Sương Lam mời đọc Hãy Đặt Cốc Nước Xuống

HÃY ĐẶT CỐC NƯỚC XUỐNG

coc-nuoc.jpg

Đây là bài số bốn trăm bảy mươi bốn (474) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ OregonThời Báo, Portland, Oregon.

Bây giờ là Tháng7 mùa Hạ ở Portland, Oregon. Học trò các trường học đã nghỉ hè. Một số sinh viên thì đi làm thêm vào dịp hè để kiếm chút tiền xài vặt  mùa Hè.  Một số khác, số tiền kiếm được từ những việc làm mùa Hè sẽ giúp đờì sống của họ thêm phần thoải mái,vui vẻ và cũng là một nguồn lợi tức cho gia đình.

 Người viết còn nhớ khi mới qua xứ Mỹ năm 1981, vợ chồng người viết cũng đã từng đi hái dâu vào mùa hè, một phần có dâu tươi để ăn, một phần tăng thêm ngân sách gia đình khi mới đến Mỹ  vì chúng tôi còn đi học lại tại trường Portland Community College nên tiền bạc rất khiếm khuyết.

Là người có tâm hồn nghệ sĩ, yêu thơ thích nhạc, người viết đã cảm hứng viết ngay một bài thơ về việc hái dâu này để làm kỷ niệm “thuở hàn vi học PCC” của một học trò nghèo nơi xứ Mỹ. Hy vọng những người bạn học PPC ngày xưa, những người bạn văn nghệ thuở còn  “áo vải cơ hàn” năm 1981 sẽ thấy hình ảnh của mình thấp thoáng trong bài thơ này.

Bài Thơ Hái Dâu Trên Đất Mỹ

Viết tặng quí vị nào đã từng đi hái dâu khi mới đến xứ Mỹ

                                  SL

vuon-dau-cong-nghe-cao-phuoc-loc-4.jpg

Bạn đã sống Portland vào tháng Hạ

Mà không xem hoa nở ở vườn hồng

Không câu cua, câu cá ở biển sông

Và không cả hái dâu thì… uổng quá!

Bạn chưa sống hết đời nơi xứ lạ

Ở Việt nam nào có thú hái dâu

Nào được nhìn dâu đỏ chín mọng mầu

Nào có thú đếm “tray” chờ bấm thẻ!

Bạn được ngắm sao khuya khi bao kẻ

Đang thả hồn trong giấc mộng ngủ say

Nào biết đâu bao già, trẻ, gái, trai

Đang “hồ hởi” lên đường vườn dâu đến

Bạn sẽ thấy bao thân tình thân mến

Giữa những người đồng cảnh ngộ “Refugee”

Buổi ban sơ nào tìm được “job” gì

Đành nhận “job’ hái dâu chờ thời vận

Tay thoăn thoắt vạch lá xanh chen lẫn

Trái chín màu đỏ mọng giống môi em

Giữa vườn dâu, Bạn càng nhớ em thêm

Người yêu nhỏ có má hồng môi đỏ

Bạn sẽ có những mối tình thắm nở

Bên luống dâu bốn mắt liếc nhìn nhau

Cười cảm thông thay tiếng nói lời chào

Bạn chợt thấy tim mình rung động lạ

Ồ! Cô bé! Sao mà duyên dáng quá!

Dáng dịu dàng, nhẫn nại hái liền tay

Bên “row” này, Bạn cũng ráng trổ tài

Khi bao kẻ đấm lưng than “Mõi quá!”!

Giọt mồ hôi càng tô hồng đôi má

Giữa nắng mai, em đẹp tựa giai nhân

Bạn thấy mình cũng thành kẻ hùng anh

Thời áo vải hái dâu nuôi chí cả?

Hãy tưởng tượng Bạn là chàng Tô Vũ

Hay Tử Nha câu cá đợi thời cơ

Một mai này tay đã phất được cờ

Vườn dâu cũ ngày xưa rèn chí lớn

Đau lưng thật! Bạn nào đâu có tởn?

Sáng hôm sau, vẫn có mặt vườn dâu

Để được nhìn người đẹp má hồng màu

Để hưởng thú đếm “tiền đô” xanh mới

Trong cuộc sống phải biết đường lui tới

Phải nếm mùi gian khổ, vị đắng cay

Mới biết rằng: “Cuộc sống giá trị này

Trong những lúc đổ mồ hôi lao động”

Thật tiếc quá!  Nếu Bạn chưa từng sống

Những phút giây trong nắng hạ vườn dâu

Nằng Portland nào đã thấm gì đâu

Khi bấm thẻ, đếm tiền “đô” thơm phức!?

                 Phải không bạn ??

haidau 3.jpg

Sương Lam

Mời xem một Youtube hái dâu nơi xứ Mỹ đối với người thích ăn trái cây tươi, ngọt vừa mới hái thì vui lắm nhưng với sinh viên nghèo đi hái dâu kiếm tiền thêm cho ngân sách gia đình thi mệt lắm vì trời nắng hạ nóng cháy da. 

Rồi thời gian lặng lẻ trôi qua, gia đình chúng tôi đã sống hơn 30 năm nơi xứ lạ. Con cái chúng tôi đã công thành danh toại và hình  như chúng cũng đã quên những ngày cơ cực ngày xưa của cha mẹ khi bắt đầu xây dựng lại cuộc sống mới bằng con số không vì lúc đó chúng còn bé quá. Chúng đâu biết được những gì cha mẹ đã có nơi quê nhà và cũng đã bỏ lại nơi quê xưa, để ra đi với hai bàn tay trắng và bắt đầu lập nghiệp nơi xứ người cũng với hai bàn tay trắng. Ba thì “làm ngày không đủ, tranh thủ làm đêm, làm thêm chủ nhật” cày hai ba  “job”. Mẹ thì vừa đi làm vừa đi học mới có đủ tiền trả bill nhà, bill xe, bill điện nước v…v…    Mệt thay! Buồn thay!

Tháng Bảy xứ Mỹ có nắng hồng rực rỡ, có ngày Lễ Độc Lập mừng hơn 200 năm lập quốc. Những người học trò trẻ nơi xứ Mỹ vui mừng tạm bỏ sách vỡ qua một bên để huởng thụ niềm vui mùa Hé.  Những ngươi “học trò già” vào lứa tuổi chúng tôi, mỗi lần hè về lại hoài niệm về những kỷ niệm của tuổi học trò ngày xưa nơi quê cũ.  Họ nhớ trường xưa, nhớ bạn cũ, nhớ những con đường, góc phố , những hàng phượng đỏ sân trường v..v… Tình cảm thương yêu đó lắng đọng thành vần thơ lời nhạc . 

Xin mời bạn hữu cùng tìm lại kỷ niệm xưa qua tâm tình của người viết trong bài thơ dưới đây:

Bài Tình Thơ Tháng Bảy

Tháng Bảy xứ người đang vào nắng hạ

Nắng ấm mênh mang, thiên hạ vui cười

Hoa nở khắp nơi, sắc thắm màu tươi

Mừng Ngày Độc Lập thanh bình lập nước

Tháng Bảy năm nay nhớ về năm trước

Phượng nở sân trường lưu bút trao tay

Trang giấy màu hồng đẹp mộng tương lai

Thuở áo trắng Gia Long! Ôi! tuyệt đẹp!

Có những cô nàng, xe hoa khép nép

Bên cạnh người yêu xây dựng gia đình

Có những người tiếp tục mộng thư sinh

Dựng sự nghiệp cho tương lai rực rỡ

Rồi chinh chiến gây chia lìa cách trở

Bạn quê nhà, tôi lưu lạc tha hương

Thầy, bạn xưa đã chung một mái trường 

Nay tan tác, hai phương trời cách biệt

Về chốn cũ, bao đau buồn thương tiếc

Những ngày xưa thơ mộng tuổi thư sinh

Tôi đứng đây nhìn trường cũ một mình

Phượng vẫn nở trên cành màu hoa đỏ

Sài gòn cũ vẫn những chiều lộng gió

Con đường xưa vẫn rộn rịp người đi

Đường Duy Tân, me vẫn lá xanh rì

Rợp bóng mát cả khung trời Đại học

Thôi đã hết những tháng ngày ngà ngọc

Tuổi thanh xuân không trở lại bao giờ

Giữa phố người, tôi cảm thấy bơ vơ

Người xứ lạ hiểu gì tình cảm Việt?

Tháng Bảy đến trong niềm đau da diết

Của những người sống xứ lạ tha hương

Nắng vẫn lên trên vạn nẽo đường trường

Người vẫn thấy đau buồn vì nhung nhớ

Sương Lam

hoa-phuong-11.jpg

Và cũng đã đến lúc chúng ta phải tập buông bỏ những đau buồn trong quá khứ như ông thầy bảo học trò phải đặt cốc nước xuống thì mới có thể sống vui sống khỏe mà giải quyết chuyện khác được. Bài học này cũng chính là kết luận của bài tâm tình hôm nay của người viết, bạn nhé.

HÃY ĐẶT CỐC NƯỚC XUỐNG

Một giáo sư bắt đầu giờ giảng của mình với một cốc nước. Ông giơ nó lên và hỏi các sinh viên, “Các bạn nghĩ cốc nước này nặng bao nhiêu?” ’50 gam!’…’100 gam!’… ‘125 gam!’…
Các sinh viên trả lời.“Tôi không thể biết chính xác nếu không cân.’
Giáo sư nói: ‘Nhưng câu hỏi của tôi là: Điều gì sẽ xảy ra khi tôi cứ giơ cái cốc thế này trong vài phút?’
‘Chẳng có gì cả’ các sinh viên nói.
‘ Vậy điều gì xảy ra nếu tôi giơ trong một giờ?’ giáo sư hỏi.
‘Tay thầy sẽ bắt đầu đau ạ’, một sinh viên trả lời.
‘Đúng vậy, và nếu trong một ngày thì sao?’
‘Tay thầy có thể tê cứng, và thầy có thể bị đau cơ, tê liệt, chắc chắn phải đến bệnh viện,’ một sinh viên khác nói.
Và tất cả lớp cười ồ.
‘Rất tốt. Nhưng trong tất cả các trường hợp đó, cân nặng của cái cốc có thay đổi không?’, giáo sư lại hỏi.
‘Không ạ,’ các sinh viên trả lời.
“Vậy, cái gì khiến cho tay bị đau, cơ bị tê liệt? Và thay vì việc cứ cầm mãi, tôi nên làm gì?’
Các sinh viên lúng túng
Rồi một người trả lời, ‘Đặt cốc xuống!’
’Chính xác!’ giáo sư nói, ‘Các vấn đề trong cuộc sống cũng giống như thế này. Khi bạn giữ nó trong đầu vài phút thì không sao. Nghĩ nhiều hơn, chúng làm bạn đau. Và nếu cố giữ thêm nữa, chúng bắt đầu làm bạn tê liệt. Và bạn sẽ không thể làm gì được nữa.’

Nghĩ đến những vấn đề trong cuộc sống là điều quan trọng, nhưng điều quan trọng hơn là hãy nhớ ‘đặt chúng xuống’ vào cuối mỗi ngày khi bạn đi ngủ. Nhờ vậy, bạn tránh được stress để khởi đầu một ngày mới thật tỉnh táo, khoẻ mạnh. Và đó là thứ giúp bạn có thể giải quyết mọi vấn đề.

 (Nguồn: Trích trong Web Old Cottage)

datcocnuocxuong 2.jpg

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửMCTN 474- ORTB 894-32419)Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

Delaman 4Pcs Resin Monk Figurines Decoration Cute Buddha Doll Ornaments B078X8NBZQ_1-500x500.jpg