Ta Là Số Một

Thưa quý anh chị,

Sống trong cõi ta bà này nhiều người thích làm “người number 1” hơn là “người number 10”.  Smile!

Trải qua bao cuộc biển dâu, nhiều người lại “ngộ” ra rằng, người số nào cũng phải trở về với cát bụi giống nhau hết ráo.  Thế mà khi còn sống thiên hạ dành nhau “Ta Là Số Một”.  Mệt quá!

Bởi thế Đức Phật mới bảo “Đời là bể Khổ” và đưa ra bài học Tứ Diệu Đế để dạy con người tu tập hầu để thoát Khổ.  Nhưng có được bao nhiêu người  chịu nghe theo lời dạy của Người, cho nên cuộc đời nhân thế vẫn mãi trầm luân trong biển Khổ.

Người viết xin được tâm tình với quý Bạn qua chủ đề “Ta Là Số Một” dưới đây và suy ngẫm tí ti xem có đúng không nhé. Smile!

Kính chúc tất cả quý bạn đều được an vui.

Sương Lam

Ta là Số Một

Photo

Đây là bài thứ ba trăm ba mươi (330) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Người viết xin mượn câu chuyện Thiền dưới đây của Thầy Thích Tánh Tuệ để mở đầu cho bài tâm tình hôm nay, bạn nhé.

Đừng bao giờ cho mình là quá quan trọng

Ngàn vạn lần đừng cho mình là “quá quan trọng” bởi vì trên thế giới này, ai cũng đều rất quan trọng.

Nhưng mà, bất luận là thiếu đi một ai thì Trái Đất này cũng vẫn cứ chuyển động.

 

** Lạc đà và con ruồi

Có một con lạc đà phải trải qua trăm nghìn cay đắng khổ cực mới vượt qua được sa mạc cát rộng lớn.

Một con ruồi đậu trên lưng con lạc đà và cũng tới nơi mà không mất một chút sức lực nào.

Con ruồi hân hoan, vui vẻ cười nói:

“Lạc đà! Cảm ơn ngươi đã phải vất vả cõng ta tới đây, hy vọng sau này sẽ gặp lại!”

Nhưng mà con lạc đà lại lạnh lùng liếc nhìn con ruồi rồi nói: “Lúc ngươi ở trên lưng ta, ta vốn dĩ cũng không biết, cho nên khi ngươi đi cũng không cần phải chào hỏi. Bởi vì căn bản ngươi cũng đâu có trọng lượng gì, đừng tự đề cao mình quá, ngươi tưởng ngươi là ai?”

*** Có một cậu thanh niên sống trong gia đình đông người, mỗi lần ăn cơm, đều là hơn 10 người ngồi ăn xung quanh một chiếc bàn lớn. Một lần nọ, cậu ta đột nhiên có suy nghĩ muốn đùa mọi người một chút.

Trước khi ăn cơm, cậu ta chui vào trong một cái tủ và trốn ở đó để cho mọi người phải đi khắp nơi tìm kiếm mình.

Nhưng thật không ngờ là không có một ai đi tìm cậu ta cả, thậm chí họ còn không để ý tới sự vắng mặt của cậu trong bàn ăn. Sau khi mọi người đã ăn no và rời khỏi bàn, cậu ta mới chui từ trong tủ ra và một mình ăn những thức ăn thừa còn lại. Từ lần đó trở đi, cậu ta tự nhủ với lòng mình: “Sẽ không bao giờ cho mình là người quá quan trọng nữa, bởi vì như thế có thể sẽ phải nhận lấy sự thất vọng.”

**** Lúc nên cúi đầu thì cúi đầu

Benjamin Franklin được xưng là “cha đẻ của nước Mỹ”. Có một lần, ông từng đến thăm một vị lão tiền bối “đức cao vọng trọng”.

Lúc ấy ông tuổi trẻ lại khí thế mạnh mẽ nên đã ngẩng cao đầu mà sải bước đi rất nhanh.

Không ngờ vừa bước đến cửa thì đầu của ông bị đập mạnh vào cái khung bên trên. Đau điếng cả người, ông không ngừng dùng tay mà xoa xoa bóp bóp, lại vừa nhìn cái khung cửa thấp hơn thân thể mình.

Vị tiền bối ra chào đón Franklin chứng kiến cảnh này liền nói:“Rất đau phải không? Nhưng mà đây có lẽ là thu hoạch lớn nhất của chuyến thăm ta ngày hôm nay của cậu đấy! Một người muốn sống bình an vô sự trên đời thì lúc nào cũng phải ghi nhớ rằng: “Lúc nên cúi đầu thì phải cúi đầu!” Đây cũng là một chuyện mà ta muốn dạy cậu.”

Một người có thể có tự tin, nhưng đừng tự cao tự đại.

Một người có thể phóng đãng một chút nhưng đừng kiêu căng, ngạo mạn.

Một người có thể sống rất thọ nhưng cũng không thể trường sinh bất tử.

Đừng cho mình là “quá quan trọng”, kỳ thực cũng là một loại tu dưỡng, một cảnh giới của cao thượng, một thái độ lạc quan và là một loại trưởng thành của tâm tính, hay còn là một loại tâm không màng danh, lợi!

Đến, đi như mây qua trời.. Mây kia nào có tên.

Namo Buddhaya

Thích Tánh Tuệ

Ngày xưa khi còn trẻ, với những thành công trên đường học vấn một cách dễ dàng, người viết là cô “con gái rượu” của ba má tôi vì tôi đem nhiều niềm vui và sự hảnh diện về cho ba má tôi, cho nên tôi được cưng chiều nhất nhà. Tôi không làm gì động đến “móng tay tiểu thư” của tôi mà chỉ cần lo chăm học “thi đâu đổ đó” là được rồi.

Photo

Tôi còn nhớ khi tôi học ban Sinh Lý Hoá ở Đại Học Khoa học Saigon năm 1963, trong giờ thực tập mổ xẻ con cá lóc tôi không biết đập đầu con cá lóc còn sống như thế nào đến nỗi anh bạn trong nhóm phải cười nhạo tôi là một phụ nữ “dở òm”, không dám giết cá thì làm sao có thể “giỏi” về gia chánh nữ công, nấu ăn cho chồng con được. Tôi chỉ biết cười mỉm chi đáp lễ mà không dám hó hé gì thêm nữa vì “bị rầy” đúng quá rồi!

Hơn thế nữa, mỗi lần nhà truờng bắt mổ một con vật nào đó là tôi  phải trốn học “cúp cua” chạy vào rạp ciné Rex lánh nạn vì tôi rất sợ cầm con dao mổ.  Nếu bắt buộc phải thực hành việc mổ các con vật trong phòng thí nghiệm, tôi lại mổ tầm bậy tầm bạ lung tung. Mấy ông bạn cùng nhóm khi thấy người đẹp đang tròn xoe đôi mắt nai và  đang hét oai oái thì các chàng xung phong ra tay cứu nguy giúp đỡ người đẹp ngay.  Khoẻ quá! Nhưng đến  kỳ thi cuối khóa năm thứ nhất ở Đai Học Khoa Học, tôi đành phải bỏ cuộc thi vì biết rằng tôi không có duyên với  cái bằng Cử Nhân Khoa học chút nào với cái tính nghệ sĩ và lòng thương yêu loài vật của tôi.

Tôi đi lấy chồng không đem theo một chút của hồi môn nào về nghệ thuật nấu ăn cả vì tôi có nấu bếp ở nhà bao giờ đâu. Ba mẹ tôi chỉ mong tôi học hành chăm giỏi và ngoan hiền là đủ rồi, còn mọi việc khác thì đã có ba mẹ tôi lo và có người giúp việc lo rồi. Bởi thế tôi nghĩ mình là “cái rún của vũ trụ”, tha hồ mơ mộng làm chuyện to chuyện nhớn theo lý tưởng của mình. Smile!

Rồi thời cuộc đổi thay, tôi không còn là “bà xếp văn phòng” oai phong ngày trước nữa mà là một “bà mẹ quê” ở nhà nuôi gà nuôi vịt “tự túc tự cường” kiếm thức ăn dinh dưỡng cho gia đình. Một cơn dịch thoáng qua, gà vịt chết ráo trọi. Vì tiếc của, vợ chồng tôi vẫn cứ ăn thịt gà vịt chết toi này tỉnh queo trong thời điểm khó khăn về lương thực “thời giải phóng đặc biệt “ của toàn nước Việt Nam thời ấy.  Cũng may là lúc đó không có dịch cúm gà trầm trọng nên chúng tôi được sống sót mà về Saigòn làm “bà bán bánh mì” trước nhà một người quen cho đến khi dzọt được sang Mỹ.

Thế là từ một người thuộc “hạng quan trọng” trong chế độ cũ, người viết “bị” thành một người  “hạng bần cùng” trong chế độ mới ở ngay trong nước Việt quê hương tôi ngày xưa. Bởi thế xin Bạn đừng bao giờ nghĩ rằng mình luôn luôn là “người quan trọng số một” mãi đâu nhé vì cuộc đời giống như một sân khấu thay đổi vai diễn hà rầm đấy.  Chúng ta phải cố gắng học hỏi quan niệm sống giống như ông Nguyễn Công Trứ qua lời nói của ông: “Khi làm quan, tôi không lấy gì làm vinh, khi làm lính tôi không lấy gì làm nhục” thì mới có thể sống vui sống khỏe nơi chốn bụi hồng lao xao này, bạn ạ!

Chúng ta cũng cần an trú trong hiện tại để sống vui với kiếp người, bạn nhé!

Photo

An trú hiện tại

Đức Phật hỏi một đệ tử Tăng:

–       Đời người bao lâu?

Tăng đáp:

–       50 năm.

Phật bảo: Không đúng.

–       40 năm.

–       Không đúng.

–       30 năm.

Phật kết luận: Đời người trong một hơi thở.

Bình:  Chúng ta bôn ba xuôi ngược đủ thứ để tìm cầu hạnh phúc.  Song cái quý nhất của đời người là hơi thở mà ít ai để ý.  Thiền giúp ta sống lại với hạnh phúc đơn sơ, nhưng rất chân thật với chính mình.

« Thở vào tâm yên lặng.  Thở ra miệng mỉm cười.  An trú trong hiện tại.  Giờ phút đẹp tuyệt vời.”

( Nguồn: Thiền là gì? Giác Nguyên)

Đức tính khiêm cung cũng rất là quan trọng mà chúng ta cần học tập và thực hành để được sự quý mến của người xung quanh trong cuộc sống chúng ta. Xin mời bạn đọc trích đọan dưới đây về sự khiêm cung.

“….Trong pháp hành cúi đầu hành lễ của Phật giáo còn có cách giải thích khác nữa là: Cái gọi là “chăm sóc bước chân’’, ý chỉ rằng, chúng ta làm bất cứ việc gì, cần phải có tư duy quán sát sao cho hợp thời, hợp lý; làm đâu ra đó và làm cho đến nơi đến chốn với lòng khiêm cung chân thật. Bởi vì đối diện với bất kỳ công việc làm nào, nếu chúng ta với tâm khiêm cung cần lao khẩn ý thì mới thành tựu được nền móng đời sống vững chắc. Trên lộ trình giao thông, vì muốn an toàn, khi đi đường bộ, hoặc khi lái xe, chúng ta đều phải nhìn xuống mặt đất và cẩn thận chăm sóc lấy từng bước chân của mình trên đường đi, chứ không dám ngưỡng mặt nhìn trời mà đi. Trong cuộc sống, nếu chỉ biết hướng lên phía trước để tìm tòi, để so đo tật đố, thì người đó nhất định sẽ gặp thất bại.

Khiêm cung là một cử chỉ thành thục, đầy đủ đức chân thiện mỹ. Chúng ta cùng quán xét xem cây cỏ khi kết trái đơm bông đều hướng xuống mặt đất trĩu cành. Cây lúa khi trổ bông chín mùi thơm ngát cũng trĩu ngọn cúi đầu. Thế nên khiêm cung là cử chỉ cao quý khiến cho người khác ngay khi tiếp cận liền khởi tâm yêu mến, hoan nghinh.

Làm người, nếu tự cho rằng mình có dáng cao to trượng phu tướng, lại có địa vị, có uy quyền rồi sanh tâm cao ngạo, uỡn ngực vênh vang, đầu ngưỡng thật cao mạnh bước hiên ngang. Hạng người đó đáng liệt vào danh thứ nào? Trên lịch sử thế giới, các bậc hiền thánh được mọi người tôn xưng là bậc tài cao đức trọng vì họ suốt cuộc đời họ biết sống và phụng sự trong pháp hành khiêm cung. Cống cao ngã mạn sẽ làm tổn thất nhân đức; khiêm cung nhã nhặn, sẽ tăng trưởng nhân cách đạo đức và là pháp thu phục lòng người thành công. Chúng ta là hàng hậu học cần nên noi gương hàng thánh nhân học tập pháp hạnh khiêm cung mới tạo được cùng người mối rộng kết thiện nhân duyên.

Người biết sống khiêm cung nhất định sẽ có cuộc sống hạnh phúc, và sẽ có ngày thành đạt vinh quang.

(Nguồn: Trích trong Nấc Thang Cuộc Đời- Đại sư Tịnh Vân)

Photo

Kính mời quý thân hữu thưởng thức Youtube Trở Về Cát Bụi qua tiếng hát của Mạnh Quỳnh thật là tha thiết, ngậm ngùi thương cho kiếp người.

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 330-ORTB738-71316)
Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/u/0/112448069295471524939/posts

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/

Tôi Yêu Màu Tím- Thơ Sương Lam- Hương Nam ngâm thơ

Chào quý anh chị,

Màu tím mộng mơ, huyền ảo đã đưa ta vào cõi thơ lãng mạn của tuổi học trò. Hình như “phe kẹp tóc” yêu màu tím  nhiều hơn “phe húi cua”.  Smile!

Xin mời thưởng thức ảnh thơ Tôi Yêu Màu Tím- Thơ Sương Lam qua giọng ngâm thơ tuyệt với, truyền cảm của Hương Nam.

Link ảnh thơ Tôi Yêu Màu Tím- Hương Nam ngâm thơ

https://drive.google.com/file/d/0BwY0MNZE4-FFc3d0T0YyWWpSMUVHR2NqVVhUSnotSTh6MGVN/view

Cám ơn Hương Nam nhiều lắm nhé.

Xin giới thiệu Trang Tôi Yêu Màu Tím trên trang nhà Sương Lam Portland của SL. Xin mời vào đọc thêm.  Đa tạ.

https://suonglamportland.wordpress.com/toi-yeu-mau-tim/

Thư pháp thơ Tôi Yêu Màu Tím do nhà thư pháp Ngọc Chính thực hiện.  C1m ơn Ngọc Chính nhé.

Mời xem Youtube Tôi Yêu Màu Tím do Bùi Phương và  GS Trần Năng Phùng thực hiện.

Tren suonglamportlandYoutube 1262 views

Trên  Phung Tran Youtube 7,723 view

Xin cám ơn BP và anh chị Trần Năng Phùng& Minh Ngọc với tiếng đàn piano tuyệt vời của chị MN

Chúc an vui.

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Những bức tranh lụa của Lê Phố tại Pháp

Tranh Việt ở đầu thế kỷ 20 có rất nhiều bức được thế giới biết đến và sẵn sàng trả giá cao, trong đó, có bức đã được mua với giá lên tới hơn gần  400.000  Euros !

Mỹ thuật Việt Nam đầu thế kỷ 20 chứa đựng vẻ đẹp nghệ thuật ấn tượng và vẻ đẹp văn hóa đậm đà. Sự kết hợp ý vị đã khiến tranh của các họa sĩ Việt ở đầu thế kỷ 20 luôn thu hút người mua trên khắp thế giới mỗi khi xuất hiện trở lại tại các cuộc đấu giá:


Bức “Bức màn tím” của
Bức “Bức màn tím” của họa sĩ Lê Phổ được thực hiện trong khoảng thời gian từ 1942-1945. Tháng 4/2012, tại Hồng Kông, bức “Bức màn tím” đã được bán đấu giá với mức giá 2,9 triệu đô la Hồng Kông (hơn 8 tỉ đồng). Tại thời điểm này, đây được coi là mức giá cao nhất từng được trả cho một tác phẩm mỹ thuật của một họa sĩ Việt Nam.

Bức “Bức màn tím” của
Bức “Nhìn từ đỉnh đồi” của họa sĩ Lê Phổ được thực hiện năm 1937. Bức họa đã đạt mức giá bán 840.000 đô la Mỹ (18,2 tỉ đồng) hồi tháng 11/2014 khi được rao bán đấu giá tại Hồng Kông. Hiện đây là bức tranh đắt giá nhất của một họa sĩ Việt Nam từng xuất hiện tại một cuộc đấu giá.

Họa sĩ Lê Phổ (1907-2001) là họa sĩ bậc thầy của Việt Nam theo trường phái hậu ấn tượng. Sự nghiệp hội họa của ông đã để lại cho hậu thế nhiều tác phẩm đắt giá. Lê Phổ còn được mệnh danh là “cây đại thụ” trong làng mỹ thuật Việt Nam. Từ năm 1937, ông sang Pháp và định cư ở Paris.
Hình ảnh người phụ nữ Việt xuất hiện trong nhiều tác phẩm của Lê Phổ. Ở giai đoạn đầu (1934-1945), người phụ nữ trong tranh ông thường mỏng manh, e ấp, toát lên sự trang nhã, nhẹ nhàng, duyên dáng. Giai đoạn tiếp theo (từ những năm 1950), tranh sơn dầu Lê Phổ vẫn đặt phụ nữ là tâm điểm, nhưng có thêm những nét tự do, phóng khoáng.
Phần lớn cuộc đời mình, dù định cư tại Pháp, nhưng họa sĩ Lê Phổ vẫn luôn nhắc nhớ về quê hương, đất nước với những tình cảm sâu đậm. Trong tranh ông, những nét đặc trưng về Việt Nam luôn được thể hiện đậm đà, qua hình ảnh người phụ nữ, trẻ thơ và thiên nhiên.

Bức “Hái cây thuốc” củahọa sĩ Lê Phổ, vẽ năm 1932.
Bức “Hái cây thuốc” của họa sĩ Lê Phổ, vẽ năm 1932.

Bức “Hái cây thuốc” củahọa sĩ Lê Phổ, vẽ năm 1932.
Bức “Hai chị em gái” được thực hiện năm 1940. Tác phẩm từng được bán đấu giá ở Hồng Kông và đạt mức giá 250.000 đô la Hồng Kông (hơn 700 triệu đồng).

Bức “Hái cây thuốc” củahọa sĩ Lê Phổ, vẽ năm 1932.
Bức “Gia đình nhỏ” được thực hiện năm 1940. Tác phẩm từng đạt mức giá 740.000 đô la Hồng Kông (2 tỉ đồng).

Bức “Hái cây thuốc” củahọa sĩ Lê Phổ, vẽ năm 1932.
Bức “Chân dung thiếu phụ và hoa sen” của Lê Phổ, thực hiện năm 1939, từng đạt mức giá 1.240.000 đô la Hồng Kông (gần 3,5 tỉ đồng).

Bức “Mẹ và con” từng đạtmức giá 1.160.000 đô la Hồng Kông (hơn 3,2 tỉ đồng).
Bức “Mẹ và con” từng đạt mức giá 1.160.000 đô la Hồng Kông (hơn 3,2 tỉ đồng).

Bức “Chân dung một cậubé Việt Nam” từng đạt mức giá 225.000 đô la Hồng Kông (631 triệu đồng).
Bức “Chân dung một cậu bé Việt Nam” từng đạt mức giá 225.000 đô la Hồng Kông (631 triệu đồng).

Bức “Đi tắm” được thựchiện năm 1937-1938, có giá 562.500 đô la Hồng Kông (gần 1,6 tỉ đồng).
Bức “Đi tắm” được thực hiện năm 1937-1938, có giá 562.500 đô la Hồng Kông (gần 1,6 tỉ đồng).

Loạt tranh về hoa của họasĩ Lê Phổ.
Loạt tranh về hoa của họa sĩ Lê Phổ.

Bức “Hoa loa kèn” của họasĩ Lê Phổ có giá 187.500 đô la Hồng Kông (526 triệu đồng).
Bức “Hoa loa kèn” của họa sĩ Lê Phổ có giá 187.500 đô la Hồng Kông (526 triệu đồng).

Bức “Hai thiếu nữ” của
Bức “Hai thiếu nữ” của họa sĩ Mai Trung Thứ vẽ năm 1942.

Bức “Giai điệu” của họasĩ Mai Trung Thứ.
Bức “Giai điệu” của họa sĩ Mai Trung Thứ.

Bức “Giai điệu” của họasĩ Mai Trung Thứ.
Bức “Người phụ nữ nhìn qua ban công” của họa sĩ Mai Trung Thứ, vẽ năm 1940, từng được bán đấu giá tại Hồng Kông với mức giá 600.000 đô la Hồng Kông (gần 1,7 tỉ đồng).

Bức “Giai điệu” của họasĩ Mai Trung Thứ.
Bức “Năm cô gái trẻ” của họa sĩ Mai Trung Thứ từng được bán đấu giá với mức giá 625.000 đô la Hồng Kông (hơn 1,7 tỉ đồng).

Mai Trung Thứ (1906-1980) là một hoạ sĩ nổi tiếng khác của nền mỹ thuật hiện đại Việt Nam những năm đầu thế kỷ 20. Ông là một trong những họa sĩ tốt nghiệp khóa đầu tiên của Trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương (1925-1930).
Phần lớn cuộc đời ông sống và hoạt động nghệ thuật tại Pháp. Tên tuổi ông trong lĩnh vực hội họa gắn liền với những tác phẩm tranh lụa về phụ nữ, trẻ em, và cuộc sống thường nhật với những góc nhìn mang đậm màu sắc văn hóa Á Đông.
Mai Trung Thứ được coi là họa sĩ góp phần quan trọng tạo nên sự phong phú về màu sắc trong tranh lụa Việt Nam

Bức “Cô hàng xén” của
Bức “Cô hàng xén” của họa sĩ Nguyễn Phan Chánh.

Bức “Hầu đồng” vẽ năm1931 của họa sĩ Nguyễn Phan Chánh.
Bức “Hầu đồng” vẽ năm 1931 của họa sĩ Nguyễn Phan Chánh.

Bức “Hầu đồng” vẽ năm1931 của họa sĩ Nguyễn Phan Chánh.
Bức “Người bán gạo” của họa sĩ Nguyễn Phan Chánh vẽ năm 1932. Tháng 5/2013, tác phẩm mỹ thuật này đã được bán với mức giá 390.000 đô la Mỹ (gần 8,5 tỉ đồng) tại Hồng Kông. Khi đó, tác phẩm đã lập kỷ lục về mức giá trả cho một tác phẩm mỹ thuật của họa sĩ Việt Nam.



Nguyễn Phan Chánh (1892-1984) là một danh họa trong nghệ thuật tranh lụa Việt Nam. Trong cuộc Đấu xảo thuộc địa năm 1931 tổ chức tại Paris, Pháp, những tác phẩm mỹ thuật của Nguyễn Phan Chánh đã gây được tiếng vang lớn. Ông được xem như một trong những họa sĩ tiêu biểu cho nền hội họa Đông Dương.
Với những thành tựu trong sự nghiệp sáng tác, Nguyễn Phan Chánh từng được mời tham gia giảng dạy mỹ thuật tại một số trường học, trong đó có trường Bưởi và trường Đại học Mỹ thuật Hà Nội. Ông đã góp phần đào tạo nhiều thế hệ họa sĩ Việt Nam sau này. Ông là họa sĩ đang nắm giữ kỷ lục về số tác phẩm trưng bày tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam.

Bức “Thiếu nữ uống trà”của họa sĩ Vũ Cao Đàm (1908-2000).
Bức “Thiếu nữ uống trà” của họa sĩ Vũ Cao Đàm (1908-2000).

Bức “Thiếu nữ uống trà”của họa sĩ Vũ Cao Đàm (1908-2000).
Các loại triều phục của triều đình nhà Nguyễn do họa sĩ Nguyễn Văn Nhân thực hiện. Bộ tranh gồm 54 bức màu nước đã đạt mức giá bán 680.000 đô la Hồng Kông (gần 2 tỉ đồng).

Bức “Thiếu nữ uống trà”của họa sĩ Vũ Cao Đàm (1908-2000).
Bộ tranh gồm 51 bức màu nước vẽ năm 1889 khắc họa quang cảnh miền Bắc Việt Nam được thực hiện bởi họa sĩ Lam Thu Hau (tên viết không dấu trên trang web chính thức của nhà đấu giá Sotheby). Bộ tranh được bán với giá 524.000 đô la Hồng Kông (gần 1,5 tỉ đồng).

Bức “Thiếu nữ uống trà”của họa sĩ Vũ Cao Đàm (1908-2000).
Bức “Đứa em nhỏ” của họa sĩ Trần Bình Lộc (1914-1941) vẽ năm 1936, có giá 427.500 đô la Hồng Kông (1,2 tỉ đồng).

Bức “Đường lên Chùa Thầy”của họa sĩ Trần Duy (1922-2014).
Bức “Đường lên Chùa Thầy” của họa sĩ Trần Duy (1922-2014).

Bức “Đường lên Chùa Thầy”của họa sĩ Trần Duy (1922-2014).
Bức “Hai người phụ nữ trẻ” của họa sĩ Tran Van Tho (1917-?, tên viết không dấu trên trang web chính thức của nhà đấu giá Sotheby) được bán với giá 52.500 đô la Hồng Kông (147 triệu đồng).

Bích Ngọc
Tổng hợp
 Cám ơn anh Thanh Trương  và anh Minh Trương đã chuyển tiếp.
Sương Lam

 

Vui Tết Trung Thu 2015 tại Portland-Oregon

Thưa quý anh chị,

Mùa Thu đến mà không nói một tí gì về Tết Trung Thu là một thiếu sót đáng kể vì chúng ta cũng đã có một thời hát bài “Tết Trung Thu đốt đèn đi chơi” hồi còn là con nít mà lị.

Bây giờ tuổi “không còn trẻ nữa”, chúng ta có thể dẫn cháu nội, cháu ngoại đi vui Tết Trung Thu do chùa, do  nhà thờ hay do ban chấp hành cộng đồng tổ chức và thế nào chúng ta cũng  phải thưởng thức ít nhất một miếng bánh trung thu hay bánh dẻo để đón mừng Trung Thu chứ nhỉ?.

Xin mời quý thân hữu cùng vui Tết Trung Thu tuổi thơ và tuổi cao niên ở Portland, Oregon  với người viết qua bài tâm tình dưới đây.  Hy vọng quý thân hữu sẽ thấy mình cũng thấp thoáng trong đó.  Smile!

Sương Lam

 Vui Tết Trung Thu 2015 tại Portland- Oregon

 

Đây là bài thứ hai trăm chín mươi ba (293) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Nếu quý vị phu nhân của quý ông đi chợ Việt Nam thấy bày bán bánh trung thu thì biết là sắp đến ngày Tết Trung Thu của quý vị nhi đồng rồi đó nhé.  Xin mời quý thân hữu cùng di ăn Tết Trung Thu với vợ chồng người viết nhé.

A- Vui Tết Trung Thu do Ban Chấp Hành CĐVNOR tổ chức ngày 9-19-2015

Năm nay Ban chấp hành CDVNOR phối hợp với các sinh viên thuộc các đại học Portland State University, Oregon State University và học sinh các truờng trung học Franklin, Madison, Park Rose  và các truờng trung học công tư khác tổ chức một đêm vui Tết Trung Thu chủ đề Mặt Trăng Của Tuổi Trẻ 2015 tại Trường Trung học Park Rose ngày thứ bảy 9-19-2015.

Chương trình tổng quát như sau:

Từ 3:00 PM- 5:00 PM   (các trò chơi có thưởng)

Từ 5:00 PM- 8:00 PM   (văn nghệ, phát lồng đèn, rước đèn trung thu)

Hội Ái Hữu Cựu SVSQ/ Trừ Bị Thủ Đức Oregon phụ trách phần an ninh trật tự.

Dĩ nhiên vợ chồng chúng tôi cùng các hội viên Hội Người Việt Cao Niên cũng góp mặt góp lời vào chương trình Tết Trung Thu này với gian hàng trò chơi thảy vòng và quay vòng quay trúng thưởng.

Mỗi gian hàng có một nét đặc biệt riêng và gian hàng nào cũng vui nhộn với tiếng cười của trẻ thơ.

Trong khi ngồi thưởng thức văn nghệ, tất cả những người tham dự ngồi trong  hội trưòng đều được ban chấp hành CĐVNOR chiêu đãi mỗi người một hộp thức ăn ngon lành với chả giò, bánh mì thịt, xôi khúc, trái quýt và nước lạnh.  Thật là chu đáo.

Màn múa lân, màn phát lồng đèn và rước đèn trung thu là các mục mà các đấng nhi đồng thích nhất.  Smile!

Nhìn những vị bô lão tóc đã bạc màu, lưng đã còng theo năm tháng ngồi chung vui với đám trẻ nhỏ tóc xanh nhanh nhẹn vô tư đã nói lên tình thương yêu của nhiều thế hệ được truyền trao cho nhau để giữ gìn truyền thống tốt đẹp này.  Mừng thay!

Xin cám ơn ban tổ chức Tết Trung Thu tại Portland, Oregon  đã đem niềm vui đến cho nhiều người từ tuổi trẻ thơ  ngây đến “tuổi vào thu” như chúng tôi.

Xin mời xem Youtube Mặt Trăng Của Tuổi Trẻ 2015 ở Portland và màn múa lân do người viết  thực hiện  dưới đây cho vui nhé.

1-    Youtube Mặt Trăng của Tuổi Trẻ 2015  ở Portland, Oregon

2-    Youtube Múa lân trong ngày Hội  Mặt Trăng của Tuổi Trẻ 2015

B- Vui Tết Trung Thu của Nhóm Sinh Hoạt Người Việt tổ chức ngày 9-24-2015

Vui Tết Trung Thu không phải chỉ dành riêng cho các thiếu nhi mà còn dành cho những vị cao niên của Nhóm Sinh Hoạt Người Việt ở Trung Tâm Sức Khỏe và Dịch Vụ Á Châu nữa đấy.

Những vị “tuổi hạc khá cao” này đã cùng nhau tổ chức một buổi potluck mừng Tết Trung Thu thứ năm vừa qua.  Các cô Cang, Nhi Trương, Tường và các thiện nguyện viên  thuộc trung tâm  đã tổ chức một buổi trưa Potluck đặc biệt tại Trung TâmY Tế và Dịch Vụ Châu Á (AHSC) để vui Tết Trung Thu cũng ngon lành và xôm trò lắm đấy.

Các cô còn  hướng dẫn  quý vị “lão niên” chơi những trò chơi vận dụng óc quan sát, sự nhanh nhẹn rất vui vẻ và khoa học.

Đừng tưởng “tuổi già” là “tuổi chỉ biết buồn” đâu nhé.  Có đến sinh hoạt với nhóm này rồi quý bạn sẽ thấy “đời vẫn còn đẹp sao” đấy! Họ cũng nhanh nhẹn, ồn ào, vui vẻ lắm, bạn ạ!  Họ đã tìm đến nhau để chung vui với nhau cho bớt phần hiu quạnh vì bạn bè cùng lứa tuổi dễ dàng trò chuyện với nhau.  Họ là những bà nội trợ “cừ khôi”, những nhà chăm sóc vườn cảnh “hết xẩy”, những chuyên viên xã hội, những quan sát viên “bén nhậy”  đã kể cho nhau nghe nhiều chuyện, nhiều tin tức hấp dẫn lắm bạn ạ!

Quý vị cao niên hăng hái tham gia vào các trò chơi “hút kẹo nhanh”, “xếp tiền cho  nhanh” và “tung hứng lắc banh” cũng hào hứng và vui nhộn lắm.  Quý vị nào không tin thì thử vào xem các Youtube dưới đây thì sẽ biết liền:

1-Youtube thi hút kẹo cho nhanh

2- Youtube xếp tiền cho nhanh

3- Youtube thi tung hứng lắc banh

Bạn có muốn sống vui sống khoẻ hay chăng?  Nếu muốn, xin hãy đọc tài liệu được trích đăng dưới đây do người viết sưu tầm về để làm quà Trung Thu cho bạn nhé.

Cởi mở sẽ sống thọ hơn

 Những người có cuộc sống thân thiện, hòa đồng với gia đình, xã hội sẽ giảm 50% nguy cơ chết sớm, đó là kết quả nghiên cứu của hai đại học tại Mỹ Brigham Young (bang Utah) và North Carolina (tại Chapel Hill, bang North Carolina). Kết luận này được rút ra từ quá trình tổng hợp dữ liệu liên quan đến 300.000 người và 148 công trình nghiên cứu thực hiện suốt ba thập kỷ qua.

Theo đó, “hầu hết những ai có mối quan hệ xã hội tốt sẽ sống thọ hơn 3,7 năm so với những người thụ động, sống cô độc” – trích lời giáo sư tâm lý Timothy B. Smith (Đại học Brigham Young). Ngoài ra, nghiên cứu cũng cho rằng việc có nhiều bạn sẽ có kết quả tích cực tương tự như việc bỏ hút thuốc lá. Sự cô đơn, e dè trong việc thiết lập quan hệ xã hội sẽ khiến chúng ta có tỉ lệ tử vong tương đương những ai nghiện rượu, thậm chí cao hơn chứng béo phì, lười vận động.

Tương tự, một nghiên cứu của đại học danh tiếng Carnegie Mellon (Mỹ) được thực hiện vào năm 2003 trên cơ thể một nhóm tình nguyện viên đã chỉ rõ: nhóm tình nguyện viên có mối quan hệ xã hội đời thường tốt sẽ giúp cơ thể phản ứng tốt hơn với virút cúm được tiêm vào người so với nhóm còn lại. Trước đó, Janice Kiecolt-Glaser – một giáo sư khoa tâm thần thuộc Đại học bang Ohio (Mỹ) – cũng đưa ra kết quả nghiên cứu khẳng định lại điều này, sau khi thực nghiệm trên chính nhóm sinh viên y khoa của mình. Ông cho biết các sinh viên vui vẻ, hòa đồng và nhiều bạn có hệ miễn dịch tốt hơn hẳn.

(Nguồn: CÔNG NHẬT (Theo Los Angeles Times)

Việc sống cởi mở, thoải mái để sống vui sống khỏe đâu có phân biệt tuổi già, tuổi trẻ phải không bạn?

Một độc giả của người viết tại Portland, khi thấy tôi mua hộp bánh trung thu tại một nhà hàng có bán bánh trung thu do chính chủ nhân làm rất ngon lành và bảo đảm vệ sinh  hơn bánh của Hồng Kông hay China nhập cảng,  đã đề nghị tôi viết một tí về bánh trung thu. Từ gợi ý đó, tôi đã phải bỏ công lên internet tìm tài liệu về bánh trung thu dưới đây để chia sẻ với qúy thân hữu đọc cho vui nhé.  Xin cám ơn vị độc giả dễ thương này.

Bánh Trung Thu

Bánh ngon, đặc biệt nhất trong dịp lễ này dĩ nhiên là bánh Trung Thu (mooncakes). Được biết bánh Trung Thu có thể bắt nguồn từ thời Trung Hoa bị người Mông Cổ xâm nhập. Vì bị người Nguyên cai trị, người Trung Hoa âm mưu nổi dậy, định vào một ngày rằm tháng 8. Để tập hợp các lực lượng nổi dậy cùng lúc, một trong những người cầm đầu là Lưu Bá Ôn  đã cho bán bánh và trong ruột bánh có mảnh giấy đề “đêm 15 tháng 8 khởi nghĩa”, như là một cách truyền tin. Nhờ vậy người dân nhiệt liệt hưởng ứng và đã lật đổ đươc chính thể cai trị hà khắc của người Mông Cổ. Từ đó bên Trung Hoa có tục lệ mỗi năm họp gia đình ăn bánh ngày rằm tháng 8 để kỷ niệm chuyện này.
Bánh Trung Thu lúc đầu tròn như mặt trăng, được gọi là bánh “đoàn viên” vì là bánh cho cả gia đình ăn, khi đoàn tụ ngắm trăng.
Ngày nay, bánh Trung Thu gồm hai loại bánh dẻo có nhân đậu, hạt sen hay bánh nướng có nhân thập cẩm. Khi làm vỏ bánh Trung Thu phải đổ bột vào khuôn để bánh có hình mặt trăng, mặt trời, hoa quả… và cần thợ làm bánh khéo tay.
Bánh dẻo màu trắng, tượng trưng cho mặt trăng. Bánh dẻo có vỏ làm bằng bột nếp. Nhân hạt sen hay đậu xanh, vỏ cam… Bánh dẻo ngọt và thơm.

Bánh nướng màu vàng, tượng trưng cho mặt trời. Bánh nướng có vỏ là bột mì. Nhân bánh nướng thường thập cẩm như lòng đỏ trứng muối, thịt heo, lạp xưởng, hạt dưa… Bánh nướng hương vị mặn mà.

(Nguồn: Trích trong bài viết Tết Trung Thu của BS  Phạm Anh Dũng)

Xin cám ơn tất cả quý vị đã đem nụ cười niềm vui đến cho trẻ thơ và cho  cả các vị  “không còn trẻ nữa” ở Portland trong ngày Tết Trung Thu năm nay.

Chúc tất cả mọi người ăn Tết Trung Thu vui vẻ nhé.

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi- MCTN 293-ORTB 698-93015)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Cười Cho Vui Quên Trời Nóng

Thưa quý anh chị,

Hình như năm nay nhiều nơi trên thế giới đã bị ảnh hưởng của nhiều cơn nóng trên 100 độ và nhiều người đã phải bị thiệt mạng vì những cơn nóng này.

