Một Thuở Gia Long Ngày Ấy— Bây Giờ

Thưa quý anh chị,

Chúng ta ai cũng đã có một thời làm thư sinh áo trắng dưới mái trường trung học. Chúng ta ai cũng có nhiều kỷ niệm của một thời học sinh dễ thương đó.

Người viết là cựu nữ sinh trường nữ trung học Gia Long, một trường nữ trung học nổi tiếng ngày xưa ở Saigon từ năm 1956-1963. Bảy năm cắp sách đến trường Gia Long đã để lại cho tôi nhiều kỷ niệm đáng yêu, đáng nhớ.

Xin được chia sẻ tâm tình của một cựu nữ sinh Gia Long đã được đăng trong Đặc San Gia Long Ngày Ấy… Bây Giờ được phát hành nhân ngày Đại Hội Gia Long Thế Giới kỳ VII 2015 do Hội Ái Hữu Cựu Nữ Sinh Gia Long Miền Đông Hoa Kỳ tổ chức từ 4-3-2015 đến 4-5-2015 tại Wasgington DC.

Xin cám ơn Ban Tổ Chức ĐHGLTG kỳ VII Ban Biên Tập Đặc San GL Ngày Ấy… Bây Giờ đã làm sống lại nơi tôi những kỷ niệm dấu yêu ngày cũ. Hy vọng Bạn cũng sẽ thấy mình thấp thoáng đâu đó trong tâm tình của người viết. Smile!

Sương Lam

Một Thuở Gia Long- Ngày Ấy và Bây Giờ

 

Đây là bài thứ hai trăm bảy mươi (270) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Năm nay Đại Hội Gia Long Thế Giới lần thứ 7 tổ chức tại Washington DC. Người viết là cựu nữ sinh trường nữ trung học Gia Long từ năm 1956-1963. Tôi xin phép được tâm tình Một Thuở Gia Long- Ngày Ấy và Bây Giờ với quý thân hữu để chúng ta cùng trở về kỷ niệm thuở học trò hoa mộng ngày xưa nhé.

Vào thập niên 50, ở Saigòn chỉ có trường nữ Trung học Gia Long dành cho nữ sinh, và trường Petus Ký dành cho nam sinh. Nữ sinh, nam sinh học riêng chứ không học chung như bây giờ và phải mặc đồng phục màu trắng khi đi học.

Sau năm 1954 mới có thêm trường Trưng Vương, Chu văn An dành cho con em đồng bào miền Bắc di cư vào Nam vào miền Nam năm 1954. Về sau số lượng học sinh tăng nhiều nên nhà nước mới lập thêm trường Võ Trường Toản, Lê Văn Duyệt, Trần Lục v..v.. Học trò có tiền khá giả khác có thể học trường Lasan Taberd hay học trường tư bên ngoài, nếu không đậu vào trường trung học công lập.

Thi đậu vào các trường trung học công lập không phải là chuyện dễ vì bạn phải là học sinh giỏi mới có thể có tên trên “bảng giấy” sau một kỳ thi tuyển toàn quốc để chọn “nhân tài”. Một phần khác, bạn phải là người có số may mắn nữa mới được. Nhiều học sinh giỏi ở bậc tiểu học mà cũng bị “trợt vỏ chuối” hoài.

Người viết có số may mắn nên thi đâu đậu đó, có lẻ nhờ má tôi cho ăn chè đậu đỏ nhiều trước khi đi dự thi hay chăng?

Người viết vẫn nhớ ngày đi nghe kết quả trúng tuyển, mẹ tôi và tôi hồi hộp lắng nghe loa phóng thanh đọc tên và số báo danh của “sĩ tử” đuợc trúng tuyển, Lo sợ, hồi hộp lắm bạn ạ! Khi nghe tên mình được xướng danh, tôi đã la lớn và nhảy tưng lên, xong rồi lại chen lấn dò xem có tên mình trên bản danh sách trúng tuyển được dán trong một khung lưới trước cổng trường rồi mới chịu theo má tôi về nhà.
Thế là con bé nhỏ nhắn bé ti tẹo kia bây gìờ là nữ sinh một trường nữ trung học danh tiếng nhất Việt Nam rồi đấy nhé. Mẹ tôi đặt may ngay cho tôi hai bộ áo dài trắng để thay đổi khi đi học.

Hình Sương Lam Ngày Xưa học Lớp Đệ Lục 1958

Ngày đầu tiên đi học Gia Long, mẹ tôi phải dẫn tôi đi đến trường, tìm xe chở học trò đón tôi đi học và đưa tôi về nhà sau khi tan học.

Chương trình học ở trung học gồm có hai phần: Trung học đệ nhất cấp và Trung học đệ nhị cấp.

Chương trình Trung học đệ nhất cấp dành cho học sinh lớp đệ thất (Mới vào năm thứ nhất), đệ lục, đệ ngũ, đệ tứ. Trong năm học có hai kỳ thi, tên gọi là đệ nhất và đệ nhị lục cá nguyệt, cho từng môn học, điểm trung bình của hai kỳ thi cộng lại dưới 5 sẽ phải thi lại những môn học đó để quyết định được lên lớp hay ở lại lớp. Ở lại một lớp hai lần sẽ bị đuổi ra khỏi trường. Cuối năm lớp Đệ Tứ là phải thi bằng Trung Học Đệ Nhất Cấp. Nếu đậu, mới được tiếp tục lên học chương trình Trung học đệ nhị cấp.

Chương trình đệ nhị cấp gồm có lớp đệ tam, đệ nhị, đệ nhất. Bắt đầu lớp đệ tam là học sinh phải chọn ban ngành để học cho đến hết chương trình đệ nhị cấp này. Học sinh có thể chọn ban học tùy theo sở thích, khả năng của mình. Có ba ban: ban A là ban Lý Hóa Vạn Vật, Ban B là ban Toán và Ban C là ban Văn Chương. Tôi thì “văn dốt toán dở” nên chỉ có ban A là thích hợp nhất tuy rằng tôi cũng khoái thơ văn, thích làm thi sĩ lắm. Smile!
Cuối năm Đệ Nhị là học sinh phải thi bằng Tú Tài 1. Đây là kỳ thi quan trọng, nhất là đối với nam sinh vì cuộc đời anh sẽ phải thay đổi rất nhiều nếu anh rớt Tù tài 1 như câu hát dưới đây:

“Rớt Tú Tài anh đi Trung Sĩ

Em ở nhà lấy Mỹ nuôi con”

Anh sẽ không còn ôm mộng hải hồ, hoặc làm quan to chức lớn được vì anh sẽ phải lên đường đi thụ huấn ở Đồng Đế học làm trung sĩ mà thôi.

Còn phía nữ sinh thì cũng chỉ còn con đường đi lấy chồng hay đi làm việc thư ký mà thôi, nhưng không đến nổi “thê thảm cuộc đời” như các anh nam sinh.

Đậu Tú tài 1 rồi thì mới được lên học lớp Đệ Nhất để tiếp tục thi Tú Tài 2 cuối năm và con đường tương lai mới được rộng mở sau cánh cửa Đại học, nếu bạn đậu Tú tài 2.

Thi Tú Tài 1 và 2 ngày xưa phải thi cả phần viết lẫn phần vấn đáp. Có đậu thi viết rồi mới được vô thi vấn đáp để gạn lọc lại thành phần “thi tủ” hay “quay phim”. Trời ơí! Cá muốn vượt được “vũ môn” cũng mệt lắm đấy!

May mắn thay, người viết đã được làm “cá hoá rồng” sau hai kỳ thi quan trọng này để được gọi là “Cô Tú”. “Smile!”

Hình Sương Lam Ngày Xưa học Lớp Đệ Nhất A 6-1963 chuẩn bị làm cô Tú Hai. Smile!

Tôi vào trường Gia Long năm 1956 và ra trường Gia Long năm 1963. Trong khoảng thời gian này vì có cuộc di cư đồng bào từ miền Bắc vào nên các chị trường Trưng Vương phải sang học tạm bên trường Gia Long vì trường sở bên Trưng Vương chưa xây cất xong. Thêm vào đó một số lớn các nữ sinh Đệ nhị cấp ở các trường tỉnh miền Nam gần Saigon như Mỹ Tho phải lên học trường Gia Long luôn vì không có đủ số giáo sư đệ nhị cấp cho các trường trung học cấp tỉnh. Bởi thế những học sinh lớp nhỏ như chúng tôi đôi khi chỉ học có một buổi mà thôi

Hồi mới vào học lớp Đệ thất, người viết rất khâm phục các bậc đàn chị học các lớp trên mình nhất là các chị học chương trình đệ nhị cấp. Tôi thấy họ sao mà giỏi quá, không biết sau này mình có học được như vậy không? Các chị lại là thiếu nữ 17, 18 tuổi rồi nên nhiều chị đẹp lắm. Đám nhóc con như tụi tôi đến giờ chơi là chạỵ về dãy lớp các chị để ngắm nhìn người đẹp rồi xuýt xoa, bàn tán, khen chê. Thỉnh thoảng có mấy anh các lớp lớn ở các hiệu đoàn khác đến bán báo cho nhà trường, tụi tôi chạy theo nhìn với ánh mắt ngưỡng phục. Con nít mà! Smile!

Mỗi năm lúc gần bải trưòng nghỉ hè, nhà trường có mời nhà nhiếp ảnh Duy Hy ở Tân Định đến chụp ảnh chung cho cả lớp với các giáo sư đang dạy các lớp đó để các học sinh có ảnh làm kỷ niệm. Tôi còn giữ những ảnh kỷ niệm này từ lớp Đệ Thất cho đến Lớp Đệ Nhất. Lúc đó chưa có ảnh màu chỉ có hình đen trắng mà thôi. Nhìn lại ảnh cũ, tôi thấy bắt đầu năm 1959 khi học lớp Đệ Ngũ (Lớp 8 bây giờ) các nữ sinh mới mặc đồng phục màu trắng và đeo huy hiệu hoa mai bằng thiết có kim cài phía sau. Vài năm sau đó thì huy hiệu Gia Long được thay bằng một mẫu vải nhỏ để may luôn trên ve áo dài. Có những ngày, các vị giám thị đi kiểm soát, nữ sinh nào không có huy hiệu Gia Long may dính vào áo thì sẽ bị phạt hạnh kiểm.

Nhắc lại vụ phạt hạnh kiểm này, nếu trí nhớ của tôi còn tốt, thì hình như tôi cũng đã bị phạt hạnh kiểm một lần thì phải vì cái tội quên mang huy hiệu này bởi vì hôm đó tôi mặc chiếc áo dài mới may nên chưa kịp khâu huy hiệu này trên ve áo mới, thế là tôi bị phạt “tú xuỵt” vì cái tội “xảnh xẹ’ ham mặc áo mới này khi bà giám thị đến kiểm tra lớp tôi. Các bà giám thị trường GL nổi tiếng là nghiêm khắc nên học sinh rất sợ quý vị này, nhất là bà tổng giám thị có dáng dấp và gương mặt của một nam nhân. Xin quý chị nữ sinh cùng lớp với tôi thời đó xác nhận lại điều này có đúng hay không nhé. Xin cám ơn.


Hình Ban Giáo Sư Trường Gia Long 1958

Một kỷ niệm khác đáng nhớ hình như lúc tôi học đệ ngũ hay đệ tứ gì đó, tôi thường viết “thư tình” trao đổi với một nữ sinh nội trú có hộc tủ đựng sách vỡ ngay tại chỗ tôi ngồi học trong lớp. Thời ấy trường Gia Long còn giữ chế độ nội trú giúp đỡ những học sinh ở xa Saigòn có chỗ trú ngụ, ăn ở an toàn khi lên học ở Saigon. Phòng ngủ các nữ sinh thì ở trên tầng lầu các lớp học, còn sách vỡ của các nữ sinh nội trú thì được cất giữ ở trong một hộc bàn của ghế ngồi trong lớp để chiều tối khi không còn học sinh ban ngày đến học nữa, các cô nữ sinh nội trú này vào phòng đó lấy sách vỡ của mình ra mà học bài, làm bài.Thế là có một màn viết thư làm quen nhau giữa một nữ sinh ngoại trú là tôi và một nữ sinh nội trú tên là TML thì phải. Mỗi ngày chúng tôi gửi cho nhau một bức thư kể lể, tâm tình chuyện vui, chuyện buồn của đời học sinh cũng tha thiết lâm ly lắm trong vòng một năm thì chấm dứt vì năm sau tôi học lớp khác thì phải chuyển sang phòng học khác. Thế là chuyên tình “Lan và Điệp” giữa tôi và chị TML kéo dài được một năm. Vui buồn cũng được một năm mà thôi Chắc chị TML đó sẽ có một “cô bồ” mới khác ngồi đúng y chỗ của tôi đã ngồi năm trước và sẽ có một chuyện tình mới tiếp nối khác. Bây giờ tôi không biết chị TML “em còn nhớ hay đã quên” kỷ niệm vui vui ngày cũ.

Một kỷ niệm khác là thời tôi học lớp đệ tứ hay đệ tam gì đó, nhà trường có một quán ăn nho nhỏ ở trong hành lang trên đường đi xuống dãy lớp học cuối trường và phòng y tế. Quán có bán xôi, chè, kẹo, bánh ngọt v..v..để tới giờ chơi các cô nữ sinh bé bé ở lứa tuổi ô mai này ghé qua ăn quà. Mỗi lần thầy cô giáo vắng mặt không đến lớp vì một lý do nào đó là tôi chạy ù xuống quán này mua quà về lớp ăn ngay tức khắc .Hình như quán cũng có bán hột vit lộn ăn với rau răm chấm muối tiêu nữa thì phải? Ngon “hết xẩy con cào cào”!

Nói đến vụ ăn quà thì phải nói là “thầy chạy” các học trò nữ luôn vì cái màn ăn vụng ô mai, cóc chua, me chua, xoài chua chấm muối ớt ở cuối lớp là cái màn không bao giờ thiếu ở các lớp nữ sinh vì đó là “món tủ” của các cô. Hể nghe tiếng khúc khích cười ở cuối lớp là biết ngay phe ta đang hành động. Mấy nàng ngồi bàn đầu ít khi dám ăn vụng trong lớp vì bị ngay cặp mắt của thầy cô “chiếu tướng” rồi thì làm ăn gì cho được chứ. Quý cô ngồi ở bàn chót thường là đàn chị, cao lớn người nên phải ngồi bàn chót và có bản lỉnh hơn các em bé nhỏ, lùn beo nhát hít ngồi ở bàn trên. Chưa hết đâu, tan trường rồi, mấy cô còn ghé qua các gánh bán hàng rong trên đường bà Huyện Thanh Quan đường nhìn qua chùa Xá Lợi hay trên đường Đoàn thị Điểm làm một màn ăn quà vặt trước khi về nhà nữa đấy! Con gái mà lị!

Ngày xưa, chúng tôi đi học không có ăn diện, son phấn như nữ sinh thời nay. Nếu cô nào xí xọn, làm dáng thoa son đánh má hồng đi học thì dĩ nhiên là phải đẹp hơn là mấy người da trắng mặt trơn như lũ nhóc chúng tôi. Thế là chúng tôi có màn kháo nhau chạy đi xem mặt người đẹp rồi phê bình, khen chê tùm lum. Vui quá xá!

Riêng người viết mãi đến khi đã là sinh viên trường QGHC vẫn không có một chút phấn son khi đi học. Nhiều khi đi học vội vàng, tôi để nguyên khuông mặt phấn son vì đi ăn đám cưới hôm qua, thế nào tôi cũng bị “bà chị hai” lớn tuổi trong lớp rầy la là “son phấn nhiều sẽ làm hư da mặt bây giờ.” Tuy bị rầy la như thế nhưng bây giờ tôi vẫn kính yêu “bà chị hai” này vì chị đáng kính yêu thật.
Năm cuối cùng của lớp Đệ Nhất A6 là năm buồn nhất vì sau năm học này, bạn bè sẽ chia tay, không biết có còn được gặp lại hay không vì đưòng đời muôn vạn nẽo, có bạn sẽ đi theo “những cô áo đỏ sang nhà khác” rồi, có cô sẽ tiếp tục đi học tiếp trong các phân khoa đại học khác nhau. Thật là buồn!

Thế là có một màn viết “lưu bút ngày xanh” để làm kỷ niệm. Để không phải chờ đợi bạn này viết xong rồi mới chuyển sang bạn khác viết tiếp thì lâu quá nên tôi có “sáng kiến” phát cho các bạn thân thiết mỗi người 3 tờ “giấy pelure màu hồng” mỏng mỏng. Tôi yêu cầu bạn tôi viết đôi lời tâm sự và dán một tấm hình vào đó để làm kỷ niệm và dặn dò một tuần sau thì trao lại tôi 3 tờ giấy này. Thế là tuần sau đó tôi di thu lại thì có ngày một cuốn lưu bút ngày xanh rất đẹp màu hồng tình ái, mỗi người mỗi kiểu trang hoàng khác nhau. Có bạn thì “cọp dê” các câu thơ của các thi sĩ, văn sĩ đàn chị, có bạn thì tự sáng tác những câu thơ thật “mùi” để tặng tôi ví dụ như:
“Ảnh tôi xin gửi tặng người

Ghi làm kỷ niệm vài lời thơ hoa

Người về người có nhớ ta

Ta về ta nhớ người xa cách rồi”

Bây giờ nhìn những khuông mặt ngây thơ ngày cũ và đọc lại những vần thơ vụng dại dễ thương này tôi thấy vui buồn lẫn lộn.


Hình chụp chung Lớp Đệ Nhất A 6 năm 1963- Đố kiếm được SL đứng ở đâu? Smile!

Khi tôi vượt biên sang Mỹ, tôi đành phải bỏ lại hết tất cả những hình ảnh, sách vỡ ngày cũ ở nhà ba má tôi. Người cha già kính yêu của tôi đã góp nhặt, cất giữ và đóng lại thành một quyển sách nho nhỏ cất vào tủ sách của ông cùng với quyển album đám cưới của tôi, các quyển sưu tầm các câu danh ngôn và các tài liệu, sách vỡ cá nhân, nhật ký của tôi. Sau này tôi có dịp về thăm viếng cha mẹ, ba tôi trao lại tôi tất cả những gì của tuổi học trò ngày cũ của tôi. Vì thế tôi còn giữ được nhiều hình ảnh cũ, sách vỡ, tài liệu xưa của tôi là thế đó. Con xin cám ơn Ba đã chắt chiu gìn giữ những hình ảnh kỷ niệm đáng yêu này. Thật rất trân quý!

Theo thiển ý của người viết, thời áo trắng các trường trung học là thời kỳ đẹp nhất, thơ mộng nhất của đời học sinh vì khi bước chân vào đại học rồi thì bạn chỉ lo học làm sao cho ra trường sớm để đi làm việc cho rồi mà thôi chứ không có những phút giây mơ mộng nhiều như lúc còn học trung học nũa.

Tôi đã bắt đầu làm thơ năm 16 tuổi lúc đang học Đệ Tam, dù không phải là học sinh ban C Văn Chương. Những buổi chiều tan học ở trường Gia Long, nhìn anh học sinh lửng thửng đi theo sau tà áo trắng của một nữ sinh dưới hàng cây cao xanh lá trên đường Phan Thanh Giản, tôi thấy cuộc đời thơ mộng chi lạ. Đêm về tôi làm thơ, bây giờ đọc lại, tôi thấy bài thơ dễ thương quá vì có một chút gì vụng dại, một chút gì e ấp chứ không vội vàng, cuồng bạo như tình yêu tuổi học trò ngày nay.

Rồi thời gian qua mau, qua mau. Đã hết rồi những “Ngày Xưa Hoàng Thị, anh theo …Sương về” nữa. Bây giờ, nếu những cặp tình nhân ngày xưa có lấy được nhau, chắc cũng đã con đàn cháu đống rồi và cũng đã thay đổi tính tình ít nhiều. Ông thì hay “cự nự”, bà thì hay “càm ràm” chứ không còn chìu chuộng, nhẹ nhàng như ngày xưa nữa.

Cũng có thể là một điều may mắn cho những cặp tình nhân không lấy được nhau vì họ vẫn còn giữ mãi được hình ảnh, kỷ niệm đẹp ngày xưa, chứ lấy nhau rồi thì cũng sẽ trở thành hai con khỉ già chí choé tối ngày giống như nhà văn nữ Nguyên Nhung, một bạn văn của tôi, đã diễn tả qua bài viết “Hai Con Khỉ Già” vui nhộn nhưng cũng thấm thía lắm đấy!

Bây giờ xem lại những hình ảnh bạn cũ trường xưa, viết lại những kỷ niệm dấu yêu của thời nữ sinh áo trắng Gia Long, tôi thầy lòng buồn vô hạn. Thầy xưa bạn cũ bây giờ lưu lạc bốn phương trời, kẻ còn người mất, cuộc đời là hợp tan, tan hợp. Cũng đành thôi!
Cũng vì một chút luyến lưu kỷ niệm cũ nên tôi đã cất giữ những hình ảnh đẹp này trong trang Một Thưở Gia Long nơi trang nhà http://www.suonglamportland.wordpress.com của tôi để những người bạn cũ ngày xưa của tôi, nhờ một duyên may nào đó, sẽ gặp lại tôi khi đọc được bài viết này. Hy vọng thế!

Trong hiện tại, cũng nhờ trang Một Thuở Gia Long này mà tôi được có thêm những người bạn mới cũng là nữ sinh Gia Long ngày xưa, hoặc là “sư tỷ” của tôi, hoặc là “sư muội” của tôi. Vui mừng thay!

Xin chúc cho những người bạn nữ sinh Gia Long, dù cũ hay mới, dù thâm giao hay mới kết giao với tôi, vẫn nhớ vẫn thương về ngôi trường thân yêu của chúng mình.

Chúc các bạn nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc giữa chốn bụi hồng lao xao này nhé.

Mời quý bạn xem lại Youtube Ngày Xưa Hoàng Thị, một bài hát của tuổi học trò dễ thương của tuổi học trò qua link dưới đây:
Ngày xưa Hoàng Thị _ Thái Thanh

<iframe width=”420″ height=”315″ src=”https://www.youtube.com/embed/0JtXueFw0Qk&#8221; frameborder=”0″ allowfullscreen></iframe
Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Nguồn: tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi-Đặc san Gia Long Ngày Ấy Bây Giờ 2015- MCTN270-ORTB 675-42215)
Sương Lam
Website: http://www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Hình Sương Lam bây giờ mới nhất khi tham dự ĐHGLTG năm 2015 ở WDC

 

Xuân Hạnh Ngộ với Đại Hội Gia Long Thế Giới kỳ 7 ở Hoa Kỳ

Thưa các anh chị,

Chúng ta hình như ai cũng có “một thời để yêu” và “một thời để nhớ”.

Thời học sinh áo trắng là thời gian đáng yêu nhất với những mối tình ngây thơ vụng dại: yêu thầy cô, yêu cô bạn khác lớp, yêu chàng thư sinh áo trắng khác trường v…v…

Theo dòng đời thầy cũ bạn xưa tứ tán bốn phương trời không biết ai còn ai mất. Những kỳ đại hội, những buổi họp mặt là những dịp để chúng ta được gặp lại nhau để tâm sự vắn dài, nhớ lại kỷ niệm xưa hình ảnh cũ.

Xin mời quý anh chị cùng người viết tìm về một thoáng hương xưa qua bài tâm tình dưới đây.  Hy vọng rằng quý anh chị cũng sẽ có được “một thời để nhớ” như người viết.  Smile!

Sương Lam

 

 Xuân Hạnh Ngộ với Đại Hội Gia Long Thế Giới kỳ 7 ở Hoa Kỳ

Đây là bài thứ hai trăm sáu mươi chín (269) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Người viết và phu quân vừa trở về Portland sau khi đi dự Đại Hội Gia Long Thế Giới Lần Thứ 7 với chủ đề Xuân Hạnh Ngộ do Hội Cựu Nữ Sinh Gia Long Miền Đông tổ chức từ ngày 4-3 đến ngày 4-5-2015 tại Washington DC, thủ đô của nước Mỹ.

Chương trình họp mặt được tổ chức rất chu đáo và huy hoàng tráng lệ với 3 ngày đại hội chi tiết như sau:

1-Tiền Đại Hội (ngày 3 tháng 4 năm 2015)

Thời Gian:   11:00 sáng – 2:00 trưa
Địa Điểm:   Fortune Restaurant
2-Đại Hội (ngày 4 tháng 4 năm 2015)

Thời Gian:   4:30 chiều – 11:30 đêm
Địa Điểm:   Fairview Park Marriott Hotel
Địa chỉ:      3111 Fairview Park Drive, Falls Church, VA 22042, USA

3- Hậu Đại Hội – Du Ngoạn (ngày 5 tháng 4 năm 2015)

Thời Gian: 10:30 sáng – 9:30 chiều Viếng thăm các thắng cảnh vùng WDC

Có khoảng 6 cựu nữ sinh Gia Long ở Portland về tham dự  ĐHGLTG lần này.  Riêng người viết thì lúc nào cũng có phu quân đi kèm “bên em luôn có anh” cho có chút tình đìệu “tuổi không còn trẻ nữa” của chúng tôi và để cùng nàng sống lại tuổi học trò áo trắng ngày xưa. Smile!

Thật tình chúng tôi viếng thăm thủ đô Washington DC lần này với nhiều lý do: vừa đi họp đại hội Gia Long sau hơn 52 năm rời xa mái trường thân yêu ngày cũ, vừa đi thăm các thân hữu QGHC của người viết, vừa gặp mặt thân hữu THĐL của phu quân ở WDC đã từ lâu không gặp, vừa hội ngộ với các bạn văn nghệ mới quen trong Nhóm Cô Gái Việt về tham dự đại hội Gia Long, vừa đi ngắm hoa đào nở nổi tiếng ở thủ đô. Thế là một chuyến du ngoạn “tam tứ tiện việc sổ sách”đấy bạn ạ.  Không đi không được.

Thật rất cảm động khi được gặp lại những thầy cô giáo cũ của trường Gia Long dù có nhiều vị là các thầy cô giáo dạy GL sau khi người viết ra trường năm 1963. Các vị giáo sư GL bây giờ “tuổi hạc cũng khá cao” khiến cho người viết nhớ đến những vị giáo sư cũ như cô Hoa Lâu, cô Diệu Lan, Diệu Chước, Cô Khuê, cô Huởn, thầy Vĩnh Để, thầy Tường Minh, thầy Linh, thầy Lê Kim Ngân v…v. mà người viết là học trò ngày cũ, bây giờ không biết thầy cô ngày xưa đó, ai còn ai mất.   Thời gian qua mau, học trò của các vị giáo sư ngày xưa bây giờ cũng đã là bà nội, bà ngoại hết ráo rồi.

Trái tim tình cảm của người viết lại thêm một lần  xúc động khi nhìn tà áo trắng, áo tím nữ sinh  đặc biệt của trường nữ trung học Gia Long  ngày xưa do quý chị trong ban tổ chức mặc trong ngày đại hội. Hình ảnh này gợi thương gợi nhớ bao kỷ niệm “Một Thuở Gia Long”, tâm tình của người viết sẽ được đăng trong số báo tới nhé. Xin nhớ đón đọc nhé.

Bây giờ người viết xin kể bạn nghe về Đại Hội Gia Long Thế Giới kỳ 7 ở WDC để các cựu nữ sinh GL ở Portland và các bạn Gia Long ngày cũ của người viết không đi dự đại hội biết một tí tị về niềm vui Xuân Hạnh Ngộ này.

Người viết nghĩ rằng vợ chồng chúng tôi đã có phúc duyên gặp gỡ những người bạn rất tốt luôn thương mến, giúp đỡ chúng tôi trong nhiều trường hợp đặc biệt trong cuộc đời này. Xin cám ơn những người bạn tốt này, dù mới sơ giao hay thâm giao, đã làm cho chúng tôi thấy rằng chốn nhân gian này vẫn là nơi chốn của tình cảm yêu thương và quý mến nhau nếu chúng ta yêu mến nhau.

Ngày đầu tiên đến thủ đô Washington DC, vợ chồng chúng tôi và cô bạn KMH được anh chị Cửu Viên và Hồng Thủy, dù chị là dân Trưng Vương, xung phong đến đón hai cô em gái Gia Long đang ngơ ngác ở phi trường Dulles, xong rồi đưa đi ăn uống, dạo phố, đi chơi trong hai ngày đầu đại hội một cách thân tình, thương mến như người trong gia đình.  Tình cảm mến thương này thật làm cho vợ chồng chúng tôi cảm động vô cùng.  Xin một lời cảm tạ tình thương mến của anh chị CV và HT đã dành cho vợ chồng người viết.

Còn niềm vui nào hơn khi gặp gỡ những người bạn mới của Nhóm Cô Gái Việt chỉ biết mặt nhau qua hình ảnh trao nhau trên internet.  Thế là tay bắt mặt mừng! Thế là réo nhau chụp hình chung  với nụ cười duyên dáng để chia sẻ với các bạn khác trong nhóm xem cho vui luôn. Hình như có một cái gì đặc biệt mà ta gọi là “tâm ý tương thông” nên tuy chưa lần nào gặp mặt nhau ngoài đời mà chúng tôi đã nhận ra “phe ta” ngay.  Xin cám ơn cô Quỳnh Hoa, chị Hồng Thủy, chị Ngọc Hạnh, chị Kiều Mộng Hà, chị Ngân Bình, Phương Thúy đã góp nụ cười niềm vui chung với người viết trong chuyến Đông Du năm nay.

Người viết còn có phúc duyên được gặp gỡ những người bạn cũ thuộc phe anh THĐL và phe em thuộc nhóm QGHC.

Xin cám ơn anh chị Di và Thu Cúc thuộc nhóm bạn THĐL phe anh đã dẫn đi ăn Phở 75 nổi tiếng vùng Hoa Thịnh Đốn rồi dẫn về nhà ca hát líu lo vui vẻ bên nhau.  Nhà của anh chị có thể xem như một phòng tập gym thượng hạng đầy đủ các dụng cụ thể thao đấy.  Smile!

Úi chào! Phở 75 ngon và rẻ hơn phở ở Portland, bạn ạ.  Phở 75 chỉ chuyên về Phở mà thôi, không bán các món linh tinh khác ngoài Phở và chỉ nhận trả tiền mặt mà thôi chứ không nhận cà thẻ đâu nhé. Nếu Bạn không có đem theo tiền mặt, xin mời bạn đến rút tiền ở một máy rút tiền đặt sẵn trong tiệm để lấy tiền mặt trả tiền phở.  Hách xì xằng chưa? Tuy nhiên, tiệm phở này không có món ngò gai kèm theo rau quế như người viết đã yêu cầu ở Portland.  Thế là mất một điểm rồi!  Tuy thế, tiệm phở lúc nào cũng đông khách dầu không phải là ngày cuối tuần.  Nghe nói ông chủ tiệm phở 75 rất giàu, có nhiều chi nhánh phở 75 quanh vùng WDC và nhiều cơ sở kinh doanh khác, nhưng rất tiếc là ông đã không sống thọ để hưởng phước với bà vợ trẻ của ông.

Trong niềm vui hội ngộ với nhóm bạn đồng môn QGHC thuộc nhóm bạn phe em, người viết  xin cám ơn anh chị NKHH đã đãi ăn trưa buffet ngon lành tại Hibachi Chantilly ngon và rẻ hơn buffet ở Portland nhiều lắm.  Không ngờ giá cả  ăn phở và ăn buffet ở thủ đô lại rẻ hơn giá cả ăn phở và buffet ở nhà quê tỉnh lẻ Portland, Oregon nhỉ? Lạ thật!

Xin cám ơn anh chị NTPhát đã ân cần đưa đón trong thân tình gia đình trong hai ngày vợ chồng người viết lưu ngụ nơi mái ấm gia đình của anh chị.  Hy vọng sẽ  được xem hình chụp những cây hoa đào đẹp trước nhà anh chị.  Tình cảm dễ thương đó đã làm cho chúng tôi rất cảm động và trân quý.

Cám ơn anh chị Trần Hồng đã khoản đãi một buổi tiệc họp mặt các đồng môn QGHC miền Đông với món tôm hùm và phở gà độc đáo do phu nhân của anh phụ trách. Các nàng dâu QHHC miền Đông còn đóng góp thêm nhiều món ăn ngon lành khác nữa.  Các chị thật là dễ thương và giỏi quá! Chị Oanh Tạ và vợ chồng người viết nhân về dự ĐHGLTG cũng được mời ăn luôn. Đúng là người viết có số được ăn ngon!  Smile!

Đây là lần đầu tiên vợ chồng người viết tham dự đại hội Gia Long thế giới nơi xứ Mỹ. Với hơn 800 người tham dự đã nói lên tình thương mến hoài niệm về kỷ niệm cũ của những cựu nữ sinh Gia Long và sự thành công của ban tổ chức Đại Hội Gia Long Thế Giới lần này.

Ngoài việc phát hành đặc san Gia Long Ngày Ấy và Bây Giờ dầy hơn 300 trang với nhiều bài vỡ giá trị và hình ảnh đặc biệt do các giáo sư GL, cựu nữ sinh GL, thân hữu GL và rể GL đóng góp, được xem như là “tinh thần của Gia Long”, người viết phải công nhận chương trình văn nghệ của đêm đại hội thật là xuất sắc, đầy nghệ thuật và phát huy tinh thần quốc gia cao độ với những màn hoạt cả, màn vũ linh động.  Đúng là “linh hồn của Đại Hội Gia Long Thế Giới.

Ca sĩ Nguyên Khang đã trình bày nhiều bản nhạc thật hay, thật nồng ấm và cũng thật “quậy” theo yêu cầu của quý vị thích chương trình dạ vũ đến nổi quá giờ chương trình ấn định.

Mời xem You tube một màn trình diễn văn nghệ trong ngày ĐHGLTG-  Cám ơn chị NH đã chuyển gửi. Đẹp lắm! Smile!

Youtube SaigondeplamDHGLTG
https://www.youtube.com/watch?v=W_43S1ijylw&feature=youtu.be

Dĩ nhiên bất cứ tổ chức sinh hoạt cộng đồng nào cũng có nhiều điều sơ suất ngoài ý muốn nhưng nhìn chung, chúng ta cũng nên thông cảm và cám ơn sự hy sinh công sức và thời gian của ban tổ chức Đại Hội Gia Long Thế Giời kỳ 7 này vì ít nhiều gì ban tổ chức cũng đem lại niềm vui cho nhiều người. Người viết có người bạn nằm trong ban tổ chức đại hội đã phải kéo ông xã vô phụ giúp. Chính mắt người viết đã thấy phu quân của người bạn này chạy tới chạy lui phụ giúp bà xã, còng lưng bưng các thùng đựng thức ăn trưa cho buổi du ngoạn. Xin một lời cám ơn và khen ngợi các “chàng rể Gia Long” này một phát.  Smile! (Hello-SD&NKHH)

Một điều người viết hơi buồn là chưa đủ phúc duyên được ngắm 3000 cội hoa đào Nhật Bản tặng cho  Hoa Kỳ  nở đẹp dọc theo  dòng sông Potomac  như ý nguyện vì năm nay thời tiết  miền Đông quá rét lạnh nên hoa đào không nở kịp vào cuối tháng 3 đầu tháng 4 như thường lệ.  Nếu chúng tôi ở lại WDC đến ngày 4-11-15 thì sẽ được xem hoa đào nở rộ và hội Hoa Đào hằng năm.  Âu cũng là chưa đủ phúc duyên xem hoa đào! Cũng đành thôi!

Thôi thi xin mời bạn xem tạm hoa đáo nở và cherry blossom Festival qua youtube của cô Nam Anh Ho được post trên youtube nhé.  Xin cám ơn co Nam Anh Ho.

2015 Hoa Anh Đào nở rộ (Peak Bloom)-Washington DC

Bài tâm tình này xin được thay cho lời cám ơn của người viết gửi đến những người bạn tốt mà người viết đã có phúc duyên gặp gỡ trong chuyến Đông Du năm nay.

Cũng xin cám ơn ban tổ chức ĐHGLTG kỳ 7 đã bỏ nhiều công sức và thời gian để đem lại niềm vui hội ngộ và làm sống lại những tình cảm dễ thương một thời áo trắng của những cựu nữ sinh trường nữ trung học Gia Long, trong đó có người viết.

Chúc Bạn nhiều sức khỏe và vạn sự an lành trong cuộc sống.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Nguồn: tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi-MCTN269-ORTB 674-41415)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Buồn Vui Tháng Bảy Xứ Người

Thưa quý anh chị,
Ngày mai là ngày Lễ Mừng Độc Lập của Hoa Kỳ. Xin được chia sẻ tâm tình của một người dân nơi xứ lạ tha hương nhân ngày vui của những người bạn nước Mỹ.
Sương Lam

Buồn Vui Tháng Bảy Xứ Người

 

 

 

Bây giờ là tháng Bảy. Tháng Bảy nơi xứ Mỹ tưng bừng náo nhiệt vì có Ngày Lễ Mừng Độc Lập hơn 200 trăm năm dựng nước.

Xin được tóm tắt lịch sử Ngày Độc Lập  Hoa Kỳ để mở mang thêm kiến thức về ngày lễ quan trọng này vì dù sao đi nữa chúng ta cũng là người dân nơi xứ Mỹ, quê hương thứ hai của chúng ta.

Ngày Độc Lập Hoa Kỳ

Tại Hoa Kỳ, Ngày Độc Lập, còn gọi là 4 tháng 7 (the 4th of July), là một ngày lễ liên bang để kỷ niệm Tuyên ngôn Độc lập được ký năm 1776.

Ngày lễ này thường được đi kèm với những cuộc diễn hành, liên hoan ngoài trời, và nhiều buổi lễ công cộng. Từ năm 1777, pháo bông đã được đốt để đón mừng ngày lễ.

Lịch sử

Tuy ngày 4 tháng 7 đã được kỷ niệm từ lâu, nhiều người cho rằng ngày này không chính xác. Trong cuộc Chiến tranh Cách mạng, những người thuộc địa ở vùng Tân Anh (New England) đã đấu với Anh từ tháng 4 năm 1775. Kiến nghị đầu tiên trong Quốc hội Lục địa để giành độc lập được đưa ra trong ngày 8 tháng 6. Sau khi có nhiều bàn cãi, Hội nghị đã bí mật bầu (12-0) đòi độc lập từ Đế quốc Anh trong ngày 2 tháng 7. Hội nghị sau đó sửa đổi văn bản tuyên ngôn cho đến sau 11 giờ ngày 4 tháng 7, khi 12 thuộc địa bầu chấp nhận và đưa ra một phiên bản chưa ký cho các nhà in. (New York không bầu trong cả hai cuộc). Philadelphia đón mừng Tuyên ngôn bằng cách đọc nó với công chúng và đốt lửa mừng trong ngày 8 tháng 7. Mãi đến ngày 2 tháng 8 thì một phiên bản sạch mới được các thành viên trong hội nghị ký, nhưng vẫn giữ bí mật để họ khỏi bị quân Anh đánh trả đũa.

John Adams, được Thomas Jefferson cho là một trong những người quan trọng nhất trong phía đòi độc lập, viết thư cho vợ Abigail trong ngày 3 tháng 7 rằng ông tin rằng ngày 2 tháng 7 sẽ được kỷ niệm làm ngày độc lập trong các thế hệ tới. Ông đã sai hai ngày. Tuy biểu quyết trong ngày 2 tháng 7 là việc quyết định, ngày 4 tháng 7 là ngày được viết trong bản tuyên ngôn. Văn bản của Jefferson, sau khi được Hội nghị hiệu đính, được chấp nhận trong ngày 4. Đó cũng là ngày đầu tiên dân chúng Philadelphia nghe được tin về việc đòi độc lập chính thức này.

Phong tục

Ngày Độc lập được chào đón với những biểu hiện yêu nước. Nhiều nhà chính trị thường đọc diễn văn ca ngợi các di sản và người dân của Hoa Kỳ. Các gia đình thường làm cuộc liên hoan ngoài trời, thường tụ họp với những người bà con ở xa, vì được nghỉ nhiều ngày cuối tuần hơn. Các cuộc diễn hành được diễn ra sáng ngày 4, vào buổi tối thường có pháo bông ngoạn mục. Trong dịp lễ thì nhiều gia đình treo cờ Hoa Kỳ ở trước nhà để mừng

Trong một số tiểu bang, dân thường được phép mua pháo bông nhỏ hơn để đốt. Vì lý do an toàn, một số tiểu bang cấm điều này hay hạn chế cỡ của pháo bông.(Nguồn:  Trích trong vi.wikipedia.org)

Những năm mới đến xứ Mỹ, người viết cũng  nôn nao sửa soạn mền chiếu, thức ăn thức uống để sang Vancouver, WA xem đốt pháo bông và cùng chung vui với cư dân sở tại.  Thật là náo nhiệt, thật là vui vẻ. Những năm sau này, người viết ở nhà xem đốt pháo bông trên Tivi cho “tiện việc sổ sách” để khỏi mệt tấm thân “không còn trẻ nữa” của mình.

Nhìn những chùm pháo bông sáng đẹp trên bầu trời, nhìn những em bé nhảy múa ca hát vô tư, nhìn những nụ cười ánh mắt của người dân Mỹ đón mừng lễ hội một cách thoải mái, tự do trên màn ảnh, tôi thấy đất nước Mỹ này quả thật an bình, hạnh phúc.  Tự nhiên trái tim của một người sống hơn 30 năm nơi xứ người bừng dậy lên tình cảm vui buồn lẫn lộn.

“Tháng Bảy nơi đây nắng hồng buổi sáng

Hoa nở đầy vườn muôn sắc khoe xinh

Khắp chốn muôn nơi, đờn trống xập xình

Mừng ngày Độc Lập hơn hai trăm năm lập nước 

 

Tháng Bảy chốn xưa, kẻ sau người trước

Lẳng lặng ra đi bỏ cửa bỏ nhà

Bỏ lại quê hương, cha yếu mẹ già

Tìm bến Tự Do ở nơi xa chốn lạ

 

Một kiếp thuyền nhân lênh đênh nơi biển cả

Sóng nước bập bềnh trôi nổi chiếc thuyền con

Quyết chí ra đi với hy vọng sống còn

Cho con trẻ đựơc sống đời hạnh phúc”

(Trích trong Bài Tình Thơ Tháng Bảy- Thơ Sương Lam)

Và chúng tôi đã đến được bến bờ Tự Do và đinh cư ở Portland đã hơn ba chục năm qua.  Chúng tôi đã bắt đầu xây dựng lại cuộc sống mới từ con số không với hai bàn tay trắng vì khi vượt biển ra khơi trên chiếc thuyền con  bé nhỏ, chúng tôi chẳng mang theo gì ngoài hình hài ốm yếu và ý chí sống còn vì hai chữ Tự Do.

“Tôi đã đến xứ người đầy ơn phước

Của Phật Trời, của ân đức Mẹ Cha

Đã đến nơi đây tôi mới hiểu được là

Hai chữ Tự Do đong đầy nước mắt

 

Mấy chục năm rồi tôi đây góp mặt

Cùng góp vui hoặc lặng lẽ chia buồn

Với người dân nơi xứ lạ tha hương

Trái tim nhỏ tôi chia đều hai nữa

 

Một nữa mảnh tôi thành tâm nguyện hứa

Vẫn dành cho nơi cố quốc thân yêu

Một nữa kia, tôi xin nguyện một điều:

Đền ân nghĩa người dân nơi xứ lạ”

(Thơ Sương Lam)

Chúng ta có thể học được nhiều bài học rất hay qua những  câu chuyện kể đọc được trong sách vở hay được sưu tầm trên internet.

Mời bạn cùng đọc với người viết mẫu chuyện dưới đây để tìm hiểu ta sẽ học được gì qua mẫu chuyện này

Con Chim Trong Bàn Tay

Người Ba Tư có kể câu chuyện ngụ ngôn như sau:

Ngày xưa, tại quảng trường của một thành phố nọ, có một nhà hiền triết xuất hiện và tuyên bố giải đáp được tất cả mọi thắc mắc của bất cứ ai đến vấn kế.

Một hôm, giữa đám người đang say mê lắng nghe nhà hiền triết, có một mục tử từ trên núi cao đến. Nghe tiếng đồn về sự thông thái và khôn ngoan của nhà hiền triết, anh muốn chứng kiến tận mắt, nghe tận tai và nhất là để hạ nhục nhà hiền triết giữa đám đông.

Anh tiến đến gần nhà hiền triết, trong tay bóp chặt một con chim nhỏ. Anh đặt câu hỏi như sau: “Thưa ngài, trong tay tôi có cầm một con chim. Ngài là bậc thông thái biết được mọi sự. Xin ngài nói cho tôi biết con chim tôi đang cầm trong tay sống hay chết?”

Nhà hiền triết biết đây là một cái bẫy mà người mục tử tinh ranh đang giăng ra.

Nếu ông bảo rằng con chim đang còn sống, thì tức khắc người mục tử sẽ bóp cho nó chết trước khi mở bàn tay ra.  Còn nếu ông bảo rằng con chim đã chết thì lập tức con người khôn manh ấy sẽ mở bàn tay ra và con chim sẽ bay đi.

Sau một hồi thinh lặng, trước sự chờ đợi hồi hộp của đám đông, nhà hiền triết mới trả lời như sau: “Con chim mà ngươi đang cầm trong tay ấy sống hay chết là tùy ở ngươi. Nếu ngươi muốn cho nó sống thì nó sống, nếu ngươi muốn cho nó chết thì nó chết”.

(Nguồn: Phật Học Tịnh Quang Canada)

Theo thiển ý, chúng ta là người quyết định cuộc đời của chúng ta.   Hạnh phúc hay đau khổ, đa phần là do ta quyết định nhiều hơn là do sự giúp đỡ của người khác, mặc dầu đôi lúc rất cần. Nếu ta muốn sống hạnh phúc, sung sướng thì ta phải cố gắng học tập, khắc phục mọi trở ngại, mọi nghịch cảnh, mọi cám dỗ, sống thương yêu và cư xử tốt với mọi người, làm chuyện thiện lành, tự tạo cho mình những nghiệp duyên tốt đẹp thì chúng ta sẽ được thành công, sẽ sống hạnh phúc, an lành. Bằng ngược lại, thì chúng ta sẽ cảm thấy bất an, đau khổ.  Người viết cũng thưòng hay tự bảo mình:  “Do the best I can” trong bất cứ việc gì, phần còn lại thành hay bại xin tùy thuộc vào “Ý Trời”?  Còn bạn thì sao?

Happy July 4th

Mời bạn thưởng thức các youtube về Ngày Lễ Độc Lập tại hoa Kỳ dưới đây:

Happy Fourth of July / Fireworks 2012

https://www.youtube.com/watch?v=HFbh26NdyE0

Disney’s Celebrate America! – A Fourth of July Concert in the Sky Fireworks 2013 July 1st Disney

https://www.youtube.com/watch?v=bUJqcu4tWw4

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Hình ảnh và tài liệu sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi- MCTN232-ORTB633-7314)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Đọc sách Cũng Vui Lắm

 photo sach1.jpg

 

Thưa quý anh chị,

Kính mời quý anh chị đọc thử xem đọc sách có vui không nhé.  Smile!

Sương Lam

Đọc sách Cũng Vui Lắm

Nói đến chuyện đọc sách thì không phải ai cũng thích đọc sách hết vì mỗi người mỗi tính, mỗi sở thích khác nhau.  Có người thích đọc tiểu thuyết, có người thích đọc truyện kiếm hiệp, có người lại thích đọc sách văn chương nghệ thuật, có người thích đọc sách khoa học kỹ thuật, có người thích đọc sách tôn giáo tâm linh và cũng có người thích đọc sách chính trị, binh thư chiến lược v..v

Ngày xưa  nhiều bậc cha mẹ không muốn cho con gái  học chữ, đọc sách nhiều vì sợ con gái đọc tiểu thuyết ái tình lãng mạn rồi bắt chước các nhân vật trong tiểu thuyết hay học chữ nhiều để viết thư tình cho trai thì nguy quá!   Cha mẹ tôi tuy thuộc thành phần cấp tiến, thường khuyến khích chúng tôi học hành giỏi dắn để sau này có công danh sự nghiệp tốt đẹp nhưng vẫn nghiêm cấm chúng tôi không được đọc tiểu thuyết, thơ văn, ca nhạc. Vào thập niên 50-60 ở Việt Nam, cha mẹ có rất nhiều quyền uy đối với con cái và giáo dục gia đình rất nghiêm khắc, nhất là đối với con gái.  Ba tôi có một tủ sách quý nhưng không cho phép các chị em chúng tôi đến gần tủ sách này vì sợ chúng tôi mê đọc sách rồi sao nhãng việc học hành.

Tôi còn nhớ ngày xưa có những tiệm cho mướn sách tiểu thuyết của các nhà văn nổi tiếng như Nhất Linh, Hòang Đạo, Bà Tùng Long, Bình Nguyên Lộc, Văn Quang, Nguyễn Đạt  Thịnh v..v Những người chủ tiệm này không cho mướn nguyên cuốn sách mà cho mướn từng chương, từng đọan một quyển sách trong vòng một tuần lễ mà thôi. Người mướn sách đọc xong, đem trả phần đã mượn rồi mới được tiếp tục mướn phần kế tiếp.  Trong những người mướn sách đó có tôi, bạn ạ! Vui không?

Trong số tử vi của tôi có sao Văn  Xương, Vũ khúc, Phưọng Các chiếu mệnh hay sao nên tôi rất thích đọc sách.  Thế mới khổ!  Tôi bị ba tôi cấm  đọc sách ở nhà, thôi thì tôi phải lén ba tôi đi mướn sách ở ngoài xem mới được.  Đem sách về nhà rồi, tôi phải đọc lén trong phòng vệ sinh hoặc chờ đến khuya ba má tôi đi ngủ, tôi mới đem sách ra đọc.  Tiền ba má cho ăn quà, tôi để dành đi mướn sách về đọc.

Thật cũng vui và cũng hồi hộp nữa vì nếu bị ba tôi bắt gặp tôi đang đọc tiểu thuyết, thế nào tôi cũng bị đòn.  May quá! Ba tôi không biết được con gái cưng của ba đã lén đọc sách và tiểu thuyết trong mấy năm trời vì tôi học hành đàng hoàng, đổ đạt kết quả đáng khen.  Đến khi tôi đổ Tú Tài hai ở trường nữ trung học Gia Long và trúng tuyển vào HVQGHC, ba tôi mới cho phép  tôi được tự do đọc sách thoải mái, không còn bị la rầy nữa vì lúc bấy giờ tôi đã là sinh viên rồi chứ lị!

Quyển Góp Nhặt Cát Đá cuả Thiền Sư Nhật Bản Muju  viết vào thế kỷ XIII do  Đỗ Đình Đồng dịch và quyển  Một Quan Niệm Về Sống Đẹp của Lâm Ngữ Đường (Trung Hoa) do Nguyễn Hiến Lê lưọc dịch là hai quyển sách mà tôi thích nhất và tôi tâm đắc nhất.  Đời sống tâm linh ngày nay của tôi chịu ảnh hưởng phần nào bởi những câu chuyện Thiền và quan niệm sống được trình bày trong hai quyển này.

Tôi đã đọc hai quyển này năm 18 tuổi và bây giờ đọc lại, tôi thấy hình như  hay hơn và thấm thía hơn.  Đầu óc mê muội của tôi hình như được phát quang hơn giống như tác giả  Lâm Ngữ Đường đã nói trong chương “Sách và Đọc sách” như sau:

“Tuổi trẻ đọc sách như nhìn trăng qua cái kẽ, lớn tuổi đọc sách như ngắm trăng ở ngoài sân, tuổi già đọc sách như thưởng trăng trên đài.  Do từng trải nhiều hay ít mà sở đắc nhiều hay ít.”

Hãy nghe Lâm Ngữ Đường  nói về nghệ thuật đọc sách như sau, bạn nhé!

“Thú đọc sách bao giờ cũng được coi là một trong cái thú tao nhã của đời sống văn minh; những người ít được đọc sách vẫn thường kính trọng và thèm cái thú đó. Điều đó dễ hiểu.  Một người không có thú đọc sách bị giam hãm trong một thế giới chật hẹp về không gian và thời gian; suốt đời quanh quẩn trong cái vòng thường lệ, chỉ tiếp xúc, chuyện trò với vài người quen, không thoát ra khỏi cái ngục đó.  Nhưng cầm một cuốn sách trên tay là tức thì người đó sống trong một thế giới khác hẵn; nếu cuốn đó là  một cuốn hay thì người đó  có được một người giỏi đàm thoại kể chuyện cho nghe, dẫn dắc vào một thế giới khác, một thời đại khác.”

Không hiểu bạn có thấy đúng không, riêng tôi thì thấy đúng lắm!

Đôi lời tâm sự với bạn về cái thú đọc sách cho vui.  Nếu bạn thu xếp được thời giờ thì cũng nên đọc sách cho vui, bạn nhé!  Không chừng rồi đây bạn cũng sẽ mê sách như mê người đẹp vậy vì trong sách có người đẹp mặt đẹp như ngọc đấy, bạn ạ!  “Thư trung hữu nữ nhan như ngọc” mà lị!

Bây giờ nhiều sách hay được đưa vào  trong các diễn đàn internet hay những trang mạng chuyên về văn học nghệ thuật, tha hồ cho bạn đọc bất cứ lúc nào tùy thích mà không phải trả một đồng xu nào hết.  Bạn không tìm đọc thật là phí của trời đấy!

Xin mời Bạn đọc một mẫu chuyện Thiền dưới đây được trích trong quyển sách Góp Nhặt Cát Đá mà người viết giới thiệu ở phần trên nhé:

Thế À

Thiền sư Hakuin được người chung quanh ca tụng là người sống trong sạch. Một gia đình người Nhật có một tiệm bán thực phẩm gần nơi Hakuin ở. Họ có một cô con gái xinh đẹp. Bất ngờ, một hôm cha mẹ cô gái khám phá ra cô có thai.
Việc này làm cho cha mẹ cô gái nổi giận. Cô gái không chịu thú nhận người đàn ông cô chung đụng là ai, nhưng sau bao nhiêu là phiền phức , cuối cùng lại là tên Hakuin.
Phẫn nộ vô cùng , cha mẹ cô gái đến ngay vị thầy này. Hakuin chỉ thốt lên vỏn vẹn hai tiếng:
– “ Thế à” rồi thôi
Sau khi đứa bé sinh ra, nó được mang tới trao cho Hakuin. Lúc đó Hakuin đã mất hết danh dự, nhưng việc này không làm cho Hakuin buồn. Hakuin săn sóc đứa bé rất tử tế. Hakuin xin sữa của những bà mẹ hàng xóm và những đồ dùng cần thiết cho đứa bé.

Một năm sau cô gái không còn chịu đựng được nữa. Nàng nói sự thật với cha mẹ nàng rằng người cha thật sự của đưá bé không phảI là Hakuin mà là một thanh niên bán cá ngoài chợ.
Lập tức cha mẹ cô gái đến ngay Hakuin xin Hakuin tha lỗi và xin đem đứa bé về.

Hakuin ưng thuận. Khi trao lại đứa bé, Hakuin cũng chỉ thốt hai tiếng : “Thế à!”

(Nguồn: Trích trong Góp Nhặt Cát Đá – Thiền Sư Muju- Đỗ Đình Đồng dịch )

Bạn đã học được một bài học gì qua mẫu chuyện Thiền này?  Người viết thường cầu nguyện sẽ có một ngày nào đó, chúng ta sẽ học và hành được đức tính từ bi và có được cái tâm an nhiên tự tại như thiền sư Hakuin trong câu truyện nói trên.

Người viết nhớ là đã đọc ở đâu đấy một mẫu tin về một nhà sư trẻ ở Việt nam cũng có một “nỗi oan Thị Kính” như trên và sau đó mọi việc đã được xác nhận sự thực. Dĩ nhiên là nhà sư này đã được minh oan và nhận được sự tôn kính của mọi người.  Có phải chăng nhà sư trẻ này đã học được bài học từ bi từ thiền sư Hakuin?

Nói đến sách là nói đến kinh điển. Mời quý bạn cùng đọc mẫu chuyện Thièn dưới đây để thấy  rằng việc cứu giúp các nạn nhân khốn khổ vì thiên tai bảo lụt, đói khổ, bịnh dịch ngay trong những lúc cần thiết nhất phải  được xem là việc làm thực tế và có giá trị hơn là ước nguyện ấn tống kinh điển.

Ấn tống kinh điển

Tetsugen [Triệt Thông Đạo Tuyên, Tetsugen Doko (J), 1630-1682, Lâm Tế tông Nhật – LND], một kẻ mộ Thiền ở Nhật, quyết định ấn tống kinh Phật, lúc bấy giờ chỉ bằng Hán ngữ. Bản in tạng kinh phải được khắc bằng bản gổ đến sáu ngàn tấm, một công tác to lớn vô lường.

Tetsugen bắt đầu du hành và quyên tiền đóng góp của bá tánh thập phương. Vài kẻ có lòng, biếu ông cả trăm lượng vàng, nhưng hầu hết còn lại thì chỉ cúng vài xu. Ông cảm tạ mỗi khách bố thí lòng tri ân ngang nhau. Sau mười năm Tetsugen kiếm đũ số tiền để khởi sự công tác.

Nhưng lúc ấy sông Uji (Hữu Thời – LND) gây lụt lội. Nạn đói kéo theo. Tetsugen dùng tiền đã quyên góp được để in kinh, phân phát cứu đói. Rồi ông ta lại bắt đầu đi quyên góp trở lại.

Vài năm sau, một trận ôn dịch tràn lan khắp nơi. Lần nữa, Tetsugen lại phân phát hết tiền quyên góp để cứu nhân độ thế.

Ông lại khởi công lần thứ ba, và sau mười hai năm ông đạt được ước nguyện. Bản gỗ in bộ kinh đầu tiên hiện được trưng bày tại Tu viện Obaku (Chùa Hoàng Bá – LND) ở Kyoto.

Người Nhật thường truyền tụng cho con cháu nghe rằng Tetsugen đã làm ra ba bộ kinh, và rằng hai bộ đầu còn vượt trội hơn bộ chót.
(Nguồn: Trích trong 101 Chuyện Thiền)

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn.Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Nguồn: tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên internet, qua email bạn gửMCTN222-ORTB622-418-14)

Hai Chữ Tạ Ơn

 Chào quý anh chị,

Chắc hẵn chúng ta  cũng đã có lần phải tạ ơn người khác đã giúp đở chúng ta trong cuộc sống  Mỗi người bày tỏ lòng biết ơn bằng một phương cách khác nhau .

  Hy vọng quý anh chị cũng sẽ cùng có một cảm nghĩ như SL sẽ tâm tình qua  bài viết  Hai Chữ Tạ Ơn và đọc Bài Thơ Cảm Tạ được anh Trinh Huỳnh minh hoạ rất thanh nhã  dưới đây,  Cám ơn anh TH.

https://i0.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/ThoSuongLam/baithocamta_THdesign.jpg

Hai chữ Tạ Ơn

Phần 1

Bây giờ là mùa lễ Tạ Ơn.  Sống trong cõi đời này chúng ta mang ơn rất nhiều người và cũng một đôi lần chúng ta đã làm cho người khác phải cám ơn ta. 

Đạo đức văn hóa Việt nam đặt nặng việc tri ân báo đáp với những kẻ đã ban ơn cho ta

Chúng ta mang ơn Tổ tiên, cha me đã sinh thành dưỡng dục chúng ta khôn lớn thành người.

 Chúng ta thường nghe những câu ca dao, tuc ngữ như sau:

 Con người có Mẹ có Cha

 Như cây có cội, như sông có nguồn

 Có những bài hát nhắc nhở chúng ta phải biết nhớ ơn tổ tiên, cha mẹ:

 Uống nước nhớ nguồn

 Làm con phải nhớ

 Công Cha như núi Thái Sơn

 Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra 

 Những người không biết nhớ ơn cha mẹ là hạng người bất hiếu.  Thật đáng trách!

 Ngoài xã hội, chúng ta cũng đã từng mang ơn Thầy Cô giáo đã dạy dỗ và truyền trao cho chúng ta những kiến thức cần thiết để cho đời sống chúng ta đuợc thăng hoa tốt đẹp:

 Gươm vàng rớt xuống hồ Tây

 Công Cha cũng trọng, nghĩa Thầy cũng sâu

 Chúng ta mang ơn những chiến sĩ đã hy sinh vì tổ quốc để cho chúng ta đưọc sống còn trong tự do, hạnh phúc.

Chúng ta cũng mang ơn những người dân bản xứ đã mở rộng vòng tay đón nhận chúng ta để chúng ta được sống an bình  nơi tha hương xứ lạ.  Chúng ta cám ơn những bạn bè thân mến, những thiện hữu tri thức đã chia sẻ với chúng ta những vui buồn trong cuộc sống.

 Còn nhiều lắm những người chúng ta phải mang ơn trong cuộc đời này, phải không bạn?

 Chắc hẵn Bạn sẽ đồng ý với tôi qua lời thơ dưới đây:

 Tôi viết xuống đây bài thơ cảm tạ

Đến Phật, Trời ban hồng phúc thiện duyên

Giúp cho tôi hiểu nghiệp quả, nhân duyên

Nhận ân nghĩa, phải tri ân đền đáp

 ( Trích trong  Bài Thơ Cảm Tạ- Thơ Sương Lam)

Trong việc cho và nhận đôi khi chỉ cần  hai chữ « cám ơn » cũng đã làm thay đổi hẵn cuộc đời của một tên cường đạo, nếu kẻ ấy biết giá trị của hai chữ Cám Ơn .

 Xin mời quý bạn đọc qua chuyện Thiền nho nhỏ dưới đây:

 Trộm Cướp Giác Ngộ

 Có một tên cường đạo đến đánh cướp Thiền Sư Thất Lý trong lúc Ngài đang công phu chiều:

–          Đưa tiền đây, nếu không ta sẽ lấy cái mạng già của ngươi.

–          Ta đang tụng kinh, tiền trong ngăn kéo, ngươi hãy tự lấy, nhưng nhớ chừa cho ta một ít để nộp thuế.

Tên cường đạo vơ vét tiền rồi bỏ vào bao tính chuồn đi.  Nhà sư bảo:

–          Nhận đồ người khác nên biết cám ơn chứ !

Hắn trả lời « ca’m ơn »  rồi ra đi.

 Sau đó tên cướp bị bắt vì đã gây nhiều tiền án, trong đó có khai là có lấy tiền của Thiền sư. 

 Quan cho mời Thiền sư đến đối chứng lời khai, bèn hỏi:

–          Tên này cướp tiền của ông phải không ?

Thiền sư nói:

     _  Hắn không có cướp tiền của tôi.  Tiền thì tôi cho hắn và hắn cũng đã cám ơn tôi rồi.

Sau khi mãn hạn tù về, tên cướp liền đến Thiền sư Thất Lý xin làm đệ tử .

 Lời bình :  Bỏ đao xuống, đồ tể thành Phật.  Đó là việc khó có.  Dùng sức mạnh gì để khiến người bỏ đao xuống đây ?

 (Nguồn : Trích trong Thiền là gì?  Biên soạn: Giác Nguyên)

 Chúng ta cũng thường nghe nói « Đông Tây không bao giờ gặp nhau » .  Tuy nhiên người viết  thấy đôi khi Đông Tây cũng gặp nhau qua sự cho ơn và nhận ơn như sau:

 Trong Đông phương xử thế  với Viễn Thị Thế Phan:

 “Làm ơn cho ai thì chớ kể 

Chịu ơn của ai thì chớ quên”

 Trong Tây Phương xử thế với Ngạn ngữ Tây Ban Nha:

 “Người cho phải làm thinh

Người nhận phải nói”

 Như vậy, chúng ta có thể hiểu cả Đông và Tây đều đồng ý như nhau là người ban ơn cần “Thi ân bất cầu báo” nhưng người nhận ơn cần phải ghi nhớ trong lòng để mà trả ơn người đã ban ơn cho mình.  Bạn đồng ý chứ?

 Còn tiếp…

 Cám ơn quý anh chị đã đọc đến đây.  Mời quý anh chị  thưởng thức  youtube  Giữ Đời Cho Nhau  với tiếng hát của Nhạc sĩ Từ Công Phụng để tạ ơn em.

Cám ơn nhạc sĩ TCP nhé.  Smile!

 

 Xin click vào link hoặc hình dưới đây để xem Youtube

Giữ Đời Cho Nhau- Từ Công Phụng

http://www.youtube.com/watch?v=027d1zF1RmM

 

 

 
Suong Lam Portland has shared a video with you on YouTube
 
 
 
Giữ Đời Cho Nhau- Từ Công Phụng

 


 Thưa quý anh chị,

 

Ngày mai là ngày Lễ  Thanhsgiving ( LễTạ Ơn) của nước Mỹ để tạ ơn những ân sủng mà Thượng Đế đã dành cho người dân xứ Mỹ:  lương thực, nhà ở, tự do, hạnh phúc v..v.. Gia đình sẽ xum họp quây quần bên nhau để ăn tiệc mừng Lễ Tạ Ơn với món gà tây quay và thực phẩm truyền thống.

 Mời quý anh chị đọc tiếp tâm tình Hai Chữ Tạ Ơn Của SL tiếp theo và hết dưới đây.  Smile!

 

Sương Lam

 

 https://i0.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/XmasandNewYear/DSCN0780.jpg

Hai chữ Tạ Ơn

 Tiếp theo và hết

Cũng nhân trong mùa mừng Lễ Tạ Ơn này, nhiều trường tiểu học ỡ Mỹ đã dạy cho học sinh  biết về lịch sử  ngày Lễ Tạ Ơn.  Nhiều trường còn tổ chức những buổi diễn hành và tổ chức tiệc mừng Lễ Tạ Ơn trong lớp học, nhất là học sinh lớp mẫu giáo.  Các cô giáo lớp Mẫu Giáo mời phụ huynh học sinh đến nghe các học sinh ca hát mừng Lễ Tạ Ơn. Khi cô cháu nội Mya của người viết học lớp mẫu giáo ở trường Montclair, ông bà nội và ba mẹ của Mya có đến trường của Mya để nghe các học sinh  các lớp mẫu giáo ca hát, trong đó có Mya, dưới sự hướng dẫn của các cô giáo.  Thật là dễ thương! Thật là hồn nhiên!  Mya đã đem về nhà tranh vẻ và bài viết về Thanhksgiving với những hình ảnh, cảm nghĩ về ngày lễ Tạ Ơn rất dễ thương như cám ơn ba mẹ đã mua sắm quần áo kẹo bánh, cám ơn cô bạn tí hon đã chơi chung, cám ơn cô giáo dẫn đi hái pumpkin  trong mùa lễ  Halloween  v..v…

 Tuổi thơ vô tư chỉ biết cảm ơn những gì thật gần gũi với chúng, những gì  thật sự đã làm chúng vui, không khách sáo, lịch sự  như những lời cám ơn của người lớn trong giao tế nhân sự hằng ngày. Tuổi thơ đáng yêu là ở chỗ đó.

 Lớn lên trong cuộc sống hằng ngày, chúng ta cũng đã từng phải cám ơn những người đã giúp chúng ta được sống còn trong cuộc sống. Chúng ta cũng có thể bị những người  mà ta đã  từng giúp đỡ trở mặt  phản bội vô ơn đối với chúng ta.

 Theo thiển ý, những gì đã làm chúng ta vui vẻ, hạnh phúc thì đó là những thuận  duyên, còn những gì làm cho ta đau buồn, khổ sở thi đó là những nghịch duyên trong cuộc đời của chúng ta. Dù là thuận duyên hay nghịch duyên, chúng ta vẫn phải chấp nhận và cố gắng làm như thế nào cho nó tốt đẹp hơn.  Sống lạc quan vui vẻ vẫn tốt hơn, bạn nhỉ?

 Người viết mời bạn đọc một mẫu chuyện  Thiền  ngắn ngắn hay hay dưới đây:

 Cát và Đá

Có hai người bạn đang dạo bước trên sa mạc. Trong chuyến đi dài, hai người nói chuyện với nhau và đã có một cuộc tranh cãi gay gắt.
Không giữ được bình tĩnh, một người đã tát người bạn của mình. Người kia rất đau nhưng không nói gì. Anh chỉ lặng lẽ viết lên cát rằng: “Hôm nay, bạn tốt nhất của tôi đã tát vào mặt tôi.”
Họ tiếp tục bước đi cho tới khi nhìn thấy một ốc đảo, nơi họ quyết định sẽ dừng chân và tắm mát.
Người bạn vừa bị tát do sơ ý bị trượt chân xuống một bãi lầy và ngày càng lún sâu xuống. Nhưng người bạn kia đã kịp thời cứu anh.
Ngay sau khi hồi phục, người bạn suýt chết đuối khắc lên tảng đá dòng chữ: “Hôm nay, bạn tốt nhất của tôi đã cứu sống tôi.”
Người bạn kia hết sức ngạc nhiên bèn hỏi: “Tại sao khi tớ làm cậu đau, cậu lại viết lên cát còn bây giờ lại là một tảng đá?”
Và câu trả lời anh nhận được là: “Khi ai đó làm chúng ta đau đớn, chúng ta nên viết điều đó lên cát nơi những cơn gió của sự thứ tha sẽ xóa tan những nỗi trách hờn.
Nhưng “Khi chúng ta nhận được điều tốt đẹp từ người khác, chúng ta phải ghi khắc chuyện ấy lên đá nơi không cơn gió nào có thể cuốn bay đi.”

(Nguồn: trích trong  Vườn Thiền Oldcottage)

 Cũng nhân Ngày Lễ Tạ Ơn, người viết xin chân thành cám ơn ban điều hành  ORTB, quý độc giả,  quý bạn trong cõi thật cũng như bạn trong cõi ảo, thân nhân trong gia đình, đã chia sẻ vui buồn với người viết khi vào đọc những lời tâm tình của người viết trong mục Một Cõi Thiền Nhàn này.  Nếu không được sự ưu ái giúp đỡ, khích lệ, ủng hộ  của quý vị, thì người viết sẽ không có phúc duyên thực hiện được tâm ý đem một chút niềm vui nho nhỏ đến cho người, cho mình trong chốn bụi hồng lao xao này.  Xin đa tạ lòng thương yêu, quý mến của quý vị đã dành cho người viết.

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

  Sương Lam

(Nguồn: tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên internet, qua email bạn gi-MCTN 204-ORTB 602-12813)

Cám ơn qúy anh chị đã đọc hết bài tâm tình của SL về Hai chữ Tạ Ơn.

Kính chúc quý anh chị và gia đinh một ngày Lễ Tạ Ơn vui vẻ, hạnh phúc  trong mái ấm gia đình quý anh chị.  Xin hãy hướng lòng tưởng nhớ đến những người khác kém may mắn hơn chúng  ta  đang đau khổ vì bịnh hoạn, nghèo đói, thiên tai bão lụt, chiến tranh, gia đinh ly cách v..v… để mọi người cùng được sống trong an lạc, thương yêu nhau.

 Mời quý anh chị click vào link hoặc hình  dưới đây để có những phút vui với trẻ thơ đang ca hát mừng trong ngày Lễ Tạ Ơn. Smile!

Đây là một trong những bài hát  của Lớp Mẫu Giáo mà  Mya, cháu nội của SL đã học  và đã hát trong ngày mừng Lễ Thanksgiving ở trường Montclair.  Xin mời quý anh chị có cháu nhỏ  cùng vui với các ca sĩ tí hon  dễ thương này nhé. Smile!

Thanksgiving Songs for Children – Little Pilgrim – Kids Song by The Learning Station

 

http://www.youtube.com/watch?v=h-vannwwn2U&list=RDuL1aJNT-95o

 


 

 
 
 
Suong Lam Portland has shared a video playlist with you on YouTube
 
 
50
videos

 

YouTube Mix – Turkey Time | Thanksgiving | Animation | Kids Music | Preschool | Silly Bus

 

PLAYLIST  t by YouTube Spotlight

Happy Thanksgiving

Sương Lam
Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Niềm Vui Nỗi Buồn Với Internet

Thưa quý anh chị.

 Trong tuần qua, có thể vì cái  rắc rối của việc rầm rộ  ghi danh Obamacare nên SL bị nhức đầu vì không vào được internet nhanh chóng như mọi lần.

 SL đã phải mời các thân hữu cao thủ về comuter hạ san  xuống núi giúp đỡ. Hôm nay mọi việc đã trở lại bình thường. SL xin đưọc chia sẻ niềm vui nỗi buồn với internet cùng quý vị thân hữu xem ai có “đồng bịnh tương lân” với SL không nhỉ? Xin cám ơn những người bạn quý đã ra tay giúp đỡ, góp ý với SL. Khi hoạn nạn mớ biết được chân tình. Smile!

 Xin mời quý anh chị đọc phần 1 của bài tâm tình  Niềm Vui Nỗi Buồn Với Internet dưới đây nhé.  

https://i0.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/computer/sudungcomputer0813.png

 

Niềm Vui Nỗi Buồn Với Internet

Phần 1

 Mấy hổm rày kể từ 10-1-2013 khi  có vụ rắc rối về Obamacare, nhiều người đã ào ào lên internet để tìm hiểu cách ghi danh vào chương trình này khiến cho việc vào internet gặp nhiều khó khăn.

 Trước đây phu quân của tôi mê say xem phim Đại Hàn, Nhật Bản  v..v… trên internet, còn người viết cũng “thượng đài” internet để đọc, trả lời email bạn hữu, đưa bài lên trang nhà và trang youtube, vào trang các diễn đàn văn chương phụ nữ, vào các websites khác để  sưu tầm tài liệu viết bài v..v.   Tôi và chàng   mạnh ai nấy thích thú nói chuyện với “người tình mặt vuông” (ý nói computer) của mình  theo sở thích riêng của mỗi người thì không sao cả.

Nhưng… chính vì chữ Nhưng này đã làm người viết đau đầu hết mấy ngày đó bạn ạ vì khi chàng ‘trụ trì” trên internet xem phim, thì người viết phải “án binh bất động” bởi vì mỗi lần chàng chuyển phim  sang một đoạn khác thì cả hai máy computer của chàng và nàng hiện  lù lù một thông báo:   “The site could be temporally unavailable or too busy.  Try again a few moments”  khó ưa này. Thế là  chàng và nàng phải đợi đến 3 hay 4 phút sau mới vào lại được internet và sau đó hiện tượng này lại “u như kỹ”. Chán phèo!  Người viết  bèn tắt máy đi ngủ cho rồi. 
Như vậy thì có phải nếu hai người tình mặt vuông  của chàng và nàng “chí choé’ cùng một lúc thì cái router làm reo chăng?  Không biết  Portland có ai gặp cảnh ngộ đáng thương như người viết chăng chứ bạn hữu của SL  ở nơi khác cũng gặp tình trạng “nghẽn mạch” như vậy.  Thế là người viết  đã có người “đồng bịnh tương lân”  rồi! Đỡ buồn năm phút!
Người viết bèn kêu cứu các thân hữu cao thủ về computer  “hạ san” cứu bồ. Có vị chẩn bịnh là tại “Local  area connection ”. Có vị cho rằng “Băng tầng của chị chia ra làm hai, nó không tùy thuộc về computer, càng nhiều người xài cùng một lúc thì nó chậm lại vì phải chia cho tất cả mọi người” và v..v..
Xin cám ơn những người bạn tốt đã ra tay giúp đỡ người viết trong lúc phu quân và tôi đang đau đầu với anh còm.
Nhưng hôm nay, người viết chưa kịp thi hành các lời hương dẫn trên thì  tự nhiên hai người tình mặt vuông của chàng và nàng lại “sống chung hòa bình” hoạt động lại như trước đây.  Thế là thế nào?  Và cũng nhờ thế mà người viết mới có thể “đăng đàn’ lên internet tâm tình với quý vị về niềm vui và nỗi buồn khi sử dụng internet hôm nay đấy.  Smile!
“Khi con tim đã vui trở lại”, người viết xin giới thiệu với quý bạn  Quán Ven Đường của Giáo  sư Huỳnh Chiếu Đẳng, một thân hữu  mà người viết từng ngưỡng mộ tài năng và đức độ về việc chia xẻ…”chùa”  kiến thức của ông.  Người viết  cũng đang bắt chước ông mà chia xẻ “chùa” các tin tức, các bài viết của người viết, các tài liệu sưu tầm mà tôi thích theo ý riêng của tôi được lưu trử  trong trang nhà của tôi để chúng ta cùng  vui buồn với nhau.
Xin mời quý bạn vào Quán Ven Đường của GS Huỳng Chiếu Đẳng qua lời giới thiệu của người viết dưới đây nhé:

 Giới thiệu Quán Ven Đường của GS Huỳnh Chiếu Đẳng

Có những câu hỏi về điện toán, có những thắc mắc về cách sử dụng máy ảnh, có những chiều buồn muốn nghe lại những bài vọng cổ ngày xưa  hay những bản nhạc đầy tình cảm, có những lúc hoang mang về những tin tức đăng trên báo chí và còn có nhiều điều khác  nữa mà bạn và tôi muốn biết mà không biết hỏi ai ??

May mắn thay, có một người sẵn sàng mở một  Quán Ven Đường  đầy đủ các món ngon vật lạ hay bình dân quê mẹ để Bạn và tôi tự do vào quán rinh về nhà những thức ăn cần thiết mà bạn và tôi đang cần mà không phải trả một đồng xu teng nào. Thích nhỉ?

Người chủ quán có tấm lòng hào hiệp đó chính là Giáo Sư Huỳnh Chiếu Đẳng mà SL muốn giới thiệu với các bạn ngày hôm nay.
Thú thật SL cũng chưa được hân hạnh gặp mặt GS Huỳnh Chiếu Đẳng bao giờ cả, nhưng vì quý trọng tài năng, và lòng phục vụ tha nhân vô vị lợi của ông, nên SL mới xin phép GS cho SL được chia sẻ những tài liệu rất hữu ích của ông đến với bạn bè, thân hữu của SL và đã được GS nhận lời  qua email dưới đây:
Thưa chị Sương Lam,
“Xin chị cứ tự nhiên, tất cả những gì tôi gởi ra đều coi là của chung. Chị cứ tự tiện mà dùng.

Kính chúc chị một ngày vui. HCD “

Xin cám ơn GS Huỳnh Chiếu Đẳng đã cho phép SL giới thiệu Quán Bên Đường của GS đến các thân hữu của SL .

Kính chúc GS được nhiều sức khỏe để phục vụ nhân sinh với lời hướng dẫn đầy dí dỏm, không dấu nghề của GS khiến cho SL vừa học vừa thấy vui vừa thích thú vô cùng.

Đây là website Quán Ven Đường của GS Huỳnh Chiếu Đẳng
Lưu ý:  Đây chỉ là trang SL giới thiệu Quán Ven Đường của GS Huỳnh Chiếu Đẳng mà thôi. Quý bạn  có gì thắc mắc cần được giải đáp  xin vui lòng hỏi thẳng  Giáo sư  HCD ở email đã ghi trong Quán Ven Đường nhé.  Cám ơn quý vị. 
Hy vọng quý bạn sẽ thích thú khi đưọc rinh về nhà những tài liệu hữu ích mà quý vị muốn biết mà quý vị không biết hỏi ai nhé.  Smile!
Còn tiếp…
Cám ơn quý anh chị đã chịu khó đọc tới đây. Thôi thì chúng ta cùng xem Youtube  dưới đây cho vui  khi ánh sáng Internet đã le lói trở lại.  Cám ơn anh TPC.

Smile!

Xin click vào link hoặc hình dưới đây để xem Youtube

SOMETHING RIGHT – MLTR


Suong Lam Portland has shared a video with you on YouTube
Chào quý anh chị, “Sau cơn mưa trời lại sáng” nên anh còm của SL đã hoạt động bình thường. Những người “không còn trẻ nữa” như SL rất sợ anh còm ho hen bất tử làm chúng ta phải đi tìm bác sĩ chữa bịnh cho “nguời tình mặt vuông” này.

Cuộc đời thay đổi từng sát na nên nỗi buồn rồi cũng sẽ trôi qua và chúng ta luôn hy vọng niềm vui sẽ tới để cho cuộc đời này vẫn đẹp, phải không thưa quý anh chị?

 SL xin mời quý anh chị cùng vui với  SL quan điểm sống lạc quan, yêu đời này qua phần kết của bài tâm tình dưới đây nhé:

 https://i0.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/computer/slide0043_image017.gif

Niềm Vui Nỗi Buồn Với  Internet

 Tiếp theo và hết

Ngoài ra, người viết cũng mời quý vị cao niên tìm hiểu lợi ích của việc sử dụng computer như thế nào để tìm vui trong việc học hỏi về điện toán cho hợp với thời trang hiện đại nhé.

Nguời lớn tuổi su­ dụng Computer.

Nghiên cứu cho thấy người cao niên sẽ cải thiện tr­í nhớ nếu chịu khó lên mạng Internet. Người lớn tuổi sử­ dụng Computer thì tốt cho trí nhớ chứ không có hại.

 Theo kết quả nghiên cứu được trình bày tại cuộc hội thảo thường niên của Hội Society for Neuroscience thì người cao niên có thể cải thiện tình trạng minh mẫn và tránh được bệnh hay quên ngắn hạn của tuổi già  nếu chịu khó làm việc tìm tòi trên Internet.

Một toán chuyên gia của đại học Los Angeles đã “scan” não bộ của 24 cụ cao niên ( một n­ữa  những cụ thường xuyên lên internet còn nữ­a kia thì không) với mục đi­ch tìm xem Internet tác động ra sao lên não bộ các người già.

Nhóm cao niên “lười lên internet” được chỉ dẫn cách s­ữ dụng máy điện toán căn bản rồi được yêu cẩu khi về nhà vào internet trung bình mổi ngày 7 tiếng trong suốt 2 tuần lể liên tục. Khi họ quay trở lại, các chuyên gia đã sử­ dụng máy MRI để “scan” não bộ của họ thì thấy lượng máu đổ dồn nhiều hơn vào các mạch máu nhỏ của não bộ. Có nhiều vùng của não bộ đã được tiếp máu nhiều hơn so với trước khi làm thií nghiệm.

Các nhà  khoa học về não bộ của các cụ cao niên trước đây “lười lên internet” giống như một bộ máy xe hơi được nhấn gia tăng tốc độ chỉ sau 2 tuần lễ “lượn ngang dọc” trên mạng (Net). Các cụ thuộc nhóm này có tuổi trung bình là  66.8 tuổi.
Trước đây, não bộ cũa các cụ này sử­ dụng đến nhiều vùng có liên kết với thị giác, phán xét, nhậ­n thức không gian trong cuộc sống hằng ngày. Sau 2 tuần lễ các cụ đọc tin và  làm việc với máy điện toán, các nhà  nghiên cứu nhậ­n thấy ngoài các vùng nói trên, những vùng khác trong não bộ của các cụ cũng bừng sáng. Đặc biệt vùng não gọi là  hồi trán (frontal gyrus) ph­ía trước và  trung bộ đã được kí­ch động mạnh mẽ. Đó là những vùng được biết là  có vai trò quan trọng trong việc ra quyết định, tr­í nhớ và  các giải quyết cấp thời. Chúng có khả năng giúp các cụ cao niên tập trung mạnh mẽ hơn, ­

Các nhà  khoa học còn nhận thấy là  sau cuộc thií nghiệm não bộ của các cụ trước “lười lên internet” nay đã có sức sống giống như não bộ của các cụ thường xuyên sữ­ dụng internet. Các cụ thuộc nhóm sau này có tuổi bình quân là  62.4 tuổi. Ngoài ra, khi yêu cầu nhóm sau này cũng làm các thao tác giống như nhóm thứ nhất, các nhà  khoa học nh­ìn thấy là  não bộ của họ đã “sử dụng ­trí sức mạnh hơn”, có vẻ như tại vì não “đã nhận ra các thao tác quen thuộc” khi lên internet va  cảm thấy các thao tác đó dễ dàng hơn rất nhiều.

Bác sĩ thần kinh Gary Small, người tham gia vào công cuộc nghiên cứu, nh­ận định như sau: kết quả cho thấy là  những cao niên nào muốn tr­i nhớ của họ sắc bén trở lại thì không gì hơn là  mở “dụng cụ ở trong tầm các ngón tay của họ”. Ông cũng nói có vẻ như xã hội văn minh với nhiều thao tác kỹ thuậ­t phức tạp đã làm trí­ não con người trẻ lại theo những cách mà “ngay cả khoa học cũng chưa hiểu tường t­ận”.
(theoLosAngeles Time- HuynhQuang-Cali ToDay)

https://i0.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/computer/image005.gif

S­ử dụng internet có thể cải thiện chức năng nhậ­n thức của não

Các nhà  nghiên cứu tại Đại học UCLA ( California) đã chứng tỏ là  trong khi bạn s­ử dụng internet đễ tìm kiếm các thông tin, gởi thư điện  cho con cháu, mua sách trên mạng… bạn đã gia tăng khả năng nhận thức của não mà  không hay biết.
Cho tới nay người ta vẫn thường khuyên các người lớn tuổi nên chơi ô chữ, các trò chơi đố (puzzles), các trò đố vui (quizzes), sodoku…tất cả chỉ với mục đích giữ cho chất xám trong não hoạt động tốt.

Ghi chú: Theo tôi nghĩ, việc sử dụng internet thậ­t sự có lợi ­ cho trí­ nhớ của người già  nhưng nếu “lướt mạng” mỗi ngày 7 giờ thì e nhiều quá, không tốt cho thị giác và  cột sống.

( Nguồn: Email bạn gửi. Cám ơn anh Minh Lưong)

SL đã học được nhiều bài học hay và niềm vui từ hai chữ “CHO” và “NHẬN” và đang bắt chước GS HCĐ và các người bạn thân mến khác đã và đang  thực hành hạnh nguyện  chia xẻ  thương yêu và kiến thức đến tất cả mọi người một cách vô vi lợi. 

 Hẹn gặp lại quý bạn trong các bài viết khác về điện toán nhé.

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

  Sương Lam

  (Nguồn: tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên internet, qua email bạn gi-MCTN197-ORTB594-10313)

Cám ơn quý anh chị đã đọc đến đấy.  Bây giờ SL đã hết bực mình về anh còm  rồi nên xin mời quý  anh chị click vào link hoặc hình ảnh dưới đây để cùng chung một niềm vui internet  với SL.  Cám ơn anh Duy Quang nhé.  Smile!

http://www.youtube.com/watch?v=XMr_4fKetFU
suonglam has shared a video with you on YouTube
Than_Huu_Internet.( Automatique Music )
Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Muà Thu Tôi Đi Học

Chào quý anh ch,

 Mùa Thu đến cũng có nghĩa là mùa tựu trường nơi xứ Mỹ. Hy vọng bạn cũng có những cảm nghĩ như SL khi thấy các con, các cháu của mình cắp sách đến trường. 

 SL cũng từng là “học trò già”  “học đại” đại học trường làng  nơi xứ người. SL xin được chia sẻ tâm tình của một “học trò nơi xứ lạ”  với các anh chị qua bài viết Mùa Thu và Tôi Đi Học – Phần 1 dưới đây:

Mùa Thu  Tôi Đi Học- Phần 1

https://i0.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/Myadihoc2012/DSCN3344.jpg

Mỗi lần Thu đến nơi xứ Mỹ là tôi lại nghĩ đến ngày học sinh tựu trường với “những chiếc xe buýt học trò  màu vàng chạy đầy đường”, với “những bảng quảng cáo Back to School dán đầy tường” nơi các cửa hàng khác  hẵn không khí thơ mộng “mỗi khi thấy lá ngoài đường rụng nhiều, trên không có những đám mây bàng bạc, là tôi nhớ đến ngày tựu trường” như Thanh Tịnh đã mô tả ngày xưa. Ở mỗi thời điểm khác nhau, ở mỗi không gian khác nhau, mỗi hình ảnh khác nhau đã đưa ta đến những cảm nghĩ khác nhau về ngày tựu trường, phải không Bạn?

 Trong tuấn vừa qua, học sinh các trường tại Portland và vùng phụ cận đã trở lại trường để bắt đầu một niên học mới. Có những cô cậu bé con 4 hay 5 tuổi lần đầu tiên đến trường để theo học các lớp Pre-School (tiền mẫu giáo)  hoặc  học lớp kindergarten  (lớp mẫu giáo).

Không biết bạn thì sao, chứ mỗi lần mùa tựu trường đến là người viết thấy buồn vui lẫn lộn.  Từ ngày sang xứ người, người viết an phận làm một cô giáo tầm thường ở Portland cho đến ngày vui thú điền viên.  Tôi thấy vui vui khi nhìn những đứa bé tung tăng theo chân mẹ hay cha đi đến trường trong ngày đầu tiên, nhất là những em bé lớp  Head Start, lớp Pre-School và lớp mẫu giáo. Có em khi đến lớp rồi vẫn giữ chặt tay mẹ, khóc lóc không chịu vào lớp, có em thì dạn dĩ  hơn, vừa vào lớp là chạy ngay đến bàn đồ chơi lấy giấy tô màu xanh xanh đỏ đỏ ngay.  Nhìn em bé ngồi khóc lóc bên trong, nhìn bà mẹ đứng lo lắng bên ngoài, tôi thấy thương cả mẹ lẫn con, bạn ạ! 

 Ôi!  Hình ảnh, tình cảm thiêng liêng tuyệt đẹp giữa Mẹ và con này đã làm tôi nhớ lại mẹ tôi cũng đã lo lắng, thương yêu tôi như thế:

  Có những niềm vui suốt đời nhớ mãi:
Thuở tuổi ấu thơ, theo mẹ đến trường
Mẹ nắm tay con, gửi trọn tình thương
Con đã vào lớp, mẹ còn trông ngó

(Có Những Niềm Vui- Thơ Sương Lam)

 Tôi cũng  đã từng cắp sách trở lại trường nơi xứ Mỹ sau khi chọn nơi này làm quê hương thứ hai.  Bằng cấp ngày xưa chỉ là những kỷ vật đáng yêu, đáng quý để mà nhìn ngắm khi trà dư tửu hậu mà thôi. Trong thực tế, tôi phải đi “học đại”  “đại học” để có tiền từ những “Basic Grant”, từ  những“Work Study”  hầu có tiền trả tiền nhà, tiền điện, tiền nước, tiền ăn v..v.. trong những bước đầu làm lại cuộc đời từ con số không nơi xứ lạ quê người sau khi gia đình tôi vượt biên đi tìm Tự Do ở nơi phương trời xa lạ.  Đi học lại vào lúc tuổi đã hơn ba mươi không phải là chuyện dễ dàng với một kẻ sống nhiều về tình cảm, đầy ấp những kỷ niệm về quá khứ và những lo nghĩ về tương lai như tôi.

 Xin hãy cảm thông tâm tình của người viết trong những ngày đầu đi học khóa mùa Thu ở xứ Mỹ:

 “Khi còn ở quê nhà chốn cũ

Vẫn mơ về bến mới Tự Do

Nào hay đâu đã đến được bờ

Lại mang nỗi u hoài khó tả

 Những buổi sáng trên đường tới lớp

Trời Thu buồn khắp nẽo sương giăng

Bao niềm thương nỗi nhớ xa gần

Trong thoáng chốc quay về lủ lượt

 Nào cha mẹ, trường xưa, bạn cũ

Nào những ngày khốn khổ điêu linh

Nào bao nhiêu kỷ niệm, ân tình

 Hình ảnh ấy bao giờ xóa được

 Rồi tôi lại ngậm ngùi khi nhớ về Saigòn:

 Từng thu đến, lại từng thu đến

Gió lạnh về tê tái, cô đơn

Kẻ sĩ xưa ôm mối đau hờn

Nơi xứ lạ sống đời viễn khách

 U hoài ấy biết ai tâm sự

Nữa cuộc đời sống ở quê hương

Saigòn ơi!  Cách biệt đôi đường

Còn gì nữa, để quên để nhớ!

 (Saigòn còn gì để quên để nhớ – Thơ Sương Lam)

 Những thân hữu cùng trang lứa, cùng tâm sự như tôi chắc hẵn cũng mang nỗi u hoài như tôi, bạn nhỉ?

 Rồi thời gian trôi qua, dù muốn dù không, tôi cũng đã sống ở xứ người hơn ba mươi năm qua.  Gia đình tôi theo thời gian cũng đã được ổn định, thích ứng với xã hội mà tôi đang sống. Con cái tôi lớn lên công thành danh toại nhưng không nhiều thì ít, đã chịu ảnh hưởng của sự giáo dục xứ Mỹ có một đôi phần khác biệt với sự giáo dục, đạo đức Á Đông mà tôi đã được truyền dạy.

 Dĩ nhiên, tôi cũng như nhiều phụ huynh cùng thế hệ với tôi phải học thích ứng với những xung đột văn hoá xãy ra trong gia đình hay ngoài xã hội và cũng để theo kịp những tiến bộ của khoa học kỷ thuật hiện đại vì cổ ngôn xưa có nói:

“Cái học là sự vô cùng.  Lúc nào cũng phải học. Học từ trong nhà đến ngoài đường, đến xã hội, đến trường đời.  Con người sinh ra để phải học cho đến già chết mới hết học.”“điều chúng ta biết chỉ là một giọt nước, điều không biết mênh mông như đại dương” như Einstein đã nói hay sao?

…Còn tiếp…

 

Cám ơn  quý anh chị đã đọc đến đây. Xin mời quý anh chị  vào nhà uống trà và thưởng thức youtube nhạc hay rồi mai vào đọc tiếp nhé.  Smile!

 Xin click vào hình  hoặc hình dưới đây để xem Youtube.

 Youtube Ngay Xua Hoang Thị Đoan Trang

http://www.youtube.com/watch?v=IFmsQilCHso

Suong Lam Portland has shared a video with you on YouTube
Ngay Xua Hoang Thi -PD -Doan Trang -(HD)

Chào quý anh chị,

 Suốt cuộc đời mình, chúng ta đã học qua nhiều bài học, nhưng “sức mấy” mà ta thuộc và nhớ  hết những bài học này trừ khi bài học đó có ảnh hưởng sâu sắc đến cuộc đời chúng ta.

SL cũng thế, SL cũng đã học rất nhiều bài học từ sách vỡ, trong học đường, ngoài xã hội ngay cả ở trong kinh nghiệm cá nhân của SL nhưng nhớ được bao nhiêu bài học thì mèn ơi, chẳng còn được bao nhiêu!  Smile!

Tuy nhiên, bài học “Cây  Đinh” là bài học mà có lẻ suốt đời tôi nhớ mãi trong cách hành xử trong cuộc đời của SL. Xin mời quý anh chị cùng học lại bài học Cây Đinh này trong Mùa Thu-Tôi Đi Học tiếp theo và hết nhé.

 Sương Lam

https://i0.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/MyahoctiengViet/DSCN0464.jpg
Mùa Thu và Tôi Đi Học

Tiếp theo và hết

 Ba tôi thường dạy tôi rằng: “Học chữ nghĩa thì dễ, học cho nên người mới khó”

Tôi xin thành thật cám ơn các trung tâm Việt Ngữ tại hải ngoại, nói chung, tại Portland Oregon, nói riêng, đã luôn luôn muốn bảo tồn và phát huy văn hoá, đạo đức Việt Nam nơi xứ người nên đã tổ chức các lớp dạy Việt ngữ cho các con em tại hải ngoại. Cô cháu nội Mya yêu quý của tôi đang theo học lớp một trường Việt Ngữ Văn Lang va cũng biết hát một vài bài ca tiếng Việt do cô giáo, do tôi và do mẹ của Mya dạy. Kể cũng vuì vui khi tôi nghe Mya hát tiếng Việt.

Tôi còn nhớ cách đây hơn hai mươi năm và ngay cả trong hiện tại, tôi thường khuyên các phụ huynh học sinh Việt Nam của tôi cần nên nói chuyện bằng tiếng Việt ở nhà với con em và cần cho con em học tiếng Việt ở các trung tâm dạy Việt Ngữ để giữ gìn mối liên hệ tình cảm trong gia đình giữa ông bà, cha mẹ và con cháu.

Thật tội nghiệp cho những ông bà nội ngoại, những cha mẹ nào không thể nào hiểu được con cháu của mình khi chúng nó nói tiếng Mỹ “ào ào” mà mình chả hiểu mô tê gì cả!

Tôi cũng xin thành thật khen ngợi, tán thán công đức những tổ chức, những huấn luyện viên tình nguyện dạy Anh Ngữ cho những người cần học tiếng Mỹ để có một chút vốn liếng đi làm và để hiểu được con cháu.

 Ở xứ Mỹ này có nhiều nghịch lý vui vui, hay hay với hình ảnh các em bé tuổi thơ đi học lớp Việt Ngữ trong khi các người lớn tuổi lại đi học lớp Anh Ngữ.

Theo thiển ý, việc học không muộn ở bất cứ tuổi nào, phải không bạn? 

Ngay cả chính người viết, bây gìờ cũng đang đi học lớp điện toán do ban Chấp Hành Công Đồng Việt Nam Oregon tổ chức hằng tháng tại thư viện Midland  và với các bạn ảo giỏi về điện toán để mở mang kiến thức về khoa học kỷ thuật hiện đại đấy, bạn ạ!  Tôi luôn luôn ghi nhớ người xưa đã dạy: “Học như thuyền đi nước ngược, không tiến ắt phải lùi.”

Có một bài học mà người viết nhớ mãi và xin mượn bài học này để làm kết luận cho bài viết hôm nay:

 Bài học Cây Đinh

https://i0.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/MCTN%20ORTB/vethuongdongginh.jpg

Có một cậu bé trai, nó có cái tật xấu là ưa nổi nóng quạu quọ, vì vậy, cha của nó đã đưa cho nó một túi đinh;
Lại bảo nó, mỗi khi nó có nổi nóng quạu quọ thì hãy đóng một cây đinh lên trên bờ rào phía sau vườn nhà.
Ngày thứ nhứt, nó đóng được 37 cây đinh. Và từ từ mỗi ngày số đinh được đóng lên bờ rào mỗi ít đi. Nó cũng đã phát hiện là nó đã khống chế được cái tật xấu của nó cũng như cái việc đóng những cây đinh có hơi dễ dàng,
Cuối cùng, có một ngày kia cậu bé này cũng thấy là mình vẫn đủ nhẫn nại để không nổi lên cái tật xấu nóng nảy quạu quọ nữa, nó báo cho cha nó biết việc này.
Cha nó lại bảo nó, bắt đầu từ nay, mỗi khi nó khống chế được cái tật xấu của nó thì hãy đi nhổ một cây đinh.
Ngày ngày trôi qua, sau cùng thì nó báo cho cha nó hay là, nó đã nhổ hết những cây đinh rồi.
Cha nó nắm tay nó, cùng đi ra sau vườn nhà và nói rằng: “Con của cha, con ngoan lắm, con làm rất hay. Nhưng mà hãy nhìn những cái lỗ đinh trên bờ rào, cái bờ rào này không thể hồi phục được cái nguyên trạng của nó nữa. Một khi con nổi nóng thì những lời nói của con nó cũng giống như những cái lỗ cây đinh này, chúng đã để lại những vết hằn.
Giả dụ như con dùng dao đâm người ta một dao, thì bất luận là con đã nói bao nhiên lần những lời tạ lỗi, cái vết thương đó nó vẫn sẽ vĩnh viễn còn đó.
Những lời nói nhức nhối cũng ví như sự nhức nhối thực tại, không làm sao chấp nhận được (dù đó chỉ là lời nói.)”

Ghi chú: Giữa người và người với nhau, thường do sự kiên trì về cố chấp bởi những lỗi lầm giữa đôi bên, đã tạo nên những thương tổn vĩnh viễn cho nhau.
Nếu mọi người trong chúng ta đều có thể tự mình làm, bắt đầu có thái độ khoan dung đối với  mọi người, bạn nhất định sẽ nhận được những kết quả tốt mà bạn không hề nghĩ tới. Giúp mở cánh cửa sổ cho người ta, cũng là để cho chính mình nhìn thấy được một không gian hoàn chỉnh hơn. 

(Nguồn: sưu tầm trên internet)

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

  Sương Lam

  Nguồn: tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên internet, qua email bạn gi, MCTN194-ORTB591-912-13)

Cám ơn quý anh chị đã chịu khó vào đọc đến đây. Xin chúc qúy anh chị cuối tuần vui vẻ ,với những ngươi thân yêu của mình.

 Mời quý anh chị click vào link hoặc hình ảnh đính kèm để nghe Mya, cô cháu nội của SL hát tiếng Việt  do SL quay rất vui cuối tuần. Smile!

Mya hát bài ca tiếng Việt

http://www.youtube.com/watch?v=oyWILUTbK7s

 

Suong Lam Portland has shared a video with you on YouTube
Mya hát bài ca tiếng Việt
Mya hát những bài ca tiếng Việt cho ông bà nội nghe ở nhà.
Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Ngắm “siêu trăng” vòng quanh thế giới.

Khi mặt trăng ở gần trái đất nhất trong quỹ đạo di chuyển, hiện tượng “siêu trăng” kỳ thú vừa qua thực sự đã khiến những người đam mê thiên văn thỏa lòng mong ước.

Mặc dù kích thước của mặt trăng không hề thay đổi, đương nhiên là như vậy, nhưng do quỹ đạo di chuyển của nó quanh trái đất là hình elip, sẽ có những thời điểm mặt trăng ở gần trái đất hơn thường lệ.

* Và ngày 23/6 vừa qua chính là một ngày như thế, khiến kích thước của nó có vẻ lớn hơn 14% trong khi độ sáng mạnh hơn tới 30%.
Với những ai bỏ lỡ quan sát hiện tượng này sẽ phải đợi tới tháng 8/2014 để có cơ hội được chiêm ngưỡng hiện tượng kỳ thú này .(Wikipedia)
Sau đây là vài hình ảnh về “siêu trăng” được ghi lại khắp thế giới :

Macedonia

Siêu trăng sáng rực tại Macedonia

Washington2

Washington-USA

New-York

Máy bay và siêu trăng tại New York

Memoirial-DC

 Jefferson Memorial DC

Ontario

Ontario- Canada

Chesapeake-Bay-Beach

Macedonia

Athen-greece

Athens- Hy Lap

Hy Lap

Philippines

Philippines

Rome

Rome- Italia

 Los Angeles

 New Jersey

New Zealand

 Rio de Janeiro

Dresden- Germany

 Nam Phi

New York – USA

California,-USA

California- USA

(Nguồn :email chị Thu Hoa gửi ngày 5-26-2013)

Sân Khấu Cuộc Đời

Thưa quý anh chị,

 

 Viết văn làm thơ đối với SL chỉ là một niềm vui tinh thần thanh nhã “cho vui với đời” mà thôi, vì vậy  SL đã đem tâm tình làm văn nghệ để chia sẻ tâm tình vụn vặt của SL đến các thân hữu đồng tâm cảm. 

Bởi thế lời văn câu thơ của SL không cao siêu khó hiểu, trau chuốt, đôi khi  còn có vẻ vụng về, thật thà như là đang nói chuyện với nhau nữa là khác. Smile!

 SL vẫn nghĩ danh xưng nhà văn, nhà thơ không quan trọng bằng  người viết nói lên được những gì mình đang nghĩ và người đọc hiểu người viết muốn nói gì là tốt quá rồi và SL cầu mong được như thế là mừng lắm rồi đấy bạn ạ!

 Bây giờ là mùa bãi trường.  SL xin được chia sẻ niềm vui của một bà nội khi đi dự buối lễ bế giảng  của Trường Việt Ngữ Văn Lang, nơi cô cháu nội của SL đang học lớp mẫu giáo và được lảnh bằng khen học giỏi.  Mời quý anh chị đọc bài viết Sân Khấu Cuộc Đời Phần 1 dưới đây. Hy vọng sẽ nhận được một sự đồng cảm nơi qúy ông bà nội, bà ngoại như SL.   Smile!

 Thân quý,

 Sương Lam

https://i0.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/Mya2013/hocsinhgioiMGCnhanbangkhen.jpg

 

Sân Khấu Cuộc Đời

Phần 1

 

Chủ Nhật vừa qua vợ chồng người viết đã đến tham  dự Lễ Bế Giảng  niên khoá 2012-2013  của Trường Việt Ngữ Văn Lang tại trường  Roseway thành phố Portland, Oregon để hòa chung niềm vui với ban qnản trị, ban điều hành, thầy cô giáo, nhân viên thiện nguyện, phụ huynh học sinh và học sinh.  Và vui hơn nữa chúng tôi đến để vỗ tay khen thưỏng mừng cô cháu nội Mya yêu quý của  chúng tôi được lảnh bằng khen học sinh giỏi của lớp mẫu giáo C do cô giáo Huỳnh Minh Thúy phụ trách.

 Chương trình lễ bế giảng được tổ chức rất chu đáo. Sau phần nghi lễ khai mạc là chương trình văn nghệ rất xuất sắc do các học sinh của trường  trình diễn xen kẻ vào chương tình phát bằng khen các lớp.  Dĩ nhiên là Đông Y sĩ Vũ Văn Thảo  “chạy trời không thể thoát được với cái nghiệp làm MC” của mình, nên phải ôm trọn vai trò làm MC trong các buổi lễ của trường trong nhiều năm qua. Chúc mừng! Chúc mừng!

 Nhìn xung quanh hội trường, người viết thấy có nhiều ông bà nội, ngoại đến vỗ tay ủng hộ “gà nhà” giống như vợ chồng tôi.  Chính những vị này là những người vỗ tay lớn nhất khi thấy các cô tiểu thư,  các cậu công tử nhà mình bước lên sân khấu lảnh bằng khen hay trình diễn văn nghệ.  “Smile!”

 

Học sinh Hoàng thị Hồng Liên đại diện học sinh phát biểu cảm tưởng rất trôi chảy, đúng giọng   Việt  Nam vì em đã theo học tiếng Việt tại TVNVL từ lớp mẫu giáo cho đến lớp 9 năm nay. Thật đáng khen!

 Người viết thích nhất là màn trình diễn vũ điệu Trống Cơm do các em Mẫu Giáo trình diễn.

 Úi chào! Thật là dễ thương với các vũ sinh mặc yếm thắm lụa đào, đầu đội khăn vành dây xinh xắn.

 Nhìn các em vô tư chúm chím cườì với cái miệng sún răng, vừa hát vừa múa may với đôi tay nhỏ xíu của các vũ sinh tí hon này, tôi thấy cuộc đời vẫn còn dễ thương lắm.  Xin cám ơn cô giáo dạy các em múa hay và các vũ sinh tí hon đáng yêu này.

 

Trong cuộc trần  ai  “Thoạt sinh ra thì đà khóc chóe – Đời có vui sao chẳng cười khì” này,  tôi  đã chứng kiến bao cảnh thăng trầm, hưng vong biến đổi của đất nước, của cuộc đời.  Ngày nay tôi đã tìm thấy một sự bình an than thản của tâm hồn khi nhìn những nụ cười tươi trên những khuôn mặt ngây thơ, hay khi tôi ngắm nhìn những đôi mắt tròn xoe mở lớn kinh ngạc thích thú của các  “đấng nhi đồng” lứa tuổi thần tiên này.

 Một tài tử tí hon khác đã làm cả hội trường sôi động là màn biểu diễn Hip Hop của bé Thiên Thanh, học sinh lớp Mẫu Giáo.  Em đã nhảy trình diễn điệu nhảy Gang Nam style và các thế nhào  lộn rất xuất sắc và dễ thương vô cùng. Tôi còn phải vỗ tay lớn để cổ vũ khen ngợi tài nghệ của tài tử tí hon này huống chi là ông bà nội, cha mẹ của cháu.  Thật đáng khen!

 Buổi lễ bế giảng đã đem lại niềm vui cho nhiều người trong đó có người viết.  Các thầy cô giáo sẽ được nghỉ hè và trở lại trường học vào tháng 9.  Các em học sinh sẽ được lên lớp và trình độ  Việt Ngữ của các em sẽ được tăng tiến thêm lên theo năm tháng. Xin cám ơn những thầy cô giáo đã bỏ nhiều công sức để dạy tiếng Việt cho các em, trong đó có cô cháu nội Mya của tôi.  Bây giờ Mya đã biết hát những bài ca tiếng Việt, nói tiếng Việt khá hơn chớ không còn ngọng nghịu như em bé Mỹ học tiếng Việt trước đây.

 Suốt hơn hai mươi năm qua người viết chỉ là chiếc bóng âm thầm đi bên cạnh những sinh hoạt của TVNVL để vỗ tay khích lệ tinh thần những người bạn làm việc tại trường VNVL.  Những người bạn trong ban điều hành cũ nay đã già theo năm tháng.  Tóc họ nay cũng đã bạc hơn xưa.  Có người đã ngừng sinh hoạt vì tuổi  già sức yếu, vì đau bịnh hay đã ra đi nơi miền miên viễn xa xôi. Nhưng vẫn còn có nhiều người còn ở lại như thầy Vũ Huy Hoàng, thầy Vũ Văn Thảo, thầy Cổ Tấn Minh, thầy Lê Kim Hạng, cô Lâm Ngọc Lang  v..v…để làm nhịp cầu  và để khích lệ tinh thần những người bạn trẻ đang dấn thân vào công tác giữ gìn và bảo tồn văn hoá Việt.  Người viết rất mừng khi thấy những khuôn mặt  mới của những người bạn trẻ trong ban điều hành, trong ban học vụ như cô Võ Thanh Thanh, cô Dương Tiêu Thu Oanh, cô Hoàng Minh Thúy, thầy Trần Thanh Tâm, thầy Từ Đức Tháo v..v..

 Cuộc đời được ví như là sân khấu.  Mỗi người trong một thời điểm nào đó giữ một vai trò đặc biệt, là diễn viên chính trên sân khấu cuộc đời để đem lại  sức mạnh, niềm vui,  nụ cười đến cho nhiều người. Hiện tại, người viết chỉ là “người thợ vịn” và là “người vỗ tay” mà thôi dù trong quá khứ cũng một đôi lần được thủ vai chính trên sân khấu cuộc đời. Hy vọng giới trẻ với bầu nhiệt huyết và tinh thần phục vụ công ích xã hội sẽ thành công nhiều hơn chúng tôi ngày xưa vì tài năng, sự hiểu biết về khoa học kỹ thuật của những người bạn trẻ này hơn chúng tôi ngày xưa nhiều lắm. Tất cả chỉ cần trái tim tình cảm và tấm lòng phục vụ tha nhân mà thôi, Bạn đồng ý chứ?

 Nhưng mà làm thợ vịn cũng có giá trị của thợ vịn đấy bạn ạ vì chính những người thợ vịn này đang thêm tay thêm sức cho  những người thợ chính,  những diễn viên chính,  hoàn tất công tác tốt đẹp, nhanh chóng hơn trong sợi dây chuyền xích mắc của sự việc. Thử hỏi một danh ca như Như Quỳnh, Vũ Khanh, Diễm Liên v..v…  hát rất hay mà không có người vỗ tay khen thưởng, chắc hẵn  những danh ca này cũng sẽ buồn lắm nhỉ?

 Nếu bạn có thời giờ, có sức khỏe thì có thể  thiện nguyện “làm người thợ vịn” hay “người vỗ tay”  để khích lệ tinh thần những người đang làm các công tác công ích cho tha nhân trong cộng đồng, bạn nhé. “Job” này cũng vui lắm đấy! Người viết đã làm nhiều năm rồi, thích lắm đấy! “Smile!”

 Cũng nhân trong niềm vui của những học sinh  trường VNVL, người viết xin mời quý bạn cùng đọc với người viết một câu chuyện hay hay dưới đây do một người bạn của người viết gửi đến.

 Cây nến và ngọn hải đăng

 Một tối nọ, cụ già lấy trong hộp ra một cây nến nhỏ và bắt đầu leo lên một cây cầu thang xoắn ốc.

Cây nến hỏi: “Chúng ta đi đâu vậy?”
“Chúng ta đi lên chỗ cao hơn ngôi nhà ở để chỉ đường cho các tàu biển vào cảng an toàn”.
“Nhưng sẽ không có chiếc tàu nào trong cảng có thể thấy được ánh sáng của tôi – cây nến nói – bởi vì tôi quá nhỏ !”
Cụ già đáp: “Nếu ánh sáng của ngươi nhỏ, ngươi chỉ có việc giữ ánh sáng, còn mọi việc khác để ta lo”.
Khi họ lên trên đỉnh cao, họ đến bên một cây đèn lớn. Cụ già lấy cây nến ra thắp sáng chiếc đèn. Chẳng mấy chốc, những tấm gương phản xạ lớn ở phía sau chiếc đèn chiếu những chùm sáng dọi xa hàng dặm ngoài biển khơi. 

Bạn thân mến, đôi khi chúng ta nghĩ mình quá bé nhỏ và không thể làm điều gì giúp cho gia đình và xã hội tốt đẹp hơn. Tuy nhiên, Thế giới của chúng ta sẽ thay đổi nếu mỗi người có những hành động bé nhỏ

 (Nguồn: email bạn gửi- cám ơn anh TH)

Cám ơn quý anh chị đã chịu khó đọc đến đây.

 Mời quý anh chị chung vui với SL khi Mya lên lảnh bằng khen qua Youtube dưới đây, nghỉ ngơi cho khỏe rồi ngày mai vào đọc tiếp phần 2 vào xem các em bé mẫu giáo múa Trống Cơm dễ thương lắm. Smile!

Suong Lam Portland has shared a video with you on YouTube
Mya lảnh bằng khen của trường Việt Ngữ Văn Lang 2013
Mya lảnh bằng khen lớp Mẫu Giáo trường Việt Ngữ Văn Lang Portland ngày 6-2-2013

Sương Lam mời đọc tiếp Sân Khấu Cuộc Đời Tiếp theo và hết

Chào quý anh chị,

 Sương Lam cám ơn sự đồng cảm của quý anh chị và đã góp vui với SL khi làm job “người thợ vịn” và “người vỗ tay” trong bao năm qua.  Smile!


 Đến một tuổi nào đó, chúng ta sẽ “ngộ” ra được: “Đừng tìm những gì xa xôi. Hãy yêu những gì thật gần”.
Đó chính là nụ cười, ánh mắt, dễ thương  của những “thiên thần”  đang ở gần chúng ta, trong đó có cháu nội, cháu ngoại của mình, của những nguời thân yêu trong gia đình, của những người phục vụ công ích cho xã hội, cho tha nhân một cách vô vị lợi. Và chúng ta xin cám ơn Đời đã cho ta những tặng vật đó mà không ai muốn là cũng có thể có được đâu nhé.

 Xin mời quý anh chị đọc tiếp bài viết Sân Khấu Cuộc Đời (tiếp theo và hết) và xem Youtube Vũ Trống Cơm do các em mẫu giáo trường VNVLOR  trình diễn.  Dễ thương lắm quý anh chị ạ!  Smile!

Sân Khấu Cuộc Đời (Tiếp theo và hết)

https://i0.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/Mya2013/banvutrongcom.jpg

Có những lời khuyên mà  theo thiển ý của người viết cũng rất hữu ích, bạn đọc xem có đúng không nhé.

 Sống Trong Thế Giới Biết Ơn.

 *Xin biết ơn những người khiển trách ta, vì các người giúp ta tăng trưởng định tuệ.

* Xin biết ơn những người làm ta vấp ngã, vì các người khiến năng lực của ta mạnh mẽ hơn.
* Xin biết ơn những người bỏ rơi ta, vì các người đã dạy cho ta biết tự lập.
* Xin biết ơn những người phản bội và đâm sau lưng ta, vì các người đã tiêu trừ nghiệp chướng cho ta.
* Xin biết ơn những người lường gạt ta, vì các người tăng tiến kiến thức cho ta.
* Xin biết ơn những người làm hại ta, vì các người đã tôi luyện tâm trí của ta.
* Xin biết ơn tất cả những người khiến ta được Kiên Định Thành Tựu. 

 Câu chuyện con la. 

Một ngày nọ, con lừa của một ông chủ trang trại sảy chân rơi xuống một cái giếng. Lừa kêu la tội nghiệp hàng giờ liền. Người chủ trang trại cố nghĩ xem nên làm gì. Cuối cùng ông quyết định: con lừa đã già, dù sao thì cái giếng cũng cần được lấp lại và không ích lợi gì trong việc cứu con lừa lên cả. Ông nhờ vài người hàng xóm sang giúp mình. Họ xúc đất và đổ vào giếng. Ngay từ đầu, lừa đã hiểu chuyện gì đang xảy ra và nó kêu la thảm thiết. Nhưng sau đó lừa trở nên im lặng. Sau một vài xẻng đất, ông chủ trang trại nhìn xuống giếng và vô cùng sửng sốt. Mỗi khi bị một xẻng đất đổ lên lưng, lừa lắc mình cho đất rơi xuống và bước chân lên trên. Cứ như vậy, đất đổ xuống, lừa lại bước lên cao hơn. Chỉ một lúc sau mọi
người nhìn thấy chú lừa xuất hiện trên miệng giếng và lóc cóc chạy ra ngoài. 

Cuc sống sẽ đổ rất nhiều thứ khó chịu lên người bạn. Hãy xem mỗi vấn đề bạn gặp phải là một hòn đá để bạn bước lên cao hơn. Chúng ta có thể thoát khỏi cái giếng sâu nhất chỉ đơn giản bằng cách đừng bao giờ đầu hàng.

 (Nguồn: sưu tầm trên internet)

 Xin mượn lời của mẹ Têrêsa về Cuộc đời dưới đây để làm kết luận cho bài tâm tình hôm nay bạn nhé!

Cuộc đời là...

Một cơ may, hãy nắm lấy.
Một nét đẹp, hãy chiêm ngắm.
Một hạnh phúc, hãy tận hưởng.
Một giấc mơ, hãy biến thành sự thực.
Một thách đố, hãy đối mặt.
Một bổn phận, hãy chu toàn.
Một cuộc chơi, hãy tham gia hết mình.
Một kho tàng, hãy bảo toàn.
Một quý vật, hãy nâng niu.
Một tình yêu, hãy mê say.
Một nhiệm mầu, hãy niệm suy.
Một lời hứa, hãy chu toàn.
Một buồn thảm, hãy vượt qua.
Một khúc ca, hãy hát lên.
Một cuộc chiến, hãy xông pha.
Một thảm kịch, hãy chấp nhận.
Một mạo hiểm, hãy can đảm.
Một cuộc sống, hãy bảo vệ.

Mẹ Têrêsa
(Nguồn: tài liệu trong  SaigonEcho)

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn.

 Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

  Sương Lam

  (Nguồn: tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi-MCTN179-ORTB577-6-6-13

 Cám ơn quý anh chị đã chịu khó đọc đến đây.

Hy vọng rằng quý anh chị sẽ thấy tâm hồn mình thanh thản và vui  thêm một chút  tí tị khi xem youtube Trống Cơm do các tài tử tí hon lớp Mẫu Giáo TVNVL Oregontrình diễn.  

 

Suong Lam Portland has shared a video with you on YouTube
Vũ khúc Trống Cơm của Lớp mẫu Giáo TVNVL

 

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Một Chút Dư Âm

https://i0.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/Ngay%20Cua%20Cha%20va%20Me/MyatanghoachobanoiNCM-1.jpg

Ngày của Mẹ đã qua rồi nhưng dư âm của ngày lễ đặc biệt này vẫn còn đấy trên cõi ảo cũng như trên cõi đời thực tế.  Người viết vẫn còn đọc được trên internet những tâm tình và những đóa hoa nở muộn về Ngày của Mẹ.

Có những nụ cười sung sướng, hạnh phúc trên khuông mặt những người mẹ được chồng con tặng hoa, tặng quà hay đưa đi ăn uống, hoặc xum họp gia đình con cháu quay quần bên nhau mừng Ngày của Mẹ.  Cũng có những giọt nước mắt nghẹn ngào, buồn tủi của những người vợ, người mẹ, người chị, người em đã bị  người chồng  hay con cháu quên lãng không một lời chúc mừng, không một lời nói thân ái dịu dàng, không một cành hoa trao tặng cho nhau.  Và cũng có những  nỗi buồn ray rức, thương tiếc của những người con nhớ đến người Mẹ, của những người chồng nhớ đến người vợ đã khuất bóng, mà khi  họ còn sống đã có lần  những người con, người chồng này đã làm cho những người thân yêu của họ phải đau buồn.

Người viết may mắn trong Ngày Của Mẹ năm nay, tôi vẫn còn được cậu con trai và cô cháu nội Mya hái hoa trong vườn kết lại thành một bình hoa tặng Me, tặng bà và đưa tôi đi ăn ở một nhà hàng Đại Hàn mà tôi vẫn thích đến ăn.

Tôi đã thật sự cảm động khi nhận bình hoa đầy tình thương yêu đó từ tay cô cháu nội Mya trao tặng, đặc biệt có hoa màu tím mà tôi vẫn yêu thích.  Cô cháu nội  Mya của tôi cũng biết rằng tôi rất yêu màu tím, có thể là Mya đã được ba mẹ cho biết thế nên đã hái hoa màu tím tặng cho tôi. Smile!  Cám ơn Mya.

Niềm vui đã đến với tôi khi con cháu của tôi đã biết sở thích của tôi trong hiện tại, đã bày tỏ lòng thương yêu đối với tôi.  Còn tương lai thì xa vời quá, chúng nó có còn nhớ đến tôi hay không, tôi không bận tâm lắm vì đối với tôi, quá khứ đã qua rồi, tương lai thì chưa đến, chỉ có niềm vui và tình yêu thương trong hiện tại mới là đáng trân quý mà thôi!  Bạn thì sao?

Xin mời quý bạn cùng đọc với người viết hai câu chuyện  ngắn ngắn hay hay dưới đây đã làm  tôi  xúc động vô cùng:

Sầu Riêng

– Mẹ, sầu riêng rộ. Mẹ mua cho Nội một trái đi Mẹ. Nội nói cả chục năm rồi Nội chưa ăn múi nào hết.
– Bên đây sầu riêng mắc như vàng, của đâu mà cho Nội mày ăn cho đủ. Tao hầu Ba mày mệt rồi, thêm Nội mày nữa có nước đem chôn tao sớm.
Thằng Tí như bị hụt hẫng trước câu trả lời của Mẹ nó. … Mùa sầu riêng năm sau, Nội nó mất. hôm giỗ đầu, Mẹ nó mua một trái sầu riêng thật to để trên bàn thờ.
Mẹ nó nói với mọi người:
– Má chồng tôi hảo sầu riêng lắm. Mắc cách mấy tôi cũng ráng mua để cúng Má tôi.
Mọi người khen Mẹ nó là dâu thảo. Chỉ có thằng Tí biết. Nó lặng lẽ đến cạnh bàn thờ thì thầm:
– Xin Nội tha lỗi cho Mẹ con

Niềm Vui Của Mẹ

Mẹ thích làm cô giáo.

Nó hứa sẽ làm cô giáo.

Mẹ mĩm cười.

Mẹ bị đau bao tử.

Nó hứa sẽ làm bác sĩ.

Mẹ mĩm cười.

Mẹ làm việc cực khổ.

Nó hứa sẽ làm nhiều tiền cho mẹ đi tham quan thế giới.

Mẹ mĩm cười.

Bây giờ Nó nghe con hứa mỗi ngày.

Nó tự hỏi “Nó đã làm gì cho mẹ?” …

Nó mĩm cười.

( Nguồn: sưu tầm trên internet)

Bạn có đồng ý với người viết chăng có những mẫu chuyện tuy ngắn nhưng khi đọc đến ta lại  thấy thấm thía, xúc động vô cùng?

Theo thiển ý của người viết,  những bài văn, bài thơ nào nói lên được những tình cảm phát xuất từ trái tim tình cảm chân thật của mình, viết không gượng ép về cách cấu kết câu truyện một cách khó hiểu, viết dùng chữ đơn giản dễ hiểu, đều là những bài thơ, bài văn hay vì “văn hay chẳng lựa đặt dài. Đọc vào đã biết văn hay rồi”  mà lị!

Mời bạn đọc tiếp một bài viết về tình mẹ rất ngắn dưới  đây:

 Mẹ mới làm được như vậy

 Hiệp Khách

Một người con không có khả năng nuôi mẹ già anh ta quyết định cõng mẹ lên núi bỏ.
Đến tối! người con nói với mẹ con cõng mẹ lên núi đi dạo , bà mẹ lấy hết sức đeo lên vai con.

Trên đường đi anh ta nghĩ rằng phải leo lên chỗ nào thật cao mới bỏ mẹ xuống.
Bỗng anh nhìn trên vai mình thấy mẹ đang cố giấu những hạt đậu rải suốt đoạn đường đi,
anh tức giận hỏi mẹ :
– Mẹ rải đậu làm gì thế ???
Kết quả câu trả lời của mẹ đã khiến anh bật khóc :
– Ngốc ạ ! Mẹ sợ lát nữa còn mình con xuống núi sẽ lạc đường.

Con dù lớn vẫn là con của mẹ,

Đi hết cuộc đời lòng mẹ vẫn theo con.

(Nguồn:  email bạn gửi – Cám ơn anh TH))

Mời quý bạn xem Youtube Sương Lam- Ngày Của Mẹ 2013 do SL thực hiện. Xin cám ơn  quý bạn

suonglam has shared a video with you on YouTube
Sương Lam- Ngày Của Me 2013
Mya tặng hoa cho bà nội và thân hữu chúc mừng nhân Ngày Của Mẹ năm 2013. Xin cảm ơn tất cả những người thân thương đã đem lại niềm vui đến với SL.

Tiếng Việt của chúng ta dạt dào tình cảm lắm bạn ạ!  Nếu gia đình nào có con cháu còn nói được tiếng Việt, còn viết được một câu văn, lời thơ bằng tiếng Việt, còn biết hát những bài hát tiếng Việt thì  gia đình đó thật là có hạnh phúc tuyệt vời.

Người viết xin cám ơn  ban quản trị, các thầy cô giáo các trường dạy Việt Ngữ nơi hải ngoại vì họ  đã có công rất nhiều trong việc bảo tồn và duy trì ngôn ngữ, văn hoá Việt Nam nơi xứ người.

Cũng phải cám ơn các phụ huynh học sinh đã chịu khó đưa đón con em đi học tiếng Việt vì  những phụ huynh này còn muốn giữ gìn tình cảm Việt Nam trong gia đình giữa cha mẹ, ông bà và con cháu.

Thật tội nghiệp cho các ông bà cụ già Việt Nam sống nơi xứ Mỹ, xứ Pháp v..v… vì sự giao tiếp giữa các thế hệ không còn được dễ dàng, tốt đẹp. Con cháu thì nói tiếng Mỹ, tiếng Pháp ào ào, ông  bà nghe nhiều khi không hiểu gì hết.  Khi ông bà nói chuyện với con cháu bằng tiếng Việt thì tới phiên tụi nhỏ “ngẩn tò te” không hiếu gì ráo trọi. Thế là tình cảm gia đình ngày một xa, sự cảm thông nhau ngày một thêm cách biệt.

Thứ bảy 5-11-13 vừa qua vợ chồng chúng tôi và một số phu huynh, đồng hương Việt Nam  đã đến tham dự một buổi họp với Sở Học Chánh Portland  tại Giáo xứ Đúc Mẹ Lavang để vận động, thúc đẩy và chứng minh  rằng tiếng Việt rất xứng đáng là ngôn ngữ để dạy trong các trường học ở Portland qua chương trình Hội Nhập Song  Ngữ do  Sở Học Chánh Portland đề ra.

Qua các tài liệu được phân phát, chúng tôi đưọc biết mục tiêu của chương trình Hội Nhập Song Ngữ  do Sở Học Chánh đề ra như sau:

*  Phát triển trình độ thông thạo về đọc, viết, nghe và nói tiếng Anh và ngôn ngữ đi kèm.

*   Đạt được trình độ thông thạo trong tất cả các môn học, đạt hoặc vượt trội các tiêu chuẩn của tiểu bang và học khu.

*  Đạt được các khả năng giao tiếp đa văn hóa và ý thức được trách nhiệm của thành viên trong cộng đồng quốc tế.

Đại diện Sở Học Chánh Portland đã trình bày  cách tổ chức, mục tiêu và các lợi ích về chương trình Hội Nhập Song Ngữ. Đại diện các hội đoàn Việt Nam và phụ huynh đặt câu hỏi và được giải thích tường tận.

Ngoài ra các phụ huynh được chia nhóm để thảo luận về mô hình  thiết kế, sửa sang, nâng cấp  các cơ sở giáo dục địa phương, đặc biệt các trường sở có lớp học  tiếng Việt  với sự sử dụng số tiền 482 triệu trái phiếu xây dựng trường học được phê chuẩn bởi cử tri trong tháng 11-2012.

Sở Học Chánh Portland  đài thọ buổi ăn trưa cho các  người tham dự .

Thật là một tin vui cho cộng đồng cho sinh hoạt cộng ích ở thành phố  Portland, Oregon.

https://i0.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/Congdong2013/HCN-DuantiengViet.jpg

Chúng tôi ra về trong niềm hân hoan và hy vọng là tiếng Việt sẽ được giảng dạy tại các trường học ở Portland  vì nhờ đó con em Việt Nam sẽ thành công hơn về phương diện  học vấn  nơi học đường và phát triển  tình cảm tốt đẹp hơn giữa ông bà, cha mẹ, con cháu trong gia đình.

Mời quý bạn, nếu có rảnh  thì vào xem những hình ảnh về buổi họp  đạc biệt này do Cô Mary Nguyễn, một hội viên của Hội Người Việt Cao Niên Oregon thực hiện qua link dưới đây:

https://plus.google.com/u/0/102020630463027620477/posts

Xin mượn lời khuyên dưới dây của Ông Tôn Vận Tuyên, một chính khách nổi tiếng ở Đài Loan để làm kết luận cho bài tâm tình hôm nay:

“Sum Hợp Gia đình, thân thích đều là duyên phận, bất luận trong kiếp nầy chúng ta sống chung với nhau được bao lâu, như thế nào, nên trân qúy khoảng thời gian chúng ta được chung sống với nhau,  kiếp sau, dù ta có thuơng hay không thương, cũng không có dịp gặp lại nhau đâu.”

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn.

Cám ơn quý anh chị đã chịu khó đọc đến đây.  Hy vọng rằng những tâm tình của SL cũng là tâm tình của quý anh chị  vì chúng ta đều là  người dân Việt Nam nhiều tình cảm  với gia đình và văn hóa Việt Nam.  Smile!

Mời quý anh chị xem một youtube Rất Huế của nhạc sĩ Võ Tá Hân đầy tình tự dân tộc VN. Cám ơn anh Võ Tá Hân.  SL

suonglam has shared a video with you on YouTube
RẤT HUẾ – Nhạc Võ Tá Hân – Ca sĩ Thu Hiền
RẤT HUẾ – Nhạc Võ Tá Hân – Thơ Huỳnh Văn Dung – Ca sĩ Thu Hiền – Trình bày NNS

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam