Tiếu Ngạo Giang Hồ Ngắm Mùa Thu Lá Đổ -Giai Phẩm ORTB Xuân Canh Tý 2020

Chào qúy vị,

Anh Đoàn Kim Bảng, Chủ Bút ORTB mới chuyển sang Sương Lam layout bài viết Tiếu Ngạo Giang Hồ Ngắm Mùa Thu Lá Đổ-Giai Phẩm của Sương Lam được đăng trong ORTB Xuân Canh Tý 2020 để SL giới thiệu sinh hoạt văn học nghệ thuật của ORTB trên trang nhà SuonglamPortland của SL.❤😊
Xin mời qúy thân hữu không có quyển báo Xuân ORTB 2020 này thì có thể đọc trên internet nhé. Hình ảnh và bài viết layout rất đẹp.
Sương Lam thành thật cám ơn anh Đoàn Kim Bảng, chủ bút ORTB rất nhiều.

Tiếu Ngạo Giang Hồ Đại Hàn

ngắm Mùa Thu Lá Đỏ

   Sương Lam

Mùa Xuân ngồi ăn bánh chưng thịt kho hoài cũng thấy buồn chán, vì thế mỗi năm một lần, Sương Lam xin phép mời các bạn cùng đi “tiếu ngạo giang hồ” du Xuân với vợ chồng người viết ở các nơi xa lạ khác cho vui nhé. 

Năm nay mời Bạn cùng đi Đại Hàn ngắm Mùa Thu Lá Đỏ cho có một chút gì lãng mạn tình tứ nhé.

Hình như trong thập niên qua, chúng ta thường thích xem phim tình cảm Đại Hàn vì nam nữ diễn viên Đại Hàn, người nào cũng “trai thanh gái lịch”, ăn mặc đẹp và sang trọng hơn những tài tử Hồng Kông rất nhiều. Ngoại cảnh quay phim đẹp với cảnh mùa thu lá đỏ, mùa đông tuyết trắng. Đề tài, nội dung phim tình cảm xã hội Đại Hàn phong phú, với những gút mắc hấp dẫn khiến người xem nhiều khi không biết kết cuộc như thế nào. Cũng chính vì thế nên phu quân và người viết nhất định phải đi du lịch Đại Hàn để được nhìn tận mắt, thấy tận nơi xứ sở này ra sao mà ngày nào chúng tôi cũng thấy qua màn ảnh tivi khi xem phim truyện Đại Hàn.

   Người viết xin chia sẻ tâm tình với quý bạn niềm vui và cảm nghĩ của người viết khi đi du lịch Đại Hàn năm nay. Thôi thì “có sao kể lại người ơi” vì chúng tôi chỉ ở Đại Hàn có 5 ngày mà thôi thì làm sao mà biết hết tin tức của xứ sở dễ thương này cho được, bạn nhỉ?

   Người viết hy vọng rằng bạn nào chưa đi du lịch Đại Hàn thì đọc để biết một chút gì về Đại Hàn. Còn ai đã đi du lịch nơi này rồi, thì sẽ nhớ lại phút giây lãng mạn, tình tứ khi cùng chàng đi trên con đường có hai hàng cây bạch quả đẹp não lòng ở đảo Nami, bạn nhé.

   Nào, chúng ta cùng lên đường nhé. Trước nhất, chúng ta phải đổi tiền Mỹ ra tiền Đại Hàn mới mua sắm được ở Đại Hàn chứ. Won là đơn vị tiền tệ của Đại Hàn. $1US bằng 1000 Won (thời giá 11-4-15)

A person standing posing for the camera

Description automatically generated

Ngày 1 – Busan – Đảo Jeju

   Chúng tôi đáp chuyến bay đến phi trường Busan của Đại Hàn lúc 6:50 sáng. Xe và hướng dẫn viên công ty du lịch Đại Hàn đưa chúng tôi đi ăn sáng. Tháng 11 Đại Hàn đã vào thu, khí trời lành lạnh nên chúng tôi được dẫn đi ăn sáng với món udon nóng hổi thật là ngon lành. Tôi nghĩ mình như là đang ăn phở Việt Nam vậy đó. Chưa chi đã thèm phở rồi!  Smile!

Ăn sáng xong chúng tôi được đưa đi ngắm cảnh thành phố Busan, thành phố cảng lớn thứ hai ở Đại Hàn sau Seoul và viếng thăm công viên Yongdusan. Chúng tôi trèo lên tháp Busan cao 118 m để ngằm toàn cảnh thành phố Busan. Đi vòng quanh tháp, người viết khám phá ra một bức tường dán nhiều hình ảnh trái tim, trong đó có viết tên những cặp tình nhân chung với nhau thật là tình tứ. Tình yêu muôn đời vẫn đẹp và hiện diện khắp mọi nơi, Bạn nhỉ?

   Vợ chồng người viết cũng ghi lại hình ảnh đẹp này qua một tấm ảnh được chụp chung với nhau một cách tình tứ rồi hạ san xuống tháp đi vòng vòng ngắm cảnh trong công viên với những hàng cây bắt đầu thay lá. Dĩ nhiên là người viết phải ghé qua cửa hàng bán đồ lưu niệm mua chút quà kỷ niệm đã đến nơi này cho vui.

   Đã đến giờ ăn trưa, cả đoàn được đưa đi ăn ở một nhà hàng Đại Hàn chính  hiệu con nai vàng vì nhìn bàn ăn, người viết đã thấy bày biện hàng chục dĩa nho nhỏ đựng kim chi, rong biển, giá v.v.  Phu quân người viết gọi thêm chai rượu soju, một loại rượu truyền thống và nổi tiếng của Đại Hàn, còn được gọi là Quốc tửu   vì thường dùng trong những buổi tiệc lễ Tết, và mua ở đâu cũng có, để nhâm nhi cho đúng điệu bữa ăn Đại Hàn chứ lị!

 Youtube Minh và Sương Lam viếng Busan- Đại Hàn

A picture containing ground, outdoor, person, child

Description automatically generated

   Ăn trưa xong, cả đoàn ra sân bay làm thủ tục đi Jeju, được gọi là đảo Tế Châu, nổi tiếng là phim trường của những bộ phim tình lãng mạn, là thiên đường của những cặp tình nhân.

   Người hướng dẫn cho biết, với diện tích 1.800 km2, dân số 550.000 người, đảo Jeju sau những tác động của thiên nhiên nắng gió và địa tầng kiến trúc được tạo thành bởi những dòng nham thạch của núi lửa phun trào cách đây hơn 2 triệu năm đã có mặt giữa đại dương bao la với vô số cột đá bí hiểm, linh thiêng và kỳ thú.

   Jeju là hòn đảo được hình thành do nham thạch của núi lửa, chính núi Halla cũng là một ngọn núi lửa đã ngừng hoạt động từ rất lâu. Đá ở đây có mặt trong đời sống của người dân, là đặc trưng của hòn đảo này. Đá đảo Jeju có màu đen, xốp, nhiều lỗ, nhẹ và hút nước.  Bạn không thể lấy đá ở đảo này đem ra khỏi Đại Hàn được nhưng khi đá được biến chế thành quà du lịch, thành hình tượng đặc biệt thì mới có thể được đem ra nước ngoài mà thôi. 

   Chúng tôi được đưa đi xem núi đá đầu rồng có hình tượng như đầu con rồng ngoài biển khơi khá đẹp. Đoàn được đi ăn tối với món lẩu ngon lành rồi sau đó được đưa đến nhận phòng ở khách sạn nghỉ ngơi sau một hành trình vất vả suốt cả ngày.

Ngày 2 – Đảo Jeju

A group of people standing in front of a crowd

Description automatically generated

   Hôm nay chúng tôi được sinh hoạt suốt ngày ở đảo Jeju để khám phá thêm nhiều nét đẹp ở nơi đây. Sau khi ăn sáng xong, chúng tôi được đưa đi thăm làng dân tộc Seongeup với nhiều nét văn hóa đặc trưng của xứ sở Kim Chi được lưu giữ và bảo tồn tại đây.

Đảo Jeju được biết đến là hòn đảo đẹp nhất ở Hàn Quốc với các địa điểm du lịch, phong cảnh đẹp, lãng mạn, thu hút hàng ngàn khách du lịch. Trong đó làng dân tộc Seongeup trên đảo được coi là bảo tàng sống ngoài trời của dân tộc xứ kim Chi.

   Ở giai đoạn từ 1410 – 1914 làng dân tộc Seongeup từng là thủ phủ của bộ tộc Cheongeui – Hyeon. Seongeup độc đáo không chỉ vì lưu giữ những nét văn hóa, phong tục truyền thống của ngư dân trên đảo Jeju từ thế kỷ 19 nói riêng và người nông dân Hàn nói chung. Khách du lịch tới đây khá thích thú với lối kiến trúc cổ của những ngôi nhà truyền thống nhỏ bé, được tận mắt chứng kiến những hiện vật cách đây cả ngàn năm vẫn được lưu giữ. Seongeup còn nổi tiếng bởi phần lớn bối cảnh chính trong bộ phim ăn khách của phim ảnh Đại Hàn là phim “Nàng Dae Jang Geum” từ lúc Dae Jang Geum là cung nữ đến khi trở thành ngự y. Trong làng có khá nhiều khung ảnh giới thiệu các cảnh trong bộ phim này được dựng trang trọng cạnh lối đi.

 Mời xem Minh  Sương Lam viếng làng dân tộc Seongeup

  Hai bên đường dẫn vào làng Seongeup vắng lặng không ồn ào với những ngôi nhà được lợp bằng tranh đơn sơ. Những đồ dùng sản xuất, sinh hoạt, thú vật được nuôi, gắn liền với cuộc sống hàng ngày của người dân được bày rải rác trong khuôn viên làng khiến người ta có cảm giác cuộc sống vẫn đang diễn ra ở nơi này. Xung quanh là những công trình phụ trợ như nhà bếp, chuồng nuôi gia súc, gia cầm, vườn rau, chum vại của những nông dân nghèo.

Theo lời hướng dẫn viên kể thì thời xa xưa, Jeju là một hòn đảo vắng người, dân cư thưa thớt. Chính vì thế, người dân ở đây sống rất hòa thuận với nhau. Cuộc sống không giàu có khiến họ chẳng có gì mà phải mất công trong việc xây nhà, xây cửa kiên cố để giữ của cải làm gì. Đó chính là lý do mà người trên đảo khi làm nhà không bao giờ xây cổng lớn.

Cửa ngõ ở Jeju được gọi là “Jeong nang”. Hai bên cổng có 2 cái trụ, trên mỗi trụ được đục 3 lỗ. Nếu trụ làm bằng đá thì gọi là “Jeong nang seok” nếu làm bằng gỗ thì gọi là “Jeong nang mok”. Có 3 cái cây có thể gắn vào kéo ra khỏi trụ được. Số lượng cây được gắn vào trụ đóng vai trò cho khách biết chủ nhà đi như thế nào. Nếu xỏ một cây vào thì có nghĩa là chủ nhà vừa đi đâu đó và sẽ về liền, nếu gắn 2 cây thì nghĩa là chủ nhà đi đâu đó trong vùng lân cận và sẽ về trong ngày. Còn nếu gắn 3 cây thì nghĩa là chủ nhà đi xa. Người hướng dẫn đoàn trình bày như thế.

   Phụ nữ ở đây không đẹp nhưng rất giỏi giang và làm hết mọi việc trong gia đình vì ở đây trai thiếu gái thừa nên người đàn ông được quý yêu, chiều chuộng hết mực. Ngày xưa đàn ông trên đảo lo đi biển nên trên đảo chỉ còn toàn là đàn bà, con nít. Người phụ nữ trên đảo rất giỏi trong các công việc lặn biển mưu sinh và cũng nổi tiếng trong việc tề gia nội trợ, phục tùng chồng, yêu thương chăm sóc con cái.

   Phu quân và người viết cũng đưa tay sờ vào tượng đá thần giám hộ đặt trước cổng làng hoặc trước cổng nhà. Người ta tin rằng nếu rờ trên đầu tượng đá thì sẽ được ban cho trí tuệ sáng suốt, thông minh.  Nếu rờ phần bụng tượng đá thì sẽ được no đủ.  Dĩ nhiên người viết rờ cả đầu lẫn bụng để được ban phúc cả hai! Tham thế! Smile!

   Chúng tôi thả bộ đi thăm xung quanh làng. Những con đường nhỏ uốn lượn trong làng khá tĩnh lặng. Có nhà trồng một vườn quít ở sân trước, nhưng chúng tôi không ai dám vào hái dù biết bên trong không có chủ nhà ở đấy vì quá vắng lặng. Chúng tôi đựợc đưa tới viếng thăm một vườn quýt trên đảo Jeju. 

   Hình như ở trên đảo Jeju, chỗ nào trồng quýt được là chủ nhà sẽ trồng một vườn quýt nho nhỏ ở sân trước hay miếng đất nhỏ xíu bên hông nhà.  Cây nào cây nấy sai quằn những trái chín vàng rất đẹp. Có chủ mở ở phía trước vườn quýt của họ một cửa hàng bán quýt và bán kẹo chocolate với giá quảng cáo mua 5 hộp được tặng 1 hộp. Phe ta nhào vô mua ào ào. Cần phân biệt 2 loại quýt ở Jeju:  loại quýt có núm trái lớn hơn, ăn hơi chua chua ngọt ngọt giá mắc hơn loại quýt trái nhỏ bình thường. Một bao quýt có núm chỉ có 3 trái mà giá gần $10.00 US. Mắc quá trời!

   Đã đến giờ phải đi ngắm cảnh ở đỉnh Seongsan nên phe ta phải lên đường sau khi khuân về mấy thùng quýt và mấy thùng kẹo bự chảng được đóng thùng miễn phí. Smile!

Đỉnh Seongsan là một thắng cảnh nổi tiếng ở Jeju. Ngọn núi Seongsan có hình dạng như một cái mũ có chiều cao là 208 m. Từ trên cao nhìn xuống, bạn sẽ thấy toàn cảnh thành phố Seongsan rất đẹp với những khu thương maị, cửa hàng chạy dài ra biển ở bên dưới. Nhưng leo được lên đỉnh núi cũng mệt ná thở dù là bước trên những bậc thang bằng đá rộng rãi. Chàng và nàng phải đừng chân nhiều lần ở những trạm dừng chân để uống nước và nghỉ mệt. Cuối cùng chúng tôi đành quyết định không leo núi nữa và đứng chụp hình ở vị trí 90 m là được rồi. Ai muốn giảm cân thì cứ tiếp tục trèo tiếp đến đỉnh núi, thế nào cũng teo bớt vài lượng mở thừa.  Đứng trên cao ở đỉnh núi Seongsan mà ngắm mặt trời mọc hay mặt trời lặn thì tuyệt vời. Thôi thì chúng tôi tìm đường khác xuống núi cho yên tấm thân “không còn trẻ nữa” của mình. Cũng có nhiều người bỏ cuộc xuống núi như chúng tôi vì không thể nào leo nổi nữa.

 Youtube Minh và Và Sương Lam viếng đỉnh Seongsan – Đại Hàn

A person standing in front of a fence

Description automatically generated

   Mục ăn trưa với thịt nướng buffet và uống rượu gạo màu trắng đục ngọt ngọt có lẽ hấp dẫn hơn là mục leo núi kia.

   Hết mục trèo lên cao đỉnh núi bây giờ tới mục xuống thấp tìm thác nước Gyeongbok ở một nơi chốn cheo leo sau khi vuợt qua một khu công viên rộng lớn. Trời đất! Chúng tôi tìm mãi mới thấy một cái thác nước nhỏ xíu chung quanh có nhiều cây xanh bao phủ.  Phía dưới thác là một hồ nhỏ cạn nước với nhiều hòn đá lớn nhỏ. Xéo xéo một bên là một vách núi với những hàng cột đá thẳng hàng rất đẹp. Thế là có màn chụp hình tại nơi chốn đẹp thiên nhiên này để làm kỷ niệm rồi lại leo lên ngồi xe buýt đi tiếp.

   Ở đảo Jeju có nhiều đìều kỳ bí như là Con Đường Bí Ẩn, khi đến một điểm đặc biệt trên con đường này, dù bác tài đã tắt máy xe rồi, nhưng xe vẫn tiếp tục lăn bánh như là có  “con ma” đang  lái xe thay cho bác tài xế. Dễ sợ! Hiện tượng này không biết giải thích như thế nào cho nên có rất nhiều xe đưa khách đến nơi này thám hiểm con đường bí ẩn, xem cho biết một tí cho vui.

   Chưa hết đâu, đảo Jeju lại càng nổi tiếng hơn với Công Viên TìnhYêu (Love Land Park) mà du khách khi bước chân vào đấy sẽ đỏ mặt, hết hồn, và cười tủm tỉm khi thấy những bức tưọng được trưng bày trong công viên. Gì lạ thế? Không còn quá xa lạ với nhiều bạn trẻ Hàn Quốc, Công Viên Tình Yêu đã trở nên nổi tiếng vì nơi đây chỉ dành cho những người trên 18 tuổi. Không chỉ được xây dựng để làm nơi giải trí mà những cặp vợ chồng đến Công Viên Tình Yêu còn có thể học được những bài học quý cho việc làm vợ, làm chồng qua 140 tác phẩm điêu khắc đều do sinh viên thực hiện, mô tả mọi sinh hoạt tình dục của con người. Love Land Park còn có tên gọi khác là Thiên Đường Trăng Mật.  Những người trẻ Hàn Quốc không giấu niềm tự hào về Love Land Park mà bạn bè những nước khác còn tỏ ra rất ngưỡng mộ. Đây là một biểu tượng cho sự khoáng đạt của Hàn Quốc hiện đại đấy, bạn ạ.

Người viết không dám tả cảnh tả tình công viên đặc biệt này. Bạn hãy đến thăm viếng nơi đây một lần để biết tại sao đảo Jeju lại nổi tiếng nhé. Smile!

A person standing next to a tree

Description automatically generated

   Tối đến còn một mục hấp dẫn khác mà bạn không thể bỏ qua là mục đi nhậu hải sản tươi ở đảo Jeju, nếu không, là một điều đáng tiếc vô cùng. Ở Jeju có nhiều hàng quán bán hải sản tươi như mực tươi, bào ngư, cua, sò, ốc, hến, v.v. Khách sạn nơi chúng tôi ở lại gần chỗ ăn nhậu này, cho nên không hẹn mà gặp, chúng tôi và những người bạn có “tâm hồn ăn uống” kéo nhau đi nhậu hải sản tươi ở Jeju cho trọn cuộc vui. Thế là một đoàn khoảng 10 người tiến về khu ăn nhậu ban đêm này với những quán hàng có trưng bày những hồ chứa tôm, cua, mực, bào ngư, còn tươi rói trước cửa nhà hàng. Phe ta gồm 10 người ngồi trên một bàn dài ngoài sân gọi mực tươi, bào ngư tươi, tôm tươi và ruợu soju. Bà chủ quán không biết nói tiếng Anh và phe ta lại bù trất tiếng Hàn nhưng vẫn có thể đả thông tư tưởng và hiểu nhau qua cử chỉ của bàn tay năm ngón, và của… cái máy tính. Thế là xong ngay!

   Khi bà chủ quán dọn đĩa mực sống còn đang nhảy múa trên đĩa, phe ta sợ quá, không ai dám ăn, bèn kêu đem đi nấu chín. Một chàng trai trẻ trong đoàn không biết nói gì với bà chủ quán với bàn tay năm ngón của chàng thế là bà bèn bưng đĩa mực sống trở vô. Một lát sau, bà lại bưng ra một đĩa mực khác mà ai ai cũng hỏi rằng: “Đã xào chín rồi phải không?” vì thấy con mực không còn nhảy múa trên đĩa nữa.  Lúc đó phe ta bèn gắp ăn một cách ngon lành. Bào ngư tươi ở đây cũng rẻ, tính ra chỉ có $5.00 US một con nên người nào cũng ăn 2 con bào ngư chấm muối tiêu chanh hoặc ăn với nước tương cho đã. Nhưng… không hợp khẩu vị kiểu Tàu “Bào ngư sốt dầu hào” mà tôi đã ăn quen trước đây. Cũng đành thôi! Nhậu nhẹt xong, mọi người chia đều tiền hóa đơn thanh toán, tính ra $20.00 US mỗi người, vui vẻ cả làng.

 Youtube Đi nhậu hải sản buổi tối ở đảo Jeju- Đại Hàn

 Đi chơi hết một ngày trên đảo Jeju với bao nhiêu tiết mục kể trên cũng đủ làm cho bạn và tôi cảm thấy mệt nhoài và thích thú rồi nhé. Thôi hãy về khách sạn sửa soạn hành lý để mai lên đường thăm viếng Seoul, thủ đô của Đại Hàn.

Ngày 3 – Đảo Jeju – Seoul – Nanta Show

   Sau khi ăn sáng ở khách sạn và làm thủ tục trả phòng, phái đoàn ra phi trường Jeju lập thủ tục về Seoul, thủ đô của Đại Hàn.

   Đến Seoul là bắt đầu có màn dạo quanh thủ đô Seoul. Seoul đã vào thu nên lá trên cây đã đổi sang màu vàng. Xe đi qua sông Hàn trên một chiếc cầu lớn và dài. Sông Hàn uốn lượn giữa thủ đô Seoul và chia thành phố thành hai phần Bắc Giang và Nam Giang. Bắc Giang lưu giữ những giá trị truyền thống với nhiều cung điện và đền đài. Nam Giang mang đến cho thủ đô sức mạnh kinh tế với quận Gangnam giàu có. Rất nhiều cây cầu bắt ngang sông Hàn.

   Nổi tiếng nhất là cầu Banpo với đài phun nước Cầu Vồng Ánh Trăng khi nước được bơm lên đài từsông Hàn và chảy về lại sông Hàn. Có 38 máy bơm và 380 vòi phun nước, hút nước từ độ sâu 20 m dưới gầm cầu và vẽ ra những dải màu nước dài tới 43 m theo chiều ngang. Đài phun nước Cầu Vồng Ánh Trăng trên cầu Banpo (Banpo Bridge Moonlight Rainbow Fountain) đã lập kỷ lục Guinness là đài phun nước dài nhất thế giới với tổng số chiều dài hai bên cầu là 1.140 m, 10.000 đèn LED tạo nên 200 màu sắc nhày múa cùng với nhạc nước làm thành một khung cảnh vô cùng lung linh, huyền ảo.

  Hiện tại, dọc hai bên bờ sông Hàn được sử dụng làm công viên, lối đi dành cho người đi bộ và đường dành cho người đi xe đạp.

