Vu Lan Chúc Thọ

Thưa quý anh chị,
 
 Tháng Bảy âm lịch là mùa Vu Lan theo truyền thống đạo đức Việt Nam.  Người Phật tử dù bận thế nào cũng phải đi chùa lễ Phật tụng kinh báo hiếu phụ mẫu ân để cảm tạ ân đức cha mẹ đã nuôi dưỡng con cái đến ngày trưởng thành khôn lớn.
Các chùa tổ chức lễ Vu Lan rất trang nghiêm, cảm động. Nhiều chùa tổ chức Lễ Chúc Thọ quý vị cao niên có tuổi đời “thất thập cổ lai hy”, trong đó có Tu Viện Bửu Hưng ở Vancouver, WA.
 
 Kính mời quý anh chị lắng nghe người viết tâm tình về nét đẹp về Chúc Thọ của văn hoá Việt Nam và hy vọng sẽ thấy hình ảnh mình thấp thoáng trong bài thơ Lên Chùa Nhớ Mẹ, nếu có cùng một tâm tư như người viết.  Xin cảm tạ.
 
 Sương Lam
 
 Vu Lan Chúc Thọ
Inline image 1
 
Đây là bài thứ ba trăm ba mươi ba (333) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.
 
Ngày xưa còn bé, người viết thường cùng mẹ lên chùa lễ Phật trong mùa Vu Lan với gia đình. Người viết cũng là đoàn sinh trong Gia Đình Phật Tử Chánh Minh ở chùa Giác Tâm gần ngả tư Phú Nhuận cho đến khi người viết theo “những cô áo đỏ sang nhà khác”. Ba mẹ của người viết tuy không học rộng tài cao nhưng sống một cuộc đời đạo đức, luôn luôn dạy bảo con cái sống như thế nào cho “trên thuận với thiên lý, dưới hoà với nhân đạo”.  Có thể nhờ sự giáo dục quý báu này mà bốn người con của ba mẹ tôi đã nhận được nhiều hồng phúc tốt đẹp như ngày nay. Xin cảm tạ ân đức của Cha Mẹ.
 
 Chúng tôi tuy không giàu có hơn ai nhưng sống một cuộc đời khá tốt đẹp về phương diện vật chất lẫn tinh thần, biết làm việc lành, tránh việc ác. Ba của người viết ăn chay truờng gần 40 năm, tinh thần rất minh mẫn và sống thọ đến 99 tuổi mới thất lộc. Mẹ của người viết vì đau bịnh tim nên đã qua đời ở tuổi gần tám mươi. Như vậy Ba Mẹ chúng tôi cũng có thể được xem là sống thọ rồi, bạn nhi?  Smile!
 
 Bây giờ là mùa Vu Lan, nhiều chùa bất đầu tổ chức Lễ Vu Lan để tưởng nhớ công ơn của cha mẹ đã qua đời hay còn tại thế.  Nhiều chùa như tu viện Bửu Hưng ở Vancouver, WA cũng làm lễ chúc thọ cho quý Phật tử  niên kỷ từ 70 tuổi trở lên rất trang trọng. Đây là một lễ nghi tốt đẹp và thiết thực nhất vì là một dịp để cho quý vị cao niên có một ngày vui đạo hạnh với con cháu và các đạo hữu. Một món quà nho nhỏ do chùa gửi tặng nhưng lại có ý nghĩa chúc phúc lành tuổi thọ đến cho quý vị cao niên này, đồng thời nhắc nhở con cháu của họ rằng: họ còn có phúc vì cha mẹ họ còn sống hiện tại. 
 
Năm nay, Tu Viện Bửu Hưng ở Vancouver đã tổ chức Đại Lễ Vu Lan vào lúc 10:00 giờ sáng chủ nhật, ngày 31 tháng 7, 2016 nhằm ngày 28 tháng 6 âm lịch,  Bính Thân. Thượng Tọa Thích  Tâm Hoàn, trụ trì chùa  Giác Hoa, Virginia, kiêm cố vấn Bửu Hưng Tu Viện, chứng minh và  thuyết giảng “ Con Hiếu Thảo của Mẹ”.  Sau phần tụng kinh theo nghi thức đại lễ Vu Lan còn có thêm chương trình chúc thọ và văn nghệ Lễ Hoa Hồng rất là trang trọng nhưng đầy tình cảm thân ái, yêu thương dành cho các Phật tử cao niên từ 70 tuổi trở lên. 
 
Mở đầu là sư Đàm Khánh ban vài lời chúc mừng khánh tuế đến quý vị trưởng thượng này. Tiếng hát hiền hoà chân thành của MC Trúc Vy qua nhạc phẩm Nhật Ký Cho Mẹ, lời tâm tình dễ thương về cha mẹ qua bài thơ tiếng hát của Hạnh Thảo, tiếng hát hồn nhiên, ngây thơ của hai em bé Chánh Tâm, Hạnh Đức qua bài hát Bài Ca Dâng Ngoại hoà trong tiếng đàn guitar tuyệt vời của Anh Tú đã  nói lên lòng thương yêu  của con cháu gửi đến ông bà, cha mẹ trong ngày hiếu hạnh này.  Mỗi vị Phật tử cao niên tuổi đời “thất thập cổ lai hy”, trong đó có vợ chồng người viết, hân hoan đón nhận một hoa hồng biểu tượng lòng thương yêu kính mến cài trên ve áo và một món quà rất hợp với tuổi già từ ban tổ chức. Các Phật tử khác nghiêm trang thưởng thức chương trình Lễ Chúc Thọ này và mong ước trong một dịp Lễ Vu Lan nào đó cũng sẽ được vinh hạnh ngồi vào hàng ghế danh dự này như 30 vị trưởng thượng hôm nay. Smile!
 
Inline image 3
Người viết đại diện cho những vị cao niên được chúc thọ hôm nay đã đọc lời cảm tạ đến ban tổ chức nhắc nhở đến tầm quan trọng của lễ chúc thọ qua các tài liệu sưu tầm được như sau:
“Trong tâm thức của người Việt, ai cũng đều mong muốn đạt được ngũ phúc: khang – ninh – phúc – lộc – thọ và điều mong muốn hơn cả là Thọ, bởi con người ta luôn coi sức khỏe là điều quý giá nhất của đời người mà không phú quý nào sánh bằng.
Mừng thọ là một nét đẹp văn hóa vốn có từ lâu đời của người Việt Nam. Qua lễ mừng thọ, con cháu có dịp thể hiện lòng hiếu thảo của mình đối với ông bà cha mẹ; xã hội cũng thể hiện được sự trọng vọng tôn kính đối với những người cao tuổi; bản thân người cao tuổi cũng cảm thấy được tôn vinh, sẽ sống vui, sống khỏe hơn. 
 
  Trân trọng người cao tuổi còn là trân trọng kho kinh nghiệm sống được tích luỹ qua bao năm tháng.
 
Người được mừng thọ không phải là người có chức tước, quyền lợi gì mà chỉ là người được hưởng tuổi “Trời cho,” được cái đặc ân mà người xưa thường gọi là “Thiên tước.”
 
Gia đình có người cao tuổi được coi là đại hồng phúc. Con cháu được mừng thọ ông bà, cha mẹ là được thêm niềm vui, niềm tự hào. Chính vì vậy, việc tổ chức mừng thọ là một nét đẹp văn hoá đáng trân trọng. Các cụ được quan tâm sẽ phấn khởi vì thấy rằng đã cổ lai hy vẫn không bị đối xử lạnh nhạt, bỏ bê.
 
Mừng thọ cũng là cách giáo dục, răn dạy con cháu bổn phận ăn ở có trước có sau với người đời, với xã hội.
 
Phật Giáo cũng luôn đề cao lòng hiếu kính đối với cha mẹ qua sự tích Mục Liên Thanh Đề 
 
Chư tôn đức tăng ni Tu Viện Bửu Hưng đã thông tình đạt lý ý nghĩa quan trọng của Lễ Chúc Thọ trong văn hoá Việt Nam và tinh thần hiếu kính cha mẹ của Phật Giáo nên đã đứng ra tổ chức buổi Lễ Chúc Thọ hôm nay. 
 
Chúng con, những người được vinh hạnh nhận lời chúc thọ hôm nay, thành kính tri ân ý tình tốt đẹp của Thượng Tọa Thích Tâm Hoàn, chư ni Tu Viện Bửu Hưng và Ban Tổ chức Lễ Chúc Thọ này, đặc biệt là sư cô Huệ Hương, trưởng ban tổ chức.
 
 Xin mượn lời thơ dưới đây để chúc mừng quý vị cha mẹ được chúc lành hôm nay và  mừng quý vị con cái có cha mẹ còn sống hiện tiền và cũng xin được chia buồn với những người con có  cha mẹ đã khuất bóng.
 
Inline image 2
 
 
“ Rằm Tháng Bảy, mùa Vu Lan  đã tới
Chúc mẹ già vẫn nở nụ cười tươi
Chúc người con, lòng sung sướng vui cười
Cài ve áo, chiếc hoa hồng màu đỏ
 
Ôi! Buồn lắm!  Hoa hồng màu trắng đó!
Trên áo tôi! Tôi mất Mẹ lẫn Cha
Mùa Vu Lan khi nghe đến lời ca
Bông hồng cài áo! Lệ nhòa đôi mắt!”
 
  Thơ Sương Lam
 
Chúng con thành tâm kính chúc chư tôn đức tăng ni hiện tại, pháp thể khinh an, tuệ đăng thường chiếu, bồ đề tâm viên mãn, sở nguyện viên thành và toàn thể quý Phật tử được thân an trí lạc.
Nam Mô A Di Đà Phật
Sương Lam
 
Tiếp theo chương trình là Lễ Cài Hoa Hồng, hoa hồng màu đỏ cho những ai còn Mẹ và hoa hồng trắng cho những ai mất Mẹ. Sư cô Huệ hương có vài lời kết thúc phần Lễ Chúc Thọ trước khi Thượng Toạ Thích Tâm Hoàn thuyết giảng  đề tài Con Hiếu Thảo Của Mẹ rất cảm động.
 
Buổi Lễ Vu Lan năm nay được chấm dứt với màn thọ trai với thực đơn Mì Quảng Chay ngon lành do ban trai soạn khoản đãi.  Xin cám ơn ban trai soạn Tu Viện Bửu Hưng.  Smile!
 
 Mỗi lần về chùa lễ Phật, đặc biệt là trong ngày lễ Vu Lan, ngày tỏ lòng thành kính nhớ ơn công sinh thành dưỡng dục cũa cha mẹ, người viết lại càng nhớ đến Mẹ và những kỷ niệm thời thơ ấu nhiều hơn nữa.  Xin được chia sẻ tâm tình của người viết qua bài thơ dưới đây và hy vọng đây cũng là tâm tình của những người con mất Mẹ như tôi.
 
 Mời xem Ảnh thơ có nhạc bài thơ Lên Chùa Nhớ Mẹ của người viết
Lên Chùa Nhớ Mẹ
 
Kính tặng hương hồn Mẹ tôi.
 Kính tặng những ai đã mất mẹ để cùng cảm thông. 
                          SL
 
Đường dẫn đến chùa xa thật xa  
Quanh co muôn nẻo cõi Ta Bà
Chiều nay gió nhẹ, mây lờ lững 
Nhẹ bước tìm về dấu vết xa 
 
Nhớ thuở Mẹ còn, mẹ dắt con 
Ngày Rằm Tháng Bảy lúc trăng tròn 
Đến chùa lạy Phật, Vu Lan lễ
Cúng lễ cầu siêu, đạo hiếu tròn 
 
Thuở ấy con thơ chẳng biết gì 
Lên chùa vui lắm! Cứ theo đi 
Mẹ cha quỳ lạy, con quỳ lạy 
Mà thật trong lòng chẳng biết chi 
 
Phật Tổ Trên cao ngó xuống cười 
Nhìn con bé bỏng tuổi xuân tươi
Cũng ngồì kính cẩn hai tay chấp 
Cũng niệm Nam Mô! Phật mỉm cười   
 
Mẹ bảo: “Hôm nay có cúng chay
Thức ăn thức uống  Lễ Rằm này 
Tương rau  mọi thứ đều thanh đạm 
Con được ăn chay! Phước lắm thay!”
 
Đậu hủ canh chua, chùa nấu ngon  
Món kho, bì cuốn, chả giò dòn 
Thức ăn hương vị! Ôi!  Ngon lạ!
Thuở bé ăn chay! Con thấy ngon 
 
Bây giờ Mẹ đã khuất ngàn xa 
An nghỉ rời xa cõi Ta Ba 
Con đã lớn khôn, đầu đã bạc 
Mẹ còn đâu nữa! Ôi! Xót xa!
 
Lên chùa con nhớ chuyện ngày qua 
Dáng Mẹ thân yêu nét dịu hòa 
Nhắc nhở đàn con Rằm Tháng Bảy: 
“Đi chùa lễ Phật gia đình ta!”
 
Bông hồng cài áo! Hoa màu trắng  
Nhắc nhở con đây mất Mẹ rồi
Lại đến Vu Lan, Mùa Đại Lễ
Lên chùa nhớ Mẹ thuở xa xôi!
 
