Sương Lam mời đọc Cùng vui Lễ Giáng Sinh với Bạn “Không Còn Trẻ Nữa” Ở Portland, Oregon

Thưa quý anh chị,

Lễ Giáng Sinh là ngày lễ vui nhất trong năm trên toàn thế giới vì gia đình đoàn tụ, người lớn con nít được nhận quà và ăn uống vui vẻ.  Chỉ tội nghiệp cho những vị cao niên già yếu, bịnh hoạn sống cô đơn trong viện dưỡng lão không người thăm viếng.

Người viết thường làm “dám đốc, dám xúi” với bạn bè ở lứa tuổi U60, U70, U80.v…v… “không còn trẻ nữa” như người viết:  “Còn vui được ngày nào trong hiện tại thì cứ vui đi, đừng ngồi than thở nữa, càm ràm nữa, mệt lắm, vì chẳng có ai “huỡn” mà ngồi nghe bạn than thở  đâu”

Người viết cũng luôn nghĩ: “Niềm vui thì nên chia xẻ với nhiều người để cùng vui với nhau. Còn nếu “có những niềm riêng làm sao nói hết ” thì ráng mà câm nín cho rồi vì Bạn sẽ khó tìm được người hiểu, chịu chia xẻ nỗi buồn của bạn vì nỗi buồn đâu có cân lượng để đo lường để biết rằng nó nặng hay nhẹ,  nó lớn hay nhỏ và vì mỗI người có một cái nhìn khác nhau về một sự việc  Bạn đồng ý chứ?

Vì thế, hôm này người viết mời bạn hãy cùng vui với những “người không còn trẻ nữa ở Porlland, Oregon nhé. Smile!

Merry Christmas and Happy New Year

Sương Lam

 Cùng vui Lễ Giáng Sinh với Bạn “Không Còn Trẻ Nữa” Ở Portland, Oregon

https://lh3.googleusercontent.com/joG3q9jEWtiFnGbAahd8Xmqzs2_-O2WJ6zarkic17Vy0-qQF4aPrLf2egbxueS1SQocUKGz9Or4LOUYyRpdYG0aOqsCO8HCIHw0Y9A=w497-h330

Đây là bài số bốn trăm bốn mươi tám (448) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Portland tháng 12 năm nay có những cơn mưa lạnh rỉ rả suốt tuần lễ.  Nhìn mưa rơi bên song cửa mà buồn đến nẫu ruột nẫu gan.  Các bạn của người viết ở Cali đến chơi cứ bảo tại sao tôi lại thích ở một nơi buồn và mưa nhiều thế!?

Thế mà tôi đã sống ở nơi “phố nhỏ đìu hiu” này đã hơn 30 năm qua vì Portland trong trái tim nhỏ bé của người viết, lại là một Dalat diễm tình và thơ mộng với bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông với sương lam giăng đầy khắp nẽo, mà hồi nhỏ tôi ao ước đưọc sống ở đấy. Cái tên Sương Lam mà tôi chọn làm bút hiệu từ lúc tôi mới bắt đầu biết làm thơ tình năm 15 tuổi đã gắn liền với đời sống thơ văn nghệ thuật của tôi hơn 50 năm qua và cuối cùng, tôi đã chọn Portland là nơi vui thú điền viên dù thân nhân và bạn bè đã nhiều lần “dụ khị” tôi đi định cư ở nơi khác.  Ấy có phải là duyên phúc khi tôi đạt được mộng ước của mình là được sống ở một Dalat thứ hai theo cách nghĩ của tôi dù nơi đây buồn lắm!

Thú thật, mỗi lần tôi cất bước giang hồ đến những nơi xa lạ khác và ngay cả khi về thăm lại quê hương Việt Nam, tôi cứ mong chấm dứt sớm chuyến du ngoạn đường xa xứ lạ để tôi quay về lại với ngôi nhà nhỏ bé của mình ở Portland, để ngắm nhìn lại mảnh vườn sau có cây hồng, cây lê, có hoa tulip, hoa đào mà tôi đã ra công vun trồng mấy chục năm qua.

Bây giờ là Mùa Giáng Sinh, mùa của yêu thương và chia sẻ niềm vui.  Tôi tuy là Phật  tử nhưng năm nào nhà tôi cũng trưng bày cây thông với đèn hoa rực rỡ trước sân nhà.

Vợ chồng chúng tôi cũng  tham dự các buổi mừng Giáng Sinh với Nhóm Sinh Họat Người Việt Portland và với Hội Cao Niên ở Oregon là nơi vợ chồng chúng tôi thường sinh hoạt với những người bạn “không còn trẻ nữa” như chúng tôi. Mỗi nơi tổ chức một cách khác nhau nhưng chúng tôi tìm đến nhau để trao đổi nụ cười, để thưởng thức những món ngon “bếp nhà ta nấu” hay “món ngon ta mua” dưới hình thức potluck, để ca hát líu lo, để chơi những trò chơi vui nhộn v..v…

https://lh3.googleusercontent.com/jT1HvHqAK9DUPR2OmGJqYrgLB0be21M89Kxcql4mi6ci1wz69v4VOytsVB4_1U_Hz565130h5lakzA4M9TbemIZIFbaHdaw9YnmaFA=w440-h330

Xin mới thưởng thức

Youtube Vui Christmas với các vị “không Còn Trẻ Nữa” ở Portland-Oregon

Qua link dưới đây:https://youtu.be/WVUzQsbT2KU

Mời bạn vui với Nhóm Sinh Hoạt Người Việt Portland nhé.  Smile!

https://lh3.googleusercontent.com/LYvpw09VTSnU4uTWegRiQBAFq4KPqrnTDHrxUC2nvhCSD3noex_1qd4zTTkD6GYiEAdSvcTqZGL5UOH-FCLRzYLz_D07lDFfKJmmwg=w440-h330

 

Hằng tuần, vợ chồng chúng tôi thường đi sinh hoạt vào ngày thứ năm với Nhóm Sinh Hoạt Người Việt Portland thuộc Trung Tâm Dịch Vụ và Y Tế Á Châu mà người viết đã từng giới thiệu nhiều lần với qúy độc giả ở Portland trong mục Một Cõi Thiền Nhàn này.  Đây là một tổ chức hoạt động có tư cách pháp nhân, được sự hổ trợ tài chánh của chính phủ và của các cơ sở thương mại ở Portland,  có nhân viên làm việc được trả lương và  được hưởng phúc lợi an sinh xa hội, bảo hiểm y tế v..v. nên sinh hoạt có vẻ quý mô rộng lớn, có kế hoạch phối hợp chặt chẽ nhằm giúp đỡ các gia đình co lợi tức thấp nên số người tham gia nhiều hơn, đông đảo hơn.

Những ngày lễ lớn như  Ngày của Mẹ, Ngày của Cha,  Tết Trung Thu, lễ Tạ Ơn, lễ Giáng Sinh, Tết Nguyên Đán, các nhân viên của NSHNV Portland  thường tổ chức các buổi ăn trưa  theo kiểu potluck để mọi người chung vui với nhau. Ngoài ra, các nhân viên này còn tổ chức những trò chơi vui nhộn, hợp với tuổi cao niên để mọi người có thể tham dự chung với nhau được.

Năm nay, tiệc mừng Giáng Sinh đưọc tổ chức vào ngày Thứ Năm 20 tháng 12 tại trung tâm AHSC Portland Office ở số 9035 SE Foster Rd, Portland, OR 97266 rất đông người tham dự. Thức ăn ê hề món chay, món mặn, bánh ngọt, trái cây v..v…do các hội viên mang đến. Với một dàn thiện nguyện viên hùng hậu, đa số là các sinh viên tại các trường đại học ở Portland, nhân viên của các bịnh viện ở Portland, đã giúp cho buổi ăn trưa  này được tổ chức có thứ tự, nhanh chóng. Lại có thêm màn chụp hình chung, tặng quà Giáng Sinh của Trung Tâm, các trò chơi xếp ly, thổi banh rất hào hứng nên buổi tiệc mừng Giáng Sinh của NHóm SHNV Portland thành công rực rỡ.

Mời Bạn vui với Hội Cao Niên Oregon nhé.  Smile!

https://lh3.googleusercontent.com/m7-lYMKsdaMcMocddm5l9Pph8gBIFP9DpYAaSuG1XtmJif0_SimxIhNincoH9iOL0PszS5FuIy55cW2PftiXrjiIcRu06YpC9kuREA=w440-h330

Ngày thứ bảy 22 Tháng 12 sau đó, vợ chồng người viết lại “tay xách nách mang” quà cáp đến tham dự tiệc mừng Giáng Sinh và New Year, đồng thời mừng sinh nhật tháng 12 cho các hội viên của Hội Cao Niên Oregon  luôn

Người viết cũng đã từng giới thiệu sinh hoạt của Hội Cao Niên Oregon trên Oregon Thời Báo. Đây là hội của những người cao niên yêu văn thơ, nghệ thuật, thích sinh hoạt cộng đồng, thích trồng hoa  ngắm cảnh v..v..

Người viết đã sinh họat với Hội Cao Niên Oregon này kể từ khi chưa “cáo lão về hưu…non ” cách  đây hơn 15 năm rồi. Thoạt đầu, người viết đến HCN để học lớp điện toán (computer) do Nhóm Nhân Ái gồm các thiện nguyện viên Công Giáo phụ trách dạy các lớp computer cho các vị cao niên thời bác Hoàng Minh Hòa còn làm Hội Trưởng.

 

Ngày xưa, các anh chị thiện nguyện viên còn “độc thân vui tính” nên rất  hăng say hoạt động đem  niềm vui đến cho quý cụ ông cụ bà “không còn trẻ nữa” của HCN với các màn tổ chức pinic ngoài trời ở Blue Lake, ở các công viến, các buỗi sinh hoạt văn nghệ trong  ngày lễ Thanksgiving, trao quà Giáng sinh rất tuyệt vời  với Thầy Hùng, Thầy Tuấn, Thầy Thắng SE Thầy Thắng Vancouver, thầy Đệ,  cô Linh, cô Thoa, cô Nhàn v..v..

 

Rồi thời gian trôi qua, các thầy cô này lập gia đình “vui duyên mới”, con cái tay bồng tay bế nên tuyên bố giải tán Nhóm Nhân Ái. Thế là sinh hoạt của HCN bớt phần hào hứng

May thay, nhờ có cô Mary Nguyễn, thủ quỹ HCN có nhiều thiện tâm thiện chí, giỏi giang, sốc vác, chịu thương chịu khó tổ chức các sinh hoạt nghệ thuật khác như giới thiệu hội hoa đào, tổ chức sinh nhật hằng tháng cho các hội viên, tham gia vào các sinh hoạt cộng đồng, tổ chức pinic ngoài trời v..v… nên sinh hoạt có phần phấn khởi trở lại dưới thời Ông Nguyễn Phú làm hội trửởng.

Người viết có tâm hồn nghệ sĩ, không thích bám trụ vào vai trò “chức sắc” của bất cứ  hội đoàn nào cả. Tôi  thích thong dong tự tại như “sương bay đầu núi”  nên chỉ thích đứng đàng sau cánh gà âm thầm góp chút “ỳ kiến ý ong” nho nhỏ hay góp mặt góp lời chút chút mà thôi. Có như thế, người viết mới có thể tự do thoải mái sinh hoạt  trong Một Cõi Thiền Nhàn của mình mà không phiền lụy đến ai. Thế là tốt lắm rồi, phải không Bạn!  Smile!

Tiệc Giáng Sinh và mừng Sinh nhật Tháng 12 của Hội Cao Niên năm nay rất vui và hào hứng với màn trao quà tặng cho nhau và  thưởng thức những món ăn hợp khẩu vị Việt Nam.

Cám ơn Mrs, Mary, Mrs, Hồng, anh  Kiên, chị Tề v..v….đả khéo tay nấu những thức ăn ngon lành như thế.

Lại có màn thi sĩ Hàn Thiên Lương đọc thơ tặng mỗi người có sinh nhật trong tháng 12 mỗi người 4 câu thơ thật hợp ý hợp tình người nhận, Ông Hội trưởng Nguyễn Phú cũng hứng chí  đứng lên đọc thơ góp vui luôn, Vui thật!.

Thật tình, người viết không bao giờ nhớ trọn vẹn hết bài thơ mình đã viết mà chỉ nhớ lõm bõm vài câu thơ nào mà mình tâm đắc nhất mà thôi nên ít khi nào đọc thơ của mình cả. Tệ quá!

 

Tiệc tan rồi, mọi người ra về vui vẻ với món quà Giáng Sinh trong tay, với cái bụng no tròn

vì được ăn ngon, với nụ cười vui vẻ vì lâu lắm mới gặp được bạn hữu. Smile!

Xin cám ơn Mrs, Mary và phu quân, lúc nào cũng chịu thương chịu khó đem niềm vui  đến với  hội viên HCN và là người ra về sau cùng hết với cô Nguyệt  vì phải ra tay “thu dọn chiến trường” với bao nhiêu tàn tích còn để lại.

 

Xin mời xem những hình ảnh tuyệt đẹp tiệc mừng Sinh Nhật Tháng 12 và tiệc Giáng Sinh 2018 của Hội Cao Niên Oregon do Mrs Mary Nguyễn chụp qua link dưới đây:

Hình ảnh ghi nhận buổi tổ chức của Hội Cao Niên chúc mừng sinh nhật Hội Viên Tháng 12, Chúc mừng Giáng Sinh và Năm Mới 2019 qua linh đính kèm:

https://photos.google.com/share/AF1QipM5cmfI8qt4Q4vh3UKaPRLHPfWRdtvimEp9ksXMFEtfJiRlZ0mN-ZLmaocHvaGGFw?key=cUlESzJCM05ObWJ1YXYzTzV2N05SRnYtd2JSU2tn

Xin mời đọc một mẫu chuyện hay hay dưới đây nhé:

TÌM KIẾM KHÔNG ĐÚNG CHỖ

Một người lối xóm thấy thầy Nasruddin quì gối và chống tay, đang tìm kiếm vật gì.

“Thưa thầy, thầy đang kiếm gì đó?”

“Kiếm chìa khóa của tôi.”

Cả hai người cùng quì gối để kiếm.

Sau một hồi lâu, người lối xóm hỏi:

“Thầy đã mất chìa khóa ở đâu?”

“Ở trong nhà tôi.”

Chúa ôi! Vậy tại sao thầy lại tìm kiếm ở đây?”

“Bởi vì ở đây sáng sủa hơn.”

Bạn hãy tìm kiếm Chúa nơi mà bạn đã đánh mất Ngài.

(Nguồn: Như Tiếng Chim Ca- Dịch giả Đỗ Tân Hưng)

Qua câu chuyện kể trên, chúng ta có thể hiểu rằng chúng ta mãi lo đi tìm kiếm những gì ở xa xôi mà không thấy niềm vui và hạnh phúc là những gì thật giản dị, tầm thường ở ngay bên cạnh chúng ta và ở ngay  trong giây phút hiện tại này.  Đó là những giây phút được vui đùa với đàn cháu nhỏ.  Đó là sự thương yêu, kính trọng của con cái đối với cha mẹ già.  Đó là những giúp đỡ, săn sóc cho nhau của  đôi vợ chồng dù già hay trẻ  Đó là những lời nói đầy ái ngữ của anh chị em hay bạn bè trao cho nhau.  Đó là  những nụ cười tặng cho nhau mỗi khi gặp gỡ.  Bạn có thấy ấm lòng chăng khi đón nhận những tình cảm nói trên trong giây phút hiện tại khi bạn còn đang sống trong cõi đời đầy khổ não này?

Tôi vẫn thường nghĩ có phải chăng món quà (Present) bạn và tôi  nhận đưọc trong ngày Giáng Sinh hay trong bất cứ những dịp lễ lạc nào đều mang ý nghĩa một  “món quà  Trời Phật ban cho bạn và tôi đang có mặt trong phút giây hiện tại này”, nếu bạn làm được việc thiện lành với cái tâm an bình.

(Chữ Pressent trong Anh Ngữ có nhiều ý nghĩa: vừa có nghĩa là hiện tại (Past-Present-Future), vừa có nghĩa đang có mặt, vừa có nghĩa là món quà tặng).   Bạn có thấy thú vị  hay không?

Chúc tất cả quý vị hội viên Nhóm Sinh Hoạt Người Việt Portland và Hội Cao Niên Oregon , được bình an dưới thế cho người thiện tâm”

https://lh3.googleusercontent.com/a7GpO_-ldt0Pzwls1JIGd0xuDxRwSnCejf9ydeWDU1DpYYPmw1lZe7zuwGAPDVXXo8i7wxU7QTSUp6Ok4aDLP87RYxwqJM25p_gzWQ=w440-h330

Xin chúc mừng sinh nhật qúy vị có sinh nhật trong tháng 12 năm nay nhé. Smile!

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 448-ORTB 865-122618)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

https://www.pinterest.com/suonglamt/

https://lh3.googleusercontent.com/Pf4T7GFNg-8tmqNxNLH3OHp2cNxGs9iNDAsdr343HCTFcUGcheFVmU3ZQroX_30RrGHzL44Nkb-6DJHTiCeE8Lwob9mYeh4XLsTjBw=w492-h330

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw

https://lh3.googleusercontent.com/JqUnTmBtfvOmdGCorkFrPyWEIbSFsXwHkTSE4Q5Vwehfi0iwDw6cdDSiY_KAaOzC9nirwAfJccWZq_TZ9E_aRb0-TND9UCUy-GfQFw=w600-h180

Merry Christmas and Happy New Year from Minh and Sương Lam

1- Youtube Minh Sương Lam Merry Christmas and Happy New Year

2-Minh Sương Lam Merry Christmas and Happy New Year 2018

3- Merry Christmas and Happy New Year from Minh and Sương Lam

Sương Lam xin kính chúc:

* Quỳ vị Giáo Sư,* Quý vị niên trưởng, * Quý vị đồng môn Học Viện Quốc Gia Hành Chánh * Quý vị đồng môn Trường Nữ Trung Học Gia Long * Quý vị thân hữu cõi thật, cõi ảo của Sương Lam * Thân nhân gia đình họ Nguyễn Hữu

Một mùa Giáng Sinh Vui Vẻ và Một Năm Mới An Khang, nhiều Sức Khỏe, Vạn Sự Như Ý

Minh & Sương Lam

Sương Lam mời đọc Chắp Tay Chào Nhau

Thưa quý anh chị,

  Chúng ta cũng thường nghe nói:  “Tiếng chào cao hơn mâm cổ”, nói lên tầm quan trọng của sự chào hỏi trong giao tế nhân sự đời thường.

Khi nhìn hình ảnh các Phật tử lễ Phật nhân ngày lễ vía Quan Thế Âm Bồ Tát 19 Tháng 9 Âm Lịch vừa qua tại các chùa một cách cung kính, người viết có cảm hứng viết bài này để chia sẻ cùng các thân hữu. 

  Chúng ta xin chào nhau và cùng đọc bài tâm tình hôm nay của người viết nhé.  Smile!

Thân tình,

 Sương Lam

 

 Chắp tay chào nhau

 

image.png

Đây là bài số bốn trăm bốn mươi hai(442) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Bây giờ, khi gặp nhau chúng ta thường hay hỏi chào nhau: ” Hôm nay Anh (Chị) khỏe không?” hoặc bắt tay “bonjour” mỉm cười, hoặc ôm nhau  chào nhau một phát chứ không cần phải chụm tay để ngang trước ngực cúi đầu xuống nói: Chào ông, chào bà , chào anh, chào chị v..v…cung kính  như ngày xưa.

  Con cháu sinh ra ở xứ Âu Mỹ bây giờ lại chào ngắn gọn hơn nữa với: “Hi! Ông Nội, Hi! Bà Nội, Hi! Ông Ngoại, Hi Bà Ngoại…” v..v.. chứ không cần phải khoanh tay, cúi đầu thấp xuống  và nói:”Thưa ông Nội, Thưa Bà Nội….”  v..v.. như thời chúng ta đã chào ông bà của thế hệ 30-40 về trước.

Viết tới đây người viết nhớ đến bài viết “Xin lại Chào Nhau” của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc xin được trích đăng chia sẻ với các bạn vì tôi thấy hay hay với 4 câu thơ của Bùi Giáng và cảm nghĩ của tác giả ĐHN

“…..Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau
Tóc xanh dù có phai màu
Thì cây xanh vẫn cùng nhau hẹn rằng…”

(Bùi Giáng)

Người phương Đông thời xưa không bắt tay. Họ chào nhau bằng cách vòng tay thành một vòng tròn và xá xá từ xa. Thời đó trang phuc là áo dài, không có túi, ống tay thụng phất phơ, dùng làm túi luôn. Họ có thể giấu nhiều thứ vào cái tay thụng đó, kể cả Lục Tích ăn cắp quít về cho mẹ trong Nhị thập tứ hiếu. Vòng tròn là biểu tượng của Thái cực. Thái cực sinh Lưỡng nghi. Lưỡng nghi sinh Tứ tượng. Từ đó sinh sinh hóa hóa…  Vòng tròn còn tượng trưng cho Dịch. Mọi sự đều chuyển biến, đổi thay, vô thường. Cho nên “Đừng tuyệt vọng tôi ơi đừng tuyệt vọng” (TCS), bởi hết cơn bỉ cực tới thời thái lai. Cái gì xuống đến tận đáy rồi thì sẽ phải lên, cái gì lên cao chót vót rồi thì sẽ xuống. Người giỏi kinh doanh sẽ thấy lúc khó khăn nhất cũng chính là cơ hội lớn nhất và lúc vinh quang nhất sẽ phải chuẩn bị cho bước thối lùi: Biết đủ dầu không chi cũng đủ/ Nên lui đã có dịp thì lui! (Ưng Bình). Cách chào vòng tay cúi đầu này không còn phổ biến nữa, trừ ở trẻ con:  Tiên học lễ!

Còn cách chào chắp hai bàn tay lại làm một đặt trước ngực thì sao? Thì mang một ý nghĩa khác. Có lẽ cũng xuất phát từ phương Đông, từ Ấn độ, mang màu sắc Phật giáo. như ta thường thấy ở các nhà sư.

image.png

 Gần đây bỗng thấy nhiều người cả già lẫn trẻ nhất là giới trí thức, doanh nhân, những người có thiền tập đều thích cử chỉ chào vừa trang trọng  vừa nhiều ý nghĩa này. Có người bảo đó là hình ảnh của búp sen, với hai bàn tay khum khum vào nhau, hoặc hình ảnh của ngọn lửa sẻ chia với nụ cười ung dung tự tại.

 Tôi nghĩ không chỉ vậy. Cái chắp hai bàn tay chụm lại làm một đó hẳn mang ý nghĩa của triết lý Bất Nhị ( không hai). Nói khác đi, đó là sự bình đẵng, không phân biệt, không kỳ thị: Tôi là em và em cũng là tôi! (TCS).

Khi Lục tổ Huệ Năng bị thượng tọa Huệ Minh rượt đuổi, bắt gặp, Huệ Minh nói chỉ muốn xin được nghe pháp. Lục tổ dạy: “Không nghĩ thiện, không nghĩ ác, cái gì là bổn lai diện mục của thương tọa Minh?” Huệ Minh tức thì đại ngộ. Không nghĩ thiện không nghĩ ác cũng có nghĩa là không nghĩ đẹp không nghĩ xấu, không nghĩ giàu không nghĩ nghèo… Giàu nghèo, sang hèn, đẹp xấu … là những cặp phạm trù nhị nguyên xui người ta  tranh đoạt, hơn thua, cấu xé…  tự ngàn xưa!….”

(Nguồn: Xin lại chào nhau- BS Đỗ Hồng Ngọc – Xin cám ơn Bác sĩ ĐHN)

Khi Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc nói đến cách chào chắp hai bàn tay lại làm một đặt trước ngực gợi  hình ảnh búp sen, người viết lại nhớ đến bài thơ “Ngón Út của Thầy Thích Tánh Tuệ, xin mờiquý bạn cùng đọc với người viết nhé:

Bài thơ Ngón út -Thích Tánh Tuệ

Những ngón tay lao xao

Tranh giành từng cấp bậc .

Ngón tay Giữa cao đầu

Bảo rằng: “Tôi lớn nhất!”

 

” Thôi đi anh, trật lất! “

Ngón tay Trỏ cất lời

– Tôi mới là quan trọng

Sai xử mọi việc đời.

 

– Chẳng phải đâu ông ơi!

Tôi mới là chủ yếu

Ngón đeo Nhẫn đời người

Thiếu tôi, ai lo liệu?

 

Ngón tay Cái không chịu

“Tất cả nói sai rồi” .

Tôi mới là số một

Sức mạnh về tôi thôi !…

 

Từng ngón tay cứ thế

Chẳng ai chịu nhường ai

Chỉ ngón Út lặng lẽ

Nhìn các anh thở dài…

Khi bàn tay chắp lại

Trang nghiêm trước Phật Đài .

Ngón Út đứng trước cả

Đối diện cùng Như Lai.

 Thích Tánh Tuệ

( Kính cảm tạ Thầy Thích Tánh Tuệ)

 

image.png

Rồi từ đấy người viết lại lan man nhớ đã đọc bài viết CHẮP TAY LẠY PHẬT

đăng trong website Hoa Vô Ưu.com xin được chia sẻ với bạn:

CHẮP TAY LẠY PHẬT

Huệ Trân

  “…..  Chắp tay lạy Phật là cử chỉ quá thông thường của người Phật tử, có chi khó hiểu đâu mà cần băn khoăn suy nghĩ. Đa số chúng tôi đều tưởng thế, cho đến một buổi nghe pháp, giảng sư hỏi đại chúng:

          -Tại sao lạy Phật lại chắp tay?

          Chúng tôi đồng loạt trả lời:

          -Thưa Thầy, chắp tay để bày tỏ lòng cung kính Phật.

          Nhưng khi Thầy hỏi: “Còn gì nữa?” thì cả đạo tràng im lặng, ngơ ngác nhìn nhau, không ai tìm được thêm một lý do nào nữa vì nghĩ, lý do cung kính Phật là đúng quá rồi!

          Khi ấy, Thầy giơ bàn tay trái trước đại chúng và hỏi:

          -Đây là tay gì?

          Dễ quá! mọi người nhất loạt trả lời:

          -Dạ, tay trái ạ.

          Thầy giơ tay phải, hỏi:

          -Còn đây là tay gì?

          Lại dễ nữa, nên không ai chậm trễ lên tiếng:

          -Dạ, tay phải ạ.

          Bấy giờ, Thầy chậm rãi chắp hai tay vào nhau, thành búp sen và nhẹ nhàng hỏi:

          – Tay gì đây?

          Lúc này thì đại chúng nhường nhau, người nọ chỉ mong người kia trả lời cho mình, nhưng câu nào cũng chỉ ấp úng:

          -Dạ … tay …. A …. tay …..

          Vẫn giữ tay búp sen, Thầy giải thích:

          -Khi chúng ta chắp hai tay vào nhau thì không còn tay phải, không còn tay trái nữa, đúng không? Hai bàn tay, phải và trái chỉ còn là một. Một búp sen thơm. Cũng thế, khi chúng ta nhiếp tâm chánh niệm thì tâm phân biệt phải trái, hơn thua, xấu đẹp. giầu nghèo v…v.. không còn nữa mà chỉ còn tâm an lạc.

Không một cử chỉ nào trong đạo mà không hàm chứa lời dạy sâu xa. Vào chùa, chúng ta quỳ xuống là đang thực hành hạnh khiêm cung, vô ngã, không còn Cái Ta kiêu mạn nữa. Sau đó là chắp tay, xả tâm phân biệt, tự động cảm thấy thân tâm thoải mái.

Ngay sau hai cử chỉ đơn giản đó, chúng ta lập tức đạt được sự an lạc mà thường ít ai quán chiếu vì sao cứ đến chùa là tiêu tan phiền não……”

( Nguồn: Trích hoavouu.com)

   Với cái chắp tay hình búp sen trước Phật đài chúng ta nhận thức rằng  “Khi chúng ta chắp hai tay vào nhau thì không còn tay phải, không còn tay trái nữa, đúng không? Hai bàn tay, phải và trái chỉ còn là một. Một búp sen thơm. Cũng thế, khi chúng ta nhiếp tâm chánh niệm thì tâm phân biệt phải trái, hơn thua, xấu đẹp. giầu nghèo v…v.. không còn nữa mà chỉ còn tâm an lạc.” Phải không Bạn?

image.png

Mời quý bạn thưởng lãm youtube đầy thiền vị dưới đây:

CHẤP TAY LẠY PHẬT – THÙY TRANG

  https://youtu.be/TU-gF_0Zyig

 Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

 Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 442-ORTB 857-103118)

Sương Lam mời đọc Niềm Vui Nho Nhỏ Trong Ngày Của Bạn Của Tôi

Thưa quý anh chị,

Cuộc sống con người có vui, có buồn, có khi sung sướng, có khi đau khổ. Quá khứ đã qua rồi, tương lai thì chưa đến, chỉ có giây phút sống hiện tại là quan trọng mà thôi.  Nhưng muốn sống vui, sống khỏe trong giây phút hiện tại, không phải là chuyễn dễ đâu nhé, phải không Bạn?

Người viết xin đưọc chia xẻ tâm tình với những người bạn thật, bạn ảo của tôi qua các bài viết trong mục Một Cõi Thiền Nhàn để chúng ta có được những niềm vui nho nhỏ trong ngày.

Hy vọng đó cũng là tâm tình của bạn để chúng ta dễ dàng cảm thông nhau, hầu sống vui, sống khỏe, sống lạc quan trong tinh thần thương yêu, nhân ái theo lời dạy của Phật, của Chúa và của các bậc thành nhân.

 

Tình thân,

 

Sương Lam

Niềm Vui Nho Nhỏ Trong Ngày Của Bạn Của Tôi

Đây là bài số bốn trăm bốn mươi mốt (441) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

https://lh3.googleusercontent.com/-JkC12H9xyLs/WnESshJY6CI/AAAAAAAB1ak/SoQuCSBoy_oZE2miIZI0s6mzE-r54gh7QCJoC/w795-h795-n/cuoi%2B1.jpg

Người viết được phúc duyên giữ mục Một Cõi Thiền Nhàn trên Oregon Thời Báo để tâm tình với qúy vị cao niên tại Portland, Oregon đã gần 10 năm qua với 441 bài viết tính đến ngày hôm nay.

Người viết cũng là “ngưòi không còn trẻ nữa” nên rất cảm  thông nhu cầu tình cảm của những người cao niên sống nơi xứ người.  Họ cần gặp người để tâm sự và họ đọc những tâm tình của người khác để tìm một sự cảm thông. Họ cần những bài viết đem Đạo vào Đời để sống với thiện tâm sẵn có của mình trong tinh thần an lạc nhưng không quá nghiêm trang, trịnh trọng giáo điều như lời giảng của quý vị thượng tọa, đại đức, linh mục, mục sư nơi giảng đường. Họ muốn mở mang kiến thức được truyền bá qua mạng lưới internet mà họ không có cơ hội hay phương tiên kỹ thuật để tìm hiểu trên internet.  Họ cần tìm lại những kỷ niệm quý yêu của thời hoa mộng xa xưa. Họ cần biết những thông tin về sức khỏe, an sinh xã hội, sinh hoạt cộng đồng v..v….