   Thủ đô Seoul, nơi quy tụ những đại công ty có sức ảnh hưởng toàn thế giới với những phát triển kinh tế, kỹ thuật đã trở thành một trong bốn con hổ (hay bốn con rồng nhỏ) châu Á là Đài Loan, Đại Hàn, Hồng Kông và Singapore.

   Hầu như một nửa dân Hàn Quốc sống ở vùng thủ đô Seoul khiến nó trở thành trung tâm kinh tế, văn hóa, và chính trị của quốc gia này. Thành phố đóng một vai trò quan trọng trong sự phát triển kinh tế của Hàn Quốc, là nơi đặt trụ sở đầu não của những tập đoàn nổi tiếng thế giớí như Samsung, LG, Hyundai, Kia, Daewoo. Các sản phẩm xuất cảng chính là hàng điện tử, thiết bị máy móc, xe hơi.

   Đến Seoul là phải nói đến việc đi mua sắm ở các trung tâm lớn, cửa hàng bán sâm, bánh kẹo v.v. Bạn có thể ăn thử thực phẩm thả dàn tại các cửa hàng bán bánh kẹo và cũng có màn mua 5 tặng1 nữa. Tuy nhiên vật giá ở Đại Hàn khá mắc giống như ở Nhật. Người viết không có nhu cầu mua sắm nhiều nên chỉ mua những món hàng lưu niệm và bánh kẹo làm quà cho gia đình. 

   Sâm Đại Hàn nổi tiếng thế giới nhưng mắc lắm bạn ạ. Chúng tôi được hướng dẫn đến thăm viếng một trung tâm bán sâm lớn nhất ở Seoul. Tại nơi đây có nhân viên hướng dẫn và nhân viên bán hàng nói nhiều ngôn ngữ khác nhau để tiếp đãi nhiều nhóm du lịch nói tiếng Việt, tiếng Spanish, tiếng Pháp, tiếng Anh, v.v. Theo lời một thuyết trình viên người Việt thì củ nhân sâm phải được trồng đến năm thứ năm (được 5 tuổi) mới có thể được biến chế thành các sản phẩm tốt giúp cho sức khỏe. Khi được đưa lên phòng bán sâm thì hình như ai cũng dội ra hết vì mắc quá.  Một hộp sâm mà giá cả ngàn đô la Mỹ hay ít nhất cũng vài trăm, bổ như thế nào chưa thấy, chỉ thấy trước mắt là phải móc túi ra trả cả bạc ngàn tiền Mỹ là thấy “đau trong lòng một ít” rồi nên vợ chồng người viết lẻn ra ngoài đấu láo với những người “mậu lúi” như người viết. Chính mắt người viết thấy một phái đoàn khác, có lẻ khởi hành từ Hà Nội vì nói toàn giọng Bắc “hai nút”,  chen nhau mua ào ào những hộp sâm trưng bày trong cửa hàng. Họ là ai mà sao giàu thế? Chủ tiệm bán sâm hôm nay chắc là phát mệt và phát vui vì đếm tiền mệt nghỉ nhỉ? Smile!

Youtube Minh Sương Lam shopping ở Đại Hàn

A group of people standing in front of a building

Description automatically generated

   Người viết chưa bao giờ uống sâm Đại Hàn nên không dám lạm bàn nhiều về vấn đề này. Thôi thì tôi xin kể chuyện đi thăm viếng “Nhà Xanh”, nơi làm  việc của Tổng Thống Đại Hàn, thăm viện bảo tàng Đại Hàn và thăm cố cung Gyeongbok, có lẽ vui hơn.  Đây là những địa điểm mà người viết thích nhất để biết văn hóa Đại Hàn như thế nào?

   Con đường dẫn đến “Nhà Xanh” rất đẹp với hàng cây bạch quả mà lá đã chuyển sang màu vàng. Chúng tôi chỉ đứng xớ rớ chụp hình bên ngoài vòng rào khu vực hoa viên trước Nhà Xanh, nhìn từ xa ngôi nhà màu xanh lam, nơi làm việc và chỗ ở của Tổng Thống Đại Hàn. Bên trong vòng rào có nhiều mật vụ mặc đồng phục áo vest đen đứng bảo vệ an ninh. Bạn cần biết một tí về Nhà Xanh của Tổng Thống Đại Hàn nhé. Nhà Xanh hoặc là Cheongwadae vốn là di tích hoàng cung nằm ở phía Nam của thủ đô trong thời kỳ Goryeo. Trong thời đại Joseon, Gyeongbuk-gung được xây dựng làm hoàng cung chính và nơi này trở thành hậu hoa viên của hoàng cung. Trong thời gian Nhật Bản chiếm cứ Hàn Quốc vào năm 1910, chính phủ Hàn Quốc sử dụng cung Gyeongbuk làm văn phòng đại diện chính phủ. Nhật Bản cho xây dựng văn phòng và dinh thự của Thống soái Nhật Bản ngay tại tòa nhà chính của Cheongwadae ngày nay.

   Sau khi Hàn Quốc độc lập, tòa nhà này dùng làm nơi ở cho Bộ trưởng Bộ quân sự của quân đội Mỹ. Sau khi Cộng hòa Dân Chủ nhân dân Triều Tiên thành lập vào tháng 8 năm 1975, nơi này trở thành nơi ở cho tổng thống với tên gọi Gyeongmudae. Sau cuộc Cách Mạng tháng 4 năm 1960, đảng Dân chủ đoạt lấy quyền lực và Tổng thống Yun Bo-seon đổi tên thành Cheongwadae. Năm 1990, Chunchukwan – trung tâm báo chí và nơi ở cho gia đình tổng thống được xây dựng. (Nguồn: sưu tầm trên net)

Mời quý bạn cùng Minh và Sương Lam viếng viện bảo tàng và Nhà Xanh, nơi làm việc và cư trú của Tổng Thống Đại Hàn Dân Quốc qua youtube

Minh SuongLam viếng viện bảo tàng và NHà Xanh Đại Hàn

Xàng qua xê lại chụp hình bên ngoài Nhà Xanh một chút để biết rằng mình đã đến nơi đây, rồi phe ta đến thăm viện bảo tàng của Đại Hàn để xem các tác phẩm văn hóa và các tượng điêu khắc còn lưu giữ ở nơi đây. Muốn đến đấy, bạn phải đi qua một công viên rất đẹp như trong phim cổ Đại Hàn mà bạn thường xem trên tivi, cũng có hồ nước xanh biếc với nhà thủy tạ, cũng có hoa xinh cảnh đẹp chung quanh. Bây giờ là mùa thu nên cảnh sắc càng thơ mộng, diễm tình hơn.

   Nơi người viết thích xem nhất là cung điện của hoàng gia Đại Hàn, đó là cung Gyeongbok hay còn gọi là Cung Cảnh Phúc, là cung điện của ánh sáng và hạnh phúc, cung điện chính, bề thế và quan trọng nhất, nằm ở phía Bắc của Seoul. Được xây dựng từ năm 1395, cung Gyeongbok trở thành nơi hoạt động triều chính chính thức của các triều đại trong suốt lịch sử của vưong triều Joseon, từ 1392 đến 1910. Trong suốt chiều dài lịch sử đầy biến động, cung Gyeongbokgung đã nhiều lần bị phá hủy trong các cuộc chiến tranh xâm lược của Nhật Bản. Mãi đến năm 1990, cung điện mới bắt đầu được khôi phục và sửa chữa dần dần cho đến ngày nay. Cung điện Gyeongbokgung bao gồm các khu hoạt động triều chính, khu sinh hoạt và nghỉ ngơi.

A picture containing outdoor, tree, person, man

Description automatically generated

   Dọc theo trục chính của cung điện, lấy cổng Gwanghwamun (Quảng Hòa Môn) làm trung tâm, là Điện Cần Chính, nơi có ngai vàng của vua, nơi thiết triều, và là nơi ở của vua và hoàng hậu. Các khu vực khác được xây bất đối xứng, tạo nên sự hài hòa thống nhất và phân cấp rõ ràng.

Người hướng dẫn giới thiệu các điểm chính như: Cần Chính Điện là nơi vua thiết triều, nơi đây có ngai vàng của nhà vua; Khang Ninh Điện là nơi nghỉ ngơi của vua, nằm ngay phía sau Cần Chính Điện; Giao Thái Điện là nơi nghỉ ngơi của hoàng hậu, kế cận Khang Ninh điện, phía sau có vườn hoa nhỏ rất đẹp. Mỗi ngày ở cố cung có trình diễn nghi lễ đổi gác trong vòng 15 phút bắt đầu từ 10 giờ sáng, cứ mỗi tiếng trình diễn một lần, phiên đổi gác cuối cùng được thực hiện lúc 3 giờ chiều. Trong nghi lễ đổi gác, lính canh hoàng gia sẽ mặc trang phục của ngự lâm quân giống như thời Joseon và chụp ảnh miễn phí với khách du lịch. Đoàn chúng tôi đến viếng cố đô Gyeongbok trễ, sau 3 giờ nên không được xem màn đổi gác này. Tiếc quá!

   Đứng trên Cần Chính Điện nhìn xuống, người viết thấy nam thanh nữ tú đi lại dập dìu nơi sân chầu. Có những cô gái rất xinh mặc quốc phục Đại Hàn đi từng đoàn nói cười vui vẻ. Những chàng trai trẻ trong đoàn nhìn các người đẹp dễ thương này chắc phải ngẩn ngơ dăm ba phút?

 Mời xem Minh và Sương Lam viếng hoàng cung Geyeongbok – Đại Hàn qua youtube:

Tiết mục cuối trong chương trình hôm nay sau bữa cơm tối là màn xem show biểu diễn nghệ thuật Nanta hay còn gọi là Cookin’Nanta với các nhịp điệu, âm thanh và tiết tấu được tạo nên từ các dụng cụ làm bếp rất vui. Trong giấc ngủ đêm nay, tôi vẫn còn nghe âm thanh vui nhộn của màn trình diễn này.

 Ngày 4 – Seoul Nami

   Hôm nay là ngày viếng thăm một nơi mà ai đã yêu mùa thu, đã có tình cảm lãng mạn của một thời yêu đương nồng cháy, đã thích xem phim truyện tình cảm Đại Hàn rồi thì phải thành thật nói rằng: nếu đến Đại Hàn vào mùa thu mà không đến thăm viếng nơi đây thì quả là một sự thiếu sót đáng kể. Nơi nào nhỉ? Đó là đảo Nami, điểm đến của những cặp tình nhân và những cặp vợ chồng mới cưới, bạn ạ.

   Đảo Nami cách thủ đô Seoul 63 km về phía tỉnh Chuncheon (phía nam Hàn Quốc), khoảng 40 phút lái xe. Hòn đảo xinh đẹp này được đặt theo tên của vị tướng nổi tiếng, người đã có công lớn dẹp loạn vào thế kỷ 13. Du khách muốn đặt chân lên đảo sẽ phải mua vé để lên phà. Phà rất mới và nhanh nên chỉ mất 5 phút là đến đảo rồi. 

   Đoàn của chúng tôi phải đi sớm để có nhiều thời giờ thưởng thức cảnh đẹp ở nơi đây. Điểm nổi bật nhất của đảo Nami chính là hàng cây bạch quả xuất hiện trong phim “Bản Tình Ca Mùa Đông” với hàng cây thẳng tăm tắp trên con đường đất nhỏ, đẹp và lãng mạn vô cùng. Không có bút mực nào tà hết nét đẹp mê hồn của lá vàng, lá đỏ. Có thể  trái tim của người viết đã bị mê hoặc bởi chuyện tình lãng mạn của hai nhân vật chính trong bộ phim “Bản Tình Ca Mùa Đông” nên thấy mùa thu ở đảo Nami đẹp đến não lòng.

   Trên con đường với hai hàng cây đầy lá vàng tuyệt đẹp này có bức tượng của hai nhân vật chính trong phim và hình ảnh của họ vẫn tràn ngập khắp nơi trên đảo. Người viết không thể nào không chụp hình trước một khung cảnh có hình ảnh cặp tình nhân của cuộc tình quá đẹp, quá đáng thương này. Các khách sạn tại Nami đều theo xu hướng lãng mạn, khoáng đạt, giá cả khá cao vào cuối tuần. Đặc biệt, khách sạn Jeong Guan Ru, nơi hai nhân vật chính của “Bản Tình Ca Mùa Đông” đã ở khi quay phim trên đảo, luôn kín phòng.

 Youtube Đảo Nami Mùa Thu Lá Đỏ

Đằng xa xa kia, các bạn trong đoàn đang tạo dáng chụp hình để ghi lại nét đẹp của lá vàng, lá đỏ mủa thu xứ Hàn và tôi cũng thế. Chúng tôi lang thang trên những lối mòn trên đảo giữa khung cảnh nên thơ ở Nami và thoáng một chút nhớ về những ngày hoa mộng cũ khi mới quen nhau. Hãy đến Nami vào mùa thu, bạn sẽ yêu mùa thu và yêu xứ Hàn nhiều hơn nữa vì cảnh đẹp nơi đây sẽ hút hồn bạn với những chiếc lá vàng lá đỏ trên cây.

   Nhưng rồi chúng tôi phải quay về Seoul để còn đi viếng thăm những cửa hàng mua sắm ở xứ này chứ. Xe dừng lại ở một thương xá rất lớn, nhiều tầng, bán đủ các mặt hàng loại “xịn” đắt tiền. Thiên hạ đi shopping rần rần. Chàng và nàng cũng thử đi vòng vòng vài tầng xem giá cả thế nào? Chúng tôi thấy giá mắc quá trời nên vội vàng chạy sang một thương xá kế bên bán toàn hàng “nhái” nhưng cũng đẹp không thua gì “hàng hiệu” để mua một vài món quà kỷ niệm mà thôi. Đi loanh quanh một hồi lại thấy phe ta cũng có mặt bên đây khá nhiều. Thế là “chí lớn gặp nhau’ vì giá cả bên cửa hàng sang trọng kia quá mắc chăng?

   Thật tình ở Mỹ cái gì cũng có nên về Mỹ mua quần áo vừa đúng gu vừa giá rẻ, vừa có thể được hoàn trả lại, vừa có quà tặng, vẫn ngon lành hơn mua sắm ở Đại Hàn chứ lị.

   Ngày mai phải lên đường về chốn cũ nên chúng tôi sau khi ăn cơm tối là phải lo thu dọn hành trang nên không dám lang thang trên phố Hàn trong cơn mưa lạnh. Đi ngủ sớm vẫn tốt hơn. Good Night!

A person wearing a red hat

Description automatically generated

 Ngày 5 – Trở về chốn cũ

   Sau buổi ăn sáng tại khách sạn, chúng tôi ra sân bay làm thủ tục trở về chốn cũ. Đi chơi cũng vui thật nhưng về lại chốn cũ vẫn vui hơn vì nơi ấy có mái ấm gia đình của tôi, có cô cháu nội Mya của tôi, có những người thân quen của tôi ở đấy. 

   Portland của tôi tuy đất lạnh nhưng tình nồng, nơi mà tôi đã chọn làm một quê hương thứ hai của tôi vì trái tim tình cảm của tôi đã đặt ở đấy rồi. Tôi yêu mùa thu ở Portland vì ở nơi đây cũng có lá vàng lá đỏ như ở đảo Nami xứ Hàn. Nhưng ở Nami, tôi chỉ là khách du lịch dừng chân trong dăm ba ngày để biết thêm chuyện đường xa xứ lạ.  Còn Portland chinh là nơi chốn tôi phải quay về sau những chuyến viễn du. “There is no place like home” bạn ạ!

   Tuy nhiên, nếu có đủ phúc duyên thì bạn cũng nên đi một chuyến Đại Hàn Mùa Thu Lá Đỏ để cho trái tim tình cảm lãng mạn của mình được sống lại một ít phút giây, bạn nhé. Chúc an bình và hạnh phúc đến với các bạn.  Smile!

Có phúc duyên đi được nhiều nơi trên thê giới, người viết mới thấy rằng tầm nhìn và kiến thức của mình càng được mở rộng hơn vì có nhiều điều mình  không biết hay chưa biết dù nó đã đã có từ lâu rồi.

 Có đi nhiều nơi, có nhìn được nhiều cảnh đời, trái tim và tầm nhìn của chúng ta hình như được khai mở nhiều thêm.  Đức Đạt Lai Đạt Ma cũng đã có dạy:  «Mỗi năm một lần hãy tới một nơi bạn chưa bao giờ tới ».  Tùy theo hoàn cảnh gia đình, tài chánh, sức khỏe và thời gian cho phép, bạn hãy đến một nơi bạn chưa bao giờ tới để thấy cuộc đời này có nhiều sự khác biệt.  Chúng ta sẽ học hỏi rất nhiều từ những sự khác biệt đó và từ đấy đời sống tình cảm, tinh thần và tâm linh của ta sẽ được thăng hoa hơn.  Bạn đồng ý chứ?

Chúc quý bạn những ngày Xuân vui vẻ bên cháu con và đuợc nhiều sức khỏe, an lành trong cuộc sống.

 Sương Lam

Chúc anh Bảng an vui và nhiều sức khoẻ nhé.

Sương Lam
Website: http://www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://www.pinterest.com/suonglamt/

Sương Lam mời đọc Cho Nhau Nụ Cười Đầu Năm

Cho Nhau Nụ  Cười  Đầu Năm

Slide7.JPG

Đây là bài số bốn trăm chín mươi chín (499) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo, Portland, Oregon

Ngày Xuân qua mau.  Hôm nay là ngày Mồng Ba Tết Canh Tý 2020, đúng vào ngày thứ hai đầu tuần người viết phải “mổ cò” trên computer để viết bài cho mục Một Cõi Thiền Nhàn  của Oregon Thời Báo vì nguời viết không đánh máy chạy nhanh ro ro như những nàng  hay chàng chuyên môn đánh “text” cho tình nhân trên máy điện thọại ngày nay.

Thế mà người viết cũng  “cà rị cà mọ” gõ được 499 bài  tâm tình với độc gỉả mục MCTN hơn 10 năm nay, đóng góp “miễn phí” cho moị người “đọc cho vui với đời” một tí.  Smile!

Nếu đem so sánh với các công trình văn chương nghệ thuật của các tác giả nổi tiếng khác thì việc làm của người viết thật “nhỏ như con thỏ”  nhưng người viết thấy vui trong việc làm của mình, vì ít ra cũng đã giúp cho trí óc của người viết  có cơ hội hoạt động, nếu không, sẽ  bị “mụ người đi” hoặc “não sẽ teo bớt  đi”. Khiếp thế!

Mà thật thế quý bạn ạ, nhiều thân hữu đã đến tâm sự với người viết rằng “” Bộ cái não của tui bị teo hay sao mà bây giờ tôi lại “quên nhiều hơn nhớ”?  Người viết nghe như quen quen lời tâm sự này vì ngay chính trong gia đình của người viết, “chàng của tôi” cũng thường khiến tôi phải nhắc nhở: “Anh phải uống nước cho nhiều như lời bác sĩ dặn”, “Anh phải làm việc này hôm nay”, “Anh phải chịu khó ăn sáng, anh phải v..v.. và  v..v…”  Nếu không, thì chàng sẽ không làm đúng như lời bác sĩ dặn, sẽ không làm đúng theo ý tôi yêu cầu.

 Hay là não của chàng bi teo chăng nên chàng không nhớ được những gì cần phải nhớ, quên đi những gì cần phải quên cho cuộc đời thêm vui.  Mệt thật!.

Vào những dịp đầu năm mới, người Mỹ thường hay lập một kế hoạch để thay đổi hay làm tăng kết quả việc mình muốn làm trong năm mới ví dụ như “Tôi phải ốm bớt 10 pounds để có được một thân hình tuyệt mỹ”. Thế  là họ lên kế hoạch đi tâp thể dục, đi bơi, đi bộ, nhịn ăn để cho xuống cân v..v. Ví dụ “Tôi phải đi thư viện mướn sách và  đọc ít nhất 5 quyển sách một tháng để  mở mang kiến thức” v..v.. 

 Người Việt sang Mỹ cũng bắt chước làm  những chuyện “revolution” này, nhưng hình như chỉ làm được một thời gian vào những ngày đầu năm một cách “hồ hởi phấn khởi” rồi sau đó có thể vì bận, vì lười, vì nhiều lý do khác nên rồi “đi dăm phố lại trở về chốn cũ” , quên tuốt lời hứa hẹn ban đầu, nên vẫn thấy mình “phát triển bề ngang”, vẫn thấy mình nói năng lạng quạng, vẫn nổi nóng la hét ầm ỉ v..v và v..v… Thế mới biết “nói và hứa thì dễ, mà làm tốt những gì mình đã nói và đã hứa thì khó quá”, bạn nhỉ?

so that.gif

Hôm nay người viết vừa mới nghe  xong bài thuyết giảng của Hoà Thượng Tịnh Không trên internet  về đề tài  “Thay đổi cách sống”, xin được chia sẻ cùng các bạn.

 Hòa Thượng đã nêu lên quan niệm giáo dục đạo đức đời sống của Đông Phương Trung Quốc và Tây Phương Âu Mỹ. 

 Đông Phương cho rằng đời người có bốn giai đoạn như bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông của đất trời.

1. Dưới 20 tuổi như Mùa Xuân  con nguời cần phải được giáo dục đạo đức.

2. Từ 20 – 40 tuổi như mùa Hạ con người cần phục vụ xã hội.

3. Từ 40 – 60 tuổi như mùa Thu con người cần truyền trao kinh nghiệm cho người kế thừa.

4. Sau 60 tuổi như mùa Đông con người cần về hưu để hưởng phước.

 Trong khi đó Tây Phương lại quan niệm:

1.  Tuổi trẻ là tuổi để hưởng thụ cho nên tuổi thơ được ví như đang sống trong thiên đàng.

2. Tuổi trung niên sống trong chiến trường tranh đua danh lợi

3. Tưổi già  sống buồn thảm  đi vào phần mộ.

Theo lời trình bày kể trên chúng ta cần phải chọn lựa và thay đổi cách sống như thế nào để có thể sống một cuộc đờì an vui hạnh phúc, bạn nhỉ?

Chúa hay Phật đều dạy rằng: Con người nếu không biết tu phước tích đức thì sẽ tạo ra nhiều nghiệp tội. Những chủng tử thiện ác đó đều được lưu vào A Lại Gia Thức của chúng ta và theo ta từ kiếp này sang kiếp khác rồi tùy duyên mà phát sinh ra để con người được hưởng quả lành hay nhận quả ác do những nghiệp nhân mà chính ta tạo tác từ vô lượng kiếp sống của chúng ta.  Gieo nhân nào thì sẽ gặt quả nấy ví như gieo hạt đậu thì sẽ hái được trái đậu, gieo hạt cam thì hái được trái cam chứ không thể nào gieo hạt đậu mà hái được trái cam.  Bạn đồng ý chứ?

Chúng ta cần phải thay đổi cách sống si mê lầm lỗi của ta, bỏ bớt dần những suy nghĩ, hành động, ngôn ngữ mang tính ác biến đổi thành những suy nghĩ, hành động, ngôn ngữ  mang tính thiện để tạo niềm vui cho người và cũng cho chính mình nữa

Bạn và tôi chắc chắn cũng đã từng gặp nhiều người cho ra thì ít mà muốn nhận lại thì nhiều. Những người này tiết kiệm từng nụ cười, từng lời nói ngọt ngào không chịu trao cho bạn bè thân hữu, thân nhân quyến thuộc mà lại đòi hỏi người khác phải đối xử tốt với mình, phải ngọt ngào với mình. Dĩ nhiên, nếu là một người có lương tâm trong sáng, bạn sẽ cho đấy là không công bằng (unfair) rồi đấy nhỉ? 

Nói theo kiểu bình dân thông thường là “tiền trao cháo múc”, ít ra bạn phải đưa ra một số tiền nào đó thì mới nhận được tô cháo kia, chứ tại sao lại muốn nhận vào mà không chịu đưa ra. Lạ thật!

Cũng vậy, muốn nhận nụ cười, tình thương mến nơi người khác thì chúng ta phải trao cho họ nụ cười và tình thương mến trước chứ đừng đòi hỏi họ phải trao cho mình nụ cười, tình thương mến trước rồi mình sẽ trao lại sau hoặc là không trao lại gì cả. Hãy cho đi rồi bạn sẽ được nhận lại thì đời sống sẽ tốt đẹp hơn như câu chuyện của Mẹ Theresa dưới đây:

Thank 2.gif

Hãy cho nhau nụ cười

Có lần mẹ Têrêsa thành Calcutta kể lại câu chuyện như sau:

Nhiều người đến thăm tôi tại Calcutta và trước khi ra về thường ngỏ ý với tôi: “Xin cho chúng tôi một lời khuyên để chúng tôi sống tốt đẹp hơn”.

Tôi liền bảo họ: “Quý vị hãy về và hãy ban tặng cho nhau những nụ cười. Một nụ cười cho vợ của ông. Một nụ cười cho chồng của bà. Một nụ cười cho con cái của ông bà. Hãy cười tươi với tất cả mọi người, bất luận người đó là ai. Với những nụ cười tươi như thế quý vị sẽ lớn lên trong tình yêu hỗ tương”.

Nghe vậy một người trong nhóm hỏi tôi:

– Bà có lập gia đình không?

Tôi gật đầu và nói:

– Ðôi khi tôi cũng cảm thấy khó nở một nụ cười với vị hôn phu của tôi.

Và mẹ Têrêsa kết luận:

– Ðúng thế, Chúa Giêsu có thể đòi hỏi rất nhiều. Và chính khi Ngài đòi hỏi như thế thì không gì đẹp cho bằng nở một nụ cười thật tươi với Ngài

Lạy Chúa! Nụ cười không mất tiền mua, không phải vất vả cực nhọc để đi xa mang về… Nụ cười thật dễ dàng để xuất hiện trên môi miệng và trên khuôn mặt nhưng sao con lại thấy thật khó khăn vất vả để trao tặng nụ cười trên khuôn mặt của con cho những người xung quanh… Con đã thay thế nụ cười bằng những cái nhăn mặt méo mó, bằng những ánh mắt giận dữ, bằng những cái lắc đầu xua tay và đôi khi bằng những lời nói làm đau lòng người khác. Xin cho con luôn ý thức rằng: mỗi khi con mang nụ cười đến cho những người xung quanh chính là lúc con dâng lên Thiên Chúa tình yêu và nụ cười, sức sống và hy vọng của đời con. Amen.

 (Nguồn: Sưu tầm trên internet)

   Nếu năm rồi chúng ta chưa có cơ hội cho nhiều hơn nhận, chưa trao hoặc không trao nụ cười cho ai cả thì trong năm mới chúng ta thử thay đổi cách sống để cuộc đời thêm nở hoa, bạn nhé!

Kính chúc toàn thể quý độc giả và thân hữu Một Năm Mới nhiều sức khỏe, thân an trí lạc, dứt bớt được nhiều điều phiền não và làm được nhiều chuyện thiện lành.

Mời Bạn cùng tôi nhìn nụ cười của đức Phật Di Lặc để phát tâm hỷ  xả cười vui với cuộc đời  trong những ngày đầu Xuân qua youtube dưới đây do người viết thực hiện:

Slide41.JPG

Youtube Mừng Xuân Nụ Cười Di Lặc

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi -MCTN 499-ORTB 919-12820)
Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

lovekiss.gif

Sương Lam mời đọc Những Người Vác Ngà Voi

Những Người Vác Ngà Voi

Đây là bài số bốn trăm tám mươi tám (488) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ OregonThời Báo, Portland, Oregon.

 Trong thời gian vừa qua, người viết đã thấy nhiều người đã hy sinh công sức và thời gian để làm những việc giúp cho người khác có được những phút giây vui vẻ hoặc được mở rộng tầm mắt qua những việc làm của họ.

 Ở Portland, Ban Chấp Hành Công Đồng Việt Nam tại Oregon đã cố gắng tổ chức buổi picnic tại công viên Rose City Park, lễ hội Tết Trung Thu dành cho thiếu nhi Việt Nam tại Oregon tại trường Ron Rusell Middle School v..v… Các nhiếp ảnh gia Mary Nguyễn, Hùng Vương đã chụp nhiều hình ảnh đẹp cho các sinh hoạt cộng đồng một cách vô vị lợi cùng với sự cộng tác của các hội đoàn, các tổ chức, các sinh hoạt khác nữa  v..v…

  Các thân hữu văn nghệ trong cõi ảo của người viết trong Nhóm Cô Gái Việt, Nhóm Minh Châu Trời Đông, Nhóm Hương Xuân, Nhóm ĐHVK, Nhóm Huệ Diệp Chi, Nhóm THĐL, Nhóm QGHC, Nhóm Gia Long v..v.. cũng ra công  sưu tầm và chia sẻ bài vỡ, tài liệu hữu ích giúp cho các thành viên trong nhóm được mở mang kiến thức về nhiều phưong diện mà không tính một xu  nào. 

  Người viết gọi những người ấy là “những người vác ngà voi”.

Viết đến đây, người viết nhớ đến bài viết “Những Người Vác Ngà Voi” mà người viết đã viết lâu lắm rồi,  nay xin được chia sẻ với những bạn đọc mới nhé.

Còn đối với những  bạn đọc cũ, đã đọc bài viết này rồi, nay chắc cũng đã quên, bây giờ đọc lại sẽ thấy mình thấp thoáng trong đó, ngay cả chính cá nhân tác giả nữa đấy vì vợ chồng người viết cũng đã một thời là những người vác ngà voi. 

 Xin mời bạn đọc cho vui nhé.

Những Người Vác Ngà Voi

Nếu bạn thấy một người xách xe chạy tới chạy lui đến một hội trường nào đó, rồi chạy ra chạy vào bưng một đống cờ xí, biểu ngữ, tài liệu, rồi kêu réo người này, thúc hối người kia treo cờ, treo biểu ngữ, ngắm tới ngắm lui, gật gật cái đầu, cười cười cái miệng, thì chính hắn ta là người đang làm việc “vác ngà voi” cho một hội đoàn nào đó trong cộng đồng rồi.

Nếu bạn thấy nhiều bà, nhiều cô, nhiều em bé nào đó, má đỏ môi hồng, thay xiêm đổi áo đi tới đi lui trên sân khấu để thực tập màn trình diễn áo dài cho một đêm gây quỹ của một tổ chức nào đó, thì các bà, các cô, các em bé đó cũng thuộc trong nhóm những người vác ngà voi không sai một chút nào.

Nếu bạn thấy những người nào đó ở lại cho đến giờ phút chót của một đêm gây quỹ, hay một đêm Hội Tết TrungThu, Hội Chợ Tết, bưng bưng dẹp dẹp bàn ghế, đổ rác, cuốn cờ, xếp đồ đạc chất lên xe, trong khi quan khách về hết ráo, thì những người đó nếu không phải là những người vác ngà voi, thì người viết chịu thua liền.

Tóm lại, những người già, trẻ, lớn, bé, gái, trai có thiện chí, bỏ thời giờ, tiền bạc, công sức để đi làm những chuyện xã hội, xây dựng cộng đồng, đem niềm vui, nụ cười đến cho người khác, mà không nhận được một “penny” nào, đều là những người “ăn cơm nhà, đi vác ngà voi thiên hạ.

Họ có thể là những vị “chức sắc” trong ban tổ chức, và cũng có thể là những người “vô danh tiểu tốt” không cần ai biết đến họ tên.

Trong cuộc trần ai “Chợt sinh ra thì đà khóc chóe. Đời có vui sao chẳng cười khì” này, con người chúng ta bao giờ cũng bị lôi cuốn miên man với bao nhiêu là niềm vui, nỗi buồn. Dĩ nhiên, những người vác ngà voi cũng có niềm vui nỗi buồn của họ.

Trước hết xin nói về những niềm vui.
Có tổ chức những buổi lễ phát thưởng học sinh xuất sắc, cuộc thi viết văn, buổi lễ Giỗ Tổ Hùng Vương, Tết Nguyên Đán, Tết Trung Thu, cuộc thi hoa hậu áo dài v…v…mới thấy rằng con em mình học giỏi rất đông. Chúng ta đã từng hảnh diện với những thành công trên đường học vấn của con em chúng ta nơi xứ người. Hơn thế nữa, con em chúng ta vẫn còn nhớ tới cội nguồn dân tộc, nhất là vẫn còn tình thương yêu quê hương nhân loại thiết tha
.
Người viết đã từng đọc những bài viết văn dự thi của học sinh về tình yêu quê hương, về việc giảng dạy và duy trì tiếng Việt tại học đường, đã từng làm giám khảo các cuộc thi “Đố vui để học”, đã từng làm giám khảo các cuộc thi Hoa Hậu Áo Dài do Cộng Đồng Việt Nam tổ chức, vì thế người viết vô cùng xúc động với những suy tư, với sự quan tâm gìn giữ tình tự dân tộc Việt, tình yêu quê hương đất nước và tình yêu thương nhân loại của thế hệ trẻ Việt Nam tại hải ngoại.

Dù cách xa quê cha đất mẹ cả một đại dương, tuổi trẻ Việt Nam vẫn nhớ về cội nguồn dân tộc, vẫn tự hào mình là con cháu Rồng Tiên, nên lúc nào cũng chăm lo học tập để làm cho cha mẹ vui lòng, cho thế giới nể kiêng. Họ lúc nào cũng lo gìn giữ và phát huy tinh hoa tốt đẹp của văn hoá Việt Nam.

Đây là niềm vui lớn lao nhất của tất cả con dân đất Việt, trong đó, có anh, có chị, có em, và có tôi, những người vác ngà voi hôm nay.
Bên cạnh niềm vui lớn lao do con em chúng ta mang lại, cũng có những niềm vui do những thân hữu trong cộng đồng bạn và cộng đồng Việt Nam mang đến. Tất cả những người ấy đã nhiệt tình đóng góp thời giờ, công sức, ủng hộ tinh thần lẫn vật chất cho chúng ta. Điều này đã làm cho quí vị trong ban tổ chức và những người vác ngà voi phấn khởi, hăng hái, hân hoan tiếp tục tiến bước trên đường “vác ngà voi”!

Bởi thế “Ai bảo vác ngà voi là khổ. Vác ngà voi sướng lắm chứ!” Sung sướng vì được thấy nụ cười hớn hở của các học sinh lảnh phần thưởng, sung sướng vì thấy nụ cười hảnh diện, ánh mắt vui tươi của phụ huynh học sinh, sung sướng vì thấy những nụ cười cám ơn và niềm vui của đồng hương khi được giúp khai thuế miễn phí, được hướng dẫn học lớp điện toán miễn phí, sung sướng vì được gặp những khuôn mặt thân thương của những người bạn cũ và nhiều niềm vui ấm lòng khác nữa.

Niềm vui chưa dứt thì lại vương vấn những nỗi buồn! Đây không phải là “những niềm riêng một đời câm nín”, mà cần phải được bày tỏ để được cảm thông.

Sad 2.jpg

Nỗi buồn thứ nhất là không ai cảm thông được sự mệt nhọc của những người vác ngà voi.

Có tổ chức một buổi phát thưởng cho học sinh xuất sắc, một buổi cơm gây quỹ, một buổi họp mặt thân hữu v…v… mới thấy là “mệt ứ hơi” đấy bạn ạ! Nào là đi họp để thảo hoạch chương trình, phân công trách nhiệm, phổ biến tin tức, cổ động đồng bào tham gia. Nhức đầu và đau đầu nhất là vấn đề làm sao có được tiền để tổ chức công tác đó.. Những người vác ngà voi trong “ban gây quỹ” là “những người hết sức quan trọng” vì “có thực mới vực được đạo”, không có tiền là không thể làm được việc gì cả. Bạn có biết chăng?

Ngày xưa, cách đây mấy chục năm về trước, người viết cũng từng là “người vác ngà voi” đấy bạn ạ. Muốn có tiền để tổ chức một buổi lễ nào đó, chúng tôi trong ban tổ chức đã phải đi xin tiền.

Còn nỗi khổ tâm nào bằng nỗi khổ tâm đi…xin tiền! Một nhóm người độ 3-5 người, tay cầm cuốn sổ đi đến từng văn phòng luật sư, bác sĩ, tiệm ăn, chợ thực phẩm v..v… , với nụ cười bao giờ cũng sẵn sàng nở trên môi, với ánh mắt ngại ngùng khi bước vào văn phòng hay chợ, tiệm ăn mà ai cũng biết rằng đến để…xin tiền, chứ không phải đến để khám bịnh, để mua hàng, để thưởng thức tô phở hay tô bún bò Huế. Rồi phải giải thích, rồi lại phải chờ đợi, có khi phải chờ đợi 10 hay 15 phút để xin được $10 hay $20. Kể như cũng “mã đáo thành công” đi vì có đồng nào mừng đồng nấy và “có còn hơn không” mà lị! Tuy nhiên, cũng có nhiều vị có lòng tốt sẵn sàng bảo trợ các giải thưởng hay ký ngay một chi phiếu $100, $200, $500 hay cả $1,000 ,$2,000, ngay “tú xuỵt”. Những ngày gặp được những vị mạnh thường quân có “trái tim bồ tát” như thế, ban gây quỹ lên tinh thần ngay tức khắc và phấn khởi thực hành các công tác kế tiếp như mua quà, tập văn nghệ, dựng sân khấu, gửi thư mời, vân vân… và vân vân… Bây giờ việc gây quỹ lớn lao là phải nhờ phương cách, tài năng của ban tổ chức, sự duyên dáng, khéo léo của các MC để các vị mạnh thường quân sẵn sàng móc hồ bao ra ủng hộ một cách vui vẻ. Xin cám ơn các vị mạnh thường quân và đồng hương đã tích cực ủng hộ ban gây quỹ.
Các bạn thủ quỹ trong ban chấp hành cộng đồng hiện tại đã gây quỹ ngon lành hơn chúng tôi thời đó rất nhiều! Vui nhé! Mừng nhé!

Trong khi đa số đồng hương đang xum họp gia đình bên “vợ đẹp con ngoan” trong ngôi nhà ấm cúng hay đang say mê ngồi xem phim truyện Đại Hàn chiếu trên SBTN: Hạnh Phúc Mong Manh, Hoàng Cung v..v…, thì cũng có những người đang “phom phom” trên xa lộ đi đến nơi hội họp để bàn thảo kế hoạch làm sao thực hiện được một chương trình vui Tết Cộng Đồng, một buổi phát thưởng, một buổi cứu trợ sao cho có ý nghĩa, hoặc một buổi họp bạn thân mật, một buổi ra mắt sách ít tốn kém nhưng đầy tình thân ái và quan trọng nhất phải là “mọi nhà cùng vui, mọi người hưởng ứng”

Dĩ nhiên trong bất cứ việc tổ chức nào, dù cố gắng hết sức để đạt được kết quả tốt, vẫn không thể nào không có một vài sơ sót ngoài ý muốn vì “no one is perfect – Thánh nhân còn có khi lầm” mà lị!
Có nhiều người dựa vào những sơ sót đó, tìm cách vạch lá tìm sâu để đả phá, để chỉ trích, để phỉ báng và …chụp mũ nữa đấy. Đó mới chính là nỗi buồn lớn lao nhất của những người vác ngà voi, nhất là của ban tổ chức, vì bao nhiêu thiện tâm, thiện chí của mình đã bị phủ nhận, bị chà đạp.
Đối với những người mà tuổi đời đã quá “ngũ thập tri thiên mệnh”, hay là những người “vàng thật không sợ lửa”, thì đó chỉ là trò chơi trẻ con của những người có tánh ganh tị hay có tâm địa xấu xa thích làm “nản lòng chiến sĩ” hay “đâm sau lưng chiến sĩ” mà thôi, chỉ tội nghiệp cho những người trẻ của thế hệ tương lai mới bước đầu tham gia công tác xã hội đã bị nếm “trái đắng” rồi!

Nếu hiểu rằng “đời trần thế phút vui mấy chốc” thì niềm vui nụ cười vẫn rất cần thiết cho đời sống chúng ta hơn là nỗi buồn tiếng khóc! Theo thiển ý, nếu chúng ta không góp được chút ít gì cho ích lợi chung của cộng đồng, của tập thể thì cũng đừng vì một chút tị hiềm đố kỵ hay bất mãn cá nhân mà làm nản lòng những người có thiện tâm thiện chí. Mong lắm thay!

Tạo hóa đã phú cho con người một trái tim tình cảm, thì chúng ta cũng nên mở rộng con tim tấm lòng để đem lại nụ cười niềm vui đến cho tất cả mọi người. Chúng ta cần chứng minh cho thế hệ trẻ tương lai của chúng ta tại hải ngoại hiểu rằng: “Tình thương yêu vẫn cao quí hơn sự hận thù, và niềm vui nụ cười vẫn làm cho đời sống có ý nghĩa hơn nỗi buồn tiếng khóc.”
Thay cho lời kết, người viết xin kính tặng đến “những người vác ngà voi” một bó hoa hồng tươi thắm thay cho lời cám ơn về sự nhiệt tình phục vụ công ích của quí vị và xin kính chúc quí vị sức khoẻ dồi dào, nghị lực vững mạnh để tiếp tục “vác ngà voi” đem lại niềm vui nụ cười đến cho ta cho người, để cho cuộc đời nhân thế phù du này vẫn còn một cái gì đáng quí đáng yêu nhé!

Người viết cũng rất thích thơ văn nên thường tìm đọc những bài thơ nào hay hay, có ý nghĩa, có thể giúp mình có được cái tâm an tĩnh và có thể giúp mình cải thiện đời sống tình cảm, tinh thần, tâm linh tốt hơn một chút.


Người viết cũng thích được chia sẻ những gì mình đã viết, đã đọc, đã biết với bạn bè thân hữu. Được chấp nhận sự chia sẻ này hay không là cũng tùy duyên của người đọc, của những thân hữu, nên người viết không ngại ngùng gì khi chia sẻ với các bạn những gì người viết đ ã vìết, đã sưu tầm được. Bạn có thích hay không thì tùy bạn nhé. Smile!

 Sau những giây phút tôi lao xao “ăn cơm nhà , vác ngà voi” vui với bạn bè ngoài xã hôi, đêm đến, tôi trở về “tàng kinh các” nho nhỏ của tôi vui với những giây phút tĩnh lặng  trong Một Cõi Thiền Nhàn của tôi khi thực hiện và xem những youtube giúp tôi tìm lại được sự bình an của tình thần.

 Bây giờ là mùa THu, mời bạn cùng thưởng thức Youtube Mùa Thu và Chim Hạc  do tôi thực hiện với những hình ảnh chim hạc, một loài chim mà tôi thích nhất, do Mrs Mary Nguyễn chụp. Xin cám ơn Mary Nguyễn nhé.

Mùa Thu và Chim Hạc-Ridgefield, Wa

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

 (Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 488- ORTB 909-103019)Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Sương Lam mời đọc Một Chữ Tâm

Một Chữ Tâm

thu-phap-chu-tam-6.jpg

Đây là bài số bốn trăm bảy mươi hai (472) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ OregonThời Báo, Portland, Oregon.

 Nhân gian thường nói “nhất ẩm nhất trác, giai do tiền định”. Theo thiển ý cùa người viết, có thể hiểu  như sau: “việc uống, việc ăn trong cõi đời này, đều do ý Trời định sẵn” 

Chúng ta, những người bình thường sống trong cõi nhân gian này thường cho rằng những việc bình thường hằng ngày đều do ý Trời sắp đăt vì có người thì ăn uống cao lương mỹ vị,  lại có người thì đói khát lầm than. Tại sao có kẻ được sinh vào nơi lầu vàng gác tía, có kẻ phải sống không có một mái nhà che mưa che nắng. Ấy có phải là do duyên nghiệp hay chăng?  Và cái gì đã tạo nên duyên nghiệp đó?

Nhà Phật thường dạy nguời có Tâm lành thì sẽ yêu thích làm việc lành, tạo nên phước báu.  Người có Tâm ác thì  có thể sẽ làm việc ác, tạo ra nghiệp tội và kết quả cuả việc làm việc lành, việc ác này sẽ được giải quyết và  phán xét với Luật Nhân Quả.

Cái Tâm của con người là quan trọng nhất của kiếp sống con người cho nên chúng ta phải biết “Điều Phục Tâm và An Trú Tâm” để có thể làm được nhiều điều tốt lành khi đang sống trong cõi Ta Bà này.

 Người viết đã có phúc duyên đến tu học đề tài này dưới sự thuyết giảng của Thượng Toạ Thích Tánh Tuệ trong ngày chủ nhật 7 Tháng 7 vừa qua tại Bửu Hưng Tu Viện, Vancouver, WA.

 Thượng Toạ Thích Tánh Tuệ, trụ trì chùa Vạn Phước, San Diego, đã hứa khả 4 thời pháp trong hai ngày tu học Thứ Bảy 7-6-19 và Chủ Nhật 7-7-19 tại Tu Viện Bửu Hưng Vancouver, WA để hướng dẫn đại chúng hành trì lời Phật dạy, để đời sống tâm linh được thăng hoa trên bước đường giác ngộ và giải thoát.

 Người viết chỉ có phúc duyên tham dự buổi thuyết giảng ngày Chủ Nhật mà thôi với sự giúp đỡ phương tiện chuyên chở của Phật tử Như Từ đã chịu khó đưa đón vợ chồng chúng tôi đến Bưủ Hưng Tu Viện nghe pháp, vì người viết không dám lái xe trên xa lộ đã 14 năm rồi kể từ ngày về hưu và phu quân của người viết cũng thế. Xin tán thán công đức của sư cô Huệ Hương và Phật tử Như Từ trong công việc đưa đón chúng tôi đi nghe giảng pháp

Như quý bạn đã biết, Thượng Tọa Thích Tánh Tuệ cũng là một nhà thơ rất được nhiều  Phật tử quý mến qua những bài thơ, bài văn với văn phong  giản dị, nhẹ nhàng, chuyển đạt những lời khuyên dạy của Phật Gia đến các Phật tử, phải biết  tu tập những hạnh lành để cho đời sống tâm linh được tốt đẹp hơn.

  Người viết cảm niệm công đức của Thầy đã giúp đỡ tha nhân, đào giếng, tặng quà cho dân nghèo Ấn Độ, là nơi Thượng Toạ đã sống và học tập 12 năm, ban phát tình thương đến những người đáng thương kia. Có nhìn hình ảnh Thầy xăng quần vén áo phụ giúp việc đào giếng và ánh mắt rạng rở niềm vui của dân nghèo Ấn Độ khi thấy giọt nước tươi mát từ cái giếng bơm phun lên mới thấy con người được quý trọng nếu có cái tâm lành, yêu thương mọi người, làm việc thiện lành là đúng.

66308361_839187759801072_7411663120965304320_n.jpg

 Vợ chồng người viết đã từng đi Ấn Đô  năm 2000 và năm 2007 rồi nên hiểu rõ sự nghèo nàn, khốn khổ của dân nghèo Ấn Độ. Họ  phải sống khổ sở trong bầu không khí nóng bức quanh năm trong những làng mạc xa xội thiếu cả những tiện nghi cần thiết cho đời sống: khan hiếm nước uống, môi trường sống dơ bẩn, bụi bặm v..v… Những lầu đài cung đìện nguy nga, tráng lệ chỉ có ở những nơi thành phố sang trọng mà thôi, còn đa số là dân nghèo sống khổ sở còn hơn dân nghéo Việt Nam ngày xưa nữa.

 Vợ chồng người viết chỉ tham dự buổi thuyết giảng ngày Chủ Nhật với đề tài “ Phương Pháp Điều Phục Tâm và An Trú Tâm” rất ích lợi cho việc tu tâm dưỡng tánh của mình.

 Người viết tiếp nhận  những lời thuyết giảng rất giản dị, dễ hiếu về chữ Tâm quyết định tất cả mọi việc làm của ta qua câu “Nhất thiết duy Tâm tạo”.

 Thầy đã  giảng dạy một cách giản dị: “Tâm là sự suy nghĩ, sự hiểu biết về việc đời

Những người già chú tâm về quá khứ, những người trẻ hướng tâm về tương lai. Ít ai định tâm sống trong hiện tại. Người ta thường có tâm vui, tâm buồn, tâm thích, tâm không thích, tâm lo nghĩ, tâm thanh thản, tâm thiện tâm ác, tâm viên ý mã chạy lung tung v..v

 Thầy cũng hướng dẫn từng bước để “Điều Phục Tâm và An Trú Tâm” có thể tóm tắt như sau:

 Có 5 cách:

1-    An trú Tâm : Dùng một cái tâm Thiện thay đổi cái Tâm Bất Thiện với phương  pháp đối trị Tâm

2-    Quán sát sự nguy hiểm của Tâm Bất Thiện, tức là quán sát nhân quả, hậu quả khi làm với cái tâm ác.

    3-  Làm lơ với đối tượng đã làm cho cái Tâm ta không an.

    4-  Đối diện với chính mình để bớt đi dục vọng

 5- Trở về với hơi thở.  Đưa Tâm an trú ở đan điền chứ đừng đưa Tâm trụ ở Trái Tim hay Trí Não chỉ chuốc thêm phiền não mà thôi”

Là một nhà thơ, nên trong phần thuyết giảng, Thầy Tánh Tuệ đã đọc nhiều bài thơ do Thầy sáng tác để buổi tu học thêm phần thiền vị, thanh nhã.

 Sau phần học tập, các Phật tử được nghỉ ngơi ăn trưa trong Chánh Niệm.

 Mỗi người tự lấy phần ăn của mình và ngồi ăn tại chánh điện chùa Bửu Hưng với tâm Chánh Niệm, nhớ ơn người đã tạo ra hạt cơm sau khi  đã phải trải qua nhiều quá trình khổ nhọc từ khi người nông phu gieo hạt, cấy gặt, sàng sẩy thành hạt gạo, chuyên chở, nấu nướng v..v… để trở thành bát cơm chúng ta đang ăn hiện tại.

 Phật tử phải ăn trong im lặng, không được nói chuyện, cười đùa trong bầu không khí thật tĩnh lặng  

Thú thật, người viết chưa quen cách thức ăn trong chánh niệm yên lặng như thế này vì cái tính nghệ sĩ phóng khoáng của tôi, ít chịu gò bó trong khuông mẫu nghiêm khắc của sinh hoạt xã hội, của nhà chùa. Chắc chắn tôi phải được tu tập nhiều lần rồi mới quen dần cách sống chốn thiền môn. Đi tu cũng khó thật đấy vì phải tuân theo nhiều quy luật của nhà chùa.

Nhưng rồi giờ ăn im lặng cũng trôi qua,  Thầy Tánh Tuệ, các ni sư Tánh Không, sư cô Tánh Hải, sư cô Huệ Hương, cùng các Phật tử đi thiền hành 3 vòng trong chánh điện, vừa đi vừa niệm Phật ”Nam Mô A Di Đà Phật” theo tiếng chuông gõ nhịp của sư cô Tánh Hải, sư cô Huệ Hương.

 Từng bước chân thảnh thơi, nhẹ nhàng rảo quanh chánh điện Bửu Hưng Tu Viện theo nhip chuông này sẽ giúp cho cái Tâm của mình được an trụ theo từng bước chân đưa lên đặt xuống nhẹ nhàng, chậm rãi. Cũng tốt thôi!

IMG_3543.JPG

Ăn cơm xong, chúng tôi xin phép được về nhà vì phu quân tôi bây giờ “tuổi hạc cũng khá cao”, sức khỏe yếu kém nên không thể tiếp tục phần thảo luận tiếp theo vào buổi chiều được. Thế là chúng tôi xin phép Thầy để về nhà nghỉ ngơi.

 Hôm nay chúng tôi được hội ngộ và tu học với Thầy Thích Tánh Tuệ về chủ đề chữ Tâm thật là một phúc duyên tốt đẹp và chúng tôi cũng được học thêm về cách sống bát chánh đao của người Phật tử  nơi chốn thiền môn. Lành thay!

  Người viết có những cảm nghĩ về cái Tâm sau bài học hôm nay như sau:

“Cái Tâm vô tướng vô hình, nhưng lại rât quan trọng trong đời sống con người

Con người đã có sẵn vườn Thiện Tâm Phật Tánh tốt đẹp nhưng vì vô minh che lấp cho nên mảnh vườn Thiện Tâm Phật Tánh đó bị hư hoại, cằn cỗi.  Những chất độc Tham Thân Si, những con sâu dại mang hình thức sắc tướng, ngã mạn, bầu không khí ô nhiểm thanh hương vị xúc pháp thâm nhập tràn đầy trong ngũ căn mắt tai miệng mũi lưỡi của người trần gian đã che mờ cái Chân Như tốt đẹp của mảnh vườn Thiện Tâm đó!  Cho nên muốn cho vườn hoa tươi nở trở lại, chúng ta phải quay về chính tự cái vườn Tâm của chúng ta mà tìm tòi, khám phá ra những chất độc đó, những con sâu bọ phá hoại đó, bầu không khí ô nhiểm đó để diệt trừ.

 Rồi từng ngày một, chúng ta phải săn sóc lại mảnh vườn  Thiện Tâm tốt đẹp đó với các pháp âm trong sáng cao đẹp của  Đức Phật, với lời dạy nhân ái thương yêu của Đức Chúa trên cao, với tư tưởng cao đẹp của các bậc Thánh Hiền đạo đức.

Bạn và tôi cần  vun xới lại mảnh vườn Phật tánh đó với giọt nước cành dương Từ Bi, Hỷ Xả, vun phân bón gốc với  các chất dinh dưỡng của Thập Thiện  Đạo, che mưa tránh gió với những  bình phong lối chắn của Giới Định Huệ,  để mảnh vườn  Thiện Tâm đó phát triển trong Tĩnh Lặng, thanh thoát, đừng để nó thu nhập thêm những chướng khí, gió độc từ bên ngoài đưa đến làm cho những cành hoa  Phật Tâm tốt đẹp kia không thể phát triển nở hoa được.

Tóm lại, chúng ta phải tự “hồi quang phản chiếu”, phải “bản lai diện mục” để nhận thức rằng chúng ta cũng có một vị Phật trong con người của chúng ta, nhưng ta đã bị cái vô minh che lấp  cho nên không phát triển được cái Phật Tánh, cái  Thiện Tâm tốt đẹp đó!

Xin  mượn những vần thơ dưới đây để làm đọan kết cho đôi giòng tản mạn về mảnh vườn Thiện Tâm sẵn có của bạn, của tôi  hôm nay:

66525324_845369822517032_948592812071321600_n.jpg

  Thiện Tâm Của Ta

Hãy tìm lại Tánh Phật Quang đã mất

Trong mê mờ hư ảnh Tham Sân Si

Làm cho ta phải lạc nẻo đường đi

Quanh quẩn mãi trong cõi đời sinh tử

Xin hãy gắng làm việc lành lánh dữ

Dẹp bỏ đi tảng đá của Vô Minh

Quay trở về tìm lại ở chính mình

Để phát triển những tánh linh sẵn có

Tứ Vô Lượng Tâm trổ khai hoa nở

Những hương thơm Nhẫn Nhục với Từ Bi

Giới, Định hương phải quyết chí tu trì

Thì Trí Hụê sẽ hoa khai kiến Phật

Pháp Âm Phật nên lắng nghe thường nhật

Học và Hành để phát triển Thiện Căn

Giọt cành dương sẽ thâm nhập dần dần

Ta sẽ được thoát khỏi vòng sinh tử

Bạn cùng tôi chớ tạo nên nghiệp dữ

Xin gieo vào những hạt thiện mầm lành

Mảnh vườn Tâm sẽ nở đẹp long lanh

Hoa Nhân Ái, Yêu Thương và Hạnh Phúc

  Sương Lam

 Xin mời xem thêm Youtube Chữ Tâm Trong Thư pháp do người viết thực hiện để an trụ Tâm trong một ít phút giây, bạn nhé.

Chữ Tâm Trong Thư Pháp. – YouTube

chu Tam.jpg

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 472-ORTB 892-71019)
Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

66647521_369017563807473_2625239381757132800_n.jpg

66579682_626030314560686_2845762669389021184_n.jpg
66391512_1072653499790810_6175779237794938880_n.jpg

IMG_0040.JPG

IMG_0038.JPG
IMG_0041.JPG

TapThoANGNTT ThichtanhTue 2019FR.jpg

Sương Lam mời đọc Chỉ Một Chữ Ngộ

Chỉ Một Chữ Ngộ

Ngộ 38.jpg

Đây là bài số bốn trăm bảy mươi một (471) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ OregonThời Báo, Portland, Oregon.

Người viết là người yêu thơ thích nhạc nên thấy bài thơ nào hay hay hợp với ý tình của người viết là rinh cất vào “tàng kinh các” của người viết ngay để lâu lâu đem ra đọc lại với bạn bè cho vui. Xin mời Bạn cùng đọc với người viết bài thơ Ngộ này nhé

 Ngộ

  (Tặng chú tiểu Lan của … ) 

Em đóng cửa trái tim

Thi Cử Nhân Khoa Học

Rồi một chiều không tên

Xin … qui y xuống tóc

Đêm từng đêm nguyện cầu

Ơn riêng ban người đó

Còn mình muôn kiếp sau

Thề sẽ không yêu nữa

Thật giản dị quá chừng

Trái tim cửa khóa chặt

Tình khó len vào đây

Mặc bốn mùa đổi thay

Giam mình trong Thiền Viện

Xin làm một bóng mây

(28 năm sau … )

Hôm nay em ngộ rồi!

Phật dạy:

– Con yêu được

Hãy yêu thương muôn loài

Cứ yêu người ngày trước

– Anh thấy không?

Tu, không tu chẳng sao

Tình đôi ta bất diệt

Chúng ta là của nhau

Tới … “a tăng tỳ kiếp”

Nhất Tuấn

(Truyện Chúng Mình )

Nhà Thơ có cái Ngộ của nhà thơ thật dễ thương, thơ mộng  Tôi yêu thơ Nhất Tuấn là thế đó.

 Bây giờ,  chúng ta thử tìm hiểu Phật gia nhìn chữ Ngộ bao hàm những gì qua tài lịệu dưới đây nhé:

“Vào thời cổ đại, con người miêu tả cuộc sống như một giấc mộng. Ngay cả giáo lý Phật gia cũng cho rằng chỉ duy nhất việc tu luyện mới có thể thực sự đánh thức con người khỏi giấc mộng. Do đó, việc thức tỉnh của con người chính là Ngộ hay Giác Ngộ.

Chữ (ngộ)được cấu thành bởi hai phần là chữ (tâm) và  chữ (ngô). Chữ 忄(tâm) biểu thị cho trái tim và chữ  吾/wú/ (ngô) là bản ngã. Do đó 悟 (ngộ) có nghĩa là  tận trong tim của một người hiểu được bản ngã chân chính và bản chất của sự vật trong cái nhìn bao quát. Thức tỉnh từ những giấc mơ hàng ngày là ngụ, và biểu tượng thì khác hẳn 寤.

Bạn có biết 悟 (ngộ) đóng một vai trò then chốt  trong màn vũ Tôn Ngộ Không trong Tây Du Kí. Trên hành trình của mình,  thầy trò Ngộ Không đã phải chiến đấu chống lại vô vàn yêu quái giả trang. Nhưng họ đều là những người tu luyện Phật Pháp, thông qua ngộ mà thấy được bản chất thực sự của những yêu tinh này và vượt qua hết thảy khổ nạn.”

 (Nguồn: Trích trong https://tinhhoa.net/noi-ham-cua-chu-ngo.html)

Nhà Phật cũng thường nói “Nhât thíết duy tâm tạo”, thành Phật hay thành ma cũng chỉ một niệm mà thôi.  Nếu ta  thay đổi cách nhìn của ta thì ta sẽ thấy hạnh phúc hay đau khổ trong cuộc đời.

Xin mời quý bạn thưởng thức mẫu chuyện Thiền nho nhỏ dưới đây:

Thành Phật thành ma một niệm

Phật.jpg

Có bà lão được người nói đùa là “bà già hay khóc”  Dù trời nắng trời mưa bà cũng đều khóc.

Có người hỏi:

      –    Tại sao bà khóc?

–          Vì tôi có hai đứa con gái, đứa lớn gả cho người bán giầy, đứa nhỏ gả cho người bán dù.  Ngày trời quang đãng, tôi nhớ đến đứa con út bán dù, không ai mua nên tôi khóc.  Ngày trời mưa, tôi nhớ đến đứa con lớn bán giầy, nhất định cũng không có khách đến mua nên tôi khóc.

Người đó nói:

–          Bà nên nhớ, lúc trời nắng thì con gái lớn buôn bán giầy rất khá, và khi trời mưa thì cô út bán dù rất đắt.  Thế thì khóc làm gì?

Bà già nói:

          –  Đúng rồi a!

Từ đó bà lão hay khóc không còn khóc nữa, dù trời mưa hay nắng, bà đều tươi cười vui vẻ.

Lời Bình:

Chỉ cần thay đổi cách nhìn là cuộc đời trở nên hạnh phúc hay đau khổ.  Chính mình tự làm khổ mình quả thật nhiều hơn là người khác làm khổ mình.  Trách sao không được bình an.

(Nguồn: trích trong  Thiền là gì?  Biên soạn: Giác Nguyên)

Thế là bà cụ nói trên đã “Ngộ” ra mình phải tự thay đổi cái nhìn, cái suy nghĩ của mình thì mới không còn khóc như trước đây nữa.

Người viết cũng thường tâm niệm:

“Tri túc, tiện túc, đãi túc, hà thời túc

 Tri nhàn, tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn”

 Người viết tạm hiểu là:

 “Biết đủ thì là đủ, đợi cho đủ thì biết bao giờ mới đủ,

    Biết nhàn, thì là nhàn, đợi nhàn biết bao giờ mới nhàn”

Cho nên tôi đã làm “ Ngày xưa có gã từ quan”,  trả bút mực lại cho nhà trường để về nhà làm bà mẹ quê xứ Mỹ:  nấu cơm cho chồng, cho con, cho cháu nội ăn là thấy vui lắm rồi vì tôi “Ngộ” ra rằng:  “Hạnh phúc thật sự của người phụ nữ là sống vui, sống khỏe bên cạnh những người thân yêu của mình trong mái ấm gia đình của mình và  làm được những chuyện thiện lành nho nhỏ, vui hưởng những gì đã có trong tầm tay của mình như vậy quả là có phúc lắm rồi. Còn mong cầu gì hơn nữa?”

 Mời qúy bạn cùng chung vui với hạnh phúc bình dị của người viết qua tâm tình dưới đây nhé:

Cô Giáo Về Hưu

scan0060.jpg

Ồ thích quá! Hết phải còn dậy sớm

Hết vội vàng uống lẹ tách cà phê

Hết ngóng trông chờ mau đến giờ về

Hết cau mặt, nhướng mày và giận dữ

Hết theo dõi từng lời, từng nét chữ

Hết “Reading”, “Homework”, hết “Writing”

Hết nhân, chia, trừ, cộng, số toán hình

Hết những lúc “duty”, làm bổn phận

Hết thước kẻ, bảng đen và phấn trắng

Xếp lại trang sách vở, trả lại trường

Chỉ mang về ánh mắt với tình thương

Tuổi khờ dại, ngây thơ và hoa mộng

Tôi còn lại: những gì mình đang sống

Những sáng hồng, được dạo bước thảnh thơi

Ngắm hoa xinh, ngắm mây trắng lưng trời

Trưa hè vắng, nghe tiếng chim vui hót

Đã đến lúc thấm nhuần hương vị ngọt

Của câu kinh, tiếng kệ, mõ chuông chiều

Để sửa Tâm, lập Tánh tốt cho nhiều,

Trồng cội Phúc, gieo nhân Lành, mầm Thiện

Và tu tập mỗi ngày thêm tăng tiến

Giúp người vui, ta cũng được vui theo

Vì kiếp người như sợi chỉ mành treo:

Giữa Sanh, Tử!  Sát na trong khỏanh khắc

Tâm thanh thản, an vui, không trói chặt

Với lợi danh, không, sắc cõi trần gian

Lắng tĩnh tâm tìm đến Ánh Đạo Vàng

Thập thiện đạo hướng về bờ bến Giác

Sương Lam

Xin mời quý bạn thưởng thức youtube Thư Pháp Chữ Ngộ do tôi thực hiện để làm kết luận cho bài tấm tình hôm nay của người viết, bạn nhé.. Tôi xin đa tạ.

ngo 39.jpg

Youtube Thư Pháp Chữ Ngộ 

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé 

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửMCTN 471-ORTB 891-7319)Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

f2937e79c41221f96ed17ec7f0b09742.jpg

Sương Lam mời xem Youtube Niêm Hoa Vi Tiếu do Suong Lam thực hiện

Chào qúy thân hữu, Ngày mai thứ hai đầu tuần và cũng là ngày đầu của Tháng 7 mùa hè. Nhiều  người sẽ lăng xăng  trở lại sinh hoạt và  làm việc trong cái nóng của mùa hè quá nóng năm nay

😛

 Xin mời đi tìm một nụ cưòi an lạc của Niêm Hoa Vi Tiếu để thấy có những niềm vui an lạc giữa cơn nóng bức ở cõi trần lao xao này.

Youtube Niêm Hoa Vi Tiếu

Niemhoavitieu3.jpg


Suong Lam Portland

Published on Jun 30, 2019

https://youtu.be/zd3W_0a5c-I
 Xin chúc Bạn một ngày vui thanh thản nhé.  Smile!

😊

.
Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

donworry 3.jpg

Bộ ảnh tuyệt đẹp về những người bán hàng rong tần tảo sớm hôm

Bộ ảnh tuyệt đẹp về những người bán hàng rong tần tảo sớm hôm

Thứ tư, 17/10/2018

Nữ nhiếp ảnh gia người Hà Lan​ Loes Heerink đã kiên trì dành hàng giờ đồng hồ trên cầu Hà Nội để tạo nên một bộ ảnh tuyệt đẹp về những người bán hàng rong ở nơi đây.

Cô cho biết trên Bored Panda rằng: “Khi trở về Hà Lan, tôi nghe nói rằng những người bán hàng rong đang dần dần ‘biến mất’ ở Việt Nam, vì vậy, tôi quyết định xuất bản một cuốn sách để thể hiện vẻ đẹp của những người cung cấp đường phố này.”

“Rất nhiều người bán hàng rong đến Hà Nội để kiếm thêm một chút thu nhập. Nhà của họ thường rất xa thủ đô và họ chỉ về nhà một vài lần năm để thăm gia đình. Số lần họ về nhà phụ thuộc vào những đứa con nhỏ của họ. Trẻ càng nhỏ thì họ sẽ về nhà thường xuyên hơn.

Để tiết kiệm tiền, rất nhiều người bán hàng rong sinh sống và ăn cùng nhau. Họ mang gạo từ quê nhà lên bởi vì giá rẻ hơn.”

Cùng ngắm bộ ảnh tuyệt đẹp về những người bán hàng rong tần tảo sớm hôm của nhiếp ảnh gia Loes Heerink:

#1

người bán hàng rong

#2

người bán hàng rong

#3

người bán hàng rong

#4

người bán hàng rong

#5

người bán hàng rong

#6

người bán hàng rong

#7

người bán hàng rong

#8

người bán hàng rong

#9

người bán hàng rong

#10

#11

I Spend Days On Bridges To Take Images Of Roaming Vendors

#12

I Spend Days On Bridges To Take Images Of Roaming Vendors

#13

I Spend Days On Bridges To Take Images Of Roaming Vendors

#14

“They color the city,” she said. “I wanted to take the pictures from above so there would be no distractions on the images beside the vendors.”

#15

I Spend Days On Bridges To Take Images Of Roaming Vendors

#16

I Spend Days On Bridges To Take Images Of Roaming Vendors

#17

I Spend Days On Bridges To Take Images Of Roaming Vendors

#18

#19

#20

I Spend Days On Bridges To Take Images Of Roaming Vendors

(Ảnh: kickstarter.com | loesheerink.com | Instagram)
Mây Trắng