On Sunday, December 22, 2024 at 09:18:15 PM PST, Thich Tanh Tue <thichtanhtue@gmail.com> wrote:
Namo Sakya Muni BuddhaĐạo lộ đưa đến chứng đắc Niết-bàn
Du sĩ Jambukhādaka hỏi Tôn giả Sāriputta (Xá-lợi-phất): “Này hiền giả, người ta thường nói đến ’Niết-bàn, Niết-bàn’. Thế nào là Niết-bàn?” “Này hiền giả, đoạn tận tham, đoạn tận sân, đoạn tận si, đây gọi là Niết-bàn.” “Này hiền giả, có con đường nào, có đạo lộ nào đưa đến chứng đắc Niết-bàn?” “Này hiền giả, có con đường, có đạo lộ đưa đến chứng đắc Niết-bàn ấy.” “Này hiền giả, con đường ấy là gì, đạo lộ ấy là gì đưa đến chứng đắc Niết-bàn?” “Này hiền giả, đó là Bát chi Thánh đạo, con đường, đạo lộ đưa đến chứng đắc Niết-bàn ấy, tức là chánh tri kiến, chánh tư duy, chánh ngữ, chánh nghiệp, chánh mạng, chánh tinh tấn, chánh niệm, chánh định. Này hiền giả, đây là con đường, đây là đạo lộ đưa đến chứng đắc Niết-bàn ấy.” – (SN 38.1)
HÃY TIN VÀO SỰ CHUYỂN HÓA..– Thưa Thầy, cớ sao nhiều người đi Chùa mà tâm vẫn không tốt? – Thông thường, nhiều người trong chúng ta cứ nghĩ đơn giản rằng : Ai đi Chùa, ai mặc áo Trắng, áo Lam thì cũng đều là người tốt hết cả. Nhưng khi gặp, tiếp xúc hết tất cả những người ấy, chúng ta sẽ ngạc nhiên một điều là: Nhiều người đi Chùa nhưng tâm vẫn xấu, như tâm đố kỵ, tâm hơn thua, tâm tham ăn, giành ăn, ưa thị phi, khẩu nghiệp nặng… Vậy lý do chính của vấn đề này là do đâu ? – Theo tôi, nguyên nhân chính đó là : Họ đi Chùa nhưng không chịu tu, đi Chùa chỉ để cầu phước. Ngôi Chùa họ đi không có các buổi thuyết pháp, giảng dạy đạo lý cho họ. Họ không gặp Thiện hữu tri thức, những người họ giao du tiếp xúc trong chốn tu hành thì ít tu, còn hơn thua, ích kỷ, kiêu ngạo, thậm chí là phá giới, phạm giới.. – Mặt khác, nhận định khách quan là nhu cầu học giáo lý kinh điển Phật Pháp không phải ai cũng có, ước nguyện tu hành chuyển hóa lại càng hiếm hoi hơn. Thậm chí, có những người đã từng nghe Pháp, tu tập.. mà tâm vẫn chưa tốt là vì cái tập khí, thói quen bất thiện trong bản thân họ đã huân tập quá sâu dày qua nhiều kiếp sống, nên dễ chi ”một sớm một chiều” mà cái tâm họ trở nên thuần thiện, thuần thành được? Có Duyên mới thích học Đạo, có Phước mới thích tu hành, có Trí mới có sự chuyển hóa.. Cái DUYÊN, cái PHƯỚC và TRÍ TUỆ cũng không dễ gì hội đủ trong một lần.. Khi hiểu ra điều này thì chúng ta càng thương họ, càng ít khắt khe phê phán họ, lại càng không nên xem thường những người đi Chùa dạng này, dù hiện tại họ chưa tốt. Nhìn ở hướng tích cực thì họ vẫn đang gieo trồng nhân lành trong Phật Pháp đấy! Họ đang kết duyên với Tam Bảo, nên tương lai họ sẽ tốt, nhiều kiếp sinh ra họ sẽ có duyên gặp Phật Pháp để tu. Tâm thức họ bây giờ chưa tốt, vì trình độ, căn cơ chỉ ngang ấy, nhưng nhờ Vô Thường mà họ sẽ khác . Ta nên nhớ rằng vô thường không có nghĩa là lụi tàn, đi xuống, mà còn có nghĩa là tăng trưởng, là chuyển hóa, vươn lên..Dù sao, họ sẽ tốt hơn rất nhiều so với những người đời này mặc dù hiền tốt nhưng không có duyên với Tam Bảo, tức không biết tu, vẫn đang chìm đắm trong các sự hưởng thụ vật chất của thế gian, mãn kiếp sống rất dễ đoạ lạc… – Đi chùa niệm Phật ăn chay Đôi khi chỉ để giải khuây nỗi lòng. Tu là nhìn lại bên trong Biêt sai liền sửa.. mới tròn nghĩa tu. Như thế mới thật công phu Lao xao hình thức, chỉ tu bề ngoài. Con đường về với Như Lai Đừng tìm khắp chốn. Tìm ngay chính mình..
Như Nhiên – Th Tanh’ Tuệ Namo Buddhaya __(())__
“Theo Dấu Như Lai” 16 Lễ Dâng Y Cúng Dường tại Bodhgaya-Bồ Đề Đạo Tràng-NN-Thích Tánh Tuệ
Kính gởi quý vị đại diện Cộng Đồng Việt Nam Oregon,Quý vị đại diện Cộng Đồng Người Việt Clark County, VancouverQuý Hội Đoàn, Đoàn Thể, Quý Đồng Hương và Thân Hữu, Một số hình ảnh ghi nhận buổi tổ chức Tết Giáp Thìn của Cộng Đồng Việt Nam Oregon vào ngày 17/02/2024 tại Clackamas High School qua link đính kèm
4-Một số hình ảnh Đêm văn nghệ dạ vũ Mừng Xuân Giáp Thìn do Cộng Đồng Việt Nam Oregon tổ chức vào ngày 17/02/2024 tại Clackamas High School qua link đính kèm: https://photos.app.goo.gl/TDFpbKeSmGYfN8hh7
Kính chúc tất cả quý vị một Năm Mới thật nhiều sức khỏe, khang an và hạnh phúc
7. Không khí đón Tết Giáp Thìn rộn ràng khắp thế giới
8. Mộng Đào Nguyên – thiên đường mai anh đào ở Đà Lạt
9. KARMA
10. QUẢ ĐỊA CẦU ĐẦU TIÊN
Sự tích hoa Mai Vàng
Ngày xửa… Ngày xưa… Có một cô bé rất giàu lòng yêu thương. Cô yêu bố mẹ mình, chị mình đã đành, cô còn yêu cả bà con quanh xóm, yêu cả ba ông Táo bằng đá núi đêm ngày chịu khói lửa để nấu cơm, hầm ngô, nướng thịt cho mọi người ăn.
Một lần, thương ba ông Táo, trời đã nóng lại chịu lửa suốt ngày đêm, cô bé mới lên năm ấy đã lấy một gáo nước to dội luôn lên đầu ba ông. Tro khói bốc lên mù mịt. Ông Táo già nhất vụt hiện ra nói:
– Cháu thương ta nhưng chưa hiểu ta. Lửa càng nóng, ta càng vui. Cháu mà dội nước thì có ngày ta bị cảm mất.
Từ đấy, cô bé không dội nước lên đầu ba ông Táo nữa. Nhưng ông Táo già thì thỉnh thoảng lại hiện lên trò chuyện với hai chị em cô bé trong chốc lát. Một hôm thương ông, cô em hỏi:
– Ông thích lửa thôi à? Ông còn thích gì nữa không?
– Có chứ! Năm sắp hết. Ông phải về trời! Cháu bắt cho ông con cá chép ông cưỡi về Trời thì ông thích nhất. Cô bé liền rủ chị đi bắt cho bằng được một con cá chép về. Cô bỏ ngay vào bếp lửa rồi nói:
– Ông Táo ơi! Chúng cháu biếu ông con chép này đây! Con cá chép vụt biến mất. Tối ba mươi Tết, quả nhiên hai chị em thấy ông hiện ra, sau đó cưỡi con cá chép như cưỡi ngựa, bay ra khỏi nhà và bay cao mãi lên trời…
Bố cô bé là một người đi săn thú rất tài giỏi. Ông thường chỉ thích đi săn thú dữ. Ông bảo:
– Còn thú ác thì tôi còn đi săn cho kỳ hết!
Ông không muốn truyền nghề cho con mình, vì cả hai đều là gái. Nhưng cô em lại rất thích nghề của cha. Lên năm cô đã xin cha dạy cho mình đủ cả côn, quyền và đao kiếm. Cô tuy bé người nhưng nhanh nhẹn vô cùng, và về sức mạnh của đôi tay cô, người cha cũng phải kinh ngạc. Lên chín, cô đã hăm hở xin theo cha đi săn thú. Người mẹ và người chị lo lắng, nhưng cô bé đã thưa ngay:
– Con không giết được con mồi bằng một nhát như cha thì con đâm ba nhát, năm nhát, mẹ và chị cứ yên tâm.
Nói sao làm vậy, cô bé lần đầu theo cha đi săn đã giết ngay được một con lợn lòi rất hung dữ… Trong vùng bỗng xuất hiện một con quái đầu người mình báo. Bà con ai cũng lo lắng, khiếp sợ. Vì con quái vật chỉ thích ăn thịt người, nhất là thịt trẻ con. Người cha liền dẫn cô gái nhỏ đi tìm quái vật để giết. Người mẹ và chị can ngăn nhưng không được. Người cha bảo:
– Tôi chỉ cho nó đi theo để xem, còn diệt quái ác là việc của tôi, hai mẹ con đừng lo.
Hai cha con đi được mấy ngày thì có tin con quái đã bị người cha giết chết thật. Bữa hai cha con trở về, bà con trong vùng mang rượu, gà vịt đến làm cỗ ăn mừng. Cô gái nhỏ không quên đặt vào bếp lửa một con cá chép và khấn với ông Táo già:
– Chúng cháu xin gửi biếu ông con chép để thỉnh thoảng ông cưỡi đi chơi.
Ông Táo già lại hiện lên cám ơn cô bé và hỏi:
– Cháu thấy con quái có sợ không?
– Cháu chỉ thích được cha cháu cho cháu được cùng đánh với nó, nhưng cha cháu không chịu.
Người cha sau đó bỗng bị ốm nặng. Người mẹ và hai cô gái hết lòng chăm sóc. Bệnh người cha có đỡ, nhưng sức khỏe thì không còn được như trước nữa. Vài năm sau, ở vùng trong xa, bỗng xuất hiện một con quái cũng đầu người nhưng mình trăn. Con quái này có sức khỏe ghê gớm. Nó có thể quấn chết một con bò mộng chỉ trong chớp mắt. Nó lại cũng thích ăn thịt trẻ con và có thể ăn một lúc đến mấy đứa. Bà con vùng đó liền cử người ra mời cha con người đã giết con quái đầu người mình báo vào diệt quái giúp bà con. Người cha nhìn cô gái nhỏ của mình hỏi:
– Liệu con có nhận lời đi giúp bà con không?
Cô gái nhỏ liền đáp:
– Con xin cha mẹ và chị để cho con đi!
Người cha nói:
– Cha sẽ cùng đi với con, nhưng cha chỉ giúp con thôi. Lần này chính con phải lo diệt quái đấy. Người mẹ và chị càng lo lắng gấp bội.
– Ông ơi! Đường từ đây vào đó xa xôi cách trở. Quái thì dữ ác mà con bé thì mới mười bốn tuổi, tôi sợ lắm.
– Cha ơi! Cha và em nhận lời, rủi có chuyện gì thì mẹ và con làm sao sống nổi.
Cô gái nhỏ liền thưa:
– Mẹ và chị à, con tuy còn nhỏ nhưng con có đủ sức để diệt quái. Bà con đã ra nhờ lẽ nào mình lại từ chối. Mẹ và chị cứ yên lòng. Cha và con diệt xong quái sẽ trở về ngay.
Thấy không can ngăn được, người mẹ và chị đành lo chuẩn bị mọi thứ cho hai cha con lên đường. Trước đó người mẹ đã may áo mới cho con ăn Tết, bây giờ bà liền hỏi cô gái nhỏ:
– Con muốn mẹ nhuộm áo cho con màu gì?
Cô bé nhìn ra ngoài đồi núi, rồi đáp:
– Con rất thích màu vàng!
Người mẹ liền giã nghệ nhuộm cho con một màu vàng thật tươi. Ngày lên đường, cô bé mặc chiếc áo vàng, nhìn càng khỏe, càng đẹp. Cô nói với mẹ và chị:
– Diệt xong con quái lúc về con sẽ mặc áo này cho mẹ và chị nhận ra được con ngay từ xa…
Trước khi đi cô gái cũng không quên khấn chào ông Táo đá núi và hứa:
– Cháu sẽ trở về kể chuyện diệt quái cho ông nghe.
Ông Táo liền hiện ra nói:
– Chúc hai cha con mau trừ được quái. Ông sẽ chờ ngày trở về…
Hai cha con đi ròng rã hơn một tháng trời mới vào đến nơi có con quái đầu người mình rắn. Nghỉ ngơi được dăm ba ngày, hai người liền đi tìm quái để diệt. Hai cha con đánh nhau với nó hai ngày liền mà không diệt nổi. Sức của người cha thì cứ yếu dần. Cô bé liền thưa với cha:
– Cha ơi! Ngày mai cha cứ để cho con bám sát nó. Con sẽ đâm một con dao găm chặt đuôi nó vào thân cây này, đâm một con dao cắm chặt mình nó vào thân cây khác. Nó không quăng mình đi được thì ta sẽ lựa thế mà chặt đầu nó đi. Người cha biết cách đánh đó hay nhưng rất nguy hiểm.
Tin vào tài nghệ của con, ông gật đầu:
– Được! Nhưng con phải đề phòng cẩn thận nếu nó dứt được đuôi ra.
– Cha cứ yên tâm.
Ngày hôm sau theo cách đánh ấy, hai cha con quả đã diệt được quái. Nhưng trước khi chết nó đã quẫy mạnh một cái, dứt được cái đuôi ra khỏi mũi dao. Sau đó nó liền cuốn ngay lấy người cô bé. Cô bé vừa chặt được cái đầu con quái thì cũng bị con quái quấn gãy cả xương mềm nhũn cả người. Thấy con gái yêu của mình chết, người cha buông rơi cả thanh kiếm, chạy đến đỡ lấy xác con.
Bà con trong vùng cũng vừa chạy đến. Họ đem xác cô gái về chôn cất rồi lập đền thờ. Nhưng cô gái đâu chịu chết như vậy. Vì cô biết rằng cha mẹ chị mình cùng bà con vùng trong, vùng ngoài đều yêu quý mình, mà cô cũng yêu quý và muốn sống với họ. Cô xin thần Đất giúp cô biến thành một con chim lông vàng rực rỡ, một con chim chưa ai thấy bao giờ rồi bay về quê nhà xin gặp ông Táo đá núi:
– Ông ơi! Cháu bị con quái quấn chết. Nhưng cháu mà chết thì mẹ cháu, chị cháu làm sao sống nổi. Vậy đêm nay hăm ba Tết, ông có về trời ông hãy tâu với trời cho cháu sống lại…
Ông Táo đá núi liền hứa:
– Được, ông sẽ tâu giúp cho cháu…
Con chim lông vàng rực rỡ liền bay xuống chỗ mẹ và chị đang ngồi, kêu lên mấy tiếng rồi bay đi. Cũng vừa lúc đó người mẹ và chị biết tin là cô gái nhỏ đã không còn nữa. Bà mẹ ngã ra chết giấc bên bếp lửa. Ông Táo đá núi liền đưa hai bàn tay ấm nóng áp vào trán cho bà tỉnh lại và nói ngay:
– Bà cứ yên tâm. Đêm nay về trời, tôi sẽ xin trời cho cháu sống lại.
Hai mẹ con nghe nói mừng quá liền sụp xuống lạy tạ ơn. Ông Táo đi tối hăm ba thì tối hăm tám ông trở về hạ giới. Ông nói với hai mẹ con:
– Trời rất thương cô bé nhưng cháu chết đã quá ngày, xin sống lại quá chậm. Vì vậy trời chỉ có thể cứu cho cháu mỗi năm sống lại được chín ngày.
Hai mẹ con nghe nói vừa buồn nhưng cũng vừa mừng. Thôi cứ được trông thấy con, thấy em trong giây lát cũng đã đỡ khổ rồi. Huống gì lại được thấy đến chín ngày. Bà mẹ liền hỏi:
– Ông ơi! Bao giờ thì cháu sống lại được?
– Tùy hai mẹ con cứ cầu trời sống từ ngày nào, trời sẽ cho ngày ấy.
– Vậy nhờ ông xin cho cháu sống lại ngay đêm nay!
– Đêm nay thì chưa được, sớm nhất là phải từ đêm mai!
– Vâng, ông xin cho cháu sống lại từ đêm mai vậy!
Hai mẹ con suốt đêm hôm ấy cứ thức mãi. Cả ngày hôm sau, hai mẹ con đều chẳng muốn làm gì. Chỉ mong cho trời chóng tối. Chờ mãi rồi trời cũng tối thật. Hai mẹ con hồi hộp đợi, không biết con mình, em mình sẽ sống lại trở về như thế nào.
Định khấn gọi ông Táo thì bỗng nghe ngoài cổng có tiếng gọi:
– Mẹ ơi! Chị ơi!
Hai mẹ con vụt chạy ra và thấy đúng là cô gái nhỏ đã trở về. Trong chiếc áo vàng vẫn sáng lên nhìn rất rõ. Ba mẹ con ôm nhau khóc như mưa. Ngày hôm sau người cha cũng từ vùng trong trở về. Dọc đường thương con, thương vợ ông chưa biết sẽ nói gì cho vợ và con ở nhà đỡ khổ. Không ngờ khi về đến nhà đã thấy cô gái nhỏ đang nằm ngủ bên cạnh mẹ và chị. Ông dụi mắt tưởng là con bé nhà ai đến chơi. Khi biết cô gái nhỏ đã được sống lại, trở về ông liền ôm chầm lấy con và cứ để cho nước mắt chảy dài trên má.
Cô gái nhỏ ăn Tết với cha mẹ và chị đúng chín ngày. Trong chín ngày đó, cô gái nhỏ dành làm hết mọi công việc để giúp cha mẹ, giúp chị. Nhưng cả nhà lại không muốn cô gái làm việc gì. Trong chín ngày, họ sống bù cho cả một năm sắp phải xa nhau.
Đến đêm thứ chín trời vừa tối, cô bé vừa kịp ôm lấy cha, mẹ và chị để chào ra đi thì người cô bỗng cứ mờ dần như sương khói rồi biến mất. Cả nhà buồn rầu, thương nhớ cô gái nhỏ vô cùng.
Nhưng nghĩ đến chuyện Tết năm sau, cô sẽ về, mọi người lại an ủi nhau, lại kiên nhẫn chờ đợi… Và năm sau, cũng vào chiều hai chín Tết, cô gái nhỏ áo vàng lại trở về ăn Tết với gia đình rồi đến tối mồng Bảy lại ra đi… Năm nào cũng thế.
Nghe chuyện lạ, người vùng trong liền cử người ra mời cả gia đình vào sinh sống trong đó để bà con được trả ơn và gặp lại cô gái nhỏ đã giúp bà con diệt được con quái đầu người mình trăn. Thấy sức người cha đã suy yếu, cả nhà bàn với nhau và nhận lời.
Từ đấy hàng năm, cô gái nhỏ áo vàng lại trở về sống chín ngày cuối năm, đầu Xuân với cha mẹ, với bà con vùng trong. Khi cha mẹ và chị đều mất cả, cô gái không về nữa. Cô hóa thành một cây hoa ngay ở ngôi đền bà con đã dựng lên để thờ cô. Cây ấy hầu như cả năm chỉ có lá, nhưng cứ vào khoảng gần Tết, hoa lại nở đầy.
Hoa màu vàng tươi như màu áo của cô gái nhỏ ngày trước. Hoa vui Tết với bà con khoảng chín mười ngày rồi rụng xuống đất, biến mất để năm sau lại trở về. Cây hoa ấy ngày nay ta gọi là cây Mai Vàng.
Ngày Tết ở miền Trung và ở Nam Bộ, bà con thường mua một cành mai vàng về cắm trên bàn thờ ông bà. Họ tin rằng, có cành mai vàng vừa đẹp nhà vừa vui Tết lại vừa có thể xua đuổi được hết các loài ma quái trong suốt cả năm.
Cho đến nay, tục chơi mai ngày Tết lâu dần đã trở thành nét văn hóa đẹp của người Việt Nam. Ngày nay, hoa mai tươi thắm khắp nhà nhà vào dịp Tết, và sắc giấy đỏ điều với câu đối hoà hợp được trang trí trên những cành mai vào ngày Xuân trong không khí vui vẻ, trong sáng.
Trên đất nước Việt Nam, người ta thường biết đến hoa mai qua loại hoa mai vàng năm cánh đặc trưng xưa nay mà người ta còn gọi là mai rừng, mai tự nhiên hay mai thiên nhiên chỉ có năm cánh, hoa nhỏ và thân cao to có khi đạt đến chiều cao hơn chục mét, hương thơm thoang thoảng, lây lất mùi gỗ rất dễ chịu và mát, không nồng và đậm như một số loài hoa khác. Nhưng thật ra trên thế giới có tất cả hai mươi bốn loài mai thuộc họ mai, tức là chi họ Ochna (Ochnaceae) khác với loài mai mơ gần giống như hoa đào của Trung cộng có màu trắng hoặc trắng hồng, cánh nhỏ, nhụy rậm và dày thường mọc thành chùm và hoa rậm, thân giống cây hoa đào, đoạn xù xì, đoạn trơn láng, màu xanh, da bóng và mọc cao to như cổ thụ.
24 loài hoa maiTrên đất nước Việt Nam, người ta thường biết đến hoa mai qua loại hoa mai vàng năm cánh đặc trưng xưa nay mà ngư…
Valentine Là Ngày Gì?
Ý Nghĩa Ngày Valentine Trắng, Đỏ, Đen
Ngày Valentine còn có tên gọi khác là ngày lễ tình nhân. Đây được xem là ngày đặc biệt để tôn vinh tình yêu đôi lứa và cũng là dịp để các cặp đôi thể hiện tình yêu tới đối phương. Hãy cùng Nguyễn Kim tìm hiểu những điều thú vị xoay quanh các ngày Valentine trong năm cũng như khám phá những món quà ý nghĩa để tặng một nửa yêu thương của mình trong ngày lễ quan trọng này nhé!
Ngày lễ tình nhân Valentine là ngày nào trong năm?
Ngày Valentine (tên tiếng Anh là Valentine’s Day, Saint Valentine’s Day) là một trong những ngày lễ lớn được tổ chức hằng năm tại Bắc Mỹ và châu Âu. Tuy nhiên, hiện nay ngày lễ này cũng trở nên phổ biến hơn tại nhiều quốc gia trên thế giới và trong đó có Việt Nam.
Ngày Valentine được tổ chức vào ngày 14/02 hằng năm.
Có mấy ngày Valentine?
Theo truyền thống thì Valentine chỉ có 1 ngày duy nhất là vào ngày 14/02 hằng năm – Ngày Valentine đỏ. Nhưng để tôn vinh tình yêu thì 1 ngày chưa bao giờ là đủ. Vì thế, Valentine Trắng và Valentine Đen đã ra đời.
