Sương Lam mời đọc Niềm Vui Nho Nhỏ Trong Ngày Của Tôi

Thưa quý anh chị,

Sống trên đời này ai cũng có niềm vui nho nhỏ dù đôi lúc có nhiều việc “không như lòng muốn.”  Smile!

Thôi thì chúng ta hãy chấp nhận những gì mà Trời Phật đã ban cho mình và cố gắng biến cải những gì “không hay, không tốt, không đẹp” đó thành tốt đẹp hơn lên.

Hôm nay, người viết xin tâm tình đôi chút về những niềm vui nho nhỏ của tôi và hy vọng đó cũng là niềm vui nho nhỏ của bạn, nếu….bạn và tôi cùng cảm thông nhau.  Bằng không,  thì… cũng đành thôi.  Xin đa tạ,

Sương Lam

Niềm Vui Nho Nhỏ Trong Ngày Của Tôi

 

Collection Dễ Thương trong  SuongLamTran Google Plus

 

Inline image 1

Suong Lam Tran

Dễ Thương

360 followers – 216 posts – Public

https://plus.google.com/u/0/collection/sonaW

Đây là bài số ba trăm tám mươi tám (388) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Tôi bây giờ tuổi không còn trẻ nữa. Hạnh phúc nhỏ nhoi của tôi là được vui đùa với trẻ thơ để tìm lại hình ảnh những ngày thơ ấu cũ qua ánh mắt nụ cười hồn nhiên của trẻ thơ và được đùa vui với những người bạn cùng lứa tuổi với mình để thấy mình vẫn còn diễm phúc sống vui sống khoẻ trong cái tuổi “Mùa Thu Lá Bay” này.

Tôi cũng thích viết văn làm thơ nhưng đó cũng chỉ là một cách để tôi chia sẻ tâm tình với những người cùng tâm cảm với mình hoặc nói cho có vẻ văn học nghệ thuật một tí là “niềm vui thanh nhã của tâm hồn”.

Đa số những bài viết của tôi là chuyện ký hay phóng sự ghi lại những sự việc đã xãy ra trong một thời điểm nào đó, những cảm tình thân ái và những lời tâm tình của người viết đối với bằng hữu hay đối với những người tôi đã gặp trong các sinh hoạt mà tôi đã tham dự.

Trong một số các bài viết khác, tôi muốn tâm tình về nhân sinh quan của mình.  Một cái gì qua sẽ không bao giờ trở lại, cho nên những lúc nhàn rỗi, ngồi đọc lại những gì mình đã viết, những tâm tình mình đã chia sẻ với người khác, đó chính là “niềm vui thanh nhã của tâm hồn” của tôi trong cuộc sống đầy bon chen, phức tạp hằng ngày

Có những quan niệm sai lầm hoặc lỗi thời, những lời văn vụng dại, sai chính tả, nhiều khuyết điểm khác nữa và đặc biệt nhất là những kỷ niệm dấu yêu sẽ được tìm gặp khi người viết ngồi đọc lại những thơ văn mình viết ngày cũ. Rồi từ đấy, tôi sẽ sửa chữa khuyết điểm hoặc thay đổi quan điểm sống để cho đời sống tình cảm, tinh thần, tâm linh của mình được phong phú tốt đẹp hơn lên.

Tôi cũng thích sưu tầm và  đọc sách về văn học, nghệ thuật, xã hội, giáo dục, tâm linh để  trau dồi kiến thức của mình vì  người viết rất tâm đắc câu nói “Học như thuyền đi nước ngưuọc, không tiến ắt phải lùi”, sau đó tôi đem những gì mình góp nhặt được chia sẻ với  bạn bè, thân hữu của tôi

Một Cõi Thiền Nhàn là khu vườn do nguời viết tạo lập để trồng những hoa thơm cỏ lạ mà tôi đi góp nhặt được ở khắp nơi, trên internet, qua trang sách vỡ, qua các điện thư bạn gửi  v..v…đem về đây  để các bạn cùng  thưởng thức.  Có những câu chuyện, những bài thơ nho nhỏ, ngắn gọn nhưng khi đọc xong đã khiến cho ta khẻ nở một nụ cười và học ở nơi đó một bài học, một kinh nghiệm sống vô cùng quý báu..  Đó là một niềm vui nho nhỏ trong ngày của người viết và hy vọng đó cũng là niềm vui của các bạn.

Inline image 2

 

Hôm nay người viết xin mời các bạn tìm niềm vui nho nhỏ đó qua những câu chuyện ngắn dưới đây

Những bài học sâu sắc đúc kết từ các câu chuyện ngắn

Có những câu chuyện chứa đựng những bài học nhân văn sâu sắc khiến bạn phải suy ngẫm. Dưới đây là những câu chuyện gắn liền với những bài học hay.

Mỗi một câu chuyện đều có những ý nghĩa và bài học giá trị riêng của nó. Tôi chắc rằng trong những câu chuyện dưới đây bạn đã từng đọc ở đâu đó nhưng bạn chưa thực sự hiểu được hết ý nghĩa sâu sắc mà câu chuyện mới đề cập tới. Vậy nên hãy đọc và cũng suy ngẫm những bài học giá trị dưới đây.

  1. AI MỚI LÀ KẺ NGU???

Một ông thầy giáo mới dạy nhận ra rằng trong lớp có một cậu bé luôn luôn bị chửi là ngu. Trong giờ ra chơi ông hỏi nhóm bạn lý do.

– Thì nó là thằng ngu thật mà thầy. Nếu mà đưa cho nó đồng xu to 5 rúp và đồng xu nhỏ 10 rúp, thì nó sẽ chọn đồng 5 rúp, vì nó nghĩ đồng 5 rúp có kích thước to hơn thì là tốt hơn. Đây, thầy nhìn nhé.

Một bạn trong nhóm giơ 2 đồng xu và cho cậu kia chọn. Và cậu vẫn chọn đồng 5 rúp như trước. Thầy giáo ngạc nhiên hỏi:

– Sao em lại chọn 5 rúp mà không chọn 10 rúp?

– Thầy nhìn này, đồng 5 rúp to hơn mà.

Tan trường, thầy đến chỗ cậu bé hỏi lại:

– Chẳng nhẽ em không thể hiểu được đồng 5 rúp chỉ to hơn về mặt kích thước, nhưng đồng 10 rúp thì em có thể mua được nhiều thứ hơn?

– Nếu em lấy 10 rúp thì lần sau bọn nó sẽ không cho em nữa…

Cậu bé trả lời.

Kết luận: “NGU MÀ TỎ RA NGUY HIỂM THÌ KHÔNG CÓ GÌ PHẢI SỢ,… ĐÁNG SỢ LÀ NGUY HIỂM MÀ TỎ RA NGU.” Kẻ đối diện bạn không ngu đâu…

  1. NGƯỜI TIỀU PHU VÀ HỌC GIẢ

Tiều phu cùng học giả đi chung một chiếc thuyền ở giữa sông. Học giả tự nhận mình hiểu biết sâu rộng nên đề nghị chơi trò đoán chữ cho đỡ nhàm chán, đồng thời giao kèo, nếu mình thua sẽ mất cho tiều phu mười đồng. Ngược lại, tiều phu thua sẽ chỉ mất năm đồng thôi. Học giả coi như mình nhường tiều phu để thể hiện trí tuệ hơn người.

Đầu tiên, tiều phu ra câu đố: “Vật gì ở dưới sông nặng một ngàn cân, nhưng khi lên bờ chỉ còn có mười cân?”. Học giả vắt óc suy nghĩ vẫn tìm không ra câu trả lời, đành đưa cho tiều phu mười đồng. Sau đó, ông hỏi tiều phu câu trả lời là gì.

“Tôi cũng không biết!”, tiều phu đưa lại cho học giả năm đồng và nói thêm: “Thật ngại quá, tôi kiếm được năm đồng rồi.” Học giả vô cùng sửng sốt.

Nhiều người cứ hay ra vẻ mình thông minh hơn những người ít học hay có học vị thấp hơn họ. Tuy nhiên, họ không biết một điều rằng “thông minh sẽ hại thông minh”, người quá thông minh và tinh tướng nhiều khi sẽ tự hại lấy mình vì quá tự cao.

Lẽ vậy ở đời, đừng sợ kẻ thông minh, hãy sợ kẻ ngốc mà tưởng mình thông minh. Và hãy làm một người khiêm tốn đáng được tôn trọng.

 3-NẾU BẠN THAY ĐỔI, THẾ GIỚI SẼ THAY ĐỔI

Ngày xưa, có ông vua cai trị ở một đất nước phồn vinh nọ. Một ngày kia, vị vua đi ngao du sơn thủy. Khi quay trở lại hoàng cung, vị vua phàn nàn chân mình rất đau, bởi vì đây là lần đầu tiên vua phải trải qua một cuộc hành trình dài như thế và chặng đường ông đi lại rất gồ ghề, đá lởm chởm.

Sau đó, vị vua hạ lệnh – cho bọc tất cả con đường trong đất nước lại bằng da. Điều này sẽ dẫn đến việc phải cần hàng ngàn bộ da bò và một số lượng khổng lồ tiền bạc.

Bỗng có một hôm, người vợ của tên hầu nhà vua đã dũng cảm hỏi nhà vua: “Tại sao ngài lại tốn một số lượng tiền không cần thiết như thế? Tại sao ngài không dùng một miếng da nhỏ để bọc lại chân của ngài?”.

Nhà vua ngạc nhiên, nhưng rồi ông cũng đồng ý làm một đôi giày.

Để có một cuộc sống, một nơi chốn hạnh phúc để sống, tốt hơn là bạn nên thay đổi chính mình, trái tim bạn – chứ không phải thế giới.

“Nếu bạn thay đổi, cả thế giới sẽ thay đổi”

4-. BÀI HỌC THÀNH BẠI TỪ HƯƠU CAO CỔ

Người ta không thua khi bị đánh bại mà chỉ thua khi đầu hàng.

Mỗi lần một chú hươu con ra đời đều là một bài học. Khi sinh con, hươu mẹ không nằm mà lại đứng, như vậy hươu con chào đời bằng một cú rơi hơn 3m xuống đất và nằm ngay dưới đó. Sau vài phút, hươu mẹ làm một việc hết sức kỳ lạ, đó là đá vào người con mình cho đến khi nào nó chịu đứng dậy mới thôi.

Khi hươu con mỏi chân và nằm, hươu mẹ lại thúc chú đứng lên. Cho đến khi thực sự đúng được, hươu mẹ lại đẩy chú ngã xuống để hươu con phải nỗ lực tự mình đứng dậy trên đôi chân còn non nớt.

Điều này nghe có vẻ lạ với chúng ta, nhưng lại thực sự cần thiết cho hươu con bởi chúng phải tự đúng được để có thể tồn tại với bầy đàn, nếu không sẽ bị trơ trọi với cuộc đời và trở thành miếng mồi ngon cho thú dữ.

Con người chúng ta cũng vậy, thật dễ nản chí khi mọi việc đều trở nên tồi tệ. Nhưng cho dù đang phải đối mặt với nhiều gian khổ thì ta vẫn phải giữ vững niềm tin. Hãy ghi nhớ rằng mỗi khi ta phải đối mặt với nghịch cảnh, trong ta luôn có một sức mạnh tiềm ẩn.

Đừng bao giờ để thất bại quật ngã mà hãy để nó trở thành “thầy” của chúng ta. Đây chính là bí quyết để thành công. Người ta không thua khi bị đánh bại mà chỉ thua khi đầu hàng.”Tôi không bao giờ nản chí vì đối với tôi mỗi một nỗ lực không thành công là một bước tiến bộ”

(Nguồn: Email bạn gửi- Không thấy đề tên tác giả)

Xin mời bạn đọc câu chuyện thiền vui vui  dưới đây để làm kết luận cho bài tâm tình hôm nay, bạn nhé.  Smile!

Giới không nói

Inline image 3

Bốn thiền sinh giao ước với nhau tu thiền trong một ngày một đêm không được nói chuyện.

Đầu hôm họ đều im lặng không nói, mãi đến nửa đêm đèn đuốc lụn tàn sắp tắt, một thiền sinh buộc miệng nói:

Á! Đèn sắp tắt.

Thiền sinh thứ hai nghe thế liền rầy:

Tại sao huynh nói?

Thiền sinh thứ ba lại quát:

Các anh quên rồi sao?

Thiền sinh thứ tư mở miệng cười:

Ha ha! Chỉ có tôi là không nói.

(Nguồn:Thiền là gì? Giác Nguyên)

Chắc chắn là bạn đang tủm tỉm cười rồi khi thấy 4 vị thiền sinh này đã phạm giới không nói một cách hồn nhiên mà không biết mình đang phạm lỗi. Ta chỉ thấy lỗi của người khác mà đôi khi ta quên đi ta cũng phạm lỗi “y chang” như vậy, dù đó chỉ là một lỗi lầm nho nhỏ. Smile!

Vui hay buồn do cái Tâm của mình cảm nhận buồn hay vui.

Xin mời thưởng thức Youtube Thập Mục Ngưu Đồ nói về cái Tâm của chúng sinh, nghe nhạc để lòng thấy thanh thản dăm ba phút.  Smile!

Youtube Thập Mục Ngưu Đồ

Suong Lam Portland

10 Tranh Thiền nói về Tâm của con người.

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Nguồn: tài liệu sưu tầm trên internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 388-ORTB 800-92717)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Inline image 4

 

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw

Advertisements

Sương Lam mời thưởng thức Thơ Sương Lam- Ảnh Thơ-Trinh Huỳnhh

 

 

Photo

Chào quý thân hữu,

Sau một thời gian vắng bóng tiếng thơ,  Sương Lam xin được sinh hoạt trở lại qua các ảnh thơ tuyệt đẹp do anh Trinh Huỳnh thực hiện vừa ảnh thơ vừa có nhạc.  Tuyệt vời!

Sau khi gom đủ 20 ảnh thơ do anh TH thực hiện giúp,  SL sẽ thực hiện  youtube Thơ Sương Lam và Ảnh Đẹp 4 như đã thực hiện 3 youtube Thơ Sương Lam và Ảnh Đẹp trước đây.

Thân mến mời quý thân thữu thưởng thức 3 ảnh thơ tuyệt đẹp có nhạc do anh Trinh Huỳnh thực hiện tặng Sương Lam trong lần “tái xuất giang hồ” này.

Xin thành thật cám ơn anh Trinh Huỳnh về  3 món quà tặng đặc biệt này.

Hy vọng sẽ được quý anh chị đón nhận và thưởng thức các ảnh thơ đẹp vào những lúc “trà dư tửu hậu” trong khi tàn Hạ vào Thu nhé.

1-Youtube  Xin nhớ tìm nhau /Thơ : Sương Lam- Trinh Huynh thực hiện ảnh thơ có nhạc

2- Youtube Tôi Vẫn Nhớ- Thơ Sương Lam

2a-Ảnh Thơ-Trinh Huynh Nhạc Lâm Dung trình  bày Tưởng Rằng Đã Quên

2b- Thực hiện Ảnh Thơ và Youtube Trinh Huỳnh – Nhạc Tình Hoài Hương

3-Bạn trẻ ơi xin đừng ngủ yên-

Thơ Sương Lam- Trinh Huỳnh thực hiện ảnh thơ có nhạc

Chúc an lạc và nhiều sức khỏe

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

 

Sương Lam mời đọc Portland và Tôi

Thưa quý anh chị,

Chúng ta ai cũng có một trái tim tình cảm biết  rung động trước cảnh sắc nên thơ, trước một chân tình đáng quý.

Chúng ta đã không ngại hiểm nguy trên bước đường tìm Tự Do và cũng thật xúc động với tình người của cư dân nơi chúng ta đã và đang sống hiện tại.

Khi đi dự lễ ra mắt sách Bàng Bạc Gấm Hoa của nhà báo Mặc Lâm của Đài Á Châu Tự Do tại Portland Oregon do Hội Nghệ Sĩ Việt Nam tổ chức ngày Thứ sáu 15 tháng 9 năm 2017 tại Hollywood Senior Center, người viết thật xúc động với tâm tình của nhạc sĩ Từ Công Phụng khi TCP hát bài Khi Tôi Đến Nơi Đây do chính tác giả trình bày. Chính màn trình diễn bất ngờ này của TCP  đã tạo niềm cảm hứng cho tôi viết bài viết này để tâm tình và nhắc lại những kỷ niệm cũ khi gia đình chúng tôi mới đến Portland vào năm 1981.

Xin cám ơn nhạc sĩ Từ Công Phụng và tất cả những người bạn thân quen mà tôi đã có phúc duyên gặp gỡ ở Portland trong 36 năm qua ở Portland, quê hương thứ hai của người viết.

Kính cầu nguyện Ơn Trên ban phúc cho tất cả chúng ta nhiều sức khỏe và làm đuợc những gì mà chúng ta có thể làm được để vui mình ích người và đem lại sự hảnh diện cho  tập thể người Việt  tỵ nạn đang sống trên đất Mỹ.  Mong lắm thay!

 

Sương Lam.

 Portland và Tôi

Inline image 1

Đây là bài số ba trăm tám mươi bảy (387) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Sau năm 1975,  người viết trở thành “bà mẹ quê”  ở nhà nấu cơm nuôi chồng, nuôi con, nuôi gà, nuôi vịt  sống qua ngày vì Bộ Xả Hội, nơi người viết làm việc đã bị giải thể. Rồi với nhiều áp lực trong cuộc sống, trong tinh thần, chúng tôi trở thành những thuyền nhân tìm đường vượt biên và đã được cô em gái, nguyên là du học sinh Mỹ trước năm 1973 cư ngụ tại Portland, Oregon bảo trợ chúng tôi đến sống ở Portland kể từ năm 1981.

Portland ngày ấy rất ít người Việt Nam định cư.  Đa số những người tỵ nạn ở Portland được cơ quan USCC bảo trợ và giúp đỡ trong những ngày đầu để hội nhập vào đời sống Mỹ.

Dân số Portland vào thời điểm năm 1981 không đông đảo như bây giờ, người dân hiền hòa dễ thương. Khí hậu trong lành có đầy đủ bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông. Cảnh sắc Portland  đẹp như một Đà Lạt ngày xưa, nên tôi đã yêu Portland ngay từ dạo đó và đã sống ở nơi đây 36 năm rồi.

Khi trở lại đời sinh viên ở “đại học trường làng” Portland  Community College năm 1982, trong không khí trẻ trung vui vẻ của khung viên đại học, người viết đã cùng các bạn sinh viên  Huỳnh Lương Vinh, Lưu Sĩ Minh, Nguyễn Minh Ngân, Nguyễn Khôi Nguyên v..v… tổ chức nhiều buổi “văn nghệ văn gừng mừng” Ngày Tết Nguyên Đán, Tết Trung Thu v..v… để giới thiệu văn hoá Việt Nam đến những người bạn Mỹ tại trường rất nhiệt tình, hào hứng với phương tiện thiếu thốn đủ mọi mặt vì lúc đó chúng tôi là những “sinh viên nghèo” mà lị.  Chúng tôi làm việc với trái tim tình cảm và nhiệt tình của tuổi trẻ đầy lý tưởng chỉ với mục đích đem lại niềm vui cho mình, cho người trong phạm vi và khả năng hạn hẹp cuả người sinh viên mà thôi.   Cũng nhờ được sự giúp đỡ của các chàng “sinh viên đàn em dễ thương” này mà hai tập thơ Tháng Tư Với Nổi Nhớ Quê Hương  và Những Bài Thơ Tình Yêu của Sương Lam được ra đời.  Phần hình ảnh do họa sĩ Huỳnh Lương Vinh phụ trách.  Cám ơn họa sĩ HLV nhé.

Vào thời đìểm năm 1982, việc in ấn sách báo Việt Nam  tại Portland, Oregon và các nơi khác chưa đạt được tiêu chuẩn trình bày (layout)  đẹp đẻ, mới lạ như cách trình bày của các chương trình về layout trên computer hiện đại bây gìờ.  Người viết phải mổ cò đánh máy trên  chiếc máy đánh chữ cà tàng mua ở Goodwill từng bài thơ chỉ với hai ngón tay mà thôi (may quá còn hơn là “nhất dương chỉ!”).  Thế là chị em chúng tôi, người thì mổ cò đánh máy, người thì vẽ hình trang trí trang bìa, trang trong  các bài thơ, người  thì sửa dấu chính tả, xong rồi đưa đi nhà in làm photocopy. Tiền in ấn thì đã có các bạn sinh viên ủng hộ.  Không có buổi ra mắt thơ náo nhiệt, rầm rộ như bây giờ  mà chỉ in ra để biếu tặng bạn bè thân  hữu yêu thơ,  các chùa, các nhà thờ, các nhóm sinh hoạt thanh niên sinh viên  bán để  lấy tiền gây quỹ tổ chức thêm các cuộc vui khác nữa.  Một thuở sinh viên trong bước đầu tỵ nạn nơi xứ người thế mà vui và đầy kỷ niệm đáng yêu, đáng quý. Bây giờ nhắc lại  người viết có đôi chút ngậm ngùi vì những chàng sinh viên cũ ngày xưa bây giờ đã tứ tán nơi đâu, biết ai còn ai mất?

Inline image 4

Rồi thời gian lặng lẻ trôi qua, chuyện  áo cơm và lo lắng cho cuộc sống mới nơi xứ người đã làm cho người viết phải tạm gát lại chuyện văn thơ nghệ thuật và chuyện đi vác ngà voi sang một bên một thời gian vì bao tử đói thì làm sao có đủ sức mà  “phun châu nhả ngọc” cho được.  Smile!

Không ai có thể giúp mình bằng tự chính mình được.  Vợ chồng chúng tôi đã bỏ lại ở quê hương những gì mình đã có và ra đi với hai bàn tay trắng trên chiếc thuyền con bé nhỏ chẳng biết sẽ trôi giạt về đâu.  Cũng nhờ trời thương, chúng tôi đã đến bến bờ tự do trong an lành, xum họp gia đình đầy đủ.  Chúng tôi đi học trở lại chỉ là để có tiền trả tiền nhà, tiền điện, tiền thực phẩm với số tiền “basic grant”  và tiền “work study” ít ỏi.   Chúng tôi phải vừa đi học ban ngày vừa đi làm thêm công việc quét dọn công sở (janitor) ban đêm. Cầm những đồng tiền làm được do tự chính tay mình làm ra được trong buổi ban đầu gian khổ nơi xứ người, tôi đã nhiều đêm phải khóc thầm. Than ôi!  Thời oanh liệt  kẻ hầu người hạ nay còn đâu?

Nhưng dầu sao đi nữa, chúng tôi vẫn có phúc hơn bao nhiêu người đói khổ còn lại ở quê nhà vào thời điểm đó, nên chúng tôi  có ngại gì những gian khổ lúc ban đầu này.

Rồi Trời Phật cũng thương cho kẻ có lòng nên dần dần chúng tôi cũng đã ổn định được đời sống.  So với bao nhiêu người khác, chúng tôi  chẳng  có gì là cao sang quyền quý cả. Tôi an phận làm một cô giáo tầm thường nơi xứ lạ.  Điều quan trọng đối với tôi  trong hiện tại là vợ chồng yêu thương nhau, con cháu ngoan hiền, có sức khoẻ tốt, thân an trí lạc là tốt lắm rồi. Tiền bạc, danh vọng, chúng tôi đã có rồi cũng đã mất,  Cuộc đời có không, không có, chuyện ghét thương thương ghét  là chuyện thường tình nơi chốn bụi hồng  lao xao này, hơi đâu mà thắc mắc cho mệt!  Bạn  nhỉ?

Mỗi người có một cái nhìn, một thái độ, một cảm nghĩ khác nhau về một sự việc.  Người khác có  quyền nghĩ sao về mình là tùy ý họ vì họ có cái quyền đó.  Có sao đâu?  Còn mình như thế nào thì hãy để  cái “nhất điểm lương tâm”  của mình và Trời Phật phán xét vì người viết  vẫn tin rằng: “Ngẩng đầu cao ba thước đã có thần linh” rồi, cho nên  ta cứ an tâm sống vui sống khỏe trong giây phút hiện tại là được rồi.  Tôi nghĩ thế!  Bạn đồng ý chứ?

Khi người viết quyết định  “rửa tay gát bút” chốn học đường trước cái tuổi về hưu  hợp pháp, chính thức của chính phủ Bush trước đây cho phép, đã làm cho phu quân của tôi “càm ràm” và nhiều thân hữu, bạn đồng nghiệp  của tôi ngạc nhiên hết sức vì tại sao một người năng động, làm việc hết sức tích cực, nhiệt tình  như tôi lại  thích về nhà làm “bà mẹ quê”  hơi sớm như vậy nhỉ?

Có thể là tôi  chán việc tranh đua, chèn ép, bất an ninh nơi chốn  học đường nên thích ở nhà vui hưởng hạnh phúc gia đình với chồng con, cháu nhỏ chăng?

Có thể là vì tôi muốn nghỉ làm việc sớm để có thể làm được những việc mình thích mà lâu nay vì cuộc sống mà phải tạm gát lại chăng?

Có thể là vì tôi đã thuộc bài:

“Tri túc, tiện túc, đãi túc, hà thời túc

Tri nhàn, tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn”

tạm hiểu là:

“Biết đủ thì là đủ, đợi đủ biết bao giờ mới là đủ

Biêt nhàn thì là nhàn, đợi nhàn biết bao giờ là nhàn” chăng?

Là vì nguyên nhân nào đi nữa, tôi nghỉ việc mà vẫn được ông Bush, ông Obama, ông Trump trả lương cho tôi hằng tháng và cung cấp bảo hiểm sức khoẻ cho tôi là được rồi. Có sao đâu?

Năm 2002,  tôi đã trở lại “phóng tay, múa bút” trên ORTB, trên các đặc san thân hữu bên anh, bên em, trong các diễn đàn cõi ảo, cõi thật “cho vui với đời” một ti tị với cái tên “Sương Lam mờ chân mây” mà tôi đã chọn từ năm 17 tuổi khi sinh hoạt  Gia Đình Phật Tử  Chánh Minh ờ Việt Nam ngày xưa.

Bây giờ người viết lại có được “job” làm kẻ giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn  để tâm tình với quý vị cao niên  hằng tuần trên ORTB với nụ cười duyên dáng.  Không ngờ tôi cũng đã “trải dài tâm tinh” qua 387 bài viết trong mục MCTN  trên Oregon Thời Báo tại Portland, Oregon  rồi. Trung bình một bài viết trong mục MCTN của tôi  là 4 trang đánh máy,  như vậy  tôi viết được tổng cộng  là 1548 trang.  Mèn ơi! Cũng nhiều đấy nhỉ!  Smile!

Nhiều thân hữu  đã làm “dám đốc, dám xúi” người viết in sách và tổ chức  ra mắt sách cho vui.  Nhưng….. cho đến giờ phút này, và có lẻ sau này nữa, người viết chỉ viết “cho vui với đời” mà thôi,  chứ không có ý định in sách hay ra mắt sách riêng cho mình làm chi cho mệt trí. Người viết vẫn thích góp mặt chung với bạn bè, mỗi người góp một ít bài, một ít tiền, chung nhau thực hiện các tuyển tập, xong rồi chia nhau mỗi người dăm ba quyển tặng bạn bè, như thế cũng đủ vui rồi.  Khỏe re!  Smile!

Inline image 1

Người viết thường tự nhủ: “Nếu đã có duyên văn nghệ với nhau thì sẽ có “người tri âm, kẻ tri kỷ” tìm đọc thoải mái “Free” các bài tâm tình của tôi trên trang Một Cõi Thiền Nhàn của tôi trong Oregon Thời Báo hay trên trang nhà, trên trang Plus Google của người viết là tôi đã vui rồi. Bằng không có duyên với nhau thì dù có mời gọi cách nào cũng đành chịu thôi.  Tiền in sách, ra mắt sách này nếu dùng vào những việc công ích, cứu trợ kẻ đáng giúp vẫn có giá trị, ý nghĩa hơn chăng?”

Người viết còn  rủ rê ông xã đi làm “thợ vịn” cho các công tác cộng đồng khi có thời giờ và sức khỏe, đi tiếu ngạo giang hồ,  đưa thơ văn, bài nhạc lên trang nhà www.suonglamportland.wordpress.com và trang Suonglamportland Youtube của tôi cho thiên hạ vào xem “chùa” giống như Quán Ven Đường của GS Huỳnh Chiếu Đẳng vậy đó, đi chùa lễ Phật tụng kinh, vui đùa với cháu nội Mya như vậy là được rồi.  Ai nói gì thì nói, ai khen chê gì thì chê khen. Ai giận hờn gì thì hờn giận.  Mặc họ!  Có sao đâu?  Bon chen và tức giận làm gì cho mệt!

Cũng nhờ có duyên lành, khi giữ mục MCTN này, người viết được nhiều bạn thật, bạn ảo gửi tặng kinh sách, tài liệu đến cho người viết để làm tài liệu viết bài, làm youtube, thực hiện ảnh thơ,  phổ nhạc, ngâm thơ giúp, lưu trử hay giới thiệu đến các diễn đàn, thân hữu khác  v..v… Nhiều khi nhờ đọc một câu chuyện mà bạn bè chia sẻ trong các diễn đàn văn nghệ mà người viết tham gia sinh hoạt hay do email bạn gửi đến, người viết lại có hứng khởi và tài liệu viết bài tâm tình  cho quý vị cao niên đọc đỡ buồn trong tuổi hoàng hạc này.  Cũng vui thôi!

Xin cám ơn những người bạn tốt của tôi nhé.

Xin mời qúy vạn cùng thưởng thức Youtube Portland trong trái tim tôi do người viết thực hiện dưới đây:

Youtube Portland trong trái tim tôi  5:15

Inline image 2

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 387-ORTB 799-92017)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Inline image 2

Photo:

Sương Lam mời đọc Cháu Nội Cháu Ngoại Thời “A còng @.com”

Thưa quý anh chị,

Đối với những “người không còn trẻ nữa” ở lứa tuổi chúng ta, được sống gần gũi và vui đùa với cháu nội, cháu ngoại quả  là một đìều hữu phúc.  Smile!

Người viết đã quen biết rất nhiều ông bà nội, ngoại và thường kể nhau nghe những tình cảm và nếp sống của các cô cậu cháu nội, cháu ngoại “cục vàng cục ngọc” của quý ông bà vì vợ chồng người viết cũng đã lên chức “ông bà nội” 11 năm nay rồi.

Hình ảnh cô cháu nội Mya của người viết thường xuất hiện trong các bài viết, bài thơ của người viết.  Mya là đại diện cho “thế hệ thứ ba” của những người Việt Nam phải ly hương đất tổ Việt Nam vì lý tưởng Tự Do sau năm 1975.

Người viết xin phép được nói lên tâm tình của những ông bà nội, ngoại giúp cho các thân hữu của tôi và tâm tình của chính bản thân người viết nữa.  Có thể sẽ có nhiều thiếu sót vì mỗi gia đinh có một nếp sống khác biệt nhau.  Người viết ước mong sẽ nhận được sự cảm thông của những “ông bà nội ngoại thời a còng” vì ít nhiều gì tâm sự của chúng ta cũng giống giống nhau.  Smile!

Sương Lam

Cháu Nội Cháu Ngoại Thời  “A còng @.com”

 Inline image 2

Đây là bài số ba trăm tám mươi sáu (386) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Theo thông lệ hằng năm, sau ngày Lễ Lao Động ở xứ Mỹ,  học sinh các trường tại Portland và các vùng phụ cận đi học trở lại sau khi nghỉ hè.  Năm nay học sinh tựu trường ngày Thứ Ba 5 Tháng 9 năm 2017 khi nhiệt độ ngoài trời lên đến 100 độ F.  Nóng thế!

Thời gian trôi qua nhanh quá, mới đó ba tháng hè trôi qua nhanh chóng.  Cô cháu nội Mya yêu quý của tôi mới ngày nào còn bé tí tẹo trong vòng tay của bà nội, bây giờ lại là học sinh lớp 6 của trường trung học International School of Beaverton.

Bây giờ Mya đã lớn nên người viết không theo cháu đến trường như ngày đầu tiên  Mya đi học lớp mẫu giáo ở trường tiểu học Montclair trước đây.

Mya phải thức dây sớm lúc 5:30 AM để chuyển đổi hai xe buýt mới đến trường được vì trường học này ở khá xa nhà của Mya. Cũng phải chịu thôi vì ba Mya  đã chọn trường tốt cho Mya mà lị!  Smile!

Rồi đây  Mya sẽ phải học hết 7 năm chuơng trình trung học, chương trình đại học, rồi ra trường  tranh đấu với đời để mưu sinh trong cuộc sống như người viết đã làm cách đây mấy chục năm về trước.

Cái vòng lẩn quẩn đó lại tiếp nối từ thế hệ này sang thế hệ khác.  Những người già nằm xuống, những đứa trẻ lớn lên, bánh xe thời gian vẫn quay và con người vẫn phải lập đi lập lại những gì các thế hệ cha ông đã làm trong cái vòng sinh tử luân hồi của kiếp nhân sinh.

Học trò xứ Mỹ dạn dĩ, xông xáo, khoái chí đi học chứ không nhát hít nắm tay mẹ đi học như cậu bé trong Tôi  Đi Học của Thanh Tịnh ngày xưa vì nhiều cô cậu đã đi học các Lớp Tiền Mẫu Giáo lúc 3-4 tuổi trước khi nhập học chính thức lớp mẫu giáo các trường tiểu học công, tư tại địa phưong nơi cư trú.

Học ở Mỹ vui lắm vì bên cạnh các chương trình chính thức, bắt buộc phải học như văn chương, tập viết, tập đọc, toán, còn có các chương trình thể thao, các sinh hoạt văn nghệ văn gừng với bạn bè  vui quá là vui, nên học trò thích đi học hơn là ở nhà.  Hơn thế nữa, chương trình giáo dục ở Mỹ có tính cách cưỡng bách giáo dục nên những cô cậu nào ở trong tuổi học trò mà đi lang thang ngoài đường trong những ngày “School Day” thì sẽ được cảnh sát hỏi thăm ngay, chỉ trừ trường hợp bị bịnh phải đi bác sĩ hay có lý do gia đình chính đáng mà thôi.

Nhiều phụ huynh học sinh đưa con tới trường nhưng thực sự chưa hiểu rõ chương trình giáo dục ở Mỹ cấp tiểu học và trung học như thế nào?  Người viết xin mời quý vị phụ huynh học sinh đọc tài liệu dưới đây do người viét sưu tầm từ wikipedia.org đem về đây chia sẻ với phụ huynh về  Giáo dục Hoa Kỳ ở cấp tiểu học và trung học nhé.

Inline image 3

Giáo dục Hoa Kỳ

Giáo dục Hoa Kỳ chủ yếu là nền giáo dục công do Chính phủ liên bang, tiểu bang, và địa phương ở Hoa Kỳ điều hành và cung cấp tài chính. Việc giáo dục trẻ em ở độ tuổi nhà trẻ và mẫu giáo mang tính chất bắt buộc. Một phần của giáo dục bắt buộc được thực hiện thông qua nền giáo dục công. Giáo dục công có tính chất phổ cập ở cấp tiểu học và trung học. Ở các cấp học này, hội đồng học khu gồm những thành viên được bầu chọn thông qua bầu cử ở địa phương đề ra chương trình học, mức độ hỗ trợ tài chính, và những chính sách khác. Các học khu có nhân sự và ngân sách độc lập, thường tách biệt khỏi các cơ cấu có thẩm quyền khác ở địa phương. Chính quyền các tiểu bang thường quyết định các tiêu chuẩn giáo dục và thi cử. Độ tuổi bắt buộc đi học thay đổi tùy theo tiểu bang, độ tuổi bắt đầu ở khoảng từ 5 đến 8 tuổi và độ tuổi có thể nghỉ học ở khoảng từ 14 đến 18. Càng ngày càng có nhiều tiểu bang yêu cầu thanh thiếu niên phải học cho đến khi đủ 18 tuổi.

Hầu hết trẻ em Hoa Kỳ bắt đi học trong các cơ sở giáo dục công lập ở tuổi lên 5 hay 6. Năm học thường bắt đầu vào tháng 8 hay tháng 9, sau kỳ nghỉ mùa hè. Trẻ em được phân thành từng nhóm xếp theo năm học gọi là lớp (grade), bắt đầu với các lớp mầm non, sau đó là mẫu giáo, và tích lũy dần lên lớp 12. Ở mỗi lớp, trẻ em thường học cùng với nhau cho đến cuối năm học (vào tháng 5 hay tháng 6). Tuy vậy, trẻ em chậm phát triển có thể ở lại lớp hay học sinh tài năng có thể học lên lớp nhanh hơn so với các bạn học cùng tuổi.

Nói chung, hệ thống giáo dục phổ thông Hoa Kỳ bao gồm 12 lớp tiểu học và trung học, học sinh học trong khoảng thời gian 12 năm học trước khi được tốt nghiệp và đủ điều kiện để vào học đại học. Sau khoảng thời gian trong nhà trẻ và trường mẫu giáo là 5 năm tiểu học. Sau khi hoàn thành 5 lớp ở trường tiểu học, học sinh vào học trường trung học để lấy bằng tốt nghiệp trung học (high school diploma) nếu hoàn thành chương trình học của tất cả 12 lớp.

Độ tuổi trung bình của học sinh ở mỗi lớp trong các trường công lập và tư thục có thể hơi khác nhau tùy theo từng vùng trong nước. Số liệu này có thể tìm thấy trên trang mạng của Bộ Giáo dục Hoa Kỳ.”

(Nguồn: Trích trong Wilipedia)

Bây giờ là thời đại  “kỹ thuật computer”, thời đại của “@.com” nên  các học sinh sử dụng Iphone, IPad, computer giỏi lắm.  Các ông bà nội, bà ngoại thuộc thế hệ trước nếu không biết sử dụng computer bị trở thành “ông bà già nhà quê” rồi nên con cháu thích lướt internet hơn là  chuyện trò với ông bà nội, ngoại. Chán!

Inline image 4

Chương trình giáo dục và văn hóa nơi xứ Mỹ cũng khác cách giáo dục và văn hóa  mà  thế hệ cha ông Việt Nam ngày xưa đã đưọc giảng dạy cho nên nhiều khi chúng ta cảm thấy hơi đau lòng và buồn phiền không ít.

Hằng ngày các cháu, đi học ở trường nói chuyện với nhau bằng tiếng Mỹ với bạn bè, với thầy cô giáo.  Khi về nhà, nhiều khi cha mẹ cũng nói chuyện với con cái cũng bằng tiềng Mỹ luôn, trong khi  cháu nội, cháu ngoại không biết tiếng Việt, mà ông bà thì nói năng tiếng Mỹ không thành thạo, lại có thêm “accent tiếng Việt” nữa,  nên nhiều khi ông bà nội, ngoại và cháu nội, cháu ngoại nói chuyện với nhau “không ai hiểu ai” hết ráo.  Buồn!

Khi còn học tiểu học, học sinh được quyền phát biểu ý kiến khi sinh hoạt nhóm.  Về nhà, các cô cậu này nhiều khi cũng có “ý kiến ý ong” trong sinh hoạt gia đình với ông bà nội, ngoại nên bị ông bà la mắng là  “hỗn hào, hay cãi”. Thế là cả hai bên “không vui trong lòng một ít” rồi!  Giận!

Ở Việt Nam, ông bà vì thương cháu nên  thường “ôm hun thắm thiết” để bày tỏ tình thương với cháu, nhưng ở Mỹ, học sinh ở tuổi  “teenager”   không thích ông bà nội, ngoại ôm hun thắm thiết như khi “em còn bé ti teo” nữa.  Phiền!

Có những người con theo cha mẹ sang Mỹ từ nhỏ nên sống và suy nghĩ  như một người Mỹ hay cô cậu này lấy vợ, lấy chồng ngoại quốc, khi sinh con, họ lại muốn nuôi dưỡng con cái theo cách riêng của mình nên không cho phép ông bà nội, ngoại ẳm bồng, chăm sóc cháu theo kiểu Việt Nam. Bà muốn hun cháu mà không được vì sợ mất vệ sinh. Tủi!

Lại có những con cái sinh con ra lại muốn cha mẹ phải chăm sóc cháu, giữ cháu  thay vì gửi cho nhà trẻ để mình an tâm đi làm vì nghĩ rằng “không ai thương cháu bằng ông bà”, vì  đở tốn tiền trả  cho ”babysitter”  v..v….  Thế là ông bà nội trở thành “osin” cho con, nếu ông bà không đi làm hay đã về hưu.  Mệt!

Ông bà lúc tuổi già bịnh hoạn, đa số  có thể được đưa vào sống ở nhà dưỡng lão để được chăm sóc sức khỏe tốt hơn.  Lúc đó ông bà nội, ngoại chưa chắc gì được con cái, cháu nội, cháu ngoại thường xuyên đến thăm viếng vì sống ở Mỹ, ai cũng bận hết ráo, vì con cháu  phải bận đi làm,  bận đi học,  bận đi cua đào,  bận đi chơi với bạn trai v..v..  Chấp nhận!

Thật tình. ông bà nội, ngoại nào cũng thương cháu nội, cháu ngọại, nhiều khi  còn thương cháu còn hơn thương con, thương chồng, thương vợ hiện tại, nhưng vì sự khác biệt về văn hoá, về cách sống nhiều khi đã làm cho tình cảm gia đinh không được tốt đẹp như ý mình mong muốn. Chúng ta phải chấp nhận hoàn cảnh đang sống hiện tại và tìm cách làm cho đời sống tươi đẹp hơn mà thôi.  Smile!

Inline image 5

Người viết rất cảm thông với quý ông bà nội, ngoại già cả nơi xứ người lắm vì chính vợ chồng người viết cũng đã là ông bà nội hơn 11 năm nay rồi.  Niềm vui được ngắm nhìn cháu lớn lên theo năm tháng, học hành giỏi dắn, xinh đẹp là niềm vui nhiều người mong ước được có mà không được.  Đó là một phúc duyên vì tôi được ôm cháu vào lòng và ru cháu ngủ say:

 Ru cháu ngủ say

(Viết tặng bé Mya Trần Ngọc Vy)

Inline image 1

Ru cháu ngủ say, nhớ về dĩ vãng
Mẹ già xưa hát nhịp võng ầu ơ
Thời gian qua mau, thoáng chốc không  ngờ
Tôi lại bế cháu hát ru ầu ơ bài cũ!

Ru cháu ngủ say, sống đời hiện tại
Cháu của tôi bé bỏng, thật ngây thơ
Rất hồn nhiên, ăn, ngủ, khóc mong chờ
Được sưởi ấm trong vòng tay cha mẹ!

Ru cháu ngủ say, nghĩ tương lai sắp đến
Cuộc đời này được bao phút bình an
Chiến tranh, thiên tai, đổ nát hoang tàn
Thương cho kiếp phù sinh nơi trần thế!

Cháu yêu hỡi!  Hãy ngủ say đi nhé!
Mặc thế gian đầy gian dối khổ đau
Mặc cuộc đời biến đổi vạn sắc màu
Cháu vẫn có tình yêu thương còn đó!

Tình cha mẹ, tình ông bà, quyến thuộc
Rất thiêng liêng trong mái ấm gia đình
Mọi người vui vầy nhìn cháu xinh xinh
Đang cười nụ, hoặc nhăn mày mếu máo!

Hạnh phúc thật!  Khi được ôm cháu bé
Được sẻ chia hơi ấm của tình thương
Rất đơn sơ!  Niềm hạnh phúc bình thường:
Ru cháu ngủ trong tình thương bà cháu!

Sương Lam

 

(Trích trong Tuyển Tập Thơ Hoa Nắng do
www.phunuviet.org phát hành 08-07)

Bởi thế, dù cháu tôi đang sống ở thời đại “a còng”  nơi xứ Mỹ, nhiều khi đã làm tôi phiền lòng, nhưng tôi vẫn yêu thương Mya với tình yêu thương của bà nội Việt Nam.  Smile!

Mời quý thân hữu thưởng thức Youtube  Tuổi thơ  An lạc Vô Ưu duớí đây với hình ảnh các cháu nội, cháu ngoại của các thân hữu Sương Lam và của SL, để thấy các cháu  vẫn là các cháu nội, cháu ngoaị dễ thương của chúng ta.

Cám ơn các “tài tử nhí” trong youtube đã làm cho cuộc đời thêm vui.

Youtube Tuổi Thơ An Lạc Vô Ưu-Nhạc Nguyễn Tuấn-Thơ Hải Đà

Suong Lam Portland

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 386-ORTB 798-91217)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Photo:

Inline image 6

Sương Lam mời đọc Người Biết Thương Người – Bão Harvey

Thưa quý anh chị,

Ngày thứ ba 9-5-2017 đài truyền hình SBTN-TV có trực tiếp phát hình buổi gây quỹ cứu trợ nạn nhân bão Harvey rất phong phú và cảm động. Các ca sĩ đến hát giúp vui văn nghệ rất đông đảo  không lấy tiền thù lao mà lại còn đóng góp cứu trợ nữa.

Tính đến 10:30 PM, số tiền quyên góp được lên đến khoảng $US 200.000 nói lên tình thương yêu đùm bọc nhau giữa người và người của người Việt sống tại Mỹ thật cao độ.  Bravo!

Có nhìn hình ảnh những nhân viên cứu trợ và thiện nguyện giúp đỡ nạn nhân đang cơn bão bằng đủ phương tiện mới thấy rằng người dân nước Mỹ thật là đáng ngưỡng phục về lòng nhân đạo của họ.  Hình ảnh một người cảnh sát Mỹ da trắng  thuộc đội Swatt bế hai mẹ con nạn nhân da vàng đi ra khỏi biển nước mênh mông, hình ảnh những người thiện nguyện vừa xúm nhau khiên một chiếc lồng đựng đầy chó mèo bị ướt sũng vừa lội nước, hình ảnh chiếc trực thăng đang bốc người rời khỏi biển nước  là những hình ảnh thật cảm động mà suốt đời tôi không quên được về tính nhân đạo của người dân nước Mỹ.

Bài tâm tình hôm nay xin được kêu gọi lòng từ tâm trong tinh thần “Người Biết Thương Người” của anh, của chị, của bạn, của tôi để chúng ta có thể làm được một chút gì đó hầu xoa dịu nỗi đớn đau, sự mất mát mà các nạn nhân bão Harvey phải gánh chịu.

Xin cám ơn những người đã, đang và sẽ thể hiện lòng từ tâm đó bằng cách đáp ứng lời kêu gọi của các cơ quan tổ chức cứu trợ có uy tín và thực tâm giúp đời giúp người mà đóng góp một chút tiền bạc theo khả năng của mình để giúp đỡ các nạn nhân. Xin đa tạ.

Sương Lam

Bão Harvey-Người Biết Thương Người

Inline image 3

Đây là bài số ba trăm tám mươi lăm (385) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Thế là hơn một tuần Bão Harvey đã đến viếngTexas  kể từ ngày 8-25-2017 rồi lại ra đi để lại bao nỗi kinh hoàng và tổn thất cho người dân Texas.

Đây là cơn bão lớn nhất 12 năm nay sau bão Katrina năm 2005 với sức gió 210km/h phá hủy nhiều tài sản, gây mưa lớn và mất điện nhiều nơi.

Báo chí và các cơ quan truyền thông lớn ở Mỹ và ngoại quốc không ngừng theo dõi và loan báo tin tức, hình ảnh về trận bão kinh hoàng này.

Người viết cũng bỏ nhiều thời gian cùng ngồi với “người tình măt chữ nhật” ý nói “máy computer của tôi” để đọc các tin tức và xem các youtube  nói về trận bão đặc biệt này vì người viết có nhiều bạn ảo văn nghệ và thân nhân đang sống ở thành phố  Houston và các vùng phụ cận, nên chúng tôi cầu nguyện cho họ được an bình trong cơn  bão.

Inline image 2

Mời bạn xem Playlist Youtube về bão Harvey do người viết sưu tầm qua link dưới đây:

Playlist youtube về Bão Harvey

 Suong Lam Tran

1 / 27

https://www.youtube.com/watch?v=DhzHIQvD_gQ&list=PLmymEtycHYP-1ir126vyv90X3sMVCPwp0

Xin hãy xem qua cho biết những con số khủng khiếp về bão Harvey dưới đây đã được người viết đọc được trên internet:

Những con số ‘khủng khiếp’ về bão Harvey

HOUSTON, Texas (NV) – Thống kê của đài truyền hình CNN cho biết, tính đến ngày Thứ Tư, 30 Tháng Tám, bão Harvey đã trút xuống tiểu bang Texas 11,000 tỷ gallon nước mưa và theo dự đoán của phân tích gia Ryan Maue thuộc công ty thời tiết WeatherBell, cho đến khi mưa bão dứt hẳn ba hay bốn ngày nữa, tiểu bang này sẽ nhận tổng cộng khoảng 25,000 tỷ gallon nước (khoảng 6,200 tỷ mét khối).

Trước đó, tính cho đến ngày Thứ Ba, riêng vùng thành phố Houston đã có hơn 40 tỷ mét khối nước mưa đổ xuống, nghĩa là bằng phân nửa lượng nước của hồ Salt Lake ở Utah.

Một so sánh khác, tòa nhà nổi tiếng 102 tầng Empire State Building ở New York là một khối lớn khoảng gần 3 km3, nghĩa là khối nước mưa rơi xuống Houston đủ nhấn chìm gần 15,000 cao ốc như thế.

Vũ lượng 51 inch (1,275 mm) nước mưa, là kỷ lục từ trước đến nay trong một cơn mưa bão trên lục địa Mỹ.

Việt Nam là một xứ nhiệt đới gió mùa, nhiều mưa, nhưng rất hiếm có trường hợp một trận mưa trên 12 inch (300 mm) ở Sài Gòn hay các tỉnh thị khác.

Trong vòng 15 tiếng đồng hồ, điện thoại 911 ở Houston nhận được 56,000 cú gọi báo nguy, bình thường chỉ có khoảng 8,000 mỗi ngày.

Có tới 8,500 nạn nhân được cứu khỏi nước lụt, nhưng ít nhất có 23 người chết, và con số chắc chắn sẽ còn cao hơn.

FEMA cho biết 30,000 người không có nơi tạm trú và ước lượng sẽ có 450,000 người yêu cầu được trợ giúp.

Học Khu Houston, lớn hàng thứ 7 trên toàn quốc, phải đóng cửa tất cả các trường và cho 215,000 học sinh nghỉ.

Tổn thất vật chất tổng cộng do mưa bão Harvey ước lượng lên tới $75 tỷ.

(HC)

(Nguồn: sưu tầm trên internet)

Tuần báo Oregon Thời Báo tại Portland, Oregon cũng đã dành trang bìa và nhiều trang trong tờ báo để tường thuật lại các tin tức về bão Harvey trong Oregon Thời Báo số 796 ngày 31 tháng 8 năm 2017.

Hình ảnh cảnh sát viên Daryl Hudeck của lực lượng Swatt bế một phụ nữ gốc Việt,  chị Catherine Phạm và con trai, cháu Alden,13 tháng vẫn ngủ ngon trong vòng tay mẹ, vượt qua vùng nước lụt mênh mông di tản đến nơi an toàn ở Houston là một hình ảnh đẹp tuyệt vời do một ký giả kỳ cựu của AP- David J. Philip chụp đã trở thành biểu tượng của bão Harvey đã được lan truyền rộng rãi trên internet, gây xúc động mạnh đến trái tim  tình cảm của mọi người.

 

Khắp nơi đang tổ chức các chương trình giúp đỡ và  cứu trợ nạn nhân bão Harvey.  Tiểu bang Oregon cũng đã gửi Vệ Binh Quốc gia và các đội cấp cứu đến Texas để giúp đỡ các nạn nhân  bão Harvey ởTexas.

Bác sĩ Nguyễn Đức Quang Hoàng, chủ nhân Columbia Medical Clinic, thay mặt Nhóm Vận Động phổ biến tâm thư  kêu gọi đồng hương Việt Nam ở Oregon tham gia chương trình cứu trợ nạn nhân bão lụt bão Harvey qua bức Tâm Thư dưới đây:

TÂM THƯ

Mời Gọi Cứu Trợ Nạn Nhân Bão Harvey

Kính thưa quý lãnh đạo tinh thần, quý bậc trưởng thượng
Kính thưa quý tổ chức cộng đồng, hội đoàn, cơ quan truyền thông
Kính thưa quý đồng hương và thân hữu tại Oregon và Tây Nam Washington.

Trong mấy ngày vừa qua, cơn bão Harvey kinh hoàng đã ập vào hai tiểu bang Texas và Louisiana với một lượng mưa kỷ lục, gây nên cảnh lũ lụt chưa từng thấy tại đây. Nhiều chục người đã thiệt mạng và hàng trăm ngàn người hiện thiếu đồ ăn nước uống. Nhà cửa, tài sản của họ bị hư hại nặng nề. Nhiều người trở thành vô gia cư, sống cảnh đói khổ. Cả nước Mỹ bàng hoàng xúc động trước cảnh lụt lội, đổ nát do cơn bão gây ra. Hiện nay chính quyền các cấp đang cùng các tổ chức từ thiện bất vụ lợi cấp bách cứu trợ người dân tại các thành phố bị ảnh hưởng.

Kính thưa chư liệt vị,

Với tinh thần lá lành đùm lá rách, quý vị đã cùng với chúng tôi tổ chức quyên góp cứu trợ trong các đợt thiên tai trước đây như động đất và sống thần ở Indonesia năm 2004, bảo Katrina năm 2005, động đất và sống thần tại Nhật năm 2011, và gần đây nhất là đợt bảo lụt năm 2016 tại miền Trung Việt Nam chúng ta.

Hôm nay, chúng tôi và một vài thân hữu trong cộng đồng mong muốn lại được cùng tất cả quý vị phát động một chương trình quyên góp tại địa phương chúng ta để cứu trợ những nạn nhân của cơn bão Harvey. Chúng tôi khẩn thiết kêu gọi quý ngài cùng toàn thể quý đồng hương và thân hữu cùng chung tay, mở rộng lòng nhân ái, tham gia hưởng ứng chương trình cứu trợ này nhằm góp phần chia xẻ những mất mát to lớn và xoa dịu những đớn đau mà người dân tại vùng thiên tai, mà trong đó có gần 100,000 đồng hương đồng bào người Mỹ gốc Việt chúng ta, đang gánh chịu.

Thời gian quyên góp cứu trợ: từ ngày 1 tháng 9 đến ngày 30 tháng 9, 2017

Ngân phiếu cứu trợ xin ghi: American Red Cross;
Memo xin đề: Harvey
Xin gởi về địa chỉ: 8122 S.E. Tibbetts Street Portland, OR 97206
Hàng tuần, chúng tôi sẽ cập nhật danh sách đóng góp trên các phương tiện truyền thông. Sau khi tổng kết chương trình quyên góp, chúng ta sẽ trao tất cả các khoản đóng góp đến Hội Chữ Thập Đỏ American Red Cross vào đầu tháng 10, 2017.
Portland ngày 31 tháng 8, 2017.
Thay mặt nhóm vận động,
Bác sĩ Nguyễn Đức Quang Hoàng

 Tâm Thư này đã được đăng trong Oregon Thời Báo số 796 ngày 31 tháng 8 năm 2017.

Inline image 5

Chúng ta mỗi người trong phạm vi khả năng cho phép cũng nên góp sức của mình để xóa dịu một phần nào nỗi đau thương mà các nạn nhân đã phải gánh chịu.  Người viết cũng xin được góp tiếng nói nhỏ nhoi của mình để góp sức góp lời với Nhóm Chủ Trương  và một tí tài vật để giúp đỡ nạn nhân bão lụt Harvey trong tinh thần” Lá Lành Đùm Lá Rách”.  Xin quý vị đọc giả mục Một Cõi Thiền Nhàn của người viết mở tâm từ bi hưởng ứng lời kêu gọi giúp đỡ chương trình cứu trợ nạn nhân bão lụt Harvey nói trên nhé.  Xin đa tạ.  Smile!

Như đã nói ở trên, người viết có nhiều bạn ảo văn nghệ sống ở Texas.  May mắn thay, những người bạn của tôi vẫn được an bình trong cơn bão và họ rất xúc động khi xem hình ảnh về sự giúp đỡ tận tình của các thiện nguyện viên và những nhân viên cứu trợ đối với các nạn nhân bão Harvey. Tình cảm đó đã được diễn đạt qua các vần thơ dưói đây, xin mời quý bạn thưởng thức nhé.

 

TÌNH NGƯỜI SAU CƠN BÃO HARVEY

Lê thị Hoài Niệm.

Tôi, người dân Houston may mắn,
Xin tạ ơn Trời đã ngưng bão, ngừng mưa.
Nhưng lời cầu xin cứ vang mãi không thừa
Từ lúc biết bão Harvey thổi đến.
Khi bão “touchdown” nhà tôi mất điện
Vẫn sống an bình trong ánh nến lung linh
Đâu thấy gì những cảnh tượng hãi, kinh.
Ti Vi nhận từ những “anchor” can đảm.
Giọt nước mắt không thể nào kềm hãm
Thấy cảnh điêu tàn từ thành phố cảng Rockport
Khu vực nhà tôi có điện lại tối qua
Ngó màn ảnh, ngẫm thấy mình “tốt phước”!
Bên này nhà tan, bên kia xe lật
Để lại hoang tàn khi tâm bão thổi qua
Anh chị nơi đâu khi bay mất cửa nhà?
Bác tài sống sót khi chiếc xe lật ngược?
Lời nguyện cầu mong Phật Trời thấu được
Sao cứ mưa tầm tã suốt mấy ngày…
Nước dâng đầy gây lụt nặng đó đây
Bao phố thị bỗng thành dòng sông nhỏ.
Thuyền cứu trợ dưới cơn mưa tầm tã
“THIỆN NGUYỆN VIÊN” người trẻ nhỏ nhẹ thưa
Đi cứu người nào quảng chuyện gió mưa
Cùng cảnh sát,Vệ binh quốc gia ,Cứu hỏa…
“911” gọi từ cụ bà già yếu
Nước vào nhà không còn biết lối ra
Người tiếp cứu đến nơi, bà ôm lấy khóc oà
“Tôi còn sống. Cảm ơn Người! Ơn Chúa!”
Nước trải dài như hàng ngàn dải lụa
Nơi lặng lờ, nơi chảy xiết, cuốn phăng
Mưa rơi hoài làm sao kiếm đủ khăn
Lau khô lệ cho nạn nhân lụt bão.?
Bức ảnh tuyệt vời của người Vệ binh sáng tạo
Bồng luôn người trên tay bế con thơ
Cháu ” vô tư” vẫn say ngủ ngon ơ
Hình ảnh đẹp ” tình người trong cơn bão!”
Những chó ,heo, mèo… người đâu nỡ bỏ
Lội nước trở về tim cứu chúng đem ra
Chú cún xinh xinh ngước nhìn bác cảnh sát già
Cảm động quá khiến người cay mi mắt
Trong hoạn nạn tình người thêm thắt chặt
Tấm gương trong soi rõ trái tim vàng
Người cứu trợ không phân biệt tiểu bang
Hay chủng tộc Mỹ, Nâu, Vàng, Âu, Á
Bão HARVEY ! Gieo tai ương nặng quá.
Người giúp Người chắc thảm họa mau qua ?
Sẽ vươn lên xây dựng lại phố nhà
Người TEXAS xin muôn vàn CẢM TẠ !

Lê thị hoài niệm 1/9/2017.

Và thấm thía hai chữ TÌNH NGƯỜI

“Khi hoạn nạn, tim anh thành Bồ Tát

Lúc thiên tai, chị bỗng hoá Thiên Thần

Đất nước này ai cũng có lòng nhân

Mặc mưa lạnh, tình người như nắng ấm…”

KMH

Xin cám ơn hai bạn Lê thị Hoài Niệm và Kiều Mộng Hà của Nhóm Cô Gái Việt nhé. Smile!

Inline image 6

Đài SBTN đã phối hợp với Bên Em Đang Có Ta Foundation  Cứu Trợ Nạn Nhân Bão Harvey đã tổ chức chương trình  “Chia Sẻ Niềm Đau” gây quỹ cứu trợ nạn nhân bão lụt Harvey ngày thứ ba  5 tháng 9 năm 2017 .

Số tiền gây quỹ lên đến  $US 200.000 ngay trong ngày thứ ba và hy vọng số tiền gây đóng góp sẽ tăng lên nhiều trong những ngày sắp tới.  Mong lăm thay!

Kính mời quý bạn thưởng thức Youtube  Người Biết Thương Người- Bão Harvey do người viết vừa mới thực hiện qua link dưới đây:

Youtube Người Biết Thương Người –  Bão Harvey

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi- MCTN 385-ORTB 9617)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Inline image 7

Photo:

Sương Lam mời đọc Vu Lan Lại Về

Thưa quý anh chị,

Bây giờ là Mùa Vu Lan, nhiều chùa trên đất Mỹ và khắp mọi nơi trên thế giới long trọng tổ chức Ngày Đại Lễ Vu Lan để tưởng nhớ đến cha mẹ đã quá vãng và mừng vui thấy cha mẹ vẫn còn an sống nơi trần thế.

Người viết là một Phật tử tầm thường mới gieo duyên với Phật Pháp, nên cũng thường đi cúng lễ Vu Lan hằng năm để tụng kinh tưởng niệm công dức của cha mẹ đã quá vãng và góp vui với những ai còn cha mẹ sinh tiền.

Xin mời đọc tâm tình của người viết trong ngày đại lễ Vu Lan này.

Trân trọng,

Sương Lam

Vu Lan Lại Về

Inline image 1

 Đây là bài số ba trăm tám mươi bốn (384) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Tháng Tám dương lịch năm nay cũng là tháng Bảy âm lịch với ngày lễ hội Vu Lan được tổ chức trọng thể ở các chùa để tưởng nhớ công ơn ông bà cha mẹ hiện tiền và cầu siêu cho  ông bà cha mẹ đã qua đời.

Năm nào cũng vậy, cứ đến Ngày Vu Lan là có nhiều giọt nước mắt chảy dài trên má của những người con đã mất mẹ hoặc cha hay mất cả hai đấng sinh thành.

Hình như khi cha mẹ còn sống, tình thương yêu cha mẹ không được con cái tỏ bày tha thiết như khi cha mẹ đã mất.  Có trăm nghìn lý do để viện dẫn cho sự thiếu sót này:  bận lo gia đình riêng, bận lo công danh sự nghiệp, bận lo việc nước non, bận lo việc học hành v..v… Lý do nào cũng chính đáng để biện minh cho sự thiếu sót này.  Đợi đến khi cha mẹ mất đi, chúng ta mới biết thương yêu cha mẹ thì đã muộn rồi.  Rồi đợi đến ngày giỗ hay ngày lễ Vu Lan, chúng ta lại ngồi bên nhau kể lể tiếc thương, lại mắt hoen lệ đổ khi nghe tụng kinh Vu Lan với lời vàng của Đức Phật nói về công đức của mẹ cha.

Ngày lễ Vu Lan của văn hoá Á Đông là dịp để con cái nhớ ơn công sinh thành dưõng dục của mẹ cha còn sinh tiền hay đã qua đời.

“Mẹ già như chuối ba hương

Như xôi nếp một như đường mía lau

 

Chiều chiều ra đứng cửa sau

Trông về quê mẹ ruột đau chín chìu

 Đèn nào cao cho bằng đèn Châu Đốc

 Đất nào dốc cho bằng đất Nam Vang

 Một tiếng anh than hai hàng lụy nhỏ

 Có chút mẹ già biết bỏ cho ai nuôi

 

Mẹ già như chuối chín cây

Gió lay mẹ rụng con rày mồ côi

Mồ côi tội lắm ai ơ!

Đói no đau ốm ai người lo cho

 Mẹ già ở túp lều tranh

Sớm thăm tối viếng mới đành dạ con”

 

Người viết đã từng làm Mẹ, làm Bà nên rất thấm thía  ý nghĩa câu ca dao:

“Lên cao mới biết non cao

Nuôi con mới biết công lao mẫu từ”

 Trong mùa lễ Vu Lan, mọi người  thường nhắc nhở bà Mẹ nhiều hơn ông Cha, có thể là vì sự tích Mục Kiều Liên cứu mẹ là bà Thanh Đề thoát  khỏi địa ngục trong sự giúp đỡ chú nguyện của chư Tăng khiến bà Thanh Đề, một bà mẹ tham ác biết  hồi tâm hướng thiện.

Hơn thế nữa, người Mẹ đóng vai trò quan trọng trong cuộc đời con trẻ, yêu thương dạy dỗ gần gũi với con cháu nhiều hơn người Cha, người Ông nên con cháu thường quý yêu Mẹ, yêu Bà hơn yêu cha, yêu ông.

Xin mời  bạn đọc một câu chuyện về một người bà ở San Francisco làm việc cực khổ nuôi dưỡng 3 người cháu lớn khôn thật là đáng ngưỡng phục.

Cụ bà quét rác gốc Việt trở thành ngôi sao trên đất Mỹ

Inline image 3

Video về cảnh đời của bà Suu Ngo, một phụ nữ gốc Việt quét rác ở Mỹ, thu hút hàng triệu lượt xem và những bình luận bày tỏ sự ngưỡng mộ.

“Có những người tôi không quen biết nhưng vẫn giúp đỡ tôi. Nhiều người đến gặp tôi, yêu mến và trao tôi những cái ôm rồi chụp ảnh cùng”, bà Suu Ngo kể. “Mọi người bảo tôi giống ngôi sao điện ảnh. Không đâu, tôi không phải ngôi sao điện ảnh, chỉ là phim ảnh quét dọn đường phố thôi”.Bà Ngo sống ở thành phố San Francisco, là một người mẹ đơn thân. Bà đưa con trai và con gái từ Việt Nam sang Mỹ năm 1985.Năm 2003, con gái bà bị chồng sát hại, để lại 3 đứa con cho mình bà nuôi nấng. Sau hơn 25 năm làm lụng không quản ngày đêm trong các nhà hàng, cách đây 5 năm, bà trở thành lao công quét dọn đường phố San Francisco. Số tiền kiếm được bà vừa để nuôi 3 cháu ăn học vừa gửi về Việt Nam cho người mẹ già đã 97 tuổi.Ở tuổi 67, bà cho hay mình vẫn sẽ tiếp tục làm việc cho đến khi nào còn đủ sức khỏe và bà rất hạnh phúc với cuộc sống hiện tại.

Video và câu chuyện về cuộc đời bà được tờ San Francisco Chronicle đăng tải hồi đầu tháng thu hút gần 12 triệu người xem. Mọi người bày tỏ sự cảm động trước nghị lực của người mẹ, người bà đơn thân, cũng như sự ngưỡng mộ tinh thần lao động chăm chỉ bất chấp tuổi già của bà.

Một chiến dịch gây quỹ để giúp đỡ cho người phụ nữ truyền cảm hứng này cũng được lập ra. Sau 10 ngày, đã có 238 người quyên góp hơn 5.800 USD, trong khi mục tiêu đề ra là 5.500 USD.

( Nguồn: Trích trong Blogspot Cao Niên Viêt Hạc)

http://caonienviethac.blogspot.ca/2016/08/mot-cuoc-oi-ac-biet-khien-dan-my-xuc-ong.html#more

Trên đây là câu chuyện của một người bà ở Mỹ nuôi dưỡng 3 cháu lớn khôn.

Mời bạn đọc thêm một mẫu chuyễn cảm động của một bà mẹ nghèo nàn, bịnh hoạn ở Việt Nam chịu thương chịu khó ngồi đợi con trai ghi danh học Đại Học.

Người mẹ cầm nón rách đợi con trai nhập học và câu chuyện khiến bao người rơi nước mắt

 ÔI TÌNH MẸ THẬT BAO LA!

HÃY SỐNG SAO MÃI LÀ
NHỮNG ĐỨA CON HIẾU THẢO!

Inline image 4

Chỉ bằng 2 bức ảnh cùng một vài lời miêu tả, chia sẻ chân thực, câu chuyện của về một người mẹ trong ngày nhập học của con trai tại trường ĐH Sư phạm Hà Nội 2 đã nhận được nhiều sự quan tâm, theo dõi của người đọc, khiến bất cứ ai cũng bất giác cảm thấy nghẹn lòng khi nhớ về mẹ.

Câu chuyện về người mẹ ấy được thành viên Trương Tuấn Minh kể lại như thế này:“Ngày hôm nay, trong không khí nhập học của bao sinh viên trường Đại Học Sư Phạm Hà Nội 2, bố mẹ, ông bà đưa các em đến bằng ô tô, xe máy, xe khách… tay xách nách mang với những giọt mồ hôi đổ ra giữa cái trưa nắng của cuối hè.

Với những lời động viên, những cái quẹt tay gạt nước mắt khi phải xa bố mẹ của một số cậu ấm cô chiêu, thì ở đâu đó, bên ngoài cửa Khoa Toán, có một người mẹ tay cầm chiếc nón rách, mặc quần áo luộm thuộm cùng một cậu con trai cũng bình thường không kém đang hí hoáy ghi ghi chép chép thông tin.

Hình ảnh người phụ nữ ngoài 40, ăn vận xuề xòa đợi con làm thủ tục nhập học khiến bao người xúc động.

Dáng cậu con trai dong dỏng, quần áo bạc màu cùng đôi dép tổ ong mới, người ngăm da dám nắng và đẫm mồ hôi nhưng vẫn tươi cười vì đây là niềm hạnh phúc đầu tiên của cậu ấy đó là đỗ vào trường Đại Học mơ ước.

Khi chúng tôi hỏi ước mơ của cậu ấy, cậu ấy chỉ nhoẻn miệng cười và nói nhỏ nhẹ: “Em ước mơ làm thầy giáo dạy Toán lâu rồi anh ạ “.

Còn người mẹ, cô đã ngoài 40, người xanh xao và ốm yếu. Cô liên tục đau ốm và vẫn đang phải điều trị ở bệnh viện Huyết học Truyền máu Trung Ương, chồng cô mắc bệnh thần kinh…”

Gia đình khó khăn, người mẹ ấy gần như là lao động chính trong gia đình, xoay sở cho con ăn học hết năm cấp 3. Tới khi con trai báo tin đỗ đại học, bà mừng lắm, tự hào lắm vì giữa hoàn cảnh khó khăn mà con vẫn học tập tốt, vẫn nên người.

Vậy nhưng giữa niềm vui ấy, người mẹ vẫn không giấu nổi nỗi buồn, sự lo lắng không nguôi ở trong lòng. Bà lo rằng liệu sức mình có tiếp tục lo được cho con trai ăn học tiếp 4 năm đại học được hay không? Đó quả thực là một số tiền lớn…!

Dù cho trong cuộc sống của bà còn rất nhiều điều phải bận tâm, đau buồn bệnh tật luôn bên mình, nhưng vì tương lai của con, chắc chắn bà sẽ càng cố gắng hơn, cố gắng hơn nữa.

(Nguồn: trích trong website Banmaihong)

https://banmaihong.wordpress.com/2017/08/23/nguoi-me-cam-non-rach-doi-con-trai-nhap-hoc

Nhạc sĩ Võ Tá Hân, một nhạc sĩ tài ba và có trái tim nhân ái, người đã sáng tác hằng trăm bản nhạc về Phật Giáo, đã thực hiện một playlist youtube Vu Lan Nhớ Mẹ do chính ông phổ nhạc những bài thơ nói về niềm thương nỗi nhớ đến mẹ hiền của một số văn nhân thi sĩ.

Xin mời quý vị cùng thưởng thức Playlist dưới đây:

VU LAN NHỚ MẸ 

 https://www.youtube.com/playlist?list=PL0E8F7F230DC5E4F9&feature=mh_lolz

Người viết chân thành cảm tạ nhạc sĩ Võ Tá Hân đã sáng tác những ca khúc đẹp tuyệt vời về Mẹ này.

Ngày chủ nhật  27 tháng 8 năm 2017 vừa qua, theo thông lệ hằng năm, vợ chồng người viết đến tham dự đại lễ Vu Lan do chùa Bửu Hưng bên Vancouver, WA tổ chức.

Trong bầu không khí trang nghiệm, nhưng đầy tình thân ái, các Phật tử ngồi chật đầy cả chính điện để nghe Thượng Tọa Thích Tâm Hoàn, trụ trì ̣chùa  Giác Hoa, Virginia, kiêm cố vấn Bửu Hưng Tu Viện thuyết giảng đề tài “ Mẹ là Lòng Hiểu Biết và Thương Ỳêu” đầy ý nghĩa về tình  Mẹ.

Sau phần nghi thức Đại Lễ Vu Lan và lễ cài hoa hồng, các phật tử được thưởng thức  bài hát Mẹ Tôi do em Laura, học sinh trường Việt Ngữ Văn Lang trình bày thật là ngọt ngào, thật là cảm động.  Nguời viết vì phải ngồi ở bàn thư ký phía sau hậu tổ nên không thể rời khỏi vị trí lâu được, vì thế không thưởng thức hết phần văn nghệ phụ diễn trên chính đìện. Tiếc quá!

Inline image 5

Phần ẩm thực sau buổi lễ thật cũng quan trọng không kém vì các Phật tử trong ban ẩm thực chùa Bưủ Hưng là những đầu bếp tay nghề xuất sắc chuyên trị  các món  xôi, chè, phở chay, bún măng chay, bún bò chay v..v… đặc biệt hôm nay là món “mì vịt tiềm chay” ngon hết xẩy.  Xin có lời khen ban ẩm thực chùa Bửu Hưng nhé.  Smile!

Mỗi người một phận sự, kẻ chưng hoa, người dọn bàn, anh hướng dẫn chỗ đậu xe, chị rửa bát dĩa v..v… các Phật tử này  đến chùa làm công quả với tinh thần tự nguyện, vui vẻ.  Xin tán thán công đức tất cả quý vị nhé.  Smile!

Xin mời quý thân hửu thưởng thức những lời thơ dưới đây của người viết để làm kết luận cho bài tâm hình hôm nay nhé.  Mong rằng sẽ nhận được sự cảm thông của quý thân hữu.

Inline image 2

“…..Rằm Tháng Bảy, mùa Vu Lan  đã tới

Chúc mẹ già vẫn nở nụ cười tươi

Chúc người con, lòng sung sướng vui cười

Cài ve áo, chiếc hoa hồng màu đỏ

 

Ôi! Buồn lắm!  Hoa hồng màu trắng đó!

Trên áo tôi! Tôi mất Mẹ lẫn Cha

Mùa Vu Lan khi nghe đến lời ca

Bông hồng cài áo! Lệ nhòa đôi mắt!

Thơ Sương Lam

Kính mời thưởng thức Youtube Bông Hồng Cài Áo- PPS Liên Như- Thơ Sương Lam

 PPS LienNhu- Nhạc Nguyễn Văn Đông, ca sĩ Tâm Hảo trình bày

Xin cám ơn chị Liên Như, người thực hiện PPS và các nghệ sĩ góp mặt trong youtube này.

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 383-ORTB 796-83017)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Photo:

Inline image 6

Sương Lam mời xem “Người Cao Tuổi” ở Portland sống vui sống khỏe.

Chào quý  anh chị,

Già hay Cao tuổi

Làm thế nào mà khi về hưu, một số người chỉ đơn thuần là trở thành “cao tuổi” thôi,    trong khi người khác thì thành “già”?

(Trích bài viết số 379- MCTN-ORTB 701-72617 của Sương Lam

https://suonglamportland.wordpress.com/2017/07/26/suong-lam-moi-do…y-nguoi-cao-tuoi/ )

 

Photo:

Ngày mai trước khi xem Nhật Thực  để xem hiện tượng đặc biệt của thiên nhiên,

Xin mời qúy anh chị xem  các sinh hoạt của “Những Người Cao Tuổi” của Hội Ngừời Việt Cao Niên Oregon vui sống như thế nào qua 2 youtube dưới đây nhé.

Youtube Picnic Hội Người Việt Cao Niên tại Laurehurst Park

Văn nghệ buổi pinic tại Lautehurst Park của Hội Cao Niên OR

Sương Lam luôn vui nghĩ đến câu nói:

“Ngày hôm nay vui hơn ngày hôm qua nhưng không bằng ngày mai”

Chúc quý anh chị sống vui, sống khỏe nhé.

Photo:

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

Photo: