Sương Lam mời đọc Niềm Vui Nho Nhỏ Trong Ngày Của Bạn Của Tôi

Thưa quý anh chị,

Cuộc sống con người có vui, có buồn, có khi sung sướng, có khi đau khổ. Quá khứ đã qua rồi, tương lai thì chưa đến, chỉ có giây phút sống hiện tại là quan trọng mà thôi.  Nhưng muốn sống vui, sống khỏe trong giây phút hiện tại, không phải là chuyễn dễ đâu nhé, phải không Bạn?

Người viết xin đưọc chia xẻ tâm tình với những người bạn thật, bạn ảo của tôi qua các bài viết trong mục Một Cõi Thiền Nhàn để chúng ta có được những niềm vui nho nhỏ trong ngày.

Hy vọng đó cũng là tâm tình của bạn để chúng ta dễ dàng cảm thông nhau, hầu sống vui, sống khỏe, sống lạc quan trong tinh thần thương yêu, nhân ái theo lời dạy của Phật, của Chúa và của các bậc thành nhân.

 

Tình thân,

 

Sương Lam

Niềm Vui Nho Nhỏ Trong Ngày Của Bạn Của Tôi

Đây là bài số bốn trăm bốn mươi mốt (441) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

https://lh3.googleusercontent.com/-JkC12H9xyLs/WnESshJY6CI/AAAAAAAB1ak/SoQuCSBoy_oZE2miIZI0s6mzE-r54gh7QCJoC/w795-h795-n/cuoi%2B1.jpg

Người viết được phúc duyên giữ mục Một Cõi Thiền Nhàn trên Oregon Thời Báo để tâm tình với qúy vị cao niên tại Portland, Oregon đã gần 10 năm qua với 441 bài viết tính đến ngày hôm nay.

Người viết cũng là “ngưòi không còn trẻ nữa” nên rất cảm  thông nhu cầu tình cảm của những người cao niên sống nơi xứ người.  Họ cần gặp người để tâm sự và họ đọc những tâm tình của người khác để tìm một sự cảm thông. Họ cần những bài viết đem Đạo vào Đời để sống với thiện tâm sẵn có của mình trong tinh thần an lạc nhưng không quá nghiêm trang, trịnh trọng giáo điều như lời giảng của quý vị thượng tọa, đại đức, linh mục, mục sư nơi giảng đường. Họ muốn mở mang kiến thức được truyền bá qua mạng lưới internet mà họ không có cơ hội hay phương tiên kỹ thuật để tìm hiểu trên internet.  Họ cần tìm lại những kỷ niệm quý yêu của thời hoa mộng xa xưa. Họ cần biết những thông tin về sức khỏe, an sinh xã hội, sinh hoạt cộng đồng v..v….

Trải qua bao cuộc đổi thay, thay đổi của cuộc đời, chứng kiến bao nhiêu việc mất còn, còn mất, sinh ly tử biệt, những đau khổ vì bịnh tật của thân nhân, của bạn bè thân hửu, người viết không  mong cầu gì hơn là được kết bạn với các thiện hữu tri thức để học hỏi thêm những điều hay đẹp khác, được chia sẻ những gì mình biết được đến người khác để mọi người cũng được biết như  mình, được có cơ hội  sinh hoạt và giúp đỡ người khác trong phạm vi khả năng của mình, để được sống trong tinh thần an lạc, vui mình ích người,  để thăng hoa cái thiện tâm “nhân chi sơ tính bản thiện “ mà ông Trời đã phú cho loài người.  Đó là tâm ý của người viết khi thành lập khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn trên Oregon Thời Báo và quảng bá rộng rải hơn trên trang nhàSuongLamPortland,  trang Goolge Plus, trang Youtube, trang Pinterest của người viết, và chia sẻ  với bạn bè trong cõi ảo qua các diễn đàn bạn.

Photo

Người viết không phải là nhà văn, nhà thơ, nhà báo chuyên nghiệp mà chỉ là một người yêu thơ thich víết “tài tử”, nên chỉ “viết cho vui với đời”, làm thơ theo sự rung động thực sự của trái tim tình cảm của mình mà thôi, nên đã từ lâu, người viết không làm thơ được nữa vì mãi lo đi tìm tài liệu để tâm tình với quý độc giả mục Một Cõi Thiền Nhàn. Smile!

Bạn sẽ không tìm đưọc ở nơi đây những bài viết về những cuộc tình trắc trở đau thương đẩm lệ, những lời thơ bí hiểm cao siêu đọc xong độc giả không hiểu gì hết, mà chỉ là những lời thơ mộc mạc đơn sơ như lúa gạo miền Nam quê ngoại, quê nội, quê chồng của người viết được diễn đạt qua bài thơ Quê Mẹ Đó của tôi dưới đây:

 

QUÊ  MẸ  Đó

 

Quê Mẹ đó, hàng cau xanh trước ngõ,

Dãy trầu vàng, bên sân nắng lung linh,

Đẹp đơn sơ, nhưng chan chứa bao tình,

Cau trầu đó, ta nên duyên chồng vợ

 

Quê Mẹ đó, đất phù sa mầu mở,

Những cánh đồng lúa chín khắp miền Nam,

Hạt gạo ngon, tạo được bởi tay phàm,

Con trâu nhỏ, bác nông phu khuya sớm

 

Quê Mẹ đó, tình lý lân thôn xóm,

Tiệc tân hôn, lúc bối rối tang gia ,

Giúp đở nhau như tựa thể người nhà,

Chung trà nhỏ, ly rượu ngon chia xẻ

 

Quê Mẹ đó, khói lam chiều vưong nhẹ,

Bên mái tranh, lãng đãng bóng tà dương

Trong bếp kia, vũ trụ tạo thiên đường,

Chồng, con, vợ, buổi cơm chiều xum họp

 

Quê Mẹ đó, hàng mi cong nhẹ chớp,

Những cô nàng gái Huế nón che nghiêng

Áo trắng bay, phất phới nhịp Trường Tiền,

Trai xứ Quảng, phải dừng chân ngơ ngẩn

 

Quê Mẹ đó, bay bay ngàn hoa phấn,

Đà Lạt tình, thác bạc với đồi thông,

Khách thi nhân phải xúc cảnh động lòng,

Thả bút dệt, vần thơ sầu thương nhớ

 

Quê Mẹ đó, ai ơi sao bao nở

Xéo dày chi, cho đất Mẹ thêm đau

Hoa thương yêu, sao chẳng chịu trồng vào

Gieo chi nhỉ, mầm căm thù, oán hận?

 

Người có thấy, mắt Mẹ tuông lệ ngấn

Khóc đàn con đang tàn sát lẫn nhau

Cũng da vàng, cũng máu đỏ một màu!

Sao ta lại không thương yêu nhau nhỉ?

Sương Lam

https://lh3.googleusercontent.com/-B59c9bH0dlM/Wn_pR4jsIII/AAAAAAAB2zM/cMckblxw50EK-KbmpDg92b4QRQbV5wnegCJoC/w795-h795-n/nhuyentuan-20120829020852-%25C4%2590%25C3%25B2%2Bchi%25E1%25BB%2581u%2B4%2BA-COLLAGE.jpg

Thơ của tôi là thế đó, thật tầm thường bình dị, phải không bạn, vì đó là những gì thật gần gũi, thật bình thường trong đời sống bình thường của người Việt Nam hiền hoà, giản dị của Miền Nam nước Việt ngày xưa.

 

Cái hiền hoà dễ thương đó vẫn được làm cho người dân bản xứ phải quý mến qua việc làm đầy thiện tâm phát xuất từ tráí tim nhân hậu của một phụ nữ tầm thường gốc Việt ở Canada qua câu chuỵện và youtube dưới đây.

Xin mời quý bạn cùng đọc để mà cảm phục trước nghĩa cử cao đẹp của người đàn bà Việt Nam đó nhé.

Một phụ nữ gốc Việt nhặt ve chai ở Canada

Bà Trần Gia đã đi nhặt ve chai bán để tặng tiền cho Hội Ung thư British suốt 21 năm.

Bà Trần Gia- một phụ nữ gốc Việt đã dành 2 thập kỷ qua để đi nhặt từng chiếc vỏ chai, lon bia phế liệu, những đồng tiền bà bán ve chai đã làm nên một nghĩa cử cao cả, khiến người dân ở đất nước Canada- nơi bà đang lưu sống phải nể phục.

Một cảnh tượng diễn ra gần như mỗi ngày trong tuần, tại văn phòng B.C. Cancer Foundation (Hội Ung thư British Columbia) ở Vancouver, miền tây Canada. Một phụ nữ 62 tuổi, vóc người nhỏ nhắn, bước vào cửa trước, chia sẻ một tiếng cười giòn giã và một nụ cười đầy cảm tình với người khác, và trao tận tay một món tiền nhỏ.

Thứ Sáu tuần trước, bà Trần Gia trao cho nhân viên hội này một tờ 10 đô la và một đồng tiền cắc toonie (trị giá 2 đô la). Đổi lại, bà nhận được một biên lai viết tay và lời cảm ơn kèm theo một nụ cười tươi tắn.

Cô Dianne Parker, nhân viên tiếp tân tại văn phòng của hội, nói với CBC, “Hôm nào cũng vậy. Bà tới đây với một nụ cười lớn, và luôn luôn nói, Tôi yêu thương mọi người ở đây và tôi muốn giúp mọi người.”Món tiền hiến tặng tuy nhỏ nhưng từ từ tăng lên từng ngày, và đến nay thì số tiền đó không ít. Bà Trần Gia đã đến tặng tiền trong suốt 21 năm qua. Hội B.C. Cancer Foundation chỉ có hồ sơ từ chừng 10 năm nay, nhưng các nhân viên ước tính rằng bà đã mang tiền đến tặng cho tổ chức này khoảng 15.000 đô la Canada (hơn 11.500 USD).

Bà Trần Gia chia sẻ: “Các con tôi nói, “Mẹ ơi, con không muốn mẹ đi ra ngoài. Trời lạnh quá”. Tôi nói:” Không, để mẹ đi. Mẹ muốn giúp mọi người. Mẹ muốn đến bệnh viện – ung thư. Các con tôi nói, Thôi được rồi, mẹ cứ đi, mẹ đi.”

Bà Trần Gia sống gần đường Main và đường East Hastings, và thường đi quanh khu vực dọc đường Hastings để tìm những ve chai. Bà nói rằng trong mùa hè thì kiếm được khá hơn; khi có nhiều người ra ngoài trời và uống nước.

Niềm vui mỗi ngày Bà nói rằng lượm lon thì thích hơn, vì xách đi không nặng bằng những bao đầy chai thủy tinh. Một khi cảm thấy đã gom đủ chai và lon, bà đi bộ đưa chai lon đến vựa để bán. Bà nói rằng xe bus đi lâu, và bác tài xế hạn chế lượng chai lon bà xách lên xe.

Bà nói, “Tôi đi bộ. Trên xe bus, họ chỉ cho tôi được mang lên một bao, chứ không được hai bao. Tôi đi bộ, cũng chẳng sao.”

Sau khi bán lon xong, bà đi xe bus hoặc đi bộ tới văn phòng của hội ung thư. Vào một ngày tốt, bà tốn mất 45 phút cho một chiều đi. Bà cho biết, vào mùa đông chuyến đi có thể mất chừng 1,5 giờ. Không rõ tại sao bà Trần Gia lại chọn B.C. Cancer Foundation để tặng tiền trong nhiều năm. Đến nay thì thói quen này đã ăn quá sâu. Mỗi ngày bà rất vui khi thấy các nhân viên của hội, và họ cũng vui khi gặp bà.

Bà nói, “Tôi không biết tại sao. Thấy mọi người vui, tôi cũng vui lây”.

Theo Sarah Roth, giám đốc điều hành của Quỹ Ung thư BC, các chuyến thăm của bà Trần là một điểm nổi bật hàng ngày.

Bà ấy đã mang niềm vui đến cho chúng tôi mỗi ngày. Bà ấy chỉ ở đây vì lòng tốt và trái tim nhân hậu của bà. Khi bà đến, như một cơn gió vui vẻ ùa vào văn phòng, tất cả chúng tôi đều được cười vui vẻ và dễ chịu.

“Đó là một câu chuyện tuyệt vời về lòng biết ơn, về lòng vị tha”, Roth nói.

Xin mời xem Youtube cua CBS tường thuật về nghĩa cử của bà Trần Gia.  Thật đáng khâm phục thay!

(Nguồn: Email bạn gửi)

Cũng trong ngày hôm nay, một người bạn khác gửi email  chia sẻ thêm một câu chuyện một người đánh giày tên Albert Lexie trong 30 năm dành tiền tip của mình đến tặng  University of Pittsburgh Medical Center’s Children’s Hospital. Ông ấy vừa mới mất ngày16 Tháng 10 năm nay.

https://www.today.com/news/meet-albert-lexie-late-shoeshiner-who-donated-all-his-tips-t140371

Thật cũng đáng qúy thay!

(Nguồn:  Email bạn gửi. Cam ơn Lan Phương).

 Lại thêm một người bạn khác gửi đến người viết một vài hình ảnh của một nhóm bác sĩ, dược sĩ, sinh viên y khoa, nhóm thiện nguyện,v…v… tình  nguyện đi khám bịnh ở Tây Ninh ngày 21 Tháng 10 -2018 vừa qua.

Ghi nhanh vài hình ảnh khám bệnh Tây Ninh 21/10/2018

“… Khám hơn 600 bệnh nhân tại xã Trường Hòa huyện Hòa Thành- Tây Ninh của Đoàn. Gửi lời yêu thương bs Loan Huynh , ngày càng hoàn thiện bao gồm Xét nghiệm máu, chụp Xquang, Siêu âm,ECG đo điện tim,khám phụ khoa làm Pap Smear , khám mắt tặng kính cho người lão thị,trám nhổ R được khuyến khích với kem đánh răng bàn chải, khám bệnh được tặng mì gói có cắt tóc…nơi khám bố trí chen chúc trong khuôn viên nhà dưỡng lão ko đủ sức chứa 500 người nên không khí rất ngột ngạt nóng bức, tội nghiệp cho đoàn khám rất mệt nhưng ai cũng vui vẻ cố gắng, đa số là bạn đạo Cao đài mặc toàn đồ bộ trắng, thấy cũng lạ.
Sau buổi khám đoàn được thưởng thức cà phê tại Góc thư giản, ai cũng thoải mái cuối tuần”.

 

https://groups.google.com/forum/#!topic/SAIGONGIALONG/l4IFYMStPP0

Thật cũng đáng khen cho công tác thiện nguyện đầy tình thương này.

(Nguồn: Email bạn gửi- Cám ơn Holly Huệ- ADM Group Saigon GiaLong)

 

Thật tình mà nói, người viết cũng không nhớ hết những bài thơ, bài viết mà tôi đã tâm tình cùng bạn bè và độc giả của tôi.

Nguồn cảm hứng để viết bài của tôi nhiều khi đến từ những email của bạn bè chia sẻ với tôi về một sự việc xảy ra trong ngày. Có khi đó là tâm sự của một độc giả, của một thân hữu và cũng có khi đó là tâm sự của chính bản thân người viết.  Có khi nguồn cảm hứng  đến sau khi  tôi xem xong một video, đọc một quyển sách, nghe một thời pháp, đọc một email bạn gửi, ngắm  hoa nở mưa rơi tuyết đổ v..v…

Cuối cùng, đôi khi người viết mượn một câu chuyện Thiền, một bài thơ của tôi hay của các vị thiện tri thức khác để làm kết luận cho bài viết của tôi với tâm ý gợi lên lòng từ bi  nhân hậu Phật tánh sẵn có trong người, để bạn và tôi sống lạc quan hơn,và an vui hơn trong cuộc sống hiện tại.

Tạ ơn Phật Trời đã ban cho tôi một chút khả năng diễn đạt được ý tưởng của mình qua lời thơ, bài viết để có thể đem lại niềm vui nho nhỏ trong ngày cho mình, cho người.

Cũng xin cám ơn những người bạn đã “đồng thinh tương ứng, đồng khi tương cầu” với tôi mà chuyển tiếp tâm tình của tôi đến những phương trời xa lạ khác nữa. Thế là anh vui, chị vui, em vui, tôi vui là tốt lắm rồi, phải không Bạn? Smile!

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửMCTN441-ORTB 856-102418)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

https://www.pinterest.com/suonglamt/

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rwhttps://lh3.googleusercontent.com/qaSkF4OBOLk2uqaKdb608to_xskJ0sYHYXTwLumOuJh9BDPW8gsFx8QjwFKKiSER0q1f_e2Twi5GhDGbhw9-PnoSbLnjM0w4ont0dg=w291-h330

 

Sương Lam mời đọc Tết Trung Thu Rước Đèn Đi Chơi

Thưa quý anh chị,

https://lh3.googleusercontent.com/UoSutvZsUBd9_mjdCJ1UdZ_kMKU14IpzfFfM5G7z4tdsPSe2ppmM_o3h70HIlJUhOd46HZ3wCIaxmaWZbGXZBIDUoYlEjsxVtf0Afw=w495-h330

Chúng ta ai nấy đều trải qua tuổi thơ vô tư, khờ dại trong vòng  tay thương yêu  của mẹ cha. Có những kỷ niệm thời thơ ấu không bao giờ chúng ta quên được như  khi đuợc cha mẹ mua cho những chiếc đèn trung thu con cá, con bươm bướm v..v….để đi chơi cộ đèn trong dịp Tết Trung Thu, được mặc quần áo mới và nhận tiền lì xì trong  dịp Tết Nguyên Đán v..v…

Tuổi thơ qua mau và bây giờ chúng ta đã “không còn trẻ nữa”

Ngày Tết Trung Thu cũng là dịp chúng ta được sống lại dăm ba phút tuổi thơ ngày cũ khi nhìn những em bé được mặc áo đẹp đến dự lễ Tết Trung Thu do Ban chấp hành cộng đồng, nhà chùa, nhà thờ tổ chức.

Bài tâm tình hôm nay xin được phép được chia sẻ những kỷ niệm đáng yêu, đáng quý của chúng ta lúc tuổi còn thơ đón mừng Tết Trung Thu.  Hy vọng quý bạn sẽ thấy mình thấp thoáng đâu đấy trong những hình ảnh này.

Tình thân,

Sương Lam

 Tết Trung Thu rước đèn đi chơi

https://lh3.googleusercontent.com/occEs6wqOSmuIkh73FSkJQ5A96mztIxG8aFrc7klR5DG9l87cggl3z-ki1iWW7hKtrQOGY_JoPZRLw_1iH3TdT3fdQGYGMTa9IV27w=w440-h330

Đây là bài số bốn trăm ba mươi bảy (437) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Thứ bảy ngày 22 Tháng 9 năm 2018 vừa qua Cộng Đồng Việt Nam Oregon tổ chức Tết Trung Thu 2018 cho các thiếu nhi Việt Nam tại Portland và vùng phụ cận  tại trường Ron Russell Midle School. Người viết vì “ngọc thể bất an” nên không đến chung vui với các cháu thiếu nhi được.  Đây là lần đầu tiên người viết vắng mặt trong ngày lễ quan trọng này vì đã hơn 10 năm qua người viết và Hội Cao Niên Oregon luôn góp mặt góp lời chung vui với các cháu thiếu nhi trong ngày Tết Trung Thu.  Bây giờ  phu quân của người viết, my “bodyguard” và người viết tuổi “không còn trẻ nữa” nên nhiều khi phải vắng mặt trong một vài sinh hoạt cộng đồng.  Cũng đành thôi!

https://lh3.googleusercontent.com/wMzuIkyRdA7FHxEMUlQ-hDlbp1MEDR2w3paGPAkb8WLNW5U4tnquyMb0jDPwq0GTUYn4wcemz7gguvGSEk6siABiJeNYDaZndyt69w=w497-h330

Nằm nhà xem tivi thấy các cháu thiếu nhi vui đón Tết Trung Thu, tôi lại thấy hình ảnh ngày xưa còn bé của mình chung vui với các cháu  bé thiếu nhi thấp thoáng trong đó.

Thế mà, thoáng chốc mà đã mấy chục năm qua, thời gian trôi qua nhanh quá!

Tôi nhớ mới ngày nào, trước Tết Trung Thu, tôi và các em tôi được mẹ tôi mua cho mỗi đứa một cái lồng đèn kiểu con cá, con chim, con bướm, máy bay được làm bằng những thanh tre chuốc nhỏ, uốn cong thành những con thú vật, bên ngoài dán giấy bóng kiếng  màu đỏ, màu vàng, vẽ rằn ri đen đỏ rất là vui mắt.  Chúng tôi náo nức mong cho mau tới ngày Tết Trung Thu để đưọc mặc áo mới, được đốt đèn Trung Thu đi chơi khắp phố phường.

Chúng tôi phải nín thở, cẩn thận gắn cây đèn cầy màu đỏ nho nhỏ vào khoanh kẻm xoắn tròn trên một thanh tre đặt giữa chiếc lồng đèn, rồi châm cho nhau chút lửa để đốt cây đèn cầy cháy sáng lên, xong rồi mới cầm chiếc lồng đèn vừa mới được đốt sáng đó, hợp cùng các bạn hàng xóm đi tới đi lui trong xóm hát ca những bài hát về Tết Trung Thu rộn ràng cả xóm…

Bóng trăng trắng ngà

Có cây đa to

 Có thằng cuội già

Ôm một mối mơ ….

Nhiều đứa không cẩn thận để nghiêng chiếc lồng đèn khi châm lửa, thế là tiêu tùng chiếc lồng đèn xinh đẹp của nó vì cây đèn cầy ngã nghiêng kia đã làm cháy chiếc lồng đèn.  Tội nghiệp cho nó chỉ biết khóc và tiu nghĩu đi theo chúng tôi với chiếc lồng đèn bị cháy xém đó.

Gần nhà chúng tôi là các tiệm nước người Tàu có treo những chiếc “đèn kéo quân” có nhiều hình ảnh những ông tướng, ngựa xe, binh sĩ chạy vòng vòng rất vui mắt.   Đôi mắt ngây thơ của đám nhi đồng chúng tôi dán chặt vào những “tác phẩm vĩ đại” linh động này với sự thích thú và khâm phục.  Đi cộ đèn chán chê rồi, chúng tôi về nhà được ba mẹ cho ăn bánh Trung Thu thập cẩm hột sen trứng vịt thơm phức.  Ôi! Sao mà ngon thế!  Tuổi thơ bé dại, ăn cái gì cũng thấy ngon cả, phải không các Bạn?

Rồi năm tháng trôi qua, tôi đã làm mẹ và tôi đã mua cho các con của tôi những chiếc lồng đèn con cá, con bướm như mẹ tôi đã mua cho tôi ngày xưa.  Các con của tôi lại cũng vui mừng, cũng náo nức, cũng đốt đèn đi khắp phố phường như tôi ngày xưa.  Nhìn ánh mắt ngây thơ, sung sướng, thích thú của các con tôi khi chiếc đèn trung thu được thắp sáng lên, miệng hát líu lo những bài hát mà tôi đã hát, những giọt nước mắt nhè nhẹ rơi xuống má tôi lúc nào tôi không biết vì tôi đã tìm lại được hình ảnh tuổi thơ của mình qua ánh mắt, nụ cười của các con tôi.

Và con tôi bây giờ cũng đã lớn lên và cũng đã trở thành cha mẹ, nhưng chúng không mua cho cháu nội của tôi những chiếc lồng đèn trung thu con cá, con bướm giấy bóng kiếng đỏ đỏ, vàng vàng như ngày xưa tôi đã mua cho cha mẹ chúng vì ở xứ người làm gì có những chiếc lồng đèn giấy bóng kiếng ngày xưa nữa!?

Những chiếc lồng đèn trung thu bây giờ đa số là “made in China”, được sản xuất hàng loạt bằng máy móc hiên đại, cũng xếp bằng giấy nhưng mẫu mã giản dị hơn là cách làm thủ công ngày xưa.  Cũng có hình con chim, con cá …nhưng cách trang trí lại theo hình ảnh các thú vật trong các phim hoạt họa thời nay như Bambi, Micky Mouse, v..v..  Có những đèn bằng nhựa kiểu hình Batman, Super man, xe tăng , máy bay v..v..gắn pin đèn chớp chớp nhấp nha nhấp nháy, kêu reo réo, ù ù thật là vui tai.

Than ôi! Những chiếc  lồng đèn trung thu  ngày xưa của tôi bây giờ  đã thuộc về dĩ vãng rồi hay sao?

https://lh3.googleusercontent.com/DGGaMS9uaSwgpjJ104EbEFZqoCXbN9xTqLYUxM3wBAuxVXdlAsbm6Vn0lTmMdx-qD9hdif5Sep4qpwQsuNzuze9I7jcgTN5kC7UhTQ=w768-h308

 

Vui Tết Trung Thu không phải chỉ dành riêng cho các thiếu nhi mà còn dành cho những vị cao niên của Nhóm Sinh Hoạt Người Việt Portland ở Trung Tâm Sức Khỏe và Dịch Vụ Á Chầu (AHSC) nữa.

Mời quý bạn vào xem youtube những nhi đồng thật dưới 10 tuổi mừng Tết Trung Thu do CĐVNOR tổ chức và những nhi đồng  “không còn trẻ nữa”(có cụ đã hơn 80 tuổi) đi cộ đèn trong buổi sinh hoạt portluck mừng Tết Trung Thu 2018 tại trung tâm Sức Khỏe và  Dịch Vụ Á Châu ngày 20 Tháng 9  năm 2018 vừa qua. Tất cả đều vui!   Vui thay! Smile!

Tết Trung Thu Rước Đèn Đi Chơi 2018

https://lh3.googleusercontent.com/atU18zC2TTlDzUmvKe5o23eofHijTyUuhHOJU9YJglWH9fSZ5ZoMsL8xR3ZHfCdNFX07SU9MVf1YPOWFdm7Gx-jINakRDGrAFg0niw=w587-h330

Những vị “tuổi hạc khá cao” này đã cùng nhau tổ chức một buổi potluck mừng Tết Trung Thu thứ năm vừa qua.  Chúng tôi cũng được phát lồng đèn và đi cộ đèn quanh phòng họp vừa đi vừa hát:

Rước Đèn Tháng Tám

Tết Trung Thu rước đèn đi chơi
Em rước đèn đi khắp phố phường
Lòng vui sướng với đèn trong tay
Em múa ca trong ánh trăng rằm

Đèn ông sao với đèn cá chép
Đèn thiên nga với đèn bướm bướm
Em rước đèn này đến cung trăng
Đèn xanh lơ với đèn tím tím
Đèn xanh lam với đèn trắng trắng
Trong ánh đèn rực rỡ muôn màu

Tít trên cao dáng tròn xinh xinh
Soi xuống trần ánh sáng dịu dàng
Rằm tháng tám bóng Hằng trong sáng
Em múa ca vui đón chị Hằng

Tùng dinh dinh cắc tùng dinh dinh
Tùng dinh dinh cắc tùng dính dính
Em rước đèn này đến cung trăng
Tùng dinh dinh cắc tùng dinh dinh
Tùng dinh dinh cắc tùng dính dính
Em rước đèn mừng đón chị Hằng

Tết Trung Thu bánh quà đầy mâm
Em bé nhà ưa đứng quây quần
Đòi hạt sen bánh dẻo đầy nhân
Em muốn ăn  ba bốn, năm phần

Ngọt thơm như bánh dẻo bánh nướng
Ngọt cay như mứt gừng mứt bí
Ăn mát lòng lại thấy vui thêm
Hạt dưa nghe cắn nổ lốp đốp
Người vui hoan nói cười hấp tấp
Bao tấm lòng mừng đón trăng rằm

(Nguồn: http://lyric.tkaraoke.com/16273/ruoc_den_thang_tam.html)

Sau đó, chúng tôi được ăn potluck với những món ngon “bếp nhà ta nấu” hay” món ngon ta order” hấp dẫn, ngon lành. Thế là chúng tôi cũng đã đón Tết Trung Thu vui vẻ như những em bé trẻ rồi. Xin cám ơn các nhân viên Nhóm SHNV Portland  và quý vị ” bếp trưởng”  đã nấu những  thức ăn ngon. Smile!

Các cô Cang, anh Cường, Amanda, Christina  và các thiện nguyện viên  thuộc trung tâm  đã hướng dẫn quý vị “lão niên” chơi những trò chơi vận dụng trí nhớ, óc quan sát, sự nhanh nhẹn rất vui vẻ và khoa học.  Đừng tưởng “tuổi già” là “tuổi chỉ biết buồn” đâu nhé.  Có đến sinh hoạt với nhóm này rồi quý bạn sẽ thấy “đời vẫn còn đẹp sao” đấy!. Họ cũng nhanh nhẹn, ồn ào, vui vẻ lắm, bạn ạ!  Họ đã tìm đến nhau để chung vui với nhau cho bớt phần hiu quạnh vì bạn bè cùng lứa tuổi dễ dàng trò chuyện với nhau.  Họ là những bà nội trợ “cừ khôi”, những nhà chăm sóc vườn cảnh”hết xẩy”, những chuyên viên xã hội, những quan sát viên “bén nhậy”  đã kể cho nhau nghe nhiều chuyện, nhiều tin tức hấp dẫn lắm bạn ạ!

https://lh3.googleusercontent.com/z9MYI1dwjZiOKJ0A79IUFjO8dQDbR4kg6eWlQjFY7TaNCXN3VaYQyDw2swT0ad_jUsdzYN_T8vkkzoQs5eJbwIyCrqzftYu1LXSIVw=w657-h330

Bạn có muốn sống vui sống khoẻ hay chăng?  Nếu muốn, xin hãy đọc tài liệu được trích đăng dưới đây do người viết sưu tầm về để làm quà Trung Thu cho bạn nhé.

Cởi mở sẽ sống thọ hơn

Những người có cuộc sống thân thiện, hòa đồng với gia đình, xã hội sẽ giảm 50% nguy cơ chết sớm, đó là kết quả nghiên cứu của hai đại học tại Mỹ Brigham Young (bang Utah) và North Carolina (tại Chapel Hill, bang North Carolina). Kết luận này được rút ra từ quá trình tổng hợp dữ liệu liên quan đến 300.000 người và 148 công trình nghiên cứu thực hiện suốt ba thập kỷ qua.

Theo đó, “hầu hết những ai có mối quan hệ xã hội tốt sẽ sống thọ hơn 3,7 năm so với những người thụ động, sống cô độc” – trích lời giáo sư tâm lý Timothy B. Smith (Đại học Brigham Young). Ngoài ra, nghiên cứu cũng cho rằng việc có nhiều bạn sẽ có kết quả tích cực tương tự như việc bỏ hút thuốc lá. Sự cô đơn, e dè trong việc thiết lập quan hệ xã hội sẽ khiến chúng ta có tỉ lệ tử vong tương đương những ai nghiện rượu, thậm chí cao hơn chứng béo phì, lười vận động.

Tương tự, một nghiên cứu của đại học danh tiếng Carnegie Mellon (Mỹ) được thực hiện vào năm 2003 trên cơ thể một nhóm tình nguyện viên đã chỉ rõ: nhóm tình nguyện viên có mối quan hệ xã hội đời thường tốt sẽ giúp cơ thể phản ứng tốt hơn với virút cúm được tiêm vào người so với nhóm còn lại. Trước đó, Janice Kiecolt-Glaser – một giáo sư khoa tâm thần thuộc Đại học bang Ohio (Mỹ) – cũng đưa ra kết quả nghiên cứu khẳng định lại điều này, sau khi thực nghiệm trên chính nhóm sinh viên y khoa của mình. Ông cho biết các sinh viên vui vẻ, hòa đồng và nhiều bạn có hệ miễn dịch tốt hơn hẳn.

(Nguồn: CÔNG NHẬT (Theo Los Angeles Times)

Việc sống cởi mở, thoải mái để sống vui sống khỏe đâu có phân biệt tuổi già,  tuổi trẻ phải không bạn?

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 437-ORTB 852-92618)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

https://www.pinterest.com/suonglamt/

https://lh3.googleusercontent.com/IS7XlwXqJZrNLszbp0axvCgbYSSabRijHhEqOT7DkmhrEam2AeIsAxwqykXRCIQNRpyYZCujwSnh-wxD_oh619PLQcM2E7elH-tmVw=w440-h330

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw

Sương Lam mời đọc Tôi Bận Quá Trời

Thưa quý anh chị,

Trong chốn bụi hồng lao xao này, người nào cũng bận rộn trong đời sống thường nhật của mình.  Con cái than bận rộn nên không có thời giờ thăm viếng mẹ cha ngay cả khi cha mẹ còn sống huống chi là khi cha mẹ đã qua đời. Cha mẹ bận rộn vì lo chăm sóc con cháu, giúp đỡ con cái, bạn bè bận rộn vì trăm nghìn thứ chuyện nên không có thời giờ hỏi thăm nhau… Tôi bận đi làm, anh bận đi chơi, chị bận làm thơ, em bận đi học, ông bận đi gặp bác sĩ, bà bận đi chùa, đi nhà thờ v..v… v…v..  Mỗi người bận một cách khác nhau và tóm lại, ai cũng than bận hết ráo.

Bài tâm tình Tôi Bận Quá Trời hôm nay nói lên thực trạng mà chúng ta đã cảm nhận. Hy vọng những lời góp ý, khuyên bảo của quý vị thiện trí thức được giới thiệu trong bài viết hôm nay sẽ giúp bạn, giúp tôi được sống an vui dăm ba phút trong chốn bụi hồng bận rộn này.  Smile!

Tình thân,

Sương Lam

 Tôi Bận Quá Trời

https://lh3.googleusercontent.com/_BdMprT-Grgrzc7ehmVr0VKVf2Kafy1NmWDGpG5r_OmYmEnCt7RPXAmqt5waM0POryuRpvlwGYlVuWhiQGMrFrMwPlIxkYnGKOpRWA=w461-h330

Đây là bài số bốn trăm ba mươi sáu (436) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Trong cuộc sống hiện tại, hình như ai cũng than là mình bận rộn quá trời.  Người trẻ bận theo kiểu người trẻ: bận học, bận yêu, bận đi làm và bận “text trên iphone” v…v…. Người “không còn trẻ nữa” thì bận giữ cháu nội, cháu ngoại, bận đi nhà thờ, nhà chùa, bận đi họp các nhóm sinh hoạt người Việt, hội cao niên để có dịp “tám”  với bạn bè, chứ ở nhà buồn quá v..v…

Riêng người viết thì cũng bận đi chợ  nấu cơm cho phu quân và cháu nội, bận đi sinh hoạt cộng đồng, bận đi tìm tài liệu viết bài cho mục Một Cõi Thiền Nhàn của người viết ..v…  Nói tóm lại, ai cũng than bận hết ráo. Smile!

Hình như chỉ có trẻ con dưới 3 tuổi và các ông bà cụ trên 70 tuổi sống trong các viện dưỡng lão là cảm thấy mình không bận mà thôi vì việc ăn uống đã có người lo cho quý vị này rồi.

Thật tình, nếu rảnh rỗi quá, không có việc gì làm thì cũng buồn chán quá. Nhưng mà bận nhiều nhiều việc quá đôi khi cũng nổi quạu vì mệt quá!

 Khi nói đến bận rộn, những người yêu thích đọc sách sẽ không thể nào là không biết đến bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc, một bác sĩ có tâm hồn nghệ sĩ có những tác phẩm với văn phong thật là bình dị nhưng sâu sắc, đầy tính nhân bản, dễ thương, với  tập sách Thư Gửi Người Bận Rộn tập 1 phát hành năm 2005 và tập 2 phát hành năm 2012.

Nhưng ông cũng đã hướng dẫn độc giả và những người mến mộ ông tìm một chút thư nhàn trong cuộc sống bận rộn qua lời tâm tình của ông dưới đây:

https://lh3.googleusercontent.com/6v8BimsWNWDtLi6dX40L8HCdBD1T88RfzRQUPl8HGHS7FWaLaAkcPN-ILaGoOAoURO3ewWJcRpVQx101a7cKyVMn3SZ_KBtOnGCS0g=w440-h330

Làm sao tìm ra một chút thư nhàn trong cuộc sống bận rộn?

“….- Khi ta nhận ra sự hối hả đó là vô lý thì việc gì phải hối hả? Đường ray nó đã là như vậy rồi. Ta lên chuyến tàu, rồi thì cũng phải đi đến nơi. Vậy sự hối hả hay không đều do mình, chứ không phải do con tàu. Có những người hối hả vì họ lên tàu chỉ muốn mau đến đích.

Còn những người biết thư nhàn thì phải “lang thang” trên chuyến tàu đó, phải có những niềm vui ở những sân ga, bến đỗ… Bài học mà tôi được học hồi nhỏ của một văn hào Pháp là nên đi bộ để thưởng thức sâu sắc từng bước đi của mình, thưởng thức cảnh vật ở chung quanh những bước đi, mới thấy những con người, những tâm hồn, những sinh hoạt của đời sống…

Như nhà văn Sơn Nam chẳng hạn, cả đời đi bộ. Nếu ông cũng chạy xe ào ào như người khác thì ta sẽ không có Sơn Nam, hoặc một Sơn Nam khác với những bực dọc vì kẹt xe, vì bụi khói, vì xô đẩy, chen lấn. Tóm lại, cái quan trọng nhất là thái độ sống của mình, dẫn đến cách sống. Đó là một chọn lựa. Đừng chờ đợi hạnh phúc, nó sẽ chẳng bao giờ đến, mà phải biết nhận ra hạnh phúc ở đây và bây giờ.

Nguyễn Công Trứ đã bảo ta: “Tri túc tiện túc, đãi túc hà thời túc? Tri nhàn tiện nhàn, đãi nhàn hà thời nhàn?” (Biết đủ thì đủ, đợi đủ thì bao giờ mới đủ? Biết nhàn thì nhàn, đợi nhàn bao giờ mới nhàn?)…..”

(Nguồn: sưu tầm trên net – Bs Đỗ Hồng Ngọc-https://www.dohongngoc.com/…/nguoi-ban-ron-ve-hong-ngoc/ )

Người viết cũng sưu tầm được nhiều  câu danh ngôn hay hay về sự bận rộn.  Mời bạn cùng đọc với người viết nhé:

(Nguồn: Trích trong trang nhà Tự Đỉển Danh Ngôn) .

1-Sự thành công thường đến với những ai không quá bận rộn đi tìm nó.

Henry David Thoreau

2- Bận rộn không là không đủ. Kiến cũng bận rộn. Câu hỏi là: Chúng ta bận rộn vì cái gì?

Henry David Thoreau

3- Người bận rộn chẳng bao giờ khôn ngoan, và người khôn ngoan chẳng bao giờ bận rộn.

Lâm Ngữ Đường

4-Tình yêu là sự bận rộn của những kẻ nhàn rỗi, nhưng cũng là sự nhàn rỗi của những kẻ bận rộn.

Edward Bulwer Lytton

5- Cho dù bạn thành công trong sự nghiệp thế nào, bạn cũng cần luôn nhớ rằng chúng ta ở đây là để sống. Nếu bạn khiến mình lúc nào cũng bận rộn công việc, bạn chắc chắn rồi sẽ phải hối tiếc.

Jack Ma

(Nguồn : Trích trong trang nhà Tự Đỉển Danh Ngôn) .

Xin Bạn hãy tạm nghỉ ngơi dăm ba phút để ngắm những hình ảnh đẹp và thưởng thức tiếng hát trầm ấm của Từ Công Phụng qua youtube Thơ Sương Lam và Ảnh Đẹp 2 do người viết thực hiện.

Xin cám ơn những người bạn văn nghệ đáng quý của tôi góp mặt trong youtube này đã giúp tôi có những giây phút quên đi những bận rộn của cuộc đời.

https://lh3.googleusercontent.com/-aGuK4AFA9Pg/VqQKB9uMlPI/AAAAAAAA8hE/bc-jXpbhHvY/w795-h597-n/Slide31c.JPG

Thơ Sương Lam và ảnh đẹp 2- Nhạc Từ Công Phụng – YouTube

Thầy Thích Tánh Tuệ cũng khuyên chúng ta cần sống an vui, sống khỏe, đừng bận rộn ôm hoài những sân hận, để ý đến chuyện thị phi mà cần sống từ hòa, thân ái qua ý thơ dưới đây:

 

Sống An Vui

Cuộc đời ni ngắn lắm

Đừng bận lời thị phi

Thấy điều chi có ích

Lặng lẽ làm, rồi đi

 

Ai gieo mầm san sẻ

Gặt hái về yêu thương

Người gieo nhân ích kỷ

Quả chín, buồn cô đơn.

 

– Cứ ôm hoài sầu hận

Chỉ khiến mình ta đau,

Người vẫn cười hể hả

Còn ta tóc bạc màu.

 

Lá thời gian rớt vội

Tháng ngày như bóng mây

Trách chi ai lầm lỗi

Phiền chi, đời đổi thay!

 

Cuộc đời ni buồn lắm

Đừng tiết kiệm nụ cười!

Sống từ hòa, cởi mở

Đón thanh bình muôn nơi.

 

Cuộc đời này đẹp lắm!

Tiếc chi ngày đã qua

Hiện tại luôn tươi thắm

Với cõi lòng bao la..

Như Nhiên (Thích Tánh Tuệ)

https://lh3.googleusercontent.com/-xIKngjrfpPs/W6HxNT9yspI/AAAAAAACKA0/XZPZkND6kRU5IAlhpA4nUUzBvdb3iO4GwCJoC/w795-h597-n/gplus-595070371.jpg 

Chúng ta bận rộn nhiều vì chúng ta quá lo lắng trong cuộc sống. Xin mời đọc bài thơ Lo Lắng vui vui  dưới đây đê nhắc nhở chúng ta đừng bận rộn lo lắng nữa..

Lo Lắng

Có hai chuyện phải lo lắng:
Hoặc là bạn khỏe mạnh hoặc bạn bị đau.

Nếu khỏe mạnh, thì chẳng có gì phải lo lắng
Nếu bị đau, thì có hai điều phải lo lắng:
Hoặc sẽ được bình phục hoặc sẽ chết.

Nếu đưọc bình phục, thì chẳng có gì phải lo lắng.
Nếu bị chết, thì có hai điều phải lo lắng.
Hoặc lên thiên đàng hoặc xuống địa ngục.

Nếu lên thiên đàng, thì chẳng có gì phải lo lắng.
Nếu xuống địa ngục, thì sẽ bận tíu tít bắt tay bạn bè cũ,
còn thì giờ đâu nữa mà lo với lắng…

Thế thì tại sao bạn phải lo???”

(Nguồn: Sưu tầm trên net)

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 436-ORTB 851- 92018)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

https://www.pinterest.com/suonglamt/

https://lh3.googleusercontent.com/-JkC12H9xyLs/WnESshJY6CI/AAAAAAAB1ak/SoQuCSBoy_oZE2miIZI0s6mzE-r54gh7QCJoC/w795-h795-n/cuoi%2B1.jpg

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw

Sương Lam mời đọc Stress -Anh Là Ai

Thưa quý anh chị,

Trong cuộc sống của chúng ta, đôi lúc chúng ta gặp nhiều điều không vừa ý khiến chúng ta  lo lắng, đau buồn không ít như bịnh tật, chia cách bạn bè, người thân, bị mất việc, bị thiên tai hỏa hoan, chiến tranh  v..v…Thế là chúng ta sẽ bị mất ngủ, biếng ăn, nhức đầu, trầm cảm v..v…  Những lúc như thế, chúng ta cho rằng chúng  ta đã bị “stress” rồi.

Bài tâm tình hôm nay sẽ giúp bạn và tôi hiểu biết thêm Stress là gì, giúp chúng ta đối đầu với chúng, tìm cách khắc phục chúng, để vui sống được ngày nào mừng ngày nấy.  Hy vọng thế. Smile!

Trân trọng,

Sương Lam

Stress- Anh Là Ai?

https://lh3.googleusercontent.com/-IOwWmVojtUo/W5BzWSpvXLI/AAAAAAACJnA/GQkTXh9FYVERGXk1FUS0lQ61hlUiGYdrgCJoC/w515-h477-n/stress.jpg

Đây là bài số bốn trăm ba mươi bốn (434) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Trước năm 1975, hồi còn ở Việt Nam chắc các bạn và người viết chưa biết danh từ “trầm cảm” là cái gì? Chúng ta chỉ biết khi đi làm bị xếp “đì”, bị thất nghiệp, đi chợ trả giá bị bà bán hàng “dữ như bà chằng” chửi mắng, bị người yêu “cho leo cây”, bị “ma phăm” cho ra ngoài phòng khách ngủ, thấy bom nổ, bò đá chó rượt sợ hết hồn   v…v…, chúng ta gọi đó là bị “căng thẳng tinh thần”. Chúng ta phản ứng lại bằng cách “chống cự” hay “”chạy trốn” (Fight or Flight) các sự việc, các nhân vật tạo ra sự căng thắng đó.

Rồi chúng ta sang được xứ người ở Mỹ, Âu Châu, Úc châu v..v… và trong những năm gần đây, chúmg ta thường nghe nói đến chữ “Stress”.

Thoạt đầu, người viết cũng không hiểu “Stress” là gì nên cũng lò mò đi tìm tài liệu để biết “Anh Là Ai” mà được nhiều người viết tên anh trên báo, trên các bài viết nhiều đến thế? Smile!

May thay, người viết tìm được một tài liệu rất khoa học, rất rõ ràng, có thể tin cậy được vì tác giả bài viết này là một vị bác sĩ mà lị! Xin mời bạn đọc một trích đoạn dưới đây nhé:

“…. Stress trong đời sống không phải là điều mới lạ. Tổ tiên ta xưa kia cũng có những căng thẳng: sợ thú rừng ăn thịt; sợ nước lũ cuốn trôi; sợ thần linh trừng phạt. Nhất là sợ về nhà bị vợ cằn nhằn vì đi săn không bắt được mồi. Lại phải ôm Trăng ngủ ghế đá ngoài trời…Và còn nhiều thứ sợ khác nữa.

Rồi tới thời đại văn minh ngày nay thì cũng có cả trăm thứ căng thẳng. Có người đã ví stress là hậu quả của nếp sống tiến bộ. Cuộc sống hàng ngày của ta như như chạy đua với nhiều đòi hỏi. Đa số những căng thẳng có liên hệ tới công việc làm ăn. Theo thống kê, con người hôm nay làm việc cả trăm giờ nhiều hơn vào vài chục năm về trước. Biết bao nhiêu nhu cầu cho gia đình, cho sức khỏe, cho an toàn cá nhân, tài chánh. Chúng ta có nhiều vấn đề cả ngàn lần nhiều hơn tổ tiên ta mà thời gian để giải quyết thì cũng chỉ có vậy.

Cô thư ký mới bị sếp lớn khiển trách, dọa cho nghỉ việc. Tim cô đập nhanh, cuống họng khô, nghẹn ngào không nói được. Tối về than phiền với chồng: “Em đang bị stress đây”

Một ông chủ bút bù đầu kiếm bài cho số báo cuối tuần, hít khói thuốc liên hồi, nhức đầu, mặt nhăn như bị rách cũng kêu đang bị stress.

Một bà chủ tiệm phở đông khách, đếm tiền không kịp, thở dài, nói:” Chán quá! em muốn sang tiệm vì công việc nhiều stress quá”! Nhưng chẳng bao giờ thấy bà sang tiệm mà chỉ thấy mỗi buổi chiều mang tiền tươi đi gửi ngân hàng đều đều. Thực là trăm khó khăn đổ lên đầu stress. Stress đã là đề tài cho nhiều nghiên cứu khoa học từ cả thế kỷ nay.

Năm 1920, nhà sinh học uy tín Hoa Kỳ Walter Cannon đã tả căng thẳng như là một đáp ứng: “chống cự hoặc bỏ chạy”, để bảo toàn sinh mệnh” – tả hay tẩu- (Fight or Flight). Bình thường thì phản ứng này giúp ta vượt qua khó khăn bằng sự gia tăng vài hóa chất trong cơ thể. Nhưng nếu liên tục, hóa chất cao sẽ đưa tới tác dụng không tốt

Rồi phải đợi tới năm 1956, danh từ Stress mới được Y sĩ Gia Nã Đại gốc Áo Hans H Selye phổ biến trong quần chúng. Theo Selye, “Stress là một phản ứng không đặc biệt của cơ thể trước một đòi hỏi nào đó. Nó là một phần của đời sống con người”.

Nhà tâm lý học Mc Grath lại coi “stress như một sự mất thăng bằng giữa đòi hỏi và khả năng đáp ứng. Khi đáp ứng không thỏa đáng sẽ có hậu quả không tốt”.

Một tác giả khác, Richard Lazarus cho “stress là một diễn tả chủ quan từ tâm trí, nên nó xuất hiện tùy theo cách nhìn của con người với sự việc”.

Nói một cách giản dị thì stress là đáp ứng của ta trước một khó khăn xẩy đến với ta.

Vì thế, trước cùng một biến cố mà người này cho là căng thẳng thì người khác lại cho là bình thường. Chẳng khác gì miếng filet mignon tốt với người thiếu hồng cầu thì lại không tốt với người dị ứng với thịt bò. Hoặc việc tranh luận với bà vợ về bát canh cua quá mặn không có gì là stress. Nhựng sự tức giận, đập bàn đập ghế mới là stress.

Vào một thời điểm nào đó, chúng ta ai cũng có stress. Cũng như ai cũng có thể bị cảm lạnh, nhức đầu. Cảm lạnh, nhức đầu không ở lại lâu. Nhưng stress có thể làm phiền ta cả tuần, cả tháng. Có khi lâu hơn và có thể hủy hoại ta….”

(Nguồn:  Trích trong Đời Sống và Stress- Bác sĩ Nguyễn Ý-Đức)

https://lh3.googleusercontent.com/qPW50As4nPI57IHLmnuav5PYTx26R9zZzYB0_YensB04rF31Igc5OhxeBfmLDMWnWmNxGE18eTgvbFP1O4BnCNkQq0w_20lyV7gCwiU=w440-h330

Gần đây nhất, người viết được biết Stress rõ ràng hơn qua bài thuyết trình Quản Lý Căng Thẳng để Thúc Đẩy Sức Khỏe ( Stress Management to Promote Health and Wellness) do Mrs. Cang Lê, Trưởng ban Điều hành Nhóm Sinh Hoạt Người Việt Portland thuộc Trung Tâm Y Tế và Dịch Vụ Châu Á (Asian Health&Service Center) thuyết trình trong ngày Thứ Năm 8-30-2018 vừa qua,

Qua tài liệu này, chúng tôi được biết “Những Loại Căng Thẳng: như sau:

1- Căng thẳng thường xuyên liên quan đến áp lực công việc, gia đình và trách nhiệm hằng ngày khác.

2- Căng thẳng gây ra bởi một thay đổi tiêu cực bất ngờ, chẳng hạn như mất việc, ly dị, hoặc bệnh tật.

3- Căng thẳng sau chấn thương, có liên quan đến một sự kiện như một tai nạn nghiêm trọng, chiến tranh, tấn công, hoặc một thảm họa tự nhiên mà người ta có thể bị tổn thương nghiêm trọng hoặc có nguy cơ bị giết.

Cô còn giới thiệu thêm các bước để quản lý căng thẳng dưới đây:

1- Nhận ra những dấu hiệu cảnh báo sớm.

2- Xác định các nguồn căng thẳng.

3- Xác định những gì bạn có thể và không có thể.

4-  Hành động.

Nếu sự căng thẳng của bạn đến mức xấu mà bạn không thê tự sửa chữa nó, bạn cần đến sự giúp đỡ chuyên nghiệp. Nếu không, sẽ dẫn đến bị trầm cảm và tự tử. Nên hành động để giảm bớt sự căng thẳng trước khi căng thẳng làm mất kiểm soát cuộc sống và sức khỏe của bạn.

Cuối cùng, cô còn cho làm một bài trắc nghiệm 18 câu hỏi để kiểm tra sự căng thẳng với những câu trả lời Có- Không và một bảng điểm để xác định mức độ căng thẳng của bạn ra sao.

Thật là rõ ràng! Thật là hữu ích!  Xin thành thật cám ơn cô Cang Lê rất nhiều.

(Mời xem attachement đính kèm)

https://docs.google.com/document/d/17uPCOrzcmWV9HMNtMEQnT-TlJV63A60ZSRAkFN6AEp4/edit#

https://docs.google.com/document/d/1aRqMPoyfeB-guu6BMM1WfCSPAoR8Ir6OCaAWKRtt-f4/edit

https://lh3.googleusercontent.com/GjWHduZfWjJG9BROBxO4ZoQPdVJ2NxEML51xuqFeIWCRJZahZ3erhOAjHDy03Ny3wGRBGWNzZnVf4jsWEinXQkIGYtiDahrauCRCoik=w512-h330

Vợ chồng chúng tôi bây giờ “tuổi không còn trẻ nữa” nên thường tham gia sinh hoạt vào những nhóm sinh hoạt dành cho người cao niên Việt Nam tại Portland như Hội Người Việt Cao Niên Oregon (VSAO), Nhóm Sinh Họat Người Việt thuộc Trung Tâm Sức Khỏe và Dịch Vụ Châu Á (AHSC), chung vui với các bạn già, học hỏi những điều hữu ích về luật pháp, sức khỏe, tinh thần,  biết thêm những phúc lợi xã hội dành cho người cao niên để cho cuộc sống vui khỏe hơn.  Smile!

Nhóm Sinh Hoạt Người ViệtPortland  sinh hoạt hằng tuần vào ngày Thứ Năm theo chương trình dưới đây:

Từ 9:30 – 10:30 AM: tập thể dục

Từ 10:30 – 11:30 AM:  Trình bày giáo dục các vấn đề liên quan đến sức khỏe, an sinh xã hội v…v..

Từ 11:30AM – 12:00 PM:     Cơm trưa miễn phí

Tại trung tâm Portland, có thêm sinh hoạt của Hội Phụ Nữ vào ngày Thứ Tư hằng tuần từ 10:00 AM đến 11:30 AM.

Ngày Thứ Ba có sinh hoạt ở trung tâm Beaverton từ 9:30 sáng đến 12 giờ trưa)

Quý vị được ăn cơm gạo lức và thức ăn dinh dưỡng hợp khẩu vị Á Châu do nhà hàng nấu. Ngon lành chưa?  Smile!

Chương trình sinh hoạt và ăn trưa miễn phí này đã có từ lâu (1983), nhưng đa số những người tham dự là người Hoa.  Nhóm Sinh Hoạt Người Việt chỉ mới bắt đầu sinh hoạt từ ngày 21 tháng 1 năm 2008.

Hai trung tâm AHSC: một tại Portland và một tại Beaverton.

https://lh3.googleusercontent.com/-d5fWgFakGw4/W5B-CIlFxoI/AAAAAAACJvg/v2ZQC2qZSoAdzlkQT5WsswR7XKJYDyTuACJoC/w636-h477-n/DSCN8377.JPG

Portland Location:

9035 SE Foster Rd

Portland, OR 97266

Phone:

Fax: 503-872-8825

Email: info@ahscpdx.org

www.ahscpdx.org

 

Beaverton Location:

Beaverton Office
3800 SW Cedar Hills Blvd. #196,
Beaverton, OR 97005
Fax: 503-872-8825
Phone: 503-641-4113
(Chưa có nhân viên ngờờ Việt trực ở đó)
Nhóm người Việt tại Beaverton hiện đang sinh hoạt vào mỗi thứ ba hàng tuần từ 9:30 sáng tại địa chỉ: The Griffith Drive Building – 4755 SW Griffith Drive, Beaverton, OR 97005. (Tòa nhà này là Sở Cảnh Sát Beaverton).

Người viết thiển nghĩ: “Niềm vui và sự hiểu biết cần được chia sẻ đến nhiều người để nhiều người cùng vui, cùng hiểu biết như ta, đó là điều thiết thực trong cuộc sống.”

Chính vì thế, người viết muốn giới thiệu sinh hoạt của Nhóm Sinh Hoạt Người Việt của TrungTâm AHSC ở Portland Oregon trong bài tâm tình hôm nay.

Hy vọng quý vị đồng hương Việt Nam biết được tin tức hữu ích này mà đến sinh hoạt với chúng tôi cho vui nhé.  Smile!

 

Mời xem 2018 Grand Opening – AHSC Welcomes You

“Xin hãy vui lên mà sống”, đó là câu khuyên nhủ của người viết khi thấy, khi biết bạn bè thân hữu của mình bị stress vì chính ngay cả bản thân người viết đôi khi cũng bị stress đấy. Lúc đó người viết thường tự bảo rằng: “Tất cả những vui buồn của cuộc đời rồi cũng sẽ qua đi”

Xin mời quý bạn đọc câu chuyện dưới đây với hy vọng mọi chuyện rồi cũng qua đi mà không còn đau buồn, không còn bị trầm cảm nữa.

ĐIỀU ĐÓ RỒI CŨNG SẼ QUA ĐI.

Vua Salomon trong Kinh Thánh được vang danh vì sự khôn ngoan, giầu có và các trước tác của mình. Ông lên làm vua vào khoảng 967 trước Công Nguyên. Quốc gia Do thái của ông, lúc đó, trải dài từ ven sông Euphrates trên miền Bắc, vùng Lưỡng Hà, xuống đến tận vùng cực Bắc của Ai Cập, phía Nam).

Một ngày nọ, Vua Salomon bỗng muốn làm bẽ mặt Benaiah, một cận thần thân tín của mình…

Vua bèn nói với ông: “Benaiah này, ta muốn ông mang về cho ta một chiếc vòng để đeo trong ngày lễ Sukkot và ta cho ông sáu tháng để tìm thấy chiếc vòng đó. ”

Benaiah trả lời: “Nếu có một thứ gì đó tồn tại trên đời này, thưa đức vua, tôi sẽ tìm thấy nó và mang về cho ngài, nhưng chắc là chiếc vòng ấy chắc phải có gì đặc biệt? ”

Nhà Vua đáp: “Nó có những sức mạnh diệu kỳ. Nếu kẻ nào đang vui nhìn vào nó, sẽ thấy buồn, và nếu ai đang buồn, nhìn vào nó sẽ thấy vui”. Vua Solomon biết rằng sẽ không đời nào có một chiếc vòng như thế tồn tại trên thế gian này, nhưng ông muốn cho người cận thần của mình nếm một chút bẽ bàng.

Mùa xuân trôi qua, mùa hạ đến nhưng Benaiah vẫn chưa có một ý tưởng nào để tìm ra một chiếc vòng như thế.

Vào đêm trước ngày lễ Sukkot, ông quyết định lang thang đến một trong những nơi nghèo nhất của Jerusalem. Ông đi ngang qua một người bán hàng rong đang bày những món hàng trên một tấm bạt tồi tàn. Benaiah dừng chân lại hỏi “Có bao giờ ông nghe nói về một chiếc vòng kỳ diệu làm cho người hạnh phúc đeo nó quên đi niềm vui sướng và người đau khổ đeo nó quên đi nỗi buồn không? “. Người bán hàng lấy từ tấm bạt lên một chiếc vòng giản dị có khắc một dòng chữ. Khi Benaiah đọc dòng chữ trên chiếc vòng đó, khuôn mặt ông rạng rỡ một nụ cười.

Đêm đó toàn thành phố hân hoan, tưng bừng đón mừng lễ hội Sukkot.

“Nào, ông bạn của ta, ” Vua Salomon nói, “Ông đã tìm thấy điều ta yêu cầu chưa? “. Tất cả những cận thần đều cười lớn và cả chính vua Salomon cũng cười.

Trước sự ngạc nhiên của mọi người, Benaiah đưa chiếc vòng ra và nói: “Nó đây thưa đức vua”. Khi vua Salomon đọc dòng chữ, nụ cười biến mất trên khuôn mặt vua. Trên chiếc vòng đó khắc dòng chữ: “Điều đó rồi cũng qua đi”

Vào chính giây phút ấy, vua Salomon nhận ra rằng tất thảy những sự khôn ngoan, vương giả và quyền uy của ông đều là phù du, bởi vì một ngày nào đó, ông cũng chỉ là cát bụi………..

Ông vua mà biết nghĩ như vậy thì ông vua sẽ hết bịnh trầm cảm ngay. Chúng ta chỉ là thường dân tầm thường cũng nên học tập cách suy nghĩ của ông vua Salomon thì tất cả những vui buồn của cuộc đời rồi cũng sẽ qua đi.  Cũng tốt thôi bạn nhỉ?

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

 Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 434-ORTB 849-9518)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

https://www.pinterest.com/suonglamt/

https://lh3.googleusercontent.com/-JkC12H9xyLs/WnESshJY6CI/AAAAAAAB1ak/SoQuCSBoy_oZE2miIZI0s6mzE-r54gh7QCJoC/w795-h795-n/cuoi%2B1.jpg

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw

Sương Lam mời đọc Hãy Cố Vui Lên Sống Vui Sống Khỏe

Thưa quý anh chị,

Sống nơi chốn phồn hoa đô hội này nhiều người vẫn cảm thấy cô đơn không phân biệt tuổi già hay tuổi trẻ. Tuy nhiên, cũng có những người tuy sống nơi thâm sơn cùng cốc vẫn cảm thấy hạnh phúc dù họ sống một mình.

Sự cảm thấy cô đơn hay hạnh phúc này, theo người viết thiển nghĩ, một phần do tự  mình cảm thấy như thế, một phần khác do tự mình chọn lựa cách sống của mình. Có nhiều người dễ thích ứng với những thay đổi của cuộc sống và cũng có nhiều người không làm được như thế.

Tâm lý con người phức tạp lắm. Thôi thì hãy để tùy duyên nhé khi chúng ta đã cố gắng “Do the best we can”. Smile!

Thân tình,

Sương Lam

 

Hãy Cố Vui Lên Sống Vui Sống Khỏe 

https://lh3.googleusercontent.com/JdIFyzyeOSprIGqf-WFdhhe-K3hl16lQZwaQ11ZfnyVDDw6l5Pijy7rzL7hvjYN0dhFu73_5GjNWRp8JLvqjrcSa3KkrJNd1p27ngJk=w435-h330

Đây là bài số bốn trăm hai mươi tám (428) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Đa số các bạn ảo, bạn thật của người viết đều thuộc hàng “lão trượng” và “lão bà bà”  “thất thập cổ lai hy” hết ráo. Nhiều bạn đã sống âm thầm lặng lẽ ở nhà với bà xã, ông xã “chỉ có hai chúng mình thôi nhé” hay sống chung với con cái. Nhiều bạn sống cô đơn nơi các nhà dưỡng lão hoặc đã đi chuyến tàu suốt về nơi miên viễn xa xôi. Người còn ở lại chốn nhân gian này thuờng hay than thở về tuổi già và sự cô đơn. Một người bạn ảo của người viết đã chuyển chia sẻ bài viết của  một bác sĩ  tâm tình về  “Tuổi già và sự cô đơn”. Người viết xin phép được chia sẻ tiếp với các bạn nhé.  Xin cám ơn BS Hồ Ngọc Minh và anh NDQuang (ĐHVKSaigon Group).  Xin mời bạn cùng đọc với người viết nhé.

Tuổi già và sự cô đơn

 Qua khỏi ngưỡng cửa “nửa chừng Xuân”, chúng ta bước vào thế hệ gọi là “đứng tuổi”, tức là lứa tuổi trên 60. Lứa tuổi nầy, ở Mỹ, hầu hết đã thuộc diện “empty nesters”, khi mà những đứa con như những con chim sổ lồng, lìa xa tổ ấm. Trái với xã hội và nền văn hoá Việt Nam, người Việt khi hội nhập vào xã hội Mỹ, hầu hết cũng phải quen với thực trạng con cái lớn khôn, để lại cha mẹ trong sự đơn côi của căn nhà vắng lặng.

Con người ta, từ bản năng, là một loài “sinh vật xã hội” (social animal), với sự tương quan giữa những cá nhân trong gia đình, trong xã hội, đóng một phần rất quan trọng cho sự bền vững của tâm thần, và phát huy về văn minh, trí tuệ. Ngày xưa, con người thường sống trong một đơn vị gia đình có rất nhiều con cái, có khi, nhiều thế hệ, con cháu, bà con, chung dưới một mái nhà. Người lớn chăm sóc trẻ con, và khi về già lại được con cái chăm lo sức khoẻ.

Tuy nhiên trong vòng một thế kỷ vừa qua, nhất là ở Mỹ, do phải đáp ứng cho sự đòi hỏi của công ăn việc làm, con cái thường sống xa gia đình. Ngay chính văn hoá Mỹ cũng chủ trương là khi con cái đã trưởng thành, thì phải dọn riêng ra khỏi nhà. Người Mỹ cho rằng, “một con chim” đến tuổi lớn mà không bay ra khỏi tổ, được xem là một sự thất bại trong việc giáo dục con cái. Hệ quả phải chấp nhận chính là tốc độ gia tăng của sự cô đơn cho người lớn tuổi.

Thực trạng nầy không chỉ xảy ra riêng ở nước Mỹ mà còn tăng vọt rất nhiều ở các nước phát triển, do sự gia tăng của tuổi thọ trung bình. Con người ta ngày nay sống thọ hơn so với người của thế kỷ trước nhờ vào sự phát triển của khoa học, y khoa, cũng như tiện nghi vật chất do kỹ thuật đưa đến. Mặt trái của việc sống lâu chính là sự cô đơn của tuổi già. Tình trạng cô đơn ấy, khi kéo dài lại có ảnh hưởng xấu đến sức khoẻ của người cao tuổi.

Nói một cách an ủi, tất cả chúng ta, ai “cũng, rồi, thì”, sẽ “già hơn” theo ngày tháng. “Có tuổi” là giai đoạn không thể tránh khỏi của vòng đời mà ai cũng sẽ đi qua. Thích hay không thích, ta không thể thờ ơ hay chối bỏ, mà nên chuẩn bị những phương cách để đáp ứng với tình huống cô đơn, sẽ tới.

Tình trạng cô đơn bắt nguồn từ những cô lập, tách rời với những người thân trong gia đình, bạn bè. Sự cô lập ấy có thể bắt nguồn từ chính nội tâm mà cũng đến từ các yếu tố bên ngoài qua sự tương các của hai phía, trong và ngoài. Đa số những người nghỉ hưu, sau một thời gian “đi đây đi đó”, sẽ trở về với sự cô đơn buồn chán. Đó là những người may mắn, có điều kiện tài chánh.

Riêng những người sống ở những nơi hẻo lánh, hay không có nhiều tiền của, sự đau khổ càng nhiều hơn. Ngoài ra, các nguyên nhân khác như nghiện ngập, không chăm sóc sức khoẻ, vệ sinh cá nhân, ăn uống không điều độ, cũng làm cho sự cô đơn tăng cao bội phần.

Hệ quả tai hại của tình trạng cô đơn là sự rối loạn về tâm thần, về tri thức, cũng như trầm cảm phiền muộn kinh niên, và cuối cũng là những ảnh hưởng đáng tiếc đến tình trạng sức khoẻ. Một nghiên cứu cho thấy trong số những người chết vì bệnh tim, 15% người có bệnh trầm cảm mản tính. Như thế cô đơn có thể gây ra trầm cảm và dẫn đến tử vong vì bệnh tim mạch.

Thế thì phải làm những gì để chống lại sự cô đơn?

https://lh3.googleusercontent.com/hg3cbf-c_NSNAaVU5jnk5XFLDi8McBnsmXprU88O9TvYNe59sw0J2tou34gwGFrX1VFvOTDC1FBy-sK5qBCnb6BxGBTzwPD-__ENkqw=s330

Như đã đề cập, ở xã hội Tây Phương, con cái lớn mà còn sống với cha mẹ được xem là điều xấu hổ so với “thiên hạ”. Gần đây, do tình trạng kinh tế, theo thống kê, gần như 50% thanh niên thuộc thế hệ “millenium”, 20 đến 30 tuổi, vẫn còn sống chung với cha mẹ. Thế hệ mà bà Clinton gọi là “những người sống bám ở nhà hầm của cha mẹ” (dwellers living in their parents’ basement). Thật ra, định kiến nầy cần phải điều chỉnh cho thích hợp. Người lớn nên sẵn lòng giúp đỡ, khi con cái phải dọn về ở chung, ngược lại, người trẻ cũng nên hiểu, chăm sóc cho cha mẹ lớn tuổi cũng là một nghĩa cử đáng quý.

Cho dù con cái không ở gần mình, hay nếu không có con cái, người đứng tuổi nên kết thân, làm bạn với những người trẻ tuổi. Có bạn trẻ sẽ giúp cho tinh thần thoải mái và trẻ trung hơn. Đó cũng là lý do ngày xưa, các cụ sống gần con cháu, đa số sống thọ hơn. Nói rộng ra, không những là bạn trẻ, mà nên kết bạn càng nhiều càng tốt. Sự giao tiếp xã hội, quen biết nhiều người, bao giờ cũng có lợi hơn là có hại. Những phương tiện như FaceBook, Twitter, cũng có lợi nếu biết sử dụng như một công cụ, miễn đừng để nghiện ngập chúng, hay ganh đua, đàm tiếu với những người bạn ảo.

Ngoài ra, không riêng gì kết bạn với người, kết bạn với thú vật, như nuôi chó, nuôi mèo, nuôi cá… cũng làm giảm nguy cơ bị bệnh tật và gia tăng tăng tuổi thọ.

Gần đây ở Mỹ lại có những dịch vụ truyền máu từ người trẻ cho người già với giá $8,000 dollar một bịch máu, dựa trên một vài nghiên cứu cho thấy máu của người trẻ khi truyền cho người già có thể làm tăng tuổi thọ vì nhờ khả năng chuyên chở oxygen cao hơn của hồng huyết cầu trẻ. Cho dù lý thuyết nầy có đúng đi chăng nữa, sau khi tiếp máu, hồng huyết cầu chỉ sống độ 3 tháng là nhiều, và lại cần tiếp tục truyền máu mới, chưa kể những nguy hiểm của việc truyền máu. Để tăng khả năng chuyên chở oxygen, ta chỉ cần tăng cường vận động, mà theo nghiên cứu mới nhất, chỉ cần 20 phút mỗi ngày, 3 lần mỗi tuần là đủ. Tập thể dục, khiêu vũ, cũng là phương cách hữu hiệu để chống lại sự cô đơn.

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 17 tháng 1 năm 2017

Về công ăn việc làm, có thể vì lý do kinh tế suy thoái trong 8 năm qua, rất nhiều người thuộc thế hệ “baby boomers”, sanh từ năm 1946 đến 1964, đã và sẽ dự trù làm việc qua tuổi hưu trí. Làm việc bán thời gian, “vừa chơi vừa làm” cũng giúp cho ta tránh cô đơn, miễn là công việc không tạo nên những áp lực không cần thiết. Nếu có điều kiện, và đã nghỉ hưu, nên đi làm việc thiện nguyện.

 

Một yếu tố khác đáng lý ra phải nói “đầu tiên”, là chuyện tiền bạc. Thực tế bao giờ vẫn vậy, có tiền thì có được nhiều vật chất, kể cả sức khoẻ. Nên để dành tiền đủ khi lớn tuổi, nhưng cũng không nên để dành quá nhiều cho con cái sau khi mình ra đi. Khuynh hướng của người Á Đông kể cả người Việt chúng ta là làm lụng cả đời, dành dụm, không dám tiêu xài, để của lại cho con. Nói ra thì sợ là mình ích kỷ, nhưng nên tiêu xài cho chính mình trước, vì đồng tiền để lại, quá dễ dàng, có khi chỉ làm hư hại con cháu mà thôi.

Cuối cùng, không nên quên thường xuyên đi khám bác sĩ để được kiểm tra sức khoẻ. Sau 60 tuổi, tình trạng sức khoẻ có thể biến đổi rất nhanh, trong vòng 6 tháng.

Trên đây là những điều… tự khuyên, tự nhủ của tôi. Ai nuôi con cũng muốn con tự lập được, đủ lông đủ cánh mà bay. Con cái lớn phải rời xa cha mẹ. “Nhà trống ba gian, một thầy, một cô, và một con chó cái” là tình trạng gia cảnh của vợ chồng tôi, không khác gì nhiều bạn đọc cùng lứa tuổi.

(Nguồn: Email bạn gửi- cám ơn BS Hồ Ngọc Minh và anh NDQ)

Người viết xin được giới thiệu playlist Youtube A New Way 2 Move, senior fitness television series with Curtis Adams

Curtis Adams 1 / 9

A New Way 2 Move, senior fitness television series with Curtis Adams

9 videos 19,959 views Last updated on Jun 23, 2018

đã được trình chiếu trong Nhóm Sinh Hoạt Người Việt Portland để quý vị cao niên tập thể dục trước khi sinh hoạt Nhóm để quý bạn  tùy nghi tập cho khỏe nhé.  Smile!

https://www.youtube.com/playlist?list=PL8ppVh7fR99eNQgDjQRaS2kZVLd3b2dPA

Qua bài viết nói trên, chúng ta phải chấp nhận sự thật là con cái lớn lên sẽ tung cánh bay đến những phương trời cao rộng khác. Bây giờ chỉ  còn có hai vợ chồng già sống hủ hỉ bên nhau và chí choé tối ngày giống như “hai con khỉ già” của nhà văn Nguyên Nhung, một cô bạn văn nghệ của người viết đã tâm tình.

Có những người bạn của người viết có “phúc duyên” được sống chung với con cái, đa số là sống chung  với  con gái vì hình như con gái có hiếu và thương cha mẹ hơn là con trai thì phải? Smile!

Xin chúc mừng  những cha mẹ có “phúc phận” tốt đẹp như thế dù đôi khi họ “có những niềm riêng suốt đời câm nín” cho vui vẻ cả làng.

Chuyện tương lai có đi vào sống trong nhà dưỡng lão hay không thì sẽ tính sau, chứ trong hiện tại, vợ chồng người viết tìm vui tuổi già trong các sinh hoạt cộng đồng, tham gia sinh hoạt với nhóm Sinh Hoạt Người Việt Portland thuộc Trung Tâm Sức Khỏe và Dịch Vụ Châu Á (AHSC) và sinh hoạt với Hội Cao Niên Oregon như người viết đã nhiều lần giới thiệu trong các bài viết trước đây trên Oregon Thời Báo. Chúng ta “không còn trẻ nữa” thì cố tìm vui với tuổi này vẫn còn hơn là ngồi than thở hoài, mệt quá.  Các bạn đồng ý chứ?

Bởi thế, gần đây nhất chúng tôi đã tham dự buổi pinic do Hội Cao Niên tổ chức để mừng sinh nhật cho các hội viên có sinh nhật trong tháng 5, thàng 6, tháng 7 chung một lần cho “tiện việc sổ sách” vì trong thời gian qua, các hội viên đa số vì bận nhiều chuyện khác nên không tổ chức mừng sinh nhật được.

Hội Cao Niên tổ chức để mừng sinh nhật cho các hội viên có sinh nhật trong tháng 5, thàng 6, tháng 7-2018

Theo thông lệ từ lâu,  hằng tháng Hội Cao Niên đều có tổ chức mừng sinh nhật cho Hôi viên có sinh nhật trong tháng hoặc là ở Super King buffet, hoặc là hình thức potluck ở trung tâm  Hollywood Senior Center, hoặc là ở ngoài trời hình thức pinic vào tháng 7 hay tháng 8  mùa Hè.

Các hội viên có sinh nhật trong tháng sẻ được Hội chiêu đãi, miển đóng góp tiền chi phí.

Hôi sẽ xuất quỹ mua hoa, đặt bánh sinh nhật, cards, quà cáp v..v…cho các buỗi tổ chức mừng sinh nhật hay lễ Tết, lễ mừng Ngày Của Cha, Ngày của Mẹ v..v..v này.

Nếu tổ chức Portluck, mỗi hội viên tham dự tự mang một món ăn đến đóng góp chung vui. Hội viên nào không mang thức ăn đóng góp $10.00 vào việc mua thức ăn, mua hoa bánh tổ chức sinh nhật v..v. và đã làm phiền  Mrs. Mary Nguyễn, thủ quỹ của Hội, đi đặt thức ăn giúp cho việc tổ chức sinh nhật hằng tháng này. Xin cám ơn Mrs.Mary Nguyễn đã nhiệt tình giúp đỡ cho những vị không có thể tự mang thức ăn đến được.

Việc tổ chức này đã tiến hành tốt đẹp từ bao nhiêu năm qua với số hội viên tham dự đông đảo và hăng hái.

Qua thời gian, những lần tổ chức sinh nhật dù ở Super King Buffer hay potluck vắng dần số người tham dự vì nhiều lý do này hay lý do khác: tuổi già, bịnh tật, không phương tiện di chuyển, bận việc, đi vacation, đi đám cưới, đám tiệc  v..v…và v..v..v..

Tuy thế, Mrs. Mary Nguyễn, thủ quỹ của Hội vẫn hết lòng, sốt sắng lo lắng vìệc tổ chức các sinh hoạt đem lại niềm vui cho các hội viên HCN trong “tuổi không còn trẻ nữa” này. Hội Cao Niên rất may mắn có được một người thủ quỹ như thế!

Quý vị cao niên của Hội Người Việt Cao Niên Oregon đồng ý họp nhau ở công viên Laurehurst  vào thứ bảy 7-21-2018  để thay đổi không khí.  Đây cũng là đề nghị của Cô Mary Nguyễn, người thủ quỹ tài giỏi, năng động nhất của Hội, người luôn luôn có nhiều sáng kiến trong việc tổ chức và điều hành HCN nên được đa số hội viên thương mến.  Chúng tôi chỉ là “thợ vịn” của Hội Cao Niên lúc nào cũng sẵn sàng làm tốt cái “job thợ vịn” của mình cho vui nên cố gắng có mặt hầu hết các buổi họp của HCN hơn chục năm qua rồi. Smile!

Công viên Laurelhurst tọa lạc ở đường SE Cesar E Chaver Blvd (SE 39 th cũ) và SE Stark. Công viên rộng 31.13 hecta này đã được thành phố Portland mua lại của công ty Laurelhurst để làm công viên với đầy đủ các tiện nghi: có cây xanh bóng mát, có thảm cỏ xanh rì, có đưòng đi chung quanh để khách nhàn du nhẹ bước thả bộ hoặc chạy bộ, có bàn ăn để đải tiệc, có hồ nuôi vịt liễu rủ bờ hồ nên thơ, có sân vận động dành riêng cho người trẻ  v..v.. Công viên này đã được đưa vào danh sách những công viên đẹp vùng Tây Bắc và danh sách  những công viên có lịch sử lâu đời kỳ thú.  Người viết đã từng đưa bạn từ phương xa đến thăm công viên này vào mùa Thu để ngắm lá vàng rơi thật là tuyệt đẹp!

Xin mời xem hình ảnh ghi nhận buổi tổ chức mừng sinh nhật hội viên tháng 5, tháng 6 và tháng 7 tại công viên Laurelhurst Park vào thứ bảy, ngày 21 tháng 7 năm 2018 do Mrs. Mary Nguỳẽn chụp để thấy rằng “già ta” sống nơi xứ Mỹ cũng vui ra phết qua link đính kèm:

https://lh3.googleusercontent.com/3Yv6Djr0g9ZKTgkV_rBrbu5Vy0SrOX3uklNiXvRJTaO0OHgR5tFIhRBP0q1LkPAvWJJ1Ca6_24gU22_u1jzPzVyi5oLY7Mdhn78HUys=w494-h330

https://photos.google.com/share/AF1QipMQ72_W1HWpG2EGCtXawnoTiMyUXsLD5P67c-wcRWcyr7PpkTSYo6ZcrhqgdiKvyg?key=bkRqa3AybXpGd2pGeGlaZGlCRHlfZWcyVlVnUkt3

Xin cám ơn Mrs. Mary Nguyễn và các bạn “không còn trẻ nữa” của tôi đã cùng vui với nhau trong buổi họp mặt nho nhỏ này.  Có còn hơn không mà lị!  Và cũng rất tiếc cho các vị hội viên HCN đã bỏ lỡ cuộc vui này vì lý do này hay lý do khác.

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi- MCTN428-ORTB 843 -73118)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

https://lh3.googleusercontent.com/ZF2TBZhooGlhpeSB2aw-YB_DSDNEgynEtbIIzuXX1IUg0vxwLZH4yzluDDmmzM_U0fffz5D9y86NiuV8hrAIzsiNpt18thlIFMZlAes=w420-h270

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw

Sương Lam mời đọc Hai Chữ Khóc Cười

Thưa quý anh chị,

Sống trong cõi nhân gian này chúng ta đã đôi lần khóc cười cho số phận. Khi ta  thành công, ta vui, thì ta cười. Khi ta thất bại, ta buồn, thì ta khóc/

Nhưng cũng có những trường hợp “Khi vui muốn khóc, buồn tênh lại cười” cho vận mệnh quốc gia, cho cuộc đời trần thế, cho cuộc tình dang dở v..v..

Nụ cười của thế nhân chắc hẵn phải khác nụ cười của các bậc thánh nhân, của Chúa nhân từ, của chư Phật từ bi hỷ xả.

Nhân nhìn những nụ cười chiến thắng của đội tuyển Pháp khi đoạt đuợc giải vô địch và nét buồn thất bại  của đội tuyển Croatia trong mùa World Cup 2018, người viết đã có “yên sĩ phi lý thuần” (inspiration-nguồn cảm hứng) viết bài tâm tình hôm nay. Xin được chia sẻ cùng quý thân hữu và mong  nhận được sự cảm thông nhé.

Kính chúc an lạc.

Sương Lam

Hai Chữ Khóc Cười

https://lh3.googleusercontent.com/-lMCiBB4bHXw/VzPENOh0LuI/AAAAAAABAbo/Pd-rVlTEJn8Q7D4uSOxUtacLey1ffaMgw/w795-h612-n/nuocmatchayxuong.jpg

 

Đây là bài số bốn trăm hai mươi bảy (427) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Phe “nam tử” Á Châu  “mê” xem đá banh hơn là các môn thể thao khác.  Mọi sinh hoạt của mấy ông trong ngày có trận chung kết này hình như  phải tạm ngưng lại vì quý ông mãi mê dán mắt vào màn ảnh máy truyền hình hồi hộp  theo dõi trận đấu.

Gần cả tháng nay phu quân của người viết cứ ôm cái tivi như ôm tình nhân để xem các cuộc tranh tài giữa các đối tuyển túc cầu trong mùa Worldcup 2018 được tổ chức ở Nga.

Người viết không có “huởn” để cùng chàng ngồi xem các trận đấu được nên chỉ có thể “cơm dâng nước rót” hầu chàng  để chàng theo dõi các trận đấu thoải mái.Cũng tốt thôi nhỉ?

Chủ nhật 7-15-2018 là ngày mà  đa số quý ông Việt Nam ở Mỹ cũng như ở nhiều quốc gia trên thế  giới háo hức đón coi trận đấu chung kết giải vô địch bóng đá thế giới  giữa hai đội tuyển   Pháp và đội tuyển Croatia

Các quán cà phê là nơi quy tụ đông đảo khán giả nhất. Chắc chắn sẽ có những lời “bàn loạn”, những câu “chửi thề”, những tiếng la hét, vỗ tay vang lên ầm ỉ mỗi khi có một cú banh lọt lưới.

Người viết tuy không hâm mộ môn thể thao này lắm nhưng cũng đã cùng “phu quân” theo dõi trận đấu chung kết World Cup 2018,  hồi hộp xem  đội tuyển nào sẽ là kẻ chiến thắng?   Dĩ nhièn là chúng tôi xem qua màn ảnh tivi ở nhà cho “tiện việc sổ sách”.  Cũng vui thôi!

Tôi thì chẳng biết chút gì về luật lệ đá banh cả nên chỉ bìết la lớn vỗ tay khen thưởng mỗi lần thấy đội tuyển Pháp đá lọt lưới đối phương mà thôi.  Smile!

Các cầu thủ Pháp reo hò, ôm nhau mừng rở, cười to hớn hở bao nhiêu thì các cầu thủ Croatia đau buồn thẩn thờ, áo não bấy nhiêu sau khi trận đấu kết thúc với tỷ số 4-2 và Pháp đã đoạt chức vô    địch thế giới về túc cầu lần thứ hai sau 20 năm kể từ chiến thắng năm 1998.

Xin mời xem

Youtube France v Croatia – 2018 FIFA World Cup™ FINAL – HIGHLIGHTS

13,568,533 views

https://lh3.googleusercontent.com/proxy/1lOKnDfovOmmusT946EjQ3M0m5tRJ0Dm-cFWSByJl7uoIE9xCI979-rdOBt7b0QBkZkzkNuMFLKYT_x0myT9SOs5J-aelnL_UbbaHny5UxTq4dfXUS2dpHhfZuntluxIyUhBsOUPbY-NqQpOcCjz2-Jm5Gk3d85lkHsKlinhPQrcgn2-8cmzPvW9dHs61tbGQCxmJ050gJRSzVlqh25VxAoQZ7Xp8f-hkOAyZx9pUMn10uP-WzYYy7Z6vP_JedSabjggphk2B8cjQknoOWKLGojFs1gr=w795-h449-p

https://youtu.be/GrsEAvRerTg

 

FIFATV

 

Thế là có kẻ thua người thắng. Thế là có kẻ khóc người cười! Trong bất cứ những cuộc tranh đua nào cũng thế.

Tôi lại nhớ đến câu: “Niềm vui và sự thành công của người này lại là nỗi buồn và sự thất bại của kẻ  khác”. Đã lâu lắm rồi khi tôi còn trẻ, tôi đã đọc nhiều quyển truyện. Ở đoạn cuối của một quyển truyện tôi đã đọc và tôi vẫn nhớ  câu nói này cho đến bây giờ.  Đối với tôi, đây là một câu nói có ý nghĩa và đầy triết lý sống thực trong cuộc đời của chúng ta.  Hôm nay, tôi thấy những nụ cười sung sướng của đội tuyển Pháp khi ôm chiếc cúp vàng trong tay và những giọt lệ trên gương mặt ưu buồn của các tuyển thủ Croatia khi thua trận.  Con người ở chốn bụi hồng lao xao này đã khổ vì những vui buồn của trần thế.  Có được thì vui mừng  hớn hở, mất đi thì buồn bã, ưu sầu. Đức Phật đã dạy đời là bể Khổ, quả đúng không sai!

Trước đó, đội tuyển Croatia vui cười hớn hở sau khi thắng đội tuyển Anh để vào chung  kết  đấu với  Pháp thì hôm nay lại lặng im đau buồn khi bị thất bại dưới tay đội tuyển Pháp.  Điều này đã làm cho người viết lan man nghĩ đến câu nói của người xưa:   “Cao nhân tắc hữu cao nhân trị” tạm hiểu là “mình giỏi thì cũng có kẻ khác giỏi hơn mình nữa đấy”  nên đừng có vội mừng, tự cao tự đại nha bạn!

Chúng ta cũng đừng quên rằng cuộc đời là những sự tranh đua, giành giật. Kẻ chiến bại hôm qua có thể là kẻ chiến thắng ngày mai nếu có lòng kiên nhẫn, học tập từ sự thất bại của mình, thay đổi phương thức làm việc, đoàn kết, trau dồi luyện tập thì có thể trở thành kẻ chiến thắng ngày mai.  Còn như kẻ chiến thắng hôm nay nếu cứ “ngủ yên trên chiến thắng”, tự phụ. chia rẻ, lơ là lười biếng tập luyện thì cũng có thể trở thành kẻ chiến bại ngày mai. Bạn  đồng ý chứ?

Theo tin tức báo chí thì ở Việt Nam có những cuộc đánh cá về hai độ thắng thua rất lớn.  Có những màn cầm cố  đồng hồ, xe cộ, nhà cửa,  nhảy  sông tự tử vì thua cá độ, nợ nần chồng chất v..v…

Thật là vô minh! Thật là đáng thương!

Nhà Phật đã dạy: Con người vì Tham, Sân Si mà đau khổ triền miên, sinh tử luân hồi  trong cuộc đời trần thế.

“Trong cuộc sống chuyện thế gian lành dữ

Một chữ Tham khiến bao kẻ vô tâm

Ngày qua này tạo thêm những lỗi lầm

Qua năm tháng tạo thành bao nghiệp ác

 

Nghiệp ác ấy theo ta qua kiếp khác

Như bóng hình, như nhân quả chẳng sai

Chuyện trả vay, vay trả, tiếp tục hoài

Nơi trần thế ta luân hồi muôn kiếp”

 (Thơ Sương Lam)

 

Chuyện đá banh kể như đã chấm dứt khi đội bóng Pháp trở về xứ sở được đón tiếp tưng bừng và cả nước ăn mừng chiến thắng rộn ràng.

Và tôi cũng cười vui vẻ gửi email chung vui  niềm vui chiến thắng với các thân hữu của tôi ở Pháp.

 

Người viết được các thân hữu quý mến tặng tôi “nick name”  là “Sương Lam Sì Mai” vì tôi thích cười và thường viết thêm chữ Smile trong email chuyển gửi bạn bè.

 

Ở Portland, nhiều độc giả mục Một Cõi Thiền Nhàn, khi đi chợ hoặc khi đi sinh hoạt cộng đồng đã  nhận ra tôi và nói với người viết rằng:  “Tuần nào tôi cũng thấy Sương Lam “cười duyên dáng” trên Oregon Thời Báo trông tươi tắn quá!”. Cám ơn quý vị nhé.  Smile!

Mèn ơi, nghe thế người viết mừng quá vì ít ra nụ cười của tôi trên báo cũng đã đem lại một chút gì vui vui  cho thân hữu vì khi  bạn nhìn một nụ cười, bạn vẫn vui hơn là thấy cái mặt nhăn nhó, giận dữ của “ông xếp”  hay của “lệnh bề trên”, bạn nhỉ?

Vây thì hôm nay người viết xin hỏi:

NGÀY HÔM NAY BẠN ĐÃ CƯỜI CHƯA ?

 

https://lh3.googleusercontent.com/h_hkvX-9WmWReBJjz_kMGp-ZtT0A3dam9ea3EY5kktYVyHbe4ynSPRdN6MQT9OlMNRZKGR1zkOMk_8p3jgiDE8PX6LFVcdx-ePbtZQ=s330

Cả khi mơ mộng
Vẫn biết mỉm cười
Đó là hạnh phúc

Những lúc mỏi mệt
Vẫn biết mỉm cười
Đó là an nhiên

Dù chịu thiệt thòi
Vẫn biết mỉm cười
Đó là khoan dung

Dù có uẩn khuất
Vẫn biết mỉm cười
Đó là rộng lượng

Dù đang bế tắc
Lạc quan mỉm cười
Đó là bản lĩnh

Dù bị hiểu lầm
Thanh thản mỉm cười
Đúng người tu dưỡng

Gặp lúc hiểm nguy
Điềm tĩnh mỉm cười
Khí chất ai bì

Lúc bị khinh khi
Yên lặng mỉm cười
Hiểu mình hiểu đạo

Khi bị thất tình
Nhẹ nhàng mỉm cười
Đó là tự tại

( Nguồn: sưu tầm trên internet- Không thấy đề tên tác giả)
Xin Bạn hãy cùng người viết đọc thêm lời khuyên của Mẹ Theresa dưới đây cho vui nhé:

Hãy cho nhau nụ cười

Có lần mẹ Têrêsa thành Calcutta kể lại câu chuyện như sau:

Nhiều người đến thăm tôi tại Calcutta và trước khi ra về thường ngỏ ý với tôi: “Xin cho chúng tôi một lời khuyên để chúng tôi sống tốt đẹp hơn”.

Tôi liền bảo họ: “Quý vị hãy về và hãy ban tặng cho nhau những nụ cười. Một nụ cười cho vợ của ông. Một nụ cười cho chồng của bà. Một nụ cười cho con cái của ông bà. Hãy cười tươi với tất cả mọi người, bất luận người đó là ai. Với những nụ cười tươi như thế quý vị sẽ lớn lên trong tình yêu hỗ tương”.

Nghe vậy một người trong nhóm hỏi tôi:

– Bà có lập gia đình không?

Tôi gật đầu và nói:

– Ðôi khi tôi cũng cảm thấy khó nở một nụ cười với vị hôn phu của tôi.

Và mẹ Têrêsa kết luận:

– Ðúng thế, Chúa Giêsu có thể đòi hỏi rất nhiều. Và chính khi Ngài đòi hỏi như thế thì không gì đẹp cho bằng nở một nụ cười thật tươi với Ngài

Lạy Chúa! Nụ cười không mất tiền mua, không phải vất vả cực nhọc để đi xa mang về… Nụ cười thật dễ dàng để xuất hiện trên môi miệng và trên khuôn mặt nhưng sao con lại thấy thật khó khăn vất vả để trao tặng nụ cười trên khuôn mặt của con cho những người xung quanh… Con đã thay thế nụ cười bằng những cái nhăn mặt méo mó, bằng những ánh mắt giận dữ, bằng những cái lắc đầu xua tay và đôi khi bằng những lời nói làm đau lòng người khác. Xin cho con luôn ý thức rằng: mỗi khi con mang nụ cười đến cho những người xung quanh chính là lúc con dâng lên Thiên Chúa tình yêu và nụ cười, sức sống và hy vọng của đời con. Amen.

(Nguồn: Sưu tầm trên internet)

Kính mờì quý thân hữu thưởng thức Youtube Nụ Cười Của Phật do người viết thưc hiện thay cho lời kết bài tâm tình hôm nay nhé.  Smile!

Nụ Cười của Phật – YouTube

▶ 4:08

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 427-ORTB 71818)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts  

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw

Sương Lam mời đọc Có Đức Mặc Sức Mà Ăn

Thưa quý anh chị

Sống trong cõi đời này có người xinh đẹp có người xấu xí, có người giàu sang, có người nghèo khổ v…v…

Thế nhân thường bảo xấu đẹp hay nghèo khổ v..v… là do việc làm “phúc đức” hay “thất đức” của mình đã làm trong đời trước hay trong hiện tại cho nên bây giờ mới nhận hậu quả như thế.

Nhà Phật thường thuyết giảng ” Thập nhị nhân duyên” và “Luật Nhân Quả” để dạy chúng sinh nên làm lành lánh dữ để tạo  phúc duyên tốt đẹp cho đời sống của mình trong hiện tại và trong tương lai.

Bài tâm tình hôm nay xin được chia sẻ cùng quý bạn để cùng nhau tự nhắc nhở mình cần phải biết tích đức trong mọi hành động, nếu không, thì sẽ nhận lấy quả báo vì luật nhân quả là luật rất hợp với thiên đạo, với lòng người, làm ác thì sẽ gặp ác, làm thiện thì sẽ gặp thiện, không sớm thì muộn.

Kính chúc an lạc.

Sương Lam

Có Đức mặc sức mà ăn

https://lh3.googleusercontent.com/teLHYF9Ame_kktORRNaxMJ0HQOnysKUKFBCcLewcVkIWRC3yiG-uZbZaAs435vRflpqf0iUbcF5MTCkfbubKILf9Y-3E9XWzB9_g=s330

Đây là bài số bốn trăm hai mươi bốn (424) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Ba mẹ chúng tôi thường dạy các con: “có đức mặc sức mà ăn” và “làm việc gì cũng phải nghĩ đến hậu quả của nó” cho nên chúng tôi đã cố gắng sống một cuộc đời lương thiện lấy chữ Đức làm đầu.

Gia đình chúng tôi không cao sang quyền quý nhưng chị em chúng tôi đã được hồng phúc của Trời Phật ban cho một cuộc sống “Nhìn lên thì chẳng bằng ai. Ngó xuống vẫn thấy có phúc hơn nhiều người khác” vì còn rất nhiều người đang đói khổ ở chốn quê nhà và ngay cả trên quê hương thứ hai chúng tôi đang sống. Đó có thể là do ân đức của ba mẹ tôi đã tạo phúc cho con cháu hay chăng vì ba mẹ tôi khi sinh tiền đã làm nhiều chuyện thiện lành dù cả khi gia đình tôi  bị lâm vào cảnh khốn cùng khi vận nước đổi thay.

Ngày xưa cha mẹ chúng tôi thường đi chùa Giác Tâm gần ngã tư Phú Nhuận.  Chị em chúng tôi là đoàn sinh Gia Đình Phật Tử Chánh Minh sinh hoạt tại chùa Giác Tâm. Trong những ngày đại lễ như Phật Đản, Vu Lan, cha mẹ chúng tôi thường phát gạo bố thí cho người nghèo.  Mẹ tôi còn nấu một nồi canh kiểm chay bự tổ chảng chia sẻ cho hết cả các gia đình trong xóm dù là đạo Chúa hay đạo Phật, tạo cơ hội cho bà con trong xóm được ăn chay trong ngày đó để tránh sát sinh ít nhất là một ngày.

Chúng tôi thỉnh thoảng thích ăn quà vặt nên đi chợ mua nghêu, sò, ốc, hến về nhà luộc ăn.  Mẹ tôi thấy vậy bèn bảo chúng tôi đem rổ sò ốc mới mua này đổ hết ở sông Cầu Kiệu để tránh tội sát sinh hại vật. Tuy tiếc của và thèm ăn nhưng chúng tôi phải tuân theo lời mẹ bảo.

Lớn lên, trước khi trúng tuyển vào Học Viện Quốc Gia Hành Chánh, tôi đã học Lớp Dự Bị SPCN ở Đại Học Khoa Học 1 năm. Có một lần phải thực tập mổ cá lóc, tôi không dám đập đầu cá lóc nên phải nhờ một anh bạn cùng nhóm làm dùm. Khi thực tập mổ những con vật khác là tôi bỏ trốn vì thế thi cuối năm người viết đành phải bỏ cuộc không thi vì tôi không thực hành hết những giờ thực tập thì làm sao mà đậu cho được. Thế là tôi không có duyên với Đại Học Khoa Học Sàigòn mà lại có duyên với ngành hành chánh vì năm sau tôi được trúng tuyển vào HVQGHC.  Thiện thay! Thiện thay!

Cũng may mắn thay khi tôi đi lấy chồng, phu quân của tôi là người không chú trọng quá nhiều về chữ “Công” trong tứ đức “Công, Dung, Ngôn, Hạnh” của Đức Khổng Tử nên tôi không bao giờ làm cá, giết gà vịt để chàng nhậu nhẹt với bạn bè.  Cám ơn phu quân nhé vì nhờ chàng hiểu ý vợ mà chúng tôi tránh được tội sát sinh.  Lành thay! Lành thay!

Người viết cũng đã từng “ba chìm bảy nổi chín cái linh đinh” khi vận nước đổi thay. Càng lớn tuổi, tôi càng nhận ra rằng cuộc đời trần thế chỉ là quán trọ, là bể khổ trầm luân v..v…Tôi càng thấy lời dạy của cha mẹ tôi là đúng vì trải qua kinh nghiệm bản thân, người viết tin rằng gia đình chúng tôi đã được Phật Trời gia hộ, ông bà cha mẹ thân nhân quá vãng phù hộ và thường được bạn bè quới nhân giúp đỡ trong nhiều sự việc lớn nhỏ trong cuộc đời.

Theo thiển ý của người viết, chữ  Đức rất quan trọng trong cuộc đời vì con người cần phải có tài đức, nhân đức, phúc đức, trí đức, thiện đức, tâm  đức, hiếu đức, hành đức, ân đức  vì người xưa cũng thường nói “đức trọng quỷ thần kinh”

Chữ Đức được các nhà viết thư pháp rất đẹp. Người viết rất yêu nghệ thuật thư pháp nên đã sưu tầm nhiều tranh thư pháp về chữ Đức để thực hiện youtube Chữ Đức thư pháp.

https://lh3.googleusercontent.com/7F1vVGe815ewSu9t2bB3pG93odu3wBS5tUs6H3sHhN-mOF-g22KGC_7ey-meaBG_XIc_bZEj-VshCF5CQlvZp_fwz21SR2qyHb1-=w537-h330

Xin mời qúy thân hữu cùng thưởng thức nét đẹp của chữ Đức qua thư pháp trong youtube dưới đây:

Thư Pháp Chữ Đức – YouTube

▶ 5:01

Xin mời đọc them một vài góp ý về chữ Đức do người viết sưu tầm về chia sẻ cùng bạn nhé.

1-Phong thủy lớn nhất mà một người nên theo đuổi trong cuộc đời là gì?

… “Có đức mặc sức mà ăn”, ý muốn dạy chúng ta rằng làm gì thì cũng phải coi trọng đức, tích đức và đề cao tầm quan trọng của đức.

Từ xưa đến này, các bậc thánh nhân đều nói rằng, “Đức” kết nối, phối hợp trời và đất nên Trời tất sẽ bảo hộ, trợ giúp. Cho nên, phong thủy lớn nhất đời người chính là “Đức”.

Một người chỉ có bồi dưỡng đầy đủ đạo đức tốt đẹp, nhân ái, thiện lương, mang trong mình lòng biết ơn thì người ấy mới tràn ngập dòng năng lượng thuần chính. Khi thân thể tràn ngập trường năng lượng thuần chính thì sẽ hấp thụ những thứ tốt đẹp, thuần chính.

Trong cuộc đời, mỗi người đều phải nhớ kỹ rằng, nhận ơn của người khác dù nhỏ như một giọt nước thì nhất định phải ghi nhớ và báo đáp lớn như một dòng suối.

“Đức” là đạo đức, phẩm hạnh, phẩm đức. Chân thành, tư tưởng và lời nói hành động là thống nhất với nhau thì được gọi là “đức”. Đức hạnh, mỹ đức, phẩm đức, bồi dưỡng đạo đức là cảnh giới cao nhất mà một người cần theo đuổi.

Làm người phải lấy đức làm gốc, quản lý một đơn vị, một xí nghiệp thì càng phải lấy đức làm gốc mới mong thành công lâu dài.

Người xưa có câu rằng, phong thủy âm dương bảo hộ người lương thiện, còn kẻ trộm, tà dâm, phóng túng thì dù ở nơi phong thủy tốt cũng khó có phúc báo. Hay những câu như, nhà tích thiện thì tất sẽ có dư phúc… đều là để nhấn mạnh tầm quan trọng của “đức” đối với sinh mệnh mỗi người…..

(Nguồn:Trích trong  web Tử Vi Số Mệnh)

2-Ý nghĩa của chữ ĐỨC trong Phật Giáo

Đức là một khái niệm triết học và phổ quát trong các truyền thống đạo học của phương Đông. Lão giáo, Phật giáo và Khổng giáo  quan niệm về chữ đức có chút phần khác biệt nhau nhưng đại thể thì có nét tương đồng. Theo Tự điển Hán-Việt, chữ đức có nhiều nghĩa như đạo đức, điều thiện, ân đức, đức hạnh. Còn theo từ điển Tiếng Việt đức là cái biểu hiện tốt đẹp của đạo lý trong tính nết, tư cách và hành động của con người.

Theo phép chiết tự (chữ Hán) đức là chữ hội ý, có nghĩa gốc chính là đi theo con đường đạo. Đạo giáo quan niệm tu thân tới mức hiệp nhất với trời đất và an hòa với người là có đức. Theo như Đạo Đức kinh, đức luôn được vận hành với đạo, trong đó đạo chính là yếu tố có trước và đức có sau, phụ thuộc vào đạo. Khổng giáo quan niệm sống đúng với luân thường chính là có đức. Đức là cái gốc muôn hạnh cũng là cái gốc để cho con người lập thân. Đức là đức hạnh tốt, phần tốt đẹp, sự thẳng thắn của con người. Trong Kinh Dịch có câu “Quân tử tiến đức tu nghiệp” nghĩa: người quân tử rèn luyện về phẩm hạnh và đạo đức để vun bồi, xây dựng sự nghiệp….

Đặc biệt hơn

“…Trong đạo Phật, chữ đức luôn mang ý nghĩa quan trọng chính là đạo đức, đức hạnh. Phật học từ điển định nghĩa: Điều lành, sự ăn ở theo giới hạnh, những việc làm có lợi ích cho chúng sanh, ấy là đức. Khái niệm Ngũ đức là thiên về phương diện đạo đức này. Đơn cử như năm đức của giới sư bao gồm: giữ giới, mười hạ trở lên, thông hiểu thiền định, thông hiểu tạng Luật và có trí tuệ. Năm đức một vị Sa di phải biết đó là: một chính là phát tâm xuất gia, vì cảm bội Phật pháp; hai chính là hủy bỏ hình đẹp, vì thích ứng pháp y; ba chính là cát ai từ thân, vì không còn thân sơ; bốn chính là không kể thân mạng, vì tôn sùng Phật pháp; và năm là chí cầu Đại thừa, vì hóa độ mọi người v.v…

Mặc dù chữ đức ở trong Phật giáo có vô lượng nghĩa nhưng đều được thiết lập ở trên một nền tảng cơ bản là hoàn thiện nhân cách đạo đức ở mỗi con người. Vì thế, để tu nhân tích đức (cho mình trong hiện tại và cho mai sau hay cho con cháu về sau) theo Phật giáo có nhiều phương thức nhưng khái quát nhất và dễ thực hành nhất chính là tuân thủ năm nguyên tắc đạo đức của Phật tử (không giết hại, không trộm cướp, không tà hạnh và không nói dối, không dùng những chất gây nghiện và say sưa) đồng thời học tập, ứng dụng triệt để bài kệ: “Không làm các điều ác; Chuyên làm các việc lành; Giữ tâm ý thanh tịnh; Đó chính là lời Phật dạy” trong đời sống hàng ngày.”

Tích đức cải mệnh theo lời Phật dạy

https://lh3.googleusercontent.com/kL0efMTGDqBdfOkqsPa8_iENOF_Xm1MFFS-TWBZM5wxaX5T8przRkK6jRHEV9Tjqsetz_0gaNyPPg9g84aQdvD9u8-kpf_yl2wcU=s330

Đối với cha mẹ , với vợ chồng , bản thân, với bạn bè và với chúng sinh … theo lời Phật dạy thì những việc sau đây nên coi trọng…

Tích đức từ lời nói

Lời nói cần phải thể hiện sự khoan dung, độ lượng đối với người khác. Lời nói thẳng: Có thể chuyển sang cách nói “nói giảm, nói tránh hay nói vòng” một chút. Lời nói lạnh như băng: Hãy hâm nóng nó lên một chút trước khi nói. Nếu là lời nói phê bình người khác thì trước khi nói hãy chú ý cân nhắc đến cái lòng tự tôn của người nghe. Một lời khen ngợi đúng nếu lúc sẽ có giá trị ngàn vàng.

Tích đức từ tính cách khiêm nhượng

Người xưa nói: Người kiêu căng và ngạo mạn, thích thể hiện tài năng thì hễ đi đâu cũng có kẻ địch. Tránh khoe khoang tài năng của mình ở mọi lúc mọi nơi. Buông bỏ kiêu căng và giảm bớt tự kỷ. Không nên ở trước mặt một người đang thất ý mà lại đàm luận về đắc ý của mình. Làm người, trước là đừng nên khoa trương tùy tiện, sau là đừng đắc ý, hãy nên khiêm nhượng một chút.

Tích đức từ chung thủy

Phàm là vợ chồng thì nên sống chung thủy, không ngoại tình, không hãm hại đến hôn nhân của người khác, nếu ta làm như vậy thì về sau bản thân ta và con cháu của ta luôn bị người khác phản bội và phá hoại hạnh phúc của mình. Rồi đến lúc sẽ gặp quả báo đau khổ.

Tích đức từ việc cứu người

Khi gặp người bị nạn hay gặp khó khăn, rơi đồ xuống đường thì nên đến giúp đỡ, nếu ta bỏ đi thì ắt khi về sau sẽ gặp quả báo.

Nhìn thấy những đoạn đường hư, lở,… Chúng ta nên mở lòng bồi đường và đắp lộ để cho nhiều người đi qua có thể được bình an.

Tích đức từ việc giữ lễ tiết

Người có lễ tiết khi đi khắp thiên hạ cũng khó có người trách mắng và không ưng ý.

Tích đức từ việc làm ăn lương thiện

Nếu kinh doanh mà làm ăn lừa đảo, cân sai, trốn thuế,  ăn bớt, thay linh kiện kém và sản phẩm gây độc hại cho nhiều người sử dụng hay dùng âm mưu hãm hại đối thủ, bán cho xong tay rồi mặc cho sự đau khổ của người khác như vậy thì những việc làm thất đức của bản thân khi về sau ta và con cháu của ta phải gánh chịu hậu quả Quả Báo rất nặng. Làm ăn chân chính và Tích Đức thì sẽ có Phúc lớn về sau.

Tích đức từ việc hạn chế sát sinh

Sát sinh là tội ác thất đức lớn nhất trên đời. Nên buông dao xuống và nhớ rằng: Sinh mạng của chúng cũng như sinh mạng chúng ta, ăn đồ sát sinh, thì nên nghĩ đến là khi cầm dao giết nó, nó đã kêu lên thảm thiết, đau đớn cầu xin chúng ta đến như thế nào, nó chẳng khác gì chúng ta khi chúng bị kẻ thù cầm dao cắt cổ rồi ăn xác chết của nó.

Tích đức từ việc tôn trọng người khác

Đem lòng tự tôn của người khác vào đặt ở vị trí cao nhất. Cố gắng để cho người khác cảm nhận thấy được sự tôn nghiêm của bản thân mình. Tôn trọng người yếu kém hơn mình thì càng là đáng quý. Địa vị càng cao thì càng không nên khinh thường người khác.

Tích đức từ việc thành thật với mọi người

Không thành thật thì sẽ khó tồn tại, người giả dối thì tất sẽ không có bạn chân thành. Luôn lấy thành tín làm gốc và coi trọng thành tín trong mọi mối quan hệ. Dùng sự thành tín thu phục người khác thì sẽ dễ đạt được thành công. Một người nếu như để mất đi sự thành thật thì làm việc gì cũng khó. Bất kể lý do gì cũng không thể nào giải thích được lý do sự giả dối của bản thân.

Tích đức từ lòng khoan dung

Không thể khoan dung người khác có thể là do lòng dạ của mình còn quá nhỏ hẹp! Dùng khoan dung có thể cải biến được một con người lầm lỗi. Người có lòng khoan dung thì sẽ dễ dàng chiếm được lòng người khác. Hãy học cách tha thứ cho khuyết điểm của người khác. Đôi lúc, để có một quan hệ tốt đẹp chính là từ nhẫn mà sinh ra đấy!

Tích đức từ lòng nhân ái của bản thân

Mỗi người đều nên tu dưỡng lòng nhân ái. Bởi người có tấm lòng nhân ái thì luôn sống nhẹ nhàng mà lại dễ dàng nhận được sự hợp tác đến từ người khác.

(Nguồn: Trích trong website TinPhatGiao)

Mời xem thêm youtube tuyệt đẹp dưới đây. Xin cám ơn thư pháp gia Đào Chiến.

https://lh3.googleusercontent.com/03QnOfm5T0tWHo9lDZoS82aMMBIu18_9r3po_gPoLt1OCit29dpc05UnX5SIIdXK83v78oRHlZ5FfQoTmWeFoa_BSVPLV2LArOVL=w332-h330

Vẽ Viết – Thư Pháp chữ Đức – màu Acrylic + vải Toan với … – YouTube

▶ 6:15

Jul 29, 2016 – Uploaded by Thư Pháp Việt

Video chia sẻ về trình tự (của Đào Chiến) vẽ và viết thư pháp chữ Đức trên nền vải Toan (vải bố) với màu Acrylic. video là sự chia sẻ kinh nghiệm.

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 424-ORTB 62718)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/+SuongLamPortland/posts

https://lh3.googleusercontent.com/GqNtWhY8v-xotPQI0GtIk23Va6TsC9xIj1Oa2K1z307lZIVaRfWyyhGl-YpfY47epemCvC2nseoH8OYkkPE1e2IAo80Gmp1LfsU4dw=w284-h57-rw