Ý nghĩa ngày Valentine đỏ
Ngày Valentine đỏ bắt nguồn từ một sự tích dưới thời Hoàng đế La Mã Claudius II (Thế kỷ III sau Công Nguyên). Lúc bấy giờ đế quốc La Mã phải tham gia nhiều cuộc chiến tranh đẫm máu và gặp khó khăn trong việc kêu gọi các binh lính nhập ngũ. Là một vị vua độc tài và hà khắc, ông cho rằng nguyên nhân chính là do đàn ông La Mã không muốn xa gia đình và người yêu của họ nên đã ra lệnh cấm kết hôn và đính hôn để tập trung cho cuộc chiến.
Tuy nhiên, vị linh mục Valentine đã chống lại sắc lệnh của vua Claudius II bằng cách bí mật tổ chức lễ kết hôn cho các đôi vợ chồng trẻ. Khi bị phát hiện, linh mục Valentine đã bị bắt và kết án tử hình vào ngày 14 tháng 02 năm 207.
Sau sự kiện đó, linh mục Valentine được xem là vị thánh bổn mạng của tình yêu nhân loại. Ngày 14 tháng 02 hằng năm trở thành ngày tôn vinh tình yêu đôi lứa. Đồng thời, để tỏ lòng biết ơn, người La Mã đã gọi là ngày đặc biệt này theo tên của vị thánh Valentine. Mỗi năm, người ta kỷ niệm ngày Valentine bằng cách gửi cho nhau những lời chúc tốt đẹp và tặng những món quà ý nghĩa để thể hiện sự yêu thương, quan tâm đến người yêu, vợ, chồng của mình.
Ý nghĩa ngày Valentine Trắng
Ngày Valentine Trắng hay White Day, White Valentine bắt nguồn từ Nhật Bản vào những năm 1960. Chuyện kể rằng vào ngày 14/03, một chàng trai bán kẹo dẻo muốn đáp trả tình cảm mà cô gái đã dành cho mình vào ngày Valentine đỏ, nên đã tặng cho cô gái ấy một hộp kẹo trắng như tuyết. Từ đó ngày Valentine Trắng ra đời.
Đến nay, ngày Valentine Trắng được mọi người xem như ngày đáp trả. Tròn 1 tháng sau ngày Valentine đỏ, các bạn nam sẽ đáp trả sẽ đáp lại người thương yêu mình bằng những lời nói cảm động hoặc những món quà ý nghĩa. Còn đối với các cô gái, Valentine Trắng sẽ là một ngày hồi hộp và đầy mong chờ nhận được những món quà thay cho lời khẳng định từ chàng trai mình yêu.
Ý nghĩa ngày Valentine Đen
Nếu Valentine Đỏ và Valentine Trắng là ngày dành cho các cặp đôi, thì “hội độc thân” cũng không hề thua kém khi có riêng cho mình ngày Valentine đen.
Valentine Đen hay còn gọi là Black Day, Black Valentine bắt nguồn từ Hàn Quốc, vào ngày này các bạn trẻ đang còn độc thân hoặc tôn thờ chủ nghĩa độc thân sẽ tụ họp lại với nhau.
Họ mặc trang phục đen, ăn mì tương đen truyền thống để cầu mong sẽ sớm tìm được nửa kia của mình và cũng là một cách tuyên bố với mọi người rằng cuộc sống của người độc thân vẫn vui vẻ hạnh phúc.
Tết Nguyên Đán là lễ hội lớn nhất của người Việt Nam, mang ý nghĩa nhân văn và nguồn cội sâu sắc. Đây chính là dịp để các thành viên trong gia đình quây quần bên nhau, với nhiều hoạt động ý nghĩa để tạm biệt năm cũ, chào đón năm mới. Vậy, nguồn gốc của Tết là từ đâu? Phong tục ngày Tết như thế nào? Hãy cùng Trà Việt tìm hiểu qua bài viết dưới đây.
Tết Nguyên Đán là gì?
Tết Nguyên Đán (hay Tết âm lịch, Tết ta, Tết cổ truyền) là dịp lễ quan trọng và ý nghĩa nhất của người dân Việt Nam, diễn ra vào đầu năm âm lịch. Đây là thời khắc đánh dấu kết thúc năm cũ, và chào đón một năm mới đến.
Nếu đọc đúng phiên âm, dịp lễ này phải gọi là “Tiết Nguyên Đán”. Bởi nguyên nghĩa của chữ “Tết” là “Tiết”, còn theo phiên âm chữ Hán – Việt thì “Nguyên” có nghĩa là sự khởi đầu, “Đán” là buổi sáng sớm.
Tết Nguyên Đán được tính vào ngày đầu tiên của năm âm lịch, do quy luật 3 năm nhuận một tháng nên sẽ muộn hơn Tết Dương lịch khoảng 1 đến 2 tháng. Thời gian diễn ra Tết Nguyên Đán thường rơi vào khoảng ngày 21/1 đến 19/2 dương lịch.
Tại Việt Nam, Tết được bắt đầu từ ngày 23 tháng chạp, là ngày tiễn Ông Công, Ông Táo về trời, đến ngày 7 tháng giêng. Người dân sẽ bắt đầu sắm sửa Tết trong khoảng 7 ngày cuối năm cũ, nghỉ ngơi “chơi” Tết trong 7 ngày đầu năm mới.
Tết nguyên đán là dịp lễ hội quan trọng nhất của người Việt. (Ảnh sưu tầm)
Nguồn gốc của Tết Nguyên Đán
Tết Nguyên Đán có nguồn gốc như thế nào đến nay vẫn còn là vấn đề đang được tranh cãi.
Hầu hết thông tin đều cho rằng ngày Tết Nguyên Đán có nguồn gốc từ Trung Quốc và được du nhập về Việt Nam trong 1000 năm Bắc thuộc. Nhưng theo sự tích “Bánh chưng bánh dày” thì người Việt đã ăn Tết từ thời vua Hùng, tức là trước cả khoảng thời gian 1000 năm Bắc thuộc. Trong cuốn “Kinh Lễ”, Khổng Tử cũng đã viết rằng: “Ta không biết Tết là gì, nghe đâu đó là tên của một ngày lễ hội lớn của bọn người Man, họ nhảy múa như điên, uống rượu và ăn chơi vào những ngày đó.”
Dù có nguồn gốc từ đâu, thì ngày tết đối với mỗi người Việt Nam vẫn là những ngày linh thiêng và ý nghĩa. Có rất nhiều phong tục ngày tết đã được gìn giữ và lưu truyền qua nhiều thế hệ, bồi đắp thêm những giá trị tinh thần cho dân tộc Việt.
Tết nguyên đán mang nhiều ý nghĩa với người Việt. (Ảnh sưu tầm)
Ý nghĩa của ngày Tết với người Việt Nam
Với người Việt Nam, Tết Nguyên Đán không chỉ là khoảng thời gian chuyển giao giữa năm cũ và năm mới Âm lịch mà nó còn chứa đựng nhiều ý nghĩa tâm linh, văn hóa, và kết nối giá trị của gia đình.
Xét về mặt tâm linh, Tết là dịp để con người tỏ lòng biết ơn với các vị thần linh, thượng đế đã ban phước cho họ trong suốt một năm qua. Nên ngày tết, mọi người thường dành ra những thời khắc quan trọng để cảm tạ các đấng bậc bề trên và xin cho một năm mới mưa thuận gió hoà, mọi việc hanh thông.
Ngày Tết cũng là ngày để các giá trị gia đình được tôn vinh. Những thành viên trong gia đình, dù là có đi làm ăn xa hay cả năm tất bật với công việc, thì đến ngày tết cũng cố gắng thu xếp dể về quây quần bên gia đình. Những công việc chung sẽ được tất cả mọi thành viên tham gia một cách hào hứng. Mọi nhà đều dọn dẹp, trang hoàng nhà cửa cho thật đẹp, và chuẩn bị những bao lì xì may mắn. Tết là dịp để con cháu quây quần bên ông bà, cha mẹ, thăm viếng tổ tiên, và cùng nhau trải qua những ngày tết với nhiều hoạt động ý nghĩa.
Nhà cửa được trang hoàng dịp tết nguyên đán
Những phong tục ngày tết ở Việt Nam
Việt Nam là một đất nước có nền văn hiến lâu đời. Việc đón năm mới trước đây được quy định rất rõ ràng với rất nhiều hoạt động. Tuy nhiên, khi xã hội càng phát triển, thì một số những quy ước về tết cũng được giản lược hoặc bỏ bớt đi. Nhưng có những phong tục ngày Tết rất ý nghĩa vẫn được tiếp tục duy trì và truyền lại cho các thế hệ sau.
Dưới đây là một số những phong tục ngày tết ý nghĩa ở Việt Nam.
1. Phong tục ngày tết: Cúng Ông Công, Ông Táo
Ngày cúng ông Công, ông Táo là ngày 23 tháng Chạp âm lịch. Vào ngày này mọi gia đình Việt sẽ dọn dẹp bếp sạch sẽ, mua cá vàng, quần áo, tiền vàng về cúng để tiễn ông Công, ông Táo về trời để báo cáo mọi việc với của gia chủ trong suốt 1 năm qua với Ngọc Hoàng. Đặc biệt, cá vàng sau khi cúng xong thì sẽ được phóng sinh đem thả ra sông, ra suối.
Ngày 23 tháng Chạp cũng là ngày bắt đầu đánh dấu Tết đã bắt đầu. Các hoạt động nhộn nhịp để chuẩn bị cho tết sẽ bắt đầu từ ngày này.
Mâm cúng ông công ông táo. (Ảnh sưu tầm)
2. Phong tục gói bánh chưng ngày Tết
Bánh chưng là món ăn truyền thống đã có từ thời vua Hùng và là món ăn không thể thiếu trong mâm cơm những ngày Tết của người Việt cho tới ngày nay. Vì thế gói bánh chưng được coi là một phong tục ngày tết vô cùng nhân văn và ý nghĩa. Bánh chưng thường được các gia đình sắp sửa và gói từ ngày 27, 28, 29 Tết.
Việc gói bánh chưng, cũng như việc sửa soạn các món ăn truyền thống trong ngày tết, ngoài việc tạo ra món ăn ngon, thì ý nghĩa nhất có lẽ nó là sợi dây gắn kết mọi thành viên trong gia đình. Cả nhà, từ ông bà cho đến các em bé nhỏ đều có thể tham gia vào, tuỳ theo khả năng của mỗi người. Những khoảnh khắc vui vẻ khi cả nhà cùng làm chung một việc sẽ là những kí ức đẹp, theo mỗi con người trong suốt những năm tháng sau này.
Gói bánh chưng là một phong tục ngày tết không thể thiếu của người Việt Nam. (Ảnh sưu tầm)
3. Phong tục ngày tết: tặng quà và thăm viếng nhau
Tặng quà ngày tết là truyền thống tốt đẹp và đặc trưng của nền văn hóa Á Đông nói chung cũng như của người Việt Nam nói riêng. Trong ngày đầu năm mới, con cháu sẽ tề tựu đông đủ tại nhà của ông bà – bố mẹ, để gửi đến những bậc sinh thành những món quà, những lời cảm ơn, lời chúc sức khoẻ, trường thọ, an khang. Ông bà, bố mẹ cũng sẽ chúc lại con cháu những điều tốt đẹp, và trao những bao lì xì may mắn để “mừng tuổi” cho trẻ con.
Việc tặng quà và thăm viếng này cũng được thực hiện với các ông bà, cô dì, chú bác, anh em trong dòng tộc, giúp củng cố thêm tình thân và sự gắn kết trong dòng tộc.
Với các mối quan hệ ngoài xã hội, đặc biệt là trong làm ăn kinh doanh, thì việc tặng quà tết và thăm hỏi này thường sẽ được thực hiện trước tết nguyên đán từ 1-2 tuần. Các doanh nghiệp sẽ chuẩn bị những món quà tết thật đẹp và ý nghĩa để tặng cho khách hàng, đối tác, và nhân viên – những người đã gắn bó với doanh nghiệp mình suốt năm qua – thay cho lời cảm ơn chân thành. Những hộp quà tết này thường sẽ được đặt riêng, và thường in logo doanh nghiệp bên trên hộp quà.
Những hộp trà quà tặng rất sang trọng của Trà Việt
Theo quan niệm của ông cha ta, Tết mà nhà càng nhiều cây và hoa thì gia đình càng phúc khí dồi dào. Chính vì vậy mà mỗi gia đình khi tết đến thường sẽ chọn mua một hoặc vài loại hoa để trang trí nhà cửa cho thật lộng lẫy. Tuỳ gu thẩm mĩ và sở thích của gia chủ mà có thể chọn những loại cây, hoa rất khác nhau. Theo truyền thống thì hoa mai, hoa đào, hoa cúc vàng, kim quất… sẽ là những loại hoa được trưng nhiều nhất.
Có lẽ bởi thế, những ngày cận Tết người dân lại nô nức sắm đào, mai về trưng trong nhà để đón chào năm mới. Ngoài đào, mai, quất là những cây tượng trưng sự may mắn, thịnh vượng cho gia đình, thì những năm gần đây, có rất nhiều loại hoa đẹp với nhiều ý nghĩa khác nhau được người Việt mua về trưng tết. Điển hình trong số đó phải kể đến là: Lan, ly, cúc, thủy tiên… Những loại hoa này đều mang phúc khí và tạo cho ngôi nhà sức xuân ấm áp những ngày đầu xuân mới.
Ngày nay, nhiều gia đình trẻ và những người cá tính thường chọn những loại cây cỏ hoang dã nhưng có dáng đẹp để trưng trong nhà. Đôi khi chỉ cần đi dạo một vòng quanh vườn nhà hoặc ra khu vực ven suối, ven hồ… là đã có rất nhiều “thành phẩm” để trang trí nhà độc đáo mà lại rất ấn tượng.
Trưng hoa ngày tết để đón phúc lộc vào nhà
5. Trưng mâm ngũ quả
Giống với bánh chưng, mâm ngũ quả cũng là một phong tục ngày tết không thể thiếu của dân ta. Với việc xếp khéo léo 5 loại quả mang ý nghĩa khác nhau, song đều chung mục đích thể hiện lòng thành kính đối với trời đất, đối với ông bà tổ tiên đồng thời cầu mong một năm mới với nhiều may mắn, sung túc, tài lộc.
Tùy vào từng vùng miền, cách xếp mâm ngũ quả cũng có sự khác biệt. Nếu miền Bắc, mâm ngũ quả thường được trưng bày theo ngũ hành, miền Trung có gì bày nấy thì miền Nam lại xếp mâm ngũ quả miễn sao tròn đầy. Điều đặc biệt, miền Nam không bao giờ xếp chuối vào mâm quả vì khẩu âm giống từ “chúi” thể hiện sự đi xuống, không may ngày Tết.
Mâm ngũ quả là một thành phần không thể thiếu trong mỗi dịp tết. (Ảnh sưu tầm)
6. Lau dọn, trang hoàng nhà cửa đón Tết
Chuẩn bị chào đón năm mới, các gia đình dù bận tới đâu cũng đều cùng nhau dọn dẹp và trang hoàng nhà cửa thật sạch đẹp và rực rỡ.
Theo quan niệm dân ta, nhà cửa sạch sẽ vừa thể hiện việc quét trôi đi những bụi bẩn, đen đủi của năm cũ đồng thời đón rước những năng lượng mới tích cực hơn vào nhà.
Trang trí nhà ngày tết để đón năng lượng tích cực cho năm mới
7. Đi chợ Tết
Đợi chờ cả năm để có một ngày đấy chính là ngày chợ Tết. Khác với ngày thường, chợ tết vô cùng đông vui, nhộn nhịp và được họp từ sáng sớm tới đêm khuya.
Đi chợ Tết không chỉ để sắm sửa thực phẩm, quần áo mới, mua hoa quả trang trí cho gia đình mà còn là dịp để tận hưởng không khí cả năm có một này.
Chợ tết là phiên chợ đông vui, nhộn nhịp nhất trong năm. (Ảnh sưu tầm)
8. Tảo mộ tổ tiên
Những ngày cuối năm hoặc đầu năm mới dù bạn đang theo bất cứ tôn giáo nào thì phong tục thăm viếng mộ tổ tiên cũng không thể bỏ qua.
Đây cũng là dịp con cháu quây quần chăm sóc nơi an nghỉ của cội nguồn như lúc còn sống để đón chào năm mới. Nó còn là phong tục ngày tết phổ biến thể hiện tấm lòng hiếu thảo, kính trọng với các đấng sinh thành đã mất.
9. Phong tục cúng tất niên ngày Tết
Thêm một phong tục ngày tết nữa không thể bỏ qua đấy là cúng tất niên. Bữa cơm tất niên thường là bữa cơm vào chiều 30 tết mọi gia đình Việt đều chuẩn bị một mâm cơm để cúng tổ tiên sau đó cả gia đình đoàn tụ quây quần bên mâm cơm cùng nhau ăn cơm nói chuyện, tâm sự để kết thúc một năm cũ và chào đón năm mới với những điều mới may mắn hơn.
Mâm cơm tất niên được coi là mâm cơm kết thúc năm cũ cũng là mâm cơm đầu tiên năm mới, bởi vậy rất đủ đầy và vui vẻ.
Bữa cơm tất niên, cả gia đình tề tựu bên nhau để ôn lại nhưng chuyện đã qua. (Ảnh sưu tầm)
10. Phong tục đón giao thừa
Giao thừa là thời điểm chuyển giao thiêng liêng giữa năm mới và năm cũ, là thời điểm trời đất giao hòa ý nghĩa. Một mâm cơm cúng lễ giao thừa còn được gọi là lễ trừ tịch với mong muốn loại bỏ hết những điều xấu, đen đủi năm cũ để đón những may mắn, những điều tốt đẹp năm mới.
Thông thường phong tục ngày tết này được diễn ra ngoài trời hoặc tại ban thờ tổ tiên. Sau khi chuyển giao năm mới cả gia đình sẽ cùng nhau quây quần nhìn lại năm cũ và chúc nhau những điều bình an nhất năm mới.
Cúng giao thừa tại ban thờ tổ tiên, thường được thực hiện bởi người lớn tuổi trong gia đình. (Ảnh sưu tầm)
11. Hái lộc đầu xuân
Hái lộc đầu xuân được coi là nét đẹp truyền thống mang yếu tố tâm linh trong năm mới của người Việt. Phong tục này thường được thực hiện vào đêm giao thừa thời điểm qua 12h đêm hoặc sáng sớm mùng một Tết để cầu mong rước may mắn, lộc lá vào nhà.
Trước đây, theo truyền thống thì việc hái lộc là hái những chồi non (lộc) của cây ở chùa ngay sau giao thừa, để mong mang về nhà những may mắn. Nhưng việc hái chồi cây gây ảnh hưởng không tốt đến cây cối và quan cảnh chung, nên thời gian gần đây, “lộc” thường được thay thế bằng những phong bao lì xì, hoặc những thông điệp tuỳ từng tôn giáo.
Hái lộc đầu năm ở một nhà thờ công giáo. (Ảnh sưu tầm)
12. Phong tục xông đất ngày Tết
Cũng giống như các phong tục ngày tết khác, xông đất cũng là một hình thức mong muốn may mắn đến với gia đình vào dịp năm mới.
Theo quan niệm dân gian, ai là người bước vào nhà gia chủ đầu tiên sau giao thừa kèm lời chúc mừng năm mới thì được coi là người xông đất. Người xông đất thường được gia chủ lựa chọn từ trước. Người này thường người hợp tuổi, hiền lành, vui vẻ, có nếp sống lành mạnh, thành đạt… mang theo lời chúc để năm mới của gia chủ thêm bình an, suôn sẻ.
Xông đất cũng là một hình thức mong muốn may mắn đến với gia đình vào dịp năm mới. (Ảnh sưu tầm)
13. Phong tục xin chữ ngày Tết
Xin chữ là một phong tục ngày Tết mang nhiều ý nghĩa văn hóa thể hiện tấm lòng tôn kính chữ nghĩa của người Việt cũng là cầu mong một năm mới may mắn, như ý.
Không chỉ những người lớn tuổi mà những năm gần đây giới trẻ cũng rất thích việc xin chữ. Bên cạnh các ông đồ già, cũng xuất hiện nhiều ông đồ trẻ với tài năng viết chữ rất đáng học hỏi.
Tục xin chữ thường diễn ra tại các ngày hội chùa từ mùng 2 trở đi. Ngoài xin chữ thì tục xin câu đối Tết cũng được phổ biến vài năm trở lại đây.
Những chữ được xin nhiều nhất là Đức, Lộc, Phúc, An, Thọ, Phát, Đạt… (Ảnh sưu tầm)
14. Chúc Tết và lì xì đầu năm
“ Mùng 1 tết Cha, mùng 2 tết Mẹ, mùng 3 tết Thầy”, phong tục này là nét đẹp có từ thời xa xưa, không chỉ là truyền thống mà chúc tết còn thể hiện văn hóa của người Việt mỗi dịp Tết nguyên đán. Bắt đầu từ mùng 1 đến mùng 3 tết, mọi người trong gia đình sẽ cùng nhau đi chúc Tết họ hàng nội ngoại, bạn bè.
Sau khi chúc tết, những người lớn tuổi sẽ dành những phong bao lì xì may mắn cho con cháu mong các con sẽ có năm mới thành đạt, may mắn. Còn con cháu lì xì ông bà, bố mẹ với mong ước các bậc lão thành sẽ luôn mạnh khỏe sống vui vẻ bên con cháu.
Tiền trong bao lì xì nhiều hay ít không quan trọng mà quan trọng nó ở ý nghĩa và nét văn hóa tốt đẹp này. Lì xì ngày tết tượng trưng cho tài lộc, cho sự may mắn của cả người cho lẫn người nhận.
Lì xì là một phong tục ngày tết đẹp của Việt nam ngày Tết
15. Phong tục đi lễ đầu năm
Đi lễ đầu năm được coi là một trong những nét đẹp văn hóa tâm linh của người Việt Nam trong chuỗi các phong tục ngày Tết. Vào dịp này, mọi người thường cùng nhau đến nhà thờ hoặc chùa để cảm tạ các đấng bề trên và cầu mong một năm mới bình an, hạnh phúc, mưa thuận gió hoà, công việc làm ăn thuận lợi, hanh thông.
Đi lễ đầu năm còn là việc khiến bản thân mình trở nên thanh tịnh hơn, gột rửa những điều cũ, bắt đầu cho một năm mới với những điều may mắn, tốt đẹp.
Đi lễ chùa đầu năm. (Ảnh sưu tầm)
16. Dựng cây nêu
Cây nêu ngày Tết trước đây được dựng ở hầu hết mọi nơi. Thời gian gần đây, cây nêu thường chỉ còn xuất hiện ở một số vùng miền núi cao các dân tộc thiểu số, hoặc một số đơn vị, cơ quan.
Cây nêu – Wikipedia tiếng Việt
Cây nêu là một cây tre có chiều cao khoảng 5 – 6 mét. Ở ngọn thường treo nhiều thứ như vàng mã, các lá bùa , rượu, cá chép… có thể bằng giấy hay bằng rơm tùy theo từng địa phương.
Mỗi khi gió thổi những vật này va vào nhau tạo nên tiếng kêu rất vui tai. Nó thường dùng để cánh báo ma quỷ rằng nơi đây là nhà đã có chủ, không được phép tới quấy phá…
Cây nêu thường treo thêm 1 chiếc đèn lồng đỏ. Tối đến gia chủ sẽ thắp sáng đèn lồng để tổ tiên biết đường về nhà với con cháu. Tối giao thừa nhiều nhà còn đốt pháo để mừng năm mới cũng là xua đuổi ma quỷ và những điều không may.
Cây nêu thường được dựng khá sớm từ ngày 23 tháng chạp để tiễn Táo về trời đến hết mùng 7 tháng giêng mới hạ xuống. Dưới xuôi không dựng cây nêu mà thay vào đó là tục để cây mía tại bàn thờ tổ tiên.
Dựng cây nêu là một phong tục ngày tết rất ý nghĩa của người Việt
17. Phong tục kiêng không quét rác ngày tết
Vào dịp Tết cổ truyền, người Việt rất quan tâm đến những điều kiêng kỵ đầu năm. Mong muốn và hy vọng cả năm sẽ luôn gặp điều may mắn, gia đình luôn hạnh phúc, ít xảy ra tranh cãi hay những điều không may. Dân gian quan niệm rằng, 3 ngày Tết không được quét rác bởi gia đình đó sẽ nghèo túng cả năm do đã quét đi lộc đầu năm. Hoặc có thể quét ở trong nhà nhưng không đổ rác đi mà chỉ được để ở góc nhà.
Kiêng quét nhà ngày tết để giữ tài lộc trong nhà. (Ảnh sưu tầm)
Trên đây là những phong tục ngày tết phổ biến tại Việt Nam. Những phong tục này góp phần tạo nên một cái Tết thật xôm tụ và hào hứng, góp phần tạo nên những kí ức đẹp cho mọi thế hệ người Việt, dù đang sinh sống ở Việt Nam hay bất cứ nơi nào trên thế giới.
Trên thế gian này có quy luật “bảo toàn” đang hoạt động, khi bị mất đi thứ gì đó thì tự nhiên sẽ được đền đáp những thứ khác
“Người ta nợ bạn, ông Trời sẽ trả lại cho bạn”, những thứ bạn mất đi đều sẽ trở lại trong tương lai dưới hình thức khác.
Ví dụ, khi bạn cho đi một cách nhiệt tình nhưng lại bị lừa dối hoặc phản bội. Lúc này, bạn có thể tức giận, than trách số phận bất công. Tuy nhiên, nếu mở rộng tầm nhìn, bạn sẽ nhận thấy rằng thực ra bạn không hề mất đi bất cứ điều gì, vì số phận sẽ đền đáp cho bạn. Trên thế gian này có quy luật “bảo toàn” đang hoạt động, khi bị mất đi thứ gì đó thì tự nhiên sẽ có được một thứ khác.
Được và mất, âm và dương cấu thành nên thế giới hồng trần này. Do đó, chúng ta cần phải giữ bình tĩnh, tâm trí ôn hòa và mọi thứ sẽ diễn ra theo quy luật tự nhiên.
1. Khi bạn mất đi một mối tình, ông Trời sẽ bù đắp cho bạn một điều tốt hơn
Trong một mối quan hệ, bạn là người chân thành, sẵn lòng trao đi tình cảm của mình mà không giữ lại điều gì. Không ngờ, bạn gặp phải người không xứng đáng, luôn phải chịu tổn thương. Đối mặt với tình huống như vậy, người ta thường đi theo hướng cực đoan: một là nội tâm trở nên u ám, hai là mất đi khả năng yêu thương, than thở và mất niềm tin vào thế gian.
Việc cứ hành xử theo hướng cực đoan trong thời gian dài thì có thể khiến bản thân bị tổn hại. Hãy thử tưởng tượng, nếu bạn không bao giờ bị tổn thương, liệu bạn có thể hiểu rõ lòng người, có thể nhìn thấu chân tướng của thế gian không? Những trải nghiệm quý báu như thế này có được miễn phí hay không?
Vì vậy, hãy yên tĩnh chờ đợi sự an bài của Thiên ý. Khi bạn sống và trưởng thành hơn, bạn sẽ gặp được những mối quan hệ tốt hơn và những người tốt hơn. Những ai thật sự thuộc về bạn thì họ sẽ tự đến. Hãy tin rằng, sự phó xuất của bạn cuối cùng cũng sẽ được đền đáp. Tuy nhiên, phần thưởng sẽ xuất hiện ở thời điểm mà bạn ít ngờ nhất.“Mọi thứ đã mất sẽ trở về dưới một hình thức khác.”
2. Thiện ý cuối cùng sẽ được thiện báo
Chúng ta có thể cùng suy ngẫm về một câu hỏi, liệu sống một cách thiện lương thì sẽ tốt hơn, hay là sống một cách ác độc mới tốt? Không có câu trả lời tuyệt đối. Đối với những người quân tử, chúng ta nên giữ tấm lòng lương thiện và đối xử tử tế với họ. Nhưng đối với kẻ tiểu nhân, chúng ta cần phải cứng rắn và quả quyết hơn. Nhưng tổng thể mà nói, chúng ta vẫn phải lấy “thiện ý” làm chủ.
Một nhà văn đã nói, lòng tốt của bạn đối với thế giới này chính là sự tôn trọng mà thế giới này trả lại cho bạn. Khi bạn nhìn nhận thế giới với tâm thái tích cực và lạc quan, bạn sẽ phát hiện ra rằng, bầu trời thật xanh, thức ăn thật ngon và phong cảnh núi sông thật tươi mới.
Vậy tại sao chúng ta của hiện tại lại mất đi tấm lòng thiện lương, mất đi khả năng nhận thức vẻ đẹp? Bởi vì tất cả chúng ta đều bị quan niệm vật chất dẫn dắt lạc lối và tin rằng việc theo đuổi danh vọng và lợi ích là đúng. Đừng lo lắng về việc lòng tốt của bạn sẽ không được đền đáp. “Nhân ác nhân phạ thiên bất phạ, nhân thiện nhân khi thiên bất khi”, kẻ ác người sợ trời không sợ, người hiền người khinh trời chẳng khinh. Lòng tốt của bạn cuối cùng cũng sẽ được thiện báo.
3. Tiền bị mất sẽ trở về dưới một hình thức khác
Ở thị trấn có một cặp vợ chồng hiền lành và tốt bụng, đã cho em trai vay mượn 350 triệu để vượt qua khó khăn. Sau đó, em trai không trả nợ mà còn coi họ như là kẻ thù. Cặp vợ chồng rất tức giận: “Chúng tôi đã cho cậu mượn tiền, không đòi tiền lãi, nhưng cậu lại lấy oán báo ân, tiền gốc không trả, lại coi chúng tôi như kẻ thù, sao có thể như vậy được?”
Nhiều năm sau, đứa con của cặp vợ chồng đã lớn lên, khởi nghiệp thành công và kiếm được một khoản tiền lớn, toàn bộ gia đình trở nên giàu có, có nhà mới và xe mới, cuộc sống trở nên sung túc hơn. Mặc dù em trai vẫn không trả nợ, nhưng khi nghĩ đến con cái thành công, cặp vợ chồng cảm thấy nhẹ lòng. Họ tự nghĩ: “Mình chịu thiệt một chút cũng không sao, miễn con cái sống tốt là được.”
Nếu tiền bạc và của cải bị kẻ gian lấy đi mà có thể lấy lại kịp thời, chúng ta sẽ không bị thiệt hại gì. Nhưng nếu không lấy lại được, bạn sẽ phải chịu tổn thất lớn trong một thời gian. Tuy nhiên, tiền và của cải đã bị đánh cắp có thể tạo cơ sở cho tương lai để chúng ta hoặc con cái có một cuộc sống tốt hơn. Trong thực tế vẫn thường có những trường hợp như vậy xảy ra.
4. Tu tâm tích đức khi gặp oan ức và bất công
Có người nói rằng, con người chỉ khi gặp khó khăn và gian khổ thì mới có cơ hội tu tâm dưỡng tính, tiến đức tu nghiệp. Những lúc giàu có và hạnh phúc, bạn không phải lo lắng về bất cứ điều gì, làm sao có cơ hội để tu tâm chứ? Chỉ khi đối mặt với những gian nan khốn khó, con người mới học được cách rèn luyện tâm tính, bước đi trên con đường của riêng mình.
Hơn nữa, để có được sự phồn thịnh và hạnh phúc, người ta cần phải trải qua nhiều khó khăn. Những người giàu có và quyền lực, ai biết được họ đã phải chịu bao nhiêu khó khăn? Đừng nghĩ rằng, ông Trời sẽ đặt chiếc bánh ngọt trước mặt mọi người. Trong thế giới xô bồ này, sự bất công là điều bình thường, sự oan trái là điều tất yếu mà con người phải trải qua.
Hãy buông bỏ những lời phàn nàn và oán hận đối với thế giới, thay vào đó hãy giữ cho tâm hồn nhẹ nhàng và bình tĩnh, thong thả nhìn những bông hoa trong sân, tản mạn theo những đám mây ngoài trời. Tương lai như thế nào, sẽ do Trời định đoạt. Những ai thuận theo tự nhiên sẽ được hạnh phúc.
Lan Chi biên dịch
Nguồn: (Gia Huệ)
7 món ngô khoai sắn nướng thơm nức mũi chiều đông
Chiều mùa đông rét đậm, không gì bằng một đĩa ngô, khoai hoặc sắn (khoai mì) nướng nóng hổi, thơm nức, ngọt bùi tự làm ở nhà.
– 450 gr khoai mì củ (sắn) – 150 gr đậu xanh cà – 85 gr đường cát trắng – 1 thìa canh sữa đặc – 200 ml nước cốt dừa pha sẵn – 2 tép đầu hành lá – 1 chén canh bột năng – 2 thìa canh đường, 1/4 thìa cà phê muối
Hà NộiHàng nghìn bông hoa hồng sắc đỏ, trắng nở rộ tạo nên khung cảnh đẹp mắt, trở thành điểm chụp hình lý tưởng của nhiều bạn trẻ.
Những ngày gần đây, vườn hoa hồng trong công viên Thống Nhất (quận Đống Đa, Hà Nội) là ‘tâm điểm’ thu hút giới trẻ đến chiêm ngưỡng và chụp ảnh.
Màu sắc của hoa hồng đa dạng, từ những bông hồng đỏ đậm, hồng nhạt cho đến trắng tinh khôi. Sự kết hợp này tạo ra một bức tranh màu sắc phong phú và thu hút.
Những bụi hoa hồng đang nở rộ làm cho không gian trở nên lãng mạn và tràn đầy năng lượng tích cực.
Khu vườn trồng nhiều loại hoa hồng được chọn lựa kỹ lưỡng để phù hợp với điều kiện thổ nhưỡng và khí hậu. Các loại hoa được chọn có sức khỏe tốt và khả năng thích nghi cao như hồng cổ Vân Khôi, hồng cổ Sapa, hồng Bulgaria, hồng tỉ muội, hồng phấn nữ hoàng.
Mỗi ngày, có nhiều bạn trẻ đến vườn hoa không chỉ để thư giãn, mà còn tận hưởng vẻ đẹp tinh tế của hoa hồng và ghi lại những khoảnh khắc đẹp.
Cùng bạn bè đến chụp ảnh, Phạm Thị Thu Hiền (phải) cho biết: ‘Khung cảnh đẹp, phù hợp với những bạn nữ yêu thích chụp ảnh. Tôi thích loài hoa hồng trắng bởi đó là biểu tượng của sự tinh khiết, trong trắng’.
Bảo Châu, 21 tuổi, ở quận Đống Đa cảm thấy thích thú khi tận mắt thấy vườn hồng bung nở. ‘Khung cảnh tuyệt đẹp, sự đa dạng về màu sắc giữa các loại hoa khiến bức ảnh trở nên bắt mắt hơn’, Châu nói.
‘Tôi đã đi nhiều vườn hồng nhưng ít nơi nào nhiều hoa, có khoảng rộng để du khách đứng chụp ảnh như ở đây’, Hà My, 22 tuổi, sinh viên Đại học Quốc gia Hà Nội, cho biết.
Ngọc Ly, 20 tuổi, sinh viên Đại học Công nghệ Đông Á nhiều lần đến công viên Thống Nhất nhưng đây là lần đầu được chụp với hoa hồng. ‘Tôi với nhóm bạn đến công viên dạo chơi, đi qua thấy vườn hoa đẹp quá nên ghé chụp ảnh. Tôi không ngờ ở đây lại có cả vườn hoa hồng nở rực rỡ đến vậy’, Ly nói.
Khi đi dạo hoặc tập thể dục, du khách sẽ bị cuốn hút bởi khóm hoa hồng tỏa hương thơm ngát, làm cho buổi đi chơi trở nên thoải mái và dễ chịu hơn.
Không khí đón Tết Giáp Thìn rộn ràng khắp thế giới
Nhiều thành phố trên khắp thế giới, từ Á sang Âu, đều tưng bừng, rộn ràng với các biểu tượng trang trí con rồng nhân dịp đón Tết Giáp Thìn.
Lễ hội ánh sáng chào mừng Trường An năm Giáp Thìn được tổ chức tại thành phố Tây An (Trung Quốc) hôm thứ Sáu tuần trước. Hàng nghìn bóng đèn và đèn lồng khổng lồ thắp sáng toàn thành phố, thu hút đông khách tới du xuân, chụp ảnh Tết.
Advertisement
Lễ hội đèn lồng tại Hà Bắc (Trung Quốc) cũng chính thức bắt đầu từ ngày 3/2. Một show trình diễn ánh sáng được tổ chức ở thành cổ Zhengding, thành phố Thạch Gia Trang tái hiện lịch sử và văn hóa truyền thống của địa phương.
Khách tham quan diện Hán phục (trang phục truyền thống của người Hán), tham dự hội chợ Tết trên phố Temple street ở Hong Kong (Trung Quốc).
Không khí Tết cũng ngập tràn các quốc gia châu Á. Singapore cũng đón Tết âm lịch như ngày lễ lớn nhất trong năm. Người dân được nghỉ làm, sắm sửa, trang hoàng nhà cửa. Trong ảnh là một khu chợ truyền thống ở Singapore hôm 7/2 (tức 28 Tết).
Malaysia là quốc gia đa sắc tộc, trong đó có cộng đồng người Hoa sinh sống. Đèn lồng hình rồng được dựng bên ngoài một khu phố cổ ở thủ đô Kuala Lumpur.
Dù không phải quốc gia có đông người Hoa sinh sống, Indonesia vẫn tưng bừng chào đón năm Giáp Thìn. Nhiều khu phố trung tâm thương mại như Old Shanghai Sedayu City hay khu Chinatown tưng bừng sắc đỏ và hình nộm con rồng.
Không khí đón năm Giáp Thìn cũng rộn ràng ở các quốc gia Âu – Mỹ. Nhiều khu vực ở thủ đô Paris (Pháp) những ngày qua tưng bừng các hoạt động như múa lân, diễu hành của các đội biểu diễn của người gốc Hoa như ở Khải Hoàn Môn, đại lộ Champs-élysées.
Ở Mỹ, nơi có số lượng người gốc Hoa và Việt Nam sinh sống đông đảo, các hoạt động chào đón Tết Giáp Thìn đã được tổ chức từ tháng một. Những người dân bản xứ cũng xuống phố tham quan, mua sắm. Trong ảnh là hội chợ Tết ở phố Chinatown tại San Francisco, California, Mỹ hôm 3/2.
Nghệ sĩ Lego Robin Sather đứng bên tác phẩm rồng vàng được làm từ 8.000 mảnh ghép của mình được trưng bày ở trung tâm thương mại Lansdowne Center in Richmond, British Columbia, Canada.
Người dân Mexico tham dự một lễ hội văn hóa và múa lân nhân dịp đón Tết Nguyên đán tại trung tâm triển lãm National Center for the Arts ở thủ đô Mexico city.
Người dân địa phương ở Rabat, Morocco chăm chú xem các nghệ sĩ Trung Quốc biểu diễn nghệ thuật rót trà nhân dịp lễ hội đón Tết âm lịch hồi cuối tháng một.
Một vị khách Ả Rập tham gia vẽ mặt nạ múa lân trong lễ hội đón Tết tại khu Chinatown of the Boulevard World, Riyadh, Saudi Arabia hôm 5/2.
Mộng Đào Nguyên – thiên đường mai anh đào ở Đà Lạt
Mai anh đào hồng rực bắt đầu nở ở khu vực Mộng Đào Nguyên, dự kiến sẽ nở rộ đúng Tết Nguyên đán năm nay.
Năm nay, mùa mai anh đào tới muộn hơn mọi năm do có tháng nhuận. Năm ngoái, hoa nở gần Tết và kéo dài tới Rằm tháng Giêng. Nhưng năm nay, thời điểm khu vực Mộng Đào Nguyên có hoa nở, những nơi khác chỉ lác đác 1-2 cây ra hoa.
Mai anh đào được xác định sẽ nở rộ đúng dịp Tết Nguyên đán kéo dài qua Tết, hứa hẹn giúp Đà Lạt trở thành điểm du xuân lý tưởng cho du khách Việt.
Bộ ảnh được tác giả Quang Đà Lạt chụp tại khu vực sườn núi Langbiang trong ngày 18/1. Nơi này được giới nhiếp ảnh Đà Lạt gọi là rừng đào. Khoảng 2-3 năm gần đây, địa điểm trở nên hot trong cộng đồng du lịch và được đặt tên Mộng Đào Nguyên.
Mộng Đào Nguyên là một mảng rừng phía sau sườn núi Langbiang, nơi có hàng trăm gốc mai anh đào cổ thụ nở rực mỗi mùa xuân về, cách trung tâm Đà Lạt khoảng 18 km về phía bắc, hướng đi Lạc Dương. Đường khá khó đi.
Tuy nhiên, khu vực rừng đào vẫn có nét đẹp riêng, hoang sơ. Khung cảnh từ trên cao nhìn xuống thung lũng đẹp như tranh. Khu vực rộng lớn, hoa nở cả rừng, toàn là “lão đào” nhiều năm tuổi, màu hoa rực rỡ.
Tác giả gắn bó với Đà Lạt, đặc biệt là vào mỗi mùa hoa mai anh đào. Anh thường cập nhật tình hình hoa nở cho du khách ở xa và tư vấn những địa điểm chụp ảnh đẹp.
Theo tác giả, ngoài Mộng Đào Nguyên, Đà Lạt còn rất nhiều nơi có mai anh đào nở đẹp như làng Long Lanh, Đa Nhim, khu vực Xuân Thọ, Trại Mát, ven hồ Tuyền Lâm, quanh Hồ Xuân Hương, các tuyến đường ở trung tâm như Lê Đại Hành, Trần Hưng Đạo, Hùng Vương…
Tùy vào thời tiết, hoa sẽ nở trước sau chứ không nở đồng loạt một lần. Khu vực Mộng Đào Nguyên thường nở sớm nhất, sau đó đến các khu vực còn lại.
Anh tư vấn, để chụp ảnh đẹp, cần chuẩn bị trang phục đẹp phù hợp, sáng màu để lên ảnh nổi bật. Đường lên núi đất đá dốc đứng, khó đi, chỉ xe bán tải hai cầu và xe jeep chuyên dụng và thạo đường mới đi được. Xe máy nên chọn xe số và tay lái cứng, có kinh nghiệm. Đi xe tay ga khá nguy hiểm, nhiều người không quen lái đường núi đã bị ngã.
Những ngày cận Tết Nguyên đán, thời tiết Đà Lạt không mưa, trời trong xanh nên rất thích hợp chụp hoa đào. Bạn nên đi trước 10h hoặc sau 14h để có ảnh đẹp.
Anh Quang lớn lên ở Đà Lạt và hiện có một studio chuyên chụp ảnh, quay phim ngoại cảnh ở thành phố này. Anh thường xuyên đăng tải hình ảnh thiên nhiên đẹp theo mùa ở Đà Lạt trên các hội nhóm du lịch, đi kèm các tư vấn chi tiết.
“Được trưởng thành, sinh sống và làm việc ở thành phố mộng mơ này là điều may mắn với tôi. Vì khung cảnh đẹp nên thơ nên tôi thường xuyên đi chụp cũng như tìm view đẹp, mới để chia sẻ đến khách hàng của mình cũng như du khách yêu mến Đà Lạt”, anh nói.
Ảnh:Quang Đà Lạt
Nguyên Chi
Ly hôn vì chồng cả tuần không tắm
Một phụ nữ ở Thổ Nhĩ Kỳ được tòa đồng ý cho ly hôn sau khi không thể tiếp tục chịu đựng người chồng lười tắm rửa và đánh răng.
Người phụ nữ, được truyền thông Thổ Nhĩ Kỳ xác định là A.Y, đệ đơn ly hôn C.Y với lý do chính là chồng lười vệ sinh cá nhân. Luật sư của nguyên đơn nói với Tòa án Gia đình số 19 ở Ankara rằng bị đơn đã mặc cùng một bộ quần áo trong ít nhất 5 ngày liên tục, hiếm khi tắm và thường xuyên đổ mồ hôi.
Advertisement
Các nhân chứng đã được mời đến để xác nhận những tuyên bố này, bao gồm cả những người quen biết chung và thậm chí một số đồng nghiệp của người chồng. Họ đều đưa ra lời khai khẳng định bị cáo vệ sinh cá nhân kém. Tòa án chấp thuận yêu cầu ly hôn của người phụ nữ và cũng yêu cầu người chồng phải trả cho cô 500.000 lira Thổ Nhĩ Kỳ (16.500 USD) để bồi thường cho người vợ vì phải chịu đựng việc anh ta thiếu vệ sinh cá nhân.
Ảnh: Freepik
Senem Yılmazel, luật sư của A.Y., nói với tờ Sabah của Thổ Nhĩ Kỳ: “Vợ chồng phải thực hiện trách nhiệm trong cuộc sống chung. Nếu cuộc sống chung trở nên không thể chịu đựng được do hành vi ứng xử thì bên kia có quyền đệ đơn ly hôn. Tất cả chúng ta phải cẩn thận trong quan hệ giữa con người với nhau. Vì lý do này, chúng ta phải chú ý đến cả hành vi và vệ sinh của mình”.
Trong luật dân sự Thổ Nhĩ Kỳ, lý do ly hôn được chấp nhận chia thành hai loại là lý do đặc biệt và lý do chung, trong đó lý do chung gồm những điều khiến cuộc sống của một hoặc cả hai bên không thể chịu đựng nổi. Trong trường hợp cụ thể này, việc vệ sinh cá nhân kém của người chồng được Tòa án Tư pháp Khu vực và Tòa phúc thẩm Tối cao coi là căn cứ hợp lệ để ly hôn và đã đưa ra phát quyết cuối cùng.
Tài liệu của tòa án cho thấy theo lời khai của nhân chứng, cứ 7-10 ngày C.Y. mới tắm một lần và chỉ đánh răng một hoặc hai lần một tuần khiến hơi thở có mùi khó chịu. Điều thú vị là một số đồng nghiệp của người đàn ông này đã đồng ý xuất hiện với tư cách là nhân chứng trong vụ án và nói rằng mùi cơ thể hôi hám của anh ta khiến việc làm chung trở nên cực hình.
Vệ sinh cá nhân kém từng được coi là nguyên nhân dẫn đến ly hôn trước đây. Năm 2018, một người đàn ông Đài Loan ly dị vợ vì cô này chỉ tắm mỗi năm một lần. Năm 2021, một người đàn ông Ấn Độ cũng cố gắng ly hôn với vợ vì cô ta không tắm rửa hàng ngày.
KARMA
– Ở ĐỜI, ÁC LAI ÁC BÁO; CÓ VAY CÓ TRẢ; GIEO GIÓ GẶT BÃO;
– MỘT VIỆC THIỆN LÀNH TRAO ĐI TRĂM NGÀN ƠN PHƯỚC ĐÁO LẠI
Từ Fb Thy Anh/Miền Nam và Sài Gòn Xưa:
Điểm mặt một số bọn “ăn cơm quốc gia thờ ma Cộng Sản”
Ở miền Trung thì nổi bật những tên Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân, Ngô Kha, Trần Quang Vọng,Trần Hữu Lực, Trần Duy Phiên, Lê Văn Ngăn, Trần Vàng Sao, Võ Quê…
Hoàng Phủ Ngọc Tường phải sống những ngày khổ nhục, oán hận, khi thấy người đồng chí trẻ của y là Bửu Chỉ đang ngủ với vợ của y là nữ đồng chí, nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ.
Ở miền Nam, thì có Tôn Nữ Thị Ninh, LS Trần Ngọc Liễng, GS Lý Chánh Trung, LS Ngô Bá Thành. Những LM Chân Tín, Nguyễn Ngọc Lan, Phan Khắc Từ, các thượng tọa Thích Trí Quang, Nhất Hạnh.
Thành phần thứ ba và Mặt Trận Nhân Dân Cứu Đói
Ni sư Huỳnh Liên, tịnh xá Ngọc Phương biểu tình chống chính quyền Sài Gòn năm 1973
Mặt Trận Nhân Dân Cứu Đói
Ra đời tháng 9 năm 1974 do Đại đức Thích Hiển Pháp làm Chủ tịch. Dân biểu Nguyễn Văn Hàm làm Tổng Thư ký. Các nghệ sĩ Kim Cương, Thanh Nga tích cực tham dự. Ni sư Huỳnh Liên, LM. Phan Khắc Từ, các DB Kiều Mộng Thu, Hồ Ngọc Nhuận, GS Lý Chánh Trung, LS Ngô Bá Thành…
“Ta đưa một số cán bộ đứng tên vào mặt trận: Ngọc Trảng, Ba Thép, Xuân Thượng, với khẩu hiệu “Lá lành đùm lá rách” ẩn chứa nội dung tố cáo chế độ.
Hình thức biểu tình rất sáng tạo, biểu tình có ca hát “Dậy mà đi”. Biểu tình “xa luân chiến”, không lớn mà liên miên từ ngày nầy qua đêm khác, đêm nầy qua đêm nọ như bánh xe quay, làm cho cảnh sát ngụy mất ăn mất ngủ”.
Phong trào thì công khai, nhưng ra báo thì bí mật. Công khai thì có Kiều Mộng Thu trong báo Đại Dân Tộc, ở tờ Điện tín thì có Lý Chánh Trung. Về phía bí mật, Cứu Đói in 10,000 bản phổ biến trong quần chúng.
Ni sư Huỳnh Liên sinh tại Mỷ Tho năm 1923, mất ngày 16-4-1987, tên thật là Nguyễn Thị Trừ, ni sư trưởng Tịnh xá Ngọc Phượng. Đại biểu QH Khoá VI. Phó Chủ tịch UB/MTTQ Sài Gòn, Ủy viên TW MTTQ/VN.
Bọn cứu đói cứng họng, cảm thấy ô nhục khi nhân dân kêu đói, khi đồng bào ăn bo bo, ăn độn mà chúng lặn mất, im thin thít của thái độ hèn nhát, lưu manh.
Dân biểu Nguyễn Văn Hàm
Nguyễn Văn Hàm khoe thành tích như sau: “Ở Sài Gòn có những cuộc biểu tình mà tôi và những người khác đã tổ chức rất công phu như “phong trào cứu đói”, “ký giả đi ăn mày”. Cũng có những cuộc biểu tình tự phát, không cần ai tổ chức cả. Quần chúng qui tụ quanh chúng tôi, gọi là “lực lượng thứ ba”.
“Quê ở Mộ Đức, Quảng Ngãi, Nguyễn Văn Hàm làm thơ, viết báo, giảng dạy triết học, văn chương. Tham gia Quốc Hội Hạ Viện khoá 2 (1971), là một dân biểu đối lập, thủ lĩnh phong trào quần chúng Phật giáo”.
Sau 1975, đương sự làm Phó Chủ tịch Hội Đồng Nhân Dân, bên cạnh Ủy Ban Nhân Dân. Hội đồng chả có quyền hạn gì cả, rồi hắn bị đá ra. Vợ và con vượt biên qua Úc. Có đứa con gái đang sống ở Minnesota, nhưng không nhìn cha.
Sinh viên nằm vùng
Danh sách 16 sinh viên bị chính quyền VNCH bắt giữ
Huỳnh Tấn Mẫm, Dương Văn Đầy, Lê Thành Yến, Phùng Hữu Trân, Trần Khiêm, Đỗ Hữu Ứng, Lê Anh, Võ Ba, Đỗ Hữu Bút, Hồ Nghĩa, Cao Thị Quế Hương, Trương Hồng Liên, Trương Thị Kim Liên, Võ Thị Tố Nga.
Danh sách sinh viên thoát ly ra căn cứ Bắc Lộ 7, Campuchia
Phan Công Trình, Nguyễn Đình Mai,Tôn Thất Lập, Trần Long Ân, Nguyễn Văn Sanh, Lê Thành Yến, Trương Quốc Khánh, Huỳnh Ngọc Hải, Huỳnh Quang Thư, Dương Văn Đầy, Trần Ngọc Hảo, Hai Nam, Năm Sao, Trần Thị Ngọc Dung, Hà Văn Hùng, Trương Quốc Khoách.
Sinh viên Việt Cộng nằm vùng Huỳnh Tấn Mẫm
Huỳnh Tấn Mẫm tên thật là Trần Văn Thật, sinh năm 1943 tại Sài Gòn. Trước 1975 là một đảng viên cộng sản nằm vùng, hoạt động công khai ở Sài Gòn. Sau 1975, học tiếp y khoa, ra bác sĩ. Sang học Liên Xô về Triết học Mác Lênin.
Trở về VN được cử làm Tổng Biên Tập báo Thanh Niên. Là thành viên của Mặt Trận Tổ Quốc và hội viên Hội Liên Hiệp Thanh Niên.
Với những chức vụ như thế, Huỳnh Tấn Mẫm (HTM) trở thành một cán bộ thuộc hàng cao cấp, có tiếng tâm của Sài Gòn.
Huỳnh Tấn Mẫm mở mắt nhưng quá trễ
Con đường hoạn lộ của HTM bị nhiều trắc trở, vì thực tế sau 1975 cho thấy, cái quan điểm tự do dân chủ kiểu “tư sản” của miền Nam không còn được áp dụng trong chế độ chuyên chế XHCN. Ngoài HTM ra, các sinh viên VC khác cũng đều vở mộng, cho nên đã thể hiện những hành động bị cho là “chệch hướng”, không được lòng đảng vì khác đường lối, nên bị hạ tầng công tác, loại trừ.
Đã vậy, vợ của cán bộ cao cấp lại làm chủ hụi và giựt hụi. Vợ ra toà lãnh án đã đành, Huỳnh Tấn Mẫm còn bị kêu ra toà làm chứng chống lại vợ, nên mất uy tín.
Thế là một cuộc đảo chánh trong nội bộ, đã khai trừ HTM ra khỏi tờ báo Thanh Niên năm 1990. Được chuyển về Hội Hồng Thập Tự, làm bác sĩ phụ trách phòng mạch miễn phí, thế là hết cơ hội chấm mút, thu hoạch như các đồng chí khác trên đường hữu sản hoá cán bộ trong thời đổi mới, mở cửa.
Mở phòng mạch ngoài giờ, chuyên chăm sóc da mặt, nặn mụn cho phụ nữ, nhưng chẳng có ai chiếu cố tới, vì bác sĩ cách mạng, có một thời không được bịnh nhân tin tưởng bằng “bác sĩ ngụy”. Riêng cá nhân HTM, trước kia chỉ lo biểu tình, đấu tranh, chạy trốn và ở tù, thì còn ngày giờ đâu mà học với hành. Hơn nữa, đảng cần “hồng” hơn “chuyên”, chỉ cần có quan điểm lập trường 101% cộng sản là một bác sĩ tốt rồi.
Phòng mạch ế. Bị gán là bác sĩ chính trị, mà thứ chính trị của CNCS đã bị ném vào sọt rác từ lâu rồi. Người ta nhận xét: “bác sĩ nửa vời, chính trị nửa vời, cuộc đời cũng nửa vời, gia đình tan nát, sự nghiệp tiêu tan.
Hình ảnh “anh hùng” vang bóng một thời, làm rung chuyển chế độ miền Nam đã chấm dứt trong cay đắng, chán chường, tiêu cực, mệt mõi”
Kể ra ông trời cũng có con mắt.
Thành Đoàn Cộng Sản giết sinh viên Lê Khắc Sinh Nhật
Ngày 28-6-1971, Biệt Động Thành bắn chết sinh viên Lê Khắc Sinh Nhật ngay tại hành lang trường Luật Sài Gòn.
Ban ám sát Thành Đoàn cử 2 tên tới Đại Học Luật Khoa, số 4 đường Duy Tân, nhận là người nhà muốn gặp Lê Khắc Sinh Nhật có việc cần.
Lúc đó, sắp tới mùa thi cuối năm, Nhật đang hướng dẫn sinh viên năm thứ nhất về cách thức thi cử tại một giảng đường. Nhật vừa ra tới hành lang, thì một tên móc súng bắn liền 3 phát vào ngực. Hắn phóng lên một chiếc Honda nổ máy chờ sẵn.
Hắn ném lại một quả lựu đạn nhưng may mắn, lựu đạn không nổ. Cảnh sát gác bên ngoài bắn 3 phát chỉ thiên. Nhạc sĩ Vũ Thành An sáng tác một bài hát tưởng niệm Lê Khắc Sinh Nhật.
Thành Đoàn CS giết SV Lê Khắc Sinh Nhật (LKSN) vì 2 lý do:
Một là răn đe các sinh viên thuần túy, có tinh thần quốc gia
Hai là để trả mối hận bị đánh bại trong 2 cuộc bầu cử, mà Liên danh của LKSN đã thắng Liên danh SV Việt Cộng Trịnh Đình Ban, trong cuộc bầu cử Ban Đại Diện SV trường Luật niên khoá 1970-1971.
Và đã thắng Liên danh SV/VC trong tay Thành Đoàn trong cuộc bầu cử Ban Đại Diện Tổng Hội Sinh Viên Sài Gòn, tại Trung Tâm Quốc Gia Nông Nghiệp (Nông Lâm Súc) ngày 20-6-1971.
Trong cuộc bầu cử nầy, khi thấy kết quả nghiêng về phía Liên danh LKSN do SV Lý Bửu Lâm đứng đầu, thì bọn SV/VC giở ngay bản chất côn đồ, nhảy lên bục “đá thùng phiếu để hủy bỏ kết quả bầu cử” và ấu đả, hỗn chiến xảy ra” (Trích trong “Trui rèn trong lửa đỏ” trang 21 của Trần Bạch Đằng )
Bị thất bại trong cuộc bầu cử, Thành Đoàn CS cay cú, đưa ra 2 quyết định:
Một là, sát hại SV Lê Khắc Sinh Nhật
Hai là, chỉ thị cho SV Huỳnh Tấn Mẫm, tập họp một số SV tại Tổng Vụ Thanh Niên Phật Tử, số 294 Công Lý, vào ngày 28-7-1971 để bầu ra một tổ chức ma, chưa bao giờ có, đó là “Tổng Hội Sinh Viên VN” do Huỳnh Tấn Mẫm làm Chủ tịch. Tổ chức nầy không đại diện cho ai cả, ngoài đám SV/VC và một số ít bị lừa.
Quyết định hạ sát SV Lê Khắc Sinh Nhật là một hành động tội ác của Thành Đoàn CS/SG.
Thành đoàn Việt cộng SG giết GS Nguyễn Văn Bông
Ngày 10-11-1971, SV/VC Vũ Quang Hùng (bí danh Ba Diệp, năm thứ 3 Khoa học) và tên Lê Văn Châu, dùng chất nổ ám sát chết GS Nguyễn Văn Bông, Viện trưởng Quốc Gia Hành Chánh, tại ngã tư Cao Thắng – Phan Thanh Giản.
Hai tên Hùng và Châu thuộc Trinh sát võ trang bí số S1, hoạt động nội thành SG-GĐ, thuộc Ban An ninh T4 của Thành Ủy SG-GĐ (trong mật khu). Cả hai bị bắt, đày đi Côn Đảo.
Sau ngày 30-4-1975, Vũ Quang Hùng viết : “Tôi ám sát người sắp làm thủ tướng” và rất hảnh diện về thành tích đó.
Tên Hùng giải thích lý do giết GS Nguyễn Văn Bông như sau: “Tin tình báo cho biết, GS Nguyễn Văn Bông sẽ làm thủ tướng vì chính quyền ngụy muốn chuyển từ quân sự sang dân sự. GS Bông là một trí thức rất có uy tín mà lên làm Thủ tướng, thì cách mạng sẽ khó khăn hơn. Để giữ bí mật, tôi đặt tên mục tiêu phải giết với bí số G.33”.
Đến tháng 4 năm 2000, trong lễ kỷ niện 25 năm ngày “chiến thắng 30 tháng 4”, nhà báo chuyên về tình báo Nam Thi của báo Thanh Niên, cũng kể lại “thành tích” nầy, trong đó có sự trợ giúp đắc lực của SV kiến trúc Nguyễn Hữu Thái, người đã theo tướng Dương Văn Minh đến đài phát thanh để tuyên bố đầu hàng trong ngày 30-4-1975.
Chính SV Nguyễn Hữu Thái làm “xướng ngôn viên bất đắt dĩ”, đã giới thiệu tướng DVM đọc tuyên bố. Sau đó, Nguyễn Hữu Thái xuất cảnh sang Canada theo diện đoàn tụ gia đình. ( Theo vc sao không ở lại liếm bọn vc hả ?? )
Ngoài việc ám sát GS Nguyễn Văn Bông, Thành Đoàn còn ném lựu đạn M-26 vào xe của BS Lê Minh Trí, Tổng trưởng GD&TN ngày 6-1-1969.
Hai tháng sau, đến lượt BS Trần Anh, Tân Viện Trưởng Viện Đại Học Sài Gòn, bị bắn chết trước cổng trường Chu Văn An, bên cạnh Đại học xá Minh Mạng, ngang nhà thờ Ngã Sáu, Chợ Lớn. BS Trần Anh đang đi bộ từ Bộ Y Tế trên đường về nhà ở bên cạnh Đại học xá Minh Mạng.
………
Đem tình trạng “Việt Cộng nằm vùng ở miền Nam trước năm 1975”, đặt vào tình trạng của phong trào đấu tranh cho một nước VN tự do, dân chủ, nhân quyền hiện tại, thì mới thấy rõ bài bản, âm mưu và kỹ thuật đánh phá của VC trong nước.
Thời nào cũng vậy, ở đâu cũng có bọn lưu manh nằm vùng cả. Bản chất của bọn nằm vùng là gian manh, xảo trá và phản bội, tôi ác của bọn chúng là đã góp phần đưa dân tộc VN vào chế độ độc tài Cộng Sản hiện nay.
Trăm năm bia đá cũng mòn, ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ, đừng có tưởng chết là hết.( Ngưng trích )
Trúc Giang , Thứ Năm, 19 tháng 12, 2013 ( hoabinhmenyeu.blogspot )
QUẢ ĐỊA CẦU ĐẦU TIÊN
Đây là một trong những quả địa cầu đầu tiên được chế tạo tại Trung Quốc (vào năm 1623, dưới thời nhà Minh) và là cái cổ nhất còn tồn tại, hiện lưu giữ tại Thư viện Anh (British Library), London. Trước khi được chuyển sang Anh quốc vào thế kỷ 20, nó được coi là một bảo vật và nằm trong Cố cung Bắc Kinh suốt hàng trăm năm.
Nhưng làm thế nào mà người Trung Quốc thời bấy giờ đã biết rõ về hình dạng và vị trí địa lý của châu Mỹ mà thể hiện được lên quả địa cầu này? Đơn giản bởi vì, nó thật ra không được chế tạo bởi người Trung Quốc, mà bởi hai nhà truyền giáo Dòng Tên: cha Nicolò Longobardi (1559-1654) người Ý – lúc đó đang là Bề trên Tổng quyền của Dòng Tên tại Trung Quốc và cha Manuel Dias (1574–1659) người Bồ Đào Nha. Hai cha đã ký tên tiếng Trung Quốc của mình, Long Hua-min (龍華民) và Yang Ma-no (陽瑪諾), lên quả địa cầu bằng gỗ có đường kính hơn nửa mét này.
Cha Longobardi và cha Dias đã cố gắng giới thiệu những kiến thức mới mẻ trên quả địa cầu của mình sao cho dễ hiểu nhất với người Trung Quốc. Dù đã biết Trái Đất có hình cầu từ thời Hy Lạp Cổ Đại nhưng bản thân người châu Âu cũng ít khi dùng quả địa cầu để biểu diễn hình dạng này mà vẫn thường biểu diễn hình dạng Trái Đất lên một mặt phẳng (bản đồ). Trái lại, người Trung Quốc thật sự nghĩ rằng Trái Đất phẳng cho tới khi họ tiếp xúc với các nhà truyền giáo Dòng Tên vào thế kỷ 16-17. Đương thời cách vẽ bản đồ của họ cũng rất khác so với người phương Tây: Họ thường vẽ nước Trung Quốc chiếm phần diện tích lớn nhất ở chính giữa bản đồ còn những nước khác so với Trung Quốc chỉ như những cái chấm nhỏ. Vì vậy để thuyết phục người Trung Quốc (mà đối tượng được nhắm đến trước tiên là giới quan lại, trí thức và những người có ăn học) chấp nhận những quan điểm mới và có thể dễ dàng hình dung ra Thế Giới mà mình đang sống, hai cha đã chế tạo một quả địa cầu, đồng thời ghi luôn cách chứng minh Trái Đất hình cầu qua việc quan sát hiện tượng nhật thực, nguyệt thực bằng chữ Hán lên trên đó. Cùng với đó là các lý thuyết về kinh độ, vĩ độ, cũng như những phát kiến địa lý mới nhất của người phương Tây (hình dạng địa lý của châu Mỹ, châu Phi, Mũi Hảo Vọng, đảo New Guinea, eo biển Torres,…) cũng được thể hiện một cách hết sức chi tiết.
Không chỉ có vậy, hai cha (giống như những vị giáo sĩ tiền nhiệm của mình) còn kết hợp khoa học Tây phương với những tinh hoa của khoa thiên văn, địa lý Trung Quốc mà họ đã nghiên cứu được trong nhiều năm sinh sống và truyền đạo tại đất nước này. Ví dụ như về vấn đề từ tính trái đất (terrestrial magnetism) mà một số hiểu biết của người Trung Quốc có vẻ như đã đi trước châu Âu cũng được hai cha ghi rõ trong các chú thích trên quả địa cầu. Tất cả kết hợp lại tạo nên một mô tả chính xác nhất về Trái Đất cho tới lúc đó và cũng là một hiện vật tiêu biểu cho quá trình giao lưu văn hóa – khoa học – tri thức giữa phương Đông và phương Tây.
Trong văn hóa Á Đông, số 5 có ý nghĩa tượng trưng đặc biệt.
Đó có thể là Ngũ Hành : Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, và Thổ.
Đó có thể là Ngũ Phúc : Phú (giàu có), Quý (sang cả), Thọ (sống lâu), Khang (khỏe mạnh), và Ninh (an toàn).
Trong kinh Vu Lan Bồn do Đức Phật thuyết pháp. Để cứu mẹ khỏi kiếp ngạ quỷ, Mục Kiền Liên cần chuẩn bị các lễ vật để cúng dường chư Tăng. Trong đó, có ngũ quả.
Rằm tháng bảy là ngày Tự Tứ. Mười phương Tăng đều dự lễ này. Phải toan sắm sửa chớ chầy, Thức ăn trăm món, trái cây năm màu.
Ngũ quả (5 loại trái cây) tượng trưng cho Ngũ Căn-Ngũ Lực : Tín, Tấn, Niệm, Định và Tuệ.
Trong việc chọn ngũ quả thể hiện lòng thành dâng cúng tổ tiên, thần thánh, người dân miền Nam Việt Nam đã có cách chơi chữ thú vị theo cách “đồng âm, khác nghĩa”.
Đó là dùng 5 loại trái cây : mãng cầu, thơm, dừa, đu đủ, và xoài.
Tên 5 loại trái cây đó ghép lại, đọc thành : Cầu Thơm Vừa Đủ Xài.
Bởi, theo cách phát âm của người miền Nam, “vừa” đọc là “dừa”, còn “xoài” đọc là “xài”.
Có người thay trái thơm bằng trái sung, khi ghép lại, thành : Cầu Sung Vừa Đủ Xài.
Cũng vì thế, người dân Nam bộ thường tránh chưng những thứ trái cây có tên “nghe” xui xẻo, như trái chuối, vì “chuối” đọc thành “chúi”, tức “chúi nhủi”, cắm đầu xuống, tức thất bại.
Trái lê là “lê lết”, hàm ý không khá nổi.
Trái táo, là trái nhập từ Pháp, có tên Tây là “pomme“. Người Việt đọc là “bom”, nghe lại giống tiếng Anh là “bomb”, tức trái bom nổ. Chơi chữ tới 3 tầng lận !
Sầu riêng không được chưng, vì có chữ “sầu”. Còn ớt chắc không được vì “cay như ớt”. Mướp lại càng không, vì là… “rách như xơ mướp” !
Cam, quýt thì sao ? Tục ngữ có câu : “Quýt làm, cam chịu”, hàm ý mình phải chịu oan ức vì lỗi người khác làm ra.
Thế nhưng, cũng có người cắc cớ, dùng những loại quả đặc biệt
Mâm “lục quả” này, hẳn dành riêng cho quý vị đàn ông “hảo ngọt”
*** Nhân dịp Xuân về, xin tặng quý độc giả ba bài thơ “Ngũ Quả”. Tết Bình An Cầu mong năm mới yên vui. Vừa lòng tất cả mọi người lạ quen. Đủ đầy gạo, muối, thuốc men. Xài tiền làm phước, càng thêm nhiều tiền *** Tết Thịnh Vượng Cầu cho thiên hạ nơi nơi. Vừa giàu, vừa khỏe, lại vừa tâm an. Đủ đầy hạnh phước thế gian. Thơm danh người thiện đa mang việc đời. *** Tết Thái Hòa Cầu tình yêu ấy mãi tươi mầu. Sung sướng bên nhau thật dài lâu. Vừa nhiều tiền bạc, vừa nhiều phước. Đủ cả cháu con, đủ rể dâu. Xài hoài vẫn giầu… Trịnh Bình An (Tháng Giêng-Giáp Thìn-2024
Mâm ngũ quả ngày Tết
Sương Lam
Chỉ còn mấy tuần nữa là đến Tết Nguyên Đán. Năm nay là năm Giáp Thìn, năm con Rồng 2024.
Người viết cũng thích đi sưu tầm những gì liên quan đến Tết để giới thiệu với bạn bè đọc cho vui.
Đề tài mâm ngũ quả là một trong những đề tài mà tôi rất thích tìm hiểu vì gia đinh nào trong ngày Tết cũng cố gắng phải có một dĩa trái cây để cúng tổ tiên. Đây là một nét hay đẹp đặc biệt của văn hóa Việt Nam được tổ tiên, ông bà, cha mẹ chúng ta đã làm từ xa xưa để tỏ lòng thành kính đến Phật Trời và hiếu thảo với tổ tiên, cho nên nét đẹp này cần phải được gìn giữ nơi xứ người.
Mỗi lần Xuân về Tết đến, tôi lại nhớ hình ảnh người cha già của tôi cẩn thận lau dọn bàn thờ Phật và bàn thờ tổ tiên, đèn hương sáng chói. Trên bàn thờ tổ tiên không thể thiếu được mâm ngũ quả và bình hoa đẹp mà khi má tôi còn sanh tiền, bà đã chăm chút lo lắng cho ba tôi hài lòng. Thế nào trong mâm ngũ quả của má tôi cũng phải có những trái cây cần thiết như cầu, dừa, đu đủ, xoài và quả sung hoặc trái thơm được trình bày đẹp mắt trong một cái đĩa tròn lớn. Mâm ngũ quả được đặt trên một cái “kỷ”màu nâu được chạm trổ công phu, đặt ở phía bên trái của bàn thờ. Bình hoa cúc vàng loại lớn được đặt phía bên mặt trên bàn thờ theo nguyên tắc “đông bình tây quả”. Má tôi cũng không quên chưng thêm một cặp dưa hấu loại thượng hạng có dán chữ Phúc màu đỏ trên quả dưa. Nhìn vào bàn thờ tổ tiên của gia đình tôi ngày Tết mọi người biết rằng ba má tôi là người nệ cổ như thế nào rồi, bạn nhỉ?
Người viết dù sống nơi xứ người nhưng tôi vẫn luôn tâm tâm niệm niệm “ly hương bất ly tổ”. Những gì hay đẹp của văn hoá Việt Nam thì tôi vẫn cố gắng giữ gìn. Trong khi đó tôi vẫn tiếp nhận những cái hay đẹp khác của văn hoá nơi mình đang sống. Theo thiển ý của tôi, không có văn hóa nào là tuyệt hảo hoàn toàn. Chúng ta cần phải gìn giữ những gì hay đẹp của văn hoá Việt Nam và tiếp nhận nét đẹp văn hoá xứ người. Có như thế thì đời sống tâm linh, tinh thần và tình cảm của chúng ta mới thăng hoa tốt đẹp được, bạn đồng ý chứ?
Nhân nói về mâm ngũ quả, người viết xin được chia sẻ cùng với các bạn một ít tài liệu hay hay dưới đây:
Mâm ngũ quả ngày Tết
Trước tiên chúng ta thử tìm hiểu mâm ngũ quả là gì nhé.
Mâm ngũ quả là một mâm trái cây có chưng năm thứ trái cây khác nhau thường có trong ngày Tết Nguyên Đán của người Việt. Thông thường là trên bàn thờ tổ tiên hoặc trên bàn tiếp khách. Các loại trái cây bày lên thể hiện nguyện ước của gia chủ qua tên gọi, màu sắc và cách sắp xếp của chúng
Mâm ngũ quả hiện nay đã thay đổi rất nhiều, mang ý nghĩa trang trí cho không gian xuân nhiều hơn là ý nghĩa tâm linh.
(Nguồn: trích trong Wikipedia)
Chúng ta có thể tìm hiểu thêm một vài vấn đề liên quan đến mâm ngũ quả đã được người viết sưu tầm trên internet đem về đây mời quý bạn cùng đọc nhé.
“Cứ vào khoảng 28 tháng Chạp âm lịch thì nhà nhà đều cho bày biện một mâm ngũ quả kèm với nhiều sản vật khác trên bàn thờ. Mâm ngũ quả thường bày trên một cái mâm bằng gỗ tiện, sơn son, có chân, gọi là mâm bồng. Nếu không có mâm bồng, có thể bày trên một cái đĩa to, nhưng phải đặt trên chồng bánh chưng để tạo dáng cao, uy nghiêm, thành kính.
Mâm ngũ quả có 5 loại. Tại sao lại 5? Theo các vị cao niên, am tường về Nho giáo thì xuất xứ của mâm ngũ quả có liên quan đến quan niệm triết lý Khổng giáo của phương Ðông, thế giới được tạo nên từ năm bản nguyên – gọi là “ngũ hành”: Kim – Mộc – Thuỷ – Hỏa – Thổ, nghĩa là 5 yếu tố cấu thành vũ trụ.
Còn theo quan niệm của dân gian thì “quả“(trái cây) được xem như biểu tượng cho thành quả lao động một năm. Ông cha ta chọn 5 loại trái cây để cúng đêm giao thừa là ngụ ý rằng : Những sản vật này đựơc kết tinh từ công sức, mồ hôi, nước mắt của con người lao động, kính dâng lên đất trời, thần thánh trong giờ phút linh thiêng của vũ trụ vạn vật sinh tồn. Tư tưởng, hình ảnh ấy đã ăn sâu và tâm thức của người Việt Nam bao đời nay.
Ðã gọi là ngũ quả thì nhất thiết phải là 5 loại quả. Nhưng các vùng, các miền do mùa xuân hoa trái khác nhau, nên mâm ngũ quả cũng khác nhau như: chuối, bưởi, phật thủ, dưa hấu, cam, quýt, dừa, na, hồng xiêm, táo…
Mỗi quả mang một ý nghĩa:
Chuối – phật thủ: như bàn tay che chở.
Bưởi – dưa hấu: căng tròn, mát lành, hứa hẹn năm mới đầy ngọt ngào, may mắn.
Hồng – quýt: rực lên màu sắc mạnh mẽ, tượng trưng cho sự thành đạt.
Ở vùng Thủ Dầu Một, ngày Tết hầu như nhà nào cũng có mâm lễ: Long – Lân – Quy – Phụng. Kết từ hoa quả – tứ linh hoàn toàn mang tính hình tượng như hoa quả kết thành “vật thực”, thể hiện lòng thành của con cháu tưởng nhớ gia tiên, cảm tạ ơn trời, ơn đất.
Mâm ngũ quả trong Nam cũng khác so với ngoài Bắc.
Trên mâm ngũ quả ở ngoài Bắc thường có bưởi, đào, quýt, chuối, hồng. Có khi người ta thay bưởi bằng phật thủ hoặc lựu.
Mâm ngũ quả trong Nam vẫn cứ giữ nguyên truyền thống là mãng cầu, sung, dừa xiêm, đu đủ, xoài mà các bà thường quan niệm sơ đẳng là “cầu – sung – vừa – đủ – xài”.
(Nguồn: sưu tầm trên internet)
Mời bạn đọc thêm một tài liệu khác cũng đáng được đọc để mở mang kiến thức về mâm ngũ quả nhé
Mâm ngũ quả ngày Tết: Nhiều quan niệm, lắm cách thể hiện
Ngày Tết, cho dù ở thành thị hay thôn quê, giàu sang hay nghèo khó, trên bàn thờ tổ tiên hoặc trên bàn tiếp khách, hầu như nhà nào cũng trưng một mâm ngũ quả, và cố thể hiện sao cho vừa đẹp mắt vừa hàm ý những điều ước nguyện của gia chủ.
Gọi là ngũ quả nhưng thật ra chẳng ai rõ quy định là những loại quả gì mà tùy từng địa phương với đặc trưng về khí hậu, sản vật và quan niệm riêng mà người ta chọn ra các loại quả để “thiết kế” mâm ngũ quả. Tuy nhiên, dù là loại quả gì, mâm ngũ quả vẫn mang một ý nghĩa chung: dâng cúng tổ tiên thể hiện lòng hiếu thảo và ước mong những điều tốt lành trong gia sự. Mỗi loại quả đều có mùi vị, màu sắc riêng và cũng mang những ý nghĩa nhất định.
– Lê (hay mật phụ), ngọt thanh ngụ ý việc gì cũng trơn tru, suông sẻ.
– Lựu, nhiều hạt, tượng trưng cho con đàn cháu đống.
– Đào thể hiện sự thăng tiến.
– Mai, do điển phiếu mai, con gái phải có chồng, hạnh phúc, không cô đơn.
– Phật thủ giống như bàn tay của Phật, chở che cho con người.
– Táo (loại trái to màu đỏ tươi) có nghĩa là phú quý.
– Hồng, quýt rực lên màu sắc mạnh mẽ, tượng trưng cho sự thành đạt.
– Thanh long – ý rồng mây gặp hội.
– Bưởi, dưa hấu: căng tròn, mát lành, hứa hẹn sự ngọt ngào, may mắn
– Nải chuối như bàn tay ngửa, hứng lấy nắng sương đọng thành quả ngọt và che chở, bảo bọc.
– Quả trứng gà có hình trái đào tiên – lộc trời.
– Dừa có âm tương tự như là “vừa”, có nghĩa là không thiếu.
– Sung gắn với biểu tượng sung mãn về sức khỏe hay tiền bạc.
– Đu đủ mang đến sự đầy đủ thịnh vượng.
– Xoài có âm na ná như là “xài”, để cầu mong cho tiêu xài không thiếu thốn.
Do trái cây ngày càng nhiều, loại nào cũng ngon, bổ nên để thể hiện cao nhất lòng hiếu thảo đối với tổ tiên, đồng thời cũng nhằm thể hiển tính trình bày mỹ thuật trong con mắt thẩm mỹ độc đáo của người dân, nên mâm ngũ quả ngày càng phong phú hơn, và người ta cũng không câu nệ cứng nhắc “ngũ quả” nữa mà có thể là bát, cửu, thập quả. Nhiều hơn, nhưng người ta vẫn gọi là “mâm ngũ quả” và, dù đựng trong đĩa cũng vẫn gọi theo xưa là “mâm”. Bởi đó là một “sản phẩm văn hóa” đã xác lập trong quá trình lịch sử lâu dài, được khuôn đúc theo quan niệm về “bộ ngũ hoàn hảo”.
Tùy theo quan niệm của từng vùng, miền, người ta sử dụng những loại quả có ý nghĩa riêng.
Ví dụ mâm ngũ quả của người Bắc bao giờ cũng có nải chuối – thể hiện sự che chở của đất trời cho con người, nhưng người Nam thì lại cho rằng từ chuối – có âm giống từ “chúi”, thể hiện sự nguy khó, không ngẩng lên được nên không dùng. Hay người Nam cũng không trưng quả cam bởi câu “quýt làm cam chịu” nhưng mâm ngũ quả của người Bắc thì không thể thiếu quả cam với màu vỏ vàng tươi rói.
Mâm ngũ quả của người Nam thường có các loại quả mãng cầu, dừa, đu đủ, xoài, sung (theo câu “cầu vừa đủ xài sung”), thêm “chân đế” là 3 trái thơm (dứa) thể hiện sự vững vàng. Trong khi với người Bắc, hầu như tất cả các loại quả đều có thể bày trên mâm ngũ quả, không kiêng cả quả ớt (cay đắng), miễn sao đẹp mắt là được.
(Nguồn: trích trong vietbao.vn)
Người viết cũng đã cố gắng thực hiện một youtube về mâm ngũ quả gồm những hình ảnh mâm ngũ quả đã đươc tôi sưu tầm và do phu quân của tôi trang hoàng khi Tết đến. Hy vọng sẽ giúp cho quý bạn có một ý niệm hay đẹp về mâm ngũ quả nhé.
Xin bấm vào link dưới đây để xem Youtube Mâm Ngũ Quả Ngày Tết.
Mâm ngũ quả ngày Tết – YouTube SuongLamPortland
Tết đến là chúng ta lại nhớ đến kỷ niệm xưa đón Tết với gia đình, với cha mẹ, người than ngày cũ. Xin được chia se tâ tình của tôi đến những bạn hữu cùng tâm cảm.
Nhớ Những Ngày Xuân Cũ
Xuân xứ người trong mưa rơi gió lạnh
Người người còn bận bịu việc mưu sinh
Kẻ cô đơn bên gác trọ một mình
Nhấp chén rượu đón Xuân về lặng lẻ
Ôi ! Nhớ quá Xuân năm nào tuổi trẻ
Theo Mẹ Cha con đi lễ Giao Thừa
Dẫu lạ quen ai cũng hỏi chào thưa:
“Chúc Năm Mới Bình An, Nhiều Phước Lộc”
Tháng năm cũ là tháng ngày ngà ngọc
Bên Mẹ Cha con tuổi trẻ vô tư
Yêu thương con, cha mẹ chẳng chối từ
Chăm sóc trẻ, quí yêu như vàng ngọc
Rồi năm tháng làm đổi thay màu tóc
Con bây giờ tuổi cũng đã sáu mươi
Đã bao phen mê, tỉnh, lở khóc cười
Theo vận nước lạc loài nơi xứ lạ
Đã ra đi đành phải xa tất cả
Mái chùa xưa, cha yếu với mẹ già
Những chiều buồn lặng ngắm áng mây xa
Mà thương nhớ kỷ niệm ngày xưa ấy
Cha mẹ hẵn đau buồn từ dạo ấy
Khi đàn con lần lượt bỏ ra đi
Lo cho con không biết sẽ làm gì
Nơi xứ lạ không mẹ cha chăm sóc
Mẹ Cha hởi! Thời gian qua thoáng chốc
Mẹ Cha đà an nghĩ chốn nghìn thu
Xuân nơi này trời vẫn lạnh mây mù
Con vẫn nhớ những ngày xuân năm cũ
Sương Lam
Kính chúc quý thân hữu một Năm Mới An Khang Hạnh Phúc, Phước Lộc Thọ Vẹn Toàn.
Sương Lam
Bài viết Mâm Ngủ Quả Ngày Tết của Sương Lam được đăng trong Giai Phẩm Xuân Giáp Thìn 2024 của Oregon Thời Báo
Một vị cứu tinh của nhân loại vừa ra đi – Dành tặng nhà khoa học tôi yêu mến
Xin Đi Đái
CHÚC CON BẤT HẠNH VÀ GẶP NHIỀU ĐAU KHỔ
Báo Mai
BLOG Người Phương Nam
Con trai duy nhất của tỷ phú Malaysia
ÁNH TRĂNG HUYỀN DIỆU
Ngày Xuân Xem Hoa Đẹp Chúc Tết Vui
Đây là bài số bảy trăm (700) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.
Nhìn con số 700 tròn trịa trong bài tâm tình hôm nay, người viết thấy xúc động lạ và vui trong lòng một ít vì không ngờ mình cũng “múa bút” được 700 bài viết cho mục Một Cõi Thiền Nhàn trên Oregon Thời Báo kể từ năm 2009 cho đến nay đã 15 năm rồi.
Trước khi giữ mục MCTN, tôi cũng đã “thả bút đề thơ lai rai” cho mục thơ từ năm 2002 và viết các bài ký sự cho các Giai Phẩm Xuân Oregon mỗi khi vợ chồng chúng tôi đi tiếu ngạo giang hồ về nhà kể chuyện đường xa xứ lạ cho bà con đọc cho vui ba ngày Tết.
Nói thật tình, nhiều khi tôi cũng thấy thương cho phu quân của tôi phải nằm chèo queo một mình trong phòng ngủ vào những buổi tối thứ hai vì tôi phải thức khuya viết bài bên phòng computer riêng của tôi cho an tĩnh tâm trí thì mới viết bài được.
Nhưng vì nghiệp dĩ thi nhân và cảm thương quý vị cao niên ở Portland,Oregon sẽ buồn khi không đọc được những mẫu chuyện Thiền ngắn gọn hay những bài thơ đạo giản dị, nhưng chan chứa tình người của Thầy Thích Tánh Tuệ, do tôi sưu tầm đính kèm trong bài viết, nên tôi cố gắng viết tiếp tới đâu hay tới đó cho vui người vui ta, chứ tôi cũng thấy muốn “cáo lão về vườn” cho an thân “tuổi không còn trẻ nữa” của mình từ lâu lắm rồi.
Bây giờ thì người ở hải ngoại lại nôn nao về Việt Nam ăn Tết để tìm lại chút kỷ niệm ngày xưa. Thật tình ở xứ người nếu không đi đến các chợ Việt Nam thì chúng ta không biết rằng Tết sắp đến vì mọi người vẫn sinh hoạt đi làm, đi học bình thường “một ngày như mọi ngày”.
Bây giờ vẫn là mùa Đông nơi xứ Mỹ, nhưng người viết đã thấy nhiều cành hoa đào đã nở đón Xuân sang ở Portland, Oregon thơ mộng, nơi người viết đang ở.
Còn mấy ngày nữa là chúng ta sẽ đón Tết Giáp Thìn 2024
Đã nói đến Tết thì không thể nào hoa trong ngày Tết đặc biệt là hoa mai và hoa đào
Vườn nhà người viết có trồng cây hoa Forsythia mà tôi gọi là hoa mai xứ Mỹ vì có màu vàng giống như hoa mai xứ Việt đã được người viết giới thiệu rồi.
Năm nay người viết xin giới thiệu hoa đào qua các bài viết của Dược Sĩ Trần Việt Hưng, một ông bạn văn nghệ của tôi ở Portland, đã viết nhiều bài khảo cứu về hoa lá, cỏ cây rất có giá trị. Vì giới hạn số trang của bài viết, người viết không thể đăng hết tài liệu này được nên xin mời qúy bạn hữu chịu khó vào đọc bài viết về hoa đào của DS Trần Việt Hưng qua 2 link dưới đây:
Mời Bạn đọc và xem thêm các hình ảnh hoa đào rất đẹp do Sư Cô Huệ Hương chuyển tiếp chia sẻ với người viết, được người viết lưu giữ trong trang nhà của tôi để làm tài liệu qua link dưới đây. Kính mời bạn vào đọc nhé. Kính tri ân Sư Cô Huệ Hương.
Nhìn hoa nở tự nhiên người viết muốn thầm thì tâm tình với bạn bè:
“….Bạn có biết Xuân xứ người đẹp lắm
Nụ hoa kia ẩn náu suốt mùa Đông
Trong âm thầm hoa kết tụ trong lòng
Thân cây nọ cỗi cằn vì sương tuyết
Ban có biết đời người! Ôi! diễm tuyệt!
Được tạo nên bằng duyên nghiệp, quả, nhân
Đã âm thầm đưa ta dến cõi trần
Để thọ lảnh đau buồn hay sung sướng
Duyên nghiệp ấy không ảnh hình sắc tướng
Nhưng là mầm tạo tác kiếp nhân sinh
Thiện ác, buồn vui, lục dục, thất tình
Tùy duyên nghiệp mà phát sinh hình tướng
Làm việc thiện thì duyên lành tăng trưởng
Sẽ sống vui an lạc trí thân tâm
Kẻ gian tà phạm ác tội lỗi lầm
Luật pháp lẫn lương tâm trừng phạt họ
Hảy nhìn lại hoa đang khoe sắc đó
Hoa lá kia cũng biết trổ màu xinh
Cho nhân gian thưởng ngoạn nét hữu tình
Con người há chẳng bằng loài hoa nọ
Xin dừng lại đừng gây nên sóng gió
Đem tình thương, vui vẻ đến muôn nơi
Đem nụ cười, hy vọng đến cuộc đời
Hoa Xuân đẹp và tình người cũng đẹp
(Thơ Sương Lam)
Ngắm hoa đào xong mời bạn cùng đi dự buổi sinh hoạt mừng Tết Nguyên Đán 2024 do Nhóm Sinh Hoạt Người Việt Portland tổ chức tại Trung Tâm Y tế và Dịch Vụ Châu Á (AHSC) qua youtube đính kèm rất vui, rất hào hứng
Youtube Mừng Tết 2024 với Nhóm Sinh Hoạt Người Việt Cao Niên Portland 2-1-24
Người viết thực hiện youtube này để kính tặng Ban Tổ Chức buổi sinh hoạt Tết này, xem như là món quà Tết tặng quý vị với lòng cảm ơn chân thành qúy vị đã đem niềm vui đến cho qúy vị cao niên ở Portland và vùng phụ cận với những sinh hoạt thật đặc sắc và hữu ích.
Mời Bạn đọc Bài Thơ Chúc Xuân của Thầy Thích tánh Tuệ đầy nét thiền vị và tình thương được trình bày trong bài thơ. Kính tri ân Thầy Thích Tánh Tuệ.
Nhiều bữa không ngủ được, nằm nghĩ toàn mấy chuyện tào lao. Ví dụ như những năm sau 1975, cơm không có ăn, toàn bo bo với bột mì, thức ăn toàn cá ươn và rau héo. Lúc đó chỉ mong có bát cơm trắng, bữa cơm có thịt. Giải trí thì chỉ quanh quẩn mấy bài ca cách mạng, thể thao thì chỉ loanh quanh bóng đá, bóng chuyền.
Thời mở cửa, tiền bạc khá hơn, đời sống được nâng cao, bắt đầu xuất hiện phong trào tennis. Thật ra trước 75 ở miền Nam, tennis cũng là bộ môn có khá người chơi, nhưng toàn tướng tá, nhà giàu, công chức cấp cao vì sân không nhiều mà dụng cụ thì giá rất đắt.
Từ cuối thập niên 80, sân tennis mở ra nhiều, vợt, banh, giày, vớ, áo quần được nhập về, phong trào rầm rộ. Và tennis lúc đó là thú chơi của người có tiền, nhất là cán bộ. Ra đường mà mặc bộ đồ đánh tennis trắng, giày Adidas, Nike… với vợt Wilson, Head chính hãng là quý tộc rồi. Vẫn biết đó là môn thể thao để mang lại sức khoẻ. Thế nhưng lắm người đến với bộ môn này để khoe khoang. Thời đó là thú chơi trưởng giả, có level cao trong xã hội. Ngồi đâu cũng nghe bàn về tennis, thể hiện đẳng cấp.
Dần dà, khi phong trào Golf du nhập vào, nhiều sân golf xây lên, 18, 36 lỗ đều có đủ. Người ta lấy luôn đất sân bay làm sân golf. Từ đó tennis thành trò chơi bình dân, ít vốn, không còn được nhắc nhiều nữa. Từ đấy golf mới là quý tộc, là đẳng cấp, là dân chơi thứ thiệt.Đi vào thế giới của trưởng giả, của trọc phú, của doanh nhân, của cán bộ đều bàn chuyện golf và giá cả của các món đồ phục vụ thú chơi này với giá cao ngất ngưỡng. Tennis xuống giá, golf trồi lên. Giá trị đã thay đổi.
*****
Một thời người ta mong có miếng thịt mỡ để có chất béo, để rán, để chiên. Mong có miếng thịt nạc để có thêm chất đạm. Đến khi mở cửa, thức ăn tràn trề, thích gì có đấy, chỉ sợ không có tiền thì lại rộ lên phong trào ăn chay. Doanh nhân bạc tỷ cũng ăn chay, nghệ sĩ, người mẫu cũng ăn chay, tu cũng chay mà không tu cũng chay. Tiệm cơm chay mở ra tràn ngập, bình dân có, sang chảnh có. Đi đâu cũng nghe bàn chuyện ăn rau cỏ. Vào nhà hàng sang trọng, giá cả trên trời cũng chỉ gọi món rau trộn. Ăn chay trở thành phong trào, trở thành mốt thời thượng. Ngược với ăn chay lại có một xu hướng kiếm ăn thịt thú rừng. Thú càng quý, càng được săn đuổi. Thưởng thức thịt rừng là một thú vui quý tộc. Ăn những món ăn bình thường là tầm thường, phải tay gấu, óc khỉ, mật rắn, chồn hương, tê tê… rồi sừng tê, mật gấu, cao hổ, nhung hươu mới là dân chơi thứ thiệt. Cán bộ ta toàn là dân chơi.
*****
Từ chuyện ăn chay lại dẫn đến chuyện tu hành. Xã hội càng tàn bạo, khát máu, bạo lực, lừa lọc, dối trá, láo toét thì người nói chuyện tu hành, kinh kệ càng nhiều. Chùa chiền mọc lên như nấm.
Thằng du đãng giết người cướp của, bà cho vay nặng lãi, chứa gái, buôn ma túy, cán bộ tham nhũng, cướp đất của dân ngày rằm, mồng một, lễ, vía… đều mang tiền, dâng hương, vàng mã cúng lạy Phật. Họ cầu chức, cầu tiền, làm ăn phát đạt. Họ cầu giàu càng giàu thêm, ghế càng cao thêm, chức tước bổng lộc càng nhiều hơn. Bởi có chức là có tiền, có nhà to, có đô la, hột xoàn, vàng kí.
******
Chưa bao giờ mà câu A Di Đà Phật lại xuất hiện nhiều trên cửa miệng dân gian nhiều đến thế. Nó tràn đầy trong các mạng xã hội, đầy dẫy trong các comment. Tự hỏi họ có hiểu câu ấy muốn nói điều gì, ẩn chứa tư tưởng gì, chắc hẳn chẳng mấy người hiểu.
Họ bắt con chim đang sống tự do trên trời, con cá đang sống hạnh phúc dưới nước nhốt vào lồng, vào chậu, giam đói, chết khát rồi đúng giờ, đúng ngày đem thả ra gọi là phóng sinh. Sát sinh chứ phóng sinh nỗi gì.
Tu theo phong trào, đọc kinh ê a theo phong trào, dạy người khác đạo lý, tín điều cũng theo phong trào. Trở thành một xã hội cuồng tín và mê muội.
Một thời loạn tăng. Một số không ít thầy tu thuyết pháp toàn nói chuyện vớ vẩn, phản khoa học, công kích, nói xấu các tôn giáo khác. Xu nịnh người giàu, coi thường kẻ nghèo, cứ bước vào chùa là thấy rõ. Chùa thành doanh nghiệp, thầy tu thành doanh nhân, loạn xà ngầu cả lên.
******
Lại thêm phong trào từ thiện. Bản chất của việc từ thiện là tốt, là sự sẻ chia. Nhưng làm từ thiện mà khoe khoang cho tất thảy mọi người, mà tự hào xem đó là công trạng thì chưa hiểu hết nghĩa bố thí của nhà Phật.
Vật để cho là mối liên kết giữa người cho và kẻ nhận. Vật này trước tiên hết phải thuộc về người cho sở hữu, nghĩa là nó là vật của người cho. Cho một vật không phải của mình thời không thành nghĩa bố thí được.
Sau khi cho, vật ấy trở thành vật của người nhận, và người cho không còn quyền hạn gì đối với vật ấy nữa. Cho như thế có nghĩa là “xả bỏ” các sở hữu của mình, xả bỏ những gì mà mình có. Còn cho rồi mà vẫn cầu ân, kể lể thì đó chỉ là làm cho cái tôi của mình chứ chẳng phải vì tha nhân.
******
Chơi lan, chơi bonsai là thú vui tao nhã. Nhưng rồi người ta không dừng lại đó, đưa tới chuyện phá rừng, cưa cây đem về trưng bày trong vườn nhà. Cây trăm năm trong rừng già biến thành chậu bonsai cho lớp người nhà giàu mới. Cây lan biến hóa thành đột biến giá cả trăm tỷ đồng. Những thú chơi thanh lịch ngàn năm biến thành những trò cờ bạc, lọc lừa.
******
Có một hiện tượng khó mà cắt nghĩa được là hiện nay ở miền Bắc có phong trào mặc quân phục lính Mỹ, lính Việt Nam Cộng Hòa, hát nhạc lính miền Nam. Họ tụ tập thành hội đoàn rất đông, có tổ chức đàng hoàng dù ngày xưa chửi Mỹ, hô hào đánh cho Mỹ cút, Ngụy nhào. Nam thanh, nữ tú đủ cả, mỗi lần họ tập họp nhìn như tiểu đoàn quân đội VNCH chuẩn bị hành quân. Nhìn mặt họ hân hoan, sung sướng, tự hào, thoả mãn. Thế là sao nhỉ?
******
Cũng một thời, người ta toàn nói chuyện yêu nước thương dân, lòng ái quốc, nghĩa đồng bào. Những gia đình vượt biên bị niêm phong với dấu đỏ lòm là phản quốc. Giờ thì ngồi đâu cũng nói chuyện Mỹ, chuyện Pháp, Anh.
Người Việt ngày xưa trốn chạy, vượt biên giờ trở thành khúc ruột ngàn dặm. Con cán bộ từ cấp trung đến cấp cao đều du học Mỹ. Nhiều cán bộ chưa về hưu đã có thẻ xanh lận túi, chờ đến giờ là out. Thế mới thấy trên đời này mọi giá trị chẳng có chi là vĩnh cửu.
******
Trong tiếng Việt giàu đi với sang. Nhưng thời nay, giàu tiền thì nhiều nhưng mà sang thì không có mấy, đốt đuốc cũng khó tìm ra. Bởi sang nằm trong cốt cách, trong cách ứng xử, trong trí tuệ, trong ngôn ngữ thể hiện, trong điệu đi, cách nói, kiểu cười.
Chẳng phải chơi golf mà sang. Cũng chẳng phải có cây hoa quý đắt tiền mà sang. Cũng chẳng phải tiền muôn, bạc tỷ mà sang. Chẳng phải có chút sắc đẹp, có chút địa vị xã hội, có hột xoàn cả kí, có nhiều người xu nịnh tiền hô hậu ủng mà sang.
******
Cũng không phải miệng toàn nói chuyện đạo, chuyện chay tịnh, kể lể, khoe khoang chuyện bỏ tiền làm từ thiện, miệng luôn nam mô mới là người có lòng nhân ái, sống có đạo lý. Chiếc áo không làm nên thầy tu thì những kẻ cứ suốt ngày mô Phật cũng chưa hẳn là người tốt. Phật tại tâm chứ không phải tại miệng.
Đỗ Duy Ngọc
22/4/2021
Bây mới giờ mới biết thêm..
Nhà thờ Đức Bà ( Vương Cung Thánh Đường Sài Gòn) hiện treo 6 quả chuông (tháp bên phải treo 4 quả, bên trái treo 2 quả). Mỗi quả chuông có âm điệu khác nhau và được đặt tên theo âm điệu nó phát ra (Do, Re, Mi, Sol, La, Si), không có Fa. 6 quả chuông này có tổng trọng lượng đến 27 tấn, với sức nặng từng quả như sau:
Mi: 1.646 kg
Re: 2.194 kg
Do: 4.315 kg
Si: 4.384 kg
La: 5.931 kg
Sol: 8.785 kg
Với đường kính miệng chuông 2,15m, cao 3,5m và nặng 8.785 kg, quả chuông Sol của Nhà thờ Đức Bà đã được Sách kỷ lục Guiness vinh danh là quả chuông lớn nhất thế giới (danh hiệu này theo Lâm tui là đáng vinh dự hơn các loại bánh chưng, tô hủ tíu… lớn nhất thế giới mà nước ta trầy trật có được).
Sáu quả chuông này được đúc tại Pháp và mang qua treo tại Sài Gòn năm 1879.
Ba quả chuông lớn nhất (Sol, La, Si) đều được khởi động bằng cách đạp (vì quá nặng), còn ba quả kia được khởi động bằng tay. Ngày nay tất cả chuông đều được khởi động bằng điện.
Nếu bạn tình cờ dạo bước qua Vương Cung Thánh đường và nghe tiếng chuông đổ dồn, chắc chắn tiếng chuông bạn nghe được là tiếng chuông Mi (đổ hai lần mỗi ngày vào lúc 5 giờ sáng và 4 giờ 15 chiều). Vào ngày lễ và Chủ nhật, nhà thờ cho đổ 3 quả chuông của hợp âm Do trưởng là Do, Mi, Sol.
Muốn nghe 6 quả chuông đổ một lúc, bạn cần có mặt tại Nhà thờ Đức Bà vào lúc 12h khuya ngày Thiên Chúa Giáng Sinh 24/12 (đó là dịp duy nhất trong năm).
Nguyen Hong Lam
Một vị cứu tinh của nhân loại vừa ra đi – Dành tặng nhà khoa học tôi yêu mến
Suốt 26 năm vừa qua, hàng nghìn người vô tội bị kết án tử hình khắp 13 bang nước Mỹ đã được giải oan và trả tự do, tất cả nhờ vào một…
Suốt 26 năm vừa qua, hàng nghìn người vô tội bị kết án tử hình khắp 13 bang nước Mỹ đã được giải oan và trả tự do, tất cả nhờ vào một người có tên Kary Banks Mullis
Không phải luật sư hay nhà hoạt động xã hội, Mullis là cha đẻ của chuỗi phản ứng PCR – tiền đề tạo nên phương pháp xác định DNA trong khoa học hình sự và mở đường cho nhân loại sống sót trước những căn bệnh virus nguy hiểm nhất.
Nhà khoa học dị thường
Tờ New York Times gọi Kary Mullis là nhà khoa học quái gở nhất từng nhận giải Nobel. Trong mắt đồng nghiệp, ông chẳng khác nào một kẻ gàn tự cao tự đại. Còn theo lời của 4 bà vợ trong đời Mullis, ông là gã đàn ông tồi
Kary Mullis bắt đầu con đường khoa học từ năm 13 tuổi, tự mình thiết kế và vận hành một quả tên lửa cỡ nhỏ lấy cảm hứng từ vệ tinh Sputnik của Liên Xô. Với niềm đam mê hoá học và trí thông minh kiệt xuất, ông nhanh chóng lấy bằng thạc sĩ ngành sinh hoá của Trường Đại học California và hứa hẹn sẽ trở thành một hiện tượng trong giới khoa học.
Thế nhưng ông quyết định bỏ ngang việc nghiên cứu để… làm nhà văn và tập tành kinh doanh cửa hàng bánh. Thoát khỏi sự nghiêm túc của phòng thí nghiệm, Kary Mullis bắt đầu chìm đắm trong rượu, chất kích thích và đàn bà, với vẻ ngoài phóng khoáng đến mức cẩu thả – trông chẳng giống một người làm khoa học.
Quyết định trở lại con đường khoa học sau lời năn nỉ của người bạn thân, Kary Mullis vẫn không được lòng đồng nghiệp vì tính cách có phần đồng bóng và thói nghiện rượu khiến ông từng động tay động chân với một người trợ lý trong trung tâm vi sinh ông làm việc.
Thái độ cợt nhả ấy còn theo chân ông lên tận bục trao giải khoa học ở Nhật Bản, nơi ông cả gan buông lời tán tỉnh hoàng hậu của đất nước mặt trời mọc. Hay như chuyện ông suýt bị bắt ở Stockholm ngay trước đêm nhận giải Nobel vì hành vi quấy rối người qua đường cũng khiến người ta không thể cắt nghĩa.
Cuộc sống phóng túng của ông đến từ một quan niệm kỳ lạ, rằng “không phải cứ chăm chỉ là làm khoa học tốt đâu, bạn phải là một người ham vui”. Chính vì không bị áp lực bởi danh vọng, hình tượng bản thân hay tiền tài, Kary Mullis thoải mái rong chơi trong khu vườn khoa học – nơi ông như biến thành con người khác, đầy đam mê và trách nhiệm.
Phút ơ-rê-ka của thiên tài
Năm 1983, Kary Mullis, khi ấy là giám đốc phòng thí nghiệm của Công ty hoá sinh Cetus, đang nghiên cứu một phương cách giải quyết những khó khăn trong việc phân tách nghiên cứu DNA của con người nhưng mọi thứ dường như đi vào ngõ cụt.
Vào một tối thứ sáu nọ, Kary Mullis lái xe hơi chở bạn gái vượt hơn trăm dặm trong sự tĩnh mịch hun hút của màn đêm. Giữa miên man suy nghĩ và tiếng ngáy đều đều của người tình, tâm trí ông bỗng bất động với một tia sáng loé lên trong 1/1000 giây. Chiếc xe thắng gấp và tiếng Mullis reo to trong bóng tối, đúng như cái cách Archimedes đã từng làm: Ereuka! Ereuka! Eureka! Tại sao mình không nghĩ ra chứ?
Sẵn giấy bút trong hộp xe, Mullis nhanh chóng phác thảo ra ý tưởng về phản ứng chuỗi polymerase (sau đây gọi là phản ứng chuỗi PCR) giúp khuyếch đại một đoạn DNA bất kỳ và dành trọn đêm hôm đó để vui sướng vì ông biết chắc mình sẽ giành giải Nobel!
Những người đồng nghiệp của Mullis đón nhận ý tưởng của ông với sự thờ ơ vì không ai tin vào điều không tưởng mà ông vẽ ra trước mắt. Nhưng thật may mắn cho nhân loại, Mulllis đủ nhiệt huyết và tài năng để hiện thực hoá phản ứng chuỗi PCR – một trong những phát minh vĩ đại nhất của lịc sử loài người.
Vậy phản ứng PCR là gì mà ghê gớm đến thế?
Nói nôm na, PCR cho phép khuyếch đại một đoạn DNA dù là nhỏ nhất thành một chuỗi DNA có thể dài đến vô tận. Phát minh này giúp cho việc giải mã DNA trở nên dễ dàng và nhanh chóng, quá trình xác định tác nhân virus gây các bệnh như viêm gan siêu vi, SARS, N5N1 hay chẩn đoán ung thư được rút ngắn từ vài tuần xuống còn vài ngày hoặc thậm chí, chỉ vài giờ mà không cần thông qua các vi khuẩn khác.
Thời gian được rút ngắn khiến việc lên phác đồ điều trị và nghiên cứu về bệnh hiệu quả hơn, qua đó giúp cứu sống hàng triệu bệnh nhân. Hứa hẹn hơn, phát minh của Mullis tạo điều kiện cho việc tạo lập bản đồ gen người có những bước tiến sâu sắc, đưa nhân loại đến gần hơn tham vọng điều trị tất cả bệnh lý của con người.
Chưa dừng lại ở đó, phản ứng PCR còn cho phép khoa học hình sự khiến những kẻ thủ ác phải đền tội, trả lại công lý cho người bị oan sai. Chỉ cần một chút da hay sợi tóc của hung thủ để lại hiện trường là đủ để lực lượng chức năng xác định đúng đối tượng.
Gary Dotson (tù nhân người Mỹ) là người đầu tiên trên thế giới được trả tự do nhờ vào xét nghiệm DNA. Năm 1979, Dotson bị tuyên án 50 năm tù với cáo buộc cưỡng hiếp và bắt cóc dựa trên chứng cứ không rõ ràng. Mãi đến năm 1988, chứng cứ DNA chỉ ra rằng Dotson vô tội.
5 năm sau đó, cựu binh Kirk N. Bloodsworth thoát án tử hình nhờ vào giám định DNA, cũng là trường hợp đầu tiên. Sự xuất hiện của công nghệ DNA trong khoa học hình sự đã đưa ra ánh sáng hàng trăm nghìn vụ án bí ẩn – điều mà Kary Mullis chẳng thể ngờ đến trong cái đêm lái xe định mệnh ấy.
Phản ứng PCR còn được ứng dụng trong việc xác định huyết thống cũng như danh tính của nạn nhân trong các vụ tai nạn hoặc thảm hoạ thiên nhiên. Phát minh của Mullis là nguồn cảm hứng cho loạt phim Công viên kỷ Jura – tác phẩm hư cấu tin rằng có thể dùng phản ứng PCR để phóng đại đoạn DNA cổ đại của những con khủng long!
Tuy thế, Kary Mullis lại chẳng thể làm giàu nhờ phát minh để đời của mình. Công ty nơi Mullis làm việc trả cho ông 10 nghìn USD phần thưởng để rồi bán bản quyền phản ứng chuỗi PCR cho một tập đoàn khác với giá 300 triệu USD.
Chán nản, Mulllis trở về viết sách và đi thuyết giảng khắp nơi để kiếm sống, cho đến khi một tin dữ khiến ông thức tỉnh lần nữa: Người bạn của ông qua đời vì lờn thuốc kháng sinh.
Con đường để lại
Cái chết của người bạn thôi thúc Mullis nghiên cứu và phát hiện ra cách thức chống bệnh nhiễm trùng ở người. Ông tìm thấy một loại chất có trong van tim lợn, thứ có thể ngay lập tức đánh thức hệ miễn dịch của chúng ta. Bất kể khi nào phân tử chất này xuất hiện trong cơ thể con người, hệ miễn dịch sẽ tự động phản ứng với chúng.
Ý tưởng của Mullis là ông sẽ cố gắng đính kèm phân tử này vào các vi khuẩn gây bệnh cho người để làm mồi nhử giúp hệ miễn dịch kích hoạt ngay mà không cần đợi đến vài ngày. 14 con chuột bị nhiễm bệnh than đã sống sót 100% nhờ phương pháp này của Mullis vì hệ miễn dịch của chúng đã hoạt động ngay trước khi bệnh than kịp giết chúng.
So với phản ứng chuỗi PCR, ý tưởng táo bạo này cũng có giá trị đột phá không kém và rất có thể, nó sẽ là cách giải quyết triệt để tình trạng lờn thuốc kháng sinh đang ở mức báo động hiện nay.
Bên cạnh những phát minh để đời, Mullis còn biết đến với phát ngôn mạnh mẽ nhắm thẳng vào giới khoa học. “Các nhà khoa học đang phá hoại thế giới này nhiều hơn là xây dựng nó như họ vẫn nhân danh”, là câu nói rất đáng suy ngẫm của ông.
Có thể ông đã cay đắng trải qua những góc khuất của khoa học. Hoặc có thể, đó là lời răn với chính ông và các đồng nghiệp, rằng đừng nhân danh khoa học để đạt được những mục đích vị kỷ mà quên đi trách nhiệm lớn lao nhất: Cải biến thế giới thành một nơi tốt đẹp hơn.
Ngày 7-8-2019, Kary Mullis qua đời sau một cơn bạo bệnh ở tuổi 74. Nhân loại mất đi một nhà khoa học kiệt xuất, giới chuyên môn tiễn biệt một trong những cá tính dị thường nhất.
Nhưng những gì tuyệt vời nhất của Mullis vẫn ở lại trong những phòng thí nghiệm và hàng trăm nghìn ứng dụng từ phát minh của mình. Tên ông đã, đang và sẽ có một chỗ đứng đặc biệt trong lịch sử khoa học thế giới.
Xin Đi Đái
Số là tui có một cô bạn gái người gốc Bắc Kỳ 9 nút, cô ta được Cha Mẹ đặt cho một cái tên cúng cơm rất đẹp, Đái thị Xinh Xinh (bên nội của cô ta chính là họ hàng của nhà thơ Đái Đức Tuấn) Ấy thế mà cô ta có được yên thân với lũ quỷ bạn học cùng lớp đâu. Cô ta rất đau khổ vì cái tên Đái thị Xinh Xinh của mình trong suốt những năm Tiểu học. Ngày nào cũng bị các bạn đem cái tên của cô ta ra trêu cợt để làm trò đùa, như là con Đái này, con Đái nọ, Đái mà xinh cái gì, con nhỏ này khai quá… vv…!
<1618229584-xin%20di.jpg>
Hình minh họa mà thôi…
Bẳng đi một thời gian, sau năm 1975, đám nhóc tì tụi tui năm xưa tình cờ gặp lại nhau tại Cali ở tuổi thất tuần, trong số này cũng có mặt vợ chồng cô bạn học cũ, họ Đái tên Xinh Xinh năm xưa. Hôm gặp nhau, bạn bè ai cũng vui vẻ giành nhau nhắc lại chuyện cũ, và đương nhiên phải có câu chuyện cô bạn họ Đái năm xưa… Thiệt là “chạy Trời không khỏi nắng”, cô ta vừa cười, vừa thở, vừa than, rằng…
“Cái số của Xinh nó không Xinh chút nào, các bạn có biết không, sau khi được chồng bảo lãnh sang Mỹ đoàn tụ, sau đó mình thì đậu vô quốc tịch, họ cho mình được đổi tên, mình tính không đổi, nhưng tên của mình người Mỹ họ không phát âm nghe không rõ, cho nên mình quyết định thay tên XINH XINH thành một tên Mỹ, tên Cindy, và từ đó mình bắt đầu có tên mới, tên CINDY ĐÁI. Có một lần ngồi chờ nhận vali bị lạc tại phi trường, họ kêu tên mình mãi mà nào mình có hay biết chi!!! – Có ai Xin Đi Đái không? Ai là Xin Đi Đái???
Thiệt là “Quỷ tha ma bắt” cho mình, ở trong xứ đã khổ vì cái họ Đái, cho đến nửa thế kỷ sau, ra nước ngoài ngỡ rằng sau khi đổi tên sẽ được yên thân, ai dè lại phải gặp thêm cái nạn tên họ lần nữa…”.
Xin Đi Đái (CINDY Đái, người Mỹ gốc Mít) (Ghi lại theo lời kể của chị Đái thị Xinh Xinh, tự Cindy Đái, một “nạn nhân” của cái vụ đặt tên họ)
CHÚC CON BẤT HẠNH VÀ GẶP NHIỀU ĐAU KHỔ
John Roberts – Chánh án Tòa án Tối cao Hoa Kỳ từng tốt nghiệp đại học Harvard. Gần đây, ông có đến tham dự lễ tốt nghiệp trung học của cậu con trai, không phải với tư cách chánh án, mà là một phụ huynh.
Bài phát biểu của ông ngày hôm ấy đã khiến tất cả mọi người sửng sốt rồi tán dương…
Ngài Chánh án đã bắt đầu bài diễn văn của mình trong sự ngỡ ngàng của đám học trò non nớt chưa từng trải đời. Lũ trẻ vô cùng kinh ngạc bởi điều chúng chờ đợi là những lời chúc may mắn, mong mọi điều tốt đẹp sẽ đến trong tương lai, nhưng ông đã không làm thế, và đây là lý do tại sao:
“Từ giờ về sau, ta hy vọng con sẽ bị đối xử bất công, bởi chỉ có như vậy con mới có thể cảm nhận được giá trị của sự công bằng.
Ta hy vọng con có thể nếm trải một chút mùi vị của sự phản bội, bởi chỉ có như vậy con mới có thể hiểu được tầm quan trọng của sự chân thành.
Xin lỗi phải nói thế này, nhưng ta hy vọng con cảm nhận được sự cô đơn hàng ngày, bởi chỉ có như vậy con mới hiểu được rằng bạn bè không phải là điều đương nhiên mà con cần phải giữ gìn.
Ta hy vọng con có thể gặp xui xẻo một vài lần, bởi chỉ có như vậy con mới hiểu được ý nghĩa của may mắn trong đời, để con khiêm tốn hiểu rằng thành công mình có lẽ là nhờ vận may, và sự thất bại của người khác cũng không phải là đáng đời.
Ta hy vọng thi thoảng con bị người khác coi thường, chỉ có như vậy con mới hiểu được học cách tôn trọng và lắng nghe là quan trọng tới mức nào. Và ta cũng hy vọng con sẽ học được đủ đau đớn để học cách cảm thông.
Cho dù ta có hy vọng những điều này hay không thì thật ra sớm muộn gì nó cũng sẽ xảy ra trong cuộc sống của con. Con có thể tiếp thụ giáo huấn hoặc thu hoạch được gì trong đó hay không, đều dựa vào việc con có nhìn thấy những bài học trong khổ đau của mình hay không.”
Ông còn căn dặn lũ trẻ rằng, khi sang trường mới, hãy làm quen với những người “nhặt lá, xúc tuyết và dọn thùng rác”. Nhớ tên của mọi người, cười và gọi họ bằng tên của họ. Roberts biết rất nhiều học sinh nhà giàu nhưng không hề hư hỏng và ông mong lũ trẻ luôn giữ được những phẩm chất quý giá đó.
Ông nói: “Lời khuyên của ta là: Đừng hành động như thể mình ở mâm trên.”
Tuy ngôn từ không mỹ miều, nhưng người cha ấy đã nói những lời từ tận đáy lòng, thức tỉnh những đứa trẻ mới lớn bớt sống “ảo tưởng” đi, đồng thời cũng nhắc nhở các bậc cha mẹ nên dạy con cách đối diện với khó khăn thay vì trốn tránh.
Đời người vốn có rất nhiều nỗi khổ, khi bạn thấy “học hành rất khổ”, “làm việc rất khổ”, “cuộc đời rất khổ”… thì xin chúc mừng, bạn đã trưởng thành hơn rất nhiều người còn đang ngủ quên trong cái “bẫy ảo tưởng” đầy cám dỗ chưa thoát nổi để bước vào cuộc sống thực.
Bởi vì, “khổ” là một điều tất yếu trong thế gian này.
Tuy nhiên, Tối cao Pháp viện vẫn có thể ngăn chặn một hậu quả như vậy.
Mục 3 của Tu chính án thứ 14, điều khoản tước bỏ tư cách nắm giữ chức vụ công quyền, có mục đích ban đầu là để trừng phạt những kẻ nổi loạn trong Nội Chiến và kể từ đó thường bị coi là không phù hợp. Tuy nhiên, trong những năm gần đây, mục này đã được một số học giả nhắc lại và được các nhà hoạt động và quan chức Đảng Dân Chủ sử dụng. Họ nói rằng mục này cấm cựu Tổng thống (TT) Donald Trump trở lại nắm quyền do vai trò của ông trong cuộc nổi loạn tại Tòa nhà Quốc hội Hoa Kỳ vào ngày 06/01/2021.
Mừng tuổi với bao lì xì đỏ, quét nhà, nhưng dù làm gì, bạn đừng lật cá!
Đó là khoảng thời gian để dọn dẹp và ăn mừng, diện quần áo mới và chào đón những khởi đầu mới. Do dựa theo lịch âm nên mỗi năm, Tết Nguyên Đán lại rơi vào những ngày khác nhau, đâu đó vào tháng Một hoặc tháng Hai.
Trên đất nước Việt Nam, người ta thường biết đến hoa mai qua loại hoa mai vàng năm cánh đặc trưng xưa nay mà người ta còn gọi là mai rừng, mai tự nhiên hay mai thiên nhiên chỉ có năm cánh, hoa nhỏ và thân cao to có khi đạt đến chiều cao hơn chục mét, hương thơm thoang thoảng, lây lất mùi gỗ rất dễ chịu và mát, không nồng và đậm như một số loài hoa khác. Nhưng thật ra trên thế giới có tất cả hai mươi bốn loài mai thuộc họ mai, tức là chi họ Ochna (Ochnaceae) khác với loài mai mơ gần giống như hoa đào của Trung cộng có màu trắng hoặc trắng hồng, cánh nhỏ, nhụy rậm và dày thường mọc thành chùm và hoa rậm, thân giống cây hoa đào, đoạn xù xì, đoạn trơn láng, màu xanh, da bóng và mọc cao to như cổ thụ.https://baomai.blogspot.com/2013/02/24-loai-hoa-mai.html ***
Chỉ trong ba năm vừa qua, số vụ trộm cắp một số mẫu xe Hyundai và Kia đã tăng gấp 10 lần Chỉ trong ba năm vừa qua, số vụ trộm cắp một số mẫu xe Hyundai và Kia đã tăng gấp 10 lần, trong khi tỷ lệ số vụ trộm cắp các hãng xe khác lại không thay đổi. Nguyên nhân là gì?https://baomai.blogspot.com/2024/02/tai-sao-nan-trom-xe-hyundai-va-kia-tang.html ***
Nhà sư trong ảnh là con trai duy nhất của tỷ phú Malaysia với tổng tài sản ròng khoảng 5.8 tỷ Đô la Mỹ: ông Ananda Krishnan – là chủ tòa tháp đôi Petronas ở Kuala Lumpur, Malaysia.
Hơn 15 năm trước, tỷ phú mất liên lạc với người con trai duy nhất nên cố công đi tìm. Tại một ngôi chùa ở miền Bắc Thái Lan, ông sững sờ khi nhìn thấy con mình bận áo vàng với chiếc bình bát trong tay. Khi ông đến để mời con mình cùng đi ăn thì Thầy ấy đáp: “Xin lỗi, con không thể nhận lời mời của cha được. Giống như các bạn đồng tu, con phải đi khất thực”.
Sững sờ, người cha có tài sản nhiều tỷ USD này chia sẻ: “Với tất cả tài sản của tôi, tôi vẫn không thể mang lại niềm vui cho con tôi”.
Ít ai biết nhiều về thời thơ ấu của Siripanyo – người con trai duy nhất của tỷ phú AK này. Ngoài việc Siripanyo lớn lên ở London và học tập tại Anh cùng với hai chị gái. Nhiều người cho biết, Siripanyo khá cởi mở với các nền văn hóa khác nhau, vì vậy, không có gì đáng ngạc nhiên khi Siripanyo dễ dàng tiếp cận giáo lý Phật giáo. Nhà sư ấy, vốn có quê mẹ tại Thái Lan. Trong một chuyến trở về thăm quê, theo phong tục Thái Lan thì các thanh niên, tuy không bị bắt buộc vẫn gia nhập Tăng đoàn trong một thời gian ngắn trước khi trở lại đời sống trần tục. Thầy khi đó mới 18 tuổi. Vốn trưởng thành và thụ hưởng nền giáo dục Anh, nói được 8 ngoại ngữ nên đầu óc rất cởi mở. Thầy quyết định gia nhập tăng đoàn tạm thời và cảm thấy rất vui. Đây là lần đầu tiên thầy tiếp xúc với Phật giáo, một khái niệm mới mẻ. Nhưng không ngờ thời gian ngắn ngủi đó đã hoàn toàn làm thầy thay đổi suy nghĩ về Đạo phật và cuộc sống của các vị tu sĩ. Chương trình dự trù chỉ sống đời tu sĩ trong hai tuần lễ nào ngờ đã trở nên vĩnh viễn.
Thầy đang tu ở trong một Thiền viện ở Thái Lan với 60 tu sĩ khác. Thầy đã từ chối cơ hội làm việc để khuyếch trương gia tài khổng lồ đang có của cha mình. Theo truyền thống Theravada thì người tu chỉ ăn có một lần trong một ngày vào trước 12 giờ trưa. Sau giờ này thời không được phép ăn thêm một thứ thức ăn nào khác nữa. Nhưng Thầy vui vẻ chấp nhận và nay đã ẩn tu trong một tu viện giữa rừng sâu. Điều đáng nói là người cha tỷ phú rất tôn trọng sở nguyện của con và thường xuyên đi thăm con khi có thể.
Câu chuyện cho thấy với con trai của tỷ phú Ananda Krishnan, tiền bạc và của cải không khiến cho Thầy đạt được hạnh phúc và thỏa mãn thực sự mà quyết tâm buông bỏ để đi tìm tới sự bình an bên trong mới là mục tiêu tối thượng của nhà sư này. Như lời Đức Đạt Lai Lạt Ma nói: “Dù cho dân số 7 tỷ người hiện đang sống trên trái đất này trở thành triệu phú hết, nhưng thiếu vắng sự an lạc nội tâm thì con người vẫn không thể có sự bình an và hạnh phúc lâu dài”.
Sống và Chết chỉ cách nhau một hơi thở. Sống làm sao cho đúng ý nghĩa để có thể từ giã cõi trần bằng một cái thở nhẹ nhàng, thanh thản, phải không ACE?
Ông bóc tờ lịch cuối cùng của năm 2023. Giao thừa bước vào 2024 đã qua năm phút, ông hồi hộp chờ chuông điện thoại reo.
Từ năm Canh Thìn 2000 đến nay Giáp Thìn 2024, đã hai mươi bốn năm, mỗi năm ông đều nhận được hai cuộc điện đàm từ Paris vào giao thừa tây lịch và giao thừa âm lịch. Chỉ có hai câu : “Em đây, Vầng Trăng Nhỏ của anh đây, chúc mừng anh năm mới luôn tươi vui” “Cám ơn em, cũng chúc Vầng Trăng Nhỏ luôn trong sáng trong năm mới”.
Ông sinh năm Canh Thìn 1940, qua bao nhiêu thác ghềnh mà vượt được sáu mươi năm cuộc đời đến đích Canh Thìn 2000, nhận được món quà hạnh phúc thứ hai, không bao giờ tưởng là có được.
Đang miên-man nghĩ-ngợi, thì chuông reo : “Em đây, Vầng Trăng Nhỏ của anh đây, chúc mừng anh năm mới luôn tươi vui; năm nay em muốn nói dài hơn mọi năm, vì năm nay là Giáp Thìn, sáu mươi năm kể từ Giáp Thìn 1964, năm đẹp nhất của chúng ta, tạ ơn anh”.
Ông thoáng rùng mình, nàng nói “đẹp nhất, tạ ơn anh” với giọng trong vắt như của trẻ thơ mặc dù năm nay nàng dã tám mươi. Ông chầm-chậm hít hơi thở thật sâu, kỷ niệm đêm gặp-gỡ thiêng-liêng lúc ông hai mươi bốn tuổi và nàng hai mươi vẫn là món quà hạnh phúc hiếm quí nàng ban cho ông như một cái phao cứu hộ giúp ông vượt qua bao nhiêu đau khổ. “Cám ơn em, cũng chúc Vầng Trăng Nhỏ luôn trong sáng trong năm mới. Tạ ơn em, đã ban cho anh hai món quà hạnh phúc thiêng-liêng, cùng vào năm Thìn 1964, và năm Thìn 2000. Mừng là còn nói chuyện với nhạu ở tuổi bát tuần”
Im lặng, như mọi năm, chờ đến giao thừa âm lịch. Ông pha ly cà -phê đậm, đêm nay có lẽ ông thức trắng, quay lại cả khúc phim đời mình.
* *
Ông dọn về căn hộ trong khu nhà già này đã được mười hai năm rồi. Một mình ông thảnh- thơi yên tĩnh trong một vùng không gian thanh lịch, lặng lẽ, nhưng không xa phố chợ Little Sài Gòn bao nhiêu, chỉ năm phút xe là có phở, bún bò, cháo lòng, hủ tiếu…Cũng lạ, mười hai năm
trước, 2012 là năm Nhâm Thìn; mình sinh năm Thìn mà cứ vào năm Rồng là đời mình có một sự việc để lại kỷ niệm đẹp.
Sau Tết Nhâm Thìn 2012, ông quyết định về hưu năm bảy mươi hai tuổi, đóng cửa văn phòng địa ốc, bán căn nhà lầu ba tầng gần biển, mua căn hộ phòng đơn trong khu nhà già này. Đời ông vốn cô quạnh từ nhỏ, bây giờ sống một mình lúc tuổi già, ông cũng chẳng thây buồn.
Ông nhớ suốt tuổi ấu thơ từ 1940 đến 1954 tại Hà Nội, rồi tuổi thiếu niên 1954-1961 tại Sài Gòn, ông sống trong một gia đinh thựơng lưu, giàu sang, như một gia đình mà chẳng phải gia đình.
Ông chủ gia đình thượng lưu đó đậu tú tài Pháp, rôi cử nhân luật, trước năm 1946 làm trong tòa thống sứ Pháp Bắc Kỳ, danh giá uy quyền lắm; sau năm 1948 lại làm ở bộ Tư Pháp trong chính phủ Quốc Gia Việt Nam. Bà chủ là con một thương gia giàu có, bậc nữ lưu thành thị, sanh được hai con trai đều cho đi học trường Tây; anh trai lớn tên Xuân sinh năm 1937, anh nhỏ tênThu, sinh năm 1938. Không biết nguyên nhân bệnh tật gì mà sau khi sinh hai con thì bà không làm việc chăn gối được với chồng nữa.
Khu biệt thự rộng lớn có tòa nhà gạch kiểu Tây là chỗ ở của gia đình ông bà; còn phía xa bên kia cái sân là dãy nhà gỗ dành cho thím bếp, cô sen , anh tài xế, mỗi người một căn phòng riêng.
Cô sen là mẹ của ông; ông đã qua tuổi thơ trong căn phòng gỗ. Mặc dù chỉ kém hai anh trai một hai tuổi, coi như cùng trang lứa, nhưng không bao giờ ông được phép chơi với các anh, không bao giờ được tham dự những tiệc tùng, giỗ tết ở nhà trên. Cũng may, ông bà chủ còn cho phép ông đi học trường Việt.
Cô sen làm những việc vặt ở nhà trên, dọn phòng ngủ, phòng ăn, phòng khách, phòng tắm, giặt-giũ lật-đật cũng hết ngày. Khi ông mười tuổi, bà chủ giao cho việc, đi học về phải vảo phòng sách của ông chủ dọn dẹp giấy tờ, lau bụi tủ sách. Ông chủ có nhiều sách chữ Pháp, cũng như chữ Việt mà ông mê man đọc; đó là những tiểu thuyết Tàu dịch ra tiếng Việt, những tiểu thuyết, những tập thơ của nhiều tác giả Việt. Trong phòng đọc sách, ông như sống trong một thế giới riêng, mải mê đọc cho đến khi mẹ gọi xuống ăn cơm.
Đầu năm 1954, ông đủ lớn để nhận định việc đời chung quanh. Có một cái gì bẩt thường sắp xảy ra, khi ông đọc báo do ông chủ mang về. Ông thấy bà chủ mướn người tới đóng gói, quần áo, sách vở.
Một buổi trưa đi học về, thím bếp bỗng ôm lấy ông : “Mẹ cháu về quê rồi, nói vài bữa lên lại, vì bà chủ gởi về làm việc gì đó cho bà”. Ông vẫn nhớ lúc nghe tin mẹ, tim ông thót lại, linh cảm một biến cố lớn cho đời mình sắp xảy ra. Quả nhiên lúc nửa khuya, có lệnh bà chủ tất cả ra khỏi nhà. Bên ngoài cổng đậu sẵn một chiếc xe lớn. Thím bếp dắt ông lên xe; đồ đạc gói ghém trong vài va li. Ông hầu như hoàn toàn thụ động. Xe chạy trong đêm vài tiếng đồng hồ; hóa ra xe chạy vào phi trường Gia Lâm . Ông thảng-thốt hỏi thầm thím bếp : “Mẹ cháu đâu?”Thím bếp im lặng, ôm ghì ông, ông thấy nước mắt thím rỏ xuống đầm-đìa vai ông.
Về sau này do thím bếp kể lại, ông mới biết bà chủ dàn dựng một màn kịch thật thâm độc.
Vào tới Sài Gòn, gia đình đã có sẵn một biệt thự lớn không kém gì ở Hà Nôi. It lâu sau ông mới biết, ông bà chủ có thế lực lớn. Bà chủ là con nhà thương gia, rất nhạy bén, mua sẵn nhà trong Sài Gòn, khi vào tới là có chỗ ở ngay. Cũng một tòa nhà kiểu Tây cho gia đình ông bà chủ; chị bếp và anh tài xế và ông ở mép vườn; chỉ thiếu có mẹ của ông. Hai anh trai vẫn học trường Tây, ông được đi học ở một trường tư thục chương trình Việt.
Mất mẹ, ông cảm thấy mình giống một con chó hoang, lủi thủi đi, về, ăn, uống; ông vùi đầu vào cái kho truyện trong tủ sách của ông chủ. Đã học lớp đệ ngũ rồi, lớn rồi, hằng đêm tự hỏi mình là ai trong cái nhà này, tại sao người ta đuổi mẹ đi mà giữ lại đứa con; ông đã nảy ra ý định bỏ đi, tự mưu sinh, không thể sống mãi ở đây như một bóng ma,
Khoảng một năm sau, khi có đợt di cư từ miền Bắc, bỗng có một người trong họ của bà chủ dẫn đến một bé gái khoảng mười tuổi. Thím bếp cho ông biết nó là con gái của em ruột bà chủ, mồ côi, bà chủ nhận nuôi coi như con đẻ, cho đi học trường Tây như hai anh trai. Bà chủ gọi nó là Tiểu Nguyệt, chắc là trong họ có bà lớn nào tên Nguyệt. Lúc mới đến trông nó lem luốc, mà lạ thay, vài tháng sau nó trông thật mượt-mà, xinh xẵn. Bà chủ chả thèm giới thiệu nó cho ông, vì bà coi ông như thứ người ăn người làm, còn Tiểu Nguyệt thuộc giai cấp trên mà.
Một buổi chiều, đi học về, ông đang ngồi đọc một cuốn tiểu thuyết Pháp trong phòng sách, thì Tiểu Nguyệt bước vào, ngạc nhiên hỏi : “Anh đọc được chữ Pháp à, giỏi thế?”
“Vì trong chương trình Việt có dạy hai sinh ngữ Pháp Anh, nên tôi thích cả hai, cứ đọc một mình mò mẫm, tra tự điển mỏi tay, nhưng tôi chỉ đọc mà không nói được tiếng Pháp cũng như tiếng Anh vì trường đâu có dạy nói”. Ông đang học đệ tam trung học đệ nhị cấp; Tiểu Nguyệt kém ông bốn tuổi, đang học lớp đệ lục trường Marie Curie, ra dáng một tiểu thư con nhà giàu.
Cô nói hồn nhiên : “Mỗi chiều em sẽ đến phòng sách nói chuyện với anh bằng tiếng Pháp nhá”. “Nhưng bà chủ biết được thì sao?”. Cô tròn mắt ngạc nhiên : “Thì sao? Thì em nói với mẹ là có người để luyện tập đàm thoại “.
Từ ngày đó, ý định bỏ nhà đi dần tan biến; ông như người chết đuối bám được cái phao cứu hộ, ông tự hứa cố gắng thi xong tú tài hãy tính. Những đêm thao thức ông lấy giấy viết theo cảm xúc những câu chuyện đời, buổi chiều khi đi học về, ông ghé mấy tòa báo gởi đăng. Ông bịa ra những bút hiệu khác nhau với những tờ báo khác nhau. Bỗng có lần, một nhân viên của một tòa soạn gọi ông vào, nói truyện ngắn nhi đồng của cậu tuần rồi hay lắm, tặng cậu vài chục đi ăn kem nhá. Ông mừng rỡ, cầm tiền đạp xe đến cổng trường Marie Curie đón Tiểu Nguyệt, mời cô đi ăn kem.
Tiểu Nguyệt nói : “Anh giỏi quá, tự kiếm tiền được rồi” “Chó ngáp phải ruồi, lâu lâu mới được vài chục, nhưng cũng vui”. Sau đó cứ vài bữa ông lại đón cô đi ăn uống vặt, hôm thì bò khô đu đủ, hôm thì đậu đỏ bánh lọc, hôm thì bánh tôm…Dần dần hai người gọi nhau anh em
lúc nào không hay.
Có lần Tiểu Nguyệt đưa cho ông xem một bài luận sắp nộp cho cô giáo. Ông xem rồi “phê” ở đầu trang : “Vầng Trăng Nhỏ có nhiều ý lạ, nhưng coi chừng lạc đề”. Tuần sau, cô khoe nhờ anh phê nên em sửa lại, được điểm cao. Từ đó, mỗi khi cô nhắn tin gì với ông, cô đều ký tên Vầng Trăng Nhỏ.
Khi đậu xong hai phần tú tài, ông thầm cảm ơn cô đã giúp ông vượt qua nỗi cô quạnh mà học hành đỗ đạt. Ông đã sắp đặt mọi sự rồi, quyết định bỏ nhà, làm đơn vào trường sĩ quan trừ bị Thủ Đức, không cho ai biết, ngay cả thím bếp. Hai anh trai đã đi du học bên Pháp.
Ông viết một bức thư cám ơn ông bà chủ, thím bếp, anh tài xế, và Tiểu Nguyệt đã nuôi cho ông khôn lớn đỗ đạt. Ông lặng lẽ ra đi. Quân trường giúp ông quên hết mọi phiền muộn.
Ông không cần suy nghĩ đi lính để làm gì; ông không thuộc giai cấp thống trị, cũng chẳng thuộc giai cấp bị trị, chẳng là thành phần bần cố nông, chẳng là trí thức tiểu tư sản; chẳng có nhãn hiệu nào đúng để dán lên con người ông; ông chỉ muốn quên hết mọi dĩ vãng, cùng lắm một phát súng trên chiến truòng là xong. Hiện giờ ông không phải ăn cơm của bà chủ, thế là trong lòng thấy nhẹ nhàng. Còn nói đi lính để chiến đấu cho một lý tưởng nào đó thì lẽ ra hai anh trai phải xung phong chứ, sao lại trốn đi ngoại quốc; vì ông chủ nằm trong tầng lớp lãnh đạo mà, phải làm gương chứ?
Những ngày khóa sinh được phép tiếp thân nhân, ông nằm trong trại hay lên thư viện, xuống canteen làm vài chai bia. Ông có thân nhân nào mà thăm với hỏi.
Bỗng một lần, có loa gọi ông ra gặp thân nhân, ông choáng người. Ông hồi hộp nghĩ hay là Tiểu Nguyệt ? Đúng rồi, từ lâu ông tự dối mình, ông mong nàng đến, năm nay nàng đã học đệ tam, tuổi thiếu nữ mười sáu trăng tròn đẹp như mơ. Ông là dòng suối khô cạn, nàng như nguồn nước trên núi cao đổ xuống an ủi đời ông.
Nhưng người đến thăm ông lại là thím bếp. Thím ôm ông khóc òa; thím nói thím giấu bà chủ, chỉ có ông chủ biết, gởi cho cháu gói này; hôm nay là dịp duy nhất thím nói hết sự thực cho cháu. Thím nói cháu hãy mở gói quà của ông chủ ra trước. Một bức thư ngắn viết ngay ngắn trên một vuông giấy nhỏ, chỉ có vài giòng : “Bố xin con tha thứ cho bố vì đã vô trách nhiệm sanh con ra mà không dưỡng dục. Xin con nhận món quà nhỏ này”. Đó là một lượng vàng. Ông thẫn thờ, gục đầu trên gối. Hóa ra những điều ông từng thao thức hằng đêm tìm câu trả lòi cho bao nhiêu câu hỏi, bây giờ đã rõ.
Thím bếp kể, khi bà chủ sinh con trai thứ hai, bà cảm thấy trong người suy yếu, về quê mướn một cô gái nghèo làm cô sen chăm sóc hai đứa con. Cô gái quê mười tám tuổi, lúc mới lên thành, trông lam-lũ, vậy mà mấy tháng sau tự nhiên trổ mã, đẹp mẩy, khỏe mạnh không như các cô gái thành thị. Bà chủ càng ngày càng gầy đi, hình như không còn làm việc chăn gối được, cuối cùng bà phải vào bệnh viện nằm mấy tháng mới bình phục. Bà về nhà được vài tuần thì phát hiện việc động trời, cô sen nôn mừa, triệu chứng có thai. Thím bếp đã biết trước sắp có sóng gió nổi lên. Nhưng bà chủ đầy bản lãnh, âm thầm dặn thím cách ly cô sen, kín đáo săn sóc cô, dò hỏi ngọn ngành. Nếu có ai biết, gạn hỏi thì nói chồng cô ấy ở quê đã bỏ cô. Bà chủ đã biêt ai là tác giả cái thai trong bụng cô, bà muốn giữ danh giá gia đình không làm ầm lên. Chính bà thú thực với thím bếp là do lỗi của bà không đáp ứng được nhu cầu của ông chủ. Tuy vậy trong lòng, bà hận lắm, bà nghĩ chính cô sen đã quyến rũ ông trong thời gian bà nằm bệnh viện.
Đến ngày sinh nở của cô sen, bà chạy tiền để đứa con mang họ của mẹ, không dính dáng gì đến họ của ông chủ. Hàng xóm, bà con nội ngoại chỉ xì-xào là cô sen có chồng ở quê đã bỏ cô , may được ông bà chủ cưu mang. Vì thế, đứa con sinh ra mặc dù mang huyêt thống của ông chủ, nhưng bị coi là hạng người ở.
Khi bà sắp xếp kế hoạch di cư vào Nam năm 1953, bà đã tính sẵn bỏ cô sen lại, chỉ đem đứa con theo như một cách trả thù người con gái xinh đẹp đã quyến rũ chồng bà.
Trong bao nhiêu năm bà không hề trách cứ đay nghiến ông chủ, nên ông cũng đóng kịch không dám tỏ ra săn sóc đứa bé. Còn hai người anh trai, thì chẳng bao giờ thèm chơi với hạng đày tớ; nhưng thím bếp nói bà chủ vẫn còn chút lương tâm mà cho đứa bé đi học.
Nghe xong chuyện, ông cầm lượng vàng đặt trong tay thím : “ Xin thím chuyển lời cảm ơn bố cháu, coi như cháu đã nhận quà, cháu xin tặng lại thím để lo lúc tuổi già; cháu thừa sức kiếm được gấp trăm lần . Thím đừng nói việc này cho bất cứ ai nhá”.
*
* *
Trong chín tháng quân trường, ông góp nhiều bài viết cho đặc san của trường, được trung úy chủ bút khen ngợi; khi tốt nghiệp ông được chia vào ngành tâm lý chiến, có lẽ do trung úy đề bạt; ông thầm cảm ơn phòng sách của bố đã giúp ông đọc bao nhiêu truyện làm căn bản cho sự viêt lách sau này. Với lon chuẩn úy, ông lên đường đi nhận công tác tại môt quân trường huấn luyện tân binh.
Phòng tâm lý chiến của quân trường có một ban văn nghệ hàng tuần đi ca hát cho các đại đội khóa sinh, có hai hạ sỹ quan chơi guitar, bốn hay năm cô ca viên. Giữa chốn đao binh khô khốc, sự xuất hiện của các cô được các khóa sinh tân binh gọi là những bông hồng mát mẻ.
Ông được đại úy trưởng phòng cho chỉ huy ban văn nghệ, có nhiêm vụ chọn bài hát phù hợp từng
mùa chiến dịch, đồng thời phụ trách làm đặc san cho trường. Gân gũi tân binh, ông thấy thương xót vô cùng, phần lớn nhà nghèo, it học; ông nghĩ nếu mình không có bằng tú tài thì chắc cũng rơi vào lớp binh nhì như họ; ông lại thầm cảm ơn bà chủ, mặc dù có tội phân ly mẹ con ông, nhưng cũng còn chút lương tâm cho ông đi học.
Hàng tháng có những tiểu đoàn tác chiến luân phiên về dưỡng quân; ban văn nghệ của ông phải đi sinh hoạt nhiều hơn; ông có dịp tiếp xúc với nhiều vị tiểu đoàn trưởng cùng những chiến binh mỏi mệt trong chiến trận. Ông có nhiều đề tài để viết. Có một lần, hêt sức bât ngờ, ông gặp lại bạn học cũ hồi trung học bây giờ là tiểu đoàn trưởng ; hai người mừng rỡ; nhìn nét phong sương của bạn, ông không nào ngờ ngày trước anh ta là môt thư sinh ẻo lả, hiền như bụt; ông ôm bạn chảy nước mắt, sao chiến tranh lại tàn khốc đến thế, lẽ ra bạn đã ra trường làm giáo sư sống đời bình lặng. Ông cay đắng nghĩ tới hai anh trai của ông đang sống sung sướng bên trời Tây; sao đời nhiều bất công thế nhỉ ? Người đã sướng lại sướng nhiều hơn; kẻ đã khổ lại gánh thêm khổ.
Cùng ngồi uống bia trong canteen, anh bạn nói : “ Khi nào ông chán việc văn phòng thì ra tác chiến với tôi; chiến binh của tôi cần được an ủi từng ngày nơi mặt trận, chứ không phải lâu lâu về dưỡng quân nghe vài bài hát vô vị”.
Câu nói của anh bạn ám ảnh ông mãi nhiều năm sau. Ông nhớ tiểu thuyết Tàu HÁN SỞ TRANH HÙNG kể cuộc chiến tranh giữa Hán Vương Lưu Bang và Sở Bá Vương Hạng Võ.
Hạng Võ oai phong lẫm-liệt, binh hùng tướng mạnh mà thua tiếng sáo êm đềm Trương Lương.
Suy nghĩ so sánh, ông dự cảm dân miền Nam đang bị ru trong tiếng sáo Trương Lương.
Vào dịp Tết Giáp Thìn 1964 , ông đã ở trong quân ngũ được bốn năm, đã đeo lon trung úy. Đúng xế chiều mùng 1 Tết, ông ngồi trực trong văn phòng, bỗng chuông điện thoại reo từ cổng gác ngoài trại, báo trung úy có người thân tên Tiểu Nguyệt muốn gặp. Ông như rớt từ mặt trăng xuống, trong một giây tim ông như ngừng đập. Ông đứng dậy cố nén luồng cảm xúc dường như làm da mặt ông tái đi. Ông từ từ đi ra cổng. Ông đã xa nàng gần năm năm rồi; năm nay nàng hai mươi, nhanh quá. Nàng ngồi chờ trên ghế phòng khách, áo dài trắng, gương mặt như thiên nữ ngóng chờ.
Ông cố tự chế, không lộ vẻ bất bình thường, khẽ reo lên : “Ô Vầng Trăng Nhỏ”
Nàng giơ bàn tay thon nhỏ che miệng cười. Nàng nói : “ Sau khi thi xong tú tài em mới rảnh rang đi tìm anh, dò hỏi nhiều nơi mới biết anh đóng quân tại đây; em mời anh vào tỉnh ăn Tết với em”.
Ông thấy mình như một chú học trò nhỏ riu-ríu vâng lời cô giáo; trở vào nhờ một anh bạn trực ban, gọi điện thoại xin phép đại úy trưởng phòng. Mấy Tết rồi, đại úy không thấy ông có thân nhân nào đến thăm, cũng chắng có nhà mà về, toàn là tình nguyện trực thay cho bạn hữu, ông thương trung úy lắm, cho mượn xe jeep chở “đào” đi ăn Tết.
Hóa ra nàng ở trong một khách sạn sang trọng, hai người bước vào phòng ăn, chọn bàn. Ngồi đối diện nàng, ông vẫn tưởng như mình đang ngủ mơ. Nàng nói : “ Trông anh rắn-rỏi hơn xưa, anh có thấy em khác nhiều không?” “Em còn đẹp hơn tiên”.” Anh lên trời khi nào mà gặp tiên?
Vài câu mở đầu câu chuyện làm ấm dần tình lạnh mấy năm; nàng kể chuyện nhà, cho biết anh Xuân đã làm giáo sư văn chương tại một trường trung học, anh Thu làm kỹ sư cơ khí trong một hãng xe hơi, mẹ càng ngày càng yếu có dấu hiệu mất trí nhớ, bố vẫn khỏe, tráng kiện lắm, còn thím bếp xin về quê dưỡng lão. Ông băn khoăn tự hỏi nàng có biết chuyện về mình không? Trông nàng vẫn hồn nhiên như chẳng để ý đến sự đời ô trọc.
Ăn chiều xong thi trời xẩm tối, ông và nàng sánh vai đi trong công viên , như chẳng muốn rời xa nhau. Đến một bụi cây khuất, bỗng nàng dừng lại, đột nhiên ôm vai ông, thì thầm bên tai ông : “Tối mai em lên máy bay qua Pháp rồi, em muốn anh ở lại với em đêm nay”. Da thịt và hơi thở nàng thơm ngây ngất; bản năng nam nữ bùng lên khiến ông không kiềm chế được, ôm siết nàng . Bỗng ánh trăng trong vắt chiếu vào mắt ông, ông bừng tỉnh, : “Không, Vầng Trăng Nhỏ của anh , em như giải lụa trắng trong, anh không thể…không thể…”
Nàng cũng như tỉnh giấc, khẽ nói : “Tạ ơn anh”. “ Tạ ơn em đã ban cho anh hạnh phúc chưa bao giờ anh có trên đời”
Lần chia tay đó ông nghĩ là vĩnh viễn rồi; đêm thao thức trong doanh trại, nhớ lại phút giây mê đắm trong công viên khách sạn làm ông rùng mình, suýt nữa hai đứa đã sa vào tội lỗi nhơ- nhuốc.
*
* *
Sau biến cố Mậu Thân 1968, ông thăng chức đại úy, làm trưởng phòng thay cho sếp cũ lên thiếu tá chỉ huy phó quân trường. Một hôm, bỗng có điện thoại reo từ bộ chỉ huy trung đoàn X đóng ở Quảng Trị, nhận ngay ra giọng anh bạn cũ, Anh ta nói anh đã thăng trung tá làm chỉ huy phó trung đoàn, muốn mời ông về làm trưởng phòng tâm lý chiến trung đoàn. Ông đã dự định từ lâu muốn ra thực tế tác chiến, sống gần các chiến binh đáng thương. Ông luân phiên theo các tiểu đoàn hành quân, nhờ vậy trải qua nhiều kinh nghiệm quý báu giúp ông hoàn thành thành công cuốn đặc san trung đoàn đươc anh bạn giao phó làm chủ bút. Cuốn đặc san gồm nhiều bài vở viết theo thực tế từ nhiều người viết, từ anh binh nhì, bác thượng sĩ già, cho đến cấp sĩ quan.
Hai bạn rất tương đắc, hợp tính nhau. Anh bạn cũng là loại độc thân kinh niên, anh nói không dám lấy vợ vì sợ chết trận bất ngờ làm khổ người phụ nữ. Ông nghĩ nếu cái đêm mùng một Giáp Thìn 1964 mà xảy ra chuyện thì nàng đã là vợ ta, đời nàng khổ biết mấy. Bây giờ hẳn là nàng đã tốt nghiệp đại học, đã lấy chồng giàu sang phú quí, còn ta, không tiền, không bạc, không danh, không nhà cửa; không lẽ lại kéo nàng tiên từ thiên đình xuống sống lây-lất trong trại gia binh. Ta cám ơn ánh trăng công viên đêm đó đã giúp ta bừng tỉnh.
*
* *
Chả biết mạng ta là gì mà qua bao nhiêu rừng bom mưa đạn đều thoát chết; thật tình trong đáy sâu tâm hồn, hình như ta có khuynh hướng chán chường cõi người, chẳng sợ chết, nhất là từ ngày thím bếp vào quân trường thăm ta kể chuyện, rồi người yêu đi xa như cánh sao băng biến vào đêm đen vô tận. Mùa hè đỏ lửa 72 qua đi, chiến sự 75 qua đi, ta cùng anh bạn chạy qua biên giới Lào tìm đường vào Thái Lan, rồi qua Mỹ năm 1976. Được tin bố ta đã mang bà chủ bệnh hoạn qua Pháp trước khi Sài Gòn thất thủ. Số ông bố thật sướng, đi đâu là có nhà cửa sang trọng sẵn sàng. Ta chán chường cái trò đời đạo đức giả; ông là cấp lãnh đạo mà bỏ chạy trước tiên, 54 cũng như 75, trong khi ta và những chiến binh của ta còn đang lặn lội bìa rừng khe núi.
Anh bạn vốn giỏi toán, học lên thành kỹ sư, tìm được việc làm ổn định; còn ta với cái vốn văn chương vô tích sự chẳng tìm được việc gì ra hồn. Có lúc xin được chân cầm bảng “Stop” trong trường học, ngăn xe cộ cho học sinh qua đường; có lúc đi bỏ báo từ ba giờ sáng…Được ba bốn năm ta xin được chân cắt cỏ của môt công ty Mỹ Landscaping chuyên săn sóc vườn cây các nhà giàu trên đồi.
Một buổi sáng ta đang tỉa cây trong vườn hoa rộng lớn của một tỷ phú làm chủ mấy trung tâm thương mại. Bỗng thấy ông chủ đi cùng một khách trông bệ vệ sang cả lắm, bước vào vườn. Ta mặc quần áo công nhân bám đầy bụi , hai ông mặc sơ mi cà- vạt, giày bóng láng. Ta ngạc nhiên khi thấy hai ông nói chuyện với nhau bằng tiêng Pháp; lắng nghe, hóa ra ông khách từ Paris qua, hẳn là hùn vốn làm ăn cùng ông chủ, sang Mỹ bàn bạc chuyện mở rộng kinh doanh. Chắc hẳn ông chủ cũng là người Mỹ gốc Pháp. Họ đi ngang chỗ ta, ta bỗng vọt ra câu chào tiếng Pháp và khen ngợi vườn hoa của ông chủ sao hao hao giống vườn Lục-Xâm-Bảo.
Hai ông tỏ ra vô cùng ngạc nhiên, dừng lại hỏi han bằng tiếng Pháp. Ta cám ơn Tiểu Nguyệt đã luyện cho ta đàm thoại hàng ngày nên bây giờ ta lưu loát nói chuyện với hai ông rất tự nhiên. Ông khách tò mò muốn biết gia thế của ta; khi biết bố ta xưa làm tòa thống sứ Bắc Kỳ, một anh trai làm giáo sư văn chương Pháp, một anh làm kỹ sư hãng Renault, cô em cũng làm giáo sư bên Pháp thì ông tỏ ra vui mừng. Hai ông mời ta vào phòng khách nói chuyện. Cám ơn phòng sách
của bố đã giúp ta có chút kiến thức về văn hóa, văn học Pháp, nên hôm đó ta đã chinh phục được hai đại gia. Chó ngáp phải ruồi. Sau một giờ nói chuyện, lại biết thêm ta từng là cựu quân nhân, ông khách đề nghị ta làm việc cho ông với tư cách đại diện thương mại của ông tại Mỹ, lương bổng cao.
Đời ta lên hương từ đó; hai chục năm làm việc với hai ông, ta học hỏi nhiều kinh nghiệm làm ăn trong xứ Mỹ, tự mình mở văn phòng địa ốc giao dịch cấp liên bang. Ta đã mua căn nhà ba tầng gần biển làm nơi tiếp khách bốn phương. Nhớ xưa kia trong quân trường Thủ Đức, ta đã nói với thím bếp, cháu biếu thím lượng vàng này, vì cháu sẽ kiếm gấp trăm lần.
*
* *
Năm Canh Thìn 2000, kỷ niệm sáu mươi năm sống sót trên đời, ông nhận được hai điều vui.
Một tuần trước giao thừa, ông nhận một cú phone từ Pháp. Vừa nghe giọng, ông đã reo lên : “Ô, có phải là Vầng Trăng Nhỏ không?”. Làm sao ông quên được giọng của nàng? Từ 1964 đến nay đã ba mươi sáu năm rồi, nàng đã năm mươi sáu tuổi, ông không dám tỏ ra vồn-vã quá, e rằng có chồng nàng bên cạnh. Nhưng giọng nàng vẫn hồn nhiên tưởng như còn độ thanh xuân : “Đúng là anh rồi, mừng quá, mùng một Têt Canh Thìn em sẽ qua thăm anh”.
Lạ thật, đời ông cứ như trong cơn mơ, bao nhiêu lần như từ mặt trăng rớt xuống. Ba mươi sáu năm trước, nàng bất ngờ đến quân trường thăm ta vào mùng một Tết; năm nay nàng lại đến Mỹ mùng một Tết. Ông bồi hồi nhớ cái đêm trong công viên khách sạn; lần này thì sao đây? Nàng sẽ đến một mình hay với chồng con nàng? Dù sao, biết tin nàng, còn hơn là “biệt vô âm tín”.
Thà là nàng bất ngờ đến, còn hơn hẹn trước khiến ông mất ngủ cả tuần. Đêm giao thừa, ông tham dự một buổi “countdown” với một tổ chức cộng đồng người Việt thật là cảm động.
Nguòi Việt mình khôn quá, một năm đón giao thừa đến hai lần, tây lịch và âm lịch. Nhạc giao thừa vừa bằng tiếng Mỹ vừa bằng tiếng Việt, đúng là Mỹ Việt đề huề.
Đồng ca đón giao thừa vừa dứt, điện thoại của ông reo, giọng Tiểu Nguyệt vang lên : “Chúc mừng anh năm mới, em vừa ra khỏi phi trường, đang lấy taxi về khách sạn, mười giờ sáng mai sẽ gặp anh tại văn phòng địa ốc”.
Đó là việc hai mươi bốn năm trước, ông nhớ lại, nàng vẫn còn thanh tân không lập gia đình, sinh sống bằng nghề dạy học, săn sóc mẹ lúc tỉnh lúc mê. Nàng kể, mẹ hay gọi anh là thằng bé, có lúc nói như mê sảng : “Khi nào con gặp thằng bé, nói mẹ có lỗi với nó, với mẹ nó”.
Hỏi về anh lớn, nàng nói : “Em chán cái ông gàn dở đó, cái gì cũng Tây là nhất,
sợ và ghét cộng sản nhưng lại làm dáng thiên tả tiến bộ, chê Việt Nam chẳng có tác phẩm nào có tầm vóc thế giới, được mỗi cái truyện Kiều mà cứ khoe,đọc chỉ thấy tên Tàu có thấy gì Việt đâu “.
Em cãi lại : “ Thế em đố anh dịch ra tiếng Pháp sao cho hay, cho hợp với ý tác giả : Sè-sè nấm đất bên đường, dàu-dàu ngọn cỏ nửa vàng nửa xanh’. Tàu làm gì có chữ sè-sè, dàu-dàu”.
Ông dè-dặt nói : “Em đẹp, sang, trí thức vậy, thiếu gì chàng ao ước, sao không lập gia đình?” . Thoáng một giây, ông thấy mắt nàng nhìn ông như hờn giận, nhưng nàng cười dòn :
“Nhớ anh hoài làm sao lấy chồng?”.
Khi nàng về lại Paris, ông nghĩ hai đứa không thành vợ chồng lại là một cái hay; trong lòng ông luôn kính ngưỡng nàng như một thiên nữ trong trắng mà không dám làm ô uế. Cứ yêu nhau như vậy là hạnh phúc rồi; buộc vào hôn nhân, có khi hạnh phúc vỡ tan.
Nửa năm sau, lại một sự cố bât ngờ xảy đến. Một người khách khỏang bốn mươi, ăn mặc chải-chuốt đến nói với cô thư ký văn phòng xin gặp riêng ông chủ. Ông mời vào phòng riêng. Anh ta nói : “Xin lỗi ông giám đốc, xin đường đột hỏi ông có phải xưa kia ông đã từng ở Hà Nội, số nhà như vầy, rồi ở Sài Gòn số nhà như vầy”. Ông kinh ngạc nhìn người khách, thầm nghĩ hay tay này là công an trong nước ra điều tra lý lịch ông, vi ông từng là quân nhân chế độ cũ trốn học tập cải tạo.
Ông đang phân vân chưa biết trả lời thế nào, thì người khách chắp tay vội vã nói “ Xin lỗi đã làm ông nghi ngại, em là con của bà Trần thị N.. từng làm cô sen trong nhà ông bà phán ở Hà Nội từ 1939 đến 1954; mẹ em gởi em qua đây để tìm gặp anh lớn của em tên là Trần văn T. Công ty địa ốc của anh nổi tiếng nên mẹ em mới biết”.
-Thế ra bà N. đã lấy chồng sau 1954
-Dạ đúng thế, năm 1956 lấy một trung úy, đến 1960 sinh ra em, năm 1975 ông lên đến chức đại tá ngành công binh; ông giao dịch với nhiều công ty địa ốc nước ngoài, nhờ vậy mới tìm ra anh. Xin anh đừng nghi ngại, việc này không dính dáng gì đến công an.Em tên Thanh
hiện đang làm trong ngành xuất bản phát hành sách.
Ông nhẩm tính trong đầu, nói : “ Vậy là bà năm nay đã gần tám chục rồi”
-Dạ, chính xác là bảy mươi tám ạ
Ông mừng là mẹ còn sống sau chiến tranh, bây giờ lại có danh phận trong xã hội mới, ở vào tầng lớp thống trị rồi, quả là một cuộc đổi đời.
–Mẹ nói nếu gặp anh con thì mời anh về gặp mẹ vì bà già rồi không biêt chết lúc nào.
Ông nghĩ làm sao ta về được, nguy hiểm đến thân mạng, lý lịch của ta đã vào hồ sơ đen, làm trong ngành tâm lý chiến, lại trốn đi nước ngoài. Ta đã quen nếp sống tự do, không dại gì tự chui vào rọ. Vả lại xưa kia ta đã ở trong tầng lớp dưới, bây giờ ta về cũng lại bị xem như tầng lóp nhân dân bị trị thôi.
Ông lắc đầu nói : “Anh thương nhớ mẹ, nhưng anh không thể về được, nhờ chú nói lại anh mừng là mẹ bây giờ đã hết đau khổ”.
*
* *
Hai tách cà phê đậm làm ông thức đến bốn giờ sáng, nhưng không thấy buồn ngủ. Ông muốn nhẩm lại lời Tiểu Nguyệt chúc Tết vừa qua. Ông mong ước trong những năm cuối đời ông được hưởng một hạnh phúc lớn, được sống bên nàng.
Cái tam giác bi kịch của gia đình ông đã tan biến rồi, sau khi ba nhân vật lần lượt qua đời; mẹ ông 82 tuổi, bố ông 85 tuổi, bà chủ 95 tuổi. Bà chủ thọ nhất, nhưng theo lời kể của Tiểu Nguyệt thì bà qua những năm cuối đời thật vật-vã đau đớn vì bệnh tật, nửa sống nửa chết
lúc tỉnh lúc mê; khi bà hấp hối, mê sảng nói thều -thào : “Tiểu Nguyệt, khi nào gặp thằng bé nói mẹ có lỗi với nó, với mẹ nó”. Ông mơ hồ thấy cái tam giác bi kịch trong gia đình ông là một phiên bản thu nhỏ của cả một xã hội lớn.
Sau khi mẹ chết, Tiểu Nguyệt về hưu, năng viết thư cho ông; mỗi lá thư của nàng là một bảo vật đối với ông; ông cho mỗi cái vào một trang album; gần mười năm có đến ba cuốn.
Trong lá thư tháng trước, nàng báo đang sắp xếp chuyện bán nhà để qua Mỹ đoàn tụ với ông; nàng viết “chúng mình đã chờ nhau quá lâu”.
Ông nhớ lại lời nàng chúc giao thừa tây lịch vửa qua, nàng muốn kỷ niệm sáu mươi năm Giáp Thìn 1964-2024 tại Mỹ. Ông mong thời gian bay nhanh để cùng nàng đón giao thừa âm lịch.