Sương Lam mời đọc Portland Trong Trái Tim Tôi

Thưa quý anh chị,

Mỗi người đều có một “quê hương trong trái tim tôi” với nhiều kỷ niệm mến thương.

Chúng ta là người Việt Nam, dĩ nhiên  quê hương trong trái tim chung ta vẫn phải là nước Việt Nam hình chữ S với sông dài biển rộng, với lời ca, tiếng hò, điệu lý, tình tự dân tộc Việt Nam.

Rồi vận nước đổi thay, chúng ta phải lưu lạc xứ người. Trái tim tình cảm của chúng ta thêm một lần đón nhận và phải sống thích nghi với nơi chúng ta đang sống.  Rồi từ đấy, bạn và tôi cũng yêu luôn nơi mà bạn đang sống vì nơi đấy cũng chất chứa biết bao nhiêu là kỷ niệm đáng yêu, đáng quý.

 

Mời bạn hãy lắng nghe tâm tình của người viết về Portland, Oregon, một quê hương thứ hai trong trái tim tôi, mà thời gian tôi đã sống ở nơi này cũng bằng thời gian tôi đã sống ở Việt Nam.  Hy vọng sẽ nhận được sự cảm thông từ quý thân hữu.  Xin đa tạ.

 

Sương Lam

Portland trong trái tim tôi

Inline image 1

Đây là bài số ba trăm bảy mươi một (371) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Tôi sinh ra và lớn lên ở Saigòn miền Nam nước Việt. Tôi đã sống nữa đời người nơi nước Việt quê hương tôi,.

Sàigòn cũ nữa đời đã sống,

Những con đường, góc phố, công viên

Trái tim như cột chặt, nối liền

Từng bụi cỏ, gốc cây, tên phố”

 

Nhưng tôi cũng như bao người dân xứ Việt mến yêu kia phải:

 

“Rồi bao kẻ ra đi chấp nhận,

Cái chết kề sóng bão đại dương

Còn hơn là ở lại thiên đường

Của Cộng đỏ, vô nhân, tàn bạo

 

Từng thu đến, lại từng thu đến,

Gió lạnh về tê tái, cô đơn,

Kẻ sĩ xưa ôm mối đau hờn

Nơi xứ lạ sống đời viễn khách”

Thơ Sương Lam

Theo vận nước nổi trôi, tôi đã lưu lạc nơi xứ người. May mắn thay, gia đình người viết vượt biên tìm tự do và được định cư ở Portland đến nay cũng đã 35 năm  rồi.

Người viết yêu Portland vì nơi đây giống như Đà Lạt mà ngày xưa tôi từng mơ ước được sống. Thế là “My dream comes true” dù muộn màng và khác lạ.
Ở nơi đây, chúng tôi đã tạo lại cuộc đời mới bắt đầu bằng con số không. Con cái chúng tôi đã lớn lên và đã thành đạt. Đời sống tình cảm của tôi đã gắn liền với từng bụi cây, góc phố, tên đường ở Portland. Bạn bè tôi đã đến thăm viếng nơi đây. Người viết cũng đã đưa bạn đi viếng thăm nhiều thắng cảnh đẹp ở Portland như vườn hồng, thác Multnomah, núi tuyết Mount Hood, v..v.. Nhiều người đã bảo nơi này đẹp như Đà Lạt nhưng mưa buồn quá! Người viết cũng đã xúc cảnh sinh tình viết bài thơ Portland Thơ Mộng nhắn nhủ với bạn bè chưa đến hoặc đã đến Portland thì xin hãy “để quên con tim” ở Portland sau khi đã đến nơi đây:

Portland Thơ Mộng

Portland cảnh đẹp người hiền
Ở đây mà sống như tiên trên đời
Thu vàng, hồng nở, tuyết rơi
Sương lam lãng đãng chơi vơi mộng tình
Môi hồng, má đỏ xinh xinh
Ngày xưa Đà Lạt chuyện tình nên thơ
Bây giờ vật đổi sao dời
Portland sống lại một thời dấu yêu
Bạn xưa còn lại bao nhiêu?
Bạn nay xin giữ cho nhiều mến thương
Rồi đây vạn nẻo đường trường
Bạn về có nhớ có thương nơi này
Thì xin tay nắm lấy tay
Trao nhau lời chúc: “Mai này gặp nhau”.

Thơ Sương Lam

Tôi yêu Portland của tôi qua bốn mùa  Xuân, Hạ, Thu, Đông.  Mỗi mùa có một nét đẹp riêng như đã tâm tình ở trên.

Inline image 8

( Multnomah fall in Portland- hình sưu tầm trên net)

Khi đã yêu một người nào đó, một nơi nào đó rồi thì trái tim của bạn, của tôi luôn hướng về người đó, nơi đó.  Có đúng không bạn?  Smile!

Tôi yêu Portland, Oregon của tôi như tôi đã yêu Sàigòn 35 năm trước và cũng muốn những người xung quanh tôi hay thân hữu bốn phương của tôi cũng yêu Portland của tôi  luôn.

Tôi đã viết cả chục bài tâm tình đăng trong trang nhà Sươnglam Portland  của tôi. Tôi  thực hiện cả chục youtube về Portland, thành phố,”sương lam mờ đỉnh núi” thơ mộng đăng trên trang Youtube của tôi để bạn bè cùng thưởng ngoạn.

Mùa Xuân tôi mời bạn đi dạo vườn  hoa hồng của thành phố Hoa Hồng Portland, đi xem buổi diển hành xe hoa  Rose Featival vào tháng Sáu. Mùa Hạ tôi rủ bạn  đi bắt cua đào sò ở vùng biển Tillamook. Mùa Thu tôi dẫn bạn đi ngắm lá vàng rơi ở công viên. Mùa Đông chúng ta ngồi trong nhà nhìn tuyết đổ đón  “White Christmas”  nhé  v..v.. Mùa nào cũng đẹp lắm nhỉ? “Tốt khoe xấu che” mà lị!  Smile!

Mời Bạn, nếu có một thiện duyên nào đó, xin hãy một lần dừng chân ở Portland, Oregon  để ngắm  sắc màu rực rỡ của hoa tulip vào Tháng Tư, ngắm màu tím thơ mộng của hoa Lavender vào tháng Sáu, ngắm  hoa thuợc dưọc muôn màu tươi đẹp vào tháng Tám, ngắm sắc vàng  hoa cúc mùa Thu v…v.. Mỗi mùa có một loài hoa nở đẹp đón khách đưòng xa.

Nếu Bạn là người yêu hoa, chắc chắn Bạn sẽ cũng tâm đắc như người viết  về giá trị của kiếp hoa dưới đây:

 “Đời người như hoa nở, kiếp hoa đôi khi thật giống kiếp người, một số kiếp không được đo bằng thời gian mà bằng giá trị sống. Bông hoa kia dù biết sẽ “sớm nở tối tàn “vẫn cứ ngang nhiên tươi nở, trao tặng vẻ đẹp và hương thơm, được ngần nào thì hay ngần nấy, với tất cả khả năng và sức lực của mình. Bạn cũng vậy, hãy cống hiến cho đời tất cả những gì bạn có với tấm lòng yêu thương. Trên đất sống của mình, hãy cho những người chung quanh những điều tốt đẹp nhất. Cuộc sống sẽ dễ chịu biết bao khi có nhiều hoa đẹp tỏa hương thơm, khi có những người quyết sống như những bông hoa trong vườn hoa muôn sắc mầu của nhân loại, để trao ban cho thế giới những giá trị nhân bản huy hoàng.”

(Nguồn: sưu tầm trên internet)

Muốn tìm hiểu thêm về Thành Phố Hoa Hồng Portland, Oregon của tôi, xin mời bạn đọc tài liệu dưới đây do người viết sưu tầm về giới thiệu với bạn bè dưới đây nhé:

Portland, Oregon

 

Inline image 3

Portland, Oregon Travel Guide – Must-See Attractions

https://www.youtube.com/watch?v=iNWFFLu-hSo

Portland là một thành phố nằm nơi giao tiếp của hai con sôngWillametteColumbia trong tiểu bang Oregon. Với dân số 562.690 nó là thành phố đông dân nhất Oregon và hạng ba vùngTây Bắc Thái Bình Dương sau Seattle, WashingtonVancouver, British Columbia. Khoảng 2 triệu người sinh sống trong ở Portland, sắp hạng 23 trong danh sách các Vùng đô thị Hoa Kỳ.

Portland được thành lập vào 1851 và là quận lỵ của Quận Multnomah; nó lấn ranh một chút vào hai quận WashingtonClackamas.

Portland nằm trong vùng khí hậu duyên hải miền Tây, ấm vào mùa hè và có mưa nhưng mùa đông thì ôn hòa. Thời tiết lý tưởng cho trồng hoa hồng và hơn một thế kỷ qua Portland được mệnh danh làThành phố Hoa hồng vì có rất nhiều vườn hoa hồng – đặc biệt nổi tiếng là Vườn Thí Nghiệm Hoa Hồng Quốc tế. Portland cũng được biết đến là nơi có nhiều hãng nấu rượu bia nhỏ và cũng là nhà của đội bóng rổ Trail Blazers.

Theo Điều tra Dân số Hoa Kỳ năm 2000, số người Mỹ gốc Việt ở Portland là 10.641 người, chiếm 2.0% dân số toàn thành phố.

Lịch Sử

Năm 1843, William Overton nhận thấy vùng đất này có tiềm năng thương mải rất lớn nhưng ông thiếu vốn cần thiết để làm đơn xin chủ quyền sử dụng đất. Ông đồng ý hợp tác với một người khác là Asa Lovejoy từ Boston, Massachusetts: với 25¢, Overton được chia phần chủ quyền trên một diện tích đất rộng 640 mẫu Anh (2,6 km²). Overton sau đó bán lại phân nửa cho Francis W. Pettygrove từPortland, Maine. Cả Pettygrove và Lovejoy đều muốn đặt tên cho thành phố mới này với tên thành phố ở quê hương của mình. Cuối cùng họ quyết định dùng đồng tiền sấp ngửa để định đoạt tên thành phố. Pettygrove thắng cuộc nên thành phố được đặt tên theo thành phố quê hương ông là Portland.

Cho đến ngày thành lập ngày 8 tháng 2 năm 1851 Portland chỉ có khoảng trên 800 cư dân,một trại cưa chạy hơi nước, một khách sạn bằng gỗ và một tờ báo tên là Tuần báo Người Oregon. Vào năm1879, dân số tăng lên 17.500 người.

Vị trí của Portland rất thuận tiện cho lưu thông cả đường thủy và bộ ra Thái bình Dương: từ sông Willamette và sông Columbia và từ đại thung lũng nông nghiệp Tualatin qua con đường bằng phẳng vĩ đại “Great Plank Road” xuyên qua một thung lũng nằm trong dãy núi phía tây (hiện nay là Quốc lộ 26) đã mang lại cho Portland một lợi thế hơn so với các cảng lân cận và giúp nó phát triển nhanh hơn. Nó vẩn là cảng chính tại vùng Tây Bắc Thái Bình Dương suốt hết thế kỷ 19 cho đến khi cảng nước sâu của Seattle nối được với các nơi còn lại của địa lục Hoa Kỳ bằng tàu hỏa, mở ra tuyến đường thông bộ mà không phải đi qua sông Columbia đầy tai ương.

Lần đầu tiên Portland được gọi tên (Thành phố Hoa hồng) là vào năm 1888 bởi những du khách đến dự một hội nghị của Giáo hội Tân giáo(Episcopal Church). Biệt danh đó nhanh chóng trở thành quen thuộc sau cuộc triển lãm mừng sinh nhật 100 năm Cuộc thám hiểm của Lewis và Clark năm 1905. Cũng trong ngày đó Thị trưởng Harry Lane đề nghị thành phố cần một ngày Lễ hội Hoa hồng Lễ hội Hoa hồng Portland lần đầu được tổ chức hai năm sau đó và là tiếp tục là ngày lễ hội chính hàng năm cho đến bây giờ.

(Nguồn: Trích trong https://en.wikipedia.org/wiki/Portland,_Oregon)

Sương Lam

Mời quý vị thưởng thức những cảnh đẹp ở Portland qua youtube Portland TrongTrái Tim Tôi do người viết thực hiện dưới đây. Hy vọng bạn cũng yêu Portland, Oregon như người viết nhé.  Smile!

Youtube Portland trong trái tim tôi

 

 

Inline image 4

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 371- ORTB 783-53117)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Inline image 7

Sương Lam mời đọc Cuộc Đời Trần Thế

Thưa quý anh chị,

Quý vị cao niên nghỉ hưu ở nhà thường than rằng “ Buồn quá!”

Thật tình, nhiều khi bận rộn quá cũng làm chúng ta phát mệt!  Smile!

Nhưng … chữ Nhưng này cũng quan trọng lắm đấy vì nhiều khi sự bận rộn cũng giúp các lão trượng và lão bà bà  thấy yêu đời, yêu người tí tị còn hơn là ngồi bên cửa sổ ngắm thời gian lặng lẽ trôi qua mà buồn tím ruột tím gan.

Thôi thì hãy tạo cơ hội cho mình bận rộn một chút như đi sinh hoạt cộng đồng, đi thăm bạn bè đau ốm, tạo một đam mê về nghệ thuật, chơi với cháu nội, cháu ngoại  (chuyện này hơi dễ  khi các cháu còn nhỏ và cũng hơi khó khi các cháu lớn rồi vì chúng nó mê chơi game trên Iphone, Ipad  hơn là nói chuyện với ông bà nội, ngoại.  Smile!)

Dầu cuộc đời trần thế có vui buồn thế nào đi nữa, nếu chúng ta vui với những gì minh đang có trong giây phút hiện tại là được rồi.  Bạn đồng ý chứ?

Xin mời quý bạn lắng nghe người viết tâm tình về Cuộc Đời Trần Thế tuần này nhé.  Cám ơn Bạn đã chịu khó ngồi đọc tâm tình này. Smile!

Kính chúc an vui.

 Sương Lam

 Cuộc Đời Trần Thế

Inline image 1

Đây là bài số ba trăm sáu mươi chín (369) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Tháng Năm năm nay người viết “chạy show” mệt nghỉ.   Đọc đến đây, xin quý thân hữu  đừng tưởng rằng người viết là ca sĩ có “giọng ca vàng số một” như ca nhạc sĩ Từ Công Phụng cũng ở Portland như người viết đâu nhé vì thú thật người viết không biết hát hò gì cả. Smile!

Người viết chỉ biết chạy tới chạy lui đi thăm những ngưòi bạn cao niên đang nằm dưỡng bịnh ở các nhà dưỡng lão, đi dự tiệc mừng sinh nhật và Ngày Của Mẹ do Hội Cao Niên Oregon tổ chức,  đi dự buổi thuyết trình của nhà biên khảo Phạm Trần Anh do thư viện quận Mulnomah, Portland tổ chức, đi lễ chùa  Mừng Phật Đản ở chùa Bửu Hưng  bên Vancouver, WA và …..đi chợ nấu ăn cho gia đình.

Mời xem các hình ảnh sinh hoạt của Hội Cao Niên  Oregon mừng  Sinh Nhật và mừng Ngày Hiền Mẫu do cô Mary Nguyễn chụp qua link dưới đây.  Cám ơn  Cô Mary Nguyễn, thủ quỹ HCNOR

 

Mừng Sinh Nhật  và Mừng Ngày Của mMẹ HCNOR 2017

https://photos.google.com/share/AF1QipP3YmPeG_T_ytvIWvc-

 

 

 

Phu quân của người viết phải làm “chauffer” cùng đi với nàng nên chàng lái xe cũng mệt nghỉ luôn. Từ khi về hưu năm 2003 tới nay, người viết  không dám lái xe xa lộ nữa dù rằng trước đây khi còn đi làm, người viết được các thầy cô giáo đồng nghiệp tặng cho danh hiệu “anh hùng xa lộ”  đấy.  Khi đến tuổi “lão bà bà” rồi, người viết lại trở thành nhát như “thỏ đế” cho khỏe tấm thân già.  Smile!

Có đến thăm những người cao niên sống ở viện dưỡng lão rồi, chắc chắn bạn sẽ thấy “buồn trong lòng một ít” khi thấy những cụ già ngồi xe lăn hay đi đứng khó khăn khi phải di chuyẻn từ nơi này đến nơi kia. Những cụ già ngồi im lìm lặng lẽ, đôi mắt sáng rực niềm vui khi thấy thân nhân, bạn bè đến thăm rồi lại lặng lẽ im lìm quay về phòng ngủ khi nguời thân, bạn bè ra về.

Dầu được ở một nơi có phòng riêng biệt với những tiện nghi như một “master bedroom” ở nhà hay phải ở chung phòng với người khác, vị cao niên đó chắc hẵn phải cô đơn, đau buồn lắm vì thiếu vắng tiếng cười nói của vợ con, của bạn bè thân thiết v..v.. nhưng cũng phải đành chấp nhận  mà thôi vi ở nơi đấy, họ sẽ được chăm sóc sức khỏe tốt hơn là phải ở nhà con cháu đi làm hết ráo.

Khi nhìn một cụ bà 82 tuổi đút từng thìa thức ăn đã được nghiền nát dễ ăn cho một cụ ông 86 tuổi ở một viện dưỡng lão, người viết thấy cảm động và xót xa trong lòng vô cùng. Tình nghĩa vợ chồng già là ở chỗ đó chứ không phải là những phút vui yêu thương giả dối của những “người đẹp chân dài” mà quý lão trượng già ôm tiền về Việt Nam cung phụng các nàng này. Đến khi hết tiền thì hết tình thì bị các nàng đá văng ra, nên đành phải ôm mối đau thương, bịnh hoạn về lại Mỹ trong sự chê bai, xa lánh của vợ con. Đời là bể khổ là thế đấy vì con người không ai thoát hỏi quy luật  sinh, lão, bịnh, tử của kiếp người.

Đức Phật đản sinh vào mùa Xuân, ngày Rằm Tháng Tư. Rồi qua thời gian Xuân, Hạ, Thu, Đông Ngài đã lớn lên. Sau khi đi dạo 4 cửa thành quan sát cảnh khổ của Sinh, Lão, Bịnh,Tử  Ngài cương quyết đoạn tuyệt cảnh đời vương giả, dấn thân trong gian khổ để tìm đạo, chuyên tu khổ hạnh hơn 6 năm, tham thiền trong 49 ngày. Ngài chứng được Ðạo quả. Sau đó Ngài đi thuyết pháp, giáo hóa hơn 49 năm rồi nhập Niết Bàn.

Photo

Dòng thời gian xoay chuyển từ Xuân sang Hạ, Hạ sang Thu, Thu sang Đông rồi lại trở lại Xuân, Biết bao nhiêu là sự thay đổi, đổi thay trong một đời người.  Người viết xin  giới thiệu phim Xuân, Hạ, Thu, Đông của Pandora. Film do Đại Hàn thực hiện năm 2003 đến  với quý bạn vào xem  nhé.

Mỗi người xem phim có một cảm nhận khác nhau về chuyện phim mình đang xem và tôi cũng đã học rất nhiều bài học hay từ những phim truyện này.

Hình ảnh trong phim rất đẹp, thanh nhã.  Không có nhiều diễn viên, không có nhiều lời đối thoại, không có những màn đấm đá dữ dội và cũng không có những màn tình tứ nồng nàn. Chỉ có cảnh không gian u tịch, một ngôi chùa giữa một dòng sông mà người viết nghĩ đó là dòng đời nhân thế, một chiếc thuyền nhỏ đưa con người ngược xuôi giữa hai bến bờ giải thoát và phiền não.

Nhân vật chính là một nhà sư già sống cô độc trong một ngôi chùa ở trong một thung lũng hẻo lánh, một chú tiểu con sau lớn lên thành một thanh niên bỏ núí rừng thanh tịnh về chốn phồn hoa sống cuộc đời phàm tục có vợ.  Rồi chàng lại trở thành một kẻ giết vợ, trốn chạy về nơi chùa cũ và bị bắt sau một đêm ngồi khắc bài tâm kinh do sư phụ đã viết.  Sau cùng, chàng trở về chốn cũ tu hành, trở thành sư phụ của một đứa trẻ khác đưọc mẹ đem đến và bỏ lại ở chùa.  Đứa bé này cũng có những hành động y chang sư phụ của mình khi đùa nghịch ác độc với các sinh vật vô tội như  cột đá hay bỏ đá vào miệng cá, ếch, rắn  và cười thích thú.

Ngôi chùa an tĩnh và khu rừng yên tịnh vẫn còn đấy nhưng cuộc đời con người thay đổi theo năm tháng qua Xuân, Hạ, Thu, Đông.  Con người vẫn còn có một cái Tâm ác độc khi chơi đùa với sinh vật, với con người sống chung quanh mình. Con người vẫn bị cái ái dục và lòng sân hận lôi cuốn vào bể khổ, và cuối cùng rồi cũng biết hồi đầu hướng thiện sau khi thọ lảnh hậu quả những việc mình đã tạo tác theo luật nhân quả.

Kiếp sống con người vẫn lập đi lập lại từ thế hệ này sang thế hệ khác vớì một đời sống nặng nề như tảng đá đeo ở chân của một người muốn đi tìm hạnh phúc và chân lý với ông Phật trong tay như hình ảnh của nhà sư ở đoạn cuối bộ phim. Bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông vẫn tiếp tục quy trình cũ và con người vẫn tiếp tục khổ trong đời sống trần tục thế nhân.

Tóm lại, đây là một phim hay, cảnh đẹp đầy thiền vị và giúp ta có một cái nhìn rõ ràng hơn về luật nhân quả và cái Tâm luôn hướng thiện của con người.  Phim dài 1:43: 17, rất đáng xem theo thiển ý của người viết.

Trước đây bộ phim này có chuyển âm sang tiếng Việt, nhưng bây giờ bị cấm chiếu trên youtube vì vi phạm bản  quyền. Người viết sưu tầm được bộ phim nguyên bản tiếng Hàn, có phụ đề Anh Ngữ xin được giới thiệu quý bạn vào xem

Inline image 1

Spring, Summer, Fall, Winter… And Spring (2003)

1- Spring, Summer, Fall, Winter… And Spring (2003) pt. 1

http://www.dailymotion.com/video/xzkxf4_spring-summer-fall-winter-and-spring-2003-pt-1_school

59:00             38822 views

2- Spring, Summer, Fall, Winter… And Spring (2003) pt. 2

43:06 1            2276 views

http://www.dailymotion.com/video/xzkm2d_spring-summer-fall-winter-and-spring-2003-pt-2_creation

Cuộc đời trần thế là thế đó! Người viết xin mời quý thân hữu đọc tiếp tâm tình của người viết qua bài thơ dưới đây do người viết sáng tác để làm kết luận cho bài viết hôm nay.  Hy vọng sẽ  nhận được sự cảm thong nơi quý bạn.  Xin đa tạ,

 

Cuộc Đời Trần Thế

Nếu cuộc đời chỉ là quán trọ

Khách trần gian lui tới rộn ràng

Bạn hiền ơi! quẳng gánh đa mang

Mà vui sống câu kinh phổ độ

 

Nếu cuộc đời chỉ là bể khổ

Bến tử sinh một cõi đi về

Bạn hiền ơi! Hãy dứt cơn mê ,

Tìm nghĩa sống thương yêu thân ái

 

Nếu cuộc đời vầng mây tụ tán

Thoáng hợp tan, sáng nắng chiều mưa

Bạn hiền ơi! Thương mấy cho vừa,

Kỷ niệm cũ, ân tình xưa đó

 

Nếu cuộc đời trăng khuya mờ tỏ

Làm đổi thay, thay đổi đất trời

Bạn hiền ơi! lưu lạc muôn nơi,

Đêm thanh vắng, nhìn trăng nhớ bạn

 

Nếu cuộc đời tuyết sương chuyển hoán

Lạnh trên cao, đổ tuyết trần gian

Bạn hiền ơi! khắc phục gian nan,

Vững nghị lực, giúp ta giúp bạn

 

Nếu cuộc đời như hoa buổi sáng

Đóa phù dung sớm nở tối tàn

Bạn hiền ơi! làm đẹp nhân gian,

Bằng ánh mắt tình thương diễm tuyệt

 

Ôi! “mây tản, tuyết tan, hoa tàn, nguyệt khuyết” *

Cuộc đời ta khó tránh chuyện hợp tan

Hãy thương yêu, cho dẫu có muộn màng

Qua bến đổ, ta khó mong gặp lại!

Sương Lam

 

* trích trong bài Tài ứng đối của Mạc đỉnh Chi (www.vi.wikipedia.org)

Inline image 2

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 368-ORTB 781-51717)

Mời xem Youtube Hạnh Phúc Đơn Sơ

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Sương Lam Chúc Mừng Happy Mother’s Day- Thơ SL phổ nhạc đặc biệt

Happy Mother’s Day

Inline image 2

Dòng Nước Mắt Chảy Xuống- Thơ Sương Lam- NS Nguyễn Hữu Tân phổ nhạc và hát.

Inline image 3

Dòng Nước Mắt Chảy Xuống

Viết tặng những ai sẽ, đang và đã làm Mẹ
nhân Ngày Của Mẹ
SL

Dòng nước mắt bao giờ cũng chảy xuống
Cuốn trôi đi bao phiền muộn cuộc đời
Những sáng mưa hồng, chiều nắng buông rơi
Mẹ nuôi dạy cho đàn con khôn lớn

Mẹ sung sướng nhìn đàn con đùa giỡn
Con bé thơ chạy nhảy rất hồn nhiên
Niềm hân hoan sáng rực mắt Mẹ hiền
Con khỏe mạnh là Mẹ mừng vui lắm

Con đau bịnh, cả bầu trời đen thẳm
Mẹ âu lo theo nhịp thở của con
Mẹ khẩn cầu, Mẹ thức trắng mõi mòn
Dòng nước mắt lại một lần tuôn xuống

Tình người Mẹ lúc nào cũng mong muốn
Con thành công, con hạnh phúc, bình an
Dẫu đôi lần Mẹ ngăn lệ chực tràn
Khi con trẻ đã làm đau lòng Mẹ

Con khôn lớn, với Mẹ, con vẫn bé
Trong vòng tay ấp ủ của Mẹ Cha
Khi cánh chim đã tung cánh xa nhà
Là giây phút tim Mẹ như se thắt

Dòng sữa mẹ là sợi dây kết chặt
Trái tim con, trái tim Mẹ với nhau
Con đau buồn, Mẹ sung sướng được nào
Con hạnh phúc, Mẹ Cha đây hạnh phúc

Ngày Của Mẹ! Hãy cùng nhau cầu chúc:
Người Mẹ già, không nước mắt chảy tuôn
Người con ngoan, đừng làm Mẹ đau buồn
Dòng nước mắt đời đời luôn chảy xuống!

Sương Lam

Xin cám ơn nhạc sĩ Nguyễn Hữu Tân về món quà đặc biệt này. Smile!

Happy Mother’s Day

Kính chúc sức khỏe và an vui.

Sương Lam

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

 

Inline image 5

Youtube Một Cõi Thiền Nhàn Sương Lam- Mùa Xuân 2017

Chào quý anh chị,

Thứ bảy  cuối tuần rồi, mời quý anh chị nghỉ ngơi cho khỏe và ghé qua nhà  Minh & Sương Lam  uống trà, ngắm hoa forsynthia, anh đào nở đẹp ở khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn Sương Lam- Mùa Xuân 2017 cho vui với tuổi “không còn trẻ nữa” của chúng ta nhé.  Smile!
Chúc an lạc

Inline image 1

 Youtube Một Cõi Thiền Nhàn Sương Lam- Mùa Xuân 2017

Suong Lam Portland

Trà Thiền

Sương Lam mời đọc Nhìn Lại Quá Khứ-Sống Vui Hiện Tại

Thưa quý anh chị,
Tháng Tư đến gợi nhớ nhiều kỷ niệm buồn của cách xa, của nhung nhớ, của gian khổ, của đau buồn uất hận mà đa số người dân Việt ở xứ người phải nhận lảnh.

Sang đến xứ người, những  bà mẹ, bà vợ Việt Nam lại phải một lần nữa giúp chồng xây dựng lại cuộc đời mới nơi xứ người bắt đầu bằng con số không.

Bây giờ đã hơn 40 năm kể từ ngày phải rời xa đất Mẹ, bạn và tôi cũng đã đôi lần trải tâm tình qua ngòi bút về những kỷ niệm cũ sau ngày Quốc Hận 30 Tháng Tư năm 1975.

Xin hãy lắng nghe tâm tình của người viết qua Trang Sách Cũ của nhóm Cô Gái Việt dưới đây. Hy vọng sẽ nhận được sự cảm thông của quý thân hữu.

Kính chúc nhiều sức khỏe và thân tâm an lạc trong cuộc sống hiện tại.

Sương Lam

Nhìn Lại Quá Khứ và Sống Vui Hiện Tại

Inline image 1

Đây là bài số ba trăm sáu mươi sáu (366) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo

Portland chiều nay có mưa lạnh. Ngồi bên khung cửa sổ nhìn những hạt mưa rơi trên sân cỏ, tôi buồn nhớ đến những buổi chiều mưa ở Saigon. Khúc phim dĩ vãng quay về qua những giọt mưa rơi rơi tí tách:

“….Tuổi mười tám, những mộng mơ ấp ủ

Tuổi học trò, tôi thích ngắm trời mưa

Bên người yêu, mưa rơi nhẹ cho vừa

Đủ ướt áo cho anh truyền hơi ấm!

 

Bên hè phố đôi ta cùng lặng ngắm

Những giọt mưa rơi tí tách trên đường

Mưa lạnh buồn, mưa tạo mối yêu thương

Dưới dù nhỏ, đôi ta cùng chung bước

(Thơ Sương Lam)

Tuổi thư sinh có những mối tình học trò đẹp quá phải không bạn? Mưa chiều nắng sớm nào cũng khiến cho những ai có tâm hồn nghệ sĩ cảm thấy trái tim mình xúc động cả. Cũng thấy hay hay!

Tôi sinh ra và lớn lên ở Saigòn và sống hơn nữa đời ở Saigòn trước khi xuống tàu vượt biên tìm hai chữ Tự Do ở nơi đất lạ phương xa.

“…Sàigòn cũ nữa đời đã sống,

Những con đường, góc phố, công viên

Trái tim như cột chặt, nối liền

Từng bụi cỏ, gốc cây, tên phố

Trong uất hận, nghẹn ngào, nức nở,

Nhìn đoàn người từ chốn rừng xanh

Đến phá tan cuộc sống an lành

Bằng đói khổ, biệt ly, ngăn cách ..”

 

(Thơ Sương Lam)

 

Con đường Võ Duy Nguy ở Phú Nhuận đã lưu lại nơi tôi biết bao nhiêu là kỷ niệm đáng yêu đáng quý.  Đó là con đường mà người yêu tuổi học trò đầu tiên của tôi đã đi qua để len lén vội vàng trao cho tôi những bức thơ tình tuổi học trò vụng dại. Trái tim tôi đập mạnh niềm vui tình cảm khi thấy tà áo trắng thư sinh của chàng xuất hiện. Nhưng rồi khi gặp mặt nhau, hai đứa chúng tôi có nói câu nào đâu, chỉ một thoáng nhìn nhau, chỉ một nụ cười trao cho nhau, rồi len lén trao vội cho nhau những bức thư tình màu mực tím, như thế là đủ.  Đêm đó, chàng và tôi mỉm cười sung sướng khi đọc những lời tâm tình trong lá thư đã trao đổi cho nhau. Rồi có những ngày chàng bị bịnh nên cô em gái của chàng phải đi đưa tin thay cho chàng. Năm đó hình như chúng tôi cùng đang học lớp Đệ Tứ (lớp 9 bây giờ)  thì phải?

Nhưng mối tình đầu tuổi học trò này cũng tan theo bọt nước vì không duyên không nợ với nhau lâu dài.  Sau này, chàng đi cưới vợ và tôi lại có thêm những mối tình thư sinh khác nữa trong đời cho tới khi “xe mối chỉ hồng” với phu quân của tôi, một người do cha mẹ tôi chọn lựa và quyết định hôn nhân. Đúng là “Có duyên có nợ mới nên vợ nên chồng.”  Smile!

Inline image 2

Thầy đoán số tử vi bảo rằng tôi có số đào hoa, có sao “Hồng Loan chiếu mạng” và “cung Quan Lộc” có “sao Tuần, sao Triệt” trấn thủ nên đường công danh không giữ vững lâu dài. Thầy bói đoán cũng đúng đấy vì tôi cũng có khá nhiều anh chàng “lẽo đẽo theo sau một tà áo trắng”  của nàng và “Khi tan trường về”, anh theo ….Sương về” đến tận nhà tôi  và trồng cây si truởc cửa nhà tôi khá nhiều. Vui thay!

Tôi ra trường QGHC năm 1967, giữ chức vụ khá quan trọng ở Bộ Xã Hội trong vòng 8 năm thì có cuộc đổi đời. Tôi phải từ giả chốn quan trường thời Việt Nam Cộng Hoà để về nhà làm “bà mẹ quê” thời Xã Hội Chủ Nghĩa. Buồn thay!

 

Về làm bà mẹ quê ở Thủ Đức, tôi phải cùng chàng nuôi gà nuôi vịt tự túc tự cường về thực phẩm tươi. Chàng đi làm về phụ tôi xắt cây chuối trộn cám cho gà vịt ăn. Thấy những con gà lớn dần trong chuồng cung cấp trứng cho chúng tôi mỗi ngày, kể cũng vui vui. Nhưng lại có “một ngày không đẹp trời”, một cơn gió lạnh thoáng qua, đoàn gà vịt của tôi lăn đùng chết gần hết. Lúc đó vì tiếc của, nên chúng tôi thanh toán số gà vịt chết toi này, nấu xào đủ món bỏ tủ lạnh ăn dần vì ở thời buổi đó món thịt  rất là hiếm quý trong bửa cơm hằng ngày, nên chúng tôi không nở bỏ đi vì “phí của trời”.  May quá, cơn dịch gà vịt này không phải là cơn dịch cúm gà, cúm vịt đáng sợ sau này nên chúng tôi mới có thể hiện diện ở xứ Mỹ cho đến bây giờ để viết bài tâm tình này. Smile!

Sau dăm ba phút nhớ về dĩ vãng, tôi quay về bàn viết vào internet đi tìm tài liệu viết bài cho mục Một Cõi Thiền Nhàn hằng tuần của tôi trên Oregon Thời Báo. Một email đặc biệt với những tấm hình có chữ thư pháp thúc dục tôi phải mở ra xem ngay vì tôi rất thích tìm hiểu nghệ thuật thư pháp vì theo thiển ý thư pháp là một phương tiện để thư giãn và hành Thiền.

Ở Việt Nam vào thời điểm này, bộ môn Thư Pháp rất được nhiều người ưa chuộng.   Phong trào viết thư pháp đã được thịnh hành trong vòng 10 năm qua. Nhiều câu lạc bộ thư pháp được thành lập.  Nhiều “ông đồ “ trẻ đã xuất hiện “bên phố đông người  qua” trong các lễ hội Xuân hay trong các buổi triển lãm thư pháp.

Người viết thư pháp phải có tâm hồn nghệ sĩ, có nét bút tài hoa,  có năng khiếu viết chữ để thể hiện đường nét “rồng bay phưọng múa” và còn phải “nhiếp tâm” với những gì mình sắp sữa viết ra nữa.  Như vậy họ phải có tâm hồn thanh thản, phóng khóang và khi thực hiện tác phẩm, họ phải “nhất tâm bất loạn” du nhập vào thế giới tĩnh lặng của thư pháp.  Có như thế thì tác phẩm mới đẹp, mới thanh thoát hương vị Thiền.

Ở Mỹ hiện nay, người viết thư pháp nổi tiếng là nghệ sĩ Vũ Hối.  Ở Việt Nam, thư pháp của các nhà thơ Trụ Vũ, Song Nguyên, Nguyễn Thanh Sơn, Hoàng Đức được xem là những mẫu thư pháp đẹp.

Hình ảnh ông đồ  của  Vũ Đình Liên với

“Hoa tay thảo những nét

Như phượng múa rồng bay”

Đã được phục hồi!  Tốt thay!  Lành thay!

Trở về câu chuyện cái email có những bức tranh thư pháp mà tôi nhận được sáng nay,  thực sự đã làm tôi ngạc nhiên và cảm động vì  trong đó có một bức tranh thư pháp do một người “thân quen xưa cũ” đã  viết 4 câu thơ của tôi bằng chữ thư pháp để gửi tặng tôi.

“Xin chúc Bạn: Thiện Tâm luôn tinh tấn
Xin nguyện cầu: Nhân Ái trải muôn phương
Để mọi người sống An Lạc, Yêu Thương
Thì trần thế sẽ thiên đàng, hạnh phúc”

(Trích trong bài thơ Sông Cho Biển Nhận – Thơ Sương Lam- Thư pháp: Ngọc Chính)

Inline image 3

Thời gian trôi qua nhanh quá và có những thay đổi, đổi thay trong cuộc sống đã làm cho chúng ta vui vẻ hoặc đau buồn. Có những người thân quen ngày xưa bây giờ phải nghìn trùng xa cách cả một đại dương và cũng có những người đã ra đi không bao giờ còn được gặp lại nhau.

Bức tranh thư pháp này đã đưa tôi trở về kỷ niệm ở Bộ Xã Hội “vang bóng một thời”  vì tác giả là một “đàn em” của tôi ngày xưa.  Khi tốt nghiệp HVQGHC năm 1967, người viết được bổ nhiệm về Bộ Xã Hội làm việc ở Sàigòn.  Đây là một nhiệm sở mà người viết chọn lựa để làm việc khi ra trường  vì tôi thích sinh hoạt trong lảnh vực xã hội. Đa số các bạn nam sinh viên cùng khóa Đốc Sự với tôi phải lên đường về địa phương làm Phó Quận hoặc Trưởng Ty.  Với hoài bảo phục vụ đồng bào, tôi làm việc rất tích cực trong công tác cứu trợ nạn nhân chiến cuộc để giúp đỡ các nạn nhân đã bị thiệt hại về nhân mạng và nhà cửa trong chiến tranh.  Có thấy sự mất mát đau khổ của đồng bào ở các  vùng hỏa tuyến Quảng Nam, Quảng Ngải, Quảng Trị, Kon tum, Pleiku, Bến Tre, Vĩnh Long v..v…, tôi  mới biết rằng  những ai còn được sống an lành với gia đình êm ấm thật là có phúc vô cùng.  Người viết và hơn 20 cộng sự viên đã làm việc với nhau một cách hăng say, một cách tich cực để cho những đồng bào nạn nhân đáng thương kia được nhận tiền trợ cấp giúp đỡ của chính phủ trung ương càng sớm càng tốt để an ủi phần nào sự đau thương mà họ phải bị gánh chịu vì chiến cuộc.

Rồi vận nước đổi thay, Bộ Xã Hội phải bị giải thể.  Các cấp chỉ huy kẻ phải đi học tập cải tạo, người tìm đường vượt biên. Các nhân viên đều bị cho “về vườn.  Dĩ nhiên tôi và các cộng sư viên của tôi phải chia tay từ đấy, không còn tin tức liên lạc với nhau được vì “mạng ai nấy lo, hồn ai nấy giữ”.  Từ một viên chức chỉ huy của chế độ cũ, tôi trở thành một kẻ đôi khi phải hành nghề “chà đồ nhôm” đem ra chợ bán  để có tiền mua thực phẩm “bồi dưỡng” cho gia đình. Và tôi cũng đã trở thành “bà mẹ quê’ xắt củ chuối nuôi gà nuôi vịt ở Thủ Đức, một người bán bánh mì thịt ở vĩa hè vụng về đến nỗi khách mua bánh mì phải nói: “bà không phải là người bán bánh mì chuyên nghiệp”.  Đúng quá rồi! Còn chối cãi gì nữa bây giờ!’

Tôi lại còn phải nhờ một cô bạn đồng môn cùng khóa Đốc sự 12 QGHC của tôi bán dùm những chiéc áo dài đẹp và những tư trang của tôi để lấy tiền mua gạo và thịt ở những “chợ chui” bổ túc vào cơm gạo bo bo và mấy miếng thịt mỡ bầy nhầy của “nhà nước cách mạng” bán theo “sổ hộ khẩu”

.Thế rồi sau 5 năm ở lại sống trong “thiên đường Cộng Sản”, gia đình nhỏ bé của chúng tôi phải tìm đường vượt biên để tìm tự do nơi xứ lạ.  Nhờ Phật Trời thương xót, chúng tôi đã đến được bến bờ Tự Do và định cư ở Portland-Oregon xứ Mỹ này hơn 30 năm trời.

Inline image 6

Rồi thời gian trôi qua, dù muốn dù không, tôi cũng đã sống ở xứ người hơn ba mươi năm qua.  Gia đình tôi theo thời gian cũng đã được ổn định, thích ứng với xã hội mà tôi đang sống. Con cái tôi lớn lên công thành danh toại nhưng không nhiều thì ít, đã chịu ảnh hưởng của sự giáo dục xứ Mỹ có một đôi phần khác với sự giáo dục, đạo đức Á Đông mà tôi đã được truyền dạy. Cũng đành thôi!

Nếu chúng ta hiểu rằng tất cả sự việc trên đời là do duyên nghiệp tạo thành thì chúng ta cố gắng làm “the best we can” những gì chúng ta có thể làm được đối với con cháu, trong vai trò, trong  bổn phận của cha mẹ, ông bà của chúng ta.  Đừng nên đặt quá nhiều kỳ vọng nơi con cháu.  Đừng bao giờ trông cậy vào con cháu điều gì. Chúng ta hãy chấp nhận và sẵn sàng khi già không làm việc nổi, không tự săn sóc mình nổi nữa thì vào “nursing home”, như vậy mình sẽ bớt buồn khổ hơn. Dầu sao đi nữa ở nơi xứ Mỹ, chính phủ vẫn lo lắng, trợ cấp cho người già đầy đủ, dù bạn có làm việc hay không làm việc, nếu bạn là công dân Mỹ.

Mỗi khi buồn khổ, xin Bạn hãy nghĩ đến những người già cô đơn, nghèo khổ ở Việt Nam, nhớ lại những ngày sống khổ cực trước đây ở Việt Nam, là bạn sẽ thấy mình vẫn còn có phúc nhiều lắm. Vậy thì chúng ta cần sống vui, sống khỏe trong từng phút giây hiện tại chúng ta đang sồng, bạn nhé.  Smile!

Xin mượn những vần thơ sau đây để làm kết luận cho những chuyện bình thường trong đời sống của bạn và của tôi hôm nay:

“Hãy nhớ rằng ta là cát bụi
Sắc Không, Không Sắc vẫn hoàn …Không
Dỉ vãng qua rồi, mai chưa đến
Thì xin hiện tại sống an vui ”

Thơ Sương Lam
(Trích trong Tuyển Tập Những Chuyện Bình Thường của SL)

Mời xem Youtube Có Những Con Đường do người viết thực hiện dưới đây và không phải con đường nào cũng đẹp như thế trong cuộc đời.  Smile!

Youtube Có Những Con Đường

Sương Lam

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Trích trong Tuyển Tập Cô Gái Việt 2017- chủ đề Trang Sách Cũ phát hành tháng 4-2017.

Mời xem thêm chi tiết TT-CGV2017 qua các link dưới đây:

1-Post Oregon Thời Báo giới thiệu Tuyển Tập Cô Gái Việt 2017 trên Trang Nhà Suonglamportland

https://suonglamportland.wordpress.com/2017/04/24/oregon-thoi-bao-gioi-thieu-tuyen-tap-co-gai-viet-2017/

2- Collection Văn Học Nghệ Thuật của Sương Lam

https://plus.google.com/u/0/collection/IHzkEB

Inline image 5

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/+SuongLamPortland/posts

Sương Lam mời đọc Hạnh Phúc Là Điều Có Thật

Thưa quý anh chị,

Nhiều người thường hỏi Hạnh Phúc có thật hay không?

Riêng người viết vẫn tin rằng: Hạnh phúc  đến từ những điều bình dị  và có thật trong đời sống chúng ta.

Xin mời quý anh chị lắng nghe người viết tâm tình hôm nay về Hạnh Phúc nhé.  Smile!

 Sương Lam

 Hạnh Phúc Là Điều Có Thật

Inline image 3

Đây là bài số ba trăm sáu mươi bốn (364) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Mỗi người có một định nghĩa khác nhau về hai chữ hạnh phúc tùy theo hoàn cảnh sống và quan niệm sống của mỗi người. Tiền bạc, danh vọng, lý tưởng phục vụ xã hội tổ quốc, sự giàu sang, niềm vui đạo hạnh, niềm vui tinh thần, đôi khi một nơi trú ẩn an lành, một nắm cơm no bụng, một chiếc áo lành để che thân cũng là hạnh phúc của con người.

Ngày xưa, tôi thấy các nguời chị trong thân tộc của tôi, hay con cái của bạn bè cha mẹ tôi, lớn lên đi lấy chồng đẻ con sao mà tầm thường quá vì họ không có hoài bảo, lý tưởng phục vụ nhân quần, xã hội gì cả?  Nhưng rồi qua thời gian, tôi mới nhận thấy rằng chính những người phụ nữ tầm thường đó mới là những phụ nữ đáng phục, đáng quí trọng vì họ đã hy sinh những tham vọng của cá nhân mình để giữ lấy một cái hạnh phúc bình thường, giản dị cho mái ấm gia đình của họ, điển hình là mẹ của tôi qua hình ảnh:
“Con cò cõng nắng cõng mưa
Mẹ tôi cõng cả bốn mùa gió mưa”

Hạnh phúc của những bà mẹ là thương yêu con cháu, chăm sóc gia đình như thế thật là bình thường, giản dị, nhưng cũng thật cao quý, đáng yêu, phải không bạn?

Người viết cũng đã cảm nhận hạnh phúc qua lời thơ dưới đây:

“Hạnh phúc đến trong an vui, mạnh khỏe

Từ tinh thần, thể chất, đến tâm linh,

Khi trái tim xúc động thật chân tình:

Những tình cảm của vui, buồn, yêu, giận

Khi buồn khổ, cứ để dòng lệ ngấn

Lúc mừng vui, hãy nở nụ cười tươi

Đối với tôi: Hạnh Phúc của con người:

“Là giây phút sống thật cùng cảm xúc”

(Hạnh Phúc Ở Nơi Đâu – Thơ Sương Lam)

Còn bạn thì sao?

Trong khi đi tìm tài liệu viết bài cho chủ đề Hạnh Phúc hôm nay, người viết mới biết được rằng chúng ta đã có  Ngày Quốc Tế Hạnh Phúc qua tài liệu dưói đây. Thật là sự hiểu biết của tôi còn khiếm khuyết quá nhỉ?  Smile!

Mời  Bạn cùng đọc tài liệu này nhé.  Smile!

Ngày Quốc Tế Hạnh Phúc

Inline image 2

Ngày Quốc tế Hạnh phúc hay là Ngày Hạnh Phúc (International Day of Happiness) là ngày 20 tháng 3 hàng năm, kể từ năm 2013.

Ngày lễ quốc tế này được Đại hội đồng Liên Hiệp quốc quyết định chính thức khi tất cả 193 quốc gia thành viên nhất trí thông qua Nghị quyết A/RES/66/281 ngày 20 tháng 6 năm 2012, chọn để tôn vinh niềm hạnh phúc của nhân loại trên thế giới và với mục tiêu không chỉ là ngày mang ý nghĩa biểu tượng đơn thuần, mà còn là ngày của hành động, tích cực và nỗ lực nhiều hơn để xây dựng thế giới đại đồng, đem lại hạnh phúc cho người người trên trái đất.[1][2]

Ngày Quốc tế Hạnh Phúc được lấy từ ý tưởng của Vương quốc Bhutan là được đánh giá là nước có chỉ số hạnh phúc cao dựa trên các yếu tố như sức khỏetinh thầngiáo dụcmôi trường, chất lượng quản lý và mức sống và chất lượng sống của người dân. Từ những năm đầu tiên của thập kỷ 70 thế kỷ XX, Bhutan là quốc gia đã ghi nhận vai trò của hạnh phúc quốc gia hơn là thu nhập quốc gia bằng việc thực thi mục tiêu tổng hạnh phúc quốc gia thay vì tổng sản phẩm quốc nội. Họ cho rằng nhu cầu về Ngày Hạnh phúc này là đối với tất cả quốc gia và con người trên toàn thế giới để có những bước vượt lên trên sự khác biệt giữa các nước và con người trên toàn thế giới, và liên kết, đoàn kết toàn nhân loại.[2]

Ngày Quốc tế Hạnh phúc còn khởi nguồn từ nhu cầu về một cách tiếp cận tăng trưởng kinh tế cân bằng, hợp tình hợp lý hơn, nhằm thúc đẩy sự phát triển bền vững, xóa nghèo và phấn đấu vì hạnh phúc và sự thịnh vượng cho tất cả mọi người và xuất phát từ nguyện vọng mỗi người hãy chọn cho mình một quan niệm đúng về hạnh phúc, quan tâm đến vấn đề cốt lõi nhất trong sự tồn tại là làm sao tìm được thật nhiều niềm vui trong cuộc sống, làm lan tỏa những điều tốt đẹp nhất trên khắp hành tinh xanh.

Ngày này được Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc Ban Ki-moon chính thức công bố tại một hội nghị của Liên Hiệp Quốc từ vào ngày 28 tháng 7 năm 2012. Việc Liên Hiệp Quốc chọn ngày 20 tháng 3 là Ngày Quốc tế Hạnh phúc xuất phát từ nguyên nhân đây là ngày đặc biệt trong năm (ngày xuân phân), khi mặt trời nằm ngang đường xích đạo, nên trong ngày này có độ dài ngày và đêm bằng nhau và người ta cho đó là biểu tượng cho sự cân bằng, hài hòa của vũ trụ.[4] Cũng là biểu tượng của sự cân bằng giữa âm và dương, giữa ánh sáng và bóng tối, giữa ước mơ và hiện thực từ đó ngày này được cho là sẽ truyền tải thông điệp rằng cân bằng, hài hòa là một trong những chìa khóa để mang đến hạnh phúc.[5]

(Nguồn: Trích từ Wikipedia)

Cũng trong ngày hôm nay, người viết  nhận được một bài viết rất hay do một người bạn ảo chuyển đến.

Cũng chính từ bài viết này, người viết đã có “ngẫu hứng lý qua cầu”  viết nên bài Hạnh Phúc Là Điều Có Thật này vì trong phạm vi gia đình và tình yêu thương thì cuộc sống  hạnh phúc của ông Morie và Betty Markpoff  là điều có thật vì ông bà là người thật, chuyện thật ở chốn nhân gian này.  Smile!

Xin mời quý thân hữu đọc các trích đoạn ý chính của bài viết dưới đây:

 Lan truyền câu chuyện tình gây sốt của cặp đôi trăm tuổi

Họ đã kết hôn được 78 năm, người chồng 103 tuổi, người vợ 100 tuổi, họ vẫn ở bên nhau suốt ngần ấy năm tháng, mạnh khỏe và hạnh phúc. Trong ngày Valentine năm nay, câu chuyện về họ được biết tới, chia sẻ và gây cảm động.

Cặp đôi người Mỹ – ông bà Morie và Betty Markoff – lần lượt đã ở vào tuổi 103 và 100, họ khẳng định rằng chẳng có bí mật nào trong cuộc hôn nhân bền vững dài lâu của mình, tất cả chỉ nằm ở 3 yếu tố:độ lượng, tôn trọng và may mắn.

Inline image 1

Nhưng ông bà đã quá khiêm tốn khi nói về bí quyết giữ gìn hạnh phúc đáng khâm phục của mình, thực tế, ông Morrie có một bí mật, ông chưa từng nói với bà Betty một lần nào trong suốt cả cuộc đời rằng ông yêu bà.

Chia sẻ về cuộc sống của mình, hai ông bà thú thực rằng: “Chúng tôi chẳng quen biết ai sống tới hơn 100 tuổi như mình. Chúng tôi thực sự là những con người kỳ lạ: lấy nhau đã được 78 năm rồi, một người 103 tuổi, người kia 100 tuổi”.

“Chúng tôi đã sống lâu hơn tất cả những người mà chúng tôi quen biết. Cũng hiếm gặp đấy nhỉ? Chúng tôi chắc chắn đã gặp may, vì vậy, điều tuyệt vời nhất mà có thể cầu chúc cho các bạn, đó là hãy gặp vận may trong cuộc sống”.

Ông bà Markoff hiện sống trong một căn hộ nhỏ ở thành phố Los Angeles (Mỹ), câu chuyện tình yêu của ông bà từ lâu đã được báo chí phương Tây biết tới, hai ông bà luôn vui vẻ, hào hứng khi có phóng viên tới phỏng vấn. Cả hai người đều đã quen với sự quan tâm mà báo chí thường dành cho họ vào mỗi dịp lễ tình yêu Valentine.

“Chúng tôi đã sống bên nhau gần 8 thập kỷ, và thật may là chúng tôi vẫn chưa làm nhau khốn đốn!” – ông Morrie chia sẻ. Bà Betty nói thêm: “Dù vậy cũng có mấy lần chúng tôi suýt làm vậy rồi đấy. Chúng tôi cũng có nhiều cuộc cãi vã, nhưng ông ấy không bao giờ động vào tôi trong cơn tức giận, tôi cũng không bao giờ làm quá. Trong trí nhớ của mình, tôi mới chỉ đẩy ông ấy có một lần”.

Trong những cuộc phỏng vấn được tiến hành quanh mỗi dịp Valentine, ông bà Markoff đều khẳng định rằng không có bất cứ bí mật nào trong cách giữ gìn hôn nhân của họ: “Chỉ cần đừng để những lời phàn nàn biến thành cơn cáu giận. Hãy độ lượng và tôn trọng lẫn nhau. Và đương nhiên, bạn phải thích thú với người kia. Ông Morrie nhà tôi không bao giờ dùng từ ‘yêu’; tôi thì có dùng, dù cách diễn đạt khác nhau nhưng hành động của chúng tôi là giống nhau”.

Trả lời câu hỏi tại sao không bao giờ dùng từ “yêu”, ông Morrie đáp rằng: “Đối với tôi, tình yêu đồng nghĩa với sự sở hữu, kiểm soát và đòi hỏi. Từ mà tôi thích dùng thay cho từ ‘yêu’, đó là ‘quan tâm’. Đối với tôi, quan tâm có một ý nghĩa sâu sắc hơn nhiều. Tôi quan tâm bà nhà tôi rất nhiều. Ngày chúng tôi bước vào hôn nhân là ngày may mắn nhất đời tôi…..

Sống đến tuổi “bách niên”, hai ông bà đã trải qua nhiều biến cố sinh tử của sức khỏe nhưng họ không bao giờ buồn phiền, lo nghĩ về bệnh tật: “Nếu là một người sùng đạo, tôi sẽ cho rằng tuổi thọ của chúng tôi là do thần thánh can thiệp. Nhưng bởi tôi thực tế, nên tôi chỉ đơn giản nói rằng chúng tôi đã gặp may”.

Hai người con của ông bà giờ đây cũng đều đã là những người già, đó là một trong những điều kỳ lạ nhất mà ông bà được chứng kiến khi đã sống đến tuổi “bách niên”. Ngoài ra, việc lần lượt chứng kiến những người quen biết ra đi cũng khiến họ cảm thấy xao động, nhưng bà Betty cho rằng: “Để sống thọ và sống vui, bạn phải thích ứng tốt để phù hợp với hoàn cảnh”.

Trong cuộc trò chuyện, đôi khi ông Morrie sa đà và nói quá sâu vào một chủ đề nào đó khiến ông thấy thích thú, bà Betty luôn là người kịp thời ngưng ông lại để chuyển sang những chủ đề mới thú vị hơn. Dù vậy, bà không che giấu niềm tự hào về ông: “Morrie là một người có nhiều tài lẻ”.

Hiện tại, người con gái của hai ông bà đang sống trong cùng một khu với họ, để tiện việc chăm sóc mỗi ngày. Khi cuộc trò chuyện dần đi tới kết thúc, ông Morrie hài hước hỏi người phỏng vấn: “Tại sao anh không hỏi chúng tôi về đời sống yêu đương của chúng tôi trong giai đoạn hiện tại nhỉ?”.

Tự hỏi rồi tự trả lời, ông Morrie quay sang nhìn bà Betty – người phụ nữ ông chưa bao giờ nói lời yêu: “Sau 78 năm, không phải tôi chưa từng gây ra một lỗi lầm nào, chúng tôi cũng có những lúc thăng trầm, nhưng sau cùng, điều quan trọng là chúng tôi vẫn ở đây bên cạnh nhau”.

(Nguồn: email bạn gửi- Không thấy đề tên tác giả.  Cám ơn anhHiếu Hoàng)

Như vậy có thể tạm kết luận Hạnh Phúc Là Điều Có Thật được không Bạn?

Cầu nguyện Ơn Trên Phật Trời gia hộ cho Bạn và những người thân của Bạn luôn  luôn sống hạnh phúc trong mái ấm gia đình bé nhỏ của Bạn nhé.  Smile!

 

Mời quý anh chị cùng thưởng thức youtube dưới đây do ngưuời viết thực hiện cho vui nhé.  Smile.

Một Thoáng Nhật Bản 1- Tokyo- Tượng Phật Lớn- Meji Shrine

Suong Lam Portland

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 364-ORTB 774-32617)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/+SuongLamPortland/posts

Inline image 4

Sương Lam mời đọc Mỗi Ngày Quên Một Chuyện

Thưa quý anh chị,

 Chắc hẵn trong cuộc sống hiện tại, quý anh chị cũng đã có đôi lần ngồi hát một mình “Người ơi! khi cố quên là khi càng nhớ thêm” khi “con tim không ngủ yên” của quý anh chị rung động với những tình cảm lãng mạn nhớ về những cuộc tình xa xưa. Kể cũng vui vui, thơ mộng tí tị, bạn nhỉ?

 Nhưng …bây giờ thì có thể bạn sẽ lầm bầm hát một mình: “Trời ơi! Khi  không muốn quên thì cũng hổng làm sao nhớ được nè Trời!”

Đó là triệu chứng gì nhỉ?

 Chắc chắn những ngưòi trong lứa tuổi  70- 80 đã, đang và sẽ có chuyện Mỗi Ngày Quên Một Chuyện như lời tâm tình của người viết hôm nay.

Chúc quý vị bô lão còn nhớ được lúc nào mừng lúc nấy nhé.  Smile!

Sương Lam

 

Mỗi Ngày Quên Một Chuyện

Inline image 1

 Đây là bài số ba trăm sáu mươi ba (363) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Hình như đa số quý vị cao niên thường hay nhớ nhớ quên quên nhiều hơn ngưòi trẻ mà ta gọi là suy giảm trí nhớ theo tuổi tác. Hãy xem  một định nghĩa về suy giảm trí nhớ được sưu tầm ngắn gọn trong wikipedia nhé.

 “Suy giảm trí nhớ hay Chứng mất trí, thường gọi là lẫn hay đãng trí, là hiện tượng kém dần của trí nhớ và nhận thức do suy thoái không ngừng của não bộ. Người mắc phải chứng lẫn lúc đầu thường quên những việc mới xảy ra, nhưng về sau khi bệnh trầm trọng sẽ không nhận ra người thân trong nhà, vụng về, hay đi lạc, mất khả năng sinh hoạt hằng ngày và trở thành ngơ ngác hay ngu ngốc, cần người khác chăm sóc kiểm soát mọi mặt.

Khoảng 24 triệu người trên thế giới bị đãng trí, trong đó gần 60% là do bệnh Alzheimer”

(Nguồn:Wikipedia)

 Dễ sợ chưa?

Có nhiều ông, nhiều bà, đã từng “hét ra lửa, mửa ra khói”,  đã từng “ở trên trăm người hay chỉ dưới một vài người” nơi quê nhà,  trong những ngày đầu sống đời tỵ nạn nơi xứ người vẫn chưa qưên được thời vàng son oanh liệt của mình. 

 Họ đã âm thầm đổ lệ trong đêm trường khi ban ngày phải đi sắp hàng đợi lảnh tiền trợ cấp xã hội và phiếu thực phẩm hoặc phải đi làm những việc cực nhọc, tầm thưòng để kiếm sống.   Lại càng thật đau buồn hơn nữa!

 Lúc đó, nếu được ăn bát cháo lú của Mạnh Bà  thì những người đó có thể sẽ vui hơn nhỉ?

Câu chuyện Bát Cháo Lú  dưới đây sẽ giúp bạn và tôi  suy ngẫm lại rằng: “Đôi khi quên những gì xãy ra trong quá khứ có thể giúp bạn và tôi  sống vui và sống thanh thản hơn chăng?”

 Bát Cháo Lú

Xưa, có một vị bác sĩ thú y mệnh chung, thần hồn xuống âm phủ, sau khi được Diêm Vương xét xử, hồn ma được đưa đến quán cháo lú ăn trước khi đi đầu thai.  Vào quán cháo, hồn ma tình cờ gặp phải một bầy chó mà thuở sinh tiền, ông thường chửa bịnh cho chúng.  Bầy chó vốn có nghĩa, mừng rỡ khi gặp lại ông.  Đến lúc bà hàng dọn cháo, ông nhịn phần mình cho bầy chó ăn.

 Công an ở diêm phủ dắt hồn ma đi đầu thai làm một thằng Bé.  Nhờ không ăn cháo nên thằng Bé này nhớ rõ tiền kiếp mồn một.  Được 5 tuổi thằng Bé khẩn khoản xin ba má dắt đi thăm thân bằng quyến thuộc cũ.  Ba má nó thấy lạ nhưng vẫn chìu con. Cuộc tao ngộ giữa thân quyến và thằng Bé diễn ra trong một không khí éo le và cảm động.  Thằng Bé được gặp lại bà vợ cũ, con trai, con gái, cháu nội, cháu ngoại.  Bằng giọng nói ngọng nghịu của đứa trẻ lên năm, Bé kể vanh vách tiền kiếp của mình cùng thăm hỏi hàn huyên với vợ con, cháu chít nữa.

  Sau câu chuyện này, thằng Bé không thể sống bình thường như bao nhiêu thằng bé khác.  Gánh nặng của tiền kiếp hằn sâu trên thân xác thơ dại của thằng bé, những mối dây thân ái trong quá khứ khiến thằng bé quên mất nhịp sống hiện tại.  Cuối cùng ba má nó đành đưa nó vào chùa, không phải để tu học mà để di dưỡng tâm thần.  Cậu con trai út của ông bác sĩ thú y cũng tình nguyện vào chùa chăm sóc người cha bé con của mình và tu tâm dưỡng tánh luôn thể

 Lời bình. Theo người kể đây là câu chuyện hoàn toàn có thật. Và theo lời bàn của người kể thì  cho rằng càng sống với dĩ vãng tâm chúng ta càng rối bờì xao xuyến, mắt mở mà vẫn chiêm bao.

 Có lẽ vì thế mà chư tổ Thiền Tông đã khuyên chúng ta:

  “Việc qua rồi chẳng nhớ

Việc chưa đến chẳng lo

 Việc hiện tại chẳng đem lòng vọng tưỏng” chăng?

 (Nguồn: Trích trong Hư Hư Lục- Chiếc gương soi mặt-  Ni Sư Như Thủy)

Inline image 6

Nhưng .. Chữ Nhưng này xuất hiện đã làm nhiều người cao niên khổ tâm khi khám phá ra rằng mình lại đã hay quên khá nhiều! Nhiều người lo sợ sẽ bị bịnh mất trí nhớ. Người lớn tuổi nào cũng có hiện tượng mất dần trí nhớ, đôi khi quên ngay việc mình định làm, không tìm thấy vật mình vừa mới để xuống, quên khóa cửa xe, quên tắt đèn, tắt nước, quên chìa khóa xe để ở đâu, quên…v..v…  Người viết đôi lần đã bị như thế.  Còn bạn thì sao?

 Phu quân của người viết thì khỏi nói rồi vì chàng cũng “mỗi ngày quên một chuyện”, nếu không quên vặn đèn hay tắt đèn cầu thang thì cũng quên khoá xe, quên con đường tình chúng tôi đã đi qua cả chục năm nay nên đã lạc lối về nhà em nhà anh.  Smile!

 Nhiều khi người viết phải nhắc nhở chàng nhớ làm chuyện này hay nhớ làm chuyện kia nhiều lần cho nên đôi khi bỗng nhiên tôi trở thành  “bà chằng lửa” lúc nào cũng không biết nữa! Than ôi! Đã hết rồi hình ảnh nàng công chúa xinh đẹp, hiền lành ngày xưa của chàng!  Buồn năm phút!

 Mời xem một youtube vui vui  dưới đây của AARP:

 Mem’ries…. (Where Did I Put My Keys): A Cartoon from Walt Handelsman |

 AARP

 https://www.youtube.com/watch?v=prfCkIOdeAc

 

 Trong bài viết Trí Nhớ Giảm Sút Phải Làm Sao  của  bác sĩ Melunet Oz và Michael Roizen có  nói rằng:   Trí nhớ ngắn hay dài hạn đều tùy thuộc vào não bộ. Đầu óc của chúng ta trở nên cùn lụt khi lớn tuổi là do ảnh hưởng gộp của nhiều yếu tố khác nhau.

  Yếu tố chính là óc của chúng ta không nhận đủ máu đưa lên đầu, vì mạch máu bị tắc nghẽn, hay bị hở, gọi chung là vascular dementia.Trong cả hai trường hợp đều khiến cho trí nhớ của chúng ta trở nên yếu kém, sự suy nghĩ của chúng ta trở nên loạng quạng (fuzzy), hậu quả bởi việc óc của chúng ta không nhận đủ dưỡng khí (oxygen) và đường (blood sugar). 

 

Nhiều bệnh nhân của căn bệnh Alzheimer không ít thì nhiều đều vướng phải tình trạng vascular dementia. Những trở ngại khi suy nghĩ mà các cụ già gặp phải phần lớn vì máu không đưa lên đầu dễ dàng. Chúng ta có thể ngăn ngừa những rắc rối này, hay sửa chữa những trục trặc đó bằng cách giữ cho mạch máu dẫn máu lưu thông lên não bộ được thông tuông dễ dàng. Phòng bệnh là biện pháp chúng ta nên làm sớm. Điều này có nghĩa là chúng ta cần làm những gì để giúp máu bơm lên đầu dễ dàng. 

 Bác sĩ còn cho rằng kẻ thù nguy hiểm nhất của trí nhớ là stress và đưa ra những phương pháp cải thiện trí nhớ hiệu quả dưới đây:

 Inline image 2

 1.Hóa giải stress bằng phương pháp thiền hay yoga.

2.Tập thể dục cho não bằng cách đọc sách, báo, lướt các trang web lành mạnh và bổ ích.

3.Một chế độ dinh dưỡng đầy đủ và cân đối, nhiều rau, trái cây.

4.Phải tạo được giấc ngủ tốt, để giúp não củng cố trí nhớ ngắn hạn cũng như dài hạn.

5.Kiểm soát tốt những căn bệnh mãn tính như cao huyết áp, đái tháo đường. 

6.Lối sống tích cực, lạc quan, cởi mở có tác động rất lớn trong việc giảm thiểu nguy cơ trầm cảm.

 (Nguồn: Trích trong Bài viết của hai bác sĩ Mehmet Oz và Michael Roizen
Nguyễn Minh Tâm dịch)  

   Đời thường chúng ta sợ quên nhưng nhà Phật lại dạy muốn sống thanh thản trong đời sống thì chúng ta  phải học cách quên như lời dạy trong mẫu chuyện Thìền  dưới đây:

 Học Cách Quên

 Đời người không phải lúc nào cũng được như ý, muốn bản thân vui vẻ, đôi khi việc giảm áp lực cho chính mình là điều cần thiết và cách để giảm áp lực tốt nhất chính là học cách quên, bởi trong cuộc sống này có những thứ cần nhặt lên và bỏ xuống đúng lúc.

 Trong kinh Phật có một câu chuyện kể rằng: tiểu hòa thượng và lão hòa thượng cùng đi hóa duyên, tiểu hòa thượng lễ độ cung kính, việc gì cũng đều nhìn theo sư phụ. Khi tới bờ sông, một cô gái muốn qua sông, lão hòa thượng đã cõng cô gái qua sông, cô gái sau khi cảm ơn thì đi mất, tiểu hòa thượng trong lòng cứ thắc mắc ” Sư phụ sao có thể cõng một cô gái qua sông như thế?”. Nhưng cậu ta không dám hỏi, cứ thế đi mãi được 20 dặm, cậu ta thực sự không kìm được đành hỏi sư phụ: “Chúng ta là người xuất gia, sao thầy có thể cõng một cô gái qua sông?”

Sư phụ điềm đạm nói: “Ta cõng cô gái qua sông thì bỏ cô ấy xuống, còn ngươi thì đã cõng cô gái ấy 20 dặm rồi vẫn chưa bỏ xuống.”Lời nói của lão hòa thượng đầy thiền ý, hàm chứa trong nó chính là nghệ thuật nhân sinh.

 Cuộc đời con người giống như một cuộc hành trình dài, không ngừng bước đi, ven đường nhìn thấy vô vàn phong cảnh, trải qua biết bao những gập ghềnh, nếu như đem tất cả những nơi đã đi qua đã nhìn thấy ghi nhớ hết trong lòng thì sẽ khiến cho bản thân mình chất chứa thêm rất nhiều gánh nặng không cần thiết.

 Sự từng trải càng phong phú, áp lực càng lớn, chẳng bằng đi một chặng đường quên một chặng đường, mãi mãi mang một hành trang gọn nhẹ trên đường.

Inline image 3

 Quá khứ đã qua, thời gian cũng không thể quay ngược trở lại, ngoài việc ghi nhớ lấy những bài học kinh nghiệm, còn lại không cần thiết để cho lòng phải vướng bận thêm.Sẵn sàng quên đi là một cách cân bằng tâm lý, cần phải chân thành và thản nhiên đối mặt với cuộc sống.

 Có một câu nói rất hay rằng tức giận là lấy sai lầm của người khác để trừng phạt chính mình, cứ mãi nhớ và không quên khuyết điểm của người khác thì người bị tổn thương nhiều nhất chính là bản thân mình, bởi lẽ đó để có được niềm vui và cuộc sống thanh thản ta không nên truy cứu lỗi lầm cũ của người khác.

 Rất nhiều người thích câu thơ : “Xuân có hoa bách hợp, thu có trăng. Hạ có gió mát, đông có tuyết”.

 Trong lòng không có việc phải phiền lo mới chính là mùa đẹp của nhân gian.

 “Nhớ những cái cần nhớ, quên những cái nên quên, sống cuộc sống cởi mở, trong lòng không vướng mắc thì cuộc sống này sẽ thật tươi đẹp.”

 (Nguồn: sưu tầm trên internet)

 Mời xem Youtube  dưới đây cho  lòng thanh thản dăm ba phút nhé. Smile!

Nét Thiền Của Đá

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

 Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

 Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi- MCTN 363_ORTB 722-32217)