Sương Lam
 
 
 Kính mời quý thân hữu thưởng thc Youtube Vu Lan Chúc Thọ do người viết vừa mới thực hiện xong qua link dưới đây:
Youtube Vu Lan Chúc Thọ
 
Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.
 
Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi- MCTN 333-ORTB 741-8316)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

 

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/+SuongLamPortland/posts

Con Cháu Thời A Còng @

Thưa quý anh chị,

 Cuộc đời là một dòng biến dịch không ngừng. Con người sống trong cõi nhân gian này có nhiều quan điểm khác nhau về cuộc sống tùy  theo thời đại, không gian, xã hội  chúng ta đang sống. Có những đìều được giáo huấn ngày xưa nay đã trở thành “Old Fashion” rồi như quan niệm về “tam tòng tứ đức dành cho phụ nữ, chuyện hiếu để với mẹ cha v..v.. Con cháu thời a còng @ sẽ ngẩn ngơ không hiểu gì nếu được nghe ông bà kể chuyện  “nhị thập tứ hiếu ngày xưa. Cũng đành thôi!

 Xin mời quý anh chị lắng nghe người viết tâm tình về Con Cháu Thời A Còng @.  Hy vọng sẽ được cảm thông vì chúng ta đa số thuộc lứa tuổi 60, 70, 80,  ít nhiều gì cũng đã có những va chạm về tình cảm với con cháu chúng ta trong đời sống văn minh hiện tại. Chúng ta phải hiểu và cảm thông con cháu và cũng mong cầu con cháu hiểu và cảm thông   chúng ta.  Thiện thay!  Smile!

 Sương Lam  

 

  Con Cháu Thời A Còng @
Photo: Con Cháu thời a còng @

 Đây là bài thứ ba trăm ba mươi hai (332) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

 Với sự tiến bộ của khoa học kỹ thuật, hình như đa số chúng ta đều biết sử dụng máy điện toán  (máy computer) và  biết trao đổi tin tức, hình ảnh qua điện thư (email).  Vì thế có thể nói thời nay là “thời đại a còng” có dấu hiệu là @) và con cháu thời nay được gọi là con cháu thời a còng cho hợp “thời trang điện toán”.  Smile!

 Con cháu thời a còng có gì khác biệt với con cháu thời xưa?  Dĩ nhiên có nhiều sự khác biệt lắm mà những bậc cha mẹ ở lứa tuổi 60,70, 80  hiện tại thường lắc đầu than thở là đạo lý đã suy đồi khi họ đọc những tin tức ở Việt Nam và tin tức ở Mỹ .

 Ở Việt Nam không thiếu gì tin tức con cái giết cha mẹ vì bị la rầy hay vì muốn cướp lấy tiền bạc, tài sản.  Ở Mỹ thì con cái thường không lời thăm hỏi cha mẹ, mắng đưổi cha mẹ ra khỏi nhà hay bỏ quên không đi thăm viếng cha mẹ đang sống cô đơn ở viện dưỡng lão.  Mỗi người một hoàn cảnh khác nhau, nhưng hoàn cảnh nào cũng đáng thương cả.

 Hãy nghe nhà văn Huy Phương tâm tình qua bài viết Con Cháu Thời Nay của ông qua trích đoạn dưới đây:

 “…. Bản năng của muôn loài là thương yêu và bảo vệ con. Con gà mẹ dùng đôi cánh che chở cho bầy gà con trước sự hung hiểm của diều hâu. Con chim bay xa tha mồi về mớm cho con non nớt yếu đuối bên bờ tổ. Hung dữ như cọp beo cũng không có loài nào ăn thịt con. Nhưng muôn loài cũng không có cái cảnh nào có đàn con đi kiếm thức ăn cho những người sinh nở ra chúng lúc họ về già, không còn khả năng săn nhặt, nằm chờ chết trong hang ổ. Nhà văn Lâm Ngữ Đường cho rằng, “Người nào cũng yêu con, nhưng người có văn hóa mới biết thương yêu cha mẹ!”

Ở Mỹ, trong giờ hành chánh mà một đứa con lang thang ngoài đường, thì cảnh sát lập tức kết tội cha mẹ của chúng, nhưng một cụ già bị bỏ ngoài đường thì người ta tìm đến sở xã hội, liệu có ai truy tìm và lên án những đứa con.
Photo: Vợ chồng già nắm tay đi bên nhau. Hạnh phúc là đấy. Smile! SL


Chúng ta phải chờ vài ba thế hệ nữa may ra, chứ hiện nay, các bậc cha mẹ người Việt ở Mỹ, tâm lý vẫn chưa sẵn sàng, còn cảm thấy tổn thương và đau khổ, than trách khi bị con cái đẩy ra khỏi nhà. Những vị cao niên Mỹ không ai than phiền vì con cái không quan tâm hay “bỏ rơi” mình. Đối với họ, con trên 18 tuổi đã ra khỏi gia đình, vì muốn cho con tự lập, có khi muốn con đi học xa, thăm hỏi, quan tâm là điều tốt, nhưng cha mẹ không bao giờ kỳ vọng nơi con cái khi mình về già, trông đợi sự giúp đỡ của con. Cha mẹ và con cái từ đây hết còn bổn phận với nhau. Do đó, họ chuẩn bị để dành tiền, đầu tư, mua bảo hiểm nhân thọ, bảo hiểm “sức khỏe lâu dài,” chuẩn bị “hậu sự” cho mình.

Như vậy các bậc cha mẹ này không còn cảm thấy đau khổ vì những lý do về con cái.

Trái lại người Việt hay Á Đông luôn cho rằng trong trăm nết thì chữ hiếu đứng đầu (Bách hạnh hiếu vi tiên). Theo Phật Giáo thì “tâm hiếu là tâm Phật, hạnh hiếu là hạnh Phật.” Khi thấy con cái đối xử với mình tệ bạc thì đem lòng ai oán, nhất là vào buổi giao thời, vẫn thường so sánh lối sống của gia đình ngày xưa, với lối sống “Mỹ hóa” bây giờ của con cái, và cũng vì chính sự đổi thay quá nhanh chóng của con cái, sinh ra ở Mỹ, hay chịu lối sống Mỹ quá sớm, hoặc là dùng chữ gia đình “vô phước” như cách than phiền của nhiều vị.

Quí vị đã có dịp lui tới chuyện trò với các vị cao niên người Việt trong các nhà dưỡng lão, đã thường biết đến nỗi buồn của họ, không phải vì tiền, vì danh mà vì một nỗi cô đơn, chỉ vì con cái không ngó ngàng đến họ. Khi tôi muốn kể nỗi lòng của một vị cao niên buồn bã, cô đơn trong một nhà dưỡng lão, trên trang báo, thì ông cụ chấp tay vái tôi, “Thôi xin ông, con tôi mà biết tôi kể lể với ông thì chúng hành tôi đến chết mất!”

– Một gia đình, khi người cha qua đời, những đứa con thấy mẹ thui thủi một mình, khuyên mẹ bán ngôi nhà rồi về ở với chúng nó. Như một trái bóng, bà bị đưa qua đưa lại giữa những đứa con, và chỗ ở cuối cùng của bà bây giờ là nhà dưỡng lão!

– Một bà cụ khi bị đưa vào bệnh viện, rồi nhà hưu dưỡng, vì lo xa, bà làm thủ tục trao cho cô con gái duy nhất, ngôi mobile home của bà, nhưng chỉ ít lâu sau, cô này bán ngôi nhà lấy tiền bỏ túi. Khi khỏe mạnh được trở về nhà, bà phải đi “share” phòng cho đến lúc qua đời….

 (Nguồn:  Trích bài viết Con Cháu Thời Nay của Huy Phương)

 Theo cách giáo dục xưa thì gia đình nào có con cháu sống chung và phụng dưỡng cha mẹ thì được xem là gia đình hạnh phúc, ăn ở có đức. Nhưng người Âu Mỹ thì họ lại không nghĩ như vậy bởi lẽ ngay từ khi còn trẻ, họ đã được học tính tự lập – và điều này đã tác động rất lớn đến thế hệ người Việt thứ 2, thứ 3 – là những người sang Mỹ từ khi còn bé, hoặc sinh ra trên đất Mỹ. Họ hầu như ít nói tiếng Việt mà chỉ dùng tiếng Mỹ – ngay cả khi ở nhà.

Phần lớn họ chịu ảnh hưởng nặng của lối sống Mỹ: 18 tuổi là ra ở riêng, cha mẹ già thì đưa vào viện dưỡng lão. Sự thành công về mặt học vấn, tài chính đã khiến họ chẳng còn quan tâm nhiều đến quá khứ của cha ông. Nếu như ở Việt Nam, con cái thường ngồi im nghe cha mẹ giáo huấn – dù ngồi một cách miễn cưỡng. Còn ở Mỹ thì con cháu thường không chú ý đến những lời giáo huấn, khuyên bảo của ông bà, cha mẹ. Nhiều khi họ còn lý sự cãi cọ, cự nự nữa là khác vì giáo dục của Âu Mỹ tôn trọng sự tự do cá nhân, học sinh, sinh viên được quyền tỏ bày ý kiến ý ong của chúng. Những bậc trưởng thượng, ông bà, cha mẹ già Việt Nam thường bị những cú sốc tinh thần, tình cảm, nếu không chuẩn bị tinh thần chịu đựng trước những thay đổi này. 

 Quý vị cao niên sang đến xứ người thường cảm thấy cô đơn, cảm thấy bị bỏ rơi vì con cái đi làm cả ngày.  Quý cụ gặp những xung đột gia đình về văn hoá, nếp sống, con cháu không vâng lời,  không được quý trọng như ngày xưa, cảm  thấy mình vô giá trị, tuyệt vọng v..v… nên dễ bị trầm cảm lắm đấy.

 Người bị trầm cảm có thể có những triệu chứng sau: khóc buồn vô cớ, thấy tuyệt vọng, thiếu năng lực, hết hứng thú với những hoạt động đã từng ham thích, cảm thấy tội lỗi, thay đổi thói quen ngủ, ăn mất ngon hay ăn nhiều hơn, nghĩ nhiều đến việc tự sát v..v…

 Bạn phải làm gì để trị bịnh trầm cảm?

 Bác sĩ thuyết trình viên khuyên bạn nên:

 –  Dùng thưốc để trị bịnh, giúp ngủ ngon, giúp bớt đau, cân bằng những kích thích tố mất mát trong cơ thể.

–  Đến gặp các chuyên viên tâm lý để tỏ bày tâm sự cho vơi những đau khổ, uất ức, buồn chán chất chứa trong lòng.

 Con cháu thời a còng có những suy nghĩ, quan niệm sống của chúng thì cha mẹ, ông bà thời a còng cũng cần có những quan điểm sống như thế nào để không bị trầm cảm, khổ sở về tinh thần tình cảm nữa.
Photo

Mời bạn đọc tài liệu dưới đây và suy ngẫm xem có thể áp dụng được không nhé.  Smile!

 Thương con là làm bạn chứ không phải làm nô lệ cho con

 

Khi qua tuổi 60, bạn không còn nhiều thời gian ở phía trước nữa, và bạn cũng không thể mang theo những gì bạn đã có, sẽ là vô ích nếu bạn vẫn bận tâm đến việc kiếm tiền và dành dụm. Bởi thế, bạn hãy chi tiêu những đồng tiền mà bạn đã cất giữ để đi du lịch, mua sắm thứ bạn thích, cho đi những gì bạn có thể và đừng quan tâm đến việc nhận lại.

 

Đừng nghĩ mình phải chắt bóp để sau này còn có tài sản mà chia cho các con các cháu. Nếu con cháu là những động vật ký sinh, là những kẻ nóng lòng chờ đợi bạn nhắm mắt hơn ai hết, bạn lại càng không cần phải lo lắng chuyện gì sẽ xảy ra cho chúng, hay việc bạn sẽ bị đánh giá thế nào. Bởi một khi đã trở về với cát bụi, ta sẽ chẳng còn nghe thấy bất kỳ lời khen hay tiếng chê nào nữa.

 

Thời gian mà bạn sống vui vẻ trên đời hay để tìm kiếm của cải bằng biết bao gian khó rồi cũng đến hồi phải chấm dứt. Bạn đừng lo lắng nhiều đến mối quan hệ với con cái, bởi lẽ chúng có số phận riêng của chúng, và chúng chắc chắn sẽ tìm được con đường của mình trong cuộc đời. Chớ làm nô lệ cho con cái bạn. Hãy giữ quan hệ với chúng, yêu thương và giúp đỡ khi cần thiết, nhưng đồng thời hãy bằng lòng với số của cải bạn đã dành dụm cho chúng, đừng cố thêm.

 Cuộc sống dài hơn cuộc đời lao động. Hãy nghỉ hưu sớm nhất khi bạn có thể và bằng lòng với những gì bạn kiếm được. Đừng kỳ vọng quá nhiều vào con cái. Đa phần, chúng đều yêu quý bố mẹ, nhưng chúng quá bận với công việc và những ràng buộc khác mà chúng muốn quan tâm nhiều hơn. Cũng có những đứa con bất hiếu, chúng có thể tranh giành của cải ngay cả khi bạn đang còn sống và có thể là chúng muốn bạn chết sớm hơn để đoạt chiếm riêng mình. Nói chung, con cái đều cho rằng chúng đương nhiên được thừa hưởng tất cả những gì bạn đang sở hữu trong khi bạn chẳng có quyền gì với tiền bạc của chúng.

 Vì thế, sau tuổi 50-60, bạn không cần phí sức, đừng vì để đổi lấy số của cải nhiều hơn mà phải làm việc đến lúc xuống mồ. Tiền của bạn chẳng có chút giá trị nào trước mặt thần chết. Khi nào thì chúng ta được ngừng kiếm tiền? Bao nhiêu thì đủ? 100 triệu hay 10 tỷ? Từ hàng nghìn hecta ruộng đất bạn cũng chỉ ăn được chút ít rau quả và một ổ bánh mì mỗi ngày. Từ vài ba căn nhà bạn đã xây, thực tế là bạn chỉ cần vài mét vuông cho mình: một chỗ ngủ, một chỗ nghỉ ngơi, một chỗ tắm và một chỗ làm bếp. Với chừng ấy thời gian còn lại trên đời, chỉ cần một chỗ ở, một số tiền để ăn, để mặc và một số vật dụng cần thiết khác… thế là bạn đã sống ổn rồi. Chỉ cần tâm hồn vui vẻ, hạnh phúc là được.

 Gia đình nào cũng có vấn đề, bất luận là ở chế độxã hội nào. Bạn đừng so sánh với người khác về phương diện tài chính. Đừng quan tâm đến việc ai có nhiều của cải hơn, hoặc con cái ai thành đạt hơn về vật chất, mà bạn hãy đi chơi nhiều hơn, đến cả những nơi ăn chơi mà bạn chưa có dịp đi lúc còn trẻ. Nếu có điều kiện, nhất thiết bạn phải đi du lịch nước ngoài.

 

Hãy nhanh chóng đặt lên bàn cân để so sánh xem ai có nhiều thời gian rỗi hơn, ai hạnh phúc hơn, ai khỏe mạnh và sống lâu hơn. Đừng bận tâm đến những điều mà bạn không thể thay đổi. Nó chẳng giúp gì cho bạn mà trạng thái tinh thần không tốt còn đẫn đến bệnh tật. Hãy tạo cho mình một tinh thần cân bằng, và hãy xác định xem điều gì khiến bạn hạnh phúc. Với chừng ấy thời gian sống khỏe mạnh và vui vẻ, bạn hãy lên cho mình một kế hoạch, rồi cứ y thế mà thực hiện. Và dù đã lớn tuổi, bạn cũng nên đề ra những mục tiêu nhỏ cho mình, chứ đừng để ngày trôi qua ngày, bạn sẽ mất hết cảm hứng sống.

 

Một ngày sống mà không có phút giây nào vui vẻ là một ngày mất đi. Một ngày có dù chỉ một giây phút vui vẻ là một ngày được lợi. Một tâm hồn lạc quan thì chữa khỏi bệnh tật nhanh chóng. Nhưng một tâm hồn hạnh phúc thì không có căn bệnh nào phải chữa, bởi nó không quen biết bệnh tật… Hãy giữ cho bạn một trạng thái tinh thần tốt, hãy di chuyển, ra ngoài thường xuyên, đi dưới nắng mặt trời, ăn nhiều thực phẩm chứa vitamin và khoáng chất, và hãy vượt qua mọi trở ngại để sống thêm 30-40 năm với thể lực và sức khỏe dồi dào. Sức khỏe là điều quan trọng nhất nếu bạn vẫn còn muốn mình sống có ích.

 Hãy bằng lòng với những gì bạn đang có và những gì có ở xung quanh bạn. Và đừng quên bạn bè. Họ chính là sự giàu có của cuộc đời bạn. Hãy giữ mối quan hệ bạn bè lâu dài.

(Nguồn: Sưu tầm trên internet)
Photo: Tôi yêu "người tình mặt vuông" của tui quá chời! Smile!

 

 Xin mời bạn cùng uống với người viết một Tách Cà Phê Thi Vị do người viết pha cho bạn để thấy cuộc đời còn một chút gì dễ thương, thi vị nhé. Smile!

 Tách Cà Phê Thi Vị

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

 Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 332-ORTB 740-722716)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/+SuongLamPortland/posts

Hạnh Phúc Đến Từ Những Điều Bình Dị

Chào quý anh chị,

Ai cũng mưu cầu được sống hạnh phúc trong cõi nhân gian này.  Có nhiều người đang sống trong hạnh phúc mà không biết vì nhìn xung quanh thấy nhiều người sung sướng hạnh phúc hơn mình.

Theo thiển nghĩ của người viết, hạnh phúc thật bình thường giản dị cũng như một chiếc đồng hồ đơn giản, càng ít rắc rồi càng dễ xài vì càng có nhiều chức năng càng lại thêm rắc rối.

Mời quý anh chị lắng nghe tâm tình về hạnh phúc của người viết dưới đây.  Đồng ý hay không đó là quyền của người đọc mà ta phải trân trọng.  Smile!

Kính chúc an vui.

Sương Lam

Hạnh Phúc Đến Từ Những Điều Bình Dị

Đây là bài thứ ba trăm ba mươi mốt (331) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Con người sống giữa chốn hồng trần này thường nói nhiều về hai chữ hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc là gì nhỉ? Có đơn vị nào có thể cân đo được hạnh phúc hay không?

Mỗi người có một quan niệm về hạnh phúc khác nhau, nhưng chưa biết rằng ai đúng ai sai vì mỗi người sống trong một hoàn cảnh khác nhau, mỗi người có một trình độ tri thức khác nhau.  Hôm nay người viết xin tâm tình về hạnh phúc nhỏ nhoi của tôi để xem có ai cùng một quan niệm giống nhu người viết không nhỉ?

Hạnh phúc nhỏ nhoi

Photo

Mỗi người đều mơ ước một mái ấm gia đình hạnh phúc trong đó vợ chồng thương yêu nhau, có tiếng cười nói của trẻ thơ, có những kỷ niệm gia đình thân ái bên nhau, có những giờ phút sống an tĩnh tinh thần. Một mơ ước rất tầm thường, giản dị như thế nhưng không phải ai cũng có thể có được và nếu ai đã có được rồi phải được xem đó là duyên phúc tốt đẹp của mình.

Ngày xưa khi còn là một thiếu nữ, tôi đã có mơ ước về mái ấm gia đình của mình được diễn đạt như sau qua bài thơ “Nếu Anh Muốn Là Người Yêu Của Em” của tôi:

...”Nếu anh muốn là người yêu của em,
không cần anh có xe hơi, nhà lầu, biệt thự đắc tiền ,
Em chỉ mơ một mái nhà nho nhỏ,
với hoa vàng trước ngõ, khóm trúc bên hiên
Em chỉ mơ một chiếc xe bé bé xinh xinh
Chở tâm tình đôi ta vào chiều thứ bảy…”

Thơ Sương Lam

Tình chưa?  Smile!

Bây giờ nghĩ lại, trải qua bao cuộc biển dâu thay đổi của cuộc đời, tôi đã nhận được nhiều ân phúc của Trời Phật đã ban cho mình. Đó là tôi đã đạt được những gì mình mơ ước dù là so với bao kẻ khác, mơ ước đó có thể thật là tầm thường, nhỏ nhoi, nhưng đối với tôi là một hạnh phúc trong tầm tay với của tôi. Tôi đã có nhà cao cửa rộng, tôi đã có một quá khứ tạm gọi là oanh liệt, vàng son so với nhiều người khác nhưng rồi tôi cũng đã phải mất đi vì thời cuộc, vì vận nước đổi thay. Ngày nay đến xứ người với gia đình một cách an lành, đầy đủ sau một chuyến vượt biên nguy hiểm, đó không phải là nhờ hồng phúc ơn trên ban bố cho tôi hay sao? Cho nên tôi không dám mơ ước gì hơn là có sức khoẻ và tinh thần sáng suốt, an tĩnh ở cái “tuổi không còn trẻ nữa” này để có thể làm được những việc gì có ích cho mình, cho những người thân trong gia đình, cho bạn bè thân mến của tôi.

Ngày xưa khi còn trẻ, với những thành công trong vấn đề học vấn một cách dễ dàng, tôi được xem như là người con được cưng nhất của ba má tôi và là niềm hảnh diện cho gia đình tôi nên tôi ôm rất nhiều cao vọng, phải làm chuyện này, phải làm chuyện kia cho đúng với tài năng của mình, tôi nghĩ thế! Smile!

Tôi thấy các nguời chị trong thân tộc của tôi, hay con cái của bạn bè cha mẹ tôi, lớn lên đi lấy chồng đẻ con sao mà tầm thường quá vì họ không có hoài bảo, lý tưởng phục vụ nhân quần, xã hội gì cả!

Nhưng rồi qua thời gian, tôi mới nhận thấy rằng chính những người phụ nữ tầm thường đó mới là những phụ nữ đáng phục, đáng quí trọng vì họ đã hy sinh những tham vọng của cá nhân mình để giữ lấy một cái hạnh phúc bình thường, giản dị cho mái ấm gia đình của họ, điển hình là mẹ của tôi qua hình ảnh:

“Con cò cõng nắng cõng mưa
Mẹ tôi cõng cả bốn mùa gió mưa”

Chính nhờ những cái tầm thường, hy sinh, chịu đựng của những bà mẹ, bà vợ tầm thường này mà người cha, người chồng, người con cũa họ mới có thể an tâm lo việc nhà việc nước ngoài xã hội. Trên một phương diện khác, họ là những chiến sĩ vô danh. Bạn có đồng ý với tôi chăng?

“Cao quí ấy, phải chăng trời đã phú
Chỉ riêng dành cho phụ nữ Việt Nam
Họ là ai? “Những chiến sĩ vô danh”
Trang sử Việt, họ góp phần rất lớn”

 Thơ Sương Lam

Photo
Dĩ nhiên cũng có những người phụ nữ phi thường như Hai Bà Trưng, Bà Triệu Ẩu ngày xưa, như Dương Nguyệt Ánh, Elizabeth Phạm ngày nay trong văn hóa Việt và nhiều vị anh thư hào kiệt trên thế giới như bà Thatcher, bà Gandhi ,v…v… Nhưng với tôi, hình ảnh hiền lành, hy sinh, chịu đựng của phụ nữ Việt Nam chúng ta vẫn là hình ảnh mà tôi thương yêu, trân quí nhất. Riêng bạn thì sao?

Với tài năng và sở học của mình, phụ nữ ngày nay cũng chen vai sát cánh đóng góp tài năng, lý tưởng của mình cho xã hội, cho quốc gia như nam giới nhưng hình như trong trái tim nhỏ bé của họ, mái ấm gia đình hạnh phúc vẫn là niềm mơ ước của đa số phụ nữ trong bất cứ thời đại nào, không gian nào. Sau những giờ làm việc mệt nhọc, sau những giây phút tham dự những buổi họp quan trọng, người phụ nữ vẫn muốn ôm đứa con thương yêu trong vòng tay của mình dù là con ruột hay con nuôi vì đó là bản năng làm mẹ của người phụ nữ. Họ vẫn muốn được ngồi ăn một buổi cơm có mặt những người thân trong gia đình, được nằm trong vòng tay nồng ấm của chồng vì họ vẫn là người đàn bà đáng yêu. Ngày nay có những phụ nữ, mặc dầu chọn sự nghiệp quan trọng hơn là hôn nhân, gia đình hoặc không muốn sinh nở hay vì một lý do nào đó không thể sinh con được, họ vẫn dành tình cảm thương yêu đối với trẻ thơ dễ thương vô tư vô tội và đó là hạnh phúc nhỏ nhoi của họ, tôi nghĩ thế.

Mời xem ảnh thơ có nhạc Hạnh Phúc Ở Nới Đâu có nhạc do Sương Lam thực hiện qua link dưới đây:

https://youtu.be/DEgGcG_KtQc
Mỗi người có một định nghĩa khác nhau về hai chữ hạnh phúc tùy theo hoàn cảnh sống và quan niệm sống của mỗi người. Tiền bạc, danh vọng, lý tưởng phục vụ xã hội tổ quốc, sự giàu sang, niềm vui đạo hạnh, niềm vui tinh thần, đôi khi một nơi trú ẩn an lành, một nắm cơm no bụng, một chiếc áo lành để che thân cũng là hạnh phúc của con người.

Nếu trái tim tôi không còn biết rung động trước cái hay cái đẹp của thiên nhiên, của nghệ thuật; nếu tôi không còn biết tôn trọng những tình cảm cao quí của con người: tình yêu nam nữ, tình yêu gia đình, tình yêu tổ quốc; nếu tôi không còn sức khoẻ nữa và nếu tôi không có cái tâm an tĩnh, không biết làm những điều thiện, không biết tránh những điều ác thì chắn chắn tôi sẽ không có hạnh phúc!

Vậy điều quan trọng nhất của tôi trong hiện tại là tôi biết yêu thương và vui sống với những gì tôi đang có trong tầm tay của tôi.  Đó chính là hạnh phúc nhỏ nhoi của tôi ngay lúc này, ngay bây giờ đấy, bạn ạ!  Smile!
Cuối cùng tôi xin cầu nguyện mọi người đều có hạnh phúc, dù là nhỏ nhoi, theo cách nghĩ của bạn. Bạn đồng ý chứ?

Sau nữa, đến một tuổi nào đó bạn thích có những phút giây được sống an tĩnh trong một gian phòng nho nhỏ tìm đọc kinh sách, thơ văn nào đem đến cho bạn một sư thư thái tâm hồn, một niền an vui tự tại.  Khi còn trẻ, bạn tìm thấy hạnh phúc trong sự giàu sang, trong danh vọng.  Bạn đã có một ngôi nhà có “mai vàng trước ngõ, có khóm trúc bên hiên rồi, bạn đã sống ấm êm bên vợ đẹp con xinh rồi, nhưng bạn vẫn thấy chưa đủ, bạn vẫn muốn tìm đủ mọi cách để tạo thêm nhiều ngôi nhà khác lộng lẩy hơn, đẹp đẻ hơn để thỏa mãn tham vọng được làm chủ những căn nhà của bạn, càng nhiều càng tốt, tiền để trong nhà băng càng nhiều càng thấy vui mắt hơn

Xin mời đọc câu chuyện Thiền ngắn ngắn dưới đây để xem ai hạnh phúc hơn ai nhỉ?

  Ai Hạnh Phúc Hơn Ai

Một người chủ giàu có nhìn thấy một thợ câu cá đang nằm lưởi biếng cạnh thuyền câu, mồm ngậm tẩu thuốc.
“Tại sao anh không làm việc?, người chủ hỏi.
“Vì tôi đã câu đủ cho hôm nay rồi,” người thợ trả lời.
“Thế tại sao anh không câu thêm vài con nữa?”
“Câu thêm thì tôi sẽ làm gì với chúng?”
“Anh có thế kiếm thêm tiền” người chủ nói, “Với số tiền đó, anh có thế mua một cái động cơ mới cho chiếc thuyền của mình, rồi đi đánh cá ở vùng biển xa hơn. Anh sẽ đánh bắt được nhiều cá hơn và kiếm nhiều tiền hơn nữa. Sau đó, anh có thể mua thêm một chiếc thuyền nữa, thuê một đội đánh bắt đi theo mình. Và anh sẽ trở nên giàu có, giống tôi”
“Và, khi đó tôi sẽ làm gì?”
“Anh có thể thảnh thơi tận hưởng cuộc sống, làm những gì mà anh yêu thích”
“Vậy, ông nghĩ tôi đang làm gì đây? người thợ câu ngước nhìn và hỏi.

(Nguồn: Trích trong Chuyện Thiền)

Qua câu chuyện kể trên, bạn nghĩ rằng ai đang hạnh phúc hơn ai nhỉ?

Mời quý  bạn thưởng thức Youtube Đằng Sau Cánh Cửa  do Sương Lam thực hiện và cầu nguyện mọi người sẽ tìm thấy hạnh phúc đằng sau những cánh cửa đó qua link dưới đây:

Như thế sự giàu sang có đem đến cho bạn hạnh phúc hay là đem đến cho bạn những lo âu, phiền não?  Dĩ nhiền sẽ có nhiều bạn cho rằng không có tiền cũng lo âu phiền não lắm nếu phải “chạy ăn từng bữa toát mồ hôi” như Tú Xương ngày xưa.  Vấn đề ở đây là làm thế nào chúng ta chế ngự được lòng tham có một muốn có thêm hai, có bạc triệu muốn có thêm bạc tỷ vì đó là nguồn gốc của bao đau khổ, và tội lỗi.  Nếu biết chúng ta biết đủ thì là đủ, biết nhàn thì là nhàn như nhà thơ Nguyễn Công Trứ đã nói qua bài thơ Chữ Nhàn.

“Tri túc tiện túc, đãi túc, hà thời túc,
Tri nhàn tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn?”
Xin chúc phúc và chúc quý bạn không vướng thêm lo âu phiền muộn khi muốn tích lũy thêm nhiều của cải, tài sản và biết hưởng nhàn khi cần phải hưởng nhàn..

Chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN331-ORTB739-72016)


Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/u/0/112448069295471524939/posts

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/

Attachments area

Preview YouTube video Hạnh Phúc Ở Nơi Đâu- Ảnh Thơ SL Có Nhạc

Preview YouTube video Đằng Sau Cánh Cửa

4 older messages

maryann luong
Good morning chị Sương Lam, Cám ơn chị về bài Hạnh Phúc . Hoàn toàn đồng ý vớ…
8:00 AM (5 hours ago)

d- tk <dangthekiet2002green@gmail.com>

8:08 AM (5 hours ago)

This message is eligible for Automatic Cleanup! (dangthekiet2002green@gmail.com) Add cleanup rule | More info

Gửi chị SL hai chai hạnh phúc.Smile,dtk
On 21 Jul 2016 01:14, “Suong Lam Tran” <suonglamt@gmail.com> wrote:
This message is eligible for Automatic Cleanup! (suonglamt@gmail.com) Add cleanup rule | More info

Chào quý anh chị, Ai cũng mưu cầu được sống hạnh phúc trong cõi nhân gian này.  Có nhiều người đang sống trong hạnh phúc mà không biết vì nhìn xung quanh thấy nhiều người sung sướng hạnh phúc hơn mình.   Theo thiển nghĩ của người viết, hạnh phúc thật bình thường giản dị cũng như một chiếc đồng hồ đơn giản, càng ít rắc rồi càng dễ xài vì càng có nhiều chức năng càng lại thêm rắc rối.   Mời quý anh chị lắng nghe tâm tình về hạnh phúc của người viết dưới đây.  Đồng ý hay không đó là quyền của người đọc mà ta phải trân trọng.  Smile! Kính chúc an vui.  Sương Lam  Hạnh Phúc Đến Từ Những Điều Bình Dị Đây là bài thứ ba trăm ba mươi mốt (331) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo. Con người sống giữa chốn hồng trần này thường nói nhiều về hai chữ hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc là gì nhỉ? Có đơn vị nào có thể cân đo được hạnh phúc hay không? Mỗi người có một quan niệm về hạnh phúc khác nhau, nhưng chưa biết rằng ai đúng ai sai vì mỗi người sống trong một hoàn cảnh khác nhau, mỗi người có một trình độ tri thức khác nhau.  Hôm nay người viết xin tâm tình về hạnh phúc nhỏ nhoi của tôi để xem có ai cùng một quan niệm giống nhu người viết không nhỉ?Sau nữa, đến một tuổi nào đó bạn thích có những phút giây được sống an tĩnh trong một gian phòng nho nhỏ tìm đọc kinh sách, thơ văn nào đem đến cho bạn một sư thư thái tâm hồn, một niền an vui tự tại.  Khi còn trẻ, bạn tìm thấy hạnh phúc trong sự giàu sang, trong danh vọng.  Bạn đã có một ngôi nhà có “mai vàng trước ngõ, có khóm trúc bên hiên rồi, bạn đã sống ấm êm bên vợ đẹp con xinh rồi, nhưng bạn vẫn thấy chưa đủ, bạn vẫn muốn tìm đủ mọi cách để tạo thêm nhiều ngôi nhà khác lộng lẩy hơn, đẹp đẻ hơn để thỏa mãn tham vọng được làm chủ những căn nhà của bạn, càng nhiều càng tốt, tiền để trong nhà băng càng nhiều càng thấy vui mắt hơnXin mời đọc câu chuyện Thiền ngắn ngắn dưới đây để xem ai hạnh phúc hơn ai nhỉ?

  Ai Hạnh Phúc Hơn Ai
Một người chủ giàu có nhìn thấy một thợ câu cá đang nằm lưởi biếng cạnh thuyền câu, mồm ngậm tẩu thuốc.
“Tại sao anh không làm việc?, người chủ hỏi.
“Vì tôi đã câu đủ cho hôm nay rồi,” người thợ trả lời.
“Thế tại sao anh không câu thêm vài con nữa?”
“Câu thêm thì tôi sẽ làm gì với chúng?”
“Anh có thế kiếm thêm tiền” người chủ nói, “Với số tiền đó, anh có thế mua một cái động cơ mới cho chiếc thuyền của mình, rồi đi đánh cá ở vùng biển xa hơn. Anh sẽ đánh bắt được nhiều cá hơn và kiếm nhiều tiền hơn nữa. Sau đó, anh có thể mua thêm một chiếc thuyền nữa, thuê một đội đánh bắt đi theo mình. Và anh sẽ trở nên giàu có, giống tôi”
“Và, khi đó tôi sẽ làm gì?”
“Anh có thể thảnh thơi tận hưởng cuộc sống, làm những gì mà anh yêu thích”
“Vậy, ông nghĩ tôi đang làm gì đây? người thợ câu ngước nhìn và hỏi.

(Nguồn: Trích trong Chuyện Thiền) Qua câu chuyện kể trên, bạn nghĩ rằng ai đang hạnh phúc hơn ai nhỉ?Mời quý  bạn thưởng thức Youtube Đằng Sau Cánh Cửa  do Sương Lam thực hiện và cầu nguyện mọi người sẽ tìm thấy hạnh phúc đằng sau những cánh cửa đó qua link dưới đây:

https://www.youtube.com/watch?v=bw2_fPia-OQNhư thế sự giàu sang có đem đến cho bạn hạnh phúc hay là đem đến cho bạn những lo âu, phiền não?  Dĩ nhiền sẽ có nhiều bạn cho rằng không có tiền cũng lo âu phiền não lắm nếu phải “chạy ăn từng bữa toát mồ hôi” như Tú Xương ngày xưa.  Vấn đề ở đây là làm thế nào chúng ta chế ngự được lòng tham có một muốn có thêm hai, có bạc triệu muốn có thêm bạc tỷ vì đó là nguồn gốc của bao đau khổ, và tội lỗi.  Nếu biết chúng ta biết đủ thì là đủ, biết nhàn thì là nhàn như nhà thơ Nguyễn Công Trứ đã nói qua bài thơ Chữ Nhàn.“Tri túc tiện túc, đãi túc, hà thời túc,
Tri nhàn tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn?”

Xin chúc phúc và chúc quý bạn không vướng thêm lo âu phiền muộn khi muốn tích lũy thêm nhiều của cải, tài sản và biết hưởng nhàn khi cần phải hưởng nhàn.. Chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.  Sương Lam(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN331-ORTB739-72016)
Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.comhttp://www.youtube.com/user/suonglamhttps://plus.google.com/u/0/112448069295471524939/posts
https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/

to huê
 

Hạnh phúc nhỏ nhoi

Mỗi người đều mơ ước một mái ấm gia đình hạnh phúc trong đó vợ chồng thương yêu nhau, có tiếng cười nói của trẻ thơ, có những kỷ niệm gia đình thân ái bên nhau, có những giờ phút sống an tĩnh tinh thần. Một mơ ước rất tầm thường, giản dị như thế nhưng không phải ai cũng có thể có được và nếu ai đã có được rồi phải được xem đó là duyên phúc tốt đẹp của mình.

Ngày xưa khi còn là một thiếu nữ, tôi đã có mơ ước về mái ấm gia đình của mình được diễn đạt như sau qua bài thơ “Nếu Anh Muốn Là Người Yêu Của Em” của tôi:

...”Nếu anh muốn là người yêu của em,
không cần anh có xe hơi, nhà lầu, biệt thự đắc tiền ,
Em chỉ mơ một mái nhà nho nhỏ,
với hoa vàng trước ngõ, khóm trúc bên hiên
Em chỉ mơ một chiếc xe bé bé xinh xinh
Chở tâm tình đôi ta vào chiều thứ bảy…”

Thơ Sương Lam

Tình chưa?  Smile!

Bây giờ nghĩ lại, trải qua bao cuộc biển dâu thay đổi của cuộc đời, tôi đã nhận được nhiều ân phúc của Trời Phật đã ban cho mình. Đó là tôi đã đạt được những gì mình mơ ước dù là so với bao kẻ khác, mơ ước đó có thể thật là tầm thường, nhỏ nhoi, nhưng đối với tôi là một hạnh phúc trong tầm tay với của tôi. Tôi đã có nhà cao cửa rộng, tôi đã có một quá khứ tạm gọi là oanh liệt, vàng son so với nhiều người khác nhưng rồi tôi cũng đã phải mất đi vì thời cuộc, vì vận nước đổi thay. Ngày nay đến xứ người với gia đình một cách an lành, đầy đủ sau một chuyến vượt biên nguy hiểm, đó không phải là nhờ hồng phúc ơn trên ban bố cho tôi hay sao? Cho nên tôi không dám mơ ước gì hơn là có sức khoẻ và tinh thần sáng suốt, an tĩnh ở cái “tuổi không còn trẻ nữa” này để có thể làm được những việc gì có ích cho mình, cho những người thân trong gia đình, cho bạn bè thân mến của tôi.

Ngày xưa khi còn trẻ, với những thành công trong vấn đề học vấn một cách dễ dàng, tôi được xem như là người con được cưng nhất của ba má tôi và là niềm hảnh diện cho gia đình tôi nên tôi ôm rất nhiều cao vọng, phải làm chuyện này, phải làm chuyện kia cho đúng với tài năng của mình, tôi nghĩ thế! Smile!

Tôi thấy các nguời chị trong thân tộc của tôi, hay con cái của bạn bè cha mẹ tôi, lớn lên đi lấy chồng đẻ con sao mà tầm thường quá vì họ không có hoài bảo, lý tưởng phục vụ nhân quần, xã hội gì cả!

Nhưng rồi qua thời gian, tôi mới nhận thấy rằng chính những người phụ nữ tầm thường đó mới là những phụ nữ đáng phục, đáng quí trọng vì họ đã hy sinh những tham vọng của cá nhân mình để giữ lấy một cái hạnh phúc bình thường, giản dị cho mái ấm gia đình của họ, điển hình là mẹ của tôi qua hình ảnh:

“Con cò cõng nắng cõng mưa
Mẹ tôi cõng cả bốn mùa gió mưa”

Chính nhờ những cái tầm thường, hy sinh, chịu đựng của những bà mẹ, bà vợ tầm thường này mà người cha, người chồng, người con cũa họ mới có thể an tâm lo việc nhà việc nước ngoài xã hội. Trên một phương diện khác, họ là những chiến sĩ vô danh. Bạn có đồng ý với tôi chăng?

“Cao quí ấy, phải chăng trời đã phú
Chỉ riêng dành cho phụ nữ Việt Nam
Họ là ai? “Những chiến sĩ vô danh”
Trang sử Việt, họ góp phần rất lớn”

 Thơ Sương Lam

 

Dĩ nhiên cũng có những người phụ nữ phi thường như Hai Bà Trưng, Bà Triệu Ẩu ngày xưa, như Dương Nguyệt Ánh, Elizabeth Phạm ngày nay trong văn hóa Việt và nhiều vị anh thư hào kiệt trên thế giới như bà Thatcher, bà Gandhi ,v…v… Nhưng với tôi, hình ảnh hiền lành, hy sinh, chịu đựng của phụ nữ Việt Nam chúng ta vẫn là hình ảnh mà tôi thương yêu, trân quí nhất. Riêng bạn thì sao?

Với tài năng và sở học của mình, phụ nữ ngày nay cũng chen vai sát cánh đóng góp tài năng, lý tưởng của mình cho xã hội, cho quốc gia như nam giới nhưng hình như trong trái tim nhỏ bé của họ, mái ấm gia đình hạnh phúc vẫn là niềm mơ ước của đa số phụ nữ trong bất cứ thời đại nào, không gian nào. Sau những giờ làm việc mệt nhọc, sau những giây phút tham dự những buổi họp quan trọng, người phụ nữ vẫn muốn ôm đứa con thương yêu trong vòng tay của mình dù là con ruột hay con nuôi vì đó là bản năng làm mẹ của người phụ nữ. Họ vẫn muốn được ngồi ăn một buổi cơm có mặt những người thân trong gia đình, được nằm trong vòng tay nồng ấm của chồng vì họ vẫn là người đàn bà đáng yêu. Ngày nay có những phụ nữ, mặc dầu chọn sự nghiệp quan trọng hơn là hôn nhân, gia đình hoặc không muốn sinh nở hay vì một lý do nào đó không thể sinh con được, họ vẫn dành tình cảm thương yêu đối với trẻ thơ dễ thương vô tư vô tội và đó là hạnh phúc nhỏ nhoi của họ, tôi nghĩ thế.

Mời xem ảnh thơ có nhạc Hạnh Phúc Ở Nới Đâu có nhạc do Sương Lam thực hiện qua link dưới đây:

https://youtu.be/DEgGcG_KtQc
Mỗi người có một định nghĩa khác nhau về hai chữ hạnh phúc tùy theo hoàn cảnh sống và quan niệm sống của mỗi người. Tiền bạc, danh vọng, lý tưởng phục vụ xã hội tổ quốc, sự giàu sang, niềm vui đạo hạnh, niềm vui tinh thần, đôi khi một nơi trú ẩn an lành, một nắm cơm no bụng, một chiếc áo lành để che thân cũng là hạnh phúc của con người.

Nếu trái tim tôi không còn biết rung động trước cái hay cái đẹp của thiên nhiên, của nghệ thuật; nếu tôi không còn biết tôn trọng những tình cảm cao quí của con người: tình yêu nam nữ, tình yêu gia đình, tình yêu tổ quốc; nếu tôi không còn sức khoẻ nữa và nếu tôi không có cái tâm an tĩnh, không biết làm những điều thiện, không biết tránh những điều ác thì chắn chắn tôi sẽ không có hạnh phúc!

Vậy điều quan trọng nhất của tôi trong hiện tại là tôi biết yêu thương và vui sống với những gì tôi đang có trong tầm tay của tôi.  Đó chính là hạnh phúc nhỏ nhoi của tôi ngay lúc này, ngay bây giờ đấy, bạn ạ!  Smile!
Cuối cùng tôi xin cầu nguyện mọi người đều có hạnh phúc, dù là nhỏ nhoi, theo cách nghĩ của bạn. Bạn đồng ý chứ?

Tháng Sáu Lễ Cha Tháng Năm Lễ Mẹ

Chào quý anh chị,

Đối với người con biết yêu thương cha mẹ thì ngày nào cũng là ngày Lễ Của Cha vàngày Lễ Của Mẹ vì tình cảm yêu thương Cha Mẹ và cha mẹ yêu thương con cái  là một tình cảm thiêng liêng, không thể nghĩ bàn.

Những Ngày Lễ Của Cha Mẹ ở Mỹ cũng như Ngày Vu Lan ở Việt Nam chỉ là để nhắc nhở con cháu nhớ đến Cha Mẹ nhiều hơn nữa dù là cha mẹ vẫn còn sống hiện tiền hay là đã quá vãng.

Những lời tâm tình dưới đây cũng là những lời tâm tình của quý bạn vì chúng ta ai cũng yêu thương cha mẹ cả, phải không Bạn?

Xin cùng đọc cho nhau nghe những gì liên quan đến những người Cha nhân Ngày Lễ Của Cha năm nay, bạn nhé.

Sương Lam

Tháng Sáu Lễ Cha Tháng Năm Lễ Mẹ

Photo

Đây là bài thứ ba trăm hai mươi bảy (327) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Đã bao lần xuân hạ thu đông đến với thành phố hoa hồng Portland an lành hạnh phúc. Ở nơi đây, tôi thấy mùa nào cảnh sắc cũng đẹp, cũng hữu tình.

Nhưng riêng thiển ý, có lẻ Tháng Năm có Ngày Lễ Của Mẹ và Tháng Sáu có Ngày Lễ Của Cha là những tháng đẹp nhất trong năm vì ít ra trong hai tháng này, người con đã dành được ít phút giây để  tưởng nhớ đến cha mẹ dù cha mẹ đã già yếu hay vẫn còn trẻ tuổi, dù cha mẹ đã qua đời hay vẫn còn sinh tiền.  Văn hoá Tây Phương vẫn có cái hay cái đẹp của Tây Phương và văn hoá Đông Phương vẫn có cái hay cái đẹp của Đông Phương.  Trái tim tình cảm gia đình ở nơi nào cũng giống như nhau một khi nước mắt và máu đào vẫn mặn hơn nước lã, phải không bạn?

Ở Việt Nam không có ngày lễ vinh danh đặc biệt dành cho người Cha mà chỉ có ngày lễ Vu Lan của Phật Giáo dành để tưởng nhớ đến người mẹ đã qua đời qua sự tích báo hiếu của Đức Mục Kiều Liên muốn cứu độ mẹ già là bà Thanh Đề với nghi lễ ngày Rằm tháng Bảy xá tội vong nhân nhưng ở Mỹ lại có những ngày dành cho cả Cha lẫn Mẹ.

Xin cám ơn bà Ann Reeves Jarvis đã tranh đấu cho Ngày Lễ Của Mẹ (Mother’s Day)  được công nhân chính thức năm 1914 và bà Sonora Smart Dodd đã tranh đấu cho Ngày Của Cha (Father’s Day) đựợc công nhận chính thức năm 1972 là  những ngày lễ quốc gia  nơi xứ Mỹ.

Chúng ta sống ở nơi nào thì cũng cần hòa nhập văn hóa hay đẹp ở nơi ấy, bạn đồng ý chứ?  Công ơn sinh thành dưỡng dục của Mẹ lẫn Cha phải được vinh danh, tưởng nhớ như nhau.

Nhiều người Việt nơi hải ngoại ngày nay cũng ăn mừng Ngày của Mẹ và Ngày của Cha như cư dân sở tại.  Chúng tôi rất trân quý hai ngày lễ này vì đây cũng là dịp để gia đình bé nhỏ của chúng tôi có thêm dịp để xum họp, để chia sẻ niềm vui và thương yêu nhau nhiều hơn nữa!

Năm nay Ngày Lễ Của Cha là Chủ Nhật 19 tháng 6 năm 2016.  Smile!

Người viết vừa tìm được một câu chuyện hay hay dưới đây xin mời bạn cùng đọc cho vui nhé.  Smile!

Người Cha Được Tạo Ra Như Thế Nào?

Khi ông Trời bắt đầu tạo ra nguời cha đầu tiên trên thế gian, ngài chuẩn bị sẵn một cái khung thật cao. Một nữ thần đi ngang qua ghé mắt coi và thắc mắc:

“Thưa ngài, tại sao nguời cha lại cao đến như vậy? Nếu ông ta đi chơi bi với trẻ con thì phải quỳ gối, nếu ông ấy muốn hôn những đứa con mình lại phải cúi nguời.

Thật bất tiện!” Trời trầm ngâm một chút rồi gật gù: “Ngươi nói có lý. Thế nhưng nếu ta để cho nguời cha chỉ cao bằng những đứa con, thì lũ trẻ sẽ biết lấy ai làm tầm cao mà vươn tới?”

Thấy Trời nặn đôi bàn tay nguời cha to và thô ráp, vị nữ thần lại lắc đầu buồn rầu: “Ngài có biết đang làm gì không? Những bàn tay to lớn thường vụng về. Với đôi bàn tay ấy, nguời cha chật vật lắm mới có thể găm kim băng đóng tã, cài nút áo cho con trai, thắt chiếc nơ hồng cho con gái.

Bàn tay ấy không đủ khéo léo để lấy những mảnh dằm nằm sâu trong da thịt mềm mại của trẻ.” Ông Trời mỉm cuời đáp: “Nhưng đôi bàn tay to lớn vững chãi đó sẽ dìu dắt bọn trẻ qua mọi sóng gió, cho tới lúc chúng trưởng thành”.

Vị nữ thần đứng bên cạnh nhìn Trời nặn nguời cha với một đôi vai rộng, lực luỡng. “Tại sao ngài phí thế?”, nữ thần thắc mắc. “Thế người cha sẽ đặt con ngồi đâu khi phải đưa nó đi xa? Lấy chỗ đâu cho đứa con ngủ gật gối đầu, khi đi xem xiếc về khuya?”. “Quan trọng hơn, đôi vai đó sẽ gánh vác cả gia đình”, ông Trời đáp.

Ông Trời thức trắng đêm để nặn cho xong nguời cha đầu tiên. Ngài cho tạo vật mới ít nói, nhưng mỗi lời phát ra là một lời quyết đoán. Tuy đôi mắt của nguời cha nhìn thấu mọi việc trên đời, nhưng lại bình tĩnh và bao dung.

Cuối cùng khi đã gần như hoàn tất công việc, Trời thêm vào khóe mắt nguời cha vài giọt nuớc mắt. Nhưng sau một thoáng tư lự, Ngài lại chùi chúng đi. Thành ra người đời sau không mấy khi thấy được những giọt lệ hiếm hoi của nguời cha, mà chỉ có thể cảm và đoán được rằng ông ta đang khóc.

Xong việc, ông Trời quay lại nói với nữ thần: “Ngươi thấy đó, người cha cũng đáng yêu như nguời mẹ mà ta đã dồn bao công sức để tạo ra”

(Nguồn: Trích trong website Ngonluanho.net)

Photo

Vào khoảng thời gian cuối năm 2000, đầu năm 2001 có một bộ phim ngắn được các nhà phê bình điện ảnh đánh giá rất cao. Các liên hoan phim, các giải thưởng lớn mà bộ phim này tham dự cũng như được đề cử thì hầu như không giải thưởng nào lọt khỏi tay đạo diễn cùng đoàn làm phim cả .Không nói ra hẳn các bạn cũng biết đó chính là phim ngắn “Father and Daughter” của đạo diễn người Hà Lan Michael Dudok De Wit. 8 phút ít ỏi đó là 8 phút người xem bị mê hoặc bởi kịch bản cũng như sự kết hợp tuyệt vời giữa âm nhạc và nét vẽ của người hoạ sĩ.

“Father and Daughter” đề cập đến tình cảm gia đình, thứ tình cảm mà con người tự nhiên sinh ra đã có rồi. Người cha tạm biệt cô con gái thân yêu của mình để lên đường. Ngày qua ngày, dù mưa dù nắng, cô bé vẫn ra bờ sông ngóng cha với một niềm tin mãnh liệt rằng người cha thân yêu sẽ quay trở lại.

Hết ngày rồi lại đến năm, rồi năm này qua năm khác. Ngày chia tay cha, còn là một cô bé lẫm chẫm, rồi cô gái ấy lớn dần lên, già đi nhưng vẫn không quên cái bến sông nơi tạm biệt người cha. Người cha thì vẫn chưa thấy về, nhưng niềm tin mãnh liệt của người con gái thì vẫn còn đó, và nó sẽ còn theo cô đến lúc cuối đời.

Sự kết hợp giữa âm nhạc và nét vẽ hoạt hình cũng tuyệt vời, phải ghi nhận công lao của người chọn nhạc nền, bản “Danube Waves” của Iosif Ivanovici hợp với nội dung phim một cách hoàn hảo. Kết thúc của bộ phim cũng là một kết cục mở, để người xem có thể tuỳ ý lựa chọn những cách kết thúc hợp theo ý mình.
(Nguồn:sưu tầm trên internet)

Mời quý thân hữu xem nét đẹp của Father and Daughter qua youtube dưới đây:

https://www.youtube.com/watch?v=NVBKW0ks3-M

Người viết xin mời bạn đọc thêm hai mẫu chuyện về tình phụ tử được tôi sưu tầm đem về đây như một món quà nói lên Tình Cha cũng thiêng liêng cao quý như Tình Mẹ.

 

Những câu chuyện về tình phụ tử xuyên thế kỷ từ lời răn dạy của Phật môn tới câu chuyện cảm động của ngày nay…

Từ lời răn dạy của Phật môn

Câu chuyện đầu tiên được ghi chép lại trong Kinh Phật xung quanh gia đình hoàng đế Tần Bà Sa La, hoàng hậu Vi Đê Hi và thái tử A Xà Thế.

Truyện kể rằng, khi hoàng hậu Vi Đề Hi mang thai thái tử, bà bỗng dưng nổi cơn nghén thèm ăn thịt sống. Các quan đại thần tiên đoán đây sẽ là một đứa trẻ đại nghịch và tâu vua cho phá thai. Nhưng tình phụ tử thiêng liêng đã ngăn ông làm điều này, ông nói dẫu sau này thái tử có giết ngài thì ngài cũng không oán trách bởi đó là giọt máu của mình.

Quả nhiên sau này thái tử A Xà Thế là một đứa con đại nghịch bất đạo. Tham vọng lên ngôi sớm, lại bị nịnh thần xúi giục, ông đã ám sát vua cha nhưng không thành. Triều đình kiến nghị xử tội chết, vua Tần Bà Sa La thương con nên không hề trừng phạt, thậm chí nhường ngôi sớm cho con. Song, lên ngôi, A Xà Thế vẫn độc ác, nhốt vua cha vào ngục, bỏ đói và còn cấm mẫu hậu vào thăm.

Khi vợ sinh con trai, A Xà Thế đem tin vui đi khoe mẫu hậu, bà nhìn con u buồn rồi kể lại chuyện: “Lúc còn nhỏ, con bị mụn nhọt ở đầu ngón tay nên rất đau nhức, khóc suốt đêm, dỗ mãi mà không nín. Cha thấy vậy nên đã ngậm ngón tay nhọt cho con bớt nhức. Đến lúc lâm triều, cha cũng bồng con theo, vừa ngậm tay con vừa luận bàn việc triều chính. Bất thần, mụn nhọt bể ra, máu mủ vọt cả vào miệng vua cha. Người định lấy tay con ra nhưng lại sợ con đau nên đành nuốt hết máu mủ vào bụng. Nhờ vậy mà con không còn đau nhức nữa”.

Nghe tới đây, A Xà Thế giác ngộ, hối hận và chạy vào ngục nhưng cha ông đã băng hà. Tình cảm mà vua cha dành cho đứa con ngỗ ngược quả thật không từ nào có thể kể hết.

… đến câu chuyện cảm động thời hiện đại

Dick Hoyt nổi danh trên toàn thế giới là người cha kì diệu. Ông cùng đứa con trai bị liệt của mình – Rick Hoyt tham gia nhiều cuộc thi thể thao để làm con vui.

Năm 1962, khi sinh ra, Rick bị chẩn đoán là liệt não, các bác sĩ khuyên gia đình đưa cậu vào trung tâm bảo trợ xã hội. Nhưng tình yêu thương vô bờ bến đã không cho cha mẹ cậu làm thế. Ông chấp nhận hi sinh tất cả để giúp con hòa đồng hơn. Nỗ lực của ông được đền đáp, các chuyên gia sau này cũng thừa nhận, Rick đã biết cười khi nghe chuyện hài.

Điều kì diệu nhất xảy ra khi chiếc máy tính đặc biệt được chế tạo, gắn vào não Rick giúp hiện thực hóa suy nghĩ của Rick thành lời nói. Từ đó, ông Dick biết con mình rất ham mê thể thao. Tính tới năm 2009, họ đã tham gia 1.009 cuộc thi, từ marathon đến ba môn phối hợp và thậm chí cả những cuộc tranh tài thể thao khắc nghiệt. Rick luôn về đích, đôi lần đoạt chức vô địch

Cố gắng không mệt mỏi giúp con mình trở nên “bình thường” là một minh chứng rõ rệt nhất về lòng thương con của một người cha, mà ông Dick Hoyt là một điển hình.

(Nguồn: trích trong kênh 14.vn)

Love: The book written by Dick Hoyt about his incredible journey with his son

Xin mời quý bạn thưởng thức Youtube Tình Cha 2 do  người viết mới thực hiện năm nay tiếp theo Youtube do Duy Hân thực hiện PPS năm 2012, Nguyễn Văn Hiển viết nhạc phẩm  Tình Cha theo ý thơ của Sương Lam  và Phong Thu trình bày nhạc phẩm.

Xin click vào link dưới đây:

Youtube Tình Cha 2 – Happy Father’s Day


Xin chúc tất cả những người Cha trên trần thế một Ngày Lễ Cha vui vẻ.  Smile!

Happy Father’s Day

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 327-ORTB735-62216 )

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/u/0/112448069295471524939/posts

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/

Những Bà Mẹ Bà Vợ Việt Nam

Thưa quý anh chị,

Ngày Chủ Nhật của tuần lễ thứ hai của Tháng Năm nơi xứ Mỹ chỉ là một thời điểm để nhắc nhở Ngày Của Mẹ nơi xứ Mỹ, chứ trong trái tim của những người thương yêu Mẹ thì ngày nào cũng là Ngày Của Mẹ.  Bạn đồng ý chứ?  Smile!

Người viết xin được giới thiệu tâm tình của các nhà văn, nhà thơ trong Nhóm Cô Gái Việt và tâm tình của người viết về Ngày Của Mẹ, xin mời quý anh chị cùng lắng nghe và tìm hiểu.  Xin đa tạ.

Sương Lam

Những  Bà Mẹ Bà Vợ Việt Nam

Đây là bài thứ ba trăm hai mươi một (321) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Chủ Nhật 5-8-2016 vừa qua những người con, người chồng Mỹ Trắng, Mỹ Đen, Mỹ Vàng sống trên đất Mỹ đã hân hoan ăn mừng Ngày Của Mẹ (Happy Mother’s Day) vì ở Mỹ  Tháng Năm có ngày Lễ của Mẹ (Mother’s Day) và Tháng Sáu có ngày Lễ của Cha (Father’s Day). Tuy có nhiều dich vụ buôn bán đi kèm, nhưng đối với người viết hai ngày lễ này mang nhiều tình cảm thương yêu đến trong mọi gia đinh vì ít ra những người con, dù bận công việc đến đâu cũng dành được một ngày cho cha mẹ để nói lên lời chúc “Happy Mother’s Day” hay “Happy Father’s Day” hoặc dẫn mẹ cha đi ăn hay mua quà tặng Cha Mẹ.

Trong chủ đề Những Người Vợ, Những người Mẹ Việt Nam hôm nay, người viết xin giới thiệu Nhóm Cô Gái Việt đến các thân hữu văn nghệ của người viết.

Nhóm Cô Gái Việt, nơi quy tụ những bà mẹ, bà vợ Việt Nam yêu văn thơ, nghệ thuật, ngồi chung lại với nhau chia sẻ tâm tình, kinh nghiệm trong cuộc sống cho đời thêm tươi, cho tình cảm gia đình, bè bạn, quê hương, đất nước thêm phần nồng ấm, tha thiết, mặn mà.

Theo lời của vị đìều hành nhóm Cô Gái Việt Nguyễn Phương Thúy viết trong phần Vào Tập của Tuyển Tập 2016 như sau:

“Nhóm Cô Gái Việt được thành lập vào tháng Giêng 2014 gồm những phụ nữ Việt Nam viết văn, thơ, phiếm, bình luận, nhạc.…để chia sẻ những cảm nghĩ, việc làm và những ưu tư trong cuộc sống.

Nhóm nữ phương xa tụ hội về

từ đất Bắc khắp làng quê

Gái Nam lục tỉnh, miến Trung đến

Việt kết vòng tay mãi vững bến”

 

(Nguồn: trích trongTuyển Tập Phụ Nữ Việt 2016)

Nhóm  Cô Gái Việt vừa phát hành lần đầu tiên tại hải ngoại vào tháng Tư năm 2016 một tuyển tập để gửi gấm những tâm tư, những hoài bảo được ấp ủ với hy vọng góp phần vào việc bảo tồn và duy trì văn hóa Việt Nam.

Xin mời vào trang nhà: http://cogaiviet.jigsy.com để tìm hiểu thêm các sinh hoạt văn học nghệ thuật của Nhóm Cô Gái Việt.  Xin đa tạ.

Nhân Ngày Của Mẹ năm nay,  người viết đã đọc những truyện ngắn Nếu Mẹ Trẻ Lại cũa Nguyễn thị Thanh Dương, Mẹ của Sao Khuê,  diễn tả tâm tình của chị Hồng Thủy TV, một thành viên Cô Gái Việt, đi thăm nuôi Mẹ trong nhà dưỡng lão thật cảm động, truyện ngắn Mẹ Thương của Tiểu Thu viết về tình thương người của mẹ tác giả,  về tài quán xuyến, nỗi nhọc nhằn của nàng dâu ngày xưa, truyện ngắn Niềm Riêng Của Mẹ của Ngân Bình vinh danh bà vợ hiền lành, chịu đựng  có ông chồng bay bướm đã nhận nuôi con riêng của chồng trong tình thương yêu như con ruột của mình để giữ danh dự cho gia đình chồng và một số truyện ngắn, thơ văn  khác chủ đề về Mẹ v..v..của các tác giả khác trong Nhóm Cô Gái Việt.

Tất cả những truyện ngắn này thật cảm động, thật dễ thương để vinh danh những bà vợ, bà mẹ Việt Nam suốt đời thương yêu chồng con.  Xin cám ơn các tác giả các bài viết về mẹ này.

Riêng với người viết, mẹ tôi là một “Bà Boss” hiền hòa, từ ái. Mẹ tôi không bao gìờ đánh đòn chúng tôi cả mà lại còn binh vực chúng tôi hết mình mỗi khi chúng tôi bị ba tôi đánh đòn.

Mẹ tôi suốt cuộc đời sống nhẫn nhục, hy sinh cho chồng cho con và làm gương sáng về lòng nhân ái, thương yêu mọi người mọi vật. Chính mẹ tôi đã bảo chúng tôi phải đi xuống sông Cầu Kiệu Phú Nhuận  đổ hết rổ nghêu ốc mà chúng tôi mua về để luộc ăn. Không bao giờ mẹ tôi giết gà vịt, cua cá còn sống ở nhà. Bà thường dạy chúng tôi không được sát sinh loài vật dù bé nhỏ như con kiến con trùng, phải biết làm việc lành tránh việc ác.

Mỗi năm vào ngày Rằm Tháng Bảy Vu Lan, mẹ tôi nấu một nồi kiểm chay to tướng rồi múc biếu tặng hết bà con trong xóm hoặc tặng gạo cho những người nghèo ở chùa Giác Tâm gần nhà tôi. Mẹ tôi thường dẫn chúng tôi đi chùa lễ Phật nghe giảng kinh của các Thầy Thiện Hòa, Thiện Hoa, Huyền Vi v..v.. Mẹ tôi là đức Mẹ Maria hay là Quan Âm thị hiện đối với chúng tôi.

Photo

Chúng ta cũng thường nghe câu ca dao như sau:

“Cha mẹ nuôi con như biển hồ lai láng

Con nuôi cha mẹ tính tháng tình ngày”

Ngay cả một cậu bé con cũng biết tính toán công lao với mẹ, nhưng chắc chắn bạn sẽ mỉm cười khi đọc qua mẫu chuyện nho nhỏ dưới đây:

Miễn phí 

Cậu bé chạy vào tìm mẹ trong bếp, lúc đó người mẹ đang chuẩn bị bữa ăn tối. Cậu đưa mẹ một mẩu giấy. Sau khi lau tay vào tạp dề, người mẹ đọc mẩu giấy, trong đó ghi:
-Cắt cỏ: 5đ.
-Tự dọn dẹp phòng tuần này: 1đ.
-Đi mua hàng giùm mẹ: 5đ.
-Chăm sóc em trong khi mẹ đi chợ: 25đ.
-Dọn nhà xe: 1đ.
-Được nhận giấy khen ở trường: 5đ.
-Dọn dẹp sân và cào cỏ: 5đ.
Tổng cộng : 14,75đ.

“Con trai, mẹ sẽ nói cho con nghe”, người mẹ nhìn cậu bé đang đứng chờ đợi. Hàng loạt những kỷ niệm trôi qua rất nhanh trong trí nhớ bà.

Bà cầm cây bút, lật tờ giấy và bắt đầu viết:
-Chín tháng cưu mang khi con đang lớn dần trong người mẹ: miễn phí.
-Những đêm ngồi bên con chăm sóc và cầu nguyện cho con: miễn phí.
-Bao nhiêu cố gắng, bao nhiêu nước mắt vì con những năm qua: miễn phí.
-Tình yêu của mẹ dành cho con: miễn phí.
-Đồ chơi, thức ăn, quần áo, tã lót của con, tất cả đều: miễn phí.

Sau khi đọc, hai giọt nước mắt lăn dài trên má cậu: “Mẹ ơi, con yêu mẹ lắm!” Cậu bé với tay cầm bút viết thật to trên mặt giấy: “Đã trả đủ”.
Phương Nga
(Nguồn: Sưu tầm trên internet)

Chúng ta vẫn đi tìm chân lý, một cái gì tốt đẹp hơn ở một nơi nào rất xa xôi mà không biết rằng chân lý ở ngay bên cạnh chúng ta, chúng ta vẫn thấy, vẫn gặp hằng ngày mà chúng ta lại không biết.

Mời bạn đọc mẫu chuyệm Thiền dưới đây để biết rằng chúng ta có một vị Phật, một báu vật ngay trong nhà và ngay trong giây phút hiện tại mà ta đang sống mà ta không biết:

Phật Ở Trong Nhà

Dương Phủ từ giã mẹ già đến tỉnh Tứ Xuyên tham bái Bồ Tát Vô Tế. Trên đường đi gặp một Thiền sư hỏi:
– Cậu đi đâu đó?
Dương Phủ đáp:
– Cháu đến lễ Bồ tát Vô Tế làm thầy.
– Nếu đi tìm Bồ Tát Vô Tế thì chi bằng tìm Phật có hơn không?
– Phật ở đâu?
– Cậu hãy về nhà, thấy ai quàng chiếc mền, mang giầy ngược ra đón thì người đó là Phật.
– Thưa vâng.
Dương Phủ nghe lời dặn. Về đến nhà thì đã nữa đêm. Mẹ cậu nghe tiếng con gọI cửa, mừng quá không kịp mặc áo, quàng đại chiếc mền, xỏ ngược đôi giầy chạy vộI ra mở cửa. Dương Phủ thấy mẹ liền đó tỉnh ngộ.

(Trích trong Thiền là gì? Biên soạn: Giác Nguyên)

Xin được góp vui cùng những người con cha mẹ còn sống trên cõi nhân gian này vì bạn còn có cơ hội để nói lên một lời yêu thương cha mẹ hay lời cám ơn công sinh thành dưỡng dục của mẹ cha vì một mai cha me đã mất đi rồi thì dầu bạn có muốn nói lời yêu thương hay tạ tội thì cũng đã muôn rồi.

Cũng xin được chia sẻ nỗi buồn đau của những người đã không còn cơ hội để nói lên những lời yêu thương hay tạ tội này.

Trong tương lai, bạn sẽ ra sao, tôi nào biết được nhưng chắc chắc bạn sẽ đồng ý với tôi rằng dòng nước mắt bao giờ cũng chảy xuống, phải không Bạn?

Mời bạn thưởng thức Youtube Dòng Nước Mắt Chảy Xuống – Thơ Sương Lam- thực hiện PPS- Nguyễn Duy Quang

Xin cám ơn anh Nguyễn Quang Tuyến đã gợi ý và anh Nguyễn Duy Quang thực hiện youtube Dòng Nước Mắt Chảy Xuống này để làm quà tặng cho quý bà mẹ Việt Nam và thế giới nhân Ngày Của Mẹ.

Youtube Dòng Nước Mắt Chảy Xuống -Thơ Sương Lam- thực hiện PPS Nguyễn Duy Quang

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 321-ORTB729-51116)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/u/0/112448069295471524939/posts

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/

Attachments area

Preview YouTube video Dòng Nước Mắt Chảy Xuống-Thơ Sương Lam-thực hiện PPS- Nguyễn Duy Quang

Click here to Reply, Reply to all, or Forward

9.55 GB (63%) of 15 GB used

Manage

TermsPrivacy

Last account activity: 16 minutes ago

Details

People (153)

Dat Lan-Vo Kim Cuc

Show details

Happy Mother’s Day 2016

Happy Mother’s Day
Chúc quý bà Mẹ trong chốn bụi hồng lao xao này có nhiều  niềm vui và hạnh phúc với những người thân trong gia đình và bạn bè trong Ngày Của Mẹ. Smile!

https://lh3.googleusercontent.com/-2NjBHoG50RA/VyrAv51bS7I/AAAAAAABAKk/I6R6Mzmfj0EXSKHIfmB9ecCYgJCIX6iRw/w884-h664-p/HappyMother%2527sDay%2Bhoahong.jpg

Xin click vào link dưới đây để xem Youtube Happy Mother’s Day với lời ru của mẹ do Sương Lam thực hiện.
Youtube Happy Mother’s Day

iframe width=”420″ height=”315″ src=”https://www.youtube.com/embed/qIT_ffto7r0&#8243; frameborder=”0″ allowfullscreen></iframe>

Mời xem thêm các tài liệu hay khác về Ngày Của Mẹ Năm 2016

1- Collection Ngày Của Cha Mẹ trên Sương Lam Tran Google Plus

https://plus.google.com/u/0/collection/kI8lY

2- HAPPY MOTHER’S DAY [HD Videos]

Play all

https://www.youtube.com/playlist?list=PL422A48047373B460

 

3- MẸ CON, NGÀY LỄ MẸ 2016

Tiếng Mẹ Cười

Thanh Trí

http://art2all.net/tranh/thanhtri/thanhtri_mecon2016.html

art2all.net

4- Chủ dề Mẹ trên Cỏ Thơm

MỜI QUÝ VỊ XEM TRANG CHỦ ĐỀ “THƯƠNG YÊU MẸ HIỀN”:
http://cothommagazine.com/index.php?option=com_content&task=view&id=773&Itemid=47

5- Chào Mừng Ngày NHỚ ƠN MẸ Trên website Làng Huệ

http://www.langhue.org/index.php/component/content/article/141-chu-de/3475-chu-de-ngay-cua-me-sua-soan.

 

6- Ảnh Thơ Dòng Nước Mắt Chảy Xuống- Thơ Sương Lam- Thực hiện ảnh thơ Trinh Huỳnh

 

Youtube của anh Duy Quang

Giong Nuoc Mat Chay Xuong – Tho: Suong Lam – Nhac: Long Me -Y Van – Hoa tau

https://www.youtube.com/watch?v=9liBPVnj-zo&feature=youtu.be

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/u/0/112448069295471524939/posts

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/

Các Collections đặc biệt do SL sưu tầm

Chào quý anh chị,

Google Plus của Google mới có thêm mục Collections để chúng ta lưu lại những hình ảnh, tài liệu nào mình thích và chia sẻ với bạn bè.

Mời quý thân hữu khi nào “quởn” thì ghé qua xem các Collections của Sương Lam Tran do SL sưu tầm.

Hổng chừng qúy vị sẽ tìm được tài liệu mình thích. Hy vọng thế! Smile!

Chúc vui cuối tuần.

Sương Lam

 

Collections trên Suong Lam Tran Google Plus

https://plus.google.com/u/0/112448069295471524939/posts

https://plus.google.com/u/0/112448069295471524939/collections

1-Một Cõi Thiền Nhàn

https://plus.google.com/u/0/collection/gsXCZ

2-Thầy Thích Tánh Tuệ

https://plus.google.com/u/0/collection/w-FJb

3-Âm Nhạc

https://plus.google.com/u/0/collection/oJ3EZ

4- Sương Lam Tiếu Ngạo Giang Hồ

https://plus.google.com/u/0/collection/Yx9DZ

5- Tôi Yêu Màu Tím

https://plus.google.com/u/0/collection/QwWFZ

6- Ảnh Thơ Sương Lam

https://plus.google.com/u/0/collection/UtwCZ

7- Thư Pháp Thơ Sương Lam

https://plus.google.com/u/0/collection/kvgdW

8-Portland- Oregon

https://plus.google.com/u/0/collection/E_rBZ

9- Bạn Thật Bạn Ảo

https://plus.google.com/u/0/collection/gpzJc

10- Ảnh đẹp Minh và Sương Lam

https://plus.google.com/u/0/collection/EnXdW

11- Portland Rose Festival

https://plus.google.com/u/0/collection/UVJbZ

12- Đời Sống Quanh Ta

https://plus.google.com/u/0/collection/czRiW

13- Dễ Thương

https://plus.google.com/u/0/collection/sonaW

14- Một Thuở Gia Long

https://plus.google.com/u/0/collection/sonaW

15- Ngày Của Cha Mẹ

https://plus.google.com/u/0/collection/kI8lY

16- Cười Cho Vui Với Đời

https://plus.google.com/u/0/collection/kZKkY

17- Trang Nhà Thân Hữu

https://plus.google.com/u/0/collection/sybpY

18- Sương Lam Portland

https://plus.google.com/u/0/collection/Ap4Ch

19- Quán Thế Âm Bồ Tát

https://plus.google.com/u/0/collection/sv6qg

20- Thơ Tình Sương Lam

https://plus.google.com/u/0/collection/s99Oh

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Những Người Cha Thời a còng @

Chào quý anh chị,

Người Cha ở bất cứ thời gian nào, ở nơi chốn nào cũng thương yêu con cháu như Người Mẹ nhưng ít khi bày tỏ tình cảm đó ra mặt, nồng ấm như người Mẹ.  Nói như thế không phải là Người Cha không có tình cảm gia đình đâu nhé.  Lầm đấy!

Người Cha thương con theo cách riêng của ông và đa số con cái đều tuân phục, kinh sợ người Cha nhiều hơn Người Mẹ. Nhưng văn thơ thì lại ít khi nói và viết nhiều về Tình Cha.  Có lẻ quý văn thi sĩ phái nam  ít biểu lộ tình cảm ra ngoài mặt đối với cha, ông của mình vì chắc cũng giống y chang  tính ý như ông cha của mình chăng?

Mời bạn thử xem quý ông cha thời a còng  (@) này bây giờ giỏi như thế nào  và có đáng khen không nhé. Bravo!

Sương Lam

  Những Người Cha Thời a còng  –@

Đây là bài thứ hai trăm bảy mươi chín (279) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo Ở Mỹ hằng năm cứ đến ngày Chủ Nhật của tuần lễ thứ Ba trong Tháng Sáu là có Ngày Lễ Cha (Father’s Day) để gia đình sum họp chúc mừng người Cha trong gia đình được vui vẻ, hạnh phúc.

Con cháu “Mỹ Vàng gốc Việt” chúng ta cũng bắt chước người Mỹ mừng Ngày Của Cha có thể mời ba hay ông của mình đi ăn ở nhà hàng, hoặc bà chủ nhà nấu vài món ngon mà ông thích rồi kêu con cháu về ăn cho vui hoặc tặng cho ông một món quà cho ông vui tí tị.  Smile!

Tuy rằng những Ngày Lễ Cha hay Ngày Lễ Mẹ ở Mỹ có tính cách thương mại vì các hàng bán thiệp, bán quà, tiệm ăn cũng rộn rịp, đông khách hẵn lên.  Nhưng theo thiển ý của người viết, đây là một ngày đặc biệt trong gia đình cần phải có vì  it nhất người cha, người ông trong gia đình sẽ được vui khi thấy vợ con, các cháu còn nhớ đến mình. Với những người già sống trong viện dưỡng lão, thì ngày lể cha, lễ mẹ này càng quan trọng hơn nữa vi không có một người con nào vô tâm, bất hiếu đến nổi bỏ quên cha mẹ mình đang sống cô đơn ở đấy mà không đến viếng thăm.

Hình ảnh người Cha trong văn hóa đạo đức Á Đông ở các thế hệ trước rất uy phong, nghiêm khắc.  Vị trí của người Cha trong gia đình rất quan trọng.  Ông là gia trưởng, quyết định hết mọi việc lớn nhỏ trong gia đình. Vợ con, cháu chắt phải tuân theo không dám cải lại một lời.   Thời ấy, đa sô phụ nữ đều ở nhà làm bổn phận vợ hiền chiều chồng, chăm sóc, dạy dỗ con cái.  Ba tôi được má tôi chiều chuộng hết mực.  Tôi còn nhớ không bao giờ má tôi để cho ba tôi vào bếp vì nơi ấy là giang san của quý bà nấu nướng hầu chồng hầu con và cho rằng đàn ông vô bếp là mất hết vẻ oai phong của đàn ông. Đàn ông mà lại đi làm chuyện của đàn bà. Thật là vớ vẩn, coi không được!

Có lẻ tôi bị ảnh hưởng nặng về quan điểm nói trên của má tôi, cho nên cho đến bây giờ,  tôi vẫn không thích “tướng công” của tôi xuất hiện ở nhà bếp khi tôi đang nấu nướng. Có thể một phần vì chàng “cản trở lưu thông” các bước chân xê dịch của tôi trong gian bếp chật hẹp, phần khác để tránh “chiến tranh” có thể xãy ra bất cứ lúc nào khi  hai nhà “lảnh đạo tối cao” bàn bạc công việc nơi nhà bếp, giang sơn của quý bà. Thôi thì đợi đến khi người viết nấu nướng xong rồi, tôi mời chàng “hạ san” xuống ăn cơm là vui vẻ cả làng. Thích nhé! Smile!

Bây giờ thì lại khác, các đấng ông chồng nào không vào bếp phụ vợ trong việc bếp núc, đi chợ, giữ con thì được (bị) xem là không biết thương yêu vợ, giúp đỡ vợ.  Có nhiều bà mẹ chồng thuộc thế hệ trước, khi  mới được bảo lảnh sang Mỹ đoàn tụ gia đình, chắc hẵn  đau lòng lắm khi thấy cậu con trai yêu quý của mình bị vợ “đì” đủ mặt cho nên  bà phiền trách con trai, con dâu làm cho gia đình thêm xào xáo, phiền muộn.  Bà đâu có hiểu rằng ở xã hội văn minh vất chất Âu Mỹ, cả hai vợ chồng đều phải đi làm việc nên người vợ cần người chồng giúp đỡ, chia sẻ gánh nặng và trách nhiệm trong gia đình với nàng

Tôi đã thấy những người cha trẻ người Mỹ “địu, bế” đứa con nhỏ trước ngực như con Kangaroo khi đi chợ, dạo phố với vợ  một cách vui vẻ, hạnh phúc.  Tôi cũng đã thấy những cậu sinh viên hay ông chồng Việt Nam đi chợ mua hàng một cách rành rọt không khác gì quý vị phụ nữ.  Tôi cũng đã  thấy những người cha Viêt Nam ở xứ Mỹ một mình nuôi con mọn, chăm sóc con cái như một người mẹ vì vợ chồng ly dị,  sống xa cách nhau bởi nhiều lý do mà chỉ có người trong cuộc mới hiểu được mà thôi.  Và lại có những người cha phải chấp nhận làm “Mr Mom” ở nhà  vì bị đau bịnh, bị thất nghiệp hay không còn đủ năng lực làm việc sau thời gian bị giam cầm tù tội khổ sở  tại các trại học tập cải tạo, trong khi người vợ vẫn phải đi làm kiếm sống cho gia đình.   Mỗi người một hoàn cảnh thật đáng thương!

Dĩ nhiên, khi nhìn những hình ảnh đó, mặc dầu tôi là một phụ nữ thuộc thành phần cấp tiến, lòng tôi vẫn xúc động, bất nhẫn vô cùng vì dù sao đi nữa cái thiên chức của người phụ nữ được giáo dục theo luân lý đạo đức Á Đông trong tôi vẫn còn, đó là người phụ nữ phải chiều chồng, chăm sóc con cái chứ ai nở để đàn ông đi làm những chuyện đàn bà đó! Thật tội nghiệp lắm thay!

Dù người Cha ở vị trí nào đi nữa, chúng ta cũng không thể phủ nhận tình phụ tử yêu thương con như châu ngọc của người Cha:

“Tình cảm ấy chẳng cần dùng ngôn ngữ

Cũng chẳng cần dệt gấm với hoa thêu

Cũng viết nên bản thơ nhạc diễm kiều:

“Tình phụ tử thương con như châu ngọc”

Cha cũng đã góp phần nuôi dạy trẻ

Đã nhiều đêm cha thao thức canh thâu

Đã nhiều lần Cha lo lắng âu sầu

Khi con trẻ biếng ăn hay biếng học”

(Trích trong Một Lời Cho Cha- Thơ Sương Lam)

Hôm nay mặc dầu Ngày Lễ của Cha đã qua rồi, người viết xin chia sẻ với các bạn những tin tức dưới đây để chúng ta hiểu biết thêm về Ngày Của Cha nhé.

Lịch Sử Ngày Của Cha

Ngày Của Cha được tổ chức vào ngày Chủ Nhật thứ ba của tháng 6 tại Hoa Kỷ, Canada và ở hầu hết các nước Châu Á.

 Ai là người đưa ra ý tưởng ngày của cha đầu tiên?

Người đưa ra ý tưởng này là Sonora Louise Smart Dodd, sống tại Shokane, Washington. Sonora là con gái lớn nhất trong sáu chị em. Cha cô là ông William Jackson Smart, còn mẹ cô qua đời trong lúc sinh. Sonora yêu quý và kính trọng cha. Khi cô nghe bài thuyết giáo ngày của mẹ năm 1909, cô nghĩ cũng nên có một ngày để vinh danh các người cha. Sonora nhận được sự ủng hộ từ địa phương và sau một năm cô đã biến ước mơ thành sự thật tại thành phố Spokane, Washington. Sonora kết hôn với John Bruce Dodd, và mất ngày 22 tháng 3 năm 1978. Vài năm sau đó ngày của cha được phổ biến rộng rãi.

Tại sao Ngày của cha lại rơi vào tháng 6?

Năm 1910, Sonora đã chọn ngày 19 tháng 6 là Ngày của cha vì ngày đó là sinh nhật của cha cô. Với sự giúp đỡ từ Hội Bộ trưởng Spokane và YMCA (Young Men’s Christian Association — tạm dịch là Hiệp hội thanh niên Thiên chúa giáo) Ngày của cha đầu tiên được tổ chức vào ngày 19 tháng 6 năm 1910.

Hoa Kỳ bắt đầu tổ chức Ngày của cha khi nào?

1910 Sokane, Washington tổ chức ngày của cha 1924 tổng thống Calvin Coolidge công bố ngày Chủ Nhật thứ ba của tháng 6 là ngày của cha

1926 hình thành Ủy ban về Ngày của cha tại thành phố New York

1956 Ngày của cha được ghi nhận bởi Liên Nghị quyết của Quốc hội

1966 tổng thống Lyndon B.Johnson ký vào bảng công bố Ngày của cha chính thức vào ngày chủ nhật thứ ba của tháng 6

1972 tổng thống Richard Nixon thành lập ngày lễ của cha được tổ chức vào Chủ Nhật thứ ba của tháng 6 (Trích Trong Website Tin Mừng – Điêu Thùy Vân dịch)

Xin mời bạn đọc những câu danh ngôn về Cha dưới đây để mà thương Cha nhiều hơn nữa nhé

“Nước biển mênh mông không đong đầy tình Mẹ

Mây trời lồng lộng khó phủ kín công Cha”

“Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ

Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha”

“Tần tảo sớm hôm mẹ nuôi con khôn lớn Mang cả tấm thân gầy cha che chở đời con”

“Ơn Cha như núi như non Hy sinh tất cả cho con nên người”

Khi người cha cho con, cha con cùng cười. khi người con cho cha, cha con cùng khóc. J.F.BALDE

Người cha khôn ngoan mới rõ con mình. SHAKESPEARE

Trở thành người cha thì dễ, làm bổn phận người cha mới khó. DIDEROT

  Xin mời  đọc thêm những mẫu chuyện  rất ngắn dưới đây để làm kết luận cho bài tâm tình của người viết hôm  nay, bạn  nhé.

Cha  Con

Vợ chồng gây nhau. Giận dỗi, vợ bế con về ngoại. Nhà vắng tiếng trẻ, anh thấy trống trải trong lòng. Giá như không gây nhau, giờ này anh đã được nựng vào đôi má bầu bĩnh của thằng bé. Ở nhà ngoại, con nhớ hơi cha khóc ngằn ngặt. Chị nhìn con khóc mà nẫu cả ruột gan. Hôm sau, anh chuẩn bị đi đón con đã thấy chị ở trước cửa nhà. Thằng bé gặp cha cười nói tíu tít. Anh mừng rỡ ôm chầm lấy con nựng nịu. Nhìn cha con vui vẻ, cơn hờn giận trong lòng chị tan như bong bóng xà phòng.

Thi Rớt.

Chị Hai đi thi đệ thất. Ba thức dậy từ tờ mờ chở chị đi trên chiếc xe đạp cũ. Chị Hai đậu thủ khoa. Má bảo: “Nhờ Ba mầy mát tay”. Từ đó, lần lượt tới anh Ba rồi cô Út- cấp II, cấp III, tú tài, đại học. Đứa nào cũng một tay Ba dắt đi thi. Giờ cả ba đều thành đạt. …Buổi sáng trời se lạnh. Ba chuẩn bị đi thi “Hội thi sức khoẻ người cao tuổi”. Má nhìn Ba ái ngại. “Để tôi gọi taxi. Tụi nhỏ đều bận cả”. Buổi tối Má hỏi: “Ông thi sao rồỉ”. Ba cười xoà bảo: “Rớt

(Nguồn: sưu tầm trên net)

Mời xem Yoube Tinh Cha -Y thơ Suong Lam -Nguễn Văn Hiển- Duy Hân – Phong Thu để thương Cha nhiều hơn

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN279-ORTB 684-62515)

Sương Lam Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Mời xem Youtube Giòng Nước Mắt Chảy Xuống Nhân Ngày Của Mẹ

  Thưa quý anh chị, Anh Nguyễn Duy Quang và anh Nguyễn Quan Tuyến thân  mến, Có những người bạn dù chưa bao giờ gặp nhau trong cõi thật nhưng vẫn quý mến nhau trong cõi ảo của internet và SL rất vui mừng có được những người bạn đặc biệt này như anh Nguyễn Duy Quang, Nguyễn Quan Tuyến ở Úc  và những người bạn ảo khác nữa.  Smile! Sương Lam rất cảm động khi nhận được Youtube  Dòng Nước Mặt Chảy Xuống do anh Duy Quang thực hiện và gửi tặng như một món quà đặc biệt gửi tặng SL và các bà Mẹ Việt Nam nhân Ngày Của Mẹ năm nay theo lời đề nghị của anh Nguyễn Quan Tuyến ở Úc Châu. Youtube rất đẹp đã được anh Duy Quang  thực hiện rất công phu và cảm động. Xin cám ơn hai anh vế cảm tình mà anh Duy Quang và anh Nguyễn Quan Tuyến  đã dành cho những bà mẹ Việt Nam chúng tôi. Trái tim tình cảm của những người yêu mẹ yêu cha, yêu gia đình bao giờ cũng cùng chung một nhịp đập, phải không thưa các bạn.  Smile! Xin phép được chuyển chia xẻ với các bạn, nhất là các bà mẹ Việt Nam trên thế giới  với lời chúc tốt đẹp nhất trong Ngày Của Mẹ nhé. Xin click vào  link dưới đây: Giong Nuoc Mat Chay Xuong – Tho: Suong Lam – Nhac: Long Me -Y Van – Hoa tau

Giong Nuoc Mat Chay Xuong – Tho: SuongLam

Sương Lam Website: www.suonglamportland.wordpress.com http://www.youtube.com/user/suonglam

Dòng Nước Mắt Chảy Xuống-Thơ Sương Lam- Ảnh Thơ-Trinh Huỳnh và Đỗ Công Luận

Thưa quý anh chị,

Ai cũng có mẹ để mà thương yêu kính trọng. Trong trái tim tình cảm của chúng ta lúc nào cũng có hình ảnh của Mẹ.

Trong niềm xúc động nhân Ngày Của Mẹ sắp đến, xin mời quý anh chị cùng Sương Lam nhớ đến những dòng nước mắt của Mẹ đã bao lần chảy xuống vì chúng ta qua bài thơ Dòng Nước Mắt Chảy Xuống của Sương Lam đã được anh Trinh Huỳnh và anh Đỗ Công Luận làm ảnh thơ rất đẹp.

Xin chân thành cảm ơn hai anh TH và ĐCL đã làm cho tình cảm này thêm đẹp thêm xinh qua các ảnh thơ rất đẹp mà hai anh đã thực hiện xem như món quà đặc biệt tặng cho những ai sẽ, đang và đã làm Mẹ trong Ngày Của Mẹ.

Happy Mother’s Day

Thân quý,

1- Ảnh Thơ của anh Trinh Huỳnh

2- Ảnh Thơ của anh Đỗ Công Luận

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam