Cô Giáo Xứ Mỹ
Đây là bài số bảy trăm sáu mươi sáu (766) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ ORTB.
Các trường học thuộc Sở Học Chánh Portland (PPS) đã bắt đầu nghỉ hè từ 6-12-25 và sẽ bắt đầu niên khóa mới vào Tháng 9-2025
Tôi đã có một thời gian làm việc trong chương trình ESL của PPS từ năm 1984 và đã nghỉ hưu năm 2003. Mỗi lần đi ngang qua những trường học cũ, tôi lại nhớ khoảng thời gian làm cô giáo xứ Mỹ của mình.
Ngày xưa tôi đã ôm mộng làm cô giáo vì đối với tôi, cô giáo được ví như mẹ hiền, một nàng tiên truyền trao sự thương yêu và kiến thức đến thế hệ mai sau. Các thầy cô giáo là “thần tượng” của tôi, bạn ạ!
Nhưng. Chữ Nhưng “quái ác” này thường xuất hiện trong cuộc đời của bạn, của tôi đã làm cho bạn lẫn tôi đôi khi mỉm cười sung sướng hay đau khổ nuốt lệ âm thầm. Tôi đã khóc thật sự khi được tin mình bị “trợt vỏ chuối” không được trúng tuyển vào các trường đào tạo giáo viên tiểu học lẫn giáo sư trung học, nhưng tôi lại mỉm cười sung sướng khi được tin mình trúng tuyển vào Học Viện Quốc Gia Hành Chánh vào thập niên 60 ở Việt Nam.
Vận nước đổi thay, tôi phải lưu lạc xứ người và định cư ở xứ ” sương lam mờ đỉnh núi” Portland, Oregon đã hơn 30 năm qua. Giấc mộng làm cô giáo của tôi vẫn còn đó và mãi cho đến khi sang được xứ Mỹ, tôi mới được có cơ hội làm cô giáo xứ Mỹ.
Xin mời quý bạn vào đọc để cảm thông tâm sự cô giáo xứ Mỹ với người viết nhé.
Làm cô giáo ở nơi đây không giống như làm cô giáo ở Việt Nam ngày xưa đâu nhé vì bị ràng buộc bởi nhiều luật lệ của chú Sam lắm và học trò không có “tôn sư trọng đạo” như học trò Việt Nam ngày xưa! Buồn năm phút!
Bằng cấp ngày xưa kể như chỉ còn là “kỷ vật đáng yêu” để mà ngậm ngùi vì Đại học xứ người không chấp nhận bằng cấp của VNCH vì không còn “bang giao quốc tế” với nhau nữa. Một phần khác tôi cần có tiền để trả bill nhà, bill điện, cơm ăn áo mặc…. nên đành “giả dạng tiều phu” khai dấu văn bằng để được nhận vào Đại Học Cộng Đồng (PCC) vừa được đi học lại Anh Ngữ, vừa có tiền Basic Grant trả học phí, vừa được làm work study có tiền trả bill nhà, bill điện… So với bao nhiêu người còn đang đói khổ ở quê nhà vào thời điểm đó, tôi được sống tự do ở xứ người, vừa được đi học, vừa được có tiền, quả là “hồng phúc tề thiên” rồi, thì nhằm nhò gì cái chuyện “học đại” ở “Đại Học” xứ người.
Tôi đã qua cái tuổi “tam thập nhi lập” khi cắp sách trở lại trường. Hơn thế nữa, vì trải qua bao cuộc “biến đổi thăng trầm của thế sự,” đầu óc cũng lu bu nhưng vẫn đành “dấn bước thăng trầm” trên đường học vấn ở xứ người.
Dẫu đã cố gắng hết sức nhưng khi học lại Anh Ngữ, tôi vẫn khi nhớ khi quên chữ nghĩa tiếng Anh. Có những từ ngữ Anh Văn, tôi đã tra từ điển Anh-Việt 5-7 lần rồi mà vẫn quên nghĩa chữ Việt của nó, bởi vì một chữ Anh có nhiều nghĩa khác nhau tùy theo bài học ta đang làm, đang viết. Tuần này học được 10 chữ, tuần sau tôi học thêm 10 chữ mới nữa, thì 8 chữ học tuần trước đã “vỗ cánh bay xa” như “Ngàn cánh hạc” vậy, cho nên đành phải tra từ điển hoài là thế đấy!
Nhưng đã học thì phải ra trường. Tôi cũng “mũ áo xênh xang” tốt nghiệp “Đại Học Trường Làng” như những người sinh viên già, trẻ, lớn, bé, gái, trai Mỹ trắng, Mỹ đen, Mỹ vàng khác vậy
Tôi ra trường với số điểm 3.65 trong ngành Computer Operator! Tự cho là ngon lành. Hy vọng sẽ tìm được job dễ dàng trong ngành computer thời đó.
Nhưng…..bởi…..vì….tại….
Chữ nhưng quái ác này đã đưa tôi vào “thế giới học đường” thay vì ” thế giới điện toán” ở xứ Mỹ! Tôi bị từ chối khi đi xin việc trong ngành computer với lý do không có kinh nghiệm làm việc. Thế là “đi không lại trở về không”! Tôi lại phải ghi danh “học đại Đại học” lần nữa. Lần này là “Đại Học Trường Tỉnh” thứ thiệt tại Portland State University (PSU) để vừa được đi học vừa được có tiền trả tiền nhà tiếp tục. Sau đó, tôi cũng lại ‘mũ áo xênh xang” tốt nghiệp đại học với bằng cử nhân về Khoa Học Xã Hội.
Trong thời gian đi học thì chương trình ESL của Sở Học Chánh Portland cần một phụ giáo Việt Nam cho chương trình Head Start, một chương trình Tiền Mẫu Giáo dành cho học sinh 4 tuổi của các gia đình có lợi tức thấp và chương trình ESL dành cho học sinh mới đến nước Mỹ. Tôi thương con nít nên tôi bèn nộp đơn xin việc và được tuyển dụng. Thế là tôi được hành nghề “vỗ đít con nít” một cách hợp pháp và từ đấy tôi là nhân viên trong ngành giáo dục của nhà nước Mỹ cho đến ngày hôm nay. Như thế có nghĩa là tôi được làm “Cô Giáo Xứ Mỹ” một cách bất ngờ vì không xin được “job computer”.
Thế mới biết cuộc đời như “Tái Ông mất ngựa”, trong cái rủi đã có cái may trong đó vì giấc mộng làm cô giáo của tôi bây giờ mới thực hiện được!
Nhưng….. lại chữ “NHƯNG.” Làm cô giáo xứ Mỹ không giống như làm cô giáo của “thuở thanh bình thịnh trị” ở Việt Nam ngày xưa vì học trò Mỹ không có tinh thần “tôn sư trọng đạo” như học trò Việt Nam ngày xưa đâu, bạn ạ!
Hơn thế nữa có những luật lệ của chú Sam mà ta phải “nghiêm chỉnh chấp hành”, nếu không, thì cuộc đời dễ “tàn trong ngõ hẹp”!
Con nít xứ Mỹ là “Number One”, kế đến là chó mèo, hoa cảnh, quý bà và chót hết mới là quý vị “anh hùng mày râu” , điều này nhiều người vẫn thường nói. Con nít xứ Mỹ thì dễ thương lắm vì lanh lợi, mập tròn, trắng trẻo, nhưng… cần phải “kính nhi viễn chi” vì nếu các bạn “thương yêu” chúng theo kiểu Việt Nam ôm hôn chúng, vỗ đầu vỗ đít chúng, thì Bạn sẽ bị “rắc rối” với luật lệ “sexual abuse” ngay!?
Khi các “đấng nhi đồng” này làm một màn “Tarzan nổi giận” la hét um sùm vì không hài lòng chuyện gì hay khi nghịch ngợm quá sức, Bạn cũng không được quyền “uýnh” các vị nhi đồng đó, vì như vậy là đã phạm vào luật lệ “physical abuse,” và sẽ phiền với mấy ông cảnh sát! Nếu đứa trẻ phạm lổi, thầy cô giáo chỉ được quyền “đôi lời tâm sự” giải thích lỗi phải cho chúng hiểu để chúng “tự sửa sai” chứ không được áp dụng chiến lược “thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi ” như kiểu Việt Nam đâu! Bởi thế, học trò xứ Mỹ không biết sợ thầy cô giáo gì cả và thầy cô giáo cũng không dám rầy la học sinh nhiều vì khi mấy “Ông học trò” này “nổi giận” thì thầy cô giáo và các học sinh khác sẽ được dịp thưởng thức “viên đạn đồng đen” vào một ngày “không đẹp trời” nào đó vì ở xứ Mỹ này chuyện mua súng và tàng trữ vũ khí thì lại dễ như “ăn cơm sườn” vậy.
Tuy nhiên có một niềm an ủi khi làm cô giáo xứ Mỹ là được thấy con em Việt Nam của mình học rất giỏi và vẫn biết nghe lời dạy bảo của thầy cô, dù rằng vẫn có một thiểu số học sinh VN bị “Mỹ hóa” một cách sai lầm, cứ tưởng rằng xứ Mỹ là xứ tự do, muốn làm gì thì làm. Thật ra, học sinh Mỹ nào có cha mẹ biết lo lắng dạy dỗ con cái nghiêm chỉnh, thì học sinh Mỹ vẫn ngoan ngoãn, lễ phép, dễ thương lắm và nhiều khi còn dễ thương hơn học sinh ” Mỹ vàng cà chớn ” nữa đấy! Thế mới biết sự giáo dục của gia đình rất là quan trọng cho sự phát triển học vấn và hạnh kiểm của con em. Ông bà ta đã dạy: “Gia đình là nền tảng của xã hội” quả đúng không sai.
Cứ nhìn vào đời sống gia đình ở các nước văn minh hiện đại mới biết rằng xã hội bây giờ hỗn loạn như thế nào rồi! Còn đâu cái cảnh hạnh phúc gia đình ấm cúng với hình ảnh “Cha ngồi đọc sách, mẹ đang thêu thùa” bên đàn con lễ phép, ngoan hiền. Bây giờ sống ở một nơi mà mỗi giá trị đều được đặt căn bản trên sự thành công của tiền bạc, vật chất, nhà sang, xe đẹp. Có nhiều bậc phụ huynh đã phải “làm ngày không đủ, tranh thủ làm đêm, làm thêm chủ nhật” mới có đủ tiền trả nợ nhà nợ xe, thì thử hỏi tình cảm gia đình làm sao mà gắn bó, thắm thiết như ngày xưa được nữa!?
Cũng may vẫn còn có một số phụ huynh quan tâm đến sự giáo dục con cái, vẫn tự hào về văn hóa, đạo đức Việt Nam, vẫn muốn cho con em của mình còn nói và viết được tiếng Việt, hiểu được những giá trị tinh thần và lịch sử nước nhà, nên đã đưa con em đến học Việt Ngữ tại các trường dạy tiếng Việt như Trường Việt ngữ Văn Lang, Trường Giáo Lý và Việt ngữ La Vang v..v… thậm chí họ còn xung phong làm thầy cô giáo trong Ban Giảng huấn hay nhân viên trong Ban điều hành.
Người viết cũng đã từng đến dự những buổi lễ Mừng Xuân, những buổi lễ Tết Trung Thu, những buổi lễ phát phần thưởng cuối niên học do Trường VNVL tổ chức trong sự xúc động chân thành khi thấy những mái đầu bạc của các bậc cha mẹ chen lẫn với những mái đầu xanh của đàn con trẻ, cùng ca, cùng hát, cùng cười bên nhau trong không khí ấm cúng thân tình Việt Nam.
Tôi là một cô giáo làm việc có lãnh lương của chính phủ, tôi cũng có tổ chức những sinh hoạt để giới thiệu và vinh danh Văn Hóa Việt Nam tại các trường học công lập nơi tôi làm việc, nhưng sự hy sinh và tinh thần phục vụ công ích của tôi làm sao sánh được với những người mẹ, người cha, những thầy cô giáo, những người làm việc thiện nguyện tại các trường dạy Việt Ngữ cuối tuần.
Bây giờ tôi đã về hưu. Những cô cậu học trò bé tí ngày xưa của tôi bây giờ đã trưởng thành, có người đang còn học Đại Học, có người đã “tay bế tay bồng”, có người đã là bác sĩ, kỹ sư, luật sư thành công trên đường sự nghiệp và cũng có người đã đi về lòng đất lạnh dù tuổi đời còn thơ dại. Mỗi lần tôi có dịp gặp lại phụ huynh hoặc học trò cũ ngày xưa của tôi, họ vẫn còn nhận ra tôi là cô giáo cũ ngày nào dù đã hơn mười mấy năm không gặp. Họ đến chào hỏi tôi một cách thân mật, lễ phép như xưa như trường hợp phụ huynh và học sinh Phạm thị Tố Tâm, cô học trò rất năng động, dễ thương trường Rose City Park ngày xưa của tôi và cũng là Hoa hậu Áo Dài Portland và nhiều phụ huynh, học sinh khác nữa v..v….
Đây là một niềm vui của một cô giáo xứ Mỹ như tôi vì vẫn còn có những phụ huynh, học sinh còn biết giữ gìn tinh thần “tôn sư trọng đạo”. Chính là nhờ quý vị mà tinh thần “Kính Thầy, Yêu Bạn” của quý vị phụ huynh và học sinh nói trên vẫn còn được trân quý, giữ gìn nơi xứ lạ quê người.
Xin được chấm dứt bài viết này với lời thơ tâm sự chân thành của một cô giáo Việt Nam nơi xứ Mỹ:
“Xin đừng mộng chuyện công hầu khanh tướng
Xin đừng mơ chuyện mưu bá đồ vương
Xin hãy làm một người Việt bình thường
Yêu Đất Việt vì ta là Người Việt”
(Thơ Sương Lam)
Xin chúc tất cả mọi người mãi mãi là Mùa Xuân của Yêu Thương và Hy Vọng.
Sương Lam
Chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.
Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn
Sương Lam
(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN-MCTN 766-ORTB 1197-61725)
Sương Lam cảm ơn qúy bạn hữu đã cảm thông tâm tình Cô Giáo Xứ Mỹ Sương Lam, đã có những lời góp ý dễ thương đầy từ ái, đã chuyển tiếp tâm tình của SL đến qúy bạn hữu khác.
Cuộc đời sẽ vui đẹp hơn với sự cảm thông nhau và quý mến nhau. Smile!
Thân tình
Sương Lam
| Loan Nguyen’ via CGV2024 | 10:19 AM (13 minutes ago) | ![]() ![]() ![]() | |
| to ThiềnNhànSương, hoicaonienor, cgv2024, CôGáiVN, MinhChauTroiDong@googlegroups.com, thdl2020, saigongialong, HueDiepChi, DaiHocSuPham-VanKhoaSG, huongxuan2016 | |||
Chào mừng bài số #766 của chị chủ MCTN Sương Lam Xì Mai!
Trời ui là trời, mấy tấm hình cô giáo Sương Lam trẻ trung bên học trò nhí dễ thương làm sao!!!
Tấm hình đầu tiên cô giáo SL rất trẻ, có da có thịt, xinh lắm nha 🙂
Làm cho cô giáo TámLon “ghen tỵ” quá chừng và nhớ học trò của em8 quá chừng chừng kakaka
Chị đã có những tháng ngày thật ý nghĩa, làm phụ giáo, giảng dạy những mầm non của Mỹ Quốc, hạnh phúc lắm chị ơi:
“Xin đừng mộng chuyện công hầu khanh tướng
Xin đừng mơ chuyện mưu bá đồ vương
Xin hãy làm một người Việt bình thường
Yêu Đất Việt vì ta là Người Việt”
(Thơ Sương Lam)
Yêu tiếng Việt vì ta là Người Việt
Từ thuở nằm nôi đến lúc thành Người
Lời mẹ ru còn vang mãi trên môi:
Việt Nam Việt Nam, ngàn năm vinh sử!!!
(Em8 tặng cô giáo Sương Lam)
Love,
Em8
Trời ui là trời, mấy tấm hình cô giáo Sương Lam trẻ trung bên học trò nhí dễ thương làm sao!!!
Cảm ơn anh Sáu Nguyễn đã cảm thông tâm tình Cô Giáo xứ Mỹ Sương Lam và chuyển tiếp tâm tình này đến quý bạn đồng môn QGHC.
Chúc anh và gia đình nhiều sức khỏe và an lạc.
Thân quý
,
Cảm ơn chị SL. Sao không thấy Chị nói đến “nghề làm giám khảo thi hoa hậu ” nữa ? Chưa ” thành thật khai báo ” Hihihi!!![]()
![]()
![]()
Mến chúc Chị và anh Minh sức khỏe.
NTL
“Bất kỳ ai rời quê hương để tìm tương lai nơi đất khách đều phải vượt qua biết bao thử thách. Nhưng chính những gian nan ấy lại hun đúc nên ý chí vươn lên, để xây dựng một nền tảng vững vàng cho gia đình—làm bệ phóng cho tương lai của con cái. Rốt cuộc, mọi việc rồi cũng sẽ dần vào quỹ đạo, phải không chị SL.”
Thêm 1 việc là đọc xong bài này mới biết có lẻ vì đâu chị SL có bút hiệu này nhe.GLN
Sương Lam
Anh Lai thân mến,
Anh Thái Phúc thân mến,
Cảm ơn anh Lai nhắc thêm job “chấm thi hoa hậu” của SL làm SL nhớ lại mười mấy năm về trước, khi họp với BCH /CDVNOR có vị đề cử SL đi dự thi “Hoa Hậu Phu Nhân Tết CDVNOR” thì anh trưởng ban lên tiếng: “Nếu bà SL đi thi hoa hậu thì lấy ai làm giám khảo cuộc thi này.” Thế là SL phải nhận vai trò làm Giám khảo cuộc thi Hoa Hậu Phu Nhân vui hơn
SL đã 3 lần làm giám khảo cuộc thi hoa hậu Hội Chợ của CDVNOR.
Ngày xưa SL “quậy” lắm, bây giờ SL phải “buông” hết vì anh Minh quên quên nhớ nhớ hơi nhiều nên SL phải ở nhà chăm sóc anh Minh.
Tình thân,
Sương Lam
Cảm ơn sư tỷ Oanh Tạ.
Sương Lam
Website: www.suonglamportland.wordpress.com
http://www.youtube.com/user/suonglam
Chào mừng bài số #766 của chị chủ MCTN Sương Lam Xì Mai!
Trời ui là trời, mấy tấm hình cô giáo Sương Lam trẻ trung bên học trò nhí dễ thương làm sao!!!
Tấm hình đầu tiên cô giáo SL rất trẻ, có da có thịt, xinh lắm nha 🙂
Làm cho cô giáo TámLon “ghen tỵ” quá chừng và nhớ học trò của em8 quá chừng chừng kakaka
Chị đã có những tháng ngày thật ý nghĩa, làm phụ giáo, giảng dạy những mầm non của Mỹ Quốc, hạnh phúc lắm chị ơi:
“Xin đừng mộng chuyện công hầu khanh tướng
Xin đừng mơ chuyện mưu bá đồ vương
Xin hãy làm một người Việt bình thường
Yêu Đất Việt vì ta là Người Việt”
(Thơ Sương Lam)
Yêu tiếng Việt vì ta là Người Việt
Từ thuở nằm nôi đến lúc thành Người
Lời mẹ ru còn vang mãi trên môi:
Việt Nam Việt Nam, ngàn năm vinh sử!!!
(Em8 tặng cô giáo Sương Lam)
Love,
Em8
Trời ui là trời, mấy tấm hình cô giáo Sương Lam trẻ trung bên học trò nhí dễ thương làm sao!!!
” Father, forgive them, for they do not know what they are doing”
-Luke 23:34-
