Sương Lam mời đọc Gần Tết nói chuyện Tuổi Thơ Tuổi Già

Thưa quý anh chị,

Xoay qua xoay lại Tết đã sắp đến nơi rồi.

Con nít thì khoái Tết hơn vì được tiền lì xì, được  mặc quần áo mới, được ăn bánh mứt thả ga và nhất là không bị…..ba mẹ rầy vì có sự kiêng cử trong ba ngày Tết.  Mừng quá! Smile!

 Nhưng…. “những người không còn trẻ nữa” thì không vui tí nào. Nếu có vui thì cũng chỉ vui trong những phút giây con cháu về mừng tuổi cha mẹ, ông bà, đi chùa lễ Phật hoặc đi nhà thờ đọc kinh kính Chúa mà thôi, chứ “buồn trong lòng một ít” vì già thêm một tuổi, bịnh thêm một chuyện  mà không dám nói ra vì ngày tư ngàyTết ai lại đi nói chuyện bịnh hoạn, đau ốm.  Thiệt lãng nhách!

 Mời quý thân hữu đọc tâm tình hôm nay của người viết xem có giống tâm tình của mình không nhé.

 Thân tình,

 Sương Lam

Gần Tết nói chuyện Tuổi Thơ Tuổi Già

image.png

Đây là bài số bốn trăm năm mươi hai (452) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo

Còn hai tuần nữa là đến Tết rồi. Khi Tết đến, trẻ thơ và ngưòi già đều được tăng một tuổi

Tôi yêu mến trẻ thơ và tôi yêu kính người cao niên vì đó là hai hình ảnh, hai cuộc đời mà bạn và tôi đã, đang hoặc sẽ sống trong cõi trần ai này.

Người viết xin được tâm tình  một chút về tuổi thơ nhé.

Tuổi Thơ

image.png

Khi đi họp bạn thân hữu hay chuyện trò với nhau trên diễn đàn, tôi đã thấy mấy bà nội, bà ngoại khoe nhau hình ảnh xinh xắn của các nàng công chúa, những chàng hoàng tử bé bỏng  của mình và kể chuyện huyên thiên về các sinh hoạt của các VIP này với nụ cười vui vẻ, với ánh mắt sáng  ngời.  Lúc đó tôi thấy thương những bà bạn chưa được lên chức này vì các “cô chiêu cậu ấm” của họ chưa chịu lên xe hoa  hay chưa chịu “đưa nàng về dinh”.  Các bà bạn này đành phải nựng đở cháu của người khác cho đã thèm mộng ước được làm bà nội, bà ngoại như người ta.  Thôi đừng buồn bạn nhé, thế nào rồi bạn cũn g sẽ được lên chức mà thôi không sớm thì muộn vì nước chảy qua cầu rồi cũng sẽ đến bến đỗ.

  Nhưng … Lại chữ Nhưng nữa đây!  Nhưng nhiều bà lại bảo tôi rằng: có cháu nhiều thì  rất là vất vả, cực nhọc vì phải chăm sóc chúng khi chúng quấy phá, la hét ấm ỉ, không nghỉ ngơi gì được cả! Mệt lắm! Ngán lắm!

Người viết nhớ đã đọc ở đâu đó một tài liệu  muốn cho sống vui sống khỏe, bạn hãy  chơi đùa vui  vẻ với trẻ con dưới 6 tuổi và người già trên 60 tuổi. Sao lạ nhỉ?

Trẻ con dưới 6 tuổi dễ thương hơn những em bé trên 6 tuổi chăng?

 Có thể là đúng đấy vì trẻ con trên 6 tuổi đã đi học, đã có bạn bè nên chúng bận rộn đùa vui với bạn bè ở trường hay hàng xóm, phải làm bài tập  của nhà trưòng  nên ít quấn quít bên cha mẹ, ông bà hơn.

Mya khi còn nhỏ thì đeo cứng bà nội mỗi lần ông bà nội đến nhà thăm hay khi đi ăn, đi chơi bên ngoài.  Bây giờ cô nàng đã có bạn bè rồi nên không còn đi theo chơi với bà nội  nhiều nữa mà đi chơi với bạn vui hơn.

 Đàn con của chúng ta như một đàn chim, khi còn nhỏ chúng ríu rít trong tổ ấm gia đình. Một khi những cánh chim kia đã đủ lông đủ cánh có thể bay cao bay xa hơn trong  khung trời cao rộng khác thì chúng sẽ tung bay, bỏ lại mẹ cha, ông bà ở lại  trong cái tổ chim trống lạnh.  Nhiều bậc cha mẹ vẫn giữ gìn những căn phòng của con cái trong ngôi nhà rộng lớn kia với hy vọng con chúng sẽ quay về tổ cũ, nhưng những cánh chim kia lo đi xây dựng những tổ ấm khác xinh đẹp hơn, nồng ấm hơn. Thỉnh thoảng chúng bay về tổ cũ nhưng chỉ một chút thoáng qua mà thôi.

 Cuộc đời là thế! Từ thế hệ này sang thế hệ khác, vẫn lập đi lập lại cái vòng sinh hoạt như thế! 

Xin được chúc phúc cho những gia đình nào  có con cháu vẫn sống quây quần bên nhau chứ người cao niên sống nơi xứ người rất cô đơn, buồn tủi.  Cũng chính vì vậy mà  người viết rất thương trẻ thơ dưới 6 tuổi và yêu kính người già trên 60 tuổi là thế đó.

 Nói thật tình, chơi với con nít đỡ mệt trí hơn là chơi với người lớn vì chúng vô tư, thơ ngây, không vướng bận chuyện ân oán giang hồ như người lớn.  Ai thương chúng nhiều, lo lắng, chơi đùa với chúng nhiều thì chúng thương lại nhiều.  Ai xa lạ, không gần gũi thương yêu chúng thì chúng  thương ít hơn một tí!   Thế thôi!  Rất giản dị! Rất bình thường!

Còn người lớn thì tham, sân, si, mạn, nghi, ác, kiến  đầy mình. Họ  dùng mọi thủ đọan để dành phần thắng lợi cho mình trên cõi thật cũng như trên cõi ảo!  Nhức đầu quá! Mệt quá!

Rất ít người hiểu được lẻ đạo cơ trời như thiền sư Mãn Giác:

“Thân như bóng chớp chiều tà
Cỏ cây hoa lá xuân qua rụng rời
Sá chi suy thịnh cuộc đời
Thịnh suy như hạt sương rơi đầu cành”

 Cho nên đã:

“Ta cứ tưởng trần gian là cõi thật
Thế cho nên tất bật đến bây giờ”

Tuổi đời dẫu bao nhiêu tuổi nếu có tâm hồn hiền hoà vui vẻ, vô tư như trẻ thơ, phải chăng là điều ai cũng mong cầu,  phải không bạn?

image.png

Xin mời quý bạn xem Youtube Tuổi Thơ An Lạc Vô Ưu để tìm lại những phút giây an lạc vô ưu của tuổi thơ ngày cũ qua link dưới đây:

Tuổi Già

image.png

Một người bạn thân ở phương xa email hỏi thăm vợ chồng chúng tôi dạo này thế nào rồi sau hơn 30 năm sống ở Portland nhà quê tỉnh lẻ này.

 Người viết bèn email trả lời cho bạn hiền như thế này:

“Cũng chẳng giàu, mà cũng chẳng sang

Tụi tui hai đứa vẫn làng nhàng

Sáng ăn hủ tiếu, chiều ăn cháo

 Tối ngủ một lèo đến sáng chang”

 Smile!

 (Thơ Sương Lam)

 Chúng tôi, hai người “tuổi không còn trẻ nữa” đã sống một  cuộc sống thật bình thường giản dị của những kẻ sĩ,  là học trò của của Nguyễn Công Trứ, muốn học tập lối sống của “sư phụ” được diễn đạt  trong Hàn Nho Phong Vị Phú của Người, mà tôi đã học hồi trung học và bây giờ  vẫn còn nhớ:

“Ngày ba bữa, vỗ bụng kêu bình bịch, người quân tử ăn chẳng cần no

Đêm năm canh an giấc ngáy pho pho, đời thái bình cửa thường bỏ ngỏ”

Kể như thế thì vợ chồng chúng tôi cũng đã được sống trong Một Cõi Thiền Nhàn rồi chứ bộ, phải không Bạn?

 Bên cạnh đó, đôi khi vợ chồng chúng tôi, kẻ xách bóp, người lái xe, chạy tới chạy lui như “ca sĩ chạy show” để đến sinh hoạt cộng đồng cho vui với “tuổi cao niên” của mình. Được gọi là “người cao niên cho oai một tí

Người viết kính ngưỡng cuộc đời và sự nghiệp của nhà thơ Nguyễn Công Trứ nhất qua hai bài thơ  Cây Thông và Kẻ Sĩ.  Ít nhiều gì hoài bảo và đời sống tình cảm của người viết cũng đã chịu ảnh hưởng bởi những lời tâm tình của ông qua hai bài thơ trên. Xin được chia sẻ với các bạn hữu nào đã sống cùng một thế hệ và cùng một tâm ý với người viết nhé.

Cây Thông
Ngồi buồn mà trách ông xanh,
Khi vui muốn khóc, buồn tênh lại cười.
Kiếp sau xin chớ làm người,
Làm cây thông đứng giữa trời mà reo.
Giữa trời, vách đá cheo leo
Ai mà chịu rét thời trèo với thông

Nguyễn Công Trứ

Làm thơ viết văn đối với tôi chỉ là một niềm vui tinh thần thanh nhã “để cho vui với đời” mà thôi, nên tôi chỉ tâm tình trong đời sống bình thường của một người bình thường  biết vui biết buồn, biết khóc biết cười, biết giận hờn, biết nhớ thương mà thôi.  Ai cảm thông thì tôi xin cám ơn, ai không cảm thông thì cũng đành thôi, cho nên xin ai đừng chê trách tôi là nhà thơ, nhà văn “dỏm” nhé. Smile!

Người viết cũng xin thưa thật là về phương diện học Đạo, tôi cũng chỉ là người mới gieo duyên với Phật Pháp, nhất là về Thiền, tôi vẫn còn là kẻ sơ cơ học đạo nên không dám có ý kiến ý ong gì cả về những điều cao siêu hay những tranh luận về Phật Pháp, e sẽ phạm phải sai lầm.  Nếu có gì thắc mắc, xin Bạn vui lòng hỏi tôn ý của quý vị cao tăng hay những vị am tường về Phật Pháp vẫn tốt hơn.

Người viết chỉ góp nhặt những mẫu chuyện Thiền ngắn ngắn, hay hay đưa vào những bài tâm tình của tôi để góp một chút niềm vui nho nhỏ cho quý vị cao niên ở Portland và các thân hữu của tôi đọc cho vui trong cái tuổi “không còn trẻ nữa” của mình mà thôi. Còn việc học và thi hành được bài học hay để tu tâm sửa tánh qua những mẫu chuyện Thiền này thi cũng tùy theo căn cơ, phúc duyên của mỗi người. Qua 452 bài viết trong mục Một Cõi Thiền Nhàn tính đến ngày hôm nay, người viết đã kể cho Bạn nghe hơn 300 mẫu chuyện Đạo trích trong các kinh sách, tài liệu Phật Giáo mà tôi đã đọc được rồi đem về đây chia sẻ với Bạn. Nếu Bạn và tôi  đã phải bị “quên quên nhớ nhớ” do tuổi đời thì người viết cũng hy vọng rằng Bạn và tôi cũng sẽ vẫn còn nhớ những bài học về cuộc sống con người như  “bài học cây đinh”,  bài học “Ném Đá”, bài học “Xin hạt cải của nhà không có người chết” v..v, bạn nhé.

Ý nguyện của tôii khi viết văn làm thơ chỉ là chỉ để cho vui với đời một tí, rất tầm thường, giản dị là thế đấy, bạn ạ.

 Người viết cũng cố gắng lập một trang nhà mà người viết thường hay nói đùa là “tàng kinh các” của người viết, để lưu lại những bài viết, bài thơ của tôi hay những tài liệu mà người viết ưa thích.  Sau những giờ phút sống lao xao ngoài đời, tối đến, người viết trở về  “tàng kinh các’ của mình để có được những phút giây sống trong “cõi riêng an tĩnh” của mình.  Người viết cũng mời những người bạn đồng tâm cảm với mình một đôi lần ghé qua “tệ các” nghỉ ngơi, xem và đọc qua những gì người viết cất trong đó.

 Đây là địa chỉ tàng kinh các của người viết, xin mời bạn đến thăm khi “huỡn” nhé.  Smile!

 Trang nhà Sương Lam Portland

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

 Tàng kinh các của người viết cũng “vô môn” như nhà của Phật.  Bạn muốn đến, muốn đi, muốn ở lại bao lâu cũng được, tùy tâm tùy ý như  bạn đã đến khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của người viết vậy đó. Mời quý anh chị thưởng thức một bản nhạc Thiền dưới đây để cái tâm mình lắng đọng trong một ít phút giây. 

Youtube bài thơ Vi của Thy Thích Tánh Tuệ

 Nếp sống bình thường cũa hai “người cao niên” chúng tôi là thế đấy.  Có giống Bạn không?

 Con người có tính ý đẹp đẻ hay ghê xấu một phần do hoàn cảnh và tha nhân bên ngoài ảnh hưởng đến, nhưng phần lớn là do tâm ý của mình quyết định.

Hy vọng bạn sẽ nhìn cuộc đời, nhìn người khác với cặp mắt nhân từ, với trái tim nhân ái, với nụ cười thiện cảm thì chắc chắn bạn sẽ là người dễ thương và bạn sẽ sống vui, sống khỏe, sống trường thọ đấy. Nếu không tin, mời bạn cao niên của tôi làm thử xem có đúng không nhé?

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Chúc Mừng Năm Mới

image.png

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

  Sương Lam

 (Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 452-ORTB 869-12319)
Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

image.png
https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw

Sương Lam mời đọc Cùng vui Lễ Giáng Sinh với Bạn “Không Còn Trẻ Nữa” Ở Portland, Oregon

Thưa quý anh chị,

Lễ Giáng Sinh là ngày lễ vui nhất trong năm trên toàn thế giới vì gia đình đoàn tụ, người lớn con nít được nhận quà và ăn uống vui vẻ.  Chỉ tội nghiệp cho những vị cao niên già yếu, bịnh hoạn sống cô đơn trong viện dưỡng lão không người thăm viếng.

Người viết thường làm “dám đốc, dám xúi” với bạn bè ở lứa tuổi U60, U70, U80.v…v… “không còn trẻ nữa” như người viết:  “Còn vui được ngày nào trong hiện tại thì cứ vui đi, đừng ngồi than thở nữa, càm ràm nữa, mệt lắm, vì chẳng có ai “huỡn” mà ngồi nghe bạn than thở  đâu”

Người viết cũng luôn nghĩ: “Niềm vui thì nên chia xẻ với nhiều người để cùng vui với nhau. Còn nếu “có những niềm riêng làm sao nói hết ” thì ráng mà câm nín cho rồi vì Bạn sẽ khó tìm được người hiểu, chịu chia xẻ nỗi buồn của bạn vì nỗi buồn đâu có cân lượng để đo lường để biết rằng nó nặng hay nhẹ,  nó lớn hay nhỏ và vì mỗI người có một cái nhìn khác nhau về một sự việc  Bạn đồng ý chứ?

Vì thế, hôm này người viết mời bạn hãy cùng vui với những “người không còn trẻ nữa ở Porlland, Oregon nhé. Smile!

Merry Christmas and Happy New Year

Sương Lam

 Cùng vui Lễ Giáng Sinh với Bạn “Không Còn Trẻ Nữa” Ở Portland, Oregon

https://lh3.googleusercontent.com/joG3q9jEWtiFnGbAahd8Xmqzs2_-O2WJ6zarkic17Vy0-qQF4aPrLf2egbxueS1SQocUKGz9Or4LOUYyRpdYG0aOqsCO8HCIHw0Y9A=w497-h330

Đây là bài số bốn trăm bốn mươi tám (448) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Portland tháng 12 năm nay có những cơn mưa lạnh rỉ rả suốt tuần lễ.  Nhìn mưa rơi bên song cửa mà buồn đến nẫu ruột nẫu gan.  Các bạn của người viết ở Cali đến chơi cứ bảo tại sao tôi lại thích ở một nơi buồn và mưa nhiều thế!?

Thế mà tôi đã sống ở nơi “phố nhỏ đìu hiu” này đã hơn 30 năm qua vì Portland trong trái tim nhỏ bé của người viết, lại là một Dalat diễm tình và thơ mộng với bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông với sương lam giăng đầy khắp nẽo, mà hồi nhỏ tôi ao ước đưọc sống ở đấy. Cái tên Sương Lam mà tôi chọn làm bút hiệu từ lúc tôi mới bắt đầu biết làm thơ tình năm 15 tuổi đã gắn liền với đời sống thơ văn nghệ thuật của tôi hơn 50 năm qua và cuối cùng, tôi đã chọn Portland là nơi vui thú điền viên dù thân nhân và bạn bè đã nhiều lần “dụ khị” tôi đi định cư ở nơi khác.  Ấy có phải là duyên phúc khi tôi đạt được mộng ước của mình là được sống ở một Dalat thứ hai theo cách nghĩ của tôi dù nơi đây buồn lắm!

Thú thật, mỗi lần tôi cất bước giang hồ đến những nơi xa lạ khác và ngay cả khi về thăm lại quê hương Việt Nam, tôi cứ mong chấm dứt sớm chuyến du ngoạn đường xa xứ lạ để tôi quay về lại với ngôi nhà nhỏ bé của mình ở Portland, để ngắm nhìn lại mảnh vườn sau có cây hồng, cây lê, có hoa tulip, hoa đào mà tôi đã ra công vun trồng mấy chục năm qua.

Bây giờ là Mùa Giáng Sinh, mùa của yêu thương và chia sẻ niềm vui.  Tôi tuy là Phật  tử nhưng năm nào nhà tôi cũng trưng bày cây thông với đèn hoa rực rỡ trước sân nhà.

Vợ chồng chúng tôi cũng  tham dự các buổi mừng Giáng Sinh với Nhóm Sinh Họat Người Việt Portland và với Hội Cao Niên ở Oregon là nơi vợ chồng chúng tôi thường sinh hoạt với những người bạn “không còn trẻ nữa” như chúng tôi. Mỗi nơi tổ chức một cách khác nhau nhưng chúng tôi tìm đến nhau để trao đổi nụ cười, để thưởng thức những món ngon “bếp nhà ta nấu” hay “món ngon ta mua” dưới hình thức potluck, để ca hát líu lo, để chơi những trò chơi vui nhộn v..v…

https://lh3.googleusercontent.com/jT1HvHqAK9DUPR2OmGJqYrgLB0be21M89Kxcql4mi6ci1wz69v4VOytsVB4_1U_Hz565130h5lakzA4M9TbemIZIFbaHdaw9YnmaFA=w440-h330

Xin mới thưởng thức

Youtube Vui Christmas với các vị “không Còn Trẻ Nữa” ở Portland-Oregon

Qua link dưới đây:https://youtu.be/WVUzQsbT2KU

Mời bạn vui với Nhóm Sinh Hoạt Người Việt Portland nhé.  Smile!

https://lh3.googleusercontent.com/LYvpw09VTSnU4uTWegRiQBAFq4KPqrnTDHrxUC2nvhCSD3noex_1qd4zTTkD6GYiEAdSvcTqZGL5UOH-FCLRzYLz_D07lDFfKJmmwg=w440-h330

 

Hằng tuần, vợ chồng chúng tôi thường đi sinh hoạt vào ngày thứ năm với Nhóm Sinh Hoạt Người Việt Portland thuộc Trung Tâm Dịch Vụ và Y Tế Á Châu mà người viết đã từng giới thiệu nhiều lần với qúy độc giả ở Portland trong mục Một Cõi Thiền Nhàn này.  Đây là một tổ chức hoạt động có tư cách pháp nhân, được sự hổ trợ tài chánh của chính phủ và của các cơ sở thương mại ở Portland,  có nhân viên làm việc được trả lương và  được hưởng phúc lợi an sinh xa hội, bảo hiểm y tế v..v. nên sinh hoạt có vẻ quý mô rộng lớn, có kế hoạch phối hợp chặt chẽ nhằm giúp đỡ các gia đình co lợi tức thấp nên số người tham gia nhiều hơn, đông đảo hơn.

Những ngày lễ lớn như  Ngày của Mẹ, Ngày của Cha,  Tết Trung Thu, lễ Tạ Ơn, lễ Giáng Sinh, Tết Nguyên Đán, các nhân viên của NSHNV Portland  thường tổ chức các buổi ăn trưa  theo kiểu potluck để mọi người chung vui với nhau. Ngoài ra, các nhân viên này còn tổ chức những trò chơi vui nhộn, hợp với tuổi cao niên để mọi người có thể tham dự chung với nhau được.

Năm nay, tiệc mừng Giáng Sinh đưọc tổ chức vào ngày Thứ Năm 20 tháng 12 tại trung tâm AHSC Portland Office ở số 9035 SE Foster Rd, Portland, OR 97266 rất đông người tham dự. Thức ăn ê hề món chay, món mặn, bánh ngọt, trái cây v..v…do các hội viên mang đến. Với một dàn thiện nguyện viên hùng hậu, đa số là các sinh viên tại các trường đại học ở Portland, nhân viên của các bịnh viện ở Portland, đã giúp cho buổi ăn trưa  này được tổ chức có thứ tự, nhanh chóng. Lại có thêm màn chụp hình chung, tặng quà Giáng Sinh của Trung Tâm, các trò chơi xếp ly, thổi banh rất hào hứng nên buổi tiệc mừng Giáng Sinh của NHóm SHNV Portland thành công rực rỡ.

Mời Bạn vui với Hội Cao Niên Oregon nhé.  Smile!

https://lh3.googleusercontent.com/m7-lYMKsdaMcMocddm5l9Pph8gBIFP9DpYAaSuG1XtmJif0_SimxIhNincoH9iOL0PszS5FuIy55cW2PftiXrjiIcRu06YpC9kuREA=w440-h330

Ngày thứ bảy 22 Tháng 12 sau đó, vợ chồng người viết lại “tay xách nách mang” quà cáp đến tham dự tiệc mừng Giáng Sinh và New Year, đồng thời mừng sinh nhật tháng 12 cho các hội viên của Hội Cao Niên Oregon  luôn

Người viết cũng đã từng giới thiệu sinh hoạt của Hội Cao Niên Oregon trên Oregon Thời Báo. Đây là hội của những người cao niên yêu văn thơ, nghệ thuật, thích sinh hoạt cộng đồng, thích trồng hoa  ngắm cảnh v..v..

Người viết đã sinh họat với Hội Cao Niên Oregon này kể từ khi chưa “cáo lão về hưu…non ” cách  đây hơn 15 năm rồi. Thoạt đầu, người viết đến HCN để học lớp điện toán (computer) do Nhóm Nhân Ái gồm các thiện nguyện viên Công Giáo phụ trách dạy các lớp computer cho các vị cao niên thời bác Hoàng Minh Hòa còn làm Hội Trưởng.

 

Ngày xưa, các anh chị thiện nguyện viên còn “độc thân vui tính” nên rất  hăng say hoạt động đem  niềm vui đến cho quý cụ ông cụ bà “không còn trẻ nữa” của HCN với các màn tổ chức pinic ngoài trời ở Blue Lake, ở các công viến, các buỗi sinh hoạt văn nghệ trong  ngày lễ Thanksgiving, trao quà Giáng sinh rất tuyệt vời  với Thầy Hùng, Thầy Tuấn, Thầy Thắng SE Thầy Thắng Vancouver, thầy Đệ,  cô Linh, cô Thoa, cô Nhàn v..v..

 

Rồi thời gian trôi qua, các thầy cô này lập gia đình “vui duyên mới”, con cái tay bồng tay bế nên tuyên bố giải tán Nhóm Nhân Ái. Thế là sinh hoạt của HCN bớt phần hào hứng

May thay, nhờ có cô Mary Nguyễn, thủ quỹ HCN có nhiều thiện tâm thiện chí, giỏi giang, sốc vác, chịu thương chịu khó tổ chức các sinh hoạt nghệ thuật khác như giới thiệu hội hoa đào, tổ chức sinh nhật hằng tháng cho các hội viên, tham gia vào các sinh hoạt cộng đồng, tổ chức pinic ngoài trời v..v… nên sinh hoạt có phần phấn khởi trở lại dưới thời Ông Nguyễn Phú làm hội trửởng.