Trải qua bao cuộc đổi thay, thay đổi của cuộc đời, chứng kiến bao nhiêu việc mất còn, còn mất, sinh ly tử biệt, những đau khổ vì bịnh tật của thân nhân, của bạn bè thân hửu, người viết không  mong cầu gì hơn là được kết bạn với các thiện hữu tri thức để học hỏi thêm những điều hay đẹp khác, được chia sẻ những gì mình biết được đến người khác để mọi người cũng được biết như  mình, được có cơ hội  sinh hoạt và giúp đỡ người khác trong phạm vi khả năng của mình, để được sống trong tinh thần an lạc, vui mình ích người,  để thăng hoa cái thiện tâm “nhân chi sơ tính bản thiện “ mà ông Trời đã phú cho loài người.  Đó là tâm ý của người viết khi thành lập khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn trên Oregon Thời Báo và quảng bá rộng rải hơn trên trang nhàSuongLamPortland,  trang Goolge Plus, trang Youtube, trang Pinterest của người viết, và chia sẻ  với bạn bè trong cõi ảo qua các diễn đàn bạn.

Photo

Người viết không phải là nhà văn, nhà thơ, nhà báo chuyên nghiệp mà chỉ là một người yêu thơ thich víết “tài tử”, nên chỉ “viết cho vui với đời”, làm thơ theo sự rung động thực sự của trái tim tình cảm của mình mà thôi, nên đã từ lâu, người viết không làm thơ được nữa vì mãi lo đi tìm tài liệu để tâm tình với quý độc giả mục Một Cõi Thiền Nhàn. Smile!

Bạn sẽ không tìm đưọc ở nơi đây những bài viết về những cuộc tình trắc trở đau thương đẩm lệ, những lời thơ bí hiểm cao siêu đọc xong độc giả không hiểu gì hết, mà chỉ là những lời thơ mộc mạc đơn sơ như lúa gạo miền Nam quê ngoại, quê nội, quê chồng của người viết được diễn đạt qua bài thơ Quê Mẹ Đó của tôi dưới đây:

 

QUÊ  MẸ  Đó

 

Quê Mẹ đó, hàng cau xanh trước ngõ,

Dãy trầu vàng, bên sân nắng lung linh,

Đẹp đơn sơ, nhưng chan chứa bao tình,

Cau trầu đó, ta nên duyên chồng vợ

 

Quê Mẹ đó, đất phù sa mầu mở,

Những cánh đồng lúa chín khắp miền Nam,

Hạt gạo ngon, tạo được bởi tay phàm,

Con trâu nhỏ, bác nông phu khuya sớm

 

Quê Mẹ đó, tình lý lân thôn xóm,

Tiệc tân hôn, lúc bối rối tang gia ,

Giúp đở nhau như tựa thể người nhà,

Chung trà nhỏ, ly rượu ngon chia xẻ

 

Quê Mẹ đó, khói lam chiều vưong nhẹ,

Bên mái tranh, lãng đãng bóng tà dương

Trong bếp kia, vũ trụ tạo thiên đường,

Chồng, con, vợ, buổi cơm chiều xum họp

 

Quê Mẹ đó, hàng mi cong nhẹ chớp,

Những cô nàng gái Huế nón che nghiêng

Áo trắng bay, phất phới nhịp Trường Tiền,

Trai xứ Quảng, phải dừng chân ngơ ngẩn

 

Quê Mẹ đó, bay bay ngàn hoa phấn,

Đà Lạt tình, thác bạc với đồi thông,

Khách thi nhân phải xúc cảnh động lòng,

Thả bút dệt, vần thơ sầu thương nhớ

 

Quê Mẹ đó, ai ơi sao bao nở

Xéo dày chi, cho đất Mẹ thêm đau

Hoa thương yêu, sao chẳng chịu trồng vào

Gieo chi nhỉ, mầm căm thù, oán hận?

 

Người có thấy, mắt Mẹ tuông lệ ngấn

Khóc đàn con đang tàn sát lẫn nhau

Cũng da vàng, cũng máu đỏ một màu!

Sao ta lại không thương yêu nhau nhỉ?

Sương Lam

https://lh3.googleusercontent.com/-B59c9bH0dlM/Wn_pR4jsIII/AAAAAAAB2zM/cMckblxw50EK-KbmpDg92b4QRQbV5wnegCJoC/w795-h795-n/nhuyentuan-20120829020852-%25C4%2590%25C3%25B2%2Bchi%25E1%25BB%2581u%2B4%2BA-COLLAGE.jpg

Thơ của tôi là thế đó, thật tầm thường bình dị, phải không bạn, vì đó là những gì thật gần gũi, thật bình thường trong đời sống bình thường của người Việt Nam hiền hoà, giản dị của Miền Nam nước Việt ngày xưa.

 

Cái hiền hoà dễ thương đó vẫn được làm cho người dân bản xứ phải quý mến qua việc làm đầy thiện tâm phát xuất từ tráí tim nhân hậu của một phụ nữ tầm thường gốc Việt ở Canada qua câu chuỵện và youtube dưới đây.

Xin mời quý bạn cùng đọc để mà cảm phục trước nghĩa cử cao đẹp của người đàn bà Việt Nam đó nhé.

Một phụ nữ gốc Việt nhặt ve chai ở Canada

Bà Trần Gia đã đi nhặt ve chai bán để tặng tiền cho Hội Ung thư British suốt 21 năm.

Bà Trần Gia- một phụ nữ gốc Việt đã dành 2 thập kỷ qua để đi nhặt từng chiếc vỏ chai, lon bia phế liệu, những đồng tiền bà bán ve chai đã làm nên một nghĩa cử cao cả, khiến người dân ở đất nước Canada- nơi bà đang lưu sống phải nể phục.

Một cảnh tượng diễn ra gần như mỗi ngày trong tuần, tại văn phòng B.C. Cancer Foundation (Hội Ung thư British Columbia) ở Vancouver, miền tây Canada. Một phụ nữ 62 tuổi, vóc người nhỏ nhắn, bước vào cửa trước, chia sẻ một tiếng cười giòn giã và một nụ cười đầy cảm tình với người khác, và trao tận tay một món tiền nhỏ.

Thứ Sáu tuần trước, bà Trần Gia trao cho nhân viên hội này một tờ 10 đô la và một đồng tiền cắc toonie (trị giá 2 đô la). Đổi lại, bà nhận được một biên lai viết tay và lời cảm ơn kèm theo một nụ cười tươi tắn.

Cô Dianne Parker, nhân viên tiếp tân tại văn phòng của hội, nói với CBC, “Hôm nào cũng vậy. Bà tới đây với một nụ cười lớn, và luôn luôn nói, Tôi yêu thương mọi người ở đây và tôi muốn giúp mọi người.”Món tiền hiến tặng tuy nhỏ nhưng từ từ tăng lên từng ngày, và đến nay thì số tiền đó không ít. Bà Trần Gia đã đến tặng tiền trong suốt 21 năm qua. Hội B.C. Cancer Foundation chỉ có hồ sơ từ chừng 10 năm nay, nhưng các nhân viên ước tính rằng bà đã mang tiền đến tặng cho tổ chức này khoảng 15.000 đô la Canada (hơn 11.500 USD).

Bà Trần Gia chia sẻ: “Các con tôi nói, “Mẹ ơi, con không muốn mẹ đi ra ngoài. Trời lạnh quá”. Tôi nói:” Không, để mẹ đi. Mẹ muốn giúp mọi người. Mẹ muốn đến bệnh viện – ung thư. Các con tôi nói, Thôi được rồi, mẹ cứ đi, mẹ đi.”

Bà Trần Gia sống gần đường Main và đường East Hastings, và thường đi quanh khu vực dọc đường Hastings để tìm những ve chai. Bà nói rằng trong mùa hè thì kiếm được khá hơn; khi có nhiều người ra ngoài trời và uống nước.

Niềm vui mỗi ngày Bà nói rằng lượm lon thì thích hơn, vì xách đi không nặng bằng những bao đầy chai thủy tinh. Một khi cảm thấy đã gom đủ chai và lon, bà đi bộ đưa chai lon đến vựa để bán. Bà nói rằng xe bus đi lâu, và bác tài xế hạn chế lượng chai lon bà xách lên xe.

Bà nói, “Tôi đi bộ. Trên xe bus, họ chỉ cho tôi được mang lên một bao, chứ không được hai bao. Tôi đi bộ, cũng chẳng sao.”

Sau khi bán lon xong, bà đi xe bus hoặc đi bộ tới văn phòng của hội ung thư. Vào một ngày tốt, bà tốn mất 45 phút cho một chiều đi. Bà cho biết, vào mùa đông chuyến đi có thể mất chừng 1,5 giờ. Không rõ tại sao bà Trần Gia lại chọn B.C. Cancer Foundation để tặng tiền trong nhiều năm. Đến nay thì thói quen này đã ăn quá sâu. Mỗi ngày bà rất vui khi thấy các nhân viên của hội, và họ cũng vui khi gặp bà.

Bà nói, “Tôi không biết tại sao. Thấy mọi người vui, tôi cũng vui lây”.

Theo Sarah Roth, giám đốc điều hành của Quỹ Ung thư BC, các chuyến thăm của bà Trần là một điểm nổi bật hàng ngày.

Bà ấy đã mang niềm vui đến cho chúng tôi mỗi ngày. Bà ấy chỉ ở đây vì lòng tốt và trái tim nhân hậu của bà. Khi bà đến, như một cơn gió vui vẻ ùa vào văn phòng, tất cả chúng tôi đều được cười vui vẻ và dễ chịu.

“Đó là một câu chuyện tuyệt vời về lòng biết ơn, về lòng vị tha”, Roth nói.

Xin mời xem Youtube cua CBS tường thuật về nghĩa cử của bà Trần Gia.  Thật đáng khâm phục thay!

(Nguồn: Email bạn gửi)

Cũng trong ngày hôm nay, một người bạn khác gửi email  chia sẻ thêm một câu chuyện một người đánh giày tên Albert Lexie trong 30 năm dành tiền tip của mình đến tặng  University of Pittsburgh Medical Center’s Children’s Hospital. Ông ấy vừa mới mất ngày16 Tháng 10 năm nay.

https://www.today.com/news/meet-albert-lexie-late-shoeshiner-who-donated-all-his-tips-t140371

Thật cũng đáng qúy thay!

(Nguồn:  Email bạn gửi. Cam ơn Lan Phương).

 Lại thêm một người bạn khác gửi đến người viết một vài hình ảnh của một nhóm bác sĩ, dược sĩ, sinh viên y khoa, nhóm thiện nguyện,v…v… tình  nguyện đi khám bịnh ở Tây Ninh ngày 21 Tháng 10 -2018 vừa qua.

Ghi nhanh vài hình ảnh khám bệnh Tây Ninh 21/10/2018

“… Khám hơn 600 bệnh nhân tại xã Trường Hòa huyện Hòa Thành- Tây Ninh của Đoàn. Gửi lời yêu thương bs Loan Huynh , ngày càng hoàn thiện bao gồm Xét nghiệm máu, chụp Xquang, Siêu âm,ECG đo điện tim,khám phụ khoa làm Pap Smear , khám mắt tặng kính cho người lão thị,trám nhổ R được khuyến khích với kem đánh răng bàn chải, khám bệnh được tặng mì gói có cắt tóc…nơi khám bố trí chen chúc trong khuôn viên nhà dưỡng lão ko đủ sức chứa 500 người nên không khí rất ngột ngạt nóng bức, tội nghiệp cho đoàn khám rất mệt nhưng ai cũng vui vẻ cố gắng, đa số là bạn đạo Cao đài mặc toàn đồ bộ trắng, thấy cũng lạ.
Sau buổi khám đoàn được thưởng thức cà phê tại Góc thư giản, ai cũng thoải mái cuối tuần”.

 

https://groups.google.com/forum/#!topic/SAIGONGIALONG/l4IFYMStPP0

Thật cũng đáng khen cho công tác thiện nguyện đầy tình thương này.

(Nguồn: Email bạn gửi- Cám ơn Holly Huệ- ADM Group Saigon GiaLong)

 

Thật tình mà nói, người viết cũng không nhớ hết những bài thơ, bài viết mà tôi đã tâm tình cùng bạn bè và độc giả của tôi.

Nguồn cảm hứng để viết bài của tôi nhiều khi đến từ những email của bạn bè chia sẻ với tôi về một sự việc xảy ra trong ngày. Có khi đó là tâm sự của một độc giả, của một thân hữu và cũng có khi đó là tâm sự của chính bản thân người viết.  Có khi nguồn cảm hứng  đến sau khi  tôi xem xong một video, đọc một quyển sách, nghe một thời pháp, đọc một email bạn gửi, ngắm  hoa nở mưa rơi tuyết đổ v..v…

Cuối cùng, đôi khi người viết mượn một câu chuyện Thiền, một bài thơ của tôi hay của các vị thiện tri thức khác để làm kết luận cho bài viết của tôi với tâm ý gợi lên lòng từ bi  nhân hậu Phật tánh sẵn có trong người, để bạn và tôi sống lạc quan hơn,và an vui hơn trong cuộc sống hiện tại.

Tạ ơn Phật Trời đã ban cho tôi một chút khả năng diễn đạt được ý tưởng của mình qua lời thơ, bài viết để có thể đem lại niềm vui nho nhỏ trong ngày cho mình, cho người.

Cũng xin cám ơn những người bạn đã “đồng thinh tương ứng, đồng khi tương cầu” với tôi mà chuyển tiếp tâm tình của tôi đến những phương trời xa lạ khác nữa. Thế là anh vui, chị vui, em vui, tôi vui là tốt lắm rồi, phải không Bạn? Smile!

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửMCTN441-ORTB 856-102418)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

https://www.pinterest.com/suonglamt/

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rwhttps://lh3.googleusercontent.com/qaSkF4OBOLk2uqaKdb608to_xskJ0sYHYXTwLumOuJh9BDPW8gsFx8QjwFKKiSER0q1f_e2Twi5GhDGbhw9-PnoSbLnjM0w4ont0dg=w291-h330

 

Sương Lam mời đọc Tôi Yêu

Thưa quý anh chị,

Bạn và tôi được Trời phú cho trái tim tình cảm để yêu và được yêu. Tình Yêu không phân biệt tuổi tác, chủng tộc, giai cấp. Có những tình yêu tầm thường, giản dị và cũng có những tình yêu cao thượng, quý giá.

Bài tâm tình hôm nay hy vọng sẽ nói lên được tình yêu của bạn, của tôi đã từng ấp ủ trong cuộc đời của chúng ta.  Hy vọng  tâm tình này sẽ được bạn cảm thông vì giữa những người sống nhiều về tình cảm vẫn còn có một cái gì gọi là “đồng thinh tương ứng, đồng khí tương cầu”.  Bạn đồng ý chứ?

Tình thân,

Sương Lam

Tôi Yêu

 

https://lh3.googleusercontent.com/-tjw8y9Yebwc/Wn_pJpoCCLI/AAAAAAAB2y8/t2oyNNqYe8gZJ-NaCcI8dTsHv3FDzuoHgCJoC/w795-h795-n/nusinhaotrangdep-COLLAGE.jpg

Đây là bài số bốn trăm ba mươi tám (438) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Khi đọc tựa đề bài viết hôm nay, chắc hẵn nhiều đọc giả của người viết sẽ lấy làm ngạc nhiên và thắc mắc: “Lạ nhỉ! Một người  “không còn trẻ nữa” đang ở độ tuổi U70, phụ trách mục Một Cõi Thiền Nhàn trên Oregon Thời Báo mà lại dám thốt lên hai chữ Tôi Yêu. Sao còn dám yêu nhỉ?”

Bạn ơi, tình cảm con người bao la không giới hạn: Tình yêu thiêng liêng từ bi, bác ái  của Chúa, Phật đối với con người, đối với  muôn loài, muôn vật, tình yêu quê hương đất nước, tình yêu cao cả của mẹ cha, tình yêu nồng nàn say đắm của gái trai đôi lứa…. Chính sau những giờ phút quay cuồng, bon chen, chạy đua theo vật chất, con người tình cảm nơi chúng ta ở xứ lạ quê người lại càng sống dậy hơn bao giờ hết.  Chúng ta vẫn muốn tìm về những kỷ niệm dấu yêu của thời hoa mộng cũ, của tuổi học trò xa xưa lẩm cẩm chuyện yêu đương để mà thương tiếc ngậm ngùi.

Mùa Thu là mùa của Thi Nhân và Tình Yêu.  Chắc hẵn mỗi người trong chúng ta, ít nhất trong suốt cuộc đời của mình, vẫn thích được làm thi sĩ và được yêu đương dù chỉ một lần. Riêng đối với người viết, ngay từ thuở còn bé, đã từng ôm mộng lớn lên trở thằnh thi sĩ của Tình Yêu.

Khi còn trẻ, người viết đã biết yêu màu Tím, màu của mộng mơ, của lãng mạn trử tình qua tâm tình dưới đây:

TÔI YÊU MÀU TÍM

https://lh3.googleusercontent.com/-oWasH8lWJhc/WlzlVyoaIfI/AAAAAAAB0Zc/fZ-tFhTKrEsiVYoU_0I1lesGJujPxKHKACJoC/w795-h597-n/gplus-1602393918.jpg

Tôi yêu nét mực tím ngây thơ

Nguệch ngoạc trên trang giấy học trò,

Ép lá mồng tơi làm mực tím

Đời sao đẹp quá!  Thuở còn thơ

 

Lớn lên tôi thích màu hoa tím

Hoa sim thanh đạm nét sầu mơ

Những buổi chiều vàng tia nắng lịm

Dạo đồi hoa tím dệt vần thơ

 

Thi sĩ tôi yêu tà áo tím

Dịu dàng tha thướt, nét đơn sơ

Mộng mơ tha thiết, tình say đắm

Gởi trọn trong màu áo tím mơ

 

Tôi yêu những buổi chiều mây tím

Biền biệt chân trời đẹp ý thơ

Rưng mi buồn dậy hồn thi sĩ

Đem trái tim mình dệt ý thơ

 

Màu tím tôi yêu, màu ảo mộng

Đẹp buồn với những nét đơn sơ,

Như tình thi sĩ, không cần nhận

Cho hết tâm hồn với tiếng thơ

 

Sương Lam

 

Mời quý bạn thưởng thức bài thơ Tôi Yêu Màu Tím của Sương Lam, Hương Nam diễn ngâm qua link dưới đây.  Cám ơn Hương Nam nhé.

https://drive.google.com/file/d/0BwY0MNZE4-FFc3d0T0YyWWpSMUVHR2NqVVhUSnotSTh6MGVN/view

Lớn lên, con tim tình cảm của tôi đã rung động với tình yêu ngọt ngào qua nụ cười ánh mắt của tình nhân và khắc khoải đau buồn vì vận nước đổi thay, khi quê mẹ đã mất vào tay người cộng sản và tôi phải sống tha hương nơi xứ lạ qua tâm tình dưới đây:

Thi Nhân Tình Yêu Và Quê Hương  

https://lh3.googleusercontent.com/9b3ItwCqNTyr6a2g7E_PfD5DErnva6C9_5OymjG87wA108fOE0W-4yG6OiYa4coy5caCcVU9wH8B6hZyrQAdV0hUXpfZnlALDCZIPA=w440-h330

Tôi cũng có một tình yêu lãng mạn
Yêu nụ cười, nhớ ánh mắt tình nhân
Vào mỗi khi thu đến lá rụng dần,
Trên phố vắng, thu vàng mùa nhung nhớ.

Tôi cũng có một đôi lần nức nở
Khi đông sang nhìn tuyết đổ ngoài song
Cảm thấy buồn vơ vẩn, nhớ mênh mông
Đến kỷ niệm, đến cố nhân ngày cũ.

Tôi đã ngắm mùa xuân hoa hé nụ
Nơi vườn hồng ở thành phố Portland
Muôn nghìn hoa khoe sắc giữa trời xanh
Trong thoáng chốc, ngỡ mình trên thượng giới.

Tôi cũng thích lang thang khi hạ tới
Ở công viên dưới bóng mát cây xanh
Hoặc đắm mình trong làn nước trong xanh
Của suối mát, sông dài nơi xứ lạ.

Tôi, thi sĩ, tình yêu là tất cả
Vì đó là rung động của con tim,
Một nụ cười, chiếc lá rụng, cánh chim
Cũng đủ khiến lòng thi nhân xúc động.

Xin đừng trách thi nhân ưa cõi mộng
Vì cuộc đời thực tế có gì vui
Đời sắc không, khi nhắm mắt buông xuôi
Có đem được gì theo ngoài tay trắng.

Vậy khi sống tại sao ta lại chẳng
Sống cuộc đời có ý nghĩa thanh cao
Yêu quê hương, yêu đất nước, đồng bào
Bằng tất cả những gì thành thật nhất.

Bạn vui chăng khi quê hương đã mất
Bởi tỵ hiềm, bởi đố kỵ, rẽ chia
Bởi lợi danh, nên cốt nhục phân lìa
Tội lỗi ấy, Bạn, Tôi cùng gánh chịu.

Vậy một phút, Bạn, Tôi cùng truy niệm
Đến những người vì Tổ Quốc hy sinh
Cho chúng ta được sống cảnh an bình
Trong sung sướng, trong tự do, hạnh phúc.

Sương Lam

Qua xứ lạ, bây giờ là mùa Thu, mùa của tình yêu, sau khi trải qua những thăng trầm trong cuộc sống, qua thời gian và tuổi đời, tình yêu của tôi không còn lãng mạn tình tứ như ngày xưa nữa mà chuyển hoá thành tình yêu nhẹ nhàng, tĩnh lặng của người con Phật biết tu tâm dưỡng tánh qua tâm tình dưới đây:

Bài Tình Thơ Mùa Thu

https://lh3.googleusercontent.com/-WH87fXxT_rA/WHHupJ-TDPI/AAAAAAAL8Fg/QS-xH06sBMIcwD-g1D5ZsGZw43nZ6WKkgCJoC/w795-h995-n/Multnomah%2Bfalls%252C%2BOregon.%2BPic%2Bby%2BDarren%2BWhite.jpg

Bạn đã thấy Thu về rồi đấy nhỉ

Trên sườn đồi, bên khe núi, vườn sau

Lá trên cây nay đã đổi sang màu

Đỏ tím thẩm hay úa vàng ảm đạm

 

Khắp mọi nẻo sương lam giăng màu xám

Gió thu về thổi nhẹ chiếc lá rơi

Những lá kia cũng sắp sửa chia rời

Thân cây mẹ để rơi vào lòng đất

 

Nhìn cảnh ấy lòng chợt buồn chất ngất

Ngẫm cuộc đời nào có khác lá kia

Cũng xanh tươi, cũng héo uá, chia lìa

Là cát bụi lại trở về cát bụi!

 

Dẫu quyền thế, dẫu sống lâu trăm tuổi

Dẫu ngày nào má thắm nét xuân xanh

Dẫu cuộc đời lao khổ hoặc an lành

Rồi cũng phải ra đi hai tay trắng

 

Như chiếc lá ngày nào còn trĩu nặng

Trên cành cao tạo bóng mát cho đời

Rồi Thu về, lá vàng úa, rơi rơi

Trên phố thị, lá biến thành loài rác

 

Con người mãi vẫn đam mê tạo tác

Tham, Sân, Si, oán ghét, hận thù nhau

Có biết chăng rồi cũng đến ngày nào

Về lòng đất với bao nhiêu nghiệp tội

 

Xin dừng lại đừng tạo thêm tội lỗi

Hãy trao nhau tình thân ái, thương yêu

Trao nụ cười, làm điều thiện cho nhiều

Thì hiện tại sẽ thân tâm an lạc

 

Làm việc thiện, tránh bớt làm điều ác

Tỏa tâm lành đến khắp mọi chúng sinh

Đối xử nhau xin dùng một chữ Tình

Thuận Thiên Lý, Nhân Hòa và Đạo Nghĩa

Sương Lam

Dẫu sống xa quê hương nước Việt, nhưng tôi vẫn là người Việt Nam máu đỏ da vàng, trái tim tình cảm của tôi vẫn còn yêu nơi chốn tôi đã sinh ra và lớn lên, nơi có con sông xanh ở quê ngoại Cần Thơ, nơi có con đê dài ở quê nội Long An và nơi có mấy nhịp cầu tre của quê chồng Gò Công:

“….Tôi yêu quê tôi yêu lũy tre dài đẹp xinh
Yêu con sông xanh dâng cát hoe vàng bên đình
Yêu trăng buông lơi trên má cô hàng đẹp xinh
Và yêu mấy nhịp cầu tre là đây đang dựng mùa hoa.

Tôi yêu đơn sơ qua mái tranh nghèo mẹ quê
Yêu duyên nên thơ trong tiếng khoan hò ước thề
Yêu con đê xưa đưa lối qua chợ làng xưa
Và yêu mấy nhịp cầu tre là đây anh chờ em về ….”

(Trích trong nhạc phẩm Tôi Yêu của nhạc sĩ Trịnh Hưng)

Để rồi phải đau buồn thốt lên:

“Là dân Việt, người có tuôn lệ ngấn
Khóc nỗi buồn nhược tiểu nước Việt Nam
Một con cờ, để thỏa mãn lòng tham
Của những kẻ có quyền uy sức mạnh”

Và tha thiết kêu gọi mọi người:

“Xin đừng mộng chuyện công hầu khanh tướng
Xin đừng mơ chuyện mưu bá đồ vương
Xin hãy làm một người Việt bình thường
Yêu đất Việt vì ta là người Việt”

(Trích trong bài thơ Nỗi Buồn Nhược Tiểu-Thơ Sương Lam)

https://lh3.googleusercontent.com/Q2qXOCzRejzQH0iToPHavtwjv_amj0gbPcsmdO270QF7kyxMHKcDBJMct4vzflP7LWIZSpjiF4DTX5O7egcM3VnNK1Z9Twnk3HciAQ=w587-h330

Tôi sinh ra và lớn lên ở Sàigon cho đến ngày tôi phải cất bước ra đi đến một phương trời xa lạ khác. Tôi vẫn yêu Sàigòn và “Sàigòn của tôi” vẫn ở mãi trong trái tim tình cảm của tôi.

Mời quý bạn cùng tôi xem lại

Sài Gòn Của Tôi (Saigon of Mine)

 

do Ian Bui thực hiện Youtube  qua link dưới đây:

 

Hy vọng bạn cũng có những tình yêu như “Tôi Yêu”, bạn nhé!

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 438-ORTB 853-10318)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

https://www.pinterest.com/suonglamt/

https://lh3.googleusercontent.com/-JkC12H9xyLs/WnESshJY6CI/AAAAAAAB1ak/SoQuCSBoy_oZE2miIZI0s6mzE-r54gh7QCJoC/w795-h795-n/cuoi%2B1.jpg

Photo:

Sương Lam mời đọc Tết Trung Thu Rước Đèn Đi Chơi

Thưa quý anh chị,

https://lh3.googleusercontent.com/UoSutvZsUBd9_mjdCJ1UdZ_kMKU14IpzfFfM5G7z4tdsPSe2ppmM_o3h70HIlJUhOd46HZ3wCIaxmaWZbGXZBIDUoYlEjsxVtf0Afw=w495-h330

Chúng ta ai nấy đều trải qua tuổi thơ vô tư, khờ dại trong vòng  tay thương yêu  của mẹ cha. Có những kỷ niệm thời thơ ấu không bao giờ chúng ta quên được như  khi đuợc cha mẹ mua cho những chiếc đèn trung thu con cá, con bươm bướm v..v….để đi chơi cộ đèn trong dịp Tết Trung Thu, được mặc quần áo mới và nhận tiền lì xì trong  dịp Tết Nguyên Đán v..v…

Tuổi thơ qua mau và bây giờ chúng ta đã “không còn trẻ nữa”

Ngày Tết Trung Thu cũng là dịp chúng ta được sống lại dăm ba phút tuổi thơ ngày cũ khi nhìn những em bé được mặc áo đẹp đến dự lễ Tết Trung Thu do Ban chấp hành cộng đồng, nhà chùa, nhà thờ tổ chức.

Bài tâm tình hôm nay xin được phép được chia sẻ những kỷ niệm đáng yêu, đáng quý của chúng ta lúc tuổi còn thơ đón mừng Tết Trung Thu.  Hy vọng quý bạn sẽ thấy mình thấp thoáng đâu đấy trong những hình ảnh này.

Tình thân,

Sương Lam

 Tết Trung Thu rước đèn đi chơi

https://lh3.googleusercontent.com/occEs6wqOSmuIkh73FSkJQ5A96mztIxG8aFrc7klR5DG9l87cggl3z-ki1iWW7hKtrQOGY_JoPZRLw_1iH3TdT3fdQGYGMTa9IV27w=w440-h330

Đây là bài số bốn trăm ba mươi bảy (437) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Thứ bảy ngày 22 Tháng 9 năm 2018 vừa qua Cộng Đồng Việt Nam Oregon tổ chức Tết Trung Thu 2018 cho các thiếu nhi Việt Nam tại Portland và vùng phụ cận  tại trường Ron Russell Midle School. Người viết vì “ngọc thể bất an” nên không đến chung vui với các cháu thiếu nhi được.  Đây là lần đầu tiên người viết vắng mặt trong ngày lễ quan trọng này vì đã hơn 10 năm qua người viết và Hội Cao Niên Oregon luôn góp mặt góp lời chung vui với các cháu thiếu nhi trong ngày Tết Trung Thu.  Bây giờ  phu quân của người viết, my “bodyguard” và người viết tuổi “không còn trẻ nữa” nên nhiều khi phải vắng mặt trong một vài sinh hoạt cộng đồng.  Cũng đành thôi!

https://lh3.googleusercontent.com/wMzuIkyRdA7FHxEMUlQ-hDlbp1MEDR2w3paGPAkb8WLNW5U4tnquyMb0jDPwq0GTUYn4wcemz7gguvGSEk6siABiJeNYDaZndyt69w=w497-h330

Nằm nhà xem tivi thấy các cháu thiếu nhi vui đón Tết Trung Thu, tôi lại thấy hình ảnh ngày xưa còn bé của mình chung vui với các cháu  bé thiếu nhi thấp thoáng trong đó.

Thế mà, thoáng chốc mà đã mấy chục năm qua, thời gian trôi qua nhanh quá!

Tôi nhớ mới ngày nào, trước Tết Trung Thu, tôi và các em tôi được mẹ tôi mua cho mỗi đứa một cái lồng đèn kiểu con cá, con chim, con bướm, máy bay được làm bằng những thanh tre chuốc nhỏ, uốn cong thành những con thú vật, bên ngoài dán giấy bóng kiếng  màu đỏ, màu vàng, vẽ rằn ri đen đỏ rất là vui mắt.  Chúng tôi náo nức mong cho mau tới ngày Tết Trung Thu để đưọc mặc áo mới, được đốt đèn Trung Thu đi chơi khắp phố phường.

Chúng tôi phải nín thở, cẩn thận gắn cây đèn cầy màu đỏ nho nhỏ vào khoanh kẻm xoắn tròn trên một thanh tre đặt giữa chiếc lồng đèn, rồi châm cho nhau chút lửa để đốt cây đèn cầy cháy sáng lên, xong rồi mới cầm chiếc lồng đèn vừa mới được đốt sáng đó, hợp cùng các bạn hàng xóm đi tới đi lui trong xóm hát ca những bài hát về Tết Trung Thu rộn ràng cả xóm…

Bóng trăng trắng ngà

Có cây đa to

 Có thằng cuội già

Ôm một mối mơ ….

Nhiều đứa không cẩn thận để nghiêng chiếc lồng đèn khi châm lửa, thế là tiêu tùng chiếc lồng đèn xinh đẹp của nó vì cây đèn cầy ngã nghiêng kia đã làm cháy chiếc lồng đèn.  Tội nghiệp cho nó chỉ biết khóc và tiu nghĩu đi theo chúng tôi với chiếc lồng đèn bị cháy xém đó.

Gần nhà chúng tôi là các tiệm nước người Tàu có treo những chiếc “đèn kéo quân” có nhiều hình ảnh những ông tướng, ngựa xe, binh sĩ chạy vòng vòng rất vui mắt.   Đôi mắt ngây thơ của đám nhi đồng chúng tôi dán chặt vào những “tác phẩm vĩ đại” linh động này với sự thích thú và khâm phục.  Đi cộ đèn chán chê rồi, chúng tôi về nhà được ba mẹ cho ăn bánh Trung Thu thập cẩm hột sen trứng vịt thơm phức.  Ôi! Sao mà ngon thế!  Tuổi thơ bé dại, ăn cái gì cũng thấy ngon cả, phải không các Bạn?

Rồi năm tháng trôi qua, tôi đã làm mẹ và tôi đã mua cho các con của tôi những chiếc lồng đèn con cá, con bướm như mẹ tôi đã mua cho tôi ngày xưa.  Các con của tôi lại cũng vui mừng, cũng náo nức, cũng đốt đèn đi khắp phố phường như tôi ngày xưa.  Nhìn ánh mắt ngây thơ, sung sướng, thích thú của các con tôi khi chiếc đèn trung thu được thắp sáng lên, miệng hát líu lo những bài hát mà tôi đã hát, những giọt nước mắt nhè nhẹ rơi xuống má tôi lúc nào tôi không biết vì tôi đã tìm lại được hình ảnh tuổi thơ của mình qua ánh mắt, nụ cười của các con tôi.

Và con tôi bây giờ cũng đã lớn lên và cũng đã trở thành cha mẹ, nhưng chúng không mua cho cháu nội của tôi những chiếc lồng đèn trung thu con cá, con bướm giấy bóng kiếng đỏ đỏ, vàng vàng như ngày xưa tôi đã mua cho cha mẹ chúng vì ở xứ người làm gì có những chiếc lồng đèn giấy bóng kiếng ngày xưa nữa!?

Những chiếc lồng đèn trung thu bây giờ đa số là “made in China”, được sản xuất hàng loạt bằng máy móc hiên đại, cũng xếp bằng giấy nhưng mẫu mã giản dị hơn là cách làm thủ công ngày xưa.  Cũng có hình con chim, con cá …nhưng cách trang trí lại theo hình ảnh các thú vật trong các phim hoạt họa thời nay như Bambi, Micky Mouse, v..v..  Có những đèn bằng nhựa kiểu hình Batman, Super man, xe tăng , máy bay v..v..gắn pin đèn chớp chớp nhấp nha nhấp nháy, kêu reo réo, ù ù thật là vui tai.

Than ôi! Những chiếc  lồng đèn trung thu  ngày xưa của tôi bây giờ  đã thuộc về dĩ vãng rồi hay sao?

https://lh3.googleusercontent.com/DGGaMS9uaSwgpjJ104EbEFZqoCXbN9xTqLYUxM3wBAuxVXdlAsbm6Vn0lTmMdx-qD9hdif5Sep4qpwQsuNzuze9I7jcgTN5kC7UhTQ=w768-h308

 

Vui Tết Trung Thu không phải chỉ dành riêng cho các thiếu nhi mà còn dành cho những vị cao niên của Nhóm Sinh Hoạt Người Việt Portland ở Trung Tâm Sức Khỏe và Dịch Vụ Á Chầu (AHSC) nữa.

Mời quý bạn vào xem youtube những nhi đồng thật dưới 10 tuổi mừng Tết Trung Thu do CĐVNOR tổ chức và những nhi đồng  “không còn trẻ nữa”(có cụ đã hơn 80 tuổi) đi cộ đèn trong buổi sinh hoạt portluck mừng Tết Trung Thu 2018 tại trung tâm Sức Khỏe và  Dịch Vụ Á Châu ngày 20 Tháng 9  năm 2018 vừa qua. Tất cả đều vui!   Vui thay! Smile!

Tết Trung Thu Rước Đèn Đi Chơi 2018

https://lh3.googleusercontent.com/atU18zC2TTlDzUmvKe5o23eofHijTyUuhHOJU9YJglWH9fSZ5ZoMsL8xR3ZHfCdNFX07SU9MVf1YPOWFdm7Gx-jINakRDGrAFg0niw=w587-h330

Những vị “tuổi hạc khá cao” này đã cùng nhau tổ chức một buổi potluck mừng Tết Trung Thu thứ năm vừa qua.  Chúng tôi cũng được phát lồng đèn và đi cộ đèn quanh phòng họp vừa đi vừa hát:

Rước Đèn Tháng Tám

Tết Trung Thu rước đèn đi chơi
Em rước đèn đi khắp phố phường
Lòng vui sướng với đèn trong tay
Em múa ca trong ánh trăng rằm

Đèn ông sao với đèn cá chép
Đèn thiên nga với đèn bướm bướm
Em rước đèn này đến cung trăng
Đèn xanh lơ với đèn tím tím
Đèn xanh lam với đèn trắng trắng
Trong ánh đèn rực rỡ muôn màu

Tít trên cao dáng tròn xinh xinh
Soi xuống trần ánh sáng dịu dàng
Rằm tháng tám bóng Hằng trong sáng
Em múa ca vui đón chị Hằng

Tùng dinh dinh cắc tùng dinh dinh
Tùng dinh dinh cắc tùng dính dính
Em rước đèn này đến cung trăng
Tùng dinh dinh cắc tùng dinh dinh
Tùng dinh dinh cắc tùng dính dính
Em rước đèn mừng đón chị Hằng

Tết Trung Thu bánh quà đầy mâm
Em bé nhà ưa đứng quây quần
Đòi hạt sen bánh dẻo đầy nhân
Em muốn ăn  ba bốn, năm phần

Ngọt thơm như bánh dẻo bánh nướng
Ngọt cay như mứt gừng mứt bí
Ăn mát lòng lại thấy vui thêm
Hạt dưa nghe cắn nổ lốp đốp
Người vui hoan nói cười hấp tấp
Bao tấm lòng mừng đón trăng rằm

(Nguồn: http://lyric.tkaraoke.com/16273/ruoc_den_thang_tam.html)

Sau đó, chúng tôi được ăn potluck với những món ngon “bếp nhà ta nấu” hay” món ngon ta order” hấp dẫn, ngon lành. Thế là chúng tôi cũng đã đón Tết Trung Thu vui vẻ như những em bé trẻ rồi. Xin cám ơn các nhân viên Nhóm SHNV Portland  và quý vị ” bếp trưởng”  đã nấu những  thức ăn ngon. Smile!

Các cô Cang, anh Cường, Amanda, Christina  và các thiện nguyện viên  thuộc trung tâm  đã hướng dẫn quý vị “lão niên” chơi những trò chơi vận dụng trí nhớ, óc quan sát, sự nhanh nhẹn rất vui vẻ và khoa học.  Đừng tưởng “tuổi già” là “tuổi chỉ biết buồn” đâu nhé.  Có đến sinh hoạt với nhóm này rồi quý bạn sẽ thấy “đời vẫn còn đẹp sao” đấy!. Họ cũng nhanh nhẹn, ồn ào, vui vẻ lắm, bạn ạ!  Họ đã tìm đến nhau để chung vui với nhau cho bớt phần hiu quạnh vì bạn bè cùng lứa tuổi dễ dàng trò chuyện với nhau.  Họ là những bà nội trợ “cừ khôi”, những nhà chăm sóc vườn cảnh”hết xẩy”, những chuyên viên xã hội, những quan sát viên “bén nhậy”  đã kể cho nhau nghe nhiều chuyện, nhiều tin tức hấp dẫn lắm bạn ạ!

https://lh3.googleusercontent.com/z9MYI1dwjZiOKJ0A79IUFjO8dQDbR4kg6eWlQjFY7TaNCXN3VaYQyDw2swT0ad_jUsdzYN_T8vkkzoQs5eJbwIyCrqzftYu1LXSIVw=w657-h330

Bạn có muốn sống vui sống khoẻ hay chăng?  Nếu muốn, xin hãy đọc tài liệu được trích đăng dưới đây do người viết sưu tầm về để làm quà Trung Thu cho bạn nhé.

Cởi mở sẽ sống thọ hơn

Những người có cuộc sống thân thiện, hòa đồng với gia đình, xã hội sẽ giảm 50% nguy cơ chết sớm, đó là kết quả nghiên cứu của hai đại học tại Mỹ Brigham Young (bang Utah) và North Carolina (tại Chapel Hill, bang North Carolina). Kết luận này được rút ra từ quá trình tổng hợp dữ liệu liên quan đến 300.000 người và 148 công trình nghiên cứu thực hiện suốt ba thập kỷ qua.

Theo đó, “hầu hết những ai có mối quan hệ xã hội tốt sẽ sống thọ hơn 3,7 năm so với những người thụ động, sống cô độc” – trích lời giáo sư tâm lý Timothy B. Smith (Đại học Brigham Young). Ngoài ra, nghiên cứu cũng cho rằng việc có nhiều bạn sẽ có kết quả tích cực tương tự như việc bỏ hút thuốc lá. Sự cô đơn, e dè trong việc thiết lập quan hệ xã hội sẽ khiến chúng ta có tỉ lệ tử vong tương đương những ai nghiện rượu, thậm chí cao hơn chứng béo phì, lười vận động.

Tương tự, một nghiên cứu của đại học danh tiếng Carnegie Mellon (Mỹ) được thực hiện vào năm 2003 trên cơ thể một nhóm tình nguyện viên đã chỉ rõ: nhóm tình nguyện viên có mối quan hệ xã hội đời thường tốt sẽ giúp cơ thể phản ứng tốt hơn với virút cúm được tiêm vào người so với nhóm còn lại. Trước đó, Janice Kiecolt-Glaser – một giáo sư khoa tâm thần thuộc Đại học bang Ohio (Mỹ) – cũng đưa ra kết quả nghiên cứu khẳng định lại điều này, sau khi thực nghiệm trên chính nhóm sinh viên y khoa của mình. Ông cho biết các sinh viên vui vẻ, hòa đồng và nhiều bạn có hệ miễn dịch tốt hơn hẳn.

(Nguồn: CÔNG NHẬT (Theo Los Angeles Times)

Việc sống cởi mở, thoải mái để sống vui sống khỏe đâu có phân biệt tuổi già,  tuổi trẻ phải không bạn?

