Mời đọc và xem những sáng tác thơ văn nhạc Youtube về Ngày Lễ Cha năm 2025

HAPPY FATHER’S DAY 15/6/2025

Thầy cô,  anh chị, thân hữu kính mến.

Kim Oanh không biết ngoài nước Úc ra( Ngày Father’s Day tháng 9), thì anh chị ở các nước khác có được ngày của Cha.

Kính chúc quý thầy cô, anh chị và thân hữu thật hạnh phúc vui vẻ bên con cháu nha. Happy Father’s Day💕🍷🎂🌹

Long Hồ Vĩnh Long: Cha Mãi Mãi Trong Con – Lời thơ: Vũ Hối – Nhạc: Nguyễn Tuấn – Tiếng Hát: Tâm Hảo

Long Hồ Vĩnh Long: Lòng Bố Thương Con-Trần Quốc Bảo

Long Hồ Vĩnh Long: Vẫn Là Bố(Nguyễn Thị Thanh Dương) – ( Translation by Thanh Thanh)
Long Hồ Vĩnh Long: Bài Tình Thơ Tháng Sáu -Sương Lam

Long Hồ Vĩnh Long: Bố Tôi – Sao Khuê

Long Hồ Vĩnh Long: Nhớ Cha Ngày Lễ Phụ Thân-PhamphanLang

Long Hồ Vĩnh Long: Lễ Cha- Đỗ Chiêu Đức

Long Hồ Vĩnh Long: Linh Hồn Giao Hưởng(Ðông Anh) – Souls’ Harmony(Thanh Thanh) 

Long Hồ Vĩnh Long: Mối Hiểm Nguy Lúc Nào Cũng Đến Từ Phía Sau ( Tác Giả: Pierre-Hervé Thivoyon – Dịch: Thailan)

Kim Oanh

http://lethikimoanh9.blogspot.com

Nhân ngày Lễ của Cha, xin kính mời các Anh Chị nghe lại vài nhạc phẩm và hình ảnh, bút ký ghi lại tình thương của người Cha dành cho con thật đậm sâu … nhưng luôn âm thầm chứ không khoe khoan khoác lác !!!

NTH

Tình Cha   

Mối Tình Cha   

Oh My Papa  

Cha và Con – có mối liên kết vô hình – Tìm Về Nguồn Cội  

Bố tôi – người lính VNCH – Tìm Về Nguồn Cội  

Bố Tôi   

Cái Bát Gỗ – The Wooden Bowl – Suy Tư Nhân Ngày Hiền Phụ – Tìm Về Nguồn Cội

NGÀY BA RỜI CALIFORNIA.

Ngày 16 tháng 7 năm 2021 Video quay cảnh Ba rời California đã làm chị em tôi vừa xem vừa khóc, hình ảnh một ông già dáng yếu bệnh đang sửa soạn hành lý, ba tần ngần lựa chọn và gấp mấy bộ quần áo cần thiết nhất thường mặc nhất trong số quần áo treo đầy trong closet và trong mấy cái va ly rồi để mớ quần áo ấy vào trong cái túi xách. Ba quay qua Thiện, con trai út đứng kế bên :

–          Chỗ còn lại con cho Goodwill giùm ba.

Giọng nói và đôi mắt ba buồn. Không như những lần trước rời California đi chơi xa Texas với đám con cháu bên ấy, ba cũng sửa soạn vài ba bộ đồ nhưng lòng vui vẻ vì sẽ trở về. Lần này ba biết là không thể.

Đi đâu ba cũng luôn ăn mặc chỉnh tề lịch sự dù lo âu phiền muộn như lúc này. Ba mặc bộ đồ đẹp, áo bỏ trong quần, khoác ngoài bằng chiếc áo  của cháu ngoại gởi tặng mùa Giáng Sinh năm trước, với chiếc mũ trên đầu, với chiếc gậy chống chân. Ba xách cái túi nhẹ tênh có vài bộ quần áo chậm chạp từng bước đi ra cửa, dường như ba chẳng muốn đi nhanh, chẳng muốn rời khỏi căn nhà thân thương.

Đến bên chiếc xe mở cửa sẵn ngoài sân, ba quay ra nói lời từ biệt chào từng người đang chờ đợi sẵn, toàn là người thân con cháu. Họ òa khóc trong khi ba lẳng lặng nhìn căn nhà mình từng ở bao nhiêu năm trước khi ngồi vào trong xe. Cánh cửa xe đóng lại. Thế là hết, chốc nữa hay ngày mai ngày mốt ba sẽ không trở về căn nhà này. Gương mặt ba khuất sau cửa kính xe, không biết ba có khóc không khi chiếc xe lui xuống đường và từ từ lăn bánh để đến phi trường LAX.

Chị em tôi cùng coi video đến đây càng khóc thêm, vì biết rằng đây là một chuyến đi buồn, buồn nhất đời của ba.

Ba đang bệnh nặng, không chỉ giã từ thành phố Westminster tiểu bang California mà ba có thể giã từ cõi đời bất cứ lúc nào, ngày đó đang tới, thật gần thôi.

Video do con tôi quay và gởi cho những người thân ở Texas, ở Canada. Coi như cả đám  con cháu gần xa cùng tiễn ba rời California và cùng theo ba trên chuyến bay về thành phố Dallas tiểu bang Texas.

Đến Mỹ năm 65 tuổi ba chọn sống ở miền nam California nơi chỉ có gia đình một con trai đang sinh sống và làm việc ở đó, ngoài ra còn có gia đình anh ruột của ba cùng đàn con của ông anh, trong khi đám con cháu còn lại của Ba đang ở Texas đông hơn. Nhưng ba chọn Cali vì điều kiện khí hậu ấm áp và vì cộng đồng người Việt đông vui.

Khi ba được hưởng quyền lợi trợ cấp của chính phủ ba cùng người anh ruột nộp đơn xin chung một căn nhà housing  2 phòng ngủ. Có 2 người sẽ dễ xin nhà housing và nhất là hai anh em cùng chung  sở thích sở trường chơi cờ tướng rất giỏi, ba và bác lại là handyman khéo tay. Hai ông già sống chung sẽ vui và bớt cô đơn lại càng thuận tiện cho con cháu gần xa viếng thăm.

Ba rất thích cuộc sống tự lập, chẳng lệ thuộc hay nhờ vả ai. Ở nhà thuê mà ba chăm chút giữ gìn như tài sản của mình. Nấu nướng xong ba lau chùi bếp, ba quét nhà sạch sẽ. Ba không muốn làm phiền chủ nhà, nhà cửa hư lặt vặt ba và bác tự sửa nếu có thể, cái bồn tắm cũ mèm tróc men hình thức bề ngoài xấu xí nhưng  vẫn  xài được thay mới làm gì tốn công tốn của. Ông chủ nhà này thật may mắn khi có người thuê nhà vô cùng dễ chịu như ba và bác, hầu như chẳng bao giờ họ phàn nàn hay đòi hỏi sủa chữa gì, ông chủ cứ việc ăn ngon ngủ yên chờ đến tháng thu tiền nhà.

Mỗi khi tôi rủ rỉ khuyên ba về Texas sống với chúng tôi để dễ bề chăm sóc lỡ khi ba đau yếu thì ba rất lạc quan:

–          Ba khỏe mạnh lắm, còn lâu ba mới đau ốm.

–          Bệnh hoạn có thể đến bất cứ lúc nào mà ba.

Ba vẫn cương quyết như khi đi một nước cờ trên bàn cờ tướng:

–          Khi nào ba cảm thấy yếu mệt thì sẽ về Texas với con cháu bên ấy

Đã có những dịp ba về Texas và ở chơi vài tuần, nơi đây chẳng có gì lạ để đưa ba đi chơi, hàng quán người Việt chẳng đông vui như khu Bolsa, chợ búa người Việt thì ba chẳng lạ gì. Ngày nào cũng thế, ăn cơm trưa xong ba nằm nghỉ ngơi, chợp mắt chút cho khỏe rồi lại tới cơm chiều, ăn xong xem ti vi chán rồi đi ngủ. Ba nói sống như máy móc, thậm chí sống như…tù binh vì ba chẳng thể đi đâu theo ý mình trong khi ở Cali ba có thể đi  xe đạp ra biển hóng mát, ra hàng quán người Việt, đi chợ người Việt, đi gặp bạn bè để đánh cờ tướng tại hội người Việt, tại khu Phước Lộc Thọ….

Một chị bạn thân hàng  xóm của gia đình tôi ngày xưa ở Việt Nam nay bạn lại là hàng xóm của ba sống cách ba mấy block đường, chị nói thỉnh thoảng thấy ba đạp xe trên phố chưa kịp chào hỏi thì ba đã đi qua cái vèo. Một ông già Việt Nam yêu đời  đạp xe trên các hè phố Bolsa, treo trên tay lái xe là một túi đồ ăn, ổ bánh mì thịt, gói xôi hay tờ báo Người Việt có thể là ba tôi đó.

Tuổi chạm 80 mà mắt ba chưa bị Cataract, vẫn đọc báo khỏi cần kính mắt, ba ít khi ốm vặt nên ít khi đi bác sĩ gia đình. Thỉnh thoảng văn phòng bác sĩ gia đình phải gọi ba nhắc nhở đi khám tổng quát hàng năm.

Có lẽ  khí hậu nam California thích hợp cho tuổi già như ba, tinh thần ba thoải mái vì sống trong cộng đồng người Việt, ba ăn nói đi lại dễ dàng và nhất là ba đã sống với tấm lòng cởi mở yêu đời  nơi mà ba thích, xem như quê hương thứ hai thân thương nên sức khỏe ba mới tốt như thế. Nhiều người già sống cùng con cháu ít nhiều cũng lệ thuộc con cháu, phải theo cách sống nhà nó. Nhiều người già ốm đau nằm trong nursing home phải ăn những món tây món Mỹ, nhớ và thèm những món ăn Việt Nam biết bao.

Nhưng đâu ai trẻ khỏe mãi với thời gian, tới ngoài 80 ba không thường xuyên đạp xe trên phố nữa, khi cần đi xa thì con cháu chở, gần thì ba đi bộ cho khỏe đôi chân. Tôi khuyên ba xin người chăm sóc tại nhà, họ sẽ giúp đỡ ba nhiều việc, nhưng ba từ chối ngay vì ba không muốn làm hao tiền của chính phủ và vì ba tự tin là vẫn có thể tự lực được. Tính ba là thế, không muốn làm phiền bất cứ ai: con cháu, chủ nhà cho thuê và không muốn làm phiền cả chính phủ. Ba thường nói:

–          Hàng tháng ba được “lãnh lương”, được chính phủ trợ giúp trả hầu hết tiền nhà, nhất là được miễn phí y tế là sướng như tiên rồi. Đòi hỏi chi nhiều.

Ba kể có những người già ở đây đã tận dụng xin hưởng mọi quyền lợi, họ xin xe lăn, xe chạy điện mà thật sự họ không cần thiết lắm nên chẳng mấy khi dùng đến, có khi họ phải kiếm người mà bán rẻ hay cho không vì để vướng bận nhà cửa.

Cho tới năm 2021 sức khỏe ba bỗng yếu dần, Ba xuống cân, ho và khó nuốt khi ăn. Lúc này ba không đợi văn phòng bác sĩ nhắc nhở nữa, Ba đi gặp bác sĩ gia đình, rồi bác sĩ chuyên khoa cuối cùng đã chẩn bệnh ba ung thư vòm họng giai đoạn cuối.

………………………..

Đón ba tại phi trường Dallas Fort Worth chúng tôi vẫn bồi hồi vì khúc video ba rời California lúc nãy, vì đã được biết rõ tình trạng bệnh và sức khỏe của ba. Khi ba vừa bước ra khỏi cổng security tôi đỡ cái túi xách cho ba và rươm rướm nước mắt, ba gầy đi rất nhiều. Nắm cánh tay ba mà không biết sẽ giữ được ba gần gũi mình bao lâu nữa.

Về nhà  ba nghỉ ngơi với con cháu vài hôm. Chúng tôi đưa ba vào bệnh viện trong thành phố Arlington trước rồi mới lo vụ chuyển giấy tờ của ba từ California đến Texas sau.

Những ngày ba nằm bệnh viện, ngoài những thân nhân bạn bè chúng tôi ở đây đến thăm hỏi, còn có những thân nhân ở California gọi phone đến. Mỗi khi nghe người gọi từ California hình như ba khỏe hơn, tỉnh ra hơn và nhận biết đó là ai, ba lắng nghe họ nói, hình như ba đang theo họ trở về nơi nhà cũ trên con đường Bushard, ba đang đạp xe đến  chợ ABC hay khu Phước Lộc Thọ gặp người quen.

Ba tuần ba nằm bệnh viện, các bác sĩ đã không cứu chữa được bệnh tình của ba. Từ lúc sang Mỹ cho đến giờ ba đã được sống như ý, có sức khỏe để tự túc, chẳng “làm phiền” con cháu cho đến những giờ phút cuối đời. Ba ra đi  94 tuổi.  

Sau khi ba mất, dù an táng ba tại nghĩa trang thành phố Arlington tiểu bang Texas nhưng em tôi cúng thất cho ba tại chùa ở California. Cầu mong rằng suốt 7 tuần cúng thất tại đây, hương hồn ba trước khi siêu thoát đã “trở về” thăm thành phố Westminster tiểu bang California, nơi ba đã có một cuộc sống an vui như ý, nơi ba đã  ở suốt 29 năm dài.

Nguyễn Thị Thanh Dương.

( June 1- 2025)

[catbui2014][HUONGXUÂNI 2016] Blog Nguoi Phuong Nam

Inbox

Search for all messages with label Inbox

Remove label Inbox from this conversation

kimbankstown123@gmail.com Unsubscribe5:19 AM (5 hours ago)
to kimbankstown123

Mời đọc

Trang Anh ngữ

Youtube chọn lọc

Cam on chi Suong Lam. “Bai tho tinh thang sau” danh cho ngay Father’s Day duoc pho nhac hay qua.

Quy men,

Tk

Người Phương Nam

http://nguoiphuongnam52.blogspot.com.au/

Hoan Ngo5:49 AM (5 hours ago)
to me

Cám ơn nhà thơ Sương Lam qua bài thơ thật hay và ý nghĩa”TÌNH CHA” trong bài thơ “TÌNH THƠ THÁNG SÁU” :

Tình Phụ Tử! Một bài thơ tuyệt tác

Được viết bằng thương mến với khoan dung

Bằng hy sinh, bằng lao lực tận cùng

Bằng tất cả những gì cao đẹp nhất 
Tuyệt vời…!
Ngư Sĩ

Chúc Mừng Ngày Từ Phụ


to bcc: me
CHÚC MỪNG NGÀY TỪ PHỤ (1).png
father-39.gif

Xin mời xem một phim ngắn về tình phụ tử của người cha câm điếc:

Vietsub Người cha câm điếc –  Phim ngắn Thái Lan HD

HAPPY FATHER’S DAY   

Ngày của Cha … Cat’s in the Cradle

Inbox

Search for all messages with label Inbox

Remove label Inbox from this conversation

Bản nhạc về nỗi lòng của người cha làm tôi xúc động nhiều nhất là bài “Cats in the Cradle” của Harry Chapin. Khi nghe bài này rất nhiều người cha của thời bây giờ sẽ thấy mình ở trong đó; cùng hoàn cảnh, cùng tâm trạng…
Mời các anh chị nghe:Harry Chapin – Cats In The Cradle (Lyrics)

Bối cảnh và ý nghĩa của bản nhạc này:The Meaning Behind “Cats in the Cradle” by Harry Chapin

Tùng

On Sunday, June 15, 2025 at 11:21:21 AM PDT, ‘thu hoa’ via THDL2020 <thdl2020@googlegroups.com> wrote:

Nhân ngày Lễ của Cha, xin kính mời các Anh Chị nghe lại vài nhạc phẩm và hình ảnh, bút ký ghi lại tình thương của người Cha dành cho con thật đậm sâu … nhưng luôn âm thầm chứ không khoe khoan khoác lác !!!

NTH

Tình Cha   

Mối Tình Cha   

Oh My Papa  

Gởi quý chị em

image.png

image.png


More details

From left: Dick Hoyt, John Kerry, Bryan Lyons, and Rick Hoyt prior to the 2016 Boston Marathon-Team Hoyt was the athletic duo consisting of Dick Hoyt (June 1, 1940 – March 17, 2021) and his son Rick Hoyt (January 10, 1962 – May 22, 2023 ) from Holland, Massachusetts. The Hoyts competed together in marathons—including over 30 editions of the Boston Marathon—and Ironman Triathlons. Rick had cerebral palsy. During competition, Dick pulled Rick in a boat during swims, carried him in a seat in the front of a bicycle, and pushed him in a wheelchair as they ran. Team Hoyt were inducted to the Ironman Hall of Fame and were recipients of ESPN’s Jimmy V Award.O’Hare & Dick Hoyt – bai viet copy GuGo

Sưu tầm
https://en.wikipedia.org/wiki/Edward_O%27Hare
HAI CHUYỆN THẬT HAY VÔ CÙNG
– O’Hare là tên phi trường quốc tế ở Chicago .– Al Capone, 1 tên gangster khét tiếng một thời ở Mỹ.– Easy Eddie là luật sư của Al CaponeCó rất nhiều quân nhân Mỹ can trường trong Thế chiến thứ hai. Một trong những anh hùng đó là O’Hare – Trung Tá Phi Công Hải Quân Butch. Trung Tá O’Hare là phi công khu trục phục vụ trên hàng không mẫu hạm Lexington trong vùng biển Nam Thái Bình Dương.

Câu chuyện thứ nhấtMột hôm, phi đoàn của O’Hare được giao thi hành một phi vụ quan trọng. Sau khi cất cánh, liếc nhìn bảng đồng hồ, ông nhận ra có chuyện không ổn, hoặc là đồng hồ báo xăng bị hư hoặc là ai đó đã không bơm đẩy xăng cho ông. Với tình trạng này, ông không đủ xăng để hoàn thành nhiệm vụ và trở về. Trung tá O’Hare báo với Phi Đoàn Trưởng và được lệnh phải quay về. Ông miễn cưỡng rời khỏi đội hình và quay trở lại hàng không mẫu hạm.Trên đường về, bỗng O’Hare thấy một cảnh tượng làm ông dựng tóc gáy: Dưới thấp xa xa trước mặt ông là một phi đoàn oanh tạc cơ của Nhật đang trên đường tiến về hạm đội Hoa kỳ. Phi đoàn khu trục của Hoa Kỳ đã bay đi thi hành nhiệm vụ và hạm đội không còn bảo vệ. Dù có gọi, phi đoàn khu trục cũng không thể trở về kịp để cứu và cũng không đủ thời gian để báo về hạm đội mối nguy hiểm sắp đến. Việc duy nhất còn có thể làm là bằng bất cứ giá nào cũng phải xua đuổi, phá tan hoặc chuyển hướng đội oanh tạc cơ Nhật.Trung Tá Phi Công Hải Quân Hoa Kỳ Butch O’Hare.Không còn nghĩ đến an nguy cho mình, trung tá O’Hare lao thẳng vào đội hình phi đoàn oanh tạc cơ Nhật, bốn nòng súng 50 ly gắn trên cánh nhả đạn đỏ rực, ông nhắm bắn hết chiếc này đến chiếc khác. Đến khi hết đạn, ông vẫn tiếp tục tấn công, liều lĩnh đâm thẳng vào các phi cơ Nhật, cố gắng cắt đuôi chiếc này, hay cắt cánh chiếc kia mong cho họ không điều khiển và bay được. Trong đáy cùng tuyệt vọng, ông đã làm bất cứ gì có thể làm để các oanh tạc cơ Nhật không đến được hạm đội Hoa kỳ.Cuối cùng, các phi công Nhật bối rối và chuyển hướng. Thở ra nhẹ nhõm, trung tá O’hare lê lết chiếc máy bay tả tơi của mình về lại hàng không mẫu hạm. Ông báo cáo sự việc, chiếc máy quay phim gắn trên phi cơ là bằng chứng rõ ràng nhất. Nỗ lực trong tuyệt vọng để bảo vệ hải đội Hoa kỳ, ông đã hạ 5 chiếc oanh tạc cơ Nhật.Đó là ngày 20/2/1942. Trung tá O’Hare là phi công Hải Quân đầu tiên trong quân chủng được trao tặng Huân Chương Danh dự của Quốc Hội Liên Bang Hoa kỳ. Năm 1943, trung tá O’Hare tử trận trong một cuộc không chiến lúc ông 29 tuổi. Để không ai có thể quên được người anh hùng này, phi trường thành phố Chicago, quê hương ông, đã được đặt tên là phi trường O’Hare.

Câu chuyện thứ haiHơn 15 năm trước đó, tại thành phố Chicago có một người mang biệt danh là Al Capone. Trong thời gian này, Al Capone hầu như làm chủ thành phố, trở thành ông trùm mafia nổi tiếng nhất Chicago và nước Mỹ thời đó …Easy Eddie là luật sư của Al Capone. Chắc chắn Eddie rất giỏi, tài năng của Eddie đã giúp Al Capone nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Để tỏ lòng biết ơn, Al Capone hậu đãi Eddie rất lớn. Không chỉ tiền bạc mà còn tài sản. Gia đình Eddie sống trong một lâu đài lớn, chiếm nguyên một đoạn đường của thành phố Chicago.Edward Joseph O’Hare hay còn gọi là “Easy Eddie”, sinh ngày 5/9/1893 – 8/11/1939), luật sư ở St. Louis.Ông trùm Al Capone (1899-1947) chỉ đạo các băng nhóm tội phạm tại Chicago suốt những năm 1920s.Như mọi người cha khác, Eddie có một “nhược điểm”, ông có một con trai và yêu con vô cùng. Cậu bé có một cuộc sống hoàn hảo. Và mặc dù chìm ngập trong thế giới tội ác, Eddie cũng đã có những cố gắng dạy con biết thế nào là phải, trái.Eddie đã dạy cậu con trai vượt lên từ cuộc sống nhớp nhúa của chính mình, ước mong con sẽ là người tốt … Dù giàu có và quyền thế, nhưng vẫn có một thứ Eddie không thể cho con, một thứ mà chính Eddie đã trót bán cho Al Capone: Đó chính là danh dự.Qua nhiều đêm trằn trọc thao thức, Eddie quyết định cố gắng rửa sạch những vết nhơ dưới cái tên của mình, ngõ hầu cho con biết thế nào là trung thực và ngay thẳng.Và cuối cùng, Eddie quyết định ra trước tòa làm nhân chứng, chống lại ông trùm, biết rằng giá phải trả sẽ không nhỏ. Trên hết thảy, Eddie muốn phục hồi tên tuổi mình, hy vọng sẽ để lại cho con tấm gương và danh dự.Eddie đã ra trước tòa làm nhân chứng, trùm Al Capone vào tù. Vài tháng sau, Eddie gục ngã trong cơn mưa đạn trên một con đường lẻ loi ở Chicago.

Vậy hai câu chuyện này có liên quan gì với nhau?
O’Hare – Trung tá phi công hải quân Butch chính là con trai của Easy Eddie.Tuổi thơ và tấm gương của người cha luôn để lại dấu ấn cực kỳ sâu sắc cho cả cuộc đời này!Sưu tầm

https://en.wikipedia.org/wiki/Edward_O%27Hare

image.png

“Easy Eddie” was the corrupt lawyer to Al Capone. In contrast, Butch O’Hare was a heroic Second World War fighter pilot. What did these two men have in common? What can we learn from their stories?

Story Number One

In the 1920s, Al Capone virtually owned Chicago. He was notorious for corrupting the windy city with everything from bootlegging (illegal liquor) to prostitution to murder.

Capone had a lawyer nicknamed ‘Easy Eddie’. Eddie was Capone’s lawyer for a good reason — he was very good. In fact, Eddie’s skill at legal maneuvering kept Big Al out of jail for a long time.

To show his appreciation, Capone paid Eddie very well. Not only was the money big, but Eddie and his family occupied a fenced-in mansion with live-in help and all of the conveniences of the day. The estate was so large that it filled an entire Chicago city block.

Eddie lived the high life of the Chicago mob and gave little consideration to the atrocities that went on around him. But Eddie did have one soft spot — a family he loved dearly. Eddie saw to it that his young son had clothes, cars and a good education. Money was no object. And, despite his involvement with organised crime, Eddie even tried to teach him right from wrong. Eddie wanted his son to be a better man than he was.

Yet with all his wealth and influence, there were two things he couldn’t give his son — a good name and a good example.

One day, Easy Eddie reached a difficult decision — he wanted to rectify the wrongs he had done. He decided he would go to the authorities and tell the truth about Al Capone. He decided he would clean up his own tarnished name and offer his son some integrity. To do this he would have to testify against The Mob which he knew would cost him dearly.

Not long after he testified against them, Easy Eddie’s life ended in a blaze of gunfire on a lonely Chicago Street. In his pockets were a rosary, a cross, a religious medallion, and a poem clipped from a magazine. The poem read:

“The clock of life is wound but once and no man has the power,

To tell just when the hands will stop, at late or early hour.

Now is the only time you own so live and love and toil with will,

And place no faith in time, for the clock may soon be still.”

Story Number Two

The Second World War produced many heroes. One such man was Lieutenant Commander Butch O’Hare, a fighter pilot assigned to the aircraft carrier Lexington in the South Pacific.

One day his entire squadron was sent on a mission. After he was airborne, he looked at his fuel gauge and realised that someone had forgotten to top off his fuel tank. He would not have enough fuel to complete his mission and get back to his ship. His squadron leader told him to return to the carrier, so he reluctantly dropped out of formation and headed back to the fleet.

As he was returning to the mother-ship he saw something that turned his blood cold — a squadron of Japanese aircraft was speeding its way toward the American fleet.

His colleagues were away on a sortie, and the fleet was all but defenceless. He couldn’t reach his squadron and bring them back in time to save the fleet, nor could he warn the fleet of the approaching danger. There was only one thing to do, he must somehow divert them from the fleet.

Laying aside all thoughts of personal safety, Butch dived into the formation of Japanese planes with wing-mounted 50 calibre guns blazing, attacking one surprised enemy plane after another. He wove in and out of the now broken formation and fired at as many planes as possible until all his ammunition was used up. Undaunted, he continued the assault diving at the planes, trying to clip a wing or tail in the hope of damaging as many as possible, rendering them unfit to fly.

Finally, the exasperated Japanese squadron took off in another direction.

Deeply relieved, Butch O’Hare and his tattered fighter limped back to the carrier. Upon arrival, he relayed the events surrounding his return. The film from the gun camera mounted on his plane told the tale and showed the extent of Butch’s daring attempt to protect his fleet. He had destroyed five enemy aircraft.

This event took place on February 20, 1942. For that action, Butch became the Navy’s first Ace of the Second World War and the first naval aviator to win the Medal of Honor. A year later Butch was killed in aerial combat at the age of 29.

His hometown would not allow the memory of their hero to fade, and today O’Hare Airport in Chicago is named in tribute to his courage.

So, the next time you find yourself at O’Hare International Airport, give some thought to visiting Butch’s memorial displaying his statue and his Medal of Honor. It is located between Terminals 1 and 2.

So what do these two stories have to do with each other?

Butch O’Hare was Easy Eddie’s son.

 Sương Lam

Xin phep các chị, em, và các bạn cho P.Hoa “Chôm” những bài viết thật hay về Cha cho vào VTLV cho mọi người thưởng thức nhé.

Thank you!

P.Hoa

Một chuyện về cha nhân ngày Father day

Mời xem 1 chuyện về tình cha con
Nghe đọc truyện:  

Hai Cha Con  https://www.youtube.com/watch?v=nQWn07pr39c&feature=youtu.be

HAI  CHA  CON

Truyện của Phương Lan

[catbui2014][HUONGXUÂNI 2016] Fw: FATHER’S DAY: CHA TÔI – (TRANG VÂN)

Inbox

Search for all messages with label Inbox

Cha tôi năm nay 92 tuổi. Người đời gọi là thọ. Ông sống như vệt sáng cuối cùng trong ngày, thứ ánh sáng không còn đủ lửa để soi, nhưng cũng chưa chịu tắt hẳn. Vệt ấy, chênh chao, lửng lơ, dài lê thê đến rã rời, khiến lòng người mỏi nhừ như cánh tay giữ mãi một chiếc diều đã đứt dây.

Cha không còn phân biệt được ngày với đêm. Thời gian trong ông như bụi mờ trôi trên mặt nước, lững lờ không phương hướng. Trí nhớ, nếu còn gọi là trí nhớ, giống như chiếc hộp đựng kim chỉ cũ, nơi mọi sợi chỉ rối tung, gút chặt không sao gỡ. Có hôm ông tắm 3 lần, 4 lần. Cả giữa đêm khuya. Lần nào cũng ngâm mình cả tiếng rưỡi dưới làn nước lạnh. Sau đó, ông chùi rửa nhà vệ sinh như một người đàn bà mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, tỉ mẩn, cặm cụi, bất kể giờ giấc. Khi được hỏi, ông chỉ nhún vai: “Cha chỉ tắm 10 phút.” Có khi còn nói: “Tắm một lần thôi. Hôm qua cơ mà.” Cái giọng nhẹ tênh như gió. Dửng dưng, như thể thời gian là chiếc khăn lau tay, dùng xong thì quẳng đi.

Nhưng nước thì không bay hơi nhanh như trí nhớ. Nó đọng lại trên sàn nhà, len lỏi qua từng khe gạch, thấm xuống tận nền bếp. Những tấm lau chân luôn sũng nước, như bị vắt dở dang. Tôi không sợ hóa đơn nước tăng, tôi chỉ sợ một cú trượt. Một cú ngã. Một cái tai biến. Tôi sợ cái cảnh vừa mở cửa bước vào nhà, thì thấy ông nằm sõng soài dưới nền lạnh, mắt mở trân trân mà miệng không kêu nổi. Lạnh lẽo và cô độc, như một kịch bản cũ mà chẳng ai dám tua lại.

Cũng như nước, ông quên cả việc tắt đèn, tắt quạt, tắt bếp. Những công tắc trong nhà như thể chưa bao giờ tồn tại trong thế giới của ông. Đèn sáng trắng đêm. Quạt chạy vù vù trong căn phòng trống. Nước nhỏ từng giọt, như tiếng thở dài không thành lời. Tôi đi từ phòng này sang phòng khác, tắt theo bước chân, mà trong lòng cứ cộm lên nỗi lo, rằng một ngày nào đó, sẽ không phải nước, mà là lửa. Lửa bốc lên từ một ổ điện quên tắt, và lúc đó sẽ không còn gì để tắt nữa.

Cha mặc 3 lớp quần. Quần đùi. Quần dài. Ngoài cùng là chiếc quần soóc cũ kỹ, bạc phếch như lớp bụi thời gian phủ kín ký ức. Trong lớp quần trong cùng, ông khâu một cái túi nhỏ đựng vài chục nghìn lẻ, như một lá bùa hộ mệnh. Tôi nói thế nào ông cũng không nghe. “Mặc vậy cho chắc, cho an toàn.” Tôi thở dài. Người già, như trẻ nhỏ, sống bằng những niềm tin kỳ quặc,  bất chấp lý lẽ.

Và rồi, ông khóa cửa. Mỗi tối, như một nghi lễ bất biến, ông đóng chặt cánh cửa lớn, kéo then, cài ổ, lôi ghế chèn vào, rồi lấy cây sắt chống ngang tay nắm. Căn nhà hóa thành boong-ke. Ông khóa như thể ngoài kia là trộm cướp, là phản bội, là dối lừa. Còn bên trong, là ông, cùng cái tủ mới toanh vừa hàn sắt, nẹp thép, gắn thêm 4 ổ khóa: 2 móc, một dây, một số, chằng chịt, lủng lẳng, rối ren đến vô nghĩa. Như thể bên trong là vàng bạc, hay có lẽ là tuổi trẻ, của một người từng đi qua chiến tranh mà chẳng ai còn nhớ nổi mặt.

Một lần, tôi về muộn. Cửa khóa. Gọi không được. Đập cửa như dội B52 ngày cũ. 15 phút sau, ông mới lò dò ra. Mắt ngái ngủ. Miệng lẩm bẩm “tưởng ăn trộm”. Tôi nhìn ông. Nhìn những ổ khóa chằng chịt. Nhìn những vết nhăn sâu hoắm trên trán như địa hình vùng núi đá tai mèo. Không biết nên giận hay nên khóc.

Hôm qua, tôi dự đám tang một thầy giáo cũ, rồi ghé qua nhà. Ngồi chưa ấm chỗ đã phải đi. Cha rơm rớm nước mắt. Giọng ông mềm như tấm chăn cũ:

– Đừng đi bây giờ. Khổ quá. Mới về đã đi. Còn chưa ăn bữa cơm. Ở lại đi. Mai hãy đi, cho khỏe.

Tôi không thể. Việc gấp. Nhưng khi bước qua thềm, tôi thấy mình nhỏ bé và bất lực như một đứa trẻ không giữ nổi con diều giữa cơn gió mạnh. Tôi cảm giác trái tim mình rớt lại đâu đó trên nền gạch ướt sũng. Giọng ông run run đuổi theo, như cơn gió chạm vào thân cây mục. Tôi không khóc. Nhưng trong lòng, nước mắt chảy từng giọt, từng giọt, như dòng nước rỉ rả suốt bao năm ông quên không khóa vòi.

Tôi biết, ông yêu tôi. Yêu con cháu. Dù trí nhớ đã rách nát như tấm lưới cũ, lòng ông vẫn đỏ lửa. Một thứ yêu thương vụng về, đa nghi, lạc nhịp, nhưng thật thà và dai dẳng như chính tuổi thọ của ông.

Cha tôi, một người đàn ông già, cứng đầu, cô độc, sống lẫn lộn giữa yêu thương và sợ hãi trong chiếc hộp kín của thời gian và ký ức. Còn tôi, một đứa con chưa đủ ngoan để kiên nhẫn, cũng chưa đủ già để hiểu hết nỗi sợ của cha. Giữa chúng tôi, là dòng nước đêm đêm vẫn chảy, âm ỉ, dai dẳng, như lời thì thầm không ai nghe thấy. Nhìn cha trôi dần vào cõi mù sương, lòng tôi đau như cắn phải hạt sạn trong bát cơm nguội.

Và ngoài kia, nước vẫn chảy. Lặng lẽ. 

Như một bản nhạc buồn không ai tắt.

Tôi tự hỏi, liệu một ngày nào đó, khi tôi bằng tuổi cha, con tôi có ngồi viết về tôi như thế này không? Hay rồi tất cả sẽ tan vào quên lãng như dòng nước trong đêm, không ai nhớ nổi mình đã từng tắm bao nhiêu lần….

Trang Vân

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

1 thoughts on “Mời đọc và xem những sáng tác thơ văn nhạc Youtube về Ngày Lễ Cha năm 2025

  1. Pingback: Sương Lam mời đọc Bài Tình Thơ Tháng Sáu | suonglamportland

Bình luận về bài viết này

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.