Sương Lam mời đọc Một Thời Áo Trắng Nữ Sinh

Thưa quý anh chị,

Người viết rất thích xem và sưu tầm hình ảnh những chiếc áo dài trắng nữ sinh vì những tà áo này nhắc nhở người viết một thời  đã mặc chiếc áo dài trắng nữ sinh trường nữ trung học Gia Long.

Mời quý bạn dành một ít phút giây cùng người viết trở về những kỷ niệm cũ của một thời áo trắng nữ sinh nhé.  Hy vọng bạn sẽ thấy hình ảnh của mình thấp thoáng trong bài tâm tình này,trong đó có cả hinh ảnh của những cây si ngày xưa “lẽo đẽo theo sau một tà áo trắng” khi “em tan trường vế” . Smile!

Chúc an vui.

 Sương Lam

Một Thời Áo Trắng Nữ Sinh

https://lh3.googleusercontent.com/-O4LJqFF3AHk/WnwOH187ORI/AAAAAAAB2K8/Lv73dVZAWR0ID1ASXs6rtqXjeKcPZiXogCJoC/w795-h795-n/0ftj-COLLAGE.jpg

Đây là bài số bốn trăm ba mươi ba (433) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Bây giờ là mùa tựụ trường. Nhìn cô cháu nội Mya của tôi đang chuẩn bị cặp sách cho ngày tựu trường sắp đến, tôi lại bâng khuâng nhớ đến thời học trò áo trắng của mình, nhớ đến những cô bạn học ngày xưa đã cùng tôi nhặt cánh phượng đỏ ép vào trang sách, nhớ đến những dòng lưu bút ngày xanh viết trên giấy pelure màu hồng, nhớ đến những thầy cô giáo mà tôi kính yêu như thần tượng, nhớ đến những mối tình ngây thơ vụng dại của một thuở “khi tan trường về, anh theo Ngọ về” của một Ngày Xưa Hoàng Thị.

Em tan trường về

Anh theo Ngọ về

Môi em mỉm cười

Man man sầu đời tình ơi

 Bao nhiêu là ngày

Theo nhau đường dài

Trưa trưa chiều chiều

Thu đông chẳng nhiều

Xuân qua rồi thì

Chia tay phượng nở sang hè 

(Nguồn: Trích trong bài  hát Ngày Xưa Hoàng Thị của Phạm Duy-Phạm Thiên Thư)

Người viết học trường nữ trung học Gia Long trong suốt 7 năm trời từ lớp đệ thất (lớp 6  bây giờ) cho đến lớp đệ nhất (lớp 12 bây giờ) cho nên có rất nhiều  kỷ niệm về ngôi trường thân yêu này.

https://lh3.googleusercontent.com/gHRp8FssNBao0rNyRydr9oCu-yU1ivZxa_jhxIeerl8xPRJrjzI5S3ldqvcibeWT-jeTAoSNota2sBTlcObz3MQwCgUemYc1nvs88Rg=w461-h330

 

 

Đây là một trường nữ trung học nổi tiếng ngày xưa được gọi là trường áo tím vì các nữ sinh phải mặc đồng phục áo dài màu tím, nhưng đến thời tôi học vào năm 1957  thì phải  mặc áo dài màu trắng và phải đeo phù hiệu Gia Long với đoá mai vàng trên nền xanh.

Muốn được nhận vào trường này, học sinh phải vượt qua một kỳ thi tuyển khó khăn như cá “vượt vũ môn” sau khi đã đậu bằng tiểu học.  Tôi không biết ngày xưa, sĩ tử được chấm đậu và  được niêm yết trên bảng vàng như thế nào, nhưng vào thập niên 50, đến ngày công bố kết quả trúng tuyển vào trường nữ trung học Gia Long này, các sĩ tử và phụ huynh phải tụ tập trước cỗng trường để chờ nghe xướng danh trúng tuyển trên một loa phóng thanh.  Con đường Phan Thanh Giản ngày xưa trước cổng trường đông đảo sĩ tử và phụ huynh. Hằng nghìn con tim đang lo lắng đợi chờ giờ hoàng đạo sẽ điểm đem niềm vui hy vọng đến cho nhiều người.

Mèn ơi! Không có gì hồi hộp, lo sợ bằng giờ phút nhận được tin trúng tuyển quan trọng này.  Có người la hét sung sướng khi nghe tên và số báo danh của mình được đọc lên, như vậy là “cô nàng” đã trúng tuyển rồi đấy nhé.  Có người nước mắt chảy dài trên guơng mặt ngây thơ 11 tuổi đầu, như vậy là cô nàng đã bị “trợt võ chuối” có nghĩa là thi rớt rồi đấy,  em bé phải về nhà “ôn kinh nấu sữ” chờ năm sau trở lại trường thi.

Rồi có màn chen lấn nhau tìm kiếm tên mình xem có được niêm yết trên “bảng vàng”  hay không qua một cái khung lưới nhỏ. Có những bàn tay bé nhỏ chỉ chỉ trỏ trỏ vào tên của mình với  nụ cười sung sướng của những” “tân khoa” bé bỏng kia. Vui quá!

Đến ngày tựu trường, những cô em bé bỏng kia súng sính trong chiếc áo dài trắng mới may e dè, ngại ngùng bước theo chân cha hay mẹ đến trường nhập học. Một khung trời trung học mới lạ mở rộng trước đôi mắt ngây thơ của cô em bé nhỏ tuổi ô mai này.  Cô dương đôi mắt tròn xoe đầy vẻ thán phục khi gặp các “đàn chị” học ở các lớp cao hơn hoặc sợ hải khép nép trước ánh mắt nghiêm khắc của các vị giáo sư hay giám thị.  Đó là hình ảnh của người viết hơn 50 năm về trước đấy, bạn ạ!

Chế độ học hành và thi cử ngày xưa rất khó khăn chứ không dễ dàng như bây giờ.  Học sinh phải chăm chỉ học hành và tuân hành kỷ luật học đường rất nghiêm túc, nếu không sẽ bị đuổi ra khỏi trường hoặc sẽ thi rớt trong các kỳ thi.  Chúng tôi phải trải qua nhiều kỳ thi khó khăn mới được học tiếp các lớp cao hơn như phải đậu bằng Trung học đệ nhất cấp ở lớp đệ tứ (lớp 9 bây giờ) rồi  mới được lên học các lớp đệ tam (lớp 10), đệ nhị (lớp11), đệ nhất (lớp 12) của  bậc trung học đệ nhị cấp.

Nhiều cô khi đậu xong bằng trung học đệ nhất cấp thì phải nghỉ học để đi làm hoặc lên xe hoa về nhà chồng.  Ở bậc trung học đệ nhị cấp, số học sinh bớt dần vì càng lên lớp cao chương trình học càng khó hơn.  Ở bậc này, chương trình học được chia thành 3 ban: ban A dành cho học sinh  thích khoa học, vật lý, hóa học và cần phải có trí nhớ tốt; ban B dành cho học sinh giỏi toán; và ban C dành cho học sinh thích văn chương, nghệ thuật.  Người viết dốt toán lại dỡ văn chương nên chỉ có thể  học ban A nếu chịu khó  chăm chỉ “gạo” bài thì được.

Sau khi học xong lớp đệ nhị, học sinh phải thi Tú tài 1.  Đối với nữ sinh thì không có gì đáng nói, nhưng với nam sinh thì rất là quan trọng vì đường công danh sự nghiệp ở quan trường hay quân trường có thể được quyết định ở chỗ có cái bằng cấp Tù tài 1 này hay không qua câu hát ví von dưới đây:

 “Rớt tú tài anh đi trung sĩ

 Em ở nhà lấy Mỹ nuôi con”

Có lẻ đọc tới đây có nhiều độc giả sẽ đau đớn, thấm thía cho thân phận của mình khi không bước qua được cây cầu định mệnh này. Người viết xin được chia sẻ “ nỗi buồn học tài thi phận”  của những “anh hùng lỡ vận” ngày xưa nhé.

Đến lớp đệ nhất (lớp 12 bây giờ), số người đẹp tiếp tục ở lại mái trường Gia Long còn quá ít vì có nhiều cô đi theo “những cô áo đỏ sang nhà khác rồi”  hay đi làm vui hơn, hấp dẫn hơn là tối ngày phải lo gạo bài học, ôn bài thi, chán bỏ xừ!

Người viết lúc đó học hành cũng tàm tạm được, lại thích ôm nhiều mộng lớn mộng nhỏ nên quyết chí đi hết “đoạn đường kinh sử” này và cũng đã vượt được “vũ môn” ôm  cái bằng Tú tài 2 về nhà cho cha mẹ hài lòng sau khi  tôi phải vượt qua các kỳ thi viết, thi vấn đáp khó khăn vô cùng chứ không phải học theo kiểu “a, b, c khoanh” dễ dàng  như bây giờ.

Chế độ thi Tú tài ngày xưa, nếu Bạn  rớt thi lần thứ  nhất thì có thể thi lại khoá thi  lần thứ hai mở hai tháng sau kỳ thi thứ nhất trong năm, cho nên nếu bạn chịu  khó học thi cũng có thể ‘ẳm” được cái bắng tú tài về nhà khoe làng khoe xóm cho vui.

 https://lh3.googleusercontent.com/CYrFDe2F_x_ddimL5roRJdexEwtzxJReEtO-gRHbTgjxwTk0Ocj-NCM0dscETlp8MqmuA_M6tLEY6hPCfwmC6IV9M-3a0zNgMYN_9g=w587-h330

Mời xem Youtube Một Thuở Học Trò do nguời viết thực hiện cho vui nhé.  Smile!

Một Thuở Học Trò – YouTube

Cô nữ sinh ngây thơ ngày nào bây gìờ đã bước vào cái tuổi “không còn trẻ nữa” vẫn phải tiếp tục học không phải vì miếng mồi danh lợi như ngày xưa mà học để trau dồi kiến thức cho theo kịp với tiến bộ khoa học kỷ thuật điện toán, học để giữ gìn sức khoẻ hầu sống vui sống khỏe, học để cho đời sống tâm linh của mình thêm phong phú vì người xưa có nói:  “Học như thuyền đi nước ngược, không tiến ắt phải lùi” mà lị!

Nhân bàn đến việc học, nguời viết xin mời quý bạn đọc một câu chuyện Thiền ngắn ngắn, vui vui nhưng đầy ý nghĩa dưới đây:

 Học Im Lặng

Đệ tử phái Tendai (Thiên Thai tông – LND) thường tập quán tưởng trước khi Thiền được du nhập vào Nhật. Có bốn tăng sinh kết bạn và quyết giữ thanh tịnh trong bảy ngày.

Ngày đầu cả bốn đều im lặng.

Việc trầm tư mặc tưởng của họ khởi đầu tốt đẹp, nhưng khi đêm xuống và ngọn đèn dầu tàn dần thì một vị buộc miệng gọi kẻ hầu: “Rót thêm dầu.”

Tăng sinh thứ nhì ngạc nhiên khi nghe người thứ nhất lên tiếng. “Chúng ta không nên nói lời nào mới phải,” ông phê bình.

“Cả hai vị ngu quá. Tại sao lại nói chuyện?” người thứ ba hỏi.

“Chỉ có tôi là không nói tiếng nào,” tăng sinh thứ tư kết luận.

(Nguốn: Trích trong 101 chuyện Thiền- Trần Trúc Lâm chuyẽn ngữ)

Biển học mênh mông, học bao giờ mới hết. Bạn đồng ý chứ?

Mời bạn cùng thưởng thức Youtube Màu Trắng Tôi Yêu do Bùi Phương thực hiện PPS, anh Trần Năng Phùng thực hiện youtube với tiếng đàn piano của chị Minh Ngọc.  Xin cám ơn những người nghệ sĩ đã cùng yêu màu áo trăng nữ sinh như tôi.

https://lh3.googleusercontent.com/V_7F8vrptwtq95guLogqXZ7Hc-FohDLwbsMPCEtA9-ydlLWcwHwUfMZ_LsMlghDNRiNDtKRZKb9bhYNBpAKDlCAj7SFwR4slXRNBMA=w356-h330

Youtube Màu Trắng Tôi Yêu – YouTube

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 433-ORTB 848-82918)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

 

https://lh3.googleusercontent.com/Ylz1CclU6g3dg2jUUpO_Zd_Yt_9391ZWW0iT9-F74Sm7xS7uAdx8GB1OZbA4hqPzOFmYh1941-e4hBXStHiLhwyPrjAOOJTM07_uHw=w237-h330

 

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw

Sương Lam mời xem Youtube Một Thuở Học Trò

Inline image 1

Chào quý bạn Gia Long,

Cuối tuần mời các bạn xem Youtube Một Thuở Học Trò do Sương Lam thực hiện để sống lại một ít phút giây dễ thương của thời học trò áo trắng để rồi ngày mai thứ hai…trở lại sinh hoạt lao xao của đời sống thường nhật giữa chốn bụi hồng này.😜
 Hy vọng khi xem Youtube này quý bạn sẽ tìm lại được hình ảnh thân thương của những vị giáo sư đáng kính  và  bạn bè thân quen ngày cũ đã một thời cùng nhau sinh hoạt dưới mái trường Gia Long.😍
 Sương Lam học Gia Long từ năm 1956 và ra trường Gia Long năm 1963.
 Sương Lam đã cố gắng giữ gìn những hình ảnh cá nhân có đeo huy hiệu Gia Long  và hình chụp chung hằng năm  với các giáo sư và bạn bè học chung với Sương Lam ( tên thật tuổi học trò Nguyễn Ngọc Sương)  từ Đệ Thất 1956) cho đến Đệ Nhất (1963) và các sinh hoạt gần đây nhất ( dự ĐHGLTG tổ chức tại WDC- USA  năm  2015 để thực hiện youtube này.❤😊

Youtube Một Thuở Học Trò

Suong Lam Portland

Hy vọng quý bạn cùng học với Sương Lam (Hường Liên, Hoà, Đào Tơ, Ngọc Lan, Kim Cúc, Ngọc Điêp, Ngọc Anh, Ngọc Dung, Khưu Nhung, Thanh Nhàn  v…..v.. còn ở Việt Nam hay đã định cư ở hải ngoại sẽ nhận ra được Sương Lam  (Ngọc Sương ngày cũ)😊❤ Mong lắm thay!
 Kính chúc quý bạn nhiều sức khỏe và vạn sự an lành trong cuộc sống.😊

Sương Lam mời đọc Portland và Tôi

Thưa quý anh chị,

Chúng ta ai cũng có một trái tim tình cảm biết  rung động trước cảnh sắc nên thơ, trước một chân tình đáng quý.

Chúng ta đã không ngại hiểm nguy trên bước đường tìm Tự Do và cũng thật xúc động với tình người của cư dân nơi chúng ta đã và đang sống hiện tại.

Khi đi dự lễ ra mắt sách Bàng Bạc Gấm Hoa của nhà báo Mặc Lâm của Đài Á Châu Tự Do tại Portland Oregon do Hội Nghệ Sĩ Việt Nam tổ chức ngày Thứ sáu 15 tháng 9 năm 2017 tại Hollywood Senior Center, người viết thật xúc động với tâm tình của nhạc sĩ Từ Công Phụng khi TCP hát bài Khi Tôi Đến Nơi Đây do chính tác giả trình bày. Chính màn trình diễn bất ngờ này của TCP  đã tạo niềm cảm hứng cho tôi viết bài viết này để tâm tình và nhắc lại những kỷ niệm cũ khi gia đình chúng tôi mới đến Portland vào năm 1981.

Xin cám ơn nhạc sĩ Từ Công Phụng và tất cả những người bạn thân quen mà tôi đã có phúc duyên gặp gỡ ở Portland trong 36 năm qua ở Portland, quê hương thứ hai của người viết.

Kính cầu nguyện Ơn Trên ban phúc cho tất cả chúng ta nhiều sức khỏe và làm đuợc những gì mà chúng ta có thể làm được để vui mình ích người và đem lại sự hảnh diện cho  tập thể người Việt  tỵ nạn đang sống trên đất Mỹ.  Mong lắm thay!

 

Sương Lam.

 Portland và Tôi

Inline image 1

Đây là bài số ba trăm tám mươi bảy (387) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Sau năm 1975,  người viết trở thành “bà mẹ quê”  ở nhà nấu cơm nuôi chồng, nuôi con, nuôi gà, nuôi vịt  sống qua ngày vì Bộ Xả Hội, nơi người viết làm việc đã bị giải thể. Rồi với nhiều áp lực trong cuộc sống, trong tinh thần, chúng tôi trở thành những thuyền nhân tìm đường vượt biên và đã được cô em gái, nguyên là du học sinh Mỹ trước năm 1973 cư ngụ tại Portland, Oregon bảo trợ chúng tôi đến sống ở Portland kể từ năm 1981.

Portland ngày ấy rất ít người Việt Nam định cư.  Đa số những người tỵ nạn ở Portland được cơ quan USCC bảo trợ và giúp đỡ trong những ngày đầu để hội nhập vào đời sống Mỹ.

Dân số Portland vào thời điểm năm 1981 không đông đảo như bây giờ, người dân hiền hòa dễ thương. Khí hậu trong lành có đầy đủ bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông. Cảnh sắc Portland  đẹp như một Đà Lạt ngày xưa, nên tôi đã yêu Portland ngay từ dạo đó và đã sống ở nơi đây 36 năm rồi.

Khi trở lại đời sinh viên ở “đại học trường làng” Portland  Community College năm 1982, trong không khí trẻ trung vui vẻ của khung viên đại học, người viết đã cùng các bạn sinh viên  Huỳnh Lương Vinh, Lưu Sĩ Minh, Nguyễn Minh Ngân, Nguyễn Khôi Nguyên v..v… tổ chức nhiều buổi “văn nghệ văn gừng mừng” Ngày Tết Nguyên Đán, Tết Trung Thu v..v… để giới thiệu văn hoá Việt Nam đến những người bạn Mỹ tại trường rất nhiệt tình, hào hứng với phương tiện thiếu thốn đủ mọi mặt vì lúc đó chúng tôi là những “sinh viên nghèo” mà lị.  Chúng tôi làm việc với trái tim tình cảm và nhiệt tình của tuổi trẻ đầy lý tưởng chỉ với mục đích đem lại niềm vui cho mình, cho người trong phạm vi và khả năng hạn hẹp cuả người sinh viên mà thôi.   Cũng nhờ được sự giúp đỡ của các chàng “sinh viên đàn em dễ thương” này mà hai tập thơ Tháng Tư Với Nổi Nhớ Quê Hương  và Những Bài Thơ Tình Yêu của Sương Lam được ra đời.  Phần hình ảnh do họa sĩ Huỳnh Lương Vinh phụ trách.  Cám ơn họa sĩ HLV nhé.

Vào thời đìểm năm 1982, việc in ấn sách báo Việt Nam  tại Portland, Oregon và các nơi khác chưa đạt được tiêu chuẩn trình bày (layout)  đẹp đẻ, mới lạ như cách trình bày của các chương trình về layout trên computer hiện đại bây gìờ.  Người viết phải mổ cò đánh máy trên  chiếc máy đánh chữ cà tàng mua ở Goodwill từng bài thơ chỉ với hai ngón tay mà thôi (may quá còn hơn là “nhất dương chỉ!”).  Thế là chị em chúng tôi, người thì mổ cò đánh máy, người thì vẽ hình trang trí trang bìa, trang trong  các bài thơ, người  thì sửa dấu chính tả, xong rồi đưa đi nhà in làm photocopy. Tiền in ấn thì đã có các bạn sinh viên ủng hộ.  Không có buổi ra mắt thơ náo nhiệt, rầm rộ như bây giờ  mà chỉ in ra để biếu tặng bạn bè thân  hữu yêu thơ,  các chùa, các nhà thờ, các nhóm sinh hoạt thanh niên sinh viên  bán để  lấy tiền gây quỹ tổ chức thêm các cuộc vui khác nữa.  Một thuở sinh viên trong bước đầu tỵ nạn nơi xứ người thế mà vui và đầy kỷ niệm đáng yêu, đáng quý. Bây giờ nhắc lại  người viết có đôi chút ngậm ngùi vì những chàng sinh viên cũ ngày xưa bây giờ đã tứ tán nơi đâu, biết ai còn ai mất?

Inline image 4

Rồi thời gian lặng lẻ trôi qua, chuyện  áo cơm và lo lắng cho cuộc sống mới nơi xứ người đã làm cho người viết phải tạm gát lại chuyện văn thơ nghệ thuật và chuyện đi vác ngà voi sang một bên một thời gian vì bao tử đói thì làm sao có đủ sức mà  “phun châu nhả ngọc” cho được.  Smile!

Không ai có thể giúp mình bằng tự chính mình được.  Vợ chồng chúng tôi đã bỏ lại ở quê hương những gì mình đã có và ra đi với hai bàn tay trắng trên chiếc thuyền con bé nhỏ chẳng biết sẽ trôi giạt về đâu.  Cũng nhờ trời thương, chúng tôi đã đến bến bờ tự do trong an lành, xum họp gia đình đầy đủ.  Chúng tôi đi học trở lại chỉ là để có tiền trả tiền nhà, tiền điện, tiền thực phẩm với số tiền “basic grant”  và tiền “work study” ít ỏi.   Chúng tôi phải vừa đi học ban ngày vừa đi làm thêm công việc quét dọn công sở (janitor) ban đêm. Cầm những đồng tiền làm được do tự chính tay mình làm ra được trong buổi ban đầu gian khổ nơi xứ người, tôi đã nhiều đêm phải khóc thầm. Than ôi!  Thời oanh liệt  kẻ hầu người hạ nay còn đâu?

Nhưng dầu sao đi nữa, chúng tôi vẫn có phúc hơn bao nhiêu người đói khổ còn lại ở quê nhà vào thời điểm đó, nên chúng tôi  có ngại gì những gian khổ lúc ban đầu này.

Rồi Trời Phật cũng thương cho kẻ có lòng nên dần dần chúng tôi cũng đã ổn định được đời sống.  So với bao nhiêu người khác, chúng tôi  chẳng  có gì là cao sang quyền quý cả. Tôi an phận làm một cô giáo tầm thường nơi xứ lạ.  Điều quan trọng đối với tôi  trong hiện tại là vợ chồng yêu thương nhau, con cháu ngoan hiền, có sức khoẻ tốt, thân an trí lạc là tốt lắm rồi. Tiền bạc, danh vọng, chúng tôi đã có rồi cũng đã mất,  Cuộc đời có không, không có, chuyện ghét thương thương ghét  là chuyện thường tình nơi chốn bụi hồng  lao xao này, hơi đâu mà thắc mắc cho mệt!  Bạn  nhỉ?

Mỗi người có một cái nhìn, một thái độ, một cảm nghĩ khác nhau về một sự việc.  Người khác có  quyền nghĩ sao về mình là tùy ý họ vì họ có cái quyền đó.  Có sao đâu?  Còn mình như thế nào thì hãy để  cái “nhất điểm lương tâm”  của mình và Trời Phật phán xét vì người viết  vẫn tin rằng: “Ngẩng đầu cao ba thước đã có thần linh” rồi, cho nên  ta cứ an tâm sống vui sống khỏe trong giây phút hiện tại là được rồi.  Tôi nghĩ thế!  Bạn đồng ý chứ?

Khi người viết quyết định  “rửa tay gát bút” chốn học đường trước cái tuổi về hưu  hợp pháp, chính thức của chính phủ Bush trước đây cho phép, đã làm cho phu quân của tôi “càm ràm” và nhiều thân hữu, bạn đồng nghiệp  của tôi ngạc nhiên hết sức vì tại sao một người năng động, làm việc hết sức tích cực, nhiệt tình  như tôi lại  thích về nhà làm “bà mẹ quê”  hơi sớm như vậy nhỉ?

Có thể là tôi  chán việc tranh đua, chèn ép, bất an ninh nơi chốn  học đường nên thích ở nhà vui hưởng hạnh phúc gia đình với chồng con, cháu nhỏ chăng?

Có thể là vì tôi muốn nghỉ làm việc sớm để có thể làm được những việc mình thích mà lâu nay vì cuộc sống mà phải tạm gát lại chăng?

Có thể là vì tôi đã thuộc bài:

“Tri túc, tiện túc, đãi túc, hà thời túc

Tri nhàn, tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn”

tạm hiểu là:

“Biết đủ thì là đủ, đợi đủ biết bao giờ mới là đủ

Biêt nhàn thì là nhàn, đợi nhàn biết bao giờ là nhàn” chăng?

Là vì nguyên nhân nào đi nữa, tôi nghỉ việc mà vẫn được ông Bush, ông Obama, ông Trump trả lương cho tôi hằng tháng và cung cấp bảo hiểm sức khoẻ cho tôi là được rồi. Có sao đâu?

Năm 2002,  tôi đã trở lại “phóng tay, múa bút” trên ORTB, trên các đặc san thân hữu bên anh, bên em, trong các diễn đàn cõi ảo, cõi thật “cho vui với đời” một ti tị với cái tên “Sương Lam mờ chân mây” mà tôi đã chọn từ năm 17 tuổi khi sinh hoạt  Gia Đình Phật Tử  Chánh Minh ờ Việt Nam ngày xưa.

Bây giờ người viết lại có được “job” làm kẻ giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn  để tâm tình với quý vị cao niên  hằng tuần trên ORTB với nụ cười duyên dáng.  Không ngờ tôi cũng đã “trải dài tâm tinh” qua 387 bài viết trong mục MCTN  trên Oregon Thời Báo tại Portland, Oregon  rồi. Trung bình một bài viết trong mục MCTN của tôi  là 4 trang đánh máy,  như vậy  tôi viết được tổng cộng  là 1548 trang.  Mèn ơi! Cũng nhiều đấy nhỉ!  Smile!

Nhiều thân hữu  đã làm “dám đốc, dám xúi” người viết in sách và tổ chức  ra mắt sách cho vui.  Nhưng….. cho đến giờ phút này, và có lẻ sau này nữa, người viết chỉ viết “cho vui với đời” mà thôi,  chứ không có ý định in sách hay ra mắt sách riêng cho mình làm chi cho mệt trí. Người viết vẫn thích góp mặt chung với bạn bè, mỗi người góp một ít bài, một ít tiền, chung nhau thực hiện các tuyển tập, xong rồi chia nhau mỗi người dăm ba quyển tặng bạn bè, như thế cũng đủ vui rồi.  Khỏe re!  Smile!

Inline image 1

Người viết thường tự nhủ: “Nếu đã có duyên văn nghệ với nhau thì sẽ có “người tri âm, kẻ tri kỷ” tìm đọc thoải mái “Free” các bài tâm tình của tôi trên trang Một Cõi Thiền Nhàn của tôi trong Oregon Thời Báo hay trên trang nhà, trên trang Plus Google của người viết là tôi đã vui rồi. Bằng không có duyên với nhau thì dù có mời gọi cách nào cũng đành chịu thôi.  Tiền in sách, ra mắt sách này nếu dùng vào những việc công ích, cứu trợ kẻ đáng giúp vẫn có giá trị, ý nghĩa hơn chăng?”

Người viết còn  rủ rê ông xã đi làm “thợ vịn” cho các công tác cộng đồng khi có thời giờ và sức khỏe, đi tiếu ngạo giang hồ,  đưa thơ văn, bài nhạc lên trang nhà www.suonglamportland.wordpress.com và trang Suonglamportland Youtube của tôi cho thiên hạ vào xem “chùa” giống như Quán Ven Đường của GS Huỳnh Chiếu Đẳng vậy đó, đi chùa lễ Phật tụng kinh, vui đùa với cháu nội Mya như vậy là được rồi.  Ai nói gì thì nói, ai khen chê gì thì chê khen. Ai giận hờn gì thì hờn giận.  Mặc họ!  Có sao đâu?  Bon chen và tức giận làm gì cho mệt!

Cũng nhờ có duyên lành, khi giữ mục MCTN này, người viết được nhiều bạn thật, bạn ảo gửi tặng kinh sách, tài liệu đến cho người viết để làm tài liệu viết bài, làm youtube, thực hiện ảnh thơ,  phổ nhạc, ngâm thơ giúp, lưu trử hay giới thiệu đến các diễn đàn, thân hữu khác  v..v… Nhiều khi nhờ đọc một câu chuyện mà bạn bè chia sẻ trong các diễn đàn văn nghệ mà người viết tham gia sinh hoạt hay do email bạn gửi đến, người viết lại có hứng khởi và tài liệu viết bài tâm tình  cho quý vị cao niên đọc đỡ buồn trong tuổi hoàng hạc này.  Cũng vui thôi!

Xin cám ơn những người bạn tốt của tôi nhé.

Xin mời qúy vạn cùng thưởng thức Youtube Portland trong trái tim tôi do người viết thực hiện dưới đây:

Youtube Portland trong trái tim tôi  5:15

Inline image 2

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 387-ORTB 799-92017)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Inline image 2

Photo:

Giới thiệu các CollectionSương Lam Tran va Suong Lam Portland updated 8-22-16

Thưa quý Anh Chị,

Để các tin tức, tài liệu thơ văn, youtube  do Sương Lam thực hiện hoặc do Sương Lam sưu tầm thêm phong phú và bổ túc cho nhau, Sương Lam đã lập thêm các trang Collections trên Sương Lam Tran Google Plus  và trên SuongLamPortland Google Plus

Xin mời quý anh chị thoải mái vào xem các trang collections này.  Smile!

Kính chúc an vui và nhiều sức khỏe

Sương Lam

Collections trên Suong Lam Tran Google Plus

Suong Lam Tran

Works at Retired

Attended Trường Nữ Trung Học Gia Long

Lives in USA

332 followers|1,991,089 views

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/u/0/+SuongLamTran/collections

https://plus.google.com/u/0/112448069295471524939/posts

https://plus.google.com/u/0/112448069295471524939/collections

 

1-Một Cõi Thiền Nhàn

https://plus.google.com/u/0/collection/gsXCZ

By Suong Lam Tran – 288 Followers – 69 Posts – Public

2-Thầy Thích Tánh Tuệ

https://plus.google.com/u/0/collection/w-FJb

By Suong Lam Tran – 291 Followers – 66 Posts – Public

3-Âm Nhạc

https://plus.google.com/u/0/collection/oJ3EZ

By Suong Lam Tran – 292 Followers – 48 Posts – Public

4- Sương Lam Tiếu Ngạo Giang Hồ

https://plus.google.com/u/0/collection/Yx9DZ

By Suong Lam Tran – 289 Followers – 97 Posts – Public

 

5- Tôi Yêu Màu Tím

https://plus.google.com/u/0/collection/QwWFZ

By Suong Lam Tran – 289 Followers – 49 Posts – Public

6- Ảnh Thơ Sương Lam

https://plus.google.com/u/0/collection/UtwCZ

By Suong Lam Tran – 288 Followers – 34 Posts – Public

7- Thư Pháp Thơ Sương Lam

https://plus.google.com/u/0/collection/kvgdW

By Suong Lam Tran – 293 Followers – 19 Posts – Public

 8-Portland- Oregon

https://plus.google.com/u/0/collection/E_rBZ

By Suong Lam Tran – 341 Followers – 41 Posts – Public

9- Bạn Thật Bạn Ảo

https://plus.google.com/u/0/collection/gpzJc

By Suong Lam Tran – 286 Followers – 32 Posts – Public

10- Ảnh đẹp Minh và Sương Lam

https://plus.google.com/u/0/collection/EnXdW

By Suong Lam Tran – 293 Followers – 38 Posts – Public

11- Portland Rose Festival

https://plus.google.com/u/0/collection/UVJbZ

By Suong Lam Tran – 294 Followers – 19 Posts – Public

12- Đời Sống Quanh Ta

https://plus.google.com/u/0/collection/czRiW

By Suong Lam Tran – 288 Followers – 19 Posts – Public

13- Dễ Thương

https://plus.google.com/u/0/collection/sonaW

By Suong Lam Tran – 289 Followers – 142 Posts – Public

14- Một Thuở Gia Long

https://plus.google.com/u/0/collection/sonaW

By Suong Lam Tran – 287 Followers – 15 Posts – Public

15- Ngày Của Cha Mẹ

https://plus.google.com/u/0/collection/kI8lY

By Suong Lam Tran – 293 Followers – 38 Posts – Public

16- Cười Cho Vui Với Đời

https://plus.google.com/u/0/collection/kZKkY

By Suong Lam Tran – 329 Followers – 116 Posts – Public

17- Trang Nhà Thân Hữu

https://plus.google.com/u/0/collection/sybpY

By Suong Lam Tran – 290 Followers – 13 Posts – Public

18- Sương Lam Portland

https://plus.google.com/u/0/collection/Ap4Ch

By Suong Lam Tran – 287 Followers – 25 Posts – Public

 

19- Quán Thế Âm Bồ Tát

https://plus.google.com/u/0/collection/sv6qg

By Suong Lam Tran – 289 Followers – 27 Posts – Public

 20- Thơ Tình Sương Lam

https://plus.google.com/u/0/collection/s99Oh

By Suong Lam Tran – 294 Followers – 15 Posts – Public

21- Bạn Biết Rồi Hay Chưa

https://plus.google.com/u/0/collection/cPLcHB

By Suong Lam Tran – 286 Followers – 7 Posts – Public

22- Xmas and New Year and Tết

https://plus.google.com/u/0/collection/whrnDB

By Suong Lam Tran – 286 Followers – 35 Posts – Public

 23-Hương Vị Quê Hương

https://plus.google.com/u/0/collection/k2bkMB

By Suong Lam Tran – 287 Followers – 2 Posts – Public

24-Hương Vị Xứ Người

https://plus.google.com/u/0/collection/AIUlSB

By Suong Lam Tran – 287 Followers – 2 Posts – Public

25-Văn Học Nghệ Thuật

https://plus.google.com/u/0/collection/IHzkEB

By Suong Lam Tran – 288 Followers – 9 Posts – Public

26-Đàn Ông Đàn Bà

By Suong Lam Tran – 311 Followers – 12 Posts – Public

https://plus.google.com/u/0/collection/8r7yZB

 

27- Trường Xưa Bạn Cũ

By Suong Lam Tran – 311 Followers – 11 Posts – Public

CUSTOMIZE

https://plus.google.com/u/0/collection/EHITTB

28-Đức Đạt Lai Đạt Ma

By Suong Lam Tran – 311 Followers – 23 Posts – Public

 

https://plus.google.com/u/0/collection/EpUFTB

29- Việt Nam Quê Hương Tôi

By Suong Lam Tran – 327 Followers – 2 Posts – Public

https://plus.google.com/u/0/collection/g9NNbB

30-Gia Đình Tôi

By Suong Lam Tran – 327 Followers – 8 Posts – Public

https://plus.google.com/u/0/collection/EWbzaB

31-Tranh Đẹp Hội Hoạ

By Suong Lam Tran – 328 Followers – 6 Posts – Public

https://plus.google.com/u/0/collection/MmBxaB

31-Nước Mỹ Xinh Đẹp

By Suong Lam Tran – 327 Followers – 8 Posts – Public

CUSTOMIZE

https://plus.google.com/u/0/collection/0HtuaB

32- Một Chút Gì Lãng Mạn

Suong Lam Tran

Có Một Chút Gì Lãng Mạn

332 followers – 2 posts – Public

https://plus.google.com/u/0/collection/c-PnbB

 32 collections updated 8-22-16

 

 

 

Collections trong SuonglamPortland Plus Google

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/110248368222500211952/collections

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/+SuongLamPortland/posts

41 followers|262,101 views

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/+SuongLamPortland/collections

1- Kinh Pháp Cú

By Suong Lam Portland – 33 Followers – 21 Posts – Public

2-  Ảnh Đẹp ThiềnNhàn

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/collection/UWIJZ

By Suong Lam Portland – 33 Followers – 28 Posts – Public

3- Lời Hay Ý Đẹp

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/collection/8QDKZ

By Suong Lam Portland – 33 Followers – 21 Posts – Public

 4- Nét Đẹp Của Hoa

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/collection/4gLYW

By Suong Lam Portland – 35 Followers – 26 Posts – Public

 

5-  Tôi Yêu Màu Trắng

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/collection/4r-XW

By Suong Lam Portland – 33 Followers – 20 Posts – Public

6- Áo Dài Việt Nam

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/collection/4prmY

By Suong Lam Portland – 41 Followers – 20 Posts – Public

7- Chiêm Ngưỡng Phật

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/collection/YFsmY

By Suong Lam Portland – 33 Followers – 67 Posts – Public

8- Hình đẹp trên Net bạn chuyển

https://plus.google.com/u/0/collection/kL0B3

By Suong Lam Portland – 33 Followers – 12 Posts – Public

9- Sinh Nhật Vui Vẻ

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/collection/8Nibp

By Suong Lam Portland – 33 Followers – 32 Posts – Public

10- Thơ Văn Một Cõi Thiền Nhàn

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/collection/8IdR7

By Suong Lam Portland – 35 Followers – 13 Posts – Public

11- Thank You- Cám ơn

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/collection/khRD8

12- Việt Nam Trong Trái Tim Tôi

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/collection/gZAyp

 

By Suong Lam Portland – 33 Followers – 31 Posts – Public

 

13-Gia Chánh- Mẹo Vặt

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/collection/skNzRB

By Suong Lam Portland – 34 Followers – 6 Posts – Public

14- Sức Khỏe

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/collection/0rQFq

By Suong Lam Portland – 34 Followers – 9 Posts – Public

15- Giải Trí

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/collection/UXbnSB

By Suong Lam Portland – 34 Followers – 1 Post – Public

 

 16-Nét Đẹp Thư Pháp

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/collection/gydnSB

By Suong Lam Portland – 34 Followers – 2 Posts – Public

17- Youtube Sương Lam Portland

 https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/collection/84W5MB

By Suong Lam Portland – 33 Followers – 2 Posts – Public

 18 – Giải Trí

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/collection/UXbnSB

By Suong Lam Portland – 33 Followers – 3 Posts – Public

19 –Ảnh đẹp và Youtube đẹp của Wittydud

By Suong Lam Portland – 38 Followers – 6 Posts – Public

 

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/collection/4mJaTB

20-Ảnh Đẹp của Tadtkn

By Suong Lam Portland – 38 Followers – 11 Posts – Public

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/collection/Ag_ZTB

20 Collections updated 7-29-16

Học Trò Xứ Mỹ

Thưa quý anh chị,

Nhạc sĩ Từ Công Phụng và người viết cùng ở Portland, Oregon và cùng có tình đồng môn QGHC.  Mỗi lần họp mặt nhóm QGHC hay gặp nhau, tôi thưòng hát đùa nhạc phẩm nổi tiếng của TCP “Bây Giờ Tháng Mấy Rồi Hởi Em” thành “Bây Giờ Mấy Tháng Rồi Hởi Em”. TCP lại gọi đùa tôi là “Sương Lam chướng khí”. Chúng tôi là bạn thân với nhau nên không ai giận ai cả vì biết đó là lời nói đùa chọc phá nhau cho vui với nhau mà thôi.  Smile!

Từ bài hát đó, tôi bèn đặt thêm lời tựa “Bây giờ Thàng Chín rồi đó Em” để nhớ đến mùa tựu trường của các học trò nơi xứ Mỹ, trong đó có cô cháu nội yêu quý Mya của tôi.

Xin mời qúy thân hữu cùng người viết biết thêm một vài điều hay lạ về Học Trò Xứ Mỹ cho vui nhé.

Sương Lam

 Học Trò Xứ Mỹ

Đây là bài thứ hai trăm chín mươi mốt (291) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Một người bạn văn nghệ trong Nhóm Huệ Diệp Chi của tôi khi đang thưởng thức nét đẹp của hoa lan, hoa quỳnh mùa Thu lại nhắc đến bài văn Tôi Đi Học của Thanh Tịnh ngày xưa mà tôi rất thích đã gợi ý cho tôi viết bài tâm tình này.

“Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường.

Tôi không thể nào quên được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng.

Những ý tưởng ấy tôi chưa lần nào ghi lên giấy, vì hồi ấy tôi không biết ghi và ngày nay tôi không nhớ hết. Nhưng mỗi lần thấy mấy em nhỏ rụt rè núp dưới nón mẹ lần đầu tiên đến trường, lòng tôi lại tưng bừng rộn rã.

Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: Hôm nay tôi đi học. ”

TÔI ĐI HỌC
Truyện Ngắn THANH TỊNH

Đấy là hồi ức dễ thương về học trò xứ Việt thưở xa xưa mà bất cứ cô cậu học trò nào ở thế hệ 30, 40  như tôi đều nhớ thương, trân quý.

Bây giờ thi lại khác đối với học trò xứ Mỹ hiện nay. Người viết có thể diễn tả ngày tựu trường ở xứ Mỹ như sau nhé:  “Hằng năm cứ vào cuối thắng tám, mỗi khi thấy các siêu thị quảng cáo chương trình bán đại hạ giá “ Back To School” và có nhiều xe buýt học trò màu vàng chạy đầy đường vào tháng chín là tôi biết là đã đến ngày tựu trường rồi”.  Smile!

Theo thông lệ hằng năm, sau ngày Lễ Lao Động ở xứ Mỹ,  học sinh các trường tại Portland và các vùng phụ cận đi học trở lại sau khi nghỉ hè.  Thời gian trôi qua nhanh quá, mới đó ba tháng hè trôi qua nhanh chóng.  Cô cháu nội Mya yêu quý của tôi mới ngày nào còn bé tí tẹo trong vòng tay của bà nội, bây giờ lại là học sinh lớp 4 của trường tiểu học Montclair ở Beaverton. Nhìn  cái cặp đi học của cháu đựng đầy dụng cụ học sinh theo sự đòi hỏi của nhà trường, người viết thấy tội nghiệp cho Mya quá vì  ngày mai Mya phải vác cái cặp to tướng này vào trường trên đôi vai bé bỏng của cháu để bắt đầu một niên học mới.

Rồi đây  Mya sẽ phải học hết chương trình tiểu học, chuơng trình trung học, chương trình đại học, rồi ra trường  tranh đấu với đời để mưu sinh trong cuộc sống như người viết đã làm cách đây mấy chục năm về trước.  Cái vòng lẩn quẩn đó lại tiếp nối từ thế hệ này sang thế hệ khác.  Những người già nằm xuống, những đứa trẻ lớn lên, bánh xe thời gian vẫn quay và con người vẫn phải lập đi lập lại những gì các thế hệ cha ông đã làm trong cái vòng sinh tử luân hồi của kiếp nhân sinh.

Học trò xứ Mỹ dạn dĩ, xông xáo, khoái chí đi học chứ không nhát hít nắm tay mẹ đi học như cậu bé trong Tôi  Đi Học của Thanh Tịnh ngày xưa vì nhiều cô cậu đã đi học các Lớp Tiền Mẫu Giáo lúc 3-4 tuổi trước khi nhập học chính thức lớp mẫu giáo các trường tiểu học công, tư tại địa phưong nơi cư trú.  Học bậc tiểu học ở Mỹ vui lắm vì bên cạnh các chương trình chính thức, bắt buộc phải học như văn chương, tập viết, tập đọc, toán, còn có các chương trình thể thao, các sinh hoạt văn nghệ văn gừng với bạn bè  vui quá là vui, nên học trò thích đi học hơn là ở nhà.  Hơn thế nữa, chương trình giáo dục ở Mỹ có tính cách cưỡng bách giáo dục nên những cô cậu nào ở trong tuổi học trò mà đi lang thang ngoài đường trong những ngày “School Day” thì sẽ được cảnh sát hỏi thăm ngay, chỉ trừ trường hợp bị bịnh phải đi bác sĩ hay có lý do gia đình chính đáng mà thôi.

Nhiều phụ huynh học sinh đưa con tới trường nhưng thực sự chưa hiểu rõ chương trình giáo dục ở Mỹ cấp tiểu học và trung học như thế nào?  Người viết xin mời quý vị phụ huynh học sinh đọc tài liệu dưới đây do người viét sưu tầm từ wikipedia.org đem về đây chia sẻ với phụ huynh về  Giáo dục Hoa Kỳ ở cấp tiểu học và trung học nhé.

Giáo dục Hoa Kỳ

Giáo dục Hoa Kỳ chủ yếu là nền giáo dục công do Chính phủ liên bang, tiểu bang, và địa phương ở Hoa Kỳ điều hành và cung cấp tài chính. Việc giáo dục trẻ em ở độ tuổi nhà trẻ và mẫu giáo mang tính chất bắt buộc. Một phần của giáo dục bắt buộc được thực hiện thông qua nền giáo dục công. Giáo dục công có tính chất phổ cập ở cấp tiểu học và trung học. Ở các cấp học này, hội đồng học khu gồm những thành viên được bầu chọn thông qua bầu cử ở địa phương đề ra chương trình học, mức độ hỗ trợ tài chính, và những chính sách khác. Các học khu có nhân sự và ngân sách độc lập, thường tách biệt khỏi các cơ cấu có thẩm quyền khác ở địa phương. Chính quyền các tiểu bang thường quyết định các tiêu chuẩn giáo dục và thi cử. Độ tuổi bắt buộc đi học thay đổi tùy theo tiểu bang, độ tuổi bắt đầu ở khoảng từ 5 đến 8 tuổi và độ tuổi có thể nghỉ học ở khoảng từ 14 đến 18.[ Càng ngày càng có nhiều tiểu bang yêu cầu thanh thiếu niên phải học cho đến khi đủ 18 tuổi.

Hầu hết trẻ em Hoa Kỳ bắt đi học trong các cơ sở giáo dục công lập ở tuổi lên 5 hay 6. Năm học thường bắt đầu vào tháng 8 hay tháng 9, sau kỳ nghỉ mùa hè. Trẻ em được phân thành từng nhóm xếp theo năm học gọi là lớp (grade), bắt đầu với các lớp mầm non, sau đó là mẫu giáo, và tích lũy dần lên lớp 12. Ở mỗi lớp, trẻ em thường học cùng với nhau cho đến cuối năm học (vào tháng 5 hay tháng 6). Tuy vậy, trẻ em chậm phát triển có thể ở lại lớp hay học sinh tài năng có thể học lên lớp nhanh hơn so với các bạn học cùng tuổi.

Nói chung, hệ thống giáo dục phổ thông Hoa Kỳ bao gồm 12 lớp tiểu học và trung học, học sinh học trong khoảng thời gian 12 năm học trước khi được tốt nghiệp và đủ điều kiện để vào học đại học. Sau khoảng thời gian trong nhà trẻ và trường mẫu giáo là 5 năm tiểu học. Sau khi hoàn thành 5 lớp ở trường tiểu học, học sinh vào học trường trung học để lấy bằng tốt nghiệp trung học (high school diploma) nếu hoàn thành chương trình học của tất cả 12 lớp.

Độ tuổi trung bình của học sinh ở mỗi lớp trong các trường công lập và tư thục có thể hơi khác nhau tùy theo từng vùng trong nước. Số liệu này có thể tìm thấy trên trang mạng của Bộ Giáo dục Hoa Kỳ.”

Nhà trẻ và mẫu giáo

Hoa Kỳ không có các chương trình nhà trẻ và mẫu giáo công cộng có tính chất bắt buộc. Chính phủ liên bang hỗ trợ tài chính cho chương trình Head Start – chương trình nhà trẻ và mẫu giáo dành cho các gia đình có thu nhập thấp. Còn hầu hết các gia đình tự tìm trường và trả chi phí nhà trẻ và mẫu giáo.

Ở những thành phố lớn, đôi khi có những nhà trẻ và trường mẫu giáo phục vụ nhu cầu của các gia đình có thu nhập cao. Vì một số gia đình giàu có xem những trường này như bước chuẩn bị đầu tiên để con cái họ sau này vào học đại học ở các cơ sở trong nhóm Ivy League, họ có cả những người tư vấn chuyên hỗ trợ các bậc cha mẹ và con cái họ ngay từ khi bắt đầu nhập học.

Giáo dục tiểu học và trung học

Trẻ em ở Hoa Kỳ bắt buộc phải đi học, nhưng khoảng độ tuổi theo yêu cầu thì thay đổi tùy theo tiểu bang. Hầu hết trẻ em bắt đầu chương trình giáo dục tiểu học sau khi xong mẫu giáo (thường là 5 hoặc 6 tuổi) và hoàn thành chương trình giáo dục trung học sau khi học xong lớp 12 (thường vào lúc 18 tuổi). Trong một số trường hợp, học sinh có thể học nhảy lớp. Một số tiểu bang cho phép học sinh nghỉ học ở tuổi 14 đến 17, trước khi hoàn thành trung học, nếu có sự đồng ý của cha mẹ học sinh; những tiểu bang khác yêu cầu học sinh phải đi học cho đến khi được 18 tuổi.

Hầu hết các bậc cha mẹ cho con cái họ đi học ở cơ sở giáo dục công lập hoặc tư thục. Theo số liệu của chính quyền, một phần mười học sinh ở Hoa Kỳ theo học trong các trường tư thục. Khoảng 85% học sinh học trong các trường công lập phần nhiều là do học sinh đi học ở các trường này thì không phải đóng tiền. Hầu hết học sinh đi học khoảng 6 giờ/ngày, khoảng 175 đến 185 ngày/năm. Hầu hết các trường có kỳ nghỉ hè kéo trong khoảng hai tháng rưỡi, từ tháng 6 đến tháng 8. Ở một số trường, học sinh đi học suốt năm.

Các bậc cha mẹ cũng có thể cho con cái họ học tại nhà; 1,7% trẻ em được giáo dục theo kiểu này.”

(Nguồn: Trích trong wikipedia.org)

Người viết đã từng phục vụ trong ngành giáo dục ở Portland 20 năm trước khi về hưu nên có rất nhiều kỷ niệm vui buồn với học trò xứ Mỹ.

Con nít xứ Mỹ là “number one”.  Đụng tới quý vị này nhiều khi cuộc đời bạn sẽ “hoa tàn trong ngõ hẹp” ngay đấy nhé.   Hoa Kỳ có một chương trình đặc biệt dành cho trẻ em 4 tuổi thuộc gia đình có lợi tức thấp .  Chương trình này được mệnh danh là Headstart Program (Lớp Tiền Mẫu Giáo).  Đây là một chương trình miễn phí đã hoạt động hơn 30 năm nay trên toàn nước Mỹ để tạo điều kiện cho  các trẻ em thuộc gia đình lợi tức thấp  dân tỵ nạn Việt Nam mình cũng có mặt  trong nhóm này vì có nhiều người vẫn còn lảnh lương của Tổng Thống Obama mà  có cơ hội được giáo dục , dinh dưởng , săn sóc y tế , tâm lý để phát triển về mọi mặt  tinh thần, thể  chất,  tâm lý hầu chuẩn bị vào các lớp  Mẫu Giáo lúc lên 5 tuổi một cách vững vàng như các trẻ em thuộc gia đình có lợi tức  cao hơn.

Image result for Head Starts images

Có một thời gian tôi về phụ giúp chương trình Head Start của Sở Học Chánh Portland. Ngày xưa tôi thường gọi đùa là nghề của tôi trong thập niên 1980 là nghề “vỗ đít con nít” trong  thời gian tôi làm việc với chương trình HeadSstart này.

Tôi đã hành nghề này nhiều năm rồi, tha hồ vỗ đít con nít Mỹ trắng, Mỹ đen, Việt Nam, Miên , Lào v..…v..…mà không sợ ra bị vác chiếu ra tòa vì tội “child abuse” (ngược đải trẻ em), mà trái lại còn được bố mẹ các em quí mến nữa đấy! Thế mới lạ cho chứ! Tuy nhiên bây giờ quí vị cần đề cao cảnh giác rằng: Nếu  quí vị vỗ đít con  nít không phải là con em của quí vị, thì quí vị có cơ hội bị buộc tội là ”sexual abuse” vì các đấng nhi đồng này đã được giáo dục là không nên để cho người lạ rờ mó vào các “vùng cấm địa” mà cái mông, cái đít là một trong các  nơi không thể xâm phạm vào đấy. Bởi  thế quí vị cần ”cẩn tắc vô ưu” nhé.  Smile!

Đa số các cô cậu học trò tí hon ngày xưa của tôi đã học chương trình Head Start đều là học sinh giỏi sau này và  bây giờ  đã trở thành bác sĩ, dược sĩ, kỹ sư, luật sư  v…v…trong cộng đồng Việt Nam ở Portland, Oregon.  Cô giáo ngày xưa bây giờ đã “không còn trẻ nữa” và đã về hưu. Thỉnh thoảng gặp lại các phụ huynh và học trò cũ ngày xưa của tôi nơi phố chợ hay nơi sinh họat cộng đồng, chúng tôi mừng mừng vui vui kể lại chuyện xưa tích cũ thật là cảm động.

Nhiều độc giả đã đề nghị người viết cần viết thêm những đề tài liên quan đến phụ nữ, gia đình v..v… nhưng tôi thường để tâm lưu ý đến những gì liên quan đến trẻ em và những vị cao niên hơn.

Đối với tôi, tuổi thơ và tuổi già là hai tuổi đáng yêu, đáng quý nhất trong cuộc đời. Trẻ thơ thì  hồn nhiên vô tư, tuổi già thì lo âu, chịu đựng.  Sống gần gũi với những người thuộc hai lứa tuổi này, tôi cảm thấy  tâm hồn mình hình như cũng được an nhiên, thoải mái hơn vì tôi  không phải tính toan, suy nghĩ, phiền muộn gì  như khi phải  đối đầu với các lứa tuổi khác.

Bạn làm sao có thể giận dữ được khi nhìn ánh mắt ngây thơ của trẻ thơ hay ánh mắt chịu đựng của tuổi già?  Đó chính là hình ảnh thật sự của bạn, của tôi vì chúng ta đều đã trải qua tuổi thơ và sẽ sống với tuổi già.  Tôi viết về tuổi thơ để tìm lại những kỷ niệm dấu yêu của thời thơ ấu.  Tôi viết về tuổi già để chia sẻ chút ít niềm vui nụ cười đến những người đang sống cô lẻ đơn côi.  Người viết cũng “không còn trẻ nữa” nên cũng hiểu ít nhiều về nhu cầu tình cảm của những người bạn tuổi “mùa thu lá bay” này, nên  tôi muốn cùng họ vui được ngày nào mừng ngày nấy mà thôi. Thôi thì, nếu còn đủ phúc duyên văn nghệ, người viết sẽ tâm tình thêm với quý vị nhé.

Mời quý bạn thưởng thức một youtube  rất dễ thương và rất vui mở đầu cho một ngày học để biết một ngày sinh hoạt của Lớp Tiền  Mẫu Giáo mà cháu nội, cháu ngoại hay con em của quý vị đã theo học như thế nào nhé.  Smile

Older Toddlers Circle Time

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

 

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN291-ORTB 696-916-15)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Attachments area

Preview YouTube video Older Toddlers Circle Time

Niềm Vui Của Cô Giáo Về Hưu

Thưa quý anh chị,

Nước Mỹ đã thực sự vào hè.  Học trò và thầy cô giáo đã thực sự nghỉ hè, hưởng thụ nắng ấm mùa hè.

Có nhưng thầy cô giáo nghỉ hưu luôn khi niên học chấm dứt cho tiên việc sổ sách.  Smile!

Nhiều thân hữu hỏi người viết: “Làm cô giáo có gì vui và nghỉ hưu ở nhà làm gì, có bận rộn nữa không?”

Xin được tâm tình với các thân hữu cõi thật và cõi ảo Niềm Vui Của Cô Giáo Về Hưu để các bạn vừa mới về hưu cũng vui như Sương Lam nhe.

Chúc an bình và hạnh phúc.

Sương Lam

Niềm Vui Của Cô Giáo Về Hưu

(Hình: Sương Lam và cô học trò tí hon Khánh Linh Lớp  Mẫu Giáo năm 1994)

Đây là bài thứ hai trăm tám mươi (280) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo

Trong mấy ngày qua Portland đã thực sự vào hè với những ngày nóng trên 90 độ. Thôi thì đã có những người ăn mặc rất đơn giản quần đùi áo tắm đi tới đi lui trong các siêu thị khoe chân khoe đùi thật là rất mát mắt.  Đối với ngưòi bản xứ thì việc này đều “OK Salem” vì đó là “chuyện nhỏ” trong mùa hè. Nhưng nếu anh chị Việt Nam nào mà mặc “bộ pyjama kín mít tay chân” đi chợ Mỹ thì người bản xứ lại cho đấy là một chuyện kỳ lạ, kém văn hoá ngay vì đối với họ bộ pyjama” này chỉ có thể mặc trong nhà hay ở phòng ngủ mà thôi.  Nhớ nhé!

Người viết còn nhớ cách đây mấy chục năm khi tôi còn làm việc ở một trường tiểu học công lập Portland, tôi đã thấy có một vị phụ huynh học sinh Việt Nam mặc bộ pyjama  đến đón con đi học về.  Có lẻ ông phụ huynh này mới đến xứ Mỹ và chưa hiểu những nét khác nhau về văn hoá trong cách ăn mặc giữa Mỹ Và Việt Nam khi ra đường chăng?

Úi chào!  Biết nói làm sao đây để ông cha hiền lành này biết rõ sự việc tế nhị này. Nguời viết đã phải vận dụng “mười phần công lực” nhẹ nhàng giải thích sự khác nhau giữa hai nền văn hóa Mỹ Việt với “nội tướng” của ông ấy để bà về nhà nói lại cho ông chồng là không nên mặc áo pyjama đến trường học đón con về nữa.  Quả nhiên, những ngày sau đó, tôi không thấy chiếc áo pyjama xuất hiện ở sân trường tiểu học này nữa. Cám ơn bà xã của ông cha hiền lành giản dị thật thà này.  Smile!

Cũng chính vì sự không hiểu luật lệ và văn hoá nơi chốn mà mình đến định cư  mà tôi nhiều lần  phải “uốn lưỡi bảy lần” để giải thích cho các phụ huynh học sinh rõ để họ hiểu rõ luật lệ xứ người.

Có lẻ quí bạn cũng đã biết con nít ở xứ Mỹ là “Number One”, kế đến là chó mèo, hoa cảnh, quí bà và chót hết mới là quí vị “anh hùng mày râu” (Xin lổi quí ông nhé, tôi không dám “phạm thượng” đến quí ông đâu, tôi chỉ “nghe sao viết vậy” mà thôi, xin quí ông “đại xá” cho tôi nhé. Cám ơn quí ông).

Con nít xứ Mỹ thì dễ thương lắm vì lanh lợi, mập tròn, trắng trẻo, nhưng … (lại chữ Nhưng xuất hiện, mèn ơi!), các bạn cần phải “kính nhi viễn chi” vì nếu các bạn “thương yêu” chúng theo kiểu Việt Nam ôm hun chúng, vỗ đầu vỗ đít chúng tùm lum, thì Bạn sẽ bị “rắc rối” với luật lệ “sexual abuse” ngay đấy.

Khi các “đấng học trò” này làm một màn “Tarzan nổi giận” la hét um sùm khi không hài lòng chuyện gì hay khi nghịch ngợm quá sức, Bạn cũng không được quyền “uýnh” các vị nhi đồng đó nhé, vì như vậy là Bạn đã phạm vào luật lệ “physical abuse” rồi và Bạn sẽ được mấy ông cảnh sát đến “hỏi thăm sức khoẻ” của Bạn đấy!  Nếu đứa trẻ phạm lổi, Bạn chỉ được quyền “đôi lời tâm sự” giải thích lỗi phải cho chúng hiểu để chúng “tự sửa sai” chứ Bạn không được áp dụng chiến lược “thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi ” như kiểu Việt Nam đâu nhé!

Bởi thế, khi trong lớp học có nhiều học sinh quá nghịch ngợm, không nghe lời hướng dẫn của cô giáo, tôi chỉ đành “mở miệng cười duyên”, nhỏ nhẹ khuyên bảo chúng chứ không dám dùng thước kẻ khẻ tay chúng hay bắt quì gối như thầy cô giáo ngày xưa của tôi đã làm.  Bởi thế, học trò xứ Mỹ không biết sợ thầy cô giáo gì cả và thầy cô giáo cũng không dám rầy la học sinh nhiều vì khi mấy “Ông học trò” này “nổi giận” thì thầy cô giáo và các học sinh khác sẽ được dịp thưởng thức “viên đạn đồng đen” vào một ngày “không đẹp trời” nào đó vì ở xứ Mỹ này chuyện mua súng và tàng trử vũ khí thì lại dễ như “ăn cơm sườn” vậy.

Có nhiều phụ huynh cứ tà tà đánh con ở nhà khi con có 1ỗi và tà tà cạo gió cho con khi con bị bịnh, để lại nhiều vết bầm trên tay, trên cổ, trên vai các “cô cậu tí hon, đang lúc tuổi còn non” này.  Các thầy cô giáo người Mỹ thấy những dấu tích đó, lập tức  nhờ tôi mời phụ huynh học sinh đến trường để được giải thích rõ ràng và khuyến cáo phụ huynh không nên làm như thế nữa, nếu không, sẽ bị “rắc rối cuộc đờì”  ngay. Tôi lại phải một phen trình bày và giải thích sự khác biệt văn hóa ĐôngTây để cho cả nhà trường và phụ huynh cùng hiểu và cùng cảm thông với nhau.

Nhiều phụ huynh Việt nam không biết rằng cũng không thể để con cái dưới 12 tuổi ở nhà một mình vì không an toàn theo luật lệ của Mỹ. Thế mà vẫn có nhiều bà mẹ đi làm giao cho con cái, đứa lớn trông chừng đứa nhỏ hoặc là giao cho bà nội bà ngoại ở nhà trông cháu. Câu chuyện thương tâm đã xảy ra ở Texas mấy chục năm về trước khi bà ngoại khoá cửa nhốt hai cháu nhỏ ở nhà để đi mua đồ ở ngôi chợ gần đó. Ở nhà, hai cháu nhỏ chơi nghịch với que diêm làm cháy nhà nhưng không thể nào thoát ra ngoài được vì cửa bị khóa nên phải bị chết cháy trong biển lửa.  Thật là đau lòng và đáng thương vô cùng.

Người Mỹ thường mướn các người giữ trẻ (babysitter) trông chừng nhà cửa và các con nhỏ tuổi mỗi khi họ cần phải ra ngoài dự tiệc tùng ban đêm hay đi công chuyện ban ngày. Các nhân viên làm việc ở các nhà giữ trẻ phải học qua các lớp học cần thiết về vệ sinh, về ẩm thực, về an toàn  và phải có giấy phép hành nghề mới được.

Người viết đã có một thời gian làm việc ở các trường học công lập tại Portland, đã có ít nhiều kinh nghiệm làm việc với phụ huynh và học sinh nên xin được chia sẻ những đìều cần thiết về luật lệ của Mỹ cho những người mới hội nhập vào xã hội Mỹ.

Tôi là một cô giáo làm việc có lảnh lương của chính phủ, tôi cũng có tổ chức những sinh hoạt để giới thiệu và vinh danh Văn Hóa Việt Nam tại các trường học công lập nơi tôi làm việc vào dịp Tết, vào những ngày lễ quan trọng, nhưng sự hy sinh và tinh thần phục vụ công ích của tôi làm sao sánh được với những người mẹ, người cha, những thầy cô giáo, những người làm việc thiện nguyện tại các trường dạy Việt Ngữ cuối tuần hiện tại. Xin cám ơn quý vị đã có lòng gìn giữ ngôn ngữ và văn hóa hay đẹp Việt Nam.

Bây giờ tôi đã về hưu sau 20 năm hành nghề cô giáo và bây giờ được tự do tự mình làm chủ lấy mình, muốn thức khuya dậy trể gì cũng được. “Smile!”

Những cô cậu học trò bé tí ngày xưa của tôi bây giờ đã trưởng thành, có người đang còn học Đại Học, có người đã “tay bế tay bồng”, có người đã là bác sĩ,dược sĩ, kỹ sư, luật sư v..v…thành công trên đường sự nghiệp và cũng có người đã đi về lòng đất lạnh dù tuổi đời còn thơ dại. Mỗi lần tôi có dịp gặp lại phụ huynh hoặc học trò cũ ngày xưa của tôi, họ vẫn còn nhận ra tôi là cô giáo cũ ngày nào dù đã bao nhiêu năm không gặp. Họ đến chào hỏi tôi một cách thân mật, lễ phép như xưa làm tôi rất cảm động.

Học trò vừa mới bãi trưòng hai tuần trước, những người bạn cũ của tôi cũng đã có nhiều người bắt đầu về hưu năm nay. Tôi xin được chia sẻ niềm vui được về hưu của tôi với các người bạn mới gia nhập vào hàng ngũ “Dân hưu trí” như tôi qua bài thơ Cô Giáo Về Hưu dưới đây nhé:

Cô Giáo Về Hưu

Ồ thích quá! Hết phải còn dậy sớm

Hết vội vàng uống lẹ tách cà phê

Hết ngóng trông chờ mau đến giờ về

Hết cau mặt, nhướng mày và giận dữ

 

Hết theo dõi từng lời, từng nét chữ

Hết “Reading”, “Homework”, hết “Writing”

Hết nhân, chia, trừ, cộng, số toán hình

Hết những lúc “duty”, làm bổn phận

 

Hết thước kẻ, bảng đen và phấn trắng

Xếp lại trang sách vở, trả lại trường

Chỉ mang về ánh mắt với tình thương

Tuổi khờ dại, ngây thơ và hoa mộng

 

Tôi còn lại: những gì mình đang sống

Những sáng hồng, được dạo bước thảnh thơi

Ngắm hoa xinh, ngắm mây trắng lưng trời

Trưa hè vắng, nghe tiếng chim vui hót

 

Đã đến lúc thấm nhuần hương vị ngọt

Của câu kinh, tiếng kệ, mõ chuông chiều

Để sửa Tâm, lập Tánh tốt cho nhiều,

Trồng cội Phúc, gieo nhân Lành, mầm Thiện

 

Và tu tập mỗi ngày thêm tăng tiến

Giúp người vui, ta cũng được vui theo

Vì kiếp người như sợi chỉ mành treo:

Giữa Sanh, Tử!  Sát na trong khỏanh khắc

 

Tâm thanh thản, an vui, không trói chặt

Với lợi danh, không, sắc cõi trần gian

Lắng tĩnh tâm tìm đến Ánh Đạo Vàng

Thập thiện đạo hướng về bờ bến Giác

Sương Lam

Khi đi làm thiện nguyện trong lớp mẫu giáo của cô cháu nội Mya tại trường tiểu học Montclair trước đây, tôi thấy lòng vui như mở hội vì được ngắm nhìn những ánh mắt ngây thơ, những nụ cười hồn nhiên của những cô cậu học trò tí hon này. Tôi thấy mình như sống lại tuổi ngây thơ ngày cũ khi cùng cười, cùng đùa vui với các em bé này.

Nếu bạn có điều gì phiền muộn, bực mình khi giao tiếp với “người lớn” trong gia đình hay ngoài xã hội, xin bạn hãy thử ghé qua một trường tiểu học gần nhà bạn nhất, rồi hãy lặng nhìn những  học sinh đang chơi đùa trong sân trường giờ chơi hay lúc tan trường về, bạn sẽ thấy những phiền muộn đó tan biến theo tiếng cười vui vẻ, theo những bước chân nhảy nhót của các cô cậu bé tí hon này.

Rất giản dị, rất tầm thường nhưng sự hồn nhiên, vô tư của trẻ con sẽ đem đến cho bạn những nụ cười, những giây phút an bình đấy bạn ạ!  Nếu bạn không tin người viết nói có đúng không thì xin làm thử một lần rồi sẽ biết. Vui lắm bạn ạ!

Mời quý bạn thưởng thức Youtube dưói đây để sống lại thời hoa mộng tuổi học trò ngày cũ.

Youtube Phượng hồng

https://www

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Cô Giáo Về Hưu-Thơ Sương Lam- Ảnh Thơ Trinh Huỳnh

Chào quý thân hữu,
Kính chuyển đến qúy thân hữu đọc cho vui cuối tuần, nhất là quý thân hữu đã về hưu như Sương Lam.

Cám ơn anh Trinh Huỳnh đã thực hiện một khung thơ rất đẹp.
Nhìn hình là muốn về hưu ngay cho khỏe cái thân.. .”.không còn trẻ nữa”. Smile!
Chúc vui cuối tuần.

Sương Lam

Kính chúc quý thân hữu và chị SL :
Vạn Sự Như Ý.
Trân trọng và tình thân.
Lính thủy.
Bấm vào ảnh hoặc Attach file ở cuối thư.



Cô Giáo Về Hưu

Viết tặng quý vị thầy, cô giáo về hưu như tôi
SL

Ồ thích quá! Hết phải còn dậy sớm
Hết vội vàng uống lẹ tách cà phê,
Hết ngóng trông chờ mau đến giờ về
Hết cau mặt, nhướng mày và giận dữ

Hết theo dõi từng lời, từng nét chữ
Hết “Reading, “Homework”, hết “Writing”
Hết nhân, chia, trừ, cộng, số toán hình
Hết những lúc “duty”, làm bổn phận

Hết thước kẻ, bảng đen và phấn trắng
Xếp lại trang sách vở, trả lại trường
Chỉ mang về: ánh mắt với tình thương
Tuổi khờ dại, ngây thơ và hoa mộng

Tôi còn lại: những gì mình đang sống
Những sáng hồng, được dạo bước thảnh thơi
Ngắm hoa xinh, ngắm mây trắng lưng trời,
Trưa hè vắng, nghe tiếng chim vui hót

Đã đến lúc thấm nhuần hương vị ngọt
Của câu kinh, tiếng kệ, mõ chuông chiều
Để sửa Tâm, lập Tánh tốt cho nhiều,
Trồng cội Phúc, gieo nhân Lành, mầm Thiện

Và tu tập mỗi ngày thêm tăng tiến
Giúp người vui, ta cũng được vui theo
Vì kiếp người như sợi chỉ mành treo:
Giữa Sanh, Tử, sát na trong khỏanh khắc

Tâm thanh thản, an vui, không trói chặt
Với lợi danh, không, sắc cõi trần gian
Lắng tĩnh tâm tìm đến Ánh Đạo Vàng
Thập thiện đạo hướng về bờ bến Giác

Sương Lam

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Một Thuở Gia Long Ngày Ấy— Bây Giờ

Thưa quý anh chị,

Chúng ta ai cũng đã có một thời làm thư sinh áo trắng dưới mái trường trung học. Chúng ta ai cũng có nhiều kỷ niệm của một thời học sinh dễ thương đó.

Người viết là cựu nữ sinh trường nữ trung học Gia Long, một trường nữ trung học nổi tiếng ngày xưa ở Saigon từ năm 1956-1963. Bảy năm cắp sách đến trường Gia Long đã để lại cho tôi nhiều kỷ niệm đáng yêu, đáng nhớ.

Xin được chia sẻ tâm tình của một cựu nữ sinh Gia Long đã được đăng trong Đặc San Gia Long Ngày Ấy… Bây Giờ được phát hành nhân ngày Đại Hội Gia Long Thế Giới kỳ VII 2015 do Hội Ái Hữu Cựu Nữ Sinh Gia Long Miền Đông Hoa Kỳ tổ chức từ 4-3-2015 đến 4-5-2015 tại Wasgington DC.

Xin cám ơn Ban Tổ Chức ĐHGLTG kỳ VII Ban Biên Tập Đặc San GL Ngày Ấy… Bây Giờ đã làm sống lại nơi tôi những kỷ niệm dấu yêu ngày cũ. Hy vọng Bạn cũng sẽ thấy mình thấp thoáng đâu đó trong tâm tình của người viết. Smile!

Sương Lam

Một Thuở Gia Long- Ngày Ấy và Bây Giờ

 

Đây là bài thứ hai trăm bảy mươi (270) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Năm nay Đại Hội Gia Long Thế Giới lần thứ 7 tổ chức tại Washington DC. Người viết là cựu nữ sinh trường nữ trung học Gia Long từ năm 1956-1963. Tôi xin phép được tâm tình Một Thuở Gia Long- Ngày Ấy và Bây Giờ với quý thân hữu để chúng ta cùng trở về kỷ niệm thuở học trò hoa mộng ngày xưa nhé.

Vào thập niên 50, ở Saigòn chỉ có trường nữ Trung học Gia Long dành cho nữ sinh, và trường Petus Ký dành cho nam sinh. Nữ sinh, nam sinh học riêng chứ không học chung như bây giờ và phải mặc đồng phục màu trắng khi đi học.

Sau năm 1954 mới có thêm trường Trưng Vương, Chu văn An dành cho con em đồng bào miền Bắc di cư vào Nam vào miền Nam năm 1954. Về sau số lượng học sinh tăng nhiều nên nhà nước mới lập thêm trường Võ Trường Toản, Lê Văn Duyệt, Trần Lục v..v.. Học trò có tiền khá giả khác có thể học trường Lasan Taberd hay học trường tư bên ngoài, nếu không đậu vào trường trung học công lập.

Thi đậu vào các trường trung học công lập không phải là chuyện dễ vì bạn phải là học sinh giỏi mới có thể có tên trên “bảng giấy” sau một kỳ thi tuyển toàn quốc để chọn “nhân tài”. Một phần khác, bạn phải là người có số may mắn nữa mới được. Nhiều học sinh giỏi ở bậc tiểu học mà cũng bị “trợt vỏ chuối” hoài.

Người viết có số may mắn nên thi đâu đậu đó, có lẻ nhờ má tôi cho ăn chè đậu đỏ nhiều trước khi đi dự thi hay chăng?

Người viết vẫn nhớ ngày đi nghe kết quả trúng tuyển, mẹ tôi và tôi hồi hộp lắng nghe loa phóng thanh đọc tên và số báo danh của “sĩ tử” đuợc trúng tuyển, Lo sợ, hồi hộp lắm bạn ạ! Khi nghe tên mình được xướng danh, tôi đã la lớn và nhảy tưng lên, xong rồi lại chen lấn dò xem có tên mình trên bản danh sách trúng tuyển được dán trong một khung lưới trước cổng trường rồi mới chịu theo má tôi về nhà.
Thế là con bé nhỏ nhắn bé ti tẹo kia bây gìờ là nữ sinh một trường nữ trung học danh tiếng nhất Việt Nam rồi đấy nhé. Mẹ tôi đặt may ngay cho tôi hai bộ áo dài trắng để thay đổi khi đi học.

Hình Sương Lam Ngày Xưa học Lớp Đệ Lục 1958

Ngày đầu tiên đi học Gia Long, mẹ tôi phải dẫn tôi đi đến trường, tìm xe chở học trò đón tôi đi học và đưa tôi về nhà sau khi tan học.

Chương trình học ở trung học gồm có hai phần: Trung học đệ nhất cấp và Trung học đệ nhị cấp.

Chương trình Trung học đệ nhất cấp dành cho học sinh lớp đệ thất (Mới vào năm thứ nhất), đệ lục, đệ ngũ, đệ tứ. Trong năm học có hai kỳ thi, tên gọi là đệ nhất và đệ nhị lục cá nguyệt, cho từng môn học, điểm trung bình của hai kỳ thi cộng lại dưới 5 sẽ phải thi lại những môn học đó để quyết định được lên lớp hay ở lại lớp. Ở lại một lớp hai lần sẽ bị đuổi ra khỏi trường. Cuối năm lớp Đệ Tứ là phải thi bằng Trung Học Đệ Nhất Cấp. Nếu đậu, mới được tiếp tục lên học chương trình Trung học đệ nhị cấp.

Chương trình đệ nhị cấp gồm có lớp đệ tam, đệ nhị, đệ nhất. Bắt đầu lớp đệ tam là học sinh phải chọn ban ngành để học cho đến hết chương trình đệ nhị cấp này. Học sinh có thể chọn ban học tùy theo sở thích, khả năng của mình. Có ba ban: ban A là ban Lý Hóa Vạn Vật, Ban B là ban Toán và Ban C là ban Văn Chương. Tôi thì “văn dốt toán dở” nên chỉ có ban A là thích hợp nhất tuy rằng tôi cũng khoái thơ văn, thích làm thi sĩ lắm. Smile!
Cuối năm Đệ Nhị là học sinh phải thi bằng Tú Tài 1. Đây là kỳ thi quan trọng, nhất là đối với nam sinh vì cuộc đời anh sẽ phải thay đổi rất nhiều nếu anh rớt Tù tài 1 như câu hát dưới đây:

“Rớt Tú Tài anh đi Trung Sĩ

Em ở nhà lấy Mỹ nuôi con”

Anh sẽ không còn ôm mộng hải hồ, hoặc làm quan to chức lớn được vì anh sẽ phải lên đường đi thụ huấn ở Đồng Đế học làm trung sĩ mà thôi.

Còn phía nữ sinh thì cũng chỉ còn con đường đi lấy chồng hay đi làm việc thư ký mà thôi, nhưng không đến nổi “thê thảm cuộc đời” như các anh nam sinh.

Đậu Tú tài 1 rồi thì mới được lên học lớp Đệ Nhất để tiếp tục thi Tú Tài 2 cuối năm và con đường tương lai mới được rộng mở sau cánh cửa Đại học, nếu bạn đậu Tú tài 2.

Thi Tú Tài 1 và 2 ngày xưa phải thi cả phần viết lẫn phần vấn đáp. Có đậu thi viết rồi mới được vô thi vấn đáp để gạn lọc lại thành phần “thi tủ” hay “quay phim”. Trời ơí! Cá muốn vượt được “vũ môn” cũng mệt lắm đấy!

May mắn thay, người viết đã được làm “cá hoá rồng” sau hai kỳ thi quan trọng này để được gọi là “Cô Tú”. “Smile!”

Hình Sương Lam Ngày Xưa học Lớp Đệ Nhất A 6-1963 chuẩn bị làm cô Tú Hai. Smile!

Tôi vào trường Gia Long năm 1956 và ra trường Gia Long năm 1963. Trong khoảng thời gian này vì có cuộc di cư đồng bào từ miền Bắc vào nên các chị trường Trưng Vương phải sang học tạm bên trường Gia Long vì trường sở bên Trưng Vương chưa xây cất xong. Thêm vào đó một số lớn các nữ sinh Đệ nhị cấp ở các trường tỉnh miền Nam gần Saigon như Mỹ Tho phải lên học trường Gia Long luôn vì không có đủ số giáo sư đệ nhị cấp cho các trường trung học cấp tỉnh. Bởi thế những học sinh lớp nhỏ như chúng tôi đôi khi chỉ học có một buổi mà thôi

Hồi mới vào học lớp Đệ thất, người viết rất khâm phục các bậc đàn chị học các lớp trên mình nhất là các chị học chương trình đệ nhị cấp. Tôi thấy họ sao mà giỏi quá, không biết sau này mình có học được như vậy không? Các chị lại là thiếu nữ 17, 18 tuổi rồi nên nhiều chị đẹp lắm. Đám nhóc con như tụi tôi đến giờ chơi là chạỵ về dãy lớp các chị để ngắm nhìn người đẹp rồi xuýt xoa, bàn tán, khen chê. Thỉnh thoảng có mấy anh các lớp lớn ở các hiệu đoàn khác đến bán báo cho nhà trường, tụi tôi chạy theo nhìn với ánh mắt ngưỡng phục. Con nít mà! Smile!

Mỗi năm lúc gần bải trưòng nghỉ hè, nhà trường có mời nhà nhiếp ảnh Duy Hy ở Tân Định đến chụp ảnh chung cho cả lớp với các giáo sư đang dạy các lớp đó để các học sinh có ảnh làm kỷ niệm. Tôi còn giữ những ảnh kỷ niệm này từ lớp Đệ Thất cho đến Lớp Đệ Nhất. Lúc đó chưa có ảnh màu chỉ có hình đen trắng mà thôi. Nhìn lại ảnh cũ, tôi thấy bắt đầu năm 1959 khi học lớp Đệ Ngũ (Lớp 8 bây giờ) các nữ sinh mới mặc đồng phục màu trắng và đeo huy hiệu hoa mai bằng thiết có kim cài phía sau. Vài năm sau đó thì huy hiệu Gia Long được thay bằng một mẫu vải nhỏ để may luôn trên ve áo dài. Có những ngày, các vị giám thị đi kiểm soát, nữ sinh nào không có huy hiệu Gia Long may dính vào áo thì sẽ bị phạt hạnh kiểm.

Nhắc lại vụ phạt hạnh kiểm này, nếu trí nhớ của tôi còn tốt, thì hình như tôi cũng đã bị phạt hạnh kiểm một lần thì phải vì cái tội quên mang huy hiệu này bởi vì hôm đó tôi mặc chiếc áo dài mới may nên chưa kịp khâu huy hiệu này trên ve áo mới, thế là tôi bị phạt “tú xuỵt” vì cái tội “xảnh xẹ’ ham mặc áo mới này khi bà giám thị đến kiểm tra lớp tôi. Các bà giám thị trường GL nổi tiếng là nghiêm khắc nên học sinh rất sợ quý vị này, nhất là bà tổng giám thị có dáng dấp và gương mặt của một nam nhân. Xin quý chị nữ sinh cùng lớp với tôi thời đó xác nhận lại điều này có đúng hay không nhé. Xin cám ơn.


Hình Ban Giáo Sư Trường Gia Long 1958

Một kỷ niệm khác đáng nhớ hình như lúc tôi học đệ ngũ hay đệ tứ gì đó, tôi thường viết “thư tình” trao đổi với một nữ sinh nội trú có hộc tủ đựng sách vỡ ngay tại chỗ tôi ngồi học trong lớp. Thời ấy trường Gia Long còn giữ chế độ nội trú giúp đỡ những học sinh ở xa Saigòn có chỗ trú ngụ, ăn ở an toàn khi lên học ở Saigon. Phòng ngủ các nữ sinh thì ở trên tầng lầu các lớp học, còn sách vỡ của các nữ sinh nội trú thì được cất giữ ở trong một hộc bàn của ghế ngồi trong lớp để chiều tối khi không còn học sinh ban ngày đến học nữa, các cô nữ sinh nội trú này vào phòng đó lấy sách vỡ của mình ra mà học bài, làm bài.Thế là có một màn viết thư làm quen nhau giữa một nữ sinh ngoại trú là tôi và một nữ sinh nội trú tên là TML thì phải. Mỗi ngày chúng tôi gửi cho nhau một bức thư kể lể, tâm tình chuyện vui, chuyện buồn của đời học sinh cũng tha thiết lâm ly lắm trong vòng một năm thì chấm dứt vì năm sau tôi học lớp khác thì phải chuyển sang phòng học khác. Thế là chuyên tình “Lan và Điệp” giữa tôi và chị TML kéo dài được một năm. Vui buồn cũng được một năm mà thôi Chắc chị TML đó sẽ có một “cô bồ” mới khác ngồi đúng y chỗ của tôi đã ngồi năm trước và sẽ có một chuyện tình mới tiếp nối khác. Bây giờ tôi không biết chị TML “em còn nhớ hay đã quên” kỷ niệm vui vui ngày cũ.

Một kỷ niệm khác là thời tôi học lớp đệ tứ hay đệ tam gì đó, nhà trường có một quán ăn nho nhỏ ở trong hành lang trên đường đi xuống dãy lớp học cuối trường và phòng y tế. Quán có bán xôi, chè, kẹo, bánh ngọt v..v..để tới giờ chơi các cô nữ sinh bé bé ở lứa tuổi ô mai này ghé qua ăn quà. Mỗi lần thầy cô giáo vắng mặt không đến lớp vì một lý do nào đó là tôi chạy ù xuống quán này mua quà về lớp ăn ngay tức khắc .Hình như quán cũng có bán hột vit lộn ăn với rau răm chấm muối tiêu nữa thì phải? Ngon “hết xẩy con cào cào”!

Nói đến vụ ăn quà thì phải nói là “thầy chạy” các học trò nữ luôn vì cái màn ăn vụng ô mai, cóc chua, me chua, xoài chua chấm muối ớt ở cuối lớp là cái màn không bao giờ thiếu ở các lớp nữ sinh vì đó là “món tủ” của các cô. Hể nghe tiếng khúc khích cười ở cuối lớp là biết ngay phe ta đang hành động. Mấy nàng ngồi bàn đầu ít khi dám ăn vụng trong lớp vì bị ngay cặp mắt của thầy cô “chiếu tướng” rồi thì làm ăn gì cho được chứ. Quý cô ngồi ở bàn chót thường là đàn chị, cao lớn người nên phải ngồi bàn chót và có bản lỉnh hơn các em bé nhỏ, lùn beo nhát hít ngồi ở bàn trên. Chưa hết đâu, tan trường rồi, mấy cô còn ghé qua các gánh bán hàng rong trên đường bà Huyện Thanh Quan đường nhìn qua chùa Xá Lợi hay trên đường Đoàn thị Điểm làm một màn ăn quà vặt trước khi về nhà nữa đấy! Con gái mà lị!

Ngày xưa, chúng tôi đi học không có ăn diện, son phấn như nữ sinh thời nay. Nếu cô nào xí xọn, làm dáng thoa son đánh má hồng đi học thì dĩ nhiên là phải đẹp hơn là mấy người da trắng mặt trơn như lũ nhóc chúng tôi. Thế là chúng tôi có màn kháo nhau chạy đi xem mặt người đẹp rồi phê bình, khen chê tùm lum. Vui quá xá!

Riêng người viết mãi đến khi đã là sinh viên trường QGHC vẫn không có một chút phấn son khi đi học. Nhiều khi đi học vội vàng, tôi để nguyên khuông mặt phấn son vì đi ăn đám cưới hôm qua, thế nào tôi cũng bị “bà chị hai” lớn tuổi trong lớp rầy la là “son phấn nhiều sẽ làm hư da mặt bây giờ.” Tuy bị rầy la như thế nhưng bây giờ tôi vẫn kính yêu “bà chị hai” này vì chị đáng kính yêu thật.
Năm cuối cùng của lớp Đệ Nhất A6 là năm buồn nhất vì sau năm học này, bạn bè sẽ chia tay, không biết có còn được gặp lại hay không vì đưòng đời muôn vạn nẽo, có bạn sẽ đi theo “những cô áo đỏ sang nhà khác” rồi, có cô sẽ tiếp tục đi học tiếp trong các phân khoa đại học khác nhau. Thật là buồn!

Thế là có một màn viết “lưu bút ngày xanh” để làm kỷ niệm. Để không phải chờ đợi bạn này viết xong rồi mới chuyển sang bạn khác viết tiếp thì lâu quá nên tôi có “sáng kiến” phát cho các bạn thân thiết mỗi người 3 tờ “giấy pelure màu hồng” mỏng mỏng. Tôi yêu cầu bạn tôi viết đôi lời tâm sự và dán một tấm hình vào đó để làm kỷ niệm và dặn dò một tuần sau thì trao lại tôi 3 tờ giấy này. Thế là tuần sau đó tôi di thu lại thì có ngày một cuốn lưu bút ngày xanh rất đẹp màu hồng tình ái, mỗi người mỗi kiểu trang hoàng khác nhau. Có bạn thì “cọp dê” các câu thơ của các thi sĩ, văn sĩ đàn chị, có bạn thì tự sáng tác những câu thơ thật “mùi” để tặng tôi ví dụ như:
“Ảnh tôi xin gửi tặng người

Ghi làm kỷ niệm vài lời thơ hoa

Người về người có nhớ ta

Ta về ta nhớ người xa cách rồi”

Bây giờ nhìn những khuông mặt ngây thơ ngày cũ và đọc lại những vần thơ vụng dại dễ thương này tôi thấy vui buồn lẫn lộn.


Hình chụp chung Lớp Đệ Nhất A 6 năm 1963- Đố kiếm được SL đứng ở đâu? Smile!

Khi tôi vượt biên sang Mỹ, tôi đành phải bỏ lại hết tất cả những hình ảnh, sách vỡ ngày cũ ở nhà ba má tôi. Người cha già kính yêu của tôi đã góp nhặt, cất giữ và đóng lại thành một quyển sách nho nhỏ cất vào tủ sách của ông cùng với quyển album đám cưới của tôi, các quyển sưu tầm các câu danh ngôn và các tài liệu, sách vỡ cá nhân, nhật ký của tôi. Sau này tôi có dịp về thăm viếng cha mẹ, ba tôi trao lại tôi tất cả những gì của tuổi học trò ngày cũ của tôi. Vì thế tôi còn giữ được nhiều hình ảnh cũ, sách vỡ, tài liệu xưa của tôi là thế đó. Con xin cám ơn Ba đã chắt chiu gìn giữ những hình ảnh kỷ niệm đáng yêu này. Thật rất trân quý!

Theo thiển ý của người viết, thời áo trắng các trường trung học là thời kỳ đẹp nhất, thơ mộng nhất của đời học sinh vì khi bước chân vào đại học rồi thì bạn chỉ lo học làm sao cho ra trường sớm để đi làm việc cho rồi mà thôi chứ không có những phút giây mơ mộng nhiều như lúc còn học trung học nũa.

Tôi đã bắt đầu làm thơ năm 16 tuổi lúc đang học Đệ Tam, dù không phải là học sinh ban C Văn Chương. Những buổi chiều tan học ở trường Gia Long, nhìn anh học sinh lửng thửng đi theo sau tà áo trắng của một nữ sinh dưới hàng cây cao xanh lá trên đường Phan Thanh Giản, tôi thấy cuộc đời thơ mộng chi lạ. Đêm về tôi làm thơ, bây giờ đọc lại, tôi thấy bài thơ dễ thương quá vì có một chút gì vụng dại, một chút gì e ấp chứ không vội vàng, cuồng bạo như tình yêu tuổi học trò ngày nay.

Rồi thời gian qua mau, qua mau. Đã hết rồi những “Ngày Xưa Hoàng Thị, anh theo …Sương về” nữa. Bây giờ, nếu những cặp tình nhân ngày xưa có lấy được nhau, chắc cũng đã con đàn cháu đống rồi và cũng đã thay đổi tính tình ít nhiều. Ông thì hay “cự nự”, bà thì hay “càm ràm” chứ không còn chìu chuộng, nhẹ nhàng như ngày xưa nữa.

Cũng có thể là một điều may mắn cho những cặp tình nhân không lấy được nhau vì họ vẫn còn giữ mãi được hình ảnh, kỷ niệm đẹp ngày xưa, chứ lấy nhau rồi thì cũng sẽ trở thành hai con khỉ già chí choé tối ngày giống như nhà văn nữ Nguyên Nhung, một bạn văn của tôi, đã diễn tả qua bài viết “Hai Con Khỉ Già” vui nhộn nhưng cũng thấm thía lắm đấy!

Bây giờ xem lại những hình ảnh bạn cũ trường xưa, viết lại những kỷ niệm dấu yêu của thời nữ sinh áo trắng Gia Long, tôi thầy lòng buồn vô hạn. Thầy xưa bạn cũ bây giờ lưu lạc bốn phương trời, kẻ còn người mất, cuộc đời là hợp tan, tan hợp. Cũng đành thôi!
Cũng vì một chút luyến lưu kỷ niệm cũ nên tôi đã cất giữ những hình ảnh đẹp này trong trang Một Thưở Gia Long nơi trang nhà http://www.suonglamportland.wordpress.com của tôi để những người bạn cũ ngày xưa của tôi, nhờ một duyên may nào đó, sẽ gặp lại tôi khi đọc được bài viết này. Hy vọng thế!

Trong hiện tại, cũng nhờ trang Một Thuở Gia Long này mà tôi được có thêm những người bạn mới cũng là nữ sinh Gia Long ngày xưa, hoặc là “sư tỷ” của tôi, hoặc là “sư muội” của tôi. Vui mừng thay!

Xin chúc cho những người bạn nữ sinh Gia Long, dù cũ hay mới, dù thâm giao hay mới kết giao với tôi, vẫn nhớ vẫn thương về ngôi trường thân yêu của chúng mình.

Chúc các bạn nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc giữa chốn bụi hồng lao xao này nhé.

Mời quý bạn xem lại Youtube Ngày Xưa Hoàng Thị, một bài hát của tuổi học trò dễ thương của tuổi học trò qua link dưới đây:
Ngày xưa Hoàng Thị _ Thái Thanh

<iframe width=”420″ height=”315″ src=”https://www.youtube.com/embed/0JtXueFw0Qk&#8221; frameborder=”0″ allowfullscreen></iframe
Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Nguồn: tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi-Đặc san Gia Long Ngày Ấy Bây Giờ 2015- MCTN270-ORTB 675-42215)
Sương Lam
Website: http://www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Hình Sương Lam bây giờ mới nhất khi tham dự ĐHGLTG năm 2015 ở WDC

 

Xuân Hạnh Ngộ với Đại Hội Gia Long Thế Giới kỳ 7 ở Hoa Kỳ

Thưa các anh chị,

Chúng ta hình như ai cũng có “một thời để yêu” và “một thời để nhớ”.

Thời học sinh áo trắng là thời gian đáng yêu nhất với những mối tình ngây thơ vụng dại: yêu thầy cô, yêu cô bạn khác lớp, yêu chàng thư sinh áo trắng khác trường v…v…

Theo dòng đời thầy cũ bạn xưa tứ tán bốn phương trời không biết ai còn ai mất. Những kỳ đại hội, những buổi họp mặt là những dịp để chúng ta được gặp lại nhau để tâm sự vắn dài, nhớ lại kỷ niệm xưa hình ảnh cũ.

Xin mời quý anh chị cùng người viết tìm về một thoáng hương xưa qua bài tâm tình dưới đây.  Hy vọng rằng quý anh chị cũng sẽ có được “một thời để nhớ” như người viết.  Smile!

Sương Lam

 

 Xuân Hạnh Ngộ với Đại Hội Gia Long Thế Giới kỳ 7 ở Hoa Kỳ

Đây là bài thứ hai trăm sáu mươi chín (269) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Người viết và phu quân vừa trở về Portland sau khi đi dự Đại Hội Gia Long Thế Giới Lần Thứ 7 với chủ đề Xuân Hạnh Ngộ do Hội Cựu Nữ Sinh Gia Long Miền Đông tổ chức từ ngày 4-3 đến ngày 4-5-2015 tại Washington DC, thủ đô của nước Mỹ.

Chương trình họp mặt được tổ chức rất chu đáo và huy hoàng tráng lệ với 3 ngày đại hội chi tiết như sau:

1-Tiền Đại Hội (ngày 3 tháng 4 năm 2015)

Thời Gian:   11:00 sáng – 2:00 trưa
Địa Điểm:   Fortune Restaurant
2-Đại Hội (ngày 4 tháng 4 năm 2015)

Thời Gian:   4:30 chiều – 11:30 đêm
Địa Điểm:   Fairview Park Marriott Hotel
Địa chỉ:      3111 Fairview Park Drive, Falls Church, VA 22042, USA

3- Hậu Đại Hội – Du Ngoạn (ngày 5 tháng 4 năm 2015)

Thời Gian: 10:30 sáng – 9:30 chiều Viếng thăm các thắng cảnh vùng WDC

Có khoảng 6 cựu nữ sinh Gia Long ở Portland về tham dự  ĐHGLTG lần này.  Riêng người viết thì lúc nào cũng có phu quân đi kèm “bên em luôn có anh” cho có chút tình đìệu “tuổi không còn trẻ nữa” của chúng tôi và để cùng nàng sống lại tuổi học trò áo trắng ngày xưa. Smile!

Thật tình chúng tôi viếng thăm thủ đô Washington DC lần này với nhiều lý do: vừa đi họp đại hội Gia Long sau hơn 52 năm rời xa mái trường thân yêu ngày cũ, vừa đi thăm các thân hữu QGHC của người viết, vừa gặp mặt thân hữu THĐL của phu quân ở WDC đã từ lâu không gặp, vừa hội ngộ với các bạn văn nghệ mới quen trong Nhóm Cô Gái Việt về tham dự đại hội Gia Long, vừa đi ngắm hoa đào nở nổi tiếng ở thủ đô. Thế là một chuyến du ngoạn “tam tứ tiện việc sổ sách”đấy bạn ạ.  Không đi không được.

Thật rất cảm động khi được gặp lại những thầy cô giáo cũ của trường Gia Long dù có nhiều vị là các thầy cô giáo dạy GL sau khi người viết ra trường năm 1963. Các vị giáo sư GL bây giờ “tuổi hạc cũng khá cao” khiến cho người viết nhớ đến những vị giáo sư cũ như cô Hoa Lâu, cô Diệu Lan, Diệu Chước, Cô Khuê, cô Huởn, thầy Vĩnh Để, thầy Tường Minh, thầy Linh, thầy Lê Kim Ngân v…v. mà người viết là học trò ngày cũ, bây giờ không biết thầy cô ngày xưa đó, ai còn ai mất.   Thời gian qua mau, học trò của các vị giáo sư ngày xưa bây giờ cũng đã là bà nội, bà ngoại hết ráo rồi.

Trái tim tình cảm của người viết lại thêm một lần  xúc động khi nhìn tà áo trắng, áo tím nữ sinh  đặc biệt của trường nữ trung học Gia Long  ngày xưa do quý chị trong ban tổ chức mặc trong ngày đại hội. Hình ảnh này gợi thương gợi nhớ bao kỷ niệm “Một Thuở Gia Long”, tâm tình của người viết sẽ được đăng trong số báo tới nhé. Xin nhớ đón đọc nhé.

Bây giờ người viết xin kể bạn nghe về Đại Hội Gia Long Thế Giới kỳ 7 ở WDC để các cựu nữ sinh GL ở Portland và các bạn Gia Long ngày cũ của người viết không đi dự đại hội biết một tí tị về niềm vui Xuân Hạnh Ngộ này.

Người viết nghĩ rằng vợ chồng chúng tôi đã có phúc duyên gặp gỡ những người bạn rất tốt luôn thương mến, giúp đỡ chúng tôi trong nhiều trường hợp đặc biệt trong cuộc đời này. Xin cám ơn những người bạn tốt này, dù mới sơ giao hay thâm giao, đã làm cho chúng tôi thấy rằng chốn nhân gian này vẫn là nơi chốn của tình cảm yêu thương và quý mến nhau nếu chúng ta yêu mến nhau.

Ngày đầu tiên đến thủ đô Washington DC, vợ chồng chúng tôi và cô bạn KMH được anh chị Cửu Viên và Hồng Thủy, dù chị là dân Trưng Vương, xung phong đến đón hai cô em gái Gia Long đang ngơ ngác ở phi trường Dulles, xong rồi đưa đi ăn uống, dạo phố, đi chơi trong hai ngày đầu đại hội một cách thân tình, thương mến như người trong gia đình.  Tình cảm mến thương này thật làm cho vợ chồng chúng tôi cảm động vô cùng.  Xin một lời cảm tạ tình thương mến của anh chị CV và HT đã dành cho vợ chồng người viết.

Còn niềm vui nào hơn khi gặp gỡ những người bạn mới của Nhóm Cô Gái Việt chỉ biết mặt nhau qua hình ảnh trao nhau trên internet.  Thế là tay bắt mặt mừng! Thế là réo nhau chụp hình chung  với nụ cười duyên dáng để chia sẻ với các bạn khác trong nhóm xem cho vui luôn. Hình như có một cái gì đặc biệt mà ta gọi là “tâm ý tương thông” nên tuy chưa lần nào gặp mặt nhau ngoài đời mà chúng tôi đã nhận ra “phe ta” ngay.  Xin cám ơn cô Quỳnh Hoa, chị Hồng Thủy, chị Ngọc Hạnh, chị Kiều Mộng Hà, chị Ngân Bình, Phương Thúy đã góp nụ cười niềm vui chung với người viết trong chuyến Đông Du năm nay.

Người viết còn có phúc duyên được gặp gỡ những người bạn cũ thuộc phe anh THĐL và phe em thuộc nhóm QGHC.

Xin cám ơn anh chị Di và Thu Cúc thuộc nhóm bạn THĐL phe anh đã dẫn đi ăn Phở 75 nổi tiếng vùng Hoa Thịnh Đốn rồi dẫn về nhà ca hát líu lo vui vẻ bên nhau.  Nhà của anh chị có thể xem như một phòng tập gym thượng hạng đầy đủ các dụng cụ thể thao đấy.  Smile!

Úi chào! Phở 75 ngon và rẻ hơn phở ở Portland, bạn ạ.  Phở 75 chỉ chuyên về Phở mà thôi, không bán các món linh tinh khác ngoài Phở và chỉ nhận trả tiền mặt mà thôi chứ không nhận cà thẻ đâu nhé. Nếu Bạn không có đem theo tiền mặt, xin mời bạn đến rút tiền ở một máy rút tiền đặt sẵn trong tiệm để lấy tiền mặt trả tiền phở.  Hách xì xằng chưa? Tuy nhiên, tiệm phở này không có món ngò gai kèm theo rau quế như người viết đã yêu cầu ở Portland.  Thế là mất một điểm rồi!  Tuy thế, tiệm phở lúc nào cũng đông khách dầu không phải là ngày cuối tuần.  Nghe nói ông chủ tiệm phở 75 rất giàu, có nhiều chi nhánh phở 75 quanh vùng WDC và nhiều cơ sở kinh doanh khác, nhưng rất tiếc là ông đã không sống thọ để hưởng phước với bà vợ trẻ của ông.

Trong niềm vui hội ngộ với nhóm bạn đồng môn QGHC thuộc nhóm bạn phe em, người viết  xin cám ơn anh chị NKHH đã đãi ăn trưa buffet ngon lành tại Hibachi Chantilly ngon và rẻ hơn buffet ở Portland nhiều lắm.  Không ngờ giá cả  ăn phở và ăn buffet ở thủ đô lại rẻ hơn giá cả ăn phở và buffet ở nhà quê tỉnh lẻ Portland, Oregon nhỉ? Lạ thật!

Xin cám ơn anh chị NTPhát đã ân cần đưa đón trong thân tình gia đình trong hai ngày vợ chồng người viết lưu ngụ nơi mái ấm gia đình của anh chị.  Hy vọng sẽ  được xem hình chụp những cây hoa đào đẹp trước nhà anh chị.  Tình cảm dễ thương đó đã làm cho chúng tôi rất cảm động và trân quý.

Cám ơn anh chị Trần Hồng đã khoản đãi một buổi tiệc họp mặt các đồng môn QGHC miền Đông với món tôm hùm và phở gà độc đáo do phu nhân của anh phụ trách. Các nàng dâu QHHC miền Đông còn đóng góp thêm nhiều món ăn ngon lành khác nữa.  Các chị thật là dễ thương và giỏi quá! Chị Oanh Tạ và vợ chồng người viết nhân về dự ĐHGLTG cũng được mời ăn luôn. Đúng là người viết có số được ăn ngon!  Smile!

Đây là lần đầu tiên vợ chồng người viết tham dự đại hội Gia Long thế giới nơi xứ Mỹ. Với hơn 800 người tham dự đã nói lên tình thương mến hoài niệm về kỷ niệm cũ của những cựu nữ sinh Gia Long và sự thành công của ban tổ chức Đại Hội Gia Long Thế Giới lần này.

Ngoài việc phát hành đặc san Gia Long Ngày Ấy và Bây Giờ dầy hơn 300 trang với nhiều bài vỡ giá trị và hình ảnh đặc biệt do các giáo sư GL, cựu nữ sinh GL, thân hữu GL và rể GL đóng góp, được xem như là “tinh thần của Gia Long”, người viết phải công nhận chương trình văn nghệ của đêm đại hội thật là xuất sắc, đầy nghệ thuật và phát huy tinh thần quốc gia cao độ với những màn hoạt cả, màn vũ linh động.  Đúng là “linh hồn của Đại Hội Gia Long Thế Giới.

Ca sĩ Nguyên Khang đã trình bày nhiều bản nhạc thật hay, thật nồng ấm và cũng thật “quậy” theo yêu cầu của quý vị thích chương trình dạ vũ đến nổi quá giờ chương trình ấn định.

Mời xem You tube một màn trình diễn văn nghệ trong ngày ĐHGLTG-  Cám ơn chị NH đã chuyển gửi. Đẹp lắm! Smile!

Youtube SaigondeplamDHGLTG

Dĩ nhiên bất cứ tổ chức sinh hoạt cộng đồng nào cũng có nhiều điều sơ suất ngoài ý muốn nhưng nhìn chung, chúng ta cũng nên thông cảm và cám ơn sự hy sinh công sức và thời gian của ban tổ chức Đại Hội Gia Long Thế Giời kỳ 7 này vì ít nhiều gì ban tổ chức cũng đem lại niềm vui cho nhiều người. Người viết có người bạn nằm trong ban tổ chức đại hội đã phải kéo ông xã vô phụ giúp. Chính mắt người viết đã thấy phu quân của người bạn này chạy tới chạy lui phụ giúp bà xã, còng lưng bưng các thùng đựng thức ăn trưa cho buổi du ngoạn. Xin một lời cám ơn và khen ngợi các “chàng rể Gia Long” này một phát.  Smile! (Hello-SD&NKHH)

Một điều người viết hơi buồn là chưa đủ phúc duyên được ngắm 3000 cội hoa đào Nhật Bản tặng cho  Hoa Kỳ  nở đẹp dọc theo  dòng sông Potomac  như ý nguyện vì năm nay thời tiết  miền Đông quá rét lạnh nên hoa đào không nở kịp vào cuối tháng 3 đầu tháng 4 như thường lệ.  Nếu chúng tôi ở lại WDC đến ngày 4-11-15 thì sẽ được xem hoa đào nở rộ và hội Hoa Đào hằng năm.  Âu cũng là chưa đủ phúc duyên xem hoa đào! Cũng đành thôi!

Thôi thi xin mời bạn xem tạm hoa đáo nở và cherry blossom Festival qua youtube của cô Nam Anh Ho được post trên youtube nhé.  Xin cám ơn co Nam Anh Ho.

2015 Hoa Anh Đào nở rộ (Peak Bloom)-Washington DC

Bài tâm tình này xin được thay cho lời cám ơn của người viết gửi đến những người bạn tốt mà người viết đã có phúc duyên gặp gỡ trong chuyến Đông Du năm nay.

Cũng xin cám ơn ban tổ chức ĐHGLTG kỳ 7 đã bỏ nhiều công sức và thời gian để đem lại niềm vui hội ngộ và làm sống lại những tình cảm dễ thương một thời áo trắng của những cựu nữ sinh trường nữ trung học Gia Long, trong đó có người viết.

Chúc Bạn nhiều sức khỏe và vạn sự an lành trong cuộc sống.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Nguồn: tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi-MCTN269-ORTB 674-41415)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Buồn Vui Tháng Bảy Xứ Người

Thưa quý anh chị,
Ngày mai là ngày Lễ Mừng Độc Lập của Hoa Kỳ. Xin được chia sẻ tâm tình của một người dân nơi xứ lạ tha hương nhân ngày vui của những người bạn nước Mỹ.
Sương Lam

Buồn Vui Tháng Bảy Xứ Người

 

 

 

Bây giờ là tháng Bảy. Tháng Bảy nơi xứ Mỹ tưng bừng náo nhiệt vì có Ngày Lễ Mừng Độc Lập hơn 200 trăm năm dựng nước.

Xin được tóm tắt lịch sử Ngày Độc Lập  Hoa Kỳ để mở mang thêm kiến thức về ngày lễ quan trọng này vì dù sao đi nữa chúng ta cũng là người dân nơi xứ Mỹ, quê hương thứ hai của chúng ta.

Ngày Độc Lập Hoa Kỳ

Tại Hoa Kỳ, Ngày Độc Lập, còn gọi là 4 tháng 7 (the 4th of July), là một ngày lễ liên bang để kỷ niệm Tuyên ngôn Độc lập được ký năm 1776.

Ngày lễ này thường được đi kèm với những cuộc diễn hành, liên hoan ngoài trời, và nhiều buổi lễ công cộng. Từ năm 1777, pháo bông đã được đốt để đón mừng ngày lễ.

Lịch sử

Tuy ngày 4 tháng 7 đã được kỷ niệm từ lâu, nhiều người cho rằng ngày này không chính xác. Trong cuộc Chiến tranh Cách mạng, những người thuộc địa ở vùng Tân Anh (New England) đã đấu với Anh từ tháng 4 năm 1775. Kiến nghị đầu tiên trong Quốc hội Lục địa để giành độc lập được đưa ra trong ngày 8 tháng 6. Sau khi có nhiều bàn cãi, Hội nghị đã bí mật bầu (12-0) đòi độc lập từ Đế quốc Anh trong ngày 2 tháng 7. Hội nghị sau đó sửa đổi văn bản tuyên ngôn cho đến sau 11 giờ ngày 4 tháng 7, khi 12 thuộc địa bầu chấp nhận và đưa ra một phiên bản chưa ký cho các nhà in. (New York không bầu trong cả hai cuộc). Philadelphia đón mừng Tuyên ngôn bằng cách đọc nó với công chúng và đốt lửa mừng trong ngày 8 tháng 7. Mãi đến ngày 2 tháng 8 thì một phiên bản sạch mới được các thành viên trong hội nghị ký, nhưng vẫn giữ bí mật để họ khỏi bị quân Anh đánh trả đũa.

John Adams, được Thomas Jefferson cho là một trong những người quan trọng nhất trong phía đòi độc lập, viết thư cho vợ Abigail trong ngày 3 tháng 7 rằng ông tin rằng ngày 2 tháng 7 sẽ được kỷ niệm làm ngày độc lập trong các thế hệ tới. Ông đã sai hai ngày. Tuy biểu quyết trong ngày 2 tháng 7 là việc quyết định, ngày 4 tháng 7 là ngày được viết trong bản tuyên ngôn. Văn bản của Jefferson, sau khi được Hội nghị hiệu đính, được chấp nhận trong ngày 4. Đó cũng là ngày đầu tiên dân chúng Philadelphia nghe được tin về việc đòi độc lập chính thức này.

Phong tục

Ngày Độc lập được chào đón với những biểu hiện yêu nước. Nhiều nhà chính trị thường đọc diễn văn ca ngợi các di sản và người dân của Hoa Kỳ. Các gia đình thường làm cuộc liên hoan ngoài trời, thường tụ họp với những người bà con ở xa, vì được nghỉ nhiều ngày cuối tuần hơn. Các cuộc diễn hành được diễn ra sáng ngày 4, vào buổi tối thường có pháo bông ngoạn mục. Trong dịp lễ thì nhiều gia đình treo cờ Hoa Kỳ ở trước nhà để mừng

Trong một số tiểu bang, dân thường được phép mua pháo bông nhỏ hơn để đốt. Vì lý do an toàn, một số tiểu bang cấm điều này hay hạn chế cỡ của pháo bông.(Nguồn:  Trích trong vi.wikipedia.org)

Những năm mới đến xứ Mỹ, người viết cũng  nôn nao sửa soạn mền chiếu, thức ăn thức uống để sang Vancouver, WA xem đốt pháo bông và cùng chung vui với cư dân sở tại.  Thật là náo nhiệt, thật là vui vẻ. Những năm sau này, người viết ở nhà xem đốt pháo bông trên Tivi cho “tiện việc sổ sách” để khỏi mệt tấm thân “không còn trẻ nữa” của mình.

Nhìn những chùm pháo bông sáng đẹp trên bầu trời, nhìn những em bé nhảy múa ca hát vô tư, nhìn những nụ cười ánh mắt của người dân Mỹ đón mừng lễ hội một cách thoải mái, tự do trên màn ảnh, tôi thấy đất nước Mỹ này quả thật an bình, hạnh phúc.  Tự nhiên trái tim của một người sống hơn 30 năm nơi xứ người bừng dậy lên tình cảm vui buồn lẫn lộn.

“Tháng Bảy nơi đây nắng hồng buổi sáng

Hoa nở đầy vườn muôn sắc khoe xinh

Khắp chốn muôn nơi, đờn trống xập xình

Mừng ngày Độc Lập hơn hai trăm năm lập nước 

 

Tháng Bảy chốn xưa, kẻ sau người trước

Lẳng lặng ra đi bỏ cửa bỏ nhà

Bỏ lại quê hương, cha yếu mẹ già

Tìm bến Tự Do ở nơi xa chốn lạ

 

Một kiếp thuyền nhân lênh đênh nơi biển cả

Sóng nước bập bềnh trôi nổi chiếc thuyền con

Quyết chí ra đi với hy vọng sống còn

Cho con trẻ đựơc sống đời hạnh phúc”

(Trích trong Bài Tình Thơ Tháng Bảy- Thơ Sương Lam)

Và chúng tôi đã đến được bến bờ Tự Do và đinh cư ở Portland đã hơn ba chục năm qua.  Chúng tôi đã bắt đầu xây dựng lại cuộc sống mới từ con số không với hai bàn tay trắng vì khi vượt biển ra khơi trên chiếc thuyền con  bé nhỏ, chúng tôi chẳng mang theo gì ngoài hình hài ốm yếu và ý chí sống còn vì hai chữ Tự Do.

“Tôi đã đến xứ người đầy ơn phước

Của Phật Trời, của ân đức Mẹ Cha

Đã đến nơi đây tôi mới hiểu được là

Hai chữ Tự Do đong đầy nước mắt

 

Mấy chục năm rồi tôi đây góp mặt

Cùng góp vui hoặc lặng lẽ chia buồn

Với người dân nơi xứ lạ tha hương

Trái tim nhỏ tôi chia đều hai nữa

 

Một nữa mảnh tôi thành tâm nguyện hứa

Vẫn dành cho nơi cố quốc thân yêu

Một nữa kia, tôi xin nguyện một điều:

Đền ân nghĩa người dân nơi xứ lạ”

(Thơ Sương Lam)

Chúng ta có thể học được nhiều bài học rất hay qua những  câu chuyện kể đọc được trong sách vở hay được sưu tầm trên internet.

Mời bạn cùng đọc với người viết mẫu chuyện dưới đây để tìm hiểu ta sẽ học được gì qua mẫu chuyện này

Con Chim Trong Bàn Tay

Người Ba Tư có kể câu chuyện ngụ ngôn như sau:

Ngày xưa, tại quảng trường của một thành phố nọ, có một nhà hiền triết xuất hiện và tuyên bố giải đáp được tất cả mọi thắc mắc của bất cứ ai đến vấn kế.

Một hôm, giữa đám người đang say mê lắng nghe nhà hiền triết, có một mục tử từ trên núi cao đến. Nghe tiếng đồn về sự thông thái và khôn ngoan của nhà hiền triết, anh muốn chứng kiến tận mắt, nghe tận tai và nhất là để hạ nhục nhà hiền triết giữa đám đông.

Anh tiến đến gần nhà hiền triết, trong tay bóp chặt một con chim nhỏ. Anh đặt câu hỏi như sau: “Thưa ngài, trong tay tôi có cầm một con chim. Ngài là bậc thông thái biết được mọi sự. Xin ngài nói cho tôi biết con chim tôi đang cầm trong tay sống hay chết?”

Nhà hiền triết biết đây là một cái bẫy mà người mục tử tinh ranh đang giăng ra.

Nếu ông bảo rằng con chim đang còn sống, thì tức khắc người mục tử sẽ bóp cho nó chết trước khi mở bàn tay ra.  Còn nếu ông bảo rằng con chim đã chết thì lập tức con người khôn manh ấy sẽ mở bàn tay ra và con chim sẽ bay đi.

Sau một hồi thinh lặng, trước sự chờ đợi hồi hộp của đám đông, nhà hiền triết mới trả lời như sau: “Con chim mà ngươi đang cầm trong tay ấy sống hay chết là tùy ở ngươi. Nếu ngươi muốn cho nó sống thì nó sống, nếu ngươi muốn cho nó chết thì nó chết”.

(Nguồn: Phật Học Tịnh Quang Canada)

Theo thiển ý, chúng ta là người quyết định cuộc đời của chúng ta.   Hạnh phúc hay đau khổ, đa phần là do ta quyết định nhiều hơn là do sự giúp đỡ của người khác, mặc dầu đôi lúc rất cần. Nếu ta muốn sống hạnh phúc, sung sướng thì ta phải cố gắng học tập, khắc phục mọi trở ngại, mọi nghịch cảnh, mọi cám dỗ, sống thương yêu và cư xử tốt với mọi người, làm chuyện thiện lành, tự tạo cho mình những nghiệp duyên tốt đẹp thì chúng ta sẽ được thành công, sẽ sống hạnh phúc, an lành. Bằng ngược lại, thì chúng ta sẽ cảm thấy bất an, đau khổ.  Người viết cũng thưòng hay tự bảo mình:  “Do the best I can” trong bất cứ việc gì, phần còn lại thành hay bại xin tùy thuộc vào “Ý Trời”?  Còn bạn thì sao?

Happy July 4th

Mời bạn thưởng thức các youtube về Ngày Lễ Độc Lập tại hoa Kỳ dưới đây:

Happy Fourth of July / Fireworks 2012

https://www.youtube.com/watch?v=HFbh26NdyE0

Disney’s Celebrate America! – A Fourth of July Concert in the Sky Fireworks 2013 July 1st Disney

https://www.youtube.com/watch?v=bUJqcu4tWw4

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Hình ảnh và tài liệu sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi- MCTN232-ORTB633-7314)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam