Nghiệp là gì?
Sao Khuê
Nghiệp là gì?
>
> Một hôm, Đức Phật đang ngồi cùng các môn đồ thì bỗng có 1 người hỏi
> Ngài rằng : “Nghiệp là gì ?”.
> Đức Phật trả lời : “Để ta kể cho các ngươi một câu chuyện”.
> Một vị vua đang cưỡi voi đi thăm thú vương quốc của mình. Đột nhiên
> ông ta dừng lại trước một cửa hàng ở trong chợ và nói với cận thần của
> mình:
> “Không biết tại sao, nhưng ta muốn treo cổ chủ cửa hàng này”.
> Người cận thần bị sốc. Nhưng trước khi ông ta có thể hỏi rõ lý do tại
> sao thì nhà vua đã đi tiếp.
> Hôm sau, người cận thần này tới cửa hàng hôm trước, ăn mặc như một
> người dân địa phương để tìm gặp chủ cửa hàng.
> Ông ta gợi chuyện rồi hỏi xem tình hình buôn bán của cửa hàng ra sao.
> Chủ cửa hàng là một thương nhân buôn bán gỗ đàn hương, trả lời một
> cách buồn bã rằng anh ta hầu như chẳng có khách hàng nào.
> Người ta cứ đến cửa hàng, ngửi mùi gỗ đàn hương rồi lại bỏ đi. Thậm
> chí họ còn khen ngợi chất lượng của gỗ đàn hương, nhưng hiếm khi mua
> thứ gì. Hy vọng duy nhất của anh ta là việc nhà vua sớm qua đời.
> Có như thế thì người ta mới có nhu cầu mua thật nhiều gỗ đàn hương để
> phục vụ cho các công đoạn tang lễ. Và vì là người bán gỗ đàn hương duy
> nhất ở đây nên hẳn cái chết của nhà vua sẽ mang lại cơ hội làm giàu
> rất lớn cho anh ta.
> Đến lúc này, vị quan cận thần mới hiểu lý do tại sao nhà vua dừng lại
> trước cửa hàng của ông ta và bày tỏ ý muốn giết người chủ cửa hàng. Có
> lẽ, ý nghĩ tiêu cực của người chủ cửa hàng, bằng 1 cách siêu nhiên nào
> đó, đã tác động tới nhà vua, và rồi, khiến nhà vua cũng lại có ý nghĩ
> tiêu cực với anh ta như vậy.
> Vị quan cận thần vốn là một người có trí tuệ thâm sâu, đã ngẫm nghĩ
> một hồi rồi mới đưa ra quyết định. Ông không nói cho người chủ cửa
> hàng biết mình là ai, cũng không tiết lộ ý muốn của nhà vua. Ngược
> lại, ông chỉ nói rằng mình muốn mua một ít gỗ đàn hương.
> Nghe thấy vậy, người chủ cửa hàng vô cùng vui mừng. Anh ta gói ghém
> món hàng rồi giao cho vị quan cận thần.
> Khi trở về cung điện, vị quan cận thần đi thẳng đến chỗ của nhà vua và
> nói rằng người thương nhân có một món quà cho bệ hạ. Nhà vua hết sức
> ngạc nhiên. Khi mở gói quà, nhà vua đã thấy vô cùng thích thú và ấn
> tượng trước màu vàng tinh tế của miếng gỗ và hương thơm kỳ diệu tuyệt
> vời của nó.
> Đang trong tâm trạng vui vẻ, nhà vua ra lệnh thưởng cho người thương
> nhân vài đồng tiền vàng. Trong thâm tâm, ông thầm tự trách mình rằng
> đã có ý nghĩ xấu khi muốn giết anh ta.
> Còn khi người bán hàng nhận được những đồng tiền vàng do nhà vua
> thưởng cho, anh ta cũng hết sức sửng sốt. Anh ta bắt đầu nhận ra nhà
> vua là một đấng quân vương hào phóng, tốt bụng và đã cứu anh ta thoát
> khỏi cảnh phá sản.
> Anh ta cũng rất hối hận khi đã trót có ý nghĩ độc ác là mong cho nhà
> vua băng hà sớm chỉ để có thể bán được nhiều gỗ đàn hương.”
> “Vậy Nghiệp là gì ?”, Đức Phật hỏi lại các môn đồ sau khi kết thúc câu chuyện.
> Nhiều người đã đưa ra các câu trả lời khác nhau, rằng đó là lời nói,
> là hành động, là cảm xúc của chúng ta.
> Nhưng Đức Phật đã lắc đầu và nói rằng, “Suy nghĩ của các ngươi chính
> là Nghiệp đó.” Hãy nhớ rằng, khi bạn có những suy nghĩ thiện lành, tốt
> đẹp về người khác, thì những suy nghĩ tích cực ấy cũng sẽ quay trở lại
> với bạn theo cách tương tự.
> Còn khi chúng ta để cho những ý nghĩ độc ác, xấu xa xâm chiếm tâm trí
> mình, thì bằng một cách nào đó, chúng sẽ quay lại đáp trả, và nạn nhân
> phải nhận những hậu quả ấy, không ai khác, chính là bạn.
—
To view this discussion on the web visit https://groups.google.com/d/msgid/cogaiviet/1843538E-897E-4FDD-9C94-B1668E291E99%40gmail.com
Anh Thanh thân,
Để Chị Sao Khuê khỏi lật mục lục Kinh Bộ, xin cho tôi nói “hớt” nhe.
Câu chuyện về nghiệp được Đức Phật giảng dạy trong Kinh “Lửa Cháy / Fire Sermon,” tức là Kinh Adittapariyaya Sutta thuộc Tương Ưng Bộ Kinh (Samyutta Nikaya).
Phần đó được dịch ra English như sau (của Hội Dịch Kinh Pali sang English chính thức của người Mỹ mà Hòa thượng / Ajahn Bhikkhu Bodhi là một thành viên).
Trần Việt Long
Adittapariyaya Sutta: The Fire Sermon
translated from the Pali by
Thanissaro Bhikkhu
Alternate translation: Ñanamoli
X
The updated version is freely available at
This version of the text might be out of date. Please click here for more information
I have heard that on one occasion the Blessed One was staying in Gaya, at Gaya Head, with 1,000 monks. There he addressed the monks:
“Monks, the All is aflame. What All is aflame? The eye is aflame. Forms are aflame. Consciousness at the eye is aflame. Contact at the eye is aflame. And whatever there is that arises in dependence on contact at the eye — experienced as pleasure, pain or neither-pleasure-nor-pain — that too is aflame. Aflame with what? Aflame with the fire of passion, the fire of aversion, the fire of delusion. Aflame, I tell you, with birth, aging & death, with sorrows, lamentations, pains, distresses, & despairs.
“The ear is aflame. Sounds are aflame…
“The nose is aflame. Aromas are aflame…
“The tongue is aflame. Flavors are aflame…
“The body is aflame. Tactile sensations are aflame…
“The intellect is aflame. Ideas are aflame. Consciousness at the intellect is aflame. Contact at the intellect is aflame. And whatever there is that arises in dependence on contact at the intellect — experienced as pleasure, pain or neither-pleasure-nor-pain — that too is aflame. Aflame with what? Aflame with the fire of passion, the fire of aversion, the fire of delusion. Aflame, I say, with birth, aging & death, with sorrows, lamentations, pains, distresses, & despairs.
“Seeing thus, the well-instructed disciple of the noble ones grows disenchanted with the eye, disenchanted with forms, disenchanted with consciousness at the eye, disenchanted with contact at the eye. And whatever there is that arises in dependence on contact at the eye, experienced as pleasure, pain or neither-pleasure-nor-pain: With that, too, he grows disenchanted.
“He grows disenchanted with the ear…
“He grows disenchanted with the nose…
“He grows disenchanted with the tongue…
“He grows disenchanted with the body…
“He grows disenchanted with the intellect, disenchanted with ideas, disenchanted with consciousness at the intellect, disenchanted with contact at the intellect. And whatever there is that arises in dependence on contact at the intellect, experienced as pleasure, pain or neither-pleasure-nor-pain: He grows disenchanted with that too. Disenchanted, he becomes dispassionate. Through dispassion, he is fully released. With full release, there is the knowledge, ‘Fully released.’ He discerns that ‘Birth is ended, the holy life fulfilled, the task done. There is nothing further for this world.'”
That is what the Blessed One said. Gratified, the monks delighted at his words. And while this explanation was being given, the hearts of the 1,000 monks, through no clinging (not being sustained), were fully released from fermentation/effluents.
Nghiệp là gì? // “Your thoughts are your Karma!”
Inbox
Search for all messages with label Inbox
Remove label Inbox from this conversation
| Tran Viet Long | 8:42 PM (1 hour ago) | ![]() ![]() ![]() | |
to Hy, Thanh, sao, camtu, Trankiemdoan, Mien, Dien, Hanh, Hong, Kychuong, Le, Linh, Loan, Ngoc, Nguyên, Paul, Phi, Trang, Tri, Tu, Yahoo, dong, ly, sarah, Anh, Dang, Minh![]() | |||
“What is Karma?” asked Buddha.
Many replied, “our words, our deeds, our feelings, our actions……”
Buddha shook his head and said
“Your thoughts are your Karma!”
* * * * * *
Anh Hỷ thân,
Anh Hỷ đã về lại Pháp hay chưa?
Lần Mỹ du này Anh có đưa chị sang Mỹ không?
Vẫn chưa có duyên được gặp Anh Hỷ!
* * * * *
Anh Thanh thân,
Về kinh Nghiệp / Karma thì Đức Phật có giải thích khá chi tiết về tại sao người ta đẹp / xấu, giàu / nghèo, thọ / yểu, sang / hèn, v.v… . Cuối cùng Ngài quy về lục căn (không phải ngũ căn của tín, tấn, niệm, định, tuệ trong 37 Phẩm Trợ Đạo). Lục căn đó Ngài dạy rất gọn:
At one time the Buddha was staying near Gayā on Gayā Head together with a thousand mendicants. There the Buddha addressed the mendicants:
“Mendicants, all is burning. And what is the all that is burning?
The eye is burning. Sights are burning. Eye consciousness is burning. Eye contact is burning. The painful, pleasant, or neutral feeling that arises conditioned by eye contact is also burning. Burning with what? Burning with the fires of greed, hate, and delusion. Burning with rebirth, old age, and death, with sorrow, lamentation, pain, sadness, and distress.
The ear … nose … tongue … body … mind …
Và rồi thấy, nghe, ngửi, nếm, xúc chạm như là hiện thực chứ đừng thấy đẹp hay xấu, thơm hay thối … tức là đừng đem cái chủ quan vào mọi hiện tượng chung quanh. Muốn đạt được trạng thái buông xả đó thì phải thực hành 37 Phẩm Trợ Đạo trong đó có Ngũ Căn, Ngũ Lực mà Anh Thanh đề cập rất chính xác.
Thật ra, tôn giáo tiến triển theo thời gian, thay đổi theo thời gian như thuyết tiến hóa đã mô tả. Công giáo La mã, Chính Thống giáo, Hồi giáo, Tin lành thoát thai từ Do Thái giáo mà tín lý mâu thuẫn nhau. Do vậy, Mật tông, Tịnh Độ tông thì có thể gọi là Phật giáo hay Mật giáo và Tịnh giáo bởi mỗi giáo có một giáo lý, giáo cương và phương thức hành trì khác nhau. Chúng ta cần tôn trọng theo nguyên tắc tự do tôn giáo, miễn là cách thực hành rõ ràng là không trái với những kiến thức khoa học phổ thông, nhất là về phương diện vệ sinh và y học.
Ngay cả Thiền tông thì cũng không chắc gì đã đúng với phương thức hành thiền của Đức Phật trong sáu năm (để đạt đến cảnh giới Phi tưởng Phi phi tưởng xứ) và trong bảy tuần, 49 ngày (để đạt đến Định diệt thọ tưởng / Diệt thọ tưởng định).
Trần Việt Long
WHAT IS KARMA?
Buddha was sitting with his disciples. One of them asked him “What is Karma?”
Buddha said, “Let me tell you a story…”
A king was touring his kingdom on his elephant. Suddenly he stopped in front of a shop in the market and said to his minister, “I don’t know why, but I want to hang the owner of this shop.” The minister was shocked. But before he could ask the king why, the king had moved on.
The next day, the minister went to that shop dressed as one of the locals to see the shopkeeper. He casually asked him how his business was faring. The shopkeeper, a sandalwood merchant, reported sadly that he had hardly any customer. People would come to his shop, smell the sandalwood and then go away. They would even praise the quality of the sandalwood but rarely buy anything. His only hope was that the king would die soon. Then there would be a huge demand for sandalwood for performing his last rites. As he was the only sandalwood merchant around, he was sure the king’s death would mean a windfall.
The minister now understood why the king had stopped in front of this shop and expressed a desire to kill the shopkeeper. Perhaps, the shopkeeper’s negative thought vibration had subtly affected the king, who had, in turn, felt the same kind of negative thought arising within.
The minister; a nobleman, pondered over the matter for a while. Without revealing who he was or what had happened the day before, he expressed a desire to buy some sandalwood. The shopkeeper was pleased. He wrapped the sandalwood and handed it over to the minister.
When the minister returned to the palace, he went straight to the court where the king was seated and reported that the sandalwood merchant had a gift for him. The king was surprised. When he opened the package, he was pleasantly surprised by the fine golden color of the sandalwood and its agreeable fragrance. Pleased, he sent some gold coins to the sandalwood merchant. The king also felt sorry in his heart that he had harbored unbecoming thoughts of killing the shopkeeper.
When the shopkeeper received the gold coins from the king, he was astounded. He began to proclaim the virtues of the king who had, through the gold coins, saved him from the brink of poverty. After some time, he recalled the morbid thoughts he had felt towards the king and repented for having entertained such negative thoughts for his own personal goal.
If we have a good and kind thought for another person, that positive thought will come back to us in a favorable way. But if we harbor evil thoughts, those thoughts will come back to us as retribution.
“What is Karma?” asked Buddha
Many replied, “our words, our deeds, our feelings, our actions……”
Buddha shook his head and said
“Your thoughts are your Karma!”
From: Thanh Nguyen <nghthanh607@gmail.com>
Sent: Thursday, September 19, 2024 7:25 PM
Cám ơn anh Long rất nhiều.
Ý nghĩa của bài Kinh Lửa này tôi hiểu như thế này, không biết có đúng không :
Lục Căn nếu không được kiểm soát thì chúng sẽ chịu sự chi phối của Lục Cảnh, tâm ý bất chánh, Ý NGHIỆP bất chánh ( Wrong Intention, Akusala Cetana) Tham Sân sinh khởi, và sẽ giống như Lửa thiêu đốt, tạo muôn vàn Khổ Đau.
Bài Kinh 7 Pháp Đoạn Trừ Lâu Hoặc giúp mình hiểu rõ ý bài Kinh ” Lửa” này. Một trong 7 Pháp đó là Thu Thúc Lục Căn. Thu thúc đây là Kiểm Soát, chứ không phải đè nén hay bịt tai, bịt mắt….
Và để Kiểm Soát tâm ý thì cần phải có Ngũ Quyền, Ngũ Lực :
Tín, Tấn, NIỆM, Định,Tuệ.
Đúng vậy không, anh Long và Quý Anh Chị ?
Xin anh Long và Quý Anh Chị góp ý.
Cám ơn Quý Anh Chị nhiều.
Kính,
Thanh.
Sương Lam
Website: www.suonglamportland.wordpress.com
http://www.youtube.com/user/suonglam
