn vó câu bay dập dồn”  như thuở “trung niên” vì bây giờ chàng cũng thuộc hạng “lão niên”  nên lái xe cũng bắt đầu  “lạng quạng” rồi.  Smile!

Hôm nay là Đại Lễ Phật Đản nên Phật tử quy tụ về chùa Bửu Hưng  rất đông đảo  để tham dự buổi lễ  dưới sự chứng minh và thuyết pháp của Thượng Tọa Thích Chúc Độ, phó trụ trì chùa Đông Hưng, Virginia Beach với đề tài’ Từng Bước Nở Hoa Sen”.

Kính mời quý thân hữu thưởng thức Youtube Bửu HưngTu Viện đón mừng Đại Lễ Phật Đản PL 2562 -DL 2018 do người viết thực hiện qua link dưới đây:

 Youtube Bửu HưngTu Viện đón mừng Lễ Phật Đản năm 2018

Sau phần thuyết pháp, tụng kinh, là nghi lễ Tắm Phật dưới sự chứng minh của Thượn gToạ Thích Chúc Độ

Xin mời đọc tài liệu Ý Nghĩa Lễ Tắm Phật do người viết sưu tầm trên internet như sau:

Ý Nghĩa Lễ Tắm Phật

https://lh3.googleusercontent.com/E0THaqLxlVW_Zo37QczxqNipUKpNlC6LD1copJHbqiNS2GKxYL1cdMJEPDVXEJPqEbD6o431BJy0qlfA0XXtn7Umn5KDoli8kAR5F2U=w414-h273

Nguồn gốc của lễ tắm Phật bắt nguồn từ sự tích đức Phật đản sinh, Tương truyền khi Phật giáng sinh, có chín vị rồng tới phun nước tắm rửa cho Ngài. Cùng với nước là hương hoa do các vị trời rơi xuống làm thanh tịnh thân Phật. Về sau Ấn Độ, các tự viện thường hay để tượng một vị Phật sơ sinh, mỗi ngày tín đồ có thể tới viếng chùa và lấy nước rưới lên mình Phật như là một hành động tẩy trừ sự ô nhiễm nơi thân Phật, cũng như thân mình. Về sau không rõ đích xác nguyên do gì truyền thống này lần lần cải biến.

Ở Trung Hoa, vào đời Đường, đời Tống, tắm Phật là một pháp hội rất lông trọng, mỗi năm được tổ chức một lần vào ngày Phật đản sinh. Nhất là ở Nhật Bản, vào khoảng năm 840, niên hiệu Thừa Hòa thứ bảy trở về sau, mỗi năm nhằm vào ngày tám tháng tư lễ tắm Phật được cử hành vô cùng trang nghiêm trong hoàng cung. Vì vậy, ở Trung Hoa, Nhật Bản, Đại Hàn, Việt Nam, lễ Phật đản là một ngày vô cùng quan trọng được gọi là Phật Sinh Hội, Dục Phật Hội, Quán Phật Hội, đều là chỉ vào nghi thức tắm Phật cử hành trong ngày ấy. Lý do nghi thức tắm Phật được tín đồ Phật giáo tôn trọng và cung kính thực hành hàng năm vì nó là một phương pháp rất hay để người tu phản tỉnh. Phương pháp tắm Phật thì rất giản dị: bạn lên trước tượng vị Phật sơ sinh đặt giữa một bồn nước, thông thường là nước pha trộn bởi các vị hương thơm như nước thơm chiên đàn hương bạch đàn hương, uất đàn hương, long não, xạ hương, tử chiên đàn, đinh hương, v.v…

Bạn quỳ xuống đảnh lễ ba lạy để bày tỏ lòng thành kính và khiêm cung đối với vị Phật sơ sinh. Bạn cũng có thể cúng dường hương hoa, phẩm vật, để bày tỏ lòng kính mộ của mình. Xong bạn dùng một cái muỗng múc nước hương thơm, từ từ rưới lên thân mình Phật ba lần. Mỗi khi tắm Phật như vậy, bạn cần quán tưởng rằng thân Phật cũng ví như là thân tâm của mình vậy. Ba muỗng nước rưới lên thân Phật, sẽ gội rửa ba nghiệp ác do thân, miệng và ý của mình tạo ra. Nếu nước hương thơm là thứ dùng để tắm thân Phật, thì Phật pháp là thứ mà bạn phải dùng để tẩy rửa cấu bẩn của hành động, suy nghĩ và lời nói.

Nhưng điều tuyệt diệu là vị Phật sơ sinh trước kia được tắm, vốn là một em bé thanh tịnh vô nhiễm; sau khi tắm xong, bụi trần gội sạch, em bé đó trở về lại với sự vô nhiễm thanh tịnh sẵn có. Cũng vậy, hành động, lời nói và suy nghĩ của kẻ phàm chúng ta trãi qua bao kiếp, tích tập vô số thói hư tật xấu, tà kiến ác hạnh, ngu si chấp trước, khiến ta ở trong vòng mê mờ vẩn đục; song bản tánh xưa nay của chúng ta chưa hề bị ô nhiễm, hệt như vị Phật sơ sinh thanh tịnh vô cấu.

Nếu dùng Phật Pháp như nước tẩy, tắm gội tam nghiệp, tức là nếu ta sửa đổi thói hư tật xấu, xả trừ chấp trước, minh tâm kiến tánh, thì ta sẽ khôi phục lại được thể tánh thanh tịnh sẵn có xưa nay. Bởi vậy điều then chốt trong lễ tắm Phật là ta phải hết sức thành tâm, tụ thần chú ý, tâm niệm sáng suốt, thì nghi thức tắm Phật sẽ là một phương tiện xảo thù thắng để ta tiêu trừ nghiệp chướng chấp trước. Để giúp cho sự tập trung chuyên nhất của thân khẩu ý, đồng thời biến sự tắm Phật thành sự tẩy trừ nghiệp chướng, chư Tổ khi xưa đã khuyên dạy ta đọc câu chú sau đây: Án, đi sa đi sa, xăng che, sô pô hô. Với câu chú này, nếu ta thành tâm tụng niệm sẽ làm tâm ta không khởi vọng tưởng, dẹp trừ phiền não, và do đó tự nhiên an tịnh siêu nhiên.

Bồ Đề Hải

(Nguồn:https://quangduc.com/a28513/y-nghia-tam-phat)

Đặc biệt hơn nữa, trong Ngày Phật Đản năm nay, xin mời quý Bạn cùng đọc bài viết Ý Nghĩa Lễ Tắm Phật Sơ Sinh của Thầy Thích Tánh Tuệ vừa mới chuyển đến người viết.

Kính cảm niệm công đức Thầy Thích Tánh Tuệ.

Nam Mô Lâm Tỳ Ni Viên Vô Ưu Thọ Hạ

Thị Hiện Đản Sinh Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Ý Nghĩa Lễ Tắm Phật Sơ Sinh

https://lh3.googleusercontent.com/I2tduwIP_oDbyZPsC-k7trmE4WfbZV364oA2j82PadK2PjhsTcUQ9_nVTru3T5UOGqSN4-Spg6cjMjhwYlObccE4qssm4wDMwF2vU0Y=w305-h330

– Theo truyền thuyết, ngay khi Thái tử Tất Đạt Đa đản sanh, có hai vị Long vương

đến phun hai dòng nước tắm cho Thái tử. Một vị phun dòng nước lạnh và một vị

phun dòng nước nóng.

 

– Hai dòng nước lạnh và nóng tượng trưng cho hai cảnh giới thuận và nghịch

của cuộc đời, hai mặt vui buồn, sướng khổ của cuộc sống hằng ngày, mà tất cả mọi người

sanh ra trên thế gian này phải chịu đựng.  Những cảnh thuận nghịch của cuộc đời được

gọi là: bát phong. Bát là tám, phong là ngọn gió. Bát phong chia làm bốn cặp, mỗi cặp

gồm hai cảnh giới thuận nghịch, đó là: lợi lộc và suy sụp, hủy báng và danh dự, xưng tán

và chỉ trích, khốn khổ và lạc thú. Thái tử Tất Đạt Đa đã chịu đựng được hai dòng nước

lạnh và nóng đó, sau này trở thành Đức Phật Thích Ca.

 

– Bàng bạc trong nhừng lời Kinh đức Phật dạy rằng người nào chịu dựng được những cảnh thuận nghịch của cuộc đời mà tâm vẫn trầm tĩnh bình thường, an nhiên tự tại thìngười đó sẽ là một vị Phật trong tương lai. Đây là ý nghĩa hết sức thâm trầm vi diệu của đạo Phật..

Trong Phật giáo, thường có nhiều hình thức nghi lễ, nhằm mục đích truyền bá giáo lý sâu rộng trong nhân gian, giúp đỡ mọi người xây dựng cuộc sống hiện đời được an lạc và hạnh phúc hơn.

Khi múc gáo nước đầu tiên, tắm bên vai phải của tôn tượng Đức Phật đản sanh nhỏ nhắn, chúng ta tâm nguyện rằng: dù trên đời có gặp việc phải, vừa ý, gọi là thuận cảnh, tâm của chúng ta vẫn bình tĩnh thản nhiên.

Khi múc gáo nước thứ hai, tắm bên vai trái của tôn tượng xinh xắn, chúng ta tâm nguyện rằng: dù trên đời có gặp việc trái ý, gọi là nghịch cảnh, tâm của chúng ta vẫn an nhiên, bình thản.

Điều đặc biệt, vì nhớ ân đức của Đức Phật đã khai sáng đạo mầu, giúp chúng sanhthoát khỏi vòng sanh tử luân hồi. Chính vì thế hàng đệ tử, những người con Phật lấy ngày “Đản Sanh” mùng 8 tháng 4 (âm lịch) hằng năm làm ngày tưởng nhớ đến “người cha thiêng liêng” , để sống với tinh thần “Ăn quả nhớ người trồng cây, uống nước nhớ nguồn”

– Đây chính là ý nghĩa sâu xa của nghi lễ tắm Phật và việc tu tập theo đạo Phật vậy.

Namo Buddhaya

Như Nhiên – Thích Tánh Tu

 Tắm Bụt Từng Ngày

Đâu phải mùa Đản Sinh

Ta mới về tắm Phật

Người khéo tu mỗi ngày

Thân Tâm đều tươm tất.

– Dội gáo nước đầu tiên

Tẩy sạch lòng THAM ái

– Dội gáo nước thứ nhì

Trôi SÂN tâm não hại.

 

– Gáo thứ ba còn lại

Cuốn sạch nghìn SI mê

Mời Chánh Niệm trở về

Với ta từng giây phút.

 

– Đâu phải mùa Phật Đản

Mới bố thí, cúng dường

Mở tâm từ vô lượng

Sống chan hòa, yêu thương..

 

Phải đâu ngày Phật đản

Mới tắm Phật bên ngoài

Bát Chánh dòng tịnh thủy

Tắm tâm này không lơi!

Như Nhiên – 

Thích Tánh Tu

 Nam Mô Thường Tinh Tấn Bồ Tát

 

Ngày xưa người viết là một đoàn sinh   của Gia Đình Phật Tử Chánh Minh sinh hoạt ở chùa Giác Tâm gần ngả tư đường Chi Lăng và Vỏ Di Nguy Phú Nhuận. Trong những ngày đại lễ của Phật Giáo như Lễ Phật Đản, Lễ Vu Lan, các đoàn sinh GĐPT đều tổ chức những buổi văn nghệ rất huy hoàng, vui vẻ để chào mừng những ngày lễ quan trọng này.   Các đoàn sinh của đoàn Thiếu Nữ, Thiếu Niên cũng thi đua ca múa, diễn kịch, làm bích báo dán tường rất là rộn rịp, vui vẻ và cái bút danh Sương Lam cũng được xuất hiện dưới những bài thơ, bài viết trên các tờ bích báo, tập san văn nghệ của GĐPT Chánh Minh từ dạo ấy.

Xin mời quý bạn đọc những vần thơ vụng dại nhưng rất chân thành mừng Ngày Khánh Đản của đoàn sinh thiếu nữ Sương Lam vào thập niên 60 dưới đây nhé.

Ngày Khánh Đản

“Đời trần thế đầy đau thương lầm lỗi

Ngài ra đời để cưú độ chúng sanh

Gieo thương yêu với muôn vạn điều lành

Giúp nhân loại khỏi si mê lạc hướng

 

Nay đốt nén hương trầm con vọng tưởng

Đến ngày xưa Đấng Giác Ngộ ra đời

Cứu chúng sinh đang lặn hụp chơi vơi

Trong bể khổ của mê mờ đau khổ

 

Ngày Khánh Đản muôn đời con vẫn nhớ

Lâm Tì Ni muôn thuở vẫn còn danh

Ca Tỳ La rạng rở một hoàng thành

Bao năm tháng không phai mờ lịch sử

 

Ngày Khánh Đản muôn lòng người Phật Tử

Đều hân hoan tưởng nhớ đến Cha Lành

Một người cha muôn thuở của chúng sanh

Con thành kính đốt nén hương kính Phật”

(Nguồn: Trích trong bài thơ Mừng Khánh Đản của Sương Lam)

https://lh3.googleusercontent.com/XXJd9trdfYFehd2hNMaJyCzElDMtVVXinao7UK1QsGwk-OV4Z1ZHu2493q-pksHgLcBVWe5t_idkHN_rglYoOpZTPEafxgiZPLHP_KE=w428-h330

Thời gian trôi qua nhanh quá.  Bây giờ người viết đã là “người không còn trẻ” nữa nhưng vẫn đi chùa  đón mừng Ngày Phật Đản hằng năm nơi xứ người.  Cũng vui thay!

Kính cảm tạ công đức của quý ni sư, sư cô, ban trai soạn chùa Bửu Hưng đã hoàn thành viên mãn việc tổ chức Đại Lễ Phật Đản năm nay trong tình thương và trí tuệ của ĐứcThế Tôn.

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 420-ORTB 835-53018)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

 

https://lh3.googleusercontent.com/hE5Y09UGoJZcG33zHXd6ot76MMXPauInqqVxh1nAEfPZ8fubOS7p_yH2cwLzkt2VuDkPL4itwoXTNlcSRiAbGu3NMIWH6JYe5MfwI4c=w440-h330

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw