

1/- Rắc rối cuộc đời – Sự thật đằng sau những người chuyển giới
2/- Ta cứ tưởng trần gian là cỏi thật
3/- TÌM HIỂU CHƯƠNG TRÌNH ANH SINH XÃ HỘI CỦA MỸ
4/- Chuyện bi hài MÙA LY LOẠN
5/- Người Mẫu
6/- Thuốc hết hạn
7/- Cẩm Nang Giữ gìn sức khỏe 2025 !
8/- Bạn có yêu tuyết không
/- Chức năng chuyển hóa của bao tử10/- Cẩm nang sức khoẻ năm 2025
Rắc rối cuộc đời – Sự thật đằng sau những người chuyển giới
- TA CỨ TƯỞNG TRẦN GIAN LÀ CÕI THẬT
Khi tóc bạc trên đầu trôi dạt mãi,Cội nguồn ơi chiếc lá lại rơi về .
Đường về khép bóng trần gianLợi danh gói một hành trang vô thường
Ngoảnh nhìn cuộc đời như giấc mộng
Được mất bại thành bỗng hóa không
Phú quý vinh hoa như mộng ảo
Sắc tài danh lợi tựa phù du
Tất bật hơn thua rồi cũng bỏ
Thong dong tự tại vậy mà vui
Đêm qua mộng lại thật gần
Đừng lay tôi nhé hồng trần mong manh !
Ta về giữ mộng trinh nguyên
Bờ hun hút lạnh nắng xuyên hình hài
Thân như bóng chớp chiều tà
Cỏ cây hoa lá xuân qua rụng rời
Sá chi suy thịnh cuộc đời
Thịnh suy như hạt sương rơi đầu cành
Ta Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Thế cho nên tất bật đến bây giờ
Ta cứ tưởng trần gian là cõi thậtThế cho nên tất bật đến bây giờ!Ta cứ ngỡ xuống trần chỉ một chốc Nào ngờ đâu ở mãi đến hôm nay!Bạn thân ơi! Có bao giờ bạn nghĩCuộc đời này chỉ tạm bợ mà thôiAnh và tôi giàu sang hay nghèo khổKhi trở về cát bụi cũng trắng tayCuộc đời ta phù du như cát bụiSống hôm nay và đâu biết ngày mai ?Dù đời ta có dài hay ngắn ngủiRồi cũng về với cát bụi mà thôiThì người ơi! Xin đừng ganh đừng ghétÐừng hận thù tranh chấp với một aiHãy vui sống với tháng ngày ta cóGiữ cho nhau những giây phút tươi vuiKhi ra đi cũng không còn nuối tiếcVì đời ta đã sống trọn kiếp ngườiVới tất cả tấm lòng thành thương mếnÐến mọi người xa lạ cũng như quenTa là Cát ta sẽ về với BụiTrả trần gian những cay đắng muộn phiềnHồn ta sẽ về nơi cao xanh ấyKhông còn buồn lo lắng chốn trần ai! Thơ Bùi Giáng.
TÌM HIỂU CHƯƠNG TRÌNH ANH SINH XÃ HỘI CỦA MỸ
Hiện nay, có tin động trời rộ lên rằng, qua sự phát hiện của nhóm Elon Musk, đã có hàng triệu người mỹ gian lận trợ cấp An Sinh Xã Hội (Social Security). Điều khủng khiếp là trong số những kẻ gian lận ấy có người đã 100 tuổi, 200 tuổi, thậm chí 360 tuổi.
Sự thật thế nào?
Gian lận Welfare, Medical, Medicare, SSI, SSA…là có thật nhưng mức độ gian lận, tuổi tác của kẻ gian lận theo thông tin của đám cuồng thì cần tìm hiểu thêm.
Ơ đây chỉ bàn về chương trình An Sinh Xã Hội (ASXH), tức là Social Security.
Người ta có thể gian lận chương trình nầy trong trường hợp nào?
Những người được hưởng chương trình nầy là những người già yếu 65 tuổi trở lên , bệnh tật (SSI), hoặc là đã hưu trí (SSA). Khi những người nầy qua đời, gia đình phải báo cáo với cơ quan ASXH để họ “xoá sổ”. Bên cạnh đó, các nhà quàn khi làm giấy khai tử họ phải thông báo cho sở ASXH địa phương để cơ quan nầy kịp thời ngưng gởi tiền trợ cấp cho những kẻ đã chết.
Sự gian lận chỉ có thể xẩy ra trong các trường hợp sau:
Gia đình người chết không thông báo cho sở ASXH và tự làm đám tang người chết mà không cần sự can thiệp của các nhà quàn, tức là không ai báo cáo cho sở ASXH.
Những người hưởng trợ cấp ASXH bị mất tích hoặc chết bất đắc kỳ tử đâu đó gia đình không biết, cũng chẳng có tang lễ nào cả. Những người già ở Mỹ có cuộc sống rất cô đơn, ngoài chó, mèo hoặc một ít bạn bè để vui chơi qua lại, con cháu của họ ít khi ngó ngàng chăm sóc họ. Ai đã từng làm việc trong ngành APS (Adult Protective Services) mới thấm thía điều đó. Với hoàn cảnh như thế, họ chết bờ chết bụi đâu đó khi đi du lịch là chuyện có thể xẩy ra.
Trong cả hai trường hợp gian lận nầy, trường hợp một nghiêm trọng hơn. Chính thân nhân của người chết (những kẻ có thể tiếp cận được với account của người chết) mới là người gian lận. Tuy họ không “lập hồ sơ âm binh” nhưng họ đã hưởng benefits của âm binh bằng sự im lặng của mình. Trường hợp hai cũng có thể thân nhân của người chết hưởng lợi bằng sự im lặng của mình, nhưng cũng rất có thể phần nhiều những thân nhân nầy không có sự tiếp cận nào với account của người chết. Người chết cứ thế “hưởng” trợ cấp dài dài. Cơ quan ASXH chịu trách nhiệm không up-to day được những ai đã chết để cắt trợ cấp kịp thời. Cứ theo tuyên bố của Elon Musk và cả TT. Trump cùng với sự hưởng ứng cuồng nhiệt của đám cuồng thì ai đó trong đảng DC đã “lập hồ sơ âm binh” để “thụt két” tiền của chính phủ (thực tế là tiền đóng thuế của người dân) hằng tỷ dollars. “Người” đó là ai không nghe Musk, Trump và đám cuồng thông báo. Chương trinh ASXH có mặt từ lâu, qua bao đời tổng thống, CH có, DC có, tại sao không ai phát hiện được kẻ đại lưu manh ấy để bắt “nó” đền tội? Là người “cao tay”, tại sao ông Trump trong nhiệm kỳ đầu (2016-2020) vẫn không phát hiện được mà phải đợi đầu năm 2025 bắt đầu nhiệm kỳ 2 mới phát hiện? Phải chăng nhờ có Musk? Nếu thế thì rõ ràng Trump thua Musk cả một cái đầu.
Chương trình ANXH (Social Security Act) được TT. Franklin D. Roosevelt (DC) ký ban hành ngày 14 tháng 8 năm 1935, đến nay chưa tròn 90 năm. Họ, những người đầu tiên hưởng được trợ cấp nầy lúc đó 65 tuổi. Tính đến năm 1970 họ có thể đã “100 tuổi” rồi. Nếu còn sống, năm 2070 họ mới được 200 tuổi. Thời gian chưa tới, tìm đâu ra có những người 200 tuổi thậm chí 360 tuổi gian lận ASXH? Không lý Trump/Musk “xuyên không” đi trước thời gian? Những người “gian lận” ASXH ở tuổi 360 tức là “già” hơn nền độc lập của Mỹ (249 năm từ năm 1776)? Thế là thế nào?
Elon Musk và Trump với nhu cầu tuyên truyền đã tung lên những sự kiện, những luận điệu vung vít, những con số ảo tưởng mà quên đi những dấu mốc và văn kiện lịch sử. Đám cuồng “hứng” lấy những luận điệu bố láo ấy để có dịp đội thần tượng lên đầu.
Đúng là: “Con chó ở đầu làng sủa, những con chó khác cũng sẽ sủa theo, nhưng chúng không biết tại sao. Khi sự vẩn đục trở thành bình thường thì sự trong sạch cũng trở thành lỗi lầm”. Lỗ Tấn (sưu tầm trên net).
ĐỊNH NGUYÊN
Chuyện bi hài MÙA LY LOẠN
- Chuyện buồn cười không ai có thể ngờ được xảy ra trong chiến trận mùa hè đỏ lửa mà tác giả là nhân chứng sống .“Vào mùa Hè đỏ lửa năm 1972 chiến trường quận Đức Hoà tỉnh Hậu Nghĩa* thật vô cùng sôi động, vùng Trãng Lớn xảy ra cuộc hành quân liên đoàn tôi phụ trách!
Tin tình báo cho biết có giặc Cộng pháo kích xâm nhập và đơn vị tôi phải hành quân lùng diệt địch! Cuộc hành quân xuất hành từ sáng sớm và có bị chạm địch cho nên đến khoảng 3 giờ chiều mới càn quét gần hết lộ trình vùng Trãng Lớn chạm gần sát vùng dân cư. Đặc biệt vùng này ruộng đất nước quanh năm lầy lội và xen lẫn nhiều bụi lau sậy và chiến binh phải lội sình lầy!
Đột nhiên trung đội tiền phong báo cáo có chạm địch lần nữa mất khoảng 30 phút địch rút chạy vào ấp chém vè! Tôi ra lệnh tiến tới và cẩn thận coi chừng mấy lùm bụi lau sậy ! Toán tiểu đội tiền phong hồi hộp súng bồng cao nhắm vào các bụi lau sậy sẵn sàng bắn! Nhưng không hề thấy động tĩnh và 5-6 chiến sĩ đã tiến sát và lùa súng vào các bụi để lục soát, bất ngờ có một lính chiến lùa súng vào bụi lại rút súng ra không được! Theo phản ứng tự nhiên người chiến binh này dùng hết sức kéo súng ra và súng M16 được kéo ra quá bất ngờ làm anh lính chiến bị ngã ngửa trên ruộng, súng vẫn cầm tay, nước bùn bắn tung toé! Cùng lúc trong các bụi lùm đều có VC đứng lên giơ tay đầu hàng và đặc biệt mấy chàng lính ta và bọn VC đều há miệng cười không ra tiếng! Tất cả quên hết cảnh giác và VC quên cả hồi hộp lẫn sợ hãi!? Tôi ngạc nhiên nhìn cũng hồi hộp và buồn cười theo!
Thế là vừa dứt buồn cười quá phê, phe ta vội lấy dây cột tay VC khoảng 7-8 tên không võ khí vì chúng đã buông vũ khí xuống lùm bụi bùn nước! Đặc biệt chúng mặc quần xà lỏn áo bà ba đen giả nông dân.
Tôi lại nhìn một dãy tù binh VC ngồi trên bờ ruộng và thoáng thấy lính phe ta châm thuốc lá cho vài tên VC hút!
Tôi lại hỏi chàng lính trẻ ban nãy rằng tại sao bị ngã ngửa trên ruộng quần áo ướt sũng bùn lầy?
Chàng lính trẻ mỉm cười trả lời:
– Thưa ông thầy, em cầm súng lùa vào bụi, ai ngờ thấy lùa vào rút ra không được, thì ra tên VC nó sợ bị bắn nên đã dùng tay ôm súng rất chặt, mũi súng hướng ra một bên để nếu súng nổ hắn không chết!
Sau đó như thường lệ tôi quay qua bảo anh lính truyền tin PRC25 gọi báo cáo liên đoàn trưởng: – Đại bàng- Sói rừng báo cáo bên ta vô sự, bắt sống được 7 tên VC và súng đạn đầy đủ 6 AK một B40, xin nhận lệnh!
– Đại bàng nghe đây, giải giao chúng về tiểu khu nghe rõ trả lời…
– Sói rừng nghe rõ, tuân lệnh.
Tôi lại đi đến chỗ tù binh chợt hỏi: – Anh quê ở đâu? Trả lời tiếng Bắc kỳ đặc sệt: – Cháu quê ở Nam Định!
– Bố mẹ tên gì? – Bố mẹ tên…
Nghe tên lạ hoắc tôi yên tâm không phải bà con dòng họ mình nên không hỏi tiếp. Bởi vì di cư vào Nam 1954 còn bị sót lại cả 7-8 gia đình sợ rằng em cháu mình là tù binh hôm nay.
Thế là sau cuộc hành quân… Tôi sai lính giao nộp tù binh về tiểu khu rồi giao ty an ninh. Từ đây câu chuyện buồn cười đó được truyền tải kể tiếp…
Hạo Nhiên TTNg 1972 VN War
LittleSaigon California USA
*Tỉnh Hậu Nghĩa vì nhu cầu bảo vệ Saigon nên VNCH lập tỉnh mới sau 1963 gồm: lấy quận Trãng Bàng của Tỉnh Tây Ninh, lấy quận Củ Chi của tỉnh Bình Dương, lấy Đức Hoà Đức Huệ của tỉnh Long An sáp nhập thành Hậu Nghĩa! Vì địa danh này luôn bị VC pháo kích và xâm nhập! Vì nó gần các mật khu Hố Bò, Lý Văn Mạnh, Dương Mình Châu… Mặt trận gay go khốc liệt!
Người Mẫu
- – Em tên gì?- Dạ, em tên Mai.- Em đến đây lâu chưa?- Dạ, hơn hai năm rồi.- Em ở miền Tây à?Thằng bạn ngồi bên cạnh hấp háy mắt, ý nói không ở miền Tây, chẳng lẽ ở miền Bắc? Nhưng mà cũng phải nói vài câu gì đó để xua đi cảm giác gượng gạo ban đầu.Mai (cứ gọi như vậy đi dù tám mươi phần trăm đó không phải là tên thật) không đẹp ngất ngây như lời quảng cáo của bà chủ nhưng nhìn cũng dễ thương. Mặt tròn da trắng tóc dài, hơi lạ là không nhuộm nâu nhuộm đỏ như hai cô gái ngồi cạnh bạn tôi. Mai cũng không quá bạo dạn. Cử chỉ thân mật nhất của cô là lấy khăn ướt lau nhẹ lên mặt tôi. Cô nói:- Anh hai sẽ thấy dễ chịu.
Nhạc dội vào tai. Những bài boléro mà mỗi khi hát lên, tụi bạn lại kêu nhớ quê ngoại quá! “Quê ngoại” của đám đàn ông đều ở miền Tây, nơi rất nhiều cô gái trẻ dạt ra miền Trung, làm chỗ gác tay cho bọn ngà ngà say hứng chí rủ nhau đi hát hò. Như Mai, như hai cô gái tóc đỏ tóc nâu kia.Mai nghiêng chai rót bia vô ly. Cô làm việc đó giống như đang biểu diễn nghệ thuật:
– Anh hai chắc làm trong cơ quan nhà nước?Vừa trả lời tôi vừa tự hỏi mình nên nhích ra hay là ngồi sát vào cô gái này thêm chút nữa:
– Tôi vẽ tranh.Cô gái kêu lên, cứ như đang đi chợ chợt nhìn thấy một tờ năm trăm nghìn ngay dưới chân mình:
– Mèn ơi, anh là họa sĩ!- Em thích tranh à?- Em cũng không biết nữa. Giờ thì Mai dịch ra một chút, hình như là để nhìn tôi một cách bao quát, xem cái gã nhàu nhĩ vì bia rượu này có đúng là họa sĩ không. – Hồi nhỏ em thích vẽ. Má nói em vẽ giống y chang.- Sao em không đi học vẽ?Hỏi xong mới thấy mình cực kỳ đần. Những cô gái như Mai, những cô gái viết tên mình còn nghệch ngoạc thì làm sao học vẽ và học để làm gì? Có cái quán bia nào đưa ra tiêu chuẩn tuyển nhân viên biết vẽ đâu.- Anh thường vẽ gì?Tôi nói cho qua chuyện.
– Đủ thứ. Thích gì vẽ nấy.- Có vẽ phụ nữ hông?- Có chứ. Anh vẽ phụ nữ khỏa thân. Tức là những phụ nữ không mặc quần áo. Tôi vừa nói vừa cười, hy vọng rằng cái chi tiết không mặc quần áo sẽ chấm dứt câu chuyện tranh pháo để chuyển qua đề tài khác thiết thực hơn, nhất là khi người ta đã đi vào một phòng karaoke kín cửa cao tường.Cô gái tóc dài bưng ly bia lên, nhấp môi một chút rồi để xuống. Đôi mắt tròn của cô đang nhìn vào một chỗ nào đó trong phòng. Rồi cô ngồi dịch sát vào, ghé tai hỏi một câu làm tôi muốn té ngửa:- Nếu em không mặc quần áo, anh có vẽ em hông?******Con Hường nói: – Mày khùng quá, tự nhiên cởi đồ cho người ta nhìn rồi vẽ. Mình nói: – Thì tụi mình cũng cởi đồ cho người ta nhìn hoài, có điều không ai vẽ hết. Con Hường nói trước khi chui vô mùng: – Trời đất, hai chuyện đó khác nhau mà. Nó than độ này tao uống hai ba chai là tim đập đùng đùng rồi hai con mắt dít chịt. Gái rót bia mà uống kiểu này chắc giải nghệ sớm. Mình nói giải nghệ cũng được chớ sao. Nó nói đồ khùng, biết làm gì mà sống, rồi lấy tiền đâu cho ba má tao chuộc cái nhà?Nhà mình không bị cầm nhưng má đau bệnh suốt, ba theo vợ bé mấy năm nay. Và mình còn tới bốn đứa em đang đi học.Từ trong mùng, Hường nói ra:- Mày mê thằng cha đó hả? Coi chừng thiệt thân nghen mậy. Nó lo vậy cũng đúng. Con Mơn – hồi trước làm ở quán này – mê một thằng. Mê đến mức kiếm được bao nhiêu tiền, sau khi chừa ra gởi về quê, số còn lại nó giao hết cho thằng đó. Cũng từ khi mê thằng đó, nó tập uống bia như uống nước lạnh. Nó nói phải ráng kiếm tiền, dành dụm mua miếng đất, nhỏ chút xíu xiu cũng được, rồi cất cái nhà chớ chẳng lẽ ở vầy hoài, làm vầy hoài. Đất chưa mua, nhà chưa cất được thì vợ thằng đó xộc vô quán. Con Mơn hồi giờ đâu có hiền, vậy mà bữa đó đứng như trời trồng để bà vợ nhào vô tát tai, giựt tóc. Tự nhiên nó ngu bất tử vậy. Chị em xúm vô can. Bà kia hả hê rút đi, con Mơn đứng khóc ròng. Vậy mà ảnh nói ảnh chưa có vợ. Mèn ơi, mày khùng nặng rồi. Ai lại đi tin mấy thằng đàn ông!Mình đâu có mê anh họa sĩ, nhưng mình thích công việc của ảnh. Học chữ khó thấy mồ (mình học tới lớp 2 nên mình biết), học vẽ chắc còn khó hơn. Vậy mà ảnh vẽ được. Giỏi thiệt! Nếu ảnh vẽ cho mình một bức để mình treo trong phòng, có phải hay quá là hay không. Sau này mình chết đi, bức tranh đó cũng còn, người ta cũng nhìn thấy mình ở đó.******Cứ tưởng chỉ nói chơi, ai ngờ Mai đến thật. Sáng chủ nhật, tôi đang ngồi nhâm nhi cà phê và nhìn bầu trời trong veo, tự hỏi mình sẽ làm gì trong ngày hôm nay thì Mai tới. Cô gái ăn mặc rất đơn giản, áo thun màu lá mạ, quần jean, tóc dài cột cao, trang điểm cũng rất nhẹ. Nhìn Mai, đố ai biết cô làm trong quán karaoke, thuộc nhóm đối tượng mà các bà vợ vẫn gọi là bọn mắt xanh mỏ đỏ.Tôi đưa Mai vào căn phòng bừa bộn những toan những cọ, căn phòng nhỏ như cái lỗ mũi nằm giữa khu vườn bề bộn nào chuối nào dừa. Khu vườn hoàn toàn tách biệt với ngôi nhà của gia đình tôi. Tay cầm túi xách, Mai lẽo đẽo đi phía sau tôi trên lối mòn ngổn ngang đám mười giờ, hỏi: – Chị đâu anh?- Vợ tôi đã đi đâu đó cùng người phụ việc trong quán cà phê. Cái quán nuôi tôi và hai đứa con đang tuổi ăn học. Chính xác là cái quán đó nuôi tôi, vì tiền bán tranh chỉ đủ để cà phê cà pháo với bạn bè, mua toan, sơn… và tái sản xuất.- Vẽ ở đây hở anh?Mai kéo ghế ngồi xuống, cử chỉ rất tự nhiên. Cô nhìn căn phòng bằng ánh mắt của một đứa trẻ đang đứng trước cây thông Noel, dưới gốc chất đầy quà. Tôi tự hỏi căn phòng phải nói là tồi tàn của mình có gì làm cô thán phục đến vậy.- Vợ anh chẳng mấy khi đến đây, nếu không có việc gì thật cần thiết.Tôi đốt một điếu thuốc:- Cô ấy tôn trọng công việc của anh. Và em đừng ngại, không có ai vào đây đâu. Nếu vẽ thì anh sẽ khóa cổng.- Dạ.Tôi nghĩ mình nên nói để cô gái karaoke này hiểu một chút về công việc của mẫu, một công việc rất đặc thù. Tôi muốn Mai biết rằng khi cô thoát y và nằm một cách mơ màng trên tàu lá chuối cạnh cửa sổ căn phòng, tôi sẽ ngắm nhìn Mai bằng đôi mắt của một họa sĩ chứ không phải của một người đàn ông. Những rung cảm, nếu có, là rung cảm trước cái đẹp, chứ không phải trước nhục dục. Về lý thuyết là thế.Tôi giảng giải một hồi để Mai yên tâm và có thể tạo mẫu một cách tự nhiên. Bởi, dù cô ấy là gái karaoke thì phải khỏa thân hàng nửa giờ liền dưới ánh sáng ban ngày, trước một người đàn ông xa lạ cũng không phải là chuyện dễ.Cô gái karaoke chăm chú lắng nghe. Và khi tôi kết thúc bài diễn thuyết, không một chút bối rối hay lưỡng lự, cô hỏi:- Thay đồ chỗ nào vậy anh? À, cho em mượn đỡ miếng vải hay cái khăn chút xíu.
******* Có khi mình khùng thiệt. Khùng nên mới tới đây, quấn mình trơ trọi trong cái khăn lông to chù ụ. Mình cứ tưởng chuyện cũng đơn giản nhưng hình như không phải vậy.Người họa sĩ vừa bày đồ nghề ra vừa hút thuốc, coi bộ không nôn nóng, cũng không để ý tới mình. Hình như ảnh vừa liếc xéo qua, miệng nhếch lên giống như đang cười. Chắc ảnh nghĩ con cave bày đặt vẽ vời. Mình sẽ cho ảnh thấy mình là mẫu đàng hoàng. Mình tới đây vì muốn có một bức tranh chớ không phải có ý tào lao.Có chuyện gì vậy ta? Có chuyện gì khi mình nằm xuống tàu lá chuối và mở chiếc khăn tắm ra. Anh họa sĩ lướt qua người mình, chỉ lướt qua thôi. Ảnh nhìn mình bằng đôi mắt của họa sĩ. Ảnh vừa nói như vậy mà. Nhưng hình như không phải. Hình như ảnh giật mình.Không phải đôi mắt của họa sĩ. Đôi mắt của người đàn ông đậu xuống ngực. Chính xác là ngực trái. Rồi, đôi mắt xuyên qua, xuyên qua. Cây cọ vừa chạm vô hộp màu run lên nhè nhẹ. Không phải mình tưởng tượng đâu. Rõ ràng mình thấy cây cọ run lên. Bàn tay phải của người đàn ông run lên. Làm như đây là lần đầu tiên ảnh nhìn thấy ngực phụ nữ. Mà, ngực của mình đâu có gì đặc biệt. À, trên ngực trái có nốt ruồi son. Chẳng lẽ tại cái nốt ruồi?Người họa sĩ châm điếu thuốc khác. Rít một hơi dài, nhả khói, rồi ảnh lại lướt qua mình. Lần này là đôi mắt khác. Nó phẳng lặng như mặt nước trong ao, sau khi người ta đã tát, bắt sạch không còn một con cá nào.- Em nhìn chếch lên một chút, một chút nữa. Vậy đó. Mơ màng hơn một chút. Đúng rồi. Như vậy mới đẹp.Hình như người khác đang nói với mình chớ không phải người đàn ông mình đã gặp mấy ngày trước trong quán karaoke, cũng không phải người họa sĩ vừa giảng tràng giang đại hải chuyện làm mẫu. Tiếng nói nhẹ, nghe thiệt ấm áp. Làm như mình với ảnh đã quen thân lâu lắm rồi.- Em sao vậy? Mỏi rồi hả?- Dạ không. Chỉ là… chỉ là…- Nếu mỏi thì nghỉ, đừng ráng nghe.Hồi giờ có người đàn ông nào nói với mình tình cảm như vậy không? Có.Nhưng mà lâu lơ lâu lắc rồi. Người đó bây giờ chắc vợ con đùm đề. Nhiều năm không gặp, bây giờ giả như có tình cờ lướt qua nhau, chưa chắc đã nhận ra.*******Hình như tôi bị hoa mắt. Khi chiếc khăn vuột xuống, tôi tưởng lại nhìn thấy em. Trên phiến lá xanh, em duỗi chân, hướng mặt về phía cửa sổ với đôi mắt rụt rè, hồi hộp. Ngực em phập phồng như đóa hoa đã uống cạn sương sớm, và môi em hé mở như thể sắp sửa bật ra tiếng cười.Đúng là tôi hoa mắt. Em xa tôi nhiều nghìn cây số và tôi quyết quên em bằng đám cưới với một người con gái khác. Bao nhiêu ngày bao nhiêu tháng bao nhiêu năm. Không một dòng thư. Không một cuộc gọi. Tôi biết mình vĩnh viễn ra khỏi cuộc đời em. Nhưng mối tình say đắm và cay đắng không phải là một bức tranh để tôi có thể dễ dàng bôi xóa. Tôi bôi xóa em bằng những đêm tình chóng vánh để rồi hôm sau thức dậy thấy mình nửa người nửa ngợm.Những chuyện chẳng hay ho đó, hình như vợ tôi biết. Nhưng cô ấy vẫn im lặng. Có thể cô ấy nghĩ rằng sống dưới một mái nhà và sinh cho tôi hai đứa con, vậy là đủ rồi. Có thể cô ấy không còn dành cho tôi tình yêu cùng sự ngưỡng mộ như ngày trước.Nhưng ở một nơi nào đó trong thân xác mệt nhoài, từng mạch máu của tôi vẫn đập mạnh khi có người nhắc đến tên em, nói rằng vừa gặp em về nước, rằng em vẫn đẹp, đôi mắt vẫn thăm thẳm buồn. Sao em lại buồn khi mà cuộc sống có vẻ như quá mãn nguyện? Bạn tôi nói, mày muốn gặp thì tao bố trí cho. Gặp ư? Gặp để làm gì? Đi hát hò coi bộ vui hơn. Thì đi! Và tôi gặp cô gái karaoke ở đó. Mai không xinh không đẹp, chẳng có gì giống em. Ngoại trừ một nốt ruồi son như giọt máu rơi trên ngực trái.Hình như Mai biết tôi bối rối khi mắt chạm vào ngực cô ấy. Hẳn Mai sẽ cười khẩy trong bụng mà rằng, thằng cha này cũng như nghìn vạn thằng, bày đặt nói đôi mắt này đôi mắt nọ. Giống như tôi đã cười khi nghe Mai hỏi về tranh pháo. Chẳng phải người ta vẫn nhìn vào công việc để đánh giá một người đó sao. Theo logic đó, Mai xứng đáng bị coi thường. Tôi đã coi thường, cho đến khi nhìn thấy cái nốt ruồi màu đỏ.Trùng hợp đến mức không thể nào tin được, cái nốt ruồi cời vào những tàn tro làm tôi quay quắt nhớ em.******* Con Hường nói:- Coi chừng thằng cha đó làm mày chết như phim chưởng. Tầm bậy, làm sao mà chết được nếu chỉ nằm nghiêng nghiêng trên tàu lá chuối và nhìn ra khu vườn đầy gió. – Tao thích khu vườn. Nó làm tao thấy yên bình, dễ chịu. Nó có rất nhiều không khí để thở, khác xa với phòng karaoke nồng nặc mùi thuốc lá, mùi bia, mùi dầu thơm xịt phòng. – Và mày cũng thích anh chàng họa sĩ nữa chớ.- Ừ, thích. Tại vì ảnh nhìn tao bằng cặp mắt rất khác với mấy thằng cha vô quán karaoke. – Là sao? – Ảnh nhìn tao giống như nhìn một bức tranh. – Đúng là khùng. Nhìn một bức tranh thì có ra tiền được không?Con Hường bật quạt, chui vô giường trùm mền. Tội, mọi thứ nó đều tính thành tiền, cũng tại căn nhà của ba má nó – căn nhà mà nó từng bò tới bò lui dưới đất, bị kiến cắn sưng chưn cẳng (nó kể vậy) vẫn mịt mờ trong tay người khác. Bầy em lúc chúc của nó nhiều đêm giựt mình thức dậy, tụm lại trong góc chòi chăn vịt vì nước mưa nhỏ xuống tong tong. Và xa hơn, cũng tại thằng cha mà nó thương đi cưới con nhỏ có quầy thuốc tây gần chợ. Đám cưới xập xình xe cộ chớ không rước dâu bằng xuồng. Con Hường cầm dao phăng phăng đi, chặt một cái phựt vô… cây dừa, thề độc: Tao mà không kiếm được nhiều tiền, thà chết mất xác chớ không về!Mình cũng như nó, lâu rồi không về. Hôm qua nằm trên tàu lá chuối nhìn ra, thấy ngọn dừa đung đưa đung đưa, tự nhiên nhớ nhà kinh khủng, thấy trống trải kinh khủng. Rồi tự nhiên, mình ước ao cây dừa kia là của mình, khu vườn kia cũng của mình. Nghĩ xa hơn một chút, nếu ảnh chưa có vợ, mình sẽ hàng ngày làm mẫu để ảnh vẽ…Mình nằm mơ, thấy ảnh chèo xuồng trên sông, phía sau lục bình chấp chới. Mình bơi theo hụt hơi, kêu anh ơi anh hỡi mà ảnh không nghe. Tỉnh dậy, tim còn đập thình thịch.Lại nghĩ, nếu ảnh chưa có vợ, hằng ngày mình sẽ tới nấu canh chua cá lóc cho ảnh ăn, nướng khô sặc cho ảnh nhậu chơi…Con Hường nói, mày thương thằng cha đó thiệt rồi. Chết được!********Tranh xong rồi và cũng đã năm ngày rồi Mai không tới. Bỗng nhiên thấy nhớ nhớ. Bằng cái nốt ruồi như giọt máu rơi trên ngực, Mai làm cho tôi nhìn thấy em. Có lẽ đó là lý do duy nhất.Vợ tôi nói cô người mẫu của anh cũng hay hay. Nếu biết Mai làm chỗ gác tay trong quán karaoke, cá là cô ấy sẽ nói khác. Hỏi thật, em không khó chịu đấy chứ? Sao lại không? Vợ tôi cười, à không, chỉ cái miệng cười, còn đôi mắt thì không. Nhưng anh là họa sĩ mà.Tôi cầm tay cô ấy và giật mình vì nó thô ráp, móng thì gồ ghề thô kệch do một thời gian dài cô ấy liên tục tiếp xúc với nước. Đôi bàn tay của người phụ nữ mà tôi chưa bao giờ yêu. Cô ấy chỉ là người thay thế. Thay thế vụng về một hình bóng hoàn hảo. Có phải vì vậy mà dù cô ấy đã sinh cho tôi hai đứa con, nuôi dạy chúng và nuôi cả cha chúng, tôi vẫn không để cho cô ấy bước vào trái tim mình.Thằng bạn thân lại đến rủ đi nhậu. Nó là tay có máu mặt bên xây dựng nên tiền bạc rủng rỉnh. Nhưng mà nó đang cay, rất cay. Con bồ thơm như múi mít vừa đá đít nó sau khi sở hữu được căn hộ chung cư. Mẹ, già đầu mà còn dại. Thằng bạn tư vấn tao đưa cho nó giấy tờ giả, coi thử nó ăn ở thế nào đã. Mình chủ quan, cứ nghĩ nó mê mình.Tôi an ủi: – Thôi, mất tiền thì được kinh nghiệm.Hai thằng uống hơn nửa thùng bia mà vẫn không say. Rồi nó rủ đi hát. Tôi nói:- Tao mệt quá, để bữa khác. Nếu đi hát, hai đứa lại tới chỗ quen, nhiều khả năng sẽ gặp Mai. Tôi không thích nhìn thấy Mai trong quán karaoke, với áo hai dây váy ngắn nửa đùi. Tôi thích nhìn cô duỗi chân trên phiến lá xanh, môi hé mở như sắp bật ra tiếng cười, ngực phập phồng như vừa uống cạn sương sớm.Khi ấy, dù không một manh vải che thân, trông Mai thanh khiết vô cùng.Thằng bạn lái xe đưa tôi về, kèm theo câu:- Dạo này tao thấy mày là lạ, hay là tương tư em nào? Coi chừng dính bẫy đó nghen. Tôi nói;- Tao nghèo kiết, ai mà thèm bẫy.Sáng ngủ dậy, vợ nói anh vẽ xong rồi mà còn đem công việc vô giấc ngủ. Là sao? Đêm qua anh mớ, nói em ngước mắt lên, mơ màng một chút thì sẽ đẹp hơn.Giọng cô ấy rất nhẹ, không vui không buồn. Tôi im lặng đi ra vườn.Trong căn phòng hoàn toàn tách biệt với những ồn ào phố xá, tôi đốt một điếu thuốc và nhìn Mai. Cô mỉm cười. Cô đưa tay lên che ngực. Khi Mai bỏ tay ra, tôi sững sờ khi thấy nốt ruồi như một giọt máu đã biến mất…Mai đến thật, kéo tôi ra khỏi giấc mơ chập chờn. Cô ngồi nhìn khu vườn một hồi lâu rồi nói:- Em về quê anh à. – Khi nào em ra lại? – Dạ không, em về luôn. – Có chuyện gì ư? – Vậy không phải là tốt sao? Chẳng lẽ anh muốn em làm ở quán hoài? – Ừ, tốt, tốt chứ! Chỉ là anh thấy bất ngờ quá.Mai nói: Em sẽ rất nhớ khu vườn của anh. Mỗi lần làm mẫu, em nhìn lên cây dừa rồi nhớ nhà kinh khủng. Vườn nhà em cũng rộng. Em nghĩ nếu chịu khó chăm sóc thì cũng có trái cây đem bán… Em muốn có một khu vườn để trưa trưa ra đó ngồi chơi.- Đợi anh chút xíu, anh bọc bức tranh thật kỹ để em mang đi. – Không, anh cứ để nó ở đây cũng được. – Sao vậy? Em thích có một bức tranh lắm mà. – Nhà em không có chỗ nào để treo. Với lại… với lại đem bức tranh theo thì em sẽ… nhớ.********Có cái gì đó chận ngang cổ. Nếu nói thêm một câu nữa, chắc mình sẽ khóc. Mà, người ta nói đừng tin nước mắt của gái bia ôm.Mình chỉ làm mẫu cho ảnh vẽ thôi, vậy thì có gì trong cặp mắt người đàn ông mà mình khó bước đi dữ vậy. Có phải ảnh đang nhìn theo mình? Giả dụ lúc này đây, ảnh đưa tay ra, nói em đừng đi, liệu mình có dám ở lại?Nhưng ảnh không nói gì. Mình biết chắc ảnh sẽ không nói gì và mình phải đi. Thêm một lần gặp, biết đâu lại rơi nước mắt. Phụ nữ sao khổ vậy, hễ rơi nước mắt vì một người thì khó lòng quên được. Mà, càng nhớ thì càng đau.Vậy thì đi thôi. Nếu có nhớ, chắc ảnh chỉ nhớ cái nốt ruồi. Còn mình sẽ nhớ nhiều thứ. Lần gặp đầu tiên, ảnh hỏi em tên gì, em đến đây lâu chưa. Rồi ảnh nói những lời dịu dàng khi mình làm mẫu. Mắt ảnh buồn thiệt buồn khi biết mình về quê. Mèn ơi, nhớ nhiều vậy thì làm sao mà có một ngày vui cho được?Con Hường nói, Mày nhát như thỏ, thương thằng cha đó thì cứ tấn tới. Sợ bà vợ chớ gì? Mày trẻ hơn, chắc cũng đẹp hơn. Ai thắng ai thua chưa biết.Làm sao mình nói cho Hường hiểu được, đã thương rồi thì không tính tới chuyện thắng thua. Mình chỉ ước ao đơn giản là sáng sáng cầm chổi xương quét vườn, vun lại luống hoa mười giờ, trồng thêm vài bụi sả, ớt. Gần trưa thì xách giỏ đi chợ, nấu nướng xong rồi, mình sẽ vô căn phòng ngập gió, kêu anh ơi về ăn cơm…Mình ước ao vậy đó, cho đến khi gặp vợ ảnh. Bữa đó ảnh có công chuyện đột xuất, mình tới đứng xớ rớ một lúc thì chị bước vô. Hồi trước chắc chị đẹp. Bằng chứng là cái mũi cao, cái miệng trái tim nhưng cặp mắt thì trõm sâu, chừng như mệt mỏi. Chị nói em ngồi chơi, anh ấy đi một lát rồi về. Chị đưa cho mình ly nước, nói trà xanh ở nhà nấu, em uống cho mát.Mình bưng ly nước và nhìn thấy hai bàn tay chị. Ngón tay chai sần, khô khốc. Không hiểu sao mặt chị đẹp mà tay lại xấu vậy. Rồi mình nhớ, có lần anh kể chị bán cà phê, gần đây mới kêu người giúp việc còn lúc trước một mình chị làm hết. Anh nói cái quán đó nuôi hai đứa con, nuôi luôn anh nữa. Đất này có họa sĩ nào sống được bằng nghề.Chắc chị thấy mình nhìn nên rụt tay lại cười: – Phụ nữ xứ mình, chồng con rồi thì có mấy người được thảnh thơi. Nhưng sống một mình, lúc bệnh đau, tủi lắm. Em nên tìm một người đàn ông tốt để lập gia đình. Chỉ cần họ thương mình, hiểu mình là được.Hình như chị biết mình làm gì, muốn gì. Biết mà vẫn nhẹ nhàng. Thà chị nói con kia mày tránh xa chồng tao ra, có khi còn thấy dễ chịu hơn.Uống hết ly trà xanh, mình buột miệng: – Em ở đây không lâu nữa đâu. Em sẽ về quê. Chị nói: – Ừ, con gái có thì. Rồi cũng phải ổn định cuộc sống em ạ.Khi đưa trả cái ly, tay mình chạm vô tay chị. Bàn tay héo úa. Tự nhiên mình nhớ tới bàn tay má, ngày má còn sống. Cũng chai sần khô khốc vậy đó. Khi biết ba có vợ bé, má khóc lặng, nói chắc tại má xấu hơn, già hơn người ta. Lúc đó mình hận ba ghê gớm. Và cũng hận người đàn bà đã kéo ba ra khỏi mái nhà ghê gớm.Vậy thì mình nỡ nào làm cho cái vòng lẩn quẩn thương hận đó lặp lại?******Hường dặn:- Mày về quê, thấy có việc gì làm thì gọi điện. Tao kiếm đủ tiền lấy lại cái nhà là về. Cũng sắp đủ rồi. Nghe nó nói, mừng ghê:- Thiệt hông? – Thiệt. Tao nghĩ kỹ rồi. Người ta sống được thì mình sống được. Tội gì bỏ xứ mà đi.Ừ thì về làm vườn, bán rau hay bán trái cây cũng được. Và quên những chuyện cần quên cho nó nhẹ lòng…Phương Trà
Thuốc hết hạn
- (Tác giả: Bs Trần Văn Phúc)
Tôi từng bị viêm loét dạ dày rất nặng, hai lần cận kề sinh tử với biến chứng chảy máu.Nhiều năm trước, tôi phải nằm điều trị trong khoa hồi sức cấp cứu hàng tháng trời, nơi rất gần với nhà xác bệnh viện, hàng ngày nghe rõ tiếng kèn đám ma phát ra từ nhà tang lễ.Thời điểm đó, gần 30 năm trước, các thầy của tôi ở trường Y là những bác sĩ siêu giỏi, nhưng việc bệnh nhân chết cứ diễn ra liên tục vì không có những loại thuốc đắt tiền để điều trị. Tính mạng của tôi từng bị đe dọa như thế.Trở về bệnh xá nhà trường, mặc dù tôi được cứu sống nhưng ổ loét dạ dày gây thủng mạch máu vẫn còn, nguy cơ chảy máu tái phát bất cứ lúc nào. Bác sĩ nói với tôi có một số thuốc đã hết hạn gần hai năm, được các chuyên gia quốc tế mang từ nước ngoài sang cho, nếu tôi đồng ý thì có thể dùng. Theo các chuyên gia, thuốc đã hết hạn nhưng vẫn an toàn.Sức khỏe bị đe dọa, tôi không còn lựa chọn nào khác là gật đầu đồng ý. Nhưng tôi cũng tin bác sĩ ở bệnh xá nhà trường đang cố gắng giúp tôi, tin các chuyên gia quốc tế đang tìm cách hỗ trợ cho hệ thống y tế. Và thật kỳ diệu, nhờ những viên thuốc hết hạn ấy, bệnh viêm loét dạ dày của tôi đã khỏi hẳn.Nhiều năm làm bác sĩ, tôi cứ băn khoăn với suy nghĩ, mỗi ngày trên thế giới có quá nhiều loại thuốc phải mang đi tiêu hủy vì hết hạn, hầu hết là thuốc đắt tiền, trong khi ở châu Phi và châu Á còn hàng triệu người gặp vấn đề lớn về khả năng chi trả tiền thuốc.Vậy thuốc hết hạn liệu có thể sử dụng an toàn?Tìm hiểu, tôi được biết, vào năm 1985, kho dự trữ thuốc của quân đội Mỹ lên tới hơn một tỷ USD sắp hết hạn, sẽ phải tiêu hủy để thay thế thuốc mới. Điều đó quá lãng phí. Chẳng ai muốn vất bỏ những loại thuốc đắt tiền nếu như nó vẫn còn hiệu quả, vì vậy, quân đội đã yêu cầu Cơ quan Quản lý thực phẩm và dược phẩm Hoa Kỳ (FDA) thực hiện chương trình thử nghiệm về khả năng kéo dài thời gian sử dụng các loại thuốc sau khi đã hết hạn ghi trên bao bì.Thật bất ngờ, FDA công bố: 88% trong tổng số hơn 3.000 lô của 122 sản phẩm thuốc hoàn toàn có thể sử dụng sau khi hết hạn tới hơn 15 năm. Ngay sau đó, FDA đã thực hiện chương trình gia hạn sử dụng cho 2.652 lô thuốc dự trữ trong kho của Bộ Quốc phòng Mỹ. Thời gian gia hạn trung bình là 66 tháng, dao động từ 12 đến 184 tháng, tối đa 278 tháng, tức hơn 23 năm.Có 12% thuốc không được FDA gia hạn, đó là những kháng sinh đường tiêm, aspirin, nitroglycerin, insulin, kháng sinh mefloquine điều trị bệnh sốt rét và thuốc chống dị ứng epi-pens và sinh phẩm y tế. Mỗi thuốc không được phê duyệt có lý do khác nhau. Ví dụ tetracycline, kháng sinh này rất phổ biến ở thế hệ chúng tôi khi bé, đến nỗi tất cả “con cơ quan” bố mẹ tôi đều có “bộ răng tetracycline”. FDA không phê duyệt gia hạn sử dụng, vì tetracycline bị thoái hóa sẽ gây tổn thương ống thận, gọi là hội chứng Fanconi.Hạn sử dụng ghi trên bao bì có nghĩa gì?Kể từ năm 1979, FDA yêu cầu các nhà sản xuất thuốc phải ghi hạn sử dụng lên bao bì thuốc, dựa trên cơ sở một số thử nghiệm về tính ổn định của thuốc. Cụ thể là ghi tháng và năm, kèm theo một trong số các từ “expiry, expiry date, expires, exp, exp date, use by, use before, best before”.Để xác định ngày hết hạn của một loại thuốc, nhà sản xuất tiến hành nghiên cứu sự phá hủy của thuốc ở các ngưỡng nhiệt độ và độ ẩm khác nhau, đồng thời đánh giá sự xuống cấp của thuốc theo thời gian. Dựa vào nghiên cứu đó, công ty dược đề xuất ngày hết hạn. Hầu hết các thuốc hết hạn sau hai đến ba năm.Vì lý do trách nhiệm pháp lý, các nhà sản xuất chỉ đưa ra khuyến nghị tính ổn định của thuốc cho đến đúng ngày hết hạn. Tuy nhiên, theo nghiên cứu của FDA từ năm 1985 đến năm 2017, ngày hết hạn ghi trên bao bì thuốc chỉ có ý nghĩa nhà sản xuất đảm bảo tính ổn định của thuốc trong khoảng thời gian đó.Cantrell Lee, giáo sư dược lý học lâm sàng tại Đại học California, giám đốc phân khu San Diego của Hệ thống Kiểm soát ngộ độc California cho biết, bản thân chưa thấy tài liệu khoa học nào nói về thuốc hết hạn gây ra bất kỳ vấn đề nào ở người. Năm 2012, Cantrell cùng với Roy Gerona công bố một nghiên cứu trên tạp chí JAMA về các thuốc kháng histamine, thuốc giảm đau và thuốc giảm cân được tìm thấy ở phía sau quầy thuốc. Kết quả phân tích những thuốc này vẫn giữ nguyên giá trị sau 40 năm.Roy Gerona cũng là nhà nghiên cứu của Đại học California, chuyên gia phân tích hóa chất. Lớn lên ở Philippines, Gerona đã chứng kiến những người khỏi bệnh bằng cách uống thuốc hết hạn mà không có tác dụng phụ rõ ràng.Gerona là một dược sĩ và Cantrell là một nhà độc học, cả hai đều cho rằng, thuật ngữ “ngày hết hạn – expiration date” là một cách gọi chưa hoàn toàn chính xác, đã gây ra sự lãng phí vô cùng lớn. Bệnh viện Newton-Wellesley thuộc thành phố Boston, nơi có 240 giường bệnh điều trị nội trú, riêng năm 2016 phải tiêu hủy số thuốc quá hạn với số tiền 200 ngàn USD. Trung tâm y tế Tufts gần đó, mỗi năm tiêu hủy số lượng thuốc gấp bốn lần, lên tới 800 ngàn USD.Năm 2016, kho dự trữ thuốc của quân đội Hoa Kỳ lên tới 13,6 tỷ USD, FDA chi phí số tiền 2,1 triệu USD để thực hiện chương trình gia hạn sử dụng thuốc để tránh bị tiêu hủy. Kết quả thu được tiết kiệm cho chính phủ Mỹ 2,1 tỷ USD. Có thể hình dung việc làm của FDA đã mang lại lợi nhuận rất lớn: chi ra một USD để tiết kiệm 677 USD.Năm 2000, Hiệp hội Y khoa Hoa Kỳ đứng trước cuộc khủng hoảng thuốc, đã thông qua một nghị quyết thúc giục hành động. Hiệp hội này cho rằng, thời hạn sử dụng thuốc “dài hơn đáng kể” so với ngày hết hạn ghi trên bao bì, nếu không gia hạn sẽ gây “lãng phí không cần thiết, chi phí dược phẩm cao và giảm khả năng tiếp cận với các loại thuốc cần thiết cho một số bệnh nhân”. AMA đã gửi thư phối hợp với FDA, Công ước Dược điển Mỹ đưa ra các tiêu chuẩn để gia hạn thuốc và sinh phẩm y tế.Nhưng AMA đã thất bại, các nhà sản xuất thuốc không đồng ý, vì nhiều lý do. Một trong những lý do, như bài bình luận của Đại học Harvard, rằng có lẽ các công ty dược phẩm thiết lập ngày hết hạn từ hai đến ba năm, thay vì nhiều năm, là nhằm mục đích thương mại bán được nhiều thuốc. Mayo Clinic đưa ra ý tưởng các công ty dược nên ghi ngày hết hạn sơ bộ (preliminary expiration date), sau đó cập nhật hạn sử dụng dựa trên cơ sở những thử nghiệm dài hạn, nhưng các hãng dược vẫn không đồng ý với lý do chi phí quá tốn kém.Với thời hạn sử dụng không quá ba năm, các thuốc nhập vào Việt Nam hiện phải vượt qua con đường khá dài, đặc biệt là biệt dược hay thuốc điều trị ung thư đắt tiền, để hoàn thành mọi thủ tục đã mất hơn một năm. Đó là lý do khiến rất nhiều loại thuốc nhanh chóng hết hạn, chưa tính tới môi trường bảo quản và phân phối trong một số điều kiện cũng có thể ảnh hưởng đến thuốc.Nhiều năm nay, từ nhà phân phối đến dược sĩ trong các bệnh viện luôn đau đầu với thuốc cận “đát”. Có những lô thuốc chữa ung thư phải tiêu huỷ lên tới hàng chục tỷ đồng trong khi hàng triệu bệnh nhân của chúng ta, vừa tốn kém rất nhiều tiền cho thuốc, vừa mất đi cơ hội chữa trị.Lãng phí cũng là một tội. Trong lúc các nhà sản xuất chưa chấp nhận gia hạn sử dụng thuốc, để bớt lãng phí, cần tổ chức đánh giá tác động của thuốc cận “đát” bởi các nhà khoa học, chuyên môn. Bên cạnh đó, Việt Nam cải tiến luật lệ, quy định và các khâu trong thủ tục nhập cảnh, quản lý và phân phối dược phẩm để thuốc không bị “ngâm” ở đâu đó trước khi đến tay bệnh nhân.Dù còn nhiều tranh cãi quanh vấn đề thuốc hết hạn không chỉ tại Việt Nam mà trên toàn cầu, y, bác sĩ không nên khuyến khích sử dụng thuốc hết hạn. Trong những hoàn cảnh đặc biệt, không có lựa chọn nào tốt hơn, chúng ta phải công khai thông tin và chỉ cho người bệnh sử dụng nếu họ đã được giải thích đầy đủ và đồng ý.
Bạn Có yêu Tuyết Không
(Nguồn:Hình tuyết Portland sưu tầm trên internet)
Đây là bài số bảy trăm bốn mươi chín (749) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ ORTB. Bây giờ là mùa Đông xứ Mỹ, thời tiết rất lạnh, đặc biệt ở tiểu bang xứ lạnh như Portland, OR của chúng tôi thường có những ngày tuyết rơi. Thứ Năm 2-13-25 và Thứ Sáu 2-14-25, Portland có 2 tuyết rơi trắng xóa đầy đường. Những ngày đầu tiên mới đến ở Portland vào tháng 1 mùa Đông, tôi hăm hở đón chào tuyết vì thấy tuyết rơi đẹp quá. Tôi mặc áo khoác lạnh, đội mũ, choàng khăn rồi chịu khó chạy ra ngoài sân trước nhà, cười duyên dáng, kêu ông xã ơi ới ra chụp cho tôi vài pô hình với tuyết để gửi về cho ba má, thân nhân, bạn hữu của tôi ở Việt Nam xem cho vui. Rồi thời gian trôi qua, niềm vui chào mừng tuyết bớt dần theo tuổi đời, theo sức khoẻ, tôi không dám chạy ra chụp hình với tuyết nữa vì sợ té, sợ lạnh, chỉ biết đứng qua khung cửa sổ chụp hình, quay cảnh tuyết rơi, rồi làm thơ về tuyết để làm kỷ niệm mà thôi. Mời bạn đọc bài thơ dưới đây:
Bên Song Cửa Nhìn Tuyết Đổ Bên song cửa nhìn tuyết rơi nhè nhẹTừ trên trời bông tuyết trắng bay bayChẳng bao lâu bông tuyết trắng phủ đầyTrên vườn cỏ, trên khóm hoa, khu phố Nghe đâu đây lời kinh buồn phổ độCho kiếp người nay hợp lại mai tanNhư tuyết kia, như hoa nở sẽ tànKhi nắng đến, khi mưa về! Tan tác! Con người vốn có sẵn mầm thiện ácTùy cơ duyên hiển lộ cái Thiện TâmNhư hoa kia vẫn trẩy nụ âm thầmTrong Đông lạnh chờ Xuân về hé nụ Dưới tuyết trắng cỏ non kia im ngủTuyết tan rồi cỏ sẽ hiện liền raNhư vô minh ở nơi cõi ta bàTrí Tuệ đến Tâm Phật kia hiển lộ Sẽ hướng dẫn người thoát ly biển khổBằng từ bi, bằng nhân ái, thương yêuBằng bớt tham, sân, hận, dục lạc nhiềuBiết tri túc, thân tâm ta an lạc Bát Chánh Đạo! Hãy làm lành lánh ácLục Hòa cùng tăng chúng với tha nhânDẫu lạ quen, tôi, bạn cũng vẫn cầnLời thân ái trao nhau khi gặp gỡ Nơi trần thế cửa thiên đường rộng mởĐón chào người nhân ái có thiện tâmBiết ăn năn, biết sửa đổi lỗi lầmTuyết Đông lạnh nhưng Tình Người vẫn ấm Sương Lam Tôi cũng mới thực hiện một youtube về 2 ngày tuyết trong tháng 2 năm 2025 vừa qua, mời quý bạn cùng vui đón tuyết năm nay với gia đình chúng tôi qua youtube dưới đây: Tuyết ở Portland 2 -13 -25 và 2- 14- 25 – MSL Youtube
https://www.youtube.com/watch?v=JYXXrAmvIek Mời bạn đi xa hơn nữa để ngắm tuyết ở nơi giáp ranh Trung Nga trong chuyến du lịch của FAHOKA (Xê Dịch Khắp Thế Gian) mà tôi vừa tìm được trên internet qua youtube dưới đây:Nơi giáp ranh Trung Nga trông thế nào? Băng tuyết cực mêhttps://www.pinterest.com/pin/801640802459139616/FAHOKA (Xê Dịch Khắp Thế Gian)https://www.youtube.com/watch?v=fkHMPvst8vUHôm nay người viết vừa mới nghe xong bài thuyết giảng của Hòa Thượng Tịnh Không trên internet về đề tài “Thay đổi cách sống”, xin được chia sẻ cùng các bạn. Hòa Thượng đã nêu lên quan niệm giáo dục đạo đức đời sống của Đông Phương Trung Quốc và Tây Phương Âu Mỹ. Đông Phương cho rằng đời người có bốn giai đoạn như bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông của đất trời. 1. Dưới 20 tuổi như Mùa Xuân con người cần phải được giáo dục đạo đức.2. Từ 20 – 40 tuổi như mùa Hạ con người cần phục vụ xã hội.3. Từ 40 – 60 tuổi như mùa Thu con người cần truyền trao kinh nghiệm cho người kế thừa.4. Sau 60 tuổi như mùa Đông con người cần về hưu để hưởng phước. Trong khi đó Tây Phương lại quan niệm:1. Tuổi trẻ là tuổi để hưởng thụ cho nên tuổi thơ được ví như đang sống trong thiên đàng.2. Tuổi trung niên sống trong chiến trường tranh đua danh lợi3. Tuổi già sống buồn thảm đi vào phần mộ. Theo lời trình bày kể trên chúng ta cần phải chọn lựa và thay đổi cách sống như thế nào để có thể sống một cuộc đời an vui hạnh phúc, bạn nhỉ? Mùa Đông tuyết lạnh mà bạn nhận được nụ cười dưới đây của mẹ Teresa , chắc chắn bạn sẽ thấy vui lên một chút mà quên đi cái giá lạnh của mùa Đông. Mời bạn đọc cho vui nhé.Bạn và tôi chắc chắn cũng đã từng gặp nhiều người cho ra thì ít mà muốn nhận lại thì nhiều. Những người này tiết kiệm từng nụ cười, từng lời nói ngọt ngào không chịu trao cho bạn bè thân hữu, thân nhân quyến thuộc mà lại đòi hỏi người khác phải đối xử tốt với mình, phải ngọt ngào với mình. Dĩ nhiên, nếu là một người có lương tâm trong sáng, bạn sẽ cho đấy là không công bằng (unfair) rồi đấy nhỉ?
Nói theo kiểu bình dân thông thường là “tiền trao cháo múc”, ít ra bạn phải đưa ra một số tiền nào đó thì mới nhận được tô cháo kia, chứ tại sao lại muốn nhận vào mà không chịu đưa ra. Lạ thật!Cũng vậy, muốn nhận nụ cười, tình thương mến nơi người khác thì chúng ta phải trao cho họ nụ cười và tình thương mến trước chứ đừng đòi hỏi họ phải trao cho mình nụ cười, tình thương mến trước rồi mình sẽ trao lại sau hoặc là không trao lại gì cả. Hãy cho đi rồi bạn sẽ được nhận lại thì đời sống sẽ tốt đẹp hơn như câu chuyện của Mẹ Teresa dưới đây: Hãy cho nhau nụ cười
Có lần mẹ Têrêsa thành Calcutta kể lại câu chuyện như sau: Nhiều người đến thăm tôi tại Calcutta và trước khi ra về thường ngỏ ý với tôi: “Xin cho chúng tôi một lời khuyên để chúng tôi sống tốt đẹp hơn”.
Tôi liền bảo họ: “Quý vị hãy về và hãy ban tặng cho nhau những nụ cười. Một nụ cười cho vợ của ông. Một nụ cười cho chồng của bà. Một nụ cười cho con cái của ông bà. Hãy cười tươi với tất cả mọi người, bất luận người đó là ai. Với những nụ cười tươi như thế quý vị sẽ lớn lên trong tình yêu hỗ tương”.
Nghe vậy một người trong nhóm hỏi tôi:- Bà có lập gia đình không?Tôi gật đầu và nói:- Ðôi khi tôi cũng cảm thấy khó nở một nụ cười với vị hôn phu của tôi.Và mẹ Têrêsa kết luận:- Ðúng thế, Chúa Giêsu có thể đòi hỏi rất nhiều. Và chính khi Ngài đòi hỏi như thế thì không gì đẹp cho bằng nở một nụ cười thật tươi với Ngài Lạy Chúa! Nụ cười không mất tiền mua, không phải vất vả cực nhọc để đi xa mang về… Nụ cười thật dễ dàng để xuất hiện trên môi miệng và trên khuôn mặt nhưng sao con lại thấy thật khó khăn vất vả để trao tặng nụ cười trên khuôn mặt của con cho những người xung quanh… Con đã thay thế nụ cười bằng những cái nhăn mặt méo mó, bằng những ánh mắt giận dữ, bằng những cái lắc đầu xua tay và đôi khi bằng những lời nói làm đau lòng người khác. Xin cho con luôn ý thức rằng: mỗi khi con mang nụ cười đến cho những người xung quanh chính là lúc con dâng lên Thiên Chúa tình yêu và nụ cười, sức sống và hy vọng của đời con. Amen. (Nguồn: Sưu tầm trên internet)Mời Bạn xem Youtube dưới đây để làm kết luận cho bài tâm tình hôm nay của người viết nhé.Youtube Một Cõi Thiền Nhàn Suong Lam – Mùa Đông Portland Một Cõi Thiền Nhàn Sưong Lam – Mùa Đông Portland
Một Cõi Thiền Nhàn Sưong Lam – Mùa Đông PortlandChúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé. Người giữ vườn Một Cõi Thiền NhànSương Lam (Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 749- ORTB 1180-2-19-25)
CHỨC NĂNG CHUYỂN HÓA CỦA BAO TỬ
- PHẦN 3 .
TÌM CHỨC NĂNG CHUYỂN HÓA CỦA BAO TỬ TRƯỚC VÀ SAU KHI ĂN HAY UỐNG THUỐC HAY HÓA XẠ TRỊ LIỆU TỐT HAY XẤU.
Tây y không có cách gì biết ngay được chức năng chuyển hóa của bao tử và gan trước và sau khi ăn, đúng hay sai, sau khi dùng thuốc hay trước và sau khi hóa xạ trị liệu bệnh ung thư đúng hay sai có lợi hay hại cho cơ thể, vì không biết đầy đủ công dụng của máy đo áp huyết áp dụng theo sự biến hóa của ngũ hành tạng phủ, nếu không biết đến môn học Khí Công Y Đạo là ngành Y Học Bổ Sung kết hợp những ưu diểm của đông y và tây y trong chữa bệnh.
I-Mọi người có biết tại sao đời này có nhiều người bị ung thư hay không ?
Theo nguyên tắc chữa bệnh của đông y cổ xưa, sau khi thầy thuốc khám bệnh theo tứ chẩn Vọng, Văn, Vấn, Thiết, rồi chọn phương án dùng thuốc hay châm cứu, sau đó tính toán chọn lựa các vị thuốc cần bổ hay tả theo quân-thần-tá-sứ, vị thuốc quân là vị thuốc chính chủ lực để chữa, giống như vị bộ trưởng của một quốc gia, vị thứ hai là thần đi trợ lực giống như các thứ trưởng chuyên môn, vị thứ ba là những vị thuốc gia giảm để trung hòa giải tính độc hại của thuốc, thường là thuốc cam thảo, giống như là những người trong lãnh vực chuyên môn, vị thứ tư là các đại sứ, là sứ giả dẫn đoàn đi đến đâu, sứ là vị thuốc có tính mặn thì thuốc chữa dẫn vào thận, tính chua dẫn thuốc chữa vào gan, tính đắng dẫn thuốc chữa vào tim, tính ngọt dẫn thuốc chữa vào tỳ, tính cay dẫn thuốc chữa vào phế.Thầy thuốc đông y tính toán các vị thuốc cho thành một thang thuốc, và cho bệnh nhân uống thử 3 thang trước, sau đó bắt mạch lại thấy tốt thì mới tiếp tục cho dùng thêm vài thang cho khỏi bệnh, còn không thấy tốt hơn thì phải bắt mạch lại rồi cho thuốc khác hay toa thuốc cũ gia giảm liều lượng hoặc thêm thuốc mới hay bớt thuốc cũ.Trông đông y thầy thuốc khi cho thuốc về sắc để uống phải dặn kỹ để bệnh nhân làm theo đúng tránh rủi ro thiệt mạng mà bệnh nhân không để ý.
Thí dụ thầy thuốc đã tình toán kỹ sự lợi hại của thuốc, chỉ được sắc uống một lần, không được sắc uống lần thứ hai.Như đã có rủi ro đáng tiếc như sau khi người nhà sắc thuốc lần đầu cho bệnh nhân uống thấy có công dụng bệnh nhân khỏe ngay, thuốc còn lại ngửi thấy vẫn còn mùi thuốc thơm bỏ đi thì tiếc, sắc cho uống lần thứ hai thì bệnh nhân chết, và kiện thầy thuốc lên quan, tại sao bệnh nhân lại bị chết như thế. Thầy thuốc trình bầy là trong vị thuốc hơi có độc, theo tây y cũng liệt kê phân loại những vị thuốc tây có độc bảng A, bảng B dùng để chữa bệnh, Khi sắc 1 lần thì độc tố ra ít, và các thuốc có mùi thơm chống độc còn mạnh nên bệnh nhân khỏe, nếu sắc lần thứ hai thì độc tố tiết ra nhiều mà các vị thuốc có mùi thơm chống độc không còn, nên bệnh nhân chết, do người nhà tưởng thuốc tốt đã sắc cho uống lần thứ hai.
Còn có loại thuốc như chữa bệnh xơ gan cổ trướng nặng thập tử nhất sinh, thầy thuốc cho 1 thang xổ cho đi cầu là khỏi bệnh, vì bệnh nhân ở tỉnh xa đi lại tốn kém mà chỉ nhận được 1 thang thuốc, rôi sau lại phải từ tỉnh lên chỗ thầy khám lại tốn kém tiền đi lại, nên xin 2 thang, khi uống xong 1 thang, bệnh nhân thầy bụng nhẹ, khỏe, uống tiếp thang thứ hai thì bệnh nhân chết, cũng không thể bắt đền thầy thuốc được, đó là thầy giỏi, tại lỗi của người nhà.
Còn trường hợp thầy không có kinh nghiệm. hay không thuộc bài, ở quê lúc đêm có một bà vợ đau bụng rên la lăn lộn, chồng bà chạy đến nhà thầy gõ cửa xin cứu mạng vợ đang bị đau quặn bụng, thầy vội vàng thắp đèn tìm sách thuốc thấy có ghi : Đau bụng uống nhân sâm, rồi đưa nhân sâm cho người chồng đem về cho vợ uống, bệnh nhân uống xong thì bệnh nhân bị chết, người chồng thưa lên quan, quan hỏi thầy thuốc, nhà ngươi cho thuốc có theo sách vở nào không, thầy thuốc nói : Dạ, bẩm có. Khi đem sách thuốc đến cho quan đọc : Đau bụng uống nhân sâm, rồi mở sang trang kế đọc tiếp : thì chết.
Như vậy cách chữa hóa xạ trị liệu hay các thuốc tây y cho bệnh nhân suốt đời cũng vậy, uống vài lần thì tốt, vì bệnh thực chứng đã hết thực chứng mà uống tiếp tục trở thành hư chứng, trong khi người dân kém hiểu biết, ngay cả các bác sĩ cho toa đúng quy trình, theo hướng dẫn của ngành y, nhưng không có ai biết phản ứng phụ của thuốc uống lâu dài sẽ chết, thí dụ điển hình áp huyết cao 170/100mmHg uống thuốc hạ áp có kết quả xuống bình thường 125/77mmHg 75, thay vì phải ngưng, lại phải uống suốt đời áp huyết xuống 100/65mmHg cơ thể mệt mỏi chán ăn, xin bác sĩ cho ngưng không được, bảo mệt mỏi chán ăn là bệnh khác, còn đã bị bệnh áp huyết cao và bệnh tiểu đường thì phải uống thuốc suốt đời, và hù dọa câu ngưng thuốc áp huyết sẽ tăng vọt, nên áp huyết tâm thu xuống thấp dưới 90mmHg đã làm cơ thể yếu do mất khí lực, mất hơi thở, mất oxy là mất máu, cuối cùng là tai biến bại xuội, hay tâm trương thấp là thiếu máu cơ tim sẽ đột qụy tim ngưng đập, hay cả 3 số áp huyết xuống thấp dưới 75/50mmHg 50 thì chết vì ung thư.Nói đến đây thì mọi người đã biết nguyên nhân tại sao ung thư, đó là sự chuyển hóa thuốc của cơ thể và thức ăn thuốc uống từ tốt trở thành xấu mà các thầy thuốc tây y không biết, hay cố tình không biết, bệnh nhân biết cơ thể mình càng nặng mà từ chối không tiếp tục theo hết liệu trình chữa bệnh của tây y mà cũng không được, có nghĩa không cho bệnh nhân có ý kiến, can thiệp.
II-Sự chuyển hóa của tạng phủ.Mọi người nên tự học cách theo dõi sự chuyển hóa của các chức năng tạng phủ trong cơ thể mình về 3 yếu tố tinh-khí-thần để kiểm chứng từng mỗi bữa ăn đúng hay sai, từng loại thuốc uống có đúng bệnh hay sai…, bằng các thiết bị dụng cụ y khoa của tây y như sau cần đo mỗi ngày để biết rõ nguyên nhân bệnh của mình còn nhanh và chính xác hơn đi khám bác sĩ :-Máy đo áp huyết điện tử đo ở bắp tay, chứ không phải máy đo ở cổ tay không chính xác.-Máy đo đường huyết.-Súng bắn nhiệt kế đo ở trán biết nhiệt độ của bao tử, đo nhiệt kế ở đầu ngón tay út trái là nhiệt độ của đường kinh Tâm thuộc Tim, và nhiệt độ ở đầu ngón chân út trái là nhiệt độ của đường kinh thận có liên quan đến thần kinh não xem máu có lên não không, theo đông y chỗ nào có máu chạy thì chỗ đó ấm, đo nhiệt độ đều hiện ra số. Nếu có máu mà máu không chạy thì chỗ đó tắc gây đau nhức tê bại, đo nhiệt độ sẽ thấp hay máy chỉ low, là không bắt được độ. Người có nhiều máu mà sờ khắp người hay đo nhiệt độ khắp người không có độ là máu không chạy chính là người đã chết.-Giấy quỳ thử pH nước bọt, để phòng ngừa ung thư khi có pH acid do thức ăn có nhiều chất chua-Ngoài ra phải có bột baking soda giúp tiêu hóa thức ăn khi thức ăn bị chuyển hóa nghịch gây ra chứng trào ngược thức ăn, baking soda làm tăng pH kiềm chữa loét bao tử, trừ vi khuẩn virus, và tiêu diệt tế bào ung thư, cũng dùng để chữa thức ăn không tiêu không chuyển hóa thành khí, thành máu làm cho áp huyết thấp, và cũng tẩy da chết do hoại tử tế bào da ccha6n phải bị cưa chân tháo khớp.-Muối đắng Epsom loại uống, dùng trong trường hợp sau khi ăn thức ăn không tiêu làm đầy bụng khó thở, mệt tim làm tăng áp huyết cả 3 số đều cao.Cả hai loại baking soda hay muối đắng Epsom đều có tính xổ thức ăn trong bao tử và ruột chữa bệnh cho bao tử và ruột, tùy theo áp huyết cao và áp huyết thấp để dùng cho đúng-Đường cát vàng, để giảm đau, làm tăng thân nhiệt và tăng nhịp tim, và đủ đường glucose kết hợp với protein của thức ăn sẽ được chuyển hóa thức ăn thành máu theo lý thuyết của tây y.Nếu cơ thể thiếu đường để chuyển hóa protein thành máu thì protein dư thừa sẽ đi theo đường tiểu có protein làm nghẹt chức năng lọc thận..Cần có sẵn trong nhà chanh, gừng, dùng chanh làm hạ áp huyết tâm thu pha thêm đường làm tăng nhịp tim, Hay dùng đường gừng chữa áp huyết thấp không bị tụt áp huyết không bị hạ nhịp tim.
Khi thức ăn chuyển hóa nghịch lên họng thì thức ăn không biến thành máu mà biến thành mỡ do thiếu đường, nên khi xét nghiệm máu có kết quả ghi glucose bình thường, negative là trong tiêu chuẩn thấp từ 3.9-5.9mmol/l=70-99mg/dl thì có hậu quả mỡ máu cao cholesterol, triglycerid cao, và thức ăn cũ còn giữ lâu trong bao tử lên men làm tăng acid gây loét bao tử và làm tăng men gan cao, nên phải xổ thức ăn cũ hư thối trong bao tử cho xuống ruột để đi cầu tống ra ngoài, nhưng tùy theo áp huyết cao thì xổ bằng muối đắng Epsom loại uống chứ không phải loại tắm, thì sau 2 tiếng đồng hồ sẽ đi cầu nhanh, nên không được rời khỏi nhà, khi xổ áp huyết cao thành thấp, và khi xổ cơ thể sẽ mất đường để tránh bị mệt sau khi xổ phải uống thêm đường đẻ duy trì thân nhiệt và nhịp tim không bị tụt thấp.Ngược lại khi áp huyết thấp không được xổ bằng muối Epsom làm tụt thêm áp huyết, mà phải xổ bằng bột baking soda giết chết tất cả virus, vi khuẩn, sán lãi, vi trùng, làm vỡ các polyp trong đường ruột, khi xổ nó cũng làm tụt đường huyết, nhưng lám tăng áp huyết, baking soda mặn nên liều lượng xổ là 1 thìa cà phê bột baking soda pha 5 thìa cà phê đường cát váng để giảm bớt mặn của baking soda cho dễ uống và tăng đường cho cơ thể khỏi bị mất đường và tăng pH kiềm cho bao tử không dư thừa acid gây loét bao tử và thừa kiềm để tiêu diệt tế bào ung thư .
Chúng ta dùng những dụng cụ y khoa này để theo dôi sự chuyển hóa tốt xấu của cơ thể biết tốt hay xấu ngay tức khắc sau khi ăn, hay ngay sau khi uống thuốc, đo áp huyết và đường huyết, nhiệt độ và pH biết kết quả nhanh và tiện lợi, để điều chỉnh kịp thời cho áp huyết luôn luôn nằm trong tiêu chuẩn.
Còn tây y muốn biết sự chuyển hóa thì phải đợi theo chu kỳ 3 tháng hay 6 tháng hay 1 năm xét nghiệm máu tổng quát một lần, khác với đông y, sau khi uống thuốc bắc, 1,2,3 thang đi tái khám thầy thuốc bắt mạch biết ngay sự chuyển hóa thuốc trong cơ thể tốt hay xấu biết ngay là cho thuốc đúng hay sai bệnh.Như vậy vẫn còn chậm hơn những ai đã học môn Đông Y Khí Công Y Đạo, thì thầy thuốc khám bệnh cho mình mỗi ngày trước và sau mỗi bữa ăn không phải là bác sĩ, hay thầy thuốc đông y, mà là 4 cái máy đơn giản của tây y chính là các bác sĩ luôn có mặt tại nhà để do lúc nào cũng được chúng ta sẽ biết ngay, một món ăn hay một loại thuốc uống vào cơ thể có chuyến hóa làm cho tinh-khí-thần hay khí huyết và nhịp tim có thay đổi tốt hay không, thức ăn thuốc uống đó có đúng bệnh không. Nếu sai không làm cho áp huyết về tiêu chuẩn thì sẽ kịp thời thay đổi.
Thay đổi bằng cách nào, thì chúng ta thường nói tùy theo cơ địa mỗi người, cùng một món ăn có thể đúng với người này mà không đúng với người kia, nên không có tiêu chuẩn chung để bắt chước được, mà tự mình phải để ý theo dõi học hỏi mỗi ngày bằng máy đo áp huyết để ghi nhận mình thường ăn món nào làm tăng tâm thu, tăng tâm trương, tăng nhịp tim, tăng nhiệt độ, tăng lượng máu thì mình ghi vào quyển sổ tay sức khỏe, món ăn nào làm hạ tâm thu, hạ tâm trương, hạ nhịp tim, hạ nhiệt độ, giảm mỡ máu…thì cũng ghi nhớ, để áp dụng khi áp huyết cao thì dùng món ăn thức uống hạ áp huyết, hay khi áp huyết thấp thì dùng những món ăn nào đã ghi nhớ đem ra áp dụng cho áp huyết tăng lên tiêu chuẩn, cho hợp với cơ địa của mình. Cho nên cá thầy thuốc tây y và đông y cổ xưa đếu nói thức ăn chính là thuốc.
1-Nguyên nhân tại sao uống thuốc áp huyết và tiểu đường không bao giờ khỏi bệnh.
Chúng ta nhớ rằng áp huyết thay đổi theo những món ăn mà vì chúng ta không có máy đo áp huyết để theo dõi, chẳng may khi thấy cơ thể khó chịu, đi bác sĩ khám đúng lúc áp huyết cao, bác sĩ kết tội mình bị áp huyết cao, phải uống thuốc hạ áp huyết suốt đời, rõ ràng là thuốc có công dụng làm hạ áp huyết thật, nhưng chúng ta không theo dõi các món ăn nào làm tăng áp huyết để tránh thì lại cứ tiếp tục thích ăn những món đó làm áp huyết càng ngày càng tăng là lỗi của chúng ta.Cả bác sĩ và cả chúng ta đều không biết thức ăn có thể làm tăng hay hạ áp huyết, cũng vì thế các bác sĩ mới bắt chúng ta phải dùng thuốc suốt đời, nếu bỏ thuốc áp huyết sẽ tăng vọt, thì thật ra thuốc làm hạ áp huyết làm sao làm tăng áp huyết được, mà chỉ vì chúng ta tin đã có thuốc hạ áp huyết nên cứ ăn thoải mái những món ăn làm tăng áp huyết thì nó bị tăng vọt thật từ thực chứng cấp độ 1, tăng lên cấp độ 2 rồi 3 hậu quả áp huyết tâm thu cao thì bể mạch máu não hậu qủa tai biến chân tay cứng co quắp, tâm trương cao thì vỡ tim đột qụy.Ngược lại người khác phải dùng thuốc hạ áp huyết nên sợ áp huyết cao nên kiêng ăn đủ thứ vô tình những món thức ăn thuốc uống đó đã làm hạ áp huyết rồi mà uống thêm thuốc hạ áp huyết làm áp huyết càng xuống thấp gấp đôi, nên bệnh đang từ cao áp huyết thực chứng cấp 1,2, vừa kiêng ăn vừa dùng thuốc hạ áp huyết đến nỗi áp huyết tụt thấp trở thành hư chứng cấp 1,2, rồi 3,4 là bị tai biến bại xuội chân tay vô lực, tâm trương thấp thiếu máu cơ tim cục bộ hậu quả đột quỵ tử vong.
Cho nên người xưa biết rằng thức ăn làm mạch phù là khí lực tâm thu cao thì bệnh, thức ăn làm mạch trầm là khí lực tâm thu thấp thì mệt yếu sức, thầy đông y cho thuốc uống là khỏi, khỏe lại bình thường, mà vẫn không hề biết bệnh áp huyết cao là gì.Ngày nay ai biết theo dõi áp huyết trước và sau bữa ăn, và đã có kinh nghiệm ghi vào sổ tay trước đã ăn món gì thì tránh không ăn món đó sẽ làm tăng áp huyết, ngược lại đo áp huyết thấp thì những món ăn đó dùng được, nên không bao giờ bị bệnh cao áp huyết, đó là lý do đông y không có tên bệnh áp huyết, mà nguyên nhân chính là thức ăn làm chuyển hóa của bao tử và gan tốt hay xấu mỗi lúc mỗi khác tùy theo món ăn.
Đa số những người bị áp uyết cao tin tưởng theo tây y dùng suốt đời để không bao giờ bị tăng áp huyết, nên không cần phải mua máy đo áp huyết hay máy đo đường huyết để đo mỗi ngày, có bác sĩ còn nói không cần phải đo nhiều, thỉnh thoảng mới đo thôi, ở bên nước ngoài còn giới hạn không cho mua que thử tiểu đường nhiều, mỗi ngày chỉ thử 1 lần, và ai có xét nghiệm máu được xác định có bệnh tiểu đường mới được giấy phép mua máy, không có giấy bác sĩ thì không mua máy đo đường được, có ngờ đâu hậu quả áp huyết xuống thấp và đường huyết xuống thấp mà không biết.Có lần tôi dẫn 1 bệnh nhân khám bệnh tại bệnh viện, bác sĩ kết luận bị bệnh tiểu đường, tôi nói với bác sĩ là tôi đo đường huyết cho bệnh nhân mỗi ngày trước khi ăn, sau khi ăn ngày đo 6 lần, bác sĩ trợn mắt la tôi làm sao mà có nhiều que thử đường mà đo nhiều lần vậy. Tôi mới biết, không có bác sĩ nào cho mua que thử đường nhiều cả, mua que thử đường phải có hồ sơ bệnh tại một nhà thuốc. Cũng may là còn có nơi bán tự do trên mạng không qua kiểm soát của ngành y, nên tôi mới có nhiều máy và nhiều que thử đường để kiểm chứng các món ăn thức uống nào làm tăng đường hay giảm đường trong nhiều năm mới thấy được cái sai cố tình của tây y hạ tiêu chuẩn đường huyết xuống thấp để tạo ra cái bẫy gây ra hậu quả bệnh từ thực chứng trở thành hư chứng tăng cấp độ để bệnh nhân phải dùng đủ loại thuốc chữa đủ loại bệnh để kinh doanh nghề thuốc khiến nhiều người bị chết oan uổng vì thuốc.
Tôi kể có trường hợp một bà 68 tuổi bị mệt ăn uống không được, đi lại trong nhà mình thường hay té ngã, con gái đưa bà vào bệnh viện xem bà bị bệnh gì, sau 3 tuần ở trong bệnh viện sức khỏe càng ngày càng yếu, cô con gái mời tôi đến bệnh viện giúp cho bà. Tôi thấy các thuốc mà bác sĩ đang chữa và có đo áp huyết và đường huyết mỗi ngày, tôi thấy khi bệnh nhân mới vào có số đo ap huyết dưới 100/60mmHg, và có 5 ngày không đo áp huyết, tôi hỏi y tá sao 5 ngày lại không đo, y tá trả lời không đo được vì áp huyết thấp quá, phía dưới 5 ngày không đo áp huyết mà vẫn cho uống thuốc và đường huyết 4.5mmol/l vẫn cho dùng thuốc tiểu đường. Tôi hỏi y tá bệnh nhân bị bệnh gì, y tá nói bác sĩ đang thử máu chưa tìm ra bệnh, tôi hỏi áp huyết và đường đã thấp sao lại cứ cho thuốc hạ áp huyết và hạ đường, y tá trả lời, tìm bệnh là do bác sĩ, còn bệnh áp huyết và tiểu đường vẫn phải dùng tiếp tục không được bỏ ngày nào. Tây y chữa cách này bệnh nhân chỉ có chết, tôi hỏi bệnh nhân để biết tình trạng sức khỏe bệnh nhân . Tôi hỏi : bà có thể quay đầu qua trái qua phải được không, bà trả lời rất khẽ : không có sức. Tôi lại hỏi bà có thể dơ tay lên xuống hay nhúc nhích chân được không, bà trả lời không có sức. Tôi hỏi cô con gái, nguyên nhân tại sao đưa cụ vào bệnh viện. Cô trả lời cụ đi trong nhà cứ tự nhiên té ngã nhiều lần dù không bị vấp vào vật gì.Tôi kết luận áp huyết của cụ quá thấp đường huyết qúa thấp lại không ăn uống gì, người gầy ốm, nếu nằm tiếp ở bệnh viện mà cứ hạ áp huyết hạ đường nữa có thể chết, thì tôi không can thiệp được, mà phải xin cho bà xuất viện về nhà mới chữa theo ý mình được.. Cô con gái ra văn phòng xin cho cụ về, tôi chờ và theo cô gái ra xe đưa mẹ cô và tôi rời khỏi bệnh viện, tôi nói trước khi về nhà hãy ghé qua tiệm phở cho cụ ăn phở uống coca cho có sức rối về nhà tôi sẽ hướng dẫn cụ tập đi. Sau khi về nhà tôi hướng dẫn cụ cách đi bằng khung xe tập di, và bỏ hẳn thuốc tiểu đường và áp huyết, thay vào mỗi ngày cho cụ ăn phở, nấu thức ăn bổ máu, uống thuốc nước B12, cho đến khi cụ tăng cân, ăn được nhiều, tiếng nói khỏe, đi đứng vững chắc không cần đi bằng khung xe thì khỏe.Một tháng sau tôi gôi điện thoại hỏi thăm sức khỏe của bà thì con gái bà trả lời : Mẹ con khỏe đã đi về Việt Nam chơi rối.Câu chuyện này chúng ta rút ra được bài học gì ?Vì tin tưởng tây y phải dùng thuốc suốt đời nên không cần mua máy đo áp huyết máy đo đường để theo dõi làm gì, lại sợ châm kim nặn máu nữa, nên cứ uống suốt đời để khỏi bệnh áp huyết và tiểu đường là sự sai lầm của nhiều người, vì không biết từ bệnh tâm thu, tâm trương, nhịp tim cao, thừa là bệnh thực chứng, khi dùng thuốc 3 số áp huyết xuống tới bệnh hư chứng là mất khí lực, mất máu, hạ nhịp tim là mất đường, sức khỏe đang từ sức khỏe của ngươi lớn trở thành người lớn gầy ốm có sức khỏe còn tệ hơn đứa trẻ thiếu nhi làm sao mà không bị bệnh nặng cho được.
2-Chức năng hấp thụ và chuyển hóa thức ăn thuốc uống của bao tử mỗi người khác nhau gọi là cơ địa.
a-Chức năng chuyển hóa của bao tử thế nào là tốt 100%.Khi chúng ta đói bụng thì bao tử rỗng, thể tích bao tử nhỏ, thì đo áp huyết trước khi ăn se thấp trong tiêu chuẩn tuổi,Thí dụ tuổi trung niên có áp huyết tiêu chuẩn là :120-130/70-80mmHg 70-75Khi đói tâm thu bao tử thấp là 120mmHg, sau khi ăn no 30 phút đo lại tâm thu cao tối đa là 130mmHg.Sau 4 tiếng đồng hồ thức ăn trong bao tử được hấp thụ và chuyển hóa hết xuống ruột non để biến thành máu, thì bao tử trống trở lại tâm thu thấp 120mmHg.Đó là chức năng của bao tử chuyển hóa thuận xuống ruột 100%
b-Giai đoạn chuyển hóa thức ăn của bao tử :Cơ thể cần chất dinh dưỡng từ thức ăn như protein, chất béo, carbohydrate, chất xơ, v.vđể cung cấp năng lượng cho các cơ chế thiết yếu bao gồm tăng trưởng và phục hồi tế bào. Do đó, hệ tiêu hóa rất quan trọng đóng vai trò chính trong việc phân hủy thức ăn và chất lỏng thành các chất dinh dưỡng nhỏ hơn. Cuối cùng, mục tiêu là chiết xuất càng nhiều chất dinh dưỡng càng tốt để cơ thể có thể sử dụng chúng để tạo năng lượng.
Các cơ quan chính tham gia vào quá trình tiêu hóa là : Miệng, Thực quản, Dạ dày, Ruột non, Ruột già,và cơ quan trợ giúp là gan, mật, tuyến tụy.Gan, túi mật và tuyến tụy được gọi là các cơ quan phụ trợ của hệ tiêu hóa.
Thức ăn vào miệng phải nhai, để răng cần nghiền nát thức ăn, để nước bọt cung cấp enzyme amylase phân hủy carbohydrate chuyển thành hỗn hợp những miếng viên mềm mịn nhỏ gọi là bolus cho cổ họng dễ nuốt, nên đủ răng và nhai kỹ cũng quan trong, từ cổ họng đến bao tử là ống thực quản có những cơ thắt phía trên đẩy chúng xuống cơ thắt dưới của ống thực quản, chuyển động liên tục đẩy thức ăn vào bao tử.Khi thức ăn xuống bao tử thì bao tử bắt đầu tiết dịch vị gồm acid clohydric và enzyme tiếp tục phân hủy các viên thức ăn này thành chất lỏng có độ pH 5 tiết ra men tiêu hóa pepsin để làm tiêu hóa protein và cơ co bóp bao tử chuyển động khuấy trộn chúng cùng lúc để phân hủy hoàn toàn trở thành dưỡng trấp là chất lỏng di xuống ruột non, là một ống dài cũng có loại enzyme từ tuyến tụy như amylase, lipase và protease tác động lên carbohydrate, chất béo, protein, rồ enzymem từ gan mật phân hủy chất béo, khi thức ăn trở thành lỏng dễ hấp thụ qua thành ruột non gồm glucose, acid amin và chất béo đi vào máu, theo máu đi phân phối đến các tế bào trong cơ thể.Nhửng chất cặn bã, chất xơ còn lại trong ruột non bị đẩy xuống ruột già có các enzyme tiếp tục lọc cân bằng lại nước trong quá trình điện giải và các vi khuẩn làm cô đặc lại chất bã để hình thành phân bên trong trực tràng để đào thải ra ngoài.Thời gian chuyển nhóa thức ăn từ bao tử xuống ruột non mất từ 2-4 tiếng, ruột non tiếp tục lọc chất bổ và hấp thụ chất chất bổ đi vào máu từ 4-6 tiếng, ruột già biến cặn bã thành phân từ 12-48 tiếng
c-Những nguyên nhân rối loạn về chuyển hóa thức ăn gây ra bệnh :Các chuyên gia y tế chia chúng thành hai loại: rối loạn là rối loạn hữu cơ và chức năng cơ học..
-Nguyên nhân thứ nhất : Thiếu đường giúp các cơ tiêu hóa co bóp.Rối loạn hữu cơ là ngăn không cho hệ tiêu hóa hoạt động bình thường, rối loạn chức năng cơ học là cấu trúc hệ tiêu hóa bình thường không trục trặc hay tổn thương, nhưng các cơ co bóp của thực quan, của bao tử và ruột bị co rút cứng nguyên nhân do thiếu đường thì không ai biết, chính là tây y hạ tiêu chuẩn đường huyết , cho nên hiện tại nếu tây y xét nghiệm máu kết luận đường huyết tốt không bị bệnh tiểu đường thì chính là cơ thể đang thiếu đường trầm trọng, khi so sánh tiêu chuẩn không bị tiểu đường của cơ quan Y Tế Thế Giới năm 1979 từ 8-11mmol/ l= 140-200mg/dl so với tiêu chuẩn hiện tại không bị tiểu đường từ 3.9-5.9mmol/l=70-99mg/dl.Như vậy ai có đường huyết thấp dưới 8 mmol/l=140mg/dl thì không có đủ đường cho các cơ co bóp thức ăn chuyển hóa
-Nguyên nhân thứ hai : Trào ngược thực quảnĐông y nói thèm nhỏ dãi :Vì khi ngửi thấy mùi thơm của thức ăn, mà thèm nhỏ dãi là tuyến tụy đủ đường làm co bó tuyến hạch tiêu hóa ở 2 bên mang tai hoạt động, người nào chán ăn, không biết mùi thơm ngon của thức ăn, tuyến nước dãi không hoạt động, khi thức ăn vào miệng không muốn nhai, chỉ nuốt cho trôi vào thực quản, thực quản không co bóp thức ăn muốn nôn ra ngoài, hay bị nghẹn, thức ăn vào bao tử không co bóp, thức ăn nằm im lâu trong bao tử, bị acid trong bao tử làm thức ăn lên men, làm tăng áp huyết, khí ga xông lên cổ họng làm tăng áp huyết, gọi là trào ngược thực quản, có nghĩa thức ăn không được chuyển hóa xuống ruột, mà chuyển hóa lên họng, thì gọi là chuyển hóa nghịch.Theo dõi áp huyết và đường huyết từ trước khi ăn, sau khi ăn 30 phút, sau 4 tiếng đo lại để so sánh thấy ngay nguyên nhân tại sao, nhưTrước khi ăn buổi sáng bụng trống áp huyết tay trái thấp theo tiêu chuẩn tuổi là 120/70mmHg nhịp mạch 70, đường huyết 140mg/dl, là áp huyết tốtSau khi ăn 30 phút, đo lại , bao tử đầy thức ăn thì phải cao 100% như130/80mmHg nhịp mạnh 80 là chuyển hóa thuận, nhưng sau khi ăn áp huyết không tăng lại giảm thấp như 110/65mmHg mạch 65 là áp huyết tụt xuống hư chứng và đường huyết có 100mg/dl.Sau 4 tiếng thay vì thức ăn phải chuyển hóa hết, thì nó không chuyển hóa bị lên men chương sình làm bao tử tăng thể tích tâm thu và tâm trương bao tử lên cao như 160/90mmHg đường huyết 130mg/dl, vì nước của thức ăn đem theo đường vào máu làm tăng đường tứ 100 lên 130mg/dl.
-Hậu quả của trào ngược thực quản :Trong khi nghiên cứu áp huyết của tây y nói sau khi ăn 4 tiếng thí áp huyết xuống thấp, trường hợp này ngược lại nó không thấp mà lại tăng cao là chuyển hóa nghịch 100% lâu ngày làm tăng áp huyết, và gây ra bướu cổ, cường giáp, viêm họng.Đến trước bữa ăn kế tiếp thay vì bao tử trống thức ăn thì tâm trương thấp, nhưng trước khi ăn bữa kế tiếp trong bao tử vẫn cón thức ăn cũ, tâm thu vẫn cao 160mmHg, tâm trương vẫn cao là còn thức ăn, thì đến bữa không muốn ăn, hay chỉ ăn được lượng thức ăn ít, thì thức ăn cũ không biến thành lỏng để chuyển thành máu, nên bữa ăn bị trào ngược thì thức ăn không thành máu mà thành mỡ, thức ăn mới vào ít thì bao tử đã đầy nên đo áp huyết tâm thu thay vì sau khi ăn phải cao, thì nó lại trở thành thấp như 120/65mmHg nhịp mạch 100, đường huyết 140mg/dl, nhiệt độ trán 35 độ C, nhiệt độđầu ngón tay út trái 34 độ C, đàu ngón chân út trái súng bắn nhiệt kế chỉ low.Giải thích lượng thức ăn mới ít thì không đủ đường, nhưng thức ăn mới đẩy thức ăn cũ xuống ruột thì đường trong thức ăn cũ vào máu làm tăng đường huyết, nhưng vì thức ăn cũ không được co bóp nát để chuyển thành máu, nên cơ thể bị mất máu, nên nhịp tim cao mà đường huyết thấp, nhiệt độ thấp là cơ thể mất máu, nên áp huyết đo được120/65mmHg nhịp mạch 100, đường huyết 140mg/dl, nhiệt độ trán 35 độ C, nhiệt độđầu ngón tay út trái 34 độ C tây y sẽ nói là tốt, chỉ có nhịp tim hơi cao là sai, đối với môn học Khí Công Y Đạo thì đây là áp huyết giả do thiếu máu, thiếu đường, thiếu nhiệt độ, nên đổi sang áp huyết thật như người khỏe mạnh có nhịp tim 75, thì áp huyết 120/65mmHg 75 là áp huyết của người khỏe ỏ tuổi trung niên, nhưng vì là áp huyết giả có nhịp tim cao 100, đã làm nhịp nhanh hơn 25 số, thì lấy tâm thu 120 trừ cho 25 thì tâm thu thật là 95, tâm trương mới lấy tâm trương cũ 65 trừ cho một nửa 25 chỉ còn 42mmHg thì áp huyết thật là 95/42mmHg 75 là áp huyết thuộc hư chúng cấp độ 2.
-Hội chứng ruột kích thích :Ngoài ra thức ăn cũ còn thô chưa thành lỏng khi xuống ruột gây ra bệnh hội chứng ruột kích thích, thì thức ăn sinh ra vi khuẩn.Những người mắc IBS (Irritable bowel syndrome=hội chứng ruột kích thích) có nhiều khả năng đã trải qua các sự kiện đau thương trong cuộc sống hoặc mắc tình trạng sức khỏe tâm thần, cũng có thể phát triển sau khi bị nhiễm trùng xảy ra khi vi khuẩn từ ruột già di chuyển đến ruột non, gây ra các triệu chứng như : đầy hơi, tiêu chảy, táo bón, chất nhầy màu trắng trong phân, đi ngoài không hết.
-Bệnh Celiac không hấp tụ gluten làm hỏng ruột non không biến thức ăn thành máu đượcTiếp theo gây ra bệnh là không hấp thụ gluten là loại protein có trong lúa mì và ngũ cốc khiến hệ miễn dịch tấn công gluten trong ruột non làm hỏng chức năng ruột non thì ruột non không còn đủ enzyme chuyển dưỡng trấp thức ăn thành máuCác triệu chứng của bệnh Celiac có thể bao gồm :Tiêu chảy kéo dài, táo bón, phân nhợt nhạt, có mùi hôi hơn bình thường và nổi, đau bụng, chướng bụng, đầy hơi, buồn nôn, nôn mửa,Theo thời gian, bệnh Celiac không được điều trị có thể dẫn đến các biến chứng như:
Suy dinh dưỡng, xương mềm, các vấn đề liên quan đến hệ thần kinh, các vấn đề về sinh sản,
-Bệnh Crohn làm viêm ruột già, ung thư ruột.Khi thức ăn cũ xuống ruột già gây ra bệnh Crohn làm viêm ruột già có dấu hiệu đau bụng tiêu chảy, mệt mỏi, giảm cân, suy dinh dưỡng, làm mòn mô ruột gây đau đớn, suy nhược,, xuất huyết gây ra biến chứng viêm lóet đại tràng đe dọa tinh mạng…
-Bệnh UCviêm loét đại tràng (Ulcerative colitis)Viêm loét đại tràng chỉ ảnh hưởng đến lớp niêm mạc (lớp ngoài cùng của thành ruột).
-Bệnh Trào ngược acid GERD (Gastroesophageal reflux disease xảy ra khi thức ăn trong dạ dày của một người trào ngược trở lại thực quản hoặc ống dẫn thức ăn. Nếu tình trạng này xảy ra thường xuyên, một người có thể bị GERD, đây là tình trạng bệnh lý lâu dài, pH nước bọt thường xuyên là acid thì các tế bào trong cơ thể sẽ trở thành tế bào ung thư.Dấu hiệu bệnh trào ngược acid :Ợ nóng, Trào ngược acid, Đau ngực, Buồn nôn, Đau khi nuốt, khó nuốt, sụt cân không rõ nguyên nhân, nôn do trào ngược dạ dày thực quản,
-Cường giáp, bướu cổ.Tất cả các bệnh trên nguyên nhân mọi người theo tây y kiêng sợ đường cao là cơ hội gây ra hậu quả nhiều bệnh sẽ được các bác sĩ săn sóc tận tình cho uống nhiều thuốc chữa được nhiều bệnh cho mau đi gặp ông bà theo đúng quy trình..
-Bệnh sỏi mậtTúi mật là một túi nhỏ chứa mật, cơ thể sử dụng mật trong quá trình tiêu hóa. Sỏi mật là những viên sỏi nhỏ hình thành trong túi mật.Trong hầu hết các trường hợp, một người có thể không biết rằng họ bị sỏi mật vì chúng thường không gây ra bất kỳ triệu chứng nào. Tuy nhiên, mọi người có thể gặp các triệu chứng nếu sỏi mật hình thành trước một lỗ mở trong túi mật.
Các triệu chứng có thể bao gồm:Dau dai dẳng dưới xương sườn, ở bên phải cơ thể, vàng da, sốt cao hoặc ớn lạnh, buồn nôn, nôn mửa, đổ mồ hôi, đau bụng kéo dài hơn 8 giờ,Nếu có bệnh túi mật dặc cứng sắp hình thành sỏi mật thí nhịp mạch đo áp huyết tay phải có nhịp mạch thấp 60 là chỉ gan bị hàn là gan nhiễm mỡ, trong khi nhịp mạch đo áp huyết bên tay trái là bao tử vẫn bình thường 70-80 còn bên gan thiếu đường nhiệt lượng
-BệnhAchalasiaLà tên gọi một rối loạn hiếm gặp trong đó các dây thần kinh bị tổn thương ở thực quản ngăn không cho thực phẩm đi vào dạ dày. Các cơ ở đầu dưới của thực quản không cho phép thức ăn đi vào dạ dày. Các triệu chứng bao gồm khó nuốt, ợ nóng và đau ngực.
-Bệnh MénétrierBệnh Ménétrier xảy ra khi niêm mạc lót dạ dày phát triển quá mức và dẫn đến các nếp gấp dạ dày lớn.Một số triệu chứng như :Đau ở vùng giữa trên của dạ dày, buồn nôn, nôn mửa, tiêu chảy,
3-Chuyển hóa thức ăn nhanh và chậm cũng gây ra bệnh.
a-Chuyển hóa nhanh do đường huyết cao, làm tăng cả 3 số đo áp huyết :Là bệnh 3 nhiều, dư thừa đường làm các cơ co bóp nhnah, nên tim đập nhanh làm tăng nhiệt, cơ thực quản co bóp đẩy thức ăn nhanh xuống bao tử, bao tử co bóp nhanh đẩy xuống ruột mà chưa kịp nghiền nát thức ăn thành lỏng nên ruột non không hấp thụ được chất bổ biến thành máu, nên tế bào vẫn đói lại phải ăn nhiều mà vẫn không có kết quả , nên cơ thể gầy dần.Nếu do áp huyết trước và sau khi ăn đều cao như 150-160mmHg như thực chứng cấp độ 1-2 tuy không bị tai biến hay đột qụy, nhưng nhịp tim cao đường huyết cao 300mg/dl, nhiệt độ cao 37-38 độ C, cổ khô khát, uống nước nhiều, tiểu nhiều, không gây ra bệnh trào ngược, nhưng không hấp thụ được thức ăn thành máu.
b-Chuyển hóa chậm :Do cơ co bóp yếu, thì tim đập chậm, cơ co nuốt của thực quản yếu không lùa được thức ăn xuống bao tử, cơ bao tử co bóp yếu không làm nát hết được thức ăn, nên thức ăn còn giữ lại trong đáy bao tử một phần, một phần đẩy xuống ruột non, ruột non chỉ rút được ít đưỡng trấp thành máu, rồi thức ăn còn bị đẩy xuống ruột già thành nhiều phân.Nếu kiểm chứng bằng cách đo áp huyết sẽ có áp huyết thấp, nhịp tim thấp, thuộc hư chứng cấp độ 1-2, nhiệt độ trán là nhiệt độ trong bao tử thấp dưới 35 độ C, dầu ngón tay út trái thấp chỉ nhiệt độ của kinh tâm thuộc tim hàn cũng dưới 35 độ C, máu sẽ hơi đặc tốc độ bơm máu chậm, nhiệt độ đầu ngón chân út trái thấp hàn lạnh chỉ nhiệt dộ thấp low, là nhiệt độ của các trung khu thần kinh não chỉ huy các chức năng hoạt động của tạng phủ như thần kinh giao cảm và phản xạ yếu, đường huyết thiếu thấp dưới 5mmol/l=90mg/dl, hay đường huyết cao 200-300mg/dl mà nhiệt độ thấp là cơ thể bị mất thêm đường rút từ cơ bắp mới bị sụt cân làm cơ thể mất đường trầm trọng, lúc đó sưng tuyến giáp gọi là suy tuyến giáp, khác với cường giáp nguyên nhân do thức ăn chuyển hóa nghịch.
c-Hậu quả tùy theo mức độ chuyển hóa nhanh hay chậm bao nhiêu phần trăm.Áp huyết đo bên tay trái tây y cho là áp huyết của tim, nhưng chính áp huyết của tim lệ thuộc vào áp huyết của bao tử do thức ăn chuyển hóa tốt hay xấu.
-Nếu chuyển hóa nghịch là đo áp huyết tay trái trước ăn cao, sau ăn thấp cách nhau 1mmHg là thức ăn chuyển hóa nghịch 10%, như tâm thu trước ăn 140mmHg, sau ăn 139mmHg, thì hậu quả chỉ bị ợ hơi ít, cách nhau 2 số như trước ăn 140mmHg sau ăn 138mmHg hậu quả bi ợ hơ nhiều, cách nhau cao hơn thì bị nấc cục, cao hơn nữa thì ợ chua, cao nữa trào ngược thức ăn, chênh lệch nhau 100% thì nôn ói thức ăn, sưng tuyến giáp bướu cổ, thì thức ăn không xuống ruột tạo máu, cơ thề thiếu máu gầy dần, đi qua các giai đoạn bệnh kể trên,
-Nếu chuyển hóa thuận như trước ăn tâm thu tay trái 120mmHg sau ăn tâm thu tay trái 121mmHg thì cơ thể hấp thụ chuyển thức ăn thành máu được 10%. cách nhau nhiều thì thức ăn được chuyển hóa thành máu nhiều, tùy theo đủ đường huyết là glucose cộng với protein trong thức ăn biến thành máu, nên tiêu chuẩn đường huyết sau khi ăn theo cơ quan Y Tế Thế Giới năm 1979 đường huyết phải 11mmol/l=200mg/dl, nhưng ngày nay không áp dụng tiêu chuẩn đường huyết no, mà chỉ có một tiêu chuẩn thấp từ 3.9-5.9mmol/l=70-99mg/dl để không có đủ đường chuyển hóa hết thức ăn thành máu, nên thức ăn không thể chuyển hóa thuận 100% được.
d-Nguyên nhân bao tử bị nghẹt môn vị-Tại sao biết môn vị bị nghẹt :Nếu thức ăn cũ trong bao tử không đủ đường cho bao tử co bóp thì còn lại nhiều bolus là những viên thức ăn trong bao tử cứ tích lũy trong hang vị là đáy bao tử, lâu ngày gọi là bã thức cứng dần, đầy dần cho đến khi lọt vào môn vị là cơ co bóp của bao tử và ruột non bị kẹt chặn mất lối xuống của thức ăn các bữa kế tiếp, giống như cái phễu bi nghẹt nước trong phễu không chảy xuống được, lúc đó lại trở thành trào ngược nôn ói ra thưc ăn, bao tử lúc nào cũng đầy, mặc dù đói bụng thèm ăn mà cứ ăn vào ói ra, nên thức ăn không xuống được ruột non để được chuyển hóa tiếp tục thành máu làm cơ thể thiếu máu, suy dinh đường gầy ốm sụt cân dần dẫn đến loét bao tử, ung thư bao tử, các tế bào đói thiếu đường thiếu máu, thiếu oxy sống trong môi trường máu có acid ph 5 sẽ trở thành tế bào ung thư, nguyên nhân thiếu đường, nếu đủ đường theo tiêu chuẩn no là 200mg/dl mới đủ chuyển hóa thức ăn 100%. Nguyên nhân thiếu dường không phải do bệnh nhân, mà do các bác sĩ hù dọa phải kiêng đường, kiêng cơm, phải ăn nhiều rau củ quả là đường không có calo, phải giữ đường trong tiêu chuẩn thấp từ 3.9-5.9mmol/l để mình bị nhiều bệnh do hậu quả thiếu đường hay mất đường sụt cân, để các bác sĩ có cơ hội săn sóc đầy đủ các bệnh biến chứng cho mình nhiều hơn để cuối cùng đi vào đúng quy trình chuyển bệnh nhân xuống tuyến dưới cho diêm vương chữa tiếp.
Muốn phá vỡ các viên thức ăn bolus cứng phải cho xổ xúc bã thức ăn cho nát ra cho lọt xuống ruột thành phân tống ra khỏi cơ thể thì phải tùy theo áp huyết cao, thì dùng 2 thìa cà phê muối đắng uống với 250cc nước ấm, 2 giờ sau đi đại tiện xong thì đường huyết tụt thấp và cơ thể mất nước phải uống bù nước ấm nóng pha 5 thìa cà phê đường cát vàng, còn nếu áp huyết thấp, thiếu đường thì pha 1 thìa cà phê bột baking soda với 5 thìa đường , cũng khoảng 2-3 giờ sau mới đi đại tiện được.
Cách thử đường huyết để biết bao tử còn bị nghẹt hay hết nghẹt, bằng cách đo đường huyết trước và sau khi uống thêm đường, như trước khi uống đường đo đường huyết là 6mmol/l, sau khi uống thêm 10 thìa đường đo đường huyết vẫn là 6mmol/l=100mg/dl chứng tỏ đường mới uống vào không lọt xuống ruột vào máu, vẫn còn nằm trong bao tử, do cục bã thức ăn chặn lối thông xuống ruột. Sau khi xổ xong thử lại uống 10 thìa đường, rồi đo lại thấy đường huyết tăng lên 200mg/dl là đã thông 100%, nếu đo lại đường huyết chỉ có 150mg/dl thì chỉ mới thông được 1/2, vì mỗi thìa cà phê đường tăng 10mg/dl, thì ngày hôm sao, sau khi ăn phải thông tiếp.
e-Không chuyển hóa thức ăn thì chết.Nếu có người trước khi ăn và sau khi ăn áp huyết giống nhau như tay trái trước ăn 125/75mmHg 65, sau ăn 125/70mmHg 65, đường huyết 5mmol/l=90mg/dl bác sĩ khen tốt quá. Có bệnh nhân đến phòng mạch của tôi , nhờ tôi chữa bệnh vì thấy cơ thể mệt mỏi, gầy ốm sụt cân, có số áp huyết như trên. Tôi nói : Đây là áp huyết chết không chuyển hóa do thiếu đường. Bệnh nhân nói : Thế mà hôm qua thằng bạn bác sĩ nói tôi có áp huyết tốt lắm. Tôi ấn tay vào bao tử thì bị chai cứng, tôi khuyên vào bệnh viện cấp cứu ngay, bệnh viện bơm thức ăn vào bụng cũng không chuyển hóa, mà đo đường từ thức ăn tăng thêm lên 7mmol/l phải tiêm insulin bệnh nhân hôn mê tử vong luôn trong đêm.
g-Uống nhiều đường mà đường không tăng nhiều thì đường đi đâu.Trường hợp này thường gặp, chỉ riêng Hội Tim Mạch Hoa Kỳ cho biết muốn bảo vệ tim bơm máu khỏe, giữ cho nhịp tim và nhiệt độ đúng tiêu chuẩn thì nhu cầu đường cho tim hoạt động tốt 24/24 thì tim cần 9 thìa cà phê đường cát vàng, mà chúng ta kiêng đường trong khi tim vẫn cần đường để duy trì sự sống cho mình, một năm tim tiêu thụ 9 thìa x 365 ngày=3285 thìa cà phê đường. Vậy khi mình uống 10 thìa, 20 thìa, 30 thìa, 40 thìa, 50 thìa để trả nợ thì làm sao mà đủ, nhưng dù sao khi trả nợ vẫn thấy có kết qủa là nó đi đâu nhờ đo áp huyết 2 tay, 2 chân, đo nhiệt độ, đường huyết cứ sau mỗi lúc tập, se biết nó đi đâu.Thí dụ một người đo áp huyết 2 chân có kết quả như :Chân trái 190/116mmHg 86, chân phải 187/116mmHg 85 đường huyết 98mg/dl, nhiệt độ trán 36.3 độ C, đầu ngón tay út súng bắn nhiệt kế chỉ low, đầu ngón chân út chỉ low.Giải thích :Tâm thu ở chân cao 190, và 187 mmHg là khí lực tắc ở động mạch hángTâm trương cao 116 hai chân là phình tĩnh mạch chânđường huyết thấp 98mg/dl là mạch hàn là nội hàn, nhịp tim hơi cao là thiếu máu.Áp huyết này đối với người nữ thuộc về bệnh tử cung ứ huyết là ung thư tử cung, ở người nam là đang sưng tuyến tiền liệt làm tiểu nhiều lần ít môt, sẽ dẫn đến phải lọc thận nếu creatinin cao hay chỉ số PSA cao trên 10 là ung thư tuyến tiền liệt, nguyên nhân tuyến tiền liệt hàn do thiếu đường. .Sau khi bệnh nhân này ăn chè bà cốt, bó bắp chân di cầu thang 1 bậc, trong khi tập hơi mệt phải uống thêm 5-10 thìa đường cát vàng tập tiếp, hơi mệt uống thêm đường tập tiếp cho đến khi người nóng, áp huyết chân giảm xuống tiêu chuẩn tâm thu hai chân 140-150mmHg, nhiệt độ 5 đầu ngón chân trên 36 độ C thì khỏi bệnh. Cuối cùng bệnh nhân uống tổng cộng 50 thìa cà phê đường cát vàng. Lại sợ nhiều đường quá sẽ nguy hiểm nên ngưng tập đo lại áp huyết, đường huyết, nhiệt độ có kết quả như sau :Áp huyết chân trái 148/83mmHg 71, chân phải 153/81mmHg 68, nhưng không đo đường huyết, còn nhiệt độ trán 36.1 độ C, ngón tay út trái 36.2 độ C, ngón chân út trái low.Như vậy uống đường thêm thì đường đã làm hạ áp huyết tâm thu, tâm trương, nhịp tim, nhưng nhiệt độ chân chưa tăng lên 36 độ C thì tuyến tiền liệt vẫn cón thiếu dường nên nó sẽ sưng phình lên lại nếu không chịu khó uống thêm đường để tập mỗi ngày để phục hồi chức năng thận và bàng quang. Bệnh nhân này 4 ngày sau đo lại áp huyết có dấu hiệu lại sưng phình tuyến tiền liệt khi nhìn vào số đo áp huyết mới ở 2 chân như sau :Chân trái 211/128mmHg, 91, chân phải 212/120mmHg 82, nhiệt độ trán 36.3 độ C, ngón tay út trái 34.3 độ C, ngón chân út trái 33.4 độ C, trước kia không có độ , đường huyết 128 mg/dl do ăn chè bà cốt, đường lên chưa đủ đường sau khi ăn phải 200mg/dl, đây là áp huyết do không tập, kết quả tâm trương cao là ứ nước, có nghĩa thận hàn lạnh, thừa nước là thủy sẽ khắc hỏa là làm mất nhiệt lượng cho tim nên có áp huyết ở tay là ;tay trái 167/96mmHg 91, tay phải 156/93mmHg 90, đường huyết 128mg/dl là thiếu đường cho tim hoạt động phải từ 140mg/dl trở lên, nhiệt độ tay phải 36.5 độ C, tim không đủ đường, không đủ nhiệt độ mà nhịp tim cao là nội nhiệt là thiếu máu. Bệnh tình còn nặng hơn trước do thiếu đường và lười tập, lười do áp huyết, đường, nhiệt độ theo dõi mình ăn uống, có đúng tiêu chuẩn tốt không, nếu xấu phải sửa lại, nhiều người biết có khuyết điểm nhưng không sửa, vì vẫn không hiểu cứ mỗi giờ đường huyết tụt thấp không đủ đường giúp tiêu hóa thức ăn thì áp huyết tâm thu sẽ tăng, hoặc tâm thu không tăng chỉ tăng tâm trương.
h-Áp huyết kẹt là gì .Ở Việt Nam, bác sĩ có gọi một tên bệnh là áp huyết kẹt, tôi hỏi kẹt cái gì, được trả lờ áp huyết tâm thu bình thường như 130mmHg, nhưng tâm trương cao bằng tâm thu 130mmHg.Như trong bái nghiên cứu của các bác sĩ nước ngoài nói rằng 1 trong 2 số tâm thu hay tâm trương cao đều cho dùng thuốc hạ áp huyết suốt đời, theo môn Khí Công Y Đạo là sai, tân trương bên tay trái chỉ lượng thức ăn chưa đươc biến đổi thành máu, còn nằm trong bao tử, khiến bụng to căng tức, làm mệt tim, chứng tỏ thức ăn thiếu đường cho bao tử co bóp. Trong môn học Khí Công Y Đạo từng có kinh nghiệm kết luận rằng thiếu đường chuyển hóa thức ăn mà tâm thu cao trên 190mmHg sẽ bị tai biến tê liệt hay vỡ mạch máu não xuất huyết não sẽ tử vong, còn tâm trương cao trên 120mmHg sẽ vỡ tim đột quỵ tử vong, như vậy áp huyết kẹt do thức ăn không tiêu, chỉ cần dùng ngón tay bấm vào huyệt Trung Quản cùng lúc với huyệt Khí Hải, ấn đè sâu giữ cho lâu, khi bụng sôi ọc ọc là thức ăn trong bao tử xuống ruội tự nhiên áp huyết xuống bình thường, không cần uống thuốc.
i-Trẻ em ăn nhiều nhãn làm tăng áp huyết hại não.Có bà mẹ chăm sóc một bé gái 5 tuổi, khi đang bận nấu ăn bữa cơm chiều, để bé chơi một mình, bé thấy có rổ đựng trái nhãn bé ăn hết mà mẹ bé không biết, đến đêm bé bị sốt cao 42 độ C phải đi bệnh viện cấp cứu 3 tuần bệnh không giảm lại tăng khi khám thần kinh não các mach đều căng, đầu nóng, cho thở oxy, bụng căng cứng, mặt tím bầm, bác sĩ quyết định rút ống thở vào 12 giờ trưa. Người nhà bé chạy đến phòng mạch của tôi lúc 10 giờ nhờ vào bệnh viện cấp cứu cho bé, cùng lúc đem theo nhiều quần áo cho bé chuẩn bị nếu bé bị rút ống thì những quần áo này đem tẩm niệm cho bé.Khi tôi vào phòng cấp cứu riêng của bé vẫn có 2 bác sĩ thường trực theo dõi điện não đồ, tôi xin phép bác sĩ được thăm bé, tôi thấy bé còn thở, mặt đỏ tím, sờ bụng căng, tôi xin phép được sờ bụng bé, thật ra tôi ấn đè huyệt Trung Quản và Khí Hải tự nhiên bụng bé sôi ọc ọc rồi bé tuôn phân ra hậu môn ào ào và khỏi bệnh, tôi hỏi mẹ bé ăn gì mà bị bón không đi cầu được làm sốt, khiến cho các bác sĩ chẩn đoán sốt sai lầm thành viêm màng não Nhật Bản. Sau đó bé được chuyển sang khoa nhi, bác sĩ khoa nhi khám xong nói để cháu ở lại 2 ngày để phục hồi sức khỏe rồi cho về. Sau 2 ngày thì bé không còn ở khoa nhi lại bị chuyển đến phòng theo dõi điện não đồ, vì vô tình bố mẹ bé bị ký môt bản tình nguyện cho bé làm người thí nghiệm về căn bệnh sốt viêm não mà bố mẹ không biết chữ ngoại quốc, trong giấy ghi nếu họ tìm được cách chữa này thì bé khỏe và cả thế giới được nhờ, nếu thất bại rủi ro bé chết họ sẽ không chịu trách nhiệm. Cuối cùng 2 năm sau bé trở thành người tàn tật chân tay co quắp cong vẹo cột sống, cơ thể không phát triển ăn uống qua bụng, không dứng hay đi, không nói được chỉ bị sốt táo bón do ăn nhãn mà bị chữa sai oan uổng. Nếu cha mẹ nói thật do ăn nhãn có khi nuốt cả hột, vì nhãn rất ngọt, nhiều đường, tính nhiệt, làm cho áp huyết của bé tăng cao thành thực chứng bị sốt và táo bón, thì hướng chữa là hạ sốt và cho xổ đi cầu thì khỏi
k-Có nên tin bác sĩ chuyên khoa đầu ngành khôngBệnh nhân nũ 59 tuổi bị ăn không tiêu mệt tim khó thở, phài vào bệnh viện lo lót được bác sĩ đầu ngành khám nghiệm, đo đường huyết 5.9mmol/l, bác sĩ bảo sắp bị tiểu đường, và cho dùng thuốc hạ đường, nằm viện được 3 tuần mỗi ngày mỗi mệt mỏi khó thở hơn, người nhà điện cho tôi hỏi phải chữa làm sao. Tôi hỏi bác sĩ đầu ngành này già hay trẻ, họ ngạc nhiên hỏi, già hay trẻ có gì khác biệt. Tôi trả lời bác sĩ trẻ là học y khoa theo chương trình mới ai có đường huyết cao hơn 6mmol/l là bệnh tiểu đường là tiêu chuẩn sai. Còn bác sĩ lớn tuổi thì chương trình y khoa trước năm 1975 đều học tiêu chuẩn đường huyết cao 200mg/dl không bị bệnh tiểu đường. Người nhà bệnh nhân này nói bác sĩ này lớn tuổi mà ông nói đường cao hơn 6mmol/l là bị bệnh tiểu đường rồi. Tôi kết luận bác sĩ đầu ngành này là đi mua bằng rồi chứ không phải bác sĩ học chương trình cũ.Không hiểu các bác sĩ giáo sư đầu ngành ở Việt Nam đã có kinh nghiệm câu nói này của Giáo sư Bác sĩ Pham Hiếu Liêm giảng dạy khoa lão hóa tại các trường y Hoa Kỳ nói 2 câu :Đường huyết cao dưới 200mg/dl không có phải bệnh tiểu đường.Đường càng cao không chết, chỉ có đường huyết thấp mới chết
4-Chữa bệnh theo cơ chế đông tây y kết hợp gọi là Y Học Bổ Sung.Tất cả các bệnh tật đều do ăn uống sai lầm, dùng thuốc sai lầm làm thay đổi tinh-khí-thần mà ra. 3 yếu tố này của tây y và đông y đều trùng hợp khi khám bệnh bằng máy đo áp huyết, nhưng khác nhau cách chữa về sự chuyển hóa.Như trên sự chuyển hóa thức ăn tự nhiên từ miệng vào đầu của hệ tiêu hóa và ra điểm cuối cùng của hệ tiêu hóa là hậu môn theo chức năng chuyển động của bộ máy cơ học là co bóp, giống như một nhà máy sản xuất sản phẩm theo hệ thồng dây chuyền từ sản phẩm thô đến thành phẩm theo mỗi công đoạn làm những công việc khác nhau, hỏng công đoạn nào chữa vào công đoạn đó.Khác với hệ thống ngũ hành tạng phủ của đông y, là thức ăn trước khi vào miệng đo áp huyết tay trái là đo chức năng hoạt động của bao tử, sau khi thức ăn vào bao tử, đo lại áp huyết thấy sai, thì các công đoạn sau đều sai.Vì nếu chức năng bao tử hư chứng thì con của bao từ là phế và đại tràng cũng hư chứng thì hậu quả có dấu hiệu bệnh của phổi và đại trường, thì con cụa phế là thận và bàng quang cũng hư chứng cũng có dấu hiệu bệnh của thận và bàng quang, thì con của thân là gan cũng hư chứng, gan hư chứng cũng có dấu hiệu bệnh của gan và con của nó là tim và tiểu trường cũng hư chứng thì cũng có dấu hiệu bệnh của tim và ruột non, làm hư cả một vóng ngũ hành.Ngược lại thức ăn vào bao tử thực chứng thì cũng có dấu hiệu bệnh thực của các con của ngũ hành.Nhờ kinh nghiệm này chúng ta biết ngay đưa món ăn sai vào bao tử theo chu kỳ chuyển hóa bằng cơ học, thừa đường thì co bóp mạnh là thực, thiếu đường co bóp yếu là hư cũng dẫn đến nhiều bệnh, lúc đo mới chữa ngọn bệnh là sai.
Môt thí dụ đơn giản bộ máy tiêu hóa giống như một máy xay gạo ra bột, điều kiện cứ xay 1 kg gạo ra 1 kg bột, máy cần 1 lít xăng, xay 5kg gạo cần 5 lít xăng. Như vậy nếu có ai xay 1kg gạo đổ vào 5 lít xăng là thừa, máy chạy hết gạo mà cứ chạy không có gạo thỉ hư hỏng máy, còn cho 5kg gạo chỉ có 1 lít xăng thỉ biết ngay gạo không ra hết khỏi máy sẽ bị kẹt trong máy cũng hỏng máy.Như vậy máy hỏng là do xăng thừa hay thiếu. Cho nên ngành y hiện nay chủ trương cho đường huyết thấp từ 3.9-5.9mmol/l=70-99mg/dl dể cho các tạng phủ hư hỏng mới có cơ hội cho nhiều bác sĩ có công ăn việc làm là cùng chữa bệnh trên một cơ thể con người.Hậu quả cuối cùng là bao tử bị nghẹt, các thuốc chữa bệnh cũng bị giữ lại trong bao tử không chuyển đi đến tạng phủ cần chữa thì chúng tổng hợp thành chất dộc khiến bệnh nhân tử vong
Cẩm Nang Giữ gìn sức khỏe 2025 !
Dầu olive có thể ngăn ngừa bệnh tim?
Trả lời: Có
Lợi ích của dầu olive đến từ sự hiện diện của polyphenol, chất chống oxy hóa giúp giảm nguy cơ mắc bệnh tim và ung thư.
Nhưng để có được những hợp chất tăng cường sức khỏe này, người tiêu dùng nên mua dầu olive nguyên chất tươi, phẩm chất tốt, có hàm lượng polyphenol cao nhất. Hầu hết các loại dầu olive có bán trên thị trường đều có hàm lượng polyphenol thấp liên quan đến lợi nhuận, điều kiện giữ gìn và chế biến kém.
Thuốc ho có tác dụng không?Trả lời: Không
Năm 2006, các bác sĩ nhận ra rằng phần lớn các loại thuốc ho không cần kê toa thực sự không có tác dụng.
Những loại sirop có màu này thường chứa liều lượng codeine và dextromethorphan quá thấp để có hiệu quả.
Chỉ những loại thuốc ho có chứa chất antihistamine mạnh hơn mới có tác dụng giảm ho.
Điều này bao gồm Brompheniramine, một hoạt chất trong Dimetapp.
Nước ngọt có đường có dẫn đến bệnh tiểu đường?Trả lời: Có
Phần lớn các nghiên cứu về sức khỏe đều chống lại nước ngọt có đường.
Một nghiên cứu lớn năm 2004 trên tạp chí của Hiệp Hội Y Khoa Hoa Kỳ cho thấy những người uống một hoặc nhiều thức uống có đường mỗi ngày sẽ tăng nguy cơ mắc bệnh tiểu đường loại 2 lên 83% so với những người uống ít thức uống ngọt.
Các loại hạt có làm bạn mập béo không?
Trả lời: Không
Hơn 75% hạt là chất béo. Nhưng ăn chất béo không nhất thiết khiến bạn tăng cân.
Yếu tố lớn nhất dẫn đến tăng cân là khẩu phần ăn.
May mắn thay, các loại hạt chứa nhiều chất béo lành mạnh giúp bạn no lâu. Chúng cũng là nguồn cung cấp protein và chất xơ tốt.
Một nghiên cứu thậm chí còn kết luận rằng hạnh nhân nguyên hạt có lượng calories ít hơn 20% so với suy nghĩ trước đây vì cơ thể bài tiết rất nhiều chất béo.
Đi bộ có hiệu quả như chạy bộ không?Trả lời: Có
Các nghiên cứu đã chỉ ra rằng lượng thời gian bạn tập thể dục – và do đó là số lượng calories bạn đốt cháy – quan trọng hơn độ khó của bài tập. Chạy là hình thức tập luyện hiệu quả hơn nhưng chưa chắc đã tốt hơn cho bạn.
Một nghiên cứu kéo dài 6 năm cho thấy đi bộ với tốc độ vừa phải và chạy mang lại những lợi ích sức khỏe tương tự, miễn là tiêu hao cùng một lượng năng lượng.
Uống nước ép trái cây có tốt cho bạn như ăn trái cây không?Câu trả lời ngắn gọn: Không
Tính theo calories, toàn bộ trái cây mang lại nhiều lợi ích dinh dưỡng hơn so với việc uống nước ép nguyên chất của trái cây đó.
Đó là bởi vì khi hóa lỏng trái cây, bạn sẽ loại bỏ vỏ và cùi chứa rất nhiều thành phần như chất xơ, calcium, vitamin C và các chất antioxidants khác.
Bánh mì làm bằng lúa mì nguyên hạt có tốt hơn bánh mì trắng không?Trả lời: Không
Không phải tất cả các loại bánh mì đều giống nhau. Bánh mì làm từ lúa mì chứa tất cả các phần nhân của hạt, bao gồm cả mầm giàu dinh dưỡng và chất xơ dày đặc, nên được dán nhãn “ngũ cốc nguyên hạt” hoặc “lúa mì nguyên hạt” (whole wheat).
Một số loại bánh mì làm từ lúa mì chỉ là bánh mì trắng với một chút màu caramel để làm cho bánh mì có vẻ tốt cho sức khỏe hơn…
Tắm nước nóng có thể làm tôi bị bệnh không?Trả lời: Có
Tắm nước nóng – đặc biệt là tắm trong spa ở khách sạn và gym là nơi sinh sản của vi trùng.
Nước không đủ nóng để tiêu diệt vi khuẩn nhưng lại ở nhiệt độ thích hợp để khiến vi khuẩn phát triển nhanh hơn.
Mặc dù bồn nước nóng được khử trùng bằng clor nhưng sức nóng khiến chất khử trùng bị phân hủy nhanh hơn.
Nhiễm trùng tắm nước nóng phổ biến nhất là viêm nang lông pseudomonas gây ra mụn đỏ, ngứa.
Một tác dụng phụ nguy hiểm hơn của việc ngâm mình trong bồn nước nóng bẩn là một dạng viêm phổi có tên bệnh Legionnaires, lây nhiễm cho hơn 100 người tại Playboy Mansion vào năm 2011.
Cà phê có gây ung thư không?
Trả lời: Không
Cà phê bị mang tiếng xấu vào những năm 1980, khi một nghiên cứu liên quan đến việc tiêu thụ cà phê và ung thư tuyến tụy.
Báo cáo sơ bộ sau đó đã bị chứng minh là sai.
Gần đây hơn, các nghiên cứu về sức khỏe đang ủng hộ thức uống có chứa caffein.
Cà phê có liên quan đến việc giảm nguy cơ mắc bệnh tiểu đường loại 2, bệnh Parkinson, ung thư gan và thậm chí là tự tử.
Trứng có làm tăng mức cholesterol không?Trả lời: Không
Mặc dù lòng đỏ trứng là nguồn cung cấp cholesterol quan trọng – một chất sáp giống như chất béo – nhưng các nhà nghiên cứu đã phát hiện ra rằng chất béo bão hòa có tác động đến lượng cholesterol trong máu của bạn nhiều hơn so với việc ăn thực phẩm có chứa lượng cholesterol.
Những người khỏe mạnh với mức cholesterol bình thường không nên ngần ngại thưởng thức các loại thực phẩm như trứng trong việc ăn uống hàng ngày, nghiên cứu kéo dài 25 năm của Đại học Arizona về cholesterol đã đưa ra kết luận này.
Bạn có thể uống quá nhiều nước?
Trả lời: Có
Rất hiếm khi có người chết vì uống quá nhiều nước, nhưng điều đó vẫn có thể xảy ra.
Hydrate hóa quá mức là phổ biến hơn ở các vận động viên khổ luyện. Uống quá nhiều nước, gọi là ngộ độc nước, làm loãng nồng độ natri trong máu, dẫn đến tình trạng gọi là hạ natri máu. Các triệu chứng của hạ natri máu có thể từ buồn nôn, lú lẫn đến co giật và thậm chí tử vong trong những trường hợp nặng.
Để tránh điều này, hãy uống nước có chất điện giải trong các hoạt động tập luyện khắc nghiệt.
Yogurt (Yaourt) có thể giúp giải quyết vấn đề tiêu hóa?
Trả lời: Có
Đường tiêu hóa của chúng ta chứa đầy các vi sinh vật tốt và xấu. Sữa chua chứa vi khuẩn có lợi, thường được gọi là men vi sinh, giúp duy trì sự cân bằng lành mạnh.
Probiotic có thể làm giảm một số vấn đề về đường tiêu hóa, bao gồm táo bón và tiêu chảy.
Một số nhãn hiệu sữa chua, như Activa của Danon, được bán riêng để điều trị các vấn đề về tiêu hóa.
Kem đánh răng làm trắng răng có làm trắng răng tốt hơn kem đánh răng thông thường không?
Trả lời: Không
Kem đánh răng làm trắng thường chứa peroxit và các chất mài mòn có thể làm cho răng trắng hơn bằng cách loại bỏ vết bẩn. Không giống như gel có chứa chất tẩy, những loại kem đánh răng này không thực sự làm thay đổi màu răng của bạn.
Có thể cho thức ăn vào hộp nhựa vào lò vi sóng (microwave oven) được không?
Trả lời: Có, nhưng.
Những hộp nhựa phải có dòng chữ “microwavable”.
Điều này có nghĩa là FDA đã kiểm soát hộp đựng để bảo đảm rằng không có hóa chất nào có thể di chuyển từ nhựa vào thực phẩm khi nấu bằng lò vi sóng.
Nói chung, túi nhựa đựng hàng tạp hóa cũng như đĩa nhựa chứa bơ thực vật, sữa chua, phô mai kem và gia vị đều không an toàn với lò vi sóng.
Một bác sĩ đã khuyên không nên dùng đồ nhựa mà nên dùng ly, sứ, đất nung…
Nhựa là nhựa!
Bạn có thể làm hỏng thị lực của mình khi xem TV không?
Trả lời: Không
Việc xem TV sẽ không phá hủy các tế bào hình nón và que của bạn như lời đồn. Trước những năm 1950, TV phát ra các tia có thể làm tăng nguy cơ về mắt nếu bạn xem quá nhiều. TV hiện đại màn hình không có khí thải độc hại.
Rượu vang đỏ có tốt cho bạn hơn rượu vang trắng không?
Trả lời: Có
Rượu vang đỏ chứa nhiều resveratrol hơn rượu vang trắng, một chất chống oxy hóa có trong vỏ nho đã được chứng minh là có tác dụng chống lại các bệnh liên quan đến lão hóa.
Nước đóng chai có tốt cho bạn hơn nước máy không?
Trả lời: Không.
Nước đóng chai không an toàn hơn hoặc tinh khiết hơn nước máy nhưng đắt hơn đáng kể.
Nước đóng chai và nước máy thường đến từ cùng một nguồn – suối tự nhiên, hồ và nguồn nước ngầm. Ngoài ra, nguồn cung cấp nước công cộng được kiểm soát chất gây ô nhiễm mỗi ngày.
Ngoài ra, chai lọ, chủ yếu là nhựa, không phải lúc nào cũng được giữ gìn trong điều kiện tốt…
Hãy tiếp tay phổ biến các tin này.
Sương Lam
Website: www.suonglamportland.wordpress.com