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 437-ORTB 852-92618)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

https://www.pinterest.com/suonglamt/

https://lh3.googleusercontent.com/IS7XlwXqJZrNLszbp0axvCgbYSSabRijHhEqOT7DkmhrEam2AeIsAxwqykXRCIQNRpyYZCujwSnh-wxD_oh619PLQcM2E7elH-tmVw=w440-h330

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw

Sương Lam mời đọc Tôi Bận Quá Trời

Thưa quý anh chị,

Trong chốn bụi hồng lao xao này, người nào cũng bận rộn trong đời sống thường nhật của mình.  Con cái than bận rộn nên không có thời giờ thăm viếng mẹ cha ngay cả khi cha mẹ còn sống huống chi là khi cha mẹ đã qua đời. Cha mẹ bận rộn vì lo chăm sóc con cháu, giúp đỡ con cái, bạn bè bận rộn vì trăm nghìn thứ chuyện nên không có thời giờ hỏi thăm nhau… Tôi bận đi làm, anh bận đi chơi, chị bận làm thơ, em bận đi học, ông bận đi gặp bác sĩ, bà bận đi chùa, đi nhà thờ v..v… v…v..  Mỗi người bận một cách khác nhau và tóm lại, ai cũng than bận hết ráo.

Bài tâm tình Tôi Bận Quá Trời hôm nay nói lên thực trạng mà chúng ta đã cảm nhận. Hy vọng những lời góp ý, khuyên bảo của quý vị thiện trí thức được giới thiệu trong bài viết hôm nay sẽ giúp bạn, giúp tôi được sống an vui dăm ba phút trong chốn bụi hồng bận rộn này.  Smile!

Tình thân,

Sương Lam

 Tôi Bận Quá Trời

https://lh3.googleusercontent.com/_BdMprT-Grgrzc7ehmVr0VKVf2Kafy1NmWDGpG5r_OmYmEnCt7RPXAmqt5waM0POryuRpvlwGYlVuWhiQGMrFrMwPlIxkYnGKOpRWA=w461-h330

Đây là bài số bốn trăm ba mươi sáu (436) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Trong cuộc sống hiện tại, hình như ai cũng than là mình bận rộn quá trời.  Người trẻ bận theo kiểu người trẻ: bận học, bận yêu, bận đi làm và bận “text trên iphone” v…v…. Người “không còn trẻ nữa” thì bận giữ cháu nội, cháu ngoại, bận đi nhà thờ, nhà chùa, bận đi họp các nhóm sinh hoạt người Việt, hội cao niên để có dịp “tám”  với bạn bè, chứ ở nhà buồn quá v..v…

Riêng người viết thì cũng bận đi chợ  nấu cơm cho phu quân và cháu nội, bận đi sinh hoạt cộng đồng, bận đi tìm tài liệu viết bài cho mục Một Cõi Thiền Nhàn của người viết ..v…  Nói tóm lại, ai cũng than bận hết ráo. Smile!

Hình như chỉ có trẻ con dưới 3 tuổi và các ông bà cụ trên 70 tuổi sống trong các viện dưỡng lão là cảm thấy mình không bận mà thôi vì việc ăn uống đã có người lo cho quý vị này rồi.

Thật tình, nếu rảnh rỗi quá, không có việc gì làm thì cũng buồn chán quá. Nhưng mà bận nhiều nhiều việc quá đôi khi cũng nổi quạu vì mệt quá!

 Khi nói đến bận rộn, những người yêu thích đọc sách sẽ không thể nào là không biết đến bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc, một bác sĩ có tâm hồn nghệ sĩ có những tác phẩm với văn phong thật là bình dị nhưng sâu sắc, đầy tính nhân bản, dễ thương, với  tập sách Thư Gửi Người Bận Rộn tập 1 phát hành năm 2005 và tập 2 phát hành năm 2012.

Nhưng ông cũng đã hướng dẫn độc giả và những người mến mộ ông tìm một chút thư nhàn trong cuộc sống bận rộn qua lời tâm tình của ông dưới đây:

https://lh3.googleusercontent.com/6v8BimsWNWDtLi6dX40L8HCdBD1T88RfzRQUPl8HGHS7FWaLaAkcPN-ILaGoOAoURO3ewWJcRpVQx101a7cKyVMn3SZ_KBtOnGCS0g=w440-h330

Làm sao tìm ra một chút thư nhàn trong cuộc sống bận rộn?

“….- Khi ta nhận ra sự hối hả đó là vô lý thì việc gì phải hối hả? Đường ray nó đã là như vậy rồi. Ta lên chuyến tàu, rồi thì cũng phải đi đến nơi. Vậy sự hối hả hay không đều do mình, chứ không phải do con tàu. Có những người hối hả vì họ lên tàu chỉ muốn mau đến đích.

Còn những người biết thư nhàn thì phải “lang thang” trên chuyến tàu đó, phải có những niềm vui ở những sân ga, bến đỗ… Bài học mà tôi được học hồi nhỏ của một văn hào Pháp là nên đi bộ để thưởng thức sâu sắc từng bước đi của mình, thưởng thức cảnh vật ở chung quanh những bước đi, mới thấy những con người, những tâm hồn, những sinh hoạt của đời sống…

Như nhà văn Sơn Nam chẳng hạn, cả đời đi bộ. Nếu ông cũng chạy xe ào ào như người khác thì ta sẽ không có Sơn Nam, hoặc một Sơn Nam khác với những bực dọc vì kẹt xe, vì bụi khói, vì xô đẩy, chen lấn. Tóm lại, cái quan trọng nhất là thái độ sống của mình, dẫn đến cách sống. Đó là một chọn lựa. Đừng chờ đợi hạnh phúc, nó sẽ chẳng bao giờ đến, mà phải biết nhận ra hạnh phúc ở đây và bây giờ.

Nguyễn Công Trứ đã bảo ta: “Tri túc tiện túc, đãi túc hà thời túc? Tri nhàn tiện nhàn, đãi nhàn hà thời nhàn?” (Biết đủ thì đủ, đợi đủ thì bao giờ mới đủ? Biết nhàn thì nhàn, đợi nhàn bao giờ mới nhàn?)…..”

(Nguồn: sưu tầm trên net – Bs Đỗ Hồng Ngọc-https://www.dohongngoc.com/…/nguoi-ban-ron-ve-hong-ngoc/ )

Người viết cũng sưu tầm được nhiều  câu danh ngôn hay hay về sự bận rộn.  Mời bạn cùng đọc với người viết nhé:

(Nguồn: Trích trong trang nhà Tự Đỉển Danh Ngôn) .

1-Sự thành công thường đến với những ai không quá bận rộn đi tìm nó.

Henry David Thoreau

2- Bận rộn không là không đủ. Kiến cũng bận rộn. Câu hỏi là: Chúng ta bận rộn vì cái gì?

Henry David Thoreau

3- Người bận rộn chẳng bao giờ khôn ngoan, và người khôn ngoan chẳng bao giờ bận rộn.

Lâm Ngữ Đường

4-Tình yêu là sự bận rộn của những kẻ nhàn rỗi, nhưng cũng là sự nhàn rỗi của những kẻ bận rộn.

Edward Bulwer Lytton

5- Cho dù bạn thành công trong sự nghiệp thế nào, bạn cũng cần luôn nhớ rằng chúng ta ở đây là để sống. Nếu bạn khiến mình lúc nào cũng bận rộn công việc, bạn chắc chắn rồi sẽ phải hối tiếc.

Jack Ma

(Nguồn : Trích trong trang nhà Tự Đỉển Danh Ngôn) .

Xin Bạn hãy tạm nghỉ ngơi dăm ba phút để ngắm những hình ảnh đẹp và thưởng thức tiếng hát trầm ấm của Từ Công Phụng qua youtube Thơ Sương Lam và Ảnh Đẹp 2 do người viết thực hiện.

Xin cám ơn những người bạn văn nghệ đáng quý của tôi góp mặt trong youtube này đã giúp tôi có những giây phút quên đi những bận rộn của cuộc đời.

https://lh3.googleusercontent.com/-aGuK4AFA9Pg/VqQKB9uMlPI/AAAAAAAA8hE/bc-jXpbhHvY/w795-h597-n/Slide31c.JPG

Thơ Sương Lam và ảnh đẹp 2- Nhạc Từ Công Phụng – YouTube

Thầy Thích Tánh Tuệ cũng khuyên chúng ta cần sống an vui, sống khỏe, đừng bận rộn ôm hoài những sân hận, để ý đến chuyện thị phi mà cần sống từ hòa, thân ái qua ý thơ dưới đây:

 

Sống An Vui

Cuộc đời ni ngắn lắm

Đừng bận lời thị phi

Thấy điều chi có ích

Lặng lẽ làm, rồi đi

 

Ai gieo mầm san sẻ

Gặt hái về yêu thương

Người gieo nhân ích kỷ

Quả chín, buồn cô đơn.

 

– Cứ ôm hoài sầu hận

Chỉ khiến mình ta đau,

Người vẫn cười hể hả

Còn ta tóc bạc màu.

 

Lá thời gian rớt vội

Tháng ngày như bóng mây

Trách chi ai lầm lỗi

Phiền chi, đời đổi thay!

 

Cuộc đời ni buồn lắm

Đừng tiết kiệm nụ cười!

Sống từ hòa, cởi mở

Đón thanh bình muôn nơi.

 

Cuộc đời này đẹp lắm!

Tiếc chi ngày đã qua

Hiện tại luôn tươi thắm

Với cõi lòng bao la..

Như Nhiên (Thích Tánh Tuệ)

https://lh3.googleusercontent.com/-xIKngjrfpPs/W6HxNT9yspI/AAAAAAACKA0/XZPZkND6kRU5IAlhpA4nUUzBvdb3iO4GwCJoC/w795-h597-n/gplus-595070371.jpg 

Chúng ta bận rộn nhiều vì chúng ta quá lo lắng trong cuộc sống. Xin mời đọc bài thơ Lo Lắng vui vui  dưới đây đê nhắc nhở chúng ta đừng bận rộn lo lắng nữa..

Lo Lắng

Có hai chuyện phải lo lắng:
Hoặc là bạn khỏe mạnh hoặc bạn bị đau.

Nếu khỏe mạnh, thì chẳng có gì phải lo lắng
Nếu bị đau, thì có hai điều phải lo lắng:
Hoặc sẽ được bình phục hoặc sẽ chết.

Nếu đưọc bình phục, thì chẳng có gì phải lo lắng.
Nếu bị chết, thì có hai điều phải lo lắng.
Hoặc lên thiên đàng hoặc xuống địa ngục.

Nếu lên thiên đàng, thì chẳng có gì phải lo lắng.
Nếu xuống địa ngục, thì sẽ bận tíu tít bắt tay bạn bè cũ,
còn thì giờ đâu nữa mà lo với lắng…

Thế thì tại sao bạn phải lo???”

(Nguồn: Sưu tầm trên net)

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 436-ORTB 851- 92018)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

https://www.pinterest.com/suonglamt/

https://lh3.googleusercontent.com/-JkC12H9xyLs/WnESshJY6CI/AAAAAAAB1ak/SoQuCSBoy_oZE2miIZI0s6mzE-r54gh7QCJoC/w795-h795-n/cuoi%2B1.jpg

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw