Sương Lam mời đọc Chỉ Một Chữ Ngộ

Chỉ Một Chữ Ngộ

Ngộ 38.jpg

Đây là bài số bốn trăm bảy mươi một (471) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ OregonThời Báo, Portland, Oregon.

Người viết là người yêu thơ thích nhạc nên thấy bài thơ nào hay hay hợp với ý tình của người viết là rinh cất vào “tàng kinh các” của người viết ngay để lâu lâu đem ra đọc lại với bạn bè cho vui. Xin mời Bạn cùng đọc với người viết bài thơ Ngộ này nhé

 Ngộ

  (Tặng chú tiểu Lan của … ) 

Em đóng cửa trái tim

Thi Cử Nhân Khoa Học

Rồi một chiều không tên

Xin … qui y xuống tóc

Đêm từng đêm nguyện cầu

Ơn riêng ban người đó

Còn mình muôn kiếp sau

Thề sẽ không yêu nữa

Thật giản dị quá chừng

Trái tim cửa khóa chặt

Tình khó len vào đây

Mặc bốn mùa đổi thay

Giam mình trong Thiền Viện

Xin làm một bóng mây

(28 năm sau … )

Hôm nay em ngộ rồi!

Phật dạy:

– Con yêu được

Hãy yêu thương muôn loài

Cứ yêu người ngày trước

– Anh thấy không?

Tu, không tu chẳng sao

Tình đôi ta bất diệt

Chúng ta là của nhau

Tới … “a tăng tỳ kiếp”

Nhất Tuấn

(Truyện Chúng Mình )

Nhà Thơ có cái Ngộ của nhà thơ thật dễ thương, thơ mộng  Tôi yêu thơ Nhất Tuấn là thế đó.

 Bây giờ,  chúng ta thử tìm hiểu Phật gia nhìn chữ Ngộ bao hàm những gì qua tài lịệu dưới đây nhé:

“Vào thời cổ đại, con người miêu tả cuộc sống như một giấc mộng. Ngay cả giáo lý Phật gia cũng cho rằng chỉ duy nhất việc tu luyện mới có thể thực sự đánh thức con người khỏi giấc mộng. Do đó, việc thức tỉnh của con người chính là Ngộ hay Giác Ngộ.

Chữ (ngộ)được cấu thành bởi hai phần là chữ (tâm) và  chữ (ngô). Chữ 忄(tâm) biểu thị cho trái tim và chữ  吾/wú/ (ngô) là bản ngã. Do đó 悟 (ngộ) có nghĩa là  tận trong tim của một người hiểu được bản ngã chân chính và bản chất của sự vật trong cái nhìn bao quát. Thức tỉnh từ những giấc mơ hàng ngày là ngụ, và biểu tượng thì khác hẳn 寤.

Bạn có biết 悟 (ngộ) đóng một vai trò then chốt  trong màn vũ Tôn Ngộ Không trong Tây Du Kí. Trên hành trình của mình,  thầy trò Ngộ Không đã phải chiến đấu chống lại vô vàn yêu quái giả trang. Nhưng họ đều là những người tu luyện Phật Pháp, thông qua ngộ mà thấy được bản chất thực sự của những yêu tinh này và vượt qua hết thảy khổ nạn.”

 (Nguồn: Trích trong https://tinhhoa.net/noi-ham-cua-chu-ngo.html)

Nhà Phật cũng thường nói “Nhât thíết duy tâm tạo”, thành Phật hay thành ma cũng chỉ một niệm mà thôi.  Nếu ta  thay đổi cách nhìn của ta thì ta sẽ thấy hạnh phúc hay đau khổ trong cuộc đời.

Xin mời quý bạn thưởng thức mẫu chuyện Thiền nho nhỏ dưới đây:

Thành Phật thành ma một niệm

Phật.jpg

Có bà lão được người nói đùa là “bà già hay khóc”  Dù trời nắng trời mưa bà cũng đều khóc.

Có người hỏi:

      –    Tại sao bà khóc?

–          Vì tôi có hai đứa con gái, đứa lớn gả cho người bán giầy, đứa nhỏ gả cho người bán dù.  Ngày trời quang đãng, tôi nhớ đến đứa con út bán dù, không ai mua nên tôi khóc.  Ngày trời mưa, tôi nhớ đến đứa con lớn bán giầy, nhất định cũng không có khách đến mua nên tôi khóc.

Người đó nói:

–          Bà nên nhớ, lúc trời nắng thì con gái lớn buôn bán giầy rất khá, và khi trời mưa thì cô út bán dù rất đắt.  Thế thì khóc làm gì?

Bà già nói:

          –  Đúng rồi a!

Từ đó bà lão hay khóc không còn khóc nữa, dù trời mưa hay nắng, bà đều tươi cười vui vẻ.

Lời Bình:

Chỉ cần thay đổi cách nhìn là cuộc đời trở nên hạnh phúc hay đau khổ.  Chính mình tự làm khổ mình quả thật nhiều hơn là người khác làm khổ mình.  Trách sao không được bình an.

(Nguồn: trích trong  Thiền là gì?  Biên soạn: Giác Nguyên)

Thế là bà cụ nói trên đã “Ngộ” ra mình phải tự thay đổi cái nhìn, cái suy nghĩ của mình thì mới không còn khóc như trước đây nữa.

Người viết cũng thường tâm niệm:

“Tri túc, tiện túc, đãi túc, hà thời túc

 Tri nhàn, tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn”

 Người viết tạm hiểu là:

 “Biết đủ thì là đủ, đợi cho đủ thì biết bao giờ mới đủ,

    Biết nhàn, thì là nhàn, đợi nhàn biết bao giờ mới nhàn”

Cho nên tôi đã làm “ Ngày xưa có gã từ quan”,  trả bút mực lại cho nhà trường để về nhà làm bà mẹ quê xứ Mỹ:  nấu cơm cho chồng, cho con, cho cháu nội ăn là thấy vui lắm rồi vì tôi “Ngộ” ra rằng:  “Hạnh phúc thật sự của người phụ nữ là sống vui, sống khỏe bên cạnh những người thân yêu của mình trong mái ấm gia đình của mình và  làm được những chuyện thiện lành nho nhỏ, vui hưởng những gì đã có trong tầm tay của mình như vậy quả là có phúc lắm rồi. Còn mong cầu gì hơn nữa?”

 Mời qúy bạn cùng chung vui với hạnh phúc bình dị của người viết qua tâm tình dưới đây nhé:

Cô Giáo Về Hưu

scan0060.jpg

Ồ thích quá! Hết phải còn dậy sớm

Hết vội vàng uống lẹ tách cà phê

Hết ngóng trông chờ mau đến giờ về

Hết cau mặt, nhướng mày và giận dữ

Hết theo dõi từng lời, từng nét chữ

Hết “Reading”, “Homework”, hết “Writing”

Hết nhân, chia, trừ, cộng, số toán hình

Hết những lúc “duty”, làm bổn phận

Hết thước kẻ, bảng đen và phấn trắng

Xếp lại trang sách vở, trả lại trường

Chỉ mang về ánh mắt với tình thương

Tuổi khờ dại, ngây thơ và hoa mộng

Tôi còn lại: những gì mình đang sống

Những sáng hồng, được dạo bước thảnh thơi

Ngắm hoa xinh, ngắm mây trắng lưng trời

Trưa hè vắng, nghe tiếng chim vui hót

Đã đến lúc thấm nhuần hương vị ngọt

Của câu kinh, tiếng kệ, mõ chuông chiều

Để sửa Tâm, lập Tánh tốt cho nhiều,

Trồng cội Phúc, gieo nhân Lành, mầm Thiện

Và tu tập mỗi ngày thêm tăng tiến

Giúp người vui, ta cũng được vui theo

Vì kiếp người như sợi chỉ mành treo:

Giữa Sanh, Tử!  Sát na trong khỏanh khắc

Tâm thanh thản, an vui, không trói chặt

Với lợi danh, không, sắc cõi trần gian

Lắng tĩnh tâm tìm đến Ánh Đạo Vàng

Thập thiện đạo hướng về bờ bến Giác

Sương Lam

Xin mời quý bạn thưởng thức youtube Thư Pháp Chữ Ngộ do tôi thực hiện để làm kết luận cho bài tấm tình hôm nay của người viết, bạn nhé.. Tôi xin đa tạ.

ngo 39.jpg

Youtube Thư Pháp Chữ Ngộ 

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé 

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửMCTN 471-ORTB 891-7319)Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

f2937e79c41221f96ed17ec7f0b09742.jpg

Sương Lam mời đọc Họp Mặt với đồng môn CSV-QGHC tại Houston -Texas

Trạng thái

Hội Ngộ với Nhóm Cựu Sinh Viên  Quốc Gia Hành Chánh Houston- Texas





Đây là bài số bốn trăm sáu mươi sáu (466) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon.
Trong cuộc sống hằng ngày, chúng ta giao tiếp rất nhiều người. Có những lần gặp gỡ đã để lại nơi trái tim tình cảm của ta nhiều kỷ niệm tốt đẹp, nhiều yêu thương quý mến. Người viết đã có phúc duyên gặp gỡ nhiều bạn bè rất tốt, nhiều thiện tri thức đáng kính và đã được họ giúp đỡ tận tình.
 
 Trong tháng Ba năm nay, vợ chồng người viết đã có duyên may tham dự Đại Hội Gia Long Thế Giới kỳ 9 tại Houston, Texas. Người viết đã có thiện duyên gặp gỡ: 
 
1- Các cô giáo cũ và bạn bè của Trường Nữ Trung học Gia Long ngày xưa.
2- Các bạn bè trong Nhóm Thơ Văn Cô Gái Việt, trong đó có một số là tỷ muội cùng trường Gia
    Long.
3- Các bạn đồng môn cựu sinh viên Quốc Gia Hành Chánh cư ngụ tại Houston, Texas.
 
Người viét vẫn nghĩ mọi việc trên đời đã đến trong cuộc đời của chúng ta không phải là một sự tình cờ mà là do những nghiệp duyên trong quá khứ, trong hiện tại và trong cả tương lai sắp đến.
 
Vợ chồng, con cái, bạn bè, kẻ thân người thù, thương yêu oán ghét, đền ân trả oán  v..v… có thể là do kết quả của những hành vi mà chúng ta đã tạo tác từ muôn nghìn kiếp trước, bây giờ hội đủ nhân duyên nên khai hoa trổ quả theo luật nhân quả của nhà Phật, gieo nhân nào gặt quả nấy.  Nếu nhận quả xấu đau buồn thì cũng đành chấp nhận mà thôi. Nếu nhận được quả tốt yêu thương thì quả là một phúc duyên.  Mừng thay!
Người viết đã nhận được nhiều sự giúp đỡ thương mến của nhiều người. Đó là niềm vui của người đã giúp đỡ tôi (người cho) và cũng là niềm vui của người viết (người nhận). Thế là cả hai người cho và người nhận đều vui.  Lành thay!






Tôi đã có niềm vui với Nhóm Gia Long và Nhóm Cô Gái Việt mà tôi đã tâm tình qua 2 bài viết số 459 và 460 trong mục MCTN của tôi.  Hôm nay qua bài tâm tình này, vợ chồng chúng tôi xin cám ơn các anh chị cựu sinh viên Quốc Gia Hành Chánh tại Houston, Texas, đặc biệt nhất  là anh chị Nguyễn Minh Triết và Kim Liên đã  hết lòng giúp đỡ, đưa đón và hướng dẫn “hai con nai già” Portland không bị ngơ ngác trong ngày hội ngộ  với quý anh chị CSV/QGHC Houston tại nhà hàng Kim Sơn. Hôm nay, chúng tôi được đãi ăn buffet ngon lành với nhiều món ăn hợp khẩu vị Việt Nam: bánh bèo, bánh xèo, gỏi cuốn,  phở, bún nước lèo, bún bò huế, tôm, cua, xôi, chè, món nào cũng ngon, món nào cũng hấp dẫn. Smile!
 
Thức ăn ngon lại được bạn bè đồng môn QGHC Houston khoản đãi trong tình thân ái nên càng ngon hơn.  Chúng tôi, những người ở phương xa cùng về tham dự ĐHGLTG kỳ 9: anh chị Tuấn Trần (CH 5), chị Giao Loan (ĐS 8), chị Oanh Tạ (ĐS9) anh chị Nguyễn văn Cường (ĐS 11), vợ chồng  người viết (ĐS12)  được gặp gỡ các bạn đồng môn QGHC Houston thì còn gì vui hơn.  Chúng tôi tay bắt mặt mừng, trao đổi nhau những kỷ niệm về thầy cô, về bạn bè QGHC ngày cũ thật là cảm động.
 
 Mời xem youtube
 
 
Suong Lam Hoi Ngo voi Hoi Cuu Sinh Viien QGHC Texas – YouTube
https://youtu.be/-OaU1fU9mdA
 
 Youtube này được thực hiện để cám ơn tất cả qúy anh chị đồng môn QGHC tại Houston- Texas có mặt trong ngày vui hội ngộ đạc biệt này.  Smile!
 
 Riêng người viết càng vui và càng cảm động hơn khi gặp lại anh chị Nguyễn Minh Triết và Kim Liên vì ngoài tình đồng môn QGHC, chúng tôi lại gặp nhau trong niềm vui văn nghệ vì anh Nguyễn Minh Triết cũng là nhà thơ Lưu Nguyễn Từ Thức mà người viết đã có dịp đọc thơ văn của anh trong diễn đàn Trung Tâm Văn Bút Nam Hoa Kỳ.
 
 Sau buổi hội ngộ anh chị Triết còn làm “tour guide” đưa chúng tôi dạo một vòng viếng thăm thành phố Houston có đông người Việt cư ngụ sau Cali và có sinh hoạt rộn rịp không thua gì ở Cali.
  Chị Triết dễ thương, chu đáo, có văn phòng Kim Net Travel ở Houston, Texas  đã giúp đỡ tận tình cho người viết trong chuyến đi du lịch trên tàu Allure of The Seas của Đại Hội CSV/QQGHCTG  kỳ 2 tại Florida năm 2016.


 Chúng tôi còn được viếng thăm chùa Việt Nam, nơi tổ chức những ngày Lễ Hội Quan Âm lớn nhất ở Houston trước khi đưa chúng tôi trở  về khách sạn để chuẩn bị cho buổi Đại Hội quan trọng của ĐHGLTG kỳ 9 tổ chức tại khách sạn Royal Sonesta.
 
Anh Triết còn tặng người viết  quyển Kỷ Yếu Cưụ Sinh Viên QGHC Texas  và 2 CD “Tình Khúc Một Thời Để Nhớ” và “Phiên Khúc Trầm” do anh thực hiện gồm những bài thơ do anh sáng tác.  Ngày hôm sau là ngày anh ra mắt thơ nhưng rất tiếc người viết vì tham dự buổi họp mặt hậu đại hội của Gia Long nên không đến tham dự được. Thật tiếc quá!


 



 Anh Nguyễn Minh Triết là cựu sinh viên tốt nghiệp Cao Học 2 QGHC năm 1968, là sinh viên xuất sắc nên được hưởng học bổng đi Mỹ lấy bằng PH D dành cho các sinh viên Thủ khoa, Á khoa của trường. Tuy nhiên vì cuộc đổi đời năm 1975 nên  anh phải bị kẹt lại ở Mỹ và lận đận trên đường khoa bảng, nhưng rồi cuối cùng cũng hoàn tất  và lấy đuợc bằng Tiến sĩ PH D về điện toán tại Mỹ.
Đọc tâm tình  “Những Tháng Ngày Du Học tại Hoa Kỳ”của anh trong quyển Kỷ Yếu CSV/QGHC Texas , người viết rất khâm phục sự kiên trì khắc phục những khó khăn và quyết tâm không bỏ cuộc của anh.
 
 Người viết đã chọn bài viết “Đôi Dòng Về Học Viện Quốc Gia Hành Chánh” của anh để đăng vào trang nhà của tôi để giới thiệu  đến những thân hữu nào muốn tìm hiểu về HVQGHC.  Xin cám ơn anh Nguyễn Minh Triết nhé.
( Nguồn: https://suonglamportland.
wordpress.com/quoc-gia-hanh-chanh/
)
 
ĐÔI DÒNG VỀ HỌC VIỆN QUỐC GIA HÀNH CHÁNH



Học viện Quốc Gia Hành Chánh là một cơ sở giáo dục của Việt Nam Cộng Hòa đặt trọng tâm vào việc đào tạo nhân viên hành chánh cao cấp cho chính phủ..
Đầu tiên, Trường Quốc Gia Hành Chánh được thành lập tại Đà Lạt do sắc luật của Quốc trưởng Bảo Đại ký ngày 7 tháng 4 năm 1952. Trường lúc đó thuộc Bộ Quốc gia Giáo dục với học trình hai năm nhưng sau được chuyển giao cho Phủ Thủ tướng rồi Phủ Tổng thống. Đến năm 1955 sau khi về nước chấp chánh, Thủ tướng Ngô Đình Diệm vì nhận thấy vai trò quan trọng của cán bộ hành chánh trong công cuộc xây dựng quốc gia nên đã cho dời trụ sở của trường về Sàigòn và cải danh thành Học viện Quốc Gia Hành Chánh (QGHC), trụ sở đặt tạm tại số 4 đường Alexandre de Rhodes, sau này là trụ sở của Bộ Ngoại giao. Đến năm 1962, Học viện được chánh thức chuyển về trường sở mới to lớn và khang trang tại số 10 Trần Quốc Toản. Cơ sở vật chất gồm có giảng đường 500 chỗ ngồi, ký túc xá cho 114 sinh viên, thư viện lớn nhứt Việt Nam với 100.000 văn bản, nhà sinh hoạt, sân quần vợt, sân bóng chuyền, câu lạc bộ.
Mục đích của Học viện QGHC là nhằm đào tạo cán bộ cho guồng máy hành chánh của quốc gia qua 4 chương trình học gồm ban Cao học, ban Đốc sự, ban Tham sự, và ban Nặng lực Hành chánh. Ban Cao học có học trình hai năm và Đốc sự có học trình ba năm rưởi nhằm đào tạo công chức hạng A cho các ngành hành chánh và chuyên môn như kinh tế, tài chánh, thuế vụ, xã hội, ngoại giao… Môn học gồm những kiến thức như soạn thảo công văn, kế toán thương mại, tư tưởng và định chế chính trị, quản trị công quyền, quản trị nhân sự, luật hành chánh, luật thuế vụ… và cả huấn luyện quân sự. Khi thi mản khóa ngoài các bài thi về các môn đã học, sinh viên còn phải nộp một Luận văn tốt nghiệp về một đề tài được giáo sư hướng dẫn chấp thuận. Ban Tham sự với học trình hai năm nhằm đào tạo công chức hạng B. Còn ban Năng lực Hành chánh là những lớp học buổi tối dành cho quân nhân và công chức để giúp họ cải tiến kỹ năng và kiến thức chuyên môn hành chánh để dự thi vào các ngạch hành chánh.
Ngoài ra, Học viện cũng là trung tâm phụ trách nghiên cứu hành chánh và tu nghiệp quốc gia. Về tu nghiệp Hoc viện phụ trách các chương trình tu huấn cho chánh phủ như chương trình phát triển chỉ huy cao cấp, chương trình quản trị hành chánh cao cấp dành cho các viên chức giữ các chức vụ cao tại các phủ bộ, và chương trình tu nghiệp cho cựu sinh viên QGHC đã tốt nghiệp quá 5 năm.
Muốn được nhận vào Học viện QGHC các ứng viên phải qua một kỳ thi nhập học khá gay go. Trong số hàng ngàn người dự tranh trên toàn quốc, mỗi năm Học viện chỉ nhận một số nhỏ hội đủ tiêu chuẩn, khoảng 50 người cho ban Cao học, và khoảng 100 người cho ban Đốc sự, và ban Tham sự. Nhưng bù lại các sinh viên trúng tuyển được nhận một học bổng $2000.00 mỗi tháng cho sinh viên thường, còn sinh viên nguyên là công chức được tiếp tục lảnh lương cũ, ngoại trừ phụ cấp chức vụ. Ngoài ra, từ năm 1960 trở đi với sự yểm trợ của Đại học Michigan State University (MSU), các sinh viên tốt nghiệp thủ khoa của các khoá Đốc sự hầu hết đã được cấp học bổng để du học lấy bằng Master tại Hoa kỳ, sau đó thủ khoa các khoá Cao học cũng được học bổng đi Mỹ học lấy bằng Ph.D. Đa số các cựu sinh viên có bằng Ph.D. và một số có bằng Master tại Mỹ đã trở về giảng dạy cho Học viện.
So với các trường đại học khác như các phân khoa thuộc Viện Đại học Saigòn, Viện Đại học Huế, Viện Đại học Đàlạt, Trung tâm Quốc gia Kỹ thuật Phú thọ, Trường Đại học Nông Lâm Súc, Học viện QGHC đã có một ban giảng huấn rất hùng hậu. Ngoài nhiều giáo sư cơ hữu có bằng Tiến sĩ tốt nghiệp trong nước và ngoại quốc, Học viện còn mời được nhiều chánh khách có tăm tiếng và nhiều viên chức hành chánh cao cấp trong chánh phủ giàu kinh nghiệm đến giảng dạy về các đề tài thuộc lãnh vực chuyên môn của họ.
Về phương diện học trình, với sự hỗ trợ của Institute of Public Administration (IPA) tại New York chương trình học tại Học viện cũng luôn được cải tiến để sinh viên tốt nghiệp có được những kiến thức hiện đại về các lãnh vực quản trị công quyền, quản trị nhân sự, về các lãnh vực kinh tế, tài chánh, thuế vụ, về lãnh vực quyết định hành chánh, cũng như các kiến thức về văn hoá và luật pháp quốc gia. Không giống như tại các trường đại học khác, sinh viên QGHC ngoài việc theo dõi các bài giảng tại lớp học có tánh cách lý thuyết, còn phải tham gia các buổi thuyết trình và hội thảo với các chánh khách và chuyên gia về các đề tài chuyên môn. Ngoài ra, sinh viên còn đuợc đi thực tập 6 tháng tại các cơ quan công quyền ở địa phương và trung ương như một công chức thực sự. Và để chuẩn bị cho các viên chức tương lai biết sống hòa đồng với dân chúng, học trình cũng đòi hỏi các sinh viên phải tham gia vào các công tác xã hội hằng tuần do Học viện tổ chức. Ngoài ra, sau khi tốt nghiệp tại Học viện các nam sinh viên còn được gởi đi thụ huấn về quân sự tại trường sĩ quan Thủ đức trước khi đi nhận nhiệm sở.
Sau khi ra trường các sinh viên tốt nghiệp được bổ dụng đến nhiều cơ quan, các Bộ, Nha ở trung ương cho đến các ty, các sở ở địa phương và Phó tỉnh trưởng hoặc Phó quận trưởng.
Nhờ vào tất cả những ưu điểm về huấn luyện đó mà Học viện QGHC không những là một cơ sở giáo dục được trong nước biết tiếng mà cả các quốc gia vùng Đông Nam Á cũng thừa nhận Học viện như một trong nhiều trung tâm có uy tín về đào tạo nhân sự cho ngành quản trị công.
Với một quá trình hiện diện dài 23 năm, Học viện QGHC đã đào tạo được 2784 sinh viên gồm:
8 khóa Cao học với 323 sinh viên tốt nghiệp.
20 khóa Đốc sự với 1650 sinh viên tốt nghiệp.
5 khóa Tham sự với 622 sinh viên tốt nghiệp và
5 khóa Tham sự Đặc biệt dành cho đồng bào sắc tộc có 189 sinh viên tốt nghiệp.
Đó là chưa kể 527 sinh viên chưa kịp tốt nghiệp vào năm 1975 gồm:
161 sinh viên Cao học khóa 9 và khóa 10
316 sinh viên Đốc sự các khóa 20, 21 và 22
50 sinh viên Tham sự khóa Đặc biệt.
Với một số lượng tốt nghiệp khá đông đảo như vậy, các cựu sinh viện QGHC với một kiến thức chuyên môn dồi dào và một kiến thức căn bản về quân sự đã một thời như Nguyễn Công Trứ có nói:
“Trong lăng miếu ra tài lương đống,
Ngoài biên thùy rạch mũi can tương ”.
Nhưng tiếc thay ngày lịch sử định mệnh 30 tháng 4 đã xảy đến làm ngôi trường QGHC phải bị đóng cửa và các cựu sinh viên QGHC phải tứ tán khắp bốn phương trời. Nhưng dù sống ở đâu, những ngày xưa thân ái dưới mái trường QGHC và giai đoạn dấn thân phục vụ cho quê hương xứ sở vẫn không phai nhòa trong tâm trí họ.
Để kết thúc, xin có 4 câu thơ:
Tài lương đống một thời ngang dọc
Mộng can tương bỗng chốc khói mây
Dù cho lưu lạc đó đây
Trường xưa vẫn mộng một ngày đoàn viên…
(Nguồn: Trích bài viết của Nguyễn Minh Triết- Xin cám ơn anh NMT)



Xin cám ơn anh Vũ Dương Cự, chủ tịch Hội CSV/QGHC Houston, anh chị Nguyễn Minh Triết, các anh chị đồng môn QGHC Houston và các phu nhân xinh đẹp, dễ thương đã đem niềm vui hôi ngộ đến với chúng tôi.
 
Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé
 
Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn
 
Sương Lam
(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửMCTN 466-ORTB 886-52919


Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com
http://www.youtube.com/user/suonglam
https://www.pinterest.com/suonglamt/ 


   


HỘI NGỘ LIÊN KHÓA QUỐC GIA HÀNH CHÁNH 2019

Mời xem các chi tiết về HỘI NGỘ LIÊN KHÓA QUỐC GIA HÀNH CHÁNH 2019 tại Washington DC tháng 9-2019

https://hnlk5dc.com/

https://lh3.googleusercontent.com/IURuQMhDoi411kjeT5osFTGQzO9i2AZ9l74-C0mipGMQUaj1DYvKZysB0it8K5cmPFmkVbi8FRVqRYiOQIC-wwwgbba73riyl7OOCQ=w773-h330

 

Sương Lam mời đọc Một Thời Áo Trắng Nữ Sinh

Thưa quý anh chị,

Người viết rất thích xem và sưu tầm hình ảnh những chiếc áo dài trắng nữ sinh vì những tà áo này nhắc nhở người viết một thời  đã mặc chiếc áo dài trắng nữ sinh trường nữ trung học Gia Long.

Mời quý bạn dành một ít phút giây cùng người viết trở về những kỷ niệm cũ của một thời áo trắng nữ sinh nhé.  Hy vọng bạn sẽ thấy hình ảnh của mình thấp thoáng trong bài tâm tình này,trong đó có cả hinh ảnh của những cây si ngày xưa “lẽo đẽo theo sau một tà áo trắng” khi “em tan trường vế” . Smile!

Chúc an vui.

 Sương Lam

Một Thời Áo Trắng Nữ Sinh

https://lh3.googleusercontent.com/-O4LJqFF3AHk/WnwOH187ORI/AAAAAAAB2K8/Lv73dVZAWR0ID1ASXs6rtqXjeKcPZiXogCJoC/w795-h795-n/0ftj-COLLAGE.jpg

Đây là bài số bốn trăm ba mươi ba (433) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Bây giờ là mùa tựụ trường. Nhìn cô cháu nội Mya của tôi đang chuẩn bị cặp sách cho ngày tựu trường sắp đến, tôi lại bâng khuâng nhớ đến thời học trò áo trắng của mình, nhớ đến những cô bạn học ngày xưa đã cùng tôi nhặt cánh phượng đỏ ép vào trang sách, nhớ đến những dòng lưu bút ngày xanh viết trên giấy pelure màu hồng, nhớ đến những thầy cô giáo mà tôi kính yêu như thần tượng, nhớ đến những mối tình ngây thơ vụng dại của một thuở “khi tan trường về, anh theo Ngọ về” của một Ngày Xưa Hoàng Thị.

Em tan trường về

Anh theo Ngọ về

Môi em mỉm cười

Man man sầu đời tình ơi

 Bao nhiêu là ngày

Theo nhau đường dài

Trưa trưa chiều chiều

Thu đông chẳng nhiều

Xuân qua rồi thì

Chia tay phượng nở sang hè 

(Nguồn: Trích trong bài  hát Ngày Xưa Hoàng Thị của Phạm Duy-Phạm Thiên Thư)

Người viết học trường nữ trung học Gia Long trong suốt 7 năm trời từ lớp đệ thất (lớp 6  bây giờ) cho đến lớp đệ nhất (lớp 12 bây giờ) cho nên có rất nhiều  kỷ niệm về ngôi trường thân yêu này.

https://lh3.googleusercontent.com/gHRp8FssNBao0rNyRydr9oCu-yU1ivZxa_jhxIeerl8xPRJrjzI5S3ldqvcibeWT-jeTAoSNota2sBTlcObz3MQwCgUemYc1nvs88Rg=w461-h330

 

 

Đây là một trường nữ trung học nổi tiếng ngày xưa được gọi là trường áo tím vì các nữ sinh phải mặc đồng phục áo dài màu tím, nhưng đến thời tôi học vào năm 1957  thì phải  mặc áo dài màu trắng và phải đeo phù hiệu Gia Long với đoá mai vàng trên nền xanh.

Muốn được nhận vào trường này, học sinh phải vượt qua một kỳ thi tuyển khó khăn như cá “vượt vũ môn” sau khi đã đậu bằng tiểu học.  Tôi không biết ngày xưa, sĩ tử được chấm đậu và  được niêm yết trên bảng vàng như thế nào, nhưng vào thập niên 50, đến ngày công bố kết quả trúng tuyển vào trường nữ trung học Gia Long này, các sĩ tử và phụ huynh phải tụ tập trước cỗng trường để chờ nghe xướng danh trúng tuyển trên một loa phóng thanh.  Con đường Phan Thanh Giản ngày xưa trước cổng trường đông đảo sĩ tử và phụ huynh. Hằng nghìn con tim đang lo lắng đợi chờ giờ hoàng đạo sẽ điểm đem niềm vui hy vọng đến cho nhiều người.

Mèn ơi! Không có gì hồi hộp, lo sợ bằng giờ phút nhận được tin trúng tuyển quan trọng này.  Có người la hét sung sướng khi nghe tên và số báo danh của mình được đọc lên, như vậy là “cô nàng” đã trúng tuyển rồi đấy nhé.  Có người nước mắt chảy dài trên guơng mặt ngây thơ 11 tuổi đầu, như vậy là cô nàng đã bị “trợt võ chuối” có nghĩa là thi rớt rồi đấy,  em bé phải về nhà “ôn kinh nấu sữ” chờ năm sau trở lại trường thi.

Rồi có màn chen lấn nhau tìm kiếm tên mình xem có được niêm yết trên “bảng vàng”  hay không qua một cái khung lưới nhỏ. Có những bàn tay bé nhỏ chỉ chỉ trỏ trỏ vào tên của mình với  nụ cười sung sướng của những” “tân khoa” bé bỏng kia. Vui quá!

Đến ngày tựu trường, những cô em bé bỏng kia súng sính trong chiếc áo dài trắng mới may e dè, ngại ngùng bước theo chân cha hay mẹ đến trường nhập học. Một khung trời trung học mới lạ mở rộng trước đôi mắt ngây thơ của cô em bé nhỏ tuổi ô mai này.  Cô dương đôi mắt tròn xoe đầy vẻ thán phục khi gặp các “đàn chị” học ở các lớp cao hơn hoặc sợ hải khép nép trước ánh mắt nghiêm khắc của các vị giáo sư hay giám thị.  Đó là hình ảnh của người viết hơn 50 năm về trước đấy, bạn ạ!

Chế độ học hành và thi cử ngày xưa rất khó khăn chứ không dễ dàng như bây giờ.  Học sinh phải chăm chỉ học hành và tuân hành kỷ luật học đường rất nghiêm túc, nếu không sẽ bị đuổi ra khỏi trường hoặc sẽ thi rớt trong các kỳ thi.  Chúng tôi phải trải qua nhiều kỳ thi khó khăn mới được học tiếp các lớp cao hơn như phải đậu bằng Trung học đệ nhất cấp ở lớp đệ tứ (lớp 9 bây giờ) rồi  mới được lên học các lớp đệ tam (lớp 10), đệ nhị (lớp11), đệ nhất (lớp 12) của  bậc trung học đệ nhị cấp.

Nhiều cô khi đậu xong bằng trung học đệ nhất cấp thì phải nghỉ học để đi làm hoặc lên xe hoa về nhà chồng.  Ở bậc trung học đệ nhị cấp, số học sinh bớt dần vì càng lên lớp cao chương trình học càng khó hơn.  Ở bậc này, chương trình học được chia thành 3 ban: ban A dành cho học sinh  thích khoa học, vật lý, hóa học và cần phải có trí nhớ tốt; ban B dành cho học sinh giỏi toán; và ban C dành cho học sinh thích văn chương, nghệ thuật.  Người viết dốt toán lại dỡ văn chương nên chỉ có thể  học ban A nếu chịu khó  chăm chỉ “gạo” bài thì được.

Sau khi học xong lớp đệ nhị, học sinh phải thi Tú tài 1.  Đối với nữ sinh thì không có gì đáng nói, nhưng với nam sinh thì rất là quan trọng vì đường công danh sự nghiệp ở quan trường hay quân trường có thể được quyết định ở chỗ có cái bằng cấp Tù tài 1 này hay không qua câu hát ví von dưới đây:

 “Rớt tú tài anh đi trung sĩ

 Em ở nhà lấy Mỹ nuôi con”

Có lẻ đọc tới đây có nhiều độc giả sẽ đau đớn, thấm thía cho thân phận của mình khi không bước qua được cây cầu định mệnh này. Người viết xin được chia sẻ “ nỗi buồn học tài thi phận”  của những “anh hùng lỡ vận” ngày xưa nhé.

Đến lớp đệ nhất (lớp 12 bây giờ), số người đẹp tiếp tục ở lại mái trường Gia Long còn quá ít vì có nhiều cô đi theo “những cô áo đỏ sang nhà khác rồi”  hay đi làm vui hơn, hấp dẫn hơn là tối ngày phải lo gạo bài học, ôn bài thi, chán bỏ xừ!

Người viết lúc đó học hành cũng tàm tạm được, lại thích ôm nhiều mộng lớn mộng nhỏ nên quyết chí đi hết “đoạn đường kinh sử” này và cũng đã vượt được “vũ môn” ôm  cái bằng Tú tài 2 về nhà cho cha mẹ hài lòng sau khi  tôi phải vượt qua các kỳ thi viết, thi vấn đáp khó khăn vô cùng chứ không phải học theo kiểu “a, b, c khoanh” dễ dàng  như bây giờ.

Chế độ thi Tú tài ngày xưa, nếu Bạn  rớt thi lần thứ  nhất thì có thể thi lại khoá thi  lần thứ hai mở hai tháng sau kỳ thi thứ nhất trong năm, cho nên nếu bạn chịu  khó học thi cũng có thể ‘ẳm” được cái bắng tú tài về nhà khoe làng khoe xóm cho vui.

 https://lh3.googleusercontent.com/CYrFDe2F_x_ddimL5roRJdexEwtzxJReEtO-gRHbTgjxwTk0Ocj-NCM0dscETlp8MqmuA_M6tLEY6hPCfwmC6IV9M-3a0zNgMYN_9g=w587-h330

Mời xem Youtube Một Thuở Học Trò do nguời viết thực hiện cho vui nhé.  Smile!

Một Thuở Học Trò – YouTube

Cô nữ sinh ngây thơ ngày nào bây gìờ đã bước vào cái tuổi “không còn trẻ nữa” vẫn phải tiếp tục học không phải vì miếng mồi danh lợi như ngày xưa mà học để trau dồi kiến thức cho theo kịp với tiến bộ khoa học kỷ thuật điện toán, học để giữ gìn sức khoẻ hầu sống vui sống khỏe, học để cho đời sống tâm linh của mình thêm phong phú vì người xưa có nói:  “Học như thuyền đi nước ngược, không tiến ắt phải lùi” mà lị!

Nhân bàn đến việc học, nguời viết xin mời quý bạn đọc một câu chuyện Thiền ngắn ngắn, vui vui nhưng đầy ý nghĩa dưới đây:

 Học Im Lặng

Đệ tử phái Tendai (Thiên Thai tông – LND) thường tập quán tưởng trước khi Thiền được du nhập vào Nhật. Có bốn tăng sinh kết bạn và quyết giữ thanh tịnh trong bảy ngày.

Ngày đầu cả bốn đều im lặng.

Việc trầm tư mặc tưởng của họ khởi đầu tốt đẹp, nhưng khi đêm xuống và ngọn đèn dầu tàn dần thì một vị buộc miệng gọi kẻ hầu: “Rót thêm dầu.”

Tăng sinh thứ nhì ngạc nhiên khi nghe người thứ nhất lên tiếng. “Chúng ta không nên nói lời nào mới phải,” ông phê bình.

“Cả hai vị ngu quá. Tại sao lại nói chuyện?” người thứ ba hỏi.

“Chỉ có tôi là không nói tiếng nào,” tăng sinh thứ tư kết luận.

(Nguốn: Trích trong 101 chuyện Thiền- Trần Trúc Lâm chuyẽn ngữ)

Biển học mênh mông, học bao giờ mới hết. Bạn đồng ý chứ?

Mời bạn cùng thưởng thức Youtube Màu Trắng Tôi Yêu do Bùi Phương thực hiện PPS, anh Trần Năng Phùng thực hiện youtube với tiếng đàn piano của chị Minh Ngọc.  Xin cám ơn những người nghệ sĩ đã cùng yêu màu áo trăng nữ sinh như tôi.

https://lh3.googleusercontent.com/V_7F8vrptwtq95guLogqXZ7Hc-FohDLwbsMPCEtA9-ydlLWcwHwUfMZ_LsMlghDNRiNDtKRZKb9bhYNBpAKDlCAj7SFwR4slXRNBMA=w356-h330

Youtube Màu Trắng Tôi Yêu – YouTube

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 433-ORTB 848-82918)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

 

https://lh3.googleusercontent.com/Ylz1CclU6g3dg2jUUpO_Zd_Yt_9391ZWW0iT9-F74Sm7xS7uAdx8GB1OZbA4hqPzOFmYh1941-e4hBXStHiLhwyPrjAOOJTM07_uHw=w237-h330

 

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw

Sương Lam mời đọc Một Chữ Ngộ

Thưa quý anh chị,

Nhân khi đọc bài thơ Ngộ của thi sĩ Nhất Tuấn mà ngày xưa người viết đã một thời yêu thích, người viết có “yên sĩ phi lý thuần” (Inspiration tạm dịch là  nguồn cảm hứng) viết nên bài viết này.

 Xin hãy tùy tâm, tuỳ ý, tuỳ duyên hiểu chữ Ngộ như thế nào cũng được vì đây là một thuật ngữ của Thiền Tông mà một kẻ mới gieo duyên với Phật Pháp như người viết không dám lạm bàn.  Smile!

 Trân trọng 

Sương Lam

Một Chữ Ngộ 

 https://lh3.googleusercontent.com/-Zl5eIYLE488/W2JXkpoABaI/AAAAAAACHsE/QGDvjoSvIVoe2_mNKvGwoOGk9c2mTwO-wCJoC/w455-h477-n/gplus-449294497.jpg


 

Đây là bài số bốn trăm hai mươi chín (429) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Sau 20 năm làm việc ở Portland Public Schools, người viết “cáo lão về hưu…non”  trong tinh thần hưởng nhàn của nhà thơ Nguyễn Công Trứ trong bài thơ Chữ Nhàn của ông:

 
 “Tri túc, tiện túc, đãi túc, hà thời túc

 Tri nhàn, tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn”

 

để an hưởng “tuổi không còn trẻ nữa” của mình và làm những gì mà mình ưa thích nhưng vì chén cơm manh áo nên đã từ lâu không thực hiện được.

 Năm 2010, người viết được mời đến đại hội Huấn Luyện Phụ Huynh thuộc Khu Học Chánh North Clackamas tổ chức tại trường Alder Creek Middle School với tư cách là một diễn giả lớp huấn luyện dành cho phụ huynh Việt Nam qua đề tài  “Tại sao Phụ Huynh Rất Quan Trọng Đối Với Học Đường?”

 

 https://lh3.googleusercontent.com/eKbdczHTb1dJGHbTZ-k78_QRkgFFGzvwW8jlgZe3hFtuiXB7V9XewRyhNiRcabuqRwsg5oIna5sfCiFM23P9DtXziq1dHLgWJtmFrg=w440-h330

Việc mong ước con em thành công và đạt được địa vị cao trong xã hội là điều ai cũng mong muốn.  Tuy nhiên có nhiều phụ huynh đã tạo nhiều áp lực quá nhiều và quá nặng vào việc chọn lựa ngành học của con cái nên đã xảy ra trường hợp thương tâm ở Cali khi người con trai cả bóp cổ nghẹt thở bà mẹ tại tư gia tháng 12 năm 2008. Sự việc này phản ảnh sự xung đột giữa hai thế hệ trong gia đình người Việt khi các bậc cha mẹ vì quá mong muốn đạt những gì theo lý tưởng của mình nên đã tạo nhiều áp lực lên con cái mà không nghĩ đến hậu quả tai hại của những áp lực này. 

Trong câu chuyện này tất cả đều là người có học.  Bà mẹ là một dược sĩ, hết lòng thương yêu con trai lớn. Bà đã hy sinh mọi việc và lo lắng cho con với ước nguyện rằng con mình phải trở thành  một bác sĩ y khoa cho nở mày nở mặt với bạn bè trong khi người con thì muốn trở lại học ở trường dược vì chỉ có thêm một năm nữa là tốt nghiệp.  Hai mẹ con cải vã nhau kịch liệt về vấn đề này và cuối cùng thì người con tức giận đưa tay bóp cỗ mẹ.

 Đa số những phụ huynh người Việt luôn tìm cách gián tiếp hay trực tiếp ngăn cản những lựa chọn của con cái vì nghĩ rằng nó không hay, không đẹp, không danh giá như những gì mình mong muốn.  Nhiều phụ huynh Việt vẫn từng ao ước con cái phải học giỏi để thành bác sĩ. luật sư hay những ngành nghề khác có danh giá mà mình không thực hiện được để  họ được nở mặt nở mày với thiên hạ.  Khi đứa con có những chọn lựa khác với sự mong ước của mình thì rầy la, mắng chửi, tạo áp lực lên con cái đến nổi nhiều em phải tự tử hoặc tạo ra sự việc  thương tâm nói trên.

 Trong một chừng mực nào đó, nếu có thương yêu con cái thực sự, chúng ta phải chấp nhận nhận luôn những chọn lựa, quyết định của con cái dù rằng nó đi ngược lại những gì ta từng ao ước.

Câu chuyện thương tâm này đưa đến cho chúng ta một bài học về cái Ngã trong con người và sự ham muốn cái danh giá hư ảo của kiếp người.

Nhiều người trong chúng ta có cái Ngã quá tự cao tự đại, lúc nào cũng cho rằng mình đúng, người khác là sai và muốn người khác phải làm theo ý muốn của mình.  Chính vì cái Tôi quan trọng như thế mà con người phải nhận lấy bao nhiêu đau khổ trong cuộc sống với ba nghiệp tham, sân, si của mình.  Đây cũng  là một bài học mà các bậc phụ huynh cần phải suy ngẫm.

Xin cám ơn  anh Philip Phúc Phan,  khu học chánh North Clackamas, các phụ huynh Việt Nam  đến tham dự ngày đại hội nói trên vì các vị đã đem lại niềm vui cho người viết, vì quí vị đã thương yêu và  làm được một việc làm tốt đẹp đối với gia đình và  học sinh Việt Nam.

Trong cuộc đời của chúng ta chắc hẵn chúng ta đã từng gặp và sử dụng những viên đá lớn nhỏ khác nhau vì mỗi viên đá có một công dụng khác nhau. Xin mời bạn đọc mẫu chuyện dưới đây để có thêm một kinh nghiệm khi sử dụng những viên đá trong tay của bạn.

NHỮNG VIÊN ÐÁ LỚN

Nhị Tường dịch

Một giáo sư, chuyên gia về quản lý thời gian đang sử dụng phương pháp trực quan để dạy cho một nhóm sinh viên thương mại. Khi đứng trước nhóm sinh viên đạt được thành tựu cao, ông nói: “Ðây là lúc kiểm tra”.

Thế rồi ông kéo ra một cái hũ khoảng 5 lít và đặt lên bàn trước mặt, rồi đưa ra khoảng chục viên đá to cỡ bằng nắm tay cẩn thận đặt vào bên trong hũ, mỗi lần đặt một viên. Khi chiếc hũ gần đầy, không còn có thể bỏ thêm viên đá nào nữa, ông hỏi: “Chiếc hũ đã đầy rồi phải không?”.

Mọi người đều trả lời: “Vâng”.

 Giáo sư hỏi lại: “Thật thế chứ?”.

Ông lấy phía dưới bàn ra một sọt đựng sỏi và bỏ chúng vào hũ giữa những viên đá lớn. Rồi lần nữa ông hỏi cả lớp xem chiếc hũ đầy chưa.

Lần này cả lớp trả lời: “Có thể là chưa”.

“Tốt”. Nói xong, ông lấy từ dưới bàn ra một xô cát, và bắt đầu trút vào trong hũ, cát len lõi vào những viên đá lớn và những hòn sỏi nhỏ.

 Một lần nữa ông hỏi hũ đã đầy chưa. “Chưa đầy”. Cả lớp la lên.

Ông lại nói: “Tốt” và lấy một bình nước trút vào trong hũ đến khi ngập miệng bình.
Ông nhìn cả lớp và hỏi: “Cốt lõi của sự minh họa này là gì?”
.Một sinh viên nôn nóng đáp: “Cốt lõi chính là dù thời gian biểu của chúng ta có kín đi chăng nữa cũng không quan trọng, nếu thực sự cố gắng chúng ta luôn có thể thêm vào”.
“Không phải vậy” Giáo sư trả lời: “Ðó không phải là điều chủ yếu. Chân lý của thí dụ này chính là nếu chúng ta không đặt những viên đá lớn trước tiên, thì chúng ta không bao giờ bỏ hết tất cả vào được”.
Những “viên đá lớn” trong cuộc đời các bạn là gì? Thời gian bạn ở bên cạnh người thân yêu, những niềm tin, sự học, những ước mơ, những động cơ chính đáng của bạn, chỉ bảo hoặc tư vấn cho người khác. Hãy nhớ đặt “NHỮNG VIÊN ÐÁ LỚN” đó trước tiên, nếu không bạn sẽ không bao giờ có được tất cả. Vì vậy, tối nay, hoặc sáng mai, khi bạn nhớ đến câu chuyện trên thì hãy hỏi chính mình: NHỮNG VIÊN ÐÁ LỚN trong cuộc đời ta là gì?
(Nguồn: Tu viện Quảng Đức) 

Nhưng lại cũng có những người thích làm “Một Việc Nhỏ Thôi” với từ tâm của họ qua câu chuyện dưới đây

MỘT VIỆC NHỎ THÔI 

 

 https://lh3.googleusercontent.com/H5wQlhm2RWSwL9KnYer6i8i6ibx7BVufFegPw8Ila_HovdNqFZ4d8pZ9t247niqcw98eaWq_J_fOJx5ONOld4EcO7i54FHhoPdhsoSE=w371-h330

 

Một gia đình gồm hai vợ chồng và bốn đứa con nhỏ . Dịp hè họ cùng đi nghỉ mát ở một bãi biển . Bọn trẻ rất thích tắm biển và xây dựng những tòa lâu đài trên cát. Cha mẹ chúng thuê một cái lều ngồi uống nước trên bờ, dõi nhìn các con chơi đùa không quá xa ngoài kia phía trước mặt.

 Thế rồi họ trông thấy một bà cụ già nhỏ nhắn ăn mặc xuềnh xoàng, trên tay cầm một chiếc túi cũ đang tiến lại . Tóc bà đã bạc trắng , bị gió biển thổi tóc lên càng làm cho khuôn mặt nhăn nheo của bà thêm khó coi. Bà cụ đang lẩm bẩm một điều gì đó, dáo dác nhìn rồi thỉnh thoảng lại cúi xuống nhặt những thứ gì đó trên bãi biển , bỏ vào cái túi.

 Hai vợ chồng không hẹn mà vội chạy ra gọi các con lại , căn dặn chúng phải tránh xa người đàn bà khả nghi kia . Dường như họ cố ý nói to cho bà ta nghe thấy để bà ta nên đi chỗ khác kiếm ăn.

 Cụ già không biết có nghe thấy gì không giữa tiếng sóng biển ì ầm, chỉ thấy bà cụ cứ từ từ tiến về phía họ . Thế rồi bà cụ dừng lại nhin mấy đứa trẻ dễ thương đang ngơ ngác nhìn mình . Bà mỉm cười với họ nhưng không ai đáp lại , chỉ gỉa vờ ngó lơ đi chỗ khác. Bà cụ lại lẳng lặng làm tiếp công việc khó hiểu của mình . Còn cả gia đình kia thì chẳng hứng thú tắm biển nữa, họ kéo nhau lên quán nước phía trên bờ biển.

 Trong lúc chuyện trò với người phục vụ bàn ăn cùng những khách hàng trong quán , hai vợ chồng quyết định hỏi thăm xem bà cụ khả nghi kia là ai và họ …. sững sờ . Bà cụ ấy là người dân ở đây, từng có một đứa cháu ngoại vì bán hàng rong trên bãi biển, vô tình đạp phải một mảnh chai rồi bị nhiễm trùng, sốt cao, đưa đi bệnh viện cấp cứu không kịp và đã chết không lâu vì bệnh uốn ván.

 Từ dạo ấy, thương cháu đến ngẩn ngơ, bà cứ lặng lẽ đi dọc bãi biển, tìm nhặt những mảnh chai , mảnh sắt hoặc hòn đá có cạnh sắc. Mọi người hỏi lý do thì bà đáp mà đôi mắt ướt nhòe:  “Ồ tôi chỉ làm một việc nhỏ thôi ấy mà, để các cháu bé có thể vui chơi trên bãi biển mà không bao giờ bị chết như đứa cháu đáng thương của tôi”.

 Nghe xong câu chuyện, người chồng vội chạy ngay xuống bãi biển mong có thể nói một lời xin lỗi và một lời biết ơn chân thành , nhưng bà cụ đả đi rất xa rồi. Bóng bà chỉ còn là một chấm nhỏ trên bãi biển vắng người khi chiều đang xuống.

 Đừng tưởng cứ nghèo là hèn 

Cứ sang là trọng, cứ tiền là xong

Đời người lúc thịnh, lúc suy ,
Lúc khỏe, lúc yếu, lúc đi, lúc dừng
Bên nhau chua ngọt đã từng
Gừng cay, muối mặn, xin đừng quên nhau
Ở đời nhân nghĩa làm đầu
Thủy chung sau trước, tình sâu, nghĩa bền
Đừng tưởng cứ đợi, là chờ
Cứ âm là nhạc, cứ thơ là vần
Khi vui đừng tưởng chỉ cười
Lúc buồn đừng tưởng chỉ ngồi khóc than!!!.
AI ƠI NHỚ LẤY ĐỪNG QUÊN
( sưu tầm )

(Nguồn: Email bạn gửi- Cám ơn anh TQD- ĐHVK Group)

 Người viết là người yêu thơ thích nhạc nên thấy bài thơ nào hay hay hợp với ý tình của người viết là rinh cất vào “tàng kinh các” của người viết ngay để lâu lâu đem ra đọc lại với bạn bè cho vui. Xin mời Bạn cùng đọc với người viết bài thơ Ngộ này thay cho lời kết hôm nay nhé. 

 Ngộ

 https://lh3.googleusercontent.com/0bxcgBqg_rubD3KLEk9jMfSQhpu8CSJ27z9-0AWvEPMoh04sf46qHP6enBG2xwJMXTYJid9Swa5wKYnPAEFShn303GyqPvV3eH3RRSU=w248-h330

(Tặng chú tiểu Lan của … ) 

Em đóng cửa trái tim
Thi Cử Nhân Khoa Học
Rồi một chiều không tên
Xin … qui y xuống tóc
Đêm từng đêm nguyện cầu
Ơn riêng ban người đó
Còn mình muôn kiếp sau
Thề sẽ không yêu nữa
Thật giản dị quá chừng
Trái tim cửa khóa chặt
Tình khó len vào đây
Mặc bốn mùa đổi thay
Giam mình trong Thiền Viện
Xin làm một bóng mây
(28 năm sau … )
Hôm nay em ngộ rồi!
Phật dạy:
– Con yêu được
Hãy yêu thương muôn loài
Cứ yêu người ngày trước
– Anh thấy không?
Tu, không tu chẳng sao
Tình đôi ta bất diệt
Chúng ta là của nhau
Tới … “a tăng tỳ kiếp”
Nhất Tuấn
(Truyện Chúng Mình )
 
Mời xem youtube Thập MụcNgưu Đồ do người viết thực hiện cho lòng thanh thản dăm ba phút nhé.

Youtube Thập Mục Ngưu Đồ

10 Tranh Thiền nói về Tâm của con người

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN429-ORTB 844-8218)

Sương Lam

Giới thiệu Đại Hội Gia Long Thế Giới Kỳ IX tại Houston Ngày 29 và 30 Tháng 3 năm 2019

BDH GL Houston <gialonghouston@gmail.com>

Kính thưa Quý Thầy Cô và các chị thân mến,

BTC Đại Hội Gia Long Thế Giới Kỳ IX tại Houston chúng em xin gửi đến Quý Thầy Cô và các chị trang mạng chính thức thông tin của ĐH 9.
Dưới đây là link, xin Quý Thầy Cô và các chị vào xem và phổ biến rộng rãi đến các chị thành viên của Hội giúp BTC chúng em

www.2019dhgl.org

Chúng em xin trân trọng kính mời Quý Thầy Cô và các chị ghi nhớ ngày “Về Mái Trường Xưa” là 30 tháng 3 năm 2019 tại Houston, Texas, Hoa Kỳ.

Sự hiện diện đông đảo của Quý Thầy Cô và các chị sẽ là phần thưởng tinh thần quý giá nhất cho toàn Ban Tổ Chức ĐHGLTG kỳ IX chúng em!

Trân trọng kính chào.
TM BTC
Em Nguyễn Ngọc Hương ( HT)

https://lh3.googleusercontent.com/proxy/hSuBmfiZFJanIPeClrjuHU4g3PkGSges2i5kPPK3HH_pKPpw1_5MimnVxZ0gO-G2kg6D25IMStdaudW7MqSHoZSJWd2DWNWkV_KoPT6-q8-Oag9AQ9-_mZDg=w795-h318-p

 

Sương Lam mời đọc Tuyết Lạnh Tình Nồng

Chào quý anh chị,

Bạn bè ở những nơi không có tuyết được ngắm tuyết lần đấu thì thích lắm.  Nhưng những người như Bạn và tôi đang ở xứ tuyết thì thật tình chẳng thích tuyết chút nào khi ngoài trời tuyết lạnh và đường xá bị “freezing rain” vì phải đóng đô ở nhà, không dám đi ra đường sợ bị té ngã và lái xe nguy hiểm lắm. Úi chu choa ơi!

Khi quấn mình trong chăn ấm nệm êm nằm nghe nhạc, xem phim truyện Đại Hàn, nhìn hình ảnh đẹp về bão tuyết đáng sợ ở xứ Mỹ và ở nhiều nơi trên thế giới năm nay, chắc chắn rằng bạn sẽ lòng “chợt từ bi bất ngờ” xót thương cho những kẻ đang sống lạc loài nơi xứ lạ, cho những kẻ không nhà nhiều hơn là khi bạn tung tăng dung dăng dung dẻ ngoài đường trong nắng hạ.   Đúng là tuyết lạnh làm cho tình cảm con ngưòi trở nên nồng ấm hơn lên, phải không bạn? Smile!

Xin mời lắng nghe tâm tình tuần này của người viết và hy vọng bạn và tôi  cùng có chung một tâm cảm như nhau.

Sương Lam

 

Tuyết Lạnh Tình Nồng

Inline image 1

Đây là bài số bốn trăm lẻ hai (402) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Bây giờ là Mùa Đông nơi xứ Mỹ. Tuần vừa qua Canada và các tiểu bang miền Đông đã gánh chịu những trận bão tuyết kinh hoàng giá rét cực kỳ nghiêm trọng. Các đài truyền thông đã thông báo nhiều tin tức, nếu nghe và thấy những hình ảnh của trận bão tuyết tuần rồi ở miền Đông, bạn sẽ thấy hết hồn ngay.  Đáng sợ quá!

Mời bạn đọc bản tin ngày 1-3–2017 của đài VOA tiếng Việt dưới đây:

“Bốn mươi triệu người dân sống dọc theo bờ biển phía Đông Hoa Kỳ đang chật vật trong bão tuyết.

Từ tối ngày 3/1 đến sáng ngày 4/1, băng tuyết đầu tiên bắt đầu di chuyển qua khu vực trung Đại Tây Dương thuộc miền Đông Hoa Kỳ.

Dự kiến bão tuyết sẽ gây ảnh hưởng lớn đến vùng đông bắc Hoa Kỳ, có thể có hơn 20 cm tuyết ở thành phố Boston, bang Massachusetts, buộc các trường học phải đóng cửa vào Thứ Năm 4/1.

Ngoài ra gió mạnh gây lốc xoáy dự kiến sẽ tràn vào bờ biển bang New England và Canada. Khu vực ven biển từ bang Virginia đến bang Maine đã ra cảnh báo bão tuyết.

 

Các nhà khí tượng ví cơn bão tuyết này như một quả bom do áp lực không khí giảm mạnh chỉ trong vòng 24 giờ, nên tạo ra những cơn gió mạnh.

Trong khi đó, hiện tượng tuyết rơi, đóng băng đã xảy ra tại nhiều khu vực của Hoa Kỳ mà từ trước đến nay rất hiếm thấy.

Tuyết đã phủ kín mặt đất ở thành phố bang Florida lần đầu tiên trong gần 30 năm qua. Hiện tượng đóng băng đã làm cho các tuyến đường cao tốc ở bang Georgia và bang Carolina trơn trợt và nguy hiểm.

Ở những nơi khác, không khí lạnh dữ dội đang bao phủ phần lớn nước Mỹ từ vùng Trung Tây đến phía Đông và tận đến phía Nam.

 

Nhiệt độ cao ở khu vực International Falls, bang Minnesota hôm thứ Tư 4/1 là -19 độ C.

Các nhà dự báo nói rằng không khí lạnh và nguy hiểm sẽ kéo dài đến cuối tuần này ở phần lớn các vùng trên nước Mỹ, sau đó nhiệt độ sẽ tăng lên chút ít.

Mặc dù được xem là nơi có điều kiện thời tiết ôn hòa, thủ đô Washington DC những ngày này cũng đã ghi nhận nhiều lúc nhiệt độ ngoài trời xuống dưới âm 15 độ C. Thời tiết đặc biệt giá lạnh trong mùa đông năm nay đã khiến cho khu Quảng trường Quốc gia vốn luôn đông đúc du khách trở nên vắng vẻ lạ thường.

Mời bạn xem video “Giá Lạnh đạc biệt tại Washington DC” trong bản tin ngày 1-5-2017 của đài VOA tiếng Việt qua link dưới đây:

05/01/2018

Giá lạnh đặc biệt tại Washington DC – VOATiengViet

https://www.voatiengviet.com/a/gia-lanh-dac-biet-tai-washington-dc/4192744.html

(Nguồn: trích trong www.voatiengviet.com)

Inline image 4

Chưa hết đâu, sáng nay người viét còn nhận thêm một tin tức khác từ đài CBS do một ngưòi bạn văn nghệ vừa mới chuyển đến.  Xin mời bạn đọc:

New York, New York. (CBS) – Theo Đài Quan Sát Núi Washington, điều kiện trên đỉnh núi Washington quá khắc nghiệt vào sáng hôm qua 6 tháng 1.

Nhiệt độ đã giảm xuống tới mức lạnh thứ nhì trên trái đất. Tại New Hampshire, nhiệt độ xuống tới âm 36 độ F, với gió lạnh là âm 90 độ F (âm 68 độ C). Đỉnh núi Washington nằm ở độ cao 6,288 foot so với mực nước biển.

Điều kiện khắc nghiệt cũng xảy ra tại nhiều nơi ở vùng Đông Bắc và dự trù kéo dài cả cuối tuần. Hôm qua, cảnh báo gió buốt được ban hành tại vùng Đông Bắc, trong đó có Burlington, Vermont, với nhiệt độ là âm 1 độ F và gió lạnh là âm 30 độ F. Nhiệt độ tại cả Philadelphia và New York đều xuống tới âm 8 độ F, với gió lạnh ở Philadelphia là âm 11 độ F. Tại Hartford, Connecticut, nhiệt độ xuống tới âm 10 độ F và gió lạnh là âm 20 độ F. Tại New Jersey, nhiều người chọn ở trong nhà thay vì ra đường để đương đầu với nhiệt độ một con số. Nhiều người khác dọn dẹp sau trận bão đổ hơn một foot tuyết xuống một số nơi vào đầu tuần qua.

Tại Rhode Island, các bệnh viện điều trị cho hàng chục người bị thương liên quan tới bão, khi khu vực trải qua một đợt băng tuyết lớn.

Tại Providence và Newport, ít nhất 40 người được điều trị vì các bệnh liên quan tới thời tiết, từ đau tim hay bị thương khi cào tuyết, tai nạn xe hơi, tê cóng, chấn thương do trượt và té. (Nguyên Trân)

(Nguồn: Email bạn gửi- Cám ơn chị Thu Hoa- THĐL)

Inline image 5

Tuy nhiên, người viết lại nhận một tin vui từ những anh bạn đồng môn QGHC Miền Đông  đã tổ chức thành công buổi Tiệc Tân Niên 2018 của hội Cựu Sinh Viên Quốc Gia Hành Chánh miền đông Hoa Kỳ hôm 6/1/2018 tại nhà hàng Harvest Moon Falls Church Virginia lúc 12 giờ trưa. Mặc dầu tuyết lạnh đầy trời nhưng quan khách và thầy trò xưa cũ vẫn gặp nhau để chuyện trò thân mật vui vẻ bên nhau.  Thật đáng khen!

Kính mời xem phóng sự buổi tiệc Tân Niên của hội Cựu Sinh Viên Quốc Gia Hành Chánh miền đông Hoa Kỳ hôm 6/1/2018 tại nhà hàng Harvest Moon Falls Church Virginia lúc 12 giớ Trưa do đài THVN HTD thực hiện qua link dưới đây

Tân Niên Cựu Sinh Viên Quốc Gia Hành Chánh miền đông … – YouTube

 

Thật là đáng khen cho tinh thần làm việc của Hội CSV/QGHC Miền Đông. và tình cảm thân thương của bạn bè ở vùng tuyết lạnh .  Quả thật là:

“Tuyết Đông lạnh nhưng tình người vẫn ấm- SL” Smile!

  Người viết xin thành thật góp vui cùng với quý anh chị đồng môn QGHC Miền Đông nhé.  Smile!

Chúc Mừng! Chúc Mừng!

 Inline image 3

Từ những việc vui buồn của cuộc sống  con người trong chốn nhân gian này vừa được người viết chia sẻ với bạn ở trên, chúng ta phải công nhận rằng tình cảm yêu thương nhau vẫn là yếu tố quan trọng trong cuộc đời.

Xin mời bạn đọc lời tâm tình của người  viết diễn đạt qua bài thơ dưới đây để làm kết luận cho bài viết hôm nay, bạn nhé.

Bên Song Cửa Nhìn Tuyết Đổ

 Inline image 6

Bên song cửa nhìn tuyết rơi nhè nhẹ

Từ trên trời bông tuyết trắng bay bay

Chẳng bao lâu bông tuyết trắng phủ đầy

Trên vườn cỏ, trên khóm hoa, khu phố

 

Nghe đâu đấy lời kinh buồn phổ độ

Cho kiếp người nay hợp lại mai tan

Như tuyết kia, như hoa  nọ sẽ tàn

Khi nắng đến, khi mưa về! Tan tác!

 

Con người vốn có sẵn mầm thiện ác

Tùy cơ duyên hiển lộ cái Thiện Tâm

Như hoa kia vẫn trẩy nụ âm thầm

Trong Đông lạnh chờ Xuân về hé nụ

 

Dưới tuyết trắng cỏ non kia im ngũ

Tuyết tan rồi cỏ sẽ hiện liền ra

Như vô minh ở nơi cõi ta bà

Trí Tuệ đến Tâm Phật kia hiển lộ

 

Sẽ hướng dẫn người thoát ly biển khổ

Bằng từ bi, bằng nhân ái, thương yêu

Bằng bớt tham, sân, hận, dục lạc nhiều

Biết tri túc, thân tâm ta an lạc

 

Bát Chánh Đạo! Hãy làm lành lánh ác

Lục Hòa cùng tăng chúng với tha nhân

Dẫu lạ quen, tôi, bạn cũng vẫn cần

Lời thân ái trao nhau khi gặp gỡ

 

Nơi trần thế cửa thiên đường rộng mở

Đón chào người nhân ái có thiện tâm

Biết ăn năn, biết sửa đổi lỗi lầm

Tuyết Đông lạnh nhưng Tình Người vẫn ấm

Sương Lam

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN MCTN 402-ORTB 814-1418)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Inline image 7

Photo: