Sương Lam mời đọc Niềm Vui Ngày Giáng Sinh 2016

Thưa quý anh chị,

Ngày Giáng Sinh dù đã qua rồi nhưng dư âm vẫn còn đấy. Gia đình người viết vẫn trang hoàng cây Noel và đèn đóm sáng trưng ở sân trước nhà để chung vui Giáng Sinh với các ông bà bạn hàng xóm cho vui từ mấy chục năm nay rồi, dù người viết là Phật Tử.   Smile!

Niềm vui xum họp gia đinh trong mùa Giáng Sinh đâu phải của riêng ai. Thật tình, người viết thấy nhà mình ấm cúng hơn, vui mắt hơn khi có cây giáng sinh trong nhà vì cô cháu nội Mya của người viết thích nhìn những gói quà nho nhỏ được chưng dưới gốc cây. Quà Giáng Sinh ở nhà người viết  chỉ được trao tặng cho các con cháu trẻ tuổi mà thôi, còn người lớn thì “miễn lễ”, chỉ có mục ăn uống trong đêm xum họp gia đình mà thôi cho “ tiện việc sổ sách”.

Tiệc Giáng Sinh năm nay ở nhà người viết đặc biệt hơn vì có sự hiện diện của cô cháu từ Spain sang viếng thăm thân nhân gia đình họ Nguyễn Hữu của người viết đang sống ở Portland, Oregon nên có nhiều mục đặc biệt hơn.

Niềm vui cần được được chia xẻ để mọi người cùng được vui trong mùa Giáng Sinh. Vì thế người viết xin chia xẻ tâm tình này đến các bạn. Hy vọng quý bạn sẽ vui lòng đón nhận và chung vui với người viết.  Smile!

Sương Lam

Niềm Vui Ngày Giáng Sinh 2016

Inline image 2

Đây là bài số ba trăm năm mươi ba (353) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Chủ Nhật vừa qua là ngày Giáng Sinh.  Mọi người mọi nơi hân hoan chào đón Chúa sinh ra đời.  Người viết tuy là một Phật tử nhưng vẫn luôn luôn chia sẻ niềm vui ngày Giáng Sinh với bạn bè thân hữu Công Giáo của tôi vì đối với tôi, Chúa giáng trần hay là Phật đản sinh đều đem tin vui  đến cho tất cả mọi người, trong đó có tôi.  Tôi vẫn nghĩ thế!

“Con của Phật hoặc là con của Chúa

Đều tin rằng có một Đấng Toàn Năng

Dạy con người phải luôn nghĩ nhớ rằng:

“Sống đạo đức, từ bi và bác ái”

(Thơ Sương Lam)

Tôi lắng nghe những bài thánh ca đêm Noel với sự trân trọng, tôi thấy lòng mình lắng đọng lại khi ngắm nhìn tuyết trắng rơi rơi vào đêm Giáng Sinh và tôi chia sẻ niềm vui với trẻ thơ khi nhìn những Papa Noel hay Santa Claus áo thụng đỏ, bụng bự, râu trắng vai quảy túi quà đi phân phát cho các em bé.

Tình thương yêu quý mến nhau đâu có phân biệt tôn giáo, phải không Bạn?  Chúng ta đến với nhau với trái tim tình cảm, với nụ cười thân mến, với sự tôn trọng lẫn nhau. Bạn đồng ý chứ?

Năm nay gia đình người viết lại có thêm niềm vui chào đón cô cháu gái từ Spain đến chung vui xum họp vớí gia đình chúng tôi và toàn thể thân nhân họ Nguyễn Hữu đang sống tại Porland, Oregon.  Không có niềm vui nào bằng niềm vui xum họp gia đình.  Chúng ta gặp nhau trên cõi đời này không phải là một chuyện tình cờ mà do một duyên nghiệp nào đó trong quá khứ, nhất là  đối với những người thân trong gia đình.  Có một cái gì thiêng liêng vô hình kết nối tình cảm thương mến nhau giữ những người cùng một huyết thống, phải không Bạn?

Tin vui hay tin buồn của bạn bè trong xã hội tuy cũng làm bạn quan tâm đến, nhưng với người thân trong gia đình, tình cảm thương yêu đó càng sâu đậm, càng nồng ấm hơn nhiều.  Bạn có đồng ý với tôi chăng?

Những người thân trong gia đình luôn hiểu ý bạn thích gì và bạn không thích gì? Cô em dâu của tôi biết rằng tôi thích ăn món bún suông của miền Nam nên cô thường nấu món bún suông này góp phần ăn potluck mỗi khi có họp mặt ăn uống ở nhà người viết, dù cô là dân Huế chính cống.  Có thể là vì phu quân của cô tức là cậu em trai của tôi, là người miền Nam thích ăn bún suông nấu theo kiểu miền Nam, nên cô thường nấu cho phu quân ăn chăng? Và cũng nhờ thế, tôi được “ăn ké” món ngon này.

Người viết có nhiều bạn bè đủ miền Bắc, Trung, Nam và là người có “lộc ăn” nên thường được bạn bè mời ăn nhiều món ngon đặc biệt ba miền Bắc, Trung, Nam của Việt Nam ngày xưa và bây giờ.  Mỗi miền có món đặc biệt ngon “hết xẩy con cào cào”.  ‘Món ngon nhớ đời’ là thế!  Smile!

Bún suông là gì?

Inline image 1

Bún suông còn được gọi là bún đuông. Món ăn có xuất xứ từ Trà Vinh. Sở dĩ món ăn này có tên gọi như vậy là xuất phát từ chả tôm vừa tươi ngon và mềm mịn được tạo hình như những con đuông. Sự hấp dẫn của món này chính là nước lèo mang đậm chất Trà Vinh. Nước lèo không trong mà có màu nâu đậm, bởi được thêm một ít me và tương hạt vừa tạo nên vị ngọt thanh lại vừa thoang thoảng hương thơm của tương rất hấp dẫn.

(Nguồn: Trích trong Wikipedia)

Ngon tuyệt!  Bạn ạ! Ở Portland không có nhà hàng nào bán món bún suông nổi tiếng một thời ở nhà hàng Thanh Thế của một Sàigòn ngày cũ cả. Bởi thế, muốn ăn những “món ngon quê mẹ” này, bạn chỉ có thể nấu theo kiểu “homemade” ở nhà mà thôi vì thú thật, không phải nhà hàng nào cũng có đầy đủ thức ăn theo khẩu vị Việt Nam đúng theo ý của bạn đâu nhé!  Tôi bảo đảm chắc chắn với bạn rằng: “Không ai nấu tô canh chua, kho cá kho tộ, kho mắm và rau ngon như Mẹ của chúng ta cả vì Mẹ là người hiểu ý ta ăn mặn ngọt như thế nào mà nêm nếm theo khẩu vị của ta và những món ăn ấy đã theo ta suốt cả đời từ lúc tấm bé cho đến lúc lớn khôn.”

Hơn thế nữa, Mẹ đã hết tâm tư, tình cảm thương yêu vào tô canh mẻ cá đó khi kho cá nấu canh cho chồng, cho con thì làm sao không ngon cho được! Có nhà hàng nào nêm nếm được những gia vị tình cảm yêu thương tha thiết đó cho ta, phải không bạn?

 

Trở lại niềm vui ngày Lễ Giáng Sinh.  Năm nay gia đình tôi có một buổi tiệc Giáng Sinh thật là vui, thật ấm tình gia đình.  Người ở xa tặng người ở Portland những món quà độc đáo từ miền Spain xa xôi và người ở Portland, Oregon nước Mỹ tặng người ở xa những mỹ phẩm được sản xuất ngay tại xứ Mỹ.  Tình cảm gói ghém trong món quà từ miền xa mang một ý nghĩa đặc biệt “của một đồng, công một vạn” vì đã vượt bao nhiêu là dặm trường, bao nhiêu là công sức chọn lựa, bao nhiêu là thời gian chờ đợi ở phi trường để được trao tặng cho người thân của mình.  Xin cám ơn cô cháu gái Thùy Nhân hiền hòa dễ thương đã đem niềm vui từ Spain đến với các thân nhân đang sống ở Portland, Oregon.   Chúng tôi ai cũng cười vui vẻ, ai cũng có những niềm vui.

Inline image 3

“…Có những niềm vui, mỉm cười sảng khoái:
Thấy kẻ thân yêu, được sống an bình,
Giữa cuộc trần ai, đau khổ sinh linh
Thân tâm tĩnh lạc, an vui, hạnh phúc…”

(Thơ Sương Lam- Có những niềm vui)

Từ niềm vui cá nhân mình, người viết lan man nghĩ đến những người khác không có hay đang cần những tình cảm thân thương của một mái ấm gia đình.  Họ là ai? Họ là những trẻ mồ côi trong các cô nhi viện, họ là những người già sống cô đơn trong viện dưỡng lão, là những kẻ vô gia cư sống lang thang ngoài đường phố hay dưới gầm cầu, là những chiến sĩ đang phục vụ nơi chiến trường v..v…

Một lần thăm viếng, một lá thư thăm hỏi, một chút quà nho nhỏ, một chút tài vật tượng trưng  gửi đến những kẻ đáng thương này chắc chắn sẽ làm ấm lòng họ, bạn nhỉ?  Người viết năm nào cũng cố gắng làm những chuyện nho nhỏ cho vui người vui mình trong mùa của yêu thương nhân ái này và chắc chắn cũng có nhiều bạn đã làm như thế.

Người viết xin mời bạn cùng đọc một bài viết hay hay do người viết sưu tầm đem về đây để đọc  trong mùa Giáng Sinh năm nay, bạn nhé.

LÀM VIỆC TỐT KHÔNG CẦN BÁO ĐÁP

 

Một người phụ nữ mù bắt taxi tới một tòa nhà. Lúc đến nơi, đồng hồ hiển thị số tiền là 100 ngàn đồng. Tài xế taxi dẫn cô vào chỗ an toàn rồi nói: “Tôi không thu tiền của cô, bởi vì so với cô thì việc kiếm tiền của tôi chắc là dễ dàng hơn”.

Vừa đúng lúc này, từ trong khu cư xá, người đàn ông có dáng vẻ của một ông chủ đi ra. Ông cũng lên chiếc xe taxi đó rồi đi. Trên đường, hai người đàn ông vui vẻ chuyện trò cùng nhau. Khi xuống xe, đồng hồ hiển thị số tiền là 100 ngàn đồng nhưng người đàn ông lấy ra số tiền 200 ngàn và nói: “Tiền này bao gồm cả số tiền của người phụ nữ lúc nãy. Tôi cũng không phải vĩ đại gì, nhưng chắc là việc kiếm tiền cũng dễ dàng hơn cậu một chút, hy vọng cậu có thể tiếp tục làm việc tốt!”.

Một câu chuyện về lòng tốt khác đáng để mọi người đọc qua:

Vào đêm bão tuyết ở Texas, nước Mỹ, chàng trai tên Kress đi ô tô và bị mắc kẹt tại khu bão tuyết. Anh ta vô cùng lo lắng, nhưng đúng lúc ấy, một người đàn ông đi qua thấy được tình cảnh này, liền không nói năng gì mà dùng ngựa của mình kéo ô tô của Kress về thị trấn nhỏ. Sau đó, Kress cảm kích và lấy ra rất nhiều tiền đưa cho người đàn ông này để tỏ lòng biết ơn. Song, ông ta nói: “Tôi giúp cậu không cần báo đáp, tôi chỉ mong cậu hứa với tôi một điều, lúc gặp người khác khó khăn phải hết lòng giúp đỡ họ”.

Vì thế sau này, Kress luôn chủ động giúp đỡ rất nhiều người. Hơn nữa mỗi lần giúp ai đó, anh ta lại nhắc lại câu mà người đàn ông đó đã nói với mình. Nhiều năm sau, khi Kress đột nhiên bị mắc kẹt trong trận lũ quét trên hòn đảo, một nam thanh niên đã liều mình cứu sống anh. Lúc Kress cảm ơn thanh niên kia, không ngờ cậu ta cũng nói một câu giống y như câu mà Kress đã nói vô số lần: “Tôi giúp ông không cần báo đáp nhưng muốn ông hứa…”.

Kress cảm thấy thật ấm áp và thầm nghĩ: “Hóa ra, mình đã tặng tình yêu thương cho nhiều người và cuối cùng nó đã thông qua cậu thanh niên này mà trả lại. Những việc tốt mà mình đã làm trong cuộc đời, cuối cùng mình cũng sẽ được nhận lại mọi thứ”.

Nếu bạn có may mắn đọc được lời hứa này, xin vui lòng chuyển tiếp tới bạn bè và người thân của mình. Tôi tin rằng có rất nhiều người cần sự giúp đỡ của chúng ta và chính nghĩa sẽ được lan truyền, bởi vì suy cho cùng việc tốt, việc thiện mà mọi người làm ở hiện tại cũng vì tương lai của bản thân.

“Làm việc tốt không cần báo đáp, chỉ cần bạn hứa với tôi rằng nếu gặp người khác khó khăn hãy hết lòng giúp đỡ họ”.

Hy vọng rằng bạn cũng hoàn thành được lời hứa này và lại chuyển tiếp nó cho người tiếp theo nhé!

(Nguồn: Sưu tầm trên internet- Không thấy đề tên tác giả-Xin cám ơn tác giả bài viết này)

Người viết cũng xin mượn các vần thơ dưới đây để làm kết luận cho bài tâm tình hôm nay, bạn nhé:

Quen hay lạ vẫn nụ cười cởi mở

Đưa bàn tay nắm lấy một bàn tay

Trao cho nhau lời chúc tốt đẹp này:

“Chúc tất cả được bình an dưới thế”

 (Thơ Sương Lam)

Inline image 5

Mời bạn xemYoutube đốt đèn Noel mới nhất năm 2016 hay lạ dưới đây:

 Youtube CHUC MUNG GIANG SINH

 

Xin chúc quý bạn có được những phút giây vui vẻ với những ngưòi thân trong gia đinh trong mùa Giáng Sinh và Một Năm Mới An Khang Thịnh Vượng nhé.

Merry Christmas and Happy New Year

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

 

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN352-ORTB 762-122816)

 

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/+SuongLamPortland/posts

Inline image 4

 

Sương Lam mời đọc Portland Tháng 12 Có Gì Lạ Không Em

Inline image 1ĐHVKyahoogroup <DaiHocVanKhoaSG@yahoogroups.com>,
“banbeqghc@yahoogroups.com” <banbeqghc@yahoogroups.com>,
“huongxuan2016@googlegroups.com” <huongxuan2016@googlegroups.com>,
“CoGaiViet@yahoogroups.com” <CoGaiViet@yahoogroups.com>,
HueDiepChi <huediepchi@googlegroups.com>,
eGroups THDL <thdl@yahoogroups.com>,
ThiềnNhànSươngLamGroup <thin-nhn@googlegroups.com>,
“NhomBaBa@yahoogroups.com” <NhomBaBa@yahoogroups.com>,
“hoicaonienor@googlegroups.com” <hoicaonienor@googlegroups.com>,
Doan Kim Bang <orthoibao@hotmail.com>,
oregonnewpapers <oregonnewspaper@gmail.com>

 

Thưa quý anh chị,

Quý thân hữu ở những vùng nắng ấm thường mơ ước sẽ được ngắm cảnh tuyết rơi trắng xoá trong không gian vắng lạnh vào mùa Giáng Sinh đẹp như đã nhìn thấy trên những thiệp chúc Giáng Sinh.

Người viết ở Portland đã bao nhiêu lần ngắm tuyết rơi nên thấy tuyết rơi đẹp lắm đấy.

Nhưng.. .. Chữ Nhưng này mới quan trọng  vì là khi tuyết tan thì  đường xá không đẹp tí nào. Nhiều khi nhiệt độ quá  lạnh và có cơn mưa xuống sẽ trở thành đông đá, chạy xe rất nguy hiểm vì đường trơn trợt.  Smile!

Xin mời bạn đọc tâm tình về mùa tuyết tháng 12 năm nay tại Portland, Oregon cho vui nhé.

Sương Lam

 Portland Tháng 12 Có Gì Lạ Không Em

Inline image 1

Đây là bài số ba trăm năm mươi hai (352) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Nhìn vào tựa đề bài viết kỳ này, chắc chắn là quý độc giả mục Một Cõi Thiền Nhàn của người viết trong ORTB sẽ la ầm lên: “Sao lại không? Portland tháng 12 năm nay có tuyết và trời lạnh cả tuần lễ.  Chúng tôi đi làm, đi học, đi chợ v..v… lái xe sợ muốn chết đây nè!”

Quả thật là thế! Năm nay Portland có tuyết hơi sớm và lạnh quá trời. Trời lạnh bắt đầu từ thứ tư 12-7-16 tuần rồi và đài khí tượng thông báo sẽ có tuyết ngày hôm sau nên các nhân viên phụ trách Nhóm Sinh Hoạt Người Việt ở đường Powell vội vàng kêu đìện thoại cho quý lão trượng và lão bà bà của Nhóm không đi họp ngày thứ năm như thường lệ, để bảo vệ sức khỏe và an ninh cho quý bô lão. Mừng quá! Cám ơn cô Cang và cô Messisa nhé.  Smile!

Quả nhiên, ngày thứ năm là tuyết rơi trắng xóa đầy đướng. Học trò con nít thì khoái nhìn thấy tuyết, chứ cha mẹ, ông bà thì sợ con cháu của mình đi học về trong trời tuyết lạnh biết có sao không?

Trời vẫn lạnh dưới không độ C (dưới 32 độ C). Phu quân người viết vội hái hết hồng mềm tính để dành chín cây ăn cho ngon vì sợ rằng trái hồng sẽ bị chín luộc đông đá như đã bị một lần trước đây. Chàng chừa lại một số hồng dòn trên cao để dành cho chim ăn như mọi năm.

Mấy ngày kế tiếp, trời đổ tuyết càng lúc càng nhiều và nhiệt độ bên ngoài càng lúc càng lạnh.  Ngồi bên song cửa nhìn tuyết rơi bay bay trong không gian vắng lạnh thì đẹp lắm.  Người viết xúc cảnh sinh tình viết vội mấy vần thơ dưới đây:

Bên Song Cửa Nhìn Tuyết Đổ

Bên song cửa nhìn tuyết rơi nhè nhẹ

Từ trên trời bông tuyết trắng bay bay

Chẳng bao lâu bông tuyết trắng phủ đầy

Trên vườn cỏ, trên khóm hoa, khu phố

 

Nghe đâu đấy lời kinh buồn phổ độ

Cho kiếp người nay hợp lại mai tan

Như tuyết kia, như hoa nọ sẽ tàn

Khi nắng đến, khi mưa về! Tan tác!

……

(Thơ Sương Lam)

Nhưng những người “không còn trẻ nữa” như bạn, như tôi đi ra ngoài trời tuyết phải cẩn thận nhé vì dễ bị trợt té thì mệt lắm đấy.

Thế mà thứ năm 12-15-2016 vừa qua, vợ chồng người viết lại lấy hết can đảm lái xe từ nhà đến Gold Garden Restaurant ở tận SE 122 Ave để dự tiệc chiêu đãi tất niên mừng sinh nhật 15 năm thành lập ORTB vì chúng tôi không muốn phụ lòng thương mến của ông chủ nhiệm Nguyễn Quang Trung và ông chủ bút Đoàn Kim Bảng. Úi chào! “Đường đi khó không phải vì ngăn sông cách núi” mà “Khó vì tuyết vẫn chưa tan!”  Smile!

Mời xem youtube  Cảnh tuyết trên đường đi dư tiệc tất niên 2016 của ORTB

Youtube Portland Tháng 12 Có Gì Lạ Không Em

Trên đường đi, đôi lúc phu quân muốn quay xe về vì đường trơn trợt bởi đông đá.  Nhưng nghĩ đến cảm tình của những người mà người viết trót quý mến, thôi thì phải ráng mà đi mà trong lòng hồi hộp quá trời!  Đến nhà hàng, người viết thấy đông đủ những người bạn văn nghệ thân quen: BS NĐ Quang Hoàng, nhà thơ Hàn Thiên Lương, nhà thơ Ngọc Bội, nhà thơ Tâm Nguyên, nhà văn Hà Bắc, họa sĩ Lê Văn Hưởng. họa sĩ Nhớ Nguyễn v..v… và các thân hữu khác như bác Đông, bác Duyên, bác Sĩ,  chú Hà Tịnh, chú Bình và các phu nhân khác nữa.

Thế là tay bắt mặt mừng, thế là đôi lời tâm tình, chuyện vắn chuyện dài về sự thành lập và sống còn của tờ báo sau 15 năm qua kể từ ngày 6 tháng 4 năm 2002. Tờ báo được thành lập từ hoài bảo muốn gìn giữ một chút gì tình tự dân tộc Việt Nam, từ ý nguyện phải làm một cái gì đó hay đẹp cho cộng đồng, là tiếng nói của người dân Việt Nam yêu chuộng tự do nơi hải ngoại v..v… mặc dầu những người sáng lập tờ báo ORTB khởi đầu chưa biết gì về kỹ thuật, về kinh nghiệm làm báo nơi xứ Mỹ.  Đó là lời tâm tình chân thật của ông chủ nhiệm Nguyễn Quang Trung và chủ bút  Đoàn Kim Bảng của ORTB trong buổi tiệc hôm nay.

Thế rồi tờ báo đầu tiên được cắt dán, ráp nồi lại theo hình thức một tờ báo tường ra mắt ngày 6 tháng 4 năm 2002. Qua thời gian, qua kinh nghiệm, qua ý chí mạnh mẻ của ban biên tập, qua sự cộng tác thiện nguyện của các văn nhân thi sĩ, qua sự ủng hộ của các chủ nhân các cơ sở thương mại,  đặc biệt là BS Nguyễn Đức Quang Hoàng, chủ nhân Columbia Medical Clinic và nhất là qua sự thương yêu của các độc giả mà tờ Oregon Thời Báo sống mạnh, sống khỏe cho đến ngày hôm nay với hình thức đẹp, nội dung phong phú, xứng đáng là tờ báo có giá trị văn học nghệ thuật tại Portland, Oregon.  Smile!

Inline image 2

Như đã bao lần người viết tâm tình với độc giả ORTB, làm thơ viết văn đối với người viết chỉ là một niềm vui tinh thần thanh nhã sau những giờ phút lo xong việc gia đình, cơm nước cho chồng con, cho cháu nội mà thôi. Vì thế, đối với những nhà thơ, nhà văn ở Portland, Oregon hay ở những nơi khác, người viết xin đứng “khép nép” một bên.

Tuy nhiên, người viết cũng đã cố gắng góp mặt, góp lời với bạn bè văn nghệ của Oregon Thời Báo kể từ năm 2002, bắt đầu là những bài thơ tình cảm xuất hiện ở trang Vườn  Thơ ORTB và những bài ký sự, phiếm luận vui vui (gần hơn 200 bài thơ và bài viết),  Cũng nhiều nhỉ?  Smile!

Người viết chính thức phụ trách mục Một Cõi Thiền Nhàn trên ORTB vào tháng 9 năm 2009 với “nụ cười duyên dáng” xuất hiện trên trang 35  (trang này dễ nhớ  con số thật) sau trang Vườn Thơ.  Cũng từ đấy, người viết chỉ làm thơ lai rai cho vui mà thôi vì để chuyên tâm viết bài cho mục MCTN.

Thú thật, nhiều khi phải thức khuya viết bài mệt thật, nên cũng muốn nghỉ ngơi cho khỏe nhưng vì cảm tình với ban biên tập và độc giả ORTB đã có lòng thương mến người viết, nên “con tằm vẫn phải nhả tơ” cho đến ngày hôm nay, người viết đã viết được 352 bài viết rồi kể từ tháng 9 năm 2009. Kể cũng vui vui! Còn thì Qué sera! Sera!

Tạ ơn Trời Phật vẫn còn ban cho người viết chút sức khỏe và chút tài mọn để người viết còn có thể  tiếp tục tâm tình với quý  thân hữu và quý  độc giả ORTTB.  Smile!

Làm “văn nghệ văn gừng” cũng có nhiều niềm vui nho nhỏ khi người viết “được” hay “bị” nhận diện bởi những độc giả thích đọc mục MCTN của tôi trên ORTB, dù tôi chưa được hân hạnh quen  biết với quý độc giả này, trong lúc  tôi đi sinh hoạt cộng đồng hay khi tôi đi chợ Việt Nam ở Portland.  Hỏi ra mới biết, họ nhận ra tôi vì “cái miệng ưa cười” của tôi. Thì  ra, nụ cười cũng “ăn tiền” lắm đấy, bạn ạ!  Nụ cười làm cho người khác nhớ đến bạn dễ dàng hơn, làm người khác có cảm tình với bạn hơn là thấy cái mặt “chù ụ, nhăn nhó, khó ưa”.  Bạn đồng ý chứ?  Tuy nhiên, bạn cũng nên biết lúc nào cần “tung chiêu” nụ cười ra nhé, chứ đừng lúc nào cũng nhăn răng cười thì sẽ bị cụ Nguyễn Văn Vĩnh rầy rà như trong bài viết “Gì Cũng Cười” của cụ nhé. Nguy lắm đấy!

Các văn nhân, thi sĩ, họa sĩ, thân hữu, có mặt trong buổi tiệc lần lượt được mời lên để  “tâm tình nghệ sĩ” hay để đề nghị thêm những thay đổi giúp cho ORTB  ngày một tốt đẹp hơn về hình thức lẫn nội dung.

Xin cám ơn Nhóm Chủ trương ORTB đã tạo cơ hội cho chúng tôi được gặp nhau trong tình thân ái.

Xin chúc ORTB sống vui, sống vững, sống mạnh để đồng hương Việt Nam tại Portland và những vùng phụ cận có được niềm vui cuối tuần với tờ ORTB trên tay.

Để đáp ứng tấm chân tình của các cộng sự viên, sự hổ trợ tích cực của các cơ sở thương mại, hội đoàn, tôn giáo, sự hưởng ứng của đồng hương Vìệt Nam tại Oregon, ban biên tập ORTB sẽ phát hành Giai Phẩm Xuân Đinh Dậu 2017 vào hạ tuần tháng 1 năm 2017 trong niềm vui  chào mừng 15 năm ORTB hoạt động tại Portland (2002-2017).  Ban chủ trương rất mong nhận được giúp đỡ của quý cơ sở thương mại và sự hưởng ứng của các văn, thi, hoạ sĩ, bình luận gia để Giai Phẩm Xuân ORTB 2017 thêm xinh đẹp mỹ miều. Mong thay!

Inline image 1

Mọi đóng góp bài vỡ xin gửi về toà soạn ORTB trước ngày 1-1-2017. Nhớ nhé!

Riêng người viết đã làm xong “bổn phận công dân” gửi bài về toà soạn ORTB rồi. Mừng thay! Bạn nhớ đón đọc bài viết của tôi nhé! Xin cám ơn trước. Smile!

Ngày Giáng Sinh và Năm Mới 2017 sắp đến rồi.  Xin Ơn Trên ban  phúc lành “Bình An Dưới Thế Cho Người Thiện Tâm” với lời cầu nguyện của người viết được diễn đạt qua bài thơ dưới đây:

 Bình An Dưới Thế Cho Người Thiện Tâm

Con của Phật hoặc là con của Chúa

Đều tin rằng có một Đấng Toàn Năng

Dạy con người phải luôn nghĩ nhớ rằng:

“Sống đạo đức, từ bi và bác ái”

 

Hãy cố gắng tránh việc làm sai trái

Hại bản thân, hại xã hội, nhân quần

Cuộc đời là một bể khổ trầm luân

Gieo chi nữa những đau thương, oán hận!

 

Nụ cười đẹp quí hơn dòng lệ ngấn

Khi sinh ra ta khóc, mẹ cha cười

Hãy thương yêu, trao đổi nụ cười tươi

Thì trần thế là thiên đường hạnh phúc!

 

Tham Sân Si đã tạo nên tù ngục

Nhốt con người trong sợ hãi lo âu

Chữ được thua đã tạo mối ưu sầu

Ta không thể sống cuộc đời thanh thản!

 

Tâm an lạc khi ta không hờn oán

Trí an nhiên khi dứt mọi ưu phiền

Thân an nhàn như sống cõi thần tiên

Khi ta biết sống an vui thường lạc!

 

Lời Chúa, Phật như suối từ ngọt mát

Chúa giáng trần hay là Phật đản sinh

Để dạy ta sống với một chữ Tình:

“Tình Nhân Loại với Thiện Tâm sẵn có”

 

Chữ Phúc Đức chúng ta đều hiểu rõ

Khi con người sống đạo đức thiện tâm

Thì phúc duyên là dòng nước chảy ngầm

Mang an lạc, thiện lành cho ta đó!

Sương Lam

 Merry Christmas and Happy New Year

Inline image 2

Kình mời thưởng thức một youtube về Giáng Sinh và Năm Mới dưới đây  cho vui nhé.

We Wish You A Merry Christmas and A Happy New Year 2017

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN352-ORTB761-122116))

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/+SuongLamPortland/posts

Sương Lam kính chúc Christmas 2016 và New Year 2017

ĐHVKyahoogroup <DaiHocVanKhoaSG@yahoogroups.com>,
“banbeqghc@yahoogroups.com” <banbeqghc@yahoogroups.com>,
“huongxuan2016@googlegroups.com” <huongxuan2016@googlegroups.com>,
“CoGaiViet@yahoogroups.com” <CoGaiViet@yahoogroups.com>,
HueDiepChi <huediepchi@googlegroups.com>,
eGroups THDL <thdl@yahoogroups.com>,
ThiềnNhànSươngLamGroup <thin-nhn@googlegroups.com>,
“NhomBaBa@yahoogroups.com” <NhomBaBa@yahoogroups.com>,
“hoicaonienor@googlegroups.com” <HoiCaoNienOR@googlegroups.com>,
Doan Kim Bang <orthoibao@hotmail.com>,
oregonnewpapers <oregonnewspaper@gmail.com>,

Sau Nguyen TS4 <saunguyen66@gmail.com>,

 

Inline image 1

Thưa quý vị,

Nhân mùa Giáng Sinh và Năm Mới sắp đến, Sương Lam xin kính chúc:

* Quý vị Giáo sư,

* Quý vị niên trưởng,

*  Quý thân hữu cõi thật, cõi ảo,

*  Ban Biên Tập, các cộng sự viên và Quý độc giả của Oregon Thời  Báo

*Quý đồng môn QGHC,

*  Những người thân yêu trong gia đình của Sương Lam:

Nhiều sức khỏe, thân an trí lạc, vạn sự cát tường

trong mùa Giáng Sinh và trong Năm Mới sắp đến. Smile!

Merry Christmas and Happy New Year

 Xin click vào link youtube dưới đây để nghe xem ảnh thơ có nhạc của SL.

  Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/+SuongLamPortland/posts

Con Người Và Cuộc Đời

Thưa quý anh chị,

Ở tuổi thư sinh, chúng ta thường ôm ấp  nhiều lý tưởng, hoài bảo phục vụ quê hương, nhân quần xã hội. Tuy nhiên lý tưởng, hoài bảo đó, qua thời gian, đôi khi không được thực hiện trọn vẹn vì nhiều lý do.

Hy vọng rằng những lời tâm tình về Con Người và Cuộc Đời của người viết dưới đây cũng là lời tâm tình của một số bạn hữu của Sương Lam vì trái tim tình cảm của chúng ta vẫn còn biết rung động và thương yêu những gì mà lương tâm của ta cho rằng là đúng.

Chúc an vui và sức khỏe đến các bạn hữu thân mến của người viết.

Sương Lam

Con Người Và Cuộc Đời

Đây là bài thứ hai trăm tám mươi tám (288) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Ngày xưa khi còn trẻ, dù là phụ nữ “chân yếu tay mềm”, tôi cũng có nhiều lý tưởng, nghĩ mình là “vô địch thiên hạ”, là “trung tâm của vũ trụ”,  có thể phục vụ cho nhân loại bằng con tim trí óc của mình, có thể giải quyết mọi vấn đề một cách nhanh chóng, hợp lý.

Khi ra trường HVQGHC năm 1967, với hoài bảo phục vụ cho đồng bào với những gì học hỏi được nơi nhà trường, tôi thấy những vị chỉ huy cao cấp của tôi nơi tôi làm việc sao mà lề mề, tôn trọng nguyên tắc hành chánh quá, tôi đã phải thốt lên “Xin quí vị hãy để cho bọn trẻ chúng tôi tiến lên và làm cho quí vị xem.”   Tôi đã làm việc một cách hăng say quên cả giờ giấc, nhiều khi đem cả hồ sơ về nhà để giải quyết cho kịp thời, nhanh chóng để cho hồ sơ không bị ối đọng trên bàn viết của tôi vì nếu một ngày tôi chậm trể trong công việc là sẽ có hàng trăm người dân khốn khổ, thêm một ngày phải chờ đợi sự trợ cấp giúp đở của chính phủ.

Tôi thường nghĩ rằng: trong bất cứ hoàn cảnh nào,  triều đại nào, chính thể nào, người dân vẫn là người đáng thương nhất, đáng được giúp đỡ nhất khi họ cần được giúp đỡ, đó mới là công đạo, là hợp với ý trời, mà những kẻ sĩ như chúng tôi phải tri hành. Trong ý nghĩ đó, tôi đã cố gắng làm việc sao cho không thẹn với lương tâm chức nghiệp của một người đã được đào tạo ra để phục vụ cho dân, cho nước.  Tôi nghĩ thế!

Tuy nhiên cuộc đời đã dạy cho tôi biết rằng đôi khi lý tưởng, hoài bảo  tốt đẹp đó không thể thực hiện được, vì lắm lúc “mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên”,  vì “một con én không thể làm nên mùa Xuân” và vì cơ trời vận nước.

Con người ai cũng có cái tâm tốt và cái tâm xấu luôn luôn tranh chấp nhau.  Nếu cái tâm tốt thắng thế thì thiên hạ thái bình, nhưng nếu cái tâm xấu thắng thế thì tất sinh chiến tranh loạn lạc.  Cái tâm tham, sân si, đã làm con người sống trong cảnh khổ triền miên.

Ngày nay trải qua bao nhiêu đau khổ sau một cuộc đổi đời, tai nghe mắt thấy những khổ đau của nhân loại vì thiên tai địa hoại, vì chiến tranh, vì nghèo đói, tôi cảm nhận rằng nếu con người bớt đi tham, sân, si thì thế giới sẽ hòa bình an lạc, nếu con người biết yêu thương nhau thì trần gian sẽ là thiên đường hạnh phúc.

Nhưng tôi làm được gì khi tôi chỉ là một con người bé nhỏ trong cái thế giới mênh mông, rộng lớn này.  May mắn thay, tôi còn được một chút lòng tin rằng con người ai cũng có cái thiện tâm vì “Nhân chi sơ, tính bổn thiện”.  Con người có cái “ tâm ác”  đôi khi vì hoàn cảnh xã hội đang sống  trợ duyên cho “cái ác” xuất hiện, nhưng nếu được giáo dục tốt, ngăn ngừa, sửa chữa  thì cái “thiện tâm”  kia  xuất hiện trở lại.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, thoáng chốc mà tôi đã đến cái “tuổi không còn trẻ nữa”.  Những hăng say nồng nhiệt của thời tuổi trẻ bây giờ hình như giảm bớt đi và tôi có một cái nhìn thận trọng hơn với mọi sự việc trên đời nhưng trái tim tôi vẫn còn biết rung động với những tình cảm ngọt ngào, thiêng liêng phát xuất từ những con tim của những con người chân chính.

Tôi vẫn yêu thơ thích nhạc, tôi vẫn thấy buồn man mác khi mùa Thu đến, và vui tươi sống động lúc Xuân sang. Tôi vẫn thấy xúc động trước một sự bất công hay thấy ai đó bị ngược đãi, kỳ thị.  Tôi thích đọc sách, nghiên cứu những phương thức đem đến cho mình sức khỏe lành mạnh và làm thế nào để có một tinh thần an vui, tĩnh lặng, nhưng cũng không quên học hỏi thêm những kiến thức tiến bộ của khoa học kỹ thuật vì tôi vẫn thường nghĩ: “học như thuyền đi nước ngược, không tiến ắt phải lùi” và việc học không lúc nào muộn cả ở bất cứ tuổi nào.   Lý tưởng phục vụ cho tha nhân của tôi vẫn còn đó nhưng được thực hiện dưới một hình thức nhẹ nhàng hơn qua thơ văn, qua những chia sẻ những kiến thức mà tôi lảnh hội được từ sách vỡ, bạn bè, qua những tình cảm thân ái trao gửi cho nhau.  Tôi thường quan niệm rằng: Nếu bạn không làm được việc gì lớn lao có ích lợi cho đồng bào, tổ quốc thì ít nhất bạn cũng không nên làm gì để hại ai cả,  bạn cần phải  sống và làm những gì không trái với  lương tâm của mình như thế cũng tốt rồi.” Bạn có đồng ý với tôi chăng?

Một Cõi Thiền Nhàn trên Oregon Thời Báo

 

 

 

 

 

 

 

 

Đến một tuổi nào đó, bạn cũng như tôi sẽ thấy sức khoẻ và tinh thần an tĩnh là một đìều quan trọng hơn là tiền bạc và danh vọng vì trên thực tế chưa hẵn được giàu sang và có danh vọng là có hạnh phúc vì đôi khi những thứ ấy lại là cái họa cho mình nữa.

Sự đổ vỡ của nhiều gia đình giàu sang, những cái chết thê thảm của những nhà độc tài trên thế giới đã chứng minh cho ta thấy điều đó là đúng.  Có phải chăng những việc làm “trên thuận với thiên lý, dưới hoà với nhân đạo” mới có thể làm cho bạn thấy đời sống tinh thần của mình được an lạc hơn chăng?

Dĩ nhiên bạn cần phải có một đời sống vật chất đầy đủ, có công ăn việc làm lương thiện, vững chắc để cho gia đình bạn, con cái bạn an tâm học hành công thành danh toại.  Điều tôi muốn nói là làm sao bạn biết dừng lại đừng tham lam quá đáng.  Đức Phật đã dạy tham, sân si, là nguồn gốc của biết bao tội lỗi khiến con người phải trầm luân trong vòng sinh tử luân hồi.  Tuy biết là thế nhưng chúng ta vẫn chưa thể nào khắc phục đưọc ba nghiệp chướng to lớn đó, phải không bạn?  Hy vọng với sự quyết tâm hành trì tu tập, theo thời gian ít nhiều gì chúng ta sẽ  giảm bớt những nghiệp tội tham, sân, si.

Một điều tôi luôn luôn nghĩ đến để cho lý tưởng phục vụ nhân quần xã hội của tôi vẫn còn giữ vững cho đến ngày nay là tôi phải luôn cố gắng trau dồi kiến thức của mình qua sự học hỏi nơi những người bạn của mình, qua sách vỡ, qua những phương tiện truyền thông, qua kỹ thuật khoa học tân tiến hiện đại như tôi đã nói ở trên.

Ngày xưa còn trẻ, với những thành công nho nhỏ của mình trên bước đường học vấn, tôi cứ tưởng mình là nhân vật quan trọng số một, một VIP  trong cơ quan, đoàn thể  mà tôi tham dự.  Bây giờ theo năm tháng, tôi mới biết rằng “cao nhân tắc hữu cao nhân trị” và nếu nói theo phim truyện Đại Hàn mà tôi thường xem là “trường giang sóng sau dồn sóng trước” cho nên tôi càng phải học hỏi nhiều hơn nữa.

Nhưng “học” là một chuyện mà “hành” lại là một chuyện khác nữa, bạn ạ!  Nếu bạn đem sở học của mình để phục vụ cho nhân quần xã hội sống trong an bình hạnh phúc thì là một điều tốt, nhưng nếu bạn đem tài học của mình để phục vụ cho những việc làm tàn ác có lợi cho cá nhân mình, cho đoàn thể mình, cho quốc gia của mình thì sẽ tác hại cho nhân quần xã hội biết là dường nào.  Lich sử cổ kim Đông Tây đã bao lần chứng minh điều đó là đúng.  “Một người có học mà không có đạo đức là một thảm họa cho nhân loại. Bạn dồng ý chứ?

Nhân chi sơ tính bổn thiện

Tóm lại, làm được một người tốt sống với lý tưởng tốt đẹp của mình quả là việc khó, phải không bạn?  Nhưng tôi tin rằng Bạn và tôi sẽ làm được vì  tôi vẫn tin tưởng  rằng con người vẫn còn có một chút điểm lương tâm tàng ẩn trong người vì “nhân chi sinh tính bản thiện” mà lị!  Nếu hội đủ duyên lành thì cái thiện tâm kia sẽ xuất hiện.

…..Con người vốn có sẵn mầm thiện ác

Tùy cơ duyên hiển lộ cái Thiện Tâm

Như hoa kia vẫn trẩy nụ âm thầm

Trong Đông lạnh chờ Xuân về hé nụ

 

Dưới tuyết trắng cỏ non kia im ngủ

Tuyết tan rồi cỏ sẽ hiện liền ra

Như vô minh ở nơi cõi ta bà

Trí Tuệ đến Tâm Phật kia hiển lộ …

(Thơ Sương Lam)

Người viết xin mượn một vài tư tưởng hay hay dưới đây để làm kết luận cho bài tâm tình hôm nay, bạn nhé.

“Hạnh phúc mà bạn đang có hay nỗi đớn đau mà bạn đang mang là duy nhất, bạn hãy chấp nhận và thưởng thức

Như bạn chỉ có thể sống được ngày hôm nay, còn ngày mai, ngày mai đó chưa tới và chắc chắn, ngày mai đó vẫn sẽ tới, nhưng có thể sẽ không còn có bạn.”

Từ Bi.

Đức Đạt Lai Lạt Ma kể về một vị sư già, sau khi bị nhà nước CSTQ giam tù 20 năm, đã vượt biên trốn sang Ấn Độ. Đức Đạt Lai Lạt Ma hỏi vị sư già này, rằng trong 20 năm tù kia, nhà sư lo sợ điều gì nhất. Vị sư già trả lời, rằng trong 20 năm trong tù lúc nào cũng chỉ lo sợ có mỗi một điều: Chỉ sợ rằng mình mất đi Bồ Đề Tâm, chỉ sợ có khi nào lòng mình khởi lên căm thù… Chỉ sợ lòng mình không giữ được Từ Bi, nhẫn nhục.

“Điều gì làm Ngài ngạc nhiên nhất ở nhân loại?”

Đức Đatlai Lama trả lời:

“Con người… bởi vì con người phung phí sức khỏe để tích tiền của, rồi lại bỏ tiền ra để tìm mua lại sức khỏe. Và vì quá lo nghĩ cho tương lai, con người quên mất hiện tại, đến nỗi không sống với hiện tại lẫn tương lai. Con người sống như thể sẽ không bao giờ chết… Nhưng rồi sẽ chết như chưa từng sống bao giờ.”

(Nguồn: Sưu tầm trên internet)

Mời quý anh chị thưởng thứ một Youtube hay về Thiền Nhàn để cái tâm mình lắng đọng trong dăm ba phút qua link dưới đây

Quan Thế Âm Bồ Tát- Nhạc: Nguyễn Tuấn – Thơ: Tuệ Kiên

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 288-ORTB 693-82615)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Attachments area

Preview YouTube video Quan Thế Âm Bồ Tát- Nhạc: Nguyễn Tuấn – Thơ: Tuệ Kiên

Google Santa Tracker

 Mời xem.  Đẹp và vui lắm!  Smile!

Fun! Fun! Fun!
Let’s go with  Google Santa!
Ho! Ho! Ho!

Xin click vào link dưới đây:

santatracker.google.com

Thank you Google Santa. See you  again next year.  Smile!

Sương Lam

Bình An Dưới Thế Cho Người Thiện Tâm

Thưa các anh chị,

Portland  mấy hôm nay đã có những con mưa lạnh.

Ngồi trong ngôi nhà ấm cúng đọc những lời chúc Xmas va Năm Mới của bạn bè gửi đến, nghe những bản nhạc về ngày lễ Giáng Sinh  quả thật là hạnh phúc vô cùng.

Chắc chắn Bạn cũng như tôi sẽ nhớ thương đến những  kỷ niệm của các mùa Noel năm nào, sẽ nhớ đến những kỷ niệm của bạn bè, những người thân thương đã xa cách, sẽ nghĩ đến những người vô gia cư đang sống ngoài trời khi mùa Đông đến v..v..

Nếu là thế, xin mời quý bạn thử đọc những lời tâm tình của SL dưới đây xem có giống như Bạn đã cảm nghĩ không nhé.

Xin gửi đến quý Bạn lời chúc sức khỏe và an lành trong mùa Giáng Sinh và Năm Mới sắp đến.

Sương Lam

Bình An Dưới Thế  Cho Người Thiện Tâm

Bây giờ là mùa Giáng Sinh.  Mọi người mọi nơi hân hoan chào đón Chúa sinh ra đời.  Người viết tuy là một Phật tử nhưng vẫn luôn luôn chia sẻ niềm vui ngày Giáng Sinh với bạn bè thân hữu Công Giáo của tôi vì đối với tôi, Chúa giáng trần hay là Phật đản sinh đều đem tin vui và tình thương yêu đến cho tất cả mọi người, trong đó có tôi:

“Con của Phật hoặc là con của Chúa

Đều tin rằng có một Đấng Toàn Năng

Dạy con người phải luôn nghĩ nhớ rằng:

“Sống đạo đức, từ bi và bác ái”

 

và chúng ta luôn luôn ghi nhớ:

 

“Lời Chúa, Phật như suối từ ngọt mát

Chúa giáng trần hay là Phật đản sinh

Để dạy ta sống với một chữ Tình:

“Tình Nhân Loại với Thiện Tâm sẵn có”

Chữ Phúc Đức chúng ta đều hiểu rõ

Khi con người sống đạo đức thiện tâm

Thì phúc duyên là dòng nước chảy ngầm

Mang an lạc, thiện lành cho ta đó”

(Trích bài thơ Bình An Dưới Thế Cho Người Thiện Tâm của Sương Lam)

Chắc chắn bạn cũng sẽ đồng ý với tôi rồi nhỉ vì chúng ta ai ai cũng có trái tim tình cảm và yêu thương cả?

Tôi lắng nghe những bài thánh ca đêm Noel với sự trân trọng, tôi thấy lòng mình lắng đọng lại khi ngắm nhìn tuyết trắng rơi rơi vào đêm Giáng Sinh và tôi chia sẻ niềm vui với trẻ thơ khi nhìn những Papa Noel hay Santa Claus áo thụng đỏ, bụng bự, râu trắng vai quảy túi quà đi phân phát cho các em bé.

Tình thương yêu quý mến nhau đâu có phân biệt tôn giáo, phải không Bạn?  Chúng ta đến với nhau với trái tim tình cảm, với nụ cười thân mến, với sự tôn trọng lẫn nhau. Tôi vẫn nghĩ thế!

Đời sống con người được mang quá nhiều nhãn hiệu do chính con người làm ra và nhiều khi chúng ta phải khổ sở vì chúng ta quá bận rộn lo đọc, lo sống theo những nhản hiệu đó. Xin mời các bạn đọc một mẫu chuyện nho nhỏ dưới đây được người viết sưu tầm từ internet, để bạn suy ngẫm một tí cho vui nhé.

NHỮNG NGƯỜI LÀM NHÃN HIỆU

Cuộc sống chẳng khác gì một chai rượu nồng.

Ai ai cũng đọc cái nhãn hiệu trên chai rượu.

Thảng hoặc mới có người nếm thử rượu.

Ngày kia Đức Phật đưa lên một cành hoa và yêu cầu mỗi một đệ tử nói đôi điều về cành hoa đó.

Người thì đọc một bài diễn văn. Người khác làm một bài thơ. Người khác nữa sáng tác một dụ ngôn. Ai nấy cố gắng tỏ ra mình sâu sắc và thông thái hơn người khác.

Đúng là những người làm nhãn hiệu!

Riêng Ma-ha-ca-diếp mỉm cười và không thốt ra lời nào. Chỉ riêng ông ta đã thấy rõ thế nào là hoa.

Phải chi tôi biết thưởng thức khi ngắm nhìn một con chim,

một cành hoa,

một tàng cây

một khuôn mặt con người!

Nhưng tiếc thay, tôi không có thời giờ.

Tôi quá bận rộn học cách đọc các nhãn hiệu.

(Nguồn: Như Tiếng Chim Ca- LM Anthony de Mello, SJ Dịch giả GS Đỗ Tân Hưng)

Một câu chuyện khác mà người viết thấy cũng hay hay và đầy triết lý không kém như câu chuyện dưới đây:

TÌM KIẾM KHÔNG ĐÚNG CHỗ

Một người lối xóm thấy thầy Nasruddin quì gối và chống tay, đang tìm kiếm vật gì.

“Thưa thầy, thầy đang kiếm gì đó?”

“Kiếm chìa khóa của tôi.”

Cả hai người cùng quì gối để kiếm.

Sau một hồi lâu, người lối xóm hỏi:

“Thầy đã mất chìa khóa ở đâu?”

“Ở trong nhà tôi.”

Chúa ôi! Vậy tại sao thầy lại tìm kiếm ở đây?”

“Bởi vì ở đây sáng sủa hơn.”

Bạn hãy tìm kiếm Chúa nơi mà bạn đã đánh mất Ngài.

(Nguồn: Như Tiếng Chim Ca- Dịch giả Đỗ Tân Hưng)

Nói thật tình, người viết cũng không rành về các nghi lễ bên đạo Công Giáo và cả bên Phật Giáo dù người viết là một Phật tử. Ngay cả vấn đề Thiền, người viết vẫn chưa thực hành một cách rốt ráo việc tu tập thiền định, chắc có lẻ người viết chưa đủ phúc duyên tốt đẹp để thọ giáo với một vị minh sư nên tôi chỉ biết đi sưu tầm những mẫu chuyện Thiền ngắn gọn đem về đây chia sẻ với bạn đọc để từ từ gieo duyên với thiền định.

 Nhưng người viết cũng vẫn có tín tâm về thuyết nhân quả là làm lành là đã gieo được nhân lành trong hiện tại và sẽ gặt được quả tốt trong tương lai.

Người viết cũng vẫn thấy thiên đường hay địa ngục là do cái Tâm của mình làm chủ trong hiện tại chứ không phải đợi đến khi mình từ giả cõi đời rồi mới biết mình sẽ đi về đâu trong cõi mênh mông có hằng hà sa số thế giới này.  Khi chúng ta để cái tâm của mình bị điều khiển bởi Tham, Sân, Si, Mạn, Nghi, Ác, Kiến thì kể như là bị sa vào địa ngục rồi chứ còn gì nữa. Một ví dụ cụ thể khi chúng ta phải cãi cọ với ông chồng hay bà vợ, giận hờn con cháu, anh chị em, bạn bè của mình, chúng ta sẽ thấy mấy người đó và ngay cả chính mình sao mà xấu xí như quỷ sứ mà ta đã thấy trong hình vẽ với cặp mắt đỏ ngầu, với lông tóc dựng ngược, với cái miệng méo xẹo, rồi la lối um sùm trời đất, cả hàng xóm đều nghe.  Còn khi chúng ta làm được chuyện gì thiện lành, tốt đẹp thì mặt mày sẽ  tươi rói, miệng cười duyên dáng, xinh đẹp như người mẫu của Victoria Secret  hay đẹp trai như tài tử Brad Pitt vậy đó.

Nếu bạn không tin thi khi nào bạn cãi lộn với ai, bạn thử nhìn vào gương xem sao nhé? Chắc chắn bạn sẽ hết hồn ngay khi thấy một mụ phù thủy hay một tên yêu tinh nào xuất hiện trong gương đó chứ không phải là con người hiền lành, xinh đẹp hằng ngày của bạn nữa đấy. Người viết đã thử rồi.  Đáng sợ thật!  Từ đấy người viết học được bài học là không nên cãi cọ, giận hờn nhiều làm chi, mệt quá và xấu xí quá đi!  Nói vậy chứ, đôi khi tôi cũng có màn “tặc dăng nổi giận” chút chút  khi “phe kia” yêu “hoa cẩm chướng màu tím” quá lố. Từ từ tôi sẽ không đóng vai “tạc dăng nổi giận” nữa vì tôi muốn làm “người đẹp” cơ.  Smile!

Qua hai câu chuyện và những lời tâm tình kể trên, chúng ta có thể hiểu rằng chúng ta mãi lo đi tìm kiếm những gì ở xa xôi mà không thấy niềm vui và hạnh phúc là những gì thật giản dị, tầm thường ở ngay bên cạnh chúng ta và ở ngay trong giây phút hiện tại này.  Đó là những giây phút được vui đùa với đàn cháu nhỏ.  Đó là sự thương yêu, kính trọng của con cái đối với cha mẹ già.  Đó là những giúp đỡ, săn sóc cho nhau của đôi vợ chồng dù già hay trẻ.  Đó là những lời nói đầy ái ngữ của anh chị em hay bạn bè trao cho nhau.  Đó là những nụ cười tặng cho nhau mỗi khi gặp gỡ.  Bạn có thấy ấm lòng chăng khi đón nhận những tình cảm nói trên trong giây phút hiện tại khi bạn còn đang sống trong cõi đời đầy khổ não này?

Tôi vẫn thường nghĩ có phải chăng món quà (Present) bạn và tôi nhận đưọc trong ngày Giáng Sinh hay trong bất cứ những dịp lễ lạc nào đều mang ý nghĩa một  “món quà  Trời Phật ban cho bạn và tôi đang có mặt trong phút giây hiện tại này”, nếu bạn làm được việc thiện lành với cái tâm an bình.

(Chữ Pressent trong Anh Ngữ có nhiều ý nghĩa: vừa có nghĩa là hiện tại (Past-Present-Future), vừa có nghĩa đang có mặt, vừa có nghĩa là món quà tặng).   Bạn có thấy thú vị hay không?

https://lh5.googleusercontent.com/-C6rZRMySpTc/VJjvYVonHyI/AAAAAAAAu1k/oqZwjH0VRCM/s640/Slide22.JPG

Nhân mùa Giáng Sinh và Năm Mới sắp đến, người viết xin chúc tất cả quý bạn vẫn giữ được cái Tâm an vui trong cuộc sống, để mọi người cùng được vui vẻ, hạnh phúc trong hiện tại nơi chốn bụi hồng lao xao này.

Cầu xin Ơn Trên ban phúc lành cho chúng ta và xin mời quý bạn cùng trao nhau lời chúc Xmas vui vẻ qua những youtube vui vui dưới đây:

We Wish You A Merry Christmas | Super Simple Songs

https://www.youtube.com/watch?v=45tKagFhHcg

https://www.youtube.com/watch?v=hNkvV4PR-q0

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

 

(Nguồn: tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi-MCTN257-ORTB658-122314)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Attachments area

Preview YouTube video NHỮNG CA KHÚC NHẠC GIÁNG SINH HAY NHẤT [5 Ca Khuc] -HảiLongPreview YouTube video We Wish You A Merry Christmas | Super Simple Songs

Sương Lam chúc Xmas và Năm Mới Vui Vẻ

Thưa quý thân hữu,

Minh và Sương Lam thân mến chúc quý thân hữu nhiều sức khỏe, an lạc tinh thần để hưởng niềm vui và hạnh phúc trong hiện tại với những người thân yêu của mình.

Xin xem youtube Minh & Sương Lam chúc Xmas và New Year gửi đến quý vị và cùng chung vui với chúng tôi trong mùa Giáng Sinh này nhé.  Smile!

Youtube Minh và Sương Lam chúc Xmas và Happy New Year

http://youtu.be/qjm6oRyanIQ

Mời xem thêm Playlist Youtube Xmas-New Year do SL sưu tầm qua link dưới đây:

Thân mến,

Minh & Sương Lam

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Attachments area

Preview YouTube video Minh và Sương Lam chúc Xmas và Happy New Year