Người viết có tâm hồn nghệ sĩ, không thích bám trụ vào vai trò “chức sắc” của bất cứ  hội đoàn nào cả. Tôi  thích thong dong tự tại như “sương bay đầu núi”  nên chỉ thích đứng đàng sau cánh gà âm thầm góp chút “ỳ kiến ý ong” nho nhỏ hay góp mặt góp lời chút chút mà thôi. Có như thế, người viết mới có thể tự do thoải mái sinh hoạt  trong Một Cõi Thiền Nhàn của mình mà không phiền lụy đến ai. Thế là tốt lắm rồi, phải không Bạn!  Smile!

Tiệc Giáng Sinh và mừng Sinh nhật Tháng 12 của Hội Cao Niên năm nay rất vui và hào hứng với màn trao quà tặng cho nhau và  thưởng thức những món ăn hợp khẩu vị Việt Nam.

Cám ơn Mrs, Mary, Mrs, Hồng, anh  Kiên, chị Tề v..v….đả khéo tay nấu những thức ăn ngon lành như thế.

Lại có màn thi sĩ Hàn Thiên Lương đọc thơ tặng mỗi người có sinh nhật trong tháng 12 mỗi người 4 câu thơ thật hợp ý hợp tình người nhận, Ông Hội trưởng Nguyễn Phú cũng hứng chí  đứng lên đọc thơ góp vui luôn, Vui thật!.

Thật tình, người viết không bao giờ nhớ trọn vẹn hết bài thơ mình đã viết mà chỉ nhớ lõm bõm vài câu thơ nào mà mình tâm đắc nhất mà thôi nên ít khi nào đọc thơ của mình cả. Tệ quá!

 

Tiệc tan rồi, mọi người ra về vui vẻ với món quà Giáng Sinh trong tay, với cái bụng no tròn

vì được ăn ngon, với nụ cười vui vẻ vì lâu lắm mới gặp được bạn hữu. Smile!

Xin cám ơn Mrs, Mary và phu quân, lúc nào cũng chịu thương chịu khó đem niềm vui  đến với  hội viên HCN và là người ra về sau cùng hết với cô Nguyệt  vì phải ra tay “thu dọn chiến trường” với bao nhiêu tàn tích còn để lại.

 

Xin mời xem những hình ảnh tuyệt đẹp tiệc mừng Sinh Nhật Tháng 12 và tiệc Giáng Sinh 2018 của Hội Cao Niên Oregon do Mrs Mary Nguyễn chụp qua link dưới đây:

Hình ảnh ghi nhận buổi tổ chức của Hội Cao Niên chúc mừng sinh nhật Hội Viên Tháng 12, Chúc mừng Giáng Sinh và Năm Mới 2019 qua linh đính kèm:

https://photos.google.com/share/AF1QipM5cmfI8qt4Q4vh3UKaPRLHPfWRdtvimEp9ksXMFEtfJiRlZ0mN-ZLmaocHvaGGFw?key=cUlESzJCM05ObWJ1YXYzTzV2N05SRnYtd2JSU2tn

Xin mời đọc một mẫu chuyện hay hay dưới đây nhé:

TÌM KIẾM KHÔNG ĐÚNG CHỖ

Một người lối xóm thấy thầy Nasruddin quì gối và chống tay, đang tìm kiếm vật gì.

“Thưa thầy, thầy đang kiếm gì đó?”

“Kiếm chìa khóa của tôi.”

Cả hai người cùng quì gối để kiếm.

Sau một hồi lâu, người lối xóm hỏi:

“Thầy đã mất chìa khóa ở đâu?”

“Ở trong nhà tôi.”

Chúa ôi! Vậy tại sao thầy lại tìm kiếm ở đây?”

“Bởi vì ở đây sáng sủa hơn.”

Bạn hãy tìm kiếm Chúa nơi mà bạn đã đánh mất Ngài.

(Nguồn: Như Tiếng Chim Ca- Dịch giả Đỗ Tân Hưng)

Qua câu chuyện kể trên, chúng ta có thể hiểu rằng chúng ta mãi lo đi tìm kiếm những gì ở xa xôi mà không thấy niềm vui và hạnh phúc là những gì thật giản dị, tầm thường ở ngay bên cạnh chúng ta và ở ngay  trong giây phút hiện tại này.  Đó là những giây phút được vui đùa với đàn cháu nhỏ.  Đó là sự thương yêu, kính trọng của con cái đối với cha mẹ già.  Đó là những giúp đỡ, săn sóc cho nhau của  đôi vợ chồng dù già hay trẻ  Đó là những lời nói đầy ái ngữ của anh chị em hay bạn bè trao cho nhau.  Đó là  những nụ cười tặng cho nhau mỗi khi gặp gỡ.  Bạn có thấy ấm lòng chăng khi đón nhận những tình cảm nói trên trong giây phút hiện tại khi bạn còn đang sống trong cõi đời đầy khổ não này?

Tôi vẫn thường nghĩ có phải chăng món quà (Present) bạn và tôi  nhận đưọc trong ngày Giáng Sinh hay trong bất cứ những dịp lễ lạc nào đều mang ý nghĩa một  “món quà  Trời Phật ban cho bạn và tôi đang có mặt trong phút giây hiện tại này”, nếu bạn làm được việc thiện lành với cái tâm an bình.

(Chữ Pressent trong Anh Ngữ có nhiều ý nghĩa: vừa có nghĩa là hiện tại (Past-Present-Future), vừa có nghĩa đang có mặt, vừa có nghĩa là món quà tặng).   Bạn có thấy thú vị  hay không?

Chúc tất cả quý vị hội viên Nhóm Sinh Hoạt Người Việt Portland và Hội Cao Niên Oregon , được bình an dưới thế cho người thiện tâm”

https://lh3.googleusercontent.com/a7GpO_-ldt0Pzwls1JIGd0xuDxRwSnCejf9ydeWDU1DpYYPmw1lZe7zuwGAPDVXXo8i7wxU7QTSUp6Ok4aDLP87RYxwqJM25p_gzWQ=w440-h330

Xin chúc mừng sinh nhật qúy vị có sinh nhật trong tháng 12 năm nay nhé. Smile!

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 448-ORTB 865-122618)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

https://www.pinterest.com/suonglamt/

https://lh3.googleusercontent.com/Pf4T7GFNg-8tmqNxNLH3OHp2cNxGs9iNDAsdr343HCTFcUGcheFVmU3ZQroX_30RrGHzL44Nkb-6DJHTiCeE8Lwob9mYeh4XLsTjBw=w492-h330

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw

https://lh3.googleusercontent.com/JqUnTmBtfvOmdGCorkFrPyWEIbSFsXwHkTSE4Q5Vwehfi0iwDw6cdDSiY_KAaOzC9nirwAfJccWZq_TZ9E_aRb0-TND9UCUy-GfQFw=w600-h180

Lại Quên Nữa Rồi

Thưa quý anh chị,

Hình như chúng ta, những “người không còn trẻ nữa” thuộc hạng tuổi U60, U70, U80 không quên nhiều thì quên ít vì bộ não của chúng ta hình như bị “teo” lại nên sức nhớ cũng bị giảm đi ít nhiều.

 Đã nhiều lần người viết thường hay hỏi phu quân của tôi “Anh còn nhớ hay anh đã quên” mỗi khi tôi nhờ chàng làm một việc gì đó  nhưng mà chờ hoài không thấy chàng làm.  Thế là  tự nhiên tôi không còn là cô bé “môi hồng má đỏ”  dễ thương ngày xưa nữa mà trở thành một “bà chàng lửa”  vì phải cự nự chàng. Tôi đâu có muốn thế đâu.  Và chắc có một số quý bà cũng bị y chan gnhư tôi.  Smile!

Bài tâm tình hôm nay của người viết nói lên thực trạng “Quên” của những người không còn trẻ nữa như chúng ta. Bạn và tôi phải chấp nhận sự “Quên” này và cố gắng khắc phục nó bằng cách này hay cách khác để có thể nhìn đời còn một chút màu hồng, bạn nhé! Bạn đồng ý chứ?

 

 Sương Lam

 

Lại Quên Nữa Rồi

 

Đây là bài số bốn trăm mười bốn (414) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Thứ Năm vừa qua vợ chồng chúng tôi đi họp với Nhóm Sinh Hoạt Người Việt Portland ở Trung Tâm Y Tế và Dịch Vụ Á Châu (AHSC)  đường  Powwell.  

Chúng tôi được chơi trò chơi  “Rèn Luyn Tăng Cường Trí Nhớ Với Trò Chơi” do cô Hoa Trần, nhân viên của AHSC phụ trách. Có nhiều trò chơi được cô Hoa Trần trình bày để thử xem trí nhớ của quý vị cao niên tuổi “không còn trẻ nữa” như chúng tôi tốt như thế nào?

 Một trò chơi được trình bày là hãy nhìn 20 hình đồ vật được xếp lẫn lộn với nhau trong một slide đang chiếu trước mặt trong vòng một phút rồi cô tắt slide đó. Các vị cao niên sẽ viết xuống giấy tên các đồ vật đã thấy xem nhớ được bao nhiêu hình?

  Đây là trò chơi “Memory Game” mà các  học trò Lớp Mẫu Giáo thường chơi để kiểm tra sự chú ý và trí nhớ của trẻ như thế nào? Bây giờ trò chơi này được áp dụng để kiểm tra trí nhớ của quý cụ cao niên trong Nhóm.

 Úi chào! cả nhóm đều hết hồn khi chẳng có  ai nhớ hết các đồ vật mình đã vừa xem qua. Có người chỉ nhớ 7 món, có người chỉ nhớ 10 món. Không ai nhớ đến 15 món cả.

 Cả nhóm cười lên một cách “bẽn lẽn”, trong đó có người viết.  Smile!

 Người điếu khiển tró chơi chỉ cách luyện trí nhớ là phải liên kết các món đồ vật đi chung với nhau ví dụ nhớ  hình đôi giày thì phải  liên kết với hình đôi dép, xe đạp, xe gắn máy vì chúng cùng chung một loại liên quan đến sự di chuyển. Nhớ hình cái nồi thì liên kết với cái chén, cái thìa, đôi  đũa  vì cùng là vật dụng trong nhà bếp v..v.. Cám ơn cô Hoa Trần nhé.  Smile!

 Nói là nói thế chứ quý vị cao niên quên thì cứ quên vì với những “người không còn trẻ nữa” trên dưới 60-80 tuổi, nếu nói rằng “tôi không hay quên” thì thật là “chuyện lạ bốn phương”, nếu không muốn nói là anh hay chị đã “tự dối lòng” với “trái tim không ngủ yên” của mình rồi.

 Ngay chính bản thân người viết, nhiều khi tự bảo sẽ làm một chuyện gì đó ví dụ như  bỏ thịt cá ra xả đá để nấu ăn, thế mà khi lên internet  tìm tài liệu viết bài, tôi mê lướt internet  đến nổi quên béng việc này.  Đến khi gần tới giờ ăn, tôi xuống bếp định nấu một nồi canh thì hởi ơi, cục thịt kia vẫn còn nằm an ổn trong ngăn đá tủ lạnh.  Thế là ngày hôm đó, tôi phải “tự biên tự diễn” thay đổi thực đơn một cách nhanh chóng kẻo ông xã đói bụng thì mệt lắm.

Tôi cũng thưòng nói đùa với bạn bè rằng: “Thiên tài thường hay đãng trí” để tự bào chữa cho mình mỗi khi tôi quên một chuyện gì..  Đó chỉ là để đùa cho vui mà thôi chứ mỗi khi quên một chuyện gì là tôi thấy mắc cở và cũng buồn bã lắm vì biết mình đã “không còn trẻ nữa” rồi nên mới hay quên như thế.


Còn phu quân của tôi, thì khỏi nói rồi, chàng thuộc chữ “Quên” nhiều hơn chữ “Nhớ.  Đôi khi chàng vẫn thường lạc đường đi lối về dù con đường đó “đã bao lần đôi ta cùng chung bước, đôi ta đi chung đường.”

Bây giờ, tuổi càng ngày càng cao,  chàng càng ngày càng quên nhiều hơn nữa, Nếu “boss”  không quên  đóng cửa thì “boss” lại quên tắt đèn, nếu “boss” không nhớ hôm nay là  ngày nào trong tuần thì “boss”lại quên giờ hẹn làm răng với nha sĩ v..v… Tự nhiên, người viết lại có “job” làm “bí thư” cho chàng, ” He is my boss”, tôi thường nói thế với bạn của tôi. Tôi nhắc nhở lịch trình hôm nay “boss” có hẹn đi bác sĩ khám mắt khám răng, tôi nhắc nhở “boss” nhớ uống thuốc buổi trưa sau khi ăn cơm trưa, nhắc nhở “boss”  nhớ uống thuốc buổi chiều  sau khi ăn cơm chiều v….v…

  Ngày xưa, chàng và tôi thường hay cười nhạo một ông bạn lớn tuổi hơn chúng tôi sao cứ ghi ghi chép chép những việc phải làm trong ngày trong một tờ giấy dài như “sớ táo quân”, rồi xoá xóa bỏ bỏ những việc đã làm trong danh sách này. Bây giờ tôi lại bắt chước y chang ông bạn này cũng ghi ghi chép chép những việc cần làm trong ngày trong một tờ giấy và “step by step” giải quyết mọi chuyện theo thứ tự ưu tiên. Nhờ thế mà tôi ít quên  hay bỏ sót việc mình cần nên làm.

Cám ơn ông bạn PNT nhé. Ông là thầy giáo dạy ESL các trường trung học tại Portland ngày xưa cũng là thầy giáo dạy cho người viết bài học “luyện trí nhớ”  ngày nay. Tôi đã học được một điều tốt từ nơi ông bạn này. Việc gì hay thì nên học và bắt chưóc theo để làm việc có kết qúả tốt đẹp hơn, không có gì đáng mắc cở, tự ái  “hảo” cả. Ngay cả với đứa bé ba tuổi, chúng ta cũng phải học từ  các cô cậu tí hon này tính chân thật, hiền lành, vô tư của bé nữa đấy  Bạn có đồng ý với tôi không?

 Tôi có khuyên chàng cũng nên làm như thế nhưng chàng chẳng chịu làm vì đã có tôi là ” thư ký riêng” lo hết  mọi việc cho chàng rồi! Phẻ re!

 Có thể là người viết còn trẻ hơn chàng hay là tại vì tôi thích vận dụng trí óc đi tìm tòi tài liệu về viết bài cho bà con đọc cho vui  cho nên tôi vẫn còn “nhớ nhớ” nhiều chuyện hơn là  giống chàng “quên quên” nhiều chuyện chăng?  Thế mới biết chúng ta cần phải để cho trí não hoạt động nhiều hơn, tích cực hơn mới đưọc, nếu không, bộ óc của ta bị “teo nhỏ” lại thì phiền lắm đấy nhé.

Viết  đến đây người viết nhớ đã có đọc một tài liệu nói  về “bộ óc bị teo nhỏ” gọi tắt là “Teo Não” xin được chia sẻ cùng quý bạn nhé.

 Bệnh teo não là gì?


Teo não là một phần tự nhiên của quá trình lão hóa. Có nhiều bệnh ảnh hưởng đến sự tồn tại và hoạt động bình thường cũng như kích thước của não. Phần lớn trên philm XQ sọ thẳng nghiêng teo não cho hình ảnh trên philm là sự nhỏ đi của não trong hộp sọ, trên philm cộng hưởng từ thì thấy thêm hình ảnh mô não thưa, các rãnh não giãn rộng.

Bệnh teo não là một bệnh nặng của các tế bào thần kinh trung ương. Một đặc điểm chung của bệnh này là sự mất dần của các tế bào thần kinh hoặc mất kết nối giữa các tế bào thần kinh trong não.

A, Triệu chứng của bệnh teo não

Một số dấu hiệu mắc bệnh teo não như sau:

Mất trí nhớ: là triệu chứng đầu tiên và xuất hiện rất sớm, ngày càng nặng và không hồi phục. Bệnh nhân thường mất trí nhớ gần (quên những sự vật mới xảy ra). Dần dần họ quên ngày, tháng, quên tên vợ con mình. Khi ra khỏi nhà thì quên đường về, quên rửa mặt, quên cài cúc áo, quên mặt vợ (hoặc chồng) của mình.

Rối loạn ngôn ngữ: biểu hiện sớm và khó tìm từ để biểu hiện ý tưởng. Họ khó phát âm, nói không trôi chảy sau đó mất dần khả năng ngôn ngữ.

Rối loạn phối hợp động tác: bệnh nhân không chú ý đến trang phục, mặc quần áo rất khó khăn, khó thực hiện những công việc hằng ngày. Bệnh nhân yếu cơ, run, hay bị chuột rút vì vậy ảnh hưởng đến các công việc vệ sinh cá nhân như tắm, rửa, thay quần áo…

Rối loạn chức năng nhận thức: rối loạn trí nhớ dẫn đến rối loạn khả năng nhận thức, người bệnh dần không có khả năng định hướng không gian, thời gian, không tính được các phép toán đơn giản…

Trầm cảm: thường xuất hiện ở giai đoạn sớm, có 25,85% bệnh nhân có trầm cảm. Tuy nhiên các triệu chứng trầm cảm là không ổn định. Có lúc bệnh nhân có ý định tự sát, nhưng sau đó lại xuất hiện khoái cảm.

Các triệu chứng loạn thần gặp ở 10,30% số bệnh nhân. Thường gặp là hoang tưởng bị hại, nhưng đôi khi cũng có ảo thị giác với các hình ảnh kỳ quái.

B, Nguyên nhân mắc bệnh teo não?

Đối tượng có nguy cơ cao mắc bệnh teo não thường là những người cao tuổi. Ngoài ra, bệnh teo não có nhiều nguyên nhân có thể do di truyền, do các bệnh của hệ thống mạch máu nuôi dưỡng não như hẹp động mạch cảnh, dị dạng mạch máu hay xơ vữa động mạch. Các mô hình và tốc độ tiến triển của teo não phụ thuộc vào các bệnh có thể là nguyên nhân như sau:

  • Chấn thương sọ não.
  • Sử dụng steroid thường xuyên.
  • Bệnh Alzheimer.
  • Bại não.
  • Người già mất trí nhớ, sa sút trí tuệ do xơ vữa mạch máu.
  • Bệnh pick, gây ra sự phá hủy dần các tế bào thần kinh trong não.
  • Bệnh Huntington.
  • Leukodystrophy, bệnh Krabbe.
  • Bệnh đa xơ cứng, gây viêm, tổn thương myelin, và tổn thương trong mô não.
  • Bệnh động kinh
  • Tiểu Ðường loại II.
  • Encephalomyopathies ty lạp thể, chẳng hạn như hội chứng Kearns-Sayre.
  • Viêm não, viêm cấp tính ở não.
  • Nhiễm trùng trong não hoặc tủy sống.

·       AIDS và bệnh của hệ thống miễn dịch

 

(Nguồn: teonao.vn)

 

Vì giới hạn của trang viết  trên ORTB nên người viết hẹn sẽ viết tiếp thêm về việc quên quên nhớ nhớ này trong một bài viết khác, bn nhé.. Xin nhớ đón đọc.

Chúc bạn luôn an lạc nhé. Smile!

Tuy nhiên, đôi lúc chúng ta cũng cần phải học cách quên đi những sự buồn phiền xãy ra trong gia đình, ngoài xã hội thì mới có thể sống vui sống khỏe được.  Tôi vẫn nhớ câu nói của một bậc hiền trí nào đó mà tôi không biết tên để làm châm ngôn cho cuộc sống của mình:

“Nhớ những cái cần nhớ, quên những cái nên quên, sống cuộc sống cởi mở, trong lòng không vướng mắc thì cuộc sống này sẽ thật tươi đẹp.”

Cuộc sống con người  nơi trần thế quên quên nhớ nhớ là thế đấy!

 

  Xin mời quý bạn thưỏng thức youtube Cuộc Đời Trần Thế, thơ Sương Lam, nhạc sĩ Võ Tá Hân phổ nhạc và trình bày qua tiếng đàn guitar réo rắc và tiếng hát trầm ấm của ông. Xin cám ơn nhạc sĩ Võ Tá Hân rất nhiều.

CUỘC ĐỜI TRẦN THẾ – Nhạc: Võ Tá Hân – Thơ: Sương Lam – YouTube

▶ 4:59

https://www.youtube.com/watch?v=8GZNP8AC074

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 414-ORTB 829-41818)

Sương  Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Sương Lam mời đọc Niềm Vui Mùa Đông

Thưa quý anh chị,

Mùa Đông lạnh thật và những “người tuổi mùa Đông” như chúng ta cũng buồn quá trời vì không đi đâu được giữa trời  tuyết lạnh. Con người dễ bị “trầm cảm”  khi mùa Đông đến là thế đấy.

Người viết đọc ở đâu đó câu nói “ Tình cảm vui hay buồn đôi khi tự do mình tạo ra”. Vì thế, người viết đã tự tạo cho mình nhiều niềm vui nho nhỏ và xin được chia sẻ niềm vui đó cùng với qúy anh chị để chúng ta cùng vui chung với nhau nhé.  Smilé

Xin mời,

Sương Lam

Niềm Vui Mùa Đông


Đây là bài số bốn trăm lẻ tám (408) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Sau khi Cộng Đồng Việt Nam Oregon ăn Tết ở Holiday Inn ngày chủ nhật 18 tháng 2, 2018  thì Portland có tuyết rơi khắp nẽo đường trong vòng gần một tuần lễ.

Người viết phải bị “cấm cung” ngồi bên cửa sổ nhìn tuyết trắng rơi rơi ở sân trước vườn sau một màu trắng xoá

 Nghĩ đến những người thân ở Sàigòn và những người bạn phương xa ở những nơi không bao giờ có tuyết được nhìn tuyết trắng đẹp như thế nào, người viết “ngẫu hứng lý …tuyết đổ” khoát áo ra sân làm đạo diễn kiêm tài tử quay cảnh đẹp “Tuyết Trắng Portland năm 2018” để làm youtube  cho bà con xem cho biết tuyết đẹp như thế nào?  Smile!

Thật tình, tuyết chỉ đẹp khi ngồi trong nhà ngắm tuyết đang rơi mà thôi chứ khi tuyết tan rồi thì đường xá trông không đẹp tí nào cả vì lầy lội, dơ bẩn.  Đó là chưa kể nếu gặp thêm “freezing rain”  nữa thì kể như “hoa tàn trong ngõ hẹp” đấy, bạn ạ!

Mời bạn thưởng thức cảnh đẹp tuyết rơi ở sân trước vườn sau nhà người viết qua các link dưới đây cho vui nhé.  Smile!

1- Youtube Tuyết rơi ở sân trước

Tuyết rơi ở sân trước nhà  2-21-2018 – YouTube

2-Youtube Tuyết rơi ở vườn sau

Tuyết rơi vườn sau nhà 2-21-2018 – YouTube

Và chắc hẵn các bạn cũng đã thắm thía nỗi cô đơn của người sống tha hương xứ lạ, qua song cửa nhìn tuyết trắng rơi rơi hay nằm lặng nghe tiềng gió lạnh thổi rít ngoài sân trong khi nghe tiếng hát của nữ ca sĩ Bạch Yến thiết tha cất giọng cao lên để hát lên chữ “tái” trong câu hát  “Thời gian như ngừng trong tê tái”.  Theo cảm nghĩ riêng của người viết, thì chưa có một ca sĩ nào diễn đạt tài tình và tuyệt vời như Bạch Yến qua ca khúc Đêm Đông của Nguyễn văn Thương như thế!   Hình như mỗi ca sĩ có một “bài hát tủ” riêng để cho người nghe phải nhớ mãi đến người ca sĩ đó. Bạn đồng ý chứ?

Xin mời các bạn hãy để lòng mình lắng xuống mà thưởng thức dòng nhạc Đêm Đông dưới đây:

Đêm đông, xa trông cố hương buồn lòng chinh phu 
Đêm đông, bên song ngẩn ngơ kìa ai mong chồng 
Đêm đông, thi nhân lắng nghe tâm hồn tương tư 
Đêm đông, ca nhi đối gương ôm sầu riêng bóng 
Gió nghiêng, chiều say 
Gió lay ngàn cây, 
Gió nâng thuyền mây 
Gió reo sầu miên 
Gió đau niềm riêng 
Gió than triền miên 
Đêm đông, ôi ta nhớ nhung 
Đường về xa xa 
Đêm đông, ta mơ giấc mơ, gia đình, yêu đương 
Đêm đông, ta lê bước chân phong trần tha phương 
Có ai thấu tình cô lữ, đêm đông không nhà”

Hoàn cảnh sáng tác Nhạc phẩm Đêm Đông

Về xuất xứ của Đêm đông, nhạc sĩ Về xuất xứ của Đêm đông, nhạc sĩ Nguyễn Văn Thương từng chia sẻ: Vào dịp Tết năm 1939 (thời gian này ông đang theo học tại Trường Thăng Long, Hà Nội), do không có tiền nên ông không thể về quê ăn Tết với gia đình. Lần đầu tiên phải ăn Tết xa nhà, ông rất buồn. Năm ấy, Hà Nội rất rét. Để chống lạnh, có bao quần áo, ông “nhồi” tất vào người. Như bản năng, ông cứ thế rời phòng trọ lững thững đi về phía Ga Hàng Cỏ, và nhớ ra là mình không có vé tàu.

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Thương kể lại: “Khi tàu chuyển bánh, tôi cũng theo tàu đi về phương Nam, dọc theo đường Nam Bộ bây giờ. Tiếng còi tàu mỗi lúc một xa càng làm tăng thêm nỗi nhớ nhà da diết! Đến chỗ chắn tàu ở phố Khâm Thiên, tôi chợt nảy ra ý định đi tìm những người cùng cảnh ngộ với mình trong đêm nay. Phố Khâm Thiên hồi ấy có nhiều nhà hát ả đào. Tôi muốn xem trong đêm giao thừa này, có người nào không ở nhà với gia đình mà đi hát. Hoặc ca nhi nào, vì kế sinh nhai mà phải ở lại hành nghề không? Đêm ấy, có hai nhà còn để đèn ngoài cổng để chờ khách. Tôi đi qua nhà đầu tiên. Cửa mở, nhưng không có người ra. Đến nhà thứ hai thì có một ca nhi đi ra mở cửa. Nhưng khi nhìn thấy một cậu thanh niên, tuổi vừa đôi mươi, ăn mặc lôi thôi thì cô ta đã thất vọng. Khi quay trở vào, cô không quên soi mình trong tấm gương treo cạnh cửa, và đưa cánh tay trần vuốt nhẹ lên mái tóc. Tôi còn đi lang thang mãi trên nhiều đường phố Hà Nội tối hôm đó – cho đến khuya, khi thấy các bà mang hương, đèn ra cúng trước thềm nhà tôi mới quay về căn gác trọ số 10 ngõ Hội Vũ. Lên giường nằm, nhưng nỗi nhớ nhà và cảm giác cô đơn nơi đất khách khiến tôi không tài nào ngủ được. Và nảy ra ý định sáng tác một bài hát để nói lên cảm xúc và suy nghĩ của mình trong đêm giao thừa đầu tiên phải xa nhà. Tôi đã đưa vào ca khúc hình ảnh thực tế đã đập vào mắt tôi lúc đi qua phố Khâm Thiên. Đó là người ca nhi đối gương ôm sầu riêng bóng. Còn Thi nhân lắng nghe tâm hồn tương tư hoặc Cô lữ đêm đông không nhà là hình ảnh của bản thân mình – còn chinh phu, chinh phụ là những hình ảnh mượn từ trong Tiểu thuyết Thứ Bảy của  Tự Lực Văn Đoàn  rất thịnh hành lúc bấy giờ, chứ ta có đi chinh phục ai đâu mà có chinh phu để nói!”

(Nguồn: Trích trong wilipedia)

Sống ở đời, chúng ta cũng  thường tìm sự giúp đỡ nơi người khác để mưu cầu hạnh phúc cho mình.  Nhưng hạnh phúc nhiều khi không ở chỗ ta sở hữu nhiều đồ vật, nhà cửa mà đôi khi ở chỗ ta dám buông bỏ hết những gì quấn quíu xung quanh ta. Việc này lại là do ta quyết định đấy, bạn ạ! Xin mời bạn đọc bài viết dưới đây để xem có đúng hay chăng nhé?

 HẠNH PHÚC

“Con rất cần đến sự giúp đỡ của thầy – nếu không, con sẽ quẫn trí luôn.

Chúng con ở trong một căn phòng độc nhất, gồm có vợ chồng, con cái, và dâu rể! Do đó chúng con luôn bị căng thẳng thần kinh, la hét cãi cọ nhau om sòm.

Căn nhà thật là chốn địa ngục.”

Minh Sư đáp một cách trịnh trọng: “Con có hứa là làm bất cứ những gì thầy dạy bảo không?”

“Con xin thề là sẽ làm bất cứ điều gì.”

“Được rồi. Con có bao nhiêu gia súc?”

“Một con bò cái, một con dê và sáu con gà.”

“Con hãy đem hết các con vật đó vào trong căn phòng của con. Rồi con hãy trở lại sau một tuần lễ.”

Đệ tử kinh hoàng. Nhưng đã trót hứa vâng lời. Do đó, anh ta đã mang các gia súc vào nhà. Một tuần lễ sau anh ta trở lại, gương mặt rầu rĩ thảm não và nói: “Con bị thần kinh căng thẳng đến tột độ. Nào là nhơ uế! Hôi hám! Ồn ào! Tất cả chúng con sắp sửa hóa điên mất!”

Minh Sư truyền dạy: “Con hãy trở về và đem hết súc vật ra ngoài.”

Anh ta chạy một mạch về nhà.

Và hôm sau, anh ta trở lại, ánh mắt rực sáng niềm vui: “Đời êm đẹp làm sao! Các gia súc đã đi khỏi. Căn phòng là một thiên đường: Yên tĩnh làm sao! Sạch sẽ làm sao! Và khoảng khoát làm sao!”

(Nguồn: Mỗi tuần một phút minh triết)


Người viết chắc chắn rằng đọc đến đây sẽ có nhiều bạn tủm tỉm cưòi như người viết vậy vì đôi khi bạn muốn sống yên tĩnh một mình không có tiếng ồn ào xung quanh bạn.  Đúng không, bạn thân mến?

Mời bạn cùng nở nụ cười vui vẻ với người viết qua bài thơ vui vui dưới đây để làm kết luận cho bài tâm tình hôm nay, Bạn nhé!

Thở ra hít vào

Trăm năm trong cõi người ta
Ai ai cũng phải thở ra hít vào
Trăm năm trong cõi người nào
Ai ai cũng phải hít vào thở ra
Xa xa như nước Cu Ba
Người ta còn phải thở ra hít vào
Gần gần như cái nước Lào
Người ta cũng phải hít vào thở ra
Nói chung trong cõi người ta
Ai ai cũng phải thở ra hít vào

(Nguồn:  sưu tầm trên  net)

Hy vọng mặc dầu đang sống trong mùa Đông tuyết lạnh, bạn vẫn có niềm vui, thấy yêu đời yêu người và hạnh phúc theo cách riêng của mình. Bạn đồng ý chứ?  Smile!

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 408- ORTB823-372018)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Photo:

Sương Lam mời đọc Mừng Xuân Nụ Cười Di Lặc

Thưa quý anh chị,

Bắt đầu một năm mới, thi nhân nghệ sĩ thường hay “khai bút đầu Xuân” để mở màn cho những trang viết mới, những vần thơ mới.

Tuần báo Oregon Thời Báo tại Portland, Oregon của người viết sẽ phát hành số báo Tân Niên vào cuối tuần này.  Thế là người viết phải ”khai bút”cho mục Một Cõi Thiền Nhàn của người viết trên ORTB.

Thú thật, chuyện làm thơ viết văn đối với người viết chỉ là một thú vui tinh thần thanh nhã vì người viết chỉ viết “miễn phí” trong cõi thật cũng như trên cõi ảo cho vui mà thôi chứ không mong cầu để trở thành nhà văn, nhà thơ “chuyên nghiệp” gì cả vì “càng cao danh vọng, càng nhiều gian nan”.

Người viết thích tà tà đi ra đi vào “Một Cõi Thiền Nhàn” của người viết, vui khỏe thì viết, mệt yếu thì nghỉ, không lo lắng nhiều đến việc in ấn sách báo, tổ chức buổi ra mắt thơ sách, kẻ khen người chê. Mệt lắm! Smile!

Người viết thiển nghĩ: “Người yêu văn thơ nghệ thuật, nếu có duyên văn nghệ với nhau thì sẽ gặp nhau chẳng sớm thì muộn trong cõi thật  hay trên cõi ảo.”  Trong thực tế, người viết đã có kinh nghiệm như thế.  Còn bạn thì sao?

Đầu năm mới, người viết xin khai bút đầu Xuân với tin vui và nụ cười của ngày Tết  vì ai ai cũng thích ba chữ “Vui như Tết” mà lị!

Chúc quý thân hữu lúc nào cũng “Vui Như Tết” nhé.  Smile!

Sương Lam

 Mừng Xuân Nụ Cười Di Lặc

Inline image 1

Đây là bài số bốn trăm lẻ sáu (406) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Người viết được nghỉ 2 tuần ăn Tết, hôm nay lại phải khai bút viết bài cho mục Một Cõi Thiền Nhàn của Oregon Thời Báo vừa vui vừa thấy mệt.  Vui vì được tái ngộ với bạn đọc thân yêu, mệt vì tối nay tôi phải thức khuya viết bài trong khi ăn Tết chưa đã.  Tháng Giêng là Tháng ăn chơi mà lị!  Smile!

 

Bây giờ phải tìm đề tài nào vui vui để có hứng khởi “khai bút” đầu Xuân mới được.  Đầu năm viết về Mừng Xuân Nụ Cười Di Lặc là hợp nhất vì sẽ vui cả năm với nụ cười hoan hỷ của Ngài và tường thuật về Hội Chợ Tết 2018 do Cộng Đồng Việt Nam Oregon tổ chức nhé.  Bạn bằng lòng chứ?

 

Người viết thích sưu tầm tượng Phật Di Lặc để chưng trong tủ Collection của người viết. Nhiều khi có chuyện phiền não trong lòng, người viết thưòng hay đến ngắm những  tượng Phật Di  Lặc này trong giây lát thì bao nhiêu buồn phiền tan biến tức khắc vì nụ cười hỷ lạc của Ngài.

 

Hình ảnh Đức Phật Di Lặc với tư thế phạch ngực, bụng to và miệng cười an nhiên, vui vẻ. Nhiều khi chúng ta thấy  hình tượng Ngài  ngồi có 6 đứa con nít vây quanh, đứa thì móc tai, móc miệng, móc mắt … nhìn xem có vẻ rất khôi hài, đùa giỡn, nhưng đó là tượng trưng cho 6 giặc  (6 trần: sắc, thinh, hương, vị, xúc, pháp)  dẫu có quấy phá  Ngài tới đâu nhưng tâm của Ngài vẫn không dao động vì 6 căn  mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý của Ngài đã hoàn toàn thanh tịnh.  Ngài là tượng trưng của sự vui vẻ, lòng khoan dung, hỷ xả tất cả; vì thế ngày Tết  đầu năm mọi người cúng vía Đức Di Lặc đễ cầu mong được trọn năm an vui hạnh phúc với tâm an nhiên, vui tươi, hỷ lạc.

Mời quý bạn đọc một trích đoạn  tài liệu về Đức Phật Di Lặc do người viết sưu tầm được trên internet đem về đây chia sẻ với qúy bạn nhé.

Kính mừng xuân Di Lặc

“….Một trong những hóa thân của Ngài mà chúng ta thường nghe nhất là Bố Đại Hòa Thượng trong Phật Giáo Trung Hoa, đó là một vị hòa thượng ở đất Minh Châu, huyện Phụng Hóa (Trung Hoa), Ngài thường mang cái đãy bằng vải đi khắp chợ búa xóm làng, ai cho gì cũng bỏ hết vào đãy mang đi.

“Di Lặc Chơn Di Lặc,
Hóa thân thiên bách ức,
Thời thời thị thời nhơn,
Thời nhơn giai bất thức “.

Kính mừng Khánh đản  đức Di Lặc Từ Thị tôn Phật. Đúng vào ngày mùng một Tết, Ngài xuất hiện giữa mùa xuân của thế nhân::

“Bụng to, má núng đồng tiền
Vây quanh sáu trẻ ngửa nghiêng reo hò”

“Mỗi năm bắt đầu từ mùa Xuân.” hay “Thiên hữu tứ thời Xuân tại thủ”. Mùa Xuân là mùa muôn hoa đua nở, cây cối đâm chồi nảy lộc, vạn vật hồi sinh, lòng người phơi phới hân hoan đón mừng Xuân mới. Đối với người con Phật, hơn ai hết, đón mừng Năm mới, “Mừng Xuân Di Lặc” với một niềm hỷ lạc vô biên.

Di Lặc (彌勒) là phiên âm, còn dịch nghĩa là Từ Thị (慈氏), “người có lòng từ”, cũng có thuyết cho rằng Ngài có tên là Vô Năng Thắng (無能勝), phiên âm Hán-Việt là A-dật-đa. Di Lặc là một vị Bồ Tát và cũng là vị Phật cuối cùng sẽ xuất hiện trên Trái Đất.

Theo truyền thuyết và kinh điển Phật giáo, Di Lặc là vị Bồ tát sẽ xuất hiện trên Trái Đất, đạt được giác ngộ hoàn toàn, giảng dạy Phật Pháp, giáo hóa chúng sinh, và chứng ngộ thành Phật.

Phật Di Lặc sẽ là vị Phật kế thừa Đức Phật lịch sử Thích Ca Mâu Ni. Cõi giáo hóa của Bồ Tát hiện nay là cung trời Đâu-suất.. Bồ Tát Di-lặc được tiên tri sẽ giáng sinh trong khoảng 30.000 năm nữa theo năm cõi trời Đâu-suất, từc khoảng 5 tỉ 760 triệu năm nữa theo năm Trái Đất, khi Pháp đã bị lãng quên trên cõi Diêm phù đề…..”

(Nguồn:  Trích trong Đạo Phật Ngày Nay.com)

Người viết cũng đã bỏ công sưu tầm các hình ảnh về Đức Phật Di lặc với nụ cười hoan hỷ để thực hiện Youtube Mừng Xuân Nụ Cười Di Lặc để đem nụ cưòi hỷ lạc của Ngài đến toàn thể thân hữu trong dịp Xuân về.  Xin mời thưởng thức

Mừng Xuân Nụ Cười Di Lặc – YouTube

▶ 4:27

Inline image 3

Cũng trong ý niệm đem lại  niềm vui nụ cười cho toàn thể đồng hương Việt Nam tại Portland và vùng phụ cận Ban Chấp Hành Cộng Đồng Việt Nam Oregon tổ chức Hội Chợ Tết  2018 với chủ đề Vui Xuân Không Quên Quê Mẹ Tang Thương tại Holiday Inn toạ lạc ở 8439 NE Columbia Blvd, Portland, OR 97220 vào ngày Chủ Nhật 18 Tháng 2 Năm 2018 từ 12:00 PM đến 5:00 PM

Chương trình Hội Tết Xuân Mậu Tuất 2018  gồm 2 phần:

1-    Chương trình  Buổi Sáng từ 12:00 PM đến 5:00 PM với những tiết mục đặc sắc như  Chào Quốc kỳ Việt Mỹ Đầu Năm, Dâng Hương Bàn Thờ Tổ Quốc, Chúc Tết, Hái Lộc, Múa Lân, Lì Xì, Biểu Diễn Võ Thuật, Games Thiếu Nhi, Hội Chợ Sức Khỏe. v..v..

Ngoài ra có phần phát thưởng học sinh xuất sắc, thiếu nhi thi vẽ tranh, thiếu nhi trình diễn quốc phục

Chương trình buổi sáng được điều khiển bởi 2 MC Ca sĩ Thu Tâm Và Trương Định với sự cộng tác của ban nhạc Phạm Hộ.

Xin  mời xem Hình Tết CDVNOR 2018- Vương Hùng chụp

Hình chụp Tết Nguyên Đán (chỉ có nửa buổi lễ hội) chụp hôm nay.

https://photos.app.goo.gl/PBkxBWYMNZKK080t2


Hoặc là bấm vô đây

1-    Chương trình Hội Chợ Tết buổi sáng.

Inline image 4

Ngoài những nghi lễ cần thiết cần phải có như đã nói trên, phần văn nghệ có sự đóng góp của các ca sĩ địa phương và các ca sĩ từ Cali đến như ca sĩ Hoàng Thục Linh và ca sĩ Bảo Khánh, các ban vũ của các trường Việt Ngữ Văn Lang, trường Việt Ngữ Lạc Hồng, Nhóm Âu Cơ 2,  đội  võ thuật Wushu v…v…

Đối với khách tí hon thiếu nhi thì màn múa lân và màn lì xì là được các đấng thiếu nhi này thích nhất vì rộn ràng tiếng trống chiêng và có tiền lì xì trong một phong bì đặc biệt.  Đối với quan khách trung niên và cao niên thì màn nghi lễ chào quốc kỳ, quốc ca Việt Mỹ và màn dâng hương tế tổ được đặc biệt lưu ý trân trọng hơn.

Riêng người viết nhận xét thì gian hàng viết chữ thư pháp của ông đồ trẻ Đặng Hoà là gian hàng được nhiều người sắp hàng chờ đợi để được ông đồ ban cho một chữ thư pháp miễn phí. Phần ủng hộ riêng thì “tùy hỷ công đức”. Smile!

Đã ba năm qua, người viết là vị khách trung thành và ái mộ nét chữ thư pháp như rồng bay phượng múa thannh thoát của ông đồ trẻ Đặng Hoà vì người viết rất thích nghệ thuật thư pháp rất hợp với chủ đề Thiền Nhàn do người viết phụ trách hằng tuần trên Oregon Thời Báo.

Các năm truớc người viết đã được nhà thư pháp Đặng Hoà  tặng chữ Sương Lam, chữ Nhẫn, chữ Phúc, chữ An, chữ Smile và năm nay chữ Thuận rất đẹp và thanh thoát.  Xin cảm ơn ông đồ trẻ Đặng Hoà nhé.  Nhiều nhà thư pháp khác cũng  đã viết tặng người viết những bức tranh thư pháp với những đoạn thơ do người viết sáng tác rất đáng trân quý. Trái tim tình cảm của những người nghệ sĩ cùng đập một nhịp tim là thế đấy.  Smile!

Inline image 5

Dĩ nhiên gian hang của Hội Cao Niên Oregon là gian hàng đẹp nhất với những chậu hoa đào đang khoe sắc thắm do ông Nguyễn Kiên phụ trách ươm hoa và những bức tranh thư pháp đẹp treo trên tường.

2-    Chương trình buổi tối  là Dạ Vũ Mừng Xuân từ 6:00 PM đến 10:00 PM  với sự góp mặt của các ca sĩ địa phương như Hoài Trang, Tuyết Lan, Nguyệt Hằng v..v… và đặc biệt có sự hiện diễn của ca sĩ Hoàng Thục Linh, Bảo Khánh từ Cali đến.  Vợ chồng người viết không có tham dự chương trình  dạ vũ buổi tối này vì không dám lái xe ban đêm.

 Xin mời xem Hình ảnh Cộng Đồng Việt Nam Oregon tổ chức Hội chợ Tết Mậu Tuất 2018 do Mrs Mary Nguyễn chụp.  Xin cám ơn Mrs. Mary Nguyễn thật nhiều đã chụp những hình ảnh tuyệt đẹp này. Smile!

Phần 1:

https://photos.google.com/share/AF1QipMy8Yt1vYjDxIJTkmlFeW2K_qRP08nvjrm_QHJto6DSwxI1w74FoxrNaR9obiz16w?key=TFFsNXQ2TFcyTkVoeFdIMUl2ZjZtMElMbElHV2tR

Phần 2:

https://photos.google.com/share/AF1QipMNhourPcR-ZGYSrOVLgbB_EMxAZEM2PpFHiQXxO6FAm0KFmCxLJd3_jV0IM6sCyw?key=enFoM2lrY05RZGlWTXF1eW1FUDBpU0tRYlBMWTVR

Phần Dạ Vũ:

https://photos.google.com/share/AF1QipPIQiOMIHIEfv1ezszvNhWNdVvwXsPvofGMTvs0svdawBJ-M5JPfOfWZHUnR8L52Q?key=VmJsSTBpRTR4SW1fQ2lBSVQ0cEc2VW1kTW02SElB

Inline image 7

Xin cám ơn ông Từ Đức Tháo và ban chấp hành CĐVNOR, quý vị thiện nguyện viên, những nhà mạnh thường quân, những cơ sở thương mại tại Portland đã bỏ công sức, tài chánh để thực hiện Hội Chợ Tết Mừng Xuân Mậu Tuất 2018 để các đồng hương Việt Nam có cơ hội gặp mặt nhau cùng vui Xuân đón Tết trong những tháng ngày sống lưu lạc nơi xứ người.

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 406-ORTB 819-22218 )

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Inline image 8

Photo:

Sương Lam mời đọc Cháu Nội Cháu Ngoại Thời “A còng @.com”

Thưa quý anh chị,

Đối với những “người không còn trẻ nữa” ở lứa tuổi chúng ta, được sống gần gũi và vui đùa với cháu nội, cháu ngoại quả  là một đìều hữu phúc.  Smile!

Người viết đã quen biết rất nhiều ông bà nội, ngoại và thường kể nhau nghe những tình cảm và nếp sống của các cô cậu cháu nội, cháu ngoại “cục vàng cục ngọc” của quý ông bà vì vợ chồng người viết cũng đã lên chức “ông bà nội” 11 năm nay rồi.

Hình ảnh cô cháu nội Mya của người viết thường xuất hiện trong các bài viết, bài thơ của người viết.  Mya là đại diện cho “thế hệ thứ ba” của những người Việt Nam phải ly hương đất tổ Việt Nam vì lý tưởng Tự Do sau năm 1975.

Người viết xin phép được nói lên tâm tình của những ông bà nội, ngoại giúp cho các thân hữu của tôi và tâm tình của chính bản thân người viết nữa.  Có thể sẽ có nhiều thiếu sót vì mỗi gia đinh có một nếp sống khác biệt nhau.  Người viết ước mong sẽ nhận được sự cảm thông của những “ông bà nội ngoại thời a còng” vì ít nhiều gì tâm sự của chúng ta cũng giống giống nhau.  Smile!

Sương Lam

Cháu Nội Cháu Ngoại Thời  “A còng @.com”

 Inline image 2

Đây là bài số ba trăm tám mươi sáu (386) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Theo thông lệ hằng năm, sau ngày Lễ Lao Động ở xứ Mỹ,  học sinh các trường tại Portland và các vùng phụ cận đi học trở lại sau khi nghỉ hè.  Năm nay học sinh tựu trường ngày Thứ Ba 5 Tháng 9 năm 2017 khi nhiệt độ ngoài trời lên đến 100 độ F.  Nóng thế!

Thời gian trôi qua nhanh quá, mới đó ba tháng hè trôi qua nhanh chóng.  Cô cháu nội Mya yêu quý của tôi mới ngày nào còn bé tí tẹo trong vòng tay của bà nội, bây giờ lại là học sinh lớp 6 của trường trung học International School of Beaverton.

Bây giờ Mya đã lớn nên người viết không theo cháu đến trường như ngày đầu tiên  Mya đi học lớp mẫu giáo ở trường tiểu học Montclair trước đây.

Mya phải thức dây sớm lúc 5:30 AM để chuyển đổi hai xe buýt mới đến trường được vì trường học này ở khá xa nhà của Mya. Cũng phải chịu thôi vì ba Mya  đã chọn trường tốt cho Mya mà lị!  Smile!

Rồi đây  Mya sẽ phải học hết 7 năm chuơng trình trung học, chương trình đại học, rồi ra trường  tranh đấu với đời để mưu sinh trong cuộc sống như người viết đã làm cách đây mấy chục năm về trước.

Cái vòng lẩn quẩn đó lại tiếp nối từ thế hệ này sang thế hệ khác.  Những người già nằm xuống, những đứa trẻ lớn lên, bánh xe thời gian vẫn quay và con người vẫn phải lập đi lập lại những gì các thế hệ cha ông đã làm trong cái vòng sinh tử luân hồi của kiếp nhân sinh.

Học trò xứ Mỹ dạn dĩ, xông xáo, khoái chí đi học chứ không nhát hít nắm tay mẹ đi học như cậu bé trong Tôi  Đi Học của Thanh Tịnh ngày xưa vì nhiều cô cậu đã đi học các Lớp Tiền Mẫu Giáo lúc 3-4 tuổi trước khi nhập học chính thức lớp mẫu giáo các trường tiểu học công, tư tại địa phưong nơi cư trú.

Học ở Mỹ vui lắm vì bên cạnh các chương trình chính thức, bắt buộc phải học như văn chương, tập viết, tập đọc, toán, còn có các chương trình thể thao, các sinh hoạt văn nghệ văn gừng với bạn bè  vui quá là vui, nên học trò thích đi học hơn là ở nhà.  Hơn thế nữa, chương trình giáo dục ở Mỹ có tính cách cưỡng bách giáo dục nên những cô cậu nào ở trong tuổi học trò mà đi lang thang ngoài đường trong những ngày “School Day” thì sẽ được cảnh sát hỏi thăm ngay, chỉ trừ trường hợp bị bịnh phải đi bác sĩ hay có lý do gia đình chính đáng mà thôi.

Nhiều phụ huynh học sinh đưa con tới trường nhưng thực sự chưa hiểu rõ chương trình giáo dục ở Mỹ cấp tiểu học và trung học như thế nào?  Người viết xin mời quý vị phụ huynh học sinh đọc tài liệu dưới đây do người viét sưu tầm từ wikipedia.org đem về đây chia sẻ với phụ huynh về  Giáo dục Hoa Kỳ ở cấp tiểu học và trung học nhé.

Inline image 3

Giáo dục Hoa Kỳ

Giáo dục Hoa Kỳ chủ yếu là nền giáo dục công do Chính phủ liên bang, tiểu bang, và địa phương ở Hoa Kỳ điều hành và cung cấp tài chính. Việc giáo dục trẻ em ở độ tuổi nhà trẻ và mẫu giáo mang tính chất bắt buộc. Một phần của giáo dục bắt buộc được thực hiện thông qua nền giáo dục công. Giáo dục công có tính chất phổ cập ở cấp tiểu học và trung học. Ở các cấp học này, hội đồng học khu gồm những thành viên được bầu chọn thông qua bầu cử ở địa phương đề ra chương trình học, mức độ hỗ trợ tài chính, và những chính sách khác. Các học khu có nhân sự và ngân sách độc lập, thường tách biệt khỏi các cơ cấu có thẩm quyền khác ở địa phương. Chính quyền các tiểu bang thường quyết định các tiêu chuẩn giáo dục và thi cử. Độ tuổi bắt buộc đi học thay đổi tùy theo tiểu bang, độ tuổi bắt đầu ở khoảng từ 5 đến 8 tuổi và độ tuổi có thể nghỉ học ở khoảng từ 14 đến 18. Càng ngày càng có nhiều tiểu bang yêu cầu thanh thiếu niên phải học cho đến khi đủ 18 tuổi.

Hầu hết trẻ em Hoa Kỳ bắt đi học trong các cơ sở giáo dục công lập ở tuổi lên 5 hay 6. Năm học thường bắt đầu vào tháng 8 hay tháng 9, sau kỳ nghỉ mùa hè. Trẻ em được phân thành từng nhóm xếp theo năm học gọi là lớp (grade), bắt đầu với các lớp mầm non, sau đó là mẫu giáo, và tích lũy dần lên lớp 12. Ở mỗi lớp, trẻ em thường học cùng với nhau cho đến cuối năm học (vào tháng 5 hay tháng 6). Tuy vậy, trẻ em chậm phát triển có thể ở lại lớp hay học sinh tài năng có thể học lên lớp nhanh hơn so với các bạn học cùng tuổi.

Nói chung, hệ thống giáo dục phổ thông Hoa Kỳ bao gồm 12 lớp tiểu học và trung học, học sinh học trong khoảng thời gian 12 năm học trước khi được tốt nghiệp và đủ điều kiện để vào học đại học. Sau khoảng thời gian trong nhà trẻ và trường mẫu giáo là 5 năm tiểu học. Sau khi hoàn thành 5 lớp ở trường tiểu học, học sinh vào học trường trung học để lấy bằng tốt nghiệp trung học (high school diploma) nếu hoàn thành chương trình học của tất cả 12 lớp.

Độ tuổi trung bình của học sinh ở mỗi lớp trong các trường công lập và tư thục có thể hơi khác nhau tùy theo từng vùng trong nước. Số liệu này có thể tìm thấy trên trang mạng của Bộ Giáo dục Hoa Kỳ.”

(Nguồn: Trích trong Wilipedia)

Bây giờ là thời đại  “kỹ thuật computer”, thời đại của “@.com” nên  các học sinh sử dụng Iphone, IPad, computer giỏi lắm.  Các ông bà nội, bà ngoại thuộc thế hệ trước nếu không biết sử dụng computer bị trở thành “ông bà già nhà quê” rồi nên con cháu thích lướt internet hơn là  chuyện trò với ông bà nội, ngoại. Chán!

Inline image 4

Chương trình giáo dục và văn hóa nơi xứ Mỹ cũng khác cách giáo dục và văn hóa  mà  thế hệ cha ông Việt Nam ngày xưa đã đưọc giảng dạy cho nên nhiều khi chúng ta cảm thấy hơi đau lòng và buồn phiền không ít.

Hằng ngày các cháu, đi học ở trường nói chuyện với nhau bằng tiếng Mỹ với bạn bè, với thầy cô giáo.  Khi về nhà, nhiều khi cha mẹ cũng nói chuyện với con cái cũng bằng tiềng Mỹ luôn, trong khi  cháu nội, cháu ngoại không biết tiếng Việt, mà ông bà thì nói năng tiếng Mỹ không thành thạo, lại có thêm “accent tiếng Việt” nữa,  nên nhiều khi ông bà nội, ngoại và cháu nội, cháu ngoại nói chuyện với nhau “không ai hiểu ai” hết ráo.  Buồn!

Khi còn học tiểu học, học sinh được quyền phát biểu ý kiến khi sinh hoạt nhóm.  Về nhà, các cô cậu này nhiều khi cũng có “ý kiến ý ong” trong sinh hoạt gia đình với ông bà nội, ngoại nên bị ông bà la mắng là  “hỗn hào, hay cãi”. Thế là cả hai bên “không vui trong lòng một ít” rồi!  Giận!

Ở Việt Nam, ông bà vì thương cháu nên  thường “ôm hun thắm thiết” để bày tỏ tình thương với cháu, nhưng ở Mỹ, học sinh ở tuổi  “teenager”   không thích ông bà nội, ngoại ôm hun thắm thiết như khi “em còn bé ti teo” nữa.  Phiền!

Có những người con theo cha mẹ sang Mỹ từ nhỏ nên sống và suy nghĩ  như một người Mỹ hay cô cậu này lấy vợ, lấy chồng ngoại quốc, khi sinh con, họ lại muốn nuôi dưỡng con cái theo cách riêng của mình nên không cho phép ông bà nội, ngoại ẳm bồng, chăm sóc cháu theo kiểu Việt Nam. Bà muốn hun cháu mà không được vì sợ mất vệ sinh. Tủi!

Lại có những con cái sinh con ra lại muốn cha mẹ phải chăm sóc cháu, giữ cháu  thay vì gửi cho nhà trẻ để mình an tâm đi làm vì nghĩ rằng “không ai thương cháu bằng ông bà”, vì  đở tốn tiền trả  cho ”babysitter”  v..v….  Thế là ông bà nội trở thành “osin” cho con, nếu ông bà không đi làm hay đã về hưu.  Mệt!

Ông bà lúc tuổi già bịnh hoạn, đa số  có thể được đưa vào sống ở nhà dưỡng lão để được chăm sóc sức khỏe tốt hơn.  Lúc đó ông bà nội, ngoại chưa chắc gì được con cái, cháu nội, cháu ngoại thường xuyên đến thăm viếng vì sống ở Mỹ, ai cũng bận hết ráo, vì con cháu  phải bận đi làm,  bận đi học,  bận đi cua đào,  bận đi chơi với bạn trai v..v..  Chấp nhận!

Thật tình. ông bà nội, ngoại nào cũng thương cháu nội, cháu ngọại, nhiều khi  còn thương cháu còn hơn thương con, thương chồng, thương vợ hiện tại, nhưng vì sự khác biệt về văn hoá, về cách sống nhiều khi đã làm cho tình cảm gia đinh không được tốt đẹp như ý mình mong muốn. Chúng ta phải chấp nhận hoàn cảnh đang sống hiện tại và tìm cách làm cho đời sống tươi đẹp hơn mà thôi.  Smile!

Inline image 5

Người viết rất cảm thông với quý ông bà nội, ngoại già cả nơi xứ người lắm vì chính vợ chồng người viết cũng đã là ông bà nội hơn 11 năm nay rồi.  Niềm vui được ngắm nhìn cháu lớn lên theo năm tháng, học hành giỏi dắn, xinh đẹp là niềm vui nhiều người mong ước được có mà không được.  Đó là một phúc duyên vì tôi được ôm cháu vào lòng và ru cháu ngủ say:

 Ru cháu ngủ say

(Viết tặng bé Mya Trần Ngọc Vy)

Inline image 1

Ru cháu ngủ say, nhớ về dĩ vãng
Mẹ già xưa hát nhịp võng ầu ơ
Thời gian qua mau, thoáng chốc không  ngờ
Tôi lại bế cháu hát ru ầu ơ bài cũ!

Ru cháu ngủ say, sống đời hiện tại
Cháu của tôi bé bỏng, thật ngây thơ
Rất hồn nhiên, ăn, ngủ, khóc mong chờ
Được sưởi ấm trong vòng tay cha mẹ!

Ru cháu ngủ say, nghĩ tương lai sắp đến
Cuộc đời này được bao phút bình an
Chiến tranh, thiên tai, đổ nát hoang tàn
Thương cho kiếp phù sinh nơi trần thế!

Cháu yêu hỡi!  Hãy ngủ say đi nhé!
Mặc thế gian đầy gian dối khổ đau
Mặc cuộc đời biến đổi vạn sắc màu
Cháu vẫn có tình yêu thương còn đó!

Tình cha mẹ, tình ông bà, quyến thuộc
Rất thiêng liêng trong mái ấm gia đình
Mọi người vui vầy nhìn cháu xinh xinh
Đang cười nụ, hoặc nhăn mày mếu máo!

Hạnh phúc thật!  Khi được ôm cháu bé
Được sẻ chia hơi ấm của tình thương
Rất đơn sơ!  Niềm hạnh phúc bình thường:
Ru cháu ngủ trong tình thương bà cháu!

Sương Lam

 

(Trích trong Tuyển Tập Thơ Hoa Nắng do
www.phunuviet.org phát hành 08-07)

Bởi thế, dù cháu tôi đang sống ở thời đại “a còng”  nơi xứ Mỹ, nhiều khi đã làm tôi phiền lòng, nhưng tôi vẫn yêu thương Mya với tình yêu thương của bà nội Việt Nam.  Smile!

Mời quý thân hữu thưởng thức Youtube  Tuổi thơ  An lạc Vô Ưu duớí đây với hình ảnh các cháu nội, cháu ngoại của các thân hữu Sương Lam và của SL, để thấy các cháu  vẫn là các cháu nội, cháu ngoaị dễ thương của chúng ta.

Cám ơn các “tài tử nhí” trong youtube đã làm cho cuộc đời thêm vui.

Youtube Tuổi Thơ An Lạc Vô Ưu-Nhạc Nguyễn Tuấn-Thơ Hải Đà

Suong Lam Portland

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 386-ORTB 798-91217)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Photo:

Inline image 6

Sương Lam mời đọc Vu Lan Lại Về

Thưa quý anh chị,

Bây giờ là Mùa Vu Lan, nhiều chùa trên đất Mỹ và khắp mọi nơi trên thế giới long trọng tổ chức Ngày Đại Lễ Vu Lan để tưởng nhớ đến cha mẹ đã quá vãng và mừng vui thấy cha mẹ vẫn còn an sống nơi trần thế.

Người viết là một Phật tử tầm thường mới gieo duyên với Phật Pháp, nên cũng thường đi cúng lễ Vu Lan hằng năm để tụng kinh tưởng niệm công dức của cha mẹ đã quá vãng và góp vui với những ai còn cha mẹ sinh tiền.

Xin mời đọc tâm tình của người viết trong ngày đại lễ Vu Lan này.

Trân trọng,

Sương Lam

Vu Lan Lại Về

Inline image 1

 Đây là bài số ba trăm tám mươi bốn (384) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Tháng Tám dương lịch năm nay cũng là tháng Bảy âm lịch với ngày lễ hội Vu Lan được tổ chức trọng thể ở các chùa để tưởng nhớ công ơn ông bà cha mẹ hiện tiền và cầu siêu cho  ông bà cha mẹ đã qua đời.

Năm nào cũng vậy, cứ đến Ngày Vu Lan là có nhiều giọt nước mắt chảy dài trên má của những người con đã mất mẹ hoặc cha hay mất cả hai đấng sinh thành.

Hình như khi cha mẹ còn sống, tình thương yêu cha mẹ không được con cái tỏ bày tha thiết như khi cha mẹ đã mất.  Có trăm nghìn lý do để viện dẫn cho sự thiếu sót này:  bận lo gia đình riêng, bận lo công danh sự nghiệp, bận lo việc nước non, bận lo việc học hành v..v… Lý do nào cũng chính đáng để biện minh cho sự thiếu sót này.  Đợi đến khi cha mẹ mất đi, chúng ta mới biết thương yêu cha mẹ thì đã muộn rồi.  Rồi đợi đến ngày giỗ hay ngày lễ Vu Lan, chúng ta lại ngồi bên nhau kể lể tiếc thương, lại mắt hoen lệ đổ khi nghe tụng kinh Vu Lan với lời vàng của Đức Phật nói về công đức của mẹ cha.

Ngày lễ Vu Lan của văn hoá Á Đông là dịp để con cái nhớ ơn công sinh thành dưõng dục của mẹ cha còn sinh tiền hay đã qua đời.

“Mẹ già như chuối ba hương

Như xôi nếp một như đường mía lau

 

Chiều chiều ra đứng cửa sau

Trông về quê mẹ ruột đau chín chìu

 Đèn nào cao cho bằng đèn Châu Đốc

 Đất nào dốc cho bằng đất Nam Vang

 Một tiếng anh than hai hàng lụy nhỏ

 Có chút mẹ già biết bỏ cho ai nuôi

 

Mẹ già như chuối chín cây

Gió lay mẹ rụng con rày mồ côi

Mồ côi tội lắm ai ơ!

Đói no đau ốm ai người lo cho

 Mẹ già ở túp lều tranh

Sớm thăm tối viếng mới đành dạ con”

 

Người viết đã từng làm Mẹ, làm Bà nên rất thấm thía  ý nghĩa câu ca dao:

“Lên cao mới biết non cao

Nuôi con mới biết công lao mẫu từ”

 Trong mùa lễ Vu Lan, mọi người  thường nhắc nhở bà Mẹ nhiều hơn ông Cha, có thể là vì sự tích Mục Kiều Liên cứu mẹ là bà Thanh Đề thoát  khỏi địa ngục trong sự giúp đỡ chú nguyện của chư Tăng khiến bà Thanh Đề, một bà mẹ tham ác biết  hồi tâm hướng thiện.

Hơn thế nữa, người Mẹ đóng vai trò quan trọng trong cuộc đời con trẻ, yêu thương dạy dỗ gần gũi với con cháu nhiều hơn người Cha, người Ông nên con cháu thường quý yêu Mẹ, yêu Bà hơn yêu cha, yêu ông.

Xin mời  bạn đọc một câu chuyện về một người bà ở San Francisco làm việc cực khổ nuôi dưỡng 3 người cháu lớn khôn thật là đáng ngưỡng phục.

Cụ bà quét rác gốc Việt trở thành ngôi sao trên đất Mỹ

Inline image 3

Video về cảnh đời của bà Suu Ngo, một phụ nữ gốc Việt quét rác ở Mỹ, thu hút hàng triệu lượt xem và những bình luận bày tỏ sự ngưỡng mộ.

“Có những người tôi không quen biết nhưng vẫn giúp đỡ tôi. Nhiều người đến gặp tôi, yêu mến và trao tôi những cái ôm rồi chụp ảnh cùng”, bà Suu Ngo kể. “Mọi người bảo tôi giống ngôi sao điện ảnh. Không đâu, tôi không phải ngôi sao điện ảnh, chỉ là phim ảnh quét dọn đường phố thôi”.Bà Ngo sống ở thành phố San Francisco, là một người mẹ đơn thân. Bà đưa con trai và con gái từ Việt Nam sang Mỹ năm 1985.Năm 2003, con gái bà bị chồng sát hại, để lại 3 đứa con cho mình bà nuôi nấng. Sau hơn 25 năm làm lụng không quản ngày đêm trong các nhà hàng, cách đây 5 năm, bà trở thành lao công quét dọn đường phố San Francisco. Số tiền kiếm được bà vừa để nuôi 3 cháu ăn học vừa gửi về Việt Nam cho người mẹ già đã 97 tuổi.Ở tuổi 67, bà cho hay mình vẫn sẽ tiếp tục làm việc cho đến khi nào còn đủ sức khỏe và bà rất hạnh phúc với cuộc sống hiện tại.

Video và câu chuyện về cuộc đời bà được tờ San Francisco Chronicle đăng tải hồi đầu tháng thu hút gần 12 triệu người xem. Mọi người bày tỏ sự cảm động trước nghị lực của người mẹ, người bà đơn thân, cũng như sự ngưỡng mộ tinh thần lao động chăm chỉ bất chấp tuổi già của bà.

Một chiến dịch gây quỹ để giúp đỡ cho người phụ nữ truyền cảm hứng này cũng được lập ra. Sau 10 ngày, đã có 238 người quyên góp hơn 5.800 USD, trong khi mục tiêu đề ra là 5.500 USD.

( Nguồn: Trích trong Blogspot Cao Niên Viêt Hạc)

http://caonienviethac.blogspot.ca/2016/08/mot-cuoc-oi-ac-biet-khien-dan-my-xuc-ong.html#more

Trên đây là câu chuyện của một người bà ở Mỹ nuôi dưỡng 3 cháu lớn khôn.

Mời bạn đọc thêm một mẫu chuyễn cảm động của một bà mẹ nghèo nàn, bịnh hoạn ở Việt Nam chịu thương chịu khó ngồi đợi con trai ghi danh học Đại Học.

Người mẹ cầm nón rách đợi con trai nhập học và câu chuyện khiến bao người rơi nước mắt

 ÔI TÌNH MẸ THẬT BAO LA!

HÃY SỐNG SAO MÃI LÀ
NHỮNG ĐỨA CON HIẾU THẢO!

Inline image 4

Chỉ bằng 2 bức ảnh cùng một vài lời miêu tả, chia sẻ chân thực, câu chuyện của về một người mẹ trong ngày nhập học của con trai tại trường ĐH Sư phạm Hà Nội 2 đã nhận được nhiều sự quan tâm, theo dõi của người đọc, khiến bất cứ ai cũng bất giác cảm thấy nghẹn lòng khi nhớ về mẹ.

Câu chuyện về người mẹ ấy được thành viên Trương Tuấn Minh kể lại như thế này:“Ngày hôm nay, trong không khí nhập học của bao sinh viên trường Đại Học Sư Phạm Hà Nội 2, bố mẹ, ông bà đưa các em đến bằng ô tô, xe máy, xe khách… tay xách nách mang với những giọt mồ hôi đổ ra giữa cái trưa nắng của cuối hè.

Với những lời động viên, những cái quẹt tay gạt nước mắt khi phải xa bố mẹ của một số cậu ấm cô chiêu, thì ở đâu đó, bên ngoài cửa Khoa Toán, có một người mẹ tay cầm chiếc nón rách, mặc quần áo luộm thuộm cùng một cậu con trai cũng bình thường không kém đang hí hoáy ghi ghi chép chép thông tin.

Hình ảnh người phụ nữ ngoài 40, ăn vận xuề xòa đợi con làm thủ tục nhập học khiến bao người xúc động.

Dáng cậu con trai dong dỏng, quần áo bạc màu cùng đôi dép tổ ong mới, người ngăm da dám nắng và đẫm mồ hôi nhưng vẫn tươi cười vì đây là niềm hạnh phúc đầu tiên của cậu ấy đó là đỗ vào trường Đại Học mơ ước.

Khi chúng tôi hỏi ước mơ của cậu ấy, cậu ấy chỉ nhoẻn miệng cười và nói nhỏ nhẹ: “Em ước mơ làm thầy giáo dạy Toán lâu rồi anh ạ “.

Còn người mẹ, cô đã ngoài 40, người xanh xao và ốm yếu. Cô liên tục đau ốm và vẫn đang phải điều trị ở bệnh viện Huyết học Truyền máu Trung Ương, chồng cô mắc bệnh thần kinh…”

Gia đình khó khăn, người mẹ ấy gần như là lao động chính trong gia đình, xoay sở cho con ăn học hết năm cấp 3. Tới khi con trai báo tin đỗ đại học, bà mừng lắm, tự hào lắm vì giữa hoàn cảnh khó khăn mà con vẫn học tập tốt, vẫn nên người.

Vậy nhưng giữa niềm vui ấy, người mẹ vẫn không giấu nổi nỗi buồn, sự lo lắng không nguôi ở trong lòng. Bà lo rằng liệu sức mình có tiếp tục lo được cho con trai ăn học tiếp 4 năm đại học được hay không? Đó quả thực là một số tiền lớn…!

Dù cho trong cuộc sống của bà còn rất nhiều điều phải bận tâm, đau buồn bệnh tật luôn bên mình, nhưng vì tương lai của con, chắc chắn bà sẽ càng cố gắng hơn, cố gắng hơn nữa.

(Nguồn: trích trong website Banmaihong)

https://banmaihong.wordpress.com/2017/08/23/nguoi-me-cam-non-rach-doi-con-trai-nhap-hoc

Nhạc sĩ Võ Tá Hân, một nhạc sĩ tài ba và có trái tim nhân ái, người đã sáng tác hằng trăm bản nhạc về Phật Giáo, đã thực hiện một playlist youtube Vu Lan Nhớ Mẹ do chính ông phổ nhạc những bài thơ nói về niềm thương nỗi nhớ đến mẹ hiền của một số văn nhân thi sĩ.

Xin mời quý vị cùng thưởng thức Playlist dưới đây:

VU LAN NHỚ MẸ 

 https://www.youtube.com/playlist?list=PL0E8F7F230DC5E4F9&feature=mh_lolz

Người viết chân thành cảm tạ nhạc sĩ Võ Tá Hân đã sáng tác những ca khúc đẹp tuyệt vời về Mẹ này.

Ngày chủ nhật  27 tháng 8 năm 2017 vừa qua, theo thông lệ hằng năm, vợ chồng người viết đến tham dự đại lễ Vu Lan do chùa Bửu Hưng bên Vancouver, WA tổ chức.

Trong bầu không khí trang nghiệm, nhưng đầy tình thân ái, các Phật tử ngồi chật đầy cả chính điện để nghe Thượng Tọa Thích Tâm Hoàn, trụ trì ̣chùa  Giác Hoa, Virginia, kiêm cố vấn Bửu Hưng Tu Viện thuyết giảng đề tài “ Mẹ là Lòng Hiểu Biết và Thương Ỳêu” đầy ý nghĩa về tình  Mẹ.

Sau phần nghi thức Đại Lễ Vu Lan và lễ cài hoa hồng, các phật tử được thưởng thức  bài hát Mẹ Tôi do em Laura, học sinh trường Việt Ngữ Văn Lang trình bày thật là ngọt ngào, thật là cảm động.  Nguời viết vì phải ngồi ở bàn thư ký phía sau hậu tổ nên không thể rời khỏi vị trí lâu được, vì thế không thưởng thức hết phần văn nghệ phụ diễn trên chính đìện. Tiếc quá!

Inline image 5

Phần ẩm thực sau buổi lễ thật cũng quan trọng không kém vì các Phật tử trong ban ẩm thực chùa Bưủ Hưng là những đầu bếp tay nghề xuất sắc chuyên trị  các món  xôi, chè, phở chay, bún măng chay, bún bò chay v..v… đặc biệt hôm nay là món “mì vịt tiềm chay” ngon hết xẩy.  Xin có lời khen ban ẩm thực chùa Bửu Hưng nhé.  Smile!

Mỗi người một phận sự, kẻ chưng hoa, người dọn bàn, anh hướng dẫn chỗ đậu xe, chị rửa bát dĩa v..v… các Phật tử này  đến chùa làm công quả với tinh thần tự nguyện, vui vẻ.  Xin tán thán công đức tất cả quý vị nhé.  Smile!

Xin mời quý thân hửu thưởng thức những lời thơ dưới đây của người viết để làm kết luận cho bài tâm hình hôm nay nhé.  Mong rằng sẽ nhận được sự cảm thông của quý thân hữu.

Inline image 2

“…..Rằm Tháng Bảy, mùa Vu Lan  đã tới

Chúc mẹ già vẫn nở nụ cười tươi

Chúc người con, lòng sung sướng vui cười

Cài ve áo, chiếc hoa hồng màu đỏ

 

Ôi! Buồn lắm!  Hoa hồng màu trắng đó!

Trên áo tôi! Tôi mất Mẹ lẫn Cha

Mùa Vu Lan khi nghe đến lời ca

Bông hồng cài áo! Lệ nhòa đôi mắt!

Thơ Sương Lam

Kính mời thưởng thức Youtube Bông Hồng Cài Áo- PPS Liên Như- Thơ Sương Lam

 PPS LienNhu- Nhạc Nguyễn Văn Đông, ca sĩ Tâm Hảo trình bày

Xin cám ơn chị Liên Như, người thực hiện PPS và các nghệ sĩ góp mặt trong youtube này.

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 383-ORTB 796-83017)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Photo:

Inline image 6