Trời nóng cũng dễ làm cho con người dễ “nổi quạu”.  Mỗi người có một phương cách để ngăn ngừa sự dễ bốc khói của nồi hơi nóng giận  này.

Riêng người viết, tôi thích  dùng tiếng cười để hạ hoả và tinh thần cũng được an lạc, bổ ích  hơn vì người xưa thường nói: “Một nụ cười bằng mười viên thuốc bổ” mà lị!  Smile!

Xin mời qúy anh chị lắng nghe tâm tình cùa người viết và cùng vui với tôi qua những nụ cười dưới đây để quên đi nắng nóng ngoài sân và trong lòng nhé.

Sương Lam

 Cười Cho Vui Quên Trời Nóng

 

Đây là bài thứ hai trăm tám mươi một (281) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Portland cả tuần nay vẫn còn có những ngày nóng trên 90 độ. Bao nhiêu năm sống ở xứ “mưa buồn tỉnh lẻ” này, người viết đã quen với khí hậu lành lạnh có “sương lam giăng mờ khắp nẻo” của một Dalat ngày xưa nên trời nắng quá đã làm tôi khó chịu.

Khi còn ở quê nhà, tôi vẫn mơ ước được sống ở Dalat có thông xanh thác bạc, có cô em má đỏ môi hồng, có những chàng trai oai dũng, có những con đường dốc thơ mộng, có sương lam lành lạnh và có những cuộc tình nên thơ rất hợp với tính nghệ sĩ ưa thơ thích mộng của tôi.

Dalat nên thơ ngày xưa

Rồi vận nước đổi thay, tôi lưu lạc xứ người. May mắn thay, gia đình chúng tôi vuợt biên an toàn và định cư ở Portland đã gần 40 năm qua với sự bảo lảnh của cô em gái của tôi trong những tháng ngày đầu tiên nơi xứ lạ.  Portland của tôi hiện tại giống như Dalat ngày xưa tôi đã từng mơ uớc được sống.  Tôi đã yêu Portland vì gia đình ba chị em chúng tôi chúng tôi sống gần gũi bên nhau đúng như ý nguyện của ba mẹ chúng tôi và khí hậu cũng trong lành, mát mẻ hơn những nơi khác.

Thật tình mà nói sống ở đâu quen đó, mỗi khi về Việt Nam thăm gia đình hay khi đi họp bạn ở Cali, Texas, tôi lại thấy khí hậu những nơi đó sao mà nóng bức, oi ả chứ không mát dịu, dễ thương  như  Portland  “nhà quê tỉnh lẻ”  của tôi qua bài thơ do tôi cảm hứng “thả bút đề thơ” từ lâu rồi:

 Portland Thơ Mộng

Portland cảnh đẹp người hiền
Ở đây mà sống như tiên trên đời
Thu vàng, hồng nở, tuyết rơi
Sương lam lãng đãng chơi vơi mộng tình
Môi hồng, má đỏ xinh xinh
Ngày xưa Đà Lạt chuyện tình nên thơ
Bây giờ vật đổi sao dời
Portland sống lại một thời dấu yêu
Bạn xưa còn lại bao nhiêu?
Bạn nay xin giữ cho nhiều mến thương
Rồi đây vạn nẻo đường trường
Bạn về có nhớ có thương nơi này
Thì xin tay nắm lấy tay
Trao nhau lời chúc: “Mai này gặp nhau”.

Sương Lam

 

Mùa hè trời nóng quá nhiều khi khiến cho con người dễ nóng giận. Nhiều khi bạn bè, vợ chồng hay cãi nhau vì những chuyện không có gì là quan trọng cả.

Xin mời quý anh chị đọc những lời bàn ra tán vào về đề tài này cho vui mà quên đi trời nóng nhé.

Đây chỉ là ý kiến cá nhân của người viế tmà thôi chứ không dám mộ phạm đến ai cả. Xin hãy niệm tình tha thứ cho người viết, nếu bạn không đồng ý nhé. Xin cám ơn trước.  Smile!

Sống trong vòng hôn nhân chồng vợ, nhiều người không biết rằng mình đã sống trong đau khổ triền miên hay sống trong hạnh phúc tuyệt vời.

Câu hỏi về thiên đường và địa ngục của một thế nhân có vợ con khi đi hỏi một thiền sư sẽ được trả lời như sau qua mẫu chuyện thiền vui vui dưới đây:

Có và không

 Tú tài Trương Chuyết hỏi hoà thượng Tây Đường Trí Tạng:

–        Có địa ngục và thiên đường không?

–        Có.

–        Không đúng rồi, tôi thường tham hỏi điều này nơi Hòa Thượng Kính Sơn,  Ngài đều nói không?

Thiền sư Trí Tạng hỏi:  Vây ông có vợ con không?

–        Ông ta xuất gia làm gì có vợ con.

–        Bởi vậy Kinh Sơn không có vợ con nên nói là không.

Còn ông có vợ con nên ta nói có.  Chừng nào ông được như Kính Sơn thì mới “Tất cả đều không”.

 Bình:  Thiền sư không có pháp cho người.  Chỉ tháo dây cởi trói nên theo chấp có nói không.

Tùy chỗ chấp không nói có, ngay đó khiến học nhân tự thể nghiệm như uống nước lạnh tự biết.

(Nguồn: Thiền là gì? Biên soạn: Giác Nguyên)

Người viết cũng thường nói đùa với quý chú rể khi đại diện bạn bè chúc cô dâu chú rể trong tiệc cưới như sau: “Quý ông nên cưới vợ đi vì nếu quý vị gặp được người vợ hiền thì quý vị sẽ được hưởng hạnh phúc gia đình, còn nếu quý vị  gặp một bà vợ dữ thì quý vị sẽ trở thành triết nhân như Socrate vậy đó.  Đằng nào cũng có lợi cho quý vị mà”.  Bạn đồng ý chứ?

Nói thật lòng, cuộc sống trong cõi nhân gian này là một dòng biến dịch không ngừng. Con người sinh ra và lớn lên, thay đổi về thể chất lẫn tinh thần từ tuổi thơ cho đến tuổi già theo quy luật sinh, lão, bịnh, tử như nhà Phật thường dạy. Có những thay đổi tốt và có những thay đổi xấu mà chính chúng ta đôi khi không nhận ra mà chỉ thấy những thay đổi của đối phương mà thôi.

Khi gây gỗ, tranh cãi nhau, chúng ta chỉ thấy khuyết điểm của phe địch mà quên đi họ cũng có những ưu điểm đấy. Nhất là quý ông thì tự ái to như cái nia, lúc nào cũng không chịu nhận lỗi của mình. Khi quý ông nổi nóng lên thì thường hay quát tháo um sùm, phát ngôn bừa bãi, nhiều khi còn xổ tiêng Nho, tiếng Đức đối với bạn bè, và ngay cả với vợ con nữa! Quý bà khi giận chồng, giận con thì chỉ biết cằn nhằn càm ràm, hoặc âm thầm rơi lệ, hoặc đi tâm sự với bạn bè mà thôi. Thường thì người đàn bà giỏi chịu đựng, nhẫn nhịn hơn so với quý ông, một phần vì sự giáo dục của văn hoá Á Đông, một phần vì là bản tính phụ nữ, nhất là quý bà ở thế hệ cũ. Xin lỗi quý ông nhé vì đó là một sự thật không chối cãi được theo sự cảm nhận của người viết mà thôi. Xin quý ông đừng giận nhé. Cám ơn quý vị nhiều.

Thôi thì,chúng ta nên tập nhớ, tập nhìn những ưu điểm của người khác để mà sống vui sống khỏe nhé.“Smile!”

Riêng thiển ý của người viết là chúng ta cũng cần có thêm một chút máu “tếu” trong người thì cuộc sống sẽ thoải mái, vui vẻ hơn một tí.  Những người ít nói, nhiều khi còn bị hiểu lầm là người có tính khí khó chịu, ít có bạn bè vì người khác cũng ngại ngùng ít dám nói chuyện với quý ông, quý bà ít nói này vì thấy họ sao mà nghiêm trang quá nên cũng không dám đến gần để nói chuyện hơn là nói chuyện với những người tính tình cởi mở, vui vẻ.

Kinh nghiệm cá nhân của người viết là khi nhìn nụ cười vui vẻ của Đức Phật Di Lặc, người viết cảm thấy tình thần an lạc hơn.  Bởi thế những ngày đầu Xuân, người ta thường thích những người có nụ cười vui vẻ, nhanh nhẹn đến xông nhà xông đất đầu tiên để cho mọi việc trong năm được hanh thông tốt đẹp hơn lên.  Bạn đồng ý chứ?

Xin mời bạn cùng vui với người viết qua câu chuyện vui vui dưới đây do một người bạn chuyển chia sẻ với người viết nhé.  Cám ơn anh VB.

Bí Quyết Vợ Chồng Hòa Thuận

Cười chút cho đời thêm vui… và cho bà nhà hả dạ

 

Trên đời này có 2 việc khó nhất:

1- Là nhét tư tưởng của người này vào đầu của người khác.
2- Là nhét tiền của người khác vào túi của mình.

Nếu:
1- Ai làm được điều số 1 thành công thì ta gọi đó là ……… thầy.
2- Ai làm được điều thứ 2 thành công thì ta gọi đó là ……..chủ.

Nhưng nếu có người làm được cả 2 điều trên thành công thì ta gọi đó là:  Vợ!

Bạn- Kẻ Thù và Vợ

BẠN là người khen ta khi ta đúng; chê ta lúc ta sai.
KẺ THÙ là người khen ta khi ta sai; chê ta lúc ta đúng.

Còn kẻ mà lúc nào cũng chê ta, dù rằng ta đúng hay sai thì đích thị là … VỢ TA!

Theo tin dự báo thời tiết của đài khí tượng Portland, thì nhiệt độ ở Portland, Oregon vẫn tiếp tục  còn nóng trên 90 độ trong vài ngày sắp tới.  Người viết xin kể hầu thêm vài câu chuyện vui nữa để chúng ta cùng cười cho vui với đờì một tí mà quên đi trời nóng có thể làm ta nổi giận bất ngờ nhé.  Smile !

1-    Chuyện thứ nhất- Lý sự cùn của các bợm nhậu

Đã rất nhiều lần tôi muốn bỏ rượu và bia, nhưng tôi lại cảm thấy xấu hổ.
Mỗi lần nhìn ly bia, tôi lại nghĩ về những người công nhân cực khổ đã làm ra nó. Họ đều có vợ con phải chăm sóc, con cái họ đều có những giấc mơ phải thực hiện. Nếu tôi không uống, có thể họ sẽ mất việc và những giấc mơ của con họ sẽ mãi tan biến. Tôi không thể ích kỷ chỉ lo cho sức khỏe của mình. Tôi uống để biến giấc mơ của rất nhiều người thành sự thật.
Đừng vì lợi ích của mình mà làm ảnh hưởng đến những người khác các bạn nhé.
Nào chúng ta hãy cùng nâng ly! Dzô ! Dzô !

2-     Chuyện thứ hai- Can you speak Vietnamese

Giáo viên dạy Anh văn nói chuyện với một giáo viên khác:
“Tui không thể chịu nổi sao lại có đứa học trò thế này.

Chuyện là tôi có ra một bài làm là hãy kể một câu chuyện ngắn bằng tiếng Anh, rồi nó kể câu chuyện về hoàng tử và công chúa”.
Giáo viên kia thắc mắc: Vậy có gì không ổn?
– Không ổn là bài làm của nó như thế này:
“Hoàng tử và công chúa gặp nhau tại lâu đài. Hoàng tử hỏi :
“Can you speak Vietnamese?”” Công chúa trả lời:””Sure””.
Thế là sau đó cả bài văn nó toàn viết bằng tiếng Việt hết.

Mời quý anh chị xem youtube dưới đây cho vui nhé.  Smile!

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Mỗi Ngày Tôi Tạo Một Niềm Vui

Thưa quý anh chị, Ai cũng biết nụ cười đã tạo nên niềm vui và sự vui vẻ đó sẽ làm cho nhiều người yêu đời, yêu người hơn.  Nhưng …cũng không ít người không… thích cười.  Smile! Mèn ơi, nếu ngày đầu năm mới, ra đường bạn gặp phải một người có cái mặt “chầm dầm một đống”,  bạn có thấy vui không? Xin mời qúy anh chị tạm bỏ năm ba phút đọc thử tâm tình của người viết dưới đây rồi tùy bạn quyết định có cần nên cười hay không thì tùy ý, vì nhân tâm tùy hỷ mà lị. Sương Lam Mỗi Ngày Tôi Tạo Một Niềm Vui   Đây là bài thứ hai trăm bảy mươi bốn (274) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo. Tháng Năm hoa nở khắp mọi nơi, lòng người cũng thấy phơi phới vui vẻ.  Người viết cũng thấy “vui trong lòng một ít” nên thích viết những gì vui vui đem đến cho quý thân hữu những nụ cười. Thật tình mà nói, khi làm thơ viết văn, tác gỉả thích viết và độc giả thích đọc những chuyện tình buồn lâm ly thắm thiết cho có vẻ lãng mạn trử tình một tí, chứ ngoài đời thiên hạ vẫn thích gặp gỡ, chuyện trò với những người vui vẻ, mặt mày tươi rói một tí chứ gặp ai mặt mày buồn xo, nói chuyện “dấm da dấm dẳng” thì chán bỏ xừ và không còn muốn chuyện trò tiếp nữa.  Bạn thì sao? Không biết bạn nghĩ sao, chứ người viết thấy chúng ta cần thêm những nụ cười, thêm những niềm vui để thấy rằng chốn bụi hồng lao xao này vẫn đẹp, vẫn đáng sống, vẫn còn “hy vọng để vươn lên” dù rằng đôi khi chúng ta bị đời đá lên đá xuống như trái banh.  Đôi khi chúng ta phải tạm quên những phiền muộn, những bực mình do hoàn cảnh đưa đẩy, do người khác đem đến cho ta. Chúng ta cần tự tạo ra niềm vui cho mình, cho người thì cuộc đời sẽ bớt khổ, bớt buồn hơn vì không ai có thể thương ta, giúp ta bằng chính mình cả. Mỗi tuần tôi có ít nhất một niềm vui. Niềm vui này có thể là vì tôi thấy “nụ cười duyên dáng” và cái tên Sương Lam vẫn còn xuất hiện hằng tuần trên trang 35 mục Một Cõi Thiền Nhàn của Oregon Thời Báo.  Phần khác quan trọng hơn, tôi biết có nhiều độc giả thân yêu của ORTB đang chia sẻ với tôi niềm vui “tuổi không còn trẻ nữa” của họ bằng cách đến sinh hoạt cùng với chúng tôi ở Hội  Người Việt Cao Niên Oregon hoặc với Nhóm Sinh Hoạt Người Việt ở Trung Tâm Y Tế Á Châu sau khi đọc những bài viết của tôi trong mục MCTN này. Tôi có thêm những người bạn mới, sinh hoạt có thêm những nụ cười tiếng nói, sức khoẻ của tôi và những người bạn mới này có thêm phần khả quan hơn nhờ những buổi tập thể dục và những buổi cơm trưa đầy dinh dưởng, kiến thức về các vấn đề học vấn, xã hội, luật pháp thêm phần thăng hoa phát triển; nhất là những người ở “tuổi hoàng hạc” này cảm thấy bớt cô đơn hơn vì đã gặp được bạn cùng lứa tuổi để đùa vui, trò chuyện, học hỏi lẫn nhau. Niềm vui này là do chính mình tự tạo cho mình, phải không bạn?  Khi bạn có nhiều niềm vui thì bạn sẽ thấy yêu đời yêu người hơn và bạn sẽ trẻ ra đấy!  Không tin bạn thử đứng trước gưong soi để xem mình có trẻ đẹp hơn không mỗi khi bạn nở một nụ cười duyên dáng thay cho cái mặt cau có, khó chịu vì mới vừa giận chồng giận vợ, giận con, giận bạn? Nhiều tài liệu, sách vỡ đã nói về ích lợi của nụ cười.  Xin mời bạn chịu khó đọc cho hết bài viết dưới đây do một người bạn của người viết vừa chuyển đến xem có đúng không nhé?   Ích Lợi Của Nụ Cười  1- Cười là một thần dược trị được cả bệnh thể xác lẫn bệnh tâm hồn. 2- Cười làm cho ta cởi mở bao dung và có một tinh thần lạc quan yêu đời. 3- Cười làm tăng hồng huyết cầu và lá lách hoạt động tích cực hơn. 4- Cười làm tăng sinh lực, khiến ta vui vẻ lanh lợi và thêm lòng yêu thương. 5- Cười làm cánh cửa cảm thông rộng mở thật dễ dàng với mọi người. 6- Cười mím, cười nụ, cười ra tiếng làm khuôn mặt chúng ta dễ mến hơn. 7- Cười làm thư giãn các bắp thịt trên mặt, tan biến những căng thẳng. 8- Cười làm toàn thân được nhẹ nhàng thanh tịnh, thư thái và an lạc. 9- Cười giúp ta tránh được tâm trạng cay đắng khổ đau, phản ứng kịp thời. 10- Cười giúp cho tâm hồn lành mạnh và thêm khả năng sáng tạo mọi việc. 11- Cười nhiều giúp ta biết tự kỷ có trách nhiệm và thực tế hơn. 12- Cười nhiều tránh được buồn nản, dễ thành công vì tiếng cười là trí tuệ. 13- Cười là khoảng cách ngắn nhất giữa hai tâm hồn, là biết nghệ thuật sống. 14- Cười dễ vui theo cái vui của người khác, hoan hỉ như mình thành đạt vậy. 15- Cười có thể làm tan đi nỗi bực mình, buồn phiền của người đối diện. 16- Cười giúp ta vui sống hiện tại, quên hết quá khứ và lo lắng về tương lai. 17- Cười giúp ta trở về với chính mình, tức là thực sự trở về đời sống mới. 18- Cười có nhiều lợi ích cho ta về sức khỏe, tinh thần và cảm xúc tâm linh. 19- Cười giúp hồn nhiên tươi sáng,có nhiều khả năng chống lại bệnh tật. 20- Cười giúp các tế bào loại T trong máu tăng lên, có sức đề kháng mạnh. 21- Cười làm giảm phong thấp, các khớp xương đỡ bị sưng và chống sưng. 22- Cười làm giảm các chất hóc môn (cortisone) trong thận, sẽ sống khỏe hơn. 23- Cười tránh được nhức đầu, đau tim, cao huyết áp và mỡ trong máu. 24- Cười giúp tống khứ các khí dơ, thêm nhiều dưỡng khí cho bộ não thông minh. 25- Cười làm tăng máu, chống viêm khớp, làm con người luôn tỉnh táo. 26- Cười tạo điều kiện cho ánh sáng nội tâm thể hiện, thấu suốt mọi sự vật. 27-Cười giúp những nét phiền muộn tan biến, gương mặt trở nên tươi trẻ ra. (Nguồn: email bạn gửi –Xin cám ơn tác giả những nụ cười này.) Riêng cá nhân người viết, nụ cười số 27 là đúng nhất vì mỗi lần người viết “cười” thì mọi phiền muộn đều tan biến và cũng cảm thấy mình trẻ hơn hồi chưa cười một tí.  Bạn thử đi nhé! Hình ảnh Đức Phật Di Lặc với tư thế phạch ngực, bụng to và miệng cười an nhiên, vui vẻ. Nhiều khi chúng ta thấy hình tượng Ngài  ngồi có 6 đứa con nít vây quanh, đứa thì móc tai, móc miệng, móc mắt … nhìn xem có vẻ rất khôi hài, đùa giỡn, nhưng đó là tượng trưng cho 6 giặc  (6 trần: sắc, thinh, hương, vị, xúc, pháp)  dẫu có quấy phá  Ngài tới đâu nhưng tâm của Ngài vẫn không dao động vì 6 căn  mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý của Ngài đã hoàn toàn thanh tịnh.  Ngài là tượng trưng của sự vui vẻ, lòng khoan dung, hỷ xả tất cả; vì thế ngày Tết đầu năm mọi người cúng vía Đức Di Lặc đễ cầu mong được trọn năm an vui hạnh phúc với tâm an nhiên, vui tươi, hỷ lạc. Bạn thấy hình ảnh Đức Phật Di Lạc không bao giờ già, phải không?  Smile! Trước đây, người viết phụ trách mục Cười Cho Vui Với Đời trong Diễn Đàn  Phụ Nữ Việt. Người viết sưu tầm nhiều chuyện cười đem về chia sẻ với bạn đọc bốn phương.  Mục này được nhiều bạn ảo đón nhận vì vui. Nguời viết mời bạn đọc qua một vài mẫu chuyện cười cho vui với đời một tí nhé.  Smile! Mời Bạn đọc mẫu chuyện vui dưới đây. Ăn cướp gặp ông già Nửa đêm có tiếng gõ cửa, ông chủ nhà cẩn thận không mở cửa mà chỉ hỏi:

 

– Ai đó? – Cướp đây. – Muốn gì? – 15 cây vàng. – Một tạ rưỡi được không? – Không đùa, nếu “câu giờ” thì cả ngôi nhà này sẽ bị thiêu trụi đấy. – Tôi không đùa. Một tạ rưỡi vàng có được không? – Vậy thì mang ra đây. (Ông chủ nhà quay sang vợ) – Em yêu, cục vàng của anh, ra gặp họ đi. Mời Bạn đọc thêm câu chuyện vui dưới đây.  Nếu bạn vẫn chưa cười được thì người viết đành chịu thua bạn mà thôi. Ai là người kể chuyện Trong buổi nhậu, Tám Tàng bắt đầu kể một câu chuyện: – Tui xin kể các bạn nghe một câu chuyện có bốn khúc. Đầu tiên là khúc một. Ông chồng đi làm về thấy bà vợ trong bếp nấu cơm mà không đổ nước. Ông chồng la “trời ơi sao em không đổ nước vô”. Bà vợ tát ông chồng một cái và quát “em nấu hay anh nấu”. Khúc hai, ông chồng không nói gì, đi ra mở tivi coi nhưng không mở tiếng. Bà vợ ra thấy bèn la “Trời ơi ông này coi gì mà không mở tiếng sao nghe”. Ông chồng tát bà vợ một cái và quát “tôi coi hay bà coi”. Bây giờ tới khúc bốn. Bà vợ không nói gì bỏ đi …. Tám Tàng đang kể tới đó thì Tề Thiên nhanh nhẩu ngắt lời: – Sao mới khúc hai đã nhảy qua khúc bốn vậy cha nội? Tám Tàng tát Tề Thiên cái bốp và quát: – Tao kể hay mày kể?! ( Nguồn: Sưu tầm trên Net) Nếu Bạn cũng vẫn chưa cười được nữa, thôi thì người viết mời bạn đi làm cho rồi, không cần phải ở nhà uống mười viên thuốc bổ nữa vì người ta thường nói: “Một nụ cười là mười liều thuốc bổ đấy”!  Chúc bạn đi làm vui vẻ nhé! Đi làm Thứ Hai anh phải đi làm Thứ Ba anh cũng vì làm phải đi Thứ Tư làm việc nên đi Thứ Năm càng phải vội đi để làm Thứ Sáu anh cũng phải làm Thứ Bảy bận quá vì làm phải đi Chủ Nhật thủng thẳng nghỉ suy Ở nhà buồn quá có khi đi làm (Nguồn: Email bạn gửi) Riêng thiển ý của người viết, khi bạn đang cười là bạn đang vui Thiền hưởng Nhàn rồi đấy vì lúc đó tâm hồn Bạn đang an vui hạnh phúc.  Bạn đồng ý chứ? Mời Bạn xem một youtube vui vui dưới đây với nụ cười của trẻ thơ và người lớn cho đời thêm vui một tí.  Smile Youtube Evian  Baby and me Kính chúc toàn thể quý độc giả và thân hữu nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc nhé. Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn. Sương Lam (Hình ảnh, tài liệu được sưu tầm trên internet hay qua email bạn gửi-MCTN274-ORTB 679-52015) Sương Lam Website: www.suonglamportland.wordpress.com http://www.youtube.com/user/suonglam

Hạnh Phúc Ở Nơi Đâu

Thưa quý anh chị,

Sống ở trong chốn bụi hồng lao xao này ai ai cũng mong cầu được hạnh phúc.

Nhưng Hạnh Phúc Ở Nơi Đâu???

Xin mời quý anh chị lắng nghe tâm tình của người viết dưới đây và hy vọng quý anh chị cũng sẽ đồng ý với tôi ở một vài điểm nào đó.

Chúc quý anh chị tìm được và an hưởng hạnh phúc của quý vị nhé.  Smile!

Sương Lam

 

 Hạnh Phúc Ở Nơi Đâu

Đây là bài thứ hai trăm bảy mươi ba (273) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Mỗi người có một định nghĩa khác nhau về hai chữ hạnh phúc tùy theo hoàn cảnh sống và quan niệm sống của mỗi người. Tiền bạc, danh vọng, lý tưởng phục vụ xã hội tổ quốc, sự giàu sang, niềm vui đạo hạnh, niềm vui tinh thần, đôi khi một nơi trú ẩn an lành, một nắm cơm no bụng, một chiếc áo lành để che thân cũng là hạnh phúc của con người.

Ngày xưa, tôi thấy các nguời chị trong thân tộc của tôi, hay con cái của bạn bè cha mẹ tôi, lớn lên đi lấy chồng đẻ con sao mà tầm thường quá vì họ không có hoài bảo, lý tưởng phục vụ nhân quần, xã hội gì cả?  Nhưng rồi qua thời gian, tôi mới nhận thấy rằng chính những người phụ nữ tầm thường đó mới là những phụ nữ đáng phục, đáng quí trọng vì họ đã hy sinh những tham vọng của cá nhân mình để giữ lấy một cái hạnh phúc bình thường, giản dị cho mái ấm gia đình của họ, điển hình là mẹ của tôi qua hình ảnh:

“Con cò cõng nắng cõng mưa
Mẹ tôi cõng cả bốn mùa gió mưa”

Hạnh phúc của những bà mẹ là thương yêu con cháu, chăm sóc gia đình như thế thật là bình thường, giản dị, nhưng cũng thật cao quý, đáng yêu, phải không bạn?

Người viết cũng đã cảm nhận hạnh phúc qua lời thơ dưới đây:

 “Hạnh phúc đến trong an vui, mạnh khỏe

Từ tinh thần, thể chất, đến tâm linh,

Khi trái tim xúc động thật chân tình:

Những tình cảm của vui, buồn, yêu, giận

 Khi buồn khổ, cứ để dòng lệ ngấn

Lúc mừng vui, hãy nở nụ cười tươi

Đối với tôi: Hạnh Phúc của con người:

“Là giây phút sống thật cùng cảm xúc” 

 

(Hạnh Phúc Ở Nơi Đâu – Thơ Sương Lam)

Còn bạn thì sao?

Xin mời bạn đọc qua mẫu chuyện nho nhỏ dưới đây để tự tìm hạnh phúc cho mình.

Hạnh phúc tìm ở đâu?

Một ngày kia, đám yêu tinh họp nhau lại để tìm cách phá hoại cuộc sống của loài người. Yêu tinh đầu đàn lên tiếng: “Với loài người, hạnh phúc là thứ quí giá nhất. Vậy chúng ta hãy đánh cắp thứ quí giá nhất của họ và giấu ở nơi mà họ không thể tìm thấy được. Các ngươi thấy sao?

Một yêu tinh lên tiếng: “Hãy đem hạnh phúc giấu trên đỉnh núi cao nhất trên trái đất này, chắc con người sẽ không thể tìm ra”.

Yêu tinh đầu đàn lắc đầu: “Rồi một ngày họ cũng sẽ tìm cách chinh phục đỉnh núi cao nhất ấy”.

“Vậy hãy giấu hạnh phúc dưới đáy đại dương sâu thẳm…” – một yêu tinh khác nói.

“Rồi một ngày họ cũng thám hiểm đến đáy đại dương sâu thẳm nhờ những phương tiện hiện đại”, yêu tinh đầu đàn lại lắc đầu.

“Mang giấu ở một hành tinh khác vậy”, một tiểu yêu tinh đề nghị.

“Con người đang tìm cách khám phá vũ trụ và các hành tinh khác”, yêu tinh đầu đàn ngao ngán.

“Có một sự thật: con người hay tìm kiếm hạnh phúc khắp mọi nơi; nhìn thấy hạnh phúc nơi người khác nhưng thường không nhìn thấy hạnh phúc chính ở bản thân mình. Vậy ta hãy giấu hạnh phúc trong mỗi con người, chắc chắn họ sẽ không thể nào tìm thấy được”, một nữ yêu tinh chậm rãi nói.
Cả đám yêu tinh reo lên sung sướng và quyết định làm theo lời đề nghị trên.

Liệu hạnh phúc của con người có bị đám yêu tinh kia giấu mất? Câu trả lời tùy thuộc chính bản thân chúng ta trong quá trình tìm kiếm hạnh phúc cho mình…
VÂN ANH
(Theo SAKURANBO – Chocolate for a teen’s dreams)

Mời bạn đọc thêm một quan niệm về hạnh phúc khác nhé.

 

  Ai Hạnh Phúc Hơn Ai

Một người chủ giàu có nhìn thấy một thợcâu cá đang nằm lưởi biếng cạnh thuyền câu, mồm ngậm tẩu thuốc.
“Tại sao anh không làm việc?, người chủ hỏi.

“Vì tôi đã câu đủ cho hôm nay rồi,” người thợ trả lời.

“Thế tại sao anh không câu thêm vài con nữa?”
“Câu thêm thì tôi sẽ làm gì với chúng?”

“Anh có thế kiếm thêm tiền” người chủ nói, “Với số tiền đó, anh có thế mua một cái động cơ mới cho chiếc thuyền của mình, rồi đi đánh cá ở vùng biển xa hơn. Anh sẽ đánh bắt được nhiều cá hơn và kiếm nhiều tiền hơn nữa. Sau đó, anh có thể mua thêm một chiếc thuyền nữa, thuê một đội đánh bắt đi theo mình. Và anh sẽ trở nên giàu có, giống tôi”

“Và, khi đó tôi sẽ làm gì?”

“Anh có thể thảnh thơi tận hưởng cuộc sống, làm những gì mà anh yêu thích”

“Vậy, ông nghĩ tôi đang làm gì đây?, người thợ câu ngước nhìn và hỏi.

(Nguồn: Trích trong Chuyện Thiền)

Qua câu chuyện kể trên, bạn nghĩ rằng ai đang hạnh phúc hơn ai nhỉ?

Đến một tuổi nào đó bạn thích có những phút giây được sống an tĩnh trong một gian phòng nho nhỏ tìm đọc kinh sách, thơ văn nào đem đến cho bạn một sư thư thái tâm hồn, một niền an vui tự tại.  Khi còn trẻ, bạn tìm thấy hạnh phúc trong sự giàu sang, trong danh vọng.  Bạn đã có một ngôi nhà có “mai vàng trước ngõ, có khóm trúc bên hiên rồi, bạn đã sống ấm êm bên vợ đẹp con xinh rồi, nhưng bạn vẫn thấy chưa đủ, bạn vẫn muốn tìm đủ mọi cách để tạo thêm nhiều ngôi  nhà khác lộng lẩy hơn, đẹp đẻ hơn để thỏa mãn tham vọng được làm chủ những căn nhà của bạn, càng nhiều càng tốt, tiền để trong nhà băng càng nhiều càng thấy vui mắt hơn.

Nhưng bạn có thể hạnh phúc, sung sướng hay khổ sở như người thợ hớt tóc trong câu chuyện “Bảy chum vàng” dưới đây:

Bảy chum vàng

Một người thợ hớt tóc trong triều đi qua một gốc cây có ma, bỗng nghe một tiếng nói:
“Nhà ngươi có muốn bảy chum vàng không?”

Ông ta nhìn quanh và không thấy ai cả. Nhưng lòng tham lam nổi lên và ông ta đã nôn nóng la lớn:
“Vâng, tôi muốn! Nhất định rồi!”

Tiếng đó nói:

“Được rồi! hãy trở về nhà ngay lập tức. Nhà ngươi sẽ thấy các chum vàng ở đó.”

Người thợ hớt tóc vội vã cắm đầu cắm cổ chạy thẳng một mạch về nhà. Quả thật có bảy chum vàng ở đó- chum nào chum ấy đầy ấp là vàng, chỉ trừ một chum đầy vàng một nửa mà thôi. Lúc đó người thợ hớt tóc không muốn thấy một chum vàng chỉ đầy một nửa. Ông nôn nóng muốn có vàng đổ đầy chum đó, nếu không ông không cảm thấy sung sướng, hạnh phúc.

Ông bèn lấy những đồ trang sức bằng vàng trong nhà ra mà đúc thành những đồng tiền vàng để đổ vào chung còn lưng một nửa. Nhưng rồi chum đó vẫn còn lưng một nửa như trước. Dễ giận chưa!

Ông chắt mót từng đồng, bủn xỉn keo kiệt và ông cùng gia đình nhịn ăn nhịn mặc. Nhưng đều vô ích hết. Cho dù số lượng vàng đổ vào bao nhiêu, chum vẫn chỉ đầy một nửa.

Ngày kia ông được nhà vua tăng lương gấp bội, và ông lại tiếp tục làm đủ cách để cho vàng đầy chum. Kể cả việc ông đi ăn xin. Cái chum đã nuốt bất cứ đồng tiền nào đổ vào nhưng rồi cũng chỉ đầy một nửa.

Bấy giờ ông vua nhận thấy dáng dấp thiểu não ốm o của người thợ mộc nên hỏi:

“Có chuyện không ổn hả? Trước kia khi lương tiền còn ít ỏi nhà ngươi hạnh phúc biết bao. Bây giờ nhà ngươi được tăng lương gấp đôi nhưng lại xem ra thiểu não tiều tụy thế này. Có phải nhà ngươi giữ bảy chum vàng ở nhà không?”

Người thợ hớt tóc rất đổi ngạc nhiên thưa:

“Tâu bệ hạ, ai đã tấu trình điều đó?”

Nhà vua cười khanh khách:

“Những triệu chứng thấy ở nhà ngươi rõ ràng là của những người mà con ma đã tặng bảy chum vàng. Trước đây nó đã tặng cho trẩm. Khi trẩm hỏi vàng đó có thể tiêu xài được không hay chỉ để tích lũy thành đống mà thôi thì con ma đã biến mất dạng mà không một lời nói năng. Vàng đó không tiêu xài được. Nó chỉ đem lại cho sở hữu chủ một sự thúc bách tích lũy mà thôi. Vây nhà người hãy mau lập tức trả lại bảy chum vàng cho con ma đó rồi nhà ngươi sẽ tìm lại được hạnh phúc.”

(Nguồn: Trích trong Như Tiếng Chim Ca- Dịch giả Đỗ Tấn Hưng & Trần Duy Nhiên)

Như thế sự giàu sang có đem đến cho bạn hạnh phúc hay là đem đến cho bạn những lo âu, phiền não?  Dĩ nhiền sẽ có nhiều bạn cho rằng không có tiền cũng lo âu phiền não lắm nếu phải “chạy ăn từng bữa toát mồ hôi” như Tú Xương ngày xưa.  Vấn đề ở đây là làm thế nào chúng ta chế ngự được lòng tham có một muốn có thêm hai, có bạc triệu muốn có thêm bạc tỷ vì đó là nguồn gốc của bao đau khổ, và tội lỗi.  Nếu biết chúng ta biết đủ thì là đủ, biết nhàn thì là nhàn như nhà thơ Nguyễn Công Trứ đã nói qua bài thơ Chữ Nhàn.

“Tri túc tiện túc, đãi túc, hà thời túc,
Tri nhàn tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn?”

Xin mời quý bạn đọc bài thơ Chữ Nhàn dưới đây của Nguyễn Công Trứ, một danh sĩ ngày xưa đã khiến cho người viết hết lòng kính trọng với chí khí, hoài bảo phục vụ cho đất nước của ông khi ông còn trẻ và biết hưởng nhàn khi ông  đến tuổi hưởng nhàn.

Chữ Nhàn

Thị tại môn tiền: náo
Nguyệt lai môn hạ: nhàn.
So lao tâm lao lực cũng một đàn,
Người trần thế muốn nhàn sao được?
Nên phải giữ lấy nhàn làm trước,
Dẩu trời cho có tiếc cũng xin nài.
Cuộc nhân sinh chừng bảy tám chín mười mươi
Mười lăm trẻ, năm mươi già không kể.
Thoát sinh ra thì đà khóc chóe,
Trần có vui sao chẳng cười khì?
Khi hỷ lạc, khi ái ố, lúc sầu bi,
Chứa chi lắm một bầu nhân dục.
Tri túc tiện túc, đãi túc, hà thời túc,
Tri nhàn tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn?
Cầm kỳ thi tửu với giang sơn,
Dễ mấy kẻ xuất trần xuất thế.
Ngã kim nhật tại tọa chi địa,
Cổ chi nhân tằng tiên ngã tọa chi.
Ngàn muôn năm âu cũng thế ni,
Ai hay hát mà ai hay nghe hát?
Sông Xích Bích buông thuyền năm Nhâm Tuất,
Để ông Tô riêng một thú thanh cao
Chữ nhàn là chữ làm sao?

Nguyễn Công Trứ

( Nguồn: trích trong Thi Văn Hợp Tuyển)

Xin chúc phúc và chúc quý bạn không vướng thêm lo âu phiền muộn khi muốn tích lũy thêm nhiều của cải, tài sản và biết hưởng nhàn khi cần phải hưởng nhàn.

Xin mời quý anh chị thử uống trà hưởng nhàn trong giây lát qua youtube dưới đây nhé.  Smile!

Trà Thiền

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Nguồn: tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi-MCTN273-ORTB 678-51315))

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam