Sương Lam mời đọc Thái Độ Lạc Quan Trong Cuộc Sống

Chào quý anh chị,

 

Thật tình ai cũng thích nói chuyện với một người vui vẻ, có thái độ lạc quan yêu đời, yêu người, có nụ cười tươi tắn, có đôi mắt trong sáng, nói chuyện tếu tếu một tí hơn là nói chuyện với một người mặt mày chầm dầm một đống, nói chuyện ú a ú ớ,  luôn trách người khen mình v..v…  Mệt quá!

Cuộc đời này sống được có bao nhiêu năm mà chúng ta lại  hững hờ trước cái đẹp  của thiên nhiên, của hoa lá cỏ cây, trước tinh cảm ấm áp của con người, loài vật.

Xin hãy vui lên mà sống dù đôi lúc bạn và tôi phải “ba chìm, bảy nổi, chín cái lênh đênh” trong kiếp sống hiện tại này. Đó là tâm tình mà người viết muốn thưa cùng các bạn qua bài viết hôm nay. Smile!

Chúc vui khỏe, bạn nhé.

Sương Lam

Thái Độ Lạc Quan Trong Cuộc Sống

Đây là bài số ba trăm chín mươi bốn (394) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Inline image 1

Các vị cao niên sinh hoạt trong Hội  Người Việt Cao Niên Oregon và trong Nhóm Sinh Hoạt Người Việt ở Trung Tâm Sức Khoẻ và Dịch vụ Á Chậu đã tìm được “niềm vui tuổi hạc” của mình qua các sinh hoạt vui nhộn, hữu ích và đầy tình thương yêu khi tham dự các buổi pinic, du ngoạn ngoài trời và bán garage sale gây quỹ.  Có thấy được những ánh mắt sáng ngời, những nụ cười vui vẻ của quý vị cao niên trong các sinh hoạt này, bạn sẽ thấy “đời vẫn còn đẹp sao!”

Vợ chồng người viết là những người đã tham gia vào các sinh hoạt này nên muốn được chia sẻ niềm vui này đến cùng các bạn để cùng vui với  nhau vì người viết đã đọc ở đâu đấy câu thơ hay hay dưới đây:

“Dẫu có buồn trong thế giới này khó hiểu

Thế giới này vẫn đẹp

 Hãy xóa đi nét dáng tình cờ

Anh sẽ thấy thế giới này rất đẹp”

Blok

Chúng ta cần có một thái độ lạc quan trong cuộc sống, quên đi những chuyện phiền não, vui đùa với bạn bè vì “thời gian như một con sông, nó không trở về nguồn” và nhất là, “Hoàng kim thì có nhiều trên thế giới, bạn bè già tóc bạc thì rất ít” như ngạn ngữ phương Đông đã nói. Bạn có đồng ý với tôi chăng?

Tôi đã từng đi viếng thăm những người bạn già đang đau bịnh.  Nhìn bạn nằm buồn thiu trên giường bịnh, tôi cũng thấy buồn theo khi nghĩ đến một ngày kia rồi mình cũng sẽ như thế vì quy luật sinh, lão, bệnh, tử có chừa ai đâu.  Bởi thế trong khi thời gian, sức khoẻ, tài chánh còn cho phép, chúng ta cần sống vui sống khoẻ được ngày nào mừng ngày nấy. Chúng ta cần tham gia vào các sinh hoạt dành cho những người cao niên, giúp đỡ cộng đồng hơn là ngồi ôm mãi cái Tivi xem phim truyện Đại Hàn  hoài sẽ “mụ” người đi nhé!

 

Khi còn học trung học, trong giờ giảng văn, người viết mê say nghe thầy giảng về Nguyễn  Khuyến, Nguyễn Bỉnh Khiêm và ao ước được sồng một đời sống như cụ Nguyễn Công Trứ ngày xưa.  Người viết tâm đắc nhất bài thơ  Chữ Nhàn của Ông, xin được trích dẫn dưới đây:

Chữ Nhàn

“….Thoạt sinh ra thì đà khóc chóe, 

Trần có vui sao chẳng cười khì ?
Khi hỷ lạc, khi ái ố, lúc sầu bi,
Chứa chi lắm một bầu nhân dục.

Tri túc tiện túc, đãi túc, hà thời túc,
Tri nhàn tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn
Cầm kỳ thi tửu với giang sơn,
Dễ mấy kẻ xuất trần xuất thế.

Ngã kim nhật tại tọa chi địa,
Cổ chi nhân tằng tiên ngã tọa chi.
Ngàn muôn năm âu cũng thế ni,
Ai hay hát mà ai hay nghe hát ?

Sông Xích Bích buông thuyền năm Nhâm Tuất,
Để ông Tô riêng một thú thanh cao
Chữ nhàn là chữ làm sao? ”

Nguyễn Công Trứ

Inline image 2

Mùa Thu Portland có những cơn mưa chợt đến làm cho trời trở nên lạnh lạnh. Theo thiển ý của người viết, không có gì  thích thú cho bằng được cuộn mình trong chiếc mền ấm, trong một không gian  yên tỉnh, đọc một quyển sách hay hay nghe một bản nhạc êm dịu.  Lúc đó bạn sẽ không dữ tợn như là ác quỷ, mà trái lại, bạn sẽ hiền từ, nhân ái như một vị thiên thần qua hai mẫu chuyện dưới đây. Xin mời Bạn thưởng lãm:

 Ác quỷ

He, who fights with monsters should be careful lest he become a monster. And if thou gaze long into an abyss, the abyss will also gaze into thee.”
“Ngươi, kẻ chiến đấu với ác quỷ, hãy cẩn thận kẻo ngươi trở thành ác quỷ. Và nếu ngươi trừng mắt nhìn sâu vào vực thẳm, vực thẳm cũng sẽ trừng mắt nhìn ngươi.”
Friedrich Nietzsche – Beyond Good and Evil

Giai thoại thiền có kể chuyện một chàng dũng sĩ rời chùa xuống núi. Ngoài thanh gươm báu, sư phụ trao cho chàng một chiếc kính chiếu yêu. Kính này khi rọi vào người khác, nếu người là ác quỷ, thì sẽ hiện nguyên hình trong kính. Trên đường hành hiệp, đi đến đâu kính cũng soi rọi cho thấy toàn loài quỷ dữ. Và lưỡi gươm trong tay chàng đã lấy máu của biết bao kẻ hung ác. Qua bao nhiêu năm tháng ruổi rong, một chiều dừng chân về núi cũ chùa xưa, chàng dũng sĩ lấy kính ra định dâng lại cho thầy. Chợt thoáng thấy kính phản chiếu bóng mình, dũng sĩ hét lên kinh hoàng; thì ra bóng chàng trong gương hiện nguyên hình một con ác quỷ.

(Nguồn: internet)

Thế À

Thiền sư Hakuin được người chung quanh ca tụng là người sống trong sạch. Một gia đình người Nhật có một tiệm bán thực phẩm gần nơi Hakuin ở. Họ có một cô con gái xinh đẹp. Bất ngờ, một hôm cha mẹ cô gái khám phá ra cô có thai.
Việc này làm cho cha mẹ cô gái nổi giận. Cô gái không chịu thú nhận người đàn ông cô chung đụng là ai, nhưng sau bao nhiêu là phiền phức , cuối cùng lại là tên Hakuin.

Phẫn nộ vô cùng , cha mẹ cô gái đến ngay vị thầy này. Hakuin chỉ thốt lên vỏn vẹn hai tiếng:
– “ Thế à” rồi thôi

Sau khi đứa bé sinh ra, nó được mang tới trao cho Hakuin. Lúc đó Hakuin đã mất hết danh dự, nhưng việc này không làm cho Hakuin buồn. Hakuin săn sóc đứa bé rất tử tế. Hakuin xin sữa của những bà mẹ hàng xóm và những đồ dùng cần thiết cho đứa bé.

Một năm sau cô gái không còn chịu đựng được nữa. Nàng nói sự thật với cha mẹ nàng rằng người cha thật sự của đưá bé không phảI là Hakuin mà là một thanh niên bán cá ngoài chợ.
Lập tức cha mẹ cô gái đến ngay Hakuin xin Hakuin tha lỗi và xin đem đứa bé về.

Hakuin ưng thuận. Khi trao lại đứa bé, Hakuin cũng chỉ thốt hai tiếng : “Thế à!”

( Nguồn: Trích trong Góp Nhặt Cát Đá – Thiền Sư Muju- Đỗ Đình Đồng dịch)

Hai câu chuyện, hai hình ảnh ác quỷ và thiên thần nhắc nhở chúng ta lúc nào cũng nên hành động cẩn thận trong đời sống hằng ngày và lúc nào cũng nên rải tâm từ bi, nhân ái đến tất cả mọi người với cái tâm an nhiên tự tại thì cuộc sống của của mình mới được nhàn nhã, vui vẻ.

Kangaroo và Koala là các động vật đặc biệt sống ở Úc Châu. Kangaroo được xem là biểu tượng của nước Úc. Trong chuyến du hành Úc Châu vừa qua, chúng tôi có ghé thăm một sở thú nho nhỏ nuôi những động vật này ở công viên Featherdale Wildlife Park. Chúng tôi cũng được xem một đàn chim penguin màu xanh và các chim chóc hoang dã khác như đà điểu,  chàng bè  v..v…

Inline image 3

Koala ở Úc Châu

Người viết muốn nhắc đến con Koala được gọi là con gấu túi, lông màu xám, thường sống trong rừng cây khuynh diệp và chỉ ăn lá khuynh diệp mà thôi. Cái mặt của Koala ngu ngơ, hiền lành, không làm hại ai nên  được người Việt  gọi là “con cù lần” vì tối ngày nó chẳng làm gì cả ngoài việc ăn lá cây khuynh diệp và ôm cây dấu mặt để … ngủ. Smile!  Thỉnh thoảng Koala mới xoay chuyển đưa mặt ra ngoài nhìn thiên hạ một chút rồi lại quay vào trong tiếp tục … ngủ.  Người viết có duyên may quay được một video ngắn khi Koala quay mặt ra ngoài tí tị. Dễ thương lắm!

 Mời xem Youtube Koala mở mắt chào thiên hạ rồi….. ngủ tiếp

Làm thân Koala cũng sướng nhỉ vì tối ngày ngủ hoài, chẳng làm hại ai hết!  Nhưng … đời sống như thế cũng buồn quá trời vì cuộc đời phải có chút gì sống động thì mới vui chứ lị!  Khi nào  ta cần nhàn thì sẽ hưởng nhàn nhưng trong khi ta hưởng nhàn mà còn giúp được người khác vui sống thì cuộc sống của ta mới có ý nghĩa chứ sống ù lì, thụ động quá, chán chết! Bạn đồng ý với tôi chứ?

Xin mượn lời tâm tình của Thầy Thích Tánh Tuệ trong bài thơ Đôi Khi để làm kết luận cho bài viết hôm nay bạn nhé,

Đôi Khi…

Đôi khi cần biết dại khờ

Để lòng thanh thản một giờ bình an,

Đôi khi cần bỏ tính toan

Để bờ môi đó thênh thang nụ cười.

Đôi khi..” chín bỏ làm mười ”

Để thôi câm nín, một lời trao nhau.

Đôi khi thấu hiểu niềm đau

Để thôi phán xét những câu tuyệt tình.

 

Đôi khi biết giở trang Kinh

Để tìm thấy lại an bình nội tâm.

Đôi khi biết sống lặng thầm

Để nhìn tỉnh thức thâm trầm nở hoa..

Đôi khi cần biết lỗi ta

Để lòng độ lượng, thứ tha lỗi người.

Đôi khi.. ngước mắt nhìn trời

Để hồn khoáng đạt rạng ngời nắng xuân.

 

Đôi khi cần biết dửng dưng

Trước bao cám dỗ trói chân, khổ đời!

Đôi khi cần biết buông lơi..

Để nghe hơi thở là nơi dịu dàng

Đôi khi nhặt, đôi khi khoan

Để thương yêu chẳng buộc ràng lẫn nhau.

Đôi khi nhớ lúc ban đầu

Để tình trong sáng thuở nào nguyên sơ..

 

– Đôi khi tỉnh giữa đời mơ

Để tâm tỏ ngộ bến bờ thực hư..

Đôi khi biết rãi lòng từ

Để cho nghĩa sống bây chừ lên ngôi.

Đôi khi biết lặng cái tôi

Để đây với đó xa xôi lại gần..

Đôi khi đạm bạc, thanh bần

Đoái thương bao kiếp nhọc nhằn chung quanh..

Đôi khi chuông mõ tu hành

Biết đời hơn thiệt, đua tranh.. mãi đời!.

 

– Đôi khi ngồi giống Phật ngồi..

Như như bất động nụ cười thiên thu..

Để ngày nao.. dứt phàm phu

Mở toang cánh cửa Chân Như bước về..

 Như Nhiên Thích Tánh Tuệ

Inline image 4

Xin mời thưởng thức nét đẹp Mùa Thu ở Portland, Oregon qua youtube dưới đây:

Youtube Mùa Thu Portland

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Photo:

Advertisements

Sương Lam mời đọc Còn Vui Được Thì Ta Cứ Vui

Thưa quý anh chị,

Người viết rất vui mừng tái ngộ với bạn bè thân thương cõi ảo cũng như cõi thật, sau một thời gian cùng chàng đi tiếu ngạo giang hồ Fiji-New Zealand- Australia trong một tour do Trung tâm ATNT Travel and Tours tổ chức.

Mùa Thu xứ Mỹ là chớm Xuân bên xứ Úc nhưng vẫn nóng ở đảo Fiji nằm trong Thái Bình Dương.  Mỗi nơi mỗi cảnh đẹp khác nhau, mỗi nền văn hoá khác nhau.  Càng đi nhiều càng thấy mình nhỏ bé trong vũ trụ bao la và sự hiểu biết của mình rất hạn hẹp. Có rất nhiều đìều mình chưa biết nhưng nó đã hiện hữu từ lâu, đã đổi thay thay đổi theo thời gian.

Xin được một đôi lời tâm tình và chia sẻ  cùng qúy bạn một vài cảnh đẹp đường xa và cảm nghĩ của người viết trong chuyến du lịch này.  Người viết cố gắng tâm tình nhiều hơn, chia sẻ nhiều hơn trong một bài viết dành cho Giai Phẩm Xuân của Oregon Thời Báo ở Portland, Oregon, quê hương thứ hai của tôi, xem như món quà Xuân đặc biệt hằng năm để cám ơn những độc giả thân thương của mục Một Cõi Thiền Nhàn đã thương mến người viết hơn mười năm qua.  Xin nhớ đón đọc nhé.  Smile!

Kính chúc sức khỏe và mọi sự an lành đến tất cả quý anh chị.

Sương Lam

 Còn Vui Được Thì Ta Cứ Vui

Inline image 8

Đây là bài số ba trăm chín mươi ba (393) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Người viết vừa mới trở về Portland sau chuyến đi thăm viếng các nước Fiji, Tân Tây Lan và Úc Đại Lợi do ATNT Travel and Tours tổ chức. Người viết rất vui được tái ngộ với quý độc giả thân mến của mục Một Cõi Thiền Nhàn trên OregonThời Báo sau một thời gian vắng tin nhau.

Hôm nay người viết chỉ báo cáo sơ lược chuyến đi chơi này gọi lá chút quà “tái ngộ” với quý độc giả ORTB mà thôi. Phần tường thuật chi tiết, người viết  xin để dành làm món quà Xuân đặc biệt trên Giai Phẫm Xuân Oregon Thới Báo như người viết đã làm hơn 11 năm qua.  Các bạn đồng ý chứ?  Xin hảy cứ “wait and see” nhé. Smile!

Đoạn đường đi từ Mỹ đến Úc dài hơn đoạn đường đi từ Mỹ về Viêt Nam. Nếu đi một lèo từ phi trường Los Angeles đến Sydney của Úc thì những người “không còn trẻ nữa” như chúng tôi  chắc sẽ bò lê khi bước xuống phi trường Sydney rồi vì phải ngồi bó chân trên máy bay hơn 17 tiếng đồng hồ giò cẳng tê cứng hết ráo.  Bởi thế trung tâm Du lịch ATNT Travel and Tour đã có sáng kiến dừng chân ở đảo Fiji  nghỉ ngơi sau chuyến bay dài 11:20 phút vượt qua đoạn đường bay 5,525 miles rồi mới tiếp tục đi tiếp. Good Job!

Inline image 2

Fiji là một quần đảo nằm trong Thái Bình Dương. Quần đảo này do A. Tasman khám phá năm 1643, J. Cook thám hiểm năm 1774, trở thành thuộc địa của Anh năm 1874. Fiji giành được độc lập năm 1970 và là thành viên của Khối Liên Hiệp Anh

Chúng tôi được đưa đi ăn tối và ngắm hoàng hôn trên biển trên tàu Captian Cook, xem trình diễn vữ điệu truyền thồng FiJi. Người viết cũng tham gia nhảy múa với các vũ công và cùng chung múa tập thể  theo lời mời của họ. Rất vui và sống động. Sau buổi cơm tối, cả đoàn cùng xem đốt pháo bông trên tàu luôn vì hôm đó là ngày lễ đặc biệt của Fiji.

Ngày hôm sau chúng tôi đi cruise khám phá South Fiji Island, ăn trưa, xem san hô dưới đáy biển trong một tàu nhỏ giống như tàu ngầm nhỏ, tắm biển thoải mái, xem trình diễn vũ điệu  của thổ dân Fiji.  Đây là tour riêng tự túc phải trả tiền thêm ngoài chương trình của tour. Cũng vui thôi!

Nghỉ dưỡng sức cho khỏe xong, đoàn tour đáp chuyến bay đến Auckland, New Zealand

Thành phố Auckland là thành phố lớn nhất ở New Zealand (Tân Tây Lan) với dân số ước tính sơ bộ khoảng 1.454.300 vào 30 tháng 6 năm 2015. Auckland  là thành phố ‘The city of Sails”, nơi mà cứ 6 người là 1 người có du thuyền. Ngày đầu tiên đến Auckland, chúng tôi được đưa đi xem thành phố Auckland, đi qua khu nhà sang trọng trên mấy chục triệu đô một căn, toạ lạc trên một ngọn đồi nhìn ra biển.  Quý vị chủ nhân các ngôi nhà này này có lẻ kiếp trước thực hành hạnh bố thí nhiều lắm  hay sao nên kiếp này được hưởng phúc báo sống sang cả như thế nhỉ?

Tối đến, chúng tôi được đưa đi ăn món steak ngon tuyệt vời đến nổi khi ra về phu quân của tôi để quên túi da đựng máy camcorder mà không biết.  Smile!

Sau đó, chúng tôi đi lang thang vào một casino xem thiên hạ đánh bài, xem show trình diễn “free”  v..v…Chúng tôi  được mời lên chụp hình với 2 nàng vũ công xinh đẹp! Chu choa ơi! Thật là đặc biệt vì các thành viên trong phái đoàn mệt quá về đi ngủ sớm hết ráo.

Inline image 1

Chúng tôi cũng vào chơi cho vui với màn kéo máy kêu rào rào cho vui và thua hết…. $10 NZ vì có bao giờ người chơi thắng được chủ sòng bài, bạn nhỉ? Smile!

Mời xem youtube

Show trình diễn trong sòng bài Hotel Casino ở Auckland-New Zealand

 Casino này được đặt duới một toà tháp cao nhất Auckland mà nơi đấy có nhiều người gan dạ chơi trò chơi nhảy từ đỉnh tháp xuống đất vời sợi giây cáp màu cam.  Thôi thì ta thua ta về đi ngủ cho rồi để ngày mai còn đi cruise thám hiểm vùng vịnh Bay of Island, xem cá heo lướt trên mặt biển v..v…

Chương trình những ngày kế tiếp thật hấp dẫn với màn trợt trên đồi cát, đi xem hải đăng, đi  ngắm cảnh thiên nhiên dọc theo  bờ biển 90 miles.  Nhưng… chữ Nhưng này mới là quan trọng vì…. trờì lại đổ cơn mưa nên chúng tôi cũng đành phải ngồi trên xe ngắm cảnh mà thôi!  Đôi khi Trời chẳng chiều người mà lị! Buồn năm phút!

Ngày hôm sau, chúng tôi đi thăm Waitangi Treaty House, nơi ký hoà ước giữa ngươời Maori thổ dân và người Anh. Một nét độc đáo của văn hoá thổ dân Maori là họ chào nhau bằng cách trợn mắt và lè lưỡi.  Lạ thật!

Mời xem youtube Vũ điệu truyền thống của Thổ dân Maori ở New Zealand -2017

Tối đến, ăn tối tự túc ở trong một thương xá của Aukland.  Vị hướng dẫn viên dẫn đi “loanh quanh cho đời mỏi mệt” để đến ăn một nơi có bán phở Việt Nam, nhưng…. ăn không thấy hương vị phở tí nào.  Cũng đành chịu thôi vì ai nấy đều nhớ món phở tuyệt vời của văn hóa Việt Nam.  Smile!

Sáng hôm sau lại “khăn gói quả mướp” lên máy bay bay sang Melbourne, một thành phố lớn của Úc Châu.

Inline image 3

Melbourne là thủ phủ và thành phố lớn nhất bang Victoria, và là thành phố lớn thứ hai ở Úc.

Lại phải ngồi máy bay 4 tiếng đồng hồ vượt 1648 miles nữa để đến Melbourne thăm phố người Việt ở Richmond và ăn phở Chú Thể hương vị thơm ngon nấu theo kiểu “Bắc Kỳ 2 nút ởTiệp Khắc” với thịt bò bằm nhỏ  rồi chế nước phở nóng lên trên nên thịt còn tái tái hồng hồng. Ăn trưa tự túc nhé vì trong chuyến du lịch này và những chuyến du lịch Âu Châu đôi lúc bạn phải ăn trưa hay ăn tối tự túc chứ không phải như những chuyến du lịch Á Châu được ăn “ngày 3 bữa vỗ bụng kêu bình bịch” đâu nhé.  Smile!

Chúng tôi ở Melbourne  ngủ 3 đêm trong một khách sạn ngay trong thành phố gần nhà ga, gần tiệm bán quà kỷ niệm, gần casino, gần khu bán hàng sang trọng v..v… tha hồ mà móc hồ bao ra nhé. Chương trình du ngoạn ở Melbourne hấp dẫn lắm, người viết để dành tâm tình trong  giai phẩm Xuân 2018 sắp tới cho thêm phần “hồi hộp” chứ lị!

Đã đến Úc thì phải đến thăm thủ đô Canberra của Úc cũng giống như đã đến Mỹ thì phải viếng thăm thủ đô Washington DC của Mỹ mới được!  Toà nhà Quốc Hội của Úc kiến trúc khác kiến trúc toà nhà Quốc Hội Mỹ với mái nhà bằng phẳng, không có vẻ uy nghi như toà nhà  Quốc Hội  của Mỹ .  Chúng tôi đi thăm “The Embassies row” với những toà đại sứ, toà lảnh sự các nước trên thế giới toạ lạc kế bên nhau.  Thật tình ai ở gần những cơ quan ngoại giao này cũng thấy “ớn ớn lạnh” vì không biết “ai bạn ai thù” với quốc gia nào.  Nếu “một ngày không đẹp trời nào đó” anh này cho nổ bom nhà anh kia thì mình cũng bị vạ lây!  Mệt lắm!

Inline image 4

Ở thủ đô nên chúng tôi cũng được thu xếp ở khách sạn hạng sang gần phố thị luôn. Vì chỉ ở một đêm mà thôi chỉ cần đem hành lý nhỏ gọn là đủ rồi nên ăn tối xong về phòng ngủ ngay một giấc để sáng mai lên đường đi Sydney

Inline image 5

Thành phố Sydney là thành phố lớn nhất, nổi tiếng nhất và lâu đời nhất của nước Úc. Sydney cũng là thủ phủ của tiểu bang New South Wales. Dân số của Sydney hiện tại hơn 6.000.000 người.

Được xây dựng xung quanh cảng Jackson với cảnh đẹp nổi tiếng, thành phố Sydney được gọi là “Thành phố Cảng”. Đây là trung tâm tài chính lớn nhất của Úc và cũng là một địa điểm du lịch của khách quốc tế, nổi tiếng với nhiều bãi biển đẹp và kiến trúc đôi:  Sydney Opera House hình con sò và Sydney Harbour Bridge, nơi đốt pháo bông đón mừng Năm Mới đầu tiên đẹp nhất thế giới.

Chúng tôi ở Sydney có 2 đêm để được ngắm thành phố tuyệt đẹp này vào ban ngày khi ăn trưa trên cruise dạo quanh phố cảng và ban đêm lãng mạn của Sydney by Night ở Sydney Opera House. Ngoài ra chúng tôi có những giờ phút hồi hộp khi đi cáp treo và Rail Train ở Blue Mountain National Park.

Mời xem Youtube Sương Lam và cảnh đẹp bến cảng Sydney ở Úc 2017

Mời xem thêm những hình ảnh về chuyến du lịch thú vi này qua Collection Sương Lam Tiếu ngạo Giang Hồ  trong link dưới đây:

Suong Lam Tran

Sương Lam Tiếu Ngạo Giang Hồ

366 followers – 181 posts – Public

https://plus.google.com/u/0/collection/Yx9DZ

Người viết sẽ cố gắng thực hiện các youtube hay lạ khác của chuyến du lịch này để chia sẻ với quý anh chị nhé.  Xin nhớ đón xem.  Smile!

Rồi 15 ngày trôi qua nhanh chóng, chúng tôi trở lại Portland trong niềm vui được xem cảnh đẹp đường xa, được biết thêm những nền văn hóa khác lạ, được quen thêm  những người bạn mới dễ thương. Người viết  nhớ mãi thông tin về “rối loạn tiền đình” của BS Quang, nhớ mãi những màn “quậy” độc đáo của Holly Ngô, sư muội Gia Long năm79. Đặc biệt là tình thương mến của anh Trần Nguyên Thắng, hướng dẫn viên công ty ATNT Travel, của em Huệ Ngô, của tất cả 24 anh chị trong đoàn đã “bí mật” tổ chức lễ mừng sinh nhật 50 năm “nội chiến từng ngày” nhưng vẫn “sống chung hoà bình”  bên nhau của chúng tôi, trong buổi tiệc tối ở Hard Rock Restaurant trước khi trở về Mỹ.

Inline image 6

Tình cảm thân thương đó đã làm cho vợ chồng chúng tôi hết sức cảm động.  Xin cám ơn tất cả các  anh chị trong đoàn của chuyến du lịch FiJi, New Zealand, Australia do công ty ATNT Travel & Tours tổ chức vừa qua. Smile!

Kính chúc tất cả quý anh chị nhiều sức khỏe, vạn sự an lành và hy vọng  sẽ có phúc duyên gặp gỡ các anh chị  trong các chuyến du lịch khác nữa nhé.

Có đi du lịch lần này rồi chúng tôi nhận ra mình quả thật “không còn trẻ nữa” vì khi leo dốc xuống đồi chúng tôi đã thấy đôi chân mình mỏi mệt hơn xưa nhiều.

Chàng của tôi đã quên “bỏ lại sau lưng” nhiều thứ: bao đựng máy camcorder, quên kéo theo vali nhỏ “carry on”của nàng, hay cự nự càm ràm nàng….  Có người lại bỏ quên passport trong tủ khóa an toàn v..v….  Cũng may là quý vị đó số chưa mất của nên mọi thứ đều được quy hoàn về “khổ chủ” trong sự hồi hộp, lo lắng.  Smile!

Bởi thế người viết xin được là” Giám Đốc, Giám Xúi” quý bạn bè rằng:  “Còn đi được thì ta cứ đi”, nếu thời gian, sức khỏe, tài chánh cho phép.  Thời gian đâu có đợi chờ ai đâu, sức khỏe đâu biết thế nào vào ngày mai ở cái tuổi “không còn trẻ nữa” U60, U70, U80 như chúng ta hiện tại.

Người viết vẫn tâm tâm niệm niệm: “Quá khứ đã qua rồi, tương lai thì chưa tới, hãy sống vui trong hiện tại” như ý tình diễn đạt trong youtube Mặt trời Hồng Tỉnh Thức của Nhạc sĩ Võ Tá Hân phổ thơ Thầy  Thích Nhất Hạnh & Thích Tịnh Từ qua link dưới đây:

MẶT TRỜI HỒNG TỈNH THỨC- Nhạc VÕ TÁ HÂN

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Inline image 7

Photo:

Sương Lam mời đọc Portland Mùa Thu

Thưa quý anh chị,

Mùa Thu là mùa của văn nhân thi văn nghệ sĩ.  Nhiều tác phẩm về mùa Thu đã sống mãi trong trái tim tình cảm của kẻ yêu mùa Thu: Tiếng Thu, Giọt Lệ Thu, Thu Vàng, Thu Tím Lá Vàng v…v…..

Người viết ở một nơi

“…Portland cảnh đẹp người hiền

Ở đây mà sống như tiên trên đời

Thu vàng, hồng nở, tuyết rơi

Sương lam lãng đãng chơi vơi mộng tình…”

Thơ Sương Lam

Một ngày đẹp trời nào đó, xin mời quý anh chị dừng bước giang hồ ở thành phố Portland, Oregon vào mùa Thu để ngắm lá vàng  rơi rơi trên phố vắng, trong công viên, để mà cảm thông với tâm tình của người viết qua bài viết hôm nay.  Mong lắm thay!  Smile!

Sương Lam

 Portland Mùa Thu

Inline image 2

Đây là bài số ba trăm chín mươi (390) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Một cô em văn nghệ  trong Thiền Nhàn Sương Lam Email Group của người viết hỏi tôi nơi nào ở Portland, Oregon ngắm cảnh mùa Thu đẹp nhất để đưa bạn từ phương xa đến ngắm lá vàng Portland  Mùa Thu .  Một câu hỏi thật đúng “tủ” của người  viết và làm người viết “vui trong lòng một ít” vì thật tình, người viết rất yêu Mùa Thu và cũng rất yêu Portland, Oregon, quê hương thứ hai của tôi. Cám ơn em ML nhé.  Smile!

Mùa Thu ở xứ Mỹ, đặc biệt ở Portland, Oregon rất đẹp, bạn ạ

Tôi yêu Portland Mùa Thu của tôi nhiều lắm.  Khi trở lại đời sinh viên nơi “đại học trường làng” Portland Community College  ở campus Sylvania năm 1982, trái tim  tình cảm “không ngủ yên” của tôi thật tình đã “đập sai nhịp” vì đây là lần đầu tiên tôi mới thực sự  tận mắt ngắm nhìn mùa Thu đẹp  như thế nào.  Ngày xưa tôi đã nhìn bức tranh mùa Thu trong một quán kem gần rạp chiếu bóng Rex, tôi nghĩ  rằng  lá vàng trên cây trong tranh là không thật vì các họa sĩ đã tô thêm màu vàng trên  lá để cho tranh được thêm đẹp mà thôi, chứ làm sao có lá vàng đẹp như thế được.

Nhưng…..lại chữ Nhưng  này xuất hiện khi tôi đứng trên đồi cao của trường đại học cộng đồng này nhìn xuống khuôn viên đại học mùa Thu, tôi mới biết là có lá vàng  mùa Thu thật sự ở quanh tôi.  Đẹp lạ lùng! Đẹp tuyệt vời! Đẹp lãng mạn!  Đẹp đến nổi không có bút mực nào tả được nữa!

Mùa thu lá bay thường hay khiến cho những ai có tâm hồn nghệ sĩ và lãng mạng nghĩ đến thơ văn.  Người viết cũng “xúc cảnh sinh tình” nên đã “thả bút đề thơ” nói lên tâm tình của mình với cảnh đẹp mùa Thu:

Tình Thu

Inline image 1

Hôm nay trời vào Thu

Trời lãng đãng sương mù

Bên song nhìn lá đổ

Buồn chất ngất tình thu

Saigon ơi! Tình Thu

Giờ cách biệt xa mù

Nào đường xưa lối cũ

Nào kỷ niệm mùa thu

Lá vàng ngập lối thu

Thu nào mình cách xa

Nguời ơi! Thu đã đến

Còn nhớ chăng tình ta

Sương lam ngập trời thu

Hình bóng cũ mịt mù

Biết tìm đâu gặp lại

Kỷ niệm đẹp mùa Thu

Hôm nay lại mùa Thu

Mai kia vẫn là Thu

Nhưng cuộc đời nhân thế

Chỉ là kiếp phù du !!

Sương Lam

 

Người viết cố gắng sưu tầm các hình ảnh, tài liệu về cảnh đẹp mùa Thu ở Portland, các website du lịch, các youtube của bạn bè cõi ảo và ngay của chính người viết thực hiện để giới thiệu cảnh đẹp mùa Thu ở Portland, Oregon và để làm tài liệu cho quý thân hữu nào muốn tìm hiểu về Portland, Oregon của người viết nhé.  “Tốt khoe xấu che” mà lị!  Smile!

Kính mời quý anh chị cùng thưởng thức:

Inline image 6

1-Youtube Japanese Garden in Portland Oregon do Sương Lam thực hiện

Suong Lam Portland

Mời quý bạn thưởng thức vẻ đẹp thiền nhàn tĩnh lặng của Japanese Garden ở Portland trong khung cảnh mùa Thu.

2–10 nơi ngắm lá thu đẹp mê hồn ở Mỹ – Cảnh đẹp

http://thoibao.today/paper/10-noi-ngam-la-thu-dep-me-hon-o-my-canh-dep-2407703

Sep 27, 2017 – 10 nơi ngắm lá thu đẹp mê hồn  Mỹ – Cảnhđẹp … Portland , Oregon: Sang thu, Portland ngập trongnhững gam màu rực rỡ. … Virginia : Công viên quốc gia Shenandoah có những điểm ngắm mùa thu tuyệt đẹp, thu hút hàng

3- 3 địa điẻm lý tưởng ngắm mùa thu ở Mỹ

http://thoi-nay.com/tnm/3-dia-diem-du-lich-ly-tuong-mua-thu-o-my/

4- Mùa Thu Portland  qua Youtube của TriumphRainbow, một thân hữu cõi ảo của người viết.   Cám ơn Wittydud nhé.  Smile!

4-1-Fall Foliage at Black Butte Ranch Oregon 4K UHD

 https://www.youtube.com/watch?v=8UtasaxIIxk&list=RD8UtasaxIIxk#t=11

4-2- Fall Foliage at Bend (1) Oregon 4K UHD

https://www.youtube.com/watch?v=nAhfEv9uHr4&t=178s

4-3-Fall Foliage near Florence Oregon 20161024 4K UHD

 https://www.youtube.com/watch?v=_Z0uQ7pZAQQ

4-4- Fall Foliage at Oregon 20161022 4K UHD

https://www.youtube.com/watch?v=2l9SmPY2E30

4-5-Oregon’s Fall Time Lapse 4K UHD

https://www.youtube.com/watch?v=Vlb83YCzDlY

4-6-Autumn Color – Previews – Willamette National Forest (Oregon) Oct 2013

https://www.youtube.com/watch?v=IqU0XEmy_yo

Lá trên cành màu vàng rất đẹp nhưng rơi rụng xuống đất thì trở thành rác. Nhưng ….với thiền sư thì….. “Không Có Gì Là Rác Cả”

Xin mời quý anh chị đọc qua câ chuyện Thiền dưói đây để thử “ngộ” ra được một  bài học gì về “rác” nhé.   Smile

Không Có Gì Là Rác Cả

Inline image 3

Sống sót trở về sau chiến tranh tàn khốc giữa thập niên bốn mươi, Soko Morinaga tìm về căn nhà cũ, trực diện với những khó khăn và mất mát tận cùng của đời người. Cha mẹ không còn, anh chị em phân tán, nhà cửa, tiền bạc bị tịch thu. Ông cố ngoi lên bằng ý chí trở lại học đường nhưng đành chào thua vì cuộc vật lộn cam go, có khi bao tử thường xuyên lên tiếng kêu khóc.

Giữa quạnh hiu đổ nát cả thân và tâm, một sự mầu nhiệm kỳ diệu nào đó đã dẫn bước chân vô định của Soko tới trước cửa chùa Daishuin ở Tokyo. Ngước nhìn mái chùa rêu phong, lưỡng lự đôi ba phút rồi Soko mạnh dạn gõ cửa. Người mở cửa chính là Đại sư Zuigan Goto. Soko ngỏ lời xin được đại sư thâu nhận làm đệ tử. Đại sư chỉ hỏi một câu duy nhất:

– Ngươi tin ta chứ? Nếu không tin ta thì có ở đây bao lâu cũng chẳng học được gì, phí công ta thôi.

Soko trả lời:

– Con xin hết lòng tin tưởng.

Đại sư mở rộng cửa, lạnh lùng truyền:

– Theo ta.

Soko líu ríu theo vào. Tới góc sân, đại sư chỉ cây chổi tre, ra lệnh:

– Quét dọn vườn.

Trước khi cầm chổi, Soko quỳ xuống bái tạ đại sư đã thâu nhận mình.

Công việc quét vườn thì có chi là khó, Soko hăng hái quét… quét… và quét. Không bao lâu đã gom được đống rác cao nghệu đầy đất, sỏi, đá vụn và lá khô. Dừng chổi, Soko lễ phép hỏi:

– Bạch thầy, con phải bỏ đống rác này đi đâu ạ?

Bất ngờ, đại sư quát lên:

– Rác! người nói gì? Không có gì là rác cả!

Soko ngẩn ngơ nhìn đống chiến lợi phẩm, không hiểu, đây không là rác thì là gì? Còn đang lúng túng thì đại sư lại bảo:

– Vào nhà kho kia lấy cái bao lớn ra đây…

Khi Soko tìm được cái bao mang ra thì thấy đại sư đang dùng hai tay, gạt đám lá khô sang một bên. Ông lại bảo:

– Mở rộng miệng bao ra.

Soko tuân lời, lẳng lặng theo dõi thầy đại sư quơ từng ôm lá, bỏ vào bao, thỉnh thoảng lại giậm giậm cho lá xẹp xuống.

Cuối cùng, những lá khô trong đống rác đã được nhồi vào bao, cột lại.

Soko lại nghe lệnh truyền:

– Đem bao lá này vào nhà kho, để dành đun nước tắm.

Vừa vác bao lá trên vai, Soko vừa nghĩ:

– Còn đống đất đá, không phải rác thì dọn đi đâu?

Ấy thế mà khi ở nhà kho ra, Soko thấy đại sư đang lượm những viên sỏi, đá vụn ra. Trước vẻ ngẩn ngơ của Soko, ông vừa hỏi, vừa sai:

– Có thấy hàng hiên ngay dưới máng xối kia không? Có thấy những chỗ bị nước mưa xoáy lồi lõm không? Đem những sỏi, đá vụn này trám vào những chỗ đó.

Soko vừa làm, vừa thán phục thầy mình, vì quả thật, sau khi trám, không những chỗ lồi lõm bằng phẳng mà còn đẹp hẳn lên nữa.

Bây giờ, đống rác (theo Soko) chỉ còn lại đất và rêu. Lần này thì chắc chắn phải hốt, đổ đi rồi. Nhưng kinh ngạc biết bao khi Soko quay lại sân, thấy thầy mình thong thả nhặt từng miếng đất, từng tảng rêu trên tay, rồi chậm rãi nhìn quanh, tìm những khe tường nứt, những chỗ lõm nhỏ trên mặt đât, từ tốn trám vào.

Bây giờ thì đống rác không còn đó. Nhưng cũng không phải là vật phế thải vô dụng gom quẳng đi đâu. Mỗi loại rác, nếu biết tận dụng, sẽ lại trở thành hữu ích.

“Không có gì là rác cả” là bài học đầu tiên đại sư Zuigan Goto dạy cho người đệ tử vừa thâu nhận, sau này chính là Thiền sư Soko Morinaga nổi tiếng của xứ Phù Tang. Viện trưởng Đại học Hanazono, thuộc tông Lâm Tế Nhật Bản.

“Không có gì là rác cả!” tuy đơn giản mà bao hàm một thông điệp về triết lý duyên khởi. Trong rác có hoa và trong hoa có rác, rác chính là hoa và hoa chính là rác. Nhờ thấy được sự thật này nên không hề có sự loại bỏ, đối kháng và mâu thuẫn mà hoàn toàn nhuần nhuyễn, tùy thuận, các pháp cùng nương vào nhau để tồn tại và phát triển.

Hãy nhìn thật kỹ, thật sâu sắc vào những bất đồng, những việc không như ý và tất cả những gì được gọi là xấu xa, đáng loại trừ, vứt bỏ…

“Nhìn” cho đến khi nào nhận ra “Không có gì là rác cả !” để ôm ấp, bao dung và tận dụng hết thảy thì cuộc sống này đẹp biết dường nào!

(Nguồn: Sưu tầm trên internet)

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 390-ORTB 802-101117)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Inline image 4

Inline image 5

Sương Lam mời đọc Trung Thu Tuổi Thơ- Trung Thu Tuổi Không Còn Trẻ Nữa

Thưa quý anh chị,

Mỗi lần đến ngày Tết Trung Thu hình như chúng ta được sống lại với những hình ảnh tuổi thơ ngày cũ:

“…. Tết Trung Thu đốt đèn đi chơi

Em đốt đèn đi khắp xóm làng….”

Bây giờ đa số chúng ta đã trở thành ông  bà nội, ngoại rồi.  Niềm vui của chúng ta là nhìn đàn cháu nhỏ đang tíu ta tíu tít chơi những trò chơi giống y chang chúng ta hồi nhỏ.  Smile!

Riêng thiển ý của người viết, Tết Trung Thu là  Tết của mọi người không phân biệt tuổi tác vì mỗi người có niềm vui riêng trong ngày đặc biệt này.  Bạn đồng ý chứ?

Xin mời quý anh chị theo chân người viết cùng vui Tết Trung Thu với trẻ thơ và với “người không còn trẻ nữa” qua bài tâm tình dưới đây nhé.  Smile!

Chúc vui khỏe.

Sương Lam

Trung Thu Tuổi Thơ- Trung Thu Tuổi Không Còn Trẻ Nữa

Inline image 1

Đây là bài số ba trăm tám mươi chín (389) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo

Thứ bảy 9-30-1017, vợ chồng chúng tôi đã đến tham dự Tết Trung Thu do ban chấp hành CDVNOR tổ chức Tết Trung Thu cho các trẻ em ở Portland và vùng phụ cận vào ngày thứ bảy 30 tháng 9 vừa qua tại trường Ron Russel Miđle School, toạ lạc ở 3955 SE 112 – Portland, OR 97266.

 

Trung Thu Tuổi Thơ của CĐVNOR

 Chương trình vào cửa miễn phí để đem lại niềm vui cho trẻ thơ qua các tiết mục sau đây:

–   Trò chơi có thưởng, phát lồng đèn và bánh kẹo miễn phí cho thiếu nhi

–  Múa lân

–   Trình diễn võ thuật

–   Nhiều tiết mục văn nghệ đặc sắc do các thiếu nhi ở Oregon và Vancouver  trình diễn với sự góp tiếng hát của các ca sĩ Thu Tâm, Tuyết Lan, Lệ Hải, Hoài Trang, Vũ Văn Thảo, Nhóm văn nghệ Hoài hương, nhóm múa Âu Cơ v..v…

–    Phát quà và rước đèn Trung Thu

Nhìn hình vẽ chú cuội ngồi trong ánh trăng rằm  được treo gần sân khấu người viết tự hát khe khẻ một mình:

“…..Bóng trăng trắng ngà

Có cây đa to

Có thằng Cuội già

Ôm một mối mơ

Cuội ơi! Ta nói cho Cuội nghe

Ở trên cung trăng mãi làm chi…..?.

Đã 60 năm qua rồi, tôi vẫn nhớ bài hát này.  Những gì êm đẹp của tuổi thơ luôn sống mãi trong ta, phải không Bạn?

Hôm nay tôi tìm laị được phút giây thân yêu ngày cũ qua  Đêm Tết Trung Thu do Cộng Đồng Việt Nam tổ chức hôm nay.

Màn trình diễn mà người viết thích nhất trong ngày hội Tết Trung Thu năm nay là màn giới thiệu 45  thiếu nhi ghi danh tham gia Tết Trung Thu.

Những  người mẫu “nhí” này được giới thiệu ra sân khấu khi được MC Thu Tâm xướng danh  và được dẫn xuống sắp hàng  phía dưới để ban giám khảo chấm điểm chọn lựa  bé nào dễ thương nhất.   Có những em bé được bố mẹ ẳm trên tay, có những cháu đã lớn có thể bước ra sân khấu một mình.  Mỗi cháu một vẻ, cháu nào cũng dễ thương hết trong chiếc áo dài Việt Nam hay trong chiếc áo bà bà miền Nam, áo tứ thân miền Bắc. Tất cả các cháu đều được nhận một phần quà do BCH/CĐVNOR gửi tặng.

Người viết là một trong 4 vị giám khảo đã chọn ra được 6 em bé dễ thương nhất để được nhận thêm một phần thưởng nữa. Thật  ra em bé nào cũng dễ thương cả,  nhưng người viết  nghĩ rằng đây không phải là “cuộc thi hoa hậu áo dài” để chọn ra em bé nào mặc áo dài đẹp nhất và trình diễn đẹp nhất vì  đây là Tết Trung Thu dành cho thiếu nhi ngây thơ, hồn nhiên, vô tư mà thôi.  Bạn đồng ý chứ?

Vì thế, bốn vị giám khảo, trong đó có người viết, đã đồng ý với tiêu chẩn chấm điểm là bé nào dễ thương nhất, dạn dĩ nhất và nhỏ tuổi nhất thì sẽ được chọn để nhận thêm một phần quà nữa.  Cũng vui thêm thôi vì các cháu tham dự Tết Trung Thu hôm nay đều đã nhận một phần quà  trước rồi.

Inline image 2

Sau đó các cháu được phát 1 chiếc lồng đèn và 1 chiếc  bánh trung thu trước khi ra về. Tất cả đều có một đêm vui Tết Trung Thu vui vẻ. Smile!

Mời xem  Youtube Trung Thu  CĐVNOR 2017 – Trung Thu Tuổi Thơ

do người viết thực hiện qua link dưới đây:

Xin mời xem thm hình ảnh Cộng Đồng Việt Nam Oregon tổ chức Tết Trung Thu 2017 do nhiếp ảnh gia  Mary Nguyễn chụp qua link dưới đây:

https://photos.google.com/share/AF1QipMPMrDxyj3G8xa6PUVqgSWZ_u6rzYkf5EQOwI9h-aTaQ-vGdBfMqMnenHQBWyVxCQ?key=OExqWHpPaUM4YVVPRGN1d3czY0FiSzdyLUVmLWZ3

Xin cám ơn cô Mary Nguyễn nhé.  Smile!

Inline image 3

 Vui Tết Trung Thu “Tuổi Không Còn Trẻ Nữa” của NSHNV Portland

Vui Tết Trung Thu không phải chỉ dành riêng cho các thiếu nhi mà còn dành cho những vị cao niên của Nhóm Sinh Hoạt Người Việt ở Trung Tâm Sức Khỏe và Dịch Vụ Á Châu (AHSC) nữa.

Những vị “tuổi hạc khá cao” này đã cùng nhau tổ chức một buổi potluck mừng Tết Trung Thu thứ năm 9-28-2017 vừa qua. Các nhân viên người Việt (Cô Cang, Hoa, Amanda, Anh Cường) thuộc trung tâm AHSC  đã hướng dẫn hơn 40 quý vị “lão niên” chơi những trò chơi vận dụng trí nhớ, óc quan sát, sự nhanh nhẹn rất vui vẻ và khoa học.

Inline image 4

Tất cả hội viên tham dự đều hồi hộp theo dõi màn ảo thuật do bác Tony trình diễn.  Vợ chồng bác Tony mới tham gia vào Nhóm SHNV này trong vòng một tháng nay qua lời mời gọi của người viết.  Với tâm ý là niềm vui cần được chia xẻ cho nhau nên khi gặp những người quen biết hay “Fan” của tôi là người viết “thân ái kính mời” họ đến sinh hoạt với Nhóm Sinh Hoạt Người Việt Portland cho vui và để được hưởng những phúc lợi mà TrungTâm AHSC đã cung cấp cho các hội viên tham dự nhóm.

Người viết đã viết nhiều bài giới thiệu sinh hoạt của Nhóm SHNV trong mục Một Cõi Thiền Nhàn do tôi phụ trách trên Oregon Thời Báo địa phương, nên có một số người đã tham gia sinh hoạt Nhóm sau khi đọc bài viết giới thiệu này.  Cũng vui thôi!  Smile!

Chắc chắn rằng bạn sẽ cười to vui vẻ khi thấy nhóm các bác trai, bác gáí tham dự trò chơi “tam sao thất bổn” để kiểm tra lại óc quan sát, trí nhớ, năng  khiếu hội họa của mình.  Nhóm bác trai truyền đạt thông tin qua nét vẽ  như thế nào là “hình con voi” của bác trai vẽ đầu tiên biến thành “hình con chuột” trong hình vẽ cuối cùng. Nhóm bác gái thì chiếc “bánh pizza” trong hình vẽ đầu tiên  biến thành “cái mặt” trong hình vẽ cuối cùng!  Vui nhi! Quả đúng là “tam sao thất bổn” rồi!

Xin mời xem 2 youtube các bác trai, bác gái Nhóm SHNVPortland  chơi trò chơi “Tam Sao Thất Bổn”  do người viết thực hiện dưới đây nhé:

1- Youtube Khi quý ông Nhóm SHNV chơi trò chơi “tam sao thất bổn”

2-Youtube Khi quý bà Nhóm SHNV Portland làm họa sĩ

Đừng tưởng “tuổi già” là “tuổi chỉ biết buồn” đâu nhé.  Có đến sinh hoạt với nhóm này rồi quý bạn sẽ thấy “đời vẫn còn đẹp sao” đấy!. Họ cũng nhanh nhẹn, ồn ào, vui vẻ lắm, bạn ạ!  Họ đã tìm đến nhau để chung vui với nhau cho bớt phần hiu quạnh vì bạn bè cùng lứa tuổi dễ dàng trò chuyện với nhau.  Họ là những bà nội trợ “cừ khôi”, những nhà chăm sóc vườn cảnh “hết xẩy”, những chuyên viên xã hội, những quan sát viên “bén nhậy”  đã kể cho nhau nghe nhiều chuyện, nhiều tin tức hấp dẫn lắm bạn ạ!

Bạn có muốn sống vui sống khoẻ hay chăng?  Nếu muốn, xin hãy đọc tài liệu được trích đăng dưới đây do người viết sưu tầm về để làm quà Trung Thu cho bạn nhé.

Lo Lắng

Có hai chuyện phải lo lắng:
Hoặc là bạn khỏe mạnh hoặc bạn bị đau.

Nếu khỏe mạnh, thì chẳng có gì phải lo lắng
Nếu bị đau, thì có hai điều phải lo lắng:
Hoặc sẽ được bình phục hoặc sẽ chết.

Nếu đưọc bình phục, thì chẳng có gì phải lo lắng.
Nếu bị chết, thì có hai điều phải lo lắng.
Hoặc lên thiên đàng hoặc xuống địa ngục.

Nếu lên thiên đàng, thì chẳng có gì phải lo lắng.
Nếu xuống địa ngục, thì sẽ bận tíu tít bắt tay bạn bè cũ,
còn thì giờ đâu nữa mà lo với lắng…

Thế thì tại sao bạn phải lo???

(Nguồn:internet)

Mời đọc thêm nhé.  Smile!

Cởi mở sẽ sống thọ hơn

 Những người có cuộc sống thân thiện, hòa đồng với gia đình, xã hội sẽ giảm 50% nguy cơ chết sớm, đó là kết quả nghiên cứu của hai đại học tại Mỹ Brigham Young (bang Utah) và North Carolina (tại Chapel Hill, bang North Carolina). Kết luận này được rút ra từ quá trình tổng hợp dữ liệu liên quan đến 300.000 người và 148 công trình nghiên cứu thực hiện suốt ba thập kỷ qua.

Theo đó, “hầu hết những ai có mối quan hệ xã hội tốt sẽ sống thọ hơn 3,7 năm so với những người thụ động, sống cô độc” – trích lời giáo sư tâm lý Timothy B. Smith (Đại học Brigham Young). Ngoài ra, nghiên cứu cũng cho rằng việc có nhiều bạn sẽ có kết quả tích cực tương tự như việc bỏ hút thuốc lá. Sự cô đơn, e dè trong việc thiết lập quan hệ xã hội sẽ khiến chúng ta có tỉ lệ tử vong tương đương những ai nghiện rượu, thậm chí cao hơn chứng béo phì, lười vận động.

Tương tự, một nghiên cứu của đại học danh tiếng Carnegie Mellon (Mỹ) được thực hiện vào năm 2003 trên cơ thể một nhóm tình nguyện viên đã chỉ rõ: nhóm tình nguyện viên có mối quan hệ xã hội đời thường tốt sẽ giúp cơ thể phản ứng tốt hơn với virút cúm được tiêm vào người so với nhóm còn lại. Trước đó, Janice Kiecolt-Glaser – một giáo sư khoa tâm thần thuộc Đại học bang Ohio (Mỹ) – cũng đưa ra kết quả nghiên cứu khẳng định lại điều này, sau khi thực nghiệm trên chính nhóm sinh viên y khoa của mình. Ông cho biết các sinh viên vui vẻ, hòa đồng và nhiều bạn có hệ miễn dịch tốt hơn hẳn.

(Nguồn: CÔNG NHẬT (Theo Los Angeles Times)

Việc sống cởi mở, thoải mái để sống vui sống khỏe đâu có phân biệt tuổi già, tuổi trẻ phải không bạn?

Mời xem youtube Sương Lam với trò chơi Đố Vui Đoán Trúng này Vui Tết Trung Thu 2017của Nhóm Sinh Hoạt Người Việt Portland

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 389-ORTB 801-10417)

 

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Inline image 5

Photo:

Sương Lam mời đọc Portland và Tôi

Thưa quý anh chị,

Chúng ta ai cũng có một trái tim tình cảm biết  rung động trước cảnh sắc nên thơ, trước một chân tình đáng quý.

Chúng ta đã không ngại hiểm nguy trên bước đường tìm Tự Do và cũng thật xúc động với tình người của cư dân nơi chúng ta đã và đang sống hiện tại.

Khi đi dự lễ ra mắt sách Bàng Bạc Gấm Hoa của nhà báo Mặc Lâm của Đài Á Châu Tự Do tại Portland Oregon do Hội Nghệ Sĩ Việt Nam tổ chức ngày Thứ sáu 15 tháng 9 năm 2017 tại Hollywood Senior Center, người viết thật xúc động với tâm tình của nhạc sĩ Từ Công Phụng khi TCP hát bài Khi Tôi Đến Nơi Đây do chính tác giả trình bày. Chính màn trình diễn bất ngờ này của TCP  đã tạo niềm cảm hứng cho tôi viết bài viết này để tâm tình và nhắc lại những kỷ niệm cũ khi gia đình chúng tôi mới đến Portland vào năm 1981.

Xin cám ơn nhạc sĩ Từ Công Phụng và tất cả những người bạn thân quen mà tôi đã có phúc duyên gặp gỡ ở Portland trong 36 năm qua ở Portland, quê hương thứ hai của người viết.

Kính cầu nguyện Ơn Trên ban phúc cho tất cả chúng ta nhiều sức khỏe và làm đuợc những gì mà chúng ta có thể làm được để vui mình ích người và đem lại sự hảnh diện cho  tập thể người Việt  tỵ nạn đang sống trên đất Mỹ.  Mong lắm thay!

 

Sương Lam.

 Portland và Tôi

Inline image 1

Đây là bài số ba trăm tám mươi bảy (387) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Sau năm 1975,  người viết trở thành “bà mẹ quê”  ở nhà nấu cơm nuôi chồng, nuôi con, nuôi gà, nuôi vịt  sống qua ngày vì Bộ Xả Hội, nơi người viết làm việc đã bị giải thể. Rồi với nhiều áp lực trong cuộc sống, trong tinh thần, chúng tôi trở thành những thuyền nhân tìm đường vượt biên và đã được cô em gái, nguyên là du học sinh Mỹ trước năm 1973 cư ngụ tại Portland, Oregon bảo trợ chúng tôi đến sống ở Portland kể từ năm 1981.

Portland ngày ấy rất ít người Việt Nam định cư.  Đa số những người tỵ nạn ở Portland được cơ quan USCC bảo trợ và giúp đỡ trong những ngày đầu để hội nhập vào đời sống Mỹ.

Dân số Portland vào thời điểm năm 1981 không đông đảo như bây giờ, người dân hiền hòa dễ thương. Khí hậu trong lành có đầy đủ bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông. Cảnh sắc Portland  đẹp như một Đà Lạt ngày xưa, nên tôi đã yêu Portland ngay từ dạo đó và đã sống ở nơi đây 36 năm rồi.

Khi trở lại đời sinh viên ở “đại học trường làng” Portland  Community College năm 1982, trong không khí trẻ trung vui vẻ của khung viên đại học, người viết đã cùng các bạn sinh viên  Huỳnh Lương Vinh, Lưu Sĩ Minh, Nguyễn Minh Ngân, Nguyễn Khôi Nguyên v..v… tổ chức nhiều buổi “văn nghệ văn gừng mừng” Ngày Tết Nguyên Đán, Tết Trung Thu v..v… để giới thiệu văn hoá Việt Nam đến những người bạn Mỹ tại trường rất nhiệt tình, hào hứng với phương tiện thiếu thốn đủ mọi mặt vì lúc đó chúng tôi là những “sinh viên nghèo” mà lị.  Chúng tôi làm việc với trái tim tình cảm và nhiệt tình của tuổi trẻ đầy lý tưởng chỉ với mục đích đem lại niềm vui cho mình, cho người trong phạm vi và khả năng hạn hẹp cuả người sinh viên mà thôi.   Cũng nhờ được sự giúp đỡ của các chàng “sinh viên đàn em dễ thương” này mà hai tập thơ Tháng Tư Với Nổi Nhớ Quê Hương  và Những Bài Thơ Tình Yêu của Sương Lam được ra đời.  Phần hình ảnh do họa sĩ Huỳnh Lương Vinh phụ trách.  Cám ơn họa sĩ HLV nhé.

Vào thời đìểm năm 1982, việc in ấn sách báo Việt Nam  tại Portland, Oregon và các nơi khác chưa đạt được tiêu chuẩn trình bày (layout)  đẹp đẻ, mới lạ như cách trình bày của các chương trình về layout trên computer hiện đại bây gìờ.  Người viết phải mổ cò đánh máy trên  chiếc máy đánh chữ cà tàng mua ở Goodwill từng bài thơ chỉ với hai ngón tay mà thôi (may quá còn hơn là “nhất dương chỉ!”).  Thế là chị em chúng tôi, người thì mổ cò đánh máy, người thì vẽ hình trang trí trang bìa, trang trong  các bài thơ, người  thì sửa dấu chính tả, xong rồi đưa đi nhà in làm photocopy. Tiền in ấn thì đã có các bạn sinh viên ủng hộ.  Không có buổi ra mắt thơ náo nhiệt, rầm rộ như bây giờ  mà chỉ in ra để biếu tặng bạn bè thân  hữu yêu thơ,  các chùa, các nhà thờ, các nhóm sinh hoạt thanh niên sinh viên  bán để  lấy tiền gây quỹ tổ chức thêm các cuộc vui khác nữa.  Một thuở sinh viên trong bước đầu tỵ nạn nơi xứ người thế mà vui và đầy kỷ niệm đáng yêu, đáng quý. Bây giờ nhắc lại  người viết có đôi chút ngậm ngùi vì những chàng sinh viên cũ ngày xưa bây giờ đã tứ tán nơi đâu, biết ai còn ai mất?

Inline image 4

Rồi thời gian lặng lẻ trôi qua, chuyện  áo cơm và lo lắng cho cuộc sống mới nơi xứ người đã làm cho người viết phải tạm gát lại chuyện văn thơ nghệ thuật và chuyện đi vác ngà voi sang một bên một thời gian vì bao tử đói thì làm sao có đủ sức mà  “phun châu nhả ngọc” cho được.  Smile!

Không ai có thể giúp mình bằng tự chính mình được.  Vợ chồng chúng tôi đã bỏ lại ở quê hương những gì mình đã có và ra đi với hai bàn tay trắng trên chiếc thuyền con bé nhỏ chẳng biết sẽ trôi giạt về đâu.  Cũng nhờ trời thương, chúng tôi đã đến bến bờ tự do trong an lành, xum họp gia đình đầy đủ.  Chúng tôi đi học trở lại chỉ là để có tiền trả tiền nhà, tiền điện, tiền thực phẩm với số tiền “basic grant”  và tiền “work study” ít ỏi.   Chúng tôi phải vừa đi học ban ngày vừa đi làm thêm công việc quét dọn công sở (janitor) ban đêm. Cầm những đồng tiền làm được do tự chính tay mình làm ra được trong buổi ban đầu gian khổ nơi xứ người, tôi đã nhiều đêm phải khóc thầm. Than ôi!  Thời oanh liệt  kẻ hầu người hạ nay còn đâu?

Nhưng dầu sao đi nữa, chúng tôi vẫn có phúc hơn bao nhiêu người đói khổ còn lại ở quê nhà vào thời điểm đó, nên chúng tôi  có ngại gì những gian khổ lúc ban đầu này.

Rồi Trời Phật cũng thương cho kẻ có lòng nên dần dần chúng tôi cũng đã ổn định được đời sống.  So với bao nhiêu người khác, chúng tôi  chẳng  có gì là cao sang quyền quý cả. Tôi an phận làm một cô giáo tầm thường nơi xứ lạ.  Điều quan trọng đối với tôi  trong hiện tại là vợ chồng yêu thương nhau, con cháu ngoan hiền, có sức khoẻ tốt, thân an trí lạc là tốt lắm rồi. Tiền bạc, danh vọng, chúng tôi đã có rồi cũng đã mất,  Cuộc đời có không, không có, chuyện ghét thương thương ghét  là chuyện thường tình nơi chốn bụi hồng  lao xao này, hơi đâu mà thắc mắc cho mệt!  Bạn  nhỉ?

Mỗi người có một cái nhìn, một thái độ, một cảm nghĩ khác nhau về một sự việc.  Người khác có  quyền nghĩ sao về mình là tùy ý họ vì họ có cái quyền đó.  Có sao đâu?  Còn mình như thế nào thì hãy để  cái “nhất điểm lương tâm”  của mình và Trời Phật phán xét vì người viết  vẫn tin rằng: “Ngẩng đầu cao ba thước đã có thần linh” rồi, cho nên  ta cứ an tâm sống vui sống khỏe trong giây phút hiện tại là được rồi.  Tôi nghĩ thế!  Bạn đồng ý chứ?

Khi người viết quyết định  “rửa tay gát bút” chốn học đường trước cái tuổi về hưu  hợp pháp, chính thức của chính phủ Bush trước đây cho phép, đã làm cho phu quân của tôi “càm ràm” và nhiều thân hữu, bạn đồng nghiệp  của tôi ngạc nhiên hết sức vì tại sao một người năng động, làm việc hết sức tích cực, nhiệt tình  như tôi lại  thích về nhà làm “bà mẹ quê”  hơi sớm như vậy nhỉ?

Có thể là tôi  chán việc tranh đua, chèn ép, bất an ninh nơi chốn  học đường nên thích ở nhà vui hưởng hạnh phúc gia đình với chồng con, cháu nhỏ chăng?

Có thể là vì tôi muốn nghỉ làm việc sớm để có thể làm được những việc mình thích mà lâu nay vì cuộc sống mà phải tạm gát lại chăng?

Có thể là vì tôi đã thuộc bài:

“Tri túc, tiện túc, đãi túc, hà thời túc

Tri nhàn, tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn”

tạm hiểu là:

“Biết đủ thì là đủ, đợi đủ biết bao giờ mới là đủ

Biêt nhàn thì là nhàn, đợi nhàn biết bao giờ là nhàn” chăng?

Là vì nguyên nhân nào đi nữa, tôi nghỉ việc mà vẫn được ông Bush, ông Obama, ông Trump trả lương cho tôi hằng tháng và cung cấp bảo hiểm sức khoẻ cho tôi là được rồi. Có sao đâu?

Năm 2002,  tôi đã trở lại “phóng tay, múa bút” trên ORTB, trên các đặc san thân hữu bên anh, bên em, trong các diễn đàn cõi ảo, cõi thật “cho vui với đời” một ti tị với cái tên “Sương Lam mờ chân mây” mà tôi đã chọn từ năm 17 tuổi khi sinh hoạt  Gia Đình Phật Tử  Chánh Minh ờ Việt Nam ngày xưa.

Bây giờ người viết lại có được “job” làm kẻ giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn  để tâm tình với quý vị cao niên  hằng tuần trên ORTB với nụ cười duyên dáng.  Không ngờ tôi cũng đã “trải dài tâm tinh” qua 387 bài viết trong mục MCTN  trên Oregon Thời Báo tại Portland, Oregon  rồi. Trung bình một bài viết trong mục MCTN của tôi  là 4 trang đánh máy,  như vậy  tôi viết được tổng cộng  là 1548 trang.  Mèn ơi! Cũng nhiều đấy nhỉ!  Smile!

Nhiều thân hữu  đã làm “dám đốc, dám xúi” người viết in sách và tổ chức  ra mắt sách cho vui.  Nhưng….. cho đến giờ phút này, và có lẻ sau này nữa, người viết chỉ viết “cho vui với đời” mà thôi,  chứ không có ý định in sách hay ra mắt sách riêng cho mình làm chi cho mệt trí. Người viết vẫn thích góp mặt chung với bạn bè, mỗi người góp một ít bài, một ít tiền, chung nhau thực hiện các tuyển tập, xong rồi chia nhau mỗi người dăm ba quyển tặng bạn bè, như thế cũng đủ vui rồi.  Khỏe re!  Smile!

Inline image 1

Người viết thường tự nhủ: “Nếu đã có duyên văn nghệ với nhau thì sẽ có “người tri âm, kẻ tri kỷ” tìm đọc thoải mái “Free” các bài tâm tình của tôi trên trang Một Cõi Thiền Nhàn của tôi trong Oregon Thời Báo hay trên trang nhà, trên trang Plus Google của người viết là tôi đã vui rồi. Bằng không có duyên với nhau thì dù có mời gọi cách nào cũng đành chịu thôi.  Tiền in sách, ra mắt sách này nếu dùng vào những việc công ích, cứu trợ kẻ đáng giúp vẫn có giá trị, ý nghĩa hơn chăng?”

Người viết còn  rủ rê ông xã đi làm “thợ vịn” cho các công tác cộng đồng khi có thời giờ và sức khỏe, đi tiếu ngạo giang hồ,  đưa thơ văn, bài nhạc lên trang nhà www.suonglamportland.wordpress.com và trang Suonglamportland Youtube của tôi cho thiên hạ vào xem “chùa” giống như Quán Ven Đường của GS Huỳnh Chiếu Đẳng vậy đó, đi chùa lễ Phật tụng kinh, vui đùa với cháu nội Mya như vậy là được rồi.  Ai nói gì thì nói, ai khen chê gì thì chê khen. Ai giận hờn gì thì hờn giận.  Mặc họ!  Có sao đâu?  Bon chen và tức giận làm gì cho mệt!

Cũng nhờ có duyên lành, khi giữ mục MCTN này, người viết được nhiều bạn thật, bạn ảo gửi tặng kinh sách, tài liệu đến cho người viết để làm tài liệu viết bài, làm youtube, thực hiện ảnh thơ,  phổ nhạc, ngâm thơ giúp, lưu trử hay giới thiệu đến các diễn đàn, thân hữu khác  v..v… Nhiều khi nhờ đọc một câu chuyện mà bạn bè chia sẻ trong các diễn đàn văn nghệ mà người viết tham gia sinh hoạt hay do email bạn gửi đến, người viết lại có hứng khởi và tài liệu viết bài tâm tình  cho quý vị cao niên đọc đỡ buồn trong tuổi hoàng hạc này.  Cũng vui thôi!

Xin cám ơn những người bạn tốt của tôi nhé.

Xin mời qúy vạn cùng thưởng thức Youtube Portland trong trái tim tôi do người viết thực hiện dưới đây:

Youtube Portland trong trái tim tôi  5:15

Inline image 2

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 387-ORTB 799-92017)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Inline image 2

Photo:

Sương Lam mời đọc Portland Trong Trái Tim Tôi

Thưa quý anh chị,

Mỗi người đều có một “quê hương trong trái tim tôi” với nhiều kỷ niệm mến thương.

Chúng ta là người Việt Nam, dĩ nhiên  quê hương trong trái tim chung ta vẫn phải là nước Việt Nam hình chữ S với sông dài biển rộng, với lời ca, tiếng hò, điệu lý, tình tự dân tộc Việt Nam.

Rồi vận nước đổi thay, chúng ta phải lưu lạc xứ người. Trái tim tình cảm của chúng ta thêm một lần đón nhận và phải sống thích nghi với nơi chúng ta đang sống.  Rồi từ đấy, bạn và tôi cũng yêu luôn nơi mà bạn đang sống vì nơi đấy cũng chất chứa biết bao nhiêu là kỷ niệm đáng yêu, đáng quý.

 

Mời bạn hãy lắng nghe tâm tình của người viết về Portland, Oregon, một quê hương thứ hai trong trái tim tôi, mà thời gian tôi đã sống ở nơi này cũng bằng thời gian tôi đã sống ở Việt Nam.  Hy vọng sẽ nhận được sự cảm thông từ quý thân hữu.  Xin đa tạ.

 

Sương Lam

Portland trong trái tim tôi

Inline image 1

Đây là bài số ba trăm bảy mươi một (371) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Tôi sinh ra và lớn lên ở Saigòn miền Nam nước Việt. Tôi đã sống nữa đời người nơi nước Việt quê hương tôi,.

Sàigòn cũ nữa đời đã sống,

Những con đường, góc phố, công viên

Trái tim như cột chặt, nối liền

Từng bụi cỏ, gốc cây, tên phố”

 

Nhưng tôi cũng như bao người dân xứ Việt mến yêu kia phải:

 

“Rồi bao kẻ ra đi chấp nhận,

Cái chết kề sóng bão đại dương

Còn hơn là ở lại thiên đường

Của Cộng đỏ, vô nhân, tàn bạo

 

Từng thu đến, lại từng thu đến,

Gió lạnh về tê tái, cô đơn,

Kẻ sĩ xưa ôm mối đau hờn

Nơi xứ lạ sống đời viễn khách”

Thơ Sương Lam

Theo vận nước nổi trôi, tôi đã lưu lạc nơi xứ người. May mắn thay, gia đình người viết vượt biên tìm tự do và được định cư ở Portland đến nay cũng đã 35 năm  rồi.

Người viết yêu Portland vì nơi đây giống như Đà Lạt mà ngày xưa tôi từng mơ ước được sống. Thế là “My dream comes true” dù muộn màng và khác lạ.
Ở nơi đây, chúng tôi đã tạo lại cuộc đời mới bắt đầu bằng con số không. Con cái chúng tôi đã lớn lên và đã thành đạt. Đời sống tình cảm của tôi đã gắn liền với từng bụi cây, góc phố, tên đường ở Portland. Bạn bè tôi đã đến thăm viếng nơi đây. Người viết cũng đã đưa bạn đi viếng thăm nhiều thắng cảnh đẹp ở Portland như vườn hồng, thác Multnomah, núi tuyết Mount Hood, v..v.. Nhiều người đã bảo nơi này đẹp như Đà Lạt nhưng mưa buồn quá! Người viết cũng đã xúc cảnh sinh tình viết bài thơ Portland Thơ Mộng nhắn nhủ với bạn bè chưa đến hoặc đã đến Portland thì xin hãy “để quên con tim” ở Portland sau khi đã đến nơi đây:

Portland Thơ Mộng

Portland cảnh đẹp người hiền
Ở đây mà sống như tiên trên đời
Thu vàng, hồng nở, tuyết rơi
Sương lam lãng đãng chơi vơi mộng tình
Môi hồng, má đỏ xinh xinh
Ngày xưa Đà Lạt chuyện tình nên thơ
Bây giờ vật đổi sao dời
Portland sống lại một thời dấu yêu
Bạn xưa còn lại bao nhiêu?
Bạn nay xin giữ cho nhiều mến thương
Rồi đây vạn nẻo đường trường
Bạn về có nhớ có thương nơi này
Thì xin tay nắm lấy tay
Trao nhau lời chúc: “Mai này gặp nhau”.

Thơ Sương Lam

Tôi yêu Portland của tôi qua bốn mùa  Xuân, Hạ, Thu, Đông.  Mỗi mùa có một nét đẹp riêng như đã tâm tình ở trên.

Inline image 8

( Multnomah fall in Portland- hình sưu tầm trên net)

Khi đã yêu một người nào đó, một nơi nào đó rồi thì trái tim của bạn, của tôi luôn hướng về người đó, nơi đó.  Có đúng không bạn?  Smile!

Tôi yêu Portland, Oregon của tôi như tôi đã yêu Sàigòn 35 năm trước và cũng muốn những người xung quanh tôi hay thân hữu bốn phương của tôi cũng yêu Portland của tôi  luôn.

Tôi đã viết cả chục bài tâm tình đăng trong trang nhà Sươnglam Portland  của tôi. Tôi  thực hiện cả chục youtube về Portland, thành phố,”sương lam mờ đỉnh núi” thơ mộng đăng trên trang Youtube của tôi để bạn bè cùng thưởng ngoạn.

Mùa Xuân tôi mời bạn đi dạo vườn  hoa hồng của thành phố Hoa Hồng Portland, đi xem buổi diển hành xe hoa  Rose Featival vào tháng Sáu. Mùa Hạ tôi rủ bạn  đi bắt cua đào sò ở vùng biển Tillamook. Mùa Thu tôi dẫn bạn đi ngắm lá vàng rơi ở công viên. Mùa Đông chúng ta ngồi trong nhà nhìn tuyết đổ đón  “White Christmas”  nhé  v..v.. Mùa nào cũng đẹp lắm nhỉ? “Tốt khoe xấu che” mà lị!  Smile!

Mời Bạn, nếu có một thiện duyên nào đó, xin hãy một lần dừng chân ở Portland, Oregon  để ngắm  sắc màu rực rỡ của hoa tulip vào Tháng Tư, ngắm màu tím thơ mộng của hoa Lavender vào tháng Sáu, ngắm  hoa thuợc dưọc muôn màu tươi đẹp vào tháng Tám, ngắm sắc vàng  hoa cúc mùa Thu v…v.. Mỗi mùa có một loài hoa nở đẹp đón khách đưòng xa.

Nếu Bạn là người yêu hoa, chắc chắn Bạn sẽ cũng tâm đắc như người viết  về giá trị của kiếp hoa dưới đây:

 “Đời người như hoa nở, kiếp hoa đôi khi thật giống kiếp người, một số kiếp không được đo bằng thời gian mà bằng giá trị sống. Bông hoa kia dù biết sẽ “sớm nở tối tàn “vẫn cứ ngang nhiên tươi nở, trao tặng vẻ đẹp và hương thơm, được ngần nào thì hay ngần nấy, với tất cả khả năng và sức lực của mình. Bạn cũng vậy, hãy cống hiến cho đời tất cả những gì bạn có với tấm lòng yêu thương. Trên đất sống của mình, hãy cho những người chung quanh những điều tốt đẹp nhất. Cuộc sống sẽ dễ chịu biết bao khi có nhiều hoa đẹp tỏa hương thơm, khi có những người quyết sống như những bông hoa trong vườn hoa muôn sắc mầu của nhân loại, để trao ban cho thế giới những giá trị nhân bản huy hoàng.”

(Nguồn: sưu tầm trên internet)

Muốn tìm hiểu thêm về Thành Phố Hoa Hồng Portland, Oregon của tôi, xin mời bạn đọc tài liệu dưới đây do người viết sưu tầm về giới thiệu với bạn bè dưới đây nhé:

Portland, Oregon

 

Inline image 3

Portland, Oregon Travel Guide – Must-See Attractions

https://www.youtube.com/watch?v=iNWFFLu-hSo

Portland là một thành phố nằm nơi giao tiếp của hai con sôngWillametteColumbia trong tiểu bang Oregon. Với dân số 562.690 nó là thành phố đông dân nhất Oregon và hạng ba vùngTây Bắc Thái Bình Dương sau Seattle, WashingtonVancouver, British Columbia. Khoảng 2 triệu người sinh sống trong ở Portland, sắp hạng 23 trong danh sách các Vùng đô thị Hoa Kỳ.

Portland được thành lập vào 1851 và là quận lỵ của Quận Multnomah; nó lấn ranh một chút vào hai quận WashingtonClackamas.

Portland nằm trong vùng khí hậu duyên hải miền Tây, ấm vào mùa hè và có mưa nhưng mùa đông thì ôn hòa. Thời tiết lý tưởng cho trồng hoa hồng và hơn một thế kỷ qua Portland được mệnh danh làThành phố Hoa hồng vì có rất nhiều vườn hoa hồng – đặc biệt nổi tiếng là Vườn Thí Nghiệm Hoa Hồng Quốc tế. Portland cũng được biết đến là nơi có nhiều hãng nấu rượu bia nhỏ và cũng là nhà của đội bóng rổ Trail Blazers.

Theo Điều tra Dân số Hoa Kỳ năm 2000, số người Mỹ gốc Việt ở Portland là 10.641 người, chiếm 2.0% dân số toàn thành phố.

Lịch Sử

Năm 1843, William Overton nhận thấy vùng đất này có tiềm năng thương mải rất lớn nhưng ông thiếu vốn cần thiết để làm đơn xin chủ quyền sử dụng đất. Ông đồng ý hợp tác với một người khác là Asa Lovejoy từ Boston, Massachusetts: với 25¢, Overton được chia phần chủ quyền trên một diện tích đất rộng 640 mẫu Anh (2,6 km²). Overton sau đó bán lại phân nửa cho Francis W. Pettygrove từPortland, Maine. Cả Pettygrove và Lovejoy đều muốn đặt tên cho thành phố mới này với tên thành phố ở quê hương của mình. Cuối cùng họ quyết định dùng đồng tiền sấp ngửa để định đoạt tên thành phố. Pettygrove thắng cuộc nên thành phố được đặt tên theo thành phố quê hương ông là Portland.

Cho đến ngày thành lập ngày 8 tháng 2 năm 1851 Portland chỉ có khoảng trên 800 cư dân,một trại cưa chạy hơi nước, một khách sạn bằng gỗ và một tờ báo tên là Tuần báo Người Oregon. Vào năm1879, dân số tăng lên 17.500 người.

Vị trí của Portland rất thuận tiện cho lưu thông cả đường thủy và bộ ra Thái bình Dương: từ sông Willamette và sông Columbia và từ đại thung lũng nông nghiệp Tualatin qua con đường bằng phẳng vĩ đại “Great Plank Road” xuyên qua một thung lũng nằm trong dãy núi phía tây (hiện nay là Quốc lộ 26) đã mang lại cho Portland một lợi thế hơn so với các cảng lân cận và giúp nó phát triển nhanh hơn. Nó vẩn là cảng chính tại vùng Tây Bắc Thái Bình Dương suốt hết thế kỷ 19 cho đến khi cảng nước sâu của Seattle nối được với các nơi còn lại của địa lục Hoa Kỳ bằng tàu hỏa, mở ra tuyến đường thông bộ mà không phải đi qua sông Columbia đầy tai ương.

Lần đầu tiên Portland được gọi tên (Thành phố Hoa hồng) là vào năm 1888 bởi những du khách đến dự một hội nghị của Giáo hội Tân giáo(Episcopal Church). Biệt danh đó nhanh chóng trở thành quen thuộc sau cuộc triển lãm mừng sinh nhật 100 năm Cuộc thám hiểm của Lewis và Clark năm 1905. Cũng trong ngày đó Thị trưởng Harry Lane đề nghị thành phố cần một ngày Lễ hội Hoa hồng Lễ hội Hoa hồng Portland lần đầu được tổ chức hai năm sau đó và là tiếp tục là ngày lễ hội chính hàng năm cho đến bây giờ.

(Nguồn: Trích trong https://en.wikipedia.org/wiki/Portland,_Oregon)

Sương Lam

Mời quý vị thưởng thức những cảnh đẹp ở Portland qua youtube Portland TrongTrái Tim Tôi do người viết thực hiện dưới đây. Hy vọng bạn cũng yêu Portland, Oregon như người viết nhé.  Smile!

Youtube Portland trong trái tim tôi

 

 

Inline image 4

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 371- ORTB 783-53117)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Inline image 7

Sương Lam mời đọc Hạnh Phúc Là Điều Có Thật

Thưa quý anh chị,

Nhiều người thường hỏi Hạnh Phúc có thật hay không?

Riêng người viết vẫn tin rằng: Hạnh phúc  đến từ những điều bình dị  và có thật trong đời sống chúng ta.

Xin mời quý anh chị lắng nghe người viết tâm tình hôm nay về Hạnh Phúc nhé.  Smile!

 Sương Lam

 Hạnh Phúc Là Điều Có Thật

Inline image 3

Đây là bài số ba trăm sáu mươi bốn (364) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Mỗi người có một định nghĩa khác nhau về hai chữ hạnh phúc tùy theo hoàn cảnh sống và quan niệm sống của mỗi người. Tiền bạc, danh vọng, lý tưởng phục vụ xã hội tổ quốc, sự giàu sang, niềm vui đạo hạnh, niềm vui tinh thần, đôi khi một nơi trú ẩn an lành, một nắm cơm no bụng, một chiếc áo lành để che thân cũng là hạnh phúc của con người.

Ngày xưa, tôi thấy các nguời chị trong thân tộc của tôi, hay con cái của bạn bè cha mẹ tôi, lớn lên đi lấy chồng đẻ con sao mà tầm thường quá vì họ không có hoài bảo, lý tưởng phục vụ nhân quần, xã hội gì cả?  Nhưng rồi qua thời gian, tôi mới nhận thấy rằng chính những người phụ nữ tầm thường đó mới là những phụ nữ đáng phục, đáng quí trọng vì họ đã hy sinh những tham vọng của cá nhân mình để giữ lấy một cái hạnh phúc bình thường, giản dị cho mái ấm gia đình của họ, điển hình là mẹ của tôi qua hình ảnh:
“Con cò cõng nắng cõng mưa
Mẹ tôi cõng cả bốn mùa gió mưa”

Hạnh phúc của những bà mẹ là thương yêu con cháu, chăm sóc gia đình như thế thật là bình thường, giản dị, nhưng cũng thật cao quý, đáng yêu, phải không bạn?

Người viết cũng đã cảm nhận hạnh phúc qua lời thơ dưới đây:

“Hạnh phúc đến trong an vui, mạnh khỏe

Từ tinh thần, thể chất, đến tâm linh,

Khi trái tim xúc động thật chân tình:

Những tình cảm của vui, buồn, yêu, giận

Khi buồn khổ, cứ để dòng lệ ngấn

Lúc mừng vui, hãy nở nụ cười tươi

Đối với tôi: Hạnh Phúc của con người:

“Là giây phút sống thật cùng cảm xúc”

(Hạnh Phúc Ở Nơi Đâu – Thơ Sương Lam)

Còn bạn thì sao?

Trong khi đi tìm tài liệu viết bài cho chủ đề Hạnh Phúc hôm nay, người viết mới biết được rằng chúng ta đã có  Ngày Quốc Tế Hạnh Phúc qua tài liệu dưói đây. Thật là sự hiểu biết của tôi còn khiếm khuyết quá nhỉ?  Smile!

Mời  Bạn cùng đọc tài liệu này nhé.  Smile!

Ngày Quốc Tế Hạnh Phúc

Inline image 2

Ngày Quốc tế Hạnh phúc hay là Ngày Hạnh Phúc (International Day of Happiness) là ngày 20 tháng 3 hàng năm, kể từ năm 2013.

Ngày lễ quốc tế này được Đại hội đồng Liên Hiệp quốc quyết định chính thức khi tất cả 193 quốc gia thành viên nhất trí thông qua Nghị quyết A/RES/66/281 ngày 20 tháng 6 năm 2012, chọn để tôn vinh niềm hạnh phúc của nhân loại trên thế giới và với mục tiêu không chỉ là ngày mang ý nghĩa biểu tượng đơn thuần, mà còn là ngày của hành động, tích cực và nỗ lực nhiều hơn để xây dựng thế giới đại đồng, đem lại hạnh phúc cho người người trên trái đất.[1][2]

Ngày Quốc tế Hạnh Phúc được lấy từ ý tưởng của Vương quốc Bhutan là được đánh giá là nước có chỉ số hạnh phúc cao dựa trên các yếu tố như sức khỏetinh thầngiáo dụcmôi trường, chất lượng quản lý và mức sống và chất lượng sống của người dân. Từ những năm đầu tiên của thập kỷ 70 thế kỷ XX, Bhutan là quốc gia đã ghi nhận vai trò của hạnh phúc quốc gia hơn là thu nhập quốc gia bằng việc thực thi mục tiêu tổng hạnh phúc quốc gia thay vì tổng sản phẩm quốc nội. Họ cho rằng nhu cầu về Ngày Hạnh phúc này là đối với tất cả quốc gia và con người trên toàn thế giới để có những bước vượt lên trên sự khác biệt giữa các nước và con người trên toàn thế giới, và liên kết, đoàn kết toàn nhân loại.[2]

Ngày Quốc tế Hạnh phúc còn khởi nguồn từ nhu cầu về một cách tiếp cận tăng trưởng kinh tế cân bằng, hợp tình hợp lý hơn, nhằm thúc đẩy sự phát triển bền vững, xóa nghèo và phấn đấu vì hạnh phúc và sự thịnh vượng cho tất cả mọi người và xuất phát từ nguyện vọng mỗi người hãy chọn cho mình một quan niệm đúng về hạnh phúc, quan tâm đến vấn đề cốt lõi nhất trong sự tồn tại là làm sao tìm được thật nhiều niềm vui trong cuộc sống, làm lan tỏa những điều tốt đẹp nhất trên khắp hành tinh xanh.

Ngày này được Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc Ban Ki-moon chính thức công bố tại một hội nghị của Liên Hiệp Quốc từ vào ngày 28 tháng 7 năm 2012. Việc Liên Hiệp Quốc chọn ngày 20 tháng 3 là Ngày Quốc tế Hạnh phúc xuất phát từ nguyên nhân đây là ngày đặc biệt trong năm (ngày xuân phân), khi mặt trời nằm ngang đường xích đạo, nên trong ngày này có độ dài ngày và đêm bằng nhau và người ta cho đó là biểu tượng cho sự cân bằng, hài hòa của vũ trụ.[4] Cũng là biểu tượng của sự cân bằng giữa âm và dương, giữa ánh sáng và bóng tối, giữa ước mơ và hiện thực từ đó ngày này được cho là sẽ truyền tải thông điệp rằng cân bằng, hài hòa là một trong những chìa khóa để mang đến hạnh phúc.[5]

(Nguồn: Trích từ Wikipedia)

Cũng trong ngày hôm nay, người viết  nhận được một bài viết rất hay do một người bạn ảo chuyển đến.

Cũng chính từ bài viết này, người viết đã có “ngẫu hứng lý qua cầu”  viết nên bài Hạnh Phúc Là Điều Có Thật này vì trong phạm vi gia đình và tình yêu thương thì cuộc sống  hạnh phúc của ông Morie và Betty Markpoff  là điều có thật vì ông bà là người thật, chuyện thật ở chốn nhân gian này.  Smile!

Xin mời quý thân hữu đọc các trích đoạn ý chính của bài viết dưới đây:

 Lan truyền câu chuyện tình gây sốt của cặp đôi trăm tuổi

Họ đã kết hôn được 78 năm, người chồng 103 tuổi, người vợ 100 tuổi, họ vẫn ở bên nhau suốt ngần ấy năm tháng, mạnh khỏe và hạnh phúc. Trong ngày Valentine năm nay, câu chuyện về họ được biết tới, chia sẻ và gây cảm động.

Cặp đôi người Mỹ – ông bà Morie và Betty Markoff – lần lượt đã ở vào tuổi 103 và 100, họ khẳng định rằng chẳng có bí mật nào trong cuộc hôn nhân bền vững dài lâu của mình, tất cả chỉ nằm ở 3 yếu tố:độ lượng, tôn trọng và may mắn.

Inline image 1

Nhưng ông bà đã quá khiêm tốn khi nói về bí quyết giữ gìn hạnh phúc đáng khâm phục của mình, thực tế, ông Morrie có một bí mật, ông chưa từng nói với bà Betty một lần nào trong suốt cả cuộc đời rằng ông yêu bà.

Chia sẻ về cuộc sống của mình, hai ông bà thú thực rằng: “Chúng tôi chẳng quen biết ai sống tới hơn 100 tuổi như mình. Chúng tôi thực sự là những con người kỳ lạ: lấy nhau đã được 78 năm rồi, một người 103 tuổi, người kia 100 tuổi”.

“Chúng tôi đã sống lâu hơn tất cả những người mà chúng tôi quen biết. Cũng hiếm gặp đấy nhỉ? Chúng tôi chắc chắn đã gặp may, vì vậy, điều tuyệt vời nhất mà có thể cầu chúc cho các bạn, đó là hãy gặp vận may trong cuộc sống”.

Ông bà Markoff hiện sống trong một căn hộ nhỏ ở thành phố Los Angeles (Mỹ), câu chuyện tình yêu của ông bà từ lâu đã được báo chí phương Tây biết tới, hai ông bà luôn vui vẻ, hào hứng khi có phóng viên tới phỏng vấn. Cả hai người đều đã quen với sự quan tâm mà báo chí thường dành cho họ vào mỗi dịp lễ tình yêu Valentine.

“Chúng tôi đã sống bên nhau gần 8 thập kỷ, và thật may là chúng tôi vẫn chưa làm nhau khốn đốn!” – ông Morrie chia sẻ. Bà Betty nói thêm: “Dù vậy cũng có mấy lần chúng tôi suýt làm vậy rồi đấy. Chúng tôi cũng có nhiều cuộc cãi vã, nhưng ông ấy không bao giờ động vào tôi trong cơn tức giận, tôi cũng không bao giờ làm quá. Trong trí nhớ của mình, tôi mới chỉ đẩy ông ấy có một lần”.

Trong những cuộc phỏng vấn được tiến hành quanh mỗi dịp Valentine, ông bà Markoff đều khẳng định rằng không có bất cứ bí mật nào trong cách giữ gìn hôn nhân của họ: “Chỉ cần đừng để những lời phàn nàn biến thành cơn cáu giận. Hãy độ lượng và tôn trọng lẫn nhau. Và đương nhiên, bạn phải thích thú với người kia. Ông Morrie nhà tôi không bao giờ dùng từ ‘yêu’; tôi thì có dùng, dù cách diễn đạt khác nhau nhưng hành động của chúng tôi là giống nhau”.

Trả lời câu hỏi tại sao không bao giờ dùng từ “yêu”, ông Morrie đáp rằng: “Đối với tôi, tình yêu đồng nghĩa với sự sở hữu, kiểm soát và đòi hỏi. Từ mà tôi thích dùng thay cho từ ‘yêu’, đó là ‘quan tâm’. Đối với tôi, quan tâm có một ý nghĩa sâu sắc hơn nhiều. Tôi quan tâm bà nhà tôi rất nhiều. Ngày chúng tôi bước vào hôn nhân là ngày may mắn nhất đời tôi…..

Sống đến tuổi “bách niên”, hai ông bà đã trải qua nhiều biến cố sinh tử của sức khỏe nhưng họ không bao giờ buồn phiền, lo nghĩ về bệnh tật: “Nếu là một người sùng đạo, tôi sẽ cho rằng tuổi thọ của chúng tôi là do thần thánh can thiệp. Nhưng bởi tôi thực tế, nên tôi chỉ đơn giản nói rằng chúng tôi đã gặp may”.

Hai người con của ông bà giờ đây cũng đều đã là những người già, đó là một trong những điều kỳ lạ nhất mà ông bà được chứng kiến khi đã sống đến tuổi “bách niên”. Ngoài ra, việc lần lượt chứng kiến những người quen biết ra đi cũng khiến họ cảm thấy xao động, nhưng bà Betty cho rằng: “Để sống thọ và sống vui, bạn phải thích ứng tốt để phù hợp với hoàn cảnh”.

Trong cuộc trò chuyện, đôi khi ông Morrie sa đà và nói quá sâu vào một chủ đề nào đó khiến ông thấy thích thú, bà Betty luôn là người kịp thời ngưng ông lại để chuyển sang những chủ đề mới thú vị hơn. Dù vậy, bà không che giấu niềm tự hào về ông: “Morrie là một người có nhiều tài lẻ”.

Hiện tại, người con gái của hai ông bà đang sống trong cùng một khu với họ, để tiện việc chăm sóc mỗi ngày. Khi cuộc trò chuyện dần đi tới kết thúc, ông Morrie hài hước hỏi người phỏng vấn: “Tại sao anh không hỏi chúng tôi về đời sống yêu đương của chúng tôi trong giai đoạn hiện tại nhỉ?”.

Tự hỏi rồi tự trả lời, ông Morrie quay sang nhìn bà Betty – người phụ nữ ông chưa bao giờ nói lời yêu: “Sau 78 năm, không phải tôi chưa từng gây ra một lỗi lầm nào, chúng tôi cũng có những lúc thăng trầm, nhưng sau cùng, điều quan trọng là chúng tôi vẫn ở đây bên cạnh nhau”.

(Nguồn: email bạn gửi- Không thấy đề tên tác giả.  Cám ơn anhHiếu Hoàng)

Như vậy có thể tạm kết luận Hạnh Phúc Là Điều Có Thật được không Bạn?

Cầu nguyện Ơn Trên Phật Trời gia hộ cho Bạn và những người thân của Bạn luôn  luôn sống hạnh phúc trong mái ấm gia đình bé nhỏ của Bạn nhé.  Smile!

 

Mời quý anh chị cùng thưởng thức youtube dưới đây do ngưuời viết thực hiện cho vui nhé.  Smile.

Một Thoáng Nhật Bản 1- Tokyo- Tượng Phật Lớn- Meji Shrine

Suong Lam Portland

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 364-ORTB 774-32617)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/+SuongLamPortland/posts

Inline image 4